CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 271 - Chương 275

Chương 271: Không thể dừng lại

"Tỷ tỷ, nhìn cái gì hiếm lạ ở nơi đó vậy?" Nhị phu nhân đột ngột xuất hiện ở trong sân của Đại phu nhân, ánh mắt kia mang theo ý cười, mà chuyện Tiểu Nhã chết giống như đã là quá khứ, quá khứ giống như bà ta chưa từng nhớ mình có một đứa con gái như vậy, bởi vì trên mặt của bà ta không tìm thấy bất kỳ một chút sự thương cảm nào, giống như nội đau tê tâm liệt phế trước kia chỉ là biểu hiện giả dối.

Đương nhiên chuyện này chỉ có Như Ý và Đại phu nhân biết, đương nhiên tất cả cũng chỉ có hai người bọn họ cho rằng như vậy.

"Muội muội đã nguyện ý bước vào viện lạc của tỷ tỷ, chỉ là vừa rồi tỷ tỷ đang suy nghĩ xem khi nào thì muội muội mới bằng lòng tha thứ cho mình!" Đại phu nhân giống một người khéo hiểu lòng người cỡ nào, nhẹ nhàng kéo tay Nhị phu nhân qua nói lên chuyện tích tụ trong lòng.

"Tỷ tỷ nói lời này là như thế nào vậy? Muội muội còn sợ tỷ tỷ không chịu tha thứ cho mình đây, lúc trước như vậy là do cảm xúc của muội muội quá mức bất ổn cho nên mới làm như vậy với tỷ tỷ, còn phải xin tỷ tỷ xin đừng trách muội!" Nhị phu nhân cũng rất phối hợp đáp lại.

Đại phu nhân than nhẹ một tiếng: "Tỷ tỷ ta rất có thể hiểu được, người mẹ nào cũng sẽ như vậy cả mà? Nhưng dù sao Tiểu Thảo cũng là a hoàn của ta, bởi vì bị mắng liền hạ độc thủ đối với Tiểu Nhã thật sự là không nên!" Đại phu nhân vừa nói vừa chú ý đến biến hóa trên mặt của Nhị phu nhân.

Chỉ là lần này hai người đều bị thất vọng, Như Ý không thấy được mà Đại phu nhân cũng không chú ý tới, tất cả những chuyện này thật sự đã bị Nhị phu nhân quên lãng.

Cứ như vậy, hai người lại khôi phục được tình cảm tỷ muội nhìn như tình thâm giống như ngày xưa.

Mà Vệ Quốc Công thấy quan hệ của hai người như vậy thì rất là vui vẻ, rất nhanh liền gọi hai người tới bồi tiếp ông ta cùng nhau ăn cơm buổi sáng.

"Lão gia, thiếp thân nghe nói tỷ tỷ có một người biểu ca rất là tài giỏi, nếu không chúng ta gọi người đó tới giúp đỡ lão gia xử lý mấy chuyện trên phương diện làm ăn đi!"

Nhị phu nhân thân mật lôi kéo Vệ Quốc Công ôn nhu đưa ra lời đề nghị, ánh mắt kia ôn nhu như sắp chảy nước.

Hiển nhiên Đại phu nhân cũng không nghĩ tới Nhị phu nhân sẽ đưa ra yêu cầu như vậy nên có chút khó tin, rất hiển nhiên ở trong ý thức của bà ta vẫn cảm thấy Nhị phu nhân nhất định vẫn còn ghi hận mình, nhất định là như thế, nếu không Tiểu Nhã cũng sẽ không ra đi như vậy, cho dù bà ta cũng là người gián tiếp sát hại Tiểu Nhã.

Vệ Quốc Công cũng nhìn Đại phu nhân muốn nhận được câu trả lời từ phía bà ta.

"Lão gia, cái này... Công việc làm ăn của đệ đệ ở nhà cũng khá, chỉ là sợ làm như vậy sẽ ảnh hưởng tới gia nghiệp của Vệ phủ..." Đại phu nhân rất muốn để cho biểu đệ của mình đến đây nhưng lại lo lắng đây sẽ là âm mưu nào đó của Nhị phu nhân, đung đưa trái phải không nói nhìn Vệ Quốc Công.

Nhị phu nhân thấy Đại phu nhân như thế này cười đến một mặt vô hại đánh gãy lời Đại phu nhân: "Tỷ tỷ vẫn luôn luôn khiêm nhường như vậy, tỷ tỷ đã có thể quản lý tài sản của Vệ phủ được tốt như vậy chắc chắn biểu đệ của tỷ ấy cũng sẽ không kém!"

Vệ Quốc Công thấy Nhị phu nhân khó được hòa hợp cùng Đại phu nhân như vậy, còn chủ động yêu cầu để huynh đệ của Đại phu nhân đến giúp đỡ đương nhiên là lòng tràn đầy vui vẻ: "Vậy cũng tốt, gần đây đúng là việc làm ăn có chút bận bịu đang cần thêm nhân thủ, hai tên tiểu tử kia cũng nên rèn luyện một chút rồi, gọi hắn đến đây đi!"

Thế là một câu của Vệ Quốc Công như vậy cũng liền quyết định đi ở của một người, vận mệnh mấy người cũng liên lụy theo như thế này.

Như Ý đứng ở bên cạnh tất nhiên là nhìn thấy lúc Vệ Quốc Công đồng ý Nhị phu nhân lại lộ ra một nụ cười buồn vô cớ.

"Như Ý, ngươi thấy chuyện này thế nào?" Đại phu nhân nhìn Như Ý đang đứng một bên, có chút khẩn trương hỏi.

Lần trước từ khi Như Ý tra ra chuyện của Tiểu Nhã Đại phu nhân càng ngày càng tín nhiệm Như Ý, thậm chí nói là hiện tại có chút ỷ lại.

Như Ý nghĩ nghĩ, kỳ thật cô cũng không biết lần này Nhị phu nhân sẽ lại giở trò gì: "Lấy bất biến ứng vạn biến đi!"

Chỉ có thể làm như thế này, bây giờ mặc dù song phương coi như đều biết đối phương đang hoài nghi nhưng hiện tại Như Ý cũng không thể suy đoán ra Nhị phu nhân làm như vậy sẽ có chỗ tốt gì.

Dù sao nếu như muốn xếp người vào như vậy cũng hẳn là nên xếp người bên cạnh Nhị phu nhân vào, nhưng người bà ta đề cử lại là đệ đệ của Đại phu nhân hiển nhiên sẽ không có gì tốt cho mình.

Nếu như thế này người được lợi hẳn là Đại phu nhân mới đúng, nhưng Như Ý đương nhiên sẽ không nghĩ Nhị phu nhân sẽ tốt bụng như vậy lại nguyện ý giúp Đại phu nhân.Hiện tại Đại phu nhân cũng không tìm được biện pháp tốt hơn, cũng chỉ có thể làm theo Như Ý, gật gật đầu, chỉ là sắc mặt có chút lo nghĩ.

"Ha ha, tỷ tỷ, tỷ tỷ, để xem lần này tỷ sẽ làm như thế nào, lần này ta cũng muốn tỷ cầu ta giống như như năm đó!" Nhị phu nhân cứ nhìn ngọc bội trong tay lầm bẩm một mình như vậy, cười cười, trong mắt tràn đầy hận ý.

Sau đó từ cười lại chậm rãi biến thành khóc lóc không ngừng, như là ruột gan đứt ra từng khúc, để người bên ngoài nghe thấy cũng thống khổ như vậy.

"Triết, đường đi của ta sao lại khổ như vậy, thế nhưng ta không thể dừng lại được!" Nhị phu nhân nén nước mắt, sờ lên ngọc bội nhìn về một nơi xa, đem khí lực của mình tiêu hao hầu như không còn một chút xíu.

Hôm sau, Như Ý đi theo bên người Đại phu nhân cùng Nhị phu nhân cùng nhau đi gặp người biểu đệ trong truyền thuyết kia, Như Ý không thể không nói, nam nhân này nhìn vô cùng tuấn tú lịch sự.

Nhưng nhìn hắn ta Như Ý ẩn ẩn cảm thấy người nam nhân này có chút âm u, u ám? Như Ý chỉ có thể cười thầm trong lòng, xem ra gần đây cô nhìn thấy nhiều chuyện u ám quá rồi.

Tùy ý nhìn về phía Nhị phu nhân, có phải bà ta vừa mới làm cái gì khác lạ hay không, ánh mắt Nhị phu nhân và biểu đệ của Đại phu nhân vừa mới ngắn ngủi chạm nhau, mặc dù chỉ nhìn nhau ngắn ngủi trong một cái chớp mắt nhưng Như Ý vẫn bắt được, chẳng lẽ hai người này quen biết lẫn nhau, đối với ý nghĩ này Như Ý giật nảy mình, đợi nhìn lại một lần nữa lại không có một chút dị thường.

Nhị phu nhân nhìn Đại phu nhân một chút sau đó lập tức đem ánh mắt chuyển tới trên người biểu đệ của Đại phu nhân, cười cười mở miệng: "Tỷ tỷ, muội muội không quấy rầy tỷ đệ hai ngươi ôn chuyện, muội muội xin được cáo lui trước!" Nhị phu nhân dịu dàng cười một tiếng, cúi người lui ra, không có bất kỳ cái gì dị thường.

Đại phu nhân nhìn biểu đệ một chút, cũng không muốn ở đây nói chuyện: "Danh Triết phải không, đi thôi, chúng ta đến đại sảnh ôn chuyện một chút!"

Nam nhân bị gọi tên là Triết ôn tồn lễ độ gật đầu một cái, đi theo Đại phu nhân đi vào, nhưng Như Ý lại nhìn thấy lúc người kia quay người rời đi hắn ta lại cho cô một ánh mắt quỷ dị như vậy.

Như Ý có một linh tính đối với ánh mắt như thế này nhưng cô vẫn tỏ ra bình tĩnh, trong lòng cũng rất rõ ràng, chỉ cần có liên quan đến Nhị phu nhân và Đại phu nhân có lẽ cũng sẽ là một mối nguy hiểm.

Hai người cùng nhau tâm sự việc nhà, tâm sự việc làm ăn trong nhà như thế nào, con đường làm quan thế nào.

Mỗi lần Đại phu nhân nghe thấy Triết nhắc đến trong nhà trong mắt kiểu gì cũng sẽ toát ra một loại cảm xúc rất đặc biệt, một loại cảm xúc mà Như Ý không nhìn ra được, toàn bộ cuộc trò chuyện Đại phu nhân nói rất ít, đại đa số đều là đang nghe Triết nói, giống như tính tình của bà ta vẫn luôn yên tĩnh như vậy."Tỷ, thương nghiệp của Vệ quốc phủ này lớn như thế nào vậy?" Sau khi Danh Triết nói rất nhiều đột nhiên lời nói lại xoay chuyển, nói ra câu này.

Đại phu nhân vừa rồi vẫn còn chìm trong suy nghĩ của mình đột nhiên tỉnh táo lại, có chút nghi hoặc nhìn Danh Triết giống như vấn đề này của hắn ta có vẻ hơi ý đồ.

Danh Triết bị Đại phu nhân đột nhiên dùng ánh mắt này nhìn mình cũng thực sự cảm thấy phía sau lưng có chút ý lạnh, vội vàng khoát tay cười cười, che đi khó xử của mình: "Tỷ tỷ, tiểu đệ hới quá phận, nhưng tiểu đệ chỉ là thuận miệng hỏi một chút, dù sao sau này muốn giúp đỡ tỷ phu thì cũng cần hiểu rõ một chút!" Hắn ta cũng ý thức được vừa rồi mình hỏi vấn đề kia đã phạm vào chuyện tối kỵ trong làm ăn, trong lòng hắn ta thầm mắng mình một câu nóng vội.

Nghe xong giải thích như vậy, Đại phu nhân nhẹ nhàng thở ra, ngẩng đầu nhìn biểu đệ, dặn dò: "Ở Vệ phủ này không thể so với trong nhà, vạn sự phải vô cùng cẩn thận, chớ tin vào lời nịnh bợ của tiểu nhân, lão gia tín nhiệm đệ nên mới giao việc làm ăn cho đệ, đệ chớ có vì chuyện gì mà để lão gia và ta thất vọng!"

Như Ý đột nhiên cảm thấy lời nói này của Đại phu nhân quá có vận ý, nói ra thậm chí có hiệu quả răn đe trước, chỉ là cũng không biết cái Danh Triết này có phải người bình thường hay không mà thôi.

Danh Triết dường như cảm giác được ánh mắt của Như Ý liền ngẩng đầu một cái cùng Như Ý chạm mắt giữa không trung, Như Ý liền vội vàng cúi đầu.

"Ha ha, tỷ tỷ, a hoàn này của tỷ quả thực là vô cùng đáng yêu, tỷ ban cho tiểu đệ có được không." Danh Triết tự cho là một câu nói bình thường nhưng lại làm cho Như Ý và Đại phu nhân giật mình.

Đại phu nhân nhìn như trấn định mở miệng: "Ta cũng cực kỳ thích nàng, làm việc có chút hợp ý ta, đầu năm nay muốn tìm một a hoàn trung thành lại còn hợp ý mình thật đúng là không dễ dàng, đệ ấy à, vẫn là giống như ở nhà thích đoạt đồ cùng ta, như vậy đi, ta sẽ đưa một a hoàn khác ta thích phái qua hầu hạ đệ." Đại phu nhân có ý muốn giữ lại Như Ý.

Danh Triết nghe Đại phu nhân nói như vậy cũng không thèm để ý, lại quay đầu nhìn sang phía Như Ý: "Ngươi có nguyện ý hầu hạ bản công tử hay không?"

Như Ý giả bộ như rất chấn kinh, phịch một tiếng người đã quỳ trên mặt đất: "Đa tạ công tử nâng đỡ, nô tỳ nghe theo Đại phu nhân làm chủ."

"Ha ha, tỷ tỷ, tỷ đi đâu lại tìm được một bảo bối như vậy, được, nhìn chủ tớ hai người liên tâm như thế, tỷ tỷ vẫn là an bài cho ta một người khác đi, cũng là người tỷ tỷ thích vậy thì nhất định sẽ không kém."

Danh Triết vừa nói như vậy, Đại phu nhân và Như Ý nhìn nhau dường như đều nhẹ nhàng thở ra.

Đợi đem vị gọi là Triết kia an bài thỏa đáng, Như Ý mới trở lại bên người Đại phu nhân.

Đại phu nhân uống một ngụm trà, trà kia đã có chút hơi lạnh, xem ra Đại phu nhân ngồi đây đã lâu.

Như Ý vội vàng vào nhà đem đổi trà khác cho Đại phu nhân, nào biết Đại phu nhân giống như là biết trước hành động của Như Ý giương mắt khoát khoát tay ý tứ không cần.

"Như Ý à, vừa rồi ngươi cũng nhìn thấy biểu đệ của ta, ngươi thấy thế nào?" Đại phu nhân khuấy động chén trà trên tay, rất là tùy ý hỏi.

Đối với việc Đại phu nhân đột nhiên thâm trầm, Như Ý không dám ngông cuồng phỏng đoán, chỉ có thể kính cẩn mở miệng: "Triết công tử nhìn rất khôn khéo tài giỏi, tin tưởng có thể bài ưu giải nạn giúp lão gia."

"Bịch!" Đại phu nhân đột nhiên đem cái chén trong tay đập lên trên bàn: "Như Ý, ngươi cũng không phải ngày đầu tiên đi theo ta, chẳng lẽ cần dùng lời như vậy nịnh bợ ta hay sao? Đừng tưởng rằng ta không biết ngươi khôn khéo."

"Xin Đại phu nhân thứ tội!" Như Ý lập tức quỳ xuống, đối với việc hôm nay Đại phu nhân khác thường Như Ý cũng không dám có nhiều lỗ mãng, nói chuyện rất cẩn thận.

"Thôi, đứng lên đi!" Đại phu nhân thở dài, có chút bất đắc dĩ nhìn Như Ý một cái: "Ngươi cũng biết khi ngồi ở vị trí này thật ra ta vô cùng không dễ dàng để nghe được lời nói thật, ta thích ngươi khôn khéo, ta càng ưa thích ngươi khôn khéo làm việc cho ta, ngươi cũng biết không phải ta muốn tranh đoạt cái gì mà là Nhị phu nhân luôn luôn bức bách, cũng trách năm đó ta đã làm ra chuyện như vậy" Đại phu nhân lại giống như chỉ nhắc đến như vậy chứ không hề nói rõ chuyện năm đó là như thế nào, rất nhanh bà ta đã đi sang một chủ đề khác: "Thôi, về sau ngươi nói chuyện có cái gì thì nói cái đó, không cần bởi vì Danh Triết là biểu đệ của ta mà cho rằng ta bênh vực hắn ta, vừa rồi hắn ta nói ra lời kia không giống như hắn ta bình thường luôn vô cùng cẩn thận, cho nên ta cũng không biết lần này hắn ta tiến vào Vệ phủ là tốt hay là xấu, đến lúc đó liền an bài tiểu Thúy đi hầu hạ hắn ta, về sau ngươi có thể từ chỗ tiểu Thúy biết được nhất cử nhất động của hắn ta, sau đó nói cho ta!"

Chương 272: Triết công tử

Như Ý không thể không nhìn Đại phu nhân với một con mắt khác, bà ta vẫn luôn ở một vị trí xem xét mọi chuyện, sau đó đem người có thể dùng bên cạnh mình khiến cho người đó cam tâm tình nguyện bị bà ta sử dụng, giống như chuyện của Tiểu Nhã lần trước cũng là như vậy.

"Vâng, nô tỳ tuân mệnh!"

Đại phu nhân thấy Như Ý đáp ứng liền thu hồi lại khí thế có chút hung hãn bức người vừa rồi, ánh mắt rất là ôn nhu nhìn Như Ý, thận trọng như vậy khiến Như Ý có một loại cảm giác Đại phu nhân đem hi vọng ép trên người mình.

"Như Ý, tiểu Thúy không nỡ bỏ ngươi đâu!" Dọn dẹp đệm giường quần áo, tiểu Thúy giống như là sắp đứng trước sinh ly tử biệt, lôi kéo Như Ý đang bận rộn, nước mắt rưng rưng.

Như Ý ngẩng đầu lên nhìn tiểu Thúy một cái cũng không nói gì tiếp tục công việc trên tay, tuyệt không vì chuyện gì mà thay đổi.

Thấy thái độ Như Ý như vậy, tiểu Thúy bày ra vẻ mặt thương tâm lôi kéo tay Như Ý không ngừng lắc lư: "Như Ý à, ngươi không thể không cần tiểu Thúy, có phải là ngươi cảm thấy tiểu Thúy quá ồn ào cho nên mới để Đại phu nhân đem tiểu Thúy điều đi hay không, hu hu, Như Ý à sau này tiểu Thúy sẽ không ầm ĩ như vậy nữa có được hay không!" Tiểu Thúy nói vô cùng thương tâm.

"Vậy bây giờ ngươi đang làm cái gì?" Như Ý bình thường vốn không mở miệng, lúc mở miệng đều là một tiếng thốt lên kinh người, giống như hiện tại lời này trực tiếp đem tiểu Thúy đánh cho choáng váng, lời tiểu Thúy sắp nói ra lập tức lại nuốt xuống.

Như Ý thấy tiểu Thúy như thế này, mặt mày khẽ cong, cười nói: "Nha đầu ngốc, làm sao ta có thể như thế được chứ?" Làm sao ta có thể quên ngươi làm bạn với ta thời gian qua, trong lòng Như Ý tăng thêm chút phiến tình, nhưng cô vốn yên tĩnh lạnh nhạt nên không nói ra lời này.

"Vậy là tốt rồi!" Tiểu Thúy thấy Như Ý cười giải thích cho mình, cái này đã rất khó được, mặt mày lập tức hớn hở.

Đột nhiên cô ta lại nghĩ tới cái gì ngẩng đầu có chút nghiêm túc nhìn Như Ý: "Như Ý, ngươi là đứng về phía Đại phu nhân bên này à?"

Nghe xong lời tiểu Thúy, lại nhìn vẻ mặt kia, thân thể Như Ý chấn động, vẻ mặt cô biểu lộ vẫn luôn nghĩ tới vấn đề này, thậm chí còn chưa kịp suy nghĩ về những hành vi bình thường của tiểu Thúy, kỳ thật tiểu Thúy đã sớm trưởng thành rồi, tính cách cô như thế này không hề hướng về bất kỳ một phu nhân nào, cho nên cô không nhận sủng ái của bất luận người nào nhưng cũng không đắc tội bất luận kẻ nào.

"Tiểu Thúy, ngươi là người thông minh biết che giấu tài năng của mình, ngươi tự nhiên nhìn sẽ hiểu rõ!" Như Ý thở dài, trong lòng có chút buồn vô cớ.

"Ai nha, khiến cho ta cảm thấy giống như sinh ly tử biệt vậy, Như Ý ngươi nhất định phải nhớ ta nha." Tiểu Thúy nhất thời không chịu được bầu không khí như thế này, ngượng ngùng mở miệng, mà vấn đề kia ngược lại là bị cô pha trò bỏ qua.

Kỳ thật sao tiểu Thúy lại không rõ ràng chứ, ở chỗ như thế này bao lâu cũng nên học được cách sinh tồn như thế nào, bất kể là vì chính mình hay là vì người khác, về phần chuyến đi lần này của mình Đại phu nhân cũng đã tìm cô ta, tin tình báo bên trong cô ta thật sự cũng có chút hiếu kỳ.

"Ngươi chính là tiểu Thúy?" Danh Triết ngồi ở trên chỗ ngồi của mình nhìn tiểu nha đầu trước mắt, người biểu tỷ muốn giới thiệu cùng với tưởng tượng của hắn ta hoàn toàn không ăn khớp nhau, điểm ấy ngược lại nằm ngoài sự dự liệu của hắn ta.

Tiểu Thúy cung kính đứng ở phía dưới, rất chân thành trả lời: "Vâng, nô tỳ tham kiến Danh Triết công tử."

"Ừ!" Danh Triết nghe được tiểu Thúy trả lời cũng không gọi cô ta đứng dậy, chỉ từ vị trí bên trên đứng dậy đi đến trước mặt của cô ta nâng khuôn mặt nhỏ của tiểu Thúy lên, cười cười: "Ta không phải một người câu nệ, ngươi cũng không cần quá để ý, lúc không có ai ngươi thậm chí có thể chơi đùa cùng với ta." Nói xong còn nở một nụ cười giết chết người không đền mạng kia.

Cứ từng chút như vậy trái tim của tiểu Thúy run lên, bị cô ta bốc lên đầu, trong mắt kia tràn đầy hình bóng của hắn ta, mười sáu tuổi ở thời khắc này cô ta đã động tâm.

Danh Triết thấy ánh mắt tiểu Thúy như vậy trong lòng một trận hài lòng, xem ra nàng nói với mình không sai, dùng loại phương pháp này khả năng làm việc sẽ bớt được nhiều.

Nhìn thấy Vệ Quốc Công đối với Danh Triết mà nói thật ra vẫn luôn là nguyện vọng của hắn ta, trước kia chuyện trong nhà ràng buộc, lại thêm khi đó còn không biết mở miệng như thế nào, lúc gặp được nữ nhân kia hắn ta rốt cục thấy được hi vọng, nhưng những thứ này đều không phải là quan trọng nhất, quan trọng nhất trong sinh mệnh của nam nhân không ngoài mấy thứ kia, hắn ta là một nam nhân bình thường đương nhiên cũng không chạy thoát được thế tục.

"Bái kiến Vệ Quốc Công!" Đây là lần đầu tiên hắn ta nhìn thấy Vệ Quốc Công, người được gọi là tỷ phu của mình, đối với người tỷ tỷ này của mình hắn ta cũng rất là thích, lúc trước kia tư sắc cũng là nổi tiếng ở toàn bộ kinh thành, lúc tuổi nhỏ mình cũng từng động tâm.

Nhưng khi nhìn thấy Vệ Quốc Công hắn ta cũng cảm thấy tỷ tỷ là đáng giá, bá khí mười phần, nhưng lại có đạo làm người nên có, mà tướng mạo kia dùng khí vũ hiên ngang mà nói tuyệt không quá đáng.

"Ha ha, người trong nhà cả mà, đệ có thể gọi ta là tỷ phu ta sẽ rất cao hứng." Vệ Quốc Công lại có khí độ như vậy, đối với gia nhân hay ngoại nhân bình thường cũng đều rất tốt."Vâng, tỷ phu!" Nam nhân ngồi giữa vốn rất sảng khoái, Danh Triết tự nhiên cũng sẽ không nhăn nhó, mà hắn cũng có thể thấy được Vệ Quốc Công cũng không thích người như vậy, nếu như không thích sao có thể để ông ta đem công việc giao cho mình được.

"Tốt, tốt, ta chỉ thích nam nhân sảng khoái như vậy, Ngữ Yên, biểu đệ này của nàng thật sự là không tệ, đã thấy qua, trước tiên ta dẫn đệ đi thăm thú sản nghiệp của Vệ phủ chúng ta một chút trước!"

Lúc Tiểu Thúy chuẩn bị đi theo cùng Danh Triết đi ra lại bị hắn ta dùng một ánh mắt khiến cho dừng bước. Một thứ a hoàn nên học được nhất đó chính là nhìn mặt mà nói chuyện, tiểu Thúy rất rõ ràng ánh mắt của Danh Triết vừa rồi có ý vị như thế nào.

Như Ý thấy tiểu Thúy nhìn thấy ánh mắt kia liền ngẩn người, trên mặt còn lộ ra một vệt màu hồng trái tim xiết chặt lại, mặc dù trong trí nhớ của cô không có tí nào về việc trải qua yêu đương của nữ tử, nhưng cô có thể thấy rõ, cái này cũng không biết là chuyện tốt hay là chuyện xấu.

"Tiểu Thúy, sao vậy?" Như Ý đi qua vỗ vỗ vai tiểu Thúy, ấm giọng hỏi.

"A, ách?" Suy nghĩ trong lòng Tiểu Thúy đang ở trên người Danh Triết, bị Như Ý vỗ như thế bỗng chốc bị giật mình một trận.

"Ôi!" Như Ý thấy tiểu Thúy như vậy chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu, ánh mắt nhìn về phía Danh Triết nhiều thêm một tia phức tạp.

Nhìn Như Ý như thế này tiểu Thúy chột dạ le lưỡi, lôi kéo Như Ý làm nũng nói: "Như Ý, được rồi là ta không đúng, chúng ta vào nhà nói!"

"Như Ý à, ta nói cho ngươi Danh Triết công tử có bao nhiêu ưu tú, mà dáng dấp lại còn ôn tồn lễ độ như vậy, mỗi lần hắn ta nhìn người khác ánh mắt đều ôn nhu như vậy." Vừa vào nhà tiểu Thúy liền bắt đầu thao thao bất tuyệt, nói chuyện chủ đề đều vây quanh Danh Triết.

Như Ý thấy tiểu Thúy đã si mê nhất thời có chút không tiếp thụ được, tình này so với ban đầu cũng quá nhanh rồi.

"Tiểu Thúy, quên chính sự của ngươi rồi sao?" Như Ý đã nghe Đại phu nhân nói đã đi tìm tiểu Thúy cho nên cũng không vòng vèo nói thẳng mục đích cô gọi tiểu Thúy lại.

"Ách, Như Ý, chuyện này cũng chưa được bao lâu, tại sao có thể có cái gì đó được chứ!" Tiểu Thúy ấp úng lắc lắc khăn tay chính là không muốn mở miệng.

Thế nhưng Như Ý khác biệt, cô lý trí, cho dù là tiểu Thúy người mà cô xem như tiểu muội cô cũng vẫn có thể phán đoán thật thật giả giả từ trong lời nói của cô ta, từ ánh mắt tiểu Thúy có chút né tránh Như Ý liền biết tiểu Thúy đang có chuyện giấu diếm.
"Tiểu Thúy, nhìn vào mắt ta, nói cho ta đi, đây là vì muốn tốt cho ngươi!" Như Ý quay người tiểu Thúy lại, vô cùng thận trọng nhìn tiểu Thúy, trong ánh mắt lại có càng nhiều là kỳ vọng, loại ánh mắt này Như Ý chưa từng bộc lộ đối với những người khác.

"Như Ý" tiểu Thúy biết Như Ý rất thông minh, thế nhưng cô ta không biết như thế này là tốt hay không tốt cho Danh Triết, cô ta không muốn Danh Triết không tốt.

"Tiểu Thúy, ngươi là a hoàn, vì sao người kia lại đối với ngươi đặc biệt chứ, hoặc là hắn ta đối với tất cả mọi người đều là như thế!" Đối với tiểu Thúy đã mất đi lý trí, Như Ý chỉ có thể thông qua loại phương pháp này thử xem có thể đưa cô ta ra không.

"Như Ý, ngươi nói cái gì đó? Ta chỉ là một a hoàn, thân phận Danh Triết công tử há lại ta có thể phù hợp, yên tâm đi, ta sẽ không quên nhiệm vụ của mình đâu!" Tiểu Thúy nghe thấy Như Ý nói như vậy trong lòng mặc dù có chút không vui nhưng lại lại không biết nói gì, cô ta xác thực không có gì có thể giấu giếm con mắt Như Ý.

"Vậy là tốt rồi! Được rồi, nói cho ta nghe một chút đi ngươi ở bên kia trôi qua có tốt không!" Như Ý nói sang chuyện khác, thế nhưng là trong lòng của cô lại là đau lòng.

Tiểu Thúy, cô cho rằng ta như vậy là vì để cô hoàn thành nhiệm vụ gì sao? Chỉ là cô không có chú ý tới ánh mắt Danh Triết quỷ dị như vậy sao? Ta chỉ muốn bảo vệ ngươi.

Như Ý ở trong lòng yên lặng mở miệng, thế nhưng cô lại không thể nói với tiểu Thúy cái gì, có lẽ dù cho cô có nói tiểu Thúy cũng sẽ không hiểu. Như vậy cô chỉ có thể tự mình hạ thủ, có lẽ mình gương mặt này có thể phát huy được tác dụng đi.

"Ngươi muốn nhìn lén ta tới khi nào?" Danh Triết đột nhiên mở miệng, quay người lại ở trên cao nhìn xuống nhìn nữ tử trước mắt.

Nữ tử giả bộ như suýt chút nữa đụng vào Danh Triết, sau đó thân thể hướng bên cạnh nhường lối liền sắp đụng phải mặt đất.

"Cẩn thận! Ta như vậy thật sự đã hù dọa ngươi sao?" Danh Triết thấy uổng công vô ích liền đem Như Ý từ dưới đất đỡ lên.

Như Ý giả bộ như thất kinh từ trong ngực Danh Triết gạt ra: "Nô tỳ không phải cố ý, còn chưa làm gì, xin Danh Triết công tử thứ tội!" Như Ý giống con thỏ nhỏ bị kinh sợ, tròng mắt cũng tán loạn bốn phía, không dám nhìn vào người trước mắt.

Danh Triết chẳng những không có tức giận ngược lại còn cười cười, có nhiều thú vị nhìn Như Ý: "Ta rất muốn biết, vì sao mỗi lần ngươi nhìn thấy ta đều né tránh không kịp như vậy, chẳng lẽ ta là lão hổ sao?"

Như Ý vội vàng cúi đầu xuống, người bên ngoài nhìn vào chẳng qua là thấy bởi vì sợ mà cúi đầu xuống, nhưng cặp mắt kia của Như Ý thời khắc đó lại là hiện lên một đạo khôn khéo, con cá mắc câu rồi.

"Nô tỳ không dám, công tử thân phận tôn quý, nô tỳ chỉ là sợ bẩn mắt công tử!" Như Ý từng bước một để con cá chui vào trong lưới của mình, như vậy tấm lưới này của cô liền phải làm rắn chắc một chút mới được.

"Ồ?" Danh Triết nghe xong câu nói này ngược lại có chút hiếu kỳ tướng mạo của Như Ý, lúc này hắn ta mới nhớ ra mỗi lần Như Ý gặp hắn ta đều cúi đầu, còn không biết dáng dấp chân chính của cô như thế nào đây, chẳng lẽ vô cùng xấu sao: "Ngươi đem đầu nâng lên!"

Như Ý nghe xong lập tức quỳ trên mặt đất: "Công tử thứ tội, nô tỳ thật sự không phải là cố ý!" Bộ dạng này, giọng nói này lại kích thích lòng người cỡ nào.

Danh Triết cũng không chậm trễ, trực tiếp đưa tay ra nâng mặt Như Ý lên, gương mặt này nhìn quả thực có chút si mê: "Cái này không phải bẩn mắt đâu, rõ ràng là chiếm tâm trí người khác đấy, gương mặt này vậy mà lại đẹp như thế!" Danh Triết rất cảm thán nói.

Như Ý nghe xong lời tán thưởng này, mặt đều đỏ lên: "Công tử quá khen rồi, mặt mũi nô tỳ có đáng là gì!"

Như Ý khiêm tốn ôn nhã càng làm cho lòng Danh Triết rung động, quả nhiên là nữ tử thông minh, mỹ mạo như vậy nếu muốn thoát ly khỏi cảnh ngộ a hoàn kỳ thật hoàn toàn có thể, chỉ cần cô ta biết tiến một chút thối.

Nhưng Danh Triết biết hiện tại vẫn chưa phải thời điểm, như vậy xem ra hắn phải tăng tốc tiến độ của mình rồi, nghĩ tới đây Danh Triết chỉ nhìn Như Ý một chút liền rời đi.

Như Ý nhìn bóng lưng càng ngày càng xa kia trong mắt tràn đầy trào phúng, tất cả đều nằm trong dự liệu của cô, đương nhiên cô cũng sẽ không cảm thấy Danh Triết nhanh như vậy đã thích mình, phải biết cô gặp phải lần này cũng không phải người huynh vô dụng kia của Đại phu nhân, người này khôn khéo hơn không biết bao nhiêu lần.

Chương 273: Tin tưởng ai

“Như Ý, tôi nói Danh Triết công tử không phải như mọi người nghĩ đâu, cô không biết đó chứ, Danh Triết đã giúp lão gia giải quyết một vấn đề lớn.” Đôi mắt tiểu Thúy sáng rực nhìn Như Ý, nụ cười đó cũng khiến Như Ý cảm thấy ngọt ngào.

Như Ý chỉ nhẹ nhàng cười một tiếng, sau đó nhìn tiểu Thúy mà không nói lời nào.

Tiểu Thúy thấy Như Ý như vậy, cô ta cũng không chịu tha: “Như Ý, cô đây là sao vậy hả, không chịu nói gì hết, tôi đang nói thật đó.” Lời nói của tiểu Thúy lúc này còn mang theo lời thề son sắc.

Thấy tiểu Thúy gấp rồi, Như Ý cũng không tốt mà đả kích tiểu Thúy: “Tôi biết rồi, cô nói là cô nói thật, có phải là do hắn ta tự mình nói với cô không.”

Như Ý vừa nghe lời tiểu Thúy nói là đã biết những lời mà cô ta nói là do Danh Triết nói cho cô ta nghe, phải biết là những chuyện liên quan đến bí mật kinh doanh thì sao có thể tùy tiện nói cho tiểu Thúy được, mà bây giờ tiểu Thúy thật sự hệt như một cô ngốc.

“A, đúng vậy đó.” Tiểu Thúy nghe Như Ý nói vậy, cũng không nói gì thêm, ù ù cạc cạc mà gật đầu.

Thật ra Như Ý đã biết được đôi chút, thậm chí còn biết nhiều hơn cả tiểu Thúy.

Cô vẫn nhớ ngày hôm đó Danh Triết đến tìm mình, nói rằng thích nói chuyện với người thông minh như cô, nói chuyện không có khúc mắc.

Như Ý đương nhiên không vạch mặt hắn ta, chỉ dùng sự yên tĩnh của mình để lẳng lặng lắng nghe Danh Triết nói chuyện.

Dường như Danh Triết cũng rất thích bầu không khí như vậy, cứ tự mình nói chuyện.

“Như Ý à, cô có biết con người vì sao mà sống không? Con người á, cả đời này đều vì một hai người nào đó, vì một chuyện nào đó, dốc hết tất cả sức mình cũng không nuối tiếc. Có khi làm vậy sẽ gây thương tổn đến người thân, bạn bè của mình, thế nhưng vẫn phải đi con đường này.”

Danh Triết đột nhiên lại cảm khái nhưng ngoài mặt thì không có gì, nhưng đại não của Như Ý có thứ gọi là tâm lý học, điều đó khiến cô có thể giải thích được ý nghĩa của những lời nói này.

Hơn nữa lúc đó Danh Triết còn nói một câu như vầy: “Vậy nhị phu nhân là người như thế nào?”

Đối với tên Danh Triết này, hình như hắn ta là một người không có liên quan gì với nhị phu nhân, đáng lẽ hắn ta không nên sinh ra tò mò gì với nhị phu nhân mới đúng. Cho dù lần này công lao đề xuất là của nhị phu nhân, lời này cũng không nên hỏi Như Ý, Như Ý biết Danh Triết công tử đã từng có giao thiệp với nhị phu nhân.

Chỉ là từ đầu đến cuối, Như Ý như một trang giấy trắng tinh khiết, cô cũng không nói gì, không nghĩ gì, cứ im lặng như vậy mà lắng nghe Danh Triết.

“Theo những lời mà ngươi nói, đệ đệ của ta vẫn có tiền đồ, không khiến ta thất vọng nha!” Đại phu nhân nghe Như Ý báo cáo, trên gương mặt lộ ra một nụ cười.

Như Ý đang quỳ ở phía dưới, ngước mắt lên nhìn đại phu nhân: “Vâng!”

“Ha ha, vậy thì tốt, vậy cũng không uổng công ta đã tin tưởng nó!” Cuối cùng đại phu nhân cũng nhẹ nhàng thở ra một hơi, mấy ngày nay đã để cô ta đứng ngồi không yên, đã rất lâu rồi cô ta không ngủ ngon, giờ khắc này cuối cùng cũng có thể buông lỏng được, bây giờ mới cảm thấy mệt mỏi.

“Tin tưởng ai vậy.” Giọng nói của một nam nhân đột nhiên chen vào cuộc nói chuyện của đại phu nhân và Như Ý.

“A? Thật sự là nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo tới liền, đúng lúc đệ vừa tới, lúc nãy ta còn nghe Như Ý khen đệ đây!” Đại phu nhân thấy người vừa tới chính là người đệ đệ mà lúc nãy mình nhắc đến, trên mặt biểu lộ sự vui mừng, vẫy vẫy tay với Danh Triết.

Danh Triết đi vào, mắt nhìn Như Ý, sau đó mới đi về phía đại phu nhân: “Tỷ tỷ khen đệ cái gì đó.”

“Nào có khoa trương gì đâu, đây là do đệ làm chuyện tốt, nếu đã là thật thì khen ngợi có sao đâu?” Thái độ hiện tại của đại phu nhân đối với Danh Triết đã tốt hơn rồi.

Điều này khiến trái tim Danh Triết thấy vui vẻ, hắn ta thấy đây đều là do Như Ý làm ra, ánh mắt kia cũng càng thêm nhiệt tình.

“Đây là điều mà đệ phải làm, ha ha, đây là do tỷ tỷ dẫn dắt tốt.” Trong bắt bọn họ, vị tỷ tỷ này cái gì cũng biết làm, bọn họ đều lấy cô ta là tấm gương để noi theo.

“Ha ha, cái miệng này của đệ thật ngọt, nói ra thì gần đây cũng lâu rồi chưa liên lạc với người trong nhà, nếu không thì đón bọn họ đến đây ở, cũng để bọn họ nhìn xem đệ đã làm được bao nhiêu chuyện tốt.” Đại phu nhân đột nhiên nhớ đến đã lâu rồi không liên lạc với người nhà, bản thân cũng ở trong phủ không có ra ngoài.

“A? Đón người nhà?” Danh Triết không ngờ đến đại phu nhân sẽ nhớ đến người nhà, trong lòng vừa thấy kinh ngạc, hơi luống cuống: “Này, tỷ tỷ không cần đâu!”

Đại phu nhân cũng hơi ngẩn ra, cô ta không nghĩ là Danh Triết sẽ từ chối: “Sao vậy? Đệ không muốn hả?” Nhìn thấy trong mắt Danh Triết có vài tia kỳ quái.“A, tỷ tỷ hiểu lầm rồi, chỉ là gần đây cha và cữu cữu đã đi ra ngoài du ngoạn rồi, có lẽ một thời gian sau mới trở về!” Gương mặt của Danh Triết làm như bình tĩnh, thế nhưng giọng nói vẫn còn hơi run rẩy.

Đại phu nhân nghe xong, trên mặt nở nụ cười: “Không ngờ bọn họ còn nhàn hạ như thế, thôi được rồi, chỉ cần bọn họ vui vẻ là được! Ta cũng hơi mệt mỏi rồi, e là đệ cũng có chuyện gấp, đi xử lý công việc trước đi!” Nói xong cũng đứng dậy chuẩn bị rời đi, Như Ý cũng đi theo đại phu nhân.

Thấy đại phu nhân đã đi khỏi, Danh Triết lau mồ hôi lạnh trên trán, trái tim vừa treo trên cổ họng bây giờ mới buông xuống được, hắn ta còn không muốn biểu tỷ của mình biết.

“Như Ý, đi xử lý công chuyện đi!” Đại phu nhân được Như Ý đỡ về đến phòng thấy bóng dáng Như Ý bận rộn, trong lời nói mang theo mệt mỏi rã rời.

Như Ý xoay người nhìn đại phu nhân, mở miệng nói: “Ý của đại phu nhân là?”

“Ừm, cho người đi dò la tin tức người nhà của ta.”

Trong lòng Như Ý có chút kinh ngạc, có điều cô vẫn có thể hiểu, mặc dù Danh Triết công tử đã nói chuyện hết sức che giấu, nhưng Như Ý vẫn nghe ra được trong đó có vấn đề, huống chi là biểu tỷ của hắn ta. Đại phu nhân cũng không phải là người bình thường, làm sao có thể không chú ý tới được, xem ra Danh Triết vẫn còn giấu diếm chuyện gì đó.

Sau khi rời khỏi chỗ đại phu nhân, Như Ý thật sự cũng không yên lòng. Danh Triết hình như có chút kỳ lạ, sao lại không đồng ý gặp người nhà của mình, còn về phần hắn ta nói đi du ngoạn kia, Như Ý nhớ đến lại không biết Danh Triết đang nói là chỗ nào.

“Ngươi nói chuyện này làm sao bây giờ?”

Như Ý thừa dịp ở đây không có người, thân thể bay đến chỗ ở của Danh Triết, lúc đầu muốn xem Danh Triết này bình thường làm những chuyện gì, không ngờ lại nghe được giọng nói này.

Cô đang suy nghĩ không biết có phải Danh Triết đang nói chuyện với tiểu Thúy không, có điều lập tức có một giọng nói của nữ nhân phá vỡ suy nghĩ của cô.

“Vậy phải xử lý kịp thời.” Nữ nhân vừa mới mở miệng, Như Ý đã nhìn thấy một bóng dáng hiền hòa xuất hiện trong tầm mắt của mình.

“Xử lý như thế nào mới tốt?” Danh Triết bây giờ chẳng khác gì con ruồi không đầu, căn bản tìm không thấy phương hướng.

Chỉ thấy nữ nhân kia lắc đầu, ánh mắt nhìn về phía Danh Triết có chút không biết làm sao: “Ngươi xác định nhị phu nhân có thể giúp ngươi?”

Như Ý sững sờ, lập tức nhận ra âm thanh của nữ nhân kia, hơi ảo nảo, vậy mà lại bị nữ nhân nói như vậy, hơn nữa trước mặt nữ nhân này lại là mình...

Sắc mặt hắn ta có chút khó coi, nhưng lại cố gắng duy trì phong độ của mình: “Ta biết phải xử lý như thế nào, chỉ là muốn xem cách của mọi người có tốt hơn không, nếu đã không có thì ta phải tự mình xử lý thôi.”Nữ nhân cũng không nói gì thêm, xoay người rời khỏi, cũng không có nữa điểm lưu tâm.

Danh Triết nhìn bóng lưng của nữ nhân, muốn nói cái gì đó, nhưng cuối cùng cũng không nói ra.

Như Ý thấy không có gì để nhìn, cô cũng phi thân rời đi, nhưng trong lòng cô đều đang thu thập tin tức vào não, nữ nhân lúc nãy chắc chắn là cô đã từng nhìn thấy, nếu như vậy thì phải có trong trí nhớ của mình.

Cô đem tất cả mọi người nghỉ hết một lượt, cuối cùng tính tới người mà cô đã cứu, người mà mình đã cứu. Đúng rồi, cô hơi hơi nhớ được, cô đã từng cứu một người rơi xuống nước, người kia là ngũ phu nhân. Nghe tiểu Thúy nói đó là người không được sủng ái, bình thường cũng là người không tranh giành tình cảm, tại sao lại xuất hiện ở đây, cô ta quen biết với Danh Triết khi nào.

Chẳng lẽ lúc trước Danh Triết nói vì một hai người, chẳng lẽ trong đó có phải cũng bao gồm cả ngũ phu nhân này không. Hơn nữa rốt cuộc nhị phu nhân đã đồng ý giúp hắn ta chuyện gì, lại để cho tên Danh Triết này đi ngược lại ý nguyện của biểu tỷ.

Như Ý cảm thấy có thật nhiều chuyện đều đánh úp vào người mình, xem ra bây giờ giờ cô nên đi điều tra chuyện mà đại phu nhân muốn điều tra.

“Ngươi nói cái gì?” Như Ý vừa mới nghe được tin tức khó có thể tin được, người nhà của đại phu nhân đã sớm biến mất, sao có thể chứ, sao đại phu nhân lại không biết.

“Những điều nô tài nói đều là thật, không có nữa câu gian dối!” Người kia biết địa vị của Như Ý bên người đại phu nhân, thậm chí hắn ta còn chứng kiến nhị phu nhân lấy lễ vật để tiếp đón Như Ý, đương nhiên hắn ta cũng vô cùng cẩn thận.

“Được rồi, ngươi lui xuống trước đi.” Như Ý bình tĩnh mở miệng, hoàn toàn không có chút khác thường nào, như vậy cũng khiến tên nô tài kia không dám nói thêm điều gì, kiểu người buồn giận đều không lộ ra như vậy luôn khiến bọn hắn sợ nhất.

Như Ý còn đang do dự có nên nói chuyện này cho đại phu nhân hay không, đột nhiên lại có chuyện cắt đứt mạch suy nghĩ.

“Như Ý, Như Ý, có chuyện rồi!” Tiểu Thúy hoảng loạn chạy tới, đến lúc thấy Như Ý đã thở hồng hộc.

Lông mày của Như Ý nhăn chặn lại, có chút khó hiểu nhìn trạng thái hiện tại của tiểu Thúy.

“Có chuyện gì mà lại hoảng như vậy?” Như Ý mở miệng hỏi.

“Là vầy, Danh Triết công tử và nhị phu nhân gặp nhau!” Tiểu Thúy nói như vậy, đột nhiên lại cảm thấy còn chưa đủ, cô ta lại nói thêm một câu: “Ý của tôi là, nhị phu nhân và Danh Triết công tử có gian tình!” Tiểu Thúy còn cẩn thận nhìn quanh bốn phía, xem ra cô ta vẫn có tính cảnh giác.

Như Ý có chút nghi hoặc nhìn tiểu Thúy, dĩ nhiên đối với chuyện mà cô ta nói này có chút không tin tưởng, nếu như chuyện này lại bị cô ta bắt gặp, nhị phu nhân sẽ không bất cẩn như vậy, chắc nên nói là có gan mới đúng.

“Những gì cô nói là thật? Cô xác định mình không hề nhìn nhầm?” Như Ý lại hỏi lần nữa, ánh mắt nhìn tiểu Thúy có chút cứng rắn.

Tiểu Thúy cảm thấy nói như vậy vẫn không thể để người khác tin tưởng được, lôi kéo Như Ý đi xác nhận: “Tôi dẫn cô đi xem thì biết.”

Như Ý không hề động đậy, chỉ dừng lại trong chốc lát, kéo tay tiểu Thúy đi ra ngoài, nhưng có điều hướng mà cô đi không phải là nơi ở của Danh Triết công tử, mà là chỗ của đại phu nhân, chuyện này có lẽ cần đại phu nhân đưa ra quyết định mới được.

“Đại phu nhân, chuyện chính là như vậy.” Tiểu Thúy trên đường đi tới đây, cảm xúc đã ổn định hơn rất nhiều.

Đại phu nhân cau mày, phật châu trong tay càng chuyển càng nhanh, một lát sau cô ta mới mở miệng hỏi: “Lúc nãy ngươi nhìn thấy như thế nào?”

Sắc mặt tiểu Thúy trong nháy mắt liền thay đổi, sau đó rất thận trọng mà nói: “Lúc nãy nô tỳ mới đi đến bên ngoài cửa, sau đó, sau đó nghe thấy giọng nói của Danh Triết công tử ở bên trong, còn có giọng nói của một nữ nhân, giọng nói kia cực kỳ giống với nhị phu nhân, cho nên nô tỳ, nô tỳ...”

Đại phu nhân nghe thấy như vậy, ánh mắt sắc bén nhìn tiểu Thúy một cái, thấy tiểu Thúy cũng không hề trốn tránh, lúc đó mới tin lời tiểu Thúy. Có điều đối với lời mà tiểu Thúy nói không biết có thật hay không, cô ta đương nhiên cũng có suy đoán.

“Được rồi, ta đã biết rồi, trước hết ngươi cứ lui xuống trước đi!” Đại phu nhân lạnh nhạt mở miệng phân phó.

Tiểu Thúy cảm thấy không thể tin được, vấn đề này cứ như vậy mà xong rồi à: “Đại phu nhân, không đi bắt gian ư?”

Chương 274: Xin đại phu nhân tha tội

Đại phu nhân trừng mắt nhìn tiểu Thúy: “Bây giờ ngươi lui đi, nếu như chuyện này là thật, còn không phải đã xong rồi ư, còn chờ ngươi đi bắt à? Hơn nữa chuyện mà ta đã quyết định mà còn cần ngươi sắp xếp à?” Cô ta nói rất nghiêm khắc, ngay cả Như Ý cũng run lên.

Tiểu Thúy nghe xong lời của đại phu nhân, bỗng chốc bị dọa đến mềm nhũn trên mặt đất: “Nô tỳ không có ý đó, xin đại phu nhân tha tội!”

Đại phu nhân có chút đau đầu, khoát khoát tay, kêu Như Ý qua: “Tiểu Thúy, ngươi đi xuống trước đi!”

Tiểu Thúy nào còn dám ở lại lâu, vẫn là rời đi một cách nhanh chóng.

Nhìn bóng lưng tiểu Thúy thất thố rời đi, Như Ý có chút đau lòng, nhưng cô biết hiện tại vẫn không phải là lúc để đau lòng.

“Như Ý, ngươi cảm thấy ta nên đi bắt gian sao?” Đại phu nhân yếu ớt mở miệng, trong lời nói có loại cảm giác tang thương.

Như Ý cúi đầu nghĩ nghĩ, ngẩng đầu mở miệng rất bình tĩnh: “Nô tỳ cảm thấy không nên!”

Đối với câu trả lời của Như Ý, đại phu nhân cũng khen ngợi cười cười: “Quả nhiên ta không có nhìn lầm, ngươi tỉnh táo thông minh hơn tiểu Thúy rất nhiều, tiểu Thúy này chính là kẻ hay la hét, ngươi biết ta vì sao không đi bắt không?”

Như Ý phối hợp lắc đầu: “Nô tỳ còn xin đại phu nhân chỉ giáo!”

Đại phu nhân đứng dậy, nhìn về hướng Danh Triết: "Muốn bắt còn phải nghĩ xem có bắt được hay không, nếu như có lợi với ta như vậy, nhưng ta cũng không phải là người được lợi, vì nó là biểu đệ của ta, đương nhiên ta không muốn ôm gì trên lưng, nếu như nhị phu nhân muốn đồng quy vu tận, như vậy ta cũng sẽ bị kéo theo..."

Như Ý nghe xong lời phân tích này của đại phu nhân, cô càng bị hấp dẫn, đại phu nhân còn nghĩ chu đáo hơn so với mình.

Đại phu nhân cũng không để ý đến ánh mắt của Như Ý, tiếp tục phân tích: "Nếu như đây không phải là sự thật, thì đó chính là một cái bẫy, một cái bẫy đã đào xong cho ta. Ngươi nói xem, cho dù ở phương diện nào ta cũng không chiếm được ưu thế tuyệt đối, tổng thể thì ta còn gì là một người bất bại nữa."

Không thể không nói đối phương đã dùng kế rất tốt trong chuyện này, khiến Như Ý không thể không bội phục

"Như Ý, ngươi lui xuống trước đi, ta thấy hơi mệt."

Như Ý đương nhiên biết giờ phút này đại phu nhân cũng không phải là mệt mỏi trong người, mà là mệt mỏi trong lòng, bị lừa gạt như vậy, sao cô ta có thể cảm thấy không mệt mỏi được.

Như Ý nhìn đại phu nhân nhắm mắt, lời muốn nói vẫn nén trở về, sự thật cũng đã được vạch trần, nếu như lại nói ra chuyện này nữa, cô sợ là đại phu nhân không chịu nổi.

"Đúng rồi, chuyện liên quan đến người nhà của ta, ngươi nhớ đi tra đi." Mắt đại phu nhân vẫn nhắm, nhưng khi biết Như Ý sắp rời khỏi, mở miệng nói ra.

Thân thể Như Ý chấn động, có chút mất hồn rời khỏi, thật ra cô vẫn thường thấy những chuyện sinh ly tử biệt, nhưng cô vẫn sợ trạng thái của đại phu nhân khi biết được sự thật, vẫn duy trì sự trầm mặc, cô cũng không biết phải làm sao.

Lúc này, có lẽ cô nên đến nơi của Danh Triết công tử để nhận được câu trả lời.

"Tiểu Thúy, ngươi vừa đi đâu vậy? Sao ta gọi mà không nghe ngươi trả lời?" Danh Triết công tử đột nhiên xuất hiện sau lưng tiểu Thúy, giọng nói kia thật sự dọa tiểu Thúy giật mình.

Tiểu Thúy đang cẩn thận từng ly từng tí làm việc, giống như bị dọa cho khúm núm, đầu cũng không dám ngẩng lên, cô ta sợ mình mới mở miệng thì sẽ bị lộ tẩy.

"Ta hỏi người ở đâu? Hôm nay sao vậy? Chẳng những không thích nói chuyện mà lá gan cũng nhỏ như vậy." Danh Triết giả bộ như có lòng tốt mà hỏi, điều này khiến trái tim của tiểu Thúy nhảy tới nhảy lui không ngừng.

"Bẩm công tử, nô tỳ, nô tỳ không có đi đâu, nô tỳ chỉ đi nhà xí." tiểu Thúy có chút hốt hoảng mà lắp bắp nói láo, có điều lời nói dối này cũng quá giả.

"Ha ha, được được được, không đi đâu cả, không cần phải căng thẳng như vậy, ta cũng không nói với biểu tỷ đâu." Danh Triết ngược lại cũng không để ý gì đến lời nói của tiểu Thúy, trực tiếp bước vào nhà.

Lúc tiểu Thúy nhẹ nhàng thở ra, giọng nói kia lại truyền đến từ sau lưng cô ta: "Chuẩn bị nước cho ta đi, ta muốn tắm rửa."Tiểu Thúy thừa nhận lời nói này của hắn ta khiến tiểu Thúy càng chắc chắn hơn, lúc này còn muốn tắm rửa, không xảy ra chuyện gì mới lạ. Những thứ mà lúc nãy cô nghe được đều là sự thật, lúc nãy vì cô ta nghe thấy...trong phút chốc trái tim chịu sự đả kích, cô ta vẫn một lòng muốn tìm ra kẻ tiện nhân kia, không ngờ lại bị đại phu nhân răn dạy, còn nhận được kết quả như vậy, nói ra thì Như Ý cũng sai, nếu không phải là cô thì cũng không trì hoãn thời gian như vậy.

Như Ý đứng ở trên cây nghe thấy rõ ràng, nhìn cũng rõ ràng, trong lòng càng hiểu rõ, không ngờ tên Danh Triết công tử này lại vô sỉ như vậy, có lẽ hắn ta đã biết tiểu Thúy thích hắn ta, nếu không thì sao hắn ta lại như vậy. Lúc nãy tiểu Thúy đã trúng kế của hắn ta, nếu không phải đại phu nhân đủ tỉnh táo, tiểu Thúy cũng sẽ trở thành con cừu non.

Như Ý nghĩ đến chuyện đó thì cũng nhanh chóng rời khỏi, bây giờ cô phải đi thăm dò người gọi là ngũ phu nhân, xem xem có tra được manh mối gì không.

"Cô nương, xin hỏi cô có chuyện gì không?" Như Ý mang theo một ít đồ xuất hiện ở cổng của ngũ phu nhân, lúc này phát hiện ở đây vô cùng quạnh quẽ, gần như không có hơi thở của con người, tính tình ngũ phu nhân vậy mà lại lạnh lùng như vậy, vậy sao lại...

"Vị tỷ tỷ này, nô tỳ trong nội viện của đại phu nhân, tên là Như Ý, mong cô đến thông báo một tiếng." Như Ý biết mặc dù mình cũng không tính là nổi danh, nhưng lần trước ngũ phu nhân cũng có thể nhớ mình, như vậy lần này chắc hẳn cũng sẽ chưa quên.

Quả nhiên, không lâu sau, nha hoàn kia trên mặt đầy ý cười ra dẫn cô vào.

Bước vào sân trong của ngũ phu nhân, Như Ý mới biết cái gì gọi là thanh tâm đạm nhã, mà tướng mạo của ngũ phu nhân cùng với mấy loại hoa cỏ này, có loại cảm giác như tiên nữ rơi xuống trần gian.

"Nói ra thì ta nên đến thăm ngươi mới đúng, không ngờ ngươi lại đến thăm ta rồi!" Ngũ phu nhân cũng không cao cao tại thượng như mấy vị phu nhân kia, ở trong mắt cô ta, dường như không có sự phân chia chủ tớ.

"Nô tỳ tham kiến ngũ phu nhân, đa tạ ngũ phu nhân vẫn nhớ đến nô tỳ, chút đồ lần trước mà nô tỳ làm không thể đem đến cho ngũ phu nhân, hi vọng ngũ phu nhân không trách tội." Như Ý vừa nói vừa đưa bánh bao mà mình tự làm tới.

Ngũ phu nhân nhìn Như Ý một cái, ngửi một chút, gương mặt hài lòng: "Thật là thơm, cực khổ cho ngươi có lòng như vậy, không cần phải câu nệ đâu, ở chỗ ta cũng không có nhiều quy củ như vậy." Ngũ phu nhân rất tự nhiên mở miệng.

Như Ý tinh tế quan sát sắc mặt của ngũ phu nhân, muốn nhìn ra chút giả dối gì đó từ mặt ngũ phu nhân, Như Ý lúc này mới phát hiện hình như mình đã lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, ngũ phu nhân giờ phút này quá thật, thật sự là có chút không chân thật.

"Ha ha, nô tỳ biết chứ, Như Ý thích nhất tính tình này của ngũ phu nhân." Như Ý cũng không khách khí nữa, còn thích ứng với lời nói của ngũ phu nhân.

"Ha ha, khó trách đại phu nhân và nhị phu nhân cũng vừa mắt với ngươi, tính tình này, sao mà không thích được!" Ngũ phu nhân nắm tay mình, vẻ mặt đó cùng với nụ cười đó còn phải khiến hoa cỏ xung quanh kém xa.

"Nếu như đã thích thì thường đến đây tâm sự với ta đi, chỗ ta cũng khó có được người nào đến, luôn không có không khí náo nhiệt." Ngũ phu nhân nói lời này mà cũng không có chút hối hận gì, dường như cô ta rất thích cuộc sống như vậy, chỉ là ngẫu nhiên có người đến thay đổi một chút, cũng sẽ không mang chút bất lợi gì cho cô ta.
Như Ý cũng không khách khí, đây chính là mục đích của cô.

Lúc đầu, Như Ý hẳn nên đứng mới hợp tình hợp lý, có điều ngũ phu nhân nói là mình không thích những nghi thức xã giao này, Như Ý cũng không dám làm trái lời ngũ phu nhân, cũng thuận theo ý của ngũ phu nhân.

"Như Ý, cái tên này thật sự khá hay a? Tên này cũng không giống tên của một nha hoàn." Ngủ phu nhân đưa tay bắt lấy một gốc hoa bên người, rất tùy ý mà hỏi chuyện.

"Đa tạ ngũ phu nhân đã khen ngợi, đây là thứ duy nhất mà nô tỳ có được trong trí nhớ." Như Ý có vẻ hơi mờ mịt với cái tên của mình, trừ võ công của mình ra thì còn xuất hiện những đoạn ký ức ngắn khác, ngoài ra cũng không có gì nữa.

Ngũ phu nhân có chút thông cảm nhìn Như Ý một cái, thở dài: "Có đều có khi quên đi chuyện cũ, có lẽ cũng không phải là một chuyện xấu."

Như Ý rất chân thành nghe ngũ phu nhân nói, cẩn thận suy nghĩ ý nghĩa trong lời nói của cô ta: "Nhưng mà không có quá khứ, cuộc sống của bản thân cũng không trọn vẹn được, cũng không thể giống ngũ phu nhân, sống thành kính như này."

Ngũ phu nhân cười cười, nhìn thần sắc trong mắt Như Ý vẫn tinh khiết như vậy: "Quá khứ, ai, nếu như không nhớ hoặc bản thân có nhiều sự lựa chọn hơn, thì tốt nhất không cần nhớ kỹ những chuyện kia."

Như Ý cảm thấy mình đoán không sai, quả nhiên ngũ phu nhân từng có chuyện cũ, có lẽ thật sự có quá khứ với Danh Triết.

Ngũ phu nhân đương nhiên không biết dự định trong lòng Như Ý, có lẽ cũng như cô ta nói, cô ta đã lâu không tìm ai tâm sự, tùy ý trò chuyện về cuộc sống một chút.

"Ách, hình như ngũ phu nhân và nhị phu nhân có quen biết với nhau, hai người cùng quê à?" Như Ý không biết mình hỏi như vậy có hơi gấp hay không, chẳng qua nếu như cứ nói như vậy, chỉ sợ mãi không có cách nào nói đến chuyện chính.

"Hửm?" Ngũ phu nhân cũng không ngờ Như Ý có thể hỏi như vậy: "Chuyện này phải nói sao đây?"

Thấy ánh mắt ngũ phu nhân mê mang nhìn mình, Như Ý cảm thấy chuyện này sao lại có chút lệch hướng với suy nghĩ của mình: "Lần trước người kêu nha hoàn đem đồ đến cho nô tỳ, không phải là do nhị phu nhân giới thiệu sao?" Như Ý lơ đễnh nói.

Lúc này ngũ phu nhân với lộ ra vẻ mặt đã hiểu rõ: "A, cái này à, nhị phu nhân trước khi xuất giá xem như cũng là người quen cũ của ta, có điều cũng không qua lại nhiều, cũng không tính là quen."

Như Ý trò chuyện với ngũ phu nhân, ngươi một câu ta một câu, vậy mà cũng trôi qua mấy canh giờ.

"Nô tỳ còn có việc, ngũ phu nhân, hôm nay nói đến đây thôi, nô tỳ rất vui vì được ngũ phu nhân để ý." Như Ý đứng dậy, rất cung kính cười một tiếng, trên mặt tràn đầy cảm kích.

Như Ý cũng không đạt được nhiều tin tức gì, những gì ngũ phu nhân nói giống như rất tự nhiên, Như Ý cũng không thể tìm ra mánh khóe gì, Như Ý bắt đầu có chút nghi ngờ phán đoán của mình, chỉ là nhìn con bướm trên bức họa ở trên tường kia có chút quen mắt. Tạm thời tìm không ra phương hướng, Như Ý chỉ có thể rời đi trước, ít nhất thì cô cũng biết ngũ phu nhân có chút sợ hãi đối với nhị phu nhân, như vậy...

Ngũ phu nhân nhẹ nhàng cười một tiếng, cũng không nhiều lời giữ chân thêm, giống như việc Như Ý đến cũng không gây ra chút ảnh hưởng nào, nhưng cũng không hề dư thừa.

Ra khỏi sân ngũ phu nhân, Như Ý vẫn còn đang suy nghĩ làm sao để nói với đại phu nhân chuyện trong nhà của đại phu nhân, nên cũng không chú ý đến người đang đâm đầu đi tới.

"Ây da." Đụng trúng một cái liền cảm thấy choáng, Như Ý bị một lực mạnh xô ngã, lập tức muốn té lăn trên đất.

"Cẩm thận!" Chỉ thấy nam nhân kia nhanh chóng dùng tay kéo một cái, Như Ý cứ như vậy mà rơi vào lồng ngực của nam nhân.

"Ngươi không sao chứ?" Lúc Như Ý còn đang ngây người, một giọng nói ôm nhu truyền tới trên đỉnh đầu.

Như Ý ngẩng đầu nhìn người mới đi tới, chính là người mà cô đang muốn tìm câu trả lời - Danh Triết công tử, nhận ra bên hông mình truyền đến cảm giác nóng bỏng, Như Ý hơi tỉnh táo lại, lập tức tỏ ra bổi rối đứng thẳng dậy.

Lúc thân thể của cô còn chưa lui ra, Danh Triết công tử giống như nhìn thấy cái gì đó, hoảng sợ buông bàn tay bên hông cô ra, Như Ý nhìn vào con ngươi của Danh Triết công tử, nhìn thấy phía sau lưng mình là cái bóng của nữ nhân, trong lòng nhảy một cái, nảy ra ý hay.

Chương 275: Cút ra

“A!” Trong khoảnh khắc Danh Triết buông tay, Như Ý giả vờ như mình né không kịp, cộng thêm việc đứng không vững, lập tức ngã nhào vào ngực Danh Triết.

Như Ý rất hài lòng khi thấy được tia bối rối trong mắt Danh Triết, còn có cánh tay đang không biết làm sao, trong lòng cũng có suy nghĩ, xem ra chuyện giữa hai người bọn họ cũng không đơn giản như vậy, vậy tối nay cứ để cô làm cho họ chút chuyện đi!

“Ngươi vẫn ổn chứ, thật ngại quá, là ta đã đụng trúng ngươi.” Danh Triết chậm rãi khôi phục bộ dáng ung dung, chỉ là từng câu từng chữ kia như muốn truyền đi xa, xa đến nỗi cho người phía sau có thể nghe thấy được.

“Công tử.” Như Ý nghiêng mặt qua, tiếng gọi công tử này cũng khiến lòng người khác mềm nhũn, cô nhìn xéo qua biểu lộ trên gương mặt của ngũ phu nhân, mặc dù che giấu rất khá, nhưng Như Ý vẫn có thể nhìn thấy được bên trong ánh mắt kia ẩn ẩn sự thất vọng: “Nô tỳ đa tạ công tử vừa ra tay giúp đỡ.” Như Ý đã đạt được kết quả và mình mong muốn, như vậy cũng không cần thiết phải diễn kịch thêm nữa.

Có điều ngũ phu nhân thất vọng? Thất vọng cái gì chứ? Như Ý cười cười, có lẽ quan hệ giữa hai người là lưỡng tính tương duyệt đi, cho nên hai người bọn họ từng tách ra, bởi vậy ngũ phu nhân mới có câu nói kia “không có ký ức cũng rất tốt”.

Như Ý đi ra từ chỗ ngũ phu nhân, muốn đem phán đoán trong lòng mình nói đại phu nhân, cô đã nghĩ đến Danh Triết, biểu đệ của đại phu nhân, hoặc là có thể cô biết chút chuyện cũng chưa xác định được.

“Hừ! Cút, cút ra ngoài cho ta!”

Như Ý còn định đi tới sân, nhưng lại có thể nghe được âm thanh nổi giận rõ ràng của đại phu nhân, sắc mặt Như Ý trầm xuống, đây là tình huống gì.

Nhanh chóng bước chân vào trong phòng.

“Cút, không phải ta đã nói rồi hả, cút ra ngoài.”

Một cái ly bay thẳng tới phía Như Ý, Như Ý nghiêng người một cái, cô duỗi tay ra, cái ly kia đã được cô nắm chắc trong lòng bàn tay.

“Đại phu nhân, người làm sao vậy? Chuyện gì khiến người tức giận như vậy?” Như Ý liếc nhìn đại phu nhân, cô chậm rãi đi vào, muốn xoa dịu cảm xúc của đại phu nhân.

Khi đại phu nhân nhìn thấy là Như Ý, cũng không nói gì hết, cứ lẳng lặng nhìn một chỗ mà ngẩn người, trong mắt tràn đầy tuyệt vọng.

Không thể không nói, Như Ý rất sợ nhìn thấy biểu cảm này của người khác, không hiểu sao cô sẽ đau lòng, có khi thậm chí sẽ đau đến tận xương tủy, hơn nữa lại từng chút từng chút chậm rãi thấm vào.

Như Ý quét mắt một cái, nha hoàn đang sợ hãi rụt rè trong góc nhanh chóng chạy ra ngoài, tốc độ kia so ra còn nhanh hơn cả một con hổ.

“Đại phu nhân, có chuyện gì thì người nói ra đi, cứ kìm nén sẽ không tốt với bản thân.” Như Ý tiến lên, nhẹ nhàng vỗ về đại phu nhân, thậm chí cô còn muốn ôm đại phu nhân vào ngực mình.

Đại phu nhân chậm rãi ngẩng đầu, chỉ là trong cặp mắt kia lại đong đầy nước mắt, cô ta liều mạng muốn ngăn lại, nhưng cũng đã phí công rồi.

“Ta vẫn mang tội bất hiếu, cha mẹ đã mất, ta còn có thể sống thoải mái như vậy, cái gì cũng không biết.” Đại phu nhân lộ ra bi ai vô hạn, còn có sự sám hối sâu sắc.

Thân thể Như Ý chấn động, đại phu nhân đã biết rồi? Như Ý cảm thấy đau xót trong lòng, vẫn là không giấu được, luôn cần có quá trình để tiếp nhận.

Chỉ là đại phu nhân rốt cuộc đã biết tin tức này từ đâu?

Từ sự trầm mặc của Như Ý, đại phu nhân cũng biết chuyện này không có khả năng quay về, cô ta biết rất rõ đây là sự thật, nhưng cô ta vẫn còn nhen nhóm suy nghĩ sống sót trong lòng, mà tâm tình đè nén cũng không có cách nào khống chế được.

“Đại phu nhân, sao người biết được...” Như Ý đỡ thân thể đại phu nhân, để cô ta nhìn mình, nghiêm túc hỏi.
Đại phu nhân nghe được câu hỏi như vậy, khóe miệng lại xuất hiện một nụ cười, nụ cười mang theo sự trào phúng: “Ngoại trừ cô ta thì còn ai vào đây chứ, xem ra cô ta nhất định phải lấy lại những thứ năm đó, nhưng cha mẹ của ta có lỗi gì? Cô ta lại gấp gáp giết hại như vậy?”

Lại là chuyện năm đó, Như Ý không biết cuối cùng là có chuyện gì lại khiến giữa đại phu nhân và nhị phu nhân có khúc mắc sâu như vậy.

Đại phu nhân lại bỏ qua chuyện này một lần nữa, cô ta kể chuyện xảy ra khoảng khoảng thời gian Như Ý ở chỗ ngũ phu nhân.

“Ai nha, tỷ tỷ, tỷ thật là nhàn rỗi nha!” Đại phu nhân cầm cây kim trên tay, nghe được giọng nói của nhị phu nhân, ánh mắt nhẹ nhàng nhìn về phía nhị phu nhân.

“Thừa dịp bây giờ không có chuyện, nên làm một chút chuyện, nếu muội muội đã không bận, vậy muội cũng đến đây học đi, đây là Như Ý mới dạy ta thêu chữ thập!” Đại phu nhân nói, giơ bức tranh đã thêu được một nửa trong tay lên, có một loại ý vị khoe khoang.

Nhị phu nhân đối với vẻ mặt như vậy của đại phu nhân, cô ta hơi khinh thường, thậm chí còn có chút giống như xem kịch vui, về phần là kịch gì, đương nhiên đây cũng là mục đích hôm nay của cô ta.

“A? Cũng không có gì, bây giờ tỷ tỷ cũng không có chuyện gì nữa, ngay cả người nhà cũng không còn, con cũng đã lớn rồi, còn chuyện gì nữa đâu...” Nhị phu nhân làm như tùy ý nói ra khỏi miệng, đối với chuyện tàn nhẫn như vậy, cô ta cũng cảm thấy không hề có ảnh hưởng gì với cô ta.

“Bịch”, đồ vật trong tay đại phu nhân cũng rớt xuống hết, giống như lòng của cô ta, ngã vào trong đáy cốc.

“Ngươi nói cái gì? Ngươi lặp lại lần nữa xem!” Đại phu nhân đờ đẩn như thế nhìn nhị phu nhân, muốn nghe cô ta nói lúc nãy chỉ là mình nói đùa. Thật ra cô ta cũng biết, lấy tính tình của nhị phu nhân, lời này nói ra sao có thể là giả được.

“Ngươi gạt ta đúng không?” Lắc lắc vai nhị phu nhân, cảm xúc của đại phu nhân có chút kích động, sao lúc nãy cô ta còn nghe biểu đệ của mình nói phụ mẫu chỉ đi ra ngoài, mất cái gì chứ, nhị phu nhân chỉ là đến xem trò cười của cô ta.

Nhị phu nhân châm chọc cười một tiếng, đẩy hai tay đang đặt trên vai mình ra, lùi về sau một bước, vừa cười vừa nói: “Ngươi cũng thật là ngây thơ, ngươi cho rằng ta đến đây để nói chuyện cười với ngươi sao? Ngươi tỉnh táo lại chút đi, tất cả những chuyện này đều là thật.” Nụ cười của nhị phu nhân càng ngày càng lớn, càng ngày càng mất khống chế.

“Ngươi nhớ kỹ, không phải ta không báo thù, mà là thời cơ chưa chín mùi, đây chính là nhân quả báo ứng, ngươi cứ chờ đi!” Nhị phu nhân nhìn đại phu nhân vẫn còn đang ngây người khó mà tiếp nhận sự thật, ý cười của cô ta càng sâu.

Đại phu nhân kể hết những chuyện mà mình đã trải qua cho Như Ý nghe, cô ta phát hiện sức chịu đựng của mình cũng sắp sụp đổ, ở bên người lão gia vài năm, có sóng gió gì mà chưa trải, đã từng có hài tử vì mình mà chống đỡ, có phụ mẫu ngóng trông mình, nhưng bây giờ thì thế nào, thậm chí cô ta còn có chút lo sợ với con của mình.Như Ý càng nghe càng cảm thấy nghi ngờ, nhị phu nhân chọn lúc này mà tìm tới đại phu nhân, chắc chắn còn có thủ đoạn gì đó, nếu không thì đã không chờ lâu như vậy mới nói, hết lần này đến lần khác lại chọn đúng lúc này.

“Người cũng biết rồi.” Như Ý nói như vậy, chỉ là muốn xác định đại phu nhân đau lòng quá độ, suy nghĩ vẫn còn trạng thái bình thường, cô không thể để đại phu nhân bị hủy hoại như vậy, việc trong nhà dĩ nhiên còn phải cần có người giúp.

“Ngươi cũng đã sớm biết, cũng chỉ sợ ta không chịu nổi.” Đại phu nhân chậm rãi thu lại biểu lộ kích động kia của mình, cô ta thậm chí chỉ cảm thấy loại đau buồn này chỉ thuộc về mình, bởi vì cô ta đã trở thành trò cười cho nhị phu nhân, vì vậy không có lý do gì để lòng tự tôn cuối cùng của mình cũng bị dẫm đạp.

“Như Ý, ngươi có cảm thấy ta rất xấu xa hay không?” Đại phu nhân đột nhiên lại hỏi như vậy, chỉ là không biết suy nghĩ của cô ta đã nhảy quá nhanh.

“Nô tỳ không dám, có điều trong quan điểm của nô tỳ, người nào động tới mình, bản thân sẽ trả lại gấp đôi những thứ kia!” Như Ý không phải là thánh nhân, cô ta cũng không phải là thánh nhân, cho dù cô có ký ức hay không, thì quan điểm của cô cũng như vậy, đi theo suốt cuộc đời.

“Được, trả lại gấp đôi, haha.” Đối với câu trả lời của Như Ý, đại phu nhân không biết nên trấn an mình, hay là răn dạy bản thân về chuyện mà mình làm ra năm đó. Nhưng những chuyện đó cũng là chuyện ngoài ý muốn mà bản thân không muốn làm, không có cách nào thay đổi, cho nên hôm nay mới phải chịu sự trừng phạt.

Như Ý không biết câu trả lời như vậy của mình cuối cùng là tốt hay xấu với đại phu nhân, nhưng mà tương lai không phải là chuyện mà ai có thể đoán được, Như Ý chỉ có thể cố gắng không làm tổn thương đến bất kỳ người vô tội nào.

Giờ phút này, nhị phu nhân trở về từ chỗ đại phu nhân vẫn không giấu nổi sự kích động, thậm chí còn có chút hả hê, cô ta chính là thích xem loại tuyệt vọng kia của đại phu nhân, cảm nhận cảm giác đau đến không muốn sống, cô ta muốn để đại phu nhân nếm thử tư vị năm đó mà cô ta đã trải qua.

“Sao ngươi lại nói cho biểu tỷ của ta?” Danh Triết hơi kích động nhìn nhị phu nhân, trong mắt còn mang theo chút phẫn nộ, nếu nói thì hắn ta sớm đã nói cho đại phu nhân biết rồi, nhị phu nhân làm như vậy khiến mình không phải là người.

“Cuối cùng là ngươi ở đây kích động cái gì?” Nhị phu nhân khinh thường liếc nhìn Danh Triết, hừ lạnh một tiếng: “Không nên quên mục đích chính của ngươi, chuyện này cô ta sớm muộn gì cũng biết, chỉ là để cô ta biết sớm một chút mà thôi, đây cũng không phải là lỗi của ngươi.”

Danh Triết bắt đầu lo lắng, hắn ta thừa nhận những điều nhị phu nhân nói là sự thật, cũng nhớ rõ mục đích chính của mình, nhưng dù sao người kia cũng là biểu tỷ của mình, sao có thể khiến lòng hắn không bối rối được.

“Ta biết chuyện của ta, nhưng ngươi cũng đừng quên chuyện đã hứa với ta, ta không muốn đến lúc đó lại khiến cả hai trở thành cá chết lưới rách!” Danh Triết nhìn nhị phu nhân, cũng không nói cái gì nữa, trông có vẻ rất tức giận xoay người rời khỏi, hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt phẫn hận kia của nhị phu nhân.

“Tham kiến Vệ Quốc Công.”

Chỉ thấy Vệ Quốc Công lúc này hậm hực ngồi ở phía trên, hai mắt nhìn nam nhân phía dưới, giống như muốn nhìn thấu nam nhân.

Danh Triết sau khi trở về từ chỗ nhị phu nhân, rất nhanh liền bị Vệ Quốc Công gọi đến, thật ra những việc bình thường hắn ta làm cũng không tính là quan trọng. Vệ Quốc Công là một người sắc sảo, đương nhiên sẽ không dễ dàng bàn giao việc kinh doanh của Vệ quốc phủ cho mình quản lý, mình vẫn tính là người ngoài. Hắn ta chỉ có thể tận dụng Triết để tất cả cơ hội, tìm thời cơ để nhảy vào, giống như lần trước có một cuộc làm ăn của Vệ quốc phủ, thật ra hắn ta biết chút gì đó, nên mới có thể biết thêm nội tình, bày ra mưu kế mà thôi. Điểm ấy ngược lại nên cảm tạ nhị phu nhân, có lúc Danh Triết nhịn không được mà bội phục nhị phu nhân.

“Đứng lên đi, người trong nhà, không cần nghi thức xã giao!” Vệ Quốc Công đã thay đổi ánh mắt dò xét lúc nãy, bây giờ nhìn về phía Danh Triết còn có chút tán thưởng, cái này khiến Danh Triết không ngờ tới, rốt cuộc chuyện này là như thế nào.

“Đa tạ Vệ Quốc Công!” Danh Triết mặc dù có cảm giác như vậy, nhưng hắn ta sẽ không suy đoán lung tung, dù sao Vệ Quốc Công này cũng rất không ngoan.

“Danh Triết à, ý kiến mà lần trước ngươi đưa ra thật sự không tầm thường a, sao ngươi có thể nghĩ đến được?” Vệ Quốc Công có chút tò mò, rốt cuộc cái gì đã khiến Danh Triết có tài như vậy, ít nhất thì mình cũng đã chứng kiến. Nhưng cũng không có tác dụng gì với gia tộc của hắn ta, nếu không thì hắn ta cũng không bị bỏ rơi, nhưng Vệ Quốc Công vẫn hơi tò mò về việc là ai đã đắc tội với Đinh gia, cho nên mới bị hủy hoại trong một đêm.

“Bẩm Vệ Quốc Công, không giấu gì Vệ Quốc Công, tôi đã từng tiếp quản rất nhiều chuyện của Đinh gia, chỉ là do bản thân bất tài, bị tiểu nhân hãm hại, mới có thể lưu lạc như thế!” Lúc này, trong lòng của Danh Triết cảm thấy đau, còn có sám hối sâu sắc.

“Thật sự là ganh ghét người tài, có điều yên tâm đi, chỉ cần ngươi cố gắng làm việc, ta sẽ không bạc đãi người đâu! Việc kinh doanh muối này, lần này sẽ giao cho ngươi vậy!” Có lẽ Vệ Quốc Công đã bắt đầu tín nhiệm một người, Danh Triết biết đây chính là cơ hội của mình, hắn ta nhất định phải nắm chắc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau