CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Như ý là tên phế nhân

Ở cái thế giới này, muốn có được một thành tựu nhất định trong giới võ học, điều kiện trước tiên và quan trọng nhất chính là luyện cho mình có được một thể lực săn chắc với bộ xương cốt phải cứng như sắt!

Như Ý vốn dĩ thân là nữ nhi, sức chịu đựng của xương thua xa so với nam nhi, nhưng cô từ lúc mới ba bốn tuổi đã phải chịu hình thức huấn luyện cực khổ của đặc công, luyện tập cơ thể của mình trở nên dẻo dai và mạnh mẽ.

Với xương cốt như vậy thì mới có thể hoàn thành được những động tác có độ khó cao, vì xương cốt của cô vốn dĩ đã dẻo hơn so với những cô gái bằng tuổi khác.

Xương cốt dẻo dai cũng có điểm yếu, dưới con mắt của người luyện võ thiên phú cấp bậc màu tím mà nói thì điều này có vẻ như vẫn chưa đủ.

Tuy là có chút rắc rối, nhưng vẫn không ngăn cản được Như Ý muốn trở thành đối tượng khiến cho mọi người ngưỡng mộ, ganh tị và e dè.

Chỉ là trong lúc mọi người đang đắm chìm trong sự phấn khích…

Điều đáng sợ nhất đã xảy ra!

Ánh hào quan màu tím duy nhất còn lại trong hòn đá thí luyện cũng đang dần dần yếu đi, rồi tắt liệm biến mất hẳn.

Sau đó hòn đá thí luyện bắt đầu dần trở nên trong suốt, trong suốt đến mức giống như lăng kính thủy tinh!

“Không màu?”

“Sao lại như vậy được?”

“Ánh hào quăng màu tím đâu rồi?”

“Sao ánh hào quang màu tím cũng biến mất rồi?”

“Sao lại xảy ra chuyện ly kỳ như vậy được?”

“Chẳng lẽ một tí xíu màu sắc cũng không có sao?”

“Vậy bây giờ là sao?Như vậy có nghĩa là gì?”
“Như Ý là một thiên tài, hay là một tên phế nhân?”

Cuối cùng.

Các vị trưởng bối của Trác gia đã kiên định: Như Ý là một tên phế nhân!

Vì màu sắc ánh hào quang cuối cùng của cô là trong suốt! Màu gì cũng không có, thậm chí màu đỏ của cấp bậc thấp nhất cũng không hề xuất hiện, cô quả thật là còn phế hơn cả phế nhân á!

“Phòng Nhì lại có thêm một phế nhân rồi.”

“Đúng là không hổ danh hai người họ là huynh muội á.”

“Thật đáng tiếc, thêm một tên phế nhân vào ở tại đình trúc.”

“Ngươi sớm muộn cũng sẽ bị đuổi ra ngoài thôi.”

“Trác gia chúng ta lần này đúng là mất mặt quá thể.”
Sự kỳ vọng và hưng phấn quá lớn, rồi thực tế trái ngược hoàn toàn cho nên khiến cho mọi người lộ rõ vẻ thật vọng tràn trề.

Kẻ khóc người cười rồi dần dần mọi người tản ra trong tâm trạng hụt hẫng.

Chỉ còn lại Như Ý, Trác Lỗi và Trác Uyển huynh muội ba người.

Vẻ mặt Trác Lỗi thất vọng thậm chí tuyệt vọng.

Ngược lại Trác Uyển lại dường như có vẻ vui hơn, cô lên tiếng an ủi: “Huynh à, trên đời này không có nhiều nhân tài vậy đâu, chấp nhận sự thật đi.”

Trác Lỗi trầm lặng không lên tiếng.

Trác Uyển lại nói tiếp: “Muội muốn thương lượng với huynh một chuyện.”

Trác Lỗi lên tiếng: “Nói đi.”

Nghe được Trác Uyển liền nói tiếp: “Năm ngoái huynh đã hứa với muội, khi muội đạt được cao thủ cấp năm thì huynh sẽ tặng đình trúc cho muội.”

Trác Lỗi tức giận nói: “Chẳng lẽ muội muốn đuổi muội ruột của mình đi sao? Chỉ là vì một ngôi đình?”

Trác Uyển giận đến đỏ mặt tía tai, trừng mắt liếc nhìn Như Ý, rồi tức giận rời đi.

Như Ý bước được hai bước bèn nhìn thấy khóe mắt của Trác Lỗi hơi ươn ướt, trong lòng cô cũng cảm thấy có chút ngại ngùng.

Thật tế cô không hề quan tâm đến kết quả từ hòn đá thí luyện.thậm chí cô còn cho rằng võ kỹ của cái thế giới này không có lợi ích gì với cô, với kỷ năng đặc công của cô, đánh nhau ở cự ly gần e không mấy ai là đối thủ của cô.

Giọng nói của Trác Lỗi có chút nghẹn, nhưng vẫn cố vực dậy tinh thần nói: “Như Ý, muội đừng lo, nữ nhân múa đao cầm kiếm cũng không phải là chuyện hay ho gì, cô nương nên nhã nhặn thanh tú sẽ tốt hơn, muội xinh đẹp như tiên giáng trần, vốn đã không thích hợp với việc luyện võ.”

Như Ý mỉm cười: “Tứ ca, cách huynh an ủi người khác thật quá tệ.”

Chương 17: Phế nhân song diện?

Trác Lỗi ngại ngùng nói: “Cũng không hẳn là để an ủi muội đâu. Nếu luyện võ không thành, ngày mai tứ ca đưa muội đến thư viện Quốc Tử Giám, sau này muội cố gắng học tập, nữ nhân vẫn là nên cầm bút nảy mực hay hơn là múa đao cầm kiếm.”

“Dạ. Tùy tứ ca sắp xếp vậy.”

Như Ý vốn dĩ định từ chối, cô đã có bốn học vị tiến sỹ, ba học vị thạc sỹ, và tinh thông bom mìn, vũ khí, độc dược y thuật, điều tra, cải trang và ngôn ngữ của sáu nước.

Vậy thì cô đâu cần thiết phải đi học nữa?

Nhưng cô lại không nỡ để Trác Lỗi hiền lành này buồn, trong lòng cô nghĩ đi đến thư viện để ứng phó vài ngày cũng tốt.

Thư viện Quốc Tử Giám là thư viện do triều đình xây dựng, nhận học viên ưu tú của các nơi trên cả nước, và cả con cháu của các quan lớn quý tộc. Nhân tài ưu tú nhất ở đây cũng có hậu phương vững chắc giàu có như phủ Trác Vương.

Trác Lỗi dẫn Như Ý đi thẳng một hướng xuyên qua học đường, thẳng đến thư viện phu tử đường.

Ở thế giới này, thầy giáo được gọi là phu tử, mà phu tử nổi tiếng nhất ở thư viện Quốc Tử Giám là Cát phu tử, ông cũng là thầy giáo của Trác Lỗi.

“Phu tử, đây là muội muội của học trò Trác Như Ý, xin thầy nhận muội làm học viên của thầy, đây sẽ là niềm vinh hạnh của muội muội, cũng là vinh hạnh cho phủ Trác Vương chúng tôi.”

Trác Lỗi sau khi hành lễ chào thầy xong nói thẳng vào vấn đề, mục đích hôm nay mình đến đây.

Cát phu tử đưa cặp mắt già nua của mình quan sát sơ lượt Như Ý với trang phục đơn giản, cảm thấy vừa ý nên gật gật đầu lên tiếng tán dương: “Thanh tú đoan trang, dáng vẻ là nhân tài tú lệ. Không biết tiểu thư Trác gia học hành thế nào?”

Trác Lỗi cũng không biết, bèn xoay qua nhìn Như Ý.

Như Ý nói: “Mới học sơ thiển.”

Cô cũng không muốn nói cho người khác biết mình là thiên tài, trên thông thiên văn, dưới thông địa lý, cô sợ lão phu tử đáng tuổi ông nội của mình này biết được sẽ hết hồn cho coi.

Cát phu tử gật gật đầu: “Biết khiêm tốn là tốt, tôn tử khả giáo.”
Trác Lỗi thấy phu tử thích muội muội, vui mừng hớn hở: “Phu tử, phu tử, nói như vậy là thầy đã đồng ý nhận muội muội rồi?”

Cát phu tử nói: “Từ từ đã! Dù gì thì cũng phải kiểm tra xem thực lực học vấn của nàng ta rồi mới biết được.”

Nghe vậy Trác Lỗi gật đầu nói: “Đó là chuyện đương nhiên, đương nhiên mà! Nhưng vẫn xin phu tử nương tay, muội muội này của đệ tử thất lạc nhiều năm, gần đây mới tìm thấy, muội muội nhiều năm lưu lạc bên ngoài, chịu không ít khổ cực.”

Trong lời nói của Trác Lỗi ngụ ý: phu tử à, em gái ta đã chịu nhiều khổ cực ở bên ngoài, nên không học hành gì, thầy muốn kiểm tra cũng được, nhưng đừng khó quá.

Cát phu tử hiểu ý gật gật đầu.

Dù không nể mặt phủ Trác Vương thì cũng phải nể mặt Trác Lỗi, thêm vào Trác Như Ý dáng vẻ yêu kiều cũng làm cho ông có chút vừa ý.

Ông trầm ngâm một lúc rồi ra câu đề thật dễ: “Cổ có, nay thịnh, mời tiểu thư Trác gia đưa ra so sánh của hai người trên.”

đều là người nghiên cứu văn học cơ bản nhất ở thế giới này, tương tự với thế kỷ hai mươi mốt có và, người đầu tiên là cổ thể thi ca, người sau là tân thể thi, chỉ khác biệt ở phong cách và hình thức mà thôi. Đây là thường thức mà ngay cả đến con nít đều biết, Các phu tử đưa ra câu đề đơn giản như vậy hiển nhiên cho thấy là ông đã cực kỳ nương tay.

Như Ý nghe xong liền lắc đầu.
Sắc mặt Cát phu tử săn lại: “Tiểu thư Trác gia chưa học qua sao?”

Như Ý nói: “Kinh nguyệt thì ta có nghe qua, mỗi tháng đến một lần. Đoạn tụ ta cũng nghe qua, hai người nam nhân chơi trò ôm lưng kêu là đoạn tụ.”

Cát phu tử tức giận đến mặt mày tái mét: “Ăn nói hồ đồ!”

Trác Lỗi vội vàng lên tiếng: “Phu tử xin đừng tức giận.”

Cát phu tử liếc nhìn qua Trác Lỗi, phẩy phẩy tay rồi từ trên bàn lấy một quyển sách thẩy qua đó: “Mà thôi! Ngươi chép lại vài đoạn văn để bổn phu nhìn xem nét chữ của ngươi như thế nào.”

Trác Lỗi vui vẻ nói: “Cái này được! Đơn giản! Nữ nhân không biết văn chương, cũng có thể luyện thư pháp cũng tốt. Như Ý, muội tùy tiện chép vài đoạn cho phu tử xem thử.”

Vẻ mặt của Như Ý như biểu lộ lực bất tòng tâm lên tiếng nói: “Tứ ca, muội không biết chữ.”

Lúc này, sắc mặt của Cát phu tử đã khó coi hơn.

Trác Lỗi giận đến thiếu điều ngất đi…

Từ thư viện Quốc Tử Giám trở về, suốt dọc đường đi Trác Lỗi vẫn giữ nguyên vẻ mặt tái mét.

Như Ý lên tiếng an ủi nói: “Tứ ca, huynh đừng buồn nữa.”

Trác Lỗi bất đắc dĩ nói: “Giờ còn cách gì khác nữa?”

Như Ý nói: “Tứ ca, muội biết huynh đã cố gắng hết sức rồi, yên tâm đi, muội sẽ không trách huynh đâu.”

Trác Lỗi thở dài.

Chương 18: Huynh sẽ không trách muội đâu

Như Ý tiếp tục nói: “Tứ ca. muội rất muốn giúp huynh, nhưng lại không giúp được gì.”

Trác Lỗi có chút giận dỗi nói: “Tiểu muội. muội cũng biết tứ ca không phải muốn muội phải thành đạt sự nghiệp lớn lao gì, cũng không cần muội phải có năng lực xuất chúng gì, nhưng muội phải đứng ở lập trường của phủ Trác Vương mà nghĩ, ít ra thì cũng phải có một chút thực lực để bảo vệ địa vị và tôn nghiêm của bản thân mình. Nhưng muội bây giờ: văn mù và võ cũng không xong, phế nhân song diện! Tứ ca cảm thấy rất đau lòng, tháng ngày sau này của muội sẽ còn thảm hơn của tứ ca nữa!”

Văn mù?

Không biết võ?

Phế nhân song diện?

Như Ý ảm đạm cười.

Cô thiên tài đặc công ở thế kỷ hai mươi mốt, xuyên không đến thế giới này lại trở thành phế nhân? Như vậy có phải là đả kích quá lớn hay không đây?

Trác Lỗi nói: “Như Ý, muội có thể nào đừng đùa cợt bất cần như vậy nữa được không? Muội có thể để tâm một chút vào những việc mình làm không?Tứ ca vì muội mà lo lắng đến đau đầu, mà muội thì không hề cảm thấy sốt ruột.”

Như Ý cười cười nói: “Tứ ca, huynh không cần lo lắng cho muội.”

Nghe vậy Trác Lỗi lại nói: “Sao ta có thể không lo được? Một phế nhân trong phủ Trác Vương sẽ không có một chút địa vị nào đâu! Chẳng lẽ muội không biết sao? Thử thách khả năng thiên phú luyện võ không thông qua, đến cả tỷ tỷ ruột của muội, muội muội ruột của ta cũng đã có ý định đuổi muội ra ngoài rồi, muội nghĩ xem những người khác sẽ đối xử với muội như thế nào?”

Như Ý nói: “Tứ ca, Như Ý tự nhiên sẽ có biện pháp ứng phó, huynh cứ yên tâm là được.”

Cô biết Trác Lỗi này tuy có chút cộc lốc, có chút cổ hủ quá mức, nhưng huynh vẫn là người lương thiện nhiệt tình, cũng là người mà cô có thể tin tưởng không cần đề phòng ở cái thế giới này.

“Thôi thôi, đi về trước rồi nói sau. Mấy ngày nay ngoài đường cũng không an bình, chúng ta mau về thôi. Xe phu, mau về phủ.” Trác Lỗi cũng bước nhanh hơn.

Như Ý cũng đã để ý tới.

Tuy là bọn họ ngồi bên trong xe ngựa xa hoa, nhưng tiếng ồn ào và hỗn loạn của bên ngoài vẫn chưa ngưng qua.

“Tứ ca, hình như đã xảy ra chuyện gì rồi?”

“Ừ.”“Sao vậy?”

“Mấy ngày nay kinh thành cũng đã nghiêm cấm rồi.”

“Vì sao?”

“Thời gian trước ở Hoàng Cung có thích khách, đội cận vệ của Hoàng đế đã phong kinh thành để lùng bắt thích khách.”

“Ờ. Thích khách.”

Như Ý tùy tiện ầm ừ rồi không hỏi tiếp nữa.Chuyện thích khách không liên quan đến cô.

Lời nói của Trác Lỗi quả nhiên không sai chút nào.

Như Ý ở phủ Trác Vương từ ban đầu được coi như là công chúa giờ đã hạ xuống không khác gì gia nô.

Mặc dù Trác Lỗi vốn là tổng quản phụ trách chuyện lớn nhỏ trong phủ Trách Vương đã sớm dặn dò không được coi thường Như Ý, nhưng Như Ý vẫn nhận được thái độ lạnh nhạt, người của Trác gia đều lời ra tiếng vào sau lưng cô, chỉ chỉ trỏ trỏ. Ngay cả đến ăn uống hằng ngày cũng bị cắt xén bớt rất nhiều, không canh, không thịt, chỉ còn hai đĩa rau nguội lạnh.Như Ý thầm nghĩ: nếu tứ ca không phải là tổng quản trong phủ thì e rằng đến rau nguội cũng không ai đưa qua, bắt cô phải đích thân tự xuống bếp lấy.

Chị ruột của cô, lục tiểu thư Trác Uyển dẫn theo nha hoàn thân cận Xuân Bình cũng đến gây chuyện, dùng lời cay độc để mắng chửi Như Ý rằng Như Ý đang chiếm lấy đình trúc vốn dĩ thuộc về mình.

Đình trúc ở phủ Trác Vương không phải là đình viện xa hoa gì, ngược lại có chút hiu quạnh, vì nó cách xa khu nhà ở, nên khá yên tĩnh, ngày thường cũng ít người lui tới.

Vốn được coi trọng ở phủ Trác Vương, Trác lục tiểu thư muốn một mình độc chiếm đình viện, Trác Lỗi cũng đã từng hứa sẽ để đình trúc cho cô. Nhưng cô oán hận sự xuất hiện của Như Ý đã tranh giành mất đình viên hẻo lánh này, hay là oán hận Như Ý đã giành mất huynh trưởng của mình, hình như đến bản thân cô cũng không hiểu rõ được sao mình lại oán hận Như Ý.

Loại thiên kim tiểu thư được cưng chiều quen thói như vậy, Như Ý vốn chẳng muốn đôi co với cô ta.

Muốn tranh giành sủng ái hay là tranh giành đình trúc, cô cũng mặc kệ Trác Uyển muốn làm gì thì làm.

Dù gì thì Như Ý cũng không quan tâm. Duy chỉ có thân phận Cửu tiểu thư của phủ Trác Vương là cô để ý nhất, vì đây là hộ chiếu tốt nhất để cô thông hành trong cái thế giới này.

Đợi đến khi cô quen thuộc hơn với thế giới này, hiểu biết hơn, cũng sẽ là lúc cô rời đi. Tình yêu của huynh trưởng? Đình trúc? Những thứ này cô không hề để ý tới.

Thái độ dửng dưng của Như Ý càng làm cho Trác Uyển tức giận hơn, cô cảm thấy Như Ý đang xem thường cô, cười nhạo cô!

Đại tiểu thư với tính khí cực xấu xa này trước khi rời đi không quên hung hăng cảnh cáo Như Ý, rằng cô sẽ không dễ dàng cho qua như vậy được!

Như Ý chỉ mỉm cười đáp lại.

Đôi khi mỉm cười lại khiến cho kẻ thù càng thêm tức giận hơn so với vũ khí.

Như Ý hiểu được đạo lý này.

Huống chi Trác Uyển xấu tính này còn không đủ tư cách để làm đối thủ của cô! Nên Phi Uyên chẳng màn để ý đến cô.

Trác Uyển và ả nha hoàn xấu xa vừa rời đi không lâu sau, Trác Lỗi đã hấp tấp chạy đến.

Chương 19: Tranh sủng

“Như Ý, muội không sao chứ?

“Muội không sao.”

“Có phải Trác Uyển đã tới đây rồi không?”

“Đúng vậy.”

“Muội ấy không làm gì quá đáng chứ?”

“Không có.”

Sự thờ ơ của Như Ý càng khiến Trác Lỗi thêm giận dữ, sự nhỏ nhen của Trác Uyển hoàn toàn đối lập với sự độ lượng của Như Ý.

“Con nhóc đó thật ra cái gì cũng tốt, chỉ là lòng dạ quá hẹp hòi, mãi không quên được đình trúc trú mưa ấy. Huynh muội chúng ta chung một huyết mạch, nên giúp đỡ lẫn nhau, muội ấy lại cứ nhằm vào muội, thật sự quá đáng mà!”

“Tứ ca, tỷ ấy chỉ là tính tình trẻ con thôi.”

“Cái gì mà trẻ con, muội ấy là tỷ tỷ của muội, nên giúp đỡ, dìu dắt muội, quan tâm muội hơn. Nhìn bộ dạng hiện tại của muội ấy, có chỗ nào giống một tỷ tỷ chứ?” Trác Lỗi càng nói càng tức giận.

“Thực ra lúc nãy tỷ ấy qua đây chỉ là để hỏi thăm muội sống có quen không thôi, đúng rồi, tứ ca, mấy ngày nay không phải huynh rất bận rộn sao? Sao lại rảnh rỗi qua đây?”

Trác Lỗi vỗ nhẹ vào đầu mình, kinh ngạc hô lên: “Suýt nữa quên mất! Muội xem huynh đi, giận đến mê man đầu óc! Thực ra chiều nay huynh phải đi mua nguyên liệu nấu ăn cho phủ, muốn đưa muội cùng đi dạo phố. Muội đã tới vương phủ một thời gian rồi, vẫn chưa có cơ hội ra ngoài chơi đúng không?”

“Tứ ca, huynh là tổng quản, việc mua nguyên liệu nấu ăn cũng cần huynh đích thân làm sao?”

“Đúng vậy. Vương phủ hơn 200 người, mỗi người tiêu tốn một lượng lương thực lớn, bình thường thì đều là do nhà bếp đi mua, nhưng những loại nguyên liệu dựa trên thân phận quan trọng trong phủ trong một số nguyên liệu quý đều bắt buộc phải do đích thân huynh đi mua. Như vậy đầu tiên có thể đảm bảo nguồn gốc antoàn của nguyên liệu, thứ hai cũng có thể phòng tránh việc hạ nhân trộm hay cắt xén nguyên liệu.””

“Tứ ca huynh làm tổng quản thật vất vả.” Như Ý thở dài.

“Hắc, cả đời này tứ ca của muội cũng có chút thành tựu này rồi, có thể dốc sức vì vương phủ, cố gắng chăm sóc các thúc thúc bá bá, giúp các đồ đệ ưu tú của Trác gia đều dốc sức vì thiên hạ, tứ ca ở nhà sắp xếp mọi việc, giúp họ không tránh phải lo lắng chuyện trong nhà, thật ra đây cũng là việc rất có cảm giác thành tựu.”

“Tứ ca, lẽ nào huynh chưa từng nghĩ đến việc rời khỏi vương phủ sao?”“Rời khỏi?”

“Ừm.”

“Sao phải rời khỏi?”

“Dựa vào tài năng của tứ ca huynh, dù cho không biết võ công, ra ngoài lang bạt cũng sẽ có thành tựu của riêng mình. Nhưng huynh ở trong phủ, mãi mãi sống sau cáu bóng của những thiên tài hay cao thủ khác, dù huynh làm tốt tới đâu, cũng sẽ không có ai nhìn nhận công sức của huynh.”

“Đứa ngốc, muội vừa vào phủ, có vài chuyện đương nhiên không biết.Thân là người của Trác gia, chỉ cần có thể cống hiến một phần nhỏ vào sự phồn thịnh của gia tộc, thì dù cho người khác có không nhìn nhận thì cũng đâu liên quan gì?Chỉ cần huynh có thể mãi mãi ở trong phủ Trác vương, cũng đã đủ mãn nguyện rồi.”

“Tứ ca, huynh thật cổ hủ.” Câu cuối cùng, Như Ý không nói ra.

Nàng xuyên không đến đây, thật sự khó mà hiểu được tâm thái của Trác Lỗi.

Rõ ràng Trác gia khinh thường huynh ấy, đường đường là tứ công tử do chính thất sinh ra, là trưởng tử chi thứ hai của phủ Trác vương, lại giống như hạ nhân ra đường mua nguyên liệu nấu ăn, sống cuộc sống phục vụ kẻ khác, huynh ấy ngược lại vẫn cảm thấy thỏa mãn, an nhàn.

Nàng tuy rằng khó lòng hiểu được, nhưng cũng không muốn phê bình huynh ấy.Mỗi người đều có quyền lựa chọn cách thức sống của bản thân, chỉ cần không làm hại người khác là được.

Sự phồn hoa của kinh thành vượt xa so với tưởng tượng của Như Ý, tiểu thương sai dịch, tửu lầu kỹ viện, ngân hàng rồi tiềm cầm đồ…đường phố đông nghịt vô cùng náo nhiệt.

Việc buôn bán và đi lại ở thành Kim Vũ phồn hoa vượt xa so với bất kì vương triều cổ đại nào mà Như Ý biết. Thậm chí sự phồn hoa của thành Kim Vũ so với thành Trường An của Đại Đường thịnh thế chỉ có hơn chứ không có kém.

Trác Lỗi đưa Như Ý cùng hai hạ nhân mặc thường phục đi bộ trên đường lớn, Trác Lỗi đối với đường phố và cửa tiệm ở đây đều nắm rõ trong lòng bàn tay, thậm chí nhà nào làm ăn tốt, nhà nào là cửa tiệm cổ, hắn đều nắm rõ.

Trác Lỗi vừa chọn lựa nguyên liệu, vừa nói với Như Ý về nhũng điều thú vị của kinh thành cũng như phong tục văn hóa nơi đây, để Như Ý có thể nhanh chóng quen thuộc với cuộc sống quý tộc nơi kinh thành.

“Tứ ca, kia là cái gì?” Như Ý chỉ vào một cửa tiệm náo nhiệt, tuy rằng bên ngoài cửa tiệm có biển hiệu, nhưng nàng không biết chữ.

“Đó là sòng bài Hanh Thông, là sòng bài lớn nhất kinh thành.”

“Đánh bạc?”

“Đúng vậy, đây là nơi tiêu khiển cho các công tử nổi tiếng trong kinh thành.”

“Tứ ca, huynh biết đánh bạc không?”

“Haha.Mấy năm trước từng chơi vài lần, nhưng sau đó bị cha mắng một trận, đã không còn chơi nữa rồi.”

“Hay là chúng ta vào trong xem đi?”

“Như Ý, muội là nữ nhi, vào nơi sòng bài hỗn loạn này không hay lắm, nếu như để cha biết…” Trác Lỗi còn chưa nói xong, đã không thấy bóng dáng của Như Ý nữa rồi.

“Như Ý.”

Trác Lỗi hô lên một tiếng, sau đó nhanh chóng vào trong sòng bài.

Chương 20: Tiểu mỹ nhân

Trong sòng bài không phải nhiều, vài sạp bài sơ sài, cách thức chơi chỉ là mấy cái đơn giản như xúc xắc, cá tôm cua, hồng vàng xanh.

Như Ý lập tức không còn chút hứng thú nào.

Trác Lỗi đuổi theo nàng, kéo tay Như Ý khỏi đám đông.

“Như Ý, nơi này không phù hợp với muội đâu.”

“Tứ ca, đã đến đây rồi, huynh cứ đánh vài ván đi, muội sẽ giữ bí mật cho huynh.”

“Không được, không được.”

“Huynh sợ cái gì? Hai hạ nhân cũng không dám nói, nếu như họ dám nói, muội sẽ thay huynh dạy dỗ họ! Chỉ đánh vài ván thôi.”

Như Ý biết Trác Lỗi thật ra vẫn chỉ là thiếu niên, thích đánh bạc là bản tính trời sinh, chỉ là phải bán mạng làm việc cho Trác gia nên huynh ấy mới hy sinh cuộc sống của riêng mình, cũng từ bỏ sở thích của bản thân.

“Ôi, xem ai đến đây? Hiếm thấy hiếm thấy nha! Tứ công tử Trác gia đến rồi.”

Đột nhiên khoảng 5, 6 người xông ra, công tử đứng đầu ăn mặc gấm vóc ngọc đeo đầy người, mặt mũi bóng loáng, điển hình của một công tử danh môn đời thứ hai. Nhìn dáng vẻ của hắn ta, đằng sau còn dẫn theo 5,6 tên thuộc hạ cường tráng, thân phận chắc chắn rất cao quý.

“Như Ý, chúng ta đi.”

Trác Lỗi nhìn thấy họ, sắc mặt trầm xuống, kéo Như Ý đi.

“Chặn họ lại!”

Tên công tử mặt hoa da phấn hạ lệnh, đám người phía sau lập tức xông lên chặn Trác Lỗi và Như Ý lại.

“Đường Bắc Huy, ngươi muốn làm gì?” Trác Lỗi hạ thấp thanh âm.

“Tứ công tử Trác gia, sao nhìn thấy bổn công tử lại chạy trốn như chuột thế? Lẽ nào bổn công tử sẽ ăn ngươi sao?” Người thiếu niên tên Đường Bắc Huy đó thái độ xem nhẹ khinh thường, hoàn toàn không để Trác Lỗi vào trong mắt.“Chúng ta đi.” Trác Lỗi kéo tay Như Ý.

“Nào, đừng đi chứ! Nếu đã có nhã hứng đi vào rồi, vậy thì chơi vài ván với bổn công tử thế nào?” Đường Bắc Huy cứ bám lấy không buông.

“Ngươi tìm người khác đi.”

“Trác Lỗi, từ lúc nào ngươi trở nên nhỏ mọn như vậy? Mấy ca ca của người đều có mị lực hơn người nhiều! Ồ, hóa ra bên cạnh còn có một tiểu mỹ nhân, Trác Lỗi, cũng không giới thiệu với huynh đệ sao?”

“Đường Bắc Huy! Người đừng quá đáng!”Trác Lỗi khàn giọng.

“Quá đáng thì sao? Người muốn thế nào? Kinh thành có ai không biết Trác tứ nhà ngươi là tên phế vật? Hôm nay đụng vải bổn công tử xem như là người xui xẻo!”

“Như Ý, chúng ta đi.”

Sắc mắt của Trác Lỗi cứng rắn, nhưng lộ rõ hảo hán không để tâm đến món no trước mắt, không phục cũng chỉ có thể nhịn.

Như Ý ngược lại có chút không hiểu.Phủ Trác vương lớn mạnh trong kinh thành như vậy, tên Đường Bắc Huy này rốt cuộc là người như thế nào? Lại dám đắc tội với Trác Lỗi? Tuy rằng Trác Lỗi không biết võ công, nhưng dù sao cũng là tứ thiếu gia của phủ Trác vương.

“Trác tứ, ngươi muốn đi cứ đi, tiểu mỹ nhân này thì phải để lại chơi đùa cùng bổn thiếu gia… haha, da của tiểu mỹ nhân thật trắng trẻo mịn màng nha! Haha!”

Đường Bắc Huy cười dâm ô.

“Đường Bắc Huy, ngươi đừng ức hiếp người quá đáng! Người có thể bắt nạt ta, nhưng tuyệt đối không được đụng vào muội muội ta!”

Trác Lỗi không nhịn được tức giận.

Bản thân hắn nhận bao nhiêu nhục nhã cũng được, nhưng tuyệt đối không được bắt nạt muội muội hắn!

“Tứ ca, huynh đừng tức giận. Vị công tử này tướng mạo tuấn tú nho nhã, cùng hắn chơi đùa một chút cũng đâu có hề gì?” Như Ý đột nhiên cười nhẹ, ánh mắt trong veo trong phút chốc lộ ra một tia giảo hoạt.

Trác Lỗi kinh ngạc đáp: “Như Ý, sao muội lại…”

Đường Bắc Huy vui vẻ: “Haha, đây mới đúng chứ! Trác tứ, ngươi còn không bằng một nữ nhân! Ngươi phải biết bổn thiếu gia còn mạnh hơn Trác gia các người nhiều!”

Như Ý cười đáp: “Công tử, người muốn chơi thế nào?”

Ánh mắt dâm ô của Đường Bắc Huy lướt qua lướt lại trên thân thể nàng, nước miếng đều chảy ra ngoài: “Haha! Mỹ nhân muốn chơi thế nào thì ta sẽ theo thế đó?”

Như Ý cười đáp: “Thật sao?”

Đường Bắc Huy giống như là bị hút hồn, mê đắm đáp lại: “Đương nhiên rồi! đương nhiên rồi! Bổn công tử sao có thể lừa nàng?”

“Vậy người lại gần đây một chút.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau