CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 171 - Chương 175

Chương 171: Vô cùng cấp bách

Bên ngoài hắn vô cùng lạnh lùng, trong lòng lại chôn chặt một trái tim nồng nhiệt.

Như Ý có thể cảm nhận được tình cảm của Bạo Quân…..

Cô tuyệt đối không muốn nghi ngờ!

Tàn sát phủ thừa tưởng hơn bốn trăm mạng người?

Nam nữ, già trẻ, một người cũng không tha?

Đường Bắc Khôi đúng là có tội, nhưng có rất nhiều người vô tội! Ví dụ như người làm ở phủ thừa tướng lẽ nào cũng đáng chết sao? Những người phụ nữ ru rú xó bếp cũng có tội sao?

Ngay cả Mộ Dung Tinh Thần cũng vì không cứu được người mà tự trách mình….

Vậy người hạ lệnh tàn sá, phải là người máu lạnh như thế nào?

Như Ý không muốn tin Bạo Quân là một người máu lạnh như thế!

Mặc dù cô và Bạo Quân không có duyên phận với nhau, nhưng là cô tự nguyện rời xa….

Trong lòng không hề oán hận, cũng không bận lòng….

Chỉ là cô không muốn làm một trong ba nghìn mỹ nhân của hoàng đế….chỉ là cô không muốn cùng ba nghìn người phụ nữ chia nhau một người đàn ông!

Cô mới lựa chọn rời đi!

Thật ra có nhiều lúc, trong lòng cô tưởng tượng ra, một người đàn ông yêu cô sâu đậm có một ngày vì cô mà từ bỏ vô số người đẹp ở hậu cung, từ đó về sau sẽ cùng cô lang bạt giang hồ, một đời phóng khoáng, làm một cặp tình nhân bất tử….

Dường như nó chỉ là ảo tưởng…. trong lòng hắn không có cái gì quan trọng hơn giang sơn.

“Hừ!”

Vẻ mặt Như Ý bình tĩnh nhưng lại đau buồn, khẽ thở ra một hơi, nói: “Tống Thanh, cậu có muốn cưới Trác Uyển không? Ta muốn cậu trở thành anh hùng cứu cả hú Trác vương, Trác Uyển là của cậu!”

Hắn đã chỉ muốn giang sơn!

Hắn đã vô tình vô nghĩa….

Vậy sẽ khiến hắn phải trả giá cho sự kiêu ngạo và ngông cuồng tự cao tự đại của mình!

Nếu hắn đường đường là một hoàng đế, lại bị một nhóm người non nớt đánh bạn, nhất định sẽ giận sôi máu.

Hừ!

Sau khi cô xuất cung lại không phái một người để đi tìm.

Khinh thường và vô tình như thế!

Không quan tâm như vậy!

Bây giờ còn muốn phá hủy phủ Trác vương?

Rõ ràng biết phủ Trác vương là nhà mẹ của cô….

Trong lòng Như Ý dấy lên một cơn tức giận không thể giải thích được!

Tống Thanh có chút không thể tin được nói: “Cái….cái….con xứng với lục tiểu thư sao?”

Như Ý mắng: “Phải dùng hành động thực tế! Xứng đáng hay không xứng đáng, không phải nhìn vào xuất thân của cậu! Mà là xem cậu có phải là một người anh hùng có tham vọng và tầm nhìn xa hay không! Cậu có dám một người đi cứu phủ Trác vương không?”

Tống Thanh có chút thiếu tự tin nói: “Sư phụ, con….con.....làm sao có bản lĩnh như thế chứ! Cũng không phải người không biết phân lượng của tôi!”

Như Ý lắc đầu nói: “Cậu thật sự phải dùng hành động để chứng minh! Vừa rồi ta đã nói với cậu, làm một người anh hùng phải có chí khí!”

La Tiểu Hổ cười hề hề nói: “Sư phụ xinh đẹp! Ta dám đi! Để ta đi làm một người anh hùng đi! Dù sao ta biết cha của sư phụ xinh đẹp nhất định sẽ nâng đỡ ở sau lưng!”

Như Ý cười nói: “Cậu tinh ma quỷ quái hơn Tống Thanh rất nhiều! Vậy để cậu cưới Trác Uyển!”

“Không! Sư phụ! Vẫn để con đi đi! Con đi!”

Khuôn mặt Tống Thanh đỏ ửng, cuối cùng cắn răng nói!

La Tiểu Hổ cười nói: “Cuối cùng cũng đã lôi được nỗi băn khoăn của cạu ra ngoài rồ! Còn nói không thích lục tiểu thư?”

Tống Thanh nhìn La Tiểu Hổ, lại nhìn Như Ý, hỏi: “Sư phụ, các người đang trêu trọc con?”

Như Ý cười nói: “Cũng không tính là trêu trọc cậu! Chỉ là mượn cơ hội thử tâm ý của cậu, xem xem cậu có thật sự thích Trác Uyển không! Cậu nói với sư phụ, tại sao cậu lại thích nha đầu bướng bỉnh, vụng về này?”

Tống Thanh sững sờ nói: “Sư phụ, con cũng không biết nói chuyện. Dù sao khi con nhìn thấy cô ấy…..”

“Liền….liền cảm thấy trong lòng rất thích cô ấy, lúc cô ấy làm sai chuyện gì, con cũng sẽ đau lòng vì cô ấy….. lúc cô ấy cười….”

Như Ý nói: “Được rồi! Cậu đừng nói nữa! Bồn nôn chết đi được! Cậu yên tâm, cam đoan cậu sẽ ôm được người đẹp về! Cưới cô ấy rồi, sau này cậu tự chuốc khổ rồi….”

Tống Thanh nói: “Sư phụ! Nhưng con phải làm gì?”

Như Ý nghĩ một lúc nói: “Tiểu Hổ!”

La Tiểu Hổ nói: “Sư phụ xinh đẹp có cái gì sai bảo?”

Như Ý nói: “Tứ đại mạt khách đâu?”

La Tiểu Hổ nói: “Một tiếng trước bọn họ đã đem chiếc hộp thần thứ hai về Tịch Mịch Yên Vũ Lâu rồi!”

Tống Thanh nói thêm: “Lúc bọn họ đi có đến chào từ biệt sự phụ, nhưng lúc đó sư phụ vẫn chưa tỉnh lại, bọn họ biết sư phụ bị thương, không muốn làm phiền sư phụ nghỉ ngơi! Nên đã nhờ đệ tử nhắn lại, nói là mấy người bọn họ quay về Tịch Mịch Yên Vũ Lâu trước! Sau này nếu sư phụ có chuyện gì, chỉ cần nhờ người mang thư đến Tịch Mịch Yên Vũ Lâu là được, bọn họ sẽ liên lạc lại!”
Như Ý nói: “Bọn họ quay về cũng tốt!”

Tống Thanh nói: “Đúng rồi! Bọn họ còn nói, nhất định sẽ giám sát chặt Tịch Mịch Yên Vũ Lâu, đặc biệt là mọi hành động của công tử quỷ, cố gắng sớm tìm ra thân phận của chủ nhân chiếc hộp thần thứ hai và công tử quỷ thật sự!”

La Tiểu Hổ nói: “Mấy người bọn họ đều là những cao thủ siêu cấp lợi hại! Sư phụ xinh đẹp, có muốn gọi bọn họ về giúp không? Có bọn họ giúp đỡ, càng thêm sức mạnh cho Thanh Long Đảng của chúng ta, nhất định có thể cứu vãn được phủ Trác vương!”

Hắn nghĩ bản thân lại có thể cứu phủ Trác vương trong truyền thuyết, quả thực là rất hạnh phúc!

Giống như bản thân đột nhiên trở thành một anh hùng thực sự, có phần đắc ý.

Như Ý nói: “Võ công của bốn người bọn họ, nhưng trên người đang bị thương, sợ không được mười ngày nửa tháng sẽ không chịu được! Không cần gọi bọn họ!”

Tống Thanh nói: “Vậy con và Tiểu Hổ lập tức đi điều động người của Thanh Long bang đến? Bây giờ chúng ta đã có hơn một nghìn người….”

Như Ý nghĩ một lúc nói: “Cũng không cần!”

Tống Thanh nói: “Tại sao? Sư phụ, nếu như hoàng đế thực sự muốn đối phó với phủ Trác vương, vậy coi như là xong! Nhớ đến chuyện phủ thừa tướng bị tàn sát sạch sẽ, thật là kinh khủng…”

Như Ý bình tĩnh nói: “Thanh Long Bang mới vừa phát triển lại, tuyệt đối không thể tham gia vào trận chiến của các thế lực chính thức, nếu không sẽ sa vào, lệ thuộc và thành vật hi sinh vào cuộc tranh đấu chính trị, nếu như Thanh Long bang là vì cứ giúp nhân dân đấu tranh với quan lại, thì tuyệt đối không thể có quan hệ với quan lại được! Muốn đối phó với Bạo Quân….chỉ cần một thứ là được rồi!”

Tống Thanh và La Tiểu Hổ đồng thanh nói: “Là thứ gì?”

Như Ý nói: “Tóm lại, chỉ cần có thứ này, một mình cậu cũng đủ sức chống lại Bạo Quân và một quân đội! Ta muốn hắn phải trả một cái giá đau đớn!”

Tống Thanh tò mò hỏi: “Sư phụ, rốt cuộc là thứ gì?”

Như Ý nói: “Cậu đừng hỏi! Bây giờ cậu đi đến phủ Trác vương, mang theo thư trả lời của ta, bọn họ sẽ để cậu đi vào! Nếu như phủ Trác vương thật sự xảy ra chuyện gì, cậu phải nghĩ cách kéo dài thời gian, đợi ta quay lại! Ta đi lấy thứ kia!”

Tống Thanh hỏi: “Sư phụ, người đi đâu?”

“Hoàng cung!”

La Tiểu Hổ tò mò hỏi: “Sư phụ xinh đẹp! Sư phụ xinh đẹp, vậy còn ta? Ta làm cái gì? Sắp xếp cho ta một chút nhiệm vụ đi!”

Như Ý nói: “Cũng được! Bây giờ vẫn còn một nhiệm vụ quan trọng!”

La Tiểu Hổ phấn khích nói: “Là gì? Là gì? Sư phụ xinh đẹp giao cho ta đi, La Tiểu Hổ ta nhất định sẽ bất chấp gian nguy cũng không thoái thác!”

Như Ý giao Tiểu Bạch cho hắn, nói: “Giúp Tiểu Bạch tắm! Tắm cho nó sạch mộ chút!”

“Quả quả!”

Tiểu Bạch rất thích thú, có người tắm cho nó, thực sự quá thoải mái rồi!

La Tiểu Hổ ôm lấy Tiểu Bạch, bất lực nói: “Sao lại không giống với những người khác? Tống Thanh có thể làm anh hùng ôm mỹ nhân, ta phải giúp Tiểu Bạch tắm sao?”

Như Ý cười nói: “Đợi đến khi xem trúng cô nương nhà ai, ta cũng sẽ cho cậu làm anh hùng!”

Bạo Quân cưỡi hãn huyết bảo mã đi đầu tiên, người phụ nữ tóc bạc im lặng đi theo sau….đội quân ở phía rất dài và mạnh mẽ.

Người phụ nữ tóc bạc đột nhiên hỏi: “Ngươi thật sự quyết định làm như vậy? Ngươi biết hậu quả chứ?”

Bạo Quân nói: “Tên đã lên dây cung rồi!”

Người phụ nữ tóc bạc nói: “Nhưng…. còn cô ấy? Ngươi phải đối mặt như thế nào với người phụ nữ của ngươi?”
Bạo Quân nói: “Rõ ràng ngươi biết trẫm đã không có lựa chọn!”

Người phụ nữ tóc bạc nói: “Nhưng hậu quả rất nghiêm trọng! Cô ấy sẽ mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ngươi!”

Bạo Quân nói: “Đây là chuyện cuối cùng trẫm có thể làm cho cô ấy! Cho dù cô ấy hận trẫm, trẫm cũng sẽ không trách cô ấy! Một ngày nào đó cô ấy sẽ hiểu, tất cả những gì trẫm làm là vì cô ấy!”

Người phụ nữ tóc bạc nói: “Sự hi sinh của ngươi thực sự quá lớn! Điều này sẽ khiến ngươi rơi vào vực thẳm của sự nguy hiểm! Nếu như bây giờ hối hận, vẫn còn kịp…., bây giờ quay đầu lại, mọi thứ có thể quay lại như cũ!”

Trong đôi mắt của Bạo Quân phát ra một chút lạnh lùng: “Trẫm đã không có đường để quay lại rồi!”

Bạo Quân không nói tiếp.

Người phụ nữ tóc bạc cũng không nói nữa.

Hai người lặng lẽ đi trên đường….

Rất nhahh.

Đã đến trước phủ Trác Vương….

Quân đội đã được tập hợp để chờ lệnh…

Bạo Quân nhìn chằm chằm một lúc lâu, lạnh lùng và anh tuấn, khẽ nhếch miệng lên thể hiện sự quyến rũ xấu xa, thanh kiếm được rút ra, bất ngờ chỉ huy!

“Bao vây lại!”

Hét lên một tiếng, quân lệnh như sơn!

Tất cả tướng sĩ lập tức cuồn cuộn, khẩn trương bao vây tòa bộ phủ Trác vương….

Cửa lớn của phủ Trác vương mở ra, Trác Công Quý mang theo bốn năm huynh đệ ra cửa để tiếp giá, bái kiến đấng vạn tuế.

Vẻ mặt của Bạo Quân nặng nề, tức giận nói: “Phản tặc nhà họ Trác to gan! Người đâu! Nhanh đến nhận lấy!”

Trác Công Quý nói: “Hoàng thượng! Không biết nhà họ Trác đã phạm phải tội gì?”

Bạo Quân nói: “Ngươi vẫn chưa đủ tư cách để hỏi! Người đâu! Bắt hết lại cho ta! Bao vây toàn bộ phủ Trác vương, chỉ được phép vào không được phép ra!”

Vẻ mặt của Trác Công Quý nặng nề nói: “Hoàng thượng! Bệ hạ muốn thần chết, thần không dám không chết! Nhưng ít nhất cũng phải có một lý do!”

Bạo Quân lạnh lùng nói: “Hừ! Đương nhiên trẫm sẽ để ngươi chết tâm phục khẩu phục! Người đâu giữu lấy! Những người khác theo trẫm vào đáp lễ Trác lão gia!”

“Vâng!”

Những tướng sĩ trả lời vang dội lại chỉnh tề, hàng chục người lập tức tập trung lại bao vây Trác Công Quý và những người khác.

Trác Công Quý là một người tâm tư rất tỉ mỉ, suy nghĩ một lúc, quyết định từ bỏ đấu tranh….

Tất cả, đã có phụ thân làm chủ!

Quân đội của Bạo Quân đã bao vây trong ngoài ba tầng của phủ Trác vương, bao quanh giống như thùng sắt….con kiến cũng không chui lọt.

Mà phủ Trác vương dường như sớm đã nhận được âm thanh của gió, trong thời gian ngắn nhất nâng mức độ an toàn của phủ Trác vương lên mức cao nhất…..

Chỉ là….

Lần này là Bạo Quân tự mình đem quân đến….

Phủ Trác vương gặp phải thử thách nghiêm trọng nhất về sự sống và cái chết trong nhiều năm qua….

Chỉ cần có một chút bất cẩn, một chút sai lầm….

Phủ Trác vương sẽ biến mất mãi mãi!

Phòng lớn của nhà họ Trác, trang nghiêm lại rộng rãi…

Đây là lần thứ hai Bạo Quân hạ cố đến, lần thứ nhất là đến cùng Đường Bắc Khôi, lần đó là âm mưu sau khi bị thất bại thảm hại….

Lần này Bạo Quân lại là đã tính trước mọi chuyện….

Trác lão gia dẫn đầu tất cả những người già người trẻ của nhà họ Trác, tất cả người làm trong nhà đều được huy động đến, trên khuôn mặt mỗi người đều mang theo sự trang nghiêm, tay cầm vũ khí, bảo hộ phía sau Trác lão gia….

Bạo Quân nhìn tất cả những người của nhà họ Trác rất anh tuấn uy vũ, lạnh lùng nói: “Nhà họ Trác quả là muốn nổi loạn mà? Mang theo những binh khí này đến để nghênh giá sao?”

Trác lão gia hét lên: “Tất cả đệ tử của nhà họ Trác bỏ vũ khí xuống!”

Trác Cộng Vinh nói: “Cha!”

Trác lão gia hét lên: “Bỏ vũ khí xuống!”

Trác Công Phú đang ở doanh trại quân đội, Trác Công Quý đã bị Bạo Quân bắt, bây giờ nhà họ Trác chỉ dựa vào Trác Cộng Vinh, Trác Viễn Hải và những người khác làm lực lượng trung kiên.

Trác lão gia thấy tất cả đệ tử đều đã bỏ vũ khí xuống, nhìn Bạo Quân sát khí hào hùng, nghiêm nghị nói: “Hoàng thượng! Không biết hoàng thượng đại giá quang lâm, lại mang theo mấy nghìn tướng sĩ vũ trang hung dữ là ý gì?”

Bạo Quân lạnh lùng nói: “Trác lão gia, chắc hắn các người cũng đoán được tại sao hôm nay trẫm lại đến đây!”

Trác lão gia sóng lớn cũng không hoảng sợ nói: “Ồ! Ông già ta đây không biết rốt cuộc tại sao hoàng đế lại đến đây, nhưng, hoàng thượng dường như rất tức giận, không chỉ mang nhiều tướng sĩ như vậy, còn không hỏi nguyên do bắt nhiều người như vây.”

Chương 172: Đối mặt với người phụ nữ của ngươi?

Bạo Quân nói: “Trác lão gia, hôm nay trẫm đến đây là để bắt loạn đảng nghịch tặc!”

Trác lão gia cười lạnh nói: “Chẳng lẽ loạn đảng nghịch tặc trong miệng hoàng thượng, là người của phủ Trác vương?”

Bạo Quân nói: “Đúng vậy!”

Trác lão gia nói: “Vậy không biết loạn đảng nghịch tặc mà hoàng thượng nói đến rốt cuộc là ai đây?”

Bạo Quân chỉ thanh kiếm lên trời, lạnh lùng nói: “Chính là một nghìn người phủ Trác vương của ông! Phạm tội lừa dối quân vương, hôm nay trẫm đích thân đưa bình lình đến là muốn xem xem cả phủ Trác vương trung liên rốt cuộc thật là trung liệt hây là giả trung liệt!”

Trác Cộng Vinh nói: “Ở đây người đặt cứt chó gì? Cái gì mà thật thật giả giả? Phủ thừa tường bị người phá hủy, bây giờ người lại muốn mang binh lính tới tấn công phủ Trác vương, hoàng đế người ăn no không có chuyện gì làm phải không? Mấy trăm năm hoàng gia và ba đại gia đình đều sống yên ổn với nhau không có chuyện gì, bây giờ ngài muốn khuấy động trời đất sao?”

Bạo Quân lạnh lùng liếc nhìn hắn, hơi mỉm cười.

Rõ ràng, kẻ hèn mọn như Trác Cộng Vinh vẫn không đủ tư cách nói chuyện với hắn.

“Lui xuống! Ở đây có chỗ để ngươi lên tiếng sao?”

Trác lão gia quát mắng một tiếng, nghiêm khắc lại hung dữ!

Hắn biết lúc này đã là thời khắc sống chết tồn vong của phủ Trác vương, nếu như sự lỗ mãng này của Trác lão tam vào lúc này xảy ra sai lầm gì, bị hoàng đế bắt lại, sợ là phủ Trác vương thật sự muôn đời muôn kiếp không trở lại được!

Ít nhất, hoàng thượng mang bịn lính đến, đường đường chính chính phóng tới….

Không giống như phủ thừa tướng kia….

Ra lệnh cho cao thủ đại nội phóng hỏa vào ban đêm….

Xem ra, hoàng đên không hề ngu ngốc!

Nếu như không đường đường chính chính phá hủy lòng tín nghĩa và danh dự của phủ Trác vương, ngay cả khi phá hủy cả phủ Trác vương, hoàng đến như hắn cũng không có cách nào khiến người dân trong thiên hạ khâm phục khẩu phục!

Trác lão gia biết, sự trung thành mấy trăm năm nay của phủ Trác vương và nề nếp gia phong nghiêm cẩn của dân gia, mới là sự trở ngại lớn nhất khiến hoàng đế phải thực sự kiêng dè.

Nếu như lúc này phủ Trác vương có người làm cái gì sai trái, bị hòng đế bặt được…

Trác lão gia đã lặng lẽ quyết định….

Vừa rồi Trác Cộng Vinh đã ăn nói vô lễ, xúc phạm đến hoàng đế!

Nếu như hoàng đế muốn truy cứu….

Ông ta sẽ đích thân cắt đứt tay của Trác Cộng Vinh, coi như đền bù! Để tránh tên Bạo Quân này có cơ hội tấn công những người khác ở phủ Trác vương,….

Nhưng, dường như Bạo Quân không truy cứu Trác Cộng Vinh, chỉ lạnh lùng liếc nhìn một nghìn người nhà họ Trác, có một loại bình tĩnh, khí thế của vị vua đến với thiên hạ….

“Hoàng thượng. Lão thần tự nhận lòng trung thành với triều đình không nhiều, trên dưới phủ Trác vương, luôn làm theo quy củ, không bao giờ dám quên thân phận và sứ mệnh của mình. Nếu như hôm nay hoàng thượng tuyên bố muốn đối phó với phủ Trác vương, vậy mời hoàng thượng đưa ra một lý do để trên dưới của phủ Trác vương tâm phục khẩu phục!”

Trác Lão gia đi thẳng vào vấn đề, trực tiếp nói ra sự lên án của mình!

Bạo Quân đã đến một cách hùng hổ như vậy….

Rõ ràng là quanh co và thỏa hiệp nhiều cũng không có tác dụng gì!

Cách duy nhất bây giờ chính là cố gắng chiếm được lý lẽ!

Bạo Quân không hề bị ông ta gây khó dễ, một nụ cười bí ẩn xuất hiện trên khuôn mặt anh tuấn lạnh lùng: “Người đâu! Mang hai tên phạm nhân kia lên đây!”

Trác lão gia nói: “Phạm nhân gì?”

Bạo Quân lạnh lùng mỉm cười nói: “Trác lão gia thấy hai tên phạm nhân này sẽ biết rõ lý do hôm nay trẫm phải xóa sạch phủ Trác vương là gì?’

Bạo Quân trong lòng đã có dự tính trước….

Bình tĩnh giống như có một loại Thái Sơn ép đỉnh mà khí thế chứa sự bức bách….

Trác lão gia thấy khí thế tự tin của Bạo Quân, trong lòng trở nên lạnh lẽo…

Rất nhanh, tứ đại nội cao thủ đã áp giải hai tên phạm nhân đeo một cái gông có khóa, mặt mũi bẩn thỉu tiều tụy hốc hác lên trước phòng khách…..

Trác lão gia nhìn thấy hai phạm nhân đang được áp giải đi vào, sắc mặt lập tức trở nên trắng như tuyết….

“Nhà họ Trác xong rồi.”

Trác lão gia thở dài tuyệt vọng…

Như Ý vội vàng cải trang thành Nghiêm Phi, ẩn nấp, chui vào bên trong hoàng cung.

Cô ở trong hoàng cung hơn nửa tháng, rất nhiều nơi chưa từng đi qua. Nhưng, vị trí của điện thần cô vẫn nhớ rõ.

Sau khi nhận ra phương hướng, cô tránh đã tránh được lính gác, trực tiếp đi đến đền thần….

Tiểu tử Tống Thanh kia, đánh lộn không tồi, thân hình vạm vỡ, quyền pháp hung dữ và mạnh mẽ. Nhưng chỉ là tên côn đồ nhỏ mà thôi.Lúc thực sự phải đối mặt với những cao thủ, về cơ bản hắn không có khả năng chống trả!

Vậy nên, muốn hắn một mình cứu phủ Trác vương….

Vẫn cần phải có một vũ khí rất lợi hại…..

Trong hoàng cung dường như có nhiều lính gác và thị vệ hơn bình thường….

Mặc dù võ công của Như Ý rất cao, nhưng vẫn không muốn bị người khác phát hiện bản thân chui vào trong cung, chỉ có thể né trái nẽ phải đẻ tránh tai mắt của thị vệ và thái giám….

Trước mặt hình như là cung Ngọc Hoa…

Như Ý đã quên liếc nhìn.

Trong lòng thầm nghĩ: Nếu như trực tiếp thông qua cung Ngọc Hoa, vậy có thể dẫn đến đền thần.

Không biết cung Ngọc Hoa là tẩm cung của phi tần nào?

Như Ý hơi nhón chân, cơ thể bay như chim én, đi đến cung Ngọc Hoa.

Nếu trên đường gặp ai đó, cô liền trốn vào trong bụi rậm, góc tường, thậm chí là cả mái nhà…..có một loại thích thú của việc mai phục, áo gấm đi đêm….

Cái này đối với Như Ý mà nói là một đĩa đồ ăn nhỏ….Rất nhanh, cô đã vượt qua vô số phong tỏa, đi thẳng đến cung Ngọc Hoa.

Phòng thủ tẩm cung của phi tần rõ ràng lỏng lẻo hơn nhiều, chỉ có hai thái giám đang làm nhiệm vụ trong sân, không có một thị vệ nào. Thị vệ không được phép vào tẩm cung của phi tần!

“Nghiêm công tử, ly biệt đã mấy ngày, không biết lúc nào mới có thể gặp lại huynh đây…”

Đột nhiên

Có một giọng buồn bã phát ra từ trên lầu nhỏ….

Giọng nói bực bội mà đa tình.

Như Ý sững sờ, dừng lại lặng lẽ nhìn lên trên lầu….

Một người phụ nữu duyên dáng và xinh đẹp đang dựa vào lan can khẽ thở dài: “Nghiêm Phi…..Nghiêm Phi….nếu như có thể gặt ngươi một lần, bổn cung chết cũng không hối tiếc.”

“Nghiêm Phi?”

“Người cô ta nói lẽ nào là cô?”

Như Ý vô cùng ngạc nhiên!

Người phụ nữ này rốt cuộc là ai? Từ trước đến giờ cô chưa từng nhìn thấy!

Tại sao cô ta lại nhớ mãi không quên Nghiêm Phi như vậy?

Một người phụ nữ ở trong hoàng cung, tại sao lại nhớ mãi không quên Nghiêm Phi?

Như Ý có chút tò mò, nhưng bây giờ lại không phải là lúc tò mò, chính sự mới quan trọng!

Nhanh chóng tìm thấy hộp thần mới là điều quan trọng nhất.

Lúc cô muốn lén lút nhìn người phụ nữ kia, ung dung thản nhiên trượt xuống….

Nhưng….

Đột nhiên cô phát hiện bên cạnh người phụ nữ đặt một thứ đồ rất quan trọng!

Hộp thần!

Lại là hộp thần?

Lẽ nào lại xuất hiện một cái hộp thần nữa?

Cái hộp thần thứ ba?

Sao có thể chứ?

Như Ý trong lòng vô cùng kinh ngạc.

Trên giang hồ xuất hiện hộp thần thứ ba, đã đủ kỳ lạ rồi!

Trong hoàng cung này, vậy mà lại xuất hiện hộp thần thứ ba?

Như Ý tự hỏi, khả năng xuất hiện cái hộp thần thứ ba là không cao.

Rất có khả năng chiếc hộp này là chiếc hộp dành riêng cho ngôi đền thần….

Nếu như muốn biết có phải hay không, có một cách rất đơn giản….

Như Ý nhẹ nhàng nhảy vút lên, bay lơ lửng trên lầu nhỏ.“Là ai?”

Võ công của người phụ nữ này rõ ràng không yếu, vừa có động tĩnh lập tức cảm nhận được.

Như Ý khẽ cười, nói: “Chỉ là một người bạn cũ mà thôi.”

Người phụ nữ nói: “Bạn cũ? Ai là bạn cũ của ngươi?”

Nhưng, đợi đến khi cô ta nhìn rõ khuôn mặt của Như Ý, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc, vẻ đẹp liền thay đổi: “Ngươi….ngươi….sao ngươi lại vào đây? Đây là hoàng cung, tùy ý đột nhập vào là tội chết đó?”

Nói một cách khác, rõ ràng là rất lo lắng, trách mắng và đe dọa.

Như Ý giả vờ cười một cách thoải mái và bí ẩn: “Đây là trong hoàng cung, Nghiêm Phi ta vào do như vậy, lại khó sao?”

Người phụ nữ nghe thấy vậy, bình tĩnh lại nói: “Nói cũng đúng. Võ công của ngươi cao như vậy, hoàng cung hèn mọn này đương nhiên không ngăn được ngươi!”

Như Ý thầm nói: “Quả nhiên không sai! Người phụ nữ này thầm yêu Nghiêm Phi là chính mình!”

Chỉ là, Như Ý vẫn không rõ, người phụ nữ này rốt cuộc là ai.

Gặp Nghiêm Phi lúc nào?

Sao lại yêu Nghiêm Phi?

Trước tiên phải thám thính rõ những tình huống này, mới có cách tiếp tực thăm dò chuyện hộp thần….

Như Ý nhớ rõ sau khi mình xuất cung mới dùng thân phận Nghiêm Phi giả này, lúc ở trong cung, cô vẫn luôn thể hiện bộ mặt thật của mình!

Thậm chí ngay cả thân phận hoa tường vi cũng không dùng qua!

Tại sao người phụ nữ trong hoàng cung lại biết sự tồn tại của một người tên Nghiêm Phi?

Như Ý quyết định tiếp tục thám thính…

“Cô nương. Nhiều ngày không gặp, cô vẫn tốt chứ? Như Ý khách sáo hỏi một câu rất mơ hồ.

“Bị khoa chặt trong cái hoàng cung thâm sâu này, sao có thể tốt chứ? Thật sự nhớ những ngày ta được tự do bên ngoài cung điện.” Người phụ nữ nhớ lại những ngày trước kia, tất cả đều hiện trên khuôn mặt!

Cô ta vừa mới vào cung không lâu!

Như Ý lập tức đưa ra dự đoán đầu tiên.

“Cô nương, tại sao cô lại vào hoàng cung thâm sâu này? Sợ hãi tại hạ có thể tìm được sao?” Như Ý tiếp tục thăm dò.

“Ngươi….người đang tìm ta?” Người phụ nữ trên mặt đột nhiện lộ ra biểu cảm phấn khích lại vui sướng.

“Cái này…..tại sao cô vào cung?”

“Nói ra rất dài, tất cả đều là bản thân không tự nguyện! Haiz, chỉ có thể trách ta số khổ! Người bên cạnh nghĩ rằng hoàng hậu ta vô cùng nở mày nở mặt, lại không có ai bết làm hoàng hậu không có vui vẻ như vậy!”

Người này đang là đương kim hoàng hậu Triệu Ngọc Oanh, con gái ruột của Hà Đồ vương.

Ngày đó cô giả làm một thằng nhóc, theo phụ thân vào Tịch Mịch Yên Vũ Lâu khi có mưu đồ với chiếc hộp thần thứ hai, lại thấy ngang trời sinh ra, Nghiêm Phi võ công cao cường lại hài hước thú vị….

Mặc dù Nghiêm Phi lớn lên rất xấu xí, nhưng sự hài hước và võ công tuyệt đỉnh của hắn lại khiến cô nhớ mãi không quên….

Như Ý không kìm lại được hỏi: “Cô.... cô là hoàng hậu?”

Triệu Ngọc Oanh khẽ thở dài: “Làm hoàng hậu thì sao? Không ai có thể hiểu được sự cô đơn và hiu quạnh khi làm hoàng hậu!”

Như Ý khẽ nói: “Ta hiểu! Tất cả những người trong thiên hạ không hiểu nhưng ta hiểu cảm giác của cô.”

Như Ý chỉ là đột nhiên rất cảm động.

Ở trong hoàng cung làm một hoàng hậu, quả thực là không dễ dàng.

Tính tình hoàng đế lạnh lùng quái gở, thái hậu tàn bạo độc ác, những phi tần khác luôn ghen tỵ với hoàng hậu, hận không thể đưa bạn vào địa ngục không bao giờ được ra ngoài…..

Như Ý lúc đó cũng làm hoàng hậu, đương nhiên biết làm hoàng hậu làm motjt điều rất khó khăn.

Cô chỉ là cảm động thôi.

Nhưng Triệu Ngọc Oanh lại cảm thấy cô đang đau lòng.

Trong lòng dâng lên một sự dịu dàng, sự đau khổ trong lòng trong một khoảng thời gian dài chợt tuôn ra: “Nghiêm công tử. Từ lúc ly biệt ở Tịch Mịch Yên Vũ Lâu, ta nhớ mãi không quên sự hiên ngang, tư thế oai hùng của công tử, vốn cho rằng gả vào hoàng cung thâm sâu này, cả đời sẽ không có cơ hội gặp lại công tử nữa, nhưng thật không ngờ, huynh và ta vẫn còn có thể gặp lại!”

Như Ý khẽ nói: “Sau khi gặp cô nương ở Tịch Mịch Yên Vũ Lâu, tại hạ cũng vô cùng nhớ nhung.”

Triệu Ngọc Oanh ngạc nhiên nói: “Nghiêm công tử…...rốt cuộc huynh có thể nhận ra thân phận nữ nhi của ta sao? Lúc đó ta hóa trang thành một cậu nhóc! Cha nói như vậy thuận lợi hơn.”

Như Ý nói: “Cải trang thông thường cũng không thể che giấu được vẻ đẹp của cô nương!”

“Công tử quá khen rồi.”

Triệu Ngọc Oanh có chút xấu hổ, nhưng lúc đó cô ta lại vô cùng tin tưởng Như Ý, tâm ý của khó xử nhớ nhung của nữ nhi đạt được sự thỏa mãn cực độ…..

Giấc mơ sau nhiều ngày, bỗng chốc trở thành hiện thực…

Trong lòng Triệu Ngọc Oanh lúc này, sớm đã không kìm nén được sự vui mừng.

Như Ý biết đã thành công lừa được lòng tin của cô ta, lại bắt đầu chuyển chủ đề: “Cô nương, cái kia…..cái kia có phải là vật thần có một không hai ngày đó đã từng xuất hiện ở Tịch Mịch Yên Vũ Lâu không?”

Như Ý giả vờ ngạc nhiên khi nhìn thấy hộp thần đặt bên cạnh Triệu Ngọc Oanh.

Triệu Ngọc Oanh khẽ cười: “Nghiêm công tử không biết rồi. Đây chẳng qua là hộp thần một vật thiêng liêng của người nghệ nhân có tay nghề làm cho nhà vua hơn trăm năm này ở trong hoàng cung thôi, không phải là vật thay thế xuất hiện trên giang hồ!”

Chương 173: Bổn cung chết cũng không hối tiếc

Như Ý nói: “Ta nghe nói rằng hộp thần trong cung luôn được thờ cúng trong thần điện, chỉ có Hoàng Thượng và vu sư phụ trách tế lễ mới có thể tiếp cận nó, không ai được ra vào thần điện cả, càng không thể tiếp cận hộp thần, vậy tại sao hộp thần lại nằm trong tay cô nương vậy?”

Triệu Ngọc Oanh nói: “Nghiêm công tử nắm bắt tin tức cũng thật nhanh a! Chiếc hộp thần này vốn là thánh vật trong cung được cất giấu ở sâu trong thần điện, đích thực là không dễ lấy được.”

Như Ý hỏi lại: “Vậy tại sao nó lại ở đây?”

Triệu Ngọc Oanh đáp: “Nhưng sáng sớm hôm nay, Hoàng Thượng đã ra lệnh cho tổng quản thái giám trong cung đi lấy hộp thần, nói là tạm thời để ở cung Ngọc Hoa này của thiếp, ngày mai mới đến lấy lại.”

Như Ý nói: “Vậy Hoàng Thượng có nói lý do không?”

Triệu Ngọc Oanh lắc đầu và nói: “Không có nói lý do! Nhưng nếu Hoàng Thượng đã căn dặn, hơn nữa thiếp lại được nhìn lén vẻ đẹp của bảo vật, cho nên đã vui sướng nhận lời. Vừa nãy thiếp có ngắm bảo vật, rồi lại nghĩ tới đại hội đấu giá kho báu ở Tịch Mịch Yên Vũ Lầu ngày đó, nhìn thấy phong thái của công tử… nên không tránh khỏi… tránh khỏi nhìn vật nhớ người…”

“Cô ấy… vậy mà lại yêu mình rồi?”

Đáy lòng Như Ý sốc nặng.

Cô nhớ lại Thu Vân của Tứ đại mạc khách…

Cô vốn đã hóa trang thật xấu xí, chính là vì để ít thu hút sự chú ý, đặc biệt là vì sợ sẽ thu hút tới mắt xanh của mấy vị cô nương, hơn hết là những loại tình cảm phiền phức không cần thiết.

Nhưng cô không ngờ rằng ngay cả khi cô đã cố ý ngụy trang thật xấu xí thì vẫn gây ra hết hiểu lầm này tới hiểu lầm khác…

“Không được.”

“Rõ ràng mình là con gái, cần gì phải khơi dậy tình yêu của mấy cô gái này chứ?”

“Cái này há không phải là tội sao?”

“Bất đắc dĩ đã khiếnThu Vân hiểu lầm!”

“Tuyệt đối không thể lại thêm một cô Triệu Ngọc Oanh nữa!”

Đáy lòng Như Ý cảm thấy có hơi tự trách mình.

Đêm hôm đó cô trêu ghẹo Thu Vân ở trước mặt mọi người chỉ là do tình huống cấp bách mà thôi, đó chỉ là một chiến lược để làm xáo trộn sự chú ý của kẻ thù.

Càng huống hồ, Như Ý chưa bao giờ có thể tưởng tượng ra rằng Thu Vân sẽ vì lẽ đó mà yêu cô…

Ai mà ngờ rằng đường đường một nữ hiệp trong Tứ đại mạc khách, Thu Vân.

Lại đi yêu một tên đàn ông lưu manh xấu xí thô bỉ chứ?

Có khi đúng là, đàn ông không xấu thì phụ nữ không yêu mà…

Chuyện của Thu Vân hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của Như Ý.

Nhưng cái cô Triệu Ngọc Oanh nà...

Như Ý không thể nào để mặc tình cảm mà cô ấy dành cho mình như vậy được…

Lúc nãy vì để lừa lấy lòng tin của cô ấy, rõ ràng cô biết cô ấy có tình cảm với mình, nhưng vì để có được tin tức, cô vẫn phải cố ý giở hư chiêu, giả dạng nam giới để lừa gạt tình cảm của người ta…

Như Ý là một đặc vụ, nhưng cô tuyệt đối không phải là kẻ lừa gạt tình cảm.

Cô dừng lại một lúc rồi bất lực nói: “Cô nương, không ngờ chỉ sau vài ngày mà cô nương đã được nhập cung làm hậu, mẫu nghi thiên hạ. Tại hạ chỉ là một dân thường, cho nên không xứng với cô nương! Bây giờ có thể được gặp cô nương một lần là đã thỏa mãn ý nguyện lắm rồi. Cô nương, tại hạ đây xin được cáo từ, xin cô hãy bảo trọng.Chúng ta e rằng sau này sẽ không còn gặp nhau nữa!”

Nói xong, Như Ý định rời khỏi, từ nay sẽ không xuất hiện trước mặt cô ấy nữa, như vậy sẽ có thể triệt để xóa bỏ ý niệm đó của cô.

Triệu Ngọc Oanh vừa nghe thấy Như Ý định đi thì liền sợ hãi và nói: “ Nghiêm công tử! Nghiêm công tử! Chàng không được đi! Tuy thiếp đã gả cho Hoàng Thượng, nhưng thiếp vẫn luôn nguyện vì chàng mà thủ thân như ngọc, cho đến bây giờ thiếp vẫn còn là một xử nữ.”

Như Ý lắp bắp nói: “Cái gì? Cô...cô nói cô vẫn còn là xử nữ sao? Cô nương xinh đẹp như vậy, tên háo sắc như Hoàng Đế làm sao có thể bỏ qua chứ?”

Triệu Ngọc Oanh nói: “Nghiêm công tử, chàng nhất định phải tin thiếp!”

Như Ý lên tiếng: “ Cô… cô nói rõ xem, rốt cuộc là chuyện như thế nào?”

Biểu hiện của Như Ý chợt trở nên hiền lành lo lắng.

Triệu Ngọc Oanh tưởng Như Ý đây là đang quan tâm chuyện cô có còn là một xử nữ hay không...

Thế là cô đã thốt lên lời thề son sắt: “Nghiêm công tử! Thiếp có thể thề với trời, tuy đã nhập cung được nhiều ngày nhưng thiếp thật sự đã thủ thân như ngọc, thiếp vẫn vì công tử mà giữ cho mình còn trong trắng!”

Như Ý kinh hoảng đáp: “ Nhưng... không phải Hoàng Đế là một tên sắc lang sao? Hắn ta có thói dâm loạn, cực mê nữ sắc, cô là hoàng hậu mới của hắn, lại xinh đẹp như vậy, hắn vậy..vậy mà lại chịu tha cho cô sao?”

Triệu Ngọc Oanh nói: “Vào đêm thành thân đầu tiên, hoàng đế say rượu bí tỉ, vừa mới tiến vào phòng tân hôn thì liền nằm xuống bất tỉnh nhân sự. Thiếp không muốn thị tẩm nên đã làm như không biết, cũng không có gọi Hoàng Thượng tỉnh dậy, cứ như vậy mà qua một đêm thôi, không có gì xảy ra cả.”

Như Ý nói: “Vậy những ngày sau thì sao? Nhiều ngày như vậy, không lẽ hắn thật sự chưa từng sủng hạnh cô sao?”

Triệu Ngọc Oanh lắc đầu cười khổ: “Có thể là do Hoàng Thượng bận rộn quốc sự, cho nên rất ít khi cho gọi chúng phi tần tới thị tẩm, chỉ có một đêm khuya, Lý tổng quản mới tới cung Ngọc Hoa triệu thiếp đi thị tẩm, nhưng thiếp đã cố ý giả vờ ngủ say không tỉnh, cho nên mới qua ải được!”

Như Ý hỏi trong nỗi kinh hoàng: “Nói như vậy, cô nhập cung lâu như vậy rồi nhưng thật sự chưa bao giờ bị Hoàng Thượng sủng hạnh qua?”

Triệu Ngọc Oanh gật đầu vui vẻ: “Không chỉ có thiếp thủ thân như ngọc, mà các phi tần khác trong cung cung chưa bao giờ được Hoàng Thượng sủng hạnh qua. Nói tới nói lui thì đây đúng là một việc kì quái a, có lẽ là do Hoàng Thượng nhiều quốc sự phải lo quá thôi.”

Bao quân rốt cuộc đang làm cái quỷ gì vậy?

Hắn ta không phải không gần nữ sắc thì không vui sao?

Triệu Ngọc Oanh ngó nghiêng ngó dọc rồi thấp giọng nói: “Nghiêm công tử, chàng đợi thiếp một chút, để thiếp thu dọn một lát rồi theo chàng xuất cung!”

“Cái gì? Xuất cung?”

Như Ý giật bắn mình!

Người phụ nữ này điên quá rồi!

Nghe nói Hoàng hậu mới đăng cơ là một cô gái trẻ thuộc tộc du mục ở biên giới nước ngoài, xem ra tính tình đúng là rất hào phóng a!

Triệu Ngọc Oanh gật đầu nói: “Trong lòng thiếp chỉ nhớ về Nghiêm công tử thôi, nếu công tử đã tìm đến Hoàng Cung thì chắc chắn cũng đã có ý với thiếp rồi, cơ hội này hiếm lắm mới có được, thiếp nguyện cùng công tử đi tới chân trời góc bể……”

Cô gái này đúng là bị tình yêu làm cho mù mắt, thần trí bất tỉnh luôn rồi!

Đọc nhiều sách cấm lắm rồi sao?

Trong Hoàng cung mà còn dám tư thông bỏ trốn?

Đúng là không biết sống chết mà!

Đáy lòng Như Ý thật sự ngưỡng mộ sự táo bạo của người phụ nữ này quá đi.

Nhưng dường như Triệu Ngọc Oanh định làm thật thì phải, cô ta nói vô cùng nghiêm túc: “Nhưng mà chúng ta phải vô cùng cẩn thận mới được! Nghe người trong cung nói Tiên Hoàng hậu vì biến mất mà không có lý do nên đã chọc giận Hoàng Thái hậu. Hoàng Thái hậu sau đó liền ra ý chỉ, một khi bắt được Tiên Hoàng hậu thì phanh thây trăm mảnh!”

“Phanh thây trăm mảnh?”

“Lão yêu bà đó chắc chắn sẽ làm cho bằng được!”

“Có lẽ là lần trước sau khi cô làm SPA siêu cấp cho bà ta, bà ta vẫn chưa được tận hứng lắm, nhưng sau đó lại không tìm được cô cho nên mới thẹn quá hóa giận đây…..”

Như Ý thầm vui mừng: “Cũng may mà mình đã ngụy trang thành bộ dạng của Nghiêm Phi rồi mới vào cung, chứ nếu như cô vác cái bộ dạng thật vào thì chắc chắn có vào mà không có ra rồi! Chắc Thái hậu bây giờ đang hận cô tới thấu xương nhỉ? Mới đẹp được một ngày lại trở về nguyên hình!”

“Tư thông bỏ trốn sao? Thật là một chủ ý hay! Cô mau vào trong chuẩn bị ngay đi, ta sẽ ở đây đợi cô! Nhớ, phải nhanh một chút!”

Như Ý đột nhiên nghiêm túc nói.

“Được. Được.”Triệu Ngọc Oanh sững người một lúc, sau đó gật đầu vì cảm thấy rất bất ngờ, cô vừa vui vừa hồi hộp...

Như Ý khẽ cười nói: “Mau đi thu dọn một chút đi.”

Triệu Ngọc Oanh hưng phấn nói: “Được! Thiếp sẽ đi thu dọn ngay, sau đó sẽ cùng công tử đi tới chân trời góc bể! Với võ công của công tử, chắc cũng không có ai bắt được hai người chúng ta đâu.”

Như Ý gật đầu: “Ừ, Ừ.”

Triệu Ngọc Oanh nói: “Vậy thiếp đi thu dọn một chút đây?”

Như Ý: “Mau đi đi!”

“Công tử xin hãy đợi một lát, thiếp sẽ ra ngay.”

Tâm tình Triệu Ngọc Oanh vô cùng phấn khởi, vừa hồi hộp mà lại kích thích nữa…

Cô chạy như bay đi vào thu dọn một số y phục thường mặc, rồi đem theo một số bảo ngọc nữ trang, nhưng lúc cô vừa phi như bay ra khỏi tòa nhà nhỏ thì phát hiện không còn thấy người đâu nữa...

“Nghiêm công tử?”

“Nghiêm công tử chàng đang ở đâu?”

“Nghiêm công tử chàng muốn chơi trốn tìm sao?”

“Chàng ra đây đi.”

“Đừng trốn nữa.”

“Không vui chút nào hết.”

“Nghiêm công tử, chàng đừng dọa thiếp,chàng mau ra đây có được không?”

Triệu Ngọc Oanh dần hoảng sợ!

Trong lòng cô dường như đã nhận ra điều gì đó, nhưng cô vẫn kiên quyết phủ định, cô không dám tin vào sự thật này.

“Không!”

“Không không không!”

“Nghiêm công tử sẽ không bỏ rơi mình đâu!”

“Nghiêm công tử…”

“Nghiêm Phi!”

“Chàng đang ở đâu?”

Triệu Ngọc Oanh nhìn vào tầng lầu trống rỗng, đôi mắt đẫm lệ đau lòng rơi lã chã……

“Nghiêm Phi! Sao chàng lại bỏ rơi thiếp?”

“Rõ ràng chàng đã nói sẽ đưa thiếp đi cùng mà!”

“Tại sao lại bỏ rơi thiếp?”

Lúc này, khuôn mặt của Triệu Ngọc Oanh đã ngập tràn nước mắt…

Đột nhiên, cô phát hiện ra một dòng chữ chữ chi chít ghi trên cây cột...

“Cô nương.”

“Nghiêm Phi thân mang bệnh nan y chỉ có thể sống được một tháng nữa.”

“Hôm nay được gặp cô nương là đã thỏa mãn lắm rồi.”

“Kiếp này chúng ta không có duyên.”

“Hẹn kiếp sau gặp lại!”

“Nghiêm Phi!”
“Tái bút!”

“Hả? Tái bút? Chàng ấy…là một người sắp chết sao?” Đầu óc Triệu Ngọc Oanh ù ù lên như vừa bị sét đánh dữ dội vậy. Cái hộp thần yên lặng đó, vẫn nằm im lặng như thể chưa từng nhúc nhích qua…

Bệnh nan y?

Như Ý vốn không muốn tự nguyền rủa mình.

Ban đầu, cô định sẽ nói thẳng sự thật ra, rằng cô kì thực là một cô gái…

Nhưng Như Ý lại không đành lòng tàn nhẫn như vậy.

Sau khi cô đã tự mình trải qua sự giày xéo của tình yêu, cô lại càng hiểu, vũ khí sắc bén nhất trên thế gian này, không phải là kiếm, mà là tình!

Nếu như Triệu Ngọc Oanh phát hiện người mình yêu lại là một người phụ nữ, có khi điều đó sẽ để lại cho cô ấy một vết thương lòng còn to lớn hơn nữa, đúng không?

Thà cắt đứt tư niệm của cô ấy.

Nhưng trong lòng vẫn còn lưu lại được một phần hồi ức đẹp đẽ…

Đây mới chính là sự lựa chọn tốt nhất cho cô ấy!

Như Ý bất lực cười khổ...

Đống tình cảm phiền phức này thật chả biết làm sao nữa!

Được rồi.

Nhiệm vụ đã hoàn thành!

Vũ khí cần có đã ở trong tay rồi...

Súng bắn xung mạch bằng hạt pháo sáng!

Còn có một cái tên đơn giản hơn!

Cũng là một cái tên rất phổ biến!

Gọi là: Súng laze!

Như Ý thầm nói: “Bạo quân! Anh nhất định sẽ phải trả giá đắt cho sự tàn nhẫn của mình!”

Như Ý vội vã bay đến Phủ Trác Vương, hy vọng sẽ kịp thời gian.

“Cha, Trác gia của chúng ta không thể đồng ý ba điều kiện xấc xược của tên hoàng đế độc ác đó được! Nếu chúng ta đồng ý, thì sau này Phủ Trác Vương sẽ thật sự coi như xong!

Trác Cộng Vinh kích động nói.

Sắc mặt Trác lão ngưng trọng đầy an oán.

Ban đầu, trong thâm tâm ông vẫn còn chất chứa đầy hy vọng.

Ngay cả khi có lâm vào cảnh khốn khó lớn hơn đi nữa, thì nội thương của ông cũng đã hồi phục rồi, hơn nữa Trác gia lại có một tuyệt thế siêu cấp cao thủ như Như Ý, thì cho dù có đối đầu chính diện với Hoàng Đế,vậy thì đã sao chứ?

Chỉ cần trì kéo dài thời gian thêm một lúc và chờ Như Ý trở về cứu viện.

Thì Phủ Trác vương sẽ càng không cần sợ ai hết!

Nhưng bây giờ...

Phủ Trác Vương đã lâm vào bước đường cùng rồi!

Dù Như Ý có đến hay không thì kết quả cũng như nhau mà thôi!

Trừ khi... đáp ứng ba điều kiện kia của Bạo quân...

Nhưng lão tam nói đúng!

Một khi chúng ta đồng ý với ba điều kiện của bạo quân.

Thì Phủ Trác Vương coi như xong.

Hoàn toàn, hoàn toàn chấm hết!

Nhưng, nếu không đáp ứng.

Thì Phủ Trác Vương cũng xong đời

Đáp ứng hắn thì sẽ chết.

Không đáp ứng hắn cũng chết.

Nên làm sao đây?

Dường như không còn đường lui nữa rồi.

Tâm chí mạnh mẽ của Trác Lão trong mấy mươi năm qua đã dần biến mất sạch sẽ rồi.

Ông biết cho dù Như Ý có đến cũng không cứu được Phủ Trác Vương nữa rồi.

Cũng may mà Như Ý không đến.

Chí ít, cho dù cả Phủ Trác Vương này bị diệt vong.

Thì vẫn còn Như Ý chưa chết.

Phủ Trác Vương vẫn còn lưu lại một giọt máu…

Vẫn còn để lại một cửu giai (*) cao thủ!

(*) Cấp bậc thứ chín.

“Như Ý”

“Cháu gái ngoan của ta.”

“Xin con ngàn vạn lần đừng đến đây.”

Trong lòng Trác lão lúc này chỉ thầm cầu nguyện với vong linh tổ tiên của nhà họ Trác, làm ơn đừng để Như Ý đến Phủ Trác vương này…

Thanh âm lạnh lẽo như băng sương của Bạo quân truyền đến: “Trác lão, suy nghĩ thế nào rồi? Niệm tình lòng trung thành của Trác gia với Hoàng tộc Thác Bạt trong suốt mấy trăm năm qua, chỉ cần Trác lão đáp ứng ba điều kiện mà Trẫm đưa ra, Trẫm sẽ tuân thủ lời hứa, tha cho mạng sống của mỗi một người trên dưới Phủ Trác vương!”

…….

Chương 174: Muốn tư thông bỏ trốn

Trác lão có hơi kích động nói: “Ba điều kiện mà Hoàng Thượng đưa ra còn khắc nghiệt và tàn nhẫn hơn là yêu cầu mỗi người bọn thần phải chết!”

Bạo quân vô lại nhún vai: “Đích thực là còn thảm hơn cả chết! Nhưng mà, các ngươi muốn chết, hay là muốn sống mà còn thảm hơn chết?”

Đáy mắt Trác lão lóe lên một tia sát khí.

Nếu như đổi lại lúc ông còn trẻ…

Hay cho dù là với tính khí của mười năm trước.

Hẳn là ông ta sẽ xông lên giết chết tên Hoàng Đế tàn bạo lãnh huyết vô tình này ngay lập tức rồi.

Nhưng bây giờ...

Bạo quân nói đúng.

Hoặc là trên dưới cả Phủ Trác vương cùng chết!

Hoặc là, toàn bộ đều sống, nhưng sống còn thảm hơn cả chết...

Trác Lão quay đầu nhìn lại, trên khuôn mặt của mỗi một người nhà Trác gia đều lộ lên vẻ dũng cảm tráng liệt, thấy chết không từ…

Trong lòng ông lúc này chợt dấy lên một sự kích động xót xa thương cảm không nói nên lời.

Không ngờ…

Đường đường một Phủ Trác vương, mà lại bị hủy diệt trong tay của hắn!

Giọng nói của tên bạo quân lại vang lên, lần này dường như hắn không còn nhẫn nại nữa rồi: “Trác lão!Trẫm kính trọng ngươi là một anh hùng, niệm tình trên dưới Phủ Trác vương đều trung thành, cho nên Trẫm mới mở lòng từ bi, đề ra ba điều kiện đó!”

Trác lão buồn bã nói: “Hoàng Thượng! Lão thần... xin bái tạ Hoàng ân!”

Vừa dứt lời, Trác lão liền ở trước mặt mọi người mà quỳ xuống trước mặt Bạo quân, dập đầu hành lễ....

Triều đại Thiên Tống từ lâu đã có quy định!

Hễ là cửu giai cao thủ thì phải hành lễ khi gặp Hoàng Đế!

Nhưng đối với giang sơn xã tắc mà nói, thì công đức và công lao mà Trác lão đã bỏ ra là vô cùng to lớn, hơn nữa trước đây tiên đế đã cho phép ông thượng triều không cần quỳ lạy......

Bạo quân đăng cơ từ khi còn nhỏ.

Đây là lần đầu tiên mà Trác lão dập đầu bái lạy hắn.

Người nhà họ Trác nhìn thấy Trác lão hành lễ cũng lần lần lượt lượt quỳ xuống dập đầu theo.....

Hoàng ân tại thượng, Phủ Trác vương đã được đắm mình trong thánh ân suốt hàng trăm năm nay, đệ tử bất tài của Trác gia, Trác Hành Uẩn hôm nay sẽ thay mặt cho Trác gia, khấu tạ Hoàng ân oai nghiêm!

“Bộp” “Bộp” “Bộp!”

Nói xong, Trác lão lại dập đầu ba cái.

Bạo quân lạnh lùng nói: “Trác lão đây là đang làm gì? Trác lão từ lâu đã có đặc quyền, gặp Trẫm thì không cần quỳ lạy, không lẽ hôm nay Trác gia phải đối mặt với nguy nan nên Trác lão mới quỳ xuống sao?”

Trác lão đáp: “Hoàng Thượng! Người muốn Phủ Trác vương diệt vong, phủ Trác vương không dám không làm!”

Bạo quân lạnh lùng nói tiếp: “Trẫm không muốn diệt phủ Trác vương của ngươi! Mà là do Phủ Trác vương của các người đã sinh ra một nữ nhân không biết liêm sỉ!”

Nói xong, bạo quân trừng đôi mắt lạnh lẽo nhìn sang hai tên phạm nhân đang quỳ dưới đất...

Trác Thanh Di và Đường Bắc Long!

Bạo quân nói: “Hai ngươi vậy mà lại dám phản bội Trẫm, cấu kết với nhau ngoại tình, rồi bỏ trốn! Trác lão có biết đây là tội danh gì rồi chứ?”

Trác lão nói: “ Sao gia diệt tộc!”

Bạo quân trả lời: “Nếu Trác lão đã biết, Trẫm cũng không cần nói nữa! Hơn nữa gian phu còn là tàn dư của Gia tộc Đường Bắc, Trẫm tự có xử trí khác, còn ả dâm phụ kia, chính là khuê nữ ngoan ngoãn mà Phủ Trác vương các người dạy dỗ nên!”

Trác lão đưa mắt nhìn hai người con bị đánh tới thương tích đầy mình, yếu đuối quỳ ở đằng kia, dường như họ không còn chút sức lực nào để nói nữa.

Đáy lòng ông bây giờ chỉ còn thống khổ.

Ông chỉ tiếc rèn sắt mà chưa thành thép (*)....

(*)Ví với việc yêu cầu nghiêm khắc đối với người khác, mong muốn họ được tốt hơn.

“Hai đứa chạy trốn dọc đường, nhất định đã phải chịu nhiều đau khổ rồi?”

Trác lão ân cần quan tâm hỏi.

Khuôn mặt Trác Thanh Di tràn ngập những giọt nước mắt yếu đuối và hối hận: “Gia Gia. Con xin lỗi gia gia. Cháu gái đã phụ lòng mong đợi của gia gia và Phủ Trác Vương! Là con làm liên lụy người, đều là lỗi của con!”

Trác lão chỉ nở nụ cười nhàn nhạt: “Đứa trẻ ngốc! Mấy đứa trẻ tụi con theo đuổi hạnh phúc của mình thì có gì sai đâu chứ?”

Trác Thanh Di khóc sướt mướt: “ Gia gia, gia gia....”

Cô đã khóc không thành tiếng rồi.

Bây giờ cô có nói gì cũng không thể bù đắp cho tội lỗi của mình nữa.

Trong lòng ngoài hối hận, cũng chỉ còn hối hận mà thôi...

Trác lão đột nhiên đứng dậy và nhìn thằng về phía trước, khuôn mặt tái nhợt của ông lão toát lên vẻ hào hùng: “Hoàng thượng! Lão thần đáp ứng ba điều kiện của người!”

Ông thỏa hiệp rồi!

Ông không thể không thỏa hiệp!

Ngay thời khắc bạo quân đến áp giải Trác Thanh Di và Đường Bắc Long, Trác lão đã biết Phủ Trác vương này coi như xong rồi.

Tú nữ tư thông chạy trốn khỏi Hoàng Cung.

Đây chính là tội chết liên lụy cả mười tộc!

Cho dù Phủ Trác vương có 100 cửu giai cao thủ đi nữa, cũng không thể nào thoát khỏi sự cay nghiệt chì chiết của thiên hạ được...

Thoát khỏi sự trừng phạt của Hoàng Đế, nhưng làm sao chạy khỏi miệng lưỡi thế gian đây!

Bao quân có hơi bất ngờ lên tiếng: “Trác lão, ngươi chắc đã nghe rõ rồi chứ? Ba điều kiện mà Trẫm đề ra, ngươi chắc chắn đáp ứng sao?”

Trác lão bi tráng thốt ra từng chữ từng chữ một: “Điều kiện đầu tiên, Trác gia lập tức giao ra binh quyền cho Triều đình, đồng thời trao lại quyền quản lý thân binh của Phủ Trác vương!”

“Điều kiện thứ hai, giao bí thư võ công của Phủ Trác vương: Tuyệt kỹ võ công!”

“Điều kiện thứ ba... tất cả những người trong Trác gia phải vào nhà lao và thụ án 30 năm!”

“Hoàng Thượng! Ba mươi năm sau lão thần chắc chắn sẽ không ra được nữa, nhưng lão thần hy vọng người sẽ tuân thủ lời hứa của ngày hôm nay, thả các đệ tử còn sống của Trác gia ba mươi năm sau!”

Khuôn mặt của Trác lão hiện hữu một vẻ bi tráng thấy chết không từ!
Bạo quân cười khẩy: “Trác lão, ngươi có thể yên tâm. Ba mươi năm sau, trẫm đảm bảo sẽ không có đệ tử nào của Trác gia còn sống trong nhà lao!”

Trác lão ngay lập tức choáng váng, ông tức giận nói: “Ngươi... ngươi... tên đao phủ máu lạnh này! Ngươi rốt cuộc muốn ép Trác Gia ta tới bước đường nào?”

Bạo quân chỉ cười nửa miệng một cái chứ không trả lời.

Trác lão giận dữ nói: “Lão phu cũng đã đồng ý thỏa hiệp, Trác gia cũng đã đầu hàng tùy người xử lý rồi!”

Bạo quân nói: “ Chẳng lẽ Trác gia các người còn con đường thứ hai để đi sao?”

Trác lão đáp: “ Nếu như Trác gia phải liều chết chiến đấu, đấu đến mất cả chì lẫn chài cũng được, nhưng thân thể vàng ngọc của Hoàng Thượng e là cũng khó tránh có tổn thất?”

“Phủ Trác vương đã đồng ý tập kích, tùy ý xử trí Hoàng Thượng!”

“Hoàng Thượng nên thấy được rồi thì thu tay đi!”

“Chó mà thấy sợ còn biết nhảy qua tường!”

“Trừ phi...”

“Trong mắt Hoàng Thượng, Phủ Trác Vương của chúng thần còn không bằng một có chó sao?”

“Hừ!”

Khí phách của Trác lão vẫn luôn mạnh mẽ, đúng là phong thái của một bậc thầy cửu giai cao thủ!

Chỉ cần ông tức giận thì cả người đều sẽ toát ra một hào khí oai nghiêm nhổ núi che trời.

Đây đúng là khí phái của một cao thủ chân chính!

Đôi mắt sâu thẳm và đen láy của tên bạo quân đột nhiên bắn ra một tia giảo hoạt, hắn khẽ nói: “Trác lão gặp một người bạn cũ gì đó thì biết thôi!”

Trác lão nói: “Bạn cũ nào?”

Bạo quân đột nhiên hét lên: “Ra đây!”

“Quác!”

Một tiếng kêu giận dữ truyền đến từ trên mái nhà, sau đó, một thân ảnh liền sà xuống giống như đại bàng!

Cao thủ!

Nhất định là một siêu cấp cao thủ!

Công lực của Trác lão đã hồi phục được 10 phần, nhưng ngay cả ông cũng không phát giác ra được có người đang ẩn trên mái nhà tập kích? Người này nhất định là một siêu cao thủ!

“Lão thần tham kiến bệ hạ!”

Người đó đến đại sảnh rồi quỳ xuống bái kiến Bạo quân!

Bạo quân khẽ mỉm cười: “Đường Bắc lão tướng quân bình thân đi!”

Trác lão giật mình và há hốc mồm kinh ngạc!

Một cao thủ thần bí đột nhiên xuất hiện,vậy mà lại là tên tuyệt đỉnh cao thủ hung mãnh nhất lợi hại nhất của gia tộc Đường Bắc: Đường Bắc Cương!

Đường Bắc Cương vậy mà lại trở thành một con chó chạy theo của bạo quân?

Một tuyệt thế cao thủ như hắn mà cũng chịu thần phục dưới chân Bạo quân sao?

Cả gia tộc Đường Bắc đã bị tiêu diệt, hắn không phải là nên tìm Hoàng Thượng báo thù sao?

Tại sao lại ngược lại biến thành con chó của Bạo quân rồi?

Trác lão thật sự không hiểu.

Đây chính là đối thủ cũ đã có nhiều năm ân oán với ông...

Tuy hai người là đối thủ, nhưng vẫn là những người đồng đạo rất hiểu nhau...
Khuôn mặt của bạo quân chợt nở ra nụ cười tà ác và kiêu ngạo: “Trác lão, bây giờ thì ngươi đã biết đầu hàng chính là cách làm thông minh nhất rồi chứ?”

Cho dù có như thế nào đi nữa thì Phủ Trác Vương cũng chỉ có một con đường duy nhất, đó là diệt vong!

Tên bạo quân đó lạnh nhạt vô cùng.

Nụ cười trên khuôn mặt hắn tràn đầy sự khoa trương của người chiến thắng: “Nếu Phủ Trác vương dám phản kháng... thì sẽ lại đi vào vết xe đổ của phủ Thừa tướng, đến một người cũng không còn!”

“Được! Được rồi!”

Trác lão lắc đầu, trên mặt ông chỉ còn lại hai chữ tuyệt vọng mà thôi!

Bạo quân có Đường Bắc Cương trợ giúp, TrácVương Phủ cũng chỉ còn lại một con đường chết thôi!

Một nụ cười lãnh khốc hiện lên trên gương mặt soái khí của Bạo quân: “Người đâu! Bắt trói hết tất cả người của phủ Trác vương, áp vào thiên lao!”

“Khoan đã!”

Đột nhiên, một giọng nói lớn từ đâu đó vang lên!

Là một tên tiểu tử liều lĩnh, thân hình vạm vỡ nhưng lại có khuôn mặt non nớt...

Bạo quân đưa mắt quét qua tên gia hỏa này một cái, bước chân kia rõ ràng không có nội lực, sau đó hắn cười khinh bỉ: “Là kẻ nào?”

“Ta là Tống Thanh!”

Tống Thanh đã lẻn vào Phủ Trác Vương, và luôn trốn trong bóng tối để quan sát...

Hắn vốn muốn đợi Như Ý đến rồi mới ra.

Nhưng bây giờ sự việc đã phát triển đến thời khắc quan trọng như dầu sôi lửa bỏng rồi, hắn tuyệt đối không thể để cho Hoàng Đế đem người của Phủ Trác Vương đi...

Vì người nhà của sư phụ, chính là người nhà của hắn!

Hắn thề chết phải bảo vệ người nhà của sư phụ!

Cho nên...

Tống Thanh mới liều lĩnh, không quan tâm gì cả mà xông ra ngoài!

Bạo quân lạnh nhạt hỏi:“Ngươi là ai?”

Tống Thanh đã bao giờ được nhìn thấy một cảnh tượng uy nghiêm như vậy bao giờ đâu?

Nhưng mấy tháng nay hắn thường xuyên dắt theo mấy tên cồn đồ trong xóm đi đánh nhau....

Cứ đánh rồi lại đánh, hắn đã được rèn luyện rất nhiều, kiến thức hay kinh nghiệm đều đã được nâng cao.

Nếu như là một lão bách tính bình thường nhìn thấy Hoàng Thượng, nhìn thấy người của Phủ Trác vương thì sớm đã sợ tới chân tay mềm nhũn rồi.

Tống Thanh ấp a ấp úng nói: “Tôi....tôi là một người dân bình thường!”

Bạo quân lạnh lùng cười nhạo báng: “Người dân bình thường? Người dân bình thường thì nên đi làm việc bình thường của ngươi đi chứ! Huh! Thì ra là một kẻ ngốc!”

Tống Thanh cũng không biết tại sao, đột nhiên trong lòng hắn chợt cuộn trào lên một làn sóng khí phách: “ Tôi không phải kẻ ngốc! Tôi biết các người rất lợi hại! Tôi biết các người đều là quan lớn, đều là người có quyền có thế! Nhưng mà tôi tuyệt đối không cho phép các người đem người nhà của sư phụ tôi đi!”

Bạo quân bỗng nhiên khựng người lại, rồi nói: “Sư phụ ngươi là ai?”

Tống Thanh đáp: “Sư phụ của tôi là... là...”

Hắn có chút hối hận rồi.

Vừa nãy hấp tấp quá nên lại ăn nói vô tội vạ.

Hắn đang do dự, có nên nói Như Ý chính là sư phụ của hắn không đây!

Bạo quân phẫn nộ quát: “Mau nói! Sư phụ cửa ngươi là ai! Nếu như ngươi không nói, Trẫm lập tức lôi ngươi ra chém đầu!”

“Sư phụ của hắn là ta!”

Đột nhiên, một thân ảnh từ ngoài bay tới, nhẹ nhàng và nhanh nhẹn như một con ma.

Ngay khi Đường Bắc Cương nhìn thấy có kẻ xông vào, ông ta liền tiến lên tung cho hắn một chưởng phủ đầu!

Người vừa đến dường như một chút cũng không hề sợ hãi, hắn cũng xông lên nghênh tiếp cú chưởng lực của Đường Bắc Cương!

“Ầm!”

Cú chưởng của hai người họ đối đầu với nhau.

Khiến cho một vụ nổ lớn vang ầm lên.

Cú tung chưởng khiến cho hai bên đều lùi lại hai bước. Đường Bắc Cương lùi lại về bên cạnh của Bạo quân, còn người vừa đến liền nhân cơ hội nhanh chóng bay đến trước mặt Tống Thanh.

“Chưởng hay lắm!”

Bạo quân biết sau khi hứng chưởng của Đường Bắc Cương mà còn có thể bình thản ung dung như vậy, thì trên thế giới này chắc chắn không có nhiều!

Đến khi nhìn rõ dung mạo của kẻ vừa đến, khóe môi Bạo quân khẽ co giật...

Người vừa đến vậy mà lại là Nghiêm Phi do Như Ý cải trang thành.

Lúc đó ở Tịch Mịch Yên Vũ Lầu, Như Ý nữ cải nam trang lẻn vào trong, sau đó lại vì cơ duyên xảo hợp mà thuận miệng đổi tên thành Nghiêm Phi, hơn nữa cô ta dựa vào chính sức mạnh của mình mà đánh bại cả Tứ đại mạc khách, đẩy lùi thủ lĩnh của đám người xấu, cái tên Nghiêm Phi ngay trong đêm đó đã nổi đi khắp cả kinh thành.

Bạo quân ngay lúc đó đã nhìn thấu thân phận giả của Như Ý…

Chỉ có Như Ý chưa biết điều đó mà thôi.

Như Ý tưởng rằng Bạo quân còn chưa biết thân phận thật của cô, cô nhàn nhạt nở nụ cười với hắn: “Đường đường là một Hoàng Đế mà lại bắt nạt một đứa trẻ không biết võ công, không biết tin này mà truyền ra ngoài thì thiên hạ sẽ nghĩ sao đây?”

Bạo quân lãnh khốc đáp: “Ngươi là ai?”

Hắn ta rõ ràng biết thân phận thật sự của Như Ý nhưng bây giờ lại vờ như không biết mà hỏi.

Như Ý khẽ cười nói: “Tại hạ Nghiêm Phi! Nghiêm trong nghiêm cẩn, Phi trong Phi lai hành họa(*)! Cũng giống như một phủ Trác vương nghiêm cẩn vậy mà lại dính phải tai bay vạ gió, bị người xấu hãm hại cho chết thảm!”

(*)Tai bay vạ gió.

..........

Chương 175: Cùng nhau chết

Thanh âm lạnh lùng của Bạo quân đáp: “Người xấu mà ngươi nói, không lẽ là chỉ Trẫm sao?”

Như Ý cười: “Ngươi nhận ra được cũng coi như biết khôn đó!”

Bạo quân đáp: “To gan! Ngươi có biết trẫm là ai không? Nhìn thấy trẫm không những không quỳ mà còn nói năng lỗ mãng, khi quân phạm thượng? Đúng là không sợ chết!”

Như Ý nói: “Tôi chẳng qua chỉ là một dân làng miền núi, chỉ nhìn thấy trưởng làng, chứ chưa thấy Hoàng Đế! Còn không biết là Hoàng Thượng lớn, hay là trưởng làng lớn nữa?”

“Ngươi....”

“Đúng là hỗn xược!”

Bạo quân tức giận tột cùng.

Nếu như hắn mà không biết Nghiêm Phi chính là Như Ý,thì chắc chắn hắn đã phát điên từ lâu rồi, chứ làm gì mà để mặc cô nói nhiều lời thừa thải như vậy chứ.

“Sư phụ... sao bây giờ người mới tới?”

Sau lưng của Tống Thanh đã toát hết mồ hôi hột rồi.

Như Ý khẽ mỉm cười nói: “Sư phụ đã gọi một người tới trợ giúp!”

Tống Thanh không hiểu hỏi: “Người nào giúp?”

Như Ý nói: “Cậu nói xem võ công của ai đủ cao nhất?”

Tống Thanh như chợt bừng tỉnh: “Là sư đệ!”

Như Ý cười đáp: “Bingo! Đúng rồi!”

Tống Thanh tò mò nhìn nghiêng ngó dọc, rồi hỏi: “Sư phụ, sư đệ đâu?”

Như Ý đột nhiên vận nội lực, thanh âm trầm thấp sau đó hét lên: “Lão đồ đệ! Mau ra đây!”

“Tiểu sư phụ, con đến đây!”

Một giọng nói già nua từ xa vang tới như điện xẹt.

Cơ thể đó giống như một thanh kiếm bay, lao tới trước mặt Như Ý với một tốc độ đáng kinh ngạc!

“Tiểu sư phụ!”

Người vừa đến bay đến trước mặt Như Ý, sau đó quỳ xuống hành lễ với sư phụ.

Người đó trông đã bảy mươi hoặc tám mươi tuổi rồi, khuôn mặt thì già nua, mái tóc thì đã bạc trắng, vậy mà lại quỳ bái một tên tiểu tử làm sư phụ? Đúng là kì quái!

Điều càng kỳ lạ hơn nữa chính là Sư Phụ lại gọi đồ đệ của mình là lão đồ đệ.

Còn người đồ đệ kia thì lại kêu sư phụ là tiểu sư phụ.

Đúng là một mối quan hệ thú vị ngàn năm có một.

Giờ đây, Ma kiếm khách đã nghe theo lời căn dặn của Như Ý, cả người sạch sẽ gọn gàng, đâu còn là một tên ma kiếm khách cuồng kiếm và như hòa thượng như trước nữa.

Cho nên, hắn ta có hiện thân cũng không gây nhiều chấn động.

Không ai ở hiện trường này có thể nhận ra hắn là ma kiếm khách cả, ngoại trừ những tuyệt đỉnh cao thủ như Trác lão, Đường Bắc Cương đều kinh ngạc với võ thuật cao minh của hắn.

Bạo quân phẫn nộ nói: “Trác vương phủ các người là đoàn kịch hay sao? Một đám tạp vụ, hết người này tới người khác đến!”

Như Ý cười khẩy: “Bọn ta chỉ là giữa đường gặp chuyện bất bình chẳng tha mà thôi. Nhìn cái bộ dạng lãnh khốc hống hách của ngươi, ngươi chính là vị Hoàng Đế trong truyền thuyết sao? Tên Hoàng Đế như ngươi hãy nói nghe thử xem, tại sao phải hãm hại Phủ Trác Vương một đời trung thành chứ?”

Bạo quân đáp: “ Ngươi đây há chẳng phải đang ăn nói hàm hồ sao? Trẫm là vua của một nước, há chi phải đi hãm hại trung thần đại tướng chứ?”

Như Ý hỏi tiếp: “Nếu không phải là hãm hại, vậy Hoàng Thượng đây tại sao lại muốn đến tiêu diệt cả Phủ Trác Vương chứ?”

Bạo quân đưa ngón tay thon dài chỉ vào Trác Thanh Di và Đường Bắc Long, trên môi hắn khẽ nở một nụ cười lạnh: “Hai tên này chắc ngươi cũng biết rồi chứ? Hai bọn chúng có tư tình thông dâm với nhau, sau đó còn to gan dám bỏ nước, bỏ trốn cùng nhau! Ngươi nói xem, phủ Trác Vương này có đáng chết hay không?”

Như Ý liếc mắt nhìn Trác Thanh Di và Đường Bắc Long thân mang trọng thương, bây giờ cô đã biết tại sao tên bạo quân này dám không quản gì hết mà đưa quân tới bao vây Phủ Trác Vương này rồi!

“Tư thông bỏ trốn? Bỏ trốn thì sao chứ?”

“Tư thông bỏ trốn chính là tội chết!”

“Tội chết? Cho dù hai bọn họ có đáng tội chết đi nữa, thì Phủ Trác Vương này có liên can gì? Tên cẩu Hoàng Đế nhà ngươi, đúng là mượn đao giết người mà!” Như Ý không ngờ Bạo quân vậy mà lại cho người đi bắt Tứ tỷ về rồi.

“Cẩu Hoàng Đế? Ngươi vừa nói gì?”

Đôi mắt ngập tràn lửa giận của Bạo quân chằm chặp nhìn vào Như Ý!

Cho dù có là người phụ nữ mà hắn yêu nhất đi nữa.

Cũng tuyệt đối không cho phép cô hỗn xược như vậy!

Như Ý lẽ thẳng khí hùng nói: “Hôm nay, ngươi không được đem người của Phủ Trác Vương đi, một người cũng không được!”

Bạo quân lạnh lùng đáp: “Ngươi ngăn được Trẫm và thiên binh vạn mã sao?”

Như Ý cười khẩy: “Thiên binh vạn mã? Không phải đã quá khoa trương rồi chứ? Nhìn số lượng thì còn chưa tới bốn năm ngàn người nữa!”

Bạo quân: “Như vậy đã đủ!”

Như Ý đột nhiên thở dài nói: “Haiz! Tại sao ngươi lại cứ nhất mực làm theo ý mình như vậy? Sao ngươi không quay trái quay phải nhìn xem tướng lĩnh, sĩ binh của ngươi đi, trên mặt bọn chúng, có tên nào vui vẻ hay hưng phấn gì đâu? Tướng sĩ mà không có sĩ khí, điều đó chứng tỏ bọn họ căn bản không đồng ý giúp ngươi làm điều ác rồi!”

Bạo quân nói: “Quân muốn thần chết, thần không thể không chết! Đó mới chính là dũng sĩ trung thành, thần dân yên nước chân chính được! Trẫm muốn bọn chúng làm thế nào,thì bọn chúng phải làm thế đó! Cái này không tới phiên bọn chúng có vui hay không!”

Đột nhiên, Như Ý cảm thấy như vị hoàng đế trước mặt mình hoàn toàn không giống với vị hoàng đế tà mị và tự tin mà cô biết nữa rồi!

Tên Bạo quân đó, tuy tính khí quái gở, nhưng tính tình chính nghĩa lẫm liệt, chí khí ngút trời....

Tên bạo quân này chỉ còn lại sự tàn bạo máu lạnh và khát máu mà thôi!

Ngay cả một chút lý trí và bình tĩnh cũng không còn nữa rồi!

“Này. Tại sao ngươi hà cớ phải làm cho mình bị cô lập như vậy chứ?”

“Phủ Thừa tướng đã bị diệt vong!”

“Tên Hoàng Đế nhà ngươi có thể an an ổn ổn mà ngồi tận hưởng giang sơn rồi!”

“Phủ Trác Vương tuyệt đối sẽ không bao giờ làm ra mấy trò tạo phản đó!”

“Về điểm này ngươi biết rõ hơn ai hết!”

“Tại sao ngươi cứ một mực cố chấp làm theo ý mình như vậy, đã tiêu diệt cả Phủ Thừa tướng, bây giờ còn muốn bức chết Phủ Trác Vương nữa?”“Có phải chỉ để trút hết những sự bất mãn và oán giận mấy năm nay trong lòng của một vị Hoàng Đế hèn hạ như ngươi hay không?”

“Như vậy có đáng không?”

“Nếu ngươi cứ tiếp tục như thế này, sẽ chỉ còn lại ngươi một mình cô độc thôi!”

“Trung thần nghĩa sĩ toàn bộ đều bị ngươi giết hết cả rồi!”

“Ngươi làm Hoàng Đế như vậy có thấy vui không?”

Như Ý lên tiếng ai thán xúc động.

Những lời ai thán này.

Là đau thương.

Là nghi ngờ.

Càng mãnh liệt hơn chính là……thương tiếc!

Cô thực sự không hiểu, quyền lực và tham vọng, rốt cuộc có thể biến một người đàn ông tài giỏi ưu tú trở nên máu lạnh vô tình như vậy sao?

Bạo quân nghe thấy những tiếng thở dài thương tiếc đầy chân thành của Như Ý mà đáy lòng hắn chợt cuộn trào lên một sự day dứt áy náy mãnh liệt.

Cô gái.

Cô gái, nàng vĩnh viễn không bao giờ tha thứ cho Trẫm cũng không sao.

Chỉ cần một ngày nào đó, cuối cùng nàng sẽ nhận ra tất cả những điều mà Trẫm làm đều là vì nàng.

“Bọn tạp nham các người mau mau biến đi, nếu không thì cùng nhau chịu tội!”

Bạo quân rút thanh kiếm trong vỏ ra và sẵn sàng xuất kiếm điều động thiên binh vạn mã!

Như Ý cũng lấy lại sự trấn tĩnh và bình tĩnh trên mặt mình, rồi nhàn nhạt nói: “Được! Nếu ngươi đã cố chấp như vậy, vậy thì để ta lĩnh giáo uy lực của đám thiên binh vạn mã này một chút!”

Bạo quân giật mình, nói: “Ngươi….ngươi định một mình đối đầu với thiên binh vạn mã sao?”

Trong lòng hắn thầm mắng: “Cô gái! Nàng không sợ chết sao?”

“Trẫm đã kêu nàng đi rồi!”

“Tại sao nàng vẫn không chịu đi chứ?”

Như Ý lạnh nhạt nói: “Cứ thử rồi biết!”

Thái độ ung dung thờ ơ này chứa đựng một loại kiên quyết thấy chết không từ, hơn nữa nó còn có một sự tự tin coi trời bằng vung của một bậc cao thủ.

Đáy mắt Bạo quân trầm xuống, hắn quát lên: “Đường Bắc Cương! Giải quyết mấy tên tiểu tử tạp nham này!”

“Vâng! Thưa Hoàng Thượng!”

Đường Bắc Cương giống như một đứa trẻ rất biết nghe lời, đối với mệnh lệnh của Hoàng Đế, ông ta vô cùng trung thành!

Sau khi nghe lệnh của Hoàng Đế, ông ta lập tức vận công lực rồi xông tới hướng của bọn người Tống Thanh và Như Ý.

“Tiểu sư phụ. Lão già này cứ để cho con!”

Ma kiếm khách dường như đang rất hưng phấn, ánh mắt hắn vừa căng thẳng lại vừa vui sướng.

Sau khi Như Ý thu nhận hắn ta, hắn ta không còn được tìm người của Phủ Trác Vương làm phiền nữa rồi.

Tuy nhiên, thân là một trong bốn bậc thầy vĩ đại, tuyệt kỹ mà hắn ta vừa mới hoàn thành lại không có ai để so tài, cho nên hắn đang rất ngứa ngáy đây!

Bây giờ cuối cùng cũng có một Đường Bắc Cương với thực lực tương đương tự dâng đến cửa, hắn đương nhiên là phải tiến lên nghênh tiếp rồi.

Như Ý gật đầu: “Cẩn thận!”Ma kiếm khách cực kì mong đợi mà nói: “Sư phụ, hãy cứ yên tâm về người nhà của người! Đồ đệ tuyệt đối không làm người mất mặt đâu!”

Dứt lời, hắn ta rút thanh kiếm trong tay ra rồi giơ lên ​​nghênh chiến!

“Kiếm Vãn Cuồng Lan!”

Đường Bắc Cương bất ngờ, ông ta nói: “Ngươi là Ma kiếm khách? Đây chính là tuyệt chiêu nổi tiếng của Ma kiếm khách mà!”

“Hắc hắc. Xem ra ngươi cũng có chút hiểu biết.”

Tâm tình của Ma Kiếm Khách vô cùng tốt, vừa xuất kiếm đã dùng ngay chiêu thức nổi tiếng của mình Kiếm Vãn Cuồng Lan!

Kiếm khí của hắn như hàng loạt con sóng dữ ồ ập xông tới kẻ địch.

Khi hai người đánh nhau, đất trời xung quanh chấn động kinh hoàng!

Chẳng mấy chốc, mà võ đài của hai người đã di chuyển từ đại sảnh cho tới mái nhà…….sau đó dần dần khuất xa khỏi tầm mắt của mọi người.

“Tội lỗi! Thật là tội lỗi! Hoàng Thượng, người vậy mà lại đi uy hiếp Đường Bắc Cương, khiến một bậc thầy lão luyện như ông ta trở thành một tên chó săn bán mạng cho Triều đình!”

Trác lão bỗng nhiên căm phẫn cất giọng nói.

Bạo quân ha hả cười lớn: “Trác lão quả nhiên không hổ là tuệ nhãn cao siêu, không sai! Đường Bắc Cương tìm đến Trẫm là vì muốn báo thù cho bốn trăm người ở phủ Thừa tướng kia, nhưng ông ta đã thua, sau đó thân mang trọng thương mà trốn khỏi Hoàng cung! Kết quả lại bị Trẫm bắt về! Trẫm hứa với ông ta, chỉ cần ông ta giúp Trẫm tiêu diệt Phủ Trác Vương các ngươi, Trẫm sẽ tha bổng cho tất cả các thành viên của gia tộc Đường Bắc đang bị giam giữ và trốn chạy, hơn nữa sẽ xây dựng lại phủ Đường Bắc và ban cho Đường Bắc Hổ nhậm chức Thừa tướng!”

Trác lão nói trong kinh ngạc: “Cái gì? Đường Bắc Cương thua người sao?”

Trác lão vốn nghĩ rằng Hoàng Đế đã thuyết phục Đường Bắc Cương bằng thủ đoạn cưỡng ép và dụ dỗ.

Nhưng thật không ngờ, Hoàng Đế lại đánh bại Đường Bắc Cương bằng chính thực lực của hắn!

Chỉ bằng vài từ ngắn gọn nghe thì dễ dàng thư thả, nhưng trong chuyện đó có bao nhiêu thảm khốc và mạo hiểm, Trác lão chắc chắn có thể tưởng tượng ra được.

Ngày đó, khi ông ta hộ tống tên bạo quân kia đi tìm Hắc tường vi, ông đã biết bạo quân đang bí mật tu luyện ma thuật, hơn nữa công lực đã thâm hậu đến mức không thể tưởng tượng được….

Nhưng Trác lão chưa bao giờ ngờ rằng công lực của bạo quân đã có thể vượt qua cả một cao thủ cấp chín rồi!

Thế thì hắn ta há không phải đã là một cao thủ bậc chín rồi sao?

Trác lão làm sao mà không ngạc nhiên cho được?

Cuối cùng ông cũng biết, tại sao bạo quân lại đột nhiên trở nên táo bạo như vậy rồi……

Tại vì sao mà hắn lại ngông cuồng, chỉ trong một thời gian ngắn ba ngày phải liên tục tiêu diệt cả phủ Thừa Tướng và Phủ Trác Vương như vậy rồi….

Năm ngày trước...

Hắn và Hà đồ vương!

Bình định cả chiến loạn ở biên giới mà không mất một người lính nào!

Bây giờ, trong vòng một đêm tiêu diệt cả một phủ Thừa tướng.

Chưa đến hai ngày, lại điều binh đến đánh Phủ Trác Vương…..

Tên Hoàng Đế này, quả nhiên là thâm sâu khó lường mà!

Thì ra hắn đã luyện thành công ma pháp, trở thành một cao thủ bậc chín, một cao thủ bậc chín trẻ nhất trong lịch sử.

Không phải!

Phải nói là cao thủ bậc chín thứ sáu!

Cao thủ bậc chín trẻ nhất phải là Như Ý!

Trác lão nghĩ đến Như Ý!

Ông đưa mắt nhìn qua hai người đột nhiên xuất hiện tại nơi này, Tống Thanh và Nghiêm Phi, sau đó ông lặng lẽ bước gần tới mấy bước rồi thấp giọng nói: “Hai vị tiểu huynh đệ này!”

“Lão phu không biết hai vị là ai, nhưng chắc chắn hai vị là bạn của Như Ý đúng không?’

“Hai người mau đi khỏi đây đi!”

“Hôm nay Phủ Trác Vương không chống nổi nữa rồi!”

“Cho dù các người có đánh bại tên Hoàng Đế kia đi chăng nữa.”

“Thì tội danh con gái của Phủ Trác Vương tư thông với người khác cũng là sự thật thôi!”

“Các người mau đi đi! Đừng hi sinh mạng sống của mình lãng phí như vậy!”

“Hơn nữa xin các người hãy nhắn lại với Như Ý, đừng báo thù cho Phủ Trác Vương, mà hãy cao chạy xa bay đi!”

“Đi được bao xa thì cứ đi!”

“Đừng bao giờ quay về nữa!”

“Tên Hoàng Đế này… đáng sợ vô cùng!”

Như Ý quay đầu lại, sau đó cô nhẹ nhàng đưa tay ra và siết chặt lấy bàn tay già nua đầy vết chai sạn của Trác lão: “Gia gia! Là con! Con là Như Ý đây!”

Trác lão vừa bất ngờ vừa vui sướng, nhưng sau đó lại ngập tràn lo lắng!

Ông vui vì ông được nhìn thấy cháu gái yêu dấu của mình trước khi chết!

Còn điều lo lắng, chính là Như Ý đã cõng dê vào miệng cọp…

Đây không phải là tự tìm đường chết sao?

“Đứa trẻ ngốc! Đứa trẻ ngốc này! Sao con lại ngốc như vậy? Biết rõ là tự tìm đường chết, tại sao lại còn về Phủ Trác Vương chứ? Con đáng lẽ không nên về đây!”

Đôi mắt già nua của Trác lão tràn đầy nước mắt, đáy lòng ông vừa vui mừng vừa buồn bã.

………

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau