CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 231 - Chương 235

Chương 231: Vô cùng hận cô

Kinh thành dường như trở thành một đầm nước chết…

Không chút động tĩnh.

Không biết là do một sức mạnh thần bí nào khống chế, hay đây là kết quả của việc thuận theo tự nhiên…

Hoặc là chỉ bởi vì hai gia tộc phủ thừa tướng và phủ Trác Vương có lịch sử hàng trăm năm này đột nhiên sụp đổ mà khiến cho mọi người cảm thấy bất an trong một khoảng thời gian ngắn.

Tóm lại!

Kinh thành yên tĩnh giống như mặt hồ phẳng lặng…

Yên tĩnh đến mức lạ lùng.

Như Ý ở trong cung cũng sắp một tháng rồi, mỗi ngày cô đều tính toán…

Một ngày…

Hai ngày…

Ba ngày…

Mười ngày…

Mười một ngày…

Hai mươi bảy ngày…

Cuối cùng.

Cô đã trải qua hai mươi tám ngày rồi.

Đồ trang điểm trong cung đã được tiêu thụ ngày càng rộng rãi.

Thời gian kiểm nghiệm trong vòng một tháng đã khiến cho rất nhiều phi tần và cung nữ chứng kiến được hiệu quả thần kì mà đồ trang điểm mang lại…

Trong một khoảng thời gian ngắn, những vật phẩm ngoại quốc mà Như Ý đem đến hoàn toàn trở nên thịnh hành trong hoàng cung.

Đám người tứ tỷ, Kiều phu nhân và Thu Vân đều bận rộn với việc bán hàng và xử lí những đơn hàng đã được đặt.

Việc này khiến cho Như Ý có thể thoải mái nhàn hạ trong vòng một tháng.

Trừ những lúc bạo quân thi thoảng đến hỏi vài câu lạnh nhạt, còn lại những lúc khác đều rất vừa ý cô.

Kinh thành dường như yên tĩnh trở lại.

Thế lực của gia tộc Đường Bắc và Trác Vương phủ dường như cũng trở nên mai danh ẩn tích.

Cả kinh thành yên ổn hòa bình.

Như Ý ở trong cung cũng ăn ngon ngủ yên.

Tuy thái hậu vô cùng hận cô, nhưng cũng không dám làm gì cô cả.

Như Ý nhẩm tính những ngày tháng trôi qua, đến ngày thứ hai mươi tám…

Đã đến lúc cô cần cáo biệt với mọi người rồi.

Đến bữa tối, Như Ý cố ý bảo Tiểu Hồng chuẩn bị một bàn đồ ăn phong phú ngon miệng.

Trác Thanh Di thấy một bàn lớn những món ăn, cười nói: “Tiểu Cửu, tuy bây giờ muội kiếm được không ít tiền, nhưng cũng không cần phô trương lãng phí như vậy chứ? Một bàn lớn đầy món ăn như vậy cũng đủ cho hai mươi người ăn rồi, chúng ta chỉ có bốn năm người thôi mà!”

Kiều phu nhân khẽ cười: “Bây giờ tiểu thư là phú bà rồi! Lại còn đang mang thai, ăn nhiều hơn để bồi dưỡng thân thể mới phải lẽ.”

Như Ý chỉ cười không nói, cũng không giải thích, đợi đến khi mọi người ngồi xuống hết cô mới nói: “Mấy ngày nay vất vả cho mọi người rồi!”

Kiều phu nhân nói: “Đứa trẻ ngốc, vất vả gì chứ? Chúng ta đều là người một nhà, con còn đang mang thai, chúng ta chỉ giúp con xử lí một chút việc lặt vặt thì có gì đáng nói đâu chứ! Cũng không phải việc gì cần dùng sức lực, chỉ là ghi chép lại và tính toán tiền nong thôi mà.”

Trác Thanh Di cũng khẽ cười: “Đúng vậy! Phu nhân nói rất đúng! Cả đời này tỷ vẫn chưa nhìn thấy số bạc lớn như vậy! Tiểu Cửu, bây giờ chắc là muội còn giàu hơn cả hoàng thượng rồi nhỉ?”

“Không có không có. Làm gì mà nhiều đến mức đấy chứ?”

Như Ý rất khiêm tốn mà phủ nhận.

Thu Vân cũng cười: “Con cảm thấy như vậy cũng ổn rồi! Mấy lần hoàng đế đến Thanh Nhã các, nhìn thấy đám phi tần ra ra vào vào. Trước kia những phi tần này vì muốn tranh đoạt sự sủng ái của hắn mà tranh chấp với nhau, bây giờ lại vì tranh giành mỹ phẩm mà liều sống liều chết, trong lòng hắn nhất định cảm thấy không thoải mái. Đặc biệt là nhìn thấy chúng ta kiếm được nhiều tiền như vậy…”

Tiểu Hồng cũng nói: “Đúng vậy! Đúng vậy! Bây giờ không chỉ những phi tần dùng mỹ phẩm, đến cả đám cung nữ cũng dùng tiền lương tháng tích cóp của mình để mua mỹ phẩm.”

Trác Thanh Di nói: “Nghe nói dạo gần đây cả đám thái giám cũng tranh nhau mua mỹ phẩm nữa!”

Như Ý cười thầm.

Cục diện như vậy, cô đã dự đoán được từ trước rồi!

Bất kể lúc nào.

Bất kể ở đâu.

Cũng không thể đánh giá thấp động lực làm đẹp của phái nữ!

Vì cái đẹp.

Chuyện gì phụ nữ cũng có thể làm được.

Bạc cứ tuôn như nước vào túi cô…

Chỉ là, Như Ý lại không quan tâm đến số tiền này.

Ngày kia là cô phải rời đi rồi.

Số tiền này đối với cô mà nói, chỉ là một mớ giấy vụn!

Điều khiến cô cảm thấy vui vẻ là đám người Kiều phu nhân, Trác Thanh Di đã được cô “đào tạo” xong.

Sau này, không có cô nữa.

Bọn họ cũng có thể tiếp nhận được việc buôn bán mỹ phẩm trong cung một cách tốt nhất…

Còn bên ngoài hoàng cung, có Tống Mẫn và Trác Lỗi giúp cô để ý, có bạo quân đích thân cho cô quyền tự kinh doanh, xem ra cô cũng không cần quá lo lắng.

Bữa cơm này.

Mấy người phụ nữ hi hi ha ha với nhau, tâm trạng thoải mái ăn cơm.

Không có ai biết Như Ý sắp rời đi…

Như Ý thấy sương mù dần dần tản đi, trên mặt mỗi người đều xuất hiện nụ cười, trong lòng cô cũng cảm thấy vô cùng thoải mái.

“Nếu như sau này mọi người đều vui vẻ như vậy, cho dù con có rời đi, cũng cảm thấy yên tâm rồi.” Như Ý không thể cầm lòng nói.

“Muội phải đi đâu? Lại xuất cung? Lần này phải đi bao lâu?” Trác Thanh Di tò mò hỏi.

Kiều phu nhân nói: “Tiểu thư, tốt nhân là con vẫn nên ít xuất cung thôi, lần trước ở bên ngoài cung bị ám sát, đến bây giờ vẫn chưa tìm thấy sát thủ đâu!”

Thu Vân nói: “Đúng vậy! Đến một cái lông mày cũng không nhìn thấy đâu!”

Như Ý khẽ cười, nói: “Yên tâm đi. Muội không muốn xuất cung.”

Trác Thanh Di nói: “Vậy muội muốn đi đâu? Vì sao đột nhiên nói muốn rời xa chúng ta?”

Như Ý khẽ cười, nói: “Chỉ tùy tiện nói vậy mà thôi, ý của muội là… cho dù muội có ở bên cạnh mọi người hay không, muội đều hi vọng mọi người có thể vui vẻ, không lo không nghĩ mà sống tiếp.”

Kiều phu nhân nói: “Chỉ cần tiểu thư có thể bình an, vui vẻ, ta cũng không mong chờ gì hơn!”

Trác Thanh Di nói: “Kiều phu nhân, người cũng quá thiên vị rồi! Lúc nào cũng quan tâm Tiểu Cửu hơn!”

Kiều phu nhân có chút quẫn bách nói: “Tứ tiểu thư thật là biết nói đùa quá!”

Như Ý cười nói: “Tứ tỷ đừng cố ý chọc phu nhân nữa, sau này, phu nhân sẽ càng quan tâm và yêu thương tỷ hơn!”

Như Ý biết tứ tỷ Trác Thái Di giống như một đứa trẻ mồ côi.Từ bé cô đã mất đi mẹ.

Cha, là tứ thúc của phủ Trác Vương!

Nhưng bởi vì nắm giữ bí mật làm ăn của phủ Trác Vương, mà thường không dễ dàng lộ diện.

Cho dù bây giờ phủ Trác Vương có gặp phải khó khăn trắc trở, cũng không có bất cứ tin tức gì của Trác tứ gia.

Từ đó có thể thấy được.

Trác Thanh Di muốn gặp cha ruột mình một lần cũng vô cùng khó khăn.

Tuy Như Ý không quá thích người cha trên danh nghĩa Trác Công Quý của mình.

Nhưng, ít nhất cô cũng có thể thường xuyên gặp mặt.

So với Trác Thanh Di mà nói, đã xem là rất hạnh phúc rồi!

Vì vậy.

Như Ý nói như vậy chính là nói cho Trác Thanh Di biết.

Sau này, cô sẽ rời khỏi thế giới này.

Kiều phu nhân tự nhiên sẽ xem cô ấy như là con gái mình.

Yêu thương. Quan tâm.

Kiều phu nhân là một người vô tư.

Bà ấy không có con, trước nay đều xem Trác Lỗi và Như Ý như con của mình.

Đương nhiên.

Trác Uyển cũng như vậy.

Chỉ là.

Trác Uyển tâm cao khí ngạo.

Hơn nữa lúc nào cũng xem bản thân là người quan trọng, cao quý hơn người khác.

Vậy nên đương nhiên cô ta không để vào mắt một Kiều phu nhân thân phận thấp kém.

Cô ta thể hiện rõ sự bài xích với tình mẹ của Kiều phu nhân ra bên ngoài.

Mấy người chơi đùa một lúc, cười nói vui vẻ, đến cả Thu Vân, người thân cận với Như Ý, cũng dưỡng thành một thái độ tùy ý thản nhiên.

“Mãn Thành Phong Vũ!”

“Xuy!”

Cây kiếm trong tay đột nhiên run lên!

Tuột khỏi tay.

Bàn tay của Như Ý cũng trở nên cóng lại.

Lại thất bại một lần nữa!

Mỗi lần xuất chiêu Mãn Thành Phong Vũ này, đều sẽ thất bại!

“Đây đã là… lần thứ 14 rồi!”

Như Ý im lặng một cách hiếm có đứng trong vườn hoa, tâm trạng có chút ủ rũ.

Những ngày tháng này, cô rất cẩn thận điều dưỡng và rèn luyện thân thể…

Ngoại thương, nội thương, cô đã hồi phục sau một tháng tu dưỡng.

Bây giờ…

Sức khỏe của cô giống như lúc mới tốt nghiệp từ trường đặc công…

Nhưng mà, mỗi lần cô luyện kiếm xuất chiêu “Mãn Thành Phong Vũ” này, đều sẽ thất bại.

Như Ý biết, muốn sử dụng được chiêu “Mãn Thành Phong Vũ” này, cần có nội lực mạnh khỏe.

Nguyên nhân thất bại.

Chính là bởi vì nội lực của cô vẫn chưa có cách nào tập hợp lại.

Trong cơ thể cô, hơi nóng đang cuồn cuộn sục sôi.Như Ý có thể cảm giác được nội lực của mình đã lớn mạnh như trước đây.

Nhưng mà, mỗi lần cô cần sử dụng nội lực để điều khiển kiếm, nội lực sẽ đột nhiên biến mất trong giây lát.

Chuyện này là thế nào?

Nội thương đã dưỡng xong rồi mà!

Tại sao vẫn không thể tập hợp nội lực?

Tại sao những lúc bình thường, nội tức trong cơ thể cô vẫn rất bình thường.

Nhưng đến những lúc cần phải dùng đến công lực, nội lực lại biến mất?

Chuyện này…

Như Ý cảm thấy rất kì quái.

Ban đầu lúc xuất hiện tình huống này…

Cô còn tưởng rằng bởi vì tối hôm đó đồng thời chiến đấu với hai tên cao thủ bạo quân và Ngân Sương mà bị nội thương.

Sau đó.

Cô lại bị thương thêm mấy lần nữa.

Tuy cũng không nghiêm trọng lắm.

Nhưng cũng không phải những vết thương nhẹ.

Nội lực vẫn mãi không thể tập hợp lại, Như Ý vẫn luôn cảm thấy chuyện này có liên quan đến nội thương của mình.

Hơn nữa, bạo quân đã nhận định việc cô mang thai rồi.

Tuy rằng đến bây giờ vẫn chưa biết là cô đã thật sự có thai hay chưa.

Nhưng mà…

Mang thai cũng có thể là một nguyên nhân dẫn đến chuyện này.

Nội thương?

Mang thai?

Rốt cuộc là nguyên nhân nào khiến cô mất đi nội lực?

Bây giờ nội thương của cô đã khỏi rồi.

Nhưng nội lực vẫn chưa khôi phục lại.

Vậy chỉ chỉ còn một nguyên nhân.

Cô mang thai rồi.

Mang thai?

Lẽ nào cô thật sự mang thai rồi?

Mỗi lần nghĩ như vậy, Như Ý đều cảm thấy rất bất lực.

Cô vốn không sợ chuyện mang thai.

Thậm chí cô còn rất thích trẻ con.

Còn bạo quân, cho dù cô căm ghét hắn.

Nhưng ít nhất, đây cũng là người đàn ông cô từng yêu sâu đậm.

Nếu như cô thật sự sinh ra đứa trẻ này.

Vậy cô tuyệt đối không muốn cha của nó là một kẻ bạo quân!

Cho dù kết cục tình yêu có như thế nào.

Đứa trẻ này, cũng là kết tinh làm chứng cho tình yêu của bọn họ!

Như Ý là một người phụ nữ theo tư tưởng hiện đại, đương nhiên không có cái suy nghĩ bảo thủ như cha của đứa nhỏ.

Cô không để tâm việc tự mình sinh ra và nuôi dưỡng con.

Chỉ là…

Nếu như thật sự có con.

Cô nên làm gì?

Như Ý cảm thấy tội lỗi.

Nếu như cô thật sự mang thai.

Chỉ còn tám tháng nữa là sẽ sinh đứa trẻ này ra.

Nhưng mà, chỉ còn hai ngày nữa là cô phải rời khỏi thế giới này rồi.

Nếu sinh đứa trẻ này ra…

Thì sẽ ở Nước T thế kỉ thứ 21.

Cục cưng cả đời này sẽ không thể gặp được cha ruột của nó.

Cho dù có tìm kiếm thế nào đi chăng nữa, đứa trẻ này cũng mãi không thể tìm ra cha của mình.

Một đứa trẻ còn chưa phát ra tiếng nói, thì đã vĩnh viễn bị tước đi cơ hội gặp mặt cha của mình.

Điều này có phải quá tàn nhẫn rồi hay không?

Vì sao người lớn làm sai trẻ con lại phải chịu trừng phạt chứ?

Tuy Như Ý rất thích trẻ con.

Nhưng mà, cô thật sự không hi vọng bản thân mình sẽ mang thai!

Cô không muốn để con mình trở thành đứa trẻ mồ côi cha.

Cho dù cha có rời xa nó!

Cho dù cha nó có là một tên cầm thú, là một kẻ giết người phải đi tù.

Thậm chí…

Cho dù cha nó có mãi mãi không chịu nhận con!

Thậm chí…

Nó vẫn còn cơ hội để đi hóa giải mọi thứ.

Thậm chí, có thể được gặp mặt cha mình.

Chương 232: Cô nhi bị bỏ rơi

Cho dù kết quả có như thế nào, nó đều có một cơ hội.

Chỉ là…

Đến cả cơ hội cũng không có!

Điều này quá tàn nhẫn rồi!

Như Ý thầm cầu nguyện, cầu mong cô đừng có thai thật!

“Con à!”

“Xin con đừng đến với thế giới này!”

Như Ý không muốn con mình vừa được sinh ra đã trở thành một đứa trẻ bị cha bỏ rơi, thậm chí là một đứa trẻ mồ côi bị hoàng đế vứt bỏ.

Con à?????

Gay rồi!

Như Ý đột nhiên nghĩ đến…

Từ sau khi biết được tin tức mang thai…

Như Ý nhớ lại, đã tròn một tháng rồi.

Nguyệt sự của cô vẫn chưa đến.

Ở thế kỉ thứ 21.

Gọi là kinh nguyệt.

Lần cuối cùng của cô đã là từ một tháng rưỡi trước rồi!

Lại thêm một tháng nữa!

Hai tháng rưỡi rồi!

Thêm mười ngày nữa, là tròn ba tháng rồi!

Ba tháng?

Ba tháng mà “bà dì cả” không đến?

Như Ý biết điều này đại biểu cho cái gì!

Từ trước đến nay cô vẫn rất khỏe mạnh, xuất thân đặc công, sức khỏe của cô còn vượt qua cả những vận động viên tài giỏi nhất nữa.

Bà dì cả của cô, trước giờ đều đến rất đúng lúc!

Thi thoảng có những lúc không chuẩn, cũng chỉ sai lệch hai ba ngày mà thôi.

Lần này…

Lại chậm hẳn hai tháng rồi!

Gay thật!

Lẽ nào thật sự mang thai rồi?

Sắc mặt cô tối lại, đến cả cây kiếm rơi xuống đất cũng không muốn nhặt lên nữa!

Nếu như thật sự mang thai rồi.

Thì phải làm sao?

Bạo quân?

Như Ý cảm thấy bất lực…

Xem ra…

Vẫn phải đi tìm hắn để nói chuyện.

Tâm trạng thoải mái.

Đi gặp mặt một lần.

Cho dù kết quả cuối cùng có như thế nào.

Ít nhất… sẽ không để lại bất kì nuối tiếc.

Ít nhất… xem như là một lời cáo biệt!

Như Ý kiên định với suy nghĩ này, liền nhặt cây kiếm trên đất lên, sau đó đi về phía tẩm cung của bạo quân.

“Phế vật!”

“Phế vật! Đúng thật là phế vật!”

“Cả đám các người là một lũ phế vật vô dụng!”

“Đường đường là một thừa tướng, một tổng đốc, lại thêm cả một vu sư cả ngày chỉ biết ăn uống không làm chuyện gì, thế mà mấy người lại không kiếm ra được một quyển sách! Đúng thật là một đám phế vật!”

Trên Kim Loan điện, bạo quân đang vô cùng tức giận!

Đường Bắc Hổ, Hà Thiên Chiếu, và cả Tả vu sư đang đứng trên chính điện, run rẩy sợ hãi, gương mặt lo âu.

Bạo quân phẫn nộ: “Một tháng trước đã sai các ngươi đi tìm một quyển sách! Vậy mà đi tìm cả một tháng trời, các ngươi lại nói với trẫm là không tìm thấy? Các ngươi muốn trẫm tức chết có phải không?”

Hà Thiên Chiếu nói: “Hoàng thượng, chúng thần đã cố gắng hết sức rồi!”

Bạo quân phẫn nộ: “Hết sức rồi? Hết sức rồi mà đến một quyển sách cũng không tìm thấy? Vu sư! Ngươi nói đi!”

Tả vu sư run rẩy: “Bẩm… bẩm hoàng thượng! Thật sự là một chút manh mối cũng không có!”

Bạo quân đập bàn đứng dậy: “Khốn khiếp! Như thế nào gọi là một chút manh mối cũng không có? Trẫm cho các ngươi mấy chục nghìn binh mã! Cho các ngươi tất cả tài nguyên có thể điều động được, cần người có người, cần tiền có tiền! Cả triều đình này chỉ cần tìm một quyển sách, vậy mà tìm đến một tháng trời cũng không có manh mối?”

Đường Bắc Hổ thành khẩn nói: “Hoàng thượng. Chúng thần đã hỏi rất nhiều người có tuổi, người trong giang hồ, học sĩ, thậm chí còn đọc qua tất cả những cuốn sách cổ trong viện Hàn Lâm, đều không có bất cứ manh mối nào liên quan đến cuốn sách “Quỳ hoa bí lục” này cả. Thần quả thực đã… cố gắng hết sức rồi!”

“Không có bất cứ manh mối nào?”

“Lẽ nào đây là chuyện mà Trẫm hư cấu ra sao?”

“Các ngươi…”

“Dưỡng binh nghìn năm dùng binh một giờ mà!”

“Các ngươi là những trọng thần của Trẫm, vào lúc Trẫm cần các ngươi, lại không ai có thể giúp được việc gì!”

Bạo quân phẫn nộ.

Chỉ còn hai ngày nữa.

Thời gian một tháng, chỉ còn hai ngày nữa!

Hắn sao có thể không sốt ruột cho được?

Nếu như hắn vẫn không thể tìm ra cuốn sách đó, hậu quả, sẽ vô cùng nghiêm trọng…

Đường Bắc Hổ nói: “Hoàng thượng. Cuốn sách này, quả thực chưa từng nghe ai nhắc đến. Có khi nào… hoàng thượng nhớ nhầm tên rồi không? Hay là hoàng thượng nói cho chúng thần, người từ đâu nghe được tên cuốn sách này? Có lẽ chúng thần có thể giúp hoàng thượng truy tìm manh mối không chừng.”

Bạo quân tức giận: “Phí lời! Nếu như Trẫm có thể nói cho các ngươi, vậy còn cần giấu sao?”

“Hoàng thượng! Hoàng thượng!”

Đột nhiên…Thái giám tổng quản Lí Liên Khang vội vàng chạy vào.

Bạo quân biết ông ta là một lão thần, không có chuyện quan trọng sẽ không tiến vào lúc hắn đang cùng các đại thần nghị sự.

“Vào đây nói. Có chuyện gì?” Bạo quân hỏi.

Lí Liên Khang tiến vào, quỳ xuống hành lễ, nói: “Hoàng thượng! Nương nương… nương nương cầu kiến!”

Bạo quân nói: “Nói với hoàng hậu, Trẫm đang bàn chuyện quốc sự với các đại thần!”

Lí Liên Khang nói: “Hoàng thượng, không phải hoàng hậu nương nương! Là… là Trác Vương phi!”

“Hả?”

“Là nàng?”

Bạo quân hơi ngơ ra.

Hiển nhiên cảm thấy có chút ngoài ý muốn.

Từ sau khi triệt để cắt đứt với Như Ý trong nhà lao, hắn và Như Ý dường như không còn liên lạc gì nữa.

Tuy rằng thi thoảng hắn cũng đến Thanh Nhã các xem tình hình của Như Ý.

Nhưng giữa hai người dường như không có sự giao lưu nào.

Rất ít khi nói chuyện.

Cho dù có nói cũng không có chủ đề gì cả.

Như Ý không phải một người phụ nữ đanh đá điêu ngoa, sẽ không bởi vì đàn ông phản bội mà đòi sống đòi chết, đại náo hoàng cung.

Cô rất lạnh nhạt, thờ ơ, ít nói, thậm chí còn có chút lãnh khốc khiến bạo quân hắn cảm thán không bằng.

Có lúc.

Bạo quân thậm chí còn hi vọng Như Ý là một người phụ nữ bình thường.

Bị oan ức sẽ khóc lớn mè nheo.

Như vậy, ít nhất hắn vẫn có cách để đi an ủi cô!

Nhưng thái độ lạnh nhạt thờ ơ này của cô, khiến bạo quân không thể xuống tay.

“Sao nàng lại đến đây?” Bạo quân hỏi.

Lí Liên Khang nói: “Lão nô không biết. Nương nương đến tẩm cung tìm hoàng thượng, đúng lúc gặp được lão nô. Lão nô nói hoàng thượng đang trên chính điện nghị sự, nương nương bèn bảo lão nô đi thông báo.”

Bạo quân nhíu mày: “Thông báo? Nàng bảo ngươi đi thông báo? Từ bao giờ nàng lại trở nên lịch sự như vậy?”

Lí Liên Khang nói: “Hoàng thượng, có gặp Trác Vương phi không?”

Bạo quân nghĩ một lúc, nói: “Không gặp! Ngươi đi nói với nàng, kêu nàng trở về đi! Trẫm không muốn gặp nàng!”

Lí Liên Khang nghe vậy, cảm thấy có chút kì lạ, nói: “Hoàng thượng! Nương nương đích thân đến tìm hoàng thượng, e là có chuyện gì đó quan trọng! Nếu như không gặp, e rằng không được tốt cho lắm!”

Bạo quân có chút mất kiên nhẫn: “Không gặp là không gặp! Ngươi bảo nàng về đi!”

Trong lòng hắn sao lại không mong gặp cô cho được?

Nỗi nhớ nhung đối với cô.

Mỗi buổi tối đều khiến hắn cảm thấy khó ngủ!

Nhưng mà…

Còn hai ngày nữa.

Chỉ còn hai ngày nữa.

Hai ngày sau, hắn có thể không cần quan tấm đến Quỷ Cốc Tiên và Ngân Sương nữa!

Đến lúc đó…

Hoàng đế như hắn có thể muốn làm gì thì làm đó rồi!

Sau khi chuyện của Quỷ Cốc Tiên thành công, hắn không cần phải đối xử vô tình với Như Ý nữa!

“Nàng.”

End of dialog window.

“Kiên nhẫn thêm hai ngày nữa đi!”

“Hai ngày sau.”

“Trẫm sẽ đích thân đi tìm nàng!”

Bạo quân thầm nói trong lòng.

Lí Liên Khang do dự một lúc lâu, mới vòng vo nói: “Hoàng thượng! Chuyện này e là không được tốt cho lắm! Nói không chừng nương nương có chuyện gì đó rất quan trọng thì sao? Hơn nữa, bây giờ nương nương còn đang mang thai…”

Lí Liên Khang cố ý nhấn mạnh hai chữ “mang thai”.

“Mang thai?”

Bạo quân nghe thấy hai chữ này, liền nhíu mày.

Lí Liên Khang thăm dò hỏi: “Hoàng thượng? Gặp hay không gặp?”

Bạo quân nghĩ một lúc, nói: “Ngươi bảo nàng đến ngự thư phòng đợi đi! Một lúc nữa Trẫm sẽ đến!”

“Vâng! Lão nô tuân chỉ.”

Lí Liên Khang nhận lệnh rời đi.

Tâm tư của bạo quân, cũng không thể yên tĩnh trở lại!

Vì sao Như Ý lại đến tìm hắn?

Từ trước đến nay, Như Ý chưa từng chủ động tìm đến hắn.

Trong lòng hắn đương nhiên cũng rất tò mò lí do Như Ý tìm đến mình.

Cuộc nghị sự cuối cùng, bạo quân không thể tập trung.

Đối với phương án đào sông trị lí, Đường Bắc Hổ nói rất nhiều, nhưng lai chẳng lọt vào tai hắn.

Sau khi nghị sự kết thúc, hắn liền nhanh chóng đi đến ngự thư phòng.

Ngự thư phòng.

Như Ý lười biếng ngồi trước cái bàn, đợi bạo quân đến.

Ngự thư phòng?

Như Ý đột nhiên có chút buồn cười.

Cái tên sắc quỷ này.

Không phải hắn thích để phụ nữ đến tẩm cung đợi hắn sao?

Sao lần này lại nghiêm túc mà gọi cô đến ngự thư phòng đợi?

Lẽ nào thay đổi tính cách rồi?

Như Ý vui thầm.

Cô đợi một lúc lâu, bạo quân vẫn chưa đến.

Đợi đến lúc cô đã bắt đầu cảm thấy có chút nhàm chán.

Cô đột nhiên nghĩ đến đây là lần đầu tiên cô đến ngự thư phòng!

Dù sao cũng đang nhàm chán, tham quan ngự thư phòng một lát cũng được.

Ít nhất…

Xem xem cái tên sắc quỷ bạo quân này, bình thường đọc những loại sách như nào?

Không biết có phải là mấy loại sách cấm như Kim Bình Mai hay không?

Như Ý tùy tiện lật vài quyển sách trên giá, lại là mấy cuốn liên quan đến chuyện đào sông trị lí…

Cô đột nhiên nhớ đến, hình như gần đây có nghe nói qua, dạo này đào sông tràn lan, rất nhiều nạn dân đã được di dời…

Cái tên sắc quỷ này…

Vậy mà lại là một hoàng đế tốt!

Ít nhất…

Hắn rất yêu thương dân chúng của mình.

Như Ý biết, bạo quân không phải là một người tốt, nhưng lại là một hoàng đế tốt.

Phía sau bàn, là một giá sách làm bằng gỗ đàn hương, phía trên có đặt vài cuốn sách bạo quân thường đọc…

Gỗ đàn hương tạo thành một giá sách cao, chạm khắc hoa văn hình con rồng, cổ kính mà trang nghiêm, dường như có dấu ấn của lịch sử. Là giá sách mà hoàng đế dùng, hình như có có hơi bị cũ kĩ.

Như Ý tùy tiện lật vài cuốn, nhìn thấy được mấy cuốn về kinh tế tiền tệ khó hiểu, lại nhìn thấy được vài cuốn sách về cai ngục Hình Điển.

Là một hoàng đế, hóa ra lại vất vả như vậy.

Còn phải đọc sách nhiều hơn cả đặc công.

Hơn nữa toàn là những thứ khô khan, khó hiểu.

Không biết làm hoàng đế thì có gì tốt.

Tại sao nhiều người vì muốn tranh được vị trí này mà liều sống liều chết.

Như Ý thầm nói: “Nhìn bạo quân là biết rồi, không có lấy một người thân, không có người bạn nào có thể tin tưởng, lúc nào cũng nghi ngờ người khác, mỗi ngày đều phải nghĩ kế sách đối phó với những kẻ địch đang nhăm nhe đến địa vị của mình. Thậm chí, mỗi ngày còn phải dành thời gian để đọc một đống các thể loại sách khó hiểu…”

“Chức hoàng đế này, không làm thì thôi.”

Như Ý đột nhiên bật cười.

Cô cười bạo quân không nhìn thấu mọi chuyện.

Cuộc sống này quá khổ sở.

Cần gì phải lưu luyến?

Là một hoàng đế ở cuộc sống này còn khổ hơn!

Như Ý tùy tay lật vài cuốn sách nữa, đột nhiên, lấy ra một cuốn sách cổ dày, lại phát hiện trên giá sách có một cơ quan ẩn!

Cơ quan ẩn?

Ngự thư phòng của hoàng đế thế mà lại có cơ quan ẩn?

Bên trong giấu cái gì?

Nhất định là một món đồ vô cùng quan trọng!

Như Ý quả thật nghĩ không ra, ngự thư phòng cần thiết để thiết kế cơ quan ẩn sao?

Chương 233: Đáng tiếc

Nơi này ngoại trừ Hoàng Đế ra, không có bất kỳ người nào dám tùy ý ra vào.

Hơn nữa...

Cho dù có tiểu thái giám dọn dẹp ra vào nhưng tuyệt đối cũng sẽ không dám tùy ý thay đổi đồ của bạo quân.

Vừa nghĩ như thế.

Như Ýcàng thêm tò mò.

Trong này...chắc chắn có che giấu bí mật nào đó không thể cho người khác biết.

Nhưng mà...

Sẽ là bí mật gì chứ?

Bạo quân có bí mật gì đây?

Như Ý hơi không kìm lòng được, đưa tay muốn mở ám cách ra...

"Vô liêm sỉ! Nàng dám đụng vào đồ của Trẫm?" Một giọng nói lạnh lùng truyền tới.

"Chẳng lẽ ngài có gì đó không thể cho người khác thấy được à?" Như Ý hỏi ngược lại.

Bạo quân sải bước đi tới, nắm lấy cổ tay của Như Ý: "Tốt nhất là nàng hãy ngoan ngoãn làm vương phi của nàng đi, dưỡng thai cho tốt, đừng suy nghĩ lung tung gì cả!"

Như Ý cười hờ hững nói: "Ngài cần gì phải giận quá hóa thẹn như thế? Tôi có thể suy nghĩ lung tung gì đây? Là ngài kêu người bảo tôi đợi ở chỗ này, hơn nữa tôi đã đợi ngài đến mức cảm thấy nhàm chán nên chỉ muốn tùy ý lục tìm mấy cuốn sách xem thử, vì thế mới phát hiện ám cách này. Còn về việc trong ám cách có gì…"

Bạo quân cả giận nói: "Nàng đã thấy?"

Như Ý nói: "Không có. Có điều nếu ngài đến trễ hơn một chút thì sợ rằng tôi đã thấy được thứ đồ bên trong rồi!"

"Đáng tiếc?"

"Nàng..."

Bạo quân giận dữ nhìn chằm chằm nàng: "Nàng đúng là không biết sống chết mà. Nàng đã bị ta bắt ngay tại trận vậy mà còn không biết hối cải? Ngược lại còn cảm thấy đáng tiếc?"

Như Ý thong dong nói: "Xin lỗi. Từ nhỏ mẹ tôi đã dạy không được nói dối, tôi quả thực không có hối cải, vì vậy cũng không muốn gạt anh!"

"Vô liêm sỉ."

Bạo quân giận tím mặt, bỗng nhiên đẩy Như Ý ra.

"Đúng rồi. Mẹ nàng? Không phải mẹ nàng đã chết từ lâu rồi sao? Không phải nàng là cô nhi sao?"

Bạo quân hỏi ngược lại.

Như Ý cười hờ hững.

Bạo quân thông minh hiểu ngay: "Nàng... Nàng cố ý làm ta tức giận? Nàng muốn ta tức giận?"

Như Ý mỉm cười nói: "Đây chính là tự ngài nói. Tôi cũng không nói gì."

Bạo quân cả giận nói: "Hừ! Trong mắt nàng còn có hoàng đế là ta này sao? Nàng có biết, nàng trêu đùa ta như vậy là phạm tội khi quân không? Bất cứ lúc nào ta cũng có thể khiến cho nàng đầu rơi xuống đất!"

Như Ý bỗng nhiên u oán hỏi ngược lại: "Không phải ngài đã muốn giết tôi từ lâu rồi sao? Bây giờ tôi tặng ngài một cái cớ, không phải rất vừa vặn sao?"

"Nàng... Nàng..."

Bạo quân giận run người.

Hắn hết sức tức giận, rồi lại rất tò mò nhìn Như Ý...

Nhìn nữ nhân đẹp như tiên tử đến nỗi bản thân điên đảo vì nàng.

Tại sao gương măt xinh đẹp tuyệt luân kia lúc nào cũng mang theo dáng vẻ hờ hừng, xa cách, không màng tất cả như vậy chứ?

Nữ nhân này...

Rốt cuộc trong lòng nàng đang suy nghĩ điều gì?

Bạo quân làm thế nào cũng đoán không ra, nhìn không thấu Như Ý.

Nữ nhân này từ đầu đến cuối đều giống như một câu đố...

Như Ý nói: "Quên đi, giữa chúng ta, cũng chỉ là mối quan hệ không rõ, thật ra ai đúng ai sai đã không cần thiết nữa rồi."

"Vì sao không cần thiết?"

Hắn tựa hồ nghe ra được ý tứ trong lời nói của Như Ý.

Như Ý không muốn bị hắn phát giác quá nhiều, chỉ là mơ hồ nói: "Nói chung, tôi chỉ là ghé thăm ngài một lát! Thuận tiện... nói lời tạm biệt!"

"Tạm biệt? Nàng phải đi sao?"

Như Ý lựa chọn im lặng.

Bạo quân kinh ngạc hỏi: "Nàng muốn đi đâu?"

Như Ý nói: "Những gì nên nói tôi đã nói xong. Ngài cố gắng bảo trọng. Nếu ngài thích làm một hoàng đế vĩ đại thì bây giờ chắc hẳn ngài đã thỏa mãn. Trên thế gian này sẽ không còn bất cứ ai, bất cứ người nào có thể ngăn cản ngài trở thành một hoàng đế tốt nữa rồi!"

"Chỉ là..."

Như Ý hơi dừng lại nói: "Chỉ là rốt cuộc ngài có phải là một hoàng đế tốt hay không, chuyện này phải do bách tính trong thiên hạ nói mới được. Nhớ kỹ, bá tánh nói ngài là một hoàng đế tốt thì ngài mới là một hoàng đế tốt!"

Bạo quân chấn động.

Hắn lẩm bẩm trong miệng.

"Bách tính nói là một hoàng đế tốt..."

"Mới thực sự là một hoàng đế tốt?"

"Nữ nhân này..."

"Ý nghĩ của nàng rất đặc biệt!"

"Ồ?"

"Người đâu?"

Bạo quân vừa ngẩng đầu lên thì nàng đã đi xa.

Như ý đã biến mất khỏi ngự thư phòng!

Cô đã nhẹ nhàng rời khỏi từ lâu.

Bên trong chỉ còn lại mỗi Hoàng Đế.

Bạo quân hơi run run.

Hôm nay cô rất kỳ lạ.

Những lời cô nói cũng rất kỳ lạ, rất khó hiểu.

Rốt cuộc nữ nhân này là sao thế?

Chẳng lẽ nói...

Là triệu chứng trầm cảm lúc mang thai?Thái y nói nữ nhân mang thai sẽ dễ suy nghĩ lung tung, tâm trạng cũng sẽ xuất hiện vấn đề.

Lẽ nào đúng là như vậy?

"Đúng rồi!"

"Ám cách!"

Sắc mặt bạo quân trở nên nghiêm nghị ngay lập tức. Sau đó, hắn dùng sách che giấu kỹ ám cách lại một lần nữa...

Rốt cuộc bên trong có cái gì?

Không ai biết!

"Hoàng thượng..."

Bỗng nhiên... giọng nói của một nữ nhân vang lên.

"Sao nàng lại trở về rồi?"

Bạo quân chấn động vừa vui mừng vừa ngạc nhiên, nhưng giả vờ trấn định nói.

"Hoàng thượng, là thiếp. Ngọc Oanh."

Một nữ nhân dáng người uyển chuyển, dưới sự bảo vệ của hai cung nữ đang bước vào.

Người này chính là hoàng hậu cao quý Triệu Ngọc Oanh.

Vẻ mặt bạo quân lộ ra thất vọng nói: "Hóa ra là hoàng hậu! Hoàng hậu tìm Trẫm có chuyện gì không?"

Triệu Ngọc Oanh nói: "Thiếp nghe nói gần đây hoàng thượng rất buồn phiền, hình như là bởi vì một quyển sách? Thiếp muốn tới xem thử có thể giúp gì được hoàng thượng không?"

"Không cần! Nàng quản lý tốt chuyện của hậu cung là được!"

Bạo quân xua tay, hơi có cảm giác lạnh nhạt.

Từ sau khi thái hậu hồi cung, gần như là ít giao du với bên ngoài hơn hẳn.

Nói chung...

Là biết điều hơn trước đây rất nhiều.

Bạo quân muốn giết mụ phù thủy kia báo thù, nhưng mà trước sau vẫn không tìm được cái cớ thích hợp.

Hơn nữa Như Ý tỏ rõ muốn bảo vệ thái hậu.

Bạo quân cũng không muốn xung đột chính diện với Như Ý...

Ít nhất là...

Nói thế nào bây giờ nàng cũng đã mang thai rồi.

Đứa bé này...

Đúng là hy vọng duy nhất của hắn.

Hắn không thể để cho đứa bé này có bất kỳ sai sót gì!

Bằng không...

Giang sơn này sẽ không có người nối nghiệp!

Triệu Ngọc Oanh thấy được vẻ thất vọng rõ ràng trên gương mặt Hoàng Đế trong lòng nàng rất khó chịu.

Nàng bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện, hỏi: "Hoàng thượng! Lúc vào đây thiếp nhìn thấy bóng lưng của một người phụ nữ vừa rời đi, nữ nhân này dường như rất xa lạ, chẳng lẽ chính là..."

Bạo quân lập tức nói: "Câm miệng!"

Triệu Ngọc Oanh ngoan ngoãn im miệng lại ngay lập tức.

Bạo quân nói: "Hoàng hậu! Trẫm nói với ngươi, ngươi phải ngoan ngoãn làm hoàng hậu của ngươi, không có ai uy hiếp được địa vị của ngươi. Nhưng ngươi tuyệt đối đừng học theo thái hậu, trong hậu cung giở trò sau lưng trẫm, nếu như vậy ngươi sẽ mất nhiều hơn được. Hơn nữa trẫm đã sớm ban thánh chỉ Trác Vương phi đã mang thai nên miễn bỏ hết thảy lễ tiết trong cung, trẫm cũng không muốn bất kỳ ai đi làm phiền nàng ấy dưỡng thai!"

Bạo quân, gay gắt mà lạnh lùng!

"Quả nhiên là nàng!"
"Ta chỉ hỏi một chút mà cũng khiến hoàng thượng nổi trận lôi đình sao?" Triệu Ngọc Oanh thầm nghĩ trong lòng!

Bây giờ nàng đã là hoàng hậu cao quý!

Hơn nữa, từ sau khi thái hậu thất sủng. Bạo quân đã dần dần giao quyền trong hậu cung cho Triệu Ngọc Oanh.

Cũng xem như là một loại bù đắp đối với nàng.

Trong lòng Triệu Ngọc Oanh đang lo lắng cho một người khác, hoàn toàn không có tình ý gì với bạo quân, chỉ có ân tình giữa hoàng đế và phi tử, mà trong đó ân nhiều tình ít.

Bạo quân không ép buộc nàng thị tẩm, trái lại còn giao quyền lực trong cung cho nàng.

Chuyện này đối với nàng mà nói đúng là trong họa được phúc!

Triệu Ngọc Oanh tập hợp được quyền lực hoàng cung trong tay, đã dần dần thay thế được địa vị của thái hậu.

Hết thảy phi tử, tài tử, cung nữ ai ai cũng phải thỉnh an, bái kiến nàng.

Chỉ có một người.

Trác Như Ý!

Nàng không hiểu với tính tình lạnh lùng gần như tàn nhẫn của bạo quân.

Đến tột cùng là một nữ nhân như thế nào mới có thể thu phục được hắn trở nên ngoan ngoãn, khăng khăng một mực..

Hơn nữa, còn đang mang thai.

Triệu Ngọc Oanh rất muốn quen biết Trác Như Ý này.

Có điều, trời vừa sáng bạo quân đã ban thánh chỉ xuống.

Trác Vương Phi có thể miễn trừ tất cả lễ nghi trong cung.

Không chỉ như thế.

Còn không cho phép bất cứ ai tùy tiện đi quấy rầy vương phi tĩnh dưỡng.

Vì thế hơn một tháng nay, lúc nào Triệu Ngọc Oánh cũng kiềm chế kích động muốn đi xem thử Trác Vương phi này là thần thánh phương nào...

Cũng vì lẽ đó mà mấy ngày qua, tuy Trác Như Ý vẫn luôn ở trong cung, thế nhưng hai người lại không có cơ hội gặp mặt nhau.

Có điều, trong này đương nhiên cũng có nguyên do Như Ý cố hết sức né tránh Triệu Ngọc Oanh.

Chỉ là.

Hôm nay Như Ý tìm đến bạo quân nói lời tạm biệt lại vô tình bị Triệu Ngọc Oanh nhìn thấy.

Bạo quân nói: "Ngươi đi xuống đi."

Triệu Ngọc Oanh nói: "Hoàng thượng. Thiếp chỉ là muốn phân ưu cùng hoàng thượng."

Bạo quân nói: "Không cần. Ngươi làm vị trí hoàng hậu của ngươi là được!"

"Vâng. Vậy thiếp xin cáo lui!"

"Đi xuống đi!"

Bạo quân phất tay một cái, quát lui Triệu Ngọc Oanh.

Triệu Ngọc Oanh vừa lui ra, vừa nghĩ thầm trong lòng: "Hừ? Trác Như Ý? Bổn cung cứ muốn xem thử rốt cuộc ngươi là thần thánh phương nào? Cho tới nay hoàng thượng lúc nào cũng đối xử ôn hòa với bổn cung, nhưng mà hôm nay bởi vì ngươi mà người mắng bổn cung. Bổn cung nhất định phải nhìn cho bằng được rốt cuộc người là ai?"

Trên mặt nàng lộ ra nụ cười gian trá, sau đó lui khỏi ngự thư phòng.

Thời gian lại qua một ngày.

Là một ngày yên lặng mà đẹp đẽ.

Đối với Như Ý mà nói, không biết có phải vì sốt ruột hay không, ngược lại cô cảm thấy hơi nhàm chán.

Có điều...

Rốt cuộc một ngày này cũng trôi qua.

Lúc giữa đêm, cô lén thay đổi y phục dạ hành, đi trong Thần Điện, trộm về cái rương đặc công của mình.

Sáng hôm sau.

Trong cung vẫn bình tĩnh như nước...

Tựa hồ không ai phát hiện Hộp thần đã bị trộm.

Chuyện này cũng khó trách.

Bình thường căn bản cũng sẽ không có ai đi Thần Điện, vì vậy Hộp thần mới bị trộm một hai ngày thì làm sao có ai phát hiện cho được.

Đợi đến khi bị người khác phát hiện thì Như Ý đã trở về thế kỷ hai mươi mốt được mấy tháng rồi…

Đến lúc đó núi cao Hoàng Đế xa, không ai tìm được cô.

Cô đã hẹn xong với Kim Ưng thời gian là buổi tối, giờ tý.

Mà địa điểm chính là ở tẩm cung của thái hậu.

Cung Thục Ninh.

Buổi sáng Như Ý xuất cung một chuyến, chia ngân phiếu mà bán mỹ phẩm kiếm lời được là chín triệu bảy trăm ngàn lượng thành ba phần.

Phần nhiều nhất cô giao cho Tống Mẫn, để cho cô ấy có đủ kinh phí vận hành và quản lý công hội.

Phần thứ hai giao cho Trác Lỗi.

Trác Lỗi là một người đàng hoàng. Về điều này Như Ý đã tin tưởng từ lâu.

Giao ngân phiếu cho Trác Lỗi bảo quản là cách tốt nhất.

Mặc kệ là làm ăn, hay là giữ lại chuẩn bị cho hậu hoạn về sau của phủ Trác Vương, tiền trong tay Trác Lỗi chắc chắn là an toàn nhất.

Còn lại một phần ít, Như Ý giao cho Tống Thanh.

Bang chủ Tống Thanh này trên danh nghĩa là bang chủ.

Thật ra chỉ là một kẻ khuân vác.

Hơn nữa còn là một kẻ khuân vác rất cực khổ.

Liều sống liều chết chiếm được địa bàn của mình, nhưng bản thân lại chẳng có lợi ích gì.

Nếu như bang hội có thêm một ít kinh phí để vận hành thì Như Ý tin rằng sau này hội Thanh Long sẽ càng hưng thịnh hơn.

Chương 234: Không thể nhẫn nại

Với sự giúp đỡ của các kiếm sĩ, việc trở thành băng đảng lớn mạnh nhất sẽ không còn là chuyện khó.

Thế nhưng, cô không hề lấy lô vàng ở đình trúc ra. Không biết nguyên nhân vì sao, cô vốn định đưa chỗ vàng đó cho Trác Lỗi, nhưng suy nghĩ rồi...

Chỗ vàng đó vốn được chôn ở dưới đất, dù sao sau này nó vẫn sẽ nằm ở phủ Trác Vương, cứ giữ lại biết đâu có lúc dùng đến. Nghĩ vậy, cô im lặng mà không nói ra chuyện lô vàng.

Lúc đầu, cô dự định sẽ đi đến hầm ngục để nói lời từ biệt với Trác lão gia, nhưng rồi lại thôi. Cô lo rằng bản thân sẽ không nhịn được mà bật khóc.

Người làm nhân viên bảo mật không được phép khóc, không được phép có tình cảm, càng không được để cảm xúc lấn át lí trí.

Dù sao thì cô cũng đã quyết định rời đi để sống cuộc đời của một mật vụ, nếu vậy thì cũng nên buông bỏ sự trói buộc của tình thân.

Mặc dù có chút không nỡ, nhưng cô hiểu rõ bản thân có thể chịu đựng được.

Khi quay lại hoàng cung, trời cũng đã sáng. Cô bí mật thu xếp một số đồ dùng cần thiết cho mình, chỉ cần đợi sau khi Tiểu Bạch được đưa đến thì cô có thể trở về mà không cần phải lo lắng điều gì nữa.

Tất cả đã được Như Ý thu xếp ổn thỏa.

Chỉ cần đợi thời gian đến, cô sẽ rời khỏi thế giới vốn không thuộc về cô...

Tại Thanh Nhã Các bỗng xuất hiện một vị khách không mời mà đến.

“Tiểu muội, tiểu muội.”

“Tứ Tỷ?”

“Muội muội, không hay rồi!”

“Có chuyện gì vậy?”

“Hoàng hậu...Hoàng hậu đến đây rồi!”

Trác Thanh Di hốt hoảng bước vào thông báo điều không lành cho Như Ý.

Như Ý im lặng, cô chỉ cau mày bởi cô biết điều gì đến rồi cũng sẽ đến!

Như Ý lên tiếng hỏi: “Tại sao cô ta lại đến đây?”

Trác Thanh Di: “Ta không biết.” Cô vô cùng lo lắng cho Như Ý.

Có vẻ như... Hoàng hậu đến đây như đang mang tới một mối đe dọa với tất cả mọi người. Như Ý cũng có thể cảm nhận được việc hoàng hậu đến đây cũng không phải có ý tốt.

“Tứ Tỷ.”

“Ta đây.”

“Tỷ đi mời hoàng hậu vào đi.”

“Tiểu muội, muội đối phó được chứ?”

“Bất luận là có ứng phó được hay không thì cô ta cũng đã đến rồi, muốn trốn tránh cũng không được.”

“Hay là...ta đi gọi cứu binh?”

“Cứu binh?”

Như Ý mỉm cười: “Cứu binh ở đâu ra giữa cái hoàng cung rộng lớn này chứ?”

Trác Thanh Di: “Chính là hoàng thượng! Không thì...không thì thái hậu cũng được! Dạo gần đây thái hậu cũng không làm khó muội nữa, hơn nữa, hoàng hậu mới dường như cũng đã thay thế vị trí của thái hậu ở trong cung. Nếu vậy, thái hậu nhất định sẽ giải nguy cho nguội...”

Giải nguy?

Chính thái hậu bây giờ cũng không thể bảo vệ bản thân, huống chi là bảo vệ cô.

Như Ý mỉm cười: “Tứ tỷ, đừng nói nhiều nữa, tỷ mau đi mời hoàng hậu vào sảnh lớn rồi cho người đem bánh và trà lên.”

Trác Thanh Di: “Yên tâm, ta biết bản thân nên làm gì.”

Như Ý đáp: “Muội sẽ ra ngay.”

“Được!”

Trác Thanh Di nghe thấy Như Ý nói vậy mới an tâm hơn. Cô biết rõ biểu hiện của Như Ý lúc nào cũng thản nhiên, điềm tĩnh, nhưng trong lòng Như Ý vốn đã có chủ ý. Một khi cô ấy đã quyết định đối mặt thì chắc chắn đã có cách ứng phó.

Trác Thanh Di vô cùng chắc chắn, như vừa được uống một viên thuốc trấn an tinh thần. Cô chấn chỉnh lại tâm lí, rồi đi đến sảnh lớn để đón tiếp hoàng hậu.

Như Ý nghĩ thầm trong lòng: “Đúng là khó đoán, chỉ còn thời gian một nửa ngày cuối này để giải quyết mọi thứ!”

“Đúng là không hề nghĩ tới.”

“Đột nhiên lại xuất hiện một hoàng hậu!”

“Bạo chúa đã ra sắc lệnh nghiêm cấm một số cung tần mỹ nữ tự ý ra vào Thanh Nhã Các.”

“Bình thường ngoại trừ một số phi tần đặt hàng mỹ phẩm ra thì rất ít người lui tới đây.”

Đến cả Thái hậu cũng hiếm khi cho người đến quấy rối Như Ý.
Người tên Triệu Ngọc Oanh này rốt cuộc là có mục đích gì chứ?

Như Ý hiểu rõ cho dù cô ta đến với mục đích gì thì nhất định sẽ không dễ dàng cho cô. Trốn tránh không phải là cách giải quyết tốt nhất. Gặp nhất định phải gặp... nhưng thà rằng...

Triệu Ngọc Oanh không nhận ra cô đến thì tốt.

“Tham kiến Hoàng hậu.”

Như Ý vẫn làm theo luật lệ của hoàng cung, bởi dù sao thì cô ta cũng là hoàng hậu.

“Miễn lễ. Cô đang mang thai, đi đứng không tiện nên không cần làm lễ. Hôm nay bổn cung đến chỉ để thăm hỏi muội muội.” Triệu Ngọc Oanh nhẹ nhàng nói, mặt cô ta không hề tỏ ra một chút ác ý nào hết.

Như Ý thầm nghĩ: Có lẽ cô ta vẫn chưa nhận ra mình chính là Nghiêm Phi! Như vậy nhất định phải nhanh chóng đuổi khéo cô ta đi, tránh đêm dài lắm mộng.

Triệu Ngọc Oanh nói: “Gần đây phụ vương của ta có tiến cung một ít tổ yến và nhân sâm, bổn cung đặc biệt mang đến đây để gửi cho muội muội tẩm bổ.”

Như Ý đáp: “Hoàng hậu khách sáo quá! Thực ra là tiểu nữ phải đi yết kiến hoàng hậu mới phải, chỉ là...”

Triệu Ngọc Oanh cười đáp: “Bổn cung hiểu. Hoàng Thượng biết muội muội mang thai đi lại bất tiện, nên đã cố ý đưa muội muội đến Thanh Nhã Các để an tâm dưỡng thai. Nếu như đó là chủ ý của Hoàng thượng thì làm sao ta có thể trách muội muội chứ?”

Thái độ của cô ta thực sự rất nhiệt tình.

Trước sau đều gọi một tiếng muội muội, xưng hô vô cùng thân thiết.

Như Ý nghĩ thầm đây mới chỉ là lần đầu hai người gặp gỡ, xem ra Triệu Ngọc Oanh – công chúa đến từ Tân Cương lại có thể trở thành hoàng hậu, vốn không phải là điều dễ dàng.

Như Ý đột nhiên đưa tay đặt lên bụng, mặt cô bỗng trở nên nghiêm trọng...

Triệu Ngọc Oanh vội vàng hỏi: “Muội muội sao vậy?”

Như Ý cau có đáp: “Có chút...có chút.. đau.”

Triệu Ngọc Oanh vội vã kêu người hầu mau đi truyền thái y tới.

Như Ý vội nói: “Không cần đâu. Chỉ là đôi khi cảm thấy không được thoải mái, chỉ cần nghỉ ngơi một chút là được. Thái y cũng nói người mang thai rất dễ mệt nên cần được nghỉ ngơi nhiều.”

Triệu Ngọc Oanh liền đáp: “Đúng vậy đúng vậy! Vậy muội muội mau đi nghỉ, bổn cung về trước, ngày khác sẽ lại đến thăm muội muội.”

“Hoàng hậu chu đáo quá.” Như Ý lịch sự đứng dậy tiễn khách.

Triệu Ngọc Oanh cũng đứng dậy, căn dặn Như Ý chú ý nghỉ ngơi tĩnh dưỡng rồi cùng người hầu rời khỏi Thanh Nhã Các.

Trác Thanh Di từ phía sau đi tới: “Muội muội, lúc nãy là muội cố ý phải không?”

Như Ý gật đầu.

Trác Thanh Di liền nói: “Muội muội, dù sao cô ta cũng là Hoàng hậu. Hơn nữa cô ấy còn tặng muội đồ tẩm bổ. Cô ta rõ ràng là muốn thân thiết với muội, tại sao muội phải né tránh như vậy chứ?”

Như Ý mỉm cười: “Tứ tỷ suy nghĩ đơn giản quá rồi! Tỷ cũng đã ở trong hoàng cung gần một năm rồi, lẽ nào tỷ không nhận ra sao? Hoàng hậu chính là không cam tâm nên mới cố ý đến đây để thăm dò, tỷ cho rằng cô ta là thật lòng đến tặng quà sao? Muội và cô ta không hề quen biết, cũng chưa từng gặp qua, cô ta dựa vào đâu mà tốt bụng mang đồ bổ đến cho muội chứ?”

Trác Thanh Di suy nghĩ một lát rồi đáp: “Tiểu muội nói có lí! Vị hoàng hậu này đúng là không đơn giản, sau này chúng ta nhất định phải cẩn thận.”“Sau này? Sau này cô ta muốn giở trò cũng không còn cơ hội nữa.”

“Tại sao?”

“Sau này tỷ sẽ biết.” Như Ý cười nhạt.

Triệu Ngọc Oanh không hề nhận ra cô là Nghiêm Phi, điều này đối với Như Ý mà nói là điều rất tốt.

“Hoàng hậu, Trác Vương Phi đúng là quá đáng.” Một người hầu cận đứng sau lên tiếng.

“Hửm? Trác Vương Phi quá đáng như thế nào?” Triệu Ngọc Oanh ngạc nhiên hỏi.

Người hầu nói: “Hoàng Hậu đích thân mang đồ qua tặng, ấy vậy mà nương nương lại không biết thân biết phận, ngược lại còn lấy cớ để đuổi Hoàng Hậu đi, thực chất là coi Hoàng Hậu chẳng ra gì hết! Cho dù cô ta mang thai thì đã sao chứ, cô ta cũng chỉ là một phi tần nhỏ bé, ấy vậy mà lại dám vô lễ với Hoàng Hậu.”

Triệu Ngọc Oanh mỉm cười: “Nhà ngươi cho rằng bản cung không nhận ra là cô ta giả bộ đau bụng sao?”

Người hầu ngạc nhiên hỏi: “Hoàng Hậu, nương nương...nương nương nhận ra là cô ta giả bộ? Vậy tại sao nương nương không vạch mặt cô ta?”

Triệu Ngọc Oanh nói: “Vạch mặt cô ta rồi sao nữa? Lẽ nào mắng cô ta một trận, hay là trừng phạt cô ta?”

Người hầu lắp bắp: “cái này...cái này...”

Triệu Ngọc Oanh nói: “Bây giờ cô ta đang mang long thai của Hoàng thượng. Trong hoàng cung này có hàng ngàn cung tần mỹ nữ, nhưng cô ta là người duy nhất...mang long thai. Hơn nữa đây lại là con trai đầu lòng của Hoàng thượng, sau này sẽ là hoàng thái tử. Mẹ là dựa vào con trai, bây giờ trong hoàng cung không ai dám đắc tội với cô ta!”

Người hầu gái vẫn tức giận nói: “Nhưng nương nương là hoàng hậu! Lẽ nào phải sợ cô ta sao? Cô ta ức hiếp nương nương như vậy, rõ ràng là không coi hoàng hậu ra gì mà.”

Triệu Ngọc Oanh nói: “Bổn cung vốn chỉ là đi tạo mối quan hệ tốt đẹp, chứ không phải là đi gây chuyện! Nếu như gây chuyện rồi đến tai hoàng thượng, người chịu thiệt thòi nhất định là chúng ta.”

“Vậy chúng ta chịu bỏ qua lần này sao?”

“Cũng không phải là thiệt thòi! Ít nhất thì chúng ta cũng đã gặp người được mệnh danh là huyền thoại của chốn hậu cung! Nhà ngươi ở trong cung cũng đã lâu, chắc là cũng đã nghe được một số chuyện của Trác Vương Phi phải không?”

“Vâng. Nghe nói trước đây cô ta là hoàng hậu, hơn nữa... cô ta còn là người duy nhất có thể mở hộp thần, lại rất được Hoàng thượng sủng ái. Chỉ có điều, hình như giữa cô ta và hoàng thượng có một mối hận thù nào đó. Cô ta đối xử rất lạnh nhạt với Hoàng thượng. Hoàng Thượng cũng vậy, lúc thì đối tốt, lúc thì không...”

“Có chuyện như vậy sao?”

Triệu Ngọc Oanh bỗng nở một nụ cười nham hiểm: “Cơ hội của chúng ta đến rồi!”

“Hoàng hậu, cơ hội gì vậy?”

“Ngươi đi nghe ngóng xem rốt cuộc Hoàng Thượng và Trác Vương Phi hai người họ có quan hệ gì?”

“Điều này có tác dụng gì chứ?”

“Chỉ cần đánh mất đi đứa con của Hoàng Thượng, thì cô ta ở trong hậu cung này sẽ chẳng là gì cả! Nếu như biết được mối ân oán giữa cô ta và Hoàng Thượng, vậy sau này ở trước mặt ngài chúng ta sẽ dễ dàng đả kích hơn... Đến lúc sau khi sinh Hoàng Thái Tử thì e rằng sẽ không thể giữ vững được địa vị ở hậu cung.”

“Đúng vậy! Hoàng Hậu, nô tỳ biết phải làm gì rồi! Nô tỳ nhất định sẽ tìm ra bí mật giữa Hoàng Thượng và Trác Vương Phi bằng mọi giá.”

“Được.” Triệu Ngọc Oanh bỗng ngừng lại, cô ta như vừa nghĩ đến một việc đáng sợ gì đó.

“Trác Vương Phi?”

“Trác...Như Ý?”

“Như Ý...”

“Như...Như Ý, Nghiêm Phi? Thật là quen!”

“Nghiêm Phi?” Sự sợ hãi và giận dữ như trào dâng ẩn sâu trong đôi mắt của Triệu Ngọc Oanh...

Màn đêm dần dần buông xuống...

Như Ý đã xắp xong một vài bộ quần áo và mấy thứ thiết yếu, sau đó cô để hộp thần vào trong hành lí... Tất cả chính là hành lí của Như Ý.

Cô giấu hành lí xuống dưới gầm giường, đúng lúc Thu Vân bước vào.

“Chủ nhân, cô muốn tìm thứ gì vậy? Người mang thai không nên cúi người xuống gầm giường, để tôi giúp cô.” Thu Vân vội vã bước qua.

“Không cần không cần.” Như Ý đứng dậy, vội vàng ngăn Thu Vân lại.

Nếu như để Thu Vân biết cô đã chuẩn bị hành lí để rời khỏi đây, thì e rằng điều đó sẽ lại xảy ra một lần nữa...

Thu Vân hiếu kì hỏi: “Chủ nhân, cô không sao chứ?”

Như Ý lắc đầu: “Không sao! Tôi thì có chuyện gì được chứ?”

Thu Vân đáp: “Hai ngày nay tôi cảm thấy chủ nhân có gì đó rất lạ. Lúc nãy dùng cơm tối chủ nhân cũng ăn rất ít.”

Như Ý thản nhiên nói: “Chỉ là gần đây ta không có khẩu vị.”

Chương 235: Điện của thái hậu

Thu Vân nói: “Có phải là món ăn không hợp khẩu vị của chủ nhân? Hay là để tôi đi căn dặn nhà bếp làm mấy món cô thích ăn?”

Như Ý: “Không cần phải phiền phức như vậy.”

Thu Vân như đột nhiên nhớ ra điều gì đó: “Tôi nghe nói người mang thai thường khó ăn, thường thích ăn mấy món chua và cay. Chủ nhân, để tôi đi hái trái cây cho cô?”

Như Ý: “Trong hậu cung này thì làm gì có chỗ nào mọc trái cây cơ chứ? Không cần đâu, ta thực sự không sao.”

Thu Vân vẫn kiên quyết: “Không được! Không có khẩu vị thì chủ nhân cũng nên ăn một chút, nếu như để đói ảnh hưởng đến sức khỏe thì phải làm sao chứ? Để tôi đi tìm trong hậu cung, nói không chừng sẽ tìm được một vài loại trái cây, bây giờ đúng lúc là thời điểm trái cây chín. Nếu như không có thì tôi sẽ ra ngoài cung tìm.”

“Ta đã nói rồi mà... như vậy cũng được! Nếu vậy thì làm phiền cô rồi.” Như Ý đột nhiên đổi ý.

Thu Vân cười đáp: “Chủ nhân nói gì vậy chứ? Giữa chúng ta đâu cần phải khách sáo như thế chứ? Chủ nhân khách sáo, coi tôi là người ngoài như vậy sẽ làm tôi đau lòng đó. Có thể làm việc cho chủ nhân chính là niềm hạnh phúc của tôi. Chủ nhân, vậy cô mau nghỉ ngơi, tôi đi tìm trái cây cho cô.”

“Được.” Như Ý nhẹ nhàng gật đầu.

Thu Vân vui vẻ rời đi.

Như Ý khẽ thở dài, dù sao cũng có thể giúp cô kéo dài thêm một chút thời gian.

Bây giờ...

Mọi thứ đều đã sẵn sàng, chỉ còn thiếu Tiểu Bạch.

Lúc này ra khỏi cung đi tìm Tiểu Bạch, có thể quay trở lại cung trước giờ Tý...

Kim Ưng sẽ chờ cô ở trong điện của Thái hậu.

Tối nay phải rời đi rồi.

Mỗi lần nghĩ đến việc này, trong lòng Như Ys đều cảm thấy có chút mất mát. Thế nhưng, cô thực sự không còn điều gì nuối tiếc ở nơi này nữa. Thế giới này vốn không thuộc về cô.

Được rồi! Muốn đi cũng phải đi cho đường hoàng!

Đi ra ngoài đón Tiểu Bạch!

Như Ý cất gọn đồ đạc, rồi nhân cơ hội không có người để ý cô liền lén rời khỏi Thanh Nhã Các.

Cô có phù hiệu của Thái Hậu vì thế khi xuất cung không cần thông báo, được miễn hết tất cả các thủ tục, bất cứ lúc nào cũng có thể tùy ý xuất cung.

Thế nhưng đêm nay Như Ý không muốn làm người khác nghi ngờ. Để tránh phát sinh ra những chuyện không hay, cô bí mật rời khỏi cung, cố gắng không để ai nhìn thấy mình...

“A!” Đột nhiên, đầu cô như va phải thứ gì đó!

Toàn thân cô chao đảo rồi ngã xuống.

Tay của Như Ý vẫn giữ chặt lấy đầu, cô cảm thấy đau, đau đớn đến mức sống không bằng chết!

Sau đó, cô liền bất tỉnh mà chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Trước khi bất tỉnh, bỗng nhiên cô nhìn thấy một khuôn mặt rất quen...

“A!”

“Đau quá!”

“Đây....đây là đâu?” Như Ý tỉnh lại, đầu vẫn còn rất đau.

Rất nhanh, cô phát hiện ra bản thân mình đang trần trụi, không một mảnh vải che thân...

“Nguy rồi!”

“Y phục đâu?”

“Làm sao có thể như thế này chứ?”

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Như Ý cố gắng nhớ lại chuyện đã xảy ra. Sau khi dùng bữa tối, cô trở lại phòng để thu xếp đồ đạc. Sau đó thì Thu Vân đến nói sẽ giúp cô đi tìm trái cây.... Sau đó.... Như Ý đã nhanh chóng đuổi khéo Thu Vân đi....Rồi cô giấu hành lí dưới gầm giường. Nhân lúc mọi người trong cung không để ý, cô đã lén rời khỏi Thanh Nhã Các. Tiếp sau đó.... Đầu của cô bỗng trở nên rất đau!

Nguy rồi!

Tại sao đầu lại đau như vậy chứ?

Rốt cuộc là vì sao?

Như Ý cố gắng ôm chặt đầu vì đau. Nỗi đau này thực sự khiến một người mật vụ như cô vô cùng khó mà chịu đựng được.

Đau đầu! Đúng vậy! Chính là đau đầu!

Trước lúc đó...

Trên đường rời cung, cô bỗng nhiên cảm thấy đau đầu.

Sau đó thì... cô liền ngất đi, không biết sau đó xảy ra chuyện gì...

Rốt cuộc sau đó đã có chuyện gì?

Trí nhớ dần dần mờ nhạt.

Như Ý cố gắng nhơ lại từng chi tiết rất tỉ mỉ, nhưng lại không nhớ được gì hết, đầu cô càng lúc càng đau.

Phải rồi, trước khi bất tỉnh, cô đã nhìn thấy một gương mặt rất quen...

“Ai?”

“Là ai?”

Như Ý cố gắng nhớ lại khuôn mặt đó, nhưng do cơn đau đầu ảnh hưởng, cô nghĩ mãi mà vẫn không nhớ ra được khuôn mặt ấy.

Đây là đâu chứ?Tại sao mình lại ở đây?

Nguy rồi!

Không còn thời gian nữa!

Bây giờ là mấy giờ chứ!

Lẽ nào đã qua giờ Tý rồi sao?

Như vậy thì nguy rồi!

Như Ý vội vàng bật dậy bước xuống giường, cô phát hiện bản thân đang ở trong một căn phòng bí mật...Đây là một căn phòng khá sạch sẽ, nhưng không có cửa sổ và cũng không có cửa. Đồ dùng trong phòng chỉ có giường, bàn ghế và một chiếc bàn đọc sách đơn giản. Chính điều này đã khiến căn phòng càng trở nên thoáng đãng hơn...

Đây rốt cuộc là đâu chứ?

Như Ý khẳng định bản thân đã ngất ở hoàng cung. Sau đó lại không nhớ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Có khả năng là...

Khi cô ngất đi đã gặp một người bí mật nào đó. Người đó đã đưa cô đến căn phòng này và nhốt cô lại. Như Ý bỗng cảm thấy bản thân giống như một tù nhân, hơn nữa...là một tù nhân khỏa thân.

Nguy rồi!

Như Ý muốn tìm quần áo, thế nhưng căn phòng này không có gì hết, đến cả cốc uống trà cũng không có, như vậy thì lấy đâu ra quần áo?

Trong đầu Như Ý lúc này tràn ngập thắc mắc.

“Quần áo của ta đâu?”

“Rốt cuộc đã đi đâu rồi?”

“Người bắt mình là ai chứ?”

“Tại sao phải nhốt mình trong căn phòng bí mật này?”

“Điều quan trọng là rốt cuộc căn phòng này ở đâu?”

“Là ở trong hoàng cung?”

“Hay là đã ra khỏi hoàng cung?”

Bởi vì không có cửa sổ nên cũng không thể nhìn ra bên ngoài để biết lúc này là mấy giờ. Như Ý hoàn toàn không thể đoán được thời gian lúc này.

Nhưng cô tỷ mỷ nhớ lại khoảng thời gian bất tỉnh của mình, có vẻ như cô ngất cũng không quá lâu. Điều đó cũng có nghĩa... lúc này vẫn chưa qua giờ Tý.... Cô ấy vẫn kịp đi đến điện Thái Hậu.

Thế nhưng, còn Tiểu Bạch thì sao? Tiểu Bạch phải làm thế nào chứ?

Đúng là đáng chết, sớm không đau đầu, tại sao lại vào đúng lúc quan trọng như này chứ?

“Đúng rồi! Từ trước đến nay mình đâu có đau đầu.”

“Lại đúng lúc này đau đầu, có phải lạ quá không!”

Như Ý chợt nhớ ra, bản thân đột nhiên đau đầu dường như không phải là tự nhiên...

Hình như...

Tất cả chuyện này từ đầu đến cuối đều đã nằm trong....Mục đích chính là muốn bắt ta! Thế nhưng là ai muốn bắt mình cơ chứ?

“Người đẹp.” một giọng điệu bỗng nhiên phát ra với một chút khiêu khích.

“Hừm?” Như Ý quay đầu lại.

“Sao vậy? Cô rất sợ phải không?” Lời nói kèm theo một nụ cười gian ác.

Bạo quân nhanh chóng bước đến như một cơn gió, ghé sát người vào thân thể trần truồng của Như Ý.

“Ngài....Ngài bắt cóc tôi?” Như Ý không hề sợ hãi, chỉ là cảm thấy ngạc nhiên.

“Bắt giữ?”

“Này!”

“Đáp án đã rõ ràng mà cô vẫn phải hỏi nhiều như vậy sao?” Ha,... thơm quá!”

Bạo quân ghé sát mũi vào ngửi tóc của Như Ý rồi khẽ mỉm cười.

“Không! Ngài không phải là loại người như vậy!” Như Ý đáp.

“Vậy là loại người gì?” Bạo quân lạnh lùng hỏi.

“Ít nhất ngài không phải là người sẽ dùng thủ đoạn đê hèn này để có được một người phụ nữ, bởi ngài không muốn bị coi thường!” Như Ý đến bây giờ mới biết là bản thân bị người khác hạ thuốc, nên mới bị đau đầu mà bất tỉnh.

Thuốc?

Chính cô là người rất giỏi về thuốc. Bất luận là thuốc độc hay là thuốc giải, những nghiên cứu và hiểu biết về thuốc của Như Ý cũng không hề thua kèm bất kì thầy thuốc nào.

Rốt cuộc là loại thuốc nào có thể khiến cô đau đớn đến như thế chứ? Hơn nữa lại không hề khiến cô nghi ngờ?

Không!

Đây là chuyện không thể nào!

Như Ý nghĩ xong liền lắc đầu!

Từ sau lần bị hạ độc, Như Ý đã đề cao cảnh giác hơn. Kể cả đó có là độc dược không màu không mùi không vị cũng khó lòng qua được mắt cô.

Hơn nữa...

Loại đau đầu đó, hoàn toàn không phải là trúng độc!

Bạo quân nhất định sẽ không làm vậy, bởi để đạt được mục đích anh ta có rất nhiều cách, anh ta sẽ không làm điều bản thân khinh bỉ.

Những việc mà anh ta cảm thấy có thể dùng bạo lực để giải quyết thì nhất định sẽ không hạ độc!

Vậy đau đầu rốt cuộc là vì sao?

Như Ý cứ đắn đó trong lòng....

Dường như cô cảm thấy lòng không yên. Hơn nữa, cô cảm thấy việc đau đầu và việc mất đi toàn bộ sức lực có một mối liên hệ kì quặc nào đó... Mặc dù cô không thể giải thích nó là gì...

Nhưng...hai việc này chắc chắn có liên quan đến nhau.

Mất đi sức lực chắc chắn không phải là nội thương, cũng tuyệt đối không phải do mang thai. Kể cả cô có thực sự mang thai thì cũng mới chỉ hai tháng. Hai tháng, trừ việc ảnh hưởng đến khẩu vị ra thì cơ bản không ảnh hưởng gì đến sức khỏe.

Huống hồ, khẩu vị của cô rất tốt. Một chút ảnh hưởng của việc mang thai cũng không.

Vậy rốt cuộc nguyên nhân gì khiến cô mất đi sức lực?

Nguyên nhân gì khiến cô đột nhiên bị đau đầu?

Những điều này có liên quan đến bạo quân không?

Nguy rồi!

Như Ý không còn thời gian để nghĩ nhiều như vậy nữa!

Vấn đề khó khăn bây giờ chính là người đang ở trước mặt cô.

Bạo quân...tỏ ra rất thoải mái...

Dùng ngón chân nghĩ cũng biết anh ta muốn làm gì!

“Ha?”

“Ha Ha”

Bạo quân đột nhiên mỉm cười: “Vậy nói xem ta là loại người nào?”

Như Ý lùi hai bước về sau, cô mơ hồ nói: “Ngài sao vậy? Rốt cuộc là ngài hạ độc sao? Ngài rốt cuộc muốn làm gì chứ?”

Bạo quân mỉm cười: “Chỉ là muốn nàng thôi!”

Như Ý đáp: “Không! Ngài sẽ không làm vậy! Ngài không phải loại người bỉ ổi đó!”

Bạo quân đáp: “Nàng đừng đề cao bản thân, rồi hạ thấp ta như vậy. Ta là ai chứ? Ta chính là một người đàn ông! Một người đàn ông mong muốn có được một người phụ nữ! Một người đàn ông không hề có hứng thú với bất kì một người phụ nữ nào khác suốt bao năm nay. Như vậy, người đàn ông đó rất muốn giải tỏa bao dồn nén suốt thời gian chịu đựng đó. Còn nàng, nàng chính là đối tượng duy nhất để ta có thể giải tỏa.”

“Ngài! Đúng là đồ không biết nhục!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau