CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 311 - Chương 315

Chương 311: Càng ngày càng hấp dẫn

Hơn nữa sắc mặt kia còn lạnh hơn cả băng.

Vệ quốc công khó tin nhìn người nọ, sau đó thu lại tầm mắt, nhìn ánh mắt xem kỹ mang theo nghi ngờ của Hàn, ho khan một tiếng: “Quên giới thiệu với ngươi, vị này xem như quân sư của ta, ngươi cảm thấy yêu cầu hắn đưa ra thế nào!” Vệ quốc công gật gật đầu với người kia, xem như hiểu lời hắn muốn nói.

Đối với thái độ như vậy của Vệ quốc công, đầu tiên Hàn hơi sửng sốt, nhưng sau đó nhớ đến một câu của Như Ý, hiểu ra gật đầu, nhưng vẻ mặt vẫn không dễ nhìn cho lắm: “Lời này nói rõ các người rất có thực lực, đương nhiên Vệ phủ có thể xem như danh tiếng vang dội ở phía Nam, nhưng bọn ta cũng chỉ là làm ăn nhỏ, đến lúc đó muốn phát triển thì chỉ muốn hợp tác với Vệ phủ, chứ chưa từng muốn bị Vệ phủ thâu tóm!” Giống như rất không hài lòng với lời của Vệ quốc quốc, rõ ràng cách nói chuyện của Hàn hơi cứng nhắc.

Người như tảng băng ở bên cạnh kia nhìn Hàn, ánh mắt rét lạnh, nhưng tay đang nắm chặt lại từ từ thả lỏng.

Như Ý đứng nhìn ở xa xa, tuy không biết người nọ có thân phận gì, nhưng vẫn có thể mơ hồ tra ra chút manh mối.

Chắc chắn thân phận của người nọ không thể thấp hơn Vệ quốc công, Như Ý đột nhiên quên đi một vấn đề, Hoàng thượng đến rồi, vậy chẳng phải nói người nọ là Hoàng thượng sao? Vẻ mặt Như Ý hơi đắc ý, xem ra chuyện này càng ngày càng hấp dẫn rồi.

Lúc đầu cuộc trò chuyện chỉ của hai người, cuối cùng trở thành của ba người, nhưng từ đầu đến cuối Như Ý vẫn không lộ diện, cô chỉ ở bên cạnh chú ý đến hành động của mọi người, sau đó phán đoán suy nghĩ thật sự của họ giờ phút này mà thôi.

“Ngươi thấy người bên cạnh kia thế nào?” Vệ quốc công vừa đi, Hàn lập tức đi đến phòng của Như Ý, vẻ mặt nặng nề nhìn cô nói.

Ngược lại Như Ý có vẻ rất bình tĩnh, không hề sợ hãi vì sự lo lắng của Hàn, cười cười: “Bọn họ chỉ là muốn thâu tóm tất cả thế lực, quan trọng nhất là thế lực có thể uy hiếp bọn họ, cho nên chúng ta phải nhanh chóng bành trướng thế lực dưới tình huống bọn họ không hay biết!” Như Ý phân tích rất thích hợp, cô cũng coi như có tiếp xúc với thế lực của Vệ quốc công, bây giờ xuất hiện một người còn cao thâm hơn cả Vệ quốc công, Như Ý nở một nụ cười sâu xa.

Điều này khiến Hàn cảm thấy hơi rùng mình, hắn biết Như Ý không phải người đơn giản, nhưng không ngờ thứ cô biết và nhìn thấu còn nhiều hơn thế nữa.

“Tôi lập tức đi làm ngay!” Hàn làm việc rất có hiệu suất, hắn hiểu ý của Như Ý, như vậy đương nhiên phải càng nhanh càng tốt.

Như Ý trở về từ chỗ Hàn, trong lòng vẫn nhớ đến chuyện của dì Ngưu, cho dù thế nào, cô vẫn muốn biết chút gì đó.

“Nhị phu nhân, nô tỳ mạo muội quấy rầy người!” Như Ý nói chuyện hơi gượng gạo, nhưng vẫn có chút dấu hiệu cúi đầu, lo lắng nhìn Nhị phu nhân.

Nhị phu nhân lại không thèm quan tâm, dường như cũng đã đoán trước chuyện Như Ý sẽ đến.

“Ta đã nói ngươi vẫn cảm thấy hứng thú mà!”

Sắc mặt Như Ý tối tăm, nhưng bị cô che giấu rất tốt: “Dù sao lúc trước bọn họ cũng từng cứu nô tỳ!” Như Ý không thể nói rõ lòng tốt của mình, nhưng cô cũng biết mình không làm gì được đám người Nhị phu nhân.

“Bây giờ dì Ngưu bị giam ở địa lao, ngươi muốn hỏi cái gì, bà ta có thể cho ngươi đáp án, đến lúc đó ngươi sẽ phát hiện thật ra ta không phải như ngươi tưởng tượng!” Nhị phu nhân sâu xa nói.

Như Ý sửng sốt, mặc dù có chút khinh thường lời nói của Nhị phu nhân, nhưng cô sẽ không xảy ra xung đột với bà ta vào lúc này, kỳ lạ là hàm ý trong lời nói của Nhị phu nhân còn mang theo chút lấy lòng.

Như Ý đi vào địa lao âm u ẩm ướt, cảm thấy cũng không xa lạ với nơi thế này, nhưng cô chỉ có chút cảm giác quen thuộc, những thứ khác ngay cả trí nhớ cũng không có.

“Ngươi đến rồi à!” Dì Ngưu vốn lớn tuổi, giờ phút này lại càng lộ vẻ già nua.

Trong lòng Như Ý có một khoảnh khắc hơi run rẩy, cũng không có can đảm nói ra vấn đề muốn hỏi, nếu phần nhiều là lừa gạt, vậy đau khổ dì Ngưu nếm trải cũng không ít.

Dì Ngưu đứng dậy nhìn Như Ý, tay muốn vươn ra chợt dừng lại giữa không trung, bà ta mỉm cười, lộ rõ hết tất cả nếp nhăn trên khuôn mặt: “Ta biết con trách dì Ngưu, đúng vậy, là ta, ta cũng trách!”

Dì Ngưu nói xong còn cười tự giễu.

“Dì Ngưu, cảm ơn dì đã cứu tôi!” Như Ý im lặng không nhắc tới chuyện đêm đó, vì cô cũng không biết mình nên nói thế nào để khiến mình không đau lòng, không khó chịu.

Dì Ngưu ngơ ngác nhìn Như Ý, vẻ mặt xấu hổ.Lời Như Ý muốn hỏi cứ gác lại như vậy, vẫn không nói ra được.

Nhưng dường như dì Ngưu biết mục đích của Như Ý, nhìn thấy một lúc lâu cô vẫn không lên tiếng thì tự mình nói.

“Mong muốn ban đầu là cứu con, sống chung với con, con mất trí nhớ, bốn năm kia là con may mắn, ta và ông cụ nợ Nhị phu nhân!”

Bùm một tiếng, tia hi vọng cuối cùng trong lòng Như Ý cũng vỡ tan, cô không muốn hỏi chỉ vì thật ra cô đã có đáp án rồi, nhưng sự thật chính là sự thật, cô không muốn biết, nhưng điều nhất định phải biết, không thể không biết, đều đã biết cả rồi.

Như Ý không nói thêm gì nữa, khoảnh khắc xoay người, một giọt nước mắt tí tách rơi xuống trên con đường kia, mang theo tất cả đau lòng, bỏ lại nó tại nơi ẩm ướt này, biến mất cùng với chúng nó, chỉ để lại một bóng lưng mất mát.

Như Ý muốn nhanh chóng thoát khỏi sương mù của chính mình, có lẽ như thế cô sẽ không đau khổ như vậy nữa, thì ra không có trí nhớ đau khổ, có trí nhớ rồi cũng sẽ đau khổ, sao có thể mâu thuẫn như vậy chứ.

“Như Ý cô nương có ở đó không!” Như Ý đang ngồi một mình trong phòng, nhìn tất cả lá cây tung bay theo gió ngoài cửa sổ rồi không chút lưu luyến rơi xuống, một giọng nói đột ngột cắt ngang suy nghĩ của cô.

Nhìn thấy người trước cửa, Như Ý đổi thành nụ cười thường thấy: “Ngươi tìm ta có chuyện gì?”

Nha đầu kia thấy Như Ý thân thiết như vậy, nở nụ cười đáng yêu: “Đây là Đại phu nhân bảo mang đến cho ngươi, nói là hoa này ngửi cũng thoải mái, gần đây ngươi có thể dùng nó để thư giãn, đừng khiến mình quá mệt mỏi!”

Như Ý nghe thấy nha đầu này mang đồ đến theo lời Đại phu nhân, sao cô có thể không hiểu hàm ý bên trong chứ.

Như Ý nhận lấy đồ trong tay người nọ, nói cảm ơn: “Ngươi nói với phu nhân nô tỳ cảm ơn bà ấy, ngày khác chắc chắn Như Ý sẽ gặp mặt nói cảm ơn, cũng sẽ đến chỗ phu nhân học hỏi kinh nghiệm!”

Thật ra Đại phu nhân muốn tự mình đi tìm cô, mặc dù Như Ý không biết lần này Đại phu nhân tìm cô có chuyện gì, nhưng bây giờ cô đã chọn dùng một cách khác xử lý quan hệ giữa Đại phu nhân và Nhị phu nhân rồi.

Một ngày lại trôi qua, Như Ý cảm thấy tất cả sức lực của mình đều bị rút đi hết, cứ nằm ở trong lòng như thế, cô không biết mình có còn can đảm tin tưởng ai nữa hay không, Người câm, một người giống như câu đố, luôn xuất hiện lúc mình cần, dì Mộng, người không tìm thấy phương hướng, nói vì không tìm thấy phương hướng, dường như sự tồn tại của bà chẳng có bao nhiêu ý nghĩa, nhưng khí chất trên người vẫn đủ khiến người khác sợ hãi. Cũng ví dụ như Nhị phu nhân, khi nhìn dì Mộng luôn mang theo một loại áy náy, dì Mộng cũng là một người có chuyện xưa.

Như Ý từ từ nhắm mắt, lại rơi vào trong giấc mơ, sau đó cùng lúc bị hai người đàn ông lôi kéo, một người khiến cô vừa đau vừa yêu, một người khiến cô cảm thấy ấm áp.
“Gào…”

Lại là âm thanh kia, cô cảm thấy mình đang ở trong mơ lại giống như đang tỉnh táo, cứ như vậy xâm nhập vào trong xương cốt, khiến cô khát khao, rồi lại sợ hãi, vì sao cô muốn biết, nhưng bốn phía đều là sương mù.

Cứ như thế, cả đêm lại khiến cô ngủ trong sự đan xen giữa giấc mơ và hiện thực, sau đó thức dậy.

Khi tia sáng mặt trời đầu tiên chiếu vào phòng Như Ý, cô mới mơ màng giãy dụa ra khỏi giấc mơ, nhìn về phía ánh sáng mặt trời, cuối cùng trong lòng cũng thoải mái hơn, dù sao chỉ là một giấc mơ, cho dù không phải mơ, đó cũng chỉ là quá khứ của cô, không phải hiện tại và tương lai.

Cô nhớ hôm qua đã đồng ý đến chỗ Đại phu nhân học hỏi kinh nghiệm, Như Ý nở nụ cười bất đắc dĩ, nhanh chóng sửa sang lại bản thân.

“Như Ý, ngươi đến rồi sao, đến đây đến đây, mau vào đây!” Khi Như Ý đứng trước cửa phòng Đại phu nhân, phát hiện dường như bà ấy đã đợi lâu, hơn nữa còn rất nhiệt tình gọi cô vào.

“Nô tỳ tham kiến Đại phu nhân, đã đồng ý đến chỗ Đại phu nhân học hỏi kinh nghiệm, đương nhiên phải tích cực, chỉ cần Đại phu nhân không chê Như Ý ngốc là được!” Như Ý khách sáo chào hỏi Đại phu nhân, chú ý tất cả cảm xúc trên mặt Đại phu nhân, dùng nó để đánh giá từng câu từng lời của mình.

Đại phu nhân cũng không quan tâm thái độ như thế của Như Ý, kéo Như Ý đi ra ngoài cửa.

“Nhìn đi, hoa này nhiều màu sắc, nở rất đẹp, ngươi cần học cho tốt, như vậy mới không lãng phí những bông hoa này!” Đại phu nhân liếc mắt nhìn thoáng qua Như Ý, tự mình vừa nói vừa hái.

Như Ý thấy mười ngón tay của Đại phu nhân nhảy múa trên cánh hoa, đôi tay thon dài kia giống như vũ công đang nhanh nhẹn nhảy múa vậy, nhưng giống y như La Sát, vì tất cả chỗ cánh hoa bị ngón tay chạm đến đều mất đi sinh mệnh của nó.

Đại phu nhân cảm nhận được ánh mắt Như Ý nhìn ngón tay của mình, thậm chí bà ấy còn nhận ra tiếc nuối bên trong, bà ấy cười nhạt, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt của Như Ý: “Đừng cho rằng vì ta mà hoa mất đi sinh mệnh và sự xinh đẹp của nó, thật ra hoa này giống như phụ nữ vậy, cả đời xán lạn rực rỡ nhất là vào khoảnh khắc đó, hơn nữa còn chưa chắc có thể được người ta nhìn thấy. Nếu không có ai thưởng thức thì phải cô đơn lạnh lẽo cả đời, bây giờ ta để sự xinh đẹp của nó được nhìn thấy, còn khiến nó có tác dụng, có thể khiến cả đời nó càng có giá trị hơn, không phải càng tốt hơn sao?”

Như Ý nghe thấy Đại phu nhân nói thế, trong lòng chấn động, lời lẽ thấu triệt như vậy lại được nói ra từ trong miệng Đại phu nhân, nhưng giá trị bà ta nói là giá trị gì? Như Ý không hiểu, vẫn cảm thấy Đại phu nhân có ý nghĩa sâu xa nào đó.

Đại phu nhân lại cúi đầu hái hoa, động tác thành thạo.

“Hàng năm phu nhân đều hái hoa cúc ngâm trà ạ?” Như Ý không nhịn được hỏi.

Đại phu nhân cười cười, nhưng vẫn để ý hoa trên tay: “Hoa này đẹp, hái hoa là chuyện xinh đẹp, uống trà hoa là chuyện khiến tinh thần tỉnh táo, ngươi nói sao ta có thể không thích đây? Đương nhiên mỗi năm đều hái xuống một ít, hơn nữa nhị muội cũng rất thích, e rằng đây là điểm giống nhau lớn nhất của ta và muội ấy!”

Lời nói của Đại phu nhân bình thường không có gì kỳ lạ, mọi thứ đều tự nhiên không có chút lên xuống, giống như đây chính là sự thật vậy, Như Ý nghĩ có lẽ đây là sự thật, nghĩ đến đây, cô liếc mắt nhìn gốc hoa có chút khác biệt ở bên cạnh.

“Sao hoa này có vẻ không tầm thường?” Như Ý nhìn thấy đóa hoa kia, trong lòng hơi nghi ngờ.

Đại phu nhân nhìn qua theo tay của Như Ý, đúng lúc tập trung vào đóa hoa ở giữa, bình tĩnh cất lời: “Đó đương nhiên không giống nhau, giống cây khác mà, hơn nữa nghe người lúc trước nói, hoa này còn hơn những hoa kia một bậc.

Người lúc trước? Trong đầu Như Ý lướt qua mấy chữ này, nhưng không để ở trong lòng, thấy Đại phu nhân dừng lại động tác trên tay, đương nhiên Như Ý cũng không có lý do gì hỏi thêm, hơn nữa hình như cái cần hỏi đều hỏi xong rồi.

“Như Ý, thật nhiều hoa, vẫn là người đông sức lớn, ta cảm thấy hai chúng ta hợp tác làm việc luôn nhanh hơn!” Đại phu nhân nhìn thấy rổ đầy hoa thì cảm thán, nở nụ cười thỏa mãn.

Như Ý hiểu ý Đại phu nhân, cũng không đồng ý, nhưng cũng không từ chối, chỉ im lặng nhìn đóa hoa kia, bỏ qua vấn đề của bà ấy, nhẹ giọng nói: “Đại phu nhân khéo tay, đương nhiên sẽ được vụ mùa lớn, Đại phu nhân, hoa này làm thế nào ạ?”

Đại phu nhân đưa mắt nhìn thoáng qua Như Ý, sai đó không nói gì cả, bưng rổ hoa đi vào phòng.

Như Ý đi theo bên cạnh nhìn một loạt động tác của Đại phu nhân, mọi thứ đều được bà ấy xử lý rất tốt, trải đều hoa lên tất cả ô vuông, sau đó cầm đi phơi nắng.

Chương 312: Ta lại thiếu cô một mạng

“Sau khi phơi khô, hoa này mới có thể bảo quản được, như vậy cho dù năm sau không có hoa cúc cũng không sao cả!” Đại phu nhân bận việc của mình xong, ngẩn đầu cười nhạt với Như Ý, nụ cười xinh đẹp trong sáng khiến Như Ý ảo giác như nhìn thấy tiên nữ. Như Ý cảm thấy Đại phu nhân mình thấy bây giờ mới là Đại phu nhân chân thực nhất.

“Đại phu nhân khôn khéo!” Như Ý cười, ấm áp nhìn Đại phu nhân, có lẽ chỉ là với Đại phu nhân lúc này vẫn khiến cô nhìn thấy một chút xinh đẹp thuần khiết.

Đại phu nhân cười cười: “Lần sau khô rồi, ta sẽ cho người đưa một ít cho ngươi ngâm uống, tính khí của hoa này giống y như ngươi, ngươi hợp với nó nên cũng uống ra được chút mùi vị, đến lúc đó tiện đường cho Nhị phu nhân một túi, ngươi đưa qua đó nhé, ngươi cũng biết quan hệ của ta và Nhị muội năm nay mà, haiz! Thật ra có hơi bất đắc dĩ, năm đó ta là đầu sỏ gây chuyện, cho nên Nhị phu nhân mới hận ta như vậy, ta chỉ có thể phòng thủ, chứ không có tư cách đánh trả!” Đại phu nhân bất đắc dĩ nói, khiến Như Ý như có một loại ảo giác Đại phu nhân thật sự buộc lòng phải làm vậy.

Đại phu nhân dạy Như Ý xong cũng không giữ cô lại lâu, tùy ý nói có hơi mệt, có lẽ khi nãy nghĩ đến chuyện của Nhị phu nhân, khiến bà ấy cảm thấy mệt mỏi.

Như Ý cũng không nán lại, xoay người rời đi.

Đại phu nhân nhìn bóng lưng kia, nở một nụ cười khó hiểu, nhưng chỉ thoáng lóe lên mà thôi, sau đó đột nhiên nhớ đến ngày đó người áo đen báo cáo với mình, nói Như Ý từng đến địa lao gặp dì Ngưu, cũng biết dì Ngưu còn có tình cảm với cô, lập tức nhớ đến chuyện gì đó, gọi Như Ý lại: “Như Ý, ngươi còn muốn biết chuyện đêm đó không? Còn có chuyện Nhị phu nhân được thả ra nữa?”

Như Ý hơi dừng chân lại, quay đầu nhìn Đại phu nhân, vào khoảnh khăc đó, suy nghĩ của Như Ý đang giãy dụa, nó từng chút làm tan rã lý trí của cô, cuối cùng vẫn gật đầu chấp nhận lời của Đại phu nhân.

Đại phu nhân nhớ lại cảm xúc lúc đầu, sau đó mới cẩn thận nói, còn chú ý đến vẻ mặt của Như Ý, tuy bầu không khí hơi nặng nề, nhưng vẻ mặt cô vẫn bình tĩnh như trước.

“Đêm đó dì Ngưu đâm ngươi một dao, lúc bọn ta đến, là tiếng thét chói tai của Nhị phu nhân dẫn mọi người đến, mọi người lập tức nhìn thấy dì Ngưu cầm con dao dính máu đứng lẳng lặng ở đó, vẻ mặt đờ đẫn, cuối cùng lão gia nghe Nhị phu nhân kể lại, sau khi điều tra có được kết quả là chú Ngưu đi rồi thì thần kinh của dì Ngưu bị đả kích, luôn thích làm những hành động khác thường, ngay cả chuyện lần trước Nhị phu nhân đang bàn bạc trong phòng, đó vốn là kết quả hợp tác kỳ lạ của Vệ phủ mà Nhị phu nhân và người kia dự tính, xem như muốn giúp đỡ cho Vệ quốc công, không ngờ vì lần trước dì Ngưu gặp người lạ bị tôi nghe thấy, cho nên mới có kết quả thế này…”

Đại phu nhân vừa nói vừa chú ý đến cảm xúc trên mặt Như Ý, ngoài một lần nhíu mày, những lúc khác đều ung dung nghe bà ấy để lại, thật ra những chuyện này Như Ý đã có đoán được chút chút, nhưng không ngờ Nhị phu nhân lại ác như vậy, dì Ngưu vô cớ trở thành con dê thế tội, mà dường như chú Ngưu đã không có chút dấu vết, từ xưa đàn ông bạc tình, thì ra đúng là như vậy! Như Ý thầm cười khổ, một bóng dáng mơ hồ chợt lóe lên.

Như Ý trở về từ chỗ đại phu nhân, trong lòng có chút khó chịu, cô muốn tìm chút việc để làm, như vậy mình sẽ không mệt tim như vậy nữa!

“Hàn, ngươi đã mở rộng sản nghiệp thế nào rồi?” Cô muốn hiểu biết chút tình huống, như vậy cô mới có thể tiến hành kế hoạch tiếp theo.

Hàn nhìn thấy Như Ý có chút tiều tụy, muốn hỏi gì đó nhưng vẫn không hỏi ra miệng, nhanh chóng báo cáo với Như Ý sản nghiệp mình sắp mở rộng.

Như Ý gật đầu: “Bây giờ ngươi nghĩ cách làm mấy loại buôn bán: Tửu lâu, lương thực, hay là tơ lụa!” Như Ý đánh dấu vài chỗ trên bức tranh, nối với nhau lại trở thành một vòng tròn khép kín, Hàn cả kinh, giờ phút này khí chất của Như Ý tựa như hoàn mỹ trời sinh, khí phách lão luyện.

Như Ý thấy ánh mắt Hàn nhìn mình, cười nhạt: “Không cần nhìn ta bằng ánh mắt này, ta còn cần ngươi đi đến chỗ chứng thực, hơn nữa ta sẽ giải thích cách kinh doanh những thứ này cho ngươi, nhưng bây giờ cần ngươi phải liên hệ tốt mọi người, hình như gần đây Người câm rất bận, ta không muốn biết thân phận của bọn họ, cái này không hề ảnh hưởng đến lòng tin của ta với mọi người, không phải mọi người muốn cứu người kia sao? Nói thật, ta cũng rất tò mò, đến lúc đó ta sẽ nhanh chóng giải quyết cho mọi người, có lẽ Người câm sẽ không còn vất vả, cũng sẽ không nguy hiểm như vậy nữa, hơn nữa chỗ của ta rất cần cô ta!”

Như Ý một hơi nói ra suy nghĩ của mình, nói đến Hàn cảm thấy khó tin.

“Thế nào, không hiểu à?” Như Ý nhìn thấy vẻ mặt của Hàn, có chút khó hiểu hỏi, chẳng lẽ nói thế vẫn hơi khó hiểu sao?

Hàn bị câu hỏi của Như Ý kéo về hiện thực, thấy vẻ mặt của Như Ý, thoáng cái hiểu ra khi nãy mình lộ ra vẻ mặt khó tin, vội vàng tỉnh táo lại, cười cười: “Ta hiểu rồi, nhưng mà Như Ý, ngươi thật sự khiến bọn ta tin phục!”

Thật ra Như Ý hiểu suy nghĩ của Hàn, cũng không giải thích gì, giống như những thứ này vốn là điều đặc biệt trời sinh đã có của cô.

Như Ý xem như một người làm việc mạnh mẽ vang dội, từng đồng ý với mấy người Hàn là phải cứu người ra, như vậy cho dù nguy hiểm đến tính mạng của mình cũng sẽ không tiếc. Cô về phòng, ở tại chỗ đợi đêm tối, đêm tối chính là khoảng thời gian tốt nhất để âm mưu xuất hiện.

Ban đêm, Như Ý nhìn thấy màu đen từ từ bao phủ, sau đó mạnh mẽ phủ kín bầu trời, Như Ý nở nụ cười sâu thẳm khó lường, mặc đồ đi đêm lén lút hành động, lấy tốc độ nhanh nhất đi tới nơi mình muốn.

Không biết vì sao ánh trăng buổi tối cuối thu lại treo cao như vậy, không biết là đang chiếu sáng cho Như Ý, hay là dẫn tới phiền phức không cần thiết, Như Ý cau mày, tập trung cao độ, chẳng mấy chốc đã đi đến mép tường của trạch viện, nhìn cỏ cây yên tĩnh xung quanh, tất cả đều vô cùng vắng lặng.

Ánh mắt rét lạnh, Như Ý bay người lên xâm nhập vào “tuyến an toàn” của căn phòng kia, trong lúc đó có mấy người áo đen bay ra, Như Ý cười bí hiểm, tay vung lên, đánh ra một trận sương mù, trong vô thức, hiệu quả thuốc kia thật sự rất mạnh, người áo đen trúng chiêu không còn chút ý thức, ánh mắt trở nên mơ màng.

Nhưng đều là người huấn luyện võ nghệ, ý chí cũng cứng rắn hơn người bình thường, mấy người bọn họ lại có thể cứng rắn chống đỡ thân thể của mình, nhìn Như Ý, cũng không dám kéo dài, bay người xông lên.

Tuy Như Ý thoáng ngạc nhiên, nhưng cô vẫn rất tự tin nở nụ cười, cô rất hiểu thuốc này thế nào, cái này cũng là cô vô tình phát hiện khi đi ra sau núi, hiệu quả của thứ này thoáng hiện lên trong đầu cô, lúc ấy Người câm còn nghi ngờ nói cái này không có hiệu quả, nhưng Như Ý chỉ cười chứ không nói, chỉ là cô lại đi tìm động vật đến thử nghiệm, vì vậy khiến cô tin chắc hiệu quả của thuốc này.

Như Ý hơi nghiêng người tránh thoát công kích của một người, sau đó một người khác đánh tới từ bên hông cô, Như Ý tung người bay lên, xoay vòng 360 độ, đá thẳng một cái, trực tiếp đá trúng cằm người kia, người nọ lập tức ngã xuống.

Chần chừ vì tác dụng của thuốc, mấy người kia càng giảm sức chiến đấu, động tác trở nên ngày càng chậm chạp.Như Ý nắm bắt thời cơ, động tác trở nên tàn nhẫn độc ác, xoay người một cái, một người bị đá ra xa mấy mét.

Chẳng mấy chốc người ngã xuống tăng lên, trước mắt chỉ còn lại một người, Như Ý dùng mê hồn thuật hỏi người đã mất hết tỉnh táo kia: “Chìa khóa?”

Người nọ chỉ giá cắm nến sau lưng người cầm dây xích, sau đó không chịu được nữa ngã thẳng xuống.

Như Ý tranh thủ thời gian đi tới chỗ đế cắm nến.

“Vèo!”

“Cẩn thận!”

Một người bay nhanh vào, trực tiếp đụng Như Ý tránh khỏi những mũi tên như hạt mưa bay ra từ đế cắm nến kia.

“Người câm!” Tô Miên ngạc nhiên nhìn Người câm, đương nhiên không phải ngạc nhiên vì cô ta đến đây, mà vì hai chữ khi nãy cô ta nói.

Người câm vẻ mặt nặng nề nhìn ra bên ngoài, Như Ý cũng lập tức trở nên tỉnh táo, vì cô cũng nghe thấy tiếng vang lộp cộp bên ngoài.

Hai người nhìn nhau, hiểu rõ gật đầu, Như Ý kéo Người câm chuẩn bị bay người rời khỏi.

“Ui da…” Người câm phát ra một âm thanh, lúc này Như Ý mới chú ý đến vết thương trên cánh tay trái của Người câm.

Cô cau mày, thấy người đã đến gần bèn kéo Người câm rời khỏi

Người câm đau đến nghiêng mặt, lại bị Hoàng thượng đi đầu tiên nhìn thấy.

Như Ý thấy người đến đã phát hiện, tay vung lên một đống sương mù, lợi dụng khoảng trống của may mắn rời đi.

“Sao lại thế này?”Hàn nhìn thấy Băng được Như Ý đỡ vào, nặng nề hỏi.

Như Ý liếc mắt nhìn Hàn: “Ta lại thiếu cô ấy một mạng!” Như Ý nói xong thì nhanh chóng đỡ người lên trên giường.

“Đáng chết!” Như Ý kiểm tra miệng vết thương của Người câm, thế nhưng lại có độc.

“Ngươi đi tìm mấy vị thuốc cho ta với, nhanh lên, nếu không sẽ không kịp nữa!”

Như Ý vội vàng nói ra mấy vị thuốc, thúc giục Hàn đi mua.

Đương nhiên Hàn sẽ không lấy mạng sống của người câm ra đùa giỡn.

Nhìn thấy Hàn rời đi, Như Ý mới yên tâm hơn. Nếu đối phương bôi độc lên mũi tên, vậy chắc chắn biết độc này cần dược liệu gì, nếu không vội vàng xử lý nhanh, như vậy đợi lát nữa Vệ quốc công muốn điều tra sẽ dễ dàng hơn cho ông ta nhiều.

Như Ý búng tay một cái, một người bay vào, đây là ám vệ Như Ý đặc biệt huấn luyện: “Ngươi phái thêm mấy người nữa ra ngoài, cũng đến tiệm thuốc bắc mua cho ta mấy vị thuốc ta mới nói kia, nhớ kỹ phải nhanh, hơn nữa đừng tập trung lại với nhau!”

Như Ý nghĩ nếu Hàn đi ra ngoài một mình, đến lúc đó bắt đầu điều tra sẽ rất dễ để lộ dấu vết, Như Ý không thể để xuất hiện loại chuyện này được, nếu không chẳng phải lãng phí sự cố gắng này sao.

Quả nhiên hiệu suất làm việc của Hàn rất cao, chỉ chốc lát đã mua được thuốc về, sau đó chế thuốc theo yêu cầu của Như Ý.

“Thuốc này, sau này liên tục uống mấy lần sẽ khỏi, nhưng cần phải bồi bổ cho cô ấy, ta phải trở về sớm, nếu làm ra chuyện ở Vệ phủ, còn quen thuộc với Vệ phủ như vậy, chắc chắn sau này Vệ quốc công sẽ muốn cho người điều tra, cho nên ta phải về nhanh hơn! Ngươi chăm sóc Người câm cho tốt nhé!”

Như Ý nói xong thì không chậm trễ nữa: “Đúng rồi, không phải cô ấy câm sao, có lẽ ngươi biết nhỉ?”

Nếu Như Ý biết lời này sẽ gây ra tai họa cho mình, có lẽ cô sẽ không nói.

Hàn nhìn hướng Như Ý rời khỏi, hắn nghe rất rõ lời nói của Như Ý khi nãy, hắn chỉ biết chuyện này không lừa được lâu nữa.

Như Ý vừa về đến nhà không bao lâu, quả nhiên Vệ quốc công dẫn mọi người điều tra khắp nơi.

“Nô tỳ tham kiến lão gia!” Như Ý nhìn thấy Vệ quốc công xuất hiện, vội vàng hành lễ.

“Lão gia, không tìm thấy gì!” Một bình sĩ đi ra từ đâu đó, liếc mắt nhìn thoáng qua Như Ý rồi báo cáo.

Vệ quốc công thấy không có gì khả nghi, cũng không nói thêm gì nữa, xoay người rời đi.

Trải qua một bản nhạc đệm như vậy, mọi thứ đều trở lại bình thường, cuộc sống của Như Ý cũng trở nên rất nhạt nhẽo.

“Như Ý cô nương, đây là trà hoa cúc Đại phu nhân bảo đưa tới cho ngươi!”

Như Ý đang bận rộn thêu thùa, vẻ mạnh bình tĩnh lạnh nhạt, đột nhiên có một bóng dáng khéo léo xuất hiện trong tầm mắt mình.

Cô ngẩng đầu nhìn người đang đi về phía này, tươi cười nghênh đón, không có chút lười biếng.

“Cảm ơn Đại phu nhân, nhất định Như Ý sẽ nghiêm túc phẩm trà!” Như Ý tiện tay nhận lấy đồ trong tay nha hoàn, hiền hòa lễ độ nở nụ cười.

A hoàn nhìn thấy dáng vẻ này của Như Ý, cũng rất hưởng thụ: “Đúng rồi, Đại phu nhân còn nói, bảo ngươi đừng quên mang qua cho Nhị phu nhân, đến lúc đó cũng cho Nhị phu nhân nếm thử trà mới, trước giờ Nhị phu nhân vẫn luôn thích trà!”

Chương 313: Người lạnh lùng tàn nhẫn không có tình người

Như Ý hiểu ý cười một tiếng, thầm nghĩ không biết trà này có hiệu quả gì mà khiến đại phu nhân dặn đi dặn lại.

“Cảm ơn tỷ tỷ mang đến, nô tỷ nhất định đưa đến chỗ nhị phu nhân!”

Người kia thấy Như Ý trả lời chắc chắn, cũng coi như hoàn thành nhiệm vụ của mình, vui vẻ rời đi.

Như Ý không nghĩ ra được ý đồ của đại phu nhân, nếu như nói có độc, vậy lần trước trong phòng đại phu nhân cũng có uống, hơn nữa mình còn dùng thử trước, nếu như đã không có đáng ngại thì chắc có lẽ không sao đâu nhỉ.

Như Ý nghĩ như vậy, bèn lấy ra một ít để mình dùng thử.

Như Ý không thể không bội phục đại phu nhân, trà này uống vào thật tươi mát ngon miệng, khiến cho cô có cảm giác như gió xuân ấm áp.

“Các ngươi điều tra được không?” Hoàng thượng giận dữ nhìn người đang quỳ phía dưới, ánh mắt lạnh lùng băng giá.

“Thuộc hạ vô năng, mong chủ nhân trách phạt!” Người đàn ông quỳ trên mặt đất, thân thể run rẩy để lộ sự sợ hãi lúc này của mình.

“Rầm!” một tiếng, người kia đột nhiên bị đánh văng ra ngoài.

“Tự mình giải quyết!” Chàng trai ra lệnh một tiếng, chỉ nghe thấy ‘á’ một tiếng, nhất thời ngoài cửa có một cánh tay đứt trơ trọi rơi trên mặt đất.

“Sau này, ta không muốn nghe thấy thuộc hạ của ta nói ra hai chữ vô năng, các ngươi tự cân nhắc đi!”

Yên lặng, tất cả đều yên lặng như tờ, dường như màn đẫm máu thô bạo vừa rồi chỉ là một vở kịch, một hài kịch, hoặc là nói là một chuyện cười.

Chàng trai thoáng nhìn những chiếc lá đã không còn treo trên thân cây nữa, đang tung bay rơi xuống rồi lại rơi xuống, sau đó không biết dừng ở nơi nào, dường như hắn lại nhìn thấy ngày đó, điệu múa khuynh thành của nàng, phồn hoa tan mất, trái tim hắn cũng đánh mất từ đó.

Nắm một nửa ngọc bội trong tay, trong lòng tràn đầy thương nhớ, Tiểu Ý, rốt cuộc nàng ở đâu? Nói cho ta biết nàng còn sống rất tốt ở trên đời này đi.

Tình cảm dịu dàng hiện lên trên khuôn mặt hắn, mang theo tất cả nỗi nhớ nhung và ỷ lại, trong nháy mắt đã biến mất, dáng vẻ băng giá kia lại bao trùm cả người hắn, hắn vẫn là người lạnh lùng tàn nhẫn không có tình người kia.

Mấy ngày sau, Như Ý uống trà không cảm thấy khó chịu chỗ nào, cô cho rằng tất cả những thứ này đều là bình thường, tự bắt mạch cho mình, cũng không phát hiện có bất kỳ lạ thường nào, lúc này mới nghĩ đến đưa trà đến chỗ nhị phu nhân.

“Nhị phu nhân, đây là trà hoa cúc nô tì chuẩn bị cho người!” Như Ý mỉm cười, dâng bình trà trong tay lên, ánh mắt chân thành không giả dối.

Đầu tiên nhị phu nhân sững sờ, rồi lập tức hờn dỗi cười một tiếng, nghĩ đến đây là Như Ý tỉnh ngộ thấy mình tốt, mình trợ giúp cô, vì vậy mới nói như vậy, tùy tiện nhận tiếp nhận nhiệt tình của Như Ý, còn lộ ra vẻ rất tự nhiên.

“Hiếm thấy ngươi có lòng!” Nhị phu nhân đưa trà trong tay cho người bên cạnh, rất vui mừng nói.

Như Ý im lặng không nói gì, đứng ở bên cạnh chờ nhị phu nhân nói.

Nhị phu nhân nhìn thấy Như Ý như vậy, cảm thấy kỳ lạ: “Còn có chuyện gì sao? Không phải ngươi muốn lấy lại đồ về chứ? Đây là loại trà nén mà ta thích nhất, không nỡ đâu nha.” Trái lại hôm nay nhị phu nhân cũng thật dễ gần, thế mà còn nói đùa với Như Ý.

Trong đầu Như Ý vang lên lời nói của đại phu nhân, tự sáng tỏ, xem ra quả thật đại phu nhân không lừa mình, tâm trạng cũng tốt hơn nhiều, mỉm cười giải thích: “Nô tỳ là muốn nhìn nhị phu nhân uống trà thấy như thế nào, như vậy lần sau mới dám mang đến tiếp!”

Nghe Như Ý nói như vậy, nhị phu nhân che miệng cười, tỏ vẻ hài lòng: “Vậy sao, đã nói đến mức này rồi, thứ ngươi lấy ra chính là trà nén ta rất yêu thích đó nha!” Nhị phu nhân vừa nói vừa gọi người bên cạnh châm trà cho bà ta.

Như Ý nhìn thấy nhị phu nhân vì được thỏa mãn mà tràn ra nụ cười, trong lòng cũng cảm thấy hân hoan.

“Ngươi cũng uống chút đi!” Nhị phu nhân đã bưng ly trà đến trước mặt Như Ý.

Đối với sự tiếp đãi nồng hậu của nhị phu nhân, Như Ý cũng không tiện từ chối, lập tức nhận trà lặng lẽ thưởng thức.

“Tươi mát ưu nhã, có loại cảm giác tâm hồn bay bổng, không tệ, Như Ý cô thật sự là một bảo bối!” Nhị phu nhân bưng trà chậm rãi thưởng thức, mang theo một loại ánh mắt khác xưa.

Như Ý nghe thấy nhị phu nhân đoán chuẩn xác như vậy, cũng biết bà là yêu thích trà nén, trên mặt cũng lộ ra nụ cười dịu dàng.

Lúc này quan hệ của hai người dường như không tiến không lùi, tươi mát không dính bụi trần.Lúc sắp đi, nhị phu nhân tỏ ra vui vẻ yêu cầu Như Ý: “Lần sau nhớ làm thêm cho ta, ta thật sự cảm thấy năm nay uống càng ngon hơn!”

Như Ý nào dám nói một chữ ‘không’ kia, vội vàng đáp: “Nhị phu nhân yêu thích chính là vinh hạnh của Như Ý, lần sau nhất định sẽ hái nhiều.”

Hai người cứ khách sáu như vậy, sau đó vui vẻ tách ra, phảng phất như tất cả đã từng xảy ra chỉ là một sự hiểu lầm.

Nhìn bóng lưng Như Ý rời đi, nhị phu nhân thu hồi vẻ mặt vui cười đón đưa vừa rồi, trong tay vẫn bưng trà a hoàn pha, khẽ uống một ngụm: “Trà này thật thơm, đáng tiếc người này...” Nhị phu nhân nói thật sâu xa.

Tiễn Như Ý đi, nhị phu nhân lập tức đi đến vùng ngoại ô, nơi mai táng tỷ tỷ của mình.

Mỗi lần đến nơi này, bà cảm thấy rõ ràng mình không có tội, nhưng vì sao trong lòng bà lại tràn đầy chột dạ và sợ hãi, dường như những điều này là thứ bà phải chịu.

“Ngươi đến thật đúng giờ!”

Nhị phu nhân nghe thấy giọng nói từ phía sau truyền đến, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng, vội vàng xoay người lại.

“Mộng, ta chờ ngươi đã lâu!”

Dường như dì Mộng không hề có ý tiếp nhận nhiệt tình này của nhị phu nhân, chỉ trực tiếp đi lướt qua bà ta rồi đến phần mộ đối diện, ngơ ngác nhìn chữ khắc trên bia mộ, không thể nói là đau lòng, nhưng cũng không vui vẻ, đổi lại là ai nhìn thấy bia mộ đều không có cách nào vui vẻ, đó là điều tất nhiên, nhưng không hiểu vì sao lại là biểu cảm phức tạp không hề chớp mắt nhìn chằm chằm vào mộ thế này.

“Ngươi vẫn cảm thấy mình không sai sao?” Giọng nói của dì Mộng không phập phồng, từ đầu đến cuối đều giữ nguyên giọng điệu.

Trong lòng nhị phu nhân chấn động, lập tức run rẩy hất nước bẩn đi, trấn tĩnh nhìn Mộng: “Chuyện lúc trước vốn không phải lỗi của ta, vì sao ta phải thừa nhận sai lầm!”

Đối với loại u mê không tỉnh ngộ này của nhị phu nhân, dì Mộng vô cùng bất đắc dĩ, tiếng thở dài cũng nặng nề hơn hẳn.

Nhị phu nhân nghe thấy tiếng thở dài này, trong lòng sốt ruột, vội vàng nịnh nọt lại pha chút lo lắng: “Không phải ngươi nói đối xử với Như Ý tốt một chút sao, tốt hơn đại phu nhân, sau đó sẽ nói cho ta phương pháp giải cứu Triết? Ta chỉ cần hắn tốt!” Lời nói của nhị phu nhân khiến người bên ngoài cảm động đến cỡ nào, nhưng dì Mộng lại không phải là người ngoài.

Bà biết quá nhiều, mới hiểu được nhị phu nhân chính là loại người ích kỷ tự cho là đúng.

“Ta cũng cho rằng ngươi đã đạt được mục đích rồi!” Dì Mộng nói lời này mang theo cảm giác coi thường, điều này khiến vẻ mặt nhị phu nhân lập tức sầm lại.

“Ta, ngươi nhìn xem hôm nay Như Ý cũng đã chủ động đưa hoa trà ta thích nhất đến rồi!” Nhị phu nhân có chút vội vàng nói lấy lệ.Lời nói của nhị phu nhân chẳng những không khiến dì Mộng buông lỏng, ngược lại càng khiến bà ta khinh thường hơn.

“Tặng ngươi hoa trà chỉ là xuất phát từ bản năng của cô ấy mà thôi, đối với ngươi tốt chỉ là hi vọng ngươi có thể đối xử với cô ấy tốt hơn chút thôi!”

Nhị phu nhân nghe xong, trong lòng u ám hơn, nhìn vào ánh mắt của dì Mộng, không xác định nói: “Vậy làm sao ngươi biết? Ta cũng không biết!”

Câu nói này của nhị phu nhân lại hoàn toàn kéo đến sự khinh bỉ của dì Mộng, thì ra người kinh hoảng rồi lại khôn khéo cũng chỉ là phí công.

“Như Ý bằng lòng tặng ngươi hoa trà, đó chính là bắt đầu, ngươi nắm cho thật chắc đi!” Dì Mộng nói xong, dường như cực kỳ không muốn tiếp tục chờ đợi, phi thân rời khỏi nơi này.

Nhị phu nhân nghe thấy dì Mộng nói như vậy, mặc dù sốt ruột, nhưng vẫn không có cách nào.

Dì Mộng phi thân rời đi, lúc đầu định đến thẳng nơi đó của đại phu nhân, không ngờ mới đi không được bao lâu, đằng sau lại có người đuổi theo bước chân của mình, hơn nữa tốc độ chỉ có hơn chứ không kém, ánh mắt bắn đến cũng vô cùng sắc bén.

“Các hạ đã muốn tìm lão Mộng ta đây thì trực tiếp đi ra là được rồi, làm gì phải giày vò bà già ta đây!” Dì Mộng thật sự không muốn quanh co với người này, phải biết rằng bà ta cảm thấy khinh công của người phía sau hơn mình.

“Bị ngươi phát hiện!” Chàng trai tỏ vẻ lạnh lùng, nhưng lời nói lại mang theo giễu cợt sâu sắc.

Lắc mình một cái, chàng trai đi đến trước mặt dì Mộng.

Dì Mộng luôn cảm thấy có chút quen mắt, lại nhất thời không nghĩ ra: “Có lời gì thì nói đi, ta cũng không phải người rảnh rỗi!” Đối với người mạnh mẽ, dì Mộng cảm thấy mình phải dùng thái độ mạnh mẽ hơn, như vậy mới có thể chiếm được ưu thế lớn hơn.

Mặc dù chàng trai rất bất mãn về thái độ của dì Mộng, có lẽ vẫn có chút kiêng kỵ, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng người kia ép xuống tất cả lửa giận, nhưng sắc mặt nhìn về phía dì Mộng cũng không tốt nổi.

“Vì sao ngươi không nói chuyện đại phu nhân đưa trà cho Như Ý bảo Như Ý chuyển đến cho nhị phu nhân biết?” Người kia nhìn chằm chằm vào dì Mộng, gằn từng chữ nói.

Dì Mộng đã bị hỏi đến vấn đề này, thẳng thắn mà nói là bà không muốn hai bên đều biết, như vậy tình cảnh của Như Ý sẽ không tốt, sẽ chỉ càng kém hơn: “Tại sao ta phải nói cho bà ta? Không phải càng lệch với dự tính ban đầu của ta sao!” Dự tính ban đầu của bà chính là đồng ý với tiểu thư nhà mình bảo vệ Như Ý.

“Dự tính ban đầu của ngươi?” Người kia nghe xong hai chữ này, cười đến là thoải mái: “Dự tính ban đầu của ngươi chẳng qua là lời nói của tiểu thư nhà ngươi, điểm dừng cuối cùng của ngươi vẫn là ở trên người tiểu thư nhà ngươi, ngươi nói xem nếu không có tiểu thư nhà ngươi, ngươi sẽ xử lý như thế nào?”

“Ngươi nói cái gì?” Dì Mộng bị kích động, nháy mắt dời bước đến trước mặt người kia: “Cái gì gọi là không có tiểu thư nhà ta?” Lúc này sắc mặt của dì Mộng có hơi kém, ánh mắt kia giống như muốn nuốt trọn người trước mặt.

Dường như người kia không mảy may để ý đến, nét mặt khi nhìn về phía dì Mộng tỏ ra thản nhiên, nhưng trên khóe miệng vẫn khó nén nổi ý cười.

“Tiểu thư của ngươi đang ở trong tay chúng ta, nếu ngươi muốn tiểu thư an toàn, ta đề nghị ngươi vẫn là làm theo yêu cầu của chúng ta đi, có lẽ sẽ ổn thỏa hơn đấy!” Chàng trai nói vô cùng tùy tiện tự nhiên, giống như trong mắt hắn ta mạng của tiểu thư dì Mộng còn không quan trọng bằng một con kiến.

Dì Mộng nghe đến đó, thân thể lảo đảo, bà ta không nghĩ đến mình nhất thời chủ quan, vậy mà khiến tiểu thư của mình rơi vào bẫy.

“Rốt cuộc ngươi có mục đích gì!?” Dì Mộng không cảm thấy Như Ý có giá trị gì khiến đối phương mạnh tay như vậy, có lẽ Như Ý chỉ là vật hi sinh trong cuộc tranh đấu này.

“Ha ha ha!” Đột nhiên người kia cười lớn, cười vô cùng thoải mái, cười không kiêng nể gì cả: “Mục đích sao? Tất nhiên là khuấy đục vũng nước này lên rồi? Còn thứ khác ngươi đừng hỏi nữa!” Chàng trai nhướng mày, nhìn về khuôn mặt rầu rĩ của dì Mộng, ý cười trên mặt lại càng sâu hơn.

Dì Mộng vẫn còn chút nghi ngờ hỏi: “Sao ta biết tiểu thư nhà ta đang ở trong tay ngươi, hơn nữa là đang an toàn?”

Người kia không để ý: “Nhớ kỹ bây giờ ngươi không có quyền xác định cô ta có an toàn không, chỉ có thể cố gắng đảm bảo an toàn cho cô ta, ngươi làm việc, cô ta sẽ càng an toàn hơn, ngươi không làm việc, cô ta tuyệt đối không an toàn? Cũng đừng nghĩ đến việc mật báo!”

Dì Mộng không dám mang mạng sống của tiểu thư nhà mình ra nói đùa, lập tức trả lời: “Rốt cuộc ngươi muốn ta làm gì?”

“Trước hết khiến đại phu nhân và nhị phu nhân tranh nhau náo nhiệt, sau đó hấp dẫn ánh mắt của Vệ quốc công đến, đối với người mà ngươi muốn cứu kia, tên là gì ý nhỉ? Cô ta mà một kíp nổ rất tốt, nếu cô ta không tiến vào nơi này, thật đúng là một người có thể dùng được!”

Giọng nói của người kia vẫn quanh quẩn bên tai dì Mộng, nhưng bóng người đã sớm biến mất, dì Mộng nắm chặt đồ vật thiếp thân của tiểu thư, trên mặt lộ ra vẻ đau khổ, nghìn tính vạn tính vậy mà không phòng đến chiêu này, vậy mà người kia lợi hại đến thế, phát hiện ra nơi ở của tiểu thư.

Chương 314: Lôi kéo hàn không tha

Vì cứu tiểu thư nhà mình, dì Mộng cũng không dám chậm trễ, phi thân một cái, xuất hiện trong phòng đại phu nhân.

“Chủ tử, đã làm ổn thỏa!” Rất nhanh chàng trai vừa rồi đã về đến trước mặt chủ nhân mình, báo cáo tình hình.

Trong tay người đàn ông cầm mấy phong thư đọc, nghe thấy báo cáo, trên khuôn mặt hòa hoãn hơn rất nhiều, nhưng ánh mắt vẫn đặt lên trên bức thư, chưa từng dời đi chút nào.

“Ừ, rất tốt, bước kế tiếp các ngươi dựa theo kế hoạch của ta mà làm, vậy mà ta lại không biết lá gan của Vệ quốc công này lại lớn như vậy! Vậy cũng đừng trách ta không nể mặt!” Khuôn mặt âm trầm của người đàn ông được gọi là chủ tủ trở nên khắc nghiệt.

“Thuộc hạ tuân mệnh!” Chàng trai quỳ, lưu loát đáp.

“Đúng rồi, người mà ngươi nói là ai? Sao còn có bản lĩnh như vậy?” Đột nhiên người đàn ông nghĩ đến cái gì, ngẩng đầu lên hỏi.

Người đang quỳ vội vàng đáp: “Người kia chỉ là một a hoàn, có thể là người bị chúng ta bắt có lòng tốt, để người gọi là dì Mộng kia đi giúp cô ấy!”

Đặt thư xuống, người đàn ông đứng dậy nhìn về phía bắc dặn dò: “Hôm khác ta muốn lên đường trở về, chuyện bên này các ngươi phải kịp thời bẩm báo cho ta, đừng có chút chần chừ nào, chuyện khác cứ dựa theo kế hoạch mà làm, lần này ta muốn nhìn thấy một mũi tên trúng hai con chim là thế nào!”

Lúc này trên khuôn mặt đẹp trai lại hiện ra vẻ tàn ác, còn cón chút vặn vẹo.

Như Ý thấy cũng đã trôi qua vài ngày, nghĩ đến chỉ sợ tin đồn cũng trôi qua rồi, rất muốn đi xem người câm sao rồi, nhưng mà một tiếng gọi đã cắt ngang suy nghĩ của cô.

“Như Ý cô nương, lão gia cho mời!”

Sau khi người kia truyền đạt lại ý của Vệ quốc công bèn nhanh chóng rời đi, điều này cũng khiến Như Ý không có thừa thời gian để phỏng đoán ý tứ của Vệ quốc công.

“Nô tỳ tham kiến lão gia, không biết lão gia gọi nô tỳ gấp vậy là có chuyện gì?” Sau khi tiến vào Như Ý tỏ vẻ rất thật thà, không có bất kỳ khả nghi nào.

Nét mặt Vệ quốc công nặng nề nhìn Như Ý lo lắng nói: “Mấy ngày gần đây có chút kỳ lạ, không hiểu vì sao rất nhiều cửa hàng mới mở đều đối nghịch với Vệ phủ, nhưng lại không giống lắm, ngươi xem đi?” Vệ quốc công đưa nội dung tình báo cho Như Ý xem, trong mắt chất chứa sốt ruột, giống như gặp phải vấn đề khó giải quyết.

Như Ý nhận đồ Vệ quốc công đưa đến, vội vã liếc nhìn, ngược lại càng xem lại càng hài lòng Hàn làm việc, nhanh như vậy lại còn bất thình lình.

Nhưng mà cô chỉ vừa mới liếc mắt đã nhìn ra, nguyên nhân chính là vì lúc trước cô để lại cho Hàn một ký tự đặc thù, đây là ký tự mà không ai có thể hiểu được, ít nhất là không có ai biết, duy chỉ có Như Ý, trong đầu Như Ý cũng không khỏi xuất hiện ký chữ ‘NY’ đặt ở mặt trước sản nghiệp của mình, tượng trưng cho ‘trung tâm từ thiện’ là thuộc một nhà, nhưng cái này chỉ có Hàn biết, Như Ý biết.

Còn những người khác, cũng không biết sự tồn tại của nhau, trừ phi lấy được tín nhiệm.

“Ngươi biết ý nghĩ gì không?” Vệ quốc công nhìn vẻ mặt của Như Ý, không nhìn ra suy nghĩ thật sự của cô, thăm dò hỏi.

Như Ý cảm giác được ánh mắt của Vệ quốc công, đổi thành vẻ mặt thâm trầm nghiêm túc: “Nô tỳ cảm thấy so với sản nghiệp của Vệ phủ, những thứ mới xuất hiện này chỉ giống như sương mờ, chúng ta không cần phải hoảng sợ như vậy, tăng thêm tiền tài của chúng ta vào, mở thêm nhiều cửa hàng, như vậy rất nhanh là có thể khiến cho đối phương biến mất, không làm tiếp được!”

Như Ý nói vô cùng nghiêm túc, Vệ quốc công nghe thấy Như Ý phân tích như vậy, ngẫm nghĩ, cũng có lý đấy, lúc này trên khuôn mặt nhăn chặt vừa rồi mới bình tĩnh lại, có chút tán thưởng liếc Như Ý, gật đầu đồng ý.

Lấy được ánh mắt khẳng định của Vệ quốc công, cuối cùng tảng đá trong lòng Như Ý cũng rơi xuống, không còn nặng nề như vậy nữa. Chỉ mong nơi đó của Hàn tốt hơn, còn cả người câm nữa, bản thân vẫn không thể nào cứu người kia ra.

Từ lần trước bị thương, người câm phải dùng một thời gian không hề ngắn mới hoàn toàn khôi phục lại, sắc mặt cũng trở nên tái nhợt.

“Hàn, lần trước Như Ý nói cái gì? Ngươi nói cho ta nghe đi?” Lúc này người câm vẫn quấn lấy Hàn không tha cơ hội lấy được câu trả lời mình muốn, chỉ cần Hàn vừa xuất hiện, cô lập tức nhào đến, lôi kéo Hàn không tha.

Mấy lần trước, bởi vì bản thân bị thương, Hàn nói cô không tiện nghe một số chuyện không tốt cho sự khôi phục, vì vậy luôn trì hoãn mấy lần. Bây giờ cô cảm thấy vết thương của mình hoàn toàn khỏi rồi, chắc hẳn Hàn không còn lý do không nói cho cô biết.

Hàn không chịu được Băng bất chấp hậu quả cuốn lấy hắn ta như vậy, quả thật bất đắc dĩ, hắn ta biết bây giờ Băng đã gần như khỏi hẳn rồi, thở dài nặng nề nói.

“Lúc trước khi đi Như Ý có nói một câu, đó chính là cô ấy cũng biết rõ cô không phải người câm, nói cách khác chúng ta cố ý lừa gạt cô ấy khiến cho cô ấy rất đau buồn!” Hàn hiểu là như vậy, nhưng mà nghĩ lại cũng cảm thấy có gì đó không đúng.Băng nghe Hàn nói như vậy, có chút lo lắng, cô biết Như Ý từng có hai lần bị phản bội và lừa gạt, nhất định ghét nhất điều này, cô nhất định phải giải thích rõ ràng trước mặt Như Ý, nếu không cô sẽ không yên lòng.

“Tôi đi giải thích rõ ràng với Như Ý!” Băng nói xong muốn xông ra ngoài, lại bị Hàn kéo lại.

Sặc mặt lạnh lùng pha lẫn nghiêm túc nói: “Không cần thiết, cô nghĩ xem, nếu như Như Ý thật sự không tin tưởng chúng ta, sao lại để cho chúng ta mở rộng chuyện làm ăn của cô ấy, hơn nữa cô nhìn xem sức khỏe hiện giờ của mình, còn nữa, đêm đó cô để lộ mặt, đi ra ngoài chắc chắn dễ bị nhận ra, như vậy không phải mọi cố gắng của chúng ta đều uống phí rồi sao?”

Băng biết Hàn nói đúng, nhưng cô cũng biết lúc này nhất định Như Ý rất khó chịu, sợ Như Ý suy nghĩ nhiều, cũng nhiều ngày như vậy rồi mà không đi thăm mình, thế là cắn răng, rất trịnh trọng nói với Hàn: “Tôi chính là muốn đi giải thích, bằng không tôi sợ Như Ý sẽ nghĩ lung tung!” Vừa nói xong Băng xông ra ngoài, nhưng vừa đi ra ngoài, lại bị một số người bắt gặp.

Lúc đầu người kia chuẩn bị lên đường về kinh thành phía bắc! Đúng lúc đi đến chỗ này, một bóng người từ trong phòng vọt ra, vừa liếc thấy khuôn mặt này hắn ta nghĩ ngay đến đêm đó, trên mặt lộ ra ý cười sâu không lường được, cúi đầu nói nhỏ với tùy tùng bên cạnh vài câu, sau đó làm như chưa từng xảy ra gì, nhắm mắt dưỡng thần.

Tùy tùng này nhận được mệnh lệnh, lập tức ngựa không dừng vó quay về, giống như là muốn hoàn thành sứ mệnh trọng đại gì vậy.

Hàn nhìn về phương hướng biến mất của Băng, bất đắc dĩ lắc đầu, nếu không phải hắn và cô gặp được chủ tử tốt số, đợi bọn họ ôn hòa, chỉ sợ Băng cũng sẽ không cố kỵ như vậy, chỉ mong sẽ không xảy ra chuyện gì là tốt rồi.

Băng vừa rời đi, ngay sau đó Như Ý đi vào trong phòng Hàn, nhìn Hàn đang trông ra ngoài cửa sổ thở dài.

“Phía dưới có vị cô nương nào khiến ngươi nhìn mà bày ra dáng vẻ như đứt từng khúc ruột thế này sao?” Hiếm khi Như Ý trêu ghẹo Hàn, trái lại trên mặt dịu dàng hơn rất nhiều.

Hàn vừa nghe giọng nói liền biết là ai, thầm mắng Băng xúc động, bằng không cũng sẽ không bỏ lỡ cơ hội gặp Như Ý.

Dường như Như Ý cũng không cần Hàn trả lời mình, nói tiếp: “Băng sao rồi? Dùng thêm phương thuốc kia của ta dưỡng thân, chắc là tốt hơn rồi!”

Hàn nghe Như Ý nói vậy, sắc mặt trở nên khó coi.

“Sao vậy?” Trông thấy sắc mặt này của Hàn, Như Ý biết nhất định xảy ra chuyện rồi, bằng không Hàn luôn luôn bình tĩnh cũng sẽ không lo lắng như vậy.

Hàn cũng không giấu diếm: “Băng tốt rồi, nhưng mà cô ấy đi tìm cô rồi!”

“Không phải đã nói để cô ấy dưỡng thương thật tốt sao, đến lúc đó ta sẽ đến thăm cô ấy?” Như Ý nghe xong tin này, có chút tức giận, nhưng càng nhiều hơn chính là lo lắng.“Được, đợi chút nữa ta trở về, ngươi phải chú ý chuyện làm ăn bên kia của Vệ quốc công, gần đây khiêm tốn một chút, nhưng mà vẫn phải tiếp tục làm ăn, chỉ là không cần phải khoa trương trắng trợn như vậy, bây giờ ta đã ngày càng lấy được sự tín nhiệm của Vệ quốc công rồi, đến lúc đó nếu ông ta giao chuyện kia đến tay ta, có lẽ hai phe hợp lại, ta xem Vệ Quốc Công còn có cái gì để khoe khoang, huênh hoang đắc ý nữa không, xem ngươi còn có tâm tư đấu nữa không. Được rồi ta trở về trước!”

Như Ý vốn cho rằng mình nhanh lắm rồi, nhưng dường như ông trời cố ý đối nghịch với cô, vẫn là về trễ một bước.

Nếu Như Ý có thể lựa chọn, cô nhất định sẽ không lựa chọn dùng cách này để Băng tìm đến mình, nếu không cũng không xảy ra chuyện này.

Khi cô đợi cả một đêm vẫn không thấy Băng xuất hiện, ngày thứ hai đã loáng thoáng nghe thấy a hoàn nói chuyện.

“Cô gái ngày hôm qua đúng là to gan, ban ngày ban mặt dám xâm nhập vào Vệ phủ, thảo nào lại bị bắt!” Một a hoàn nhỏ giọng thầm thì, còn vừa nói vừa nhìn xung quanh một lượt.

Một a hoàn khác cũng rất hứng thú nói, biểu cảm kia muốn bao nhiêu nghiêm túc thì có bấy nhiêu nghiêm túc: “Ngươi không biết, dường như lão gia biết rõ người đến kia, đoán chừng là sắp xếp thuộc hạ canh phòng nơi đó, ngươi nghĩ xem, Vệ phủ này bình thường cũng canh phòng nghiêm mật, sao có thể trốn thoát cơ chứ!”

Như Ý khẽ giật mình, cô không biết người trong miệng họ nói có phải là Băng hay không, nhưng không phải Hàn nói Băng đến tìm mình sao? Vì sao cô trở về rồi mà vẫn không thấy người đâu?

Xem ra cô vẫn không thể không đi một chuyến đến chỗ của Hàn rồi.

“Cái gì? Băng vẫn chưa về? Vậy người bị Vệ phủ bắt được có thể là Băng không?” Như Ý hiếm khi lộ ra vẻ nặng nề như vậy, nhìn Hàn cũng có chút lo lắng.

“Vậy để ta đi xem, thăm dò thật giả?” Hàn nói đến đây cũng lập tức muốn đi.

Như Ý ngăn cản kích động của hắn ta: “Không thể, đầu tiên thật giả còn chưa xác định, nếu như đối phương cố ý thả ra tin đồn, mục đích là vì muốn dẫn chúng ta mắc câu, vậy thì thật nguy hiểm, như vậy xem ra, tạm thời Băng không gặp nguy hiểm!”

Như Ý nghiêm túc phân tích một lát, nhìn về phía Hàn nghiêm túc nói.

Nghe xong lời phân tích của Như Ý, Hàn mới hoàn toàn nhận ra bản thân lỗ mãng, có chút tự trách cúi đầu.

“Trước tiên ngươi phái người luôn luôn đến gần Vệ phủ, cái khác chờ ta điều tra thêm rồi nói!” Như Ý dặn dò vài câu, sau đó vội vàng rời đi, rời đi nhanh chóng khiến mái tóc tung bay cũng nói lên lo lắng lúc này của cô.

Từ lần trước tạm biệt, nhị phu nhân vẫn có chút canh cánh trong lòng với dì Mộng, bà ta ngóng lâu như vậy, đợi lâu như vậy, nhưng vẫn không thể khiến người trong lòng bà ta an toàn đi ra, bây giờ có hi vọng, nhưng lại biến thành bọt nước.

“Ngươi đang thất vọng?” Nhị phu nhân đang chán nản, dì Mộng từ sau lưng bà ta đi ra, giễu cợt cất lời.

Nhị phu nhân xoay người một cái, trong lòng mừng rỡ nhìn dì Mộng nói: “Ngươi chịu nói cho ta biết?” Thậm chí có thể nói biểu cảm kia là mừng rỡ như điên.

Dì Mộng nhìn thấy vẻ mặt nhị phu nhân như vậy, vẻ giễu cợt trên mặt càng sâu, thật ra bà ta hận nhị phu nhân, nhưng tiểu thư không cho hận, bây giờ vì bọn họ mà ngay cả tiểu thư cũng bị liên lụy vào.

“Có thể, nhưng cần đi từng bước một, bây giờ có một cơ hội, xem ngươi có thể nắm chắc hay không!” Dì Mộng đến gần một bước, đe dọa nhìn nhị phu nhân, khiến bà ta không có cơ hội tránh thoát.

Chỉ là nếu như có thể, vậy còn chần chừ gì nữa, thật ra bà ta đã bỏ đi rất nhiều thứ rồi, mà mục đích cuối cùng chính là vì Triết.

“Chỉ cần ngươi bảo ta làm, chỉ cần có thể cứu hắn ta, ta chắc chắn có thể làm được!” Nhị phu nhân vô cùng khẳng định đáp.

Dì Mộng nghe được lời nói của nhị phu nhân bèn suy nghĩ, nếu như có một người nguyện ý vì mình như vậy, có lẽ thật sự đáng giá, nhưng bây giờ bà là vì tiểu thư của mình, bà ta không thể có chút cảm động nào.

“Được, không phải ngươi rất vui vẻ vì Như Ý tặng hoa trà cho ngươi sao? Nói cho ngươi, thật ra trà này là đại phu nhân bảo cô ta tặng, ngươi còn uống không ít đâu, thế nào, mùi vị không tệ chứ!” Dì Mộng nói chuyện, ý giễu cợt vẫn luôn không đổi.

Chương 315: Ta cho ngươi đi rồi sao?

Nhị phu nhân nghe xong lời này, sắc mặt hơi thay đổi, mặc dù tạm thời còn không rõ ràng trong hồ lô của đại phu nhân và Như Ý có cái gì, nhưng vẫn rất tức giận với hành động như vậy.

“Ai thèm trà của bà ta chứ, muốn lấy lòng ta, không có cửa đâu, ta mới không thèm đâu!” Nhị phu nhân nói, lòng đầy căm phẫn, trong miệng đầy vẻ coi thường.

Dì Mộng đã sớm đoán trước được phản ứng của nhị phu nhân: “Ngươi nghĩ đại phu nhân mượn tay Như Ý cho ngươi uống trà này, cũng không biết trà này có vị gì?” Dì Mộng nói đến đúng chỗ là dừng, cũng không nói toẹt ra, dù sao chỉ cần có thể đạt đến hiệu quả bà ta muốn là được, cái khác đều không quan trọng.

“Được, ta cũng muốn nhắc nhở ngươi, chuyện khác ngươi nắm cho thật chắc!” Nói xong dì Mộng không hề khách khí mà rời đi, hoàn toàn mặc kệ biểu cảm của nhị phu nhân.

Nhị phu nhân nghe thấy lời dì Mộng nhắc nhở, đó là một lời cảnh báo, nhưng coi như hiểu rất rõ rồi, trên mặt vẫn bày ra nụ cười kỳ quái, trong nụ cười còn cất giấu một cây đao.

Như Ý muốn biết tình huống của Băng, bây giờ cô không thể trực tiếp hỏi Vệ quốc công, bởi vì rất dễ khiến ông ta nghi ngờ, nghĩ tới nghĩ lui, lựa chọn đầu tiên của Như Ý chính là nhị phu nhân.

Mang theo trà của đại phu nhân đến, Như Ý vội vàng đi vào trong viện của nhị phu nhân.

“Nô tỳ tham kiến nhị phu nhân, nơi này có hoa trà lần trước đưa đến cho người, lần trước nô tỳ thấy người yêu thích, lần này lại mang đến!” Như Ý cố gắng bình tĩnh bước từng bước vào.

Ngược lại nhị phu nhân vẫn rất tự nhiên nhận lấy hoa trà, nhưng mà ánh mắt nhìn Như Ý vẫn luôn mang theo chút dò xét.

“Ngươi xác định, trà này giống với lần trước?” Nhị phu nhân nói lời này quá mức sâu xa, ánh mắt nhìn Như Ý lại càng sắc bén.

Như Ý không hiểu rõ ý tứ của nhị phu nhân, vẫn cẩn thận từng li từng tí mà đáp: “Tất nhiên phương pháp làm giống nhau, Như Ý không dám lừa gạt!”

Hiếm khi nhị phu nhân thấy Như Ý cung kính khiêm tốn đến vậy, rủ mắt suy nghĩ, bà ta cảm thấy chỉ sợ Như Ý vẫn còn có lời muốn nói.

“Có phải ngươi có chuyện muốn hỏi ta không?” Anh mắt của nhị phu nhân sắc bén.

Mặc dù trong lòng Như Ý sửng sốt, nhưng vẫn rất chú ý biểu cảm và động tác của nhị phu nhân, cô cũng không chắc thái độ của nhị phu nhân đối với mình, chỉ là nhìn nhị phu nhân, nghiêm túc đáp lời: “Nô tỳ không có chuyện nào khác, chỉ là coi như đến tùy tiện tâm sự với nhị phu nhân, chỉ là không muốn nhị phu nhân cho rằng Như Ý có mưu đồ khác, nếu như vậy, nô tỳ xin được cáo lui!” Như Ý phát hiện thái độ hôm nay của nhị phu nhân có chút không đúng, cũng không dám nhiều chuyện, cảm thấy vẫn nên rút lui sớm mới tốt.

Nhưng mà hôm nay cô muốn rời khỏi, nhị phu nhân lại không thuận theo.

“Ngươi thật to gan, ta cho ngươi đi rồi sao?” Nhị phu nhân vỗ mạnh lên mép bàn, tức giận đứng dậy trước mặt Như Ý.

Cả người Như Ý chấn động, quỳ trên mặt đất nhìn nhị phu nhân một cái: “Nô tỳ không có ý này, nô tỳ chỉ sợ ở lại đây làm bẩn mắt nhị phu nhân!”

Nhị phu nhân nhìn cơ thể đang run rẩy của Như Ý, vẻ mặt hòa hoãn hơn, ngồi lại vị trí của mình lần nữa, giọng điệu dịu dàng: “Tốt nhất là đừng có ý gì, phải biết, ta cũng không dễ lừa như vậy, về phần hoa trà đại phu nhân cho này, ngươi lấy về đi, thuận tiện mang theo câu này, muốn giở trò gì, tốt nhất rõ ràng, đừng có mà sợ bóng sợ gió như vậy!”

Dường như lời nói này của nhị phu nhân đã hoàn toàn vạch mặt, Như Ý hơi sửng sốt vì sao nhị phu nhân biết chuyện này, nhưng bây giờ quan trọng chính là, thế mà mình lại trở thành bia đỡ đạn của hai người này, nếu như cô trở về nói rõ ràng với đại phu nhân, cũng không biết mình còn có thể tiếp nhận lửa giận của đại phu nhân không.

“Còn ngốc ở chỗ này làm gì, không mau mang đồ đi!” Nhị phu nhân phẩy tay áo một cái, hòa trà trong tay a hoàn bên cạnh rơi trên người Như Ý, trượt xuống trước mặt cô.

Chuyện này Như Ý làm không tốt, ngược lại rước lấy nước bẩn cho mình, bây giờ nếu như bản thân đã hãm sâu trong đó, nếu như Băng thật sự xảy ra chuyện gì, mình còn có thể cứu thế nào đây, nếu như cho Hàn dùng vũ lực giải quyết cũng không ổn lắm.

Nhìn bóng lưng hoảng loạn rời đi của Như Ý, nhị phu nhân cảm thấy chiêu rung cây dọa khỉ của mình dùng rất tốt.

“Nhị phu nhân, người thật bá đạo!” Một a hoàn nhìn thấy nhị phu nhân hiếm khi bày ra sắc mặt vui vẻ, nịnh nọt khen ngợi.

Nhị phu nhân lại còn cười rộ lên đắc ý, luôn luôn khiến bà ta phải nói lời ác, nhưng cũng không coi như là thắng, mục đích cuối cùng của bà ta ngoài báo thù quan trọng nhất thì chính là người kia.

Lúc này Vệ quốc công đứng trong lao, túm lấy tóc Băng, sớm đã không còn vẻ mặt khiến người ngoài khen ngợi, chỉ là trưng ra vẻ mặt bỉ ổi.
“Ngươi nói xem, sao đồng bọn của ngươi có thể nhẫn tâm như vậy, nhìn ngươi hãm sâu trong đó, còn có thể thờ ơ, đối với bạn bè như vậy, ngươi cảm thấy còn có cái gì có thể dựa vào chứ!”

Vệ quốc công vừa nói, hơi thở còn phả lên mặt Băng, khiến Băng cảm thấy muốn nôn khan: “Hừ, bạn bè của ta thế nào không cần ngươi bình phẩm!” Trái lại Băng rất mạnh mẽ không chịu khuất phục phun một phát lên mặt Vệ quốc công, hoàn toàn mặc kệ sắc mặt Vệ cuốc công ngày càng kém.

“Nha đầu thối, ngươi còn muốn mạnh miệng, đáng tiếc xinh đẹp thế này, ngươi nói xem, gương mặt này mang đi hầu hạ, có phải rất thoải mái không!” Vệ quốc công ở trước mặt người ngoài ra vẻ đạo mạo cỡ nào, từ trước đến nay chưa từng có ai nghĩ ông ta lại là người như vậy, mặc dù ông ta cũng nghĩ đến việc động đến Như Ý, nhưng mỗi lần đều bị Như Ý lấy được lý do trốn thoát, mà bây giờ Như Ý vẫn có tác dụng, chờ đến khi không còn tác dụng, vậy ông ta muốn làm thế nào, cũng không thể biết.

Băng nghe Vệ quốc công nói như vậy, cả người lạnh lẽo vô cùng, loại lạnh lẽo xuyên suốt từ trong ra ngoài.

Phụ nữ, nếu như để ý, vậy thứ sỉ nhục cô sợ nhất, đó chính là bị người chà đạp thế này.

Mặc dù Băng kiên cường hơn nữa cũng không chịu được sỉ nhục thế này, nhìn thân thể ngày càng đến gần của Vệ quốc công, còn có biểu cảm dâm dục trên mặt ông ta, cô run rẩy không ngừng lui về sau, nhưng xích sắt trên tay trên chân khóa chặt khiến cô không có bất kỳ hi vọng gì.

“A.”

Tiếng kêu tê tâm liệt phế của cô vang vọng toàn bộ chân trời.

“A!” Như Ý kinh hô môt tiếng, ngồi bật đậy, vừa rồi cô mơ đến cái gì, đó là Băng sao? Sẽ không, Như Ý không ngừng an ủi chính mình, nói với chính mình thậm chí là thôi miên chính mình, đây không phải sự thật.

Nhưng cô biết, đây cũng chỉ là hi vọng của cô mà thôi, nếu như cô không nhanh chóng, vậy tất cả đều có thể trở thành sự thật.

Khi Như Ý xuất hiện trong viện của đại phu nhân, lòng cô thấp thỏm vô cùng.

“Sao ngươi lại đến đây?” Đại phu nhân hỏi câu này lại có chút gượng ép, trước đây bà ta chờ Như Ý đến, nếu không sẽ gọi Như Ý đến, lần này lại tỏ vẻ như vậy.

Đại phu nhân còn nhớ rõ ngày đó dì Mộng nói với mình: “Nếu như ngươi hối hận muốn đền bù tổn thất người xưa, như vậy thì tìm đến kẻ đầu sỏ lúc trước, tất nhiên người kia chính là nhị phu nhân, hơn nữa nhà của ngươi, chồng của ngươi, không phải đều vì bà ta mà không còn sao? Không cần hèn hạ như vậy, tất cả nịnh nọt, tất cả tài nguyên có thể dùng, ngươi đều có thể lợi dụng, dù sao bây giờ ngươi vẫn là đại phu nhân, không cần phải chờ đến khi bà chẳng còn là gì, ngươi muốn làm cũng không làm được!”

Lợi dụng tất cả tài nguyên, chẳng phải cũng bao gồm cả Như Ý ở trong đó sao? Hơn nữa bà phát hiện không biết từ lúc nào Như Ý đã hãm sâu vào trong đấu tranh của các bà rồi, nếu đã luôn là vậy, vậy thì để cuộc đấu tranh này bắt đầu từ cô đi.

Như Ý không ngờ đại phu nhân lại nói câu này đầu tiên, nhớ đến thái độ của nhị phu nhân với mình, đột nhiên cô hiểu ra phía sau vẫn còn một người, mặc dù không biết mục đích của người kia, nhưng đứng giữa đại phu nhân và nhị phu nhân, tất nhiên cô hi vọng đại phu nhân nhị phu nhân đấu tranh ác liệt hơn, mà chính mình coi như linh hoạt đứng giữa hai người.Trong lòng Như Ý vẫn lo lắng chuyện của Băng, càng không ngừng tự nói với mình, không nên làm bừa, bình tĩnh.

“Nô tỳ chỉ là thay mặt nhị phu nhân truyền lời, không biết đại phu nhân có cho phép nô tỳ nói không?” Như Ý vẫn duỗi cổ chờ đao đến.

Nhưng mà không ngờ đến đại phu nhân nghe thấy lời này lại mỉm cười, thậm chí nụ cười mang theo âm hiểm: “Ngươi nói ngươi nhắn lời thay nhị phu nhân, vậy được rồi!”

Như Ý rất khó hiểu vì sao đại phu nhân biết nhị phu nhân có lời lại vui vẻ như vậy, mặc dù nghi ngờ, nhưng vẫn thật thà đáp.

“Vâng!” Như Ý trả lời xong, lẳng lặng chờ đại phu nhân nói tiếp.

Không ngờ đại phu nhân lại không ngừng lẩm bẩm: “Tốt tốt tốt...” Tiếp theo nói thêm một câu: “Có nghĩa là nhị phu nhân cũng đã uống trà ngươi mang đến rồi?”

Khi Như Ý nghe thấy đại phu nhân nói như vậy, cô biết trà này tất có vấn đề, nhưng cô không hiểu là, vì sao mình uống lại không sao?

“Nhị phu nhân uống một lần, lần thứ hai, nhị phu nhân biết là đại phu nhân tặng trà, sai nô tỳ mang trà về, hơn nữa, hơn nữa còn bảo nô tỳ mang theo một câu về!” Như Ý vừa nói vừa chú ý thay đổi trên mặt đại phu nhân.

Nhưng mà lần này cô tính sai rồi, nụ cười trên mặt đại phu nhân lại càng sâu hơn, liên tục nói không không cần, không cần, không có thêm biểu cảm nào khác: “Lời kia không cần nói, ngươi không nói ta cũng đoán được đại khái, cũng không cần nói làm phiền tai ta!”

Như Ý nghĩ xem nên tiến hay là lui, xem ra dường như đại phu nhân rất vui vẻ, có lẽ mình có thể hỏi chút gì đó?

“Nói đi, ngươi có yêu cầu gì, nói cho ta, bây giờ ta đang rất vui vẻ, bây giờ ngươi nói cho ta biết, có lẽ ta có thể giúp ngươi, đó là công lao mà ngươi nên được hưởng!” Hiếm khi đại phu nhân hào phóng nói với Như Ý như vậy, trái lại khiến Như Ý có chút bất ngờ, nhưng bây giờ liên quan đến sống còn của Băng, cô không có cách nào ngại ngùng nữa.

“Nô tỳ chỉ là muốn biết có phải gần đây bắt được một nữ thích khách không?” Khi Như Ý nói lời này mạo hiểm biết bao nhiêu, phải biết một a hoàn bình thường sẽ không hỏi chuyện này.

Quả nhiên ánh mắt đại phu nhân nhìn Như Ý hơi thay đổi: “Ngươi muốn biết chuyện này làm gì?”

Như Ý giật mình, cô cũng không biết mình có lý do gì có thể thuyết phục đại phu nhân.

Nhưng mà sau khi đại phu nhân hỏi một câu như vậy, đột nhiên thay đổi: “Được rồi, cũng không lừa ngươi, thật đúng là có một người, dường như dáng vẻ rất trẻ, ngươi nói xem trẻ như vậy xinh đẹp như vậy, sao lại muốn làm một tên thích khách chứ!”

Đại phu nhân nói rất tùy tiện, nhìn Như Ý sâu xa nói: “Về sau, ngươi làm việc đừng nên đứng sai chỗ hay đi nhầm đường đấy, bằng không sẽ rất thảm.”

Như Ý không hiểu ý tứ trong những lời này của đại phu nhân, cô chỉ biết lúc này trong lòng cô rất lạnh, trong đầu cô xuật hiện hình ảnh cô gái kia xảy ra chuyện, một loại đau nhức lan tràn ra cả cơ thể, khiến cho cô muốn lui cũng không lui được.

“Được rồi, ngươi lui ra đi, ta muốn ra ngoài, đã lâu rồi không vui vẻ như vậy.” đại phu nhân vịn vào a hoàn bên cạnh, bước từng bước ra cửa, vị trí kia đã từng là chỗ mà Như Ý đứng, loại biểu cảm kia cũng từng là thứ Như Ý nên có, nhưng dường như tất cả đều đã thay đổi.

“Lão gia...” Một người nói nhỏ vài câu bên tai Vệ quốc công, sau đó ngoan ngoãn đứng ở một bên.

Vệ quốc công tỏ vẻ không thể tưởng tượng nổi: “Ngươi chắc chắc chứ.”

Đối với tin tức nô tài báo lên, lần đầu tiên ông ta cảm thấy không xác định đến vậy.

Nhưng cũng không lâu lắm, trên mặt ông ta lộ ra vẻ cao thâm khó lường: “Vậy tất nhiên chúng ta phải tìm được trước hắn, đến lúc đó mới có tiền đặt cược!”

Người báo tin lui ra, Vệ quốc công vẫn tỏ vẻ đắc ý như vậy, phải nói là đắc ý như gió xuân.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau