CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 306 - Chương 310

Chương 306: Vợ chồng

“Ở đây có nô tỳ làm, bà làm việc nhanh nhẹn chút!” Lúc dì Ngưu chuẩn bị rời đi, Nhị phu nhân lại thận trọng dặn dò nói, vừa nãy bà ta không hiểu sao lại có cảm giác khiếp sợ và hốt hoảng, khiến bà ta không nhịn được mở miệng nhắc nhở.

Bề ngoài dì Ngưu nhìn rất thật thà, nhưng ánh mắt lúc này lại thư thái bình tĩnh, đi đường cũng mạnh mẽ có lực.

“Này, dì Ngưu?” Như Ý từ bên ngoài làm việc trở lại, lại có thể ở chỗ này gặp được dì Ngưu, điều này làm cho cô hưng phấn, lần trước chia tay ngược lại đã một thời gian dài, cô bởi vì quá bận rộn, thế mà đều quên.

“Như Ý, con đây là đi đâu thế?” Dì Ngưu che giấu tốt tất cả sự sắc bén của mình, trở nên tùy ý mở miệng.

Như Ý nhìn dì Ngưu, thân mật kéo tay bà ta, có chút nũng nịu mở miệng: “Con đi ra ngoài, gần đây có chút bực bội!”

Dì Ngưu liếc mắt nhìn Như Ý, không phát hiện có cái gì khác thường, cười cười nói: “Buồn bực là nên đi ra ngoài, không nên quá mệt mỏi, bây giờ chú Ngưu con không còn nữa, ta cũng xem như có mình con là người thân!” Dì Ngưu kéo Như Ý nói chút chuyện nhà, ngược lại tỏ ra rất có dáng vẻ trưởng bối.

Vừa nhắc tới chú Ngưu, Như Ý nhớ lại ngày khác thường đó, ánh mắt trở nên có chút kỳ lạ, sáp người lại gần bên tai dì Ngưu nói nhỏ: “Dì Ngưu, lần trước con đi xem phần mộ của chú Ngưu, thấy mảnh đất kia tươi mới, người nói xem chú Ngưu có phải đắc tội với người nào hay không? Hoặc là nói các người biết con có thân phận gì, vì không để cho con bị tổn thương, cho nên mới để cho chú Ngưu nhận hết tất cả những điều này!” Nói tới cuối cùng, Như Ý tỏ ra có chút thương cảm, nhìn dì Ngưu mang theo cảm giác quyến luyến và áy náy.

Như Ý tỉ mỉ sức quan sát, còn có lời vừa nãy hỏi khiến dì Ngưu hơi sửng sốt, có điều bởi vì cái loại tín nhiệm đó của Như Ý, ngược lại trái tim thả lỏng, xem ra cô không nhìn ra đầu mối khác.

“Nha đầu ngốc, con suy nghĩ nhiều rồi, chỗ đó mới đào, là bởi vì chỗ an táng trước kia của chú Ngưu con là địa bàn của người ta, chúng ta nghèo mà, cho nên người ta nói cái gì là làm cái đó, không có cách nào! Nếu ông ấy đã xuống đất, con không nên suy nghĩ nhiều nữa!” Dì Ngưu an ủi vỗ vỗ lưng Như Ý.

Như Ý lúc này mới yên lòng gật đầu, đối với người mở mắt đã nhìn thấy, Như Ý luôn có cảm giác lưu luyến, loại cảm giác đó giống như khi chết chìm bắt được miếng gỗ nổi.

“Được rồi, dì Ngưu phải làm việc rồi, con cũng sớm đi về nghỉ ngơi đi!” Dì Ngưu thấy bản thân chểnh mảng, có chút hoảng loạn thúc giục Như Ý, mình cũng chuẩn bị nhanh chóng rời đi.

Như Ý nhìn bóng người dì Ngưu nhanh chóng biến mất ở khúc quanh, lộ ra vẻ mặt khác thường, có điều rất nhanh liền được sự trấn định kia ẩn sâu vào trong người.

Có điều dì Ngưu rời đi, ngay sau đó là một bóng người đi theo biến mất.

Dì Ngưu nhìn quanh bốn phía, không phát hiện gì khác thường, sau đó rẽ vào một gian sòng bạc.

Người áo đen đuổi sát theo, rất nhanh bên trong sòng bạc, người áo đen dời người, người đã lên trên nóc phòng rồi.

“Lão đầu tử, gần đây luôn cảm giác bị người ta theo dõi, ông bên này tình hình như thế nào?” Dì Ngưu vừa thấy chú Ngưu, tỏ ra có chút kích động, dù sao hai người cũng coi là vợ chồng.

Chú Ngưu vừa nghe nói như vậy, trước nhìn xung quanh một lần, ngay cả nóc căn phòng cũng nhìn chằm chằm, có điều may mà người áo đen ẩn ở một cây cột được ngăn lại, bằng không sẽ bị phát hiện.

Lần nữa chắc chắn không có khác thường, chú Ngưu kéo dì Ngưu nói: “Bên này làm ăn còn rất thỏa đáng, vậy bà phải cẩn thận, gần đây luôn cảm thấy có chuyện, nhưng cũng không thể nói là chuyện gì, Nhị phu nhân lại có sắp xếp gì sao?”

Dì Ngưu cũng lập tức trấn định lại nói chính sự: “Nhị phu nhân bảo ông dặn dò với các thương gia, không tiếc bất cứ giá nào cũng phải làm ăn tiếp với Vệ phủ, cho dù vào nơi dầu sôi lửa bỏng!”

Chú Ngưu nhướng mày, ánh mắt lơ lửng ra đằng xa: “Vào nơi dầu sôi lửa bỏng? Cũng chưa chắc đã tốt! Có điều, Nhị phu nhân đã có ân với Ngưu gia chúng ta, chúng ta phải làm được!”

Dì Ngưu nhìn ánh mắt chồng mình kiên định như vậy, cũng rất trịnh trọng gật đầu, giao phong thư trong ngực vào tay chú Ngưu.

“Nơi này ta cũng không thể ở quá lâu, bằng không sẽ bị hoài nghi, còn có Như Ý đối với chuyện phần mộ của ông lần trước đã có chút hoài nghi, hơn nữa ta nhìn thấy gần đây cô ta có thời gian cũng ra khỏi phủ, ông ngàn vạn lần phải chú ý, đừng chạm mặt với cô ta, bây giờ mới biết Nhị phu nhân ban đầu đối với thân phận của Như Ý chắc chắn như vậy, cuối cùng cô ta không phải là vật trong ao sao!”

Nói xong những lời này, dì Ngưu cũng không chần chờ, nhanh chóng rời khỏi lò mổ.

Chú Ngưu nhìn bóng lưng hốt hoảng kia của dì Ngưu lộ ra chút bi thương, lần này còn không biết vợ chồng bọn họ có may mắn bình an vượt qua hay không.

Người áo đen nhìn dì Ngưu biến mất, ánh mắt nhìn chằm chằm thư trong tay chú Ngưu, trong mắt thoáng qua vẻ tinh ranh.

Chú Ngưu nhanh chóng mở thư ra, quét mắt xem lá thư một lần chuẩn bị bỏ vào trong lửa thiêu hủy.

Ánh mắt người áo đen rét lại, thoáng qua vẻ gian trá, người áo đen quăng phi tiêu một cái, chú Ngưu nghe thấy tiếng động, lập tức nhạy bén, nhanh chóng chạy ra ngoài kiểm tra, lá thư trong tay kia tùy ý ném vào chậu lửa.Người áo đen phi thân tóm được lá thư kia, sau đó nhảy biến mất trong gian phòng này.

Tất cả lại yên tĩnh trở lại, chú Ngưu cũng không phát hiện gì cả, mọi thứ hiện lên quá mức yên tĩnh, yên tĩnh đến mức khác thường.

Nhị phu nhân giờ phút này vẫn đang tính toán tiến hành bước kế tiếp trong kế hoạch như thế nào, thậm chí ngay cả kế hoạch hoàn mỹ nhất cũng đã vạch ra xong rồi.

“Lão gia, gần đây có mấy thương gia đều muốn hợp tác với chúng ta!” Một người làm nhìn Vệ quốc công, vội vàng báo cáo.

Vệ quốc công mở mắt ra, lại nhìn thấy Như Ý đứng bên cạnh, còn có sắc mặt cô nặng nề, đi tới.

“Như Ý, ngươi thấy thế nào?” Từ sau mấy chuyện Như Ý xử lý, Vệ quốc công đối với Như Ý lại có độ tín nhiệm, thậm chí ngay cả sắc mặt cũng hòa hoãn rất nhiều.

Như Ý nhíu mày, gật đầu lễ độ với Vệ quốc công, rất nghiêm túc nói: “Nếu như đối phương chỉ là muốn hợp tác, cũng không vội vàng như vậy, nô tỳ lo lắng là có người cố ý làm ra!”

Vệ quốc công vừa nghe Như Ý nói như vậy, sắc mặt hơi kém, cũng khóa chặt chân mày: “Nói như vậy, là có người muốn phá hư chuyện làm ăn của Vệ gia ta, vậy ngươi nói xem nên làm như thế nào?”

Như Ý cười nhẹ, mang theo sự tự tin và trầm tĩnh: “Chờ, để cho bọn họ gần như đổ vào, bọn họ muốn bỏ, cũng phải xem chúng ta có nguyện ý hay không!”

Vệ quốc công bị lây nụ cười của Như Ý, cô nói chuyện hiện ra cái khí chất đó, khiến Vệ quốc công càng phải đồng ý.

“Vậy thì cái này giao cho ngươi đi làm!” Vệ quốc công cười nói.

“Vâng!” Như Ý thận trọng nhìn Vệ quốc công, ánh mắt mang theo kiên định, có điều kiên định như thế nhưng vẫn còn có ý khác.

Khoảng thời gian tiếp theo, Như Ý rơi vào bận rộn, mặc dù cô và Vệ quốc công nói khổ cực như vậy, nhưng phải để cho đối phương thần không biết quỷ không hay cầm tiền mình vùi đầu vào trong làm ăn của bọn họ, đều không phải người ngu, đương nhiên chuyện không dễ dàng như vậy.

“Các ngươi, treo những thứ này lên đi, nói chúng ta mua vào lượng lớn!” Như Ý dặn dò thủ hạ xử lý đồ đạc, khiến đối phương sa vào sương mù dày đặc, để cho các cô ấy đi làm theo.

Bận rộn như vậy cho đến khi Đại phu nhân dẫn theo Vệ quốc công đến một nơi trở thành điểm kết thúc.

“Lão gia, hôm nay lúc thần thiếp đi ngang qua một hẻm nhỏ thỉnh thoảng nghe có người muốn âm mưu làm chuyện bất lợi với Vệ phủ!” Đại phu nhân thay đổi dáng vẻ dịu dàng được lòng người như bình thường, ánh mắt đầy sắc bén.Vệ quốc công quay đầu nhìn về phía Đại phu nhân, tỏ ra có chút nghi ngờ: “Nàng chắc chắn? Là ai?”

Đại phu nhân đương nhiên đã nghĩ xong lời đáp lại, chân thành nhìn về phía Vệ quốc công: “Thần thiếp không biết cụ thể là ai? Chỉ là nghe giọng nói có chút quen thuộc, có điều các nàng ấy vừa nói gần đây hợp tác lượng lớn với Vệ phủ, cuối cùng không tiếc tất cả lại rút tất cả tiền hợp tác!”

Vệ quốc công nhìn Đại phu nhân nói chuyện nghiêm túc như vậy, còn có chuyện bà ta nói cũng đúng lúc là chuyện gần đây gặp phải, ông ta tin tưởng đây không phải là Như Ý nói ra, bởi vì ông ta cũng có điều tra, chuyện này xảy ra tới nay, Như Ý không giao thiệp với bất kỳ người nào.

“Dẫn bổn hầu đi xem, bổn hầu ngược lại muốn nhìn xem ai ăn gan hùm mật gấu thế!”

Vệ quốc công nói xong, xoay người đi về phía trước, sự ngang ngược trong nháy mắt hiện ra ngoài, khiến cho xung quanh cũng lộ ra sự khẩn trương.

Đại phu nhân nhìn bóng người Vệ quốc công, đuổi sát theo, có điều bên khóe miệng kia vạch ra nụ cười được như ý đã tiết lộ đắc ý lúc này của bà ta.

“Tình hình bên kia như thế nào?” Nhị phu nhân giờ phút này ngồi ở trên cao, nhìn người phía dưới, mang theo vẻ ngang ngược nhìn người báo cáo.

Người kia bị khí thế của Nhị phu nhân dọa sợ, vội vàng trả lời: “Tình hình rất tốt, bọn họ cũng mua vào theo lượng lớn, hơn nữa rất nhanh chúng ta sẽ rút tiền ra, người xem...”

Nhị phu nhân giơ tay, ngăn cản hắn tiếp tục báo cáo, lắng tai nghe tiếng vang bên ngoài truyền ra.

“Bịch!” Cửa bị lực mạnh đẩy ra, chỉ thấy Vệ quốc công đen mặt đi vào.

“Nhã Tư, ta không ngờ ta đối xử với nàng như vậy, nàng lại làm như thế!” Vệ quốc công nói mặt đầy thương tiếc, bắt lấy tay Nhị phu nhân bóp thật chặt, không muốn buông tay.

Nhị phu nhân không ngờ rằng thời khắc này Vệ quốc công sẽ xuất hiện ở nơi này, sau đó lại nhìn thấy Đại phu nhân bên cạnh thì sáng tỏ, mặc dù vẫn có chút hốt hoảng, nhưng bà ta liều mạng khuyên bảo mình, đừng hoảng sợ, đừng khẩn trương, ông ta chỉ nghe được một ít, đúng, chỉ nghe được một ít! Sau khi Nhị phu nhân hồi phục cảm xúc của mình như thế.

Làm bộ như một bộ dáng đáng thương: “Người nắm đau thiếp, thiếp làm cái gì chứ? Người biết cái gì?” Nhị phu nhân sẽ không ngây ngốc đi tranh cãi, bà ta chỉ là muốn nhìn xem Vệ quốc công rốt cuộc biết nội tình bên trong được bao nhiêu.

Lúc này Vệ quốc công lại cũng không thương tiếc như ngày thường, nhìn Nhị phu nhân cũng mang theo tàn nhẫn, có điều biểu cảm đó lại chợt lóe lên.

“Nàng tốt nhất là thành thật đừng giả ngây ngô với ta, đừng được tiện ích lại tỏ ra vô tội, ngược lại còn được voi đòi tiên!” Vệ quốc công hất tay Nhị phu nhân ra, mắt liếc qua, hai người bắt Nhị phu nhân lại.

Nhị phu nhân không phản kháng, chỉ là đi ngang qua bên người Đại phu nhân, ánh mắt ác độc còn có căm hận.

Đối với ánh mắt của Nhị phu nhân, Đại phu nhân nhìn bình tĩnh hơn nhiều, không có biểu cảm dư thừa nào, nhìn Nhị phu nhân như vậy từng bước từng bước rời khỏi tầm mắt mình, bóng lưng vắng lặng kia, càng cách xa.

Không biết có phải xuất phát từ yêu hay không, hay là ông ta không muốn múa trống khua chiêng như vậy, dù sao việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, Nhị phu nhân chỉ là bị giam ở trong phòng của mình không thể ra cửa.

Như Ý không nghĩ tới Đại phu nhân lại lợi hại như vậy, tra ra mưu kế của Nhị phu nhân, còn khiến chuyện tiến hành thuận lợi như vậy, thuận lợi đến tất cả đều ở trong kế hoạch của bà ta.

“Ngươi tới làm chi? Xem trò cười của ta sao?” Nhị phu nhân mặc dù không có được sủng ái như ngày thường, nhưng phong thái kia cũng không giảm chút nào, nhìn Như Ý vẫn cường thế như vậy.

Như Ý chỉ là nhìn chằm chằm Nhị phu nhân như vậy, suy đoán bà ta giờ phút này chẳng qua là che giấu hèn yếu của mình, bi thương của mình, điểm này bà ta giống với mình.

“Ngươi không nói lời nào đúng không, không nói lời nào ngươi tới làm gì, ngươi bây giờ không phải là nên giễu cợt ta sao? Chuyện xấu ta làm vô kể thì thế nào? Ngươi có thể làm gì hả? Ha ha! Ngươi thấy không, ta bây giờ vẫn tốt như vậy!” Nhị phu nhân nói còn vứt đồ xung quanh mình, cười điên cuồng.

Như Ý nhìn bà ta như nhìn kẻ điên, mang theo một loại đồng tình, nhưng lại có chút châm chọc, cô nghĩ đến cô gái ban đầu kia, sao có liên quan gì với người bây giờ: “Tiểu Nhã có lỗi gì?”

Cái vấn đề này quấy nhiễu cô quá lâu, cô không tìm được lý do Nhị phu nhân ác độc như vậy, chẳng lẽ thật sự là hở dữ không ăn thịt con, mỗi lần cô đều mâu thuẫn khi đối mặt với Nhị phu nhân.

Chương 307: Tôi biết mình đang làm gì

"Ha ha ha ha, con nha đầu đê tiện bỉ ổi đó..."

"Rầm!" Cái tát này bất ngờ rơi xuống khuôn mặt cười văn vẹo của Nhị phu nhân. Cái tát ấy mang theo tất cả sự giận dữ của Như Ý.

Chỉ là không ai biết cô tát như thế nào. Cho dù không có tát nhưng lại khiến Nhị phu nhân ngậm miệng.

"Bà không xứng chỉ trích cô ấy! Những thứ mà bà nợ tôi sẽ tìm cách đòi lại!" Như Ý cũng không nói nhiều. Hành động của cô đã đưa một đáp án rõ ràng cho Nhị phu nhân rồi.

Như Ý quay người rời đi và chỉ để lại một bóng lưng vừa quật cường vừa kiên định. Cô đã nói cho Nhị phu nhận quyết định của chính cô.

Vào giây phút Như Ý rời đi thì Nhị phu nhân cũng không giả vờ nữa. Bà ta ngồi bệt trên đất, khóc hu hu rất lâu. Những giọt nước mắt này cũng đang chảy ngược vào trái tim của bà ta. Bà ta cũng không muốn như vậy nhưng tất cả đều do trời cao đã sắp đặt. Nếu không thì bà ta sẽ không lợi dụng chính tình yêu của mình, cũng không muốn bị lợi dụng. Bà ta làm tất cả mọi việc chỉ vì muốn phá rối, khiến cuộc đời của tất cả mọi người còn thảm hơn mình.

"Muội muội, nền đất lạnh, vẫn nên đứng dậy thôi! Lão gia không lo cơ thể muội có lạnh hay không thì muội cũng không thể không tự lo cho mình chứ!" Một giọng nói đột ngột truyền từ phía đỉnh đầu Nhị phu nhân xuống.

Nhị phu nhân vừa nghe thấy giọng nói của người đó thì cười chế giễu mình. Bà ta lau đi tất cả nước mắt, kiêu ngạo mà lại hung hăng. Nhưng bà ta lại lùi bước nhìn Đại phu nhân: "Các người cũng đã bàn bạc xong hết rồi. Nếu như đã thích chế giễu ta, vậy thì cứ chế giễu đi. Ta còn chưa nghe đủ đây!" Nhị phu nhân đứng thẳng dậy, vỗ vỗ quần áo trên người và ngồi xuống ghế cố ý khoe khoang sự kiên cường của bà ta.

Đại phu nhân dùng khăn thêu che khóe miệng cười nói: "Muội muội nào dám chứ, cười nhạo ai chứ không dám chế nhạo Nhị phu nhân đây!" Đại phu nhân vừa nói vừa muốn ngồi xuống bên cạnh.

Nhưng có vẻ Nhị phu nhân rất không thích sự xuất hiện của Đại phu nhân: "Bà tưởng bà đã thành công rồi sao? Nói cho bà biết, nếu như không phải ta chết thì chỉ có thể là bà chết. Mọi chuyện năm đó và dáng vẻ bây giờ của bà, ta đều hận đến tận xương tận tủy!" Ánh mắt âm độc của Nhị phu nhân như sắp nhìn thấu Đại phu nhân vậy.

Đại phu nhân thoáng hiện vẻ gượng gạo. Có vẻ sự việc ban đầu bà ta cũng vẫn canh cánh trong lòng, đến nay cũng coi như hơi áy náy. Nhưng loại áy náy này không phải là với Nhị phu nhân mà là với những người và gia đình đó trong quá khứ!

Đại phu nhân nhìn Nhị phu nhân đang phát điên thì cũng không còn hứng thứ ở lại đây nữa. Nên bà ta trực tiếp quay người rời đi.

Nhị phu nhân nhìn bóng lưng đó thì coi đồ vật bên người như Đại phu nhân mà bóp nát.

Lại thu được thư của Hoàng Thượng lần nữa thì Vệ Quốc Công hơi nóng nảy. Điều quan trọng nhất là Hoàng Thượng nói muốn đến Vệ phủ, chỉ là không biết lúc nào sẽ đến. Điều này khiến Vệ Quốc Công càng cẩn thận hơn. Bản thân ông ta vẫn luôn trung thành với Hoàng Thượng, sạo lại để Hoàng Thượng muốn đến Vệ phủ chứ.

Nhưng Vệ Quốc Công lại không biết rằng bắt kỳ tin tức liên quan đến khu lều trại từ thiện đều truyền đến tai Hoàng Thượng. Cho dù cách xa như vậy cũng bị hoàng thượng biết. Vậy thì chỉ có một khả năng mà thôi, đó là hoàng thượng xếp người vào, thậm chí mọi lúc mọi nơi quan tâm đến hành động của ông ta.

"Gọi Như Ý vào đây cho ta!"

Vệ Quốc Công nghĩ đến việc hoàng thượng xếp người vào thì cảm thấy hơi căng thẳng. Ông ta phải bắt đầu tìm hiểu chuyện này.

"Nô tỳ tham kiến lão gia! Lão gia tìm nô tỳ có chuyện gì ạ!" Như Ý vừa bước vào thì đã nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Vệ Quốc Công. Đây là lần đầu tiên cô phát hiện có chuyện khiến ông ta đau đầu, nhưng Như Ý lại giả vờ như không biết gì.

Vệ Quốc Công bây giờ coi Như Ý như người có thể giải quyết mọi chuyện rồi. Mỗi lần ông ta nhìn cô thì ông ta đã cảm thấy chuyện này đã ổn rồi.

"Ừ! Ngươi đi sắp xếp, ta muốn gặp ông chủ của "Khu lều trại từ thiện", muốn thương lượng chuyện hợp tác giữa chúng ta!"

Như Ý hơi phức tạp liếc mắt nhìn Vệ Quốc Công. Không biết điều gì đã khiến ông ta chợt nảy ý nghĩ muốn quen biết ông chủ.

Như Ý trong thoáng chốc không đoán ra ý nghĩ của Vệ Quốc Công, nói chuyện cũng bắt đầu cẩn thận hơn. Chuyện này không thể gấp, cô chỉ có thể từng bước từng bước thăm dò mà thôi.

"Lão gia, chuyện này là?" Như Ý cẩn thận hỏi. Lúc nói chuyện với Vệ Quốc Công cũng rất cảnh giác.

Vệ Quốc Công cau mày nhìn Như Ý: "Ngươi đi sắp xếp là được. Chuyện này vẫn luôn do ngươi làm nên để ngươi đi sắp xếp ta cũng yên tâm!"

Nghe thấy Vệ Quốc Công khen ngợi mình như vậy thì cô cũng biết vấn đề không phải do mình. Vậy còn có một loại khả năng là có người có chức vị cao hơn Vệ Quốc Công muốn biết tình huống xảy ra. Vậy cũng có thể nói là thế lực đứng phía sau Vệ Quốc Công.

"Nô tỳ đi sắp xếp ạ!" Như Ý cũng không nghi ngờ mà lập tức đi làm chuyện của mình.

Từ chỗ Vệ Quốc Công về thì Như Ý vừa tự hỏi thế lực phía sau của Vệ Quốc Công là ai, vừa đi sắp xếp chuyện gặp mặt giữa Hàn và Vệ Quốc Công.

"Đến lúc đó, đối phương nếu như biết cậu không phải người phía sau thì cậu cứ nói hắn không phải ông chủ sau màn. Còn những chuyện khác thì tôi nghĩ cậu biết trả lời như thế nào!" Như Ý vỗ vai của Hàn, hiện lên vẻ cứng rắn lại xảo quyệt. Lúc cô nói chuyện cũng có chút vui mừng, giống như không phải chuyện gì khó khăn.

"Tuân lệnh!" Hàn bây giờ gần như cung kính hơn hồi trước nhiều. Ánh mắt nhìn Như Ý cũng mang theo sự tôn kính.

Như Ý cũng không để ý ánh mắt đó của Hàn. Có lúc khả năng mà cô thể hiện ra ngoài đến cô cũng phải kinh ngạc cảm thán. Nhưng bình tĩnh là tính cách của cô, cô từ trước đến này không dễ dàng để lộ tính cách của mình trước mặt người khác.

"Hàn, tối nay tôi đi thăm vị khách thần bí trong viện!" Nhìn bóng lưng bắt đầu bận rộn của Hàn thì Như Ý đột nhiên nói vậy. Cô rõ ràng nhìn thấy người Hàn đơ lại.

"Như Ý, an toàn là quan trọng nhất. Những chuyện khác có tôi và Băng rồi!" Hàn thế mà lại có chút lo lắng. Như Ý không biết sự lo lắng đó thể hiện điều gì, nhưng...

Tay cô vuốt nửa khối ngọc bội đó. Khối ngọc vốn lạnh như băng, nay không biết vì lý do gì mà khi cô đeo lên người lại trở nên nóng ấm như vậy."Tôi biết tôi đang làm gì!" Như Ý nhỏ giọng khẽ nói nhưng lại khiến người khác khiếp sợ. Đây chính là cô, bá khí ngập trời lại không dễ lộ ra ngoài.

Như Ý nhân lúc Vệ Quốc Công và Hàn đang bàn chuyện thì ẩn mình trong màn đêm tiến vào sân nhỏ.

Lần trước có dì Mộng quen đường dẫn cô đi nên Như Ý cũng tìm được đường đi.

Một cục đá vừa ném ra thì Như Ý có thể nghe thấy mấy người bảo vệ đang di chuyển. Như Ý thông qua đôi tai ngày càng nhạy bén phân biệt được vị trí của mấy người họ.

Nhân cơ hội mấy người họ để lộ sơ hở, mấy cây châm bạc bay qua.

Vài tiếng kêu rên, Như Ý nhìn thấy có mấy người đứng đơ người ở đó.

Nhanh chóng tìm thấy chìa khóa, Như Ý mở cửa ra.

"Á..." Tiếng gào thét từ đâu đó truyền đến.

Như Ý lập tức cầm lấy nửa khối ngọc trong tay. Nhưng vẫn làm kinh hoàng một vài người, những người đó vẫn giống hệt lần trước nhìn ngọc bội. Trong mắt lộ ra vẻ mặt kỳ lạ.

Như Ý nhìn những người này, trong lòng luôn có một loại cảm xúc khó hiểu nào đó quấy nhiễu suy nghĩ của cô: "Tôi dẫn anh đi được không!" Như Ý tưởng rằng anh ta đã bình tĩnh lại rồi. Có khối ngọc bộ này thì người này sẽ không làm gì cô. Chỉ là không ngờ rằng người này chỉ bình tĩnh được chốc lát.

Vào lúc Như Ý chạm vào tay anh ta thì anh ta lại hét chói tai lần nữa.

"Vèo!" Cô ném một thứ vào miệng của người này, người đó cũng chầm chậm dừng lại hành động tự hại mình của anh ta, trở nên yên tĩnh lại.

"Cô làm gì vậy!" Dì Mộng bước đến trước mặt Như Ý, cực kỳ tức giận hỏi.

Như Ý không ngờ rằng dì Mộng lại hung hăng nhường này, bà ta lại hỏi cô như vậy.

"Vậy vì sao bà lại ở đây?" Như Ý luôn có cảm giác dì Mộng có địch ý với cô, nhưng lại nhiều lần cứu cô. Nhưng hành động lần này, Như Ý vẫn có chút không hiểu.

"Ha ha, tôi ở đây là chuyện thường tình. Cô ơ đây mới không bình thường!" Dì Mộng lắc đầu cười, nhưng trong khoảnh khắc lại đứng ở đó. Bà ta một tay nắm chặt lấy tay Như Ý, trong mắt tràn ngập sự khó thể tin tưởng.

"Thứ này sao lại ở..." Dì Mộng đột nhiện dừng lại. Bà ta có hơi không xác định mà kéo người Như Ý lại rồi phi người rời đi.

Như Ý lúc này mới nhớ đến nửa khối ngọc ở trong tay cô, nhìn thấy ánh mắt của dì Mộng cuối cùng cùng hòa hoãn lại.
"Khối ngọc bội này từ đâu đến không thể nói cho bà biết. Nhưng không phải trộm cướp là được!" Như Ý nói một cách rất chính đáng.

Nhìn dáng vẻ cam đoan này của Như Ý thì có vẻ không giống nói dối.

"Cô tốt nhất nói thật! Nếu không cuối cùng có bảo vệ được cô hay không, không phải do tôi quyết định!" Dì Mộng thở dài và buông tay Như Ý xuống. "Thứ này đều rất quan trọng với cô chủ, lão gia và cậu chủ!" Cuối cùng nói một câu như vậy, Dì Mộng biến mất ở sân nhỏ Vệ Phủ.

Từ lần trước từ biệt thì Vệ phủ thiếu đi bóng người của Nhị phu nhân, giống như yên tĩnh hơn nhiều.

Sau sự việc lần trước thì Như Ý không còn quá khích với hành động của Nhị phu nhân như lần trước. Rõ ràng cô đã bình tĩnh hơn nhiều rồi. Cô cũng không biết mình sao lại muốn đi thăm Nhị phu nhân, chỉ là một loại trực giác.

"Nhanh lên! Nhanh lên! Lão già cẩn thận!"

Một thanh âm sột xoạt quen thuộc kích thích tay của Như Ý. Nếu như cô không có nghe nhầm thì giọng nói lúc nãy là của người cô quen mặt nhất, dì Ngưu.

Như Ý đang nghĩ nên chào hỏi như thế nào thì lại bị câu nói tiếp theo của dì Ngưu dọa sợ.

"Lão già, ông không muốn sống sao..."

Như Ý theo ánh mắt của dì Ngưu nhìn qua. Vào lúc ấy cả người cô đều căng thẳng rồi, cũng không biết nên mở miệng như thế nào. Người này thế lại là chú Ngưu, người mà cô tưởng rằng đã qua đời rồi.

Vừa nãy dì Ngưu thế mà lại lo lắng chú Ngưu có sợ chết hay không, nhưng Như Ý cảm thấy dì Ngưu rất khổ và vất vả. Cô vẫn tưởng rằng sự việc của chú Ngưu có thể giấu được dì Ngưu, vậy cô cũng nên trả giá.

"Dì Ngưu, có chuyện gì vậy!" Như Ý bước ra từ phía sau cây. Cô luôn không nhẫn tâm nhìn dì Ngưu lo lắng, dì Ngưu sợ hãi và cả dì Ngưu chịu khổ.

Dì Ngưu kinh ngạc. Lúc bà nhìn Như Ý thì lộ ra vẻ kinh sợ, ngược lại chú Ngưu lại to gan hơn nhiều.

Nhưng Như Ý lại nói trước chú Ngưu: "Chú Ngưu, chú không chết thế sao không quay về. Đã vậy còn lấy dáng vẻ này khiến dì Ngưu đau lòng khổ sở!" Như Ý vừa nhìn đã nhận định chú Ngưu làm tổn thương dì Ngưu.

Hai người nghe thấy chất vấn của Như Ý thì ngược lại bĩnh tĩnh hơn nhiều. Họ liếc mắt nhìn nhau, nhìn về phía đối phương thoáng chốc đã trở thành nhà đóng kịch.

"Như Ý ơi!" Ánh mắt dì Ngưu hơi đau thương, giống như muốn nói gì đó rồi lại không biết giải thích thế nào...

Như Ý thoáng cái đơ người, không biết chú Ngưu rốt cuộc đã gây họa gì?

"Có phải chú Ngưu đắc tội với người nào đó, tất cả bọn họ không muốn tha cho chú Ngưu. Nhưng..."

Như Ý rất nghi hoặc. Đây nếu như là trời cao muốn tác thành cho đôi chim thì rất lãng mạn mà!

"Cô, chính là cô khiến tôi không biết cô đã chết ở nơi nào rồi. Cô còn dám vác mặt ra đây!" Dì Ngưu thoáng đã hiểu lời nói của Như Ý rồi. Nhưng từ vẻ mặt đó, hạnh phúc đó thì Như Ý biết bọn họ cách hạnh phúc không xa rồi.

Cảm giác được động tác ra hiệu của dì Ngưu, chú Ngưu cũng phối hợp đóng kịch một cách hoàn hảo.

"Ông đây muốn đi đâu, liên quan gì đến bà!" Chú Ngưu thoáng trở nên vênh váo đắc ý, nói chuyện cũng rất tục tĩu và khó nghe.

Như Ý cau mày, bước đến trước mặt chú Ngưu. Cô rất tức giận mở miệng nói: "Chú Ngưu tôi không ngờ chú là dạng người như vậy. Chú chẳng lẽ không biết dì Ngưu đã phải sợ hãi lo sợ bao nhiêu vì chú sao. Thế mà chú lại..." Lúc Như Ý nói chuyện lòng đầy căm phẫn.

Cuộc nói chuyện này lại thu hút sự xuất hiện của Nhị phu nhân.

"Ở đây náo nhiệt quá nhỉ!" Đây là câu nói đầu tiên của Nhị phu nhân. Như Ý nghe thấy thế thì đơ người tại chỗ.

Trong lúc Như Ý kinh ngạc thì hoàn toàn không để ý đến sự xuất hiện của Nhị phu nhân. Hơn nữa cũng không có người trông coi. Vậy không phải ở đây có người ngoại cứu Nhị phu nhân sao.

"Dì Ngưu, bà nhanh đi đi, ở đây có tôi rồi!" Như Ý không muốn dì Ngưu chịu tổn thương, vì vậy cô chỉ có thể lựa chọn cách này.

Dì Ngưu giống như rất phối hợp mà đi nghiêng qua người Như Ý. Nhưng bà ta và Nhị phu nhân lại liếc mắt nhìn nhau. Vào lúc lướt qua vài Như Ý thì một con dao đã dạy cho Như Ý một bài học rất hay.

"Bà!" Như Ý lần đầu tiên thấy thất thường như vậy. Đôi mắt cô trợn trừng lên, trong đó tràn ngập sự tuyệt vọng.

Nếu như có một ngày gặp phải người không phải bạn bè đâm cho mình một dao, rồi quay đầu lại hỏi bạn: "Cô là ai?" Nhưng nếu như vào lúc quay đầu lại, bạn lại hỏi: "Sao lại là cô?"

Chương 308: Người phụ nữ này, cô thế mà lại trầm mặc

Loại đau đớn đó không chỉ nỗi đau do dao đâm, còn là một loại đau đớn nhập vào xương tủy, sau đó truyền đi khắp người rồi cuối cùng xé nát trái tim của mình.

Như Ý vào giấy phút này có cảm giác ấy. Cô đột nhiên muốn cười nhạo bản thân. Lúc đầu Tiểu Thúy cũng thế, giờ ngay cả dì Ngưu cũng...

Cũng đúng vào lúc này, suy nghĩ của cô như muốn nứt ra vậy. Ký ức trong đầu cô không ngừng vẫy vùng, từng chút từng chút hành hạ ý chí của cô.

"Ha ha, Như Ý..." Nhị phu nhân ở phía ra nhìn thấy hành động của dì Ngưu thì rất vui. Chính bà ta đã bay qua đây, trong tay còn nắm một thanh đao ngắn. Mắt thấy bà ta như muốn đâm cho Như Ý một đao.

"Bịch!" Như Ý vào lúc đó rất tuyệt vọng, tuyệt vọng đến mức không muốn tránh nhát đao của Nhị phu nhân. Nhưng cô lại nghe thấy một tiếng bịch, không phải tiếng mà chính cô ngã xuống đất.

Vừa mở mắt thì đã nhìn thấy Nhị phu nhân nằm trên đất càng ngày càng cách xa cô. Như Ý lúc này mới xác định Nhị phu nhân bị thương, mà cô được cứu rồi. Mà người cứu cô lại là người đàn ông ở phía sau đang dùng khinh công mang cô bay khỏi đó.

"Người phụ nữ này, cô không biết phản ứng lại sao?" Giọng nói trầm thấp của người đàn ông đong đầy sự quyến rũ truyền đến tai Như Ý.

Như Ý bình tĩnh lại, trầm mặc đợi người đàn ông này dừng lại.

Cuối cùng ở ngoại ô, cũng vì không chịu nổi sự yên tĩnh của Như Ý, cũng có tể cảm thấy nơi này rất an toàn nên người này dừng lại ở ngoại ô. Người đó đặt Như Ý xuống.

"Người phụ nữ này, cô thế mà còn trầm mặc!" Người đàn ông cau mày nhìn người có khuôn mặt mơ hồ trước mặt. Chỉ là mơ hồ cảm thấy khuôn mặt này rất quen thuộc.

Như Ý ghét giọng nói như này. Cô không biết vì sao, chính là một loại mâu thuẫn. Một loại mẫu thuẫn giữa vui và buồn khiến cô muốn trầm mặc mà rời khỏi đây.

Như Ý không để ý gì cả mà xoay người chuẩn bị rời đi. Vết thương trên người cô hoàn toàn bị cô bỏ qua, loại đau đớn này cũng giống như cơm bữa hàng ngày.

"Người phụ nữ này, cô..."

"Xẹt!" Người đàn ông không ngờ rằng Như Ý không những không cảm tạ mình mà lại huyệt hắn.

Nhìn người đàn ông trước mặt, Như Ý cũng không để ý đến tất cả sự ngụy trang của mình.

Máu trên người đã chậm rãi khô lại. Cô muốn rời khỏi đây, còn đi đâu thì chính cô cũng không biết.

Vừa đề khí thì Như Ý đã bay người rời khỏi.

"Chủ nhân! Bây giờ thuộc hạ liền đuổi theo!" Người của người đàn ông đó rất nhanh đã giúp hắn giải huyệt, rồi cung kính nói.

Người đàn ông nhìn phương hướng mà Như Ý rơi đi, lắc đầu: "Để cô ấy đi. Chúng ta vẫn còn gặp lại!" Người đàn ông cười tính kế. Nếu như hắn đã đặc biệt đến nơi này thì còn sợ không tìm được cô sao?

Chỉ là Như Ý cũng không chống đỡ nổi giống như tưởng tượng của cô. Bay khỏi đó không lâu thì cô đã cảm thấy lực bất tòng tâm rồi.

"Bịch!" Một tiếng lại tiếp một tiếng, cuối cùng Như Ý cũng nhìn thấy ký ức bị mở ra. Cô biết ký ức đã chậm rãi khôi phục lại rồi.

Nhắm mắt lại, cô mệt rồi. Nghỉ ngơi một lúc cũng tốt!

"Thật sự không để người khác yên tâm mà, còn không giống trong tin đồn nữa!" Một người đàn ông khác xuất hiện và đón lấy Như Ý. Hắn ta cau mày nói, nhưng cũng không dám có chút chậm trễ nào. Sinh mệnh của Như Ý đang cạn kiệt dần.

Nhị phu nhân vĩnh viễn như vậy. Lúc hành sự là lẽ đương nhiên, sau đó vẫn đương nhiên như vậy. Giống như mọi hành động của bà ta là nên làm. Tất cả giống như có người khác nợ bà ta, bà ta muốn ai trả thì phải lập tức trả lại.

Nhị phu nhân nhận một chưởng cũng không nhẹ, nhưng quyết tâm của bà ta không phải chỉ vì chút chuyện mà biến mất. Bà ta chính là muốn kết thúc một người trước khi Như Ý quay lại.

"Các người nếu như vứt bỏ tất cả mọi thứ thì ta muốn cả Vệ Quốc Công này phải chôn cùng ta!" Nhị phu nhân vào lúc này càng trở nên điên loạn hơn, giống như không có người nào có thể ngăn cản mình vậy.

Đại phu nhân đương nhiên không muốn thấy mọi thứ xảy ra. Bà ta có thể ngăn cản mưu kế của Nhị phu nhân, hoặc mặc kệ Nhị phu nhân. Nhưng nếu như gây hại đến lão gia thì Đại phu nhân giống như con nhím dựng gai, sẽ không để bất cứ ai đến gần thứ mà mình bảo vệ.

"Cô muốn đi gặp Diêm Vương sao?" Đại phu nhân kinh thường nhìn Nhị phu nhân tiều tụy nằm trên đất, cố ý chế nhạo.

Nhị phu nhân cười to, không hề hấn gì.

Đại phu nhân biết điểm yếu của Nhị phu nhân ở đâu, bà ta cũng đâm thẳng vào vết thương của Nhị phu nhân.

"Bà không muốn đợi đến ngày Triết hồi phục sao?"

Đại phu nhân nói xong thì hài lòng nhìn Nhị phu nhân chần chờ do dự. Bà ta chỉ biết câu nói này có tác dụng.

"Nó có thể khỏi sao? Nó... hu hu!" Nhị phu nhân nghĩ đi nghĩ lại thì đã bật khóc rồi, khóc đến tan nát cõi lòng.

"Đều do bà, nếu không sẽ không gặp phải cảnh ngộ như này. Đều do bà!" Nhị phu nhân kích động đánh vào người Đại phu nhân, giống như một đứa trẻ đang ăn vạ.
"Đúng, nhưng đây đã là kết cục đã định. Cô không phải nên nghĩ cách chữa khỏi bệnh cho nó mới phải sao?" Đại phu nhân tiếp tục thêm dầu vào.

Nghe thấy lời của Đại phu nhân thì Nhị phu nhân dừng khóc lóc lại. Ánh mắt có chút xa lạ, càng căm ghét nhìn Đại phu nhân.

Vệ Quốc Công vì bàn chuyện làm ăn nên vẫn không để ý chuyện bị che giấu, vì thế mới để mọi chuyện gặp sao hay vậy.

Nhưng chuyện lần này sẽ không duy trì lâu vì có vị khách quan trọng đến thăm.

"Hoàng thượng, người trên đường đã vất vả rồi!" Hoàng thượng lấy thân phận người thường xuất hiện ở nơi này, rõ ràng rất kỳ lạ.

Người được gọi là Hoàng thượng rõ ràng rất bình tĩnh. Ánh mắt nhìn Vệ Quốc Công cũng rất bình tĩnh, giống như không nghe thấy bất cứ điều gì vậy.

Phút dừng này dường như rất lâu rất lâu, cuối cùng hắn cũng chịu nói: "Ta muốn tự mình nhìn thấy "Khu lều trại từ thiện"!"

Giọng điệu này, khí thế này không hề có chút chần chờ. Chính là bá đạo như thế, không cho người khác cơ hội phản bác.

Vệ Quốc Công lau mồ hôi trên trán, cung kính trả lời: "Thần lĩnh chỉ!" Nói xong thì Vệ Quốc Công liền rời đi!

Ông ta vội vàng để người đi tìm tửu lầu tốt nhất, như vậy có lẽ có thể sắp xếp một cách thỏa đáng.

Hoàng thượng thấy Vệ Quốc Công lui xuống thì trên mặt lộ ra vẻ mặt bí hiểm khó dò, giống như nhớ đến điều gì. Hắn quay người dặn dò thuộc hạ vài câu, xong tự mình ra ngoài.

"Cảm ơn!" Sau khi Như Ý tỉnh lại thì nói hai chữ này, xong không hé răng nữa.

Nếu như Như Ý ngẩng đầu nhìn thì cô có thể nhìn thấy người đàn ông anh tuấn cao lớn đó dịu dàng nhìn cô. Trong đôi mắt toàn là ý cười.

Như Ý không phải không cảm nhận được ánh mắt này. Nhưng cô rất rõ ràng ánh mắt này xuất phát từ người nào. Mặc dù cô không nhìn hắn ta nhưng cô cũng biết người này không phú thì quý, hoặc có thể vừa phú vừa quý. Có điều những thứ này với cô bây giờ không hề quan trọng.

"Cô không tò mò thân phận của ta sao?" Mất một lúc, người kia cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi.

Như Ý cuối cùng cũng bằng lòng nhìn thẳng người đàn ông này, nhưng vẻ mặt vẫn không chút biến hóa: "Anh sẽ nói cho tôi biết sao?"

Như Ý không phải kẻ ngốc. Nếu như bằng lòng nói cho cô biết thì cũng sẽ nhìn cô đợi cô chủ động hỏi. Như Ý thừa nhận bản thân cô nhìn hắn nhiều, nhưng chút lý lẽ này cô vẫn biết là cô đơn phương tình nguyện.

"Ha ha, cuối cùng cũng biết cá tính của cô như thế nào rồi!" Với câu trả lời này của Như Ý thì người này không những không tức giận mà ngược lại còn cười, giống như hài lòng với hướng đi của mọi thứ.

"Cô nghỉ ngơi cho tốt, khỏe rồi thì quay về đi!" Người này nói xong thì rời đi. Không có giới thiệu cũng không có giải thích. Tất cả giống như đều là dư thừa, thậm chí Như Ý thoáng cũng trở thành dư thừa.

Bản thân cô tối hôm qua có chút ngốc, thế mà lại không muốn nói chuyên. Như Ý cảm thấy mình thật sự ngốc, nếu không sao lại nghĩ như vậy.Trong hai ngày sắp tới thì Như Ý thật sự nghỉ ngơi, sau đó tự mình quay về Vệ phủ.

Nhưng lần quay về Vệ phủ này, Như Ý luôn cảm thấy không khí khác với thường ngày.

"Như Ý cô nương!" Như Ý đang đi đến thì nghe thấy rất nhiều người gọi cô. Chẳng lẽ cô lại có công tích vĩ đại nào sao?

Cuối cùng, lần này Như Ý không nhịn nổi rồi, kéo một người hầu lại hỏi: "Xin hỏi, mọi người đây là..."

"Cô không biết sao? Nghe nói lần này có một nhân vật lớn đến, chúng tôi đang chuẩn đi đây!" Nha hoàn đó nhìn giống như có chút hưng phấn. Cô ta nhìn Như Ý đến mức cô hơi xấu hổ rồi lại có chút cạn lời.

Như Ý tự mình biết vết thương của cô còn chưa khôi phục hẳn, cũng không muốn nghĩ nhiều nên quay người chuẩn bị rời đi.

"Á!" Người đứng sau đột nhiên bị cô quay người đụng phải vết thương, nên Như Ý rên lên một tiếng.

Như Ý không còn hơi sức để giáo huấn người bình thường này, cô trực tiếp bước qua hắn đi về phòng.

Giây phút người đó nhìn thấy cô thì trong mắt tràn ngập sự không thể tin. Hắn nhớ rõ ràng rằng cô đã mất rồi, không ngờ rằng...

Chính vào lúc hắn ngơ ngác thì Như Ý đã biến mất trong tầm mắt của hắn. Hắn cố gắng dụi mắt của mình mới phát hiện tất cả giống như là ảo giác vậy. Cái gì cũng không có mà chỉ có vài nha đầu đang bận rộn.

Hoàng thượng than thở buồn thương. Hắn thật sự quá nhớ cô rồi nên mới xảy ra ảo giác.

"Hoàng thượng, người đang nhìn gì vậy?" Vệ Quốc Công nhìn hoàng thượng đang đơ người thì bước đến nhìn hoàng thượng hỏi.

Hoàng thượng âm u liếc mắt nhìn Vệ Quốc Công nhưng không hề nói gì, mà xoay người rời đi.

Vệ Quốc Công nhìn thấy ánh mắt đó thì trong lòng sợ hãi. Đều nói hoàng thượng vui buồn thất thường, bây giờ vẻ mặt này khiến ông ta cảm thấy lo lắng vô cùng. Thật sự là ông ta đã nhiều lời rồi.

"Vệ Quốc Công, người vừa nãy là sao?" Ngồi trên vị trí trước, hoàng thượng nhìn Vệ Quốc Công có chút mơ hồ.

Vì Vệ Quốc Công vốn không biết hoàng thượng rốt cuộc là nghĩ gì.

"Thưa hoàng thượng, người kia vẫn còn sống!" Ban đầu ông ta nghe lệnh hoàng thượng giấu người đó trong phủ của mình, hoàng thượng chỉ có một yêu cầu đó là vẫn còn sống.

Hoàng thượng nghe thấy Vệ Quốc Công nói vậy thì chỉ có gật nhẹ đầu, nhưng không nói gì cả.

Vệ Quốc Công nhìn thấy ánh mắt của hoàng thượng nhìn về nơi xa xăm, nhưng vẫn luôn trầm mặc.

Vào lúc ông ta tưởng rằng hoàng thượng sẽ trầm mặc cho hết khoảng thời gian hai người ngồi với nhau, hoàng thượng đột nhiên nói: "Trẫm muốn gặp chủ nhân của "khu lều trại từ thiện", có điều ta chỉ đứng nhìn còn người làm chủ!"

Vệ Quốc Công đầu tiên là kinh ngạc, sau đó quỳ người xuống: "Thần lĩnh chỉ!"

Như Ý vừa về phòng, vạch quần áo của mình nhìn vết thương đã hơi chảy máu. Trong lòng có chút thê lương, không ngờ rằng người đàn ông đó nhìn có vẻ không cường tráng nhưng lại mạnh mẽ như vậy.

Hai tấm lệnh bài trong tay vẫn nặng nề như cũ. Trong đầu Như Ý không ngừng nhớ lại một đao kia của dì Ngưu. Cô rất muốn biết dì Ngưu đã xảy ra chuyện gì, chú Ngưu đó lại là sao? Còn có Nhị phu nhân kia, vì sao dì Ngưu chú Ngưu lại trung thành với bà ta như vậy.

Vết thương rất gần với tim, lúc này khiến cô cảm thấy đau đớn. Nhưng không biết vì sao trái tim của người không có quá khứ như cô, trôi dạt như beo trôi như cô vẫn luôn nghiêng ngả không yên, không hề có cảm giác bình yên.

"Ai, mọi người có nghe thấy không? Sự việc của Nhị phu nhân là bị oan uổng. Bây giờ Nhị phu nhân đã được thả ra rồi!" Giọng nói của một nha hoàn không phải nhỏ bình thường nhưng Như Ý ở trong phòng vẫn như cũ nghe thấy rõ ràng.

"Ồ? Mọi chuyện là như thế nào? Chẳng lẽ Đại phu nhân... Nhưng bình thường Đại phu nhân không giống người như vậy!" Một nha hoàn khác cũng rất thích nghe tin đồn, nên lập tức tiếp lời.

"Hừ, người chẳng lẽ không biết tranh đấu giữa đàn bà đáng sợ như thế nào! Đại phu nhân nói không chừng là..."

Người ban đầu nói câu này vừa nhìn thấy Như Ý bước ra thì lập tức ngậm miệng lại, chỉ sợ vì những lời nói kia mà bị Như Ý cáo trạng với Đại phu nhân.

Nhị phu nhân được thả rồi? Thật kỳ lạ, Như Ý không khỏi cảm thấy sự việc quanh co có uẩn khúc. Nhị phu nhân không những không bị Vệ Quốc Công giam lại mà còn vì chuyện này càng được cưng chiều.

Như Ý không hiểu sự việc phát triển như thế nào, cũng không biết khi cô đến sân nhỏ này sẽ có sự việc nào xảy đến với cô.

Nghe nói Như Ý quay về rồi thì có người không kiềm chế nổi. Nhưng người này không phải Nhị phu nhân cũng không phải Vệ Quốc Công mà lại là Đại phu nhân. Đại phu nhân hôm nay rõ ràng không còn thân thiện như cũ nữa, ánh mắt nhìn Như Ý luôn có một sự nghi ngờ.

Chương 309: Bà ta vẫn sẽ tin tưởng cô sao?

"Cô trở lại rồi!" Có vẻ Đại phu nhân cũng chẳng ngạc nhiên khi Như Ý trở lại.

Như Ý biết mình trở lại thì tỏ ra có chút khả nghi, nhưng mà sao cô lại cảm thấy cổ hơi lạnh lẽo, sao ánh mắt của Đại phu nhân khi nhìn cô lại kì quái như vậy.

"Đại phu nhân, nô tì..." Như Ý tỏ vẻ hơi thấp thỏm, rốt cuộc là mình đánh giá thấp Nhị phu nhân hay là sao. Dì Ngưu từ bỏ mình, Đại phu nhân cũng bắt đầu nghi ngờ mình, cái này hình như giống bị bạn bè xa lánh nhỉ, nhưng mà bạn bè xa lánh lại quá khoa trương rồi, bởi vì cô phát hiện cô vốn là một người phù phiếm, không đến gần bất kì ai, nhưng cũng không có ý định đi vào thế giới của người khác.

"Hả?" Ánh mắt Đại phu nhân trở nên có sát khí, nhướng mày nhìn Như Ý: “Chuyện này ta biết cả rồi, không có lần sau vì Nhị phu nhân mà bất chấp mạng sống như vậy nữa!"

Rõ ràng là một câu an ủi, nhưng vì sao lại nghe chói tai như thế, rốt cuộc Nhị phu nhân nói gì, làm mình rơi vào cảnh ngộ này.

"Cảm ơn phu nhân nhớ mong, nô tì nhớ rồi!" Như Ý cúi đầu, ngay cả việc nhìn thẳng Đại phu nhân cũng thấy đau tim.

Bây giờ Đại phu nhân nhìn Như Ý đều không có sắc mặt tốt, Như Ý không thể hỏi, bởi vì hơi có cảm giác giấu đầu lòi đuôi.

Tuy Như Ý biểu hiện rất im lặng, rất yên tĩnh, nhưng khi nhìn cô biết có lẽ mình gặp phiền toái.

Tiễn Đại phu nhân, Như Ý không nhịn được, người ngã quỵ xuống băng ghế, nhìn lá cây tung bay một mình ấy, mình thật bi thương, lâu như thế rồi, thì ra vẫn là một người.

Cô suy nghĩ, có lẽ Nhị phu nhân đã sớm ngồi tại chỗ, sắp đặt xong bữa cơm của mình, chờ mình đi hỏi tất cả, nhưng cô không biết mình có nên đi hay không.

Một bóng người đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt của Như Ý, đỡ cơ thể hơi lảo đảo ngã xuống đất của Như Ý, tuy im lặng than thở, nhưng Như Ý vẫn cảm giác được, người này là người quen của cô, mùi này cô quá quen thuộc rồi, nhưng cô không biết mình có nên tin hay không.

"Cô biến mất bao lâu, rốt cuộc lại xuất hiện rồi!" Như Ý nở nụ cười, mang theo chút mùi vị tự giễu, nét mặt lại hơi cừng đờ.

Người câm lắc đầu, muốn nói gì đó, nhưng lúc mở miệng lại bị nghẹn nơi cổ họng.

Như Ý được người câm cẩn thận đỡ đến mép giường, lúc Như Ý chạm đến giường, lại nghĩ đến gì đó, đột nhiên đứng lên.

"Cô làm gì vậy?" Người câm thực sự không có cách nào, chỉ có thể dùng động tác tay, tính toán để Như Ý có thể biết vấn đề của cô.

Như Ý cũng thật thông minh, tuy cô chưa từng học ngôn ngữ kí hiệu, nhưng cô vẫn biết.

"Haha, người câm, cô cứu tôi hai lần rồi!" Lúc Như Ý cười lúc nói câu này, cô cảm thấy mình không nên tiêu cực, dù thế nào đi nữa, người câm đã cứu mình hai lần, như vậy cho dù cô phải trả cũng chỉ có thể trả được một mạng, hơn nữa nếu thật sự muốn mạng của mình. Cô ta làm gì còn cứu mình.

Người câm nghi ngờ nhin Như Ý, trên mặt còn có lo lắng, nhưng không biết sự lo lắng đó đến từ đâu, dù sao thì cô ta cũng không hiểu chuyện đêm đó cho lắm.

Như Ý chỉnh đốn áo quần, chỉnh tâm trạng của mình, sau đó thì chuẩn bị ra ngoài, nhìn người câm đứng bên cạnh, nở nụ cười tỏ vẻ không cần lo lắng.

Đi tới sân của Nhị phu nhân, nhìn ly trà đã được bày ra, Như Ý đứng yên, với tính khí dửng dưng xuất trần, ánh mắt nhìn Nhị phu nhân cũng tỏ ra không sợ hãi thế nào.

"Ta cũng biết cô sẽ tới!" Nhị phu nhân nhướn mày, mặt đầy đắc ý nhìn Như Ý, ngay cả bông hoa bên cạnh bà ta cũng chỉ có thần sắc ảm đảm.

Như Ý đến gần, nhưng chỉ cười chứ không nói.

Nhị phu nhân thế mà khách khí cho Như Ý một ly trà đầy, sắc mặt hiền lành dịu dàng.

"Cô cũng thấy được thái độ của Đại phu nhân đối với ngươi rồi đó, bây giờ cô thấy nếu như cô cùng bà ta, bà ta vẫn sẽ tin tưởng cô sao?" Nhị phu nhân che mũi, cười đến vô hại.

Như Ý giữ nguyên tâm trạng, ánh mắt nhìn Nhị phu nhân không chút gợn sóng: “Đến bây giờ ta mới biết Nhị phu nhân lại hiểu rõ nghĩa lớn như thế!"

Như Ý không thích vòng vo với người khác, cũng không bằng lòng nhẫn nhịn tính tình để mọi người cho rằng cô dễ bắt nạt.

Ban đầu Nhị phu nhân hơi sửng sốt, nhưng lại tùy ý giễu cợt nhìn người trước mặt: “Bây giờ cô có lựa chọn sao?"

Một câu nói nói đúng chỗ hiểm của Như Ý, cô có lựa chọn sao? Cô rất muốn biết mình có thể chọn sao?

Nếu không thể, vậy hiện tại thế nào, đúng là muốn mình chọn sao? Nếu muốn chọn, vậy cá chết lưới rách thì sao? Mình không có kí ức, không có gì vướng bận, quan tâm thế nào đây?

“Tuy thân phận của nô tì hèn mọn, nhưng chưa chắc là mạng sống vô dụng!" Lời này cô không hiểu, không phải mạng sống vô dụng, vậy thì không thể không nhìn bằng con mắt khác. Nếu kẻ địch của cô là Đại phu nhân và Nhị phu nhân, vậy cô sẽ xử trí thế nào. Ban đầu nếu như không do hai người họ tranh đấu, vậy thì những con người vô tội ấy, Tiểu Nhã, Tiểu Thúy, sẽ không gặp phải cảnh ngộ đó nhỉ.
Như Ý không muốn nói lời vô ích với Nhị phu nhân nữa, cô phải đòi lại từng chút đau đớn của Tiểu Thúy và Tiểu Nhã từ trên người bọn họ, để cho bọn họ cũng nếm thử mùi vị của việc bị lợi dụng.

Nhị phu nhân không ngờ Như Ý đã thế mà còn tỏ ra bình tĩnh như vậy, sắc mặt chẳng những không có lo lắng, mà còn có thêm gì đó mà bà ta không biết được.

"Chẳng lẽ cô không muốn biết tại sao dì Ngưu lại đối xử như thế với cô, chú Ngưu không chết là có nguyên nhân gì sao?"

Nhị phu nhân nhìn sắc mặt thờ ơ không có chút gì khác của Như Ý, không nhịn được mà gọi cô lại, đưa ra điều kiện cám dỗ cuối cùng.

Như Ý dừng chân, chỉ là không quay đầu, thậm chí sự dừng lại nhất thời cũng chỉ là chuyện trong chớp mắt vậy thôi, đi về phía trước.

Mùa thu tới, gió thu khiêu khích lá cây, cứ vậy mà vô tri bay lượn, lên xuống xung quanh Như Ý, triền miên không sợ.

Trên mặt Như Ý hiện lên chút thương cảm, cô có thể không cười sao? Cô sẽ tra rõ những chuyện mà Nhị phu nhân nói, nhưng điều tra cũng chỉ là âm mưu của bọn họ, cái lí do mà Nhị phu nhân gọi là quan trọng ấy, lúc này đã trở nên không quan trọng từ lâu rồi.

"Dì Mộng, dì không đi giúp cô ta sao sao?" Người phụ nữ nằm trên giường nhìn dì Mộng, hơi lo âu nói.

Dì Mộng cười, vỗ tay người phụ nữ để trấn an, rất bình tĩnh nói: “Tiểu thư, cô ấy có thể ứng phó được, nếu lúc cần thiết, nô tì sẽ âm thầm trợ giúp!"

Vừa nghe dì Mộng hứa hẹn như thế, người phụ nữ kia mới yên lòng, mỏi mệt nhắm mắt lại.

Cất đi sự bình tình vừa rồi, dì Mộng không còn trấn tĩnh như nãy nữa, ánh mắt cũng hơi lo lắng, lần nay hai người sử dụng bản lĩnh thật, bà ta cũng không biết có thể giúp ở chỗ nào đây.

Có lẽ trước hết để bà ta đưa phần đại lễ cho người tự cho là đúng đó, nhìn xem có thể cho cho bà ta tỉnh ngộ hay không.

Đêm đến, thời tiết cũng dần trở nên lạnh lẽo, mọi người bắt đầu đi vào giấc ngủ từ lâu, lấy việc này để xua tan cơn lạnh trên người, trong chăn luôn có thể mang đến sự ấm áp.

Cũng vào lúc gần như tất cả mọi người đều đi vào giấc mơ, một người mặc đồ đen chạy như bay trên vùng trời Vệ phủ, nhanh chóng quen thuộc tìm được nóc phòng của Đại phu nhân.

Chỉ là vèo một cái, một tờ giấy, phía trên còn có một đồ vật rất có tính tượng trưng bị dính lên trên cửa.

Người nọ thấy đồ vật đã được cố định vững vàng, rốt cuộc trên mặt cũng nở một nụ cười châm biếm, sau đó thì phi thân đi tới một nơi khác.

Nhưng mà với chỗ này, bà ta cẩn thận hơn, bởi vì trong ấn tượng của bà ta thì người nơi này ác độc hơn nhiều.

Xẹt, đồ vật cũng được cố định.Nhưng mà tiếng động cũng không nhỏ, Nhị phu nhân bị tiếng động bất ngờ làm cho thức giấc, trong tầm mắt nhìn vẫn mơ màng, có gì đó bị ghim trên cửa.

"Ai?" Nhị phu nhân xoay mình đã tới cửa.

Người nọ thấy Nhị phu nhân tỉnh, vội vàng rời đi, bà ta biết khó để cho Nhị phu nhân không phát hiện, nhưng chuyện không bị bắt thì bà ta còn có thể làm được.

Nghe được một tiếng gió khác thường, Nhị phu nhân biết người nọ đã trốn đi, hơn nữa tốc độ rất nhanh, có lẽ võ công còn cao hơn mình.

"Phu nhân, có chuyện gì!" Lúc này nha hoàn mới nghe được động tĩnh, hoảng hốt chạy tới: “Nhị phu nhân tha tội, đều là lỗi của nô tì, thế nên mới làm cho Nhị phu nhân giật mình."

Nhị phu nhân liếc nhìn lá thư có kí hiệu đặc biệt đó, cười: “Lấy nến qua đây!"

Nha hoàn thấy tâm trạng lúc này của Nhị phu nhân không tốt lắm, sau đó nhanh chóng chạy ra ngoài.

"Hừ, muốn đoạt người với ta, bà ta cũng không xem mình có khả năng đó hay không, Như Ý ta chắc chắn đoạt!" Nhị phu nhân siết chặt tờ giấy, sợ một khi buông tay, tờ giấy đó sẽ bay đi, giống như người mà mình cực kì cần vậy.

Thật ra thì người nọ chỉ ẩn thân ở góc bí mật mà thôi, nghe được lời nói của Nhị phu nhân, rốt cuộc thì trên môi cũng nở nụ cười.

Sáng sớm hôm sau, Đại phu nhân bị tiếng hét của nha hoàn quấy nhiễu giấc mộng, lúc mở mắt, thậm chí bà ta còn dùng ánh mắt chán ghét nhìn nha hoàn.

Nha hoàn kia cũng biết tiếng nói của mình đã quấy rầy giấc mộng của Đại phu nhân, lập tức quỳ xuống, không dám thở mạnh, bây giờ Đại phu nhân cứ luôn thay đổi thất thường.

"Chuyện gì!" Thấy bộ dạng run rẩy cả người của nha hoàn đó, mình thật sự đáng sợ vậy à? Đáng để nó sợ hãi mình như thế?

Nha hoàn nghe được câu hỏi của Đại phu nhân, nhờ vậy mới không sợ hãi như thế, ánh mắt nhìn Đại phu nhân tỏ ra hòa dịu hơn nhiều: “Trên cửa bị ghim một thứ!" Nha hoàn cẩn thận đưa đồ cho Đại phu nhân.

Cái nhìn đầu mà Đại phu nhân nhìn thư, là cảm thấy cái này có chút chính thức, nhưng khi nhìn nội dung bên trong, ngược lại làm cho bà ta đến bên bờ căm phẫn.

"Như Ý vốn là người của ta, ai muốn chiếm làm của riêng, thì phải xem là có bản lĩnh đó hay không. Nhị phu nhân đúng không? Bà ta còn thật sự muốn vui đùa chút xíu với Nhị phu nhân đây.

Nha hoàn thấy trên mặt Đại phu nhân hiện ra một nụ cười quỷ dị, sợ hãi run người.

"Đi dặn dò, sau này phải đối đãi với Như Ý thật tốt!" Đại phu nhân nghiêm túc dặn dò, nhưng mà nha hoàn nghe được sự dặn dò cả Đại phu nhân lại kinh sợ trong lòng. Vì sao Đại phu nhân lại coi trọng Như Ý như thế, bình thường Như Ý nho nhã yếu đuối, sao giờ lại giá trị như thế?

"Vậy nô tì đi ngay!" Nha hoàn đó không dám thở, chạy nhanh ra ngoài, có lẽ sau này mình cũng phải nịnh nọt Như Ý rồi.

Buổi sáng Như Ý thức dậy, vết thương lại kín miệng hơn chút, tâm trạng theo đó cũng bớt căng thẳng.

Nhưng lúc cô vừa ra khỏi cửa, thấy mọi người đều có thái độ nịnh hót với mình, cho dù cô có bằng lòng phản ứng hay không, những người đó đều dùng sắc mặt tốt đẹp nhìn cô, chuyện này làm cho cô khó hiểu.

Hôm qua giữa cô và hai vị phu nhân đều có ngăn cách, vì sao bây giờ lại không hề bị cô lập hoàn toàn, ngược lại lại nhận được đãi ngộ như thế?

"Này, ta muốn hỏi chút, mấy ngày nay lại có chuyện tốt gì sao?" Như Ý kéo một người mà bình thường trông có vẻ thành thật lại hỏi.

Cho dù là cô ta, ánh mắt nhìn Như Ý cũng vẫn nóng bỏng như thế.

"Không có gì cả, chỉ là Đại phu nhân và Nhị phu nhân đều dặn dò mọi người chăm sóc chị Như Ý nhiều hơn!" Gương mặt đó tràn đầy nụ cười nhiệt tình ngây thơ, cái này làm cho Như Ý nhận định rằng người này không nói dối.

Nhưng mà, thật sự là vậy sao? Rốt cuộc thì hai vị phu nhân này muốn làm gì, đột nhiên đối với bản thân tốt như thế.

Như Ý nghĩ là nghĩ, nhưng biểu hiện rất bình thản, sẽ không có sự khoe khoang như người bình thường, nhưng cũng không than thở: “Cảm ơn sự yêu thích của hai vị phu nhân!" Đây là câu duy nhất mà Như Ý có thể nói, chỉ là bây giờ cô nói câu nào cũng có thể đều là mấu chốt.

Nơi nào đó, dì Mộng nghe nha hoàn bên người báo cáo tình hình, trong mắt thoáng hiện sự khôn khéo, coi như dù hai người đó có lợi hại hơn nữa, nhưng bản thân lại rất thích Như Ý, hơn nữa họ đều là những người phụ nữ rất mạnh mẽ, điều này dì Mộng rất quen thuộc.

Chương 310: Ra tay hơi độc ác

"Như Ý cô nương, nghe Đại phu nhân dặn dò, muốn gặp cô!" Một nha hoàn tốt bụng nở nụ cười, Như Ý nhìn càng thêm không thoải mái.

Tính tình Như Ý vốn lạnh nhạt, cũng không quá thân thiết với ai, cũng không sơ sài ai, nói chuyện luôn luôn tao nhã lễ phép: “Cảm ơn cô, vậy tôi đi đây!" Như Ý xoay người rồi rời đi, còn nha hoàn kia nhìn bóng lưng của Như Ý, bước đi vững vàng có hạn độ, hơi hơi hâm mộ.

Lại đi tới sân của Đại phu nhân, Như Ý mê say mảnh sân đầy hoa cúc, nhưng hơi bị lóa mắt trước một gốc hoa có màu sắc kì lạ, nhưng mà sinh trưởng trong những bụi hoa cúc như thế cũng không có vẻ gì đột xuất mắt nhìn, chỉ là Như Ý có vẻ trời sinh đã chú ý kĩ các chi tiết, hơn nữa còn dễ dàng nhận ra những thứ khác biệt.

"Sao thế, hoa này xinh đẹp chứ!" Đại phu nhân thấy Như Ý nhìn đóa hoa kia đến sững sờ, bỗng chốc đi tới sau lưng cô, giọng nói hơi đột ngột vang lên bên tai Như Ý.

Như Ý xoay người, nhìn thấy lại là vị Đại phu nhân đã từng nở nụ cười dịu dàng với mình, thích lôi kéo tay cô để tâm sự, giống như chuyện ngày hôm đó toàn bộ bị thủ tiêu khỏi trí nhớ của cô.

"Đại phu nhân, hoa này thật đẹp, đẹp đến chói mắt!" Như Ý nở nụ cười nhàn nhạt, giống như cực kì cho Đại phu nhân mặt mũi, nhưng những lời đó lại có vẻ có ý tứ sâu xa.

"Nếu tới rồi, vậy đi vào ngồi đi. Lão gia nói đợi một lúc rồi cô đến thư phòng tìm ông ấy!" Đại phu nhân kéo tay Như Ý chuẩn bị vào nhà, đối xử với Như Ý thậm chí còn thân thiết hơn.

Như Ý vẫn không nhịn được mà lại nhìn đóa hoa kia, sao cô lại cảm thấy có gì đó khang khác nhỉ, chẳng lẽ là vì giống loại khác biệt sao.

"Như Ý à, sau này ấy, vẫn nên giữ khoảng cách với Nhị phu nhân đi. Nếu bà ta có chuyện gì, cô cũng phải kịp thời báo cáo cho ta, nếu không khi bà ta thật sự gặp chuyện, cô sẽ trở thành phạm nhân thứ nhất!" Đại phu nhân quan tâm kéo tay Như Ý, ánh mắt đó lay động khác thường, cứ như chuẩn bị xuyên thấu Như Ý, nhìn về phía xa xa.

Đây là muốn cô âm thầm điều tra sao? Như Ý vẫn không biết ý của Đại phu nhân, nhưng mà cô sẽ không hỏi, dù bây giờ không biết, chân tướng này rồi sẽ trồi lên mặt nước. Còn có câu cuối cùng, nếu như Như Ý phân tích không tệ, nếu như cô không đa nghi, thì câu nói này chắc chắn là lời cảnh cáo, ý đó nói thế này, nếu như mình đi theo bên cạnh Nhị phu nhân, một khi Nhị phu nhân xảy ra chuyện, mình cũng không được ăn quả ngon.

Như Ý cúi đầu, giống như nghiêm túc nghe Đại phu nhân nói, thực ra là không biết nên trả lời thế nào.

Suy nghĩ của Đại phu nhân luôn thay đổi, sắp làm cho cô không có sự chuẩn bị tâm tư chút nào, giống như đột nhiên thay đổi, nhưng theo sự phán đoán của Như Ý thì nhất định bị ảnh hưởng gì đó.

Lúc Như Ý ngẩng đầu, ngắm nhìn bông hóa cúc bên ngoài cửa, thật sự quá xinh đẹp, năm màu sắc rực rỡ đó.

Đại phu nhân không ngờ rằng Như Ý sẽ trả lời mình, chỉ là bà ta biết Như Ý là người thông minh, lời của mình tất nhiên cô nghe lọt, như vậy thì bà ta sẽ cân nhắc cẩn thận, ánh mắt bà ta nhìn ra bên ngoài, trong mắt mang theo sự hứng thú.

"Cô thích hoa cúc sao?" Đại phu nhân tùy ý hỏi chuyện nhà.

Như Ý hơi sửng sốt, mắt thấy Đại phu nhân bên cạnh nhìn mình, gật đầu, nhưng rồi lại lắc đầu: “Không nói đến chuyện có thích hay không, mùa này có thể nở rộ nhất cũng không phải là chuyện dễ, thế nên dù không thích đi nữa, cũng không có gì quan trọng có thể liên quan. Ít nhất thì nó nên được để ý!"

Đại phu nhân nghe được lời nói của Như Ý, nhíu mày, cứ cảm thấy trong lời này có ý tứ khác.

"Nếu cô thích, ta có thể dời mấy gốc qua nhà cô, lời này thật sự theo tính tình của cô, hơn nữa hoa này còn có thể làm trà ướp hoa!" Đại phu nhân cười, rất vui vẻ nói cho Như Ý.

Như Ý cười, hoa này quý giá, cô biết đấy, dù sao thì có cảm giác những chủng loại này không hề thấy nhiều, Đại phu nhân rộng rãi bằng lòng cho mình: “Đa tạ Đại phu nhân, nô tì không nói đến chuyện yêu thích, tự nhiên không thể đoạt lấy cái yêu thích của Đại phu nhân rồi. Nhưng mà trà ướp hoa thì nô tì ít khi uống, hơi hiếu kì!" Như Ý nhàn nhạt nói.

Đại phu nhân cười: “Vậy cũng được, tới đây cùng ta học một chút!" Có vẻ như Đại phu nhân rất thích câu này của Như Ý, nhưng mà Như Ý lại không cảm thấy câu này của mình buồn cười biết bao.

Một nha hoàn chạy nhanh vào, nói nhỏ bên tai Đại phu nhân mấy câu.

Đại phu nhân gật đầu nói mình biết rồi, ngẩng đầu nhìn Như Ý: “Lúc này lão gia cũng thật sư yêu thích người tài, giờ mới có bao lâu chứ, ta còn chưa nói chuyện đến quen thuộc với cô. Ngươi đi trước, đến lúc nhớ tới!"

Như Ý tạm biệt Đại phu nhân, nói không yêu thích, nhưng vẫn không nhịn được mà quay đầu mấy lần.

Dọc theo đường đi Như Ý vẫn đang suy nghĩ về lần bị thương này, rốt cuộc thì Vệ quốc công này biết tình hình như thế nào. Nhưng Như Ý đương nhiên biết rằng chuyện này không giống với tình hình xảy ra thật sự, có phải giống như thái độ của Đại phu nhân và Nhị phu nhân đối với mình vậy, thay đổi mấy lần.
"Như Ý, vết thương đỡ nhiều chưa?"

Vệ quốc công thấy Như Ý đi vào, thì nghênh đón rất nhiệt tình.

Đối với kiểu nhiệt tình này của Vệ quốc công, Như Ý vẫn luôn không quá quen thuộc, tuy rằng cô giải quyết chút vấn đề, nhưng có phải Vệ quốc công này đối xử với mình quá tốt rồi không.

"Nô tì tham kiến lão gia, trên người đã không có gì đáng ngại nữa!" Như Ý cúi người báo cáo, nhưng lại nhanh chóng được Vệ quốc công đỡ lấy.

Vệ quốc công cũng gật đầu rồi không biết đang lẩm bẩm, hay là cố ý nói cho Như Ý nghe: “Không sao thì tốt, dì Ngưu này đúng là ra tay hơi độc ác."

Như Ý run tay, trong lòng cũng run, cái này không giống với phỏng đoán của mình, có ý gì đây? Vì sao Vệ quốc công biết một đao của dì Ngưu làm cho mình không hề phòng bị mà bị thương, nhưng nếu là thế, vậy sao Nhị phu nhân còn bình an đi ra?

"Chuyện này..." Như Ý khó hiểu nhìn Vệ quốc công, vậy có phải rằng lúc này dì Ngưu cũng không dễ chịu như thế.

Vệ quốc công nhìn ánh mắt của Như Ý, lại lầm tưởng rằng cô không đành lòng, cười: “Ngươi đúng là thiện tâm, bà ta đối xử với ngươi như thế, ngươi còn nhớ mong như vậy. Nhưng bà ta mắc phải lỗi lầm như thế, dù ta đồng ý chuyện được sống, nhưng Nhị phu nhân cũng sẽ không bằng lòng. Nhị phu nhân rất thích ngươi đấy, nhiều lần nhắc rằng phải đưa ngươi đi, nhưng Đại phu nhân lại không chịu!"

Vệ quốc công thấy sắc mặt của Như Ý rất bình tĩnh, tâm trạng cũng rất ổn định, cũng không biết có lo lắng gì, nhanh chóng nghĩ tới chuyện chính.

"Chuyện lần trước, vốn là muốn gặp mặt với chủ tử bên kia, lại bị chuyện này trì hoãn lại. Lần này người nói với người kia một chút, bổn hầu muốn tự mình gặp mặt hắn!" Trên mặt Vệ quốc công đầy nét ngang ngược, cách nói chuyện cũng không yếu thế chút nào, cho dù là ông ta đã lỡ hẹn, ngay cả thân phận Hầu gia của mình cũng lôi ra.

Ngoài mặt Như Ý yên tĩnh lắng nghe, nhưng trong lòng lại thầm mắng việc tự cho là đúng của Vệ quốc công, nhưng mà trên mặt vẫn rất cung kính, hơn nữa muốn Vệ quốc công cho rằng chuyện này bản thân xử lí rất đơn giản, như vậy thì sẽ lại tin tưởng mình.

"Vậy nô tì đi sắp xếp đây!" Như Ý nói xong thì chuẩn bị rời đi đi tìm Hàn, mình biến mất hai ngày nay, vẫn chưa biết tình hình bên kia thế nào rồi.

"Hàn, gần đây có chuyện gì mới xảy ra không?" Như Ý lại xuất hiện trước mặt Hàn, Hàn đột nhiên cảm thấy ngọn núi lớn trong lòng mình không có nữa rồi, người cũng nhẹ nhõm nhiều.

"Gần đây, chuyện làm ăn của Vệ phủ có vẻ tốt cực kì, cứ như có người âm thầm phối hợp vậy!" Hàn vẫn luôn cung kính nói.
Như Ý nghe Hàn báo cáo, ngược lại cũng không ngạc nhiên cho lắm, thật ra thì cô nhận tay cán sự từ chỗ Vệ quốc công, nhiều lúc cô cũng cảm thấy chuyện này xử lí dễ dàng hơn mình tưởng nhiều, rốt cuộc là ai? Rốt cuộc người nọ giúp mình hay là Vệ phủ đây?

"Vệ quốc công nói muốn thương lượng với ngươi, ngươi phải nắm bắt thật tốt, nếu như không thể trả lời, vậy ngươi cứ dùng nụ cười bí hiểm cho qua, ngươi biết chứ?" Lúc Như Ý nói lời này lại mang theo chút mùi vị của sự nghịch ngợm, tuy rất ít, nhưng vẫn bị Hàn phát hiện.

"Ta biết, ngươi yên tâm!" Hàn rất hiểu ý của Như Ý, phương pháp mà cô dạy mình rất tốt, thậm chí còn tốt hơn trong tưởng tượng của mình nữa.

"Được rồi, nếu đã biết, vậy ta cũng không cần nhiều lời gì nữa. Những tình báo lấy được ấy, ngươi có thể bán cho tổ chức sát thủ, bán một cái giá cũng không phải không được. Còn nữa bước tiếp theo ta muốn mở rộng chuyện làm ăn của mình!" Như Ý tự tin nói, ánh mắt lóe lên ánh sáng, tựa như trong mắt cô tất cả đều không phải là việc khó.

Một lần nữa Hàn lại rung động trước suy nghĩ và khí chất trên người Như Ý.

Từ chỗ Hàn trở lại, trong lòng Như Ý luôn hướng đến mấy câu tự nhủ của Vệ quốc công, nếu như dì Ngưu bị bọn họ cho rằng là cố ý làm, như vậy có phải rằng lúc này dì Ngưu đã bị nhốt, hoặc là không có ở đây!

Nghĩ tới đây, trong lòng Như Ý run lên, vẫn đau, cho dù hắn bảo mình buông ra, nhưng vẫn rất đau. Nhớ tới câu nói ban đầu của Đại phu nhân, mình đừng bất chấp mạng sống để cứu Nhị phu nhân, còn dì Ngưu đâm mình bị thương, như vậy thì lời nói dối thật lòng chính là dì Ngưu nổi điên giết Nhị phu nhân, sau đó mình bất chấp tính mạng để cứu Nhị phu nhân.

Đúng là như một màn kịch, tiếng cười của Như Ý bị mắc kẹt trong cổ họng, chỉ là làm sao cũng không khóc nổi. Mỗi lần Nhị phu nhân cũng nghĩ ra việc tìm cớ để nói sao, Như Ý không thể không phối hợp với lời nói dối của Nhị phu nhân, đúng là cẩn thận chặt chẽ.

Có lẽ cô cho mình sẽ giống như Tiểu Thúy hồi đó vậy, lại lưu tâm dì Ngưu, thật ra thì theo lí thuyết Như Ý cảm thấy cô nên lưu tâm, nhưng khi nghĩ ban đầu bọn họ cứu mình là có âm mưu, vậy thì từ đầu đã mang theo toan tính rồi, kể cả căn bệnh đó của chú Ngưu, cũng có thể là giả. Cô không biết thân phận mình có quan hệ gì, nhưng cũng không quan trọng, đường này bị hỏng, đổi đường khác!

Như Ý không đi gặp Hàn cùng với Vệ quốc công, bởi vì cô không có tư cách, đây không phải là cô nói, cũng không phải là Vệ quốc công nói, mà còn bị người xếp đặt.

Như Ý len lén tránh mọi người, sau đó ẩn thân đến chỗ bí mật, ngược lại thì cô muốn xem tại sao Vệ quốc công lại muốn gặp người gọi là chủ tử của "Đại bản danh Từ thiện", cứ như người bề trên chỉ muốn thấy người bề trên giống mình vậy.

"Người là chủ tử chỗ này!" Vệ quốc công nhìn Hàn, vẻ mặt ngang ngược nói.

Tuy Hàn rất phối hợp với trường hợp cường thế như Vệ quốc công, nhưng hắn cũng không phải là trái hồng mềm, hay là người nhát gan, người khác cường thế, hắn có thể dùng Thái cực ung dung hóa giải.

"Ông muốn gặp ai, chúng ta sẽ sắp xếp! Nhưng nếu muốn gặp chủ tử, vậy thì tất nhiên ta phải ra rồi!" Hàn cứ như đang nói vòng vèo, rồi đưa người vào vòng luẩn quẩn.

Vệ quốc công không phải người ngu, biết người này không phải là đèn cạn dầu, trực tiếp nói ra chuyện chính.

"Ta muốn hợp tác với các ngươi, ngươi đã biết chưa? Thủ hạ của ta đã tìm các ngươi mới đúng chứ!" Vệ quốc công chú ý từng cử động của Hàn, nhưng vẫn vô tình hay cố ý nhìn về người bên cạnh, tiến hành trao đổi bằng ánh mắt.

Nơi bí mật mà Như Ý đứng là nơi đặc biệt thiết kế để xem từng động thái ở đây, kể cả sự lay động của ánh mắt cũng không hề bỏ qua.

"Haha, chuyện này tất nhiên rồi, các ông đưa ra điều kiện phong phú để ta xem có sức hấp dẫn hay không!" Đối với sự cường thế như vậy của Vệ quốc công, Hàn vẫn nói một cách qua loa như thế, giống như chẳng để ý chút nào.

Ánh mắt của hai người chạm lấy nhau, sau đó tách ra, giống như muốn chế ngự đối phương bằng khí thế.

Vệ quốc công cũng không phải là người lề mề, nếu đã nói ra, vậy ông ta nói điều kiện mà Như Ý đã sắp xếp cho mình.

Như Ý coi như là người trung gian, thế nên Hàn đã sớm biết trước kết quả này, nhanh chóng đạt tới một nhận thức chung nào đó.

Nhưng vào lúc Vệ quốc công vỗ bàn quyết định, rốt cuộc thì những người bên cạnh cũng không nhịn được mà lên tiếng: “Nếu như coi các ngươi là sản nghiệp của Vệ phủ thì sao!" Khẩu khí đó lớn thật đấy, không cho đối phương có tư cách nói không, khí thế đủ để chế ngự người.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau