CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Dấn thân vào nguy hiểm

Trác lão gia sắc mặt trầm xuống: "Chuyện gì?"

Trác công vinh nói: "Mãnh thú đáng sợ mà Nhị ca mang về kia trốn rồi!"

"Nó chạy hướng nào?"

"Tiểu viện Lạc Vũ!"

Trác Công Quý kinh ngạc nói: "Đã xảy ra chuyện gì? Ma thú làm sao chạy được?"

Trác Công Vinh nói: "Ta sao biết được? Ta biết các ngươi bắt một con ma thú về, định đi nhìn một chút ma thú có hình dạng gì, nhưng lúc ta chạy đến, ma thú đã chạy trốn rồi!"

Trác Công Quý nói: "Vậy Phong Nhi đâu? Bọn họ không phải đang trông nom địa lao sao?"

Trác công vinh nói: "Bọn họ bị ma thú đả thương rồi!"

Trác Công Quý buồn bực nói: "Súc sinh kia là cái thứ quỷ gì vậy? Rõ ràng đã bị chúng ta chế phục rồi, sao đột nhiên lại chạy trốn được? Phủ Trác Vương chúng ta cao thủ người thì bị thương người thì mệt mỏi, không xong rồi..."

Trác lão gia trong mắt lóe lên một tia quắc thước: "Lão phu hơn hai mươi năm rồi không động đao kiếm, xem ra tối nay phải hoạt động chút gân cốt rồi!"

Trác Công Quý cả kinh nói: "Cha! không thể được! Cha sao có thể dấn thân vào nguy hiểm như vậy chứ?"

Trác lão gia uy nghiêm giận dữ nhìn: "Đệ nhất thiên hạ kiếm này của lão tử còn chưa có rỉ sét đâu! Lão Tam, ngươi vừa nói ma thú trốn đi nơi nào?"

"Chạy về tiểu viện Lạc Vũ rồi ạ."

"Tiểu viện Lạc Vũ? Ai đang ở?"

"Hình như là... Như Ý.""Nguy rồi! Nha đầu kia không biết võ công! Mau, lập tức triệu tập tất cả những người biết võ công trong vương phủ, bất luận trai hay gái, toàn bộ mang theo vũ khí, chạy thẳng tới tiểu viện Lạc Vũ! Ta đi trước!"

Trác lão gia thật giống như một con chim lớn, đột nhiên giương cánh bay đi.

Trong vương phủ loạn hết cả lên, ai nấy cũng bị xao động bất an.

"Ngao —— "

Ma thú bị thương gào to rung trời!

Gia cầm toàn bộ trốn chui như chuột trốn...

Đang dưới ánh trăng luyện kiếm Như Ý nghe được một tiếng gầm to kỳ quái, dừng lại thân pháp, lẩm bẩm nói: "Kỳ lạ! Trong Vương phủ tại sao có thể có tiếng gầm của dã thú hung mãnh thế này?"

"Quả quả!"
Tiểu Bạch đột nhiên trở nên cực kỳ hưng phấn, bay xông ra ngoài như tia chớp...

"Tiểu Bạch! Ngươi đi đâu?"

"Quả quả!"

Một trong nháy mắt, Tiểu Bạch liền biến mất trong ánh trăng...

Như Ý thầm nói: "Hôm nay nó sao vậy? Bình thường trừ việc ăn ra, chết cũng lười động đậy một cái, bây giờ sao lại chạy nhanh hơn cả kẻ gian nữa?"

Như Ý tiếp tục luyện kiếm...

Nhưng không bao lâu, Tiểu Bạch liền lại nhanh như tia chớp chạy trở lại.

"Quả quả! Quả quả!"

Tiểu Bạch hưng phấn nhảy tới nhảy lui trước mặt Như Ý, bộ lông màu trắng dính không ít máu tươi, trong miệng giống như ngậm thứ gì.

Như Ý dừng lại, tò mò hỏi: "Tiểu Bạch ngươi đã làm gì vậy? Sao một mới một lúc mà người dính nhiều máu như vậy? Còn nữa, trong miệng ngươi đang ngậm cái gì?"

Tiểu Bạch há miệng, một viên ngọc màu xanh da trời trong suốt lớn chừng một quả đào rơi xuống cỏ.

"Thật là đẹp!"

Viên ngọc phát ra ánh sáng màu xanh nhạt, ánh sáng vây chung quanh, giống như một viên dạ minh châu của thiên nhiên vậy, thần bí, xinh đẹp.

"Đây là cái gì?" Như Ý hỏi.

Chương 37: Dấn thân vào nguy hiểm

"Quả quả!" Tiểu Bạch quơ móng vuốt, cái miệng nhỏ nhắn làm động tác cắn.

"Ngươi chẳng lẽ muốn cho ta ăn hạt châu này ư?" Như Ý cười.

"Quả quả! Quả quả!"

Tiểu Bạch vui mừng nhảy cỡn lên.

"Ngươi thật muốn cho ta ăn…hạt châu này?"

Như Ý ý thức được Tiểu Bạch không phải đang làm trò đùa.

Tiểu Bạch rất nghiêm túc gật đầu như giã tỏi.

"Cái này...có thể ăn không?"

Như Ý đưa tay chạm vào ánh sáng màu xanh, rất ấm áp, cảm thấy từng tia ấm áp xuyên thấu qua da thịt truyền vào trong thân thể, cả người có một cảm giác cực kỳ thoải mái sung sướng.

"Quả quả!"

Tiểu Bạch liều mạng gật đầu, tựa hồ đang thúc giục Như Ý ăn nhanh lên.

"Tiểu Bạch..."

Như Ý mặc dù rất thích Tiểu Bạch, sống chung mấy ngày nay cùng nó cũng phát hiện nó thật rất có linh tính, nhưng cô cũng không thể nghe lời một con động vật nhỏ, vô duyên vô cớ nuốt vào một viên hạt châu chứ?

"Quả dát! Quả dát!"

Tiểu Bạch đột nhiên tức giận tấm vũ móng vuốt, tựa hồ muốn nói: "Ta rất rất nghiêm túc! Ngươi nếu không ăn hạt châu này, chúng ta sau này không làm bạn nữa!"

Như Ý chợt nhận ra, ánh sáng màu xanh da trời của hạt châu, đang ảm đạm dần đi...
Bỗng nhiên, trong lòng nàng có một cảm giác kỳ quái, giống như đang nhìn thấy một sức mạnh thần bí, dẫn dắt nàng, từng bước từng bước tới gần viên hạt châu...

"Được! Ta ăn."

Như Ý nắm hạt châu trên đất lên, rồi nhét vào trong miệng.

Hạt châu vừa vào trong miệng, trong nháy mắt tạo ra một cỗ nhiệt, chảy vào trong thân thể Như Ý.

Dòng nhiệt giống như một từ trường to lớn, chảy mạnh trong thân thể trong kinh mạch cô, tập hợp lại nội lực cô rèn luyện bao lâu nay.

Thân thể cô càng ngày càng nóng, giống như núi lửa sắp phun trào vậy!

"A!"

"Không chịu nổi nữa rồi!"

Như Ý cả người nóng lên! Không phải nóng kiểu xúc cảm khao khát đốt người, mà là nóng tự chỗ sâu nhất trong mạch máu, mà nguyên nhân chính là dòng nhiệt kia!
Dòng nhiệt cứ đi đến đâu, nóng bỏng đến đó, máu dường như sôi trào, thịt như bị đốt trên lửa nóng

Hơn nữa càng kỳ lạ là, tốc độ dòng nhiệt chạy tán loạn càng lúc càng nhanh...

"Tiểu Bạch! Ngươi cho ta ăn cái gì vậy? Ta sắp chết rồi đây!"

Sắc mặt Như Ý đỏ lên, hai mắt hiện đầy tia máu, một chút thanh tỉnh cuối cùng cháy tán loạn hết, ngay sau đó, cô quỵ người xuống đất, ngất đi...

Lúc này, thân thể cô bắt đầu tản ra từng ánh sáng huỳnh quang màu xanh da trời.

Ánh sáng màu xanh chợt lóe, chợt sáng chợt tắt...

Dưới bầu trời u ám, thân thể cô đang xảy ra sự thay đổi kỳ diệu...

Trác lão gia sắc mặt xanh lét.

Lão đại, lão Nhị, lão Tam, tất cả trưởng giả, cao thủ Trác gia, thậm chí gia đinh bình thường, hộ viện, bao vây kín tiểu viện Lạc Vũ.

Trong rừng, ma thú ngã xuống trong vũng máu.

Bụng của nó đã bị rạch ra, vị trí tim cất giữ ma hạch, trống trơn...

Trác lão gia dẫn theo tất cả võ giả Phủ Trác Vương chạy đến, đã phát hiện thể ma thú, ma hạch đã bị lấy đi!

Chín đại cao thủ Trác gia cũng không đối phó nổi ma thú hung mãnh, là ai đánh chết nó ở rừng bên ngoài tiểu viện Lạc Vũ?

Ma hạch đâu rồi?

Trác lão gia trong lòng nghi vấn vô số...

Chương 38: Dấn thân vào nguy hiểm

Mấy anh em Trác gia cẩn thận kiểm nghiệm thi thể của ma thú, cuối cùng ra được kết quả làm người ta vô cùng giật mình!

"Cái gì? Cổ Ma thú bị răng nhọn cắn đứt? Dưới bụng bị móng vuốt xé ra? Như vậy ma thú bị một loại thú đáng sợ khác giết chết? Nó là ma thú đao thương không đâm nổi, cao thủ các ngươi cũng thiếu chút nữa nạp mạng, dã thú loại gì có thể giết chết nó?"

Trác lão gia vẻ mặt nghi hoặc. Ông ta sống hơn bảy mươi tuổi, cho tới giờ chưa thấy chuyện quái dị như vậy.

Trác Công Quý bổ sung nói: "Nơi này là Phủ Trác Vương, khắp nơi đều có lính tuần phòng và gia đinh, dã thú kia dù là cái gì đi nữa, dáng người nhất định rất lớn. Nếu không khi nó đi vào và chạy trốn sao có thể không thể lặng yên không một tiếng động được!"

Trác Công Phú nói: " Binh khí của mấy người chúng ta không phải là thần binh lợi khí, nhưng là tất cả đều là vũ khí tinh nhuệ, chúng ta tập trung hết nội lực còn không đả thương được nó, ban đầu chúng ta còn nghĩ, nếu như có thể tìm được thần kiếm mất tích đã lâu trên giang hồ, hoặc là có thể có biện pháp cắt bụng ma thú ra, nhưng không ngờ tới, chó ngao Tử Kim hai đầu, lại bị một con dã thú nhỏ tiêu diệt!"

Trác Công Quý có chút chán nản nói: "Xem ra chúng ta tính toán cùng tâm huyết nhiều ngày đều uổng phí. Ma hạch đã bị dã thú ăn, nhưng cơ thể dã thú kia, cũng có chút tác dụng. Tấm da không thể rách kia, chế thành giáp phòng thân là tốt nhất."

Ánh mắt Trác lão gia nhìn về phía xa tiểu viện Lạc Vũ, không nói một lời.

Trác Công Quý nói: "Cha. Người đang nhìn cái gì vậy?"

Trác lão gia nói: "Như Ý ở tiểu viện Lạc Vũ đúng chứ?"

Trác Công Quý gật đầu: "Đúng vậy."

Trác lão gia nói: "Phái hai người đi xem Như Ý một chút, xem nó có bị kinh sợ hay không, thuận tiện hỏi một chút nó có nhìn thấy động vật kỳ lạ nào đi qua hay không."

Trác Công Quý gật đầu: "Lát nữa con kêu Tiểu Lục đi xem. Cha kiến thức rộng, có thể đoán được thứ giết chết ma thú rốt cục là động vật gì không?"

Trác lão gia lắc đầu: "Cho dù nó là loài gì, nó đều hung hãn hơn chó ngao Tử Kim hai đầu nhiều!"Như Ý ngã xuống đất, trong thân thể có một ngọn lửa đang chảy vọt, mồ hôi lạnh chảy đầm đìa, rất khó chịu, nhưng lại không nhúc nhích được...

"Nóng quá!"

"Thật khó chịu!"

"Thân thể không nhúc nhích được!"

Như Ý cắn chặt môi, cắn ra máu.

Cô co ro, khẽ run...

Hơi nóng kia giống như đứa trẻ nghịch ngợm, không ngừng chạy trong mạch máu cô, nếu gặp phải trở ngại, sẽ toàn lực đánh vào chỗ đó.Khí nóng chạy một vòng toàn thân rồi cuối cùng sẽ chạy về vùng đan điền.

Khí nóng mãnh liệt đánh vào bụng đan điền...

Như Ý đau đến co rút!

Năm cô 16 tuổi đã từng bị đặc công Triều Tiên bắt, nghiêm hình ép cung, kéo móng tay, rót nước bẩn, đánh roi ra... Cô trải qua qua vô số cực hình thảm khốc, nhưng là một cô gái 16 tuổi, cô rất kiên cường, không bán đứng bất kỳ cơ mật nào của quốc gia cùng tổ chức.

Cuối cùng lúc cô bị thương hấp hối, một buổi tối thừa dịp canh phòng buông lỏng, giết hai người canh gác rồi trốn thoát.

Đau! Như Ý đã không còn biết đau có vị gì.

Nếu sợ đau, sao cô có thể đi lên đại học, làm một thành phần trí thức.

Làm đặc công, núi đao biển lửa, chiến đấu sinh tử, sao có thể sợ đau?

Nhưng giờ phút này, Như Ý đau đến chết đi sống lại!

Nỗi đau kinh khủng nhất trên thế gian là đau khi sinh đẻ...

Khí nóng mỗi đánh vào một lần bụng, Như Ý giống như chịu đựng một lần dặn sinh vậy! Không! Còn đau hơn sinh con vạn lần!

Chương 39: Hoàn toàn chiếm giữ

Vùng đan điền ở bụng cô giống như một cục đá cứng, khí nóng cứ dần dần tăng lên làm cô cảm thấy đau nhói, cho đến khi luồng khí nóng đã phân tán hết toàn bộ cơ thể.

Luồng khí nóng đã hoàn toàn chiếm giữ phần đan điền dưới bụng, rồi đột nhiên toàn bộ cơ thể cô trở nên rất thoải mái và sảng khoái, cảm giác như sau khi vượt qua được sự đau đớn cô được thay toàn bộ xương khớp vậy.

Sau đó…

Luồng khí nóng lại tiếp tục phát ra từ bụng rồi lan ra toàn cơ thân, cuối cùng lại quay về điểm xuất phát của nó, một lần nữa phát ra một luồng khí rất mạnh.

“A!”

“Aaaaa!”

Như Ý một lần nữa cảm thấy vô cùng đau đớn. Cô không biết rằng bản thân đang phải trải qua điều gì, ngoài việc cắn môi chịu đựng đến mức chảy máu thì cô không làm được bất cứ việc gì khác nữa. Cô đành phải cắn răng chịu đựng giống như một người con gái yếu đuối bị cưỡng hiếp, hết lần này đến lần khác chịu đựng sự đả kích đau đớn.

“Đúng là rắc rối! Đêm hôm khuya khoắt mà cha mẹ còn gọi ta dậy để đi coi cô ta! Thật làm ta tức chết!” Trác Uyển với khuôn mặt ngái ngủ dắt theo nha đầu Xuân Bình đi tới đình trúc.

Cửa gỗ khép hờ. Trác Uyển đẩy cửa bước vào bên trong. Trong sân có một bể nước nhỏ, trong bể có một đàn cá vàng đang bơi qua bơi lại, bên cạnh là một cây ngô đồng to chọc trời, cành lá xum xuê um tùm.

“Đây đúng là một nơi thanh tịch.” Trác Uyển tự nhủ.

Lúc này nỗi hận ở trong lòng nàng ta lại dâng lên!“Đồ hèn hạ! Ả ta là một điều tai họa, vừa đến đã hại Tứ ca bị đuổi đi, còn chiếm cả đài đình trúc của ta.” Trác Uyển tức giận nói.

“Tiểu thư, chi bằng chúng ta nghĩ cách đuổi Cửu tiểu thư khỏi đây?” Xuân Bình như đổ thêm dầu vào lửa.

“Nói nhảm! Nếu như có cách đuổi nàng ta đi thì liệu ta còn phải đợi đến tận bây giờ sao? Đình trúc này sớm đã thuộc về ta rồi.”

“Không phải là không có cách.”

“Nha đầu chết tiệt kia, có cách tại sao ngươi còn không nói sớm?” Trác Uyển trách.

“Xin tiểu thư nguôi giận, thực ra nô tì cũng không chắc cách này có tác dụng không, nhưng nói không chừng, nếu không còn cách nào khác thì chi bằng chúng ta thử xem sao?”
“Rốt cuộc là cách gì? Còn không mau nói?”

“Nô tì phát hiện ra một chuyện rất kì lạ. Trên vai của Cửu tiểu thư có một hình rất lạ, nó giống như một bông hoa, nhưng lại là màu đen.”

“Có chuyện này sao?” Trác Uyển ngạc nhiên.

“Vâng thưa tiểu thư.”

“Chuyện này không thể ăn nói bậy bạ được?”

“Tiểu thư, nô tì nào dám lừa dối người? Trong lúc Cửu tiểu thư đang bất tỉnh, Tứ công tử thường kêu chúng nô tì giúp Cửu tiểu thư thay y phục. Là tận mắt nô tì nhìn thấy trên vai cửa Cửu tiểu thư có một bông hoa màu đen trông rất kì lạ. Nếu như tiểu thư không tin, tiểu thư có thể đi hỏi Tiểu Bích và Tiểu Lam, bọn họ cũng nhìn thấy hình đó.”

“Lẽ nào là một vết bớt? Ta nhớ rằng Trác Linh không hề có vết bớt nào. Nếu như nó có vết bớt ở vai, vậy lẽ nào nó là kẻ giả mạo? Nếu người đó không phải là Trác Linh, vậy thì nàng ta là ai?”

“Tiểu thư, nếu nàng ta không phải là Cửu tiểu thư thật thì nàng ta không có tư cách để ở lại Đình trúc. Chúng ta không những có thể đuổi nàng ta ra khỏi đây, thậm chí chúng ta có thể đuổi nàng ta ra khỏi phủ Trác Vương, khiến cho nàng ta cả đời này cũng không có cơ hội trở lại!” Xuân Bình nói.

“Xuân Bình, nếu có thể đuổi thứ xui xéo đó cút khỏi đây, bổn tiểu thư sẽ thưởng cho ngươi hai lượng bạc!”

Khuôn mặt Trác Uyển lộ rõ sự nham hiểm: “Hừm, đồ xui xẻo, lần này ngươi nhất định sẽ chết rất thảm hại.”

Chương 40: Hoàn toàn chiếm giữ

Đêm đến…

Màn đêm buông xuống, mọi thứ trở nên vô cùng tĩnh lặng.

Như Ý một mình nằm trên bãi cỏ cố gắng chịu đựng sự đau đớn. Trên thế gian này, cô không có gia đình, cũng không có bạn bè, còn tính về những chiến hữu cùng kề vai sát cánh chiến đấu với cô thì đều không ở bên cạnh cô.

Cô ấy một mình… âm thầm chịu đựng…

Con người ở xứ lạ giống như một lữ khách! Cho dù bây giờ cô có sống khổ sở đến mức nào cũng không có một ai biết hết. Không có ai để tâm cô từ đâu đến, cũng không có ai quan tâm cô là người như thế nào. Cho dù cô có chết đi thì thế giới này vẫn vậy, mọi người vẫn sống rất hạnh phúc, sẽ không có ai vì cô mà đau lòng, vì cô mà cảm thấy chua xót.

“Tôi thực sự sắp chết sao?”

Như Ý thều thào yếu ớt…

Luồng khí nóng dường như đốt cháy cơ thể cô, một lần nữa luồng khí ấy lại xuất phát từ đan điền rồi lan ra khắp cơ thể… đây đã là lần thứ mười rồi. Hơn nữa, luồng khí ấy mỗi lần công kích là ngày càng mạnh hơn. Bụng cô sau mỗi lần bị đả kích thì trở lực lại càng ngày càng trở nên mạnh hơn. Hai luồng khí va vào nhau rồi đối kháng với nhau, Như Ý lại phải chịu đựng sự đau đớn tột cùng ấy, nó làm cô cảm giác như người đã vở thành trăm mảnh. Ngoài đau đớn thì cô sớm đã không còn cảm giác gì nữa.

Như Ý cũng không hiểu vì sao bản thân lại phải chịu đựng nỗi đau đớn này. Cô không biết rằng sau mỗi đợt bị luồng khí nóng đả kích là công lực của cô lại trở nên mạnh hơn. Cô không biết rằng một người bình thường phải trải qua chín tầng xiềng xích mới có thể trở thành tiên, để thực hiện cũng phải mất đến 100 năm! Nhưng giờ đây trong thiên hạ người mạnh nhất là Trác tiên sinh mới vượt qua được tầng thứ 8, dừng lại ở tầng thứ 9. Cô không biết rằng, mỗi một cao thủ khi bước vào đều phải chịu nỗi đau đớn tột cùng. Có vô số những cao thủ khi bước vào tầng thứ 8 đều vì không thể chịu đựng sự đả kích mà sống dở chết dở…Cô không biết rằng trong thiên hạ người có thể chịu đựng sự đau đớn, thành công vượt qua tầng thứ 8 chỉ có bốn người! Bốn người này là bốn vị thầy lợi hại nhất, Trác tiên sinh là một trong số đó. Như Ý không biết rằng giờ đây cô đã vượt qua được bốn bậc thầy ấy, cô đã vượt qua được tầng thứ 8, trở thành một trong những cao thủ trẻ tuổi nhất đến được tầng thứ 9. Tầng thứ 10 cũng cách cô không còn xa nữa…

Hàng ngàn năm nay chỉ có duy nhất một người vượt qua được tầng thứ 10, người đó là Trác Thiên Hành!

“Soạt!”

Âm thanh vang lên, luồng khí nóng phá vỡ lực cản của tầng thứ 9, vượt qua tầng thứ 9 thành công. Người đến được tầng thứ 10! Sau Trác Thiên Hành, thiên hạ cuối cùng cũng đã xuất hiện một cao thủ nữa.

“AAAAA…” Như Ý một lần nữa đau đớn đến mức ngất đi.Luồng khí nóng vẫn xoay quanh cơ thể cô, sau khi chuyển động tròn một ngày lại một lần nữa quay về chỗ đan điền ở bụng chuẩn bị phát ra một luồng khí công kích mãnh liệt. Thế nhưng luồng khí nóng đã bị tiêu hao đi nhiều, hơn nữa lực ngăn cản ở tầng thứ 10 cùng với đan điền hợp lại thực sự rất khó có thể phá vỡ.

Cuối cùng, luồng khí nóng ấy hoàn toàn tan biến…

Cơ thể của Như Ý dần dần hồi lại nguyên khí.

Dười màn đêm đầy sao và trăng, gió nhẹ tĩnh mịch… Khi ngất đi, cơ thể của Như Ý giống như một từ trường lớn hút hết tất cả những sinh lực của đất trời.

Tiểu Bạch nhẹ nhàng ngồi bên cạnh cô ấy, nghiêng đầu bảo vệ chủ nhân.

*

“Không thể nào, tuyệt đối không thể như vậy. Lần sau không được phép ăn nói bậy bạ!” Trác Công Quý mới sớm ra đã nổi giận đùng đùng.

Trác Uyển nói: “Phụ thân, người nhìn rõ sự thật có được không? Nàng ta không phải là muội muội, không phải là con của cha! Nàng ta không phải, nàng ta chỉ là kẻ giả mạo mà thôi.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau