CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Nó mắc bẫy rồi

Trác Vân Phong nói: “Vậy rốt cục là chuyện gì? Con nghe người ta đồn rằng, gần đây trong kinh thành xuất hiện một cao thủ dùng kiếm ẩn danh, biệt danh Hắc Trường Vi, có phải ông nội đang nhắc đến chuyện này không?”

Trác lão gia nói: “Phong Nhi, Hắc Tường Vi tuy giết người cướp của, nhưng hắn cũng là người chính nghĩa, chỉ giết bọn hải tặc cướp bóc, những tên vô lại tội chất đầy mình. Cho dù phải bắt Hắc Tường Vi, thì đó cũng là chuyện của nha môn, không liên quan gì đến Phủ Trác Vương chúng ta. Công, Phú, Phong Nhi bế quan luyện kiếm một năm, vừa mới xuất quan, con hãy kể lại cho nó biết.”

Trác Công Phú nói: “Vâng, thưa cha.”

Trác Vân Phong tò mò hỏi: “Ông nội, cha, rốt cục là chuyện gì? Con vừa xuất quan, ông nội còn chưa kịp kiểm tra võ công của con tiến bộ đến đâu. Bình thường ông nội quan tâm nhất là võ công có tiến triển hay không, tại sao mấy ngày này mọi người đều nghiêm túc như vậy? Ông nội hình như cũng không quan tâm võ công của con rồi.”

Trác Công Phú nói: “Phong Nhi, con còn nhớ Mộ Dung Thiên không?”

Trác Vân Phong gật đầu: “Đương nhiên con nhớ! Mộ Dung Thiên là quan trong phủ Trác Vương chúng ta, trước đây là phó tướng của quân Thanh Long, một tay hai rìu công lực rất mạnh, là một cao thủ khó tìm. Lúc nhỏ, ngài ấy thường xuyên chỉ điểm giúp con luyện võ. Nhưng ba năm trước ngài ấy đã lên chức, được điều đi làm thống lĩnh Cấm Vệ Quân trong kinh thành, con rất hiếm khi gặp ngài ấy. Nhưng ngài ấy trung thành với triều đình, cũng trung thành với phủ Trác Vương chúng ta, là một anh hùng đáng kính trọng.”

Trác Công Phú gật đầu, đau buồn nói: “Ngài ấy đã chết rồi!”

Trác Vân Phong kinh ngạc: “Mộ Dung…ngài ấy chết rồi?” Một người võ công cao cường, sao lại chết được?”

Trác Công Phú nói: “Ông ấy không phải bị người giết, mà là bị một con ma thú hung dữ giết!”Trác Vân Phong nói: “Ma thú? Có phải con ma thú rừng Thương Kỳ trong truyền thuyết không ạ?”

Trác Công Phú nói: “Ma thú đã tuyệt chủng, biến mất khỏi đất liền từ một trăm năm trước rồi mà, nghe nói ở nơi lạnh nhất phương Bắc, trong rừng Thương Kỳ chỉ còn một con ma thú may mắn duy nhất còn sót lại. Nhưng, gần đây ở gần vịnh Tiềm Long ở phía Bắc kinh thành xuất hiện một con ma thú hung ác…chó ngao Tử Kim hai đầu!”

“Ngao Tử Kim hai đầu? Trong sách sử có ghi gì về ma thú ăn thịt hung ác thời hồng hoang không? Trên thế giới này thật sự có dị thú hai đầu tồn tại sao?”

“Đúng vậy! Ma thú xuất hiện trong thế giới loài người, là điềm báo hiểm ác! Chỉ trong thời gian chưa đầy một tháng, ma thú đã thảm sát hàng trăm bách tính vô tội, cướp vô số gia súc gia cầm, làm cho lòng người hoang mang, nhân dân kinh thành lâm vào nguy hiểm.”
“Con súc sinh này gậy họa cho con người! Sao có thể không giết!”

“Cấm Vệ Quân đã phái quân đi giết con ma thú gây họa cho chúng sinh ấy, nhưng, tất cả đều đi mà không thể trở về… Mộ Dung thúc thúc của con, cũng trong số đó.”

“Ma thú hung ác đến vậy ư? Phủ Trác Vương chúng ta sao có thể khoanh tay đứng nhìn?”

“Đây là lí do tại sao bọn ta đợi con xuất quan. Ý của ông nội con là mong con lần này có thể dẫn đầu các cao thủ của Trác gia đi giết ma thú! Phong Nhi, lần này đi vô cùng nguy hiểm, nếu con không thể nắm chắc được…”

“Không! Con có thể!”

Trác Vân Phong nói: “Ông nội, cha, các vị thúc thúc, bá bá, Phong Nhi vẫn luôn biết mọi người yêu thương con hết lòng, từ nhỏ đến lớn, mọi người luôn cho con những điều tốt nhất! Thậm chí đến võ công của con cũng nhờ ông nội và các vị thúc thúc chỉ giáo. Phong Nhi có được ngày hôm nay, đều nhờ vào sự chăm sóc, nhờ tâm huyết của mọi người. Lần này đi tiêu diệt ma thú, nhiệm vụ nguy hiểm gian nan, Phong Nhi biết ông nội và mọi người muốn thử năng lực của con, con nhất định sẽ cố gắng hết mình, không để mọi người thất vọng!”

Trác lão gia tán thưởng gật đầu: “Phong Nhi, con thật thông minh, vừa chỉ điểm đã hiểu. Không uổng phí công lao dạy dỗ của ta. Nếu lần này con có thể thống lĩnh cao thủ Trác gia đánh thắng ma thú, thì không chỉ trừ hại cho dân, mà còn có thể nổi danh thiên hạ, lập uy danh, có sự trợ giúp lớn cho thành tựu sau này của con. Lần này, không chỉ là thử khả năng của con, mà còn là một cơ hội để con kiến công lập nghiệp!”

Trác Vân Phong nói: “Ông nội, ông yên tâm, con sẽ không làm ông thất vọng!”

Chương 32: Nó mắc bẫy rồi

Sau hơn một giờ thảo luận căng thẳng, rốt cuộc đã xác định kế hoạch chi tiết cho nhiệm vụ lùng giết ma thú lần này. Trác Vân Phong dẫn đầu, cùng tám đại cao thủ Trác gia đi vịnh Tiềm Long lùng giết ma thú. Trong tám đại cao thủ thì có hai anh em Trác Công Phú cùng Trác Công Quý. Sáu người khác đều là cao thủ số một số hai của Trác gia.

Sau khi phân xong nhiệm vụ, Trác lão gia giữ lại hai con trai Trác Công Phú cùng Trác Công Quý dặn dò.

"Lão đại, lão nhị, hai người huynh đệ các con vẫn luôn rất chững chạc, lần này ta giao Phong Nhi cho các con, sự an toàn của Phong Nhi là trên hết, hiểu không?"

Trác lão gia dặn dò đi dặn dò lại. Ông không hy vọng Trác Vân Phong – người duy nhất có khả năng thừa kế Phủ Trác Vương xảy ra chuyện, không bắt được ma thú không sao, quan trọng nhất là người phải an toàn.

Trác Công Quý nói: "Cha yên tâm. Chúng con sẽ thề bảo vệ Phong Nhi, nó là hy vọng duy nhất của Phủ Trác Vương chúng ta tương lai."

Trác lão gia đột nhiên hỏi: "Lão Nhị, trong tất cả huynh đệ con thông minh nhất cũng kín đáo nhất, con biết vì sao lần này ta muốn cho Phong Nhi tự mình dẫn đội không?"

Trác Công Quý nói: "Ý cha là muốn cho Phong Nhi chiến đấu rèn luyện, trưởng thành từ trong nguy hiểm..."

Trác lão gia không nói gì.Trác Công Quý kinh ngạc hỏi: "Chẳng lẽ cha còn có thâm ý khác?"

Trác lão gia gật đầu: "Con quả nhiên là người thông minh nhất Trác gia! Rèn luyện năng lực lãnh đạo của nó và tạo chiến công tất nhiên là rất quan trọng, nhưng những thứ này đều là nguyên nhân mặt ngoài."

"Vậy nguyên nhân thật sự là gì?"

"Ma hạch!"Trác lão gia nói ra chữ hai nặng nề vạn cân.

"Ma hạch? Là thứ gì?"

"Trong cơ thể ma thú ẩn chứa một viên nội đan giữ sinh mạng, ma thú càng mạnh, sức mạnh ma hạch trong cơ thể càng lớn, sức mạnh của ma thú là tới từ ma hạch."

"Không ngờ lại có chuyện như vậy?"

"Đây chỉ là một truyền thuyết, là thật hay giả còn cần các con đi thăm dò. Nhưng sách cổ nói ma hạch trong cơ thể ma thú có sức mạnh tinh nguyên to lớn, nếu người bình thường nuốt một viên ma hạch, có thể cường thân kiện thể, kéo dài tuổi thọ. Nếu người tu luyện võ nuốt ma hạch, thì có thể tăng cường nội lực, giúp gân mạch khí lực mạnh mẽ, võ công một ngày tiến triển ngàn dặm! Sau khi các con săn giết ma thú, nhất định phải thừa dịp nó chưa chết hẳn, mổ bụng của nó, lấy ma hạch ra để cho Phong Nhi ăn!"

Trác Công Quý bừng tỉnh hiểu ra: "Cha, thì ra cha suy nghĩ vì nó nhiều như vậy. Phong Nhi bế quan một năm, công lực đã tiến đến tầng cao nhất trong bảy tầng, đột phá tầng bảy, cảnh giới tầng thứ tám cũng trong tầm tay! Nếu như được ăn ma hạch, thêm sức mạnh cường đại, nó có thể một tay đột phá bảy tầng, trở thành cao thủ cấp tám dưới 25 tuổi đầu tiên của vương triều Thiên Tống!"

Trác lão gia nói: "Nhờ sự chăm sóc hết lòng của chúng ta, Phong Nhi võ công tiến triển thần tốc, tuổi còn trẻ đã trở thành cao thủ trẻ tuổi tài năng xuất chúng thiên hạ. Nếu như mượn sức mạnh tinh nguyên của ma hạch, nó được nâng lên một tầng nữa, thì trong những hậu bối trẻ cùng lứa, sẽ không còn ai có thể vượt qua nó…đợi trăm năm sau, Trác gia cũng khó có thể sa sút!"

Chương 33: Bị thương

"Cha, con xin thay kẻ bất hiếu kia quỳ bái tạ ơn dưỡng dục của cha!" Trác Công Phú quỳ xuống.

Trác lão gia nhẹ giọng nói: "Đứng lên đi. Phong Nhi không chỉ là con trai con, mà còn là hy vọng của Trác gia chúng ta! Ta dạy dỗ nó không phải chỉ vì con, cũng không phải là vì ta, mà là vì mấy trăm năm cơ nghiệp của Trác gia!"

Hai ngày sau.

Trải qua sự sắp xếp kế hoạch kín đáo, Trác Vân Phong dẫn tám đại cao thủ Trác gia võ trang đầy đủ, tiến vào vùng nguy hiểm vịnh Tiềm Long.

Vịnh Tiềm Long địa hình vô cùng hiểm trở, vừa có rừng cây rậm rạp, lại có thung lũng trập trùng, có vài thôn trang nhỏ lác đác dưới núi.

Nhân dân làm nông trong thôn cùng thợ săn đều đã chạy tị nạn vào kinh thành thoát thân, trong vòng trăm dặm không có người ở.

Trác Viễn Hải giỏi nhất là truy lùng bằng mùi hương, dò tìm ở gần mấy ngọn núi hồi lâu, sau đó chỉ vào một đỉnh núi đầy mây ở xa xa nói: "Nơi ít mùi chim muông nhất là ở hướng kia, là nơi chó ngao Tử Kim hai đầu thường ra vào, chim muông bình thường sẽ trốn tránh đi, vì vậy nơi không có mùi chim muông nhất là nơi ma thú thường qua lại!"

Trác Vân Phong nhìn một đám mây như ẩn như hiện trên đỉnh núi xa xa, nói: "Dốc núi hiểm trở, lại to lớn nguy nga, thừa dịp sắc trời chưa tối, chúng ta đi qua xem một chút, nói không chừng có thể gặp được ma thú. Nhị thúc, thúc thấy thế nào?"

Lão Nhị Trác Công Quý ở Trác gia luôn luôn có danh xưng là quân sư, vì vậy Trác Vân Phong muốn nghe theo ý kiến của Trác Công Quý đầu tiên. Thật ra thì hắn cũng biết, ngoài mặt hắn là thủ lĩnh đoàn người. Nhưng hắn còn trẻ, kiến thức nông cạn, thiếu kinh nghiệm, chỉ là một thủ lĩnh trên danh nghĩa mà thôi.

Trác Công Quý nói: "Cháu là thủ lĩnh, cháu làm chủ là được."

Trác Vân Phong nói: "Đêm tối sẽ khiến chúng ta hành động khó khăn hơn, nhìn sắc trời hẳn phải ba giờ nữa mới tối, trước mắt với tốc độ của chúng ta, không cần tới một giờ đã có thể tới được ngọn núi kia. Chúng ta chia hai đội, nhị thúc ngài dẫn một đội, cháu cùng cha dẫn một đội, bao vây trái phải đỉnh núi đó, gặp phải nguy hiểm còn có thể tiếp viện lẫn nhau, không để toàn bộ rơi vào nguy hiểm, nhị thúc nghĩ thế nào?"

"Rất tốt."
"Vậy thì lên đường thôi."

Lập tức, chín người chia làm hai đội, Trác Công Quý dẫn ba người, Trác Vân Phong dẫn bốn người, tiến vào phía trước đỉnh núi từ hai phương hướng trái phải.

Đi dần vào gần ngọn núi, chướng khí nồng nặc, bóng cây che đầy trời.

Mọi người men theo mùi, tung tích, dần dần hội họp ở một nơi.

Trác Viễn Hải nói: "Ma thú ở phía trước!"

Trác Vân Phong có chút lo lắng hỏi: "Hải thúc, thúc chắc chắn chứ?"

Trác Viễn Hải nói: "Ta theo dõi con mồi ba mươi năm, cho tới bây giờ chưa từng có sai lầm. Về võ công ta không dám tự nhận là đệ nhất, nhưng nếu về theo dõi con mồi, ta nhận thứ hai không ai dám nhận thứ nhất!"Trác Công Phú nói: “Khả năng theo dõi của Viễn Hải đệ nhất thiên hạ, không ai bằng. Hắn nói ma thú ở trước mặt, thì không sai được."

Trác Vân Phong giơ lên trường kiếm trong tay, ngưng tụ nội lực, nín thở tiến đến gần hơn...

"Chúng ta từ từ tiếp cận, chớ kinh động súc sinh kia, tốt nhất là thừa dịp nó chưa kịp chuẩn bị bắt trọn một lưới, tránh thương vong. Cha, Hải thúc thúc, hai người ở phía sau tiếp ứng, con đi lên trước thăm dò tình hình một chút."

"Ầm!"

"Phì!"

"Leng keng!!"

Phía trước đột nhiên truyền tới tiếng đánh nhau của binh khí, thỉnh thoảng đi đôi với mấy tiếng thú gầm kinh thiên động địa...

"Gay rồi! Nhị thúc bọn họ gặp phải ma thú!"

Trác Vân Phong cầm kiếm, vọt vào chỗ sâu trong rừng thật nhanh..."

“Phong Nhi, cẩn thận đấy."

Hai người Trác Công Phú cùng Trác Viễn Hải cũng cầm vũ khí lên, cẩn thận bay vào rừng, bọn họ không thể để cho một mình Trác Vân Phong vào như vậy, nếu xảy ra chuyện phải làm thế nào?

Chương 34: Bị thương

Trong rừng âm u, đang diễn ra một trận quyết chiến sinh tử kinh tâm động phách. Mặt đất rung lên từng đợt, giống như động đất vậy.

Rừng cây phía trước vang lên tiếng kiếm leng keng, những cây cổ thụ chọc lung lay không ngừng như cỏ trong gió mạnh.

Rất nhanh sau đó, vật khổng lồ hiện thân.

Khoảnh khắc nhìn thấy vật khổng lồ hung mãnh kia, đám người Trác Vân Phong sợ ngây người!

"Ma thú viễn cổ, to quá!" Một con cháu Trác gia ngước đầu thán phục.

"Đây chính là chó ngao Tử Kim hai đầu trong truyền thuyết sao?"

Trác Viễn Hải săn bắt ba mươi năm, lần đầu tiên thấy con mồi khổng lồ hung mãnh như vậy. Con thú lớn nhất hắn từng săn là hổ, nhưng giờ nhìn con vật trước mắt này, hổ chỉ nhỏ như con kiến.

Ma thú trước mắt này, cao chừng hai tầng lầu, thân thể khổng lồ, dáng người như chó ngao, có hai đầu, răng nanh sắc bén, con ngươi phát ra ánh sáng hung tàn.

"Công kích nhanh lên! Đừng đứng sững ra đó nữa!"

Trác Công Quý cả người máu dầm dề, một thanh kiếm đã sớm gãy lìa, hắn và toàn đội toàn bộ bị thương. Ma thú hung mãnh khó đối phó hơn trong tưởng tượng nhiều, lớn mạnh vô cùng, dữ tợn hung ác, hơn nữa cả người mình đồng da sắt, đao thương không thể làm gì được nó!

Trác Vân Phong thấy đám người nhị thúc đều bị thương, nâng kiếm xông lên: "Cha, cha giúp đỡ nhị thúc cùng những người bị thương khác, Hải thúc, mấy người chúng ta còn sức lực thì làm tiên phong, làm thịt súc sinh này!"

"Ầm!" Hắn không hổ là cao thủ trẻ tuổi nhất đạt cảnh giới thứ 7, một kiếm đâm ra liền như gió táp xuyên vào phần lưng.

"Keng!" Mũi kiếm cọ xát tạo ra một tia lửa.Ma thú giận dữ trợn mắt nhìn Trác Vân Phong, sát khí đùng đùng.

"Phong Nhi, cẩn thận!"

Trác Công Phú quét một chưởng nội lực mạnh mẽ, đẩy Trác Vân Phong.

Một cái đầu của ma thú đang quyết chiến đám người Trác Công Quý, một đầu khác nhào cắn Trác Vân Phong, nếu không phải Trác Công Phú kịp thời đẩy con trai ra, sợ rằng hắn sẽ bị thương ngay tại chỗ. Trác Vân Phong sợ tới mức mặt tái nhợt.

"Súc sinh này quá hung mãnh! Chúng ta chia hai nhóm, công thủ phụ trợ lẫn nhau, giữ sức, từ từ hao hết tinh lực của súc sinh này!"

Trong tất cả, Trác Công Quý võ công cao nhất, cũng bị thương nặng nhất. Bởi vì hắn là chủ lực đối kháng ma thú, hắn một người dẫn dắt công kích nhiều nhất.

Cách tiêu hao sức lực của ma thú hình như đã hữu hiệu, cao thủ Trác gia nội lực thâm hậu, Trác Công Quý không màng thương thế nghiêm trọng, những người khác gìn giữ thực lực, càng đánh càng có tinh thần, hơn nữa cũng từ từ tìm ra một ít sơ hở của ma thú.
"Tấn công vào mắt nó!" Trác Công Quý hét lớn một tiếng.

Các cao thủ Trác gia đã mệt mỏi kiệt sức, cuối cùng cũng tìm được sơ hở của ma thú, chính là mắt ở hai đầu nó. Ma thú này quanh thân mình đồng da sắt, đao thương bất nhập, điểm yếu duy nhất là mắt của nó.

Chín đại cao thủ mệt nhọc liều mạng, chó ngao hai đầu vẫn hung mãnh như cũ.

Cho dù là cao thủ, thể lực của con người cũng có hạn, nhưng ma thú như có sức mạnh vô tận, lấy một địch chín, vẫn chiếm thượng phong.

"Khốn thật! Ta không tin ngươi làm bằng sắt!"

Trác Vân Phong đánh lâu mất đi kiên nhẫn, trường kiếm trong tay như gió táp mưa gào, tập trung nội lực, đánh thẳng vào mắt ma thú.

Trác Công Quý thầm nói: "Không ổn!"

“Thiếu niên không kiên nhẫn, chiến đấu như vậy, ắt sẽ tiêu hao nhiều thể lực."

"Tiếp ứng Phong Nhi! Toàn lực công kích!" Trác Công Quý ra mệnh lệnh công kích cuối cùng.

Tám đại cao thủ trong chốc lát tập trung nội lực và tinh thần, sử dụng bản lĩnh ủa mình, đao kiếm súng thước, đồng loạt ra trận, cuốn lên từng trận cuồng phong, kinh thiên động địa...

" Ầm! Ầm! Ầm!" Trong khoảnh khắc, đất rung núi chuyển.

Ma thú bốn con mắt bị phế ba con, cuối cùng kiệt sức mất đi tri giác!

Chương 35: Bị thương

Trác gia cũng không khá hơn, cánh tay phải Trác Vân Phong bị móng thú cào rách cả thịt, máu dầm dề trông vô cùng kinh khủng, hắn bị thương như vậy cũng coi như là nhẹ rồi.

Trác Công Quý hoàn toàn trông như một người máu, cả người trên dưới không có một chỗ nào còn nguyên, vũ khí trong tay gãy làm hai khúc.

Một cao thủ khác của Trác gia gãy một cái tay, những người khác cũng bị ngoại thương cùng nội thương đủ loại.

Chín đại cao thủ Trác gia điều động đi, thiếu chút nữa toàn quân chết hết, rốt cuộc đánh bại được con ma thú hung mãnh này.

Trác Công Quý nhớ lại chuyện cha giao phó, muốn mổ xẻ bụng ma thú, nhưng lại nhớ ra ma thú đao thương bất nhập...

"Trói ma thú lại, mang trở về vương phủ!"

Trác Công Quý không thể làm gì khác hơn là để cho mấy người thương thế nhẹ hơn trói ma thú lại, sau đó mang trở về vương phủ tính sau.

Sắc trời đã tối.

Phủ Trác Vương đèn đuốc sáng choang, bọn hạ nhân đi đi lại lại vô cùng bận rộn.

Chín bóng người gánh một con dã thú to lớn leo tường từ cửa sau mà vào Phủ Trác Vương.

"Phong Nhi, ngươi cùng các thúc thúc nhốt ma thú vào địa lao, phái người trông chừng nghiêm ngặt! Thừa dịp súc sinh này không tỉnh, rót một ít thuốc mê vào đồ ăn, để cho nó ngủ thêm một lát đi. Để con thú này không tỉnh lại làm loạn! Ta đi gặp ông nội cháu.”"Dạ, thưa nhị thúc."

Trác Công Quý lặng lẽ trở về phòng, thay áo quần sạch sẽ, rồi chạy thẳng phòng tới lão gia tử.

"Cha, là con."

"Vào đi."

"Vâng."

Trác Công Quý gõ cửa vài cái, được đồng ý thì đẩy cửa vào.
Trác lão gia thấy con trai thương thế nghiêm trọng, nói: "Hôm nay đánh một trận thảm quá nhỉ?"

Trác Công Quý thâm trầm nói: "Nhi tử chưa đánh trận nào thảm như vậy! Ma thú này quả thật không phải là giống hung tàn cường hãn bình thường, chín đại cao thủ chúng ta liên thủ quyết chiến tận gần ba giờ, mới miễn cưỡng chế phục nó!"

Trác lão gia nói: "Ma hạch đâu?"

Trác Công Quý lộ vẻ khó xử: "Súc sinh kia cả người mình đồng da sắt, đao thương không vào, lúc ấy mấy người chúng con binh khí cũng hư hại nghiêm trọng, không cách nào mổ bụng lấy ma hạch ra..."

Trác lão gia nói: "Vậy ma thú kia đâu? Thi thể mang về rồi à?"

Trác Công Quý nói: "Ma thú chưa chết, nhưng thể lực đã cạn, ngất đi. Cha nói ma hạch phải lấy ra lúc ma thú chưa chết mới có thể phát huy tác dụng lớn nhất, vì vậy nhi tử đem ma thú mang về vương phủ. Đã kêu Phong Nhi đem súc sinh kia nhốt vào địa lao, chờ cha xử trí."

Trác lão gia vui mừng nói: "Tốt lắm! Tốt lắm! Lão Nhị, lần này ngươi xử lý vô cùng tốt! Ma thú này chính là thần vật dị chủng trong trời đất, ngay cả chín đại cao thủ các ngươi liên thủ cũng suýt nữa không đối phó được nó, có thể thấy nó đã mạnh đến một cảnh giới kinh khủng thế nào. Nếu Phong Nhi có thể nuốt ma hạch của nó, công lực tiến triển đúng là nhanh như chớp, thật là cơ hội ngàn năm có một! Ngàn năm có một!"

Trác Công Quý nói: "Đây là tổ tiên phù hộ Trác gia chúng ta, ban cho một con ma thú! Chỉ cần Phong Nhi có thể trở thành nhân vật nổi bật trong những người cùng lứa, tương lai Phủ Trác Vương sẽ có người kế nghiệp rồi, những khổ cực cùng liều mạng chiều nay cũng cuối cùng cũng không uổng phí..."

"Không xong rồi!

Trác Công Vinh đột nhiên xông vào, hét lớn: "Cha, Nhị ca, nguy rồi nguy rồi!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau