CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 181 - Chương 185

Chương 181: Đồ Ngốc! người con gái ngốc nghếch

Chúng binh sĩ đột nhiên xông lên trói chặt lấy mọi người trong Trác vương phủ...

Sau một đêm...

Trác vương phủ đã trở thành phủ đệ trống rỗng tĩnh lặng như tờ...

Hết thảy mọi người trong Trác vương phủ đều bị bắt vào đại lao.

Ngoại trừ Tống Thanh và Ma kiếm khách ra, không một ai may mắn thoát nạn.

Thế lực của Trác vương phủ đổ sụp trong một đêm, tan rã trong chốc lát...

Như Ý âm thầm nghĩ ngợi lúc ngồi trong xe ngựa xa hoa tiến vào hoàng cung: "Điều đáng mừng nhất hiện giờ là không có người nào trong Trác vương phủ bị thương. Sau này...Cho dù là Trác gia hay là ta chỉ sợ đều gặp phải gian nan đủ điều...Bé cưng ơi, vận mệnh của tất cả mọi người về sau này đều trông cậy cả vào con!"

Như Ý nhẹ nhàng vuốt ve bụng mình, yên tĩnh ổn định, không có điều bất thường gì cả.

Đến bây giờ cô vẫn không biết có phải mình mang thai hay không.

Nhưng cô biết, nếu cô thật sự mang thai.

Vậy cái thai đó sẽ là thẻ bài duy nhất có thể cứu rỗi Trác vương phủ.

Vừa vào hoàng cung sâu tựa biển.

Không biết vì sao, lần tiến cung này Như Ý chợt có cảm giác buồn man mác...

Thái y cẩn thận bắt mạch chẩn đoán, "nghiên cứu" hơn một canh giờ, mồ hôi tuôn đầm đìa đầy người, cuối cùng cũng xác định Như Ý đã có thai thật.

Bạo quân nghe kết quả chẩn đoán từ ngự y mà gương mặt vẫn lạnh lùng không dao động chút nào, hắn ta chỉ nói một câu: "Nàng yên tâm dưỡng thai, trẫm sẽ phái người đến chăm sóc nàng."

Ngày thứ hai.

Trác Thanh Di và Kiều phu nhân cùng tiến cung!

Thanh Nhã các thoắt chốc trở nên náo nhiệt!

Kiều phu nhân nhìn thấy Như Ý bèn lau nước mắt: "Cô bé đáng thương, một mình tiểu thư phải gánh vác trọng trách nặng nề nhường này, vất vả cho tiểu thư quá."

Như Ý mỉm cười: "Phu nhân đừng lo lắng, ta không phải chịu chút thiệt thòi nào đâu, chỉ là tiến cung hưởng phúc vài ngày mà thôi. Huống hồ gì tai họa của Trác gia do ta mà ra, tất nhiên ta phải gánh vác trách nhiệm."

Kiều phu nhân đáp: "Lão gia nói Trác gia gặp phải tai họa này là vì công cao chấn chủ, uy hiếp đến địa vị và quyền lực của Hoàng gia."

Như Ý chỉ mỉm cười chứ không đáp.

Công cao chấn chủ.

Câu nói này mới thật rõ ràng làm sao.

Từ cổ chí kim, biết bao Hoàng đế đã giết đi công thần võ sĩ đi theo mình vào cái ngày công thành danh tựu!

Chu Nguyên CHƯƠNG thời Nguyên...

Mười mấy năm sau khi lên ngôi Hoàng đế, ông ta đã giết hơn 100 ngàn người! Giết sạch sẽ những người theo ông ta gầy dựng non sông!

Trác Thanh Di nhìn thấy bụng dưới của Như Ý vẫn bằng phẳng, trông không giống thai phụ một chút nào mới tò mò hỏi: "Tiểu cửu, muội mang thai thật ư?"

Như Ý cười nói: "Mang thai à? Muội cũng không biết nữa!"

Trác Thanh Di lại nói: "Không phải thái y đã chẩn đoán rồi sao?"

Như Ý cười đáp: "Thái y chẩn đoán? Ông ta cầm sợi chỉ đỏ đứng cách muội vài mét để chuẩn đoán muội có thai hay không à? Cho dù chạy đến bệnh viện phụ sản tiên tiến nhất ở thế kỷ 21 cũng chưa chắc chẩn đoán ra muội có thai hay không! Mới có một tháng rưỡi thôi, bệnh viện cũng có thể chẩn đoán sai."

"Bệnh viện là cái gì?"

"Bệnh viện...Là nơi rất có rất nhiều thái y chữa trị cho bệnh nhân."

"Ừ."

Trác Thanh Di ừ một tiếng rồi nói tiếp: "Nếu thái y không chẩn đoán chính xác thì sao lại xác nhận muội đã mang thai kia chứ?"
Như Ý cười đáp: "Lúc ông ta chẩn đoán, muội cố tình sử dụng nội lực làm mạch đập rung động, chắc chắn ông ta sợ chết khiếp, mồ hôi túa ra như mưa, bạo quân lại ngồi kế bên nhìn ông ta chòng chọc, ánh mắt sắc lẻm như dao, tất nhiên ông ta chỉ đành xác nhận muội đã mang thai, chứ nếu không chắc chắn bạo quân sẽ giết ông ta!"

Kiều phu nhân nghe mà đầu óc mơ mơ hồ hồ: "Tiểu thư, thế rốt cuộc cô có mang long chủng hay không?"

Như Ý nói: "Ta nào có phải phải thầy thuốc, bản thân ta cũng không biết nữa."

Kiều phu nhân nói: "Nhỡ mà tiểu thư không mang long chủng, Hoàng thượng có nổi trận lôi đình rồi giết hết mọi người trong Trác gia không?"

Trác Thanh Di lên tiếng: "Không phải Hoàng thượng nói đợi đến ngày thái tử ra đời sẽ thả toàn bộ người trong Trác vương phủ ra hay sao?"

Kiều phu nhân nói: "Nhưng nếu không có thái tử thì sao? Thế thì người trong Trác gia há chẳng phải bị nhốt trong thiên lao cả đời này?"

Như Ý nở nụ cười thần bí: "Bà yên tâm đi, cùng lắm ông nội và mọi người chỉ cần chịu khổ vài ngày thôi, tất nhiên ta sẽ nghĩ cách cứu bọn họ ra."

Trác Thanh Di bảo: "Tiểu muội, có phải muội đã lên kế hoạch gì rồi không?"

Như Ý đáp: "Bây giờ vẫn còn chưa nghĩ ra cách! Đừng sốt ruột, điều quan trọng nhất hiện giờ là tu dưỡng vài ngày trong Hoàng cung, đợi võ công của muội khôi phục lại rồi bắt đầu nghĩ cách! Có điều...Bây giờ có một việc khó giải quyết!"

Trác Thanh Di bèn hỏi: "Việc gì vậy?"

Như Ý đáp: "Thái hậu!"

Trác Thanh Di vừa nghe đến hai chữ thái hậu đã sợ hãi đến sắc mặt trắng bệch: "Tiểu muội, có phải lần trước muội làm đẹp cho thái hậu một lần rồi biến mất tung mất tích nên thái hậu cảm thấy mình bị đùa bỡn, bởi thế mới hận muội thấu xương không?"

Như Ý cười khổ: "Quả thật bà ấy muốn róc xương lột da muội đấy! Hiện giờ võ công của muội mất hết, thái hậu lại độc ác như vậy, chỉ sợ không dễ đối phó bà ta!"

Trác Thanh Di lộ vẻ ưu lo: "Sợ là không phải mỗi thái hậu thôi đâu, trước khi muội tiến cung đã đắc tội với nhiều người như vậy, hiện giờ muội lại mang long chủng, chỉ e sẽ bị nhiều kẻ ghen ghét hơn nữa mà thôi!"

Như Ý đáp: "Ở trong Hoàng cung khó mà tránh khỏi chuyện hục hặc lẫn nhau! Giáo huấn của Bạch quý nhân còn sờ sờ ra đó, có lẽ những người khác không dám làm gì muội đâu, dù sao bây giờ tất cả mọi người đều nghĩ muội đang mang long chủng, có muốn đối phó cũng phải kiêng kỵ! Hiện giờ, lo lắng duy nhất là thái hậu độc ác đó.

Trác Thanh Di nói: "Tiểu muội à, muội nhất định phải thận trọng từng bước một, Hoàng cung này có quá nhiều kẻ muốn đẩy muội vào con đường chết."

Như Ý thấy hai người bọn họ lo lắng quá đỗi mới cất tiếng an ủi: "Không cần lo lắng đâu. Người khác nghĩ trong bụng của muội có long chủng, đây là tấm bùa bảo vệ tốt nhất đấy!"

Trác Thanh Di đáp: "Sợ là thái hậu không màng đến, thái hậu là người Bạch gia, bà ta sẽ không quan tâm đến long chủng của Hoàng thất đâu."

Như Ý đáp: "Đừng lo lắng, là phúc hay là họa đều không tránh khỏi, nếu đã đến thì an tâm ở lại thôi! Bạo quân đối xử với muội không tệ, còn đặc biệt cho phép hai người tiến cung bầu bạn với muội, có lẽ sẽ không còn thấy buồn tẻ nữa."

"Muội nghĩ như vậy thì ngày tháng sống trong cung sau này sẽ dễ chịu hơn nhiều."

Đột nhiên nghe thấy có tiếng người lạnh buốt như sương vang lên từ ngoài cửa."Ai đó?"

Như Ý quay đầu nhìn lại.

Chỉ nhìn thấy một cô gái đứng bên ngoài cửa.

Như Ý nói: "Ám Tinh cô nương, lâu rồi không gặp."

Ám Tinh nói: "Mới chỉ không gặp nhau vài ngày thôi mà cô đã gây ra họa lớn tày trời như vậy. Đúng là không ai có khả năng gây họa bằng cô hết.”

Như Ý đáp: "Ám Tinh cô nương xuất hiện ở đây há chẳng phải tai họa sắp giáng xuống đầu ta rồi?"

Ám Tinh thầm thở dài nói: "Thật ra cô không nên trở lại đây."

Như Ý cười nói: "Thái hậu lại nghĩ ra độc kế nào để đối phó ta chăng?"

Ám Tinh đáp: "Thái hậu mà muốn đối phó cô thì có nhiều cách lắm!"

Như Ý nói:"Lần này thái hậu lại có cách gì để đối phó ta đây? Thế mà thái hậu lại cho Ám Tinh cô nương tự mình đến triệu ta, e là đã nghĩ ra cách hay để đối phó với ta từ lâu rồi?"

Ám Tinh do dự giây lát rồi nói: "Ta là bạn của cô nên mới ngầm nói với cô câu này! Nếu cô có thể chạy được thì chạy ngay đi, lần này cô đến Thục Ninh cung sẽ không về được nữa đâu!"

"Hả?"

"Tiểu muội."

"Vậy...Vậy phải làm sao đây?"

"Tỷ đi gọi Hoàng thượng đến cứu muội."

Trác Thanh Di sợ đến đờ người ra.

Ám Tinh là người được thái hậu tin tưởng nhất, cô ta nói như vậy tất nhiên biết rõ thái có ý muốn giết hại Như Ý.

Như Ý cười đáp: "Tứ tỷ đừng lo lắng, thái hậu sẽ không làm gì muội đâu!"

Trác Thanh Di đáp: "Tiểu muội đừng quá lạc quan! Muội mới tiến cung ngày đầu tiên thái hậu đã phái Ám Tinh cô nương đến triệu muội rồi, muội mà đi ắt lành ít dữ nhiều!"

Ám Tinh cất tiếng: "Thái hậu bảo ta đến gọi cô đi nhưng không dặn ta phải đưa cô đến Thục Ninh cung ngay, ta đã chuyển lời xong rồi, phải đi ngay thôi, chuyện còn lại cô tự mình lo lấy."

Ám Tinh vừa mới dứt lời, gương mặt lộ vẻ do dự dường như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng cô ta vẫn không lên tiếng mà đi khỏi Thanh Nhã các.

Như Ý đáp: "Phu nhân giúp ta chỉnh trang y phục, ta phải mặc quần áo chỉnh tề đi gặp thái hậu."

Kiều phu nhân sốt ruột nói: "Tiểu thư, khi nãy tứ tiểu thư bảo vị cô nương kia nói rằng thái hậu muốn hãm hại cô, cô không thể đi! Nhất định không được đi!"

Như Ý đáp: "Thái hậu cho gọi, không thể không đi!"

Kiều phu nhân mới nói: "Tại sao không thể không đi?"

Trác Thanh Di nói rằng: "Thái hậu là người nắm quyền lực lớn nhất trong cung! Cho dù là Hoàng thượng cũng không dám tùy tiện đắc tội bà ta. Lỡ mà những người khác dám đắc tội thái hậu, hậu quả thê lương lắm! Cho dù có là Hoàng thượng cũng khó mà bảo vệ nổi!"

Kiều phu nhân đáp: "Thái hậu đáng sợ đến mức này ư?"

Trác Thanh Di bảo: "Thái hậu...Ôi, nói chung là, Như Ý, muội không thể đi! Chúng ta tìm đường chạy trốn đi thôi!"

Như Ý đáp: "Trốn khỏi Hoàng chung rồi sao nữa chứ? Chẳng phải vẫn sẽ bị bắt về ư? Hơn nữa, vài trăm người trong Trác gia vẫn còn bị nhốt trong thiên lao, nếu chúng ta chạy trốn bọn họ sẽ gặp họa mất!"

Kiều phu nhân sốt ruột: "Vậy phải làm sao đây? Chúng ta cũng không thể nhìn tiểu thư đi nộp mạng được!"

Như Ý tự tin nói: "Yên tâm đi! Ta tự có cách đối phó với thái hậu! Hiện giờ bà ta vẫn còn chưa biết võ công của ta mất hết toàn bộ nên cũng chẳng dám tùy tiện đụng đến ta đâu! Cho dù bà ta có giở mưu ma chước quỷ thế nào ta cũng ứng phó nổi!

Trác Thanh Di đáp: "Võ công của muội đã mất hết, nếu thái hậu muốn hãm hại muội thì phải làm sao đây?"

Chương 182: Long chủng

Như Ý nói: "Chúng ta ngồi đây suy đoán cũng nào có ích gì, có là đầm rồng hang hổ cũng phải xông vào! Sau này sống trong Hoàng cung sẽ còn gặp nhiều nguy hiểm và phiền phức hơn nữa, chúng ta chỉ có thể đi bước nào tính bước đó thôi!"

Trác Thanh Di và Kiều phu nhân đều hết mực lo lắng, chuyến này Như Ý đi chắc chắn lành ít dữ nhiều.

Bản thân Như Ý cũng ngầm hiểu rõ điều đó.

Thái hậu hận cô thấu tận xương cốt!

Lúc ấy, cô và thái hậu đã thỏa thuận rõ ràng với nhau rồi.

Cô giúp bà ta trở nên xinh đẹp, mà bà ta sẽ cho Trác Thanh Di xuất cung, gả tỷ ấy cho Đường Bắc Long.

Sau đó, Như Ý tiên phát chế nhân, cô lo lắng thái hậu sẽ hối hận nên tìm cơ hội đưa Trác Thanh Di ra khỏi Hoàng cung, cùng bỏ trốn với Đường Bắc Long.

Mà kế hoạch làm đẹp của thái hậu bị vứt thẳng vào sọt rác.

Thái hậu không chỉ bị Như Ý đùa bỡn.

Hơn nữa sắc đẹp và sự trẻ trung của bà ta tựa như hoa quỳnh sớm nở tối tàn, Như Ý vừa đi bà ta lại biến thành người phụ nữ vừa già cỗi vừa xấu xí, bị cả Hoàng cung trêu cười mỉa mai.

Mặc dù bà ta là thái hậu, không ai dám cười cợt trước mặt bà ta.

Nhưng vì bình thường bà ta ỷ vào cái thân phận thái hậu mà tung hoành ngang dọc, hiện giờ trở nên xấu xi thế này mới càng khiến cho nhiều người cười nhạo sau lưng.

Mà thái hậu lại trút hết cơn oán hận này lên người Như Ý!

Bà ta từng nói rằng chỉ cần bắt được Như Ý, chắc chắn sẽ băm thây cô thành vạn đoạn.

Hiện giờ! Như Ý được bạo quân phong thành Vương phi rồi tiến cung.

Ai mà ngờ mới tiến cung ngày đầu tiên thái hậu đã sai Ám Tinh đi gọi Như Ý đến.

Lúc ấy Như Ý có thân phận là Hoàng hậu, thái hậu còn không đặt cô vào tầm mắt của mình.

Thân phận hiện giờ của cô chỉ là Vương phi bình thường mà thôi, thái hậu càng chẳng kiêng dè gì nữa.

Kiêng dè duy nhất là...

Chỉ sợ long chủng trong bụng Như Ý...

Thái hậu có kiêng dè đứa trẻ có thể nằm trong bụng Như Ý không?

Không ai biết được...

Như Ý chuẩn bị một chút rồi từ chối không cho Trác Thanh Di đi cùng mà một mình cất bước đến Thục Ninh cung.

Trước cửa Thục Ninh cung.

Như Ý đụng mặt Ám Tinh đang đi từ trong cung ra.

Vẻ mặt Ám Tinh rất đỗi lạnh lùng, trông cô ta còn nghiêm túc hơn lúc bình thường...

Như Ý mỉm cười cất tiếng chào hỏi: "Ám Tinh cô nương, cô biết ta đến đây nên ra đón chăng?"

Ám Tinh sa sầm mặt: "Cô không sợ chết thật ư? Cớ sao đã biết rõ mà vẫn còn đến nộp mạng? Hơn nữa còn ra vẻ không quan trọng chi cả, trước giờ ta chưa từng gặp người nào đã biết mà vẫn còn đi tìm chết ngay lập tức như cô, vẫn còn cười được nữa."

Như Ý nói: "Vẫn còn chưa biết là sống hay chết đâu!"

Ám Tinh bảo: "Thế thì cô tự lo cho mình đi! Nếu cô đã đến thì ta cũng chẳng cần đến Thanh Nhã các làm chi nữa! Thái hậu đang đợi cô ở bên trong đấy...Ôi chao."

Dường như Ám Tinh biết được ít tin gì đấy, cô ta lại thở dài.

Như Ý còn nhớ khi nãy lúc cô ta ở Thanh Nhã các cũng thở dài như vậy.

Ám Tinh này, bề mặt trông rất đỗi lạnh lùng nhưng lại có tấm lòng nghĩa khí, cũng rất chính trực.

Như Ý cười nhạt.

Rồi sải chân đi vào Thục Ninh cung.

Cung điện quen thuộc, lộng lẫy đến mức xa hoa...

Cô phải đến tẩm cung của thái hậu mới biết cái gì gọi là cung vàng điện ngọc xa xỉ tột bậc!

Như Ý đi thẳng vào phía trong Thục Ninh cung.

Hai ma ma hầu hạ thái hậu đứng đợi ở ngoài cửa.

"Trác vương phi, thái hậu cho mời." Một ma ma lạnh nhạt chào hỏi Như Ý.

Hiển nhiên địa vị của Như Ý bây giờ đã thấp hơn trước đây nhiều, cho dù là hạ nhân cũng không còn cung kính với cô được bao nhiêu.

"Cảm ơn."

Như Ý không hề do dự mà đi thẳng vào trong.

Vừa tiến vào đã nhìn thấy gương mặt thái hậu già nua xấu xí, sát khí u ám như mây đen bao phủ sau bức màn thêu...

"Thái hậu, thần thiếp xuất cung gánh chịu trăm cay nghìn đắng, vất vả không sao kể xiết, cuối cùng cũng tìm mua được dược liệu làm đẹp cho người rồi!"

Như Ý cười lớn rồi đi qua.

Thái hậu kinh ngạc: "Ngươi nói cái gì? Dược liệu làm đẹp gì?"

Vốn dĩ trái tim bà ta đã bị nhấn chìm trong cơn tức giận, nhưng hiện giờ vừa nghe nhắc đến mấy chữ thuốc làm đẹp bèn lập tức bị thu hút.

Như Ý nói: "Bẩm thái hậu, lúc đầu Như Ý xuất cung chẳng phải để đi tìm dược liệu làm đẹp cho người đấy sao?"

Thái hậu nói: "Ngươi đã tìm thấy rồi chăng?"Vẻ mặt của thái hậu đã khôi phục lại vẻ lạnh lùng điềm tĩnh như bình thường.

Bà ta biết Như Ý chỉ nói huơu nói vượn mà thôi.

Nhưng trong lòng lại âm thầm hy vọng Như Ý đang nói thật.

Tâm lý mâu thuẫn như thế này kể cũng thật kỳ quái.

Như Ý thản nhiên, cô nghiêm túc đáp: "Bẩm thái hậu, Như Ý phải phí công phí sức, phải gánh chịu biết bao nhiêu cay đắng vất vả khôn cùng, bỏ ra không biết bao nhiêu hoàng kim mới có thể tìm dược liệu làm đẹp về cho thái hậu..."

Thái hậu hơi tức giận nói: "Thôi đi, ngươi chỉ cần nói ngươi có tìm được dược liệu làm đẹp hay chưa?"

Thái hậu đã không còn kiên nhẫn với Như Ý nữa.

Chỉ cần Như Ý nói vẫn chưa tìm được dược liệu làm đẹp là bà ta sẽ cho người xử lý Như Ý ngay lập tức, sau đó nhốt cô lại, từ từ dằn vặt cho cho đến chết...

Như Ý lại nói y như thật, nói bản thân mình dốc hết tâm sức, khó khăn y hệt như hồng quân trường chinh qua hai mươi lăm ngàn đặm đường mới tìm được dược liệu làm đẹp...Trèo lên núi tuyết băng qua thảo nguyên, cuối cùng tổng kết bằng một câu nhờ có phúc của thái hậu mà đã tìm được dược liệu làm đẹp rồi!

Thái hậu hơi kinh ngạc: "Ý ngươi là...đã tìm được rồi ư?

Như Ý mỉm cười gật đầu: "Thưa vâng! Đã tìm được rồi ạ!"

Thái hậu nói: "Nói như thế ngươi có cách làm cho ai gia khôi phục vẻ đẹp thời xuân sắc hay sao?"

Như Ý cười hì hì nhích về phía trước, cẩn thận quan sát gương mặt của thái hậu rồi tấm tắc: "Thái hậu, người...Thật sự là...phụ nữ nhất định không được làm biếng đâu! Người tội gì mà lại làm khó gương mặt của mình kia chứ? Thật ra người cũng là quốc sắc thiên hương, dáng vẻ thướt tha năm ấy vẫn còn đây!"

Thái hậu bị thái độ và lời lẽ khoa trương của cô chọc tức: "Không được hỗn xược! Hiện giờ ngươi vẫn là kẻ mang tội đấy!"

Như Ý cười nói: "Thái hậu đừng giận. Nếu muốn xinh đẹp thì việc đầu tiên là không nên tức giận, phải giữ nụ cười mỉm thường xuyên trên gương mặt."

Thái hậu lạnh lùng nói: "Ai gia đã bị ngươi đùa bỡn một lần, lần này ngươi đừng hòng lừa dối ai gia với dăm ba câu nói!"

Như Ý nghiêm túc bảo: "Bẩm thái hậu, dù sao bây giờ ta đã là cá nằm trên thớt rồi, mặc cho thái hậu tùy ý xử lý. Hơn nữa, lần này cả Trác vương phủ đều bị nhốt vào thiên lao, lẽ nào thái hậu còn sợ ta trốn khỏi Hoàng cung ư?"

Thái hậu do dự một lúc rồi nói: "Chẳng lẽ ai gia lại sợ ngươi bỏ trốn ra khỏi Hoàng cung ư? Nếu ngươi còn dám giấu diếm lừa gạt ai gia thêm chút nào nữa, chắc chắn ai gia sẽ không buông tha cho Trác vương phủ đâu. Ta sẽ khai đao với hai kẻ vừa tiến cung hôm nay trước."

Như Ý tỏ vẻ thê lương nói: "Tin tức của thái hậu mới thật linh thông làm sao! Phu nhân và tứ tỷ vừa mới tiến cung hôm nay mà thái hậu đã nhận được tin tức rồi."

Thái hậu nói: "Hừ! Ai gia chấp quyền hậu cung, có chuyện lớn nhỏ nào trong hậu cung này có thể qua mắt ai gia?"

Như Ý đáp: "Vậy thái hậu càng nên tin tưởng ở ta hơn, quả thật ta không có lý do gì để lừa gạt người, càng không có lá gan dối gạt thái hậu."

Thái hậu nói: "Ồ? Nói vậy là ý gì?"

Như Ý đáp: "Thái hậu, người thông minh nhanh trí như vậy, chỉ cần nghĩ một lát sẽ biết ngay thôi! Nếu ta thật sự có cách khôi phục sự trẻ trung và xinh đẹp cho thái hậu thì ta cần gì chống đối thái hậu cơ chứ? Rõ ràng chống đối thái hậu sẽ phải nhận hậu quả nghiêm trọng, mà nếu ta có thể giúp đỡ thái hậu trở nên xinh đẹp trẻ trung thì thái hậu ắt sẽ tin tưởng ở ta thôi..."

Thái hậu cười lạnh: "Ngươi thông suốt đó, nhìn rất thấu đáo."

Như Ý nịnh nọt bà ta: "Thái hậu quá khen rồi! Thần thiếp chỉ nói thật lòng mà thôi! Có lẽ thái hậu cũng biết cho dù ta có thật lòng hay không thì cũng chẳng có lý do gì từ chối phục vụ thái hậu cả! Trừ phi ta là một kẻ dối trá! Nhưng mà ta không phải kẻ dối trá! Có lẽ thái hậu hiểu rõ như vậy đúng không ạ?"

"Được, xem như ngươi có lý."

Rõ ràng cô đã khiến bà ta động lòng rồi.

Cơn tức giận hồi ban đầu đã tan tành mây gió.

Mặc dù bà ta vẫn còn âm thầm nghi ngờ Như Ý.Hơn nữa bà ta gần như chắc chắn rằng Trác Như Ý không phải một người đơn giản...

Ít nhất tuyệt đối không thể tùy tiện tin tưởng cô ta.

Nhưng mà...

Bản thân hiểu là một chuyện.

Có thể làm được hay không lại là chuyện khác.

Như Ý phân tích hết các mối quan hệ lợi hại, thái hậu nghiễm nhiên cảm thấy chỉ có thế mà thôi!

Dù sao Như Ý cũng không thoát khỏi tay bà ta nổi, có gì mà không tin tưởng cô một lần được kia chứ?

Dù sao cũng không mất mát gì!

Cuối cùng thái hậu cũng tin tưởng Như Ý!

Hoặc là nói, xinh đẹp và trẻ trung có sức hấp dẫn quá lớn với một người con gái!

Đặc biệt là với một người phụ nữ già cả!

Như Ý nhìn thấy thái hậu híp mắt, vẻ mặt thoắt biến của bà ta là biết ngay thái hậu đã động lòng rồi.

"Thái hậu, hiện giờ chắc người cũng biết ta một lòng trung thành với người rồi chứ? Thần thiếp xuất cung là để tìm kiếm dược liệu làm đẹp quý hiếm cho thái hậu, quả thật là...ôi chao! Đừng nhắc đến nữa! Tóm lại vì thái hậu thì có khó khăn thế nào cũng xứng đáng hết!"

Như Ý tranh thủ rèn sắt khi còn nóng, tranh công cho bản thân mình.

Dù sao, có lợi ích mà không chiếm thì quá phí phạm!

Đột nhiên thái hậu nói: "Nếu ngươi xuất cung nhiều ngày, lại tốn lắm công lắm sức và tiền bạc như thế, thế thì dược liệu làm đẹp ở đâu rồi?"

"Cái này à..."

Như Ý lúng túng.

Thái hậu vẫn xảo quyệt như vậy, muốn lừa gạt bà ta không dễ chút nào!

Như Ý cứ ngỡ chỉ cần nắm được khuyết điểm của bà ta, chỉ cần ba hoa nhiều lời thì bà ta sẽ sập bẫy ngay.

Không ngờ thái hậu lại lý trí và cẩn thận như vậy.

Ánh mắt nghi ngờ sắc lẻm như dao của thái hậu nhìn Như Ý trân trân: "Dược liệu làm đẹp ở nơi nào?"

Như Ý đáp: "Bẩm thái hậu, dược liệu...số dược liệu này đều rất khan hiếm! Không chỉ khan hiếm mà còn rất quý giá! Quả thật thần thiếp đã tìm được số dược liệu này ở ngoài cung, nhưng lại không đủ tiền mua nó."

Thái hậu nói: "Có thứ gì trong thiên hạ này mà Hoàng thất không mua được ư? Ngươi cần bao nhiêu tiền? Ai gia lập tức bảo nội vụ phủ đưa kinh phí cho ngươi!"

Như Ý tùy tiện nói rằng: "Ba triệu lượng."

Thái hậu biến sắc: "Cái gì? Ba triệu lượng? Nói xằng! Làm gì có dược liệu nào đáng giá ba triệu lượng trong thiên hạ này? Mỗi năm mấy mươi nghìn người trong hậu cung này cũng chỉ chi tiêu một triệu lượng thôi! Đám nội các đại thần ấy còn dâng sớ chỉ trách ai gia xa xỉ, yêu cầu giảm bớt chi tiêu hậu cung kia kìa!"

Như Ý thầm nghĩ: "Chăc chắn những vị đại thần kết tội bà ta là người chính trực!"

"Xem cái tẩm cung của lão vu bà bà kìa."

"Xây dựng còn xa xỉ lộng lẫy hơn cả phủ tổng thống Mỹ nữa."

"Không làm gỏi tiền của bà mới là lạ đó!"

"Một triệu lượng?"

"Sức mua sắm của một lượng bạc ở thế giới này."

"Bằng một nghìn đồng tiền."

"Khoảng 100 đô la Mỹ."

"Một triệu lượng bạc là một trăm triệu đô la Mỹ!"

"Khoảng 2 nghìn tỷ vnđ."

"Lão vu bà này tiêu tiền như nước!"

Như Ý thầm khinh bỉ thái hậu nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra nghiêm túc: "Thái hậu bớt giận! Ba triệu lượng thật sự không nhiều đâu ạ! Thái hậu phải biết rằng dược liệu làm đẹp đó có thể khiến một người con gái trở nên trẻ trung và xinh đẹp. Vẻ đẹp là vô giá!"

Thái hậu tức giận: "Khốn kiếp, ngươi tham lam quá sức!"

Như Ý tỏ vẻ vô tội: "Bẩm thái hậu, không phải thần thiếp đòi tiền mà vì số dược liệu ấy ấy đắt đỏ thật sự, cũng rất khan hiếm nữa! Thần thiếp may mắn, nhờ phúc của thái hậu mới may mắn tìm được. Thái hậu phải biết rằng phải khó khăn lắm mới tìm được dược liệu đấy ạ! Chỉ có thể bắt gặp chứ không cầu cạnh được! Thái hậu, cơ hội hiếm có lắm!"

Thái hậu bắt đầu chần chừ...

Tuy bà ta biết rõ Như Ý đang giở công phu sư tử ngoạm nhưng bà ta không tìm được chứng cứ!

Không có chứng cứ.

Nhưng bà ta rất muốn trở nên đẹp đẽ.

Mà bà ta là thái hậu, chắc không trả giá được đâu nhỉ?

Chương 183: Trả giá

Xinh đẹp vô tội

Xinh đẹp càng vô giá.

Cuối cùng thái hậu cắn răng nói: "Chắc chắn ai gia không thể cho ngươi ba triệu lượng! Cho dù ai gia muốn cho ngươi thì nội vụ phủ cũng sẽ không đồng ý."

Như Ý giả vờ vô tội: "Bẩm thái hậu, thế thì hết cách rồi ạ! Thần thiếp hy vọng thái hậu trở nên xinh đẹp khiến người ta rung động, trẻ trung mơn mởn, nhưng mà nếu không có tiền thì đúng là hết cách rồi!"

Kế hoạch của Như Ý hết sức tuyệt diệu.

Nếu thái hậu ngoan ngoãn giao tiền thì bà ta là loại người tiêu tiền như nước, bị Như Ý bóc lột một mớ tiền!

Nếu như bà ta không chịu chi, tất nhiên không còn cớ gì để gây phiền hà cho Như Ý nữa!

Đột nhiên thái hậu cứng rắn nói: "Trác Như Ý! Ai gia cho ngươi năm trăm ngàn lượng bạc! Nếu như không đủ thì ngươi tự nghĩ cáh bù vào số tiền còn thiếu! Nói tóm lại, ai gia cho ngươi thời gian bảy ngày! Nhất định ngươi phải tìm đủ dược liệu làm đẹp! Chứ bằng không...Tứ tỷ và phu nhân của ngươi sẽ phải xuống suối vàng trước tiên!"

"Thái hậu, người để đạo lý ở đâu!"

Như Ý kháng cự mãnh liệt!

Thái hậu tức giận nói: "Trác Như Ý! Hiện giờ ít nhiều gì ngươi cũng là Vương phi! Chú ý lời lẽ và thái độ của ngươi với ai gia đấy! Đừng nghĩ ngươi vẫn còn là Hoàng hậu! Hừ!"

Như Ý đáp: "Thái hậu...Năm trăm ngàn lượng ít ỏi lắm, hơn nữa bảy ngày thật sự không đủ, ta...ta mang thai rồi, thái y nói không được làm việc mệt nhọc, không thể động thai khí..."

Thái hậu không buồn quan tâm, bà ta nói tiếp: "Hừ! Muốn dùng long thai để ép buộc ai gia ư? Bản cung không chấp nhận được! Đừng nói là ngươi vừa mới mang long thai, cho dù ngươi có sinh thái tử thì làm sao? Hoàng thượng vẫn còn trẻ trung mạnh khỏe, phi tần trong cung nhiều như mây, qua một thời gian nhất định Hoàng thượng sẽ có thêm long tự thôi..."

Như Ý nói: "Thái hậu! Thần thiếp tuyệt đối không dám uy hiếp thái hậu đâu!"

"Ngươi biết là tốt!"

"Nhưng mà...Thái hậu ép ta như vậy cũng không có ích gì! Năm trăm ngàn lượng còn chưa mua được nửa số dược liệu nữa! Không có đủ thuốc chắc chắn không thể khiến cho thái hậu trở nên trẻ trung xinh đẹp được, cuối cùng người thiệt thòi cũng chỉ có thái hậu người thôi."

"Hừ! Ai gia không quan tâm. Ngươi tự mà đi giải quyết lấy. Nói tóm lại, ngươi có thời gian bảy ngày! Bằng không người trong Trác vương phủ đều phải gánh họa! Ngươi tự xem rồi giải quyết lấy! Lui đi."

Thái hậu vừa cứng rắn vừa vô lại hạ lệnh đuổi khách!

Lão vu bà này biết rõ ràng lập trường của bà ta có ưu thế hơn Như Ý rất nhiều!

Quả thật bà ta không chi nổi nhiều bạc như vậy.

Cho dù bà ta có nhiều bạc như thế cũng tuyệt đối không cam tâm tình nguyện để Như Ý bóc lột!

Thái hậu có quyền lực tột bậc!

Đặc quyền dùng để làm gì?

Như Ý thầm nghĩ: "Lão vu bà này thật biết cách sử dụng đặc quyền thái hậu của mình! Ngang ngược! Vô sỉ! Xem ra cho dù ở bất kỳ thế nào đặc quyền vô hạn đều là mối thai họa! Ai có đặc quyền thì không cần nói đạo lý! Nói đặc quyền là được rồi!"

Thái hậu tức giận nói: "Ngươi còn không lui mau? Lẽ nào đợi ai gia đích thân tiễn ngươi ư?"

Như Ý đáp: "Thái hậu! Thần thiếp có kế vẹn toàn kỳ mỹ!"

Thái hậu đáp: "Cách gì?"

Như Ý đáp: "Thần thiếp có cách có thể gom góp đủ bạc."

Thái hậu hứng thú hỏi: "Ngươi nói ra xem thử."

"Nhưng cách này cần thái hậu người ủng hộ mới được!"

"Nếu ngươi có cách chắc chắn ai gia sẽ ủng hộ ngươi!"

"Thái hậu, có người phụ nữ nào trên đời này mà không hy vọng bản thân mình trở nên xinh đẹp hay không? Thái hậu là phụ nữ, những người phụ nữ khác trên đời cũng là phụ nữ."

"Sau đó thì sao?"

"Nếu mỗi người phụ nữ đều hy vọng mình trở nên xinh đẹp thì đây chính là cách kiếm tiền tốt nhất!"

"Kiếm tiền?"

"Vâng! Phụ nữ trẻ trung vốn có làn da đẹp, nhưng bọn họ lại hy vọng da mình càng mềm mại hơn, trắng trẻo hơn hoặc là lo sợ làn da bị rám đen xấu xí...Những người phụ nữ hơi lớn tuổi một chút càng hy vọng sở hữu làn da căng bóng, trẻ trung, mịn màng không có vết nhăn...Những người phụ nữ da đen ắt hy vọng da mình trắng trẻo hơn...Người có nhiều tàn nhang hy vọng trắng trẻo..."

"Thế thì sao?"

"Nếu như có thể thỏa mãn tất cả yêu cầu của cánh phụ nữ thì sao?"

"Việc này..."

Thái hậu bắt đầu im lặng suy tư.

Những lời Như Ý nói tựa như dẫn dắt bà ta bước vào một thế giới kỳ lạ không thể tưởng tượng nổi.

Một thế giới trước giờ bà ta chưa từng nghĩ đến, cũng không dám nghĩ đến...

Như Ý nở nụ cười tự tin nhẹ nhàng, xinh đẹp như hoa, cô nghiêm túc nói: "Thái hậu! Chỉ cần thái hậu cho phép."

"Cho phép cái gì?"

"Cho thần thiếp thêm một ít thời gian! Thần thiếp có thể mua trước một chút dược liệu làm đẹp, rồi nghiên cứu và chế tạo ra loại thuốc làm đẹp có công hiệu kỳ diệu để bán lại cho những người phụ nữ ôm khát vọng trở nên trẻ trung xinh đẹp..."

Thái hậu nói tiếp: "Sau khi kiếm được tiền có thể mua dược liệu quý giá khan hiếm ai gia cần?"

Như Ý gật đầu: "Thái hậu thật thông minh! Chỉ cần một chút thôi đã thấu hiểu!"

Thái hậu nói tiếp: "Nhưng mà ba triệu lượng không phải là con số nhỏ! Phải đợi đến năm nào tháng nào mới tích góp đủ món tiền lớn đến nhường này!"

Như Ý cười khẽ: "Thái hậu, người phụ nữ nào nhiều tiền nhất trên đời?"

Thái hậu ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: "Tất nhiên là nữ quyến trong gia đình quan lại và thương nhân.”

Như Ý gật đầu nói: "Thái hậu nói đúng ạ! Vợ, mẹ và con gái của nhà quan và các hộ buôn bán tất nhiên có lắm bạc rồi. Còn có một chỗ không chỉ có lắm phụ nữ, hơn nữa đều toàn là phụ nữ có tiền cả thôi."
Thái hậu hỏi: "Nơi nào?"

Như Ý đáp: "Tất nhiên là hậu cung!"

Thái hậu kinh ngạc: "Hậu cung? Ý ngươi là..."

Như Ý mỉm cười gật gật đầu!

Hậu cung...

Hậu cung đầy những phú bà tịch mịch nhưng lắm tiền nhiều của!

Sau khi thái hậu nghĩ ngợi về những thứ mà Như Ý không thể nào đoán được mới gật đầu: "Ngươi cần ai gia ủng hộ thế nào?"

Như Ý nói: "Sự tin tưởng của thái hậu là ủng hộ lớn nhất với Như Ý."

Thái hậu cười lạnh: "Tin tưởng? Chắc chắn cả đời này ai gia vĩnh viễn không tin tưởng nổi ngươi! Nhưng mà, ai gia khẳng định ngươi cũng không dám giở trò quỷ gì! Tất cả người trong Trác vương phủ còn đang bị nhốt trong thiên lao đấy!"

Như Ý cười đáp: "Đây là tin tưởng lớn nhất rồi."

Thái hậu nói: "Ngươi muốn gì cứ nói thẳng ra đi."

Như Ý đáp: "Bẩm thái hậu, thần thiếp muốn phượng phù của người!"

Thái hậu cả kinh: "Phượng phù? Có phượng phù ngươi có thể tùy tiện ra vào hoàng cung, ai gia tuyệt đối không cho ngươi!"

Như Ý nói: "Không phải khi nãy thái hậu vừa mới nói rồi sao? Mấy trăm tính mạng của Trác vương phủ đều nằm trong tay thái hậu! Ta muốn phượng phù chỉ để tiện ra vào Hoàng cung mà thôi. Chứ bằng không mỗi lần ra ngoài mua và nghiên cứu dược liệu làm đẹp phải thông báo phê duyệt thì tốn nhiều thời gian lắm ạ."

Thái hậu ngẫm nghĩ giây lát rồi nói: "Được, ai gia có thể đưa phượng phù cho ngươi! Ngươi còn muốn gì nữa?"

Như Ý đáp rằng: "Còn có tất cả đại phu, người bào chế thuốc, thầy thuốc đông y...Dù sao chỉ cần hiểu về dược liệu và phương thuốc là cần cả!"

Thái hậu nói: "Không có vấn đề gì! Ngươi có tùy tiện chọn người ở thái y viện và đông y giám, cần bao nhiêu người tự mình chọn là được rồi!"

"Cảm ơn thái hậu."

"Có còn yêu cầu gì khác nữa không?"

"Mười đầu bếp, mười nha hoàn, thái giám...thì thôi không cần, hai mươi cung nữ! Phải là cung nữ giỏi mát xa!"

"Cần những người này để làm gì? Giúp ngươi thu mua dược liệu à?"

"Không phải ạ! Để bọn họ đến Thanh Nhã các hầu hạ ta!"

"Thanh Nhã các nhỏ nhoi của ngươi đã có một nha hoàn và hai cung nữ hầu hạ rồi, còn cần lắm người thế để làm gì nữa?"

"Ha ha, cần phải có nhiều người hầu hạ mới có thể an thai được thưa thái hậu!“

“Đuợc! Ai gia đáp ứng yêu cầu này của ngươi!"

"Phải rồi, còn cần một trăm thị vệ có võ công cao cường nữa!"

"Cần thị vệ làm chi?"

"Việc này ấy à...Mặc dù võ công của ta cao cường nhưng bây giờ lại đang mang thai, không thể vung dao vung súng được, kẻ thù của ta trong hậu cung lại nhiều, cần phải gọi thêm nhiều thị vệ canh chừng ngày đêm bảo vệ an toàn! An thai, an thai quan trọng lắm!"

"Ngươi cũng lắm yêu cầu thật! Ai gia phát hiện ra ngươi mới đúng là đồ vô sỉ!"

"Ha ha, thái hậu quá khen!"
"Ngươi còn muốn gì nữa? Nếu như ngươi lại dám yêu cần bậy bạ thì ai gia sẽ rút lại hết những yêu cầu trước đó của ngươi."

"Thái hậu yên tâm đi! Đã hết rồi! Không còn yêu cầu gì nữa! Thưa thái hậu, thần thiếp xin cáo từ! Người mang thai đứng quá lâu sẽ thấy đau eo lắm."

"Đi đi!"

Thái hậu khinh bỉ phất tay.

Như Ý mừng thầm trong lòng, cô vui vẻ tạm biệt bà ta.

Đột nhiên cô nhớ đến hai ma ma vênh váo hống hách ở ngoài cửa...

"Ai da!"

Như Ý mới đi một vài bước chợt giả vờ bụng mình đau đớn mà rên lớn một tiếng.

Thái hậu kinh ngạc: "Ngươi sao thế?"

Như Ý giả vờ đau đớn nói: "Thái hậu...Thái hậu...Bụng ta đau quá, có thể đứng quá lâu nên động đến thai khí mất rồi!"

Thái hậu đáp: "Vậy ngươi mau lui xuông đi! Mau chóng trở về an thai!"

Thái hậu hết sức khinh bỉ Như Ý hở tí là lại mượn lý do cái thai trong bụng.

Cho dù có mang thai thật đi chăng nữa.

Cũng mới có thai một tháng...

Làm gì dễ dàng động thai khí như vậy?

Bà ta biết rõ cô đang giở trò lừa bịp mà thôi!

Như Ý rên rỉ: "Ôi! Ôi chao! Thái hậu, ta không đi nổi nữa rồi! Bụng ta đau quá!"

Thái hậu nói: "Vậy ngươi muốn thế nào?"

Như Ý nói: "Có thể ta cần người dìu ta một tí!"

Thái hậu đáp: "Ai gia sẽ đi sai người đến đỡ ngươi!"

Như Ý nói: "Thái hậu...Thái hậu...Không kịp nữa rồi, có thể ta sắp ngất đi mất! Thái hậu, phiền người qua đỡ thần thiếp một tay!"

Thái hậu tức giận: "Ngươi thật phiền phức!"

Như Ý cười bảo: "Làm phiền thái hậu rồi!"

"Hừ!"

Mặc dù thái hậu không vui nhưng hiện giờ bà ta đang có việc cần cầu xin Như Ý, chỉ đành nhân nhượng tự mình đi đến đỡ Như Ý cẩn thận đi từng bước một ra khỏi tẩm cung.

Lúc ra đến ngoài cửa.

Hai ma ma trông cửa nhìn thấy thái hậu tự mình đỡ Như Ý đi ra ngoài.

Hai người bọn họ trố mắt, ngạc nhiên muốn rớt cằm xuống!

Thái hậu...

Từ khi nào thái hậu lại trở nên nhân từ hòa nhã như thế kia?

Bọn họ biết rõ ràng thái hậu hận Trác vương phi thấu xương, lúc nào thái hậu cũng muốn giết Như Ý.

Tại sao cô ta mới đi vào một chốc thôi mà thái hậu lại tự mình đỡ cô ta ra?

Tựa như cô ta mới là chủ tử vậy...

Hai ma ma trợn tròn mắt!

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Lẽ nào Trác vương phi này biết yêu thuật ư?

Thái hậu tức giận mắng: "Hai tên nô tài các ngươi còn đứng đực ra đấy làm gì? Không nhìn thấy Trác vương phi không khỏe sao? Mau qua đỡ Trác vương phi về tẩm cung nghỉ ngơi!"

Như Ý đi đến Thục Ninh cung hồi lâu chưa thấy về, Trác Thanh Di và Kiều phu nhân đều sốt ruột như đứng đống lửa như ngồi đống than.

Từ trước khi tiến cung, Kiều phu nhân đã ôm ấp nỗi sợ hãi không tên với âm mưu trùng trùng chốn hậu cung.

Trác Thanh Di lại ở trong cung nửa năm nên cũng hiểu rõ mọi chuyện trong cung, nhưng chính bởi vì vậy cô ta mới lo lắng đến thế.

Cô ta biết rất rõ thái hậu là người như thế nào.

Hễ là người đắc tội thái hậu đều không có kết quả tốt đẹp.

Huống hồ gì Như Ý lại đùa bỡa thái hậu như vậy, chắc chắn thái hậu hận cô thấu xương.

Hơn nữa bây giờ Như Ý đang mang thai, lại bị nội thương, mất hết võ công...

Lúc hai người họ đang rất đỗi sốt ruột lại chợt nghe có tiếng vang lên ngoài kia.

Tiểu Hồng hoang mang chạy vào báo: "Không xong rồi! Không xong rồi! Rất nhiều người đang bao vây tẩm cung mình!"

Kiều phu nhân căng thẳng: "Tứ tiểu thư, bây giờ phải làm thế nào? Chắc chắn cửu tiểu thư đã đắc tội thái hậu, thái hậu giết hại tiểu thư rồi phái người đến bắt chúng ta."

Chương 184: Đừng lo lắng

Trác Thanh Di lạnh lùng nói: "Đợi ta đi xem thử!"

Cô ta vừa mới đi vài bước đã nhìn thấy Như Ý được hai ma ma hầu hạ bên cạnh thái hậu dìu về...

"Tiểu muội, muội..."

Trác Thanh Di nhìn thấy tình hình như vậy, vừa toan mở miệng hỏi đã nuổt ngược trở về.

Như Ý nói: "Cảm ơn hai ma ma, hai người trở về thông báo với thái hậu rằng ta đã thấy khỏe hơn nhiều rồi, thái hậu đừng lo lắng."

"Vâng, thưa Trác Vương phi."

Hai ma ma không cam tâm đi về.

Trác Thanh Di nhìn ra bên ngoài chỉ thấy cả đống thị vệ, thái giám, cung nữa,...lít nha lít nhít bao vây hết Thanh Nhã các.

"Tiểu muội, muội...Muội đi đến Thục Ninh cung chuyến này, thái hậu có làm khó muội không? Bên ngoài...Những thị vệ đứng bên ngoài là sao đấy?"

"Thái hậu phái người đến bảo vệ chúng ta đấy!"

"Bảo vệ? Ta thấy bà ta muốn giám sát thì có. Chắc chắn thái hậu sợ chúng ta chạy trốn nên mới phái nhiều người đến giám sát chúng ta!" Trác Thanh Di nói.

"Xuất cung cần gì chạy trốn? Thái hậu giao phượng phù lại cho muội rồi, sau này đến ban đêm cũng có thể xuất cung, cũng có thể khỏi cần thông báo!" Như Ý lấy mảnh ngọc bội nhỏ màu xanh lá trong lòng ra.

"Phượng phù? Là phượng phù thật! Tiểu muội, rốt cuộc muội đã làm gì?"

Trác Thanh Di biết phượng phù này có quyền lực tột bậc trong Hoàng cung!

Cầm phượng phù trong tay có thể đi đến bất kỳ nơi nào mà không bị cản lại!

Như Ý nói: "Thái hậu cho muội mượn chơi đấy!"

Trác Thanh Di bảo: "Thái hậu...Không phải bà ta muốn đối phó muội ư?"

Như Ý nói: "Bà ta hận sao muội không chết đi cho rồi! Hơn nữa muội chết đi bà ta mới thấy vui vẻ được, có điều muội chết rồi bà ta sẽ không đạt được lợi ích thực chất nào cả, nhưng nếu muội không chết bà ta lại chiếm được nhiều lợi ích!"

Trác Thanh Di bảo: "Lợi ích? Lợi ích gì?"

Như Ý bảo: "Ngoại trừ nhan sắc thì còn cái gì có thể làm bà ta động lòng được đây?"

Trác Thanh Di hơi lo lắng bảo: "Như Ý, muội...Muội thật sự có cách làm thái hậu trở nên xinh đẹp thật ư?"

Như Ý gật đầu nói: "Có điều vẫn phải cần đến sự giúp đỡ của tỷ!"

Trác Thanh Di bảo: "Giúp thế nào?"

Như Ý nói: "Chuyện đầu tiên, tứ tỷ giúp muội sắp xếp những người đang đứng bên ngoài cung đi, dù sao tứ tỷ hiểu biết mấy chuyện trong cung hơn muội nhiều!"

"Mấy người bên ngoài cung...Muội gọi bọn họ đến đây làm gì?"

"Tạm thời tứ tỷ đừng quan tâm đến chuyện này. Nói chung cứ thu xếp ổn thỏa trước đã."

"Được, không có vấn đề gì."

"Vẫn còn chuyện thứ hai."

"Chuyện gì?"

"Thái hậu đã đồng ý với muội rằng sẽ để muội tùy ý lựa chọn người trong thái y viện và đông y giám, ngày mai phiền tứ tỷ đi lựa giúp muội hai mươi người am hiểu một tí về dược liệu, nhất định phải chọn người có nghiên cứu tìm tòi học hỏi về đông y."

"Muội cần nhiều đại phu thế để làm gì? Cũng đâu cần nhiều người thế để an thai!"

"Ai nói an thai chứ? Muội muốn mở thẩm mỹ viện trong hậu cung!"

"Thẩm mỹ viện là gì?"

"Chính là...Một nơi thần kỳ, có thể khiến cho một người con gái xấu xí trở nên đẹp đẽ."

"Có nơi thần kỳ đến như vậy sao?"

"Tất nhiên rồi! Lúc trước quê muội đâu đâu cũng có thẩm mỹ viện..."

"Ồ."

Trác Thanh Di hơi sững sờ không biết phải nói gì.

Thẩm mỹ viện?

Với vốn kinh nghiệm từng trải của cô ta thì rất khó để hình dung ra thẩm mỹ viện là một nơi như thế nào!

"Tiểu muội, rốt cuộc tỷ nên làm gì?"

"Tỷ cứ làm theo những gì muội nói ban nãy là được rồi! Cố gắng tìm nhiều dược liệu lên, kêu mấy người trong cung đi cùng, lấy mấy thứ quý giá như linh chi này, nha đam này, có bao nhiêu lấy bấy nhiêu, dù sao cũng đâu có tốn tiền, không lấy thì phí lắm! Lão vu bà thái hậu keo quá chừng, chỉ cho muội năm trăm ngàn lượng!"

"Cái gì? Thái hậu...Cho muội năm trăm ngàn lượng?"

Trác Thanh Di sợ đến đờ người ra!

Thậm chí cô ta còn nghi ngờ không biết rốt cuộc tiểu muội mình có phải là yêu nghiệt không.

Rõ ràng lành ít dữ nhiều, còn chưa biết sống chết ra sao, cớ sao cô mới đi một chốc mà tình hinh lại thay đổi hoàn toàn rồi?

"Muội nói người cho muội năm trăm vạn lượng như thế đấy à, lỡ mà lọt vào tai thái hậu e là muội lại gặp phải phiền phức!"

Ám Tinh xuất hiện trước cửa cung.

Như Ý nói: "Lẽ nào mỗi lần cô đột nhiên xuất hiện là để nghe lén người khác nói chuyện ư?"

Ám Tinh đáp: "Chẳng qua ta chỉ nhận lệnh thái hậu đi giao năm trăm ngàn lượng cho cô."

"Ngân phiếu?"

Nụ cười nhạt ánh lên trong đáy mắt Như Ý.

Ngân phiếu năm trăm ngàn lượng...

Ám Tinh nói: "Thái hậu phái ta sang đưa ngân phiếu, đồng thời mấy ngày nay ta sẽ kề cận bảo vệ cô."

Như Ý đáp: "Sợ là cô ở đây để giám sát ta thì có? Rốt cuộc thái hậu cũng không yên tâm ở ta!"

Ám Tinh đưa ngân phiếu cho cô rồi nói: "Cô cũng biết thái hậu không yên tâm về cô thì nên tìm cách để cho người yên lòng, không phải lần nào cũng gặp may mắn được đâu, cô đã chơi đùa với lửa đấy, cô không biết thái hậu đáng sợ đến mức nào!"

Như Ý tò mò hỏi: "Thái hậu đáng sợ đến mức nào?"

Dường như Ám Tinh ý thức được mình lỡ lời bèn im lặng ngay tức khắc.

Như Ý lên tiếng: "Nếu thái hậu đã phái cô đến giám sát ta vậy cô hãy ở lại Thanh Nhã các đi! Ta phải xuất cung rồi, đợi khi nào ta trở lại cô giám sát ta cũng không muộn!"

"Cô xuất cung ta cũng phải đi theo! Thái hậu đã dặn ta không được rời cô nửa bước!"
"Đi nhà xí có cần đi the không?"

"Cần!"

"Trời ạ!"

Như Ý chợt thấy thái hậu chơi chiêu này thật ác độc, quẳng cho cô một tấm cao da trâu!

Ám Tinh hỏi: "Hiện giờ cô muốn xuất cung đi đâu?"

Như Ý hơi buồn bực nói: "Không đến phiên cô bận tâm! Dù sao cô muốn đi theo thì cứ đi theo là được rồi!"

Như Ý dặn dò Trác Thanh Di và Kiều phu nhân một vài việc rồi cùng Ám Tinh xuất cung.

Quả nhiên có phượng phù của thái hậu nên hai người bọn họ có thể thần tốc xuất cung!

Đến thông báo cũng không cần, đi đến cửa cung đưa phượng phù ra là được.

Rồi có thể nghênh ngang ra ngoài!

Ngoại trừ Hoàng cung, Như Ý là Ám Tinh phóng ngựa đến trước cửa Trác vương phủ!

Ám Tinh nhìn Trác vương phủ tiêu điều lạnh lẽo rồi nói: "Cô đến Trác vương phủ làm chi?"

Như Ý đáp: "Hoàng thượng chỉ tạm thời nhốt người của Trác vương phủ lại thôi chớ không hề xét nhà, lẽ nào không cho phép người ta về thăm nhà mẹ à?"

Ám Tinh biết Như Ý không vui nên cũng không hỏi không nói gì nữa.

Như Ý xuống ngựa.

"Cô đợi ở đây đi."

"Để tôi vào trong với cô!"

"Trác vương phủ không thích người ngoài đi vào! Tốt nhât cô đợi ở ngoài đi!"

Như Ý cứng rắn nói một câu rồi mặc kệ Ám Tinh, cô đẩy cửa đi vào Trác vương phủ!

Cô là đặc công, nhưng bây giờ đi đến đâu cũng có kẻ kè kè theo sau thì sao thấy vui cho được?

Nếu Ám Tinh không phải người lương thiện, còn giúp đỡ cô rất nhiều lần...

Nếu là người khác giám sát cô.

Chắc chắn cô sẽ giết quách hắn ta đi rồi vứt xuống hồ nuôi cá!

Kẹt kẹt...

Cánh cửa cấm từ từ hé mở

Trác Lỗi ló gương mặt mình ra.

"Tiểu muội, sao lai là muội? Không phải muội tiến cung rồi sao?"

Trác Phi kinh ngạc hết sức.

"Tứ ca, sao huynh lại ở đây? Chẳng phải chỉ có mình tổng quản ở lại trông nhà thôi sao?"

Như Ý tò mò khôn xiết.

Cô cứ ngỡ người trong Trác vương phủ đều bị bắt đi cả rồi, chỉ còn mỗi quản gia ở lại trông nom nhà cửa thôi chứ.

Trác Lỗi nói: "Những người khác trong phủ đều bị nhốt vào thiên lao cả rồi, bên ngoài vương đệ còn có đại nội cao thủ âm thầm theo dõi, huynh lo lắng mội mình quản gia không thể ứng đổi nổi mới quay về phủ thu xếp! Tiện thể gọi vài đứa đồ đệ ở thư xã đến quét dọn giúp."

"Ôi..."

"Nhà lớn như vậy, nếu như cả năm không có ai quét dọn sẽ thành nhà hoang thật đấy."

Trác Lỗi khó giấu được nỗi ưu thương, cô tịch trong lời nói của mình.
Như Ý bảo: "Tứ ca, ở đây không tiện nói chuyện, chúng ta vào trong rồi nói." Cô nháy mắt với Trác Lỗi, tỏ ý bên ngoài có người.

Trác Lỗi nhìn Ám Tinh rồi gật đàu, hắn ta kêu Như Ý vào trước rồi mới đóng cửa lại.

"Như Ý, sao muội lại về đây?"

Câu đầu tiên Trác Lỗi nói với Như Ý sau khi hai người vào nhà lại là một câu hỏi.

Như Ý bảo: "Tứ ca yên tâm đi, lần này thái hậu cho phép muội xuất cung chứ không phải muội trốn đi đâu."

Trác Lỗi thở dài: "Thật không ngờ Trác vương phủ lại ra nông nỗi này, ôi, ôi..."

Như Ý nhìn thấy hắn ta như vậy, lòng cô thấy áy náy tràn trề: "Tứ ca! Xin lỗi, tại muội tùy tiện quá mới làm hại mọi người. Muội cứ nghĩ muội đã xử lý mọi chuyện một cách tốt nhất nhưng sự thật đã chứng minh muội không làm tốt được thứ gì cả!"

Trác Lỗi nói: "Muội đừng nói như thế! Thật ra căn bản không liên quan gì đến muội đâu! Ông nội và cha đã dự tính trước Trác gia sẽ xảy ra chuyện rồi, bởi vậy ban đầu bọn họ mới trục xuất huynh ra khỏi phủ để bảo vệ huynh đất! Chỉ không ngờ là ngày này lại đến nhanh như vậy mà thôi!"

Tất nhiên Như Ý hiểu ý của Trác Lỗi.

Trác vương phủ công cao chấn chủ.

Sớm muộn gì Hoàng đế cũng sẽ đối phó với Trác vương phủ mà thôi!

Gia tộc Đường Bắc đâu có Trác Như Ý nào đi gây họa vẫn bị tiêu diệt rồi đấy!

Chỉ cần Hoàng đế có đủ thực lực thì cho dù có tìm được cớ thích hợp hay không cũng sẽ đối phó với những người uy hiếp đến thế lực của hắn ta!

Tât nhiên Như Ý hiểu hết những đạo lý này...

Chỉ là...

Cho dù nói thế nào đi chăng nữa cô cũng không thể coi như mình không có chút liên can nào được.

Quả nhiên Như Ý nhìn thấy ngôi nhà to lớn nhường này rỗng không, chỉ có vài người chậm rãi quét dọn...

Trong lòng cô thấy hơi khó chịu.

Nhưng cô càng kiên định với hai quyết định của mình hơn!

Đầu tiên là mở thẩm mỹ viện!

Thực ra Như Ý đã nghĩ đến chuyện mở thẩm mỹ viện từ lâu lắm rồi.

Chỉ có điều điều kiện của thế giới này không cho phép, hơn nữa mở thẩm mỹ viện phải tốn nhiều công sức nhưng chẳng kiếm được bao nhiêu tiền.

Cô coi đó như một suy nghĩ thú vị, ý nghĩ đó chỉ lướt qua đầu não cô mà thôi.

Nhưng lại giờ lại không thể không thực hiện.

Còn một ý nghĩ khác nữa.

Phải rũ sạch quan hệ với Trác vương phủ..

Cô đã quen một mình cất bước trên cõi đời, bị tình cảm ràng buộc chỉ làm vướng víu tay chân của cô mà thôi.

Bây giờ cô đã hiểu vô tình mà trường đặc công đã dạy có ý nghĩa gì rồi.

Trác Lỗi nói: "Phải rồi, tiểu muội này, muội nóng lòng về nhà như thế làm chi?"

Như Ý nói: "Muội đến lấy một món đồ!"

Trác Lỗi hỏi: "Đồ gì?"

Như Ý nói: "Một món bảo vật có một không hai trên đời."

Tịch Mịch Yên Vũ lâu.

Như Ý đứng do dự một lúc không biết có nên vào hay không.

Ám Tinh sau lưng cô cũng hoc ngoan rồi.

Cô ta không nói gì.

Chỉ theo sát cô mà thôi.

Bỗng dưng cô ta cất tiếng: "Nếu cô không muốn cho ta vào thì ta sẽ đợi cô ngoài cửa, một mình cô vào đi."

Như Ý hơi ngẩn ra rồi nói ngay: "Được, cô đợi ta ngoài cửa đi!"

Một mình cô đi vào Tịch Mịch Yên Vũ lâu.

Cô không muốn cho Ám Tinh biết cô là chủ nhân của tứ đại mạc khách.

Nếu Ám Tinh biết, ắt hẳn thái hậu cũng biết.

Hôm nay Tịch Mịch Yên Vũ lâu không đông khách, chỉ có vài khách giang hồ ăn mặc quái dị đang ngồi trước khung cửa sổ.

Hồng Chúc vừa nhìn đã thấy Như Ý.

Như Ý nháy mắt với cô ta, tỏ ý kêu cô ta đừng lộ liễu quá.

Hồng Chúc gật đầu.

Rồi im lặng ra ngoài hành làng.

Như Ý theo sát cô ta về phía cầu thang.

Hai người một trước một sau, đi lên hết năm tầng.

Cánh cửa đen thứ nhất.

Phòng dành cho khách quý.

Hồng Chúc đưa Như Ý đến gian tít bên trong cùng, cánh cửa vừa mở ra Như Ý đã nhìn thấy còn ba người nữa đang đợi cô bên trong.

"Tham kiến chủ nhân!"

Tứ đại mạc khách đồng loạt quỳ xuống hành lễ.

Như Ý nói: "Các ngươi không cần phải quỳ hành lễ đâu, nếu như các ngươi muốn đi theo ta thì sau này bỏ cái thói quen xấu quỳ thế này đi."

Chương 185: Lưỡng bại câu thương

Hoa lâu Dung cười nói: "Chúng ta sẽ nghe theo tất cả lời dặn dò của chủ nhân."

Hồng Chúc bảo: "Chủ nhân đến rồi! Tối qua chúng ta nhận được tin tức người trong Trác vương phủ đã bị Hoàng thượng bắt đi hết! Bốn người chúng ta còn đang bàn bạc làm sao để xông vào Hoàng cung cứu người!"

Như Ý nói: "Thương thế của các ngươi ra sao rồi?"

Hoa Lâu Dung bị thương nặng nề nhất, nhưng bây giờ hắn ta lại cười tươi rói, sức khỏe dồi dào: "Chủ nhân lo lắng quá rồi, tính mạng của bốn người chúng ta tiện lắm, không chết được đâu!"

Như Ý đáp: "Các ngươi lo dưỡng thương cho khỏe lại là được rồi, không cần quan tâm đến chuyện của ta làm gì, ta sẽ không gặp nguy hiểm đâu."

Hồng Chúc lên tiếng: "Chủ nhân! Chúng ta nghe nói cô bị ép tiến cung!"

Như Ý bèn nói: "Ta biết tự chăm sóc chính mình. Nếu như cần các ngươi giúp đỡ thì ta sẽ phái người gửi thư đến Tịch Mịch Yên Vũ lâu."

Hoa Lâu Dung trả lời: "Vâng! Chủ nhân!"

Như Ý nói: "Các ngươi ở đây cũng vừa khéo, vốn dĩ ta muốn đến tìm Mộ Dung Tinh Thần cơ, có điều các ngươi ở đây ta cũng có chút chuyện muốn hỏi!"

Hoa Lâu Dung đáp: "Chủ nhân cứ hỏi là được ạ."

Như Ý nghĩ một lúc rồi nói: "Các ngươi có nghe tin gì của ma kiếm khách không?"

Hoa Lâu Dung đáp: "Nghe nói hôm qua ma kiếm khách và Đường Bắc Cương đại chiến một ngàn hiệp, hai người bọn họ đánh nhau không ngừng, cuối cùng lưỡng bại câu thương..."

Như Ý hỏi: "Kết quả thế nào?"

Hoa Lâu Dung lắc đầu nói: "Có người nói hai người họ đều chết hết rồi, có người nói hai người họ chưa ai chết cả, nhưng đều không đáng tin, cũng không ai biết sự thật ra làm sao!"

Như Ý nói: "Nếu các ngươi biết tin gì của ma kiếm khách nhớ để ý một chút, hắn là đồ đệ của ta!"

Hoa Lâu Dung nói: "Chủ nhân không cần dặn dò nữa đâu. Tống Thanh đã nói với chúng ta rồi, chuyện của chủ nhân cũng là chuyện của tứ đại mạc khách chúng ta! Tất nhiên chúng ta phải san sẻ với chủ nhân!"

Như Ý gật đầu tán thưởng: "May mà lúc này còn có các ngươi ở cạnh bên giúp đỡ ta."

Như Ý gật đầu.

Kiếm Hàn Y chợt nghĩ đến một chuyện, hắn bèn nói: "Chủ nhân! Chuyện mà cô kêu chúng ta điều tra ấy, chúng ta đã tìm ra được manh mối rồi."

Như Ý bảo: "Ồ? Các ngươi đã điều tra được chuyện của Mộ Dung Tinh Thần rồi ư?"

Kiếm Hàn Y lắc đầu: "Không phải chuyện của lâu chủ mà là chuyện khác!"

"Lẽ nào bí mật của cái hộp thần thứ hai?"

Như Ý kinh ngạc.

Không ngờ bọn họ lại điều tra ra những thứ có liên quan đến hộp thần đến thế!

Một khi tìm được bí mật của hộp thần thứ hai, cô có thể trở về thế kỷ 21 rồi1

Hiện giờ chỉ cần giải quyết mối hiểm họa của Trác vương phủ nữa thôi!

Sau đó cô sẽ giã từ sự nghiệp khi đang đứng trên đỉnh vinh quang, thành công rút lui.

Hồng Chúc và Thu Vân hiểu ý bèn đi ra khỏi gian phòng, đứng canh chừng trước cửa, đề phòng có kẻ khác nghe lén.

Trong gian phòng chỉ còn lại Như Ý, Hoa Lâu Vân và Kiếm Sương Hàn mà thôi.

Tới giờ Kiếm Hàn Y mới nói: "Chủ nhân! sau gáy chủ nhân sở hữu cái hộp thần ấy có hình ngọn lửa đen."

Như Ý hỏi: "Sau gáy ư?"

Kiếm Hàn Y gật đầu!

Như Ý nói: "Người đó là người như thế nào?"

Kiếm Hàn Y lắc đầu.

Người này nói chuyện đúng là tiếc chữ như vàng.

Hoa Lâu Dung cũng hơi sốt ruột, hắn ta giải thích: "Chủ nhân! Sau khi chúng tôi mang cái hộp thần về hồi tối hôm qua, Mộ Dung Tinh Thần bèn hẹn của nhân của nó tới bàn bạc."

Như Ý hỏi: "Bàn cái gì? Chẳng phải hắn ta nên trả cái hộp thần về cho chủ cũ sao?"

Hoa Lâu Vân cười khổ: "Đây cũng là chỗ chúng ta nghĩ mãi vẫn nghĩ không thông! Lúc ấy, Mộ Dung Tinh Thần bí mật tiếp vị khách thần bí đó ở căn phòng nhỏ sau vườn, lúc đầu chúng ta cũng nghĩ người đó sẽ mang cái hộp đi! Chúng ta toan mai phục, đợi cô ta ra khỏi Tịch Mịch Yên Vũ lâu rồi bắt cô ta lại! Nhưng mà, nhưng mà..."

Như Ý bảo: "Sau đó xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn sao?"

Hoa Lâu Dung gật đầu: "Khinh công của Kiếm Hàn Y rất cao, lại giỏi ẩn náu."

"Lúc ấy hắn ta đi nghe lén."

"Thế mà lại nghe thấy người đó yêu cầu mở đại hội bảo vật.“

“Mà không vội lấy cái hộp thần đó về!"

"Sau đó lúc cô ta bỏ đi."

"Kiếm Hàn Y nhìn bóng lưng cô ta, chỉ biết cô ta là phụ nữ."

"Có hình ngọn lửa đen sau gáy."

Ngọn lửa màu đen à?

Như Ý nghĩ ngợi cẩn thận rồi nói: "Lẽ nào không kỳ quái ư? Đại hội bảo vật lần trước khó khăn trắc trở như vậy cũng vì cái hộp thần này mà ra!"

"Ý của chủ nhân là?"

"Nếu là người bình thường khác, biết được hộp thần của mình bị người ta cướp đi, khó khăn lắm mới đoạt về được, đáng lý phải căng thẳng sốt ruột lắm chứ, cớ sao người này lại không căng thẳng một chút nào?"

Hoa Lâu Dung bảo: "Chúng tôi cũng cảm thấy thật kỳ quái! Chỉ tiếc là võ công của Mộ Dung Tinh Thần quá xá cao cường, Kiếm Hàn Y sợ bị phát hiện nên không dám đến quá gần, nên không nghe lén được nhiều thứ."

Như Ý bảo: "Không sao cả, chỉ cần hộp thần vẫn còn ở trong Tịch Mịch Yên Vũ lâu, ta không lo không dẫn rắn ra khỏi hang được! Mấy người các ngươi phải cẩn thận, chỉ cần cái hộp thần chưa rời khỏi Tịch Mịch Yên Vũ lâu thì đừng có manh động! Cái hộp thần này không có ích gì với ta cả, cái ta càng muốn biết là chủ nhân của nó kia."

Hoa Lâu Vân gật đầu: "Chủ nhân yên tâm đi, chúng ta biết phải làm thế nào."

"Ngọn lửa?"

"Ngọn lửa màu den?"

"Trên cái hộp thứ hai có hình Kim ưng giang cánh..."

"Kim ưng."

"Ngọn lửa màu đen?"

"Hai thứ này có liên hệ gì với nhau?"

Có nghĩ thế nào cũng khó liên hệ hai manh mối này lại với nhau.

Như Ý hơi mơ hồ.

Dường như mọi chuyện càng lúc càng phức tạp...

Cô ta là người thế nào? Sao lại không lấy hộp thần?Tịch Mịch Yên Vũ lâu đã lỡ tay làm mất một lần, lẽ nào cô ta không lo lắng sẽ làm mất lần thứ hai chút nào ư?

Hay là cô ta vốn không quan tâm đến cái hộp này.

Mà có mục đích khác?

Tại sao cô ta lại để cái hộp thần bí này ở Tịch Mịch Yên Vũ lâu?

Chắc chắn phải có bí mật không thể nói với người khác ở trong đây!

Như Ý vắt hết óc cũng không nghĩ nổi liên hệ giữa những thứ này, nhưng cô chắc chắn rằng tất cả mọi chuyện...

Tứ đại mạc khách!

Công tử yêu nghiệt nghêu ngao ca hát!

Cái hộp thần thứ hai!

Kim ưng!

Và cả người phụ nữ thần bí có ngọn lửa đen sau gáy ấy nữa...

Tất cả mọi chuyện, chắc chắn phải có manh mối liên kết những chuyện này lại với nhau!

Chỉ có điều, Như Ý vẫn chưa lần ra được đầu dây này mà thôi!

Nhưng cô chắn chắn rằng!

Tất cả mọi thứ đều xuất phát từ Tịch Mịch Yên Vũ lâu.

Tịch Mịch Yên Vũ lâu...

Chắc chắn Tịch Mịch Yên Vũ lâu phải có mối quan hệ với những chuyện này!

Đến những đặc công hoàn hảo nhất cũng gần như không thể đột nhập vào hệ thống bảo vệ...

Mà tòa lầu cao bảy tầng này rõ ràng xây dựng theo phong cách kiến trúc Phục Hưng thời kỳ Gothic của Châu Âu thế kỷ 15...

Còn bài hát của Mộ Dung Tinh Thần nữa...

"Vong tình thủy" của Lưu Đức Hoa...

Rõ ràng những thứ này đến từ thế giới trước khi xuyên không của Như Ý...

Những chuyện ấy phức tạp và hỗn loạn ấy rối thành một nùi...

Xử lý thế nào cũng không gọn ghẽ được!

Hơn nữa, chuyện phức tạp hơn nữa là hình như thân phận của cô như có như không quan hệ với thế giới này.

Ban đầu Như Ý còn nghi ngờ thân phận của mình...

Từ sau khi nhỏ máu nghiệm thân, Như Ý càng thấy thân thế của mình mơ mơ hồ hồ hơn nữa.

Sau đó nghe Mộ Dung Tinh Thần nghêu ngao ca hát trên đường lúc đóng giả ăn mày...

Mộ Dung Tinh Thần lại biết Như Ý bốn vết bớt hình ngôi sao dưới lòng bàn chân!

Hơn nữa còn đưa cho Như Ý chiếc nhẫn thần bí.

Hắn ta còn nói chiếc nhẫn này là manh mối giải đáp bí mật về thân thế và nỗi nghi hoặc trong tim.

Tứ đại mạc khách cũng nhận định người có bốn ngôi sao dưới lòng bàn chân là chủ nhân của bọn họ.

Thế lại có liên quan đến thân thế của Như Ý...

Mà Mộ Dung Tinh Thần và tứ đại mạc khách lại vô tình bị cuốn vào sóng gió từ cái hộp thần này mà ra...

Chiếc nhẫn?

Vết bớt bốn ngôi sao bức vua thoái vị?

Cái hộp thần thứ hai?Kim ưng?

Ngọn lửa đen?

Mộ Dung Tinh Thần?

Tứ đại mạc khách?

Như Ý thật sự không hiểu nổi!

Nhiều đầu mối như vậy, rốt cuộc phải bắt đầu xử lý từ đâu!

Hoặc là, cho dù cái nào cũng đều là ngõ cụt!

Một khi bắt đầu điều tra những manh mối này sẽ làm nảy sinh nhiều mối ngờ vực hơn nữa...

Cuối cùng, Như Ý không muốn tiếp tục truy cứu nữa!

Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng!

Cô tin tưởng rằng chỉ cần tìm được chủ nhân cái hộp thần thứ hai, đặc công đến từ thế kỷ 21 trong tương lai kia sẽ lòi mặt chuột ra ngay!

Người phụ nữ có ngọn lửa đen ấy là đặc công trong tương lai ư?

Có thể là vậy!

Cũng có thể không phải?

"Chủ nhân?"

"Chủ nhân!"

"Chủ nhân đang nghĩ gì vậy?"

Hoa Lâu Dung và Kiếm Hàn Y gọi vài tiếng Như Ý mới sực giật mình.

"Chủ nhân! Có phải cô còn chưa nghĩ thông suốt chuyện gì không? Cô đừng ngại, cứ nói ra cho chúng ta san sẻ với cô."

Hoa Lâu Dung là một người tinh tế, tất nhiên hắn ta nhìn ra được Như Ý đang thấy phiền não trong lòng.

Như Ý thở dài rồi nói: "Chuyện này các ngươi không giúp được gì ta đâu! Đến bản thân ta còn nghĩ mãi không ra! Các ngươi giúp ta điều tra chủ nhân của cái hộp thần kỳ đó là được rồi!"

Hoa Lâu Vân nói: "Vâng, thưa chủ nhân!"

Như Ý nói: "Lâu chủ của các ngươi đâu rồi?"

Hoa Lâu Vân nói: "Chủ nhân tìm lâu chủ làm chi?"

Như Ý nói: "Ta muốn mượn con mọt sách ấy ít đồ."

Hoa Lâu Vân nói: "Đồ gì vậy?"

Như Ý nói: "Một món báu vật có một không hai mà người phụ nữ nào cũng muốn có."

Hoa Lâu Vân đáp: "Có lẽ lâu chủ đang ở trên tầng trên cùng.”

Như Ý nói: "Để ta đi tìm hắn! Các ngươi cứ làm việc của mình đi."

Như Ý đi lên tầng trên cùng bèn nhìn thấy bóng dáng tịch mịch của Hoa Lâu Vân đan mình giữa ranh giới bóng tối và ánh sáng, trong trẻo làm lòng người rung động.

"Con mọt sách."

Như Ý khẽ gọi hắn một tiếng.

"Ồ? Sao cô lại đến đây?"

Mộ Dung Tinh Thần quay đầu nhìn lại.

Như Ý bèn hỏi: "Ta đến mượn đồ của ngươi, ngươi ngẩn ra đó làm gì? Tứ đại mạc khách nói hai ngày nay ngươi cứ ngây người ở đó mãi."

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Nếu ta nói ta nhớ cô thì cô tin không?"

Ôi chao...Chắc chắn là câu dẫn trắng trợn.

Như Ý cười khổ: "Lẽ nào ngươi không biết ta đã có người đàn ông của minh rồi hay sao?"

"Nếu như cô đồng ý ta có thể giết hắn ta!"

Ánh mắt của hắn ta thoáng có vẻ lạnh lùng, nhất thời lực chấn nhiếp bao phủ toàn bộ không gian!

Như Ý thầm kinh ngạc!

"Sao con mọt sách lại thành thế này rồi?"

Giờ phút này con mọt sách lương thiện tao nhã ấy lại làm cô cảm thấy sợ hãi, sự lạnh lùng và âm u toát ra từ ngườ hắn ta khiến cho người khác phải run rẩy.

Vẻ lạnh lùng buốt giá bừng lên trong đáy mắt hắn trong giây lát rồi biết mất.

Rồi nụ cười mỉm đơn thuần lại nở rộ trên gương mặt rạng rỡ anh tuấn ấy.

Chắc chắn hắn ta là nhân tài thuần chủng!

Như Ý âm thầm kinh ngạc!

Người này diễn hay như thật!

Mặc dù vẻ mặt của hắn thay đổi rất nhanh, nhanh đến mức không kịp để ý nhưng Như Ý lại cảm giác được!

"Ta chỉ là một người phụ nữ không xứng có được tình yêu."

Trong giọng nói dịu dàng của Như Ý ẩn chứa sự quyến rũ xảo quyệt.

Mộ Dung Tinh Thần đáp: "Tất cả những thứ cô muốn ta đều có thể cho cô!"

Như Ý chợt cảm thấy không khí dưới mũi chợt ít đi.

"Con mọt sách này lại nghiêm túc đấy ư?"

"Con mọt sách, ngươi có biết ta đã mang thai rồi không?" Như Ý hy vọng có thể tìm được cớ để dập tắt suy nghĩ này của hắn ta.

"Ta biết."

"Vậy chắc ngươi cũng biết. Chúng ta không có tương lai đâu! Ta đã mang thai con của người khác rồi."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau