CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 291 - Chương 295

Chương 291: Sao cô làm được

Vệ Quốc Công chậc chậc gật đầu, thích thú nhìn Như Ý: “Sao cô làm được vậy, hơn nữa, phương pháp này xem ra cũng không tốn công, thậm chí có thể nói là đơn giản!” Vẻ mặt không thèm dòm ngó ban đầu của Vệ Quốc Công với Như Ý đã trở thành bội phục, ông ta cũng không hề che giấu chút tán thưởng nào.

Nhưng mấy câu khen thưởng này cũng duy trì trong thời gian rất ngắn, Vệ Quốc Công giống như là nhớ đến cái gì đó, lại nhìn kỹ càng Như Ý: “Cô tên là gì?”

Đầu tiên, trong lòng Như Ý cảm thấy giật mình, nhưng mà rất nhanh phản ứng lại, cũng coi như là mình cố lộ ra bản lĩnh của mình, phương pháp của mình và mọi người không giống nhau, cho nên mới hấp dẫn được ánh mắt của Vệ Quốc Công, từ đó tiến hành kế hoạch của mình.

Thứ mà cô biết rất nhiều, đây chỉ là một loại tài phú, đồng thời cũng mạo hiểm. Nếu như không thích hợp thì sẽ rước lấy họa hại thân, nhưng cái này cũng không tính là quan trọng, quan trọng là bây giờ cô đã thành công được một nửa, đã hấp dẫn được sự tán thưởng và chú ý của Vệ Quốc Công.

“Nô tỳ tên là Như Ý.” Cái tên Như Ý này, cô còn muốn biết Vệ Quốc Công có nhận ra không, dù sao mỗi lần cô đối với tên này của mình đều có một loại cảm giác khác thường.

Lòng Vệ Quốc Công run lên, cái tên Như Ý quỷ dị như vậy, ông ta đã từng nghe qua một lần ở đâu đó, cũng chỉ đúng một lần, chỉ là chưa từng nhìn thấy người thật, là cô ta sao? Có điều Vệ Quốc Công lại cảm thấy rất không có khả năng, nơi đó cách chỗ này rất xa, phương bắc và vùng biên giới đương nhiên không phải là khoảng cách bình thường.

“Cuối cùng thân phận của cô là gì?” Vệ Quốc Công vẫn là không nhịn được mà mở miệng hỏi.

Như Ý lạnh nhạt, nhếch miệng, rất cung kính lặp lại lời nói mà ngày đó nói với người khác một lần nữa.

Cô không thể không nói, lúc này mình có chút thủ đoạn nhỏ, thật ra cô cũng biết mình không giống với người bình thường, nhưng bây giờ cô muốn đổi một cách khác để biết quá khứ của mình, và thế lực của mình chắc chắn không được. Hơn nữa, bây giờ cô còn có dì Ngưu cần phải bảo vệ, cô không thể dễ dàng ra tay trong tình huống mình không nắm bắt được.

Vệ Quốc Công nghĩ thật ra Như Ý chắc cũng chỉ là nói qua loa, ông ta suy nghĩ trong lòng, quả nhiên thân phận của Như Ý là bí mật, kết hợp với bản lĩnh của cô, nhất định là có đặc thù.

“Sao hôm nay ngươi lại đứng ra nói về vấn đề này?” Vệ Quốc Công không phải là một tên ngốc, Như Ý im lặng lâu như vậy cũng không hề mở miệng, lại nhảy ra trong lúc mấu chốt này. Nếu như bề ngoài là muốn đạt được sự coi trọng của mình, nhưng thay đổi cách nghĩ thì chắc chắn cho răng cô mưu đồ làm loạn.

“Nô tỳ chỉ là muốn lão gia đồng ý.” Như Ý không biết lý do này của mình có được tính là đủ lý không, những cô cảm thấy nếu như sử dụng cách này, có lẽ hiệu quả sẽ tốt hơn.

“Hửm? Đồng ý?” Vệ Quốc Công vừa nghe câu trả lời này, một mặt không hiểu, khí thế ép về phía Như Ý, cực kỳ không hiểu nhìn cô: “Bản hầu chưa từng thấy có người nói điều kiện với ta, lại còn đòi hỏi mạnh mẽ như vậy! Ngươi dựa vào cái gì mà cảm thấy ta sẽ đồng ý với ngươi?” Nói mấy lời đầy khí thế này với Như Ý, Vệ Quốc Công vậy mà lại có loại cảm giác áp bách giống như nói chuyện với chủ tử của mình.

Như Ý giống như cười một tiếng: “Chuyện này đối với lão gia mà nói cũng không phải là việc khó, hơn nữa người có năng lực giống như nô tỳ, nô tỳ cảm thấy lão gia chắc chắn không hi vọng sẽ bỏ qua không dùng, xem ra rất đáng tiếc!” Như Ý bình thường cũng biết chút tin tức liên quan đến Vệ Quốc Công từ lời của đại phu nhân, với lại cũng không tính là số ít, dĩ nhiên cô cũng biết có vẻ Vệ Quốc Công này trông bá khí, cũng không tính là yêu thích đối với nữ nhân, nhưng lại cực kỳ tiếc người tài.

“Ha ha, không ngờ là ngươi lại hiểu bản hầu! Thật sự bản hầu cảm thấy tiếc cho loại người này, nói đi, chuyện gì?” Vệ Quốc Công ngồi xuống, chờ Như Ý tiếp tục nói.

Như Ý cũng không khách khí, quan trọng là phải rèn sắt khi còn nóng: “Nô tỳ chỉ hi vọng lão gia có thể đối xử tốt với đại phu nhân một chút.”

“Làm càn, lời này là do đại phu nhân kêu ngươi tới nói sao? Bản hầu còn không biết bà ta lại có bản lĩnh này, để cho một người thông minh lanh lợi như ngươi nói lời tốt cho bà ta!” Vệ Quốc Công vừa nghe Như Ý đưa ra yêu cầu này, tức giận đập bàn, khuôn mặt nhìn Như Ý mang theo đầy vẻ tức giận.

Trái tim Như Ý hơi thấp thỏm, đương nhiên cô biết những lời khi nãy của mình nhất định rất nguy hiểm, nhưng cô chính là muốn kéo sự chú ý của Vệ Quốc Công trở lại. Như vậy, thứ nhất là để đối tốt với đại phu nhân, thứ hai là vì để cho Vệ Quốc Công đồng thời cũng nhìn thấy nhị phu nhân, bởi vì sự chú ý của nhị phu nhân đều đặt ở chỗ đại phu nhân. Nếu như Vệ Quốc Công nhìn thấy, như vậy sẽ phát hiện nhiều manh mối trong đó.

Như Ý vẫn quỳ dưới nền đất, nhưng mà sắc mặt lại không hề hốt hoảng, mà tất cả đều là tình cảm thật lòng: “Đại phu nhân chưa từng yêu cầu nô tỳ vì bà ấy mà làm điều gì, bà ấy chỉ là thường nhắc đến tình yêu và nhớ nhung đối với lão gia, nhưng chưa hề có nửa câu oán giận, như năm đó...” Như Ý nói đến đây thì chú ý nhìn vẻ mặt của Vệ Quốc Công đã trở nên khó coi, Như Ý tự động bỏ qua thần sắc giờ phút này của Vệ Quốc Công, tiếp tục nối tiếp đoạn sau. “Tình yêu của đại phu nhân đối với lão gia đã sớm vượt qua những lời này, chuyện lần này nhất định gây ra đả kích rất lớn với đại phu nhân. Cho nên, nô tỳ khẩn cầu lão gia có thể quan tâm, chú ý một chút đến đại phu nhân, mặc dù trong mắt lão gia có nhị phu nhân.”

Như Ý đây là rót vào từng chút từng chút nhiều hơn, nhưng cô biết bây giờ trọng tâm suy nghĩ của Vệ Quốc Công lại không ở chỗ này, như vậy tạm thời chuyện này không trở thành uy hiếp cho bản thân.

Trong mắt Vệ Quốc Công lúc này đều là đang nhìn kỹ Như Ý, tìm tòi xem xét: “Chẳng lẽ ngươi không biết là biết được quá nhiều cũng không phải là chuyện tốt ư? Không ngờ ngươi vậy mà lại trung thành với chủ tử như thế.” Vệ Quốc Công đã bôn ba trên thương trường bao nhiêu năm, đương nhiên đã nhìn thấy quá nhiều, nghe quá nhiều, như vậy sẽ hoài nghi nhiều hơn.

Như Ý không sợ ánh mắt sắc bén đó của Vệ Quốc Công, nghiêm túc trả lời Vệ Quốc Công: “Cám ơn Vệ Quốc Công đã tán thưởng, nô tỳ chỉ vô tình biết được, cũng không phải là cố tình. Lúc đầu ở đại sảnh, ngày mà lão gia trở về, đại phu nhân đã cứu nô tỳ một mạng, nô tỳ luôn nhớ kỹ, cho nên nô tỳ biết tính tình của đại phu nhân, không muốn bà ấy phải chịu khổ.”

Lúc này Vệ Quốc Công mới hiểu rõ, nhưng mà người làm ăn thì vẫn là người làm ăn, đương nhiên lấy lợi nhuận là mục đích. Vẻ mặt tính toán nhìn về phía Như Ý, mà lại không hề che giấu chút nào: “Cho ta đủ lý do để làm chuyện này!”

Như Ý không thể không bội phục Vệ Quốc Công, gừng càng già càng cay. Nhưng mà cô cũng coi như là một người không chịu thiệt thòi, cho nên cũng không nhăn nhó, nhìn về phía Vệ Quốc Công thanh minh: “Nô tỳ có thể dùng một cách khác để thu hồi khoản tiền tổn thất này lại.” Không hiểu sao trong đầu cô lại có rất nhiều suy nghĩ về chuyện kinh doanh dẫn dắt cô, để khi muốn làm gì thì trong đầu đều cho cô đáp án.

“Được!” Điều kiện này thật sự đủ hấp dẫn người khác, Vệ Quốc Công vốn nghĩ lần này muốn người kia viện trợ, hiện tại xem ra ngược lại đã giảm bớt một chút phiền phức.

Như Ý lần đầu có chút xem trọng Vệ Quốc Công, phóng khoáng, quả quyết, nếu như không phải có nhiều thứ, có lẽ cô cũng có thể làm bạn tốt với người này. Nhưng mà bây giờ cũng tốt, mình càng tăng thêm sự thích thú cho trò chơi.

Sau khi trở về từ chỗ Vệ Quốc Công, mưu kế trong đầu Như Ý bắt đầu xâu chuỗi lại với nhau, cô muốn để tất cả những người này phải nhận được sự trả giá thích đáng. Tiểu Thúy mặc dù đã từng tổn thương mình, những cô biết đây chẳng qua là nhất thời hồ đồ. Cô có thể nhớ được lúc đầu tiểu Thúy bất chấp bị nhị phu nhân răn dạy, thậm chí bị nghĩ là thông đồng làm bậy, vì mình mà cầu tình, vậy cũng đủ rồi.

Nhưng những người này lại không nên tàn nhẫn như vậy.

“Như Ý à, ngươi nói xem là ta quá ngốc hay là ông ta không hề nhớ đến tình cũ!” Trải qua chuyện lần này, đại phu nhân đã trở nên tiều tụy già nua một chút. Như Ý nhìn nữ nhân trao thanh xuân đẹp nhất cho nam nhân, sự lụi tàn của mình cũng là vì nam nhân, Như Ý có chút đồng tình với đại phu nhân như vậy.

“Như Ý, tất cả đều tùy duyên, tùy oán. Nô tỳ đã từng nghe nói, quả kiếp này là do nhân kiếp trước, bởi vì kiếp trước người thiếu nợ nên kiếp này phải đến trả.” Như Ý sẽ không an ủi người khác, chỉ là câu nói này đối với người tin Phật mà nói, có thể đủ giải thích rồi.

Đại phu nhân nhìn Như Ý, cứ nhìn như vậy, không nói gì mà nhìn rất lâu rất lâu, lâu đến nỗi đoán chừng con mắt cũng hóa đá, rốt cuộc cũng nhắm mắt lại, lại mở ra một lần nữa. Đôi mắt nhìn Như Ý đã có chút thần sắc: “Nếu như nói như vậy, nếu như tất cả sai lầm đều để một mình ta gánh chịu, vậy có lẽ là rất nhiều.”

Đại phu nhân đột nhiên nói một câu để Như Ý cảm thấy hơi hoang mang, thuận theo ánh mắt của đại phu nhân mà nhìn về phía lá cây bay toán loạn kia, xoáy tung theo gió rồi sau đó chậm rãi rơi xuống.

Trong lòng Như Ý thấy giật mình, đại phu nhân không nghĩ thông a, Như Ý lập tức tràn đầy lo lắng nhìn về phía đại phu nhân.

Giống như đại phu nhân biết suy nghĩ của Như Ý, cười cười, vỗ tay Như Ý an ủi một chút: “Yên tâm, không phải ta nghĩ không ra.”

Tâm trạng Như Ý lúc này mới buông lỏng, có điều nếu suy nghĩ theo hướng đại phu nhân, có lẽ đây lại là một cơ hội chuyển mình khác, Như Ý tự hỏi như vậy.

Thật ra Như Ý hy vọng đại phu nhân có thể kể bí mật trong lòng với mình, như thế thì có lẽ cô cũng có thể được nhiều đáp án, ví dụ như cái nhà kia.

“Ngươi là muốn ta cho ngươi biết một ít sao?” Đại phu nhân phát giác được ánh mắt của Như Ý, thở dài lắc đầu với Như Ý: “Ngươi là một cô gái thông minh, đột nhiên ta hơi hối hận khi lại kéo ngươi vào cái vòng này.”

Như Ý thở dài trong lòng, thật ra cô biết rất rõ, có rất nhiều thứ mình muốn tránh nhưng lại tránh không được, đây cũng là nhân quả đi: “Đại phu nhân, nô tỳ cũng chỉ là muốn bảo vệ người mà mình muốn bảo vệ!” Cô đã từng nghĩ, như tiểu Thúy cũng mất tích rồi, bây giờ là dì Ngưu, vì tiểu Thúy và tiểu Nhã, cô không có cách nào có thể tha thứ cho những người mà mình hận ở trong lòng, sau đó hô to âm thanh Ngã Phật Từ Bi, cô không làm được. Cô chỉ có thể cố gắng không làm bị thương người vô tội, lại không thể tha thứ cho những người đã gây tổn thương tới người mình quan tâm.

Đại phu nhân lúc đó cảm thấy rất cảm động, quý trọng Như Ý, bởi vì người tài như vậy mới có ý nghĩa của cuộc sống.

“Đại phu nhân, lão gia rất quan tâm đến bệnh tình của người, đặc biệt phân phối cho nô tỳ chuẩn bị thuốc bổ cho người, người cố gắng uống nhiều một chút nha!” Như Ý thấy nha hoàn tiến đến, thuận tay tiếp nhận thứ mà mình đã chuẩn bị, mỉm cười đi đến trước mặt đại phu nhân, thúc giục đại phu nhân uống.

Đại phu nhân nghe Như Ý nói như vậy, sắc mặt lập tức thay đổi, lập tức trở nên có chút tự giễu: “Như Ý, ta biết ngươi ngoan ngoãn thông minh, cũng biết trấn an người, thế nhưng những thứ này ta cũng không còn hy vọng xa vời!” Ánh mắt đại phu nhân trở nên có chút mê man, cứ nhìn vào một chỗ nào đó một lúc lâu mà không tỉnh táo được.

Như Ý không bỏ bát xuống, đi đến bên người đại phu nhân, nhẹ nhàng mở miệng: “Đại phu nhân, có khi không nhất định là tuyệt đường người, có lẽ làm tan mây thì sẽ thấy ánh mặt trời.” Như Ý vén vén chăn đại phu nhân.

Đối với Như Ý đột nhiên nghiêm túc, rất không thể lý giải được, chuyện ngày hôm đó cô cũng thấy rồi, sao lại có thể có cách nói như vậy.

“Đại phu nhân không cần phải nghi ngờ, lão gia đã nói gần đây vì vài chuyện làm ăn, cho nên hơi bận, sau khi xử lý xong sẽ đến tìm đại phu nhân!” Như Ý không thích nói dối, nói dối đối với Như Ý mà nói, cô tình nguyện lựa chọn im lặng. Lần này cũng không tính là nói dối, dù sao Vệ Quốc Công cũng đã đồng ý với mình, vậy cũng là chuyện cuối cùng làm cho đại phu nhân. Sau này cô muốn sống vì tiểu Thúy, tiểu Nhã, sống để bảo vệ cho dì Ngưu.

Chương 292: Sao dám so với cô

“Thật à? Vậy được rồi, ta uống, đây có lẽ là lần cuối cùng. Ai, hơi nhớ trà của ngũ phu nhân!” Không biết tại sao đại phu nhân lại cảm khái như vậy, chỉ là tay bưng bát kia cũng có vẻ hơi kích động hay là thương cảm, tay có chút không ổn định.

Như Ý hầu hạ đại phu nhân nghỉ ngơi xong, mới dọn dẹp đi khỏi, cô không nhìn thấy lúc mình quay người thì khóe mắt đại phu nhân có nước mắt, còn có đôi đồng tử sâu thăm thẳm kia, mang theo từng chút từng chút oán hận.

Trên đường đi, tất cả mọi người đều bắt đầu cung kính đối với Như Ý. Nguyên nhân chỉ vì cô gặp Vệ Quốc Công, dưới tình huống như vậy mà có thể bình yên đi ra, có thể thấy được thân phận của cô không đơn giản, dĩ nhiên tình huống lúc ấy cũng không có ai biết, chỉ là nghe người hầu kia nói.

Như Ý lần này chính là muốn làm việc kiêu căng như thế, để tất cả mọi người biết địa vị của cô, cô cũng không phải ôm cây đợi thỏ, hoặc là giậm chân tại chỗ, cô nghĩ bắt đầu dẫn rắn khỏi hang có lẽ càng tốt hơn.

“Ai nha! Xem tôi gặp ai đây, hóa ra là Như Ý cô nương, bây giờ lại là một nhân vật lớn.” Một nha hoàn châm chọc khiêu khích Như Ý.

Như Ý cũng không hề tức giận, cũng không nôn nóng, đối với cô mà nói, những người này chỉ là cáo mượn oai hùm mà thôi, cũng là chuyện lần trước nhận được sự sủng ái của nhị phu nhân, ngay cả nuôi cô ta như một con chó mà cô ta cũng đắc ý như vậy.

“Sao dám so với cô a! Cô bây giờ là chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng!” Như Ý không phải là một người lương thiện, đây cũng là điều mà cô luôn nhắc mình.

Người kia chưa từng thấy khí thế như vậy của Như Ý, miệng nhất thời mềm nhũn. Bình thường Như Ý cũng được coi là một người ít nói, mấy người này đều tưởng lầm là quả hồng mềm, thật sự buồn cười.

“Nhị phu nhân cho mời cô, cô đừng có ở đây mà lằng nhằng.” Người kia cũng kịp phản ứng với những lời vừa nãy của Như Ý, mặt mũi đã sớm đen thui, nói chuyện cũng gây hấn hơn.

Đối với lời này của cô ta, Như Ý cũng không có cảm giác gì, dù sao đây cũng không phải là lần đầu tiên, đoán chừng cũng không phải là lần cuối cùng.

“Biết lần này ta tìm ngươi là vì cái gì không?” Nhị phu nhân cũng không nói vòng vo, đi thẳng vào vấn đề, thậm chí cũng không mang lên chút trà, điểm tâm.

Như Ý vẫn là bộ dáng hờ hững, thái độ cũng không có gì chột dạ, tính cách không nóng không lạnh, cái này khiến nhị phu nhân có tức giận cũng chỉ có thể kìm nén.

“Hồi bẩm nhị phu nhân, nô tỳ không biết.” Mấy chữ này, Như Ý đã chặn lời của nhị phu nhân trở về.

Có điều không biết có phải hay không là do chuyện này khiến bà ta vui sướng trong lòng, bà ta cũng không thèm để ý thái độ của Như Ý, phối hợp nối tiếp: “Ngươi nhìn xem, sức khỏe của đại phu nhân này cũng thật là có chút suy yếu. Cũng thật là, nhớ đến gặp phải những chuyện này, bà ta thật sự cũng không đáng.”

Sau khi nghe nhị phu nhân nói như vậy, ngoài mặt Như Ý bình tĩnh như thường, nhưng trong lòng cô thì càng thêm khinh miệt nhị phu nhân.

“Như Ý a, bằng không thì theo ta đi, ngươi nhìn xem, đại phu nhân cũng suy tàn rồi, ngươi như vậy cũng không đáng để nhị phu nhân nói mấy lời này.” Giống như rất để ý mặt mũi cho Như Ý, nhưng lại nói đến rất ngạo mạn. Bà ta cho rằng Như Ý không đi theo mình là bởi vì mình không đủ mạnh, nếu như bà ta đã có đủ địa vị, còn có lý do gì để Như Ý lưu lại ở bên kia.

“Gần đây sức khỏe của đại phu nhân không tốt, nô tỳ không thể đi được.” Như Ý thẳng thắn trả lời nhị phu nhân, trong mắt cô thì nhị phu nhân cũng chỉ có thể như vậy, làm việc tàn nhẫn độc ác, hơn nữa luôn giương nanh múa vuốt bén nhọn với tất cả mọi người ở bên cạnh.

Nhị phu nhân nghe Như Ý trả lời như vậy, sắc mặt bà ta thay đổi, có chút tức giận: “Như Ý, cô đây là gọi là gì? Cô không biết tốt xấu hả?” Giọng nói chất vấn, thái độ ác liệt.

Như Ý không phải là người của thánh, cũng không phải là người của thần, trừ phi bây giờ cô có thể chắc chắn mình có thể đánh thắng tất cả binh lính của Vệ phủ, bởi vì không thể, cho nên cô cũng chỉ làm người thường.

“Nô tỳ không dám, chỉ là lúc này đại phu nhân cần có người chăm sóc, nô tỳ đương nhiên phải tận tâm tận trách.” Như Ý đây là cho mình một bậc thang để bước xuống, như vậy thì trừ phi nhị phu nhân trở mặt hoàn toàn, nếu không thì bà ta cũng không có lý do gì để làm khó mình.

Đối với câu trả lời của Như Ý, dưới cái nhìn của bà ta là u mê không chịu tỉnh ngộ, sự tức giận trong lòng không tiêu tán. Nhớ đến mình còn có chiêu khác, mỉm cười với bông hoa kia, sắc mặt nhìn về phía Như Ý đã khôi phục như bình thường.

“Khó có được người trung thành như ngươi, vận khí của tỷ tỷ cũng thật tốt. Ta nhớ đại phu nhân rất thích trà này, có lẽ là tỷ tỷ cũng đã từng nhắc muốn uống trà, ngươi mang về cho tỷ tỷ dùng để tinh thần thanh tỉnh!” Nhị phu nhân lấy lá trà trên tay nha hoàn, cẩn thận kiểm tra, nở nụ cười nhìn Như Ý, nói rất chân thành.

Như Ý vừa nhìn thấy lá trà đó, trong lòng giật mình, nhưng cũng không thể hiện gì, chỉ đưa tay tiếp nhận: “Nhị phu nhân nghĩ thật chu đáo, còn nghĩ cho đại phu nhân, nô tỳ pha trà cho đại phu nhân tỉnh táo tinh thần.” Như Ý cũng cười đáp lại một cách ôn hòa, rất cẩn thận mà cầm trà trong tay.

Nhị phu nhân thấy Như Ý tiếp nhận trà, vẻ mặt đã thực hiện được gian kế thoáng lướt qua mắt bà ta.

Như Ý đương nhiên cũng không hề bỏ sót, cười lạnh trong lòng. Lần trước ngũ phu nhân pha trà bị nhìn ra, bà ta còn thật sự cho rằng là thuốc tiên à!

Như Ý cũng không cần nói thêm lời dư thừa với nhị phu nhân, cầm đồ trên tay liền đi khỏi.

Khi cô vừa đi tới cổng: “Như Ý, ngươi thật sự không suy nghĩ lại sao?” Nhị phu nhân lại lên tiếng nhắc nhở một lần nữa.

Như Ý cảm thấy có chút tức giận, dù sao bọn họ cũng vạch mặt rồi, vậy mà nhị phu nhân này lại thật mặt dày vô sỉ!

“Nô tỳ không dám, nô tỳ không muốn một ngày trở thành con rơi!” Như Ý ý chỉ đến chuyện hôm đó, cũng là chuyện mà khiến cô đau lòng nhất, là lúc tiểu Thúy phản bội cô, cô hận tiểu Thúy đơn thuần bị lừa, nhưng vẫn cố chấp như vậy. Nhị phu nhân không ngờ Như Ý sẽ nói như vậy, ngược lại khiến bà ta nhớ đến chuyện này đó, có chút chán ghét, giọng nói cũng trở nên khó nghe: “Cái này là cho tỷ tỷ, người phải chịu trách nhiệm. Cuối cùng đừng chờ đến ngày mà ngươi ngay cả một quân cờ cũng không phải, đến lúc đó hối hận cũng không kịp!” Nhị phu nhân không hề khách khí, cái gì cũng lộ ra nguyên hình.

Có điều Như Ý cũng coi là có hiểu biết nhất định với nhị phu nhân, cô cũng hờ hững, dù sao đây cũng không phải là lần đầu tiên mà bà ta như vậy.

Như Ý cũng đã không nghe được gì nữa, cô cầm lá trà nặng tay trong tay đi khỏi.

“Như Ý, chẳng lẽ ngươi không muốn biết chuyện trong sân kia?” Nhị phu nhân y như một con tắc kè hoa, lúc thì đối tốt với Như Ý, lúc thì lạnh lùng.”

Bước chân Như Ý dừng lại, không hề nói gì, nếu như cô muốn biết, cô sẽ tự mình đi thăm dò mới đúng.

“Như Ý cô nương, cuối cùng cô cũng trở về, tôi đã tìm cô rất lâu rồi.”

Đây là lần đầu tiên mà quản gia niềm nở đón tiếp mình, mà còn nhiệt tình như vậy, khiến Như Ý có chút không hiểu nổi.

“Quản gia, ông tìm tôi có chuyện à.” Như Ý có thói quen dùng câu khẳng định để kéo vấn đề về vị trí chủ động.

Quản gia bắt đầu dò xét Như Ý, trong mắt có tán thưởng, có tiếc nuối, có lẽ còn có thứ khác nữa.

“Lão gia cho gọi cô!” Lời này của quản gia mang theo cung kính.

Đối với sự nịnh nọt như vậy của quản gia, đương nhiên biết triệu kiến của Vệ Quốc Công có tác dụng.

“Nô tỳ tham kiến lão gia!” Như Ý chú ý lễ tiết, cái nên có thì nhất định phải có, dù cho cô cũng không thích cảm giác này, nhưng cô không muốn để bất kỳ chi tiết nào rơi vào tay người khác.

Sau khi đi vào, cô mới biết bên trong không chỉ có một người.

“Đến rồi à, không cần đa lễ!” Vệ Quốc Công thấy Như Ý đã đến, mắt vậy mà lại sáng lên, quay đầu nhìn người bên cạnh, gật gật đầu ra hiệu người này là người muốn tìm.

Ánh mắt Như Ý trống rỗng nhìn hai người đối diện, thật sự có chút hoài nghi hai người có gian tình, đương nhiên gian tình mà cô nói là trên phương diện làm ăn.

“Ngươi cứ trực tiếp gọi vị này là công tử là được rồi!” Lúc Vệ Quốc Công giới thiệu, bản thân ông ta cũng hơi giật mình, phát hiện mình cũng không có tên của người kia.

“Tham kiến công tử.” Đối với sự chú ý của người đẹp luôn là chuyện hạnh phúc, vị công tử kia cũng không ngoại lệ, trên mặt cũng tràn ngập ý cười. “Không biết lão gia gọi nô tỳ đến là có chuyện gì?” Như Ý làm như vậy cũng không phải là cách.

Ánh mắt của vị công tử kia rơi trên người Vệ Quốc Công, sau đó lại nhìn Như Ý, mỉm cười: “Thật ra hôm nay đến đây cũng là vì chuyện làm ăn, có chuyện muốn nói với các người.”

Mặt Như Ý có chút đỏ: “Công tử quá khiêm tốn, thảo luận vấn đề thì có thể, nhưng cũng đừng đánh giá cao nô tỳ.”

Người kia cũng không ngần ngại, đưa sổ ghi chép mà lần trước Như Ý làm cho cô: “Không ngờ rằng cô lại biết cách hay như vậy, còn có Vệ Quốc Công tận mắt nhìn thấy cô nhanh chóng chuẩn xác, không thể không bội phục.”

Lúc này Như Ý mới biết, hóa ra người này đến đây để lấy kinh nghiệm, nhưng cô cũng không phải là kẻ ngốc, đương nhiên cô sẽ không nói hết toàn bộ.

Hai người cảm thấy trải qua lâu rồi mà cũng không có kết quả.

Có điều đến lúc Như Ý cảm thấy nên kết thúc cuộc trò chuyện, người kia mới thật sự nói mục đích ngày hôm nay đến đây.

“Nô tỳ cảm thấy thật ra việc làm ăn có thể đổi cách khác, những chuyện khác nô tỳ cũng không biết nhiều lắm, dự định làm sao để quay vòng số tiền đó, chủ yếu là có thể tìm người tiết kiệm tiền, sau đó lại lấy toàn bộ phần tiền này đi quay vòng.” Như Ý luôn cảm giác lúc mình nói những lời này lại có chút trừu tượng, nhưng trong đầu cô lại có suy nghĩ này.

“Chủ ý này không tệ.” Người kia rất thông minh, trong lúc nói chuyện đã có ý khen thưởng trắng trợn đối với Như Ý.

Vệ Quốc Công thấy người kia hài lòng với Như Ý như vậy, cười cực kỳ sáng lạn, còn có một chút gian xảo.

Như Ý tạm thời không thể biết được hai người này cuối cùng là muốn cái gì, nhưng mà cô biết là có vấn đề, hơn nữa hình như Vệ Quốc Công rất muốn nhịn bợ người kia.

Như Ý rời khỏi đại sảnh, lựa chọn tốt phương hướng, quan sát mái nhà cao cao kia, nhảy một cái lên đến trên cây, chú ý người kia và Vệ Quốc Công.

Như Ý thấy Vệ Quốc Công lấy một thứ gì đó trong ngực ra, cố gắng đặt vào trong tay người kia, trên mặt đều mang biểu cảm lấy lòng.

Như Ý khinh bỉ một trận, không ngờ bình thường lại là người cường thế, vậy mà cũng có chân chó, nhưng mà rốt cuộc người kia là ai lại có thể khiến Vệ Quốc Công nịnh nọt hắn ta như vậy.

Chỉ thấy người kia gật đầu, sắc mặt hòa hoãn lại, gật gật đầu nhận lấy đồ vật.

Mắt nhìn thấy người kia vậy mà lại ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài, Như Ý giật mình, nhanh chóng đem thân thể nấp sau cành cây, ánh mắt lại không bỏ qua nhất cử nhất động trong tay người kia.

Chỉ thấy người kia móc một cái lệnh bài từ trong ngực ra đưa cho Vệ Quốc Công, Vệ Quốc Công nhìn tới nhìn lui cái lệnh bài, nụ cười trên mặt như hoa nở.

Như Ý nhìn không rõ lệnh bài kia rốt cuộc là cái gì, nhưng cô biết thứ có thể khiến cho Vệ Quốc Công cười đến vui vẻ như vậy, tất nhiên có quyền lợi nhất định.

Sau đó, người kia với Vệ Quốc Công cũng không tiếp tục dây dưa thêm, rất nhanh đã rời khỏi đại sảnh.

Như Ý chú ý đến hướng mà bọn họ đi, lại là cái nhà kia.

Cô cũng không chần chờ gì thêm, nhanh chóng đi theo hai người kia.

Chỉ thấy hai người bọn họ đi qua mấy ngõ nhỏ rất nhanh, đến nơi bí mật trong sân.

Con ngươi Như Ý vừa thu lại, nhảy lên cái cây gần đó, nhìn kỹ động tĩnh ở bên trong.

Nhưng lần này người kia cũng không đi xem đồ vật dưới hòn non bộ, mà lại đi đến nơi phát ra âm thanh thần bí.

Như Ý nhìn thấy hướng của người kia và Vệ Quốc Công, cô cảm thấy rất tò mò, cố gắng mở to hai mắt nhìn xem có thể thu hoạch được gì không.

Chương 293: Công tử, người có thể hài lòng

Vào thời khắc cánh cửa bị mở ra, Như Ý cảm thấy máu của mình bị đông cứng lại, đó là bộ mặt như thế nào, mà thân thể đó lại vặn vẹo như vậy.

“Ô ô” là âm thanh phát ra từ miệng người đó, người đó nghe thấy âm thanh này, nhìn người bị dây xích sắt trói lại, nhíu mày lui về sau mấy bước.

“Tên này nhất định phải chắc chắn cho hắn còn sống, hắn ta vẫn còn tác dụng, cái khác cũng có thể mặc kệ.” Khinh thường nhìn người tàn tạ không chịu nổi kia, người kia lui đến cửa phân phó nhìn Vệ Quốc Công.

“Vâng vâng vâng. Tôi nhất định sẽ dựa theo mệnh lệnh phía trên mà làm, chỉ cần công tử trở về nói tốt vài câu thay tôi là được rồi, chỗ tôi nhất định sẽ làm tốt mọi chuyện.” Vệ Quốc Công vừa cúi đầu lại cuối người, sợ người lãnh đạm này, sợ mất cơ hội nói lời ngon ngọt.

Như Ý không hề đảo mắt mà nhìn chằm chằm vào người bị xích, cô không hề bị nét mặt thê thảm kia hù dọa, hoặc buồn nôn. Trong lòng cô có sự đau đớn chậm rãi khuếch tán ra, từng chút từng chút xâm nhập vào mỗi tấc da thịt, sau đó từng chút từng chút phóng thích ra ngoài, giống như vết thương đầm đìa máu lại có một đống máu lớn.

Người kia giống như cảm nhận được ánh mắt của Như Ý, đôi mắt nhắm chặt mắt nhìn về hướng Như Ý, trong mắt là toát ra vẻ chờ mong, là hy vọng, còn có cái gì đó khác nữa. Như Ý nhìn không hiểu được, chỉ trong một cái chớp mắt như vậy, trái tim của Như Ý đau đến không hít thở nổi, một cánh tay cô nắm chặt lồng ngực của mình, muốn chậm rãi hít thở.

Trong thời gian đau đớn tan đi, Vệ Quốc Công nhanh nhẹn đóng cửa lại, liếc mắt ra hiệu một cái, mấy tên cao thủ ẩn nấp trong chỗ tối đi tới, kính cẩn quỳ xuống chờ mệnh lệnh của Vệ Quốc Công.

“Lời lúc nãy của công tử nói, các ngươi chắc là cũng nghe rõ.” Vệ Quốc Công nghiêm túc nhìn chằm chằm những người đang quỳ trên mặt đất, muốn để bọn họ rõ ràng nhiệm vụ của mình.

“Vâng!” Mấy người bọn họ đồng thanh trả lời một tiếng.

“Công tử, người có thể hài lòng.” Đuổi theo người đi ở phía trước ngắm nhìn bốn phía trong sân, Vệ Quốc Công cười nịnh nọt với hắn ta.

Người kia không thèm để ý ừ một tiếng, chậm rãi đem ánh mắt bồi hồi đến từng ngọn cây ngọn cỏ, dường như muốn nhìn thấu, giống như muốn nhìn ra cái gì đó.

Ánh mắt Vệ Quốc Công lướt qua, kết quả những cao thủ áo đen kia lại biến mất lần nữa.

Như Ý cố gắng kiềm chế đau đớn của mình, không biết tại sao rời khỏi ánh mắt của người bị xích kia, Như Ý mới cảm giác được sự hoảng sợ từ dưới đáy lòng đã được tiêu tán không ít.

Thứ duy nhất khiến cô mờ mịt là người được gọi là công tử kia lại cực kỳ lạ lẫm với chỗ này, hình như đây là lần đầu tiên mà hắn ta đến đây, mà Vệ Quốc Công lại cố gắng dùng thân thể để đứng ngăn trước hòn núi giả kia, có vẻ như không muốn người kia nhìn ra bất kỳ mánh khóe nào, như vậy thì ông ta không muốn người kia biết bí mật ở nơi đó.

Như Ý phân tích, người này khác với người lần trước mà Vệ Quốc Công mưu đồ làm chuyện bí mật, thậm chí có thể nói không cùng một phe với người này. Điều này cũng có nghĩa là thế lực lần trước mà Vệ Quốc Công muốn lấy lòng là người thần bí kia, mà người này càng giống chủ tử của ông ta hơn.

Cho đến khi hai người kia đều biến mất, Như Ý mới thoát khỏi suy nghĩ kia, mắt nhìn cửa viện, trong lòng suy nghĩ lần sau đi vào như thế nào, mấy tên cao thủ kia đương nhiên không phải là người lợi hại bình thường, bằng không cũng sẽ không được Vệ Quốc Công đưa đến để canh giữ người quan trọng như vậy, cái này cũng cho cô đáp án, lần trước thiếu chút nữa bị trúng tên cũng là do một trong những người cao thủ ở chỗ này.

“Các ngươi không cần đi theo ta, để ta tùy ý đi dạo một chút.” Đại phu nhân nằm nghỉ mấy ngày, cuối cùng cũng đồng ý đi ra khỏi cửa, chỉ là rõ ràng mới có mấy ngày, đại phu nhân lại có cảm giác như cách cả một thế hệ.

Một nha hoàn nhìn tinh thần của đại phu nhân cũng không tính là tốt, cô ta có chút lo lắng, không dám tùy tiện đi ra, sợ có sơ suất gì, như vậy chỉ sợ mình cũng khó giữ được tính mạng.

“Đại phu nhân, sức khỏe của người vừa ổn định, để nô tỳ đi theo người, như vậy cũng tốt hơn.” Nha hoàn dìu đại phu nhân có chút do dự mà hỏi.

Đối với lo lắng của nha hoàn, đương nhiên đại phu nhân cũng biết, chỉ là bà ta muốn lặng lẽ một mình, sau đó suy nghĩ những thứ thuộc về mình, hoặc là quyết định tương lai mình sẽ như thế nào, hoặc là ngẫm lại mình đã đạt được gì từ Vệ phủ vừa xa lạ vừa quen thuộc này.

“Yên tâm, ta chỉ tùy ý đi một chút thôi, các ngươi không cần lo lắng, ta biết ý tốt của các ngươi, chuyện mà ta đã quyết định, các ngươi biết rồi đó.” Đại phu nhân nói rất nhẹ nhàng, cũng không làm gì nhiều, thế nhưng một ánh mắt của bà ta, một câu “các ngươi biết rồi đó” đã đem nha hoàn đuổi trở ra. Cả hai đều là nha hoàn ở bên người bà ta nhiều năm, đương nhiên cũng hiểu tính cách của bà ta, cũng không dám nói thêm cái gì, chậm rãi lui ra.

Đại phu nhân xem xem ngọn cây cọng cỏ đâm chồi trong mùa hạ, trong lòng suy nghĩ sâu xa.

Bất tri bất giác, bà ta thế mà đã đi đến khoảng sân của một tòa nhà mang theo bầu không khí u ám, trong lòng có chút tra tấn: “Kiệt đại ca, Ngữ Yên năm đó lại vì lợi ích riêng của bản thân, vậy mà lại làm hại ca đến tình cảnh như vậy.” Đại phu nhân khom người thật sâu, mang theo thành kính và hối hận, thổ lộ ra một câu nói như vậy.

Thở dài, đại phu nhân tiếp tục nhìn quanh bốn phía, vậy mà bất tri bất giác đi đến một mảnh rừng trúc. Đại phu nhân không thể nói là mình không ghen ghét, ngẫm lại thì rừng trúc này là nơi mình yêu thích nhất, nhưng lão gia lại không biết, ngược lại làm nó trở thành của nhị phu nhân.

“Bản thân lanh lẹ chút.” Một âm thanh mơ hồ của Nhị phu nhân ở cửa hậu viện truyền vào tai đại phu nhân.

Đây coi như là lần đầu tiên bà ta nghe lén, nhìn bóng lưng kia, bà ta cảm thấy có chút quen thuộc. Đi vòng qua mấy cây trúc rậm rạp, đại phu nhân đi đến chỗ rất gần với cánh cửa kia, nghe cuộc đối thoại của hai người bọn họ.

“Hiểu rồi ạ, nô tỳ đi trước một bước.” Người kia tranh thủ cung cung kính kính trả lời.

Nghe xong giọng nói này, cuối cùng đại phu nhân cũng xác định suy đoán của mình, lúc nãy bà cảm thấy rất quen thuộc, thử đoán là một người, chỉ là không ngờ mình đoán chuẩn như vậy.

Đây rõ ràng là giọng nói của dì Ngưu, sao có thể chứ? Đại phu nhân lại càng kinh ngạc, sao lại như vậy? Dì Ngưu thế mà lại xuất hiện ở nơi này, đây không phải có nghĩa là giữa nhị phu nhân và dì Ngưu có bí mật nhỏ gì đó mà mình không biết.

Bởi vì bà chưa từng biết một người giặc quần áo lại có quan hệ gì đó với nhị phu nhân.

“Bà cố gắng mà xử lý chuyện cho tốt, có tình huống gì thì lập tức nói cho phu nhân, chuyện Như Ý ở đây, bà coi như hoàn thành rồi!” Người kia lại căn dặn một câu với dì Ngưu, nhưng lời này lại mang theo ý vị quỷ dị.

Dì Ngưu rất cung kính gật đầu với người kia, sau đó chuẩn bị ra khỏi hậu viện. Đại phu nhân thấy dì Ngưu muốn đi, tranh thủ thời gian xoay người đi qua phía bên kia rừng trúc. Biết đường mà dì Ngưu trở về, đại phu nhân cố ý chọn con đường kia, sau đó nhìn dì Ngưu từ xa đi tới.

“Nô tỳ Tham kiến đại phu nhân.” Dì Ngưu cố ý giả bộ như mình rất bình tĩnh hành lễ với đại phu nhân, bà ta hoàn toàn không ngờ đến đại phu nhân đã nghe được cuộc đối thoại vừa rồi.

Đại phu nhân lộ ra vẻ mặt kinh ngạc nhìn dì Ngưu một cái, Giống như mình đang ngắm cảnh, không chú ý đến chuyện gì, chỉ khi nghe được giọng nói của dì Ngưu, mình mới có ý thức trở lại.

“Ừm, dì Ngưu à? Sao bà lại ở chỗ này? Có ai sai bà đến đây à?” Đại phu nhân cố ý hỏi lơ đễnh, thật ra lời này nói ra rất dư thừa, nhưng mà bà ta cố ý. Vì người của Vệ phủ đều biết, mặc dù đại phu nhân không được sủng ái của lão gia hơn nhị phu nhân, nhưng chuyện điều động người hay việc gì cũng chỉ có đại phu nhân được định đoạt. Nếu như nhị phu nhân muốn, vậy cũng phải thông qua sự đồng ý của đại phu nhân.

Dì Ngưu nghe đại phu nhân hỏi như vậy, trái tim trong lồng ngực cũng xoắn xuýt thành cái bánh quai chèo, bà ta cho là đại phu nhân biết cái gì đó, nhưng ngẩng đầu nhìn thì lại không nhìn ra bất kỳ manh mối nào.

“Nô tỳ chỉ là một người thích hợp để làm việc thủ công, không làm nổi những chuyện như chăm sóc tốt cho chủ tử, nô tỳ chỉ đến đây để nhận tội.”

Đối với câu trả lời này của dì Ngưu, đại phu nhân lại có chút bực bội với bản lĩnh nói láo của bà ta, không ngờ rằng nhìn có vẻ là một người trung thực bình thường, vậy mà trở nên giảo hoạt như thế.

“A? Nhận tội? Vậy theo bà nói là, nếu làm chút việc vặt mà còn cần phải nhận tội, vậy bà còn có thể làm gì nữa?” Đại phu nhân lộ ra vẻ mặt tàn khốc, lời nói ra lại trở nên cứng rắn hơn.

“A.” Dì Ngưu là người nhút nhát, đột nhiên bị đại phu nhân trở mặt dọa cho giật mình, bà ta quỳ trên mặt đất: “Xin đại phu nhân tha mạng, nô tỳ xin thề sẽ không có lần sau, mong đại phu nhân cho nô tỳ một cơ hội.”

Dì Ngư tha thiết khẩn cầu đại phu nhân, ngược lại hấp dẫn sự chú ý của nha hoàn, như vậy tỏ ra đại phu nhân không hiểu lòng người, ánh mắt đại phu nhân chậm rãi liếc nhìn nhìn dì Ngưu đang quỳ trên mặt đất: “Lần này ta bỏ qua cho bà, lần sau đừng có trách ta không nể mặt mũi, dì Ngưu bà cũng coi như làm ở Vệ Phủ không ít năm, bà nói nếu như bà cũng biết quy củ ở nơi này, vậy thì ta phải làm thế nào a!” Đại phu nhân dùng giọng điệu thương xót, không để ý đến dì Ngưu, nhưng bà ngược lại cũng không hề bỏ qua sự tinh ranh lướt qua nơi khóe mắt của dì Ngưu, và không khí tuôn ra từ miệng và ta, trong lòng lạnh lùng, bà đây là thả dây dài câu cá lớn.

Nhưng mà bà ta biết nếu như mình nói cho Như Ý nghe dễ dàng như vậy, Như Ý là một người trọng tình nghĩa chưa hẳn sẽ tin, huống gì bà còn phải cần Như Ý đi tra đồ ở phía sau, bà ta chỉ cần nhắc nhở với Như Ý là được rồi.

Về đến phòng của mình, đại phu nhân vừa khoát tay, một người bận đồ đen xuất hiện ở trước mặt bà ta. Người kia chính là người mà trong nhà sắp xếp xếp cho bà ta lúc bà ta xuất giá, người đó vẫn luôn ở bên cạnh bà, chỉ là bà ta vẫn không giao nhiệm vụ gì cho hắn ta, bây giờ bà ta không có cách nào khác, muốn càng hung ác hơn, càng lợi hại hơn.

“Lần trước đã để ngươi đi chú ý động tĩnh của nhị phu nhân, dì Ngưu kia xuất hiện trong phủ của nhị Phu nhân tổng cộng bao nhiêu lần?” Đại phu nhân bưng ly trà lên, tùy ý nhấp hai ngụm liền không có hứng thú nữa, bà vẫn nhớ đến mùi vị trà của ngũ phu nhân.

“Bẩm chủ tử, bảy ngày xuất hiện một lần, những chuyện khác thì nhị phu nhân đều rất bình thường!” Giọng nói của người áo đen lại dứt khoát kiên nghị, nói chuyện cũng không có nửa câu dài dòng, tay nắm lại thành nắm đấm, trông có vẻ là người trong giang hồ, trả lời vấn đề với đại phu nhân lại không hề mập mờ.

Đại phu nhân quên gốc cây rách nát trong sân, có thứ gì đó không thể giải thích được dấy lên trong lòng, liếc nhìn người mặc đồ đen, ra lệnh: “Kể từ ngày mai, ngươi bắt đầu theo dõi dì Ngưu, ta muốn biết ngoại trừ bà ta là người giặc quần áo, vậy còn làm cái gì nữa.”

“Vâng!” Chỉ trong nháy mắt, người áo đen đã biến mất không thấy đâu nữa, căn phòng này lại khôi phục vẻ yên tỉnh. Đại phu nhân nhớ đến ngày đó nói chuyện với Như Ý, những lời kia mắc kẹt trong cổ họng mình cuối cùng cũng không nói được, mà Như Ý trấn an lão gia sẽ đến thăm mình, cũng chỉ là nói dóc mà thôi. Đại phu nhân lẳng lặng cầm phật châu ra, bởi vì chỉ có như vậy bà mới có thể tĩnh tâm được, cảm thấy như vậy mới có thể nhìn thấy chính mình, bà ta đã sớm đánh mất bản thân rồi.

Trở lại chỗ cũ, Như Ý nhìn căn phòng trống rỗng, lạnh buốt trong không khí cũng chậm rãi bị Như Ý hút vào trong bụng, chậm rãi khuyếch tán, hòa tan thành khí tức băng lãnh, sau đó lan tỏa khắp toàn thân.

Như Ý biết rõ hiện tại bản thân muốn một mình hưởng thụ loại cô độc kia, giống như trước kia tỉnh lại phát hiện mình ở trong nhà của dì Ngưu, vẻ mặt cứ mê man, sau đó ngây ngốc ba năm trời, cứ như vậy mà sống qua ngày.

Chương 294: Chẳng lẽ có huyền cơ gì

Đối với tiểu Thúy, cô không chỉ là bởi vì cô ta từng ở cạnh mình, càng bởi vì cô ta đã trở thành một chỗ dựa tinh thần của mình.

Như Ý nhìn qua vị trí ở phía bắc, lại lâm vào trạng thái vô tri lần nữa, nhưng lại nhịn không được bị hấp dẫn, rõ ràng cái gì cũng không có, vậy mà gần đây cô có thể cảm giác được một cách rõ ràng, ở phí bắc có một cỗ lực vô danh lôi kéo mình, giống như là đang kêu gọi mình, lại giống như đang mong mỏi mình quay lại.

Thế nhưng cô cũng không nhớ nổi cái gì, ký ức ở chỗ vô dah cuối cùng cứ bị ngăn chặn, dường như là thứ được chứa trong một cái hộp, không có chìa khoá, dù cho có khe hở, làm thế nào cũng cố chấp không mở ra được, nhìn không rõ, điều này khiến cô rất hoang mang.

Quả hạch đó trong não cứ lơ lửng thành thật trong ký ức của bản thân, trước kia khi nhìn những đồ vật đó có thể có cảm giác rất đặc biệt, bây giờ Như Ý luôn luôn cảm thấy vật kia cứ phiêu đãng như có như không.

“Như Ý a, đây là của đại phu nhân.”

“Như Ý à, ngươi cần phải cất giữ đồ của ta cho thật tốt!”

“Như Ý.”

Như Ý sửng sốt ngồi dậy, đây là có chuyện gì, sao cô có thể nằm mơ thấy tiểu Thúy, chẳng lẽ do mình quá nhớ cô ấy sao? Những lời kia đều là lời mà tiểu Thúy từng nói, chẳng lẽ có huyền cơ gì?

Đúng rồi, Như Ý nhớ tới lúc trước tiểu Thúy bị loại cỏ kia làm cho thần trí mê man tạm thời, đã từng nói đến vật kia của đại phu nhân gì gì đó mà phía sau mình cũng không nghe rõ nữa, mà tiểu Thúy cũng nói rất mơ hồ, Như Ý cuống quít đứng dậy, muốn xem những vật kia một chút.

Cái rương nằm ở nơi cuối cùng nhất, Như Ý tìm được cái rương trân bảo kia của tiểu Thúy.

Sờ lên cái rương đó, trong đầu Như Ý hiện lên dáng vẻ của tiểu Thúy, vật cầm trên tay lại có cảm giác quen thuộc như vậy.

Hít một hơi, Như Ý muốn mở vật kia ra.

“Ba!” Đột nhiên lại bị người khác đánh lén, Như Ý nghiêng người một cái, tránh thoát được cục đá bất ngờ ném vào kia.

“Ai?” Như Ý lập tức thổi tắt ánh đèn, nhanh chóng tìm một chỗ để giấu thân mình.

Trong bóng tối, hai người đều ngừng thở, đều vững vàng chờ đợi đối phương không nhịn nổi.

Như Ý cũng đang chờ, cô tin đối phương nhất định không thể duy trì sự bình thản của bằng bản thân mình được, tạm thời không nói ai lợi hại hơn, nhưng ở chỗ của mình thì trong lòng Như Ý có thể ổn định hơn nhiều hơn.

“Ngươi!”

Người kia vừa phát ra một chữ, Như Ý nắm lấy đồ vật bên người ném qua, chỉ nghe được người kia kêu đau một tiếng, Như Ý biết người kia đã bị thương.

Như Ý vẫn không nói lời nào, bây giờ cô đang ở trong chỗ tối, đương nhiên cũng không biết đối phương có ý đồ gì, cô cũng không muốn đánh rắng động cửa sớm như vậy.

Người kia thực sự nhịn không nổi: “Chẳng lẽ ngưới muốn dì Ngưu xảy ra chuyện?”

Dường như uy hiếp là mánh khóe mà người này hay sử dụng, nhưng mà trong lòng Như Ý vẫn cảm thấy lo lắng. Lúc tiểu Thúy rời đi, nhìn mình như vẫn bình tĩnh, thật ra trong lòng Như Ý không chỉ phun trào một ngọn sóng.

“Ngươi muốn thế nào?” Phi yên vẫn phải mở miệng, cô nhất định phải nghĩ cách để mở rộng thế lực của mình, sau đó đủ mạnh mẽ để có thể bảo vệ người ở bên cạnh.

“Đồ vật!” Người kia trực tiếp ném ra hai chữ, sau đó chờ Như Ý trả lời.

Như Ý trầm mặc: “Lợi ích!” Cô không phải là một người chịu thiệt thòi, nếu như càng biểu hiện sự quan tâm đối với dì Ngưu, có lẽ càng bị đối phương dùng nó làm điều kiện.

Như Ý không phải người ngu, cô hết sức cố gắng phòng ngừa chuyện như vậy. “Dì Ngưu, còn có sự an toàn tạm thời của ngươi!” Nghe được câu hỏi của Như Ý, người kia cũng đã cho đáp án, nói chuyện cứng nhắc không có tình cảm, hình như Như Ý cảm nhận được người kia giống như là bị người khác điều khiển, cái gì cũng đều không có tình cảm.

“Rốt cuộc trong này có cái gì, để ngươi không màng đến mạo hiểm như vậy!” Như Ý nói một câu ra, lại trở người một lần nữa, đem đồ vật bên người ném ra phía trước, không cho đối phương thời gian để chú ý.

Lần này tên kia nghiêng người nhanh hơn rất nhiều, nhưng có điều bị thương rất nặng, Như Ý có thể cảm nhận được bốn phía truyền đến tiếng vang, cô nhếch miệng, bây giờ cô không thể biết người này là ai, nhưng ngày mai thì chưa chắc là vậy. Nghĩ đến thì người hiểu và biết mọi chuyện của mình, chắc chắn là người của Vệ phủ ở đây, hơn nữa cũng là người từng có giao thiệp với tiểu Thúy, Như Ý vừa mới ném vật kia ra ngoài, chỉ là muốn xem ngày mai ai là người bị thương.

“Đồ vật đưa cho ngươi, nói lời phải giữ lời, bằng không cũng không phải là hai chiêu đơn giản khi nãy!” Như Ý quăng đồ vật qua bên kia, trong lúc vô tình, Như Ý đã làm dấu hiệu, phía trên đồ vật kia có độc, cho nên cô mới dễ dàng đưa qua.

Nói ra thì Như Ý cảm thấy bản thân mình rất thần kỳ, lúc đầu vì một đao của tiểu Thúy, trên đao kia còn có độc, vốn cho rằng cả đời mình cũng chỉ có thể ú ớ, nhưng không ngờ rằng không những nhặt lại được cái mạng câm điếc, còn gặp họa mà có phúc, độc vô danh kia cũng có thể giải, máu của mình có thể giải được độc dược.

Người kia nhận lấy đồ vật, sau đó phi thân một cái rồi khỏi phòng của Như Ý.

Như Ý vừa mới thả lỏng được tâm tình, lại tiếp tục ủ rủ tiếp, cô nằm lại lên giường, rất nhanh liền tiến vào giấc mơ. Chỉ là lần này giấc mơ không phải là tiểu Thúy, mà là ở một nơi rất thần bí, một người thần bí đang vẫy tay với mình, bên cạnh còn có đứa nhóc mấy tuổi, cứ đứng nhìn mình đăm đăm như vậy.

“Tình huống như thế nào?” Đại phu nhân đứng trước mặt người áo đen, có chút vội vàng mà hỏi.

Người áo đen ngẩng đầu nhìn đại phu nhân một cái: “Không có chuyện gì bất thường, ngoại trừ gặp chồng của bà ta.”

Lời này đối với người áo đen mà nói là cảm thấy không có cái gì, nhưng đại phu nhân không nghĩ gì vậy, chồng của dì Ngưu đã chết, nói là bị cây đao xuất hiện ở đâu đó chém chết, nhưng bây giờ vậy mà lại Khởi tử Hoàn sinh, khẳng định chuyện này có chỗ không đúng.

“Ngươi biết chồng của bà ta ở đâu không?” Đối với tình huống quan trọng như vậy, bà nhất định phải nắm giữ chứng cứ xác thực Trước, sau đó mới lôi kéo Như Ý ra tay.

“Người kia thường gặp ở những chỗ khác nhau, giống như là nói cái gì đó, mỗi lần sau khi nói chuyện với dì Ngưu, người đó lại đi!” Người áo đen không ngờ đại phu nhân lại quan tâm đến chuyện của người giặt quần áo này, nhưng hắn ta cũng chú ý rất nhiều, đối với mỗi chi tiết mà hắn ta biết thì hắn ta không hề bỏ qua.

Đại phu nhân vừa nghe như vậy, càng cảm thấy kỳ quái hơn. Rốt cuộc nhị phu nhân này liên lạc với người nào mà lại liên tục như vậy, bây giờ chỉ có chuyện liên quan đến Nhị phu nhân, đại phu nhân sẽ không dễ dàng bỏ qua một chút gì. Bà hiểu tình cảm của lão gia đối với nhị phu nhân, nhưng phần tình cảm này cũng chỉ dừng lại giữa chuyện to chuyện nhỏ của nữ nhân mà hướng về phía bà ta, nếu như gây tổn thất cho lợi ích của lão gia, như vậy thì chỉ có chết! Bà chính là muốn tra ra rốt cuộc nhị phu nhân này có quan hệ gì với kẻ bên ngoài.

“Ngươi lui xuống trước đi, hiện tại ngươi có thể đi điều tra chồng của dì Ngưu kia mỗi ngày qua lại với người nào, sau đó theo người mà ông ta tiếp xúc thì tiếp tục tra tiếp, những cái này không cần ta nói thì chắc ngươi cũng hiểu được!” Đại phu nhân an bài xong suy nghĩ của mình, người áo đen cũng hiểu ý bà, hắn ta là người thông minh, cũng không cần phải chỉ bảo nhiều. Có điều bây giờ cái mà bà ta đang nghĩ, trước đi chiếu cố một số người, thăm dò ẩn ý trong đó, sau đó lại tiếp tục tính tiếp.

“Ai nha, ta gặp ai đây a? Hóa ra là tỷ tỷ có bệnh nặng vừa mới khỏi.” Nhị phu nhân đã hoàn toàn lộ ra bộ mặt giả nhân giả nghĩa đối xử với đại phu nhân, không hề che giấu chút châm chọc nào của mình.

Nét mặt của đại phu nhân không hề có chút gợn sóng nào, bản thân bà là đang cố ý trên đường chờ nhị phu nhân đi ngang qua, sao bà có thể không giữ được bình tĩnh.

“Đa tạ muội muội đã quan tâm, cuối cùng bệnh của tỷ tỷ cũng đã tốt. Muội nhìn thân thể của tỷ tỷ này có vẻ không được khỏe, nhưng cũng chỉ là bệnh nhẹ mà thôi, cũng không giống với muội muội, tỷ tỷ nghe nói bình thường muội không có bệnh, nhưng khi bệnh một cái là đào núi lấp biển, cho nên muội muội phải đặc biệt cẩn thận.”

Đại phu nhân cười cười, giống như rất quan tâm mà nói.

“Ngươi!” Nhị phu nhân đối với mấy lời của đại phu nhân cảm thấy khó thở, lời nói phát ra cũng không có khí phách.

Đại phu nhân hừ một tiếng: “Muội nhìn cái miệng này của tỷ tỷ đi, muội muội đây là người tốt sao có thể bệnh được, làm sao lại giống với những người kia lòng dạ hiểm độc mà đoản mệnh, ông trời cũng thật công bằng.” Đại phu nhân lấy làm áy náy, nhưng trong lòng hai người bọn họ đều biết rõ, trên bàn tay này nhiễm không ít máu của người vô tội.

Nhị phu nhân vốn đã lửa giận ngút trời, nghẹn đến đỏ mặt, một lát sau lại trở nên rất trào phúng, rất buồn cười nhìn đại phu nhân: “Lời này có tỷ tỷ cũng có lý, cứ xem sự sủng ái của lão gia chúng ta đều biết, đây là rốt cuộc ai tốt hơn ai, lão gia đương nhiên đau lòng ai hơn.”

Lời nói của nhị phu nhân trực tiếp cắt lên miệng vết thương chưa khép lại trên ngực của đại phu nhân, đôi tay đang rủ xuống phía dưới nắm chặt không buông. Đại phu nhân nhắm mắt yên tĩnh hạ quyết tâm, ngẩng đầu lên lần nữa đã khôi phục như thường lệ: “Đúng đó, muội muội tốt thì không cần nói rồi, đối với ai cũng tốt, đối với người giặt quần áo mà cũng là người quen trong nội viện của muội!” Đại phu nhân vừa nói vừa chú ý đến sự thay đổi trên mặt của nhị phu nhân, rất dễ dàng phát hiện được sự kinh ngạc vừa lóe lên và sự chết chóc, bà liền biết giữa hai người này có mối quan hệ không bình thường.

Nhị phu nhân không ngờ đến đại phu nhân này thế mà lần trước cũng không bị mình đánh ngã, bà ta vừa nghĩ mới đánh ngã một đối thủ, sau đó lại tiếp tục đối phó với người khác, không ngờ nữ nhân này còn vênh vang đắc ý như vậy, cùng với bà ta đấu à, không có cửa đâu.

“Muội muội còn có chút chuyện phải làm, không ở đây với tỷ tỷ làm tỷ giày vò hơn, trong thời gian tỷ sinh bệnh thì những chuyện này đều là do muội làm thay, thật sự là bận chịu không nổi. Nếu như tỷ tỷ rảnh rỗi, hoa cỏ bên kia đủ để tỷ thưởng thức cả ngày.” Nhị phu nhân rất là bất mãn với chuyện này, xem ra là thủ hạ của mình đã quá không cẩn thận, nếu không thì sao đại phu nhân lại phát hiện.

Trong lòng đại phu nhân rất đau đớn, nhị phu nhân đã đánh vào trong lòng của bà, có thể không đau được sao? Bà đã xoắn xuýt địa vị của mình trong lòng lão gia quá lâu, ai.

Xem ra bà ta phải nhanh chóng để nắm rõ được mọi chuyện, không thể thờ ơ được.

Vệ Quốc Công vừa mới bàn bạc chuyện xong, thân thể có chút mệt mỏi.

Một đôi tay tinh tế xuất hiện trên huyệt thái dương của mình, êm ái xoa bóp, làm dịu đi sự mệt mỏi của ông ta.

“Lão gia, không nên quá vất vả, thiếp sẽ đau lòng!” Đại phu nhân nhẹ nhàng xoa huyệt thái dương, âm thanh như gió xuân phất qua, khiến cho tâm của Vệ Quốc Công run lên.

“Ngữ Yên, nàng đã đến rồi à, đến đây ta xem một chút, gần đây thân thể đã khỏe hơn chưa, đều ta ta quá bận, nói muốn đi thăm nàng, vậy mà chậm trễ đến bây giờ.” Vệ Quốc Công kéo tay đại phu nhân qua, để đại phu nhân ngồi trên người mình, có chút đau lòng mà nói.

Mặc dù chỉ là lời nói bình thường, nhìn đại phu nhân rất ổn trọng mà nghe, nhưng trong lòng của bà cũng không hề bình tĩnh như vậy. Bởi vì Như Ý đã từng nói những lời này, bà có thể không tin, nhưng bây giờ là do chính miệng lão gia nói, bà có loại cảm giác như như sau cơn mưa giông kéo dài có thể vui vẻ nhìn thấy cầu vồng và ánh mặt trời.

“Thiếp rất tốt, cảm ơn lão gia đã có thể nhớ đến thiếp, thiếp có bị bệnh trở lại cũng đáng.” Trong lời nói của đại phu nhân vẫn mang theo chút kích động, chuyện quá khứ kia cũng bị bà ta tạm thời vứt bỏ.

Vệ Quốc Công cười cười với mấy lời của đại phu nhân.

“Lão gia, Như Ý đến.” Người hầu đã đánh gãy giờ phút tình chàng ý thiếp của hai người.

Chương 295: Bên trong cất giấu cái gì

Đại phu nhân ngược lại rất hi vọng thời gian dừng ở thời khắc này, nhưng mà cũng không có cách nào khác, không ngờ chuyện này cũng thật sự thuận theo ý mình.

Vệ Quốc Công nghe Như Ý đến, mặt đều lộ ra vui mừng: “Mau kêu Như Ý vào đây.”

Lúc bước vào thư phòng, Như Ý luôn cảm thấy có loại cảm giác thần bí nào đó, không phải là vì sách quá nhiều, mà là có cảm giác trong này cất giấu thứ gì đó.

“Nô tỳ tham kiến lão gia.” Như Ý Mặc dù có chút hiếu kỳ, nhưng cô không thể nhìn không chớp mắt, như vậy mới sẽ không bị Vệ Quốc Công hoài nghi. Lần trước chuyện của Danh Triệt, cô đã tiếp nhận giáo huấn, có nhiều thứ không thể gấp gáp, phải từng bước từng bước mới có thể.

“Ha ha, Như Ý không cần đa lễ, ta cũng đang có chuyện cần tìm ngươi.” Vệ Quốc Công rất nhiệt tình chào đón Như Ý vào.

Như Ý ngẩng đầu, lúc này mới chú ý tới đại phu nhân cũng ở bên trong, tranh thủ thời gian hành lễ: “Nô tỳ tham kiến đại phu nhân.”

Đại Phu nhân thấy lão gia quen thuộc đối với Như Ý như vậy, mặc dù cũng sẽ có chút ghen ghét, nhưng mà loại vui vẻ này của lão gia không phải nhìn thấy nữ nhân, mà càng giống nhìn thấy người tài hơn, bà ta cũng hiểu rõ.

“Đứng lên đi, ngươi trò chuyện với lão gia, ta đi chuẩn bị cho lão gia ít đồ.” Đại phu nhân gật gật đầu, rất nhanh rời khỏi thư phòng.

Đối với sự nhiệt tình của Vệ Quốc Công, Như Ý cũng không thấy giật mình, trong đầu cô thoáng hiện lên kế sách kia, trong lòng cô vui vẻ, thậm chí cả ánh mắt cũng sáng lên, phải biết là cách kia đã vượt qua quy định của thời đại này.

“Ta muốn biết tổng hợp nguồn tài chính này lại thì dùng như thế nào, tiền này giống như mượn của người khác, nếu như không biết dùng thì không phải sẽ bị tổn thất à, như thế lại càng không phải tổn thất nặng nề thêm ư...” Vệ Quốc Công lập tức đem vấn đề khiến mình xoắn xuýt từ nãy đến giờ nói ra.

Như Ý đã sớm nghĩ ra cách ứng phó với vấn đề này, những cách này giống như đã sớm xuất hiện trong đầu của cô: “Như vậy cũng có thể chứ, đem số tiền kia đi kinh doanh một khoản khác, mà vụ làm ăn này...” Lúc Như Ý nói chuyện đến làm ăn, dường như có một nguồn suối, nó cứ chảy liên tục không ngừng, để tất cả vấn đề như gặp gió xuân, giải quyết dễ như trở bàn tay.

Vệ Quốc Công càng nghe càng cảm thấy cái này thật thần kỳ, tán thưởng nhìn về phía Như Ý, Thậm chí còn có ý vị sùng bái.

Đối với ánh mắt của Vệ Quốc Công, Như Ý cười cười, dửng dưng đứng đó, sự thật là ở thu cho, cô là muốn Vệ Quốc Công lau mắt nhìn mình, thậm chí còn tin tưởng, đến lúc không thể rời đi, sau đó giao cho cô những chuyện phức tạp hơn, như vậy thì tất cả mọi chuyện đều do cô quyết định.

Lúc đại phu nhân đã chuẩn bị xong đồ mà tiến vào thư phòng, nhìn thấy chính là Như Ý miệng lưỡi lưu loát nói chuyện làm ăn, bà ta không thể không bội phục Như Ý. Bản thân mình là nữ tử không tài không, chuyện học được Cũng ít, muốn lanh lẹ cũng không có khả năng, mà giống như Như Ý nói năng không có nữa điểm sơ suất kia cũng thật thần kỳ, biểu lộ tán thưởng của Vệ Quốc Công, giống như với truyền thuyết.

Như Ý nói rất nhiều, nhưng đương nhiên cô cũng đã giấu rất nhiều, những chuyện này cô không thể chỉ hết cho Vệ Quốc Công, nếu không thì mình còn cái gì dùng nữa, không phải còn có một câu là dạy hết cho đệ tử thì thầy chết đói sao?

Vừa nói xong cái này, lòng Như Ý bình tĩnh trở lại, mới cảm giác được ánh mắt bên cạnh, quay đầu nhìn thấy đại phu nhân ngồi ở bên cạnh đã lâu.

“Đại phu nhân!” Như Ý hơi cúi người.

Đại phu nhân ngược lại còn có vẻ hơi cao hứng, bưng đồ vật đến, đưa một khối cho Vệ Quốc Công, vừa cười vừa nói: “Như Ý, ngươi thật sự quá lợi hại, lão gia, đây là báu vật a.”

Vệ Quốc Công cũng không che giấu sự hài lòng của bản thân, gật gật đầu: “Là báu vật a! Ha ha...” Theo âm thanh sảng khoái, Vệ Quốc Công gật gù hài lòng.

“Lão gia và phu nhân quá khen, nô tỳ chỉ hi vọng góp được chút sức lực.” Như Ý vẫn giả bộ khiêm tốn mở miệng.

“Lã gia a, nói ra thì Như Ý cũng thật tài giỏi, có phải là nên thưởng không! Thiếp thấy a, ngay cả dì Ngưu lúc trước cứu cô ấy về thì cũng nên ban thưởng.” Đại phu nhân giống như tùy ý lôi kéo việc nhà mà mở miệng.

“Đúng a, nên thưởng, đều nên thưởng, việc này giao cho nàng làm đi.” Vệ Quốc Công vỗ tay đại phu nhân, trước mặt Như Ý có loại ý vị ân ái.

Như Ý chỉ là không ngờ đến đại phu nhân này là người rộng rãi như vậy, muốn ban thưởng cho mình và cả dì Ngưu.

“Nô tỳ tạ ơn đại phu nhân, lão gia!” Như Ý lại tỏ ra rất ổn trọng hành lễ với hai người.

“Như Ý, chú Ngưu của ngươi mất rồi, ngươi cũng chưa từng đến, ngươi đi thắp nhang cho ông ta đi.” Đại phu nhân đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, thấp giọng phân phó.

Như Ý vừa nghe đại phu nhân nói vậy, mới thật sự cảm thấy mình quá vô lễ, mặc dù mình đối với chuyện này luôn đem đau nhức đặt ở trong lòng, nhưng có khi làm một chút, có lẽ sẽ khiến trong lòng dì Ngưu dễ chịu một chút.

“Nô tỳ đa tạ ân huệ của Đại phu nhân.” Như Ý ngoại trừ cảm ơn, cũng không có gì có thể biểu đạt nhiều, thật ra cô không phải là một người dễ xúc động và kích động, càng không phải là người lấy đồ vật khác để thay thế, cô sẽ chỉ nhớ điểm tốt và điểm xấu của người này. Sau khi trở về từ chỗ Vệ Quốc Công, Như Ý cũng không chờ tiễn đại phu nhân đi khỏi, dù sao đại phu nhân khó lắm mới có được sự sủng ái của lão gia, đương nhiên cô không thể nhúng tay vào chuyện này.

Cô còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.

Cô trực tiếp đến hiệu thuốc của Vệ phủ, đây cũng là chỗ mà Như Ý cảm thấy không đơn giản ở vệ phủ, cái này quả thật cỡ một hoàng cung, cái gì cũng có đầy đủ, có điều vậy thì cũng thuận tiện cho cô hơn, ít nhất cô cũng có thể tra được một chút manh mối.

Như Ý đã đến hiệu thuốc từ lâu, hiện tại cô cũng coi như là một người có chút mặt mũi, tùy tiện đi đâu thì bên trong cũng có người nhận ra cô, đối với cô cũng rất cung kính.

“A, đây không phải là Như Ý cô nương sao, này là sao đây?” Một người trong hiệu thuốc nịnh nọt mở miệng.

Như Ý cười cười, cũng tiếp nhận nhiệt tình của người kia: “Tiểu ca, tôi muốn mấy vị thuốc, không biết là có hay không.” Như Ý biết là người kia cần thuốc, nhất định phải là mấy loại này mới có thể giải quyết được, mà lượng thuốc dùng cũng không ít.

“A, cô muốn mấy vị nào?” Người kia nhìn thấy Như Ý có lễ độ như vậy, cũng không giống như người diễu võ dương oai như trong lời đồn, liền cảm thấy rất có hảo cảm, lại thêm bề ngoài ngọt ngào của Như Ý, đương nhiên cũng được đánh giá cao.

Như Ý cũng không khách khí nữa, nhanh chóng đem phương thuốc mà mình muốn nói ra, cô vừa nói vừa chú ý đến sắc mặt của tiểu ca, quả nhiên người kia nhíu mày, thì thầm trong miệng: “Sao cứ cần loại thuốc này a.”

Mặc dù giọng nói rất nhỏ, nhưng đối với người tập võ có thính lực tốt như Như Ý, cô liền có thể nghe được.

“Sao vậy?” Như Ý giống như là lo lắng mà hỏi: “Không phải là không có đó chứ, không lẽ hôm nay có người mua hết rồi.” Như Ý vừa nói vừa có chút lo lắng dậm chân.

Người đẹp dậm chân, tự nhiên kích thích đến trái tim của người khác, tiểu ca nhanh chóng nở nụ cười: “Không phải, có chứ, chỉ là không có nhiều lắm mà thôi. Cô nói cũng thật là chuẩn, sáng nay Lý quản gia thật sự đã đến mua thật nhiều.” Tiểu ca giống như vô tình mà nói ra.

Trong lòng Như Ý liền hiểu rõ, hóa ra là Lý quản gia, lúc trước cô đã cảm thấy không đơn giản, chỉ là không ngờ đến vẫn có chút ngoài ý muốn.

Như Ý cuối cùng cũng lấy đại mấy vị thuốc kia, sau đó nhiệt tình nhét một chút đồ vật cho vị kia, vui vẻ đi khỏi.

Sau khi trở về tự hiệu thuốc, ngược lại Như Ý cũng không gấp gáp như vậy mà đi thăm dò quản gia, những chuyện này cô không thể vội vã được. Có lẽ người kia còn sẽ đến tìm mình, dù sao độc đó có thể ức chế được, nhưng muốn thật sự giải hết hoàn toàn thì cũng không đơn giản như vậy.

Như Ý nghĩ vẫn nên đến thăm dì Ngưu một chút, thuận tiện đi thắp hương cho chú Ngưu, nếu như lúc trước không phải có chú Ngưu và dì Ngưu, chỉ sợ cũng không có mình bây giờ. “Dì Ngưu, Như Ý đến thăm người đây.” Như Ý đối với việc sau khi mất đi tiểu Thúy, ngược lại là tình cảm sẽ bộc lộ rất nhiều. Đã lâu không gặp dì Ngưu, trong lòng cô cũng rất nhớ, khi nhìn thấy dì Ngưu thì cô đi đến ôm lấy bà ta.

Dì Ngưu đầu tiên là cảm thấy sững sờ, nhưng mà lập tức vỗ nhẹ lưng của Như Ý, mỉm cười: “Sao hôm nay con có thời gian rảnh trở về, gần đây ở chỗ đại phu nhân không có chuyện gì sao?”

“Chính là đại phu nhân kêu Như Ý trở lại thăm người một chuyến, thuận tiện thắp hương cho chú Ngưu. Như Ý vô dụng, không thể nhìn thấy ông ấy một lần cuối, ngay cả mộ của ông ấy ở đâu mà Như Ý cũng không biết, Như Ý cảm thấy rất hổ thẹn với ông ấy.” Như Ý nhìn gương mặt đã có chút già nua của dì Ngưu, trong lòng cảm thấy đau xót, thậm chí còn có chút bất lực.

Có điều Như Ý đang đắm chìm trong bi thương của mình, không chú ý đến sắc mặt của dì Ngưu khi nghe mình nhắc đến phần mộ của chú Ngưu lại có chút méo mó.

“Đứa nhỏ ngốc này, con bận bịu như vậy, chú Ngưu cũng hiểu được mà. Chỉ là ông ấy không có phúc phận nhìn thấy con bây giờ có cuộc sống rất tốt.” Dì Ngưu đã khôi phục lại sự bình tĩnh của mình, an ủi nhìn về phía Như Ý.

Như Ý chỉ cho rằng dì Ngưu đây là đang trấn an mình, rất chắc chắn mà nói: “Ngày mai chúng ta đi viếng mộ của chú Ngưu đi.” Lời này vừa nói ra là câu khẳng định, tính cách của cô chính là như vậy, thái độ làm việc cũng rất quả quyết, không hề dở dở ương ương.

Dì Ngưu cũng rất hiểu tính cách này của Như Ý, cho nên bà rất rõ suy nghĩ của cô, nói thêm nhiều lời chỉ sợ rằng Như Ý sẽ hoài nghi, vẫn may là ngày mai, như vậy thì bà ta vẫn còn thời gian để chuẩn bị kỹ càng.

Như Ý giống như đã hoàn thành được một tâm nguyện, trong lòng cũng dễ chịu hơn rất nhiều. Từ chỗ giặt quần áo của dì Ngưu trở về, bước chân trên đường cũng cảm thấy nhẹ nhàng linh hoạt rất nhiều, hóa ra là cô gánh vác rất nhiều chuyện.

“Xuy.” Nhĩ lực của Như Ý công tệ, bóng người nhanh chóng vượt qua mình vẫn hấp dẫn được sự chú ý của cô.

Bây giờ là giữa ban ngày, sao lại như vậy? Như Ý nhìn thấy phương hướng mà bóng người kia thoáng qua, phía sau có một người áo đen đi theo.

Quần áo trên thân của người áo đen cô rất là quen thuộc, lại nhìn đến phương hướng, lại chính là cái nhà kia.

Như Ý nhíu nhíu mày, xoay mình đi theo, cô rất muốn xem đến cuối cùng là ai mà to gan như vậy.

“Ngươi là ai? Ban ngày ban mặt mà dám hung hăng ngang ngược như vậy.” Người áo đen rất nhanh đã đuổi kịp người phía trước.

Ngăn trước mặt người kia, âm thanh lãnh khốc mở miệng.

“Ta là ai à? Ngươi đi hỏi Diêm Vương đi.” Người đó cũng không có chút sợ hãi nào, trực tiếp xuất chiêu.

Như Ý ẩn thân ở một chỗ, cũng xem như cô có chút giống ngư ông, Như Ý cũng muốn nhìn một chút xem người nọ là ai.

“Hừ! Chỉ sợ là người mới là người phải đi gặp Diêm Vương.” Người áo đen cũng không hề kém cỏi, trực tiếp đánh nhau trên không trung với người kia.

Hai người đánh nhau càng ngày càng kịch liệt, Như Ý không thể không bội phục nghị lực của hai người.

Nhưng mà đánh càng lâu, Như Ý càng cảm thấy người kia đã mất sức, Như Ý còn đang lo lắng có giúp hay không giúp, lại có một người xuất hiện nữa.

Người kia che mặt, nhưng Như Ý vẫn có thể nhìn ra đó là nữ tử, ngồi xổm ở phía dưới, nữ tử kia phi thân ở trên không, Như Ý vậy mà có thể nhìn thấy một chữ trong miệng của người kia.

Người câm! Như Ý nhớ đến trong lòng, sao lại xuất hiện ở đây.

Có thêm người câm gia nhập, người áo đen rất nhanh Đã bị đánh bại.

Chỉ thấy người kia và người câm phối hợp rất khá, người câm thừa dịp người phe mình và người áo đen đang tung chiêu, sau đó xoay người một vòng, trực tiếp đánh một chưởng về người áo đen.

“Bịch.” Người áo đen bị đánh ngã trên mặt đất, lực đạo kia cũng không hề nhỏ, người áo đen trực tiếp ngã trên mặt đất, hôn mê bất tỉnh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau