CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 166 - Chương 170

Chương 166: Lâu không gần nữ sắc

Lý Liên Khang đích thân cầm đèn lồng, thay bạo quân mở đường phía trước, bạo quân trầm tư theo sau, đi về phía tẩm cung.

“Hoàng thượng.”

Lý Liên Khang hô một tiếng.

“Lý Liên Khang.”

“Hửm?”

Bạo quân từ trong mạch suy nghĩ, khôi phục ý thức.

Lý Liên Khang nói: “Lý Liên Khang. Đã đến rồi ạ.”

Bạo quân nhìn tẩm cung tối đen, vừa lạnh vừa yên tĩnh, có chút không vui: “Lý Liên Khang! Tại sao tẩm cung của trẫm ảm đạm như này?”

Lý Liên Khang nói: “Hoàng thượng đã nửa năm không có lật thẻ bài thị tẩm vị nương nương nào, tẩm cung tự nhiên lạnh lẽo rồi.”

Bạo quân bỗng nhiên nhớ lại nửa năm trước...

Sau khi vào đêm...

Tẩm cung thắp đèn rực rỡ...

Hắn trời sinh khác biệt, dục vong và thể lực hơn người, thường mỗi đêm có vô số nữ tử hầu hạ, cùng nhau sênh ca... thật sự khoái hoạt!

Từ sau đêm Như Ý rơi từ trên mái nhà xuống long sàng của hắn, hắn cũng không có sủng hạnh qua Như Ý nữa.

Sự vắng vẻ hôm nay đối lập hoàn toàn với trước đây...

“Vậy cung nữ, thái giám đâu? Tại sao ngay cả một người tuần đêm cũng không có?”

Trong lòng bạo quân bực tức.

Bỗng nhiên phát hiện bản thân thật sự trở lên cô đơn, tẩm cung lớn như vậy, tráng lệ như vậy, đến cả một nha hoàn cung nữ đều không nhìn thấy.

Lý Liên Khang cẩn thận nói: “Hoàng thượng! Số cung nữ thái giám hay làm sai việc, chọc giận long nhan của hoàng thượng, hoàng thượng trong ba ngày đã giết hết các cung nữ thái giám rồi ạ...”

Hắn dừng lại không dám nói tiếp nữa.

Bạo quân nhẹ giọng: “Ngươi nói đi. Trẫm sẽ không trách ngươi.”

Lý Liên Khang nói: “Ba ngày nay hoàng thượng đã giết bảy cung nữ và chín thái giám rồi ạ.”

Mười sáu người?

Vậy không phải mỗi ngày giết năm người sao?

Bạo quân thở dài, nói: “Trẫm lâu không gần nữ sắc, tính khí dễ nổi nóng hơn trước đây!”

Lý Liên Khang nói: “Lão nô chỉ sợ người tức giận hại thận! Hoàng thượng nhớ mãi không quên Như Ý nương nương, nhưng Như Ý nương nương sớm đã trốn khỏi hoàng cung, hoàng thượng tại sao không phái thị vệ đi bắt nương nương về? Như thế hoàng thượng cũng có thể giải tỏa.”

“Không cần. Đã không cho nàng ấy hạnh phúc, thì nên cho nàng tự do.”

Trong mắt bạo quân, tản ra một nỗi buồn.

“Lý Liên Khang.”

“Có lão nô.”

“Đi gọi Lệ phi đến thị tẩm đi! Đêm nay, trẫm không muốn ở một mình...”

Lâu không gần nữ sắc, bạo quân chính diện va chạm Như Ý...

“Hoàng thượng.”

“Còn có chuyện gì?”

“Hoàng hậu nương nương...”

“Không cần nhắc đến người này.” Bạo quân nét mặt vô lực.

“Lão nô chỉ tân hoàng hậu, con gái của Hà đồ Vương. Tân hoàng hậu đã vào cung được bốn ngày rồi, những ngày này thái hậu cũng từ từ chỉ dạy tân hoàng hậu chưởng quản các sự vụ trong cung, tân hoàng hậu ngược lại rất thông minh lanh lợi, học một biết...”

“Ngươi nói những cái này cho trẫm, là muốn nhắc nhở trẫm Triệu Ngọc Oanh đã trở thành chủ nhân của hậu cung, hả?”

“Lão nô không dám. Lão nô...”

“Được rồi. Ngươi đi kêu Triệu Ngọc Oanh đến thị tẩm đi. Trẫm xác thực cũng nợ nàng ta, đêm nay trẫm sẽ sủng hạnh nàng ta, để nàng ta trở thành chủ nhân hậu cung một cách danh chính ngôn thuận.”

“Lão nô tuân chỉ. Lão nô đích thân đi tuyền chỉ cho hoàng hậu nương nương.”

Nói xong, Lý Liên Khang rất nhanh rời đi.

Hoàng đế cuối cùng cho truyền Triệu Ngọc Oanh rồi, điều này khiến Lý Liên Khang rất vui mừng.

Hắn tuy là một lão thái giám, không hiểu chuyện nam nữ hoan ái, nhưng hắn biết thân là một hoàng đế, nửa năm không gần nữ sắc cũng quá kì lạ rồi.

Trời đã tối, đèn đã tắt...

Bầu trời đêm rộng lớn, yên tĩnh mà thần bí...

Bạo quân bỗng có chút cao hứng, nhún thân một cái, bay lên nóc nhà...

Nóc nhà...

Hắn đứng trên đây, nhìn khắp hoàng cung, ánh lửa rực rỡ, liên miên mười dặm... Đây đều là lãnh địa hậu cung của hắn, ba ngàn giai nhân, nhưng không có một người nào khiến trái tim của hắn cảm thấy ấm áp...

“Nữ nhân. Nàng đang ở đâu?”

“Nàng đã quên trẫm triệt để hay chưa?”

“Trẫm giờ khắc nào cũng nhớ đến nàng...”

“Trẫm cũng muốn quên nàng đi.”

“Đêm nay, trẫm phải lần nữa làm một nam nhân...”
“Sau này, trẫm sẽ triệt để quên đi nàng...”

“Nữ nhân...”

Bạo quân ngửng đầu lên, nhìm bầu trời đằng xa...

Phương xa, trong ánh bình minh mờ nhạt lóe lên một nỗi buồn man mác...

“Trời sáng rồi.”

Bạo quân tự thì thầm với chính mình, rồi nhảy xuống, liền nhìn thấy Lý Liên Khanh một mình vội vàng trở lại.

“Người đâu?” Bạo quân hỏi.

“Hoàng thượng, lão nô vô dụng.”

“Hoàng hậu đâu?”

“Hoàng hậu đã ngủ rồi. Lão nô trước truyền lời cho cung nữ đi gọi, sau đó cũng đích thân đi gọi... Thế nhưng hoàng hậu ngủ quá sâu, gọi không tỉnh.”

“Có lẽ nàng ta là cố ý giả vờ ngủ. Cuộc hôn nhân chính trị này, có lẽ nàng ta cũng là người bị hại, không cam tâm tình nguyện làm hoàng hậu!”

“Hoàng hậu dám vô lễ như vậy sao?”

“Bỏ đi. Nói thế nào cũng là trẫm làm lỡ một đời của nàng ta, cứ kệ nàng ta đi! Trời sắp sáng rồi, ngươi mau truyền cung nữ thái giám đến hầu hạ trẫm thay y phục, sắp đến giờ lên triều rồi!”

“Vâng. Hoàng thượng. Nô tài giao ca sáng nay chắc cũng sắp đến rồi!”

“Ngươi sắp xếp nhiều một chút nô tài ở tẩm cung hầu hạ, thuận tiện nói với họ, sau này trẫm sẽ không hở ra là giết người nữa!”

“Hoàng thượng. Người làm sao vậy? Người đừng dọa lão nô mà!”

Lý Liên Khánh đối với thay đổi đột ngột của bạo quân, có chút kinh sợ.

Bạo quân khẽ cười, nói: “Trẫm là vua một nước, giết những cung nữ thái giám thì có bản lĩnh gì chứ? Thiên quân vạn mã, sát phạt thiên hạ mới là minh quân thật sự.”

Lý Liên Khanh nói: “Hoàng thượng. Sau lần người chết đi sống lại, tính tình thay đổi rất nhiều.”

Bạo quân nói: “Tốt lên hay xấu đi?”

Lý Liên Khanh nói: “Lão nô cũng nói không rõ là thay đổi tốt hay thay đổi xấu. Chỉ là hoàng thượng trước đây rất dễ vì một chuyện nhỏ mà tức giận, đối với bất kỳ ai và bất kỳ chuyện gì cũng đều lạnh lùng vô tình.”

Bạo quân nói: “Vậy bây giờ thì sao?”

Lý Liên Khanh đáp: “Bây giờ hoàng thượng biết khống chế cảm xúc, lợi dụng cảm xúc một cách hợp lý để chưởng khống một số đại thần. Hôm nay hoàng thượng không giết Hà Thiên Chiếu đại nhân, chính là một quyết định sáng suốt. Vừa đấm vừa xoa đối với Hà Đồ Vương, càng là một vị đế vương anh minh và cơ trí.

Bạo quân nói: “Vậy là thay đổi tốt rồi.”

Lý Liên Khanh nói: “Lão nô sợ trong lòng hoàng thượng bứt rứt... Nếu như hoàng thượng muốn gặp Như Ý nương nương, lão nô nguyện ý đi cầu, không tiếc mọi giá đem nương nương trả về! Như Ý nương nương là người của phủ Trác Vương, lão nô đi đến phủ Trác Vương tìm người, không tin phủ Trác Vương không giao ngươi ra.”

Bạo quân lạnh lùng nói: “Sau này không được trước mặt trẫm nhắc đến ba từ Trác Như Ý nữa!”

“Lão nô biết rồi.”

Trời đã sáng hẳn.

Như Ý và Tứ đại Mạc Khách tìm kiếm suốt cả một đêm, đều không tìm thấy nơi hạ lạc của Trác Uyển...

Cô không có trở về phủ Trác Vương...

Các khách điếm lớn nhỏ trong kinh thành cũng không có tìm thấy người.

Phủ Trác Vương biết Trác Uyển trộm đồ của Như Ý sau đó bỏ trốn và để lại một phong thư?Chuyện này đã chọc giận Trác lão gia!

Sau đó già trẻ, nam nữ của phủ Trác Vương toàn bộ được phái đi tìm nơi hạ lạc của Trác Uyển.

Hơn nữa hạ lệnh!

Sống thấy người, chết thấy xác!

Phủ Trác Vương, Thanh Long Bang, Tứ đại Mạc Khách... Lực lượng lớn như vậy được xuất ra mà tìm không thấy nơi hạ lạc của Trác Uyển...

Như Ý cảm thấy có chút kỳ lạ...

Trác Uyển không thể có năng lực trong thời gian ngắn như vậy trốn khỏi kinh thành được...

Sắc trời càng sáng hớn, người trên phố dần nhiều lên...

Độ khó khi tìm người vô hình tăng lên rất nhiều.

Như Ý nhìn đám người trên phố, bỗng nhiên nhớ ra một chuyện!

“Kiếm Hàn Y!”

Cô gọi người đang kiểm tra ở phía trước.

“Chủ nhân.”

Kiếm Hàn Y trở lại.

Như Ý nói: “Ta biết tỷ ấy ở đâu rồi! Bảo mọi người rút đi, có thể trở về nghỉ ngơi rồi!”

Kiếm Hàn Y nói: “Chủ nhân biết nàng ta ở đâu?”

Như Ý nói: “Tỷ ấy bất quá chỉ là một tiểu thư kiêu kỳ có cuộc sống nhung lụa, đâu thể chịu được vất vả chứ? Chỉ sợ tỷ ấy trộm đồ, bị dọa đến thần hồn điên đảo, can đảm để chạy trốn cũng không có! Chúng ta đã đánh giá cao tỷ ấy rồi! Tỷ ấy không thể thông minh như vậy, trong thời gian ngắn ngủi như này ẩn nấp mất dạng được...”

Hàn Kiếm Y khẽ kinh ngạc, nói: “Ý của chủ nhân là...”

Như Ý gật gật đầu, nói: “Đúng! Tỷ ấy chắc chắn đang ở đó! Ngươi lập tức gọi mọi ngươi rút đội đi, đều không cần tìm nữa! Ta đi tìm Trác Uyển!”

Kiếm Hàn Ý nói: “Vâng. Chủ nhân người đi trước một bước đi, ta thông báo bọn họ xong sẽ theo sau!”

“Được!”

Như Ý nhảy lên ngựa, kéo dây cương, sau đó quất roi mà đi.

“Tra!”

“Tra!”

“Tra!”

Thủ vệ sớm đã nhận thức Như Ý, biết cô là sư phụ của bang chủ, nào dám ngăn cản, lập tức nhận lệnh thi hành.

Như Ý phi ngựa rất nhanh, đến trước cửa tổng đà của Thanh Lonh Bang, nhảy xuống ngựa cô lập tức phong tỏa Thanh Long Bang: “Cửa chính, cửa phụ, cửa sau! Kể cả lỗ chó cũng phái ngươi canh trừng! Bất kỳ ai, chỉ cho phép vào, không cho phép ra.

Sau khi Như Ý nói xong, đi thẳng đến phòng ở hậu viện.

Phòng dành cho khách của Thanh Long Bang và hậu viên có một hàng rào chắn ngang, chỉ để lại một cái cửa nhỏ hình bán nguyệt...

Như Ý gọi hai đệ tử canh ở cửa, sau đó rút lấy thanh kiếm của một đệ tử, một mình đi vào hậu viên.

Sau viện không hề lớn, nhỏ hơn nhiều so với tiểu viện Lạc Vũ, cũng sơ sài hơn nhiều.

Nhưng một cây thông nhỏ mọc bên hồ sen, bóng cây phản chiếu trong nước...

Trước đình trồng hai gốc thông và mấy hàng hoa nhỏ...

Như Yên nhìn sơ qua một lượt hậu viện, bỗng nhiên nhìn thấy phòng củi bị khóa ở góc tường...

“Hừ!”

Như Ý cười lạnh một cái, cầm kiếm trong tay, đi từ từ qua đó!

Cô đi đến trước cửa phòng củi, gõ gõ vào cửa... Cạch! Cạch! Cạch...

Vô tình hay hữu ý nói: “Ai cũng sẽ phạm sai! Nhưng có một kiểu phạm sai mà đến chết không hối cải, có một kiểu người biết sai có thể thay đổi. Sau đó sẽ nhận được sự tha thứ và đồng tình. Nếu như có ngươi đã sai lại sai tiếp, chết không hối cải mà nói...”

“Cạch! Cạch! Cạch...”

Kiếm Hàn Y gõ nhẹ vào cửa...

Như Ý tiếp tục nói: “Ta biết tỷ luôn không xem ta là muội muội.”

“Lúc mới đầu ta cũng tưởng bản thân không phải người của phủ Trác Vương.”

“Thế nhưng sau này sự thật đã chứng minh, chúng ta xác thực là tỷ muội ruột.”

“Tỷ không coi ta là muội muội cũng không sao.”

“Nhưng ta vẫn coi tỷ là tỷ tỷ!”

“Tỷ tỷ năm nay chắc đã hai mươi mốt, hai mươi hai rồi?”

“Nữ tử tầm tuổi này, sớm đã gả đi rồi.”

“Nếu như tỷ bây giờ bước ra đây.”

“Ta bảo đảm Thanh Long Bang và phủ Trác Vương không ai làm khó tỷ!”

Chương 167: Như ý là người như thế nào

Như Ý tiếp tục nói: “Chuyện tỷ làm sai.”

“Gia gia và cha đều tức giận.”

“Cho dù lần này họ không giết tỷ!”

“Sau này tỷ rất khó sống ở phủ Trác Vương!”

“Nhưng, nếu tỷ bây giờ tỉnh ngộ quay đầu.”

“Tháng sau ta sẽ kêu cha tìm một nhà tốt cho tỷ.”

“Lấy thân phận con gái của phủ Trác Vương phong phong quang quang gả đi.”

“Từ nay về sau còn có thể có cuộc sống vui vẻ hạnh phúc!”

Ngừng một chút, ngữ khí của Như Ý đột nhiên trở lên lạnh lùng: “Nếu như để ta đích thân vào bắt, kiếm trong tay ta sẽ không niệm tình tỷ muội nữa đâu...”

“Muội muội đừng giết ta! Ta ra ngoài! Ta ra ngoài!”

Bên trong đột nhiên truyền ra âm thanh hoảng sợ, Trác Uyển ôm chiếc hộp đặc chế, vội vàng chạy ra ngoài.

Ánh mắt lạnh lùng của Như Ý liếc qua nàng ta.

Nàng ta trốn một đêm, sớm đã bị dọa đến mức hồn phi phách tán, nàng ta biết nêu bị gia gia biết, chắc chắn sẽ tự tay giết chết ả!

Bây giờ bị người khác bắt, lại càng thêm sợ hãi.

Nàng ta nhìn biểu tình của Như Ý, kinh sợ bỏ chiếc hộp xuống đất, sau đó lùi lại mấy bước, sắc mặt sợ hãi nhìn Như Ý...

Như Ý giơ kiếm trong tay lên, ánh mắt lóe lên một tia sát khí: “Tỷ biết không? Tỷ thật sự rất may mắn!”

“Tỷ là tỷ tỷ ruột của ta.”

“Ta trước nay chưa từng nghĩ bản thân sẽ có một người tỷ tỷ.”

“Nhưng mà...”

“Tỷ quả thật là tỷ tỷ của ta.”

“Trước đây tỷ ba lần bảy lượt hãm hại ta, lần này càng quá đáng hơn, trộm đi đệ nhị thần hạp!”

“Tỷ yên tâm, không cần sợ hãi.”

“Ta đã đồng ý không giết tỷ, thì sẽ không giết! Cũng sẽ không để người khác giết tỷ!”

“Nhưng... Từ nay về sau tỷ tốt nhất nên an phận thủ thường...”

“Ngoan ngoãn gả đi.”

“Nếu như tỷ có gây ra bất kỳ sai lầm nào nữa, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho tỷ nữa đâu!”

“Tỷ không nên thách thức giới hạn của ta!”

“Tình tỷ muội của chúng ta không có sâu đậm như thế đâu!”

“Cút!”

Sau khi nói xong, Như Ý lạnh lùng gằn giọng!

“Được. Được. Đa tạ muội muội!”

Trác Uyển sớm bị dọa cho gần chết, lúc này nào dám ở lại thêm nữa? Cuống luồng chạy đi.

Nàng ta vừa ra đến cửa đến đụng phải Tứ đại Mạc Khách, Tống Thanh La Tiểu Hổ, còn có đám người Trác Lỗi.

Bởi vì Như Ý không có nói với trưởng bối Trác gia Trác Uyển lấy trộm hộp thần thư hai đi, người của Trác gia nghe nói tìm thấy đồ rồi, cũng không qua đây, chỉ có đám người Trác Lỗi đi đến.

Trác Uyển lập tức bị La Tiểu Hổ túm lại.

Như Ý nói: “Để tỷ ấy đi! Tứ ca, phiền huynh hộ tống lục tỷ trở về, và nói với gia gia và mọi người, nói ta hy vọng họ đừng truy cứu lỗi sai của lục tỷ nữa, lục tỷ chỉ là nhất thời ham chơi...”

Trác Lỗi vốn là người gấp gáp nhiều nhất.

Trác Uyển, Trác Ninh và hắn là huynh muội ruột cùng cha cùng mẹ.

Người như Trác Uyển hắn luôn hiểu rõ, lòng dạ hẹp hòi, thậm chí nhìn không thuận mắt từ khi Như Ý vào phủ Trác Vương, vì đã cướp đi sủng ái của nàng ta.

Trác Lỗi đương nhiên hận nàng ta không chịu thua kém.

Nhưng Trác Lỗi càng hiểu rõ Như Ý là người như thế nào, lương thiện, chính trực, yên tĩnh... đây là thái độ của cô, đối với sự thương hại của người khác chỉ nở một nụ cười...

Nhưng hắn biết, chọc đến giới hạn của Như Ý, Như Ý tuyệt đối sẽ không bỏ qua!

Nghe Như Ý nói vậy, Trác Lỗi cuối cùng cũng thở phào được một hơi!

Trác Lỗi cái gì cũng không nói, chỉ cảm khích nhìn Như Ý, sau đó dẫn Trác Uyển rời khỏi Thanh Long Bang.

Tống Thanh nhặt chiếc hộp lên, đưa tới trước mặt Như Ý: “Sư phụ! Đây chính là chiếc hộp sắt cướp từ trong mật thất của Trần Bưu... Sư phụ, người có thể mở được chiếc hộp này không?”

Hoa Lâu Vân nói: “Chủ nhân! Về phòng rồi nói!”Như Ý gật gật đầu.

Ngay lúc đó, cả nhóm đi đến phòng của Như Ý.

Lúc này không có ai chú ý đến cách bài trí của căn phòng, tất cả mọi ánh nhìn, tập trung toàn hộ trên đệ nhị thần hạp.

Tống Thanh và La Tiểu Hổ mặc dù không biết cái gì là đệ nhị thần hạp, nhưng thánh vật thần hạp của Vương triều Thiên Tống thì hắn biết.

Hai người họ khi nghe chiếc hộp này giống hệt thánh vật thần hạp trong cung, đều bị dọa một trận...

Hồng Chúc nhịn không được nói: “chủ nhân! Nơi này chỉ có người từng nhìn thấy thánh vật thần hạp chân chính, hơn nữa đã từng mở được... Người nói chiếc hộp sắt này có phải rất giống với thần hạp trong cung không?”

Như Ý để chiếc hộp lên bàn, sau đó quan sát cẩn thận...

Chiếc hộp sắt này, ngoại hình và quy cách hình như giống với chiếc hộp đặc chế của Như Ý!

Như Ý kìm nén kinh hãi trong lòng, tiếp tục quan sát tỉ mỉ...

Góc cạnh của chiếc hộp này được làm rất chắc chắn, có thuộc tính đặc biệt của hợp kim titan...

Do đó, để làm nổi bật các đặc tính của hợp kim titan, các sản phẩm dần dần được sản xuất thông qua hợp kim titan luyện hóa...

Đầu tiên, kết cấu của đệ nhị thần hạp chắc chắn là hợp kim titan, cái này không sai gì nữa đâu.

Đây là thời đại kỹ thuật luyện kim ngay cả hợp kim đều không gặp được, sao có thể có hợp kim thép?

Đây tuyệt đối là một chiếc hộp đặc chế!

Hơn nữa từ thế kỷ 21 trên trái đất!

Như Ý không nhìn thấy logo hoa tường vi ở góc phải chiếc hộp, đó không phải chiếc hộp đặc chế của cô...

Vậy thì thật kỳ lạ, chiếc hộp đặc chế này không tìm được ký hiệu logo để xác nhận danh tính chủ nhân của nó...

Như Ý lúc này, thường dùng nhất laser hoặc văn tự ở một số vị trí, đại biểu cho thân phận.

Nhưng chiếc hộp đặc chế này, vậy mà không có bất kỳ logo nào...

Đây rốt cuộc có phải chiếc hộp đặc chế thật không thế?

Xem ra, chỉ có nghiệm chứng một chút!

Ánh mắt Như Ý nghi hoặc, để bàn tay của bản thân lên trên đó!

“Hệ thống trí tuệ và nhận thức bắt đầu khởi động... Vui lòng nhập số liệu để dễ dàng đăng nhập.”

Bỗng nhiên...

Thần hạp “nói chuyện”!

Ngay lúc đó, hoa văn phi ưng ở góc dưới bên phải đột nhiên sáng lên...
Dưới tác dụng của ánh đèn LED màu vàng, hợp kim titan vẫn như cũ lưu chuyển, nổi lên, và hình thành hoa văn phi ưng kim sắc giương cánh có khích thước bằng bàn tay trẻ em...

“Hồi ức kim khí”

Như Ý rất kinh ngạc! Đây là hồi ức kim khí!

Đây chính là hồi ức kim khí trong truyền thuyết nha?

Cô nhớ khi cô ở cục đặc công từng nghe nói qua hồi ức kim khí... Hồi ức kim khí hình như là một sinh mệnh thể, chỉ cần có người thiếp lập trình tự và chỉ lệnh cho nó, nó mỗi lần nhận một chỉ lệnh giống nhau thì sẽ biến thành hình thái và hình trạng ổn định!”

Chiếc hộp đặc chế này, không có LOGO, mà bởi vì logo của nó là dùng hồi ức kim khí tạo thành.

Lúc này phải ẩn nhẫn.

Một khi bắt đầu theo trình tự tri thức, hồi ức kim khí sẽ bắt đầu khởi động.

Sắc mặt của Như Ý kinh biến!

Cô nhớ rõ chuyện ở công viên Trái đất vào năm 2011, hồi ức kim khí vẫn đang trong giai đoạn nghiên cứu bí mật của quốc gia, rất nhiều người dân và truyền thông hoàn toàn không biết có thứ đồ này tồn tại!”

Hồi ức kim khí thật sự có thể nghiên cứu thành công hay không?

Nhiều như vậy, chiếc hộp đặc chế này chắc thuộc về một đặc công trong tương lai?

Số hiệu...

Như Ý chỉ nhìn thấy phi ưng kim sắc đang bay lượn, lẩm bẩm nói: “Phi ưng? Lão ưng? Hùng ưng? Kim ưng... đúng! Là kim ưng! Chính là kim ưng! Một đặc công tương lai mang số hiệu kim ưng!”

“Tít tít!”

“Tít tít tít!”

Tứ đại Mạc Khách nghe xong, đệ nhị thần hạp phát ra âm thanh “tít tít”, rất lâu sau mới yên tĩnh trở lại...

Hơn nữa, ánh sáng kỳ lạ vừa rồi cũng dần ảm đạm đi.

Đó chỉ là kim sắc tiểu phi ưng, và cuối cùng cũng không thấy nữa.”

Tứ đại Mạc Khách và Tống Thanh đều rất kinh hãi!

Đây là thần chi thánh vật sao?

Quả nhiên thần kỳ vô cùng!

Sắc mặt của Như Ý ngưng trọng, qua một lúc lâu mới hỏi: “Tứ đại Mạc Khách, các ngươi có nghe nói qua, hoặc nhìn thấy cái gọi là kim ưng, hoặc có người có liên quan với kim ưng chưa?”

Hoa Lâu Vân cùng đám người đều chìm trong suy nghĩ, rồi lắc đầu.

Tống Thanh bỗng nhiên nói: “Sư phụ! Kim ưng... ta hình như nhớ ra!”

Như Ý nói: “Ngươi nhớ cái gì? Ngươi biết người được gọi là kim ưng sao?”

Cô biết, chỉ cần tìm thấy kim ưng!

Thì có thể trở về thế kỷ 21!

Tống Thanh nói: “Ta có chút ấn tượng, nhưng khônh quá chắc chắn! Có điều, kim ưng, kim ưng, nhớ lại xác thực có một chuyện như vậy!”

Như Ý nói: “Rốt cuộc có chuyện gì? Ngươi mau nói cho rõ đi!”

Tống Thanh nói: “Lúc nhỏ ta rất nghịch ngợm, thường đến chỗ đó đùa nghịch, có một lần con diều của ta rơi vào trong một viện... Ta vốn muốn đi gõ cửa, thế nhưng gõ rất lâu đều không có người mở cửa, ta lại tiếc con diều đó, vì thế liền lén lút trèo tường vào nhặt diều...”

Như Ý nói: “Ngươi nhìn thấy một người gọi là kim ưng sao?”

Tống Thanh lắc đầu: “Không! Trong đó không có ai cả! Hình như mấy trăm năm đều không có chủ nhân, cỏ dại mọc khắp nơi, trong viện toàn bộ đều là bàn ghế cũ nát... đúng rồi, còn có một ngôi mộ!”

“Mộ của ai?”

“Không biết. Lúc nhỏ ta một chữ cũng không biết, sao có thể biết đó là mộ của ai? Tóm lại, địa phương đó hình như đã bỏ hoang mấy trăm năm, cũ nát không chịu nổi, một người cũng không có!”

“Vậy kim ưng đâu?”

“Ta không biết ai gọi là kim ưng, nhưng, lúc ta nhặt diều, nhìn thấy căn phòng rách rát đó, liền hiếu kỳ đi vào xem, kết quả, ta thấy một bức tượng lão ưng cực lớn, hung dữ mà to lớn, thật sự là rất lớn, khi đó ta sợ quá, liền vội vã chạy đi.”

“Ngươi chắc chắn là kim ưng?”

“Năm đó ta sáu tuổi. Ký ức đã rất mơ hồ rồi. Rốt cuộc là lão ưng kim sắc? Hay là kim sắc đại bằng? Hoặc là lão hổ lục sắc?”

“Cẩn thận nhớ lại.”

“Ta thật sự nhớ không rõ! Ta hoàn toàn không dám chắc chắn, nhưng vừa rồi nhìn thấy phi ưng kim sắc, trong đầu ta phản ứng đầu tiên là nhớ đến năm đó ở trong viện rách nát nhìn thấy bức tượng....”

“Ký ức sẽ bị lãng quên! Nhưng tiềm thức trong não bộ nhất định sẽ không sai! Ngươi nhìn thấy chắc hắn chính là một kim ưng! Tống Thanh, ngươi còn nhớ chỗ đó ở nơi nào không?”

Chương 168: Sự việc ba năm trước

“Không nhớ. Lúc đó con bị lạc đường. Cho dù không bị lạc đường, đã mười năm rồi, có lẽ cũng không phải là dáng vẻ ban đầu nữa, nói không chừng đã bị phá hủy rồi….”

“Cậu có cách nào nhớ lại không?”

Manh mối này rất mịt mù.

Hơn nữa chỉ là ký ức mơ hồ của một đứa trẻ sáu tuổi….

Độ tin cậy thực sự không cao.

Nhưng Như Ý chỉ có một chút manh mối này thôi!

Tống Thanh cẩn thận nhớ lại, nói: “Thật sự không có bất kỳ một ký ức nào! Nếu như không phải đột nhiên nhìn thấy Kim Ưng kỳ lạ phía trên hộp sắt này, dường như ngay cả chuyện này con cũng quên rồi!”

Như Ý nói: “Năm đó cậu chỉ là một đứa trẻ, bị dọa mà sợ hãi, những chuyện sâu sắc như vậy sẽ không bị lãng quên, chỉ là đã quá lâu rồi không nhớ lại, cậu sẽ không thể ngay lập tức nhớ lại. Cậu cẩn thận suy nghĩ một chút, nhất định sẽ nhớ lại cái gì đó! Nhớ, nếu như cậu nhớ lại cái gì, không được nói với bất kỳ ai, phải lập tức nói với ta, biết chưa?”

Tống Thanh tò mò hỏi: “Kim Ưng này rốt cuộc là người nào?”

Như Ý nói: “Hắn chính là chủ nhân của chiếc hộp thần này!”

Tống Thanh hỏi: “Hộp thần không phải là di vật của thiên thần sao?”

Như Ý nói: “Đúng vậy! Hộp thần là một vật thiêng liêng của thần linh trên trời, nhưng cũng cần phải một sứ giả được thần linh giao cho mới có thể mở chiếc hộp thần. Hộp thần thứ nhất chỉ có ta mới có thể mở được, nhưng chiếc hộp thần này, chỉ có người tên Kim Ưng này mới có thể mở ra được!”

Hoa Lâu Vân nói: “Chủ nhân! Bây giờ phải làm sao? Nếu như không thể mở được chiếc hộp thần này ra…..tất cả mọi người trên thế giới này đều đang tìm chiếc hộp thần này!”

Như ý nói: “Đưa về Tịch Mịch Yên Vũ Lâu hiu quạnh!”

Thu Vân cũng nói: “Ngay cả con cáo già Đường Bắc Khôi cũng trăm phương nghìn kế muốn lấy được chiếc hộp thần này, tương truyền rằng chiếc hộp thần này ẩn giấu một kho báu khổng lồ và bí ẩn, ai có thể có được chiếc hộp thần này có thể có được cả thiên hạ!”

Như Ý nói: “Đây toàn là những lời nói dối để lừa người khác, chiếc hộp thần này, chỉ là một….vật may mắn mà thôi. Thật sự quan trọng là người có thể mở được chiếc hộp thần này! Các người đưa chiếc hộp thần này về Mộ Dung Tinh Thần có lẽ sẽ không làm khó các ngươi, người trong thiên hạ cũng sẽ không truy sát các người khắp nơi nữa!”

Hoa Lâu Vân nói: “Chủ nhân! Điều này tuyệt đối không được! Bọn ta sao có thể yêu cầu chủ nhân vì cái mạng quèn này của bốn bọn ta mà từ bỏ một kho báu như vậy chứ! Chủ nhân đã có thể mở được chiếc hộp thần thứ nhất, đương nhiên sẽ có cách mở được chiếc hộp thần thứ hai, điều này sẽ giúp ích rất nhiều cho tương lai của chủ nhân.”

Kiếm Hàn Y nói: “Bọn ta đến đây là để giúp đỡ, bảo vệ chủ nhân, tuyệt đối sẽ không liên lụy đến chủ nhân!”

Như Ý nói: “Mạng sống của mỗi người đều rất quý giá! Không có mạng sống của ai là rẻ mạt! Hơn nữa, làm như vậy không chỉ giúp các ngươi thoát khỏi sự truy sát của những người trong thiên hạ, mà còn có thể nhân cơ hội này dụ ra chủ nhân đứng sau chiếc hộp này! Chủ yếu các người mang chiếc hộp thần này đến Tịch Mịch Yên Vũ Lâu, nói với Mộ Dung Tinh Thần các người tìm lại được chiếc hộp thần rồi, hi vọng tiếp tục được ở lại Tịch Mịch Yên Vũ Lâu, hắn nhất định sẽ đồng ý!”

Hoa Lâu Vân tò mò hỏi: “Chủ nhân, sao ngài biết hắn nhất định sẽ đồng ý?”

Như Ý nói: “Chắc chắn sẽ đồng ý!”

Hồng Chúc nói: “Chủ nhân! Mộ Dung Tinh Thần kia là một người rất độc ác và bí ẩn, võ công và trí tuệ đều rất thâm sâu không thể đoán được, chỉ nhân, ngài nhất định không được dễ dàng tin tưởng hăn!”

Như Ý nói: “Cái con mọt sách kia? Độc ác, thần bí? Ha ha! Tại sao không phải như những gì ta thấy nhỉ?”

Hoa Lâu Vân nói: “Chủ nhân. Hồng Chúc nói rất đúng! Đây là công tử yêu quái thực sự, còn nham hiểm hơn ngàn lần so với tên công tử yêu quái giả kia!”

Như Ý tò mò hỏi: “Tại sao lại nói như vậy?”

Ha Lâu Vân nói: “Là chuyện của ba năm trước!”

Kiếm Hàn Y nói: “Tên công tử quỷ giả kia tứ chi phái triển dài như một ngọn núi, đầu óc đơn giản, nhân vật như vậy tuyệt đối không thể là người sáng lập ra Tịch Mịch Yên Vũ Lâu!”

Hồng Chúc nói: “Sau khi ở Tịch Mịch Yên Vũ Lâu mấy năm, mấy người bịn ta đều có chút nghi ngờ tên công tử quỷ giả kia…”

Thu Vân nói: “Bởi vì bình thường những sự việc ở Tịch Mịch Yên Vũ Lâu, đều là ông chủ Kim xử lý! Tên công tử quỷ giả kia chỉ lộ mặt trong mấy dịp quan trọng, nhưng dường như tất cả đều nghe theo lời của ông chủ Kim…”

Hoa Lâu Vân nói: “Những người bên ngoài không nhìn ra, nhưng lại không thể qua mắt được bốn người bọn ta!”

Kiếm Hàn Y nói: “Chủ nhân không giống chủ nhân, người hầu không giống người hầu, khiến cho người khác không thể không nghi ngờ!”

Hồng Chúc nói: “Mấy năm nay, mỗi khi Tịch Mịch Yên Vũ Lâu gặp phải việc gì quan trọng, ông chủ Kim sẽ không trực tiếp mời công tử quỷ giả kia, mà sẽ đi đến nhà tù dưới nước được canh giữ một cách kín đáo ở vườn sau….nơi đó ngay cả bốn người bọn ta cũng không được đi vào! Mỗi lần cần phải quyết định chuyện quan trọng gì, sau khi ông chủ Kim đều đi qua nhà tù dưới sẽ có câu trả lời và cách giải quyết!”

Thu Vân nói: “Vậy nên bốn người bọn ta mới nghi ngờ nhà tù dưới nước ở vườn sau! Chỉ là chúng ta không chắc chắn được trong đó có cái gì, từ trước đến giờ chưa bao giờ nghi ngờ bên trong giấu công tử quỷ thật sự!”

Bốn người bọn hạ, mối người một câu, đã nói ra một số hành động và hành vi đáng ngờ của Mộ Dung Tinh Thần.

Sau khi Như Ý nghe xong, nói: “Hắn không thích lộ diện, phái một người đến thay mình trông coi Tịch Mịch Yên Vũ Lâu, điều này cũng dễ hiểu….”
Hoa Lâu Vân nói: “Chủ nhân! Dựa vào sự thông minh của ngài, nhất định biết Tịch Mịch Yên Vũ Lâu là nơi như thế nào?”

Như Ý nói: “Ta thật sự cũng không biết rõ, ta…..nửa năm trước ta mới đến kinh thành, gần đây cũng mới nghe đến Tịch Mịch Yên Vũ Lâu này!”

Kiếm Hàn Y nói: “Đây là nơi đáng sợ nhất ở Tịch Mịch Yên Vũ Lâu này! Tất cả tiếp đãi ở Tịch Mịch Yên Vũ Lâu đều là những cao thủ nổi tiếng nhất trong giang hồ, được mọi người ca ngợi là thánh địa giang hồ, nhưng lại làm việc mà không quan tâm đến những thứ khác, trong kinh thành rất nhiều thương nhân giàu có thậm chí còn chưa bao giờ nghe đến Tịch Mịch Yên Vũ Lâu! Giấu một một thanh kiếm trong bóng tối là một việc rất dễ dàng! Nhưng một quán rượu lớn như vậy luôn trốn trong bóng tối mà không bị ai chú ý đến, cái này chắc chắn cực kỳ bất thường!”

Như Ý cũng đồng ý với việc suy luận như vậy, nói: “Xem ra Mộ Dung Tinh Thần có chuyện giấu ta, phía sau của Tịch Mịch Yên Vũ Lâu chắc chắn phải có một thế lực vô cùng mạnh mẽ và đáng sợ….”

Hoa Lâu Vân nói: “Đằng sau có thế lực nào không, bốn bọn ta không biết, nhưng, công lực và cơ mưu của Mộ Dung Tinh Thần rất thâm sâu không thể đoán được!”

Như Ý nói: “Sao lại nói như vậy?”

Hoa Lâu Vân: “Ba năm trướ! Có một số lượng lớn sát thủ giang hồ rất lợi hại đến Tịch Mịch Yên Vũ để tìm kiếm kẻ thù!”

“Những tên sát thủ giang hồ này không chỉ có võ công cao cường, mà còn mang theo sự oan ức mà đến!”

“Lúc đó….”

“Tịch Mịch Yên Vũ Lâu có một gã trung niên Thân Công Đồ đã gian dâm và giết chết rất nhiều phụ nữ, gia quyến của rất nhiều phái kiếm, sau này dẫn đến sự phẫn nộ trên giang hồ, lại trốn vào trong Tịch Mịch Yên Vũ Lâu….”

“Tịch Mịch Yên Vũ Lâu luôn có một quy tắc!”

“Bất cứ ai đến đều là khách quý!”

“Cho dù có bất cứ hận thù nào đều không thể dùng vũ lực trong Tịch Mịch Yên Vũ Lâu!”

“Ở Tịch Mịch Yên Vũ những chuyện của những thế lực bên ngoài có thể tự mình giải quyết.”

“Nhưng Thân Công Đồ kia đúng lúc trốn đến Tịch Mịch Yên Vũ Lâu, hơn nữa còn mang theo một lượng lớn vàng bạc châu báu mà hắn cướp được, định sống trong Tịch Mịch Yên Vũ Lâu mười năm tám năm không có ý định ra ngoài!”

“Người kia chính là cố tình đến Tịch Mịch Yên Vũ Lâu lánh nạn!”

“Những sát thủ kia là do rất nhiều khổ chủ trưng mộ treo thưởng mời đến, mang theo quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ và biểu dương chính nghĩa mà đến….”

“Nhưng đến Tịch Mịch Yên Vũ Lâu, bọn họ không thể ra tay!”

“Thân Công Đồ lại không có ý đinh đi ra ngoài!”

“Sau đó cứ giằng co như vậy!”

“Nhưng Thân Công Đồ này quả thực là xấu xa, cho dù trốn trong Tịch Mịch Yên Vũ Lâu cũng vấp phải sự không hài lòng và gạt bỏ của những vị khách khác…..”“Tất cả các vị khách đều vô cùng tức giận với cách làm gần như không hiểu tình người của Tịch Mịch Yên Vũ Lâu, thậm chí còn có người đe dọa là sẽ phá hủy cả Tịch Mịch Yên Vũ Lâu….”

“Tịch Mịch Yên Vũ Lâu che chở cho kẻ độc ác như vậy, vốn đã là không đúng.”

“Hơn nữa đối mặt với sự tức giận của mọi người vẫn quyết định không thay đổi quy tắc, điều này càng gây ra sự tức giận và phẫn nộ cho những sát thủ và những vị khách kia….”

“Tình hình lúc đó, đến khi vừa phát hiện thì không thể thu hồi lại bước chân nữa rồi!”

“Mặc dù Tịch Mịch Yên Vũ Lâu có sức mạnh rất lớn áp chế.”

“Nhưng nhiều người tức giận rất khó xâm phạm, hơn nữa đối phương có rất nhiều người, còn chiếm giữ đạo lý và chính nghĩa!”

“Sống chết, tồn vong của Tịch Mịch Yên Vũ Lâu đều đang ở trên đầu sóng ngọn gió….”

“Tất cả những vị khách đe dọa, nếu như không thay đổi quy định, để cho những sát thủ kia động thủ ở Tịch Mịch Yên Vũ Lâu bắt Thân Công Đồ để võ lâm công khai xét xử, bọn họ sẽ đốt Tịch Mịch Yên Vũ Lâu!”

“Sau đó….”

“Ông chủ Kim bước ra….”

“Sau khi ông chủ Kim từ nhà đi ra, đã nghĩ ra một cách để hòa giải!”

Hoa Lâu Vân một hơi kể lại trận phong ba bão táp ba năm trước sinh động như thật….

Như Ý nghe rất say mê cũng tò mò hỏi: “Xem ra Mộ Dung Tinh Thần chắc chắn sẽ không thay đổi quy tắc của Tịch Mịch Yên Vũ Lâu! Nếu không quy tắc của Tịch Mịch Yên Vũ Lâu cũng sẽ không tồn tại đến ngày hôm nay!”

Hoa Lâu Vũ gật đầu, nói: “Đúng vậy! Năm đó lập trường của Tịch Mịch Yên Vũ Lâu cũng là như vậy, đã lập ra quy tắc, thì nhất đinh phải tuân thủ! Một khi nó bị phá vỡ một lần, từ đó cũng mất đi uy tín!”

Như Ý nói: “Chính nghĩa và uy tín, đương nhiên đều quan trọng! Nếu như Tịch Mịch Yên Vũ Lâu chọn chính nghĩa, thì sẽ phải từ bỏ uy tín, từ đó về sau sẽ mất đi danh tiềng, cũng sẽ không có ai coi Tịch Mịch Yên Vũ Lâu là thành địa nữa!”

Hoa Lâu Vũ nói: “Vốn bốn người bọn ta đã chuẩn bị liều chết một trận, cùng sống chết với Tịch Mịch Yên Vũ Lâu!”

Như Ý nói: “Có vẻ như đây quả thật là một sự lựa chọn rất khó khăn! Cho dù là ta sợ là cũng khó mà nghĩ ra cách!”

Kiếm Hàn Y đột nhiên có chút khinh thường nói: “Căn bản không có bất kỳ cách nào có thể giải quyết! Chỉ có hai con đường, một là thỏa hiệp. Chính là từ bỏ uy tín, Tịch Mịch Yên Vũ Lâu coi như xong. Hai là đối đầu! Cái này chính là có tội với tất cả những người trong giang hồ toàn thiên hạ, Tịch Mịch Yên Vũ Lâu cũng coi như xong!”

Như Ý hỏi: “Không biết cuối cùng Mộ Dung Tinh Thần nghĩ ra cách gì để giải quyết?”

Kiếm Hàn Y không nói nữa.

Hoa Lâu Vân tiếp lời nói: “Ông chủ Kim lên tiếng nói với bên ngoài, để dập tắt sự tức giận của mọi người, Tịch Mịch Yên Vũ Lâu nhất đinh sẽ nghĩ ra một cách vẹn cả đôi đường! Nhưng quy tắc của Tịch Mịch Yên Vũ Lâu cũng không thể hủy bỏ, nhưng để tìm ra cách giải quyết, ông ta nói muốn mời Thân Công Đồ và những sát thủ kia cùng nhau đi đến công đường thảo luận một cách mà cả hai bên đều có thể chấp nhận được….”

Như Ý nói: “Không phải là sống chính là chết, có thể vẹn cả đôi đường sao?”

Hoa Lâu Vân nói: “Đó quả là một cách vẹn cả đôi đường! Sau khi đi đến công đường một giờ, ông chủ Kim tuyên bố rằng, sát thủ đã cắt đôi tay của Thân Công Đồ và phế bỏ đôi mắt củ hắn ta, mà những tên sát thủ kia hoàn thành nhiệm vụ liền quay về!”

Như Ý nói: “Đây có lẽ không phải là sự thật?”

Hoa Lâu Vân nói: “Người ngoài cũng không tin, nhưng không ai có cách nào để đưa ra được bằng chứng chất vấn. Mà tin tức của Thân Công Đồ và những tên sát thủ kia tự nhiên biến mất….”

Như Ý nói: “Một trận phong ba vô hình tiêu tan, Mộ Dung Tinh Thần thực sự rất thông minh, nhưng rốt cuộc đã được sắp xếp như thế nào? Nhất định có nội tình!”

Hoa Lâu Vân nói: “Tất cả bọn chúng đều chết!”

Như Ý sững sờ, trên khuôn mặt đều là biểu cảm không thể tin được: “Lẽ nào là Mộ Dung Tinh Thần đã giết chết bọn họ?”

Hoa Lâu Vân nói: “Lúc đó bọn ta cũng không biết là ai giết chết những người này, nhưng sau khi những người này đi vào bên trong sân sau của công đường, lại không đi ra. Sau khi qua mấy ngày, thị vệ bên trong đã bí mật chuyển một số xác chết đem đến bãi tha ma!”

Kiếm Hàn Y nói: “Lúc đó bọn ta đã lặng lẽ đi theo, đợi sau khi bọn chúng rời khỏi bãi tha ma, đào thi thể lên, phát hiện quả nhiên là Thân Công Đồ và những thi thể kia!”

Như Ý sửng sốt nói: “Mộ Dung Tinh Thần giết chết bọn họ? Điều….điều này và Mộ Dung Tinh Thần mà ta quen tại sao lại có sự khác biệt lớn đến như vậy?”

Kiếm Hàn Y nói: “Năm đó bọn ta cũng không biết hắn là người giết chết bọn họ, chỉ là cảm thấy kỳ lạ. Nhưng bọn ta chắc chắn trong nhà tù nước nhất định phải có một bí mật không thể tiết lộ! Vậy nên khi đó lúc thừa tướng muốn bọn ta phản bội lại Tịch Mịch Yên Vũ Lâu, Hồng Chúc mới dẫn Trác Lỗi công tử đi đến nhà tù nước để tìm tòi nghiên cứu!”

Chương 169: Rất đau sao?

Như Ý nói: “Mộ Dung Tinh Thần mà các ngươi nói và tên mọt sach mà ta quen là hai người hoàn toàn khác nhau, một người đơn giản tốt bụng, một người máu lạnh nham hiểm, lẽ nào lại có hai công tử quỷ?”

Kiếm Hàn Y nói: Chủ nhân! Kiếm của Kiếm Hàn Y sống trong bóng tối, người khác đã coi nó là vô cùng đáng sợ! Mộ Dung Tinh Thần kia lại là cả người sống tron bóng tối, chủ nhân nhất định phải cẩn thận!”

Như Ý nói: “Cho dù hắn là loại người nào, dù sao chúng ta cẩn thận một chút là được! Bốn người các ngươi quay về Tịch Mịch Yên Vũ Lâu, mang hộp thần về. Sau đó bí mật điều tra người đưa chiếc hộp thần thứ hai đến Tịch Mịch Yên Vũ Lâu rốt cuộc là ai! Biết đâu là người mang dấu hiện Kim Ưng mà chúng ta đang cần tìm, xem xem hắn rốt cuộc là người như thế nào!”

Hoa Lâu Vân và những người khác biết là Như Ý có một nhiệm vụ quan trọng cần sắp xếp, không chỉ đơn giản là vì mạng của bốn người bọn họ mà từ bỏ bảo bối mà mọi người muốn cũng không tìm thấy được, lúc này mới lặng lẽ yên lòng.

Sau cuộc bàn bạc của mọi người, từng người đi nghỉ ngơi.

Lăn qua lăn lại cả một đêm, mọi người đều bị thương, mỗi người đều cần được ngủ, nghỉ ngơi để dưỡng sức.

Đến tận hoàng hôn, Như Ý mới từ từ tỉnh dậy.

Sau khi tỉnh dậy kiểm tra vết thương, trước khi ngủ đã bôi thuốc trị thương, ngủ một giấc đã tốt hơn rất nhiều, cả người tràn đầy tinh thần.

Nội lực của Như ý rất vững, một vết thương nhỏ như này vốn không là gì.

Chỉ là đôi bàn tay độc dồn ép yêu ma mất không ít sức lực….

“Tiểu Bạch.”

Như Ý thấy Tiểu Bạch vẫn đang ngủ, lớn tiếng gọi.

“Quả Quả!”

Tiểu Bạch vô cùng tỉnh táo, rất vui vẻ nhảy lên!

Như Ý vỗ tay nói: “Tiểu Bạch, hôm mày rất uy vũ! Một con sư tử đang cháy…..không còn uy vũ hơn so với sư tủ!”

“Mày rốt cuộc là cái gì?”

“Một người chủ nhân như ta lại không biết gì về lai lịch của mày!”

“Hình như Đường Bắc Khôi biết lai lịch của mày, nhưng ông ta lại bị thương và chạy thoát rồi!”

“Thật đáng tiếc….”

“Một người chủ nhân như ta thật không đạt tiêu chuẩn mà!”

“Nếu như ở thế kỷ 21 thì tốt rồi!”

“Có thể tìm hiểu trên google”

“Nếu như ngay cả trên google cũng không tìm thấy.”

“Ta có thể nhờ đồng nghiệp ở phòng đặc công giúp ta tìm hiểu!”

“Phòng đặc công có một cơ sở dữ liệu lưu trữ mọi bí mật trong đó!”

“Tiểu Bạch….”

“Tiểu Bạch, mày đang làm gì vậy?”

“Mày đàn gãi ngứa sao?”

“Đầu của mày làm sao thế?”

“Làm gì mà cứ gãi mãi thế?”

“Mày có rận sao?”

“Tối qua mày mới biến thành một đám lửa, trên người có rận cũng cháy hết rồi đi?”

“Sao mày cứ gãi mãi thế?”

“Rốt cuộc là bị làm sao?”

Như Ý rất nhanh đã phát hiện ra sự kỳ lạ của Tiểu Bạch!

Sau khi tỉnh lại, nó rất bồn chồn, hai móng vuốt không ngừng gãi ngứa, hơn nữa chỉ gãi ở đầu!

Như Ý kêu nó không gãi nữa, dường như nó không nghe thấy, càng gãi càng dữ dội.

Như Ý biết nếu như bị phát ban hoặc có rận,…thú cưng đều rất khó chịu….

Lẽ nào thần sủng như Tiểu Bạch cũng có rận sao?

Vậy nhất định là con rận lợi hại nhất trong thiên hạ này rồi!

“Tiểu Bạch! Mày đừng gãi nữa! Gãi rách da sẽ bị nhiễm trùng đấy! Có phải là có rận không? Ta đến xem giúp ngươi!”

“Quả quả!”

Tiểu Bạch rất hài lòng với sự chăm sóc của chủ nhân, vội vàng rất không khách khí nghiêng đầu đến gần!

Như Ý thấy con quỷ nhỏ này còn trưng ra dáng vẻ đương nhiên rất hưởng thụ, cười mắng: “Mày thật biết sai khiến người khác, muốn kêu ta làm bảo mẫu cho mày?”

“Quả quả.” Tiểu Bạch thực sự rất ngứa và khó chịu, thúc giục Như Ý.

“Được rồi, được rồi. Vì tối qua mày đã lập được đại công, để mày hưởng thụ cảm giác móng rồng gãi ngứa!”

Như Ý đưa tay ra vuốt đầu Tiểu Bạch, nhẹ nhàng gãi mấy cái, đột nhiên vô cùng kinh ngạc nói: “Tiểu Bạch! Mày….mày bị sao vậy?”

“Quả quả?”

Tiểu Bạch ngẩng đầu lên, tỏ vẻ khó hiểu.

Như Ý nói: “Tiểu Bạch sao mày lại biến thành như thế này?”

Hình như Tiểu Bạch nghe không hiểu những lời Như Ý nói.

Như Ý dùng ngón tay nhẹ nhàng ấn đỉnh đầu Tiểu Bạch, sau khi ấn mấy cái, cuối cùng chạm đến một phần nhỏ nhỏ nhô lên!”

“Tiểu Bạch. Đây là cái gì?”

“Quả Quả!”

“Mày nói cái gì? Có phải do cái này làm mày đau không? Nếu như đúng thì kêu ba tiếng! Không đúng thì kêu hai tiếng!”“Quả quả quả! Quả quả quả! Quả quả quả…..”

Tiểu Bạch khó khăn kêu lên ba tiếng….

Như Ý nói: “Rất đau phải không? Đau thì kêu ba tiếng, không đau thì kêu hai tiếng.”

“Quả quả quả!”

Tiểu Bạch kêu ba tiếng.

Cái này thể hiện là đau!

Như Ý lại nhẹ nhàng ấn mấy cái, sau đó nói: “Rất đau sao? Nếu như là rất đau rất đau kêu ba tiêng, chỉ đau một chút thì kêu hai tiếng.”

“Quả quả.”

Tiểu Bạch kêu hai tiếng.

Như Ý giải thích: “Tiểu Bạch! Trên đỉnh đầu của mày có một cái u rất kỳ lạ, nếu như chỉ đau và ngứa, vậy thì vẫn tốt, có lẽ chỉ là dị ứng mà thôi. Lớp biểu bì sẽ cứng hơn một chút, cũng không cần lo lắng! Nhưng chắc chắn không phải là do rận cắn, rận cắn sẽ không cứng như này!”

Tiểu Bạch rất nghi ngờ kêu lên: “Quả quả!”

Như Ý cười nói: “Mày không cần phải hiểu lớp biểu bì là cái gì! Mày chỉ cần nhớ rõ, đừng gãi nữa là được! Để nó ngứa mấy ngày, qua mấy ngày sẽ tốt thôi!”

Vừa nghe qua mấy ngày sẽ tốt, Tiểu Bạch khá vui, bay qua bay lại xung quanh Như Ý.

Như Ý nói: “Không cần phải lo lắng. Có thể là di chứng của việc mày biến thành ngọn lửa tối qua, mày chịu đựng một chút là được!”

“Quả quả!”

Tiểu Bạch vui vẻ gật đầu.

Như Ý nói: “Được rồi. Phải ra ngoài ăn bữa sáng rồi, không, trời đã tối rồi, phải là ăn bữa tối! Tối nay chúng ta gọi Tống Thanh, La Tiểu Hổ, Tống cô nương cùng đi đến quán ăn, ăn một bữa thật ngon được không? Nói không chừng nếu như sau khi tìm thấy Kim Ưng, ta phải quay lại thế kỷ 21, sau này không thể gặp được bọn họ nữa!”

“Quả quả quả! Quả quả quả! Quả quả quả!”

Đột nhiên Tiểu Bạch rất đau đớn và khó chịu kêu lên ba tiếng, hai móng vuốt giữ lấy đầu, dùng lực liều mình gãi ngứa….

Như Ý đang chuẩn bị rời đi, lại phát hiện sự bất thường của Tiểu Bạch.

“Tiểu Bạch, sao mày lại gãi ngứa rồi? Lúc nãy không phải đã nói rỗ rồi sao? Không được gãi, chịu đựng mấy ngày sẽ khỏi!”

“Quả quả!”

Tiểu Bạch thê thảm kêu lên, cơ thể mập mạp rơi xuống đất, lăn qua lăn lại, hai móng vuốt không ngừng ngãi…..

Như Ý nhìn thấy bộ lông trắng của nó ở trên mặt đất lăn rất nhiều buij, nghe thấy nó kêu thê thảm như vậy, đau lòng nói: “Tiểu Bạch! Tiểu Bạch! Rốt cuộc mày bị sao vậy? Có phải là còn ngứa hơn trước?’

“Quả quả! Quả quả!”

Tiểu Bạch lăn lộn trên mặt đất, kêu một cách thê thảm!

Như Ý nói: “Mày đừng vội, đừng kêu thê thảm như vậy! Ta và mày sẽ cùng nghĩ biện pháp! Nhất định ta sẽ ở bên mày! Mày nói với ta trước, có phải là còn ngứa hơn lúc trước? Nếu như đúng, quy tắc cũ kêu ba tiếng!”

“Quả quả quả”

Tiểu Bạch kêu ba tiếng.

Như Ý lại nói: “Đau không? Nếu như đau, kêu ba tiếng.”

“Quả quả quả!”

Như Ý nói: “Đau hơn lúc trước sao? Nếu như đúng kêu ba tiếng.”
“Quả quả quả!”

Tiểu Bạch rất đau đớn và khó chịu, Như Ý nhìn mà lo lắng và đau lòng, lần đầu tiên cô thấy Tiểu Bạch đau đớn nhua vậy!

Như Ý thấy Tiểu Bạch không ngừng gãi đầu, gãi, gãi, càng gãi càng đau càng khó chịu….

Như Ý đột nhiên phát hiện ra một vấn đề.

Một vấn đề rất nghiêm trọng!

“Tiểu Bạch! Mày mau trả lời ta! Có phải chỉ có đầu mới bị ngứa và đau không? Nếu đúng kêu ba tiếng!”

“Quả quả quả!”

“Có phải trên đầu có hai nơi mọc lên lớp biểu bì như vậy không? Chỉ có hai chỗ mọc lên lớp biểu bì mới đau và ngứa?”

“Nếu đúng! Kêu ba tiếng!”

Tiểu Bạch vừa đau đớn gào thét, vừa kêu lên ba tiếng!

Biểu cảm của Như Ý cứng lại mà nghiêm túc….

Đây là lần đầu tiên Tiểu Bạch đau khổ và khó chịu như vậy!

Nếu như thật sự là đầu bị đau và ngứa….

Hơn nữa chỉ có hai nơi mọc lên lớp biểu bì…..

Trong lòng Như Ý suy nghĩ tìm tòi, trong lòng cô đã nghĩ ra một ý nghĩ táo bạo và kỳ lạ….

“Sư phụ! Sư phụ!”

Tống Thanh chạy như bay qua!

Hắn đẩy cửa đi vào, thấy Tiểu Bạch đang la hét, lăn lộn trên mặt đất, bị dọa đến mức khuôn mặt tái nhợt: “Sư phụ! Tiểu Bạch bị làm sao thế? Sao nó lại khó chịu như vậy? Có phải bị trúng độc không?”

Như Ý giống như nghe thấy, lại giống như không nghe thấy, suy nghĩ sâu xa khẽ lắc đầu.

Tống Thanh nói: “Sư phụ. Sư phụ, người đang nghĩ cái gì thế? Tiểu Bạch đang rất khó chịu! Có phải nó sắp chết rồi?”

“Quả quả! Quả quả!”

Tiểu Bạch càng kêu càng thảm thiết…..

Đột nhiên ánh mắt của Như Ý lóe sáng, giống như cô đã nghĩ ra một số việc….nếu như chỉ là một lớp biểu bì, có lẽ sẽ không đau!

Đột nhiên cô nhìn Tống Thanh, nói: “Cậu đến đây khi nào? Đến làm gì?”

Tống Thanh nói: “Sư phụ! Hôm nay phủ Trác vương lại phải người gửi thư đến! Lần này không phải là lục tiểu thư Trác, mà là một người làm! Hắn nói là Trác lão gia tự mình dặn dò, nhất định phải đưa lá thư này cho sư phụ!”

“Đặt xuống trước đi! Bây giờ không rảnh!”

Như Ý đi đến trước Tiểu Bạch, dịu dáng nói: “Tiểu Bạch! Mày dậy đi! Nhảy vào trong lòng ta! Ta có cách giúp mày không đau cũng không ngứa nữa, nhưng, ta vẫn phải xác nhận một chút, mày có thật sự nghĩ giống như ta không…”

“Quả quả!”

Tiểu Bạch đau đớn, oan ức từ trên đất nhảy lên, nhảy vào trong lòng của Như Ý, lập tức kêu thảm thiết, giống như một đứa bé đang khóc…

“Ngoan! Đừng khóc.”

Như Ý nhẹ nhàng vạch lông trên đầu của nó ra, nhìn thất phần nhô lên đỏ sẫm, cô lại vạch phần lông ở vị trí đối xứng, quả nhiên lại nhìn thấy một lớp biểu bì nhô lên màu đỏ sẫm như vậy….

“Tiểu Bạch. Mày mọc sừng rồi!”

Bầu trời hoang vu, cắt qua vết thương mờ nhạt….

Bầu trời trên hoang cung, gào thét chấn động cả trời!

Bạo Quân một thân quân trang, tư thế hào hùng, tay cầm kiếm vàng dài, trên khuôn mặt anh tuấn có một chút ánh sáng lạnh lùng…..

Bên dưới hoành thành, năm ngàn binh sĩ tinh nhuệ đang chờ lệnh của hoàng đế.

Bọn họ đều nhận được chỉ thị, hôm nay phải theo hoàng thượng thực hiện một nhiệm vụ bí mật!

Nhưng, không có ai biết nhiệm vị này là gì!

Bạo Quân mặc một bộ quân phục, sự cường tráng được pha trộn với sự đẹp trai của ác quỷ, yêu ma giống như Bạo Quân trong bóng tối…

Quân đội chỉnh tề, tất cả hàng ngũ đã sẵn sàng bắt đầu xuất phát…

Hà Thiên Chiếu vội vã phi ngựa đến, bẩm báo: “Hoàng thượng! Tất cả những thứ kia đã chuẩn bị xong! Tất cả quân đội trong kinh thành của phủ Trác vương, đều đã bị bao vây chặt chẽ để đảm bảo không có cách nào chi viện cho phủ Trác vương.”

Bạo Quân nói: “Quân đội Thanh Long đâu?”

Hà Thiên Chiếu nói: “Quân đội Thanh Long là một đội quân bảo vệ gia đình của phủ Trác vương, không chịu sự cai quản của triều đình, vì vậy không có cách nào điều động!”

“Trẫm giao cho ngươi hai nghìn cấm quân và năm trăm cao thủ, ngươi phụ trách giam chân quân đội rồng xanh!”

Hà Thiên Chiếu nói: “Hoàng thượng yên tâm. Vi thần nhất định sống chết hoàn thành nhiệm vụ!”

Phía trên quảng trường, lại có một người cưỡi ngựa đến.

Lại là Thác Bạt Vân tư thế oai hùng, rắn rỏi.

Thác Bạt Vân đã được thăng chức lên thừa tướng vốn là một võ tướng, lập tức khoác lên mình bộ quân phục, vô cùng khí khái và anh hùng, hắn đến trước mặt Bạo Quân, đang muốn xuống ngựa bẩm báo tình hình…

Bạo Quân nói: “Không cần xuống ngựa. Thời gian quan trọng hơn! Không cần quá nhiều lễ nghi, trực tiếp bẩm báo tình hình đi!”

Thác Bạt Vân nói: “Bẩm hoàng thượng! Hai mươi bốn cổng thành đã hoàn toàn đóng lại! Nhưng cấm vệ tinh nhuệ nhất của kinh thành đã tập trung trên tường thành, đã sẵn sàng trận địa để đón địch! Cho dù 100 vạn hùng binh đến tập kích, cũng đủ để chống đỡ ba ngày ba đêm!”

Chương 170: Chỉ chờ gió xuân thổi

Bạo Quân khẽ gật đầu: “Được rồi! Quân đội trong ngoài thành của phủ Trác vương đều đã bị giam chân, bây giờ, chỉ đợi ba người! mọi thứ đã sẵn sàng chỉ chờ gió xuân thổi!”

Hà Thiên Chiếu và Thác Bạt Vân đều cảm thấy rất kỳ quái!

Ngày trước, Bạo Quân muốn trong mấy ngày nhất định phải phá hủy phủ Trác vương!

Ban đầu bọn họ nghĩ rằng đó chỉ là sự giải phóng tham vọng nhất thời của hoàng thượng, lại khôn ngờ đến hóa ra trong lòng Bạo Quân đã có kế hoạch tổng thể!

Nhưng, bọn họ vẫn không biết kế hoạch là gì….

Một giờ trước bọn họ lần lượt nhận được mệnh lệnh bí mật của Bạo Quân!

Mệnh lệnh bí mật yêu cầu mỗi người bọn họ phải giam chân những thế lực trong ngoài thành của phủ Trác vương….

Nhưng….ngay cả không có 20 vạn đại quân làm chỗ dựa vững chắc….

Muốn tiêu diệt phủ Trác Vương, không dễ như vậy?

Phủ Trác vương không giống như một phủ thừa tướng….

Phủ thừa tướng những ngày qua hung hăng càn quấy ngang ngược, kết bà kéo cánh trong triều đình, củng cố thế lực, tham ô hủ bại, quả là khiến thần dân căm phẫn!

Nếu như bất ngờ hành động sẽ không kịp ứng phó, muốn phá hủy phủ thừa tướng không khó.

Hơn nữa sau khi phủ thừa tướng bị phá hủy, việc giải quyết hậu quả cũng rất đơn giản!

Chỉ cần làm yên lòng những bè cánh của phủ thừa tướng là được!

Bách tính trong thiên hạ chắc chắn sẽ vỗ tay tỏ vẻ vui mừng, chỉ cảm thấy là hoàng đế anh minh, làm chuyện tốt mang lại lợi ích cho đất nước và nhân dân!

Nhưng nếu như dùng thủ đoạn tương tự để tiêu diệt phủ Trác vương….

Vậy hoàng đế và triều đình có thể phải mang một tai tiếng thiên cổ!

Phá hủy phủ Trác vương…

Là một củ khoai lang phỏng tay!

Nhưng làm yên lòng phủ Trác vương, lại là một điểm cực tốt đối với triều đình!

Hà Thiên Chiếu và Thác Bạt Vân không biết trong lòng Bạo Quân rốt cuộc nghĩ như thế nào.

Tâm ý này của hoàng thượng, quá thâm sâu rồi….

Thâm sâu đến mức khiến bọn họ-những đại thần tâm phục tin tưởng nhất cũng hết sức lo sợ, đoán không ra tâm ý của hoàng đế.

Hà Thiên Chiếu là một vị quan tốt trung thành dũng cảm!

Hắn không hề hi vọng hoàng đế phạm phải sai lầm, làm cho bách tính bất mãn.

Cũng giống như không hi vọng phủ Trác vương trung thành dũng cảm bị phá hủy một cách mơ hồ như vậy….

Nhưng bây giờ hắt không biết kế hoạch của hoàng đế…..

Vì vậy, cũng không có cách nào để suy nghĩ hóa giải mưu kế.

Hà Thiên Chiếu nhìn trận địa sẵn sàng đón địch đông nghị hàng nghìn tướng sĩ này, chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng có thể xuất phát chiến đấu….

Mà điều hắn càng tò mò là…..

Hoàng đế còn muốn đợi ai?

Rất nhanh, Tả pháp sư vội vàng xuyên qua võ đài mà đến.

“Vi thần tham kiến hoàng thượng!”

“Bình thân. Người đâu?”

“Hoàng thượng. Người đã đến rồi, vi thần đã lệnh cho cao thủ ở hoàng cung trực tiếp áp giải ở ngoài cung, đợi lệnh của hoàng thượng!”

“Rất tốt! Ngươi tự mình áp giải phạm nhân, đi theo đại quân của trẫm.”

“Vi thần tuân lệnh! Vi thần cáo lui!”

Tả pháp sư lại nhanh chóng cáo lui.

Hà Thiên Chiếu tò mò: “Áp giải phạm nhân?”

“Rốt cuộc là ai?”

“Có liên quan gì đến việc đối phó với phủ Trác vương?”

“Hoàng thượng không chỉ thông minh, mà lòng dạ còn vô cũng thâm sâu, tâm ý tinh tế vượt xa người bình thường!

“Lúc đầu đối phó với phủ thừa tướng….”

“Người ngoài nhìn vào chỉ là kết quả của một trận tùy tiện bị kích động…”

“Nhưng cuối cùng lại chứng minh.”

“Thật ra hoàng thượng sớm đã thu thập tất cả những chứng cứ về việc tham ô và những hành vi sai trái của Đường Bắc Khôi….”

“Phủ thừa tướng vừa bị phá hủy, hoàng thượng lập tức tuyên bố thiên hạ, công bố những tội lỗi.”

“Bằng cách này, hoàng đế đã trở thành anh hùng!”

“Nhưng…”

Ác quỷ!

Trong lòng Hà Thiên Chiếu cũng không dám nói ra hai từ này, nhưng trong lòng hắn rất rõ ràng, hoàng đế không phải là anh hùng, chỉ là một ác quỷ! Nhưng lại là một ác quỷ cao minh và thông minh!

“Vì vậy, xem ra lần này đối phó với phủ Trác vương….”

“Sợ là hoàng thượng cũng đã sớm tính trước trong lòng rồi?”

“Hoàng thượng trẻ và lão luyện như vậy, không biết là lời chúc phúc hay lời nguyền với mọi người….”

Trong lòng Hà Thiên Chiêu, đột nhiên có một loại cô tịch!

Phủ Trác vương trung liệt mấy trăm năm nay, lại phải chịu một kết quả như vậy!

Anh hùng thảm thương!

Rất nhanh Tả pháp sư lại đến.

Trên mặt hắn, vẫn còn mang theo một chút co giật sợ hãi, dường như hắn vừa trải qua chuyện gì đó rất đáng sợ….

Bạo Quân tức giận nói: “Nhanh. Bẩm báo đi!”

Tả pháp sư quỳ xuống nói: “Hoàng thượng! Hắn….hắn….đồng ý rồi!”

Bạo Quân hung ác ngửa mặt lên trời cười lớn: “Ha ha! Có sự giúp đơ của hắn, càng thêm sự chắc chắn! Tốt! Tốt!”Hà Thiên Chiếu ngập ngừng hỏi: “Hoàng thượng, không phải có ba người sao? Vẫn còn một người nữa chứ?”

“Cô ta?”

“Sớm đã đến rồi!”

“Ra đây đi!”

Bạo Quân lớn tiếng gọi!

Đột nhiên….

Trên đỉnh của hoàng thành, một đám mây bạc bay một vòng…

Không

Kia không phải là mây.

Là một người phụ nữ tóc bạc, khinh công vô cùng cao minh!

Trong lòng Hà Thiên Chiếu thầm kinh ngạc!

Người phụ nữ vừa nhìn liền biết là ma quỷ tà ma, không biết sao hoàng thượng lại quyen biết một người như thế này?

Người phụ nữ tóc bạc nhẹ nhàng dừng xuống trước mặt Bạo Quân.

Bạp Quân nói: “Người đâu! Dắt một con ngựa tốt đến đây!”

Một người lính dắt qua một con ngựa tốt màu xanh!

Người phụ nữ tóc bạc không nói gì, nhẹ nhàng nhảy lên lưng ngựa….

Bạo Quân rút thanh kiếm dài trong vỏ bọc ra, hét lớn: “Tướng sĩ! Xuất phát!”

“Kéo!”

Lập tức, hắn phóng ngựa phi nhanh!

Người phụ nữ tóc bạc, Hà Thiên Chiếu, Thác Bạt Vân, Tả pháp sư,….phi ngựa theo sát.

Trên thao trường, năm ngàn tướng sĩ, cũng nhanh chóng đi theo!

Hoàng đế tự mình lãnh đạo đại quân, xuất phát từ hoàng thành, đi thẳng đến phủ Trác vương!

Trên đường đi, hùng dũng oai nghiêm, quân đội tuân thủ nghiêm chỉnh kỷ luật, rất oai phong lẫm liệt.

Trong đám người đó, La Tiểu Hổ nhìn thấy hoàng đế tự mình lãnh đọa quân đội, lại nghe những người đi đường xung quanh nói, không biết lần này hoàng thượng lại muốn đối phó ai!

Hắn bị dọa đến mức xanh mét, chạy như điên quay về Thanh Long Bang.

Trực tiếp đột nhập thẳng vào phòng của Như Ý, thấy Như Ý đang ôm nghiêm túc Tiểu Bạch, đang làm cái gì đó….

Mà Tống Thanh đứng ở một bên, biểu cảm kinh ngạc lại nghiêm túc.

La Tiểu Hổ lặng lẽ hỏi: “Tống Thanh. Sư phụ xinh đẹp làm sao vậy?”

Tống Thanh nhỏ giọng trả lời: “Đầu của Tiểu Bạch mọc hai cái sừng, vừa đau vừa ngứa, sư phụ đang nghĩ cách giúp nó hết ngứa!”

“Cái gì? Trên đầu mọc hai cái sừng?”

“Ừ.”

“Lạ thật! Một con mèo sao có thể mọc sừng được chứ?”

“Đồ đần! Ai nói với ngươi Tiểu Bạch là mèo?” Tống Thanh rất khinh bỉ nhìn La Tiểu Hổ.

“Vậy chó cũng không thể mọc sừng trên đầu nha!” La Tiểu Hổ không tán thành nói.

“Tiểu Bạch cũng không phải là chó!”

“Vậy rốt cuộc là gì?”“Cái gì sẽ mọc sừng?”

“Mọc sừng? Hươu nai!” La Tiểu Hổ lập tức nghĩ đến một loại động vật.

“Ngươi cảm thấy Tiểu Bạch có điểm nào giống hươu nai?” Tống Thanh khinh bỉ nhìn hắn.

“Ồ. Đúng là không quá giống.”

“Cái gì gọi là không quá giống? Mà phải là cách quá xa! Ta nghe tứ đại mạt khách nói, đêm qua Tiểu Bạch đã biến thân thành một thú lửa khổng lồ và hung dữ để cứu bọn họ! Ngay cả thầy của ta, cũng là do Tiểu Bạch cứu!”

“Thú lửa? Thú lửa gì?”

Khuôn mặt La Tiểu Hổ đầy sự kinh ngạc và khó tin: “Không! Không! Cái này làm sao có thể chứ? Tiểu Bạch trông giống như một con mèo nhỏ, sao có thể là cái gì thú lửa chứ? Thật không thể tin được!”

Tống Thanh nói: “Sao ta biết được? Ta lại không nhìn thấy! Chỉ nghe tứ đại mạt khách nói, Tiểu Bạch đột nhiên lớn lên rất nhiều, lớn hơn cả một con sư tử, cả người bốc cháy, đi đến đâu, ngọn lửa sẽ bùng cháy ở đó….”

“Đó không phải là con kỳ lân lửa trong truyền thuyết sao?”

“Đồ ngốc! Kỳ lân lửa chỉ là một con thần thú ở trong truyền thuyết thôi!”

“Nhưng thú lửa cả người đều bốc cháy, cũng rất kỳ lạ rồi! Nói không chừng Tiểu Bạch chính là thần thú trong truyền thuyết! Ở phía Bắc không phải có một khu rừng nguyên sơ sao? Nghe nói trong đó có rất nhiều con thú hung dữ? Mấy tháng trước trong kinh thành không phải còn nghe nói về tai họa quái thú sao? Nghe nói có một con quái thú làm bị thương rất nhiều người ở Vịnh Tiềm Long….nói không chừng Tiểu Bạch cũng là từ trong khu rừng nguyên sơ đó chạy ra ngoài….”

La Tiểu Hổ làm như có thật nói!

Tống Thanh khinh bỉ bói: “Kỳ lân lửa? Vậy mà ngươi cũng có thể nghĩ ra được? Kỳ lân lửa đó là kỳ lân đó?”

La Tiểu Hổ nói: “Cả người kỳ lân lửa cũng tỏa ra lửa nha!”

Tống Thanh nói: “Nhưng Tiểu Bạch lại không phải là kỳ lân!”

La Tiểu Hổ nói: “Nói không chừng nó là một con kỳ lân vẫn chưa trưởng thành? Bây giờ không phải trên đầu nó đang mọc sừng sao? Trên đầu kỳ lân cũng có sừng!”

Tống Thanh nói: “Cả người kỳ lân nên được che phủ bằng một bộ giáp màu đen không thể phá hủy được, cái đuôi như con rắn, răng nanh sắc nhọn….ngươi xem dáng vẻ của Tiểu Bạch, giống kỳ lân sao?”

“Cái này….quả thực khác rất nhiều.”

La Tiểu Hổ sờ lên đầu mình nói: “Aiya! Suýt nữa quên một chuyện quan trọng rồi!”

Tống Thanh nói: “Chuyện gì?”

La Tiểu Hổ nói: “Ngươi mau đi gọi sư phụ xinh đẹp đi! Có một chuyện rất quan trọng! Vô cũng khẩn cấp!”

Tống Thanh nói: “Sư phụ đang xoa bóp sừng cho Tiểu Bạch!”

La Tiểu Hổ nói: “Vô cùng cấp bách! Ngươi mau đi đi!”

Tống Thanh nói: “Sao ngươi không đi?”

La Tiểu Hổ nói: “Cô ấy là sư phụ của ngươi mà!”

Tống Thanh nói: “Bình thường ngươi không phải vẫn không biết xấu hổ gọi sư phụ sao?”

La Tiểu Hổ nói: “Ngươi có đi không?”

Tống Thanh nói: “Ngươi tự mình đi đi!”

La Tiểu Hổ nói: “Nếu như ngươi không đi, ta sẽ nói cho sư phụ ngươi biết chuyện ngươi thích Lục cô nương!”

Sắc mặt Tống Thanh đột nhiên thay đổi nói: “Ngươi….Ngươi nói linh tinh cái gì đấy?”

La Tiểu Hổ nói: “Nhìn ánh mắt của ngươi là biết rồi, khi nhìn vào Điêu Huỳnh tiểu thư, hai mắt của ngươi dường như phát sáng! Chúng ta từ nhỏ mặc chung một chiếc quần để lớn lên, ngươi đừng cho rằng ta không biết ngươi đang nghĩ cái gì!”

“Tống Thanh. Ai ngươi không thích ngươi lại thích nha đầu ngang ngược đó?”

Ánh mắt của Như Ý mang theo một chút bất lực, có phần đồng tình nhìn Tống Thanh!

Tống Thanh không ngờ sư phụ lại nghe thấy cuộc nói chuyện của hai người bọn họ, khuôn mặt quẫn bách ửng đỏ.

Như Ý vỗ đầu Tiểu Bạch hỏi: “Tiểu Bạch! Đầu của mày vẫn còn đau với ngứa sao?”

Tiểu Bạch lắc đầu.

Như ý nói: “Mày mọc sừng, tất nhiên sẽ đau và ngứa, không được gãi, nếu không vết thương sẽ bị loét ra! Răng dài cũng sẽ vừa đau vừa ngứa, chưa kể mày còn mọc một cặp sừng nữa! Nhớ, không được gãi! Ngày mai ta sẽ mời một con sen đến giúp mày xoa bóp!”

Tiểu Bạch nghe thấy mời một con sen, đôi mắt lập tức phát sáng!

Như Ý cười mắng: “Đừng vừa nghe thấy con sen liền mê gái! Đến lúc đó ta sẽ mời một lão cô nương vừa già lại không có ngực!”

“Quả quả!”

Tiểu Bạch rất nghiêm khắc kháng nghị lại loại hành vi hãm hại này!

Như ý không quan tâm đến sự kháng nghị của nó, nói: “Tiểu Hổ, vừa nãy cậu vội vàng chạy qua đây làm gì?”

La Tiểu Hổ nói: “Đúng rồi! Đúng rồi! Lúc nãy ta ở trên đường lớn nhìn thấy hoàng đế mang theo rất nhiều binh lính đi về hướng phủ Trác vương!”

Như Ý nói: “Hoàng đế thường đi tuần, có gì kỳ lạ sao?”

La Tiểu Hổ nói: “Sư phụ xinh đẹp, cô không biết rồi, gần đây trên khu buôn bán đều truyền nhau là hoàng thượng phái người đi giết chết phủ thừa tướng!”

Đúng là kết quả này.

Dường như Như Ý không quá bất ngờ.

Trên thực tế một người thông minh như cô sớm đã nghĩ đến rồi.

Có đủ sức mạnh phá hủy phủ thừa tướng trong một đêm chỉ có phủ Trác vương và Bạo Quân!

Phủ Trác vương chắc chắn sẽ không làm như vậy!

Vậy thì, chỉ có Bạo Quân thôi!

Nhưng trước khi cô có bằng chứng xác thực, cô vẫn không muốn tin Bạo Quân là một kẻ máu lạnh như vậy…

Hắn chỉ là thờ ơ mà thôi…

Không phải là một kẻ máu lạnh!

Như Ý vẫn luôn biết, hắn không phải là một người máu lạnh!

Lúc đó ở Cát Gia Trang, hắn dùng cơ thể của mình để chặn ám khí độc khắp trời!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau