CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 246 - Chương 250

Chương 246: Rung động toàn thành

Hai ngày trôi qua rồi!

Kinh thành huyên náo.

Tiểu Bạch lại vẫn không có bất kỳ tin tức nào.

Giống như nó cũng đột nhiên mất tích.

Tiền thưởng từ 50 lượng bạc trở thành 50 lượng vàng!

Sau ba ngày lên tới 500 lượng vàng!

Mười ngày sau.

Số tiền treo thưởng đã phá vỡ kỷ lục tiền thưởng cao nhất của Thiên Tống Vương triều, 5000 lượng vàng!

Chỉ vì tìm một con mèo!

Chấn động toàn thành, mỗi người đều vội vàng tìm tung tích Tiểu Bạch...

Tuy nhiên...

Cuối cùng vẫn không có bất kỳ tin tức nào.

Tiểu Bạch giống như Như Ý biến mất trong không khí.

Công việc tìm kiếm tiến hành sôi sục hơn nửa tháng...

Dần dần, mọi người đều mất đi kiên nhẫn.

Hi vọng cũng trôi theo sự kiên nhẫn, những chút biến mất.

Cuối cùng...

Ngay cả Tống Thanh cũng từ bỏ.

Cậu biết, Tiểu Bạch cũng sẽ không quay về nữa!

Cậu vĩnh viễn mất đi sư phụ.

Cũng vĩnh viễn mất đi Tiểu Bạch.

Cậu cảm thấy mình rất có lỗi với sư phụ, sư phụ chết rồi, ngay cả Tiểu Bạch, cậu cũng không có năng lực thay sư phụ chăm sóc nó thật tốt...

Nếu sư phụ dưới suối vàng biết, nhất định hi vọng cậu có thể chăm sóc thật tốt Tiểu Bạch.

Nuôi Tiểu Bạch trắng trẻo mập mạp...

Làm nó mỗi ngày đều vui vẻ...

Tống Thanh biết, sư phụ nhất định hy vọng cậu làm vậy.

Nhưng, cậu lại không làm được.

Trong lòng Tống Thanh, có cảm giác tội lỗi mãnh liệt.

Cậu cảm thấy mình thật xin lỗi sư phụ!

Cậu lại làm mất Tiểu Bạch rồi!

...

Qua vài ngày.

Trong kinh thành đột nhiên lưu truyền một truyền thuyết...

Nghe nói, trong rừng vịnh Tiềm Long ở phía bắc kinh thành không biết lúc nào xuất hiện một con quái thú hung mãnh thần bí.

Con quái thú này, cả người đầy lông trắng, kích thước bé, đi lại như thiểm điện. thường vào tiểu viện Lạc Vũ ở hậu viện Trác Vương phủ để ăn trộm quả hạch...
Nghe nói con quái thú này thích ôm một quả trứng kỳ quái...

...

Một ngày nọ, bạo quân ảm đạm lạnh lùng...

Ngây ngốc nhìn chân trời.

Trong miệng thì thào gọi: "Qua bốn tháng rồi. Nữ nhân, ngươi còn chưa quay về sao? Trẫm chỉ có thể sống nửa năm..."

"Ngươi ở đâu, nữ nhân?"

...

Bầu trời tối tăm mù mịt, đột nhiên mưa rơi tí tách...

Bốn năm sau...

Biên cương Thiên Duyệt Vương triều ở phía nam rất xa rất xa...

Phủ Vệ quốc công.

"Ngươi biết vận mệnh của mình sẽ thay đổi thế nào không? Ngươi biết rõ ý nghĩa trong đó không?" Hai mắt sáng quắc của Lý ma ma được yêu thích nhất bên cạnh đại phu nhân phủ quốc công dò xét cô gái đứng thẳng tắp, mắt có chút trống rỗng nhưng dung mạo lại uyển chuyển như tiên nữ hạ phàm trước mắt.

"Dạ."

Cô gái chỉ nhẹ gật đầu, ôn nhu như chuồn chuồn lướt nước.

"Vậy ngươi thế nào? Ngươi đồng ý không?" Lý ma ma lại hỏi.

Đây là công việc của bà!

Mỗi nha hoàn bị bán đến quốc công phủ, trước khi được chính thức mua vào đều phải trải qua sát hạch tuyển chọn của bà, xác nhận tính cách thuần lương bối cảnh trong sạch, hơn nữa là người biết làm việc mới thông qua. Nếu không sau này những nha hoàn mới lại gây ra chuyện thì phải xử lý thế nào? Quốc công phủ không giống gia đình phú quý, đường đường Vệ quốc công là chư hầu một phương, địa vị cực cao, hiển hách vô cùng.

"Ngươi...đồng ý không?" Lý ma ma thúc giục.

"Đồng ý."

Cô gái có chút ngây ngốc, trong đôi mắt trống rỗng lóe lên do dự, sau đó gật gật đầu.

Cô không có quyền phản đối.Bốn năm trước. Lúc Ngưu thẩm nhặt được cô bên sông, toàn thân cô là máu, hơn nữa luôn hôn mê không tỉnh. Tất cả mọi người đều nói cô đã bị Diêm Vương gọi đi, nhưng Ngưu thẩm lương thiện lại kiên trì chỉ cần không ngừng thở thì nhất định sẽ có hy vọng tỉnh lại.

Hôn mê cả một năm, thêm ba năm lưu lại. Bốn năm ân tình và bỏ ra đã gây ra tổn hại cực kỳ to lớn cho gia đình vốn nghèo khó của Ngưu thẩm, Ngưu thúc, họ càng thêm túng quẫn. Đặc biệt là tháng trước Ngưu thúc té hôn mê, luôn trên giường dưỡng bệnh. Chi phí trong nhà, tiền thuốc khám bệnh, toàn bộ chất lên người Ngưu thẩm làm nô bộc giặt quần áo ở phủ quốc công.

Phương pháp duy nhất mà cô có thể báo đáp Ngưu thẩm Ngưu thúc chính là bán thân làm nha hoàn trong phủ quốc công.

Cô sao có thể không đồng ý?

Lý ma ma dò xét trước sau, chậc chậc nói: "Ngươi là mỹ nhân hiếm thấy, xinh đẹp thanh tú như tiên tử trên trời, chỉ đáng tiếc cũng là mệnh khổ, nhưng không cần căng thẳng, sau này ở phủ quốc công tuyệt đối sẽ không phải chịu lạnh lẽo đói khát. Ngưu thẩm thu lưu đứa con gái như ngươi cũng coi như là có phúc, chuyện của ngươi Ngưu thẩm nói hết rồi, bốn năm trước bị thương, hôn mê một năm mới tỉnh, mất đi toàn bộ ký ức, vì vậy tính cách khá tĩnh lặng, nhưng đây là phủ quốc công, yên lặng là chuyện tốt, nhưng thấy chủ nhân không thể thiếu lễ nghi, nếu không Lý ma ma ta phải chịu tội danh không dạy dỗ tốt."

"Dạ! Cảm ơn Lý ma ma." Cô gái nói.

"Được rồi, ngươi đi xuống trước đi. Ngưu thẩm sẽ dẫn ngươi đi chuẩn bị, quy củ và hoàn cảnh của quốc công phủ Ngưu thẩm đều rất quen thuộc. Đúng rồi, ngươi tên gì?"

"Như...Ý..."

Cô gái ngây ngóc nói ra hai chữ, đây là thứ duy nhất cô nhớ trong đầu óc trống rỗng!

"Tên này...à, không có gì, ngươi đi xuống trước đi!"

Lý ma ma bất giác nhíu nhíu mày, lại không nói nhiều, xoay người từ từ rời đi.

Nhìn bóng dáng lắc lư đó, đôi mắt trống rỗng của Như Ý đột nhiên lộ ra thần trí, cúi đầu nhìn quần áo trên người mình, cẩn thận nhìn hoàn cảnh bên người, đình đài lầu các, phồn hoa cẩm tú, còn có trang hoàng xa xỉ hiếm thấy, muốn tới Vệ quốc công phủ này quả nhiên không đơn giản, muốn ở đây cần chút kỹ năng mới được.

"Này, tỷ tỷ, tỷ xem hoa này thật diễm lệ, đệ rất thích!" Giọng nói ngọt ngào từ xa xa vọng tới.

"Nếu thích, vậy kêu nha hoàn ngắt mấy cành để trong phòng là được rời!" Người được gọi là tỷ tỷ mở miệng cười nói, có sự duyên dáng thành thục thiếu nữ, lại không mất đi ánh sáng, làm người ta thoải mái như tắm trong gió xuân.

Như Ý không nhịn được ngước đầu nhìn, muốn xem thử người có được giọng nói như vậy là người thế nào. Quả nhiên là phong hoa tuyệt thế, như tinh linh nhỏ bé rơi vào trần gian, lại như phượng hoàng to lớn cao quý.

Người được gọi là tỷ tỷ như cảm thấy ánh mắt di chuyển trên người mình, xoay người đối diện phía trước, muốn xem thử ai sẽ dùng ánh mắt như vậy nhìn mình.

Như Ý phát giác được sự đột ngột của mình, cúi đầu, khom người: "Nô tỳ bái kiến đại tiểu thư, nhị tiểu thư!" Lúc nãy dò xét hai người, Như Ý sớm đã bắt đầu thu thập tin tức liên quan đến Vệ quốc công mà Ngưu thẩm cung cấp cho mình trong đầu, nhưng nói là cung cấp, không bằng nói là ngày thường hay nói trong nhà, chỉ là Như Ý quen đặt những thứ này vào một góc trong đầu mình.

Cô biết hai người lúc này là hai nữ nhi được yêu thương nhất dưới gối của đại phu nhân - tỷ tỷ Vệ Nhã Phượng, muội muội Vệ Linh Xảo, đồng thời cũng được Vệ quốc công coi trọng, nguyên nhân nhìn ra là ngoại trừ dung mạo của hai người, còn có hai miếng ngọc bội khắc hình chim ưng trên eo, đây là tượng trưng cho thân phận tôn quý nhất của họ.

"Ừ!" Vệ Nhã Phượng tùy ý lướt nhìn, thấy quần áo vải thô trên người cô, biết đây là người mới tới, gật gật đầu: "Người mới à!" Không phải câu hỏi, mà là khẳng định.

"Thưa đại tiểu thư, nô tỷ hôm nay vừa tới!" Đều nói nói nhiều hỏng việc, Như Ý đương nhiên biết đạo lý này, cô luôn cúi đầu, kính cẩn thấp hèn trả lời câu hỏi của Vệ Nhã Phượng, trong hoàn cảnh thế này, chỉ có cẩn thận mới tốt, nếu không e là gây họa, đây là lời trước khi cô tới Ngưu thẩm đã nhắc nhở cô rất nhiều lần.

"Ngươi ngẩng đầu lên!" Lúc Như Ý cúi đầu suy nghĩ, Vệ Nhã Phượng đột nhiên yêu cầu mà giọng nói từ trên đầu truyền tới, Như Ý vừa nãy chỉ là có trực giác có người đến gần, nhưng cô cho rằng là mình cảm giác sai, bây giờ không biết đại tiểu thư lại đến bên mình nhanh như vậy.

Cô còn do dự dung mạo mình như vậy có mang lại phiền phúc không cần thiết không, dù dung mạo là người bạn tốt nhất của nữ giới, nhưng cũng là kẻ địch lớn nhất của nữ giới.

" Ai ya, tỷ tỷ, tỷ mệt không, chuyện gì cũng muốn quản, chúng ta đi thôi, tỷ không phải vừa nói tìm nha hoàn bẻ hoa cho muội sao? Cô ta đi, xem quần áo trên người cô ta, chậc chậc, thật sự có chút...à, cũ kỹ tan nát, có lẽ cũng là đứa trẻ nhà nghèo, cần gì làm khó cô!" Giống như tên cô, Vệ Linh Xảo thật sự rất linh động hoạt bát, chỉ vài câu vừa rồi, động tác cũng không ít, phối hợp với quần áo hoàn toàn là tinh linh nghịch ngợm.

Cho dù Như Ý không ngẩng đầu, nhưng cô vẫn mơ hồ cảm giác được thiện ý của nhị tiểu thư Vệ Linh Xảo.

"Tỷ tỷ không làm khó cô, muội muội ngoan, trong mắt muội tỷ tỷ là quỷ dạ xoa à!" Như bị ảnh hưởng, Vệ Ưu Phượng không có uy nghiêm như vừa nói chuyện với mình lúc nãy, lúc này chỉ là một tỷ tỷ ôn hòa thân thiết.

"Tỷ tỷ tốt nhất, muội muội sao sẽ cho rằng tỷ là quỷ dạ xoa, muội chỉ là lo cho tỷ, tỷ tỷ muội thích nhất, tỷ tỷ, muội đói rồi!" Vệ Linh Xảo thân thiết kéo tỷ tỷ mình làm nũng, hình ảnh ấm áp như vậy xuất hiện trước mặt mình, nhất thời làm Như Ý có chút mê mang, ký ức trống rỗng của mình là gì.

"Heo nhỏ!" Kéo muội muội đang nhảy nhót rời đi.

"Cung tiễn đại tiểu thư, nhị tiểu thư!" Như Ý có chút cố sức nói mấy chữ này, từ lúc nãy cô luôn khom người, đại tiểu thư từ đầu tới cuối không cho cô đứng dậy, cũng không biết là cố ý hay vô tình, chỉ là đối diện đôi mắt đó, Như Ý cảm thấy đại tiểu thư này không đơn giản như vậy.

"Nhớ đem hoa đến phòng nhị tiểu thư!" Giọng nói xa xa của đại tiểu thư truyền tới rõ ràng, hoa cỏ bên người cũng bị kinh ngạc lắc lư, áp lực vô hình đè trên ngực Như Ý.

"Dạ, đại tiểu thư!"

Như Ý nhẹ ngẩng đầu, ngay cả bóng lưng cũng tôn quý bá khí như vậy, làm trong lòng cô thêm khắc ghi, mà nhị tiểu thư tinh nghịch làm mặt quỷ làm lòng cô mềm mại, nụ cười nhạt lướt qua khóe môi cô, nhẹ nhàng cất dấu vào trong lòng.

Thấy bóng người từ từ biến mất, Như Ý mới dám thật sự ngẩng đầu, nhìn hoa đó, trong mắt lướt qua nghi hoặc, lúc nãy đại tiểu thư kêu mình ngắt hoa nhưng không cho mình biết khuê phòng của nhị tiểu thư, chẳng lẽ đại tiểu thư cố ý thử mình, vì cô ấy rõ ràng biết mình mới tới, Như Ý nhẹ nhàng nhíu mày, sau đó lại giãn ra, giống như đây không phải vấn đề gì to tát, cô có tự tin.

Chương 247: Đây là hoa cô muốn

"A!" Suy nghĩ một chút, Như Ý lại ngắt hoa, gai đâm vào tay, đây là hoa gì, lại có gai! Gai? Chữ hoa hồng lóe lên trong đầu cô, nhưng cũng như mũi tên lướt qua không để lại dấu vết.

Ánh mắt bất ngờ rơi trên khóm thực vật kỳ quái bên người, đây là cái gì, có ký ức hiện lên, trùng hợp với thứ này, chỉ là cà qua cửa thì bị thứ gì đó ngăn lại. Ánh mắt Như Ý có chút vô hồn, giống như muốn xuyên thấu hạch quả này để nhìn thấy một thứ sâu xa hơn, lại không biết đang tìm kiếm cái gì, ký ức trống rỗng làm ánh mắt cô cũng trống rỗng.

"Không nghĩ tới năm này, chỗ này còn có người yêu hoa như bà già ta!" Giọng nói hiền lành cắt ngang suy nghĩ Như Ý.

Như Ý lập tức cảnh giác tìm kiếm thanh âm, nhưng trên mặt lại bình tĩnh như nước, động tác khéo léo mà ổn trọng, giống như đây là bản năng, thói quen của cô.

Một khuôn mặt bình thản đập vào ánh mắt cô, điều duy nhất làm cô thấy không giống bình thường là nụ cười đó, không phải kỳ dị, không phải quái đản, càng không phải giả tạo, mà giống như đem theo tất cả hy vọng và khoan dung: "Xin chào ma ma!" Khom người lần nữa, cô ngoan ngoãn ôn nhu bái kiến, mình là người mới, vậy cấp bậc người ở đây đều cao hơn mình, hơn nữa thấy quần áo trên người không phải chủ tử, nhưng cũng không phải người đơn giản.

"Ha ha, bà già ta cô cần gì phải bái kiến, nhưng tính cách thận trọng yên tĩnh ta rất thích, làm việc thật tốt, Vệ phủ này sẽ có chỗ đứng cho cô.

Trong đôi mắt đó rõ ràng có thứ ý tứ sâu xa, điểm này Như Ý nhìn không sai, chỉ là vì sao, cô lại không quá rõ ràng, thậm chí lời khen đó cô có thể nghe thấy, vì dung mạo của cô dù không có chút son phấn nào cũng trơn mượt, bộ dạng không phải người bình thường nào cũng có thể so sánh.

"Đa tạ ma ma cất nhắc, nô tỳ nhất định thành thật nghiêm túc phục vụ thật tốt chủ tử, làm tốt bổn phận của mình!" Mới một lát cô đã gặp được hai người thâm sâu khó lường, vậy còn có nhiều người chưa gặp tới như vậy, Vệ phủ này xem ra nước cũng không cạn đi!

"Ừ, như vậy tốt nhất, nha hoàn phải biết bổn phận của mình, chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm, phải nắm thật rõ mới tốt!" Ánh mắt bà đột nhiên nghiêm túc, còn có ánh mắt liếc trên người mình, giống như một thanh đao, nhẹ nhàng đụng tới da thị mình, dù không xuống tay, nhưng lại vẫn có thể bị lưỡi dao lạnh lẽo làm cho run rẩy.

Như Ý không phải đồ ngốc, lời nói vừa nãy của ma ma cô hiểu rất rõ, dung mạo này của mình, nếu muốn dựa vào người có quyền thế vậy kết cục...

"Đa ta chỉ bảo của ma ma, nô tỳ nhất định cẩn thận ghi nhớ! Còn xin ma ma cho chút chỉ thị, khuê phòng của nhị tiểu thư đi hướng nào có thể tìm thấy!" Cúi mi cụp mắt, cô không dám lỗ mãng, càng không dám có động tác dư thừa.

Người được gọi là ma ma gật gật đầu, giống như rất hài lòng với đáp án của cô: "Hiểu là tốt, không sao, sau này bà lão sẽ dạy cô nhiều thứ, cô cũng không cần sợ, sau này không gần gọi ta ma ma, gọi ta dì Mộng đi, ta còn thật sự muốn có một cô con gái lớn như cô đâu!"

"Ta lúc nãy cũng nhìn thấy rồi, nhị nha đầu đó làm người ta thích hơn tỷ tỷ nó, nhưng nó lại quá đơn thuần, vẫn là đại nha đầu ổn trọng hơn nhiều!" Dì Mộng tự nói, ánh mắt khi nói mang theo vô vàn tình cảm và từ ái, là từ ái của tình mẹ.

Đôi mắt Như Ý cụp xuống lóe lên kinh ngạc, nếu vừa nãy cô không nghe nhầm, dì Mộng gọi đại tiểu thư là đại nha đầu, vậy...

"Cô đi theo con đường này, quẹo, băng qua con đường nhỏ đó, ngửi thấy mùi hoa quế là có thể tìm thấy khuê phòng của nhị nha đầu!" Nói xong, dì Mộng liền xoay người rời đi, chữ nha đầu kia dường như đã trờ thành tiếc nuối của bà, mà lần rời đi này rõ ràng có chút đột ngột còn có chút kỳ lạ, không cho Như Ý cơ hội để suy nghĩ.

Nhưng, đối với Như Ý mà nói đã không còn quan trọng, vì cô chỉ là một người muốn sống an tĩnh, quá khứ nếu quên thì quên đi, có thể tránh được phân tranh đương nhiên càng tốt.

Trong đầu phản ứng lại các tin tức mà dì Mộng vừa nói cho mình, cô đi về hướng đó.

"Cốc cốc cốc!" Quy cũ gõ cửa vài lần, Như Ý an tĩnh đợi ở cửa, nơi này quả nhiên mùi thơm phảng phất khắp nơi, xem ra nhị tiểu thư thật sự là người yêu hoa.

"Ha ha ha, vào...đi." Nhị tiểu thư đáp lại tiếng gõ cửa của Như Ý, xem lẫn tiếng cười, thật sự là chủ tử tốt.

Nhẹ mở cửa, Như Ý rõ ràng rất cẩn thận, như một người mới sinh ra sợ hãi và nhút nhát với hoàn cảnh xa lạ."Bái kiến nhị tiểu thư, đây là hoa người muốn!"

"A? Nhanh như vậy!" Nhị tiểu thư trực tiếp nhảy tới, hoàn toàn không có chút nho nhã lịch sự của tiểu thư khuê các, chuyện này lại làm cho người trong phòng hâm mộ.

"Linh Xảo, sao ngươi giống như con khỉ, bản cô nương mà giống một trái hồ lô?" Giọng nói buồn bực vang lên bên cạnh, có sự non nớt và vô ưu giống như nhị tiểu thư.

"Wa, Băng Nhi, ngươi lại đây xem xem, sao ta cảm thấy hoa này con đẹp hơn nhìn thấy trước đó!?" Nhị tiểu thư nhẹ hô lên, nụ cười trên mặt càng sáng lạn.

"Hử? Ta xem xem, hử? Hoa này xem thấy đẹp hơn nhiều so với hoa bình thường cắm trong bình, chuyện này là tại sao?" Thật là một chủ nhân hiếm thấy, chuyện này cùng làm cho hai người vui vẻ.

"Ai, người làm thế nào, thế này đẹp hơn rất nhiều a!" Nhị tiểu thư rõ ràng bị loài hoa khác với bình thường hay cắm hấp dẫn hết toàn bộ lực chú ý.

Thật sự là một đứa trẻ, Như Ý trong lòng thêm một câu, nhưng lại cũng không có chút lười biếng, mặc dù việc cắm hoa này, dù là dễ như trở bàn tay, thậm chí cô cảm thấy chuyện này tất cả mọi người đều biết, không nghĩ tới vẫn còn người khác biệt.

"Thực ra, hoa này chỉ là phân cấp độ, dựa theo tiêu chuẩn thẩm mỹ nhất định, cũng chính là, nếu đứng ở một nơi khác, nhìn thấy cũng sẽ khác, như vậy cần đem cảm giác ở cấp độ khác nhìn bó hoa, giống như nhị tiểu thư vẽ tranh! Nhìn hoa trên tường của nhị tiểu thư đẹp như vậy cũng biết nhị tiểu thư nghiên cứu rất nhiều!” Như Ý không có chút sai lầm nào trả lời vấn đề, nhưng cũng không qua loa.

"Wa, thì ra là vậy, như vậy xem ra ngươi hiểu biết thật sự nhiều, hử? Nói cho bản tiểu thư biết, sao ngươi biết điều này?" Nói rồi, nhị tiểu thư đột nhiên xụ mặt hỏi.

"Nhị tiểu thư thứ tội, nô tỳ chỉ là lúc học thêu thùa với Ngưu thẩm trong nhà, lần đầu tiên thêu hoa, ngẫu nhiên nghĩ tới, sau đó hái chút hoa dại ở nơi nào đó làm thử, quả nhiên thật sự đẹp hơn cắm lộn xộn bình thường nhiều!" Như Ý vừa thấy sắc mặt không vui của nhị tiểu thư, phù một tiếng quỳ xuống.

"Như vậy à, Linh Xảo, một nha đầu nông thôn sao có thể so với đại tiểu thư khuê các, đây có lẽ là trùng hợp đi! Đi thôi, hôm nay Thần ca ca về, ta đi cùng ngươi, ta đặc biệt đến tìm ngươi cùng đi đại sảnh!"
"Ai, vậy cũng phải, ngươi gấp gáp, mùa xuân vừa qua!" Nhị tiểu thư nháy mắt với Băng Nhi, ánh mắt nhanh chóng híp thành một đường kẻ.

"À mà, ngươi đi kêu quản gia phát quần áo vừa người, đừng làm mất mặt Vệ gia chúng ta, nếu làm phụ thân xấu hổ sẽ cho ngươi biết tay!" Lúc đi ra cửa, nhị tiểu thư đột nhiên nghĩ tới cái gì, quay đầu phân phó Như Ý.

"Dạ, nhị tiểu thư!"

Tiễn hai người đi, hoàn toàn trở nên yên tĩnh, Như Ý nhìn bàn ghế, trà cụ trong phòng, mộng ảo ấm áp là cảm giác duy nhất của cô, nghiêm túc cắm hoa, đóng cửa phòng, Như Ý chuẩn bị rời đi.

"Ai ui!" Cú tông đột ngột làm Như Ý xém chút té ngã, may sao cửa sau lưng vừa khóa xong, như vậy mới không bị ngã xuống, chỉ là sức lực trên tay lại làm lực chú ý của cô chuyển dời về phía trên.

Chỉ thấy tay phải cô lại kéo một cô bé khoảng mười bốn tuổi sắp ngã, tại sao cô bé này xuất hiện ở đây không phải trọng điểm, cũng không phải là nghi hoặc của cô, mà là tay của cô, đúng, đôi tay tinh tế cô mà lại có sức đỡ thân thể cô bé, hơn nữa còn nhanh như vậy.

"Cảm ơn! Cảm ơn!..." Cô bé nhanh chóng đứng dậy, cố gắng nói xin lỗi.

"Không cần cảm ơn, hẳn là ta nói xin lỗi mới đúng! Muội không sao chứ!" Ôn hòa mở miệng, Như Ý thu hồi lại vấn đề của mình, cô đợi yên tĩnh sẽ suy nghĩ.

"Không, không sao!" Vừa nghe giọng nói ấm áp lại lễ phép như vậy của Như Ý, tiểu nha đầu trở nên có chút xấu hổ.

"Muội gấp gáp như vậy..." Như Ý cố ý dừng lại một chút, cô không thể nhiều lời, nhưng có lúc không thể không nói, đặc biệt là lúc này, thấy phản ứng của cô nương này, hẳn là cũng xem là thơ ngây, cô biết cô bé nhất định tự mình nói ra.

"Muội tìm nhị tiểu thư, đại phu nhân tìm cô ấy, nói là có khách quan trọng Thần thiếu gia quay về rồi. Đúng rồi, nhị tiểu thư trong phòng sao?" Cô bé ngưỡng cổ nhìn, muốn xác định xem nhị tiểu thư có ở trong phòng không.

"Nhị tiểu thư không có trong phòng!" Thu được tin tức, Như Ý suy nghĩ không biết có nên cho cô bé biết tung tích của nhị tiểu thư không, cô đành phải cẩn thận đề phòng, cho dù một câu nói có lẽ cũng có thể mất mạng, hơn nữa thậm chí liên lụy đến Ngưu thẩm Ngưu thúc, nếu chỉ là mình cô thì cũng không sao, dù sao chỉ có mình cô, không có ký ức, thân thể này vốn không có nơi nương tựa, nhưng nếu liên lụy đến ân nhân của mình đương nhiên không được, điều này không khác với lấy oán báo đức.

"Ta đi trước đây!" Lúc cô bé sững sờ, Như Ý tranh thủ rời đi, phương pháp tốt nhất chính là không nghe không hỏi, có lẽ sẽ không dẫn tới phiền phức không cần thiết, cho hay không cho biết hành tung của nhị tiểu thư đều là sai lầm.

Dựa vào trí nhớ và cảm giác phương hướng tốt của mình, Như Ý rất thuận lợi tìm được Ngưu thẩm đang chăm chỉ giặt quần áo, thấy người ngồi bên thùng gỗ cố gắng vò quần áo, trên đầu đã nổi đầy gân xanh, trên trán sớm đã thấm ra từng giọt mồ hôi, mùa này lại dễ dàng làm người ta đổ mồ hôi.

"Ngưu thẩm, người vất vả rồi, để Như Ý làm đi!" Đôi mắt trống rỗng lướt qua đau lòng, Như Ý nhanh chóng đi đến cạnh Ngưu thẩm, nhanh chóng cúi người lấy quần áo trong tay Ngưu thẩm, không cho Ngưu thẩm bất kỳ cơ hội phản ứng nào, động tác trên tay dừng lại ở đó, mà bộ quần áo đó sớm đã chạy tới trong tay Như Ý.

"Thật là nha đầu ngốc, chút việc này, Ngưu thẩm không mệt!" Giơ tay kéo quần áo lau lau trán đầy mồ hôi, nhìn động tác Như Ý không chút ngập ngừng, trên mặt lộ ra thỏa mãn, đứa con gái này rất đáng giá, không nhiều lời, lại luôn biết mình nghĩ gì, đôi tay đó rõ ràng tinh tế giống như tay tiểu thư khuê các, lại việc gì cũng biết làm.

"Thật là khổ cho con! Ai, trách cũng trách Ngưu thẩm Ngưu thúc không có năng lực, nếu không người giống tiên nữ như con sao lại là mệnh nha hoàn!"

"Ngưu thẩm, sao người có thể nói vậy? Nếu không phải hai người tốt bụng, hiện tại sao còn có con!" Như Ý tự mình cảm thấy không phải người đại từ đại bi, nhưng cô cũng không phải một người vong ơn phụ nghĩa, ai tốt với cô trong lòng cô rất rõ ràng.

Chương 248: Thật ngại quá!

"Hôm nay, Lý ma ma không làm khó ngươi cái gì chứ? Ngươi phải chăm chỉ làm việc nha, các vị chủ nhân đều rất lương thiện…” Mặc dù biết Như Ý rất thông minh và khéo léo nhưng thím Ngưu vẫn luôn lo lắng điều này điều kia.

"Biết rồi! Ta sẽ ngoan ngoãn và nghe lời, vừa rồi ta còn nhìn thấy Đại tiểu thư và Nhị tiểu thư nha, các cô ấy đều là những người tốt!” Tìm không được từ nào hay để miêu tả, thím Ngưu là một người nhà quê, một nông dân thuần phác, đối với chuyện vừa rồi bà gặp phải tất nhiên sẽ không hiểu mối quan hệ trong đó, cô đã giảm bớt đi vài việc trong đó, nói qua loa để cho thím Ngưu yên tâm.

"Vậy là tốt rồi, ha ha! Quần áo này để ta giặt đi, nếu cô đã tới đây thì ngoan ngoãn làm việc, cô đi tìm quản gia sắp xếp chỗ ở đi.” Thím Ngưu một lần nữa kéo chỗ quần áo trong tay Như Ý, tiếp tục giặt, cúi đầu vừa nói vừa tận lực làm việc.

"Ta tới đây chính là muốn hỏi thím làm sao để tìm được quản gia, Nhị tiểu thư nói ta đi thay một bộ quần áo khác.” Cô không thể tự mình nói như vậy, mặc dù mọi người đều biết thím Ngưu nhà rất nghèo, nhưng nếu như nói ra thím Ngưu vẫn sẽ tự trách mình, cô cố gắng tránh nói ra như vậy.

"Ừ, việc này, như vậy đi, để ta dẫn cô đi.” Nghe Như Ý nói như vậy, thím Ngưu đứng dậy, lau tay vào người sau đó kéo cô đi về phía một con đường.

Trong lúc đi, Như Ý cũng không nói chuyện, chỉ là cố gắng nhớ kỹ tất cả sự vật trên đường đã đi qua, thậm chí bao gồm cả các loại hoa cỏ, cái gì có thể nhớ kỹ cô tuyệt không bỏ qua.

"Lý quản gia, nô tỳ lại đến làm phiền ngài, thật ngại quá.”

Sau khoảng bảy đến tám khúc ngoặt, thím Ngưu cuối cùng cũng đưa Như Ý vào một gian phòng, căn phòng này mặc dù không xa hoa như phòng của Nhị tiểu như, nhưng lại không phất đi vẻ phú quý, đoán chừng vị quản gia này rất được các vị chủ nhân coi trọng, dù sao đã có thể ngồi vào được vị trí này thì đều không phải là người bình thường.

Dù cô không ngẩng đầu lên nhưng ánh mắt vẫn nhìn thấy thím Ngưu móc từ trong túi ra thứ gì đó nhét vào trong tay Lý quản gia, mặc dù rất nhanh và rất bí mật nhưng mỗi một động tác cũng không lọt qua được con mắt của cô.

"Ra mắt Lý quản gia!" Mặc dù không thích việc thường xuyên phải quỳ lạy nhưng đây là chuyện không thể tránh khỏi, chỉ là có đôi khi cô tự hỏi vì sao cô không thành thạo động tác này giống như những việc khác mình đã làm, thậm chí còn có chút bài xích.

"Ừ, ngẩng đầu lên để cho ta xem!" Quản gia nhận đồ vật mà thím Ngưu đưa, khuôn mặt vừa rồi còn bình thường đã có chút ý cười, sắc mặc này thay đổi rất nhanh.

Nghe theo lời ông ta, Như Ý ngẩng đầu lên, thần sắc lạnh nhạt nhưng không kiểu căng, giống như khuôn mặt xinh đẹp tuyệt sắc kia đối với cô mà nói cũng không có bất cứ cái gì đáng tự hào.

Nhìn vào khuôn mặt này, nụ cười trên mặt quản gia có chút cứng ngắc, dung mạo này nếu so sánh với chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn thì ngược lại có chút thô bỉ, chỉ có thể dùng một chữ đẹp để miêu tả, nhưng đẹp đến mức nào thì ông ta lại không tìm được từ ngữ nào tốt hơn để miêu tả.

Nhưng cái làm ông ta càng thêm kinh ngạc đó chính là vẻ mặt, không kiêu ngạo, không tự ti, lại không có dáng vẻ làm bộ làm tịch, hơn nữa dung mạo và khí chất như vậy thật không phải đơn giản, nghĩ nghĩ một lúc trong mắt hắn hiện lên một tia tán thưởng.

"Cái này tính nết cũng không tệ, có điều cũng không chỉ có tính nết tốt là có thể, bình thường làm việc cũng phải khôn lanh một chút, ngươi tên là gì?" Lý quản gia đánh giá một chút sau đó rốt cuộc cũng đi vào chủ đề chính.

"Nô tỳ gọi Như... Ý!" Đối với tên của mình, chẳng biết tại sao mỗi lần cô nhả ra cũng sẽ bị quấn ở trong miệng, lúc nói ra có vẻ rất khó khăn, khó khăn đến mức cô không muốn nhắc tới.

Nghe được cái tên này, Lý quản gia ngây người một lúc, rất nhanh lại khôi phục như thường: "Ừm!? Thật là một cái tên hay.” Như đang suy nghĩ điều gì đó, Lý quản gia cúi đầu suy tư, cảm thấy rất thú vị.

"Cám ơn lời khen ngợi của ngài.” Cái tên này là ký ức duy nhất của cô, cô giữ lại cũng tốt, có lẽ sẽ không bị cướp đi giống như những ký ức kia.

"Như vậy đi, hôm nay trong đại sảnh đúng lúc có ít người làm, thím Ngưu, bà đưa cô ta đi đến phòng thu chi nhận bộ quần áo sau đó đi đến đại sảnh hỗ trợ!” Nói xong cũng không quan tâm đến hai người vẫn còn đang đứng đấy, ông ta trở lại chỗ ngồi của mình vội vàng làm việc gì đó.

Như Ý mơ hồi nhìn thấy mỗi chữ Tiêu, những cái khác bị cánh tay quan gia chặn lại nhìn không thấy.

Ngược lại là thím Ngưu sau khi nghe Lý quản gia sắp xếp như vậy thì khuôn mặt nhỏ cười đến mức không ngậm được miệng, năm lần bảy lượt lôi kéo Như Ý nói lời cám ơn.
Đương nhiên khi tiến vào đại sảnh, cô mới ý thức được công việc này tất nhiên là rất tốt nhưng cũng không phải dễ dàng làm được.

"Ôi, các ngươi đem cái kia để ở chỗ này!" Một cô gái trẻ đang dặn dò tất cả các công việc của mọi người, có điều sắc mặt của cô lại rất bình tĩnh và ung dung, không hề bối rối và náo loạn, tất cả các công việc cô ta đều sắp xếp rất ngay ngắn trật tự.

"Người kia là nha hoàn có uy tín nhất ở đây, là người luôn ở bên cạnh Đại phu nhân, tên là tiểu Thảo, cô có thể gọi cô ấy là tiểu Thảo tỷ!" Dẫn Như Ý tiến vào đại sảnh, một nha đầu thấp giọng thì thầm bên tai cô vài câu.

Người ta nói có tiền có thể ma xui quỷ khiến, quả nhiên không sai, trên đường đến đại sảnh, Như Ý đem một cái khuyên tai trên tay mình đưa cho người kia, trên khuôn mặt lạnh tanh của cô bé kia lập tức phấn chấn, đối với cô cũng trở nên dịu dàng và hiền lành hơn rất nhiều, thậm chí còn đối với cô lễ phép và lịch sự hơn, trên dường đi còn cung cấp thêm cho cô một vài thứ liên quan tới Vệ phủ.

"Ừ, cám ơn!” Xem ra Đại phu nhân ở trong phủ này có địa vị rất cao, nếu không nha hoàn này cũng sẽ không có trọng lượng như vậy, chỉ có điều nhìn sắc mặt thiểu Thảo sắp xếp mọi chuyện ngay ngắn trật tự như vậy cũng không phải người bình thường có thể vượt qua, chủ nhân như thế nào thì tự nhiên sẽ có nha hoàn như vậy.

"Cô, mới tới sao, đừng có đứng như khúc gỗ như vậy, tới dây đem bình hoa chuyển xuống!” Tiểu Thảo đối với bất kỳ ai trong phủ đều nắm được, một gương mặt lạ hoắc hơn nữa lại là một khuôn mặt xinh đẹp, dĩ nhiên cô rất rõ ràng.

"Vâng! Nô tỳ đến ngay!” Như Ý không dám chậm trễ, tiểu Thảo này cũng không phải một quả hồng mềm, giọng nói chuyện cũng rất cao ngạo.

"Cẩn thận!" Cô còn chưa đi tiến, một nhà hoàn khác đã xoay người một cái, cái bình đặt ở bên cạnh bị va đập, thấy cái bình sắp rơi xuống, khiến Như Ý giật mình, ngay cả suy nghĩ cũng chưa kịp phản ứng lại, thân thể của cô di chuyển nửa thước, trong nháy mắt đưa tay đỡ chiếc bình sắp rơi xuống kia.

"Hô hô, may quá, may quá!” Nha đầu kia cũng bị dọa cho hoảng hốt, nhìn cái bình vẫn còn trên tay Như Ý, khẽ thở dài một hơi.

"Cái gì may quá?" Nha đầu kia tự cho là không có chuyện gì xoa xoa lồng ngực, có điều trước khi hơi thở kịp ổn định đã bị nghẹt trong cổ họng, mọi chuyện đều rơi vào trong mắt tiểu Thảo.

"Cô muốn nói là đụng vào cái bình nhưng vẫn ổn sao? Nói cho cô biết, tiểu Vũ, cái bình kia cô có biết giá trị bao nhiêu không? Những thứ đồ vật trong này đều là vô giá, nếu như cô không cẩn thận, bể nát cô có bồi thường nổi không? Hơn nữa tạm thời không nói cái này, cái bình vừa rồi là Đại phu nhân mua ở tiệm đồ cổ về theo sở thích của Lão gia, cô có bồi thường nổi tâm ý của phu nhân không? Thật sự không biết là ai dạy cô!" Tiểu Thảo đang chỉ cây dâu mắng cây hòe, nha hoàn bên cạnh mặc dù không mở miệng nhưng động tác trên tay ngừng lại, các cô ai cũng biết tiểu Vũ là người bên cạnh Nhị phu nhân, ngày thường Nhị phu nhân rất yêu thích cô.

"Nô tỳ, nô tỳ không phải cố ý!" Mặc dù ánh mắt của cô rất bất mãn nhưng trong lúc này mình là người có lỗi, nếu như cô còn lần nữa như vậy sẽ làm cho Nhị phu nhân khó xử.

"Không phải cô cố ý? Vậy là cô cố tình sao?” Bước lại gần một bước, tiểu Thảo không có ý định bỏ qua."Nhìn cái gì vậy, còn không mau đi làm việc?" Quay người hướng về phía những người đang thất thần kia mắng một câu, ánh mắt vô tình nhìn thấy người vừa mới tới kia, cũng chính là Như Ý, hơi giật mình, chỉ thấy dường như Như Ý không nghe thấy tất cả những động tĩnh bên này, chỉ ngồi làm công việc của mình, cũng không hề đứng xem.

"Bên trong ầm ĩ cái gì vậy?"

Một tiếng nói này rơi xuống, trong đại sảnh tất cả mọi người đều vội quỳ xuống.

"Bái kiến Đại phu nhân, Nhị phu nhân, Đại tiểu thư, Nhị tiểu thư, Tứ tiểu thư, Băng tiểu thư..."

Đến lúc này, đến không phải một người mà là một nhóm người.

"Đều đứng lên đi!" Lúc này cũng chỉ có Đại phu nhân là người có tư cách nhất nói những lời này, dù thế nào bà cũng là vợ cả.

"Tiểu Thảo, đây là có chuyện gì?" Quét mắt nhìn tất cả mọi người, Đại phu nhân đi đến ghế chủ nhà ngồi xuống, uy nghiêm hỏi.

Người phụ nữ đứng đầu gia đình quả nhiên khác biệt, Như Ý trốn trong đám người, bị lời nói khí phách này lây sang, ánh mắt đảo đến phía hai vị phu nhân vừa tiến vào, không khỏi cảm khái phúc khí của Vệ Quốc Công quả nhiên không cạn, hai vị phu nhân có mấy cô con gái, bộ dáng vẫn còn rất thướt tha, nhìn qua thôi cũng biết nhan sắc đẹp đến mức nào, và thế hệ sau cho dù chưa nảy nở cũng có thể nhận thấy sau này còn đẹp hơn rất nhiều.

"Bẩm Đại phu nhân, là nô tỳ dạy dỗ chưa đến nơi đến chốn, vừa rồi tiểu Vũ suýt chút nữa đã làm bình hoa ngài chọn rơi xuống đất.”

Nghe xong lời của tiểu Thảo, sắc mặt tiểu Vũ thay đổi, mình bị phạt thì là chuyện nhỏ, thế nhưng Nhị phu nhân…Rõ ràng câu nói ‘dạy dỗ chưa đến nơi đến chốn’ của tiểu Thảo vẻ ngoài là đang tự trách bản thân, nhưng thật sự là đang nói Nhị phu nhân, dù sao tiểu Vũ cũng là người của Nhị phu nhân.

"Hả? Tại sao lại không cẩn thận như vậy, lần sau phải chú ý một chút. Có điều không phải mỗi lần đều phạm sau lầm như giống như vậy, dù Vệ phủ có lớn hơn nữa thì gia sản cũng không chịu được dạng tiêu pha phung phí như vây. Phải biết rằng lão gia vốn là người trong sạch, bình hoa này ta biết lão gia rất muốn có, nhưng lại không nỡ lòng mua nó, nên ta đặc biệt mua cho ông ấy, tiểu Thảo, không phải cô thấy nhận được sự sủng ái của ta nên không cần cẩn thận, tự mình lui xuống chịu phạt!”

Nói xong, Đại phu nhân còn có vô ý quét mắt nhìn đám người phía dưới, đương nhiên ánh mắt rơi vào trên người Nhị phu ngân ở bên cạnh, không phải người ngu đều hiểu được những lời vừa rồi là nhằm vào ai.

Sau đó, mọi người im lặng làm việc của mình, Như Ý cũng không dám chậm chạp, cô càng cần phải cẩn thận hơn.

Rốt cục hoàn thành công việc trên tay, bầu không khí bên trong quả thực khiến cho cô cảm thấy ngột ngạt, làm xong việc cô chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây ra bên ngoài hít thở không khí.

"Cô đi theo ta!" Giọng nói của Tiểu Thảo đột nhiên từ phía sau lưng cô truyền đến, trực tiếp xáo trộn tính toán của cô, trong lòng đang tính toán không biết vì chuyện gì mà tiểu Thảo chú ý tới mình, nhưng cô vẫn im lặng đi theo sau tiểu Thảo, cẩn thận quan sát nét mặt của cô ta.

"Được rồi, ở đây đi.” Đi vào một khoảng sân yên tĩnh, tiểu Thảo dừng lại.

Ngay sau đó quay người chính là một chưởng ập tới, một ngọn gió lướt qua, Như Ý cũng không kịp phản ứng, chỉ cảm thấy có một cơn gió lướt qua cào vào mặt khiến cô cảm thấy hơi đau nhức nhưng ngược lại cô cũng không có thêm động tác gì, ngoại trừ việc phản ứng theo bản năng, động tác kia cũng không thể so sánh với tốc độ của tiểu Thảo.

"Cô không biết võ công?" Tiểu Thảo nhíu mày, có chút nghi ngờ phán đoán của mình, nắm lấy cổ tay Như Ý đưa tay của mình đặt lên trên gân cổ tay của cô.

"Quả nhiên là không phải, là ta tự mình đa nghi.” Thả cánh tay đã bị mình bóp đến mức đỏ bừng xuống, tiểu Thảo nhíu chặt lông mày vẫn chưa giãn ra.

Chương 249: Bí mật không để người khác biết

"Tiểu Thảo tỷ thật sự là đã quá coi trọng nô tỳ, nô tỳ ở vùng thôn quê hoang dã sao có thể có tài giống như tiểu Thảo tỷ, nô tỳ cũng không biết võ công, tiểu Thảo tỷ nhất định nhìn nhầm rồi.” Như Ý cũng không biết cô có điểm nào trông giống như biết võ công, phải nói là ngay cả cô cũng không biết mình có, cô vẫn cảm thấy mình chỉ là một người dân bình thường, vậy làm sao lại? Trừ phi…

"Vậy ở đại sảnh có chuyện gì xảy ra? Ta chưa từng biết một người bình thường lại có tốc độ nhanh như vậy, cho dù là đi qua hay là lao đến chỗ bình hoa!” Tiểu Thảo nhớ tới tất cả mọi chuyện ở đại sảnh, vẫn có chút không chắc chắn, nhìn chằm chằm vào đôi mắt Như Ý tìm tòi tra cứu.

Quả nhiên, Như Ý không đoán sai, hành động vừa rồi chính tự bản thân cô cũng thấy có điểm đáng nghi ngờ, nhưng cô đã như vậy bốn năm cũng không có cảm giác gì, võ công lại là càng không có khả năng.

"Cái này chắc là có liên quan đến tình hình khi đó, lúc đó tình huống nguy cấp, nô tì cũng không kịp suy nghĩ liền vọt tới, có lẽ cũng giống như Trương đại thẩm của nhà hàng xóm lúc cứu đứa con của mình bị ngã từ trên cây xuống, tốc độ của bà ấy cũng rất nhanh, giống như tia chớp vậy.” Như Ý giả với ngây thơ giống như đứa trẻ trả lời tiểu Thảo, thái độ chăm chú giống như những lời này là thật.

Tiểu Thảo nghe lời giải thích này, suy nghĩ một chút cảm thấy cũng có lý, trước kia có cụ già nói rằng tình mẫu tử là thứ thật sự rất vĩ đại, đúng là rất có lý, cô còn nhớ rõ lúc trước có một người cha cứu đứa con của mình cũng là như vậy.

"Ừ, vậy cái gì, Như Ý đúng không? Chỗ này nếu cô có thời gian thì đến dọn dẹp một chút, bình thường không có việc gì thì không cần tới, nhớ kỹ cô không nghe thấy gì và cũng không nhìn thấy gì.” Tiểu Thảo nhớ tới thái độ im lặng làm việc của cô, cảm thấy có lẽ có thể thử một chút, dù sao thời gian của mình cũng không nhiều, có lẽ còn có thể thử dò xét.

Nhìn bóng dáng kia dần biến mất, Như Ý hơi nghi ngờ quét mắt nhìn xung quay một chút, nơi này quá yên tĩnh, yên tĩnh đến mức hơi đáng sợ.

Nhưng Như Ý lại thích sự yên tĩnh như vậy, đây cũng là tính cách của cô.

Sự yên tĩnh sẽ luôn khiến người ta suy nghĩ, lúc này cô nhìn về phía bắc một các vô định, ánh mắt lướt qua hướng kia nhưng chính bản thân cô lại không biết mình đang nhìn cái gì, phía bắc có liên quan gì đến cô, phía bắc ở rất xa tại sao lại cô lại liên quan đến nơi đó?

Màn đêm dần buông xuống, phía bắc đã dần biến thành một điểm đen, cô cũng thu hồi tầm mắt, quay người rời đi.

Ngay thời điểm cô rời đi, có một người từ phía trong ngọn núi đi ra, hình dáng ngọn núi này hơi kỳ lạ, nhỏ, bằng phẳng, không có gì lạ, nhưng cũng chính vì không có gì lạ như vậy lại có thể che giấu những bí mật không muốn để người khác biết.

Trở lại căn phòng quản gia sắp xếp cho cô, Như Ý lúc này mới cảm thấy mệt mỏi, không ngờ công việc mình làm lại mệt như vậy.

"Cô?" Lúc tiến vào trong phòng cô phát hiện bên trong còn có thêm một người, điều này cũng không có gì lạ, lúc ban ngày cô tiến vào phòng này thì đã biết đó là phòng dành cho hai người.

Nhưng điều duy nhất thấy cô cảm thấy kỳ lạ đó chính là chủ nhân của nơi này.

"Không ngờ chúng ta có thể gặp lại nhau.” Cô bé kia vừa nhìn thấy cô liền nhiệt tình ôm cô vào trong ngực.

"Ách? Xin chào, không ngờ chúng ta lại có thể ở cùng phòng với nhau.”

Trước kia cô không tin những chuyện duyên phận, nhưng mà giờ phút này cô không thể không tin tưởng sự trùng hợp này chính là duyên phận. Cô gái này không phải ai khác, chính là người cô nhìn thấy ở chỗ Nhị tiểu thư.

"Đúng vậy, hôm nay tôi lờ mờ nhìn thấy khuôn mặt của cô, còn nghĩ là mình đang bị hoa mắt, bây giờ mới biết hóa ra thật sự có người phụ nữ xinh đẹp như vậy.” Không hề che giấu sự hưng phấn của mình chút nào, trừ Nhị tiểu thư và Đại tiểu thư thì cô ấy là người xinh đẹp nhất mà mình từng gặp, thật ra có thể xếp số một nhưng bởi vì thân phận của cô ấy, mình chỉ có thể chia đều như vậy, cô bé thì thầm trong lòng những thứ này.

"Cô thật sự là coi trọng tôi, tướng mạo là cha mẹ cho, nếu như có thể, tôi cũng muốn có khuôn mặt bình thường như các cô.” Không biết vì sao cô cảm thấy khuôn mặt này sẽ mang đến cho cô rất nhiều phiền phức không cần thiết, nếu như cô chỉ là một người bình thường, có lẽ sẽ có một cuộc sống yên bình suốt cuộc đời, thế nhưng là khuôn mặt này dù cô vẫn luôn cẩn thận cũng không dám đảm bảo mình sẽ trải qua cuộc sống bình yên.

"À, cô tên gì, tôi tên Thúy Hoa, cô có thể gọi tôi là tiểu Thúy!"

Tại sao khi nghe thấy từ Thúy Hoa này Như Ý có cảm giác muốn cười, cái tên này sao lại có thể quen thuộc như vậy: “Tôi tên là Như Ý.” Vì sự chân thành của tiểu Thúy, cô cũng phối hợp đem tên mình nói cho tiểu Thúy biết.
Màn đêm hoàn toàn buông xuống, sau một hồi nói chuyện liên tục, Như Ý cuối cùng cũng có thể đi ngủ như cô mong muốn, mặc dù thật sự rất mệt mỏi nhưng trải qua một ngày hôm nay cũng có rất nhiều tin tức có ích.

Ít nhất cô cũng biết chuyện hôm nay xảy ra ở đại sảnh, loại tranh đấu và tính toán này đúng là cuộc chiến rất bình thường của những người phụ nữ trong một nhà, nghĩ như vậy, cô cảm thấy thấy rất kỳ lạ tại sao mình đối với chuyện của những gia đình lớn này lại hiểu biết rất rõ, rõ ràng là cô không nhớ bất kỳ điều gì.

Thực sự nghĩ không ra cái gì, cô chỉ có thể nặng nề thiếp đi.

Nhưng trong giấc mơ, có một đồ vật gì đó luôn chạy đuổi theo cô, chạy và chạy khiến cho thân thể của cô rất mệt mỏi, cho đến khi thật sự không thể chạy được nữa, đồ vật kia nhảy một cái bám lên trên người cô.

"A!" Cô muốn gọi, lại phát hiện không thể mở miệng được, chỉ có thể hét ở trong lòng, nhắm mắt lại chờ cái chết đến lại phát hiện vật kia thân mật liếm láp chính mình.

"Khanh khách!" Cô hơi nhột, không thể nhịn được cười thành tiếng.

"Ha ha ha, xem ra cô vẫn còn chưa tỉnh lại.” Một giọng nói truyền đến từ bên cạnh khiến giấc mộng đẹp của cô bị cắt đứt.

Mông lung mở mắt ra, lúc này mới nhớ mình đã vào trong Vệ phủ, xoay người ngồi xuống, cô nhìn thấy cỏ trên tay tiểu Thúy, chẳng trách vừa rồi cô hơi nhột hóa ra là nha đầu này giở trò quỷ.

"Còn không nhanh một chút, hôm nay có chuyện phải làm nha!" Tiểu Thúy dường như không dùng hết năng lượng, tối hôm qua rõ ràng cô ấy rất hưng phấn, sự hưng phấn này thật sự kéo dài rất lâu.

"Ừm, tôi dậy rồi!" Mặc dù không có gì nhiều để nói, Như Ý cũng không nói nhiều, nhưng nghe tiểu Thúy nói chuyện cũng rất thoải mái, đương nhiên là cô ấy không hề bị tổn thương.

"Đông đông đông! Xin hỏi Như Ý cô nương ở đó không?" Một nha hoàn thanh tú đi đến, ánh mắt trực tiếp rơi vào người Như Ý.

"Chính là nô tỳ!” Người mới, thứ luôn luôn cần chính là sự cung kính, hôm qua cô có nhìn thấy người này tiến vào, chính là đi theo bên người Đại phu nhân..

"Là cô? Ừm, không tệ!" Cô gái này vừa bước vào cửa nhìn thấy Như Ý liền nói một câu như vậy.Như Ý chợt nghi ngờ, cúi người mỉm cười nói: “Xin hỏi tìm nô tỳ có chuyện gì không?"

"Đại phu nhân cho mời!"

Lại là Đại phu nhân, Như Ý cảm thấy mình đây là bị làm sao vậy, rõ ràng cô không làm gì những vẫn đụng phải Đại phu nhân.

Vội vàng chuẩn bị một chút, sau đó cô đi theo người đang đợi ở cổng đến chỗ ở của Đại phu nhân, chỉ là không ngờ tiểu Thúy cũng không thấy chuyện Đại phu nhân cho gọi cô đến có gì lạ, dường như cảm thấy đó là chuyện đương nhiên, thậm chí còn nháy mắt với cô mấy cái.

"Nô tỳ Như Ý bái kiến Đại phu nhân, phu nhân mạnh khỏe!" Nhìn thấy người đang uống trà trên ghế chủ, Như Ý cúi đầu đi vào.

Đại phu nhân dường như không nghe thấy, chỉ là dùng cái nắp chén trên đùa mấy lá trà ở phía trong, mí mắt từ đầu đến cuối cũng không liếc qua.

Người hầu chính là như vậy, chủ nhân không mở miệng, cô vĩnh viễn không thể nói chuyện, ngay cả khi uống hết nước trà trong chén nhỏ cô vẫn không thể đứng dậy.

Cho dù mấy hộ gia đình giàu có thường thích để cho người ta quỳ nhưng đối với thói quen này cô vẫn luôn cảm thấy không thoải mái, nhưng Như Ý hiểu rất rõ thứ cần cho sự sinh tồn của mình là gì, nghe lời, tỉnh táo, bình tĩnh, và im lặng.

"Bang!" Chén trà nhẹ đập lên trên mặt bàn phát ra âm thanh vang động, cuối cùng Đại phu nhân cũng mở mắt ra, liếc nhìn nha hoàn đang quỳ dưới đất, nhìn khuôn mặt không chút biến sắc từ đầu đến cuối cũng chưa hề thay đổi của cô, trên mặt bà có chút tán thưởng.

"Nghe nha đầu tiểu Thảo nhắc tới cô, ta còn tưởng rằng cô ta thu được lợi ích gì từ cô nên mới yêu thích cô như vậy, hiện tại xem ra cô thật sự không làm ta thật vọng.” Đại phu nhân cuối cùng cũng mở mắt, giọng nói ôn hòa mát mẻ, ngay cả biểu cảm khuôn mặt cũng không nghiêm túc như lúc ở đại sảnh.

Xem ra cô đoán không nhầm, là tiểu Thảo giới thiệu mình cho Đại phu nhân, chỉ là suy nghĩ của Đại phu nhân cô không nhìn ra được, dù sao hôm đó cô cũng đã giải thích mọi chuyện rõ ràng với tiểu Thảo, sao lại…

"Nô tỳ trời sinh thô bỉ, có thể lọt vào mắt tiểu Thảo tỷ đã tính là rất may mắn rồi, bây giờ còn nhận được sự cất nhắc của Đại phu nhân, thật sự là phúc phận mà nô ty tu luyện mấy đời mới có được!" Nhẹ nhàng ngẩng đầu lên một chút, từng câu nói của Như Ý truyền sự cảm kích ra ngoài.

"Ôi ôi ôi! Nhìn cái miệng nhỏ của cô ngọt chưa này, ai nha, thật đúng là thiếu một người như vậy bên người!” Nụ cười này của Đại phu nhân cười đến hoa mỹ như ngọc, nha đầu này thật đúng là tinh ranh, nếu không sao có thể nói chuyện chính xác như vậy.

"Ôi!" Hơi thở dài một chút, vừa rồi rõ ràng còn rất vui vẻ, con người Đại phu nhân này đúng là đổi quẻ, cảm xúc trong chốc lát đã thay đổi: "Lời nói này thật dễ nghe, đương nhiên lại càng được chủ nhân yêu thích, nhưng cũng phải nhìn xem rơi vào hoàn cảnh nào, đừng có ý lại một thứ gì đó mà vểnh đuổi, còn cô, bản phu nhân thấy chỗ lần trước tiểu Thảo sắp xếp cho cô cũng rất tốt, nhưng không chỉ cho cô đi quét dọn, đồ ăn mỗi ngày cũng để cô đưa tới đi.”

Đưa cơm? Như Ý hơi giật mình, chẳng lẽ nơi đó có người ở, thế nhưng vì sao lần trước cô cảm thấy yên tĩnh như vậy, sự yên tĩnh lạnh buốt, lạnh buốt tận xương tủy, vụng trộm nhìn sắc mặt Đại phu nhân, ngoài trừ vừa rồi hơi nhíu mày cũng không có cảm xúc gì thay đổi.

"Có thể ở trong Vệ phủ làm làm việc chính là may mắn của Như Ý, phần còn lại nghe theo sự sắp xếp của Đại phu nhân.” Dập đầu một cái, trán Như Ý chạm vào nền nhà lạnh buốt, đầu óc cũng tỉnh táo lại, cô phải thường xuyên cảnh giác và tỉnh táo, như vậy mới có thể làm tốt mọi việc.

"Để cô làm việc này cũng là có chút oan ức, mặc dù cô là người thôn quê không thể so sánh với những gia đình lớn, nhưng ngày đó cô khéo léo nói mình cắm hoa cũng biết cô khôn ngoan đến mức nào, tùy ý làm việc cũng khiến chủ nhân vui vẻ, được rồi, cô xuống trước đi, làm tốt, chúng ta làm chủ nhân cũng sẽ để cô ở trong mắt.” Nói xong Đại phu nhân phất phất tay, nha hoàn từ bên cạnh dẫn cô rời đi.

Thật ra đối với sự sắp xếp này Như Ý rất hài lòng, lúc nào cũng đi theo mọi người làm việc khắp nơi, thậm chí còn phải nhìn sắc mặt chủ nhân để làm việc, vốn là làm khó cô vì cô vốn là người không thích phiền phức, nhưng câu nói cuối cùng vừa rồi của Đại phu nhân ‘làm tốt để ở trong mắt’, lúc này ý của nó nghĩa là là làm không tốt cũng để ở trong mắt, Đại phu nhân này rốt cuộc cũng không phải người lương thiện.

Bưng đồ ăn, Như Ý bước nhẹ tới phía ngôi nhà kia, lúc này trên mặt cô không có bất kỳ cảm xúc nào, dường như cái gì cũng không liên quan đến cô, thế nhưng mỗi lần trên đường gặp chủ nhân cô lại luôn phản ứng kịp thời, nhẹ nhàng quỳ lạy, không hề khiến mọi người chú ý đến mình.

Chương 250: Đó là một người đàn ông

Đối với giỏ đồ ăn trong thay, thanh đạm, đó là từ duy nhất cô có thể định nghĩa, cái này cái gọi là gì, cô có thể suy nghĩ, nhưng không thể hỏi, vừa rồi ở phòng bếp còn đặc biệt nhắc nhở cô, sau khi đi vào thì chỉ cần đặt đồ ăn xuống là được, cái khác không cần phải quan tâm.

Đương nhiên là cô vội vàng đồng ý, nói đùa, đối với cô mà nói, phủ Vệ quốc này có bao nhiều chuyện, nếu mỗi chuyện cô đều hỏi một chút, đoán chừng không được bao lâu thì cô đã phải đi gặp Diêm Vương rồi, ánh mắt khẽ lướt qua, nếu như cô không bị hoa mắt thì vừa mới có người lén lút rời đi, về phần người đó là ai, thật thứ lỗi cô là người mới tới, lờ mờ chỉ có thể phân biệt đó là một người đàn ông.

"Xin chào, nô tỳ đem đồ ăn đặt vào trên bàn!" Lúc đặt đồ ăn xuống chuẩn bị quay người rời đi, lại sợ đối phương không biết cô mang đồ ăn đến, nghĩ lại nên nhắc nhở một câu, miễn cho sau này cô làm việc không chu đáo.

Quay người rời khỏi viện, thậm chí cô không dám nhìn thêm bố cục phong cảnh bên trong, chỗ này là nơi cô quét dọn kiểu gì sau này cũng biết đến, nếu như vô ý liếc trộm bốn phía, cô đoán sẽ truyền đến tai Đại phu nhân.

"Tiểu Đậu, tiểu Đậu, ra đây..." Trên đường đi qua một khu rừng nhỏ, Như Ý mơ hồ nghe thấy âm thanh truyền đến.

Chỉ thấy một người mặc quần áo phụ nữ đang ngồi xổm tìm đồ vật gì đó, lý do tại sao Như Ý nhận ra bộ quần áo kia thì đến ngay bản thân cô cũng không biết, giống như đây là ý thức bẩm sinh vậy.

Nếu như có thể lựa chọn, phải chăng cô có thể làm như mắt mù tai điếc mà không thấy, thế nhưng đây là không được lựa chọn, bởi vì vật nhỏ kia đã chạy tới dưới chân của cô.

"Ôi, bắt lấy nó, sao lại có máu thế này!” Một người phụ nữ vội vàng chạy tới, lại phát hiện chỗ tiểu Đậu chạy qua có vài vết máu, đột nhiên như người mất hồn.

Như Ý nhìn vào vật nhỏ đang hoảng loạn kia, cúi người một cái, cánh tay nhanh nhẹn bắt được con vật nhỏ này, hóa ra là một con thỏ, máu này là từ trên đùi nó chảy ra, hơn nữa nhìn có vẻ bị thương không nhẹ, nếu như tiếp tục chạy nữa thì sẽ không kiên trì được bao lâu, nếu không thì cô cũng không thể nào dễ dàng bắt nó như vậy.

"Phu nhân, con thỏ này cho ngài!" Nhìn thấy người phụ nữ hơi thất thần, vừa nhìn cô đã nhận ra ngay đây là người xuất hiện trong đại sảnh ngày hôm nó, nhưng cũng chưa tưng nói một câu nào – Nhị phu nhân.

Nhị phu nhân đau lòng yêu thương nhận lấy con thỏ, nhưng lúc con thỏ nằm trong tay mình, nó dùng chân đạp xuống, máu bắn vào trên quần áo của Nhị phu nhân, cánh tay Nhị phu nhân mềm nhũn, con thỏ liền rơi khỏi tay Nhị phu nhân.

"A..." Mặt mũi hoảng sợ nhìn con thỏ sắp rơi xuống, Nhị phu nhân thậm chí còn nhắm mắt lại không dám nhìn cảnh này.

Giống như mò kim đáy biển, Như Ý vậy mà có thể bắt được con thỏ sắp rơi xuống ôm vào trong tay mình, thấy máu chảy ngày càng nhiều, tính mạng con thỏ đang dần mất đi.

"Xoạt!" Tiếng xé rách quần áo vang lên, Như Ý tự xé rách ống tay áo của mình ra một mảnh vải nhỏ, động tác nhanh nhẹn, tháo vát, thậm chí còn tìm đúng vị trí, chân của con thỏ rất nhanh đã được băng bó kỹ càng, máu cũng không chảy nữa.

"Cô!..." Lúc nghe thấy riếng xé rách quần áo kia, Nhị phu nhân đã mở mắt, thấy một loại động tác của Như Ý, hơi kinh ngạc, người phụ nữ này sao có thể quyết đoán và nhanh trí như vậy, động tác cũng rất trôi chảy.

Dường như cảm giác được ánh mắt của Nhị phu nhân, trong lòng Như Ý biết chắc chắn cô sẽ bị nghi ngờ, chỉ có thể chờ Nhị phu nhân hỏi thăm, đương nhiên cô không thể tự mở miệng giải thích điều gì, như vậy rõ ràng là giấu đầu lòi đuôi, thật không giống phong cách làm việc của cô.

"Nhị phu nhân, con thỏ này bị thương, vừa rồi lại bị dọa cho hoảng sợ, e là cũng không chống đỡ được bao lâu, đợi chút nữa về lấy cho nó một chút thuốc trị thương mới được!” Đem con thỏ đặt vào trong tay Nhị phu nhân, Như Ý tao nhã cười một tiếng, rõ ràng trên người còn lưu lại một vài vết máu của con thỏ, ống tay áo thiếu mất một miếng vải, nhưng cô cười vẫn làm cho tất cả những khuyết điểm đó trở nên xinh đẹp.

"Không ngờ lá gan của cô lớn như vậy. Con thỏ này…” Nhị phu nhân khôi phục vẻ dịu dạng đoan trang như lúc ở đại sảnh.

Lớn gan, nói như vậy ngược lại khiến Như Ý hơi sửng sốt một chút, nhưng nhìn bộ dạng lo lắng của Nhị phu nhân, cô đoán lai lịch của con thỏ này không hề đơn giản, thế nhưng ai lại có thể to gan như vậy, ngay cả một con thỏ cũng không buông tha.

"Bẩm Nhị phu nhân, nô tỳ đến từ nông thôn, có lúc sẽ theo chú Ngưu lên núi, nhưng con vật nhỏ bị thương thế này cũng rất hay gặp, cho nên đi theo chú Ngưu học được một chút mà thôi!” Lúc nói những lời này, trong đầu Như Ý hiện lên một hình ảnh, trong đó có một người phụ nữ đang giằng co với hai con hổ, chuyện này là sao vậy? Gương mặt kia cũng không phải là của cô, chẳng nhẽ người kia có liên quan đến cô?

"Không ngờ cô lương thiện như vậy, cô tên là gì?” Nhị phu nhân nhẹ nhàng đỡ đầu con thỏ nhỏ trong tay, giống như an ủi để nó không cần phải sợ hãi, một tay luôn ở bên cạnh, giống như người mẹ vuốt ve đứa con của mình.

"Nô tỳ tên gọi Như Ý!" Cô dần dần đã quen đọc cái tên này trong miệng, cuốn ở trong miệng đến khi phát ra vẫn luôn khó đọc, không ngờ tới bây giờ nói đã quen, lại có chút tự nhiên.

"Như Ý, Như Ý, cái tên này…” Nhị phu nhân đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt rất quái lạ, quái đến mức Như Ý nhìn không hiểu.
"Phu nhân biết cái tên này…” Như Ý hi vọng phu nhân biết cái tên này, bất luận thế nào cô luôn cảm giác mình có cái gì đó vẫn chưa hoàn thành, những kỹ ức kia nghĩ mãi không ra, càng không có ai biết điều đó.

"Ha ha, tất nhiên là ta không biết, nhưng tên này cũng không giống tên của một nha đầu, nhưng thật ra phối hợp với khuôn mặt này rất phù hợp.” Nhị phu nhân cười một tiếng, vậy mà khiến những bông hoa xung quanh đều mất đi màu sắc, nụ cười rực rỡ có chút chói mắt.

"Ta nhớ rồi, cô về trước đi.” Nhị phu nhân nói xong liền chuẩn bị quay người rời đi.

Hướng đi đến là nơi cô vừa mới đi đưa cơm kia, điều này làm cho Như Ý hơi nghi ngờ một chút, khẽ nhìu mày một cái, cô nhìn thấy chân Nhị phu nhân đi hơi cà nhắc, là vừa rồi bắt tiểu Đậu bị ngã sao? Còn câu “ta nhớ rồi” là có ý gì? Như Ý cũng không dám suy nghĩ nhiều, chuẩn bị rời đi.

"Không được nhúc nhích..." Giọng nói của một người đàn ông vang lên khiến tất cả mọi người đang đi trên đường đều ngạc nhiên, bao gồm cả Như Ý, nhưng những nha hoàn đang ở xa như vậy cũng đều bị dọa chạy trốn, sợ con dao không có mắt.

Hiện tại chỉ còn cô đứng ở cách Nhị phu nhân một khoảng, cứ như vậy nhìn Nhị phu nhân bị kẻ xấu bắt cóc, lúc cô còn đang suy nghĩ làm thế nào để xử lý, ở phía xa đã có tiếng huyên náo vang lên, xem ra người này bắt Nhị phu nhân làm con tin.

"Không được nhúc nhích, lộn xộn nữa ta sẽ giết ngươi!" Người áo đen khuôn mặt lạnh lẽo, lời nói lạnh lùng vô tình.

"Ngươi, rốt cuộc ngươi muốn gì, Vệ phủ này đâu là nơi mà ngươi có thể xông vào?” Nhị phu nhân mặc dù toàn thân đang run rẩy nhưng vì sao Như Ý lại cảm thấy sự run rẩy đó không giống như là vì sợ hãi mà phát ra, lại giống như đang cố ý.

Lúc này cô đứng phía trước Nhị phu nhân, không hề làm gì, nếu như Nhị phu nhân có sơ xuất gì, mình cũng không thoát khỏi có liên quan, nhưng nếu như cô cứu được bà thì mình cũng có thể bị mất mạng, nhưng điều khác biệt duy nhất chính là mình đi cứu Nhị phu nhân cũng có thể khiến thím Ngưu nhận được sự đãi ngộ khác, dù sao chuyện này cũng không nhỏ, bọn họ sẽ xử lý thích hợp.

"Ông đây dám xông vào, nếu bà tiếp tục lải nhai, ông đây liền để bà đi gặp Diêm Vương.” Nghe Nhị phu nhân nói xong, ngày càng có nhiều âm thanh vang lên, người áo đen có chút bực dọc.

"Khoan đã!" Như Ý khẽ kêu một tiếng tới gần người áo đen.

Những nha hoàn ở xung quanh vẫn ngây người ở đó.

Ngay cả người áo đen kia cũng sửng sốt một chút: "Ha ha, tiểu cô nương, cô đến đây xem náo nhiệt làm gì?” Người áo đen nhìn vào người Như Ý, không khỏi bật cười.

"Ngươi không phải muốn an toàn rời khỏi nơi này sao? Ta có thể thay thế bà ta!” Như Ý kiên định nói, trên người tỏa ra khí thế khiến người áo đen kia kinh sợ.Nhưng nhìn quần áo trên người Như Ý, biểu lộ kinh ngạc vừa rồi của người áo đen đã thu hồi lại, có chút phẫn nộ đùa cợt: "Dựa vào cô, chỗ chỗ nào đáng giá đổi lấy bà ta?”

Lời này không sai, nhìn vào bộ quần áo này của Như Ý là biết cô không phải là chủ nhân ở đây.

"Vì sao không đáng? Sắc đẹp của bản phu nhân kém cỏi như vậy sao?” Như Ý bình tĩnh trả lởi, ngay cả chân mày cũng không nhíu lại, giống như những lời nói này của bản thân đều là sự thật.

Vừa nói là bản phu nhân, lại nhìn sắc đẹp này ngược lại làm cho tên áo đen hơi nghi ngờ một chút, người phụ nữ này chẳng lẽ thật sự là chủ nhân ở đây, mà người trong tay mình lại không phải.

"Cô đừng có lừa gạt ta, nhìn cô mặc quần áo như vậy, chỗ nào giống thứ đồ chủ nhân có thể mặc.” Người áo đen mặc dù trong miệng nói như vậy, nhưng rõ ràng là thiếu tự tin, thậm chí cô có thể nhìn thấy bên trong ánh mắt kia có chút nghi ngờ.

Nhưng điều khiến Như Ý cảm thấy kỳ lạ đó chính là biểu cảm của Nhị phu nhân, có chút không vui, thậm chí hơi lo lắng, là lo lắng cho cô sao?

"Ta thích thì sao nào? Chẳng lẽ ngươi không biết khi mặc bộ quần áo này có thể cảm nhận được nhiều thứ sao?” Về phần cảm nhận thứ gì đương nhiên không cần phải nói, đây cũng là kỹ xảo khi nói chuyện.

Có lúc khi một người lo lắng thì tư tưởng sẽ không đánh mà cong, nếu không người người áo đen này cẩn thận suy nghĩ một chút thì sẽ biết ngay lời nói này mặc dù hợp lý, nhưng làm gì có chủ nhân nào lại đứng ra thay cho nha hoàn của mình, có lẽ tên này cũng là một người nhân từ, chỉ là vì mục đích nào đó mới phải vào phủ đệ nguy hiểm này.

Thấy người áo đen buông lỏng cảnh giác, Như Y bước một bước đi qua, nhẹ nhàng đẩy Nhị phu nhân ra, người áo đen kịp phản ứng liền túm lấy cổ Như Ý.

"Nhanh lên, người ở bên kia!" Chỉ nghe thấy một giọng nói truyền thẳng vào tai mọi người.

Trong lòng Như Ý thầm mắng, giọng nói này vừa đến người áo đen không vội mới là lạ, như vậy cô còn đường sống hay không mới là vấn đề.

"Chết tiệt, nhanh gọi những người kia dừng lại, cùng ta rời đi!" Người áo đen gào một tiếng, trực tiếp lui về sau đi.

"Nương, người sao rồi?" Một thanh niên anh tuấn lao đến, vội vàng ôm Nhị phu nhân vẫn còn đang hỗn loạn vào trong ngực.

"Cô dám nói dối!” Người áo đen mắng xong liền muốn ra tay.

Trên mặt Như Ý chợt lóe lên chút thất vọng, có điều xoay người một cái, một tay chống về phía sau chỉ nghe thấy tiếng người áo đen kêu lên.

"Sưu!" Mũi tên bắn vào bụng người áo đen khiến hắn ta kêu lên một tiếng đau đớn, ngay sau đó một đoàn binh sĩ tiến đến.

Một người đàn ông có vẻ trưởng thành hơn đang cầm cây cung trong tay đứng ở đó, con mắt đảo qua tất cả mọi người, cuối cùng dừng lại trên mặt Như Ý.

"Cô không sao chứ?”

"Nô tỳ không sao!" Như Ý cúi đầu xuống, cố ý run run thân thể.

"Ừm, thưởng!" Kẻ có tiền thật sự là sảng khoái, một cái mạng nhận được một phần thưởng, trị giá cũng chẳng bao nhiêu, có điều người đàn ông này thật sự rất lạnh lùng. Chỉ một cái liếc mắt, binh sĩ vội vàng kéo người đàn ông xuống.

Xung quanh người đàn ông trưởng thành kia tản ra hơi lạnh, giống như nói ngươi đừng rảnh rỗi mà tiến lại gần, quay người cũng không có ý định dừng lại, lập tức rời đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau