CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Có ma?

Từng có một bộ câu đối hình dung cuộc sống mà các cô gái hằng mơ ước.

Vế trên: Cầm kỳ thư họa thì không biết.

Vế dưới: Giặt áo nấu cơm thì ngại mệt.

Vế ngang: Gả vào hào môn.

Như Ý từ nhỏ chịu theo kiểu huấn luyện địa ngục của quân đội, cuộc sống tự lập đương nhiên không là vấn đề với cô.

Đình trúc cô quạnh tĩnh mịch.

Nếu không vì phải đưa lương thực và rau dưa nên người hầu mới đi vào thì thông thường cả năm sáu ngày đến bóng ma cũng không thấy xuất hiện.

Như Ý đuổi Kiều phu nhân đi, thực chất cô còn mục đích khác.

Lê Hoa Thần Kiếm!

Cô lén trộm cuốn bí kíp Lê Hoa Thần Kiếm từ trên bàn của Trác lão gia, nhưng vì Kiều phu nhân cách vài ba ngày lại ghé đến, đôi khi hai ba lần trong ngày, nên cô làm gì có cơ hội để tu luyện?

Cô có nghe Trác Lỗi nói qua, võ công lợi hại nhất của Trác gia chính là Lê Hoa Thần Kiếm, nhưng nội dung bên trong bí kíp lại là loại văn tự chưa từng có ai đọc hiểu được, nghe nói là một loại văn cổ đã thất truyền từ lâu, nay đã không có ai có thể giải đọc được.

Do vấn đề đọc hiểu mà đã trở thành chướng ngại của hơn trăm năm qua, đó cũng là lý do mà Trác gia không có một ai có thể tu luyện được kiếm pháp tuyệt thế này.

Vốn dĩ Như Ý không hề hứng thú với kỹ thuật võ công của thế giới này.
Cô chỉ tin dùng phương pháp khoa học nhất để tính toán theo cách đơn giản mà đem lại hiệu quả nhất!

Cô chỉ tin độc dược, hỏa dược, súng ống!

Cô chỉ tin tốc độ, nhạy cảm, sức chịu đựng và sự dẻo dai của cơ thể!

Cô là đặc công, chứ không phải một gã luyện võ công, cho dù trong thế giới xa lạ này không có vi tính và súng lục, thậm chí còn bị coi là mù chữ và mù võ, cô vẫn là đặc công thiên tài bất khả chiến bại!

Đường Bắc Huy chính là ví dụ điển hình.

Khi Như Ý nhìn thấy cuốn bí kíp Lê Hoa Thần Kiếm trên bàn, trong lòng cô dâng lên nỗi xúc động không thể ngồi yên được.

Trên trang bìa hiện lên tiều đề bốn chữ Hán: Lê Hoa Thần Kiếm thu hút lấy sự chú ý của cô.

Thì ra… loại văn cổ thất truyền đã lâu chính là chữ Hán?Hơn một trăm năm qua, không ai trong Trác gia có thể luyện thành công loại tuyệt thế võ công này, là bởi vì không ai trong bọn họ có thể đọc hiểu được chữ Hán?

Cũng không phải là tham lam, chẳng qua là do cô tò mò hiếu kỳ, trong lúc cô tay không lấy cắp túi tiền của Tam thúc thu hút sự chú ý của mọi người, cô lại nhân cơ hội lấy cắp luôn cuốn bí kíp mà không ai phát giác.

Ánh nắng mặt trời chiếu sáng.

Như Ý lấy hạch quả từ trên gác bếp đem ra phơi trên khu cỏ ở sân sau, rồi bản thân cô lại tìm chỗ mát mẻ dưới gốc đại thụ, cô lôi ra cuốn bí kíp cũ nát, lật coi từng trang một.

Lập tức cô bị nội dung bên trong thu hút lấy.

Nội dung của văn tự ghi lại lại ảo diệu như vậy chứ không phải kiểu cao thâm khó hiểu…

Như Ý đắm chìm trong biển võ học huyền bí mà quên cả ăn uống ngủ nghỉ, cho đến khi mặt trời xuống núi, sắc trời bắt đầu tối.

“Ôi, trời tối rồi, nên về phòng thôi. Đêm nay có thể nghiệm chứng võ công trong quyển bí kíp này có đúng là lợi hại như vậy không. Đúng rồi, còn hạch quả nữa!”

Như Ý nhét sách vào trong lòng ngực, chạy vội qua sân sau để thu hạch quả.

Khi cô đến sân sau thì mới phát hiện hạch quả đã vơi đi ít, chỉ còn lại chút vỏ nát vụn…

Chẳng lẽ chuột ăn vụng?

Như Ý hoàn toàn bị đắm chìm trong thế giới của Lê Hoa Thần Kiếm, đâu còn thời gian để ý đến chuột ăn vụng hạch quả? Cô liền gói hạch quả lại, quăng lên gác bếp, rồi về phòng đốt đèn, sau đó lại nghiên cứu kiếm thuật tiếp.

Chương 27: Tuyệt kỹ

Liên tiếp vài ngày sau, Như Ý như điên như dại, quên ăn quên ngủ, chỉ đắm chìm trong nghiên cứu kiếm pháp.

Lúc vừa mới bắt đầu cô chỉ đơn thuần đọc, lý giải và tiêu hóa nội dung của văn tự, sau đó từ từ dùng nhánh cây khô để thay thế kiếm, bắt đầu luyện tập chiêu thức tinh diệu trong quyển sách ghi chép lại.

Từ chập chững cho đến lưu loát thuần thục.

Kiếm pháp của Như Ý tiến bộ cực nhanh, tiến triển thần tốc.

Cô mỗi ngày đều đem hạch quả ra phơi, nhưng mỗi ngày thu vào đều phát hiện bị chuột ăn vụng mất một ít. Đến chiều hoàng hôn ngày thứ tám, khi Như Ý lại đến thu quả hạch, đột nhiên phát hiện trước mặt mình xẹt qua một đường trắng sáng…

“Con thỏ?”

“Thì ra con vật thần bí lại là một con thỏ.”

“Thì ra là con thỏ ăn vụng hạch quả?”

Như Ý hơi kinh ngạc.

Chuột ăn vụng quả hạch thì còn chấp nhận được, thỏ chỉ ăn cỏ tươi, cải trắng và cà rốt thôi, sao lại ăn hạch quả? Với lại, trí thông minh của thỏ cũng không đến mức độ biết gỡ bỏ phần vỏ của hạch quả mà ăn phần thịt bên trong.

Không phải chuột, cũng không phải là thỏ…

Màu trắng, trắng ngần như tuyết…

To tầm như con thỏ…

Chỉ số thông minh rất cao, và cảnh giác cũng cao độ, mỗi lần Như Ý tới gần một chút là nó liền chạy trốn…
Đây rốt cục là con gì?

Từng ngày từng ngày trôi qua, Như Ý giống như thoát ly hoàn toàn với thế giới bên ngoài, thế giới của cô chỉ còn kiếm pháp ảo diệu và con vật kỳ bí màu trắng làm bạn…

Mỗi lần Như Ý đi thu hạch quả đều sẽ để lại một ít cho nó ăn.

Cũng may túi hạch quả nhiều, một mình Như Ý cũng ăn không hết, biết con vật màu trắng đó thích ăn hạch quả, sau này cô không bỏ hạch quả vào nấu với cháo nữa, mà toàn bộ để lại cho nó ăn.

Tiểu Bạch hình như cũng hiểu được tâm tư của Như Ý, cũng coi Như Ý như bạn, mỗi ngày đều đúng thời điểm hoàng hôn là đến ăn hạch quả.

Kiếm pháp của Như Ý tiến bộ thần tốc, sau hai tháng, cô lật đến trang cuối cùng của bí kíp, sau đó cô dùng thời gian ba ngày để tiêu hóa nội dung chiêu thức phức tạp của trang cuối cùng.

Cuối cùng cô đã luyện thành công!

Lê Hoa Thần Kiếm, tuyệt kỹ độc bộ thiên hạ trong truyền thuyết!
Trong suốt ba tháng, Như Ý đã nghiên cứu từng câu từng chữ từng hình ảnh trong cuốn bí kíp, bây giờ chỉ còn kinh nghiệm thực tế. Phần đánh nhau thì kinh nghiệm thực tế của cô tràn đầy, nhưng mà kiếm pháp thì chưa từng tỷ thí với ai.

Rốt cục thì lợi hại cỡ nào? Trong lòng cô cũng không thể phỏng đoán được.

Phải kiếm một ai đó để luyện tập mới có thể đưa ra kết luận được.

Đương nhiên, cô vẫn chưa muốn bộc lộ thân phận và võ công của mình, cho nên cũng không ngốc đến mức đi tìm cao thủ của Trác gia để so chiêu.

Cho dù bây giờ cô đã luyện thành Lê Hoa Thần Kiếm, nhưng cô cũng chỉ mới nhập môn ba tháng, bất luận chiêu thức kiếm pháp của cô tinh diệu thần kỳ bao nhiêu đi nữa, nhưng nội lực của cô cũng không thể so sánh được với người đã tu luyện mấy thập niên.

Kinh thành, canh ba.

Bảng hiệu cổng chào lâu năm cũ rích rung lắc, một ánh hào quang đỏ sậm xẹt ngang qua bầu trời đen tối.

Một gương mặt xấu xí xanh lè hung tợn thoát ẩn thoát hiện trong bóng đêm đi tới…

“Hắc Tường Vi, đầu của Lưu Tam đâu?”

Giọng nói trầm nặng nhưng sắc như dao phát ra từ ánh tà quang, Triệu đồ tể xuất hiện, hắn không phải là đồ tể giết heo, mà là đồ tể giết người! Toàn bộ những người phạm vào tử hình cuối cùng đều chết dưới nhát dao của hắn, máu tươi đầm đìa và đầu người lăn long lóc trên mặt đất.

“Kiểm hàng!”

Người đeo mặt nạ xanh quăng một cái bao nhuốm đầy máu bên trong đựng đầu người ra.

Triệu đồ tể mở bao máu ra, nhìn qua bên trong đúng là đầu người của tên đại đạo chích Giang Dương Lưu Tam, rồi móc ra một túi vàng nặng trịch quăng ngược lại: “Đây là theo giá cả đã thỏa thuận, năm trăm lượng vàng!”

Chương 28: Tuyệt kỹ

Gần đây kinh thành xuất hiện một cao thủ thần bí với kiếm thuật xuất thần nhập quỷ, tự xưng là Hắc Tường Vi, nhận nhiệm vụ ám sát. Giang hồ đồn đãi: chỉ cần ra được giá, không có người nào mà Hắc Tường Vi không giết được.

Triệu đồ tể ra giá năm trăm lượng vàng cho nhiệm vụ lấy đầu Lưu Tam trong thời gian ba ngày.

Người đeo mặt nạ xanh nhận lấy vàng, rồi nhét vào lồng ngực.

Triệu đồ tể mãn nguyện cười lớn: “Thưởng vàng cho sát thủ Hắc Tường Vi, quả nhiên danh bất hư truyền: Chỉ cần ra được giá, không có người nào mà Hắc Tường Vi không giết được.”

Người đó lạnh lùng nói: “Sai! Ta chỉ giết người đáng chết!”

Triệu đồ tể cười: “Ta cũng chỉ giết kẻ đáng chết, nhưng tiền ta thu được lại kém xa ngươi!”

Người đó lại tiếp tục nói: “Có một số người ta giết mà không thu tiền.”

Triệu đồ tể thắc mắc hỏi: “Người nào?”

Người đó lại nói: “Người mà không ai ra giá, nhưng lại đáng chết.”

Triệu đồ tể tò mò hỏi tiếp: “Không có tiền thì ngươi cũng giết?”

“Giết!”

Người đó lạnh lùng trả lời.

Đột nhiên, trong bóng đêm lại hiện lên tia sấm chớp đỏ sậm…

Triệu đồ tể hoảng sợ, không hiểu…

Người đó nói: “Ngươi cũng là người đáng chết! Một tên đồ tể, sao có thể ra được mức giá năm trăm lượng vàng? Rồi lại mời ta giết một tên Giang Dương đại đạo chích lẩn trốn đã lâu? Chân tướng chính là ngươi và tên Lưu Tam là đồng bọn, ăn chia không đều nên muốn lợi dụng ta để giúp ngươi giết người. Cho nên, ngươi cũng đáng chết!”“Phặc!”

Đầu Triệu đồ tể rơi xuống đất…

Mắt hắn trừng to…

Đến lúc lâm chung hắn vẫn không hiểu được, kiếm pháp của đối phương nhanh đến mức hắn là tên chuyên chém giết cũng không kịp nhìn thấy đường kiếm thì đầu đã lìa cổ?

Rốt cục Hắc Tường Vi là ai?

Hắn vĩnh viễn sẽ không biết được.

*

Hắc Tường Vi truy giết tên Giang Dương đại đạo Lưu Tam!
Hắc Tường Vi một nhát chém lìa đầu đồng bọn của Lưu Tam, tên đao phủ Triệu đồ tể!

Trong một đêm Hắc Tường Vi diệt trừ hai đại hại, thật là niềm vui lớn cho mọi người, mỗi con đường lớn nhỏ ngóc ngách trong kinh thành đều lan truyền câu chuyện của đại hiệp thần bí Hắc Tường Vi.

Ở cái thế giới không có internet, di động, ti vi và báo chí làm tuyên truyền, Hắc Tường Vi ba chữ này lan truyền như dịch bệnh, trong một đêm vang danh cả thiên hạ.

Ngay cả trong hoàng cung, mọi người đều đang phỏng đoán Hắc Tường Vi rốt cục là ai.

Thác Bạt Liệt sau khi bãi triều, khi đi ngang qua ngự hoa viên, vừa lúc nghe được hai cung nữ đang trốn bên trong hoa viên khe khẽ đàm luận câu chuyện của Hắc Tường Vi.

Thác Bạt Liệt dừng bước, ra hiệu cho đám tùy tùng thái giám theo sau cũng im lặng.

“Hắc Tường Vi võ công cái thế, nói không chừng là thần tiên hạ phàm đó.”

“Ta nghĩ không phải, nghe nói Hắc Tường Vi dùng kiếm, thần tiên đương nhiên chỉ dùng pháp thuật, chứ sao lại dùng kiếm? Dùng kiếm nhất định là con người, chỉ là kiếm pháp của hắn thật quá lợi hại.”

“Ngươi nói trên đời kiếm pháp lợi hại nhất là ai?”

“Đương nhiên là lão gia phủ Trác Vương rồi.”

“Chẳng lẽ Trác lão gia chính là Hắc Tường Vi?”

“Ngươi điên sao! Trác lão gia đã nổi danh như vậy, sao phải mặc đồ đen, đeo mặt nạ xấu xí hung tợn xanh lè đi giết người? Nếu ông ấy muốn trừng trị kẻ xấu, kêu thuộc hạ dẫn binh lính đi xử lý là được rồi.”

“Nói cũng phải, nhưng rốt cuộc Hắc Tường Vi là ai?”

“Trên giang hồ ai cũng đều đang đoán thân phận của Hắc Tường Vi, mà không ai biết. Chỉ nghe nói mỗi lần giết người, Hắc Tường Vi đều để lại một đóa tường vi màu đen đang nở để làm ký hiệu.”

Chương 29: Tuyệt kỹ

Tường vi màu đen?

Thác Bạt Liệt khẽ giật mình!

Lại là tường vi màu đen?

Một trăm ba mươi năm trước từ trên trời rơi xuống chiếc hộp thần, bên trên cũng có khắc một đóa tường vi màu đen…

Ba tháng trước lại thêm một cô gái sắc đẹp tuyệt trần từ trên trời giáng xuống rồi lại thần bí biến mất, trên vai cũng có hình xăm một đóa tường vi màu đen…

Bây giờ trên giang hồ lại xuất hiện một sát thủ thần bí Hắc Tường Vi?

Ba người này rốt cuộc có liên hệ gì với nhau? Đều là Hắc Tường Vi, có trùng hợp quá hay không?

“Người đâu! Lôi hai cung nữ kia ra ngoài trảm!”

Bạo quân không chút do dự hạ lệnh giết người, rồi nghênh ngang rời đi!

Đình trúc.

Dưới gốc đại thụ, thân pháp như nước chảy mây trôi, đường kiếm thay đổi liên tục, võ công của Như Ý đã càng ngày càng cao. Cô hóa thân Hắc Tường Vi, khiêu chiến tà đạo cao thủ làm cho cô thu được kinh nghiệm thực tế quý giá, đối với kiếm pháp lĩnh ngộ tiến triển cực nhanh.

Một đặc công của thế giới hiện đại, hoàn toàn không biết kiếm pháp, chỉ vỏn vẹn ba tháng ngắn ngủi đã tu luyện thành công thần kỹ độc bộ thiên hạ là Lê Hoa Thần Kiếm.

Cùng với thời gian, nội lực tu luyện của cô càng ngày càng tăng…

Sự thông minh và ngộ tính của Như Ý đương nhiên nắm giữ vai trò quan trọng, bí kíp kiếm pháp chữ hán cũng là một trong số những nguyên nhân quan trọng nhất, nhưng cũng không thể không nhờ đến khu đình trúc yên tĩnh quạnh hiu này đã cho cô có chỗ để tập trung luyện kiếm mà không ai làm phiền, cô mới có thể chuyên tâm tu luyện.“Thanh Xích Triều này quả nhiên có thể chém sắt như chém bùn.”

Như Ý thu kiếm. Nhìn thanh kiếm mềm dẻo màu đỏ sẫm trong tay mình, trong lòng thầm kêu bảo kiếm danh chấn thiên hạ này đúng là lợi hại. Nhiệm vụ đầu tiên của cô là giết hung thủ của một thảm án diệt môn, cậu bé tám tuổi sống sót sau vụ thảm sát đó dùng đồng bạc duy nhất trong tay xin nhờ cô giết kẻ thù.

Thanh Xích Triều chính là hung khí diệt môn của vụ thảm sát đó.

Vũ khí vốn không phân biệt tốt xấu, tùy thuộc vào tay người đang nắm giữ.

Trong tay của hung thủ diệt môn đó, Xích Triều trở thành hung khí đắc lực giết hại!

Còn trong tay Như Ý, Xích Triều trở thành thanh kiếm chính nghĩa trừ ác diệt gian!

Sắc trời chuyển tối, Như Ý ngẩng đầu nhìn nhìn bầu trời, khóe miệng xẹt qua nụ cười tinh ranh.

Thời điểm tới rồi, cô nên đi thăm người bạn tốt nhất của mình thôi.Đó chính là tên trộm mỗi ngày ở sân sau ăn vụng hạch quả.

Như Ý giắt Xích Triều vào dây lưng, chạy đến sân sau, khu đất sân sau đang treo một cái lưới lớn, bên trong lưới có một khối lông xù màu trắng như tuyết đang vùng vẫy…

“He he! Cuối cùng cũng bắt được ngươi!”

Như Ý mỉm cười nói: “Với trí thông minh của một con súc sinh mà nói thì mày cũng coi như thông minh. Cái bẫy này của ta đến cả hổ còn bắt được, mà mày thì phải tốn mười mấy ngày thời gian. Cuối cùng hôm nay cũng nhìn thấy được bộ dạng thật của mày, để bổn tiểu thư xem xem rốt cuộc mày là loại động vật gì!”

Như Ý đến gần chút, cầm lên quan sát kỹ.

Nửa tháng trước, Như Ý lên kế hoạch dụ bắt, mỗi ngày đều để lại một ít hạch quả ở sân sau, có khi cô sẽ trốn ở chỗ xa xa để theo dõi xem rốt cục là con gì ăn vụng hạch quả của cô.

Hiển nhiên ‘tên trộm’ đó quá thông minh, chỉ cần Như Ý trốn ở xa là nó tuyệt đối không xuất hiện. Như Ý đi rồi, nó liền lập tức nhảy ra ăn quả hạch rồi liền bỏ trốn mất dạng.

Cứ như vậy vài lần, Như Ý liền nghĩ ra ý tưởng dụ bắt nó.

Nhưng nó quá thông minh!

Muốn tới gần nó là tuyệt đối không được, hơn nữa động tác của nó rất nhanh, chạy còn nhanh hơn tia chớp, Như Ý lại không muốn dùng võ công làm tổn thương nó.

Thế nên, cô làm một cái lưới lớn và dụ bắt nó!

Như Ý trải một cái lưới lớn trên mặt cỏ, đặt hạch quả lên trên lưới, rồi dùng ít lá cây khô và cỏ khô che chắn, rồi lại dùng hạch quả rải lên trên tiếp…

Chương 30: Nó mắc bẫy rồi

Nó quá cảnh giác, giống như biết hoàn cảnh thay đổi có nghĩa là nguy hiểm đang đến vậy, lá cây và cỏ khô đột nhiên nhiều lên làm nó nghi ngờ, không ăn quả hạch nữa.

Ngày đầu tiên, quả hạch trên lưới không vơi đi chút nào.

Ngày thứ hai, quả hạch vẫn còn nguyên như cũ.

Ngày thứ ba, quả hạch vẫn còn...

Ngày thứ tư...

Hơn mười ngày trôi qua, nó chỉ đi loanh quanh tìm hiểu xung quanh, chứ vẫn chưa nhảy vào lưới bẫy để ăn quả hạch. Như Ý nhìn những dấu chân đầy xung quanh bẫy, biết được nó sắp đói không chịu được nữa rồi.

Thế là, ngày hôm đó Như Ý đổ vào lưới số quả hạch nhiều gấp mấy lần thường ngày.

Quả nhiên...

Nó mắc bẫy rồi!

Như Ý nhìn con thú đang vùng vẫy trong lưới, lông trắng mượt và mềm mại như lông thỏ. Cơ thể béo tròn như quả bóng, giống như một chú mèo Garfield cỡ lớn vậy. Xương mặt hơi dẹt, đôi mắt rất linh hoạt, giống y như Thất Tử trong phim Trường Giang số 7 vậy.

“Con này đáng yêu quá!” Như Ý không nhịn được tán thưởng.

Nó là loài vật gì vậy?

Như Ý học rộng hiểu nhiều, nhưng chưa từng gặp loài vật nào kỳ lạ như vậy. Nhìn thì giống một con hồ ly nhỏ màu trắng, hoặc giống một chú chó Phốc con, nhưng cơ thể tròn hơn, mặt hơi giống đứa trẻ con.

Nó vùng vẫy điên cuồng trong lưới, trông rất khổ.

Như Ý rút kiếm, phá rách lưới.
Nó linh hoạt nhảy ra ngoài, rơi xuống cỏ.

“Bé con, mau đi đi. Sau này đừng đi khắp nơi ăn vụng nữa, bị người khác bắt phải sẽ không may mắn như vậy đâu.

Như Ý đầu tiên chỉ tò mò không biết con gì ăn vụng quả hạch của cô, lúc này thấy con thú đáng yêu như vậy, cô không muốn làm hại nó.

“Quả quả!”

Nó bỗng kêu lên hai tiếng, hình như đang cảm tạ Như Ý.

Như Ý cười nói: “Là ta đặt bẫy bắt ngươi đó, bây giờ thả ngươi ra. Cho dù đã hòa nhau, nhưng ngươi cũng không cần cảm ơn ta, mau chạy đi.”

“Quả quả! Quả quả!” Nó vẫn kêu, không chịu đi.

“Ngươi nói gì?” Như Ý hiếu kỳ.

“Quả quả!”
Nó đảo mắt, rồi nhìn thấy quả hạch rơi ra từ trong lưới.

“Ha ha. Vẫn còn muốn ăn ư? Được rồi, chúng ta tốt xấu gì cũng được coi là hàng xóm, ngươi ăn đi.” Như Ý xách túi quả hạch vẫn còn một nửa từ trong nhà bếp ra, rải hết lên đất cho nó ăn bao nhiêu thì ăn.

“Quả quả! Quả quả quả!!!”

Như Ý bỗng nghĩ ra một ý, nói: “Hình như ngươi có thể nghe hiểu ta nói đúng không? Vậy sau này ngươi đi theo ta đi, ta sẽ cho ngươi thật nhiều quả hạch để ăn.” Cô cảm giác như mình đang dụ dỗ trẻ con.

Nó nghiêng đầu, nghĩ một chút, rồi vứt quả hạch đang nắm bằng móng trước đi, vọt một cái, nhảy lên vai Như Ý.

Như Ý thật sự rất thích con thú nghịch ngợm đáng yêu này, nói: “Ngươi không nói gì coi như đồng ý rồi đó. Sau này ngươi đi theo ta, cả người ngươi trắng muốt như này, ta gọi ngươi là Tiểu Bạch nhé.”

Tiểu Bạch vui vẻ mà nhảy nhót, miệng không ngừng kêu: “Quả quả! Quả quả!”

*

Thư phòng tại phủ Trác Vương.

Trác lão gia, ba huynh đệ Trác gia, cùng con cháu nhà họ Trác, và một số đệ tử ngoại tộc, tổng cộng hơn 20 người đứng chật cả một căn phòng. Trong đó có một thiếu niên trẻ tuổi, hắn chính là thiên tài nổi bật nhất trong ba đời đệ tử Trác gia, Trác Vân Phong, đại công tử Trác gia!

Mỗi một người ở đây đều là cao thủ hàng đầu, càng thể hiện được sức mạnh vững chắc đáng tin cậy của Trác gia.

Trác lão gia gương mặt nghiêm túc nặng nề, lên tiếng nói: “Chắc mọi người cũng đã biết chuyện gì xảy ra, gần đây kinh thành lòng người hoang mang, nhân dân lo sợ.”

Trác Vân Phong nói: “Ông nội, đội vệ binh của hoàng thượng bắt thích khách, chắc chắn sẽ có động tĩnh. Ông cấp tốc triệu tập bọn con đến đây hội họp, chỉ vì chuyện này?”

Trác Công Phú nói: “Phong Nhi, ông nội của con không phải đang nói về chuyện này.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau