CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 286 - Chương 290

Chương 286: Nhất định không đơn giản

Thấy Như Ý định rời đi, Tiểu Thuý ngay lập tức muốn đuổi theo, nhưng không ngờ Như Ý lại đi theo người đàn ông bước ra từ chỗ của nhị phu nhân.

“Ai!” Người đàn ông phát giác ra có tiếng bước chân theo sau mình, hắn lập tức trở nên cảnh giác.

Tiểu Thuý chợt kinh hoảng, lúc này cô mới biết là còn có một người nữa, nhưng kẻ đó đã đến bên và kề dao vào cổ Tiểu Thuý.

“Á!” Tiểu Thuý còn chưa được hét lên một tiếng thì đã bị kẻ đó điểm huyệt rồi.

Tiểu Thuý sợ hãi cựa quậy tay không ngừng, miệng cô thì mấp máy nhưng không thể phát ra tiếng động gì được, nước mắt cũng vì sợ hãi mà tuôn trào ra.

Như Ý nhân lúc sự chú ý của kẻ đó đang nằm trên người của Tiểu Thuý, cô liền phóng một cây kim bạc vào tay đang cầm dao của gã đàn ông.

Tên đó khẽ rên lên, con dao trên tay hắn lập tức rơi thẳng xuống đất.

Như Ý lập tức phi thân đến rồi bắt đầu tung chiêu với gã đàn ông đó, cô không muốn làm trễ nãi thời gian nữa, cô chỉ muốn bức thư đó, nếu nhị phu nhân đã cẩn thận với bức thư đó như vậy thì chắc chắn là không đơn giản rồi.

“Ngươi rốt cuộc là ai?”Kẻ đó không biết từ đâu ra xuất hiện thêm một người, rốt cuộc là chuyện gì vậy.

Như Ý không muốn phí lời, mỗi một chiêu của cô đều vô cùng tàn nhẫn, điều quan trọng là phải tiến sát hắn, bây giờ trên người hắn không còn dao nữa, chỉ cần cô tiến sát người hắn là có thể trộm được thứ mà mình muốn một cách thần không biết, quỷ không hay rồi.

Quả nhiên sau khi giáng vài chiêu, không có sự trợ giúp của dao thì gã đó đã bắt đầu có chút lực bất tòng tâm rồi. Như Ý bước thêm một bước tiến sát hắn rồi đưa tay trái lên, trong lúc hắn không chú ý thì Như Ý đã có được vật mình muốn trong tay rồi.

Sau đó cô lập tức phi thân rời khỏi, nhưng không phải là rời khỏi thật ngay mà là cô chỉ muốn xem thử tại sao Tiểu Thuý lại có mặt tại nơi này.

Gã đó biết rõ mình không phải là đối thủ Như Ý, hơn nữa cũng hoàn toàn không biết đồ của mình đã bị lấy mất, hắn xoay người lại nhìn Tiểu Thuý và nghi ngờ rằng có phải mình đã bắt sai người rồi không, nhưng khuôn mặt hoảng sợ ướt đẫm lệ nhoà của Tiểu Thuý lại khiến gã đàn ông kinh hoảng, một người nhát gan như vậy làm sao lại theo dõi mình trong lúc nửa đêm như vậy được chứ…

“Bộp!” Một chưởng giáng xuống, người đàn ông giải huyệt cho Tiểu Thuý.

“A, ta có biết, người đó, ngươi đưa ta đi gặp nhị phu nhân đi!” Lời của Tiểu Thuý đã làm gã đàn ông dao động.

Như Ý đứng trên cây, đáy lòng cô thầm ngạc nhiên, nhìn Tiểu Thuý bây giờ thì đang an toàn nhưng chỉ là không biết những gì cô ta đang làm bây giờ có phải chỉ là kế hoạch thoát thân hay không, xem ra cô vẫn phải về phòng trước để thay quần áo, bức thư này cũng phải xem sớm mới được.

“Có chuyện gì vậy?” Nhị phu nhân đưa mắt nhìn người đàn ông vừa mới đi không bao lâu đã quay về, nhất thời cảm thấy khó hiểu.

“Phu nhân.”

“Phu nhân.”

Hai người mở miệng nói cùng lúc, hai hàng lông mày của nhị phu nhân lúc này chợt cau lại, bà ta chỉ tay vào gã đàn ông rồi nói: “Ngươi nói trước đi!”

Người đàn ông vội vã thuật lại mọi chuyện vừa xảy ra, Tiểu Thuý muốn chen miệng cắt lời vài lần nhưng lại bị ánh mắt của nhị phu nhân làm cho im bặt.

Nhị phu nhân yên lặng nghe gã đàn ông trần thuật xong, bà ta yên lặng suy tư một lát, sau đó ngước mắt nhìn lên gã đàn ông rồi mở miệng dò hỏi: “Ngươi nhìn xem bức thư có còn ở trên người ngươi nữa không?” Nhị phu nhân quả nhiên là một người từng trải.

Người đàn ông bị nhị phu nhân hỏi như vậy thì lập tức đưa tay sờ sờ trước ngực mình, lúc này hắn mới nhận ra bức thư đã biến mất rồi.”

“Nô tài đáng chết, xin phu nhân thứ tội.” Gã đàn ông quỳ rạp xuống đất, sau đó cất giọng một cách đầy tự trách.

“Ừm!” Nhị phu nhân không nói gì cả, bà ta quay người nhìn qua Tiểu Thuý với ánh mắt sắt bén như dao lam

Mặc dù Tiểu Thuý có chút sợ hãi, nhưng cô hiểu được ánh mắt của nhị phu nhân đang mang theo ý gì, thế là cô liền đem toàn bộ sự việc nói cho nhị phu nhân.

“Nhị phu nhân, người đó có thể là Như Ý!” Để giữ được mạng sống, Tiểu Thuý bây giờ đâu còn niệm tình tỷ muội thâm tình gì nữa chứ.

Nhị phu nhân không nói gì, bà ta cứ như vậy mà nhìn Tiểu Thuý, như thể là muốn xác định độ thật giả trong lời cô ta.

“Nô tì thấy Như Ý biết võ công!” Tiểu Thuý bị ánh mắt của nhị phu nhân làm càng thêm nhát gan hơn, cô ta có chút nói năng lộn xộn.

Nhị phu nhân vẫn im bặt nhìn Tiểu Thuý.
Tiểu Thuý hoảng loạn, cô ta lập tức quỳ xuống đất: “Nhị phu nhân, nô tì thật sự không có nửa lời nói dối, nô tì đi theo Như Ý ra ngoài mà, nô tì nhìn thấy cô ta phi thân đến sân của người nên đã đi theo, nô tì tuyệt đối không nói dối, Danh Triết thiếu gia bảo nô tì giám sát cô ta đó!” Tiểu Thuý vừa nói vừa khóc, xem ra là đã sợ hãi tột cùng rồi.

Nhìn người đang khóc sướt mướt như mưa kia, đáy lòng nhị phu nhân có chút phiền muộn: “Được rồi, những gì ngươi nói ta đã biết, hiếm khi thấy ngươi tận tâm tận lực như vậy. Nhưng mà bây giờ sự tình gấp gáp, Như Ý cũng đã nhìn thấy ngươi, lát nữa cô ta nhất định sẽ hỏi ngươi, ngươi cứ việc nói như thế này…”

Nhị phu nhân sát đến bên tai Tiểu Thuý nói nhỏ vài câu: “Hiểu chưa?”

Tiểu Thuý nhìn nhị phu nhân, rồi mới gật đầu khẳng định: “Nô tì hiểu rồi!”

Nhưng nhị phu nhân rõ ràng vẫn không có ý bỏ qua cho Tiểu Thuý.

Bà ta đưa mắt nhìn Tiểu Thuý một cái rồi lên tiếng nói: “Ta vẫn còn một việc cần ngươi làm, hơn nữa sẽ không cho phép ngươi nói không, bởi vì thứ mà cô ta lấy tối nay quá quan trọng, vì vậy …”

Nhị phu nhân bước đến bên hai người họ rồi đưa ánh mắt đầy sát khí nhìn Tiểu Thuý, sau đó ra mệnh lệnh bắt buộc.

Tiểu Thuý hoàn toàn bị sợ hãi, bây giờ cô ta làm gì còn có quyền nói bất cứ điều gì nữa, chỉ có thể gật đầu mà thôi.

Như Ý đã dùng tốc độ nhanh nhất để về phòng thay quần áo, rồi còn đem giấu quần áo cũ lại, sau đó cô nhanh chóng đọc bức thư, bây giờ cô mới phát hiện trong đó lại còn ẩn chứa một âm mưu lớn đến như vậy, càng đọc đáy lòng Như Ý càng chùng xuống.

“Như Ý, Như Ý!” Thanh âm của Tiểu Thuý từ bên ngoài truyền đến. Vừa nghe thấy tiếng của Tiểu Thuý, Như Ý liền đem giấu bức thư đi.

“Tiểu Thuý, cô vừa đi đâu vậy?” Như Ý nhìn Tiểu Thuý rồi điềm tĩnh nói.

Tiểu Thuý khẽ cau mày, cô ta nhìn sắc mặt bình thường như không có gì của Như Ý rồi chậm rãi nói: “Ta vừa mới tỉnh dậy thì thấy cô không có ở đây, sợ cô xảy ra chuyện nên mới ra ngoài tìm cô, không ngờ lại gặp phải một hắc y nhân, suýt chút nữa là ta bị giết rồi!” Tiểu Thuý vừa nói vừa ra vẻ sợ hãi vỗ vỗ vào ngực mình.

Tiểu Thuý vừa nói vừa quan sát những biểu hiện dù là nhỏ nhất trên khuôn mặt của Như Ý, nhưng Như Ý vẫn không có biểu tình nào cả ngoài vẻ lo lắng và tò mò khi nhìn cô ta.

“Vậy sao cô lại về được?” Điều Như Ý tò mò chính là cái này, vì dù sao đi nữa lời vừa nãy của Tiểu Thuý quá mơ hồ rồi.

Tiểu Thuý trả lời cô như những gì mà nhị phu nhân đã nói với mình: “Ta nói với hắn ta có quen biết với nhị phu nhân a, người đó hình như là có giao tình với nhị phu nhân nên đưa ta tới chỗ bà ấy…” Tiểu Thuý rót một ly trà uống một ngụm rồi nói tiếp: “Cô không biết lúc nãy ta sợ hãi đến mức nào đâu, cho dù ta đã nghe thấy hết, nhìn thấy hết mọi thứ nhưng khi nhị phu nhân có hỏi ta là có nhìn thấy hay nghe thấy gì không, đương nhiên là ta rất thông minh nên đã trả lời không thấy không nghe gì cả rồi, không ngờ nhị phu nhân vậy mà lại tha cho ta, nhưng bà ấy lại đe doạ, nếu ta nói chuyện gì ra ngoài thì sẽ không còn để ta may mắn bước ra khỏi cửa như thế này nữa!”

Tiểu Thuý trả lời rất lưu loát, giống như là học thuộc vậy, cô ta vừa nói vừa lộ ra biểu tình vô cùng sinh động, khiến cho Như Ý tin lời cô ta.

Cô đưa tay ôm lấy Tiểu Thuý, cảm giác như vừa sống sót sau tai nạn vậy: “Tiểu Thuý, cô đừng ngốc nghếch như vậy nữa, nếu không tôi sẽ lo lắm đó.”

Trước giờ Như Ý không phải là một người thích nói nhiều, cô có thể nói được những lời như vậy thì chứng minh cô thật sự đang rất quan tâm.Cả người Tiểu Thuý khẽ run lên, nói chính xác hơn là trái tim cô ta đang run lên, nhưng cô ta không còn lựa chọn nào nữa, vì đứa con trong bụng, cô ta chỉ có thể chọn lựa như vậy mà thôi.

Ngày hôm sau.

Khi Như Ý đang bận việc của mình, thì Tiểu Thuý từ bên ngoài đi vào, dáng vẻ trông rất thần thần bí bí.

“Như Ý, ta nói cho cô nghe một bí mật!” Tiểu Thuý cầm lấy thứ trong tay Như Ý, rồi nhìn cô với ánh mắt nghiêm túc, cô ta nói chuyện trông rất cẩn thận dè dặt, còn nhìn xung quanh như thể sợ có điều gì đó bất ngờ phát sinh nữa vậy.

Như Ý nể mặt nhìn bộ dạng của Tiểu Thuý, rồi mỉm cười hỏi: “Bí mật gì mà trông cô thần bí quá vậy?”

Tiểu Thuý lại cẩn thận nhìn xung quanh, Như Ý chỉ nghĩ là do cô ta vẫn còn sợ hãi vì chuyện tối hôm qua mà thôi.

“Cái sân trong bí ẩn đó đó, hôm nay ta thấy nhị phu nhân đi vào rồi!” Tiểu Thuý sát đến bên tai Như Ý nói nhỏ.

Sắc mặt Như Ý trông rất bình tĩnh, nhưng nội tâm thì lại đang cuồn cuộn từng đợt, bí mật của cái sân trong đó chính là khúc mắt trong lòng của cô.

“Như Ý, hay là cô đi tới đó xem với ta đi! Được không.” Tiểu Thuý kéo kéo tay Như Ý có chút nũng nịu, cô ta nhìn cô với vẻ mặt vô cùng mong đợi.

Như Ý có chút tò mò, Tiểu Thuý có hứng thú với điều này từ khi nào vậy: “Cô nghĩ đi như vậy sẽ an toàn sao?” Như Ý biết trong Vệ phủ này có rất nhiều bí mật nhưng càng là chỗ có nhiều bí mật thì sẽ càng nguy hiểm.

Tiểu Thuý sững sờ, sau đó cô ta bĩu môi nói: “Ta chỉ tò mò thôi, tối hôm qua nhị phu nhân uy hiếp ta như vậy, trong lòng ta cũng có hơi sợ, lỡ như một ngày nào đó bà ta lại tới kiếm chuyện thì sao đây, ta mà nắm được thóp của bà ta thì hay rồi.”

Như Ý nghĩ ngợi, bản thân cô cũng rất muốn biết, hơn nữa Tiểu Thuý nói cũng có lý, thế là cô đành chiều theo ý nguyện.

“Ừm, được thôi, nhưng mà lát nữa không được quá liều lĩnh đâu đó!” Như Ý vẫn thấy có chút không an tâm nên đã dặn dò Tiểu Thuý. Tiểu Thuý sau đó gật đầu rất nghiêm túc.

Khi bước vào sân trong, Như Ý không phát hiện thấy điều gì bất thường cả, điều duy nhất cô không dám chạm vào chính là hòn đá kia.

“Tiểu Thuý, cô có chắc là nhị phu nhân bước vào đây không?” Như Ý không hề thấy bất kỳ dấu vết nào của nhị phu nhân cả, cô còn nghĩ không biết có phải là do Tiểu Thuý đã bị hoa mắt rồi không, Như Ý ngước mắt lên nhìn cô ta với vẻ nghi ngờ.

“Như Ý, cô qua đây, thật ra lúc nãy ta còn thấy một thứ quan trọng nữa!” Tiểu Thuý cẩn thận vẫy vẫy tay, Như Ý tự hỏi liệu nó có phải là thứ ở đằng sau ngọn núi đá giả bí ẩn đó hay không, cô bước qua đó mà không có bất kỳ nghi ngờ gì.

“Như Ý, cô nói xem, nếu như ta vì bất đác dĩ nên mới làm tổn thương cô, cô có trách ta không.”

Như Ý khẽ rên lên một tiếng, một sự đau đớn truyền đến từ phía bụng, cô nhìn Tiểu Thuý với ánh mắt không thể tin được: “Cô.” Dưới đáy mắt cô ngoại trừ sự nuối tiếc thì chính là nỗi đau khi bị phản bội.

“Như Ý, xin lỗi cô, ta, ta thật sự cũng là vì bất đắc dĩ thôi, đứa con trong bụng của ta không thể không có cha được!” Tiểu Thuý nhìn vẻ mặt thông minh nhưng đầy tuyệt vọng của Như Ý, nhất thời cô ta cũng rất sợ hãi, cô ta đưa mắt nhìn bàn tay nhuốm đầy máu tươi của mình, ánh mắt có chút ngây dại.

“Soạt!” Như Ý tự mình rút con dao nhỏ cắm ở bụng của mình ra, sau đó sắc bén cắm xuống đằng sau của Tiểu Thuý.

Tiểu Thuý xoay người lại: “Á!” Cô ta lùi bước chân lại, cả người đầy run rẩy.

“Cô và ta bây giờ giống như hai phần thân rắn đó!” Nói xong Như Ý liền quay người lại định rời đi.

“Muốn đi sao, không dễ thế đâu.” Một phân thân của nhị phu nhân chặn trước mặt Như Ý.

Như Ý lạnh lùng đưa mắt nhìn nhị phu nhân, cô không nói gì cả, bàn tay siết lại thật chặt.

“Như Ý, ngươi nhiều chuyện quá rồi!” Nhị phu nhân trực tiếp cầm kiếm xông đến chỗ Như Ý.

Như Ý xoay người né tránh lưỡi kiếm, nhưng lại phát hiện bây giờ cả người mình bắt đầu lực bất tòng tâm rồi: “Tiểu Thuý, cô còn hạ độc!” Những lời nói thanh lãnh nhưng mang theo biết bao sự tuyệt vọng nồng đậm.

….…

Chương 287: Đây là nhiệm vụ của cô

Khuôn mặt của nhị phu nhân đứng trước mặt cũng bắt đầu trở nên lờ mờ.

“Ha ha ha, đây chính là kết cục do ngươi chọn lựa!” Nhị phu nhân vừa dứt lời thì liền định đâm lên một kiếm.

“Bốp!” Một bóng ảnh bay qua đánh thẳng vào tay của nhị phu nhân, nhị phu nhân sau đó liền cảnh giác nhìn xung quanh: “Là ai? Có bản lĩnh thì ra đây?”

Tiểu Thuý sợ hãi ngồi xổm ở đó run lẩy bẩy, còn ý thức của Như Ý thì càng ngày càng mơ hồ.

Cô phảng phất nhìn thấy một bóng ảnh xông tới, rồi cả người cô bị bế sát vào trong lòng người đó, sau đó cô không còn ý thức gì nữa.

“Hừ, rốt cuộc là ai? Nhưng đã trúng độc của ta mà còn muốn sống sao, không thể nào!” Nhị phu nhân điên cuồng cười lên, bà ta quay người lại nhìn Tiểu Thuý với ánh mắt khinh miệt rồi quay người đi.

“Như Ý, tôi thật sự là bất đắc dĩ, cô nhất định không được xảy ra chuyện.” Tiểu Thuý đưa mắt nhìn vào con rắn bị đứt thành hai phần kia, nước mắt cô tuôn trào lã chã.

Cô ta không phải kẻ ngốc, Như Ý đến cuối cùng vẫn cứu cô ta một mạng, loại rắn đó là loại kịch độc, nếu như cô bị cắn phải thì chắc chắn thân thể đang mang thai này sẽ không sống được nữa rồi!

Tuy ngoài miệng thì Như Ý nói muốn ân đoạn nghĩa tuyệt nhưng đến cuối cùng vẫn không muốn mình bị thương.

“Sao rồi? Loại độc này?” Hai nữ tử đứng bên cạnh của Như Ý đang hôn mê bất tỉnh đang bận rộn, vừa thoa thuốc, vừa bắt mạch, vết máu của cô khó lắm mới ngừng chảy được.

Trong đó có một nữ tử trên người mang theo chút khí chất già dặn trưởng thành cau cau mày lại, rồi quay đầu nhìn người kia: “Chuyện này e là phải bẩm báo với chủ tử thôi, nếu không thì cô gái này e là sẽ…”

“Cái này? Nhiệm vụ của ta vẫn chưa hoàn thành a!” Người câm nhìn vị nữ tử có chút già dặn kia với vẻ lo lắng, ánh mắt cô ta thỉnh thoảng vẫn rơi trên người Như Ý nằm ở trên giường.

“Đây là nhiệm vụ của cô!” Cô gái trông có chút từng trải kia nhìn người phụ nữ nằm trên giường rồi quay người nói với người câm: “Chuyện này ta sẽ về báo với chủ tử trước, thuốc này có thể tạm thời không nhìn ra dấu vết gì, đợi ta về!”

“Bộp!” Cô ta nói xong liền ném bình thuốc nhỏ trong tay cho người câm, người câm đưa tay nhận lấy rồi thận trọng ôm trong lòng mình.

Người phụ nữ đó nhìn thấy người câm ngồi về bên cạnh của Như Ý cũng không nói gì nữa mà quay người rời đi.

Người câm lặng nhìn khuôn mặt tái nhợt của Như Ý, tuy là thế nhưng vẫn không thể che giấu được dung nhan thuần khiết xinh đẹp như hoa sen kia, cô ta thở dài một cái: “Cô đó, thật là khôn ba năm dại một giờ mà! Cô tốt với Tiểu Thuý như vậy, ngay cả nô tì cũng không có gì để nói, cô có thấy mình lao tâm vì người khác quá nhiều rồi không? Nhưng cũng chỉ có những người có bản chất như cô mới xứng đáng được chủ tử để trong lòng chứ!” Người câm nhìn về nơi phương Bắc xa xôi, một mình trầm tư vào suy nghĩ, rất lâu sau đó vẫn chưa rút ra được.

‘Nước nước’ thanh âm yếu ớt nhưng mang chút kiên định vang lên, người câm lập tức thu tầm mắt lại.

Nhìn khoé môi có chút khô khốc, và cả thanh âm yếu ớt như tiếng muỗi kêu của Như Ý, người câm lập tức đi rót nước rồi cẩn thận hầu hạ cô uống.

Nhìn thấy bàn tay bị bỏ ra ngoài chăn của Như Ý, người câm liền đau lòng đặt tay lại vào chăn cho cô, nhưng cô ta lại nhìn thấy Như Ý đang siết bàn tay của mình lại thành nắm đấm rất chặt, giống như trong đó đang đặt thứ gì vậy.

Người câm định đặt tay cô vào trong chăn lại nhưng lại phát hiện Như Ý hình như rất kháng cự có ai đó chạm vào bàn tay đang siết chặt thứ đó của mình, trong lòng người câm vô cùng nghi hoặc, rốt cuộc là thứ đồ gì mà lại quan trọng với cô ấy như vậy, chỉ cần đụng một chút mà lại bài xích như thế chứ.

Trong mơ hồ, Như Ý cảm thấy như mình đang bước vào một sự lầm lẫn, cô biết rằng mình đang ở trong một giấc mơ, cô rất muốn tỉnh lại, nhưng cô phát hiện tất cả mọi thứ cô làm đều vô ích, cho dù cô có giãy dụa thì cũng không thể kéo cô tỉnh dậy từ trong giấc mơ được rồi.

Trong màn sương ở phía xa,Như Ý lại nhìn thấy một vật kỳ lạ, còn có hai người đàn ông bên cạnh, họ đang gọi tên cô, họ đưa tay ra như muốn kéo cô về phía họ.

Nhưng từ đầu đến cuối nó đều rất mơ hồ, Như Ý có làm thế nào đi nữa thì cũng không thể nhìn rõ được, bóng dáng đó rốt cuộc là ai? Cô muốn nhìn thấy, nhưng nhưng ngoại trừ thân hình và khí chất cao quý kia thì cô không còn nhìn thấy gì nữa cả.

“Như Ý cô nương, Như Ý cô nương.” Trong mơ hồ, một giọng nói cứ gọi cô không ngừng, giọng nói đó thật lạ nhưng lại giống như một nguồn sáng nơi cuối tầng hầm tăm tối này vậy, cô men theo thanh âm đó đi về phía trước và dần dần nhìn thấy ánh sáng.Ánh sáng mạnh mẽ làm chói mắt cô, cô muốn mở mắt ra nhưng lại thấy vô cùng mỏi mệt, đôi mắt cô cũng có có chút không thích ứng được.

Cô chớp chớp mắt, thân ảnh trước mặt cuối cùng cũng trở nên rõ ràng.

“Người câm, là cô sao! Khụ khụ.” Như Ý có chút kích động, người này chính là người câm mà cô luôn lo lắng, nhưng bây giờ lại xuất hiện trước mắt cô một cách đầy sinh khí, điều này bảo sao cô không vui cho được.

Người câm ngoan ngoãn gật đầu, còn nở một nụ cười đẹp nhất nhìn cô nữa, sau đó còn cẩn thận vỗ vỗ lưng Như Ý.

Lúc này Như Ý mới cảm giác được sự đau đớn nơi vùng bụng của mình, cô cắn răng ngồi dậy.

“Sao cô lại ở đây?” Như Ý nhìn người câm với ánh mắt hơi khó hiểu, nhất thời tìm không ra manh mối, ánh mắt cô bất tri bất giác hướng vào chỗ người câm đã từng bị thương.

Người câm mem theo tầm mắt Như Ý nhìn vào mình, cô ngay lập tức hiểu được ý của Như Ý nên liền xua xua tay, ý bảo mình không sao.

Nhìn thấy người câm tạm thời không có ý định giải thích, bản thân cô cũng cảm thấy bây giờ không thích hợp để nghĩ đến chuyện này.

Người câm đưa một viên thuốc tới trước mặt Như Ý, sau đó Như Ý bình tĩnh đưa tay nhận lấy rồi nhanh chóng nuốt vào, đột nhiên cô cảm thấy cơ thể mình có chút gì đó rất hỗn loạn, mang đến cho cô một cảm giác rất tươi mới.

Sau khi uống thuốc xong, người câm khuyên Như Ý nên tiếp tục nghỉ ngơi, tuy Như Ý lo lắng lát nữa đại phu nhân sẽ đi tìm, nhưng vết thương này có muốn cũng không thể gấp gáp được, nên cô đành nghe lời người câm nằm xuống nghỉ ngơi.

Lúc này, Vệ phủ đèn đuốc sáng rực rỡ, nhưng có rất nhiều người lại cảm thấy chuyện này có chút chuyện nhỏ xé to rồi.

“Vẫn chưa tìm thấy sao?” Đại phu nhân ngồi ở trước đại sảnh, rồi cất giọng hỏi những thị vệ ở bên dưới, bà giương đôi mắt sắc bén quét nhìn từng người một.

“Hồi bẩm phu nhân, đã tìm khắp nơi rồi nhưng không tìm thấy hình bóng của Như Ý cô nương ở đâu hết!” Một binh sĩ dẫn đầu trong đó đứng ra trả lời rất chắc chắn.
“Bốp!” Đại phu nhân giận dữ đập tay xuống bàn: “Bản phu nhân thật không biết các người canh giữ kiểu gì nữa, một phủ Vệ Quốc công lớn như vậy mà lại để cho một tên vô lại vào làm càn, các ngươi còn không mau đi tìm cho ta!”

Đợi đám người đó lui xuống, đại phu nhân liền quay đầu nhìn qua nhị phu nhân, sắc mặt bà trở nên ôn hoà: “Muội muội, muội chắc chắn là đã nhìn thấy Như Ý bị tên hắc y nhân kia cưỡng ép bắt đi rồi chứ?” Sắc mặt đại phu nhân tràn đầy vẻ không tin, tuy ngữ khí bà ta rất ôn hoà nhưng hàm ý trong lời nói lại rõ ràng vô cùng.

Tất cả những người có mặt đều một phen chấn kinh, không ngờ ả Như Ý đó lại nắm giữ một vị trí quan trọng bên cạnh đại phu nhân như vậy.

Tuy trong lòng nhị phu nhân có chút giận dữ, đại phu nhân không tin mình thì cũng thôi đi, vậy mà còn vì một đứa nha hoàn nữa chứ, bảo bà để mặt mũi ở đâu đây! Nhưng tóm lại thì bà ta vẫn nên vui mới đúng, ít nhất thì cũng dọn dẹp được cục đá ngáng chân đó rồi.

“Tỷ tỷ, tỷ nói gì vậy, lúc đó cũng có Tiểu Thuý ở bên cạnh, tỷ có thể hỏi Tiểu Thuý. Nó cũng chỉ là một nha hoàn, có khi là do tướng mạo xinh đẹp nên mới bị bắt đi đó thôi!” Nhị phu nhân khinh miệt đưa mắt chỉ thị nhìn Tiểu Thuý.

Tiểu Thuý thấp tha thấp thỏm quỳ trước mặt đại phu nhân, cơ thể cô ta có chút run rẩy: “Nô tì, nô tì lúc nãy cũng có nhìn thấy, nhưng mà người đó nhanh quá, nhanh đến nỗi nô tì còn chưa kịp thấy gì thì Như Ý đã biến mất rồi!”

Đại phu nhân nghe Tiểu Thuý nói, rồi liếc nhìn qua nụ cười mãn nguyện trên gương mặt nhị phu nhân, bà biết bây giờ có hỏi cũng vô ích, xem ra chỉ có thể đi tìm chứ không còn cách nào khác nữa.

“Nếu đã như vậy thì mọi người lui xuống đi! Nhưng chuyện này tuyệt đối không thể để mặc không quản như vậy được vì nó có liên quan đến vinh dự của Vệ phủ chúng ta, nếu như bị truyền ra ngoài thì người đời sẽ nói Vệ phủ chúng ta thấp kém, bọn người xấu ban ngày ban mặt muốn vào thì vào, muốn đi thì đi, còn mang theo người của Vệ phủ nữa!” Đại phu nhân hạ mệnh lệnh, tư thái mang theo khí phách uy nghiêm của một vị chủ mẫu.

Tất cả mọi người cung kính đáp xong rồi mới lần lượt lui xuống.

Nhìn thấy đại sảnh vắng tanh, đại phu nhân có chút bất lực, còn có cả sự mệt mỏi rã rời, khiến bà vừa cảm thấy mệt mỏi về thể xác vừa mệt mỏi về tinh thần. Sau khi quay trở về phòng, bà liền vẫy vẫy tay, ngay lập tức một hắc y nhân liền xuất hiện trong phòng.,

“Ngươi cẩn thận chú ý đến động tĩnh bên nhị phu nhân, ta thấy chuyện này không có đơn giản như vậy!”

Hắc y nhân nghe lời sắp xếp của đại phu nhân thì lập tức phi thân biến mất, giống như là trong căn phòng chưa hề có người nào đến qua vậy.

“Tiểu Thuý, vừa nãy ngươi trả lời rất tốt, xem ra Danh Triết công tử không nhìn sai người!” Sau khi trở về đình viện của mình, giọng nói của nhị phu nhân liền trở nên vô cùng khí phách, thậm chí còn mang theo vài phần kiêu ngạo.

Tiểu Thuý vẫn không cảm thấy vui vì lời khen của nhị phu nhân, tất cả những chuyện này đều là do bất đắc dĩ chứ thật ra cô không hề muốn tổn hại đến Như Ý chút nào cả, nhưng cô ta thật sự hết cách rồi, cô không còn đường lui nữa.

Nhìn khuôn mặt khóc sướt mướt của Tiểu Thuý, nhị phu nhân liền trở nên không vui, và thậm chí là có chút mỉa mai nói: “Có phải ngươi cảm thấy có lỗi với Như Ý không? Ta nói cho ngươi biết, hoặc là ngươi muốn chết cùng đứa con trong bụng của ngươi, hoặc là chỉ có cô ta chết thôi! Thật ra cô ta chết cũng là rất đáng, một mạng đổi cho hai mạng!”

Tiểu Thuý có chút kinh ngạc nhìn nhị phu nhân, không ngờ nhị phu nhân đã biết chuyện mình đang mang trong bụng cốt nhục của Danh Triết rồi, hơn nữa còn nói một cách nhẹ nhàng như vậy nữa chứ. Nghĩ tới mỗi lần nhị phu nhân đều giết người không gớm tay như vậy, nếu cô ta đối đầu với bà ta thì chắc chắn chỉ có một con đường chết mà thôi, thế là ngay lập tức cô ta liền trở nên cung kính: “Nhị phu nhân dạy bảo rất đúng, nô tì hiểu rồi, nô tì có chút mệt nên muốn được nghỉ ngơi sớm một chút, xin nhị phu nhân đồng ý!”

“Hiểu là tốt! Cũng được, phụ nữ mang thai rất dễ bị mệt!” Nghe thấy câu trả lời của Tiểu Thuý, nhị phu nhân liền nở nụ cười rạng rỡ rồi bảo Tiểu Thuý lui xuống.

Tất cả mọi thứ lại trở nên yên tĩnh, nhị phu nhân ra lệnh cho người hầu đi lấy nước, muốn đi tắm một chút. Đây chính là thói quen của bà ta, mỗi lần giết người xong, chỉ có cách này mới có thể khiến bà ta thoát khỏi sự khảo vấn của tâm hồn, thật ra bà ta biết mình như vậy là sai nhưng bà ta không thể bỏ qua cho người đã từng làm tổn hại bà và người của bà được.

Ngồi trong bồn tắm, nhị phu nhân cố gắng chà xát làn da của mình, giống như trên đó đang nhuốm phải một lớp máu thật dày, một sự nhơ bẩn thật sâu vậy, bà ta phải rửa sạch, như vậy thì có thể bà ta sẽ trở lại con người sạch sẽ kia nữa rồi.

“Như Ý, là ngươi ép ra, điều ngươi không nên biết thì đừng nên biết, nếu không thì ta đã không đối xử với ngươi như vậy rồi, càng đáng tiếc là do ngươi đã chọn sai chủ tử, ngươi đáng lý không nên chọn kẻ địch lớn nhất của ta!” Nhị phu nhân vừa nuối tiếc, vừa căm hận, giống như một kẻ điên vậy.

Một thời gian dài trôi qua, Như Ý cảm giác như đã một thế kỷ trôi qua rồi vậy, cuối cùng cô cũng cảm giác như mình đã có đủ sức để mở mắt. Lần này tỉnh dậy, cô mới phát hiện vết thương ngay bụng của mình đã đỡ hơn nhiều rồi, cô đưa mắt nhìn sang bên cạnh nhưng đã không còn thấy bóng người nào nữa.

Cô có chút tiếc nuối vì mình không biết gì cả, người câm đã đi rồi, nhưng nếu nghĩ kỹ thì không phải là cô cứu người câm, mà là người câm đã cứu mình hai lần mới phải.

Chương 288: Đừng tin bất kỳ ai

Như Ý gượng thân thể, từ từ ngồi dậy, một phòng thư từ trên đệm giường trượt xuống đất.

Như Ý cẩn thận đứng dậy, nhặt phong thư lên, chầm chậm đọc.

"Xin tha thứ cho ta lần nữa không từ mà biệt, tin rằng không lâu sau chúng ta sẽ lại gặp mặt, nô tỳ chỉ là nhắc nhở tiểu thư, đừng tin bất kỳ ai, thậm chí là nô tỳ!"

Như Ý nhìn thấy mấy chữ cuối cùng, tay bất giác run lên, có lẽ là tổn thương của mình làm người câm lo lắng cho mình như vậy, nghĩ nghĩ mình thật sự có chút đáng thương, đến Vệ phủ lâu như vậy chỉ có mình Tiểu Thúy là người bạn thật sự, lại không nghĩ tới cuối cùng vẫn lừa dối chính mình, bây giờ người thân duy nhất tính ra chỉ còn một mình dì Ngưu.

Lần này Như Ý không chỉ đơn giản tìm thấy thức ăn, còn có một quyển sách đặt bên cạnh thức ăn, trong đó là nội công tâm pháp, cái này làm Như Ý rất kinh ngạc, người câm biết mình biết võ, còn biết võ công của mình không yếu, chỉ là chưa hồi phục, cô ấy dường như rất rõ tình trạng của mình.

Lần này Như Ý không gấp gáp muốn xuống núi như vậy, vì cô muốn phát hiện bí mật trong bóng tối của Vệ phủ, cũng không biết việc mất tích của mình đối với đại phu nhân tính là gì? Vậy nhị phu nhân và Tiểu Thúy giải thích việc mình mất tích như thế nào, nghĩ tới Tiểu Thúy trong lòng lại đau xót, bị thân thiết nhất với mình phản bội vĩnh viễn là chuyện đau lòng nhất.

Ở trên núi nghỉ ngơi vài ngày, lại thêm dược hoàn và võ công tâm pháp, thân thể của Như Ý đã không còn chướng ngại lớn, hơn nữa công lực đã tiến bộ thần tốc, mặc dù cô không quá rõ mình đạt tới mức độ nào của môn võ công này, nhưng dựa vào cảm giác của mình. Cô biết đã mạnh hơn không biết bao nhiêu lần so với năng lực đột ngột bộc phát vào mấy lần trước.

“Tình huống thế nào?” Nhị phu nhân nhìn người vui vẻ như hoa đào trước mặt, có chút tò mò hỏi.

Danh Triết cười nhìn nhị phu nhân, trong ánh mắt tràn ra vui vẻ không thể che giấu: “Tình huống lần này rất thuận lợi, còn thuận lợi hơn ta tưởng tượng, giống như, giống như có một lực lượng nào đó trong bóng tối trợ giúp ta!” Vừa nói đến đây, Danh Triết thiếu gia không còn sự ổn trọng ngày thường, trở nên kích động.

Đối với việc Danh Triết công tử vì chút thành tựu này mà vui vẻ như vậy, nhị phu nhân khịt mũi, ngại đả kích Danh Triết công tử: “Sao cậu xác định là có người giúp cậu? Mà không phải là giúp Vệ quốc công?”

Lời nói của nhị phu nhân tạt cho Danh Triết công tử gáo nước lạnh, lập tức dập tắt sự kích động của hắn.

“Sao bà lại nói vậy? Bà không biết gì sao? Nếu muốn giúp chuyện này, không có kiểu giúp như vậy, những cửa hàng ta hợp mưu đều ở dưới trướng của ta, đều là ta tìm tới!” Danh Triết có chút không tin nhìn nhị phu nhân, trong mắt không vui, giống như công lao của mình không được công nhận.

Với phản ứng này của Danh Triết, nhị phu nhân đột nhiên cười quỷ dị: “Thực ra lần này cậu thật sự rất thành công, nỗ lực, tôi lại hi vọng tốc độ nhanh hơn một chút, tôi muốn nhìn thấy Vệ quốc công này cũng nếm thử mùi vị bị vứt bỏ!” Nhị phu nhân nói, đồng thời đồ trong tay cũng bị bóp thành bột phấn, Danh Triết công tử nhìn trong lòng mờ mịt, nhị phu nhân này sao lại hận như vậy.

“Tôi thấy Vệ quốc công rất sủng ái bà, sao vậy?” Có chút không nhịn được hỏi ra miệng, Danh Triết cảm thấy so với biểu tỷ của mình, nhị phu nhân này được sủng ái biết bao, mặc dù nhìn thấy sự lạnh lùng như vậy của nhị phu nhân, nhưng Vệ quốc công này vẫn bằng lòng dán vào.

Nhị phu nhân hận, xoay người nhìn Danh Triết phẫn nộ: “Không cần ngươi hỏi, ngươi tốt nhất biết ít một chút, đến lúc đó miễn cho ta trở mặt không nhận người!”

Nói rồi, nhị phu nhân hạ lệnh tiễn khách, Danh Triết vừa thấy nhị phu nhân như vậy, đương nhiên biết mình nhiều lời rồi, cũng rất thức thời rời đi.

Đêm tối, thường là thời cơ tốt nhất cho âm mưu nảy sinh.

Nhị phu nhân giấu đi tất cả ngụy trang của mình, trở nên bi thương đau khổ, thậm chí có chút oán hận chính mình.

Mặc quần áo ẩn giấu, nhị phu nhân lại đi đến sân viện đó, sân viện thần bí đó.

Năm đó thật sự là lỗi lầm của mình, bước này, hại chính mình, cũng hại người trong đó, nhưng tất cả đã muộn rồi.

“A” Nơi đó lại truyền tiếng đau đớn xé rách thân thể, từng chút từng chút truyền vào trong tai nhị phu nhân, làm tim bà như bị xé nát, bà muốn đi vào, lại biết không thể, sợ hãi đến nơi này, lại không nhịn được sự nhớ nhung trong lòng, nghe thấy âm thanh bên trong, đem sự chua xót của mình hóa thành đau đớn.

Thân thể Như Ý phục hồi không tệ, cô quyết định trước khi trở về sẽ đi điều tra sân viện bí mật đó.

Nhưng phát hiện lần này, lại làm Như Ý có phát hiện mới.

Sau khi Như Ý vào Vệ phủ, trực tiếp chạy tới sân viện thần bí đó, cô muốn biết thanh âm kỳ quái đó, còn có lối vào thần bí đó rốt cuộc che giấu điều gì.

Như Ý hiện tại rất cẩn thận, đầu tiên phi thân lên cây bên cạnh sân viện, chú ý phía dưới có động tĩnh gì.Quả nhiên vừa tới trên cây, Như Ý đã nghe thấy tiếng gầm truyền tới từ trong viện, tiếp đó, là tiếng thì thầm của nhị phu nhân.

Trong lòng Như Ý kinh ngạc, đại phu nhân quen thuộc với nơi này như vậy, bên trong nhốt ai dường như bà cũng biết, nhưng không nghĩ tới nhị phu nhân cũng có tình cảm với nơi này như vậy.

“Nhã Tư, nàng vẫn nhớ mãi không quên sao?”

Nghe thấy giọng nói này, cả người nhị phu nhân run rẩy, nhưng lại không quay đầu, chỉ ngồi trong sân viện, nhìn ngây ngốc về bên trong căn phòng đó.

Như Ý ngược lại không ngờ tới Vệ quốc công sẽ xuất hiện ở đây, hơn nữa không chút kì quái nào với sự xuất hiện của nhị phu nhân.

“Nhã Tư, sao nàng không nhìn thấy ta đối xử với nàng tốt!?” Vệ quốc công nói đến đây, rõ ràng có chút kích động, đối với mỗi lần hờ hững của nhị phu nhân, nút thắt trong lòng càng sâu, ông ta không tin mình như vậy lại không bằng tên quái thai muốn chết không muốn sống ở bên trong.

Nhị phu nhân vẫn là khuôn mặt ngây ngốc nhìn chằm chằm bên trong, không nói gì cả, cứ nhìn như vậy, giống như toàn bộ thế giới ngoại trừ người trong căn phòng đó, thì chỉ có mình bà.

“Nàng rốt cuộc muốn ta làm thế nào nàng mới chịu nhìn ta một cái, tên kia đã là phế vật rồi, phế vật nàng biết không?” Vệ quốc công giữ thân thể nhị phu nhân đối diện người mình, phẫn nộ mở miệng.

Nhị phu nhân ngước mắt nhìn Vệ quốc công một cái, tiếp đó cười to: “Vệ Quốc Hùng, haha, ngươi muốn ta làm sao nhìn thẳng ngươi, cho dù chàng bây giờ như vậy, ngươi cũng đừng mong thay thế vị trí chàng trong lòng ta!” Nhị phu nhân kích động giãy giụa, muốn thoát khỏi sự trói buộc của Vệ quốc công.

“Hắn ta rốt cuộc có gì tốt? Ta cho nàng biết, nàng cho rằng những chuyện nàng làm ta không biết sao? Chuyện Đinh phủ, nàng cũng có phần, nếu không phải ta giúp nàng, nàng cho rằng nàng có thể che giấu âm mưu của nàng dễ dàng vậy sao?”

Nhị phu nhân vừa nghe Vệ quốc công nói vậy, liền sững sờ ở đó, trong mắt lộ ra sự hoảng sợ, lại chuyển sang nụ cười cao thâm khó lường, quỉ dị như vậy.

Vậy chúng ta lau mắt chờ đợi đi! Nói xong nhị phu nhân xoay người rời đi, để lại cho Vệ quốc công một bóng lưng cô tịch.

Vệ quốc công bất đắc dĩ thở dài, xoay người nhìn về phía Như Ý một cái, cười cười, thong thả mở miệng: “Ngươi có phải nghe thấy cả rồi!”

Ánh mắt Như Ý run lên, không nghĩ tới mình lại bị phát hiện, xem ra kỹ năng của mình thụt lùi rồi.
Nhưng Như Ý đương nhiên sẽ không cho Vệ quốc công cơ hội bắt được mình, phi thân bay về phía sau núi.

Vệ quốc công phi thân nhanh chóng đuổi theo.

Như Ý tích tụ toàn bộ công lực mình đã luyện tập thành thục ở phần bụng, sau đó phi thân, bay đi càng nhanh hơn.

“Muốn chạy!” Vệ quốc công hừ một tiếng, cũng tăng nhanh bước chân của mình, ông ta rất tự tin vào công lực của mình.

Nhưng chuyện này lại có lúc ngoài ý muốn, lúc này Như Ý xoay người phóng ra vài cây ngân châm, tranh thủ lúc Vệ quốc công sững sờ, trực tiếp xoay người tiến vào hậu sơn.

Vệ quốc công không nghĩ tới Như Ý lại không phải người trong viện, đương nhiên cũng bỏ qua cơ hội bắt được nàng.

Như Ý nhanh chóng quay về hậu sơn, trong lòng còn có chút căng thẳng, phải nói công phu của Vệ quốc công này không cạn, may mắn mình cực kỳ quen thuộc con đường này, nếu ở trong Vệ phủ, cô đương nhiên không thể so lại Vệ quốc công, nhưng hậu sơn này ngày thường rất ít người tìm được đường.

Xem ra ngày mai mình phải cố gắng quay về sớm, chuyện này hoàn toàn vượt ra khỏi dự liệu, không nghĩ tới Vệ quốc công này và nhị phu nhân còn có người trong đó có vướng mắc như vậy, nhưng có quan hệ gì với đại phu nhân?

“Đại phu nhân, đại phu nhân...”

Lúc Như Ý xuất hiện ở trong viện của đại phu nhân, nha hoàn trong viện không còn không lạnh không nóng như trước đây, lần này lại có ý kính trọng với cô, điều này làm Như Ý có chút nghi vấn.

Đại phu nhân xoa xoa huyệt thái dương, có chút đau đầu nhìn nhà hoàn có chút kinh hỉ chạy tới, trong mắt có lửa giận: “Chuyện gì mà hoảng hốt như vậy, các ngươi không thể học Như Ý một chút sao? Xem nàng ngày thường làm việc đâu ra đấy, trước nay sẽ luôn ổn trọng.” Đại phu nhân thở dài, giọng điệu tràn đầy trách cứ.

Nha đầu bị giáo huấn như vậy, lập tức quỳ xuống đất: “Nô tỳ biết sai rồi, chỉ là Như Ý cô nương quay lại rồi!”

Nha đầu nói tới đây, Như Ý đã vào phòng, nhìn đại phu nhân có chút xin lỗi: “Nô tì quay về rồi, làm đại phu nhân lo lắng!”

Nàng nghe thấy giọng điệu trong lời nói của nha hoàn, còn có lời nói vừa nãy của đại phu nhân, cũng biết đại phu nhân lo lắng cho mình, trong lòng có chút cảm động, cho dù chính mình xem như có giá trị, nhưng thực sự được xem trọng, ít nhất sự lo lắng lúc này là thật, so với những người khác, cô cũng nên biết đủ.

“Quay về là tốt, quay về là tốt! Ta còn cho rằng ngươi bị người xấu bắt đi rồi, bây giờ còn có thể nhìn thấy ngươi khỏe mạnh!” Đại phu nhân vẫn rất thân thiết kéo Như Ý, cười mở miệng.

Như Ý gật gật đầu, nghiêm túc mở miệng: “Nô tì bị người ta bắt đi, nhưng sau đó lại được một người thần bí cứu!” Cuối cùng Như Ý vẫn mềm lòng với Tiểu Thúy, nếu vạch trần nhị phu nhân, tất nhiên Tiểu Thúy sẽ trở thành đầu sỏ, lòng nàng vẫn không đủ ác với người như vậy!

Đại phu nhân nghe thấy lời nói của Như Ý và nhị phu nhân giống nhau, cũng không hỏi nhiều nữa.

Giao phó vài tiếng, thì kêu cô về nghỉ ngơi sớm chút.

Lần nữa nhìn thấy Tiểu Thúy, Như Ý chỉ có thể cố hết sức đè xuống sự tổn thương trong lòng mình, yên lặng làm việc của mình.

Giây phút Tiểu Thúy nhìn thấy Như Ý vào phòng, nụ cười hiện lên mắt, lại bị biểu cảm lạnh lùng của Như Ý gạt đi, tay vừa định giơ ra cũng buông xuống. Nàng ta biết từ giây phút mình ra tay, nàng ta đã không còn tư cách thân thiết với Như Ý như trước.

Nhẹ nhàng đỡ bụng sắp nhô lên của mình, Tiểu Thúy có chút hoảng loạn, nàng ta cần đi tìm Danh Triết công tử, nếu không rất nhanh mình sẽ bị phát hiện.

Như Ý cũng chú ý đến nụ cười thỏa mãn lộ ra khi Tiểu Thúy đỡ bụng mình, không nhìn nữa, phụ nữ rơi vào tình yêu cuối cùng là đồ ngốc.

Từ sau khi nói những lời đó chính diện với nhị phu nhân trong viện vào lần trước, Vệ quốc công rơi vào trầm tư, sự trầm tư đó rơi trên người Danh Triết.

Chương 289: Còn nói không thiếu ta

"Danh Triết à, đệ xem bán đống muối này, chúng ta có thể kiếm được bao nhiêu." Vệ quốc công không biết về việc này, Danh Triết càng được coi trọng.

Nếu là người đại phu nhân giới thiệu, Vệ quốc công vẫn phải hoài nghi, nhưng là nhị phu nhân giới thiệu, Vệ quốc công ngược lại càng tin tưởng, ông ta cho rằng nhị phu nhân sẽ không để chính bà rơi vào cảnh khốn cùng, vậy thì cũng sẽ không để Danh Triết biết chân tướng mới đúng, như vậy Danh Triết này đương nhiên cũng sẽ không biết là ông làm.

Hơn nữa, ông ta biết thù hận của nhị phu nhân đối với đại phu nhân, cho nên ông ta cho rằng phương thức này có chút giống như kêu Danh Triết nhận giặc làm cha, nghĩ nghĩ, Vệ quốc công càng thêm yên tâm.

"Vệ quốc công yên tâm, lúc này đệ đệ tự mình đẩy ra ngoài, đảm bảo không có sai lầm nào!" Danh Triết nói lời này tràn đầy tự tin, cực kỳ khí phách.

Điều này cũng đạt được sự tin nhiệm của Vệ quốc công.

Nhưng có lúc không dự tính trước những biến cố có thể xảy ra, vậy thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

"Lão gia, số muối đó của chúng ta bị thu rồi!" Một nô tài hoảng loạn chạy về báo cáo, mức độ hoảng loạn đã đạt tới mức chạy trốn, chuyện này làm Vệ quốc công thấy càng thêm tức giận.

"Ngươi nói cái gì? Ngươi xác định?" Vệ quốc công trừng to mắt, ai cũng không biết, cửa hàng lớn nhất của Vệ phủ cũng nằm trong số muối này, cái này đầu tiên lợi nhuận cao, tiếp đó là đạt được ân chuẩn của hoàng đế, đó đương nhiên là thuộc về vai trò của người đứng đầu.

"Thiên chân vạn xác! Nô tài đã hỏi rất nhiều lần rồi." Tên nô tài nhát gan cả người run rẩy, thấy Vệ quốc công đen mặt thì cực kỳ hoảng sợ.

"Rầm" một tiếng, Vệ quốc công đập bàn thành mảnh vụn, ông ta nhớ tới một câu ngày đó của nhị phu nhân "Chờ xem!" Thì ra là vậy!

"Danh Triết hắn thật sự là xem thường ta rồi, thật sự cho rằng Vệ phủ chúng ta không có ai sao!" Vệ quốc công hừ lạnh, lập tức phân phó đi xuống chuẩn bị.

"Lão, lão gia, tiểu tử Danh Triết đó bây giờ đang ở đại sảnh." Tên nô tài không sợ chết lúc này chạy tới báo cáo.

"Cút!" Vệ quốc công đá một cái, trực tiếp đá tên nô tài nằm rên rỉ trên mặt đất.

Vệ quốc công đi đến đại sảnh, thấy Danh Triết đang ngồi ở ghế chính có chút dương dương tự đắc, mặt giận xanh mét.

"A, tỷ phu, sắc mặt huynh sao lại vậy?" Tiểu đệ không thiếu huynh cái gì!" Danh Triết thay đổi thần sắc ổn trọng ngày thường, trở nên lạnh lùng trào phúng.

"Ngươi! Ngươi cướp đi việc kinh doanh muối của ta, chuyển đi muối của ta, còn nói không thiếu ta, người thật sự cho Vệ quốc công ta là đồ ngốc sao! Vệ quốc công áp sát Danh Triết, hung hăng nói.

Nhưng Danh Triết lại rõ ràng bình thản, hắn ta cho rằng hắn sớm đã nắm chắc phần thắng trong tay, căn bản không cần sợ Vệ quốc công, bây giờ hắn đã có tư cách nói điều kiện với Vệ quốc công.

"Ta cũng không quanh co lòng vòng với người, gia nghiệp của Đinh gia lụn bại thế nào, tự ngươi rõ ràng, ta chỉ là lấy lại một phần thuộc về Đinh gia, ngươi không cần tự cho mình là Vệ quốc công, ngươi bây giờ trời cao hoàng đế xa, ngươi có thế làm loạn, cho ngươi biết, mơ tưởng!" Danh Triết khí thế đứng dậy, không hề yếu thế nhìn Vệ quốc công.

Không nghĩ tới là Vệ quốc công lại cười to, trào phúng nhìn Danh Triết: "Ngươi không cảm thấy tất cả của ngươi đến quá dễ dàng sao, hoặc là ngươi cho rằng ngươi nắm thương nghiệp của phủ Vệ quốc công, ngươi cho rằng ngươi có tư cách nói điều kiện với ta rồi? Ngươi không cảm thấy ngươi là người si nói mộng sao?"

"Người tới, kêu đại phu nhân, nhị phu nhân, và ngũ phu nhân tới!"

Vệ quốc công nói với Danh Triết xong, xoay người phân phó nô tài đi gọi người.

Danh Triết vừa nghe, cả người có chút không ổn, nếu gọi đại phu nhân, nhị phu nhân, hắn có thể hiểu, nhưng gọi ngũ phu nhân, đó không phải ý nghĩa rằng chuyện của mình, Vệ quốc công đều biết?

Vệ quốc công chú ý thấy sự run rẩy của Danh Triết, trên mặt lộ ra ý cười trào phúng: "Ngươi cho rằng các ngươi thật sự thần không biết quỷ không hay sao? Hay không xem xem Vệ phủ này ai là chủ!"

Lúc Vệ quốc công nói lời này, mấy vị phu nhân đã đến đại sảnh, đều nhìn Danh Triết, người duy nhất bình tĩnh lại là nhị phu nhân.

"Nhã Tư, chuyện này, nếu không nàng đến nói một chút!" Vệ quốc công thích nhìn bộ dạng vui vẻ đắc ý của nhị phu nhân nói ra kế hoạch của mình, sau đó tràn đầy cảm giác thỏa mãn.

Vốn cho rằng bà sẽ rất hưởng thụ loại cảm giác này, nhưng lần này nhị phu nhân lại đột ngột thay đổi, ngây ngô nhìn Vệ quốc công: "Còn mời lão gia chỉ rõ, thiếp thân cái gì cũng không rõ!"

Nhị phu nhân đương nhiên biết suy nghĩ trong lòng Vệ quốc công, nhưng bà ta hiện tại không muốn xé rách mặt với đại phu nhân sớm như vậy, bà ta còn muốn chơi!
"Lời này của nàng có ý gì?" Vệ quốc công có chút buồn bực nhìn nhị phu nhân, lại tiếp xúc với ánh mắt vô tội của bà ta, quả nhiên đột nhiên mềm lòng.

Cho nên dựa vào tưởng tượng của mình, Vệ quốc công đưa ra lời giải thích lần nữa, sự việc xảy ra cũng rất bình thường, chỉ là mục đích ban đầu của Danh Triết không đơn giản, cho nên mới sẽ rơi vào lầm đường lạc lối như vậy.

"Danh Triết, ngươi bây giờ biết ngươi sai ở đâu rồi chứ?" Vệ quốc công nói "chân tướng" nửa thật nửa giả, sau đó hỏi Danh Triết một câu.

Danh Triết nhín ngũ phu nhân đang đứng bên cạnh đại phu nhân, có chút bi thương, nhưng nàng vẫn có chút khó tin, đây rốt cuộc là chuyện gì? Không phải mới rồi còn tốt sao? Ông ta cũng nói với mình tất cả đều thuận lợi, đại phu nhân uống trà của mình cũng ngày càng nghiện, sao sẽ xuất hiện chuyện thế này?

"Ta có gì sai, Đinh gia chúng ta cũng có gì sai? Tại sao ngươi muốn bức chúng ta?" Danh Triết cuối cũng vẫn không hiểu, hai ngày trước hắn còn nghe nhị phu nhân nói giúp hắn, hơn nữa đã mòn rút hết của Vệ phủ, nhưng khi làm ra chuyện này, lại phát hiện sự thật không phải như vậy.

Đại phu nhân vừa nghe Danh Triết nói vậy, có chút không tin được nhìn Vệ quốc công, nước mắt đảo quanh mắt bà: "Lão gia, chuyện này là sao?"

Như Ý đỡ đại phu nhân, nhìn màn kịch này, hẳn là kịch mà nhị phu nhân và Vệ quốc công đạo diễn, thế này chuẩn bị kết thúc như thế nào.

Vệ quốc công không trả lời đại phu nhân, mà xoay người nói với ngũ phu nhân: "Nàng biết nàng sai ở đâu sao?"

Ngũ phu nhân hoảng sợ nhìn Vệ quốc công, lại nhìn nhị phu nhân khuôn mặt đang diễn kịch, tất cả những chuyện này hoàn toàn khác với dự tính của họ.

Vừa thấy Vệ quốc công chỉa mũi nhọn về phía ngũ phu nhân, Danh Triết vừa rồi đã kích động thoáng chốc mất đi khống chế, trực tiếp kéo ngũ phu nhân về phía sau mình.

"Vệ Quốc Hùng, ngươi đừng mơ tưởng động đến một cong lông tơ của Tiểu Tĩnh, là ngươi chia cách chúng ta, cũng là ngươi hủy Đinh gia, ngươi rốt cuộc có tí lương tâm nào không, ta cho ngươi biết, những việc làm ăn này của ngươi bây giờ đều ở trong tay ta, hơn nữa ta còn có chứng cứ, cẩn thận ta tấu lên hoàng thượng!"

Vệ quốc công túy ý lướt nhìn Danh Triết, bất đắc dĩ thở dài: "Ngươi thật sự cho rằng ta hoàn toàn tin tưởng ngươi sao? Không sai, ta thừa nhận rất xem trọng ngươi, nhưng chuyện ngươi và ngũ phu nhân gõ cho ta hồi chuông, làm ta chú ý tới ngươi, điểm này phải nói từ lúc ngũ phu nhân đi đến chỗ Ngữ Yên, có lúc một số hành động không bình thường sẽ có lợi có hại!" Vệ quốc công nói đến khuôn mặt thoải mái, lại làm tất cả mọi người ở đó đều chấn động.

Đại phu nhân nghe lời nói của Danh Triết, cả người đã có chút không chống đỡ nổi, nhìn Vệ quốc công có chút tuyệt vọng.

"Tại sao?" Đúng vậy, người đàn ông bà yêu sâu sắc, lại là hung thủ hại người nhà mình.

Vệ quốc công nhìn nhị phu nhân, lại nhìn đại phu nhân, có chút máy móc trả lời: "Ngươi muốn ta cho người đáp án thế nào, chuyện bản hầu quyết định đương nhiên có lý do của bản hầu!"

Như Ý nhìn người đàn ông này, người thâm tình với nhị phu nhân tối qua, lúc này lại đối đãi tuyệt tình với người phụ nữ khác như vậy, giải thích cũng không có.
Trong thoáng chốc, thân thể đại phu nhân sụp đổ, không chống đỡ nổi, được Như Ý đỡ.

Nhị phu nhân từ đầu tới cuối chỉ nhìn, vở kịch bà ta biên soạn, có Vệ quốc công phối hợp.

"Vệ Quốc Hùng, ngươi đừng chuyển đề tài, nói đi, giải quyết thế nào, nếu không ta làm cho người không thể kinh doanh được nữa, xem ngươi làm thế nào!" Danh Triết không tin tất cả mình đạt được, những thứ mình cố gắng lâu như vậy, lại là một cái xác không.

"Haha, Danh Triết, ngươi còn u mê không tỉnh sao? Vậy ngươi xem thử cái này đi!" Vệ quốc công nói, vứt xuống một tờ giấy.

Danh Triết nhận tờ giấy, nhìn thấy chỉ có tuyệt vọng, người mua, người hợp tác mình liên hệ lại toàn bộ đều là Vệ quốc công đã tính toán, tất cả chỉ là một cục, mà mình lại cam tâm tình nguyện nhảy vào.

"Không, đây không phải sự thật, đây không phải sự thật..." Danh Triết vẫn không bằng lòng tiếp nhận kết cục này, hắn không tin, không tin!

"Tiểu Tĩnh, đây không phải là thật, không phải!" Danh Triết kéo tay ngũ phu nhân không chịu buông, cứ kéo như vậy.

Ngũ phu nhân chỉ lắc đầu, lại không nói được gì.

"Người đến, kéo xuống!" Vệ quốc công vĩnh viễn cũng không phải một người lương thiện, vận mệnh của Danh Triết đã không thể thoát khỏi, chỉ có chết!

Danh Triết vừa nghe kéo xuống, sao còn bằng lòng ngồi đợi chết, nhìn người xông lên, đánh nhau với những người đó.

Chỉ là một người sao có thể chống chọi với nhiều binh sĩ như vậy, Danh Triết từ từ rơi vào thế hạ phong.

Như Ý đỡ đại phu nhân chuẩn bị rời đi, mà Tiểu Thúy lại đứng đó sững sờ bất động, cô không ngừng nói với mình đừng quản, đừng để ý, nhưng trong lòng vẫn có chút đau buồn.

Ngũ phu nhân đứng trong đại sảnh, nhìn Danh Triết đánh nhau với mấy người kia, mình lại không làm được gì, chỉ lo lắng suông.

Một người sắp chém về phía Danh Triết, ngũ phu nhân kinh hô: "Cẩn thận!" Vơ lấy kiếm của người bên cạnh chém về phía người đó.

Máu bắn lên mặt ngũ phu nhân, nhưng nàng ta chỉ sợ hãi một lát, toàn bộ lực chú ý đều chuyển tới trên người những binh sĩ đang đánh nhau với Danh Triết, chém từng người từng người.

Vệ quốc công ở bên cạnh nhìn nhíu mày: "Người chống đối, giết!"

"Người chống đối, giết!" Như Ý thật sự nhìn thấy sự lạnh lùng của Vệ quốc công, tuyệt tình, từng chút từng chút cắt vào trong lòng phụ nữ.

"Tiểu Tĩnh, đi đi!" Danh Triết còn không lo được cho mình, sao còn để ý được ngũ phu nhân, nhìn ngũ phu nhân sắp bị nhìn thấy.

"Tiểu Tĩnh." Danh Triết kéo Tiểu Thúy bên cạnh đẩy qua chắn trước mặt ngũ phu nhân.

Thoáng chốc như vậy, ngân châm của Như Ý bay ra, cứu một mạng của Tiểu Thúy, nhưng sắc mặt của Tiểu Thúy không thể tin được, nhìn người đang giãy giụa đánh nhau trong đám binh sĩ, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.

"Lão gia, thiếp thân cầu xin người bỏ qua cho Danh Triết, nó chỉ là bị thù hận che mờ mắt!"

Vệ quốc công không nhìn, không để ý gì, chỉ thản nhiên nhìn.

Ngũ phu nhân cầu xin lại nhận được sắc mặt như vậy của Vệ quốc công, hoàn toàn tuyệt vọng.

Sau đó rơi vào trạng thái điên cuồng, gặp người là chém.

"Danh Triết, chúng ta dù chết cũng phải chết cùng nhau!" Ngũ phu nhân xông tới bên người Danh Triết, nói xong câu này, sau đó chém loạn xung quanh, vết thương trên người ngày càng nhiều, máu bắt đầu từng giọt từng giọt rơi đầy đại sảnh.

Chương 290: Nhất định không có đường sống

“A” Nhìn thấy ngũ phu nhân, Danh Triết cũng không do dự, giống như một con chó điên chém loạn.

Một dao lướt qua, ngũ phu nhân nhìn thấy con dao đó sắp cứa vào người của Danh Triết thì đã chắn trước mặt. “A!” Một dao này, ngũ phu nhân đã mất đi sinh khí.

Danh Triết nhìn thấy kết cục như vậy, hắn ta càng điên cuồng hơn: “Ta muốn giết các ngươi!” Lúc đó, cả đại sảnh tràn ngập mùi máu tanh, cảnh tượng khiến người khác muốn nôn mửa.

Vệ quốc công nhìn Danh Triết đang điên cuồng gần đó, binh sĩ của ông ta tử chết càng lúc càng nhiều, hơi cau mày một cái, ông ta tránh thoát lưỡi kiếm của binh sĩ bên cạnh rồi nhân lúc Danh Triết phân tâm thì vận dùng chưởng lực trước tiếp phóng ra.

“Bụp!” Danh Triết trợn trừng mắt nhìn Vệ quốc công, máu từ trong miệng hắn ta trào ra không ngừng, sau đó từ từ ngã xuống đất.

Mặc dù nhìn thấy cảnh máu me như vậy nhưng cô rất bình tĩnh, thậm chí không thèm nhắm mắt.

Tiểu Thúy từ từ bò tới chỗ Danh Triết, nàng ta bò từng chút từng chút một qua đó, muốn lau đi nhưng khóe miệng cứ trào máu ra, tất cả chỉ là vô ích.

“Tại sao? Chàng không nên chọc giận ta, không nên, con của chúng ta, chàng nói muốn sinh thật nhiều bảo bảo mà!” Tiểu Thúy lúc này giống như mất hết thần trí vậy, miệng không ngừng lẩm bẩm mấy câu, lặp đi lặp lại!

Như Ý thở dài, Tiểu Thúy lần này nên tỉnh lại rồi, chỉ là tội nghiệp cho đứa bé ở trong bụng.

Vệ quốc công cái gì cũng không nói, thấy tất cả mọi chuyện đã được giải quyết thì liền đỡ nhị phụ nhân rời đi, cũng không nhìn đại phu nhân một cái.

“Ta phải giết các người” Đột nhiên Tiểu Thúy phát điên xông về Vệ quốc công.

“Đừng mà” Như Ý biết Vệ quốc công và nhị phu nhân đều biết võ công, Tiểu Thúy xông lên như thế nhất định không có đường sống.

Như Ý muốn đi cứu nhưng vẫn muộn rồi, Tiểu Thúy ngã xuống.

Vừa rồi Như Ý có nhìn thấy sự lưỡng lự của nhị phu nhân, thế nhưng chỉ trong nháy mắt, Vệ quốc công xuất ra một chưởng, vừa rồi họ rõ ràng có nghe thấy Tiểu Thúy nói bảo bảo, thế nhưng bọn họ vẫn tuyệt tình mà hạ thủ như vậy.

Giống như lúc ban đầu nhị phu nhân tàn nhẫn giết chết người thân ruột thịt của mình, trong lòng Như Ý chất chứa nỗi hận càng sâu, cô không nên không có lựa chọn, không nên hèn nhát, không nên khiến người mà mình để tâm bị tổn thương như vậy.

“Loại tiện tỳ này, kéo ra sau núi cho chó sói ăn!” Vệ quốc công quả thật tàn nhẫn.

Như Ý phẫn nộ nhìn Vệ quốc công, trong lòng rất hận, nếu cô có đủ lực lượng cô sẽ để đám người này vì sự tàn nhẫn của mình mà phải cái giá xứng đáng.

Như Ý nhìn người bị kéo đi, trong lòng mặc niệm: “Tiểu Thúy, ngươi thật ngốc! Nhưng ta sẽ vì ngươi báo thù!” Ánh mắt nhìn về phương bắc càng kiên định hơn, giống như phía đó đã cho cô lực lượng vô hạn vậy.

Chuyện của Đinh gia, tất cả chẳng qua chỉ là âm mưu của nhị phu nhân, Vệ quốc công đã thúc đẩy sóng giá này, sự thật không phải Vệ quốc công hãm hại Đinh gia, cũng không phải làm khó Đinh gia, chẳng qua chỉ là làm cho nhị phu nhân vui mà thôi.

Thật ra Như Ý biết rất rõ, Vệ quốc công không có đơn giản nhẹ nhàng như lời ông ta nói, chuyện này dù sao cũng không có nằm trong dự liệu ban đầu của ông ta cho nên có thể nói ông ta bị tổn thất rất nghiêm trọng, hơn nữa bây giờ rất cần một người có thể trợ giúp ông ta vượt qua ải này.

“Lão gia, bên ngoài có một a hoàn nói muốn gặp ngài!” Vệ quốc công một mình ngồi trong thư phòng, nhìn đống bừa bãi mà ngây người thì tiếng của người hầu vọng vào cắt đứt mạch suy nghĩ của ông ta.

Ông ta có chút không vui ngẩng đầu lên nhìn tên người hầu, ánh mắt lạnh lẽo như muốn xé xác hắn thành từng mảnh.

“A hoàn muốn gặp bổn hầu cũng không nhìn thử thân phận của bản thân!” Vệ quốc công lúc này tâm trạng cực kỳ cáu kỉnh, ngữ khí rất thiếu kiên nhẫn.Tên người hầu đí thấy Vệ quốc công trả lời như vậy, trong lòng cũng hoảng sợ, không có ngờ cô gái kia lại đoán ra được.

“Sao còn chưa đi!” Vệ quốc công nhìn thân ảnh của người trước mặt, rất tức giận hỏi, ánh mắt đó đủ để hắn thành công đi gặp Diêm Vương.

Tên người hầu nuốt nước bọt, cuối cùng vẫn dũng cảm ngẩng đầu lên đáp: “A hoàn đó nói, cô ta có cách giải quyết vấn đề kinh doanh của lão gia!” Tên người hầu nói xong, ánh mắt luôn chú ý đến sắc mặt của Vệ quốc công, sợ ông ta không vui thì bản thân hắn không có hy vọng rồi.

Vệ quốc công nghe thấy câu đó thì hơi kinh ngạc, không ngờ a hoàn đó còn có thể nhìn ra được manh mối nhỏ này, lẽ nào có người âm thầm phái tới.

Quét mắt, cẩn thận đánh giá tên người hầu đang đang lén lút nhìn mình: “Là cô ta kêu ngươi nói như vậy sao?”

Tên người hầu nghe thấy lời chất vấn của Vệ quốc công thì lập tức quỳ xuống, rất cung kính nói, chỉ là giọng nói còn bé hơn cả tiếng muỗi kêu: “A hoàn đó giống như biết lão gia sẽ hỏi như vậy, cứng rắn muốn nô tài truyền lời, nô tài thấy cô ta có lòng như vậy, có lẽ thật sự có cách giúp lão gia nên đã vào thông báo.” Hắn tự nhiên không có đem chuyện mình nhận hối lộ nói ra, trừ phi bản thân hắn không muốn sống nữa.

Vệ quốc công nhìn tên người hầu bằng ánh mắt phức tạp, trầm tư một lát thì phẩy tay, kêu hắn cho người đó vào.

Khi nhìn thấy Như Ý, Vệ quốc công có cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ, gương mặt đó tóm lại cứ cảm thấy có chút quen thuộc, thế nhưng rất khó nhớ đã gặp ở đâu nên ông ta rất nghi hoặc, Vệ quốc công rất bá đạo mở miệng: “Ngươi dựa vào đâu cho rằng ta sẽ gặp ngươi, hơn nữa ngươi dựa vào cái gì cảm thấy phán đoán của ngươi là chính xác!”

Như Ý tự tin ngẩng đầu lên, không hề có nửa điểm sợ hãi: “Nô tỳ nghe những lời lão gia nói với Danh Triết nên suy đoán ra!” Như Ý cũng không che giấu sự nhanh nhảy của mình, cô biết sự khôn ngoan của mình sẽ trở thành lá bài hữu hiệu, hơn nữa Vệ quốc công lúc này cần là một người thông minh, có thể giải quyết vấn đề khó khăn của ông ta mới trở thành vấn đề mấu chốt.

“Hừm” Nghe thấy Như Ý nói như vậy, Vệ quốc công hiển nhiên bị thu hút bởi câu trở lời của Như Ý.

“Vấn đề của ta nằm ở đâu?” Vệ quốc công cũng không phải người bình thường rất dễ dàng bỏ qua lời nói của Như Ý, ngược lại ném cho Như Ý một vấn đề khó khác.

Như Ý không phải một người bình thường, cô sớm đoán được sự xảo quyệt, cáo già của Vệ quốc công rồi, từ chuyện của Danh Triết thì sợ rằng càng khó tin tưởng người khác.

“Nô tỳ không dám tùy tiện đoán xằng bậy, nhưng một thương nghiệp cần ông chủ trực tiếp đứng ra đàm phán, hơn nữa còn thần không biết quỷ không hay như thế, điều này không thể có trong các thương gia, còn nữa dựa theo thói quen làm việc của Danh Triết công tử thì càng tăng thêm độ khó!” Ánh mắt tràn đầy khí thế của Như Ý nhìn thẳng vào Vệ quốc công, trong mắt mang theo sự dò xét cùng sự tinh nghịch, điều này khiến Vệ quốc công rất kinh ngạc, theo bản năng xoa nhẹ lồng ngực, tóm lại đập nhẹ hơn bình thường, sao có thể vượt qua.
“Trước giờ không biết có một a hoàn lại có khả năng quan sát lợi hại như vậy, ngươi tên là gì?” Vệ quốc công đối với lời nói của Như Ý rất có hứng thú, cũng rất hiếu kỳ về cô, ngay cả ánh mắt vừa nãy cũng thay đổi.

Như Ý thật ra là đang cược chuyện kinh doanh đó, cô mặc dù có hoài nghi nhưng không có nửa điểm lưỡng lự, cứ cảm thấy chuyện này phát triển thành ra như này mới đúng.

“Nô tỳ bất tài nhưng trong đầu lại có một vài kế sách, có thể nhanh chóng giải quyết vấn đề, hơn nữa có thể đưa ra đề xuất cho lão gia nữa.”

Vệ quốc công đối với cái vấn đề này cho rằng rất khó giải quyết, không ngờ Như Ý lại có cách, hơn nữa có thể giải quyết vấn đề một cách nhanh chóng nữa.

“Vậy được, sổ sách để ở trên bàn của ta, ngươi nhìn qua đi, tối nay ta cần một phương án chắc chắn!” Vệ quốc công liếc qua, không lưu tình một chút nào với Như Ý, hơn nữa ánh mắt còn mang theo sự ác hận.

Như Ý tự nhiên biết Vệ quốc công tại sao lại nói vậy, nếu như bản thân cô không tìm ra cách thì hiển nhiên là không muốn sống nữa rồi.

“Nô tỳ bây giờ sẽ tiến hành, nhưng mà làm phiền lão gia đợi ở bên ngoài, nô tỳ cần không gian yên tĩnh để tính toán cho xong, cần thời gian một canh giờ!” Như Ý yêu cầu thời gian coi như là rất ngắn rồi, ở cái thời đại này, tính toán hết thì không thể, rất nhiều thứ vẫn còn rất lạc hậu, Như Ý cũng không biết tại sao đột nhiên trong đầu cô xuất hiện vô số phương pháp giải, sau đó còn có kiểu đã nhìn qua thì không quên nữa.

Vệ quốc công suy tư một lát, nghĩ đến đồ của mình để rất cẩn mật, hơn nữa nhiều sổ sách như vậy, trong một canh giờ, có cho thêm hai canh giờ sợ rằng vẫn còn khó nữa là.

Ông ta rất muốn nhìn thử Như Ý làm như thế nào nhưng không để quang minh chính đại nhìn, đợi lát nữa ông ta tự nhiên có thể nhìn từ bên ngoài.

“Hừm, nếu đã như vậy ta cho ngươi một cơ hội, nếu như làm không xong thì đừng trách ta không khách khí.” Vệ quốc công nhìn trực diện vào Như Ý, muốn nhìn ra điều gì khác thường không, ví dụ như lo lắng nhưng ông ta lại phát hiện Như Ý không những không tránh né, còn dám nhìn thẳng vào mình.

Thấy thế Vệ quốc công không thể không nhìn cô bằng con mắt khác, tạm thời không nói Như Ý có thể hoàn thành hay không, nhưng phong thái này đủ để người khác bái phục.

Như Ý cũng không có nhiều lời nữa, trực tiếp rút một quyển sổ ra bắt đầu tính toán, thậm chí mắt đều đặt vào đó mà không có nhìn lên.

Vệ quốc công cũng rất biết điều mà đi ra ngoài.

Quan ánh đèn, nhìn vào cái bóng hắt lên cửa sổ thì trái tim lại hơi rung lên, nhưng ánh mắt lại rất bình tĩnh, cô tự nhiên biết bản thân có thể làm tốt, hơn nữa phong cách của cô từ trước đến nay sẽ không làm những gì mà bản thân mình không chắc chắn cả.

Ngón tay của cô như múa trên bàn tính, các viên bi bị cô gạt lên gạt xuống, các con số cũng không ngừng tăng lên. Đến cả cô nhìn vào thì rất kinh ngạc, cô nhớ Vệ phủ này sản nghiệp lớn, kinh doanh cũng nhiều nhưng không ngờ lại lớn đến nhường này, mặc dù tổn thất lần này rất nghiêm trọng, thế nhưng số tiền đó dư sức kiếm trở lại được. Đầu của Như Ý dần chuyển động, điều quan trọng là cô nhớ ra lần này giao dịch với Vệ phủ rốt cuộc là những thương gia nào thì lúc này cô mới biết...

Đứng ở cửa, nghe tiếng cạch cạch từ bàn tính truyền ra, trong lòng của Vệ quốc công cực kỳ khó tin, không ngờ a hoàn này lại có bản lĩnh như vậy, thế nhưng tại sao lại lưu lạc đến mức đi làm a hoàn, nhìn tướng mạo của cô, xinh đẹp hơn nữa còn có một cảm giác quen thuộc của cố nhân, sao có thể như thế?

Thời gian trôi đi từng chút một, Như Ý nhìn con số lớn khủng khiếp đó, trong lòng không thể không tán thưởng Vệ quốc công nàu không đơn giản, muốn lật đổ ông ta quả thật không phải chuyện dễ dàng, thế nhưng cô rất hận về chuyện của Tiểu Thúy bị đối xử như vậy, còn cả Tiểu Nhã, cô sẽ không tha cho Vệ quốc công dễ dàng như vậy đâu.

“Như thế nào? Làm xong chưa?” Vệ quốc công đẩy cửa bước vào, dáng vẻ cao cao tại thượng nhìn Như Ý vẫn đang ngồi trên số, còn mang theo sự uy nghiêm của bản thân, nghiêm khắc nhìn Như Ý.

“Đương nhiên, mời lão gia xem qua!” Như Ý đứng dậy, cung kính đưa quyển sổ mà cô đã tính toán được cho Vệ quốc công, sau đó chăm chú nhìn biểu cảm của ông ta, cô rất thích nhìn biểu cảm kinh ngạc không thể tin được của Vệ quốc công. Vì như thế cô sẽ có cảm giác thành công.

Quả nhiên, dù cô cố ổn định tâm trạng, nhưng cô vẫn rất hài lòng nhìn cảnh Vệ quốc công kinh ngạc, Như Ý khẽ mỉm cười.

“Không biết lão gia có hài lòng không!?” Như Ý dùng ánh mắt trong veo ngẩng đầu lên nhìn Vệ quốc công.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau