CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 236 - Chương 240

Chương 236: Tức đến muốn gào lên

Như Ý tức đến mức muốn gào lên!

“Nàng đừng tưởng rằng trẫm không biết chuyện nàng đã mất hết công lực, bây giờ, ngay trong gian mật thất này, nàng không có năng lực mà phản kháng trẫm, muốn trốn cũng không trốn ra được! Để xem, đêm nay, nàng làm thế nào để chạy khỏi lòng bàn tay trẫm!”

Bạo quân nói xong liền mạnh mẽ cưỡng hôn cô!

“Ngài… ngài tránh ra!”

Như Ý muốn đẩy hắn ta ra!

Nhưng người đàn ông này lại giống như một ngọn núi lớn vững chãi, Như Ý đã mất đi nội lực, dù cố hết sức cũng không thể đẩy được hắn ta!

Như Ý càng phản kháng, bạo quân lại càng hưng phấn!

Cánh tay phải của hắn vòng qua thắt lưng Như Ý, ôm chặt lấy eo cô, lòng bàn tay nóng như than dán chặt lên người, đè cô lên tường!

“A!”

Như Ý giống như một chú cừu non mặc hắn ép sát.

Bạo quân giống như một con thú hoang thô bạo, càng lúc càng làm càn, kịch liệt, cuồng dã…

Tay trái sờ soạng thân mình lõa lồ, trần trụi của cô…

“Đêm nay, nàng hãy thực hiện nghĩa vụ của một người vợ nên làm đi! Hầu hạ trẫm… cẩn thận! A! Hừ! Ha!...”

Bạo quân vừa nói vừa thở dốc ồ ồ, môi lưỡi nóng bỏng điên cuồng cắn mút đầu lưỡi cô…

“Ngài… ngài…”

Như Ý muốn phản kháng, nhưng cô nào phải đối thủ của hắn?

Cho dù muốn nói, cô cũng không thể nói ra lời.

Cô hoàn toàn đắm chìm trong thế tấn công dịu dàng lại cuồng dã của người đàn ông vừa nóng nảy vừa thô bạo này…

“Cầu… cầu xin ngài…”

Trong lòng Như Ý vô cùng đau khổ, van xin đầy tủi nhục.

“Ngài… ngài đừng khiến tôi phải hận ngài! Cầu ngài, xin đừng phá hoại những gì tốt đẹp còn lại về ngài trong lòng tôi!”

Như Ý cầu xin hắn, cô cảm giác được bạo quân muốn làm gì tiếp theo!

Bạo quân nhếch mắt lên, cười lạnh: “Nàng là phi tử của trẫm, hầu hạ trẫm chính là nghĩa vụ của nàng! Đã làm vợ thì phải ra dáng một người vợ!”

Đêm nay, bạo quân nóng nảy chỉ muốn chinh phục hoàn toàn cô vợ nhỏ đang trần trụi, không nghe lời này…

“Mắt… mắt của ngài!”

Như Ý hoảng sợ phát hiện, trong đôi mắt bạo quân lập lòe một ngọn lửa màu đỏ tràn đầy hung tàn cùng thô bạo.

Lần trước, lúc Tiểu Bạch phát tác cũng xuất hiện ánh mắt này!

Hắn ta tẩu hỏa nhập ma!

Như Ý nhớ rõ, từng có một lần, bạo quân này vì chắn khí độc cho cô mà trúng độc, khiến ma khí trong cơ thể tán loạn, không thể khống chế được bản thân…

Cũng từng bị tẩu hỏa nhập ma một lần.

Lần trước, hắn đã từng bị tẩu hỏa nhập ma.

Chẳng lẽ, hôm nay hắn cũng bị tẩu hỏa nhập ma sao?

Như Ý nhìn ngọn lửa đỏ quỷ dị trong mắt hắn, giờ mới hiểu ra, thì ra người đàn ông này cũng là thân bất do kỷ mà thôi.

“Đừng… không thể! Ngài sẽ hối hận! Cầu xin ngài đừng xâm phạm tôi, đừng phá hủy chút hồi ức cuối cùng về ngài trong lòng tôi, đừng… làm hại… con của chúng ta!”

Lúc nói ra những lời cầu xin này, Như Ý gần như khóc lên.

Cô không biết rốt cuộc những lời thốt ra từ sâu trong lòng mình có tác dụng gì với bạo quân lúc này đã tẩu hỏa nhập ma, mất đi nhân tính hay không.

Chỉ là…

Cô thật sự không mong muốn, mình và người đàn ông này, người đàn ông mà cô đã từng yêu sâu đậm, đi tới mức không thể cứu vãn, vĩnh viễn không thể quay lại.

Vì sao ông trời lại muốn tra tấn cô như vậy chứ?

Cô chỉ muốn hết lòng yêu thương một người mà thôi.

Cô đã không muốn đi tranh giành bất cứ thứ gì nữa rồi.

Những gì không thuộc về mình, cô đã buông tay từ bỏ tất cả rồi.

Nhưng.

Tại sao?

Tại sao ông trời lại tàn nhẫn như vậy chứ?

Cố tình để cho nam nhân mà cô yêu sâu đậm nhất tổn thương cô hết lần này tới lần khác?

Chẳng lẽ muốn cô hận nam nhân này tới thấu xương sao?

Trong lòng Như Ý tràn đầy bi ai cùng thống hận, nghĩa nặng tình sâu, một giọt nước mắt trượt xuống theo khuôn mặt cô…

Như Ý đã từ bỏ việc phản kháng.

Trước mặt tông sư cấp cao thủ trẻ tuổi nhất trong lịch sử, người đàn ông tính cách cực kỳ tàn bạo lạnh lùng này…

Với một người đã mất hết công lực như cô, mọi sự phản kháng đều là dư thừa.

Cô nhắm mắt lại.

Yên lặng chờ đợi… thống khổ như bị lăng trì!

Không!

Là thống khổ hơn lăng trì gấp một nghìn lần!

Người tổn thương cô, là người đàn ông mà cô yêu thương nhất!

Nhưng, sau khi nhắm mắt lại, cô phát hiện, trói buộc áp bách thân thể mình lại biến mất.

Như Ý mở mắt ra.

Vẻ mặt bạo quân đầy phức tạp, nghi ngờ, kinh ngạc, lại rất nghiêm túc nhìn cô chằm chằm.

“Nàng… nàng vừa nói gì?”

Bạo quân giống như mất rất nhiều sức lực mới hỏi ra câu này.

“Tôi… có thai. Ngài quên rồi sao?”

Như Ý nói, hơi tủi thân.Tuy rằng khi nói ra câu này, cô cảm thấy mình có chút trơ trẽn.

Nhưng, ít nhất tất cả mọi người đều cho rằng là như vậy.

Mặc kệ cô có mang thai hay không, cứ vượt qua cửa ải khó khăn trước mắt này rồi tính sau.

“Có thai?”

Trong mắt bạo quân đột nhiên xuất hiện một tia dịu dàng.

Chợt lóe qua.

Nhanh chóng khôi phục sắc mặt hung tàn.

“Hừ! Tiện nhân! Nàng muốn lừa trẫm sao?”

Khóe miệng bạo quân cong lên một tia cười lạnh.

Như Ý kinh hoảng.

Không hay rồi.

Ngay cả long chủng mà hắn ta quan tâm nhất cũng không có tác dụng!

Lá bùa bảo vệ tính mạng/bảo mệnh cuối cùng cũng đã mất đi tác dụng.

Cô nên làm gì bây giờ?

Thân mình bạo quân đang đè lên cơ thể mềm mại của Như Ý, hơi thở nam tính tản mát sự nóng nảy, cuồng loạn và hung mãnh…

Không được!

Không thể khuất phục!

Cho dù không có một tia hy vọng nào cũng không thể ngồi chờ chết được!

Đột nhiên, Như Ý đưa tay, đánh thẳng về phía bạo quân!

“Hừ! Tiện nhân!”

Bạo quân đánh ra một chưởng mạnh, đánh ngất Như Ý.

Như Ý đã sớm kiệt sức, lại bị kinh hãi quá mức, sao chịu nổi một chưởng của bạo quân?

Cô lập tức té xỉu, mất đi ý thức.

Lúc tỉnh lại.

Toàn thân Như Ý đau muốn chết.

Lại cảm giác được trên người mình đã được mặc quần áo.

Cô mở to mắt, phát hiện mình vẫn đang nằm trên chiếc giường đơn sơ lúc trước, vẫn ở trong gian mật thất kỳ quái kia…

“Ngài!”

Như Ý nhìn thấy nam nhân đang ngôig bên giường!

Bạo quân thấy Như Ý đã tỉnh, khẩn trương hỏi han: “Như Ý, nàng sao rồi? Có đỡ chút nào không?”

“Ngài việc gì phải quan tâm tới tôi? Giả mù mưa sa làm cái gì?”

Như Ý cảm thấy rất kỳ quái.

Lại nhìn thấy đôi mắt bạo quân đã khôi phục bình thường, ngọn lửa đỏ bên trong đã biến mất.

Vẻ mặt hắn vẫn lạnh nhạt như trước, chỉ là trong mắt đã xuất hiện sự dịu dàng cùng quan tâm.

Xem ra, ở thời khắc mấu chốt, hắn đã dừng cương trước vực thẳm!

Cuối cùng, Như Ý cũng thở phào nhẹ nhõm.

Sự hận thù với hắn cũng giảm đi rất nhiều.Bạo quân nói tự trách: “Như Ý! Xin lỗi nàng! Trẫm… cũng không biết sao lại như thế, có lẽ do bị ma quỷ ám ảnh, làm một số chuyện không bằng cầm thú! Thật xin lỗi nàng! Đây là lần đầu tiên và cũng sẽ là lần cuối cùng Trẫm nhận lỗi với người khác!”

Như Ý nói: “Được rồi! Tên súc sinh không phải con người kia không phải là ngài! Ngài bị tẩu hỏa nhập ma! Phải rồi, sao ngài lại bị tẩu hỏa nhập ma? Công lực của ngài rất mạnh, lại không có biểu hiện bị thương.”

“Tẩu hỏa nhập ma?”

“Thì ra trẫm bị tẩu hỏa nhập ma sao?”

Vẻ mặt bạo quân hơi nghi ngờ.

Xem ra, ngay cả chính hắn cũng không rõ chuyện gì xảy ra.

Như Ý thấy mình đã được mặc quần áo tử tế, quần áo của bạo quân cũng rất chỉn chu, xem ra, ngay giờ khắc cuối cùng lúc hắn chuẩn bị xâm phạm cô thì khôi phục bình thường.

Như Ý cũng không muốn nhắc lại chuyện xấu hổ như vậy.

Vì vậy, cô thuận theo nói tiếp chủ đề này để tránh phải xấu hổ.

Như Ý nói nghiêm túc: “Lần trước, lúc ngài bị tẩu hỏa nhập ma, giống như mất hết lý trí, hoàn toàn không biết bản thân đang làm cái gì. Nhưng lần này thì khác, rõ ràng là ngài vẫn tỉnh táo! Chỉ là… chỉ là…”

Bạo quân hỏi: “Chỉ là sao?”

Như Ý nói: “Lần trước ngài mất hoàn toàn lý trí! Nhưng lần này, rõ ràng là ngài rất tỉnh táo, vẫn còn lý trí, nhưng lại mất hết nhân tính!”

Bạo quân cũng không nổi giận, lạnh nhạt hồi tưởng lại những chuyện vừa xảy ra, hờ hững nói: “Trẫm… trong lòng như có ma quỷ đang mê hoặc, dụ dỗ trẫm làm những chuyện trong lòng trẫm rất muốn làm nhưng sẽ không làm. Nàng đừng tức giận, đấy là suy nghĩ trong lòng trẫm.”

Bạo quân thản nhiên thừa nhận chuyện hắn ta muốn cưỡng bức Như Ý!

Người đàn ông này, đúng là cực phẩm, lưu manh không biết xấu hổ!

Sắc mặt Như Ý tái nhợt, cười nhạt: “Chuyện đấy không quan trọng! Đây mới là bản chất của ngài! Nếu ngài làm ra chuyện đê tiện, bỉ ổi thì mới không phải là ngài! Ngài sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào nhưng ngài tuyệt đối sẽ không hạ lưu, xấu xa như vậy!”

Khuôn mặt lạnh lùng của bạo quân xuất hiện một nụ cười cứng nhắc: “Trẫm sẽ coi như nàng đang khen trẫm.”

Như Ý điều chỉnh thái độ, nói rất nghiêm túc: “Rốt cuộc là ngài đang luyện loại võ công nào vậy? Sao lần tẩu hỏa nhập ma này của ngài lại hoàn toàn khác với lần trước vậy?”

Khuôn mặt bạo quân như phủ lên một tầng sương lạnh.

Như Ý hỏi tiếp: “Với lại… tẩu hỏa nhập ma là sai lầm xuất hiện trong lúc luyện công hoặc chân khí đi ngược chiều, ngài đã đột phá cực hạn về thể năng, phá tan tầng phong ấn thứ tám, đạt tới cảnh giới tông sư cấp cao thủ, sao vẫn xuất hiện tình cảnh tẩu hỏa nhập ma?”

Bạo quân lạnh nhạt nói: “Trẫm tu luyện một loại ma công đặc thù!”

Như Ý nói: “Võ công trong thiên hạ là trăm sông đổ về một biển, chính cũng được, ma cũng tốt, võ công đã luyện tới cực hạn cũng sẽ không phân môn phái hay chính tà. Lấy ma nhập đạo cũng là một con đường mà thôi! Gia gia đã từng nói, đạt đến tông sư cấp cao thủ có thể tùy ý sử dụng chân khí trong cơ thể, không thể bị tẩu hỏa nhập ma!”

Sắc mặt của bạo quân đột nhiên thay đổi!

“Không lẽ…”

“Không lẽ gì???”

Trong mắt bạo quân hiện lên vẻ hoảng sợ!

Như Ý hỏi: “Không lẽ gì? Có phải là ngài đã phát hiện ra điều gì rồi không?”

Đột nhiên, bạo quân đánh một chưởng lên vách tường.

“Rầm!”

Một chưởng nội lực hùng hậu đánh nát mặt tường, vỡ ra một lỗ thủng rất to.

Ánh sáng sao chiếu xuống…

Mặt bạo quân biến sắc: “Không xong rồi! Sắp giờ Tý rồi! Chẳng lẽ sư phụ đã bắt đầu…”

Như Ý thấy biểu tình cổ quái của hắn, trong miệng lẩm nhẩm mãi sư phụ gì đó.

Trong lòng vô cùng tò mò.

Từ trước đến nay, cô chưa từng thấy bạo quân khẩn trương, hoảng loạn như vậy bao giờ…

Cho dù lần trước lúc hắn trúng độc sắp chết, Như Ý cũng chưa từng thấy chút hoảng loạn nào xuất hiện trên mặt hắn…

Bây giờ…

Hắn chỉ nhìn thoáng qua bóng đêm..

Đã khẩn trương, hoảng loạn như vậy?

Giờ Tý?

Sắp tới giờ Tý?

Lại sắp xảy ra chuyện gì?

“Không hay rồi!”

“Giờ Tý!”

Như Ý cuống lên!

Cô sốt ruột hỏi: “Tôi hôn mê bao lâu rồi?”

“Lần nào? Nàng hôn mê hai lần!”

“Tất cả!”

“Khoảng hai, ba canh giờ!”

“Hai, ba canh giờ? Nói vậy, hôm nay vẫn là mười lăm?”

“Đúng vậy! Nếu không sao trăng hôm nay sáng như vậy chứ?”

“Không hay rồi không hay rồi!”

“Tên ngu ngốc nhà ngài a!”

“Làm hỏng chuyện lớn của tôi rồi!”

“Tiểu Bạch!”

Như Ý nóng lòng muốn đi ra ngoài.

Lại bị bạo quân ngăn cản!

Chương 237: Quân vương tàn bạo

Như Ý nổi giận: “Ngài cản tôi làm gì?”

Bạo quân nói: “Không được phép đi.”

Như Ý nói: “Ngài lại muốn làm gì? Ngài lại phát bệnh hả? Hay là lại tẩu hỏa nhập ma?”

Bạo quân nói: “Nàng không nghe trẫm nói gì sao? Không được phép đi.”

Như Ý vội la lên: “Tôi không quan tâm ngài phát bệnh hay tẩu hỏa nhập ma, tóm lại là tôi nhất định phải đi! Cho dù chết tôi cũng phải đi!”

Trong mắt bạo quân bắn ra tia sáng lạnh: “Trẫm nói không được chính là không được.”

Như Ý mắng: “Ngu ngốc! Tôi muốn đi…”

Bạo quân cướp lời: “Bất kể nàng muốn đi đâu, tóm lại là đêm nay không được phép đi khỏi đây! Ngoan ngoãn ở yên chỗ này cho trẫm!”

Giọng điệu hắn ta lạnh nhạt và xa cách, trong đó lại mang theo sự ngang ngược, bá đạo và cực kỳ vô lý!

Giống như một tên quân vương tàn bạo!

Hắn vốn dĩ là một tên quân vương tàn bạo!

Như Ý gấp muốn chết!

Nếu bây giờ cô không mất hết công lực, nhất định sẽ ra sức đánh tên ngu ngốc này một trận cho ra trò rồi!

Như Ý biết rõ cho dù thân thủ mình có tốt đến đâu cũng không phải đối thủ của tên tông sư cấp cao thủ lạnh lùng này!

Vũ lực khẳng định không giải quyết được vấn đề!

Nhưng mà…

Sắp hết thời gian rồi!

Nếu bỏ lỡ cơ hội này, cô vĩnh viễn không thể quay về thế kỷ 21 được nữa!

Lửa giận của Như Ý bốc lên ngùn ngụt: “Ngài nghe rõ đây! Tôi nhất định phải đi! Nếu ngài muốn giữ tôi lại thì giữ thi thể của tôi đi!”

Nói xong.

Như Ý bất chấp mà lao qua, muốn chạy ra từ lỗ thủng bạo quân đánh nát ban nãy.

Thân hình bạo quân như ma quỷ chợt lóe lên, thần không biết quỷ không hay, đi tới trước mặt Như Ý.

Cả người Như Ý lao vào lòng bạo quân.

“A!”

“Đau quá!”

“Đáng ghét!”

“Rốt cuộc ngài muốn làm gì vậy hả?”

“Nếu tôi không đi được, ngài nhất định sẽ không được chết tử tế!”

“Đến lúc đó, nhất định tôi sẽ trả lại cho ngài gấp trăm gấp nghìn lần những đau khổ mà tôi phải chịu đựng!”

Như Ý tức nổ phổi!

Tâm tình có chút mất khống chế!

Cô phát hiện, nói lý lẽ với một tên máu lạnh vô tình đúng là tự tìm ngược mà!

Bạo quân không quan tâm cô nóng vội, chỉ lạnh nhạt nói: “Trẫm đã nói là nàng không thể rời khỏi đây! Cho dù trời có sập xuống thì nàng cũng không được phép đi!”

Như Ý nhìn khuôn mặt lạnh nhạt, xa cách của hắn, vẻ mặt cứng nhắc, nói: “Được! Vậy ngài cho tôi một cái lý do tại sao tôi chết cũng không thể rời khỏi đây đi!”

Bạo quân suy nghĩ, hờ hững nói: “Vì an toàn của nàng!”

“An toàn?”

“Đúng vậy!”

“Hừ! Lừa ai chứ! Nếu muốn tôi ở lại đây, chi bằng ngài giết tôi đi! Đừng có lấy cái cớ buồn cười như vậy để qua loa lấy lệ với tôi!”

Như Ý vô cùng tức giận, tên đáng ghét này thế mà dám nói vì an toàn của cô!

Chẳng lẽ thật sự muốn cô chết trước mặt hắn, hắn mới có thể thay đổi sắc mặt sao?

Dường như bạo quân không muốn cãi nhau, chỉ hờ hững nói: “Tóm lại! trẫm vì nghĩ cho sự an toàn của nàng! Chờ qua đêm nay, nàng muốn đi đâu trẫm cũng đồng ý!”

Như Ý nói: “Sao phải qua đêm nay? Qua đêm nay thì mọi chuyện đã không kịp nữa rồi!”

“Không kịp? Sao lại không kịp? Chỉ là một đêm mà thôi!”

Bạo quân dường như nhìn ra ý tứ của việc Như Ý vội vàng như vậy.

Như Ý nói: “Tóm lại là đêm nay tôi nhất định phải ra ngoài! Ngài thả tôi đi, hay là muốn tôi chết? Ngài nói đi!”

Bạo quân nói: “Nàng không được chết! Trẫm cũng sẽ không thả nàng đi!”

Như Ý tức muốn ói máu: “Đáng ghét! Chết tiệt! Ngài thật lòng cố ý muốn đối đầu với tôi sao? Ngài có biết đêm nay có ý nghĩa như thế nào với tôi không? Ngài có biết tôi bỗng dưng bị đẩy vào một thế giới không thuộc về mình cô độc biết bao nhiêu không? Ngài có biết trái tim tôi bị ngài tổn thương sâu đến thế nào không? Tôi chưa bao giờ là một người phụ nữ biết nũng nịu, sẽ bị tổn thương vì tình yêu, sẽ khóc lóc sướt mướt, sống dở chết dở vì thất tình, nhưng điều đó không có nghĩa tôi không phải là một người phụ nữ! Cho dù tôi là một đặc công, cho dù tôi bị xuyên tới đây, cho dù võ công tôi cao cường thế nào, cho dù tính cách cùng tư tưởng của tôi khác biệt với thế giới này thế nào… Tôi, trước giờ, trái tim tôi cũng như một, một người phụ nữ bình thường, cho dù bề ngoài có kiên cường thế nào thì bên trong cũng là máu là thịt! Ngài hiểu không? Ngài có hiểu không hả!! Hả! Ngu ngốc! Hu hu ~! Hức ~~!”

Như Ý tức muốn ói máu, cô lên án, phát tiết những tủi thân, những đau thương suốt mấy ngày này trong lòng mình ra.

Không biết từ khi nào, nước mắt tí tách rơi xuống…

Bạo quân dường như vẫn thờ ơ như trước.Trái tim Như Ý tan nát, lệ rơi đầy mặt: “Tôi không oán trách ngài, không hận ngài, thậm chí cất giữ những hồi ức tốt đẹp nhất của chúng ta ở nơi sâu nhất trong lòng! Bây giờ, tôi chỉ muốn rời khỏi nơi đau thương này, một nơi không hề thuộc về tôi! Tại sao ngài lại cướp đi cơ hội duy nhất của tôi chứ? Tôi chỉ muốn rời khỏi nơi đau thương này mà thôi! Tại sao ngài nhất định phải ép tôi vào đường cùng? Ngài thật lòng muốn bức tử tôi sao? Ngài có biết hay không? Nếu đêm nay tôi không thể đi, thì cả đời này tôi không đi nổi! Đến lúc đó, tôi sẽ hận ngài đến chết! Tôi thật sự hận chết ngài! Tôi sẽ trả thù ngài, bắt ngài phải trả lại gấp trăm gấp nghìn lần! Ngài sẽ mất hết võ công, mất đi lòng tin của dân chúng, thậm chí mất cả ngôi vị hoàng đế! Nếu đêm nay tôi không thể đi, tôi nhất định sẽ chỉnh chết ngài! Khiến ngài bị chúng bạn xa lánh, trở thành một kẻ cô độc thật sự!”

Như Ý than khóc, uy hiếp đầy phẫn nộ!

Bầu không khí…

Có chút cứng đờ.

Vài giây sau.

Biểu tình thất thần của bạo quân hơi thả lỏng, lười biếng nói: “Đặc công là cái gì? Xuyên qua là sao? Sao nàng nói nhiều như vậy mà trẫm nghe không hiểu lấy một câu nào thế? Nàng làm gì mà tức muốn ói máu rồi ăn nói linh tinh vậy?”

Như Ý nghiến răng “khanh khách”...

Bạo quân lại hỏi: “Có phải là nàng mắc tiểu không?”

“Phì!”

Như Ý hận không thể bóp chết hắn ta!

“Ngài thả tôi đi được không?”

“Không được!”

“Cầu xin ngài, thả tôi đi!”

“Không có cửa đâu!”

“Rốt cuộc tôi phải làm gì ngài mới bằng lòng thả tôi đi?”

“Không có khả năng!”

“Tôi đã nói nhiều như vậy, đêm nay tôi nhất định phải đi! Không đi không được! Tôi biết bây giờ tôi đánh không lại ngài, nhưng ngài tuyệt đối không ngăn được tôi tự sát! Ngài muốn tôi chết trước mặt ngài sao?”

“Vậy nàng đi chết đi!”

Bạo quân cực kỳ khinh bỉ, khiến Như Ý tức muốn phát điên!

Mà bạo quân.

Hình như rất hưởng thụ cảm giác này.

Không biết hắn vô tình hay cố ý.

Tóm lại.

Hắn không biết vì sao Như Ý lại nóng vội muốn rời đi như vậy…

Hắn cũng không muốn biết.

Hắn chỉ biết, mình rất sung sướng khi nhìn thấy nữ nhân này nổi điên!

Trước kia.

Người bị tức đến phát điên, tức muốn nổ phổi luôn là hắn.

Lúc này.Cuối cùng hắn cũng chiếm được thế thượng phong!

Mặc kệ Như Ý dụ dỗ, vừa đấm vừa xoa nói như thế nào.

Hắn đều không nghe!

Như Ý nói muốn rách cả mép, thậm chí bỏ qua mặt mũi mà cầu xin.

Gương mặt bạo quân vẫn lạnh lùng, chỉ nhả ra hai chữ: “Không cho!”

Như Ý nhìn màn đêm, thời gian đã cận kề.

“Không được! Không thể! Không kịp nữa rồi! Đáng ghét! Được! Tôi hỏi lại ngài lần cuối cùng, ngài có để tôi đi không?”

Như Ý quyết tâm, cho dù phải trả bất cứ giá nào!

Dù sao, nếu như không thể rời khỏi đây, cô sống không khác gì đã chết.

“Không cho!”

Bạo quân vẫn trả lời lạnh lùng.

“Được! Đây chính là ngài lựa chọn!”

Đột nhiên, bàn tay Như Ý đập thật mạnh vào trán mình!

“Nữ nhân ngu ngốc này! Nàng làm gì thế!”

Bạo quân kinh hãi!

Hắn không ngờ Như Ý sẽ thật sự ra tay tự sát!

Hắn nhanh chóng tiến lên hai bước, bắt lấy bàn tay Như Ý!

“Vèo! Vèo!”

Đột nhiên…

Một tay khác của Như Ý giống như linh xà quấn trên quyền trượng, lê hoa đái vũ, điểm huyệt bạo quân trong nháy mắt.

Lập tức, bạo quân không thể động đậy.

Biểu cảm tức muốn ói máu của Như Ý biến mất.

Gương mặt mỹ lệ xinh đẹp kia nở rộ hai lúm đồng tiền.

Nụ cười mang theo chút giảo hoạt.

Bạo quân hoảng sợ, nói: “Nàng… nàng… giả bộ?”

Như Ý nói: “Ngài chưa ngốc lắm đâu!”

Bạo quân cả giận: “Nàng lợi dụng trẫm?”

Như Ý mỉm cười nói: “Là do ngài tự tìm!”

Bạo quân hoảng sợ nói: “Ban nãy… nàng đau khổ cầu xin, vừa đe dọa vừa dụ dỗ, những cái đó… tất cả đều là giả vờ sao?”

Như Ý nói: “Nếu không nói vậy sao có thể khiến ngài buông lỏng phòng bị chứ? Thế thì sao tôi có thể thành công được?”

Bạo quân nói: “Nàng… nàng… sao lại gian xảo như vậy chứ!”

Như Ý nói: “Ai bảo ngài không chịu thả tôi? Tôi không đánh thắng được ngài, đành phải nghĩ cách đánh bất ngờ thôi!”

Bạo quân cả giận nói: “Nàng dùng gian kế như vậy, là thắng không chính đáng, không xứng mặt đại trượng phu!”

Như Ý cười khanh khách, nói: “Tôi chỉ là một tiểu nữ mà thôi! Hoàng thượng đề cao tôi quá! Được rồi, chị đây thừa nhận ngài rất đẹp trai, rất cool, tôi cũng có chút mê ngài nha. Nhưng chị đây vẫn phải đi! Từ hôm nay về sau, chị muốn đá ngài! Hẹn gặp lại! Không đúng, nhầm, là không bao giờ gặp lại!”

Như Ý nói xong, nhảy qua người bạo quân, vội vàng chuẩn bị đi!

“Chờ đã!”

Đột nhiên, bạo quân kích động gọi cô lại!

Như Ý hơi dừng lại, quay đầu nói: “Được rồi! Nể tình ban nãy ngài mới cứu tôi, còn có chút tình nghĩa cuối cùng giữa chúng ta, ngài có chuyện gì thì nói đi! Nhưng ngài chỉ có hai phút thôi! Có chuyện gì thì nói mau!”

Bạo quân hỏi: “Ban nãy, nếu trẫm không ra tay cứu nàng thì sao?”

“Hả?”

Như Ý không ngờ hắn sẽ hỏi cái này.

“Chuyện này…”

Như Ý hơi do dự, rồi thản nhiên nói: “Tôi cũng không biết ngài có cứu tôi hay không, ngài đối với tôi vẫn lúc nóng lúc lạnh, khi gần khi xa, tôi vốn dĩ không thể bước vào trong lòng ngài, cũng không biết được ngài đang nghĩ cái gì! Nếu tôi và ngài yêu đương, thật giống như yêu một người máy vậy, giữa chúng ta không hề có dịu dàng, không có tình cảm mãnh liệt, thậm chí không có đủ tín nhiệm! Đôi khi, tôi thấy ngài yêu tôi, đôi khi tôi lại thấy ngài muốn giết tôi, tôi không phân rõ được khi nào là thật, khi nào là giả! Loại cảm giác này thật khó chịu, tôi thật sự không chịu nổi. Ban nãy, tôi giả vờ, nhưng có mấy câu là thật! Nếu đêm nay tôi không thể rời khỏi đây, tôi thật sự sẽ sống không bằng chết! Vì vậy… nếu ngài không cứu tôi, tôi… có lẽ sẽ tự sát thật! Dù sao thì, nếu không thể rời đi, chi bằng đi tìm cái chết cho xong!”

Lúc Như Ý nói những lời này, chính cô cũng không thể nói rõ tình cảm dành cho người đàn ông này ở trong lòng cô phức tạp thế nào.

Bạo quân khẽ thở dài, nói: “Thì ra nàng thật lòng muốn tự sát! Chẳng trách trẫm bị nàng lừa! Nếu trẫm hơi nghi ngờ một chút thôi, không ra tay ngay, chẳng phải nàng sẽ bị uổng phí tính mạng sao?”

Chương 238: Nhất định là có một bí mật nào đó

Như Ý sững sờ, hỏi: “Ngài không hối hận khi đã cứu tôi sao? Kể cả khi biết rõ là tôi đang lừa gạt ngài.”

Bạo Quân không chần chừ đáp: “Giữa việc bị nàng lừa gạt với việc để nàng chết đi, trẫm tình nguyện chịu sự lừa gạt ấy.”

“Ngài…”

Khóe mắt Như Ý bắt đầu mơ hồ..

“Ngài đến cùng là người hay là ma quỷ?”

“Vì sao gây tổn thương cho tôi?”

“Vì sao lại đối tốt với tôi?”

Như Ý nghẹn ngào khóc lên.

“Vì sao mỗi lần khiến tôi triệt để hết hy vọng với ngài rồi, ngài lại làm những chuyện đáng ghét như vậy?”

Giọng nói của Bạo Quân bỗng trở nên nhu hòa: “Như Ý. Đừng khóc nữa. Nàng ở lại, đừng đi được không. Qua đêm nay, nàng muốn đi tới đâu, muốn làm gì, trẫm cũng sẽ không ngăn cản nữa. Trẫm là vua của một nước. Lời nói của Hoàng đế tuyệt đối sẽ không rút lại.”

“Vì sao ngài không để tôi rời đi đêm nay?”

Như Ý cảm thấy trong lòng Bạo Quân nhất định có bí mật gì đó.

“Tóm lại…Nàng đừng đi. Đây cũng là vì lo cho an toàn của nàng.”

“Nếu như ngài không nói thì tôi sẽ đi luôn.”

“Đừng.”

Như Ý gần như dùng ngữ khí đe doạ mà nói.

Hiện tại Bạo Quân đang bị điểm huyệt, không thể động đậy được.

Quyền chủ động nằm trong tay cô.

Đương nhiên sẽ do cô định đoạt.

Bạo Quân do dự một chút: “Được. Ta sẽ nói cho nàng. Nàng có biết vì sao ban nãy trẫm đột nhiên tẩu hỏa nhập ma không?”

“Tôi không biết.” Như Ý lắc đầu.

Bạo Quân đáp: “Ta tu luyện một loại ma công đặc thù, thật ra ban nãy nhìn như tẩu hỏa nhập ma, nhưng lại không hoàn toàn là tẩu hỏa nhập ma. Mà bởi vì đêm nay rất đặc biệt…Có kỳ tích sắp phát sinh. Ma khí trong cơ thể ta bị ảnh hưởng bởi tà khí đó, nên mới bị kích thích, làm cho ta mất đi nhân tính, phóng đại những tính cách tàn bạo lạnh lùng, dẫn đến làm ra một số việc bất thường mà thường ngày ta sẽ không làm.”

“Lời giải thích của ngài cũng khá hợp lí. Có điều, kì tích mà ngài nói là cái gì? Cái này có liên quan gì tới tôi?”

Như Ý cũng nghiêm túc mà phân tích lại.

Bạo Quân thoáng do dự, cuối cùng vẫn nói ra: “Đêm nay chính vào lúc … Tứ tinh bức cung, sẽ có chuyện lớn phát sinh.”

“Tứ tinh bức cung là chuyện gì?”

“Qua giờ Tý nàng sẽ biết. Tóm lại, ai cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì, căn mật thất này được xây dựng dưới ngự thư phòng, không một ai biết, nàng sẽ rất an toàn. Đợi đến khi trời sáng, nàng có thể rời đi ngay.”

“Thì ra hôm qua tôi phát hiện một hốc tối trong ngự thư phòng, chính là lối thông dẫn đến mật thất này?”

Như Ý nhớ ra, hôm qua ở ngự thư phòng, cô phát hiện trên giá sách có đặt một hốc nhỏ kì quái.

“Đúng vậy.”

Bạo Quân gật đầu, thản nhiên thừa nhận.

Như Ý nói: “Đây là chỗ mà ngài vẫn luyện công sao?”

Bạo Quân lại gật đầu, dừng một chút rồi nói: “Sắp đến giờ Tý rồi…Đừng gấp, ở lại đây thêm một lúc đi.”

Ơ? Giờ Tý!

Không xong rồi!

Tiểu Bạch?

Như Ý kinh hãi.

Thời gian không còn kịp rồi.

Không có cách nào mang Tiểu Bạch đi cùng.

Tên khốn nạn này!

“Khốn nạn! Cả đời này tôi sẽ hận ngài.”

Như Ý không còn tâm tư mà cùng Bạo Quân nói về kì tích nào đó, nóng vội chạy ra bên ngoài.

Bạo Quân ở phía sau hô to: “Nữ nhân ngu ngốc kia! Mau quay lại. Mau trở lại!”

Hắn một bên ra sức hô, một bên nóng lòng vận nội lực nhằm giải huyệt đạo.

Chỉ cần nghiêm túc vận công, không tốn nhiều thời gian, liền có thể giải khai huyệt đạo.

Như Ý giống như một con thỏ chạy lao ra ngoài, lúc gần đi, bước chân hơi dừng lại, đối mặt với Bạo Quân, nghiêm túc mà lạnh lùng nói “Nếu như…Tôi không thể quay về, tôi nhất định sẽ hận chết ngài.”

Nói xong, cô quay người nhảy ra, không hề do dự.

“Nữ nhân ngu ngốc kia đang nói gì vậy. Sao giống như dáng vẻ đang vĩnh biệt vậy?”

Bạo Quân trong lòng rất kinh ngạc, có điều hắn hiện tại cũng không dư thời gian.

Hắn biết, đêm nay chính là kì tích mà sư phụ của hắn Quỷ Cốc Tiên đã chờ đợi suốt mấy trăm năm rồi…

Đêm nay…

Mọi chuyện đều có thể xảy ra.

Mọi chuyện đều có thể thay đổi.

Ai cũng biết sẽ xảy ra những chuyện gì.

Ngay cả Bạo Quân hắn, cũng không biết được những chuyện trong đêm nay.

Hắn chỉ biết, những chuyện xảy ra đêm nay, sẽ vô cùng đáng sợ.

Quỷ Cốc Tiên đã nói cho Bạo Quân.

Chỉ có thể dùng bốn chữ để hình dung.

Sinh linh lầm than!

Mặc dù Quỷ Cốc Tiên chỉ nói khả năng này là hậu quả nghiêm trọng nhất…
Nhưng mà…

Bạo Quân không thể để cho nữ nhân ngu ngốc không biết nội tình kia đi lang thang bên ngoài được.

Trốn ở trong mật thất là an toàn nhất.

Cho nên hắn tuyệt đối không thể để cho nữ nhân ngu ngốc kia vào lúc nguy hiểm nhất lại một mình ra ngoài.

Hắn nhất định phải giải khai huyệt đạo, ra ngoài bắt cô ấy quay trở lại.

Như Ý đã sớm rời đi xa.

Bạo Quân không nói, chỉ cau mày, lộ ra vẻ nghiêm túc lạnh lùng, dùng sức vận công vào vùng bị điểm huyệt.

Như Ý vừa chạy vừa mắng trong lòng.

Tên khốn nạn này.

Bạo Quân!

Hôn Quân!

Không!

Quả thực là dâm đãng quân!

Làm trễ chuyện đại sự rồi.

Tiểu Bạch của tôi ơi!

Chắc chắn nó còn ở Bang Thanh Long trông mong tôi về đón nó.

Tên khốn nạn đáng chết này!

Tên đàn ông xấu xa!

Làm hại tôi mất đi Tiểu Bạch!

Trong lòng Như Ý gấp đến độ như lửa đốt, hướng về phía ngoài cung mà chạy, muốn đi đón Tiểu Bạch.

Thế nhưng cô biết, thời gian đã không còn kịp nữa rồi.

Một lúc sau, cô đi tới Thanh Nhã Các, muốn lấy lại hành lý.

Nhưng mà, trong lòng cô không thể nào buông xuống được chuyện của Tiểu Bạch.

“Tiểu Bạch!”

“Tiểu Bạch!”

“Mình không thể bỏ rơi Tiểu Bạch được.”

Như Ý vội muốn chết.

Đây là kết quả mà cô không nguyện ý thấy nhất.

Nếu như Tiểu Bạch đáng thương biết mình bị vứt bỏ thì sẽ thương tâm chết mất.

Nếu như nó biết, nó không thể gặp lại người chủ của nó nữa, sau này nó nhất định sẽ rất cô đơn khổ sở…

“Không được!”

“Không thể tiếp tục do dự như vậy!”

“Tiểu Bạch!”

“Nhất định không kịp nữa rồi.”

“Hoặc là nói, đây đều do vận mệnh an bài rồi.”
“Tiểu Bạch là thuộc về thế giới này.”

“Muốn cưỡng chế mang nó rời đi, là không công bằng.”

“Tiểu Bạch không thuộc về Thế kỷ 21.’’

“Nơi này, mới là nơi Tiểu Bạch nên ở.”

Như Ý phát hiện, có lẽ là do mình đã hơi ích kỷ.

Cô một lòng muốn mang Tiểu Bạch đến thế kỷ 21, thế nhưng đây là hành động tự phát của cô, cô chưa từng cân nhắc tới Tiểu Bạch.

Cô không nỡ rời bỏ Tiểu Bạch.

Tiểu Bạch cũng không nỡ rời xa cô.

Thế nhưng cô lại chưa từng nghĩ qua.

Coi như là không nỡ, nhưng Tiểu Bạch cũng cần độc lập, cần tự mình đi đối mặt với những chuyện trong đời nó.

Tiểu Bạch thuộc về thế giới này.

Trong lòng Như Ý rất khổ sở, rất khó mà tiếp nhận được quyết định bất đắc dĩ này.

Nhưng mà…

Cô không muốn lãng phí thời gian.

“Tiểu Bạch! Chị nhất định sẽ luôn nhớ tới em.”

Như Ý không do dự nữa, chạy như bay về phía Thanh Nhã Các.

“Hy vọng còn kịp trở về lấy hành lý.”

Như Ý âm thầm cầu nguyện.

Tịch Mịch Yên Vũ Lâu.

Hậu viện.

Dưới bầu trời đêm tịch mịch, ánh sáng trong trẻo của vầng trăng tỏa ánh sáng bạc rực rỡ…

Hoa Lâu Vân giống như u linh hốt hoảng mà tới.

“Sư phụ!”

Hắn bỗng quỳ xuống làm lễ.

“Đứng lên đi.”

Trong bóng tối xuất hiện một người áo đen thần bí.

Hoa Lâu Vân hỏi: “Sư phụ vội triệu con gấp là có chuyện gì vậy?”

Người áo đen nói: “Hồng Chúc đâu?”

Hoa Lâu Vân trả lời: “Cô ấy đang ở phía trước trông chừng.”

“Kiếm Hàn Y và Thu Vân thì sao?”

Hoa Lâu Vân đáp: “Kiếm Hàn Y đi tìm sách, còn Thu Vân đã tiến cung bảo vệ chủ nhân.”

Người áo đen hỏi lại: “Chuyện tìm sách như thế nào rồi? Vẫn không có tiến triển sao.”

Dưới bầu trời đêm sáng, ánh mắt lạnh lẽo kia như phá tan tịch mịch.

U ám bao trùm đôi mắt đó, chợt hiện lên tia bén nhọn cùng lãnh khốc.

Không khí xung quanh người áo đen kia bỗng trở nên lạnh hơn vài bậc.

Hoa Lâu Vân vội trả lời “Hồng Chúc ở lại Tịch Mịch Yên Vũ Lâu để nghe ngóng các tin tức từ các nhân sĩ giang hồ, mà gần đây con thường xuyên qua lại kinh thành, cũng tìm mấy bằng hữu bóng gió hỏi thăm, nhưng vẫn không thu được tin gì. Phải nói là một chút manh mối đều không có. Giống như quyển sách mà sư phụ muốn tìm, trước giờ chưa từng xuất hiện trên thế giới này, cũng không có bất kì ai đã nghe qua tên cuốn sách, chứ đừng nói tới việc tìm được nó.”

Người áo đen tựa hồ có chút thất vọng.

Hoa Lâu Vân hỏi thêm: “Sư phụ, quyển sách này thật sự rất quan trọng hay sao?”

Người áo đen: “Tìm không thấy coi như xong rồi. Các ngươi không tìm thấy, có lẽ, sư phụ ta cùng sư đệ cũng không tìm được.”

Hoa Lâu Vân hỏi: “Sư phụ, sư phụ và sư đệ của người, vì sao cho tới bây giờ con cũng chưa từng nghe qua.”

Người áo đen: “Hoa Lâu Vân, bây giờ sư phụ muốn giao cho con nhiệm vụ khác.”

Hoa Lâu Vân đáp: “Sư phụ cứ việc giao phó.”

Người áo đen nói: “Ta muốn con hãy đi bảo vệ Mộ Dung Tinh Thần.”

“Lâu chủ?’’

“Đúng vậy.”

“Nhiệm vụ sư phụ giao cho, đệ tử không dám hỏi đến. Chỉ là võ công của lâu chủ đã đạt đến tình trạng bất khả xâm phạm, tựa hồ hắn cũng không cần con bảo vệ.”

Người áo đen lại nói: “Con phải nhớ kỹ. Lỡ như xảy ra chuyện gì, thì Mộ Dung Tinh Thần chính là vương bài quan trọng nhất. Tóm lại con không cần hỏi nhiều, chỉ cần nhớ, không quan tâm lúc đó xảy ra chuyện gì, nhất định phải bảo vệ an toàn cho Mộ Dung Tinh Thần. Âm thầm bảo vệ.”

“Vâng. Đệ tử đã biết. Sư phụ còn phân phó gì nữa không?”

“Bốn người các ngươi…đều là những đứa trẻ số khổ. Đêm nay từ biệt, có lẽ, sẽ không còn cơ hội gặp mặt, bốn người các ngươi phải bảo vệ tốt cho bản thân.”

Người áo đen có chút sầu não mà nói.

Hoa Lâu Vân cả kinh: “Sư phụ, xảy ra chuyện gì? Vì sao lại nói qua đêm nay chúng ta không thể gặp mặt? Người lại muốn bỏ chúng con sao?”

Người áo đen đáp: “Không phải trước đó đã nói qua với các ngươi sao, sư phụ sở dĩ một mực không nhận các ngươi, chính là vì không muốn các ngươi rơi vào nguy hiểm. Bây giờ, nên là lúc để giải quyết tất cả ân oán.”

Hoa Lâu Vân hiếu kì hỏi: “Sư phụ, vì sao lời người nói, con đều nghe không hiểu.”

Người áo đen đáp: “Con hãy cố gắng tu luyện võ công mà ta đã chỉ dạy.”

“Năm năm sau, không, không cần năm năm. Ba năm sau, lấy thiên tư của ngươi và Kiếm Hàn Y, nhất định sẽ trở thành kiếm khách nổi danh thiên hạ. Các ngươi hãy hưởng thụ tốt nhân sinh đi. Sư phụ về sau không thể chiếu cố các ngươi rồi.”

Chương 239: Không phải kẻ địch

Hoa Lâu Vân hỏi: “Sư phụ, người muốn đi đâu?”

Người áo đen đáp: “Hoàng cung.”

Con mắt của hắn dõi về hướng hoàng cung ở nơi xa.

“Hoàng cung?”

Hoa Lâu Vân hiếu kì hỏi: “Sư phụ, người muốn đến hoàng cung làm gì?”

Người áo đen đáp: “Mọi thứ, đều nên bắt đầu và kết thúc ở hoàng cung. Mặc kệ sau này như thế nào, nhưng đêm nay, tất cả mọi chuyện sẽ kết thúc. Có điều, trước đó, ta còn muốn đi gặp một người.”

Hoa Lâu Vân hỏi: “Sư phụ muốn gặp ai? Kiếm Hàn Y sao? Con lập tức phát tín hiệu bí mật gọi hắn tới.”

“Không! Không cần. Hắn so với ngươi càng biết được nên tự chăm sóc cho bản thân thế nào. Sư phụ rất yên tâm. Ngươi đi chỗ khác trông coi, người ta muốn gặp đã tới.”

“Vâng. Sư phụ.”

Hoa Lâu Vân không thấy rõ mặt người này, nhưng nếu là do sư phụ phân phó, hắn chắc chắn sẽ không do dự mà làm theo.

Sư phụ để hắn đi canh chừng, hắn không hề do dự đồng ý, quay người bay đi.

“Ngươi là ai?”

Giữa ánh sáng chợt loé chợt tắt một thân ảnh áo đen xuất hiện, khiến lão có chút cảnh giác.

“Ngươi không cần sợ. Lão phu là bằng hữu của ngươi, không phải kẻ thù.”

Người áo đen cười nhạt một tiếng, ngữ khí tựa hồ hòa ái hơn nhiều.

Thời điểm lão cùng Hoa Lâu Vân nói chuyện, thái độ rất nghiêm túc.

Nhưng khi cùng người này nói chuyện, lại có bộ dáng lão giả hiền lành hòa ái thân thiết.

“Nếu như là bằng hữu, vậy báo tên đi, đừng có lén lén lút lút.”

Người tới tựa hồ vẫn rất cảnh giác.

“Ngươi đi vào một chút.”

Người áo đen cười nhạt một tiếng.

Người vừa tới tiến lên mấy bước từ trong bóng tối, ánh trăng vừa vặn chiếu rõ gương mặt chất phác của hắn...

Người này, đương nhiên là Tứ thiếu gia.

Trác Lỗi!

Tứ ca của Như Ý.

Là kẻ trung thực chất phác nhưng không có lợi ích gì, bị gia tộc đuổi ra ngoài- Trác Lỗi.

Trác Lỗi nhìn thấy người áo đen đứng phía trong bóng tối, tựa hồ cũng không mang theo địch ý, nói: “Các hạ đến tột cùng là ai? Ta và ngươi vốn không quen biết, vì sao lại muốn hẹn ta tới đây gặp nhau.”

Người áo đen đáp: “Ngươi đã tới thì sao cần phải hỏi nhiều? Dù sao ngươi cũng sẽ biết được đáp án, không phải sao?”

Trác Lỗi: “Tại hạ chỉ cảm thấy rất kì lạ, vì ta không nhận ra ngươi.”

Người áo đen đáp: “Chưa từng quen biết mà lại gặp mặt, chẳng phải do hai chúng ta có duyên hay sao?”

Trác Lỗi: “Có duyên gì chứ?”

Người áo đen cười ha hả nói: “Người trẻ tuổi, không cần quá cố chấp. Duyên phận là thứ rất kì diệu. Gặp được nhau là một loại duyên phận, quen biết nhau cũng là một loại duyên phận. Đêm nay trăng đẹp như vậy, hai chúng ta lại có thể gặp nhau ở đây, không phải đó cũng là một loại duyên phận hay sao?”

Trác Lỗi vốn là người thành thật, cuối cùng bị những lời nói này làm cho hoang mang...

Người áo đen tiếp tục nói: “Ngươi tên Trác Lỗi, ở Trác Vương phủ đứng hàng thứ tư, lúc nhỏ từng bị bệnh nặng, nên không thể tập võ, đúng không?”

Trác Lỗi kinh ngạc: “Ngươi làm sao biết được nhiều chuyện của ta như vậy?”

Người áo đen cười nhạt một tiếng: “Ngươi là người của Trác Vương phủ, chuyện của ngươi sớm đã được truyền đi rộng rãi, muốn biết mọi chuyện về ngươi, chỉ cần tìm một số người trong giang hồ, hỏi thăm chút ít là được, đâu có gì kì quái.”

Trác Lỗi vẫn không hiểu lắm.

Hắn vẫn cảm thấy người áo đen này rất thần bí, nói chuyện khó hiểu, thậm chí có chút điên điên khùng khùng.

Thế nhưng...

Hắn dường như lại thấy chẳng có chút địch ý nào.

Mà ngược lại, trong lòng Trác Lỗi lại có một ảo giác kì quái, giống như hắn có quen biết người áo đen này, hoặc là nói, có cảm giác rất thân thiết...

Người áo đen mỉm cười nói: “Người trẻ tuổi, không cần khổ tâm suy nghĩ. Ngươi tuy không biết lão phu, nhưng lão phu lại biết ngươi.”

Trác Lỗi đáp: “Vậy được rồi. Đã như vậy, ngươi vì sao lại muốn hẹn ta ra đây.”

Người áo đen nói: “Ngươi quả nhiên là một tiểu tử chất phác. Lão phu hẹn ngươi tới, là muốn tặng cho ngươi một món đồ.”

Trác Lỗi: “Là thứ gì?”

“Tiếp lấy!”

Người áo đen hét lên một tiếng, sau đó ném ra ngoài một đồ vật.

Trác Lỗi không biết võ công, nhưng đêm nay ánh trăng sáng tỏ, hắn cũng thấy rõ ràng, xuất thủ vừa vặn tiếp nhận được.

Là một quyển sách?

Quyển sách nhỏ hơi mỏng, bìa da thú, có chút ố vàng, hiển nhiên đã rất cũ...

Trác Lỗi hiếu kì: “Các hạ đưa cho ta một quyển sách là ý gì?”

Người áo đen cười nói: “Tiểu bằng hữu, ngươi giữ đi. Quyển sách này là đồ tốt, trên giang hồ nhiều người muốn có mà không được, có lẽ sẽ có tác dụng tốt với ngươi.”
Trác Lỗi đáp: “Nếu là thứ tốt, thì tại hạ lại không thể nhận. Vô công bất thụ lộc. Đây là gia quy của Trác Vương phủ chúng ta. Tuyệt đối không thể tùy tiện tiếp nhận trọng lễ của người khác, huống chi là một người xa lạ.”

“Ha Ha! Tiểu tử ngốc.”

Người áo đen cười to: “Trác Vương phủ có tên ngốc như ngươi cũng thật thú vị. Tiểu bằng hữu, ngươi cứ giữ đi. Bên trong quyển sách này có võ công thích hợp cho ngươi tu luyện, nói không chừng tu luyện tốt sau này còn có cơ hội góp chút sức lực vì Trác Vương phủ.”

Nói xong...

Người áo đen giống như một con chím lớn, giương cánh mà bay đi.

Chỉ một cái chớp mắt, liền biến mất ở phía chân trời.

“Tiền bối!”

Trác Lỗi kêu to.

Thế nhưng người đã không còn.

Bóng dáng người áo đen đã sớm mất hút rồi.

Nếu như không phải hắn còn đang cầm quyển sách này trong tay, Trác Lỗi nhất định sẽ nghĩ do mình xuất hiện ảo giác.

Người này đến tột cùng là ai?

Vì sao lão lại biết nhiều sự tình trong Trác Vương phủ như vậy?

Vì sao lại quan tâm tới hắn như thế?

Vô số nghi vấn, chẳng khác nào thủy triều quẩn quanh trong đầu Trác Lỗi.

Phượng Nghi Cung.

Triệu Ngọc Oanh chính thức đăng cơ Hoàng Hậu, chuyển vào cung điện Đường Hoàng hoa lệ.

Nha hoàn tiến đến bẩm báo tình huống mới thăm dò được.

“Hoàng Hậu nương nương! Có tin tức quan trọng.”

Nha hoàn cấp bách nói.

“Nói!”

Nha hoàn đáp: “Hoàng Hậu nương nương, người nhất định đoán không ra vì sao Hoàng Thượng lại sủng ái Trác Vương Phi phải không ạ?”

Triệu Ngọc Oanh: “Vì sao?”

Nha hoàn đáp: “Nô tỳ vừa mới thăm dò từ cung nữ ở cung của Lệ Phi, thì ra lúc trước Trác Vương Phi xâm nhập hoàng cung, rơi đúng vào long sàng, phá hư chuyện tốt của Hoàng Thượng với Lệ Phi...Lúc đó Hoàng Thượng còn cho rằng nàng là thích khách, sau này, tình cảm giữa Hoàng Thượng với Trác Vương phi xuất hiện khúc mắc không rõ. Trong cung lẫn ngoài dân gian đều lưu truyền rất nhiều phiên bản. Nhưng là...”

“Nhưng là cái gì? Nói nhanh một chút, nói vào trọng điểm. Đừng có thừa nước đục thả câu.”

Triệu Ngọc Oanh là người phía Bắc, nên rất chán ghét kiểu nói chuyện dài dòng này.

Nha hoàn đáp: “Vâng, Hoàng Hậu. Hoàng Thượng một mực thâm tình với Trác Vương Phi. Là từ lần gặp đêm đó, Hoàng Thượng thấy Trác Vương Phi như gặp được tiên nhân cho nên sau đó đối với tất cả các phi tần trong cung đều mất đi hứng thú. Minh chứng rõ ràng nhất là Lệ Phi. Vốn dĩ là phi tử được sủng ái nhất, không hiểu sao lại trở thành thất sủng.”

Triệu Ngọc Oanh lạnh lùng cười một tiếng: “Thì ra Hoàng thượng không chịu sủng hạnh bản cung đều là do Trác Vương Phi kia. Bản cung còn tưởng rằng Hoàng Thượng mắc phải bệnh khó nói của nam nhân kìa.”

Nha hoàn đáp: “Đường đường là một Hoàng đế, vậy mà lại vì một phi tử, bỏ bê cả hậu cung, chuyện này đã sớm lưu truyền trong cung. Chỉ là tính tình Hoàng Thượng rất hung bạo, các cung cũng chỉ dám vụng trộm nói riêng chứ không dám quá trắng trợn, không tìm hiểu kĩ thì cũng khó mà biết được chuyện này.”

Triệu Ngọc Oanh hỏi: “Trác Như Ý này đến cùng là thần thánh phương nào, lại có thể câu dẫn Hoàng Thượng đến thất hồn lạc phách như vậy?”

Nha hoàn đáp: “Nghe nói Trác Vương Phi này rất cổ quái, thường xuyên làm ra những đồ chơi kì lạ, suy nghĩ cũng rất đặc biệt, nghe đồn còn thường cải trang thành nam nhân ra ngoài hành tẩu giang hồ.”“Cái gì? Cải trang thành nam nhân?”

Triệu Ngọc Oanh nghe được đột nhiên giật mình.

“Ngươi...Ngươi vừa mới nói gì?”

“Nô tỳ nói Trác Vương Phi thích cải trang thành nam nhân.”

“Ngươi có biết lúc nàng ta cải trang thành nam nhân dùng tên gì không?”

“Không biết ạ.”

“Còn thăm dò được chuyện gì?’

“Nô tỳ cũng không rõ. Chỉ biết Trác Vương Phi rất có cá tính, thường làm ra những chuyện đặc biệt, nhất là cải trang thành nam nhân xông xáo giang hồ.”

Triệu Ngọc Oanh tự lầm bầm cười lạnh: “Hừ! Như Ý? Nghiêm Phi? Thì ra ngươi chính là nam nhân xấu xa lừa gạt tình cảm của bản cung.”

Nha hoàn hiếu kì hỏi: “Hoàng Hậu? Hoàng Hậu?”

Triệu Ngọc Oanh mỉm cười nói: “Bản cung muốn ngươi đi làm một chuyện.”

Nha hoàn đáp: “Hoàng Hậu cứ việc phân phó.”

Triệu Ngọc Oanh ghé sát tai nàng ta nói nhỏ vài câu.

Nha hoàn sau khi nghe xong lập tức biến sắc kinh hãi.

Triệu Ngọc Oanh nói: “Ngươi cứ đi làm đi.’’

Nha hoàn có chút do dự: “Như vậy...Hoàng Hậu, như vậy chỉ sợ không tốt lắm? Làm như vậy...Nếu như Hoàng Thượng biết..chỉ sợ...sợ rằng sẽ...”

“Hỗn xược!”

Triệu Ngọc Oanh quát: “Ai là chủ tử của ngươi.”

Nha hoàn run rẩy: “Đương nhiên là Hoàng Hậu.”

Triệu Ngọc Oanh nói: “Vậy được rồi. Nhanh lên. Mau chóng hoàn thành chuyện này cho ta.”

“Vâng, Hoàng Hậu.”

Nha hoàn bất đắc dĩ phải nhận mệnh.

Trong lòng Triệu Ngọc Oanh đắc ý cười lạnh.

“Ngươi là Nghiêm Phi cũng tốt, là Như Ý cũng được.

Ngươi nhất định sẽ hối hận vì đã lừa gạt bản cung.

Hừ!”

Như Ý bằng tốc độ nhanh nhất chạy về Thanh Nhã Các.

Lúc này.

Màn đêm yên tĩnh bao quanh Thanh Nhã Các.

Tất cả mọi người đều đã ngủ say.

Như Ý trước đó đã nói với mọi người muốn xuất cung, cho nên đêm khuya Như ý trở về, mọi người cũng không nghi ngờ.

Để cho mọi người ngủ thiếp đi.

Như Ý cũng không muốn đánh thức bọn họ, miễn cho chuyện phức tạp hơn.

Cô vụng trộm chạy về gian phòng của mình, lấy ra túi hành lý giấu ở dưới giường.

Sau đó lại một mình, lặng lẽ rời khỏi Thanh Nhã Các.

Nhìn cả lầu các ngủ say yên tĩnh...

Nơi này vừa quen thuộc vừa xa lạ, coi như Như Ý cũng đã ở đây hơn nửa năm...

Mặc dù không có cảm giác như nhà.

Nhưng trước khi rời đi, trong lòng Như Ý cũng ít nhiều có chút không nỡ cùng ưu thương...

Thứ tình cảm này, gọi là ly biệt.

Hẹn gặp lại!

Như Ý cười nhạt một tiếng, lặng lẽ xách hành lí ẩn vào trong bóng tối...

Thục Ninh Cung.

Đêm, nặng nề nhấn chìm mọi khung cảnh.

Thâm thúy, thần bí, mỹ lệ mà tĩnh mịch.

Một bóng đen như u linh lướt qua, tốc độ tuy không phải như chớp, nhưng cũng vô cùng nhanh nhẹn, nhẹ nhàng, thoáng chớp mắt liền chạy vào bên trong Thục Ninh Cung được canh phòng nghiêm ngặt.

Đêm tối bao phủ Thục Ninh Cung, tràn ngập một vẻ tiêu điều xơ xác bất thường.

Chương 240: Sẽ không thất hẹn

Giống như sự yên tĩnh trước khi cơn bão sắp tới.

Bên ngoài cung Thục Ninh thị vệ canh giữ cực kỳ nghiêm ngặt, số lượng lực lượng phòng vệ ít nhất gấp ba lần trở lên so với bình thường.

Sau khi Như Ý bước vào đại điện, bên trong cung Thục Ninh lại trống rỗng, không có một người thủ vệ nào.

Xem ra, thái hậu đã sớm có chuẩn bị.

Chuẩn bị?

Rốt cuộc là xấu hay tốt.

Như Ý không biết được.

Nhưng Như Ý không dám khinh thường, cảnh giác cực cao, cô dò dẫm bước vào bên trong cung của thái hậu.

"Rốt cuộc ngươi cũng đến rồi."

Một giọng nói lạnh như băng truyền từ trong góc đến.

Như Ý cả kinh.

Nhưng lại thấy được một bóng lưng giống như Ám Băng đang đứng đó.

"Ngươi đang chờ ta?"

Như Ý tò mò hỏi.

Ám Băng nói: "Nếu đã hẹn tối nay tới ngươi chắc chắn sẽ không thất hẹn chứ?"

Như Ý cười hờ hững: "Không phải Ám Tinh không chết sao? Ngươi cần gì phải theo thái hậu chứ? Thái y đang dốc hết sức chữa trị cho Ám Tinh, tuy vết bỏng không nhẹ, nhưng dưới sự chữa trị tỉ mỉ của thái y, hắn ta điều dưỡng năm ba năm chắc hẳn cũng có thể khỏi hẳn. Ngươi nên nghĩ cho kỹ cuộc sống sau này của ngươi và Ám Tinh đi. Đợi sau khi vết thương của Ám Tinh hoàn toàn khỏi hẳn, thì nghĩ xem tự do là gì.”

"Tự do là sư phụ cho!"

Ám Băng lạnh như băng nói.

"Bản thân ngươi hãy suy nghĩ cho kỹ. Dù sao sau tối nay e là chúng ta sẽ không còn cơ hội để gặp lại nhau rồi. Đúng rồi, ngươi thay ta hỏi thăm Ám Tinh!"

"Hỏi thăm?"

"Ở thế giới này ta không có bao nhiêu bằng hữu, cô ấy là một trong số đó."

Như Ý biết Ám Băng là người trung thành như vậy, hắn tuyệt đối sẽ không bán đứng Kim Ưng.

Tình bạn sau khi hai người trải qua cuộc chiến sinh tử kề vài sát cánh chống lại thái hậu dường như cũng dần phai nhạt theo thời gian.

Trên mặt Ám Băng hoàn toàn không có bất cứ biểu tình nào, chỉ là máy móc nói: "Sư phụ ở hậu hoa viên chờ ngươi!"

"Hậu hoa viên?"

Như Ý kinh ngạc.

Ám Băng gật gù: "Ngươi đi thì biết! Ngươi có cần ta dẫn đường không?"

"Không cần. Ta biết đường!"

Như Ý nói xong, tự mình đi đến hậu hoa viên.

Hậu hoa viên là hoa viên riêng dành cho thái hậu ngắm hoa nằm ở phía sau Thục Ninh cung, diện tích không lớn, nhưng phong cảnh cực kỳ thanh nhã, sạch sẽ.

Đây là chỗ tĩnh dưỡng hàng ngày của thái hậu.

Như Ý đã tới đây một hai lần.

Vì thế cô đương nhiên biết đường.

Sau khi đi tới hậu hoa viên, ánh sáng chiếu rực rỡ như ban ngày.

Như Ý vừa bước đến, thì thấy thái hậu và những người bên cạnh bà ấy đứng sững ra như tượng gỗ…

"Đứng gác?"

"Ha ha."

"Rốt cuộc cũng đến lượt Thái hậu lão nhân gia ngài đứng gác rồi?"

Như Ý mỉm cười đi tới.

Sắc mặt Thái hậu tái xanh cứng ngắc, không nói câu nào.

"Hình như ngươi đến muộn rồi."

Một giọng nói già nua cằn cỗi truyền tới từ trong bóng tối.

Như Ý nhìn thấy một bóng người ngồi dưới ánh trăng, trong tay cầm một quyển sách thản nhiên đọc…

Cái người mang mặt nạ vàng này đương nhiên chính là Kim Ưng lai lịch thần bí, võ công xuất thần nhập hỏa rồi…

"Trời tối như mực mà ngồi đọc sách, nhã hứng của các hạ đúng là rất hay."

Như Ý cũng không khách sáo, hào phóng đi tới, ngồi xuống đối diện với Kim Ưng.

Kim Ưng cũng không ngẩng đầu lên, trong giọng nói mang theo vẻ bình tĩnh vui sướng: "Cuối cùng ngươi cũng đến rồi. Ngươi không phát hiện ánh trăng tối nay sáng rất kỳ lạ sao? Nếu có lòng muốn xem sách thì không nhất định phải cần ánh sáng chói ngời như vậy."

Xơ xác tiêu điều!
Trong lúc nói cười, mang sức cuốn hút cực kỳ mạnh mẽ!

Mỗi một cử chỉ hành động của người này đều mang theo sự quyết đoán nắm quyền sinh sát đoạt thiên hạ rất lớn.

Phảng phất...

Thế giới này đã ở trong tay hắn.

Hoa viên nhỏ vốn dĩ thanh nhã, lúc này càng thêm tĩnh mịch.

Tĩnh mịch tới nỗi khiến cho tiếng cành cây khô nghe có vẻ cực kỳ khủng bố, thần bí…

Nhưng Như Ý hoàn toàn không có ý sợ hãi hỏi: "Ồ? Có ai nói như vậy sao?"

Kim Ưng bỗng nhiên hờ hững đọc một câu: "Đôi mắt không cần phải sáng, chỉ cần trong lòng sáng tỏ là được!"

Như Ý mỉm cười nói: "Thoạt nghe có vẻ giống như lời Phật kệ! Có điều, dường như tâm trạng của các hạ cực kỳ tốt!"

Kim Ưng nói: "Vô cùng tốt!"

Như Ý để hành lý ở một bên, nói: "Dường như tâm trạng tốt của ngươi có thể mang tới một ít vận may cho ta. Giữa chúng ta không cần phải nói nhiều nữa nhỉ? Ta đến rồi. Dựa theo thời gian đã hẹn, bây giờ ngươi nên thực hiện lời hứa rồi!"

"Lời hứa?"

"Phải! Lẽ nào ngươi đã quên?"

"Ta không quên!"

"Chỉ là..."

"Chỉ là cái gì?"

"Chỉ là ngươi thật sự mong muốn trở lại thế kỷ hai mươi mốt như vậy sao?" Trong miệng Kim Ưng bỗng nhiên vọt ra lời nói mang theo vẻ mỉa mai.

Như Ý nói: "Đây là chuyện của ta!"

Kim Ưng vừa đọc sách vừa ung dung nói: "Lão phu chỉ là tùy tiện hỏi một chút thôi!"

Như Ý tựa hồ hơi nóng ruột, nói: "Rốt cuộc ngươi có muốn đưa ta trở về thế kỷ hai mươi mốt không?"

Kim Ưng chậm rãi để quyển sách trên tay xuống.

Mặt nạ vàng rực, từ từ xoay người lại, một đôi mắt sâu thẳm nhìn Như Ý chằm chằm...

Dưới ánh trăng trắng ngần, đôi mắt đen kịt nhìn không thấy đáy, tản ra hơi thở lạnh lẽo khác thường…

"Ngươi quá nóng lòng!"

Trong miệng Kim Ưng nhàn nhạt nói ra mấy chữ này.

Như Ý nói: "Ngươi muốn ta đáp ứng điều kiện của ngươi! Thứ nhất, bảo vệ tính mạng thái hậu và địa vị trong hậu cung của thái hậu, ta đã làm được. Thứ hai, ngươi muốn súng laser của ta, ngươi cũng đã có được, không phải sao? Chuyện ta hứa với ngươi, ta đã làm xong cả. Bây giờ đã đến lúc ngươi thực hiện lời hứa của mình rồi!"

Kim Ưng cười ha ha: "Ngây thơ! Ngây thơ! Sư tỷ, hình như ngươi cũng là một đặc công xuất sắc, sao ý nghĩ của ngươi lại ngây thơ đến thế chứ?"

Như Ý sầm mặt lại, nói: "Ngươi có ý gì?"
Kim Ưng nói: "Sư tỷ ngươi yên tâm! Chúng ta đã là đồng môn, ngươi lại là sư tỷ của ta, đương nhiên ta sẽ không gạt ngươi đâu!"

Như Ý cười lạnh nói: "Vậy tại sao ngươi nói ta ngây thơ? Tại sao ta lại ngây thơ?"

Kim Ưng suy nghĩ một hồi, nói: "Còn nửa tiếng nữa mới qua giờ tý! Nói cách khác, sư tỷ, chúng ta còn nửa tiếng có thể tán gẫu!"

"Tán gẫu?"

"Hừ!"

"Có phải ngươi quá ngây thơ rồi không?"

Như Ý châm chọc lại!

Kim Ưng cười hờ hững: "Sư tỷ, cần gì phải tức giận như vậy. Dù sao vẫn còn thời gian. Đợi thời cơ tới, sư đệ ta sẽ cho ngươi biết, tại sao ngươi lại ngây thơ. Nếu đã còn thời gian thì không gọi là lãng phí. Bằng không, chúng ta nói về quyển sách này đi!"

"Sách?"

Như Ý hơi kinh ngạc.

Thế nhưng bàn tay của Kim Ưng đã nhẹ nhàng đè lên quyển sách trên bàn đá kia.

Như Ý biết, bây giờ cô đang ở thế bị động, không thể làm gì là phải thuận theo hắn trước.

"Được rồi! Ngươi muốn nói gì? Quyển sách này có gì đặc biệt?"

Như Ý dò hỏi rất qua loa.

Kim Ưng lại cười to nói: "Ha ha! Hỏi thật hay! Hỏi rất hay! Quyển sách này có gì đặc biệt? Đặc biệt à? Đúng! Đương nhiên là đặc biệt! Quyển sách này, tên là Vĩnh Sinh Quyết! Có điều, nó còn có một cái tên khác, gọi là “Quỳ hoa bí lục”. Sư tỷ, ngươi đừng ngạc nhiên cũng đừng cố ý tỏ ra dáng vẻ không hề kinh ngạc như vậy. Chắc chắn ngươi rất quen thuộc cái tên “Quỳ hoa bí lục” này nhỉ? Đúng. Nếu lão phu đoán không lầm thì quyển sách này chính là nằm trong cái rương đặc công của ngươi!"

Ánh mắt của Kim Ưng rất giảo hoạt nhìn về phía cái rương hành lý của Như Ý mang đến.

Trong rương hành lý có để cái rương đặc công của Như Ý.

Bên trong rương đặc công quả thật có một quyển sách chính là “Quỳ hoa bí lục”.

Quyển sách này...

Chính là văn vật Như Ý trộm về từ tổng bộ FBI nước Mỹ khi thi hành nhiệm vụ.

Như Ý vừa nghe đến bốn chữ “Quỳ hoa bí lục” này tự nhiên cô cảm thấy vô cũng sợ hãi.

Cô chưa từng nghĩ tới, quyển sách này có gì đặc biệt!

Tuy rằng sau khi cô nhìn thấy Võ Thần Mật Thư của Trác Thiên Hành viết, biết được thiên hạ còn có bí tịch võ công ảo diệu thần kỳ khác, cũng chính là nửa phần còn lại của Lê Hoa Thần Kiếm “Quỳ hoa bí lục”. Lúc đó, Như Ý đã biết “Quỳ hoa bí lục” này chắc chắn là một quyển sách rất quan trọng, chỉ là cô xem không hiểu chữ viết bên trong, cũng không chú ý nhiều. Sau đó lại xảy ra quá nhiều chuyện, cô lại càng không có thời gian để ý đến nữa.

Không ngờ bây giờ cô lại có liên quan đến quyển sách này.

Quyển sách này...

Từ nơi sâu xa dường như đều có dây dưa với vận mệnh của Như Ý.

Kim Ưng nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của Như Ý cười nói: "Sư tỷ, bây giờ chắc chắn ngươi cảm thấy rất nghi ngờ rốt cuộc quyến sách này có gì huyền bí đúng không?"

Như Ý lạnh lùng nói: "Nếu sư đệ có thể giải đáp một số nghi ngờ thì tốt!"

Kim Ưng mỉm cười nói: "Ha ha! Vô cùng tình nguyện! Có điều, nếu sư tỷ muốn biết tất cả chân tướng, thì trước hết phải nghe một câu chuyện nhỏ!"

"Câu chuyện?"

"Đúng!"

"Được rồi! Ngươi nói đi! Ta vẫn luôn thích nghe kể truyện!"

"Trước đây có một tên ngốc, lúc nào cũng bị bắt nạt. Trong lòng hắn vô cùng khát khao có ngày ngẩng cao đầu, có được sức mạnh, quyền lực và sự công nhận! Hắn muốn chứng minh cho mọi người thấy hắn là người ưu tú nhất. Sau đó, tình cờ hắn lại được tiến vào Sở đặc công, trở thành một nhân viên văn phòng đặc công. Tuy hắn không có kiến thức phong phú, không có thân thủ nhạy bén, cũng không hiểu hóa học, sinh học, thuốc độc, chất nổ, đương nhiên cũng không phải là thiên tài tinh thông máy vi tính và biết nhiều ngôn ngữ, nhưng hắn lại có một chỗ tốt.

Làm một nhân viên quản lý hồ sơ hắn có thể tiếp xúc với mỗi một hồ sơ của đặc công.

Có một ngày, có một hồ sơ đã niêm phong hơn hai ba mươi năm khiến hắn chú ý.

Trên hồ sơ ghi chép lại một nữ đặc công thiên tài biệt hiệu là Hắc Tường Vi trong một lần chấp hành nhiệm vụ cơ mật đã biến mất một cách bí ẩn…"

"Hồ sơ của ta?"

Như Ý rất kinh ngạc!

"Sư tỷ. Xin mời người kiên nhẫn nghe tiếp!"

Kim Ưng bắt đầu kể tiếp câu chuyện Như Ý không hề biết này: "Nhân viên đặc công văn phòng trong phòng hồ sơ này lợi dụng bản thân có cơ hội tiếp xúc với tất cả hồ sơ nên bắt đầu điên cuồng học hỏi mọi năng lực của đặc công. Đương nhiên hắn chẳng những có thể học hết tất cả kỹ năng của toàn bộ đặc công mà đối với mỗi đặc công này còn rõ như lòng bàn tay. Sau cùng nhân viên đặc công văn phòng này cũng có ngày ngóc đầu dậy, đường đường chính chính bước vào đào tạo đặc công chuyên sâu. Sau khi ra khỏi khóa đào tạo hắn trở thành đặc công cấp bậc thiên tài.

Nhưng mỗi khi nhân viên đặc công văn phòng này được người khác khen thưởng thì họ sẽ luôn nói hắn là thiên tài thứ hai kế từ Hắc Tường Vi. Hắn không cam lòng làm xếp thứ hai. Hắn muốn đánh bại Hắc Tường Vi.

Nhưng Hắc Tường Vi đã mất tích. Đã mất tích ròng rã hơn hai mươi năm rồi. Hắn nên làm gì đây?

Nhưng đừng quên, hắn là đặc công! Hơn nữa hắn đã đọc qua tất cả hồ sơ. Hắn biết Hắc Tường Vi mất tích chỗ nào. Thế là hắn bắt đầu theo dõi nhiệm vụ mà năm đó Hắc Tường Vi chấp hành, thử tìm tung tích của Hắc Tường Vi…Kết quả là khiến cho người ta mở rộng tầm mắt…

Trong một vụ nổ nhân viên đặc công văn phòng này cũng lại mất tích. Bùm! Một tiếng nổ cực lớn, uy lực đủ để phá hủy một chiếc tàu lặn nguyên tử, nhân viên đặc công văn phòng đó đã tới một thế giới thần bí…"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau