CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 281 - Chương 285

Chương 281: Chúng ta lại gặp nhau rồi

Như Ý nhìn thấy Tiểu Thúy như thế cũng lấy làm đau lòng, cô chuyển đề tài của cuộc nói chuyện khi nãy đi: "Không phải còn có ta nhớ thương cô sao?" Cô vỗ vai Tiểu Thúy, nhưng không nhìn thấy ánh mắt phức tạp của cô ta.

"Đúng rồi? Hình như lúc nãy đại phu nhân kiếm cô đấy! Sao ta lại quên bén mất chuyện này cơ chứ, lát cô phải bảo vệ ta đó!" Tiểu Thúy nhảy dựng lên, đứng trước mặt Như Ý rồi căng thẳng nói.

Như Ý bất đắc dĩ lắc đầu, sao gần đây Tiểu Thúy lại thường hay mất tập trung khi làm việc vậy chứ.

"Như Ý, đi pha trà cho ngũ phu nhân!"

Lúc Như Ý và Tiểu Thúy đi vào phòng đại phu nhân, vừa đúng lúc nhìn thấy ngũ phu nhân cũng đang ngồi ở đây.

Nhìn bề ngoài, trông Như Ý vẫn bình tĩnh như thường, nhưng từ sau cái hôm biết được tất cả sự thật ấy, cô đã nhìn ngũ phu nhân bằng ánh mắt khác, không thể nói là lạnh nhạt hơn lúc trước, chỉ là đã không còn vẻ thân thiết nữa.

"Tham kiến đại phu nhân, ngũ phu nhân!" Như Ý và Tiểu Thúy cùng hành lễ với hai vị phu nhân.

Ngũ phu nhân mỉm cười, nhìn Như Ý với vẻ thân thiện lạ lùng: "Như Ý, chúng ta lại gặp nhau rồi."

Tất nhiên đại phu nhân cũng biết ngọn nguồn mọi chuyện của Như Ý và ngũ phu nhân, thấy ngũ phu nhân đối xử với Như Ý như thế cũng không lấy gì làm kỳ lạ.

"Nô tỳ sẽ đi pha trà cho ngũ phu nhân ngay ạ." Vẻ mặt Như Ý hờ hững, không bộc lộ nhiều cảm xúc, cô lui xuống đi chuẩn bị trà nước.

Nhưng lần này ngũ phu nhân lại trở nên miễn cưỡng: "Tỷ tỷ, lần này muội muội xin tặng tỷ một loại trà ngon mà bạn thân của muội muội đã tự mình nhờ gửi đến. Tỷ tỷ uống thử trà Tiễn Thân này đi, nghe nói có thể bảo dưỡng nhan sắc đấy." Ngũ phu nhân nhận trà của nha hoàn dâng lên, mỉm cười đưa cho đại phu nhân.

Thái độ nhiệt tình của ngũ phu nhân làm đại phu nhân thấy kỳ lạ, nhưng bà ta cũng đành nể mặt mà vươn tay ra, vào giây phút chạm tay vào trà, chợt có cảm giác mát lạnh xông vào mũi.

"Được lắm, chắc chắn trà này uống cũng khá ngon!" Đại phu nhân thật lòng tán thưởng.

Như Ý hơi không hiểu tại sao ngũ phu nhân lại chủ động đến thế, lúc đại phu nhân ngửi mùi trà, cô thường có thói quen quan sát ngôn ngữ cơ thể của người khác, bởi vì làm thế cô mới biết được, rốt cuộc cô ta có đang ấp ủ âm mưu xấu xa nào đó trong lòng hay không.

Như Ý nhìn thấy chân của ngũ phu nhân ở đó, hai tay đặt trên chân, nhấp nhổm ngồi không yên, lẽ nào trà này thật sự có vấn đề gì sao?

Như Ý muốn cản đại phu nhân lại, nhưng thực sự cô không tìm ra được bất cứ lý do gì cả.

"Tỷ tỷ, có phải trà thơm lắm không, muội muội có thể pha trà cho tỷ xem, trà này phải pha tỉ mỉ lắm, dù sao khi nào muội muội có thời gian rảnh sẽ pha trà cho tỷ xem." Ngũ phu nhân nói với Như Ý: "Mang dụng cụ pha trà lên đây."

Ngũ phu nhân biết Như Ý tỏ tường cách pha trà, tất nhiên cô sẽ hiểu những gì cô ta nói.

Như Ý cũng không chần chừ, đợi lát nữa cô phải kiểm tra mới được.

"Ồ? Trà này thơm thật." Đại phu nhân nhận trà từ tay ngũ phu nhân, chỉ mới ngửi thử mùi hương của nó thôi đã khiến cho bà ta mê mẩn.

Lúc nghe hương trà thoang thoảng, Như Ý lại có cảm giác choáng váng, lẽ nào trà này thật sự có vấn đề à?

"Ừm, quả nhiên không tầm thường, tài nghệ của muội muội thật cao, quả thực khiến tỷ tỷ phải hâm mộ và bội phục!" Đại phu nhân thưởng thức một ngụm trà, mùi vị tươi mát nhẹ nhàng, chỉ uống có một ngụm thôi cũng cảm thấy thoải mái.

"Muội muội còn sợ bản thân mình vụng về, đến lúc đó lại làm ô uế cổ họng của tỷ tỷ, nếu tỷ tỷ thích thì sau này muội muội sẽ thường đến pha trà cho tỷ tỷ uống, muội muội cũng muốn uống thử, xem có phải tỷ tỷ cố ý khen muội muội hay không!" Ngũ phu nhân vừa dứt lời bèn nhấp một ngụm trà, trông rất có phong cách trà đạo.
Thấy ngũ phu nhân uống ngay, Như Ý thấy hơi kỳ lạ, lẽ nào bản thân cô nghĩ nhiều quá rồi ư?

"Như Ý à, sau này cô theo ngũ phu nhân học hỏi thêm đi, ta thích loại trà này lắm đấy!" Thấy Như Ý đứng một bên, đột nhiên đại phu nhân mở miệng nói rồi đưa mắt nhìn ngũ phu nhân.

Ngũ phu nhân cười nhẹ, vẻ mặt chợt thay đổi, cô ta nghe đại phu nhân nói thế bèn cảm thấy ngại ngùng, nhìn đại phu nhân rồi hỏi dò: "Tỷ tỷ, không biết lần này bao giờ lão gia mới về nhà?"

Đại phu nhân thấy ngũ phu nhân chủ động hỏi han mà ngạc nhiên vô cùng, đây là lần đầu tiên cô ta quan tâm đến lão gia, lẽ nào cô ta lại muốn tranh giành thứ gì?

"Muội muội nhớ lão gia rồi à? Ha ha, lần này lão gia trở về thì tỷ tỷ phải đến báo cho lão gia mới được!" Đại phu nhân lại nhấp một ngụm trà, hài lòng nhìn ngũ phu nhân, ánh mắt đong đầy ý cười.

Ngũ phu nhân thấy đại phu nhân không có gì khác thường, rốt cuộc người hôm ấy là ai, nếu như là người của đại phu nhân, vậy chắc chắn đại phu nhân phải châm chọc hoặc dò thám mình mới đúng.

Ngũ phu nhân chợt quay đầu nhìn Như Ý, lại vừa đúng lúc bắt gặp ánh mắt Như Ý nhìn mình, hai người ôm ấp những ý nghĩ khác nhau, cùng quay mặt sang hướng khác.

Buổi thưởng thức trà hôm nay rất suôn sẻ và yên tĩnh, đại phu nhân không nhắc đến bất cứ chuyện gì, cũng không có hành động nào bất thường trước việc ngũ phu nhân đột nhiên ghé thăm, dường như mọi chuyện vẫn đang rất bình thường.

"Như Ý, đây là lần đầu tiên ngũ phu nhân chủ động ghé thăm ta, xem ra có điều kỳ quái!" Sau khi tiễn ngũ phu nhân trở về, rốt cuộc đại phu nhân mới bộc lộ vẻ lo âu.

Như Ý không biết hôm ấy bọn họ đã nhìn thấy bóng lưng của mình, tất nhiên không hiểu suy nghĩ của ngũ phu nhân, cô chỉ biết ngũ phu nhân và Danh Triết công tử đã từng có quan hệ.

"Có phải vì phu nhân người là em họ của Danh Triết công tử, bởi vậy..." Như Ý đoán thử, cũng không biết có đúng là vậy hay không.

Cô hoàn toàn không chú ý đến ánh mắt đại phu nhân mình mình rất kỳ quái.

"Cô nói vậy nghĩa là sao?" Đại phu nhân không khỏi cảm thấy khó hiểu về câu nói lúc nãy của Như Ý, hiện giờ, bà ta không hề nghĩ đến em họ của mình và ngũ phu nhân đã nối lại tình xưa.

Đến giờ Như Ý mới sực nhận ra mình vẫn chưa nói chuyện của ngũ phu nhân và Danh Triết công tử cho đại phu nhân nghe, nhưng cô vẫn nghĩ đại phu nhân đã biết, chứ bằng không đại phu nhân cũng sẽ không nói như vậy."Nô tỳ nhìn thấy, nhìn thấy ngũ phu nhân và Danh Triết công tử..." Cô không cần phải nói trắng ra, chỉ cần nghe mấy chữ này thôi đại phu nhân đã hiểu rồi.

Đại phu nhân vẫn thấy kinh ngạc, dù sao bọn họ có thể về bên nhau thì đã về bên nhau từ trước đó rồi, cần gì phải đợi đến bây giờ cho nguy hiểm.

"Cô chắc chứ? Sao cô lại phát hiện ra?" Đại phu nhân không thể hiểu nổi, bình thường không thấy hai người bọn họ qua lại với nhau, có muốn thăm viếng cũng khó, sao lại thế được?

"Thưa đại phu nhân, lần trước nô tỳ chỉ vô tình nhìn thấy hai người họ... Đại phu nhân, nếu để họ tiếp tục qua lại với nhau có phải nguy hiểm lắm không ạ, lỡ mà lão gia biết thì không còn là chuyện nhỏ nữa rồi!" Như Ý thấy đại phu nhân hơi lo lắng, cũng không thể nói cô có cảm tình gì với Danh Triết công tử, nhưng nếu để chuyện này tiếp diễn như vậy, có thể sẽ làm ảnh hưởng đến đại phu nhân.

Tất nhiên đại phu nhân biết được nỗi lo của Như Ý, nhưng bà ta vẫn chưa tìm ra cách xử lý ổn thỏa vụ việc này.

"Cô nghĩ phải làm sao mới được?" Đại phu nhân tương đối tin tưởng Như Ý, hơn nữa cô ta thường cảm thấy Như Ý rất thông minh, rất biết cách giải quyết phiền toái, thường xử lý ổn thỏa mọi chuyện cho cô ta.

Thấy đại phu nhân hỏi mình như thế, Như Ý biết rằng vừa khéo lại hợp với ý muốn của cô, cô tự tin dõng dạc nói: "Việc này không nên bứt dây động rừng thì hơn, dù sao chúng ta vẫn chưa biết được suy nghĩ và mục đích thật sự của Danh Triết công tử là gì, hắn ta có trung thành với phu nhân hay không, nhưng việc này không thể kéo dài được..." Như Ý cảm thấy lần này ngũ phu nhân đến đây có thể còn ôm mục đích khác, chứ bằng không cũng sẽ không bảo sẽ còn qua dài dài.

"Nhưng nếu để cho lão gia phát hiện, thì e là càng gay go!" Đại phu nhân hơi lo lắng, thông dâm vốn không phải chuyện nhỏ.

Như Ý ngẫm nghĩ một lúc, thực đúng là như vậy, cô cũng hiểu nỗi lo trong lòng đại phu nhân: "Không thì chúng ta đánh úp từ bên hông, dập tắt ý định này của Danh Triết công tử trước đã, còn về phần ngũ phu nhân xin để nô tỳ đến khuyên can!" Như Ý tự nhận việc vào người, thực chất cô rất thích ngũ phu nhân, có thể vì nhận thấy tính cách của cô ta có đôi nét giống bản thân mình.

"Thôi, cũng được, cứ làm theo ý của cô đi." Đại phu nhân thở dài, xoa bóp thái dương: "Không biết tại sao mà gần đây ta hay bị hoa mắt chóng mặt, có phải vì quá mệt nhọc hay không!"

Như Ý thấy đại phu nhân đột nhiên bị chóng mặt, bèn lập tức nghĩ ngay việc mình chợt thấy choáng váng lúc ngũ phu nhân mang trà lên, xem ra cô cần phải đi kiểm tra thử xem có vấn đề gì hay không.

"Có thể vì đại phu nhân quá mệt nhọc đó ạ, phu nhân nên nghỉ ngơi nhiều hơn, gần đây những chuyện phiền lòng xảy đến dồn dập nên mới bị như thế!" Như Ý bước đến mát xa huyệt thái dương cho đại phu nhân, cô lo lắng cho bà ta bèn dặn dò như thế.

Lúc đi ra khỏi phòng đại phu nhân, Như Ý đến thẳng nhà bếp, cô nghĩ bã trà khi nãy vẫn chưa bị đổ đi, chỉ mong có thể điều tra ra được kết quả. Mặc dù lần nào cô cũng đề phòng rất nhiều người, nhưng trong lòng cô vẫn hy vọng tất cả mọi người đều sống thật tốt.

Như Ý đi vào nhà bếp, tìm hết một lượt cũng không nhìn thấy bã trà khi nãy đâu cả, ai lại vứt bỏ chúng đi trong thời gian ngắn ngủi như vậy!

"Như Ý, cô đang tìm gì đấy?" Đột nhiên Tiểu Thúy xuất hiện sau lưng Như Ý, làm cô sợ chết khiếp, nhưng tựa như Như Ý có khả năng điềm tĩnh đối phó với tình huống khẩn cấp bẩm sinh, mặc dù giật mình, nhưng vẻ mặt cô vẫn không bộc lộ chút cảm xúc gì.

"Tiểu Thúy, bã trà lúc nãy của ngũ phu nhân đâu rồi? Trước giờ ta chưa từng được ngửi trà nào thơm đến như vậy, muốn xem thử xem rốt cuộc đó là loại trà gì?" Như Ý đã quen với vẻ cả kinh trên gương mặt Tiểu Thúy từ lâu rồi.

Tiểu Thúy nhìn Như Ý rồi ngạc nhiên hỏi: "Cô hỏi thẳng ngũ phu nhân là được rồi mà, cần gì phải phiền phức như vậy!" Trông Tiểu Thúy có vẻ cứng nhắc, lại còn nhìn Như Ý với vẻ hóng chuyện.

Như Ý bất đắc dĩ lắc đầu: "Nô tỳ nào có tư cách hỏi ngũ phu nhân, bới vậy mới muốn nhìn thử! Thôi đi, không có thì thôi vậy!" Như Ý lắc đầu, tỏ vẻ không hề gì.

Thấy Như Ý cúi đầu chịu thua, Tiểu Thúy le lưỡi chột dạ.

"Rốt cuộc cô đổ đi đâu rồi?" Như Ý chợt nghĩ đến, có đổ đi rồi cũng chắc vẫn tìm lại được.

Tiểu Thúy nghe cô hỏi thế, trong lòng thấy kinh ngạc, đang lúc suy tính nên tìm lý do gì để trả lời, thì chợt nghe có tiếng huyên náo từ xa vang đến.

Chương 282: Rốt cuộc chột dạ vì điều gì

"Chắc chắn bên đó có kịch hay, ta đi xem đây, lát nữa nói tiếp!" Tiểu Thúy thừa cơ chuồn mất, nếu như bắt cô ta phải phịa ra lý do trong thời gian ngắn thì bản thân cô ta cũng không biết phải bịa thế nào cho Như Ý không tìm ra được sơ hở.

Như Ý thấy bóng người dần mất dạng ấy, mỗi lúc mỗi cảm thấy cô gái này làm gì cũng nhanh nhảu.

Nhưng rốt cuộc bên ngoài đã xảy ra chuyện gì, Như Ý suy nghĩ không biết mình có nên ra xem hay không, lần trước xảy ra chuyện, kết quả bị người khác hạ độc, lần này có...

"Tiểu Thúy, chuyện gì vậy?" Như Ý tò mò nhìn gương mặt tiếc nuối của Tiểu Thúy.

Tiểu Thúy nhìn Như Ý một chốc rồi không để ý đến cô nữa, tiếp tục thở dài.

Như Ý thấy Tiểu Thúy như vậy, cũng biết tính cách của cô ta bèn im lặng, lúc cô ta buồn tẻ sẽ cất tiếng nói ngay.

Quả nhiên, một lát sau, Tiểu Thúy thấy Như Ý không quan tâm đến mình mới cảm thấy nhạt nhẽo, bèn nũng nịu kéo tay Như Ý: "Như Ý, cô không biết đâu, ta thấy con bé ấy rất tốt, sao cô ta lại là người như vậy được chứ!"

Như Ý vừa nghe đã biết khi nãy xảy ra chuyện gì, nhìn vẻ mặt của Tiểu Thúy cũng hiểu trong lòng cô ta đang cảm thấy thế nào, cũng không trả lời, để cô ta tiếp tục kể lể.

"Cô ta dám trộm đồ của một nha hoàn khác, cô nói coi có phải chuyện này đã lật đổ địa vị của cô ta trong lòng ta rồi hay không, trời ạ!" Tiểu Thúy buồn bã than thở.

Như Ý mỉm cười, hùa theo: "Không sao, đây gọi là biết người biết mặt nhưng không biết lòng, huống hồ cô ta cũng không gây trở ngại gì cho cô, cô cũng đừng để ý đến thế."

Có lúc người nói vô tình người nghe có ý, những lời lẽ này lọt vào tai Tiểu Thúy lại ra hàm nghĩa khác, cô ta chột dạ quay người đi, giả vờ thở dài, không nói gì nữa.

Cô ta hơi dè dặt ra ngoài một mình, muốn tránh né Như Ý, cũng không biết rốt cuộc bản thân mình đang chột dạ vì chuyện gì.

"Sao thế?" Tiểu Thúy đến nơi, xem ra cô ta đã đứng hầu hạ từ lâu rồi. Mặc dù Tiểu Thúy không biết tại sao Danh Triết công tử lại kêu cô ta nghe lời ngũ phu nhân, nhưng tình yêu cô ta dành cho Danh Triết công tử lớn hơn sự ngờ vực trong lòng cô ta.

"Nô tỳ đã đổ trà đi kịp lúc rồi!" Tiểu Thúy đang cân nhắc xem có nên nói ra việc Như Ý kiểm tra trà hay không, cô ta không biết việc này sẽ ảnh huỏng như thế nào.

"Ngươi còn thắc mắc gì nữa à?" Ngũ phu nhân nhạy cảm phát hiện ra ánh mắt do dự và dáng vẻ muốn nói lại thôi của Tiểu Thúy.

"Dạ, là..." Tiểu Thúy không khỏi đan ngón tay vào nhau, quả thật cô ta không biết ngũ phu nhân lại thông minh như vậy.

"Nói đi, nếu đã quyết làm việc hết mình cho Danh Triết công tử thì đừng có giấu giếm, ngươi biết đó, Danh Triết công tử không thích..." Tất nhiên ngũ phu nhân biết chuyện của Tiểu Thúy và Danh Triết công tử, chỉ có bản thân Tiểu Thúy còn chưa hay biết gì mà thôi.

"Không có gì đâu ạ, chỉ là Như Ý từng vào nhà bếp tìm bã trà, nhưng cô ấy muốn biết đó là loại trà gì, Như Ý bảo cô ấy thích mùi hương của trà này." Tiểu Thúy ấp úng một hồi, rồi vẫn nói ra việc Như Ý vào nhà bếp.

Ngũ phu nhân nhìn Tiểu Thúy rồi điềm tĩnh dặn dò: "Vậy được rồi, ngươi tiếp tục giám sát đi, có chuyện gì phải báo với ta ngay lập tức, còn có, đừng bỏ qua bất kỳ manh mối nào, giống như chuyện ngươi vừa nói khi nãy đấy, lần sau không được bỏ qua!" Ngũ phu nhân nghiêm nghị nhìn Tiểu Thúy.

Tiểu Thúy sờ sợ run rẩy: "Như Ý có vấn đề gì sao ạ?" Tiểu Thúy nhất thời sốt ruột mới buột miệng hỏi ra câu này, ngũ phu nhân lườm cô ta với ánh mắt sắc sảo ngay tức khắc. Đến giờ Tiểu Thúy mới biết, con người bình thường nom có vẻ tao nhã dịu dàng như ngũ phu nhân lại khí thế đến như vậy.

"Muốn sống tốt trong Vệ phủ này, vậy đừng hỏi những chuyện không nên hỏi!" Ngũ phu nhân nhìn ngắm những đóa hoa bên ngoài khung cửa, cô ta hời hợt nói, nhưng lại khiến cho Tiểu Thúy khiếp sợ.

"Nô tỳ cảm ơn ngũ phu nhân nhắc nhở!" Tiểu Thúy quỳ phịch xuống đất, trong vẻ sùng kính không thiếu phần sợ hãi.

Thấy phản ứng của Tiểu Thúy, ngũ phu nhân mới hài lòng nở nụ cười, phẩy tay kêu cô ta lui xuống.

Ngũ phu nhân thấy Tiểu Thúy đi rồi, nụ cười trên gương mặt tắt ngóm, rồi nhổm người dậy đi ra ngoài.

"Cô nói Như Ý à?" Nhị phu nhân nhìn ngũ phu nhân, mặc dù bà ta hỏi như thế, nhưng không hề cảm thấy kỳ lạ một chút nào.

"Vâng, mặc dù Tiểu Thúy kể lại như vậy, nhưng muội muội cảm thấy Như Ý không đơn giản như vẻ bề ngoài!" Ngũ phu nhân ngạc nhiên nhìn phản ứng của nhị phu nhân, nhưng vẫn trả lời theo sự thật.
"Cũng phải, ta biết Như Ý giỏi giang nên trước giờ vẫn rất quý mến cô ta, chỉ không biết sau này có chịu làm việc cho ta hay không!" Nhị phu nhân cẩn thận nói, dường như tất cả đều là ý định của bà ta, chỉ có điều lúc thực hiện sẽ có vài phiền phức.

"Nhị phu nhân rất quen thuộc với Như Ý lắm sao?" Bởi vì trước giờ ngũ phu nhân không hỏi đến việc đời, cũng không biết gút mắc giữa Như Ý và nhị phu nhân, cũng không biết Như Ý đã từng cứu con gái của nhị phu nhân.

Nhị phu nhân hờ hững nở nụ cười: "Nếu như có thể lôi kéo Như Ý về phe chúng ta, có lẽ mọi chuyện sẽ dễ giải quyết hơn."

Ngũ phu nhân biết Như Ý thông minh, nhưng không ngờ nhị phu nhân lại đánh giá Như Ý cao đến như vậy, nhất thời cảm thấy hơi tò mò: "Như Ý có tài cán gì mà nhị phu nhân lại quý mến cô ta như vậy!"

Nhị phu nhân cười: "Cô không biết cũng phải, trước giờ cô ta làm việc cẩn thận, miệng mồm kín kẽ bởi vậy cô mới không biết gì, có điều việc cô ta xử lý mọi chuyện gọn ghẽ, làm người người yên tâm, đối xử tốt với kẻ khác thì chắc cô phải hiểu tường tận lắm nhỉ!"

Ngũ phu nhân nghe nhị phu nhân nói thế, nhớ đến lúc nói chuyện với Như Ý, Như Ý không hề để lộ một chút manh mối gì, bởi vì bản thân cô ta cũng yêu thích Như Ý, bởi vậy mới muốn kết bạn với Như Ý hơn làm kẻ thù, còn chuyện ân oán giữa Như Ý và nhị phu nhân, đúng là cô ta có biết một ít.

"Để muội muội thử vậy!" Ngũ phu nhân đột nhiên quyết định, thực chất cô ta không phải là người thích tranh giành, nhưng vì Danh Triết, cô ta không thể không đứng vào hàng ngũ này.

Nhị phu nhân nghe ngũ phu nhân nói thế, gương mặt lộ ra vẻ tán thưởng, cũng không biết có phải vì việc này đã nằm trong dự định từ trước của bà ta hay không.

"Cũng được, nhưng Như Ý là một người thông minh, nếu cô ta muốn đứng về phía chúng ta thì tốt lắm, nếu không đồng ý, cô nói chuyện cũng nên để ý, đừng để lỡ miệng!" Nhị phu nhân lo lắng căn dặn.

Ngũ phu nhân mỉm cười, trong lòng sáng tỏ.

Nhị phu nhân suy tư một lúc, rồi lại nhớ đến chuyện gì đấy, lông mày nhíu lại: "Cô đã bỏ thuốc vào trong trà rồi à? Đừng để người ta điều tra ra đấy, bỏ vào trà không thích hợp chút nào!" Nói đến đây, nhị phu nhân nghiêm khắc nhìn ngũ phu nhân chăm chú.

Ngũ phu nhân cũng đã có dự tính từ trước, khi nãy cô may mà cô ta lo lắng nên mới nhớ kỹ lời của nhị phu nhân, dặn dò Tiểu Thúy làm việc cho mình.

"Nhị phu nhân yên tâm đi ạ, muội muội đã chuẩn bị trước, bảo Tiểu Thúy đổ hết bã trà đi kịp thời!"

Nhị phu nhân nghe ngũ phu nhân nói thế, cô ta lại thấy hơi bội phục trí thông minh của ngũ phu nhân, cách nhìn của cô ta cũng đã thay đổi chút ít.

"Bước tiếp theo, cô do thám ý tứ của đại phu nhân trước đã, tìm hiểu cặn kẽ xem gần đây cô ta đang làm cái gì, ta không tin cô ta phớt lờ chuyện có liên quan đến người trong nhà!” Gương mặt nhị phu nhân trở nên hung ác dữ tợn.
Trong lòng ngũ phu nhân thấy sợ hãi, cũng thấy hơi tò mò, xem ra ngọn nguồn ân oán của đại phu nhân và nhị phu nhân rất sâu.

"Lý quản gia, việc này ngươi phải giải thích rõ ràng cho ta mới được!" Vệ quốc công nhìn người đàn ông run rẩy quỳ trên mặt đất rồi mở miệng nói.

Một câu nói ngắn ngủi, mà lại khiến cho hắn ta càng run tợn.

"Thưa lão gia, nô tài hết cách rồi ạ!" Lý quản gia vừa nói, vừa không ngừng dập đầu.

Vệ quốc công nghe hắn ta trả lời như vậy mới ngạc nhiên nhìn Lý quản gia, trong ánh mắt chợt lộ ra vẻ hiu quạnh: "Nói vậy nghĩa là gì?"

Lý quản gia thấy Vệ quốc công điềm tĩnh hỏi, trong lòng hốt hoảng lo sợ vô cùng, trong mắt hắn ta, Vệ quốc công là người rất kín kẽ, không hiểu đoán được ông ta đang nghĩ gì, ông ta nói xong câu trước, người khác vĩnh viễn không lường được câu nói tiếp theo là gì? Ông ta sẽ xử lý mạng của kẻ khác bằng cách nào.

"Nô tài thật sự không có sự lựa chọn nào cả, xin lão gia tha cho nô tài lần này đi ạ!" Lý quản gia sợ làm lão gia bực bội, đầu mình cũng rơi xuống đất, mặc dù nhiều năm nay Vệ quốc công không làm chuyện gì xấu nhưng hắn ta vẫn thấy sợ hãi người đàn ông này vô cùng.

"Được rồi, lần này cho qua, không có lần sau đâu, nhưng ngươi phải giải quyết ổn thỏa việc này!" Vệ quốc công lại không hề tức giận, cũng không có ý trách móc, ông ta chỉ nhìn Lý quản gia, rồi sắp xếp công việc cho hắn ta.

"Dạ?" Lý quản gia quả thực không hiểu sao Vệ quốc công lại sai mình làm việc này: "Chuyện này, lão gia, có phải ngài..." Lý quản gia thật sự rất sợ hãi, thậm chí hắn ta không biết Vệ quốc công có cho hắn đi gặp Diêm Vương vào giây phút xoay người rời đi hay không.

"Còn thắc mắc cái gì?" Vệ quốc công liếc mắt nhìn hắn, khiến cho Lý quản gia sợ run.

"Nô tài, nô tài đi làm ngay, đi làm ngay ạ!" Lý quản gia nằm rạp xuống đất.

"Cút đi ngay!" Vừa nghe mệnh lệnh, Lý quản gia đã cuống quýt chạy đi như bỏ trốn.

Nhìn thấy Lý quản gia loạng choạng bỏ chạy, Vệ quốc công nở nụ cười đầy ẩn ý, Ngữ Yên, không phải nàng muốn biết sự thật sao, nàng đang nghi ngờ ai đấy hả? Nhưng nàng có nhìn thấy người được nàng phó thác chưa? Hóa ra hắn ta lại như vậy.

"Chủ nhân, người bên nọ rất vừa ý cách làm của chúng ta!"Một người đàn ông mặc áo đen xuất hiện trước mặt Vệ quốc công, cung kính báo cáo.

Nụ cười trên gương mặt Vệ quốc công tắt ngúm, ông ta nhìn người mặc áo đen, đắc ý gật đầu.

"Được rồi, nếu biết đối phương cần gì thì các ngươi bắt tay vào chuẩn bị đi."

"Dạ!" Người mặc áo đen hiểu ý trả lời, sau đó "vèo" một tiếng, không thấy hắn ta đâu nữa.

Từ lúc ngũ phu nhân trở về, Như Ý thường thấy không yên lòng nhưng lại không biết vì sao, bã trà được bị đổ đi mất, chỉ đành đợi đến lần sau, nhưng cô cũng không biết có vấn đề gì hay không, bởi vì lúc ấy ngũ phu nhân không kiêng dè gì mà uống hết ly trà!

Siết chặt vật ấy trong tay, Như Ý cảm thấy hồi hộp lạ lùng, cô biết thứ này có liên quan đến ký ức của mình.

"Cốc cốc cốc! Xin hỏi cô Như Ý có ở đây không?" Một giọng nói ngọt ngào vang lên ngoài cửa, thu hút sự chú ý của Như Ý.

Như Ý nhìn người bên ngoài, cảm thấy hơi quen mắt nhưng không biết người nọ là ai: "Cô là? Ta là Như Ý!" Như Ý lịch sự đứng dậy, đi đến trước mặt người phụ nữ ấy, cô nhìn thấy cô ta mặc đồ nha hoàn, bèn biết ngay đây là người hầu của chủ nhân trong viện nào đó nên không dám lạnh nhạt.

Vừa nhìn thấy mặt Như Ý, cô ta đã hơi kinh ngạc, nhưng vì thường hầu hạ bên cạnh phu nhân nên cũng học được sự điềm đạm của cô ta, nha hoàn mỉm cười nói: "Ngũ phu nhân mời cô sang một chuyến!"

Nha hoàn nói rồi bèn đứng cạnh bên đợi câu trả lời của Như Ý.

Như Ý thầm thấy vui vẻ, vốn dĩ cô muốn đi tìm người ta, không ngờ ngũ phu nhân lại cầm lòng không đậu mà tìm đến cô trước, xem ra cô phải cẩn thận dò thám manh mối mới được, dù sao bây giờ ngũ phu nhân tìm mình, xem ra mình cũng nắm quyền chủ động trong tay.

Chương 283: Giống như cá cược

"Chúng ta đi thôi!" Như Ý mau chân đến trước mặt nha hoàn ấy, gọi cô ta đi cùng.

Nha hoàn thấy Như Ý nhanh nhẹn như vậy, khẽ gật đầu tỏ vẻ tán thưởng rồi cùng Như Ý quay về.

"Nô tỳ bái kiến ngũ phu nhân." Như Ý cung kính khom người hành lễ, trên gương mặt nở nụ cười dịu dàng.

Ngũ phu nhân mỉm cười, lập tức ra lệnh cho những người bên cạnh lui xuống.

Vẻ mặt Như Ý vẫn bình tĩnh như mọi khi, cô lặng lẽ nhìn ngũ phu nhân, trong lòng thầm suy đoán nguyên nhân ngũ phu nhân gọi mình đến.

Hiện giờ ngũ phu nhân đã quen với thái độ nhẹ nhàng, điềm tĩnh, không nóng nảy của Như Ý.

"Như Ý, cô có biết tại sao hôm nay ta lại cô ngươi không?" Ngũ phu nhân nhìn Như Ý, ánh mắt bộc lộ vẻ dò xét.

Như Ý lắc đầu, lạnh lùng đáp: "Nô tỳ không dám tùy tiện suy đoán ý nghĩ của chủ nhân, ngũ phu nhân tìm nô tỳ thì chắc là có chuyện cần sai bảo!" Như Ý tự nhận bản thân mình không phải là thần tiên, làm sao biết được suy nghĩ của ngũ phu nhân, huống hồ chi cô cũng rõ ràng rằng ngũ phu nhân đang thăm dò mình, nhưng thăm dò chuyện gì thì Như Ý tạm thời vẫn chưa chắc chắn.

Ngũ phu nhân cũng không để ý đến cách trả lời của Như Ý, cô ta chỉ liếc ra sau tấm bình phong, mỉm cười tiếp tục nói: "Kêu cô đến lúc này chỉ để nói chuyện phiếm mà thôi, không cần phải căng thẳng đến thế."

Nói rồi, ngũ phu nhân tập trung quan sát vẻ mặt của Như Ý, muốn lần ra chút manh mối, nhưng cô ta lại phát hiện chỉ do bản thân mình nghĩ ngợi quá nhiều, hoặc là Như Ý giấu giếm quá kín kẽ, hiện giờ Như Ý vẫn tỏ ra vững vàng như núi Thái Sơn, không buồn lắng nghe, cũng không nhúc nhích.

"Mời phu nhân nói đi ạ!" Như Ý nở nụ cười nhẹ nhàng như sóng gợn, ung dung cất tiếng.

"Như Ý à, cô nói xem, sự lựa chọn quan trọng lắm đúng không!" Ngũ phu nhân cầm một đóa hoa trong tay, ánh mắt lại dõi theo cánh hoa bị ngắt xuống, tùy tiện nói.

Như Ý nhíu mày nhìn đóa hoa trong tay ngũ phu nhân, điềm đạm trả lời: "Tất nhiên rồi, con người sống mấy mươi năm trên cuộc đời phải đối mặt với rất nhiều lựa chọn, có những lựa chọn được dựa theo ý muốn của mình, lại có những lựa chọn chỉ là bất đắc dĩ mà thôi, ngũ phu nhân nói xem có phải không!" Như Ý đáp, cô nhìn thấy rõ ràng cánh hoa trong tay ngũ phu nhân bị xé đôi.

Cô biết có thể bản thân mình đã nói trúng tim đen cô ta.

Ngũ phu nhân không ngờ Như Ý lại đoán chính xác như vậy, cô ta tập trung nhìn thẳng vào mắt Như Ý, trước nay chưa từng để ý Như Ý như vậy.

"Phải đấy, có nhiều sự lựa chọn như cá cược vậy, có thể sẽ thắng đậm, cũng có thể sẽ thua thảm hại! Thế nghĩa là chúng ta phải nghe theo số mệnh chăng!" Ngũ phu nhân lại ngắt thêm một cánh hoa, hiện giờ tâm trạng của cô ta đã bình tình trở lại, không còn lỡ tay như khi nãy nữa.

"Nô tỳ cảm thấy chỉ cần chúng ta không làm gì có lỗi với tâm hồn và lương tâm của bản thân là được rồi! Làm xong sự lựa chọn của chúng ta thì được, nhưng đừng liên lụy đến người vô tội, làm như vậy, ít nhất những ngày tháng sau này của cuộc đời chúng ta sẽ không cảm thấy ân hận và tiếc nuối, hay gặp phải ác mộng!" Thực chất Như Ý muốn nói cho người phía sau bức bình phong nghe, tất nhiên cũng có ý muốn nhắc nhở ngũ phu nhân, từ ánh mắt khi nãy của ngũ nhu phân, Như Ý mơ hồ cảm nhận được hơi thở của người đằng sau bức bình phong, mặc dù rất nhẹ nhàng, cố ý che giấu nhưng bây giờ nội lực của Như Ý đã dần dần khôi phục lại nên cô vẫn phát hiện ra.

Hiển nhiên ngũ phu nhân không hề Như Ý lại nói thế, rõ ràng mình mới là người tìm cô ta trước, nhưng cô ta lại ăn nói chiếm thế thượng phong, đây là lần đầu tiên ngũ phu nhân cảm thấy bị áp lực, cô ta ráng bình tĩnh lại rồi đổi đề tài, muốn thử tiến công thêm lần nữa: "Như Ý à, bây giờ cô với dì Ngưu nương tựa vào nhau mà sống, ta thấy tuổi tác của cô không còn nhỏ nữa, lẽ nào không suy tính gì sao?"

Như Ý rũ mắt nhìn cánh hoa rơi dưới đất, lúc ngẩng đầu lên lại bộc lộ ra vẻ rõ ràng và kiên định: "Mặc dù nô tỳ không đẹp hơn hoa, không thể sánh bằng dung mạo và gia thế của phu nhân, nô tỳ chỉ hy vọng tìm được một người vĩnh viễn ở bên cạnh mình, bạc đầu không rời, dì Ngưu là người thân của nô tỳ, nô tỳ sẽ đối xử tốt với dì ấy, tất nhiên sẽ không để cho dì chịu chút thiệt thòi nào.""Vậy nếu ta giới thiệu cho cô một mối hôn sự ưng ý, cô đi theo ta, tất nhiên dì Ngư cũng có thể sống sung sướng, cô cảm thấy thế nào?" Ngũ phu nhân nhanh chóng lợi dụng ước nguyện của Như Ý để đưa ra điều kiện của mình.

Như Ý cười thầm trong lòng, hóa ra đây chính là mục đích của ngũ phu nhân, vòng vo hết một hồi, cuối cùng cũng đi vào ý chính, đã đến lúc cô nên bày tỏ suy nghĩ của mình ra: "Cảm ơn ngũ phu nhân nâng đỡ nô tỳ, thật sự bây giờ nô tỳ không lo cái ăn cái mặc, lại có người quan tâm đến nô tỳ như ngũ phu nhân đây, nô tỳ đã thấy đủ lắm rồi, nô tỳ chỉ hy vọng ngũ phu nhân cũng có thể bằng lòng với hạnh phúc mình đang có, không làm khó người khác, cũng không tạo thêm phiền não cho mình là được!" Như Ý để ý thấy ngũ phu nhân vẫn chưa phát hiện ra việc mình đã biết tư tình của cô ta và Danh Triết công tử, chỉ không biết đây có phải là ý của vị phu nhân phía sau bức bình phong hay không, theo lý mà nói, bây giờ mình là người của đại phu nhân, vậy thì người đứng phía sau hẳn là nhị phu nhân, nghĩ đến đây, Như Ý chợt cảm thấy hơi thất vọng về ngũ phu nhân.

Trong mắt của cô, ngũ phu nhân vẫn luôn là người phụ nữ không nhiễm khói bụi trần gian, đột nhiên cô ấy thay đổi nhiều như vậy, trở thành con người giống y như nhị phu nhân, cô không biết rằng sự thay đổi này có được xem như tha hóa hay không, mỗi lần nghĩ đến Tiểu Nhã, Như Ý đều không thể làm vơi bớt nỗi đau trong lòng mình, cô muốn khiến cho nhị phu nhân hối hận từng chút từng chút một.

Ngũ phu nhân nghe Như Ý nói thế, ánh mắt chợt thay đổi, cô ta nhìn Như Ý với vẻ dò xét pha lẫn vẻ sợ hãi, cô ta không biết Như Ý đã biết bao nhiêu, người hôm ấy có phải Như Ý hay không? Vậy...Nếu đúng thật là Như Ý, tại sao đại phu nhân vẫn bình tĩnh đến thế, lẽ nào bọn họ có mưu toan gì hay sao.

Như Ý thấy ngũ phu nhân im lặng, bầu không khí trong căn phòng trở nên căng thẳng vô cùng, Như Ý bèn mỉm cười, trong lòng thầm ấp ủ hy vọng, rồi nhìn ngũ phu nhân nói: "Ngũ phu nhân, Như Ý luôn thấy kỳ lạ về loại trà kỳ trước, chẳng biết lá trà đấy là loại trà gì mà lại thơm đến như vậy, không biết nô tỳ có phúc thưởng thức chăng?"

Ngũ phu nhân thấy căng thẳng, sao Như Ý lại tò mò loại trà đó đến vậy, cô ấy thật sự chỉ muốn nếm thử hay là đã phát hiện ra điều gì, rõ ràng cô ta nhớ Tiểu Thúy đã đổ cả đi rồi, là thế nào vậy chứ?

Ngũ phu nhân suy tính xem phải dối trá thế nào, loại trà đó cô ta chỉ có một chút thôi, tất nhiên đều đã được tẩm thứ đồ khác, nếu bây giờ lấy ra há chẳng phải sẽ bị vạch trần sao?

"Ha ha, cô đến thật không đúng lúc, lần trước có một con nha đầu bất cẩn làm ướt trà, ta đang kêu cô ta mang trà đi phơi nắng, đợi khi nào trà khô rồi sẽ mang đến cho cô uống thử!" Ngũ phu nhân nở nụ cười tao nhã, nếu không cẩn thận quan sát sẽ không nhận ra được bàn tay hơi bất an của cô ta.

Như Ý mỉm cười, cũng không tiếp tục làm khó ngũ phu nhân: "Ngũ phu nhân lo nghĩ nhiều rồi, nô tỳ chỉ ôm niềm hy vọng mà thôi, ngũ phu nhân lại nhọc lòng như thế, nô tỳ thật rất cảm kích!"

Hai người nói xong chủ đề này dường như không còn gì để tiếp tục trò chuyện, chỉ nói thêm dăm ba câu nữa bèn thôi.

"Tỷ tỷ, tỷ thấy rồi đó, không ngờ Như Ý lại khó đối phó như vậy!" Ngũ phu nhân thấy Như Ý đi rồi bèn vẫy tay với người đằng sau bức bình phong.Nhị phu nhân bước ra, ánh mắt hơi tức giận, rõ ràng những lời Như Ý nói không giống như để cho ngũ phu nhân nghe, mà muốn với mình, lẽ nào cô ta đã biết được gì rồi?

"Có những lúc, nếu không giữ được chủ tướng thì chỉ đành vứt bỏ binh tốt, thậm chí cả tướng quân cũng phải bỏ đi nốt, tốt nhất đừng có uy hiếp gì đến chúng ta, bằng không thì..." Gương mặt nhị phu nhân trở nên vặn vẹp, nụ cười rất quái dị, cánh hoa trong tay bà ta đã nát vụn, giống như gương mặt kinh khủng bây giờ của bà ta vậy.

"Nỡ?" Ngũ phu nhân ngạc nhiên nhìn nhị phu nhân, mặc dù cô ta biết Như Ý thông minh đến mức đáng sợ, nếu thật sự trở thành kẻ địch thì ắt sẽ là kẻ địch đáng gờm, nhưng cô ta chưa từng nghĩ đến phải xử lý một cách tàn nhẫn như lời nhị phu nhân, cô ta vẫn luôn không mong muốn bản thân mình phải dính máu tanh, thật ra đây cũng là lý do tại sao cô ta lại có thể sống bình yên trong Vệ phủ.

Nhìn thấy vẻ không đành lòng của ngũ phu nhân, nhị phu nhân khinh bỉ hừ một tiếng: "Cách làm của các người đã gây hại cho người vô tội, nếu như muốn đạt được mục đích thì phải trả giá xứng đáng, thậm chí đạp lên xác chết của kẻ khác mà đi!" Nhị phu nhân siết nắm tay, nhìn về nơi xa với vẻ hung tợn giễu cợt rồi ngông cuồng nói.

Ngũ phu nhân thấy nhị phu nhân như vậy, trong lòng cô ta run rẩy vì chột dạ, đột nhiên cảm thấy sợ phải thấy kết quả của cuộc chiến này.

Sau khi đi khỏi viện của ngũ phu nhân, Như Ý mới thở phào nhẹ nhõm, thực chất cô không thích cảm giác nhẫn nhịn và tính toán, cô càng thích được ở bên cạnh Tiểu Thúy, thích dáng vẻ không buồn không lo của Tiểu Thúy lúc hai người trò chuyện.

Ở phía xa xa, Như Ý nhìn thấy có người đi theo Vệ quốc công vào căn viện bí mật, không phải bây giờ quốc công không có nhà à?

Như Ý biết chuyện này là vì đại phu nhân đã nói cho cô nghe, hiện giờ đại phu nhân vô cùng tin tưởng vào Như Ý.

Như Ý muốn đi theo nhưng cô lại phát hiện ra chỉ cần mình nhấc bước, hai người bên đó sẽ cảnh giác nhìn dáo dác bốn phía, để bảo vệ an toàn cho mình, Như Ý chỉ đành chờ đợi một lúc rồi mới do thám nơi ấy.

"Như Ý, ta nghe nói hôm nay ngũ phu nhân tìm đến cô à?" Tin tức của đại phu nhân rất nhanh nhạy, Như Ý chỉ vừa đi một lát, không ngờ cô ta đã biết rồi.

"Dạ, khi nãy nô tỳ và ngũ phu nhân có trò chuyện một lúc!" Như Ý cũng không giấu giếm mà nghiêm túc trả lời.

"Cô ta nói gì với cô? Cô còn chưa đi tìm cô ta mà cô ta đã tìm đến cô rồi à!" Đại phu nhân cười nhẹ, nhưng bà ta cũng không tỏ vẻ ngạc nhiên.

"Ngũ phu nhân không có nói gì nhiều? Cô ấy vòng vo với nô tỳ một hồi, hình như tỏ ý hy vọng nô tỳ qua giúp đỡ cô ta!" Như Ý cúi đầu thật thà trả lời đại phu nhân.

"Ồ?" Đại phu nhân vừa nghe Như Ý nói thế bèn thấy hơi kỳ lạ, cô ta lập tức nhíu mày, im lặng trong chốc lát, rồi lo lắng suy đoán: "Cô nói xem, cô ta có cấu kết với nhị phu nhân không?"

Mặc dù bà ta chỉ thắc mắc hỏi, nhưng cũng đủ để Như Ý phải khâm phục trí thông minh của đại phu nhân: "Đại phu nhân đoán đúng lắm ạ, hôm nay nô tỳ cảm thấy có người trong phòng ngũ phu nhân, nhưng người ấy nấp đằng sau, dường như không muốn để nô tỳ biết được thân phận của mình! Nô tỳ chỉ đoán người ấy là nhị phu nhân!" Mặc dù Như Ý không dám khẳng định, nhưng lời lẽ của cô đã chỉ ra rõ ràng rồi, dù sao Như Ý biết cũng chỉ trong số người này, những vị phu nhân khác không có lá gan gây chuyện.

"Ừm! Ta biết rồi, nếu thật là vậy...Ôi, lát nữa ta sẽ hỏi thử cậu em họ coi sao!" Đại phu nhân buồn bã thở dài, bà xoa trán: "Nhưng gần đây không có trà của ngũ phu nhân ta lại thấy thèm, hôm khác kêu cô ta đến pha trà cho ta, đến lúc đó cô cũng uống thử đi, mùi vị khá ngon đấy, mới uống một lần mà ta đã nghiện rồi!"

Đại phu nhân nói một cách chân thành, nhưng lại khiến cho Như Ý thầm nghĩ, xem ra lần sau có thể điều tra cho rõ ràng sự thật rồi.

Chương 284: Tình huống khẩn cấp

"Dạ, nô tỳ cũng thấy kỳ lạ, rốt cuộc đấy là trà gì mà lại khiến cho đại phu nhân yêu thích đến như vậy!" Như Ý nói lời thật lòng, cô vẫn luôn tò mò chuyện này, nhưng chỉ đơn thuần là tò mò mà thôi.

"Cô lui xuống trước đi, việc này không cần gấp gáp, cứ để từ từ, còn trà thì đúng là khá ngon đấy!" Đại phu nhân lại nhắc đến trà một lần nữa, dáng vẻ thèm thuồng, muốn được uống thêm của bà ấy đã bộc lộ ra quá rõ ràng.

"Dạ!"

Như Ý đi ra khỏi phòng đại phu nhân, đột nhiên không biết bây giờ mình phải làm gì mới được, cũng không biết Vệ quốc công và người nọ đã đi chưa, cô thật sự rất muốn biết bên trong cái sân ấy chất chứa bí mật gì.

Đúng vào lúc Như Ý lặng im suy nghĩ thì có một bóng đen bay vút ngang qua bầu trời, Như Ý cảnh giác liếc mắt nhìn, rồi nhanh chóng phát hiện ra ấy là người mặc áo đen.

Cô cũng không chần chừ mà lập tức bám theo, vòng qua nhiều sân hẻm, cuối cùng đáp xuống phủ của nhị phu nhân.

Như Ý đứng từ xa nhìn lại, bình tĩnh để người nọ đi vào phòng nhị phu nhân.

Như Ý cảm thấy hết sức tò mò, rốt cuộc người này là ai, sốt ruột tìm nhị phu nhân thế vì ý đồ gì.

Cô lập tức nhảy lên, bay vọt vào trong sân nhà nhị phu nhân, ẩn mình vào một góc khuất nghe lén động tĩnh trong phòng bà ta.

Như Ý cẩn thận chấm nước bọt vào miếng giấy dán tưởng trên đầu giường ngủ của nhị phu nhân, vạch ra một cái lỗ, cẩn thận quan sát mỗi một hành vi cử chỉ của người bên trong phòng, cô muốn nhìn gương mặt của kẻ mặc áo đen nhưng tiếc là hắn quay lưng lại với cô.

"Sao huynh lại qua đây bây giờ?" Nhị phu nhân dè dặt, lo lắng cất tiếng hỏi.

"Sư muội, tình hình khẩn cấp, đại phu nhân đã điều tra những chuyện xảy ra trong gia đình bà ta rồi, chỉ e là..." Giọng nói đầy từ tính của hắn ta nhuốm vẻ thê lương.

Như Ý thấy nhị phu chau mày, nhưng rồi lại nở nụ cười đầy ẩn ý ngay tức khắc, bà ta thì thầm vào tai hắn vài câu.

Không ngờ hắn ta lại bật cười ha hả, quay người sang hướng Như Ý, Như Ý còn đang vui mừng, nhưng sau khi nhìn thẳng vào khuôn mặt của hắn ta mới phát hiện người này rất cảnh giác, hắn vẫn chưa tháo mạng che mặt xuống.

"Sư muội, chiêu này của muội thật hiểm độc, nhưng ta e là đến lúc đó Ngữ Yên không chịu nổi..."

Ngữ Yên? Như Ý nhớ đến tên của đại phu nhân, sao người này cũng biết? Nghe có vẻ hắn vẫn còn chút tình cảm với đại phu nhân.

"Sư huynh, bà ta không nên nếm thử nỗi khổ năm ấy của muội ư? Hơn nữa nếu làm thế, không phải huynh sẽ dễ dàng chiếm được trái tim của cô ta hơn à?" Nhị phu nhân nở nụ cười tuyệt vọng, rồi lại tiếp tục nhìn hắn ta với gương mặt nịnh nọt.

"Vậy được rồi, nhưng đừng làm tổn thương cô ấy! Việc này, ta thấy thế lực của Ngữ Yên cũng không nhỏ đâu, muội phải tự mình cẩn thạn, tên Vệ quốc công đó chỉ biết tự cho mình là đúng, ta lại chỉ có thể nén giận trong lòng!" Hắn ta bực bội, cũng không biết có phải tại vì đại phu nhân và vợ của Vệ quốc công hay không.

"Ồ, món này của cô đẹp ghê..."

Như Ý nghe có tiếng bước chân loạt xoạt và giọng nói trêu đùa của nha hoàn vang lên, bèn lập tức cảnh giác, nhưng vừa lùi chân lại đã đụng phải nhánh cây bên cạnh.

"Ai đó?" Người trong phòng giật mình.

Như Ý lập tức bay lên cao, nhưng không ngờ người đó cũng bay theo sau cô.

Như Ý cũng không quan tâm đến động tĩnh sau lưng, hiện giờ cô chỉ muốn tập trung tinh thần, bình tĩnh phân tích vấn đề, phải biết rằng cô rành rẽ Vệ phủ hơn gã đàn ông mặc áo đen này nhiều, lại thêm việc cô cảm thấy mình vẫn chưa phát huy hết toàn bộ võ công.

"Đứng im!" Hắn ta chỉ lo đuổi theo Như Ý, hoàn toàn không để ý đến việc Như Ý đang rẽ đường vòng với mình.

Như Ý thấy mình cách hắn ta càng lúc càng xa mới nở nụ cười kỳ dị, cây phi châm bay ra, cô nhân lúc hắn ta không chú ý bèn mau chân nhảy vọt, rồi biếnt mất không còn thấy tăm tích đâu nữa.

"Sao cháu lại đến đây?" Như Ý nhảy vào một căn phòng.

"Cháu bị kẻ khác bám đuôi, muốn tìm một bộ đồ để thay!" Như Ý thở dốc nhờ vả dì, cô cũng không biết sao mình lại chắc chắc dì Mộng sẽ giúp cô.

Dì Mộng bất đắc dĩ lắc đầu, rồi vòng phòng tìm kiếm."Sao cô hoang mang thế?" Cô gái nọ thấy Như Ý thở dốc, cứ nghĩ Như Ý chạy đến đây, cũng cảm thấy hơi lo lắng hỏi.

Như Ý chậm rãi trở nên bình tĩnh lại, áy náy nhìn cô ta: "Phải làm phiền cô, ta cũng thấy ngại lắm, hiện giờ còn chưa nói cho cô biết được, hơn cô biết càng ít thì lại càng tốt cho bản thân cô!"

Như Ý nói không sai, trước đây cô đã từng khám sức khỏe cho người con gái này, căn bệnh của cô ấy là do vất vả lâu ngày, cộng thêm u uất mà ra, bởi vậy lúc đó cô mới kê thuốc cho cô ấy, dặn cô ấy phải cố gắng nghỉ ngơi cho lại sức, có mối oán hận nào cũng đợi lúc hết bệnh rồi tính tiếp cũng chưa muộn.

Cô ấy nghe Như Ý nó thế, cứ ngỡ Như Ý không muốn nói cho mình nghe, cũng không hỏi nhiều thêm nữa, chỉ quay đầu nhìn dì Mộng cầm bộ đồ ra.

"Trông thế nào?" Như Ý mặc đồ lên, quay một vòng, hỏi người bên cạnh.

Cô quay người qua, nhưng lại thấy vẻ mặt của hai người họ hơi kỳ lạ: "Sao thế?" Như Ý không hiểu nổi sao hai người họ lại nhìn mình như thế.

Dì Mộng chỉ lắc đầu, im lặng quay mặt sang chỗ khác, nhưng cô gái nọ vẫn còn đang nhìn mình đắm đuối.

"Sao thế?" Như Ý hỏi, chuyện gì thế này, lẽ nào bộ đồ trên người mình có dính líu đến câu chuyện xưa cũ nào à.

"Có phải ta không nên mặc bộ đồ này không?" Như Ý dè dặt nhìn người con gái ấy, cô thật sự không muốn vì bộ đồ này mà khiến cho cô ấy nghĩ chuyện đến chuyện khác, nếu là thế, chỉ sợ không còn thuốc nào có thể cứu chữa bệnh của cô ấy nữa, nghĩ đến đây Như Ý bèn trở tay muốn cởi ra.

"Không có gì đâu, đừng cởi!" Dì Mộng nhanh chóng giữ tay cô lại, lắc đầu nói.

Như Ý thấy hai người bọn họ đã bình thường trở lại, bản thân cô cũng đang cần nên tất nhiên sẽ không cởi ra, nhanh nhảu mặc đồ đàng hoàng rồi rời đi.

"Tiểu thư? Đúng là cô ấy rồi." Dì Mộng nhìn bóng lưng Như Ý, quay sang nói với cô gái bên cạnh.

Cô ta cắt ngang lời dì Mộng, mỉm cười: "Thế cũng tốt!"

Ánh trời chiều soi sáng nụ cười đầy ẩn ý trên gương mặt người con gái ấy, tỏa ra những tia hy vọng pha lẫn với sự tỉnh táo sau khi tỉnh cơn say.

"Tiểu thư, rồi mọi chuyện sẽ trở nên tốt đẹp thôi." Dì Mộng nhìn nụ cười của cô ấy mà thấy đau lòng.

"Tiểu Thúy, cô đang làm gì thế?" Vừa vào cửa, Như Ý đã nhìn thấy bộ dụng cụ thêu thùa trên tay Tiểu Thúy, cô chưa từng nhìn thấy món đồ ấy bao giờ, quan trọng nhất là nó vẫn chưa ra hình dạng gì."À!" Tiểu Thúy thấy Như Ý đi vào, nụ cười thỏa mãn nhanh chóng bị thay thế thành vẻ hoang mang, cô ta dọn dẹp hết những thứ đồ trên tay, rồi cười cười nhìn Như Ý: "Không có gì, học hỏi mấy cái linh tinh ấy mà, thêu cái nào cũng không giống."

Như Ý nghi ngờ nhìn Tiểu Thúy, trong ấn tượng của cô, Tiểu Thúy là một người rất giỏi giang, chắc hẳn cô ta đã từng học may vá thêu thùa: "Có thật là cô không làm chuyện bí mật gì không? Nói thật đi?"" Như Ý nhìn thẳng vào mặt Tiểu Thúy, rồi nói đùa.

"Phải đó, phải đó, trước đây học mấy thứ mà ai cũng biết làm, lần này hơi khác biệt!" Lời này của Tiểu Thúy là thật, bởi vậy Như Ý không nhìn ra vấn đề gì, mới phớt lờ sự lạ thường của Tiểu Thúy.

"Vậy được rồi, lúc nào học xong rồi thì dạy ta với, ta còn nhiều thứ không biết lắm!" Như Ý nói bừa.

Bởi vì Tiểu Thúy thấy lo sợ nên cũng để ý đến bộ đồ Như Ý không giống hồi nãy.

Như Ý nói chuyện phiếm vài câu với Tiểu Thúy mới sực nhớ đến bộ đồ trên người mình, ánh mắt khi nãy của dì Mộng làm cô thấy kỳ lạ, bởi vậy đến bộ đồ này cũng cảm thấy kỳ lạ nốt, chỉ muốn nhanh chóng thay nó ra.

Tiểu Thúy thấy Như Ý không hỏi nữa thì mới bình tĩnh trở lại, vẻ mặt trở nên ôn hòa, pha lẫn đôi nét hạnh phúc, bàn tay nhẹ nhàng xoa bụng mình, nụ cười ngọt ngào nở rộ trên khuôn mặt.

"Cô nói gì? Cô mang thai à?" Danh Triết ngạc nhiên nhìn cô gái bẽn lẽn trước mặt mình chằm chằm.

Tiểu Thúy lại nghiêm túc gật đầu lần nữa, rồi mới nở nụ cười hạnh phúc nhìn Danh Triết: "Chàng không vui sao?" Tiểu Thúy hỏi, giọng nói của cô ta có vẻ trẻ con.

Danh Triết hơi đau đầu, nhưng không muốn bộc lộ ra ngoài, hắn thật không thể ngờ rằng chỉ mới làm có một lần thôi mà đã khiến cô ta mang bầu: "Sao lại thế? Đó là con của ta, sao ta lại không vui cho được!" Danh Triết nở nụ cười, nhưng nụ cười của hắn lại rất giả dối.

Mà vào giây phút này, Tiểu Thúy còn đang ngất ngây trong hạnh phúc, mới không phát hiện ra nụ cười gượng gạo của Danh Triết, nghe hắn ta trả lời như vậy, cô đã vui vẻ khôn cùng.

"Vậy mình đặt tên cho con trước đi, ta rất mong chờ ngày đứa trẻ này chào đời." Tiểu Thúy càng nói, sắc mặt Danh Triết càng sa sầm đi, hắn ta không biết sao mình lại đụng trúng chuyện như vậy.

Kết quả Tiểu Thúy lại hoàn toàn không có ý muốn ngừng lời, cô ta càng nói nhiều hơn nữa.

"Nghe này, Tiểu Thúy, hiện giờ ta có một việc vô cùng quan trọng phải làm, thôi thì cô nói cho ta biết manh mối trước đi đã, chứ bằng không ta cũng không biết mình có thể chờ đến ngày đứa trẻ ra đời hay không, cô hiểu chứ?" Danh Triết giữ chặt người Tiểu Thúy, để cô ta nhìn thẳng vào mắt mình, rồi nghiêm túc nói.

Tiểu Thúy thấy hắn nghiêm túc đến vậy, nụ cười hạnh phúc hoàn toàn tắt ngúm, ngẩn ngơ đứng đấy.

Danh Triết thấy gương mặt đờ đẫn của Tiểu Thúy bèn không đành lòng: "Thôi vậy, cứ coi như ta chưa từng nói gì, ta sẽ tự mình nghĩ cách khác."

Vừa dứt lời, Danh Triết bèn ủ rũ cúi đầu xoa thái dương, tựa như bản thân mình đã vướng phải chuyện gì lớn lắm vậy.

Tiểu Thúy đau lòng kéo tay Danh Triết: "Ta sẽ đi theo dõi Như Ý ngay, ta vẫn thường thấy cô ấy rất bí ẩn!" Tiểu Thúy vì yêu mà ngu ngơ, đánh mất cả lý trí, chỉ một câu nói, một vẻ mặt của Danh Triết thôi cũng đủ cho cô ta lên núi đao, xuống biển lửa.

"Cảm ơn cô, Tiểu Thúy, đợi khi nào giải quyết xong việc này thì chúng ta sẽ sinh thật nhiều con!" Danh Triết ôm Tiểu Thúy vào lòng, thủ thỉ bên tai cô ta.

Sắc mặt Tiểu Thúy đỏ bừng lên như hoa đào ngay tức khắc, cảm giác thỏa mãn chiếm cứ khắp đầu óc.

"Được rồi, Tiểu Thúy, cô về sớm một chút, bằng không lát nữa bị phát hiện ra thì không hay đâu, nếu Như Ý không thể giúp ích cho chúng ta, cô cứ..." Danh Triết ra dấu giết người, vẻ tàn nhẫn bừng lên trong mắt hắn.

Tiểu Thúy nhìn thấy thế, người cô ta run rẩy: "Cô ấy, cô ấy đối xử với ta rất tốt, chúng ta có thể không đối xử với cô ấy như vậy không..." Tiểu Thúy nói, cô ta không nỡ xuống tay.

Danh Triết đau đầu vuốt ve mái tóc Tiểu Thúy, buồn bã nói: "Nếu cô ta không chết thì người chết sẽ là chúng ta, còn có cả đứa bé trong bụng cô nữa!"

Danh Triết thấy Tiểu Thúy giật mình khi nghe mình nói thế bèn rất hài lòng, hắn ta biết mình đã đạt được mục đích rồi.

"Bốp, bốp, bốp!" Không ngờ Danh Triết công tử lại biết cách lừa gạt người khác như vậy!" Nhị phu nhân đi ra từ sau lùm cây, giở giọng châm chọc, nụ cười của bà ta khiến hai người họ sợ hãi vô cùng.

Chương 285: Phụ nữ khi yêu rất đáng sợ

Sắc mặt Danh Triết có hơi thay đổi, nhưng khi hắn nhìn qua nhị phu nhân thì sắc mặt đã khôi phục lại vẻ như cũ: “So với bà thì vẫn còn kém xa, đừng tưởng ta không biết, là bà đã thủ thỉ to nhỏ bao nhiêu bên gối của Vệ Quốc công!”

Hai người cứ như vậy mà đỏ mặt tía tai, nhưng ngũ phu nhân ở bên cạnh lại chạy ra, rồi kéo kéo và lắc đầu với Danh Triết.

Lúc này Danh Triết mới biết đến sự có mặt của ngũ phu nhân, hắn ôm lấy ngũ phu nhân rồi cất giọng có chút sợ sệt: “Nàng đừng tin những lời mà ta nói với Tiểu Thuý lúc nãy, ta cũng chỉ là bất đắc dĩ mà thôi, trong lòng ta chỉ có nàng!” Hắn sợ năm đó chính vì sự tức giận của hai người nên mới đi tới bước đường ngày hôm nay.

Ngũ phu nhân vỗ vỗ lưng Danh Triết, rồi mỉm cười với vẻ không hề để bụng gì. Cảm nhận được sự an ủi của ngũ phu nhân, lúc này Danh Triết mới an tâm trở lại.

“Vậy thì chúng ta cứ chờ xem tiếp theo Tiểu Thuý sẽ làm gì đi, ta thấy ả ta vô cùng muốn đứa bé đó, nhưng mà Danh Triết à, ngươi cũng nên cẩn thận đi, phụ nữ khi yêu rất đáng sợ đó, nếu mà hận thì lại càng đáng sợ hơn!”

Nhìn thấy hai người họ tình chàng ý thiếp, nhị phu nhân liền lên tiếng nhắc nhở.

“Có khác gì đang nói bà không!” Danh Triết mỉa mai nói, sắc mặt của nhị phu nhân lập tức thay đổi dữ dội.

“Hừ, chúng ta cứ đợi mà xem!” Vừa dứt lời, nhị phu nhân liền hậm hực quay người rời đi.

“Lão gia, lão gia, nô tài bị oan mà!” Một người cố gắng thoát khỏi sự trói buộc của binh sĩ, sau đó xông thẳng tới dưới chân của Vệ quốc công, vừa kéo chân ông ta vừa khóc lóc kêu oan.

“Hừ!” Vệ quốc công hừ lạnh: “Chứng cứ xác đáng, ngươi kêu ta nên tin như thế nào đây, uổng công ta tin tưởng ngươi nhiều năm như vậy, kéo nó xuống, ta không muốn nhìn thấy nó nữa!” Vệ quốc công một chân đá kẻ đó ra, rồi cất giọng dặn dò đầy khinh miệt.

“Lão gia, lão gia, nô tài thật sự bị oan mà, có người vu hại nô tài!” Kẻ đó bị lôi đi, nhưng vẫn mặc sứ giãy dụa.

Danh Triết bước lên trước, nhìn sắc mặt u ám của Vệ quốc công rồi mở giọng an ủi: “Cũng may mà tổn thất lần này không nghiêm trọng, loại nội gián như thế này phải phát hiện kịp thời, tiểu đệ nghĩ chắc chắn không chỉ có một người thôi đâu!”

Nhìn thấy Danh Triết sáp tới, kẻ đó ngay lập tức bị những lời mà Danh Triết nói kích thích tột cùng, hắn muốn vùng vẫy xông lên trước: “Là ngươi? Đúng rồi, là ngươi! Lão gia, là hắn, là hắn vu hại cho nô tài…” Kẻ đó vừa tuôn được một nửa lời tố cáo thê thảm thì liền bị kéo đi.

“Á.” Tiếp đó là một tiếng kêu thảm thiết.

“Bỏ đi, ta còn nghĩ sao việc buôn bán gần đây cứ không được thuận lợi, cũng may mà có đệ kịp thời xử lý cho ta, nếu không…haiz!” Vệ quốc công thở dài.

“Tiểu đệ chỉ làm hết sức mình mà thôi!” Danh Triết cung kính nói, nhưng nơi đáy mắt hắn lại đang ẩn chứa một ý cười đắc ý, còn có chút gian tà.

“Ha ha, sau này mọi chuyện đệ cứ xử lý tốt giúp ta, đừng để ta thất vọng đó!” Vệ quốc công vỗ vỗ tay lên vai Danh Triết, rồi nói một cách vô cùng trịnh trọng.

Sau khi trở về từ chỗ của Vệ quốc công, không biết Danh Triết vui sướng bao nhiêu nữa, xem ra sự cố gắng mấy tháng nay của mình thật là không lãng phí a, chỉ cần cố gắng hơn chút nữa, hắn không tin lần này sẽ không lật đổ được Vệ quốc công, chỉ cần tìm đủ chứng cứ, có lẽ hắn sẽ có thể rửa sạch oan khuất cho Đinh gia.

Hắn luôn nghĩ rằng chuyện của Đinh gia đích thực là do Vệ quốc công làm, hơn nữa nhị phu nhân lại tìm tới nói rõ chân tướng với hắn, nếu không thì hắn cũng thật khó mà tin được.

Bây giờ hắn ta phải nói tin tức này cho ngũ phu nhân để tăng tốc tiến độ, vậy thì tương lai của hai người sẽ không còn xa nữa rồi.

“Tiểu Tịnh, nàng có tin đây là sự thật không? Chúng ta sẽ được sớm ở bên nhau!”

Kể từ lần trước hắn ta và ngũ phu nhân gặp mặt bị nhị phu nhân nhìn thấy thì càng chú ý địa điểm hẹn gặp của bọn họ hơn, lần này, hắn đã len lén đi vào từ hậu viện của ngũ phu nhân, vừa tiến vào thì hắn không thể giấu nổi sự kích động của mình nữa mà tiến đến ôm ngũ phu nhân.”

“Ừm, thiếp biết, thiếp tin chàng cho nên thiếp mới đợi chàng cho đến bây giờ!” Ngũ phu nhân nhìn thấy Danh Triết thì nở nụ cười rạng rỡ, cô ta tin tưởng hắn cho nên mới cam tâm tình nguyện bị lạnh nhạt, cam tâm chịu đựng những lời mỉa mai của nha hoàn, cam tâm chịu đựng những sự cô đơn và nhớ nhung vô tận.

“Chỉ cần chúng ta tăng tốc tiến độ thì chúng ta có thể mãi mãi ở bên cạnh nhau rồi.”

Nhìn ánh mắt phát sáng lấp lánh của Danh Triết khi nói đến những lời này, ngũ phu nhân cảm thấy đây mới chính là hạnh phúc, cô ta phải kề vai sát cánh với hắn.

“Ừm, chúng ta sẽ ở bên nhau, sau này hay là chúng ta ít gặp nhau lại đi, để cho an toàn!” Ngũ phu nhân đột nhiên mở miệng nói, cô ta chỉ cảm thấy gần đây mình cứ như không có tinh thần vậy, nhưng cô ta không muốn để cho Danh Triết lúc này phải lo lắng, cô ta cũng không biết nguyên nhân có phải là do thuốc của nhị phu nhân lần trước hay không, bà ta còn nói phải thêm vài lần nữa mới cho cô ta thuốc giải được.

“Ừm.” Danh Triết cảm thấy Tiểu Tịnh nói cũng có lý, nên cũng không thoái thác nhiều nữa, chỉ cần kiên trì thêm một khoảng thời gian này nữa là họ có thể ở bên nhau dài lâu rồi, cho nên hắn cũng không chú ý gì đến sắc mặt lạ thường của cô.Sau khi gặp Danh Triết xong, ngũ phu nhân nhanh chóng sửa soạn rồi kêu nha hoàn tâm phúc chuẩn bị loại lá trà kia rồi đem đến chỗ của đại phu nhân một chuyến.

Trong phòng của đại phu nhân.

“Tỷ tỷ, lần trước nghe con nha hoàn kia nói tỷ tỷ thích uống loại trà này vô cùng nên lá trà vừa khô là muội liền đem đến cho tỷ!” Ngũ phu nhân nhìn đại phu nhân rồi nhiệt tình lấy trà ra.

“Muội muội thật là có lòng, lúc nãy ta còn nhắc tới trà của muội với Như Ý a, đúng thật là trà của muội làm ta cứ nhớ mãi không quên!” Đại phu nhân cũng nở nụ cười rộng rãi, bà nhìn lá trà với vẻ trông rất thích.

“Như Ý, mau đi lấy dụng cụ pha trà tới đây. Thật là sợ muội chê cười, ta thật sự là không đợi được nữa rồi!” Đại phu nhân thật sự rất mê đắm loại trà này.

Điều này cũng làm cho Như Ý thật sự rất muốn biết tại sao loại trà này lại có tác dụng như vậy.

Bộ dụng cụ pha trà rất nhanh liền được đưa tới, ngũ phu nhân sau đó liền đun sôi nước và rót trà ra một cách vô cùng thuần thục, tất cả đều diễn ra vô cùng tự nhiên, Như Ý nhìn mà vô cùng khâm phục sự đa tài đa nghệ của ngũ phu nhân.

“Được rồi, tỷ tỷ nếm thử xem, xem xem có tiến bộ gì không a!” Ngũ phu nhân đưa ly trà cho đại phu nhân.

Đại phu nhân nhận lấy ly trà rồi không khách khí mà nhấp thử một ngụm.

“Wow! Thật là không tệ nha! Muội muội sao muội không uống? Muội nếm thử trà do mình pha đi, đúng là rất ngon!” Đại phu nhân ngỏ ý mời ngũ phu nhân cùng uống.

Sau đó bà ta lại quay mắt sang nhìn Như Ý, hai người đối mắt nhìn nhau.

“Muội muội à, ta rất thích loại trà này, hay là cho nha hoàn của ta nếm thử một chút đi, nói không chừng nó có thể học được chút tài nghệ thì sao, để cho muội muội khỏi nhọc công nữa, khi nào ta thèm thì nó cũng có thể pha cho ta một bình trà như vậy!”

Ngũ phu nhân cũng thật không ngờ đại phu nhân lại có yêu cầu như vậy, cô ta sững sờ đến nỗi nhất thời quên luôn động tác tay của mình: “Ối!”

Một làn nước đổ vào tay cô ta.

“Muội muội không sao chứ!” Đại phu nhân lo lắng kéo tay của ngũ phu nhân, nhìn thấy bên trên có ửng chút đỏ, khuôn mặt bà ta liền lộ ra một sự đau lòng.

Ngũ phu nhân mỉm cười, cô ta rút tay lại có chút ngượng ngùng: “Không sao đâu, tỷ thấy muội muội đúng là tay chân vụng về mà, mà thôi cũng được, sau này rảnh rỗi cũng có thể dạy cho Như Ý học một chút, sau này có thể thay muội cống hiến sức lực cho tỷ tỷ!”“Nô tỳ không dám, nô tỳ chỉ muốn hiểu thêm về loại trà này mà thôi, nhưng tuyệt đối không dám thay thế ngũ phu nhân đâu!” Như Ý chợt quỳ xuống đất, bộ dạng trông có chút hoảng sợ, cô khấu đầu nhận lỗi.

“Ha ha, con nô tỳ này cũng thật là cảnh giác…” Ngũ phu nhân cười lên một tiếng, cô ta nhìn Như Ý một cái rồi quay sang nhìn đại phu nhân, nói: “Muội muội cũng không có ý đó, muội chỉ muốn tỷ tỷ vui mà thôi! Hay vậy đi, để Như Ý nếm thử, có khi lần sau lại có cơ hội thật đó!”

Vừa dứt lời, ngũ phu nhân liền đưa trà tới, Như Ý liền vội vàng nhận lấy với vẻ mặt thụ sủng nhược kinh, sau đó cô cẩn thận mở nắp ly trà ra.

“Ưm! Ngũ phu nhân, trà này có mùi hương thật không giống như trà bình thường, không biết trà này gọi là gì?” Như Ý giương ánh mắt như một em bé hay hiếu kỳ nhìn ngũ phu nhân.

Ngũ phu nhân chợt cau mày, cô ta nhìn Như Ý với vẻ tiếc nuối rồi nói: “Trước đây ta có cho một nhà sư đi khất thực một chút cơm, sau đó nhà sư đó tặng lại cho ta thứ này, cũng không nói tên gì mà rời đi rồi!”

Đối với câu trả lời của ngũ phu nhân, Như Ý đâu dám ra vẻ dị nghị gì nữa, cô chỉ yên lặng nếm trà. Vị trà này quả nhiên là quá thơm mát, thơm mát đến mức có chút không tự nhiên, cô vốn nghĩ là chỉ được nhấp một miếng, nhưng sau đó cô lại đưa tay áo lên che lại để kiểm tra xem bên trong có gì, quả nhiên phát hiện bên trong vẫn còn có lá trà nổi bồng bềnh, trong lòng Như Ý thầm vui mừng.

Đợi ngũ phu nhân rời khỏi, Như Ý liền cáo lui với đại phu nhân rồi về phòng bắt đầu kiểm tra tỉ mỉ.

Cô luôn cảm thấy loại lá này có chút quen mắt, trong đầu cô lại dấy lên hình ảnh của một loại thực vật, ba chữ ‘Heroin’ đột nhiên xuất hiện trong đầu cô, cô cũng không biết tại sao ba chữ này lại xuất hiện nhưng cô có thể hiểu đại khái từ này có ý nghĩa gì.

Thì ra tác dụng của loại trà này là như vậy, chả trách đại phu nhân lại có một loại cảm giác hưng phấn và cả nghiện ngập như vậy, nhưng tại sao thứ đồ này lại có ở trong tay của ngũ phu nhân chứ? Hơn nữa ngũ phu nhân cũng có uống?

Vậy thì ngũ phu nhân cũng sẽ bị nghiện? Là cô ta tự mình đồng ý lấy thân để thử nghiệm hay là còn có người khác? Nghĩ tới đây đầu óc Như Ý lại chợt loé lên hình ảnh của nhị phu nhân, phải nói rằng bây giờ tất cả mọi cảm giác của Như Ý đều đang chỉ tay vào nhị phu nhân đầu tiên.

Xem ra tối nay cô phải nói chuyện với nhị phu nhân để xem có gì bất thường hay không rồi, cô luôn cảm thấy vị nhị phu nhân này có chút thâm sâu khó lường, tất cả mọi người đều đang mang một vai diễn trong âm mưu của bà ta, họ sẽ diễn xuất theo kịch bản của bà.

Vào ban đêm, nhìn thấy Tiểu Thuý ngủ say rồi Như Ý mới ngồi dậy mặc quần áo vào, cô vốn định sẽ điểm huyệt ngủ cho Tiểu Thuý nhưng không ngờ cô ấy lại ngủ gục rồi đi thẳng vào giấc ngủ luôn.

Như Ý bất lực lắc lắc đầu, nhìn thấy chăn của Tiểu Thuý vẫn chưa đắp kĩ, thế là cô liền mỉm cười đi tới đắp lại chăn cho cô ta rồi quay người ra ngoài.

Trong giây phút Như Ý rời khỏi, Tiểu Thuý chợt mở mắt ra, nhìn thấy vị trí bên cạnh mình trống trơn. Lúc nãy cô có cảm nhận được Như Ý đang tiến gần, vì để không bị phát hiện mình chưa ngủ cô đã quay người qua để tránh sự đụng chạm của Như Ý.

Tiểu Thuý sau đó liền vội vàng đuổi theo, lúc cô ra ngoài cửa mới kinh ngạc vì Như Ý vậy mà lại một mình phi thân đến chỗ của nhị phu nhân rồi.

Tiểu Thuý nhanh chóng chạy theo hướng đó, trên đường đi cô vẫn vô cùng cẩn thận, tuy lúc này mọi người đều đã ngủ say nhưng nếu có một động tĩnh nhỏ nào thôi, vậy thì e rằng không hay rồi.

Như Ý phi thân một cái liền đáp xuống cành cây bên ngoài sân của nhị phu nhân, nhìn thấy ánh đèn mờ mờ yếu ớt bên trong, trong lòng Như Ý thầm hiểu, quả nhiên có chuyện gì đó thật.

Như Ý nhún một cái trên cây rồi liền nhẹ nhàng đáp xuống nóc nhà của nhị phu nhân, sau đó cô nhẹ nhàng dở một tấm ngói ra.

“Ngươi đi đưa lá thư này cho ta, không được phép có bất kì sơ suất, ta không muốn có sai sót nào hết!”

Như Ý nhìn thấy nhị phu nhân như đang rất trịnh trọng đưa một lá thư cho một gã đàn ông, sự nghiêm túc và phức tạp lạ thường trên gương mặt bà ta như đang chỉ rõ đây là một chuyện trọng đại như thế nào.

“Vâng!” Người đó nhận thư rồi quay người rời khỏi.

“Đợi chút, nhớ phải đưa tận tay người đó mới được!” Nhị phu nhân vẫn có chút không yên lòng, khi kẻ đó sắp sửa ra cửa thì bà ta lại lên tiếng dặn dò lần nữa.

Nhìn thấy bộ dạng trịnh trọng đó của bà ta, Như Ý liền lập tức đuổi theo người đàn ông kia, nhưng cô vô cùng cẩn thận, bởi lẽ chỉ nhìn vào cái cách mà gã kia di chuyển thôi cũng đủ biết võ công của hắn không hề yếu rồi.

…...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau