CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 241 - Chương 245

Chương 241: Ai?

"Hóa ra đây chính là câu chuyện xuyên không về thời đại này của ngươi!"

Rốt cuộc Như Ý đã biết rõ lai lịch của tên đặc công đến từ tương lai này rồi!

Kim Ưng cười lạnh: "Buồn cười ở chỗ là! Tên đặc công nội bộ ấy đến một thế giới thần bí, hắn vẫn không tìm được Hắc Tường Vi! Hắn tìm được Hắc Tường Vi đã mất tung tích, nhưng không may là phải tìm suốt hơn một trăm ba mươi năm ròng rã! Tất nhiên, từ đầu đến cuối tên đặc công ấy không hề hay biết Hắc Tường Vi cũng ở thế giới này! Hắn cứ ngỡ chỉ có một mình hắn đến thế giới này thôi! Hắn gặp được một người thần bí không ai bì kịp! Không! Là hai người! Một cao nhân thần bí không ai bì kịp, còn có một thiếu niên tài hoa hơn người!"

Như Ý tò mò hỏi: "Là ai đấy?"

Mặc dù Như Ý biết Kim Ưng nhất định sẽ nói ra đáp án.

Nhưng mà cô lại tò mò những chuyện đã xảy ra sau khi Kim Ưng xuyên không.

Kim Ưng thở dài, dường như đang nhớ lại một khoảng thời gian đầy đau khổ.

"Hắn bái vị cao nhân thần thông không ai bì kịp đấy làm thầy, tu luyện võ công tuyệt thế, có sự cần cù cộng với tài trí, trí tuệ vốn có của đặc công vào đời trước cùng với các loại kỹ năng, hắn nhanh chóng trở thành người tài ba nổi trội ở thế giới này! Hắn đủ mạnh mẽ để ngông với thiên hạ! Nhưng mà! Nhưng mà!"

Hắn căm uất kích động nhấn mạnh: "Nhưng mà ông trời không có mắt!"

Sư huynh của đặc công đó là thiếu niên tài hoa hơn người kia, nhưng y là một thiên tài thông minh và có thiên phú hơn hắn nhiều! Một kẻ thiên tài đê tiện vô liêm sỉ và giả dối! Mặc dù đặc công nội bộ lớn tuổi hơn y, nhập môn trễ hơn y, nhưng hắn tự nguyện gọi y một tiếng sư huynh, hơn nữa còn nói cho y nghe về kiến thức và trí tuệ của kiếp trước! Hắn thật sự coi sư huynh như huynh đệ tốt, bạn bè thân thiết của mình! Nhưng nào ngờ cuối cùng người huynh đệ tốt này lại phản bội hắn! Sư huynh nhập môn sớm hơn hắn, võ công tiến bộ nhanh hơn hắn, lúc đặc công nội bộ còn đang vất vả luyện tập, sư huynh của hắn lại sử dụng thần công tuyệt thế của sư phụ và trí tuệ tuyệt thế mà đặc công nội bộ dạy cho y nổi tiếng khắp thiên hạ, lập nên thanh danh và công trạng muôn đời không mai một! Sau đó đặc công nội bộ cũng nổi danh thiên hạ, nhưng mà danh tiếng có thế nào cũng không sánh bằng sư huynh của mình! Hắn bị người đời xem là kẻ đứng hạng hai! Kẻ đứng hạng hai chính là kẻ thất bại! Kẻ thất bại! Tất cả đều nhờ tên sư huynh đê tiện vô liêm sỉ giả dối kia ban tặng! Sư huynh của hắn cướp đi trí tuệ của hắn, cũng cướp đi vị trí đệ nhất thiên hạ của hắn!

Như Ý cười lạnh: "Xem ra! Ngươi có số làm kẻ đứng hàng hai suốt ngàn năm!"

"Câm miệng!"

Kim Ưng kích động rống lên: "Cô câm miệng lại! Lão phu tuyệt đối không muốn đứng thứ hai! Lão phu vĩnh viễn luôn là người đứng đầu thiên hạ!"

Như Ý nói: "Câu chuyện này chắc phải có kết thúc chứ nhỉ? Mỗi một câu chuyện đều có một kết thúc!"

Kim Ưng cười lạnh, trông hắn ta càng trở nên dữ tợn: "Hừ! Kết thúc? Kết thúc chính là sư huynh giả dối đó rốt cuộc cũng gặp báo ứng! Y bị sư phụ đích thân diệt trừ rồi! Mà sư phụ vì chính tay giải quyết đồ đệ mình yêu thương nhất nên hối hận không nguôi, mai danh ẩn tích từ đó! Rốt cuộc lão phu đã trở thành đệ nhất thiên hạ, danh xứng với thực."

Như Ý cười lạnh nói: "Hóa ra trong núi không có hổ, khỉ tự xưng đại vương!"

"Khốn nạn!"

"Cô nói gì!"

Ánh mắt Kim Ưng tỏa ra sát khí nồng đặc.

Như Ý cười lạnh: "Ta nói lời thật thôi! Nếu như sư huynh và sư phụ của ngươi vẫn còn ở đây, ngươi dám xưng đệ nhất thiên hạ hay không? Lại còn mặt trơ trán bóng bảo danh xứng với thực à?

Kim Ưng phẫn nộ nhìn Như Ý trân trân, sát khí nổi lên.

Nhưng mà, sát khí lại tan biến đi trong chớp mắt.

Hắn thở dài nói: "Cô nói đúng, cái danh đệ nhất thiên hạ của lão phu, quả thật chỉ là hư danh mà thôi! Hơn nữa...

Hắn ta khựng lại.

Như Ý rất tò mò, sau đó đã xảy ra chuyện gì.

Kim Ưng chợt nói: "Hơn nữa đệ nhất thiên hạ cô đơn đến như vậy! Sư huynh chết rồi, sau khi sư phụ mất tích, quả thật lão phu tung hoành thiên hạ, muôn dân trăm họ sống hay chết đều phụ thuộc vào ý muốn của lão phu! Nhưng mà, thời gian trôi qua lâu rồi lại cảm thấy tịch mịch! Không còn ai là đối phủ của ta! Hóa ra làm đệ nhất thiên hạ lại tịch mịch đến nhường này!"

"Tục ngữ nói rằng, cao thủ thường tịch mịch!"

"Thế là, ta muốn theo đuổi cảnh giới võ học cao hơn!"

Như Ý đáp: "Nếu như ta không đoán nhầm. võ công của ngươi đã lên cấp võ thần rồi! Đã đạt đến cảnh giới cao nhất của võ học! Lại còn có không gian để tiến bộ tiếp nữa à?"

Kim Ưng đáp: "Đúng vậy! Quả thật lão phu là võ thần, trong thiên hạ này không có ai là địch thủ của ta! Nhưng mà! Đây vẫn chưa phải cảnh giới cao nhất trong võ học! Còn có cảnh giới võ học cao hơn nữa kìa!"
Như Ý nói: "Ồ? Đó là cảnh giới gì?"

Kim Ưng phun ra bốn chữ: "Sống Mãi Không Chết."

Như Ý cười lạnh: "Sống Mãi Không Chết? Sư đệ, ngươi thật ấu trĩ! Làm đệ nhất thiên hạ tịch mịch như thế, sống lâu để làm gì đây? Hơn nữa, sống mãi không chết có gì thú vị kia chứ? Thật sự không hiểu nổi đàn ông các ngươi đang nghĩ gì trong đầu, nếu không đeo đuổi danh lợi thì lại đeo đuổi quyền lực, thậm chí còn muốn sống mãi không chết?"

Kim Ưng nối: "Cô thì hiểu cái gì? Lão phu nào có quan tâm đến sống mãi không chết gì đó! Nhưng mà, chỉ cần luyện thành võ công trong bí kíp võ công, lão phu mới chính là đệ nhất thiên hạ thật sự! Bởi vì, cho dù là sư phụ hay sư huynh của ta, năm ấy đều chưa ai luyện được võ công trong bí kíp võ công cả! Cho dù bọn họ chết rồi, mất tích rồi, ta cũng phải đánh bại bọn họ! Chỉ cần luyện được võ công trong bí kíp võ công, lão phu mới có thể trở thành đệ nhất thiên hạ chân chính!"

Như Ý lắc đầu cười lạnh: "Ngươi đúng là một kẻ đáng thương!"

Ánh mắt Kim Ưng cười lạnh đầy nham hiểm: "Cô mới là kẻ đáng thương! Cô nghĩ lão phu sẽ đưa cô thế kỷ 21 thật à?"

Như Ý kinh ngạc đến nỗi thay đổi sắc mặt: "Ngươi... Ngươi lừa ta?"

Kim Ưng cười gian xảo: "Ha ha! Không phải lão phu đã nói rồi ư? Cô thật ấu trĩ! Uổng cho cô là đặc công thiên tài, thế mà lại dễ dàng tin tưởng địch thủ của mình, dễ dàng mắc bẫy đến như vậy!"

Như Ý ngạc nhiên nói: "Nếu như ngươi không định đưa ta về thế kỷ 21, tại sao ngươi lại lừa gạt ta? Lừa gạt ta thì có ích gì cho ngươi?"

Kim Ưng cười gian xảo: "Chuyện này liên quan đến khúc nhạc đệm trong câu chuyện!"

"Nhạc đệm?"

"Đúng vậy!"

"Nhạc đệm thế nào?"

"Sư tỷ, đây là nhạc đệm của cô đấy!"

Kim Ưng cười gian xảo: "Ha ha! Sư tỷ, vận mệnh cứ hay kỳ quái mà đáng yêu như vậy đấy! Lúc cô sắp tuyệt vọng, vận mệnh sẽ tặng cho cô món quà! Tuy rằng lão phu tu luyện sống mãi không chết suốt một trăm năm, mặc dù ta chiếm được lợi từ thần công, sống hơn một trăm năm vẫn chưa chết nhưng lại không phải bất tử thật sự! Bởi vì trước giờ lão phu chưa từng luyện thành bí quyết bất tử! Mà bí quyết nói rằng nếu muốn luyện thành công bí quyết bất tử phải tìm người có bốn ngôi sao bức cung làm chất dẫn, vào nửa đêm của cái ngày bốn ngôi sao bức cung xuất hiện, dùng linh lực tinh tú giúp luyện thần công mới có thể thành công! Vốn dĩ lúc lão phu sắp mất hết sự kiên nhẫn và hy vọng thì kỳ tích đã xuất hiện!"

"Kỳ tích gì?"

"Kỳ tích ấy chính là có một câu chuyện lan truyền trong nhân gian, thợ săn tiền thưởng thần bí tên Hắc Tường Vi đột nhiên xuất hiện...Hắc Tường Vi? Cách một trăm ba mươi năm ròng, ha ha! Vận mệnh đúng là một trò cười! Một trăm ba mươi năm sau, lão phu lại có thể đợi được sư tỷ đại giá quang lâm! Mà lúc lão phu đọc hồ sơ của từng đặc công, tất nhiên lão phu biết được rằng sư tỷ có vết bớt bốn ngôi sao bức cung dưới lòng bàn chân!"

"Sao ngươi biết được ta là Hắc Tường Vi?""Không phải đời trước sư tỷ có danh hiệu là Hắc Tường Vi ư?"

"Nhưng thế cũng không thể chứng minh được Hắc Tường Vi là ta! Nói không chừng chỉ là trùng hợp thì sao?"

"Trùng hợp? Tất nhiên, nếu chỉ có cái tên Hắc Tường Vi thì có thể là trùng hợp thật! Nhưng mà, sư tỷ đừng quên, trong cái rương đặc công của cô vào một trăm ba mươi năm trước, cũng là cái năm lão phu xuyên không đến đây đấy, đã xuất hiện ở thế giới này! Lão phu đã từng lén lút lẻn vào cung nhìn thử, tất nhiên biết được rằng đó chính là rương đặc công...Ký hiệu Hắc Tường Vi ở bên trên thuộc về sư tỷ! Rương đặc công xuất hiện, tất nhiên lão phu biết được rằng sư tỷ cũng sẽ xuất hiện! Không ngờ rằng sư tỷ lại đến trễ tận một trăm ba mươi năm!"

Như Ý thầm thấy hoảng hốt.

Hóa ra lại có khúc nhạc đệm ly kỳ như vậy trong cả câu chuyện.

Kim Ưng tiếp tục cười lạnh: "Những chuyện tiếp theo dễ dàng và thuận lợi hơn nhiều! Lão phu chỉ cần âm thầm quan sát mỗi một hành động của sư tỷ trong bóng tối là được, ung dung để cho sư tỷ sống tự do tự tại, đợi đến đêm nay! Đêm của bốn ngôi sao bức cung! Lão phu muốn lấy cơ thể của cô làm chất dẫn, trợ giúp ta tu luyện thần công."

Như Ý cười lạnh: "Thảo nào ngươi muốn khống chế thái hậu! Với võ công của ngươi, ngươi không hề đặt bất kỳ kẻ nào trong mắt, nhưng mà, khống chế thái hậu rồi ngươi có thể cài cắm tai mắt trong cung, bất kỳ lúc nào ngươi có thể dễ dàng biết được mọi chuyện đang xảy ra trên đời!"

Kim Ưng cười lạnh nói: "Quả nhiên sư tỷ thật thông minh!"

Như Ý thừa cơ nói tiếp: "Chỉ là nếu mọi việc đều nằm trong kế hoạch của ngươi, đều được ngươi khống chế trong lòng bàn tay, vậy tại sao ngươi phải phái người ám sát ta?"

Kim Ưng kinh ngạc nói: "Ám sát? Sao lão phu lại phải cho người ám sát sư tỷ?"

Như Ý lạnh lùng đáp: "Đừng ra vẻ ngốc nghếch nữa! Lần trước lúc ta xuất cung đã bị một dàn sát thủ được huấn luyện đầy đủ ám sát, còn tên cao thủ tự xưng là tướng quân trốn thoát mất rồi, người đó không phải là người ngươi phái đến ư?"

Kim Ưng hơi ngẩn ra rồi bật cười ha hả: "Ha ha! Quả nhiên sư tỷ thật thông minh! Chỉ có điều sao cô lại nghĩ lão phu phái người đến ám sát cô?"

Như Ý bảo: "Nếu đã tự xưng là tướng quân, tất nhiên phải là một người rất có thân phận là địa vị!"

Nhưng nếu là tướng quân trong quân đội sẽ không đi đê tiện ám sát mục tiêu, võ công cũng sẽ không cao như thế được! Bởi vậy chỉ còn một khả năng mà thôi, hắn là kẻ cầm đầu trong đội quân bí mật của ngươi! Trước đây ngươi là đặc công, tất nhiên sẽ dùng chế độ quân đội quản lý cấp dưới, bởi vậy người tự xưng tướng quân đó chỉ có thể là người của ngươi! Chuyện này rất dễ dàng suy đoán được, chỉ là, từ đó đến giờ ta vẫn không hiểu nếu ngươi đã gặp ta, hơn nữa lại thành công lừa gạt ta! Hơn nữa ta vẫn còn giá trị lợi dụng với ngươi! Thế thì tại sao ngươi lại cho người ám sát ta? Đây là chỗ ta nghĩ mãi không thông."

Kim Ưng bỗng vỗ tay!

"Hay!"

"Hay lắm!"

"Sư tỷ!"

"Lão phu không thể không thừa nhận, cô quả thật là một đặc công thiên tài!"

"Không ngờ rằng cô lại quan sát cẩn thận, phân tích tỉ mỉ, không để sót một chỗ hở nào như vậy! Thật khiến sư đệ đây mở mang tầm mắt!"

"Thảo nào năm ấy tất cả mọi người đều nói sư tỷ mới là đặc công thiên tài!"

Kim Ưng vỗ tay cười lớn.

Như Ý lại bình tĩnh hỏi: "Ngươi đã thừa nhận rằng mình phái người ám sát ta? Tại sao? Ta muốn biết tại sao ngươi lại làm như vậy! Làm như vậy nào có ích gì cho ngươi! Nếu ta chết đi, không còn ai có thể giúp ngươi tu luyện thần công nữa! Tại sao ngươi muốn giết ta? Ta vẫn chưa hiểu chỗ này!"

Kim Ưng nói: "Cô đoán đúng rồi! Đúng là lão phu phái người giết cô! Hơn nữa, không phải đóng kịch, lúc ấy lão phu đã ra lệnh bằng mọi giá phải giết cho được cô!"

Như Ý lại hỏi: "Tại sao?"

Kim Ưng đáp: "Tất cả mọi chuyện đều tiến hành theo sự sắp xếp của lão phu, đến thời khắc quan trọng, tuyệt đối lão phu sẽ không để xảy ra bất kỳ sai sót nào?"

Như Ý tò mò hỏi: "Sai sót? Sai sót gì?"

Chương 242: Cao nhân sau lưng

Kim Ưng nói: "Tất cả nhân tố không bị lão phu khống chế!"

Như Ý nói: "Ví dụ như?"

Kim Ưng nói: "Ví dụ như lão phu vất vả lắm mới bồi dưỡng được thái hậu, ta cứ nghĩ bà ta có thể nắm giữ quyền lực cao nhất trong cung, nhưng nào ngờ giữa chừng tên hoàng đế tu luyện ma công đó lại xuất hiện!”

Như Ý hỏi: "Hắn uy hiếp được ngươi à?"

Kim Ưng cười lạnh nói: "Quả thật hắn là kỳ tài luyện võ! Nhưng hắn còn chưa uy hiếp được lão phu đâu, người uy hiếp được lão phu là cao nhân sau lưng hắn!"

"Cao nhân nào?"

"Có thể dạy dỗ nên cao thủ cấp bậc tông sư khi vẫn còn trẻ tuổi, trên đời này ngoại trừ lão phu chỉ có hai người!"

Như Ý nói: "Sư phụ và sư huynh của ngươi?"

Kim Ưng đáp: "Sư huynh đã chết rồi! Vậy chỉ có thể là sư phụ mà thôi!"

Như Ý nói: "Ngươi sợ sư phụ của ngươi à?"

Kim Ưng tỏ vẻ hơi khinh thường, hắn nói: "Ông ta lúc nào mở miệng ra cũng là đạo đức lễ nghĩa, giả dối vô cùng! Sao lão phu sợ ông ta cho được? Chỉ là vào thời khắc quan trọng thực hiện kế hoạch, lão phu không muốn dây cà ra dây muống mà thôi."

Như Ý cười lạnh: "Nhắc đến sư phụ là giọng nói của ngươi run run rẩy rẩy rồi! Chỉ mỗi hoàng đế có võ công cao cường đã dọa ngươi sợ đến mức này, xem ra ngươi sợ sư phụ ngươi lắm nhỉ!"

"Nói linh tinh!"

"Hừ!"

Kim Ưng cố gắng dằn cơn giận dữ của mình xuống, ông ta nói: "Tất nhiên không chỉ có chút ít đầu mối đó! Còn có Tịch Mịch Yên Vũ lâu mới xuất hiện trong mấy năm gần đây trên giang hồ! Lão phu từng thăm dò Tịch Mịch Yên Vũ lâu trong đêm, rồi phát hiện ra chuyện còn đáng ngờ hơn nữa!"

Như Ý cười lạnh: "Mặc dù phong cách kiến trúc của Tịch Mịch Yên Vũ lâu ở thế giới này, nhưng phong cách kiến trúc đó lại là kiến thức của thế ký 21, chứ bằng không làm gì dễ dàng xây được bảy, tám lầu? Ở thế giới này rất hiếm gặp tòa nhà cao bảy, tám lầu! Hơn nữa, hệ thống bảo vệ Tịch Mịch Yên Vũ lâu rất chặt chẽ, một con ruồi cũng khó mà lọt qua, tân tiến và kín kẽ như được máy tính lập chương trình sẵn vậy! Tất nhiên còn có lâu chủ thần bí của Tịch Mịch Yên Vũ lâu nữa, Công Tử Yêu Nghiệt biết hát Vong Tình Thủy của Lưu Đức Hoa...Ha ha, tất nhiên ta còn tưởng tất cả đều nhờ ơn sư đệ ban cho đấy chứ! Bây giờ xem ra không phải do ngươi làm!"

Kim Ưng cười lạnh nói: "Đến cô cũng đã ôm lòng nghi ngờ! Tất nhiên lão phu càng nghi ngờ hơn cô nữa! Lão phu chỉ nói cho một người biết về trí tuệ và kiến thức ở thế kỷ 21 mà thôi! Ấy chính là sư huynh năm ấy của lão phu! Nhưng sư huynh đã chết rồi! Hoặc là, năm ấy sư huynh đã truyền những kiến thức này lại cho sư phụ...Các hiện tượng đáng nghi đều chứng tỏ rằng sư phụ chưa hề biến mất, nhất định ông ấy đang giấu mình ở góc tối nào đó...Hơn nữa còn đang lên kế hoạch gì đấy!

Nhắc tới sư phụ...

Dường như Kim Ưng thật sự hơi căng thẳng...

Giống như Như Ý đã nói.

Giọng nói của hắn ta hơi run rẩy!

Chỉ có điều, đến hắn ta cũng không phát hiện ra mà thôi!

Hoặc là, sự sợ hãi và kính trọng này đã được chôn giấu sâu tận tiềm thức trong tâm hồn hắn!

Như Ý chợt bừng tỉnh!

"Ra là thế!"

Như Ý cười lạnh: "Hóa ra ngươi cố ý cho người ám sát ta! Là muốn thăm dò sư phụ ngươi mà thôi!"

Kim Ưng đáp: "Đúng! Nếu như ông ấy ra tay cứu cô chứng tỏ ông ta đang âm tầm tính kế lão phu, lão phu không thể không đề phòng được!"

Như Ý nói: "Nếu như ông ta không ra tay cứu ta thì sao? Há chẳng phải ta chết thật à?"

Kim Ưng cười lạnh: "Làm sao lão phu để cho cô chết được chứ? Lão phu sai Ám Băng âm thầm tiếp ứng cho cô, đợi đến khi tính mạng cô thật sự gặp nguy ắt sẽ ra tay cứu cô! Chỉ có điều, trước khi Ám Băng ra tay đã có người ra tay cứu cô rồi!"

Như Ý cười lạnh: "Xem ra ngươi thất vọng lắm nhỉ? Công Tử Yêu Nghiệt ra tay cứu ta, điều này chứng tỏ chuyện này có thể có liên quan đến sư phụ ngươi!"

Kim Ưng ngạc nhiên nói: "Cô nói gì? Người cứu cô không phải Công Tử Yêu Nghiệt mà là Hoàng đế!"

"Cái gì?"

"Ngươi nói lại lần nữa xem!"

"Ngươi..."

"Hoàng đế cứu ta à?"

Đầu óc Như Ý bỗng ong ong như bị sét đánh.

"Không!""Không thể nào!"

"Chắc chắn ngươi đang dối trá!"

Như Ý không dám tin đây là sự thật.

Chắc chắn tên Kim Ưng xảo quyệt này đang lừa gạt cô.

Kim Ưng lại cười lạnh: "Xem ra người bị lừa là cô, nhưng người lừa cô lại không phải lão phu!"

"Ngươi...Ngươi nói gì?"

"Ha ha, cho dù ai cứu cô đi chăng nữa thì đời này cô đã không còn cơ hội làm rõ nữa rồi! Bởi vì, cô sắp phải chết ngay bây giờ!"

"Hừ!"

"Ngươi tưởng ta tin ngươi ư?"

"Ngươi nghĩ ta thật sự sẽ nộp mạng oan cho ngươi ư?"

"Ấu trĩ?"

"Người ấu trĩ thật sự là ngươi!"

Như Ý cười lạnh, dường như cô đã biến thành một người khác, lạnh lùng, xa cách, ánh mắt tối tăm và sắc lạnh...

Mặt nạ trên gương mặt Kim Ưng hơi run run: "Cô...Cô nói gì?"

Như Ý lại ung dung thản nhiên nhún vai nói: "Ngươi nghĩ ta thật sự ngây thơ tin tưởng ngươi ư? Nếu không chuẩn bị đường lui thì sao ta lại đến nộp mạng cho ngươi?"

Kim Ưng cười gian xảo: "Hừ! Súng laser của cô đang ở trong tay ta! Võ công của cô cũng mất hết rồi! Cô lấy gì để chống lại ta? À phải, chắc chắn cô chưa biết tại sao võ công của mình lại đột nhiên biến mất đâu nhỉ? Tiếc là phải nói với cô rằng! Thể chất của cô là bốn ngôi sao bức cung, bởi vậy càng gần đến ngày xảy ra hiện bốn ngôi sao bức cung, cơ thể của cô sẽ càng yếu ớt, bởi vì cơ thể của cô và sức mạnh của bốn ngôi sao bức tinh tác động lẫn nhau, sức mạnh của tinh túc sẽ lẳng lặng xâm nhập vào cơ thể cô, nuốt chửng nội lực của cô! Bởi thế võ công của cô mới biến mất! Thật ra, cho dù cô không mất đi võ công thì cũng chẳng phải là đối thủ của lão phu đâu!"

"Ngươi tự tin đến mức mù quáng rồi!"

Như Ý nhếch môi cười lạnh...

Kim Ưng quát lên: "Cô cười cái gì?"

Như Ý cười lạnh: "Ngươi thật sự cho rằng ta hoàn toàn giao mạng mình vào tay ngươi, trong khi không biết ngươi là ngươi như thế nào, mục đích của ngươi là gì ư? Ngươi cho rằng nếu ta không chuẩn bị kỹ càng mà lại chui đầu vào lưới ư?"

"Hừ! Súng Laser của cô không còn nữa, võ công cũng mất hết, cô còn gì mà dám chống chọi với lão phu? Trừ phi cô gọi lão bất tử kia ra chống lưng cho cô! Bằng không hôm nay cô sẽ thành thuốc dẫn cho lão phu luyện thần công, lão phu phải dùng cơ thể của cô để nạp linh lực tinh tú!"Kim Ưng cười nham hiểu!

Như Ý cười lạnh, đúng lúc muốn giở đòn sát thủ...

Bỗng dưng...

"Một trăm năm rồi, ngươi...vẫn ngu xuẩn như vậy!" Đột nhiên có giọng nói già cỗi như xương cốt cất lên từ bầu trời trời sao xa thăm thẳm.

"Ông!"

Kim Ưng vừa nghe thấy giọng nói này, cơ thể hắn lập tức cứng đờ.

"Súc sinh! Năm ấy ngươi hãm hại Trác Thiên Hàng, hôm nay lại đến hại người à?"

Một gương mặt già khằn lại quỷ quái như xác chết thoắt ẩn thoắt hiện bước ra từ trong bóng tối.

"Sư...Sư...Sư phụ!"

Miệng của Kim Ưng lắp bắp kêu vài chữ nhưng không biết hắn ta sợ hãi, kinh hoảng hay tôn trọng, sùng bái!

Rốt cuộc bóng người ốm o, nhăn nheo đó cũng bước ra khỏi bóng tối.

Như Ý ngạc nhiên phát hiện ra người làm cho Kim Ưng sợ hãi đến mức run lẩy bẩy lại là một người có tay chân khô nhăn nheo như cây già cằn cỗi...

"Trong mắt ngươi còn biết đến người sư phụ hay sao? Ngươi biết cách hấp thụ linh lực của bốn ngôi sao, ngươi có thể tu luyện thần công sống mãi không chết, nhưng muôn dân trăm họ sẽ bị diệt bởi linh lực của bốn ngôi sao, sinh linh đồ thán? Ngươi làm vậy chỉ vì hư danh đệ nhất thiên hạ thôi sao? Buồn cười!"

Quỷ Cốc Tiên bước ra từ cái giếng cạn.

Sư phụ của bạo quân!

Đương nhiên cũng là sư phụ của Trác Thiên Hàng và Kim Ưng!

Kim Ưng cố gắng kềm chế nỗi sợ của mình lại, hắn bình tĩnh nói: "Sư phụ! Cuối cùng người cũng xuất hiện rồi! Hơn một trăm năm nay! Xem như sư đồ chúng ta đã có cơ hội gặp mặt! Sư phụ, không phải người luôn trông đợi ngày hôm nay ư? Lẽ nào sư phụ còn nghĩ đến muôn dân thiên hạ chó má gì đó ư?"

Quỷ Cốc Tiên thản nhiên nói: “Ta nửa người nửa quỷ, nhưng lòng ta rất lỗi lạc! Quả thật ta muốn tu luyện bí quyết bất tử, nhưng thiếu đi một vài trang bí quyết quang trong trong bí quyết bất tử, cũng không tìm được bí kíp võ công gốc, bất cứ ai cũng không luyện thành công thần công này đâu! Bởi thế cái đêm bốn ngôi bức cung lần trước, cái đêm hơn ba trăm năm trước ấy, ta đã từ bỏ rồi! Tâm địa ngươi bất chính, thế mà lại dám đặt cược tính mạng của muôn dân trong thiên hạ vì sự ích kỷ của bản thân mình.”

Kim Ưng chợt rút súng laser của Như Ý ra, hắn cười gian xảo: "Lão bất tử kia! Bản thân ông ngu ngốc thì có! Hừ! Ômg không muốn luyện thành công thần công, tốt nhất cũng đừng làm vướng chân vướng tay ông đây! Ông cho rằng ta biết ông còn sống mà không hề đề phòng và chuẩn bị gì sao? Hơn một trăm năm rồi, cũng tuyệt đối không ít đi đâu được! Lão già chết tiệt nhà ông, hừ! Võ công của sư đồ chúng ta chẳng hơn kém nhau bao nhiêu, nhưng trong tay ta lại có vũ khí tinh vi này đây, hẳn là ông đã nghe nói đến súng laser rồi phải không! Hừ! Tóm lại, đêm nay cho dù ông ra mặt cũng không thể thay đổi được bất cứ thứ gì!"

Hóa ra hắn ta cướp súng laser của Như Ý từ trước.

Là để đối phó với sư phụ mình...

Quỷ Cốc Tiên bình tĩnh nói: "Hóa ra ngươi đã tìm được vũ khí tuyệt thế! Thảo nào lại chẳng hề sợ hãi gì như vậy!"

Kim Ưng cười gian xảo: "Hừ! Cho dù võ công của ta không bằng ông, nhưng ta có khẩu súng laser này, người thua cuộc chưa chắc đã là ta! Nếu ông dám manh động, tốt nhất ông hãy tự lượng sức mình đi!"

"Nếu như thêm phần ta thì sao? Sức lực thế nào?"

Đột nhiên, một bóng chim đem vồ tới.

Kim Ưng nhìn thấy thân pháp quen thuộc ấy mới kinh ngạc hỏi: "Ngươi...Ngươi là ai?"

Bóng đen ấy không trả lời, chỉ cung kính đến trước mặt Quỷ Cốc Tiên, quỳ hai chân, phủ phục dưới đất nói: "Đồ đệ bất hiếu Trác Thiên Hàng bái kiến sư phụ."

Quỷ Cốc Tiên giữ vẻ bình tĩnh, gương mặt lạnh lùng như xương cốt ngàn năm của ông ta vẫn không hề thay đổi: "Đứng lên đi!"

"Dạ! Thưa sư phụ!"

Bóng đen ấy đứng lên, tháo khăn che mặt xuống, để lộ ra gương mặt thiếu niên anh tuấn trắng trẻo mà tang thương.

Như Ý kinh ngạc.

Y là Trác Thiên Hàng?

Thiên tài tuyệt thế của Trác gia một trăm ba mươi năm trước trong truyền thuyết đây ư?

Chương 243: Không phải y đã chết rồi sao

Không phải y đã chết rồi ư?

Sao vẫn còn sống kia chứ?

"Trác Thiên Hàng!"

"Ngươi thật sự là Trác Thiên Hàng à!"

"Không!"

"Không phải ngươi đã chết từ lâu rồi sao?"

Kim Ưng bỗng dưng thấy kinh ngạc tột cùng!

Trác Thiên Hàng cười lạnh: "Tất nhiên ngươi phải hy vọng ta chết đi rồi! Có thế ngươi mới tự tung tự tác được, thậm chí còn dám khi sư diệt tổ!"

Thời khắc bốn ngôi sao bức cung sắp đến, hoa viên được giấu kín trong hoàng cung trở nên tiêu điều và căng thẳng hơn bao giờ hết.

"Mau!"

"Mau lên!"

"Nhanh lên một chút!"

"Suýt chút nữa thôi!"

"Sắp thành công rồi!"

"Cái con người ngu ngốc này!"

"Cô gái ngu xuẩn này!"

"Đúng là không biết sống chết là gì!"

"Đêm bốn ngôi sao bức cung xuất hiện sẽ là thời khắc tai họa của toàn thiên hạ!"

"Sư phụ nói qua đêm nay thiên hạ có thể sẽ thay đổi lớn!"

"Ai mà biết được sẽ xảy ra chuyện gì kia chứ."

"Cô ta không chịu an phận đợi cho qua đêm nay."

"Đợi đến mai rồi đi không được hay sao?"

"A!"

Bạo quân nóng lòng như lửa đốt, hắn ta vận dụng hết chân khí giải huyệt đạo bị Như Ý phong lại!

"Giải!"

Bỗng dưng khí tức phá giải hết mọi phong ấn.

Cuối cùng cũng giải được rồi!

Bạo quân được tự do, hắn lập tức nhảy ra ngoài từ lỗ thủng trên tường, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm rồi vội vã xông đến Thanh Nhã các.

Nhưng mà, lúc bạo quân đến Thanh Nhã các thì nơi này đã chìm trong biển lửa...

Ngọn lửa rừng rực bốc cháy lên trời cao!

Cả Thanh Nhã các hoàn toàn đắm chìm trong biển lửa...

"Dập lửa! Dập lửa mau!"

Bạo quân rống lên bằng nội lực, ra lệnh cho tất cả cung nữ và thái giám đang hoảng loạn ở đây đi dập lửa!

"Nàng!"

"Nàng không thể xảy ra chuyện được!"

"Trẫm sắp chết rồi!"

"Nàng không thể chết được!"

"Trong bụng nàng vẫn còn cốt nhục của trẫm!"

"Nếu nàng chết đi!

"Giang sơn của trẫm phải làm sao đây?"

"Trẫm đã sắp xếp đường lui cho nàng rồi, nàng làm thái hậu, còn đứa trẻ sẽ lên ngôi Hoàng đế..."

"Cho dù trẫm chết đi, sau này cũng không ai dám ức hiếp nàng và con!"

"Nàng!"

"Nàng đừng chết!"

Bạo quân chỉ huy đám người mau chóng dập lửa, trong lúc đau thương tuyệt vọng, hắn chợt có ý nghĩ coi thường cái chết!"

"Trẫm đến cứu nàng đây! Dù sao nàng chết đi, trẫm sống cũng không còn ý nghĩa gì nữa."

Bạo quân rống lên một tiếng rồi xông vào biển lửa.

Đột nhiên...

"ẦM!"

Âm thanh đinh tai nhức óc truyền đến từ chân trời, tiếng nổ lớn như tiếng động đất là kinh động đến trời cao.

"Tiếng động gì vậy?"

Bạo quân ngạc nhiên!

"Vang lên từ phía Trữ Ninh cung! Trữ Ninh cung nổ rồi!"

Đột nhiên có tiếng thái giám gào lên.

"Trữ Ninh cung!"

"Thôi rồi!"

"Không phải nàng ấy ở trong Trữ Ninh cung đấy chứ?"

"Tại sao vô duyên vô cớ mà Thanh Nhã các lại bốc cháy, còn Trữ Ninh cung cớ làm sao lại đột nhiên nổ tung?"

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

"Lẽ nào thật sự là ông trời giáng tai họa xuống ư?"

"Lẽ nào nàng ấy ở trong Trữ Ninh cung?"

Bạo quân vừa tính xông vào biển lửa chợt ngừng bước, chỉ do dự vài giây rồi rụt chân về, chạy thẳng đến Trữ Ninh cung...

Ba tiếng đồng hồ sau.

Phương Đông hửng sáng.

Trữ Ninh cung.
Tro bụi phủ khắp mặt đất cháy đen, bốc lên mùi tanh tưởi cháy khét...

Bầu trời u ám đè nặng lên những cụm mây lơ lửng trôi.

Sau trận cháy và cơn nổ vang trời ấy, Trữ Ninh cung đã bị đốt thành đống hoang tàn hôi thối...

Tòa cung điện sụp đổ tan nát trong đám tro tàn, bụi đen bay mù mịt.

Bạo quân với gương mặt trắng bệch từ đời nào cùng đám người Lý Liên Khang và Thác Bạt Vân kiểm tra hiện trường...

Tìm được 20 thi thể cháy sém ở vườn hoa sau cung điện.

Có thể dựa vào dáng người, trang phục mà mơ hồ phân biệt được thân phận của các xác chết.

Thi thể của thái hậu được tìm thấy đầu tiên.

"Lão vu bà này được hời rồi!" Bạo quân lạnh lùng gằn từng chữ.

Rồi xác nhận được xác chết của cung nữ tâm phúc, ma ma, cả đám người hầu hạ thái hậu.

Cuối cùng vẫn còn ba xác chết kỳ quái!

Không thể nhận ra được!

Chỉ là, sau khi thái y kiểm nghiệm bèn nói ba thi thể này đều là người đã rất già rất già...

Bạo quân quát lớn đuổi hết người ra ngoài để một mình hắn ở lại nơi này.

Hắn xốc tấm vải che ba xác chết ấy ra, nhìn vào xác chết gầy quắt ở chính giữa trước tiên...

"Sư phụ!"

Bạo quân quỳ xuống dập đầu.

Bộp bộp bộp.

Hắn nghiêm túc dập đầu ba lần rồi che lại.

Hắn vừa nhìn đã nhận ra đây là thi thể của Quỷ Cốc Tiên.

Nghe nói Quỷ Cốc Tiên đã sống tám trăm năm, cơ thể héo quắt nghiêm trọng, bởi thế nên thi thể mới nhỏ như đứa trẻ thơ, bạo quân vừa nhìn đã nhận ra được ngay!

Hai thi thể còn lại.

Mặc dù bạo quân chưa từng gặp hai người này.

Nhưng một người trong số đó vẫn đeo mặt nạ vàng.

Thi thể còn lại có thân hình cường tráng, từ gương mặt cháy đen vẫn có thể nhìn ra khí khái anh hùng, giống như vị thiên tài Trác Thiên Hàng trong sử sách...

Rõ ràng...

Hai thi thể này, tất nhiên là hai sư huynh của hắn.

Kim Ưng và Trác Thiên Hàng.

"Hóa ra Trác Thiên Hàng vẫn chưa chết."

"Có điều, bây giờ cũng đã chết rồi."

Bạo quân nhìn ba thi thể, trong lòng dậy lên vô vàn cảm khái!

Võ công của ba người này đã đạt đến đỉnh cao cực hạn hiếm gặp trên thế giới, mỗi người đều hơn một trăm tuổi, có thể xưng là thần tiên bên ngoài cõi trần tục, nhưng không ngờ rằng cuối cùng sư đồ ba người lại chết trong cơn nổ long trời lở đất, kết thúc ân ân oán oán hơn trăm năm của bọn họ...

Có thể đây chính là số mệnh chăng!

Bạo quân tu luyện ma công, tính cách hắn cũng trở nên lạnh nhạt, sư phụ và hai sư huynh chết rồi, hắn không hề đau lòng, chỉ cảm thấy cảm động đôi chút mà thôi!

"Phải rồi!"

"Nàng ấy đâu?"

"Nàng ấy đi đâu mất rồi?"

"Tại sao không nhìn thấy thi thể của nàng ấy?"

"Tại sao lại xảy ra trận nổ kỳ quái đến như vậy?"Võ công của ba sư đồ Quỷ Cốc Tiên đều xuất thần nhập hóa, cớ sao lại chết hết trong trận nổ này?

Tại sao ba người họ đều có mặt ở Trữ Ninh cung?

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Tất cả mọi người đều đã chết.

Chỉ trừ một người.

Như Ý!

Nhưng nàng ấy cũng mất tích rồi!

Rốt cuộc nàng ấy đã đi đâu?

Mấy ngày kế đó, bạo quân phái người đào ba thước đất ở Trữ Ninh cung và Thanh Nhã các lên, cẩn thận điều tra một lượt.

Thậm chí hắn còn cho người tìm khắp Hoàng cung và bên dưới các lớp thảm.

Nhưng mà, rốt cuộc cũng không tìm được tung tích của Như Ý.

"Sống phải thấy người!"

"Chết phải thấy xác!"

Bạo quân ra thánh chỉ!

Nhưng mà, cả Hoàng cung bị xới ngược cả lên lại không tìm thấy người đâu, cũng không tìm được thi thể!

Trận cháy ở Thanh Nhã các được phát hiện kịp thời, sau khi dập tắt ngọn lửa, người trong Thanh Nhã các bị thương nặng nhẹ khác nhau, nhưng không ai gặp nguy về tính mạng...

Trữ Ninh cung lại không may mắn được như thế.

Sau tiếng nổ long trời lở đất đó là cơn hỏa hoạn bốc cháy ngùn ngụt suốt ba tiếng liền, nhấn chìm Trữ Ninh cung trong biển lửa, tất cả mọi thứ đều bị đốt thành than, không chừa lại một người sống sót...

Chỉ có điều...

Không có bất kỳ ai biết được...

Như Ý đã đi đâu...

Một tháng sau.

Sau một tháng, tiếng đồn đãi dấy lên từ cơn lửa thần bí và trận nổ truyền khắp đường lớn lớn hẻm nhỏ cũng nguội dần.

Mọi người bắt đầu quên đi chuyện này...

Thái hậu bị an táng một cách sơ sài.

Không được hưởng đãi ngộ nên có của thái hậu, chỉ được nhập liệm trong quan tài cho xong.

Đây vẫn còn được xem như bạo quân ban ơn, không làm ra chuyện biến thái gì như đánh xác phơi xác.

Thái hậu chết rồi.

Hai cung điện cháy tan hoang.

Một phi tử mất tích.

Những lời đồn đãi trong cung đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Sau một tháng, kinh thành yên tĩnh trở lại như lúc bình thường, cuộc sống vẫn tiếp tục...

Chỉ là...

Một vài thay đổi lặng lẽ xảy ra nhưng chẳng ai hay biết gì.

Mà thay đổi đáng kinh ngạc nhất.

Tất nhiên là bạo quân.

Vị Hoàng đế lạnh lùng vô tình trong lời đồn càng trở nên lạnh nhạt khác thường, im lặng ít nói.

Nghe nói hắn đã thành lập một đội quân điều tra, đi khắp nước tìm kiếm tung tích của một người phụ nữ...

Tất nhiên, việc này được tiến hành trong bí mật.

Không có bất kỳ người biết.

Đến cả Lý Liên Khang, cũng không biết.

Trong mắt người khác, sau trận hỏa hoạn bạo quân càng quái gở và xa cách hơn.

Lúc muôn dân trăm họ trong kinh thành đã dần mất đi hứng thứ với câu chuyện trà dư tửu hậu về trận cháy trong kinh thành...

Đột nhiên...

Trong cung lại truyền ra tin tức làm chấn động cả kinh thành!

Nhanh chóng...

Lời đồn này được chứng thực nhanh như chớp.

Hoàng thượng ra thánh chỉ, chứng thực Trác vương phi đã qua đời, đồng thời truy phong nàng làm Nhân Hiếu Trinh Liệt Hoàng hậu, ra lệnh toàn quốc phải chia buồn, mỗi nhà đều phải cung phụng nhang đèn trong năm năm.

Đây là lễ an táng theo cấp bậc cao nhất dành cho Hoàng hậu trong lịch sử vương triều Thiên Tống từ đó đến giờ.

Mà Trác vương phi lại không phải là Hoàng hậu, chỉ là phi tử mà thôi.

Tất nhiên, mọi người đều không cảm thấy chuyện này có gì mới mẻ.

Dù sao Trác vương phi cũng đã mất tích cả một tháng trời, không tìm được ắt phải tuyên bố nàng ấy đã qua đời.

Điều thật sự khiến cho muôn dân trăm họ trong cả kinh thành kinh ngạc là nội dung của thánh chỉ.

Hoàng hậu Triệu Ngọc Oanh mắc tội ghen tị, có hiềm nghi chủ mưu phóng lửa đốt Thanh Nhã các, luận tội đáng chết, niệm tình phụ thân của nàng ta, Hà Đồ vương có công với xa tắc nên miễn tội chết, tội chết khó tha! Biếm làm cung nữ bình thường, tước phong hào Hoàng hậu, giữ lại trong Phượng Nghi cung an hưởng tuổi già!

Trên thực thế.

Triệu Ngọc Oanh bị giam lỏng.

Sở dĩ bạo quân không giết cô ta rõ ràng là vì người cha có quyền có thế sau lưng cô ta.

Giết Triệu Ngọc Oanh, Hà Đồ vương ở ngoài biên cương xa xôi chắc chắn sẽ tạo phản.

Giam cô ta vào lãnh cung cả đời càng khiến cô ta đau khổ hơn cả cái chết, nhưng Hà Đồ vương ném chuột sợ vỡ đồ, không dám tạo phản.

Chương 244: Chọn ngày chính thức sắc phong

Thánh chỉ này làm chấn động cả thiên hạ.

Mọi người xôn xao bàn luận...

Ba ngày sau.

Lại một thánh chỉ khác được ban ra.

"Con gái thứ tư nhà họ Trác, Trác Thanh Di đoan trang hiền thục, tổ chức đại điển sắc phong làm Đoan Trang Tú Mẫn Hoàng hậu, đưa vào hậu cung, chọn ngày chính thức sắc phong..."

Lần này, mặt hồ vốn yên tĩnh lại dậy lên sóng cả.

Thái hậu qua đời!

Vương phi mất tích được truy phong làm Hoàng hậu.

Mà Hoàng hậu chân chính bị biếm vào lãnh cung.

Một tú nữ bình thường lại một bước lên trời, trở thành Hoàng hậu, nắm quyền quản lý Hậu cung.

Chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi thôi, Hoàng cung đã có nhiều thay đổi bất ngờ, quyền lực thay đổi quá mức nhanh chóng.

"Thế nào? Còn chưa quen à?"

"Hoàng thượng muốn hỏi Thanh Nhã các vừa mới được tu sửa lại, hay là..."

"Nàng biết trẫm muốn hỏi cái gì."

Nhìn đám thợ thủ công đang tu sửa lại Thanh Nhã các, nơi này càng to lớn, có khí thế và đẹp đẽ, tao nhã hơn xưa.

Thanh Nhã các được chọn làm tẩm cung của Hoàng hậu thay cho Phượng Nghi cung, tất nhiên phải xây dựng cho thật xa hoa, có khí phách!

Bạo quân nhìn cung điện nguy nga lộng lẫy hơn trước đó hàng trăm lần, nhưng gương mặt trông lại càng lạnh lùng tựa sương giá.

Dường như Trác Thanh Di không lấy gì làm vui vẻ, chỉ lạnh lùng cười khổ: "Hoàng thượng, ngài cố ý hại thần thiếp ư!"

Bạo quân đáp: "Trẫm phong nàng làm Hoàng hậu, đây là phần phúc vô số người cầu còn không được, sao lại nói là trẫm hại nàng?"

Trác Thanh Di cười khổ: "Hoàng thượng vốn không hề sủng ái thần thiếp, nhưng lại muốn thần thiếp gánh hưu danh Hoàng hậu, thay Hoàng thượng xử lý chuyện lặt vặt trong hậu cung, đây chẳng phải là hại thần thiếp ư? Bây giờ mọi người trong hậu cung đều là kẻ địch của thiếp, mỗi người đều âm thầm tính kế mưu hại thần thiếp, muốn hạ bệ thần thiếp, tốt nhất là đẩy thần thiếp vào lãnh cung. Thiếp là Hoàng hậu, chỉ e phải làm Hoàng hậu thiệt thòi nhất trong lịch sử mất thôi."

"Nàng muốn được sủng ái? Trẫm có thể thỏa mãn yêu cầu của nàng! Nàng thật sự muốn được thế hay sao?"

Đột nhiên bạo quân lạnh lùng nói.

"Không phải, Hoàng thượng, thần thiếp...Chỉ nói đùa vậy thôi, xin Hoàng thượng đừng tức giận." Trác Thanh Di ý thức được cô ta đã nói đùa quá trớn.

Bạo quân không hề tức giận mà chỉ lạnh nhạt nói: "Nàng là một cô gái thông minh! Nàng biết trẫm phong nàng làm hậu vì mục đích gì rồi đấy! Không phải sao?"

"Dạ, thần thiếp hiểu rồi!"

Trác Thanh Di gật đầu nói: "Hoàng thượng muốn thiếp thay mặt Hoàng thượng xử lý chuyện vặt vãnh hàng ngày trong hậu cung!"

Bạo quân đáp: "Danh không chính ngôn không thuận! Thái hậu chết rồi, Hoàng hậu biếm vào lãnh cung, nếu như không có ai đứng ra quản lý, chỉ e hậu cung này lại tiếp tục dấy lên phong ba không ngừng nghỉ! Quả thật trẫm đã phiền hà quá đỗi rồi, dù sao trẫm vĩnh viễn sẽ không sủng ái những người phụ nữ trần tục, chỉ biết đố kỵ kia, bởi vậy chỉ đành giao mối rối rắm này lại cho nàng thôi!"

Trác Thanh Di im lặng gật đầu.

Cô là người biết rõ nhất cả tháng nay bạo quân buồn bã đến nhường nào.

Bạo quân nói: "Trẫm cần một người đáng tin tưởng quản lý hậu cung! Mà bây giờ trẫm chỉ có tin tưởng mỗi mình nàng! Muốn quản lý hậu cung phải danh chính ngôn thuận, nhất định phải uy nghiêm và có quyền lực!"

Trác Thanh Di cười nhạt: "Thần thiếp cảm ơn Hoàng thượng đã tin tưởng! Chỉ sợ thần thiếp không thể khiến Hoàng thượng hài lòng."

Bạo quân nói: "Nàng cứ yên tâm! Trẫm sẽ bảo Lý Liên Khang cố gắng hết sức giúp đỡ nàng! Mặc dù ông ta chỉ là thái giám, nhưng trong cung này ông ta quen biết rộng rãi lắm, uy danh cao cực độ, lại quen thuộc với mọi việc trong cung! Có ông ta giúp đỡ nàng, chắc chắn nàng sẽ xử lý mọi chuyện suôn sẻ thôi! Còn những người muốn hãm hại nàng, muốn đẩy nàng vào lãnh cung...Nàng không cần phải lo lắng! Cho dù trong hậu cung xảy ra chuyện gì trẫm đều sẽ đứng về phía nàng, cho dù nàng làm sai hoàn toàn, trẫm cũng sẽ làm chỗ dựa vững chắc cho nàng! Không có bất kỳ ai có thể động đến nàng đâu! Nàng cứ việc quản lý hậu cung này là được rồi!"

Trác Thanh Di đáp: "Cảm ơn Hoàng thượng ưu ái cho thần thiếp."

Bạo quân lạnh lùng nói: "Trẫm giao cho nàng một nhiệm vụ khó khăn thì làm sao tính là ưu ái được? Trẫm còn nhớ nàng rất thích cậu trai trong gia tộc Đường Bắc? Nếu nàng muốn thì đi gặp y lúc nào cũng được...Trẫm tuyệt đối không can thiệp vào! Nàng chỉ cần thay trẫm xử lý chuyện hậu cung, trên danh nghĩa nàng là Hoàng hậu, nhưng trẫm sẽ không nhúng tay vào đời sống riêng tư của nàng!"

Gò má Trác Thanh Di đỏ ửng: "Hoàng thượng! Ngài đang nói gì thế này?"

Bạo quân đáp: "Lẽ nào nàng không muốn sao?"

Trác Thanh Di lắc đầu: "Vốn dĩ mối quan hệ giữa Trác vương phủ và gia tộc Đường Bắc là nút chết không cách nào mở ra được! Thiếp và Đường Bắc...Ôi,dù sao cũng sẽ không có bất kỳ hy vọng nào đâu. Trước đây còn có Như Ý ủng hộ thần thiếp, tăng dũng khí cho thần thiếp. Bây giờ...Dù sao thiếp không muốn làm những chuyện này nữa! Sau này thiếp sẽ làm một Hoàng hậu đúng mực, bất kể thay Hoàng thượng xử lý hậu cung hay là thay Như Ý xử lý hậu cung, nói chung là, sau này thần thiếp sẽ dốc toàn tâm sức để làm Hoàng hậu."

"Như Ý..."

Bạo quân lặng lẽ lẩm nhẩm hai chữ này.

Ánh mắt tối tăm như tro tàn, bỗng dưng nhìn hắn có vẻ đang giận dữ.

Trác Thanh Di biết mình chạm đến nỗi nhớ nhung của bạo quân, cô bèn ảm đạm thở dài: "Ôi, không biết bây giờ Như Ý đang ở đâu? Nếu như muội ấy biết Hoàng thượng nhớ nhung muội ấy đến như vậy, chắc chắn muội ấy sẽ quay về thôi!"Bạo quân nhìn lên bầu trời, dõi mắt về nơi xa xôi rồi lạnh nhạt nói: "Trẫm cảm thấy nàng ấy vẫn còn chưa chết! Trẫm có thể cảm nhận thấy điều đó, nàng ấy vẫn chưa chết, chỉ là nàng ấy đã đi đến một nơi nào đó rất xa...Nhưng mà, nàng ấy sẽ không quay lại nữa!"

"Chắc chắn muội ấy sẽ về!"

Trác Thanh Di quả quyết.

Nhưng mà, trong lòng cô ấy không hề chắc chắn một chút nào.

Có điều ngày nào cô cũng lặng lẽ cầu nguyện.

Cầu nguyện cho Như Ý có thể nghe tiếng lòng của cô.

Như Ý.

Muội đang ở đâu?

Muội có còn sống không?

Muội có còn về nữa hay không?

Trong Kim Loan điện.

Bạo quân mặc Long bào ngồi trên Long ỷ xa hoa mà lạnh lẽo, tiếp kiến văn võ bá quan quỳ bái yết kiến.

"Bẩm Hoàng thượng, xin Hoàng thượng hãy nghĩ kỹ lại chuyện sắc lập Hoàng hậu."

Đường Bắc Long, người vừa được phong làm Đô Úy Kiêu Kỵ doanh sốt ruột bước ra khỏi hàng để dâng tấu!

"Trẫm lập hậu còn cần phải hỏi ý ngươi à?"

Ánh mắt của bạo quân lạnh lùng như đóng băng.

Đường Bắc Long hoảng hốt quỳ xuống: "Thưa Hoàng thượng! Hoàng thượng! Xin ngài chừa cho một con đường sống!"

Bạo quân lạnh lùng hỏi: "Trẫm lập một tú nữ làm Hoàng hậu thì liên quan gì đến Đường Bắc đô úy đây?"

"Thần...Thần..."

Đường Bắc Long bị hỏi đến nghẹn lời.

Mà văn võ bá quan trong triều đều thầm tuốt mồ hôi thay hắn.

Có ai trong triều này không biết chuyện riêng của Đường Bắc Long và Trác Thanh Di đâu?

Bây giờ Hoàng thượng lại phong Trác Thanh Di làm Hoàng hậu.
Đường Bắc Long lại không biết sống chết mà ra mặt phản đối như thế này, há chẳng phải công khai giành phụ nữ với Hoàng thượng à?

Lá gan của hắn cũng lớn thật.

Đúng là liều lĩnh!

Đường Bắc Hổ bước ra khỏi hàng nói: "Thưa Hoàng thượng! Gần đây ca ca của thần bị bệnh, sức khỏe không tốt, tinh thần mệt mỏi nên nói năng lỗ mãng, xin Hoàng thượng thứ tội!"

Bạo quân đáp: "Trẫm muốn hắn nói cho rõ ràng! Đường Bắc Long, rốt cuộc ngươi muốn thế nào?"

Đường Bắc Long sốt ruột đến nỗi mồ hôi tuôn đầy đầu, mở to mắt nhìn người con gái mình yêu thương bị phong làm Hoàng hậu, sà vào lòng người đàn ông khác, sao hắn không thấy sốt ruột cho được?

Bạo quân quát lớn: "Sao không nói gì? Không phải ngươi có lời muốn nói à?"

Đường Bắc Long đáp: "Thưa Hoàng thượng! Vi thần...Không có gì để nói."

Cơn tức giận thoảng qua trong ánh mắt bạo quân: "Vậy thì lui xuống! Nếu lần sau còn dám làm càn, ăn nói linh tinh! Trẫm muốn xem thử xem gia tộc Đường Bắc của các ngươi có gánh được hậu quả hay không!"

"Hậu quả nghiêm trọng."

Mấy chữ này, bạo quân cố tình nhấn thật mạnh.

Đường Bắc Long nghe mà thấy lạnh lẽo cả lòng, hắn hít một hơi khí lạnh.

May mà dừng cương kịp trước bờ vực!

Chứ bằng không, có thể chỉ vì một phút nông nổi của mình mà liên lụy đến cả gia tộc Đường Bắc.

Gần đây tính cách của Hoàng đế còn quái gở, tàn nhẫn hơn trước đó!

Nếu làm nghịch ý hắn, cho dù chỉ đôi chút thôi cũng e sẽ khiến cả gia tộc gặp xui xẻo!

Bạo quân thấy trên dưới triều đình đều không lên tiếng bèn nói: "Nếu không còn ai phản đối chuyện Trẫm lập hậu thì việc này cứ quyết định thế đi! Sau này, Trẫm không hy vọng nghe thấy bất kỳ ai nhắc đến chuyện này trước mặt Trẫm hoặc là chê trách bàn luận sau lưng! Trái lệnh Trẫm, giết không tha!"

"Ngô Hoàng vạn tuế!"

Văn võ bá quan trong triều đều sợ hãi quỳ sụp xuống đất.

Bạo quân nói: "Đứng lên đi! Bây giờ bắt đầu lên triều, mọi người có gì muốn bẩm tấu thì bẩm tấu đi!"

Bây giờ Thác Bạt Vân đang đảm nhiệm chức phó thừa tướng, hắn nhường chức thừa tướng lại cho Đường Bắc Hổ.

Nhưng vốn dĩ thừa tướng mới có quyền quản lý kinh tế trong triều đình, bây giờ việc này lại chuyển vào tay phó thừa tướng như hắn.

Bạo quân cố tình tước đi quyền lực của thừa tướng để đề phòng gia tộc Đường Bắc lại bừng cháy lửa lên từ đống tro tàn.

"Khởi bẩm Hoàng thượng! Gần đây có một loại mỹ phẩm rất kỳ quái thịnh hành trên khắp đất nước, vơ vét tiền của trắng trợn, làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến nền kinh tế và cuộc sống của nhân dân, hy vọng Hoàng thượng sẽ ngăn cấm hành vi này!"

Thác Bạt Vân là phó thủ tướng nắm quyền quản lý kinh tế, sau khi phát hiện tiền lãi từ việc bán mỹ phẩm còn nhiều hơn thu nhập từ thuế của quốc gia, tất nhiên phải đề cập với bạo quân.

"Ồ? Ảnh hưởng đến kinh tế và cuộc sống của nhân dân à? Ảnh hưởng thế nào?"

Dường như bạo quân hơi tò mò, hắn cất tiếng hỏi.

Thác Bạt Vân đáp: "Việc này...Việc này...Bây giờ cô gái nào cũng đi mua mỹ phẩm, thậm chí có rất nhiều đàn ông cũng đi mua mỹ phẩm!"

Bạo quân hỏi tiếp: "Hiện giờ có bộ luật nào trong triều nói buôn bán mỹ phẩm là việc làm phạm pháp không?"

Thác Bạt Vân trả lời: "Dạ...Không có!"

Bạo quân lại hỏi tiếp: "Vậy có nói đàn ông mua mỹ phẩm là phạm pháp không?"

Thác Bạt Vân lại lắc đầu: "Cũng không có ạ!"

Bạo quân nói tiếp: "Vậy ảnh hưởng thế nào?"

Thác Bạt Vân dứt khoát đi thẳng vào vấn đề: "Thưa Hoàng thượng! Người buôn bán mỹ phẩm kinh doanh độc quyền, muốn kiếm món lãi kếch sù, thần và lục bộ đã tính toán thử, một năm tiền lãi của người kinh doanh mỹ phẩm bằng một nửa thu nhập của quốc khố! Nếu cứ để tình trạng này phát triển lâu dài, nếu phần lớn tiền của rơi vào tay phần tử không tuân thủ pháp luật chỉ e sẽ khiến cho xã hội rung chuyển!"

Bạo quân nói: "Đây mới là ý chính của ngươi đúng không! Nên nói rõ từ đầu đi!"

Người xuất thân từ quan võ như Thác Bạt Vân, không quá am hiểu quản lý kinh tế vội vã thỉnh tội: "Dạ! Hoàng thượng! Thần ngu dốt!"

Bạo quân đáp: "Đúng là ngươi ngu dốt thật! Trẫm hỏi ngươi một chuyện, ngươi có biết người kinh doanh mỹ phẩm đó là ai không?"

Chương 245: Toàn trường im lặng

Thác Bạt Vân lắc lắc đầu.

Bạo quân nói: "Lúc đầu trẫm giao quyền kinh doanh mỹ phẩm độc quyền toàn quốc cho Trác Vương phi, trước khi Vương phi mất tích, đã giao quyền kinh doanh mỹ phẩm trong hoàng cung cho Trác Thanh Di, cũng chính là hoàng hậu tương lai. Mà quyền kinh doanh ngoài hoàng cung, Vương phi gia cho tứ công tử Trác Vương phủ, Trác Lôi! Trẫm hỏi ngươi thêm một câu, thần tử thiên hạ, nhà nào trung liệt nhất?"

Thác Bạt Vân nói: "Đương nhiên là Trác Vương phủ!"

Bạo quân: "Vậy thì được rồi! Những tiền tài này cuối cùng cũng chảy vào trong tay Trác Vương phủ, vậy ái khanh lo lắng cái gì?"

"Hoàng thượng!"

Trác Văn Phong đột nhiên đứng lên: "Vì để Vương gia cùng thần dân thiên hạ an tâm! Vi thần nguyện ý đại diện Trác Vương phủ, quyên tặng một nửa lợi nhuận kinh doanh mỹ phẩm có được cho quốc khố, để tặng bách tính thiên hạ!"

Bạo Quân trừng Thác Bạt Vân: "Khanh nghe thấy rồi?"

Thác Bạt Vân: " Vi thần nghe thấy rồi!"

Bạo quân: "Trác Vương phủ đã đồng ý, dâng một nửa lợi nhuận có được cho quốc khố! Các vị ái khanh ở đây, các người có ý kiến gì với chuyện này không?"

Toàn trường im lặng.

Mọi người xem như nhìn ra rồi.

Bạo quân có lòng thiên vị Trác gia.

Cho dù Trác Vân Phong không đứng lên hứa quyên tặng một nửa lợi nhuận.

Chỉ sợ bạo quân cũng sẽ không có thi hành chế tài gì với Trác Vương phủ.

Huống hồ.

Bây giờ Trác Vân Phong đáp ứng quyên ra một nửa lợi nhuận, đương nhiên không ai dám nói gì nữa.

Bạo quân bây giờ, không dễ đụng vào.

Đã không ai có lời muốn nói...

Bạo quân lại mở miệng: "Bây giờ trẫm tuyên bố! Trác Vương phủ trung liệt, lý nên phong thưởng! Đầu tháng sau chính thức sắc lập tứ nữ Trác gia làm Hoàng hậu, những người Trác phủ đang nhốt trong thiên lao, toàn bộ vô tội phóng thích!"

Giọng nói vang dội mà lạnh lùng.

Giống như không có bất kỳ thương lượng nào.

Quân thần biết hoàng đế đã trực tiếp hạ chỉ thì nghĩa là đã quyết định rồi.

Thế là...

Đồng loạt hô vạn tuế.

...

Ngày hôm đó.

Người của Trác Vương phủ được thả hết ra ngoài!

Tất cả người Trác gia đều khôi phục chức cũ, hơn nữa, Trác lão gia tử được phong làm thần dũng vô địch kim cương Thiết Mạo Tử Vương, Trác Công Phú được phong làm Thiên Hạ Binh Mã đại nguyên soái, tứ phong công tước trung liệt quốc công, Trác Công Quý được phong làm Chiêu Quốc công, Trác Công Vinh đương phong làm Ngụy quốc công, Trác Công Hoa được phong làm Sở quốc công, quan bái quốc trượng, phong chức quan nhất phẩm.

Trác Văn Phong, Trác Văn Hi...

Dường như mỗi người Trác gia đều được phong thưởng.

Nhất thời, toàn bộ Trác Vương phủ giống như tiền đồ vô lượng.

Nhưng mà...

Đằng sau sự vui sướng và vinh hoa vô tận.

Trong lòng người Trác gia, lại vĩnh viễn có vết thương không thể nào liền lại.

Cửu nữ tử Trác gia, Trác Phi Yên cuối cũng đã đi đâu?

Tại sao đột nhiên lại mất tích?

Cũng từ đó không ai nhìn thấy cô?

Nếu như chết rồi, cũng hẳn là có thi thể đi?

Thi thể cũng không tìm thấy...

Cuối cùng đã đi đâu?

Bí ẩn này, e là vĩnh viễn cũng không ai có thể giải đáp...

...

Vào thời gian đại điển sắc phong hoàng hậu.

Cả nước bao phủ trong bầu không khí cát tường vui mừng tới quên trời quên đất...

Bang Thanh Long ở Kinh thành lại thành công công phá Kình Ngư Đường, lôi ra thế lực hắc ám quan thương cấu kết cuối cùng trong kinh thành.

Số người của bang Thanh Long, cũng tăng mạnh lên con số 15 vạn người.

Vượt qua tổng số lượng người ăn xin trong kinh thành.

Bang Thanh Long này dường như trong một đêm đã đột ngột xuất hiện!

Sau khi tiêu diệt tất cả các thế lực hắc ám trong kinh thành thì không còn bất cứ lực lượng nào có thể ngăn cản sự phát triển và mở rộng của nó!

Chuyện này huyên nào đến trên điện Kim Loan.

ạo quân và quần thần thương lượng, muốn phái binh truy quét công kích, đỡ cho thế lực hắc ám này mở rộng đến mức không thể trị được...

Nhưng mà.

Hà Thiên Chiếu sai người điều tra lại phát hiện.

Bang Thanh Long này nổi lên không tới một năm, mở rộng với tốc độ cực kỳ nhanh chóng, sau khi thu được các thế lực hắc ám trong kinh thành lại không có bất kỳ việc làm áp bách bách tính nào.

4 dường như không giống với bất kỳ thế lực hắc ám nào trước đây.

Người trong bang không áp bách người nghèo, không áp bách bách tính.

Cũng không tùy tiện cướp bóc, lừa đảo, bắt ép phú thương và quan lại.

Nhưng người trong bang lại thực hiện một chế độ công đoàn kỳ quái, tuyệt đối không áp bức người khác, nhưng khi đoàn kết cũng không có bất kỳ ai dám áp bức họ...

Điều quan trọng nhất là.

Trị an trong kinh thành mấy tháng gần đây tốt lên rất nhiều, ngay cả ăn xin cũng ít đi.

Triều đình đã rất lâu không cần cứu trợ người nghèo và phân phát lương thực cứu trợ, tiết kiệm được chi phí quốc khố rất lớn...Bạo quân đương nhiên không muốn thiên hạ dưới chân, một bang hội thế lực hắc ám lại phát triển đến mức không thể quản thúc ngay dưới mắt mình...

Thậm chí có khả năng ảnh hưởng đến bố cục lực lượng của cả kinh thành...

Nhưng người ta không phạm pháp, không gây sự, mà ngược lại duy trì trị an, đoàn kết bách tính...

Việc này dường như là giúp hoàng đế hắn trị vì giang sơn?

Nếu như vậy cũng muốn phái binh công kích, thì giống như là đang tìm phiền phức cho mình.

Mà điều làm bạo quân và quần thần hoàn toàn mất đi ý muốn phái binh truy quét đó là, trong bang Thanh Long ẩn giấu một số cao thủ thần bí, cực kỳ khó đối phó. Nghe nói trong số những cao thủ này, còn có cao thủ cấp tông sư, Ma Kiếm Khách... trong truyền thuyết

Vừa nghe thấy cái tên Ma Kiếm Khách.

Văn võ bách quan đều sợ đến mặt trắng bệch.

Cũng không ai dám nhắc tới chuyện phái binh truy quét.

...

"Sư phụ."

"Đồ nhi cuối cùng làm được rồi!"

Tống Thanh dẫn đầu hơn một trăm thành viên cốt cán của bang Thanh Long, quỳ xuống lạy bức hình hoàng hậu nhân hiếu trinh liệt được cung phụng treo trên đại đường.

Tên nhóc ngốc này, đương nhiên không tin sư phụ đã chết.

Lúc đó...

Ngay cả hoàng đế cũng tuyên bố sư phụ tử thệ.

Nhưng sư phụ cũng thật sự giống như bốc hơi giữa biển người, biến mất vô thanh vô tức...

Hắn cũng từ từ tin sư phụ thật sự chết rồi!

Ngày này.

Hắn dẫn đầu các huynh đệ đánh Kình Ngư Đường.

Tiêu diệt thế lực hắc ám cuối cùng bên trong kinh thành!

Mặc dù năm nay, khi nhanh chóng mở rộng từng bước thế lực, họ đã đắc tội với vô số gian thương, tham quan...

Nhưng mà bây giờ thế lực của họ ngày càng lớn mạnh, đã không còn bất kỳ ai dám ngang nhiên đối đầu với họ.

Hơn nữa...

Tính tình của bạo quân ngày càng lãnh huyết, ngang ngược...

Những gian thương, tham quan đó làm việc cũng khiêm tốn hơn trước đây rất nhiều.

Ai cũng không dám đối đầu, phô trương khiêu chiến với bang Thanh Long.

Đánh bại Kình Ngư Đường ý nghĩa bang Thanh Long đã chính thức tiếp quản toàn bộ kinh thành!

Từ đây về sau!

Cho dù là Phủ Doãn đại nhân kinh thành cũng phải cho bang Thanh Long vài phần thể diện!

Không!

Cho dù là lão hoàng đế cũng phải cho vài phần thể diện!

Nếu không...

Mặc dù không thể động tới giang sơn của ngươi...

Dưới chân thiên tử ngươi, chúng ta mười mấy vạn nam tử nhiệt huyết không sợ chết, cho dù mỗi người dậm chân, cũng có thể xảy ra động đất...Bang Thanh Long, cuối cùng lộ diện rồi!

Tống Thanh dẫn đầu huynh đệ và thành viên tinh anh nhất quỳ lạy hình Như Ý.

Sau khi hành lễ, Tống Thanh nói: "Bang Thanh Long có hôm nay, những người nghèo chúng ta có hôm nay, toàn bộ đều là công lao của sư phụ ta! Hoàng đế muốn mỗi nhà trong thiên hạ cung phụng sự phụ năm năm hương hỏa, bang Thanh Long chúng ta phải cung phụng sư phụ năm trăm năm!"

"Hoàng hậu vạn tuế!"

"Hoàng hậu vạn tuế!"

...

Hơn trăm người đồng thời hô to hoàng hậu vạn tuế!

Mỗi người họ đều biết, là Như Ý tạo ra kỳ tích thuộc về người nghèo này!

...

Sau đại hội.

Tống Thanh bưng một tô lớn thịt bò tươi nhất đến phòng Như Ý.

Cậu đến xem Tiểu Bạch.

Cả tháng rồi.

Như Ý mất tích cả tháng rồi.

Tiểu Bạch luôn ở trong phòng Như Ý, không chịu ra khỏi cửa, chỉ im lặng ôm trái trứng Như Ý cho nó, nằm sấp ở góc phòng bi thương rên rỉ...

Giống như gọi chủ nhân của mình...

Hoàng đế tuyên bố cái chết của Như Ý.

Tống Thanh cũng không dám nói cho Tiểu Bạch biết.

Thấy Tiểu Bạch mỗi ngày bi thương đợi chủ nhân về, trong lòng Tống Thanh cũng buồn man mác...

Chỉ là cậu là một đại nam tử một mét chín, quen với đao kiếm máu huyết, lại không nhịn được mỗi lần nhìn thấy Tiểu Bạch đều muốn rơi nước mắt...

Tiểu Bạch quá đáng thương.

Tiểu Bạch cô đơn giống như bị người ta vứt bỏ.

Nhưng nó vẫn trung thành chờ đợi...

Đợi chủ nhân yêu dấu, có một ngày đột nhiên quay về.

Sau đó ôm nó vào lòng, cười nói Tiểu Bạch, ta nhớ ngươi muốn chết!

Nhưng mà...

Như Ý lại không quay lại.

Tống Thanh biết, sư phụ có lẽ sẽ không quay về nữa.

Chỉ là tội nghiệp Tiểu Bạch.

Còn im lặng cô đơn chờ đợi...

"Tiểu Bạch!"

"Xem ta mang gì cho ngươi này!"

"Thịt bò tươi đó!"

"Là bò vàng phòng bếp sáng sớm hôm nay mới mổ!"

"Mau thưởng thức đi!"

Tống Thanh đẩy cửa vào.

Nhưng, cậu lại ngơ ngác!

Trong phòng trống rỗng, chỉ còn lạnh lẽo...

Trong góc phòng vương vãi lông ảm đạm, lại không hề có bóng dáng Tiểu Bạch.

"Tiểu Bạch? Ngươi trốn dưới gầm giường sao?"

Tống Thanh để thịt bò xuống, nằm sấp xuống thấy dưới gầm giường cũng trống không.

"Tiêu rồi!"

"Tiểu Bạch, ngươi ở đâu?"

Tống Thanh lớn tiếng gọi.

Cậu nhanh chóng tìm khắp các góc phòng!

Cũng không phát hiện tung tích của Tiểu Bạch!

Tiểu Bạch mất tích rồi!

Còn có viên trứng đá kỳ quái đó cũng mất tích rồi!

Tống Thanh lập tức gọi tất cả các huynh đệ, lập tức lục soát trong bang Thanh Long...

Nhưng bang Thanh Long bị đào ba thước cũng không tìm thấy bóng dáng Tiểu Bạch!

Chẳng lẽ Tiểu Bạch ra ngoài rồi?

Tống Thanh lại gọi tất cả mọi người tìm kiếm Tiểu Bạch khắp cang hang cùng ngõ hẻm kinh thành.

Đồng thời dán cáo thị.

Treo thưởng số tiền lớn!

Hễ ai có thể cung cấp manh mối tìm thấy một con mèo trắng trên đầu có sừng, lập tức báo đáp số tiền lớn 50 lượng bạc!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau