CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 156 - Chương 160

Chương 156: Chỉ có thể bỏ cuộc

Mặc dù Đường Bắc Khôi cũng là cao thủ cấp tám...

Nhưng với võ công của cô, chỉ cần có thể đánh lén lúc người ta không đề phòng, nắm bắt được một chút cơ hội nhỏ nhoi, cho dù đối phương chỉ chần chừ một giây thôi, muốn đánh lén Đường Bắc Khôi thành công chắc chắn chẳng có vấn đề gì.

Chỉ có điều Đường Bắc Khôi gian xảo thật!

Ông ta đã đề phòng từ lâu rồi, không hề ứng chiến đòn tấn công lén của Như Ý.

Mà lại trốn tránh ra sau như rùa rút đầu vậy!

Lôi Đình Phích Lịch đứng sau ông ta lại chạy lên nghênh chiến.

Võ công của Lôi Đình và Phích Lịch rất cao, hai người họ tâm ý tương thông, sức chiến đấu đột nhiên mạnh mẽ hơn, Như Ý muốn đối phó với bọn họ cũng phải tốn thời gian, cứ là thế Đường Bắc Khôi đã có đủ thời gian giết hại tứ đại mạc khách ấy rồi!

"Hừ! Muốn đánh lén? Lão phu muốn cho ngươi biết hậu quả của đánh lén!"

Đường Bắc Khôi vừa nói dứt lời, cảm thấy thẹn quá thành giận rồi giơ kiếm chém đứt cánh tay trái của Hồng Chúc!

Một cánh tay người cứ thế mà rơi xuống đất...

Máu tươi phun ra như ống nước đột nhiên bị nổ tung...

Hồng Chúc ngất đi ngay!

Nhưng không rên rỉ một tiếng nào.

Như Ý cảm thấy áy náy nhưng cô không làm gì được!

Như Ý bị thương, ba người thuộc tứ đại mạc khách đã không còn nội lực nữa, hai người trong số đó nửa sống nửa chết, mà chung quanh không chỉ có ba kẻ địch cường hãn mà còn vài trăm tên cung thủ được huấn luyện nghiêm chỉnh.

Dựa vào sức của một mình không thể cứu bọn họ bình an trở ra!

Như Ý quyết định thí tốt giữ xe!

Tứ đại mạc khách, cô chỉ có thể chọn người để cứu mà thôi.

Ba người Hoa Lâu Dung, Kiếm Hàn Y, Hồng Chúc bị xích chung một sợi...Hơn nữa Hoa Lâu Dung và Hồng Chúc chỉ còn lại nửa cái mạng!

Cứu Thu Vân thôi!

Ít nhất không thể để tứ đại mạc khách toàn quân bị diệt.

Mặc dù không hề mong muốn như thế nhưng Như Ý không còn cách nào khác nữa, chỉ có thể đưa quyết định bi tráng và khó khăn như thế!

Cô thầm quyết định trong lòng, chỉ cần nắm bắt được cơ hội, nhân lúc kẻ địch không chú ý mà đưa Thu Vân nhanh chóng chạy trốn khỏi nơi này.

Người mà cô có thể cứu chỉ có mình Thu Vân mà thôi!

Những người khác, chỉ có thể từ bỏ mà thôi!

Đây là quyết định bất đắc dĩ!

Thu Vân nhìn thấy Hồng Chúc bị đứt một cánh tay mới òa lên khóc lớn rồi nhào đến ôm chặt Hồng Chúc đang hôn mê vào lòng, cô ta thét lên: "Hồng Chúc! Hồng Chúc! Muội tỉnh lại đi!"

"Tỉnh lại nhanh đi! Muội không thể chết đi thế này được, chúng ta vẫn chưa tìm được chủ nhân mà! Còn chưa tìm được chủ nhân sao có thể chết được!"

Hồng Chúc yếu ớt tỉnh lại, nhìn Thu Vân nước mắt đầm đìa rồi nói: "Tỷ đừng khóc nữa. Trước giờ tỷ là người bình tĩnh thông minh nhất trong bốn người chúng ta, sau này phải thay ba người chúng ta tìm chủ nhân! Sau khi tìm được chủ nhân, tỷ phải nói với chủ nhân rằng ba người bọn ta thật vô dụng, không thể hầu hạ chủ nhân."

Nét mặt Kiếm Hàn Y thoáng có vẻ đau thương: "Thu Vân! Tỷ mau đi đi! Đừng ngốc nữa! Tỷ không thắng nổi bọn họ đâu! Lão tặc này tìm trăm phương ngàn kế muốn giết chết bốn người chúng ta, ba người bọn ta chẳng còn hy vọng thoát thân khỏi chốn này nữa, nhưng tỷ nhất định phải trốn thoát! Cũng phải báo thù thay bọn ta, sau này phải một lòng một dạ đi tìm chủ nhân! Tỷ phải nhớ rằng sứ mệnh duy nhất của tứ đại Mạckhách chúng ta là tìm kiếm chủ nhân!"

Thu Vân nói: "Nhưng mà...Nhưng mà chúng ta đã tìm kiếm nhiều năm như vậy như vẫn không tìm được chủ nhân! Hiện giờ phải đi đâu tìm chủ nhân đây!"

Kiếm Hàn Y nhìn thấy Hoa Lâu Dung dần dần khôi phục ý thức rồi nở nụ cười thê lương lạnh lẽo: "Hoa Lâu Dung, cả đời này, người làm Kiếm Hàn Y ta ghét nhất là ngươi!"

Có lẽ Hoa Lâu Dung hồi quang phản chiếu, trạng thái tinh thần lại tốt hơn một chút, hắn ta miễn cưỡng nặn ra nụ cười phóng khoáng: "Ồ ồ! Đây là duyên phận!"

"Không ngờ trước khi chết còn có thể chết cùng chỗ với ngươi! Kiếp này không còn gì để nuối tiếc nữa!"

"Kiếp này không còn gì để tiếc nuối nữa? Thật vậy hay sao?"

"Phải đấy! Không còn gì tiếc nuối? Nói thì dễ dàng đấy! Chúng ta...Chúng ta vẫn còn chưa tìm được chủ nhân!" Ánh mắt lạnh lùng của Kiếm Hàn Y bắt đầu trở nên mơ màng.

Hoa Lâu Dung bỗng dưng nghiêm nghị mà bi thương: "Cho dù chúng ta chỉ được nhìn chủ nhân trong giây lát thì có chết đi cũng cam lòng! Nhưng mà, nhưng mà...Không ngờ chúng ta tìm nhiều năm như vậy mà chưa gặp chủ nhân đã chết đi rồi!"

Hồng Chúc cũng nói: "Hai huynh ơi! Hồng Chúc cảm ơn hai huynh đã chăm sóc muội bấy nhiêu lâu nay, mấy năm nay chúng ta chung sống với nhau như huynh đệ tỷ muội trong nhà, thật ra sống vui vẻ lắm, chỉ là đến lúc chết vẫn chưa tìm được chủ nhân, quả thật đó là tiếc nuối đời này của chúng ta!"

Đường Bắc Khôi tức giận nói: "Các ngươi ở đó ôn lại chuyện xưa à? Người đâu! Giết hết bọn họ cho ta!"

Bỗng dưng Như Ý giận dữ nói: "Chậm đã!"

Đường Bắc Khôi nói: "Ngươi muốn làm gì? Ngươi có nói ngon nói ngọt thế nào lão phu cũng sẽ không tin tưởng đâu! Đợi đến khi ngươi chết rồi, tất nhiên lão phu sẽ có cách điều tra rõ ràng thân phận của ngươi! Đến lúc đó, rương sắt cũng sẽ không thoát khỏi lòng bàn tay của lão phu đâu, không có bất kỳ thứ gì trong thiên hạ này có thể thoát được lòng bàn tay của lão phu!"

Như Ý nói: "Ngươi sắp chết rồi, có thể nói vài câu không?"

Đường Bắc Khôi đáp: "Ngươi có di ngôn gì muốn nói?"

Như Ý không để ý đến ông ta nữa mà bước lên vài bước, nhìn thấy Thu Vân và mấy người Hoa Lâu Dung bi thương đau đớn ôm nhau, trong lòng cô chợt thấy cảm động.

Bốn người họ, vừa đáng buồn lại vừa đáng thương!
Bốn người họ còn trẻ trung như vậy, cả đời này lại vì lý do đặc biệt nào đó mà phải đi tìm và hầu hạ chủ nhân chưa từng gặp mặt!

Nhưng chưa từng được sống riêng của mình!

Như Ý thở dài nói: "Có phải dưới lòng bàn chân của chủ nhân mà mọi người tìm kiếm có vết bớt bốn ngôi sao bức cung không?"

Hoa Lâu Vân nhìn cô rồi nói: "Chẳng lẽ công tử biết chủ nhân của chúng ta ở đâu ư? Nếu như công tử có thể báo cho chúng ta biết, chúng ta chết cũng có thể nhắm mắt rồi!"

Như Ý gật đầu: "Ta biết cô ấy là ai!"

Nét mặt Hoa Lâu Dung ánh lên vẻ mừng rỡ, nhưng mừng rỡ rồi bi thương lại ập đến: "Tiếc là chúng ta tìm được chủ nhân nhưng lại không có cách nào gặp được người!"

Như Ý nói: "Không! Ngươi sẽ gặp được cô ấy! Ít nhất trước lúc ngươi chết nhất định sẽ hoàn thành tâm nguyện này!"

Hoa Lâu Dung lắc đầu buồn bã nói: "Công tử đừng an ủi bọn ta! Đêm nay mấy người bọn ta chẳng thể nào thoát khỏi bàn tay của quỷ dữ được, vĩnh viễn cũng không thể gặp mặt chủ nhân được nữa!"

Vẻ mặt của hắn đượm vẻ nuối tiếc.

"Không! Ta nói có thể là có thể! Bốn người các ngươi nhất định có thể tìm được người ấy trước khi chết!" Cô vừa dứt lời đã cởi giày của mình ra...

Tứ đại mạc khách đều tò mò nhìn cô.

Đến Đường Bắc Khôi cũng tò mò nhìn cô chằm chằm.

Như Ý đứng một chân rồi giơ chân còn lại lên để tất cả mọi người nhìn thấy lòng bàn chân của cô...

"A! Bốn ngôi sao..."

"Bốn ngôi sao bức cung?"

"Chủ nhân!"

"Y lại là chủ nhân của chúng ta!"

"Trời ạ!"

"Cuối cùng chúng ta đã tìm được chủ nhân rồi!"

Vẻ mặt của tứ đại Mạc khách đều kinh ngạc vô cùng!

Hàn Kiếm Y vẫn thắc mắc: "Không đúng! Người này là giả, rõ ràng chủ nhân của chúng ta là con gái cơ mà! Tuyệt đối không thể là đàn ông được!"

Như Ý cười nhạt rồi xõa tóc xuống...

Mái tóc đẹp đẽ đen nhánh tuôn xuống như thác nước...

Tứ đại Mạc khách ngơ ngác nhìn nhau.

Đến Đường Bắc Khôi cũng kinh ngạc không thốt nổi nên lời!

Người phản ứng kỳ quặc nhất là Thu Vân, ánh mắt của cô đong đầy nỗi đau đớn và buồn bã, nước mắt chảy đầm đìa: "Cô...Cô… Hóa ra cô là phụ nữ sao?"

Như Ý gật đầu.Thu Vân nói: "Vậy cô trêu ta..."

Như Ý cảm thấy hơi áy náy: "Nếu như ta không phải phụ nữ là sao lại trêu ghẹo cô cơ chứ?"

"Cô..."

"Cô...Lại là..."

Thu Vân bi thương nói không nên lời!

Cô không biết có thể dùng từ ngữ gì để diễn tả tâm trạng hiện giờ của mình!

Nhưng ba người khác lại vui vẻ kích động không gì bì được!

Đặc biệt là Hoa Lâu Dung, vẻ mặt hắn ta đỏ ửng, mừng rỡ đến thở không ra hơi: "Tốt quá rồi! Tốt quá rồi! Hóa ra cô là chủ nhân mà chúng ta tìm kiếm bấy lâu nay! Khéo quá đi mất! Chỉ là, chủ nhân, tại sao cô mãi vẫn không nhận chúng ta?"

Như Ý lắc đầu nói: "Ta không biết ta là chủ nhân các người muốn tìm, thật ra cho đến tận bây giờ ta vẫn không biết tại sao các người phải tìm một người có bốn ngôi sao bức cung dưới lòng bàn chân! Nhưng mà nếu đó là nguyện vọng của mọi người trước lúc chết thì ta sẽ giúp mọi người thực hiện nó!"

Hoa Lâu Dung nói: "Chủ nhân! Chủ nhân! Cô mau đi đi! Lão tặc này không phải người tốt gì đâu, đừng tin tưởng bất kỳ lời nào ông ta nói, cô mau rời khỏi nơi này! Bốn người chúng ta không thể bảo vệ cô nổi!"

"Ha ha!"

"Chủ tớ đoàn tụ quả thật cảm động lòng người!"

"Không ngờ trước lúc các ngươi chết lại có thể gặp được kì ngộ như thế này!"

"Hóa ra hắn là chủ nhân của các ngươi?"

"Tốt lắm! Tốt lắm! Rất thú vị!"

Đường Bắc Khôi vỗ tay bước đến, ông ta bước sang bên ấy, hai người Lôi Đình Phích Lịch theo sát ông ta, không hề cho Như Ý bất cứ cơ hội nào để đánh lén!

Kiếm Hàn Y giận dữ: "Lão tặc! Ngươi muốn chém muốn giết thì tùy ngươi! Nhưng ngươi không được đụng đến chủ nhân của chúng ta, tứ đại mạc khách chúng ta có làm quỷ cũng không tha cho ngươi đâu!"

Hồng Chúc đã yếu đến không nói nổi thành lời, nhưng vẫn nhìn Đường Bắc Khôi trân trân với ánh mắt giận dữ sắc bén.

Đường Bắc Khôi cười ha hả: "Đêm nay nay chủ tớ các người đi xuống hoàng tuyền mà nói cho hết tình cảm đậm sâu của các ngươi!"

Như Ý thầm nghĩ: "Bốn người này không nên chết!"

"Bọn họ trung thành với mình như thế!"

"Sao mình nỡ nhìn bọn họ mất mạng đây?"

"Nếu không cố gắng tìm cách thì sau này mình sẽ hối hận cả đời rồi!"

"Trường đặc công chưa từng dạy thối lui lúc lâm trận!"

Ánh mắt Như Ý chợt trở nên lạnh lùng...

Đó là sự bi tráng thấy chết không sờn!

"Kiếm Hàn Y!"

Kiếm Hàn Y dứt khoát trả lời: "Chủ nhân có gì phân phó?"

"Ngươi và Thu Vân phụ trách bảo vệ Hoa Lâu Dung và Hồng Chúc! Giao lão tặc này và tất cả cung thủ ở đây lại hết cho ta!" Đột nhiên Như Ý đánh ra hai chưởng như u linh, đập vỡ xích sắt trên xương tỳ bà của Kiếm Hàn Y, rồi cô lập tức bay vút lên không, biến thành một bóng đen cực lớn đâm sầm về phía Đường Bắc Khôi!

Đường Bắc Khôi biết đối phương muốn liều chết một phen mới gào lên: "Cung thủ! Mau bắn cung! Giết hết bọn chúng cho ta!"

Rõ ràng Như Ý muốn liều chết đấu tranh!

Cho dù có chết cũng phải cứu sống bốn người bọn họ!

Trong số bốn người bọn họ, Thu Vân giữ lại được phần lớn công lực, mà ít nhất Kiếm Hàn Y vẫn còn sức đi lại...Chỉ cần hai người họn họ có thể bảo vệ Hoa Lâu Vân và Hồng Chúc, tất nhiên còn có bản thân bọn họ.

Tranh thủ chút thời gian cho Như Ý...

Cho dù chỉ một chút mà thôi...

Như Ý phải giải quyết hàng trăm cung thủ này trước mới có thể hoàn toàn kiềm chân Đường Bắc Khôi và Lôi Đình Phích Lịch.

Không bị những mũi tên độc ấy uy hiếp, muốn cứu bốn người bọn họ dễ dàng hơn nhiều!

Nhưng vấn đề bây giờ là...

Năm trăm mũi tên độc!

Đều đã lên cung tên rồi! chỉ cần đụng vào là bắn ra ngay!

Chỉ cần manh động một chút thôi, Đường Bắc Khôi vừa ra lệnh là năm trăm mũi tên độc sẽ bắn bọn họ thành con nhím trong nháy mắt.

Chương 157: Nội thương nghiêm trọng

Kế hoạch của Như Ý là giả vờ đánh lén Đường Bắc Khôi...

Khiến cho hai ma tướng theo đuôi này ra tay bảo vệ Đường Bắc Khôi...Để kiềm chế sức mạnh của hai người bọn họ trước.

Sau đó dùng nội lực dạng gió bão hất tung lượt tên độc đầu tiên từ năm trăm cung thủ, lần lắp tên tiếp theo phải tốn ít nhất 12, 13 giây...Tứ Đại Mạc Khách vẫn được an toàn!

12 giây...

Đã đủ để Như Ý đưa bốn người bọn họ lao nhanh như chớp ra khỏi nhà kho này.

Cô đưa bốn người theo, chắc chắn không cắt đuôi nổi Đường Bắc Khôi và hai tên ma tướng, nhưng chắc chắn với võ công của những tên cung thủ thì chắc chắn sẽ không đuổi theo kịp...

Mà với Như Ý mà nói, Đường Bắc Khôi và hai tên ma tướng không có tính uy hiếp gì cả!

Quan trọng nhất hiện giờ là nắm bắt 12 giây ấy trốn chạy khỏi nơi này...

Kiếm Hàn Y là một người rất bình tĩnh, lúc Như Ý bất ngờ đập nát xích sắt của hắn ta, hắn ta biết ngay tình huống khẩn cấp...

Như Ý tập kích Đường Bắc Khôi...

Hắn lại nhanh chóng cướp thanh kiếm đâm tử sĩ áp giải Hoa Lâu Vân và Hồng Chúc rồi chém đứt thanh xích sắt quấn quanh hai người họ...

Mà vào thời khắc đó...

Tình hình chiến trận dữ dội và căng thẳng...Tất cả xảy ra trong chớp mắt mà thôi!

Như Ý ra tay tập kích Đường Bắc Khôi, Đường Bắc Khôi thét lên gọi bắn tên, hai người Lôi Đình Phích Lịch lại làm lá chắn thịt đứng chặn trước mặt ông ta.

Cơ hội đến rồi!

Lôi Đình Phích Lịch vừa ra tay, Như Ý lập tức rút lui...Rồi mở rộng hai tay làm dấy lên một trận gió cuốn mãnh liệt...

Trong khoảnh khắc, mấy trăm ngọn tên độc ùn ùn nhắm đến tứ đại mạc khách...

Như Ý tung chưởng, một ngọn gió xoáy cuốn qua bao bọc tứ đại mạc khách bên trong...Tất cả các mũi tên độc đâm vào ngọn gió xoáy rồi chuyển phương hướng, lần lượt rơi xuống đất...

"A!"

Đột nhiên lưng cô bị trúng hai chưởng!

Hai luồng nội lực tà ác mạnh mẽ mà nóng cháy đó ép vào trong cơ thể cô, nội tức của cô quay cuồng mãnh liệt rồi lập tức há miệng nôn ra một ngụm máu đen!

Trong chưởng có độc!

Như Ý âm thầm kinh sợ!

Tứ đại Mạc khách được cứu rỗi nhưng cô lại bị hai ma tướng đánh lén, bị nội thương nặng nề.

"Đội cung tiễn thứ hai!"

Giọng nói hung ác của Đường Bắc Khôi chợt vang lên!

Như Ý vừa nhìn thấy đã sửng sốt! Cô biết lần này mình chết chắc rồi!

Hóa ra khi nãy chỉ mới bắn một nửa số cung tên.

Tên Đường Bắc Khôi gian xảo này đã chia cung thủ thành hai đội từ lâu...

Hơn hai trăm mũi tên có độc đều nhắm thẳng vào năm người bọn họ!

Tứ đại mạc khách đã hoàn toàn mất đi sức chiến đấu, người có võ công cao cường nhất là Như Ý hiện giờ cũng đã bị thương, bả vai bị mũi kiếm đâm xuyên, lại bị hai tên ma tướng đánh lén, mặc dù không phải vết thương chí mạng nhưng có thể tự bảo vệ mình trước hai trăm mũi tên có độc hay không cũng là một vấn đề...

Tình huống trở nên cực kỳ nghiêm túc và nguy hiểm…

"Bắn tên!" Đường Bắc Khôi gào lớn một tiếng!

Trong phút chốc...Vài trăm mũi tên độc kéo đến như bầy ong...

"Gào..."

Đột nhiên có tiếng gào thét làm rung chuyển đất trời, cuộn trào những con sóng dữ vang lên từ bên ngoài kia...

Các mũi tên độc bay rợp trời...

Ngay ở thế ngàn cân treo sợi tóc ấy...

Một quả cầu lửa lớn lao vào bức tường như chớp giật...

"Gào!"

Con mãnh thú lớn bốc cháy ngùn ngụt ấy gào lớn, ngọn lửa toàn thân chợt vỡ tung...

Tất cả mũi tên độc đều bị đốt cháy thành tro trong giây lát rồi lần lượt rơi xuống...

"Gào!"

Trông con mãnh thú dữ dằn tàn bạo ấy to bằng cái đầu con trâu nước, cơ thể cường tráng và oai phong lẫm liệt như sư tử, hàm răng trắng toát sắc bén như thanh kiếm, đôi mắt đong đầy lửa giận, toát ra sát khí đằng đằng như kẻ thống trị, trông nó giống hệt như ngọn núi lửa sắp sửa phun trào vậy...

"Tiểu Bạch?!"

Như Ý kinh ngạc!

Lúc cô nhìn thấy màu lông đỏ rực, toàn thân như ngọn lửa bốc cháy ấy mới nghĩ đến tiểu Bạch đầu tiên!

Nhưng mà...Sao Tiểu Bạch lại bất thình lình trở nên to lớn như vậy chứ?

Mỗi một thớ da thịt, mỗi một cọng lông trên người mãnh thú đều có ngọn lửa cháy...

Móng trước như làm từ sắt thép cào theo tiết tấu trên mặt đất.

Mặt đất xi măng bốc lên tiếng lửa cháy xèo xèo, ngọn lửa nổ tung bốc ra từng luồng khói xanh, trong chốc lát mặt đất bị đốt cháy đen.

"Phì!"

Trong lúc con mãnh thú hít thở, dường như lỗ mũi cũng phun ra những ánh lửa xanh.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc cực kỳ!

"Rốt cuộc đây là loài mãnh thú gì?"

"Dã thú hung mãnh bốc lửa à?”

"Sao ngọn lửa trên thân nó không tắt kia chứ?"

"Sao lông có nó không bị lửa cháy rụi?""Đáng sợ quá!"

"Thần thú hạ phàm à?"

Trong chốc lát, tất cả tử sĩ ấy đều kinh sợ đến há hốc miệng mồm, trông ai nấy đều như mất đi linh hồn...

Như Ý cười nhạt: "Xem ra mạng của chúng ta không mất...Tiểu Bạch, nếu là em thì kêu hai tiếng đi!"

Mãnh thú quay đầu lại kêu to: "Gào cục..."

Vốn dĩ nó muốn kêu "Cục cục", nhưng bây giờ âm thanh phát ra lại là tiếng rống "Gào gào", kết quả lại nghe thành tiếng "Gào cục" "Gào cục" Có điều Như Ý đã xác định đây chính là tiểu Bạch.

Nó vừa mở miệng đã phun ra ngọn lửa đen hôi nồng nặc...

Như Ý vội bịt mũi lại: "Tiểu Bạch! Sau này ngày nào em cũng phải đánh răng cho bà đây biết chưa! Hôi chết đi được!"

"Gào cục gào cục!"

"Tiểu Bạch, sao em lại biến thành như thế này? Trước đây em tròn ủm trông đáng yêu đến mức nào kia chứ! Có điều, bây giờ trông em cũng không tệ! Oai phong lẫm liệt lắm!"

"Gào!"

Tiểu Bạch rống lên một tiếng kinh động trời đất!

Cơ thể khổng lồ như hùng sư, cả người bốc cháy ngùn ngụt, cơ thể đỏ rực như lửa...

Nó rống lên như tiếng quỷ kêu khóc, thần linh gào thét làm đất rung núi chuyển.

"Thần thú nổi giận rồi!"

"Chạy mau thôi!"

Tất cả cung thủ và tử sĩ đều sợ hãi đến thần bay phách tán, ai nấy đều sợ đến rụng rời tay chân, đội hình tan tác, nhếch nhác bỏ chạy...

Nét mặt Đường Bắc Khôi trắng bệch, ông ta cả kinh: "Đây...Đây...Đây là Bạch..."

Như Ý thấy dường như ông ta biết lai lịch của Tiểu Bạch bèn hỏi: "Ông biêt lai lịch của tiểu Bạch à?"

Đường Bắc Khôi chỉ kinh ngạc tự lẩm bẩm: "Không! Không thể nào! Nó đã bị tuyệt chủng từ lâu rồi!"

Như Ý hỏi tiếp: "Lão tặc! Rốt cuộc Tiểu Bạch là gì?"

"Gào!"

Đột nhiên sát khí của Tiểu Bạch dâng trào, nó há miệng phun ra một con rồng lửa lao về phía Đường Bắc Khôi...

"Bảo vệ thừa tướng!"

Hai người Lôi Đình Phích Lịch thấy thế mới sợ hãi nhào lên cản Tiểu Bạch lại.

Nhưng mà, hai người bọn họ chỉ là người phàm đáng thương mà thôi, há có thể làm đối thủ của Tiểu Bạch?

Tiểu Bạch xông lên hất tung hai tên ma tướng, trong phút chốc cơ thể của bọn họ bùng lên ngọn lửa...

"Á!"

"Cứu mạng!"

"Thừa tướng! Cứu chúng ta với!"

Hai tên ma tướng đã bị ngọn lửa nuốt chửng, bọn chúng giẫy giụa gào thét...

"Các ngươi chết chắc rồi! Cho dù võ công các ngươi có cao cường đến đâu đi nữa cũng chỉ còn con đường chết mà thôi! Hơn nữa sẽ chết rất thảm thiết! Ha ha ha ha!"

Đột nhiên Đường Bắc Khôi cười như điên như dại.

Như Ý chắc chắn rằng ông ta biết lai lịch của Tiểu Bạch bèn sốt ruột hỏi: "Rốt cuộc ông đã biết những gì? Rốt cuộc Tiểu Bạch là gì?"Đường Bắc Khôi nói: "Nó là Bạch..."

"Gừ!"

Một cột lửa phun trào, vừa kéo bắn trúng Đường Bắc Khôi!

Đầu tóc của ông ta lập tức bốc cháy...

"Các ngươi sẽ...Chết...Không có đất chôn!"

Đường Bắc Khôi kêu thảm thiết, ông ta để lại câu nói cuối cùng rồi chạy vút đi, trong phút chốc đã biến mất trong bóng tối, chỉ còn lại chút ánh lửa mà thôi...

"Gào!"

Tiểu Bạch giận dữ rống lên, ai dám bỏ trốn dưới móng chân của nó?

Như Ý bảo: "Tiểu Bạch! Đừng đuổi theo nữa!"

"Gào!"

Tiểu Bạch kháng nghị.

"Không cho đuổi theo!"

Như Ý nghiêm khắc quở trách.

Tiểu Bạch do dự trong chốc lát, nét hung ác trong mắt nó dần dần giảm bớt, sau đó nó tức giận lao đến đạp hai người Lôi Đình Phích Lịch đã bị thiêu đốt, giẫm đến khi hai thi thể bốc cháy đó tan nát mới thôi.

Phi Yên âm thầm hoảng sợ: Sau khi tiểu Bạch biến thân lại hung dữ đáng sợ như vậy, trông càng đáng sợ hơn cả tưởng tượng trong lòng cô! Mà lúc nó biến thân lại trở nên tàn nhẫn hung ác, đến lời nói của mình mà nó còn không muốn nghe, nếu sau này mình không ở bên cạnh nó, nó biến thân rồi há chẳng phải gieo tai vạ cho toàn thiên hạ hay sao?

Tại sao trước lúc lão tặc Đường Bắc Khôi ấy bỏ đi lại nói tất cả chúng ta sẽ chết không nơi chôn thây?

Hình như ông ta biết lai lịch của Tiểu Bạch!

Hơn nữa, trông ông ta có vẻ khiếp đảm lắm!

Rốt cuộc Tiểu Bạch là gì?

Như Ý mơ mơ hồ hồ!

Cô cấm không cho Tiểu Bạch truy sát Đường Bắc Khôi là vì cả người ông ta bốc cháy, cho dù may mắn không chết thì sợ là chỉ còn lại nửa cái mạng mà thôi!

Chỉ cần sau này ông ta không tác oai tác quái nữa là được!

Giữ lại cái mạng cho ông ta, nói không chừng sau này có thể biết được lai lịch của Tiểu Bạch từ miệng ông ta.

Tiểu Bạch...

Như Ý vừa tán thưởng mà lại vừa lo lắng.

"Cục cục!"

Đột nhiên Tiểu Bạch vui vẻ kêu một tiếng rồi nhào đến bên Như Ý.

Như Ý kinh ngạc vô cùng.

Hóa ra khi nãy cô chỉ trầm ngâm một lúc thôi mà Tiểu Bạch đã thay đổi trở lại thành cơ thể bé bỏng tròn tròn xinh xắn đó...

"Tiểu Bạch, sao em lại biến trở về rồi?"

"Cục cục!"

"Tiểu Bạch, em có thể biến thêm một lần nữa không? Để ta xem em biến thân như thế nào? Lần sau có thể khống chế em biến thân rồi!"

"Cục cục!"

Cho dù Như Ý nói gì, Tiểu Bạch đều trả lời bằng tiếng cục cục, gương mặt non nớt như trẻ sơ sinh phấp phới niềm vui, tựa như hưởng thụ và đắc ý với trận giết chóc ban nãy lắm vậy...

"Chủ nhân! Xin nhận một lạy của bốn người chúng ta!"

Sự chấn động khủng bố mà mãnh thú thần lửa mang lại chỉ xuất hiện thoáng chốc rồi biến mất như đóa hoa quỳnh...

Hoa Lâu Vân và ba người còn lại đột nhiên quỳ xuống bái lạy Như Ý.

Như Ý nói: "Các ngươi đứng lên đi!"

Bốn người Hoa Lâu Vân vẫn không chịu thôi, sau khi kiên quyết quỳ bái Như Ý rồi mới miễn cưỡng đứng dậy.

Hoa Lâu Vân và Hồng Chúc bị thương nặng nề, lúc đứng lên lảo đảo sắp ngã, Thu Vân và Kiếm Hàn Y phải vịn bọn họ.

"Để ta xem thương thế của các ngươi!"

Như Ý đã từng được tham gia một lớp huấn luyện cấp cứu trong trường đặc công, có thể xử lý các vết thương ngoài ý muốn và các loại bệnh tật, hơn nữa bây giờ nội lực của cô thâm hậu, cũng hiểu biết cách điều trị các vết thương bên trong...

Cô lần lượt giúp đỡ Hoa Lâu Vân và Hồng Chúc xử lý vết thương!

Mặc dù lồng ngực của Hoa Lâu Vân bị đâm hai phát, mất máu quá nhiều, yếu ớt cực kỳ.

Nhưng nội lực của hắn cao cường, cơ thể cường tráng, chỉ là yếu ớt đi chứ không ảnh hưởng đến tính mạng.

Như Ý cầm máu cho hắn ta, đồng thời dùng nội lực kích thích huyệt vị làm khí và máu lưu thông, cả người hắn ta trông có sức sống hơn nhiều, chỉ cần nghỉ dưỡng một tháng thôi ắt hẳn vết thương của hắn sẽ không còn vấn đề gì lớn lao nữa.

Còn vết thương của Hồng Chúc lại rất đỗi nghiêm trọng.

Phần cánh tay bị cắt đứt của cô ấy đã đen sẫm, máu đông hết lại...

Hơn nữa máu và thịt ở miệng vết thương đã đông lại với nhau.

Ở đây không có bất kỳ thiết bị và máy móc y tế cùng với bác sĩ chuyên nghiệp nào, Như Ý cũng không có cách gì có thể giúp cô ấy nối lại phần tay đã bị cắt!

Sau này cô ấy chỉ có thể làm Dương Quá cụt tay mà thôi!

Như Ý khẽ thở dài rồi cất tiếng: "Nếu được ghép tay sau ba phút kể từ lúc bị cắt lìa thì còn có thể nối lại được, mặc dù nơi này không có các thiết bị y tế, có thể không khôi phục hết toàn bộ năng lực hoạt động được nhưng để xử lý những chuyện ăn uống vặt vãnh đời thường thì không có vấn đề gì. Chỉ tiếc là hiện giờ quá trễ rồi!"

Chương 158: Tự sát để tỏ rõ chí hướng của mình

Hồng Chúc cười ảm đạm: "Chủ nhân không cần phải nuối tiếc đâu! Nếu dùng một cánh tay của Hồng Chúc mà có thể đổi lại cơ hội gặp mặt chủ nhân, vậy cánh tay này của Hồng Chúc nên đứt từ lâu rồi!

Như Ý cũng cười nhạt: ""Cô nghĩ thoáng thật!"

Hoa Lâu Vân nói: "Chủ nhân! Rốt cuộc cô là ai? Mấy năm nay cô ở đâu? Tại sao trước giờ chúng ta chưa từng gặp mặt chủ nhân ở kinh thành?"

"Chuyện này à..."

Như Ý nghiêm túc nói: "Ta phải chính thức tuyên bố rõ ràng! Ta không phải là chủ nhân của các ngươi! Sau này các ngươi đừng gọi ta là chủ nhân nữa!"

Hoa Lâu Dung biến sắc: "Chủ nhân! Sao ngài không chịu nhận chúng ta?"

Như Ý nói: "Không phải không chịu nhận, mà ta vốn không phải chủ nhân của các người!"

Hoa Lâu Vân nói: "Dưới lòng bàn chân của chủ nhân..."

Như Ý nói: "Nói không chừng rất nhiều người có vết bớt dưới lòng bàn chân thì sao! Nếu các ngươi muốn tìm người có bốn vết bớt hình ngôi sao dưới lòng bàn chân thì chắc chắn đã tìm sai người rồi, các ngươi đi tìm người khác đi! Ta không phải chủ nhân mà các ngươi muốn tìm đâu!"

Hoa Lâu Vân kinh ngạc nói: "Không! Không! Cô là chủ nhân của chúng ta! Một cô gái tầm tuổi hai mươi có bốn vết bớt hình ngôi sao bức cung, cô hoàn toàn phù hợp cơ mà! Cô là chủ nhân của bọn ta!"

Như Ý mất kiên nhẫn đáp: "Ta thật sự không phải, ta cảnh cáo các ngươi, đừng đi theo ta nữa, cũng đừng gọi ta là chủ nhân!"

Cô nói rồi bèn ôm Tiểu Bạch bỏ đi.

Quả thật cô không muốn bốn người bọn họ gọi chủ nhân lung tung!

Cô chỉ là một người xuyên không về đây mà thôi...

Mới xuyên không từ mặt biển Thái Bình Dương ở thế kỷ 21 về đây từ nửa năm về trước.

Sao lại có thể là chủ nhân mười tám năm ròng của tứ đại mạc khách?

Vết bớt bốn ngôi sao à?

Chỉ là trùng hợp mà thôi!

Bỗng dưng nhóm người Hoa Lâu Vân, Kiếm Hàn Y đều quỳ sụp xuống cả!

Như Ý nói: "Các ngươi làm gì vậy?"

Hoa Lâu Vân nói: "Chủ nhân! Cô là chủ nhân của chúng ta! Chúng ta đã tìm kiếm cô nhiều năm ròng rã, bây giờ xem như đã tìm được cô rồi, từ đây về sau chúng ta sẽ đi theo chủ nhân, bảo vệ chủ nhân! Nếu chủ nhân không cần chúng ta nữa thì hãy giết chúng ta đi!"

Kiếm Hàn Y đáp: "Sứ mệnh của bốn người chúng t là tìm kiêm chủ nhân! Ngoài việc đó ra, sống cũng không còn bất cứ ý nghĩa nào nữa cả!"

Hồng Chúc nói: "Chủ nhân! Nếu chủ nhân không nhận chúng ta, đời này của chúng ta xem như đã sống uổng rồi."

Ánh mắt của Thu Vân vẫn khó giấu những nỗi niềm phức tạp, cô ấy nói: "Chủ nhân! Nếu như cô là chủ nhân của chúng ta thì sao lại trốn tránh kia chứ? Nếu hôm nay chủ nhân không chịu nhận chúng ta, bốn người chúng ta sẽ tự sát để bày tỏ chí hướng!"

Vừa nói dứt lời, không biết thanh kiếm ấy nằm trên tay Hoa Lâu Vân tự bao giờ...

Hắn cười khổ: "Kiếm Hàn Y! Người là kẻ máu lạnh vô tình nhất trong bốn người chúng ta, hôm nay ngươi hãy giết ba người chúng ta rồi tự sát đi!"

Kiếm Hàn Y cười lạnh đáp: "Ngươi đúng là huynh đệ tốt của ta, giao lại nhiệm vụ khó nhằn thế này cho ta xử lý!"

Hoa Lâu Vân cười cười: "Huynh đệ tốt, thiệt thòi cho ngươi rồi! Kiếp sau chúng ta lại làm huynh đệ, lại đi theo chủ nhân!"

Kiếm Hàn Y bảo: "Được!"

"Cảm ơn Kiếm huynh!"

Hoa Lâu Vân nói dứt lời bèn đưa thanh kiếm qua cho y!

Kiếm Hàn Y nhận kiếm rồi mới cất tiếng nói: "Người nào đi đầu?"

Thu Vân nói ngay lập tức: "Để ta! Sống không bằng chết, chi bằng chết đi cho rồi!"

Ánh mắt Kiếm Hàn Y thoáng có vẻ lạnh lẽo, y thấp giọng nói: "Được! Tỷ đi trước một bước, chúng ta sẽ theo gót tỷ ngay! Trên đường Hoàng Tuyền cũng không cô độc!”

Như Ý tức giận nói: "Các ngươi đang làm gì vậy? Tự sát? Lẽ nào không tìm được chủ nhân thì không cần mạng sống nữa ư? Nếu là vậy khi nãy ta bán mạng cứu các ngươi để làm chi?"

Kiếm Hàn Y đáp: "Đời này bốn người chúng ta chỉ có một sứ mệnh mà thôi, đó là đi theo chủ nhân! Nếu chủ nhân đã không muốn thu nhận chúng ta thì chúng ta sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa! Nếu chủ nhân chịu thu nhận chúng ta, tất nhiên chúng ta sẽ không muốn chết nữa rồi! Chúng ta sống hay chết còn phải xem ý của chủ nhân thế nào!"

Như Ý lạnh lùng nói: "Các ngươi uy hiếp ta à?"

Kiếm Hàn Y trả lời: "Không dám! Bốn người chúng ta rất mực tôn kính chủ nhân, tuyệt đối không dám uy hiếp chủ nhân đâu ạ!"

Như Ý đáp: "Ta đã nói các ngươi tìm lộn người rồi!"

Kiếm Hàn Y nói: "Chúng ta tuyệt đối không tìm lầm người!"

Như Ý nói: "Được thôi! Nếu các ngươi đã nói thế thì sau này có phát hiện ra các ngươi tìm sai người cũng chớ oán hận ta!"

Hoa Lâu Vân nói: "Ý của chủ nhân là, chủ nhân muốn thu nhận chúng ta ư?"

Như Ý đáp: "Các ngươi bị thương, cao thủ giang hồ khắp thiên hạ tìm kiếm các ngươi khắp nơi, các ngươi đi theo ta là được, cứ xem như để tị nạn dưỡng thương trước! Đợi khỏi hẳn rồi lại tính sau!"

Hoa Lâu Dung vui vẻ nói: "Được thế thì tốt quá! Được thế thì tốt quá! Cảm ơn chủ nhân đã thu nhận chúng ta!"Kiếm Hàn Y lại thành khẩn nói: "Chủ nhân thu nhận chúng ta, đợi đến khi vết thương của chúng ta lành lặn tuyệt đối sẽ không đi đâu1"

Lúc này...

Ba người Hoa Lâu Vân đều trừng mắt nhìn y!

Nói thế mà cũng nói được à?

Sao nói ra khỏi miệng được cơ chứ?

Đáng lý phải giữ thầm trong lòng thôi!

Ba người họ oán trách hết sức!

May mà Như Ý cũng không tính toán với ba người bọn họ, cho dù thế nào đi chăng nữa cô cũng không thể nhìn tứ đại mạc khách tự sát được đâu nhỉ?

Huống hồ tứ đại mạc khách lại rất đỗi trung thành, nếu không nhận bọn họ, nói không chừng bọn họ sẽ tự sát tập thể thật!

Mà trên người bọn họ còn có thương tích, lại bị kẻ khác truy giết.

Như Ý bất đắc dĩ thở dài trong lòng: Rốt cuộc là xui xẻo hay là may mắn đây? Sao đồ đệ, thú cưng, người hầu đều là lập dị hết trơn hết trọi vậy?

Ma Kiếm Khách thỉ khỏi phải nói rồi! Về cơ bản hắn chính là một lão ngoan đồng!

Tiểu Bạch càng kỳ quái hơn, sức mạnh khủng bố sau khi biến thân của nó, còn có thân thế thần bí ly kỳ ấy nữa...

Bây giờ bất ngờ lại thu nhận thêm mấy tên người hầu...

Thu nhận người hầu thì cũng thôi đi!

Mi lại bị người khác dùng cái chết uy hiếp đi làm chủ nhân của người ta...

Mình nên giận hay nên cười đây nhỉ?

Như Ý cũng không biết nổi!

Có điều, nơi này là vùng đất đầy rẫy thị phi, không thích hợp ở lại lâu dài!

Hơn nữa Đường Bắc Khôi đã chạy trốn rồi, không biết ông ta sống chết thế nào, nếu như lại bày ra quỷ kế mưu mô gì đó sợ là đêm dài lắm mộng!

Như Ý dặn dò tứ đại mạc khách nhanh chóng rời khỏi chốn này...

Năm người bọn họ vừa rời khỏi nhà kho bỏ hoang, đi ra bên ngoài khu rừng bèn nhìn thấy ngọn lửa cao ngút trời bùng lên từ phía Bắc kinh thành, soi sáng rừng rực cả kinh thành đang chìm trong đêm tối!

Như Ý cảm thán: "Lửa cháy to ghê! Không biết bén lửa từ nơi nào?"

Hoa Lâu Vân nhìn cẩn thận rồi nói: "Là phủ thừa tướng!"

Như Ý nói: "Phủ thừa tướng? Sao phủ thừa tướng lại bốc cháy cơ chứ?"
Hoa Lâu Vân lắc đầu tỏ vẻ thê lương: "Chỉ e đây là báo ứng của Đường Bắc Khôi! Đêm nay ông ta phái đại đa số cao thủ và các đấng anh tài đi đối phó chúng ta, lại không ngờ rằng sào huyệt của mình cũng bị người ta ngấm ngầm mưu tính, lần này phủ thừa tướng đã bị diệt toàn quân rồi!

Kiếm Hàn Y cười lạnh: "Cũng không hẳn bị người ta đốt! Trên đời này chẳng có mấy kẻ dám đi sờ mông hổ, biết đâu chỉ là cháy thì sao!"

Như Ý thầm thấy kỳ lạ rồi hỏi: "Ta lén đi tìm hiểu một lát, các ngươi về tổng đường Thanh Long bang nghỉ ngơi đi, bang chủ Thanh Long Bang là...t... là một người bạn rất tốt của ta, các ngươi chỉ cần nói mình là bạn của Nghiêm Phi thì tự nhiên hắn sẽ quan tâm đến các ngươi, để Thu Vân dẫn đường cho mọi người, cô ấy biết nơi đó!"

Hoa Lâu Vân nói: "Nhưng mà...Chủ nhân, chúng ta vẫn còn có việc muốn nói với cô."

Như Ý nói: "Để sau rồi hẵng nói đi? Lẽ nào phải nói ngay bây giờ hay sao?"

Hoa Lâu Vân: "Là một câu nói cực kỳ cực kỳ quan trọng! Năm đó vị cao nhân dạy võ nghệ cho chúng ta đã nói rằng nhất định phải tìm kiếm chủ nhân, rồi truyền đạt lại câu nói này cho chủ nhân! Vị cao nhân thần bí đó bảo là câu nói này có thể giải đáp hết tất cả khó khăn và thắc mắc trong lòng chủ nhân!"

Như Ý cũng cảm thấy hơi tò mò: "Thần kỳ thế à? Nếu không dài thì nói ra nghe xem! Còn nếu dài quá thì thôi đợi sáng mai rồi nói vậy!"

"Không dài đâu! Chỉ có mười một chữ thôi!"

"Vậy nói đi."

"Bốn ngôi sao bức cung, cưỡi chim ưng về nhận tổ tông!"

"Nghĩa là gì?"

"Hoa mỗ cũng không hiểu rõ."

"Khi nãy ngươi nói câu nói này có thể giải đáp tất cả thắc mắc trong lòng ta ư?"

"Đúng vậy."

"Nhưng ta nghe câu này xong càng thấy thắc mắc hơn nữa!"

"Vị cao nhân đó đã nói như vậy! Có thể là câu nói này vẫn còn chứa đựng huyền cơ khác, biết đâu chừng cần phải thấu hiểu huyền cơ trước rồi mới lĩnh ngộ được mọi điều bí mật bên trong thì sao!"

"Được rồi, mau đi rửa ráy rồi đi ngủ đi! Có huyền cơ gì thì để nói sau! Thu Vân, cô đưa mấy người bọn họ về Thanh Long Bang, không có việc gì cần thiết thì đừng bước chân ra ngoài, nói người của Thanh Long Bang mời đại phu đến chữa thương cho họ."

Như Ý nói dứt câu bèn ôm Tiểu Bạch phi vào trong đêm tối, bay vút về phía kinh thành đang ngập trong ánh lửa!

"Chủ nhân...Cuối cùng cũng tìm được chủ nhân rồi! Hơn nữa chủ nhân lại là cao thủ tuyệt thế võ công, thực đáng mừng ghê!"

Hoa Lâu Vân nhìn bóng lưng dần đi xa của Như Ý rồi cảm thán nói.

Kiếm Y Hàn lạnh lùng nói: "Vui cái mông gì! Võ công chủ nhân cao cường như thế này chắc chắn không cần chúng ta bảo vệ! Cô ấy bảo vệ chúng ta thì có! Khi nãy ngươi không nhìn thấy à? Cô ấy chê võ công chúng ta kém cỏi nên mới không cần chúng ta đấy!"

Hồng Chúc nói: "Chắc không phải vậy đâu? Ta lại cảm thấy chủ nhân rất đỗi gần gũi, bên ngoài lạnh lùng, biết nhìn ra trông rộng nhưng tính tình lương thiện, khi nãy cô ấy suýt mất mạng để cứu chúng ta đấy thôi! Nếu cô ấy trốn đi một mình chắc chắn không ai cản cô ấy lại nổi! Nhưng từ đầu đến cuối cô ấy không hề muốn trốn chạy mà suýt hy sinh để cứu chúng ta!"

Thu Vân ai oán nói: "Chúng ta vĩnh viễn cũng không hiểu được cô ấy đang nghĩ gì, cô ấy đã giấu cả đi, không cho người khác nhìn thấy! Cô ấy sẽ không xưng huynh đệ với ngươi, nhưng nếu ngươi gặp nguy hiểm, chắc chắn cô ấy sẽ là người đầu tiên đến cứu ngươi!"

Ánh mắt Hoa Lâu Vân ánh lên vẻ hối hận, hắn nói: "Khi nãy chúng ta mượn chuyện tự sát uy hiếp cô ấy có phải quá đáng lắm hay không? Dù gì cô ấy cũng là chủ nhân của chúng ta."

Hồng Chúc nói: "Nếu là thế sao cô ấy lại đồng ý thu nhận chúng ta kia chứ?"

Thu Vân đáp: "Cô ấy còn chưa chính thức thu nhận chúng ta đâu!"

Mấy người bọn họ còn đang lo lắng sau này Như Ý có đuổi bọn họ đi không thì Kiếm Hàn Y đang lạnh lùng đứng một bên chợt thốt ra một câu đến là vô sỉ.

Ba người bọn họ nghe thấy vậy.

Bỗng dưng tỉnh ngộ! Cảm nhận giống nhau sâu sắc!

Như đề hồ rưới lên đỉnh đầu!

Đã thông suốt rồi!

Kiếm Hàn Y bảo: "Dù sao có chết ta cũng không đi!”

Như Ý nương theo ánh lửa mà bay đi, kết quả ngọn lửa lại dẫn cô đến phủ thừa tướng!

Cô đến bên ngoài phủ thừa tướng, chỉ nhìn thấy quần chúng nhân dân bu lại xung quanh nhìn nhìn ngó ngó.

Mà phủ thừa tướng bốc cháy ngùn ngụt đã hóa thành biển lửa bãi tro...

Một loạt cung thủ áo đen giơ cung nhắm vào phủ thừa tướng.

Hễ là người từ trong cửa bước ra ngoài từ cửa lớn, cửa hông hay các bức tường đều sẽ chết dưới mưa tên...

Tiếng kêu khóc thảm thiết của già trẻ lớn bé vang vọng từ bên trong phủ thừa tướng...

Thảm thương như chốn địa ngục!

Như Ý tìm một nóc nhà cao cao rồi bay vọt lên, muốn quan sát tình hình trong phủ thừa tướng, kết quả lại đụng mặt một người khác.

Chương 159: Khí tức nguy hiểm của dã thú

"Mộ Dung Tinh Thần, là ngươi à?"

Như Ý hơi kinh ngạc.

Cái tên này lại đến sớm hơn cô một bước, rồi cướp cái chỗ cao cao này trước tiên!

Mộ Dung Tinh Thần nhìn thấy Như Ý, nhìn bộ dạng của cô rồi cười cười nói: "Cô lại hóa trang kiểu khác à? Nam hay nữ đây?"

Như Ý cột mái tóc đang xõa tung của mình lên rồi hóa trang thành đàn ông thêm lần nữa, cô đáp: "Mộ Dung Tinh Thần, thật không ngờ đi đâu cũng gặp ngươi! Nơi nào có ngươi là nơi đó gặp tai họa!"

Mộ Dung Tinh Thần mỉm cười: "Đáng lý ta phải gửi câu này cho cô mới đúng! Mỗi một nơi có tai họa chẳng phải đều có mặt cô ư? Tiện thể nói luôn rằng lúc ngươi mặc đồ nữ xinh đẹp động lòng người lắm đấy, mặc đồ nam xấu chết được!

Như Ý khinh bỉ nói: "Không phải ngươi nói ta phải thay đổi dung mạo để đi tham gia đại hội các bảo vật hay sao? Bây giờ còn nói ngược lại ta à?"

Mộ Dung Tinh Thần cười nói: "Chẳng qua đó là ý tốt của ta mà thôi, hy vọng cô nương có cơ hội biết đến những món bảo vật quý giá không gì bì được! Cô nương đi tham gia với nhan sắc này chỉ sợ đến bảo vật cũng bị nhan sắc mỹ miều của cô nương che khuất hết!"

Như Ý cười đáp: "Ngươi đều lừa gạt con gái nhà người ta thế đấy à?"

Mộ Dung Tinh Thần nghiêm túc bảo: "Làm gì có! Tại hạ vẫn luôn vất vả học thi thư trong thủy lao mười năm ròng rã, chưa từng hành tẩu giang hồ bao giờ, cơ hội gặp mặt cô nương vốn đã ít ỏi chứ đừng nói đến những cô gái đẹp tựa tiên nữ như cô nương đây!"

Như Ý đáp: "Ta thừa nhận ngươi rất biết cách dỗ dành người khác!"

Mộ Dung Tinh Thần cười nhạt, gương mặt anh tuấn trông có vẻ phóng khoáng mà lại đượm nét âu lo: "Tại hạ nguyện ý khen ngợi cô nương suốt cuộc đời này!"

Như Ý cười mắng: "Người đàn ông vừa đẹp trai vừa có tiền, lại thần bí, lúc nào cũng tỏa ra hương vị dã thú nguy hiểm như ngươi chắc chắn rất được lòng các cô gái! Có điều, ngươi dùng cách này không có ích gì với ta đâu!"

Mộ Dung Tinh Thần hỏi: "Tại vì sao?"

"Bởi vì ta là đàn ông!"

"Cô nương thật biết cách nói đùa!"

Như Ý biết rằng từ trước đến nay, bên dưới lớp vỏ ngoài tao nhã hoa lệ, tính cách Mộ Dung Tinh Thần rất đỗi sáng sủa cởi mở, nhưng sao cô cứ cảm thấy đêm nay trông hắn ta có vẻ đong đầy ưu thương.

"Mộ Dung Tinh Thần, ngươi có tâm sự ư? Có phải mấy chuyện xảy ra trong Tịch Mịch Yên Vũ lâu vướng tay vướng chân quá không? Nhiều người chết trong tửu lâu của ngươi như vậy, chắc là phải vất vả lắm mới khắc phục cho xong hậu quả nhỉ?"

"Chết người? Chẳng phải phủ thừa tướng còn chết nhiều người hơn ư?"

Dưới ánh lửa rừng rực, gương mặt nhợt nhạt của hắn ta thoắt đỏ thoắt trắng, kiên nghị mà ưu thương.

Như Ý nói: "Phủ thừa tướng xảy ra chuyện gì thế?"

Mộ Dung Tinh Thần lắc đầu nói: "Ta cũng vừa mới đến đây! Lúc ta đến phủ thừa tướng đã bùng cháy, cung thủ áo đen cũng đã bao vây bên ngoài phủ thừa tướng rồi!"

Như Ý nói: "Hình như những tên cung thủ áo đen này đã được huấn luyện nghiêm chỉnh, võ công cao cường, có lẽ không phải là cung thủ bình thường đâu!"

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Hôm đó thừa tướng Đường Bắc sai khiến hàng trăm cung thủ dường như muốn tiêu diệt Tịch Mịch Yên Vũ lâu của ta, nay phủ thừa tướng của ông ta lại diệt vong dưới tay cung thủ, quả thật có báo ứng ư?"

Như Ý cả kinh!

"Mộ Dung Tinh Thần, sao ngươi biết kẻ đánh lén Tịch Mịch Yên Vũ Lâu đêm đó là thừa tướng?"

"Ta bắt được một tử sĩ chưa chết, gặng hỏi nhiều ngày liền cuối cùng cũng lần ra được manh mối, thế là hôm nay ta mới đến phủ thừa tướng..."

"Lửa là do ngươi đốt à?"

"Không phải! Lúc ta đến phủ thừa tướng thì lửa đã cháy rồi! Hơn nữa tại hạ chỉ đến đây để tìm hiểu sự thật mọi việc mà thôi chứ tuyệt đối không phải mượn công báo thù tư, giết hại sinh mạng!"

"Ngươi không muốn báo thù sao?"

"Không muốn!"

Mộ Dung Tinh Thần lắc đầu nói: "Có thể bàn tay thừa tướng Đường Bắc nhuốm đầy máu tanh! Nhưng còn người già người trẻ phụ nữ trẻ con, gia đinh người làm thì sao đây? Cho dù chỉ là ngựa lừa bò heo, lẽ nào ai cũng có tội hay sao?"

Như Ý vỗ vai hắn ta rồi nói: "Ngươi không cần tiếc nuối thay cho bọn họ! Phủ thừa tướng! Vinh hoa phú quý hàng trăm năm liền cuối cùng cũng có ngày sụp đổ! Chỉ là ngày này đến nhanh quá! Nhanh đến mức khiến cho tất cả mọi người không ngờ nổi!"

Mộ Dung Tinh Thần hơi ngạc nhiên nhìn Như Ý: "Lẽ nào cô cảm thấy như vậy tàn nhẫn vô tình quá hay sao?"

Như Ý đáp: "Ta sẽ không thương xót sinh mạng! Nhưng ta sẽ quý trọng sinh mạng!"

Mộ Dung Tinh Thần đáp: "Cô nói vậy là ý gì?"

Như Ý đáp: "Ngươi nói đúng, có rất nhiều người trong phủ thừa tướng không đáng chết! Ít nhất ta biết có hai người trong phủ thừa tướng không phạm phải tội tày trời! Nhưng mà ngươi có cách gì cứu bọn họ không?"

"Số cung thủ này được huấn luyện nghiêm chỉnh, hơn nữa rõ ràng có rất nhiều cao thủ mai phục trong đám người vây quanh nhìn ngó...Cho dù ngươi và ta liên thủ lại cũng sợ không cứu nổi người trong phủ thừa tướng, huống hồ lửa càng lúc càng cháy lan ra rồi, chỉ sợ phải cháy ba ngày ba đêm mới dập tắt hết!

Mộ Dung Tinh Thần lắc đầu.

Như Ý nói: "Nếu ngươi đã biết rõ kết quả như vậy thì ngồi đây đau buồn thay bọn họ có ích gì?"

Mộ Dung Tinh Thần hỏi: "Vậy phải làm gì bây giờ? Chúng ta không cứu được bọn họ, cho dù chúng ta và bọn họ không có quan hệ gì với nhau, thậm chí họ còn là kẻ thù của chúng ta, nhưng nhìn thấy họ lâm vào hoàn cảnh thảm thương đến thế lòng ta vẫn khó chịu lắm!"
Như Ý nói: "Ngươi rất lương thiện! Bây giờ ta đã tin tưởng ngươi học hành mười năm trong thủy lao, chưa từng bước chân ra giang hồ rồi! Có điều ta muốn nói với ngươi rằng cho dù không cứu được bọn họ thì cũng không cần phải đau buồn vậy đâu! Bởi vì đau buồn nào có ích gì! Những lời thở than khấn nguyện ấy cứ để cho hòa thượng và đạo sĩ làm đi! Nếu ngươi thật sự muốn làm gì thì hãy đi điều tra xem kẻ nào đã sai khiến đám sát thủ thần bí, có võ công cao cường, được huấn luyện nghiêm chỉnh này! Không cứu được bọn họ ít nhất có thể cho bọn họ chết được nhắm mắt!"

Mộ Dung Tinh Thần cứ nghĩ Như Ý vốn tính lạnh lùng, lại hơi vô tình...

Thế giới này đã vô tình quá đỗi rồi...

Hắn không khinh bỉ Như Ý, nhưng trong lòng lại thấy đáng lý con người nên thông cảm và thương xót cho nhau mới phải!

Nhưng hắn ta sai rồi!

Những lời Như Ý nói nghe vẫn có vẻ tàn khốc gần như vô tình ấy...

Nhưng những gì cô nói lại có cái lý của nó!

Phải đấy!

Nếu có thể cứu thì đừng do dự mà hãy lao đi cứu người ngay!

Nếu không cứu được thì đừng thở vắn than dài làm chi, cố gắng làm hết sức mình là được rồi...

Mộ Dung Tinh Thần nghe Như Ý nói vậy, không biết vì sao mà nỗi áy náy quẩn quanh trong lòng hắt chợt biến mất...

Như Ý nhìn thấy nét mặt hắn ta giãn ra mới vỗ vai hắn cười cười: "Trái đất này nguy hiểm lắm, ngươi mau về sao hỏa đi!"

Mộ Dung Tinh Thần đáp: "Có thể ta chưa từng trải đời nhiều mới ấu trĩ buồn cười như vậy, chắc chắn cô thấy ta ngớ ngẩn lắm đúng không?"

Như Ý cười bảo: "Đó gọi là lương thiện! Hiện nay rất nhiều người đều không có thứ này nữa rồi! Có điều ngươi có nó, vậy là đáng quý lắm rồi!"

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Những tên cung thủ áo đen ấy tâm địa độc ác, dường như không muốn buông tha cho bất cứ người nào trong phủ thừa tướng, người đứng sau màn ắt là một kẻ có địa vị cực kỳ cao, có thể hô mưa gọi gió!"

Như Ý cười nói: "Ngươi thông minh lắm! Đoán không tệ đâu."

Mộ Dung Tinh Thần lại nói: "Vậy cô nghĩ người đó là ai?"

Như Ý ngẫm nghĩ một lát ròi nói: "Người kết thù sâu sắc nhất với phủ thừa tướng mà có thể diệt môn giết hạ toàn bộ người trong phủ ông ta chỉ có Trác vương phủ mà thôi!"

"Trác vương phủ, một trong tam đại thế gia đấy à?"

"Đúng vậy!"

"Cô cho rằng người của Trác vương phủ làm chuyện này hay sao?"

"Ta chỉ nói những người khác ắt sẽ hoài nghi Trác vương phủ, nhưng bản thân ta cho rằng người trong Trác vương phủ sẽ không làm ra những chuyện tàn ác như vậy! Hơn nữa nếu như Trác vương phủ làm thế thì đúng là ngu ngốc quá đỗi! Bởi vì đối tượng đầu tiên bị nghi ngờ tàn hại cả phủ thừa tướng sẽ là Trác vương phủ."

"Vậy kẻ nào mới có đủ năng lực và động cơ diệt trừ phủ thừa tướng chứ? Kẻ chiếm được lợi ích nhiều nhất là ai?"

"Không biết nữa, dù sao ta cũng chẳng ưa gì phủ thừa tướng, ta cũng muốn đốt quách nó cho rồi! Có điều giết hại nhiều người vô tội đến như vậy, thủ đoạn thật sự hơi tàn nhẫn..."
Như Ý thầm hy vọng trong đầu đừng là người trong Trác vương phủ làm!

Nếu thật sự là Trác vương phủ làm, cô thật sự không chấp nhận nổi.

Nếu Trác vương phủ có thể làm ra những chuyện mất hết nhân tính, máu lạnh vô tình như vậy thì có khác gì Đường Bắc Khôi và phủ thừa tướng không?

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Thế gian này lục đục tranh đấu nhiều quá, những ngày tháng giả vờ làm ăn mày ngêu ngao ca hát, thỏa thuê uống rượu, và lúc còn học hành trong thủy lao mới khôn buồn không lo làm sao! Nếu như Đường Bắc Khôi không mua chuộc tứ đại mạc khách đánh lén Tịch Mịch Yên Vũ lâu thì có lẽ cả đời này ta đều sẽ không vướng vào những mối phân trành này, ta có thể sống cả đời vui vẻ và thoải mái rồi, có rượu có sách là yên vui cả đời rồi!"

Như Ý phì cười: "Chào mừng đến trái đất! Con mọt sách ạ!

Đột nhiên cô cảm thấy cái tên Mộ Dung Tinh Thần này đơn thuần mà đáng yêu!

Cô nhớ đến cái lúc hắn ta còn giả dạng làm ăn mày, ca hát, uống rượu...

Nhớ đến lúc cùng hắn nướng ếch....

Nhớ đến vẻ tà mị và hào khí của người đó lúc hắn ta ngông nghênh đảm bảo cho tứ đại mạc khách trước mặt người trong thiên hạ...

Đó là người đàn ông phức tạp!

Hắn lại còn là chủ nhân của Tịch Mịch Yên Vũ lâu, tửu lâu thần bí nhất trong thiên hạ này ư?

Chủ nhân?

Bỗng dưng Như Ý nhớ đến một chuyện!

"Mộ Dung Công Tử!"

"Cô cứ gọi ta Tinh Thần là được rồi!"

"Ta cứ gọi ngươi là đồ mọt sách đi! Ha ha."

"Mọt sách cũng được."

"Mọt sách, ta hỏi ngươi một câu, ngươi phải thật thà trả lời!"

"Cô nương cứ hỏi."

"Ngươi cũng đừng kêu ta là cô nương nữa! Trước giờ ta rất thích kết bạn với những người đơn thuần, giàu có, võ công lại cao cường như ngươi, sau này ngươi gọi ta là Như Ý là được rồi! Ta là người của Trác vương phủ, việc này chắc là ngươi biết rồi đúng không?"

"Ừ. Trác Như Ý. Ta biết từ lâu rồi!”

"Ngươi gọi ta Như Ý là được!"

Như Ý không biết vì sao bản thân cô không hề có chút ngăn cách nào với Mộ Dung Tinh Thần mà kể bí mật của mình ra cho hắn ta nghe.

Có thể vì hắn ta quá đỗi lương thiện, không có tâm cơ...

Bởi vì chắc cô không hề phòng bị hắn ta đâu nhỉ!

"Như Ý, cô muốn hỏi điều gì?"

"Ngươi biết gì về...Tứ Đại Mạc Khách?"

"Tứ đại mạc khách à?"

"Phải đấy!"

"Cô muốn biết cái gì?"

"Tất cả mọi thứ về bọn họ! Ngươi biết gì thì cứ nói với ta!"

"Được thôi. Chắc khoảng chừng tám năm trước...Tứ đại mạc khách đến Tịch Mịch Yên Vũ lâu, lúc đó bọn họ vừa đến kinh thành, mới chỉ là mấy đứa trẻ mà thôi, nhưng võ công vượt qua người thường, thông minh và bình tĩnh! Kim lão bản biết bọn họ không có tiền trả mới giữ bọn họ ở lại làm việc, kết quả lại phát hiện ra thiên phú của bọn họ, thế là giữ bọn họ lại làm mạc khách trong Tịch Mịch Yên Vũ lâu!"

"Mấy năm nay ngươi chưa từng gặp gỡ bọn họ ư?"

"Không có! Mặc dù ta là chủ nhân của Tịch Mịch Yên Vũ lâu nhưng trước giờ chưa từng tham dự vào những chuyện kinh doanh của tửu lâu, chỉ khi xảy ra chuyện gì hệ trọng lắm Kim lão bản và thế thân của ta mới đến thủy lao xin chỉ thị của ta mà thôi!"

"Chắc hẳn phải xin chỉ thị của ngươi mới thu nhận tứ đại mạc khách nhỉ?"

"Đúng vậy! Lúc đó Kim lão bản nói với ta rằng võ công bốn người trẻ tuổi này không tệ, ta bèn âm thầm quan sát võ công của bọn họ, quả đúng là kỳ dị bất ngờ! Thế là ta dặn dò Kim lão bản phải đối xử tử tế với bọn họ, kể từ đó bọn họ cũng ở lại Tịch Mịch Yên Vũ lâu. Mà nhiều năm trước ta cũng chỉ âm thầm quan sát võ công bọn họ chứ chưa gặp mặt bao giờ, hơn nữa lúc đó bọn họ chỉ là những đứa trẻ mà thôi!"

"Ngươi có biết gì về...Chủ nhân mà bọn họ tìm kiếm không?"

"Ta chẳng biết gì cả! Chỉ biết bốn người họ đến kinh thành để tìm kiếm chủ nhân. Còn lại hoàn toàn không hay biết tí gì, có thể Kim lão bản biết đấy, nhưng chuyện này không liên quan gì đến chuyện kinh doanh ở tửu lâu nên ông ấy không nói năng gì với ta!"

Chương 160: Thần côn cao cấp

"Ngươi những năm này, thật sự vẫn luôn ở trong thủy lao đọc sách?"

"Đúng vậy! Ngoại trừ bình thường chạy ra ngoài ca hát uống rượu...."

"Lẽ nào ngươi chạy vào chạy ra Tịch Mịch Yên Vũ Lâu vắng lặng, không có người phát hiện sao? Dù sao, trong Tịch Mịch Yên Vũ Lâu người thực sự biết thân phận của ngươi chỉ có hai người, thực ra mọi người đều không biết thân phận của ngươi."

"Hậu đường của Tịch Mịch Yên Vũ Lâu canh phòng rất nghiêm ngặt, mười năm này, ta đều là từ dưới lớp phòng thủ nghiêm ngặt này chạy ra ngoài, cho nên từ trước đến nay chưa có ai phát hiện."

"Kế hoạch đi tuần phòng thủ bảo vệ của những thủ vệ kia, là ngươi lập ra sao?"

"Không phải! Là người trước đây dạy ta ca hát chỉ cho ta! Hắn nói phương án phòng thủ giống như vậy, tuyệt đối không có bất luận kẻ nào có thể tìm được kẽ hở! Chẳng qua, xem ra cũng không thể tin được, kết quả ngươi và Trác công tử kia không phải cũng xông vào được sao?"

Từ trong miệng của Mộ Dung Tinh Thần, Như Ý cuối cùng cũng biết một chút manh mối có giá trị.

Nhưng là...

Nghi vấn trong lòng càng tăng thêm!

Mộ Dung Tinh Thần đã nói qua có một cao nhân thần bí dạy hắn võ công, lại còn muốn hắn làm bốn chuyện!

Bốn chuyện này, thực ra nói một cách thẳng thừng đây chính là một chuyện!

Chính là giao cho người trong lòng bàn chân có vết bớt bốn ngôi sao ép vua thoái vị một chiếc nhẫn sắt màu đen...

Tứ Đại Mạc Khách cũng tuyên bố, có một cao nhân thần bí dạy bọn họ võ công muốn bọn họ tìm được chủ nhân chân chính, chủ nhân này cũng là người có lòng bàn chân có vết bớt bốn ngôi sao...

Lẽ nào đây là trùng hợp sao?

Không!

Không!

Không thể nào!

Sự việc tuyệt đối không thể trùng hợp như vậy!

Mặc dù giữa Yêu Nghiệt công tử và Tứ Đại Mạc Khách cũng không biết bọn họ muốn tìm chính là cùng một người, nhưng vị cao nhân thần bí phía sau bọn họ, lại vô cùng có khả năng là một người!

Chỉ là, bọn họ đều không biết mà thôi!

Yêu Nghiệt công tử nói: "Cao nhân thần bí chỉ thị muốn xua tan nghi ngờ trong lòng liên quan đến thân thế, manh mối quan trọng nhất chính là một cái nhẫn..."

Tứ Đại Mạc Khách nói: "Cũng là cao nhân thần bí chỉ thị, muốn phá giải toàn bộ hoàn cảnh khó khăn trước mắt và nghi hoặc trong lòng, quan trọng là ở câu nói: tứ tinh bức cung, đạp ưng quy tông*!"

* bốn sao bức vua thoái vị, đạp lên diều hâu trở về tổ tiên.

Chiếc nhẫn?

Tứ tinh bức cung, đạp ưng quy tông?

Nếu như cao nhân thần bí kia, chính là cùng một người....

Vì sao hắn muốn phân biệt lưu lại hai manh mối?

Vì sao hắn muốn cùng lúc phái Yêu Nghiệt công tử và Tứ Đại Mạc Khách tới truyền lời nhắn?

Chiếc nhẫn đã được đưa tới rồi!

Như Ý không biết cái nhẫn này có tác dụng gì.

Lời cần truyền cũng đã được truyền tới rồi!

Như Ý lại không hiểu ra sao, căn bản nghe không hiểu này có ý gì!

Tứ tinh bức cung còn dễ hiểu!

Chính là dưới bàn chân của cô có vết bớt của tứ tinh bức cung...

Nhưng câu phía sau là đạp ưng quy tông.

Lại có ý nghĩa gì vậy?

Cưỡi hạc đi thì đã nghe nhiều rồi!

Đạp ưng quy tông như vậy rất kỳ quái, thật đúng là cho tới bây giờ chưa từng nghe qua!

Hơn nữa cưỡi hạc đi, thông thường ý chỉ một người đã chết!

Lẽ nào thật muốn chết rồi mới có thể phá giải mối nghi ngờ trong lòng sao?

Như Ý bắt đầu cảm thấy, người cao nhân thần bí này nhất định là một tên lừa đảo cao cấp nhất!

Hắn ăn nói lung tung, đã lừa Mộ Dung Tinh Thần và Tứ Đại Mạc Khách một đời, đã lừa Như Ý... bởi vì chiếc nhẫn và câu nói này đều hoàn toàn không có biện pháp phá giải mối nghi ngờ trong lòng hắn...

Chẳng qua chỉ là lại tăng thêm mối nghi ngờ trong lòng hắn mà thôi!

Mộ Dung Tinh Thần bỗng nhiên nói: "Như Ý! Ta muốn quay về Tịch Mịch Yên Vũ Lâu, toàn bộ đều là bởi vì cái rương sắt kia mà ra, nói không chừng sẽ tìm được chủ nhân của bảo vật nói một chút, sẽ có một chút manh mối, có lẽ có thể tìm được là ai đã tàn sát một nhà của phủ Thừa tướng!

Như Ý cả kinh nói: "Cái rương sắt? Cái rương sắt gì?"

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Chính là bảo vật của đại hội tụ bảo! Hộp thần thứ hai!"

Như Ý bỗng nhiên cả kinh, sắc mặt trong phút chốc trở nên ngưng trọng trắng bệch: "Hộp thần thứ hai? Cái thứ hai? Cái gì gọi là hộp thần thứ hai? Rốt cuộc là chuyện gì? Ngươi mau nói rõ ràng một chút đi!"

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Lẽ nào ngươi không biết sao? Chính là bảo vật oanh động thiên hạ kia đó?"

"Bảo vật gì?"

"Buổi tối ngày đó ở đại hội tụ bảo, anh hùng hảo hán toàn thiên hạ, đều là vì bảo vật kia mà tới!"

"Chính là hộp thần thứ hai?"

"Đúng vậy! Chính là hộp thần thứ hai! Nghe nói, cái rương sắt này với cái hộp thần hơn một trăm năm được thờ phụng ở trong hoàng cung, hoàn toàn giống nhau như đúc! Chính là ngay cả tính chất kim loại đều là giống nhau như đúc! Đao thương bất nhập, nước lửa bất xâm! Cho nên, người trong thiên hạ gọi nó là hộp thần thứ hai!"

"Ngươi...nói là thật sao?"

Như Ý từ trong mối nghi ngờ của cao nhân thần bí kia giựt mình tỉnh táo lại!

Hộp thần thứ hai?Xuất hiện hộp thần thứ hai trong thiên hạ?

Thế nào có thể xuất hiện chuyện như vậy?

Hộp thần!

Đối với tất cả mọi người của hoàng triều này mà nói, có lẽ chỉ là một thánh vật!

Nhưng mà Như Ý lại không biết!

Kia căn bản không phải là thánh vật gì!

Kia chỉ là một cái rương sắt mà thôi!

Một cái rương sắt rất bình thường!

Cũng là một cái rương sắt rất đặc biệt!

Nói nó phổ thông, là vì mỗi người đều có một cái.

Chỉ cần là đặc công của cục tình báo đặc công nước T!

Mỗi người đều có một cái!

Nói nó rất đặc biệt!

Kia là bởi vì va li của mỗi người đặc công đều không giống nhau, ít nhất, LOGO ánh đèn LED sáng vĩnh viễn dưới góc trái là không giống nhau!

LOGO trên va li đặc công của Như Ý chính là một đóa tường vi màu đen dùng tia laze khắc lên....

Toàn thế giới, chỉ có duy nhất một cái va li đặc công!

Chính là thuộc về cô Như Ý!

Hơn nữa là thuộc về thế kỷ 21!

Nơi này không biết thế kỷ mấy, ngay cả tinh cầu gì cũng không biết, được gọi là thế giới khác của Vương triều Thiên Tống!

Hộp thần thứ nhất xuất hiện...

Kia là chính là va li đặc công của Như Ý!

Thuyền của Như Ý bị tên lửa bắn trúng nổ tung trong một khắc.

Cô đã xuyên việt rồi.

Va li đặc công cũng xuyên việt theo.

Chỉ là lúc va li đặc công xuyên việt, sớm hơn cô một trăm ba mươi năm!

Xuyên việt thực ra chính là một loại du lịch thời không, chỉ cần tốc độ đạt tới tốc độ ánh sáng, hoặc bước vào trùng động thời không nào đó, đều có khả năng xuyên việt đến một thời không khác, một thế giới khác!

Nếu lúc đó khi vụ nổ xảy ra, đúng lúc xuất hiện hai cái trùng động!

Như Ý từ một cái trùng động xuyên việt.

Va li đặc công lại từ cái trùng động thời không khác xuyên việt tới!

Hai cái trùng động thời không xuyên việt nhưng không gian tới là cùng một nơi.

Nhưng thời gian lại hơn kém nhau một trăm ba mươi năm!

Đây hoàn toàn có thể có lời giải thích hợp lý!
Như Ý cũng không cảm thấy kỳ quái!

Nhưng thế nào có thể lại xuất hiện một cái hộp thần nữa?

Cô nhớ rõ ràng!

Lúc đó trên thuyền, chỉ có một cái va li của cô!

Cô cũng chỉ có một va li đặc công!

Cho nên, lúc đó thuyền du lịch nổ tung, không thể có đặc công khác mang theo một cái va li cùng nhau xuyên việt!

"Không!"

"Tuyệt đối không thể có cái va li đặc công thứ hai!"

"Nhất định là có hiểu lầm gì rồi!"

"Hay là, chỉ là một cái rương sắt tương đối giống mà thôi!"

"Rất nhiều kim loại đều là đao thương bất nhập!"

"Không nhất định chính là hợp kim titan!"

Như Ý không biết vì sao, trong lòng lại có chút sợ hãi kết quả như vậy xảy ra!

Nếu thật là kết quả như vậy, cô không biết nên đối mặt như thế nào!

Chẳng lẽ nói, trong thời không này, còn có người khác xuyên việt?

Hơn nữa người xuyên việt này, cũng là một đặc công giống như cô?

Là một đặc công nước T?

Không có khả năng!

Loại tình huống này thế nào có thế nảy sinh chứ?

Bởi vì một vụ nổ mà đưa tới xuyên việt, thời gian đều đã hơn kém nhau một trăm ba mươi năm!

Nếu là bởi vì nguyên nhân không giống nhau, hoặc là xuyên việt thời không không cùng địa điểm đưa tới, tuyệt đối không thể đưa tới thời gian và không gian giống nhau!

Này không cần nói theo khoa học, còn là máu suy luận, đều là nói không thông suốt!

Như Ý khẩn trương hỏi: "Tên mọt sách, ngươi thấy qua cái rương sắt kia chưa? Chính là cái rương thứ hai?"

Mộ Dung Tinh Thần lắc đầu nói: "Tôi cũng chỉ biết là có một bảo vật như vậy mà thôi! Chuyện này vẫn luôn do Kim chưởng quỹ của Tịch Mịch Yên Vũ Lâu giải quyết, hắn đã thấy hộp thần thứ hai!"

Như Ý nói: "Vậy ai là chủ nhân của hộp thần thứ hai!"

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Có lẽ cũng chỉ có Kim chưởng quỹ mới biết thôi!"

Như Ý có chút thất vọng nói: "Ngươi là lâu chủ vẫn thật là một chút công dụng cũng không có!"

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Ta đối với những cái gì mà bảo vật này, một chút hứng thú cũng không có! Hơn nữa là một cái rương sắt, ta cũng không cảm thấy cái này có gì trân quý hiếm lạ, nhưng người trong thiên hạ hết lần này tới lần khác đối với như này chạy theo như vịt! Chẳng qua, này nếu nói, còn có một người kỳ lạ,"

"Ai?"

"Lúc trước ta nghe ông chủ Kim nói, thiên hạ xuất hiện một người kỳ lạ, lại có thể mở ra cái hộp thần một trăm ba mươi năm được thờ phụng bên trong hoàng cung!"

"Ồ."

"Hộp thần vẫn luôn là bảo vật được thờ phụng! Truyền thuyết và lời đồn liên quan đến chiếc hộp thần, kéo dài hơn một trăm năm! Nhưng là từ trước đến nay vẫn chưa có người có thể mở được nó, cũng chính là không có biện pháp chứng minh hộp thần không phải là thánh vật, cũng không có cách chứng minh bên trong hộp thần có cái gì.

"Ồ."

Như Ý có chút chột dạ gật đầu.

Người này, chính là bản thân cô chứ đâu.

Mộ Dung Tinh Thần lại không biết, chỉ tiếp tục nói: "Nhưng nghe nói đột nhiên có một người kỳ quái lại có thể mở được thánh vật hộp thần trong hoàng cung, vì vậy, vừa vặn lại có người thả tin tức ra, thiên hạ phát hiện ra hộp thần thứ hai...Ngươi nói xem, dưới tình huống như vậy, người trong thiên hạ đối với hộp thần thứ hai chẳng phải chẳng phải sẽ là đổ xô vào sao?"

Như Ý thầm nghĩ: "Hóa ra trong nửa tháng ta tiến cung này, thiên hạ lại có thể có câu chuyện lớn như vậy!"

Mộ Dung Tinh Thần rất hiếu kỳ hỏi: "Ngươi lại không có ung dung tự tại ở ẩn giống như ta, lẽ nào ngươi không nghe thấy chuyện này sao? Ngươi biết người kỳ lạ mở được chiếc hộp thần này là ai sao?"

Như Ý có chút lúng túng nói: "Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt!"

Mộ Dung Tinh Thần trong mắt lộ ra vẻ hưng phấn, nói: "Là ngươi sao? Người này thật sự là ngươi sao?"

Như Ý nói: "Ngươi cho là ta có cần phải nói dối không?"

Mộ Dung Tinh Thần gật đầu nói: "Không có nghĩ tới, người này lại có thể là ngươi! Ta rất hiếu kỳ muốn biết, ngươi như thế nào mở được hộp thần, trong đó rốt cuộc có cái gì?"

Như Ý trừng mắt liếc hắn một cái, nói: "Ngươi thế nào không sớm nói với ta, ngày đó phát hiện bảo vật ở đại hội tụ bảo chính là hộp thần thứ hai?"

Mộ Dung Tinh Thần có chút vô tội nói: "Ngươi lại không có hỏi tôi? Hơn nữa, bản thân ngươi cũng tự mình tham gia đại hội tụ bảo, lại không có thấy hộp thần thứ hai sao, hay là ngươi và hộp thần thứ hai không có duyên phận!"

Như Ý nói:" Duyên phận? Ngươi nói thật là quá đơn giản rồi! Nếu như thật sự là như vậy thì tốt rồi! Bất kể ta với hộp thần thứ hai có duyên phận hay không, này là cuộc đời, tôi nhất định là trốn không thoát muốn đuổi theo tìm được tung tích của hộp thần thứ hai! Chỉ là đáng tiếc, Đường Bắc Cương cướp đi hộp thần thứ hai rồi, có thể mãi mãi cũng không biết tung tích của hộp thần thứ hai!

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Chẳng qua chính là một rương sắt mà thôi! Có cái gì khẩn trương vậy? Nếu ngươi muốn bảo vật, Tịch Mịch Yên Vũ Lâu của ta có rất nhiều..."

Như Ý ánh mắt bỗng nhiên sáng lên, nói: "Ngươi...ngươi...ngươi vừa nãy nói cái gì?"

"Ta nói ngươi muốn bảo vật, Tịch Mịch Yên Vũ Lâu của ta có rất nhiều, có thể để ngươi tùy ý chọn!"

"Không phải là câu này!"

"Ta vừa nãy là nói như vậy mà!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau