CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 191 - Chương 195

Chương 191: Bỗng nhiên la lớn

Sắc mặt Bạo quân kinh ngạc hỏi.

“Hồi bẫm Hoàng thượng, dùng sản phẩm dưỡng da “Ngươi thật xinh đẹp” giúp làn da bóng loáng trắng sáng, sắc mặt hồng hào xinh đẹp!”

“Khó trách ái phi lại xinh đẹp động lòng người như vậy! Hóa ra là dùng mỹ phẩm dưỡng da “Ngươi thật xinh đẹp”! Ái phi thật là đẹp, nào, đến đây trẫm hôn một cái...”

Tên bạo quân gợi cảm dâng môi mình đến hôn hôn...

“Cắt!”

Như Ý đột nhiên kêu to!

Toàn bộ bầu không khí mông lung mờ ảo mà lãng mạn lập tức bị dập cho nguội lạnh.

Bạo quân cả giận nói: “Tại sao không diễn cho xong? Trẫm đã tự mình bồi nàng, giúp nàng diễn một vở kịch hạ lưu như thế, nàng cũng không chịu để trẫm hôn thật một chút sao?”

Như Ý cười khanh khách nói: “Cái này á hả...kết thúc như vậy mới hấp dẫn người xem! Chính là để cho mọi người có không giann tưởng tượng!”

Nói xong, cô phủ thêm y phục và bước ra từ bể tắm, đi đến bên tiểu thái giám đang cầm máy tính bạc ở trong tay.

Bạo quân cũng đi qua, nhìn thấy bên trong máy tính bảng đang phát ra hình ảnh, kinh ngạc vạn phần nói: “Cái này...cái này... sao nàng có thể để đem trẫm bỏ vô bên trong cái hộp nhỏ nhỏ này?”

Như Ý cười nói: “Cái này gọi là máy tính bảng! Tên là Ipad! Nhưng lại không phải là loại máy Ipad tầm thường của iPhone được bán trên thị trường! Đây là Ipad có tính năng đặc công chuyên dụng do bộ tình báo chính phủ nước T nghiên cứu phát minh ra!”

Bạo quân nói: “Rõ ràng là trẫm đang đứng ở đây, tại sao trong này lại có thêm một trẫm nữa?”

Như Ý hỏi: “Ngài xem xem những họa sĩ kia đi, không phải họ cũng đang vẽ Hoàng thượng sao?”

Bạo quân nói: “Thế nhưng đó chỉ là những bức vẽ thôi! Người ở bên trong này giống trẫm y như đúc, tuyệt đối không phải vẽ tranh có thể vẽ được! Hơn nữa, còn biết động, động tác và những lời nói lúc nãy với trẫm hoàn toàn giống y hệt nhau!”

Như Ý nói: “Cái này gọi là quay phim! Chính là đem những chuyện đã xảy ra, quay phim lại toàn bộ và và lưu giữ...Ừm, ngài cứ gọi nó là cái hộp nhỏ đi! Đến lúc mà ngài cần xem, chỉ cần phát lại là có thể xem được. Cái này giống như...một loại cao cấp hơn hình thức vẽ tranh á!”

Bạo quân choáng váng hỏi: “Làm sao nàng biết chiếc hộp thần kỳ này...yêu sợ hắn.” (Phiên âm là ài pà ta, đọc nghe giống Ipad nên Hoàng thượng đọc vậy đó.)

“Ài pà ta? Ha ha! Gọi là Ipad! Không phải ài pà ta! Không phải lần trước tôi mở hộp thần kỳ ngài đã nhìn thấy sao? Quê hương trước kia của tôi cũng có cái này, cứ sử dụng thôi.”

“Hóa ra là như vậy.”

Bạo quân luôn cảm thấy có chút kỳ quặc!

Tại sao nữ nhân này lại có thể biết được những đồ vật kỳ quái ở trong hộp thần? Hơn nữa còn biết sử dụng hết toàn bộ?

Tại sao chỉ có một mình nàng ấy có thể mở được hộp thần?

Bạo quân biết nữ nhân này chắc chắn có rất nhiều chuyện giấu hắn, nhưng hắn không có bằng chứng.

Như Ý xem xong một lần, chậc chậc nói: “Chà! Hiệu quả không tệ! Trải qua một trăm năm, vậy mà còn có thể sử dụng được, năng lượng mặt trời thật là tốt! Nếu lúc ấy chính phủ nước T đem cái máy tính bảng này bán trên thị trường thì doanh thu sẽ cao biết bao nhiêu, cũng không đến phiên iPhone của Mỹ độc chiếm thiên hạ!”

Một câu nói kia, Như Ý không tự chủ được mà dùng tiếng Trung nói ra.

Bạo quân nghe không hiểu gì hết!

Như Ý cười yếu ớt nói: “Hoàng thượng! Sau khi họa sĩ vẽ xong thì gọi người mang đến Thanh Nhã các nhé! Hiện tại, tôi muốn đến gặp Thái hậu một lần.”

Bạo quân nói: “Trẫm phái người bảo hộ nàng!”

Như Ý nói: “Không cần!”

Bạo quân: “Bây giờ nàng không có võ công! Thái hậu...lão bà kia cũng không phải dễ đối phó như bề ngoài! Nàng cứ nghĩ thử đi...dựa vào tư sắc của bà ta làm sao có thể ở hậu cung hô phong hoán vũ mấy chục năm liền! Vạn lần nghìn lần không thể đánh giá thấp bà ta!”

Như Ý cười nói: “Đợi chút nữa tôi sẽ đi nói với Thái hậu ngài mắng bà ta là lão bà, chắc chắn bà ta sẽ không oán hận với tôi nữa.”

Khóe miệng bạo quân có chút méo mó...

“Ngốc tử! Đùa ngài chơi thôi! Cảm ơn ngài hôm nay đã phối hợp diễn một vở kịch vui này, quá hoàn mỹ! Nếu ngài ở thế kỷ hai mươi mốt, không cần đi làm đặc công, chỉ cần đi làm minh tinh quảng cáo, nhất định sẽ nổi tiếng! Tom Bruce cũng không có đẹp trai bằng ngài a!”

Như Ý cười phá lên.

Như Ý vào Thục Ninh cung cầu kiến Thái hậu.

Thái hậu đã sớm nhịn không nổi, chỉ là không thể đến quấy rầy. Lúc này Như Ý tự mình đưa tới cửa, đương nhiên bà ta căng thẳng đến hỏng rồi!

Có điều lúc nhìn thấy Như Ý, bà ta vẫn phải tỏ ra là một Thái hậu trang nghiêm và ổn trọng.

Tuyệt đối không thể mất mặt uy nghiêm của Thái hậu!

Như Ý nói: “Thái hậu, thật ra lần này thần thiếp đến là có một việc muốn nhờ Thái hậu hỗ trợ!”

“Hỗ trợ cái gì?”

“Mượn một ít bạc.”

“Nửa tháng trước không phải mới đưa cho ngươi năm mươi vạn lượng sao? Số tiền này tính cho một nhà đại phú, cả một đời cũng xài không hết!”

Như Ý cười nói: “Đã hết từ lâu rồi!”

Thái hậu kinh ngạc: “Cái gì? Ngươi tiêu tiền như thế nào?”

Như Ý nói: “Mua đồ hết rồi nha!”

Thái hậu: “Ngươi đã mua cái gì? Đồ gì mà lại đáng giá năm mươi vạn lượng?”“Đừng nói đến năm mươi vạn lượng! Ngay cả món đồ hai nghìn vạn lượng tôi cũng đã thấy qua rồi! Thái hậu không tin có thể đi hỏi Hoàng thượng.”

“Đến tột cùng có đồ vật gì lại có giá trị năm mươi vạn lượng?”

“Đá khảo nghiệm phẩm chất.”

“A? Hóa ra...là đá khảo nghiệm.”

Thái hậu vừa nghe đến là đá khảo nhiệm phẩm chất cũng không cảm thấy kinh ngạc nữa!

Bà ta thân là người Bạch gia, hơn nữa ở trong cung nhiều năm như vậy, đương nhiên cũng biết giá trị của đá khảo nghiệm phẩm chất!

Thiên hạ cũng chỉ có hai khối đá khảo nghiệm phẩm chất, một khối ở hoàng cung, một khối ở Trác vương phủ!

Bà ta biết phủ thừa tướng và Bạch gia đều rất ham muốn có một khối đá khảo nghiệm, nhưng lại không thể chiếm được!

Cái này...là một bảo bối hiếm thấy.

Sắc mặt của Thái hậu có chút tức giận: “Ai gia cho ngươi nhiều bạc như vậy, chính là để ngươi đi mua đồ vật linh tinh sao? Hơn nữa, không phải Trác vương phủ cũng có một khối à?”

Như Ý nói: “Thái hậu bớt giận! Đá khảo nghiệm phẩm chất này cực kỳ có tác dụng! Khối kia của Trác vương phủ đã sớm không thấy nữa, không biết có phải là bị người khác thừa dịp trộm đi hay không.”

“Công dụng gì?”

“Thần thiếp không có cách nào có thể giải thích cặn kẽ rõ ràng, nhưng thần thiếp cam đang, có đá khảo nghiệm phẩm chất này, Thái hậu nhất định sẽ trở nên trẻ mãi không già!”

“Đây là sự thật.”

“Thái hậu, từ lúc bắt đầu ngài đã lựa chọn tin tưởng thần thiếp, sao lại không tin tưởng thần thiếp nhiều hơn một chút?”

“Bởi vì ai gia phát hiện ngươi là một người khi có được một tấc lại muốn tiến một thước!”

Thái hậu thẳng thắn bày tỏ sự không hài lòng một cách mãnh liệt!

Như Ý cười nhẹ: “Thái hậu quá khen! Thật ra thần thiếp không giỏi như Thái hậu đã nói!”

Thái hậu nói: “Vậy ngươi muốn bao nhiêu bạc?”

Như Ý thưa: “Thần thiếp nghe nói gần đây giang hồ truyền rằng đã xuất hiện đá khảo nghiệm, nên đã mua một khối! Nhưng còn cần một trăm vạn lượng để mua khối thứ hai! Càng lớn thì độ hoàn mỹ càng cao!”

“Một trăm vạn lượng?”

Thái hậu vô cùng tức giận!

Như Ý nói: “Thái hậu không cần phải sinh khí! Một trăm vạn lượng này coi như là thần thiếp mượn, đợi đến khi kiếm được tiền, thần thiếp nhất định sẽ trả cho Thái hậu không thiếu một xu!”

Thái hậu nửa tin nửa ngờ nhìn cô, bỗng nhiên nói: “Ai gia không cho ngươi vay! Tiền đã ở trên tay ngươi, ai gia còn có thể trông cậy ngươi sẽ phun tiền ra sao?”

Như Ý cười nói: “Thái hậu, ngài nói cứ như thần thiếp đã biến thành một nữ nhân tham tiền.”

Thái hậu nói: “Ai gia biết ngươi không ham tiền! Nhưng ai gia khẳng định ngươi là một người có lòng tham không đáy! Được một tấc lại muốn tiến một thước, muốn ép khô người khác mới chịu bỏ qua.”
Như Ý yên lặng lắng nghe.

Thái hậu đã tức giận: “Cho nên ai gia sẽ không cho ngươi mượn một đồng! Ngươi là muốn đá khảo nghiệm sao? Trong hoàng cung có một khối, hoàn mỹ không chút tì vết, ai gia có thể cho ngươi mượn...”

“Một tháng là đủ rồi!”

“Được! Vậy một tháng! Ai gia lập tức sai người đưa đến Thanh Nhã các!”

“Đa tạ Thái hậu.”

Như Ý thầm nghĩ: “Thái hậu hẹp hòi này quả nhiên trúng kế! Không chịu cho tiền, mà lại đem đá khảo nghiệm trong hoàng cung chủ động đưa tới cửa!”

“Vậy bây giờ hẳn là ngươi đã không tìm thấy lý do để vay tiền?”

“Thái hậu... thật ra... bởi vì lần trước đều đã xài hết rồi, hơn nưa, có một ít dược liệu mà trong cung không có, nhất định phải ra bên ngoài mua mới được... thật sự là còn thiếu một chút bạc. Thái hậu, sao sắc mặt của ngài lại khó coi như vậy? Yên tâm, không nhiều không nhiều, chỉ hai mươi vạn lượng thôi!”

Như Ý quyết định lừa đảo đến cùng, được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu.

Thái hậu này cũng không phải là người tốt lành gì.

Trong hoàng cung vô cùng xa xỉ, lại hoàn toàn mặc kệ các lão bách tính sống chết bên ngoài!

“Được! Ai gia lập tức sai người đem đến! Hai mươi vạn lượng! “

Thái hậu tức giận đến muốn giết người.

Bây giờ bà ta mới phát hiện, lúc bắt đầu lựa chọn tin tưởng nữ nhân này, chính là một quyết định sai lầm!

Lúc Như Ý trở lại Thanh Nhã các, Trác Thanh Di và Tiêu phu nhân đều lo lắng.

Tiêu phu nhân gấp đến độ đỏ ngầu cả mắt, nhìn thấy Như Ý bình an trở về, nước mắt rơi lộp bộp: “Tiểu thư! Tiểu thư! Người đã trở về! Người đi lâu như vậy, chúng tôi cũng vội muốn chết!”

Như Ý nói: “Phu nhân, Hoàng đế triệu kiến, chẳng qua chỉ là một chuyện nhỏ mà thôi.”

Tiêu phu nhân nói: “Nhưng vào thời gian này, là lúc khủng hoảng của Trác vương phủ, sẽ xảy ra chuyện gì cũng không thể nói được a!”

Như Ý cười nhạt một tiếng: “Phu nhân. Bà cũng không cần lo lắng, chuyện sắp xảy ra trong hậu cung, bà có muốn tránh cũng không tránh được! Tranh thủ thời gian chuẩn bị một chút đi, chúng ta... sắp phát tài rồi!”

“Phát tài?”

Trác Thanh Di cùng Tiêu phu nhân không hiểu gì.

Bọn họ không hiểu, nhiều sản phẩm dưỡng da như vậy đều không bán được, làm sao có thể phát tài?

Rất nhanh, Hoàng đế đã phái người đem tranh đến.

Tiếp theo, Thái hậu phái người đem đến đá khảo nghiệm phẩm chất và hai mươi vạn lượng ngân phiếu!

Trác Thanh Di nhìn thấy những vật này, sợ hãi thán phục nói: “Tiểu muội. Rốt cuộc là muội dự định làm cái gì? Muội giật dây Hoàng thượng để vẽ những bức tranh mập mờ, nếu để cho các phi tần khác nhìn thấy, thì họ sẽ ghi hận với muội! Hơn nữa, muội đã lừa ở chỗ Thái hậu năm mươi vạn lượng, hiện tại lại lừa hai mươi vạn lượng, còn có thể lừa cả đá khảo nghiệm phẩm chất mang đến đây!”

Cô ấy rất kinh ngạc nhìn Như Ý, không biết tại sao cô lại có thể làm được.

Nhưng điều làm cô ấy thêm kinh ngạc chính là cuối cùng Như Ý muốn làm gì!

Như Ý cười nói: “Tứ tỷ. Có phải nhân duyên trong cung của tỷ rất tốt?”

Trác Thanh Di: “Tạm được!”

Như Ý nói: “Nếu như để cho tỷ mời mấy phi tần tới Thanh Nhã các dự tiệc...”

Trác Thanh Di: “Tiệc gì? Chúng ta đi đâu để làm tiệc?”

Như Ý nói: “Mỹ dung đại yến!”

Trác Thanh Di hỏi: “Tiểu muội, muội đây là đang nói nghiêm túc sao?”

Như Ý nói: “Đương nhiên là nghiêm túc.”

Trác Thanh Di hỏi: “Muội muốn mời ai?”

Như Ý: “Mời đại ai cũng được. Tóm lại, tỷ mời nhiều người đến, cung nữ phi tần, có thể đến bao nhiêu thì gọi bấy nhiêu! Có điều diện tích của Thanh Nhã các này, nhiều nhất chỉ có thể chứa được hai mươi, ba mươi người, cũng đừng vượt qua số lượng giới hạn này là được rồi!”

Trác Thanh Di nói: “Được. Hai mươi, ba mươi người, tỷ có thể mời được, sợ là nhiều hơn cũng không được!”

Như Ý cười nói: “Tứ tỷ yên tâm đi. Buổi tối sẽ tập hợp ở sân của Thanh Nhã các.”

“Muội lại muốn làm chuyện cổ quái gì nữa vậy?”

Ám Tinh từ bên ngoài bước vào.

Như Ý hỏi: “Lần này, là Thái hậu gọi ngươi đến giám sát ta sao?”

Ám Tinh nói: “Không phải! Lần này là hoàng thượng gọi tôi đến để bảo hộ người!”

Chương 192: Ám tinh cô nương

Như Ý tò mò hỏi: “Hoàng thượng?”

Ám Tinh khẽ gật đầu.

Như Ý nói: “Cô không phải là người của hoàng thượng sao, tại sao hoàng thượng lại cử cô đến?”

Ám Tinh nói: “Sau khi rời khỏi Thục Ninh cung, hoàng thượng đã đến rồi…”

Như Ý đột nhiên ngạc nhiên nói: “Tôi biết rồi! Ý định ban đầu của hoàng thượng không phải là phải cô đến bảo vệ tôi, mà chỉ là cố ý đi đến chỗ hoàng hậu mượn người đến để bảo vệ! Hắn chỉ muốn gõ núi động hổ, cảnh cáo thái hậu không nên manh động!”

Ám Tinh nói: “Cô suy đoán giống hệt như thái hậu! Nhưng những chuyện này là chuyện của chủ tử các ngài không liên quan đến nô tì chúng tôi, cho dù là hoàng thượng hay là thái hậu, đã là chủ tử ra lệnh cho tôi đến để bảo vệ cô, tôi phải có trách nhiệm bảo vệ cô!”

“Haha, vậy không phải lại vất vả cho Ám Tinh cô nương rồi?”

trên khuôn mặt Như Ý khẽ nở nụ cười.

Trong lòng lại rất kinh ngạc.

“Tên ngốc kia lại chạy đến chỗ thái hậu mượn người đến để bảo vệ ta, cái này không phải là nói rõ với thái hậu là hiện tại ta đã mất hết võ công sao?’

“Thái hậu vốn vẫn còn có chút kiêng dè ta, bây giờ biết ta đã mất hết võ công, chắc chắn sẽ lập tức phái người đến giết chết ta!”

“Thật là một tên ngốc!”

“May là bây giờ thái hậu đã cưỡi trên lưng hổ, rất khó xuống, tiêu nhiều tiền như vậy, một lòng muốn trở nên xinh đẹp…”

Trong lòng Như Ý bí mật phân tích, biết trong thời điểm hiện tại thái hậu sẽ không giết cô.

Nhưng một khi chuyện này thành công, người đầu tiên thái hậu muốn tiêu diệt chính là cô!

Vốn đã bị rơi vào hoàn cảnh khó khăn, Như Ý ở trong hoàn cảnh khó khăn vùng vẫy tìm cách sống đợi người, cảnh ngộ càng khó khăn.

Ám Tinh nói: “Trác vương phi hình như không chào đón nô tì?”

Như ý cười gượng nói: “Ám Tinh cô nương võ công cao cường, tất cả mọi người đều biết! Thái hậu và hoàng thượng phái Ám Tinh cô nương đến bảo vệ tôi, quả thật là phúc phận mà ta tu mấy kiếp mới được!”

“Trác vương phi quá khen rồi, nô tì chẳng qua chỉ là một hộ vệ mà thôi.”

Như Ý nói: “Đã đến rồi, chỉ làm một hộ vệ, thật là quá đáng tiếc rồi. Nhân tiện làm một người mẫu cho tôi đi! Với vẻ đẹp này của Ám Tinh cô nương thật ra rất thích hợp làm một người mẫu.”

Ám Tinh nói: “Người mẫu là gì?”

Như Ý cười nói: “Đợi mấy giờ nữa sẽ biết thôi.”

Ban đêm.

Tất cả đều theo sự sắp xếp của Như Ý, tiến hành đầu vào đấy….

Tất cả mọi chuyện, đều vô cùng thuận lợi.

Ngoại trừ số khách được mời đến vượt quá sự mong đợi.

Ban đầu Trác Thanh Di chỉ mời có 20 người quen đến, kết quả vừa vào đêm liền đến hơn 50 người….

Khoảng sân nhỏ của Thanh Nhã Các không thể chứa được nhiều như vậy, cuối cùng chỉ có thể để một bộ phận đứng ở bên ngoài bức tường thấp…

Trác Thanh Di vội vã bước vào nói: “Như Ý! Mọi chuyện đã chuẩn bị xong rồi! Bây giờ, nên làm gì tiếp?”

Như Ý nói: “Không cần vội. Muội còn đợi một đồ vật nữa!”

Trác Thanh Di nói: “Đợi cái gì?”

Như Ý nói: “Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ đợi gió Đông thổi! Đợi cơn gió Đông này đến, tự nhiên có thể bắt đầu! Tứ tỷ, tỷ không cần lo lắng.”

Đột nhiên, một thái giám vội vã đi vào, trên tay còn cầm một cuộn gấm màu trắng.

“Vương phi nương nương, không biết bức thêu này có đáp ứng yêu cầu của nương nương không?”

Thái giám dâng cuộn gấm màu trắng lên.

Như Ý nhìn, lại cẩn thận dùng tay ấn mấy cái, tấm tắc nói: “Không tồi không tồi! Vô cùng phù hợp, tính chất sờ lên cảm giác được kết hợp từ vải bố và giấy cứng, bề mặt mịn nhưng không quá bóng, không quá phản quang, cái này quả thật là thứ tốt nhất trong các loại gấm.”

Thái giám có chút bối rối nói: “Nương nương. Đây là vải gấm kém nhất trong các loại gấm ở trong cung…”

Như Ý cười nói: “Đối với ta mà nói lại là tốt nhất!”

Thái giám nói: “Nương nương còn cần bao nhiêu? Nô tài sẽ đi lấy đến!”

Như Ý nhìn miếng vải gấm trong tay: “Không cần lấy nữa. Cái này là đủ rồi! Người đâu, lấy kiếm ra đây!”

Một cung nữ vội vàng đưa một thanh kiếm sắc bén đến.

Như Ý cầm thanh kiếm lên, khua tay mấy cái với miếng vải gấm, miếng vải gấm bị cắt thành một hình chữ nhật dài 1.6 mét, rộng 1.2 mét.

Thái giám nói: “Vương phi nương nương, cắt thành như này, sợ rằng không thể làm ra được một bộ y phục hoàn chỉnh nữa!”

Như Ý cười nói: “Nhưng ta không muốn làm y phục! Chuyện này ngươi làm rất tốt! Ngươi tên là gì?”

Thái giám nói: “Nô tài tên Tiểu Oải Tử!”

Như Ý nói: “Trông ngươi cùng không thấp mà, tại sao lại tên Tiểu Oải Tử?”

Thái giám nói: “Cái….cái tên này…”

Như Ý thấy hắn ấp a ấp úng, nói: “Ngươi có lời gì thì nói đi. Ở chỗ bổn cung, không cần phải tuân theo bất cứ quy tắc nào, bổn cung kêu ngươi nói, ngươi cứ nói. Nói thẳng, không cần quanh co!”

Thái giám gật đầu nói: “Bẩm nương nương! Nô tài tuân chỉ. Thực ra, trong hoàng cung này tên của thái giám đều là lấy một cách tùy tiện! Các thái giám thấp kém không có địa vị như nô tài, bị phân đến căn phòng kia, phải làm theo sự phân công của người quản lý thái giám, nếu như người quản lý thái giám không thích tên của mình, sẽ tùy tiện lấy một cái tên khác dễ nhớ hơn. Vì vậy tên của những thái giám có địa vị thấp đều là Tiểu Oải Tử, Tiểu Trác Tử, Tiểu Quất Tử…”
Như Ý nói: “Bổn cung cũng không quá thích thái giám, nhưng thái giám cũng là người. Tại sao phải tùy ý thay đổi tên để làm nhục họ? Nếu như bị điều đến một địa phương khác lại phải đổi một lần nữa, nếu như vận may không tốt, không phải một đời người phải đổi rất nhiều tên sao?”

Thái giám có chút khổ tâm nói: “Được nương nương thương xót là phúc phận của nô tài chúng thần. Rất nhiều nô tài ở lại trong cung cả một đời vẫn không có cách nào thăng chức, tên cũng bị đổi đến hai ba mươi cái, cuối cùng ngay cả bản thân họ cũng không nhớ mình tên là gì!”

Như Ý nói: “Ngươi bao nhiêu tuổi rồi?”

Thái giám nói: “Năm nay nô tài 15 tuổi!”

Như Ý nói: “Bây giờ ngươi là chức vị gì?”

Thái giám nói: “Bẩm nương nương. Nô tài chỉ là một thái giám cấp bậc thấp nhất, không có bất kỳ chức vị nào.”

Như Ý nói: “Ta thấy ngươi rất thông minh, làm việc lại rất chu đáo. Ngươi có nguyện ý sau này ở lại Thanh Nhã Các phục dịch không?”

Thái giám lập tức gãi đầu nói: “Nương nương! Tiểu Oải Tử có thể hầu hạ nương nương, là may mắn của Tiểu Oải Tử!”

Như ý cau mày nói: “Tiểu Oải Tử quá khó nghe rối, cũng quá làm nhục ngươi rồi! Ngươi không cần dùng cái tên này nữa!”

Thái giám có chút sợ hãi nói: “Nô tài nghe để cho nương nương làm chủ. Mời nương nương đặt tên cho Tiểu Oải Tử.”

Như Ý nói: “Ta không đặt tên cho ngươi. Nếu như ta cũng nghĩ ra cho ngươi một cái tên không hay, ngươi lại phải đổi một lần nữa, với những lão thái giám kia có gì khác biệt chứ? Ngươi vốn tên là gì? Bây giờ dùng tên ban đầu của ngươi đi!”

Thái giám có chút không dám tin, do dự một lúc mới ấp úng nói: “Nô tài…nô tài vào cung từ nhỏ cũng không biết mình tên là gì. Nhưng lúc nô tài còn bé đều được gọi là Tiểu Hỉ Tử.”

“Tiểu Hỉ Tử?”

“Vâng.”

“Ngươi thích cái tên này sao?”

“Nô tài thích hay không thích không quan trọng, chỉ cần nương nương thích là được rồi.”

“Vậy dùng cái tên này đi! Sau này ngươi sẽ dùng cái tên này! Sau này nếu như ai kêu ngươi đổi tên, ngươi cứ nói là bổn cung nói, không thể đổi tên nữa, biết chưa?”

Như Ý biết hắn quen làm nô tài, chính là trong lòng cảm thấy thấp kém, cũng dứt khoát không hỏi hắn, trực tiếp thay hắn làm chủ!

Ban đầu, Như Ý có chút phản cảm với cái nghề thái giám này.

Nhưng tiếp xúc nhiều, phát hiện rất nhiều thái giám thực ra rất khổ.

Là một người đàn ông, ai mà nguyện ý vào hoàng cung để làm thái giám chứ?

Rất nhiều người đều có cảnh đời và những việc đã trải qua thê thảm, vắng vẻ lạnh lẽo, bần cùng thiếu thốn.

Chả trách trước đây ở trên ti vi thường nhìn thấy những thái giám đáng ghét tham lam, hợm hĩnh!

Thực ra là vì hầu hết thái giám đều phải chịu rất nhiều đau khổ.

Lau sạch thân thể làm một nô tài, đời người cũng không có mục tiêu, hi vọng khác.

Chỉ có thể đem tất cả mục đặt lên tiền bạc.

Tên Tiểu Hỉ Tử này còn rất trẻ, trắng nõn, gầy gò, nhưng cũng sạch sẽ, làm việc chăm chỉ nhanh nhẹn, mặc dù người nhỏ, nhưng là một người giúp việc tốt.

Như Ý cũng có chút thiện cảm.

Lại nghe thấy trước đây thường bị người khác bắt nạt, nên có ý muốn giữ hắn ở lại Thanh Nhã Các.
“Sau này người tên là Tiểu Hỉ Tử. Ngươi có đồng ý không?”

“Nô tài đồng ý.”

Tiểu Hỉ Tử được sủng ái mà lo sợ, vội vàng cảm ơn.

“Tiểu Hỉ Tử. Sau này ngươi là người của Thanh Nhã Các. Bây giờ ngươi lập tức đi tìm mấy cái thân tre mỏng và dài đến đây, bổn cung muốn chiếu một bộ phim cung đình bom tấn!”

Như Ý tiến hành kế hoạch của mình một cách suôn sẻ, lại không biết rằng mối nguy hiểm đang đến gần….

PS: Về máy tính bảng.

Có vẻ như nhiều độc giả không biết máy tính bảng của Như Ý đến từ đâu.

Như Ý tiến hành kế hoạch của mình một cách suôn sẻ, lại không biết rằng mối nguy hiểm đang đến gần….

Thục Ninh cung.

Khuôn mặt thái hậu tràn đầy sát khí.

Trong phòng chính có hai người phụ nữ khuôn mặt lạnh lùng, mặc y phục đen đang quỳ.

Cặp tỷ muội này, tên Xuân Hoa, Xuân Vũ, là sát thủ mà thái hậu bí mật bồi dưỡng.

“Xuân Hoa, Xuân Vũ, ai gia bồi dưỡng hai tỷ muội các ngươi suốt mười lăm năm, bây giờ đã đến lúc các ngươi báo đáp lại ai gia.”

Lông mày của thái hậu hơi nhíu lại, đáy mắt lóe lên một tia hung ác, nham hiểm.

Xuân Hoa nói: “Thái hậu cứ phân phó, hai tỷ muội thần nhất định thề chết hoàn thành nhiệm vụ!”

Thái hậu nói: “Các ngươi lẻn vào Thanh Nhã Các, đợi đến khi Trác vương phi chỉ có một mình, giết chết cô ta! Bây giờ Trác vương phi đã mất hết võ công, là cơ hội duy nhất để đối phó với cô ta!”

Xuân Hoa nói: “Thái hậu…Trác vương phi không phải đang giúp thái hậu nghiên cứu, chế tạo bài thuốc gia truyền để làm đẹp sao?”

Thái hậu lạnh lùng nói: “Ai gia thà để cô ta chết! Cô ta chết rồi, phương thuốc không phải vẫn rơi vào tay ai gia sao? Đi! Nhất định phải giết chết cô ta!”

“Vâng! Thái hậu!”

Cặp tỷ muội Hoa giống như âm hồn trong bóng đêm, nhanh chóng biến mất trong bóng đêm.

Thanh Nhã Các.

Nhận lời mời của Trác Thanh Di, tất cả các phi tần và cũng nữ sớm đã biến chiếc sân nhỏ hẹp chật đến mức một giọt nước cũng không thể rò rỉ được…

Mà vẫn chưa được nhìn thấy cái gọi là bữa tiệc sắc đẹp!

Mọi người đều hồi hộp chờ đợi.

Đặc biệt là những người đứng bên ngoài bức tường thấp, sự kiên nhẫn của họ đã nhanh chóng bị bào mòn.

“Trác tú nữ này đang làm cái quỷ gì thế?”

“Gọi chúng ta đến đây, bản thân lại không thấy đâu!”

“Cô ta đã không còn là tú nữ nữa rồi, hơn nữa cả phủ Trác vương đã đều bị vào nhà lao rồi.”

“Nếu như không phải trước đây cô ta đã giúp chúng ta, chúng ta cũng sẽ không đến đâu!”

“Đúng vậy đúng vậy! Không biết làm cái quỷ gì đây!”

“Lâu như vậy rồi vẫn không thấy người đâu, lẽ nào gọi chúng ta đến đây ăn không khí sao?”

Đám người bắt đầu xôn xao….

Sau khi Tiểu Hỉ Tử phủ tấm vải gấm trắng xong xuôi, trong tay Như Ý cầm một chiếc máy tính bảng được lấy ra từ trong hòm đặc công, nở nụ cười trang nhã đi ra!

“Các tỷ muội. Buổi tối tốt lành! Hôm nay, mọi người có duyên tụ họp ở đây chính là một loại duyên phân! Hôm nay, sẽ cho tất cả mọi người chứng kiến một kỳ tích.”

Như Ý khẽ mỉm cười, thấy khuôn mặt mọi người đầy sự nghi ngờ….

Cô hét lên một tiếng: “Tiểu Hỉ Tử! Tắt đèn!”

“Phù!”

Đột nhiên, tất cả đèn lồng và nến đều bị tắt đi.

Xung quanh biến thành một mảng tối đen.

Mà tất cả phi tần và cung nữ đều bắt đầu hoảng sợ….

Trong bóng tối, truyền đến một giọng nói đầy bình tĩnh: “Mọi người không cần hoảng sợ! Nhìn vào đây đi!”

Chỉ thấy phía trước, đột nhiên có một ánh sáng mạnh sáng lên….

Ánh sáng chiếu lên mặt tấm vải gấm màu trắng đã được treo lên trước….

Sau đó chiếu đến một hình ảnh sống động rất rõ…

Cảnh xuân kiều diễm…Bạo Quân và Như Ý đang tắm gội, trình diễn một màn trò chơi cung đình sắc dục mập mờ…

Chương 193: Quá chân thực

Tất cả mọi người đều nín thở, tập trung tư tưởng!

Bọn họ chưa bao giờ được nhìn thấy một hình ảnh chân thực mà rõ nét như vậy….

Nguyên lý của hình ảnh được chiếu trên tấm vải gấm màu trắng thực ra rất đơn giản, một cái máy tính bảng có chức năng chiếu hình là có thể đủ biến thành một máy chiếu phim nhỏ.

Đương nhiên….

Chiếc máy tính bảng chuyên dụng này được thiết kế với chức năng trình chiếu có độ nét cao để phóng to truyền phát thông tin và mật khẩu bị đánh cắp đến….

Bây giờ lại được Như Ý sử dụng như một máy chiếu, chiếu những hình ảnh mập mờ sắc dục.

Một đoạn phim ngắn được chiếu chưa đến năm phút đã chiếu xong.

Trong thế giới này, lập tức gây ra một chấn động lớn!

Lúc bộ phim kết thúc…

Tất cả mọi người đều nín thở, tập trung tư tưởng, yên tĩnh, yên tĩnh đến mức không phát ra một âm thanh nào…

Bọ họ dường như vẫn chưa biết vừa xảy ra chuyện gì….ngoại trừ nhớ đến đồ trang điểm “Bạn thật xinh đẹp” liên tục được nhấn mạnh trong phim.

Ngay cả khoảnh khắc vừa nhìn thấy Bạo Quân….

Bọn họ dường như đều muốn quỳ xuống để bái kiến.

Cái này thực sự quá chân thực rồi!

Thật sự khiến người khác không có cách nào giải thích được. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Hơn năm mươi phi tần và cung nữ trong hoàng cung của vương triều Thiên Tống, đã được hưởng thụ một màn thị giác kỳ tích chấn động chưa từng có….

Như Ý đóng máy tính bảng lại.

Hạ lệnh cho mọi người thắp đèn lên.

Lúc này mọi người mới từ thế giới hư ảo mơ màng trở về hiện thực.

Đèn vừa sáng lên….

Đám đông liền bùng nổ!

“Hóa ra Trác vương phi trông đẹp như vậy là vì dùng đồ trang điểm nha!”

“Nếu như tôi dùng đồ trang điểm, nói không chừng cũng trở nên xinh đẹp như vậy, đến lúc đó người tắm chung với hoàng thượng chính là tôi.”

“Ngay cả hoàng thượng cũng khen đồ trang điểm “Bạn thật xinh đẹp” hiệu quả rất tốt. Có phải chúng ta cũng nên mua một ít?”

“Nếu như trở nên xinh đẹp, có thể nhận được sự sủng ái của hoàng đế!”

“Tương lai tôi cũng có thể làm nương tử, có thể mang thai rồng….”

Các phi tần mơ ước được làm hoàng hậu.

Các cung nữ mơ ước một ngày có thể bay lên cánh cây biến thành phượng hoàng, trở thành một phi tần.

Lúc này, Trác Thanh Di đã xuất hiện đúng lúc: “Các vị nương nương, các mỹ nhân trong hậu cung, thực tế làm một nữ nhân ở trong hậu cung thật sự rất vất vả. Rất nhiều người cả đời cũng không nhận được sự sủng ái của hoàng thượng, chỉ có thể sống thê lương đến già trong hậu cung. Ta chính là một vì dụ tốt nhất, những người đến đây hôm nay đều là những tỷ muội tốt của Trác Thanh Di ta, mọi người có lẽ cũng biết ta đã vào cung hơn nửa năm rồi nhưng vẫn chưa được hoàng thượng triệu kiến một lần….”

“Tứ cô nương tấm lòng lương thiện, nhất định sẽ có kết quả tốt!”

Dưới đài có người hét lớn.

Tất cả mọi người đều biết chuyện Trác Thanh Di dụ dỗ nam nhân chạy trốn khỏi hoàng cung, vậy nên, mọi người cũng biết Trác Thanh Di không hề có ý muốn làm hoàng hậu.

Bây giờ, mọi người có thể biết được lý do cô đào thoát khỏi hoàng cung.

Ngay cả tứ tiểu thư của phủ Trác vương tiến cung làm tú nữ, cũng không tránh được những ngày tháng đau khổ….

Huống hồ bọn họ đều là những người phụ nữ có ngoại hình bình thường?

Trác Thanh Di tiếp tục nói: “Đồ trang điểm ‘bạn thật xinh đẹp’ là tiểu muội ta, cũng là Trác vương phi ai ai cũng biết và mười mấy thái y cùng nhau nghiên cứu chế tạo ra, có thể làm cho làn da của mọi người trở nên trắng hơn, mịn màng hơn, tương lai tất nhiên sẽ có nhiều cơ hội nhận được sự sủng ái của hoàng thượng.”

Bên dưới có người hỏi: “Đồ trang điểm cô nói thật sự thần kỳ như vậy sao?”

Trác Thanh Di nói: “Sự việc bách hoa hội lần trước có lẽ mọi người vẫn còn nhớ?”

“Thái hậu là dùng đồ trang điểm trong hộp thần kỳ này mới trở nên trẻ trung và xinh đẹp như vậy.”

“Trác vương phi dựa vào vật thần kỳ tiến hành nghiên cứu cải tiến.”

“Thêm mười mấy vị thái y giúp đỡ.”

“Mới nghiên cứu ra đồ trang điểm ‘bạn thật xinh đẹp’.”

“Mục đích chính là muốn giúp tất cả các tỷ muội đều trở nên trẻ trung và xinh đẹp hơn!”

“Các tỷ muội, những người phụ nữ trong thiên hạ đều có quyền hướng tới cái đẹp!”

“Có những người sinh ra vốn đã xinh đẹp, xuất trần thoát tục.”

“Có lẽ chúng ta không so sánh được với họ.”

“Nhưng, chúng ta cũng có thể trở nên xinh đẹp như họ.

“Thậm chí còn xinh đẹp hơn bọn họ!”

“Bây giờ, trước mặt mọi người có một cơ hội!”

“Tối nay phàm là mua bất cứ thứ gì của ‘bạn thật xinh đẹp’.”

“Đều sẽ được tặng hình vẽ chân dung của hoàng thượng và Trác vương phi tắm chung.”

“Phàm là mua tất cả sản phẩm, liền có thể được tặng miễn phí một lọ làm trắng da trị giá 82 bạc!”

“Nếu như mua tất cả sản phẩm, còn có thể được tặng miễn phí một cơ hội được Trác vương phi tự mình trang điểm cho!”

Đột nhiên có người hỏi: “Tất cả sản phẩm hết bao nhiêu bạc?”

“Tổng cộng 1652 bạc!”

“Được! Tôi mua!”

Một giọng nói lạnh lùng bước lên đài, lại là Ám Tinh.

Trác Thanh Di nói: “Ám Tinh cô nương, cô muốn mua tất cả sản phẩm làm đẹp sao?”

Ám Tinh nói: “Không phải cô nói nếu như mua cả bộ sản phẩm sẽ có cơ hội được trang điểm miễn phí sao? Vậy tôi muốn xem xem Trác vương phi làm thế nào để tôi trở nên xinh đẹp hơn!”

“Cô đã rất xinh đẹp rồi! Nhưng, tôi có thể khiến cô tái sinh sau năm phút!”

Như Ý vẫn đứng ở phía sau hậu đài đi lên trên đài, trong tay còn cầm một trang điểm dùng để hóa trang.

Ám Tinh nói: “Vậy mỏi mắt mong chờ! Đừng trách tôi không nhắc nhở cô, nếu như cô không khiến tôi hài lòng, tôi sẽ không đưa một bạc!”Như Ý khẽ cười: “Ám Tinh cô nương yên tâm, cô là tâm phúc bên cạnh thái hậu, nếu như cô không đưa bạc, tôi cũng không giám tìm cô! Đảm bảo sẽ khiến cô hài lòng!”

Ám Tinh nói: “Được! Vậy bây giờ tôi phải làm gì?”

Như Ý nói: “Rất đơn giản! Chỉ cần ngồi xuống là được rồi! Tiểu Hỉ Tử, mang một chiếc ghế ra đây!”

Ám Tinh giống như một tượng gỗ, đoan trang ngồi xuống, tùy ý Như Ý làm.

“Da cô thực sự không tồi.”

Như Ý khẽ nở nụ cười, bắt đầu dùng chì kẻ lông mày vẽ lên mặt cô….

“Tóc có chút che rồi!”

Như Ý khẽ nói: “Tôi giúp cô buộc tóc lên!”

“Làm phiền rồi.”

Ám Tinh khẽ gật đầu.

Như Ý giơ tay lên chạm vào tóc mai của cô, vén tóc của cô lên, chuẩn bị buộc lên….

Đột nhiên….

Đột nhiên một ngọn lửa đen lọt vào tầm nhìn của cô….

“Cái…cái này là?”

Như ý vô cùng ngạc nhiên!

Mộ Dung Tinh Thần nói….

Một người phụ nữ trẻ đã gửi chiếc hộp thần thứ hai đến Tịch Mịch Yên Vũ Lâu để bán đầu giá, sau cổ có một hoa văn giống như ngọn lửa màu đen.

Ngọn lửa màu đen?

Sau cổ của Ám Tinh cũng có một hình vẽ giống như vậy?

Lẽ nào….

Ám Tinh là chủ nhân của chiếc hộp thần thứ hai?

Dường như Ám Tinh nhận ra được sự ngạc nhiên, nói: “Cô nhìn thấy rồi?”

Như Ý khẽ gật đầu.

Ám Tinh nói: “Rất xấu sao?”

Như Ý nói: “Rất đẹp. Chỉ là, có chút kỳ lạ, sao cô lại có một ngọn lửa màu đen?”

Ám Tinh nói: “Chỉ là một loại ký hiệu nhận dạng mà thôi. Giồng như bông hồng đen mà trên giang hồ vẫn đồn đại!”

Như Ý hờ hững cười: “Vậy không lẽ cô tên ngọn lửa đen?”

Ám Tinh nói: “Tôi không có biệt danh, hay thân phận bí mật nào, sẽ không gọi cái gì mà ngọn lửa đen, cái tên khó nghe như vậy. Nếu như phải lấy một biệt danh, tôi cũng sẽ học bông hồng đen, gọi là hoa hồng đen, hoa nhài đen hay hơn nhiều?”

Như Ý nói: “Vậy hình vẽ sau cổ cô có ý nghĩa gì?”

Ám Tinh có chút cảnh giác nói: “Hình như cô rất hứng thú với nó?”

Như Ý nói: “Đương nhiên là hứng thú rồi, rất hiếm khi mới nhìn thấy có người có hình vẽ sau cổ, hơn nữa hình vẽ ngọn lửa đen này, rất hiếm.”

Ám Tinh nói: “Là như thế sao?”

Như Ý nói: “Ồ? Nói thế nào?”

Ám Tinh có chút cảnh giác nói: “Thật ra đây là ký hiệu để tôi và sư tỷ nhận ra nhau mà thôi!”

Như Ý nói: “Sư tỷ? Cô còn có một sư tỷ sao?”

“Ừ.”Ám Tinh khẽ gật đầu.

Như Ý đột nhiên nhớ lại, lúc đầu nói đùa với Ám Tinh, cô ấy đã nhắc đến sư tỷ của mình.

“Sư tỷ của cô tên Ám Băng?”

“Đúng vậy.”

“Hóa ra cô thật sự có một sư tỷ, lần trước tôi còn cho rằng cô đang nói đùa!”

“Từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ nói đùa!”

“Như này nhé, tôi giúp cô trang điểm, cô nói với tôi về chuyện của cô và sư tỷ cô, thế nào?”

“Hình như cô rất hứng thú với sư tỷ tôi?”

“Chỉ là nhàm chán thôi, dù sao nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi mà! Nhiều người như vậy nhìn tôi giúp cô trang điểm, áp lực rất lớn, nói chuyện mấy câu để giám áp lực.”

“Được.”

Như Ý rất nghiêm túc giúp Ám Tinh trang điểm….

Mà Ám Tinh cũng bắt đầu nói về chuyện của cô ấy và sư tỷ….

“Thật ra, tôi và sư tỷ là tỷ muội ruột.”

“Tỷ ấy là sư tỷ của tôi.”

“Cũng là tỷ tỷ ruột của tôi.”

“Từ nhỏ hai người chúng tôi đã là cô nhi.”

“Năm đó quê hương bị bệnh dịch, cả làng bắt đầu chạy trốn…”

“Tỷ tỷ cũng đưa tôi đi chạy trốn!”

“Hai người chúng tôi đều rất nhỏ, năm đó….”

“Tỷ tỷ mới 6 tuổi.”

“Tôi mới 4 tuổi.”

“Tỷ tỷ giông như một người mẹ, đem tôi đi khắp nơi, bảo vệ tôi, trộm màn thầu cho tôi ăn.”

“Rất nhiều lần….”

“Tỷ tỷ đi trộm màn thầu bị người ta bắt được bị đánh đến gần chết, nhưng tay vẫn nắm chặt chiếc màn thầu mang về cho tôi ăn.”

“Hai người chúng tôi lang thang trên đường phố hơn một năm…”

“Sau đó gặp được một ông chủ đoàn tạp kỹ giữ lại, nhận hai người chúng tôi làm đồ đệ!”

“Những ngày tháng ở đoàn tạp kỹ cũng rất vất vả, mỗi ngày đều phải ở trên đường phố biểu diễn mới có thể kiếm được một ít bạc….”

“Nhưng khoảng thời gian đó hai người chúng tôi cũng rất hạnh phúc.”

“Ít nhất, chúng tôi không cần chịu đói chịu rét!”

“Mặc dù sư phụ rất nghiêm khắc với chúng tôi, nhưng lại không hành hạ chúng tôi, ít nhất để cho chúng tôi ăn no mặc ấm... cái này đã đủ rồi!”

“Sau đó, việc làm ăn của đoàn tạp kỹ càng ngày càng kém….”

“Ngày tháng cũng dần dần không được như trước nữa.”

“Sư phụ cũng định cho những người làm thuê nghỉ việc, về quê hương dưỡng lão.”

“Sư phụ nói hai người chúng tôi vẫn còn nhỏ, lại không có người chăm sóc, sợ chúng tôi gặp chuyện ngoài ý muốn, hoặc sau này bị li tán…”

“Vì vậy, trước khi đi, sư phụ đã vẽ một ngọn lửa đen ở sau gáy tôi và tỷ tỷ!”

“Ngọn lửa đen là tên của đoàn tạp kỹ của chúng tôi lúc đó.”

“Sư phụ nói hình vẽ ở một nơi đặc biệt, vừa dễ nhớ lại dễ tìm…”

“Ngộ nhỡ tương lai hai tỷ muội tôi bị li tán.”

“Còn có thể dựa vào hình vẽ giống nhau để tìm thấy đối phương.”

“Lúc đầu tôi và tỷ tỷ cũng cảm thấy rất kỳ lạ, sư phụ sao lại nghĩ như vậy?”

“Hai tỷ muội chúng tôi, dù chết cũng sẽ không bao giờ xa cách!

“Sau này mới biết….”

“Hóa ra sư phụ đã ngấm ngầm quyết định rồi!”

“Ông ấy muốn đưa tôi về quê hương.”

“Bởi vì ông ấy quanh năm đều ở bên ngoài, cũng không cưới vợ sinh con, nên quyết định nhận tôi làm con gái, đưa về quê hương để chăm sóc ông.”

“Tuổi của tỷ tỷ quá lớn, hơn nữa ông ấy cũng không nuôi nổi hai đứa bé.”

“Thế là ông ấy giao tỷ tỷ cho một người làm thuê trong đoàn tạp kỹ, một đêm nọ đã lặng lẽ đưa tôi đi….”

“Ông chủ thực ra không phải là người xấu, có lẽ chỉ là có chút tư lợi mà thôi.”

“Ông ấy đưa tôi rời đi, lại bị tỷ tỷ tôi ném vào đống lửa….”

“Lúc đó tôi vẫn còn rất nhỏ, không thấy tỷ tỷ chỉ biết khóc, chuyện gì cũng không biết.”

“Tôi theo sư phụ về đến quê hương, khoảng nửa năm sau.”

“Tỷ tỷ tôi liền tìm đến!”

“Tỷ ấy giết chết sư phụ!”

“Sau đó đưa tôi rời khỏi chỗ đó…”

“Thời gian nửa năm….”

“Tỷ tỷ giống như biến thành một người khác.”

Chương 194: Trở nên lạnh nhạt

“Tỷ ấy trở nên lạnh nhạt, đáng sợ, xa lạ, hơn nữa…hơn nữa rất tàn nhẫn!”

“Lúc tỷ ấy giết chết sư phụ, tôi đã rất sợ hãi!”

“Không phải bị sự thê thảm của sư phụ dọa sợ, mà là bị biểu cảm trên khuôn mặt của tỷ tỷ dọa sợ!”

“Sau này tôi mới biết, hóa ra người làm thuê kia là một người tâm địa độc ác!”

“Ông ta đã cưỡng hiếp tỷ tỷ mới có tám tuổi, sau đó bán tỷ ấy cho một ông già cặn bã làm con dâu nuôi từ bé!”

“Ông già cặn bã kia mỗi ngày đều ngược đãi tỷ ấy, dùng roi đánh tỷ ấy!”

“Bắt tỷ ấy làm rất nhiều công việc vất vả, buổi tối còn bắt tỷ ấy ngủ cùng ông ta…”

“Những người đàn ông thối tha này, quả là súc vật mà.”

“Tỷ tỷ mới có tám tuổi!”

“Sau này tỷ tỷ gặp được một người che mặt, người che mặt dạy tỷ tỷ võ công.”

“Tỷ tỷ giết chết lão già và người làm thuê kia.”

“Sau đó nghe ngóng được quê hương của sư phụ….”

“Tỷ tỷ đã giết chết sư phụ, sau khi cứu tôi ra…”

“Hai tỷ muội chúng tôi vẫn cũng với người che mặt kia học võ công.”

“Tỷ tỷ biết, muốn không bị người khác bắt nạt, thì nhất định phải học võ công thật tốt.”

“Vậy nên, mỗi ngày tỷ tỷ luyện công vô cùng vất vả!”

“Người che mặt rất thích tỷ tỷ, thường đưa cho tỷ ấy một ít bạc lẻ, kêu tỷ ấy đi mua thức ăn.”

“Tỷ Tỷ chưa bao giờ mua.”

“Tất cả tiền đều giữ lại mua y phục mới và bánh cho tôi….”

“Sau này…”

“Đột nhiên có một ngày người che mặt tiến cử hai tỷ muội chúng tôi với thái hậu.”

“Từ lúc đó, hắn dần dần biến mất.”

“Sau này, hai tỷ muội chúng tôi biến thành người của thái hậu.”

“Tôi ở trong hoàng cung hầu hạ thái hậu, đã mười mấy năm….”

“Tỷ tỷ lại được thái hậu phái đi làm những nhiệm vụ khác, tôi thường mấy năm đều không gặp được tỷ tỷ…”

“Nhưng tôi biết, tỷ tỷ vẫn bình an, điều này là đủ rồi!”

Ám Tinh một hơi nói hết những lời cần nói.

Bình thường, cô ta một năm sẽ không nói nhiều như vậy.

Bây giờ, cuối cùng cũng có cơ hội nói hết những điều đã chôn vùi trong lòng từ lâu….

Sau khi nói xong, khuôn mặt cô đã đầy nước mắt.

Như Ý bình tĩnh nói: “Tỷ tỷ của cô là một người rất vĩ đại! Vì bảo vệ cô, cô ấy chắc chắn phải chịu rất nhiều đau khổ! Nhưng, cô khóc như vậy, tôi sẽ phải trang điểm lại đó!”

“Vậy tôi sẽ không khóc nữa.”

Ám Tinh thu lại nỗi buồn của mình, trở lại là một Ám Tinh lạnh nhạt thờ ơ.

Cô ở trong hoàng cung đã mười mấy năm, thấy được tất cả mọi thứ trong thế giới vô tình mà tàn nhẫn này, từ khi còn là một đứa trẻ cô đã trải qua quá nhiều khó khăn và đau khổ, sớm đã học được sự lạnh lùng để võ trang cho mình.

Như Ý vừa giúp cô trang điểm lại, vừa hỏi: “Nói như vậy, sau cổ cô và sư tỷ cô đều có hình vẽ giống nhau?”

“Đúng vậy!”

“Ngoài hai người ra, còn có người khác không?”

“Có lẽ là không. Cái này là năm đó sư phụ vẽ cho chúng tôi, là sợ sau này chúng tôi sẽ bị li tán!”

“Hiện tại sư tỷ của cô cũng làm việc giúp thái hậu?”

“Đúng vậy.”

“Sao tôi ở trong hoàng cung lại chưa từng gặp cô ấy chứ?”

“Từ trước đến giờ tỷ ấy không có ở trong hoàng cung. Thỉnh thoảng sẽ vào cung để phục mệnh của thái hậu, cũng chỉ ở lại một hai ngày rồi rời đi! Từ trước đến giờ tôi đều không có cơ hội ở cùng với tỷ tỷ mấy ngày. Nhưng tôi biết tỷ ấy ở đâu, biết tỷ ấy vẫn bình an, như vậy là đủ rồi.”

“Cô ấy ở bên ngoài làm những việc gì giúp thái hậu?”

“Cô muốn hỏi thăm chuyện của tỷ muội tôi, hay là muốn thăm dò những bí mật của thái hậu?”

Ám Tinh đột nhiên có chút cảnh giác.

“Haha. Xong rồi!”

Như Ý mỉm cười kết thúc công việc, nhìn Ám Tinh đẹp đến mức rung động lòng người trước mặt, trong lòng có chút ghen tị!

“Tiểu Hỉ Tử! Lấy đèn lồng ra đây! Lấy thêm mấy cái nữa!”

“Vâng! Nương nương!”

Tiểu Hỉ Tử đưa theo hai thái giám, mỗi người cầm ba bốn cái đèn lồng đi đến.

Ánh sáng phối hợp với khuôn mặt của Ám Tinh, những vệt anh đào đỏ lung lanh, đôi mắt sáng ngời, làn da trắng nõn hiện ra lộng lẫy kiều diễm, xinh đẹp….

Như Ý tấm tắc khen ngợi: “Thật sự quá xinh đẹp! Xinh đẹp đến mức ngay cả tôi cũng phải ghen tị với cô đó!”

Ám Tinh có chút khinh thường nói: “Cái này là cô đang mỉa mai tôi sao? Ai mà không biết cô là người phụ nữ đẹp nhất trong hậu cung! Đừng dùng những lời như vậy đến mỉa mai tôi!”

Như Ý cười nói: “Có phải là mỉa mai hay không, để mọi người đến gần nhìn là biết thôi! Các tỷ muội, mọi người đều qua đây nhìn đi, sau đó mọi người sẽ biết sau khi dùng đồ trang điểm sẽ trở nên xinh đẹp như thế nào!”

Những người đẹp sớm đã có chút mất kiên nhẫn, nhao nhao đi lên.

Chỉ thấy ánh sáng màu hồng chiếu xuống, hóa ra khuôn mặt thanh tú của Ám Tinh, xinh đẹp động lòng người, kiều diễm vô cùng quyến rũ!“Chà!”

“Ám Tinh cô nương bình thường khuôn mặt luôn lạnh lùng, trang điểm vào lại xinh đẹp như vậy!”

“Thật sự quá xinh đẹp rồi!”

“Giống như tiên nữ vậy đó!”

“Thật sự quá xinh đẹp!”

“Mặc dù không thanh tú xinh đẹp như Trác vương phi, nhưng cũng vô cùng xinh đẹp nha!”

“Tôi dám cá! Trong hậu cung ngoài Trác vương phi, không có ai xinh đẹp hơn Ám Tinh cô nương!”

“Đồ trang điểm này thực sự quá thần kỳ rồi!”

“Chả trách ngay cả hoàng thượng cũng chỉ sủng ái Trác vương phi!”

“Không được!”

“Tôi cũng muốn mua tất cả sản phẩm là đẹp! Mỗi tháng số bạc hối lộ thái giám và cung nữ trong cung đều hơn 1200! Nếu như có thể hơn 1200 bạc đổi lấy vẻ đẹp tuyệt sắc như này, chết cũng đáng mà!”

“Mặc dù chúng tôi làm cung nữ mỗi tháng chỉ có mười hai tháng bạc, may là bình thường nương nương có thưởng thêm, nô tì lại tiết kiệm số bạc đó, mua không được cả bộ, nhưng cũng đủ mua một hai cái.”

“Tôi cũng muốn mua!”

“Trác vương phi, chúng tôi đều muốn mua đồ trang điểm!”

Đám người bắt đầu xôn xao.

Như Ý cười nói: “Tứ tỷ của tôi đã đặt một quầy hàng ở đối diện, tối nay chỉ bán 30 bộ, bán cho đến hết! Các tỷ muội nếu muốn mua nhanh chóng xếp hàng! Hết hôm nay sẽ không có nữa!”

30 bộ?

Ở đây ít nhất cũng phải có năm sáu mươi người!

Vậy chẳng phải sẽ có một nửa trong số họ không mua được?

Vừa nghe thấy tin tức đó, những người phụ nữ điên cuồng chạy đến quầy hàng!

Lúc đầu vẫn chưa quyết định có mua hay không, bây giờ cũng không ngần ngại lập tức xông đến xếp hàng, vì sợ nếu xếp ở phía sau sẽ không mua được.

Đám đông lập tức ùa lên chạy như bay qua….

…….

Ám Tinh thấy khuôn mặt Như Ý lộ ra nụ cười đắc ý, có chút khinh thường nói: “Cô tốn nhiều thời gian như vậy, còn giả vờ lấy tôi làm người mẫu trang điểm, thực sự chỏ bán có 30 bộ? Cái này nhất định lại là lừa người!”

Như Ý nói: “Sao lại nói là lừa gạt người khác? Thật sự chỉ bán có 30 bộ thôi!”

Ám Tinh không hiểu hỏi: “Tại sao? Hầu hết mọi người ở đây đều muốn mua, năm sáu mươi người, ít nhất có thể mua 40 bộ!”

Như Ý nói: “Tầm nhìn phải dài một chút! Phải để một nửa trong số này không mua được mới tốt, ngày mai bọn họ mới chạy đến xếp hàng, bọn họ đến, những phi tần khác trong hậu cung cũng sẽ đến! Cái này gọi là đánh đúng vào tâm lý đám đông!”

Ám Tinh nói: “Cái gì gọi là tâm lý đám đông!”

Như Ý nói: “Chính là đi theo tư tưởng đám đông!”

Ám Tinh lắc đầu: “Không hiểu! Hình như những điều cô nói ra, những việc cô làm, luôn khiến người khác đoán không ra.”

Như Ý nói: “Được rồi! Vì loại trừ những hiểu nhầm của cô đối với tôi, tôi sẽ giải thích cho cô một chút cái gì gọi lại tâm lý đám đông! Thật ra, tôi không thích giải thích những vấn đề phức tạp này!”

Ám Tinh cũng khá hứng thú: “Được! Tôi vừa nói nhiều như vậy, cũng nên nghe cô nói một chút gì đó.”
Như Ý nói: “Lúc nhỏ tôi có nghe qua một câu chuyện.”

“Câu chuyện gì?”

“Câu chuyện kể, một ngày có một người trên đường đột nhiên nhìn thấy một người khác đứng bất động ở đó, chỉ ngẩng đầu lên nhìn bầu trời…”

“Hắn nhìn cái gì?”

“Người kia cũng rất tò mò hỏi. Nhưng thấy người kia không có trả lời, cũng không để ý đến hắn.”

“Kỳ lạ như vậy?”

“Đúng!”

“Vậy sau đó thế nào?”

“Sau đó người kia thực sự rất tò mò, cũng học theo dáng vẻ của hắn, đứng yên không động, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời….”

“Hắn nhìn thấy cái gì?”

“Không biết. Dù sao hắn cũng học theo dáng vẻ của người kia, đứng không động, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, không ai biết hắn đã nhìn thấy cái gì…..”

“Thật thú vị. Sau đó thế nào?”

“Sau đó, người thứ ba cũng đi qua…”

“Thế nào?”

“Hắn thấy có hai người đứng bất động, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời. Cảm thấy rất tò mò và kỳ lạ.”

“Đúng vậy. Chuyện này rất kỳ lạ!”

“Vì vậy người này cũng hỏi hai người đang nhìn lên bầu trời kia, hỏi bọn họ nhìn cái gì, tại sao phải nhìn….nhưng hắn hỏi rất nhiều câu hỏi, hai người kia vẫn không trả lời hắn!”

“Hắn sẽ đi sao?”

“Không. Hắn lại học theo người thứ hai, đứng bất động, nhìn lên bầu trời….”

“Người thứ ba cũng cùng nhìn lên bầu trời?”

“Đúng vậy! Dần dần, người thứ tư, người thứ năm….sau đó xuất hiện mười mấy chục người đều đứng bất động, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời! Trên đường toàn là người, rất hùng vĩ lại rất kỳ quái!”

Ám Tinh vô cùng tò mò hỏi: “Rốt cuộc bọn họ nhìn cái gì? Đã nhìn thấy cái gì?”

Như Ý nói: “Cô đoán xem?”

Ám Tinh lắc đầu, nói: “Thật ra, người thứ nhất nhìn lên bầu trời có lẽ mới là người rõ nhất?”

Như Ý cười nói: “Cô sai rồi!”

Ám Tinh nói: “Sai? Tại sao?”

Như Ý nói: “Người thứ nhất nhìn lên bầu trời là người không rõ nhất!”

Ám Tinh nói: “Sao lại như thế được? Không phải hắn là người thứ nhất nhìn lên bầu trời sao? Hắn nên biết hắn đang nhìn cái gì?”

Như Ý nói: “Cô nghe tôi kể xong câu chuyện này sẽ biết!”

Ám Tinh nói: “Vậy cô kể nhanh đi.”

Như Ý nói: “Người đứng trên đường bất động, ngẩng đầu lên nhìn đầu trời ngày càng nhiều….sau đó, người thứ nhất ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đột nhiên cúi xuống, nhìn thấy bên cạnh có rất nhiều người cũng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, vô cùng kỳ quái và khó hiểu….”

“Sau đó, hắn hỏi người đứng bên cạnh, tại sao lại ngẩng đầu lên nhìn bầu trời? Trên trời có cái gì sao?”

“Mọi người đều nói, là thấy người khác làm như vậy, nên cũng học theo…”

“Cứ như vậy một người truy vấn một người…cuối cùng người thứ ba ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, đã hỏi người thứ hai ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.”

“Người thứ hai ngẩng đầu lên nhìn bầu trời nói là tôi nhìn thấy hắn ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, nên mới nhìn theo! Bây giờ tôi cũng không nhìn thấy trên trời rốt cuộc có cái gì….”

“Chính là như vậy, tất cả mọi người đều thêm tò mò!”

“Vốn không có một người nào biết đang nhìn cái gì!”

“Cũng không có ai nhìn thấy cái gì!”

“Tất cả mũi nhọn đều hướng vào người thứ nhất ngẩng đầu nhìn lên bầu trời!”

“Vì hắn ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, mới dẫn đến nhiều người như vậy cùng ngẩng đầu lên nhìn bầu trời!”

Nghe thấy Như Ý nói đến đây, Ám Tinh quả thật vô cùng tò mò!

“Cô nhanh nói đi! Sau đó thế nào? Sau đó rốt cuộc thế nào?”

“Sau đó?”

“Ừ. Nhanh nói đi.”

“Sau đó…người thứ nhất ngẩng đầu lên nhìn bầu trời bình tĩnh nói, lúc nãy mũi tôi bị chảy máu, ngẩng đầu lên để máu ngừng chảy, sau khi những người khác nghe xong, tất cả đều choáng váng ngã xuống.”

“Hahaha…”

Ám Tinh đột nhiên cười haha!

Như Ý nói: “Hóa ra Ám Tinh cô nương cũng biết cười!”

Ám Tinh nói: “Câu chuyện cô kể thật sự quá buồn cười rồi!”

Như Ý nói: “Chỉ là buồn cười thôi sao?”

Ám Tinh nói: “Không! Còn giúp tôi hiểu được cái gì gọi là hiệu ứng đám đông! Chính là có lúc con người không biết nguyên nhân là gì, nhưng sẽ mù quáng làm theo những người khác chuyện gì đó! Giống như chúng ta ăn mì. Thấy quán mì nào nhiều người, sẽ đi đến đó ăn mì. Thật ra chúng ta không hề biết mì ở đó làm có ngon không, chỉ là cảm thấy mọi người đều đi đến đó ăn, chắc chắn sẽ ngon. Cái này chính là hiệu ứng đám đông!”

Chương 195: Cô rất thông minh

Như Ý khẽ cười nói: “Cô rất thông minh!”

Ám Tinh nói: “Cô chính là muốn tạo ra một hiện tượng giả là mọi người xếp hàng mua đồ làm đẹp, xếp hàng muộn sẽ không mua được, để mọi người giành giật xếp hàng để mua, những người vốn không muốn mua, hoặc còn đang suy nghĩ xem có nên mua hay không, cũng sẽ xếp hàng cùng mọi người để mua?”

Như Ý nói: “Toàn bộ đều trả lời đúng!”

Ám Tinh đột nhiên thở dài: “Thật ra cô không nên đến cái hậu cung phức tạp mà nguy hiểm này! Nếu cô đi làm kinh doanh, nhất định sẽ là một thiên tài kinh doanh!”

Như Ý hỏi: “Vậy còn cô? Thật ra cô cũng không thích hậu cung này? Cô giả vờ bản thân lạnh lùng vô tình, chỉ là vì bài xích cuộc sống ở hậu cung này? Thật ra, cô rất muốn đi ra thế giới bên ngoài, cùng với sư tỷ của cô, đúng không?”

Khuôn mặt Ám Tinh đột nhiên trở nên u ám, không nói gì.

Như Ý nói: “Cô không nói điều này với thái hậu sao?”

Ám Tinh lắc đầu.

Như Ý nói: “Tại sao cô không nói suy nghĩ của cô với thái hậu? Trực tiếp nói với thái hậu những suy nghĩ trong lòng cô, nói không chừng thái hậu sẽ phái cô xuất cung làm nhiệm vụ, như vậy có thể rời khỏi cái hoàng cung đáng ghét này, lại có thể ở cùng với sư tỷ của cô….”

Ám Tinh nói: “Thái hậu….thái hậu sẽ không cho phép bất cứ ai ngỗ ngược với bà ấy!”

Như Ý cười nói: “Bà ta cũng chỉ là một bà già bước vào thời kỳ mãn kinh! Cô không nên vì sự sợ hãi và kính nể của mình, mà tưởng tượng ra bà ta lợi hại như vậy!”

Ám Tinh thở dài nói: “Cô không nên nghĩ thái hậu không làm được việc gì! Thái hậu….phức tạp hơn cô nghĩ rất nhiều!”

Như Ý nói: “Một bà già đã ở trong hậu cung mấy chục năm, có thể phức tạp đến mức nào chứ?”

Ám Tinh nói: “Cô biết lai lịch của thái hậu không?”

Như Ý gật đầu: “Nghe nói là người nhà họ Bạch.”

Ám Tinh nói: “Vậy cô có biết việc tôi đến đền thờ để đánh cắp hộp thần lần trước không?”

Như Ý gật đầu: “Tất nhiên là nhớ rồi.”

Ám Tinh nói: “Thực ra lúc đó là thái hậu ra lệnh cho tôi đi lấy trộm hộp thần.”

Như Ý ngạc nhiên nói: “Hả? Thái hậu? Tại sao thái hậu lại ra lệnh cho cô đi trộm hộp thần?”

Ám Tinh nói: “Tất cả những gì tôi có thể nói với cô chỉ có những thứ này! Nói tóm lại, thái hậu tuyệt đối không phải là một người đơn giản! Tôi hầu hạ bên cạnh thái hậu rất lâu rồi, nhưng tôi cũng không biết rốt cuộc thái hậu đang làm cái gì, nhưng có một điều chắc chắn, thái hậu đang bí mật trù tính cái gì đó, hơn nữa đã tiến hành rất nhiều năm rồi!”

Như Ý nói: “Theo như cô nói, bà ta đang tiến hành một âm mưu lớn và rất thần bí?”

Ám Tinh lắc đầu: “Tôi cùng không biết là gì. Tôi cũng không thể nói với cô những chuyện khác. Tôi nói với cô những điều này, chỉ là muốn nhắc nhở cô. Tốt nhất cô không nên đối đầu với thái hậu! Cô tuyệt đối không đấu lại thái hậu!”

“Ám Tinh cô nương. Cảm ơn lời nhắc nhở của cô.”

“Được rồi. Đã muộn rồi. Vở kịch của cô tôi cũng phối hợp với cô diễn xong rồi! Tôi cũng nên quay về Thục Ninh cung bẩm báo với thái hậu rồi!”

“Đợi đã!”

“Cái gì?”

“Lẽ nào cô không muốn biết bản thân cô đẹp đến mức nào sao?”

“Quay về soi gương đồng là biết rồi!”

“Gương đồng? Haha, sai lệch quá nhiều!”

“Vậy có cách nào không? Có cái gì có thể chân thật hơn gương đồng sao?”

“Có”

“Cài gì?”

“Bảo bối này!”

Như Ý cầm máy tính bảng trong tay nói: “Cái này là máy ảnh có độ phân giải cao 18 megapixel! Thậm chí còn cao cấp hơn một chiếc máy ảnh DSLR thông thường!”

“Máy ảnh DSLR là cái gì?”

“Đó là máy chụp ảnh phát một…bỏ đi, dù có nói cô cũng không biết. Cô cứ ngồi xuống đừng di chuyển là được rồi! Tôi giúp cô chụp ảnh!”

Ám Tinh nghe lời, ngồi rất ngay ngắn.

Khuôn mặt đầy sự nghiêm túc và thờ ơ….

Như Ý nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp dưới ống kính, nhưng lại không có chút tươi cười hay tức giận nào….

Trong lòng cô đột nhiên xuất hiện một ý nghĩ: “Ám Tinh cô nương! Hay là cô tạo một tư thế ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đi?”

“Phù!”

Ám Tinh nhớ lại câu chuyện lúc nãy, lại không chịu được liền bật cười.

“Tách!”

Chính là lúc này!

Như Ý ấn nút chụp ảnh.

Trên màn hình của máy tính bảng, dừng lại hình ảnh một nụ cười thoải mái xinh đẹp động lòng người….

Ám Tinh nghe thấy “tách” một tiếng, theo đó là một ánh sáng lóe lên, có chút tò mò hỏi: “Như vậy cũng được sao?”

Như Ý nói: “Đương nhiên rồi.”

Ám Tinh nói: “Họa sĩ vẽ giống cũng phải mất mấy giờ đó!”

Như Ý cười nói: “Cái này không phải là họa sĩ! So với họa sĩ còn lợi hại hơn mấy nghìn lần.”

Ám Tinh nói: “Để tôi xem xem?”“Được!”

Như Ý giơ máy tính bảng qua, khuôn mặt tuyệt đẹp, tươi sáng rực rỡ, dường như giống hệt với cảnh thật….

Ám Tinh dường như coi nhẹ sự kỳ diệu này, ánh mắt hoàn toàn bị thu hút bởi khuôn mặt xinh đẹp trong bức ảnh….

“Đây….đây là tôi sao?”

Ám Tinh có chút không dám tin….

Như Ý cười nói: “Đương nhiên là cô rồi! Chỉ là đem hình ảnh của cô chụp lên máy tính bảng mà thôi! Đáng tiếc không có máy in, nếu không tôi sẽ in ra một tấm để tặng cho cô!”

Ám Tinh kinh hét lên: “Tôi…tôi… xinh đẹp như vậy sao?”

Như Ý nói: “Không cần nghi ngờ! Đây chính là cô! Cô có lẽ cũng nhìn thấy thứ thần kỳ này, gọi là máy tình bảng, có thể chụp lại tất cả mọi thứ một cách chân thật nhất sau đó lưu lại! Đoạn video tôi vừa chiếu, có lẽ cô cũng nhìn thấy! Tôi và hoàng thượng bên trong cũng giống như thật!”

Ám Tinh không thể rời mắt khỏi bức ảnh….

Nhìn chằm chằm vào nó rất lâu, trong lòng dường như gợi ra vô số suy nghĩ viển vông….

Cuối cùng, cô vẫn không thể không rời khỏi Thanh Nhã Các quay về phục lệnh!

Rất nhanh, toàn bộ Thanh Nhã Các đều yên tĩnh trở lại!

Sau khi Trác Thanh Di kiên nhẫn xoa dịu những phi tần và cung nữ không mua được đồ trang điểm không rời đi, ầm ĩ nhất định phải mua được, toàn bộ Thanh Nhã Các trở nên yên tĩnh hơn!

Như Ý gọi những thị vệ và thái giám đến dọn dẹp.

Mà những cung nữ cũng đã bắt đầu thu dọn và đóng gói đồ làm đẹp…

Ngày mai, chắc chắn vẫn có một đợt bán nữa!

Sợ là….

Đến lúc đó hoàng cung sẽ bị đảo lộn mất!

Kiều phu nhân sau khi đếm số bạc xong, kinh ngạc nói: “Cửu tiểu thư, tứ tiểu thư. Hôm nay….hôm nay thu được 23000 bạc, còn có đồ trang sức giá trị khoảng 1200….tất cả….tất cả…bán được hơn 3200 nha!”

“Một đêm, bán được hơn 3200!”

“Trời ơi!”

“Nếu như Trác tứ gia biết được sợ là sẽ bị dọa chết mất!”

Trác Thanh Di cũng cười nói: “Nếu như cha ta biết Như Ý làm ăn lợi hại như vậy, ông ấy nhất định sẽ tức chết! Ông ấy cả một đời làm ăn, cũng chưa bao giờ một ngày kiếm được nhiều tiền như vậy! Cho dù là một tháng, cũng không kiếm được nhiều như vậy!”

Như Ý biết Trác tứ gia.

Cũng là phụ thân của Trác Thanh Di.

Trác Công Hoa, vẫn luôn dựa vào thân phận thương nhân, phụ trách quản lý việc làm ăn của phủ Trác vương ở đất cả các địa phương trên toàn quốc….

Những việc làm ăn này, không hề dựa vào danh nghĩa của phủ Trác vương mà tiến hành….

Trác Công Hoa cũng không dựa vào thân phận người nhà họ Trác để buôn bán….

Nhưng việc làm ăn của phủ Trác vương, từ trước đến giờ không còn là bí mật.

Bất kỳ một thế gia nào hay một gia tộc hiển hách nào, đều có của cải gia tộc lên đến hàng triệu….Những của cải hoặc việc buôn bán này đương nhiên phải cần người quản lý.

Phủ Trác vương làm việc luôn rất thận trọng, mà lại đứng ở vị trí cao, còn kiểm soát một nửa quân đội của triều đình….

Việc làm ăn của phủ Trác vương, đương nhiên cũng cần phải thận trọng.

Để đỡ phải bị mang danh tiếng xấu vơ vét của cải xương máu của nhân dân như phủ thừa tướng.

Việc làm ăn của phủ Trác vương, đều giao cho Trác Công Hoa bí mật quản lý, nhưng cũng chỉ vì gia tộc mà kiếm một chút tiền để chi trả mà thôi.

Không giống như phủ thừa tướng là để tích lũy của cải.

Dù sao….

Chỉ là một quân thần nhỏ chắc chắn là không đủ chi trả các chi phí hằng ngày của một gia tộc lớn như vậy.

Mà phủ Trác vương cũng không tham ô hay nhận hối lộ….

Đương nhiên chỉ cần bí mật kinh doanh một số sản nghiệp để kiếm tiền….

Vậy nên tất cả những người nhà họ Trác đều biết, thậm chí ngay cả những người ngoài cũng biết, tứ gia nhà họ Trác trên thực tế đã rời khỏi nhà họ Trác, với tư cách là một doanh nhân phụ trách quản lý toàn bộ việc làm ăn trên cả nước.

Chỉ là, ngay cả người của nhà họ Trác cũng không biết Trác tứ gia rốt cuộc làm ăn về cái gì.

Ngoài mấy người tâm phúc trung kiên của nhà họ Trác, ai cũng không biết Trác tứ gia đang ở đâu, làm cái gì….

Vậy nên lần này Bạo Quân bắt toàn bộ những người nhà họ Trác, ngay cả con cháu nhà họ Trác đang giữ chức quan ở nơi khác, hoặc những thân tín của nhà họ Trác giam lại.

Chỉ có một mình Trác tứ gia là thoát khỏi đại nạn.

Vì ông ta giống như một người vô hình du ngoạn bên ngoài phủ Trác vương.

Ai cũng biết có người này, nhưng không ai biết ông ta đang ở đâu….

Nếu như ông ta không trở về, ngay cả Trác lão gia cũng không biết người con này đang ở đâu….

Hơn 3200 bạc.

Kiều phu nhân và Trác Thanh Di đương nhiên vừa kinh ngạc lại vui mừng đến mức không ngủ được.

Như Ý khá tự tin nói: “Mới có ba mươi hai nghìn hai người đã vui thành như này, ngày mai, ít nhất có thể kiếm được một triệu hai! Đến lúc đó hai người không phải muốn quỳ xuống cảm tạ ông trời chứ?”

Trác Thanh Di nói: “Tiểu muội. Muội…muội nói thật sao?”

Như Ý nói: “Tứ tỷ, tỷ tự mình nói xem, hôm nay có bao nhiêu người mua đồ làm đẹp?”

Trác Thanh Di nói: “Ba mươi người!”

Như Ý nói: “Các phi tần chắc chắn rất có tiền, tiêu hơn 1200 bạc để mua một bộ làm đẹp đầy đủ sẽ không đau lòng, những cung nữ, không chắc chắn ai cũng có tiền, những cung nữ cấp bậc cao hơn giữ chức quan béo bở, bình thường thu nhập không chính đáng cũng khá nhiều có thể có chấp nhận được khả năng này, nhưng hầu hết cung nữ, đều không có hơn 1200, nhưng chỉ mấy trăm cũng không thành vấn đề, dù sao ở trong cung điện, không có nơi nào để chi tiêu, có tiền cũng chỉ tiết kiệm lại!”

Trác Thanh Di khẽ gật đầu nói: “Cũng gần như thế! Hôm nay một cung nữ ít nhất cũng mua hơn 120 bạc tiền đồ làm đẹp!”

Như Ý nói: “Ba mươi người, tổng cộng doanh thu là hơn 30000. Nghĩa là bình quân mỗi người ít nhất là 1200 bạc! Tứ tỷ, tỷ nói trong hoàng cung có bao nhiêu người đến?”

Trác Thanh Di nói: “Phi tần, thê thiếp, một vài nha hoàn thông phòng và cung nữ cấp bậc cao, tổng số sẽ không quá 3000, những cung nữ khác, nha hoàn, tổng số khoảng 30000.”

Như Ý nói: “Ngoài những cung nữ tuổi còn nhỏ, đã già và làm những việc lặt vặt, những cung nữ trẻ tuổi tướng mạo xinh đẹp, hi vọng nhận được sự sủng ái của hoàng thượng khoảng bao nhiêu?”

Trác Thanh Di nói: “Không dễ tính, nhưng có lẽ khoảng 1/3 tổng số.”

“1/3 là khoảng 10000.”

“Ừ.”

“10000 người, ngày mai ít nhất có 10% số người đó sẽ chạy đến để mua đồ làm đẹp! Chính là 1000 người! Trung bình mỗi người là 1200, một triệu hai đã là giữ đúng dự tính rồi!”

“Tiểu muội, chuyện này, thật sự có thuận lợi như muội tính toán không?”

“Đây là những số liệu được phân tích dựa trên khoa học! Hơn nữa, tỷ không nên đánh giá thấp khả năng yêu cái đẹp của phụ nữ!”

Như Ý thầm nói: thế kỉ 21, những công ty mỹ phẩm đều vơ vét tiền làm đẹp của phụ nữ, không biết là bao nhiêu tỷ nữa!

Kiều phu nhân sớm đã phục sát đất Như Ý rồi.

Mà Trác Thanh Di vẫn còn lo lắng về doanh số của ngày mai….

Cảnh nóng hôm nay, hoàn toàn làm cô ngạc nhiên.

Thật không ngờ một đoạn phim ngắn có năm phút, lại dấy lên một đợt tiêu thụ thịnh vượng như vậy.

Không biết ngày mai, sẽ còn thịnh vượng như vậy không?

Trác Thanh Di có thể không có tự tin giống Như Ý.

Áp-phích của các họa sĩ cung đình và phim của Bạo Quân, còn có sự tán tụng và theo đuổi điên cuồng của những người phụ nữ này….

Như Ý không hề lo lắng về tình hình tiêu thụ ngày mai.

Cô chỉ lo lắng vụ cá cược với Bạo Quân….

Con số ba triệu bạc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau