CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 361 - Chương 365

Chương 361: Thích chưng diện thì phải trả giá

“Như Ý cô nương đúng là có hứng thú, thời tiết lạnh thế này lại ngắm hoa ở đây!”

Khi Như Ý đang nhìn hoa đến ngẩn người, một giọng nói chợt vang lên.

“Nô tỳ bái kiến Thần Phi nương nương!” Tử Yên phản ứng nhanh, vừa nghe thấy âm thanh đã phản ứng lại, quỳ gối xuống mặt nền lạnh như băng.

Như Ý chậm rãi quay đầu: “Dân nữ bái kiến Thần Phi nương nương!” Như Ý nhẹ nhàng cúi người, nhưng chỉ là hành lễ, dường như cô không lo lắng Thần Phi sẽ vì chút chuyện này mà làm khó mình.

Trong mắt Thần Phi lóe lên sự độc ác, lại giả vờ như rất nhiệt tình kéo tay Như Ý: “Muội muội cần gì phải phân chia rõ ràng như vậy, đây cũng là chuyện sớm muộn, muội lại còn khách sáo với tỷ tỷ nữa!”

Như Ý thấy rất nghi ngờ lời nói của Thần Phi, nhưng mấy lời nói này của phụ nữ trong cũng luôn có mục đích gì đó, đương nhiên cô cũng không để trong lòng, chỉ là Như Ý cố ý không biết bên ngoài lạnh lẽo và mục đích Thần Phi đến đây: “Thần Phi nương nương, người cảm thấy hoa này có đẹp không?”

Như Ý giống như không nhìn thấy Thần Phi đang mặt quần áo phong phanh với cánh tay đang kéo lấy mình như đang run rẩy, chợt hỏi.

Thần Phi chịu đựng cơn lạnh, cười đến hơi giả tạo: “Đương nhiên, hoa mà Hoàng Thượng thích sao có thể là thứ bình thường được chứ!” Thần Phi nói theo, nhưng mà khuôn mặt lại ngày càng tái mét.

“Đúng vậy, Hoàng Thượng đúng là rất có mắt nhìn, chắc hoa không sợ lạnh như thế mới có thể lọt vào mắt ngài ấy!” Như Ý nói lời này, rồi cố ý nhìn thoáng qua Thần Phi lạnh đến co rúm cả người kia.

Thần Phi cũng nghe ra ý nghĩa trong lời nói của Như Ý, trong lòng cực kỳ tức giận, nhưng ngoài mặt vẫn cười như không cười: “Đúng vậy! Hoa này thật đẹp!”

Như Ý thấy Thần Phi vẫn cứng đầu cứng cổ, thì muốn xem thử nàng ta có thể chịu lạnh đến lúc nào.

Nghĩ đến đây, Như Ý quay đầu cười với Thần Phi: “Xem ra Thần Phi cũng là một người hiểu hoa hiểu Hoàng Thượng, cũng đúng lúc chúng ta cũng nhau ngắm hoa này, cũng đỡ uổng công nó không sợ lạnh mà một mình nở rộ!”

Như Ý không cần nhìn sắc mặt của Thần Phi cũng biết giờ này nàng ta lạnh đến mức nào, hơn nữa trong lòng có bao nhiêu tức giận.

Tử Yên đứng ở bên cạnh, luôn luôn chú ý đến vẻ mặt của Thần Phi, thật ra cô cũng bị ngột ngạt đến nội thương rồi, ngẫm lại bình thường Thần Phi này đều thích ăn mặc lộ liễu như thế, không hề sợ thời tiết lạnh lẽo chút nào, còn vênh váo vui vẻ muốn quyến rũ Hoàng Thượng, hôm nay ngược lại thành tự hại mình, còn chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, có khổ nhưng không thể nói ra.

Như Ý cảm thấy thời gian trôi qua rất bình thường, thậm chí không thể tạo ra chút ảnh hưởng nào, nhưng lại là giày vò với Thần Phi.

“Bên ngoài lạnh, không thì vào phòng ngồi một lát đi!”

Cuối cùng Thần Phi vẫn không nhịn được, môi cũng đã run lên vì lạnh, sao còn để ý đến chuyện ngắm hoa gì nữa chứ, không biết nàng ta đã thầm mắng Như Ý bao nhiêu lần rồi.

Như Ý hoảng hốt nhìn Thần Phi: “Chao ôi, thật xin lỗi quá, không ngờ người lại ăn mặc phong phanh như vậy, thời tiết đã trở nên lạnh lẽo rồi, phải mặc dày một chút, nếu không rất dễ bị cảm lạnh, người xem dân nữ còn mặc cả áo choàng da chồn mà Hoàng Thượng ban tặng luôn rồi đây, bên trong cũng mặc dày lắm!” Như Ý tiếp tục nói, nhưng nói một hồi vẫn không có ý đi vào.

Thần Phi hận đến ngứa răng, lại chỉ có thể cười với Như Ý tỏ vẻ biết ơn: “Như Ý cô nương nói phải, chỉ là lâu rồi không ra ngoài, chẳng ngờ bên ngoài lại rét lạnh như thế.”

Như Ý thấy trêu chọc như thế cũng tàm tạm rồi, vẫn biết có chừng có mực, cô vội vàng đỡ Thần Phi đi vào phòng.

“Thế nào, đã ấm áp hơn hay chưa, nếu không bảo cung nữ đi nấu chút canh nóng làm ấm người nhé!” Như Ý không nhắc tới mục đích Thần Phi đến, chỉ quan tâm hỏi.

Thần Phi vốn đang có chút lạnh lẽo, vừa nghe thấy uống canh, lập tức nghĩ đến thứ mình mang đến, cười bảo nha hoàn của mình đem tới.

“Phinh Đình, lấy đồ ra cho Như Ý cô nương!” Thần Phi quay đầu nói với Phinh Đình.

Phinh Đình vội vàng để đồ xuống giữa hai người.

“Thứ này ấm áp, lúc trước Hoàng Thượng thích nó nhất, thời tiết giống như hôm nay, ăn thứ này cũng như làm ấm người!” Thần Phi vừa nói vừa đưa đồ cho Như Ý.

Như Ý nhìn thấy thứ này, như không hiểu gì nhìn Thần Phi.

Thần Phi cho rằng Như Ý sợ có độc, vội vàng tự mình cắn một miếng: “Hương vị của thứ này không tệ, muội nếm thử đi, nếu không nếm thử là không nể mặt bản nương nương đấy!”

Vốn Tử Yên thấy Thần Phi đưa đồ qua thì lo lắng sẽ có độc, nhưng thấy nàng ta tự mình ăn luôn, thì mới yên tâm hơn.

Như Ý cười cười, tùy ý cầm một miếng bánh ngọt ăn: “Cái này có hoa, nhìn thật đặc biệt, ta thích ăn cái này!” Như Ý cười cầm lên ăn.Thần Phi kia nhìn thấy Như Ý ăn cái bánh ngọt có hoa văn kia, khuôn mặt tươi cười xán lạn, ánh mắt nhìn Như Ý càng nhiệt tình hơn.

Trong mắt mọi người, đây là một hình ảnh vô cùng hòa thuận.

Hai người nói chuyện câu được câu không đã ăn hết đồ ăn rồi, hình như Như Ý cũng nói nhiều hơn bình thường, đương nhiên tâm trạng của Thần Phi còn tốt hơn.

Tử Yên thấy hai người rất hợp ý, nhưng không hiểu vì sao cô cảm thấy bầu không khí rất kỳ lạ.

Lại nhìn về phía hai người lần nữa, chỉ thấy Thần Phi cười thản nhiên, đứng lên chuẩn bị rời đi: “Thời gian không còn sớm nữa, bản phi cũng không tiếp tục làm phiền ngươi, đi trước nhé!”

Như Ý cũng vội vàng đứng dậy: “Đa tạ bánh ngọt của nương nương, hương vị rất ngon, nếu Thần Phi nương nương muốn, lần sau cũng sẽ để người nếm thử bánh ngọt đặc sắc của ‘trung tâm từ thiện’ của chúng tôi!”

Như Ý nói “trung tâm từ thiện” chẳng chút che giấu, không hề cảm thấy nơi đó là một nơi dơ bẩn đến mức nào trong mắt những nương nương này.

Thần Phi thầm châm chọc Như Ý không biết liêm sỉ, nhưng trên mặt vẫn treo nụ cười giả tạo: “Đương nhiên, nếu có cơ hội.”

Người khác đều sẽ cho rằng lời của Thần Phi vô cùng hòa nhã, nhưng chỉ có trong lòng nàng ta đang thầm vui vẻ, Như Ý sắp biến mất khỏi tầm mắt của nàng ta rồi.

Tiễn Thần Phi đi, Như Ý thu hồi nụ cười khi nãy, nhìn cái đĩa đã không còn gì kia, không nói gì cả, bước vào trong phòng.

“Như Ý cô nương, khi nãy cô nương thật lợi hại!” Cuối cùng Tử Yên cũng không nhịn được cười ra tiếng, nghĩ đến dáng vẻ bị lạnh của Thần Phi, cô ấy cười vui vẻ vì được hả giận.

Như Ý ngẩng đầu nhìn Tử Yên cười vô hại, chỉ lắc đầu, đương nhiên Tử Yên không biết, nếu tối hôm qua cô không phát hiện ra, có lẽ ngày mai cô không chết cũng bị điên rồi!

“Thế à? Người thích chưng diện thế này, có lúc vẫn phải trả giá một chút!” Như Ý cười cười, không nói gì cả.

Tuy không hiểu ý của Như Ý, nhưng Tử Yên vẫn biết Như Ý cô nương này không giống người bình thường, cho dù làm việc không lộ vẻ tàn nhẫn, nhưng vẫn có thể khiến đối thủ lùi bước.

Tối hôm qua sau khi Trác Lỗi trở về vẫn luôn chờ tin tức, chờ đợi khiến cho người ta tâm phiền ý loạn.

“Chủ tử yên tâm đi, nếu Hoàng Thượng đã đồng ý thì có lẽ sẽ không thay đổi đâu, nếu không lúc đầu ngài ấy đồng ý với ngài làm gì!” Hàn nhìn thấy dáng vẻ lo lắng của Trác Lỗi, càng đứng ngồi không yên hơn.

Đại sảnh rộng như thế đã bị Trác Lỗi đi tới đi lui không biết bao nhiêu vòng rồi.“Hàn, ngươi vào Hoàng cung thăm dò một chút, nhưng phải cẩn thận, đừng để bị phát hiện!” Lần trước hắn bảo Hàn đến hoàng cung, tuy bị bắt, nhưng đó cũng là Hàn cố ý, bây giờ chỉ đi thăm dò tin tức, hắn vẫn rất yên tâm với Hàn.

Hàn nghe thấy mệnh lệnh, nhanh chóng phi người đi đến hoàng cung.

Trác Lỗi nhìn về phía hoàng cung, trong lòng thầm cầu nguyện, chỉ mong Như Ý không có chuyện gì.

“Này, ngươi biết gì không? Tối hôm qua nữ tử ở tẩm cung của Hoàng thượng đã được ngài ấy sủng hạnh rồi!” Mấy cung nữ đi cùng với nhau, nữ tử mặc quần áo màu đỏ, trước ngực thắt nơ bướm nói.

Mấy cung nữ khác nghe thấy thế lập tức hứng thú, vô cùng tò mò tụ tập lại với nhau.

“Hinh Nhụy, sao ngươi biết thế?” Nữ tử áo tím khác không nhịn được hỏi.

Cung nữ tên Hinh Nhụy kia lập tức vô cùng đắc ý, nhìn nữ tử áo tím trả lời: “Không phải tối hôm qua là Tiểu Đóa hầu sao, nhưng nàng ta bị bệnh, ta gác đêm giúp một đêm, đương nhiên biết Hoàng Thượng trở về tẩm cung của mình từ Ngự Thư phòng, hơn nữa còn chưa từng rời khỏi, ngươi nghĩ xem còn có cái gì phải nghi ngờ nữa sao.”

Mấy cung nữ ngạc nhiên, nhưng nữ tử áo tím lập tức lên tiếng: “Vậy sao Hoàng Thượng không cho nàng ta thân phận chứ?”

Vừa nghe nữ tử áo tím hỏi như vậy, mấy người khác cũng không nhịn được bàn tán.

Hinh Nhụy như tính toán từ trước, hình như đã sớm đoán được mọi người sẽ hỏi như vậy, sau đó cười gian trá: “Ngươi không biết cái này à, mấy ngày trước ta nghe Tử Yên cô nương nói, lần trước cô nương kia bị thương được Hoàng thượng ôm về, cho nên bây giờ muốn cô nương đó dưỡng thương cho tốt, về phần danh phận, hình như cô nương kia không quan tâm!”

Đám người nghe Hinh Nhụy biết nhiều như vậy, cảm thán mấy tiếng, sau đó đều nhìn nàng ta bằng ánh mắt khác.

Hàn ở một nơi bí mật nghe thấy tin tức như thế, sắc mặt có chút khó coi, hắn cảm thấy rất lo lắng, vừa lo lắng cho Như Ý cô nương, càng lo lắng cho chủ tử của mình hơn, không biết chủ tử của mình nghe thấy tin tức như thế sẽ có phản ứng thế nào.

Khi Hàn trở lại bên cạnh Trác Lỗi, Trác Lỗi vui mừng, chắc là đã đợi rất lâu rồi.

“Tình huống thế nào?” Trác Lỗi lập tức đi qua, cực kỳ lo lắng hỏi.

Thấy Trác Lỗi vội vàng như vậy, Hàn hơi ấp úng, thật không biết nên làm thế nào cho phải.

Vừa thấy vẻ mặt này của Hàn, Trác Lỗi càng lo lắng hơn, hắn không muốn nghe thấy tin tức gì không tốt về Như Ý, nhưng lý trí nói hắn phải bình tĩnh, bình tĩnh.

“Nói cho ta những gì ngươi biết!” Trác Lỗi làm mình bình tĩnh lại, sau đó nhìn Hàn nói.

Hàn thấy Trác Lỗi bình tĩnh trở lại, cũng biết chuyện này không thể giấu diếm được, nhìn Trác Lỗi, nói nội dung vừa nghe lén được trong Hoàng cung với Trác Lỗi.

Trác Lỗi nghe hết lời nói của Hàn, tuy rất tức giận, nhưng hắn đã bình tĩnh hơn nhiều, vỗ bả vai Hàn: “Vất vả rồi, ngươi đi xuống trước đi, ta muốn yên tĩnh!”

Hàn còn muốn nói gì đó, nhưng thấy Trác Lỗi không quá khác thường, mới yên tâm rời đi.

Đợi Hàn rời khỏi rồi, Trác Lỗi đánh ra một chưởng, băng ghế bị đập gãy, trong mắt tràn đầy đau khổ, mặc dù tính ra Như Ý và Thác Bạc Liệt vốn là vợ chồng, nhưng Trác Lỗi vẫn rất tức giận, hắn không muốn Như Ý lại đi vào cái nơi ăn tươi nuốt sống kia.

Ban đêm, Trác Lỗi vẫn quyết định tự mình đến Hoàng cung một chuyến.

Lần này hắn còn trực tiếp bay thẳng đến nơi mình muốn, tẩm cung của Thác Bạc Liệt, tuy không phải quá rõ ràng, nhưng hắn đi theo trực giác của mình, cũng biết được phương hướng đại khái.

Nhưng vì vẫn không chắc chắn nơi cụ thể, nên Trác Lỗi vẫn phải đi đường vòng.

Như Ý vào hoàng cung, bây giờ công phu đã hồi phục không tệ, còn chuyện có khôi phục lại phần trí nhớ kia hay không, có khả năng lớn hay không, cô không biết, nhưng cô biết bây giờ mình đã xem như không tệ rồi.

“Ai?” Trác Lỗi phi người xuất hiện, đúng lúc chạm mặt với Như Ý.

Chương 362: Bị hại ngược lại thành hại người

Nếu đổi thành bình thường, chắc chắn hai người sẽ cực kỳ cẩn thận, tất nhiên sẽ không phát ra âm thanh, nhưng vì quá mức quen thuộc, Như Ý nhìn người áo đen kia, vẫn cảm thấy mình quen hắn.

Trác Lỗi vừa nghe thấy âm thanh của Như Ý, trong lòng vui vẻ: “Ý Nhi, là huynh đây!”

Như Ý cũng nghe ra giọng nói của Trác Lỗi, cô nhìn một vòng xung quanh, sau đó kéo Trác Lỗi trốn vào một nơi.

“Huynh trở về Kinh lúc nào thế?” Như Ý rất khó hiểu, bây giờ sao lại muốn về Kinh chứ!

Ngược lại Trác Lỗi cũng không trả lời vấn đề này, mà vô cùng lo lắng quan sát Như Ý một lượt, nhìn thấy tất cả đều ổn, trái tim mới thoải mái hơn một chút.

“Muội có khỏe không! Nếu muội muốn rời khỏi thì huynh dẫn muội đi!” Lúc này Trác Lỗi giống như một đứa trẻ, có chút đáng thương nhìn Như Ý.

Như Ý cười nhẹ: “Ca, huynh nói lời ngốc nghếch gì vậy, muội bây giờ có thể rời khỏi được sao?” Nói xong còn nghịch ngợm gõ đầu ca ca mình.

Lúc này Trác Lỗi mới nhận ra mình nói lời này là ngu xuẩn cỡ nào, cười cười nói: “Nhưng mà…” Lời vốn định nói ra miệng lại nuốt trở về, hắn không biết nên mở miệng thế nào.

Như Ý nhìn dáng vẻ khó xử của Trác Lỗi, có chút lo lắng: “Có phải biên cương xảy ra vấn đề gì không?”

Trác Lỗi ngẫm nghĩ, vẫn cố lấy can đảm: “Tối hôm qua, có phải Thác Bạc Liệt ngủ cùng một giường với muội không!” Lúc nói lời này, Trác Lỗi cũng cảm thấy hơi khó mở miệng.

Rõ ràng Như Ý không có chuẩn bị tâm lý với cách nói này của Trác Lỗi, nhưng lập tức nhớ đến đêm đó, Như Ý vô thức cảm thấy một cái gì đó ấm áp, ngày hôm sau thấy ánh mắt Tử Yên nhìn mình, còn có lời nói của Thần Phi, cuối cùng cũng biết đã xảy ra chuyện gì.

Như Ý gật đầu, nhìn Trác Lỗi, thấy trong mắt hắn mang theo lo lắng, còn có khuôn mặt đã tiều tụy kia, nhẹ nhàng vỗ về: “Ca, yên tâm đi, muội rất tốt, muội và Thác Bạc Liệt là trong sạch!”

Một câu như thế của Như Ý làm cho tảng đá trong lòng Trác Lỗi hoàn toàn buông xuống, ánh mắt nhìn về phía Như Ý cũng có sức sống hơn.

Như Ý nhìn Trác Lỗi thả lỏng hơn, lúc này trong lòng mới trở nên yên tâm: “Ca, huynh đến Hoàng cung làm gì? Là lo lắng cho Ý Nhi sao?”

Trác Lỗi gật đầu: “Muội không có chuyện gì thì huynh yên tâm rồi, nhưng mà muội đi cùng với huynh đi, huynh lo lắng Thác Bạc Liệt này có ý đồ bất lương với muội!” Trác Lỗi nghiêm túc nói lời này. Nghe Trác Lỗi nói thế, còn có dáng vẻ nghiêm túc kia, Như Ý không nhịn được nở nụ cười, có người quan tâm thật tốt: “Ca, yên tâm đi, với bề ngoài của muội bây giờ, sao có thể thu hút sự chú ý của Thác Bạc Liệt được chứ, hắn ta chỉ là muốn đối phó với Vệ quốc công mà thôi, bây giờ hắn ta cũng sẽ không dễ dàng đụng vào muội, muội chỉ muốn tìm lại trí nhớ thuộc về mình, còn có tung tích của mẫu thân nữa, đã lâu như vậy rồi, thế nhưng vẫn không có manh mối!”

Như Ý nói đến đây, bầu không khí vừa mới thoải mái hơi trở nên căng thẳng, Trác Lỗi cũng hiểu tình hình, nhưng không muốn để Như Ý lấy thân mạo hiểm, huống hồ tuy Như Ý mất trí nhớ, nhưng ở cùng một chỗ với Thác Bạc Liệt lâu vẫn sẽ rơi vào trong đó.

“Ý Nhi, đợi chúng ta hoàn thành chuyện này, chúng ta sẽ dẫn người nhà rời khỏi đây, ở một nơi xinh đẹp, được không!” Trác Lỗi có vẻ hơi mệt mỏi, thật sự không muốn cuộc sống thế này nữa.

Như Ý gật đầu, cô chỉ biết tuy Trác Lỗi lo lắng cho mình, nhưng cũng biết mình là một người không thể dễ dàng thay đổi quyết định.

“Ca, muội nói huynh nghe, chắc chắn chỗ kia không phải giam giữ một người bình thường, muội không biết có phải mẫu thân không, bây giờ quá muộn rồi, muội phải đi về trước, nếu cần, muội sẽ bảo huynh phái người đến.” Như Ý chỉ vào một chỗ, sau đó cau mày nặng nề nói.

Trác Lỗi gật đầu, hai người cứ thế mỗi người một ngả, Như Ý cũng nhanh chóng trở về chỗ ở của mình… tẩm cung của Thác Bạc Liệt.

Như Ý trở về, thấy xung quanh vẫn còn yên tĩnh, mới yên tâm thay quần áo, sau đó nằm trên giường.

Đêm nay cô không có ngủ nhanh như vậy, không biết vì sao, tuy mình trấn an Trác Lỗi, nhưng trong lòng vẫn có chút khó chịu.

“Hoàng Thượng!”

Trong lúc mơ hồ, Như Ý nghe thấy tiếng của Tử Yên, sau đó là tiếng bước chân cực kỳ cẩn thận đi vào phòng trong.

Ngay sau đó, Như Ý cảm nhận được hơi thở nam tử thổi quét mình, chính là mùi hương của nước long đản.

Như Ý vốn nên chán ghét mùi hương này, nhưng không biết vì sao, cô có chút say đắm vòng ôm kia. Như Ý thầm mắng mình một câu, cong người về phía trước, kéo ra chút khoảng cách với Thác Bạc Liệt, chỉ cần Thác Bạc Liệt không chạm vào mình, ngủ như thế Như Ý có thể coi như không biết.
Thác Bạc Liệt không có chút bất mãn với sự bài xích của Như Ý, có lẽ cảm thấy mình trở về trong thời tiết lạnh như băng thế này, thân thể không đủ ấm áp.

Dần dần, Như Ý cảm nhận được hơi thở vững vàng của Thác Bạc Liệt, lúc này thân thể mới thả lỏng, cơn buồn ngủ nhanh chóng kéo tới, ánh mắt cô hơi mơ màng, sau đó từ từ nhằm lại.

“Ưm!” Như Ý ngủ ngon cả đêm, còn cố ý vươn vai, thấy ánh mắt Tử Yên nhìn mình, trong lòng cô hiểu rõ, nhưng khi cô thức dậy, Thác Bạc Liệt này đã không còn ở bên cạnh nữa, nghĩ cũng thấy không có gì, Như Ý đứng dậy bảo Tử Yên trang điểm ăn mặc cho mình, hôm nay cô muốn đi xem kịch.

Tử Yên thấy sắc mặt Như Ý rất tốt, cười trêu ghẹo: “Như Ý cô nương, tối hôm qua mơ thấy chuyện tốt gì thế, sao hôm nay tinh thần lại tốt vậy!”

Như Ý lập tức cười cười, sau đó nhìn về phía Tử Yên: “Không mơ gì cả, ta ngủ ngon cả đêm!” Như Ý cười cười, cô vốn muốn nói mình sắp được xem kịch hay, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra miệng.

Cô không muốn đến lúc đó nếu Tử Yên không cẩn thận nói ra gì đó, rõ ràng mình là người bị hại, ngược lại thành kẻ hại người.

Tử Yên thấy Như Ý không có ý muốn nói tiếp, cũng không hỏi nhiều nữa, ngoan ngoãn trang điểm cho cô.

Ăn bữa sáng xong, Như Ý chợt tâm huyết dâng trào muốn đi ra ngoài một chút.

“Như Ý cô nương muốn đi đến đâu? Ngự hoa viên thế nào?” Tử Yên như sợ Như Ý đi lung tung, ở bên cạnh nhắc nhở.

Như Ý cười cười, sau đó xoay người nói với Tử Yên: “Cô dẫn đường đi!”

Tử Yên thấy Như Ý đồng ý đề nghị của mình thì mới yên tâm.

“Mấy ngày nữa thì hết năm?” Như Ý xem cảnh đẹp ở Ngự hoa viện, tuy mùa đông lạnh lẽo, nhưng từng gốc cây vẫn mang theo chút màu xanh lá, ngược lại tăng thêm một loại xinh đẹp cô đơn. Như Ý như không biết ngày tháng, tùy ý hỏi Tử Yên.

Tử Yên vốn cũng bị cảnh đẹp trước mặt hấp dẫn, tỏ vẻ hơi giật mình vì vấn đề này của Như Ý, nhưng nhớ đến lần trước Như Ý bị thương đã nằm trên giường một khoảng thời gian, có lẽ thật sự không biết ngày tháng: “Bẩm Như Ý cô nương, còn năm ngày nữa!”

“Năm ngày!” Như Ý lặp lại, còn năm ngày nữa, cũng là thời gian Vệ quốc công tạo phản, thời gian thật sự trôi qua nhanh quá, chỉ là nhớ đến lúc trước khi mình đến Vệ phủ, hoa tuyết mùa đông thật sự rất nhiều!

“Năm nay thật ít tuyết quá!” Như Ý nhìn trời âm u, đã có dấu hiệu của mưa nhỏ, nhưng vẫn không có tuyết.
Tử Yên cười cười, cảm thấy dáng vẻ này của Như Ý có chút bi thương vì mùa đông: “Như Ý cô nương đang nghĩ gì thế?”

Như Ý cười cười: “Không có gì! Chỉ là nghĩ đến một vài chuyện thôi! Chúng ta đi tới bên cạnh ao một chút đi!” Như Ý chỉ ao bên cạnh, sau đó đã một mình đi đến bên kia.

Tử Yên vội vàng đuổi theo, nhưng Tử Yên nhìn thấy Bình tài nhân đi về phía này, trong lòng hơi lo lắng, tuy ngày đó Như Ý trừng trị Thần Phi nương nương rất lợi hại, nhưng cô ấy vẫn cảm thấy Bình tài nhân này lợi hại hơn Như Ý cô nương nhiều.

Như Ý quay đầu, nhìn thấy ánh mắt có chút lo lắng và do dự của Tử Yên, cười hỏi: “Sao lại không đi?” Như Ý lúc này dịu dàng bình thản, nhưng nụ cười kia khiến Tử Yên như được tưới gió xuân.

Tử Yên nào dám để chủ tử đợi mình, tuy bây giờ Như Ý không có danh phận, nhưng mỗi buổi tối Hoàng Thượng đều ngủ cùng giường với cô, cô ấy chỉ biết người này sẽ trở thành chủ tử của mình.

Thật ra Như Ý là cố ý, cô thấy Bình tài nhân đến rồi, nên mới muốn qua đó.

“Dân nữ bái kiến Bình tài nhân!”

“Nô tỳ bái kiến Bình tài nhân!”

Hai người Như Ý và Tử Yên nhanh nhẹn hành lễ với Bình tài nhân, khi nãy Bình tài nhân đi đường vừa vui vẻ vừa hân hoan, bước chân nhẹ nhàng như gặp được chuyện tốt gì vậy.

Nhưng tất cả chỉ là trước khi nhìn thấy Như Ý thôi, khi Như Ý đứng bên cạnh nàng ta, còn hành lễ với nàng ta, vẻ mặt nàng ta cứng đờ, rất sợ hãi nhìn Như Ý.

“Sao ngươi lại ở đây!?” Bình tài nhân nói lời này, giọng nói hơi run rẩy, cũng không biết nàng ta đang lo lắng điều gì.

Như Ý cười: “Dân nữ chỉ là ra ngoài tản bộ, nhìn cảnh đẹp của Ngự hoa viên mà thôi!” Như Ý cười tươi, khiến người nhìn thấy nụ cười kia lập tức cảm thấy tâm trạng thoải mái.

Nhưng mà trừ Bình tài nhân ra: “Ngươi…” Bình tài nhân nhìn chằm chằm Như Ý, lại không biết mình nên nói cái gì, giống như tất cả lời nói đều là dư thừa, có lẽ không nên nói những lời dư thừa, như vậy sẽ chỉ khiến mình rơi vào tình cảnh không tốt mà thôi.

Như Ý nhíu mày, cực kỳ vô tội nhìn Bình tài nhân: “Bình tài nhân muốn nói gì thế?”

Đúng lúc này, một cung nữ hoảng hốt chạy về phía bọn họ bên này.

“Bình tài nhân, không xong rồi!”

Đợi nàng ta chạy đến, Như Ý mới nhìn rõ khuôn mặt của nàng ta, thế nhưng lại là Phinh Đình, cũng chính là cung nữ của Thần Phi, Như Ý cong môi, xem ra vở kịch này đã bắt đầu rồi.

Cung nữ bên cạnh Bình tài nhân nhanh chóng chạy tới, quát nha hoàn kia: “Cái gì không xong, Bình tài nhân đang đứng yên ổn ở đây, có phải ngươi cố ý nguyền rủa Bình tài nhân không!”

Cung nữ kia vội vàng không ngừng dập đầu: “Nô tỳ không có ý này, nhưng Thần Phi nương nương…” Mới nói đến đây, nàng ta đã không có cách nào khép miệng lại được nữa, trong mắt tràn đầy hoảng sợ.

Như Ý và Bình tài nhân nhìn qua theo ánh mắt của Phinh Đình, thấy ở đó Thần Phi chỉ mặc quần áo bên trong, sau đó trong miệng ấp úng như nói cái gì đó.

“Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì!” Bình tài nhân thay đổi sắc mặt, nhìn Phinh Đình hỏi, sao Phinh Đình biết đã xảy ra chuyện gì được: “Nô tỳ không biết, sáng nay thức dậy nương nương bắt đầu trở nên điên điên khùng khùng, sau đó thì trở thành như bây giờ, nô tỳ thay quần áo cho người, không ngờ sức lực của nương nương mạnh đến đáng sợ, không cho nô tỳ thay quần áo, còn đuổi theo đánh nô tỳ, bây giờ nô tỳ mới chạy ra ngoài, muốn tìm người giúp đỡ, mới vừa chạy đến đây đã gặp Bình tài nhân!”

Thật ra Như Ý vẫn có chút khâm phục Phinh Đình này, phải biết rằng gặp tình huống như thế còn có thể nói ra mọi chuyện trật tự như vậy cũng coi như không đơn giản. Chỉ là tiếc cho người này rồi!

Bình tài nhân nhìn về phía Như Ý, trong lòng có rất nhiều manh mối, nhưng cũng biết bây giờ không phải lúc dây dưa chuyện này, xoay người hô một tiếng; “Người đâu, còn không dẫn Thần Phi về!”

Bình tài nhân vừa lên tiếng, Như Ý lập tức phát hiện có hai người xuất hiện, Như Ý kinh ngạc, thế nhưng không biết còn có người âm thầm bảo vệ Bình tài nhân, là ai kêu những người này bảo vệ, lại còn trắng trợn như thế, là Thác Bạc Liệt sao? Như Ý bị suy nghĩ này làm cho có chút đau lòng.

Chương 363: Từ từ trở nên lạnh như băng

“A…”

Như Ý còn đang chìm đắm trong suy nghĩ của mình, không ngờ bị một âm thanh dọa sợ, vừa ngẩng đầu nhìn lên, lập tức thấy một sợi tóc dài tung bay theo gió, người nọ đã rơi vào trong hồ nước lạnh như băng.

Hai thị vệ vừa mới xuất hiện bảo vệ Bình tài nhân dưới sự cảm khái của Như Ý, không biết là Bình tài nhân thờ ơ, hay là bọn họ hoàn toàn không đến kịp. Như Ý chỉ biết một mạng người đã biến mất tàn nhẫn như thế.

Bọn họ chỉ đứng như vậy, dường như vẫn không định cứu.

“Các ngươi không xuống dưới cứu người sao?” Như Ý đi qua hỏi.

Nhưng dường như hai người kia chỉ nghe lời Bình tài nhân, Bình tài nhân không nói lời nào, bọn họ cũng không động đậy.

Bông tuyết từ từ bay bay theo thân thể lắc lư trong hồ, mang theo một chút không có tình người.

Như Ý chau mày, đang chuẩn bị nhảy xuống, dù sao có lạnh hơn cũng đã từng thử rồi, nói thế nào Như Ý cũng không nhẫn tâm được, cô biết Thần Phi bị trúng độc, cũng vừa khéo trúng phải loại độc lúc trước mình bị, Như Ý đi tới bên hồ, chuẩn bị nhảy xuống.

“Nàng đang làm gì thế?”

Một bóng người vụt tới, thân thể của Như Ý sắp rơi vào trong hồ chợt bị xách lên.

Khoảnh khắc đó, bông tuyết tung bay đầy trời, Thác Bạc Liệt ôm lấy thắt lưng Như Ý, cùng nhau xoay vòng trong bông tuyết phấp phới, Như Ý cũng cứ thế lẳng lặng nhìn Thác Bạc Liệt, vào lúc đó thế nhưng trái tim cô đã bị chạm đến rồi.

Trong đầu chợt lóe lên một hình ảnh, đó là bọn họ cùng trải qua cuộc sống khó khăn ở trong tuyết, xem như đồng sinh cộng tử, hai người cũng nương tựa vào nhau thế này.

Quá si mê, luôn sẽ quên đi người xung quanh, vật bên cạnh, giống như bây giờ, Như Ý không hề chú ý đến ánh mắt hung ác của Bình tài nhân nhìn tới.

“Chẳng lẽ nàng muốn chết sao? Nàng vẫn còn chưa khỏe lại đâu!” Thác Bạc Liệt buông Như Ý xuống, bắt đầu mắng cô.

Như Ý bị trận mắng này làm cho hoàn toàn tỉnh táo lại, liếc mắt nhìn thoáng qua Thác Bạt Liệt, sau đó đưa mắt nhìn thân thể đã trở nên cứng đờ nổi trên mặt nước, khi nãy còn đang giãy dụa, mà bây giờ đã ngọc nát hương tan.

Thác Bạc Liệt thấy Như Ý không quan tâm đến mình thì càng tức giận hơn, nhưng nhìn về phía người trong hồ theo ánh mắt của Như Ý, nhướng mày, dường như hiểu ra điều gì đó, xoay người nhìn người áo đen đứng bên cạnh Bình tài nhân, có vẻ hơi tức giận.

“Các ngươi, vớt người lên, sau đó tự mình nhận phạt đi!” Nói xong, xoay người liếc mắt nhìn thoáng qua Bình tài nhân, nhưng không hề nói gì cả, có vẻ hơi dung túng.

Như Ý xoay người nhìn dáng vẻ cung kính của hai người kia, cũng xem như hiểu rõ, thì ra Bình tài nhân mới là người trong lòng Hoàng Thượng, cho nên mới sẽ dung túng nàng ta như vậy, mà bình thường lạnh nhạt với nàng ta, e rằng cũng chỉ vì bảo vệ nàng ta mà thôi.

Tuy rất không muốn nghĩ như thế, nhưng Như Ý biết đây vốn là sự thật, cô quay đầu ánh mắt phức tạp nhìn Thác Bạc Liệt.

Dường như Thác Bạc Liệt hiểu ra gì đó từ ánh mắt của Như Ý, nhưng hắn chưa từng muốn giải thích.

Như Ý nhìn thân thể bị đông cứng ở xa xa, đưa tay đón lấy bông tuyết ngày càng lớn hơn, cực kỳ giống nước mắt đang rơi, biến thành bông tuyết dưới thời tiết lạnh như băng này, có lẽ cũng là nước mắt của Thần Phi, đích thân nhìn thấy cái chết của người này, đây không phải lần đầu tiên Như Ý nhìn thấy, nhưng không hiểu vì sao vào trong cung này, loại tâm trạng đó càng khiến cô không biết làm sao, mà sự lạnh lùng của Thác Bạt Liệt càng khiến trái tim cô lạnh giá, giờ phút này, cô lại có thể quên mất dự tính ban đầu của mình khi ở lại trong cung.

Trở về từ Ngự hoa viên, Như Ý bị bệnh, nhưng bản thân cô hiểu rõ, cái này chính là tâm bệnh!

“Hoàng Thượng!” Tử Yên quỳ lạy.

Thác Bạc Liệt vẫy tay cho cô ấy lui ra, từ từ đi tới giường của Như Ý.

“Sao rồi? Bị cảm lạnh à? Nếu ngày đó trẫm không cứu nàng, e rằng không chỉ đơn giản là cảm lạnh đâu!’ Tuy lời nói của Thác Bạc Liệt có vẻ trách móc, nhưng rõ ràng hắn vẫn lo lắng, đưa tay muốn sờ trán Như Ý, xem thử có phải phát sốt rồi không.

Như Ý cảm nhận được bàn tay muốn để xuống, xoay người tránh khỏi đụng chạm của hắn, thật ra trong lòng cô biết mình thế này không tốt, nhưng cuối cùng vẫn phải cần thời gian, nếu không trong lòng cô luôn cảm thấy có chút không thể bình tĩnh.

Thấy Như Ý trốn tránh, sắc mặt Thác Bạc Liệt càng khó coi hơn.

“Trẫm đối xử với nàng như vậy, nàng còn trách trẫm!” Thác Bạc Liệt cao giọng nói.
Như Ý nghe thấy lời này, tức giận lại không có chỗ trút: “Nếu không phải tại ngài, sao ngài không đến sớm một chút, trơ mắt nhìn thân thể của nàng ta cứ thế trở nên lạnh như băng, ngài lại thờ ơ đến vậy!”

Thác Bạc Liệt thấy Như Ý kích động, cũng có chút tức giận: “Cái này là số phận của nàng ta, bên trong hậu cung này có bao nhiêu người giống như nàng ta chứ, trẫm không lo nổi!”

Cơ thể Như Ý khẽ run, cuối cùng cô cũng biết vì sao mình lại khó chịu như vậy rồi, tuy biết trong Hoàng cung không có tình cảm, chỉ có đấu tranh xem ai độc ác hơn mà thôi.

Như Ý từ từ bình tĩnh lại, sau đó nhìn Thác Bạc Liệt: “Tình trạng vết thương của dân nữ đã không còn gì trở ngại rồi, muốn xin Hoàng Thượng đồng ý cho dân nữ rời cung!” Như Ý kiên quyết nói lời này.

Thác Bạc Liệt sửng sốt, sau đó cười nói: “Trẫm không cảm thấy nàng đã khỏi rồi, vả lại nàng còn vừa bị cảm lạnh, thật sự không nên ra ngoài, bên ngoài còn đang có tuyết rơi!”

Như Ý nhíu mày, cô không biết vì sao Thác Bạc Liệt giữ mình lại, nhưng vẫn cảm thấy không đơn giản, hơn nữa hình như Thái Hậu cho rằng công phu của mình vẫn chưa hồi phục.

“Tôi muốn trở về!” Như Ý kiên quyết!

Thác Bạc Liệt thấy Như Ý kích động như vậy, kéo lấy tay cô: “Không có sự cho phép của trẫm, nàng đừng mong đi đâu cả!” Thác Bạc Liệt nói xong, vung tay áo rời khỏi tẩm cung.

Như Ý ngồi trên giường nhìn theo bóng lưng của Thác Bạc Liệt, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Thời tiết ngày càng trở nên lạnh lẽo, còn ba ngày nữa, thời tiết thật sự bắt đầu lạnh rồi.

Như Ý đợi thời gian gần hết năm này, nghĩ mình sắp làm việc cuối cùng trong năm nay rồi, cũng nghĩ lại việc cãi vã với Thác Bạc Liệt khi nãy. Khi nãy có một phần là mình muốn trút giận, một phần khác xem như thăm dò Thác Bạc Liệt, nhưng kết quả rất bất đắc dĩ. Thác Bạc Liệt ngang ngược vô lý, hoàn toàn sẽ không nghĩ đến suy nghĩ của mình. Nhớ đến Bình tài nhân, người có vẻ ngoài giống mình đến mấy phần kia, có khoảnh khắc cô muốn rửa sạch mọi thứ trên mặt, để Thác Bạc Liệt nhìn rõ khuôn mặt của mình. Nhưng sau đó cô lại từ bỏ suy nghĩ này, đó chỉ là suy nghĩ bất ngờ xuất hiện vì xúc động thôi, nhưng vì bản thân cô quá mức lý trí, cuối cùng vẫn không có cách nào công khai khuôn mặt của mình.

Đi ra từ chỗ của Như Ý, Thác Bạc Liệt vô cùng tức giận, người phụ nữ này thật không biết tốt xấu, hắn đã cúi người rồi, cô lại có thể không quan tâm đến hắn.

Rõ ràng vẻ ngoài của cô như vậy, mình nhìn trúng cô, cô lại không biết mang ơn, cô chỉ là một công cụ để mình lợi dụng mà thôi, đúng, chính là như thế! Thác Bạc Liệt thầm nói như thế với mình, hắn muốn loại phụ nữ thế nào mà không có.

“Hoàng Thượng, sao ngài lại khó chịu thế?” Không biết Bình tài nhân đi tới bên cạnh hắn từ lúc nào.

Thác Bạc Liệt vốn có chút bực bội, không muốn quan tâm, nhưng quay đầu nhìn khuôn mặt có chút quen thuộc kia, tuy chỉ giống mấy phần, nhưng hắn vẫn say mê, trong mắt trong đầu đều nhớ đến Hoàng Hậu của hắn.

Đưa tay kéo người đến, cả người Bình tài nhân vùi vào lòng Thác Bạc Liệt.
“Hoàng Thượng…” Trong lòng Bình tài nhân mừng thầm, nhìn ngọn lửa dâng lên trong mắt Thác Bạc Liệt, trong lòng tràn đầy chờ mong, tiếng gọi Hoàng Thượng cũng khiến người ta tê dại.

Thác Bạc Liệt chấn động trong lòng, tăng tốc đi đến giường ở phía sau.

Thác Bạc Liệt nhẹ nhàng đặt Bình tài nhân lên giường, có chút gấp gáp cúi người xuống, hôn lên môi Bình tài nhân.

Bình tài nhân cảm nhận đầu lưỡi Thác Bạc Liệt duỗi vào miệng mình, nàng ta thành thạo dây dưa với Thác Bạc Liệt, bắt đầu chậm rãi hưởng thụ.

Cảm giác được sự đáp lại của đối phương, tay của Thác Bạc Liệt từ từ vuốt ve nàng ta.

“Ưm… a…” Bình tài nhân không nhịn được rên rỉ ra tiếng.

Thác Bạc Liệt như bị tiếng rên rỉ này kích thích, cởi hết quần áo ra.

Bình tài nhân chưa từng cảm thấy vui sướng như vậy, trong lòng vô cùng ngọt ngào.

“Như Ý… Như Ý, nàng là của trẫm!”

Câu nói của Thác Bạc Liệt phá vỡ giấc mộng đẹp của Bình tài nhân, đáy lòng nàng ta lạnh đi, tuy vẫn cố gắng đón ý hùa theo Thác Bạc Liệt, nhưng trong lòng lại nghiến răng nghiến lợi với Như Ý: “Ít nhất bây giờ người có một đêm đẹp với Hoàng Thượng là ta!” Bình tài nhân thầm nói như vậy với mình, sau đó càng thêm cố gắng đón ý hùa theo Thác Bạc Liệt.

Ngày hôm sau, khi Bình tài nhân thức dậy, phát hiện có một hàng cung nữ đứng bên cạnh, đã sớm không còn bóng dáng của Thác Bạc Liệt rồi.

“Bình tài nhân, Hoàng Thượng dặn dò người thức dậy thì nhanh chóng mặc quần áo rời khỏi đây!” Một cung nữ cầm quần áo đi tới trước mặt Bình tài nhân.

Mặt Bình tài nhân nóng lên, thầm oán hận, nhận lấy quần áo nhanh chóng mặc vào, nổi giận đùng đùng rời đi.

Thật ra tính toán thì Bình tài nhân đã xem như may mắn rồi, hôm nay Hoàng Thượng không đuổi nàng ta đi lúc nửa đêm, vẫn cho nàng ta tỉnh ngủ mới rời đi, giống lần trước khi Như Ý xuất hiện, là lúc nàng ta đang quấn chăn rời đi.

Trong cung đều biết tính cách của Thác Bạc Liệt, Bình tài nhân như thế đã đủ thấy hâm mộ rồi.

Nhưng mà con người chính là như thế, có được rồi sẽ còn muốn nhiều hơn, nhiều hơn nữa, cho nên Bình tài nhân được Hoàng Thượng vừa ý, đã muốn được Thác Bạc Liệt cưng chiều, cưng chiều thế này đã không giống người bình thường rồi, sau đó chính là cả người, cả trái tim hắn! Có đôi khi phụ nữ chính là yêu tinh có lòng tham không đáy như thế đấy.

Chắc chắn người vui vẻ vì chuyện này nhất chính là Thái Hậu.

“Thế nào? Hoàng Thượng không đến chỗ nữ nhân kia, cũng không có ngủ qua đêm ở đó à!” Thái Hậu gảy phật châu, cười nói.

“Bẩm Thái Hậu, nô tỳ đã nói mà, với khuôn mặt của nữ nhân kia sao có thể so sánh với nương nương đoan trang trong cung được, huống hồ Bình tài nhân còn giống với Hoàng Hậu mà!” Cung nữ kia còn cho rằng lời này của mình là ca ngợi Thái Hậu.

Thái Hậu vừa nghe thấy lời này, trong lòng run lên: “Những chuyện này cung nữ các ngươi có thể bàn tán hả? Chuyện của nương nương trong cung, miệng lưỡi của các ngươi thế này, ai gia chỉ có thể cắt đi thôi!” E rằng điều Thái Hậu kiêng dè nhất chính là chuyện liên quan đến Hoàng Hậu.

Lúc này cung nữ mới tới kia là đang đâm đầu vào lưỡi dao.

“Thái Hậu tha mạng!” Nha hoàn vừa nói chuyện kia vừa nghe lời nói của Thái Hậu lập tức sợ đến quỳ xuống đất, vừa dập đầu vừa cầu xin tha thứ.

“Đồ vô dụng!” nhìn thấy cung nữ kia sợ như vậy, Thái Hậu phiền chán mắng.

Cung nữ đi bên cạnh Thái Hậu đã lâu xoay người, nói với hai binh lính: “Còn không kéo xuống.”

Thái Hậu gảy phật châu, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì.

“A!” Xa xa truyền đến tiếng kêu thê thảm, sau đó từ từ yên tĩnh trở lại, Thái Hậu vẫn bình tĩnh gảy phật châu.

Chương 364: Tình huống quá kỳ lạ

“Từ Nhan, đi mời Như Ý cô nương đến cung của ai gia ngồi một lát! Tiện thể gọi Bình tài nhân đến luôn!” Cũng không biết Thái Hậu nghĩ tới cái gì, dặn dò cung nữ bên cạnh.

“Vâng!” Cung nữ lâu năm Từ Nhan được Thái Hậu dặn dò, nhanh chóng ra ngoài làm việc.

Lúc này, Thái Hậu nở nụ cười âm mưu, lần này bà ta muốn xem thử bây giờ trong lòng Hoàng Thượng, Như Ý và Bình tài nhân ai quan trọng hơn, chuyện ở Ngự hoa viên hôm đó, bà ta biết rất rõ ràng, đương nhiên biết có người âm thầm bảo vệ Bình tài nhân, thật không ngờ Hoàng Thượng đúng là vô cùng thâm tình với Hoàng Hậu, còn về Như Ý bây giờ, nếu đã không muốn cho người ta thấy khuôn mặt thật, vậy bà ta sẽ để cô từ từ cảm nhận cảm giác đau lòng.

“Các người đã chuẩn bị xong rồi chứ?” Lúc này, Vệ quốc công đang bận tối mày tối mặt, ông ta càng hưng phấn hơn, nghĩ đến nguyện vọng sắp thực hiện được, tâm trạng khỏi phải nói có bao nhiêu kích động.

“Thưa chủ tử, thuộc hạ đã chuẩn bị ổn thỏa rồi!” Tất cả binh lính đồng thanh nói.

Vệ quốc công thấy mọi người khí thế như vậy, nở nụ cười vô cùng điên cuồng: “Tốt, rất tốt, còn ba ngày nữa thôi, các ngươi cố gắng qua được ngày bước sang năm mới rồi, sau này sẽ thăng quan phát tài, vợ con già trẻ gặp nhau, tất cả đều không phải vấn đề, chỉ cần các ngươi cố gắng thôi!”

“Vâng!” Lại là một tiếng đinh tai nhức óc.

Vệ quốc công hài lòng gật đầu: “Trác Tuấn bên kia chuẩn bị thế nào rồi?”

Xoay người hỏi người bên cạnh.

“Bẩm chủ tử, bên kia cũng đã chuẩn bị ổn thỏa!” Thuộc hạ nhanh chóng trả lời.

“Nhị ca, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Chúng ta phải thật sự tạo phản cùng Vệ quốc công sao?” Mắt thấy sắp sang năm mới rồi, Trác Uy nhìn quân đội đã chuẩn bị, hơi lo lắng nhìn Trác Tuấn.

Hai người anh em khác cũng tò mò nhìn Trác Tuấn, muốn nhận được một đáp án chắc chắn từ hắn ta.

Trác Tuấn thấy xung quanh rất an toàn mới nhìn về phía ba người, rồi vẫy tay ra hiệu mấy người đó đến gần.

“Hiểu chưa?” Trác Tuấn nói nhỏ bên tai ba người rất nhiều điều.

Ba người hiểu rõ gật đầu.

“Nhị ca, bọn đệ hiểu rồi! Nhưng mà chỗ phụ thân phải làm sao đây, đến lúc đó sợ đao kiếm không có mắt!” Tiểu Tứ nghĩ đến đây, lại trở nên hơi lo lắng.

Trác Tuấn như hiểu suy nghĩ của tiểu tứ, cũng đã nhận được sự sắp xếp của Trác Lỗi từ trước: “Trác Uy, sự an toàn của phụ thân giao cho đệ!” Trác Tuấn nghiêm túc vỗ bả vai Trác Uy, vô cùng kiên định nói.

Trác Uy gật đầu, ánh mắt cực kỳ nặng nề: “Ca, huynh yên tâm, đệ sẽ bảo vệ phụ thân thật tốt!”

Trong nháy mắt, Trác Tuấn đột nhiên cảm thấy Trác Uy đã trưởng thành rồi, vui mừng gật đầu.

Tình cảnh bên này khí thế ngất trời, đương nhiên Kinh thành cũng không ngoại lệ, từ lần trước Thác Bạc Liệt vui vẻ với Bình tài nhân xong thì bắt đầu cực kỳ bận rộn, quên mất Như Ý, cũng quên mất tất cả hậu cung.

Mà sau chuyện lần trước, tâm trạng Như Ý bắt đầu trở nên yên tĩnh, ngoài buổi tối đi thăm dò nơi bí mật giam giữ người kia, sau đó vẽ người ở bên trong thành bức tranh, tiếp theo chuẩn bị một điệu múa cuối cùng.

Nương nương bên ngoài thấy tình hình này, đều cho rằng Như Ý hết hạn, không được sủng nữa, dọn ra khỏi tẩm cung của Thác Bạc Liệt cũng là chuyện sớm muộn, cũng bắt đầu khinh thường Như Ý.

Cũng may Như Ý không thích ra ngoài, mỗi ngày đều đóng cửa không tiếp, cũng không ai có thể làm phiền cô.

Nhưng Tử Yên thì có chút lo lắng, ngày đó Thác Bạc Liệt tức giận rời đi, sau đó sủng hạnh Bình tài nhân, đây là chuyện mọi người đều biết, Như Ý lại không để lộ chút cảm xúc, như không có chuyện gì vậy.

Rõ ràng cô ấy nhìn ra Hoàng Thượng đối xử khác biệt với Như Ý, Như Ý cũng có cảm giác với Hoàng Thượng, nếu không sao lại nói chuyện tùy ý với Hoàng Thượng thế chứ?

“Tử Yên cô nương, phiền cô truyền lời với Như Ý cô nương, Thái Hậu có lời mời!” Từ Nhan đi đến tẩm cung của Hoàng Thượng, nhìn Tử Yên vẫn đi theo bên cạnh chăm sóc Hoàng Thượng, nói.

Tử Yên gật đầu, cười rất ngọt ngào: “Đa tạ Từ Nhan tỷ tỷ!” Hai người đều là người đáng tin cậy bên cạnh Hoàng Thượng và Thái Hậu, trong hậu cung cũng chỉ có hai vị chủ tử này là lớn nhất, đương nhiên địa vị của hai nha hoàn cũng không thấp.

Từ Nhan truyền lời nhắn của Thái Hậu xong, cũng không ở lại lâu, xoay người rời đi.

Tử Yên nhìn theo Từ Nhan, có chút lo lắng cho Như Ý, bây giờ Thái Hậu mời đi, cũng không biết là chuyện gì nữa.
“Như Ý cô nương, Thái Hậu có lời mời!” Tử Yên nói lời này, chú ý vẻ mặt của Như Ý..

Nhưng Như Ý rất bình tĩnh làm xong động tác trong tay, chỉ ừ một tiếng, tiếp tục nhảy điệu múa của mình.

Lần đầu tiên Tử Yên phát hiện lại có người nhảy bằng cách này, hơn nữa còn nhảy đẹp như thế.

“Như Ý cô nương, cô nương nhảy thật đẹp quá!” Nàng lại quên mất sự lo lắng khi nãy.

Như Ý từ từ dừng động tác, nhìn vẻ mặt si mê của Tử Yên: “Trang điểm mặc quần áo cho ta, như vậy đến gặp Thái Hậu cũng không tốt!” Như Ý không hề ngạc nhiên vì lời mời của Thái Hậu, dường như cảm thấy thế này mới đúng với tính cách của bà ta.

Tử Yên vừa nghe Như Ý dặn dò, lập tức trả lời một tiếng, bắt đầu bận rộn.

“Sao tuyết cứ rơi rồi lại dừng, thật khiến người ta lo lắng!” Trên đường Như Ý đến cung Thái Hậu, nhìn bông tuyết bắt đầu tung bay kia, thở dài một tiếng, cũng không biết là tiếc nuối hay than thở.

“Ha ha, Như Ý cô nương trở nên bi thương vì mùa đông như thế từ lúc nào vậy, e rằng tuyết càng rơi càng lớn rồi…” Tử Yên hiếm khi thấy dáng vẻ như vậy của Như Ý, không nhịn được trêu chọc, vươn tay chạm vào bông tuyết kia, thế nhưng mình cũng bắt đầu trở nên mơ màng: “mẫu thân nói, nếu bông tuyết chạm vào tay không tan, e rằng trận tuyết này sẽ lớn rồi!” Tử Yên vừa nói vừa để bông tuyết trong tay đến trước mặt Như Ý.

Như Ý nhìn Tử Yến, không nói gì cả, tiếp tục đi về phía trước.

“Dân nữ bái kiến Thái Hậu!” Tuy trong lòng Như Ý không vui vẻ lắm, nhưng biết đây không phải lúc hành động theo cảm tính.

Thái Hậu nâng mắt nhìn Như Ý, cực kỳ khinh thường nói: “Tuy nói trời mùa đông lạnh đến không muốn rời giường, không muốn ra ngoài, nhưng có lúc vẫn nên đừng quá lười biếng mới tốt, ngươi xem Bình tài nhân đã đến đây bao lâu rồi, nào giống như ngươi…” Thái Hậu nói xong, còn quan sát Như Ý từ trên xuống dưới.

Như Ý cúi đầu, nghiêm túc thừa nhận sai lầm của mình: “Thái Hậu dạy dỗ phải, dân nữ hiểu rồi ạ!” Thái Hậu thấy Như Ý nói thế, cũng không nói nhiều nữa.

Tạm thời Như Ý cũng không hiểu rốt cuộc Thái Hậu muốn bọn họ đến đây làm gì, rất rõ ràng tình hình bây giờ hơi kỳ lạ, không có tất cả phi tần, chỉ có mình và Bình tài nhân, đều là người tận mắt nhìn thấy chuyện hôm đó.

“Không biết hôm qua hai vị đã nhìn thấy chuyện gì?” Thái Hậu như chỉ tùy ý hỏi thôi, nhưng hai người đang ngồi đều biết, chuyện tệ hại ngày hôm qua, bọn họ phải vờ như không hề nhìn thấy gì mới được, nếu không chỉ có mình bị hại mà thôi.

“Bẩm Thái Hậu, dân nữ không nhìn thấy gì cả!”

“Bẩm Thái Hậu, nô tỳ cũng không nhìn thấy gì cả!”

Hai người rất thông minh cùng nhau trả lời.
Thái Hậu nghe thấy hai người trăm miệng một lời, hài lòng gật đầu: “Ai cũng nói Hoàng Thượng tìm được hai ý trung nhân, thông minh lại hiểu chuyện, đúng thật là như thế, ai gia nhìn cũng thấy rất thích!” Thái Hậu cười thoải mái, như mọi chuyện đều rất vui vẻ vậy.

Tuy Như Ý rất ghét những người nói mình thành nữ nhân của Thác Bạc Liệt, như nhận thức thế này đã trở thành chuyện bọn họ cảm thấy rất rõ ràng rồi vậy. Nhưng cô biết e rằng mình không nhiều lời trong mắt Thái Hậu là cố hết sức không có được kết quả tốt, nếu nhiều lời, không biết chừng là có kết quả gì nữa.

“Thái Hậu, Hoàng Thượng vẫn chưa sắc phong Như Ý cô nương đâu ạ!” Một cung nữ nói nhỏ bên tai Thái Hậu, nhưng nói lớn đến hai người cũng có thể nghe thấy.

Như Ý không ngẩng đầu, cô cũng biết ánh mắt châm chọc của Bình tài nhân với mình, thầm cảm thấy xem thường.

Cô chẳng thèm được Thác Bạc Liệt sắc phong, vì trong quan điểm của cá nhân cô, cô hy vọng chính là một đời một kiếp một đôi người, rõ ràng thật sự là chuyện vô căn cứ với người đã thê thiếp thành đàn thế này.

Thái Hậu chậc lưỡi, như có chút tức giận nói với cung nữ: “Nhiều lời!” Nhưng nụ cười trên mặt vẫn rất xán lạn.

Nghĩ đến cung nữ kia là nha hoàn tri kỷ của Thái Hậu, Thái Hậu chỉ nuông chiều mắng nhỏ một câu, chứ cũng không nói thêm cái gì: “Ai gia khát rồi, pha tách trà cho ai gia làm ấm người!”

Cung nữ kia nào dám chậm trễ, đi chuẩn bị trà.

“Để xa như vậy, sao ai gia lấy được đây!”

Không biết có phải vị trí là cố ý sắp xếp hay không, nha hoàn bưng trà kia hoàn toàn không có cách nào đến gần bên cạnh Thái Hậu, còn vị trí của Như Ý và Bình tài nhân thì ở trước mặt bà ta.

“Như Ý, bưng tới đây giúp ai gia đi!”

Như Ý vừa nghe thấy lời nói của Thái Hậu thì có chút sững sờ, thậm chí cô còn không biết Thái Hậu định giở trò gì, nhưng chắc chắn không bưng là không được.

Có rất nhiều chuyện người ta đã suy nghĩ bẫy rập từ trước đợi bạn nhảy vào, thế thì bạn muốn trốn tránh cũng chỉ là phí công, thậm chí đường này không được, tất cả đường khác của bạn cũng sẽ bị chặn lại.

Vào khoảnh khắc Như Ý vươn tay, Bình tài nhân cũng đưa tay tới, Như Ý hoảng hốt, cô nhìn thấy rõ ràng Bình tài nhân trao đổi ánh mắt với Thái Hậu, cũng ngay lúc đó, Như Ý phản ứng rất nhanh, cô cho rằng Bình tài nhân sẽ làm đổ nước sôi lên tay mình.

Nhưng cuối cùng vẫn là đánh giá cao bản thân, cũng xem nhẹ sự sẵn sàng hy sinh của Bình tài nhân.

Vào lúc hai người đều đụng vào tác trà, tay của Bình tài nhân lại cố ý làm đổ cái tách.

“Ui da… nóng.” Một tiếng hét vang lên, sau đó là tiếng rên rỉ.

“Xoảng!”

Cái tách cũng vô tình rơi xuống đất, cứ như vậy lặng lẳng rơi vỡ, hơi nóng bốc lên trong mùa đông lạnh như băng, tiếp xúc với không khí, cuối cùng trở thành hơi sương, giống như quanh quẩn trong cả căn phòng.

“Các ngươi ngơ ngác cái gì, còn không mau tìm đại phu đến!” Thái Hậu nhíu mày, quả quyết dặn dò.

“Hu hu, tay của nô tỳ, Thái Hậu, có thể để lại sẹo không…” Bình tài nhân vừa khóc vừa ai oán.

“Xảy ra chuyện gì thế!” Người ta đều nói có nhiều chuyện rất trùng hợp.

Một giọng nói uy nghiêm cắt ngang mọi người đang bận bịu, sau đó xuất hiện trước mặt mọi người, cũng khiến tiếng khóc của Bình tài nhân tạm dừng một lát, nhưng chỉ chốc lát Bình tài nhân kia đã sáp đến gần như hồ dán.

“Hoàng Thượng, nô tỳ không thể đàn cho ngài nghe nữa rồi!” Bình tài nhân ghé vào lòng Thác Bạc Liệt.

Thác Bạc Liệt nhìn thấy tình cảnh còn hơi lộn xộn bên trong, mảnh vỡ trên mặt đất vẫn chưa xử lý sạch sẽ. Hắn đưa mắt nhìn Như Ý vẫn đứng ở đó không nhúc nhích, thật sự không biết vì sao, tuy Như Ý bình tĩnh không ngờ sẽ là tình huống thế này, nhưng đột nhiên cô cũng muốn biết, rốt cuộc ai nặng ai nhẹ trong mắt Thác Bạc Liệt.

“Băng bó vết thương của nàng trước rồi nói sau! Ai gia cũng nhìn thấy rất rõ ràng!” Sắc mặt Thái Hậu u ám, cố ý nhìn Như Ý nói, ánh mắt kia dường như rất quen thuộc.

Thác Bạc Liệt không quan tâm đến lời nói của Thái Hậu, Thái Hậu có thành kiến với Như Ý, hắn chỉ muốn Như Ý giải thích với mình, trong mắt hắn, nữ nhân cuối cùng vẫn phải dựa vào nam nhân, nam nhân là trời của các nàng, các nàng không nên mạnh mẽ như thế, nghĩ đến những lời nói của Như Ý hôm qua, bây giờ Thác Bạc Liệt vẫn còn hơi tức giận.

Chương 365: Đến cửa khiêu khích

Như Ý không mở miệng, đối với ánh mắt dò xét của Thác Bạc Liệt đã quen thuộc đến mức nhìn cũng như không nhìn.

“A, đau, ô ô...” Bình Tài Nhân vừa bắt đầu bị phỏng, vẫn luôn không ngừng kêu đau, ngã vào trong ngực Thác Bạc Liệt tỏ ra càng lê hoa đái vũ, cực kỳ đáng thương.

Mới đầu Thác Bạc Liệt còn không ngừng đưa mắt lên trên người Như Ý, có điều Như Ý giống như không nhìn thấy con người Thác Bạc Liệt này vậy, đối với hắn nhìn cũng không nhìn thẳng.

Thác Bạc Liệt cuối cùng cũng giận dỗi không ngừng an ủi Bình Tài Nhân: “Ngoan, lát nữa sẽ không đau, đợi tí rồi có thể đánh đàn ngâm thơ cho trẫm!”

“Thật ạ!” Bình Tài Nhân vừa nghe Thác Bạc Liệt nói lời nhỏ nhẹ ôn hòa như vậy, trong lòng còn ngọt hợn so với ăn mật, tựa sát vào trong ngực Thác Bạc Liệt, gương mặt mang theo dòng lệ, nhưng cuối cùng lúc băng bó xong, lộ ra nụ cười, ánh mắt còn vô tình hay cố ý liếc về phía Như Ý.

Đối với khiêu khích như vậy, Như Ý không để tâm.

Thác Bạc Liệt nhìn Bình Tài Nhân an tĩnh lại, gương mặt âm u nhìn những người ở đây, hỏi: “Bây giờ có thể nói cho trẫm chuyện gì rồi chứ!”

Như Ý không mở miệng, cô biết cô cũng không có cơ hội mở miệng.

Quả nhiên, Thái hậu đạo diễn tuồng vui này, dĩ nhiên tiếp lời thoại cho nàng ta: “Tình hình là như vầy...” Tiếp theo Thái hậu thật giống như nói một câu chuyện ngắn, đơn giản chính là Thái hậu để cho hai người bưng trà, Như Ý thấy Bình Tài Nhân đưa tay, đoán chừng bởi vì mấy ngày trước Hoàng thượng đối với Bình Tài Nhân cưng chiều nên ghi hận trong lòng, cho nên mới cố ý đem trà đổ ngược lên tay Bình Tài Nhân.

Như Ý cười hoan hô, muốn vỗ tay, giải thích vụng về như vậy, để Thái hậu nói ra thua thiệt rồi, cô làm sao có thể phạm phải sai lầm thấp kém như vậy, với đầu óc của cô, cách có thể dùng có hàng ngàn hàng vạn, huống chi cô còn có công phu đấy.

Nhìn mặt Như Ý bình tĩnh, giống như lời Thái hậu nói không phải cô vậy, Thác Bạc Liệt đối với vẻ mặt như vậy của Như Ý lại càng giận không có chỗ phát tiết: “Như Ý, nói trẫm biết, Thái hậu nói có phải là thật hay không!” Thật ra thì Thác Bạc Liệt dĩ nhiên biết đây không phải là thật, nhưng hắn ta vẫn muốn nghe chính miệng Như Ý nói không phải, bởi vì hắn cảm thấy đó là thỏa hiệp của Như Ý đối với hắn.

Có lúc nói rằng kẻ đang yêu là kẻ ngốc, cũng chính là nói giống như hai người trước mặt, Như Ý đối với cách hỏi như vậy hỏi của Thác Bạc Liệt thì cho rằng hắn đối với mình không có tín nhiệm, nhất thời cô cảm giác trong lòng có thứ gì đang sụp đổ, loại này cảm giác rất kỳ lạ, giống như cô còn chưa biết mình làm sao tạo dựng bức tường kia lên, nhưng trong nháy mắt như vậy, lại biết nó tồn tại lúc nào, nó đã có kẽ hở. Giờ khắc này, Như Ý đột nhiên có chút hiểu sự lo lắng của ca ca khi mình ở lại trong cung.

“Ngài không tín nhiệm ta!” Như Ý kiêu ngạo ngẩng đầu, nhìn chằm chằm hoa mai nở rộ tung bay trong tuyết ở bên ngoài.

Cơ thể Thác Bạc Liệt chấn động, Bình Tài Nhân kéo kéo quần áo Thác Bạc Liệt, đáng thương lắp bắp nói: “Hoàng thượng, thần thiếp không trách Như Ý cô nương!”

Lời này, cho dù ai cũng sẽ nghe ra ý của nó, Thác Bạc Liệt dĩ nhiên sẽ không nghĩ tới đàn bà chiến tranh cũng đáng sợ như vậy, vì có được cái gì đó, khổ nhục kế như vậy cũng sẽ dùng tới, các nàng đều không tiếc.

Thác Bạc Liệt nghiêng đầu liếc nhìn gương mặt giống với Hoàng hậu, lòng mềm nhũn, quay lại nghĩ tới sự bất cung bất kính của Như Ý, đặt vị trí Hoàng thượng này của hắn ở nơi nào, nhớ tới lời Thái hậu ngày hôm qua, lòng quyết tâm.

“Trẫm hỏi nàng có phải hay không!” Giọng Thác Bạc Liệt cứng rắn.

Trái tim Như Ý lạnh lẽo, cô cảm giác mình bây giờ giống như đang mặc quần áo mỏng manh đón nhận mùa đông cuồng phong tàn phá vậy, cơn lạnh như băng xuyên thấu mỗi tấc da thịt cô, tấn công tất cả lỗ chân lông cô, từng tia tiến vào, mãi đến khi từ từ đóng băng máu của cô.

“Vậy thì là thế đi!” Như Ý chán nản nói, mang một nụ cười khổ, lần này cô mới phát hiện, cũng không biết mình bắt đầu từ lúc nào, đã yêu con người máu lạnh trước mặt này.

Thác Bạc Liệt còn muốn nói gì đó, đối với sự lạnh lùng của Như Ý lửa giận trong lòng hắn đan xen với yêu thương, nếu như Như Ý cho hắn một cơ sở, sợ rằng hắn cũng sẽ không để Như Ý rơi vào cảnh ngộ như vậy, nhưng suy cho cùng không có nếu như.

Thái hậu vừa nghe Như Ý thừa nhận, mặt lập tức thay đổi: “Người đâu, kéo ra ngoài đánh hai mươi roi, ở trước mặt Hoàng thượng lại còn dùng giọng điệu bất kính, một mực dùng ta ta ta!” Thái hậu chẳng qua là dặm thêm chút chuyện lên người Như Ý.

Thác Bạc Liệt còn muốn nói gì đó, vậy mà Bình Tài Nhân đúng lúc phối hợp với Thái hậu: “Hoàng thượng, đau, sao lại đau nữa rồi!” Thác Bạc Liệt nhìn ánh mắt quật cường kia của Như Ý, quay đầu lại ý thức bị Bình Tài Nhân kéo đi.

Thác Bạc Liệt nói những lời nhẹ nhàng, thổi vào cái tay bị bó lại của Bình Tài Nhân, nhưng không nhìn thấy nụ cười đắc ý của Bình Tài Nhân nhìn về phía Như Ý.

nàng ta nhớ tới buổi sáng mình tới chỗ Thái hậu trước, Thái hậu nói mưu kế cho nàng ta, lúc ấy Thái hậu nói với nàng ta: “Ngươi chẳng lẽ không muốn biết địa vị của mình ở trong lòng Hoàng thượng sao? Hơn nữa lại trừng trị thế lực của Như Ý, tất cả làm theo trò chơi này cùng mẫu hậu có gì không thể!”

Thế là, nàng ta mới dựa theo lời Thái hậu, cùng Thái hậu diễn một vở kịch như vậy.Bên ngoài tuyết rơi càng lúc càng lớn, Như Ý cắn răng, một tiếng hừ cũng không phát ra, gậy gỗ tàn nhẫn lạnh như băng kia đánh lên mông Như Ý, mang theo nhớ nhung của tuyết, đi vào lòng Như Ý, một trận rơi xuống, vốn là mùa đông này, tổn thương do gió rét của Như Ý khiến xương cốt cơ thể cô không được tốt lắm, hôm nay hai mươi gậy đánh xuống, hai mươi gậy kiên cố, cho dù Như Ý mạnh mẽ chống đỡ không kêu thành tiếng, nhưng hoa mai màu đỏ trước mắt càng mơ hồ, những cành cây dính đầy bông tuyết thổi tới càng nhiều, cái mông cô giống như đã bị đánh rỉ ra máu, giờ phút này chút máu kia, rất nhanh đã bị bông tuyết che giấu.

Ý thức rốt cuộc cũng biến mất.

Thác Bạc Liệt cũng ở đó được một thời gian, khi hắn ngẩng đầu lần nữa, nhìn ra bên ngoài tuyết càng lớn, lòng căng chặt, nhìn tay Như Ý mới vừa chống đỡ, từ lúc nào đã rũ xuống, một bước dài vọt tới.

Có một loại ý thức, gọi là quan tâm, có một loại hối hận, gọi là chần chừ, có một loại bi thương gọi là không lời nào có thể diễn tả được.

Trong đầu Như Ý, giống như là bộ phim điện ảnh được lật lại, từ khi cô xuyên không, cộng thêm trí nhớ trước kia của Như Ý, từng chút từng chút nhét vào, toàn bộ tiến vào đầu óc Như Ý, Như Ý biết trí nhớ cô trong kích thích như vậy đã chọc thủng đến cửa ải cuối cùng, toàn bộ trả về như cũ.

Nhưng bất luận là Như Ý chân chính trước kia, hay là cô xuyên không qua, hoặc là tư tưởng hai người dung hợp với nhau, đều là một Như Ý đã yêu Thác Bạc Liệt, khác nhau duy nhất là, bây giờ Như Ý đã trải qua quá nhiều, nhìn quá nhiều, vì vậy trở nên càng lý tính hơn.

Mặc dù ý thức Như Ý đã từ từ khôi phục, nhưng cô vẫn muốn lẳng lặng nằm như thế, bất kể tất cả ở bên ngoài.

Mỗi ngày Thác Bạc Liệt sẽ đến thăm Như Ý, sau đó thở dài, bận bịu chuyện của hắn.

Mặc dù Như Ý không tỉnh lại, nhưng cô nghe thấy nghị luận của cung nữ, người khác không biết hai ngày này Thác Bạc Liệt bận rộn, nhưng Như Ý biết, năm mới, có một trận đại chiến phải đánh.

Chỉ là ở trong mắt người khác, Như Ý thành một người bị vứt bỏ, không có Hoàng thượng che chở, có thể nếu như không phải cô còn nằm ở đây, sớm đã có người đến cửa khiêu khích rồi.

Ngày mai, cô sẽ không ngủ nữa, thừa dịp lúc này ngủ một lát, mặc kệ cái gọi là trí nhớ, mặc kệ quá nhiều áp lực, cũng mặc kệ mâu thuẫn với Thác Bạc Liệt.

Năm mới, là những ngày vui vẻ nhất trên dưới cả nước, nhà có tiền thì treo đầy đèn lồng đỏ, nhà không có tiền cũng có thể ăn một bữa cơm ngon lành để an ủi một năm khổ cực này.

Mà Hoàng cung giờ khắc này, các đại thần tụ tập ở trong đại điện, vừa nói vừa cười, các phi tần bình thường không thể lên triều, giờ phút này cũng có thể quang minh chính đại ngồi trên đại điện này, tranh nhau khoe sắc.

“Năm mới, hoàn cảnh mới, chúc các vị đại thần năm mới vui vẻ!” Dù là Thác Bạc Liệt lãnh khốc tàn nhẫn đi nữa, giờ phút này cũng lộ ra nụ cười trên mặt, giơ ly rượu lên với các vị đại thần.“Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!” Rượu uống một hơi cạn sạch, mọi người cúi xuống lạy Hoàng thượng.

Thác Bạc Liệt cười ha ha một tiếng: “Các khanh bình thân!”

Tiếp theo chính là tiết mục ca múa.

Thái hậu đã sớm để các vị phi tần chuẩn bị xong tiết mục, chính là chờ ngày lễ năm mới này.

Đối với thời khắc như vậy, thật ra các phi tần không cần Thái hậu giao phó, các nàng cũng đều trang điểm cho mình xinh đẹp lộng lẫy, chính là đợi Hoàng thượng nhìn thấy, sau đó có thể thèm thuồng mình, phải biết bây giờ Hoàng hậu không có ở đây, vậy thì cái gọi là đêm mùng một và mười lăm nói với Hoàng hậu cũng không còn, hơn nữa Hoàng thượng chọn trúng người, có lẽ rất có thể được chọn làm người kế nhiệm Hoàng hậu.

“Hay! Hay lắm!”

Một phi tử biểu diễn xong, các đại thần phía dưới vỗ tay khen hay không ngớt, bất luận tiếng kêu này là thật hay giả, chỉ cần người biểu diễn ở trên thích, bọn họ cũng không ngừng thổi phồng.

Phi tử kia mặc một bộ quần áo, hoa mẫu đơn thêu ở trước ngực, tỏ ra cao quý, ngực ẩn hiện như có như không khiến đàn ông phía dưới đều đỏ mắt, có điều vì ngại Hoàng thượng ở đây, trong lòng những người đó mặc dù nghĩ tới, đoán chừng buổi tối sẽ trở thành đối tượng phóng đãng, nhưng vạn vạn không thể nói ra được.

Sau khi nhảy xong, người nọ còn liếc nhìn Hoàng thượng, mặc dù trên mặt Thác Bạc Liệt lộ ra nét cười, nhưng rõ ràng người của hắn đều biết, hắn nhìn phi tử kia ăn mặc như vậy, trong mắt bốc lên lửa giận.

Các phi tần một người tiếp một người lên biểu diễn các tiết mục, có điều những tiết mục này chẳng qua có chút bình thường không có gì lạ, không mới mẻ, rất tẻ nhạt vô vị.

Lúc người phía dưới nhìn hơi phiền não, một khúc nhạc rất êm tai truyền tới, khiến tất cả mọi người đều kích thích.

Chỉ thấy Bình Tài Nhân toàn thân áo đỏ, ngồi ở giữa đài, trước mặt bày một cây đàn tranh, nhẹ giọng ngâm xướng:

Mai hoa lạc, tình yêu khó khăn…

Ánh mắt kia tràn đầy yêu thương và si mê đối với Hoàng thượng.

Thác Bạc Liệt trong nháy mắt đó, dưới tác dụng của rượu, thật cảm thấy người trên đài kia chính là Hoàng hậu, là Hoàng hậu và hắn cùng nhau đồng sinh cộng tử.

Từ từ, Hoàng thượng đứng lên, vỗ tay.

Mọi người đối với điệu khúc như vậy thìsi mê, bây giờ Hoàng thượng vỗ tay, càng khiến mọi người càng ra sức vỗ tay.

“Hay! Thưởng!” Thác Bạc Liệt xem lâu như vậy, đây là người duy nhất hắn hài lòng nói thưởng.

Bình Tài Nhân hành lễ: “Tạ Hoàng thượng!” Nhưng ánh mắt mang theo đắc ý, không quan tâm những ánh mắt hâm mộ kia, còn có một số ánh mắt ghen tị, nếu không phải cô biết ánh mắt, phong cách Hoàng hậu thích, sao nàng ta có thể nắm được trái tim Hoàng thượng. Nghĩ tới đây Bình Tài Nhân lộ ra một nụ cười.

“Như Ý cô nương tại sao không tới thế, bị thương thì vắng mặt!” Giọng nói Thái hậu không lớn không nhỏ, bà ta mới không quan tâm Bình Tài Nhân này rốt cuộc được cưng chiều như thế nào, ba ta chính là muốn vui vẻ chèn ép Như Ý, sau đó ép Như Ý đi, hoặc là để cho cô vĩnh viễn rời khỏi cái thế giới này.

Thác Bạc Liệt vừa nghe tiếng Thái hậu, nhíu mày một cái, có chút bất mãn với tiếng giọng điệu như vậy của Thái hậu.

“Ta đến trễ rồi, xin Hoàng thượng Thái hậu, còn có các vị muội muội và các đại thần thứ tội!” Như Ý yêu kiều bước tới, mặc một bộ đồ trắng, trên mặt mang khăn che mặt, giọng nói êm dịu nhẹ nhàng, khiến tất cả mọi người lòng vốn có chút phiền não, giờ phút này như ngấm suối nguồn nhẹ nhàng khoan khoái.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước