CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 226 - Chương 230

Chương 226: Ngươi rốt cuộc là người hay là quỷ?

Bạo quân nói: “Làm thế nào mà ngươi biết được?’

Thoáng lưỡng lự...

Mộ Dung Tinh Thần thản nhiên nói: “Bởi vì... tại hạ cũng như vậy!”

“Ngươi... không biết liêm sỉ, ngươi dám công khai bỡn cợt với Vương Phi của trẫm?”

Bạo quân tỏ ra tức giận!

Không!

Là ghen thì đúng hơn!

Tên này dám thản nhiên bày tỏ tình cảm sâu đậm của hắn đối với Như Ý trước mặt Bạo quân?

Đúng thật là quá to gan!

Thật là làm càn!

Phút chốc ánh mắt của Bạo quân sắc lạnh đến rợn người.

Nhưng có vẻ như Mộ Dung Tinh Thần không hề quan tâm đến, hắn bình thản nói: “Chỉ là tại hạ có điều không hiểu, ngươi yêu Như Ý nhiều đến như vậy, vì sao lại muốn làm tổn thương nàng?”

Bạo quân nhìn dáng vẻ tuấn tú của tình địch, đôi mắt nhíu lại…

Tên này...

Rốt cuộc thì hắn là người hay là quỷ?

Vì sao dáng vẻ lương thiện với nụ cười thân thiện đó lại có thể khiến cho người khác cảm giác xao động và bất an đến như vậy?

Đây chẳng lẽ chính là mối nghi ngại thường có giữa tình địch với nhau sao?

Bạo quân lạnh lùng nói: “Ngươi muốn biết bí mật của Trẫm sao? Được! Chỉ cần ngươi đồng ý điều kiện của Trẫm, thì Trẫm sẽ nói điều ngươi muốn biết!”

Mộ Dung Tinh Thần hỏi lại: “Điều kiện gì?”

Bạo quân nói: “Thừa nhận ngươi chính là người đã cứu Như Ý!”

Mộ Dung Tinh Thần nói: “Như vậy là nói dối!”

Bạo quân lạnh lùng nói: “Chẳng phải ngươi cũng không phủ nhận sao? Điều này chứng tỏ trong lòng ngươi cũng có ý đó, cho nên đừng tỏ ra thanh cao nữa!”

Gương mặt của Mộ Dung Tinh Thần tỏ ra bất lực với nụ cười bất đắc dĩ: “Tại hạ công nhận bản thân mình cũng có chút tâm tư.”

Bạo quân lạnh lùng nói tiếp: “Trẫm nói thẳng cho ngươi biết vậy! Trẫm chỉ còn sống được một năm nữa thôi! Nguyên do thì ngươi không cần biết, và Trẫm cũng không muốn Như Ý biết được sự thật này!”

Vừa nghe xong Mộ Dung Tinh Thần giật mình kinh ngạc: “Cái gì? Ngươi… ngươi chỉ còn sống được một năm?”

“Chính xác mà nói thì chưa đến mười một tháng.”

“Sao… sao lại có thể như vậy được?”

“Điều duy nhất Trẫm có thể nói cho ngươi biết chỉ có vậy thôi!”

Dáng vẻ lạnh lùng của bạo quân rất nghiêm túc, không hề có vẻ như đang nói dối.

Kiếm trong tay Mộ Dung Tinh Thần có chút run, ánh mắt kinh hãi liếc thoáng qua gã bạo quân lạnh lùng trước mặt…

“Ngươi... Ngươi... vì không muốn Như Ý đau buồn, cho nên cố tỏ ra mình vô tình, muốn để Như Ý xa rời người sao? Vậy nên rõ ràng là ngươi đã cứu Như Ý, nhưng lại không dám nhận, đúng không?”

“Nếu ngươi đã hiểu thì Trẫm cũng không cần nói thêm nữa! Còn những chuyện khác thì ngươi cứ tự lượng chừng mà xử lý!”

Nói xong bạo quân đột nhiên triển khai thân pháp, giống như con chim hưu lưu trong bóng đêm vuột bay mất…

“Đợi đã!”

Mộ Dung Tinh Thần muốn gọi lại.

Nhưng mà đã không kịp, hắn đã biến mất không dấu vết…

Hắn biến mất với tốc độ cực nhanh, nhanh như sao băng vuột qua.

Thiên tài tuyệt thế như vậy, lại còn là vua của một nước, sao lại có thể chỉ còn sống chưa đến một năm?

Vì vậy nên mới phải ép buộc bản thân mình giao người mình yêu nhất cho người khác?

“Trong lòng hắn …”

“Chắc sẽ cảm thấy rất bi thương và cô độc chăng?”

Mộ Dung Tinh Thần nhìn theo bóng đen vuột qua nơi chân trời, bất chợt trong lòng dâng lên cảm xúc đau thương, giống như bản thân hắn có thể cảm nhận được tâm trạng của bạo quân.

Mộ Dung Tinh Thần cũng không trở lại tổng đường của Bang Thanh Long nữa.

Vì hắn không biết phải đối mặt với Như Ý như thế nào.

Hắn rất muốn gặp Như Ý, hoặc ít ra thì cũng muốn biết Như Ý có an toàn không.

Nhưng mà hắn càng không muốn nói dối.

Vì vậy nên thà không đi đến đó nữa.

Dù sao thì hắn cũng biết ở đó có tứ đại Mạc Khách âm thầm bảo hộ, cuộc sống ngoài cung của Như Ý chắc cũng sẽ không có gì nguy hiểm.

Còn ở trong hoàng cung thì có tên si tình không dứt đó... Sự an toàn của Như Ý càng không cần phải lo lắng.

Đồng thời Mộ Dung Tinh Thần cũng biết nhiệm vụ của mình đã hoàn thành rồi.

Hắn không nên đi gặp Như Ý nữa.

Sáng sớm.

Khi ánh nắng đầu tiên chiếu rọi qua khe cửa, Như Ý mở mắt tỉnh dậy...

Mấy ngày nay, đây là lần đầu tiên cô ngủ ngon và thoải mái đến vậy.

“Tiểu Bạch.”

“Lúc nữa ta phải về hoàng cung rồi.”

“Hôm nay ta dẫn ngươi ra ngoài chơi một lúc.”

Vốn dĩ ban đầu Như Ý chỉ định ở ngoài cung một đêm, rồi sẽ quay về cung trong đêm đó.

Nhưng vì trạng thái của Tiểu Bạch không tốt lắm, nó yếu đi rất nhiều, cũng không chịu ăn, cho nên cơ thể ốm gần như còn da bọc xương.

Vì vậy nên Như Ý mới định bụng ở lại thêm vài ba ngày với Tiểu Bạch.

Hơn nữa hôm qua gặp sát thủ...Như Ý nghĩ như thế nào cũng không nghĩ ra được nguyên do, lai lịch và ai là người sai khiến tên sát thủ đó…

Nhưng lúc này cô cũng chẳng buồn suy nghĩ.

Dù sao thì...

Cái cô cần lúc này là nghỉ ngơi!

Chờ khi thể lực khôi phục lại rồi mới có thể ứng phó với địch.

Nên lúc này cô không muốn suy nghĩ nhiều.

Sáng sớm tỉnh dậy, cô dự tính hôm nay sẽ chơi với Tiểu Bạch cả ngày.

Nhưng vấn đề là khi cô vừa xuống giường đã phát hiện Tiểu Bạch không có ở đó.

“Tiểu Bạch...”

Như Ý lớn tiếng gọi Tiểu Bạch.

Nhưng vẫn không thấy bóng dáng của Tiểu Bạch đâu?

Con nhóc này đi đâu rồi đây? Sao không chịu ngồi yên chút nào vậy?

Như Ý lo lắng Tiểu Bạch đang bị bệnh sẽ gặp rắc rối gì, liền chuẩn bị đi tìm, nhưng vừa lúc cô chuẩn bị đi thì phát hiện hạch quả trên bàn đã bị ăn sạch, chỉ còn lại đống vỏ khô…

“Tiểu Bạch chịu ăn rồi?”

“Có vẻ như thuốc của đại phu có hiệu quả rồi.”

“Tiểu Bạch muốn ăn trở lại rồi.”

Nhìn thấy đống vỏ của hạch quả trên bàn, trong lòng Như Ý mừng thầm, cuối cùng thì Tiểu Bạch cũng khỏe lại rồi!

Nhưng mà...

Rốt cuộc thì Tiểu Bạch đi đâu rồi vậy?

Mới sáng sớm mà đã chơi trò mất tích rồi.

“Sư phụ, con biết Tiểu Bạch ở đâu!” Bất ngờ Tống Thanh đẩy cửa bước vào nói!

“Sư phụ, xin lỗi, vừa rồi con ở bên ngoài nghe được sư phụ gọi tìm Tiểu Bạch, cho nên con đi vào luôn.” Có vẻ như Tống Thanh cảm thấy ngại vì tự ý đi vào làm phiền Như Ý, mà cô thì đang bị thương, hắn hoàn toàn không có ý muốn quấy rầy sư phụ đang nghỉ ngỏi.

Như Ý trả lời: “Không sao, Tiểu Bạch ở đâu?”

Tống Thanh liền nói: “Tiểu Bạch có bạn mới rồi.”

Như Ý tò mò hỏi: “Bạn mới? Tiểu Bạch trước giờ vốn không hợp chỗ đông người mà, vả lại luôn cảnh giác cao độ với người lạ, làm sao mà con nhóc này có thể quen bạn mới được?”

Tống Thanh cười thần bí: “Sư phụ đi theo con sẽ biết!”

“Đi đâu?”

“Hậu viên.”

“Dẫn đường đi.”

Như Ý đi theo phía sau Tống Thanh, bước ra khỏi phòng rồi đi thẳng đến hậu viên.

Cây ngô đồng ở hậu viên đã bắt đầu rơi lá…

Thời tiết dần chuyển lạnh lúc nào không hay.

Như Ý nói nhỏ trong lòng: “Nếu như đang ở trái đất thì chắc chuẩn bị đến mùa thu rồi chăng.”

“Tết trung thu cũng sắp đến rồi?”

Như Ý bất chợt nhớ đến câu thơ đã được nghe từ lâu:

“Nhân tại dị hương vi dị khách, mỗi độ giai tiết bội tư thân, diêu trí huynh đệ đăng cao xứ, biến sáp phù du thiểu nhất nhân.”Đây là bài thơ do du tử phiêu bạc tưởng niệm quê nhà mà sáng tác.

Như Ý tuy thân thế cô độc, ở trái đất hầu như không có bạn bè hay người thân gì có thể khiến cho cô lưu niệm…

Nhưng mà...

Dù sao thì đó mới là thế giới nơi cô thuộc về!

Nơi này...

Ở lâu đến mấy đi nữa thì cũng cảm thấy xa lạ…

Dù sao thì cũng không phải là thế giới của cô, cô vĩnh viễn không thể có được cảm giác đây là nhà.

Có lẽ...

Cũng là lúc nên về nhà rồi chăng.

Chỉ là...

“Nơi đâu mới là nhà của mình đây?”

Nỗi bi thương bất chợt dâng lên trong lòng Như Ý…

Không hiểu vì sao, khi cô biết mình chuẩn bị rời đi, trong lòng lại cảm thấy có chút thương cảm dâng lên.

Vốn dĩ cô nghĩ rằng mình có thể thong thả rời đi.

Không có vướng bận.

Tình yêu bất quá chỉ là thứ phù du mà thôi…

Cô quyết định sẽ mang Tiểu Bạch đi theo…

Ngoại trừ Tiểu Bạch, cô cũng không còn gì đáng để lưu luyến.

Nhưng mà...

Không biết vì sao, trong lòng cô luôn có cảm giác rất kỳ lạ.

Tâm trạng cũng không còn bình thản như ngày thường…

Tựa hồ cô bắt đầu trở nên đa sầu đa cảm như những cô gái bình thường…

“Tiểu Bạch!”

Tống Thanh bỗng nhiên lên tiếng gọi.

Như Ý định thần trở lại và nhìn thấy Tiểu Bạch đang chơi đùa trên bãi cỏ trong vườn, Tiểu Bạch đang đuổi theo…

Thứ mà nó đang đuổi theo là quả ‘trứng’!

Thì ra bạn mới của nó là quả trứng à!

Sao lại có quả trứng lớn như vậy?

Như Ý quan sát kỹ mới phát hiện đây là quả trứng hóa thạch do cô mang tới!

Như Ý không biết mấy ngàn vạn năm trước ở thế giới này có khủng long hay không.

Chứ còn quả trứng này đúng thật là trứng hóa thạch chứ không sai được.

“Tiểu Bạch! Trứng hoá thạch mắc lắm đó, sao ngươi có thể chơi như vậy được?” Như Ý nói với giọng điệu hơi có chút trách móc.

“Quả Quả.”

Tiểu Bạch xoay lại nhìn thấy vẻ mặt giận dỗi của Như Ý liền tỏ ra ngoan ngoãn không dám động đậy.

Như Ý nhìn dáng vẻ tội nghiệp của nó rồi cười nói: “Thôi bỏ đi! Cho người chơi nè! Dù gì thì trứng hóa thạch ở thế giới này cũng không đáng giá gì! Nếu ở thế kỷ hai mươi mốt thì mấy nhà khoa học mà biết ngươi đối xử với quả trứng hóa thạch trị giá ngang bằng với thành phố này, chắc chắn sẽ tức đến bốc khói cho xem! Ngươi thích như vậy thì ta tặng làm món đồ chơi đặc biệt cho ngươi vậy!”

“Quả Quả!”

Tiểu Bạch vui thích nhảy cẫng lên, rồi ôm ấy Như Ý hôn lấy hôn để…

Tống Thanh thấy vậy cười lớn: “Sư phụ! Tiểu Bạch uống hết hai liều thuốc, không chỉ khẩu vị tốt hơn, mà tinh thần cũng khá hơn nhiều! Giờ đã trở lại là Tiểu Bạch nghịch ngợm vui vẻ của thường ngày rồi!”

Như Ý cũng cười theo: “Tiểu Bạch! Đây là trứng hóa thạch chứ không phải là trứng thật, ngươi không được ăn đâu đó nha, cũng không thể ấp ra được khủng long con đâu, ngươi thích chơi thì tự chơi nha, ta và Tống Thanh nói chuyện chút.”

“Quả Quả.”

Tiểu Bạch lại nhảy cao rồi chụp lấy quả trứng chơi.

Hiển nhiên...

Nó rất thích quả trứng kỳ lạ này.

Như Ý cũng nở nụ cười: cuối cùng thì Tiểu Bạch cũng khỏe lại rồi.

Tống Thanh nhìn thấy sư phụ vui, trong lòng cũng cảm thấy phấn khởi: “Sư phụ! Hay là để con mời đại phu đến xem cho sư phụ?”

Như Ý nói: “Không cần đâu! Miệng vết thương xử lý tốt rồi sẽ không sao nữa, chỉ là vết thương ngoài da thôi, không đáng lo. Nội thương thì cũng sẽ từ từ khỏe lại. Tuy là nội lực của ta không biết vì sao lại không đề tụ được, nhưng nó vẫn còn trong cơ thể của ta, cho nên tự nó có thể chữa thương được.”

Tống Thanh kinh ngạc nói: “Thần kỳ vậy sao? Sư phụ có biết vì sao nội lực của người lại trở thành như vậy không?”

Như Ý lắc đầu: “Ta cũng nghĩ không ra. Thôi bỏ đi, không nói đến chuyện này nữa. Tống Thanh, thật ra lâu rồi hai ta cũng không ngồi lại trò chuyện rồi!”

Tống Thanh nói: “Sư phụ, sư phụ có chuyện muốn nói với con?”

Như Ý gật gật đầu.

Tống Thanh bỗng nhiên cảm thấy thần sắc và tinh thần của Như Ý hôm nay hơi khác so với ngày thường, giống như có rất nhiều tâm sự vậy…

“Sư phụ, sư phụ nói đi, Tống Thanh nghe đây.” Tống Thanh ngoan ngoãn ngồi nghe.

Như Ý cũng không biết nên bắt đầu nói từ đâu, đành thuận miệng hỏi: “Võ công của con luyện đến đâu rồi?”

Tống Thanh nói: “Sư đệ dạy bọn con võ công rất có ích, dễ luyện mà uy lực rất lớn.”

Như Ý nói: “Con nhất định phải kiên trì không ngừng luyện tập. Con bắt đầu luyện võ chậm hơn người khác, căn cơ nội lực lại kém, nên con phải nỗ lực hơn người khác rất nhiều!”

Chương 227: Chuyện gì?

Tống Thanh gật đầu, nói: “Sư phụ! Người yên tâm! Tống Thanh nhất định sẽ nỗ lực luyện võ công, không phụ sự kỳ vọng của sư phụ dành cho con, nếu sau này Tống Thanh lười biếng, cứ mặc sư phụ trách phạt!”

“Sau này, sợ rằng con phải tự dựa vào bản thân mình rồi, sư phụ không thể ở bên để chỉ điểm cho con được nữa.”

“Sư phụ, vì sao?”

“Ta...tóm lại, con phải tự mình cố gắng nỗ lực, ghi nhớ lời sư phụ, làm rạng danh bang Thanh Long chúng ta! Còn rất nhiều bách tính ngoài kia đang cần con cứu giúp!”

“Xin sư phụ yên tâm, Tống Thanh sẽ nghe lời người.”

“Vậy thì tốt.”

“Sư phụ, vì sao hôm này người lại nói những lời kì lạ như vậy?”

“Con đừng hỏi nhiều.”

“Vâng, thưa sư phụ.” Tống Thanh nhìn Tiểu Bạch đang chơi đùa ở đằng xa, hiếu kì hỏi: “Sư phụ, quả trứng hóa thạch mà người vừa nói, là gì ạ?”

Như Ý nói: “Là trứng lưu lại từ rất nhiều năm trước, nhờ tác động của thời gian và môi trường, mà trở thành hóa thạch, gọi là trứng hóa thạch.”

Tống Thanh tặc lưỡi nói: “Quả trứng to như vậy, nếu mà ấp ra không biết sẽ ra sao nhỉ?”

Như Ý cười: “Ấp ra con đấy!”

Tống Thanh sờ đầu, bồn chồn: “Sư phụ, sao lại ấp ra con được?”

Như Ý nói: “Vì con là quả trứng ngốc đó!”

“Ngốc? Sư phụ, thì ra người đang mắng con.”

Tống Thanh có hơi giận dỗi.

Nhưng thấy thần sắc của sư phụ khá tốt, còn có tinh thần để đùa giỡn nữa, hắn đã yên tâm hơn nhiều.

Hắn vẫn luôn lo lắng cho thương thế của sư phụ.

“À đúng rồi! Sư phụ!”

Tống Thanh bỗng nhớ lại một chuyện.

Như Ý nói: “Chuyện gì?”

Tống Thanh nói: “Sư phụ, sao lại có kẻ muốn ám sát người chứ?”

Như Ý nói: “Võ công của đối phương rất cao cường, hơn nữa lai lịch không rõ, hiện giờ ta vẫn chưa có manh mối gì.”

Tống Thanh lo lắng nói: “Nếu đã vậy, sư phụ sau này phải cẩn thận hơn trước gấp nghìn lần!”

Như Ý nói: “Ta vốn dĩ định ở bên Tiểu Bạch thêm hai ngày nữa, nhưng thấy tình hình của nó hiện giờ khá tốt, hơn nữa cũng kết giao được bạn mới, nên ta định về hoàng cung luôn! Có lẽ, việc tìm ra kẻ ám sát ta, phải bắt đầu lần manh mối từ hoàng cung.”

Tống Thanh: “Sư phụ, người hiện giờ không thể về hoàng cung!”

Như Ý: “Tại sao?”

Tống Thanh: “Tứ Đại Mạc Khách đã đợi cả một đêm, hơn nữa hai vị lão gia Trác Công Vinh và Trác Vân Phong cũng đã tới đây từ sáng sớm...”

Như Ý: “Bọn họ đang ở đâu?”

Tống Thanh: “Hiện đang ở phòng khách đợi người!”

Như Ý: “Sao con không nói cho ta biết sớm hơn?”

Tống Thanh khổ não: “Sư phụ, người đang bị thương, con muốn người được ngủ thêm một chút nữa để bồi bổ tinh thần, nên mới không gọi người dậy! Bọn họ nghe nói hôm qua sư phụ bị người ta tấn công, cũng bảo con đừng làm phiền sư phụ, để người nghỉ ngơi cho tốt, Tống Thanh mới không dám kinh động đến sư phụ.”

“Con đó, sao có thể để khách chờ lâu đến vậy? Mau, mời bọn họ vào sảnh lớn đi, ta chuẩn bị một chút rồi ra.”

“Vâng, sư phụ.”

Tống Thanh nhận lệnh rồi đi!

Như Ý gọi: “Tiểu Bạch! Về nhà tắm rửa ăn cơm thôi!”

“Quả quả!”

Tiểu Bạch ôm quả trứng, trông cứ như kẻ say rượu ôm thùng nước to vậy, đi đứng loạng choạng, vô cùng thú vị.

Như Ý cười mắng: “Tiểu Bạch, người to gần bằng quả trứng, ôm nó đúng là làm khó ngươi rồi!”

Tiểu Bạch hình như có hơi tức giận, không muốn bị người ta coi thường, tứ chi nó quấn chặt lấy quả trứng hóa thạch, rồi chậm rãi bay lên...

Tiểu Bạch ôm quả trứng bay lên, hình như rất mất sức, tốc độ bay rất chậm, hơn nữa cả quá trình Tiểu Bạch luôn căng thẳng, mặt đỏ ửng lên, đôi mắt lộ ra vẻ mệt mỏi khổ sở...

Như Ý nhìn bộ dạng nghiêm túc của nó, cười: “Đừng miễn cưỡng nữa! Được rồi được rồi, Tiểu Bạch lợi hại nhất! Giờ chúng ta đi tắm rửa một chút, ăn ít đồ trước, lát nữa lại chơi được không. Ngươi đặt trứng hóa thạch ở trong sân là được, nơi đây không có người lạ vào, hơn nữa trứng cũng không tự mọc chân chạy được đâu.”

Tiểu Bạch nghe Như Ý nói, đôi tai vểnh lên, như đang nghiêm túc suy nghĩ một lúc, rồi tứ chi mới thả ra...

“Bụp!”

Trứng hóa thạch rơi cái bụp xuống mặt đất.

Như Ý nói: “Nhẹ chút! Đó mà là trứng khủng long thật thì chắc đã bị ngươi làm bể rồi!”

“Quả quả!”

Tiểu Bạch hé miệng, cười ngây ngô.

“Quỷ nghịch ngợm! Về mau!”

Như Ý xoa đôi tai nó, vừa đi vừa mắng...Sau khi Như Ý bế Tiểu Bạch khóc huhu rời khỏi sân...

Sân đình không bóng người, trên bãi cỏ hơi ngả vàng, quả trứng hóa thạch đó, nằm yên tĩnh không hề động đậy...

Trông như một cục đá thật vậy...

Bỗng nhiên...

“Loạt soạt!”

Quả trứng bỗng hơi rung lên vài cái...

Như bên trong có thứ gì muốn phá vỏ ra ngoài vậy.

Sau khi động đậy vài lần, quả trứng yên tĩnh lại...

Dường như...

Chưa từng động đậy.

Tứ Đại Mạc Khách...

Như Ý nghĩ tới mình chỉ còn một tháng nữa thôi là phải rời khỏi thế giới này rồi.

Cũng không thể để bốn người bọn họ sống mà không biết đến bản thân mình như vậy chứ?

Bốn kẻ này quá trung thành với chủ nhân, không có lí tưởng của bản thân mình.

Lúc Như Ý gặp Kiếm Hàn Y và Thu Vân, trong lòng đã có chủ ý của mình.

“Chủ nhân. Người không sao chứ? Nghe nói người bị thương rồi, chúng tôi lo muốn chết! Hoa Lâu Vân và Hồng Chúc cũng tới rồi, nhưng chủ nhân chưa tỉnh, bọn họ đã về Tịch Mịch Yên Vũ lâu rồi. Thu Vân gặp được Trác Công Vinh và Trác Vân Phong, còn về sau thì không nói gì.”

Thực ra, câu tiếp theo cô muốn nói là: Hoa Lâu Vân và Hồng Chúc trở về giám sát Mộ Dung Tinh Thần rồi.

Như Ý nói: “Không việc gì! Chỉ là vết thương nhỏ thôi, là Mộ Dung Tinh Thần đã cứu ta, ngủ một đêm tỉnh dậy đã không sao rồi! Để mọi người chờ đợi và lo lắng lâu như vậy, ta thấy thật ngại quá!”

Thu Vân nói: “Chủ nhân, người đừng nói vậy. Người là chủ nhân của bọn ta, bảo vệ người là trách nhiệm bọn ta nên làm, không bảo vệ người cẩn thận, để chủ nhân bị thương, là bọn ta làm không tốt!”

Kiếm Hàn Y nói: “Từ nay trở đi, hai người bọn ta sẽ luôn theo sát bên bảo vệ chủ nhân!”

“Hả?”

“Sát bên bảo vệ?”

Như Ý nghe câu nói này mà giật cả mình.

Thu Vân vội vã giải thích: “Chủ nhân, bốn người bọn ta đã thương lượng rồi! Hiện giờ...chủ nhân đang bị thương, chúng ta không thể lại rời xa chủ nhân được nữa! Hoa Lâu Vân không muốn rời khỏi Tịch Mịch Yên Vũ lâu, Hồng Chúc đã mất một cánh tay, dễ khiến người khác nghi ngờ, vậy nên cô ấy cũng ở lại cùng Hoa Lâu Vân. Ta và Kiếm Hàn Y từ sau sẽ kề bên bảo vệ chủ nhân, bọn ta muốn cùng chủ nhân vào cung.”

“Vào cung?”

Như Ý nói: “Hai ngươi sao có thể vào cung?”

Thu Vân nói: “Ta có thể giả trang thành cung nữ hoặc tùy tùng! Kiếm Hàn Y, hắn tự có cách để thâm nhập vào cung, bốn người bọn ta có cách liên hệ bí mật riêng của mình, chỉ cần trong cung hắn gặp phải nguy hiểm gì, ta đều có thể đến cứu ngay lập tức.”

Như Ý nói: “Xem ra, các ngươi đã bàn bạc kĩ càng rồi nhỉ? Đến mai phục thế nào, ở đâu cũng tính kĩ cả rồi?”

Thu Vân nói: “Chưa xin được sự đồng ý của chủ nhân, bọn ta rất bất an, nhưng mong chủ nhân đừng cự tuyệt, bọn ta thật sự không muốn thấy chủ nhân gặp phải nguy hiểm nữa.”Như Ý nghĩ một lát, nói: “Được rồi! Ngươi và Kiếm Hàn Y võ công cao cường, trong cung cũng có thể giúp ta làm việc, hai người các ngươi làm theo kế hoạch là được!”

Thu Vân rất bất ngờ mà nói: “Chủ nhân? Người không phản đối bọn ta làm như vậy sao?”

Như Ý cười: “Các người đều suy nghĩ cho sự an toàn của ta, sao ta lại phản đối chứ?”

Thu Vân không ngờ Như Ý lại thoải mái chấp nhận sự bảo vệ của bọn họ như vậy, không tự nhiên mà cảm tạ chủ nhân.

Như Ý nói: “Các ngươi tận tâm tận lực bảo vệ ta như vậy, ta phải cảm ơn các ngươi mới đúng!”

Thu Vân nói: “Chủ nhân đừng nói vậy, bảo vệ chủ nhân là nghĩa vụ của bọn ta.”

Ánh mắt Như Ý bỗng hơi sáng lên: “Ta bỗng nhớ lại, còn một nhiệm vụ quan trọng muốn giao cho các ngươi làm!”

Thu Vân: “Nhiệm vụ gì ạ?”

Như Ý nói: “Nhiệm vụ này có lẽ hơi khó, hơn nữa cần thời gian khá lâu!”

Kiềm Hàn Y: “Chủ nhân cứ phân phó! Tứ Đại Mạc Khách bọn ta nguyện chết vì chủ nhân! Dù có phải lên núi đao xuống biển lửa, bọn ta cũng không chối từ!”

Như Ý cười nói: “Vậy thì tốt! Hiện giờ kế hoạch vẫn chưa hoàn thiện, đợi thời cơ đến rồi, ta sẽ nói với các ngươi! Chắc phải mất khoảng 1 tháng.”

Thu Vân và Kiếm Hàn Y cùng gật đầu, trong lòng thụ sủng nhược kinh.

Dù gì, đây là lần đầu tiên chủ nhân thật sự giao nhiệm vụ cho bọn họ.

Điều này nói lên cái gì?

Nói lên rằng chủ nhân đã thừa nhận thân phận của bọn họ!

Thật sự nhận sự bảo vệ của bọn họ!

Trong lòng Kiếm Hàn Y và Thu Vân tất nhiên vô cùng vui mừng.

Nhưng bọn họ không hề hay biết, nhiệm vụ mà Như Ý nói...

Thật ra lại là...

Nếu để bọn họ biết được, chắc chắn sẽ tức đến thổ huyết mất...

Trác Công Vinh có hơi nhịn không nổi nữa, sắc mặt bắt đầu hơi khó chịu...

Như Ý mỉm cười nói: “Tam thúc, mới sáng sớm ai làm thúc tức giận đấy?”

Trác Công Vinh nói: “Tiểu Cửu! Con phải cứu lấy Phủ Trác Vương!”

Như Ý nói: “Ồ? Sao vậy?”

Trác Công Vinh nói: “Tình hình của Phủ Trác Vương hiện giờ, không phải con không biết đấy chứ?”

Thần sắc Như Ý nghiêm túc trở lại, nói: “Ta tất nhiên biết, chỉ là, Như Ý không hiểu ý của tam thúc!”

Trác Vân Phong nói: “Cửu muội, thực ra hôm nay ta và Tam Thúc tới tìm muội, là muốn muội...”

“Câm miệng!”

Trác Công Vinh bỗng quát Trác Vân Phong.

Như Ý rất tò mò.

Nhưng khi nàng thấy Trác Công Vinh cảnh giác nhìn Thu Vân và Kiếm Hàn Y ở đằng sau mình, Như Ý biết tam thúc đang cố kị cái gì!

“Tam thúc, bọn họ là tâm phúc của ta, thúc có thể yên tâm mà nói.”

Như Ý gạt đi nghi ngờ của Trác Công Vinh.

Trác Công Vinh do dự một lát, mới nói: “Bọn ta muốn nhờ con nghĩ cách giúp phủ Trác Vương, và và...”

Như Ý nói: “Và gì nữa? Tam thúc, thúc trước giờ không phải là người vòng vo!”

“Ám sát Bạo Quân!”

Ánh mắt Trác Công Vinh vô cùng phẫn nộ!

Lòng hận thù của hắn với Bạo Quân đã ăn sâu vào xương tủy!

“Hả?”

“Ám sát Bạo Quân?”

Đến Như Ý nghe những lời này còn phải bất ngờ, nàng biết quan hệ giữa phủ Trác Vương và Bạo Quân đã gần đến thời điểm tệ nhất, chỉ là không ngờ thù hận của phủ Trác Vương với Bạo Quân đã lớn đến nỗi không còn đường nào cứu chữa được nữa...

Nếu cứ tiếp tục thế này...

Cho dù toàn bộ người của phủ Trác Vương đến cứu viện, thì vẫn phải đối mặt với nguy hiểm.

Đối phó với Bạo Quân, chỉ có một con đường chết!

Như Ý không tự chủ được mà bắt đầu lo lắng.

Chương 228: Ám sát bạo quân

Ám sát bạo quân?

Nhìn Trác Công Vinh và Trác Vân Phong giống như không nói đùa, điều này càng khiến Như Ý cảm thấy đau đầu.

“Tam thúc, đại ca. Sao hai người lại có suy nghĩ đó? Ám sát Hoàng thượng là chu di cửu tộc đó!”

“Cửu tộc ư? Giờ cũng sắp bị tiêu diệt hết rồi.”

“Nhưng mà… nếu Hoàng thượng muốn sát hại người trong phủ Trác Vương, cùng lắm chỉ hãm hại, nhốt trong thiên lao cũng đỡ hơn bị chém đầu, đúng không? Tam thúc, thúc tuyệt đối đừng kích động! Đúng rồi, gia gia nói sao?”

Như Ý cố ý nói hậu quả nghiêm trọng, hơn nữa còn vô tình nhắc đến Trác lão gia.

Trác Công Vinh vừa nghe đến lão gia, quả nhiên thái độ đã dịu lại: “Cha nói chúng ta nghe theo ý kiến của ngươi, nên mới sáng sớm, ta và Phong nhi đã đến đây tìm ngươi.”

Như Ý nói: “Tam thúc, sao hai người lại có suy nghĩ hoang đường, ám sát Hoàng thượng như thế?”

Trác Vân Phong thấy tam thúc hơi gấp gáp thì giải thích: “Chuyện là thế này, tối qua chúng ta cùng mấy thủ lĩnh quân đoàn Thanh Long đã lên kế sách, giờ tình thế của phủ Trác Vương rất bất lợi, mặc người khác xâu xé, không bằng đổi khách làm chủ!”

Trác Công Vinh tiếp lời: “Đúng vậy! Giang sơn này không phải của nhà Thác Bạt bọn họ, phủ Trác Vương chúng ta ít nhất cũng gây dựng một nửa. Dựa vào điều gì mà hắn mặc sức hoành hành, muốn làm gì thì làm? Tối qua chúng ta đã lên kế hoạch rồi, con có thể tự do ra vào hoàng cung, chỉ cần nghĩ cách đưa quân đoàn Thanh Long vào cung, hoặc lừa Hoàng đế ra ngoài, như vậy hắn có chạy đằng trời. Chúng ta giết Hoàng đế rồi xông vào thiên lao cướp ngục, trong thiên hạ này ai dám nói nửa lời với phủ Trác Vương.”

Như Ý nói: “Tam thúc, thúc quá lỗ mãng rồi!”

Ngay cả cô cũng phải thừa nhận.

Thật ra đây là một cách hay.

Với thực lực của phủ Trác Vương, chắc chắn có thể làm được chuyện này.

Hơn nữa, tỷ lệ thành công cũng được tám phần.

Chỉ là cho dù thất bại, phủ Trác Vương cũng cắt đứt hoàn toàn với hoàng tộc rồi!

Cuối cùng người chịu khổ vẫn là dân chúng.

Đánh nhau…

Không ai giành chiến thắng cả.

Trác Công Vinh và Trác Vân Phong nghĩ đến lợi ích phủ Trác Vương.

Nhưng Như Ý lại lấy đại cục làm trọng.

Có cách gì để giải cứu phủ Trác Vương không?

Vừa không cần ám sát Hoàng đế, lại vừa nhanh chóng không?

Như Ý đã biết trước rồi.

Sớm muộn gì cũng có một ngày, phủ Trác Vương vì công cao chấn chủ mà bị chèn ép.

Chỉ không ngờ rằng ngày đó lại tới nhanh như vậy.

Binh quyền của phủ Trác Vương đã bị tước đoạt rồi.

Chỉ còn lại, quân đoàn Thanh Long.

Nghiêm chỉnh huấn luyện, quân cơ nghiêm minh.

Cho dù quân đoàn Thanh Long được xưng là vô địch.

Nhưng cũng không có niềm tin giành chiến thắng khi đối đầu với Bạo quân cấp bậc tông sư.

Như Ý rất ngạc nhiên về lòng cam đảm của Trác Công Vinh và Trác Vân Phong.

Có lẽ, bọn họ đã cùng đường nên hoảng loạn thử mọi cách.

Cô đã nhận ra một vấn đề rất nghiêm túc.

Tình cảnh phủ Trác Vương quả thật rất phiền phức.

Mà phiền phức nhất chính là không đoán ra tâm tư của Bạo quân.

Rốt cuộc thái độ hắn đối với phủ Trác Vương là gì?

Có giết hay không?

Lập trường mờ ám không rõ, không chỉ Trác lão hoài nghi mà thông minh như cô cũng cảm nhận được.

Cô biết mặc dù Bạo quân vô tình với cô.

Nhưng hắn không phải tên ngốc.

Nếu tiêu diệt sạch phủ Trác Vương, không hề có lợi cho hắn.

Là một Hoàng đế, hắn tuyệt đối không làm chuyện không có lợi cho mình.

Như Ý luôn nghi ngờ rằng, trong lòng Bạo quân có một kế sách đặc biệt nào đó, nhưng không tìm được chứng cứ.

Mà vấn đề bây giờ là hiềm nghi mập mờ không rõ trong mấy trăm năm qua giữa hoàng tộc và phủ Trác Vương đã công khai cắt đứt.

Cho dù giải trừ được nguy cơ trước mắt, sau này giữa phủ Trác Vương và hoàng tộc vẫn không tránh khỏi cá chết lưới rách.

Giờ toàn bộ người trong phủ Trác Vương đều bị giam trong thiên lao.

Binh quyền cũng bị tước đoạt.

Chỉ còn lại quân đoàn Thanh Long.

Chẳng trách Trác Công Vinh và Trác Vân Phong sẽ thử mọi cách.

Như Ý ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Tam thúc, thúc tin ta không?”

Trác Công Vinh nói: “Lão Tam ta không sợ trời, không sợ đất, khắp thiên hạ này đều biết.”

Như Ý khẽ mỉm cười, rồi hỏi một câu: “Tam thúc, thúc có đồng ý đảm nhiệm chức thủ lĩnh quân đoàn Thanh Long không?”

Trác Công Vinh hơi sửng sốt nói: “Tiểu Cửu, rốt cuộc con muốn nói chuyện gì?”

Như Ý nói: “Ta có một nhiệm vụ bí mật muốn giao cho tam thúc.”

Nhiệm vụ gì?
Trác Công Vinh rất tò mò.

“Thật ra, người thích hợp làm nhiệm vụ này nhất là đại ca.”

“Chỉ có huynh ấy mới gánh được tương lai của phủ Trác Vương.”

“Làm đại nghiệp hưng thịnh, do đó… tam thúc, giờ chỉ thể dựa vào mình thúc!”

Như Ý nhìn Trác Công Vinh với ánh mắt khác lạ, trên khuôn mặt thanh tú lộ ra ý cười thần bí.

Ông bị cô làm cho hồ đồ rồi.

“Tiểu Cửu, rốt cuộc con muốn làm gì?”

Như Ý bỗng liếc nhìn Trác Vân Phong và Thu Vân ở phía sau.

Trác Vân Phong rất biết điều nói: “Ta đi ra ngoài hóng mát một lát.”

Mấy người Tống Thanh và Thu Vân cũng lần lượt ra khỏi phòng.

Cuối cùng, trong đại sảnh chỉ còn lại hai người Như Ý và Trác Công Vinh.

Cô nhìn khuôn mặt ngạc nhiên của ông, biết ông là người nóng tính nên không vòng vo nữa.

“Tam thúc, có lẽ đây chính là ý trời.”

“Ý trời sao?”

“Nói đúng hơn là sự sắp đặt của số mệnh.”

“Tiểu Cửu, sao tam thúc nghe giống như sau lưng rất lạnh lẽo.”

“Tam thúc, thúc đừng lo lắng, Tiểu Cửu vẫn là đứa bé ngoan nhất của thúc, sẽ không hại thúc. Có điều…”

“Có điều gì…”

Như Ý cười nói: “Có điều sau này tam thúc phải gánh vác trọng trách rồi.”

Trác Công Vinh nói: “Tiểu Cửu, con nói thẳng đi!”

Cô nói: “Tam thúc, thúc có thể bảo đảm không nói chuyện này với bất kỳ ai không?”

Người ông run lên: “Bao gồm cả Phong nhi ư?”

Như Ý gật đầu rất nghiêm túc.

Trác Công Vinh thấy vẻ mặt nghiêm túc của cô bỗng hoảng sợ: “Tiểu Cửu, chẳng lẽ ý của con là… phải giữ bí mật với tất cả người trong phủ Trác Vương à? Bao gồm cả… cha, gia gia con?”

Cô khẽ gật đầu.

Trác Công Vinh sợ hết hồn: “Tiểu Cửu, rốt cuộc con… có suy nghĩ kinh hãi như thế nào?”

Như Ý nói: “Không tính là kinh hãi, nhưng… nhất định phải giữ bí mật chuyện này.”

Trác Công Vinh nói: “Tại sao phải bảo mật?”

Cô nói: “Bởi vì sau này, muốn chấn hưng phủ Trác Vương phải dựa vào đại ca Trác Vân Phong, nhưng lúc nguy hiểm, người có thể cứu vãn được phủ Trác Vương chỉ có mình tam thúc.”

Trác Công Vinh nghe vậy thì bỗng nhiệt huyết sôi trào: “Tiểu Cửu! Con biết tam thúc là người thô lỗ. Con cứ căn dặn thẳng tam thúc là được.”

Như Ý nói: “Ta muốn tam thúc tiếp quản quân đoàn Thanh Long.”

Ông nghe vậy thì lắc đầu: “Chuyện này không được! Quân đoàn Thanh Long là đội vệ binh thân cận trung thành nhất của phủ Trác Vương, luôn thuộc quyền quản lý của cha và đại ca, cho dù hiện tại ta chỉ có thể tạm thời tiếp quản một lát mà thôi. Hơn nữa…”

Như Ý bỗng nhíu mày nhìn ông.Tim Trác Công Vinh run lên: “Tiểu Cửu, con đừng trách thúc vô dụng, tam thúc…”

Như Ý nói: “Tam thúc, đến giờ thúc vẫn muốn từ chối sao? Chẳng lẽ thúc không muốn làm chút chuyện cống hiến cho phủ Trác Vương à? Thúc không muốn trở thành anh hùng ư? Có thể trong thiên hạ này không ai biết tam thúc là một anh hùng, nhưng bản thân thúc sẽ biết.”

Trác Công Vinh khẽ nghiến răng nói: “Được! Con nói thế nào thì thúc làm thế đó! Tam thúc sẽ nghe theo Tiểu Cửu hết. Ngày đó lúc con dạy dỗ Đường Bắc Huy, tam thúc đã biết con không phải người bình thường. Không ai có thể đoán ra suy nghĩ của con.”

Như Ý nói: “Thật ra rất đơn giản! Ta muốn thay đổi quân đoàn Thanh Long.”

Ông nói: “Thay đổi thế nào?”

Cô nói: “Nghiêm túc mà nói là biên chế lại!”

Ông nói: “Sao phải biên chế lại? Biên chế thế nào?”

Cô nói: “Bước đầu tiên, giải tán quân đoàn Thanh Long. Bước thứ hai, tam thúc triệu tập một số tướng lĩnh trong quân đoàn, rồi bí mật thành lập lại quân đoàn.”

“Rắc rối như vậy sao?”

“Vâng!”

“Nói như vậy sau này quân đoàn Thanh Long đã thành tổ chức bí mật rồi?” Trác Công Vinh rất tò mò sao Như Ý lại làm thế.

Cô gật đầu nói: “Đúng vậy! Phải đánh lừa dư luận! Đương nhiên, tên cũng phải đổi, không thể gọi là quân đoàn Thanh Long nữa, nên gọi là… quân đoàn Như Ý đi!”

“Quân đoàn Như Ý ư?”

“Tam thúc không ngại chứ?”

“Đương nhiên không ngại rồi! Tiểu Cửu là công thần lớn nhất, gọi là quân đoàn Như Ý cũng không sao!”

“Tiếp sau đây…”

Thật ra Như Ý cũng không muốn kể công, cô chỉ nghĩ đến một tháng nữa mình phải rời đi rồi.

Rời khỏi thế giới vốn không thuộc về cô.

Không để lại một thứ gì.

Có lẽ để lại một cái tên…

Coi như làm kỷ niệm đi.

Chứng minh cô vẫn còn tồn tại.

Tiếp theo đây…

Như Ý thay đổi Thanh Long như thế nào… kế hoạch quân đoàn Như Ý được cô bàn bạc tỉ mỉ với Trác Công Vinh.

Trong quân đội, người trung thành, kỷ luật, hỏa lực, đương nhiên còn có chiến lược nhất là Âu Niên Canh Nghiêu.”

Như Ý tiến hành sửa đổi lại những điều mình đã học trong trường đặc công, rồi vận dụng toàn bộ vào quân đoàn Như Ý.

Nếu Trác Công Vinh làm theo kế hoạch của cô, huấn luyện tốt quân đoàn Như Ý.

Với nền tảng quân đoàn, cùng lắm nửa năm là có thể huấn luyện thành một đội quân lính đặc chủng với sức chiến đấu vô cùng mạnh mẽ.

Đương nhiên…

Như Ý chắc chắn sẽ không nói kỹ thuật dùng súng và đại bác cho Trác Công Vinh.

Cô chỉ cải tiến vũ khí, thêm thút thay đổi, để tăng sức chiến đấu của quân đoàn, ví dụ như cung tên cải tiến thành nỏ bắn liên tiếp, tăng thêm sức chiến đấu mạnh mẽ, nhưng không ảnh hưởng đến cân bằng quân lực trong thế giới này.

Lòng trung thành của quân đoàn Như Ý thì không cần phải nói.

Kỷ luật luôn nghiêm minh.

Như Ý chỉ thay đổi một chút kỷ luật quân đội, tăng thêm kỷ luật của đội quân đặc chủng.

Đương nhiên điều quan trọng nhất là chiến lược.

Điểm này cô không cần lo lắng.

Cô chỉ đơn giản phát huy ưu thế trí nhớ tốt của mình, ghi chép lại Tôn Tử binh pháp, rồi giao cuốn sách này cho Trác Công Vinh, để ông ta từ từ nghiên cứu.

Quân đoàn Thanh Long hoàn toàn giải tán.

Người đời cho rằng quân đoàn đó không còn tồn tại nữa.

Nhưng không ai biết rằng, Trác Công Vinh đã bí mật huấn luyện quân đoàn Như Ý.

Như vậy đội quân đặc chủng với nhân số không nhiều, nhưng sức chiến đấu lại mạnh mẽ.

Sau này, lúc phủ Trác Vương gặp bất kỳ nguy hiểm gì, quân đoàn Như Ý bí mật có thể làm lực lượng dự bị, vào lúc mấu chốt giải cứu nguy cơ của phủ Trác Vương.

Màn đêm buông xuống.

Như Ý và Trác Công Vinh bí mật bàn bạc trong đại sảnh.

Không ai dám quấy rầy.

Cũng không ai biết bọn họ đang bàn bạc chuyện gì.

Đến đêm khuya, Như Ý mệt mỏi đi ra ngoài.

Còn Trác Công Vinh thì biến mất.

Trác Vân Phong rất tò mò.

Cô chỉ khẽ cười nói: “Tam thúc đã đi thực hiện một nhiệm vụ đặc biệt rồi.”

Anh khó hiểu hỏi: “Sao tam thúc không nói gì đã đi rồi? Để lại mình ta thì làm gì đây?”

Chương 229: Rất tò mò

Như Ý nói: “Đại ca, sau này huynh phải gánh vác trọng trách phủ Trác Vương. Giờ vương phủ đang cần huynh, huynh phải quay về, cố gắng hỗ trợ tứ ca quản lý công việc hàng ngày của vương phủ, đợi gia gia và mọi người bình an trở về.”

Trác Công Vinh tò mò hỏi: “Bọn họ sẽ trở về sao?”

Như Ý nói: “Yên tâm đi! Cho dù Bạo quân không thả người, tam thúc cũng có cách, huynh đừng nghĩ đến những chuyện ám sát mưu phản, như vậy chỉ có thể làm cho chuyện này càng thêm tồi tệ.”

Trác Vân Phong hiểu biết nông cạn, bất đắc dĩ rời khỏi bang Thanh Long.

Một ngày không ăn uống, tinh thần của Như Ý vẫn rất tốt, nhưng nội tâm hơi cô đơn.

Bang Thanh Long…

Một bang vùng dậy bình địa thiên hạ.

Nhưng cái tên quân đoàn Thanh Long vốn nổi danh trong thiên hạ sẽ bị xóa đi trong lịch sử.

Trác Công Vinh và quân đoàn Như Ý cũng không được nhìn thấy ánh sáng.

Mãi mãi sống trong bóng tối.

“Tam thúc, bảo trọng.”

Như Ý nhìn bầu trời đêm ở phía xa, khẽ thở dài.

Số mệnh, có lúc thật kỳ diệu.

Trác Công Vinh là người thô lỗ, làm việc không để ý hậu quả, lỗ mãng vô lễ, là người không có tiền đồ nhất trong phủ Trác Vương.

Nhưng…

Đến cuối cùng, ông lại là người lặng lẽ âm thầm bảo vệ phủ Trác Vương.

Có thể mãi mãi không ai biết ông đi đâu, làm gì…

Thậm chí sẽ có người cho rằng, lúc phủ Trác Vương nguy hiểm nhất, ông đã lâm trận bỏ chạy, phản bội phủ Trác Vương…

Nhưng…

Ông lại dùng cả đời để bảo vệ phủ Trác Vương.

Như Ý biết, ông làm được.

Ông là nam tử hán mình đồng da sắt, một anh hùng thật sự.

Như Ý và mấy người Tống Thanh, Tống Mẫn, La Tiểu Hổ, Thu Vân tụ tập một bữa tiệc lớn.

Tống Thanh sai người đi gọi Tiểu Bạch, nhưng nó không chịu xuất hiện.

Đây không giống phong cách của Tiểu Bạch.

Như Ý cho rằng Tiểu Bạch không muốn ăn.

Cô đích thân tới phòng tìm Tiểu Bạch, giờ mới phát hiện nó vẫn luôn chơi quả trứng kỳ lạ kia rất hứng thú.

Như Ý cười mắng: “Tiểu Bạch, ngươi đang làm gì vậy?”

“Quả quả.”

“Bên ngoài có rượu, đồ ăn ngon. Mau đi ra ngoài ăn tiệc đi, đêm nay đặc cách cho ngươi uống chút rượu, chỉ cần không say là được!” Như Ý cho rằng Tiểu Bạch nghe thấy có rượu, đồ ăn ngon, chắc chắn sẽ động tâm.

“Quả quả.”

Ai biết rằng, Tiểu Bạch căn bản không có hứng thú với đồ ăn, chỉ ôm quả trứng lăn qua lăn lại trong góc, dáng vẻ rất tò mò tìm tòi nghiên cứu…

Như Ý cười mắng: “Chỉ một quả trứng đá mà thôi, bên trong không nở ra khủng long con nào đâu, ngươi chơi nó mấy ngày sẽ chán thôi đúng không? Mau đi ra ngoài đi!”

“Quả quả.”

Tiểu Bạch quay đầu, từ chối rất nghiêm túc.

Nếu cô có thể nghe hiểu ngôn ngữ của Tiểu Bạch.

Vậy thì cô sẽ biết nó đang nói: “Chủ nhân, trước đây tôi đã nhìn thấy quả trứng này động đậy rồi, bên trong có thứ gì đó sắp nở ra, tôi nhất định phải xem thử bên trong là thứ gì.”

Đáng tiếc, cô không hiểu lời nó nói.

Như Ý nhíu mày: “Tiểu Bạch! Đừng quậy nữa! Mau đi ra ngoài, nếu không ta sẽ ném quả trứng này đi, không cho phép ngươi chơi nữa!”

“Quả quả.”

Khuôn mặt Tiểu Bạch sợ hãi.

Cô thấy nó sợ hãi thì nói: “Còn không mau đi ra ngoài.”

“Quả quả.”

Tiểu Bạch vội nhảy lên cao, nhào vào lòng cô, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm… quả trứng ở góc tường kia.

“Đi thôi!”

Như Ý ôm nó, đóng cửa phòng lại.

Khi cửa phòng đóng lại…

Quả trứng đá nằm trong góc tường lại bắt đầu run lên một cách kỳ lạ…

“Tại sao không gặp mặt ở Tịch Mịch Yên Vũ lâu? Lại muốn chạy đến nơi hoang dã này để gặp mặt?” Khuôn mặt của Kiếm Hàn Y không vui.

Hoa Lâu Vân bảo Hồng Chúc đích thân đến bang Thanh Long tìm Kiếm Hàn Y.

Nói với hắn, mình có chuyện quan trọng muốn bí mật bàn bạc.

Kiếm Hàn Y cảm thấy rất kỳ lạ.

Hồng Chúc không dẫn hắn đến Tịch Mịch Yên Vũ lâu, mà dẫn tới đến một vùng ngoại ô hoang vắng…

Sắc trời mờ mịt, bầu trời sao trên đỉnh đầu…

Xung quanh ngày càng hoang vu…

Trong lòng Kiếm Hàn Y ngạc nhiên.

Nếu không phải vì hắn lớn lên cùng Hồng Chúc, biết cô sẽ không bán đứng mình, không thì hắn sẽ nghĩ rằng cô đã bố trí cạm bẫy và mai phục để đối phó hắn.

Nếu không, tại sao lại chạy đến nơi hẻo lánh như thế này?

“Kiếm Hàn Y, ngươi nên kiên nhẫn một chút đi.” Hồng Chúc đi phía trước, quay đầu lại nói.

Hắn lạnh lùng liếc nhìn xung quanh, toàn bộ đều là cỏ dại và bụi gai, hoang vu không hề có bóng người…

“Hồng Chúc, ngươi rõ ràng đang dẫn ta đi vòng quanh, rốt cuộc ngươi muốn dẫn ta đi đâu?”

“Ngươi đừng hỏi nữa.”

Vẻ mặt cô rất nghiêm túc, một lát sau bổ sung thêm một câu: “Nói chung đến nơi rồi ngươi sẽ biết.”

“Đến nơi nào?”
“Nơi bí mật hội nghị của chúng ta, trước giờ chưa từng tới một nơi thế này.”

“Ta cũng rất chắc chắn, xưa nay ta chưa từng tới đây.”

Kiếm Hàn Y không vui.

Hồng Chúc đi phía trước, không đáp lại hắn.

Hắn cũng không hỏi nữa.

Trước giờ hắn không thích nói nhiều, nếu không có được đáp án thì dứt khoát không hỏi nữa.

Hắn biết, chắc chắn cô sẽ không hại hắn.

Chỉ cần biết điểm này là đủ rồi.

“Đến rồi.”

Cuối cùng Hồng Chúc cũng dừng lại trước một căn nhà gỗ ở vùng ngoại ô này.

Kiếm Hàn Y liếc mắt nhìn rồi nói: “Đây là đâu?”

Cô nói: “Kiếm Hàn Y, Hoa Lâu Vân đang ở bên trong đợi ngươi! Còn có…”

Cô nói một câu rồi ngừng lại, vẻ mặt rất dè dặt ngưng trọng.

Hắn nói: “Còn có gì nữa?”

Hồng Chúc nói: “Ngươi vào rồi sẽ biết.”

Kiếm Hàn Y nói: “Còn ngươi thì sao?”

Cô nói: “Ta ở bên ngoài canh chừng giúp các người.”

Hắn nói: “Canh chừng ư? Lúc nãy ngươi dẫn ta đi lòng vòng như thế, khẳng định không ai theo dõi rồi mới tới đây đúng không? Hơn nữa, cho dù có người theo dõi, tuyệt đối không qua được tai mắt của ta.”

“Ta chỉ… phòng ngừa vạn nhất mà thôi.”

Hồng Chúc giả vờ nói thoải mái.

“Hôm nay ngươi rất kỳ lạ!”

Kiếm Hàn Y đã quen biết cô nhiều năm, đương nhiên nhìn ra toàn bộ hành vi ngày hôm nay của cô đều khác thường.

Hồng Chúc là người có tính cách luôn đơn giản.

Chắc chắn không phải người ngó trước ngó sau, cẩn thận từng chút như thế.

Đây giống như tác phong của Hoa Lâu Vân.

“Hoa Lâu Vân ở bên trong à?” Kiếm Hàn Y chỉ vào căn nhà gỗ ở phía trước.

“Ừm.” Hồng Chúc gật đầu.

“Ngươi thật sự không vào sao?”

“Ta ở đây canh chừng.”

“Được.”

Kiếm Hàn Y cũng không khách khí nữa, thân hình khẽ nhảy lên, bay về phía căn nhà gỗ đó.

Hắn đứng trước căn nhà gỗ, cửa bỗng mở ra.

Một bóng người vọt ra ngoài.

“Ngươi đến rồi!”

Là Hoa Lâu Vân.

Kiếm Hàn Y thấy hắn thì gật đầu, ánh mắt lướt qua căn nhà gỗ tối om…

Bên trong không có ánh đèn.

Tia sáng còn tối hơn bên ngoài.Cho dù hắn ở trong bóng tối thì thị lực cũng tốt hơn người bình thường rất nhiều.

Nhưng căn bản không nhìn thấy rõ bên trong căn nhà gỗ có thứ gì.

Hoa Lâu Vân nói: “Đừng nhìn nữa! Vào trong đi! Đừng cảnh giác như thế, không có nguy hiểm gì đâu!”

Kiếm Hàn Y lạnh lùng đáp lại, mặt không biến sắc đi vào trong.

Bên trong có thứ gì vậy?

“Ngươi luôn cẩn thận như vậy, nghi thần nghi quỷ. Ta đã nói với ngươi không có nguy hiểm gì rồi, ngươi còn không yên tâm nữa.”

Hoa Lâu Vân khẽ cười, đi vào cùng hắn.

“Tới rồi à!”

Trong căn nhà gỗ tối tăm chật hẹp, bỗng truyền đến một giọng nói.

“Có người sao? Ai đó?”

Kiếm Hàn Y rút kiếm ở sau lưng, trở nên cảnh giác ngay.

Tay Hoa Lâu Vân đè trên cổ tay hắn: “Đừng căng thẳng.”

Hắn nói: “Ngươi làm gì vậy?”

Hắn ta nói: “Ta thu kiếm của ngươi.”

Lúc hắn đang buồn bực…

Giọng nói đó lại cất lên.

“Tiểu Kiếm, ngay cả lão phu cũng không nhận ra sao?”

Giọng nói này khá già nua, nhưng mang theo cảm giác tang thương rời xa trần thế.

Tiểu Kiếm…

Tên gọi này gần như đã lâu lắm rồi.

Trên đời này, chỉ có một người gọi hắn với cái tên này.

Tâm tư của Kiếm Hàn Y bắt đầu bay xa..

“Người chính là…”

Đầu Kiếm Hàn Y giống như bị sét đánh trúng, cả người bắt đầu run rẩy, kiếm trong tay cũng rơi xuống đất.

Hoa Lâu Vân nói: “Còn không mau quỳ xuống.”

Phịch, Kiếm Hàn Y quỳ xuống, rồi dập đầu lạy.

“Bộp bộp bộp!”

Hắn không ngừng dập đầu lạy.

Dáng vẻ giống như chưa muốn ngừng lại.

“Được rồi!”

Giọng nói tang thương kia ngăn hắn lại.

“Đứng lên đi!”

Hoa Lâu Vân đỡ Kiếm Hàn Y đứng dậy.

Ánh mắt hắn sáng rực, lóe lên vẻ không dám tin, cố gắng nhìn rõ người trong bóng tối kia…

Nhưng ánh sáng quá mờ, hắn chỉ có thể nhìn thấy một chiếc bóng đen mơ hồ.

Không nhìn thấy rõ ngũ quan, hình dáng.

Thậm chí ngay cả mập hay ốm cũng không nhìn rõ.

Nhưng hắn có thể khẳng định… người này chính là… ông ấy!

Kiếm Hàn Y cung kính lại ngoan ngoãn nói: “Tiểu Kiếm tham kiến…”

Giọng nói kia ngăn hắn lại: “Không cần đa lễ! Có thể gặp lại các ngươi, lão phu đã rất vui rồi.”

Giọng nói của Hoa Lâu Vân rõ ràng mang theo vẻ hưng phấn và kinh hỉ: “Đã nhiều năm rồi, không ngờ chúng con vẫn có thể gặp lại sư phụ, thật sự quá tốt rồi! Sư phụ, bốn người chúng con cho rằng người đã mất rồi, tại sao nhiều năm qua người không chịu hiện thân đến tìm chúng con?”

“Sư phụ!”

Trong lòng Kiếm Hàn Y lặng lẽ nhắc đến hai chữ này.

Ký ức dâng lên như thủy triều.

Nhiều năm về trước…

Lúc Tứ Đại Mạc Khách bọn họ vẫn còn là những đứa trẻ…

Có một cao nhân thần bí đã thu nhận bốn cô nhi không có nhà để về, đồng thời truyền thụ võ công tuyệt diệu.

Trước khi đi, cao nhân thần bí này đã bảo bốn người bọn họ đi tìm một vị chủ nhân có vết bớt ngôi sao bốn cánh ở lòng bàn chân.

Vị cao nhân thần bí được xem là sư phụ của bọn họ lại mất tích.

Từ nay về sau, cũng không xuất hiện nữa.

Vận mệnh của bốn người bọn họ cũng bị thay đổi.

Bọn họ vì báo đáp ân đức của cao nhân thần bí, cũng tìm kiếm cuộc đời thuộc về mình.

Do đó bọn họ không ngừng tìm kiếm chủ nhân chưa từng gặp mặt kia.

Mặc dù bọn họ không biết vì sao phải tìm kiếm vị chủ nhân đó.

Cao nhân thần bí chưa từng nói với bọn họ tại sao, chỉ nói bọn họ phải làm như thế.

Trong chớp mắt… đã trôi qua 20 năm rồi.

“Sư phụ.” Khóe miệng Kiếm Hàn Y run lên nhả ra hai chữ.

Hắn là người che giấu tình cảm thâm trầm nhất trong Tứ Đại Mạc Khách, nhưng giờ lại đang rất kích động.

Chương 230: Liên lụy

Bóng đen kia lạnh nhạt nói: “Con trai đừng kích động, các ngươi làm rất tốt. Mấy năm nay, lão phu vẫn luôn nhìn các ngươi, các ngươi rất nghe lời, cũng rất xuất sắc.”

Hoa Lâu Vân ngạc nhiên nói: “Sư phụ, người vẫn luôn quan tâm chúng con sao?”

Bóng đen gật đầu: “Đúng vậy.”

Hàn Kiếm Y hơi trách cứ nói: “Sư phụ, tại sao người không hiện thân gặp chúng con vậy?”

Mặc dù hắn luôn chôn giấu tình cảm ở trong lòng.

Nhưng trong lòng hắn lại sâu đậm hơn người khác.

Hắn hy vọng gặp lại sư phụ mình đến nhường nào!

Chủ nhân đối với hắn chỉ là lòng trung thành.

Nhưng sư phụ là người thân nhất, giống như phụ thân của hắn!

Bóng đen thở dài nói: “Lão phu không muốn liên lụy các ngươi!”

“Liên lụy ư? Sư phụ, chẳng lẽ người gặp rắc rối sao? Hay có kẻ thù? Với võ công của người, trên đời này ai có thể tổn thương, hãm hại người chứ?”

Hoa Lâu Vân rất kinh ngạc nói.

Kiếm Hàn Y lại nói: “Sư phụ, kẻ thù là ai vậy? Con sẽ đi giết hắn ngay.”

Bóng đen bỗng cười ha ha: “Hai đứa ngốc, các ngươi vẫn giống như trước, không hề thay đổi gì! Tiểu Hoa tùy tính, Tiểu Kiếm cố chấp, giờ hai người đã trưởng thành rồi, cũng có bản lĩnh rồi, cho dù sư phụ không thể gặp lại các ngươi, nhưng sư phụ biết mấy năm nay các ngươi sống rất tốt, trong lòng sư phụ đã mãn nguyện rồi.”

Kiếm Hàn Y nói: “Sư phụ, rốt cuộc người đã gặp phải phiền phức gì vậy?”

Bóng đen nói: “Đây là chuyện của sư phụ, tự sư phụ sẽ giải quyết.”

Hoa Lâu Vân nói: “Sư phụ, mặc dù võ công của bốn người chúng con không ăn thua gì, không thể giúp được gì cho sư phụ. Nhưng sư phụ kể cho chúng con nghe, chúng con có thể san sẻ với sư phụ.”

Kiếm Hàn Y nói: “Ngu ngốc! Sư phụ không muốn liên lụy chúng ta.”

Hắn ta ngẫm nghĩ một lát, cảm thấy cũng có lý nên nói: “Sư phụ, mấy năm nay, chúng con rất nhớ người.”

Hắn nói: “Đúng vậy! Chúng con đều cho rằng sẽ không gặp lại sư phụ nữa.”

Giọng điệu của bóng đen bỗng nghiêm nghị nói: “Chỉ chớp mắt đã qua 20 năm. Các ngươi đã lớn rồi, có tiền đồ rồi, sư phụ rất vui. Hôm nay sư phụ hiện thân không phải muốn ôn chuyện.”

Hoa Lâu Vân nói: “Kiếm Hàn Y, sư phụ có nhiệm vụ quan trọng muốn giao cho chúng ta.”

“Nhiệm vụ gì?”

Kiếm Hàn Y không hề bất ngờ.

Mặc dù sư phụ không muốn liên lụy bọn họ, luôn ẩn mình.

Giờ bỗng hiện thân, chắc chắn có lý do đặc biệt.

Vì vậy hắn nghe Hoa Lâu Vân nói thế thì không cảm thấy kỳ lạ gì.

Trong lòng hắn có chút nhiệt huyết sôi trào, kích động nói: “Sư phụ, bốn người chúng con tình nguyện vì sư phụ mà bất chấp gian nguy.”

Bóng đen nói: “Nếu lão phu muốn các ngươi chết thì sao?”

Kiếm Hàn Y giơ kiếm trong tay lên: “Con sẽ đâm kiếm tự sát, tuyệt đối không do dự.”

Hoa Lâu Vân nói: “Sư phụ, người bảo con gọi Kiếm Hàn Y đến đây, giờ hắn đến rồi, rốt cuộc người muốn chúng con làm gì?”

Bóng đen nói: “Chỉ sợ chuyện này các ngươi phải trả giá rất lớn, bởi vì đây là một chuyện… đại sự kinh thiên động địa.”

Hoa Lâu Vân nói: “Mong sư phụ nói rõ!”

Bóng đen nói: “Các ngươi đã nghe qua cái tên Quỷ Cốc Tiên chưa?”

Cô cẩn thận ngẫm nghĩ một lát, rồi lắc đầu.

Kiếm Hàn Y cũng lắc đầu nói: “Con cũng chưa từng nghe qua.”

Bóng đen nói rằng: “Còn một tháng nữa, không, không tới một tháng nữa… sẽ có một cuộc biến động!”

Kiếm Hàn Y có thể cảm nhận được một sự sợ hãi và ý lạnh trong giọng nói của ông, rất tò mò hỏi: “Sư phụ, cái gì biến động?”

Bóng đen nói: “Sau một tháng nữa, thiên hạ sẽ xảy ra một chuyện đại sự kinh thiên động địa.”

Hắn nói: “Chẳng lẽ chuyện này có quan hệ rất lớn với Quỷ Cốc Tiên kia sao?”

Bóng đen nói: “Đúng vậy.”

Kiếm Hàn Y nói: “Rốt cuộc là chuyện gì?”

Bóng đen nói: “Giờ lão phu không tiện nói cho các ngươi biết. Nhưng các ngươi nhất định phải nhớ kỹ, chuyện này sẽ dẫn đến một trận bạo động lớn, là phúc hay họa thì giờ chưa biết được. Nhưng ngộ nhỡ có sai lầm gì, chỉ sợ… thiên hạ sẽ gặp tai ương.”

Hoa Lâu Vân nói: “Hình như chuyện này rất nghiêm trọng.”
Bóng đen nói: “Cực kỳ nghiêm trọng.”

Cô nói: “Sư phụ, nghiêm trọng đến mức nào vậy?”

“Sinh linh lầm than!”

Tất cả ý lạnh đều ngưng tụ, bộc phát trong một điểm. Bóng đen nặng nề, chậm rãi nhả ra bốn chữ này.

Hoa Lâu Vân và Kiếm Hàn Y nghe vậy cảm thấy sau lưng ớn lạnh.

Sinh linh lầm than sao?

Chuyện này thật đáng sợ.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mới dẫn đến sinh linh lầm than?

Chẳng lẽ là một cuộc chiến mang tính hủy diệt sao?

Nhưng người tên là Quỷ Cốc Tiên có cách gây nên một cuộc chiến lan ra thiên hạ sao?

Rốt cuộc hắn là người nào?

Trong lòng Hoa Lâu Vân và Kiếm Hàn Y đều tràn đầy tò mò.

Bóng đen nói: “Có lẽ trong lòng các ngươi đều tò mò, nhưng giờ chưa phải lúc nói cho các ngươi biết chân tướng. Nhưng để phòng ngừa trước, lão phu có một chuyện muốn giao cho các ngươi! Trong vòng một tháng, các ngươi phải làm xong chuyện này.”

Hoa Lâu Vân hỏi: “Sư phụ, rốt cuộc là chuyện gì vậy?”

Kiếm Hàn Y chỉ lạnh nhạt nói: “Mặc kệ là chuyện gì, chúng con đều dốc hết sức để làm.”

Bóng đen nói: “Lão phu muốn các ngươi đi tìm một cuốn sách.”

“Cuốn sách sao?”

Hoa Lâu Vân và Kiếm Hàn Y không hẹn mà cùng nói.

“Đúng vậy! Là một cuốn sách!”

Bóng đen liên tục nhắc đến sách.

Cô nói: “Cuốn sách gì ạ?”

Bóng đen nói: “Là cuốn sách cổ tên là. Cuốn sách này đã thất truyền mấy trăm năm rồi. Không ai biết cuốn sách này đang ở đâu, nằm trong tay ai.”

Hoa Lâu Vân: “Trước đây trên giang hồ có lan truyền một tin đồn, nghe nói tái xuất giang hồ, chẳng lẽ có liên quan đến chuyện này?”

“Võ Thần Mật Thư ư?”

Vừa nghe bốn chữ này, bóng đen sửng sốt một lát.

Sau đó nói: “Võ Thần Mật Thư chỉ là một lá thư mà thôi, đừng lo lắng đến nó. Mật sách thật sự là Quỳ hoa bí lục. Một tháng sau, chỉ có một người và một cuốn sách mới có năng lực ngăn cản được tất cả những tai họa này.”Hoa Lâu Vân nói: “Sư phụ, nói như vậy, quyển sách đó chắc chắn là Quỳ hoa bí lục. Nhưng người thì sao? Người đó là ai?”

Bóng đen nói: “Về người thì… các ngươi đừng lo lắng, cũng không cần biết chân tướng là gì, nói chung, trong vòng một tháng, các ngươi phải nghĩ mọi cách tìm được cuốn sách này. Cho dù không tìm được nó, cũng phải bảo đảm rằng nó không được rơi vào tay người khác.”

Hoa Lâu Vân nói: “Phải bằng mọi giá.”

Kiếm Hàn Y bỗng nhớ đến một chuyện: “Sư phụ, nhưng giờ bốn người chúng con không đủ người. Con và Thu Vân phải vào cung bảo vệ chủ nhân, mà Hoa Lâu Vân và Hồng Chúc phải ở Tịch Mịch Yên Vũ lâu giám sát Mộ Dung Tịnh Thần.”

Bóng đen nói: “Bảo vệ chủ nhân của các ngươi, một mình Thu Vân là đủ rồi. Mộ Dung Tinh Thần cũng không cần giám sát.”

Hoa Lâu Vân nói: “Sư phụ, Mộ Dung Tinh Thần rất kỳ lạ, tính cách cực kỳ quỷ dị, hơn nữa hành động rất thần bí…”

Bóng đen nói: “Xem ra, đã đến lúc nói cho các ngươi biết một bí mật rồi!”

Hoa Lâu Vân: “Bí mật gì ạ?”

Bóng đen nói: “Võ công của Mộ Dung Tinh Thần là do lão phu dạy. Nói đúng hơn, hắn là sư huynh của các ngươi.”

“Cái gì? Sư huynh ư?”

Hoa Lâu Vân và Kiếm Hàn Y đều trợn mắt, không dám tin sự thật này.

Bóng đen nói: “Trong lòng các ngươi chắc chắn có thắc mắc rất lớn, nhưng đừng nghi ngờ làm gì. Mộ Dung Tinh Thần thật sự là sư huynh các ngươi, có điều, hắn có sứ mệnh của mình, không liên quan gì đến các ngươi, cho nên trước giờ ta không nói với các ngươi chuyện của hắn. Hắn cũng không biết chuyện có liên quan đến các ngươi. Trước đây các ngươi tới Tịch Mịch Yên Vũ lâu, lão phu cũng thấy hơi kỳ lạ, có lẽ đây là sự sắp đặt của số mệnh. Nói chung, hắn ta không cần các ngươi giám sát. Sứ mệnh của hắn… vẫn chưa tới, đợi đến ngày đó, các ngươi sẽ biết lý do hắn tồn tại.”

“Vâng thưa sư phụ!”

Hoa Lâu Vân hiểu biết nửa vời, đầu óc mơ hồ.

Không biết Hàn Kiếm Y có đáp án không, cũng không hỏi nhiều.

Bóng đen nói: “Được rồi! Giờ các ngươi đã hiểu rõ, nhân lúc trời chưa sáng, nhanh chóng rời khỏi đây đi. Trong một tháng này, nếu các ngươi có việc có thể đến nhà gỗ này tìm lão phu.”

Kiếm Hàn Y bỗng nhớ đến một chuyện nên hỏi: “Sư phụ, con có một câu hỏi.”

“Tiểu Kiếm, con không hay đưa ra nhiều câu hỏi, nhưng những câu hỏi lại rất sắc bén. Con muốn hỏi chuyện gì thì hỏi đi, lão phu chắc chắn sẽ cố gắng giải đáp.”

Hắn hơi do dự một lát rồi hỏi: “Sư phụ, tại sao lại muốn chúng con đi bảo vệ và giúp đỡ chủ nhân vậy?”

“Chúng con vẫn luôn không hiểu mối quan hệ giữa sư phụ và chủ nhân, tại sao sư phụ lại muốn chúng con đi tìm chủ nhân.”

Trong lòng Tứ Đại Mạc Khách đều có câu hỏi này.

Chỉ là trước giờ không có ai nhắc đến.

Cho dù muốn hỏi cũng không tìm được cơ hội để hỏi.

Bởi vì ông lão thần bí vẫn luôn giấu mình…

Bóng đen do dự một lát rồi nói: “Lúc nãy lão phu đã nhắc đến một cuốn sách, đó là Quỳ hoa bí lục, còn người… chính là chủ nhân của các ngươi.”

Ra khỏi nhà gỗ, Hoa Vân Lâu và Kiếm Hàn Y vẫn mơ màng.

Chỉ là…

Bọn họ đều biết, tính nghiêm trọng của chuyện này còn đáng sợ hơn họ nghĩ.

Sư phụ bọn họ là ông lão thần bí có năng lực thần thông, mà cũng phải sợ chuyện sắp xảy ra vào tháng sau…

Có thể thấy, chuyện này chắc chắn rất đáng sợ.

Nhưng… một tháng sau, rốt cuộc sẽ xảy ra chuyện gì?

“Ngươi vẫn còn khiếp sợ à?”

Hoa Lâu Vân vỗ vai Kiếm Hàn Y.

“Ngươi biết từ khi nào?” Hắn quay đầu, nhìn cô nghi ngờ.

Cô nói: “Biết chuyện gì?”

Ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm căn nhà gỗ cũ nát ở trước mặt…

Hoa Lâu Vân nói: “Chúng ta cũng mới biết vào sáng nay. Hôm nay vừa mở cửa thì có một tên ăn mày chạy đến Tịch Mịch Yên Vũ lâu, đưa một tờ giấy vào tay Hồng Chúc. Trên giấy nói bảo Tứ Đại Mạc Khách đến nơi này, nhưng ngươi và Thu Vân không có mặt, nên ta và Hồng Chúc mới đi trước… Sau đó ta mới bảo Hồng Chúc đi tìm ngươi.”

Kiếm Hàn Y nói: “Ngươi không cảm thấy kỳ lạ sao? Tại sao cách 20 năm, sư phụ lại đột ngột xuất hiện?”

Hoa Lâu Vân nói: “Nói chung sư phụ căn dặn ta thế nào thì ta làm thế đó. Đúng rồi, chúng ta phải dựa theo kế hoạch, phân công nhau hành động đi! Thu Vân bảo vệ chủ nhân là được rồi. Chúng ta đi tìm Quỳ hoa bí lục.”

“Nhưng phải đi tới nơi nào để tìm cuốn sách này đây?” Kiếm Hàn Y nghi ngờ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau