CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Hoàn toàn chiếm giữ

Trác Công Quý phủ nhận: “Không thể nào! Chuyện này tuyệt đối không phải sự thật.”

Trác Uyển: “Tại sao lại không thể chứ?”

Trác Công Quý đáp: “Ta có thể cảm nhận được nó là con gái của ta. Nó chính là Trác Linh. Như Ý chính là Trác Linh.”

Trác Uyển: “Cha, nếu như lúc nhỏ trí nhớ của con không rõ ràng thì thôi, nhưng lẽ nào người cũng nhớ sai được sao? Trác Linh thật sự không hề có vết bớt đó. Nhưng trên vai của nàng ta lại có một vết bớt màu đen, nàng ta là một kẻ khác.”

Trác Công Quý suy nghĩ lại nhưng vẫn khó lòng chấp nhận.

Trác Uyển tiếp tục cố gắng lay động Trác Công Quý: “Phụ thân, nàng ta nhìn giống mẫu thân thế nhưng trên đời này có rất nhiều người có dung mạo giống nhau. Lẽ nào sau này xuất hiện một người giống mẫu thân thì người đó cũng là Trác Linh sao? Nếu như phụ thân vẫn không chịu tin, nữ nhi có một cách có thể giám định nàng ta có thực sự là Trác Linh hay không?”

“Cách gì?”

“Dùng máu để kiểm chứng!”

“Gì cơ? Không được, cách đó không được!” Trác Công Quý lắc đầu.

“Tại sao lại không chứ? Cha, nếu muốn chứng minh nàng ta là Trác Linh, đó là cách duy nhất. Lúc đầu khi Tứ ca mang nàng ta về, kêu nàng ta nhận tổ quy tông cũng quá là qua loa sơ xài. Bây giờ xem ta chúng ta phải thật cẩn trọng xác định lại danh tính của nàng ta. Dù Trác Vương chúng ta không phải là hoàng tộc, nhưng cũng không thể để cho kẻ có dòng màu khác làm ô uế.”
“Trác Uyển, sao con có thể nói muội muội của mình như vậy?” Trác Công Quý trách cứ.

“Hừm, nếu như có thể dùng máu để chứng minh nàng ta là muội muội của con thì hẵng tính đi! Còn nếu nàng ta chỉ là một kẻ mạo danh thì thật là đáng xấu hổ!” Trác Uyển nghiến răng nói: “Loại người có dã tâm như vậy, nhất định phải tống vào đại lao.”

Trác Công Quý nghiêm nghị, dùng máu để kiểm chứng? Đây quả thực không phải là một cách hay.

Việc đuổi Trác Lỗi đi đã khiến Như Ý có ác cảm với ông, nếu như lần này lại nghi ngờ thân phận của con bé thì giống như không tôn trọng con bé vậy. Trác Uyển nói có phần khắc nghiệt nhưng cũng phải là không có lí. Trác Linh… khi mới được sáu tháng tuổi đã bị bắt đi, từ đó không có tung tích gì nhưng người cha như Trác Công Quý nhớ rõ rằng trên người Trác Linh không hề có vết bớt nào hết. Nếu như đã có nghi ngờ này mà không chứng minh thì sau này sẽ còn rất nhiều lời đồn đại. Hơn nữa sớm muộn cũng sẽ phải đi đến bước dùng máu để nhận quan hệ huyết thống.

Trác Uyển nhìn bộ dạng đăm chiêu của cha liền thúc giục: “Phụ thân, rốt cuộc bây giờ là như thế nào? Nếu như con đã nghi ngờ, thì cũng sẽ có người khác nghi ngờ, chắc chắn phụ thân cũng không muốn Trác Vương Phủ chúng ta toàn là những lời dị nghị không hay. Hơn nữa, dùng máu để nhận huyết thống cũng là một việc tốt. Nếu như nàng ta là kẻ giả mạo thì có thể sớm đuổi nàng ta ra khỏi đây, còn nếu nàng ta quả thực là Trác Linh thì sau này có thể danh chính ngôn thuận ở lại phủ.”

Trác Công Quý gật đầu: “Hy vọng có thể lấy lại sự trong sạch cho Như Ý.”Trác Uyển nói: “Vậy con sẽ đi thông báo cho mọi người!”

Trác Công Quý căn dặn: “Đừng có làm lớn chuyện này.”

Trác Uyển: “Sao lại không? Đương nhiên là phải thông báo cho tất cả mọi người trong phủ biết, nếu như có thể chứng minh nàng ta là Trác Linh thật thì sau này sẽ không có ai dám đàm tiếu, nghi ngờ thân phận của nàng ta nữa.”

Lúc Như Ý tỉnh lại đã là sáng sớm hôm sau. Ánh nắng ấm áp chiếu xuống mặt đất, đâu đâu cũng tràn ngập mùi hương của cỏ…

“Mình đã ngủ ở đây suốt đêm qua sao?”

Như Ý cố gắng vực dậy, muốn đứng lên thì bỗng dưng người giống như một mũi tên lửa bắn lên khỏi mặt đất…

“Bịch!”

Như Ý lại ngã xuống, thế nhưng không hề cảm thấy đau chút nào.

“Tại sao mình lại trở nên khỏe như vậy? Cảm giác như bên trong có nội lực rất lớn? Tại sao sức mạnh của mình qua một đêm mà lại có thể trở nên mạnh hơn gấp mấy trăm lần thế nhỉ?

Chương 42: Rốt cuộc là đực hay cái

Như Ý cảm thấy rất kỳ lạ.

Tại sao nội lực của cô lại lập tức tăng mạnh như vậy?

Lẽ nào...

Như Ý nhìn Tiểu Bạch đang vui vẻ ở bên cạnh, cô nhớ tới tối qua nó tìm đem về hạt châu màu xanh lam kỳ lạ kia...

Sau khi cô nuốt hạt châu màu xanh lam phát sáng kia cả người cô bắt đầu sinh ra thay đổi kỳ diệu...

Sau khi tỉnh lại chỗ đan điền trở nên rộng rãi thông suốt, nội lực dồi dào...

"Chắc chắn hạt châu màu xanh lam phát sáng kia là linh đan diệu dược rồi! Tiểu Bạch ngươi thật đúng là ngoan ngoãn, đưa một món quà tốt như vậy cho ta. Nội lực dồi dào như vậy cộng thêm Lê Hoa Thần Kiếm, sau này hai chủ tớ chúng ta ăn ngon uống say lại tìm thêm hai soái ca làm người hầu, ngươi một người, ta một người."

Như Ý sờ vào cái đầu đang ngơ ngác kia của Tiểu Bạch.

Vừa nghe đến người hầu nam...

Tiểu Bạch đột nhiên nhe răng trợn mắt, hung dữ giơ móng vuốt lên.

Như Ý sững sờ nói: "Ồ? Ngược lại ta cũng đã quên giới tính của ngươi rồi, lẽ nào ngươi là đực hay sao? Lại đây, để chủ nhân giúp ngươi kiểm tra một chút, xem thử rốt cuộc ngươi là giống đực hay giống cái?"

"Chít chít!"

Tiểu Bạch sợ đến nỗi kêu lên thảm thiết hai tiếng sau đó nhanh chóng chạy trốn.

"Ha ha. Nhìn dáng vẻ của ngươi là đực rồi lại còn rất thẹn thùng cơ đấy. Sau này tìm người hầu nữ cho nó là được rồi." Như Ý khẽ mỉm cười.

Nội lực dâng trào, thân thể thật giống như tràn ngập sức mạnh muốn bay lên.Nếu không mình thử xem uy lực này mạnh mẽ ra sao?

Như Ý rút ra kiếm Xích Triều nhẹ mỏng như tơ từ bên hông, sau đó cô rót nội lực vào. Nội lực cuồn cuộn không dứt đưa vào kiếm thể, bảo kiếm nhẹ mỏng trong chớp mắt trở nên cực kỳ cứng rắn, run rẩy phát ra hai tiếng "Vút vút" kêu run xé nát không gian.

"Sát khí thật mạnh!" Ngay cả Như Ý cũng bị dọa sợ.

"Cửu tiểu thư! Cửu tiểu thư! Nhị lão gia mời người đi qua đi bên đó một chuyến!" Đột nhiên một nha hoàn vội ng vàng chạy tới, Như Ý lập tức thu lại nội lực.

Nha hoàn vội vã chạy tới tên là Tiểu Bích, lúc Như Ý hôn mê Trác Lỗi thường kêu nàng ta đến hầu hạ cô vì thế Như Ý cũng biết nàng ta.

"Cửu tiểu thư, rốt cuộc nô tỳ cũng tìm được người." Như Ý nói.

"Tìm ta?"

Như Ý hơi kinh ngạc, cô ở một mình trong cái viện vắng vẻ này đã ba tháng. Ba tháng này đều không có ai đến đây, cô cũng cảm thấy mình đã bị người khác quên mất rồi."Đúng vậy. Nhị lão gia nói xin mời tiểu thư người đi qua đó một chuyến."

"Đi đâu?"

"Từ đường của Trác gia."

"Ừ."

Như Ý gật đầu nói: "Ngươi về trước phục mệnh đi, ta đi sửa soạn một chút sẽ lập tức tới ngay."

Cô ung dung thản nhiên đuổi Tiểu Bích trở về trước, trong lòng đang suy đoán tính nghiêm trọng của chuyện này.

Từ đường Trác gia?

Nơi linh thiêng thờ cúng bài vị các đời tổ tiên của Trác gia. Ở Trác gia chỉ có lúc cúng tổ, đón dâu và những chuyện lớn trong gia tộc khác mới sẽ được tổ chức ở Từ đường Trác gia. Hơn nữa trong tình huống bình thường nữ nhân của gia tộc là không thể tùy ý bước vào Từ đường đâu.

Chẳng lẽ Trác gia xảy ra chuyện lớn gì sao?

Lẽ nào chuyện này có liên quan tới mình?

Như Ý biết chắc đã xảy ra chuyện lớn, trong lòng cô lại mơ hồ cảm thấy chuyện này có liên quan rất lớn tới cô...

Cô ném một ít quả hạch bố trí ổn thỏa cho Tiểu Bạch xong, sau đó chải tóc, thay quần áo, âm thầm giấu kỹ kiếm Xích Triều xong mới ra khỏi Đình trúc đi đến Từ đường Trác gia.

Cửa Từ đường có hai con thần thú kỳ lân to lớn, uy vũ trấn giữ. Đệ tử của Trác gia lục tục, nối đuôi nhau bước vào trong.

Chương 43: Rốt cuộc là đực hay cái

Như Ý nhìn thấy Kiều phu nhân cũng tới. Cô tò mò hỏi: "Phu nhân, hôm nay là ngày gì thế?"

Kiều phu nhân lắc đầu một cái: "Ta cũng không biết. Hôm nay không phải sinh thần của lão gia, cũng không phải là ngày cúng tổ của Trác gia, nghe nói là lão gia ra mặt triệu tập tất cả đệ tử tập trung tại Từ đường đấy. Không biết đã xảy ra chuyện gì rồi?"

Như Ý nói:"Ngay cả người cũng không biết xảy ra chuyện gì sao?"

Kiều phu nhân nói: "Lần này hết thảy đệ tử của Trác gia đều đến, đệ tử khác họ và thiếp thất phụ nữ trẻ em cũng bị triệu tập đến. Nhất định đây là một chuyện vô cùng nghiêm trọng."

Như Ý nói: "Phu nhân, người cũng không nhận được bất cứ tin tức nào sao?"

Kiều phu nhân lắc đầu cười khổ: "Ta chỉ là một thiếp thất của một phòng mà thôi, nói dễ nghe một chút chính là nhị phòng, nói khó nghe hơn chính là một người làm. Làm sao ta có thể biết được tin tức nội bộ gì chứ? Có điều ta tiến vào phủ Trác Vương đã nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy loại trận chiến này đấy."

Như Ý nói: "Có phải là rất nghiêm trọng hay không?"

Kiều phu nhân hơi suy nghĩ một hồi, lắc đầu nói: "Chắc hẳn cũng sẽ không nghiêm trọng lắm đâu. Nếu đúng là phủ Trác Vương xảy ra chuyện nghiêm trọng gì, bình thường cũng là do thái lão gia triệu tập mấy vị đệ tử nòng cốt có thân phận địa vị nhất của Trác gia mà thôi. Quy mô triệu tập tất cả nam nữ già trẻ giống như thế này chắc hẳn tình thế sẽ không nghiêm trọng lắm, nhưng có thể chắc chắn chuyện này nhất định ảnh hưởng rất lớn đến Trác gia."

Mặc dù Kiều phu nhân là giới nữ lưu thế nhưng lúc phân tích cũng khá có đạo lý.

Trực giác của Như Ý càng thêm rõ ràng.

Sau khi cô và Kiều phu nhân hai người đi vào Từ đường phát hiện trong Từ đường đã đầy người, lớn nhỏ, nam nữ, già trẻ lấy đại phòng, nhị phòng, tam phòng và tứ phòng dẫn đầu, rất có trật tự chiếm đầy lối đi và bậc thang.Giữa đám người để trống ra một vòng.

Trác Công Quý đứng thẳng lưng, ông ta không hề tỏ ra bất cứ biểu cảm gì. Nhìn thấy Như Ý và Kiều phu nhân cùng bước vào, ánh mắt của bọn họ lập tức lóe lên.

Trác Uyển cũng đứng giữa vòng tròn này, vẻ mặt cười khẩy. Nhìn thấy Như Ý bước vào, nàng ta mang theo dáng vẻ kiêu ngạo, hung hăng, cười trên sự đau khổ của người khác mà nhìn cô.

"Chắc là mọi người cũng đã đến đông đủ rồi. Nhị ca, rốt cuộc huynh muốn làm gì?" Trác Công Vinh là người không nhịn được nữa mà mở miệng hỏi.

Trác Công Quý liếc một vòng, sau đó hắng giọng nói: "Các vị, phụ thân đại nhân ở trên, các vị huynh đệ, các vị con cháu, hôm nay tất cả những người có mặt ở đây đều là con cháu của Trác gia, có thể trong số các người có người không phải mang họ Trác nhưng mỗi một người chúng ta có thể sống chung trong một gia đình lớn như thế này, mỗi người đều là một phần tử của Trác gia. Hôm nay, có một chuyện có liên quan mật thiết đến các vị, có liên quan mật thiết đến Trác gia và liên quan mật thiết đến một người trong số các vị có mặt ở đây..."

Ánh mắt của ông ta nhìn về phía Như Ý.
Nguy rồi!

Như Ý liền đoán được chuyện này có liên quan đến cô. Trực giác của đặc công thường rất nhạy cảm.

Trác Công Vinh nói: "Nhị ca, rốt cuộc là chuyện gì? Huynh cũng đừng thừa nước đục thả câu nữa. Dù sao mọi người cũng đã đến đông đủ, huynh đi vào vấn đề đi."

Trác lão gia tử lườm ông ta một cái nói: "Câm miệng!"

Ông ta là nhân vật có uy vọng nhất của Trác gia, hơn nữa là phụ thân ông ta đương nhiên hiểu đứa con trai thứ hai này, bình thường cẩn thận biết điều, nếu như không phải là chuyện vô cùng quan trọng tuyệt đối hắn sẽ không quyết định như vậy.

Trác lão gia tử vừa mở miệng Trác Công Vinh tính tình nóng nảy lập tức câm miệng, vốn dĩ đám người đang nói thì thầm trong chớp mắt cũng trở nên vô cùng yên lặng, yên lặng đến độ có phần quỷ dị.

Như Ý cảm thấy trong không khí tràn ngập cảm giác ngột ngạt, tay phải của cô lặng lẽ sờ vào kiếm Xích Triều bên hông...

"Như Ý, con tới đây."

Trác Công Quý hiếm thấy nói chuyện hòa nhã dịu dàng như vậy, ông ta đưa tay vẫy cô tới.

"Dạ."

Chương 44: Rốt cuộc là đực hay cái

Như Ý cảnh giác đi về phía giữa vòng tròn.

Trác Công Quý sờ tóc của cô, sau đó đột nhiên cao giọng quát: "Người ở chỗ này đều là đệ tử của Trác gia, nói vậy phần lớn trong số các ngươi đều biết Như ý là con gái của ta. Hai mươi năm trước, nói chính xác là một buổi tối của mười chín năm trước, con gái út Trác Linh của ta lúc đó mới sáu tháng tuổi, vẫn còn bọc trong tã đã bị kẻ cắp bắt đi, từ đó không rõ tông tích..."

Ông ta nói đến đoạn chuyện cũ này, mọi người đều chăm chú lắng nghe. Những người lớn tuổi đều biết đó là một đoạn lịch sử bi phẫn và khuất nhục, nghĩ lại mà kinh của Trác gia. Còn những người trẻ tuổi lại vô cùng hứng thú nghe câu chuyện cũ này.

Trác Công Quý nói tiếp: "Như Ý chính là Trác Linh! Năm tháng trước trưởng tử Trác Lỗi của ta vô tình phát hiện cô nương này ở trên đường, chính là Như Ý. Trác Lỗi mang Như Ý về phủ Trác Vương, trải qua một quãng thời gian nghỉ ngơi và điều dưỡng, Như Ý đã khôi phục sức khỏe, sau đó nàng lấy thân phận Cửu tiểu thư cũng chính là con gái út Trác Linh của ta ở lại phủ Trác Vương."

"Sự kiện xảy ra vào ba tháng trước chắc hẳn các ngươi đều biết, con trai của ta bởi vì gây chuyện ở bên ngoài nên bị đuổi ra khỏi phủ Trác Vương, Như Ý gây chuyện chung thì bị lạnh nhạt ở đình trúc, nó ở đó cũng đã ba tháng, mà hôm nay..."

Trác Công Quý bỗng nhiên dừng lại.

Ông ta nhắm mắt lại, vẻ mặt nghiêm túc suy nghĩ hồi lâu sau đó mới mở mắt ra nói: "Trong số các ngươi có lẽ sẽ có người cảm thấy rất kỳ lạ, tại sao một người thất lạc mười chín năm sau khi trở về lại không có ai nghi ngờ thân phận của nàng ta. Những trưởng bối có mặt ở đây chắc hẳn cũng rất rõ ràng, dung mạo của Như Ý và người vợ Mẫn Nghi của ta gần như là giống nhau như đúc, ai gặp được Như Ý thì sẽ không có bất cứ nghi ngờ gì nữa! Nhưng mà... Danh không chính ngôn không thuận, Như Ý là con gái của ta, cũng là huyết mạch của Trác gia, để trả lại cho nàng sự công bằng và công đạo, hôm nay ta mời tất cả mọi người tới đây để chứng kiến một chuyện vô cùng quan trọng!"

Dừng một chút, từ trong miệng ông ta nói ra một câu: "Ngày hôm nay lão phu sẽ dùng cách nhỏ máu nhận người thân để chứng minh huyết mạch của Như Ý!"
"Nhỏ máu nhận người thân?"

"Thì ra ông ta triệu tập chúng ta đến đây là để chứng kiến việc nhỏ máu nhận người thân của Cửu tiểu thư? Chuyện này xem như là chính thức để Cửu tiểu thư nhận tổ quy tông sao?"

"Ngươi ngốc quá! Đây rõ ràng là thân phận của Như Ý đã bị nghi ngờ rồi! Lúc trước khi nàng vào phủ có phần qua loa. Tuy nói dung mạo của nàng rất giống Mẫn phu nhân, nhưng cách nhau nhiều năm như vậy, đứa bé kia bây giờ còn sống hay đã chết, dáng vẻ như thế nào cũng đâu có ai biết. Đột nhiên xuất hiện một cô nương có dung mạo giống với Mẫn phu nhân thì nói là Cửu tiểu thư thất lạc nhiều năm trước, nếu là gia đình bình thường thì cũng thôi đi nhưng mà chuyện này ở phủ Trác Vương nếu làm như vậy cũng không khỏi có phần qua loa."

"Cũng không nhất định là nghi ngờ? Nhỏ máu nhận người thân có thể khiến cho Như Ý danh chính ngôn thuận trở thành Cửu tiểu thư củaTrác gia, cuộc sống sau này cũng sẽ không chịu lời ra tiếng vào nữa, đây cũng là một chuyện tốt."

"Nói chung bây giờ mới nhỏ máu nhận người thân, ta luôn cảm thấy hơi kỳ lạ.""Đúng đúng! Nếu như muốn kiểm chứng thân phận tại sao mấy tháng trước không nhỏ máu nhận người thân? Bây giờ mới làm chuyện này, chắc chắn bên trong có nguyên nhân không nói ra được?"

"Rốt cuộc Cửu tiểu thư này là thật hay giả đây?"

"Là giả thì không thật được, là thật thì không thể nào giả được. Một lát nữa sau khi nhỏ máu nhận người thân xong, không phải chúng ta sẽ biết hay sao?"

Vừa nghe đến sẽ nhỏ máu nhận người thân, đoàn người liền sôi sục lên!

Gay go!

Sắc mặt của Như Ý trở nên nghiêm trọng.

Chắc chắn là tiểu tiện nhân Trác Uyển kia đã giở trò sau lưng cô.

Chương 45: Nhỏ máu nhận người thân

Bỗng nhiên Như Ý có phần hối hận vì mình đã quá nhân từ với tiểu tiện nhân này. Nếu sớm biết nàng ta đê tiện như vậy, thì cô nên dạy dỗ nàng ta đàng hoàng một phen rồi!

Nhỏ máu nhận người thân?

Một chiêu này thật ác độc!

Trác Uyển là muốn đuổi cùng giết tận cô mà! Không chỉ nàng ta muốn đuổi cô ra khỏi phủ Trác Vương, mà càng muốn cho cô mang tiếng xấu, sau này sẽ không có chỗ đặt chân tại kinh thành này nữa!

Kiều phu nhân ở bên cạnh rất vui vẻ, bước lên trước hai bước nói khẽ: "Tiểu thư, lần này ngươi đã thật sự nhận tổ quy tông. Sau này ngươi sẽ thật sự được người của Trác gia công nhận rồi!"

Như Ý tỏ vẻ mỉm cười.

Kiều phu nhân nói: "Tiểu thư cười rất miễn cưỡng, là lo lắng hay là hồi hộp? Đứa nhỏ ngốc, đừng lo lắng. Nhỏ máu nhận người thân rất đơn giản, nhưng đây lại là cách rất quyền uy có hiệu quả, có thể chứng minh ngươi thật sự là Cửu tiểu thư!"

Như Ý khẽ nói: "Phu nhân, thật ra... lúc trước khi Tứ ca dẫn ta từ bên ngoài về, các ngươi thật sự chưa từng hoài nghi ta là giả sao? Thật ra ta cũng không biết mình có phải là Cửu tiểu thư thật sự không đây?"

Kiều phu nhân mỉm cười nói: "Thì ra là như vậy, ngươi căng thẳng cũng là chuyện bình thường. Có điều đừng quá lo lắng ngươi sẽ vượt qua được thôi."

Như Ý hỏi: "Phu nhân dám chắc chắn như vậy sao?"

Kiều phu nhân gật đầu: "Ta cũng đã từng thấy Mẫn phu nhân, tiểu thư chính là con gái ruột của là lão gia, điều này tuyệt đối không sai được! Hơn nữa tất cả những người đã gặp qua Mẫn phu nhân đều sẽ đều tin tưởng tiểu thư chính là con gái ruột của lão gia. Nếu không tiểu thư cho rằng lão gia, Thái lão gia, và nhiều người của Trác gia sẽ dễ dàng tin tưởng tiểu thư là Trác Linh thật sự hay sao?"

Như Ý tò mò nói: "Ta đúng là giống với Mẫn phu nhân... Ý của ta là ta rất giống mẫu thân của ta sao?"
Kiều phu nhân gật đầu: "Quả thực chính là cùng một khuôn đúc ra, chỉ có điều tiểu thư trẻ hơn Mẫn phu nhân mà thôi."

Như Ý nói: "Nếu như đợi lát nữa ta nhỏ máu nhận người thân không thông qua được thì sẽ làm sao?"

Kiều phu nhân cười nói: "Không cần lo lắng, chắc chắn tiểu th có thể thông qua!"

Như Ý không nói.

Cô không hiểu tại sao Tiêu phu nhận lại tin chắc mình là Trác Linh thật sự.

Nhưng cô đúng là từ một thời không khác xuyên qua đến nơi này, cho dù dáng vẻ có giống nhau đi nữa cô cũng không phải là Trác Linh thật sự.

Lúc Như Ý còn đang sững sờ bỗng nhiên Trác Công Quý nói: "Như Ý, con chuẩn bị xong chưa?"Như Ý nói: "Chuyện này..."

Trác Công Quý nói: "Hài nhi, con không cần căng thẳng. Chỉ là một thủ tục mà thôi, sau này con có thể ở phủ Trác Vương ngẩng cao đầu làm người!"

Như Ý nói: “Thật ra... Con còn chưa ăn sáng đâu. Hơn nữa...Con ít máu như vậy lại không ăn sáng, con sợ nếu rút máu ra chắc chắn con sẽ mệt mỏi ngất xỉu mất. Đúng rồi, đúng rồi, tối qua con bị cảm lạnh, cả người vô cùng khó chịu căng thằng đây...!"

Trác Uyển khinh bỉ cười mỉa mai nói:

"Hừ! Người muốn kiếm cớ chạy trốn chứ gì?"

Như Ý nói: "Ta chỉ là đói bụng, muốn ăn sáng thôi!"

Trác Uyển lạnh nhạt nói: "Hừ! Ngươi muốn gian lận cũng vô dụng, nói chung là ngươi không trốn được đâu!"

Trác Công Quý nói: "Người đâu, lập tức chuẩn bị một bữa ăn sáng phong phú cho tiểu thư, sau khi ăn sáng xong thì lập tức nhỏ máu nhận người thân!"

Như Ý dò hỏi nói: "Không cần. Để tự con đi đến nhà bếp tìm đồ lót bụng là được. Dù sao từ từ nhỏ đã ăn uống qua loa rồi, không giống như một số người từ khi được sinh ra đã là thiên kim tiểu thư, nhưng lại là tiểu nhân lòng dạ nhỏ mọn làm mấy chuyện xấu sau lưng người khác!"

Trác Uyển cười lạnh nói:"Hừ! Ngươi muốn đi phòng bếp? Ngươi muốn chạy trốn chứ gì? Ngươi đừng mơ sẽ trốn thoát! Ngày hôm nay ta nhất định phải lột mặt nạ giả của ngươi xuống, để cho mọi người biết ngươi là một tên lừa đảo vô liêm sỉ, lại dám giả mạo em gái của ta!"

Như Ýcười lạnh: "Cùng lắm thì người có thể đi theo ta, nếu như đại tiểu thư như ngươi có thể chịu xuống phòng bếp..."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau