CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 301 - Chương 305

Chương 301: Ngươi mau tránh đi

Như Ý nghe vậy, trong lòng đương nhiên cảm thấy sợ hãi, đau lòng, nhưng cũng không nỡ... Cô không biết, ít ra đêm đó quản gia so chiêu với mình, cô đã không cảm thấy như vậy.

“Ôi chao, không muốn cho, thất hứa thì cứ nói là thất hứa, còn bịa lý do làm gì!” Hàn đứng bên cạnh phối hợp bước lên, vẫy tay vừa cười vừa nói.

Bị nói như vậy, gương mặt vốn hơi tái nhợt, giờ phút này càng thêm nhợt nhạt, sắc mặt Đại phu nhân trở nên khó coi.

Như Ý nhìn Đại phu nhân cứ ngẩn người như vậy, không kiên nhẫn xoay người, nói với người câm: “Haiz, xem ra người được cứu sau này phải chọn lúc tâm trạng tốt hơn mới được!” Như Ý vẫy tay liền chuẩn bị rời đi.

Sắc mặt Đại phu nhân vừa tím vừa đen, nhìn người chuẩn bị quay đi kia, cuối cùng như lấy hết dũng khí, nói: “Đồ có thể cho ngươi, nhưng người phải giữ bí mật!”

Như Ý vui vẻ, xoay người lại cười nói: “Đó là đương nhiên, chắc chắn rồi, người câm, đến lúc đó ngươi đi lấy!” Như Ý kêu người câm đi lấy còn có một nguyên nhân, chuyện kia chính là lúc trước cô dùng cái chết để tạ tội, Đại phu nhân ở đây, để người câm đi, không chừng có thể thu hoạch được chút gì đó.

Lần này Như Ý không nói gì nữa, quay người chuẩn bị rời đi, đi thật xa, cô mới dùng thuật truyền âm nói với Đại phu nhân: “Vết thương của bà đến lúc đó sẽ để người câm mang phương thuốc đi cùng, có điều tốt nhất bà nên về sớm một chút, Vệ quốc công không bắt được người, chắc chắn bây giờ sẽ tìm kiếm khắp sân, nếu không muốn trở thành người bị nghi ngờ, thì nhanh lên!”

Như Ý đoán không sai, về phòng mình không được bao lâu, bên ngoài lập tức tìm kiếm rầm rộ, nói cho hoa mỹ là do có thích khách xuất hiện, vì đảm bảo sự an toàn của Vệ phủ, nên mới điều tra toàn bộ.

Như Ý đương nhiên giả vờ như vừa tỉnh ngủ, tiếp đón người của Vệ quốc công phái tới điều tra.

Mà bên Nhị phu nhân, lại cho rằng đã xảy ra chuyện gì khác nên hoảng hồn.

“Ngươi mau tránh đi, trốn đâu đó, Vệ Quốc Hùng này rốt cuộc là làm cái quái gì, lúc này lại xuất hiện!” Nhị phu nhân vừa hùng hổ mắng, vừa giấu người trong phòng mình vào trong tủ.

“Nhã Tư, Nhã Tư...”

Dáng vẻ Vệ Quốc Công giống như rất lo lắng vào phòng Nhị phu nhân, thấy Nhị phu nhân an toàn ngồi đó, trong lòng ông ta cũng bình tĩnh hơn một chút.

“Lão gia, ngọn gió nào thổi ngài đến đây vậy!” Nhị phu nhân ỷ mình có sức quyến rũ với Vệ Quốc Công, nói chuyện cũng không biết lớn nhỏ.

Chỉ là Vệ quốc công hình như hơi vừa lòng mà gật đầu, bước nhanh đến: “Nàng không sao là tốt rồi, ngày hôm qua mọi chuyện xảy ra quá đột ngột!”

Nhìn Nhị phu nhân bình an ngồi trên giường, Vệ quốc công nhanh chóng bước tới ôm Nhị phu nhân, trong mắt có chút yêu thương.

Nhị phu nhân cười cười, rúc vào lòng Vệ quốc công, như con mèo nhỏ khiến người ta yêu thương.

“Soạt!”Một âm thanh vang lên từ trong một góc nhỏ.

“Ai!”Vệ quốc công đứng phắt dậy, nhanh chóng đi về phía trong góc nơi âm thanh kia phát ra.

Nhị phu nhân lập tức muốn kéo lại, chắn trước mặt người ở sau tấm bình phong, lo lắng nói: “Lão gia, sao vậy?”

Bà ta đương nhiên không thể nói, lão gia không nên đi, đi không an toàn, đi theo Vệ quốc công mấy năm nay, thật ra bà ta vẫn hiểu rõ.

Người nọ thấy Vệ quốc công đi tới, lập tức bước lên cái ghế nhỏ bên cạnh, sau đó phóng người nhảy lên, lao ra ngoài cửa sổ.

Như Ý ở trong phòng lẳng lặng nhìn ra ngoài, sau đó mắt thấy người nọ từ trong sân nhỏ của Nhị phu nhân bay ra ngoài, lao về hướng bên này.

Như Ý nhìn người đi theo người nọ, gương mặt vô cùng bình thản, cô muốn xem xem người này có thể trốn thoát khỏi sự truy đuổi này hay không.,

Lập tức, toàn phủ trở nên sáng rực, Vệ quốc công cũng không tự mình ra tay, ông ta chỉ cần nhìn, sau đó đợi cấp dưới mình mang người về.

Người nọ hiển nhiên cũng có chút võ công, nhưng có điều một người khó chống lại bốn tay, rất nhanh đã thua cuộc.

“A”một tiếng, trận đuổi bắt này kết thúc, cũng bắt đầu vẽ nên bi kịch của tính mạng người này.

Nhị phu nhân rất nhanh đã ăn mặc chỉnh tề đi đến chỗ đám người.“Lão gia, người này...” Nhị phu nhân vờ như hơi sợ hãi mà ôm trong lồng ngực Vệ quốc công, Vệ quốc công cũng rất hài lòng với sự thân mật của Nhị phu nhân.

“Không sao, người này dám chạy đến Vệ phủ làm bậy, không sao!” Vệ quốc công lập tức như thay đổi thành một người khác, dịu dàng với Nhị phu nhân.

Như Ý đứng trong đám đông nhìn có hơi giật mình, hoặc là Vệ quốc công che giấu quá tốt, hoặc người ông ta yêu thật sự là Nhị phu nhân.

Chỉ là Như Ý vẫn đủ khéo léo để phát hiện Nhị phu nhân trao đổi ánh mắt với người kia.

Như Ý không để bà ta toại nguyện, đợi lát nữa cô muốn hắn ta và Nhị phu nhân đều phải kinh sợ.

“Nói, ngươi đến Vệ phủ làm gì?” Vệ quốc công nhìn người bị đè trên mặt đất, giận dữ hỏi.

Người nọ vậy mà lại rất kín miệng, hoặc là có nghĩa khí. Nhưng Như Ý lại không nghĩ vậy, cô thấy Nhị phu nhân làm một động tác cắt cổ, hơn nữa trong tay còn lộ ra một vật gì đó, người nọ lập tức thay đổi sắc mặt, ngẩng đầu cắn răng.

Như Ý cuối cùng cũng cảm thấy mình có lý do để chơi rồi.

“Ngươi mạnh miệng phải không, muốn thử cảm giác trong lao ngục của Vệ phủ ư?” Vệ quốc công tàn nhẫn, trong mắt hiện vẻ độc ác, nháy mắt với bên cạnh, sai bảo cấp dưới đưa người xuống.

Nhị phu nhân nhìn người được đưa xuống, lại thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ là Như Ý sao có thể để bà ta toại nguyện.

“Lão gia nô tì có thể xem thử được không?” Như Ý đẩy đám đông ra, trong vẻ lạnh nhạt có sự tươi tắn thoát tục, như một đóa hoa sen không dính mùi bùn.

Vệ quốc công kinh ngạc, thấy người nói là Như Ý, sắc mặt lại dịu đi, xem ra ông ta đã tin tưởng Như Ý: “Như Ý có cách gì hay?” Tuy Vệ quốc công tin tưởng, nhưng cũng tò mò, làm sao để người nọ có thể mở miệng, hơn nữa rõ ràng người nọ đã quyết định cắn răng không nói.

Như Ý chỉ hờ hững cúi người hành lễ: “Nô tì sẽ cố gắng hết sức! Kính xin lão gia đuổi hết người xung quanh đi.”

Như Ý không phải người ngu, nhiều người như vậy chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến mình, chỉ là trước đó cô phải đùa giỡn một chút mới được.

Nhị phu nhân thấy Như Ý xuất hiện, sắc mặt hơi khó coi. Tuy bà ta không biết Như Ý làm gì, nhưng lại biết cô vừa bước ra, kế hoạch của mình nhất định sẽ không dễ thực hiện.Như Ý cảm nhận được ánh mắt của Nhị phu nhân, quay đầu bình tĩnh liếc nhìn Nhị phu nhân, cũng đủ khiến trong lòng Nhị phu nhân kinh sợ.

Vệ quốc công không nói gì thêm, chỉ giải tán người đi. Thật ra chỉ là một ánh mắt, một câu nói mà thôi, cũng đủ khiến bọn a hoàn chạy thục mạng rời đi. Bọn họ vô cùng sợ Vệ quốc công, tuy thường ngày ông ta mặc kệ chuyện trong phủ, nhưng dù sao cũng là chủ nhà, ông ánh mắt của ông ta, có thể quyết định sống chết của mình.

Trong phòng, Như Ý nhìn người nọ đang bị trói trên ghế, đi lòng vòng xung quanh hắn ta.

Người nọ bị Như Ý nhìn như vậy, dáng vẻ hơi chột dạ, còn hơi sợ hãi, cũng không biết Như Ý muốn làm gì.

Như Ý lại không nói gì, chỉ nhìn người nọ. Cô trước tiên để hắn ta khó chịu, sau đó yên lặng làm hắn ta sụp đổ trong lòng, như vậy bước tiếp theo sẽ dễ thực hiện hơn.

Nhị phu nhân vốn muốn biết rốt cuộc Như Ý làm như thế nào, nhưng sợ Như Ý không đồng ý, nên lắc lắc Vệ quốc công muốn xem. Chỉ là Như Ý không phải kẻ ngu, nếu một mình mình làm, như vậy sẽ không tránh khỏi bị Nhị phu nhân nói mình động tay động chân, vậy thì phương pháp mà cô muốn để bọn họ nhìn thấy sẽ không đạt được hiệu quả như ban đầu.

Như Ý nhìn cơ thể người kia đã hơi run rẩy, biết mục đích của mình đã đạt được.

Như Ý vừa đi qua đi lại vừa nghiêm túc nhìn người nọ, có chút thương tiếc nói: “Ngươi nói xem, nếu người thân ngươi, người yêu ngươi biết được tình hình của ngươi hiện giờ, sẽ có cảm giác ra sao, hoặc bởi vì bọn họ mà ngươi mới gặp phải tình cảnh hiện giờ, vậy ngươi phải làm sao đây, đôi khi con người phải có suy nghĩ của riêng mình...”

Như Ý nói xong từng chữ một, ánh mắt mang theo vẻ thâm sâu, khiến người nhìn có cảm giác như bước vào trạng thái mơ màng, đây chính là ảo thuật. Tuy trí nhớ cô vẫn chưa hồi phục, công lực cũng chỉ có một phần, nhưng đã có bước đầu, giờ phút này chính là lúc đầu óc hắn ta yếu ớt nhất, là lúc tốt nhất để tấn công.

“Tại sao ngươi lại xuất hiện trong phòng Nhị phu nhân?” Như Ý muốn dụ dỗ người này từ từ nói ra vài chuyện, sau đó để Nhị phu nhân không chịu nổi, nhưng lại không đâm thẳng.

“Ta đi trộm đồ!” Như Ý quả nhiên không đoán sai, lá thư lần trước, mặc dù cô không hiểu, nhưng vẫn biết ít mánh khóe, xem ra thân phận Nhị phu nhân cũng không đơn giản là như vậy...

Nhị phu nhân nghe xong, trong lòng hoảng hốt, hơi kích động muốn đứng dậy, lại bởi vì Vệ quốc công còn ở bên cạnh mà không dám manh động.

“Vậy ngươi trộm đồ để làm gì?” Như Ý bỏ qua vấn đề đồ vật đó là gì, trực tiếp hỏi vấn đề này, chính là để Vệ quốc công nảy sinh nghi ngờ, sau đó từ từ điều tra, như vậy sự thật sẽ từng bước một được phơi bày ra trước ánh sáng.

Người nọ giống như hoàn toàn bị Như Ý mê hoặc đầu óc, ngoan ngoãn trả lời:”Đưa cho chủ nhân!”

Như Ý rất hài lòng, chủ nhân ư? Người bí ẩn kia là ai? Là cùng một người với người trong miệng bọn họ ư?

“Chủ nhân của ngươi là ai?” Như Ý tàn nhẫn hỏi một câu, lập tức khiến người nọ bừng tỉnh. Cô hoàn toàn cố ý, cô nhìn thấy ánh mắt Vệ quốc công hoàn toàn không giống lúc bình thường.

“Ta, ta không biết gì cả!” Ánh mắt người nọ đã tỉnh táo mà nhìn Như Ý, bị ánh mắt lạnh như băng của Như Ý dọa sợ.

Như Ý cũng không hỏi nữa, xoay người hành lễ với Vệ quốc công và Nhị phu nhân: “Nô tì đã cố hết sức, chỉ hỏi được đến đây!”

Như Ý vừa nói vừa nhìn Nhị phu nhân, chạm phải ánh mắt tức giận của Nhị phu nhân, Như Ý như không có gì mà rời đi. Cô rốt cuộc cũng có cảm giác sung sướng khi được báo thù, trong lòng liền nhớ tới dáng vẻ chết không nhắm mắt của Tiểu Thúy.

Như Ý rốt cuộc cảm giác mình hơi hả giận. Qua đêm nay, Vệ quốc công sẽ lại nhìn mình bằng con mắt khác, cô thậm chí có thể nhìn ra vẻ khen ngợi trong ánh mắt kia, sự nghi ngờ đã biến mất gần như không còn, cô biết mình rất nhanh sẽ biết được bí mật bên trong Vệ phủ.

Tối nay cô rốt cuộc cũng có thể ngủ một giấc thật ngon.

Vào lúc cô nhắm mắt, trên nóc nhà có một người, ánh mắt mang vẻ dịu dàng, còn có sự thương yêu mà nhìn chằm chằm Như Ý, chỉ là Như Ý hoàn toàn không biết.

Đại phu nhân được người mặc đồ đen ôm đi, rất nhanh đã trở về phủ. Dựa theo yêu cầu của Như Ý, tìm được mấy loại thảo dược dán lên, vậy mà cảm nhận được một loại cảm giác như thấm vào ruột gan, sự đau đớn và uể oải cũng chậm rãi biến mất gần như không còn.

“Ngữ Yên, sao rồi?” Người mặc đồ đen giọng nói cứng nhắc, nhưng vẻ lo lắng và quan tâm vẫn rất rõ ràng.

Đại phu nhân cũng là lần đầu nghe người mặc đồ đen gọi tên mình, thậm chí có chút cảm động, tính ra hắn cũng coi như đi theo bà hơn mười năm rồi, giữa hai người cho dù không nói nhiều với nhau, nhưng sớm chiều ở chung, có rất nhiều thứ cũng đã xảy ra.

Chương 302: Ngươi cuối cùng cũng chịu gọi tên ta

“Ta rất khỏe, ngươi cuối cùng cũng chịu gọi tên ta!” Đại phu nhân cười cười, tuy sắc mặt không tốt, nhưng cũng đủ khiến hoa lá nhạt màu.

Người mặc đồ đen nhìn đến kinh ngạc: “Ngữ Yên, à, ngươi nghỉ ngơi cho tốt, vết thương đó phải kiểm tra kỹ càng, ta trốn ở một nơi bí mật gần đây, ngươi có việc gì thì cứ gọi một tiếng!” Nói xong, bóng người liền biến mất.

Đại phu nhân nhìn nơi người vừa biến mất đã đứng, hơi ngẩn người, nhưng rất nhanh đã bị cơn buồn ngủ đánh úp.

Vào giây phút bà vừa ngủ, Vệ phủ cũng vừa mới trình diễn xong vở kịch khôi hài chỗ Nhị phu nhân.

Hắc y nhân nhìn gương mặt đã say ngủ của Đại phu nhân, trong mắt hiện vẻ phức tạp, cảm giác lệnh bài trong tay hơi nóng lên. Nhiều năm như vậy bản thân mình thật sự cũng có hơi cô đơn, có điều cô đơn là gì, đến hôm nay hắn mới biết.

Trong đêm tối, một âm thanh vô cùng kì lạ mà cũng rất khó nhận ra vang lên trong khu vực Vệ phủ, sau đó rơi vào trong tai vài người, có mấy người vào lúc âm thanh đó xuất hiện vừa mừng rỡ vừa kinh sợ. Người mặc đồ đen cất lệnh bài trong tay vào, phóng người một cái, biến mất trong màn đêm, men theo âm thanh kia mà bay đi.

Người kia chính là người trên nóc nhà Như Ý, nhìn Như Ý một lần nữa, lúc ngẩng đầu lên, biểu cảm trên mặt đã thay đổi, trở nên tàn nhẫn lạnh như băng, chỉ trong nháy mắt, đã ở bên ngoài vài dặm.

“Chủ nhân!” Vài người phóng tới, tất cả đều quỳ gối trước mặt một người đàn ông cáo lớn khí thế mạnh mẽ, dù mặc quần áo tàng hình, nhưng chỉ cần hắn đứng nơi đó, khí thế cao quý phi phàm phát ra trên người hắn cũng đủ khiến tất cả những người khác kinh sợ.

“Sai các ngươi tới đây cũng đã khá lâu, nhưng bổn tọa cực kì không hài lòng, thiếu sót ở chỗ nào chính các ngươi cũng tự biết, lần sau ta không muốn lại xuất hiện những phiền toái không cần thiết. Lệnh bài này, các ngươi tự xử lý đi!” Người đàn ông khẽ giơ tay lên, mấy tấm lệnh bài liền chính xác rơi vào tay từng người. Từ đầu đến cuối người đàn ông kia chưa từng liếc qua mọi người. Chỉ là lúc ánh mắt rơi trên người Như Ý khi nãy, mang theo vẻ u sầu và chút gì đó bí ẩn.

Như Ý cứ như vậy mà đi ngủ, nhưng không hiểu sao cô lại cảm nhận được một loại cảm giác quen thuộc bao quanh mình. Sau đó trong mơ nhìn thấy bóng dáng một người phụ nữ và một cô gái khác lần lượt xuất hiện, không ngừng gọi tên mình, tên họ giống nhau, chỉ có vẻ ngoài là khác biệt. Như Ý cảm thấy mâu thuẫn, không biết nên đưa tay về phía nào, khi cô muốn phóng về phía người phụ nữ có khí chất cực kì giống mình thì một giọng nói khác lại gọi tên mình, sau đó rất buồn bã mà nhìn cô, cô quay người nhìn gương mặt kia, vậy mà giống mình hiện giờ như đúc, thấy vậy Như Ý càng thêm hoang mang.

Cả đêm, Như Ý mâu thuẫn giãy dụa trong khung cảnh đó, rõ ràng đã ngủ rồi, nhưng còn uể oải hơn so với không ngủ.

Sáng sớm, tiếng ồn ngoài chăn đã quấy nhiễu giấc mơ của cô.

“Ôi chao, các ngươi đang làm gì vậy? Ta muốn để ở đây!”

Như Ý nghe giọng nói quen thuộc, nhíu mày, lê thân thể mỏi mệt rời giường, mặt trời bên ngoài cũng đã lên đến đầu cành.

“Nô tì kính chào Nhị phu nhân!”

Như Ý hơi khó hiểu, sao mới sáng sớm mà Nhị phu nhân này đã hăng hái như vậy, có điều cô lại càng không hiểu, Nhị phu nhân này rốt cuộc là bận rộn làm gì? Không phải là hôm qua gặp phải chuyện quá lớn chứ! Như Ý hơi nghi ngờ nhìn Nhị phu nhân, muốn tìm chút manh mối.

“Ơ, hiện giờ ngươi đã là ruột thịt trong tim lão gia, sao ta nhận nổi chứ!”

Nhị phu nhân vẫn canh cánh trong lòng chuyện hôm qua, cố ý nói khó nghe như vậy, lời này nói ra, không biết những người kia thấy được sẽ như thế nào.

“Nô tì không dám cúi đầu, tất cả là nhờ người kia tự giác!” Như Ý nói một câu hai nghĩa, nói như vậy cũng rõ ràng, không cúi đầu.

“Ha ha! Đặt thứ này ở đây, ngay tại đây!” Nhị phu nhân nhìn sắc mặt Như Ý như vậy, bình thản thờ ơ, bà ta vô cùng khó chịu, nên mới muốn làm Như Ý khó chịu, chuyện này trong lòng bà ta quan trọng hơn so với Như Ý.

Như Ý mặc kệ thái độ này của Nhị phu nhân.

“Như Ý, Như Ý cô nương có ở đây không?”

Lúc Nhị phu nhân vẫn chưa ra khỏi sân nhỏ, a hoàn tùy thân của lão gia liền chạy đến tìm Như Ý.

Như Ý nhớ tới chuyện lần trước, trong lòng khá băn khoăn.

“Ta ở đây, xin hỏi tìm ta có chuyện gì vậy!” Thân phận của Như Ý hiện giờ đã không còn như xưa, cho nên lời nói cũng có khí phách, ngẩng đầu cũng mang vẻ hiên ngang.

“Lão gia kêu ngươi nhanh chóng qua đó, nói là có chuyện muốn thông báo!”A hoàn lần này vừa nói xong chuyện đã xoay người rời đi, tuy không biết nguyên nhân, Như Ý cũng không chần chờ, nhanh chóng đi qua.

Lúc Như Ý một lần nữa bước vào thư phòng, ánh mắt những người kia nhìn mình đã tốt hơn rất nhiều, thậm chí còn có vẻ khâm phục, Như Ý biết chuyện đã thuận lợi.

“Nô tì kính chào lão gia, chào các vị ở đây!” Như Ý không phải thánh nhân, nhưng cũng là người lương thiện, ánh mắt cô mang vẻ chân thành, đủ khiến mọi người ở đây kinh ngạc.

“Như Ý à, bây giờ ta chính thức bảo ngươi đến đây, sau này ngươi làm việc cho tốt, bắt đầu từ bây giờ sẽ giao một số thứ quan trọng cho ngươi!” Vệ quốc công trước mặt nhiều người như vậy, thận trọng cho mọi người một câu trả lời.

Như Ý kinh ngạc, trong lòng càng thêm vui vẻ, xem ra mình cuối cùng cũng tiếp cận được.

“Sau này kính xin các vị chỉ bảo cho em gái nhỏ này một chút!” Tuổi Như Ý cũng không nhỏ, nhưng vẫn còn độc thân.

Nói lời khách sáo xong, Vệ quốc công lấy ra một vật từ trong ngực, Như Ý nhìn là biết thứ này vô cùng quý, chỉ là cô cần một câu trả lời.

“Đây là...” Như Ý nghi ngờ nhìn Vệ quốc công, tỏ vẻ không hiểu.

“Lệnh bài kia ngươi cứ cầm lấy, sau này hai bên có thương lượng, còn có thứ để xác nhận thân phận.”

Nhận lấy lệnh bài kia, trong lòng vui vẻ, lại mâu thuẫn, lệnh bài kia rõ ràng giống hệt với lệnh bài mình đang giữ trong tay.

Mà giờ phút này, Nhị phu nhân nghĩ tới chuyện ngày hôm qua, trong lòng rất khó chịu, bản thân mình rõ ràng bị Như Ý chơi xỏ, hơn nữa hiện giờ cô ta lại được lợi như vậy, nghĩ lại rất không đáng.

Vốn chuẩn bị liên lạc với bên ngoài, nhưng Nhị phu nhân vẫn chưa hành động, nên người trong phòng vẫn chưa đổi.

Tuy cô có võ công, nhưng không cần dùng cách này để giải quyết tình huống.

Cầm tờ giấy trong tay, cô cũng không dám thờ ơ, cô nhất định phải đi ra ngoài một chuyến, cũng không biết có cách gì hay hơn.

Như Ý hài lòng với cách thức này, nhưng vẫn cảm thấy lãng phí thời gian như vậy, có chút phiền phức.“Đại phu nhân, bà nên ra ngoài đi lại nhiều hơn!” Như Ý đứng cạnh xoa vai cho Đại phu nhân, nói.

Đại phu nhân hưởng thụ sự quan tâm dịu dàng này, cộng với vết thương của mình quả thật cũng đau nhức.

“Tối hôm qua nghe nói rất náo nhiệt?” Đại phu nhân thản nhiên nhìn Như Ý, nói.

Như Ý giả vờ như rất kinh ngạc: “Không ngờ phu nhân vậy mà lại biết!”

Đại phu nhân đương nhiên biết rõ, nhưng bà không thích nói ra, dù sao tối hôm qua ai cũng biết Đại phu nhân không xuất hiện.

Như Ý nghe Đại phu nhân nói vậy, cũng không ngần ngại, dù sao chuyện này cũng xem như khá lớn.

“Mà thôi, đi ra ngoài hít thở không khí một chút nào!” Đại phu nhân dường như nghĩ tới chuyện gì, kéo tay Như Ý đi ra ngoài.

Giờ phút này, Nhị phu nhân vì trong lòng bí bách, muốn đi ra ngoài hít thở không khí, thế mà lại như oan gia ngõ hẹp với Đại phu nhân.

“Ơ, muội còn tưởng là ai? Không khí sau cơn mưa hình như mới lạ lắm nhỉ!” Nhị phu nhân vừa thấy Như Ý dìu Đại phu nhân đi ra, cơn tức giận không kiềm nén được lập tức trào dâng.

“Muội muội vẫn chưa tỉnh ngủ sao, tối hôm qua trời làm gì có mưa!” Đại phu nhân cười nhạt một tiếng, ngồi xuống ghế đá: “Muội muội cũng đến đây ngồi một chút, chúng ta đã lâu không tâm sự!” Đại phu nhân nhìn Nhị phu nhân tức giận đến mặt đỏ bừng, trên mặt đầy vẻ tươi cười.

Nhị phu nhân nghe Đại phu nhân nói như vậy, tức giận ngồi xuống, hừ mũi nói với Đại phu nhân: “Tỷ tỷ thật biết đùa, tiếng mưa tối hôm qua rất lớn, Vệ phủ xảy ra chuyện lớn như vậy, vậy mà không thấy bóng dáng tỷ tỷ đâu!”

Nhất thời biểu cảm trên mặt Đại phu nhân có hơi quái lạ, rất nhanh đã thu lại vẻ bối rối của mình, Đại phu nhân rất bình tĩnh nói: “Tối hôm qua cũng biết là xảy ra chuyện, nhưng bởi vì tối hôm qua trời mưa, không cẩn thận nên có chút khó chịu, cho nên...” Đại phu nhân không hổ là cao thủ, cho dù có kinh sợ cũng không chút sơ hở, thậm chí còn bình thản ung dung như vậy.

Chỉ là vẻ chột dạ chợt lóe lúc nãy cũng không thể tránh khỏi ánh mắt của Nhị phu nhân.

Hai người giống như đã lâm vào tình cảnh bế tắc, Nhị phu nhân ngẩng đầu nhìn Như Ý, lông mi run rẩy, nhúc nhích đầu ngón tay mình, có chút vui mừng mà nhìn Đại phu nhân: “Tỷ tỷ, muội muội nhớ lần trước tỷ tỷ rất thích trà của Ngũ phu nhân, trước đó muội đã dặn Như Ý chuẩn bị một chút cho tỷ, vừa hay cũng truyền dạy một chút kỹ thuật pha trà, không biết tỷ đã uống hay chưa!”

Trên mặt Như Ý bình tĩnh như mặt hồ, không có chút rung động nào, chỉ là trong lòng đã cuồn cuộn lên, đây rõ ràng là kế ly gián, cũng không biết Đại phu nhân sẽ nghĩ thế nào, cô còn đang chờ Đại phu nhân nói đây!

Đại phu nhân tuy có chút nghi ngờ, có điều bà cũng sợ mình hiểu lầm Như Ý, đương nhiên vẫn không tỏ vẻ gì, chỉ lộ vẻ mừng rỡ kéo tay Nhị phu nhân: “Muội muội thật có lòng, vừa hay, tỷ rất muốn nếm thử, thật nhớ. Như Ý đi thôi, ta cũng nhìn xem ngươi có học được vài phần của phu nhân hay không!” Đại phu nhân liền đứng dậy kéo Như Ý chuẩn bị rời đi.

Chỉ là, Nhị phu nhân cũng không cam tâm tình nguyện như vậy, bà ta vừa cảm thấy mình chiếm thế thượng phong, bây giờ sao có thể buông tha cho cơ hội tốt như vậy: “Đúng rồi, tỷ tỷ, để Như Ý đi với muội muội lấy thêm chút lá trà, sau đó muội cũng tiện tay dạy nàng ấy tay nghề pha trà của muội luôn!” Nhị phu nhân khẽ dời bước, liền đến bên cạnh Đại phu nhân, dáng vẻ lôi kéo Như Ý vô cùng thân thiết.

Đại phu nhân nhìn kỹ Như Ý, trên mặt mang theo vẻ vui cười, nhiệt tình mở miệng: “Vậy làm phiền muội muội!”

Đại phu nhân cất bước, Như Ý nghĩ Nhị phu nhân chỉ sợ sẽ nói vài lời khó nghe, cô đã chuẩn bị tâm lý thật tốt, thờ ơ đứng cạnh Nhị phu nhân, chờ Nhị phu nhân mở miệng.

Có điều, lần này lại vượt ra ngoài dự đoán của Như Ý, Nhị phu nhân không nói tiếng nào, chỉ một mình đi về, Như Ý thấy vậy, liền đi theo.

Nhị phu nhân vào nhà, cho mọi người lui xuống, sau đó xem như không nhìn thấy Như Ý, hoặc phải nói xem như Như Ý không tồn tại, tự mình pha trà.

Như Ý cứ như vậy lẳng lặng đứng yên bên cạnh, nhìn động tác tay của Nhị phu nhân, lên xuống đều đặn, cử chỉ vô cùng nhã nhặn, cộng thêm khuôn mặt, khí chất đó khiến Như Ý thoáng chốc như quay trở lại khung cảnh lần đầu tiên nhìn thấy Nhị phu nhân.

Hồi lâu sau, Nhị phu nhân đột nhiên ngẩng đầu, trong ánh nhìn có chút trống rỗng, bởi vì bà ta cũng không hiểu vẻ mặt của Như Ý giờ phút này thể hiện điều gì, lông mày khẽ cong, đôi môi anh đào khẽ nhấp chén trà: “Như Ý, trà này dễ ngửi chứ, kẻ tội đồ?”

Chương 303: Nảy sinh khúc mắc

Như Ý lấy lại tinh thần từ trong suy nghĩ của mình, nghe thấy lời nhị phu nhân, cô hơi nghi hoặc nhưng sắc mặt lại vẫn bình thản: “Nhị phu nhân pha thì đương nhiên càng ngon không còn lời để nói rồi!” Rõ ràng chỉ là một câu khen ngợi nhưng Như Ý lại thấy nụ cười của nhị phu nhân có phần kỳ lạ, một mùi thơm lan toả khắp trong không khí. Như Ý là người nhạy bén, cuối cùng cô cũng biết ánh mắt đó là có ý gì, chỉ là điều Như Ý hoài nghi là thần trí của cô rất tỉnh táo dường như cô có sức đề kháng với những loại độc này.

Có điều, trong lòng Như Ý lập như hoa nở rộ, ánh mắt nhìn nhị phu nhân cũng đờ đẫn.

Nhị phu nhân thấy vẻ mặt tối tăm của Như Ý, trong lòng vui mừng, ngay cả nguỵ trang cũng không cần nữa, lạnh lùng cất lời: “Như Ý à, ban đầu chúng ta cũng coi như đồng tâm, chuyện lần này ngươi cũng làm đi, nhớ kỹ, để người kia chết! Để người kia chết…” Nhị phu nhân không ngừng lặp lại câu nói này, nhìn Như Ý ngây ngốc lặp lại lời mình nói, nụ cười trên mặt đã phơi phới.

“Để người kia chết…” Ngoài miệng Như Ý nói vậy nhưng trong lòng cô lại sáng tỏ, sáng đến mức lại có một kế sách hiện lên trong lòng.

Nhị phu nhân thấy Như Ý lặp đi lặp lại câu nói đó, khi bà ta cảm thấy thời cơ đã chín muồi liền nhẹ nhàng phun ngụm trà trong miệng ra, dập tắt ánh sáng ngọn nến thơm.

Sau đó rõ ràng nhìn thấy người Như Ý lung lay, khôi phục lại thần thái.

“Ngươi nhớ kỹ cách pha chế trà này chưa?” Nhị phu nhân thổi lá trà trong cốc, rất ít khi cao ngạo quét mắt nhìn Như Ý hỏi.

Như Ý cười lạnh trong lòng, rõ ràng không dạy cái gì mà còn làm ra dáng vẻ này, Như Ý cảm thấy mưu kế của nhị phu nhân sâu nhưng cũng dối trá.

“Nô tỳ nhớ rồi!” Như Ý giả vờ như đã hiểu cúi người với nhị phu nhân, mang theo vẻ cảm kích đầy bụng.

Như Ý thẳng thắn ngược lại khiến nhị phu nhân có phần ngoài ý muốn, có điều đây không phải trọng điể, vậy bà ta cũng không cần phải tính toán điều gì: “Vậy ngươi về sớm đi, nếu không đại phu nhân đợi sẽ sốt ruột!” Nhị phu nhân còn cố ý nhấn mạnh mấy chữ đại phu nhân, chính là thích để Như Ý và đại phu nhân nảy sinh khúc mắc.

“Nô tỳ tham kiến lão gia!” Như Ý trở về nhưng không về thẳng nơi đại phu nhân mà là tới thư phòng của Vệ quốc công.

Vệ quốc công cho cô đặc quyền để cô có suy nghĩ tốt, thậm chí có chuyện gì đều có thể tới tìm ông ta, vì mỗi lần Như Ý đến đều mang tới thu hoạch khác biệt cho ông ta.

“Như Ý, đứng lên đi, có chuyện gì vậy?” Vệ quốc công cười tươi cũng coi như cho Như Ý mặt mũi.

Có điều Như Ý vì đã thấy bộ mặt giả dối của Vệ quốc công nên với sự nhiệt tình của ông ta cũng hiểu ý ông ta, giữ bình tĩnh thi lễ với Vệ quốc công: “Nô tỳ nghĩ tới một chút, hy vọng có thể san sẻ nỗi lo với lão gia!” Như Ý nói rất chân thành, nhìn Vệ quốc công tin tưởng không nghi ngờ.

“Ồ? Lời này nói thế nào?” Vệ quốc công cũng vô cùng tò mò với lời Như Ý nói.

“Nô tỳ cảm thấy, người bị bắt lần trước khả năng còn có ẩn tình, nô tỳ nghĩ tới một mưu kế!” Vừa nói Như Ý vừa chú ý tới vẻ mặt Vệ quốc công, cô có thể phán đoán ông ta muốn quan tâm chuyện này, hay là đến đó rồi thôi.

“Lời Như Ý nói có lễ độ, mưu kế này của ngươi…” Thực ra Vệ quốc công đã có ý định điều tra chuyện này từ lâu, gần đây ông ta cảm thấy có chuyện gì đó đang ngăn cản mình nên tạm thời không tìm ra phương pháp giải quyết, mà lời của Như Ý không thể nghi ngờ đã không thắp đèn cho ông ta.

Theo yêu cầu của Vệ quốc công, Như Ý mau chóng nói ra suy nghĩ của mình cho ông ta.

Vệ quốc công nghe xong lời Như Ý nói, trên mặt hiện lên vẻ phức tạp và mâu thuẫn, có diều vẫn đồng ý đề nghị của cô.

Như Ý thấy Vệ quốc công gật đầu, ý cười được như ý nguyện cuối cùng cũng lộ ra.

Ngày hôm sau, Như Ý đứng bên cạnh Vệ quốc công, nhìn người bị bắt lần trước trên mặt không có bất kỳ dao động nào, bình tĩnh tự nhiên như không liên quan đến anh ta, ngoài vẻ khôn khéo lộ ra trong đôi mắt kia mới biết anh ta vẫn đang sống.

Vệ quốc công cũng rất long trọng và nghiêm túc dường như chuyện này cực kỳ quan trọng.

“Hoàng Xung, ngươi tự ý xông vào Vệ phủ còn kinh động đến nhị phu nhân, lại không nói rõ về tội danh này, xử chết!” Vệ quốc công ra lệnh, một người đàn ông hung mãnh cầm dao phay đi tới.

Cho dù người kia có che đầu hay không ngừng nghẹn ngào lung lay cơ thể thì cũng chỉ có chờ chém đầu.
Nhị phu nhân ngồi bên cạnh Vệ quốc công, nhìn người đàn ông đang không ngừng đung đưa kia, nghe thấy tuyên bố của Vệ quốc công lại nhìn khuôn mặt đờ đẫn của Như Ý (trong mắt bà ta đó là vẻ đờ đẫn), cuối cùng trên mặt cũng có được vẻ đắc ý, quả nhiên mình vẫn thông minh lanh lợi, bà ta cũng nghĩ như vậy.

Đại phu nhân ngược lại càng sốt ruột, trong mắt có phần không đành lòng, ngược lại dẫn tới ánh mắt khinh bỉ của nhị phu nhân, mặc dù chỉ trong chớp mắt nhưng cũng đủ để nắm bắt, Như Ý càng thêm thất vọng về nhị phu nhân.

“Chém!”

Vệ quốc công ra lệnh một tiếng, đao giơ lên hạ xuống chỉ trong chớp mắt, nơi đầu người rơi xuống trong khoảnh khắc đó cũng máu chảy đầy đất, sau đó sàn nhà bằng phẳng liền mang theo mùi tanh kích thích lỗ mũi moi người, rất nhiều a hoàn ở bên nhìn cũng không chịu được cảnh máu tanh này, có người bị doạ run rẩy, có người thì bị doạ kêu ra tiếng, còn có một số người quay mặt đi không dám nhìn.

Nhị phu nhân hơi nhíu mày, sau đó sự thư thái viết đầy trên mặt.

Vẻ mặt Như Ý hờ hững, trong lòng không nói ra được cảm xúc gì, chỉ là mưu kế trong đôi mắt trong trẻo lạnh lùng đã sớm hiện lên.

Đại phu nhân hiển nhân vẫn rất không quen cảnh tượng thế này, khi đao chém xuống, thần kinh bà ta gấp rút chuyển động, chỉ xoắn ngón tay mình rồi nhắm mắt lại, có lẽ là đang cầu xin trời xao tha thứ cho trừng phạt này.

Đêm tối, khi tiếng mõ đầu tiên truyền khắp Vệ phủ, Như Ý xoay người rời giường, mặc quần áo vào, tung người ra khỏi phòng mình, bay thẳng về một nơi.

Lật một mái ngói ra, Như Ý nhìn theo, quả nhiên thấy nhị phu nhân đứng dậy, chỉ là điều duy nhất cùng với dự liệu của Như Ý là lúc này nhị phân không phải tiếp kiến người nào mà là muốn đi gặp người nào, vì bà ta đang mặc y phục dạ hành.

Trong lòng Như Ý vui mừng, xem ra tối nay có thứ đáng để xem rồi, cô biết nhị phu nhân có vấn đề nhưng không ngờ bà ta lại sốt ruột như thế.

Nhị phu nhân chuẩn bị sẵn sàng sau đó phi thân ra ngoài, Như Ý thấy nhị phu nhân bay đi thì cũng lập tức đuổi theo.

Mặc dù nhị phu nhân rất sốt ruột nhưng sau khi người kia chết, lập tức chuẩn bị ra ngoài, có điều vẫn rất cẩn thận.

Đi theo nhị phu nhân rẽ hết chỗ này tới chỗ khác, cuối cùng Như Ý cũng theo bà ta tới một nơi xa lạ, nhìn có vẻ vô cùng bí ẩn. Nhị phu nhân nhìn trái nhìn phải một lượt, không phát hiện có người khả nghi, vì thế nhanh chóng đi vào.

“Chủ tử nói thế nào?” Nhị phu nhân bàn bạc gì đó với người vẻ mặt lấm lét.
Lại là chủ tử? Như Ý rất lấy làm kỳ lạ, rốt cuộc ai là chủ tử mà vẫn luôn không che mặt.

Như Ý nghe tiếp, không ngờ lời tiếp theo của hai người lại khiến trái tim cô phải giật mình.

“Chủ tử nói, lần này Vệ quốc công muốn để người tên Như Ý tiếp tay buôn bán…” Nhị phu nhân vừa nói tới Như Ý hiển nhiên có phần kích động, tay cũng nắm thật chặt.

Như Ý nghe thấy lời nhị phu nhân, trên mặt lộ ra nụ cười sục sôi như núi, cô thích nhất là thách thức, hơn nữa tranh đấu với nhị phu nhân, muốn thắng cô thì cũng phải xem bà ta có bản lĩnh hay không, nếu đã cố ý muốn cô hợp tác thì cô sẽ phối hợp thôi.

Nhị phu nhân làm việc xong, không chần chừ chút nào, lập tức che mặt quay về.

Như Ý đương nhiên cũng không có lý do ở lại, vốn cho rằng nhị phu nhân sẽ về thẳng phòng, không ngờ bà ta lại tới một nơi khác.

“Tỷ tỷ, muội tới thăm tỷ này!” Ngoài vùng ngoại ô của núi, ở phía trước một sườn núi nhỏ không dễ thấy, nhị phu nhân quỳ ở đó, có vẻ nặng nề mà bi thương.

Như Ý không biết, nhị phu nhân bây giờ ngoài trái tim có lẽ vẫn là màu đỏ ra, bà ta còn có gì để chứng minh mình vẫn còn thiện lương.

Tỷ tỷ? Nghe thấy từ này, Như Ý nhớ tới dáng vẻ tự cho là đúng, còn có vẻ mặt vênh vang đắc ý khi nói chuyện của nhị phu nhân mỗi lần đứng trước mặt đại phu nhân, đây lại là ai nữa? Một thê tử khác của Vệ quốc công? Như Ý lại tự giễu mình ngu ngốc, đại phu nhân và nhị phu nhân đều còn sống thì lấy đâu ra người tỷ tỷ trên danh nghĩa của nhị phu nhân?!

“Tỷ tỷ, chuyện năm đó mặc dù không phải ta trực tiếp hại tỷ âm dương cách biệt với ta, nhưng ta cũng coi như là một hung thủ gián tiếp, nhưng ta thật sự rất yêu chàng, cho nên ta mới… tỷ tỷ, thật xin lỗi!” Nước mắt lại có thể thương tiếc nhị phu nhân để bà ta có khả năng khóc ra được. Sườn núi nhỏ này ngay cả bia mộ cũng không có lấy một cái, Như Ý đang nghĩ nước mắt nhị phu nhân có phải là thật không? Nhưng nếu không phải là thật thì bây giờ bà ta đang khóc cho ai nhìn?!

“Tiểu thư không có muội muội như bà, rốt cuộc bà còn đến làm gì?” Một giọng nói tang thương phá vỡ không khí tĩnh lặng này, đến nước mắt trên mặt nhị phu nhân cũng dừng lại.

Bình minh đã sắp lên rồi, màu trắng bạc chân trời cũng càng rõ hơn, nước mắt nhị phu nhân cũng thấy rõ hơn, lướt qua trước mắt người xuất hiện lại chỉ nhận được sự khinh thường và trào phúng.

“Mộng…” Nhị phu nhân nhìn thấy người đến, biểu cảm trên mặt có phần ngạc nhiên cũng có phần kích động, đứng dậy muốn đến gần nhưng lại sợ bị từ chối.

Khoảnh khắc Như Ý nghe thấy giọng dì Mộng cũng không nén nổi tò mò, ùn ùn kéo đến. Cô nhìn hai người chằm chằm, đến chớp mắt cũng cảm thấy là một loại xa xỉ, vì cô không muốn bỏ qua bất kỳ biểu cảm, một động tác nào.

“Bây giờ bà là phu nhân Vệ quốc công cao quý, nô tỳ chỉ là một a hoàn, không nhận được biểu cảm này!” Mặc dù nói lời này dì Mộng hơi nhún nhường nhưng bà lại nhếch miệng, cười nhạo nhị phu nhân đang khoe khoang tình tỷ muội.

Với lời của dì Mộng, nhị phu nhân chỉ có thể ngoảnh mặt làm ngơ, chuyện khi đó, bà ta… haiz, nhị phu nhân cũng không nguyện ý nói điều gì, xoay người rời đi.

Dì Mộng phía sau nhìn bóng lưng có phần chán nản đó, trên mặt chỉ có vẻ độc ác: “Nhị tiểu thư, sai rồi sẽ phải trả giá đắt!”

Nhị phu nhân loạng choạng, cuối cùng cũng không nói gì, tiếp tục đi về, chỉ là Như Ý nhìn ra được, đoạn đường này bà ta đi rất khó khăn nhưng chỉ là khó khăn mà thôi, dường như nhị phu nhân đã quyết định phải đi tới cùng, không hề quay đầu.

Như Ý vốn định dời đi nhưng không ngờ dì Mộng nhìn sườn núi không có chút sự tôn kính nào, chỉ là cười, cười đến bi thương. Điều này khiến Như Ý nghi hoặc, trong sườn núi này là ai? Thân phận của dì Mộng là gì? Còn nữ tử bị bệnh vô phương cứu chữa lại là ai?

Những điều bí ẩn liên tiếp chiếm cứ trong đầu Như Ý, có một sức mạnh kéo cô lại để cô thăm dò đến cùng.

Dì Mộng tuỳ ý liếc mắt nhìn sườn núi kia rồi phi thân rời đi, Như Ý cũng nhanh chóng đuổi theo, thân phận dì Mộng vẫn luôn đáng ngờ trùng điệp nhưng lại không có bất kỳ đầu mối nào.

Đi theo dì Mộng, Như Ý có thể cảm nhận rõ ràng công phu cao thâm của dì Mộng, mặc dù cô không biết so với mình thì ai sẽ lợi hại hơn nhưng người bình thường chắc chắn không phải đối thủ của bà ta, điểm này Như Ý rất rõ ràng.

Chương 304: Người sẽ khoẻ thôi

Chỉ thấy dì Mông đi vào sân nhỏ thần bí khi nãy, tay bắn ra thứ gì đó điểm huyệt thủ vệ.

Nhìn thấy động tác này, Như Ý càng thêm khâm phục công phu của dì Mộng, với thủ vệ đã từng vô cùng cao thủ, vậy mà bà ta có thể tuỳ ý như thế nhưng không bị phát hiện.

Như Ý thấy dì Mộng vô cùng thuần thục lần mò chìa khoá trên người thủ vệ, khoảnh khắc cửa mở ra, bên trong lại truyền tới tiếng kêu thảm thiết, thậm chí còn há to miệng như muốn nhổ vào dì Mộng.

Có điều dì Mộng như đã quen với hành vi bị người tra khảo thế này, bà ta lấy ra thứ gì đó rồi đung đưa trước mặt ông ta, từng chút từng chút một. Cảm xúc của người đó từ từ ổn định lại, nhìn thứ trong tay dì Mộng đến si mê.

“Lão gia, yên tâm đi, nô tỳ sẽ đón người ra ngoài, tương lai quang minh chính đại, nô tỳ sẽ tìm ra phương pháp tối ưu nhất chữa cho người. Tiểu thư cũng đợi người, kiên trì chờ đợi người…” Dì Mộng nói đến đây giọng nói đã trở nên nghẹn ngào, mang theo sự hối hận, hy vọng, còn có sự đau khổ phức tạp không biết phải hình dung thế nào.

Không biết vì sao, Như Ý nhìn thấy ánh mắt si mê của người kia rồi nghe thấy lời dì Mộng nói, trong lòng lại đau đớn, đau đến mức hít thở cũng trở thành một loại xa xả.

“Ai?” Dì Mộng lập tức xoay người, điều này khiến Như Ý cho rằng mình bị phát hiện, đang nghĩ xem nên giải thích thế nào.

Không ngờ từ cửa vào lại có một nữ tử đi tới giải nguy cho mình.

“Mộng…” Giọng của nữ tử luôn hờ hững nhưng lại lộ vẻ ưu thương vô tận, giống như bị gió thổi tan sau đó chầm chậm ngấm vào mỗi tấc da thịt, từ da thịt lại ngấm vào máu, lan tràn khắp cơ thể.

Dì Mông giật mình sau đó nhìn nữ tử mang theo vẻ hơi ngượng ngùng, hoặc là nói có chút ngạc nhiên: “Tiểu thư, lúc này rồi sao người không nghỉ ngơi cho khoẻ, nếu như… bệnh của người phải làm sao?”

“Yên tâm đi, không phải ngươi nói ta sẽ đợi sao? Ta… khụ khụ khụ… vẫn đang đợi này!” Trong lòng nữ tử lại nghĩ đến chuyện khiến mình hoảng sợ cho nên ho khan một lát trở thành thở gấp.

Nghe thôi mà trái tim Như Ý cũng rầu rĩ, thậm chí mang theo cảm giác đau đớn của hai trái tim tương thông, cảm giác này rất kỳ lạ, rõ ràng đang liều mạng gạt bỏ nhưng lại muốn chia sẻ niềm đau xót này với bà ta, mâu thuẫn cứ vậy đi theo Như Ý.

“Tiểu thư, người sẽ khoẻ thôi, nô tỳ biết mà, chúng ta về đi được không, trở về có lẽ người sẽ không nhìn đau đớn như vậy nữa, thiếu gia bảo người rời đi, người không nghe theo mà cứ dây dưa ở đây, tiểu thư người phải làm sao mới ra dáng vẻ đây!” Dì Mộng nghe thấy nữ tử ho khan kịch liệt như vậy thì mau chóng đi lên đỡ, tay chân cũng hơi luống cuống, có thể nhìn ra dì Mộng coi trọng nữ tử này cỡ nào.

Nữ tử cười nhạt một tiếng, cười khiến người khác đau lòng rồi lại nhìn người trong phòng, kéo dì Mộng nói: “Chúng ta về đi, Triết sẽ cảm nhận được ta luôn ở đây, ta biết mà!” Nói xong chuẩn bị rời đi.

Như Ý nhìn hai người dắt nhau đi, dùng tay lau khoé mắt mới phát hiện mình thế mà lại khóc, đây có được gọi là nghe thương cảm của người khác nhưng nước mắt mình lại rơi không?

Như Ý cười cười, cũng không lưu luyến gì, rời khỏi đây.

Như Ý lấy đồ trong tay ra, trong lòng có muôn vàn suy nghĩ, nhìn về hướng Bắc, ánh mắt chỉ không còn mờ ảo nữa, mặc dù kí ức vẫn liên tục mơ hồ, nhưng điều khác biệt duy nhất đó là trong mắt cô luôn có phương hướng, luôn bị một loại sức mạnh chỉ dẫn cho mình.

Gần đây Như Ý phát hiện đại phu nhân luôn cầm một vật nhìn đến ngây người, sự ngây ngẩn đó còn mang theo thương cảm, là một loại sám hối, Nhu Ý đang nghĩ, chắc hẳn đại phu nhân lúc trước đã phạm phải sai lầm gì đó.

Như Ý nhớ tới ngày đó người câm đi lấy đồ, đại phu nhân nói lại người câm không được tuỳ tiện mở ra, thứ bên trên càng không được tuỳ tiện chạm vào, dường như đó là thứ mà bà ta trân quý giữ gìn: “Ngươi hãy đưa vật này cho chủ tử hôm đó của các ngươi, ta tin nàng, thứ này ta cũng không biết nàng có suy nghĩ giống ta không. Ta vẫn luôn tìm kiếm đứa bé kia nhưng bao nhiêu năm nay vẫn gian nan như mò kim đáy biển, hòn đá rơi vào mất tăm, thậm chí không hề có bọt nước!”

Lời này khiến Như Ý có phần nghi hoặc, rốt cuộc là đứa trẻ nào? Màn sương mù này còn chưa vén lên, ngược lại còn bị che phủ bởi một lớp vải sa, muốn nhìn thấy cần có ánh nắng sớm soi chiếu mới được!

Cuối cùng Như Ý vẫn cẩn trọng mở thứ này ra, có điều đương nhiên cô cũng không quên lời nhắc của người câm. Chỗ mở khoá này cũng có chú ý, nhìn thấy lưỡi dao nhỏ ở chỗ mở, Như Ý cười nhẹ, không ngờ đại phu nhân lạ cẩn thận như vậy, sao bà ta lại chắc chắn người bà ta gặp ở ngay Vệ phủ, nếu ngón tay bị thương e rằng nhanh thôi sẽ bị đai phu nhân để mắt tới.

Như Ý không phải người bình thường, trong đầu cô, kỹ năng mở khoá này tương đối thuần thục lại đơn giản, cái khóa này thậm chí còn đơn giản hơn nhiều so với khoá mà cô đã từng gặp! Đã từng? Một từ đã lâu không xuất hiện, Như Ý cảm thấy ký ức của mình chỉ thiếu một cái đòn bẩy là có thể vén lên toàn bộ.

Là một bức thư, còn có một thứ giống vậy nữa, nhìn thấy đồ vật này trong đầu Như Ý tự nhiên hiện lên nửa miếng ngọc bội trong tay dì Mộng.

Cô lại không biết thứ đại phu nhân lấy lại giống vật trong tay dì Mộng, lẽ nào là trùng hợp thôi sao?! Như Ý lập tức phủ định suy nghĩ này, lấy đâu ra nhiều sự trùng hợp như vậy, vậy người bị nhốt tên là Triết đó làm sao lại như vậy? Chỉ có đồ vật quan trọng này mới có thể khiến ông ta dù không còn thần trí vẫn nhớ thứ này, cũng mới nhớ tới người hoặc chuyện quan trọng nhất trong lòng mình!Trên bức thư lại là sự gửi gắm, Như Ý cò phần mê hoặc, bên trong nhắc tới hai người, đứa trẻ đại phu nhân nhắc tới, trong đó lại có nguyên do gì đây?

Dưới tình huống có quá nhiều bí mật, Như Ý cất sự nghi hoặc trong lòng mình cùng với bức thư và nửa miếng ngọc bội xuống đáy hòm.

Hiệu suất làm việc của nhị phu nhân không phải nhanh bình thường, chưa tới hai ngày, quả nhiên Vệ quốc công đã tìm tới Như Ý, nói muốn giới thiệu người buôn bán cho mình làm quen.

Có điều sau khi nhìn thấy người tới, Như Ý chỉ có bình tĩnh, còn có sự hiểu rõ sâu trong lòng, người này chính là người mưu đồ bí mật với nhị phu nhân hôm đó, xấu xí, vừa nhìn trong lòng Như Ý đã không có hứng.

Có điều, khiến Như Ý có phần kỳ lạ là thái độ của Vệ quốc công rất nịnh bợ, có chút tôn kính nhưng lại mang theo chút sợ hãi, điều này khiến như Ý không khỏi nhớ tới chủ tử mà họ không ngừng nhắc tới trong miệng.

“Như Ý, mau lại đây gặp vị công tử này, nếu hợp tác cùng họ thì lần buôn bán này sẽ thắng lợi rất nhiều!” Vệ quốc công rất kích động gọi Như Ý tới rồi giới thiệu người kia cho cô.

Người đó nhìn thấy dáng vẻ Như Ý còn có khí chất đó thì giật mình nhưng khi nhìn thấy người nữ tử thì trong mắt lại có sự khinh thường khác biệt và sự tìm tòi nghiên cứu.

Như Ý gật đầu, không kiêu ngạo không tự ti nhưng lại cũng lễ độ: “Ra mắt công tử, sau này mong công tử chỉ giáo nhiều hơn!”

Hai người nhanh chóng đi vào trạng thái hợp tác làm ăn, mọi điều đều an lành tự nhiên, thậm chí còn có chút quá mức thuận lợi.

“Công tử cảm thấy thế nào?” Như Ý nói kế hoạch của mình ra, nhìn vẻ hăng hái của nam tử có phần hài lòng.

Người đó thấy Như Ý hỏi mình như vậy, mặc dù cảm xúc rất bình tĩnh nhưng vẫn không thể hoàn toàn khống chế sự kích động.

Hiệu quả mà Như Ý muốn chính là như này, cô muốn xem xem người này sẽ về báo cáo với chủ tử hay tự mình đưa ra quyết định qua loa, cô rất chắc chắn lần này bàn bạc với chủ tử của đối phương.

“Cô nương, cuối cùng ta cũng biết vì sao Vệ quốc công lại trọng dụng ngươi như vậy, cô nương đúng là tài nữ mà!” Người đó cuối cùng cũng không nhịn được giơ ngón cái lên.
Như Ý không làm bộ làm tịch cũng không khoe khoang khoác lác, cô cười nói: “Những điều này đều là gợi mà mà thường ngày lão gia đưa ra!” Cô nói lời này xong, rất hài lòng khi nhìn thấy vẻ ngạc nhiên vui mừng trên mặt Vệ quốc công, nếu ông ta muốn cái gọi là chào đón của chủ tử thì đương nhiên cần phải xưng danh, danh tiếng truyền ra mới có giá!

“Haha, cô nương thật khiến ta rửa mắt mà nhìn, buôn bán thế này, ta sẽ về báo cáo với chủ nhân, lúc này thận trọng sẽ tốt hơn!” Nam tử nghe lời Như Ý xong, chỉ suy nghĩ nửa khắc rồi cười sảng khoái nói ra suy nghĩ của mình.

Như Ý khẽ gật đầu: “Đương nhiên” tỏ ý mình rất có thể hiểu.

Tiễn người kia đi, ánh mắt Vệ quốc công nhìn Như Ý càng thêm kích động, còn có tín nhiệm.

“Như Ý à, làm rất tốt, bản hầu sẽ không bạc đãi ngươi!” Lần này Vệ quốc công nói vô cùng nghiêm túc, nhìn dáng vẻ như muốn đưa đồ ăn chân chính giao vào tay Như Ý.

Như Ý nhìn vẻ mặt này, còn có sự hy vọng trong mắt ông ta, cô biết mình đã càng ngày càng tới gần mưu kế thành công của bản thân rồi!

Trong cung điện, nam tử ưu nhã lắc lư chén rượu trong tay, tinh tế lắng nghe thủ hạ tự thuật, trong mắt đầy ắp ý cười.

Đôi mắt câu người kia đủ để mê hoặc tất cả mọi người.

“Ồ nói như vậy thì Vệ quốc công nhặt được báu vật rồi, ồ! Không đúng, nên nói là dì Ngưu nhặt được báu vật!” Qua cái chén nhìn vào rượu bên trong, nam tử hời hợt nói.

Người báo cáo cung kính cúi đầu đứng dưới, chăm chú nghe nam tử tự nói một mình.

“Nghe ngươi hồi báo còn có thông tin mà Hàn truyền tới, Như Ý này đúng là không phải người bình thường! Băng nói nàng mất trí nhớ rồi…” Khi nam tử nói lười này thì nhìn về phía Nam, hướng Vệ công quốc, ánh mắt hơi phiêu diêu như đang nhớ một người rất quan trọng lại như không phải, vì anh ta cũng có rất nhiều không chắc chắn.

“Chuyện lần này, ngươi bắt tay hợp tác đi, có điều cố gắng kéo dài chút, kéo dài tới khi ta xử lý xong chuyện bên này, còn bên phía nhị phu nhân, đừng để bà ta biết!”

Người đó nhìn biểu cảm của chủ tử, vốn dĩ được coi như là bình ổn nhưng vì sao khi hắn ta nghe thấy ba chữ “nhị phu nhân”, vẻ mặt chủ tử lại mang theo sự chán ghét, còn có sự mâu thuẫn.

“Như Ý à, đến ngồi cùng ta đi!” Đại phu nhân kéo tay Như Ý để cô ngồi xuống với mình.

Như Ý phát hiện, từ sau khi đại phu nhân giao thứ đồ kia ra dường như đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều, mặc dù mơ hồ vẫn còn chút thở dài buồn rầu nhưng Như Ý cảm thấy đại phu nhân cầm thứ đồ kia quá mức nặng nề.

“Đại phu nhân lại muốn trà kia sao?” Như ý nhìn theo ánh mắt đại phu nhân dừng trên dụng cụ trà kia, sau đó cẩn thận hỏi.

Lần này đại phu nhân lại thâm trầm đi rất nhiều nhưng cũng ổn trọng rất nhiều, cười không nói rồi bà vỗ vỗ tay Như Ý, nhìn về phương xa đến ngẩn người.

“Đều nói là nhân đời trước quả đời sau, ta thấy là nhân đười trước, quả bây giờ! Nếu không Minh Triết cũng sẽ không như vậy!”

Một tiếng thở dài quá mức trầm trọng, thì ra đại phu nhân lại nhớ tới chuyện trong nhà bà.

Như Ý cười nhưng không biết lấy lời gì để an ủi bà lúc này cho thoả đáng nhất.

Đại phu nhân cũng không để ý sự im lặng của Như Ý, tiếp tục nói một mình: “Năm đó xem như vì chút ích kỷ của mình mà gây thành hậu quả như này, nhưng khi ấy ta cũng không nghĩ sẽ hại bất cứ ai, sao lại thành ra như này chứ?!”

Như Ý chú ý khi nói lời này vẻ mặt đại phu nhân có sự thương tiếc, còn có vẻ tiếc nuối.

Chương 305: Người kia là nữ nhi

“Lúc đầu ta cũng không nghĩ tới trong lòng Nhã Tư có người, hơn nữa người nhắc tới lại là tỷ phu mình!” Đại phu nhân tiếp tục không coi ai ra gì nói tiếp.

Nhã Tư là khuê danh của Nhị phu nhân, theo Đại phu nhân phân tích như vậy, Như Ý mới biết Nhị phu nhân năm đó hận là có nguyên do, chỉ là vì sao Nhị phu nhân gả cho Vệ quốc công, mà tỷ tỷ mình lại nói là bà ta hại chết, Như Ý lại có chút không thể hiểu được.

Đối với vẻ mặt bình thản không kinh ngạc của Như Ý như vậy, Đại phu nhân không để ý, nhưng đề tài lúc này dừng lại.

Như Ý cuối cùng cũng có chút không nhịn được, mỗi lần dường như Đại phu nhân nói tới chỗ này, đề tài đều không tiếp tục nữa, Như Ý muốn biết những thứ khác, nhưng cô không thể trực tiếp hỏi, chỉ có thể nói xa nói gần.

“Nhưng vì sao Nhị phu nhân và Đại phu nhân có khúc mắc sâu như vậy chứ?” Như Ý có vẻ rất mông lung, nhìn Đại phu nhân có chút khẩn thiết.

Đại phu nhân đối với vấn đề này giống như là đã đoán trước, tùy ý nhìn Như Ý: “Thật ra thì ta nói với ngươi nhiều như vậy, ngoài việc để cho ngươi biết chút ít, quan trọng hơn chính là ta có một chuyện đè nén lâu như vậy, nhưng vẫn bị mắc kẹt đến giờ, cần ngươi đi giải quyết.”

Như Ý vừa nghe câu này, có chút nghi ngờ ngẩng đầu. “Chuyện gì? Liên quan gì tới chuyện này?” Như Ý hoàn toàn là bộ dạng lờ mờ.

Đại phu nhân rốt cuộc bị giam hãm trong một hồi ức vô tận, chân tướng được đề tài này tiết lộ dường như thật sự chỉ là một chân tướng.

“Năm đó, ta lừa gạt Nhã Tư có nói sắp xếp cho bà ta và cái người được gọi là người trong lòng bà ta gặp mặt, lại khiến Nhã Tư nhất kiến chung tình với lão gia, sau đó chuyện gì xảy ra không cần phải nói cũng biết, về sau nữa cưỡng ép rất nhiều phương diện, Nhã Tư gả đi...”

Đại phu nhân từ từ nhớ lại quá khứ này, có điều Như Ý không nghĩ được thông qua câu chuyện này nhìn ra được giúp đỡ mà Đại phu nhân nói là chuyện gì.

“Cái này và bà kêu nô tỳ làm việc có liên quan gì?” Như Ý vẫn nghĩ không ra, cuối cùng vẫn quyết định hỏi rõ mới được.

Đại phu nhân cười nhạt, sau đó nói: “Những thứ khác ngươi tùy tiện nghe, coi như ta tùy tiện nói, không cần nghiêm túc như vậy, còn về chuyện này, xem như đơn giản cũng không dễ dàng, đó chính là để ta tra được cô gái trên lưng có hoa sen lớn chừng như ngươi là được!”

Như Ý cảm thấy tìm người khó khăn bao nhiêu? Chính cô đã đủ bận rộn, huống chi còn tìm một người như vậy chứ!”

Đại phu nhân nhìn biểu cảm Như Ý như vậy, dường như biết cô có ý thất hứa, mặt cũng hơi sửng sốt, có điều khôi phục lại rất nhanh, thậm chí sắc mặt còn có chút lạnh.

“Ngươi không muốn giúp ta?

Đại phu nhân khí thế mở miệng, thậm chí có chút ý uy hiếp ở trong này.

Như Ý không phải kẻ ngốc, cô không có lựa chọn, mặc dù nhìn Đại phu nhân bình thường không có dáng vẻ uy hiếp gì, nhưng Như Ý biết có lúc chỉ là vẻ ngoài, chỉ là sao Đại phu nhân đối với đứa trẻ này lại coi trọng như vậy chứ?

“Đúng rồi, quên nhắc nhở một câu, người kia là nữ nhi, bây giờ chắc cũng lớn xấp xỉ ngươi!” Vừa nói Đại phu nhân còn quan sát Như Ý một lượt, lại lấy sinh thành bát tự của đứa bé trong trí nhớ ban đầu để suy đoán, không giàu thì sang, quay qua cảm thấy Như Ý không phải.

Như Ý nhận nhiệm vụ của Đại phu nhân, nhưng đột nhiên cảm thấy người này còn mờ mịt, yêu cầu như thế xem như là hơi quá đáng, trừ phi có thế lực của mình mới được.

Chút chuyện này, bỗng chốc khiến Như Ý nghĩ đến bành trướng thế lực của mình ra bên ngoài, sau đó mở rộng tới Vệ phủ, nghĩ tới đây, mới vừa rồi Như Ý còn có chút bận tâm chuyện này thần thái lập tức trở nên phấn chấn lên.

Kỹ viện cái từ này đối với ai cũng không xa lạ gì, Như Ý chủ yếu nghĩ tới cũng là như vậy, có điều ý nghĩ của cô có thể có chút khác so với những người khác, biến thành một loại nghĩa hiền lành, là cô gái bán nghệ không bán thân, dĩ nhiên nếu như bản thân cô gái cũng không ngại, bản thân kỹ viện cũng sẽ không cự tuyệt.

Như Ý chính là muốn tiếp nhận từ tiêu chí hiền lành, nhìn đại quan quý tộc nơi này, rốt cuộc hiền lành thế nào, có điều còn có một điểm chính là nảy sinh quan hệ những người này, sau đó từ trong đó lấy được một ít tin tức, đạt được mạng lưới tình báo của mình, quan trọng hơn chính là còn có thể từ mở rộng tình báo sau đó từ từ mở rộng thế lực của mình.

Như Ý rất thông minh, sau khi tất cả những thứ này đều chuẩn bị xong, cô không nói thẳng cho Vệ quốc công, mà là nói những tin tức này cho Đại phu nhân, bởi vì cô theo bên cạnh Đại phu nhân, Như Ý hiểu Đại phu nhân luôn có chút ý tứ thăm dò Vệ quốc công như vậy, từ đó truyền tin tức này cho Vệ quốc công.

“Phu nhân à, nghe nói gần đây mới mở cái tiệm nữ nhân gì đó? Là đặc biệt thông qua tài đánh đàn nhảy múa tới biểu diễn, từ đó để cho quan quý nhân nịnh nót đưa tiền!” Như Ý xoa vai cho Đại phu nhân, làm bộ như tùy ý nói.

Nhưng Đại phu nhân cũng không để ở trong lòng, nói chuyện mặt đầy coi thường: “Không phải vẫn là kỹ viện đó sao, hình thức vẫn như vậy!”
Đối với nhận định như vậy của Đại phu nhân, Như Ý dừng tay lại, trong lòng có chút khó chịu, kiểu khó chịu này là thương xót đối với những cô gái kia, ngay sau đó nghĩ tới cần các cô ấy, Như Ý cảm thấy mình có thể chỉ bảo các cô ấy bản lĩnh của mình, sẽ có một ngày trừ phi các cô ấy cam tâm trạng nguyện, bằng không không có người nào có thể làm khó các cô ấy.

“Nghe nói các cô ấy là làm từ thiện!” Như Ý nói một câu như vậy, không nói tiếp, cô từ trước đến giờ không phải một người thích lắm chuyện có thể nhắc tới nhiều như vậy, cũng là cô cần, có điều lời nói cần có hiệu quả kỹ lưỡng, đối với cái từ từ thiện này, cô luôn rất tự giác nhảy ra, dường như cái từ này bản thân nó đã tồn tại trong đầu mình.

Đại phu nhân nhíu mày lại, rất nghi ngờ và tò mò phải hỏi: “Cái gì là từ thiện?”

Trên mặt Như Ý lộ ra nụ cười ôn hòa, cảm thấy chuyện phát triển theo kế hoạch của mình, sau đó rất tỉ mỉ giảng giải cho Đại phu nhân cái được gọi là kỹ viện, cái gọi là từ thiện, nói đến mức mặt Đại phu nhân ngạc nhiên.

Thời gian cơm trưa, Đại phu nhân rất đúng lúc nói ý nghĩ và hành động mình nghe được cho Vệ quốc công.

Như Ý nở nụ cười đứng ở bên cạnh, nhìn Vệ quốc công không che giấu chút biểu cảm nào của mình, tâm trạng của mình, cô biết kế này của mình lại gần thêm một bước.

“Như Ý à? Ngươi cảm thấy cái này thế nào?” Vệ quốc công cơm nước xong, ngẩng đầu nhìn Như Ý, rất trịnh trọng hỏi.

Như Ý gật đầu, suy tư chốc lát mở miệng nói: “Nô tỳ cảm thấy có thể cùng hợp tác, dù sao nghe thấy dường như có chút ý nghĩa!” Như Ý là nói thật, không đơn thuần là nghe có ý nghĩa, thứ bên trong cũng có điều hay ho, Như Ý chính là chờ cá cắn câu.

Vệ quốc công suy nghĩ một hồi, cảm thấy có thể, thật ra thì có thể nói ban đầu ông ta đã có ý nghĩ này, cho nên Như Ý nói tới, Vệ quốc công càng khẳng định ý nghĩ của mình, vì vậy Như Ý cuối cùng kéo thế lực bên ngoài trở lại Vệ phủ lần nữa, cô cũng đang chờ thế lực của mình từ từ lớn mạnh.

Như Ý lấy tên gọi là đại bản doanh từ thiện, đây là một từ trong đầu Như Ý cảm thấy bình thường, nhưng bởi vì ý nghĩa nghi ngờ này, vừa nhìn đã thu hút không ít người vây xem.

Như Ý huấn luyện được một người chuyên xử lý công việc, có điều người này không phải người khác, ngược lại là Hàn, thật ra thì Như Ý cũng không có lý do gì tín nhiệm hắn mới đúng, nhưng cũng không biết vì sao, đối với người câm và Hàn, cảm giác của cô chính là tin tưởng bọn họ.

Hơn nữa người câm năm lần bảy lượt cứu mình, muốn lấn lướt mình cũng không phải không có khả năng, cho nên cô thấy rất bình thản.

Tiếp theo, cô sẽ bắt đầu tìm một người như vậy, mặc dù không có đầu mối, nhưng cô vừa nuôi dưỡng thế lực của mình, lại coi như đáp ứng Đại phu nhân, cũng coi như là nhất cử lưỡng tiện.

Thoát thân từ chuyện này, hưởng thụ chút cô độc này, Như Ý mới cảm giác bản thân mệt mỏi, nhìn những ngôi sao bên ngoài sáng lấp lánh, tâm trạng thật tốt, năm nay những ngày tháng này cũng coi như không nhiều lắm, bởi vì vào thu luôn có chút bi thương, hơn nữa ban đêm cũng không lạnh như vậy.

Ngâm mình trong thùng tắm, suy nghĩ của Như Ý lại bay xa, tất cả những điều này càng ngày càng như ý muốn của mình, nhưng cô luôn là càng đến gần chân tướng, trái tim luôn mang theo một loại bài xích.Bóng người chiếu trong thùng tắm, ánh mắt Như Ý lạnh lẽo, chỉ là trong nháy mắt, Như Ý cầm quần áo khoác lên trên người mình.

“Ai?” Như Ý bay người lên muốn so chiêu với người kia.

Nhưng người kia không nói lời nào, hơn nữa võ công cao cường, đây cũng không phải là điểm chính, điểm chính là hắn dường như chỉ là rình coi, như vậy Như Ý rất tức giận, cầm đại thứ gì đó bên tay mình ném tới.

Đối với tốc độ của Như Ý, vẻ mặt người kia cũng hơi sửng sốt, nhưng có điều cũng không đánh nhau với Như Ý, trực tiếp bay người lên tránh né.

Điều này ngược lại khiến Như Ý tức giận, nhìn võ công của người kia, có chút quen thuộc, nhưng trong trí nhớ lại không nắm được, Như Ý cảm thấy suy nghĩ này phí công, chỉ đành phải coi như không có.

“Ý tưởng này thật sự là của Như Ý?” Trong mắt người đàn ông đầy mới lạ, nghe thủ hạ báo cáo, trên mặt tràn đầy vẻ thỏa mãn.

Đối với an bài của chủ tử, người báo cáo không dám có nửa điểm chần chờ, quả quyết trả lời: “Vâng! Tất cả đều là ý tưởng của cô ta!”

Người đàn ông nhấp ngụm trà, nụ cười mang ý vị thâm trường, còn có mới lạ, cái loại hiếu kì khi thấy con mồi, hắn thậm chí còn có ý nghĩ muốn bay về: “Như Ý, là ngươi sao? Ta lại không nghĩ tới bản lĩnh ngươi lớn như vậy đó!” Người đàn ông đung đưa cái ly trong tay mình, có chút hơi nóng.

Nghe thấy một người khác báo cáo, mặc dù không chắc chắn như vậy, nhưng nếu có, vậy thì có khả năng đã rất lớn rồi, nụ cười của người đàn ông đã từ mép lan đến toàn bộ gương mặt, điều này khiến cả cung điện cũng được chiếu sáng rực rỡ!

Đứng lên, người đàn ông lần nữa nhìn về phương xa, trong tay cầm một quả hạch, ánh mắt có chút đờ đẫn, tiếp đó, một thứ đồ kỳ lạ phi thân tới, rúc vào bên trong người đàn ông, thần sắc giống như hắn nhìn xa xa ngẩn người.

Người đàn ông thoát ra từ trong suy nghĩ của mình, sờ thứ như thú mà không phải thú bên cạnh, con thú kia thân mật cọ vào người, phát ra một tiếng “A ô”.

“Hàn, tiếp tục xử lý tốt cho cô ta chuyện làm ăn kia, ta rất vừa ý cô ta!” Tiếp tục lại là một hồi trầm mặc, người đàn ông mang con thú kia rời đi.

Hàn nhìn bóng lưng chủ tử rời đi, nhớ tới những lời sấm rền gió cuốn kia hoàn toàn hòa hợp với Như Ý yếu ớt, trong lòng có chút kính nể, hai người này thật sự là có chút giống nhau đó! Khó trách chủ tử để ý như vậy.

“Lão gia, Hoàng thượng gửi mật hàm tới rồi!”

Một người áo đen xuất hiện giống như cái phao, đột nhiên xuất hiện trước mặt Vệ quốc công, không có bất kỳ dấu hiệu nào.

Vừa nghe là Hoàng thượng, trên mặt Vệ quốc công thoáng qua vẻ nặng nề, nghiêm túc nhận lấy mật hàm.

Có điều càng xem, sắc mặt Vệ quốc công kém, phía trên nhiều lần nhắc tới mối quan hệ tốt với vị Trác công tử kia.

Vệ quốc công thu mật hàm lại, cầm trên tay, bàn tay bóp thật chặt, trong nháy mắt tờ giấy hóa thành tro bụi.

Vệ quốc công nghĩ đến an bài của Hoàng thượng, không thể không cẩn thận sắp xếp công việc cụ thể.

“Dặn dò xuống, những người có sản nghiệp làm ăn tốt, có thể làm ăn tiếp với Trác đại phú thương, các ngươi dừng tay đi làm đi!” Vệ quốc công dặn dò với người bên cạnh, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Bầu không khí ở Vệ phủ, bởi vì tâm trạng Vệ quốc công vẫn còn có bóng dáng bận rộn kia, trở nên khẩn trương.

Nhị phu nhân mơ hồ cảm giác được, có điều bà ta cho rằng đây là chuyện làm ăn lần trước, rốt cuộc có tác dụng, xem ra ngược lại càng ung dung cao hứng hơn so với bình thường.

“Dì Ngưu, bà đi liên lạc với chú Ngưu, bảo ông ta liên lạc với thương gia dưới nhà ta việc hợp tác với Vệ phủ, nhớ nhất định phải hợp tác với bọn họ, cho dù cuối cùng táng gia bại sản cũng không có gì đáng tiếc!” Nhị phu nhân nhìn dì Ngưu, cười lẳng lơ, lời nói ra lại độc ác lạ thường, ngay cả đôi mắt động lòng người kia, giờ phút này tất cả đều là ác ý.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau