CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 146 - Chương 150

Chương 146: Lại phun lửa

Như Ý nhận lấy cây đập ruồi và bất ngờ quất một cái làm Tiểu Bạch bay vào tường...

"Áo hu"

Tiểu Bạch bị đụng vào tường, phát ra một tiếng kêu bi thương thật dài rồi rơi thẳng xuống đất...

Như Ý nói: "Tiểu Bạch, qua đây."

Tiểu Bạch bay phành phạch đến góc tường, nhưng làm thế nào cũng không chịu bay đến cô.

Như Ý nói: "Tiểu Bạch, qua đây đi. Lần này ta đảm bảo sẽ không đánh ngươi nữa."

Tiểu Bạch nhướn nhướn mày, không tin tưởng nhìn Như Ý.

Nó mới không dễ lừa như vậy!

Như Ý mỉm cười ngọt ngào: "Tiểu Bạch, Tiểu Bạch đẹp trai mau đến đây đi. Lần này, ta thật sự sẽ không đánh ngươi đâu!"

Tiểu Bạch do dự một chút, sau đó e dè bay lên phía trước.

Bay một chút lại dừng vài giây, lại bay tiếp...

Nó rất thận trọng...

Như Ý cười mắng: "Ta thật sự sẽ không đánh ngươi nữa! Mau qua đây!"

"Quả quả!"

Tiểu Bạch vui vẻ bay qua.

Như Ý xoa xoa đầu nó: "Tiểu Bạch ngoan, phun lửa thêm lần nữa đi."

Tiểu Bạch nhìn Như Ý đầy kỳ quái giống như là đang hỏi: "Chủ nhân? Rốt cuộc là cô muốn làm gì? Một chốc lại tự nhiên đánh tôi, một chốc lại kêu tôi phun lửa?"

Như Ý nói: "Ngươi phun lửa trước đi nha, chờ lát nữa sẽ nói cho ngươi biết tại sao!"

"Quả quả!"

Tiểu Bạch gật gật đầu rồi lại mở miệng "Áo áo"

Nói lại phun ra một ngọn lửa khác....

Khoảnh khắc mà Như Ý nhìn thấy nó phun lửa, lông toàn thân sẽ phát ra một chút ánh sáng màu đỏ nhợt nhạt...

"Bạch."

Như Ý giơ lên cây đập ruồi nhắm chuẩn vào đầu của Tiểu Bạch!

Nhưng mà lực đạo lần này cô ấy dùng tương đối nhỏ.

"Tát."

Gậy đập ruồi đánh lên đầu của Tiểu Bạch.

"Áo!"

Tiểu Bạch đột nhiên nhe răng trợn mắt, nhìn chằm chằm vào Như Ý với đôi mắt dữ tợn...

Như Ý dịu dàng nói: "Tiểu Bạch, bình tĩnh bình tĩnh..."

Không bao lâu, sự hung hãn trong ánh mắt của Tiểu Bạch dần dần biến mất...

Nó lại trở nên vô hại lương thiện, làm một Tiểu Bạch bị Như Ý ức hiếp đến đáng thương...

Như Ý xoa xoa đầu nó: "Tiểu Bạch, lúc nãy không phải là ta cố ý đánh ngươi, chỉ là muốn thử một chút xem phản ứng của ngươi lúc phun lửa và lúc không phun lửa. Sự thật chứng minh lúc ngươi phun lửa, lông của người sẽ biến thành màu đỏ nhạt, cảm xúc của người cũng sẽ trở nên kích động, dữ tợn, hung hãn..."

"Quả quả."

Tiểu Bạch có vẻ như nghe hiểu, lại có vẻ như nghe không hiểu...

Như Ý tiếp tục nói: "Nhưng lúc ngươi không phun lửa, ta đã lén đánh ngươi rất mạnh. Một chút ngươi cũng không nổi giận. Nhưng lúc ngươi phun lửa, ta chỉ đánh ngươi nhẹ nhàng một cái, ngươi liền tức giận nhe răng trợn mắt. Xem ra, siêu năng lực phun lửa này của ngươi khiến cho ngươi trở nên hung hãn dữ tợn!"

Tiểu Bạch có chút hiểu.

Cuối cùng nó cũng biết tại sao mình lại làm ra chuyện đáng sợ như vậy với chủ nhân...

Hóa ra đằng sau siêu năng lực đó lại ẩn chứ những nhược điểm rất lớn!

"Quả quả."

Tiểu Bạch có chút buồn.

Nó sợ sau này khi không khống chế được bản thân, lại trở thành một Tiểu Bạch xấu xa hung hãn...

Nếu như lại làm hại chủ nhân, nó nhất định sẽ không tha thứ cho mình!

Như Ý nói: "Khi ngươi bay thì sẽ vô hại, sau này nếu muốn phun lửa thì phải khống chế một chút, cố gắng hết mức giảm phun lửa, tính cách hung dữ là do ngươi phun lửa mà thành..."

"Quả quả!"

Tiểu Bạch dùng lực gật đầu!

Như Ý nói: "Mỗi khi ngươi uống rượu say, sẽ ngủ mê mấy ngày. Khi ngươi ngủ say, lông toàn thân sẽ biến thành màu đỏ của máu, giống như là một ngọn lửa! Khi ngươi phun một ngọn lửa nhỏ, lông sẽ từ từ phát ra màu đỏ nhạt khiến ngươi trở nên hung hãn dữ tợn..."

"Nếu như lông toàn thân của ngươi biến thành màu đỏ, sẽ có người chọc ghẹo ngươi. Lúc đó không biết sẽ có hậu quả gì?"

Như Ý hít một ngụm khí lạnh!

Tiểu Bạch hung hãn đó sẽ tức giận với chủ nhân thân thiết của mình, nếu như đó là người lạ thì sẽ giận Tiểu Bạch...

Cô không dám tưởng tượng sẽ có kết quả gì!
"Tiểu Bạch. Năng lượng mạnh mẽ của ngươi rất khủng khiếp! Nhưng nếu như ngươi lại khống chế không được....bây giờ có hai cách có thể khống chế được sự hung hãn phẫn nộ của Tiểu Bạch khi biến thành như vậy." Như Ý đưa ra hai phương pháp.

"Quả quả."

Tiểu Bạch khoa chân múa tay vui sướng!

Nếu như có cách để kiểm soát năng lực thì tốt rồi!

Sau này nó cũng sẽ không lại làm thương tổn chủ nhân nữa!

"Quả quả!"

"Quả quả! Quả quả."

Nó phấn khích vừa bay loạn xạ vừa kêu ầm ĩ...

Như Ý nói: "Ngươi đừng vui mừng quá sớm, trước nghe ta nói xong hết đã. Cách thứ nhất, mỗi lần ngươi uống say, uống say rồi sẽ biến thành Tiểu Bạch màu đỏ... Mặc dù lúc ngươi biến thành Tiểu Bạch màu đỏ thì luôn ngủ mê, nếu như một ngày nào đó ngươi thức dậy giữa chừng, hoặc là có người đánh thức ngươi dậy thì ngày hôm đó sẽ là ngày đại loạn! Vì để tránh trường hợp đáng sợ này xuất hiện, sau này ngươi không được uống rượu nữa!"

Tiểu Bạch nghe xong, sắc mặt liền biến thành màu đen.

Không thể uống rượu?

Nhưng nó cực kỳ thích rượu nha!

Nó chính là yêu rượu như mạng sống!

Chỉ cần nếu như dước uống rượu thì ngay cả trái cây nó cũng có thể không ăn!

Không thể uống rượu?

"Quả quả!"

Tiểu Bạch rất buồn....

Cách này có phải là hơi khó rồi không?

Như Ý nói: "Vẫn còn có cách thứ hai?"

"Quả quả!"

Tiểu Bạch cao hứng trở lại.

Giống như đang nói: "Còn có cách thứ hai? Tốt quá tốt quá rồi! Chỉ cần không phải bỏ rượu, cái gì cũng được a! Kông thể uống rượu thì quá khó chịu rồi!"

Như Ý nói: "Năng lượng của ngươi là phát ra từ lông của ngươi, cách thứ hai chính là cạo hết lông của ngươi đi!"

"Quả quả!"

Tiểu Bạch bị dọa sợ nhanh chóng bay lên mái nhà, đậu trên xà ngang kêu thế nào cũng không chịu xuống!

Cạo lông?

Như vậy không phải là muốn mạng của nó sao?

Không có lông, chính là bộ dạng xấu xí đó làm sao dám gặp người?

Hơn nữa...không có "quần áo" thì mọi người ai cũng có thể nhìn thấy "đặt trưng" "công" ở phía dưới của nó à!

"Không được! Không được! Không được!"
Tiểu Bạch thẹn thùng liều mạng phản đối!

Như Ý nghe thấy tiếng kêu ồn ào phản đối của nó, cười nói: "Tiểu Bạch, cạo lông cũng không tệ nha! Thời tiết hôm nay cũng rất nóng, cạo lông rồi sẽ mát mẻ thoải mái..."

"Không chỉ mát mẻ thoải mái mà còn không bị nổi rôm sẩy nha!"

"Tiểu Bạch, khỏa thân rất lưu hành trong năm nay..."

"Tiểu Bạch?"

Như Ý đã cố gắng gắng thuyết phục Tiểu Bạch đáp ứng chủ ý cạo lông.

Nhưng Tiểu Bạch có chết cũng không chịu xuống, đậu trên xà ngang của mái nhà với vẻ mặt sợ hãi...

Như Ý nói: "Lời ta nói ngươi có thể nghe hiểu, nhưng lời ngươi nói ta lại nghe không hiểu...như vậy đi. Ta nghĩ ra một cách, nếu ngươi chịu chấp nhận đề nghị bỏ rượu thì gật đầu, nếu như ngươi chấp nhận đề nghị cạo lông, chỉ cần lắc lắc đầu..."

"Soạt soạt..."

Không đợi Như Ý nói xong.

Tiểu Bạch đã gật đầu lia lịa như gà mổ thóc!

Như Ý cười nói: "Vậy được rồi. Quyết định nhanh như vậy, sau này ngươi không được uống rượu."

"Quả quả!"

Tiểu Bạch gật đầu mạnh mẽ.

Mặc dù bỏ rượu khó làm được, nhưng vẫn tốt hơn là phải cạo trụi lông!

Không lâu sau Tống Thanh và La Tiểu Hổ đã đến.

"Sư phụ. Sao trong phòng người lại có mùi cháy khét?" Tống Thanh vừa bước vào liền tò mò hỏi.

Như Ý trả lời: "Mùi muỗi bị hun đấy! Sao cậu lại đến rồi? Có phải gần đây ma kiếm khách không dạy võ công cho hai người không?"

Tống Thanh lắc đầu: "Lão sư đệ mỗi ngày đều dạy chúng con! Ông ấy nói chúng con tiến bộ rất nhanh, chỉ cần dạy thêm hai tháng nữa là tốt lắm! Ông ấy hy vọng sau khi dạy cho chúng con xong, sư phụ sẽ giao cho ông ta một nhiệm vụ mới quan trọng và thần bí!"

Như Ý mỉm cười khẽ nghĩ thầm: Tên ma kiếm khách này quả là một người nghịch ngợm!

Ban đầu, cô ẩn cảm giác trêu đùa một vị tiền bối như vậy thật không tốt, dù sao thì người ta cũng đường đường là một cao thủ cao cấp của một thế hệ!

Để ông ta dạy mấy đứa nhỏ bổ cục gạch, võ công cấp thấp, còn để ông ta tắm cho Tiểu Bạch, cảm giác hình như là có chút không tôn trọng với vị tiền bối...

Lúc trước Như Ý nhận ông ta làm đồ đệ chỉ vì không muốn để ma kiếm khách đến tìm phiền phức ở Phủ Trác Vương.

Hai người cũng không tính là có tình cảm sư đồ chân chính gì...

Sau này Như Ý phát hiện ma kiếm khách này mặc dù là một ông già nghịch ngợm, nhưng tấm lòng của ông ta rất tốt, tính cách cổ quái thú vị, cũng không phải là một người xấu.

Vốn dĩ Như Ý muốn sa thải đồ đệ là ông ta, để cho ông ta trở thành bậc thầy kiếm khách được hàng ngàn người ngưỡng mộ.

Nhưng Như Ý phát hiện, ma kiếm khách gần đây rất vui vẻ, mặc dù ông ta vì sùng bái võ công của Như Ý mới quấy rầy Như Ý, nhưng ông ta giống như là một đứa trẻ, chơi với mấy đứa nhỏ Tống Thanh này cũng rất hợp!

Hơn nữa trong lòng ông ta có gửi gắm, và làm một số chuyện khác ngoài luyện kiếm, cả người đều hạnh phúc vui vẻ hơn nhiều.

Như Ý biết ông ta là một kẻ cuồng kiếm.

Đã từng là một một người cuồng kiếm, suốt hai mươi ba mươi năm đều trốn trong rừng sâu núi thẳm bế quan khổ luyện...

Cho dù có trở thành cao thủ đứng đầu thiên hạ, luyện thành tuyệt thế kiếm pháp như vậy, thì cuộc đời lại có gì thú vị đâu?

Ông ta cũng đã bảy, tám chục tuổi rồi...

Như Ý cảm thấy để cho ông ta từ bỏ cố chấp đối với kiếm, có một cuộc sống bình thường vui vẻ thú vị cũng rất tốt.

Vì vậy cô đã xua tan suy nghĩ muốn sa thải ma kiếm khách, tiếp tục để ông ta làm một lão đồ đệ vui vẻ là được rồi.

Tống Thanh nói: "Sư phụ. Gần đây bang Thanh Long làm việc đại sự...đụng phải một chuyện rất khó giải quyết!"

Như Ý: "Chuyện gì?"

Tống Thanh nói: "Ban Thanh Long của chúng ta đã bắt đầu gia nhập vào khu thương mại Thành Tây, nhưng lại gặp phải một kẻ cường hào hung hãn."

Như Ý nhìn Tống Thanh và La Tiểu Hổ, hai đứa trẻ cơ bắp hung mãng này cười nói: "Gần đây võ công của các cậu đã tiến bộ, thân thể cũng trở nên vạm vỡ, đối với một tên cường hào như vậy chắc là không có vấn đề gì đâu?"

Tống Thanh nói: "Một tên ác bá bình thường đương nhiên là không có vấn đề gì, nhưng tên ác bá này gọi là Trần Bưu, ông ta là ông chủ tàu đằng sau kênh đào Thành Tây, ông ta bí mật kinh doanh hàng trăm con tàu, kẻ dưới có ít nhất năm trăm người. Chúng ta mở một chi nhánh mới ở khu Thành Tây, thu vào vài thành viên mới, kết quả là bọn họ đã tìm đến cửa rồi!"

Như Ý cau mày: "Các người đối phó không nổi sao?"

Tống Thanh nói: "Phía dưới tên Trần Bưu này còn có một bang các nhân vật hung dữ, võ công cao cường, hắn đã cử người đến đập phá chi nhánh Thành Tây của chúng ta, con và La Tiểu Hổ dẫn theo hai trăm người đến bến tàu của hắn ta náo loạn một trận, đánh bị thương mười mấy người của hắn ta. Sau đó hắn ta phái vài nhân vật võ công rất cao cường đến phát tổng đường ở Thành Nam của chúng ta."

Như Ý cười: "Vậy không phải là rất tốt sao? Vị lão sư đệ bảy mươi tuổi đó của cậu mặc dù nói rằng sẽ không giúp chúng ta giành địa bàn, nhưng có người bắt nạt đến cửa, ông ta nhất định sẽ không ngồi yên chứ?"

Tống Thanh nói: "Cái này mới thực sự gay go."

Như Ý hỏi: "Làm sao?"

Tống Thanh cười khổ nói: "Lúc bọn họ đánh đến tổng đường, kết quả toàn bộ đều bị sư đệ đánh đến tàn phế! Cái tên Trần Bưu xấu xa đó gần đây đã mời một cao thủ tuyệt đỉnh, đàn áp thế lực của bang Thanh Long ở khu Thành Tây! Khu Thành Tây của chúng ta vừa mới phát triển, bị Trần Bưu càn quấy như vậy làm toàn bộ đều tan rã!"

Như Ý nói: "Tên Trần Bưu này thật sự là có bản lĩnh như vậy?"

La Tiểu Hổ nói: "Hắn ta chỉ là một túi rơm! Nhưng hắn ta nắm trong tay hầu hết các tàu chở hàng ở kênh Thành Tây, hơn nữa nghe nói ông ta chuyên giúp đỡ một số quan chức lớn buôn lậu hàng hóa! Chúng ta đến khu Thành Tây giành địa bàn, nhưng hắn ta ở khu Thành Tây kêu mưa gọi gió, liền xem chúng ta không vừa mắt."

Chương 147: Ác bá bắt nạt người nghèo

Như Ý nói: "Chuyện này mọi người nên sớm có chuẩn bị trong lòng! Không phải là tôi đã nói với các cậu rồi ư? Trong thời gian một năm này, các cậu phải dùng nắm đấm hung ác vào lúc đặt nền móng! Lúc đầu là Cát gia trang, bây giờ lại thêm một tên cường hào Trần Bưu...Mặc dù những người này không có tổ chức và kỉ luật chính thức của xã hội đen, nhưng cũng không kém là kẻ điển hình của thế lực đen tối bao nhiêu, chỉ là những người này đều đại biểu cho bọn cường quyền và ác bá, các cậu muốn giúp thế lực của bang phát triển toàn thành, các cậu muốn bảo vệ những người dân bình thường thì nhất định phải xóa bỏ những trở ngại này!"

Tống Thanh nói: "Sư phụ! Chúng con không sợ đánh nhau! Trải qua hai tháng nay, toàn bộ anh em đều ý thức được một điều! Chỉ cần nắm đấm của chúng ta đủ cứng, đánh nhau đủ mạnh, người khác sẽ sợ chúng ta! Nhưng những cao thủ mà Trần Bưu mời đến thật sự rất lợi hại, người của chúng ta chỉ cần đến khu Thành Tây là sẽ bị đánh rất thảm. Bọn họ lại không đến tổng đường, sư đệ không ra tay, cho nên chúng con đành phải đến cầu sư phụ đích thân ra tay!"

Như Ý khẽ mỉm cười: "Được! Sư phụ sẽ giúp các ngươi một lần. Nhưng mà sư phụ muốn hỏi các ngươi một chuyện."

Tống Thanh và La Tiểu Hổ nhìn nhau..

Bọn họ không biết rốt cuộc Như Ý muốn hỏi chuyện gì?

Như Ý nhìn hai người bọn họ, bên trong sự trẻ tuổi non nớt là vẻ mặt mạnh mẽ và quyết liệt, biết rằng hai tháng này bọn họ chắc chắn đã trải qua rất nhiều trận chiến sinh tử và sống mái với nhau...

Bọn họ nhất định đã cảm ngộ được rất nhiều về cuộc đời, hiểu được cái gì gọi là một phân cày bừa một phân thu hoạch.

Bây giờ là lúc dạy cho hai người bọn họ quản lý một bang hội như thế nào!

Một xã hội đen công bằng, chân chính, vĩ đại!

"Tống Thanh, Tiểu Hổ, hai người các cậu tưởng tượng một chút, nếu như các cậu tiêu diệt được Trần Bưu, vậy những người công nhân dưới tay của hắn ta sẽ như thế nào? Những người lái thuyền sẽ ra sao? Trần Bưu bị tiêu diệt là biểu thị cho việc làm ăn ở kênh đào cũng biến mất, sau này kêu bọn họ phải sinh sống như thế nào?"

"Cái này...có thể kêu bọn họ gia nhập vào bang Thanh Long của chúng ta!"

"Nếu như có người không đồng ý gia nhập?"

"Chuyện này..."

"Chẳng lẽ các cậu sẽ kinh doanh? Các cậu ai biết tuyến đường vận chuyển đường thủy? Ai trong các cậu biết cách quản lý một đội tàu gồm ba trăm tàu và năm trăm công nhân không?"

"...."

Vấn đề của Như Ý đặt ra rất sắc bén và mạnh mẽ, có vẻ hùng hổ dọa người.

Nhưng đây là những chuyện mà Tống Thanh và La Tiểu Hổ trước giờ chưa từng nghĩ đến!

Bọn họ chỉ nghĩ đến việc phải luyện võ công và nắm đấm cho thật tốt, sau đó cùng bang hội không sợ chết muốn chuyển mình để làm chủ cho những đứa trẻ ở gia đình nghèo, chiến đấu giành lại địa bàn...

Như Ý nói: "Giả sử mọi người sẵn sàng gia nhập vào bang Thanh Long, các cậu cũng biết kinh doanh, tiếp quản đội tàu và công nhân....Tống Thanh và La Tiểu Hổ các cậu không phải sẽ lại trở thành một Trần Bưu thứ hai sao?"

"Lại trở thành một tên đáng ghét khác ức hiếp người nghèo à?"

"Tiếp tục bóc lột những người dân nghèo khổ kia?"

"Các cậu là những người nghèo khó, các cậu muốn không bị ức hiếp nữa, các cậu muốn cuộc sống ổn định tốt đẹp. Chẳng lẽ người khác không phải là những người dân nghèo khổ sao?"

"Người khác không có quyền mong cầu được một cuộc sống tốt đẹp sao?"

Vóc dáng to lớn của Tống Thanh với gương mặt mặt có biểu tình bối rối và xấu hổ, trông có chút không ăn khớp với nhau...

"Sư phụ. Người là thiên kim tiểu thư của vương phủ, người đã đọc qua sách và có kiến thức. Người hãy dạy chúng con nên làm như thế nào?"

Tống Thanh có chút ngốc nhưng cũng không phải là dạng ngu xuẩn.

Trong lòng của cậu ta, Như Ý giống như là nữ thần trời sinh.

Cậu ta biết, chỉ cần nghe lời của Như Ý là được!

Như Ý nói như thế nào thì cậu ta làm như thế đấy!

La Tiểu Hổ cũng nói: "Sư phụ! Người là sư phụ của Tống Thanh, cũng là sư phụ của tất cả chúng con! Chúng con đều là những người nghèo khổ, chúng con đều là những người bị ức hiếp, chúng con chỉ muốn trở nên mạnh mẽ, không bị người khác bắt nạt nữa!"

Tống Thanh cũng liên tục gật đầu: "Đúng, đúng! Chúng con trước giờ chưa từng muốn trở thành một kẻ đáng ghét để đi bắt nạt người khác! Mong sư phụ chỉ bảo cho chúng con làm như thế nào!"Như Ý nói: "Cho con cá không bằng cho cần câu cá."

Tống Thanh: "Cá gì? Sư phụ người nói dễ hiểu chút đi."

Như Ý mỉm cười đáp: "Câu này có nghĩa là tôi dạy các cậu lần này, lần sau các cậu vẫn không biết làm. Không thể lần nào các cậu cũng đều phải cần người khác dạy."

Tống Thanh: "Sư phụ, vậy chúng con phải làm thế nào?"

Như Ý: "Tôi chỉ cho các cậu một cách để giải quyết vấn đề, sau này các cậu đều dùng cách này để giải quyết!"

Tống Thanh vui mừng: "Vậy là quá tốt rồi! Sư phụ, là cách gì? Người mau nói đi!"

Như Ý nói: "Cách này thật ra rất đơn giản, gọi là đặt mình vào hoàn cảnh của người nghèo mà nghĩ. Đứng ở góc độ của bọn họ, vì bọn họ nghĩ lợi ích cho bọn họ, làm như thế nào mới thực sự là giúp đỡ cho bọn họ?"

Tống Thanh ngờ nghệch lắc đầu không biết nên làm gì.....

Như Ý nói: "Vậy tôi hỏi các cậu vài vấn đề, ai trong các cậu có thể trả lời được thì cứ trả lời!"

"Sư phụ, người hỏi đi."

"Vấn đề thứ nhất. Mấy trăm người lái thuyền và công nhân đó, nếu như không có công việc thì có thể sống không? Vợ con người nhà của họ từ lớn đến nhỏ phải sinh sống như thế nào? Bọn họ đều là những người chỉ biết lái thuyền, chỉ biết chuyển hàng, nếu như tìm không được công việc khác chẳng phải là muốn bỏ đói cả nhà à?"

"Sư phụ, vậy có phải là nên để bọn họ tiếp tục làm công việc hiện tại không?"

"Vấn đề thứ hai. Nếu như duy trì được hiện trạng, bọn họ tiếp tục bị kẻ xấu bắt nạt, phần lớn máu mồ hôi tiền đều bị kẻ xấu nuốt chửng, cuộc sống nghèo khổ không chịu nổi, vậy tại sao phải đứng lên đấu tranh làm gì?"

"Nhưng như thế nào mới có thể làm cho bọn họ thay đổi tình hình, làm cho bọn họ sống tốt hơn?"

"Đây là vấn đề thứ ba. Vấn đề thứ ba rất đơn giản, nếu như hai người các cậu đều là người lái thuyền, hoặc là người chuyển hàng, các cậu hi vọng có một công việc như thế nào?" Như Ý đã đặt ra các vấn đề.

Tống Thanh rất nghiêm túc mà suy nghĩ: "Nếu như con là người lái thuyền, con chắc chắn hi vọng có một chiếc thuyền cho riêng mình, vận chuyển hàng hóa và cầm lấy số tiền thuộc về mình, mà không phải hi vọng chỉ cầm số tiền khuân vác ít ỏi."

La Tiểu Hổ cũng suy nghĩ cẩn thận rất lâu: "Nếu như con là một công nhân chuyển hàng, vận chuyển một bao gạo lớn chỉ có mười đồng. Con cũng không hy vọng người giám sát rút mất tám đồng! Hơn nữa vận chuyển hàng hóa cũng rất nặng và tiêu hao thể lực, làm một buổi sáng mất hết sức lực cả ngày, buổi tối phải nghỉ ngơi. Bây giờ có rất nhiều công nhân đều làm ngày làm đêm không ngừng nghỉ, không đến mấy năm sức khỏe sẽ yếu đi, cuối cùng ngay cả tiền mua thuốc cũng không có."

Như Ý cười không nói.Tống Thanh thấy vậy gấp gáp hỏi: "Sư phụ, người cười cái gì vậy? Có phải là chúng con nói không đúng không? Chúng con nói sai chỗ nào rồi à? Nhưng người muốn chúng con đứng ở vị trí của bọn họ để suy nghĩ vấn đề, chúng con đã làm như vậy mà!"

La Tiểu Hổ cũng tự hỏi, chẳng lẽ bọn họ đã nói sai gì ư?

Như Ý mỉm cười: "Các cậu nói rất hay, các cậu đã tự mình nói ra tất cả, chắc cũng biết nên làm như thế nào rồi nhỉ?"

Tống Thanh cuối cùng cũng hiểu được nỗi khổ tâm của sư phụ, mạnh mẽ gật đầu: "Sư phụ, người yên tâm. Tống Thanh con dùng đầu để đảm bảo, chỉ cần là chuyện con có thể làm được, con nhất định sẽ cố gắng hết mình để giúp những người nghèo khổ này! Ngày mai con sẽ cử vài người xuống bến tàu để thăm dò những người công nhân đó, hiểu được suy nghĩ chân thực nhất trong lòng bọn họ. Đợi đến khi chúng con tiêu diệt được tên Trần Bưu ác bá này, sẽ trả lại thuyền và bến tàu cho những người dân nghèo đã chịu áp bức, để bọn họ tự mình quản lý, tự mình sắp xếp công việc lao động của mình."

Như Ý nói: "Như vậy cũng không được."

Tống Thanh: "Tại sao?"

La Tiểu Hổ cũng nói: "Con cũng cảm thấy không được! Chúng ta đánh một tên Trần Bưu chạy đi, lại có thêm một tên Trương Bưu,Vương Bưu, mọi người vẫn là không có cuộc sống tốt đẹp!"

Như Ý gật đầu: "Suy nghĩ này của Tiểu Hổ đúng! Mọi người không chỉ phải đánh cường hào, còn phải mang lại tự do cho những người dân nghèo và công nhân đó, hơn nữa còn phải lập ra một hệ thống quản lý hoàn chỉnh mà có quy tắc, như vậy mới được gọi là công đoàn! Mỗi một ngành nghề, mỗi một địa bàn đều phải có công đoàn, liên minh công đoàn được gọi là tổng công đoàn! Có công đoàn quản lý và hỗ trợ, những người dân nghèo khổ đó mới có thể đảm bảo rằng tiền của họ làm ra sẽ không bị bóc lột!"

Tống Thanh sờ sờ đầu tự hỏi: "Sư phụ! Không phải là người kêu chúng con thành lập xã hội đen sao, sao lại biến thành công đoàn rồi?"

Như Ý nói: "Cậu nhóc ngốc này! Xã hội đen giành lấy giang sơn! Công đoàn nhận giang sơn! Cũng giống như triều đình, ra ngoài đánh trận là võ tướng, nhưng cai trị triều đình quốc gia là quan văn! Hiểu chưa?"

Tống Thanh nói: "Nhưng mà chúng con đều là những người dân nghèo, thô lỗ, không được đọc qua sách vở, cũng không biết đọc viết chữ, con thì còn ổn. Chị dạy cho con đọc chữ, lúc trước có xem qua sách, cũng xem qua được mấy quyển. Kêu con viết một lá thư đơn giản còn có thể miễn cưỡng, nhưng nếu kêu con làm một thừa tướng giống như là quan văn quản lý công đoàn, con làm gì có bản lĩnh đó?"

Như Ý cười nói: "Ai kêu cầu quản lý công đoàn? Mấy đứa trẻ các cậu, tướng tá các cậu mạnh mẽ cho ra ngoài đánh nhau còn được, nhưng quản lý công đoàn nhất định phải là nhân tài quản lý có kinh nghiệm có kiên nhẫn. Cậu không được đâu, nhưng chị của cậu nhất định có thể. Tống cô nương là một người cẩn thận tỉ mỉ lại là một cô gái có tri thức hiểu lễ nghĩa!"

Tống Thanh nói: "Chị? Cô ấy...Cô ấy là một người con gái, xuất đầu lộ diện!"

Như Ý liếc nhìn cậu ta: "Cậu không được phân biệt đối xử với phụ nữ!"

Tống Thanh có chút xấu hổ, cậu ta quên mất sư phụ của mình cũng là con gái!

Như Ý nói: "Tống cô nương nhất định sẽ quản lý công đoàn rất tốt. Có đều chỉ một mình cô ấy thì không đủ, vẫn phải cần rất nhiều lão tiền bối có kinh nghiệm phong phú trong các ngành nghề. Nhưng những chuyện này không cần các cậu phải lo. Mục tiêu của các cậu là xây dựng một xã hội đen hùng mạnh, có đủ sức mạnh để bảo vệ những người dân nghèo khổ! Nhưng phải để cho bọn họ thật sự nhận được những đãi ngộ công bằng và không thiên vị, đó là nhất định phải thành lập chế độ công đoàn! Các cậu chỉ cần nhớ một chuyện! Trước khi làm bất cứ chuyện gì đều phải đứng ở góc độ của những người dân nghèo để suy nghĩ vấn đề!"

Tống Thanh gật gật đầu: "Sư phụ! Con hiểu rồi!"

Nói xong cậu ta đột nhiên quỳ xuống vù vù dập đầu lạy Như Ý.

"Đông đông!"

Cậu ta dập đầu liên tiếp chín cái vang dội.

Như Ý kinh ngạc: "Cậu bỗng nhiên quỳ xuống dập đầu làm gì? Bái sư không phải đã dập đầu rồi sao?"

Mặt Tống Thanh trẻ con mà nghiêm túc: "Sư phụ! Người thật sự là tiên nữ hạ phàm! Lúc Tống Thanh con bái sư chỉ dập đầu ba cái, nhưng bây giờ con phải dập đầu chín cái! Bởi vì con đây là thay hàng vạn người dân nghèo khổ trên toàn thiên hạ biểu thị lòng biết ơn với người! Sư phụ! Có lẽ trên thiên hạ không có ai biết người tốt như thế nào, biết nỗi khổ tâm của người, biết sự khoan dung của người. Nhưng Tống Thanh biết, sư phụ người là một tiên nữ lương thiện, người là bồ tát của tất cả người dân nghèo trên thiên hạ!"

"Còn có con! La Tiểu Hổ con cũng biết! La Tiểu Hổ cũng thay người dân dân nghèo cảm ơn sư phụ!"

La Tiểu Hổ nghe Tống Thanh nói như vậy cũng nhanh chóng quỳ xuống dập đầu!

Như Ý đứng hình trong giây lát, hai đứa nhỏ này bản tính chất phác, hi vọng sau này bọn họ có thể vẫn giữ được sự chất phác này, như vậy thì người dân trong kinh thành có phúc rồi!

"Được rồi! Các cậu đứng dậy đi, lí tưởng tốt đến đâu chỉ nói không cũng không có tác dụng! Các cậu mau nhanh chóng quay về gọi quân, không cần triệu tập quá nhiều người, à đúng rồi, bây giờ bang Thanh Long có bao nhiêu người?"

"Ở Thành Nam tổng cộng có tám trăm người, ở Thành Tây có ba trăm người, ở Thành Bắc cũng có mấy mươi người, nhưng không có thiết lập phân đường. Thành Tây...đã bị Trần Bưu đánh tan rã!"

"Hơn một nghìn người?" Vẫn không đủ! Phải đánh vài trận cho thật đẹp, sau này người sẽ càng ngày càng nhiều! Phải biết lúc trước địa bàn chật hẹp nhỏ bé như Hồng Kông, xã hội đen đều có một trăm nghìn người!"

Chương 148: Ta sẽ giết ngươi

"Sư phụ! Hồng Kông là ở đâu?"

"Là quê của ta."

"Sư phụ, lần trước không phải người nói quê của người là nước T sao?"

"Tiểu tử thối này nói nhiều như vậy? Mau quay về kêu gọi người đi! Năm mươi người là đủ rồi! Tối nay chúng ta sẽ vào phủ Trần Bưu, phá hủy hoàn toàn thế lực của hắn ta! Còn nữa, gọi chị cậu đến đây, lấy một chiếc xe ngựa. Trên đường ta và cô ấy sẽ nói về chuyện công đoàn, nhưng đừng nói với sư đệ của cậu, nếu như để ông ta biết ta giúp các cậu đi đánh nhau, ông ta nhất định sẽ đòi đi theo!"

"Vâng. Sự phụ."

Tống Thanh và La Tiểu Hổ vui mừng, nhanh chóng trở về điểm binh.

Tống Thanh và La Tiểu Hổ đi rồi, Tiểu Bạch mới từ trong góc chui ra.

Như Ý cười: "Tiểu Bạch ngốc. Ngươi không cần phải trốn bọn họ, không phải ngươi đã từng gặp Tống Thanh rồi sao? Huống hồ gì bọn họ cũng không làm hại ngươi, ngươi sao này không uống rượu cũng sẽ không làm thương tổn bọn họ! Tối nay chủ nhân sẽ mang ngươi đi đánh nhau! Khiến cho ngươi máu nóng sục sôi một chút."

Trần Bưu sai hạ nhân chuẩn bị một bàn tiệc rượu để chiêu đãi Thu Vân.

Nhưng thái độ của Thu Vân lại thờ ơ, ngoài việc giúp hắn ta đánh nhau, trên thực tế hắn ta lúc nào cũng tỏ ra lạnh lùng, không thể tiếp cận như phụ nữ bình thường.

Điều này khiến cho Trần Bưu thèm nhỏ dãi sắc đẹp và võ công của Thu Vân thập phần buồn bã.

Cho dù hắn ta có làm vừa lòng Thu Vân đến thế nào thì Thu Vân vẫn không bị lay chuyển.

"Đã trễ rồi, Trần bang chủ, người nên trở về nghỉ ngơi đi!" Thu Vân có chút không kiên nhẫn mà tiễn khách. Trần Bưu này thật sự không biết tốt xấu là gì ư?

Trễ như thế này rồi vẫn còn ở trong phòng của một cô gái không chịu ra ngoài.

Nếu như tên Trần Bưu này không phải là người của thừa tướng, Thu Vân sớm đã dạy dỗ hắn ta rồi!

"Thu Vân tiểu thư, đừng lạnh lùng thờ ơ với ta như vậy mà! Thừa Tướng muốn nàng bảo vệ cho ta, nàng cứ lạnh lùng như vậy, động cũng không động liền đuổi ta đi, nếu như có người đến ám sát ta thì làm sao đây?" Trần Bưu tỏ vẻ đáng thương.

Thu Vân thập phần chán ghét nói: "Đã là canh ba rồi."

Trần Bưu nói: "Nói không chừng những tên đó canh tư sẽ đến ám sát tôi."

Thu Vân thật sự cảm thấy khó chịu với sự không biết xấu hổ của hắn ta: "Nếu thật như vậy thì tốt nhất là nên giết chết ngươi đi!"

Trần Bưu nói: "Nếu như ta bị đâm chết, nàng làm sao giải thích với Thừa Tướng?"

Thu Vân nói: "Nói tóm lại, nếu như ngươi vẫn không chịu đi, không có người đến giết ngươi thì ngươi cũng sẽ chết!"

Trần Bưu: "Tại sao?"

Trong đôi mắt Thu Vân lóe lên tức giận: "Ta sẽ giết ngươi!"

"Bang chủ, bang chủ! Chuyện lớn không hay rồi! Có kẻ xấu đột nhập!" Đột nhiên một tên hộ vệ vội vã hoảng loạn chạy vào.

Trần Bưu nói: "Hoảng hốt cái gì? Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Là người ở đâu đến? Có thật sự là trộm không? Kẻ trộm nào mà to gan đến mức dám vào phủ của Trần Bưu ta gây chuyện?"

Hộ vệ hoảng hốt nói: "Là người của bang Thanh Long."

Trần Bưu nói: "Không phải hai ngày nay bọn họ đã bị chúng ta đánh cho thất bại thảm hại à?"

Hộ vệ nói: "Lần này bọn họ tìm được một cao thủ! Rất lợi hại, một đường từ cửa trước giết đến sân sau!"

Trần Bưu bực tức: "Cao thủ? Lẽ nào bọn họ không biết cô nương Thu Vân là một trong tứ đại màn khách đang ở trong phủ sao? Vậy mà còn dám đến đây gây sự? Thu Vân cô nương, làm phiền nàng đánh bọn họ thật thảm hại!"

"Tống cô nương, khi nãy những điều chúng ta thảo luận cô đều nhớ hết rồi chứ?"

"Vâng. Tôi đã dùng viết để ghi lại toàn bộ rồi!"

Tống Mẫn có chút cười khổ nhìn hai mươi trang giấy viết đầy những mật mã dày cộm ở trong tay.

Như Ý cười: "Cô cũng không cần phải ghi nhớ rõ ràng tỉ mỉ như vậy."

Tống Mẫn nói: "Cô đã giao một nhiệm vụ quan trọng như vậy cho tôi! Tôi làm sao có thể không kỹ càng được? Hơn nữa đây không phải là làm việc cho cô, cũng không phải là làm vì bản thân tôi, đây là vì những người dân nghèo khổ của toàn thành mà phục vụ, tôi không hiểu gì cả, chỉ đành đem những kiến thức mà cô dạy cho tôi viết lại, sau này lúc gặp khó khăn cũng không thể lần nào cũng đến làm phiền cô được."

Như Ý khẽ mỉm cười: "Cô chu đáo hơn cái tên đầu đất Tống Thanh, xem ra việc thành lập công đoàn này, tìm cô là tìm đúng người rồi! Cô cứ yên tâm mà đi làm chuyện này đi, để tứ ca cho cô thêm nhiều chủ ý, hắn ta quen biết rất nhiều người, gặp được rất nhiều chuyện trên thế gian, hiểu biết hơn tôi rất nhiều, nếu như có gì không hiểu cô cứ đi hỏi hắn ta, nếu như gặp phiền phức khác, cần dùng vũ lực để giải quyết thì cứ trực tiếp nói với Tống Thanh là được rồi!"

Tống Mẫn gật gật đầu.

Trên mặt cô ấy mang một nụ cười, đây là sự thoải mái và vui mừng!

Vốn dĩ hai chị em cô và Tống Thanh, chỉ là hai người dân bình thường ở kinh thành, thường bị bắt nạt, ngay cả nói cũng không dám nói một tiếng.

Nhưng sau khi gặp được Trác Lỗi và Như Ý....

Cuộc đời của bọn họ mới thay đổi hoàn toàn!

Trác Lỗi và Như Ý không chỉ ba lần bốn lượt cứu hai chị em họ...

Mà còn đem hai người bọn họ nhập vào một thế giới mà trước đây chưa từng tưởng tượng đến.....

Khi đó Tống Thanh cầu La Tiểu Hổ nhận đồ đệ...

Như Ý buộc phải chấp nhận người đồ đệ này, hơn nữa lúc có suy nghĩ muốn thành lập bang hội xã hội đen hoàn chỉnh với thế lực hùng mạnh...

Tống Mẫn làm người chị này thật ra cũng không tán đồng...

Thậm chí cô ấy cảm thấy suy nghĩ như vậy rất nực cười!Mấy đứa trẻ con nhà nghèo thì có thể làm được gì?

Muốn làm chuyện lớn?

Muốn trở thành anh hùng mà ai ai cũng ngưỡng mộ?

Muốn cứu vãn cho những người nghèo phải chịu khổ?

Mười mấy tuổi còn không biết võ công, mấy đứa trẻ nghèo không tiền không thế thì làm sao có thể có tiền đồ?

Lúc đó Tống Mẫn nghĩ rằng Tống Thanh và La Tiểu Hổ sẽ không hề có khả năng thành công, chỉ là không muốn đánh đổ niềm tin vào cuộc sống của những đứa trẻ này, mới cho phép bọn họ ôm tâm thái vui đùa!

Tống Mẫn nghĩ.

Cho dù có thất bại thì nhận được dạy dỗ cũng tốt.

Ít nhất sau này sẽ an phận làm một người dân bình thường, cũng sẽ không có ý tưởng viễn vông gì nữa!

Nhưng...

Bây giờ suy nghĩ của Tống Mẫn đã thay đổi rồi. Hoàn toàn thay đổi.

Cô ấy nghiêm túc suy nghĩ khi cách giải quyết của Như Ý khi gặp phải những chuyện kinh thế hải tục, nghe có vẻ rất vô lý và lạ lùng.

Nhưng mỗi lần sự thật đều chứng minh, cô ấy đúng.

Dường như cô ấy đều có thể thấy được những thứ mà người khác không thấy được, cô ấy đều nắm được những mối mà người khác không nắm được...

Sự ngưỡng mộ của Tống Mẫn dành cho Như Ý đã không còn từ gì để diễn tả được, cô ấy chỉ hi vọng mình cũng có có đủ sức mạnh để đóng góp, trợ giúp Như Ý giúp đỡ những người nghèo đã chịu áp bức...

Cô ấy ngồi trong xe ngựa nghiêm túc đọc đi đọc lại những ý tưởng mới lạ và tiên phong mà Như Ý vừa đề xuất...

Cô ấy biết rằng phần lớn của nó đã vượt qua tầm hiểu biết của cô ấy.

Nhưng cô sẽ dùng hết sức mình mà nghiên cứu từng từ Như Ý nói.

Vì cô biết đó đều là những lời vàng ngọc!

Như Ý dùng tốc độ nhanh nhất để hóa trang, thay đổi dung mạo....

Tống Mẫn tò mò muốn hỏi Như Ý tại sao vẫn chưa đi vào? Xe ngựa đã dừng trước phủ Trần Bưu rất lâu, Tống Thanh và La Tiểu Hổ đã dẫn đầu năm mươi binh đột nhập vào phủ Trần Bưu...

Cô ngước đầu lên bất ngờ nhìn thấy gương mặt của một người đàn ông xấu xí, bị dọa cho kinh ngạc: "Như Ý. Như Ý....cô đây là..."

Như Ý mỉm cười: "Đây được gọi là dịch dung!"

"Dịch dung? Đây chính là tiên thuật được lưu truyền trong giang hồ?"

"Đây cũng không phải là tiên thuật gì! Cũng không phải là thuật dịch dung thấp kém trên giang hồ! Tôi là thật sự thay đổi dung mạo, sử dụng các phương pháp khoa học nhất và các kỹ thuật trang điểm tinh vi nhất để đạt được những thay đổi hợp lý nhất về hình dạng khuôn mặt, đặc điểm..."

"Dịch dung..tôi chỉ nghe nói một người có năng lực có thể làm thay đổi dung mạo để biến thành một người khác."
"Vậy bây giờ cô nhìn xem tôi giống ai?"

"Một người đàn ông lớn lên vô cùng xấu xí!"

"Đây không phải là dịch dung à? Mất nữa giờ đồng hồ để hoàn thành nó! Được rồi, Tống cô nương, cô có thể trở về trước! Không được nhắc với bất kì ai chuyện tôi dịch dung, Tống Thanh cũng không được nói. Tôi sẽ lén đột nhập vào xem tình hình, nếu có chuyện cần thiết thì sẽ ra tay tương trợ, nếu như bọn họ có thể tự mình làm thì tôi không cần ra tay nữa!"

Nói xong, Như Ý chào tạm biệt người lái xe ngựa rồi đi vào.

Cô ôm Tiểu Bạch yên lặng trèo tường vào phủ Trần Bưu...

Phủ đệ của tên Trần Bưu này cũng không tính là sang trọng lắm, nhưng nó không phải lớn bình thường! Khắp nơi đều là hành lang quanh co uốn khúc, mái hiên, các đài nước, hồ nước trong xanh...

Căn nhà của một tên cường hào nhỏ nhoi còn lớn hơn Nhà Trắng của tổng thống Mỹ, tên Trần Bưu này hẵng đã chiếm được rất nhiều của cải xương máu của dân!

Như Ý nghe thấy tiếng đánh nhau ở phía trước, yên lặng đến nơi đó.

Cô trèo lên một cái cây to, được che bởi tấm màn đen, bới lông tìm vết nhìn sang, chỉ nhìn thấy một hành lang, Tống Thanh và La Tiểu Hổ dẫn đầu năm mươi dũng sĩ đang chống lại ở chính diện!

Đối phương có gần một trăm người, gấp đôi bọn họ.

Nhưng Như Ý xem xét cẩn thận, nhưng không thấy cao thủ gì ở bên trong phe đối phương...

Bất quá chỉ là những gia đinh hộ vệ bình thường....

Tống Thanh và La Tiểu Hổ đang hùng dũng cầm thắng, lại biết có Như Ý bên ngoài yểm trợ, ngay cả khi thật sự gặp phải cao thủ gì cũng không lo lắng, vì vậy khí thế của mọi người dâng cao, hung dữ mãnh liệt!

Rất nhanh, đối phương đã dần dần trụ không nổi nữa!

Mặc dù kẻ thù có lợi thế về số lượng rất lớn, võ công cũng tốt hơn một chút so với Tống Thanh và những người khác.

Những đây đều là những gia đinh hộ vệ nhận lương ít ỏi hàng tháng, ai lại lao ra phía trước tìm cái chết? Tất cả đều muốn trốn đằng sau mà thôi.

Mà Tống Thanh và La Tiểu Hổ cùng mọi người, tuổi trẻ tràn đầy sức lực, thể lực cường tráng...

Đều là những thiếu niên hăng hái vì tự do mà chiến đấu.

Từng người từng người một đều anh dũng giống như đã uống phải máu gà!

Sự khác biệt lớn về khí thế đã khiến cho hai bên phân rõ được thực lực, trong chốc lát Tống Thanh và mọi người với thế mạnh áp đảo buộc kẻ thù phải rút lui!

Như Ý thầm nghĩ: "Chẳng trách Tống Thanh và La Tiểu Hổ cùng mấy đứa nhỏ này chỉ trong thời gian ngắn có hai tháng đã có được chỗ đứng ở Thành Nam và Thành Tây, thế lực lan tràn ra nữa kinh thành! Bọn họ giống như là những thiếu niên nhiệt huyết, dũng mãnh, liều mình, đánh nhau đều xông lên phía trước, không có một ai lui lại sau, tinh thần như vậy có thể không khiến kẻ thù sợ hãi được sao?"

Như Ý cảm thấy may mắn đã để ma kiếm khách dạy bọn họ đáng người mãnh mẽ, công phu bị người đánh cũng không thấy đau!

Nếu không thì những người trẻ tuổi này e rằng cũng không thể chịu đựng được võ công của cao thủ!

"Không được lùi bước! Ai dám lùi bước, lão tử sẽ chặt người đó."

Đột nhiên, một người đàn ông với vóc người cao gầy và thần sắc hung ác cầm trong tay đại đao bước ra...

Bên cạnh hắn còn có một vị mỹ nữ khí chất lạnh lùng đang đứng...

Là cô ta?

Thu Vân, một trong tứ đại màn khách?

"Sau khi lặng lẽ đánh một trận ở Tịch Mịch Yên Vũ Lâu, bọn họ không phải là chạy mất rồi sao?"

"Tại sao cô ta lại xuất hiện trong phủ của tên cường hào Trần Bưu này?"

"Tống Thanh nói ba ngày nay Trần Bưu đã tìm được một cao thủ có thể lực càng quét bang Thanh Long ở Thành Tây..."

"Lẽ nào Thu Vân chính là cao thủ này?"

"Chẳng trách..."

"Nếu như tứ đại màn khách đã ra tay, Tống Thanh và những người này coi như có nhiều người cũng không thể đánh lại nổi!"

Bây giờ Như Ý cuối cùng cũng biết tại sao Tống Thanh việc tranh đoạt địa bàn ở Thành Tây lại lâm vào thế tuyệt vọng!

Cậu ta vậy mà lại chọc đến tứ đại màn khách!

"Có điều, tại sao chỉ có một mình cô ta?"

Trong lòng Như Ý âm thầm nghĩ: "Không phải tứ đại màn khách đều xuất hiện cùng nhau sao?"

"Tại sao chỉ có một mình cô ta?"

"Còn ba người khác đâu?"

"Lẽ nào đang mai phục trong bóng tối?"

"Nhưng Tống Thanh nói từ trước đến giờ chỉ có một cao thủ đối phó với bọn họ..."

Chương 149: Tưởng cô chết rồi

Hơn nữa, mai phục cũng không giống tác phong của tứ đại màn khách.....

Như Ý bình tĩnh phân tích một chút, liền có thể đoán được hẳn đây là chỉ có mình Thu Vân làm việc đơn độc....

Nhưng Như Ý nghĩ thế nào cũng không thể hiểu, vì sao Thu Vân lại xuất hiện trong phủ của tên ác bá Trần Bưu này?

Người đàn ông cao cao kia hẳn là Trần Bưu.

Quan hệ của Trần Bưu và Thu Vân dường như có chút phức tạp...

Nói không ra ai là chủ nhân, ai là thuộc hạ...

Trần Bưu giống như là có uy quyền tuyệt đối, hoàn toàn không cần xin chỉ thị của Thu Vân, nhưng hình như lại có chút kiêng kị đối với Thu Vân....

Hơn nữa, bước chân của Trần Bưu lại không có lực, sơ hở quá lớn, có vẻ võ công cũng kém cỏi....

Xem ra cao thủ chân chính chỉ có một mình Thu Vân.

"Tiểu Bạch, ngươi bay đến đầu tường đợi ta, ta sẽ dụ vị mỹ nữ tỷ tỷ kia ra, đợi chút nữa ngươi ở phía sau âm thầm bay theo ta, biết chưa?"

"Quả quả!"

Tiểu Bạch nhẹ nhàng gật đầu.

Như Ý liền buông Tiểu Bạch ra.

Tiểu Bạch nhanh như chớp bay đến nơi xa xa đầu tường.

Như Ý bỗng nhiên từ trên cây nhảy xuống, đứng ngăn ở phía trước bọn người Tống Thanh...

"Sư phụ, người đến rồi!"

Tống Thanh vui mừng, kết quả khi thấy rõ ràng người vừa tới lại là một người đàn ông xấu xí, giật nảy mình: "Ngươi là ai? Ngươi từ đâu tới đây?"

Như Ý cười nói: "Là sư phụ ngươi gọi ta đến giúp đỡ."

Tống Thanh: "Sư phụ của ta đâu?"

Như Ý: "Nàng đã trở về cùng Tống cô nương rồi!"

Tống Thanh: "Rõ ràng sư phụ nói đến hỗ trợ ra tay đối phó cao thủ, tại sao lại quay về rồi?"

Như Ý: "Đúng lúc khi nãy hạ mỗ đi ngang qua, lại đang nợ ân tình với sư phụ ngươi, liền ra tay giúp nàng chiếu cố những tên tiểu tử các ngươi."

Là ngươi?

Tống Thanh còn chưa kịp nói chuyện, Thu Vân đối diện bỗng nhiên biến sắc kinh ngạc!

Cô ta nhìn thấy trong bóng tối, từ trên cây đại thụ có một người đàn ông nhảy xuống, hơn nữa khi nhìn rõ ràng người đàn ông này đã đùa bỡn với cô ta ở Tịch Mịch Yên Vũ Lâu!

Lúc này cô ta cảm thấy kinh hãi!

Như Ý nói: "Thu Vân tiểu thư, lâu rồi không gặp, tại hạ cứ tưởng người đã chết rồi chứ!"

Thu Vân tức giận nói: "Ngươi ăn nói hàm hồ gì đó!"

Như Ý mỉm cười nói: "Thu Vân cô nương vì sao vừa thấy tại hạ liền tức giận vậy? Tốt xấu gì thì chúng ta cũng là người quen cũ a!"

Thu Vân trầm giọng giận dữ: "Tiểu tặc vô sỉ."

Như Ý nói: "Tiểu tặc vô sỉ ta hôm nay thật sự bất hạnh khi phải trở thành kẻ thù của Thu Vân cô nương! Xem ra sự thắng bại của hai người chúng ta lại quyết định vận mệnh của hai bên! Có điều nếu như là người quen cũ, sao lại không đi uống chén rượu kết giao bằng hữu chứ?"

Thu Vân quát: "Ai muốn cùng ngươi uống rượu kết giao bằng hữu?"

Như Ý nói: "Lúc nãy...à, đúng rồi, hình như cô còn có một vị bằng hữu thích mặc đồ đỏ phải không? Lúc nãy trên đường ta nhìn thấy một cô nương mặc đồ đỏ bị bốn cao thủ che mặt chặn đường!"

Thu Vân sắc mặt kinh hãi: "Ngươi nói nghiêm túc?"

Như Ý rất nghiêm túc nói: "Là sự thật."

Thu Vân: "Ở nơi nào?"

Cô ta biết Hồng Chúc là một người tính tình nóng nảy, mặc dù không nguyện ý tin tưởng lời nói của cái tên Nghiêm công tử vô sỉ này, nhưng trong lòng lại có chút dao động...

Như Ý: "Ở...ừm ừm, hình như là ở một tòa phủ rất lớn ở gần đây! Hình như là ở nhà quan!"

"Phủ thừa tướng!"

Sắc mặt Thu Vân thay đổi kịch liệt!

Như Ý ầm thầm nghĩ: Thì ra cái tên thủ lĩnh độc ác kia chính là thừa tướng?

Hắn không phải là tự tay muốn giết Đường Bắc Hổ?

Tại sao kẻ này lại máu lạnh đến cả con ruột của mình cũng muốn sát hại?

Như Ý cố ý nói có người đang bao vây Hồng Chúc, hơn nữa còn nói ở quan trạch gần đây...

Cô không ngừng suy đoán cao thủ cao cường có thể lôi kéo song ma tướng và tứ đại màn khách như vậy, thân phận và bối cảnh của kẻ thủ lĩnh độc ác kia nhất định không phải là tầm thường!

Thậm chí là quan lớn trong triều!

Cho nên nàng mới cố ý nói ở trạch của quan lớn gần đây...Hồng Chúc bị tập kích.

Từ xưa đến nay những chuyện như qua sông đoạn cầu, qua cầu rút ván nhiều vô kể.

Như Ý tạo ra một viễn cảnh người thủ lĩnh độc ác kia có mới nới cũ giết người để diệt khẩu, dưới tình thế cấp bách Thu Vân sẽ gấp gáp mà thốt ra!

Thừa Tướng muốn sát hại Hồng Chúc?

Thu Vân thất sắc sợ hãi!

Vốn là cô ta nửa tin nửa ngờ với lời nói của Nghiêm Phi, vẫn ôm hoài nghi rất lớn.

Nhưng hiện tại cô ta cũng đã tin tưởng tám chín phần!

"Ngiêm công tử, Hồng Chúc ở chỗ nào?"

"Hình như là ở phủ thừa tướng gần đây, cũng không xa lắm đâu."

"Rốt cuộc là ở chỗ nào?"

"Nếu không để ta dẫn cô nương đi?"

"Vậy thì rất tốt! Đi nhanh một chút đi!"Thu Vân lo lắng cho Hồng Chúc.

Cô ta tính tình nóng nảy, nếu như thật sự là bị thừa tướng phái người tập kích thì e là không xong!

Thủ hạ của thừa tướng người tài ba đông đảo, nếu như không có sự bảo hộ của Hoa Lâu Vân, Kiếm Hàn Y, Hồng Chúc đơn độc một mình nhất định sẽ đánh không lại.

Thu Vân lúc này nóng vội.

Trần Bưu thấy bộ dáng Thu Vân sắp rời đi, nóng lòng: "Thu Vân cô nương, nàng muốn đi thì chỗ này của ta phải làm sao?"

Thu Vân lạnh nhạt nói: "Chính mình tự xử lý đi!"

Trần Bưu nói: "Nàng lúc này lại bỏ ta, nàng làm sao giải thích với thừa tướng?"

Thừa tướng?

Như Ý nghe xong liền hiểu ngay!

Hóa ra Thu Vân là người của thừa tướng...

Người thủ lĩnh độc ác đó hiển nhiên là thừa tướng hoặc là cao thủ dưới tay ông ta...

Đây cũng là Thu Vân được phái đến để bảo vệ Trần Bưu.

Trần Bưu lén lút buôn lậu ở kênh đào, ông chủ phía sau dĩ nhiên chính là phủ thừa tướng.

Tất cả...

Đã phơi bày ra ánh sáng.

Như Ý cười nhạt một tiếng.

Tối nay tới đây giúp Tống Thanh đoạt địa bàn, không ngờ rằng đánh bậy đánh bạ thế mà phát hiện được một bí mật lớn như vậy!

Thừa tướng...

Ông ta dám công khai khiêu khích Tịch Mịch Yên Vũ Lâu?

Khơi dậy sự phẫn nộ của các quan chức to và các bậc cao thủ trên giang hồ ở kinh thành....

Tên thừa tướng này, chỉ sợ ngày tốt lành cũng sắp chấm dứt rồi!

Thu Vân lúc này rất lo lắng cho Hồng Chúc, nào còn quản sự sống chết của Trần Bưu: "Ta đương nhiên sẽ đi đòi công đạo ở chỗ thừa tướng! Nơi này ngươi tự mình mà xử lý đi! Hừ!"

Như Ý cười nói: "Thu Vân cô nương, mời cô đi theo ta!"

Thu Vân trầm tư một lát rồi gật đầu nói: "Được."

Lập tức hai người Như Ý và Thu Vân một trước một sau triển khai khinh công như đại biểu bay ra phủ Trần Bưu.

Thu Vân vừa đi...

Cục diện bế tắc trở nên hỗn loạn!

Bọn người Tống Thanh mấy ngày nay bị Thu Vân đánh cho thê thảm, hiện tại Thu Vân đã đi rồi, Trần Bưu liền trở thành mục tiêu để trút giận!

"Giếttt..."

Tống Thanh uy mãnh het lớn một tiếng, dẫn đầu đội quân đi lên...

Trần Bưu nhìn thấy Thu Vân vừa đi, hắn ta đã kinh ngạc, sắc mặt sắp biến thành quả cà tím, một chút ý chí chiến đấu cũng không có, võ công của hắn lại không cao, bị Tống Thanh một đao chặt đứt một cánh tay, sau đó liền bị mọi người vung đao chém chết...

Những thủ hạ kia của hắn, vốn đã không đoàn kết, lúc này chủ nhân vừa chết, toàn bộ bị đánh tơi bời chạy trốn bốn phương!

Ngay lập tức Tống Thanh và La Tiểu Hổ mặt mày đầy máu leo lên nóc phủ của Trần Bưu hô to: "Thắng lợi! Thắng lợi! Thắng lợi!"

Mặt mày dữ tợn, hào khí vượt mây.Có điều máu trên mặt đều là máu tươi của người khác bắn lên...

Lập tức Tống Thanh hạ lệnh giết chết tất cả gia đinh chống cự. Gia quyến cùng người hầu toàn bộ trục xuất khỏi phủ.

Một thủ hạ lao đến báo cáo: "Bang chủ! Bang chủ! Có một tên gia đinh thân cận của Trần Bưu cầu xin tha tội, hắn ta nói hắn ta nguyện ý khai ra bí mật của Trần Bưu."

Tống Thanh nói: "Bí mật gì?"

Thủ hạ nói: "Không biết. Hắn nói muốn đích thân nói với bang chủ!"

Tống Thanh do dự trong chốc lát: "Mang hắn đến đây!"

Nói xong, cậu ta và La Tiểu Hổ từ trên nóc nhà nhảy xuống!

Người thủ hạ kia chạy đi, lát sau mang đến một tên gia đinh trung niên bộ dáng nhỏ gầy nhu nhược.

Tống Thanh quát hỏi: "Ngươi có bí mật gì? Mau nói nhanh!"

Tên gia đinh có chút run rẩy: "Bang chủ! Đại ca! Đại ca! Đừng giết ta! Không giết ta, ta liền nói!"

Tống Thanh hét lớn một tiếng: "Người đâu, đem hắn đi chặt đầu."

"Không muốn, không muốn! Ta nói! Ta nói."

"Mau nói nhanh một chút."

"Trần Bưu có một cái hầm vàng, bên trong giấu kín tiền tài trân bảo mà hắn đã vơ vét, có giá trị liên thành."

Tên gia đinh bị dọa đến tè ra quần.

Như Ý nói: "Cái hầm đó ở đâu?"

Gia đinh chỉ tay run rẩy, chỉ chỉ một phương hướng.

Như Ý nói: "Dẫn bọn ta đến đó."

Ngay lập tức, một đoàn người uy hiếp tên gia đinh dẫn đầu đi đến hầm của Trần Bưu. Đi vào cửa hầm, Tống Thanh một đao chặt đứt dây xích sắt thô to đẩy cửa đi vào...

Oa!

Quả nhiên là hầm vàng!

Tống Thanh bước vào liền bị ánh sáng màu vàng rực rỡ sáng chói đâm vào lóa mắt...

La Tiểu Hổ đằng sau cũng theo vào, kinh ngạc cảm thán trợn mắt há hốc mồm: "Không biết tên Trần Bưu này đã vắt kiệt bao nhiêu tiên, mồ hôi, máu kiếm được của những người nghèo, lại có được một cái hầm vàng to như thế dưới mặt đất! Thật sự quá ghê tởm!"

Tống Thanh nói: "Số tiền này chúng ta phải trả lại cho người nghèo!"

La Tiểu Hổ nói: "Nếu không chúng ta đem tiền tài này, toàn bộ đều chuyển về tổng đường, từ từ kiểm kê sau, giữ lại một phần nhỏ giúp cho bang Thanh Long phát triển lớn mạnh, số tiền còn lại toàn bộ mang đi quyên tặng cho những người dân khổ cực!"

Tống Thanh gật đầu: "Cách này rất tốt! Tiểu Hổ, ngươi đi gọi thêm huynh đệ đến đây, chuẩn bị thêm rương túi, chúng ta mang hết tất cả bảo bối, tài sản này toàn bộ điều chuyển về đi!"

"Được!"

La Tiểu Hổ ra ngoài gọi người.

Tống Thanh nhìn những kho báu lấp lánh ánh vàng, vàng bạc, con mắt đều muốn rớt ra ngoài!

Cả đời này cậu ta chưa từng thấy qua nhiều tiền như vậy đâu!

Ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ tới!

Bỗng nhiên cậu ta nhìn thấy trong góc có một bộ quần áo bị nhuốn máu đang đậy đồ vật...nhìn qua giống như một cái rương.....

"Đây là cái gì?"

"Tại sao đem giấu ở chỗ hẻo lánh bí mật nhất?"

"Lẽ nào là vật rất quan trọng?"

"Trên quần áo còn có vết máu đã khô, đây có phải là kho báu cướp được sau khi giết người không?"

Tống Thanh có chút hiếu kỳ đi tới...

Cậu ta khom người xuống, nhìn đồ vật thần bí này...

Do dự trong chốc lát.

Cậu ta vươn tay mở ra, bên trong lộ ra một hòm sắt kim loại màu đen...

Vuông vức, góc cạnh thẳng tắp...

"Đây là cái rương gì?"

Tống Thanh dùng ngón tay gõ gõ, bên trong truyền đến âm thanh "thùng thùng", xem ra bên trong rỗng tuếch, chắc chắn là có thứ gì đã được giấu!

Nhưng mà làm sao để mở ra đây?

Tống Thanh làm như thế nào cũng không tìm được chìa khóa, cũng không tìm thấy thứ gì như "Vật tắc mạnh", "nút thắt" để có thể mở cái hộp sắc ra....

Tống Thanh làm bầm làu bàu rồi nói: "Bỏ đi! Vẫn là nên mang về tổng đường bang Thanh Long đi! Sư phụ thông minh như vậy, người nhất định sẽ có biện pháp mở ra cái rương kỳ quái này....

Rất nhanh, La Tiểu Hổ gọi mười huynh đệ đến, mọi người trong tay đều mang theo một cái túi....

Tống Thanh và La Tiểu Hổ giám sát đám người đem tất cả vàng và châu báo, toàn bộ cất vào trong túi...

Sau đó....

Cái hòm sắt đặc biệt kia, Tống Thanh tự mình gói lại cho tốt rồi mang đi.

Cậu ta chỉ cảm thấy bên trong cái hòm sắt này đã cất giấu đồ vật gì đặc biệt mà thần bí!

Nếu không toàn bộ hầm đều giấu chú vàng bạc châu báu, tại sao cũng chỉ có mỗi cái hòm sắt này là đặc biệt như thế?

Chương 150: Vô sỉ đến cực điểm

Hơn nữa, nó lại được cất giữ tại nơi tầm thường hẻo lánh nhất...

Tống Thanh không biết rốt cuộc cái hòm sắt này là cái gì, nhưng cậu ta biết sư phụ nhất định sẽ có cách để phá giải hòm sắt bí mật!

Cho nên cậu ta mới quyết định đem hòm sắt về cho sư phụ nghiên cứu!

Như Ý dẫn Thu Vân đi lung tung trong thành, hai người bay một vòng quanh phủ thừa tướng cũng không nhìn thấy đánh nhau hay là có người khả nghi....

Thu Vân không kiên nhẫn được nữa, dừng lại: "Nghiêm công tử, rốt cuộc ngươi có nhìn thấy Hồng Chúc hay không?"

Như Ý dừng lại, nhìn ở phía xa xa, nói: "Tiểu Bạch! Ra đây được rồi!"

"Quả quả!"

Tiểu Bạch vẫn luôn bay theo ở phía sau, nghe Như Ý gọi to, liền nhanh chóng từ trong bóng tối nhảy ra ngoài, chui vào trong lòng Như Ý!

Thu Vân đột nhiên nhìn thấy một con mèo màu trắng....có điểm nhìn giống như con mèo, lại cảm thấy kỳ quái. Nhưng lúc này trong lòng của cô ta không có tâm tình để suy nghĩ chuyện khác!

"Nghiêm công tử, ngươi nói cho ta biết nhanh lên! Rốt cuộc Hồng Chúc ở nơi nào? Ngươi là ở chỗ nào thấy được Hồng Chúc bị người bao vây?"

Điều duy nhất mà Thu Vân đang lo lắng trong lòng đương nhiên là Hồng Chúc.

Nếu như thừa tướng thật sự đã phái người đánh lén Hồng Chúc thì chuyện đó rất nghiêm trọng!

Đột nhiên, Thu Vân nhìn thấy Như Ý ôm Tiểu Bạch, nhàn nhã mà nhẹ nhàng hé miệng cười, bỗng nhiên tỉnh ngộ: "Ngươi! Ngươi lại gạt ta? Mục đích của ngươi chẳng qua là muốn lừa ta đi ra! Căn bản ngươi không có nhìn thấy Hồng Chúc, cũng không có chuyện thừa tướng phái người bao vây Hồng Chúc, tất cả có phải đều do ngươi bịa ra không?"

Như Ý cười nói: "Bịa ra? Ta đâu có nhắc đến phủ thừa tướng, từ đầu đến cuối, ta cũng không biết hóa ra tứ đại màn khách các người lại bán mạng cho thừa tướng! Bốn người các ngươi cũng thật thông minh, tìm người, thiên hạ này còn ai có quyền lực hơn thừa tướng đâu? Quyền lực to lớn trong triều đình đều nằm trong tay thừa tướng, dù cho hoàng đế ra lệnh, cũng cần thừa tướng thực hiện! Cho nên tìm thừa tướng để hợp tác là biện pháp tốt nhất!"

Ánh mắt Thu Vân lóe lên một tia khinh miệt: "Hóa ra ngươi không chỉ lừa gạt ta chuyện của Hồng Chúc, còn muốn moi ra chuyện liên quan đến thừa tướng từ trong miệng của ta? Ngươi thật sự là một tên hèn hạ vô sỉ tới cực điểm!"

Như Ý nói: "Hèn hạ vô sỉ? Lời này mắng thiệt hung ác nha! Cô thật sự nghĩ rằng ta hèn hạ vô sỉ sao?"

Thu Vân nói: "Chẳng lẽ ngươi không hèn hạ ư? Đêm đó tại Tịch Mịch Yên Vũ Lâu....ngươi.... ngươi dùng thủ đoạn vô lại để thắng, thắng không vẻ vang! Vừa rồi ở phủ Trần Bưu, ngươi.... ngươi cố ý gạt ta rời khỏi, hiện tại e rằng Trần Bưu đã chết dưới tay người của ngươi?"

"Ai da!"

Như Ý lắc đầu bất đắc dĩ.

Thu Vân lạnh nhạt nói: "Ngươi lắc đầu cái gì? Chẳng phải là ta đã đoán đúng sao?"

Như Ý nói: "Đương nhiên là không đúng! Cực kỳ không đúng! Thứ nhất, ta không phải muốn gạt cô rời khỏi! Ta chẳng qua chỉ là thích....hắc hắc, không nỡ để một vị tiểu thư xinh đẹp như vậy tìm cái chết! Cô hẳn là phải biết, cho dù là ta có kế sách hay không, dưới tình huống chỉ có một mình cô, cũng không thể là đối thủ của ta!"

Thu Vân trầm mặc.

Như Ý biết điều này cô ta hiểu rất rõ ràng, vì vậy lại tiếp tục nói: "Nếu như ta thật sự rất hèn hạ vô sỉ, ta cần gì phải phải hao tâm tổn sức lừa cô ra đây? Vừa rồi ở trong phủ Trần Bưu, ta có thể thẳng tay giết chết cô! Đều giết hết tất cả mọi người! Đây chẳng phải là càng bớt việc sao?"

Ánh mắt Thu Vân lóe lên một tia kinh ngạc nghi ngờ, đồng thời lại tràn ngập hoài nghi đối với Như Ý, bây giờ lại tìm không thấy lý do để nghi ngờ nữa!

Bởi vì từng câu Như Ý nói đều là sự thật!

"Thu Vân cô nương."

"Cái gì?"

"Thật ra ta nói rất nghiêm túc, tại hạ thật sự là đau lòng cho cô nương võ công cao cường, lòng dạ cũng không xấu, cho nên mới không đành lòng ra tay!"

"Hừ!"

"Cô nương có thể không tin, nhưng với thân thủ của cô hẳn là có thể nhìn ra, lúc ấy ở trong phủ Trần Bưu, toàn bộ bằng hữu của ta võ công cũng không cao, điểm này ắt hẳn là cô rất rõ ràng đi?"

"Vậy thì sao?"

"Thật ra nếu như lúc nãy ta giết cô nương tại chỗ, sau đó lại trợ giúp các bằng hữu đánh hạ Trần Bưu trong phủ, đây không phải là còn có lợi hơn sao? Sao ta lại muốn gạt cô ra ngoài làm gì? Bằng hữu của ta cùng thủ hạ của Trần Bưu, thực lực không kém nhau mấy! Không có ta trợ giúp, bọn họ có thắng cũng phải gặp chút khó khăn!"

"Ngươi....ngươi thật sự là vì ta?"

Thu Vân thật sự hơi kinh ngạc!

Cô ta đương nhiên biết những lời Như Ý nói toàn bộ đều là thật!

Hai ba ngày nay, cô ta đã giao thủ với người của bang Thanh Long rất nhiều lần, biết đám người kia chẳng qua chỉ là một đám ô hợp, không ai có võ công tốt, thậm chí có rất nhiều người còn không có võ công! Ngay cả bang chủ của bang Thanh Long, nhìn qua có vẻ đánh nhau dũng mãnh hơn người, nhưng nội lực cơ hồ đều không có, hoàn toàn là người nghiệp dư!

Mà võ công của Như Ý....

Cô ta đã được chứng kiến!

Nếu như có Như Ý tương trợ, e rằng cô đứng quan sát ở đó, cũng có thể thúc đẩy tinh thần của mọi người!

Nhưng cô ta cũng không có làm như vậy...

Thu Vân bắt đầu dần dần tin tưởng lời của Như Ý....Như Ý cười nói: "Thu Vân cô nương! Ta có một câu muốn khuyên cô!"

"Câu gì?"

"Cô đồng ý nghe ta nói một câu sao?"

"Ngươi nói mau."

"Câu nói này, có lẽ cô không thích nghe. Nhưng đây tuyệt đối là lời nói từ đáy lòng!"

"Ngươi nói đi!"

Thái độ của Như Ý thập phần thành khẩn, lần này Thu Vân có chút ngại ngùng lạnh lùng.

Huống hồ gì vừa rồi người ta cũng mới bỏ qua cho mình, cũng coi như một phần ân tình!

Như Ý nhìn cô ta một chút: "Chuyện tứ đại màn khách của các người, chủ của Tịch Mịch Yêu Vũ Lâu đã nói với ta một ít, nói thật, ta rất bội phục sự gan dạ của các người!"

Thu Vân nói: "Đây là sứ mệnh của bọn ta!"

Như Ý cười nói: "Thế nhưng trên đời này, nguyện ý bỏ ra mười năm tám năm để bảo hộ sứ mệnh của mình thật sự là không nhiều! Bốn người các người, là người trung thành can đảm nhất mà ta từng gặp!"

Thu Vân có chút lễ phép nói: "Không dám nhận!"

Như Ý nói: "Sao lại không dám nhận? Đây là sự thật! Tối đêm đó tại Tịch Mịch Yên Vũ Lâu, ta nhìn ra bốn người các người cũng không phải là người xấu hay hung ác gì, cho dù có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ phải cùng người xấu hợp tác, điều này cũng không thể hiện được các người là người xấu!"

Thu Vân nói: "Nghiêm công tử đây là vuốt mông ngựa tứ đại màn khách chúng ta sao?"

Như Ý nói: "Nói vút mông ngựa thì có chút quá, nhưng nếu nói là ca ngợi các người thì cũng không sai! Thật ra là ta nói thật, bản thân ta cực kỳ bội phục tứ đại màn khách các người, cũng đánh giá cao các người! Võ công của mấy người các người vô cùng tốt, ăn nói nghĩa khí, trung thành, quan trọng hơn nữa là tình huynh đệ hữu nghị giữa bốn người các người thật sự khiến cho người khác phải ghen tị! Nếu như Thu Vân cô nương chịu nghiêm túc nghe ta khuyên một lời, lòng dạ của tên thừa tướng này cực âm hiểm, cáo già, tốt nhất là đừng hợp tác với ông ta!"

Thu Vân có chút kinh thường nói: "Chẳng lẽ ngươi còn muốn gạt ta sao?"

Như Ý nói: "Đây không phải là lừa các người! Ta tuyệt đối hiểu Đường Bắc Khôi hơn các người! Đường Bắc Khôi cùng ba người con trai của ông ta, một đứa con gái, toàn bộ ta đều biết! Lòng dạ của Đường Bắc Khôi rất ngoan độc, không có chuyện gì là làm không được! Tối hôm đó, ngay cả con của ông ta mà ông ta cũng giết chết không lưu tình! Còn có cái gì mà ông ta không không dám sát, có ai mà ông ta không dám giết? Chỉ cần là người ngăn cản tiền đồ của ông ta thì ai cũng phải chết!"

Thu Vân: "Những chuyện này có quan hệ gì với bọn ta?"

Như Ý nói: "Chẳng lẽ cô nghe không hiểu sao? Ta chẳng qua chỉ là khuyên tứ đại màn khách các người nên rời khỏi phủ thừa tướng, nếu không các người sẽ tự rước họa vào thân! Đợi đến khi Đường Bắc Khôi lợi dụng các người xong, liền qua sông đoạn cầu, lấy oán trả ơn! Cuối cùng chính là có mới nới cũ, qua cầu rút ván một trận!"

Thu Vân nói: "Sẽ không! Tuyệt đối sẽ không! Thừa tướng sẽ không bán đứng bọn ta!"

Như Ý cười lạnh lùng: "Cô chắc chứ?"

"Chắc."

"Cô thật sự cho là ông ta sẽ không bán đứng các người?"
"Đúng! Nhất định sẽ không!"

"Vậy còn con trai của ông ta? Đường Bắc Hổ là con trai của ông ta! Ông ta vì sao ngay cả con trai của mình cũng muốn giết hại?"

"Chuyện này...chẳng qua là ngoài ý muốn mà thôi! Lúc đó tình huống rất hỗn loạn, nếu như ông ta cố ý bỏ qua cho Đường Bắc Hổ thì sẽ làm cho người khác hoài nghi! Cho nên ông ta không còn cách nào khác mới buộc phải đâm con trai mình! Ông ta đứng ở khoảng cách gần như vậy, lấy thân thủ của ông ta tuyệt đối sẽ không lệch một tất..."

"Phải không? Xem như lúc ông ta hạ kiếm thật sự là có chút hạ thủ lưu tình!"

Như Ý có chút căm giận nói: "Nhưng làm một người cha, sao có thể nhẫn tâm làm con mình chịu tổn thương nặng như vậy? Huống hồ, lệch chừng nữa tấc là muốn đâm tới tim, cuối cùng có thể sống sót hay không, ai cũng không biết được! Có lẽ hắn ta không may thì chết, có lẽ hắn ta may mắn thì còn sống! Nhưng mặc kệ hắn ta sống hay chết thì Đường Bắc Khôi đều đã tự tay giết đứa con trai này!"

Sắc mặt Thu Vân lúc đỏ lúc xanh!

Mỗi một câu nói của Như Ý đều đáng trúng vào trong tim.

Lúc ấy cô cũng đã từng tự hỏi hành vi giết chết con ruột mình của Đường Bắc Khôi!

Một người ngay cả con ruột mình cũng có thể giết!

Thì khác cầm thú ở chỗ nào?

Ông ta còn có chuyện gì là không làm được?

Như Ý nói: "Huống chi...lúc nãy ta chỉ nói là gặp Hồng Chúc cô nương ở một nơi gần quan trạch, Thu Vân cô nương ngay lập tức nghĩ đến là do thừa tướng phái người tập kích, điều này có phải hay không đã nói rõ, trong nội tâm của Thu Vân cô nương, thừa tướng cũng là người không đáng tin cậy!"

Thu Vân nói: "Đa tạ sự nhắc nhở của ngươi! Sau này còn gặp lại!"

"Tiểu Bạch, mau nói tạm biệt với vị tỷ tỷ xinh đẹp này." Như Ý lắc lắc móng vuốt của Tiểu Bạch.

"Quả quả!" Bộ dáng Tiểu Bạch thành thành thật thật nói tạm biệt.

"Nó rất đáng yêu."

Thu Vân cười một tiếng, mặc dù đã bay vào trong bóng đêm mịt mờ....

Như Ý nhìn bóng lưng của cô ta đã đi xa, thở dài một hơi nói: "Tiểu Bạch, tứ đại màn khách này chỉ sợ là trốn không thoát nỗi lòng bàn tay của thừa tướng, hi vọng nhắc nhở của ta không tính là quá muộn! Được rồi, chúng ta trở về nhìn xem tên tiểu tử Tống Thanh kia như thế nào rồi!"

"Quả quả."

Tiểu Bạch lại kêu, sau đó duỗi móng vuốt sờ lên cái bụng của nó...

Nó đây là nói với Như Ý.

Nó đói bụng!

Như Ý cười nói: "Được rồi, vậy nhanh lên một chút trở về gặp bọn Tống Thanh đi."

Như Ý ôm Tiểu Bạch, lúc đuổi đến phủ Trần Bưu, Trần Bưu đã chết, gia đình trong phủ cùng một đám gia quyến bị đuổi đi.

Tống Thanh và La Tiểu Hổ cũng đã trở về!

Ở cổng chỉ còn lại Tống Thanh đệ tử của bang Thanh Long đang trông coi.

Có một đệ tử vừa nhìn thấy Nghiêm Phi công tử xuất hiện, liền nói cho Như Ý rằng Tống Thanh cùng La Tiểu Hổ đã mang theo mọi người trở về tổng đường bang Thanh Long!

Như Ý liền manh theo Tiểu Bạch chạy về Thành Nam.

Tổng đường của bang Thanh Long được xây dựng trong một võ đường bị bỏ hoang, đỡ phải tốn tiền thuê, phải sửa đổi quét dọn đôi chút liền trở thành một nơi có diện tích rất lớn, đơn giản, được sử dụng làm tổng đường của bang hội!

Bọn Tống Thanh cũng không cần phải ra khoảng đất trống ở phía sau núi để luyện võ.

Lúc Như Ý bước vào tổng đường, đệ tử canh cổng không biết Như Ý ăn mặc thành Nghiêm Phi liền không cho cô đi vào!

Như Ý muốn đút lót, thế nhưng đối phương lại cự tuyệt không nhận, còn rất hung ác muốn xua đuổi cô.

Như Ý bất đắc dĩ cười khổ!

Đây hẳn là nên vui vẻ?

Hay khổ não!

Tống Thanh cùng La Tiểu Hổ ngược lại đã quản lý bang Thanh Long rất rõ ràng, kỷ luật nghiêm minh...

Ngay cả người sư phụ là cô cũng không cho tiến vào, cũng thật sự là đau lòng quá đi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau