CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 316 - Chương 320

Chương 316: Tiểu mỹ nhân, cô đang đợi tôi sao?

Sắc đẹp, ông ta đã hưởng thụ rồi; tiền tài, bây giờ ông ta cũng có, còn đang cố gắng mở rộng; về phần quyền lợi, không lâu trong tương lai, có lẽ……

Nghĩ đến đó, Vệ quốc công cảm thấy cuộc sống của ông ta tốt đẹp nhường ấy, ha ha, thì tốt đẹp nhường ấy cơ!

Tốt đẹp tới nỗi ông ta lại nghĩ tới mùi thơm trên cơ thể cô gái đó trong địa lao, hóa ra hưởng dụng có hương vị như thế.

Hạ thân cương lên biểu hiện cho nguyện vọng mãnh liệt của ông ta giờ phút này, ông ta muốn đi hưởng dụng.

Lúc Vệ quốc công bước vào địa lao, cả cơ thể Băng run rẩy, cuộn người lại, sắc mặt xám xịt, cơn đau truyền tới bên dưới hạ thân còn chưa giảm bớt.

Bởi trên tay cô khóa dây xích sắt, cô muốn giãy giụa nhưng phát hiện chỉ phí công, mỗi khi cô bị xâm phạm, dây xích sắt trên tay, chân cô ta không ngừng vùng vẫy.

“Đừng, đừng ông đừng lại đây……”

Băng nhìn Vệ quốc công càng ngày càng đến gần mình, quần áo ngày càng ít, cô cảm thấy tuyệt vọng, sự đau khổ tràn lan, nhưng đã không còn tri giác nữa, cô nhắm mắt lại, cảm giác được va chạm nơi hạ thân, ý thức dần ngất đi.

Vệ quốc công thấy cơ thể đã ngất đi, bứt ra ngoài, nhanh chóng mặc quần áo vào, ủ rũ mắng: “Làm cô ta tỉnh cho ta, đừng để cô ta chết, chỉ cần cô ta không nói gì, không nghe theo, ta sẽ chơi cho ngươi làm kẻ chủ mưu, thuận theo là được, chỉ cần không cho cô ta chết!”

Vệ quốc công nói rồi vẻ mặt khinh thường rời đi.

Như Ý suy sụp trên đường trở về, cô đang tự hỏi làm sao có thể cứu được Băng ra khỏi địa lao?Lần trước cô nhìn dì Ngưu mới biết điều kiện địa lao kém như thế, nhưng nghe hai phu nhân kia nói đó đã là đãi ngộ tốt nhất cô cầu xin được, những người khác kém hơn như vậy không biết bao nhiêu.

Đi từng bước, Như Ý đi vô định về phía trước, vì sao những người bên cạnh cô, cứ dần dần bị thương tổn.

“Keng!” Thứ gì đó trên người Như Ý rơi xuống dưới, do cô đang suy nghĩ nên không hề nhận ra.

Như Ý nghĩ chuyện này phải để cho Hàn phái đi thử trước, bằng không vì sao Băng đi lâu như vậy không có tin tức gì.

“Ôi, chán thật!” Một nha hoàn đá chân, ngượng ngùng mở miệng nói.

Nha hoàn khác đi cũngcũng phụ họa theo: “Đúng vậy, quá nhàm chán!”

“Leng keng.”

“Hả, tiếng gì vậy?” Nha hoàn thứ hai nói chuyện nghe được tiếng vọng ở phía sau, hóa ra là nửa miếng ngọc bội, có chút khó tin nhặt lên.

“Ôi chao, không phải chỉ nửa miếng ngọc bội nát thôi à, ngươi nói gì đấy?” Nha đầu khác thở dài, không có hứng thú, đưa ngọc bội vào trong tay người đó.

Không ngờ nha đầu đó lại một tay bỏ vào trong túi mình, sau đó tự cho là đúng nói: “Thứ này ngươi không hiểu đâu, ở trong cung ta có tỷ tỷ làm người hầu lúc trước từng lấy thứ này về, mấy thứ đó là đồ thượng đẳng, lúc ấy tỷ đã dạy ta biết mấy thứ này, độ sáng bóng này vừa nhìn đã biết là hàng tốt, nếu lấy đổi thành tiền, thì có thể cả đời không sầu nữa!”

Nha hoàn vừa thở dài than vãn nghe người đó nói, ánh mắt tỏa sáng: “Thứ đó là ta đá vào, không phải ta cũng có công à, nếu không phân cho ta thì ta nói cho mọi người!”

Người kia nghe thấy lời vô lại, sợ tất cả mọi người đều biết, vì thế coi như đồng ý yêu cầu của đối phương.

Nhưng nếu bọn họ biết chuyện sẽ rước lấy tai họa, tiền tài bất nghĩa không dùng được, nói gì bọn họ cũng không muốn chết.

Như Ý về lại phòng, tùy tiện thu dọn, lúc này mới phát hiện trong túi chẳng có gì.

“Ơ!” Như Ý cẩn thận tìm kiếm, thứ đó xem như bằng chứng duy nhất có thể giúp cô tìm về ký ức bây giờ đã không còn, có phải có nghĩa rằng cô cũng nên tạm biệt quá khứ.

Chưa kể, bây giờ Như Ý chậm trễ là nói tình trạng của Hàn Băng, cô không thể để Băng chịu khổ hơn nữa.

“Ý của người đại khái là có thể xác định người đó là Băng đúng không?” Hàn nhìn biểu cảm Như Ý nghiêm trọng, lo lắng dò hỏi.

Như Ý gật đầu, cho Hàn đáp án khẳng định.

“Bây giờ anh phái ít người, buổi tối vào Vệ phủ, đêm tối thăm dò địa lao, nhưng đừng đánh rắn động, có lẽ tình huống bây giờ cũng hơi gấp, thậm chí là rất nguy hiểm, bởi vì tôi không xác định Vệ quốc công đã thả lỏng cảnh giác chưa.” Ánh mắt Như Ý đầy sát ý, nhìn về phía Hàn cũng mang theo vẻ lo lắng.

Hàn hiểu, gật đầu: “Việc này, để cho ta đi, ta sợ……”
Như Ý đưa tay lên, cắt lời Hàn nói, đồng thời cũng ngăn lại ý tưởng của hắn ta: “Tôi không muốn một người chưa cứu ra, người khác lại bị hãm hại, tình hình bên tôi cũng có chút kỳ lạ, bên anh đừng thể để xảy ra chuyện gì, còn nữa việc inh doanhbên Vệ quốc công thế nào rồi?”

Như Ý hỏi chuyện này, đương nhiên là hy vọng Hàn có thể chuyển hướng sang chuyện kinh doanh của Vệ quốc công.

“Lần này thừa thắng xông lên thôi, không cần nương tay, chỉ mong có thể rời tầm mắt Vệ quốc công qua đó!” Như Ý cũng khó xác định Vệ quốc công rốt cuộc xem bên nàoquan trọng hơn, hay là cả hai người đều quan trọng ngang nhau.

“Bẩm báo Hoàng thượng, có tin tức!” Một người mặc đồ đen quỳ gối cúi đầu, cung kính bẩm báo, nhưng nhìn hắn lúc này có chút vui vẻ.

Hoàng thượng nghe bên dưới bẩm báo, lập tức dừng hành động lại, ánh mắt mang theo vẻ hy vọng nhìn người thủ hạ: “Nói cho trẫm, rốt cuộc là thế nào?”

Người đó nghe Hoàng thượng kích động, cũng biết chuyện này có bao nhiêu quan trọng với Hoàng thượng, không dám chậm trễ mà nhanh chóng bẩm báo: “Bẩm Hoàng thượng, chúng thần ở hiệu cầm đồ phát hiện thứ này.” Người đó cẩn thận dâng thứ bên cạnh cầm trong tay lên.

Lúc Hoàng thượng nhìn thấy thứ đồ trong tay, thế mà lộ ra sự dịu dàng, thương tiếc cầm trong tay mình.

“Tra được là vật của người nào không?” Hoàng thượng tuy vui, nhưng vẫn chưa mụ đầu, rất lo lắng hỏi han.

Người đó quỳ gối hạ đầu: “Thuộc hạ đang tra tìm, người đó hình như sợ bị phát hiện, đã chuyển của tay mấy người, bây giờ đang điều tra!”

Hoàng thượng nghe tin tức người đàn ông bẩm báo, ánh mắt sốt ruột, nhưng vẫn thu bàn tay muốn chém ra: “Mau chóng điều tra ra, vất vả mãi mới có được tin tức này, dù thế nào cũng không thể bị đứt!”

Người đàn ông nhìn thấy Hoàng thượng chậm rãi buông tay, trong lòng mới dần iên tâm, có nghĩa rằng hắn đã được bảo vệ một mạng, ý nghĩ của Hoàng thượng vui buồn thất thường, bọn họ làm nô tài có thể mất mạng bất cứ lúc nào.

“Mau chóng đi điều tra, trẫm phải nhanh chóng biết được đáp án!” Cuối cùng Hoàng thượng hô to một tiếng, bảongười ra ngoài.

Nhìn ngọc bội trong tay, Hoàng thượng lấy miếng kia bên người ra, cẩn thận ghép lại với nhau, trong mắt mang theo vẻ lưu luyến si mê, nhớ tới hai người thề non hẹn biển, nhớ cô đỡ tên cho mình, nhớ cô chạm vào dung nhan hắn, nước mắt đọng lại trên tay hắn.

Hắn không cho phép, không cho phép cô biến mất khỏi thế giới của mình, hắn từng nói nếu cô đi, hắn sẽ để mọi người chôn cùng cô, bây giờ hắn chỉ là bướng bỉnh cảm thấy cô còn sống.

Ban đêm kéo đến, Hàn triệu tập mấy người thủ hạ võ công không tệ, thay trang phục đi đêm, phát mấy tấm bản đồ tới địa lao tới tay mấy người.

“Các ngươi vạn lần không thể để đánh rắn động cỏ, như vậy chủ tử mới không gặp nguy hiểm, hiểu không?” Hàn nói tới chủ tử Băng, là muốn người trước mặt có thể hết sức cẩn thận.

Hắn ta nhìn bóng mấy người biến mất trong đêm tối, âm thầm cầu nguyện.

Đêm nay Vệ quốc công đặc biệt cảnh giác, có lẽ chuyện gần đây rất thuận lợi, vừa rồi người ở dưới bẩm báo gần đây thủ hạ của hắn hoạt động rất thường xuyên, ông ta vui vẻ, đương nhiên nơi cần tra, ông ta vẫn mang người điều tra dấu vết để lại.Đêm nay khiến dục vọng ông ta mãnh liệt lạ thường.

Nghĩ từ lần trước khi người phụ nữ ngất, đã mấy ngày không đụng tới cơ thể mềm mại của người phụ nữ kia, hạ thân cương làm ông ta hơi gấp gáp.

Băng không có năng lực phản kháng, cơ thể bị người khác lau rửa, nhưng vẫn làm cô ta cảm thấy buồn nôn, không chết được, sống thì khó chịu, những ngày như thế làm cô ta cảm thấy rất dày vò.

“Tiểu mỹ nhân, ngươi đang đợi ta ư?” Vệ quốc công không biết liêm sỉ đi tới, còn mang theo nụ cười phóng đãng.

Băng không nhìn, không cử động, không phản ứng, tất cả chỉ có sự im lặng, bởi cô ta biết tất cả hành động của cô ta đều chỉ phí công.

Vệ quốc công nhìn thấy Băng phản ứng như vậy, không cảm thấy hứng thú, nhưng dù có không cảm thấy hứng thú, cũng phải để ông ta giải quyết dục vọng của ông ta mới được.

Mấy người mặc đồ đen dựa theo lộ tuyến bản đồ, nhanh chóng tìm được cửa vào địa lao, nhưng bởi Như Ý không biết cụ thể Băng bị nhốt ở gian nào, mấy người lẻn vào cũng không dễ dàng tìm được.

Chuyển động xuyên bốn phía, không ngờ Vệ quốc công đã sớm chuẩn bị ổn thỏa cơ quan.

“Rầm” Mấy người bị nhốt vào trong đại lao.

Vệ quốc công mới giải quyết xong vấn đề, đang chuẩn bị rời đi, nghe được tiếng cảnh báo truyền tới, lập tức mặc quần vào, trên mặt lộ nụ cười đã thực hiện được: “Không ngờ chỉ có một mình ngươi mà là một đám người! Ngươi nói xem, kéo thêm người cùng thẩm vấn với ngươi thế nào, ta xem có thể chiêu thêm nhiều người nữa đấy!”

“Ha ha ha……” Tiếng cười của Vệ quốc công vang vọng cả Vệ phủ.

Cũng vang vào trong phòng Như Ý, Như Ý giật mình, thầm kêu không ổn rồi, nhanh chóng mặc quần áo vào.

Bỗng chốc, cả Vệ phủ bị ánh sáng bao phủ.

Khi Như Ý chạy tới sảnh lớn, nhìn thấy mấy người mắc đồ đen cùng cô gái tả tơi, cô không biết dùng từ gì để hình dung tâm trạng cô lúc đó.

Ánh mắt Như Ý khóa chặt trên người Băng, quần áo đã không thể che được cơ thể cô ta, ánh mắt cô ta dại ra, trên cổ, trên tay, trên ngực lộ ra tất cả đều là dấu hôn, mang theo tơ máu, hạ thân cũng không có cách nào che khuất, cứ thế bại lộ trước mặt mọi người, nhận ánh mắt chăm chú cười nhạo của mọi người, chỗ cô ta quỳ xuống còn có vết máu chảy ra.

Như Ý nhìn Băng như vậy, tay siết chặt, sự tức giận tăng lên, đau đớn kích thích thần kinh cô.

Không biết có phải cảm nhận được ánh mắt của Như Ý không, rõ ràng Băng đang dại ra lại ngẩng đầu lên nhìn Như Ý, sau đó cúi đầu lắc, tuy động tác biên độ nhỏ như vậy, nhưng Như Ý biết đó là lời nói với cô.

Cô cố gắng giữ vững mình, cố gắng kiềm chế.

Vệ quốc công tuyên bố công trạng của ông ta trước bốn phía, sau đó trào phúng, tiếng cười đó mang theo vẻ tục tĩu.

Ánh mắt Như Ý nhìn vẻ mặt cười càn rỡ của Vệ quốc công, giờ phút này cô chỉmuốn nghìn đao đâm thủng ông ta.

Đột nhiên một người chạy vào, lướt qua mọi người, chạy thẳng tới bên cạnh Vệ quốc công, ghé vào tai ông ta nói nhỏ mấy câu.

Như Ý nhìn vẻ mặt ông ta thoáng chốc thay đổi, cô muốn báo thù, cô phải cứu Băng ra, cô phải……

Cô cứ thế nhìn Vệ quốc công, tất cả tin tức truyền tới đều do cô.

“Như Ý, đi theo ta!” Vệ quốc công ngẩng đầu, đưa Như Ý rời đi, sắc mặt vô cùng khó coi.

Như Ý không dừng bước, đuổi kịp bước chân Vệ quốc công đi ra ngoài, cô biết Hàn đã làm việc này.

“Như Ý, cô xem phía kinh doanhxảy ra chuyện gì? Đối phương vậy mà ngăn chặn nhiều thứ của chúng ta như thế, hơn nữa thân không biết quỷ không hay!” Vệ quốc công cúi đầu, nên sự chú ý tập trung vào chuyện kinh doanh kia.

Như Ý nhìn Vệ quốc cng lo lắng xem thư truyền đến, trong lời nói đầy sự bối rối dồn dập.

Chương 317: Cô không nên như vậy

"Vậy thì trực tiếp xông qua đi!" Như Ý nói câu này có vẻ hoàn toàn không để ý, điều này ngược lại làm cho Vệ quốc công cảm giác không thể tưởng tượng nổi.

Đây là lần đầu tiên Như Ý nói chuyện khí phách như vậy.

"Như vậy cũng được sao?" Vệ quốc công hỏi với vẻ không chắc chắn lắm.

Như Ý thu lại vẻ khiếp sợ vừa rồi, sau khi cúi đầu lại ngẩng đầu lên, cảm giác tỉnh táo hơn rất nhiều.

"Ngài cho phép nô tỳ suy nghĩ một chút, đến lúc đó nô tỳ sẽ lại trả lời lão gia!" Như Ý nói xong cúi người rời đi.

Sau khi ra khỏi chỗ của Vệ quốc công, Như Ý không nhịn được lại mặc cho nước mắt rơi trên mặt mình, sau đó mặc cho gió thổi bay đi.

"Ta phải cứu Băng!" Như Ý dường như không có lý trí cũng không hoảng loạn, nhưng nói chuyện chắc như đinh đóng cột, hoàn toàn không do dự.

Lần này đổi lại thành Hàn thấy nghiêm trọng, rất hiển nhiên hành động của Vệ quốc công đã rõ ràng, nếu lần này Như Ý đi, vậy rất có thể sẽ rơi vào bẫy của ông ta.

"Ta không cho phép!" Hàn cũng kiên quyết nói.

Như Ý sửng sốt rồi kéo áo Hàn nói: “Ngươi không nhìn thấy nên ngươi đương nhiên không có cách nào hiểu được tâm trạng của ta lúc này. Ta đã nói rồi, ta phải cứu cô ấy, ngay lập tức, ngay bây giờ! Ngươi không biết vẻ mặt của cô ấy lúc đó, vết thương trên người còn có nửa dưới vẫn đang chảy máu. Ngươi vĩnh viễn không có cách nào tưởng tượng được cô ấy đã phải chịu khổ thế nào! Ta phải cứu!" Như Ý không phải đang thương lượng mà càng giống như đang ra lệnh một cách ngang ngược hơn.

Cô nói xong xoay người bay ra ngoài.

Hàn lo lắng muốn đuổi theo. Nhưng Như Ý dường như biết Hàn sẽ có hành động nên bóng người đã biến mất chỉ còn giọng nói vẫn vang vọng trong gió: "Không cho ngươi đi, bằng không sau này có gì bất ngờ thì chẳng còn một ai nữa!"

Khi Như Ý tìm cách vào được địa lao thì lập tức thấy bi thương.

"Băng." Như Ý đi tới vuốt ve gương mặt của Băng, nước mắt tí tách rơi trên mặt đất, không ngờ phát ra tiếng động rõ ràng.

Băng nghe được tiếng gọi của Như Ý chậm rãi mở đôi mắt đã không còn sức sống, lắc đầu, miệng thều thào nói không ra lời.

"Cô, cô không nên tới đây!" Sau khi khó nhọc nói ra mấy từ này, Băng đã không còn sức lực nữa, dường như mấy từ này lấy hết sức sống của cô ấy.

"Cô đã như vậy mà còn nghĩ cho tôi!" Như Ý không nói nhiều, đỡ Băng dậy và chuẩn bị rời đi. Chỉ là khi cô vừa xoay người, trong địa lao vốn tối tăm lại càng trở nên tối tăm khác thường.

"Ha ha, không ngờ được lại là cô? Như Ý, cô đúng là khiến ta bất ngờ đấy!" Vệ quốc công lại đang đứng ở chỗ cửa địa lao, dáng vẻ cao ngạo nhìn Như Ý, trong mắt lóe lên ánh sáng khác thường.

Ánh mắt Như Ý chợt lạnh, vung tay lên, mấy người áo đen đi ra.

Vệ quốc công cười giễu cợt: “Các ngươi muốn rời khỏi này à? Vậy cũng phải xem các ngươi có bản lĩnh đó hay không đã!" Ông ta nói xong vỗ tay một cái, rất nhiều quan binh lao ra.

Mỗi người đều cầm cung tiễn chỉ thẳng vào Như Ý.

Như Ý không quan tâm, vừa phi thân vừa đánh nhau với bọn họ, mũi tên bắn tới như mưa nhưng Như Ý đều tránh được hết.

Cô không muốn như vậy, không cứu được Băng ra, còn làm cho mình bị hại.

"Cô đi mau đi!" Băng giãy giụa nói ra mấy từ này, khuyên Như Ý rời đi. Cô ấy biết nếu còn tiếp tục dây dưa nữa, Như Ý chắc chắn sẽ không phải là đối thủ.

Vệ quốc công nhìn đám quan binh của mình ngã xuống càng lúc càng nhiều thì ánh mắt lóe lên. Ngay sau đó, người áo đen bên phía Như Ý lần lượt ngã xuống.

Lúc này Như Ý mới phát hiện ra cơ thể mình cũng có chút yếu ớt.

"Không ngờ ngươi thả thuốc!" Như Ý cố chống đỡ so chiêu với những người này.

"Vèo!" Vệ quốc công đoạt lấy cung tên của thủ hạ, ánh mắt sáng ngời, bắn mũi tên chính xác về phía Như Ý.

"Cẩn thận!" Vào thời điểm quan trọng, không biết Băng lấy đâu ra sức lực lại có thể xông tới che cho Như Ý. “Phụt!" một tiếng, có mũi tên đã xuyên qua cơ thể của Băng.

"Băng." Như Ý tức giận, cố chống đỡ cơ thể đã mềm nhũn, giết tới đỏ cả mắt.

"Vẫn liều chết chống đỡ à!" Vệ quốc công thấy hành động điên cuồng này của Như Ý phi thân tới đánh với Như Ý.

Ánh mắt lờ đờ làm cho Như Ý đánh nhau đặc biệt tốn sức, nhìn bóng dáng của Vệ quốc công cũng có chút mơ hồ.

Vệ quốc công nắm được cơ hội này, động tác càng thêm nhanh chóng và chính xác.
Chẳng bao lâu, Như Ý càng lúc càng rơi vào thế yếu.

"Cô không muốn sống thì tiếp tục đi!" Vệ quốc công vừa đánh vừa nhắc nhở với vẻ hả hê.

Như Ý nhìn thấy bóng dáng của Vệ quốc công đã từ một biến thành hai, tiếp theo là ba.

Cuối cùng cô không chịu nổi, trước khi ngã xuống còn nói một câu như vậy: “Nếu không muốn sự nghiệp của ngươi suy yếu thì tốt nhất đừng động vào ta!"

Bất luận là khi nào, chỗ nào, tình cảnh nào, Như Ý bao giờ cũng cho suy nghĩ tốt đường lui cho mình.

Nhưng cô tính được rất nhiều, chỉ duy nhất không tính đến chuyện Băng chết, cơ thể lạnh lẽo của Băng nằm ở trên địa lao lạnh giá.

Trong giấc mơ, Như Ý không thấy được phương hướng, không thấy được đường, chỉ có ánh mắt được giải thoát, khóe miệng cười thoải mái của Băng trước khi chết.

Cô thấy dấu vết trên cơ thể Băng còn có nửa dưới cơ thể đã không giấu được, cô muốn khóc nhưng lại phát hiện tất cả những điều này chỉ càng làm cho cô đau khổ hơn, dù thế nào cũng không hết được.

"Cô nên dậy đi, nếu cô muốn thi thể của bạn cô bị đánh roi thì cô có thể tiếp tục!"

Khi nghe được giọng nói này, tất cả những thứ Như Ý muốn trốn tránh đều biến mất, mà lý trí mất đi cũng quay trở lại.

"Ngươi muốn thế nào?" Như Ý không còn bình tĩnh ôn hòa như trước, giọng nói trở nên lạnh lùng vô tình.

Vệ quốc công liếc nhìn Như Ý: “Ta muốn thế nào à? Rất đơn giản, chỉ cần cô giải quyết vấn đề buôn bán của ta, vậy tất cả đều dễ nói chuyện!"

Như Ý không để ý tới lời uy hiếp của Vệ quốc công, cô tất nhiên biết Vệ quốc công đang lo lắng điều gì.

"Được, nhưng ta muốn thi thể của Băng!"

Vệ quốc công nghe được yêu cầu của Như Ý sửng sốt, sau đó lập tức mỉm cười: “Được!" Ông ta sảng khoái nhận lời.

Khi lại nhìn thấy thi thể của Băng, Như Ý đã không biết cái gì gọi là đau nữa, bởi vì cô phải cố gắng sống tốt cuộc sống này của Băng: “Băng, cô yên tâm, mạng sống của ta là do cô đổi lấy, tuy ta không biết vì sao cô tốt với ta như vậy, nhưng ta vẫn xem cô là chị em, chị em cả đời của ta."

Như Ý không khóc, nàng tự nói với mình đó là dấu hiệu của sự nhu nhược, nếu mình dễ dàng bị đánh bại như vậy thì làm sao trả thù được cho Băng.

Cô ngẩng đầu, ánh mắt nhìn về phía Vệ quốc công không che giấu sự thù hận phẫn nộ, còn có khinh thường.

Lúc này, Vệ quốc công cũng không còn tính cách hiền hòa, thản nhiên như trước nữa, ánh mắt nhìn Như Ý cười có chút vô lại: "Đừng nhìn ta bằng ánh mắt này, ta sẽ nghĩ rằng đó là dấu hiệu cô thích ta đấy. Vấn đề nên thỏa mãn, ta đều thỏa mãn rồi, cô tốt nhất nên xử lý tốt việc buôn bán cho ta, bằng không đừng trách ta không nể mặt!"

Mọi người đều nói Vệ quốc công là người giỏi cả văn lẫn võ, khí chất thanh tao, tuy nhiên những điều này đều là tin đồn nhảm, chẳng qua chỉ là sự ngụy trang của ông ta mà thôi. Bây giờ ông ta đã lộ ra bộ mặt thật, chính là kẻ tự cho mình là đúng, máu lạnh vô tình còn dâm dục.Như Ý ôm Băng đi về phía sau núi, cô đi từng bước một mang theo vẻ nặng nề và ai oán.

"Đừng phái người đi theo ta, ta không chạy trốn!" Như Ý nhìn người phía sau sắp đuổi kịp trừng mắt nhìn qua mang theo sát ý.

Vệ quốc công nhìn ánh mắt như thế, tuy trong lòng run lên nhưng vẫn khoát tay: "Các ngươi cách cô ta xa ra một chút, cô ta đã trúng độc của ta, không có võ công nên chạy không được đâu!"

Như Ý chợt kinh ngạc, trong lúc vận khí tự nhiên phát hiện ra thật sự không tập trung lại một chỗ, khó trách ông ta không đề phòng mình như vậy, cũng không biết có thể làm cho Hàn tìm được mình không. Lúc này, anh ta nhất định là luôn chú ý tới tình hình của mình mới đúng.

Giờ phút này, Hàn đang chú ý tới tình hình của Vệ phủ, muốn hỏi thăm qua người khác là quá khó, anh ta lại càng sốt ruột, rốt cuộc hiểu rõ vì sao trước đây Như Ý muốn anh ta ở lại. Cô sớm đã đoán được chỗ đó nguy hiểm, người lý trí như cô tự nhiên cũng có lúc kích động như vậy, Băng rốt cuộc đã từng chịu loại đãi ngộ không phải dành cho con người nào vậy.

Hàn nghĩ tới đây thì chợt siết chặt tay, cái chén kia cũng vỡ thành mảnh nhỏ.

"Người đâu, các ngươi mau chóng thông báo với người của thương nghiệp các ngươi, ta muốn bảo bọn họ rút khỏi hợp tác kinh doanh với Vệ phủ. Còn nữa, chuyện bây giờ tạm thời do bọn họ chịu trách nhiệm, ta có việc phải về kinh một chuyến!"

Hàn không dám chậm trễ, bây giờ tình hình quan trọng, chỉ mong chủ tử có thể giúp đỡ được gì đó.

Vừa hạ triều, hoàng thượng đã vội vàng đi tới Ngự thư phòng. Bởi vì giờ phút này có người đang chờ bên đó, người có thể khiến cho hoàng thượng vội vàng như vậy thì nhất định là có quan hệ khác thường.

"Nhanh nói đi, rốt cuộc thế nào rồi?" Hoàng thượng vừa đến Ngự thư phòng đã vội vàng muốn biết tình hình ngay.

Người kia nhìn thấy hoàng thượng tự nhiên khác hẳn với người tàn nhẫn, hung bạo trong lời đồn đại, chẳng qua hoàng thượng tự nhiên lại sốt ruột như vậy.

"Hồi bẩm hoàng thượng, ngọc bội kia là do hai a hoàn tình cờ nhặt được, vốn không nhìn thấy ai làm rơi nó!" Người báo cáo thấp thỏm cẩn thận liếc nhìn sắc mặt của hoàng thượng, chỉ sợ hoàng thượng vừa mất hứng lại giết chết mình.

Quả nhiên, hoàng thượng vừa nghe được là tình hình này thì vẻ mặt lập tức trở nên u ám, ánh mắt nhìn người báo cáo kia cũng có chút tối tăm: “Trẫm muốn đáp án gì, nói vậy ngươi hẳn phải rõ hơn trẫm mới đúng!"

Người kia bị ánh mắt này của hoàng thượng dọa cho lập tức co quắp lại: “Nô tài đi làm chuyện này ngay đây, nhất định sẽ điều tra ra kết quả, mong hoàng thượng yên tâm!"

Ánh mắt hoàng thượng chợt lạnh, nhìn người báo cáo nói: "Tốt nhất là vậy, hơn nữa đừng quá lâu, bằng không trẫm cũng không có tính nhẫn nại tốt như vậy đâu!"

Người kia vừa nghe hoàng thượng nói vậy thì cảm thấy may mắn vì đầu mình vẫn còn, vội vàng lao ra ngoài, dáng vẻ sợ hãi như vậy không giống với vẻ khiếp sợ bình thường đâu.

"A." Chẳng trách được người kia bị dọa sợ, ánh mắt hoàng thượng vừa rồi quá mức thâm độc khủng khiếp. Người kia chạy ra ngoài mà chân vẫn còn mềm nhũn. Tuy nhiên khắp nơi trong hoàng cung đều là quý nhân, quá cao quý rồi, một bước cẩn thận lại xông ra tai họa.

"Tên nô tài chó kia, mắt chó của ngươi mù rồi sao?" Một giọng nói rít qua kẽ răng vang lên phía trên đỉnh đầu của người kia.

Người kia vừa rồi quá mức khiếp sợi, lúc này chỉ có thể không ngừng dập đầu xuống đất.

"Nô tài đáng chết, nô tài đáng chết..." Đầu cũng sắp bị đập rách rồi mà anh ta vẫn không ngừng dập đầu.

"Thôi đi, nhìn anh ta vội vàng như vậy thì nhất định là có việc gấp đấy!" Một giọng nói có vẻ hiền hòa mở miệng nói phía trên anh ta.

Người kia vừa nghe người này nói vậy, trong lòng đang thở phào nhẹ nhõm, sợ rằng gặp phải một chủ tử dễ nói chuyện rồi.

Nhưng anh ta còn chưa kịp thở xong, ngược lại một câu của người phía sau đã khiến anh ta rơi vào tình cảnh khó xử.

"Cảm ơn nương nương, nương nương thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế!"

"Mắt chó của ngươi đúng là mù rồi, đây chính là thái hậu!" Thái giám kia lại quát.

Vừa nghe được câu này, người kia lại hoảng sợ, chẳng qua đầu óc lập tức hoạt động, kịp thời phản ứng: "Cầu xin Thái hậu tha tội, nô tài có mắt không nhìn thấy Thái Sơn, nhìn Thái hậu thật sự quá trẻ tuổi nên mắt nô tài nhất thời vụng về!"

Phụ nữ đều thích được người ta khen là trẻ tuổi, Thái hậu cũng không ngoại lệ. Bà ta nghe được nô tài kia nói như vậy thì cũng xem như vui vẻ: “Cái miệng này đúng là ngọt, ngươi làm việc cho ai vậy?" Thái hậu giơ Lan Hoa Chỉ tùy ý hỏi.

"Hồi bẩm thái hậu, nô tài làm việc cho hoàng thượng!" Người kia vừa nghe thấy tâm tình Thái hậu tốt hơn, nói chuyện cũng thả lỏng hơn, nghĩ mình là người hầu của hoàng thượng, chắc Thái hậu sẽ không gây khó dễ thêm. Chỉ là chuyện của hoàng gia, anh ta sao có thể ngông cuồng tự đoán được.

Thái hậu nghe vậy thì ánh mắt lóe lên vẻ khôn khéo, nhìn người đang quỳ với vẻ bí hiểm: “Dạo này hoàng thượng đang bận làm gì sao?"

Người kia tất nhiên không biết tại sao Thái hậu hỏi như vậy, nhất thời nói quanh co: "Chuyện của hoàng thượng, nô tài làm sao có thể biết được!"

Chương 318: Ta làm

Thái hậu là người thông minh thế nào, ánh mắt nhìn về phía người kia cũng trở nên sắc bén: "Cũng đúng, nhưng vừa nãy người lỗ mãng xông tới, không biết rốt cuộc có chuyện gì mà vội vàng như vậy?"

"Nô tài, nô tài chỉ là..."

"Sao?" Thái hậu cứ nhìn anh ta như vậy, chờ xem anh ta tính nói dối thế nào? Anh ta hoặc ăn ngay nói thật hoặc là nói dối, nhưng bất kể là loại nào cũng sẽ có chút nguy hiểm.

Cuối cùng, dưới uy nghiêm của thái hậu, người kia cũng không muốn sớm mất mạng như vậy nên vẫn nói thật cho Thái hậu biết. Dù sao Thái hậu là mẹ đẻ của hoàng thượng, cũng sẽ không làm gì ảnh hưởng đến hoàng thượng mới đúng.

Thái hậu nghe được nô tài kia báo cáo xong, trong mắt có vẻ kinh ngạc nhưng lập tức bị sự phẫn nộ át đi: “Ngươi không được nói chuyện này cho người thứ hai biết, đi xuống đi!"

Người kia thấy Thái hậu cuối cùng đã đồng ý tha cho mình thì vội vàng đứng lên, lảo đảo đi ra ngoài.

"A!" Chỉ nghe có một tiếng kêu vang lên, tròng mắt của người kia cũng muốn lồi ra ngoài, miệng vừa mở ra còn chưa khép lại, sau đó ngã gục xuống. Trên lưng anh ta vừa lúc có cắm một thanh phi đao, ngay ở chỗ hiểm.

Thái hậu liếc nhìn người kia, sau đó vẻ mặt không đổi rời đi, không có chút thương tiếc, đồng tình nào, có chỉ là sự coi thường.

Thái hậu trở lại cung của mình thì lập tức cho gọi người tới.

"Ngươi cần phải điều tra cho rõ ràng, cho gọi Vệ quốc công tới đây, ai gia có việc muốn nói với hắn!" Thái hậu nói có vẻ hờ hững, nhưng từ giọng điệu nói chuyện kia lại có thể nghe ra được chuyện này khẩn cấp tới mức nào.

Khi nhận được thư do Thái hậu dùng bồ câu đưa tin, Vệ quốc công đang bận tới sứt đầu mẻ trán vì chuyện buôn bán.

"Rốt cuộc đối phương là ai? Không ngờ lại đối phó với Vệ phủ của ta như vậy!" Vẻ mặt Vệ quốc công tức giận ngồi ở trong thư phòng, ánh mắt độc ác, sắc mặt như muốn băm thây người ông ta mới nhắc tới thành nghìn mảnh.

"Báo, Hầu gia, kinh thành cho bồ câu đưa tin tới!"

Khi ông ta vẫn đang rất buồn bực thì có một người cầm lá thư tiến vào.

Vẻ mặt Vệ quốc công có chút bất đắc dĩ. Mỗi lần có bồ câu đưa tin từ kinh thành dùng tới, ông ta biết sẽ chẳng phải là chuyện gì tốt. Nếu có thể lựa chọn không nhận những tin tức này, vậy ông ta cũng sẽ không có nhiều chuyện phiền lòng như vậy. Không biết lần này lại là chuyện gì nữa.

"Nhanh lấy tới đây!" Tuy Vệ quốc công bất đắc dĩ lại không dám chậm trễ. Ông ta sợ nhất hai người trong kinh thành là hoàng thượng và thái hậu, những người khác ông ta vốn không để vào mắt, bây giờ cũng chỉ là tạm thời.

Vệ quốc công mở thư ra và nhanh chóng xem lướt qua một lượt, đây rõ ràng là ý của thái hậu

Xem ra chuyện này có hơi gấp: “Người đâu, chuẩn bị ngựa!"

Vệ quốc công phân phó xong lại đột nhiên nhớ tới chuyện kinh doanh, lập tức đi tới chỗ của Như Ý ở bây giờ.

"Ngươi đã nghĩ xong sẽ làm thế nào chưa?" Vệ quốc công thấy vẻ mặt Như Ý vẫn vô cảm, đờ người ra nhìn lên xà nhà thì rất tức giận hỏi.

Như Ý nghe được tiếng người tới nhưng không để ý, thậm chí tròng mắt cũng chẳng hề di chuyển.

Vừa nhìn thấy thái độ của Như Ý như vậy, Vệ quốc công càng lo lắng, dùng một tay nắm lấy mặt của Như Ý: “Đừng khiêu chiến cực hạn của ta, bằng không tỷ muội kia của cô chính là kết quả của cô đấy!"

Cơ thể Như Ý run lên, trong đầu cô lại thoáng hiện ra dáng vẻ chật vật của Băng trước khi chết đau khổ như vậy, ánh mắt cấp bách: “Ta làm!"

Tuy chỉ có hai chữ nhưng Vệ quốc công lại tương đối thoả mãn, chỉ cần Như Ý nhận lời, như vậy vấn đề của ông ta cũng dễ dàng giải quyết: “Tốt nhất đừng giở trò gì với ta, bằng không cô biết kết quả sẽ thế nào rồi đấy!" Vệ quốc công nói xong còn liếm mép mang tính tượng trưng.

Như Ý nhìn thấy dáng vẻ Vệ quốc công như vậy, trong lòng có chút vui mừng, cô phải thận trọng, cô muốn Vệ quốc công chết thật thảm.

Chuyện của Như Ý hình như cứ trôi qua như vậy, hai người đã từng cho rằng Như Ý quan trọng tới mức nào, bây giờ hoàn toàn không bị ảnh hưởng, dường như còn rất thích thú.

"Theo ta ra ngoài một lát, tính ra cũng đã cách lần trước đưa trà nhiều ngày rồi!"

Đại phu nhân nói một vài lời mà người bên ngoài đều không hiểu, cứ như vậy mà chậm rãi đi ra ngoài, động tác tao nhã, vẻ mặt không ngờ còn vui vẻ như vậy.

Nhìn phong cảnh bên ngoài mặc dù đang là mùa thu, nhưng bà ta thích cảnh lá rụng mùa thu làm bà ta thấy vui vẻ trên phương diện tinh thần.

"Ấy, ta còn tưởng là ai chứ? Hóa ra là tỷ à!"

Mỗi lần nhị phu nhân gặp được đại phu nhân, luôn khó tránh khỏi bị đại phu nhân châm chọc khiêu khích.

Nhưng hôm nay hình như tâm tình của đại phu nhân đặc biệt tốt, tốt đến mức bà ta hoàn toàn không để ý tới nhị phu nhân không nói, còn có vẻ hơi nhiệt tình."Muội muội, hóa ra ta còn xinh đẹp trẻ trung à, ngay cả muội cũng không nhận ra ta!" Đại phu nhân nói đùa, giọng điệu lúc nói chuyện cũng rất có sức lực.

Nếu nhị phu nhân thấy đại phu nhân không chỉ thay đổi tính tình, ngay cả nói chuyện cũng tự cho mình là đúng như thế thì tức không có chỗ nào trút định nổi giận, nhưng nghĩ đến chuyện gì đó mím môi mở miệng nói: "Tỷ tỷ, trà của tỷ lần trước, tha lỗi cho muội muội không có phúc hưởng, cho nên ta để Như Ý mang về rồi. Chỉ có điều Như Ý này đúng là giỏi, mọi người đều nói chủ sao nô tài vậy, tỷ nói có đúng không?"

Bà ta vốn cho rằng đại phu nhân nghe được chuyện trà sẽ rất tức giận, không ngờ đại phu nhân hình như nghe đến trà lại có vẻ càng hưng phấn hơn, cao hứng nói: "Trà này à, muội muội không thích cũng uống qua, uống rồi là được!"

Nhị phu nhân nghe không hiểu lời đại phu nhân nói, nhưng không sao, trà này... Nghĩ đến trà này, Nhị phu nhân hình như càng thêm hưng phấn.

Hai người dường như lại thích dáng vẻ như vậy, cười rất rạng rỡ, hơn nữa còn là được như ý.

Lúc này Như Ý nằm ở trên giường và nhắm mắt lại, lẳng lặng cảm nhận độc của cô, nhưng độc trong người cô đang từ từ tập trung lại, thật không ngờ cái mình gọi là miễn độc lại chỉ là những loại độc có thể lấy mạng cô. Đối với loại Nhuyễn Kinh Phấn này hình như không có hiệu quả, bằng không cô cũng sẽ không có dáng vẻ như vậy.

Nhớ tới chuyện Vệ quốc công phân phó, Như Ý hoàn toàn không để ý. Không ai biết trong lòng cô lúc này đang có ý định gì, cũng không biết ý định này sẽ dẫn đến hiệu quả như thế nào.

Sau khi cân nhắc xong, Như Ý thoáng cười với vẻ cao thâm khó hiểu, sau đó bắt đầu bắt tay vào chuẩn bị xử lý việc buôn bán bên kia.

Có duy nhất một điểm tốt chính là Như Ý có thể thông qua ký hiệu đặc biệt để liên lạc với bên ngoài, điều đó làm cho cô đặc biệt dễ dàng thoả mãn.

Mà giờ phút này, Vệ quốc công đã lên đường tới kinh thành, trong lòng nhớ tới chuyện kinh thành lại suy tính chuyện của Vệ phủ nên ông ta có chút sốt ruột.

Nhưng ông ta có sốt ruột nữa cũng vô ích, Thái hậu nói đó là ý chỉ, đối với ý chỉ bây giờ ông ta vẫn chỉ có thể thuận theo.

"Thần tham kiến thái hậu!" Vệ quốc công khom lưng, sau đó quỳ gối trước mặt thái hậu.

Thái hậu vội vàng mừng rỡ đi tới đỡ Vệ quốc công dậy.

"Ngươi mau dậy đi. Lần này nếu không có việc gấp, ai gia cũng sẽ không bảo ngươi phải đi một chuyến phiền toái như vậy!"

Thái hậu vẫn rất khách sáo với nguyên lão này, nói chuyện cũng không uy nghiêm như mọi khi.

Vệ quốc công đã quen thái độ của Thái hậu với mình: “Có thể loại bỏ khó khăn cho Thái hậu là vinh hạnh của thần!"

"Ngươi còn nhớ rõ chuyện năm đó không?"

Thái hậu nói câu này lại có vẻ hơi nghiêm trọng, nhìn Vệ quốc công cũng có chút lo lắng.
Vệ quốc công có chút không hiểu nhìn thái hậu. Dù sao ông ta cũng không tham dự vào chuyện năm đó.

Thái hậu thở dài: “Oan nghiệt, trước đây cũng tại ta không làm ác như vậy cho nên mới có họa bây giờ! Chủ yếu là bây giờ chuyện đó có khả năng liên quan tới Vệ phủ của các ngươi, cho nên ta muốn xác nhận!"

"Thần có chút không rõ!" Vệ quốc công vẫn không hiểu, chuyện của kinh thành này làm sao lại dính dáng tới Vệ phủ chứ?

Thái hậu đối diện với vẻ mặt của Vệ quốc công, tiếp tục nói: "Thật ra chuyện là thế này..."

Vệ quốc công nghe Thái hậu nói xong hiểu rõ mọi chuyện, nhưng ông ta lại không rõ về người. Bởi vì ông ta biết người ở Vệ phủ không phải người mà Thái hậu nói tới.

"Tha lỗi cho thần mạo muội, trong phủ của thần hình như không có người này!" Vệ quốc công vẫn cảm thấy tin tức của Thái hậu có vấn đề.

Nghe Vệ quốc công trả lời, Thái hậu càng nhíu mày chặt hơn. Lần trước bà ta biết chuyện thông qua nô tài kia, sau đó cũng phái người đi xác nhận, không có vấn đề gì. Nếu xuất hiện ở Vệ phủ, hơn nữa còn xuất hiện đột nhiên như vậy, bà ta luôn cảm thấy người kia còn sống, điều này làm cho bà ta vô cùng lo lắng.

Vệ quốc công suy nghĩ một lát, sau đó nói với thái hậu: "Không biết Thái hậu có hình vẽ không!"

Thái hậu im lặng suy nghĩ, trong đầu cuối cùng nhớ tới trong tay mình có một bức: “Đúng lúc ta có, ngươi tốt nhất nên xác nhận kỹ, có lẽ nha đầu kia đổi tên đổi họ, bằng không làm sao có thể không điều tra ra được!"

Thái hậu nói xong khẽ căn dặn a hoàn bên cạnh. A hoàn kia lập tức đi vào tẩm cung của thái hậu.

"Nào, ngươi xem thử xem có chút ấn tượng nào không? Sở dĩ ta gọi ngươi tới là không muốn bị hoàng thượng phát hiện ra chút dấu vết nào, cho nên mới phải khiến ngươi khổ cực như vậy!" Thái hậu nói rất khách sáo, cũng không hợp với dáng vẻ Thái hậu của mình.

Vệ quốc công rất hưởng thụ lời giải thích của thái hậu, nhìn Thái hậu cũng hiền hòa hơn rất nhiều. Ông ta nhìn bức tranh, ánh mắt lóe lên, nhưng chẳng bao lâu trong đầu nhất thời hoạt động, một suy nghĩ xấu xa đã xuất hiện trong đầu của ông ta.

"Hồi bẩm thái hậu, trong phủ của thần thật sự không có người nào như thế. Có lẽ là người nhặt được người kia ở bên ngoài, sau đó vòng vo thế nào tiến vào Vệ phủ nhưng không khéo đã mất rồ, cho nên mới có a hoàn kia này xuất hiện!"

Không có à? Thái hậu nghe được Vệ quốc công nói vậy quay đầu lại nhìn về phía ông ta thấy vẻ mặt ông ta cũng có vẻ rất bình thường. Bà ta suy nghĩ cũng thấy lời phân tích của Vệ quốc công hợp lý, xem ra là mình quá lo lắng rồi. Nhưng bà ta vẫn bảo Vệ quốc công chú ý hơn, bằng không xuất hiện ở trong khu vực quản lý của Vệ quốc công, vậy cũng xem như người kia xảy ra chuyện ngoài ý muốn ở bên đó, chỉ là bây giờ còn không thể xác nhận được chết sống của cô.

"Thế cứ như vậy đi!" Thái hậu chợt chẳng còn tâm tư tiếp tục thảo luận nữa. Bây giờ chỉ có làm cho tâm tư của hoàng thượng tập trung lên triều, hiện tại đang càng lúc càng nhiều đại thần bất mãn rồi.

Vệ quốc công nghe được Thái hậu nói vậy lại cao hứng. Phải biết bây giờ ông ta hưng phấn muốn trở về ngay lập tức.

"Chủ tử, mong ngài ra tay!"

Hàn quỳ gối trong phòng, lần đầu tiên trịnh trọng cầu xin chủ tử của mình.

Người đàn ông ngồi ở trên xe lăn lộ ra vẻ mặt ôn hòa lại có chút thương tiếc: “Thi thể của Băng đâu?"

Hàn nhìn người đàn ông với vẻ bi thương, bởi vì đi đường suốt đêm nên giọng cũng hơi khàn khàn: “Thuộc hạ biết được cô ấy được chôn ở phía sau núi, là do Như Ý yêu cầu!"

Nghe được hai chữ Như Ý, trên mặt người đàn ông có chút nặng nề: “Cô ấy tên là Như Ý à?"

Chuyện này quá mơ hồ, trước đây mỗi lần những người này báo cáo lên chỉ nói là một đứa a hoàn, bây giờ không ngờ là tên này, hắn đang suy nghĩ xem liệu có phải là cùng tên không.

"Vâng!" Hàn không thể hiểu được tại sao chủ tử nhà mình nói những lời này. Lẽ nào Băng không báo cáo cho chủ tử biết. Anh ta nhớ Băng còn từng nhắc với mình về chuyện năm đó của Như Ý. Sao vậy? Lẽ nào cô ấy đối với chủ tử...

Hàn nghĩ tới đây lại tiếc nuối, anh ta còn tưởng chủ tử quan tâm tới chuyện liên quan đến Như Ý là do luyến tiếc nhân tài. Chủ tử thích Như Ý à? Làm sao có thể chứ?

"Báo!" Một người chạy nhanh vào nói nhỏ vài câu bên tai của người đàn ông ngồi trên xe lăn.

"Ngươi xác định chứ?" Người đàn ông nhìn người báo cáo có vẻ hơi kích động. Hắn có tính là đợi lâu, tìm lâu, cuối cùng cũng có thể xác định được không?

"Ngươi đi chuẩn bị đi!" Nam tử vui vẻ ra mặt căn dặn Hàn.

Thấy chủ tử sảng khoái, Hàn đã biết, chỉ là không ngờ còn muốn sảng khoái hơn lần trước, thậm chí chủ tử còn chưa có phân tích xem có đáng giá hay không.

"Hàn à, ta rốt cuộc đã tìm được, rốt cuộc đã tìm được rồi..." Lúc người đàn ông nói chuyện có vẻ hưng phấn lạ thường, hưng phấn đến mức nói chuyện bắt đầu có phần không đầu không đuôi.

Chương 319: Người bị nhốt là cô

Tuy Hàn không biết ai làm cho người đàn ông hưng phấn như vậy, nhưng chủ tử vui thì thuộc hạ tất nhiên cũng hài lòng: "Chúc mừng chủ tử, vậy thuộc hạ sẽ đi chuẩn bị ngay!"

Qua một lúc lâu Trác Lỗi vẫn khó có thể bình tĩnh được. Có lẽ mình thật sự may mắn, Ý Nhi, cuối cùng ta cũng tìm được muội rồi, muội nhất định phải chờ ta đấy.

Trác Lỗi sờ vào chiếc xe lăn này của mình còn có đôi chân của mình, thì thào nói, trong mắt đầy vẻ kích động. Nếu để nương biết, vậy nương sẽ cao hứng tới mức nào chứ?

Bây giờ Như Ý đang cố gắng chuyển việc buôn bán của Vệ phủ ra bên ngoài, chuyển vào sản nghiệp của mình, cô rất vui mừng khi biết Hàn xử lý mọi chuyện tốt biết bao, làm cho cô và bên kia liên hệ dễ dàng tới mức nào, lại không dễ bị người ta biết được.

Khi Vệ quốc công trở về, phải đối mặt với việc kinh doanh giảm sút thì ông ta sẽ có phản ứng thế nào? Như Ý càng lúc càng chờ mong, cô rất muốn nhìn thấy, làm thế nào để lợi dụng loại thù hận này đúng chỗ, làm cho Vệ quốc công chết thật thảm.

"Tình hình bên Vệ phủ kia thế nào?" Hoàng thượng ngồi ở trên ghế rồng, khẽ hớp một hớp trà, sau đó làm cho nó chậm rãi vào trong miệng, từ từ trôi qua cổ xuống dưới.

"Khởi bẩm hoàng thượng, những chuyện đều không có gì lạ thường, tất cả đều làm theo đúng kế hoạch, nhưng chỉ có duy nhất một điểm chính là Vệ quốc công tiến vào cung gặp thái hậu!" Thủ hạ hoàn toàn nghiêm túc trả lời vấn đề của hoàng thượng.

Hoàng thượng nhíu mày, vẻ mặt có chút nghiêm trọng: “Không biết Thái hậu tìm ông ta có chuyện gì?" Vệ quốc công đang bận rộn không ngừng đột nhiên vào cung khiến hoàng thượng cũng không biết Thái hậu rốt cuộc có âm mưu gì. Tuy hắn biết Thái hậu muốn tốt cho mình, nhưng hắn cảm thấy vốn không có cách nào dùng thái độ xử lý tốt để xử lý chuyện của bọn họ được.

"Hồi bẩm hoàng thượng, thần nghe một nô tài ở bên cạnh Thái hậu nói, Thái hậu gọi người đưa một bức tranh cho Vệ quốc công xem, sau đó bảo Vệ quốc công tìm kiếm, ngược lại không nghe được gì khác!"

Nghe thủ hạ báo cáo như vậy, hoàng thượng càng thêm nghi ngờ.

"Đúng rồi, lần trước trẫm bảo các ngươi điều tra một người, tình hình thế nào rồi?" Hoàng thượng còn không quên người mình muốn tìm.

Người kia nghe hoàng thượng hỏi thì có chút giật mình: “Hoàng thượng, người lần trước đi báo cáo với ngài vẫn chưa trở về đi, nhưng sau đó chúng ta đã bắt tay vào thăm dò, chỉ là hai tên a hoàn ở Vệ phủ nhặt được ngọc bội, ngoài ra không có bất kỳ tình hình nào khác, vốn không biết là ai đánh rơi."

Chưa có trở về à? Hoàng thượng bỗng nghĩ ra mục đích Thái hậu làm vậy. Mẫu hậu à, ngài không nên quản quá nhiều, bốn năm trước ngài đã quản, bây giờ ngài lại muốn quản nữa!

"Nếu tìm được ở Vệ phủ, như vậy bây giờ nhất định có thể là người của Vệ phủ." Hoàng thượng nói câu này là hi vọng có thể tìm được cô ở Vệ phủ, lại có chút sợ hãi. Vệ phủ nước sâu tới mức nào, hắn vẫn biết được chút ít.

Người kia rất thức thời lui ra, vội vàng làm việc, cũng để cho hoàng thượng có một không gian riêng tư suy nghĩ một lát, tránh làm phiền hoàng thượng.

Bầu không khí yên tĩnh, hoàng thượng đứng một mình ở trong Ngự thư phòng lớn như vậy, ánh mắt nhìn ra phía xa có phần ngây người, một ý nghĩ mãnh liệt nói cho hắn biết người hắn muốn tìm chắc hẳn đang ở bên đó.

"Bốp!" Vệ quốc công tát vào mặt Như Ý lại không ngờ được Như Ý lại tránh, bàn tay kia đập thẳng vào mép bàn, trong nháy mắt mép bàn kia rơi mất một mảnh, có thể thấy được vừa rồi Vệ quốc công dùng sức mạnh thế nào, phẫn nộ bao nhiêu.

Như Ý đứng cách một khoảng nhất định nhìn Vệ quốc công: “Sao nào? Món quà này thế nào?" Như Ý chính là lấy phong thái của người giành chiến thắng xuất hiện ở trước mặt Vệ quốc công như vậy, cho dù bây giờ người bị giam cầm là cô.

Vệ quốc công muốn lại ra tay, nhưng tay nâng lên cao lại đột nhiên thả xuống, cười với vẻ mặt gian trá: "Cô hẳn biết hậu quả ta đã nói chứ?"

Như Ý cao ngạo ngẩng đầu: “Trừ khi ngươi không cần sản nghiệp nữa!"

Như Ý nói câu này hoàn toàn không khoa trương, cô gọi nó là thận trọng, đã đạt tới một tiêu chuẩn nhất định, trước mặt chậm rãi làm cho sản nghiệp của ông ta và việc buôn bán của Hàn đan xen cùng một chỗ, bước này ngược lại giống như là thu lưới, tuy bởi vì chuyện phát triển có hơi nhanh, cho nên sẽ có từng vài con cá bị lọt lưới, nhưng phần lớn đều đã ở trong lòng bàn tay cô.

"Cô! Được lắm, Như Ý cô thật độc ác! Nhưng lẽ nào cô không muốn biết quá khứ của cô à?" Bây giờ Vệ quốc công có kinh ngạc nhưng không sợ hãi, cũng nhìn Như Ý với vẻ mặt không e ngại. Nếu là trước đây, vậy chắc chắn bất kể thế nào, ông ta cũng không thể để cho người ta động vào một xu, bây giờ ông ta có cách tốt hơn, như vậy cô chính là lợi thế của ông ta.

Như Ý cũng thấy hơi kỳ lạ, sao Vệ quốc công đột nhiên trở nên bình tĩnh như vậy, hoàn toàn không bối rối. Sao có thể như vậy được?

"Đừng nhìn ta bằng loại ánh mắt này. Ta chỉ có thể nói, có cô ở đây thì tất cả đều dễ làm, cô cứ chờ xem kịch vui đi!"

Vệ quốc công liếc mắt nhìn qua, nói chuyện có chút nghiêm túc, chỉ là nụ cười này quá mức kỳ lạ.

Như Ý đột nhiên rùng mình. Nếu xét về trí mưu thì cô tất nhiên không kém hơn Vệ quốc công, lại thêm trong đầu xuất hiện một vài suy nghĩ đặc biệt kỳ lạ, nhưng cô không hề có ký ức, đó chính là thứ cô không có cách nào dự kiến được.
"Ngươi tốt nhất đừng giở trò, bằng không ta sẽ cá chết lưới rách với ngươi!" Như Ý nói câu này hoàn toàn là chấn áp người.

Thật ra trong lòng Vệ quốc công vẫn bội phục Như Ý, nhưng người ngăn cản ông ta thì phải chết!

"Chủ tử, tin khẩn cấp!" Khi Trác Lỗi chuẩn bị đi ra ngoài, một thủ hạ đột nhiên ra roi thúc ngựa mang về một lá thư, điều này làm cho Trác Lỗi chợt kinh ngạc.

"Hừ, tự nhiên nói điều kiện với ta à!" Xem thư xong, người tao nhã như hắn cũng lộ ra vẻ mặt như thế, khiến thủ hạ nhìn thấy cũng phải giật mình.

Bọn họ biết chủ tử bình thường rất ôn hòa, nhưng điều này không có nghĩa là chủ tử dễ bắt nạt, chủ tử chỉ đối xử với đám thủ hạ bọn họ rất tốt, nhưng không có nghĩa là người ngoài có thể chọc bọn họ.

"Chủ tử, nếu không chúng ta cứ trực tiếp xông qua là được rồi!" Một thủ hạ nửa đùa nửa thật nói. Tuy tính tình anh ta cho phép, nhưng không có nghĩa là anh ta không thật sự nghĩ như vậy.

"Không thể, làm vậy không phải Như Ý cô nương sẽ có khả năng bị nguy hiểm sao?" Một người khác cũng chen miệng nói.

Hàn đứng ở bên cạnh nhìn chủ tử của mình nhíu chặt chân mày, mấy huynh đệ bên cạnh đưa ra ý kiến chẳng có chút sáng tạo nào, hoàn toàn không giải quyết được vấn đề, Hàn có chút lo lắng. Bây giờ xem ra tình hình của Như Ý càng lúc càng nguy hiểm, nếu như kéo dài, cũng không biết có thể kéo dài được bao lâu.

"Vậy làm sao bây giờ? Thế này không được, thế kia cũng không được, lẽ nào cứ kéo dài mãi!" Người lên tiếng đầu tiên thật sự không chịu nổi, ánh mắt nhìn chủ tử rất sốt ruột.

"Đúng, kéo dài! Nhưng chỉ kéo dài thôi là không được, các ngươi ở bên cạnh trì hoãn, ta và Hàn đi!" Trác Lỗi vẫn im lặng không nói gì, nghe thủ hạ oán trách một câu thì bỗng nghĩ ra cách này. Bây giờ xem ra cũng chỉ có cách này là thỏa đáng hơn.

Hàn nhìn chủ tử ngồi ở trên xe lăn, có chút lo lắng nói: “Chủ tử, như vậy có thể kịp không? Nếu như..."

Trác Lỗi tất nhiên biết lo lắng của Hàn, nhưng nếu chuyện có chút biến cố để bọn họ biết được, vậy thì lại khác rồi.

"Cô rốt cuộc muốn thế nào mới có khả năng buông tay?" Vệ quốc công có chút sốt ruột. Chuyện bên này không có cách nào giải quyết, Như Ý kéo dài thời gian, bên kia cũng kéo dài thời gian, nhưng Vệ quốc công biết mình không chờ được nữa.

"Ngươi sốt ruột à? Nhưng ta không vội?" Như Ý cuối cùng nhìn ra được vẻ lo lắng trên mặt Vệ quốc công, trong lòng mới dễ chịu. Nhưng đây không phải là mục đích cuối cùng, cô muốn tiếp tục kế hoạch tiếp theo, bây giờ khó khăn duy nhất chính là cô còn ở trong tay ông ta. Nếu có cứu viện từ bên ngoài, có lẽ sẽ tốt hơn nhiều.

"Cô?" Vệ quốc công dùng một tay nắm lấy cổ họng của Như Ý: “Ta cho cô biết, cô tốt nhất đừng chọc ta, bằng không cũng đừng trách ta, cô biết ta không phải là một người lương thiện đâu!" Vệ quốc công nhíu mày.
Như Ý vừa nghe Vệ quốc công nói vậy thì trong lòng đau xót, nàng nhớ tới dáng vẻ Băng chết trước đây.

"Chờ đi, mọi chuyện bao giờ cũng sẽ có cách giải quyết!" Bây giờ cô cần phải chờ, hình như Hàn đã trở thành hy vọng duy nhất của cô, công lực của mình còn chưa khôi phục, nếu khôi phục lại tất cả thật ra dễ làm, bây giờ không được.

"Hừ, cô xem mà làm!" Vệ quốc công phất tay áo, cũng không liếc mắt nhìn Như Ý nữa, đi thẳng ra ngoài.

"Ôi chao, tỷ nói xem vì sao lão gia lại bắt Như Ý lại chứ? Lâu như vậy vẫn không có tin tức gì à?" Nhị phu nhân hiếm khi tìm đến chỗ của đại phu nhân, cuối cùng cũng có phản ứng đối với việc Như Ý gặp xui xẻo.

Cũng không biết là người nào lại có thể làm cho đại phu nhân thông cảm: “Ta cũng vậy thôi, ta cũng không biết rốt cuộc tình hình thế nào nữa. Muội muội nói xem có phải lão gia bị Như Ý kia làm cho mê mẩn tâm trí hay không?" Đại phu nhân nhìn Nhị phu nhân, lần đầu tiên đứng ở trên cùng một chiến tuyến.

Nhị phu nhân tuy sửng sốt nhưng chẳng bao lâu đã nở nụ cười: “Cũng đúng, chúng ta đã già, nhan sắc tàn phai. Cô ta thì trẻ tuổi xinh đẹp. Tỷ xem trước đây cô ta luôn khoe khoang ở trước mặt lão gia, hóa ra cô ta đã sớm có âm mưu, hóa ra chúng ta đều bị cô ta đùa bỡn!"

Nhị phu nhân cũng nói với đại phu nhân giống như cùng chung mối thù vậy.

Đại phu nhân vừa nghe Nhị phu nhân nói vậy cũng gật đầu tán thành: “Nếu không, hôm nào chúng ta viết lá thư trình lên đi!"

Đại phu nhân suy nghĩ như vậy. Thật ra tính toán của bà ta còn có một tầng nữa, một là bà ta đương nhiên sợ hãi lão gia coi trọng Như Ý, vì vậy kéo Nhị phu nhân cùng lên là vì nghĩ đến tình cảm của lão gia đối với Nhị phu nhân không phải bình thường. Còn nữa, chính là bà ta biết Nhị phu nhân có lẽ sẽ không còn sống được bao lâu.

"Tỷ nghĩ như vậy có được không?" Nhị phu nhân lại nhìn về phía đại phu nhân, bà ta vẫn cảm thấy đại phu nhân là người thích ẩn nấp ở trong bóng tối nhìn bà ta thực hiện mưu kế, động đầu ngón tay, hơn nữa bà ta còn thật sự tin tưởng vào chính mình. Tuy bây giờ bà ta cũng nghĩ như vậy, chuyển sự chú ý của Vệ quốc công tới chỗ mình, bà ta sẽ không bài xích như vậy, vì một người khác cũng không thể bài xích nữa.

"Đương nhiên, chẳng lẽ không đúng sao? Lẽ nào muội không cho là như vậy à?" Đại phu nhân hỏi ngược lại Nhị phu nhân một câu, nhìn nét mặt của bà ta là biết rõ ràng bà ta rất tán thành ý của mình.

Hai người đều cười, xem như là ý kiến hợp nhau.

"Cầm bút tới đây!" Đại phu nhân phân phó, a hoàn vội vàng lấy giấy và bút mực ra.

Lại theo ý của hai người, cuối cùng viết xong lá thư này. Khi xem lại nội dung bức thư, hai người đều cười.

"Muội phải tự mình đưa lá thư này giao đến trong tay của lão gia!" Đại phu nhân rất trịnh trọng giao thư vào trong tay bạn mình.

Tuy nhiên nụ cười này tự nhiên thành bông hoa nở ra đẹp nhất trong cuộc đời bọn họ.

"Xem đi, cô vẫn rất có bản lĩnh đấy, không ngờ có thể làm cho hai phu nhân lần đầu tiên đứng ở trên cùng một chiến tuyến!" Vệ quốc công cầm lá thư trong tay đánh vào trên người Như Ý, có chút khinh bỉ nói.

Như Ý tùy ý cầm thư xem nội dung trong thư. Như Ý cười có chút gượng gạo. Đây tính là gì chứ? Không ngờ được mình lại có thể trở thành bia ngắm cho hai người, Như Ý mỉm cười tự giễu.

"Nô tỳ không ngờ được mình lại có năng lực lớn như vậy, tự nhiên đưa đến tác dụng này. Không phải mọi người đều nói gia đình hòa thuận thì mọi chuyện đều tốt đẹp sao? Như vậy không phải đúng lúc à! Chính là hợp ý của ngươi rồi. Lão gia, theo lý thuyết ngươi vẫn nên ngợi khen nô tỳ đi!" Như Ý cố ý cung kính cúi người, cười nhìn Vệ quốc công.

Vệ quốc công vừa tức lại vừa bất đắc dĩ, bên kia trả lời là không thể động vào một sợi tóc của Như Ý, có thể làm được thì đối phương mới bằng lòng mau chóng giải quyết vấn đề.

"Cô nói câu nói này là có ý gì? Có phải cô cảm thấy ta đối với cô quá tốt không? Ta nói cho ngươi biết, bây giờ ta là nể mặt người khác, bằng không cô tưởng..." Vệ quốc công nói với vẻ mặt căm phẫn.

"Lão gia, lão gia, không xong, không xong rồi!" Lúc Vệ quốc công còn đang nổi nóng, một đứa a hoàn đã xông vào, bước chân hoảng loạn cũng không biết nên đi tới chỗ nào.

"Ta còn chưa có chết đâu, không xong cái gì chứ!" Vệ quốc công nghe a hoàn kia kêu to thì trong lòng càng giận không có chỗ trút.

Như Ý nghe thấy Vệ quốc công nói vậy cũng không nhịn được cười.

Chương 320: Ngươi gấp cái gì

"Có chuyện gì mà bối rối như vậy?" Vệ quốc công nhìn thấy rõ a hoàn vừa tới, ông ta biết a hoàn này bình thường rất thận trọng, tất nhiên phải gặp chuyện gì rất lớn mới có bộ dạng như vậy, trong lòng cũng chợt căng thẳng.

"Hồi bẩm lão gia, là… là đại phu nhân mất rồi..."

"Cái gì?" Vẻ mặt Vệ quốc công không thể tin nổi nhìn a hoàn, trong mắt lóe lên vẻ phức tạp.

"Lão gia, còn… còn có, nhị phu nhân, nhị phu nhân cũng..."

Vệ quốc công chộp lấy a hoàn: "Ngươi… ngươi nói lại một lần nữa cho ta nghe? Mất cái gì chứ?"

Lúc này a hoàn bị Vệ quốc công nắm lấy, nhìn thấy ánh mắt muốn giết người này của Vệ quốc công thì hoảng sợ tới mức ngây người, ngay cả nói cũng không nói được.

"Nói đi!"

"Bịch!" Vệ quốc công thật sự không chờ được, ném luôn a hoàn ra ngoài cửa, bản thân cũng có chút điên cuồng. Vệ quốc công không để ý tới Như Ý nữa, lao thẳng ra ngoài.

Ở đó chỉ còn lại một mình Như Ý và người bị ném đã chết thảm ở bên ngoài. Ánh mắt Như Ý đờ đẫn. Chuyện này hình như tới quá đột ngột, đột ngột đến mức cô cũng không có chút manh mối nào.

"Sao có thể thế được?" Như Ý thật muốn tìm người hỏi xem tình hình cụ thể thế nào. Nhưng bây giờ bản thân cô khó bảo vệ nổi mình, hình như không có năng lực đi hỏi người khác.

Trong giây lát, Vệ phủ rơi vào trong sự khủng hoảng. Trong các a hoàn truyền ra các suy đoán, thậm chí cảm thấy tình hình này có hơi giống với hành vi của quỷ thần.

Dì Mộng cười nhạo nhìn tất cả những điều này diễn ra. Nghi ngờ giữa hai người này đối với Như Ý chẳng qua là do bà ta giở trò, những điều này chỉ là để cho hai người ngoài sáng trong tối đấu với nhau, nhưng hai người mất đi ngược lại khiến bà ta hơi bất ngờ.

Dì Mộng vội vàng một mình phi thân rời khỏi Vệ phủ, bay về phía một đình viện.

"Bây giờ Vệ phủ đang rối loạn, ngươi cũng nên thả tiểu thư nhà ta ra đi chứ?" Dì Mộng nhìn người đàn ông trước mặt, rất sốt ruột nói.

Người kia không nóng không vội ngước mắt nhìn dì Mộng: "Chuyện này chỉ mới vừa loạn, ngươi chờ đi, sẽ nhanh thôi!"

Dì Mộng vừa nghe được lời này, trong tay hết nắm lại thả, hết thả lại nắm chặt. Bà ta không ngừng tự nhủ với mình, không nên quá kích động, không nên quá kích động.

Nhưng mặc dù nói như vậy, bà ta biết đã đến giới hạn của bà ta rồi. "Một lần cuối cùng, bằng không ta sẽ không khách sáo đâu!" Dì Mộng cũng nói ra lời đe dọa. Bà ta thật sự tức giận rồi.

"Ha ha ha, được được được, ta sẽ không bạc đãi ngươi đâu, ngươi gấp cái gì chứ!" Người kia cười càn rỡ như vậy, lại lấy chuyện hãm hại lợi dụng người khác làm niềm vui như vậy.

"Chủ tử, bây giờ sợ rằng Vệ quốc công không còn sức lực để ý tới việc này đâu!" Một người áo đen báo cáo xong đứng ở trước mặt chủ nhân của mình.

Trên mặt người được gọi là chủ tử cuối cùng cũng thoáng lộ vẻ vui mừng: "Xem ra chuyện như vậy chơi mới vui đấy, cuối cùng cũng không nhàm chán nữa. Nhưng a hoàn nay đúng là có chút bản lĩnh, có thể làm cho hai phu nhân phải mất mạng vì cô ta!"

"Khởi bẩm chủ tử, không phải a hoàn này làm cho hai phu nhân chết, hơn nữa cô ta chắc hẳn sẽ trở thành con dê thế tội." Người áo đen nghiêm túc báo cáo tình hình.

"Ồ? Một a hoàn chống đỡ được hai mạng người, còn là hai vị phu nhân, cũng xem như mạng cô ta đắt đấy!" Người đàn ông khinh thường nói.

Người áo đen đứng ở bên cạnh lẳng lặng nghe người đàn ông lẩm bẩm: “Đúng rồi, người kia tên gì?" Người đàn ông đột nhiên có hứng thú, tự nhiên tò mò về một a hoàn.

Cho dù người kia không biết ông chủ muốn biết gì, nhưng vẫn thành thật trả lời: "Như Ý!"

Người đàn ông có phần không thể tin nổi: “Ngươi nói gì?" Người đàn ông chợt nắm lấy người áo đen với vẻ khó tin.

"Ngươi lặp lại lần nữa, nói rõ ràng, ta muốn biết!" Tay người đàn ông nổi gân xanh, vẫn không dám xác định.

"Hồi bẩm chủ tử, người kia tên là Như Ý!"

Trong ánh mắt người đàn ông lộ ra cảm xúc nào đó, không ngờ người có thể khiến cho hắn quan tâm như vậy là người phụ nữ này, một người trở thành a hoàn, điều đó hình như làm cho người ta khó có thể tin nổi.

Hóa ra cô tự nhiên tính chơi trốn tìm với mình: “Như Ý à, là cô sao? Nói cho tôi biết là cô đi!" Người đàn ông nói lời này rồi sờ đồ bên thắt lưng, phía trên kia truyền đến cảm giác lạnh lẽo làm cho hắn xác định mình không phải đang nằm mơ, tất cả là sự thật. Ông trời ơi, hắn cầu xin người kia chính là người hắn muốn tìm, bằng không làm sao có thể trùng hợp như vậy được.
"Chuẩn bị ngựa, lập tức ra khỏi thành!" Người đàn ông không thể chờ thêm được nữa, hắn không chờ được, cho dù chỉ là một khắc cũng không được.

Không lâu sau, một người đàn ông cưỡi một con ngựa phi ra khỏi thành.

Như Ý vẫn đang hoảng hốt, tất cả hình như diễn ra quá đột ngột, nhưng cô cảm thấy có chút kỳ lạ. Dù thế nào thì chuyện này cũng giống như có người lên kế hoạch, có lẽ sẽ có trùng hợp nhưng rất nhiều thứ dường như đã sớm được đoán trước vậy.

Cô hận đại phu nhân và nhị phu nhân, nhưng hai người lại biến mất theo cách đó làm cô cũng không vừa ý. Cô còn nhớ tới lời hứa hẹn dịu dàng ấm áp của đại phu nhân, vẫn là người phụ nữ này thỉnh thoảng cho người ta sự dịu dàng, còn có thể nhớ tới mùa đông năm ngoái, dưới cây hoa mai, nhưng giờ cứ vậy mà ra đi.

Như Ý vẫn đang nghi ngờ, hành động của nhị phu nhân đối với Tiểu Nhã trước đây lại giống như một điều bí ẩn, trở thành uy hiếp trong lòng cô.

"Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra vậy?" Vệ quốc công nhìn người bên cạnh, rất lo lắng hỏi. Ông ta cũng không che giấu vẻ hung ác của mình, điên cuồng của mình. Lần này hai phu nhân chết, ông trời đúng là quá nể mặt ông ta rồi.

Cơ thể người kia run lên, nhưng vẫn vội vàng trả lời. Lần trước nghe nói chuyện Vệ quốc công đập chết người làm người kia sợ, may là vẫn cố gắng bình tĩnh được.

"Hồi bẩm lão gia, đại phu nhân là trúng độc mà chết, nhị phu nhân cũng vậy!"

Nghe được lời này, Vệ quốc công không biết nên dùng cách thức nào để thể hiện tâm trạng của ông ta lúc này nữa. Độc à? Sẽ là ai chứ?

"Độc gì?" Vệ quốc công vẫn xem như chưa hoàn toàn mất lý trí.

Người kia lau mồ hôi lạnh trên đầu mình: “Chợt Cười!"

Độc này nổi tiếng ở trong giang hồ thậm chí là trong Hoàng cung, chỉ là nó đã biến mất lâu như vậy, làm sao có thể xuất hiện ở trong Vệ phủ của ông ta, hơn nữa còn với cách như vậy.

Vệ quốc công không nghĩ ra, điều duy nhất ông ta nghĩ tới là bức thư bọn họ cùng nhau để lại.

"Như Ý!" Vệ quốc công nhớ tới người này, tất cả phẫn nộ của ông ta bùng phát. Nhất định là cô, trong lòng ông ta xác định như vậy.

Khi Như Ý vẫn đang xúc động than thở, chợt cửa bị một đạp vô tình bật ra. Chỉ thấy vẻ mặt Vệ quốc công tức giận đi đến.

Lần đầu tiên thấy Vệ quốc công đỏ mắt, Như Ý cũng nhạy bén lùi lại một bước.

"Là cô! Cô đúng là có bản lĩnh, tự nhiên có thể làm cho hai vị chủ tử đều trúng độc mà thần không biết quỷ không hay?" Ông ta bước tới gần, lại gần chút nữa, ánh mắt khủng bố nhìn chằm chằm vào Như Ý, trên gương mặt còn kèm theo nụ cười dâm dục.
Như Ý kinh ngạc, nhìn Vệ quốc công với vẻ không hiểu: "Chuyện gì vậy? Sao có thể là ta chứ? Ta không hạ độc cho bọn họ."

Vệ quốc công vung tay lên, tất cả mọi vật gần đó đều bị ông ta hất xuống đất. Ông ta nhìn Như Ý với vẻ khinh thường: "Không phải là cô thì sẽ là ai chứ? Cô có thể làm tới thần không biết quỷ không hay, thật sự khiến ta phải nhìn cô với ánh mắt khác đấy!"

Vệ quốc công lại bước tới gần hơn, Như Ý thậm chí có thể cảm giác được ông ta bởi vì phẫn nộ mà gần như không thở.

Như Ý cố gắng làm cho mình bình tĩnh lại, khi ngước mắt lên thì đã thản nhiên hơn rất nhiều rồi: “Bọn họ trúng độc vào lúc nào, ta không phải đã bị các ngươi bắt rồi sao? Ngươi nói xem làm sao là ta được?" Như Ý tranh luận theo lý, cô rõ ràng bị Vệ quốc công trông kỹ, làm sao có thể là cô được.

Không ngờ Vệ quốc công dường như đã sớm đoán được lời ngụy biện này của Như Ý, ông ta hừ lạnh và nắm lấy cằm của Như Ý, gằn từng chữ nói: "Đây mới là chỗ hơn người của cô đi? Chợt Cười! Ha ha, cô đúng là giỏi. Loại chất độc này mà cô cũng có được, hơn nữa còn mượn cơ hội tặng trà hoa, tự nhiên làm cho cả hai người đồng thời trúng độc. Thảo nào ở trên phương diện buôn bán, cô cũng lợi hại như vậy. Ha ha, ta thật ra đã đánh giá thấp cô rồi. Bây giờ cô có người làm chỗ dựa lại thế nào? Hả?"

Như Ý cắn miệng, giãy giụa lùi lại về phía sau. Nhưng cô càng giãy dụa, Vệ quốc công càng bóp chặt, dường như muốn bóp nát xương của cô vậy.

"Nếu ngươi biết không thể tùy ý động đến ta, ngươi làm vậy là có ý gì?" Như Ý căng da đầu ra cố chịu đựng, muốn chờ tới khi Vệ quốc công tỉnh táo lại.

Trên tay Vệ quốc công thả lỏng, quả thật có chút do dự, nhưng sau đó ánh mắt lóe lên vẻ hung ác, nhìn Như Ý có phần nén giận: “Hừ, chính vì cô mới khiến cho ta rơi vào cảnh ngộ như vậy. Ta không thể động vào cô à? Mẹ nó ai thèm quan tâm chứ, cứ động trước rồi nói sau. Nói không chừng đợi lát nữa cô sẽ rất hài lòng về ta đấy!" Vệ quốc công xong thì nhào tới.

Chân Như Ý đá một cái, tránh thoát khỏi Vệ quốc công, chỉ là giường quá hẹp, cô chỉ có thể tránh vào trong góc giường.

"Ngươi động vào ta, ngươi chắc chắn sẽ không có kết cục tốt!" Vẻ mặt Như Ý hơi tệ, lần đầu tiên nhìn về phía Vệ quốc công lại buồn nôn. Trong đầu cô không ngừng hiện ra dáng vẻ của Băng trước khi chết, hết lần này tới lần khác.

Vậy mà Vệ quốc công đột nhiên cười gian, nhìn Như Ý với vẻ không kiêng nể: “Cô nói xem, nếu ta nói dối, bọn họ có thể biết được sao? Bọn họ có thể biết cô đã hầu hạ ta sao? Ha ha, nếu ta tắm rửa sạch sẽ cho cô thì ai còn biết được? Hả? À, ta ngược lại quên mất, cô mất trí nhớ rồi. Không sao cả, để ta nói cho cô biết, cô không chỉ không phải là gái trinh, hơn nữa còn có con, tính ra bây giờ hẳn đã được mấy tuổi rồi! Cô nói xem, nếu ta động vào cô thì có ai biết được chứ!"

Vệ quốc công nhào người tới, Như Ý âm thầm sốt ruột, trong lòng rất lo lắng, trong lúc vận khí luôn phát hiện luồng khí không tập trung lại một chỗ được.

Vệ quốc công ôm như ôm gấu, Như Ý đã bị Vệ quốc công ôm vào trong lòng.

Như Ý chỉ có thể mặc cho Vệ quốc công ôm, cô âm thầm dùng sức, muốn tập trung vận khí lại với nhau một lần cuối cùng.

"Xoạt." Có tiếng xé quần áo vang lên, Như Ý nhíu mày nhưng không thể động đậy, trong lòng sốt ruột, nhưng mỗi lần luồng khí này vừa tập trung lại đã tản ra.

"Mỹ nhân à." Vệ quốc công cười dâm đãng, môi đã dính lên trên người Như Ý.

Như Ý giãy giụa, mới phát hiện tất cả chỉ là phí công, sắc mặt càng lúc càng tệ. Cái miệng ở trên mặt cô đã càng lúc càng di chuyển xuống dưới, tới chỗ xương quai xanh của cô rồi.

Lần đầu tiên Như Ý cảm thấy tuyệt vọng, cô không ngừng cô gắng, cô không muốn, không cần bị người này chà đạp. Băng, trước đây cô cũng trải qua sự tuyệt vọng như vậy sao? Vậy rốt cuộc là đau khổ thế nào, muốn sống không được, muốn chết không xong. Như Ý muốn la lên, muốn có người tới cứu mình, nhưng cô phát hiện mình vẫn luôn chiến đấu một mình, vẫn chỉ có một người.

Dì Mộng đâu? Đúng rồi, trước đây khi mình gặp nguy hiểm, lúc nào cũng có thể có người xuất hiện mà?

Như Ý cứ vậy đi nhắm mắt lại, tất cả đều là tiếng quần áo bị xé rách, khí tụ lại trong lòng bàn tay kia vẫn đụng loạn một cách lợi hại, trước sau không thể tập trung lại với nhau được.

"Giá." Một con ngựa phi nhanh, vẻ mặt người đàn ông lạnh lẽo.

"Chủ tử, ngài như vậy không được đâu. Cứ tiếp tục như vậy nữa, sợ rằng còn chưa tới nơi thì cơ thể của ngài đã không chịu nổi mất rồi. Chúng ta nghỉ một lát trước đã!"

Mấy người khác đi theo phía sau người đàn ông, một người đàn ông trong đó sốt ruột to gan lên tiếng.

Có lẽ người đàn ông đi đầu thật sự mệt mỏi, có lẽ cảm thấy thủ hạ nói có lý, cuối cùng cũng dừng lại uống vài chén trà trong một quán trà, sau đó lại giục ngựa lao nhanh, chỉ sợ mình hành động quá muộn, hắn cũng không xác định được mình có thể chạy tới hay không.

"Giá." Lại có tiếng hô vội vàng vang lên. Khi mọi người quay đầu nhìn lên, chỉ thấy một cái bóng và bụi bặm tung bay còn sót lại.

"Mỹ nhân à, mỹ nhân, cuối cùng sắp có được cô rồi, ta đã chờ rất lâu đấy." Vệ quốc công nhìn gương mặt Như Ý, lại muốn chạm vào ngọn núi kiêu ngạo của Như Ý. Quần áo trên người Như Ý đã sớm chẳng còn lại bao nhiêu.

Cơ thể Như Ý run lên, cố dùng chút sức lực cuối cùng. Cô chỉ có thể đánh cược, đánh cược một lần cuối cùng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau