CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 161 - Chương 165

Chương 161: Còn có thể quay về

"Ngược lại không phải một câu này! Là câu trước kia! Trước đó ngươi nói cái gì?"

"Thực ra ta cũng không phải hiểu rõ, cái gì mà bảo vật tuyệt thế chẳng qua chính là một cái rương sắt! Có cái gì tốt mà phải khẩn trương?"

"Cái rương sắt..."

Như Ý trong miệng lẩm bẩm: "Rương sắt, rương sắt...rương sắt? Vì sao nghe quen tai như vậy? Ta dường như đã nghe qua ở đâu rồi!"

Mộ Dung Tinh Thần cười nói: " Ngươi tất nhiên đã nghe nói qua! Ta đã từng nói toàn bộ cả một buổi tối rồi mà!"

Như Ý nói: " Không phải do ngươi nói! Ngươi đừng có làm phiền ta! Để ta suy nghĩ kỹ một chút, ta ở nơi khác nghe được cái rương sắt! Nghe rất quen tai!"

Mộ Dung Tinh Thần nhìn nàng một bộ như lâm vào đại dịch, dáng vẻ nghiêm túc chăm chú, hết sức khó hiểu!

Hắn thấy trên người Như Ý dính rất nhiều vết máu, trên vai còn có một vết thương do kiếm, còn chưa có xử lý!

Hắn nói chuyện có chút đau lòng: "Không phải là một cái rương sắt sao? Ngươi vì sao lại khẩn trương như vậy? Thấy bản thân ngươi bị thương, chính mình còn không có căng thẳng!"

"Đúng rồi!"

"Cái rương sắt!"

"Ta biết rồi!"

"Ha ha!"

"Thừa tướng đã cướp đi cái hộp thần kì thứ hai rồi!"

"Ông ta nhất định cần tìm một nơi để giấu bảo vật quan trọng như vậy!"

"Ông ta nhất định sẽ không giấu trong phủ của mình!"

"Thiên hạ không có ngu ngốc đâu, sẽ không đem báu vật quan trọng như vậy giấu trong phủ của chính mình!"

"Trần Bưu!"

"Trần Bưu là thuộc hạ thân tín của Đường Bắc Khôi!"

"Hơn nữa Đường Bắc Khôi còn phái Thu Vân đi bảo vệ Trần Bưu!"

"Trần Bưu chẳng qua chỉ là một tên bất tài vô dụng!"

"Vì sao mà quan trọng đến mức phải phải bốn đại cao thủ Mộ Khách như vậy đi bảo vệ?"

"Chuyện này có chút nói không được!"

Như Ý bỗng nhiên vui vẻ hoa chân múa tay, gương mặt sáng rực ánh mặt trời!

Nàng kích động kéo Mộ Dung Tinh Thần vào trong lòng, gắt gao ôm lấy, kích động hưng phấn kêu to: "Ha ha! Con mọt sách! Con mọt sách! Ta biết hộp thần ở đâu rồi! Ta cuối cùng cũng biết Đường Bắc Khôi vì sao phải phái Thu Vân đi bảo vệ một Trần Bưu nho nhỏ rồi!"

"Vì cái gì vậy?"

Mặt của Mộ Dung Tinh Thần ửng đỏ, hết sức khó xử.

Như Ý lại không có chú ý tới những khác biệt nam nữ này, trong lòng rất phấn khởi nói: "Thu Vân phải bảo vệ căn bản không phải là Trần Bưu! Thứ Thu Vân cần phải bảo vệ là hộp thần thứ hai! Chính là con cáo già Đường Bắc Khôi kia yên đi theo cướp lấy tang chứng của Tịch Mịch Yên Vũ Lâu!"

"Nhất định là vậy! Chắc chắn là vậy!"

"Ông ta con cáo già này sẽ không ngu đến nỗi giấu tang chứng ở trong chính phủ Thừa tướng mình đâu!"

"Ông ta nhất định là đem cái hộp thần giao cho Trần Bưu bang chủ bang Thủy Vân bảo quản!"

"Nhưng lại không yên tâm đối với cái tên Trần Bưu bất tài vô dụng, cho nên phái Thu Vân đi theo bảo vệ!"

"Hèn chi lão Tống Thanh nói trong hầm ngầm của Trần Bưu tìm được một cái rương sắt thần bí!"

"Hóa ra..."

"Cái rương sắt mà hắn nói, chính là hộp thần thứ hai!"

"Hóa ra là hộp thần thứ hai..."

Như Ý hưng phấn hồi lâu, mới phát hiện bản thân ôm gắt gao Mộ Dung Tinh Thần, ôm quá chặt rồi, da thịt hai người cách một lớp áo mỏng dán thật chặt vào nhau...

Ngực của cô có thể cảm giác được lồng ngực cường tráng của Mộ Dung Tinh Thần, nhịp điệu dồn dập phập phồng...

"Hắn..."

"Hắn rất khẩn trương!"

Như Ý chợt phát hiện tên mọt sách này thực ra rất dễ thương!

"Tên mọt sách. Nhịp tim của ngươi đập thật nhanh?" Như Ý cố ý giả vờ không biết mà hỏi.

"Ta...ta..."

Mộ Dung Tinh Thần thực sự xấu hổ, bỗng nhiên đẩy Như Ý ra...

Như Ý cười duyên nói: " Ngươi cho tới bây giờ chưa từng ôm con gái sao?"

Mộ Dung Tinh Thần chất phác đỏ mặt gật nhẹ đầu.

Như Ý nói: "Tên mọt sách! Ngươi quả nhiên là tên mọt sách! Ngươi nên học một ít về Hoa Lâu Vân, thường xuyên đi dạo một vòng kỹ viện! Được rồi, ta còn rất nhiều việc quan trọng phải làm! Ta muốn hỏi ngươi một vấn đề."

"Vấn đề gì?"

"Một vấn đề cuối cùng."

"Hỏi đi."

"Hộp thần thứ hai là ngươi ở Tịch Mịch Yên Vũ Lâu làm mất đi, nếu như ngươi thấy được hộp thần thứ hai, hoặc biết hộp thần thứ hai ở đâu, có phải hay không cần phải có trách nhiệm đem hộp thần trở về?"

"Này là đương nhiên!"

"Vậy là được rồi! Không còn chuyện của ngươi nữa! Đạo bất đồng bất tương vi mưu*! Tên mọt sách, sau này gặp lại!"

*Không cùng chí hướng thì không thể cùng nhau mưu sự nghiệp được

Nói xong, Như Ý triển khai khinh công, bay vút tiến nhập vào trong bóng tối mịt mờ không giới hạn...

Mộ Dung Tinh Thần đứng lên...

Thân ảnh to lớn tuấn tú đứng trên nóc nhà, một bộ yếu ớt dưới ánh trăng, cô đơn và hiu quạnh!

"Nàng ấy... vì sao nàng ấy ôm mình, tim mình lại đập nhanh như vậy?"

Trong con ngươi của Mộ Dung Tinh Thần, ngay cả bản thân đều không có cảm giác, tận cùng tất cả đều là ôn nhu và mê luyến nồng nặc biến đổi không được...
Như Ý rất gấp rút sốt ruột lên đường!

Cô đã biết hộp thần thứ hai ở nơi nào rồi...

Cô bị kiếm đả thương!

Cũng bị nội thương rất nghiêm trọng, hơn nữa còn có chưởng lực có độc!

Mặc dù không đến mức mất mạng, nhưng không xử lý kịp thời cũng sẽ rất phiền phức!

Nhưng Như Ý cũng là bất chấp toàn bộ!

Cô chưa từng kích động như vậy, hăng hái, sốt ruột và vội vã...

Đúng lúc khi cô biết cái rương đặc công của mình cũng đang ở thời gian của thế giới này...

Thời điểm cô từ dưới giường đẩy ra cái rương đặc công của cô...

Cô cũng chỉ là ngạc nhiên mừng rỡ.

Trong lòng xa xa không có kích động vui mừng quá đỗi như thời khắc này!

Cái rương đặc công thứ hai...

Nếu thật có cái rương đặc công thứ hai...

Kia chính là có thể xua tan rất nhiều nghi hoặc trong lòng!

Cái rương đặc công thứ hai!

Thế giới này, đương nhiên là không có đặc công, càng không có cái rương đặc công!

Nếu như thật có cái rương đặc công thứ hai, loại tình huống thứ nhất!

Cái rương đặc công kia là của bản thân cô!

Kia cũng chính là nó, lúc đầu thời điểm rương đặc công của cô xuyên việt, cùng một không gian nhưng xa các tiến vào hai thời điểm khác nhau!

Cái rương đặc công này chính là phải cùng với cái rương đặc công một trăm ba mươi năm trước là giống nhau như đúc!

Cô đương nhiên cũng có thể mở nó ra!

Nếu như cái rương đặc công thứ hai không phải là của cô.... vậy chính là chứng minh cái gì?

Thế giới này còn có đặc công khác cũng xuyên việt tới đây!

Ít nhất, cái rương đặc công của đặc công kia đã từng xuyên việt tới đây!

Đặc công kia khẳng định cũng sẽ xuyên việt tới đây!

Dựa theo tình huống mà Như Ý gặp qua mà nói, đặc công kia có thể lúc trước rất sớm đã xuyên việt, hoặc là, còn có lẽ là qua nhiều năm mới xuyên việt tới đây!

Bất kể có đặc công khác hay không!

Ít nhất chứng minh một chuyện!

Như Ý tới thời không này không phải là tình cờ, cũng không phải là một sự trùng hợp không có chút liên hệ nào!

Thời không này, nhất định với trái đất thế kỷ 21 có liên hệ cố định thần bí nào đó...

Cho nên, mới có chuyện sau khi xuyên việt lần thứ nhất, lại có xuyên việt lần thứ hai!

Nếu như thật là tình huống giống như vậy....

Nếu như thật tồn tại hai lần xuyên việt giống nhau, Như Ý càng có thể tìm được biện pháp quay trở về trái đất thể kỷ 21!

Chỉ cần thời không này với trái đất thế kỷ 21 tồn tại một quan hệ cố định nào đó, càng có biện pháp đảo ngược liên hệ này, lại xuyên việt trở về trái đất...

Quay trở về trái đất?
Quay trở về Trung Quốc?

Quay trở về thế kỷ 21?

Như Ý thế nào có thể không vui mừng cho được?

Cô chưa từng suy nghĩ qua bản thân có một ngày có thể quay trở về!

Làm một đặc công nổi tiếng, lại là một cô nhi, cô cho tới bấy giờ đều là chưa có chỗ ở ổn định, không có cuộc sống ổn định an nhàn, càng không có người nhà hay bạn thân.

Cho nên sau khi cô xuyên việt đến đây, không có loại tâm tình cô đơn và thê lương mãnh liệt kia.

Cũng thỉnh thoảng sẽ xuất hiện một chút nghi ngờ đồng nghiệp của cục đặc công và cuộc sống ở trái đất, phần lớn thời gian cô đều hoàn toàn thích ứng với cuộc sống như vậ!

Nhưng, khi cô biết có thể quay về thế kỉ 21!

Ít nhất, khi tồn tại loại khả năng này!

Cô cuối cùng mới có một loại cảm giác của người tha hương mãnh liệt!

Cảm giác quay về nhà là mãnh liệt như vậy...

Mặc dù bản thân cô đều không biết nhà ở đâu, nhà là cái gì....

"Tống Thanh dù sao vẫn đáng bậy đánh bạ làm một chuyện tốt!"

"Hắn nói hắn để cái rương ở trong phòng của mình rồi!"

"Lẽ nào chính là duyên phận?"

Như Ý âm thầm nghĩ trong lòng, nhịp bước dưới chân lại có chút không thong thả, tốc độ nhanh như chớp, vạch lên bầu trời...

"Đây chính là bang Thanh Long?"

"Như Ý chính là ở nơi này?"

"Đoán không được ông tại sao phải muốn kêu ta tới đưa tin!"

Trác Uyển thực ra có chút tức giận!

Ông cụ nhà họ Trác gần đây giống như là ông cụ hồ đò, luôn là một lúc thì cười ngốc nghếch, một lúc lại si ngốc luyện công, lúc nghe đến chuyện của Hắc Tường Vi liền không kiềm được ha ha cười lớn....

Người của Trác vương phủ tựa hồ đều cho rằng ông động xuân tình rồi, đã yêu Hắc Tường Vi.

Nếu như có thể chứng minh Hắc Tường Vi chính là một cô gái!

Trác vương phủ từ trên xuống dưới, đều đối với hành động kỳ lạ của ông cụ Trác tràn đầy lời bịa đặt.

Chỉ là, ông cụ Trác lại không có chút nào để ý.

Tính khí lại vẫn so với trước tốt hơn rất nhiều.

Cực ít khi mắng chửi người, thêm nữa mặt cũng sẽ không đen lại...

Trừ phi người nào trong lúc vô ý ở trước mặt của ông nhắc tới Hắc Tường Vi hoặc là nói xấu Như Ý...

Một khi như vậy, ông sẽ cực kỳ giận dữ!

Mà lần này ông cụ Trác lại rất mạnh mẽ kiên quyết sai Trác Uyển tới đưa một phong mật thư cho Như Ý!

Ông cụ Trác biết tính khí hẹp hòi của Trác Uyển luôn luôn đối với Như Ý có lòng oán hận, như vậy là muốn hóa giải sự ghen tị và hận ý của nàng đối với Như Ý!

Trác Uyển nhưng cũng không cảm kích, ngược lại càng thêm oán hận!

Hơn nửa đêm để một cô nương là cô tới đưa tin!

Còn nói cái gì là mật thư khẩn cấp?

Nếu thật là khẩn cấp như vậy, tội gì không phái người có võ công cao cường lanh lẹ tới đưa tin?

Trác Uyển rất không vừa lòng với cách sắp xếp của ông.

Để nàng đi khách điếm Bách Hợp, nghe được tiểu nhị của quán nói Như Ý không ở đây.

Sau đó nàng lại đi tìm Tứ Ca Thư Xã của Trác Lỗi.

Như Ý cũng không ở đó!

Một người phụ nữ tên là Tống Mẫn nói nàng đến tổng đường của bang Thanh Long tìm hiểu một chút thử vận may...

Vì vậy, nàng lại vòng vo đi tới bang Thanh Long!

Nàng từ trên xe ngựa nhảy xuống, trong tay nắm lấy bức mật thư kia, bước về phía trước. Cửa lớn uy mãnh đóng chặt, đứng ở cửa có hai đại hán dáng vẻ hung thần ác sát...

Trác Uyên có chút do dự, nhưng vẫn là bước về trước, kiêu căng nói: "Ta tới tìm người!"

"Tìm ai?"

"Tìm người chính là tìm người! Bổn cô nương tìm người còn cần phải nói với ngươi sao?"

Nàng cho tới bây giờ tiểu thư tôn quý sống trong nhung lụa, chỗ nào để mắt đến những người thấp hèn giữ cửa?

"Không nói tìm ai, chúng ta không thể giúp cô thông báo! Càng không thể để cô đi vào!" Thủ vệ nói rất có trách nhiệm.

Bầu không khí thoáng chút căng thẳng!

Lúc đầu trong lòng Trác Uyên đã tức giận, còn bị hai người đầy tớ giữ cửa làm khó, trong lòng tức giận, càng muốn bộc lộ ra.

Bỗng nhiên, một thiếu niên khỏe mạnh uy vũ vừa lúc từ phía trong mở cửa bước ra, thấy Trác Uyển đứng ở cửa, hỏi: "Cô nương cô tới bang Thanh Long có việc gì sao?"

Trác Uyển có chút cao ngạo nói: "Ngươi là ai?"

Người giữ cửa nói: "Không được vô lễ! Đây là bang chủ đại nhân của chúng ta!"

Khi nghe thấy là bang chủ, thái độ Trác Uyển mới ôn hòa một chút, nói: "Ta tới tìm một người tên là Như Ý! Ta tới đưa thư!"

Vốn là muốn đi tới Tứ Đại Mạc Khách mời đại phu Tống Thanh, hắn thấy quần áo của Trác Uyển không tầm thường, quý khí hoa lệ, càng hỏi thêm: "Cô nương là ai?"

Chương 162: Đẹp quá

Trác Uyển có chút ngạo mạn nói: "Ta là Trác Uyển! Là lục tiểu thư của Trác vương phủ! "

Tống Thanh vừa nghe là người của Trác vương phủ, lập tức nghiêm nghị nói: "Hóa ra là lục tiểu thư nhà họ Trác! Không biết lục tiểu thư trễ như thế tới bang Thanh Long có chuyện gì sao? "

Trác Uyển nói: "Ta tới truyền tin! "

Tống Thanh nói: "Cho sư phụ ta sao? "

Trác Uyển có chút khinh bỉ nói: "Ai quen biết sư phụ của ngươi? Các ngươi những người thô tục thấp kém này, thực sự là không biết trong đầu Trác Như Ý đến tột cùng suy nghĩ cái gì, đang yên lành ở Trác vương phủ không được sao, suốt ngày cùng các ngươi những người hạ đẳng này cùng một chỗ quấn lấy nhau, thực sự là còn thể thống gì sao! "

Thái độ của nàng vô cùng ngạo mạn vô lễ, một bộ dáng vẻ cao cao tại thượng, tài trí hơn người.

Hai người giữ cửa bên cạnh toàn bộ đều không vừa mắt rồi.

Tống Thanh trong lòng cũng rất khó chịu, thế nhưng vừa nghĩ tới nàng là chị của Trác Như Ý, trong lòng mặc dù không vừa lòng, cũng chỉ có thể lộ ra dáng vẻ rất cung kính.

"Lục tiểu thư, thực ra sư phụ của ta, chính là em gái của ngươi, Trác Như Ý! "

"Cái gì? Nàng lại có thể nhận ngươi là đồ đệ sao? "

"Ta là tên đồ đệ rất vô dụng, võ công thấp kém, nhận được sự coi trọng của sư phụ, chẳng qua, ta nhất định sẽ không để cho sư phụ thất vọng! "

"Ai. Trác Như Ý quả nhiên là chim trĩ không thể biến thành phượng hoàng, nàng thực sự là bôi nhọ huyết thống của Trác vương phủ chúng ta! Phong thư này, ngươi giao cho nàng! Nhớ kỹ nhất định phải tự tay giao cho nàng! Tin tức ta đưa đến rồi, liền đi! "

Trác Uyển đem thư ném cho Tống Thanh, thế nhưng bỗng nhiên nghĩ đến ông nội đã dặn dò, nhất định phải tự tay đem thư giao vào trong tay Như Ý, vì vậy lại nói: "Không được! Đây là mật thư ông nội ta muốn đưa, ông nội nhà ta nói nhất định phải giao tận tay Trác Như Ý! Ngươi mau một chút gọi nàng ra đây! "

Tống Thanh nói: "Sư phụ bây giờ không có ở trong phủ! Nhưng mà Tứ Đại Mạc Khách nói nàng đã đồng ý là rất nhanh sẽ quay lại, nếu không, Lục tiểu thư đi vào trước chờ chốc lát? "

"Chỉ có thể như thế. "

Như Ý ở trên đường tháo xuống lớp trang điểm da mặt của mình, khôi phục dáng vẻ ban đầu.

Cô lấy tốc độ cực nhanh, chạy vội trở về, Tiểu Bạch vẫn luôn chú ý đi theo ở phía sau của cô, tốc độ cực nhanh, thế gian hiếm thấy!

"Rốt cục cũng đã trở về! "

Như Ý giống như một đạo sao băng, rơi xuống sân của bang Thanh Long!

"Căn phòng! "

"Phòng của ta ở nơi nào? "

Hiện tại trời đã rất khuya...

Phần lớn người cũng đã toàn bộ chìm vào giấc ngủ, cả viện không có bất kỳ ai, toàn bộ phòng ở phía đông đã không còn có ngọn đèn tối đen như mực...

"Rốt cuộc đâu là phòng của ta? "

Như Ý đột nhiên cảm giác được có chút bi thảm, nàng đến tột cùng bản thân mình ở phòng nào cũng đều không biết!

Như Ý bỗng nhiên nhớ lại...

Tống Thanh đã từng nói, vì để cho cô một cô nương thuận tiện ra vào, cố ý sắp xếp phòng cô ở tại hậu viện...

"Phía sau! "

"Tiểu Bạch! "

"Chúng ta đi thôi! "

Như Ý cùng tiểu Bạch, nhẹ chân nhẹ tay, tận lực không phải đánh thức những người khác, chạy về phía hậu viện...

Đi tới hậu viện, phòng cũng có rất nhiều.

Rốt cuộc là phòng nào?

Như Ý thấy một trong số những căn phòng lại có đèn sáng...

Còn có người chưa ngủ ngủ?

Đi hỏi một chút thì biết liền!

Người của bang Thanh Long hẳn là đều biết phòng của sư phụ bang chủ ở đâu....

Như Ý mang theo Tiểu Bạch, đi tới trước cửa căn phòng có ngọn đèn sáng ngời...

"Ai đó? "

Bên trong truyền đến thanh âm lạnh lùng của Kiếm Hàn Y...

"Là ta! "

Như Ý trả lời.

Thì ra không phải là người của bang Thanh Long!

Tống Thanh lập tức phân phó thủ vệ: "Các ngươi lập tức mang Trác tiểu thư đưa tới phòng của sư phụ ta! "

Kiếm Hàn Y khẳng định không biết phòng của cô.

"Ta chỉ là đi qua... " cô đang chuẩn bị rời khỏi.

Đột nhiên, bên trong truyền đến thanh âm của Hoa Lâu Vân: "Chủ nhân, xin ngài đi vào một chút, chúng ta có chuyện quan trọng muốn cùng chủ nhân bàn bạc! ""Két. Cửa mở rồi. " Thu Vân mở cửa phòng ra.

Như Ý lúc này, đã xóa đi lớp dịch dung trên mặt, tóc rối tung thả xuống, khôi phục dung nhan khuynh thành vốn xinh đẹp như tiên...

"Oa! "

"Đẹp quá! "

Thu Vân kinh ngạc trợn mắt há mồm...

Hoa Lâu Vân nói: "Chủ nhân! Mời vào!! "

"Được rồi! "

Trong lòng Như Ý mặc dù có chút lo lắng, nhưng vẫn là do dự một chút, sau đó đi vào!

Cô vừa xuất hiện, trong phòng ngoài ra còn ba người, toàn bộ đều kinh ngạc khi nhìn thấy!

Hoa Lâu Vân gần đây yêu thích nhất là ra vào nơi phong nguyệt, cô gái xinh đẹp có thể coi là gặp qua không ít, lúc này nhìn thấy Như Ý, càng trực tiếp là ánh mắt kinh ngạc, kinh ngạc không thôi...

"Tốt... Một cô gái thanh tú xinh đẹp! "

"Đơn giản là nghiêng nước nghiêng thành! "

"Hiện tại ta rốt cuộc biết vì sao ta cuối cùng là không có nam nhân nào thích rồi! "

"Hồng Chúc! Ngươi không có nam nhân nào thích là bởi vì ngươi quá hung dữ! "

"Chủ nhân... Ngài thật sự là... Quá... Đẹp! Dùng từ đẹp để hình dung, đơn giản là bôi nhọ vẻ đẹp của ngài! "

Bốn người toàn bộ đều là ngưng lại biểu tình kinh ngạc, giương mắt mà nhìn...

Như Ý ôm Tiểu Bạch, nói: "Các ngươi có chuyện quan trọng gì sao? Nhanh một chút nói đi, thời gian không còn sớm, các ngươi đều bị thương, còn cần nghỉ ngơi! "

Hoa Lâu Vân nói: "Đa tạ chủ nhân quan tâm! "

Kiếm Hàn Y nói: "Thương thế của chúng ta đều đã xử lý tốt, Tống bang chủ tự mình đi mời đại phu rồi, đều không có gì đáng ngại! "

Hồng Chúc cũng hết sức cảm động nói: "Chủ nhân, ngài nguyên lai là quan tâm chúng ta như vậy! "

Hiểu lầm rồi...

Đây thật là một hiểu lầm rất lớn!

Như Ý trong lòng âm thầm nói.

Thực ra cô chẳng qua là muốn tìm một cái cớ nhanh một chút rời khỏi nơi này, xong đi tìm va li đặc công thứ hai mà thôi!

Đó mới là chuyện quan trọng nhất!

Không nghĩ tới cô tùy tiện nói một câu qua loa cho lấy lệ, bốn người này nghe thấy, lại làm xúc động quan trọng như vậy...

"Được rồi. Các ngươi rốt cuộc có chuyện gì? "
Như Ý cảm giác mình hơi quá đáng, dù sao bốn người bọn họ thực sự rất trung thành, cô hẳn là nên kiên nhẫn nhiều hơn một chút! Dù sao hộp thần cũng đặt ở trong phòng của cô, chờ thêm một chút cũng sẽ không có vấn đề gì.

Chẳng lẽ hộp thần thứ hai còn biết tự mình mọc cánh bay đi sao?

Hoặc là còn sẽ có người xông vào phòng của sư phụ bang chủ đường đường là tổng đường của bang Thanh Long trộm lấy hộp thần sao?

Ba người khác đều nhìn Hoa Lâu Vân, hiển nhiên là muốn để hắn đại diện nói.

Như Ý thấy bộ dáng của bọn họ, liền biết là muốn nói một vài chuyện không tiện nói ra miệng.

Như Ý nói: "Các ngươi có lời gì cứ nói thẳng đi! Đừng lo lắng! "

Hoa Lâu Vân nói: "Chủ nhân! Kỳ thực, chúng ta có một điều thỉnh cầu, muốn trưng cầu chủ nhân đồng ý! "

Như Ý nói: "Nói đi! "

Hoa Lâu Vân nói: "Mấy người chúng ta đều bị trọng thương, hơn nữa lại có một nhóm cao thủ giang hồ lớn đang đuổi giết chúng ta, cho nên, mấy người chúng ta muốn thỉnh cầu chủ nhân để cho chúng ta ở lại bang Thanh Long! "

Như Ý nói: "Có thể ở lại bang Thanh Long hay không, cũng không phải là chuyện mà ta quyết định! Tống Thanh mới là bang chủ của bang Thanh Long! "

Hoa Lâu Vân nói: "Nhưng hắn cũng là đồ đệ của ngài! "

Như Ý hơi kinh hãi, nói: "Các ngươi đã biết rồi? Các ngươi đã biết quan hệ của ta và Tống Thanh, vậy các ngươi vậy cũng biết, ta là sư phụ của Tống Thanh, thế nhưng chuyện của bang Thanh Long, ta lại chưa từng có nhúng tay vào, bang Thanh Long này cùng ta kỳ thực cũng không có quan hệ gì! "

Hoa Lâu Vân nói: "Nhưng là, chỉ cần chủ nhân nói một câu, Tống Thanh sẽ đồng ý! "

Kiếm Hàn Y bất thình lình nói ra một câu: "Quan trọng nhất là, không có câu nói này của chủ nhân, Tống Thanh không dám đồng ý! Nếu như chủ nhân nói một câu này, Tống Thanh không dám không đồng ý sao! "

Hồng Chúc nói: "Nếu như chủ nhân đồng ý, hắn dám không đáp ứng sao! Bang Thanh Long này của hắn, bốn người chúng ta liền giúp hắn phá hủy! "

Như Ý có chút không biết làm thế nào nói: "Xem ra bốn người các ngươi đúng là thương lượng xong muốn buộc ta đi vào khuôn khổ đi! "

Hoa Lâu Vân sợ hãi nói: "Chủ nhân! Chúng ta tuyệt đối không có ý này! "

Như Ý phất tay một cái, nói: "Được rồi! Các ngươi không cần nói! Bất kể như thế nào, các ngươi liền yên tâm dưỡng thương ở đây đi!! Đừng cho là ta không biết trong lòng các ngươi đang có ý gì, chỉ là mấy người các ngươi thương thế đều nghiêm trọng, ta không phải muốn các ngươi đi ra ngoài bị người đuổi giết mà thôi! Mọi chuyện, đợi vết thương của các ngươi sau khi lành lại rồi mới nói! "

Hoa Lâu Vân nói: "Đa tạ chủ nhân! "

Như Ý lúc đầu quyết định muốn đi, bỗng nhiên nghĩ tới một vấn đề liền hỏi: "Mấy người các ngươi, vẫn luôn ở lại Tịch Mịch Yên Vũ Lâu, có nghe nói tới chuyện của hộp thần thứ hai hay không? "

Biết đâu...

Mộ Dung Tinh Thần chưa có nghe nói qua chuyện của chiếc hộp thần thứ hai...

Thế nhưng nói không chừng Tứ Đại Mạc Khách sẽ đối với chuyện của chiếc hộp thứ hai, hiểu rõ nhiều hơn một chút...

Hoa Lâu Vân lắc đầu, nói: "Chúng ta chẳng qua chỉ là Mộ Khách của Tịch Mịch Yên Vũ Lâumà thôi! Chỉ là phụ trách bảo vệ an toàn của Tịch Mịch Yên Vũ Lâu! Sau đó thừa tướng tìm được chúng ta, nói có thể giúp chúng ta tìm được chủ nhân! Muốn bốn người chúng ta giúp đỡ ông ta... "

Như Ý hỏi: "Giúp ông ta cướp lấy hộp thần thứ hai sao? "

Hoa Lâu Vân lắc đầu, nói: "Ông ta cũng không có nói làm cái gì! Thế nhưng rất rõ ràng, mục đích của ông ta không hề chỉ là hộp thần thứ hai! Hoặc có lẽ là, mục đích của ông ta chủ yếu cũng không phải là hộp thần thứ hai! "

Như Ý nói: "Làm sao mà biết? "

Hoa Lâu Vân nhìn Kiếm Hàn Y ở một bên, nói: "Kiếm Hàn Y luôn luôn tương đối bình tĩnh lạnh lùng, nhìn vấn đề rất chuẩn, để hắn nói ra đi!. "

Như Ý nói: "Kiếm Hàn Y, ngươi có ý kiến gì không? "

Kiếm Hàn Y nói rằng: "Đường Bắc Khôi lão hồ ly này, đương nhiên sẽ không nói cho chúng ta mục đích thực sự của ông ta! Trước đây chúng ta cũng cho là mục đích của ông ta là hộp thần thứ hai! Nhưng về sau... Sau khi ông ta mang theo sát thủ thần bí vọt vào Tịch Mịch Yên Vũ Lâu, chuyện thứ nhất cũng không phải là cướp hộp thần thứ hai. Hơn nữa ông ta sau khi cướp được hộp thần thứ hai, cũng không có lập tức bỏ chạy! "

Như Ý cũng không biết lúc đó xảy ra chuyện gì, lúc đó cô và Trác Lỗi cùng nhau đi tới thủy lao!

Kiếm Hàn Y tiếp tục nói: "Ông ta lúc đó hạ mệnh lệnh thứ nhất là gì? Các ngươi còn nhớ rõ không? "

Hoa Lâu Vân suy nghĩ một chút, nói rằng: "Ông ta để cho thủ hạ hắc y liều chết bắt người ở lầu hai lầu ba lại! "

Kiếm Hàn Y gật đầu, nói: "Đúng vậy! Rất rõ ràng, ông ta quan tâm nhất cũng không phải là bảo vật! Ngược lại là người khách ở lầu hai cùng lầu ba! Ngược lại, khách ở lầu một ông ta ngay cả nhìn cũng không liếc một cái! Không có chút quan tâm nào! "

Hoa Lâu Vân nói rằng: "Lầu hai, lầu ba đều là thượng khách bao sương của Tịch Mịch Yên Vũ Lâu, khách có thể bước vào lầu hai cùng lầu ba, đều là hạng người có thân phận cực kỳ hiển hách... "

Kiếm Hàn Y nói: "Nói không sai! Rất rõ ràng, ông ta là vì người kia đi! "

Hồng chúc có chút không hiểu nói: "Nhưng ông ta đường đường là thừa tướng, còn có người nào đáng giá để ông ta làm to chuyện như vậy? "

Thu Vân nói rằng: "Ông ta đích thân cầm đầu thủ hạ tử sĩ, cam lòng đắc tội với Tịch Mịch Yên Vũ Lâu khó dây dưa và cao thủ giang hồ, nói rõ người này đối với ông ta cực kỳ quan trọng! "

Như Ý sau khi nghe bọn họ phân tích một hồi xong, nói: "Đường Bắc Khôi lão hồ ly này, đời này người căm ghét nhất là người của Trác vương phủ, mà người ông ta sợ nhất đương nhiên chính là bạo quân rồi! "

Trác vương phủ?

Bạo quân?

Như Ý bỗng nhiên có chút cảm giác lo lắng.

Kiếm Hàn Y bỗng nhiên nghĩ tới một vấn đề, nói: "Ngày đó ở trên lầu ba, có một cao thủ thần bí võ công cực cao, ngay cả Lôi Đình Tịch Lịch cũng không phải là đối thủ của hắn! Sau này Đường Bắc Khôi còn suy đoán hắn có thể là một vị cao thủ cấp chín... "

Chương 163: Lục tiểu thư của trác vương phủ

Như Ý nói: "Cao thủ cấp chín? "

Kiếm Hàn Y nói: "Người mà Đường Bắc Khôi muốn tìm rất có thể chính là cao thủ cấp chín thần bí kia! "

Như Ý nói: "Nói như thế, chính là có thể cao thủ thần bí này cái này cao thủ thần bí trả thù tính đối phó với phủ Thừa tướng? "

Kiếm Hàn Y gật đầu: "Khả năng này rất lớn! Một thiếu niên còn trẻ sở hữu công lực cao thủ cấp chín, sau lưng hắn nhất định có thế lực khủng bố phi phàm..."

Là hắn!

Nhất định là hắn!

Như Ý rốt cục có thể khẳng định, người này chính là bạo quân!

Trác vương phủ chỉ có một cao thủ cấp chín, chính là ông cụ nhà họ Trác!

Bạo quân ngày đó rõ ràng đã chết rồi, ngay cả thân thể đều bể nát, nhưng là sau đó lại thần kỳ sống lại, trở thành một sinh mạng mới giống như đứa trẻ sơ sinh vậy...

Lúc đó Như Ý nổi máu ghen bị tức giận rời khỏi hoàng cung, liền không có để ý chuyện này...

Bây giờ nghĩ lại...

Lúc đó bạo quân nhất định là có manh mối nào đó, không chỉ làm cho hắn sống lại, hơn nữa võ công đột nhiên tăng mạnh...

Như Ý nhớ tới trước đây chính mình cũng là bởi vì nhờ Tiểu Bạch tìm được viên tinh thể màu lam kia tràn ngập năng lượng kia nội lực mới có thể tăng mạnh...

Làm việc khiêm tốn quả quyết, thế nhưng hung tàn lãnh huyết...

Loại tác phong này, chính là cũng chỉ có hắn!

"Sư phụ! Ngài rốt cục đã trở về! "

Tống Thanh đột nhiên đi đến, phía sau còn có hai vị đại phuđi cùng.

Như Ý thấy Tống Thanh tiến đến, thuận tiện nói: "Bốn người các ngươi đều bị thương, để cho đại phu xem kỹ một chút, sau đó sớm nghỉ ngơi một chút!! Tống Thanh, con dẫn ta đi về phòng. Sư phụ cũng mệt mỏi, cần nghỉ ngơi rồi! "

Tống Thanh hoảng sợ nói: "Sư phụ, người còn chưa có quay về phòng sao? "

Như Ý nói: "Phòng của ta ở đâu? "

Tống Thanh đột nhiên chợt vỗ đầu một cái, nói: "Đồ đệ thật là đần! Sư phụ cho tới bây giờ chưa có tới phòng mới, tự nhiên không biết ở đâu! Con hẳn là sớm một chút nói cho sư phụ! "

Như Ý nói: "Đừng lo. Conbây giờ mang ta đi đi!! "

"Vâng! Sư phụ! Sư phụ, phòng của ngài ở trong viện phía sau, phải đi qua cửa Nguyệt Nha phòng phía sau! "

"Vậy nhanh lên một chút đi thôi. "

"Ừ. Mau nhanh lên một chút, sợ rằng lục tiểu thư cũng đang sốt ruột đợi! "

"Cái gì lục tiểu thư? "

Như Ý nghe Tống Thanh nói, bỗng nhiên cả kinh.

Tống Thanh nói: "Chính là lục tiểu thư của Trác vương phủ! "

Như Ý cả kinh nói: "Con nói là Trác Uyển sao? "

Tống Thanh hơi nghi hoặc một chút nói: "Sư phụ! Lẽ nào... "

Như Ý quát hỏi: "Con nói cho ta biết, có phải hay không là Trác Uyển? "

Tống Thanh gật đầu.

Như Ý lại hỏi: "Cái rương sắt kia, con trộm từ trong phủ Trần Bưu, để ở đâu? "

Tống Thanh nói: "Ở trong phòng của sư phụ! "

"Ngu ngốc! "

Như Ý biết chuyện không xong, lập tức chạy như bay!

"Cái rương sắt ở trong phủ Trần Bưu? Ngươi trộm được sao? " Kiếm Hàn Y lạnh lùng hỏi Tống Thanh.

Tống Thanh gật đầu.

Lập tức, Kiếm Hàn Y, Hoa Lâu Vân bọn bốn người, toàn bộ lòng như lửa đốt, đuổi theo hướng Như Ý chạy như bay!

Tống Thanh hiếu kỳ mà buồn bực lẩm bẩm: "Đây tột cùng là gì? Không phải chính là một cái rương sắt sao? Vì sao nghe được lục tiểu thư ở trong phòng của sư phụ, một người lại một người đều giống như gặp được quỷ vậy? "

Như Ý cùng Tứ Đại Mạc Khách chạy như bay đến hậu viện, rốt cục phát hiện một căn phòng thắp đèn dầu chiếu sáng... Hậu viện chỉ có cái này phòng ở, chính là phòng này rồi.

"Phanh! "

Kiếm Hàn Y một cước đá văng cửa phòng...

Như Ý là người đầu tiên vọt vào!

Trong phòng vắng vẻ, không có một bóng người, chỉ có một ngọn đèn dầu chập chờn...

Tứ Đại Mạc Khách cùng Tống Thanh sau đó cũng vọt vào.

Tống Thanh thấy trong phòng đâu có bóng dáng của Trác Uyển?
Ngay cả cái rương sắt kia chính hắn để ở trên bàn cũng biến mất không thấy!

Hoa Lâu Vân thở dài một tiếng nói: "Vẫn bị người cầm đi rồi! "

Tống Thanh nói: "Cái rương sắt này đến tột cùng là vật gì, vì sao các ngươi khẩn trương như vậy? "

Như Ý suy nghĩ một chút, hỏi: "Tống Thanh, con lập tức gọi tất cả đệ tử bang Thanh long đi ra tìm tung tích Trác Uyển! Nhất định phải đem rương sắt tìm trở về! Tứ Đại Mạc Khách, trên người các ngươi có thương tích liền nghỉ ngơi cho khỏe đi, xem ra ta phải trở về Trác vương phủ một chuyến! "

Hoa Lâu Vân nói: "Chủ nhân, mấy người chúng ta mặc dù bị thương, không đối phó được với cao thủ cấp một, thế nhưng phải đối phó với tiểu nha đầu của Trác vương phủ vẫn là dư sức. Chuyện hộp thần thứ hai quan trọng, liền để cho chúng ta ra một phần lực lượng đi! "

"Được! "

"Tình huống bây giờ khẩn cấp, các ngươi mau khẩn trương xử lý!! "

"Ta trước quay về Trác vương phủ một chuyến! "

"Tiểu Bạch lưu lại giúp đỡ bọn họ! "

"Tiểu Bạch, ngươi ở lại trợ giúp cho Tống Thanh cùng Tứ Đại Mạc Khách. "

"Phải tránh không được tùy ý sát nhân, biết không? "

Như Ý bình tĩnh ra lệnh!

"Quả quả. "

Tiểu Bạch hơi có chút tủi thân gật đầu.

Vì sao chủ nhân luôn sợ nó giết người vậy?

Lẽ nào nó thực sự đáng sợ như vậy sao?

Như Ý lại nhìn Tống Thanh một chút, nói: "Tống Thanh! Nha đầu Trác Uyển kia cao ngạo bướng bỉnh, con chỉ cần đem rương sắt cầm về, mặc kệ con dùng thủ đoạn gì cùng phương pháp gì, sư phụ sẽ cho con chỗ dựa! "

Tống Thanh ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, rất dùng sức gật đầu.

Kế tiếp...

Mọi người liền bắt đầu tự hành động!

Trác Uyển có khả năng nhất là trộm hộp thần liền trở về trốn ở Trác vương phủ!

Nàng đã từng thấy qua hộp thần, còn chính mắt thấy được Như Ý mở ra hộp thần...

Vừa nhìn thấy hộp thần thứ hai trong phòng Như Ý, tự nhiên sẽ trộm đi...

Như Ý là người của Trác vương phủ, thuận tiện ra vào, trực tiếp tự đi Trác vương Phủ tìm người.

Tứ Đại Mạc Khách, chia làm bốn phương tám hướng, mỗi bên dẫn dắt mười mấy đệ tử bang Thanh Long theo Đông Tây Nam Bắc truy tìm tung tích của Trác Uyển...

Mà Tống Thanh đi đánh thức La Tiểu Hổ, Củ Tỏi đợi mấy người chủ chốt của bang Thanh Long, dẫn dắt tất cả đệ tử của bang Thanh long bắt đầu lục soát khắp các khách điếm trong thành...

Nếu như Trác Uyển có tật giật mình, chưa trở về Trác vương phủ.

Nàng liền vô cùng có khả năng muốn tìm một chỗ trốn đi!Xe ngựa của nàng vẫn còn ở bên ngoài bang Thanh Long, hiển nhiên là một người từ cửa sau lặng lẽ trốn...

Hơn nửa đêm một thân một mình chạy đi, đương nhiên là chạy không xa...

Hoàng cung.

Bạo quân, bên trái là Vu sư, bên phải là Vu sư, Hà Thiên Chiếu, còn có Hà Đồ Vương...

Đây là một trận đánh giằng co giống như đàm phán...

Đã nói chuyện phiếm tán gẫu sơ sơ được bốn tiếng...

Bạo quân chính là không nói chuyện chủ đề hiệp nghị ngừng chiến...

Điều này làm cho Hà Đồ Vương thực sự nóng ruột.

Càng là như thế, Hà Đồ Vương trong lòng càng là cực kỳ không yên, mấy ngày trước hắn bí mật đi tới kinh thành, đối với với đàm phán hôm nay vẫn là tràn đầy lòng tin, hăng hái, khẳng định Hoàng đế nhất định sẽ muốn nhường bước triệt để nhất.

Nhưng là, hiện tại, hắn lại không có một chút chắc chắn nào rồi!

Ba ngày nay tới nay, tình thế chuyển biến vi diệu, mà bạo quân đối với sự thẳng thắn thành khẩn cùng công khai của hắn, càng thêm làm cho hắn sâu đậm cảm thấy được sự đáng sợ của người đàn ông thâm trầm này!

Đột nhiên, Thác Bạt Vân một thân quân phục, cầm đao xông vào Kim Loan điện, phá vỡ tình thế căng thẳng của cuộc đàm phán này!

"Vi thần Thác Bạt Vân tham kiến Hoàng thượng! "

"Bình thân! "

Trong miệng Bạo quân, hơi phun ra hai chữ, không đến nơi đến chốn trong lúc đó đã sớm thấy rõ được toàn bộ sự anh minh và lãnh khốc

Hà Thiên Chiếu nói: "Thác Bạt tướng quân, chuyện tiến hành thế nào? Chúng ta đều đang chờ tin tức tốt của ngươi! "

Thác Bạt Vân nói: "Nhờ hồng phúc của Hoàng thượng... "

Bạo quân đột nhiên lạnh lùng cả giận nói: "Ít nói những lời nói nhảm không quan trọng! Trực tiếp báo cáo quân tình! "

Thác Bạt Vân nói: "Dạ! Hoàng thượng! Mạt tướng phụng mật lệnh của Hoàng thượng, bao vây tiêu trừ phủ Thừa tướng Đường Bắc Khôi phạm thượng làm loạn, hai nghìn thần xạ doanh cung thủ cùng ba trăm cao thủ đại nội chỉ hao tổn hai người, bị thương mười một người! "

Bạo quân nói: "Trẫm muốn biết thương vong của phủ Thừa tướng! "

Thác Bạt Vân nói: "Phủ Thừa tướng tất cả có 419 người, thế nhưng trong phủ ước chừng có 410 người! 407 người chết do hỏa hoạn và dưới cung thủ, ba người bị thương chạy trốn! "

Bạo quân nói: "Thành viên quan trọng của phủ Thừa tướng đâu? "

Thác Bạt Vân nói: "Đường Bắc Cương đương nhiên không ở trong phủ! Tung tích của hai huynh đệ Đường Bắc Long, Đường Bắc Hổ không rõ! Mà thừa tướng đại nhân Đường Bắc Khôi chưa từng thấy hình bóng, tin tưởng là sớm đã nghe được tin đồn mà đã bỏ trốn! Thành viên khác của gia tộc họ Đường, ngoại trừ rơi rớt ở các nơi trong triều đình tham gia làm quan, trong phủ Thừa Tướng cả đám người, toàn bộ bị diệt diệt! Đào tẩu ba người, thân phận còn đang trong điều tra! "

Bạo quân con mắt híp thành một cái khe, lạnh lùng nói: "Hộp thần thứ hai đâu? "

Thác Bạt Vân nói: "Mạt tướng tự mình dẫn dắt một đội cao thủ đại nội thừa dịp hỏa hoạn lẻn vào phủ Thừa tướng, lục soát phủ Thừa tướng mỗi một nơi, cũng không có phát hiện tung tích hộp thần! "

Bạo quân nói: "Hộp thần đao thương bất nhập, nước lửa bất xâm, đợi đến khi thế lửa trong phủ Thừa tướng dập tắt, lại phái người triệt lục lọi, cho dù đem tro bụi trong phủ Thừa tướng đào sâu ba thước, cũng phải tìm được nghịch tặc Đường Bắc Khôi kia đã cướp đi hộp thần thứ hai! "

Thác Bạt Vân nói: "Dạ! Hoàng thượng! "

Bạo quân bỗng nhiên cất cao giọng nói: "Lý Liên Khang! Chuẩn bị thánh chỉ, trẫm muốn luận công ban thưởng! "

Tổng quản thái giám Lý Liên Khang ở cửa hầu hạ nghe lệnh, lập tức cầm giấy bút qua đây đích thân viết thánh chỉ...

Bạo quân nói: "Nghịch tặc Đường Bắc Khôi với Tịch Mịch Yên Vũ Lâu trộm hộp thần thứ hai, ban ngày tàn sát vô số người, là phạm vào tội giết người, tội mưu phản, tội trộm cắp, tội cướp đoạt... Cộng mười một tội thành tội lớn! Ban cho tội chết, liên luỵ toàn tộc!... "

Lưu loát hơn một nghìn chữ, đếm kỹ Đường Bắc Khôi tại lúc đảm nhiệm chức thừa tướng làm những điều vi phạm pháp lệnh tội trạng lớn bé tham ô không làm tròn trách nhiệm, hơn nữa mỗi một tội trạng đều liệt kê cặn kẽ chứng cứ, đơn giản là bằng chứng như núi. Có thể thấy được bạo quân đã sớm có tâm muốn diệt Đường Bắc Khôi, chỉ là chưa từng có tìm được cơ hội.

Cuối cùng, bạo quân dừng lại một chút, ở thánh chỉ phía sau bổ sung một câu: "Phủ Thừa tướng một nhà đã bị khám nhà diệt tộc, bộ hạ thuộc quyền phủ Thừa tướng̣, chỉ cần trong vòng một tháng nộp thư thỉnh tội chuyển lên triều đình, để bày tỏ ăn năn. Triều đình cùng trẫm chuyện cũ sẽ bỏ qua, giữ chức kiểm tra xem xét! "

Lý Liên Khang cầm bút vội vàng ghi chép, viết xong sau đó giao cho bạo quân xem qua.

Bạo quân xem qua một cái, sau đó lấy ra ngọc tỷ, đóng ấn xuống!

Bạo quân đem thánh chỉ giao cho Lý Liên Khang, nói: "Ngươi đem thánh chỉ đưa chp Ngự Sử đài, lập tức ban bố thiên hạ! "

Lý Liên Khang nói: "Lão nô tuân chỉ! "

Bạo quân lại nói: "Thác Bạt Vân nghe chỉ! "

Thác Bạt Vân quỳ xuống nói: "Có mạt tướng. "

Bạo quân nói: "Thác Bạt Vân, ngươi thân là hoàng thất hậu duệ quý tộc, tự thực hiện kiểm điểm, chứng giám lòng trung thành, có công diệt trừ nghịch tặc Đường Bắc Khôi, trẫm ban cho ngươi làm chức thừa tướng, quản lý Ngự Sử đài, nắm giữ quyền lực quân chính trong và ngoài triều đình! "

Thác Bạt Vân quỳ lạy nói: "Mạt tướng khấu tạ ân điển của Hoàng thượng! "

Bạo quân lại nói: "Hà Thiên Chiếu nghe chỉ! "

Hà Thiên Chiếu cung kính quỳ xuống: “Tổng đốc kinh kỳ Hà Thiên Chiếu nghe chỉ!”

Bạo quân nói: "Hà Thiên Chiếu đối với trẫm một mảnh trung tâm, cai quản trị an kinh thành thành tích chói lọi, trẫm bổ nhiệm ngươi làm đại thống lĩnh cấm vệ quân hoàng cung, vẫn kiêm nhiệm chức tổng đốc kinh kỳ! Ban cho phong hào trung dũng đại tướng quân, thưởng đại tướng quân hàm nhất phẩm! "

Chương 164: Lòng càng hoảng

Hà Thiên Chiếu dập đầu chín cái tạ lễ: “Vi thần khấu tạ ân đức của hoàng thượng! Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

Bạo quân nói: “Hai vị ái khanh đều bình thân cả đi!”

“Đa tạ hoàng thượng!”

Thác Bạc Vân và Hà Thiên Chiếu đều vui vẻ đứng dậy!

Thác Bạc Vân từ cấm quân phó thống lĩnh nhảy liền năm cấp lên thành nhất phẩm thừa tướng đại nhân, đứng đầu văn võ bá quan, chính là một bước lên trời!

Hà Thiên Chiếu từ một tam phẩm tổng đốc kinh kỳ nhỏ nhoi, trực tiếp đề bạt thành cấm quân đại thống lĩnh, trưởng quản ba mươi ngàn cấm vệ quân của hoàng cung, nhận quan hàm nhất phẩm đại tướng quân! Trên thực tế cũng ngang hàng với cấp bậc đại nguyên soái.

Hai người này, đều có một điểm xuất chúng!

Đó chính là tâm phúc của hoàng đế!

Hà Đồ Vương âm thầm kinh ngạc!

Hoàng đế tuổi còn trẻ nhưng tính cách thâm trầm, thủ đoạn cay độc, phong cách hành sự quỷ quyệt, là người hiếm thấy trong thiên hạ!

Hắn hạ lệnh một tiếng, đem cơ nghiệp mấy trăm năm cùng truyền thừa của phủ thừa tướng đi đốt sạch!

Hơn nữa liếc một cái đã nắm chắc quyền hạt của thừa tướng trong tay, càng phái thêm thân tín nắm giữ kinh thành và binh mã đại quyền của hoàng cung!

Có chỗ dựa như này, càng không phải lo sợ!

Giữa tiến và lùi, tinh diệu không gì để nói...

“Nhạc phụ đại nhân.”

Bạo quân hô nhẹ một tiếng.

Hà Đồ Vương sớm đã tâm thần bất ổn, vội vàng đáp lại một tiếng, rốt cuộc hoàng thượng có ý chỉ gì?

Bạo quân thái độ ôn hòa nói: “Vừa rồi muốn bàn với nhạc phụ đại nhân về hiệp nghị dừng chiến giữa Hà Đồ quốc và triều đình ta, đã bị thủ hạ cắt ngang, nhạc phụ đại nhân có gì chê trách! Hiện nay, có thể nói rồi! Không biết nhạc phụ đại nhân có cách gì? Chỉ cần yêu cầu hợp lý, có thể---- đáp ứng!”

Bạo quân bỗng nhiên biểu hiện sự lạnh nhạt mà bình tĩnh, lời nói ấn chứa một loại lôi kéo...

Hơn nữa mở miệng một câu là nhạc phụ đại nhân, rõ ràng là có ý đồ gì đó!

Điều này khiến Hà Đồ Vương trong lòng càng hoảng!

Hắn rõ ràng đang lấy lùi làm tiến!

Yêu cầu hợp lý thì sẽ---- đáp ứng!

Cái gì là hợp lý?

Cái gì không phải hợp lý?

Đó không phải do ngươi một mình nói là tính?

Hừ!

Đường đường ngay cả phủ thừa tướng, đều vì một câu nói của ngươi mà bị đốt nhà diệt môn!

Thực lực của cao thủ cửu giai, đem đến sự cân bằng vi diệu, nhưng sự cân bằng kì diệu này, đủ để lật ngược thiên hạ đại cục trước mắt!

Tam đại thế gia!

Bạch gia quản hạt Giang Nam!

Phủ Trác Vương nắm giữ một trăm nghìn tinh binh của triều đình, có hơn một trăm nghìn thân binh trực thuộc gia tộc!

Hai đại thế gia này đều là nhân vật vô cùng mạnh mẽ!

Phong mang của phủ thừa tướng Đường Bắc lớn nhất, nhưng có một câu gọi là bắn súng dập đầu chim!

Phủ thừa tướng Đường Bắc nắm giữ mạch máu kinh tế, qua các triều đại hoàng đế không thể không đem chức vị thừa tướng cho người của gia tộc Đường Bắc để bảo đảm triều đình có thể vận hành một cách thuận lợi.

Hơn nữa phủ thừa tướng Đường Bắc nắm giữ cấm quân hoàng cung, lại có một vị cao thủ cửu giai làm chỗ dựa!

Cho dù hoàng đế đối với gia tộc Đường Bắc có bao nhiêu bất mãn!

Bất mãn? Đều chỉ có thể nuốt cơn giận vào trong bụng!

Bởi vì một khi chọc giận gia tộc Đường Bắc, thì họ từ chức, khiến bộ não triều đình tệ liệt một nửa!

Hậu quả nghiệm trọng, trực tiếp giết vào hoàng cung, giết chết hoàng đế!

Phải biết!

Tồn tại của một cao thủ cửu giai được ví như thần vậy!

Muốn giết bất kỳ người nào, tuyệt đối họ chạy không thoát!

Cho nên hoàng đế không thể không nhún nhường!

Nhưng bây giờ, hoàng đế có công lực của cao thủ cửu giai, gia tộc Đường Bắc đã dần mất đi tất cả ưu thế...

Trong triều đại lấy võ lập quốc, không có sự hỗ trợ của võ lực cường đại, thì không bảo hộ được số tài phú to lớn đó!

Phủ Trác Vương và Bạch gia có binh lực hùng hậu, như cũ có thể ngồi ngang hàng với triều đình, nhưng gia tộc Đường Bắc lại gặp tai ương đầu tiên!Đây là chuyện lớn nhất của Vương triều Thiên Tống mấy trăm năm trở lại!

Mặc dù ở biên cương xa xôi, nhưng Hà Đồ Vương đối với chuyện của triều đình và ba đại gia tộc, vẫn tương đối biết rõ!

Bạo quân nhẹ nhàng thúc giục: “Nhạc phụ đại nhân tại sao không nói chuyện? Có phải đối với hiệp nghị dừng chiến còn lăn tăn?”

Hà Đồ Vương: “Không! Không! Hoàng thượng lo nghĩ nhiều rồi!”

Bạo quân nói: “Vậy chúng ta đến bàn về các điều khoản cụ thể của hiệp nghị dừng chiến! Trẫm và nhạc phụ đại nhân đã thân như người một nhà, hòa thuận và an định tự nhiên là chuyện được hy vọng nhất của triều đình, Hà Đồ Vương và bách tính.

“Hoàng thượng nói chí phải.”

“Sự đóng góp của nhạc phụ đại nhân trong việc bình định phản loạn Tư Đồ Vương, trẫm vô cùng cảm kích, cũng là sự trung tâm của nhạc phụ đại nhân đối với trẫm và triều đình. Những lời đồn vô căn cứ về nhạc phụ đại nhân muốn tạo phản sẽ tự nhiên mất đi!”

“Phải! Phải! Hoàng thượng thánh minh!”

Nghe đến đoạn tạo phản, Hà Đồ Vương trong lòng càng lo.

Nhớ đến kết cục của một nhà thừa tướng phủ, ông ta sao có thể không lo trong lòng chứ?

Vị Hoàng đế này thâm trầm mà thông minh!

Tàn nhẫn mà máu lạnh!

Càng đáng sợ hơn là, hắn là một cao thủ cửu giai!

“Trẫm quyết định phong nhạc phụ đại nhân làm Tư Đồ Vương mới, thay trẫm chấp trưởng các bộ lạc lớn nhỏ ở biên cương. Nhạc phụ đại nhân là người của mình, trẫm nghĩ chắc hẳn có thể tin tưởng được?”

“Phải. Hoàng thượng yên tâm, vi thần tuyệt đối không dám đối với hoàng thượng hai lòng.”

Bạo quân nhẹ nhàng gật đầu, lãnh đạm nói: “Rất tốt! Sự trung tâm của nhạc phụ đại nhân, trẫm và triều đình sẽ không quên! Phàm là người trung tâm với trẫm, trẫm nhất định sẽ không bạc đãi! Không biết về việc cắt đất bồi thường trong hiệp nghị đình chiến, nhạc phụ đại nhân muốn mấy thành trì?”

“Cái này... thành Yên Châu, thành Vân Long...”

Hà Đồ Vương muốn nhất hai tòa trọng trấn ở biên cương là thành Yên Châu và thành Vân Long.

Hai tòa thành trì này, một trăm năm trước từng là đất phong của Hà Đồ Vương!

Sau này bị Trác Thiên Hành công hạ, thì luôn do triều đình quản hạt, chưa bao từng lấy lại được.

Hà Đồ Vương đưa binh mã đến nghị chiến với triều đình, tâm nguyện quan trọng nhất là muốn lấy về hai tòa thành trì này.

Vốn trước khi đến kinh thành, Hà Đồ Vương muốn sử dụng công phu sư tử ngoặm, ít nhất muốn triều đình cắt ra mười tòa thành trì mới đình chiến.

Bây giờ ông ta nào dám dùng công phu sư tử ngoặm nữa?

Chỉ muốn lấy về hai tòa thành vốn thuộc thành trì của Hà Đồ quốc là được rồi.

Hoàng đế hung hãn như này, vẫn nên ít chọc giận hắn một chút.

Hắn không động thanh sắc liền diệt phản loạn của Tư Đồ Vương, lại hạ lệnh một tiếng giết cả nhà của phủ thừa tướng...

Cùng người như hắn làm đối tác, không có chỗ tốt gì cả.Hà Đồ Vương minh bạch mọi chuyện, đã hạ điều khoản cắt đất bồi thường xuống mức thấp nhất...

Bạo quân nghe ông ta nói đến thành Yên Châu và thành Vân Long, lập tức nói: “Nhạc phụ đại nhân nhắc đến hai thành trì là thành Yên Châu và thành Vân Long sao? Trẫm nhớ hai thành trì này, hình như từng là đất phong của Hà Đồ quốc?”

Hà Đồ Vương kinh hỷ gật gật đầu: “Phải! Phải! Hoàng thượng thánh minh, hoàng thượng trí nhớ thật tốt. Nếu hoàng thượng có thể trả lại...”

Bạo quân cắt ngang lời ông ta nói: “Trẫm hình như nhớ 130 năm trước, hai vị tướng quân của Hà Đồ quốc giết chết Quốc Vương tự ý trưng binh, sau này chỉ huy binh lính phản công triều đình. Thành Yên Châu và thành Vân Long chính là thành trì quan trọng tiếp giáp biên ngoại của triều đình và Hà Đồ quốc, dễ thủ khó công, thành trì kiên cố...”

Hà Đồ Vương bỗng nhiên trong lòng có một dự cảm bất an...

Bạo quân tiếp tục nói: “Lúc đấy, hai phản tướng chính là ỷ có hai tòa thành trì này làm cứ điểm, công đánh triều đình, hại triều đình tổn thất nghiêm trọng. Nếu không có đại tướng quân Trác Thiên Hành thần dũng vô địch, lấy lại được hai tòa thành trì này, sợ rằng triều đình đã gặp nguy rồi.”

Hà Đồ Vương gật gật đầu: “Hoàng thượng nói đúng.”

Bạo quân nói: “Vai trò quân sự của hai tòa thành trì này đã lớn như vậy, đủ ảnh hưởng đến mối quan hệ hữu hảo của triều đình và Hà Đồ quốc... Đúng rồi. Vừa rồi nhạc phụ đại nhân muốn nói, muốn triều đình nhượng lại hai tòa thành trì này cho Hà Đồ quốc sao?”

“Không! Không! Hoàng thượng hiểu lầm rồi!”

Hà Đồ Vương bị dọa đến mức phải vội vàng giải thích: “Vừa rồi vi thần quả thật muốn nói, hai tòa thành trì này sau khi được triều đình quản hạt, quốc thái dân an, bách tính sung túc. Dưới sự trị vì của triều đình, rất an định giàu mạnh, không cần phải nhượng lại!”

Trong mắt bạo quân lóe lên một tia danh mãnh, âm thầm cười lạnh: “Ý của nhạc phụ đại nhân không cần lấy lại đất?”

Hà Đồ Vương đau khổ, chỉ có thể gật đầu: “Đương nhiên! Đương nhiên! Đó là điều đương nhiên! Quan trọng nhất chính là mối quan hệ hữu hảo giữa triều đình và Hà Đồ quốc!”

Bạo quân nói: “Vậy về tiền bồi thường trong hiệp nghị đình chiến, số tiền năm triệu lượng mà nhạc phụ đại nhân nói trước đó có chút lớn...”

Hà Đồ Vương hoảng hốt nói: “Hoàng thượng! Cứ coi như vi thần chưa nói gì đi!”

Bạo quân giả vờ tức giận: “Há có lý đó? Trẫm lúc đầu nói chỉ cần nhạc phụ đại nhân cùng triều đình dừng chiến, phái binh phản công đám phản loạn của Tư Đồ Vương, triều đình sẽ bồi thường và ban thưởng hậu hĩnh cho Hà Đồ quốc! Trẫm đường đường là vua một nước, sao có thể nuốt lời? Huống chi có thể dẹp yên Tư Đồ Vương, Hà Đồ quốc tiêu hao binh lực cùng tài lực, công không thể không có, nên đền bù! Nên đền bù!”

Hà Đồ Vương đại hỷ: “Đại tạ hoàng thượng.”

Ông ta nghĩ: “Tuy không lấy lại được thành trì, nhưng có thể nhận được một khoản bồi thường, cũng coi như không tệ rồi, năm triệu lượng chắc là đến tay rồi!”

Bạo quân tiếp tục nói: “Trẫm nghe nói ở Hà Đồ quốc rất lạnh, đất đai khô cằn, trị an hỗn loạn. Trẫm định phái đội năm trăm người đặc sứ quản lý thợ thuyền, dạy các loại thủ nghệ cho bách tính Hà Đồ quốc, xây dựng thành trấn, an định dân chúng, tất cả vật tư và chi phí đều do triều đình phụ trách! Giúp bách tính Hà Đồ quốc xây dựng một cuộc sống ổn định và phát triển, bách tính có nhà cửa ổn định, sẽ không phải khốn khó tha hương, có kỹ năng sinh tồn, cũng không thể bởi vì đất đai khô cằn thất thu mà đi cướp bóc! Triều đình sẽ phân ra thời gian ba năm, tổng chi phí bỏ ra là mười triệu lượng! Không biết ý của nhạc phụ đại nhân như thế nào?”

“Cái này... hoàng thượng hậu ái, vi thần và bách tính của Hà Đồ quốc cảm tạ hoàng thượng hậu ái!”

Hà Đồ Vương nghe đến mười triệu lượng, phấn khích quá mà không nghe rõ ràng, liền lập tức đồng ý.

Bạo quân mỉm cười, nói: “Nhạc phụ đại nhân quả nhiên hiểu rõ đại nghĩa! Các điều khoản chính trong hiệp nghị dừng chiến cứ quyết như vậy, cái khác có thể thêm sau. Tóm lại triều đình nhất định sẽ đáp ứng hết những yêu cầu của bách tính Hà Đồ quốc!”

“Đa tạ hoàng thượng!”

Hà Đồ Vương lúc này mới hối hận!

Nhưng đã quá... muộn rồi!

Mười triệu lượng?

Đã gấp đôi số bạc bồi thường!

Nhưng hoàng thượng đã nói rõ, số tiền này chỉ dùng để xây dựng phòng ốc và chi trả tiền công thợ!

Nói như thế, số tiền càng lớn, có thể xây dựng càng nhiều thành trấn.

Hà Đồ quốc là một dân tộc du mục!

Đất đai khô cằn!

Bách tính cơ hồ không có loại đất và thói quen làm việc, thường xuyên đi xa chăn thả, phân tán rải rác.

Vì vậy thường gian xảy ra một chút cướp bóc bò cừu.

Bởi vì là dân tộc du mục nên không có chỗ ở cố định, nhân khẩu lưu động cực kỳ lớn.

Không dễ quản lý.

Đây là một địa phương cực kỳ khiến người khác đau đầu!

Nhưng đây cũng là một ưu thế rất lớn trong quân lực của Hà Đồ quốc!

Dân tộc du mục đến đi như gió, cơ động mà dũng mãnh, tác chiến rất có lợi!

Mà tình hình cướp bóc ở biên cương luôn là chuyện mà triều đình đau đầu nhất!

Những dân tộc du mục này hóa thân cường đạo, cướp đồ đốt trại rồi chạy!

Bọn họ không có căn cứ địa, đến đâu cũng lén lút.

Ai cũng không biết người nào gây án.

Biết là ai cũng không bắt được.

Chương 165: Thủ đoạn của bá vương

Triều đình nếu như bỏ tiền bỏ sức cho Hà Đồ quốc tu sửa thành trấn, để tất cả bách tính đều có thể vào thành sinh sống, sau này có căn cứ địa, bách tính sinh sống xác thật ổn định, không cần lang thang khắp nơi nữa...

Nhưng ưu thế quân lực của Hà Đồ quốc đồng thời cũng không còn nữa!

Bạo quân làm như vậy để giảm bớt uy hiếp của Hà Đồ quốc đối với triều đình!

Mười triệu lượng này, còn không bằng chỉ cần năm triệu lượng.

Đủ mua ngựa và binh khí, trực tiếp tăng cường quân lực!

Giờ khắc này, Hà Đồ Vương âm thầm hối hận, nhưng đã không còn tác đụng nữa rồi!

Lần này ưu thế vốn thuộc về bên đàm phán, Hà Đồ Vương triệt để thất đi ưu thế!

Không có nhượng một mảnh đất nào!

Khoản bồi thường quân phí khi công đánh Tư Đồ Vương cũng trở nên vô ích!

Triều đình chỉ tốn mười triệu, không phí một binh một tốt, không chỉ bình định việc Tư Đồ Vương tạo phản. Càng kiềm chế được thực lực của Hà Đồ quốc, loại bỏ mối đe dọa sau này của Hà Đồ quốc.

Vị hoàng đế này!

Lạnh lùng, quyết đoán!

Hà Đồ Vương mặc dù đau lòng, oán hận...

Nhưng không thể không phục thủ đoạn bá đạo của bạo quân!

Xem ra...

Một cao thủ cửu giai, có thể ở trong thiên hạ thế cục phát sinh biến hóa tinh diệu như hiệu ứng cánh bướm, khiến cả thiên hạ thế cục này thay đổi.

Nếu Hà Đồ Vương biết cái gì gọi là hiệu ứng cánh bướm!

Ông ta sẽ không đau lòng về khoản bồ thường đất đó đâu!

Ông ta sẽ bởi vì phần vinh hạnh này có được tin tưởng của bạo quân!

Ít nhất, con gái của ông ta đã làm hoàng hậu...

Sau này Hà Đồ Vương chỉ cần an phận thủ thường, thay triều đình cai quản cho tốt các bộ lạc ở biên cương và các nước chư hầu...

Triều đình sẽ hậu đãi ông ta!

Hà Đồ Vương lùi một bước rồi nghĩ nghĩ, bỗng tươi trở lại.

Dù sao ông ta hông có tốn thất bất cứ cái gì!

Ít nhất ông ta đã làm Tư Đồ Vương!

Con gái của ông ta đã làm hoàng hậu rồi!

Dã tâm trong lòng ông ta biến mất, trung tâm với hoàng đế, sau này trở thành người được hoàng đế tin tưởng nhất...

Hoàng đế trẻ như vậy đã có công lực của cao thủ cửu giai, đối phó với phủ thừa tướng, không phí chút hơi sức này ổn định biên cương... Từ khí thế này nhìn vào, không đến ba năm, hắn sẽ từng bước nuốt chọn phủ Trác Vương, cuối cùng tiêu diệt Bạch gia!

Thống nhất thiên hạ!

Trở thành đế vương tối cao chân chính!

Hà Đồ Vương dường như thấy được tương lai huy hoàng của bạo quân!

Ông ta âm thầm hạnh phúc bản thân không đứng nhầm chỗ, ủng hộ nhầm người.

Mặc dù hôm nay thấy thì tổn thất trầm trọng...

Nhưng ngày sau ông ta sẽ vì những chuyện bây giờ đã làm mà đạt được càng nhiều lợi ích.

Hà Đồ Vương triệt để chặt đứt dã tâm muốn đồ bá thiên hạ từ đây...

Ông ta biết cả đời này của bản thân đã không còn bất cứ cơ hội nào nữa!

Một cao thủ cửu giai trẻ tuổi như này!

Thiên hạ ai dám tranh phong?

Sau khi Hà Đồ Vương lui xuống, tả vu sư nhịn không được bật cười trên triều: “Ha ha! Hoàng thượng quả thật quá anh minh! Kỷ xảo đàm phán của hoàng thượng rất cao siêu! Vừa đám vừa xoa khiến Hà Đồ Vương sững cả người! Một câu nhạc phụ đại nhân của hoàng thượng đã tiết kiệm được mấy tòa thành trì!”

Bạo quân liếc ông ta một cái, trong ánh mắt tỏa ra hơi lạnh!

Tả vu sư bị dọa cho rùng mình, lập tức ngậm miệng lại.

Hà Thiên Chiếu nói: “Hoàng thượng. Theo vi thần thấy, Hà Đồ Vương này là một người thông minh! Ông ta mấy ngày này thấy sự dũng mãnh của hoàng thượng và sự giàu có của triều đình, trong lòng tự nhiên sẽ biết...”

Ngừng một chút rồi lại nói tiếp: “Dựa vào ông ta một Hà Đồ Vương nhỏ nhoi dấy lên không nổi phong ba gì đâu, hoàng thượng lại hậu đãi ông ta như thế, ông ta đã sớm không có thái độ huynh hăng khi mới vào kinh thành nữa, xem ra đã bị hoàng thượng khuất phục rồi!”

Bạo quân lạnh lùng nói: “Chỉ cần Triệu Ngọc Oanh còn ở hậu cung. Hà Đồ Vương không gây ra nổi sóng gió gì đâu! Có thể dễ dàng áp chế! Mấy năm gần đây quốc lực của Hà Đồ quốc tăng lên rất nhiều, để ông ta đi đối phó với một số bộ lạc đáng ghét kia và nước chư hầu nhỏ là thích hợp nhất, bớt nhiều phiền phức cho triều đình!”

Hà Thiên Chiếu nói: “Nhưng hoàng thượng... sự tình tối nay...”

Bạo quân nói: “Ngươi nói phủ thừa tướng?”
Hà Thiên Chiếu gật gật đầu: “Quyền lực của phủ thừa tướng trải khắp thiên hạ, các cơ quan của triều đình đều có sự thâm nhập quyền lực của phủ thừa tướng, mặc dù phủ thừa tướng đã diệt vong, nhưng một số đảng phái chó săn kia cũng phải thu thập hết. Nhưng thân tín của gia tộc Đường Bắc nhất định sẽ không trung tâm với hoàng thượng, không thể không phòng!”

Bạo quân gật đầu, nói: “Thác Bạc Vân! Ngươi bây giờ là thừa tướng, sau khi ngươi nhậm chức liền loại bỏ không thương tiếc thay đổi chức vị của mọi người!”

Thạc Bạc Vân nói: “Phải.”

Hà Thiên Chiếu nói: ‘Hoàng thượng! Những thế lực thân tín của gia tộc Đường Bắc...”

Bạo quân nói: “Ngươi nói đến Đường Bắc Cương?”

Hà Thiên Chiếu nói: “Còn có hai huynh đệ Đường Bắc Long và Đường Bắc Hổ! Hoàng thượng đêm đó ở phủ Trác Vương cũng nhìn thấy rồi, võ công của Đường Bắc Cương quả thật quá kinh người, bộ dạng ngạo nghễ! Nghe nói ông ta đi bế quan tu luyện, nếu sau khi xuất quan ông ta biết hoàng thượng diệt gia tộc Đường Bắc, nhất định sẽ thẹn quá hóa giận!”

Bạo quân lạnh giọng nói: “Lúc đó trẫm đến đấu với ông ta! Hiện nay trẫm và ông ta đều là cao thủ cửu giai, trẫm ngược lại rất mong có cơ hội đấu với ông ta một trận! Hừ!”

Trong long của bạo quân, lửa giận áp chế bao nhiêu năm, đến lúc xuất ra rồi!

Đường Bắc Cương!

Hắn nhất định phải đích thân đánh bại Đường Bắc Cương!

Hắn phải khiến lão đầu cả đời ngạo nghễ đó biết, hoàng đế hắn đấy không dễ gì chọc vào đâu!

Hà Thiên Chiếu nói: “Hoàng thương. Ngài bước tiếp theo định làm thế nào?”

Bạo quân cười lạnh: “Tiêu diệt phủ Trác Vương!”

Thần sắc Hà Thiên Chiếu chấn kinh, có một chút lo lắng, nhưng lại không dám nói ra.

Bạo quân cực kỳ cẩn thận, tự nhiên biết được lời Hà Thiên Chiếu muốn nói: “Ngươi có lời gì cứ nói. Trẫm đối với người của mình rất khoan dung, cho dù ngươi nói sai điều gì, trẫm cũng không trách tội ngươi!”

Hà Thiên Chiếu đột nhiên quỳ xuống nói: “Đa tạ hoàng thượng hậu ái!”

Hắn khẩn trương kích động như vậy, lời muốn nói, chắc chắn rất nghiêm trọng.

Bạo quân lành lạnh nói: “Nói đi.”

Hà Thiên Chiếu quỳ trên đất nói: “Hoàng thượng! Phủ Trác Vương không khổ động vào!”

Bạo quân nói: “Tại sao?”

Hà Thiên Chiệu vội đáp: “Có ba nguyên nhân!”

“Ngươi nói thử xem là ba nguyên nhân gì? Mặc kệ ngươi nói đúng hay không, trẫm đều ban ngươi vô tội!”

“Thứ nhất. Phủ Trác Vương nắm giữ binh lực thiên hạ, chấn nhiếp ngoại tộc, là lực lượng quan trọng để duy trì ổn định biên cương.”

“Lấy gì để thấy? Lẽ nào binh lính của triều đình không bằng binh của phủ Trác Vương?”

“Không phải như vậy.”

“Vậy ngươi còn nói ra.” Bạo quân rõ ràng có chút tức giận, ngữ khí lạnh lẽo bức người.

Hà Thiên Chiếu như coi thường cái chết, biết rõ đắc tội với bạo quân, cũng tiếp tục nói: “Mặc dù đã trôi qua hơn một trăm năm!”
“Nhưng năm đó sự dũng minh vô địch của Trác Thiên Hành, uy phong chấn nhiếp ngoại hôm nay đã tồn tại thâm căn cố đế trong lòng đám người ngoại tộc kia!”

“Cho nên, chỉ cần nghe đến binh mã của phủ Trác Vương, đám người ngoại tộc đó trông thấy đã sợ, trong lòng tôn kinh.”

“Triều đình hơn một trăm năm nay không có chiến sự, trong ngoài ổn định, phủ Trác Vương công không thể không có.”

“Có lẽ hoàng thượng sẽ không thích nghe mấy lời này, nhưng vi thần vẫn bạo gan muốn nói!”

“Diệt phủ Trác Vương, đối với triều đình có hại không có lợi!”

Hà Thiên Chiếu nhấn mạnh từng chữ, lời lẽ sắc bén.

Biểu tình của bạo quân lành lạnh, bất động thanh sắc, chỉ lạnh giọng nói: “Nguyên nhân thứ hai?”

Hà Thiên Chiếu nói: “Nguyên nhân thứ hai! Phủ Trác Vương cả đời trung liệt, gia phong nghiêm ngắt, hành sự chừng mực, trong lòng bách tính cực kỳ có uy vọng và địa vị! Khi hoàng thượng diệt sát phủ thừa tướng, bách tính sẽ vỗ tay đồng ý, hợp với lòng người.”

“Nếu như diệt phủ Trác Vương thì sao?”

“Nhưng nếu hoàng thượng diệt phủ Trác Vương, sẽ nhận lấy cái dánh hôn quân mà thôi!”

Sắc mặt của bạo quân càng khó coi, dứt khoắt trầm mặc không nói.

Hà Thiên Chiếu tiếp tục nói: “Còn có nguyên nhân thứ ba.”

Bạo quân không tỏ ý kiến gì.

Hà Thiên Chiếu được hắn mặc nhận, to gan nói: “Trong tam đại thế gia. Tài lực hùng hậu nhất chính là phủ thừa tướng, phủ Trác Vương nắm giữa binh lực mạnh nhất, nhưng mối uy hiếp lớn nhất với triều đình lại là Bạch gia Giang Nam! Thứ cho vi thần cả gan, hoàng thượng có công lực của cao thủ cửu giai, như cũ không đủ đối kháng với Bạch gia! Hoàng thượng muốn diệt Bạch gia, nhất định phải mượn lực lượng của phủ Trác Vương trợ giúp! Mà phủ Trác Vương trung tâm với triều đình, hoàng thượng có thể nhờ vào lực lượng đó. Vì thế, phủ Trác Vương phải ổn định, không thể trấn áp! Đây là lời của hoàng thượng đã nói.”

Hà Thiên Chiếu ngữ khí vừa sắc bén vừa bá đạo, chuẩn tác phong của một quân nhân.

Mặc dù thái độ của hắn cung kính như thế nào, nhưng những lời nói đó, mỗi câu đều như đánh lên mặt hoàng đế!

Ánh mắt bạo quân lóe lên tia sát khí!

Nhưng rất nhanh liền biến mất không thấy đâu nữa!

Hắn bỗng nhiên lạnh giọng: “Hai vị vu sư!”

Tả hữu vu sư lập tức nghe ý chỉ.

Bạo quân lùng lùng nói: “Hai người phải học hỏi Hà tướng quân! Hắn rõ ràng biết trẫm sẽ tức giận vì những lời này, nhưng hắn vẫn vì triều đình vì trẫm mà lo nghĩ, hắn khoong sợ bị chém đầu, cũng phải nói lời trung tâm! Nếu như hai người các ngươi, sau này nịnh hót nữa, trẫm trục xuất hai người các ngươi ra khỏi cũng!”

“Vâng! Vâng! Hoàng thượng anh minh!”

Tả hữu vu sư bị dọa đến mức còn nửa cái mạng!

Hai người bọn họ cơ hồ không có năng lực gì, cũng thế lực gì chống lưng...

Chỉ dựa vào công phu vuốt mông ngựa, giả thần giả quỷ thôi!

Nhưng trước đây, bạo quân cần nịnh thần biết vuốt mông ngựa ở bên cạnh, đánh lừa tai mắt của các đại thần có dã tâm, cùng cần đánh lừa bách tính vô tri trong thiên hạ này!

Đây chính là lý do tại sao, chiếc hộp sắt rơi xuống cả trăm năm nay, đã được vu sư và triều đình đồn thổi là thánh vật thần hạp...

Thật ra bản thân hắn cũng không có tin chiếc hộp sắt đó là thánh vật thần tiên gì cả!

Có lẽ là bảo vật đặc biệt nào đó...

Nhưng thánh vật?

Miễn bàn đi!

Đâu ai thấy thần tiên lớn lên trông như thế nào!

Bạo quân chỉ tin nhân định thắng thiên! Từ trước đến nay không tin cái gì là thần tiên!

Hắn duy nhất tin một điểm ở thần tiên, chính là thần tiên có thể đánh lừa bách tính, thổi phồng sự chiếu cố của thần tiên, mê hoặc tư tưởng, có thể khiến lão bách tính trung tâm với triều đình, không sinh hai lòng!

Bây giờ, hắn có đủ thực lực ổn định giang sơn, địa vị của mấy vu sư này trong cung dần bị thấp xuống...

Điều duy nhất khiến hắn khoan nhượng cho bọn họ, chỉ là mấy vu sư này có thể giả thần giả quỷ, đánh lừa lão bách tính mà thôi!

Bạo quân nói: “Hà Thiên Chiếu. Ngươi đứng lên đi! Trẫm biết ngươi là người trung nghĩa, trẫm há lại giết người trung thành với trẫm? Lời ngươi nói hoàn toàn đều có đạo lý! Nhưng, trẫm tự có sắp xếp của mình! Tạm thời chưa thể nói với các ngươi, các ngươi cũng không cần biết. Các ngươi chỉ cần làm tốt chức trách của mình là đủ rồi! Phủ Trác Vương, trẫm diệt chắc rồi! Trong vòng một tháng, phủ Trác Vương sẽ biến mất trên thế giới này!”

Hà Thiên Chiếu nói: “Hoàng thương! Vi thần có chuyện không rõ! Trong tam đại thế gia, phủ Trác Vương đối với hoàng thượng trung tâm, danh vọng trong dân gian cũng rất cao, tại sao hoàng thượng cứ muốn đối phó phủ Trác Vương?”

“Bọn chúng càng trung thành, càng hợp lòng dân, mối đe dọa càng lớn! Trẫm trước nay không để phủ thừa tướng vào mắt, kẻ địch khiến trẫm cảm nhận được mối đe dọa, chỉ có phủ Trác Vương.”

Ánh mắt bạo quân ẩn ẩn tia bá đạo!

Sau khi bãi triều, trời cũng tối muộn rồi.

Trong hoàng cung, yên tĩnh đến đáng sợ!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau