CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 251 - Chương 255

Chương 251: Cô thật lợi hại nha

Nhưng, đến nhị phu nhân sau khi hồi phục lại như bình thường vẫn không quên sự tồn tại của Như Ý.

“Người không sao chứ?” Trong giọng nói dịu dàng mang theo sự quan tâm, nếu như không cẩn thận, có lẽ không có ai phát hiện ra.

“Phù!” Như Ý lập tức quỳ xuống con đường đá: “Xin nhị phu nhân tha tội, thực ra lúc nãy là một tình huống khẩn cấp, nên nô tì mới phải giả mạo, còn xin phu nhân tha lỗi cho sự chua ngoa nhất thời của nô tì!” Cô biết nếu như lúc này không nói có lẽ trong tương lai sẽ để lại ấn tượng xấu cho mọi người, đây là dung mạo ban đầu của cô, nếu như thật sự có người muốn làm ầm lên, vậy thì cô có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch.

“Nhanh đứng lên đi, ngươi đã cầu xin ta nếu như ta còn muốn lấy ơn báo oán, vậy không phải nói bổn phu nhân không thấu tình đạt lý sao, nhanh quay về nghỉ ngơi đi!” Khẽ vỗ bàn tay lạnh băng của Như Ý, nhị phu nhân nghĩ là Như Ý vừa mới bị dọa sợ, mỉm cười ôn hòa, dắt theo thú cưng của mình, con thỏ kia đã yên tĩnh lại, ngoan ngoãn nằm trong lòng phu nhân, không có bất kỳ động tác nào.

Như Ý chắc chắn lúc nãy, cô có nhìn thấy những vệt máu rớm ra từ bản chân của phu nhân, sợ là tất cả mọi người đều nghĩ là do tên sát thủ áo đen kia, chỉ có Như Ý biết là không phải, bởi vì cô là người chứng kiến toàn bộ quá trình, những vệt máu kia là từ từ rớm ra, rõ ràng bên trong chắc chắn là bị buộc lại, nhưng bởi vì hàng loạt sự việc lúc nãy mới khiến vết thương lại bị rách ra, hoặc có thể nói những sự việc xảy ra lúc nãy chỉ là giả.

“Wow, thật nhiều đồ!” Như Ý vừa mới vào phòng liền nhìn thấy Tiếu Thúy nhảy lên nhảy xuống giống như một con khỉ, thậm chí cô còn chưa kịp nghỉ ngơi, đã bị tiểu Thúy kéo qua.

“Như Ý, cô thật lợi hại nha! Được thưởng nhiều như vậy?”

Thấy tiểu nha đầu không tim không phổi ngưỡng mộ cô, người như vậy mới thật sự là có một cuộc sống tốt.

“Nếu như ta nói những thứ này là dùng mạng để đổi lấy, cô còn cảm thấy những thứ này có giá trị không?” Đi đến cửa, tình cờ nhìn ra bên ngoài cửa, Như Ý đóng cửa lại trở về chỗ của mình nói.

“Cái gì? Dùng mạng để đổi? Cô ăn cắp hay ăn cướp vậy? Nhưng lúc nãy rõ ràng quản gia đã nói là thưởng cho cô mà?” Tiểu Thúy không hiểu gì nhìn Như Ý, tỏ ý không thể giải thích được lý do này.

Như Ý cảm thấy bản thân nói quá nhiều rồi, một người đơn thuần như vậy, làm sao có thể hiểu được chứ, cho dù hiểu, nếu như những lời nói của mình bị tiểu nha đầu này nói với bên ngoài, vậy thì bản thân cũng xác định không có quả ngon để ăn, xem ra sau này cô phải đặc biệt chú ý khi nói chuyện với tiểu Thúy.

“Cốc, cốc, cốc! Xin hỏi Như Ý có ở đó không?” Bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, còn có chút mất kiên nhẫn.

Vừa nghe thấy giọng nói này, tiểu Thúy có chút bênh vực kẻ yếu, phải biết bây giờ hình ảnh Như Ý trong lòng cô ấy đã lên một tầng mới, điều này cũng có nghĩa là vị trí của Như Ý trong phủ cũng tăng lên.

“Là ai vậy, sao lại mất lịch sự như vậy chứ?” Thực ra mặc dù giọng nói của đối phương không phải là tốt, nhưng nếu nói lịch sự thì vẫn có, nhưng vẫn làm tiểu Thúy bất mãn.

“Ngươi!” Cửa vừa được mở ra, bị tiểu Thúy nói như vậy, người kia vốn có chút bất mãn, nhưng lúc ngẩng đầu lên nhìn thấy tiểu Thúy, sự tức giận trên khuôn mặt lúc nãy lập tức trở nên rạng rỡ: “Là tiểu Thúy à, nhị phu nhân dặn dò nô tì đưa quả óc chó đến cho Như Ý cô nương.” Vừa nói vừa lấy đồ trong giỏi đưa qua.

Vừa nghe thấy quả óc chó, tiểu Thúy lóe lên sự ngạc nhiên, nhanh chóng thu lại, đưa cho Như Ý.

Trong phòng còn một người khác, người kia đoán là Như Ý, trên mặt có chút khó coi, điều này khiến Như Ý có chút nghi hoặc, mình trêu trọc người này lúc này, tạm thời không nói là đã từng trêu trọc, ngay cả gặp cũng chưa từng gặp nữa.

“Cảm ơn cô nương, cũng xin cô nương quay về nói với nhị phu nhân một tiếng cảm ơn, cảm ơn sự quan tâm của nhị phu nhân với Như Ý.” Người hơi cúi xuống lại bị tiểu Thúy kéo lại.

Như Ý ngẩng đầu lên nhìn tiểu Thúy, không biết tại sao, chỉ nhìn tiểu Thúy lắc đầu.

“Đây là đương nhiên, nhị phu nhân nhớ đến cô chính là sự may mắn của cô, còn thứ này, cô càng nên đội ơn, phải biết đây là hoàng thượng nhớ tới công trạng của lão gia, nghĩ đến phẩm hạnh của lão gia, đặc biệt ban tặng cho lão gia, cuối cùng lão gia lại đưa cho nhị phu nhân, bình thường nhị phu nhân cũng không dám ăn, hôm nay lại đưa cho cô nhiều như vậy, cô nói cô có nên cảm ơn không!” Khịt mũi khinh thường, những lời nói của người phụ nữ kia có chút căm phẫn.

Như Ý nghe những lời nói đó, khuôn mặt nở một nụ cười biết ơn, nhị phu nhân này sao lại đột nhiên hào phóng như vậy, cho dù mình đã cứu bà ấy, nhưng cũng không nên thưởng một món quà lớn như vậy.

“Cái này! Món quà này của nhị phu nhân lớn như vậy, thực sự nô tì….” Như Ý có chút bối rối, nhận cũng không được, không nhận cũng không được, hơn nữa cô cũng thường nghe tiểu Thúy nói, hình như nhị phu nhân này và đại phu nhân không hợp nhau, nếu như nhận, vậy có phải coi như là nương nhờ vào nhị phu nhân không.

“Aiya, hiếm nhị phu nhân lại hào phòng như vậy, cô nhận đi!” Tiểu Thúy ranh mãnh nhận lấy đồ, sau đó nói một tiếng cảm ơn rồi kéo Như Ý đi vào trong phòng.

Lúc nhìn thấy quả óc chó, Như Ý lại rơi vào im lặng, cô luôn có một loại cảm giác không thể giải thích được, ánh mắt ôn hòa khó hiểu kia, thậm chí có chút mê mẩn, chả lẽ những quả óc chó này có quan hệ với cô.

Quả óc chó?

Là cái gì?Quả óc chó này rốt cuộc có cái gì đặc biệt?

Tại sao lại có một loại cảm giác quen thuộc rõ ràng như vậy? Không, không phải là quen thuộc, là…một loại cảm giác không thể nói rõ được.

Suy nghĩ của Như Ý, dường như bị một thứ vô hình nào đó lôi kéo….

Chỉ là…,

Làm thế nào cô cũng không thể nghĩ ra được, rốt cuộc quả óc chó này có quan hệ gì với cô?

Như Ý lấy một quả óc chó đặt trong lòng bàn tay, khẽ chạm vào, nhìn vào, không làm gì cả, đôi mắt cũng trở nên có chút trống rỗng.

Tiểu Thúy vừa nhìn thấy tình hình này, trong mắt lóe lên một cái gì đó: “Này, cô chưa nhìn thấy quả óc chó sao? Nhưng cũng không cần có biểu cảm như vậy chứ.” Khẽ đẩy người đứng bên cạnh, cô ấy thực sự không nghĩ ra được một người nhìn thấy quả óc chó lại có biểu cảm như vậy, mặc dù thứ này quả thật rất quý giá, nhưng cũng không đến mức như thế chứ.

“Thứ này được trồng ở đâu?” Như Ý đột nhiên hỏi một câu như vậy, ngay cả cô cũng chưa ý thức được đã hỏi, sau khi hỏi lại cảm thấy thật dư thừa, biết rồi thì thế nào, vẫn là không nhớ được.

“Thứ này hả? Nghe nói là ở phương Bắc!” Đối với chuyện Như Ý có thể nói chuyện, tiểu Thúy vẫn rất vui vẻ, mặc dù bình thường tình cách của Như Ý rất nhạt nhẽo, nhưng nói thế nào mỗi lần cô vẫn rất nghiêm túc trả lời những câu hỏi của cô, nên đối với vấn đề này tiểu Thúy cũng rất vui vẻ trả lời.

“Phương Bắc?” Lặp lại hai từ phương bắc, ánh mắt của Như Ý đột nhiên nhìn về vị trí của phương Bắc, lại là phương Bắc, lần nào nhìn về phương Bắc cô luôn rơi vào một loại suy nghĩ trống rỗng, không có lý do, dường như chỉ là thói quen, bây giờ lại nói những thứ này ở phương Bắc, lẽ nào phương Bắc thật sự là nơi cô đã từng ở sao?

Có lẽ.

Mãi mãi đều không biết được sự thật.

“Như Ý, cô nên vui mới phải, sao vẫn là cái biểu cảm như vậy, thật mất hứng mà!” Tiểu Thúy vẫy tay, vẫn không triệu hồi được hồn của Như Ý, cuối cùng chỉ có thể coi như không có gì, đập quả óc chó ra để ăn.

Quả óc chó?

Phương Bắc?Nghe nói phương Bắc là một nơi được gọi là Vương triều Thiên Tống….

Lẽ nào mình đã từng đi qua, sẽ ở đó sao?

Khuôn mặt tái nhợt nhưng xinh đẹp của Như Ý trở nên trống rỗng và mơ màng….

Một ngày cứ yên tĩnh như vậy, từ từ trôi qua, Như Ý cũng yên tổn từ mùa hè đến mùa đông, mùa đông lạnh như vậy, cô liền nhớ đến dì Ngưu, so với dì Ngưu thì cuộc sống của cô tốt hơn rất nhiều, nghe nói bây giờ sức khỏe của chú Ngưu cũng tốt hơn rất nhiều rồi, nhưng muốn làm những việc nặng một chút vẫn có chút khó thở, các khoản chi tiêu trong nhà vẫn rơi trên người dì Ngưu.

Thời tiết mùa đông rất lạnh, còn có nước, nghĩ đến không biết dì Ngưu có thể chống đỡ được không. Mùa đông năm nay dường như lạnh hơn so với những năm trước.

“Tiểu Thúy, tôi ra ngoài một chuyến, buổi tối cô ăn cơm một mình nhé!” Khoảng thời gian này tiểu Thúy đã chăm sóc cô rất nhiều, Như Ý cảm thấy mình đã trở thành một muội muội, nghe tiểu Thúy nói cô ấy bị bán vào Vệ phủ từ nhỏ, nên mặc dù tính tình thất thường, nhưng vì cô ấy đã sống ở đây rất lâu nên mọi người đối xử với cô ấy vẫn rất khách khí.

“Ừ, đi đi, tôi đoán cô lại đi thăm dì Ngưu phải không!” Tiểu Thúy thờ ơ như không nói, giống như với sự hiểu biết của cô về Như Ý, đây là chuyện duy nhất Như Ý sẽ nói.

Khẽ cười, Như Ý chuẩn bị một chút đồ ăn, còn lấy ra một ít bạc mà cô tích lũy được đi ra khỏi cửa.

Vừa mở cửa, một cơn gió lạnh đã thổi thẳng vào cổ cô, khiến cô có chút rùng mình, hôm nay thật lạnh!

Nắm chặt quần áo trên người, sau khi đóng cửa lại Như Ý đi thẳng đến chỗ ở của dì Ngưu.

Thật ra cuộc sống của cô không có thay đổi gì, một điểm duy nhất chính là sau lần cứu nhị phu nhân, những người kia không những không cảm thấy cô tài giỏi, ngược lại còn có chút xem thường cô.

Có người ở sau lưng nói cô là thích khoe khoang, có người thực sự coi hành động của cô là cố ý, rõ ràng lúc đó người giúp đỡ đã đến rồi, nhưng cô vẫn khoe khoang, thậm chí có người nói cô cùng một nhóm với người đàn ông mặc đồ đen kia.

Đối với những chuyện này, Như Ý cũng chỉ im lặng mỉm cười, bởi vì cô không có sự lựa chọn nào khác mới làm như vậy, thật ra cô rất bất lực.

“Chao ôi, dì Ngưu, cô thật may mắn nha, cô xem cô con gái cô nhặt được này tốt hơn nhiều cô con gái ruột kia!” Có lẽ là Như Ý thường đến đây, nên những người ở đây hầu như ai cũng biết cô.

“Chào mọi người, ở đây có một chút đồ còn nóng, mọi người ngồi xuống cùng ăn đi!” Như Ý lấy bánh nướng trong giỏ ra.

Mọi người cũng không khách khí, cũng rất thân thiết với Như Ý, chỉ là thấy vẻ ngoài của Như Ý có chút khác.

“Như Ý, cô cũng không còn nhỏ nữa phải không?” Không biết ai lại hỏi như vậy, khiến cho mọi người cảm thấy rất hứng thú.

“Đúng vậy, giống tính khí, tướng mạo này của Như Ý, tôi nói dì Ngưu à, mấy người thật sự cam lòng trói buộc cô ấy sao!” Một người khác cũng trêu đùa.

Vấn đề này, Như Ý chưa từng nghĩ qua, cô không có quá khứ, thậm chí cuộc sống bây giờ, cô cũng không biết được gọi là gì bình thường, vô vị như nước!

“Dì Ngưu, Như Ý không vội!” Thấy dì Ngưu giống như đang suy nghĩ điều gì, Như Ý sợ bà ấy nghe lời của mọi người, vội vàng nói.

“Đứa bé này, nhìn con lo lắng này, bình thường im lặng như vậy, nhắc đến chuyện này đáng sợ như kêu con lên núi đao xuống biển lửa sao!” Dì Ngưu khẽ vỗ tay Như Ý, mỉm cười trêu chọc.

Câu nói này khiến mọi người rất buồn cười, đều là những người dân bình thường, cũng không có suy nghĩ gì, thấy dì Ngưu chuyển đến đâu mọi người liền chuyển đến đó, Như Ý ngồi cùng với mọi người, ở bên cạnh nghe mọi người nói chuyện, chẳng qua là ai tốt hơn ai, nhà ai lại lấy vợ nhỏ, ngồi một lúc, Như Ý đi ra ngoài.

Ra đến sân nơi dì Ngưu làm việc, Như Ý nhìn thấy tuyết bay khắp trời, một mảng trắng xóa, ngay cả cây cũng bị tuyết phủ lên, chỉ cần nhìn như vậy, xem ra trận tuyết này có chút lớn.

Chương 252: Cô tìm tôi?

Phương Bắc đã bị bao phủ bởi tuyết trắng, nhìn một mảng tuyết trắng tinh, khiến Như Ý càng mê mẩn, kết hôn? Cô chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề này, vẻ ngoài trông cô cũng giống như 17 18 tuổi, trong tiềm thức cô luôn cảm thấy cô không nên kết hôn sớm như vậy mới đúng.

Lúc Như Ý quay về, tiểu Thúy trông rất lo lắng.

“Đại phu nhân, xin hãy cứu nô tì?” Một cô gái quỳ xuống kình cẩn nhìn đại phu nhân.

“Hả? Nửa năm nay, nha đầu kia cũng xem như là bình thường? Không có bất kỳ hành vi bất thường nào!” Biểu cảm của đại phu nhân lúc này trông vô cùng nghiêm túc, giống như đang tra khảo, mặc dù cô nhìn người kia không có bất kỳ sự bất mãn nào, nhưng vẻ mặt kia có thể nhìn ra rất xem trong vấn đề này.

“Bẩm đại phu nhân, nô tì vẫn luôn cẩn thận quan sát tất cả hành động của cô ta, không có bất kỳ sự bất thường nào!” Cô gái trả lời rất chắc chắn.

Đại phu nhân suy nghĩ một lúc, ngẩng đầu lên dặn dò: “Vậy kêu cô ta tới gặp ta!”

Nghe thấy sự sắp xếp của đại phu nhân: “Vâng!” Sau khi kính cẩn trả lời liền biết điều rời đi.

Sau khi Như Ý trở về chỗ ở của mình, nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của tiểu Thúy, khiến Như Ý có chút nghi ngờ.

“Sao vậy?” Lần đầu tiên Như Ý chủ động hỏi tiểu Thúy tại sao? Ngày thường có lẽ cô quá bình thường, bình thường đến mức có chút bất thường.

“Ồ, Như Ý, cuối cùng cô cũng về rồi!” Vừa nhìn thấy Như Ý trở lại, khuôn mặt của tiểu Thúy cuối cùng cũng dãn ra.

“Hả?” Câu nói này giống như đối tượng tiểu Thúy đang lo lắng là cô, Như Ý thực sự không nghĩ ra được mình có cái gì khiến cô ấy lo lắng.

“Cô tìm tôi?” Vẫn có chút không chắc chắn.

“Aiya, lúc nãy đại phu nhân phái người kêu cô qua đó!” Cuối cùng Tiểu Thúy không thể chịu đựng được nữa hét lên, bản thân không dễ dàng gì mới giả vờ bình tĩnh được, cuối cùng đổi lại cô ấy chủ động nói ra một câu, không ngờ vẫn là cái biểu cảm đó, dù sao cô cũng cho rằng Như Ý đã bị lạnh nhạt mấy tháng rồi.

“Ồ! Vậy tôi sẽ đi ngay!” Tùy ý sửa sang lại một chút, không ngờ cuộc sống yên bình thường ngày lại bị phá vỡ vào ngày hôm nay.

- -----

Tuyết không đủ dày, Như Ý đi về phòng của đại phu nhân cũng cảm thấy con đường này có chút gồ ghề, thậm chí tốc độ cũng chậm hơn bình thường rất nhiều.

“Đại phu nhân, người phu nhân cần tìm đang đừng chờ ở bên ngoài rồi!?”

“Ừ, vậy kêu cô ta vào đi!” Lần này đại phu nhân có vẻ khá nhân từ, không để cô đứng đợi bên ngoài, nếu không Như Ý còn nghĩ rằng có lẽ mình sẽ giống như một tác phẩm điêu khắc.

“Mấy tháng không gặp, xem ra ngươi càng ngày càng xinh đẹp nha!” Đại phu nhân vừa nhìn thấy cô liền bắt đầu khen ngợi cô.

Như Ý phân tích cảm thấy giống như đại phu nhân đang khen ngợi mình, nửa năm, tình hình đều có sự phát triển không giống nhau, nên sự cảnh giác của cô sẽ cao hơn bình thường.

“Đó là do đồ ăn trong phủ nuôi dưỡng ra, tất cả đều dựa vào sự quản lý của đại phu nhân!”

Như Ý chỉ có thể trả lời như vậy, vẫn chưa chắc chắn được đại phu nhân là bạn hay là địch, cô không cần thiết phải có bất kỳ phản ứng nào, nhưng cô biết tình khí đó không phải là loại bất cứ ai cũng có thể chia cắt được, trong lòng cô đã chia đường rất rõ cho mọi người.

“Như Ý, ngươi cũng không còn nhỏ nữa phải không!” Đại phu nhân giống như đang nói chuyện bình thường, tùy ý hỏi.

Hôm nay, câu hỏi này đã được nhắc đến hai lần rồi, Như Ý có một linh cảm không tốt.

“Bẩm phu nhân, nô tì 18 tuổi!”

“18 rồi, đúng là không còn nhỏ nữa.” Lời nói này của đại phu nhân giống như đang tự nói với chính mình, nhưng mỗi từ mỗi câu lại rơi vào trong tai Như Ý, như muốn nhắc nhở cô, cô nên kết hôn rồi.

“Haha, không cần phải căng thẳng như vậy, ta chỉ là thuận miệng nhắc đến thôi! Ở đây vẫn quen chứ!” Đại phu nhân giống như nhìn thấy sự lo lắng của Như Ý, khẽ cười vẫy tay, không quan tâm chút nào.

“Cảm ơn sự lo lắng của đại phu nhân, nô tì vẫn rất tốt.” Mấy tháng nay, chính là ngày nào cũng đi đưa com, cô ngoan ngoãn, cái gì cũng không nghe thấy, cái gì cũng không nhìn thấy, như vậy mới có thể sống bình yên được.

“Ngươi biết cái gì? Ví dụ như đánh đàn, hoặc đàn tỳ bà….nhảy múa?” Câu nói này của đại phu nhân giống như tùy tiện nói ra, nhưng dường như đã sớm nghĩ đến rồi, giống như muốn thử Như Ý.
Như Ý không biết trong hồ lô của đại phu nhân bán thuốc gì, nhưng vì mất trí nhớ, nên thật sự cô không biết mình biết cái gì, giống như thật sự không biết cái gì.

“Bẩm phu nhân, nô tì không biết cái nào cả!”

“Ồ, khuôn mặt này của ngươi không biết cái gì, thật sự có chút đáng tiếc, như này đi, hôm khác ngươi chuyển đến chỗ ta làm người hầu, đến lúc đó sẽ tìm một người để dạy ngươi, trông người rất thông minh, có lẽ không phải là quá khó!” Đại phu nhân nhìn Như Ý, chắc chắn câu trả lời của bà ta không giả vờ sắp xếp như vậy.

Trong lòng vô cùng ngạc nhiên, Như Ý cũng xem như là đã hiểu sự sâu xa của đại phu nhân, hoàn toàn không thể đoán ra được bước tiếp theo sẽ biểu đạt cái gì.

“Được rồi, đi xuống đi, đừng quên những lời mà ta đã dặn là được, mùa đông năm nay thật làm người khác mệt mỏi mà.”

Ý tứ này không thể rõ ràng hơn, Như Ý đứng dậy và lui ra ngoài.

“Mẹ!” Một giọng nói từ cửa truyền đến, chỉ thấy người đàn ông mới gặp lần trước từ bên ngoài đi vào, trên người phủ đầy tuyết.

Như Ý cũng không dám ở lại quá lâu, người đàn ông này rất lạnh lùng, kết hợp với ngày hôm nay, càng cảm thấy lạnh lùng hơn, cô không muốn bị đóng băng đến chết.

Lúc đi ngang qua người đàn ông, ánh mắt người đàn ông lại rơi xuống người Như Ý, trong ánh mắt kia có sự nghiền ngẫm, thắc mắc, còn có sự nghi ngờ.

Điều này khiến Như Ý càng không dám ở lại, nếu như cô nhớ không nhầm, bọn họ chỉ gặp nhau vào lần cứu nhị phu nhân, mà lúc đó mọi người đều cho là người mặc đồ đen bị một tên của vị thiếu gia này bắn, nhưng trong lòng Như Ý rất rõ, cô đã đưa tay ra sau lưng đâm một cây kim vào huyệt chết của người đàn ông mặc đồ đen kia, còn vì sao cô lại mang theo chiếc kim chỉ là một sự trùng hợp mà thôi, nhưng có thể tìm chính xác vị trí của huyệt chết chính là bản năng của Như Ý, rõ ràng cô không nhớ gì, nhưng cô luôn phát huy tác dụng vào những thời điểm quan trọng.

Cô bước nhanh hơn, nhưng vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt ở sau lưng, Như Ý lo lắng người đàn ông này biết những gì.

“Cứu….mạng….”

“Cứu mạng…..”

Một giọng nói nhẹ nhàng chặn bước chân của Như Ý lại, Như Ý do dự, quay người lại chuẩn bị rời đi, lại bị ai đó đứng chặn trước mặt.

Nhìn thấy người đến, lúc này cô mới nhớ ra người này, xem ra mấy tháng này quá yên bình rồi, dưới sự yên bình ẩn giấu nhiều thứ như vậy.

“Cô muốn thấy chết mà không cứu sao!” Giọng nói kia không còn dịu dàng như lần trước, trở nên uy nghiêm.

Như Ý bất lực, cái gì mà thấy chết không cứu, là cô muốn tự bảo vệ mình.
“Dì Mộng, sao lại nói nô tì thấy chết không cứu chứ? Nô tì chỉ là một người nhà quê, không biết gì về ý thuật!” Như Ý bình tĩnh nói, cô thật sự không biết về y thuật.

“Haha, đừng nghi ngờ khả năng nhìn người của bà già này, cũng đừng hoài nghi năng lực của mình!” Dì Mộng dường như rất tin tưởng Như Ý có thể cứu người kia.

Trực tiếp kéo tay của Như Ý đi qua.

“Mộng….” Người kia nhìn thấy dì Mộng đi đến, anh mắt chán nản đột nhiên tràn đầy ánh sáng.

“Đừng nói gì, lần này ba già này chỉ nói là có thể chữa ngựa chết thành ngựa sống rồi.” Dì Mộng nói với người kia xong, quay người lại vô cùng uy nghiêm ra lệnh: “Nếu như muốn sống, thì hãy cứu sống cô ấy.”

Được rồi, Như Ý thừa nhận là mình đã bị uy hiếp, mặc dù cô ghét nhất chính là uy hiếp nhưng đè nén sự tức giận trong lòng, cô khẽ gật đầu.

“Cô nằm xuống đi.” Sau khi nói với người kia, Như Ý lại rất có dáng vẻ bắt mạch.

Khi cô đặt tay lên tĩnh mạch, đôi mắt cô lóe lên, một hình ảnh xuất hiện trong tâm trí cô, người phụ nữ kia ánh mắt như tảng băng, ánh mắt như ngọn đuốc, ánh mắt bình tĩnh mà ngang ngược, lúc này cô lại trùng khớp với người kia.

“Đưa giấy cho tôi, tôi viết đơn thuốc!”

Dì Mộng kia cũng xem như là đã được huấn luyện qua, rất nhanh đã lấy giấy qua.

Như Ý viết một vài nét, một loại thuốc hiện ra, còn về bệnh, cô không nói gì, không nói gì nhiều, bây giờ cô cũng được xem như là một đại phu, như vậy bọn họ phải nghe theo cô, điểm này không có gì phải nói, mặc dù tính khí cô bình thường rất lãnh đạm, thực ra chính là vô cùng lạnh nhạt, không muốn quan tâm đến những chuyện vô vị kia.

“Được rồi, mua mấy loại thuốc này thử xem, đun ba lần và uống cùng nhau!”

Đây cũng xem như là mệnh lệnh của cô: “Có thể sống hay không, uống thuốc này rồi nói, muốn lấy mạng của tôi, sau này rồi nói!” Cô ghét nhất cảm giác bị uy hiếp, nếu như không phải từng chuyện từng chuyện đánh vào mình, Như Ý cũng không lộ ra sự ngang ngược như vậy, giống như lúc này mới là con người thật sự của cô.

“Dì….Mộng, khụ khụ” Người kia có chút lo lắng nhìn bóng lưng lạnh lùng kia.

“Yên tâm, ta sẽ chữa khỏi cho con!” Thực ra dì Mộng cũng không biết sao mình lại tin tưởng cô, giống như lần đầu tiên nhìn thấy cô, đã cảm nhận được người phụ nữ này không đơn giản.

“Nhưng, cô ta….khụ khụ” Trên khuôn mặt nhợt nhạt của người phụ nữ kia lại xuất hiện một sự thương hại.

Dì Mộng vừa nhìn thấy vẻ mặt người phụ nữ, có chít không hài lòng: “Bây giờ con nên chăm sóc mình thật tốt, còn những chuyện khác, lão nương sẽ sắp xếp giúp con, đã đi một bước này, sao còn đường quay lại chứ….”

“Dì Mộng, đừng làm hại cô ấy!” Đây là điều duy nhất cô ta muốn làm, đã không thể kéo gần phạm vi với mọi người, vậy thì chỉ có thể bảo vệ cô thật tốt, cô không muốn thành công này chồng chất những thi thể.

Khẽ thở dài, dì Mộng cầm đơn thuốc đi ra ngoài.

Như Ý trở về chỗ ở của mình, lúc này mới cảm thấy bên trong thật ấm áp, mà tiểu Thúy lại đang rất hưởng thụ nằm trong chăn, tất cả sự lạnh lẽo ở bên ngoài không có liên quan gì đến cô ấy.

“Cô về rồi!” Tiểu Thúy vừa nhìn thấy Như Ý quay lại, liền ngồi dậy.

Thật sự cô không có cách nào mà, Như Ý vội vàng kéo cô bé trở lại chăn: “Cẩn thận đừng để bị bệnh, đến lúc đó tôi không thể chăm sóc được cô đâu!”

“Này, Như Ý, đại phu nhân tìm cô có chuyện gì thế?” Vừa nghe thấy sự giáo huấn của Như Ý, tiểu Thúy bĩu môi, ngoan ngoãn bò vào trong chăn, nhung vẫn không yên lặng, thò cổ ra, khuôn mặt đầy sự quan tâm và tò mò.

Như Ý nghe thấy tiểu Thúy hỏi vậy, vô thức cau mày, cô biết tiểu Thúy rất hoạt bát, nhưng từ trước đến giờ cô ấy không hỏi thăm chuyện riêng tư của người khác, có vẻ rất vô tư, nhưng thực ra lại rất tinh tế, điểm này cô rất hiểu, Vệ phủ to như vậy, nếu như không làm việc cẩn thận cũng sẽ rơi vào tình cảnh không tốt, lần này tiểu Thúy lại lo lắng chuyện của cô như vậy, rốt cuộc….

Ngẩng đầu lên nhìn tiểu Thúy, Như Ý không nói gì, chỉ là theo thói quen nhìn về phương Bắc, một nơi bao la mờ mịt, mang theo sự thương cảm mờ mờ ảo ảo, cảm xúc lắng xuống lại ẩn nhẫn: “Tiểu Thúy, cô nói có phải tôi rất kỳ lạ không?”

“Hả?” Lời nói này khiến tiểu Thúy mơ hồ, xem ra Như Ý gặp chuyện gì rồi, có cần phải nói với chủ nhân một tiếng không, cau mày, tiểu Thúy lập tức kéo tay Như Ý: “Tỷ tỷ, là ai nói linh tinh, Như Ý có phải là đại phu nhân muốn cô đi đến bên cạnh bà ta!”

Điều này đổi lại trong lòng Như Ý rất lo lắng, mặc dù cô chỉ nhìn tiểu Thúy, nhưng cô cảm thấy có gì đó bất thường, ngẩng đầu nhìn biểu cảm của tiểu Thúy, ngoài khuôn mặt tươi như hoa, thì không có gì khác thường, Như Ý có chút nghi ngờ sự lanh lợi này đến từ đâu, còn có sự nhạy bén trên tay.

Chương 253: Tôi có chút sợ hãi

“Tiểu Thúy, tôi có chút sợ….” Như Ý vẫn không thể kiềm chế được muốn thử xem rốt cuộc tiểu Thúy đứng về bên nào, từ sự phân tích lúc này của cô, tình thế ở Vệ phủ chủ yếu là giữa đại phu nhân và nhị phu nhân, cô có chút tò mò, tình cách của nhị phu nhân rất khác với cô tưởng tượng.

“Haha, không có gì phải sợ! Như Ý, đại phu nhân cũng yêu câu tôi đi cùng cô, tôi thật sự được hưởng ánh sáng của cô mà!” Vừa nói đến đây tiểu Thúy lại không thể chịu được nữa, quay cuồng ngồi dậy, sau đó liền kiểm tra toàn bộ.

Đứng bên cạnh nhìn chuyển động trên tay của tiểu Thúy, Như Ý lặng lẽ đợi.

“Chà, hộp bảo bối của tôi!” Tiểu Thúy thần bí lật đồ của mình ra đặt trước mặt Như Ý, dáng vẻ dương dương tự đắc, có chút khoe khoang thích thú.

Nhìn vẻ mặt của tiểu Thúy, Như Ý chỉ có thể bất lực lắc đầu, tiểu nha đầu luôn hưng phấn như vậy.

“Nhìn đi, cái này cho cô, thứ này tôi giữ lại, đến lúc cần đến hỏi tôi là được!” Tiểu Thúy vừa mở tủ bảo bối kia ra, liền khiến Như Ý có chút tò mò, bên trong là một bộ trang sức rất đầy đủ, hơn nữa có thể thấy giá trị không nhỏ,

“Không vần dùng ánh mắt đó nhìn tôi, thứ này là tôi vất vả kiếm được, tôi biết bình thường cô kiếm được một ít tiền đều đưa về cho dì Ngưu của cô, trên người chắc chắn không có gì, bây giờ ở bên cạnh đại phu nhân không giống ở những nơi khác, nếu như trong tay không có gì, đến lúc đó làm chuyện gì cũng sẽ bị làm khó.” Tiểu Thúy liền trở nên có chút sâu sắc, nói ra những trái nghiệm thực tế ở đây.

Thấy tiểu Thúy nghiêm túc như vậy, trong lòng Như Ý lại cảm thấy vừa xót xa vừa thương, cô không biết tại sao, cô luôn cảm thấy tính cách của mình lãnh đạm, không quan tâm đến bất cứ chuyện gì, chỉ là không ngờ lại bị tiểu nha đầu này cảm hóa, Như Ý thầm nói ở trong lòng, cô phải bảo vệ tiểu Thúy.

“Tiểu Thúy, cảm ơn cô, đột nhiên cảm thấy cô trưởng thành rồi!” Ôm lấy tiểu Thúy, đột nhiên cô cảm thấy sự tồn tại của mình là một điều có ý nghĩa, ngay cả khi cô không có ký ức, cô vẫn có hiện tại, còn có tương lai.

“Hóa ra cô vẫn coi tôi là một đứa trẻ, tôi không đồng ý….” Nói xong tiểu Thúy bắt đầu trêu đùa với Như Ý, mặc dù tính cách của Như Ý rất lãnh đạm, nhưng với sự tấn công như vậy, bị tiểu Thúy cù cười haha.

Hôm sau.

Như Ý không có cái gì để thu dọn, theo nhũ mẫu cùng với tiểu Thủy chuyển đến nơi ở mới, quay đầu nhìn lại nơi mà ngày nào mình cũng đi lấy cơm, cô có chút không nỡ. Nhưng cô biết những thứ này đã không còn quan trọng nữa, hộp trang sức tiểu Thúy đưa cho cô, cô không nhận, nhưng lại không lay chuyển được tiểu Thúy, cuối cùng chỉ có thể lặng lẽ bỏ vào trong túi của cô ấy.

Nơi ở lần này là sân đặc biệt, điểm khác biệt duy nhất chính là trong phòng bên cạnh đều là những a hoàn, giống với thân phận của bọn họ, đều là hầu hạ đại phu nhân, nhưng những người kia rõ ràng kiêu ngạo hơn họ rất nhiều.

Giống như bây giờ.

“Này, các người là người mới sao!” Một nha hoàn trông có vẻ lớn tuổi chỉ thẳng vào Như Ý, khuôn mặt khó chịu, giống như Như Ý có thâm thù đại hận gì với cô ta.

“Vâng!” Khẽ đỡ người, Như Ý cúi đầu trả lời, mà tay trái khẽ kéo tiểu Thúy đứng bên cạnh, cô không muốn vừa vào đã làm ra những chuyện không đúng.

Tiểu Thúy giật mình cảm nhận được sự đụng chạm của Như Ý, vốn muốn nối giận với bọn họ, nhưng lại miễn cường đè xuống: “Bẩm tỷ tỷ, chúng tôi là người mới!” Chỉ là làm lễ tượng trưng mà thôi, lời nói ra lại không có chút tôn trọng nào.

Vừa nhìn thấy hai người tính tình yếu đuối, người phụ nữ kia cười càng điên cuồng hơn: “Lẽ nào là người mới không biết quy tắc sao? Có lẽ vẫn cần phải chúng ta dạy ngươi?”

Người phụ nữ kia trừng mắt, châm ngòi ngọn lửa của tiểu Thúy.

“Ngươi…đại phu nhân phân phó chúng ta qua đây không phải, muốn giáo huấn cũng không phải là ngươi, là đại phu nhân mới phải, ngươi là cái gì!”

“Tiểu Thúy!” Khẽ kéo tiểu Thúy, Như Ý thậm chí có chút bối rồi, tiểu Thúy này rõ ràng còn nói phải học cách dùng đồ để dọn đường, sao lại vô lý gây chuyện thế này.“Haha, tỷ tỷ nói phải, tiểu nha đầu này khiến tỷ tỷ chê cười rồi, tỷ đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, tính tình tiểu Thúy nóng nảy nhưng trong lòng lại rất tốt, cô ấy còn nhỏ chưa hiểu chuyện, mong tỷ tỷ bỏ qua cho.” Như Ý bước lên phía trước kéo tiểu Thúy về phía sau, chắn trước mặt tiểu Thúy, nở nụ cười, lấy ra một thú gì đó đưa qua.

Người phụ nữ kia vừa nhận đò Như Ý đưa tới, khuôn mặt dịu đi rất nhiều, lại quay sang nhìn tiểu Thúy có chút không nén được giận, ho một tiếng: “Cái này….”

“Các người không đi làm việc sao, ở đây lừa gạt cái gì?”

Vừa nghe thấy giọng nói này, tất cả mọi người đều quỳ xuống: “Nhũ mẫu!”

“Ừ! Như Ý, tiểu Thúy, đại phu nhân cho mời!”

“Như Ý, cô không tức giận sao!” Đi sau nhũ mẫu, tiểu Thúy thấy Như Ý đi rất nhanh, nhớ lại chuyện lúc nãy, đúng là bản thân có chút vội vàng, nhưng cô ấy vẫn luôn kìm nén tức giận mà, nhưng lại sợ Như Ý tức giận với mình, đi nhanh hơn đuổi theo bước chân của Như Ý, đáng thương kéo bàn tay lạnh lẽo của Như Ý, khẽ giọng hỏi.

Cảm nhận được bước chân của nhũ mẫu chậm hơn, Như Ý không có ý dừng lại, người này nói rất nhiều, cô không thể nói, chỉ quay đầu lại lắc đầu với tiểu Thúy, tiếp tục đi theo nhũ mẫu.

“Tiểu Thúy, sau này ngươi phải học hỏi Như Ý nhiều hơn, cái tính khí này của ngươi….” Đại phu nhân ngừng một lúc, nhìn biểu cảm của hai người đang quỳ ở bên dưới, nói tiếp: “Sau này đừng dễ kích động như vậy, có một số chuyện kìm nén mặc dù không tốt, nhưng luôn cần có một khoảng thời gian để tiêu hóa, nếu như không thể tiêu hóa được thì từ từ thở ra!”

Câu nói này của đại phu nhân giống như nói cho tiểu Thúy nghe, nhưng Như Ý lại mơ hồ cảm nhận được ánh mắt kia rơi trên người mình, có lẽ đã hiểu ý này, cũng có chút oan ức nhưng phải chịu đựng, nhưng có chút oán hận không thể không báo, là thời cơ chưa đến, nhưng tại sao đại phu nhân lại phải nói với cô như vậy, điểm này tạm thời Như Ý không có cách nào hiểu được.

“Vâng, đại phu nhân, tiểu Thúy hiểu rồi, tiểu Thúy nhất định sẽ nhớ những lời dạy bảo của đại phu nhân!” Mang theo sự thanh nhã, tiểu Thúy liền trở nên khôn khóe, thận trọng hơn rất nhiều, nhưng bởi vì mạch suy nghĩ Như Ý vẫn chưa trở lại, cũng không phát hiện ra bất kỳ sự bất thường nào.

“Ừm, vậy thì tốt, Như Ý, sau này ngươi đi theo nhị tiểu thư học tập, lần trước ta đã nói với ngươi rồi, ngươi rất thông minh, tính khí này cũng rất tốt, để ngươi đi theo ta rất yên tâm!” Thu hồi ánh mắt trên người tiểu Thúy, ánh mắt của đại phu nhân lại rơi trên người Như Ý.

“Cảm ơn đại phu nhân cất nhắc!” Đối với sự sắp xếp này, Như Ý không có lựa chọn, ngoài việc thuận theo, ngoài cái tên này, tất cả dường như không thuộc về cô.“Ừ! Nhưng bình thường lúc nhị tiểu thư không học tập, ngươi sẽ ở đến đây để hầu hạ ta, rót trà, nói chuyện thường ngày với ta.” Đại phu nhân mỉm cười dịu dàng, nói rất hiền hậu và thân thiết, lập tức giải tỏa bầu không khí căng thẳng lúc nãy.

“Có thể là việc cho đại phu nhân là may mắn của nô tì, nô tì nhất định sẽ làm việc chăm chỉ!” Mặc dù sự sắp xếp này đối với cô mà nói, cô không biết sự tín nhiệm của đại phu nhân với cô đến từ đâu, cô rất rõ bản thân mình lúc đó làm việc rất cẩn thận, có lẽ không có sơ hở nào quá lớn, hơn nữa cô vẫn luôn rất an phận.

“Vậy thì tốt, ở chỗ ta có một số thứ lần trước lão gia đặc biệt nhờ người đưa về, ngươi đưa qua cho nhị phu nhân, để cô ta thử một chút!”

Hóa ra đây mới là mục đích của đại phu nhân, Như Ý có thể nghe ra sự phấn khích và ngọt ngào khi đại phu nhân nói đến thứ này, sự ngọt nào được phu quân quan tâm.

Như Ý đột nhiên hiểu ra, mình chính là một quân cờ, nên con đường sau này của cô sợ là sẽ không dễ đi, hơn nữa cô muốn thoát thân, không biết còn có thể đi ra được nữa không.

“Lui xuống đi, ta cũng có chút mệt rồi, xem ra đúng là năm tháng cũng không tha cho ai!” Đại phu nhân khẽ vẫn tay ý bảo hai người lui xuống, cũng không nhìn hai người.

“Nô tì cáo lui!” Như Ý nhận hai túi đồ, rõ ràng không có trọng lượng gì, nhưng tại sao lại nặng như vậy.

“Tiểu Thúy, bây giờ có thể nói với tôi tại sao lại kích động với người phụ nữ kia như vậy?” Lại cùng với tiểu Thúy đi dưới bầu trời đầy tuyết, trận tuyết đã bắt đầu từ từ dừng rơi, nhưng do tuyết được tĩnh lũy lâu ngày nên đến bây giờ tuyết vẫn còn rất dày, khiến tất cả những con đường và hướng đi đều biến mất, giống như bây giờ, xem ra chỉ có những người lính bất kể xảy ra chuyện gì vẫn thực hiện đúng nhiệm vụ của mình.

“Haha, Như Ý, cô đừng tức giận mà!” Vừa nghe thấy Như Ý chú động nói chuyện với mình, tiểu Thúy liền biết Như Ý không có giận cô, vậy chứng tỏ vẫn còn quan tâm đến cô, điều này khiến cô có chút vui vẻ.

“Thật ra, cũng là những chuyện đã từng xảy ra, chẳng qua lúc trước người này là người của nhị phu nhân, sau này không biết tại sao lại đến hầu hạ ở chỗ đại phu nhân, điều này cũng rất lạ, nhưng nhìn thấy cô ta ra oai trong lòng tôi rất khó chịu!” Tiểu Thúy rất khó chịu khi nói về chuyện của người phụ nữ kia, vẫn luôn cảm thấy bất bình và tức giận.

Nhưng Như Ý vẫn không hiểu chuyện này thì có liên quan gì đến tiểu Thúy, thấy dáng vẻ của tiểu Thúy rõ ràng là không muốn nhắc đến, vậy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Mặc dù cô ấy nói một cách rất nhẹ nhàng, nhưng rõ ràng có thể cảm nhận được cô ấy đang vòng vo không nói trực tiếp. Nhưng cô ấy không muốn nói, đương nhiên Như Ý cũng sẽ không hỏi, tính khí của cô là như vậy, chỉ cần không là tổn thương người mà cô quan tâm là được rồi.

Nhìn lên, kéo tay tiểu Thúy: “Đó là chuyện của chủ nhân, tiểu Thúy không nên nghi ngờ lung tung, thời gian cô ở trong phủ này cũng không phải là một hai tháng, có lẽ cô biết hậu quả của việc nói xấu sau lưng!” Đây là lần đầu tiên Như Ý nói với tiểu Thúy một cách nghiêm túc như vậy, nhìn đồ vật ở trên tay, cô biết bọn cô đã tiến vào một cuộc tranh đấu, vậy nên cũng không biết có thể sống tốt được không.

“Ừ!” Tiểu Thúy biết Như Ý đang lo lắng chuyện gì, cũng nghiêm túc gật đầu.

Gặp lại nhị phu nhân, Như Ý không biết phải hình dung cảm giác lúc này của mình như thế nào, theo cô, nhị phu nhân giống như đóa hoa bách hợp, không bị nhiễm một chút bụi, đứng trong tuyết trắng, lại hòa quyện với hoa bạch hợp thành một, ngay cả biểu cảm cũng thuần khiết như nước.

“Nhị phu nhân, hai người này là do đại phu nhân phái đến.” Một a hoàn dẫn Như Ý và tiểu Thúy đi vào sân nhỏ của nhị phu nhân, lúc này nhị phu nhân đang đứng trước một khóm hoa mai vàng, tâm tư đã bay đi rất xa.

“Có phải là lại đưa đồ ăn ngon đến, kêu bọn họ đặt xuống, quay về nói với đại phu nhân một tiếng cảm ơn, mỗi lần tỷ tỷ đều suy nghĩ rất chu đáo, hào phóng đem những thứ lão gia đưa về cho tỷ ấy cho muội muội!”

Giọng nói này vẫn rất điềm tĩnh như thường, không có bất kỳ lên xuống nào, giống như bà ta chỉ là một vị khách, nhìn những thứ người khác tặng sau đó đưa ra nhận xét.

Đối diện với nhị phu nhân, Như Ý có thể nhìn ra trên khóe miệng của bà ta +vẫn còn nở nụ cười, nhưng không có ý lan rộng, hơn nữa, cô còn cảm thấy nụ cười kia có chút cứng nhắc.

“Các người lui xuống đi, nhị phu nhân thích yên tĩnh, quay về nói với đại phu nhân một tiếng cảm ơn.” Người lúc nãy dẫn bọn cô vào lặp lại ý tứ của nhị phu nhân.

Chương 254: Đau lòng

Như Ý đưa đồ vật trong tay qua, nhiệm vụ này coi như đã hoàn thành, kéo tiểu Thúy hành lễ với nhị phu nhân, quay người chuẩn bị rời đi.

“Nhị phu nhân, bên ngoài rất lạnh, người vẫn nên đi vào phòng, nếu như người thích khóm hoa này, kêu người hái mấy bó cắm ở trong phòng, như vậy vừa ấm áp, vừa có thể ngắm hoa.

Lúc quay người lại, tiểu Thúy đột nhiên lên tiếng đề nghị.

Ánh mắt của Như Ý ngày càng mờ mịt, sao tiểu Thúy luôn thích làm chuyện tốt thế? Nha đầu này quá đơn thuần rồi.

“Hoa ở trên cây, mới có thể nhìn ra vẻ đẹp của nó, nếu như đổi một nơi không thuộc về nó, sẽ mất đi sự kiêu ngạo vẻ đẹp rực rỡ ban đầu, vẻ đẹp của hoa mai nằm trong sự kiêu ngạo của nó.” Khẽ chạm vào một cánh hoa, cuối cùng sự chú ý của nhị phu nhân cũng chuyển từ những khóm hoa lên người Như Ý và tiểu Thúy.

Lúc nhìn thấy Như Ý, trong ánh mắt nhị phu nhân lóe lên một sự ngạc nhiên.

“Bái kiến nhị phu nhân!” Nhìn thấy ánh mắt của nhị phu nhân, Như Ý cúi xuống hành lễ với nhị phu nhân.

“Haha, đứng dậy đi, lâu không gặp ngươi, không ngờ ngươi ngày càng xinh đẹp!” Nhị phu nhân đi đến trước mặt cô, nhẹ nhàng đỡ Như Ý đứng dậy.

Mặc kệ ánh mắt dò hỏi của tiểu Thúy, Như Ý mỉm cười dịu dàng: “Nhị phu nhân mới là phong nhã tuyệt thế!”

“Ta nói người thông minh, quyết đoán như vậy, cũng chỉ có người ở trong sân của tỷ tỷ mới có bản lĩnh như vậy!” Nhị phu nhân nhìn chằm chằm vào khuôn mặt bất động của Như Ý, dường như muốn nhìn ra điều gì đó, trong lời nói kia mang theo sự hiu quạnh, điều này khiến Như Ý rất khó hiểu, trên người nhị phu nhân có cái gì, tại sao cảm giác này lại khiến Như Ý có một loại đau lòng.

“Nhị phu nhân cất nhắc, nô tì lúc đó chỉ làm chuyện tất cả tỷ muội đều sẽ làm!”

Nghe thấy Như Ý nói như vậy, nhị phu nhân liền nhướng mày, biểu cảm cũng dễ chịu hơn: “Đã đến rồi, vậy ngồi với ta một chút, ngươi về trước đi, ta muốn nói với Như Ý mấy câu!”

Nhị phu nhân đột nhiên đưa ra quyết định, ánh mắt dừng lại trên người tiểu Thúy đứng bên cạnh, sau đó nói.

Tiểu Thúy có chút kinh ngạc, không ngờ nhị phu nhân lại sắp xếp như vậy, nheo mắt nhìn Như Ý, thấy dáng vẻ cô vẫn như thường ngày, không có bất kỳ biểu cảm nào, tiểu Thúy chỉ có thể cúi người lui xuống.

“Đên đây, đi cùng ta vào trong!” Nhị phu nhân có chút nhiệt tình kéo tay Như Ý đi vào trong phòng, hoàn toàn không giống với dáng vẻ lạnh lùng khi ngắm hoa lúc nãy.

“Tỷ tỷ kêu ngươi đưa đồ đến cho ta, có nói gì không?” Nhị phu nhân không câu nệ, không kiêng kị, vừa đi vào trong phòng liền bắt đầu nói với cô về đại phu nhân.

“Bẩm nhị phu nhân, đại phu nhân chỉ nói để người nếm thử!” Như Ý giảm bớt một số thứ, nhưng cũng không che giấu, cung kính trả lời.

“Thử? Tỷ Tỷ thật là….” Nhị phu nhân nhìn Như Ý, những lời nói phía sau như mắc ở cổ họng không nói ra được.

Như Ý cũng không vội, chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh đợi nhị phu nhân nói, sự khác biệt duy nhất ở chỗ trong lời nói của đại phu nhân có chút khoe khoang, nhưng mặc dù nhị phu nhân có chút lạc lõng, nhưng cũng không buồn, theo lý mà nói người phụ nữ đương nhiên cũng hi vọng người đàn ông của mình nhớ đến mình, nếu như bị lãng quên cũng tốt, lại bị người phụ nữ khác giễu cợt, bà ta nên đau lòng mới phải, nhưng tại sao lại không đau buồn chứ, vậy tại sao hai người này lại tranh giành với nhau chứ?

“Haha, cũng không sợ ngươi chê cười, ta rất thích tính cách của ngươi, ta già rồi vẫn không thích chủ động nói chuyện, vẫn muốn tìm một người nghe ta nói chuyện.” Nhị phu nhân thở dài, nửa câu trước là nói với Như Ý, nửa câu sao lại giống như đang nói với chính mình.

“Nhị phu nhân vẫn còn rất thùy mị thướt tha, sao có thể già được, nhị phu nhân hôm nay tao nhã, xinh đẹp giống như hoa bách hợp vậy.” Như Ý có thể cảm nhận được sự tín nhiệm của nhị phu nhân đối với mình, cũng thả lỏng một chút, lên tiếng khen ngợi nhị phu nhân.

“Haha!” Nhị phu nhân khẽ cười, giống như rất hưởng thụ lời khen của Như Ý.

“Ta còn giống hoa bách hợp, ngươi nhìn chuỗi hạt này của ta, mỗi ngày ta muốn được chuyên tâm đều đẩy cái này, từng hạt từng hạt!” Lúc nhị phu nhân đẩy chuỗi hạt, ánh mắt nhìn về một nơi nào đó, nơi đó thuộc về sự do.

“Nhị phu nhân, nhị phu nhân, không xong rồi!”

một a hoàn đột nhiên chạy vào, trên khuôn mặt là sự hoang mang và sợ hãi

Nhị phu nhân khẽ cau mày, ngẩng đầu lên nhìn a hoàn kia: “Chuyện gì mà hoảng hốt như vậy?”“Phù phù!” A hoàn kia nhìn sắc mặt của nhị phu nhân, sợ hãi quỳ xuống: “Nhị phu nhân, con thỏ kia, con thỏ….”

“Con thỏ rốt cuộc bị làm sao?” Vừa nghe thấy a hoàn kia muốn nói, nhưng hai chữ con thỏ lại mắc kẹt trong cổ họng không thể nói ra được, mặc dù giọng nói rất bình tĩnh, những Như Ý có thể nhìn ra bàn tay đẩy chuỗi hạt ngày càng nhanh, cô biết nhị phu nhân xem trọng con thỏ kia hoan bất kỳ ai, cô cũng có chút tò mò nhìn a hoàn kia.

“Con thỏ chết rồi!”

“Xoảng!” Chuỗi hạt liền đứt ra, trong lòng Như Ý căng thẳng, nhìn nhị phu nhân, nhìn khuôn mặt vốn trắng bóc lúc này trở nên tái nhợt.

“Ở, ở đâu?” Nhị phu nhân không tinh lực để nói chuyện với Như Ý, lúc này sự chú ý của bà ta đã được đặt toàn bộ lên người con thỏ kia.

Từ lúc nhị phu nhân đi ra khỏi phòng, Như Ý cảm thấy bên ngoài thật lạnh, rốt cuộc là loại lạnh nào, con thỏ này sống đến bây giờ cũng coi như là sự may mắn của nó, số mệnh của nó tốt mới gặp được nhị phu nhân, vận mệnh của nó cũng không tốt, xuất hiện trong cuộc tranh đấu giữa đại phu nhân và nhị phu nhân, bắt đầu từ một con thỏ, lần sau sẽ là cái gì đây.

Lần trước con thỏ đã thoát được một kiếp nạn, sống được thêm mấy tháng, đã xem như là sự may mắn của nó, nhưng có thể thoát được lần thứ nhất, chưa chắc có thể thoát được lần thứ hai.

“Nhanh, rời khỏi đây!” Một giọng nói nhỏ rơi vào tai Như Ý.

Như Ý dừng lại, nhanh chóng trốn sau một cái cây bên cạnh, may là hôm nay mặc y phục trắng, nếu không muốn ẩn thân cũng hoàn toàn không có cách nào dung hòa được với tuyết trắng….

“Này, mọi chuyện vẫn ổn chứ?” Một người đàn ông khẽ thì thầm, nhìn xung quanh xem có người nào bất thường không.

“Ừ, con thỏ kia đã được giải quyết, nhưng thuốc này vẫn nên được loại bỏ càng sớm càng tốt, nếu không sẽ xảy ra chuyện!” Chỉ thấy một người phu nữ lấy cái gì đó ở trong ngực ra nhét vào ngực người đàn ông, sau đó vỗ tay: “Ta đi đây, ngươi phải xử lý thật sạch sẽ!” Nói xong liền rời đi.

Quả nhiên Như Ý đoán không sai, con thỏ là bị lập kế, đây chỉ là bắt đầu, dựa vào tính cách của nhị phu nhân, rất yêu thương động vật, mà con thỏ kia dường như chính là một miếng thịt trong lòng bà ta, làm như vậy, ai buồn, ai buồn, Như Ý nghi ngờ nhất chính là đại phu nhân, chỉ là không biết nhị phu nhân sẽ có phản ứng như thế nào.

Nhưng Như Ý có chút không hiểu, đại phu nhân làm như vậy sẽ khiến tất cả sự hoài nghi đều hướng vào bà ta, dường như không có gì tốt, lẽ nào ở giữa còn có uẩn khúc.

Lúc Như Ý mệt mỏi trở về, căn phòng đã được tiểu Thúy quét dọn xong, nhưng lúc cô đi vào phòng lại mơ hồ nhìn thấy tiểu Thúy có chút hoảng loạn, trong mắt chợt lóe lên, cô có chút mơ hồ.

“Tiểu Thúy, cô đang làm gì vậy?” Như Ý nói, rõ ràng cảm nhận được động tác của cô ấy dừng lại, nhưng Như Ý rất tự nhiên lên tiếng, rất tự nhiên ngồi xuống.“Như Ý, xem ra cô thật sự rất may mắn, đại phu nhân, nhị phu nhân đều rất xem trọng cô!” Tiểu Thúy quay người lại nhìn Như Ý, cười híp cả mắt nói, biểu cảm kia cũng rất rõ ràng, chỉ là chuyển động của ngón tay, còn có chuyển động trên bàn chân, Như Ý lóe lên ba từ “tâm lý học”, một số tin tức trực tiếp đi vào trong đầu của cô, tiểu Thúy đang căng thẳng.

“Ừ? Không có gì? Những chuyện này chỉ là tôi may mắn gặp được, cô biết không? Con thỏ của nhị phu nhân chết rồi! Vừa nói Như Ý vừa chú ý quan sát biểu cảm trên khuôn mặt của tiểu Thúy, nhưng cô lại không nhìn ra bất kỳ sơ hở nào, điều này khiến cô co chút nghi ngờ lẽ nào phán đoán lúc nãy của cô là sai?

“Thỏ? Của nhị phu nhân? Con thỏ kia chính là bảo bối của nhị phu nhân!” Tiểu Thúy vừa nói đến những thứ này liền có hứng thú, với tư cách là một nhân vật kỳ cựu, cô có nghĩa vụ phải nhắc Như Ý những chuyện này.

“Ừ? Cái kia…..ục ục!” Đây là lần đầu tiên Như Ý có chút ngượng ngùng, bụng của cô đói quá nên kêu lên, nhớ lại hôm nay cô vừa đến đây đã đi làm việc, chưa có kịp ăn cơm.

“Haha, Như Ý tôi còn cho rằng cô là thần, bây giờ mới biết cô cũng là người!” Tiểu Thúy nhảy dựng lên, nụ cười trên khuôn mặt có chút kỳ quái.

“Haha, tôi cũng không ngờ hình ảnh của tôi trong lòng cô lại cao như vậy, nhưng quả thật tôi rất đói, vẫn chưa có gì vào bụng?” Nụ cười trong mùa đông của Như Ý tỏa sáng giống như ánh mặt trời, mang theo sự ấm áp sưởi ấm trái tim tiểu Thúy.

“Đi thôi, đi tìm đồ ăn!” Nói xong tiểu Thúy liền kéo Như Ý ra khỏi cửa, cũng không quan tâm đến cô có đồng ý hay không.

“Tiểu Thúy, cô đưa tôi đi đâu?” Như Ý phát hiện bây giờ cô có chút sự tình cách này của tiểu Thúy, như vậy sao có thể bảo vệ được cô ấy chứ.

“Đương nhiên là gà con đi tìm đồ ăn, đi đến nơi có đồ ăn rồi!” Tiểu Thúy quay người lại, khuôn mặt mờ ám, tiếp tục đi về phía trước.

Nếu như Như Ý vẫn không hiểu, vậy thì sẽ không giống cô.

Lần đầu tiên đi đến nhà bếp, cũng là lần đâu tiên có nhìn thấy nhiều đồ như vậy, nhìn thấy những đồ ăn còn nóng, Như Ý thật sự có chút thèm ăn.

“Tiểu Thúy, cô muốn lấy cái gì?” Lúc tiểu Thúy đang tìm kiếm, một giọng nói cắt ngang suy nghĩ của họ.

Ánh mắt Như Ý lóe lên, nếu như cô nghe không nhầm, giọng nói này chính là giọng nói cô nghe thấy ở rừng tre.

“Này, tiểu Hổ Tử, tỷ tỷ đói rồi, ngươi mau làm thứ gì đó đi!” Tiểu Thúy không hề khách khí, còn tự xưng là tỷ tỷ, nhưng có chút kỳ lạ chính là tiểu Hổ Tử lại không có bất kỳ sự ghét bỏ nào, còn mỉm cười đi chuẩn bị.

Rất nhanh đồ ăn đã được đưa tới, nhưng Như Ý đã không còn muốn ăn nữa, vẫn luôn nghĩ đến con thỏ đã chết trong tay người kia, cô lại cảm thấy dạ dày mình có chút khó chịu.

“Các ngươi coi giữ ở đây, không ai được phép di chuyển….”

Hai người đang nói cười, Như Ý liền nhìn thấy quản gia mang theo một vài người lính bước vào, đây cũng là vào tháng Như Ý mới gặp lại tất cả mọi người.

“Quản gia!” Tất cả mọi người đều quỳ xuống, Như Ý cô ý ngăn cách giữa tiểu Thùy và tiểu Hổ Tử, bởi vì cô vẫn chưa xác định được tiểu Hổ Tử này đã ném đồ chưa, càng không chắc chắn hắn có bí mật nhét vào tiểu Thúy ở đây không.

Đều nói không có ý hại người, nhưng cũng phải phòng ngừa, cảnh giác, Như Ý không thể không đề phòng.

Tiểu Thúy cảm nhận được động tác của Như Ý, có chút nghi ngờ nhìn cô, nhưng lại quay qua nhìn tiểu Hổ Tử, sau đó cho Như Ý một ánh mắt đã rõ.

Mặc dù Như Ý không biết nụ cười của tiểu Thúy có ý gì, nhưng cô có thể biết có liên quan đến tiểu Hổ Tử.

Sau đó binh lính bắt đầu tra khám từng người từng người một.

Đột nhiên một động tác bên cạnh duỗi ra, trong lòng Như Ý cảm thấy rất lạnh, cô phân tích không sai, tên tiểu Hổ Tử này muốn đổ tội hãm hại người khác, nhưng không nên trêu trọc cô.

Chương 255: Rõ ràng là cố ý

Tay trái của Như Ý nhanh chóng đưa về phía trước.

Tay của tiểu Hổ Tử cứng đờ, ánh mắt rất kinh ngạc, “a” đồng thời có một thứ gì đó rơi xuống đất.

Quản gia đi qua, nhìn tiểu Hổ Tử, trừng mắt nhìn: “Chuyện gì thế?”

Tiểu Hổ Tử bị ánh mắt kia dọa sợ: “Quản gia tha mạng, con thỏ kia không phải là tôi, là….A” Ngay khi hắn chuẩn bị nói ra điều gì đó, đột nhiên bị chết.

“A” Tất cả a hoàn đều bắt đầu la hét, giống như dáng vẻ của con thỏ kia mà Như Ý đã nhìn thấy, chỉ là không biết có mấy người có thể thoát khỏi số mệnh giống như con thỏ.

Tất cả chuyện này đều xảy ra rất nhanh, nhanh đến mức Như Ý vẫn chưa nhìn ra là ai ra tay, quay người nhìn về phía cửa chỉ thấy một góc y phục.

“Đừng hét, đưa thứ này trở về để kiểm tra, nhất định là tiểu Hổ Tử sợ tội mà tự sát!” Quản gia nói như vậy, cũng không quan tâm đến ánh mắt của những người kia, trực tiếp rời đi.

Thậm chí Như Ý còn nghi ngờ người vừa ra tay là quản gia, bởi vì lời nói của quản gia giống như không quan tâm đến chuyện này, nhưng nếu như hắn muốn che đậy, không phải hắn không nên gióng trống khua chiêng như vậy để tìm hung thủ, Như Ý rơi vào một sự hiểm nhầm.

Chuyện này cũng như vậy mà qua đi, nhưng lại có một số tin đồn bắt đầu lan truyền.

Có ngươi nói trong phủ không sạch sẽ, có người nói con thỏ chết rất thê thảm, tên tiểu Hổ Tử kia trừng phạt đúng tội, lại có người nói nhị phu nhân lâm bệnh, còn có người nói….

Nói rất nhiều, bây giờ Như Ý cũng không có ý nghĩ gì khác, nước sâu như vậy không biết có nhấn chìm cô không, cô chỉ muốn sống thật tốt.

Bắt đầu từ hôm nay, cô phải bắt đầu học âm luật với nhị tiểu thư nghịch ngợm kia, mặc dù cô không muốn học những thứ này.

“Này, Như Ý, cô có thể đừng ngốc như vậy được không, giai điệu này đã nói mấy lần rồi mà vẫn không biết!” Nhị tiểu thư bĩu môi nhìn Như Ý, ánh mắt tràn đầy ý cười.

“Bẩm nhị tiểu thư, nô tì sinh ra đã ngốc, có thể nhận được đã xem như là không tồi rồi, muốn học tốt, sợ là không có được sự thông minh như nhị tiểu thư, một tiếng rưỡi sẽ có chút khó!” Như Ý không có gì ngạc nhiên khi nhị tiểu thư nói như vậy, cô vốn không thể học tốt bằng nhị tiểu thư.

“Điều này là đương nhiên, haha, muốn so sánh sự thông minh với bổn tiểu thư, vậy thì đúng là thua kém rất nhiều, như vậy đi, con chim ngốc đương nhiên phải bay trước, ngươi ngốc như vậy, thì phải học tập nhiều hơn, tốn nhiều thời gian hơn một chút, hôm nay bổn tiểu thư rất vui, quay về sẽ tặng ngươi một cây đàn, ngươi phải chăm chỉ học, đừng làm cho ta mất mặt!”

Đối với tự tin của nhị tiểu thư, hoặc nói là có chút tự phụ, Như Ý không có gì là ngạc nhiên, nhưng sự hào phóng của cô ta Như Ý đã mở mang được rất nhiều kiến thức, cũng tốt, cũng không biết tại sao, bàn tay của cô thật sự có chút ngứa ngáy, muốn đàn một từ khúc, trong đầu cô vô thức hiện ra một từ khúc.

“Sư phụ, người xem Linh Xảo hôm nay ngoan như vậy, người cho ta nghỉ sớm đi!” Tuổi của nhị tiểu thư vốn vẫn là một đứa trẻ, thích vui chơi với trẻ con vốn là thiên tính.

“Cái này, nhị tiểu thư, buổi học hôm nay vẫn chưa…” Sư phụ rõ ràng không lường trước được nhị tiểu thư vừa mới khoe khoang bản thân mình, một giây sau lại chuyển sang vui đùa, lúc này không biết phải trả lời thế nào.

“Sư phụ, ta đi chơi một lát, chỉ một lát thôi!” Nói xong không quan tâm đến sư phụ có đồng ý hay không, trực tiếp chạy ra ngoài.

Như Ý nhìn sư phụ áy náy gật đầu, đứng dậy đi theo nhị tiểu thư ra ngoài.

Nhưng vừa đi ra lại không nhìn thấy bóng dáng của nhị tiểu thư.

Không biết tại sao, Như Ý luôn có cảm giác sẽ xảy ra chuyện gì đó, nếu không trong lòng cô cũng không cảm thấy thấp thỏm như vậy.

Cô tìm mọi ngóc ngách nhưng vẫn không nhìn thấy bóng dáng của nhị tiểu thư.

Ngay khi cô chuẩn bị tìm cách khác, tiếng khóc của một bé gái đã dừng kế hoạch của cô lại.

“Nhị tỷ, muội không có, huhu!”
Vừa nghe thấy giọng nói này Như Yến đi theo hướng của âm thanh phát ra, chỉ thấy nhị tiểu thư đang đứng ở đâu đó, bên cạnh còn có một tiểu a hoàn mặc y phục giống cô đang khóc. Như Ý nghĩ nhị tiểu thư này đi ra ngoài chắc chắn sẽ gây chuyện, không ngờ, quả nhiên là như vậy, cô bé lúc này gọi nhị tiểu thư là “nhị tỷ”, nhưng lại không phải là tứ tiểu thư sao.

“Hừ, ngươi không có, rõ ràng là ngươi cố ý, nhìn thấy chưa, con ếch của ta không nhảy nữa, là do ngươi giẫm hỏng” Nhị tiểu thư vẫn là dáng vẻ vênh váo hung hăng, một chút cũng chịu thua.

“Muội, muội không có, là tự nó không nhảy!” Tiểu cô nương bướng bỉnh không muốn thừa nhận.

“Chính là ngươi, giống như mẹ ngươi, các ngươi chính là giả vờ đáng thương, mẹ ngươi cũng như vậy, nên ngươi cũng như vậy, ngươi đền cho ta!” Nhị tiểu thư vừa nói vừa đẩy cô bé, trên khuôn mặt đầy sự tức giận.

Lúc này Như Ý mới nhìn thấy con ếch gấp bằng giấy rơi trên mặt đất, trong lòng có chút phiền muộn, con ếch kia là cô gấp cho nhị tiểu thư đỡ buồn, thực ra cô cũng không nghĩ đến thời đại này không có.

Thời đại này? Lúc đó trong đầu cô lại hiện lên một suy nghĩ như vậy, vậy cô rốt cuộc là ai?

“Aiyo!” Cô bé kia bị nhị tiểu thư đẩy ngã xuống đất, mà chân đập vào hòn đá bên cạnh: “Hu hu hu!”

Như Ý có chút không kiềm chế được, trực tiếp đi qua: “Nhị tiểu thư, sao vậy!” Như Ý vừa hỏi vừa nhặt con ếch kia lên, bên trên có viết mấy chữ, Như Ý cũng không có thời gian để suy nghĩ nhiều, chỉ nhìn con ếch một lượt, sau đó nhìn cô bé kia.

“Còn hỏi sao, còn không phải là nha đầu đáng chết kia giẫm lên sao!” Nhị tiểu thư nói dường như có chút không hả giận muốn đi đến gần.

“Không phải là tôi!” Tứ tiểu thư vẫn kiêu ngạo ngẩng cao đầu.

Điều này khiến Như Ý có chút mơ hồ, mặc dù con ếch bị dẹp, nhưng không có dấu vết bị giẫm qua, trong lòng đã rõ ràng, thù hận giữa những người lớn, từ lúc nào trẻ nhỏ cũng được đưa vào.

“Nhị tiểu thư, nếu người thật sự muốn, chúng ta không cần thứ rác rưởi này, nô tì có thể gấp được nhiều thứ đẹp hơn, người có muốn không!” Nói xong, Như Ý nhanh chóng gỡ con ếch ra, sau đó động tác trên tay rất nhanh, một bông hồng xuất hiện.

“Wow, Như Ý, sao ngươi làm được, cái này thật thần kỳ mà!” Trẻ nhỏ chính là trẻ nhỏ, rất nhanh có thể chuyển dời được sự chú ý, Như Ý nháy mắt với a hoàn của tứ tiểu thư bên cạnh, người kia rất thông minh, nhanh chóng đưa tứ tiểu thư rời đi.

Thấy sự chú ý của nhị tiểu thư vẫn còn đặt trên tay mình, lúc này Như Ý mới thở ra một hơi, cô cảm thấy tại sao phụ nữ phải làm khó phụ nữ, hơn nữa còn là vì một người đàn ông.

Chỉ là Như Ý vừa nghĩ ra, rất nhanh đã đẩy mình đến phía trước, bây giờ cô đang ở giữa, đi vào không lâu, cũng không có bất kỳ thành tích nào, nhưng thực sự từng chút từng chút một nhận được sự tín nhiệm của đại phu nhân và nhị phu nhân.Dạy nhị tiểu thư xong, biết nhị tiểu thư có chút thích thú, Như Ý cũng rất biết điều rời đi, để nhị tiểu thư tự mình mày mò.

Ngồi trong phòng, nghe tiểu Thúy nói những chuyện liên quan đến chuyện đã qua, lúc này cô mới trở nên quen thuộc hơn với Vệ phủ.

Nhưng, những thứ này cô cần phải thêm những chuyện gặp phải gần đây, cùng nhìn nhận, phải sắp xếp lại mới được, ít nhất không phải là bây giờ, bởi vì cô đang đợi yêu cầu của nhị phu nhân hoặc đại phu nhân.

“Như Ý, đại tiểu thư mời!”

Như Ý nghĩ đại phu nhân, nhị phu nhân có thể mời, nhưng lại không đoán ra được là đại tiểu thư, nói thật cô có ấn tượng rất sâu đậm với đại tiểu thư, nhưng cô cảm thấy không thể lọt vào mắt của đại tiểu thư, vì cái gì, đại tiểu thư là con gái của đại phu nhân, một lần hành động không mất đi phong thái của đại phu nhân, ánh mắt trong sáng, lại khiến người khác không thể từ chối yêu cầu.

Mang theo tâm trạng thấp thỏm không yên, đây là lần đầu tiên Như Ý chính thức gặp đại tiểu thư đã lâu không gặp, cô cũng từ chỗ tiểu Thúy lấy được tin tức, đại tiểu thư này là một người phụ nữ đã có chồng, nhưng vì phu quân là cô nhi, lại vì bản lĩnh của mình, mà có thể làm một vị tướng, lần này ra ngoài cùng Vệ Quốc Công, nên mới gặp được đại tiểu thư.

“Bái kiến đại tiểu thư!”

Lần này Như Ý lại cảm thấy đại tiểu thư hốc hác hơn lần trước.

“Ừ, lần này ngươi nên ngẩng đầu lên!”

Nghe thấy vậy, Như Ý rất ngạc nhiên, không ngờ đại tiểu thư lại có ấn tượng với mình sâu như vậy.

“Không cần ngạc nhiên, tính cách của người không giống với những người khác, đứng ở bên cạnh ngươi, sẽ khiến cho người khác có một loại cảm giác an tâm, hơn nữa ngươi biết tiến biết lùi, ta rất thích điều này!” Đại tiểu thư giống như đọc được suy nghĩ của người khác, chỉ trong nháy mắt, cô ta đã biết được suy nghĩ của Như Ý.

Như Ý đương nhiên rất ngạc nhiên, nhưng lời nói của đại tiểu thư cô cũng không kinh ngạc, bởi vì ngay cả cô cũng đã từng hỏi tiểu Thúy cô có phải là một người kỳ lạ không, rõ ràng cái gì cũng không biết, lại giống như cái gì cũng biết.

“Đại tiểu thư ánh mắt rất tốt, thận trọng, nên mới nhìn ra nô tì rất khác biệt! Nhưng tính cách của Như Ý như thế nào cũng không thể đuổi kịp đại tiểu thư, nô tì vẫn luôn cảm thấy vẻ đẹp của đại tiểu thư mới là độc nhất vô nhị!” Như Ý có ấn tượng rất sâu đậm với tình cách của đại tiểu thư, sâu đến mức ngay cả khi chỉ là một lần gặp mặt cô cũng đã hiểu rõ.

“Cái miệng này của ngươi thật lợi hại nha, thông minh, biết điều, giống như ngươi đã xử lý mối quan hệ giữa đại phu nhân và nhị phu nhân một cách tinh tế như vậy, cũng là ngươi có bản lĩnh!” Đại tiểu thư khẽ cười, tiếp tục nói: “Nhưng kêu ngươi học đàn, ngươi cũng không thể che giấu, từ khúc của ngươi rất đẹp, nhị muội của ta tùy tiện cẩu thả có thể không biết, nhưng không phải tất cả mọi người đều không nghe ra.”

Quả nhiên đại tiểu thư rất tinh tế, Như Ý che giấu như vậy, thực ra cũng không tính là che giấu, chỉ là cô không muốn bộc lộ tài năng, nói thẳng là cô muốn bảo vệ mình: “Như Ý đương nhiên sẽ nói tốt, có điểm nào học chưa tốt, Như Ý sẽ cô gắng để học!”

Như Ý từ chỗ của đại tiểu thư đi ra, thậm chí cô còn quên những lời nói khác của đại tiểu thư, chỉ nhớ một câu: “Nhị phu nhân có ân huệ với dì Ngưu, đại phu nhân để dì Ngưu có thể ở lại, ngươi nói rốt cuộc ngươi tiêu diệt nơi nào?” Cô đã không còn đương lui.

Con đường này vẫn không yên bình, sau khi đi gặp đại tiểu thư, nhị phu nhân rất nhanh đã tìm đến cô.

Lần này nhìn thấy nhị phu nhân, Như Ý có chút kinh ngạc, không còn là vẻ mặt của trước kia, ngay cả tính cách hờ hững cũng bị nhiễm cái gì đó, ngày càng rõ ràng.

“Hôm nay cảm ơn ngươi!” Nhị phu nhân ở trước mặt Như Ý vẫn luôn không có một chút kiêu ngạo nào, giống như việc giải cứu của Như Ý không phải là đương nhiên, mà là cho cô một ân huệ.

“Đó chỉ là hiểu lầm nhỏ giữa trẻ con, nô tì cũng không làm gì cả!”

Cô rất muốn nói, đứa trẻ này không có hiểu nhầm gì cả, nhưng ân oán của người lớn không nên lôi trẻ con vào, nhưng cô không có cách nào để nói ra được, bây giờ cô không là gì cả.

Đối với câu trả lời của Như Ý, lần này nhị phu nhân không cười như trước kia nữa, cũng không tán thưởng, ngược lại, lần này được thay thế bằng một bộ dạng nặng nề, tiêu điều: “Ngươi biết ta tán thưởng nhất kiểu người nào không?”

Như Ý cúi đầu, yên lặng nghe âm thanh va chạm của lần tràng hạt phát ra, suy nghĩ một lúc, nghĩ xem nói như thế nào, càng yên tĩnh, càng đáng sợ, cô không phải là thánh nhân, không nói ra được lời nói chí lý, thậm chí cô còn không biết đáp án mà nhị phu nhân muốn là như thế nào, điều duy nhất mà cô biết chính là cái chết của con thỏ kia, ảnh hưởng rất nhiều tới cô, có lẽ còn không ngừng khuếch trương.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau