CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 196 - Chương 200

Chương 196: Trái tim rực lửa

Rốt cuộc vẫn có một chút áp lực.

Một chuyện nghiêm trọng hơn…

Chính là thái hậu!

Ám Tinh chắc chắn là một người đơn thuần lương thiện, bình thường rõ ràng rất cô đã giúp Như Ý rất nhiều lần!

Bên ngoài cô ta luôn tỏ ra lạnh lùng, nhưng trong lòng lại vô cùng ấm áp.

Trước đây thái hậu muốn trừng phạt những phi tần và cung nữ phạm phải sai lầm, cô ta cũng đã bí mật giúp đỡ.

Điều này có thể nhìn vào sự tôn trọng của những người trong cung với cô ta.

Lời của Ám Tinh nói, đương nhiên sẽ không sai.

Đặc biệt là câu chuyện của cô ta và tỷ tỷ….

Loại tình cảm tỷ muội sâu đậm như vậy, hoàn toàn không thể bịa đặt ra được….

Từ trước đến giờ Ám Tinh chưa bao giờ rời khỏi cung….

Vậy người phụ nữ mang chiếc hộp thần thứ hai đến Tịch Mịch Yên Vũ Lâu, có khả năng rất lớn là tỷ tỷ của Ám Tinh... Ám Băng!

Ám Băng?

Cô ta là người của thái hậu.

Ám Tinh nói mấy năm nay cô ta vẫn luôn giúp thái hậu làm việc ở bên ngoài.

Rất rõ ràng, chủ nhân thật sự của chiếc hộp thứ hai….là thái hậu!

Bà ta đã có một chiếc hộp thần trong tay, tại sao lại vô điều kiện gửi đến buổi đấu giá?

Lẽ nào bà ta thật sự thiếu tiền?

Vung tay một cái cho Như Ý 700000 lượng!

Là thái hậu, trong coi cả hậu cung.

Sao bà ta có thể thiếu tiền được chứ?

Cho dù thật sự thiếu tiền, cũng sẽ không bán một bảo vật như hộp thần này?

Động cơ của thái hậu…rất có vấn đề!

Không phải là vì tiền, vậy là vì cái gì?

Điểm này, Như Ý vẫn không có cách nào đoán ra được!

Hơn nữa Ám Tinh còn nói, lúc đầu cô ta đi trộm hộp thần, bị Như Ý bắt tại chỗ….

Sau đó Như Ý đã thả cô ta đi….

Chuyện này, Như Ý vẫn luôn nghĩ là Ám Tinh tò mò, hoặc nhìn thấy bảo vật nổi lòng tham….

Cũng không có cẩn thận truy xét.

Dù sao một bảo vật tuyệt thế như hộp thần, ai mà không muốn.

Nhưng thật không ngờ….lúc đó lại là thái hậu sai cô ta đi trộm hộp thần.

“Bà phù thủy này, trong lòng rốt cuộc đang nghĩ cái gì?”

Như Ý rất nghi ngờ.

Trong tay bà ta có một hộp thần, lại vứt ra để bán đấu giá….

Sau đó lại phải người đi trộm một chiếc hộp thần khác?

Điều này cũng quá kỳ lạ rồi?

Hai chiếc hộp thần này, rốt cuộc cái nào mới có quan hệ với thái hậu?

Lẽ nào….thái hậu là một đặc công tương lai?

Như Ý suy nghĩ một cách cẩn thận, lại cảm thấy khả năng này không quá cao.

Nếu như thái hậu là một đặc công của tương lai, chắc chắn biết cách trang điểm…nhưng mụ phù thủy già này một chút cũng không biết.

Chả lẽ bà ta đang giả vờ?

Nhìn thì không quá giống.

Nhưng Ám Tinh và Bạo Quân đều nhấn mạnh, thái hậu là một người không thể xem thường.

Có lẽ tất cả các manh mối đều phải bắt đầu từ thái hậu.

Nếu như bà ta là chủ nhân thật sự của chiếc hộp thần thứ hai….

Vậy âm mưu được thái hậu tiến hành trong nhiều năm mà Ám Tinh nói….chắc chắn sẽ vô cùng đáng sợ!

Ngưỡng cửa của Thanh Nhã Các bị người khác đạp vỡ rồi!

Suốt năm ngày, Thanh Nhã Các một giọt nước cũng không chảy ra được, người đến xếp hàng đã xếp thành một con rồng dài….

Ngay cả vào giữa đêm, bên ngoài Thanh Nhã Các vẫn sáng rực, rất nhiều người đang xếp hàng và chờ đợi….

Trác Thanh Di và Kiều phu nhân bận đến mức không thể bận hơn.

May mắn là Như Ý sớm đã chuẩn bị, đã đào tạo mười mấy cung nữ để bán hàng.

Bạc giống như thủy triều chảy vào Thanh Nhã Các…

Cứ sau ba giờ, Như Ý sẽ đưa theo mười mấy thị vệ, kéo xe ngựa ra khỏi cung đến tiền trang để đổi từ bạc thành tiền mặt.

Tất cả bạc trong hoàng cung, bây giờ đang chảy vào trong tay của Như Ý với tốc độ lan tràn của mầm độc….

Sau năm ngày…..

Như Ý nghĩ ra một cách.

Đơn độc triệu kiến mười mấy phi tần có tiền và có địa vị, sau đó phần quyền bán cho họ, để bọn họ tự phụ trách việc làm ăn của mình.

Những phi tần này sớm đã đỏ mắt với việc Như Ý làm ăn độc quyền, kiếm được rất nhiều bạc…

Bây giờ Như Ý sẵn sàng đưa quyền làm ăn ra, thật sự là vô cùng vui vẻ.

Hàng trăm nghìn lượng phí nhượng quyền được ký kết mà không chớp mắt.

Nhượng quyền được chia làm ba loại.

Nhượng quyền cấp một, phí nhượng quyền là 300000 lượng, có thể được giám 40% giá mua, hơn nữa còn có thể được đào tạo về kỹ năng bán hàng và cách sử dụng đồ làm đẹp.

Nhượng quyền cấp hai, phí nhượng quyền là 200000 lượng, có thể được giảm 30% giá mua.

Nhượng quyền cấp 3, phí nhượng quyền là 100000 lượng, có thể được giảm 20% giá mua.

Phí nhượng quyền 100000 đối với những phi tần có những gia tộc ở phía sau, có một gia tộc lớn mạnh làm chỗ dựa hoặc có địa vị cao cũng như được sủng ái trong cung mà nói, không tính là gì.Nhưng có thể mang lại lợi nhuận khổng lồ cùng các mối quan hệ rộng lớn, tiền bạc cũng không mua được.

Phải biết ở trong hoàng cung này, nhân mạch còn quan trọng hơn tiền bạc.

Đây chính là lý do tại sao rất nhiều phi tần phải hối lộ cung nữ, thái giám, chỉ để nghe được một chút tin tình báo hoặc một chút tin tức….

Người làm thuê trong chớp mắt.

Như Ý tìm đến 20 phi tần, trong đó có 11 người ký hợp đồng nhượng quyền ngay tại chỗ, hơn nữa trả luôn tiền cọc.

Không phí một chút sức lực, Như Ý đã mở 11 cửa hàng “Bạn thật xinh đẹp” trong hoàng cung, hơn nữa quan trọng nhất là sẽ làm giảm nhiệm vụ bán hàng của Thanh Nhã Các….

Đến ngày thứ sáu.

Thanh Nhã Các cuối cùng cũng thanh tĩnh trở lại….

11 cửa hàng mới mở, để thu hút kinh doanh, ào ào mở rộng ưu đãi về giá, thu hút tất cả khách hàng đi đến đó….

Như Ý rất vui.

Dứt khoát đóng cửa lại, để thị vệ và thái giám canh giữ ở bên ngoài, không để cho ai đi vào….

Mà ba người bọn họ, mang theo Tiểu Hồng và Tiểu Hỉ Tử trốn ở trong nhà để đếm tiền….

Có một câu nói đã từng rất phổ biến.

“Hạnh phúc nhất trong cuộc đời là ngủ đến tự nhiên tỉnh, đếm tiền đếm đến bị chuột rút tay”

Nhưng, khi bạn thật sự đếm tiền đếm đến bị chuột rút tay, sẽ biết khổ như thế nào.

Năm người đóng cửa lại, điếm tiền giấy cả một ngày.

Cuối cùng, đến tối, cũng tính ra được tổng số.

Năm ngày nay doanh số tổng cộng là 548.866.217 lượng.

Phí nhượng quyền 11 chuỗi cửa hàng tổng cộng là 2,4 triệu lượng.

Doanh thu 5,4 triệu, thêm phí chuyển nhượng 2,4 triệu, công với 700.000 Như Ý lừa được từ trong tay thái hậu….

Hiện tại trong tay Như Ý tổng cộng có 8.5 triệu lượng bạc.

Mặc dù doanh số đã bắt đầu giảm….

Thị trường trong cung đang dần dần xuất hiện tình trạng bão hòa.

Nhưng trong ba ngày tới, ít nhất có thể kiếm được 1 triệu lượng.

Đến lúc đó, Như Ý đã có đủ 10 triệu lượng bạc…..

Lúc phủ thừa tướng nắm giữ triều cương, quốc khố một năm thời điểm thu vào ít nhất cũng là hai ba mươi triệu lượng…..

Nếu như ở trong thời đại này có bảng xếp hạng phú hào….

Như Ý ít nhất có thể lọt vào top 100.

Mà những của cải kia, đều thuộc sở hữu của cả gia tộc. Nêu như tính của cải cá nhân, Như Ý ít nhất cũng có thể lọt vào top 10.

Sau khi đếm xong hết số tiền mặt, tất cả mọi người đều mệt mỏi ngã xuống.

Thậm chí cả tâm trạng vui mừng cũng không dậy được.

Như Ý thu hết tiền mặt lại, sau đó xuất cung ngay trong đêm, đổi những tờ tiền có giá trị nhỏ thành tờ tiền có giá trị 1 triệu…

Thống kê cuối cùng là 8.56 triệu lượng.

Như Ý trực tiếp gửi 8 triệu lượng vào tiền trang, chỉ mang theo bên người 560.000 lượng tiền mặt vào cung….

Đánh cược với Bạo Quân, giành chiến thắng một cách quá dễ dàng.

Như Ý muốn quay lại và lấy số tiền mà cô đã thắng được.

Lúc cô một mình xuất cung trong đêm….

Đột nhiên phát hiện mình bị người khác theo dõi….Từ lúc cô bước vào của cung, liền có hai bóng đen, vẫn luôn đi theo Như Ý….

Hơn nữa, bóng đen đó dường như theo rất sát….

Không hề lo lắng bị phát hiện.

Như Ý là một đặc công, theo dõi và phản theo dõi là kỹ năng tốt nhất trong nghề nghiệp của cô….

Nếu như chỉ là theo dõi thông thường, chắc chắn sẽ sợ bị phát hiện để lộ hành tung, rút dây động rừng.

Chỉ có ám sát mới không sợ bị phát hiện, chỉ sợ mục tiêu chạy mất!

Trong bóng tối, khuôn mặt xinh đẹp của Như Ý lóe lên một tia cười lạnh.

Hai bóng đen này, chắc chắn đã đi theo cô mấy ngày rồi….

Chỉ là vẫn luôn rất cẩn thận, quan sát trong tối, không lộ ra bất kỳ sơ hở nào.

Tối nay thấy cô chỉ có một mình, nóng lòng muốn ra tay, nên mới đi theo sát như vậy….

Trong tay Như Ý có phụng phù, đi lại trong cung mà không bị ai cản trở, biết bị người khác theo dõi, đương nhiên sẽ không chọn đi trong những con hẻm tối.

Nơi nào có đèn sáng, cô sẽ đi đến đó.

Thị vệ ở đâu nhiều, cô liền đi đến đó.

Loại kỹ thuật theo dõi trình độ thấp này ở trước mặt một người chuyên nghiệp như cô, quả là một miếng bánh nhỏ….

Không lâu sau…

Như Ý đã dễ dàng cắt đuôi được hai cái bóng đen.

Nhưng cô cũng không có tâm trạng đi tìm Bạo Quân để lấy chiến lợi phẩm.

Trực tiếp quay lại Thanh Nhã Các.

Thanh Nhã Các cả ngày lẫn đêm đều có hàng trăm thị vệ bảo vệ, không có nơi nào an toàn hơn Thanh Nhã Các.

Ngày hôm sau, Như Ý không nói việc bị theo dõi tối qua cho Trác Thanh Di và Kiều phu nhân.

Võ công của Trác Thanh Di không yếu, nhưng tính cách quá yếu ớt, mà Kiều phu nhân càng không cần nói.

Những ngày này về sau, Kiều phu nhân vẫn luôn coi Như Ý như con gái của mình thương yêu chăm sóc cô.

Như Ý không muốn khiến hai người họ quá lo lắng.

Hơn nữa nói với bọn họ, cũng không giúp được gì.

Dù sao cô ở trong cung nếu như nói quá cướp được sủng ái, mang thai rồng, kiếm tiền, còn đánh bại cả đám người Mai Phi, Doanh Phi, Bạch Quý Nhân….

Hiện tại Như Ý đã trở thành chủ đề nóng nhất trong hậu cung.

Rất nổi tiếng.

Người muốn mưu hại cô đương nhiên cũng không ít.

Hai bóng đen tối qua, rõ ràng muốn tìm cơ hội ra tay giết cô!

Như Ý cũng không muốn đi tìm hiểu, dù sao trong cái hoàng cung phức tạp này, muốn tìm cũng không tìm ra người đứng đằng sau…

Bây giờ…

Chuyện quan trọng nhất mà cô phải làm!

Chính là điều tra rõ căn nguyên bên trong của thái hậu!

Mụ phù thủy này, biểu hiện bên ngoài là chủ nhân của hậu cung, quản lý rất nhiều phi tần cung nữ….

Nhưng phía sau…

Rốt cuộc bà ta làm cái quỷ gì?

Bà ta và chiếc hộp thần thứ hai rốt cuộc có quan hệ gì?

Nếu như bà ta thật sự là chủ nhân của chiếc hộp thần thứ hai, vậy đặc công của tương lai thì sao?

Đặc công của tương lai rốt cuộc là ai?

Ám Tinh? Ám Băng?

Hình như đều không có khả năng!

Hai tỷ muội này từ nhỏ đã trưởng thành ở đây, đương nhiên không thể là đặc công tương lai.

Mấy ma ma già bên cạnh thái hậu?

Cũng không phải.

Mấy ma ma già này, mặc dù hung hăng càn quấy ngang ngược, nhưng chỉ là hạ nhân hà khắc cay độc, không có khí chất của một đặc công….

Như Ý vượt qua….thân thế….hộp thần….

Đều có rất nhiều điều kỳ lạ!

Bây giờ, cô bắt đầu nghi ngờ…..lúc đó hòm đặc công của cô vượt qua mà đến, sớm hơn cô 130 năm….

Đây có lẽ không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.

130 năm??

Ở đây rốt cuộc có những bí mật gì?

Lại xảy ra chuyện gì?

Mọi thứ đều là một mớ hỗn độn….nhưng, thời gian của mỗi sự việc, dường như được liên kết chặt chẽ với nhau…

Như Ý biết muốn giải quyết tất cả những bí ẩn này, cần phải tìm ra manh mối quan trọng nhất!

Manh mối trước mắt chính là….thái hậu!

Cô quyết định đột nhập vào Thục Ninh cung!

Như Ý quyết định, ban đêm sẽ đột nhập vào Thục Ninh cung.

Mặc dù cô đã mất hết nội công, nhưng vẫn biết kiếm pháp, hơn nữa kiếp trước cô là một đặc công…thân thủ phi thường, ngay cả tổng bộ FBI của Mỹ tường đồng vách sắt cô cũng đến và đi một cách tự do.

Huống hồ là Thục Ninh cung này?

Chương 197: Làm hại

Cần phải tránh được tai mắt của mấy người nội lực thâm hậu đó thì có thể không gặp trở ngại gì.

Thái giám, cung nữ bình thường, tự nhiên Như Ý sẽ không đặt họ vào mắt.

Sau khi màn đêm buông xuống...

Như Ý tùy ý tìm một cái cớ, mặc bộ đồ đen rời khỏi Thanh Nhã Các.

Cô không thể để Kiều phu nhân cùng Trác Thanh Di biết cô đi đến Thục Ninh cung.

Khi hai Phi tử phái cung nữ dưới trướng cầm theo ngân phiếu đến lấy hàng, lúc này Kiều phu nhân và Trác Thanh Di mới phát hiện Như Ý không thấy đâu nữa.

Kiều phu nhân nhìn sắc trời nói: “Muộn như vậy rồi, tiểu thư sao còn chưa về chứ?”

Trác Thanh Di nói: “Lúc trước Tiểu Cửu chỉ nói ra ngoài đi dạo, chúng ta cũng không để ý, thế nhưng lúc này đi cũng quá lâu rồi!”

Kiều phu nhân nóng lòng nói: “Bây giờ phải làm sao? Sẽ không phải xảy ra chuyện rồi chứ?”

Trác Thanh Di sắc mặt cũng rất lo lắng, nói: “Điều này cũng có thể! Tiểu muội bây giờ võ công mất hết, nếu như đụng phải người muốn hại muội ấy, sợ rằng khó lòng đối phó! Như thế này đi, phu nhân, người xử lý giúp chuyện lấy hàng, ta ra ngoài thăm dò thử...”

Kiều phu nhân nói: “Vậy người phải cẩn thận.”

Trác Thanh Di đáp: “Yên tâm đi. Ta ở trong cũng lâu như vậy, tất cả mọi thứ đều tương đối quen thuộc. Hơn nữa ta chỉ là một người không có chút uy hiếp nào, không có ai hại ta đâu.”

Nói xong, nàng ta vôi vàng dẫn một cung nữ tùy thân rời khỏi Thanh Nhã Các đin tìm Như Ý.

Kiều phu nhân ở trong cung chưa đầy một tháng, cùng Như Ý và Trác Thanh Di, mấy việc như giao hàng kiểm hàng ngược lại rất quen thuộc.

Bà ta xử lý gọn gàng việc giao hàng, nhận lấy ngân phiếu...

Cung nữ lấy hàng vừa đi, bạo quân liền dẫn Lý Liên Khang đến...

“Hoàng thượng giá đáo!”

Cái giọng của Lý Liên Khang khiến người chưa từng thấy qua cảnh tượng lớn như Kiều phu nhân bị dọa cho chân mềm nhũn...

Ngẩn người cả nửa ngày không biết làm sao cho tốt, thậm chí ngay cả lễ tiết quỳ xuống bái lạy cũng quên luôn.

Bạo quân ngược lại cũng không tức giận, chỉ quét một vòng Thanh Nhã Các, không nhìn thấy Như Ý, thậm chí ngay cả Trác Thanh Di cũng không thấy liền thấy kỳ quái...

Các cung nữ, thái giám và thị vệ toàn bộ đều quỳ xuống, Kiều phu nhân mới từ kinh sợ tỉnh táo trở lại, sau đó quỳ xuống dập đầu.

Bạo quân liếc qua, thấy khá quen mắt, hỏi: “Ngươi chính là mẹ của Trác Như Ý?”

Kiều phu nhân lắp bắp nói: “Bẩm... bẩm Hoàng thượng. Nô tỳ là mẹ kế của tiểu thư.”

Bạo quân hỏi tiếp: “Trác Như Ý đâu?”

“Điều này... Nô tỳ không biết.”

“Ngươi sao lại không biết chứ?”

“Điều này... Điều này... Tiểu thư dùng bữa xong liền ra ngoài, đến bây giờ cũng chưa về.”

“Ra ngoài bao lâu rồi?”

“Khoảng... khoảng bốn tiếng.”

“Bốn tiếng?”

Bạo quân sắc mặt hơi biến, gọi Lý Liên Khang!

“Có lão nô.”

“Ngươi lập tức phái người đi tìm nữ nhân đó về đây.”

“Vâng. Hoàng thượng.”

Lý Liên Khang có chút hiếu kỳ, trong lòng còn có chút nghi hoặc: “Hoàng thương, lão nô... Phải đi đâu tìm Trác Vương phi?”

Bạo quân nói: “Bốn tiếng... Ngươi có biết sẽ xảy ra bao nhiêu chuyện không?”

“Hoàng thượng.”

“Nói.”

Bạo quân lạnh lùng nói.

Lý Liên Khang nói: “Hoàng thượng. Trác Vương phi có lẽ chỉ ra ngoài đi dạo mà thôi.”

Bạo quân nói: “Bốn tiếng đủ để phát sinh ra nhiều chuyện! Hơn nữa bây giờ nữ nhân kia nội công mất hết, lại đang mang thai, người trong cung này đều xem nàng ấy là kẻ địch hàng đầu... Đừng quản nhiều như vậy, ngươi lập tức dẫn tất cả người đi tìm nữ nhân ngốc đó về đây!”

Lý Liên Khang lúc này mới ý thức được vấn đề có bao nhiêu nghiêm trọng, nhận lệnh đi luôn.

Kiều phu nhân nghe bạo quân nói như vậy, trong lòng cũng bị dọa sợ một trận.

“Hoàng thượng... Hoàng thượng... Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì? Tiểu thư... Tiểu thư sẽ không thật sự gặp nguy hiểm đấy chứ? Tiểu thư ra ngoài rất lâu rồi, tứ tiểu thư cũng tự mình đi tìm.”

Kiều phu nhân bắt đầu sốt ruột...

Bỗng nhiên... Một thái giám hấp ta hấp tấp chạy vào thông báo.

“Hoàng thượng! Hoàng thượng! Đại sự không hay rồi!”

“Xảy ra chuyện gì?”

“Thục Ninh cung bị cháy rồi!”

“Cái gì?”

“Nghe nói... Nghe nói có thích khách xông vào Thục Ninh cung, còn ẩu đả với nhau, sau đó... sau đó Thục Ninh cung liền bị cháy!”“Bãi giá! Thục Ninh cung! Mau!”

Tận sâu trong mắt của bạo quân đều là hàn khí ngưng tụ.

“Nữ nhân. Nàng ngàn vạn lần không được có chuyện.”

Bạo quân vội vàng dẫn theo một đám người đi đến Thục Ninh cung.

Kiều phu nhân nghe thế cũng thấy nóng lòng, cũng vội vàng theo đội ngũ của bạo quân.

Hai giờ trước...

“Thái hậu?”

Như Ý trốn trên xà nhà như một tắc kè bám trên tường không động đậy gì cả, nhìn thấy Thái hậu dẫn mấy lão ma ma đi đến...

Một lão ma ma nói: “Thái hậu, Xuân Hoa Xuân Vũ thất thủ rồi, bây giờ phải làm sao đây?”

Mắt của Thái hậu bị che đi, ẩn ẩn sự tức giận: “Hai nha đầu này thật sự vô dụng mà! Dạy dỗ lâu như vậy, thì ra một chút tác dụng cũng không có! So với hai tỷ muội Ám Băng Ám Tinh, một phần mười cũng không bằng!”

Lão ma ma nói: “Thái hậu. Hay là, phái Ám Tinh đi chấp hành nhiệm vụ? Võ công của Ám Tinh ở trong cung chắc đủ để coi thường hậu cung! Nếu ban đầu phái nàng ta đi chấp hành nhiệm vụ, bây giờ sớm đã thành công rồi!”

Một ma ma khác nói: “Nữ tử như Ám Tinh bình thường dáng vẻ lạnh băng, nhưng nàng ta đặc biệt có thiện cảm với Trác Vương phi, nếu như phái nàng ta đi chấp hành nhiệm vụ sợ rằng sẽ càng hỏng việc hơn!”

“Lẽ nào nàng ta lại dám làm trái ý của Thái hậu hay sao? Nàng ta lại dám tạo phản sao?”

Có mấy ma ma bắt đầu tranh chấp.

Thái hậu một lời cũng không nói, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Hiển nhiên, hai nha đầu Xuân Hoa Xuân Vũ âm thầm theo dõi mấy ngày trời cũng không tìm được cơ hội hạ thủ giết chết Như Ý, khiến bà ta rất tức giận!

“Xuân Hoa Xuân Vũ?”

“Thì ra... Mụ già này vẫn còn chiêu phía sau.” Như Ý trốn trên xà nhà, nhìn thấy tất cả...

Một lão ma ma hướng Thái hậu bày mưu: “Thái hậu. Ám Tinh từ nhỏ đã theo Thái hậu, lần này vừa hay là một cơ hội thử lòng trung thành của nàng ta!”

Thái hậu hỏi: “Khảo nghiệm thế nào?”

Lão ma ma nói: “Thái hậu. Võ công của hai nha đầu Xuân Hoa Xuân Vũ hiển nhiên không bằng Ám Tinh. Mà Ám Băng võ công cao nhất thì đang chấp hành nhiệm vụ bên ngoài cung... Bây giờ người có võ công tốt nhất mà có thể dùng bên cạnh Thái hậu chính là Ám Tinh rồi.”

Thái hâu nói: “Vậy thì lại làm sao? Ai gia sớm có nghĩ qua sẽ để Ám Tinh đi làm việc này, nhưng nàng ta với Như Ý quan hệ không...”

Lão ma ma nói: “Thái hậu. Chính vì như vậy, càng phải để Ám Tinh đi chấp hành nhiệm vụ!”

Thái hậu rồi: “Tại sao?”

Lão ma ma nói: “Ám Tinh và Trác Vương phi hình như có quen biết riêng, hơn nữa giao tình không tệ, Ám Tinh thường thay Trác Vương phi cầu tình! Nếu như thái hậu phái nàng ta đi thích sát Trác Vương phi, nàng ta không nói hai lời liền chấp hành ý chỉ của Thái hậu, việc này có thể biết nàng ta có thật sự trung tâm với Thái hậu, dám giết bằng hữu của chính mình không! Nếu nàng ta cả gan dám vì một Trác Vương phi nhỏ nhoi mà kháng lại ý chỉ của Thái hậu, vậy thì người này... Thái hậu chắc biết phải làm gì rồi.”

Thái hậu trâm ngâm một lúc lâu, nói: “Cách này hay! Nhưng, ai gia không cần phải khảo hạch Ám Tinh như vậy! Ai gia bao nhiêu năm luôn để Ám Tinh bên cạnh, dốc lòng bồi dưỡng là bởi vì tỷ tỷ của nàng ta Ám Băng!”

Ma ma hiếu kỳ hỏi: “Ý của Thái hậu là...”

Thái hậu nói: “Ám Băng là người băng lãnh vô tình mà tàn độc, làm việc rất sạch sẽ! Đúng là một nhân tài thật sự! Với lại Ám Băng trời sinh lạnh lùng, không thích tiền tài quyền thế, chỉ quan tâm duy nhất muội muội của mình. Cho nên ai gia chỉ cần giữ Ám Tinh ở bên cạnh chăm sóc, Ám Băng hay Ám Tinh đều sẽ không đối với ai gia chết tâm, nhất mực trung thành...”

Ma ma thán phục nói: “Thì ra là như vậy, Thái hậu nhìn xa trông rộng, quả thực là... Anh minh!”
Thái hậu tiếp tục nói: “Cho nên chuyện của Ám Tinh... cứ để nàng ta đi. Chỉ cần nàng ta không làm ra chuyện phản bội ai gia, ai gia sẽ không khắt khe.”

“Thái hậu...”

Bỗng nhiên, một ma ma vào thông báo.

“Có chuyện gì?”

“Ám Tinh cầu kiến.”

“Ám Tinh...?”

Thái hậu ngẫm nghĩ một chút, nói: “Được! Để nàng ta vào!”

Ma ma nói: “Vâng!”

Cuối cùng lớn tiếng hô: “Thái hậu tuyên Ám Tinh yết kiến.”

Như Ý yên tĩnh, bám vào xà nhà, một dám động đậy...

Cô nói thầm trong lòng: “Thì ra Ám Tinh chỉ là một quân cờ của Thái hậu, dùng để không chế tỷ tỷ của nàng ta mà thôi...”

“Ám Tinh thật sự là một người đáng thương mà.”

“Từ nhỏ đã trải qua nhiều khổ nạn như vậy.”

“Sau khi lớn lên còn bị Thái hậu vô hình cầm tù ở Hoàng cung này, không có tự do, không có bằng hữu...”

“Chỉ là một công cụ Thái hậu dùng để đối phó tỷ tỷ của nàng ta.”

“Không biết bản thân nàng ta khi biết sự thật sẽ như thế nào...”

Thái hậu khẽ khoát tay: “Miễn lễ! Đứng lên đi, ngươi là thân tín của ai gia, là người bên cạnh ai gia, không cần phải thực hiện nhiều lễ nghi như vậy.”

Ám Tinh nói: “Ám Tinh không dám lỗ mãng.”

Thái hậu nhẹ nhàng gật đầu, nói: “Ngươi tôn trọng ai gia như vậy, nhất mực trung tâm, thật sự không uổng phí ai gia bao nhiêu năm nay sủng ái ngươi nhiều như thế.”

Ám Tinh nói: “Nô tỳ đa tạ sủng ái của Thái hậu. Những năm nay, đại ân đại đức của Thái hậu đối với Ám tinh, Ám Tinh không dám quên, nhớ kỹ trong lòng!”

Thái hậu đáp: “Ngươi đứng dậy rồi nói đi.”

“Vâng! Thái hậu!”

Ám Tinh lúc này mới đứng lên, sau đó lễ phép đứng sang một bên, ánh mắt không để ý liếc qua ba bốn vị ma ma...

Thái hậu hỏi: “Ngươi giờ này còn muốn gặp ai gia, có phải bên Thanh Nhã Các có tình báo quan trọng?”

Ám tinh nói: “Bẩm Thái hậu, nô tỳ xác thực có chuyện cầu xin Thái hậu. Nhưng không có liên quan đến Trác Vương phi!”

Thái hậu ngạc nhiên nói: “Ổ? Không liên quan tới Trác Vương gia? Vậy rốt cuộc là chuyện gì?”

Ám Tinh nói: “Là... Là... Chuyện của bản thân nô tỳ. Thật ra, nô tỳ muốn cầu xin Thái hậu, để nô tỳ xuất cung chấp hành nhiệm vụ!”

“Chấp hành nhiệm vụ? Nhiệm vụ gì?”

“Thái hậu tùy ý phân phó. Ám Tinh có thể vì Thái hậu làm bất cứ chuyện gì!”

“Nói như vậy, ý của ngươi là... Muốn xuất cung?”

Thái hậu già nua tối hẳn lại, ánh mắt bất mãn nhìn.

Bà ta cần Ám Tinh ngoan ngoãn ở trong cung, không tìm phiền phức cho bà ta là được.

Nhưng, Ám Tinh lại cứ muốn xuất cung.

Đây không phải cố ý cùng bà ta đối lập sao?

Ám Tinh cắn cắn môi, nói: “Vâng! Thái hậu!”

Thái hậu nén cơn giận, hỏi: “Ngươi nói cho ai gia, ngươi tại sao muốn xuất cung?”

Ám Tinh nói: “Ở trong Hoàng cung, nô tỳ đã ở mười mấy năm rồi, nô tỳ muốn ra ngoài nhìn thế giới ngoài kia, hơn nưa... hơn nữa...”

“Hơn nữa cái gì?”

“Hơn nữa nô tỳ muốn gặp sư tỷ.”

“Ngươi thật sự muốn xuất cung?”

“Vâng!”

“Nếu ai gia nói ngươi, ai gia không cho phép ngươi xuất cung, ngươi sẽ thế nào?”

“Nếu Thái hậu không cho phép, Ám Tinh liền từ bỏ suy nghĩ này, ở lại Hoàng cung chăm lo sự an toàn cho Thái hậu. Cả đời này hầu hạ Thái hậu.”

“Nghe ngữ khí của ngươi, dường như có chút hận ý đối với ai gia?”

“Nô tỳ không dám!”

Thái hậu ngừng một chút rồi nói tiếp: “Yên tâm đi! Ngươi đã trung thành với ai gia, ai gia cũng sẽ không bỏ qua cảm xúc của ngươi! Nhưng, ngươi luôn làm nhiệm vụ trong cung, trước nay chưa từng đi ra thế giới ngoài kia, tự nhiên phái ngươi đi chấp hành nhiệm vụ khác, sợ rằng không thể hoàn thành nhiệm vụ.”

Chương 198: Nhất định sẽ hoàn thành

Ám Tinh kiên định nói: “Thái hậu yên tâm. Ám Tinh nhất định vì Thái hậu xông pha biển lửa quyết không từ nan! Mặc kệ Thái hậu muốn Ám Tinh chấp hành nhiệm vụ gì, Ám Tinh dù chết cũng không từ!”

Thái hậu nói: “Lấy võ công của ngươi tự nhiên không vấn đề gì. Chỉ là... Thế giới bên ngoài quá hung hiểm, ai gia sợ ngươi suy nghĩ không chu toàn, thất bại trở về!”

Ám Tinh nói: “Nô tỳ nhất định cẩn thận, toàn lực hoàn thành nhiệm vụ Thái hậu đã giao, nhưng... Tất cả do Thái hậu làm chủ!”

Thái hậu khẽ thở dài, nói: “Nghe ý của ngươi, xem ra tâm ý muốn xuất cung của ngươi rất kiên quyết, có phải không? Ngươi yên tâm, có thể trực tiếp nói cho ai gia cách nghĩ trong lòng của ngươi, như vậy ai gia mới có thể quyết định có nên cho ngươi xuất cung hay không.”

Ám Tinh gật gật đầu, nói: “Vâng! Thái hậu! Nô tỳ rất muốn xuất cung! Xin Thái hậu thành toàn!

Thái hậu trầm mặc một hồi, từ từ mở miệng: “Được! Ngươi đã muốn xuất cung như vậy, ai gia nếu còn bác bỏ lời thỉnh cầu của ngươi, trong lòng ngươi sẽ sinh bất mãn đối với ai gia!”

Ám Tinh nói: “Nô tỳ không dám! Nô tỳ mãi mãi hầu hạ Thái hậu, bất kể ở trong cung hay ngoài cung, nô tỳ đều là người của Thái hậu! Chết cũng là ma của Thái hậu!”

Thái hậu khẽ cười lạnh, cười: “Nếu ngươi đã trung tâm như vậy, ai gia càng không thể coi nhẹ suy nghĩ của ngươi! Được rồi! Đừng nói ai gia không cho ngươi cơ hội!”

Ám Tinh nói: “Xin Thái hậu thành toàn!”

Thái hậu nói: “Ai gia sẽ không đồng ý ngươi xuất cung, nhưng, cũng sẽ không phản đối ngươi xuất cung! Sư tỷ của ngươi thường ở ngoài cung, ngươi tự nhiên cũng muốn xuất cung, điểm này ai gia có thể hiểu! Chỉ cần ngươi có thể chứng minh cho ai gia thấy ngươi có năng lực xuất cung chấp hành nhiệm vụ, ai gia cho ngươi xuất cung hai năm, hai năm sau, ngươi hồi cung, như nào?”

“Đa tạ Thái hậu! Nô tỳ có chết cũng không quên ân điển của Thái hậu!”

“Đừng nói cảm ơn sớm như vậy! Ai gia đã nói, ngươi muốn có được cơ hội này, trước phải chứng minh năng lực của bản thân đã!”

“Chứng minh như nào?”

“Bên ngoài cung hung hiểm, hơn nữa lòng người khó dò! Ngươi từ bé đã lớn lên trong cung, luôn ở bên cạnh ai gia, võ công lại cao, chỉ chưa từng tiếp xúc với chuyện gì nguy hiểm!”

“Ý của Thái hậu là...?”

“Ai gia muốn ngươi đi chấp hành một nhiệm vụ! Nếu ngươi có thể thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ! Vậy ai gia sẽ chính thức hạ chỉ để cho ngươi xuất cung!”

“Nhiệm vụ gì? Ám Tinh nhất định sẽ hoàn thành!”

“Ngươi có quyết tâm như vậy sao?”

“Vâng! Thái hậu cứ phân phó!”

“Được! Có câu này của ngươi, ai gia liền yên tâm! Nhiệm vụ cuối cùng của ngươi chính là đi giết một người! Ai gia cho ngươi thời gian ba ngày, giết chết người đó!”

“Không biết người Thái hậu muốn giết là ai? Nô tỳ đi làm ngay!”

“Trác Vương phi!”

“Hả? Thái... Thái hậu người nói là ai?”

Thân thể của Ám Tinh bỗng lạnh toát.

Thái hậu cười lạnh nhắc lại từng từ một: “Trác Vương phi! Trác Vương phi!”

Ám Tinh sợ: “Thái hậu... Người... Người tại sao muốn nô tỳ đi giết Trác Vương phi.”

Thái hậu nói: “Ngươi không nguyện ý?”

Ám Tinh nói: “Không! Nô tỳ không phải không nguyện ý, chỉ là... Chỉ là không hiểu tại sao phải giết Trác Vương phi thôi!”

Thái hậu nạt: “To gan! Lẽ nào ai gì làm chuyện gì, còn cần phải báo cáo với ngươi sao?”

Ám Tinh vội đáp: “Nô tỳ không dám!”

Thái hậu ngữ khí hòa hoãn lại một chút: “Ám Tinh! Ai gia không con không cái, quả thực ai gia luôn coi ngươi như con gái. Ai gia không phải muốn mắng ngươi, chỉ là, trước đây ai gia để ngươi làm việc, ngươi trước nay không hỏi nguyên nhân, cũng sẽ không chất vấn và hoài nghi quyết định của ai gia!”

Ám Tinh nói: “Nô tỳ đáng chết! Xin Thái hậu trách phạt!”

Thái hậu giả vờ thương tâm nói: “Ai gia chỉ rất đau lòng, bây giờ giữa ngươi và ai gia, không có tin tưởng như trước kia nữa rồi! Từ lúc... Từ lúc vị Trác Vương phi đó vào cung!”

Ám Tinh sợ hãi nói: “Thái hậu bớt giận! Nô tỳ tuyệt đối không dám đối với Thái hậu có bất kỳ dị tâm nào! Nô tỳ cũng không dám chết vấn và hoài nghi quyết định của Thái hậu! Chỉ là... Chỉ là... Nô tỳ biết Trác Vương phi đang vì Thái hậu nghiên cứu bí dược dưỡng dung nhan, bây giờ phương thuốc còn đang nghiên cứu, Thái hậu cứ như vậy giết Trác Vương phi, không phải thành tựu trước đây cứ thể hủy đi hay sao?”

Thái hậu cười lạnh nói: “Bí dược dưỡng nhan chưa xong? Ngươi tưởng ai gia dễ bị lừa vậy sao? Mấy ngày trước, Thanh Nhã Các bán ra bao nhiêu mỹ phẩm, ngân lượng thu vào sợ ràng đã trên một triệu lượng rồi? Ả rõ ràng đã điều chế ra, nguyện ý cầm đi bán lấy tiền, căn bản không có lòng làm việc cho ai gia!”

Ám Tinh nói: “Có lẽ... Có lẽ Trác Vương phi chỉ là muốn kiếm chút ngân lượng, vì để mua dược liệu trân quý cho Thái hậu!”

Sắc mặt Thái hậu âm trầm nói: “Ngươi tin sao? Ngươi tin mồm lèo lèo của nữ nhân kia sao? Ả có thể nói chết thành sống, hơn nữa ả nói ra mấy lời hoang đường này, gì mà bài trừ độc tố, gì mà thanh tẩy tế bào mạch máu linh tinh chứ... Quả thật là lý do hoang đường! Lại rất kỳ lạ là, khiến người hác không thể phản bác những lời lẽ kia! Đây là một yêu nữ! Giữ ả lại trong cung sẽ thành đại họa!”

Ám Tinh cảm giác cơ thể của Thái hậu tán ra một cỗ hàn khí.

Cô ta theo Thái hậu nhiều năm như vậy, hiểu ra tính tình của Thái hậu.

Bà ta thật sự động sát tâm đối với Trác Vương phi rồi!

Thái hậu nát: “Giết Trác Vương phi! Ngươi có thể xuất cung! Nếu không, ngươi phải yên phận ở lại trong cung, vĩnh viễn đừng nghĩ đến chuyện xuất cung nữa!”

Ám Tinh nói: “Thái hậu, như thế này, như thế không công bằng.”

Thái hậu nói: “Có gì không công bằng? Rất công bằng! Ngươi muốn có được một số thứ, thì phải bỏ ra một vài thứ!”Ám Tinh sắc mặt khó coi, nói: “Thái hậu... Thái hậu, người có thể kêu Ám Tinh đi giết người khác, Ám Tinh bảo đảm...”

Thái hậu cắt ngang: “Hừ! Giết người còn có thể trả giá sao?”

Ám Tinh im lặng không dám nói gì...

Trong lòng tính toán cẩn thận...

Có muốn xuất cung không?

Chuyện này thật là khó lựa chọn.

Không xuất cung nàng ta sẽ hối tiếc cả đời.

Thế nhưng, xuất cung thì phải giết Trác Vương phi... Bản thân... bản thân nàng ta cũng không biết tại sao khi nghe thấy phải giết Trác Vương phi trong lòng nàng ta sản sinh ra một loại kháng cự, không xuống tay được.

Thái hậu thấy nàng ta do dự, trong lòng cũng không vui.

Vừa rồi lão ma ma nói rất đúng.

Nếu như Ám Tinh đi giết Trác Vương phi, nàng ta nhất định sẽ chống lại mệnh lệnh.

Ám Tinh này... Trong lòn đã nảy sinh ý định phản bội rồi!

Thái hậu nạt: “Ám Tinh! Ngươi quả thật khiến ai gia rất thất vọng! Lẽ nào ở trong lòng ngươi, ai gia và sư tỷ của ngươi không bằng một Trác Vương phi?”

Ám Tinh hoảng hốt nói: “Không! Không phải như vậy! Thái hậu, nô tỳ tuyệt đối không dám làm vậy với Thái hậu, chỉ là... Chỉ là... Trác Vương phi đối Thái hậu người vẫn còn giá trị lợi dụng mà...”

Như Ý âm thầm nghĩ: “Thật sự là đồ ngốc! Bà ta cố ý thăm dò cô, cô lại nói mấy lời này, không phải là lấy đá đập chân mình sao?”

Thái hậu quả nhiên càng tức giận: “Hừ! Ả đối với ai gia có giá trị lợi dụng không, không đến lượt ngươi quản! Ai gia nếu muốn ngươi giết ả, ngươi chỉ cần tuân lệnh là được rồi! Các cái khác, ngươi không cần quản nhiều.”

Ám Tinh khó nói: “Thái hậu...”

Thái hậu sắc lạnh nói: “Những lời khác cũng không cần nói nữa, ngươi chỉ cần nói cho ai gia, ngươi rốt cuộc có đi giết Trác Vương phi không?”

Ám Tinh lưỡng lự một lâu, nói: “Thái hậu... Nô tỳ... Tha thứ cho nô tỳ không thể làm theo!”

“Phản đồ!”

Thái hậu càng lúc càng tức giận, lớn tiếng nạt: “Người đâu!”

Một ma ma bên cạnh đứng ra: “Nô tỳ nghe Thái hậu sai bảo!”

Thái hậu chỉ vào Ám Tinh: “Đem tiện tỳ này xuống nhốt lại! Để ả suy nghĩ ba ngày, không cho phép ăn cơm!”

“Vâng! Thái hậu!”

Lão ma ma vui mừng lôi Ám Tinh xuống!Thái hậu khó lắm mới lấy lại bình ổn tâm trạng, nói: “Phản đồ! Phản đồ! Quả nhiên là phản đồ! Nếu như ai gia không phải coi trọng tỷ tỷ của tiện tỳ đó, ai gia nhất định trấn chỉnh ả một chút!”

Ma ma ở bên cạnh nói: “Thái hậu bớt giận, cẩn thận cấp hỏa công tâm, vì loại tiện tỳ không biết tốt xấu này, không đáng khiến Phượng thể của Thái hậu tổn hại!”

Thái hậu nói: “Hừ! Nếu như ai gia không phải cần lợi dụng Ám Băng vì ai gia làm việc, sao có thể bỏ qua dễ dàng cho tiện tỳ Ám Tinh này được? Bồi dưỡng ả mười mấy năm, đến thời khắc mấu chốt lại vì một Trác Vương phi mà kháng lại ý chỉ của ai gia, quả thật tức chết ai gia!”

Ma ma nói: “Thái hậu. Có cần giết Ám Tinh, trừ bỏ sự tức giận của Thái hậu?”

Thái hậu hơi giật mình: “Giết ả?”

Ma ma khẽ cười: “Dù sao giữ lại ả cũng không có tác dụng. Ả nếu đã kháng lại ý chỉ của Thái hậu, có lần đầu thì sẽ có lần thứ hai. Giết ả đi!”

Thái hậu nói: “Làm sao ăn nói với Ám Băng đây?”

Ma ma nói: “Cứ nói đã phái Ám Tinh xuất cung chấp hành nhiệm vụ!”

Như Ý trong lòng kinh ngạc.

Lão bà Thái hậu này cũng mấy lão mu mu lại độc ác như vậy sao?

Sợ rằng lần này Ám Tinh xong thật rồi.

Bình thường mấy ma ma này đều đố kị Ám Tinh có được sự sủng ái của Thái hậu.

Thế nhưng, lần này túm được cơ hội, mấy lão ma ma này chắc chắn sẽ nhân cơ hội chỉnh chết nàng ta.

Chíp chíp...

Bỗng nhiên, một con chuột bò từ xà nhà qua, thấy Như Ý trên xà nhà, liền rớt xuống.

“Ai?”

Đột nhiên, Thái hậu quát lớn, hướng mắt lên trên xà nhà!

“Hỏng rồi! Bị lộ rồi!”

Như Ý giật mình!

“To gan! Lại dám xông vào Thục Ninh cung!”

Thái hậu xuất một chưởng, đánh trượt, trông thì là một chưởng rất bình thường, quả thật rất hung mãnh.

Cái lão bà Thái hậu này, thì ra võ công không yếu, thật sự là một lão bà thâm bất khả trắc!

Như Ý bị một con chuột làm hỏng chuyện, nấp không được nữa, rất điềm nhiên nhảy từ xà nhà xuống...

“Là ngươi?”

Thái hậu hơi giật mình kinh ngạc.

“Bắt thích khách! Người đâu mau đến! Bắt thích khách!”

Lão ma ma đứng sau Thái hậu bắt đầu hoảng loạn hô lớn.

Thái hậu lạnh giongj: “Đừng gọi nữa. Thích khách là Trác Vương phi của chúng ta.”

Mấy lão ma ma nhìn rõ thích khách từ xà nhà nhảy xuống quả nhiên là Như Ý, lúc này mới trấn định một chút.

Như Ý cười ha ha: “Nhiều lão bà tụ tập ở nơi này như vậy, thật sự là náo nhiệt nha! Có thể một yến hội cho người già rồi đấy.”

Thái hậu thấy Như Ý cả thân mặc trang phục của thích khách, lạnh giọng: “Trác Vương phi ăn mặc thành như này, trốn trên xà nhà trong tẩm cung của ai gia, là có mưu đồ gì?”

Như Ý nói: “Không có việc gì. Chỉ là ra ngoài thư giãn thôi.”

Thái hậu cười lạnh: “Giải sầu mà lại đến Thục Ninh cung sao, hơn nữa còn chạy hẳn lên xà nhà? Mấy lời của ngươi nói không thấy vô lý à?”

Như Ý cười cười: “Quả thật là như vậy! Ban đầu, thần thiếp thật sự chỉ muốn ra ngoài đi giải khuây, nhưng không ngờ, kết quả đi rồi lại đi thì đến phu cận Thục Ninh cung. Có thể trong lòng thần thiếp nhớ nhung Thái hậu, mấy ngày chưa đến thỉnh an Thái hậu, vì trong lòng nhớ mong, mới không biết đến Thục Ninh cung từ bao giờ.”

Thái hậu nói: “Vậy ngươi sao có thể chạy lên xà nhà?”

Ánh mắt Như Ý đảo đảo, lanh lợi đáp: “Nếu có trách thì phải trách con chuột đó! Thần thiếp đến Thục Ninh cung, vốn muốn cầu kiến Thái hậu, kết quả, để thần thiếp phát hiện trong Thục Ninh cung có chuột! Há có lý đó, thật sự là vô lý mà! Tẩm cung của Thái hậu, sao có thể có chuột chứ? Con chuột to gan, quả thật trong tôn trọng Thái hậu mà. Thần thiếp phải dạy dỗ con chuột đáng chết này một trận...”

Thái hậu cười tà ác: “Nói như vậy, Trác Vương phi chính là ở trên xà nhà bắt chuột hả?”

Như Ý đáp: “Đúng! Đúng thế! Chính là như vậy.”

Thái hậu nói: “Việc này quả thực làm khó Trác Vương phi rồi! Trác Vương phi đang mang long thai, thái tử tương lai, vậy mà còn cần Trác Vương phi đích thân trèo lên xà nhà bắt chuột, quả thực là ai gia thất trách, không có quản giáo tốt bọn nô tài, để chuột vào đây.”

Chương 199: Quả thật là quái nhân

Như Ý nói: “Không cần khách khí! Việc đơn giản ấy mà! Thái hậu, các người hình như còn có việc cần bàn, ta cáo từ trước vậy! Ngủ ngon!”

Nói xong, cô quay rời rời đi!

“Ngăn nàng ta lại!”

Thái hậu giận dữ nói!

Hai ma ma liền lao đến vây Như Ý lại, ngặn trước mặt Như Ý!

Thái hậu lạnh lùng nói: “Trác Như Ý, ngươi còn thật sự cho rằng dựa vào mấy lời nói linh tinh của mình, thì có thể rời khỏi đây sao?”

Như Ý quay đầu lại khẽ cười: “Thái hậu. Người muốn giữ ta lại ăn đêm sao?”

“Phụt!”

Thái hậu không nhịn được mà bật cười.

Lúc này rồi, nữ nhân này còn có thể nói ra mấy lời bông đùa như vậy sao?

Đây quả thực là một quái nhân!

Thái hậu lùng lùng cười: “Ngươi thật sự không nên sống nữa! Sắp chết đến nơi, vậy mà còn đùa giỡn như vậy!”

Như Ý nói: “Câu này của Thái hậu là có ý gì? Cái gì là sắp chết đến nơi?”

Một ma ma nói: “Câm miệng! Trác Vương phi, ngươi đêm hôm xông vào Thục Ninh cung, ý đồ hành thích Thái hậu, đừng có ở đấy giả điên giả khùng nữa!”

Thái học nói: “Bỏ nàng ta ra! Nàng ta bây giờ không còn võ công, có thể trốn đi đâu chứ?”

“Vâng! Thái hậu!”

Hai ma ma lúc này mới thả Như Ý ra.

Như Ý xoa xoa cánh tay đau nhức, khẽ cười nói: “Thái hậu tối nay thật có nhã hứng nha! Có điều, khí sắc cũng không tệ, ừm, khí sắc thật sự không tệ!”

Thái hậu sắc mặt âm trầm nói: “Ngươi không cần giả điên giả khùng nữa? Nơi này không có người ngoài, ngươi lại dám đêm hôm xông vào Thục Ninh cung, lại không may bị ai gia bắt được, lẽ nào ngươi còn tưởng tối nay ngươi có thể sống rời khỏi Thục Ninh cung sao?”

Sắc mặt của Như Ý khôi phục vẻ nghiêm túc, nói: “Thái hậu... Thần thiếp vạn lần không ngờ, Thái hậu vậy mà muốn phái người đến người thần thiếp, điều này quả thật khiến lòng người rét lạnh! Thần thiếp, thật ra luôn rất tôn trọng Thái hậu nữa chứ!”

Thái hậu cười lạnh: “Lời ngươi nói, ai gia còn tin sao?”

Như Ý nói: “Thái hậu, bất luận ngươi có tin thần thiếp hay không, thần thiếp đối với Thái hậu là một lòng trung thành! Phải biết, thần thiếp mấy ngày nay, không dám chợp mắt nghỉ ngơi, không quản mệt nhọc để nghiên cứu bí dược dưỡng nhan, không phải bởi vì Thái hậu sao?”

Thái hậu nói: “Ngươi tưởng ai gia sẽ tin ngươi nữa sao?”

Như Ý có chút vô lực nói: “Thái hậu, tại sao thần thiếp nói bất kỳ lời nào, Thái hậu người cũng không tin chứ?”

Thái hậu lạnh lùng nói: “Đó là bởi vì ngươi đã lừa ai gia rất nhiều lần rồi, lòng tin của ai gia đối với ngươi sớm đã mất hết!”

Như Ý nói: “Hoặc là Thái hậu từ khi bắt đầu, căn bản đã không có tin tưởng thân thiếp rồi?”

Thái hậu bỗng dưng nói không nên lời.

Một câu này của Như ý, liền nói trúng tử huyệt của bà ta.

Quả thật.

Từ lúc bắt đầu, bởi vì Như Ý đắc tội với bà ta.

Bà ta đã đối với Như Ý nảy sinh ra sát cơ.

Về sau biết Như Ý có cách khiến nữ tử trông trẻ ra, Thái hậu mới muốn lợi dụng Như Ý.

Hơn nữa, trong lòng của bà ta sớm đã quyết định, chỉ cần lợi dụng xong Như Ý, thì liền giết cô đi!

Như Ý dường như nhìn thấy nội tâm của Thái hậu, nói tiếp: “Thái hậu, lần đầu tiên người nhìn thấy thần thiếp, có phải đã muốn giết thần thiếp rồi không?”

Thái hậu cười lạnh nói: “Nếu như ai gia khi đó giết ngươi, bây giờ cũng không có nhiều phiền phức như vậy!”

Như Ý nói: “Thế nhưng lúc đó Thái hậu không cảm thấy thần thiếp là một uy hiếp, hơn nữa, Thái hậu kiêng dè người của Trác Vương phi, muốn giết thần thiếp, rồi lại do dự xem có nên giết thần thiếp hay không! Lúc đó, thần thiếp đối với Thái hậu mà nói, bất quá chỉ là một Phi tử bình thường trong hậu cung, không có bất kỳ uy hiếp nào.”

Thái hậu lạnh lùng đáp: “Vậy ngươi tưởng rằng bây giờ ngươi đối ai gia chính là một uy hiếp rất lớn sao?”

Như Ý nói: “Không thể phủ nhận lời này nha, Thái hậu, người có phải đối với thần thiếp rất kiêng kỵ không.”

Thái hậu trầm lạnh không nói.

Như Ý nói: “Mặc kệ là thần thiếp quá thông minh, đắc tội với Thái hậu, còn bởi vì thần thiếp mang long chủng của Hoàng thượng?”

Thái hậu nói: “Ngươi không cần đoán mò!”

Như Ý nói: “Thần thiếp biết, cho dù ta có đoán đúng! Thái hậu người cũng sẽ không thừa nhận, phải không?”

Thái hậu nói: “Nếu ngươi đã biết, hà tất phải phí lời như vậy?”

Như Ý nói: “Cách đây không lâu Hoàng thượng đến tìm Thái hậu mượn binh bảo hộ thần thiếp.”

Thái hậu nói: “Hoàng thượng nào phải cần đến tìm ai gia mượn binh chứ? Hoàng thượng bất quá chỉ muốn cảnh cáo ai gia, không được khắt khe với ngươi! Mặc dù ai gia chấp chưởng hậu cung, nhưng hậu cung vẫn thuộc về phạm vị quản hạt của Hoàng đế! Hoàng đế, mới là chủ nhân thật sự!”

Như Ý điềm nhiên cười: “Thái hậu nói vậy quá nghiêm trọng rồi. Thật ra, Hoàng thượng chỉ muốn bảo hộ thần thiếp trong thời gian mang thai, ở trong cung không gặp phải bất trắc gì. Mà trong lòng Hoàng thượng, Thái hậu là người có quyền lực lớn nhất, cho nên Hoàng thượng mới tốt bụng ám chỉ cho Thái hậu một chút mà thôi. Kết quả...”

Thái hậu nói: “Kết quả người vạn lần không ngờ đến? Hoàng đế đến cảnh cáo ai gia, nhưng đã gián tiếp nói ra bí mật của ngươi! Thì ra, ngươi bởi vì mang thai mà mất đi nội lực! Nghe nói võ công của ngươi trước đây rất không tồi?”

“Thái hậu quá khen rồi.”

“Cho nên người mới hung hăng càn quấy, nói toác ra, không cùng một thế giới! Bây giờ ngươi võ công mất hết, lại chui đầu vào Thục Ninh cung, tối nay, cho dù thần tiên đến cũng không cứu nổi ngươi!”Như Ý nói: “Hoàng thượng thì sao?”

Thái hậu hơi giật mình: “Hoàng thượng? Hoàng thượng bất quá chỉ là một tiểu tử vắt mũi chưa sạch mà thôi. Hắn dựa vào cái gì cứu người từ tay của ai gia chứ?”

Như Ý cười lạnh: “Hoàng thượng đang trên đường đến Thục Ninh cung rồi!”

Thái hậu sắc mặt đại biến, nói: “Ngươi... Ngươi nói cái gì?”

Như Ý cười nói: “Thái hậu không phải nói một chút cũng không sợ Hoàng thượng sao, Thái hậu người không phải một chút cũng không để Hoàng thượng vào mặt sao? Tại sao mới nghe Hoàng thượng sắp đến, sắc mặt lại thay đổi nhanh như vậy?”

Thái hậu tức giận không chịu được nói: “Ngươi! Ngươi con tiện nhận này! Ngươi lại dám chơi khăm ai gia?”

Như Ý nói: “Thái hậu! Nếu người đều đã không tin lời thân thiếp nói, tại sao lần này lại tin vậy? Ài, Thái hậu người thật là một người rất mẫu thuẫn! Lúc thần thiếp nói thật, Thái hậu người một câu cũng không tin! Đến khi thần thiếp nói dối, Thái hậu người lại tin! Đây là tại sao thế?”

Sự tức giận của Thái hậu, sớm đã khiến cái gượng mặt lão hóa của bà ta càng thêm rõ ràng, nết nhăn xuất hiện từng mảng!

“Người đâu! Đem ả yêu nữ hay yêu ngôn hoạt chúng này, kéo ra chém đi! Muốn hành thích ai gia, ai gia có quyền chấp pháp! Cho dù Hoàng thượng muốn tìm ai gia tính nợ, chỉ sợ cũng là một người chết không đối chứng rồi!”

Thái hậu cười lạnh lùng!

Như Ý nói: “Thái hậu! Đừng vui mừng quá sớm! Bí dược dưỡng nhan của thần thiếp còn chưa nghiên cứu xong đâu! Thái hậu bây giờ giết ta, không phải uống phí thành tựu trước đây sao?”

V cười lạnh: “Ngươi không phải sớm đã điều chế ra rồi sao? Hơn nữa còn biến rất đặt hàng trong Hoàng cung! Xem ra, ngươi kiếm không ít tiền? Chờ người chết rồi, phương thuốc dưỡng nhan của ngươi và cả ngân lượng của ngươi, ai gia sẽ không để ngươi lãng phí đâu!”

Như Ý cười phá lê,

Thái hậu nói: “Ngươi cười cái gì?”

Như Ý nói: “Thái hậu! Ngươi cũng quá ngây thơ rồi! Lẽ nào người tưởng ta thật sự nghiên cứu ra bí dược dưỡng nhan rồi?”

Thái hậu nói: “Ngươi không phải đã cùng ngự y nghiên cứu ra rồi sao?”

Như Ý nói: “Đó chỉ là một loại thuốc bình thường mà thôi! Nhưng, muốn có loại bí dược thần kỳ như vậy, thần thiếp còn chưa nghiên cứu ra đâu! Nói rõ hơn thì, phương thuốc thần thiếp đã có, chỉ là, còn chưa mua đủ thảo dược! Nếu Thái hậu cứ muốn giết thần thiếp như vậy, thế thì, Thái hậu mãi mãi đều không có được phương thuốc, cũng mãi mãi không tìm đến các dược liệu trân quý đó!”

Sắc mặt Thái hậu đen lại, cực kỳ bất mãn.

Lời của Như Ý, giống như dọa thôi!

Thế nhưng, mấy lời đó lại đánh thẳng vào lòng bà ta!

Bà ta bây giờ mới động sát tâm với Như Ý chính là vì bà ta nhận định Như Ý đã nghiên cứu ra bí dược dưỡng nhan rồi.

Chỉ là, Như Ý không đưa cho bà ta thôi.

Cho nên, bà ta muốn mượn cơ hội cô mất hết võ công mà ra tay giết Như Ý, còn muốn nhân cơ hội chiếm phương thuốc và ngân lượng của cô!

Bán nhiều đồ mỹ phẩm như vậy, phải có một khoản lợi nhuận khổng lồ!

Cho dù là Thái hậu, cũng thèm nhỏ nhãi!

Nhưng bà ta không ngờ, Như Ý hình như hoàn toàn nhìn thấy suy nghĩ trong lòng của bà ta!

Như Ý nói như vậy, để bà ta càng chắc chắn suy nghĩ ban đầu, bắt đầu do dự!

Như Ý rốt cuộc có nghiên cứu ra bí dược chưa không?

Bà ta bây giờ cũng không chắc chắn!Có lẽ có!

Có lẽ không có!

Nếu như, nếu như, vạn nhất không có thì sao?

Vậy bà ta không phải mất tất sao?

Bà ta là một nữ nhân, hơn nữa là một nữ nhân già!

Đối với dung nhan của bản thân, bà ta nguyện bỏ ra bất cứ giá nào để có thể trẻ đẹp!

Nếu như bây giờ giết Trác Như Ý!

Vạn nhất thật sự không tìm được phương thuốc mật mà bà ta cần!

Vậy thì phải làm sao?

Trác Như Ý, lẽ nào thật sự không thể giết sao?

Trong lòng của Thái hậu, đã dần trở nên không nắm chắc nữa!

Vừa rồi còn muốn giết, nhưng bây giờ đã bắt đầu mẫu thuẫn và tranh đấu.

Biểu tình bất định của bà ta, hoàn toàn bị Như Ý nhìn thấy, âm thầm ghi nhớ trong lòng...

Như Ý biết lời nói của chính mình, đã đến lão bà này nảy sinh dao động.

Cô tiếp tục nói: “Thái hậu! Thật ra, chỉ cần chờ thêm vài ngày nữa, thần thiếp đã thu được một khoản lớn! Lập tức có thể giúp Thái hậu mua những dược liệu cần thiết! Thái hậu có thể không cần lãng phí bất cứ nhân lực hay tài lực, chỉ cần kiên nhẫn đợi thêm mấy ngày, thì có thể thay đổi trở nên trẻ đẹp!”

Thái hậu nói: “Ngươi... Ngươi đã biết ai gia muốn giết ngươi, ngươi còn giúp ai gia điều chế bí dược dưỡng nhan sao?”

Như Ý nói: “Nếu như Thái hậu tha cho thần thiếp tội chết khi đã xông vào Thục Ninh cung, thần thiếp nhất định sẽ vì Thái hậu tận tâm tận lực điều chế ra bí dược!”

Thái hậu nói: “Ai gia như thế nào mới có thể tin tưởng ngươi đây?”

Như Ý nói: “Thái hậu. Người từ trước đến nay đều không tin thần thiếp, nhưng tại sao lại yên tâm để thần thiếp vì người làm việc?”

Thái hậu nói: “Đó là bởi vì tính mạng của người trong Trác Vương phủ các ngươi đều nằm trong tay ta!”

Như Ý nói: “Nếu đã như vậy, Thái hậu chắc yên tâm rồi! Hoặc, Thái hậu có thể bây giờ phát người đi điều tra thử, người của Trác Vương phủ có phải vẫn bị giam giữ hay không? Hay là, đã bị người cướp ngục rồi?”

Thái hậu nói: “Nói bậy! Thiên lao canh phòng nghiêm ngặt, sao có thể cướp ngục được chứ?”

Như Ý nói: “Vậy Thái hậu chắc có thể hoàn toàn tin tưởng thần thiếp rồi chứ?”

Thái hậu bắt đầu lưỡng lự...

Lời Như Ý nói, dường như mỗi một câu đều có lợi đối với bà ta.

Ít nhất, bà ta cũng không có tổn thất gì.

Như Ý nói đúng...

Trong tay của bà ta nắm giữ tính mạng của mấy trăm người trong Trác Vương phủ, một Trác Như Ý nhỏ nhoi chạy không thoát khỏi tay bà ta đâu...

Như vậy không sai...

Thế nhưng, Thái hậu cứ cảm giác có chút thỏa đáng.

Trong lòng của bà ta, có một lỗi bất an không hề nhẹ.

Băn khoăn...

Giống như bản thân bị người khác phản bội.

Trác Như Ý này, chắc chắn có âm mưu gì đó.

Đúng thế.

Bà ta chắc chắn!

Trác Như ý nhất định đừng sau còn có âm mưu gì đó nữa!

Nàng ta trước nay không phải một nữ nhân lương thiện gì!

Bên ngoài nàng ta nói chuyện đường hoàng, ai biết nàng ta có ở sau lưng làm ra trò quỷ gì không?

Thái hậu quả thực đoán không ra, Như Ý rốt cuộc muốn làm cái gì...!

Cho nên, bà ta mới chậm chạp không dám quyết định!

Trong lòng bà ta rất muốn giết Trác Như Ý, thế nhưng, lại không cam tâm!

Tha cho nàng ta?

Càng không cam tâm!

Chương 200: Quan hệ vi diệu

Khi Thái hậu đang do dự không quyết, một ma ma lên tiếng: “Thái hậu! Thái hậu! Trác Vương phi này trời sinh tính cách giảo hoạt, miệng lưỡi lanh lợi, Thái hậu ngàn vạn lần không được bị ả lừa!”

Một ma ma khác cũng kích vào: “Đúng! Đúng thế! Thái hậu! Nàng ta quá giảo hoạt! Nàng ta nhất định là có âm mưu gì đó, muốn lừa Thái hậu! Bây giờ nàng ta muốn Thái hậu tha cho nên mới nói như vậy, đợi khi nàng ta rời khỏi Thục Ninh cung, sợ rằng sẽ quay lại đối phó với Thái hậu người!”

Mấy lời của mấy ma ma, vừa hay cũng là sự lo lắng trong lòng Thái hậu.

Thái hậu bỗng nhiên ánh mắt trở nên kiên quyết, tức giận nhìn Như Ý: “Trác Vương phi! Xin lỗi! Ngươi xác thực là một nhân tài! Bất luận dung mạo, trí thông minh, cách nói chuyện, tâm tư... bất cứ phương diện nào, ai gia đều phải thừa nhận, ai gia trước nay chưa từng thấy nữ tử đặc biệt như ngươi! Nhưng, ngươi quá xuất sắc! Ngươi khiến người khác nhìn không thấu! Những gì ngươi nói, cho dù nói có đạo lý hơn, đáng tin hơn, ai gia cũng không dám tin tưởng ngươi! Cho nên...”

Trên mặt Như Ý lóe lên tia lạnh lẽo: “Cho nên Thái hậu cuối cùng quyết định muốn giết ta có phải không?”

Thái hậu nhả ra một chữ: “Đúng.”

Như Ý nói: “Thái hậu, người cần biết ta bây giờ đang mang long thai! Người muốn giết ta, không sợ Hoàng thượng trách phạt sao? Lẽ nào người thật sự cho rằng người là Thái hậu, quyền lực còn lớn hơn Hoàng đế hay sao?”

“Hừ! Trong hậu cung, Hoàng thượng cũng không làm gì được ai gia!”

“Nếu như Thái hậu thật sự ở hậu cung làm mưa làm gió, mắt thấy tai nghe, chắc biết võ công của Hoàng thượng đã đột phá cảnh giới thứ chín, trở thành cao thủ cấp tông sư trẻ nhất trong lịch sử chứ!”

Thái hậu hơi sững người: “Cái gì? Ngươi... Ngươi nói cái gì?”

Như Ý nói: “Thái hậu đặt nhiều tai mắt bên Hoàng thượng như vậy chắc phải sớm biết rồi chứ! Tại sao Thái hậu không có nghe nói sao? Võ công của Hoàng thượng, đã đạt tới đẳng cấp tông sư! Đây đã là một bí mất công khai rồi! Nếu không, Thái hậu tưởng rằng Hoàng thượng sao có thể bắt được mấy trăm người của Trác Vương phủ chứ?”

Sắc mặt của Thái hậu đã thay đổi trở lên rất khó coi...

“Ngươi...”

“Lời ngươi nói, toàn bộ đều là sự thật?”

Thái hậu đối với võ công của bạo quân cực kỳ kiêng dè.

Như Ý gật gật đầu, nói: “Thái hậu biết loại chuyện này thần thiếp có nói dối cũng không giấu được lâu, thần thiếp có thể nói dối được nữa?”

Sắc mặt của Thái hậu, rơi vào trầm tư...

Như Ý lưc này, cũng không biết trong lòng của Thái hậu nghĩ gì nữa.

Chuyện võ công của bạo quân đạt tới đẳng cấp tông sư, hình như có ảnh hưởng rất lớn đối với Thái hậu!

Như Ý biết, giữa Thái hậu và bạo quân, nhiều năm nay luôn duy trì một loại quan hệ rất vi diệu...

Người ngoài không thể hiểu mối quan hệ cân bằng vi diệu này...

Nhưng mà...

Rất hiển nhiên, bây giờ loại cân bằng này đã bị phá vỡ rồi.

Thái hậu nghe thấy bạo quân trở thành cao thủ cấp bậc tông sư, sắc mặt lập tức tái đi!

“Người đâu!”

“Người đâu mau đến!”

“Lập tức thu dọn mấy đồ trang sức lại!”

“Từ mật đạo thoát ra!”

“Rời khỏi Hoàng cung trong đêm.”

“Lý ma ma, ngươi đi gọi người thu dọn đi!”

“Trương ma ma, ngươi phụ trách phóng hỏa! Chờ chúng ta toàn bộ tiến vào mật đạo, một mồi lửa đốt Thục Ninh cung đi!”

Thái hậu vội vàng hạ một loạt mệnh lệnh!

Lúc này, đến lượt sắc mặt của Như Ý tái đi!

Thái hậu...

Lão bà này, vậy mà dùng chiêu này?

Từ mật đạo thoát ra?

Thì ra bà ta sớm đã đào một mật đạo thông ra bên ngoài...

Như thế này có thể tùy ý ra vào Hoàng cung, mà không bị người khác hoài nghi!

Bà ta là Thái hậu, có phượng ấn trên tay!

Muốn ra vào Hoàng cung, không có ai dám ngăn cản nha!

Nhưng, tại sao bà ta cần đào địa đạo?

Muốn đào một địa đào từ Hoàng cung thông ra bên ngoài, hơn nữa không bị người khác phát hiện, chuyện này quả thực không đơn giản chút nào!

Thái hậu thế nào làm được?

Hơn nữa, bà ta tại sao cần phí tâm sức đi đào một địa đạo?

Trực tiếp cầm phượng ấn đường hoàng xuất cung không phải càng tốt hơn sao?

Cảm giác nhạy bén của một đặc công đã nói cho Như Ý biết, lão bà này, nhất định còn ấn giấu bí mật khác nữa...

Một mật đạo này, không đơn giản chỉ dùng để chạy trốn!

Càng khiến Như Ý kinh ngạc!

Thái hậu rất rõ ràng, hoạt động trong cung mấy mươi năm, từ một tú nữ dung mạo xấu xí tiến cung năm xưa, leo đến địa vị Thái hậu như hôm nay!

Trải qua mấy mươi năm tranh đấu!

Càng trải qua biết bao khổ sở!

Sợ rằng không có bất kỳ ai biết bà ấy đã bỏ ra bao nhiêu mới có địa vị như ngày hôm nay!

Như Ý ở trong cung chưa đến ba tháng, đã thấy khó khăn trùng trùng rồi...

Nếu như ở mấy mươi năm...

Sợ rằng đến cô cũng phiền muốn tự sát luôn!

Bà Thái hậu này...

Quá kỳ lạ!Chỉ nghe thấy võ công của bạo quân, thì muốn từ bỏ tất cả những gì mấy mươi năm có được, mà chạy trốn sao?

Còn muốn phóng hỏa đốt Hoàng cung?

Điều này cũng quá chấn kinh rồi!

Hai vấn đề này, quả thực khiến Như Ý rất phiền muộn!

Bí mật của Thái hậu...

Như Ý biết, bản thân càng lúc càng gần bí mật rồi...

Hơn nữa, cô có một loại trực giác, Thái hậu trăm phương ngàn kế muốn giấu bí mật, nhất định cùng thần hạp thứ hai có quan hệ cực kỳ mật thiết...

Như ý nghĩ thầm trong lòng: “Bây giờ Thái hậu muốn trốn đi, nếu có thể nghĩ ra cách để lão bà này dẫn theo mình cùng đi thì càng tốt! Chỉ có cùng bà ta trốn đi, mới có thể thâm nhập hang cọp, thăm dò bí mật liên quan đến thần hạp thứ hai!”

Ma ma bên cạnh Thái hậu, hiển nhiên đều là tâm phúc hầu hạ bà ta bao nhiêu năm!

Đến thời khắc mấu chốt, toàn bộ nghe theo mệnh lệnh của Thái hậu.

Lý ma ma trực tiếp sắp xếp chuyện đào thoát của các thân tín...

Còn Trương ma ma, nhìn Như Ý, hỏi: “Thái hậu! Nữ nhân này làm sao đây?”

Thái hậu lạnh lùng nói: “Tình hình có biến! Mau chóng sơ tán! Không thể thêm chuyện được nữa, giữ lại mạng nàng ta là một tai họa! Giết đi!”

Trương ma ma nói: “Tuân lệnh! Thái hậu!”

Cô chợt nhớ tới Ám Tinh vừa nãy bị nhốt trong mật thất, hỏi: “Thái hậu, vậy... Ám Tinh thì phải làm sao?”

Thái hậu nghĩ nghĩ: “Cứ để ả ở lại mật thất đi! Chôn thân trong biển lửa, đến lúc đó ai gia liền nói là Hoàng đế hạ thủ giết chết Ám Tinh! Ám Băng chắc chắn sẽ vì ả bảo thù!”

Như Ý lại thăm dò ra một tình báo!

Nữ nhân tên Ám Băng, đối với Thái hậu mà nói nhất định có tác dụng rất lớn!

Nếu không, Thái hậu hà tất phải lôi kéo, lấy lòng nàng ta như vậy chứ?

Ám Tinh đã từng nói qua, có một ngươi che mặt thần bí đã dạy hai tỷ muội họ võ công.

Ám Tinh bởi vì tiểu còn nhỏ, lại không thích đánh đánh giết giết, cho nên luyện võ không có nghiêm túc.

Dù sao chịu qua vô số đau khổ, Ám Băng biết võ công không đủ thì sẽ bị người khác ức hiếp, biết nắm bắt cơ hội, ngày đêm khổ luyện võ công, hơn nữa tiến bộ thần tốc, còn nhận được phần thưởng của vị sư phụ thần bí kia, thường xuyên cho nàng ta ngân lượng đi mua đồ ăn vặt...

Nếu nói như vậy...

Võ công của Ám Băng, nhất định cao hơn Ám Tinh rất nhiều!

Võ công của Ám Tinh đã rất kinh người, nếu như Ám Băng lợi hại hơn mà nói...

Như Ý âm thầm cười: “Lão bà! Ta nhất định sẽ tặng ngươi một phần đại lễ! Ám Băng? Ha ha!”

Trương ma ma nhận được ý chỉ của Thái hậu, lấy từ trong ngực ra một con dao găm sáng lóa, định đâm về Như Ý!

Như Ý giơ tay nhanh nhẹn, nhẹ nhàng tránh đi!

Thái hậu sắc mặt không vui: “Trác Vương phi! Ngươi tưởng ngươi còn có thể trốn được sao?”

Nói xong, bà ta hóa chưởng thành trảo, dùng tốc độ cực nhanh bắt lấy vai của Như Ý.

“A!”

Như Ý ăn đau!

Thái hậu vừa hay cũng bị kiếm của cô làm bị thương.
Thái hậu tuỏng cô nội công mất, không có sự chuẩn bị mới kêu thảm như vậy.

Trương ma ma nhìn xuất một tay liền chế phục Như Ý, nói: “Thái hậu thần công, nô tỳ bội phục!”

Thái hậu nạt: “Còn đần người cái gì? Mau động thủ? Lẽ nào ngươi còn muốn ai gia tự mình động thủ hay sao?”

Trương ma ma nói: “Dạ! Thái hậu!”

Nói xong, dao găm trong tay, lại đâm về phía cô!

Như Ý thấy dao găm sắc bén đang lao về phía mình.

Mà vai bị Thái hậu dùng nội lực tác động, căn bản không thể động đậy...

Mắt nhìn thấy...

Tưởng sẽ chết dưới lưỡi dao kia.

Thân thể sẽ bị xuyên thủng một lỗ...

Như Ý đột nhiên lanh trí nói: “Thái hậu! Người giết ta như vậy không phải quá lãng phí sao? Nếu như giữ mạng của ta, nếu như Hoàng thượng có đuổi tới người còn có thể lấy ta làm con tin!”

Dao găm sắp đến!

Thái hậu lớn giọng quát: “Dừng tay!”

Trương ma ma vội vàng thu dao lại!

Chỉ thiếu một chút nữa thôi, dao găm đã đâm vào cơ thể Như Ý rồi!

Thái hậu nhìn vẻ mặt trấn định của Như Ý, nói: “Ngươi... Ngươi rốt cuộc là ai? Tại sao ngươi thiếu chút nữa sẽ chết, biểu tình sợ hãi một chút cũng không có?”

Như Ý nói: “Nếu như ta sợ, Thái hậu sẽ tha cho ta sao?”

Thái hậu lắc lắc đầu: “Tự nhiên sẽ không!”

Như Ý nói: “Nếu ta sợ hãi mà không giữ được tính mạng, sợ hãi lại có tác dụng gì? Càng là thời khắc nguy hiểm, thì càng phải bình tĩnh để đối mặt, nghĩ cách để giữ được tính mạng của bản thận!”

Thái hậu nói: “Vậy ngươi bây giờ nghĩ ra cách để giữ mạng của bản thân chưa?”

Như Ý cười nhẹ: “Trong lòng của Thái hậu đã quyết định không giết ta, không phải sao?”

Thái hậu nạt: “Người quá thông minh, nhất định sẽ chết rất sớm!”

Như Ý nói: “Thái hậu cũng là một người thông minh!”

Thái hậu tức giận nói: “Ngươi nói cái gì? Ngươi trù ai gia chết sớm?”

Như Ý cười nói: “Thái hậu đã sống lâu như vậy rồi, cho dù bây giờ có chết, cũng không tính là chết sớm! Hà tất phải lo lắng?”

Thái hậu nói: “Ngươi nếu như dám nói linh tinh nữa, ai gia...”

“Thái hậu nếu đã quyết định không giết ta, thì không cần dọa ta nữa được không? Thần thiếp gan bé, sợ quá đi!”

“Hừ! Ngươi nói thêm một câu, ai gia cắt lưỡi của ngươi!”

“Thần thiếp im miệng ngay!”

Như Ý thức thời im miệng!

Cô biết lão bà này tuyệt đối nói được làm được!

Hơn nữa, mục đích của cô đã đạt được!

Thái hậu đã bị cô nói trúng, đem cô làm con tin, tạm thời sẽ không giết cô!

Trong lòng Như Ý thầm vui, biết lần này có thể thuận lợi thoát được.

Cô đã càng lúc càng tiếp cận bí mật phía sau rồi...

Bây giờ, cô chỉ cần ngoan ngoãn im miệng...

Miễn chọc tức lão bà.

Để cô tạm thời thay đổi suy nghĩ!

Thái hậu hình như đã chuẩn bị rất nhiều thời gian!

Việc trốn thoát, vậy mà tiến hành một cách ngay ngắn rõ ràng!

Hình như đã luyện tập rất nhiều lần rồi thì phải...

Tâm phúc và cung nữ thân tín dưới tay bà ta, thu dọn đơn giản một hồi, thời gian chưa đến một nén nhang toàn bộ đã tập trung ở nội đường trong tẩm cung của Thái hậu.

Như Ý nhìn thấy cả già lẫn trẻ, có khoảng hai mươi cung nữ...

Trông lòng âm thầm kinh ngạc, lẽ nào lão bà này ở hậu cung hoành hành không cố kỵ! Thì ra bà ta bí mật bồi dưỡng nhiều tâm phúc cao thủ như vậy!

Những cung nữ này bề ngoài trông thì thấy giống cung nữ bình thường, nhưng mỗi người đều có võ công không thấp, quả thật ẩn giấu quá tốt, ngay cả Như Ý cũng chưa từng phát hiện ra...

Thái hậu điểm vào huyệt đạo của Như Ý, lại kêu người trói hai tay của cô lại, sau đó để Trương ma ma đích thân hộ áp giải.

“Người đâu! Mở giường ra!”

Thái hậu lớn tiếng nói.

Hai cung nữ trẻ tuổi lập tức bước lên, dùng sức đẩy tấm phản bạch ngọc mà Thái hậu bình thường hay ngủ...

Giường phượng bị mở ra!

Phía dưới lộ ra một cửa động hắc ám...

Như Ý điềm nhiên cười nói: “Thái hậu vậy mà để nối vào dưới giường của bản thân, người biết tình hình thì hiểu Thái hậu dùng để chạy trốn, nếu như người không rõ tình hình, còn tưởng Thái hậu...”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau