CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 216 - Chương 220

Chương 216: Chấm mút ăn đậu hũ

Như Ý cười hỏi: "Nếu như bởi vì đói, thì gật một cái, nếu như bởi vì bị bệnh, thì gật đầu hai cái!"

"Quác quác!"

Tiểu Bạch kêu một tiếng lại gật đầu một cái.

Là cả hai!

Như Ý lại cười nói: "Thì ra là thế! Ta hiểu rồi! Tại sừng ngươi dài ra, người không biết sao, sừng dài ra đồng thời cũng đối với thân thể ngươi sinh ra một chút ảnh hưởng, giống như lúc phát sốt đối thân thể con người cũng sinh ra ảnh hưởng, cho dù nhìn thấy đồ ăn rất ngon cũng không muốn ăn. Có lẽ, sừng dài ra sẽ có tác dụng phụ giống như phát sốt, sẽ ảnh hưởng tới khẩu vị của ngươi, cho nên ngươi mới cực kỳ không đói bụng."

"Quác quác!"

Tiểu Bạch cảm động nước mắt chảy xuống.

"Chủ nhân thực sự quá thông minh!"

Như Ý nói: "Nhưng ngươi như thế này cũng không thể xuống dưới được! Vẫn chưa biết sừng của ngươi sẽ dài đến lúc nào mới thôi đâu! Nếu ngươi cứ nhịn đói như thế thì sừng còn chưa kịp dài ra hết chính ngươi đã chết đói mất rồi! Như thế này đi, ta dẫn ngươi đi đại phu! Để đại phu cho kê cho ngươi mấy thang thuốc kích thích tiêu hóa, như vậy ngươi sẽ có cảm giác muốn ăn cơm!"

"Quác quác!"

Một tháng qua, rốt cục lần đầu tiên Tiểu Bạch cũng nhếch miệng cười thoải mái!

Nó dùng cái đầu nhỏ, liều mạng hướng trong ngực Như Ý cọ cọ...

Như Ý nhấc hai tai nó lên, mắng: "Tiểu quỷ! Đừng hòng mượn cơ hội chấm mút ăn đậu hũ!"

Lúc đầu cô muốn thuận tay giống như trước đây, đem Tiểu Bạch hất ra...

Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ gầy yếu không chịu nổi của nó như vậy, sao nhẫn tâm được?

Vội vàng đem nó ôm thật chặt vào trong ngực, sau đó vội vã ra cửa!

Vừa ra khỏi cổng bang Thanh Long, liền nhìn thấy Thu Vân đang xông tới.

Trải qua một thời gian, cảm tình của Thu Vân đối với Như Ý đường như đã nghĩ thoáng ra rất nhiều, không có sự lúng túng như trước kia nữa.

"Chủ nhân. Tống Thanh phái người đưa tin tới Tịch Mịch Yên Vũ lâu, nói chủ nhân đã trở về..."

"Có chuyện gì đặc biệt không?"

"Chúng ta muốn báo cho chủ nhân, hộp thần thứ hai đã bị người khác lấy mất!"

"Chuyện này ta đã sớm biết!"

"Chủ nhân đã biết?"

"Phải! Có thời gian, ta sẽ từ từ nói rõ cùng bốn người các ngươi!"

"Lúc nào? Chủ nhân. Bốn người chúng ta ai cũng rất nhớ chủ nhân!"

Như Ý vốn chỉ qua loa tùy tiện nói một chút, nhưng dáng vẻ của Thu Vân lại giống như rất chờ mong.

"Ngày mai ta phải về hoàng cung. Vậy thì đêm nay đi! Đêm nay các ngươi đến bang Thanh Long đi! Bây giờ ta muốn dẫn Tiểu Bạch đi xem bệnh, ngươi về Tịch Mịch Yên Vũ lâu trước đi!" Nói xong, Như Ý ngồi trên lưng ngựa phóng đi!

Thu Vân trở lại Tịch Mịch Yên Vũ lâu.

Ba người Hoa Lâu Vân liền vây quanh hỏi thăm tin tức của Như Ý.

Thu Vân nói: "Các ngươi yên tâm đi, chủ nhân không có chuyện gì còn sống rất tốt! Thương thế hình như cũng đã tốt, chí ít trước mắt không có gì đáng ngại!"

Hoa Lâu Vân nói: "Chủ nhân đã mất đi nội lực, Hoàng cung lại là nơi nguy hiểm, không có người bảo hộ là tuyệt đối không được! Một tháng miễn cưỡng có thể vượt qua, nhưng một năm thì sao? Nếu như chủ nhân quả thật mang thai, vậy chín tháng tiếp theo càng ngày hành động sẽ càng bất tiện, nguy hiểm cũng sẽ gia tăng!"

Kiếm Hàn Y nói: "Ta đã sớm nói để ta tới Hoàng cung âm thầm bảo hộ chủ nhân rồi!"

Hoa Lâu Vân nói: "Nhưng nếu trà trộn vào Hoàng cung thì phải làm Thái giám! Ngươi muốn làm Thái giám sao?"

Kiếm Hàn Y nói: "Ta có thể lặng lẽ trà trộn vào đó, giống như một cái bóng ma! Tuyệt đối sẽ không bị bất luận kẻ nào phát hiện, cũng không cần thân phận!"

Hồng Chúc nghĩ nghĩ, cũng nói: "Hoa Lâu Vân, Kiếm Hàn Y nói có lý! Nhiệm vụ của bốn người chúng ta là bảo vệ chủ nhân chứ không phải ở Tịch Mịch Yên Vũ lâu! Hiện tại đã tìm được chủ nhân, chúng ta không cần tiếp tục ở lại nơi này!"

Hoa Lâu Vân nói: "Nhưng hình như chủ nhân cũng không muốn để chúng ta đi theo! Mà lại, chúng ta ở Tịch Mịch Yên Vũ lâu cũng là ý tứ của chủ nhân, ở Tịch Mịch Yên Vũ lâu có thể điều tra manh mỗi của hộp thần thứ hai, bí mật của Yêu Nghiệt công tử! Hơn nữa, nơi này là thánh địa mà người giang hồ tụ họp, ở chỗ này là nơi tin tức giang hồ linh thông nhất! Chúng ta ở lại Tịch Mịch Yên Vũ lâu đối với chủ nhân mà nói vẫn có chút tác dụng!"
Kiếm Hàn Y nói: "Ngươi muốn ở lại nhưng ta lại không muốn ở lại. Sứ mạng duy nhất của ta chỉ là bảo hộ chủ nhân! Nếu như toàn bộ chúng ta ở lại Tịch Mịch Yên Vũ lâu làm chó giữ nhà cho người ta, mà chủ nhân ở trong hoàng cung gặp nguy hiểm gì... Đến lúc đó toàn bộ các ngươi liền tự sát thuẫn chủ đi!"

Hoa Lâu Vân cười khổ nói: "Cũng không nên nói như vậy! Chủ nhân đã không muốn chúng ta đi theo vậy đã nói rõ trong lòng chủ nhân đã có tính toán sẵn! Nàng sẽ tự bảo vệ mình!"

Kiếm Hàn Y cả giận nói: "Đem võ công của mình phế đi, ngươi còn nói có thể bảo vệ mình sao?"

Hoa Lâu Vân cũng có chút không vui, nói: "Kiếm Hàn Y! Ta biết ngươi vẫn luôn có thành kiến với ta, nhất là quyết định ở lại Tịch Mịch Yên Vũ lâu hay là âm thầm đi theo bảo hộ chủ nhân...Ý kiến của ngươi và ta khác nhau rất lớn! Nhưng ta không trách ngươi, bởi vì ta cũng giống như ngươi cũng rất muốn đi theo bảo hộ chủ nhân! Nhưng ngươi cũng đừng quên, ở lại Tịch Mịch Yên Vũ lâu là ý của chủ nhân chứ không phải là ý của ta! Nếu như ngươi thực sự không thích ý kiến của ta, ngươi có thể đi nói với chủ nhân!"

Hồng Chúc nói: "Được rồi. Các ngươi đừng ồn ào nữa. Có lẽ chủ nhân chính là chê chúng ta quá ồn ào cho nên mới không cần chúng ta đi theo!"

Thu Vân cười khổ, nói: "Cá tính của ngài ấy quá mức tùy tiện lại nhạt nhẽo đúng là sẽ không thích mỗi ngày bị rất nhiều người đi theo sau lưng bảo hộ, giống như một kẻ bất tài não toàn đất vậy!"

Hồng Chúc nói: "Vậy phải làm sao bây giờ? Chúng ta cũng không thể để một mình nàng ở Hoàng cung? Kỳ thật cứ thế này cũng không phải là biện pháp! Dù sao Hoàng cung cũng là nơi thủ vệ sâm nghiêm! Vạn nhất xảy ra chuyện gì đó chúng ta cũng không thể biết được nội tình! Hơn nữa, nước xa cũng không cứu được lửa gần! Mặc dù thái độ của Kiếm Hàn Y có chút vấn đề nhưng ta cũng đồng ý với hắn!"

Hoa Lâu Vân nói: "Vậy phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ chúng ta lại vi phạm mệnh lệnh của chủ nhân sao?"

Kiếm Hàn Y lạnh lùng nói: "Chuyện này không giống! Trước kia bốn người chúng ta ở cùng một chỗ là vì muốn chờ đợi chủ nhân! Bây giờ đã tìm được chủ nhân, các ngươi có phương thức bảo hộ chủ nhân của các ngươi! Kiếm Hàn Y ta có biện pháp của riêng mình! Nếu như các ngươi muốn kiên trì ở lại nơi này vậy xin tha thứ cho Kiếm Hàn Y ta không thể phụng bồi!"

Sắc mặt Hoa Lâu Vân kinh biến, nói: "Kiếm Hàn Y! Ngươi không nên quá phận! Chẳng lẽ ngươi muốn bỏ ba người chúng ta qua một bên sao? Ngươi đừng quên! Chúng ta gọi là Tứ đại mạc khách! Chức trách của chúng ta chính là bảo hộ chủ nhân! Ngươi không nên tự tiện đơn độc hành động!"

Thu Vân nói: "Kiếm Hàn Y! Ngươi đừng như vậy! Hoa Lâu Vân nói rất đúng! Bốn người chúng ta lớn lên cùng nhau từ nhỏ! Hơn nữa mục đích của bốn người chúng ta là giống nhau, cho dù suy nghĩ không giống nhau cũng không nên trở mặt!"

Hồng Chúc bỗng nhiên nói: "Không! Ngược lại ta cảm thấy lần này Kiếm Hàn Y nói rất có đạo lý!"

Thu Vân nói: "Hồng Chúc! Sao ngươi cũng đồng ý với lời nói của Kiếm Hàn Y vậy! Chúng ta không nên cực đoan như thế, phàm là ai cũng nên hảo hảo thương lượng!"

Hồng Chúc nói: "Trước hết các ngươi nghe ta nói hết đã! Sau đó hãy đưa ra quyết định! Kiếm Hàn Y, ngươi cũng đừng đi vội! Chờ ta nói xong được không? Mọi người tốt xấu gì cũng là huynh đệ tỷ muội một nhà! Ngươi nhất định phải gây tranh cãi như thế sao?"

Kiếm Hàn Y vốn là một người không thích nói nhiều, nếu có thể dùng một chữ nói rõ ràng, hắn tuyệt đối sẽ không dùng hai chữ nói ra!

Có thể dùng một câu để nói rõ ràng, hắn cũng tuyệt đối sẽ không nói lần thứ hai!

Cho nên, hắn vừa dự định muốn đi!

Lại bị Hồng Chúc gọi lại!

"Được! Ngươi nói đi!"

Kiếm Hàn Y lạnh lùng không quay đầu nhưng vẫn dừng bước!

Hồng Chúc nói: "Cách làm của Hoa Lâu Vân tất nhiên là đúng, chúng ta làm gì cũng đều lấy đại cục làm trọng, nhất là phải chiếu theo ý của chủ nhân! Chúng ta cũng không thể công khai vi phạm mênh lệnh của chủ nhân?"
Thu Vân nói: "Vậy sao ngươi lại đồng ý với Kiếm Hàn Y?"

Hồng Chúc nói: "Mặc dù cách làm của Kiếm Hàn Y hơi cực đoan nhưng nếu để tay lên ngực tự hỏi, các ngươi cũng dụng tâm ngẫm lại thật sự ý kiến của Kiếm Hàn Y không có chút đạo lý nào sao? Hiện tại võ công của chủ nhân đã hoàn toàn mất hết, một mình ở nơi Hoàng cung hung hiểm, còn không biết sẽ phát sinh chuyện gì đâu!"

Thu Vân nói: "Ngươi nói thẳng rõ ràng ra đi! Nói hồi lâu chúng ta đến tột cùng cũng không hiểu ngươi đồng ý với ai!"

Hồng Chúc nói: "Hoa Lâu Vân có lập trường của Hoa Lâu Vân, Kiếm Hàn Y cũng có đạo lý của Kiếm Hàn Y! Không bằng chúng ta dứt khoát làm như thế này, bốn người chúng ta chia binh thành hai đường, một đường ở lại Tịch Mịch Yên Vũ lâu hoàn thành nhiệm vụ chủ nhân giao phó! Một đường khác đi tới Hoàng cung bảo hộ chủ nhân!"

"Hả? Chia binh thành hai đường?"

Thu Vân hơi có chút kinh ngạc, nhưng sau khi suy nghĩ kỹ lại cảm thấy có chút đạo lý!

"Ta đồng ý!"

Kiếm Hàn Y rất sảng khoái nói!

"Ta... Cũng đồng ý!"

Hoa Lâu Vân biết, biện pháp này thật ra cũng là tốt nhất rồi!

Hồng Chúc nói: "Hoa Lâu Vân ở lại Tịch Mịch Yên Vũ lâu đi! Ta là một người cụt tay cũng không tốt trà trộn vào hoàng cung! Thu Vân và Kiếm Hàn Y, hai người các ngươi có thể chia làm một tổ, phụ trách bảo hộ chủ nhân! Thu Vân có thể làm một cung nữ trà trộn vào cung, hẳn là sẽ không bị hoài nghi gì! Với võ công của Kiếm Hàn Y muốn trà trộn vào Hoàng cung chắc cũng không cần đi tịnh thân làm Thái giám! Thật ra Kiếm Hàn Y chỉ cần tìm một nơi an toàn trong hoàng cung để ẩn núp! Để Thu Vân trà trộn đến bên người chủ nhân là được rồi... Như vậy một khi có nguy hiểm gì Thu Vân sẽ có thể ứng phó! Nếu Thu Vân không ứng phó được muốn thông tri cho Kiếm Hàn Y cũng rất thuận tiện!"

Thu Vân nghĩ nghĩ nói: "Hồng Chúc! Ngươi quá lợi hại! Bình thường thấy ngươi tính tình nóng nảy không nghĩ tới tâm tư của ngươi cũng rất tinh tế tỉ mỉ! An bài như vậy thật sự là không có sơ hở nào!"

Kiếm Hàn Y gật đầu: "Như thế đúng là rất tốt!"

Hồng Chúc đưa ra biện pháp giải quyết vấn đề đương nhiên hắn cũng rất đồng ý!

Nếu không, hắn thật đúng là dự định đi làm thái giám!

Bây giờ cuối cùng không cần làm thái giám nữa rồi!

Một nam nhân muốn đi theo bên người Như Ý đi lại trong cung đúng là khó khăn rất lớn, rất dễ dàng bị người khác phát hiện.

Nhưng để Thu Vân trà trộn thành cung nữ tiếp cận Như Ý, vậy sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Kiếm Hàn Y chỉ cần ẩn núp ở một góc nào đó trong Hoàng cung, bằng kiếm pháp nổi danh xuất quỷ nhập thần như cái bóng của hắn đương nhiên là không thành vấn đề.

Lúc trước Mộc Lang bên cạnh Doanh Phi cũng dùng cách này nằm vùng ở trong hoàng cung.

Hoa Lâu Vân nói: "Biện pháp này đúng là rất tốt! Nhưng chúng ta cũng phải nghĩ biện pháp như thế nào để đối phó với lâu chủ! Tốt nhất, không được để hắn hoài nghi! Mấy ngày nay hắn luôn luôn lơ đãng hỏi tới chuyện của chủ nhân, ta luôn cảm giác hắn có mục đích gì đó với chủ nhân."

Thu Vân nói: "Hay là nói chúng ta phải đi làm việc gì đó!"

"Muốn đi làm chuyện gì?"

Đột nhiên thanh âm của Mộ Dung Tinh Thần truyền đến từ phía sau.

Bốn người vốn là trốn ở trong góc bí mật trao đổi, không nghĩ tới Mộ Dung Tinh Thần lại đến đây!

"Ta đi làm việc!"

Kiếm Hàn Y không để ý tới Mộ Dung Tinh Thần, đi thẳng ra ngoài!

"Chuyện này tối nay sẽ nói sau! Ta cũng đi trước chào hỏi khách nhân!" Hồng Chúc cũng đi theo!

Mộ Dung Tinh Thần đường đường là lâu chủ một lâu, đã bao giờ bị người khác lạnh nhạt như vậy nên thực sự có chút xấu hổ, cũng may hắn ta là một người cực kỳ rộng lượng, biết tính cách Kiếm Hàn Y quái gở, mà Hồng Chúc tính tình sáng sủa, cũng liền không để trong lòng.

Thu Vân nói: "Tham kiến lâu chủ!"

Cô ta và Hoa Lâu Vân, cùng nhau khom mình hành lễ.

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Không cần đa lễ! Ta cũng chưa từng coi các ngươi là hạ nhân mà đối đãi! Các ngươi cũng coi như là nửa chủ nhân của Tịch Mịch Yên Vũ lâu này, nhiều năm qua các ngươi cũng đã vì Tịch Mịch Yên Vũ lâu mà bỏ nhiều tâm sức!"

Thu Vân nói: "Lâu chủ không so đo chuyện lần trước chúng ta hiệp trợ Thừa tướng tiến đánh Tịch Mịch Yên Vũ lâu bốn người chúng ta đều mười phần cảm kích rồi! Lâu chủ khoan dung độ lượng, khiến trong lòng bốn người chúng ta vô cùng cảm kích cho tới nay vẫn chưa có cơ hội cám ơn lâu chủ! Thu Vân ở đây liền thay mọi người, cám ơn lâu chủ!"

Chương 217: Ta đi tìm nàng

Nói xong, cô ta uyển chuyển khom người cúi đầu.

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Không cần cám ơn! Người các ngươi nên đa tạ chính là chủ nhân của các ngươi! Lúc ấy là nàng đã ngăn cơn sóng dữ đề phòng các ngươi mắc thêm lỗi lầm nữa, cũng may cuối cùng cũng cứu vớt được phần lớn nhân sĩ giang hồ không để cho Tịch Mịch Yên Vũ lâu trở thành trận đồ sát tràn đầy máu tanh, cái này thật sự là may mắn trong bất hạnh! Về sau các ngươi nhớ phải cố gắng hết sức phục vụ chủ nhân! Đa tạ thì không cần!"

Hoa Lâu Vân cười nói: "Tình cảm của lâu chủ trong lòng bốn người chúng ta đều biết rõ! Đúng rồi lâu chủ, mấy ngày nữa Kiếm Hàn Y và Thu Vân có thể có chút chuyện cần phải rời khỏi kinh thành một thời gian, ta báo cáo với ngài trước để ngài chuẩn bị công việc."

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Các ngươi là mạc khách của Tịch Mịch Yên Vũ lâu chứ không phải là hạ nhân. Muốn đi đâu cũng không cần bẩm báo hành tung với ta, chỉ cần thông báo với Kim chưởng quỹ một tiếng là được! Đúng rồi, Thu Vân, vừa rồi hình như ngươi có đi một chuyến tới bang Thanh Long, có phải nàng ấy trở về rồi hay không?"

Thu Vân gật đầu.

Mộ Dung Tinh Thần mặt lộ vẻ vui mừng, nói: "Ta đi tìm nàng ấy!"

Thu Vân vội la lên: "Lâu chủ! Chủ nhân nhà chúng ta đang đi tìm đại phu chữa bệnh cho Tiểu Bạch!"

Mộ Dung Tinh Thần nghe tin bất ngờ: "Tiểu Bạch ngã bệnh?"

Thu Vân gật đầu.

"Vậy ta đi tìm nàng ấy! May mà các y quán trên đường ta đều quen thuộc!"

Mặc dù Mộ Dung Tinh Thần rất ít tiếp xúc thế sự, nhưng tốt xấu gì thì hắn ta cũng từng làm ăn mày mười năm, tất nhiên là biết vị trí tất cả các cửa hàng trên các con phố.

Nói xong, hắn ta liền quay người đi, dáng vẻ rất là vội vàng.

Hoa Lâu Vân có chút lo lắng nói: "Thu Vân. Vừa rồi ngươi cũng không nên nói cho hắn ta biết. Ta luôn có cảm giác hắn ta đối với chủ nhân không có ý tốt."

Thu Vân nói: "Vừa rồi ta chỉ muốn nói cho hắn ta biết chủ nhân không có ở đó, hi vọng hắn ta biết khó mà lui đừng tới tìm chủ nhân! Nhưng lúc hắn ta nghe thấy chủ nhân đi tìm đại phu lập tức liền đi tìm từng y quán một!"

Hoa Lâu Vân nói: "Hắn ta đối với chủ nhân rốt cuộc có mục đích gì?"

"Có lẽ... Là ái mộ đi."

Thu Vân hơi có chút u oán nói. Từ biểu hiện của Mộ Dung Tinh Thần, cô ta có thể lờ mờ nhìn thấy cái bóng của mình...

Cô ta tất nhiên hiểu rõ loại cảm giác này.



"Tiểu Bạch. Đại phu đã kê cho ngươi mấy phương thuốc, hắn ta nói chỉ cần ngươi uống thuốc đúng giờ thì không chỉ có thể điều dưỡng thân thể của ngươi, kích thích tiêu hóa, hơn nữa còn bổ khí ngưng thần, khiến ngươi ngủ ngon có tinh thần. Sau khi trở về ta sẽ cho người sắc thuốc cho ngươi, ngươi cần phải chú ý uống thuốc không cho phép ngại khổ nha."

Như Ý một tay ôm Tiểu Bạch, một tay cầm gói thuốc từ y quán đi ra.

"Quác quác."

Tiểu Bạch hình như rất cao hứng, mặc dù bộ dáng suy yếu tiều tụy nhưng hoàn toàn lại không như đưa đám như trước đó.

Như Ý nói: "Sáng mai ta sẽ trở về Hoàng cung xử lý nốt một ít chuyện. Chờ thêm mấy ngày nữa ta sẽ tới thăm ngươi! Đến lúc đó, ta sẽ không quay về Hoàng cung nữa mà sẽ dẫn ngươi đi một chỗ, một nơi rất thần kỳ rất xinh đẹp, ngươi chưa từng được tới nơi đó đâu! Sau này chúng ta mãi mãi cũng không xa rời nhau có được không?"

"Quác quác!" Tiểu Bạch dùng sức gật đầu.

Nó không biết Như Ý muốn dẫn nó đi đâu, nhưng Như Ý đi đâu nó cũng sẽ đi nơi đó!

Không cần biết là nơi nào.

Chỉ cần có Như Ý ở đó là được rồi!

Nhưng vừa nghĩ tới Như Ý sáng mai lại phải trở về Hoàng cung, nó lại có chút uể oải ủ rũ cụp đầu xuống...

Như Ý cười mắng: "Không được phép giả trang thành bộ dáng đáng thương như vậy! Ta sẽ không dẫn ngươi vào Hoàng cung, nếu dẫn ngươi vào đó chắc chắn sẽ chọc ra phiền phức! Nhưng lúc ngươi gặp nguy hiểm! Ngươi cứ ở lại bang Thanh Long mấy ngày, qua mấy ngày nữa ta sẽ tới tìm ngươi! Nhiều nhất vài ngày, lần này sẽ không lâu giống lần trước đâu!"

"Quác quác!" Tiểu Bạch nghe được Như Ý nói như vậy lúc này mới vui vẻ một chút.

Như Ý cười yếu ớt nói chuyện cùng Tiểu Bạch, một đường đi thẳng đến chuồng ngựa...

Nhưng đi vào chuồng ngựa rồi cô lại phát hiện ngựa của mình không thấy đâu.

"Chẳng lẽ có người trộm mất?"

"Không!"

"Giữa ban ngày làm sao có thể có ăn trộm đến trộm ngựa?"

"Vả lại tất cả ngựa đều buộc trong chuồng ngựa, duy chỉ thiếu một con ngựa của cô..."

"Hỏng bét!"

"Tiểu Bạch, gặp nguy hiểm."

"Chúng ta mau mau rời đi!"

Đặc công luôn có trực giác nhạy bén mãnh liệt, Như Ý ôm Tiểu Bạch, nhanh chân rời đi...

Như Ý vừa đi...

Trong bóng tối liền ẩn hiện một người mặc áo lam, bám sát theo Như Ý và Tiểu Bạch, theo đuôi mà đi...

"Tiểu Bạch."

"Tiếng bước chân rất nhẹ, địch nhân võ công cực cao."

"Mà lại rất hỗn tạp, chí ít phải có... Năm người, không, sáu người! Trong đó một người gần như không nghe được thanh âm gì, võ công chắc chắn rất khủng bố."

"Tiểu Bạch."

"Ngươi có thể bay không?"

"Không thể? Vậy ngươi lát nữa phải cẩn thận một chút. Tìm cơ hội chuồn đi trước, không cần để ý đến ta."

Như Ý cố gắng chọn đường đi nhiều người hỗn loạn để đi.

Giữa ban ngày những thích khách kia cũng không thể làm loạn trên đường được?

Nhưng Như Ý cũng biết rõ, đối phương đến đã có chuẩn bị trước, chỉ sợ cũng sẽ không chịu từ bỏ ý đồ.

Nói không chừng dùng ám khí đánh lén cũng khó nói...

Cô đã từng được làm một nhiệm vụ lúc còn làm Đặc công, ám sát một trùm ma túy quốc tế.

Lúc ấy trùm ma túy quốc tế kia đang ở đầu đường Manhattan khu vực phồn hoa nhất của New York...

Đồng nghiệp của cô ở Cục đặc công chỉ dùng một cây súng lục ám sát trùm ma túy quốc tế ngay trên đường phố, gọn gàng, mà lại không để lại dấu vết!

Gặp phải thích khách cao thủ.Trên đường cũng rất không an toàn.

Đương nhiên Như Ý cũng sẽ không cho đối phương có thời cơ lợi dụng, cố gắng tránh né, làm cho đối phương không có cơ hội phóng ra ám khí.

Nhưng trong lòng cô cũng rất ngạc nhiên và nghi ngờ.

Bản thân mình mới xuất cung chưa được nửa ngày, đến cùng là ai muốn phái người đến ám sát cô?

Chẳng lẽ là Thái hậu?

Không!

Cũng không có khả năng!

Thái hậu là một mụ phù thủy, bây giờ bà ta vẫn còn cần cô để kiềm chế bạo quân, trợ giúp bà ta gột sạch tội danh nữa!

Nếu không phải Như Ý nói dối lừa gạt bạo quân giúp bà ta chỉ sợ bà ta đã bị bạo quân giết chết rồi!

Cho dù bà ta có ý định giết người!

Nhưng cũng tuyệt đối sẽ không chọn lúc này để ra tay!

Hiện tại đối với bà ta mà nói, quá bất lợi!

Nhưng, nếu như thích khách không phải do Thái hậu phái tới vậy thì là ai chứ?

Ám Băng và Ám Tinh chắc chăn sẽ không làm như thế.

Nhưng người có thể biết hành tung của cô chắc chắn là người trong Hoàng cung!

Nếu không, còn ai có thể biết được hành tung của cô?

Bạo quân?

Chẳng lẽ là hắn?

Trong đầu Như Ý hiện lên một cái suy nghĩ đáng sợ...

"Hắn muốn giết cô?"

"Lúc hắn ở cùng cô gái tóc bạc kia, đúng là chính miệng từng nói muốn giết cô!"

"Hắn thật sự là người vô tình như thế sao?"

"Được!"

"Ta sẽ xem có phải ngươi đến tột cùng muốn giết ta hay không?"

Như Ý nhìn thấy phía trước có một ngõ tối không có người nào qua lại...

Khóe miệng cô nổi lên một tia cười lạnh, rất dứt khoát chuồn vào trong ngõ tối.

Cô mới vừa đi vào, bóng đen vẫn luôn theo đuôi ở sau lưng cũng rất phách lối đi theo!

Sáu bóng đen nhanh chóng hiện ra vây quanh bay vào trong ngõ tối.

Như Ý ôm Tiểu Bạch lạnh lùng đứng ở trong ngõ nhỏ, nói: "Ra đi! Theo lâu như vậy muốn không bị người ta phát hiện cũng khó! Các ngươi không cần phải trốn trốn tránh tránh nữa, các ngươi muốn tìm cơ hội ra tay đánh lén ta là tuyệt đối không thể nào! Cho dù các ngươi có theo dõi ta mười ngày mười đêm cũng không tìm được cơ hội ra tay đâu! Nếu đúng thật là muốn giết ta, vậy thì đứng ra đây đường đường chính chính giành thắng lợi!"

Như Ý lạnh lùng mà rất có khí thế.

Phía sau bỗng nhiên xuất hiện ba bóng đen, ba bóng đen ở phía trước trong đó có một người cầm đầu, dáng người cực kỳ cao lớn mà khôi ngô, dường như là thủ lĩnh.

Năm người áo đen khác đều che kín mặt, ngược lại đều không nhìn ra được manh mối gì.

Như Ý nhìn thủ lĩnh áo đen một chút, nói: "Các ngươi là ai, sao lại đi theo ta?""Giết!"

Kiếm trong tay thủ lĩnh áo đen nhẹ nhàng giương lên hướng bên trái.

Thích khách áo đen ở đằng sau phía bên trái liền phát động thế công, kiếm như vũ bão đánh tới hướng Như Ý!

Như Ý không có nội lực nên không thể cùng địch nhân cứng đối cứng, nếu không chết như thế nào cũng không biết đâu!

Nhưng cũng may thân pháp của cô quái dị mà kỳ quái, thân pháp xê dịch né tránh là cao minh nhất, chỉ là mấy động tác rất bình thường, Như Ý đã nhẹ nhàng tránh thoát khỏi công kích của đối phương, lấn người tiến lên trực tiếp chế trụ cổ tay của đối phương đánh rớt kiếm của hắn ta.

"Keng!"

Trường kiếm rơi xuống đất.

Như Ý thừa cơ đánh một chưởng đẩy lui thích khách.

Nếu như cô còn có nội lực, khẳng định thích khách kia lập tức trọng thương thổ huyết mà chết.

Chỉ là hiện tại cô không còn nội lực nữa, thích khách kia chỉ bị đánh rơi kiếm, thân thể cũng bị đẩy lui mấy bước, nhưng không có thụ thương, chỉ là, rốt cuộc hắn ta cũng không dám lên phía trước nữa ngoan ngoãn lui trở về.

Ánh mắt của thủ lĩnh áo đen bắn ra một tia lạnh lùng, nhìn chằm chằm Như Ý...

Rõ ràng là không biết võ công, vì sao thân pháp lại kỳ quái mà quỷ dị như thế?

Nữ tử này thực sự là đáng sợ!

Nếu như nàng biết võ công!

Chẳng phải sẽ càng khủng bố hơn sao?

Như Ý nhẹ nhàng đánh lui một tên thích khách sau đó mỉm cười nói: "Thế nào? Bây giờ chắc là đã đủ tư cách biết thân phận của các ngươi rồi chứ!"

Rốt cục thủ lĩnh áo đen cũng mở miệng ra nói: "Ngươi đến tột cùng là ai? Vì sao võ công lại cổ quái như vậy?"

Như Ý cười nói: "Có gì kì quái đâu! Các ngươi đến ám sát ta mà vẫn còn phải hỏi ta là người như thế nào sao? Đây có phải là quá buồn cười hay không?"

Thủ lĩnh áo đen nói: "Ngươi luyện là võ công gì?"

Như Ý nói: "Ngươi tới làm sát thủ hay là tới để hỏi? Nếu như ngươi muốn hỏi ta vấn đề này vậy sẽ phải trả lời ta mấy vấn đề khác! Nếu không chúng ta tới đây chơi trò chơi đi?"

Thủ lĩnh áo đen lạnh lùng nói: "Hừ! Bản tướng quân không rảnh dài dòng cùng ngươi! Lên!"

Hắn ta hét lớn một tiếng, ra lệnh!

Như Ý đã nhìn ra sát cơ từ trong ánh mắt của hắn ta!

"Tiểu Bạch!"

"Chạy mau!"

Cô dùng sức đem Tiểu Bạch quăng ra bên ngoài, Tiểu Bạch Bạch bị ném bay một bên tường khác...

"Quác quác!"

Tiểu Bạch rất là tức tối!

Vì sao trong thời khắc nguy nan chủ nhân lại muốn vứt bỏ nó chứ?

Nó bay lên không trung, trong ánh mắt bắn ra ánh sáng mãnh liệt, muốn bay qua cứu Như Ý.

Nhưng vừa mới cách mặt đất chưa được ba thước, thân thể của nó liền ngã ra trên mặt đất!

Không được!

Cơ thể nó quá suy yếu!

Căn bản không bay lên được!

Tiểu Bạch rất không cam tâm lại thử một lần nữa, thế nhưng kết quả vẫn là giống nhau.

Mỗi lần vừa mới bay lên lại rớt xuống!

Toàn thân trên dưới còn bị té vô cùng đau nhức!

Làm sao bây giờ?

Tiểu Bạch đã vội muốn chết!

Ở bên kia bức tường đã truyền đến tiếng đánh nhau kịch liệt...

Mặc dù Tiểu Bạch chỉ là một con thú nhưng lại vô cùng có linh tính, nó không biết rõ nội lực hoàn toàn biến mất là có ý gì, cũng không biết Như Ý còn thừa lại mấy thành võ công.

Nhưng có một chút, nó rất chắc chắn!

Nếu như không phải tình cảnh mười phần hung hiểm, chủ nhân tuyệt đối sẽ không đem nó ném đi!

"Quác quác!"

Bỗng nhiên Tiểu Bạch nhanh trí nghĩ ra vội vàng chạy tới Tổng đường bang Thanh Long!

Hiện tại nó quá suy yếu nhưng bang Thanh Long còn có rất nhiều người, có thể tới cứu chủ nhân!

Tiểu Bạch đáng yêu lúc này dường như không còn suy yếu nữa, không bay lên được nó liền dùng hết sức giống như con mèo nhỏ điên cuồng chạy...

Trên đường...

Bỗng nhiên có một người bị mèo hoang làm cho hoảng sợ...

Kích thích đám người một trận kinh hãi.

Nữ nhân này thật khó đối phó! Không có nội lực nhưng vẫn đả thương được ba người của chúng ta!

Chương 218: Gắng sức chống đỡ

Thủ lĩnh áo đen lạnh lùng nhìn Như Ý cầm Xích Triều kiếm trong tay bị ép vào góc tường.

Trên thân Như Ý nhuộm đầy vết máu...

Mấy thích khách này cũng không phải thích khách bình thường, võ công của bọn họ rất kỳ quái, lại vô cùng cao siêu!

Võ công mỗi người đều rất đặc biệt, hơn nữa công lực siêu phàm.

Như Ý càng ngày càng tò mò, vì sao người như vậy lại đi làm thích khách.

Người thủ lĩnh áo đen này tự xưng là bổn tướng quân, rốt cuộc hắn là ai?

Trên người Như Ý bị thương, nội lực vẫn không thể tập hợp được, chỉ có thể đối mặt với kẻ địch mạnh mẽ xung quanh, dùng bảo kiếm sắc bén và kiếm pháp tuyệt thế gắng sức chống đỡ…

Kiếm pháp cho dù có tinh diệu thế nào thì gặp phải tuyệt đỉnh cao thủ thế này cũng không có mấy tác dụng.

"Trương đại phu, ngươi chắc chắn vừa rồi Trác cô nương qua đây sao?”

"Nàng còn ôm một con mèo trắng, con mèo trắng đấy rất kỳ lạ, lại có cặp sừng dài trên đầu. Đầu năm nay chuyện kỳ lạ thật sự nhiều mèo cũng có sừng dài trên đầu, thật là kỳ lạ…”

"Đại phu! Trác cô nương đi hướng nào?"

"Phía nam..."

"Tạ ơn!"

Mộ Dung Tinh Thần cũng không có hơi đâu nghe đại phu lải nhải, vội vàng đi về phía nam tiếp tục tìm kiếm Như Ý…

Hắn đã đi một mạch qua mấy con đường, nhưng đều không thấy bóng dáng của Như Ý hay Tiểu Bạch, đang là ban ngày, trên đường rất nhiều người đi lại và cũng rất nhiều người đang bán hàng, muốn tìm một người cũng không phải chuyện dễ…

Mộ Dung Tinh Thần biết Như Ý đang ở gần đây.

Hắn thậm chí còn có một cảm giác mãnh liệt rằng Như Ý đang ở một nơi nào đó gần đây.

Thế nhưng hắn lại không tìm thấy Như Ý.

"Không được! Tìm chậm chạp như vậy thật sự quá phiền phức, chỉ sợ Như Ý sớm đã rời đi.”

Mộ Dung Tinh Thần nảy ra một ý tưởng trong đầu, đi đến một nơi không ai đến, bay vọt lên nóc nhà, đứng trên cao nhìn về phía xa…

Thủ lĩnh áo đen lạnh lùng nói: "Cô nương! Võ công của cô thực sự không tệ, có điều cô thật sự muốn chết?”

Nói xong, thủ lĩnh áo đen phất tay ra hiệu năm thủ hạ lùi đi, tự mình nắm chặt lợi kiếm trong tay, nâng lên một đường kiếm, lấy nội lực cường đại rót vào, mạnh mẽ như thủy triều tiến đến.

"Không xong!"

"Người này nội lực quá mạnh!"

"Một chiêu này chắc chắn không chịu được!"

"Chỉ sợ cô bị chém thành hai khúc.”

Tình huống vô cùng cấp bách!

Trong đầu Như Ý lại vô cùng tỉnh táo.

Cô đã suy nghĩ rất nhanh làm thế nào để đối phó với một kiếm mạnh mẽ này.

Phía sau là góc tường, đã không thể lui được nữa, trước mặt... Lại là kiếm của kẻ địch...

Nên làm thế nào?

Như Ý nắm chặt thanh kiếm Xích Triều trong tay.

Trong chớp mắt chính là thời điểm quyết định sống chết.

Kẻ địch mạnh mẽ phía trước, giờ phút này bất kỳ thủ đoạn nào cũng đều không còn có tác dụng.

"Đúng rồi!"

"Tứ lưỡng bát thiên cân!"

Như Ý chợt nhìn thanh bảo kiếm Xích Triều trong tay.

Kiếm Xích Triều chính là một trong hai thanh đại ma kiếm.

Vô cùng sắc bén, chém sắt như chém bùn!

Hơn nữa quan trọng nhất của kiếm Xích Triều chính là một thanh nhuyễn kiếm mỏng như cánh ve.

Như Ý căn bản không có thời gian suy nghĩ nhiều, kiếm Xích Triều trong tay theo bản năng cứ giơ lên…

"Leng keng!"

Thanh kiếm của đối phương vô cùng mạnh mẽ, tầng tầng đánh vào thân kiếm Xích Triều…

Như Ý chỉ cảm thấy hộ khẩu bị tê liệt...

Không thể phá hủy kiếm Xích Triều, chống đỡ mười phần nội lực của đối phương.

Thế nhưng nội lực đối phương thật sự quá mạnh mẽ.

Dù cho chỉ còn lại một phần nội lực nhỏ cũng đủ để tạo thành uy hiếp trí mạng cho Như Ý.

Nhuyễn kiếm bị đánh bay ra ngoài.

Kiếm khí bén nhọn mạnh mẽ, thừa dịp đánh tới trước mặt Như Ý…

"Ầm!"

Kiếm khí đánh thẳng vào ngực, tầng tầng lớp lớp dội vào Như Ý.

Cô chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, ngực giống như bị một ngàn tảng đá thạch mãnh đánh trúng, thậm chí cả xương sườn cùng toàn bộ nội tạng đều vỡ vụn…

"Đau!"

Đau dữ dội…

"A!"

Như Ý há miệng phun ra một ngụm máu tươi…

Cô chưa bao giờ bị thương nghiêm trọng như vậy.

Cô biết rằng lần này mình không thể trốn thoát.

Một kiếm này đã tạo thành vết thương chí mạng đối với cô.

Toàn thân ngay lập tức mất đi cảm giác.

Nghe không được!

Thấy không được!

Ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.Ý thức dường như bị người ta đập tan, rời rạc, đại não bắt đầu lâm vào tình trạng hôn mê nghiêm trọng…

"Cô gái này quả nhiên lợi hại! Chỉ với một thanh nhuyễn kiếm mà làm mất tám phần nội lực của bản tướng quân, thật sự không hề đơn giản.”

Giọng nói của đối phương như có như không, truyền vào tai Như Ý, sau đó, cô hoàn toàn bất tỉnh…

Thủ lĩnh áo đen nhìn thấy Như Ý đã suy yếu đến không thể kháng cự, đáy mặt hiện lên một tia tiếc nuối nhân tài, lập tức giơ cao thanh kiếm trong tay…

Một kiếm cuối cùng!

Hắn không cần dùng nội lực hay bất kỳ chiêu thức nào, chỉ cần mũi kiếm hướng về phía trước có thể đâm xuyên lồng ngực của cô gái này.

"Thật sự là đáng tiếc! Cô là cô gái tài giỏi nhất mà bản tướng quân từng gặp.”

Thủ lĩnh áo đen nhẹ thở dài một hơi, lập tức đâm kiếm xuống.

"Dừng tay!"

Đột nhiên...

Một tiếng quát chói tai truyền đến!

Trên bầu trời một tia chớp màu tím cắt qua…

Thủ lĩnh áo đen kinh ngạc giật mình, thấy một hình bóng màu tìm giống như một con bão bay nhào tới…

Đêm dài lắm mộng!

Thủ lĩnh áo đen đã trải qua quá nhiều.

Đương nhiên hiểu đạo lý đêm dài lắm mộng.

Ngay sau đó, hắn thừa dịp hình bóng màu tím còn chưa qua đến, kiếm trong tay nhanh chóng đâm về phía Như Ý đang hôn mê.

"Dừng tay!"

Đối phương dường như đoán được ý nghĩ của thủ lĩnh áo đen, sau một tiếng quát chói tai, lập tức bắn ra một luồng ánh sáng xanh đen.

"Ám khí?"

Thủ lĩnh áo đen kinh hãi!

Ám khí bay tới cực kỳ nhanh!

Ánh sáng màu xanh đen, rõ ràng là có độc!

Thủ lĩnh áo đen không biết phải làm sao đành phải từ bỏ việc ám sát Như Ý, vội vàng lui về sau mấy bước, dùng kiếm ngăn chặn ám khí đang bay đến.

Hóa ra chỉ là một cái nút áo?

Đợi đến lúc nhìn thấy rõ ràng, thủ lĩnh áo đen mới cực kỳ hoảng sợ.

Mình bị lừa!

Đối phương căn bản không phải bắn ra ám khí gì, mà chỉ là một cái núi áo.

"Thật sự là đáng hận!"

Thủ lĩnh áo đen có chút tức giận!

Thế nhưng cũng đã không kịp rồi!

Trong quãng thời gian này, bóng hình màu tím đã nhẹ nhàng rơi xuống đứng phía trước Như Ý, chặn tất cả công kích…

Thủ lĩnh áo đen nhìn thấy đối thủ mặc một cẩm bào màu tím tuyệt đẹp, hiển nhiên là thân phận tôn quý bất phàm, nhưng lại dùng khăn che mặt, ánh mắt lạnh lẽo sắc bén.

Vừa xuất hiện liền như ánh sáng rực rỡ, hào quang tuyệt đẹp.

"Ngươi là ai?"

Thủ lĩnh áo đen tò mò hỏi.
Hắn tuân mệnh đuổi giết cô gái này, nhưng cũng không biết bên cạnh cô còn có một người trợ giúp lợi hại như vậy.

"Cút!"

Ánh mắt lạnh lẽo tỏa ra hàn khí, tất cả là tức giận cùng u ám, toàn bộ đều ngưng đọng lại thành một điểm bộc phát ra.

Người mặc áo tím dường như cực kỳ tức giận, một chữ phát ra run rẩy, mang cảm giác kiêu ngạo.

Thủ lĩnh áo đen là người thông minh, nhìn thấy đối phương hoàn toàn không đề cao bản thân, liền muốn thử thực lực của hắn một chút..

"Ngươi lên!"

Ánh mắt thủ lĩnh áo đen nhìn về một tên thích khách.

Thích khách nhận lệnh, rút kiếm tấn công tới.

"Muốn chết!"

Người mặc áo tím giận dữ quát một tiếng lạnh lẽo, lập tức hai tay hóa chưởng một cỗ ma lực sinh ra, phóng ra sức mạnh rời non lấp biển…

Thích khách tấn công tới ngay lập tức bị cỗ sức mạnh này đánh bay.

Đánh tới phía sau vách tường, sau đó ngã xuống, nôn ra hai ngụm máu tươi liền bất tỉnh.

"Các hạ nội lực thật mạnh!"

"Ngươi rốt cuộc là ai?”

"Vì sao không tiết lộ thân phận?"

Thủ lĩnh áo đen kinh ngạc!

Nội lực kinh hãi thế tục như vậy thật sự quá kinh khủng.

Chỉ có một chiêu vậy mà nhẹ nhàng tiêu diệt một thủ hạ giỏi của hắn.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Tại sao lại đột nhiên xuất hiện một tên khủng khiếp như vậy?

Thủ lĩnh áo đen cực kỳ kinh ngạc không hiểu chuyện gì xảy ra!

Người mặc áo tím ngạo nghễ đứng đó, xung quanh bao phủ một tầng hàn khí lạnh lẽo kiêu ngạo, nhìn thấy trên mặt đất Như Ý hơi thở đang ngày càng yếu ớt, hô hấp khó khắn, liền biết cô đang bị nội thương rất nghiêm trọng.

Chỉ sợ là chống đỡ không được lâu nữa.

Không thể tiếp tục kéo dài thời gian!

Người mặc áo tím lạnh lùng nói: "Nếu không muốn chết! Các ngươi tốt nhất cút nhanh lên!"

Thủ lĩnh áo đen nhìn thoáng qua Như Ý đang nằm trên đất, cười lạnh nói: "Các hạ! Cho dù ngươi võ công có cao cường đến đâu, nếu như muốn đối phó với nhiều người chúng ta như vậy cũng không phải việc dễ dàng, hơn nữa, người bạn kia của ngươi đang bị thương rất nặng, chỉ sợ kéo dài thời gian sẽ dậy không nổi.”

Người mặc áo tím lạnh phẫn nộ nói: "Nếu như cô ấy có chuyện gì! Toàn bộ các ngươi đều phải chết!"

Thủ lĩnh áo đen nói: "Nếu như cô ấy không gặp phải nguy hiểm, ngươi cũng sẽ không buông ta chúng ta.”

Người mặc áo tím nói: "Ngươi biết là tốt!"

Thủ lĩnh áo đen nói: "Nếu đã như vậy, chúng ta không bằng thừa dịp cơ hội lần này, trức tiếp giết chết hai người các ngươi.”

Người mặc áo tím cười lạnh: "Ngươi có bản lĩnh này sao?"

Thủ lĩnh áo đen đột nhiên hét lớn một tiếng: "Các ngươi nghe đây! Người áo tím này giao cho bản tướng quân! Toàn bộ các ngươi ám sát người phụ nữ trên mặt đất, mặc kệ sử dụng bất kỳ phương pháp nào, mặc kệ sống chết, đều phải làm bất cứ giá nào giết chết người phụ nữ kia.”

"Vâng! Tướng quân!"

"Vâng!..."

Bốn tên thủ hạ còn lại dùng sức trả lời.

Người mặc áo tím lạnh lùng nói: "Hèn hạ!"

Thủ lĩnh áo đen khặc khặc cười nói: "Hiện tại tình thế đang cực kỳ có lợi với bản tưởng quân! Nhưng ngươi không có cách nào kéo dài thời gian, nếu không người bạn của ngươi chắc chắn sẽ chết. Hơn nữa, cho dù võ công của ngươi có xuất sắc đến mức nào cũng không thể vừa đối phó với bổn tướng quân, còn có thể cứu đi người phụ nữ đang nằm dưới đất từ trong tay thủ hạ của ta.”

Người mặc áo tím đối với mấy thích khách hèn hạ vô sỉ này vô cùng tức giận, nhưng vẻ ngoài vẫn bình tĩnh như vũng nước tù đọng, chỉ là đáy mắt lướt qua một tia lạnh lẽo, tản ra một loại yêu khí không nói nên lời.

"Các ngươi rốt cuộc là ai? Vì sao muốn ám sát cô ấy?"

"Chờ khi ngươi chết đến hỏi Diêm Vương đi!"

"Các ngươi... Sẽ hối hận!"

"Vậy liền thử một chút xem sao!"

Thủ lĩnh áo đen dường như không tính lùi bước, cho dù đối phương có võ công cao cường hắn cũng đã tính trước mọi việc.

Trong lúc nói chuyện hắn liền giơ kiếm, như tơ bông để lộ bay ra ngoài!

Phía sau hắn là mấy tên thích khách áo đen, toàn bộ cũng đã chuẩn bị tấn công, nhìn chằm chăm vào Như Ý đang hôn mê trên mặt đất, không hề có ý định buông tha cho cô.

Người mặc áo tím trong lòng cực kỳ tỉnh táo, nhanh chóng lóe lên rất nhiều ý nghĩ!

Hắn biết, vị thủ lĩnh áo đen này võ công tuyệt đối không hề kém.

Nếu không, chắc chắn sẽ không đám một mình chiến đấu.

Mà mục đích của hắn cũng rất rõ ràng, chỉ muốn kéo dài thời gian!

Chính hắn muốn kéo dài thời gian để đồng bọn tìm cơ hội giết chết Như Ý đang hôn mê trên mặt đất.

Chính vì như vậy...

Hắn hoàn toàn rơi vào tình thế bất lợi!

Bởi vì hắn không chỉ muốn bảo vệ mình mà còn không để cho đối phương làm tổn thương đến Như Ý.

Cục diện như vậy, mười phần khó khăn!

Người mặc áo tím cũng không sợ hãi, con mắt sắc bén tràn đầy tức giận, tay phải thành chưởng hút lấy thanh kiếm Xích Triều đang rơi trên mặt đất.

Kiếm tốt!

Người mặc áo tím rót nội lực vào, bảo kiếm Xích Triều mềm mềm lập tức run rẩy vang lên vài tiếng lanh lảnh…

Chương 219: Không dám khinh thường

Thủ lĩnh áo đen người kiếm hợp nhất vọt tới.

Người mặc áo tím liền đỡ một kiếm, che chắn tiến lên.

Đồng thời...

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc...

Mặt khác bốn tên thích khách trong cùng một lúc toàn bộ tiến lên!

Từ các góc độ, phương hướng khác nhau toàn bộ tấn công!

Bọn họ muốn ép Như Ý vào chỗ chết.

Người mặc áo tím dường như đã đoán được kết quả như vậy, cũng không vội quyết đấu cùng thủ lĩnh áo đen, chỉ nhẹ nhàng chặn đường tiến công của hắn, lại quay về phía bốn thích khách áo đen tung ra một đường kiếm khí mạnh mẽ mãnh liệt.

Bốn tên thích khách biết nội lực của hắn cực cao, trong tay lại cầm một thanh bảo kiếm chém sắt như chém bùn...

Đều không dám khinh thường!

Vì vậy mỗi người bọn họ thu chiêu quay về!

Người mặc áo tím nhẹ nhàng đỡ công kích của thủ lĩnh áo đen, đồng thời ép lui bốn tên thích khách.

Hoàn mỹ, dễ dàng, dáng vẻ bình tĩnh mang theo một loại khí thế quân lâm thiên hạ.

"Võ công giỏi!"

Thủ lĩnh áo đen cực kỳ khiếp sợ tự nhiên lại xuất hiện một người áo tím võ công cùng phản ứng đều khiến người ta ngạc nhiên.

Người mặc áo tím lạnh lùng nói: "Các ngươi tốt nhất là nên cút cho nhanh!"

Thủ lĩnh áo đen nói: "Chúng ta đã nhận nhiệm vụ này, nhất định phải hoàn thành, cho dù có chết cũng phải hoàn thành nhiệm vụ.”

Người mặc áo tím nói: "Là ai phái các ngươi đến chấp hành nhiệm vụ này?"

Thủ lĩnh áo đen nói: "Không thể trả lời!"

Người mặc áo tím nghĩ nghĩ, nói: "Rốt cuộc là ai?"

Thủ lĩnh áo đen nói: "Đến hỏi Diêm Vương đi!"

Nói xong, kiếm trong tay hắn đột nhiên kéo lên cơn lốc xoáy, mang theo khí thế quét sạch hết thảy mọi thứ, hướng người áo tím tấn công tới.

"Võ công không kém!"

Người mặc áo tím trong lòng âm thầm nghĩ!

Tên thủ lĩnh áo đen này, võ công thực sự cao minh đáng sợ!

Càng quan trọng hơn là dường như kinh nghiệm chiến đấu của hắn cực kỳ phong phú.

Gặp nguy không loạn!

Dù cho biết rõ ràng đang ở thế bất lợi, cũng có thể căn cứ vào tình huống thực tế, hoàn cảnh cùng tâm tư đối phương để đặt ra kế sách có lợi cho mình.

Điều này hiển nhiên không phải năng lực mà một sát thủ bình thường có thể có.

Người này, nhất định có lai lịch không hề nhỏ!

Người mặc áo tím còn chú ý tới, người này luôn tự xưng là bản tướng quân!

Chẳng lẽ hắn thật sự là một viên đại tướng trong triều đình.

Thế nhưng, tướng quân của triều đình tại sao lại đi làm thích khách?

Cái này có chút không đúng!

"Hừ! Bỏ khăn che mặt xuống ngươi liền biết là ai.”

Người mặc áo tím lạnh nhạt, lạnh lùng mỉm cười một cái, ngay lập tức kiếm Xích Triều trong tay, bắt đầu phát ra âm thanh xuy xuy run rẩy…

Nội lực rót vào, nhuyễn kiếm Xích Triều lập tức biết thành một thanh kiếm chém sắt như chém bùn, thần kiếm cứng rắn vô cùng.

"Leng keng!"

"Keng!"

"Ầm!..."

Trong ngõ nhỏ chật hẹp tối tăm, thủ lĩnh áo đen cùng người mặc áo tím giao chiến, kiếm ảnh hai bên xen lẫn, mỗi người đều rất nhanh và mạnh mẽ tấn công cũng như phòng thủ.

Mà bốn tên thích khách, trước đó đã học được một bài học, cũng không dám tùy tiện tấn công. Thay vào đó, vây quanh bốn phía, chiếm các hướng khác nhau, chuẩn bị sẵn sàng tấn công.

Chỉ cần chờ khi thời cơ tốt nhất đến.

Thủ lĩnh áo đen biết nếu cứ tiếp tục kéo dài thời gian càng lâu thì đối với mình lại càng có lợi.

Hắn cũng không vội vàng chiến thắng, cố gắng phòng thủ, cố gắng kéo dài thời gian thật lâu.

Khiến cho đối phương nôn nóng và dao động.

Một khi cảm xúc của đối phương dao động, đến lúc đó hắn liền nắm chắc phần thắng trong tay.

Thủ lĩnh áo đen rất bình tĩnh đối phó…

Bốn tên thích khách thì núp ở một bên bao vây.

Tình hình của Như Ý cũng càng ngày càng không ổn!

Người mặc áo tím biết, tiếp tục như vậy căn bản không là phải biện pháp tốt!

Tay hắn cầm bảo kiếm, võ công cao cường, giờ phút này thật sự như không có đất dụng võ.

Thủ lĩnh áo đen căn bản cũng không trực tiếp chống lại hắn, chỉ là tận lực né tránh, cố gắng kéo dài thời gian.

Nếu cứ tiếp tục như vậy...

Tình huống càng không ổn!

"Hừ! Muốn liều thì chơi lớn một chút.”

Trong con mắt người mặc áo tím đột nhiên bắn ra một tia giận lạnh lẽo, kiếm trong tay lập tức cực kỳ mạnh mẽ quét ngang qua…

Hắn rót vào thân kiếm mười phần nội lực, càn quét tới.

"Muốn ép cứng với ta?”

Thủ lĩnh áo đen trong lòng thầm nghĩ, nói: "Bản tướng quân phụng bồi ngươi tới cùng!"

Nói xong, lợi kiếm trong tay hắn cũng rót toàn bộ nội lực, tiến lên nghênh tiếp.

Một khi nội lực giao đấu, chính là cực kỳ hung hiểm.

"Các ngươi giết người phụ nữ kia.”

Tận dụng cơ hội tốt như vậy, thủ lĩnh áo đen lập tức hạ lệnh.

"Ầm!"

Kiếm của thủ lĩnh áo đen cùng người mặc áo tím đan xen, phát ra tiếng nổ vang trời, nội lực kinh khủng và mãnh liệt, mỗi lần kéo tới.Bốn tên thích khách biết thời điểm bọn họ giao đấu nội lực chính là thời cơ tốt nhất.

Bốn người cùng nhau tiến lên, hướng về phía Như Ý xông tới!

Thủ lĩnh áo đen cười nói: "Ngươi tính sai rồi. Vừa rồi không phải cầm rất tốt sao? Chú ý cẩn thận, cực kỳ tỉnh táo và bình tĩnh, người phụ nữ này rốt cuộc là gì của ngươi? Vì sao ngươi rất nhanh đã mất bình tĩnh rồi?”

Người mặc áo tím ánh mắt sắc bén, đột nhiên phát ra một tia lạnh lùng cười xấu xa: "Ngươi bị lừa rồi!"

Hắn lấy tốc độ cực nhanh, trực tiếp ném thanh kiếm trong tay...

Mà toàn bộ thân thể giống như tia chớp giật...

Đột nhiên biến mất!

Hắn lấy sức mạnh song chưởng, trực tiếp tránh né trở về công kích bốn tên sát thủ đang nhào tới.

Ầm ầm ầm ầm!

Tốc độ nhanh như tia chớp!

Liên tục bốn chưởng!

Toàn bộ bốn chưởng này là sát chiêu trong lòng hắn đã sớm tính toán thật lâu. Tuyệt đối không để người còn sống.

Bốn tên thích khách, toàn bộ đều không kịp chuẩn bị mà trúng chiêu. Bốn thân thể đồng thời bị đánh bay ra ngoài, còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra liền chết tại chỗ.

Thủ lĩnh áo đen khiếp sợ, lập tức kiếm tiến đến ba thước đâm thẳng vào ngực người mặc áo tím!

Người mặc áo tím đang đối phó với bốn tên thích khách, đương nhiên không tránh được một kiếm này.

Ngực bị trúng một kiếm, hai tay của hắn giao nhau đánh gãy lợi kiếm của thủ lĩnh áo đen!

"Leng keng!"

Một tiếng nổ thanh thúy vang lên!

Một thanh kiếm bị chém làm ba đoạn!

Một đoạn âm vang rơi xuống đất...

Chuôi kiếm vẫn nằm trong tay thủ lĩnh áo đen.

Mà mũi kiếm...

Thì đã đâm thật sâu vào trong ngực người mặc áo tím.

"Ngươi..."

"Ngươi... Vậy mà..."

Thủ lĩnh áo đen kinh hãi!

Khăn che mặt của người mặc áo tím đã bị nhuộm đỏ, rất rõ ràng miệng của hắn đã chảy ra rất nhiều máu tươi.

Nhưng ánh mắt vẫn sắc bén mà tà mị như cũ...

Thủ lĩnh áo đen kinh ngạc nói: "Ngươi vậy mà cố ý khiến ta mắc lừa? Sau đó dụ dỗ thủ hạ của ta xuất chiêu? Như vậy ngươi liền có cơ hội giải quyết bọn hắn. Thế nhưng ngươi biết rõ nếu như vậy sẽ không tránh khỏi sát chiêu của ta.”

Người mặc áo tím cười lạnh nói: "Bây giờ thủ hạ của ngươi đều đã chết sạch, chỉ còn lại một mình ngươi, cũng không còn có cái gì để uy hiếp.”

Thủ lĩnh áo đen cực kỳ khiếp sợ: "Ngươi... Ngươi rốt cuộc là ai? Vì người phụ nữ này mà tình nguyện chết?”

Người mặc áo tím nói: "Cái này không liên quan gì đến ngươi!"

Thủ lĩnh áo đen nói: "Bản tướng quân không biết ngươi là ai! Cũng không biết ngươi cùng người phụ nữ này có quan hệ như thế nào! Nhưng là muốn hỏi ngươi có thể chắc chắn, biết rõ mình sẽ chết cũng muốn cứu người phụ nữ này?”

Người mặc áo tím lạnh nhạt nói: "Đây là chuyện của ta!"

Thủ lĩnh áo đen thở dài một hơi, nói: "Hôm nay gặp phải một người phụ nữ tài năng, lại gặp phải một tên điên không muốn sống, nhiệm vụ này là không có cách nào hoàn thành.”

Người mặc áo tím tay nắm lấy đầu kiếm lộ ra ngoài, sau đó dùng sức rút mũi kiếm từ lồng ngực ra.

Máu...

Cứ như vậy cuồn cuộn như ra ngoài.
Như nước suối phun ra.

Người mặc áo tím bộ dạng như không hề đau, rất lạnh lùng và bình tĩnh điểm mấy chỗ huyệt đạo để cầm máu.

"Bây giờ! ~ đến lượt ngươi!"

Người mặc áo tím lạnh lùng nhìn thủ lĩnh áo đen, ánh mắt tràn đầy sự khiêu khích!

"Ngươi cho rằng mình bị thương nghiêm trọng như vậy còn có thể là đối thủ của bổn tướng quân hay sao?”

Thủ lĩnh áo đen đầy tò mò và cũng không thể hiểu nổi về việc hắn không quan tâm đến sự sống chết của bản thân.

Người mặc áo tím lạnh nhạt nói: "Thử một chút là biết!"

Thủ lĩnh áo đen bình tĩnh nhìn hắn, lập tức nói: "Được rồi! Bản tướng quân hôm nay nhận thua! Sau này còn gặp lại!"

Nói xong, hắn như con chim to lớn, hướng bầu trời bay nhào đi.

Rất nhanh, liền biến mất trong bóng tối...

Người mặc áo tím nhìn thấy đối phương biến mất, lập tức yếu ớt ngã xuống, máu trên khóe miệng cách khăn che mặt chảy xuống…

"Có tiếng bước chân?"

"Là ai?"

Bỗng nhiên, người mặc áo tím nghe được rất nhiều tiếng bước chân dồn dập...

Hắn quay đầu nhìn thoáng qua Như Ý đang hôn mê bất tỉnh trên mặt đất, thăm dò hơi thở của cô, trong lòng mới yên tâm một chút.

Chí ít còn có hơi thở!

Bị thương rất nghiêm trọng!

Nhưng chắc là chưa chết được!

"Như Ý rốt cuộc ở đâu?"

"Đều đã tìm mấy con phố!"

"Làm thế nào mà một người như vậy đột nhiên biến mất?”

"Vị đại phu kia không phải nói Như Ý đi về hướng bên này hay sao?”

Mộ Dung Tinh Thần đã tìm kiếm rất nhiều nơi trên đường nhưng đều không có nơi nào tìm thấy Như Ý.

Đột nhiên...

Nóc nhà phía trước có một hình bóng màu đen lướt qua.

"Cao thủ!"

"Là ai?"

"Giữa ban ngày tại sao có thể có cao thủ lui tới?"

Mộ Dung Tinh Thần trong đầu có cảm giác chẳng lành, lập tức bước nhanh vế phía đó mà đi.

Hắn đi vào một đầu hẻm, liền gửi thấy mùi máu tươi.

"Thật nồng nặc mùi máu tươi!"

Mộ Dung Tinh Thần nhíu mày.

Đề cao cảnh giác, Mộ Dung Tinh Thần cẩn thận đi vào ngõ nhỏ…

Trong ngõ nhỏ phát ra mùi vị cực kỳ gay mũi, mang theo sát khí nồng đậm.

Nơi này nhất định vừa mới trải qua một trận đại chiến!

Mộ Dung Tinh Thần chậm rãi tới gần...

Đột nhiên!

Một người mặc áo tím máu me giống như thiên thần xuất hiện trước mặt Mộ Dung Tinh Thần.

"Ngươi là ai?"

Mộ Dung Tinh Thần thận trọng hỏi.

"Ngươi không cần phải để ý đến ta là ai! Bên trong có một người phụ nữ bị thương rất hặng, mà hình như là bạn của ngươi.” Người mặc áo tím lạnh lùng nói.

"Như Ý?"

Mộ Dung Tinh Thần rất lo lắng hỏi.

Người mặc áo tím lạnh nhạt nói: "Ngươi... Dường như rất quan tâm cô ấy?"

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Cô ấy là bạn của tại hạ, tất nhiên là quan tâm.”

Người mặc áo tím lạnh lùng hỏi: "Chỉ đơn giản là bạn như vậy?”

Mộ Dung Tinh Thần cảnh giác, nói: "Ngươi rốt cuộc cùng là ai? Tại sao lại xuất hiện ở đây? Là ai đả thương Như Ý?"

Ánh mắt của hắn nhắm thẳng vào người mặc áo tím.

Rõ ràng là nghi ngờ hắn.

Người mặc áo tím cười lạnh nói: "Kẻ làm cô ấy bị thương đã chết vài người, còn một người chạy trốn.”

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Ngươi là ai?"

Bỗng nhiên...

Hắn nhớ lại rất lâu trước đó, buổi tối hắn giả gái cùng Như Ý đi bắt Đường Bắc Khôi kia…

Ánh mắt này...

Lạnh lẽo mà cương quyết!

Giống như hàn ngọc ngàn năm tỏa ra một loại hơi thở lạnh lùng vô tình.

"Hóa ra là ngươi!"

Từ trong miệng Mộ Dung Tinh Thần phun ra một câu nói lạnh lùng: “Xem ra người còn lo lắng cho cô ấy hơn chính là các hạ đi.”

Người mặc áo tím nói: "Dài dòng làm gì? Mau đi cứu người! Nhớ kỹ, đừng bảo là đã từng gặp ta! Coi như ngươi nhận ra ta —— coi như là ngươi cứu cô ấy!"

"Vì sao?"

Chương 220: Tên ngốc, là ngươi?

ƯƠNG 220: TÊN NGỐC, LÀ NGƯƠI?

"Ngươi cứu được cô ấy, cô ấy tự nhiên sẽ thích ngươi.”

Nói xong, người mặc áo tím cười lạnh một tiếng, phi thân bay đi xa, như một tia sáng màu tím tà mị…

Mộ Dung Tinh Thần đi vào trong ngõ nhỏ, rốt cục phát hiện ra mấy cái xác chết phía sa Như Ý…

Máu me khắp người...

Bị thương không nhẹ.

Mộ Dung Tinh Thần dùng nội lực chữa thương cho cô, Như Ý liền tỉnh lại!

"Tên ngốc, là ngươi?"

Như Ý yếu ớt mở mắt ra, nhìn thấy mình đang nằm trong ngực Mộ Dung Tinh Thần, liền an tâm một chút.

Ngược lại nhìn về phía mấy thi thể kia, nói: "Là ngươi đã cứu ta phải không?"

"Ngươi trước hết đừng nói nhiều như vậy, nghỉ ngơi thật tốt, ta đưa ngươi về.”

Mộ Dung Tinh Thần ôm Như Ý.

"Kiếm của ta."

Như Ý nhắc nhở.

Mũi chân Mộ Dung Tinh Thành khẽ động, vung kiếm Xích Triều từ dưới mặt đất lên.

Như Ý đưa tay tiếp được, sau đó đem kiếm cắm vào đai lưng, một động tác đơn giản đã tiêu hao Rất nhiều năng lượng của cô.

Cô từ từ nhắm mắt lại, yên tâm thả lỏng cơ thể nằm trong lồng ngực rắn chắc của Mộ Dung Tinh Thần.

"Cám ơn ngươi, tên ngốc."

Như Ý nói chỉ là một câu, trong đầu lại cảm thấy có một cảm giác an toàn chưa từng có.

Nếu như bây giờ cô có thể nhìn thấy mặt Mộ Dung Tinh Thần mặt, cô sẽ phát hiện, mặt của hắn đã sớm ngượng đỏ bừng!

Hắn chưa bao giờ ngượng ngùng như vậy.

Hắn rất không muốn nhận công lao này thuộc về mình, điều này khiến hắn cảm thấy mình như một tên trộm.

Cảm giác có tật giật mình, thực sự không dễ chịu.

Nhưng là...

Hắn lại không có cách đủ can đảm thừa nhận người kia cứu được cô chứ không phải mình.

Bởi vì...

Cảm giác ôm mỹ nhân trong ngực, thật sự quá tuyệt vời.

Đây cũng là sự giải thích hoàn hảo cho cảm giác hạnh phúc và đau đớn.

Mộ Dung Tinh Thần không nói câu nào, chỉ ôm Như Ý đan bị thương từng bước hướng Thanh Long bang mà đi.

"Ngươi muốn nói cho cô ấy?"

Người mặc áo tím đột nhiên xuất hiện giống như ma quỷ.

Mộ Dung Tinh Thần vừa mới từ Thanh Long bang đi ra cũng rất là kinh ngạc: "Các hạ đang theo dõi ta?"

Người mặc áo tím nói: "Theo dõi ngươi? Hừ!"

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Chính là theo dõi Như Ý?"

Người mặc áo tím nói: "Nếu ngươi đã biết ta là ai, cần gì biết rõ rồi còn cố hỏi?”

Nói xong, hắn tháo mặt nạ của mình xuống, xuất hiện sau chiếc khăn che mặt là gương mặt tuấn tú lạnh lẽo tỏa ra khí lạnh tà mị.

Mộ Dung Tinh Thần hơi kinh hãi, nói: "Kỳ thật tại hạ cũng không phải mười phần chắc chắn! Nhưng xem ra hôm nay chúng ta chính thức gặp mặt lần đầu, rất hân hạnh!”

Người mặc áo tím nói: "Ngươi cũng đã biết trẫm là Hoàng đế?"

Mộ Dung Tinh Thần gật đầu.

Người mặc áo tím nói: "Vậy ngươi cũng biết nhìn thấy Hoàng đế không quỳ là tội chết?"

Mộ Dung Tinh Thần cười lạnh nói: "Ngươi cũng không mặc Long bào, nơi này cũng không phải Kim Loan điện của ngươi, chắc hẳn ngươi cũng không phải lấy thân phận Hoàng đế để xuất hiện ở đây nha.”

Người mặc áo tím nhẹ nhàng cười lạnh: "Hay cho một yêu nghiệt công tử! hay cho một Tịch Mịch Yên Vũ lâu!"

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Tại hạ cùng Tịch Mịch Yên Vũ lâu cực kỳ may mắn, nếu như sớm biết Hoàng Thượng đại giá quang lâm đến Tịch Mịch Yên Vũ lâu, tối đó tại hạ là lâu chủ chắc chắn sẽ cẩn thận tiếp đãi một phen.”

"Bớt nói nhiều lời!"

Đáy mắt người mặc áo tím lộ ra một chút nhàn hạ khiến cho người ta ghen tỵ, bên trong cái nhàn hạ đấy mang theo khí phách của một vương giả kiêu ngạo.

Mộ Dung Tinh Thần cười nhạt một tiếng: "Xem ra tính tình các hạ cũng không được tốt.”

Người mặc áo tím nói: "Nếu như ngươi đã biết thân phận của Trẫm, cũng sẽ biết năng lực của Trẫm, tốt nhất đừng hành động thiếu suy nghĩ, nếu không Tịch Mịch Yên Vũ lâu của người, Trẫm tùy lúc có thể đóng cửa.”

Mộ Dung Tinh Thần cười nói: "Mục đích của Bệ hạ chính là muốn ngăn không cho ta nói sự thật với Như Ý sao?”

Người mặc áo tím lạnh lùng nói: "Ngươi đừng đùa giỡn. Nếu ngay từ đầu ngươi không nói sự thật cho cô ấy, không phải trong lòng đã có ý muốn lửa gạt cô ấy sao? Nếu đã là lừa gạt, liền lừa gạt đến cùng, vĩnh viễn không bao giờ cho cô ấy biết được sự thật.”

Mộ Dung Tinh Thần thật sự không hiểu: "Vì sao? Tại hạ muốn giấu diếm sự thật thì cũng thôi đi, dù sao giấu diếm sự thật đối với tại hạ hoàn toàn có lợi. Bây giờ Như Ý coi ta là ân nhân cứu mạng của cô ấy, rất biết ơn, thiện cảm của ta trong mắt cô ấy được nâng cao. Nhưng là các hạ… Vì sao cản không muốn cho ta nói ra sự thật? Chẳng nhẽ ngươi không muốn nói ra sự thật, nhận lấy công lao mà mình đã làm rất cực khổ hay sao?”

"Tóm lại tặng cho ngươi một cái công lao miễn phí, ngươi nhận là được rồi, những cái khác bớt nói nhiều lời!”

"Vì sao ta phải nghe ngươi?”

"Ngươi...""Nếu như bệ hạ lấy chuyện đóng cửa Tịch Mịch Yên Vũ lâu để uy hiếp ta, chỉ sợ không có cách nào uy hiếp được. Ở kinh thành không mở được thì có thể đến nơi khác mở! Tịch Mịch Yên Vũ lâu khắp nơi đều có thể đặt chân! Bệ hạ ngài có thể đóng cửa được bao nhiêu cái?"

"Ngươi, tóm lại không nên nói cho cô ấy biết sự thật! Đối với ta như vậy, đối với cô ấy đều là lựa chọn tốt nhất, mà đối với chính bản thân ngươi cũng là nhặt được một món hời lớn, ngươi là người làm ăn, tự nhiên biết mối quan hệ lợi hại trong đó.”

"Món hời lớn?"

"Đúng!"

Cái này chính xác là một món hời lớn!

Cho dù không phải là người làm ăn, ai cũng biết đây là một món hời lớn từ trên trời rơi xuống.

Không biết vì sao, Mộ Dung Tinh Thần đối với mục đích của người mặc áo tím này cực kỳ tò mò.

Hắn đã cứu được Như Ý, vì sao lại không chịu thừa nhận?

Mà lại để mình đi nhận công lao này của hắn?

Rất rõ ràng!

Với tình cảm lần đầu tiên gặp mặt của hai người bọn họ, chưa đủ để hắn đưa cho mình một món hời miễn phí lớn như vậy.

"Ngươi rốt cuộc là có mục đích gì?"

Mộ Dung Tinh Thần rất tò mò nhìn vị bạo quân lạnh lùng này, khuôn mặt âm u, tỏa ra một tia sáng sâu xa khiến cho người ta không nhìn rõ nông sâu.

"Lời của trẫm đã nói xong! Chính ngươi tự mình xử lý đi!"

Bạo quân lạnh lùng xa cách nhìn thoáng qua nơi ở của Thanh Long bang, biết người phụ nữ mình yêu thương đang nghỉ ngơi chữa thương ở bên trong.

"Haizz!"

Hắn nhẹ nhàng thở dài, thân thể lập tức như hào quang ánh mặt trời kéo theo một cái bóng thật dài bay đi.

Mộ Dung Tinh Thần khẽ giật mình.

Hắn rõ ràng nghe được tiếng thở dài bất đắc dĩ.

Hắn là Hoàng đế!

Nắm trong tay người trong thiên hạ, nắm trong tay quyền sinh quyền sát, hơn nữa hắn đã dùng thủ đoạn sấm rền gió cuốn để tiêu diệt phủ Thừa Tướng, Trác vương phủ, như vậy vị trí Hoàng đế của hắn vô cùng vững chắc, cũng không có chuyện gì khiến hắn phiền lòng như vậy?

Vì sao hắn đối mặt một người phụ nữ lại dây dưa phức tạp như vậy?

Rốt cuộc hắn là có tình hay vô tình?

Nhìn như vô tình nhưng lại có tình!

Vị hoàng đế này, lại là người đàn ông phức tạp nhất trên đời.

Mộ Dung Tinh Thần trong lòng tràn ngập sự tò mò, mà trực giác nói cho hắn biết, chuyện này…chỉ sợ không phải đơn giản như bề ngoài của nó.

Một vị Hoàng đế, hô mưa gọi gió, không có gì làm không được…

Một vị Vương phi, vô cùng yêu hắn...

Vì sao hắn còn muốn lúc nóng lúc lạnh với Như Ý, khi thì yêu, lúc thì xa cách?

Trong này rốt cuộc giấu diếm bị mật gì?

Mộ Dung Tinh Thần hơi suy nghĩ, nhìn về phía bao quân vừa rời đi, thi triển thân pháp đuổi theo.Hắn quyết định lặng lẽ theo dõi, dò xét đến cùng!

Hắn rất thích Như Ý, phần tình cảm này hắn có thể chôn thật sâu trong lòng.

Hắn có thể chờ đợi tình yêu của Như Ý vô thời hạn...

Thế nhưng hắn biết trong lòng Như Ý yêu người đàn ông phức tạp này.

Như Ý không phải người vì tình yêu có thể tìm cái chết, nhưng Mộ Dung Tinh Thần biết, một khi Như Ý đã nhận định tình yêu sẽ mãi mãi không bao giờ phản bội.

Nếu như cô bị tình yêu phản bội?

Ít nhất cũng có quyền được biết nguyên nhân tại sao.

Mộ Dung Tinh Thần liền muốn giúp cô tìm ra nguyên nhân này!

Võ công của bạo quân, một đêm kia Mộ Dung Tinh Thần ở Tịch Mịch Yên Vũ đã biết!

Hắn không dám theo dõi quá gần, sợ bị phát hiện.

Chỉ là ở phía xa, lặng lẽ theo sau như một cái đuôi…

Từ Thanh Long bang đi ra, bay qua mấy con phố, sắc trời dần tối sầm lại, xung quanh đốt rất nhiều đèn đuốc.

Dưới bóng tối và ánh sáng chập chờn, Mộ Dung Tinh Thần đi tới trước một tòa nhà cổ xưa.

"Mùi đậu hũ?"

"Chẳng lẽ là một cửa hàng đậu hũ?”

"Đường đường một vị Hoàng đế, đến mua đậu hũ?"

Mộ Dung Tinh Thần còn đang ở ngoài cửa, ngửi thấy mùi đậu nành nồng đậm, đây là mùi đậu nành đặc thù làm thành đậu hũ.

Cửa lớn đã đóng chặt.

Bảng hiệu trên cửa dường như đã nhiều năm không tu sửa, rách nát đến mức không nhìn rõ chữ viết bên trên.

Mộ Dung Tinh Thần thầm nghĩ rõ ràng nhìn thấy hắn tiến và căn nhà này, nhưng vì sao hắn lại đến cửa hàng đậu hũ?

Cửa đang đóng!

Hắn cũng không thể giả vờ khách hàng đi vào mua đậu hũ.

Mộ Dung Tinh Thần liền lặng lẽ chờ đằng sau cây đại thủ ở bên ngoài, chờ đợi bạo quân ra...

Ám hiệu, giếng cạn, địa lao.

Bạo quân liếc mắt lạnh lùng nhìn cô gái tóc bạc kia, cười lạnh một cái.

"Ngươi rốt cuộc đã đến? Sư phụ rất tức giận!"

Cô gái tóc bạc hả hê cười trên nỗi đau của người khác nói.

"Trẫm không cần ngươi dạy phải làm thế nào!" Bạo quân không kiên nhẫn lạnh lùng đối mặt.

"Ngươi mấy lần vi phạm mệnh lệnh của sư phụ, ta không thể không quản!" Cô gái tóc bạc ánh mắt sắc bén...

Vấn đề đối đãi như thế nào với Như Ý, hai người từ xưa đến nay quan điểm luôn khác nhau, mấy lần ghét bỏ, đã làm cho lòng hai người tràn đầy địch ý.

"Nhớ kỹ!"

Bạo quân bỗng nhiên xích lại gần một chút, ánh mắt bắn ra sát khí: "Ngươi chỉ là tỳ nữ của sư phụ! Trẫm mới là đệ tử nhập thất của sư phụ! Trẫm tôn trọng ngươi mới gọi ngươi là sư tỷ, nhưng ngươi cũng không thật sự là sư tỷ! Sư phụ cho tới bây giờ chỉ thu nhận hai người đệ tử! Một là Trác Thiên Hành! Một người nữa chính là trẫm! Nếu như ngươi còn dám khoa tay múa chân với Trẫm, Trẫm nhất định sẽ giết ngươi!"

"Hừ!"

Cô gái tóc bạc tức giận đến khuôn mặt co rút, nhưng đối mặt với sự uy hiếp của bạo quân, cô giận lại không dám nói gì.

Cô biết vị quân vương tàn bạo này, nói được sẽ làm được!

Khi hắn tực giận, ngay cả sư phụ cũng không dám chống đối.

Muốn giết người sư tỷ không có danh phận chính thức như cô, chẳng qua chỉ giống như một bữa ăn sáng.

"Tránh ra!"

Bạo quân quát!

Cô gái tóc bạc thân thể tránh sang một bên, nói: "Sư phụ ở bên trong chờ ngươi rất lâu!"

Ý nói hả hê trên nỗi đau khổ của người khác, cũng như đang cảnh cáo hắn.

"Sư phụ rất tức giận!"

"Ngươi có thể hù dọa ta, nhưng xem ngươi làm sao giải thích với sư phụ.”

Bạo quân lại dường như không có chút nào lo lắng, nhanh chân đi tới nới sâu nhất bên trong địa lao.

"Đệ tử bái kiến sư phụ!"

Bạo quân nhìn thấy Quỷ Cốc tiên, rất cung kính quỳ xuống hành lễ.

Hắn mặc dù là Hoàng đế, thế nhưng gian sơn của hắn, võ công của hăn, sự tôn nghiêm của hắn, tất cả đều là do sư phụ ban tặng, hắn không bao giờ dám bất kính với sư phụ.

"Trong mắt ngươi còn có người sư phụ này sao?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau