CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 261 - Chương 265

Chương 261: Là tiểu nhã

Âm thanh này quá rõ ràng, một lần cũng đủ để khiến cho người ta nhớ kỹ, Như Ýche giấu bản thân để không bị phát hiện, mấy người hầu bình thường khác có lẽ sẽ không dễ dàng phát hiện ra mình, nhưng nơi này là phủ Vệ quốc công, Vệ quốc công có thể dám làm chuyện của mình một cách trắng trợn, có thể thấy ông ta có thể khiến cho người mà ông ta không thuận mắt nháy mắt biến mất, hơn nữa ông ta nổi tiếng văn võ song toàn, vô cùng mẫn cảm, nên Như Ý nhất định phải cẩn thận.

Từ xa Như Ý nhìn thấy Vệ quốc công đi vào nơi mà mình mỗi ngày đưa cơm tới.

Cho đến nay Như Ý vẫn luôn giống như một con rùa, những việc mình có thể né tránh thì đều cố gắng né tránh, nên cô chỉ giới hạn ở mức nghe đối với thứ gì đó ở bên trong, cô không muốn đi xem hay đi thăm dò thử, nhưng lúc trước cô tưởng chỉ có Đại phu nhân biết đến sự bất thường của nơi này, một lần tình cờ cô bắt gặp Nhị phu nhân nhìn chằm chằm vào viện này mà ngẩn người, rất lâu rất lâu.

Bây giờ ngay cả Vệ quốc công cũng đi vào, nơi này cũng quá kỳ quái.

“Lão ca, tiểu đệ đến thăm ca!” Một tiếng này của Vệ quốc công trực tiếp làm Như Ý khiếp sợ, lão ca, Vệ quốc công có anh trai? Nhưng sao anh trai của ông ta lại ở đây, hơn nữa Đại phu nhân và Nhị phu nhân đều biết sao!

Như Ý muốn nghe rõ hơn, nhẹ chân tiến về phía trước một bước.

“Ai?” Quả nhiên võ công không kém, một chút tiếng vang như vậy ông ta cũng có thể nghe được.

Như Ý thầm kêu một tiếng thảm rồi, vừa phản ứng lại với việc phải đối phó như thế nào.

“Phụ thân, là Tiểu Nhã!” Tứ tiểu thư đột nhiên chạy ra.

Vệ quốc công sắc mặt tốt hơn một chút, nhưng vẫn có chút xanh mét: “Ai cho con tới đây?” Vệ quốc công lớn tiếng hỏi.

“Phụ thân, Tiểu Nhã nhớ người, Tiểu Nhã đã rất lâu không gặp phụ thân rồi, nhưng dường như phụ thân rất bận, cũng không có thời gian ở bên cạnh Tiểu Nhã, lúc nãy Tiểu Nhã nhìn thấy phụ thân, muốn đuổi theo phụ thân, nhưng phụ thân lại đi rất nhanh, giờ Tiểu Nhã mới bắt kịp!” Tiểu Nhã có vẻ rất ủy khuất đứng một bên nhìn Vệ quốc công.

Đều nói trái tim con người cũng là thịt, cho dù như thế nào Tiểu Nhã vẫn là con gái của ông ta, Vệ quốc công nghe thấy lời này, sắc mặt dịu xuống, nhìn Tiểu Nhã nói: “Đều là lỗi của phụ thân, nhưng phụ thân sẽ đi cùng Tiểu Nhã, chúng ta cùng đi chơi!” Vệ quốc công ôm Tiểu Nhã vào trong ngực, giờ phút này trở thành một người cha hiền từ, bữa trưa một người bạn trên chiến trường còn hẹn ăn với ông ta.

Như Ý nhẹ nhàng thở ra, xem ra cô nhất định phải học một vài kỹ năng mới được, bằng không vấn đề này còn chưa tìm ra, mình đã đi gặp Diêm La trước.

Tận dụng khoảng trống này, Như Ý nhìn xung quanh, rồi vô cùng cẩn thận đi vào cái viện kia.

Nơi này thực sự rất yên tĩnh, không có hơi người, nhưng tại sao mỗi ngày còn muốn cô đưa cơm tới, nếu không có ai ăn, vậy mà cơm mỗi ngày cô đưa tới cơm đều hết, ngay cả bát cũng được ăn sạch sẽ, điều này khiến cho Như Ý không thể hiểu được.

“A, a!” Lại là thanh âm kia, Như Ý ngẩng đầu nhìn vào trong phòng, rõ ràng không có bóng ai, lại có tiếng người, cô vô cùng mong đợi tiến lên phía trước, chỉ nghĩ khám phá ra bí mật nào đó.

Bộp, một bàn tay khoát lên vai cô: “Ngươi không nên đến đây!”

Như Ý quay đầu nhìn người tới, tâm mới buông lỏng, lúc nãy suýt chút nữa cô đã kéo cái tay kia quật ngã người lên phía trước, nhưng giọng nói kia đã ngăn hành động của cô lại.

“Vậy tại sao ngươi đến đây?” Không trả lời, cô hỏi lại, ném trả lại quyền chủ động!

“Ngươi đã lựa chọn chưa? Có vài bí mật ngươi không biết thì tốt hơn!” Dì Mộng giống như một chút cũng không kỳ quái mà hỏi lại, mỉm cười ngồi xuống chiếc ghế đá.

“Ta không có lựa chọn!” Nếu cô có lựa chọn, giờ phút này cô nên nằm ở trên giường, nghe Tiểu Thúy lải nhải.

“Không, ngươi có, nhưng nếu ngươi đưa ra lựa chọn tốt, kết cục cuối cùng sẽ như thế nào cũng không biết được!” Dì Mộng không nói rõ chân tướng, lại luôn thích vòng vo nói mấy lời vô nghĩa.

“Có lẽ vậy, bởi vì không có nếu, cho nên ta không nghĩ về kết quả có thể xảy ra, nếu thật sự phải nói ra một kết quả, vậy đó là thắng!” Đối với Như Ý mà nói, mất đi trí nhớ đã rất đau khổ, vậy bắt đầu sống lại lần thứ hai, cô nhất định sẽ để mình sống tốt hơn, đồng thời để cho những người xung quanh cô được sống tốt hơn!

Dì Mộng cũng không nói gì thêm, quay đầu nhìn về phía Như Ý: “Nơi này không thích hợp cho ngươi đến, ít nhất là bây giờ không thích hợp cho ngươi đến, có lẽ có một ngày, ngươi phát hiện lựa chọn của mình là sai, đến tìm ta, ta cho ngươi những gì mà ngươi muốn!” Dì Mộng nói xong, cơ thể chợt lóe rồi biến mất khỏi viện.

Nhìn vào căn phòng kia, cuối cùng Như Ý không bước lên nữa, cô cảm thấy dì Mộng nói đúng, bây giờ cô biết cái này cũng vô dụng.

Từ trong viện đi ra, Như Ý liền nhìn thấy một người đứng ở đó, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút đỏ bừng vì lạnh nhưng vẫn không rời đi.“Tỷ tỷ, tỷ tỷ, tỷ đi ra rồi!” Tiểu Nhã chạy qua chỗ Như Ý, nhìn thấy Như Ý vui vẻ tựa như thấy được ngày mai vậy.

Như Ý giật mình, lúc nãy cô rõ ràng đã xác định xung quanh không có ai.

“Tiểu Nhã, tại sao muội lại ở đây!” Như Ý ngồi xổm xuống ôm lấy Tiểu Nhã, vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé.

“Tỷ tỷ, thật ra lúc nãy muội đã nhìn thấy tỷ, nhưng sợ phụ thân phát hiện ra tỷ, cho nên muội mới chạy ra!” Tiểu Nhã vẻ mặt khờ dại trả lời.

Nhưng lại khiến cho Như Ý kinh hãi, lúc nãy Tiểu Nhã vì giải vây giúp mình nên mới đi ra, vậy không phải cô bé đi theo cha mình.

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ, tỷ không nên đi theo phụ thân, lỗ tai của phụ thân rất thính, cái gì cũng có thể nghe thấy, nếu như tỷ bị phụ thân phát hiện, sẽ rất thảm! Mẹ muội nói, đi theo người khác là thói quen không tốt, nên...” Tiểu Nhã có chút khó xử nhìn Như Ý, như là sợ lời mình nói ra khiến cho Như Ý tức giận.

Như Ý sửng sốt, lập tức mỉm cười: “Vậy tỷ tỷ đáp ứng Tiểu Nhã, về sau tỷ tỷ sẽ nghe lời, nhưng chuyện lần này muội không được nói cho bất cứ ai, được không!?” Như Ý phát hiện thì ra cô dỗ trẻ con lại mạch lạc rõ ràng như vậy.

“Được!” Tiểu Nhã nghiêm túc đồng ý: “Mẹ muội gọi tỷ đến chỗ mẹ chơi đó!” Trong suy nghĩ của trẻ con chỉ có chơi.

Nhị phu nhân tìm mình, Như Ý ngạc nhiên, nhưng không nghĩ nhiều, đang muốn đến lại vừa lúc có thể đến, còn chưa cần cô phải suy nghĩ.

Không biết có phải bởi vì sau chuyện lần trước hay không, Đại phu nhân từ lúc suy tàn đến lúc bắt đầu bị lãng quên đi, mà Nhị phu nhân bắt đầu đi lên chủ vị, rất nhiều thứ cũng do Nhị phu nhân tiếp quản.

Tuy nhiên, Như Ý lại cảm thấy Nhị phu nhân như vậy lại khiến cho cô có cảm giác rất giống với Đại phu nhân lúc trước, mà bây giờ Đại phu nhân lại giống Nhị phu nhân lúc trước, tuy cảm thấy nói như vậy có chút khó giải thích, nhưng tính tình của mình lạnh nhạt trời sinh, tương tự đối với những người có tính tình như vậy lại có loại cảm xúc khác lạ, cho nên vẫn cảm thấy Nhị phu nhân lạnh nhạt yên lặng như vậy bởi vì một chuyện mà biến đổi, cũng thay đổi cả cái nhìn của chính mình.

“Ngươi không hỏi ta tìm ngươi đến làm gì sao?” Nhị phu nhân đợi hồi lâu, rốt cục vẫn mở miệng hỏi.

So sánh về sự trầm mặc đương nhiên bà không phải đối thủ của Như Ý, tính tình của Như Ý rất lạnh lùng, lạnh đến mức tĩnh lặng, lại tĩnh lặng đến mức chỉ có mình cô.

“Nhị phu nhân muốn nói, tự nhiên sẽ nói cho nô tỳ, nô tỳ chỉ cần đợi là được!” Như Ý bình tĩnh nói, nếu Nhị phu nhân tìm cô đến đây, vậy tự nhiên bà ta sẽ nói.

“Như Ý, có phải ngươi cảm thấy ta rất xấu xa hay không!? Nhị phu nhân uống ngụm trà, sau đó chậm rãi đặt cốc trà xuống rồi nói.Như Ý trầm mặc, trầm mặc nghĩ, cuối cùng vẫn không thể cho đáp án: “Nô tỳ không dám phán xét bừa!” Cô không nói phải, nhưng cũng không phủ nhận, mặc dù trong suy nghĩ mơ hồ của cô những việc này cũng không là gì, nhưng cô không phải ma đầu thích giết người, tự nhiên sẽ không cảm thấy tranh đấu như vậy có ý nghĩa gì.

Nhị phu nhân thở dài: “Tuy ngoài miệng ngươi nói như vậy, nhưng ta đã biết được đáp án, nhưng Như Ý à, có rất nhiều thứ không có lựa chọn nào khác!” Nhị phu nhân bắt đầu rơi vào ký ức.

“Tựa như ta không có cách nào để lựa chọn ta sẽ gả cho ai, cùng ai làm bạn đời, thậm chí ta không tranh giành, lại vẫn có người không cho là như vậy!”

Như Ý có chút nghi hoặc, lời này như là bà ấy không thích Vệ quốc công, vậy bà ấy còn muốn đi tranh cái gì, chỉ bởi vì con thỏ kia? Cái này có vẻ quá mức qua loa rồi.

“Lúc trước ta khóc nói không muốn lập gia đình, nhưng vì gia tộc của ta, ta phải cứu bọn họ, mà nữ nhân như chúng ta, một khi bước trên một con đường, vậy không có cách nào quay đầu lại!” Một loại cảm giác bi thương hiện trên mặt Nhị phu nhân, tất cả sự đau khổ đều tràn ra.

“Nhị phu nhân, quá khứ của ngươi, ngươi không có cách nào lựa chọn, nhưng tương lai thì sao?” Như Ý vừa nói đến đây, lại cảm thấy tất cả đã không còn ý nghĩa, cô thật sự đã bước ra khỏi con đường này rồi, vậy sẽ không có cách nào dừng lại.

“Ha ha, tương lai? Không có tương lai!” Nhị phu nhân cười, đứng dậy, nhìn cây hoa mai đã rụng hết kia, sự nở rộ này sẽ mãi mãi chỉ tồn tại trong nhất thời.

“Nhưng cứ tiếp tục như vậy, sẽ còn dùng biết bao nhiêu sinh mạng của con người để lấp đầy, còn có, còn có Tiểu Nhã nữa!” Như Ý thật sự không chịu nổi tính cách như vậy của Nhị phu nhân, tiêu cực không có hy vọng.

“Đã có rồi, không phải sao? Một mạng là tội, nhiều mạng cũng là tội!” Nhị phu nhân đã không còn có loại yêu thương như đối xử với con thỏ kia, những lời bà nói lúc này cũng lạnh như băng như vậy.

Như Ý nghe lời này mà trái tim cũng thắt lại, Nhị phu nhân nói như vậy có phải đang thừa nhận những việc này đều do mình làm hay không, vậy biểu tình lúc đó là sao.

“Nếu như một tội là một tầng địa ngục, nhiều tội như vậy người nói là bao nhiêu tầng đây, hơn nữa đều nói tương lai của đửa trẻ là nhân quả mà cha mẹ tích!” Như Ý không muốn nói thêm gì nữa, cô không tranh, cô là người ngoài cuộc, cô chưa từng trải quả, cho nên cô không thể đưa ra nhiều phán xét hơn.

Từ trong phòng Nhị phu nhân đi ra, Như Ý đặc biệt chú ý đến cái người đã đưa thứ đồ kia ở trong phòng bếp vào lần trước, cô phải xác định người nọ có phải là người bên cạnh Nhị phu nhân hay không, bởi vì thứ đồ đó chắc chắn là nguyên nhân chủ yếu khiến hai người kia phát điên.

Nhưng cô phát hiện tất cả đều không có manh mối, cô đã không còn phương hướng.

Đột nhiên cô nhớ tới cái người mà mình đã cứu lần trước kia, không biết thế nào rồi.

Núi này không có tuyết, lại vẫn lạnh hơn dưới chân núi, ngày hôm qua gặp dì Mộng, cô cũng chưa hỏi cái người được chữa từ ngựa chết thành ngựa sống và Người Câm kia như thế nào rồi.

Đúng rồi, cái người Người Câm kia, Như Ý có thể hỏi thử xem, có lẽ cô ta biết chút gì đó.

“Chờ ngươi đã lâu!” Dì Mộng đứng ở xa nói.

Như Ý không thể không nói, dì Mộng này không phải là một người đơn giản bình thường, đầu tiên võ công phi phàm, thực tế cách làm của cô dì Mộng luôn có thể nghĩ đến.

“Sao ngươi biết ta sẽ đến!” Như Ý muốn biết vài tin tức hữu dụng.

Dì Mộng cười: “Trò chơi này cũng bắt đầu rồi, cũng phải tìm vũ khí đúng không, vũ khí này không được, ngươi sẽ phải đổi!” Dì Mộng có thể đoán trước mọi thứ bởi vì bà coi như hiểu biết Như Ý, càng quan trọng hơn chính là bà hiểu biết nhiều thứ trong Vệ phủ hơn so với Như Ý.

Đi vào sơn động, nơi này lại ấm áp hơn nhiều so với bên ngoài, ban đầu Như Ý còn lo nơi này sẽ lạnh, không ngờ nơi này ấm áp như vậy.

“Người Câm, đến gặp ân nhân của ngươi đi!”

Dì Mộng nói xong, một dáng người nhỏ bé chạy ra.

Chương 262: Người trêu họa ghẹo nguyệt

“Xin chào, ta muốn biết về một vài thứ!” Như Ý cũng không có nhiều thời gian, cũng không muốn nói mấy lời dư thừa điều tiết bầu không khí, thực tế cô thích trực tiếp đi vào chủ đề hơn.

“Ngươi muốn biết chuyện xảy ra ngày hôm đó?” Người Câm như là biết mục đích mà Như Ý đến, trực tiếp viết lên mặt đất.

Như Ý gật đầu, nếu biết mục đích cô đến, vậy mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.

Như Ý không ngờ lại hỏi được thuận lợi như vậy, sự thật dường như không khác những gì cô đoán lắm, nhưng Như Ý vẫn mơ hồ cảm giác mình đã bỏ qua một số chi tiết, nếu không trong lòng cô sẽ không yên, Nhị phu nhân thật sự làm vậy sao? Như Ý cần quay về rồi yên lặng phân tích, xem xét lại tất cả những việc kỳ quái gần đây.

Rốt cục gác lại vấn đề trong lòng sang một bên, nằm ở trên giường, Như Ý ngẩn người nhìn lên phía trần!

“Như Ý, ăn cơm chưa, nếu chưa chúng ta cùng đến phòng bếp xem thử xem!”Tiểu Thúy thấy Như Ý có vẻ thiếu tinh thần, đoán là cô đói bụng, nên đề nghị.

Phòng bếp, hai chữ phòng bếp nhảy vào trong óc cô, người nọ có thể là người trong phòng bếp hay không? Hoặc có thể sẽ kiểm tra ra được cái gì còn sót lại hay không, nếu không tại sao chỉ có hai người kia phản ứng mạnh như vậy, nếu bởi vì lượng ăn nhiều hay ít, vậy mấy người nếm qua không phải có thể phát điên bất cứ lúc nào sao, xem ra trước hết cô phải tra ra thứ đồ đó là gì mới được.

“Như Ý, cô xem cô muốn ăn gì?” Tiểu Thúy kéo Như Ý đi vào phòng bếp, dường như sợ cô bị đói, rất quan tâm hỏi han cô.

Như Ý vốn cũng không quá đói, nhưng cũng không muốn phụ ý tốt của Tiểu Thúy, tự nhiên sẽ không chậm trễ, cũng tùy ý xem thử.

“Nhanh lên, mấy cái này phải thu dọn hết ra ngoài!” Một người giống ma ma quản sự phân phó mấy người đàn ông cao to.

“Hai người các cô, đừng đứng đây gây cản trở!” Ma ma kia tùy ý liếc mắt nhìn Như Ý và Tiểu Thúy, khinh thường nói.

Như Ý kéo Tiểu Thúy đi đến một bên, không muốn có bất kỳ tranh chấp không cần thiết nào, dù sao đã qua giờ ăn cơm, tới đây tìm đồ ăn vốn là trái với quy củ, nhưng cũng may mà ma ma này cũng không quá đáng ghét.

Như Ý nhìn thấy những thứ được mang ra ngoài, làm bộ như rất tùy ý nhỏ giọng hỏi Tiểu Thúy một tiếng: “Mấy thứ kia mang đi đâu vậy?”

Đối với câu hỏi của Như Ý, Tiểu Thúy nhịn không được mà nhìn chằm chằm Như Ý mấy lần như nhìn ngoại tộc, kết quả bị vẻ điềm tĩnh của Như Ý khiến cho chính mình biến thành xấu hổ.

“Mấy thứ kia là đồ không cần nữa, cách một khoảng thời gian phòng bếp đều phải dọn dẹp một lần, như vậy mới có thể đảm bảo sự sạch sẽ của chỗ này! Về phần mang đi đâu, có một khoảng trống đặc biệt nào đó phía sau núi!” Tiểu Thúy tùy ý cầm lấy một củ cà rốt gặm.

Như Ý tùy tiện chọn một vài thứ, cũng không nói thêm gì, nhưng trong lòng cô biết những việc mà Tiểu Thúy không biết, Tiểu Thúy con tưởng Như Ý từ quê đến, nên tò mò mấy chuyện như vậy.

Đi ra khỏi phòng bếp, Như Ý và Tiểu Thúy đi về chỗ ở, nhưng bước chân còn chưa đi được bao xa đã bị nha hoàn bình thường cũng hay qua lại trong phủ Nhị phu nhân gọi lại.

“Như Ý tỷ, Tiểu Thúy!” Nha hoàn kia rất lễ phép, mang theo một đôi mắt cười lanh lợi đi qua chào hỏi Như Ý và Tiểu Thúy.

Nghe được tiếng gọi, Như Ý dừng bước lại, chờ nha hoàn này phân phó, nếu vui vẻ gọi các cô lại như vậy, tự nhiên là có việc mới đúng.

Quả nhiên: “Như Ý tỷ, họ hàng của Đại phu nhân đến đây, nghe nói là biểu đệ của Đại phu nhân, Nhị phu nhân bây giờ đang ở đại sảnh tiếp đón, nhưng bảo rằng thiếu nha hoàn bên phía Đại phu nhân, Nhị phu nhân nghĩ tuy Đại phu nhân không có mặt nhưng lễ nghi vẫn không thể thiếu, cho nên gọi mọi người đi qua hầu hạ.”

Như Ý nghe lời này mới nhớ ra hôm nay Đại phu nhân không ở trong phủ, hôm đó Đại phu nhân nói với mình hôm nay muốn đi chùa tạ lễ thắp hương, nói là muốn đi xám hối theo những gì lão gia phân phó.

“Cảm ơn ngươi đã nhắc nhở, ta và Tiểu Thúy đi ngay!”

Đi vào đại sảnh, lúc Như Ý nhìn thấy đệ đệ của Đại phu nhân, cảm giác đầu tiên chính là âm khí yếu nhược, rõ ràng là do miệt mài quá độ, vừa thấy cũng biết là loại người hay đi trêu hoa ghẹo nguyệt.

“Như Ý, chuẩn bị trà cho vị gia này!” Nhị phu nhân thấy Như Ý đi vào liền lớn tiếng nói.

Không biết có phải ảo giác hay không, cô luôn cảm thấy Nhị phu nhân gọi mình đến đây là cố ý, mình đã an phận làm việc, tại sao bà ta còn cố ý lớn tiếng gọi mình như vậy, bởi vì cô đã cảm giác được ánh mắt như vô tình cố ý đặt trên người mình của đệ đệ Đại phu nhân.
“Dạ, Nhị phu nhân!” Như Ý cúi người rồi đi xuống chuẩn bị trà, nhưng trong lòng rất khó chịu.

Quay lại đại sảnh, Như Ý mới cảm giác được ánh mắt đặt trên người của người nọ càng thêm làm càn, làm càn đến mức không có chút che dấu nào.

“Mời gia uống trà!” Đem trà đưa qua, tay Như Ý lại bị người nọ cố ý đụng vào, mặc dù Như Ý đã giấu nét mặt, nhưng không có nghĩa là cô không để bụng, khóe mắt liếc nhìn khóe miệng khẽ nhếch lên của Nhị phu nhân, trong lòng trầm xuống.

Mà người kia, cũng vẻ mặt xuân tâm nhộn nhạo, có lẽ trong lòng đang nghĩ đến hình ảnh ghê tởm nào đó.

“Trà này rất thơm!” Người nọ nói xong còn cố ý ngửi hương trà để chứng minh lời nói của hắn ta là thật.

Trong lòng Như Ý cười lạnh, động tác tự phụ như vậy rốt cuộc là diễn cho ai xem đây.

“Như Ý thông minh khéo tay, trà được pha đương nhiên cũng có hương vị khác.” Nhị phu nhân luôn cố ý vô tình đẩy Như Ý lên trước mặt người này.

Cho dù cúi đầu, Như Ý biết, mình cũng không bị che khuất, đương nhiên sẽ bị nhìn, nên ánh mắt của người nọ đối với mình là loại gì, không cần nghĩ cũng biết, trong lòng Như Ý có chút rét lạnh, lúc trước mình đã bứt ra bên ngoài lại vẫn không thể tránh thoát, tiến vào trong giới tranh đấu này không muốn thương tổn bất kì ai, nhưng lại phát hiện có một số việc cũng không phải như mình nghĩ.

“Mời gia chậm rãi dùng, nô tỳ cáo lui!” Như Ý không muốn tiếp tục ở lại, về phần sau đó Nhị phu nhân sẽ sắp xếp chuyện gì, vậy mình cũng không có khả năng đoán trước, nhưng cũng không đại biểu cô sẽ dễ dàng thỏa hiệp.

Mối quan hệ giữa cô và Nhị phu nhân càng ngày càng khoa trương, cũng càng ngày càng sâu sắc, có lẽ thời khắc mình bước ra khỏi phòng Đại phu nhân, có lẽ từ cuộc nói chuyện lần trước với Nhị phu nhân bắt đầu, tất cả mọi thứ đã bắt đầu thay đổi.

“Gia cảm thấy thế nào?” Nhị phu nhân nhìn người đối diện, nhiệt tình hỏi, thoạt nhìn có bao nhiêu thân thiện thì có bấy nhiêu thân thiện.

“Ha ha, đa tạ Nhị phu nhân có món quà lớn như vậy, thật sự không tệ, nhưng phiền toái Nhị phu nhân đêm nay...” Người nọ không nói, nhưng hai bên cũng hiểu rõ trong lòng.

Nhị phu nhân vừa nghe người này nóng vội như vậy, trong lòng lạnh như băng, trên mặt lại thay bằng vẻ mặt lấy lòng: “Đó là đương nhiên!”

Người nọ nhận được câu trả lời như vậy, trong lòng vui vẻ, nghĩ đến khuôn mặt xinh đẹp kia, trong lòng đã kích động đến khó nhịn.

“Như Ý tỷ, tỷ ở đây sao!” Nha hoàn Tiểu Điệp bên người Nhị phu nhân vừa thấy Như Ý liền đi qua, giống như cô ta đã tìm Như Ý lâu lắm rồi.Trong lòng Như Ý hiểu rõ, tiết mục này đã bắt đầu trình diễn, nhưng cô lại bình tĩnh không dừng công việc trong tay.

“Tiểu Điệp tìm ta có chuyện gì?”

Tiểu Điệp vừa thấy mặc dù công việc trên tay Như Ý không dừng lại, nhưng vẫn đáp lại mình, trong lòng vui vẻ.

“Như thế này, bát canh này để tỷ đưa sang cho vị gia kia, Nhị phu nhân biết vị gia kia đi đường vất vả, bây giờ tất nhiên đã rất mệt, bát canh này uống vào rất tốt!” Như Ý lúc này mới ngẩng đầu chú ý trên tay Tiểu Điệp bưng gì đó, nhất thời có chút kỳ quái: “Bây giờ ngươi nhân lúc canh còn nóng đưa đi qua không phải tốt hơn sao!”

Nói xong Như Ý giơ hai bàn tay có chút bẩn của mình lên.

“Cái này, a đúng rồi, vị gia kia phân phó gọi tỷ qua đó, ngài ấy muốn thuận tiện hỏi một vài việc gần đây của Đại phu nhân!” Tiểu Điệp cũng không ngờ cái người tính tình luôn luôn lãnh đạm đến mức thành không khí, hôm nay lại nói chuyện sắc bén như thế, nhất thời ánh mắt có chút trốn tránh, nhưng vẫn cố tìm một lý do ứng phó, vì vậy cô ta lại không thể không bội phục sự khôn khéo của Nhị phu nhân, Nhị phu nhân giống như biết Như Ý sẽ hỏi như vậy, sớm đã nhắc nhở cô ta.

Đôi khi làm nha hoàn chính là như vậy, chủ tử và khách đều là lão đại, mình không có quyền lợi lựa chọn, Như Ý bất đắc dĩ buông công việc trong tay, lấy một ít nước trong cái vại bên cạnh rửa sạch tay mình rồi nhận lấy canh.

Cô có chú ý Tiểu Điệp rất cẩn thận với bát canh kia, nên trong lòng có chút nghi ngờ canh này có vấn đề, trong hồ lô của Nhị phu nhân rốt cuộc bán thứ thuốc gì.

Như Ý cảm thấy một người đi chắc chắn có nhiều cái không thỏa đáng, nhưng phải lấy lý do gì để tìm một người đây, não cô chuyển động, có lẽ có thể bố trí một vái cái nhân bánh.

Hơn nữa cô có một người lựa chọn rất thích hợp, ở bên trong nơi này có rất nhiều nha hoàn không cam lòng chỉ làm một nha hoàn, đương nhiên còn có một vài người tự cho mình có vài phần tư sắc cũng muốn leo lên một vị trí nào đó.

Cô nhớ rõ lần cô và Tiểu Thúy mới chuyển đến viện của Đại phu nhân, Tiểu Thúy vô cùng chán ghét nữ nhân kia, sau đó Như Ý mới từ chỗ Tiểu Thúy biết được người nọ vốn ở trong viện của Nhị phu nhân, nhưng sau đó bởi vì một vài chuyện, cô ta tố giác chuyện một nha hoàn nào đó ăn cắp bị Đại phu nhân điều tới viện này.

Thực tế việc mà người nọ làm đơn giản cũng vì danh lợi và tiền tài, nếu không có thể trở thành một tiểu thiếp nào đó cũng tốt hơn làm một nha hoàn.

“Điệp Niệm tỷ, muội muội có một chuyện tốt cho tỷ!” Như Ý tìm được nữ nhân kia, vẫn còn nhớ tên của cô ta.

“Ừm? Chuyện gì vậy? Ngươi vẫn nhớ ta sao?” Vẫn là vẻ mặt kia, Như Ý luôn suy nghĩ vì sao cùng là nha hoàn lại chênh lệch lớn như vậy, đối với người như vậy, Như Ý thừa nhận cô không có lòng đồng tình.

Như Ý nhanh chóng thay đổi vẻ mặt lấy lòng, nhẹ nhàng lại gần nói: “Điệp Niệm tỷ, sao có thể không nhớ được tỷ chứ? Nói ra cũng chỉ có tư chất và cái miệng ngọt như tỷ mới có thể hầu hạ tốt vị gia kia!”

Nói xong, Như Ý cố ý làm bộ như rất cẩn thận nhìn quanh bốn phía, sau đó ghé sát vào Điệp Niệm khẽ nói nhỏ.

Sắc mặt Điệp Niệm kia nhanh chóng đỏ bừng, ánh mắt nhìn Như Ý cũng trở nên thân thiện hơn nhiều.

“Điệp Niệm tỷ, rốt cuộc có được hay không? Nếu không được, để ta còn tự đi, nếu không thì canh này sẽ nguội mất!” Như Ý trộm nhìn Điệp Niệm, làm bộ bưng đồ rời đi.

“A, ngươi cũng nói như vậy rồi, nói cho ngươi biết ta tốt bụng nên mới giúp ngươi đó!” Nói xong dường như sợ Như Ý đổi ý, đoạt lấy cái khay trong tay Như Ý bưng canh đi.

Nhìn những bước chân nhanh nhẹn vui sướng và cặp mông lắc lư kia cũng thấy được sự phấn khích của cô ta lúc này. Như Ý chỉ có thể nở nụ cười quỷ dị, rồi dần dần nhạt đi, biến mất trên môi.

Canh giờ đêm dần đến, đẩy ánh sáng ban ngày về phía sau, Như Ý nhìn sắc trời tờ mờ, dưới biểu tình bình tĩnh là một chút kích động, cô luôn cảm thấy lúc này mới giống chính bản thân mình, người không phạm cô cô không phạm người, người nếu phạm cô cô sẽ trả gấp bội.

“Nhanh lên, nhanh lên, kiểm tra cho ta!”

Một trận âm thanh ầm ĩ truyền đến khắp trong viện, sau đó có mấy người đốt đèn lồng tiến vào, không phải một người, cũng không phải hai người mà là một đám, người cầm đầu là một người phụ nữ đoan trang bình tĩnh, thậm chí còn có chút xơ xác tiêu điều, người đi theo bên cạnh càng khiến cho Như Ý kinh ngạc, lại là Vệ quốc công đang bận rộn xử lý chuyện bên ngoài trong một thời gian dài.

Chương 263: Làn gió bất lương

Trong lòng Như Ý căng thẳng, xem ra canh bạc mà Nhị phu nhân đánh này không chỉ lớn bình thường đâu.

“Lão gia, chính là gian phòng này, ngài nhất định phải sửa trị làn gió bất lương này!” Nhị phu nhân kéo Vệ quốc công, ánh mắt lóe ra lại không nhịn được có chút kích động.

“Hừ, loại chuyện này đương nhiên phải khiển trách, bằng không người khác không biết lại cho rằng người trong phủ Vệ quốc công ta đều là loại người không biết liêm sỉ, phá hủy danh dự của ta!” Vệ quốc công vừa nghe Nhị phu nhân nói như thế, ngẫm lại cũng có chút tức giận, lại kết hợp với chuyện theo như lời của Nhị phu nhân, cơn tức trong lòng càng lúc càng lớn.

“Người đâu, đến bắt đôi cẩu nam nữ kia đi ra cho ta!” Vệ quốc công quả nhiên khí phách mười phần, không cần nhìn, lại không thèm chớp mắt một cái, dùng dáng vẻ này của ông ta ở trên chiến trường, thà giết nhầm ngàn người còn hơn bỏ sót một người.

Đám binh lính vẫn đứng chờ đợi mệnh lệnh ở một bên, vừa nghe thấy Vệ quốc công phân phó, lập tức lao vào, bước chân kia vừa nhìn đã biết được huấn luyện qua, điều này khiến cho Như Ý ở một bên cũng có chút giật mình.

“A, các ngươi đang làm gì?” Binh lính vừa lao vào liền nghe được một tiếng thét kinh hãi, sau đó là sự giãy dụa mắng nhiếc điên cuồng.

“Các ngươi buông ra, ta là đệ đệ của Đại phu nhân của các ngươi, là khách của các ngươi, các ngươi sao có thể đối xử với ta như vậy!” Tên nam tử kia cũng bị cảnh tượng đột nhiên xảy ra khiến cho hoảng sợ, nghĩ đến việc hắn ta đang ôm ấp mỹ nữ, còn đang trong mộng đẹp rong ruổi, giờ phút này tựa như tạt gáo nước lạnh khiến cho hắn ta tỉnh mộng.

Lúc hai người bị lôi mạnh ra ngoài sân, lập tức ngây người.

Gió lạnh thổi lên người bọn họ, khiến cho bọn họ rùng mình, người khắp sân tựa như đang xem diễn, coi bọn họ như những con khỉ mà vây xem.

“Lão, lão lão gia, nô tỳ không phải...”Điệp Niệm không ngờ Vệ quốc công sẽ đến căn phòng vào lúc này, tình dục lúc nãy còn chưa thối lui, mộng đẹp của bản thân còn đang tiếp tục, lại không ngờ có kết cục như vậy. Cô ta sợ hãi nhìn Vệ quốc công, muốn giải thích, lại không biết giải thích từ đâu, gia quy Vệ phủ có một quy định, nha hoàn vọng tưởng leo lên giường của chủ tử, nghiêm trị không tha.

“Tỷ phu, ta là em vợ của ngài, mỹ nhân này là Nhị phu nhân cho ta!” Đệ đệ của Đại phu nhân không ngờ mình lại rơi vào tình trạng như bây giờ, hắn còn đang muốn lôi kéo làm thân, hơn nữa hắn càng không biết lại có kết cục thế này, mà tỷ tỷ của mình tựa hồ cũng sớm đã hết thời rồi.

“Hừ, là nha hoàn của Vệ phủ lại dám vô pháp vô thiên như vậy, lôi ra ngoài đánh chết cho ta!” Vệ quốc công không có một chút đồng tình, thậm chí lúc nói đánh chết cũng không chút biểu tình, giống như tất cả những việc này đều không có quan hệ với ông ta.

Vừa nghe đánh chết, người nọ lập tức bị dọa sợ, nhanh chóng phản ứng lại: “Nhị phu nhân, van cầu người tha cho nô tỳ, nô tỳ thật sự không phải cố ý đâu, là bát canh kia có vấn đề, là...”

Điệp Niệm còn muốn nói tiếp, lại cảm giác có gì đó mắc kẹt trong cổ họng, muốn nói lại phát hiện mở miệng lại không phát ra thanh âm, nước mắt đã không còn tác dụng, cô ta giãy dụa lại không làm nên chuyện gì, chỉ có thể bị người lạnh lùng kéo đi, tha trên mắt đất lạnh như băng, sau đó tha về nơi lạnh lẽo kia.

Như Ý đứng từ xa nhìn mọi hành động của Điệp Niệm, động tác trên tay đã sớm thu hồi sau khi xuất ra châm bạc, sau đó xem xét hướng đi của mọi chuyện.

Khi Nhị phu nhân nhìn thấy Điệp Niệm bị lôi ra từ trong phòng, trong lòng cả kinh, ánh mắt liếc nhìn xung quanh mới thấy được ánh mắt Như Ý ở một góc sáng sủa, nhìn thấy khóe miệng trêu ngươi của Như Ý, còn ánh sáng lóe lên trong mắt kia, ánh nhìn hướng thẳng về bà, trong lòng cả kinh, phải biết rằng, đây cũng là lần đầu tiên bà cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo đến tận xương của Như Ý, mặc dù lúc bình thường Như Ý không thích nói chuyện, lại luôn có sắc mặt dịu ngoan khi đối diện với mình, còn có lời nói, không lạnh như băng như vậy.

Sau khi Vệ quốc công thấy nha hoàn kia bị lôi xuống, mắt nhìn xuống người đàn ông trần trụi đang quỳ dưới chân mình, trên mặt tràn đầy tức giận, loại tức giận này càng ngày càng lan tràn, giống như thiêu rụi tất cả mọi người xung quanh.

“Vệ quốc công, ta, ta, thật sự do Nhị phu nhân nói muốn tặng cho em vợ ta!” Đệ đệ của Đại phu nhân, Vô Toàn nhìn thấy toàn bộ mọi chuyện, nhìn thấy nha hoàn kia bị kéo xuống, thanh âm thê lương từ xa thỉnh thoảng truyền vào lỗ tai của mình, giờ phút này sớm đã không còn sự bình tĩnh lúc nãy, nói năng cũng trở nên lộn xộn, mà cái câu Nhị phu nhân tặng mình trở thành cọng rơm cứu mạng duy nhất của hắn.

“Lão gia, ngài xem hắn, chẳng những không biết hối cải, còn muốn vu oan hãm hại thiếp thân, lão gia ngài phải làm chủ cho thiếp thân!” Nhị phu nhân lại rất biết cách diễn, còn nhỏ vài giọt nước mắt, thân mình mềm mại tựa vào trong ngực Vệ quốc công, nhỏ giọng nức nở muốn Vệ quốc công đòi công đạo cho bà.
“Em vợ? Hừ, ngươi quả thật có bản lĩnh, bình thường ở kỹ viện trêu hoa ghẹo nguyệt, bây giờ thì tốt rồi, chơi kỹ viện chán rồi, nên muốn đến chỗ bản hầu gia ghẹo nguyệt! Nói cho ngươi biết, nếu ngươi đã dám làm thì phải trả cái giá đắt!” Vệ quốc công không quan tâm đến người này có lai lịch gì, tại phủ Vệ quốc công của ông, ông mới là trời, mọi thứ do ông định đoạt.

“Tỷ phu, ta, ta, ta muốn gặp tỷ tỷ của ta!” Vô Toàn tìm không ra lý do, giương mắt nhìn vào sự trào phúng của Nhị phu nhân kia, còn có một tia gian trá, trong lòng trùng xuống, sao mình lại ngu ngốc tin vào lời nói của nữ nhân này, xem ra chỉ có tìm được tỷ tỷ của mình mới được!

Vệ quốc công nghe lời này, trong lòng giận dữ: “Phủ Vệ quốc công này còn không phải thiên hạ của cô ta, là Vệ quốc công ta định đoạt, hôm nay nể tình ngươi là khách, có thể tha cho ngươi, nhưng sau này sẽ không còn bất cứ mối quan hệ gì với Vệ quốc công ta, về phần tỷ tỷ ngươi, cô ta đã tiến vào phủ Vệ quốc công của ta, chính là người của Vệ phủ ta, nơi này họ Vệ, còn không phải Giang phủ của cô ta!

Như Ý biết đây mới là gian kế của Nhị phu nhân, về phần bát canh kia chẳng qua có dược hiệu thúc tình, nếu không tính từ lúc Điệp Niệm đi vào, sẽ không xảy ra quan hệ nhanh như vậy, Nhị phu nhân này cũng không thể kéo mọi người đến xem bà ta tự biên tự diễn nhanh như vậy.

Như Ý không thể không thừa nhận, lá gan Nhị phu nhân này quả nhiên đủ lớn, tâm đủ ngoan độc, nhưng chắc hẳn bà ta không ngờ được chuyện mình sẽ tìm một người đến thế thân, nói ra có lẽ Điệp Niệm này coi như vật thay thế của mình đi!

Vụ phong ba này nhoáng một cái rồi qua, Đại phu nhân bị gọi về từ chùa miếu, nguyên nhân đơn giản là Vệ quốc công nói chuyện này bà cũng có trách nhiệm.

Vốn đã không được sủng ái, trải qua chuyện này, Đại phu nhân coi như bị biếm vào lãnh cung.

Như Ý nhớ lúc ấy Nhị phu nhân có nói với mình một câu: “Vận may không phải luôn tốt như vậy!” Chuyện này rõ ràng là nói cô đi làm, nhưng bà ta cho rằng thời khắc mà Như Ý chuyển cho Điệp Niệm đi làm, chính là nhờ vận may của Như Ý.

Đối với chuyện này, trong lòng Như Ý cảm thấy nực cười, nhưng cũng không nói gì nhiều, có lẽ vận may sẽ không quá tốt, nhưng sự thông minh cũng có thể có được vận may để tạo ra một kết cục tốt hơn nhiều.

Nhưng khi có một số việc luôn quá bình tĩnh, vậy thì sẽ có càng nhiều chuyện khó có thể lường trước xảy ra, nếu Như Ý còn do dự, vậy đó là lúc trước khi Nhị phu nhân chưa đối phó với mình, mà bây giờ lòng của cô đã bị phá vỡ bởi sự tính kế lần đó, hơn nữa Như Ý luôn mơ hồ cảm giác được trong tâm trí của mình luôn có một thanh âm dẫn dắt cô, cô luôn dùng lối tư duy kiên định nhất của bản thân để kéo những suy nghĩ lệch khỏi quỹ đạo kia quay về.

“Đại phu nhân, nô tỳ đã pha trà mới cho người, loại này là trà đầu xuân, vừa mới được hái xuống, rất là tươi mới và dịu nhẹ!”
Như Ý biết Đại phu nhân trải qua liên tiếp mấy chuyện này, mặc dù không biểu hiện ra bên ngoài, nhưng dựa vào trực giác của phụ nữ, cô biết trong lòng Đại phu nhân có tích tụ, thật ra Như Ý cảm thấy bản thân có chút lãnh huyết, ở trong tiềm thức của cô, cô cảm thấy việc này cũng không tính là tàn nhẫn, về phần ân oán giữa hai vị phu nhân, đến bây giờ Như Ý còn chưa hiểu rõ, nhưng cô biết bằng vào sự thông minh của cô, sự khôn khéo của cô, thậm chí trên người cô vẫn che giấu gì đó, cô muốn có thể làm cho bọn họ chủ động nói cho cô.

“Cũng là ngươi khiến ta bớt lo, chuyện lần trước ta cũng nghe nói, ta muốn nghe suy nghĩ riêng của ngươi!” Đại phu nhân mỉm cười nhẹ nhàng, khẽ vỗ vào phổi rồi nói.

“Bẩm Đại phu nhân, nô tỳ không biết gì cả, nhưng kỳ lạ là lúc ấy nô tỳ đang có việc quấn thân, vốn chuẩn bị tối nay đi qua để nói tình huống gần đây của Đại phu nhân cho vị gia kia, nhưng lại sợ canh nguội nên mới tìm Điệp Niệm, nô tỳ còn mong Đại phu nhân thứ tội!” Như Ý nói xong, sau đó nhẹ nhàng quỳ gối trên mặt đất.

Lời nói của Như Ý khiến cho Đại phu nhân nhíu mày, lại có chút nhẹ nhõm: “May mà ngươi không sao, Điệp Niệm này cũng không nên lưu lại, loại người thấy sang bắt quàng làm họ giống cô ta cũng không thích hợp sống ở Vệ phủ, bây giờ xem như khiến cho cô ta hiểu được, chỉ có điều hình phạt đánh chết này thật sự không đáng!”

Lời này của Đại phu nhân có vẻ sớm đã đoán trước được, nhưng bà càng ngày càng tin tưởng năng lực của Như Ý, mặc dù có liên quan đến vận may, nhưng một vài thứ có được ngày sau, thái độ xử sự làm người mới là điều quan trọng nhất.

“Về phần đệ đệ không chịu thua kém kia của ta, không cần nói thêm gì nữa, dù sao xem như trừng phạt đúng tội!” Mặc dù ngoài miệng Đại phu nhân nói như vậy, nhưng Như Ý vẫn cảm thấy Đại phu nhân không có vẻ không sao cả như mặt ngoài, bà đang nghĩ về em trai của mình.

Nếu muốn giành chiến thắng, rất nhiều lúc phải dẫm đạp lên thi thể của người khác mà đi qua mới có được thành công này.

“Đại phu nhân, nếu không còn việc gì, Như Ý rời đi trước!”

Đại phu nhân cũng không có ý giữ lại, lúc nãy Như Ý nói như vậy, tuy không nói rõ, nhưng cũng bày tỏ rõ quan điểm của chính mình, cán cân trong lòng cô đã hoàn toàn nghiêng về phía mình, vậy... nụ cười bên khóe miệng Đại phu nhân tựa như ác ma đòi mạng.

Đi bộ trên con đường nơi có dấu vết một vài thi thể bị kéo lê, Như Ý ngửi thấy được mùi máu tanh tràn ngập trong không khí.

“A, xin lỗi, xin lỗi!” Một người hoảng hốt loạng choạng va vào Như Ý đang trong trạng thái suy nghĩ, liên tục nói xin lỗi rồi chuẩn bị rời đi.

Như Ý phản ứng nhanh nhìn người đang định rời đi kia, cánh tay duỗi nhẹ ra, sau đó mới gật đầu, coi như chuyện này bỏ qua cho người nọ, cô nhìn người rời đi cho đến tận khi thành một chấm rồi biến mất, cô mới cẩn thận lấy thứ đồ từ trong lồng ngực ra.

Chuyện tiện tay trộm đồ này mặc dù cô không tính là quen thuộc, nhưng phản ứng như ngày hôm nay lại khiến cho trong lòng cô có loại cảm giác thành tựu khó hiểu, loại này cảm giác thành tựu này ngoại trừ kết quả trên tay, còn có chính là cô càng ngày càng cảm thấy bản lĩnh của mình còn có rất nhiều, chỉ là những loại kỹ xảo này bởi vì trí nhớ của mình mất đi, chỉ có thể xuất hiện trong thời khắc mấu chốt.

Khi Như Ý suy nghĩ nên nhanh chóng quay về chỗ ở để xem thứ đồ này là gì, một bóng người quỷ dị lọt vào tầm mắt của cô, nhìn thấy phương hương tấm lưng kia rời đi, cư nhiên lại đi về hướng viện của Nhị phu nhân.

Như Ý cũng rất bình tĩnh, bảo trì khoảng cách từ xa theo kịp bước chân của người nọ.

“Ngươi đã đến rồi, mau vào!” Khi đi vào đến trước cửa viện, người nọ nhìn xung quanh bốn phía, thấy không có gì khác thường, mới gật đầu với người ở cửa, người đó liền cho người nọ đi vào.

Như Ý thừa nhận mình không phải là người lắm chuyện, nhưng đó là trước kia, phải nói lòng hiếu kỳ của cô không cho cô có cơ hội để suy nghĩ, cô đã nhanh chóng đi theo.

Lúc đang suy nghĩ nên vào bên trong như thế nào, Như Ý cảm giác một luồng khí tán loạn trong cơ thể cô, nhưng khi cô muốn bắt lấy thì nó lại tản ra.

Chương 264: Đau chết mất

Cô chỉ có thể dựa vào cửa cẩn thận nghe động tĩnh bên trong, lần này lại không may phát hiện, chỉ nghe được một hai chữ, điều này khiến cho cô rất buồn bực.

“Hửm, tình huống có tốt không?” Giọng nói của người nọ rất hàm súc.

Giọng nói của một người khác lại cảm giác rất quen thuộc, tại sao?

“Đương nhiên rồi, mưu kế của ta còn có vấn đề gì chứ!”

Như Ý mới nhận ra chủ nhân của giọng nói này là Nhị phu nhân.

Không thể không thừa nhận, sự xuất hiện của nam nhân này đã rất không thỏa đáng, lúc này lại nghe ra giữa hai người có mối quan hệ không tầm thường, điều này khiến Như Ý không thể không suy nghĩ lại mưu kế của Nhị phu nhân.

Đang lúc cô muốn nghe tiếp cuộc nói chuyện, bên trong đã không còn âm thanh, điều này khiến cho Như Ý rất buồn bực, nhưng đúng lúc này tiếng bước chân soạt soạt từ đằng sau rơi vào trong tai Như Ý, Như Ý biến sắc, vội vàng tìm một lối tắt khác quay về chỗ ở.

Như Ý cảm thấy gần đây mình có chút mệt mỏi, nhưng sức lực trên cánh tay lại tăng, giống như có một sức mạnh nào đó trong người đang dần thức tỉnh.

Như Ý nằm ở trên giường rất nhanh chìm vào giấc mộng, trong mộng một thứ đáng yêu gì đó đang vô cùng thân thiết cọ cọ đầu mình, sau đó lại vui mừng xoay quanh mình, ở trong cái miệng nhỏ đang ngậm một cái gì đó giống như quả óc chó, Như Ý giãy dụa, muốn giãy ra khỏi bóng tối để nhìn rõ thứ đó là gì, lại phát hiện tất cả đều là vô ích.

“Như Ý, nhanh tỉnh dậy, nhanh tỉnh dậy!” Tiểu Thúy như phát hiện ra điều gì mới, rất kích động lôi Như Ý từ trong giấc ngủ dậy, dáng vẻ kia hoàn toàn là kiểu nếu Như Ý còn không dậy, vậy sẽ lay cô không ngừng.

“Ưm? Tiểu Thúy, có chuyện gì vậy!” Khẽ dụi đôi mắt còn đang mơ hồ của mình, Như Ý có chút bất đắc dĩ.

“Cô không biết sao? Tứ tiểu thư xảy ra chuyện rồi!”

Không thể không nói, Như Ý cảm thấy lời nói này của Tiểu Thúy mang lại hiệu quả nhất.

“Xảy ra chuyện gì?” Như Ý vừa mặc quần áo vừa lo lắng hỏi han.

“Cô đi xem thử xem đi!” Tiểu Thúy kéo Như Ý chạy về hướng đông người.

“Tiểu Nhã, con đừng dọa mẹ mà, mẹ không chịu nổi việc con dọa mẹ đâu!” Lúc này Nhị phu nhân đã không còn loại uy nghiêm, độc đoán nữa, bà tựa như một đóa hoa bách hợp héo tàn, vĩnh viễn cũng không thể vượt qua được hết một ngày.

Như Ý nhíu mày, Tiểu Nhã làm sao rồi? Hung thủ kia là ai?

“Mẹ, a, mẹ tim con rất khó chịu, khó chịu, mẹ cứu Tiểu Nhã...” Thanh âm giòn giã từ trong miệng Tiểu Nhã phát ra, lại mang theo nỗi sợ hãi vô tận và sự nhẫn nhịn đau đớn.

Vừa nghe thấy vậy, Nhị phu nhân càng thêm ngạc nhiên, bà không thể tin được mình chỉ để Tiểu Nhã ra ngoài chơi một lúc lại thành ra như vậy.

Bà cũng muốn hỏi Tiểu Nhã rốt cuộc sao lại thế này, nhưng tình huống đã như vậy, Tiểu Nhã đã đau thành như vậy, lần đầu tiên bà gặp phải, rốt cuộc là ai? Đại phu nhân sao? Thế nhưng ngay cả một đứa trẻ nhỏ như vậy cũng không buông tha! Như Ý đứng ở cửa, nhận thấy được khóe miệng lạnh như băng của Nhị phu nhân, thật sự chính là Đại phu nhân sao? Chuyện này mình chưa từng nghe qua.

“A, đau, đau chết mất, mẹ. Mẹ!” Nỗi đau xé rách kia Tiểu Nhã đã hao mòn sức lực cuối cùng của cô bé.

“Đại phu, ông mau xem cho bản phu nhân, rốt cuộc Tiểu Nhã bị làm sao, ngươi mau chữa cho nó, kê đơn thuốc cho nó, nếu chữa khỏi, ta sẽ thưởng cho ông!” Nhị phu nhân đã không quan tâm cái gì gọi là hình tượng, giờ phút này bà chỉ hy vọng người nằm ở đây là mình, tất cả đau đớn đều chuyển hết lên trên người mình đi.

Như Ý nghe thấy tiếng kêu đau tê tâm liệt phế kia của Tiểu Nhã, trái tim cũng thắt lại, tại sao từng chuyện từng chuyện cứ liên tiếp xảy ra như vậy, lúc trước Tiểu Nhã cũng coi như từng giúp cô, vậy cô cũng nên trả lại, nghĩ đến đây Như Ý đi vào trong phòng.

“Nhị phu nhân, để cho nô tỳ thử xem!”

Như Ý liếc nhìn vị đại phu chân tay luống cuống đứng bên cạnh, trong lòng trầm xuống, cũng không quản nhiều chuyện như vậy, trực tiếp lại gần Tiểu Nhã, kéo tay của cô bé qua bắt mạch.Kỳ quái, mạch này tại sao lại như có như không, hơn nữa cảm giác có một cái gì đó xâm nhập sâu vào lục phủ ngũ tạng của cô bé, di chuyển xung quanh.

Di chuyển? Nghĩ đến từ này, cảm giác đầu tiên của Như Ý chính là cổ độc, nhưng Tiểu Nhã rốt cuộc đã ăn phải cái gì? Cô không nghĩ rằng Đại phu nhân sẽ có cổ độc, rốt cuộc có phải Đại phu nhân hay không?

Như Ý đặt tay mình lên ngực Tiểu Nhã, một dòng nước ấm từ trong cơ thể hướng về phía lòng bàn tay.

“Tại sao lại như vậy!?” Nhìn thấy một vật gì đó phình ra trong lòng bàn tay, di chuyển trong lòng bàn tay mình, cổ trùng kia còn có thể di chuyển theo, mà Tiểu Nhã lúc nãy đã trở nên im lặng, tựa như cổ trùng này cũng phối hợp với động tác của mình mà im lặng.

“Cái gì lại như vậy? Ngươi nhất định phải cứu Tiểu Nhã!” Nhị phu nhân vừa thấy vẻ mặt ngưng trọng của Như Ý, kích động đi qua, nhìn Như Ý với khuôn mặt đầy hy vọng.

“Được hay không?” Nhị phu nhân vẫn có chút không chắc chắn, một động tác như vậy có thể cứu người hay không, nhưng vẻ mặt Như Ý lại chân thật như vậy.

“Trước tiên đun sôi nước gừng rồi mỗi lần thoa nước ấm lên ngực, như vậy muội ấy có thể dễ hơn một chịu chút, về chuyện khác, nếu Nhị phu nhân nguyện ý tin tưởng nô tỳ, cho nô tỳ thời gian để nô tỳ tìm thuốc!” Như Ý có thể không nhìn mặt Nhị phu nhân, có thể tạm thời buông bỏ ân oán giữa hai người trước, Tiểu Nhã đã cứu cô, tất cả cô đều nhớ kỹ, tựa như lúc trước Đại phu nhân cứu mình.

Nhị phu nhân rất rõ hai người không có khả năng giống như trước, nhưng bà thưởng thức Như Ý, cho nên dưới tình huống như vậy, ngoại trừ lựa chọn tin tưởng, bà không còn cách nào khác.

“Được rồi, ta cho ngươi thời gian ba ngày, ta muốn phương thuốc!” Chung quy mạng của Tiểu Nhã vẫn quan trọng hơn, ba ngày xem như sự tín nhiệm của bà với Như Ý.

Những đại phu khác đã sớm nhân cơ hội rời đi, nếu không bọn họ cũng sợ bị Nhị phu nhân giận chó đánh mèo với mình, lúc này xem như chỉ có Nhị phu nhân và Như Ý tồn tại, Như Ý không thích bầu không khí như vậy, chỉ cho Nhị phu nhân kia đun và thoa nước như thế nào, cô liền chuẩn bị rời đi.

“Đợi đã, tại sao ngươi phải cứu Tiểu Nhã!” Nhị phu nhân rốt cục vẫn không nhịn được hỏi ra vấn đề này.

Động tác dưới chân Như Ý ngừng lại, quay đầu nhìn Nhị phu nhân, mỉm cười, rất bình tĩnh nói: “Nô tỳ cứu Tiểu Nhã, là công lao của Tiểu Nhã, không có quan hệ với phu nhân!” Nói xong cô cũng không quan tâm nữa mà rời đi, nơi này đã không thích hợp để cô ở lại.

Nhị phu nhân bởi vì những lời này của Như Ý mà rơi vào trầm tư.

Từ chỗ Nhị phu nhân đi ra, Như Ý vẫn có chút không chắc chắn rốt cuộc có phải Đại phu nhân gây nên hay không. Cổ độc đã không phải là lần đầu tiên, lần trước lúc cô đi đến phía sau núi nơi chứa mấy đồ vứt đi của phòng bếp, cô khó khăn lắm mới tìm được thứ mà lần trước nữ tử tự xưng là nha hoàn trong phủ Nhị phu nhân kia đưa cho mấy nha hoàn khác trong cùng viện mình, quả nhiên là một loại chuyên môn cung cấp chất dinh dưỡng mà cổ trùng cần, tin tức này hiện lên trong đầu cô.“Ta biết ngươi sẽ đến tìm ta!” Đại phu nhân di chuyển phật châu, ánh mắt nhìn về phương xa, nhưng không có tiêu cự, giống như mê mang nhìn thế giới này.

Nhìn thấy chuỗi phật châu trên tay Đại phu nhân, trong mắt Như Ý hiện lên kinh ngạc, cho đến nay cô chỉ biết Nhị phu nhân tin phật, nhưng thì ra Đại phu nhân cũng giống vậy.

Như Ý cũng không vòng vo, nói thẳng mục đích hôm nay mình tới: “Sự đau đớn của tứ tiểu thư đều do một tay người gây nên, hay là giả vờ mượn bọn họ làm việc?”

Đại phu nhân lúc này mới ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua Như Ý, chậm rãi nói: “Không phải ta, ta không có bản lãnh lớn như vậy!” Mặc dù Đại phu nhân cũng không giỏi giang cỡ nào nhưng bà đã nghe qua nhìn qua nhiều, chuyện hạ độc càng không phải do bà.

“Vậy rốt cuộc là ai?” Đối với phản ứng như vậy của Đại phu nhân, Như Ý đã nghĩ qua khả năng sẽ như vậy, nhưng chỉ biết lại không thể thay đổi, Như Ý cũng cảm thấy không biết nói gì.

“Ta cũng không biết, có lẽ chuyện này cũng tính là một bí mật, một cái bí mật mà mọi người muốn biết cũng không dám biết!” Những lời này là Đại phu nhân nói, Như Ý lại cảm thấy bà đang nói với chính mình, cái này cũng không giải quyết được vấn đề gì.

“Đại phu nhân, nô tỳ có một thỉnh cầu nhỏ, mong Đại phu nhân đáp ứng!” Như Ý nhớ tới mục đích mình đi đến chỗ Đại phu nhân hôm nay, kính cẩn mở miệng nói ra.

Đại phu nhân rất hiểu lòng người nói: “Ngươi nói đi, nhưng có đáp ứng hay không, vậy còn phải xem là chuyện gì ta có thể làm!” Mặc dù Đại phu nhân tin Như Ý, nhưng bà không dám lơ là, bởi vì trong mắt bà Như Ý không phải là một người bình thường có thể nhìn thấu, hay dễ dàng bị thương tổn, nếu cô đưa ra yêu cầu, vậy có lẽ sẽ rất khó.

“Nô tỳ hy vọng Đại phu nhân không liên lụy đến Tứ tiểu thư!” Như Ý vẫn luôn nghĩ Tứ tiểu thư có ơn với mình, vậy cô sẽ không thể làm ngơ.

Đối với yêu cầu của Như Ý, Đại phu nhân ngạc nhiên sau đó nghi hoặc, trong trận chiến không có khói thuốc súng này, Như Ý lại còn nghĩ đến nha đầu kia.

“Cho ta một lý do!” Tuy Đại phu nhân cảm thấy kết quả cuối cùng mình sẽ đáp ứng, nhưng điều kiện tiên quyết là cô phải đưa ra một lý do thuyết phục bà.

“Cô bé đã cứu nô tỳ!” Nếu Đại phu nhân không đồng ý với câu trả lời này, vậy Như Ý cũng chỉ có thể bo bo giữ mình mà thôi, cô có thể dễ dàng đối phó với những người thương tổn mình, nhưng cô không phải là ba đầu sáu tay, hiện giờ cô không thể cứu được nhiều người.

“Được!” Đại phu nhân biết mình không có lựa chọn, thật ra bà cũng không muốn liên lụy đến những người ngoài cuộc, nhưng ân oán giữa bà và nhị phu nhân không phải chuyện nhỏ, còn có những vết thương khắc cốt sau lưng kia.

Lần này trở lại chỗ ở của mình, Như Ý cảm giác toàn thân như bị nghiền qua, cơ thể sắp sụp đổ. Nhưng còn có chuyện cuối cùng mà cô chưa làm, chính bức thư mà mình tiện tay trộm đồ kia rốt cuộc có ý nghĩa gì, Như Ý phải đọc mới biết được.

Còn có cái người vừa đụng vào mình kia, Như Ý có thể cảm nhận được mùi máu tươi trên người người nọ.

“Triết công tử, chuyện này cần sự giúp đỡ của ngươi, hy vọng ngươi nhận được thư có thể nhanh chóng trả lời!”

Như Ý phân tích toàn bộ bức thư, bên trong nhắc tới rất nhiều thứ gì đó, lại là một cái võng lớn một lưới bắt hết toàn bộ những người bên trong và cái nhà này.

Cái chữ Triết này, nếu Như Ý không có nhớ lầm, chữ này từng xuất hiện trên bàn của quản gia, hơn nữa mấy thứ này được giấu diếm như vậy, vì sao rất nhiều người đều biết.

Nhìn theo hình dạng chữ và độ mạnh yếu, Như Ý cảm thấy chữ này không phải là chữ mà một nữ nhân bình thường có thể viết, hơn nữa rất có có thể là một gã nam tử, đây là suy đoán của Như Ý.

Nhưng bức thư này ở chỗ mình rất không thỏa đáng, làm thế nào để đặt trở lại, sau đó tiện tay trộm đồ, có lẽ thật sự là có thể gặt hái được thành quả.

Như Ý nhớ tới một khối ngọc bội trên người người nọ, cái loại ngọc bội này là tượng trưng cho một cấp bậc, như vậy người vừa va vào mình có lẽ là một tổ chức đặc thù.

Điểm ấy đừng hỏi tại sao cô lại biết, bởi vì Như Ý cũng không biết tại sao, cô luôn ở lúc mình muốn biết câu trả lời, một vài suy nghĩ lại nảy ra.

Chương 265: Là thủ hạ của ai

Vệ phủ này rốt cuộc sâu đến mức nào, Vệ quốc công chẳng lẽ không nhận ra cuộc đấu tranh giữa hai vị phu nhân? Hoặc có lẽ ông còn có chuyện quan trọng hơn, nhưng không hiểu sao Như Ý lại nảy ra một suy nghĩ, chính là Vệ quốc công từng có thứ gì đó!

Như Ý nghĩ ngày mai đi đến chỗ mình bị va vào lần trước, có hai nguyên nhân, người nọ chắc chắn vừa chạy ra khỏi một chỗ nào đó, như vậy chỗ này chính là nơi mấu chốt, còn có lúc chưa có kết quả, cô muốn tìm một động lực cho chính mình.

“Như Ý, sao cái gì cô cũng hiểu vậy?” Tiểu Thúy ngáp, nhưng sự sùng bái trong mắt cũng rất chân thật.

Vừa thấy vẻ mặt này của Tiểu Thúy, không hiểu sao tâm trạng Như Ý tốt hơn nhiều, hơn nữa mặc dù bình thường Tiểu Thúy nói nhiều, nhưng lại luôn có thể cho mình một vài gợi ý.

Đột nhiên, một vấn đề nảy ra trong đầu, Như Ý ngẩng đầu nhìn Tiểu Thúy có chút nghiêm túc hỏi: “Tiểu Thúy, chúng ta là bạn bè đúng không?” Cái từ bạn bè này, Như Ý cũng không biết từ khi nào thì khát vọng có được.

Tiểu Thúy sửng sốt, sau đó mỉm cười: “Đương nhiên là vậy! He he”

Nhìn Tiểu Thúy thẳng thắn như vậy, Như Ý rất vừa lòng, như vậy sự cố gắng của cô, sự để ý của cô là đáng giá: “Vậy nói cho tôi biết cô là thủ hạ của ai!” Vấn đề này rất trực quan, trực quan đến mức cho dù trả lời như thế nào, đều là sai.

Nhưng đôi khi lại phải lựa chọn, nếu không sẽ xảy ra vấn đề.

Tiểu Thúy nhìn Như Ý, không nói gì, chỉ nhìn về phía xa, sau đó qua hồi lâu, cuối cùng mới mở miệng khiến cho Như Ý càng thêm nghi ngờ.

Một ngày nhoáng cái đã trôi qua, phương thuốc của Như Ý vẫn chưa soạn, tuy rằng cô đã đưa ra lời hứa hẹn, hứa hẹn với chính mình cũng là với Tiểu Nhã, lúc nãy cô thật ra cũng có chút vắt hết óc mà suy nghĩ.

“Như Ý, rốt cuộc cô nghĩ xong phương thuốc chưa, hôm nay đã là ngày thứ hai rồi!” Đối với việc Như Ý đóng cửa không ra, cái gì cũng không làm, luôn trong tình trạng ngẩn người, Tiểu Thúy càng sốt ruột hơn Như Ý.

Thực tế trong lòng Như Ý cũng sốt ruột, nhưng tính của cô chính là như vậy, cho dù sốt ruột cũng bị sự bình tĩnh của mình đè nén.

Thực ra Như Ý đã có một cách để thử, nhưng lại không biết cách này có hữu dụng hay không.

“Như Ý, cô trả lời tôi một câu đi, làm tôi thật lo lắng!” Tiểu Thúy thật sự chịu không nổi sự im lặng của Như Ý, trước kia cô còn cảm thấy rất tốt, điều kiện tiên quyết là có người nghe mình lải nhải, nhưng bây giờ là thời điểm rất quan trọng.

Như Ý ngẩng đầu rất bình tĩnh nhìn Tiểu Thúy: “Cô có biết nơi nào ẩm ướt nhất không?” Loại cỏ này thích sinh trưởng ở nơi âm u ẩm ướt, Vệ phủ này có rất nhiều hoa hoa cỏ cỏ, nhưng lại không đủ ẩm ướt.

Tiểu Thúy cúi đầu, như là đang suy nghĩ cẩn thận lời của Như Ý, đột nhiên cô hô lên: ”Tôi biết rồi!” Kết quả nhỏ kia cũng khiến cho cô vô cùng cao hứng.

Nhưng Như Ý cao hứng là vì cho dù lời nói của Tiểu Thúy có đáng tin cậy hay không, bất cứ cái gì cũng không phải là tin đồn vô căn cứ, vậy nên luôn có thể tìm được manh mối.

“Nói nghe thử xem!” Như Ý phối hợp lộ ra khuôn mặt tươi cười, có chút chờ đợi nhìn Tiểu Thúy.

Nhận được một chút sự chú ý này khiến Tiểu Thúy có chút ngượng ngùng, gãi gãi đầu mình rồi nói: “Lần trước bởi vì đi tìm con thỏ của Nhị phu nhân, chúng ta đã phát đi rất nhiều người, cuối cùng tìm được ở phía sau núi, khi đó vẫn là mùa hè, cuối cùng tôi cũng vô tình đến một chỗ, tôi còn bị ngã nhào, mặt đất rất lạnh, nghĩ lại thì mặt đất ở chỗ đó rất ẩm ướt.”

Mặc dù nghe Tiểu Thúy nói như vậy, Như Ý vẫn cảm thấy không có khả năng lớn, nhưng bây giờ cũng không có cách nào khác, Như Ý chỉ có thể biến ngựa chết thành ngựa sống.

Sau khi ăn trưa xong, Như Ý xin Đại phu nhân nghỉ, sau đó một mình đi đến phía sau núi.

Cho dù đã vào mùa xuân ấm áp, nhưng không khí ở đây rất ẩm ướt, quan trọng là cây cối nơi này cũng bắt đầu mọc lên, rất nhiều cây ở đây đều là loại cây hiếm thấy, rất khó trồng sống được.

Đi dọc theo con đường, càng đi Như Ý càng phát hiện con đường này ngày càng khó khăn hơn.

“A” Như Ý trượt một chân ngã trên mặt đất, nếu như trực tiếp ngã xuống còn may, sự thật là phía sau núi này là một sườn dốc cao, chỉ cần sơ xuất một chút cũng có thể bị lăn xuống.

Như Ý mắt thấy sẽ ngã ra khỏi vách núi này, vách núi cao và dốc, trong lòng cả kinh vội bắt lấy cây cối ở bên cạnh, cô nhất định phải nhìn chuẩn, bởi vì tay mình không đủ dài, cũng chỉ có thể trong quá trình trượt xuống phía dưới lăn hai vòng mới chạm được những cái cây bên cạnh kia, nếu không sẽ nguy hiểm lớn cỡ nào.

Ánh mắt lạnh lùng, toàn thân đề phòng, khi nhìn chằm chằm vào cái cây kia, Như Ý giật mình, trong quá trình trượt, cô đã quên đi đau đớn trên người, dùng một bàn tay chống đỡ trên nền đất, một cánh tay khác dùng chút lực, theo lực đạo xoay hai vòng về phía chiếc cây lớn bên cạnh, cuối cùng dùng tay trái chuẩn xác nắm được cái cây kia.“Phù!” Tảng đá trong lòng Như Ý cuối cùng cũng hạ xuống, nhìn vách núi cao dốc phía dưới kia, trong lòng bất giác cảm thấy khiếp sợ.

Nhưng lòng cô nhanh chóng bị thu hút bởi một gốc cỏ, đúng là Tiên Miên Thảo mà cô muốn tìm, cô đang vui vẻ nghĩ đến việc nên hái xuống như thế nào. Dù sao nơi này vừa dốc vừa trơn, một tay cô nắm lấy cái cây, tay kia cố gắng muốn với đến vị trí gốc cỏ kia.

“Vút!” Một hòn đó đập vào tay cô, tay cô run lên suýt nữa cái tay đang nắm cây kia cũng mềm. Chỉ thấy một sợi dây nhanh chóng cuốn lấy mình, kéo mình lên, sau đó dùng lực nhấc cơ thể của cô hướng lên trên, Như Ý cảm giác mình dừng lại trong không trung một lát rồi được đưa đến vị trí an toàn.

“Là ngươi?” Nếu xuất hiện ở trước mặt mình là dì Mộng, cũng sẽ không khiến Như Ý ngạc nhiên như vậy, nhưng lúc nhìn thấy người cứu mình là Người Câm, cô không ngờ công phu của Người Câm lại cao như vậy.

“Đừng chạm vào gốc cỏ đó!” Người Câm không thể nói, chỉ có thể lấy tay chỉ chỉ gốc cỏ kia, lắc đầu.

Như Ý có chút không hiểu tại sao, ánh mắt nghi hoặc nhìn vào mắt Người Câm: “Tại sao?”

Không thể nói là chuyện cỡ nào đau khổ, lúc này Người Câm chỉ có thể lấy tay lại chỉ chỉ gốc cỏ kia, sau đó không ngừng khoa tay múa chân, nhưng nhìn thấy ánh mắt vẫn đang khó hiểu của Như Ý, Người Câm nhớ ra đi vòng quanh.

Cuối cùng Người Câm thật sự luống cuống, nhặt lên một hòn đá ném về phía gốc cỏ kia.

“Khè” một con rắn xanh nâu nhỏ đối diện hai người, cơ thể không ngừng lắc lư, giống như rất tức giận việc bọn họ đột nhiên xâm nhập vào lãnh địa, quấy rầy sự yên tĩnh của nó.

“Cám ơn ngươi!” Ngoài câu này ra, Như Ý cũng không biết cảm ơn Người Câm như thế nào, nhưng khuôn mặt cô tràn đầy sự lo lắng, đôi khi một lời hứa hẹn cần phải dùng một cái mạng để hoàn thành, hơn nữa Như Ý cho rằng mình sẽ không chết dễ dàng như vậy, giống như vài năm trước, bị thương nặng như vậy, không phải vẫn sống tốt hay sao!

“Ta biết rất nguy hiểm, nhưng ta không thể vi phạm lời hứa của chính mình!” Như Ý nhìn vào Người Câm ở bên cạnh, cũng thấy được sắc mặt trắng bệch của Người Câm khi nghe thấy lời cô nói, điều này khiến cho Như Ý ngạc nhiên, lập tức khiến trong lòng cô cảm thấy ấm áp, thì ra có một vài tình cảm không cần dùng thời gian và những lời nói dư thừa lấp đầy, một ánh mắt, một động tác, một lần quen biết chính là cả đời.

Như Ý cho Người Câm một ánh mắt an tâm, lập tức ánh mắt trở nên lạnh lùng, lại tới nữa, cô lại cảm giác trong lồng ngực trào ra một dòng khí cuồn cuộn, sau đó lại cảm giác quanh thân mình nóng lên.

Một thanh âm dẫn dắt cô, Như Ý lợi dụng sự bất thường của cơ thể lúc này, cho Người Câm một ánh mắt, hai người nhìn nhau rất ăn ý.

Như Ý lấy châm bạc giấu ở trên người nhắm về phía bảy tấc của con rắn kia.

Như Ý cảm giác lúc mình phòng châm bạc ra, một cỗ năng lượng từ trong lồng ngực cô truyền vào tay phải.“Khè, khè” con rắn kia lại phản ứng rất khôn khéo, cơ thể tránh đi, châm bạc cư nhiên chỉ có thể khiến nó xước da, rắn vốn đã bị quấy rầy thanh tĩnh nay càng trở nên kích động hơn, không ngừng lắc lư thân mình nhưng tuyệt đối không rời khỏi gốc cỏ kia.

Người Câm dường như biết được tính của con rắn này, cũng biết mục đích nó bảo vệ gốc cỏ này.

Người Câm hội tụ nội lực trên tay rồi vùng sợi dây về phía vết thương của con rắn.

Con rắn kia lại vung đuôi lên, lấp tức cắt đứt sợi dây, việc này khiến cho Như Ý và Người Câm đều hít một ngụm khí lạnh, trong mắt tràn đầy sự sợ hãi, cái đuôi của con rắn này lại là một con dao nhọn.

Như Ý nhặt lên mấy viên đá cầm chúng ở trong tay, gật đầu với Người Câm ở bên cạnh, Người Câm hiểu được cũng nhặt mấy viên đá lên.

Hai bên liếc nhìn nhau rồi cùng lúc ném hòn đá.

Con rắn không ngờ hai người sẽ dùng cách này để tấn công mình, cho dù đã trốn tránh, vặn vẹo cái đuôi, nhưng trên người rất nhiều chỗ bị thương.

Chẳng mấy chốc con rắn còn sống kia lúc này cũng trở nên hấp hối, Như Ý hội tụ truyền lực lượng vào châm bạc, lại nhắm ngay vào chỗ bảy tấc mà đánh.

Cuối cùng còn rắn giãy dụa một chút rồi xụi lơ tê liệt.

Như Ý lúc này mới nhẹ nhõm thở ra, cơ thể vừa thả lỏng đã cảm giác toàn thân giống như muốn rời ra từng mảnh.

Nhìn vào Tiên Miên Thảo mới đâm chồi kia, giờ khắc này lại nở rộ thành đóa hoa đẹp nhất, ánh sáng tím kia thật chói mắt.

Như Ý nhìn Tiên Miên Thảo như vậy, trong lòng vui vẻ, thì ra tên của nó là vì vậy, cô thong thả bước qua giơ tay lên.

Đột nhiên ngay khi tay cô chạm vào con rắn kia, con rắn đột nhiên đứng dậy.

Đồng thời, một cơ thể trực tiếp đẩy mình ra.

Như Ý lập tức tỉnh táo lại, thuận tay bắt lấy một hòn đá ném qua.

Rốt cục con xà kia mới buông lỏng cái thân đang quấn chặt của mình, mà Tiên Miên Thảo kia càng nở tuyệt đẹp hơn, giống như toàn bộ hoa cỏ phía sau núi đều không thể sánh bằng.

Lúc này Người Câm chỉ có thể không tiếng động thở phì phò, chịu đựng cơn đau nhức do bị rắn cắn, mặt của cô ta đã chậm rãi chuyển sang tím, khóe miệng cũng thẫm dần.

“Người Câm, ngươi phải kiên trì!” Như Ý kéo tay của Người Câm qua bắt mạch, lúc này sắc mặt càng trở nên tối hơn.

Như Ý lập tức nhổ cây Tiên Miên Thảo kia, cẩn thận nâng Người Câm dậy rồi rời đi.

Ngay khi các cô rời đi, một người từ một cái cây lớn bay ra, rơi xuống nơi bọn họ vừa dừng chân, nhặt con rắn kia rồi rời đi, ngay tại khoảnh khắc xoay người đó, khóe miệng của người nọ lộ ra một tia cười trào phúng.

Bóng đêm rất đẹp, nhưng lại mang theo bóng tối ập đến, Như Ý mệt mỏi ngồi bên cạnh Người Câm, trong ánh mắt có bất đắc dĩ, có hối hận, còn có một loại bi thương khó nói nên lời.

“Người Câm, ngươi nói ta vô tình cứu ngươi một mạng, nhưng lại đổi lại được sự đối đãi như vậy của ngươi, nhưng ngươi bảo ta phải dùng cảm xúc gì mà đối mặt đây?” Nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt đã trở nên hốc hác không còn chút máu kia, Như Ý lần đầu tiên cảm nhận được sinh mạng yếu ớt khiến cho cô lo được lo mất như vậy.

Ánh mắt quét về phía cây Tiên Miên Thảo kia, Như Ý than một tiếng, thì ra cái gì đều có thể thiếu nợ, nhưng duy nhất không nên thiếu nợ nhân tình, nếu không cô cũng sẽ không khó xử như vậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau