CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 266 - Chương 270

Chương 266: Có phải chạy rồi hay không

Như Ý càng ngày càng tin tưởng thân phận của mình rất bất thường, thậm chí ở trong cơ thể cô luôn có một cỗ năng lượng không tầm thường, mỗi lần đến thời khắc mấu chốt sẽ chạy tán loạn trong cơ thể cô.

Không biết do Người Câm nghe được lời nói của Như Ý, hay là bị cái gì làm phiền, cô ta muốn chạy thoát khỏi trói buộc, tay chân không ngừng giãy dụa.

Như Ý thấy cơ thể Người Câm không ngừng vặn vẹo, khuôn mặt đã bắt đầu chảy mồ hôi, sắc mặt cũng bắt đầu đỏ bừng.

Như Ý phát hiện mình không thể khống chế cơ thể của Người Câm, nhưng động tác mềm nhẹ thì không thể khống chế, nếu dùng sức, Như Ý lại sợ làm Người Câm bị thương.

Như Ý không thể, nhưng trong đầu lại lóe lên một thông tin, cô cố gắng cố định cơ thể Người Câm, nhắm ngay vào một điểm rồi xuống tay, Người Câm lập tức hôn mê bất tỉnh.

Như Ý phủ chăn lên người Người Câm, quay đầu nhìn Tiên Miên Thảo đang trong thời điểm nở rộ rực rỡ nhất, rồi đi thẳng ra ngoài.

Như Ý muốn đi tìm xem có còn Tiên Miên Thảo hay không, kỳ thật cô biết, khả năng tìm được là rất nhỏ, nhưng lúc này Người Câm, Tiểu Nhã đều cần cây Tiên Miên Thảo này cứu mạng, cô phải cứu ai, cô khó có thể lựa chọn, hai người đều là người đã cứu cô, cô không muốn đeo sự áy náy cả đời trên lưng.

Trong lúc Như Ý đi tìm cây cỏ, cái người xuất hiện bên vách núi kia lại đi đến bên người Người Câm, giải huyệt đạo của cô ta.

“Lần này cô tin nó đáng giá sao?” Người nọ nhẹ nhàng mở miệng, nói ra nhẹ nhàng bâng quơ, giống như việc này đã sớm nằm trong sự suy đoán của cô ta.

“Đúng, ta tiếp nhận nhiệm vụ lần này!” Người Câm lại có thể mở miệng nói chuyện, tuy rằng cơ thể rất suy yếu, nhưng lời nói ra rất rõ ràng mượt mà.

“Chỉ mong đừng khiến cho chủ tử thất vọng!” Người nọ nói xong liền biến mất.

Người Câm cũng nhân cơ hội lấy ra tờ giấy viết lên mấy chữ, nhìn miệng vết thương của chính mình, nhịn đau lấy tay nặn máu đen từ miệng vết thương, rồi lập tức rời khỏi sơn động.

Như Ý tìm kiếm rất lâu dọc đường, nhưng vẫn không tìm được cây cỏ mà mình muốn, một đêm như vậy, cây đuốc đã cháy tàn nhiều lần, làm sao để có thể tìm được, Như Ý ngẫm lại, lại cảm thấy mình thật ngây thơ, thở dài, nghĩ vẫn nên quay về xem Người Câm trước đã, sau đó sớm trở về, nếu không Tiểu Thúy phỏng chừng muốn đốt lửa tìm người mất.

Bước vào sơn động, nhìn thấy chiếc giường đã trống rỗng kia, đột nhiên cảm thấy trái tim thắt lại, nặng nề cầm lấy tờ giấy bên giường.

“Như Ý: mạng của tôi vốn là do cô cứu, trong khoảng thời gian này không có bất kỳ phân tranh nào, tôi đã rất thỏa mãn, lần này xem như tôi cảm ơn cô, không cần phải rối rắm vì thuốc này nữa, cứu người cô phải cứu đi, nếu tôi mạng lớn, có lẽ sẽ còn gặp lại, nếu tôi vô phúc, kiếp sau lại gặp, nếu một người tên là Triết xuất hiện, phiền cô giúp hắn một lần, đây là hy vọng duy nhất mà tôi muốn cô làm, thư chuyển lời! Đừng tìm.”

Như Ý đột nhiên cảm thấy trái tim nặng trĩu, lại là Triết, nhưng ngay cả người cô còn chưa nhìn thấy, cũng không biết nguyện vọng này có thể thực hiện được hay không.

Mặc dù xuống núi không vất vả như lên núi, nhưng trong đêm tối bước đi trên mặt đất gập ghềnh, vốn đã bị thương, lúc này lại một thân hỗn độn.

Còn chưa đến viện, Như Ý đã cảm thấy được không khí có chút dị thường, loáng thoáng còn có thể nghe được tiếng ồn ào.

Như Ý cay mày, trong lòng trầm xuống, chẳng lẽ lại xuất hiện tình huống gì?

“Nha đầu kia rốt cuộc đã đi đâu? Có phải chạy rồi hay không?”

Khi Như Ý đi đến cửa, một giọng nói quen thuộc từ bên trong truyền vào lỗ tai cô, mà lời nói ra lại khiến cho trái tim cô phát lạnh.

“Nhị phu nhân, Như Ý chỉ đi tìm thuốc, rất nhanh sẽ trở về, nô tỳ nhớ rõ cô ấy hỏi về phía sau núi, hình như là muốn đi sau núi tìm thuốc, nếu không để cho nô tỳ mang người đi tìm?” Tiểu Thúy vừa nghe Nhị phu nhân mắng Như Ý như vậy, vô cùng sốt ruột giải thích.

Như Ý chỉ nghe được một tiếng hừ lạnh, tiếp theo nghe được giọng nói vô tình kia của Nhị phu nhân tức giận với Tiểu Thúy.

“Đương nhiên phải tìm cô ta, khế ước bán thân cũng đã ký, cô ta tưởng cô ta có thể chạy trốn sao? Về phần ngươi nói bây giờ đi tìm, ngươi cũng không nhìn xem bây giờ đã là giờ nào, hôm nay đã tối như vậy, liền vì một mình cô ta mà khiến cho nhiều người đi vào chỗ âm u nguy hiểm đó tìm người, ngươi muốn mọi người đều không thể quay về hay sao?” Không biết cụ thể bắt đầu từ khi nào, Nhị phu nhân cũng trở nên cay nghiệt như vậy, là vì con gái của chính mình mà lo lắng hay từ trước đến nay bà ta đều như vậy, chỉ là che giấu quá tốt.

“Muội muội, Như Ý tốt xấu cũng là nha hoàn trong viện ta, muốn quản lý khiển trách cũng là chuyện của ta, cũng không phiền muội muội quan tâm.” Đại phu nhân rốt cục cũng từ trong đám người đi ra, bắt đầu đáp trả lại Nhị phu nhân, đã qua vài ngày yên ắng, mà mấy ngày kia không xen vào việc bên ngoài theo phân phó của Vệ quốc công mà đóng cửa tự suy ngẫm.
Nhị phu nhân ngẩng đầu nhìn Đại phu nhân, khóe miệng hiện lên một tia khiêu khích: “Tỷ tỷ nói đúng, chỉ sợ tỷ tỷ bao che khuyết điểm, không có cách nào làm việc theo lẽ công bằng, tỷ tỷ đương nhiên không gấp, nhưng muội muội ta lại không được, con gái của ta vì cô ta đã chậm trễ thời gian, nếu cô ta chạy trốn, ngươi bảo ta phải làm như thế nào? Một cái mạng của cô ta sao có thể so sánh với mạng của con gái ta.”

Mắt thấy tranh chấp giữa Đại phu nhân và Nhị phu nhân sắp đến mức xung khắc như nước với lửa, Như Ý không còn cách nào đành bình tĩnh bước ra.

“Đại phu nhân, Nhị phu nhân, nô tỳ mệnh tiện, không đáng để hai vị phu nhân vì nô tỳ mà lạnh mặt như vậy!”

Như Ý đứng ở cửa, giọng nói của cô xuyên qua bóng tối truyền vào sân viện sáng sủa, lực chú ý của mọi người đều tập trung trên mặt cô.

Có người là vui vẻ, tỷ như Tiểu Thúy, có người là xem kịch vui, mà nhiều nhất chính là thái độ im lặng.

Thấy tất cả mọi người đều nhìn về phía mình, Như Ý bình tĩnh ngẩng đầu, nắm lấy chân bị thương của mình, quần áo cũng bẩn đến mức không chịu nổi, nhưng ánh mắt cô kiên định, trong lúc ngẩng đầu mang theo một loại kiên trì, lại khiến cho mọi người đột nhiên sững sờ ở nơi đó.

“Xin Nhị phu nhân thứ tội, bởi vì đến sau núi tìm kiếm một loại thuốc vô cùng quan trọng nên mới tạo thành sự hiểu lầm như vậy, nhưng xin Nhị phu nhân tin tưởng, nô tỳ cũng là một người hết lòng tuân thủ hứa hẹn, huống hồ Tứ tiểu thư đối xử với nô tỳ không tệ, nô tỳ tuy rằng không có văn hóa nhưng cũng biết có ơn thì báo!” Như Ý nói từng tiếng hùng hồn có lực, ánh mắt không hề tỏ ra sợ hãi.

Cúi đầu với Nhị phu nhân, Như Ý cũng không quên Đại phu nhân ở bên cạnh: “Đại phu nhân, nô tỳ khiến cho Đại phu nhân cùng Nhị phu nhân bất hòa, là lỗi của nô tỳ, nô tỳ tự nguyện chịu phạt gia pháp!” Như Ý dập đầu lên sàn nhà, bình tĩnh nói một câu lại dập một cái gõ vào tâm của mọi người, rất nhiều người thậm chí còn hít ngụm khí, một nữ tử sao có thể dễ dàng chịu đựng được gia pháp này!

Đại phu nhân nhíu chặt mày nhìn Như Ý, rất lo lắng đối với tự nguyện chịu phạt mà cô nói, nhưng lời này đã nói ra không thể thu hồi, hơn nữa Nhị phu nhân còn chưa có ý định mở miệng.

“Nếu đã như vậy, như vậy thì làm theo gia pháp đi, nhưng đầu tiên phải chữa trị khỏi cho tứ tiểu đã, nếu không tội của ngươi sẽ không chỉ như vậy liền xong!” Trong sự im lặng, Đại phu nhân suy nghĩ, cuối cùng vẫn mở miệng tuyên án Như Ý.

“Đa tạ Đại phu nhân, đa tạ Nhị phu nhân!” Lại một lần quỳ, Như Ý cảm giác toàn thân cũng muốn ngã xuống, nhưng mọi người còn chưa đi, cô không thể ngã xuống, nếu hôm nay cô ngã xuống, chỉ sợ sẽ bị bao nhiêu người khinh thường.

“Được rồi, nếu đã xử lý như vậy, tất cả mọi người đều tự quay về chỗ mình đi!” Nhị phu nhân dùng loại ánh mắt khó hiểu nhìn Như Ý, lên tiếng hướng mọi người phân phó, rồi cao ngạo nhấc chân rời đi.

Đại phu nhân cũng không nói thêm cái gì, xoay người rời khỏi sân viện lạnh lẽo này.

Nhìn thấy tất cả mọi người rời đi, tất cả ý thức chống đỡ Như Ý đều sụp đổ trong nháy mắt, cô thật sự rất mệt mỏi, mệt đến mức ngay cả sức lực để mở to mắt cũng không có.

“Rầm!”“Như Ý, Như Ý, cô tỉnh lại đi!”

Đêm rất tĩnh lặng, tĩnh lặng đến mức chỉ có tiếng Như Ý ngã xuống vào lúc đó cùng tiếng kinh hô kia của Tiểu Thúy.

Trong mơ hồ, Như Ý cảm giác mình đang ở trong một màn sương trắng, cho dù cô tìm như thế nào đi chăng nữa cũng không tìm thấy phương hướng.

Ẩn ẩn trong không trung một thanh âm gọi cô, cô muốn thoát khỏi nơi này, cô phải rời khỏi nơi này, thanh âm kia trở thành cọng rơm cứu mạng của cô, cô liều mạng chạy về phía thanh âm kia,, rốt cục cảm giác được một tia sáng lung lay trong mắt cô, cô nhịn không được cười lên một tiếng, từ trong ánh sáng kia xuất hiện một bóng dáng nữ nhân, bóng dáng người kia lại giống cô y như đúc, bên người còn có một con vật nhỏ đáng yêu, Như Ý không biết đó là con vật gì, chỉ là cảm thấy rất đáng yêu, cô rất thích, cô chậm rãi đi về phía trước, càng đi lại phát hiện bóng dáng và con vật nhỏ kia cách mình càng ngày càng xa.

Cô muốn kêu bọn họ dừng lại, nhưng bóng dáng kia lại biến thành một cái chấm đen rồi biến mất không thấy.

Sau đó là Đại phu nhân, Nhị phu nhân đồng thời giơ hai tay về phía cô.

“Như Ý, lựa chọn đi theo ta đi” Đại phu nhân giơ hai tay.

“Không, Như Ý vẫn là đi theo ta đi!” Nhị phu nhân cũng đồng thời giơ hai tay.

Như Ý trái nhìn phải nhìn, nhưng cô thật sự không biết nên tin tưởng ai.

Một cơ thể run rẩy ngay ở dưới chân cô, tội nghiệp lôi kéo chân cô.

Như Ý vừa nhìn, hóa ra là Người Câm! Người Câm há miệng, nhưng không phát ra thanh âm gì, chỉ là sự mong đợi trong ánh mắt kia, còn có cái lắc đầu kia, sau đó chỉ chỉ trái tim.

“Ngươi bảo ta đi theo trái tim của chính mình sao?” Như Ý nhìn Người Câm rồi mở miệng nói.

Chỉ thấy Người Câm liều mạng gật đầu.

Ngay lập tức Như Ý cảm giác một đạo ánh sáng bắn về phía cô, mọi người không thấy, chỉ có một mình cô, phía trước biến thành một con đường lớn sáng rõ.

Cuối cùng Như Ý cũng hiểu được, nợ tình thì phải trả, đi theo trái tim của chính mình, ai đáng giá cho mình giúp, cớ sao cô phải để ý nhiều như vậy.

“Như Ý, cô tỉnh lại đi, Như Ý...” Là ai đang nỉ non bên tai mình, rõ ràng rất ồn ào nhưng tại sao lại ấm áp như vậy.

Như Ý từ từ mở mắt, xuất hiện trước mắt cô là một đôi mắt to tròn.

Mặc dù thoạt nhìn cô rất bình tĩnh, nhưng trong lòng cô vẫn rất cảm động, cũng chỉ có Tiểu Thúy quan tâm lo lắng cho cô.

“Như Ý, cô tỉnh rồi sao!” Tiểu Thúy vừa thấy Như Ý mở mắt, trên mặt nở một nụ cười tươi như hoa, khiến cho mắt Như Ý khó mở nổi.

“Đừng lo lắng!” Như Ý thản nhiên, đương nhiên sẽ không phiến tình, nhưng cô biết Tiểu Thúy muốn cái gì, cô không hy vọng Tiểu Thúy vì chính mình mà lo lắng.

Cô nhớ tới hôm nay phải pha chế thuốc cho Tiểu Nhã, bởi vì cổ độc cũng có kỳ hạn, lần trước cô phân phó dùng nước ngừng nóng để chườm dẫn nó đến chỗ ngực, bây giờ còn cần Tiên Miên Thảo, như vậy Tiểu Nhã mới có thể thoát khỏi nguy hiểm.

“Như Ý, cơ thể cô còn rất yếu, không thể rời giường!”Tiểu Thúy bị bộ dáng chật vật tối hôm qua của Như Ý dọa sợ, thật sự sợ cô sẽ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Như Ý cho Tiểu Thúy một ánh mắt an tâm: “Cơ thể của tôi chỉ yếu, nhưng Tiểu Nhã bây giờ còn đang giãy dụa giữa sự sống và cái chết, cơ thể của tôi còn có thể dưỡng lại, còn cơ thể của cô bé nếu muộn sẽ không được!” Như Ý khẽ vỗ tay Tiểu Thúy nói.

Chương 267: Sâu đáng thương

Tiểu Thúy rõ ràng buông tay Như Ý, vội vàng tìm quần áo cho cô.

Lúc lại xuất hiện ở khuê phòng của Tiểu Nhã, Như Ý nhìn khuôn mặt vì cổ độc mà trắng bệch, đau lòng, ngắt tâm hoa của Đạm Miên thảo xuống, sau đó giã nát.

Cô nhẹ nhàng để lộ ngực Tiểu Nhã, nhìn thứ nổi lên như con trùng, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, cẩn thận đặt Đạm Miên thảo trên tay lên chỗ đó.

"A, đau, đau chết mất, ta không muốn sống nữa!" Vừa đặt Đạm Miên thảo xuống, con trùng đó đã cố sức giãy dụa ở vị trí ngực Tiểu Nhã, lại giống như bị cái gì trói buộc.

Nhưng quá trình như vậy là rất đau đớn, Như Ý biết, nhưng cô không có cách nào khác, cô nắm chặt tay Tiểu Nhã muốn truyền sức mạnh cho cô ấy, nói khẽ bên tai cô ấy cái gì đó, Như Ý chỉ có thể dùng cách này để giảm bớt sự đau khổ của cô ấy.

Nhị phu nhân nhìn thấy Như Ý cầm Đạm Miên thảo ra, trong lòng kinh ngạc, bà ta nhanh chóng che giấu sắc mặt mình, nhìn chằm chằm động tác trên tay Như Ý.

"Nương, Tiểu Nhã đau, đau quá, a!" Tiểu Nhã lại truyền đạt sự đau đớn như xé rách lần nữa.

Nhị phu nhân đẩy người Như Ý: "Cô rốt cuộc làm gì nó?" Ánh mắt nhị phu nhân nhìn Như Ý tràn đầy địch ý.

Như Ý chịu đựng sự không thích hợp trong cơ thể gượng dậy, không nói gì cả, chỉ đi đến kéo tay Tiểu Nhã lần nữa: "Tiểu Nhã, cô lợi hại nhất, cô từng nói muốn học thật nhiều thật nhiều, bảo vệ mẹ cô!"

Lời Như Ý nhanh chóng đạt được tác dụng rất lớn, Tiểu Nhã từ từ bình tĩnh lại.

Như Ý nhìn thấy chỗ phần ngực có Đạm Miên thảo từ từ yên ổn lại, thở phào nhẹ nhõm.

Tiểu Nhã từ từ bình tĩnh lại, hơi thở từ trong mũi cũng trở nên ổn định.

hị phu nhân nhìn thấy sự thay đổi của Tiểu Nhã, lúc này mới bình tĩnh tâm trạng của mình, ánh mắt nhìn về phía Như Ý cũng không còn địch ý nhiều như vậy.

Đối với Như Ý mà nói, nhị phu nhân như thế nào thực sự không liên quan tới cô, cô chỉ là không muốn để một sinh mệnh đáng yêu như Tiểu Nhã biến mất như vậy, thậm chí người làm tổn thương cô ấy, Như Ý cũng sẽ không để chúng nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

Như Ý lại trở nên yên lặng an tĩnh, cô cứu con gái của nhị phu nhân, nha đầu trong viện của nhị phu nhân bắt đầu trở nên khách sáo với cô, mà đại phu nhân luôn đối xử với cô không tệ, người trong viện của đại phu nhân cũng bắt đầu nịnh bợ cô.

Nhưng trừ Tiểu Thúy, Như Ý chỉ chú ý đến động tĩnh của người bên cạnh, sau đó im lặng ghi nhớ.

Cô yên tĩnh lại nhưng vẫn quen ngắm hạch đào đến ngây ngẩn, còn có phía bắc không có cách nào nhìn thấy, chính là yên yên tĩnh tĩnh nhìn như vậy.

Chính lúc cô đang ngẩn người thì đôi tay nhỏ bé từ phía sau bịt mắt cô.

Như Ý nhanh nhạy tỉnh táo lại, nhưng cô lại quen với cuộc sống như vậy, một cô bé đáng yêu thường đến giúp cô giải sầu cũng không tệ.

"Tỷ tỷ lại không đoán muội là ai?" Tiểu Nhã bĩu môi nhìn Như Ý, biểu cảm đó giống như ai thiếu nợ cô ấy.

"Tiểu Nhã, nếu muội có chút trò mới, tỷ tỷ nhất định sẽ đoán không ra!" Như Ý cười cười, cúi đầu nhìn phong thư đó.

Tiểu Nhã dường như cũng rất hiểu cá tính của Như Ý, cũng không đùa giỡn, chỉ im lặng ngồi bên cạnh Như Ý.

"Ai!"

"Ai!"

Cách một lúc, Tiểu Nhã lại thở dài.

Như Ý cuối cùng không nhịn được, cô biết trẻ con không yên tĩnh được, thở dài thế này, nhất định có chuyện phiền lòng.

"Sao vậy?" Như Ý đặt phong thư nghiên cứu hồi lâu cũng không tìm thấy tin tức dư thừa nào xuống, ngẩng đầu nhìn Tiểu Nhã.

"A?" Tiểu Nhã không nghĩ tới Như Ý sẽ bỏ việc của mình xuống đế ý đến con sâu dáng thương này.

"Như Ý tỷ tỷ, tỷ có từng lừa người khác chưa?" Khuôn mặt ngây thơ của Tiểu Nhã nhìn Như Ý, nhưng Như Ý vẫn từ đó nhìn thấy được ít gì đó, đó là thương cảm sao? Tại sao một đứa bé nhỏ như vậy cũng có thương cảm.

"Cũng xem như từng lừa rồi, nô tỳ không nhớ!" Trí nhớ của Như Ý chỉ có hiện tại, trừ lần trước lừa người muốn trèo cao kia, cô cũng không biết mình có tính là lừa không, chỉ là cô trước nay chưa từng nghĩ muốn tổn thương bất kỳ một người vô tội nào.

"Nếu người tỷ tin tưởng nhất lừa tỷ, tỷ sẽ như thế nào?" Tiểu Nhã tiếp tục hỏi.

Như Ý đột nhiên cảm thấy Tiểu Nhã nhỏ như vậy lại làm cô đau lòng, tại sao một đứa bé thơ ngây như vậy lúc này lại trở nên thương cảm sâu sắc như vậy.
"Ngoan, không cần nghĩ nhiều như vậy, bây giờ muội thấy tốt là được!" Như Ý ôm Tiểu Nhã vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về, mà vấn đề này cô không thể cho Tiểu Nhã một đáp án, vì cô cũng không biết nếu một người, một người mình tin tưởng nhất lừa, cô sẽ phản ứng như thế nào, buồn là đương nhiên, thậm chí xử lý thế nào, cô thật sự không biết.

Nếu có lựa chọn, Như Ý sẽ không im lặng như vậy, cô sẽ hỏi rõ tất cả lo lắng của Tiểu Nhã hôm đó, có lẽ sẽ không có chuyện xảy ra.

Cách mấy hôm ngày Tiểu Nhã đến tìm Như Ý, Tiểu Nhã xảy ra chuyện.

"Như Ý, cô còn bận rộn làm gì? Xảy ra chuyện lớn rồi!" Tiểu Thúy đột nhiên từ bên ngoài xông vào.

"Xì!" Như Ý không nghĩ tới một người bình tĩnh như mình lại vì một câu nói của Tiểu Thúy mà tổn thương, thế này thật sự không giống cô, trừ khi có chuyện gì làm cô hoảng loạn, nếu không thì sẽ không.

Ngẩng đầu nhìn khuôn mặt Tiểu Thúy, hy vọng có được đáp án nhanh nhất.

"Tứ tiểu thư đã đi rồi!"

Tứ tiểu thư đã đi rồi, sáu chữ lại như sét đánh hoàn toàn vào Như Ý.

Cô không ngừng lại, trực tiếp xông ra ngoài.

"Tiểu Nhã, Tiểu Nhã, con tỉnh lại đi, đừng dọa nương!" Nhị phu nhân lúc này ôm thi thể của Tiểu Nhã quỳ trên đất, tiếng khóc đau đớn cõi lòng.

Tất cả nhà hoàn quỳ ở đó, có người giống như yên lặng nhìn nhị phu nhân ôm thi thể Tiểu Nhã, người bàng quan lạnh lùng như vậy.

Có người thật sự đau lòng, họ lại nhìn thấy một sinh mệnh biến mất ngay trước mặt, có người sững sờ, sợ hãi, đều đoán Vệ phủ này có phải có quỷ không.

"Tiểu Nhã, đừng ngủ được không, đừng ngủ, nương không thể không có con!" Nhị phu nhân thân thể mềm oặt vẫn không chịu buông thân thể Tiểu Nhã.

Như Ý cứ từ xa nhìn thi thể Tiểu Nhã như vậy, không có vết máu, không có vết thương, giống như vui vẻ chết.

"Tránh ra tránh ra!"

Vệ quốc công, Vệ quốc công biến mất rất lâu cuối cũng đã xuất hiện, chỉ là xuất hiện quá trễ.

Vệ quốc công nhìn nhị phu nhân ôm Tiểu Nhã, trong mắt lóe lên sự ưu thương, nhẹ nhàng đi đến ôm nhị phu nhân.

Nhị phu nhân giống như mất đi toàn bộ sức lực, giây phút Vệ quốc công xuất hiện, thân thể mềm yếu trong lòng Vệ quốc công.

"Lão gia, người nhất định không thể bỏ qua cho hung thủ sát hại Tiểu Nhã, Tiểu Nhã còn trẻ như vậy!" Nhị phu nhân khóc trong lòng Vệ quốc công."Được được được, Nhã Tư, đừng đau lòng, Tiểu Nhã không mong nhìn thấy nàng như vậy!" Vệ quốc công ở ngoài lâu năm, ông cũng không hiểu an ủi một người phụ nữ mất đi con gái như thế nào, một người là phu nhân của ông, một người là con gái đã mất, ông cũng không biết nên trả lời thế nào.

"Tiểu Nhã, nó còn nhỏ như vậy, đây là thứ nó nắm trong tay khi chết!" Nhị phu nhân lấy thứ Tiểu Nhã cẩm từ trong tay ra, đó là một cái khăn.

"Cái này? Yên tâm, ta sẽ tìm ra hung thủ, báo thù cho Tiểu Nhã!"

Vệ quốc công liếc ánh mắt sang bên cạnh, đưa khăn trong tay sang, quản gia biết ý dẫn tất cả mọi người lui xuống.

Như Ý vẫn còn xa xa nhìn như vậy, không nói gì cả, rõ ràng mất đi con gái nên thương tâm, nhưng vì sao cô thấy nước mắt trong mắt của nhị phu nhân không chân thật, tiếng khóc cũng như vậy, thế nào cũng cảm thấy không kiên nhẫn.

Cô nhớ lại câu nói lúc đầu của Tiểu Nhã "nếu người mình tin tưởng nhất lừa mình thì sao?", người tin tưởng nhất đó là ai?

"Muội muội, nén đau buồn!" Đại phu nhân đi tới, cũng quỳ xuống kéo tay nhị phu nhân.

"Chát!" Một cái tát đẩy bàn tay đang đặt trên tay mình, nhị phu nhân ngước mắt nhìn đại phu nhân tràn đầy căm hận: "Không cần bà giả vờ giả vịt, cái chết của Tiểu Nhã do bà làm, bà làm!" Nhị phu nhân càng nói, đột nhiên trở nên kích động, trực tiếp đánh về phía đại phu nhân.

"Chính là bà, là bà hại chết Tiểu Nhã, bà đi chết đi!" Nhị phu nhân lao về phía đại phu nhân, bóp chặt cổ đại phu nhân.

"A, muội muội, muội...đừng..." Đại phu nhân cảm thấy hô hấp của mình ngày càng khó khăn, ngày càng khó khăn, khó đến mức hoàn toàn không có cách nào hít thở.

Vệ quốc công thấy đại phu nhân như vậy, mới ra tay kéo nhị phu nhân đang kích động ra, ánh mắt nhìn đại phu nhân lại lạnh như băng: "Nàng đi xuống trước đi, chuyện này bản hầu phải ra rõ ràng, ngay cả con gái bản hầu cũng dám hãm hại!"

Nói xong, Vệ quốc công lại cẩn thận bảo vệ Nhị phu nhân rời đi.

Đại phu nhân nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Vệ quốc công hướng về phía mình, cơ thể run rẩy.

Lập tức cười khổ, đây chính là người đàn ông bà yêu sâu nặng.

Tiểu Nhã đi rồi, đi quá đột ngột, không có chút manh mối nào.

Như Ý nghĩ manh mối duy nhất để tra chính là câu nói vài ngày trước khi mất của Tiểu Nhã, nhị phu nhân trở thành người đầu tiên cô muốn điều tra.

Cũng từ hôm đó, cái chết của Tiểu Nhã như một tầng mây đen bao phủ Vệ phủ, tất cả mọi người cũng bắt đầu lo sợ bất an.

"Như Ý, thật đáng sợ, gần đây, khi tôi đi gác đêm luôn cảm thấy có cái gì đi theo tôi!" Tiểu Thúy đi đến nhỏ giọng nói.

Như Ý kỳ quái nhìn Tiểu Thúy một cái: "Có phải bình thường cô làm việc xấu quá nhiều không?"

Câu nói đùa tùy ý của Như Ý lại làm toàn thân Tiểu Thúy run rẩy.

Chỉ là Như Ý cúi đầu nên cũng không để ý thấy.

"Sao có thể, cô có nghe nói gần đây đại phu nhân bị bệnh rồi!" Lời nói tùy ý của Tiểu Thúy làm Như Ý ngẩng đầu.

"Đại phu nhân bệnh rồi?" Như Ý cuối cùng nhớ tới cơ thể tiêu điều của đại phu nhân mà cô nhìn thấy lần cùng trong viện ngày hôm đó, trong đôi mắt toàn là thương cảm.

"Chúng ta đi xem thử đi!"

Vào viện của đại phu nhân, ở đây không có nha hoàn nào, chỉ có sự suy tàn, suy tàn đến mức không có sức sống.

"Đại phu nhân, nô tỳ đến thăm người!" Như Ý vào phòng, chỉ nhìn thấy cơ thể nằm trên giường của đại phu nhân, sớm đã không còn dáng vẻ lần đầu tiên cô nhìn thấy.

"Ngồi đi!" Đại phu nhân cười khổ, không nói gì cả, chỉ là lướt mắt nhìn sang, ra hiệu Như Ý tùy ý.

"Đại phu nhân, người không phải bà hại, bà cần gì hành hạ mình như vậy?" Như Ý nhẹ đắp chăn cho đại phu nhân, bình tĩnh mở miệng.

"Ha ha, tất cả mọi người đều cho là ta, chỉ là không có chứng cứ, ngươi dựa vào cái gì nói không phải ta?" Đại phu nhân giống như nghe thấy chuyện nực cười, cười gượng.

Chương 268: Biện pháp tốt hơn

"Vì không có chứng cứ, sao có thể khẳng định là bà, huống chi bà không cần phải lộ ra chính mình!" Như Ý bình tĩnh quả quyết, cô lúc này trở nên tỉnh táo dị thường.

Như Ý nói vậy, ánh mắt đại phu nhân trở nên có thần thái. Chỉ là sau đó lại ảm đảm, người này nói thì có tác dụng gì, người quan trọng nhất cũng đã không tin mình, còn có tác dụng gì.

Như Ý giống như hiểu suy nghĩ của đại phu nhân, nắm bàn tay lạnh lẽo của đại phu nhân: "Nếu tin nô tỳ, thì để nô tỳ đến làm!"

Như Ý muốn điều tra, vì chính cô, vì Tiểu Nhã, cũng vì tình cảm của đại phu nhân.

Ban đêm, yên tĩnh và đen mịt, mang theo tất cả sợ hãi và dũng cảm, Như Ý xâm nhập vào linh đường của Tiểu Nhã.

Thực ra vào trong này, Như Ý nên sợ hãi, nhưng tại sao cô không chỉ không chút sợ hãi nào, mà còn có sự vui vẻ khi điều tra phá án, mà phán đoán của cô không vì sự u ám lúc này mà có bất kỳ phản ứng nào.

Nhìn quan tài dày nặng, Như Ý nhíu nhíu mày, cô không có bất kỳ thứ gì có thể mở, nếu không mở được làm sao phát hiện vấn đề.

Như Ý nhớ tới sức mạnh kỳ quái của mình ngày hôm đó, cố gắng nín thở, nhẹ nhàng Như Ý cảm thấy một luồng khí từ bụng di chuyển sau đó từ từ dâng lên, lại sau đó truyền khắp toàn thân.

Cuối cùng cảm thấy lòng bàn tay phải của mình tập hợp đủ sức mạnh, Như Ý dùng tay phải đẩy một cái, quan tài thật sự bị đẩy ra.

Như Ý trong lòng vui mừng, châm lửa chiếu tìm xem có manh mối gì.

Miếng vải rách đó đã bị Vệ quốc công mang đi.

Như Ý nhìn mắt Tiểu Nhã, có dấu vết kích động, cũng chính là trước khi cô ấy chết, nhìn thấy người nào hoặc vật gì làm cô ấy kinh hoảng, mà sự kinh hoảng này hẳn là sinh ra với người quen thuộc nhất, người Tiểu Nhã quen thuộc nhất có ba người, một là Vệ quốc công, một là nhị phu nhân, còn có một người Tiểu Nhã nói không rõ, nhưng Như Ý mơ hồ biết có liên quan với đình viện kỳ quái đó.

Tiếp tục nhìn xuống, Như Ý lại phát hiện ngón tay Tiểu Nhã đã nắm cái gì, mà vật đang nắm là vật rất cứng, tuyệt đối không phải miếng khăn rách mà nhị phu nhân nói.

Như Ý muốn mở lòng bàn tay Tiểu Nhã, nhưng lại phát hiện có chút tốn sức, Như Ý chỉ có thể cúi xuống, cô mơ hồ nhìn thấy một chữ có chút mờ, là chữ Triết? Có chút giống, Như Ý có chút không chắc chắn, nhưng điều này nói rõ trên thứ này có khắc chữ.

"Ai!" Ngoài cửa đột nhiên vang lên giọng nói.

Như Ý kinh ngạc, thổi tắt nến, nằm vào trong quan tài, lúc này cô không có sự lựa chọn, nếu núp ở nơi khác, e rằng sẽ bị phát hiện.

Quả nhiên, khi Như Ý núp vào, bên ngoài lập tức xuất hiện hai người, hai người đó rất cẩn thận kiểm tra, phát hiện không có gì khác thường.

"Không có gì cả, xem ra là nghe lầm rồi!" Một người trong đó mở miệng nói.

Người con lại ngáp một cái: "Không có gì cả, trễ thế này ai vào đây?"Sau đó hai người cùng rời đi.

Như Ý nghe thấy tiếng đóng cửa của hai người, lúc này mới yên tâm.

Đẩy quan tài ra lần nữa, cô bò ra khỏi quan tài, nhìn khuôn mặt Tiểu Nhã, trong lòng âm thầm thề nhất định phải tìm được hung thủ, cầm chứng cứ rời đi.

Như Ý lấy thư ra nghiên cứu lần nữa, cô còn nhớ Tiểu Nhã thỉnh thoảng vươn cổ nhìn đồ trong tay mình, kinh hô một tiếng: "A, lại là Triết?"

Như Ý cũng từng hỏi Tiểu Nhã việc này, kết quả Tiểu Nhã che che giấu giấu không nói rõ ràng, Như Ý chỉ có thể từ lời này phân tích, đó chính là cô ấy từng nghe thấy từ chỗ nương mình, chỉ là Như Ý không dám đoán mò, lúc đầu cô ấy còn im lặng trong thư cũng xuất hiện một người như vậy.

Tiểu Thúy gần đây cũng trở nên yên lặng hơn, Như Ý nhớ cuộc nói chuyện lần trước với Tiểu Thúy, có chút nghi ngờ, chẳng lẽ Vệ phủ này là nơi thay đổi tính cách người ta, là nơi làm người ta thay đổi không giống chính mình.

Nếu không thì sẽ không như vậy...

Như Ý nhìn phía bắc, sau khi im lặng, cúi đầu nhìn hai tay mình, cô muốn thử một chút tiềm lực của mình rốt cuộc lớn bao nhiêu, cô ngày càng cảm thấy trên người mình có sức mạnh vô hạn, chỉ là cô quên mất cái gì, ngay cả võ công mình biết cũng đã quên rồi, ban đầu cô cũng cho rằng mình không biết võ công, nhưng chuyện lần này lại làm cô có chút hoài nghi.

Như Ý tập trung tất cả suy nghĩ về một điểm, nhắm mắt, cố gắng làm cho linh hồn cô luôn cảm thấy tồn tại nơi sâu trong lòng mình dẫn dắt cô.

Như Ý cảm thấy kỳ tích lại xuất hiện lần nữa, thật sự có giọng nói dẫn dắt mình, vận khí như thế nào, ngưng tụ ở ngực như thế nào, cô cảm thấy khí trong lòng từ từ hoàn toàn dung hợp với mình, điều duy nhất cô bắt đầu cảm thấy không thích hợp là độ ấm chỗ ngực ngày càng cao, cao đến mức dường như làm cô không thở nổi.

Tiếp đó một giọng nói kéo lại ý thức sắp mất của cô, kêu cô tỉnh lại, tỉnh lại."Phụt!" Như Ý cảm thấy mùi tanh ở cổ, Như Ý nhìn đống máu đen đó, trong lòng kinh ngạc, chẳng lẽ cô luôn có nút thắt trong lòng? Nút thắt này có phải chính là phần ký ức mất đi.

Như Ý đứng dậy, phát hiện cả người mình tinh thần sảng khoái, cô muốn thử nhìn sức mạnh trên tay mình, lại thần kỳ phát hiện trong đầu mình xuất hiện một số chiêu thức kỳ quái.

Như Ý nhặt nhánh cây lên, muốn tìm một nơi để vận dụng thử, chỉ cần cô điểm nhẹ một cái, cơ thể nhẹ nhàng như yến, lóe sáng qua lại trong màn đêm, áo trắng xuyên qua đêm tối.

Ngày hôm sau, rất nhiều nha hoàn xì xào bàn tán, nhưng đều là thảo luận cùng một đề tài, đó chính là quỷ hiện hình tối qua.

Họ đều cho rằng nhìn thấy một quỷ tóc dài mặc đồ trắng bay tới lui ở các nơi trong Vệ phủ.

Như Ý cười cười, đột nhiên cô có một phương pháp tốt hơn.

Tối hôm sau, Như Ý che mặt, mặc đồ trắng, thi triển khinh công bay tới lui trên không trung Vệ phủ.

Như Ý cảm thấy tính cách của mình tại sao lại bình tĩnh như vậy, sự bình thản này, hẳn có liên quan với thân phận của mình trước khi mất trí nhớ, cô đến tầng cao nhất của Vệ phủ, yên lặng đợi trên đó, cô có trực giác hôm nay sẽ có phát hiện mới.

Có lúc trực giác của con người thật sự rất chuẩn, giống như một cô gái mặc đồ đen bây giờ đang lén lén lút lút bay về một phía.

Như Ý nhíu mày, cẩn thận theo sát, cô nhìn về phía cô gái đó đi, lại là linh đường.

Ngày mai, Tiểu Nhã phải hạ táng rồi, tại sao tối nay còn có người hành động khả nghi như vậy.

Như Ý nhìn cô gái đó đi vào trong, cô phóng người đạp lên mái nhà, lấy một viên ngói nhìn vào trong.

Chỉ thấy cô gái đó đừng trước quan tài nhìn một cái, sau đó cực kỳ cảnh giác nhìn bốn phía, hai tay vận khí, nắp quan tài bị mở ra.

Cách cao như vậy, Như Ý vẫn nghe thấy mùi phân hủy của tử thi, nhưng cô gái đó mày cũng không nhăn, rõ ràng tìm kiếm gì đó trên người Tiểu Nhã.

Cách ánh đèn u ám, Như Ý nhìn không quá chân thật, có lẽ thứ đó quá quan trọng, cô đang suy nghĩ mình có cần đoạt lại thứ đó không, nhưng nếu phát sinh tranh chấp với người đó, mình có đả thảo động xà không.

Lúc cô suy nghĩ lựa chọn thế nào, người đó lại lấy ra một thứ giống vậy từ trong lòng đổ lên người Tiểu Nhã, điều này làm ánh mắt Như Ý căng thẳng, cô không thể quan tâm tới gì khác, một cây ngân châm đã ra khỏi tay.
"Bụp!" Bình chất lỏng đó lập tức rơi trên mặt đất.

"Xì!" Chỗ bị chất lỏng tràn tới lập tức biến thành thứ nước vàng bốc hơi.

Người đó cũng không ngờ tới mình bị người khác phát hiện, nhất thời có chút hoảng loạn: "Ai?" Người áo đen bị ngân châm xuyên qua tay, cảnh giác nhìn bốn phía.

Như Ý vẫn không động, cô thích nhìn ánh mắt kinh hoảng bối rối của con mồi, như vậy cô sẽ rất có cảm giác thành tựu, đối với những người tàn nhẫn như vậy, Tiểu Nhã đã đi rồi, họ còn muốn hủy thi diệt tích, trong lòng cô tràn đầy lửa giận. Cô không phải người tàn nhẫn, cũng không phải vua lương thiện, cô tuân theo ngươi bất nhân ta bất nghĩa.

Sự giằng co yên lặng này thắng nhờ tính nhẫn nại, nhưng không phải ai cũng nhẫn nại như vậy, rất rõ ràng người này không đủ nhẫn nại. Như Ý bình thường tính cách yên tĩnh, im lặng, sau đó chính là quan sát.

Cuối cũng người đó không nhịn nổi nữa: "Có gan theo dõi, chẳng lẽ không có gan đi ra? Nếu ngươi còn không ra, thì đừng muốn thi thể Tiểu Nhã này nữa!"

Như Ý vừa nghe vậy, lòng trầm xuống, ánh mắt có chút lạnh lùng, không nghĩ tới người này lại trực tiếp đâm vào chỗ yếu của mình.

Nhảy một cái, Như Ý từ trên mái đi xuống, đứng trước cửa linh đường, ánh mắt lạnh lùng nhìn người trước mắt.

Người áo đen nhìn thấy ánh mắt cô gái áo trắng lạnh lùng như vậy, ý lạnh quanh người làm thân thể cô ta chấn động.

"Cô là ai?" Người áo đen cố làm ra vẻ thoải mái hỏi.

Như Ý chỉ cười nhạt, giống như tất cả vừa rồi chỉ là cảm giác sai lầm.

"Cái đó phải hỏi ngươi là ai trước?" Như Ý không muốn phí lời với cô ta, biết hỏi không được gì, chỉ có dùng vũ lực giải quyết, hơn nữa, cô muốn biết năng lực của mình rốt cuộc như thế nào.

Người áo đen không nghĩ tới Như Ý sẽ trực tiếp ra tay, hơn nữa nhanh mà quyết tuyệt. Cô ta phản ứng lại lủi về phía sau, lại vì Như Ý đột ngột ra tay, rõ ràng có chút hoảng loạn, sau lưng trực tiếp đụng vào phía trên quan tài.

"A!" Khẽ hô một tiếng, người áo đen nghiêng người né tránh.

Như Ý tà mị cười, lúc lướt qua người áo đen thì ra động tác mạnh.

Người áo đen vì chiêu thức quá kỳ dị của Như Ý, cô ta đã cảm thấy mình lực bất tòng tâm, đương nhiên không chú ý đến nụ cười quỷ dị của Như Ý.

Thấy khăn che mặt của mình sắp bị tháo ra, mặc dù may mắn mỗi lần đều trốn được, nhưng cô ta biết người ra chiêu với mình năng lực hơn mình rất nhiều, nếu thời gian kéo dài càng lâu, thì đối với cô ta mà nói thắng lợi càng ít.

Nghĩ đến đây, người áo đen tăng nhanh chiêu thức của mình, muốn thanh thủ thời cơ bỏ chạy.

Như Ý dường như biết cô ta muốn làm gì, cả người xông vào.

"Bang!" Một chưởng của Như Ý tiến tới, trực tiếp đánh người áo đen ngã trên đất, chỗ cánh tay cũng bị vũ khí sắc bén làm bị thương.

Như Ý nhìn người ngã trên mặt đất, thả lỏng thần sắc chuẩn bị cho thêm một kích.

"Tiếng động gì? Không phải quỷ đi!" Một giọng nam run rẩy thô tục từ ngoài cửa truyền tới.

Như Ý và người áo đen đều kinh ngạc, người áo đen tranh thủ lúc Như Ý sững sờ, phi thân qua cửa sổ chạy trốn ra ngoài.

Như Ý chửi thầm một tiếng bất cẩn, nhưng sau đó nhớ tới một điểm, mỉm cười, cũng không chần chừ nữa, thi triển khinh công rời đi.

Buổi tối nằm trên giường, Như Ý phân tích người mình gặp ở linh đường, đầu tiên là cô gái cỡ tuổi mình mới đúng, xem ra ngày mai cô cần phải đi xung quanh.

Nếu không nhìn thấy người nào, vậy thì...mấy chiêu của mình, người đó bị thương rất nặng, hơn nữa vết thương trên tay rất rõ ràng, như vậy nếu cô điều tra, có lẽ có thể tra ra manh mối, điều tiếc nuối duy nhất chính là không tra được chủ tử của người đó.

Chương 269: Thành công hơn một nửa

Trên tay Như Ý cầm mảnh ngọc bội kia, phía trên còn có khắc chữ ở, cái này khiến Như Ý càng thêm nghi hoặc, tại sao vật ở trên người Tiểu Nhã lại xuất hiện ở đây?

Lẳng lặng nhắm mắt lại, Tiểu Nhã, ngươi sẽ được nhắm mắt! Như Ý một lần lại một lần nói như vậy với mình.

Sáng sớm mùa xuân còn mang theo một chút sự lạnh giá của trời đông, sự sống vẫn sinh sôi mặc kệ giá lạnh. Như Ý vẫn đúng thời gian rời giường như thường ngày, khác biệt duy nhất chính là hôm nay cô phải chủ động làm ít đồ đi thăm hỏi mấy người chủ tử một chút.

"Như Ý, không ngờ ngươi trông thế mà có tài như vậy!" Trong phòng bếp, một nữ tử nhanh nhẹn lòng tràn đầy vui vẻ tán dương, vẻ mặt kia tràn đầy sùng bái.

Như Ý ngẩng đầu nhìn tiểu Thúy một chút, cười cười không nói chỉ lẳng lặng gói điểm tâm trong tay mình.

"Đây là cái gì vậy?" Tiểu Thúy nhìn đậu hũ trong tay Như Ý, còn cho thêm cả thịt băm nhỏ vào nữa.

Như Ý có chút kỳ quái với câu hỏi của tiểu Thúy, ngẩng đầu lần nữa nhìn tiểu Thúy một chút: "Thứ này ngươi chưa từng thấy qua sao?" Rõ ràng cách làm thứ này ở trong đầu của cô hết sức quen thuộc, sao lại không biết được chứ.

Vẻ mặt Tiểu Thúy mờ mịt, thứ này cô ta phải biết sao? "Như Ý, thứ này ta thật sự chưa từng thấy qua, phải nói là tất cả mọi người chưa từng thấy qua mới đúng, không tin ngươi hỏi mọi người đi!"

Tiểu Thúy nói xong ánh mắt nghi ngờ nhìn mọi người xung quanh

Như Ý nhìn mấy người chung quanh thấy tất cả mọi người ai cũng lắc đầu, lúc đó cô mới chính thức xác định, các cô ấy thật sự không biết.

"À, các ngươi không biết là chuyện đương nhiên, đây là ta tự nghĩ ra đó!" Như Ý cười cười, nói như không có chuyện gì, nhưng cô tin tưởng cô không nhanh không chậm nói ra như thế này mọi người chắc chắn sẽ không nghi ngờ, quả nhiên tất cả mọi người đều không dừng công việc trên tay mình lại.

Chỉ là trong lòng Như Ý cũng không hề trấn định như mặt ngoài, cô rất muốn biết chuyện này là như thế nào, chẳng lẽ cô không phải người nơi này, thế nhưng làm sao lại xuất hiện ở đây? Như Ý có chút không rõ, vấn đề này cứ khúc mắc ở trong lòng cô như vậy.

Mặc dù trong lòng cô đầy nghi hoặc nhưng động tác trên tay lại không có một chút chậm lại, hôm nay cô còn có chuyện trọng yếu hơn cần xử lý.

"Đại phu nhân, đây là điểm tâm nô tỳ tự mình làm, phu nhân nếm thử một chút xem được không!" Như Ý đem điểm tâm đã chuẩn bị tốt, cũng không chỉ có ở đây, nhân lúc còn nóng cô đã đem điểm tâm chia thành mấy phần, đầu tiên là mang đi chỗ Đại phu nhân một phần.

Đại phu nhân cũng là lần đầu tiên ăn được mỹ thực Như Ý làm, trên mặt lộ ra ý cười hứng thú: "Khó được ngươi có lòng như vậy, ta phải hảo hảo nếm một chút mới được!" Thời khắc này Đại phu nhân tính cách ôn hòa khuôn mặt an lành.

Ở nhiều năm sau có một ngày Như Ý nhớ lại một màn ngày hôm nay, cô luôn cảm thấy cuộc sống sinh hoạt đơn giản như vậy tốt bao nhiêu, vì sao phải bất đắc dĩ gánh vác nhiều thứ như vậy.

Đại phu nhân cũng cảm giác được ánh mắt không hề tầm thường kia của Như Ý, bất quá bà ta vẫn chỉ giữ im lặng ăn điểm tâm Như Ý mang tới, kỳ thật Như Ý chỉ đơn giản chọn lựa mấy món ăn cô cảm thấy đẹp mắt mà lại có dinh dưỡng mà thôi.

"Vị này rất tươi!" Đại phu nhân buông bát đũa xuống, lau miệng nhìn Như Ý nói.

Như Ý nhẹ nhàng cúi đầu, tạ ơn Đại phu nhân tán thưởng.

"Nếu Đại phu nhân cảm thấy ngon miệng, nô tỳ cũng muốn tiện thể cho các vị phu nhân khác và bọn tỷ muội nếm thử một chút, không biết ý Đại phu nhân như thế nào!" Ánh mắt Như Ý chân thành nhìn Đại phu nhân, chỉ hi vọng Đại phu nhân mở miệng nói ra một câu được, như vậy hôm nay vất vả cũng đã thành công hơn một nửa.

Đối với vẻ mặt như thế của Như Ý, Đại phu nhân cười cười: "Ngươi muốn tra?"

Đại phu nhân cũng coi là người có kiến thức rộng rãi, đối với việc nhìn người càng là có bản lĩnh, nhìn qua cũng liền biết ý nghĩ của Như Ý, mà lại trước đó hai người cũng từng nói chuyện qua, bà ta biết Như Ý sẽ tự mình giải quyết cái tội danh treo ở đầu mình này.

Như Ý cũng không nói gì chỉ nhẹ nhàng gật đầu, cô biết Đại phu nhân cũng hiểu, Đại phu nhân muốn đấu cùng Nhị phu nhân cô có thể mặc kệ, nhưng nếu tổn thương đến quá nhiều người không nên thương tổn vậy cô cũng không thể ngồi yên không quan tâm đến.

Như Ý đáp lại lời Đại phu nhân, lần lượt đưa cái này tới từng nơi nhìn không đáng chú ý, nhưng đồ ăn mỹ vị đưa qua từ phu nhân xuống đến a hoàn đều rất vui vẻ.

Đương nhiên ngoại trừ một người, người kia đương nhiên là Nhị phu nhân.

"Làm sao? Ngươi đây là thay mặt tỷ tỷ đưa tới hay là của chính ngươi? Chớ có dùng loại phương thức này để lấy lòng ta, ta nhất định sẽ tra rõ ràng là ai hại Tiểu Nhã!" Từ lúc Như Ý tiến vào phòng Nhị phu nhân cũng không hề cho sắc mặt tốt.

Như Ý vẫn mặc kệ Nhị phu nhân châm chọc khiêu khích, đối với cô mà nói những chuyện này bây giờ cũng không quan trọng, tính tình của cô vẫn bảo trì sự bình thản."Nhị phu nhân, đây chỉ là tâm ý của nô tỳ, nếu như người tiếp nhận thì nếm thử một chút, nếu như cảm thấy cái này không thể ăn thì rửa qua là được!" Như Ý ngậm miệng không đề cập tới sự tình của Tiểu Nhã, dường như chuyện này đã thành cấm kỵ của cô, hoặc là nói giờ phút này trở thành cấm kỵ giữa Đại phu nhân và Nhị phu nhân.

"Hừ!" Nhị phu nhân khịt mũi, nhưng cũng không đem đồ Như Ý mang tới ném đi.

Như Ý cười cười, đặc biệt chú ý người bên cạnh và cả cử chỉ hành động của Nhị phu nhân nhưng cũng không hề phát hiện ra chuyện gì khác thường, cô cảm thấy mình thật sự đã cả nghĩ quá rồi.

Như Ý cứ đưa tới từng nhà lại từng nhà như vậy, nhưng thủy chung vẫn không tìm được người tối hôm qua cô gặp phải, thậm chí cô còn có chút hoài nghi đó không phải là người trong phủ, nhưng mùi thơm quen thuộc đó cô luôn có cảm giác mình đã từng ngửi thấy trên người của người nào đó ở trong phủ, rốt cuộc là người nào?

Từ chỗ của Nhị phu nhân đi ra, Như Ý vẫn luôn rơi vào trong suy nghĩ của chính mình, đột nhiên cô nhìn thấy thân ảnh một người ở phía xa xa, trong đầu lại có chút quen thuộc.

Tiểu Thảo, tại sao cô ta lại ở chỗ này, Như Ý hơi nghi hoặc một chút, Tiểu Thảo là a hoàn tâm đắc của Đại phu nhân lại có phần hợp ý Đại phu nhân, làm sao lại ở cạnh viện lạc của Nhị phu nhân như vậy, chẳng lẽ là Đại phu nhân an bài, thế nhưng nhìn ánh mắt của cô ta sao lại có một chút xíu bối rối.

Như Ý hơi động lòng, cô luôn cảm giác người này có vấn đề, hôm nay quả thực cô không nhìn thấy cô ta đâu, xem ra cần phải tra một chút mới được.

Lần nữa trở lại chỗ Đại phu nhân, Như Ý muốn xác nhận lại nghi ngờ trong lòng thế là trực tiếp trở lại chỗ Đại phu nhân lần nữa.

"Đại phu nhân, nô tỳ có mấy lời muốn hỏi Đại phu nhân một chút, không biết là có thỏa đáng hay không!" Như Ý kính cẩn quỳ gối phía dưới Đại phu nhân, thành khẩn mở miệng.

Đôi mắt Đại phu nhân lóe lên, lập tức cười cười, đưa mắt liếc nhìn mấy người chung quanh một cái.

Đợi sau khi trong phòng chỉ còn lại hai người, Đại phu nhân ra hiệu cho Như Ý mở miệng.

Như Ý cũng không lề mề, nhưng ánh mắt của cô lại lộ ra một tia khôn khéo, con mắt chuyển động mang theo sự nhạy cảm nữ nhân ít có.

"Hôm nay không biết vì sao không nhìn thấy Tiểu Thảo tỷ, tỷ ấy là người trung gian dẫn nô tỳ quen biết với Đại phu nhân người, kỳ thật nói đến nô tỳ vẫn nên hảo hảo tạ ơn nàng mới đúng!" Như Ý vừa nói, cũng đang cẩn thận quan sát mỗi một cái biểu lộ của Đại phu nhân, không buông tha bất kỳ một động tác nhỏ nào.

"Ách! Tiểu Thảo sao, nha đầu này ngươi không nói ta còn thực sự quên mất, hôm nay thế mà bị nhiễm phong hàn, thật sự là được không khéo, ngươi làm đồ mỹ vị như vậy nó lại không có phúc được thử!" Đại phu nhân vừa nói còn lộ ra vẻ rất là đáng tiếc.

Phong hàn? Thật đúng là khéo mà! Như Ý cười lạnh một cái, cô ta bị lây nhiễm phong hàn mà còn đi tới chỗ Nhị phu nhân, hoặc là Đại phu nhân nói dối hoặc là chính Tiểu Thảo nói dối, xem ra cô phải đi xem xem đến tột cùng là như thế nào mới được."Không sao đâu Đại phu nhân, đã như vậy nô tỳ sẽ tự mình mang tới cho tỷ ấy, vừa vặn hỏi thăm tỷ ấy một chút, rất lâu rồi nô tỳ cũng không có nói chuyện với tỷ ấy!" Như Ý bình tĩnh nói sau đó chậm rãi đứng dậy cáo biệt Đại phu nhân, trực tiếp đi đến chỗ ở của Tiểu Thảo, chỉ mong tất cả chỉ là trùng hợp, bằng không cô thật đúng là không biết mình sẽ đối phó với cô ta như thế nào đâu.

"Cộc cộc cộc!" Như Ý rất lễ phép gõ cửa phòng Tiểu Thảo, bởi vì mặc dù bây giờ cô có vẻ được sủng ái hơn so với Tiểu Thảo, nhưng dù sao Tiểu Thảo cũng xem như nhân vật tiền bối, cô không thể vênh vang đắc ý được.

"Khụ khụ khụ, vào đi!" Trong phòng đột nhiên truyền đến một tiếng tiếng ho khan, nương theo tiếng gọi Như Ý đi vào cửa, lộ ra tái nhợt bất lực.

Chỉ thông qua giọng nói này mà không nhìn người ai cũng sẽ nghĩ là người này bệnh rất nặng.

Nhưng những người kia cũng không có nghĩa là bao gồm cả Như Ý, trong đầu Như Ý hiện lên một đoạn huấn luyện ngắn dạy cô phân tích phán đoán giọng nói của người khác như thế nào, động tác, ngôn ngữ ánh mắt tất cả những biểu hiện tâm tình đồ vật của đối phương, qua đó liền nói đến chuyện này giả ho khan cùng chân chính ho khan khác nhau.

Như Ý cười một tiếng, xem ra cô cũng coi như là đã tìm được một bước đột phá mới.

"Tiểu Thảo tỷ, Như Ý mang cho tỷ ít đồ nhân tiện xem tỷ bệnh như thế nào!" Như Ý vừa vào cửa đã lộ ra vẻ nhiệt tình nhưng cô vẫn tận lực khống chế tâm tình để không quá lộ ra ngoài như vậy, phải ổn trọng cô không ngừng nhắc nhở chính mình.

"Khụ khụ khụ, cám ơn ngươi!" Lại thêm vài tiếng ho khan lộ ra so vừa rồi càng thêm nghiêm trọng, Tiểu Thảo nhìn Như Ý biểu thị sự cám ơn của mình.

Như Ý chỉ cười một tiếng, thấy Tiểu Thảo định đứng dậy cô vội vàng chạy tới đỡ Tiểu Thảo đang có vẻ rất gian nan đứng dậy.

Nhưng lúc cầm vào tay Tiểu Thảo, ánh mắt Như Ý lại hơi léo lên.

Nhưng thời khắc Tiểu Thảo bị cô chạm vào tay đó giống như bị điện giật vội vàng tránh ra.

Như Ý cười cười giống như đã sớm biết Tiểu Thảo sẽ có phản ứng như vậy, lúc đó tay cô giữ chặt Tiểu Thảo trực tiếp giữ chặt y phục của cô ta, như thế này nếu Tiểu Thảo né tránh sẽ trực tiếp đưa tay ngoặt ra bên ngoài.

Quả nhiên, trên mặt Như Ý hơi lộ ra biểu lộ kinh ngạc: "Sao tay của tỷ lại bị thương như vậy, Tiểu Thảo tỷ, bình thường làm việc phải cẩn thận một chút, cái này nếu lưu lại vết sẹo sẽ không tốt!" Như Ý vừa nói, lời kia lộ ra cỡ nào quan tâm nhưng trong nội tâm cô lại có một suy nghĩ khác biệt.

Lúc đầu Tiểu Thảo bị Như Ý nhìn thấy vết sẹo kia, lại thấy Như Ý thốt lên kinh ngạc thì trái tim xiết chặt lại, nhưng khi Như Ý nói câu tiếp theo liền an tâm!

Như Ý đã đạt được mục đích của mình tất nhiên cũng sẽ không mỏi mòn chờ đợi nữa, đêm nay có lẽ sẽ có trò hay để xem rồi, cô tin tưởng vững chắc là như vậy.

Ban đêm, khi tất cả hắc ám chen chúc mà đến, Như Ý thừa dịp tiểu Thúy đi ngủ liền điểm huyệt ngủ của tiểu Thúy, cô luôn luôn cảm thấy tiểu Thúy đi ngủ không được sâu giấc, cho nên nếu cô ta có bất kỳ một cái động tĩnh nào Tiểu Thảo cũng có thể phát giác, bất đắc dĩ Như Ý mới ra hạ sách này.

Rất nhanh, Như Ý thay một bộ quần áo đen, bịt kín mạng che mặt, hôm nay cô không mặc đồ trắng nguyên nhân cô cũng không chắc chắn lắm, nhưng cũng không ngại thử một lần.

Nói không chừng đến lúc đó có thể mò được cá trong vũng nước đục cũng không phải không có khả năng, dù sao thân hình của cô và Tiểu Thảo cũng khá giống nhau.

"Vèo!" Một chiếc phi tiêu không biết từ đâu bay tới trực tiếp cắm vào trên thanh cửa phòng Tiểu Thảo.

"Đêm nay, chỗ cũ!"

Tiểu Thảo xem xong trên mặt lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, lập tức thu thập vật kia xong sau đó đóng kỹ cửa, rất nhanh thay đổi y phục.

Như Ý ở cách đó không xa xuyên qua ánh đèn yếu ớt nhìn thấy động tác của Tiểu Thảo trong lòng vui mừng, mau chóng rời đi.

Lúc Tiểu Thảo đi tới địa điểm ước định kia chờ rất lâu nhưng vẫn không có bóng người xuất hiện, nhưng cô ta cũng không dám vọng đoán người chủ nhân này có thể tới hay không.

Như Ý ở phía trên nhìn xuống, thấy bước chân Tiểu Thảo càng ngày càng sốt ruột đi đi lại lại ở đó, nụ cười trên mặt cô càng ngày càng đậm, cô chính là muốn chờ lúc cô ta hốt hoảng sẽ cho Tiểu Thảo một sự "Kinh hỉ", sau đó để cô ta hoảng tấc đại loạn.

Chương 270: Ngươi mau trở về

Tiểu Thảo mắt thấy thời gian cũng đã không còn sớm, thực sự đợi không được nữa, nếu chậm thêm một chút nữa chỉ sợ sẽ bị người khác phát hiện, đến lúc đó chỉ sợ rất là nguy hiểm. Nghĩ tới đây cô ta liền quyết định quay người rời đi.

"Như thế đã chờ không nổi rồi, chẳng lẽ chủ nhân dạy ngươi như thế này sao?" Như Ý đột nhiên mở miệng xuất hiện ở trước mặt Tiểu Thảo.

Nhưng đương nhiên cô không thể dùng giọng nói của mình để nói chuyện với Tiểu Thảo, kỹ xảo như vậy cô cũng không biết tại sao mình lại biết, cô có thể phát ra các loại giọng nói khác nhau.

Tiểu Thảo nhìn thấy người tới trái tim thót lại một cái, hiển nhiên không ngờ rằng người này có thể đột nhiên xuất hiện như vậy, giọng nói kia có chút lạ lẫm, không phải chủ tử lần trước cô ta nhìn thấy cũng không phải giọng nói của chủ tử.

Phân tích điều này Tiểu Thảo liền giật mình, cảnh giác lui lại một bước: "Ngươi là ai? Vì sao lại tới đây?"

Mặc dù Như Ý không nhìn thấy biểu lộ của Tiểu Thảo nhưng nhãn thần cũng đã nói cho cô biết giờ phút này Tiểu Thảo có chút sợ hãi.

Như Ý mỉm cười một tiếng: "Ngươi ở đây làm gì thì ta cũng ở đây làm cái đó!" Mô phỏng giọng nói nào cũng được, Như Ý chính là muốn thấy phòng tuyến thần kinh của Tiểu Thảo từng chút từng chút bị đánh tan.

"Chẳng lẽ ngươi không biết, đêm nay, gặp ở chỗ cũ sao?" Như Ý tới gần một bước làm cho Tiểu Thảo lui về sau một bước.

"Làm sao ngươi biết? Ngươi là?" Tiểu Thảo trừng to mắt nhìn Như Ý.

Như Ý nghe xong lời này trên mặt vẫn là vẻ băng lãnh bình tĩnh nhưng ở trong lòng cô lại rất hài lòng, rất tự nhiên tiếp lời: "Không cần phải nói ra, chuyện của chủ tử cũng không cần hỏi nhiều, thứ này ngươi thật đúng là chủ quan, đưa đây, mau chóng giao cho chủ tử!" Như Ý ra lệnh một tiếng, đồ vật ở giữa không trung bị Tiểu Thảo tiếp được.

Tiểu Thảo xem xét vật kia sắc mặt hơi biến sắc, ngẩng đầu có chút cảm kích lại thêm phần kính sợ: "Tạ ơn, ta sẽ mau chóng đi làm!"

Ánh mắt Như Ý tràn ngập miệt thị, thì thào mở miệng: "Mau chóng của ngươi là bao lâu, vật quan trọng như vậy mà ngươi lại bất cẩn như thế, nếu không phải lúc ấy ta lấy về cho ngươi, ngươi cho rằng chuyện của ngươi có thể giải quyết đơn giản như vậy sao!"

Tiểu Thảo bị nói đến mức có chút xấu hổ, nhưng ánh mắt nhìn Như Ý lại càng thêm sùng bái: "Sáng ngày mai ta sẽ giao cho chủ tử ngay, chỉ là vì sao ngươi lại không tự mình giao cái này cho chủ tử vậy?" Đối với điểm ấy Tiểu Thảo vẫn là trăm mối không có cách giải.

Ánh mắt Như Ý ném cho Tiểu Thảo càng thêm trào phúng, giọng nói kia cũng cỡ nào tự cho là đúng: "Thân phận ta rất đặc thù ngươi không nên tùy tiện nghe ngóng thân phận của ta, hơn nữa ta chỉ cho ngươi một cơ hội thôi, tốt nhất ngươi cái gì cũng không nên nói!"

Như Ý nửa là hảo ý, nửa là uy hiếp đến nhắc nhở, nhưng ở trong lòng Như Ý đã đạt được thứ mình muốn, như vậy nơi này cô cũng không cần ở lại thêm nữa.

"Ta đi trước, ngươi cũng mau trở về đi!" Như Ý tung người một cái rất nhanh liền biến mất ở trong bóng tối đen kịt.

Tiểu Thảo thấy chuyện đêm nay đã xong xuôi, nghe người kia rời đi lưu lại tiếng gió thổi lá cây ào ào trong lòng cô ta ngoài nghi hoặc lại càng tràn ngập sùng bái.

Một đêm ngủ ngon, Như Ý cảm thấy đã lâu lắm rồi cô mới chủ động đi làm một việc như vậy, trước kia cô luôn luôn muốn thoát khỏi cuộc phân tranh này nhưng cuối cùng lại phát hiện mình thành một vai phụ trong tuồng vui này chứ không còn là một diễn viên quần chúng nữa, cô muốn tránh thoát cho nên cô lựa chọn vượt khó tiến lên.

Nhưng điểm ấy ngược lại là cơ duyên xảo hợp, lúc Như Ý đi tới chỗ Tiểu Thảo ngẫu nhiên phát hiện ra trên cửa có mấy cái lỗ, hiển nhiên là bị phi đao đâm qua, mỗi lần đều là cùng một chỗ, cùng một độ sâu, mà quan trọng nhất chính là không hề lộn xộn, như vậy cái lỗ đó không phải do đánh nhau mà xuất hiện, cho nên Như Ý có thể xác định cái này khả năng là do Tiểu Thảo cùng người nào đó liên hệ lưu lại.

Về phần tất cả mọi chuyện buổi tối hôm qua, Như Ý chỉ là thông qua một chút nhược điểm trong nhân tính của con người để làm, cho dù hiển nhiên Tiểu Thảo không ngu ngốc nhưng cũng gần như những gì Như Ý đã phỏng đoán.

Lúc hừng đông Như Ý có chút kích động, hôm nay chính là ngày cô biết được chân tướng cái chết của Tiểu Nhã, người giật dây phía sau là ai? Hôm nay nhất định cô phải tra rõ ràng.

"Oa, tối hôm qua ngủ cũng thật không tồi!" Tiểu Thúy dãn gân cốt một cái, thật ra các cô làm a hoàn cũng rất không tệ, tối thiểu nhất cái khác tương đối hơn rất nhiều người, cuộc sống của các cô cũng không khổ, chủ tử coi như đối với mình cũng không tệ, nhưng tiểu Thúy hơi nghi hoặc một chút, chuyện này rốt cuộc là như thế nào, gần đây giấc ngủ an ổn dị thường, mỗi lần ngủ đều không phát giác được bất kỳ cử động nào của Như Ý.

"Ngủ ngon à? Vậy là tốt rồi!" Như Ý nhìn tiểu Thúy một chút, loại cảm giác thỏa mãn kia khiến trai tim Như Ý cảm thấy ấm áp.

Rất nhanh rửa mặt xong, Như Ý và tiểu Thúy tách ra vội vàng đi làm phân việc của riêng mình.

Đại phu nhân điều Như Ý đến bên cạnh bà ta nói là hầu hạ bà ta, bất quá là an bài cô ở bên cạnh để điều tra một số việc, sau đó cho hành động thôi.
Sau khi Như Ý và tiểu Thúy tách ra lúc đó thời gian cũng không còn sớm nữa, thế là cô thừa dịp chung quanh không có người trực tiếp đi vào khuê phòng Tiểu Thảo trốn vào trong một góc kín, cô đang chờ, chờ khi Tiểu Thảo đi gặp người ở phía sau màn kia, nhìn xem người phía sau màn này lộ ra mặt nước như thế nào.

Tiểu Thảo vẫn rất cảnh giác, cô ta mở cửa phòng quan sát bốn phía, sau khi thấy không có người nào chú ý tới mình mới cẩn thận đóng cửa lại nhanh chóng rời đi.

Bởi vì thính giác của người có võ công tốt hơn rất nhiều so với người bình thường, mà lại thêm thời khắc này Tiểu Thảo tập trung cao độ, Như Ý chỉ có xa xa đuổi theo.

Nhưng càng đi về phía trước trong lòng Như Ý càng nặng nề, phương hướng này thật sự là đi tới chỗ ở của Nhị phu nhân, như vậy...

Như Ý không muốn suy nghĩ nhiều, cô nghĩ chỉ có nhìn tận mắt chứ không muốn vọng đoán, đây là an ủi duy nhất hiện tại cô có thể cho mình.

Chỉ thấy Tiểu Thảo đi đến chỗ cửa sau viện lạc nơi Nhị phu nhân ở, trước tiên vẫn nhìn quanh bốn phía sau đó mới gõ cửa, người kia mở cửa vừa nhìn thấy là Tiểu Thảo rất nhanh lại nhìn quanh bốn phía sau đó mới lôi kéo Tiểu Thảo đi vào.

Trong lòng Như Ý bực bội, nhưng nhìn thấy ở kia có một cây đại thụ khá kín đáo bèn phi thân nhảy lên.

Đẩy ra nhánh cây, Như Ý phát hiện từ bên trên cây này nhìn xuống đất vô cùng rõ ràng, duy nhất có chút mơ hồ chính là giọng nói kia.

Rất nhanh Tiểu Thảo được đưa vào bên trong.

Như Ý nhìn Tiểu Thảo nịnh nọt cười cười quỳ gối trước người Nhị phu nhân.

Mà Nhị phu nhân mặt không thay đổi mắt nhìn Tiểu Thảo, tận đến khi nhìn thấy Tiểu Thảo đưa ngọc bội tới Nhị phu nhân mới trở nên có chút kích động, tay tiếp nhận vật kia cũng có chút run động.

"Cái này, tốt, tìm được về là tốt, Tiểu Nhã bên kia xử lý..."

Giọng nói của Nhị phu nhân đứt quãng nên Như Ý chỉ có thể vụn vặt nghe được một chút, chỉ là có chút đó nhưng cô có thể xác định đó chính là Nhị phu nhân đối với cái chết của Vu Tiểu Nhã không có một chút bi thương, giống như đây chẳng qua là sinh mệnh của một người qua đường chứ không phải nữ nhi của bà ta.

Cũng không biết Tiểu Thảo nói cái gì chỉ thấy Nhị phu nhân trực tiếp kích động đến mức cho Tiểu Thảo một cái tát: "Nàng chết là trừng phạt đúng tội, ngươi chỉ cần làm tốt bổn phận của mình ta cũng sẽ không bạc đãi ngươi, bằng không đừng nói là ngươi, ngươi không phải cũng biết nữ nhi của ta..."

"Oanh" một tiếng, Như Ý cảm thấy trời đất tối sầm lại, trái tim cũng như có tảng đá đè nặng, có cái gì đó ngăn chặn dây thần kinh của cô để cô bị mất thính giác tạm thời thì tốt bao nhiêu, bởi vì Nhị phu nhân vừa mới kích động nên giọng nói kia đã hoàn chỉnh truyền vào lỗ tai Như Ý.Như Ý tin tưởng phán đoán của mình nhưng cũng sợ hãi phán đoán của mình, thật ra từ lúc mới bắt đầu cô đã biết có thể là Nhị phu nhân nhưng lòng của cô có Tiểu Nhã nên mới không chấp nhận đáp án này, giờ phút này cô cảm thấy Tiểu Nhã rời đi thật sự đáng buồn cỡ nào, thì ra câu nói bị người tín nhiệm nhất tổn thương mới là nỗi buồn thê lương nhất rất đúng.

Như Ý cứ nhìn Nhị phu nhân như thế, trong ánh mắt có một loại giống như hận nhưng lại không phải hận, nhưng có một việc trong lòng cô rất kiên định đó chính là cô muốn để Nhị phu nhân có một ngày hối hận vì việc làm tranh đoạt ngày hôm nay có tất cả nhưng lại mất đi Tiểu Nhã.

Nhưng thương tâm vẫn là thương tâm, loại thương tâm này sẽ chỉ làm Như Ý càng thêm anh dũng đuổi sát, sẽ không ảnh hưởng đến phán đoán của cô.

Như Ý không hề bỏ sót ánh mắt quái dị kia của Nhị phu nhân, ngược lại là cô muốn xem xem Nhị phu nhân còn muốn làm ra những gì.

Tiểu Thảo lòng tràn đầy vui vẻ rời khỏi chỗ Nhị phu nhân, cô ta cảm thấy thứ mình muốn cách mình càng ngày càng gần, thật đúng là nên cảm tạ người tối hôm qua kia, nếu không Nhị phu nhân cũng sẽ không đối đãi với mình như vậy, hiển nhiên Tiểu Thảo biết Nhị phu nhân đối với khối ngọc bội kia không phải để ý bình thường, cô ta thậm chí nghĩ đến vừa rồi cũng không có nhiều cơ hội tranh công, như thế này cũng không uổng phí việc cô ta phản bội Đại phu nhân.

Tiểu Thảo lại nghĩ tới những lúc Đại phu nhân bởi vì tâm tình không tốt mà đối với mình làm những chuyện kia, còn cả những phu nhân đối với mình châm chọc khiêu khích kia nữa, cô ta chính là muốn chứng minh cho những người này thấy cô ta không phải chỉ là một đứa a hoàn, một ngày nào đó cô ta sẽ ngồi ngang hang cùng với bọn họ thậm chí địa vị còn cao hơn.

Cũng chính vào lúc đó Nhị phu nhân thường xuyên tới tìm cô ta, sau đó nói chút chuyện với cô ta, cuối cùng cho cô ta một cái hứa hẹn mà chính cô ta có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới đó chính là gả cho tiểu nhi tử của Nhị phu nhân Nhị thiếu gia, đó là vinh hạnh đặc biệt lớn như thế nào cơ chứ, chỉ là điều kiện tiên quyết là Nhị phu nhân phải ngồi được lên vị trí của Đại phu nhân.

Lúc Tiểu Thảo còn đang ở nơi này vui vẻ với giấc mộng đẹp nhưng lại không biết âm mưu cũng vào lúc đó diễn ra từng chút từng chút.

Ngay ngày hôm sau lúc vừa mới bình minh Vệ phủ lại lần nữa lâm vào trong một trận khủng hoảng, không nên gọi là khủng hoảng mà phải gọi đơn giản là bàn luận trong khi uống trà, Tiểu Thảo tự sát chết ở chính phòng của cô ta.

Người phát hiện ra Tiểu Thảo tử vong chính là một tiểu nha đầu vẫn hay nịnh bợ Tiểu Thảo để mong được sự sủng ái của Đại phu nhân.

"A" một tiếng kinh hô, đưa tới lực chú ý của tất cả mọi người.

Lúc Vệ Quốc Công mang theo mấy người phu nhân chạy đến chỉ nhìn thấy người đã tự sát máu chảy ra khắp nơi khiến toàn bộ căn phòng đều nhiễm lên một màu đỏ, cả chiếc khăn thêu cũng bị nhuộm đỏ, còn có cả một tờ huyết thư, mọi thứ cứ như thế lần lượt xuất hiện trong tầm mắt của tất cả mọi người.

"A!" Nhị phu nhân vẻ mặt sợ hãi vội vàng đem đầu rúc vào vào trong ngực Vệ Quốc Công.

Vệ Quốc Công thương yêu vỗ bả vai Nhị phu nhân, Như Ý thế mà lại nhìn thấy vẻ ôn nhu trong mắt Vệ Quốc Công, còn Đại phu nhân ở bên cạnh chỉ nhìn chằm chặp vào thi thể đã chết kia.

Kết cục sau cùng Như Ý cũng có thể đoán được, đơn giản Tiểu Thảo chính là hung thủ sát hại Tiểu Nhã, chiếc khăn và lá thư kia chính là chứng cứ.

Nhưng chi tiết trong đó như thế nào Như Ý cũng không hề hiếu kỳ nhưng nó vẫn thông qua miệng tiểu Thúy truyền vào lỗ tai Như Ý.

Lúc trước Tiểu Nhã ra đi rất đột ngột, sau khi cô bé mất được mấy ngày rất nhiều người hay nhìn thấy có một người áo trắng đi lại ở trong Vệ phủ, rất nhiều người khi đó đều là lo lắng không yên.

Thật ra đó là hồn phách của Tiểu Nhã, Tiểu Nhã chết không nhắm mắt nên muốn tìm hung thủ để báo thù, mà hung thủ là Tiểu Thảo xem như bị hù dọa đến mức bệnh nặng một trận cuối cùng bởi vì không chịu đựng nổi nỗi sợ hãi tra tấn nên viết một lá thư sám hối sau đó tự sát.

Lúc Như Ý nghe đến đó chỉ cười nhạt một tiếng, chuyện này như thế nào cô so bất luận kẻ nào càng rõ ràng hơn.

Nhưng cô nhìn thấy ánh mắt kia của Đại phu nhân, từ chỗ Tiểu Thảo sau đó dời về trên người Nhị phu nhân đang nằm trong ngực Vệ Quốc Công, trong sự băng lãnh lại có chút bất đắc dĩ, sau khi bất đắc dĩ lại là vẻ kiên định.

Như Ý biết, cuộc chiến giữa nhưng nữ nhân hiện tại mới chính thức nóng lên.

Sau chuyện của Tiểu Thảo tất cả mọi người lại khôi phục tinh thần phấn chấn như ngày xưa, mà Đại phu nhân và Nhị phu nhân giống như lại từ từ khôi phục quan hệ hài hòa giống như trước kia.

Lúc ấy Đại phu nhân đang uống trà ánh mắt nhàn nhạt nhìn về phương xa, Như Ý chỉ đứng im ở bên cạnh sững sờ nhìn về phương bắc, ánh mắt có chút mê mang.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau