CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Bạo hành ác thiếu gia

“Được, được, mỹ nhân đây còn hấp tấp hơn cả bổn công tử à!”

“Gần thêm một chút.”

“Gần thêm một chút, một chút nữa!”

“Được rồi!”

Nụ cười trên mặt Như Ý trong tích tắc ngừng lại, đánh một phát thẳng ngay mũi của Đường Bắc Huy.

“Pặc!”

Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên, mũi của Đường Bắc Huy lập tức xẹp xuống, đồng thời hai hàng máu từ lỗ mũi chảy ra…

“Quá! A! Cứu ta! Đau quá!”

Đường Bắc Huy ôm lấy mũi, kêu la thảm thiết.

Bảo tiêu ở sau lưng hắn phản ứng nhanh như núi lửa bị kích nổ, liền nhào lên hướng thẳng về phía Như Ý.

Trác Lỗi hét lớn: “Như Ý! Chạy mau!”

Như Ý vẫn đứng yên tại chỗ, vẫn bình tĩnh nhoẻn miệng cười: “Tứ ca, sao lại chạy?”

Trác Lỗi nói: “Anh hùng cũng phải biết xem tình huống!”

Như Ý cười cười nói: “Người cần chạy là bọn họ mới đúng.”

“Hả?”Trác Lỗi vẫn chưa hiểu ý của Như Ý.

Bảo tiêu đã dồn lên bao vây lấy Trác Lỗi và Như Ý. Trác Lỗi thầm than khổ, lúc này muốn thoát ra cũng không thoát được, hơn nữa là hai người hầu đi theo lại đứng ở bên ngoài, không thì chắc có thể chống đỡ được lúc.

Đột nhiên!

Thân hình Như Ý uyển chuyển và nhanh như cơn gió lướt qua…

“A!”

“Ối!”

“Á, á!”

“Mắt của ta!”
“Ta trúng chiêu rồi!”

Tiếng kêu thảm thiết vang lên, chỉ phút chốc, năm sáu tên bảo tiêu cường tráng đã nằm la liệt rên rỉ.

Gương mặt xinh đẹp của Như Ý vẫn nở nụ cười thiên thần như chưa xảy ra chuyện gì, nàng chớp chớp đôi mắt trong veo của mình nhìn Đường Bắc Huy đang hoảng sợ đến nỗi mặt tái mét.

“Công tử, còn muốn chơi thêm trò khác không?”

“Má ơi! Là quỷ chứ không phải người!”

Đường Bắc Huy sợ tới mức vừa hét vừa vắt chân lên mà chạy.

Trác Lỗi từ nãy giờ đứng há hốc mồm kinh ngạc, hắn không tin vào những gì mắt mình vừa thấy, chỉ trong chớp nhoáng nhanh đến nỗi hắn chưa kịp nhìn rõ là xảy ra chuyện gì thì đối phương kẻ tháo chạy mất dạng, người nằm rên la trên mặt đất?

“Như Ý, vừa rồi muội dùng võ công gì? Sao…sao… lợi hại vậy?

“Cái này gọi là tấn công cự ly gần.”

“Tấn công cự ly gần? Là do vị cao thủ nào sáng lập ra loại võ công tuyệt thế này vậy?”

“He he. Cái này hả… là trường đặc công dạy đó, còn vị cao thủ nào sáng lập ra thì muội không biết. Tứ ca, cái tên Đường Bắc Huy đó rốt cuộc là ai? Sao có vẻ như hắn cố ý chống đối huynh vậy?”

“Hắn chính là tên ác bá! Gia tộc Đường Bắc và phủ Trác Vương chúng ta vốn đều là cánh tay của Hoàng Thượng, nhưng mỗi bên đều có lập trường và lợi ích riêng, từ trăm năm nay xung đột giữa gia tộc Đường Bắc và Trác gia chưa bao giờ ngừng, mâu thuẫn càng ngày càng lớn hơn. Thêm vào năm ngoái đại ca đánh bại cả bốn huynh đệ của Đường Bắc gia trong cuộc tuyển chọn binh ở sân bãi trong Hoàng Cung, giành hết oai phong, nên gia tộc Đường Bắc càng hận phủ Trác Vương thấu xương. Tên Đường Bắc Huy vốn không được tích sự gì, thường ngày dẫn theo bọn tay chân đi ức hiếp những người yếu hơn, tác oai tác quái, chẳng khác gì tên lưu manh ác bá.”

“Hắn không dám trêu chọc đại ca, cho nên tìm Tứ ca để trút giận, quả thật không phải người tốt, lúc nãy muội chỉ mới đánh dập mũi của hắn, coi như là tha cho hắn. Nếu muội sớm biết hắn đáng ghét như vậy thì chắc chắn muội sẽ đánh gãy hai chân hắn mới thôi.”

Trong lời nói của Như Ý chứa đầy hơi hướng quyết liệt và hung tợn của đặc công.

Chương 22: Bạo hành ác thiếu gia

Trong chốc lát, Trác Lỗi cảm thấy Như Ý thường ngày hiền lành rộng lượng bỗng trở nên xa lạ và đáng sợ, nhưng hắn chỉ lên tiếng nói: “Thôi qua rồi, cũng may là hắn không bị thương nặng, không thì muội và ta cũng chết chắc! Gia phụ đã căn dặn không được gây sự bên ngoài, bại hoại gia phong, đặc biệt là không được gây sự đánh nhau với người của Đường Bắc gia.”

“Này không phải gây sự, mà là tự vệ.”

“Thôi, về đi.”

Trác Lỗi kéo Như Ý rời khỏi sòng bài, cũng không còn tâm tư mua nguyên liệu nấu ăn còn lại nữa, hắn trực tiếp đi thẳng về phủ.

Bọn họ vừa đi, khu song bài cũng nháo nhào lên.

Chuyện tiểu thư Trác gia giận đánh Đường Bắc Huy rất nhanh đã lan truyền khắp kinh thành.

Phút chốc Như Ý đã nổi danh.

Như Ý và Trác Lỗi vừa về đến phủ, họ không biết rằng họ sắp phải gánh chịu sự trừng phạt từ hậu quả của chuyện vừa rồi ở bên ngoài.

Thư viện Trác gia.

Trác lão gia đầu tóc bạc trắng, mềm nhẹ phiêu theo gió, tác phong uy nghiêm và khí thế tiên phong đạo cốt, ông còn là đương kim thiên hạ đệ nhất cao thủ!

Ông ngồi trên ghế thái sư khắc hoa văn rồng, vẻ mặt nghiêm túc, cặp mắt sắc bén như mắt hổ, lẳng lặng xem cuốn sách cũ rích đã sớm ngả màu: Lê Hoa Thần Kiếm.Năm đó Trác Thiên Hành với Lê Hoa Thần Kiếm xuất thần nhập hóa thiên hạ vô địch, tiếu ngạo thiên hạ ba mươi năm, muốn bại một trận cũng không được.

Lê Hoa Thần Kiếm được coi là thiên hạ đệ nhất tuyệt kỹ, độc tôn thiên hạ.

Chỉ có điều là sau Trác Thiên Hành, cũng không còn ai trong Trác gia có thể sở hữu kiếm đạo tốt như ông, hơn một trăm năm qua, không một ai trong Trác gia có thể luyện thành công Lê Hoa Thần Kiếm trong truyền thuyết!

Võ kỹ uy chấn thiên hạ của Trác gia không thiếu, thậm chí, trong thư viện của Trác gia còn cất chứa hơn nửa bí kíp võ công của thiên hạ, chỉ cần có chút tố chất, cộng thêm khổ luyện, bất luận người nào cũng có thể tìm được bản kỹ thuật võ công thích hợp với khả năng tu luyện của mình từ trong thư viện để trở thành cao thủ.

Trác lão gia khổ luyện ba mươi năm, tinh thông mười tám loại tuyệt thế kiếm thuật, bốn mươi tuổi đã trở thành thiên hạ đệ nhất cao thủ, nhưng ba mươi năm trở lại đây, ông vẫn còn một tiếc nuối, đó chính là không thể làm khuếch trương quảng bá tuyệt kỹ lợi hại nhất của Trác gia là Lê Hoa Thần Kiếm

Cuốn kiếm thuật Lê Hoa Thần Kiếm này ông đã xem vỏn vẹn ba mươi năm trời, nhưng vẫn không thu hoạch được gì.
Ông đến cả mấy chữ Lê Hoa Thần Kiếm ở ngoài bìa cũng không đọc được, nếu như cuốn kiếm thuật này không phải được Trác gia truyền từ đời này qua đời khác thì thậm chí ông còn nghĩ rằng nó là giả chứ không phải thật.

Trác Công Phú, Trác Công Quý hai người đều đã ngoài năm mươi, khôi ngô và chín chắn, hai huynh đệ rất giống nhau, đến cả tính cách cũng tương tự nhau, hai người đứng một bên đã lâu, chăm chú nhìn phụ thân mà không dám lên tiếng làm phiền.

Đứa con thứ ba của Trác lão: Trác Công Vinh lại là người có tính khí nóng nảy, không đứng yên được nữa bèn lên tiếng hỏi: “Phụ thân, rốt cuộc thì chuyện này phải xử lý thế nào? Phụ thân cũng phải cho ý kiến chứ!”

Trác lão gia lên tiếng hỏi: “Vậy ý ngươi thế nào?”

Trác Công Vinh nói: “Chuyện này rõ ràng là được tính kế sẵn, Tiểu Tứ vốn dĩ không biết võ công, tên nha đầu mới về phủ càng không cần nói đến, cho dù là biết chút quyền cước, thì cũng có hạn, sao là đối thủ của tên ác bá Đường Bắc Huy đó được? Nhất định là do người của Đường Bắc gia cố tình bày kế để hãm hại hai đứa nhỏ, tìm lý do chính đáng để đối phó với Trác gia chúng ta!”

Trác lão gia nói: “Chuyện này, ngươi tính xử lý như thế nào?”

Trác Công Vinh tức giận nói: “Chuyện này còn suy nghĩ gì nữa ạ? Bọn họ muốn làm lớn chuyện, thì chúng ta cho họ được toại nguyện! Tổ mẫu Đường Bắc gia, dám trêu chọc ta, ta cho thanh long quân tấn công diệt sạch đại viện Đường Bắc!”

Trác lão gia trầm ngâm, khẽ liếc nhìn sang Trác Công Quý đang cúi đầu yên lặng: “Lão Nhị, ngươi nói xem? Tiểu Tứ và Tiểu Cửu đều là bên phòng nhì của ngươi, ngươi nói ý kiến của ngươi xem.”

Trác Công Quý nói: “Hài nhi nghĩ chắc trong lòng phụ thân sớm đã có cách xử lý, nghe theo ý của phụ thân ạ.”

Trác lão gia tử lại nói: “Lão Đại, còn ngươi?”

Chương 23: Bạo hành ác thiếu gia

Trác Công Phú trừng mắt nhìn rồi nói: “Lão Tam nói có lý! Đường Bắc gia muốn đánh thì chúng ta sẽ đánh với họ!”

Trác lão gia lộ vẻ thất vọng.

Ba đứa con này của ông, lão Đại lão Nhị trầm ổn uy nghiêm, nhưng lão Đại lại thiếu mưu kế, lão Nhị lại quá cẩn thận, lão Tam thì lại càng không cần nói, bản tính nóng nảy, hấp tấp, là tên bạo lực, bất chấp hậu quả. Còn lão Tứ vắng mặt hôm nay thì lại là thương nhân.

Tuy những đứa con này đều đã thành gia lập nghiệp, ở kinh thành cũng có danh có tiếng, nhưng lại không một ai có thể gánh được gia nghiệp khổng lồ này.

“Gọi Tiểu Tứ và Tiểu Cửu vào hỏi, sự việc chẳng phải sẽ rõ ràng sao?”

Trác lão gia lạnh lùng nhắc nhở, trong lòng khẽ thở dài: Đến khi lão phu này trăm năm về già, ai có thể chống đỡ cây đại thụ phủ Trác Vương này đây?

Hy vọng duy nhất là …

“Con đi!”

Trác Công Vinh xung phong nhận việc đi gọi Trác Lỗi và Như Ý. Sau khi Trác Lỗi và Như Ý vào bái kiến các vị trưởng bối, Trác lão gia tử bắt đầu tra hỏi chân tướng quá trình sự việc xảy ra như thế nào.

Trác Lỗi thật thà kể lại quá trình diễn biến của câu chuyện.

Sau khi nghe xong, Trác Công Vinh không nhịn được lớn tiếng: “Tổ mẫu hắn! Những gì Tiểu Tứ nói và tên Đường Bắc gia kể khác nhau một trời một vực!”

Trác Công Quý nghiêm túc hỏi: “Trác Lỗi, những gì con nói đều là sự thật?”

Trác Lỗi nói: “Phụ thân, hài nhi không dám có nửa lời giấu diếm hoặc không thành thật!”
Trác Công Quý lên tiếng nói tiếp: “Nếu sự tình việc đúng là như vậy thì đúng là Đường Bắc gia cố tình nhắm vào Trác gia chúng ta, cố ý khiêu khích chúng ta rồi! Kể từ năm ngoái sự kiện ở sân bãi trong Hoàng Cung, chúng ta đã cố gắng nhường nhịn, cố gắng không xung đột với Đường Bắc gia, vậy mà bọn họ lại nghĩ là chúng ta sợ họ, hành sự càng ngày càng quá đáng.”

Trác Công Vinh nói: “Phụ thân, để con dẫn binh đi diệt Đường Bắc gia! Để xem bọn họ còn dám kiêu ngạo không!”

Trác lão gia buông quyển sách trên tay xuống, gõ nhẹ lên bàn rồi nói: “Sự việc có thể không như mọi người nghĩ, Đường Bắc Huy về phủ chắc chắn sẽ không dám nói thật như những gì Trác Lỗi nói, hắn chắc chắn sẽ thêm bớt tình tiết để xin gia trưởng giúp hắn đòi lại công bằng, Đường Bắc gia vốn dĩ có tật bênh vực người thân hơi quá, khởi binh vấn tội cũng không không thể coi là cố ý khiêu khích…”

Nói đến đây, ý của lão tử cũng đã rất rõ rang: Bình tĩnh từ từ tính tiếp!

Trác lão gia nhìn thoáng qua Như Ý vẫn luôn bình tĩnh, rồi lên tiếng hỏi: “Tiểu Cửu, là ngươi đánh thương Đường Bắc Huy sao?”

Như Ý gật đầu.

Trác lão gia nói tiếp: “Võ công mà ngươi dùng là võ công gì?”

Như Ý biết lão già này là cao thủ tuyệt đỉnh, nên cũng không dám để lộ quân bài của mình, cô bèn lên tiếng: “Ngày trước con ở quê sơn thôn, học được mấy chiêu thức kỳ lạ từ một vị sư phụ từ nơi khác đến, nhưng vì tố chất của con không tốt, cho nên chỉ học được phần ít.”Trác lão gia suy nghĩ chút rồi nói: “Ngươi đánh thử mấy chiêu cho ta xem.”

Như Ý chớp chớp mắt nói: “Con có thể tùy tiện đánh thử sao?”

“Đương nhiên là được.” Trác lão gia gật đầu.

Nha đầu này rõ ràng chỉ là phế nhân, nhưng không hiểu vì sao lão gia tử lại muốn kiểm tra võ công của cô. Mấy huynh đệ Trác gia cũng thắc mắc, nhưng không ai dám lên tiếng hỏi, chỉ yên lặng đứng bên cạnh nhìn.

Như Ý rất nhanh nhìn lướt qua, đột nhiên mở miệng nói: “Tam thúc, có muỗi.”

“Muỗi? Ở đâu?” Trác Công Vinh bị hỏi bất ngờ, theo phản xạ liền xoay đầu nhìn quanh.

Như Ý mỉm cười đưa tay lên, trong tay đang cầm một món đồ và nói: “Tam thúc, túi tiền của thúc rớt rồi!”

Trác Công Vinh hét lên: “Sao như vậy được? Túi tiền của ta đang để trong tay áo mà!”

Ông ta liền lập tức đưa tay vào tay áo sờ kiếm, rồi đột nhiên sắc mặt lộ vẻ ngạc nhiên nhìn túi tiền trên tay Như Ý…

Trác Công Phú nói: “Cái này mà gọi là võ công gì? Là đạo chích thì đúng hơn!”

Trác Công Quý yên lặng không lên tiếng.

Trác lão gia tử hỏi: “Lão Nhị, ngươi thấy thế nào?”

Chương 24: Có ma?

Trác Công Quý nói: “Làm trò làm quái, đại ca nói đúng, đạo chích chỉ toàn dùng trò đánh lạc hướng, không đáng gì.”

Trác lão gia đột nhiên hỏi: “Với võ công của lão Tam thì có mấy người đạo chích có thể trộm đồ từ trên người hắn mà không hề phát giác?”

Ba huynh đệ Trác gia lập tức biến sắc!

Không sai, Trác Công Vinh võ công tuy rằng không phải là cao thủ tuyệt đỉnh, nhưng với công lực của hắn, đừng nói là tên đạo chích thông thường, ngay cả tên có võ công vượt trội hơn hắn thì cũng không thể nào mà từ người hắn trộm đồ mà hắn không hề phát giác.

Trác lão gia tuy rất tinh mắt, kiến thức hiểu biết cũng lợi hại hơn rất nhiều so với mấy đứa con, nhưng ông cũng không nhìn rõ được đường võ của cô, ông chỉ thấy chiêu thức có hơi kỳ lạ, nhưng lại không cảm thấy nó có chỗ nào lợi hại.

Rất nhanh, mọi người lại tập trung vào đề tài làm sao xử lý Đường Bắc gia. Phủ Trác Vương tuy không ngại gia tộc Đường Bắc, nhưng ông cũng không muốn vì việc cỏn con này mà trở mặt nhau.

Cuối cùng các vị trưởng bối cũng đưa ra quyết định: Để có lý do nói chuyện với Đường Bắc gia, dĩ hòa vi quý, phủ Trác Vương sẽ đưa ra một công hàm chính thức!

Nội dung công hàm là trục xuất Trác Lỗi ra khỏi phủ Trác Vương, phế bỏ thân phận Tứ thiếu gia Trác gia!

Bản trừng phạt này đối với Trác Lỗi mà nói thì đúng là quá nặng, quá không công bằng.

Nhưng đối với phủ Trác Vương thì đây là lựa chọn tốt nhất.

Hy sinh Trác Lỗi để bình ổn cơn thịnh nộ của Đường Bắc gia, để duy trì mối quan hệ hòa thuận dù chỉ là bề mặt của hai bên.

Đây chính là vận mệnh của Trác Lỗi.

Và cũng là vận mệnh của phủ Trác Vương.
Nếu Trác gia không ai có thể chống đỡ cây đại thụ này khi ông trăm tuổi, thì lúc đó không chỉ hy sinh một Trác Lỗi, mà sẽ là nguyên cả tộc phủ Trác Vương.

Trác lão gia đang miên man với suy nghĩ bi thương bất lực trong đầu, sau khi con cháu rời đi, ông mới đột nhiên phát hiện quyển đã không còn…

Vừa mới nãy ông vẫn còn đang cầm trên tay đọc mà.

Nháy mắt đã không thấy tăm hơi?

Rốt cuộc quyển sách đã đi đâu?

Chẳng lẽ do ma làm?

Hay là…

Trác lão gia đột nhiên nhớ tới chuyện túi tiền của lão Tam, trong đầu bỗng nhiên lóe lên một tia hy vọng, nhưng lại lo ngại đó chỉ là hy vọng xa vời.Rồi bỗng nhiên nỗi thất vọng dâng lên trong lòng.

Nếu cuốn sách thật sự do Tiểu Cửu lấy trộm thì cũng vô dụng, cô không biết chữ, là tên mù chữ, vậy thì làm sao mà đọc hiểu loại cổ văn mà đến cả phu tử học giả có học vấn cao nhất của Thiên Tống Vương Triều cũng đọc không hiểu được?

Sau khi Trác Lỗi bị đuổi ra phủ Trác Vương, cuộc sống của Như Ý ở phủ càng tệ hơn.

Không có người đưa cơm.

Cũng không có ai cách mỗi ngày lại đến quét dọn đình viện và phòng ở.

Thậm chí ngay cả than củi trong hỏa lò đốt hết cũng không ai thêm vào cho cô.

Cuối cùng thì Như Ý đã nếm trải được sự nồng nhiệt và lạnh nhạt của tình người! Trước đây tuy cô cũng bị cười nhạo là phế nhân, nhưng vì có Tứ ca chiếu cố nên ít ra cuộc sống của cô vẫn yên ổn.

Sau khi Tứ ca bị đuổi đi, cả phủ Trác Vương chỉ có mỗi Kiều phu nhân là thường xuyên đến thăm và chăm sóc Như Ý, giúp cô giặt quần áo, nấu cơm, quét dọn phòng.

Đôi khi Kiều phu nhân có việc bận, qua muộn thì sẽ ngủ lại ở phòng bên cạnh, rồi sáng hôm sau, làm đồ ăn sáng xong mới rời đi.

Trong một đêm mưa to gió lớn, cuồng phong gào thét trong đêm tối, Như Ý đột nhiên bừng tỉnh, cả người cô run rẩy, cô liền kéo chăn đắp kín người, lúc này cô mới phát hiện là cô đang đắp hai lớp chăn.

Thông thường chỉ có một cái chăn, sao đột nhiên lại có thêm một cái nữa?

“Xoẹt!”

Chương 25: Có ma?

Một đường tia chớp xẹt qua, lóe sáng như ban ngày.

Thông qua ánh sáng vừa lóe lên, Như Ý nhìn rõ hơn lớp chăn bên ngoài, hình như là của phòng bên cạnh … cô sực nhớ ra đêm qua Kiều phu nhân có ở lại ngủ qua đêm.

Như Ý cuộn lại tấm chăn và đứng dậy, đẩy cửa phòng bên cạnh ra, cảnh tượng trước mặt làm cô ngây người!

Thân hình gầy guộc của Kiều phu nhân cuộn tròn trong góc giường, gió lớn từ khe cửa rít vào, toàn thân Kiều phu nhân run lên từng hồi.

“Bà đem chăn cho ta, mà bản thân mình lại nằm co ro chịu lạnh.”

Chợt Như Ý cảm thấy sống mũi hơi cay cay.

Từ nhỏ cô đã bị huấn luyện không khác gì cỗ máy giết người, đặc công vốn dĩ không có tình cảm, không có người thân, không có bạn bè. Tự bản thân cô có thể khống chế chi phối tâm trạng của mình, khi Trác Uyển trêu chọc cô, cô vẫn có thể mỉm cười đáp lại khiến cho đối phương càng tức hơn; gặp phải tên lưu manh như Đường Bắc Huy thì cô đành để lộ ra vẻ hung tợn của mình, ra tay nhanh gọn, lấy bạo chế bạo!

Một đặc công đạt chuẩn, có thể che giấu cảm xúc của chính mình là điều cơ bản nhất cần phải có.

Nhưng giây phút này Như Ý lại không giấu được cảm động trong lòng, Kiều phu nhân này thường ngày làm nhiều nói ít, bà chẳng qua chỉ là mẹ kế của kẻ mạo danh Cửu tiểu thư của Trác gia, nhưng sao lại đối xử với cô tốt như vậy?

Như Ý buông tấm chăn xuống, lại trở về phòng lấy thêm một tấm chăn khác…

Đêm đó, cô và Kiều phu nhân ngủ cùng nhau.

Không chút nghi ngờ, họ ngủ rất yên ổn và thư thái.

Ngày hôm sau.
Lúc Như Ý thức giấc đã phát hiện Kiều phu nhân không còn ở đó, cô vào phòng bếp nhìn thấy Kiều phu nhân đang nấu cháo, mặt bà bị khói đặc dính vết đen, cô lên tiếng gọi: “Phu nhân.”

“Tiểu thư dậy rồi ạ! Sắp có cháo rồi, ta ở gác bếp tìm được chút hạch quả, hạch quả nấu với cháo rất bổ dưỡng! Nhưng mà có một số quả bị ẩm, để khi nào nắng lên, ta sẽ đem ra phơi, như vậy thì hương vị sẽ càng thơm hơn.”

“Phu nhân, sau này bà đừng làm những việc này cho ta nữa.”

“Tiểu thư, có phải do ta làm không tốt không?”

“Không phải.”

“Vậy sao tiểu thư không cho ta hầu hạ tiểu thư nữa?”

“Ta không phải tiểu thư gì, nên bà không cần hầu hạ ta. Bà đi hầu hạ lão phụ thân vô tình của ta được rồi, không thì ông ta lại trách giận lên người bà.”

“Tiểu thư, tiểu thư vẫn còn đang trách lão gia sao? Thực chất đuổi thiếu gia đi, lão gia cũng rất khổ tâm, chỉ là ông phải nghĩ đến đại cục, không thể vì chút chuyện riêng mà liên lụy đến cả phủ Trác Vương được…”“Hừ!”

Như Ý chỉ lạnh lùng cười.

Đuổi đứa con không biết võ công đi, nhìn thấy con gái mình bị lạnh nhạt chịu khổ cũng không quan tâm, địa vị cao thượng lão Nhị của Trác gia trong mắt Như Ý chẳng qua chỉ là tên vô tình bạc nghĩa, là tên tiểu nhân đê tiện mà đến cả ruột thịt mình cũng có thể bán đứng được.

May mắn ông không phải là thân sinh phụ mẫu của cô, tuy cô là cô nhi, nhưng với phụ thân như vậy thì cô thà không cần!

Kiều phu nhân giải thích: “Lão gia thường xuyên phái người đem ngân lượng cho thiếu gia đó! Với lại cũng thường hay hỏi đến tiểu thư, bảo ta có rảnh thì đến thăm tiểu thư nhiều hơn…”

Như Ý nói: “Phu nhân, sau này bà đừng đến đây nữa, ta thật sự không cần người hầu hạ, với lại ở đây rất thanh tịnh, không có ai làm phiền ta càng tốt, còn chuyện giặt giũ cơm nước, những việc này bản thân ta có thể làm được.”

“Tiểu thư…”

“Phu nhân, ta nói thật đó. Nếu bà coi ta là tiểu thư thì đừng đến quấy rầy ta.”

Như Ý dằn lòng đuổi Kiều phu nhân đi, vì cô không phải là Cửu tiểu thư thật sự, cô chỉ là mượn thân phận này, chứ không hề muốn ăn cắp cả tình thương của mẹ người khác.

Còn về phụ thân Trác Công Quý này… dù sao thì cô cũng không quan tâm.

“Tiểu thư, tiểu thư nhớ phải đem hạch quả ra phơi nắng nhiều chút nha.” Trước khi rời đi, Kiều phu nhân không quên dặn dò chuyện hạch quả, và lo sợ Như Ý không biết tự chăm sóc mình.

Những ngày không có Kiều phu nhân bên cạnh, Như Ý vẫn có thể lo được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau