CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 221 - Chương 225

Chương 221: Đệ tử không dám

Quỷ Cốc Tiên gầy gò, ốm yếu, tóc bạc da mồi, vóc người thấp bé, còm nhom trông giống như một cái xác khô ngàn năm.

"Đệ tử không dám!"

"Ngươi không dám? Vậy thì tại sao ngươi lại làm sai kế hoạch lúc đầu? Không giết sạch đám người của phủ Trác Vương? Hơn nữa ba lần bốn lượt ngăn cản Ngân Sương giết Trác Như Ý?"

"Sư phụ! Ông đã đồng ý với đệ tử sẽ giữ lại giọt máu của đệ tử, để bào thai trong bụng sau này có thể kế thừa giang sơn đế vị một cách thuận lợi! Nếu giết Trác Như Ý, thì đứa bé cũng không thể giữ lại!" Bạo Quân cãi lý!

"Vô liêm sỉ! Vi sư chỉ đồng ý buông tha cho Trác Như Ý nếu cô ta không gây trở ngại cho kế hoạch của chúng ta và để cho cô ta thuận lợi sinh ra đứa bé! Thế nhưng hết lần này tới lần khác cô ta đều nhiều chuyện, thọc gậy bánh xe vào kế hoạch của chúng ta! Ngươi cho rằng ta còn có thể bỏ qua cho cô ta sao?"

Quỷ Cốc Tiên cất giọng lạnh lùng như gió lạnh nơi núi tuyết, nghe thì trầm tĩnh nhưng lại phảng phất cảm giác lạnh thấu xương.

Bạo Quân nói: "Sư phụ! Xin bớt giận! Phủ Trác Vương dù sao cũng là con cháu của đại sư huynh Trác Thiên Hành, hơn nữa Trác Như Ý cũng là truyền nhân của Trác Thiên Hành, so ra cũng có quan hệ sâu xa với sư phụ, hơn nữa cốt nhục trong bụng Trác Như Ý còn là giọt máu của trẫm, mong sư phụ nể tình đứa trẻ là người nối dõi duy nhất của Trác gia cũng là cốt nhục duy nhất của trẫm, buông tha cho đứa trẻ, để nó được sinh ra trên cõi đời này, tương lai sẽ chưởng quản giang sơn đế vị!"

Quỷ Cốc Tiên nói: "Giang sơn đế vị của ngươi, ta chẳng dư hơi mà để ý đến làm gì! Tóm lại, nếu như ngươi vi phạm mệnh lệnh làm trễ nải chuyện lớn thì ngôi vị hoàng đế này ngươi không cần ngồi nữa!”

Bạo Quân nói: "Sư phụ yên tâm! Đệ tử nhất định sẽ không làm lỡ chuyện lớn của sư phụ! Đệ tử cam đoan, chỉ một tháng sau, sư phụ nhất định có thể vừa ý..."

Quỷ Cốc Tiên bỗng nhiên cả giận nói: "Ngươi tìm được Hắc Long chưa?"

Bạo Quân đáp: "Chưa ạ."

Quỷ Cốc Tiên nói: "Thôi bỏ đi! Chuyện này để Ngân Sương đi làm! Phần ngươi phải xử lý ổn thỏa chuyện triều đình và hậu cung, nếu sau một tháng nữa mà xảy ra chuyện ngoài ý muốn, làm trễ chuyện lớn thì ngươi biết hậu quả thế nào rồi đấy!”

Bạo Quân không kiêu ngạo không siểm nịnh gật đầu: "Đệ tử nhất định sẽ không làm lỡ chuyện lớn của sư phụ!"

"Ừ."

Quỷ Cốc Tiên hình như cũng không có ý định nghiêm phạt Bạo Quân, ông ta tỏ ra khoan dung khẽ gật đầu.

Bạo Quân ngần ngừ hỏi: "Sư phụ! Trác Như Ý..."

Quỷ Cốc Tiên nói: "Nếu cô ta đã mang thai con của ngươi thì đứa bé này tương lai sẽ là vua của một nước, tha cho cô ta vậy!"

Bạo Quân nói: "Đa tạ sư phụ!"

Quỷ Cốc Tiên hơi nghiêng người, ánh mắt đang híp đột nhiên mở lớn ra: "Ngươi trở về đi! Một tháng nữa, tất cả mọi chuyện đều sẽ kết thúc tốt đẹp! Chỉ một tháng nữa thôi... Đã đợi được ba trăm năm! Tròn ba trăm năm rồi!"

Giọng nói lạnh lùng của ông ta rốt cục cũng toát lên chút hưng phấn chờ mong...

Bạo Quân vô cùng kinh ngạc!

Trong suốt hai mươi năm quen biết người sư phụ này, đây là lần đầu tiên hắn thấy tâm trạng của sư phụ dao động như vậy.

Hắn cho rằng sư phụ vì muốn giữ được mấy trăm năm trường thọ không chết, thì điều quan trọng nhất chính là vĩnh viễn không được để tâm trạng xúc động, không được có bất kỳ dao động nào về cảm xúc, luôn giữ sự lạnh lùng, đóng băng con tim và cơ thể thì mới đạt tới cảnh giới trường sinh bất tử…

Vì vậy mà hắn luôn cho rằng sư phụ là người vô tình...

Nhưng chí ít cũng có cảm xúc mong chờ!

Bạo Quân đang định rời đi thì đột nhiên ngó thấy trên thắt lưng của Quỷ Cốc Tiên có một miếng kim bài phi ưng.

"Sư phụ..."

Hắn nhìn chằm chằm vào tấm kim bài phi ưng.

Quỷ Cốc Tiên hơi ngẩn ra rồi nói: "Không ngờ ngươi đã thấy rồi!"

Bạo Quân hỏi: "Sư phụ! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Phản ứng của sư phụ rất kỳ lạ, hình như kim bài phi ưng này cất giấu rất nhiều chuyện cổ xưa...

Quỷ Cốc Tiên nói rằng: "Ngươi biết sư phụ đã thu nhận bao nhiêu đồ đệ tất cả không?"

Bạo Quân nói: "Chính là Trác Thiên Hành và đệ tử!"

Quỷ Cốc Tiên đạo: "Sai! Nếu tính luôn Ngân Sương mà nói thì tổng cộng là bốn người!"

"Sao cơ?"
"Bốn người?"

"Chuyện này... Làm sao có thể chứ?"

"Sư phụ!"

"Rốt cuộc là đã có chuyện gì?"

Bạo Quân thoáng kinh ngạc.

Hắn chỉ biết có một sư huynh, chính là Trác Thiên Hành của 130 năm trước nhưng chưa từng biết đến vị sư huynh sư tỷ nào khác…

Quỷ Cốc Tiên đưa mắt nhìn xa xăm như nhớ lại chuyện cũ đã từng xảy ra rất lâu trước kia rồi nói: "Thật ra, năm đó cùng với Trác Thiên Hành bái nhập môn hạ, còn có một đệ tử khác! Ngươi còn có một vị sư huynh nữa!"

Bạo Quân hỏi: "Sư phụ! Vì sao suốt mấy năm qua con chưa từng nghe chuyện về nhị sư huynh?"

Quỷ Cốc Tiên trả lời: "Nhị sư huynh ngươi chỉ nhập môn muộn hơn Trác Thiên Hành có hai năm. Thiên phú luyện võ thua xa Trác Thiên Hành, khi Trác Thiên Hành được mười mấy tuổi thì đã trở thành kiếm khách nổi danh nhất thời đó, hô mưa gọi gió, uy phong ngời ngời!"

Bạo Quân nói: "Việc này, trẫm cũng biết! Trác Thiên Hành chính là con trai trưởng của Trác Vương, rất được coi trọng, nên được phủ Trác Vương xem là nhân tài để bồi dưỡng. Sau khi được sư phụ truyền thụ võ nghệ tuyệt thế, võ công của huynh ấy càng đột nhiên tăng mạnh, một kiếm dẹp yên chiến loạn thiên hạ, công huân khiến muôn đời sau vẫn còn nể sợ, không phai!"

Quỷ Cốc Tiên âm thầm gật đầu: "Đúng vậy! Trác Thiên Hành đích thực là một thiên tài! Không, phải nói là thiên tài trong thiên tài!"

Bạo Quân nhận ra sự nuối tiếc những ngày xưa cũ, đồng thời hình như còn thoáng có nhớ nhung và yêu quý, điều này khiến hắn cảm thấy hết sức kỳ quái.

Chuyện đã qua hơn trăm năm nên dù có nhớ lại thì cũng rất mơ hồ.

Huống hồ tình cảm của sư phụ đối với Trác Thiên Hành vẫn còn có chút kỳ lạ?

Trước đây sư phụ rất ít đề cập đến những chuyện có liên quan đến Trác Thiên Hành!

Trong lòng Bạo Quân cảm thấy rất khó hiểu.

Thế nhưng hắn cũng không hỏi.

Hắn biết nếu sư phụ muốn nói thì sẽ nói ra hết tất cả mọi chuyện, ra sức giải hết những hiềm nghi trong lòng hắn.

Quả nhiên...

Quỷ Cốc Tiên bắt đầu trầm giọng kể lại chuyện năm xưa…

"Khi Trác Thiên Hành còn là một thiếu niên thì đã triển lộ ra thiên phú hơn người cùng một tấm lòng bao dung, lúc đó sư phụ đã biết thiếu niên này tương lai nhất định sẽ làm nên cơ nghiệp danh chấn thiên hạ, thành tựu muôn đời! Rốt cuộc nó đã không khiến sư phụ thất vọng. Có điều... Nhị sư huynh của ngươi... Hai năm sau khi Trác Thiên Hành nhập môn, ta lại thu nhận một đồ đệ. Tên của hắn là Kim Ưng, lớn hơn Trác Thiên Hành vài tuổi, thông minh hơn người lại rất có tâm kế, và cũng là một thiên tài luyện võ. Chẳng qua dưới ánh hào quang của Trác Thiên Hành hắn lại trở nên nhỏ bé không đáng kể, cho dù hắn nỗ lực cỡ nào đi chăng nữa cũng không có cách nào vượt qua được Trác Thiên Hành! Sự phẫn nộ và ý hận tích lũy lớn dần trong lòng hắn... Sự hâm mộ và nỗ lực phấn đấu ban đầu về sau đã biến thành sự ghen tỵ và hãm hại, nhưng cho dù hắn đố kỵ Trác Thiên Hành thế nào đi nữa thì Trác Thiên Hành cũng không thèm để ý, lòng dạ của nó hướng về thiên hạ, chí khí hướng về muôn dân, luyện võ là để thay đổi sự bất công và loạn lạc của thế giới, nó muốn tất cả bách tích đều có được cuộc sống yên ổn, no ấm...”Quỷ Cốc Tiên nói một hơi không ngừng, chuyện cũ hơn trăm năm trước như hiện ra trước mắt.

Bạo Quân cảm thán: "Trác Thiên Hành chính là một thiên tài và là một anh hùng chân chính! Chỉ tiếc không còn thiên tài tuyệt thế vì nước vì dân, công chính vô tư như vậy nữa!"

Quỷ Cốc Tiên đạo: "Lúc đó, Trác Thiên Hành đã công thành danh toại, tuổi trẻ đắc chí. Nhị sư huynh ngươi, Kim Ưng âm thầm đố kị trong lòng. Nếu như lòng dạ hắn rộng rãi một chút thì cũng có thể công thành danh toại giống vậy, có điều lòng dạ hắn quá nhỏ nhen, hoàn toàn không bao dung với người ta lại càng không cam lòng đứng thứ hai.”

Bạo Quân hỏi: "Huynh ấy tên là Kim Ưng?"

Quỷ Cốc Tiên gật đầu, sờ sờ kim bài bên hông, nói: "Tấm kim bài phi ưng này chính là ký hiệu nhận biết của hắn!"

Bạo Quân hỏi: "Về sau đã xảy ra chuyện gì? Tại sao sư phụ chưa từng nhắc đến nhị sư huynh?"

Quỷ Cốc Tiên dừng một chút, bầu không khí hơi ngưng đọng.

Một lát sau, Quỷ Cốc Tiên mới chậm rãi thầm thì: "Ngươi có biết Trác Thiên Hành chết như thế nào không?"

Bạo Quân kinh ngạc hỏi: "Trác Thiên Hành tuổi trẻ tài cao, được xưng là Đại nguyên soái dẫn binh mã chinh phạt nghịch tặc, bình định chiến loạn, chỉ vài năm ngắn ngủi đã lập được không ít thành tựu to lớn nhưng kết quả lại mất sớm khi còn đương tuổi tráng niên, còn nguyên nhân cái chết thì luôn là bí ẩn! Chẳng lẽ... Có liên quan đến nhị sư huynh?"

Quỷ Cốc Tiên gật gật đầu nói: "Là ta đã tự tay giết chết Trác Thiên Hành! Ngươi... Hẳn đã từng thấy ngôi mộ hoang nằm trơ trọi trong sân chứ?"

Bạo Quân gật đầu: "Chỉ có một tấm gỗ mục cắm trên ngôi mộ, đề ‘Mộ của Trác Thiên Hành’. "

Đệ tử luôn cảm thấy hiếu kỳ, nhưng cũng không hỏi nhiều. Sư phụ, chuyện năm đó, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao lại là sư phụ tự tay giết chết đại sư huynh?"

Quỷ Cốc Tiên nói: "Ngươi có từng nghe nói đến ‘Vĩnh Sinh Quyết’?"

Bạo Quân gật đầu: "Năm đó sư phụ đã từng hỏi đệ tử muốn tu luyện võ công gì? Đệ tử liền hỏi sư phụ, võ công gì có thể vô địch khắp thiên hạ! Sư phụ nói Lê Hoa Thần Kiếm, Thiên Ma Tà Khí hay Vĩnh Sinh Quyết đều đủ để vô địch khắp thiên hạ!"

"Sau đó thì sao?"

"Về sau đệ tử lại hỏi sư phụ, loại võ công nào có thể luyện thành nhanh nhất?"

"Sư phụ nói Thiên Ma Tà Khí dễ nhất, học rất nhanh, thế nhưng lại khiến thân thể bị tổn thương nghiêm trọng nhất, thậm chí có thể nguy hiểm đến tính mạng! Lê Hoa Thần Kiếm tinh diệu không gì sánh bằng, nhưng không một ai có thể luyện thành! Còn Vĩnh Sinh Quyết... Cũng là một loại thần công trường sinh bất tử, sau khi tu luyện có thể sống mãi không chết như sư phụ, nhưng Vĩnh Sinh quyết lại không có tác dụng lớn về mặt võ lực, hơn nữa cũng cần thời gian rất dài mới luyện thành, chậm thì một trăm năm, lâu thì sợ là bốn, năm trăm cũng khó có thể luyện thành! Người bình thường nhiều nhất chỉ sống được một trăm năm, nên loại võ thuật mà lúc còn sống không thể luyện thành ấy, ngàn vạn lần đệ tử không muốn học. Cuối cùng đệ tử đã chọn tu luyện ma công!"

Những chuyện của quá khứ giờ đây lại hiện rõ rành rành.

Bạo Quân vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên người sự phụ đã thay đổi vận mệnh của hắn này.

Nếu như hắn không gặp được Quỷ Cốc Tiên thì cả đời này hắn sẽ chỉ làm một hoàng đế bù nhìn tầm thường, bị quản chế bởi ba gia tộc lớn, và sống một cuộc đời không ra gì như phụ vương của hắn...

Chính vì gặp được Quỷ Cốc Tiên, nên hắn mới có năng lực tu luyện võ học tuyệt thế, đạt được bá nghiệp đế vương chân chính!

Cho nên, hắn vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên ân tình của sư phụ.

Quỷ Cốc Tiên gật đầu, nói: "Ngươi nhớ tốt lắm! Thật ra ngươi là một người rất có thiên phú. Tuyệt đối không hề thua kém Trác Thiên Hành và Kim Ưng năm xưa! Năm xưa... Trác Thiên Hành công thành danh toại, càn quét thiên hạ trở về. Hắn nói hắn đã dàn xếp xong chuyện của phủ Trác Vương, buông bỏ việc công. Muốn an tâm phụng dưỡng vi sư, chuyên tâm võ học."

Bạo Quân nói: "Chuyện công danh có thể cầm lên được cũng có thể bỏ xuống được, Trác Thiên Hành quả nhiên là một người phi phàm."

Quỷ Cốc Tiên nói: "Lúc đó vi sư cũng cảm thấy Trác Thiên Hành tuy còn trẻ tuổi, nhưng lại chững chạc, rộng lượng, xem danh lợi nhẹ như mây, tương lai thành tựu nhất định sẽ vượt xa vi sư.

Vì vậy vi sư yêu mến và dạy võ nghệ. Hai sư huynh đệ bọn hắn, ngày đêm tập võ, bề ngoài thì bình tĩnh không hề hấn gì. Thế nhưng bỗng nhiên có một ngày, ta vô tình phát hiện hắn đang tu luyện võ công Vĩnh Sinh Quyết."

"Vĩnh Sinh Quyết?"

Bạo Quân lại nghe thấy cái tên đó một lần nữa.

Hắn liền hiểu toàn bộ câu chuyện chắc chắn có liên quan đến Vĩnh Sinh Quyết.

Quỷ Cốc Tiên nói: "Năm đó ngay cả sư phụ cũng chưa hoàn toàn lĩnh ngộ được Vĩnh Sinh Quyết cho nên luôn liệt Vĩnh Sinh Quyết vào hàng võ học cấm kỵ và cũng không có dạy cho Trác Thiên Hành và Kim Ưng. Thế nhưng Trác Thiên Hành lại trộm bí tịch Vĩnh Sinh Quyết lén lút luyện tập, khi đó trong cơn nóng giận vi sư đã cắt đứt kinh mạch toàn thân của hắn, phế đi võ công của hắn... Hắn không giải thích một lời đã tự sát tại chỗ để tạ tội, có lẽ không chịu nổi sự nhục nhã chăng.”

Bạo Quân nói: "Một đại anh hùng xem nhẹ lợi danh như Trác Thiên Hành tại sao lại trộm bí tịch chứ?"

Quỷ Cốc Tiên nói: "Năm đó vì nóng giận nên vi sư cũng không nghĩ đến điểm này. Sau khi Trác Thiên Hành chết, ta mới phát hiện thì ra hết thảy đều do Kim Ưng giở trò sau lưng. Chính hắn trộm bí tịch, sau đó lại nói cho Trác Thiên Hành, Trác Thiên Hành cũng không biết thứ mà Kim Ưng dạy cho hắn là võ học bị cấm Vĩnh Sinh Quyết, cho nên mới âm thầm luyện tập."

Chương 222: Môn võ cấm

Bạo quân nói: "Tâm cơ của người này quá nặng, lại có thể dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy ám sát sư huynh mình. Hơn nữa hắn đoán chắc sư phụ yêu thương Đại sư huynh, nên dưới cơn nóng giận chỉ tiếc rèn sắt không thành thép liền ra tay nặng."

Quỷ Cốc Tiên nói: "Quả nhiên sư phụ đã trúng kế của hắn, sau đó, sư phụ còn tự tay sát hại Đại đệ tử của mình, sư phụ cũng không muốn giết Nhị đệ tử nữa nên đã phế đi võ công của hắn, trục xuất khỏi sư môn. Giờ cũng đã qua hơn một trăm năm rồi, có lẽ hắn cũng đã chết rồi, chuyện cũ đã qua giờ lại như hiện rõ mồn một trước mắt."

Bạo quân nói: "Thì ra trong lòng sư phụ cũng có một đoạn chuyện xưa bi thương như vậy, khó trách sau đó sư phụ không thu nhận đồ đệ nữa." Quỷ Cốc Tiên gật đầu: "Ngân Sương vẫn luôn đi theo hầu hạ bên cạnh sư phụ, nàng cũng thông minh lanh lợi, tất nhiên thiên phú không bằng ngươi, nhưng hơn ở chỗ chịu khó chăm chỉ, cũng coi như là một thành công nhỏ."

Bạo quân nói: "Vì Nhị sư huynh phản bội nên sư phụ mới quyết định không thu nhận đệ tử sao?"

Quỷ Cốc Tiên nói: "Hơn một trăm năm nay ta chưa từng thu nhận bất cứ đệ tử nào. Có điều ngay từ đầu gặp được ngươi, thấy ngươi tư chất thông minh mà ma mãnh, chính là thiên tài tuyệt thế tu luyện võ học, nên mới phá lệ thu nhận ngươi làm đồ đệ. Dù Ngân Sương cũng chưa chính thức bái sư nhập môn, nhưng nàng đã hầu hạ bên cạnh sư phụ nhiều năm, sau này ngươi hãy nhường nhịn nàng chút."

Bạo quân nói: "Lời của sư phụ đệ tử không dám không nghe theo, chỉ cần nàng không kiêu căng ra vẻ sư tỷ, tất nhiên đệ tử sẽ không gây khó dễ cho nàng."

"Thế thì tốt rồi."

"Sư phụ, rốt cuộc Trường Sinh Quyết là võ công sao? Vì sao sư phụ lại muốn xếp Trường Sinh Quyết vào môn võ cấm?"

“ ‘Trường Sinh Quyết’ còn có tên ‘Quỳ Hoa Mật Lục."

"Quỳ Hoa Mật Lục? Tại sao lại có một cái tên kỳ cục như thế?"

"Hiện giờ trên đời có hai đại kỳ thư, chính là Lê Hoa Bí Tịch và Quỳ Hoa Mật Lục, Lê Hoa Bí Tịch chính là Lê Hoa Thần Kiếm của phủ Trác vương hiện tại, mà nghe nói Quỳ Hoa Mật Lục đã thất truyền hơn nghìn năm rồi... Nghìn năm trước đã từng có một vị cao tăng đắc đạo tu luyện võ công trong Quỳ Hoa Mật Lục, phát hiện dù loại võ công này rất khó tu luyện nhưng rất có hiệu quả, có thể kéo dài tuổi thọ, trường sinh bất tử, vì vậy đổi tên thành Trường Sinh Quyết..."

"Nói như vậy, Quỳ Hoa Mật Lục mới thật sự là Trường Sinh Quyết?"

"Đúng!"

Quỷ Cốc Tiên gật đầu, nói: "Cao tăng đó chính là sư phụ của ta, sư công của ngươi. Khi Người tu luyện Trường Sinh Quyết tới giai đoạn quan trọng nhất đã tẩu hỏa nhập ma thổ huyết mà chết. Dù Trường Sinh Quyết là một loại thần công vô cùng kỳ diệu, nhưng lại có một thiếu sót nghiêm trọng, năm đó khi sư phụ ta tu luyện Quỳ Hoa Mật Lục, có thể đã lĩnh hội sai một số thứ, nên sư phụ sợ các ngươi tuổi trẻ nóng tính, mới cấm các ngươi tu luyện Trường Sinh Quyết!"

Bạo quân nói: "Nói như vậy, muốn tu luyện Trường Sinh Quyết chân chính thì nhất định phải tìm được bí tịch gốc?"

Mắt Quỷ Cốc Tiên lập tức lóe sáng: "Đúng, chính là Quỳ Hoa Mật Lục. Chỉ tiếc Quỳ Hoa Mật Lục đã sớm thất truyền hơn nghìn năm rồi, cũng không tìm được bí tịch Quỳ Hoa Mật Lục bản gốc nữa."

Bạo quân nói: "Có phải nếu tìm được Quỳ Hoa Mật Lục, thì có thể tu luyện thần công trường sinh bất tử chân chính hay không?"

Hình như suy nghĩ của Bạo quân bỗng trở nên vô cùng hưng phấn.

Quỷ Cốc Tiên gật đầu.

Cuối cùng, Quỷ Cốc Tiên đặc biệt dặn dò một câu: "Kế hoạch đã tiến hành đến thời điểm mấu chốt nhất rồi, thời điểm này nhất định không thể xảy ra sơ suất gì, chỉ có thời gian một tháng, sau một tháng việc lớn có thể thành."

"Việc lớn!"

Hình như, việc lớn trong miệng ông ta là một việc hết sức nghiêm trọng.

Bạo quân nghiêm túc gật đầu, sau đó lui ra khỏi địa lao, giếng cạn...

Khi ra khỏi giếng, hắn quay đầu liếc nhìn bia mộ của Trác Thiên Hành trong đống cỏ hoang...

"Đại sư huynh, huynh một đời anh hùng, nhưng lại chết oan uổng như vậy. Nhưng huynh yên tâm, Trẫm nhất định sẽ làm cho phủ Trác vương của huynh đời đời hưng thịnh phồn vinh." Nói xong, hắn nở nụ cười tà mị, thi triển thân pháp, giống một con chim đen khổng lồ, nhập vào bầu trời tăm tối...

"Là hắn!"

"Ra đây."

Mộ Dung Tinh Thần trốn ở sau đại thụ đã mấy canh giờ, bỗng thấy bầu trời hiện lên một vệt màu đen...

Trong bóng đêm, vệt sáng ấy gần như đã bị che giấu hoàn toàn...

Nhưng Mộ Dung Tinh Thần đã thấy được một bóng đen thoáng qua...

Hắn lặng lẽ đi theo.

Phủ tổng đốc, Kinh kỳ.

Hà Thiên Chiếu đã thăng quan, gần như còn chưa kịp đổi bảng hiệu trên cửa phủ. Gần đây thế lực triều đình rung chuyển, hắn hầu như chưa từng có một đêm ngủ ngon giấc...

Đêm vừa buông xuống, hắn đã tiếp người phủ doãn phái tới báo cáo, có một đám dư nghiệt gia tộc Đường Bắc đang lẩn trốn gây sự...

Hắn đích thân đến phủ Thừa Tướng còn đang sửa chữa một chuyến...

Đồng thời dùng thân phận bạn bè, mời Đường Bắc Hổ tới phủ một lần.

Bầu rượu men trắng, tráng vân màu xanh đen, mấy đĩa đồ nhắm thường ngày tỏa ra mùi thơm mê người...

Đường Bắc Hổ thời niên thiếu ngông cuồng, nhưng khi giữ chức thừa tướng, trên gương mặt anh tuấn đã mất đi vẻ non nớt, chỉ còn lại vẻ thâm trầm...

Đại ca Đường Bắc Long vẫn còn bị nhốt trong thiên lao.

Phụ thân chạy trốn mất tích.

Gia tộc Đường Bắc gần như bị diệt môn.

Mất đi hầu hết tinh anh, cao thủ gần như chết hết...

Mấy trăm năm qua, gia tộc Đường Bắc chưa từng gặp phải hoàn cảnh thê thảm như vậy.Mà trách nhiệm chấn hưng gia tộc Đường Bắc, lại rơi trên người trẻ tuổi mới hơn hai mươi này...

"Thừa tướng Đường Bắc..."

Hà Thiên Chiếu cầm bầu rượu lên, rót đầy chén của Đường Bắc Hổ...

"Hà đại nhân không cần khách khí, cứ gọi ta là Đường Bắc Hổ là được rồi, luận quan chức, vai vế và danh tiếng, có rất nhiều chỗ Đường Bắc Hổ còn phải học hỏi Hà đại nhân nhiều." Hắn thực sự còn chưa quen với danh xưng thừa tướng này lắm, cái này khiến hắn luôn nhớ tới phụ thân, người đã tự tay đâm một kiếm vào tim hắn...

"Nhị công tử khách khí rồi. Vậy bản quan cứ gọi là Nhị công tử được chứ."

"Cảm ơn."

Đường Bắc Hổ nâng chén rượu lên, nói một tiếng cảm ơn, sau đó uống một hơi cạn sạch.

"Tửu lượng rất tốt." Hà Thiên Chiếu cười to.

Đường Bắc Hổ để chén rượu xuống, nói: "Hà đại nhân có chuyện thì cứ nói thẳng đi, quanh co lòng vòng như thế e là không phải tác phong của Hà đại nhân."

Hà Thiên Chiếu sững sờ, thầm nghĩ: "Thiếu niên này thật lão luyện."

"Được! Nhị công tử đã thẳng thắn như vậy thì bản quan sẽ không vòng vèo nữa. Hiện giờ, Nhị công tử quản lý gia tộc Đường Bắc, hơn nữa còn được Hoàng Thượng phong làm thừa tướng. Dù bây giờ vẫn chỉ là chức phó, nhưng ngài và ta đều rất rõ, Hoàng Thượng đã không truy cứu gia tộc Đường Bắc nữa, chức thừa tướng này sớm muộn gì cũng sẽ là của Nhị công tử."

"Vậy thì sao?"

"Nhị công tử có nghe nói chuyện gần đây của mấy người Đường Bắc Vũ không?"

"Ta chỉ biết Đường Bắc Vũ là đệ tử chi thứ của gia tộc Đường Bắc, luận vai vế xem như là anh họ ta, nhưng hắn vẫn luôn giữ chức ở thành Tần Nam, hơn nữa cũng không hay lui tới phủ Thừa Tướng Đường Bắc, nên ta cũng không hiểu lắm."

"Chẳng lẽ Nhị công tử không nghe thấy lời đồn gần đây trong kinh thành sao?"

"Hà đại nhân hãy nói thẳng đi!"

"Được! Gần đây, Đường Bắc Vũ dẫn theo một số người gây sự khắp kinh thành, luôn miệng nói những lời đại nghịch bất đạo muốn đòi lại công đạo cho những người thân đã mất. Hoàng Thượng đã dặn dò phải đối xử tử tế với người của gia tộc Đường Bắc, bởi vậy nha dịch và quan sai cũng không dám xen vào, phủ doãn đã trực tiếp báo chuyện này cho bản quan."

"Ý của Hà đại nhân là...?"

Đường Bắc Hổ rất bình tĩnh hỏi.

Hắn biết Hà Thiên Chiếu đã tìm hắn tới, chắc chắn trong lòng đã có kế hoạch vẹn toàn.

Nên hắn không cần suy nghĩ, chỉ cần nghe là được rồi.

Hà Thiên Chiếu mỉm cười nói: "Nhị công tử, xin thứ cho bản quan nói thẳng. Dụng tâm của Đường Bắc Vũ là mưu trí của Tư Mã Chiêu ai cũng biết. Nhưng nếu như Nhị công tử không giải quyết, đến lúc chuyện này truyền tới tai hoàng thượng, e là cũng..."

"Vậy thì sao?"

"Vậy thì khó giải quyết rồi."
"Khó giải quyết? Vậy theo ý Hà đại nhân phải làm sao?"

"Nhị công tử. Chắc ngài cũng đã hiểu, bây giờ chính là lúc dùng người, nhưng nhân tài của gia tộc Đường Bắc bị tổn thất nghiêm trọng, mà đệ tử chi thứ gia tộc như Đường Bắc Vũ lại đúng thời điểm này chạy đến kinh thành gây sự, tất nhiên là muốn gây sự chú ý của Nhị công tử, thu nạp phần tử trung thành cho gia tộc. Chuyện này dù sao cũng là việc nhà của gia tộc Đường Bắc, do chưa được sự đồng ý của Nhị công tử, bản quan cũng không tiện xử trí những người này."

"Hà đại nhân muốn xử trí như thế nào?"

"Nếu Nhị công tử không để ý tới, bản quan đành phải dựa theo luật pháp bắt giữ họ vì tội nhiễu loạn trị an. Nếu họ vẫn tiếp tục gây sự, e là đến lúc đó không chỉ là tội nhiễu loạn trị an, mà có thể sẽ bị gán cho tội khi quân phạm thượng. Đến lúc ấy sẽ liên lụy đến toàn thể gia tộc Đường Bắc..."

"Ta hiểu ý của Hà đại nhân."

Đường Bắc Hổ là người thông minh, tất nhiên hiểu ý Hà Thiên Chiếu.

Hắn muốn dàn xếp ổn thỏa.

Mà người có năng lực ngăn cản Đường Bắc Vũ nhất chính là Đường Bắc Hổ.

Đây cũng là một vấn đề khó.

Khiêu chiến trước mặt người đứng đầu gia tộc Đường Bắc tân nhiệm.

Hắn có năng lực có thể thuần phục những đệ tử gia tộc Đường Bắc này sao?

Đây là một lần khảo nghiệm.

Cũng là bước đầu tiên xây dựng uy tín của hắn.

Khó trách ngay bắt đầu Hà Thiên Chiếu đã nói vị trí thừa tướng sớm muộn cũng là của hắn...

Cố ý nhắc đến vị trí thừa tướng.

Đây chính là ám chỉ Đường Bắc Hổ, nếu như ngay cả mấy con bọ chét trong nhà còn không giải quyết được thì cũng đừng hòng làm thừa tướng.

"Ý tốt của Hà đại nhân Đường Bắc Hổ xin từ chối vì bất tài, ân tình ngày khác ta nhất định sẽ trả cho Hà đại nhân. Hôm nay, ta đã cơm nước no nê, xin cáo từ!" Đường Bắc Hổ không phải người nhiều chuyện, nếu chuyện đã bàn xong thì lập tức đứng dậy cáo từ.

"Vậy làm phiền Nhị công tử rồi." Hà Thiên Chiếu biết trong lòng hắn đã hiểu, híp mắt mỉm cười, không nói thêm gì nữa.

"Cáo từ!"

Đường Bắc Hổ quay người rời đi...

Sau đó, Hà Thiên Chiếu đã nghe thấy tiếng bước chân quay về.

Hắn kinh ngạc nói: "Nhị công tử, tại sao lại quay trở lại?"

Hắn ngẩng đầu nhìn người tới, bị dọa nhảy dựng lên.

Đây đâu phải Nhị công tử Đường Bắc Hổ.

Rõ ràng là...

"Vi thần tham kiến Hoàng Thượng!"

Hà Thiên Chiếu nhìn thấy bạo quân đột ngột tiến đến, lập tức quỳ xuống hành lễ.

"Đứng lên đi!"

Bạo quân không hề khách khí đi vào, trực tiếp tìm chỗ ngồi xuống, mắt nhìn thẳng nói: "Hà đại nhân, ngươi đường đường là Tổng đốc mà Phủ binh mã nguyên soái tân nhiệm lại buông lỏng cảnh giác như vậy?"

Hà Thiên Chiếu sợ hãi nói: "Hoàng Thượng thân thủ bất phàm, tất nhiên đi vào như chốn không người, nhưng người bình thường sẽ không vào được phủ tổng đốc này của thần."

Bạo quân nói: "Hà Nguyên soái!"

Hà Thiên Chiếu nói: "Vi thần không dám!"

Bạo quân nói: "Ngươi có biết tại sao Trẫm muốn giao tất cả binh quyền thiên hạ cho ngươi không?"

Trong lòng Hà Thiên Chiếu nghĩ một chút, nhưng không dám nói, chỉ lắc đầu: "Vi thần ngu muội, mời Hoàng Thượng chỉ rõ!"

Vẻ mặt Bạo quân hơi giận dữ: "Rõ ràng ngươi - một tướng quân lòng dạ trung thành, sao giờ đến lời trong lòng cũng không dám nói?"

Hà Thiên Chiếu nói: "Hoàng Thượng thứ tội! Vi thần... Vi thần..."

Bạo quân quát: "Nói!"

"Vâng! Hoàng Thượng!"

Hà Thiên Chiếu nào còn chậm trễ, nói: "Hoàng Thượng! Vi thần tự biết thành tựu về mặt quân sự còn lâu mới đuổi kịp gia tộc Đường Bắc và phủ Trác Vương, trong triều cũng không có chỗ dựa. Có thể lên được chức đại nguyên soái kiêm Tổng đốc như hôm nay từ một thảo dân thấp kém, hoàn toàn là dựa vào hoàng thượng thưởng thức và cân nhắc. Nhưng vi thần tin tưởng hoàng thượng là một minh quân thiên cổ, lòng mang chí khí muốn chỉnh đốn triều cương, bởi vậy mới cần tới dạng nô tài trung thành không có đảng phái trung lập như nô tài."

Chương 223: Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

"Nô tài? Trong lòng Trẫm ngươi không phải nô tài mà là một Đại tướng quân trung thành tuyệt đối."

"Đa tạ Hoàng Thượng, được Hoàng thượng tán thưởng và đề bạt, đời này Hà Thiên Chiếu đều ghi nhớ trong lòng. Vi thần cả gan hỏi một câu, đêm khuya Hoàng Thượng đến thăm hàn xá, không biết rốt cuộc vì chuyện gì?"

"Ngươi quả nhiên thông minh."

Ánh mắt bạo quân tỏ vẻ tán thưởng.

Sau đó móc từ trong ngực ra một quyển thánh chỉ...

Nhìn thấy thánh chỉ vàng rực, Hà Thiên Chiếu nhanh chóng quỳ xuống.

Bạo quân nói: "Đứng lên đi! Trẫm cũng không phải tới hạ chỉ, mà là đến đưa thánh chỉ."

Hà Thiên Chiếu rất tò mò nhìn Hoàng đế trẻ tuổi mà thâm trầm, tài năng mưu lược, trong lòng tràn đầy nghi hoặc.

Hôm nay hình như Hoàng Thượng không giống bình thường lắm.

Bạo quân có vẻ đã nhìn thấu suy nghĩ của hắn, nói: "Hà Thiên Chiếu, Trẫm có thể tin tưởng ngươi không?"

Hà Thiên Chiếu rất nghiêm túc trả lời: "Hoàng Thượng cứ việc phân phó, vi thần nhất định muôn chết không từ. Dù Hoàng Thượng muốn vi thần chết, vi thần cũng tuyệt đối sẽ không hề nhíu mày."

Bạo quân nói: "Trẫm không cần ngươi chết, có điều là một việc có lẽ còn khó hơn chết."

Hà Thiên Chiếu tò mò hỏi: "Hoàng Thượng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Bạo quân đột nhiên quát: "Hà Thiên Chiếu nghe chỉ!"

"Vi thần cung nghênh thánh chỉ Hoàng Thượng!" Hà Thiên Chiếu nằm rạp trên mặt đất, quỳ nghênh thánh chỉ.

Bạo quân sang sảng nói: "Hà Thiên Chiếu! Ngươi kiêm binh mã đại nguyên soái và Tổng đốc Kinh kỳ, nắm giữ trọng binh triều đình, còn chịu trách nhiệm bảo vệ Kinh kỳ, trách nhiệm trọng đại. Nếu như Trẫm xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì ngươi hãy mở đạo thánh chỉ bí mật này ra. Tất cả an bài của Trẫm đều được viết trong thánh chỉ."

"Vi thần tuân chỉ!"

Hà Thiên Chiếu kịp phản ứng, trong lòng thầm nghĩ: "Sao cứ như là di chiếu Hoàng đế viết cho đại thần trước khi sắp băng hà vậy? Nhưng Hoàng Thượng mới hơn hai mươi tuổi mà, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

"Hà Thiên Chiếu!"

"Có vi thần."

"Ngươi đứng lên rồi nói, trước tiên hãy tiếp lấy thánh chỉ đã." Bạo quân giao thánh chỉ vào tay Hà Thiên Chiếu.

"Vâng! Hoàng Thượng!"

Hà Thiên Chiếu đứng lên, tiếp nhận thánh chỉ, trong tay cảm giác trĩu nặng, như đang cầm toàn bộ sức nặng của giang sơn.

Bạo quân bỗng nhiên nói: "Hà Thiên Chiếu! Tiếp theo, lời Trẫm sắp nói với ngươi chính là cơ mật cao nhất. Ngươi phải bảo đảm, tuyệt đối không được tiết lộ cho bất cứ người nào biết, bao gồm cả người nhà thân nhất của ngươi."

Hà Thiên Chiếu gật đầu: "Hoàng Thượng cứ yên tâm, vi thần đã hiểu."

Bạo quân nói: "Trẫm... cho ngươi thời gian một năm. Nhất định phải lôi kéo được thế lực gia tộc Đường Bắc, dù gia tộc Đường Bắc đã bị hủy diệt, nhưng côn trùng trăm chân chết còn giãy giụa, thế lực gia tộc Đường Bắc nhất định không thể khinh thường. Sau này, trách nhiệm giao cho ngươi."

"Hoàng Thượng... muốn vi thần kìm hãm sự chấn hưng của gia tộc Đường Bắc?"

"Kìm chế, lôi kéo, ngăn cản... Tóm lại mặc kệ ngươi dùng biện pháp gì, gia tộc Đường Bắc chỉ có thể trở thành trợ lực mà không phải uy hiếp đối với triều đình."

"Vi thần đã rõ! Vi thần nhất định sẽ dốc hết sức xử lý tốt chuyện này!"

"Rất tốt! Trẫm còn muốn nói với ngươi một việc..."

"Hoàng Thượng mời nói."

"Dù ngươi là tướng tài, nhưng lại không có quyết đoán thiên quân vạn mã, cũng không có tài năng mưu lược quân sự, nên trước hết hãy để người khác làm binh mã đại nguyên soái thay ngươi một thời gian, ngươi chỉ làm trên danh nghĩa mà thôi. Ngươi hãy xử lý ổn thỏa việc của nha môn Tổng đốc Kinh kỳ là được."

"Ý của Hoàng thượng...?"

"Trẫm đã nói rất rõ ràng. Thời cơ đến, tất nhiên sẽ có người tới tiếp quản ấn soái binh mã đại nguyên soái của ngươi."

"Hoàng Thượng muốn vi thần thay người tạm giữ chức vị Nguyên soái, rốt cuộc người này là ai?"

"Cái này ngươi không nên hỏi nhiều. Hãy nhớ lời đêm nay Trẫm đã nói với ngươi, hãy giữ gìn mật chỉ cho tốt. Ngày Trẫm chết, ngươi mới có thể mở mật chỉ ra. Biết chưa?"

"Vi thần rõ!"

"Thác Bạt Vân tham kiến Hoàng Thượng!"

Thác Bạt Vân vừa đi đến cửa, không ngờ giữa bầu không khí nghiêm túc, đã thấy bạo quân vẻ mặt thâm trầm ngồi nghiêm chỉnh trên công đường.

"Đứng lên đi."

Bạo quân hơi ngước mắt.

Thác Bạt Vân đưa mắt ra hiệu cho người nhà và người hầu đều lui xuống trước, toàn bộ đại sảnh chỉ còn lại quân thần hai người họ.

Bạo quân bỗng nhiên nói: "Anh họ thật có phúc, hôm qua lại thêm một thế tử, đây đã là con trai thứ hai rồi nhỉ?"

Thác Bạt Vân nói: "Con trai thứ ba, con trai thứ hai đã được Ngũ phu nhân sinh từ bốn tháng trước rồi."

Bạo quân hỏi: "Đứa trẻ đã được đặt tên chưa?"

Thác Bạt Vân nói: "Nó chưa được đặt tên, Hoàng Thượng hạ cố đến chơi chính là phúc khí của vi thần, vi thần khẩn cầu Hoàng Thượng ban tên cho con của thần."

Bạo quân nghĩ một chút, nói: "Vậy gọi là Thác Bạt Trung đi! Hoàng tộc Thác Bạt của chúng ta, toàn bộ đều là người trung dũng, anh họ còn giữ chức vị quan trọng, bảo vệ cấm cung, trung dũng nhân nghĩa, chính là đại thần điển hình của triều đình. Ban tên có một chữ trung, tất nhiên là danh xứng với thực."Thác Bạt Vân nói: "Đa tạ Hoàng Thượng ban thưởng! Vi thần nhất định sẽ như lời Hoàng Thượng, trung dũng đền đáp ân điển của Hoàng Thượng."

Bạo quân chợt mỉm cười thân thiện: "Anh họ không cần đa lễ! Thật ra, chúng ta đều là người một nhà, nên khi không phải trên đại điện triều đình thì không cần đa lễ."

Thác Bạt Vân nói: "Vi thần không dám!"

Bạo quân nói: "Anh họ thật có phúc lớn, tuổi cũng ngang Trẫm nhưng đã là phụ thân của ba đứa trẻ rồi."

Thác Bạt Vân nói: "Hoàng Thượng một ngày trăm công nghìn việc, quan tâm quốc sự, chính là phúc của dân chúng trong thiên hạ. Nhưng Hoàng Thượng cũng phải bảo trọng thân thể của mình, sớm sinh mấy hoàng tử, mới có thể kế tục giang sơn."

Bạo quân bỗng nhiên thở dài, nói: "Chà! Thái hậu quản lý hậu cung... làm hậu cung rối loạn. Trẫm lại không có phúc khí như anh họ, đến bây giờ vẫn chưa sinh được một hoàng tử nào. Nếu Trẫm gặp chuyện gì bất trắc, lúc đó may mà còn có anh họ có thể kế thừa giang sơn."

Sắc mặt Thác Bạt Vân đột nhiên biến đổi lớn, bịch một tiếng, quỳ xuống: "Vi thần nghìn lần không dám! Xin Hoàng Thượng đừng lấy vi thần ra đùa."

Bạo quân nghiêm túc nói: "Anh họ hãy đứng lên đi. Trẫm chỉ nói lời thật lòng."

Thác Bạt Vân nói: "Hoàng Thượng tuổi trẻ cường tráng, võ công cái thế, sao có thể xảy ra bất trắc gì chứ?"

Bạo quân nói: "Loại chuyện này không ai nói chắc chắn được, có thể sống lâu trăm tuổi tất nhiên là tốt, nhưng mà ngộ nhỡ thì sao? Nếu quả thật có gì bất trắc thì tương lai giang sơn này như thế nào mới tốt?"

Thác Bạt Vân nói: "Dù Hoàng Thượng thật sự xảy ra chuyện gì bất trắc, thì trong bụng Trác vương phi đã có cốt nhục của hoàng thượng rồi. Hơn nửa năm nữa là tiểu Hoàng tử sẽ ra đời, đến lúc đó thì có thể kế thừa hoàng vị."

Bạo quân có chút sầu lo nói: "Chà! Một đứa trẻ hơi sữa làm hoàng đế, ai trong thiên hạ sẽ thần phục? Đến lúc đó còn lại mẹ con hai người Trác vương phi, lẻ loi hiu quạnh, chẳng phải sẽ bị người ta bắt nạt sao?"

"Thì ra..."

"Tối nay, Hoàng Thượng đến thăm dò lòng trung thành của ta?"

"Ban tên cho con trai ta là Thác Bạt Trung."

"May mà trong lòng ta không hề có dã tâm, bằng không vừa rồi chỉ cần hơi phóng túng hoặc là thất lễ, e là cũng khó giữ được tính mạng."

Rốt cuộc Thác Bạt Vân đã hiểu tại sao đột nhiên đêm khuya bạo quân lại đến thăm.

"Hoàng Thượng hồng phúc ngang trời, nhất định có thể sống lâu trăm tuổi. Tương lai, nếu ngộ nhỡ Hoàng Thượng băng hà, trách nhiệm đầu tiên của Thác Bạt Vân là phụ tá tiểu Hoàng tử, nếu ai dám bắt nạt tiểu Hoàng tử, Thác Bạt Vân ta nhất định liều mạng với hắn."

Bạo quân vẻ mặt kích động nói: "Anh họ, vẫn là anh họ trung thành với Trẫm nhất. Trẫm luôn nói, thời điểm then chốt vẫn là người một nhà đáng tin cậy. Anh họ chính là tướng tài trung dũng nhất trong Hoàng tộc Thác Bạt chúng ta, tương lai nhất định có thể tỏa sáng. Hôm nay Trẫm hết sức vui mừng, anh họ, Trẫm muốn phong cho con trai vừa ra đời của khanh là Trung Dũng Hầu."

"Hoàng Thượng! Điều này tuyệt đối không thể!"

Thác Bạt Vân sợ hãi.

Vương triều Thiên Tống có một quy tắc bất thành văn.

Chỉ có con trai trưởng mới có thể kế thừa tất cả tước vị và của cải.

Ví dụ như bây giờ Thác Bạt Vân là vương gia, tương lai, chỉ có con trai trưởng của hắn mới có thể kế thừa tước vị vương gia này, con trai khác đều chỉ có thể làm một thế tử hữu danh vô thực mà thôi.

Bạo quân còn muốn tứ phong Hầu gia cho con trai vẫn còn quấn tã của hắn?

Điều này thật sự là ban ân lớn lao.

Nhưng Thác Bạt Vân tuyệt đối không dám tiếp nhận.Vẻ mặt Bạo quân nghiêm lại: "Anh họ, ngươi không cần từ chối. Trẫm đã quyết định, anh họ trung thành tuyệt đối với Trẫm, với triều đình, đây là điều anh họ nên nhận được. Sau này, giang sơn xã tắc còn phải dựa vào anh họ phù trợ đấy, nhất là... tiểu Hoàng tử."

"Vi thần muôn chết không chối từ! Hoàng Thượng cứ yên tâm!"

"Có câu nói này của anh họ, thì Trẫm yên tâm rồi."

Ánh mắt Bạo quân có vẻ lạnh lùng kỳ lạ.

Người hắn yên tâm nhất chính là Thác Bạt Vân.

Từ nhỏ Thác Bạt Vân và hắn đã cùng nhau lớn lên, tình cảm rất tốt.

Hơn nữa hắn hiểu rất rõ Thác Bạt Vân, người này trung dũng chính trực, tuyệt đối không hề có dã tâm làm loạn.

Quan trọng nhất là...

Hắn là người trong hoàng tộc.

Người trong hoàng tộc mấy trăm năm qua đều bị người khác xem thường, thêm nữa còn bị người của ba gia tộc lớn giẫm dưới chân, không ngẩng đầu lên làm người được.

Dường như trong lòng người trong hoàng tộc đều uất ức, đều chôn giấu hạt giống phẫn nộ và báo thù.

Nên, bạo quân muốn đối phó ba gia tộc lớn, muốn chấn hưng uy nghiêm Hoàng tộc...

Hành động này chắc chắn được tất cả Hoàng tộc ủng hộ.

Mà trong hoàng tộc, tất nhiên người trẻ tuổi có triển vọng nhất là Thác Bạt Vân.

Bạo quân biết chỉ cần có Thác Bạt Vân cùng toàn bộ Hoàng tộc ủng hộ thì sau khi tiểu Hoàng tử kế thừa giang sơn sẽ không bị người khác bắt nạt.

Rời khỏi phủ Vương gia của Thác Bạt Vân, bạo quân đi thẳng đến thiên lao.

Hoàng đế tự mình giá lâm.

Một đám ngục tốt và bảo vệ của thiên lao, tất nhiên vô cùng kinh sợ.

Bạo quân hạ lệnh, lập tức phong tỏa thiên lao, không cho phép bất kỳ kẻ nào ra vào thiên lao.

Đám ngục tốt và bảo vệ, lập tức canh giữ nghiêm ngặt...

Mộ Dung Tinh Thần đi theo sau bạo quân từ xa, thấy hắn rời khỏi phủ Vương gia lập tức đi tới thiên lao...

Trong lòng hắn cảm thấy rất kỳ lạ.

Đường đường một Hoàng đế, sao lại chạy đến thiên lao?

Từ quán đậu phụ kỳ lạ...

Đến phủ tổng đốc.

Sau đó đi phủ Vương gia,

Bây giờ lại tới thiên lao...

Rốt cuộc thằng nhóc này đang làm cái gì?

Hắn đường đường một Hoàng đế, sao lại thần thần bí bí như kẻ trộm thế?

Thiên lao đã hoàn toàn phong tỏa, bất kỳ ai cũng không được phép ra vào, Mộ Dung Tinh Thần muốn trà trộn vào thiên lao cũng không có cách nào.

Chỉ có thể tiếp tục chờ.

Nhưng hắn biết, đêm nay, hắn nhất định sẽ có thu hoạch.

Hắn biết.

Chắc chắn bạo quân đang che giấu một bí mật trọng đại.

Sói.

Là loại động vật hung hãn nhất.

Trong thiên lao mỗi người đều mặc áo tù màu trắng, ánh mắt cả đám đều như sói dữ, tràn ngập sát khí lạnh thấu xương.

Mấy trăm nhân khẩu phủ Trác vương đều bị giam trong thiên lao, không bị xét xử, cũng không có kỳ hạn, thậm chí ngay cả điều tra và bức thoái vị đều không có...

Từ sau khi họ bị giam vào thiên lao, dường như không ai nhớ tới họ nữa.

Họ giống như bị toàn bộ thế giới quên lãng.

Hoàng đế có vẻ cũng không vội muốn họ chết, càng không phán họ tội chết, ngay cả bức cung cũng bớt đi...

Lửa giận không tên phát ra từ trong ánh mắt mỗi người nhà họ Trác.

Chương 224: Thiên lao

Dường như bạo quân đứng ngồi không yên...

Nhưng lại không hề hay biết.

Hắn xuyên qua mấy trăm đôi mắt dữ dằn, ác độc...

Đi tới gian nhà giam cuối cùng của thiên lao.

Gian này chỉ giam giữ một mình Trác lão gia.

Toàn bộ người của phủ Trác vương cũng chỉ có một mình Trác lão gia không bị buộc thay áo tù nhân.

"Hoàng Thượng, lão thần chờ người đã lâu rồi."

Nhìn thấy bạo quân đến, hình như Trác lão gia không hề bất ngờ.

Bạo quân nói: "Ngài biết Trẫm sẽ tới?"

Trác lão gia nói: "Giờ không phải Hoàng Thượng đã tới rồi sao?"

Bạo quân nói: "Nhưng làm sao ngài lại biết?"

Trác lão gia nói: "Lão thần luôn có một cảm giác kỳ lạ, hình như Hoàng Thượng không phải muốn đuổi cùng giết tận phủ Trác Vương, mà là muốn bảo vệ phủ Trác Vương, nên mới nhốt tất cả chúng ta vào thiên lao. Đây là một cảm giác rất kỳ lạ, rất rất hoang đường, lão thần cũng không hề có manh mối gì. Nhưng trong lòng có nghi vấn, lão thần tin một ngày Hoàng Thượng sẽ tự mình đến thiên lao giải đáp sự nghi ngờ này trong lòng lão thần."

Bạo quân lạnh lùng nói: "Ngài liệu sự như thần! Đúng là Trẫm đến rồi!"

Trác lão gia nói: "Hoàng Thượng đã tới, hôm nay lão thần chắc hẳn có thể giải tỏa nghi ngờ trong lòng rồi."

Bạo quân nói: "Thật ra hôm nay Trẫm đến, là muốn nói chuyện chân thành với ngài."

Trác lão gia nói: "Chuyện gì vậy?"

Bạo quân nói: "Trác lão gia, ngài chính là nguyên lão đức cao vọng trọng của ba triều, có công lao lớn lao đối với giang sơn xã tắc, một ngày còn có ngài ở đây, thì Vương triều Thiên Tống vẫn có thể vững chắc như núi. Trẫm cũng không ngốc, Phủ Trác Vương và ngài chính là trụ cột quốc gia, phụ tá đắc lực của Trẫm. Trẫm hoàn toàn không có lý do tự chặt cánh tay mình."

Trác lão gia nói: "Thì ra Hoàng Thượng vẫn là tín nhiệm phủ Trác Vương. Lão thần còn tưởng Hoàng Thượng cho rằng nhà họ Trác chúng ta muốn làm phản, cho nên mới muốn diệt trừ phủ Trác Vương chứ?"

Bạo quân nói: "Không! Ngài quá lo lắng rồi! Phủ Trác Vương phụ tá giang sơn đã mấy trăm năm, nhân tài xuất hiện lớp lớp, hơn một trăm năm trước Trác Thiên Hành đã lập được công trạng lừng lẫy, hôm nay có ngài đức cao vọng trọng uy chấn thiên hạ, phủ Trác Vương cả nhà trung liệt, có công lớn với triều đình... Nếu Trẫm muốn tiêu diệt Phủ Trác Vương, vậy chẳng phải Trẫm là một hôn quân sao?"

"Thì ra là thế."

Trác lão gia khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Rốt cuộc ông đã chứng thực nghi ngờ trong lòng.

Hoàng đế...

Quả nhiên không phải một hôn quân.

Ít nhất vẫn chưa ngu ngốc đến mức muốn giết hại thần tử trung thành với mình.

Rốt cuộc Trác lão gia đã biết, Hoàng đế giam phủ Trác Vương lại, là có nguyên nhân.

Nhưng ông làm sao cũng không nghĩ ra đó là nguyên nhân gì.

"Hoàng Thượng. Lão thần rất hoang mang, vì sao Hoàng Thượng lại nhốt phủ Trác Vương vào thiên lao? Trong một đêm, thế lực Phủ Trác Vương bị hủy diệt, đối với Hoàng Thượng mà nói, chắc chắn không phải chuyện tốt. Lão thần dám lấy đầu ra đảm bảo, phủ Trác Vương tuyệt đối sẽ không mưu phản."

Trác lão gia thẳng thắn hỏi.

"Trẫm hiểu. Ai trung thành với Trẫm, trong lòng Trẫm đều rõ. Nếu phủ Trác Vương có một chút lòng mưu phản thì thiên lao nhỏ bé này đã không thể giam được mấy trăm cao thủ của phủ Trác Vương rồi."

"Hoàng Thượng, xin thứ cho lão thần cả gan, rốt cuộc trong lòng Hoàng Thượng đang nghĩ gì?" Trác lão gia rất tò mò, hỏi.

"Trẫm cũng không làm tan rã thế lực phủ Trác Vương. Tất cả quân đội, binh quyền, đội thân binh của phủ Trác Vương, Trẫm đều giữ lại cho các ngươi."

"Giữ lại?"

"Đúng! Đợi một năm nữa, không cần một năm, có lẽ chín tháng, có lẽ tám tháng... Đến lúc đó phủ Trác Vương có thể đứng lên lần nữa, tiếp tục lãnh đạo giang sơn, tạo ra huy hoàng!"

"Ý Hoàng thượng là...?"

"Trẫm muốn phủ Trác Vương các ngươi tiếp tục ở trong thiên lao, tám tháng hoặc chín tháng. E là ngài và các tướng sĩ phủ Trác Vương phải vất vả rồi."

"Nếu Hoàng Thượng có thâm ý khác, lão thần cũng không cảm thấy oan ức, nhưng lão thần thật không hiểu, Hoàng Thượng làm như thế, rốt cuộc là có dụng ý gì."

"Trẫm đã nói, hôm nay Trẫm đến là để tâm sự với ngài. Thật ra, từ sau khi Trẫm lên ngôi, ngài đã lui khỏi vị trí phía sau màn, hiếm khi ra vào triều đình, Trẫm và ngài có rất ít cơ hội giao lưu. Nhưng Trẫm nhất định sẽ không quên tài năng và mưu lược của ngài, ngài có công lao với triều đình, giang sơn."

"Lão thần biết Hoàng Thượng tài trí mưu lược kiệt xuất, lão cũng cảm thấy được an ủi."

"Thật ra Trẫm có một việc rất muốn nói với ngài. Lần trước việc ngài hộ tống Trẫm đi tìm Tường vi đen, Trẫm luôn muốn nói một tiếng cám ơn và xin lỗi ngài. Nếu không phải vì vậy, ngài cũng sẽ không bị thương."
"Hoàng Thượng cứ yên tâm, chút nội thương nhỏ đó không làm khó được bộ xương già này."

"Ngài công lực thâm hậu, thân thể cường tráng, đây là phúc của giang sơn xã tắc, của nhân dân trăm họ."

"Hoàng Thượng quá khen. Thần chỉ là một lão già sắp về với đất mà thôi."

"Không!"

"Hoàng Thượng..."

"Ngài hãy nghe Trẫm nói hết. Đây là lần đầu tiên quân thần chúng ta có cơ hội tâm sự như thế này, có lẽ cũng là lần cuối cùng, nên xin ngài hãy nghiêm túc nghe Trẫm nói."

"Được. Lão thần rửa tai lắng nghe."

Trác lão gia hơi gật đầu, rất nghiêm túc lắng nghe...

Bạo quân không hề do dự, đi thẳng vào chủ đề: "Trác lão gia. Công lao của ngài và toàn bộ phủ Trác Vương đối với triều đình, là thứ mà không có bất kỳ kẻ nào trên đời này có thể thay thế được. Tương lai có một ngày, phủ Trác Vương sẽ càng phát huy tác dụng phụ tá."

Trác lão gia nói: "Bây giờ Hoàng Thượng đang lúc tráng niên, lại tiêu diệt được thế lực gia tộc Đường Bắc, đây là lúc thế lực triều đình đi vào ổn định, tương lai Hoàng Thượng nhất định còn nhiều đất dụng võ, e là một lão già như lão thần không có tác dụng gì với Hoàng Thượng."

Bạo quân nói: "Xin ngài hãy kiên nhẫn chờ đợi, mấy tháng nữa, tất cả mọi người phủ Trác Vương sẽ được phóng thích vô điều kiện. Tất cả quyền lực, địa vị, binh quyền của phủ Trác Vương đều sẽ trở về. Phủ Trác Vương sẽ chỉ càng phồn vinh hưng thịnh hơn trước kia."

Trác lão gia lắc đầu, nói: "Hoàng Thượng! Lão thần thực sự không hiểu ý của Hoàng Thượng.., có lẽ lão thần già thật rồi, Hoàng Thượng nói lâu như vậy nhưng một câu thần cũng không hiểu!"

Bạo quân nói: "Trác lão gia, có lẽ ngài đã biết Như Ý mang thai nhỉ?"

Trác lão gia nói: "Từ sau khi vào thiên lao, lão thần đã không có cơ hội nhìn thấy tiểu Cửu, nhưng lão thần tin tưởng Hoàng Thượng nhất định sẽ chăm sóc tốt cho hai mẹ con nàng."

Bạo quân nói: "Ngài hãy yên tâm, Trẫm nhất định sẽ đối xử tử tế với Như Ý và đứa trẻ trong bụng nàng. Bởi vì..."

Hắn dừng lại, sắc mặt trở nên nghiêm trọng, tái nhợt...

Dường như đáy mắt có một luồng khí dao động vĩnh viễn không thể ngưng tụ lại...

"Bởi vì cái gì?"

Trác lão gia rất tò mò.

Bạo quân nói: "Bởi vì đứa trẻ trong bụng Như Ý, sau khi được sinh ra sẽ kế thừa cơ nghiệp, trở thành Hoàng đế trẻ tuổi nhất trong lịch sử Vương triều Thiên Tống. Đây… là bí mật vô cùng lớn. Lão Trác, ngài nhất định phải giữ bí mật."

Nghe xong, Trác lão gia cảm thấy vô cùng chấn động: "Hoàng Thượng? Ý của... ngài là, đứa bé sau khi sinh ra sẽ kế thừa hoàng vị?"

Bạo quân gật đầu.

Trác lão gia kinh sợ nói: "Nhưng Hoàng Thượng... Hoàng Thượng, ngài đang lúc tráng niên... "

"Tráng niên?""Vâng! Hoàng Thượng mới hơn hai mươi tuổi, mà lại muốn tặng hoàng vị cho một đứa trẻ?"

"Trác lão gia không cần phải quan tâm là tại sao, tóm lại, Trẫm hi vọng sau này lão gia tử có thể dẫn đầu phủ Trác Vương phụ tá tốt cho tân hoàng đế, xây dựng thời đại thái bình. Dù sao, tiểu Hoàng tử trong bụng Như Ý cũng là huyết mạch phủ Trác Vương."

"Lão thần đã hiểu."

Trác lão gia gật đầu.

"Thì ra Hoàng Thượng vội vàng tiêu diệt phủ Thừa Tướng, củng cố hoàng quyền là vì trải đường cho tiểu Hoàng tử đăng cơ."

"Đúng. Phủ Thừa Tướng luôn dã tâm bừng bừng, từ nhiều năm nay ngay cả Trẫm cũng không để vào mắt, nếu có một ngày hoàng vị giao cho tiểu Hoàng tử vừa mới ra đời, phủ Thừa Tướng chắc chắn sẽ nắm hết quyền hành, âm mưu tạo phản. Trẫm tuyệt đối không thể để con trai Trẫm thành một Hoàng đế bù nhìn, thậm chí vừa ngồi lên hoàng vị đã bị người giết chết."

"Hoàng Thượng dụng tâm lương khổ, khiến lão thần bội phục."

"Trẫm muốn giao cho con trai một giang sơn thanh bình. Trẫm muốn khắp thiên hạ thần phục dưới chân nó, để nó trở thành minh quân một đời. Nó sẽ thay Trẫm hoàn thành việc mà Trẫm không thể hoàn thành, xây dựng thời đại thái bình."

"Hoàng Thượng..."

"Trác lão gia! Tâm nguyện này của Trẫm có thể hoàn thành hay không đều dựa vào phủ Trác Vương các ngươi. Hoàng đế tương lai cũng là huyết mạch nhà họ Trác, Phủ Trác Vương thân là hoàng thân quốc thích, xưa nay lại có uy vọng, có Phủ Trác Vương làm chỗ dựa, giang sơn của tiểu Hoàng tử mới có thể vững như Thái Sơn. Nên Trẫm mới phải tiêu diệt phủ Thừa Tướng, giữ lại thực lực phủ Trác Vương."

"Thì ra Hoàng Thượng là vì bảo vệ nhà họ Trác? Nhưng tại sao Hoàng Thượng..."

"Ngài muốn hỏi, tại sao Trẫm phải dùng thủ đoạn cực đoan như vậy bảo hộ Phủ Trác Vương?"

"Đúng."

"Trác lão gia, việc này có liên quan tới bí mật của sư phụ ta, Trẫm không thể nói cho ngài quá nhiều. Tóm lại, Phủ Trác Vương hãy cứ ngoan ngoãn ở trong thiên lao, chờ mấy tháng nữa, tự nhiên Trẫm sẽ thả các ngươi ra, khôi phục danh dự và địa vị phủ Trác Vương. Đến lúc đó, tân hoàng đế đăng cơ, Phủ Trác Vương chính là lực lượng phụ tá lớn nhất."

Ánh mắt Bạo quân lóe lên ánh sáng mạnh mẽ, dường như hắn thấy được cảnh tượng hùng tráng sau này khi con trai được sinh ra ngồi lên hoàng vị, tiếp nhận hàng nghìn người quỳ lạy.

Trong lòng Trác lão gia vẫn có một nghi vấn quan trọng nhất: "Hoàng Thượng. Ngài còn đang tráng niên, vì sao... phải gấp gáp nhường ngôi cho tiểu Hoàng tử?"

"Cái này..."

Bạo quân do dự một hồi, nói: "Không dối ngài, Trẫm chỉ còn sống được một năm nữa."

Trác lão gia hết sức kinh ngạc, nhìn sắc mặt bạo quân một chút, ngoài sự lạnh lùng còn có vẻ tái nhợt...

"Khí sắc Hoàng thượng..."

Trác lão gia rất tò mò, nói: "Hoàng Thượng, chắc là ngài đã tu luyện ma công rồi xảy ra vấn đề?"

Bạo quân gật đầu: "Trác lão gia quả nhiên tinh tường. Trẫm có thể lừa gạt được người trong thiên hạ, nhưng không thể giấu diếm trước Hỏa Nhãn Kim Tinh của ngài"

Trác lão gia nói: "Nói như vậy, lão thần đoán đúng rồi?"

Bạo quân lại gật đầu.

Trác lão gia nói: "Ma công của Hoàng thượng xảy ra vấn đề?"

Bạo quân nói: "Vấn đề rất nghiêm trọng."

Trác lão gia nói: "Nếu Hoàng Thượng không ngại hãy nói ra cho thần nghe một chút, có lẽ lão thần có thể có biện pháp giúp ngài. Đương nhiên, nếu Hoàng Thượng tin lão thần."

Ý của Trác lão gia rất rõ ràng.

Ma công của Hoàng ngài xảy ra vấn đề.

Lão già như ta đây, dù già rồi, nhưng dù sao cũng là kiếm khách đệ nhất thiên hạ.

Nếu ngài tin tưởng nhà họ Trác chúng ta, thì hãy nói ra vấn đề của ngài.

Mọi người cùng phân tích...

Nói không chừng lão già ta có thể giúp ngài giải quyết vấn đề.

Bạo quân cười khổ, nói: "Ý tốt của ngài Trẫm chân thành ghi nhớ. Trẫm tuyệt đối tin ngài, nhưng vấn đề của Trẫm không ai giúp được. Ngay cả sư phụ Trẫm... cũng bất lực. Ngài hãy tin Trẫm, Trẫm tuyệt đối không có ý gì khác, Trác lão gia, ngài chắc chắn không thể tưởng tượng nổi tình cảnh của Trẫm."

Trác lão gia hiếu kì hỏi: "Sư phụ? Hoàng Thượng, rốt cuộc sư phụ ngài là cao nhân phương nào? Lão thần chưa từng nghe đến, trong võ lâm có một cao nhân thần bí như vậy tồn tại."

Bạo quân nói: "Trác lão gia không cần nghi ngờ, sư phụ Trẫm, trước nay không phải người trong võ lâm. Chắc chắn ngài cũng chưa từng nghe đến ông ấy. Nhưng... đừng nói chuyện này nữa. Tóm lại, vấn đề của Trẫm không ai giúp được. Trẫm chỉ hi vọng ngài có thể đồng ý với Trẫm một chuyện."

Chương 225: Thê lương bất đắc dĩ

Trác lão gia nói: "Xin Hoàng Thượng hãy nói!"

Bạo quân nói: "Ngộ nhỡ có một ngày Trẫm chết đi, hy vọng Trác lão gia có thể không tiếc tất cả bảo vệ tiểu hoàng đế và giang sơn xã tắc."

Trác lão gia nghiêm túc gật gật đầu: "Lão thần lấy danh dự Phủ Trác Vương mấy trăm năm qua thề, chỉ cần Phủ Trác Vương còn một người còn sống thì tuyệt đối không cho phép bất cứ kẻ nào tổn thương đứa con của Như Ý."

Bạo quân có chút kích động, hốc mắt có chất lỏng không giống bình thường chảy ra...

"Trẫm... an tâm rồi!"

Âm thanh của hắn có chút nghẹn ngào.

Trác lão gia khó hiểu nhìn hắn, kinh ngạc hỏi: "Hoàng Thượng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hôm nay, tại sao....nhìn ngài không hề giống bình thường? Hoàng Thượng chắc có tâm sự gì sao? Nếu ngài không ngại nói cho lão thần, lão thần nhất định dốc hết sức san sẻ với Hoàng Thượng."

Bạo quân khôi phục vẻ lạnh lùng, nói: "Không sao, chỉ là ma công của Trẫm xảy ra một vài vấn đề, phòng ngừa chu đáo mà thôi. Tóm lại, ngài hãy ghi nhớ chuyện hai người quân thần chúng ta hứa hẹn trong nhà lao này hôm nay là được rồi."

Trác lão gia nói: "Hoàng Thượng cứ yên tâm, lão thần và phủ Trác Vương nhất định sẽ thề sống chết bảo vệ giang sơn."

"Được! Từ bây giờ Trẫm có thể yên tâm rồi."

Bạo quân đi đi lại lại hai bước, bỗng nghĩ đến một việc, nói: "Trẫm biết phủ Trác Vương còn có một số người ngầm hoạt động, Trẫm hi vọng ngài có thể khuyên nhủ những đệ tử này, gần đây đừng có bất kỳ hành động thiếu suy nghĩ nào, Trẫm nhất định sẽ bảo vệ Phủ Trác Vương các ngươi. Nhưng tháng tới trong thiên hạ sẽ xảy ra chuyện trọng đại, không tránh khỏi sẽ phát sinh nhiều biến đổi, tốt nhất Phủ Trác Vương đừng có hành động gì..."

"Lão thần đã hiểu. Lão thần nhất định sẽ khuyên những đệ tử nhà họ Trác vẫn còn ở bên ngoài."

"Mấy ngày này Trẫm sẽ tiếp tục cho người bắt họ trở về, vẫn là nhốt trong thiên lao an toàn hơn. Còn chưa biết thiên hạ... sẽ xảy ra chuyện gì nữa."

Vẻ mặt Bạo quân hết sức mờ mịt.

Trong mờ mịt lại có vẻ thê lương bất đắc dĩ...

Đúng vậy.

Sau một tháng, sẽ phát sinh cái gì?

Thiên hạ nào ai biết được?

Dù sao, chuyện cũng không liên quan tới hắn.

Hi vọng duy nhất của hắn.

Chính là nhìn thấy con mình được sinh ra, sau đó nâng đỡ nó đăng cơ lên làm Hoàng đế... Đến lúc đó hắn có chết cũng không tiếc.

"Trẫm... không làm được một Hoàng đế có thể thống nhất thiên hạ."

"Nhưng con trai Trẫm... lại có thể hoàn thành tâm nguyện này."

"Hà Thiên Chiếu và Thác Bạt Vân, hai tướng dũng mãnh trung thành phụ tá, lại có phủ Trác Vương dốc sức tương trợ, dù nó chỉ sinh ra được một tháng đã đăng cơ, thì hoàng vị này cũng sẽ vững như Thái Sơn!"

Trong lòng Bạo quân thầm bất đắc dĩ đắc ý.

Đây là một loại thành công trong thất bại.

Kiêu ngạo trong đau khổ.

Khi rời khỏi thiên lao...

Sắc trời đã tối đen.

Hắn và Trác lão gia gần như đã nói chuyện suốt đêm.

Một đêm này, hai người quân thần đã bàn chuyện thiên hạ, thương lượng đại kế củng cố hoàng quyền tương lai, nói từ chuyện triều đình tới việc rối loạn biên cương, từ việc hủy diệt phủ Thừa Tướng tới nhà họ Bạch ở Giang Nam một mình ngồi nửa giang sơn...

Lòng bạo quân mở rộng rất nhiều, Trác lão gia chính là nguyên lão ba triều, giải thích và ý kiến của ông tất nhiên giúp ích rất lớn cho việc quản lý giang sơn của hắn.

Rời khỏi thiên lao dường như bạo quân đã thấu hiểu sinh mệnh của mình rất nhiều.

Lo lắng bao phủ trong lòng cũng được quét sạch sành sanh.

Đã không thay đổi được số phận thì đành phải cố hết sức tiếp nhận.

Bóng đêm mênh mông.

Vòm trời xẹt qua một tia chớp.

Thân pháp Bạo quân lóe lên một cái rồi biến mất...

Đi về hướng hoàng cung.

Phía sau hắn, có một bóng đen vẫn bám theo thật chặt...

Từ đầu tới cuối vẫn duy trì khoảng cách...

Không tới quá gần.

Nhưng cũng sẽ không bị mất dấu.

Bạo quân bỗng nhiên cười lạnh, hắn đứng lơ lửng giữa không trung như vầng trăng lạnh giữa trời...
"Ra đi! Ngươi đi theo ta cũng lâu rồi, không mệt sao?"

Âm thanh Bạo quân lạnh lùng truyền thẳng về phía sau...

"Ngươi đã biết?"

Mộ Dung Tinh Thần từ trong bóng tối đi ra, tung người bay lên, đi tới trước mặt bạo quân.

Bạo quân cười lạnh nói: "Ngươi theo ta lâu như vậy, nếu ta còn không phát hiện được thì chẳng phải là quá kém rồi sao?"

Mộ Dung Tinh Thần có vẻ khó tin: "Không thể! Ngươi không thể phát hiện! Ta đã theo dõi rất cẩn thận, hơn nữa, từ đầu tới cuối vẫn duy trì khoảng cách an toàn. Dù ngươi là cao thủ cấp bậc tông sư, cũng không thể phát hiện được ta đang theo dõi ngươi."

Bạo quân nói: "Đúng là kỹ năng theo dõi người của ngươi rất cao minh, hơn nữa hết sức kiên nhẫn, điểm này đúng là hiếm thấy, khó trách ngươi có tự tin như thế. Nếu là người bình thường, võ công cao hơn nữa, cũng không phát hiện được ngươi ở phía sau theo dõi."

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Không thể bị người phát hiện! Tại hạ chưa từng theo dõi thất bại."

Bạo quân cười lạnh nói: "Vậy ngươi cũng nhìn xem mục tiêu ngươi theo dõi là người thế nào."

Mộ Dung Tinh Thần bừng tỉnh: "Quả nhiên, ta vẫn quá bất cẩn, ngươi... ngươi là Hoàng đế! Hoàng đế lúc nào cũng nghĩ tới việc bị người hãm hại, theo dõi, bệnh đa nghi nghiêm trọng hơn người bình thường rất nhiều, nên ngươi cẩn thận và đa nghi hơn người bình thường..."

Bạo quân nói: "Ngươi nói đúng! Cuối cùng ngươi vẫn chưa ngu ngốc. Nói đi! Tại sao muốn theo dõi Trẫm, nếu ngươi không đưa ra được lý do hợp lý thì hôm nay chính là ngày chết của ngươi."

Mộ Dung Tinh Thần thản nhiên nói: "Ta chỉ muốn làm rõ, rốt cuộc ngươi đang giấu giếm bí mật gì."

Bạo quân nói: "Vậy bây giờ ngươi đã rõ chưa?"

"Chỉ là... càng nghi ngờ hơn trước kia. Sau khi ngươi rời khỏi bang Thanh Long, đi phủ tổng đốc, đi phủ Vương gia, sau đó còn đi thiên lao... Hà Thiên Chiếu, Thác Bạt Vân, còn có đám người phủ Trác Vương đã biến thành tù phạm trong thiên lao... Tại hạ thực sự không rõ, ngươi đường đường một Hoàng đế, tại sao phải đêm khuya lén đến thăm thần tử. Rõ ràng ngươi có thể quang minh chính đại ở trong Kim điện hoàng cung mà triệu kiến bọn họ."

Bạo quân mỉm cười, vẻ lạnh lùng hơi dịu lại, nói: "Ngươi quả nhiên rất thông minh. Ngươi đã nghĩ đến những chuyện này, xem ra, ngươi đã biết rất nhiều chuyện."

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Thế nhưng tại hạ lại càng ngày càng nghi ngờ."

Ánh mắt bạo quân lộ ra hung quang nói: "Nhưng ngươi đã biết quá nhiều, nếu một người biết quá nhiều bí mật thì tính mạng của người này sẽ không còn an toàn nữa."

Mộ Dung Tinh Thần kinh ngạc nói: "Ngươi muốn giết ta?"

Bạo quân nói: "Ngươi rất thông minh, vậy ngươi đoán xem, nếu như động thủ thì Trẫm và ngươi, ai có phần thắng cao hơn."

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Ngươi không giết được ta, nhưng ta cũng không đánh lại ngươi. Võ công của ngươi... quá mức kỳ lạ, hơn nữa hình như cũng giống võ công của ta."

"Giống nhau? Ngươi đã nghiên cứu võ công của Trẫm từ khi nào?"

Bạo quân hơi tò mò.

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Từ đêm ở lầu Tịch Mịch Yên Vũ đó, võ công của các hạ đã bị rất nhiều người suy đoán nghiên cứu, nhưng Song ma tướng đã chết, không ai biết chân tướng. Dù sao, chỉ có hai người họ mới thật sự giao thủ với ngươi. Mà những người khác trong thiên hạ, càng không biết được thân phận hoàng đế của ngươi "

Bạo quân nói: "Trẫm nói không sai, ngươi thật đã biết quá nhiều bí mật của Trẫm"

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Hình như, võ công của hai chúng ta có chút tương đồng. Công lực của ta không bằng ngươi, nhưng ngươi cũng tuyệt đối không giết được ta."

Bạo quân hỏi: "Nếu ngươi là Trẫm, ngươi sẽ làm thế nào?"Mộ Dung Tinh Thần nói: "Ngươi nên biết ta căn bản không có bất cứ uy hiếp gì với ngươi?"

Bạo quân hùng hổ dọa người: "Nhưng vừa rồi ngươi cũng đã nói, Trẫm là một Hoàng đế, Hoàng đế là người đa nghi, thà rằng giết nhầm, tuyệt đối không buông tha, ngươi đã biết quá nhiều bí mật của Trẫm, vậy tại sao Trẫm có thể tha cho ngươi chứ?"

"Lý do!"

"Ngươi hãy nói ra lý do để Trẫm bỏ qua cho ngươi."

"Thì Trẫm sẽ không giết ngươi."

"Đêm nay, ta cũng coi như chưa từng gặp ngươi."

Rõ ràng bạo quân rất nghiêm túc.

Giọng điệu lạnh lùng, ánh mắt mang theo sát khí lạnh thấu xương.

Mộ Dung Tinh Thần gần như có thể cảm giác được sát khí rất mãnh liệt, lặng lẽ tạo thành một vòng vây mạnh mẽ bao quanh thân thể hắn, vây chặt hắn ở bên trong...

Chỉ cần hắn nói sai một chữ...

Sát khí này sẽ lập tức khống chế hắn.

"Có lẽ tại hạ... còn có chút giá trị lợi dụng." Mộ Dung Tinh Thần suy nghĩ hồi lâu, rốt cuộc tìm được một lý do.

"Giá trị lợi dụng?"

"Phải!"

"Ngươi nói ta nghe một chút."

"Được!"

"Thời gian của ngươi không còn nhiều! Tốt nhất nói nhanh một chút!"

"Người ngươi quan tâm nhất là Như Ý. Ta là bạn của Như Ý. Ta có thể bảo vệ Như Ý. Lý do này đã đủ rồi nhỉ?"

Vẻ mặt Mộ Dung Tinh Thần có chút giảo hoạt vui vẻ...

Hắn biết mình đã bắt được nhược điểm của bạo quân.

Bạo quân lạnh lùng cười một tiếng, hơi khinh thường nói: "Lời của ngươi, hoàn toàn là lời nói vô căn cứ. Câu đầu tiên, người Trẫm quan tâm nhất là Như Ý? Hoang đường. Câu thứ hai, ngươi là bạn của Như Ý? Trẫm chưa từng nghe Như Ý nhắc tới ngươi. Có lẽ các ngươi quen nhau, có lẽ ngươi thích nàng, nhưng nàng thật coi ngươi là bạn sao? Chưa chắc. Câu thứ ba, ngươi có thể bảo vệ Như Ý? Ngươi dựa vào cái gì? Chính ngươi cũng đã nói, ngay cả Trẫm ngươi cũng không đánh lại được, vậy ngươi có năng lực gì để bảo vệ người phụ nữ của Trẫm?"

Từng câu nói của Bạo quân đều có vẻ hăm dọa.

Trong khí thế bá đạo mang sự uy nghiêm và phách lối của đế vương.

Ánh mắt hắn, luôn rất cao.

Trong mắt hắn, người đời đều nhỏ bé, hèn mọn.

Mộ Dung Tinh Thần, lại có thể ở trước mặt hắn, tự xưng có năng lực bảo vệ người phụ nữ của hắn?

Điều này thật quá buồn cười rồi.

Nhưng Mộ Dung Tinh Thần gần như không quan tâm tới ánh mắt chế giễu lạnh như băng đó, bình tĩnh nói: "Chỉ sợ, điều này có liên quan đến bí mật mà ta đang điều tra."

"Bí mật?"

Bạo quân sững sờ.

Mộ Dung Tinh Thần nói tiếp: "Rõ ràng, trong lòng ngươi yêu Như Ý? Vì sao không chịu thừa nhận?"

Bạo quân lạnh lùng: "Trẫm không cần ngươi dạy Trẫm phải làm việc thế nào. "

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Vậy được rồi! Ngươi không chịu thừa nhận thì bỏ đi, nàng yêu ngươi tha thiết, điểm này chắc ngươi phải biết. Mặc kệ ngươi có yêu nàng hay không, ít nhất ngươi không cần cố ý tổn thương nàng. Chẳng lẽ ngươi chưa từng nghĩ đến cảm nhận của nàng sao? Huống hồ, giờ nàng đang mang thai đứa con của ngươi."

"Ồ!"

Bạo quân liên tục thở dốc, nhưng lần này không hề phản bác.

Mộ Dung Tinh Thần tiếp tục: "Ta có thể giúp ngươi bảo vệ Như Ý, chỉ cần ngươi nói cho ta, rốt cuộc ngươi đang giấu giếm bí mật gì. Ngươi yên tâm, ngươi là Hoàng đế, mà ta không hứng thú với hoàng vị, cũng không hứng thú với giang sơn, càng không phải người của đảng phái hay thế lực nào đó. Ta đứng ở đây, chỉ có một thân phận, chính là bạn của Như Ý."

Bạo quân nói: "Ngươi... thật muốn biết bí mật của Trẫm?"

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Ta xin rửa tai lắng nghe!"

Bạo quân nói: "Sao ngươi biết Trẫm có bí mật?"

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Tại hạ nhìn người luôn rất chuẩn. Ngươi hãy nhìn ánh mắt Như Ý, có lẽ người khác không hiểu, nhưng tại hạ lại nhìn ra, đó là một loại tình cảm sâu đậm, yêu thật lòng."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau