CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 141 - Chương 145

Chương 141: Nữ nhân không biết sống chết

Mộ Dung Tinh Thần nói: “Vạn vật đều có sinh mạng, chúng sanh bình đẳng, tại sao lại phải giết họ? Cho dù họ tội ác tày trời, tự nhiên sẽ có triều đình và pháp luật trừng trị, triều đình và pháp luật không trừng trị được, tôi tin rằng ông trời cũng sẽ trừng trị, nhưng người đó tuyệt đối không phải là tôi, cũng không phải là cô, càng không phải người nào trong chúng ta!”

Như Ý nói: “Cách nghĩ của ngươi quả thật rất đặc biệt, nếu tất cả người trên thế giới này đều suy nghĩ giống như ngươi thì tốt biết dường nào!”

Mộ Dung Tinh Thần nói: “Rồi! Thôi rồi! Con ếch của cô... khét rồi!”

Như Ý vừa nhìn vừa cười nói: "Con ếch của nhà ngươi chẳng phải cũng cháy khét rồi sao?’

“Ha ha…”

Hai người cùng nhìn nhau cười to.

Trong bóng đêm…

Trong bóng đêm tăm tối xa xa, có một đôi mắt đang ẩn náu, lạnh như băng hung ác nham hiểm, phát ra tia sáng đố kị và lạnh lùng…

“Nữ nhân không biết sống chết!”

“Hừ!”

“Nửa đêm khuya như thế này vậy mà lại cùng nam nhân ở ngoài dã ngoại nướng ếch?”

“Quá là phóng đãng trụy lạc?”

“Mà còn nói cười nữa?”

“Hừ!”

“Tịch Mịch Yên Vũ Lâu?’

“Ngày mai trẫm sẽ cho niêm yết khách điếm của ngươi!”

Cuối cùng một đêm băng giá cũng qua đi.

Phía Đông mặt trời hiện ra vệt nắng đầu tiên, Như Ý đã rời đi, dùng khinh công, theo hướng kinh thành thẳng tiến.

Mộ Dung Tinh Thần giẫm tắt đống lửa còn sót lại, đợi cho đến lúc Như Ý đi xa, gương mặt hiện ra chút ương ngạnh không ác ý: "Ngươi âm thầm theo dõi cũng khá lâu rồi? Xin mời ra đây diện kiến!”

Sao lại có thể phát hiện ra?

Bạo quân có chút kinh ngạc, hắn biết nữ nhân kia nội công thâm hậu, trong lúc âm thầm theo dõi đã cố gắng giữ khoảng cách rất xa rồi.

Nhưng không ngờ cũng bị phát hiện!

Hắn rất muốn đường đường chính chính đi ra…

Mộ Dung Tinh Thần trông thấy là một thanh niên khôi ngô tuấn tú khí phách có chút lạnh lùng, nên có chút kinh ngạc.

“Đêm hôm nay trên tầng ba người cao thủ đánh lui đôi ma tướng là ngươi?”

“Đúng thì sao?”

“Ngươi… ngươi quen biết Như Ý?”

“Như Ý? gọi cũng khá thân thiết!” Lời nói của Bạo quân tràn đầy chua xót.

Mộ Dung Tinh Thần khẽ cười: "Xem ra ngươi và Như Ý không đơn giản chỉ là quen biết!”

Đôi mắt Bạo quân phát ra tia sáng lạnh lùng: “Tiểu Tử! nếu như ngươi dám lừa gạt nàng ấy, chắc chắn sẽ chết rất là thê thảm!”

Gương mặt của Mộ Dung Tinh Thần thoáng lên chút sắc thái thoải mái khôn ngoan, nói: "Theo ý của huynh, nếu tại hạ đoán không sai, là tại hạ đang cố theo đuổi Như Ý sao?”

Bạo quân nói: “Nếu nhà ngươi yêu thích nàng ấy, thì phải mãi mãi đối xử tốt với nàng ấy! Nếu như ngươi không thích, thì hãy rời xa nàng ấy, đừng bao giơ đến gần nàng ấy!”

Mộ Dung Tinh Thần cười lãnh đạm: “Chẳng lẽ làm người bạn bình thường cũng không được sao?”

Bạo quân cười nhạt một cái.

Mộ Dung Tinh Thần nói: “Huynh võ công cao cường, tại hạ trong lòng thật sự rất nể phục! Lúc ở trong Tịch Mịch Yên Vũ Lâu, tại hạ liên tục nghĩ, trong thiên hạ rốt cuộc còn ai có công lực đẳng cấp tông sư kinh khủng như vậy? Không ngờ là một người trẻ tuổi như vậy. Bất kể huynh là ai, bất kể giữa huynh và Như Ý là mối quan hệ nào, tại hạ cảm nhận được rất rõ sự quan tâm và yêu thương mãnh liệt của huynh đối với nàng ấy, tại sao huynh lại không bảo vệ nàng ấy, đối xử tốt với nàng ấy?”

“Không liên quan đến ngươi!Tóm lại ngươi nhớ cho rõ, nếu có một ngày ngươi làm tổn thương nàng ấy, ngươi sẽ chết một cách rất thảm rất thảm…”

Bạo quân để lại câu nói hung tợn, lập tức phát động thân pháp, nhanh như tia chớp rời đi!

“Này! Huynh, tại hạ và nàng ấy không có mối quan hệ nào! Lúc nãy chỉ là đói bụng nên cùng nhau nướng ếch lên ăn mà thôi, huynh đừng hiểu lầm!”

Mộ Dung Tinh Thần lớn tiếng giải thích, nhưng đối phương đã sớm rời đi rất xa rồi.

Tiểu Bạch?

Như Ý lúc về đến khách điếm Bách Hợp, trời cũng đã sáng rồi, cô bỗng nhiên chợt nhớ, tiểu Bạch chắc là đã thức rồi…

Tiểu bạch, không lí nào lại mất tích nữa chứ?

Như Ý về đến phòng của mình, mở cửa ra bèn nhìn thấy được Tiểu Bạch.

Nó nằm ngủ thiêm thiếp trên ghế mây…

Lông tóc đã biến trở lại màu trắng rồi.

Chắc là cũng sắp thức dậy!

Như Ý biết lông tóc của Tiểu Bạch từ màu đỏ rực như lửa biến đổi thành màu trắng, là dấu hiệu nó sắp thức dậy!

Lần này Tiểu Bạch sẽ có phép biến hóa gì đây?

Như Ý bị giày vò nguyên đêm, mặc dù nội công thâm hậu nhưng cũng có chút mệt mỏi, nhưng trong lòng rất hiếu kì năng lực sau khi biến đổi của Tiểu Bạch, nên quyết tâm nhẫn nại, khoan không ngủ.

Cô gọi tiểu nhị đem đến một bàn điểm tâm, thịt bò, thịt gà nấu chín, còn có một lượng lớn hạnh nhân và hạch đào ngũ cốc...

Tiểu Bạch, nếu thức dậy nhất định rất vui mừng!

Như Ý biết Tiểu Bạch ngủ mê man ba bốn ngày, trong cơ thể còn phải sản sinh ra những biến đổi kì dị, mập ú ù như nó mấy ngày mấy đêm không ăn uống, lúc tỉnh lại nhất định sẽ rất đói và mệt…

Sau khi tất cả đều chuẩn bị xong, Như Ý ngồi ngay đầu giường, nhìn Tiểu Bạch…

Tiểu Bạch giống y như một nắm tuyết nằm đó, không động đậy, hoàn toàn không có dáng vẻ sắp thức dậy...

Như Ý nhìn rồi lại nhìn, bất chợt cảm thấy đôi mắt rất mỏi…

Thấp thoáng, mắt mở không lên nổi nữa.

Sau đó… cô ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Rất nhanh, cô bước vào một giấc mơ kì lạ.

Trong mơ, Tiểu Bạch biến thành một con người…

Hàm răng nhọn, lỗ tai dài, đầu ngón tay vừa nhọn vừa sắc bén, diện mạo khôi ngô nhưng lưu manh…Phong cách có chút giống chó dạ xoa…

“Tiểu Bạch! Ngươi đừng bao giờ biến thành quái vật giống như vậy!”

Trong mơ Như Ý hoảng hốt giật mình tỉnh giấc, trán ướt đẫm mồ hôi lạnh!

“Tiểu Bạch…”

Như Ý vừa mở mắt, đã thấy tiểu Bạch thân hình mập mạp nhảy tung tăng trước đầu giường mình…

Cũng May!

Cũng May!

Vẫn là… Tiểu Bạch manh nha dễ thương lúc trước.

Ít ra, năng lực mới của Tiểu Bạch về ngoại hình không hề thay đổi.

Như Ý liền yên tâm.

Cô chỉ cảm thấy hình dạng mập mạp nũng nịu của tiểu Bạch là dễ thương nhất.

Như Ý mỉm cười: “Tiểu yêu Bạch cuối cùng ngươi cũng đã tỉnh rồi ư!”

“Quả quả.”

Bộ dạng Tiểu Bạch dường như vui sướng tột cùng, bay qua bay lại, nổi bồng bềnh như cái bóng hơi tròn vo.

Như Ý nhìn thấy đồ ăn trên bàn đã vơi đi một nửa, liền biết rằng tiểu yêu Bạch này đã không tốt bụng ăn trước một lượt rồi.

Như Ý nói: “Tiểu Bạch, tiểu Bạch, tiểu Bạch Bạch, tiểu tiểu Bạch…”

Trên gương mặt cô, hiện ra nụ cười mơ hồ…

Tiểu Bạch biết rằng có chuyện đáng sợ sẽ sắp xảy ra!

Nở nụ cười không có ý tốt như vậy…

Tiểu Bạch bắt đầu có chút sợ hãi chạy thục mạng nép vào góc tường...

Như Ý rượt theo, cười hả hê nói: "Tiểu Bạch! Ngươi biết là có chạy cũng không thoát mà, mau biểu diễn năng lực mới của ngươi cho ta xem…”

“Quả quả.”

Tiểu Bạch nghiêm nghị kháng cự sự đối đãi không công bằng này!

Tôi không phải là khỉ con, phải biểu diễn tạp kĩ để giúp vui!

Nhưng, kháng nghị của nó hoàn toàn bị Như Ý bác bỏ!

Tiểu Bạch, nếu như không biểu diễn siêu năng lực, sau nãy sẽ không được ăn ngon như vậy nữa nha!”

“Quả quả.”

Tiểu Bạch có chút động lòng.

“Tiểu Bạch Bạch, nếu như ngươi biểu diễn chút siêu năng lực, chủ nhân tôi sẽ mướn một người bảo mẩu tuyệt đẹp ngực to cho ngươi!”

“Quả quả.”

Trong mắt Tiểu Bạch từ từ phát sáng lên…

Như Ý biết sẽ sắp dụ dỗ thành công…

“Tiểu Bạch. biểu diễn mau. Siêu năng lực của ngươi chắc chắn rất lợi hại!”

Một câu nịnh nọt thành công làm cho Tiểu Bạch sung sướng lên, bộ dạng tỏ vẻ đắc ý…

“Quả quả.”Tiểu Bạch bay lên trên bàn, móng vuốt nắm lên hai trái hạch đào.

Như Ý biết nó sắp thi triển siêu năng lực rồi.

Siêu năng lực của Tiểu Bạch rốt cuộc là gì?

Rất nôn nóng

Như Ý im lặng đợi Tiểu Bạch…

Tiểu Bạch đem hai trái hạch đào quăng lên không trung, lập tức mở miệng gầm lên.

A

Như Ý ngẩn người, siêu năng lực mới của Tiểu Bạch huyễn hoặc quá!

Đột nhiên…

Phụt!

Một tiếng vang lớn

Một ngọn lửa từ miệng Tiểu Bạch phun ra, phun trúng ngay hai trái hạch đào đang từ trên không đang rơi lưng chừng…

Hai Trái hạch đào trong nháy mắt bị đốt cháy đen…

“Đùng!”

Hai trái hạch đào bị cháy đen rơi xuống đất, vỡ vụn thành tro bụi…

Ồ

Phun lửa!

Thật bất ngờ… là phun lửa?

Đây là siêu năng lực mới?

Như Ý ngẩn người, siêu năng lực của Tiểu Bạch quá là kì diệu!

“Trong tryền thuyết cổ đại chỉ có rồng có thể phun lửa!”

“Hình như rồng cũng biết bay…”

Tiểu Bạch, chẳng lẽ là một con rồng sao?

Như Ý dùng ánh mắt hoài nghi nhìn thân hình mập mạp của Tiểu Bạch, có chút không dám tin hỏi: "Ngươi quả thật rất đáng yêu, nhưng nếu là một con rồng… thì hình như hơi ngắn, và hơi mập chút? Nhìn thế nào cũng chỉ giống như một con mèo nhà! Chẳng qua là mèo nhà màu trắng! Đương nhiên, so với mèo nhà thì mập hơn chút! Lười hơn chút! Màu đẹp hơn chút.”

Tiểu Bạch dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Như Ý…

Như Ý tiếp tục nói: “Nhưng biết bay, biết phun lửa, nhìn thế nào cũng là con rồng! Chỉ có rồng mới có thể bay có thể phun lửa! Tiểu Bạch, chẳng lẽ ngươi là một con rồng hình dáng giống mèo? Nếu vậy là mèo rồng hay là rồng mèo?”

“Quả quả!”

Tiểu Bạch tức giận rồi!

Trong mắt Tiểu Bạch rõ ràng hiện sự tức giận khi bị người ta xem thường, liếc nhìn Như Ý, mãnh liệt khiển trách và kháng nghị sự vô tâm của chủ nhân…

“Tiểu Bạch, đợi chút, ta đi lấy chút thịt dê đến."

Như Ý hình như nhớ ra được điều gì, rất nhanh đi vội ra cửa.

Thịt dê?

Tiểu Bạch vừa nghe nói đến thịt dê, lập tức vui vẻ hẳn lên, cũng không còn tức giận nữa.

Nó bụng dạ rộng lượng,c âu này quả thật không sai.

Chỉ cần có được ăn, nó sẽ không giận nữa!

“Chủ nhân vẫn rất là chu đáo!”

Có thịt dê ăn, Tiểu Bạch quyết định không tức giận nữa!

Rất nhanh, trên tay Như Ý cầm dĩa thịt dê trở về: “Tiểu Bạch! Mau phun lửa nướng xâu thịt dê lên…”

Tiểu Bạch kinh ngạc ngước nhìn chủ nhân…

Như Ý nói: “Sao lại ngẩn ra như vậy! Phun lửa mau! Rất lâu rồi không ăn thịt dê xiên nướng, dùng nội lực phun lửa ra nướng xiên thịt dê chắc là sẽ rất thơm!”

“Phù!”

Tiểu Bạch chút nữa thì ngất xỉu.

Như Ý Nói: “Phun lửa thêm vài lần! Sau này không gọi ngươi là Tiểu bạch nữa, mà kêu là cái bật lửa!’

Như Ý đột nhiên phát hiện, tên gọi bật lửa quả là rất thích hợp cho Tiểu bạch.

“Quả quả.”

Tiểu Bạch rất tức giận, cảm giác như đang bị sĩ nhục.

Như Ý thấy nó không bằng lòng, nói: "Tiểu Bạch, ngươi có siêu năng lực lợi hại như vậy, hà cớ nhỏ mọn như vậy? Nhanh lại làm nào!”

Tiểu Bạch phát ra ánh mắt giận dữ…

Nó dồn nén năng lượng…

Như Ý không phát hiện Tiểu Bạch đang trở nên hung tợn, vừa đến gần hai bước.

Đột nhiên

“Gào gào!”

Tiểu Bạch hướng về Như Ý phun ra một cột lửa!

“Tiểu Bạch! Ngươi làm gì thế?”

Chương 142: Nhân cơ hội ăn đậu hủ

Như Ý kinh sợ!

Cô không ngờ tiểu Bạch lại động đến bạo lực với cô, theo bản năng cô dùng chưởng đẩy lửa quay trở lại!

“Bụp”

“Bụp” “Bụp…”

Bộ lông trắng mượt của tiểu Bạch bị bén lửa, bừng cháy lên.

Trong phút chốc, lông toàn thân của tiểu Bạch đều bị thiêu rụi, chỉ còn lại thân hình cháy đen tròn vo…

Lông toàn thân của tiểu Bạch trong chốc lát đã bị thiêu sạch…

Bị cháy đen xì, còn bốc ra từng đợt mùi cháy khét lẹt, như là con heo bị nướng khét!

“Tiểu Bạch, ha ha! Ngươi biến thành heo quay rồi!”

“Tiểu Bạch, ngươi không mặc quần áo ư.”

“Tiểu Bạch, ngươi quả nhiên là con đực!

Đúng ra Như Ý không muốn cười, nhưng quả thật không thể nào nhịn được, bộ dạng tức tối của Tiểu Bạch, thân hình cháy đen, quả là không thể nào nhịn được cười.

Tiểu Bạch khinh bỉ liếc nhìn Như Ý một cái.

Rồi bay lên, ve vẫy ve vẫy bay lên phía góc tường…

“Pạch.”

Bay được một nửa, Tiểu Bạch giống như miếng gạch rớt xuống, nện xuống đất rất mạnh.

Tiểu Bạch không một tiếng rên, cũng không kêu đau, chỉ đứng lên, cúi gầm mặt, lắc lư từng bước, rất khó nhọc đi về phía góc tường nằm xuống…

“Tiểu Bạch…”

Như Ý đột nhiên rất đau lòng…

“Cái con này…”

“Từ lúc nào trở nên thích giận lẫy như vậy?”

“Lúc trước thường xuyên đánh qua đánh lại với nhau, nó chưa bao giờ nổi giận, cùng lắm thì vô liêm sỉ giả vờ giận rồi sa vào lòng của Như Ý nhân cơ hội ăn đậu hủ…”

Như Ý không hiểu hôm nay tiểu Bạch có vấn đề gì nữa.

Có phải là mình giỡn quá lố rồi không?

Nhưng…

Bình thường vẫn giỡn như vậy mà!

Con Tiểu Bạch này mọi khi cũng rất thích vui đùa…

Thông thường được ăn là nó tuyệt đối không quan tâm để bụng…

Như Ý bắt đầu kiểm điểm chính mình.

Có thể là vừa rồi nói những lời lẽ, làm tiểu Bạch bị tổn thương?

Nếu như tiểu Bạch hay giận dỗi như vây, cô sẽ không trêu đùa như thế.

Nhưng cô với Tiểu Bạch sống cùng nhau cũng hơn nửa năm, một người một vật gần như hình bóng không rời, đều ngủ chung một phòng.

Bình thường Tiểu Bạch luôn làm thú vui cho Như Ý, tinh nghịch đáng yêu…

Như Ý rất hiểu Tiểu Bạch, Tiểu Bạch không bao giờ nổi giận với cô!

Cho dù cô có làm gì sai đi nữa, trong lòng tiểu Bạch biết chủ nhân nhất định là không cố ý!

Nhưng hôm nay sao bỗng nhiên tức giận như vậy!

Hơn nữa còn hung hăng phun lửa vào Như Ý…

Sao Tiểu Bạch lại thay đổi lớn như vậy?

Chẳng lẽ do tác dụng phụ của sự thay đổi siêu năng lực sao?

Như Ý khẳng định con Tiểu Bạch rất hiền, nhất định không có ý giết cô!

“Tiểu Bạch.”

Có thể là không kìm chế được cảm xúc nào đó của mình!

“Tiểu Bạch.”

Như Ý âu yếm nhìn tiểu Bạch nằm ngay góc tường không cất một lời, trong lòng áy náy khó chịu, đau lòng…

Cô đột nhiên cảm thấy mình thật là quá ít quan tâm đến tiểu Bạch.

Mấy hôm nay cô chỉ hiếu kì muốn biết, siêu năng lực mới của tiểu Bạch ra sao.

Nhưng không bao giờ nghĩ, tiểu Bạch để có được những siêu năng lực như vậy, có thể phải trải qua bao nhiêu đau khổ gian khó giày vò…

Tiểu Bạch có thể phun lửa...

Nhưng đồng thời, nó trở nên hẹp hòi, dễ giận, háo thắng, chán nản...

Như Ý tự trách mình không phải là một chủ nhân tốt.

Nếu có thể quan tâm sớm thì Tiểu Bạch sẽ tốt hơn.

Nếu như đêm hôm đó không để nó uống rượu, thì nó sẽ không bị tác dụng phụ gây nên cảm xúc tiêu cực như vậy!

Như Ý nhìn Tiểu Bạch cô đơn lặng lẽ, thở dài một tiếng: “Tiểu Bạch, rốt cuộc ngươi bị sao vậy?”

Cô không còn hiếu kì muốn biết tiểu Bạch ra sao, chỉ muốn làm cách nào có thể giúp được tiểu Bạch!

Cô muốn tiểu Bạch trở lại như lúc trước vui vẻ, hoạt bát, tinh nghịch!

Nó chỉ cần ăn rồi ngủ… chuyện gì cũng không màng, lười biếng nhưng đáng yêu.

Như Ý cẩn thận chọn hai miếng thịt bò, bỏ vào chén, đẩy đến trước miệng của tiểu Bạch…

Tiểu Bạch không hề động đậy, một chút hứng thú cũng không có.

Như Ý lại đi xuống lầu đem lên một ly rượu, đưa qua.

Tiểu Bạch vẫn lạnh lùng thản nhiên như trước, nằm im bất động.

“Tiểu Bạch, ngươi ăn một chút có được hay không? Sau này ngươi muốn ăn gì thì sẽ cho ăn cái đó, lần này là nói thật, tuyệt đối không trêu đùa con nữa!”

Như Ý đưa ra bảo đảm.
Nhưng tiểu Bạch vẫn chưa chịu động đậy, không chịu ăn, vẫn không nói chuyện.

Như Ý lại nói: “Tiểu Bạch, đừng giận nữa có được không? Ta sai rồi, thật sự sai rồi.”

Cô nhẫn nại năn nỉ dỗ dành tiểu Bạch như đứa con nít…

Cuộc đời cô chưa từng năn nỉ bất cứ người nào!

Nhưng Tiểu Bạch… như là một đứa trẻ, nhìn thấy tiểu Bạch ủ rũ, trầm lặng, trong lòng khó chịu như bị kim châm đau lên từng hồi…

Nếu như tiểu Bạch có thể vui vẻ trở lại, muốn cô nhận lỗi cỡ nào cũng không sao.

Rất tiếc, tiểu Bạch không tiếp nhận.

Nó chỉ là một con thú, đâu hiểu được rằng đối với kẻ đặc công như Như Ý phải nhỏ giọng mềm mại như vậy là đáng quý biết dường nào?

“Tiểu Bạch, nếu như ngươi không giận nữa, ăn hết hai miếng thịt bò và uống xong ly rượu, ta sẽ đi kiếm cho ngươi hai đứa hầu gái xinh đẹp, dáng người lại đẹp!”

Như Ý chỉ còn cách ra đòn sát thủ này…

Tiểu Bạch dứt khoát ngoảnh đầu ra sau, không đoái hoài đến Như Ý.

Lấy sắc dụ dỗ…

Chiêu này là dễ sử dụng nhất.

Hiện giờ cũng không dùng được nữa rồi.

Tiểu Bạch không một chút hứng thú.

Bất kể Như Ý dùng cách nào, tiểu Bạch cũng không đoái hoài, không lên tiếng cũng không động đậy…

Nó lặng lẽ nằm ở góc tường hờn dỗi, dáng vẻ ủ rũ, thật làm người ta đau lòng.

Như Ý nói vài câu rất thành khẩn.

“Tiểu Bạch.”

“Ta với ngươi là chủ tớ, nhưng trên thực tế chúng ta như là bạn bè…”

“Có lúc ta xem ngươi như là con ruột của mình.”

“Ta chưa từng làm mẹ.”

“Cũng chưa từng làm chủ.”

“Cho nên ta không biết làm chủ, cũng như không biết làm mẹ.”

“Nếu như có điểm nào ta làm chưa đủ tốt, sau này ta sẽ sửa, ta sẽ học cách để trở thành một người chủ tốt, hoặc là một người mẹ tốt….”

“Bây giờ đây ta cảm thấy mình rất vô dụng.”

“Ta biết hiện tại ngươi rất khó chịu…”

“Nhìn thấy ngươi ủ rũ, buồn bã, thờ ơ…”

“Thì ta biết.”

“Có thể ngươi còn đang giận, hoặc có thể ngươi đang bệnh…”

“Đúng.”

“Là ngươi đang bệnh.”

“Ngươi không còn là tiểu Bạch mạnh khỏe, vui vẻ như xưa nữa.”

“Nhưng bệnh của ngươi, bác sĩ trị không hết.”

“Ta đã nghĩ đủ cách cũng không trị hết bệnh cho ngươi được.”

“Ngươi cũng biết trước giờ ta không hề thích giết người.”

“Nếu như bây giờ làm cho ngươi có thể hết bệnh, thì cho dù cho ta đi giết người, ta cũng bằng lòng…”“Tiểu Bạch.”

“Ta chỉ muốn nói cho ngươi biết...”

“Ngươi đã bị bệnh.”

“Ta sẽ tìm cách trị hết bệnh cho ngươi.”

Nếu như trị không được, ta sẽ mãi mãi mãi cùng đồng hành với ngươi!”

“Cả đời, một đời một kiếp! Ở lại với ngươi”

“Ta nhất định không rời bỏ ngươi!”

“Ta biết hôm nay ngươi muốn giết ta, nhất định không phải do ý của ngươi…”

“Trong lòng của ngươi đừng nên có chút gì áy náy, ta không hề có chút giận hờn nào.”

“Ta chỉ là hoang mang, lo sợ có phải mình đã làm sai điều gì…”

“Ngươi không ăn không uống, ta sẽ cùng với ngươi, không ăn không uống cũng không động đậy…”

“Ngươi chịu đựng bao lâu, ta cũng sẽ chịu đựng như vậy.’’

“Ta thật sự không biết ngươi có thể nghe được bao nhiêu những điều ta nói.”

“Nhưng ta biết ngươi rất thông minh tài trí…”

“Ta thật không biết những câu ta vừa nói ngươi hiểu được hết không.”

“Ta chỉ muốn dùng hành động nói cho ngươi hiểu…”

“Ta chỉ muốn cùng với ngươi… sống cho đến già, cho đến ngày cuối đời của chúng ta.”

Nói xong.

Trên gò má Như Ý rơi xuống một giọt nước mắt, sau đó, cô men theo góc tường, ngồi xuống kế bên tiểu Bạch.

Tiểu Bạch vẫn nằm im tại góc tường…

Cô đến gần áp sát tiểu Bạch, tựa vô tường ngồi xuống…

Sẽ không nói chuyện nữa, một câu cũng không nói, chỉ ngồi như thế im lặng cùng với nó…

Thế giới ngoài kia, xôn xao, nhộn nhịp…

Chỉ có trong khách sạn nhỏ này, trong căn phòng nhỏ này…

Thời gian gần như lắng đọng.

Tiểu Bạch trầm ngâm, lặng im buồn bã, Như Ý im lặng kề bên cùng với nó...

Một người một thú, một chủ một tớ…

Hoàn toàn gạt bỏ hết những phồn hoa ồn ào náo nhiệt bên ngoài!

Chỉ là lẳng lặng, trông chờ lẫn nhau…

Như ý không ăn không uống, im lặng ở cùng với tiểu Bạch, hoàn toàn không biết đến chuyện gì đang xảy ra bên ngoài

Ngày thứ nhất.

Mộ Dung Tinh Thần đích thân tiếp quản Tịch Mịch Yên Vũ lâu, bắt đầu xử lý giải quyết hậu quả vụ tàn sát.

Tịch Mịch Yên Vũ lâu bao lâu nay rất kín tiếng, bảo mật luôn luôn rất tốt, lần này cũng không ngoại lệ.

Trong kinh thành rất ít người biết được vụ thảm sát ở Tịch Mịch Yên Vũ lâu.

Càng rất ít người biết được có một thủ lĩnh tàn ác thần bí đã cướp đi bảo vật quý hiếm nhất thiên hạ… hộp thần thứ hai.

Biết được sự việc này đều là những người có mặt trong buổi tối hôm đó, nhưng những người này đều không dám nói lộ ra ngoài, một mặt là vì sở mất sĩ diện, mặt khác là sợ đắc tội với Tịch Mịch Yên Vũ lâu...

Tuy rằng không còn Tứ Đại Mạt Khách, nhưng vẫn không một ai dám tùy tiện đắc tội với Tịch Mịch Yên Vũ lâu!

Nhất là lâu chủ thần bí, võ công cao cường, thâm bất khả trắc…

Một nghi vấn lớn nhất của những người có mặt ở đó, đó là Nghiêm Phi rốt cuộc là ai?

Họ cũng đều biết, nếu như đêm hôm đó tên tiểu tử Nghiêm Phi không xuất hiện, đánh bại Tứ Đại Mạc Khách…

Tất cả mọi người tại hiện trường đều sẽ mất mạng!

Lúc đó ngay trên lầu ba còn có một cao thủ, mặc dù thần bí, nhưng cao thủ đó chỉ là tự bảo vệ mình, cũng không xuất hiện, càng không cứu người, người đó sau khi đánh bại hai đại ma tướng thì biến mất không thấy bóng hình…

Đương nhiên sẽ không được mọi người xưng là anh hùng được.

Một kẻ không ra gì, không rõ thân phận lai lịch tiểu tử Nghiêm Phi, nhưng dựa vào sức lực của mình, xoay chuyển tình thế, cứu mọi người…

Nghiễm nhiên trở thành một đại anh hùng hào kiệt.

Không chỉ ngưỡng mộ võ công xuất thần nhập hóa, lại càng khâm phục nghĩa cử hào hiệp của hắn!

Mọi người đều sôi nổi bàn tán, nhưng không một ai biết Nghiêm Phi là ai, từ đâu đến.

Chỉ một người biết chuyện đó là Trác Lỗi.

Nhưng Trác Lỗi lại không tận mắt thấy Như Ý đánh bại Tứ Đại Mạc Khách, với lại đêm đó hắn trở về là vội vã tìm kiếm Tống cô nương, xác nhận Tống cô nương hoàn toàn không còn nguy hiểm, được thả về, hắn mới yên tâm.

Sau đó Trác Công Vinh và Trác Vân Phong đều bị thương quay về Trác Vương Phủ, hắn là người ngoài, đã không tiện ra vào Trác Vương Phủ nữa, cho nên không đi thăm hỏi.

Đương nhiên không biết được chuyện Nghiêm Phi cứu người trờ thành anh hùng.

Hắn chỉ biết được rằng Tam thúc và đại ca có thể sống sót trở về, chắc chắn là công lao của Như Ý.

Thế giới mất đi người nào thì vẫn cứ quay!

Như Ý bình thản ở trong khách sạn, chỉ cùng với Tiểu Bạch…

Tất cả mọi việc, tất cả mọi người, dường như đều không liên quan đến cô.

Tất cả mọi người đều đang lo toan chuyện liên quan đến lợi ích của mình…

Chương 143: Tứ tinh bức cung

Gần như chính tay giết chết con ruột của mình Đường Bắc Khôi, dày công sắp đặt một trận phản loạn vô tình thất bại, tất cả tan thành mây khói…

Suýt nữa thì mất luôn mạng của con trai.

Không bắt sống được bạo quân, cũng không giết chết được hắn.

Xem ra Đường Bắc Khôi bị thất bại thảm hại.

Nhưng ngược lại hắn cướp được hộp thần thứ hai…

Với lại thân phận không bị bại lộ, xem như là kết quả tạo phản thất bại tốt nhất rồi.

Kinh thành sau một ngày im ắng, Đường Bắc Khôi và Tứ Đại Mạc Khách đã gặp nhau tại nhà của ác bá tên là Trần Phiêu.

Trần Phiêu là ác bá lớn nhất tại thành Tây, lại là bang chủ của Thủy Vận bang, giúp Đường Bắc Khôi vận chuyển lậu các vật phẩm giá trị cao, như là muối riêng, vật dụng sản xuất vũ khí…

Mặt ngoài hắn hoành hành khu vận chuyển đường sông ở kinh thành, có được một trăm mấy chiếc thuyền, năm trăm thuộc hạ, dữ tợn, hung ác.

Trên thực tế là một trong những tâm phúc bí mật của Đường Bắc Khôi...

Đêm khuya thanh vắng...

Đường Bắc Khôi và Tứ Đại Mạc Khách đều xuất hiện trong phủ của Trần Phiêu…

Đường Bắc Khôi đem hộp thần thứ hai đưa Trần Phiêu bảo quản, đồng thời căn dặn: “Nhớ kĩ! Không được cho ai biết hộp thần cất giấu ở chỗ của ngươi!”

Trần Phiêu nói: “Thừa Tướng xin hãy yên tâm, thuộc hạ nhất định bảo quản hộp thần thứ hai ổn thỏa.”

Đường Bắc Khôi trên mặt hiện lên nét lạnh lùng: “Nếu như bảo vật này đánh mất, cái đầu của ngươi cũng không cần phải giữ làm gì!”

Trần Phiêu có chút sợ hãi nói: “Dạ! Thừa Tướng yên tâm, thuộc hạ Trần Phiêu quyết đem sinh mạng mình bảo vệ bảo vật này! Trong Trần Phủ của có một cái hầm chỉ một mình thuộc hạ biết, thuộc hạ sẽ đem hộp thần cất giấu trong hầm đó, để chung một chỗ với tiền bạc của cải mà nhiều năm qua buôn lậu có được, Thừa Tướng hãy vạn lần yên tâm!”

Đường Bắc Khôi: “Chỗ này của ngươi khiến người khác không để ý, với lại canh gác lại nghiêm ngặt. Thừa Tướng ta rất yên tâm mới đem bảo vật để gửi tại chỗ này! Ngươi nhất định phải bảo quản cho kĩ!”

“Dạ! Dạ! Thuộc hạ tuân lệnh!”

Trần Phiêu trong lòng nặng trĩu nhưng lại hưng phấn.

Đường Bắc Khôi đem nhiệm vụ quan trọng như vậy giao cho hắn, đương nhiên là cực đại tín nhiệm và coi trọng.

Hoa Lâu Vân nói: “Thừa Tướng, chuyện chúng tôi giúp ngài, chúng tôi đã hoàn thành! Bây giờ đã đến lúc thực hiện lời hứa của ngài rồi!”

Đường Bắc Khôi nói: “Các ngươi yên tâm, Thừa Tướng ta đã hứa giúp các ngươi tìm được chủ nhân, nhất định sẽ không thất hứa! Các ngươi phải nói xem, có được những manh mối nào? Manh mối càng nhiều, thì sẽ càng nhanh tìm được người đó!”

Hoa Lâu Vân nói: “Chúng tôi chưa từng gặp qua hình dáng của chủ nhân, ngay từ lúc nhỏ vẫn chưa từng gặp, nhưng chủ nhân khoảng hai mươi mấy tuổi, là một cô gái, dưới bàn chân có thai ấn là tứ tinh bức vua thoái vị!”

Đường Bắc Khôi nói: “Đây là toàn bộ manh mối?”

Hoa Lâu Vân nói: “Dạ, đây là đặc trưng duy nhất liên quan đến chủ nhân chúng tôi!”

Đường Bắc Khôi nói: “Dưới bàn chân có thai ấn tứ tinh bức cung? Người như vậy không nhiều, nếu tìm cũng không khó kkhan chỉ cần đến nơi hộ bộ kiểm tra tài liệu đăng kí hộ tịch là có thể biết trong thiên hạ nơi nào có người đặc trưng như vậy!”

Kiếm Hàn Y cười nhạt: “Ngài nghĩ là chúng tôi chưa đi kiểm tra sao?”

Đường Bắc Khôi nói: “Tài liệu hộ bộ hộ tịch từ trước đến giờ chưa từng… À, Thừa Tướng ta hiểu rồi, các ngươi nhất định là đã xem trộm!”

Kiếm Hàn Y nói: “Với võ công của bốn người chúng tôi, thần không biết quỷ không hay lẻn vào kho chứa hồ sơ hộ bộ đâu có khó?"

Đường Bắc Khôi nói: "Nếu như các người đã đọc qua hồ sơ của hộ bộ, chắc là không tìm ra manh mối nào rồi! Nếu như có manh mối, thì cũng không cần đứng tại chỗ này rồi!”

Hoa Lâu Vân nói: “Đường Bắc Khôi Thừa Tướng, chính miệng ngài đã hứa với bốn người chúng tôi, nhất định tìn được chủ nhân của chúng tôi!”

Đường Bắc Khôi nói: “Chẳng lẽ đường đường một Thừa Tướng, muốn tìm một người cũng không tìm ra ư?” Nhân khẩu trên toàn quốc phàm năm tuổi trở lên đồng tử đồng nữ, đều phải đến hộ bộ kê khai tường tận, nếu như hồ sơ hộ bộ không đăng kí, cũng không sao, có một loại người, nhất định biết được dưới bàn chân ai có thai ấn tứ tinh bức cung!

Hoa Lâu Vân nói: “Loại người nào?”

“Bà mụ đỡ đẻ!”

“Hài nhi toàn bộ sanh ra đều phải có bà mụ đỡ đẻ, hài nhi nào lúc sinh ra dưới bàn chân có thai ấn, mụ bà là người rõ nhất, Thừa Tướng nói có lý, nhưng trong thiên hạ mụ bà nhiều vô số? Phải đến nơi nào và tìm người nào?”

“Các ngươi tìm không không được, bổn Thừa Tướng đương nhiên sẽ tìm ra được! Bổn Thừa Tướng chỉ cần truyền lệnh đến tất cả các tỉnh thành trên toàn nước, cho quan địa phương đưa tất cả mụ bà ra xét hỏi một lượt, một khi có mụ bà nào đã từng đỡ đẻ qua hài nhi có thai ấn tứ tinh bức cung, thì lập tức ra roi thúc ngựa cấp báo!”

Hoa Lâu Vân vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ nói: “Cách này rất hay! Từ đất đến biển, nơi nào không phải đất vua, biện pháp của Thừa Tướng nhất định có hiệu quả!”

Đường Bắc Khôi xảo quyệt cười cười: “Vậy là cực đại hoan hỉ rồi? Bốn người các ngươi giúp lão phu tấn công Tịch Mịch Yên Vũ lâu, tuy rằng có xảy ra chút trắc trở, nhưng bốn người các ngươi đều trung thành hiệu lệnh, lão phu tất nhiên không thể bạc đãi các ngươi rồi!”

Hoa Lâu Vân nói: “Như vậy đa tạ Thừa Tướng đại nhân nhiều!”

Đường Bắc Khôi nói: “Các ngươi đáng được nhận như vậy! Nếu gần đây không có chuyện gì đặc biệt thì đừng tùy tiện lộ diện, để tránh dẫn đến những phiền phức không cần thiết, nếu có tin gì lão phu sẽ cho người thông báo đến các ngươi.”

“Đa tạ Thừa Tướng.”

Hoa Lâu Vân biết rằng lần này thật có chút manh mối rồi.

Đường đường Thừa Tướng, quyền khuynh triều dã!

Muốn tìmmột người, có ai hơn được năng lực của Thừa Tướng?

Họ đã ở trong Tịch Mịch Yên Vũ lâu đợi chờ rất nhiều năm rồi, chủ nhân vẫn không xuất hiện

Lần này họ chủ động xuất kích!Không bị động đợi chờ nữa!

Đường Bắc Khôi lúc gần đi về chia nhau dặn dò một lượt, nhất là căn dặn trần Phiêu phải cẩn thận trông coi hộp thần thứ hai!

Lúc sau Trần Phiêu có chút lúng túng nói: "Thừa Tướng đại nhân, Trần Phiêu có chút chuyện, đáng lẽ không dám làm phiền Thừa tướng đại nhân, nếu đúng vào lúc quan trọng, sợ là chậm trễ chuyện lớn của Thừa Tướng…”

Đường Bắc Khôi nói: “Ngươi có chuyện gi thì nói thẳng ra đi!”

Trần Phiêu nói: “Gần đây bang vận tải đường thủy gặp một chút rắc rối.”

“Rắc rối gì?’

“Thừa tướng có từng nghe nói kinh thành gần đây trong khu ổ chuột xuất hiện một thế lực gọi là Thanh Long bang?”

“Thật ra cũng có nghe nói, rằng chỉ là mấy đứa nhỏ nhà nghèo làm càn.”

“Không phải chỉ là chút làm càn! Bây giờ Thanh Long bang đã trở thành một trong tứ đại bang phái của kinh thành rồi, với lại nói đến số người, nhân số của Thanh Long bang đã vượt qua rất xa ba đại bang khác rồi! Người được thuộc hạ cử vào làm gián điệp hồi báo, trong một ngày, có đến một trăm mấy người gia nhập Thanh Long bang, thế lực phát triển như lửa cháy lan ra đồng cỏ…”

“Có chuyện như thế thật sao?”

“Dạ! Nữa tháng trước, Quách Gia Trang thảm án diệt môn, nghe nói là liên quan đến Thanh Long bang! Lúc gần đây Thanh long bang đem thế lực vươn ra đến thành Tây, rất nhiều người của Thủy Vận Bang đều phản chiến gia nhập Thanh Long bang!”

“Chẳng qua là một đám ô hợp, trong vòng một hai tháng ngắn ngủi mà có thể phát triển thế lực lớn như vậy?”

“Điểm này thuộc hạ cũng nghĩ không thông, gián điệp của thuộc hạ hồi báo, đồ đệ của Thanh Long bang đại đa số đều nghèo khó ngày thường hay bị bắt nạt ức hiếp, với lại Thanh Long bang cũng không có kinh doanh thương mại và thu nhập cố định nào, thuộc hạ không thể lý giải được, tại sao chúng nó có thể phát triển nhanh đến như vậy!”

“Dưới tay ngươi không phải còn một đám cao thủ sao, sao không cử đi đối phó bọn chúng?”

“Thuộc hạ đã sai cao thủ đi đột kích, kết quả là cử cao thủ đi, một người cũng không thể trở về, toàn quân bị diệt hết!”

“Tại sao”

“nghe nói Thanh Long Bang có một cao thủ cực kì lợi hại!”

“Người gì?”

“Không rõ, thân phận lai lịch không rõ ràng, nhưng chỉ biết được người đó là sư đệ của bang chủ Thanh Long Bang!”

“Tuổi tác bao nhiêu?”

“Khoảng bảy mươi mấy tuổi!”

“Sư đệ của Thanh Long bảy mươi mấy tuổi? Vậy là Thanh Long phải tám mươi mấy tuổi sao?”

“Còn chưa đến mười tám! Còn là hậu sanh tiểu tử!”

“Sao lại lộn xộn như vậy, phiền phức! Chuyện nhỏ như vậy còn phài phiền đến lão phu, thật là vô dụng! Thu Vân, ngươi ở lại Trần phủ vài ngày, giúp Trần Phiêu giải quyết cho xong chuyện của Thanh Long bang!”

“Vâng! Thừa Tướng!”

Thu Vân gật đầu đòng ý.
Đường Bắc Khôi và Tứ Đại Mạc Khách lần lượt rời khỏi Trần Phủ…

Hộp thần thứ hai và Thu Vân đã được ở lại!

Trần Phiêu lăn lộn trên giang hồ, tất nhiên biết được Tứ Đại Mạc Khách là người như thế nào, có Thu Vân che chở, sức mạnh của hắn đương nhiên đủ đầy!

Thu Vân chỉ ở Trần Phủ vài ngày.

Hắn âm thầm quyết định, nhất định kiếm cơ hội khơi dậy cuộc hỏa chiến với Thanh Long bang, dốc sức lợi dụng võ công cao cường của Thu Vân triệt để tiêu diệt thế lực của Thanh Long Bang...

Một ngày nữa qua đi.

Tiểu Bạch vẫn lặng lẽ nằm im, không hề nhúc nhích.

Như Ý cũng im lằng cùng với nó, cũng không động đậy, không ăn không uống…

Cô đã hạ quyết tâm

Tiểu Bạch giận lẫy bao lâu, cô sẽ cũng sẽ ở cùng.

Thời gian từng giọt từng giọt, lẳng lặng trôi đi…

Mặt trăng xuống mặt trời lên…

Toàn bộ giang hồ cao thủ đều tụ tập tai kinh thành, ung dung thản nhiên, tiến hành kiểu càn quét lục soát toàn thành tung tích của hộp thần…

Chưởng Môn Hoa Sơn đã đưa ra giá nếu ai kiếm được hộp thần, thưởng một ngàn lượng vàng!

Tịch Mịch Yên Vũ lâu phải ăn nói với bảo vật của chủ nhân cũng tăng thêm giá treo thưởng là năm trăm lượng vàng thu thập manh mối!

Một ngàn năm trăm lượng vàng!

Đây cũng đủ cho một vạn người hưởng thụ bất tận một kiếp!

Điều này đương nhiên là quá đủ cám dỗ lòng người!

Cho dù không có tiền thưởng giá ngất ngưỡng mê người như vậy, những người vào đêm hôm hôm đó chịu đựng sự sỉ nhục, mất đi bằng hữu, đệ tử, sư hữu, cao thủ trong giang hồ, cũng sẽ tận dụng hết sức lực truy tìm tung tích hộp thần và thủ lĩnh những kẻ ác đó.

Nhưng, ai cũng không ngờ.

Kẻ thủ lĩnh ác độc đó lại là đương kim Thừa Tướng.

Bảo vật bị cướp, lại cất giấu tại phủ của Trần Phiêu…

Như Ý Cùng Tiểu Bạch tuyệt thực ngày thứ hai…

Kinh thành xảy ra chuyện lớn.

Trong hoàng cung cũng đang xảy ra chuyện lớn

Đêm nay đúng vào ngày cung đình tế bái…

Bạo quân cho ngườ mời 河屠王父女và một đám đại thần dự tiệc, được dịp tham gia đại lễ tế bái của cung đình!

Thiên Tống Vương triều hằng năm đều tổ chức một lần tế thiên đại điện, và trong cung, mỗi năm đêu tổ chức hoạt động tế bái…

Bạo quân nhìn kẻ phù thủy mặc bộ đồ tắm hai mảnh, lắc lư thân hình phì nhiêu như thùng nước, giả thần giả quỷ nhảy múa cầu phúc, tế bái các kiểu, nhưng trong lòng lại trăm điều không vừa lòng.

Đêm hôm đó trốn trong góc tối, nhìn thấy Như ý với kẻ Mộ Dung Thiên Thần, cùng nhau cười nói truy đuổi trộm, cùng nhau nướng ếch…

Thật như một đôi tiên đồng ngọc nữ…

Cô gái như tiên nữ giáng trần, thông minh lanh lợi.

Chàng trai nho nhã, hào phóng, cởi mở quý phái, võ công cao cường, lại là chủ nhân của Tịch Mịch Yên Vũ lâu.

Bạo quân không biết tại sao Như Ý lại quen biết một người đàn ông ưu tú lại yêu nghiệt như vậy…

Nhưng hắn nhìn thấy Như Ý và Mộ Dung Thiên Thần ở cùng với nhau, trong lòng rất khó chịu!

Nhìn thấy người mình yêu thân mật âu yêm vói người đàn ông khác, trong lòng sao có thể dễ chịu được?

Nhìn thấy phù thủy khôi hài làm những động tác gớm ghiếc…

Trong đầu của hắn, toàn nghĩ về nụ cười tươi của Như Ý, không cách nào xóa đi được…

Dưới sân khấu.

Cách ăn mặc cao quý nhưng không mất đi phong cách hoang dã mãnh mẽ của Triệu Ngọc Oanh, ngồi kế bên phụ thân, nhưng lại có bộ dạng cô đơn lạc lõng…

Lúc ở Tịch Mịch Yên Vũ lâu, cô giả dạng là tay sai vặt…

Đáng lẽ chỉ muốn che giấu thân phận của mình, không ngờ tại vì thân phận nữ nhi xinh đẹp của mình khiến xảy ra một chút phiền phức…

Chương 144: Nhớ một người

Nhưng không ngờ, từ lúc tại Tịch Mịch Yên Vũ lâu gặp người thanh niên tên là Nghiêm Phi một tay xoay chuyển cả thế cuộc, dũng mãnh và khôi hài, hồn của cô như là bị cướp đi rồi, cho dù hôm nay vào cung gặp được Hoàng Thượng đẹp như trong tranh vẽ, cả buổi cũng không cảm thấy vui mừng.

Hà Đồ Vương nhìn thấy con gái ủ rũ không vui, nhỏ nhẹ lên tiếng: "Con gái, sao cả đêm nay không thấy con nói chuyện? Ngày mai con sẽ chính thức gả cho Hoàng Thưọng rồi, đêm nay lẽ ra con phải đến giao tiếp tốt với Hoàng Thượng. Hoàng Thượng này tuy là còn rất trẻ, nhưng võ công phi thường, trí tuệ thông minh, gan dạ, lòng dạ tốt bụng, những người bình thường đều không so được, con gả cho hắn sau này nhất định sẽ là mẫu nghi thiên hạ!”

Triệu Ngọc Oanh có chút rầu rĩ nói: “Phụ Thân, con có thể không lấy người này được không?”

Hà Đồ Vương biến sắc, giọng nhỏ nhẹ: “Con nói gì? Không phải đã trao đổi rõ ràng rồi sao? Con gả cho hoàng thượng sẽ được làm hoàng hậu, đây không chỉ là một mình con được hưởng vinh hoa phú quý, mà sẽ càng giúp ta ngồi vững ghế Thổ Tỵ Vương!”

Triệu Ngọc Oanh trên mặt hiện lên nhợt nhạt đau buồn: “Nhưng bây giờ con đã hối hận rồi! Con không muốn làm hoàng hậu nữa!

Hà Đồ Vương kinh ngạc hỏi: “Tại sao? Hoàng Thượng khôi ngô tuấn tú, võ công cao cường, là một nhân tài, chẳng lẽ như vậy con cũng chưa hài lòng sao?”

Triệu Ngọc Oanh nói: "Không phải con xem thường Hoàng Thượng, chỉ là con… con đã yêu thương một người đàn ông khác rồi!"

Hà Đồ Vương biến sắc: “Con… con... đã yêu ai rồi?”

Triệu Ngọc Oanh nói: “Nghiêm Phi!”

Hà Đồ Vương nói: “Ai là Nghiêm Phi!”

“Là người anh hùng trẻ tuổi đêm hôm đó đã đánh bại Tứ Đại Mạc Khách!”

Cái thằng đàn ông mà xấu hơn cả ếch nhái đó hả? Con gái, những nhười khác đều là muốn cóc được ăn thịt thiên nga, sao con lại ngược ngạo, thiên nga muốn ăn thịt ếch nhái?”

“Con không biết. trong lòng con rất rối bời, con biết hắn rất xấu, nhưng trong lòng con không thể nào quên được hắn! Hắn tự tin, khôi hài, dũng cảm, võ công lại càng cao cường! Hắn mới là chàng thiếu niên anh hùng mà con muốn cưới.

Triệu Ngọc Oanh tuy là có cái tên rất hiền dịu, nhưng xuất thân sinh sống tại dã ngoại, nên rất thẳng thắng đơn thuần, không giống như con gái trong thành e lệ ngượng nghịu.

Hà Đồ Vương có chút không vui, nhỏ tiếng mắng: “Khốn nạn! Đêm mai ngươi sẽ trở thành hoàng hậu rồi! Sao trong lòng ngươi lại có thể nhớ nhung người đàn ông khác được? Con phải biết là toàn bộ hi vọng và tương lai đều trông chờ vào con! Sau nay không được phép nói những điều hồ đồ như vậy nữa!”

“Phụ Thân, con gái biết nên làm gì rồi.”

Triệu Ngọc Oanh không còn cách nào khác nên đành thỏa hiệp với Phụ Thân!

Cùng trong một hoàng cung…

Một Hoàng Đế, một hoàng hậu tương lai…

Trong lòng mỗi người đều tưởng nhớ đến một người khác.

Cùng một người!

Đây là kết quả mà Như ý đang ở cùng với Tiểu bạch đều không bao giờ ngờ đến…

Cô nghĩ là bạo chúa không có cô cũng sẽ sống rất tốt, mỗi ngày đều có vô số nữ nhân đợi chờ sủng ái của hắn…

Cô không biết rằng bạo chúa ngày ngày đêm đêm rất thương nhớ về cô, nhưng lại không thể biểu đạt ra được, chỉ đành đau khổ kiềm nén tình cảm trong lòng của mình.

Về phần Triệu Ngọc Oanh…

Như Ý càng không nghĩ đến.

Cô thật không biết trong đêm hôm đó Triệu Ngọc Oanh đã ở trong Tịch Mịch Yên Vũ lâu đó!

Cùng một người nhưng lại gây thương nhớ cho hai người…

Hai người tương tư đó, đêm mai sẽ phải thành hôn rồi.

“Hồng ngẫu hương tàn ngọc điệm thu”

“Khinh giải la thường độc thượng lan chu”

“Vân trung thùy ký cẩm thư lai”

“Nhạn tự hồi thìnguyệt mãn tây”

“Hoa tự phiêu linh thủy tự lưu”

“Nhất chủng tương tư lưỡng xử nhàn sầu”

“Thử tình vô kế khả tiêu trừ”

“Tài hạ mi đầu khước thượng tâm đầu”

“Khước thượng tâm đầu”

Suốt hai ngày ròng rã trôi qua, tiểu Bạch vẫn ngủ đông vẫn không nhúc nhích, Như Ý cũng đói bụng suốt hai ngày, dạ dày bực bội khó chịu, nhưng thỉnh thoảng lặng im nhìn Tiểu Bạch, thực ra khoảng thời gian đó đều nhắm mắt suy tưởng…

Ngày thứ ba, rất nhanh đã đến…

Tiểu Bạch vẫn không có phản ứng gì, chỉ càng lộ ra ủ rũ, chút suy nhược…

Như Ý lặng lẽ ở cùng với nó, phảng phất như thế giới bên ngoài tất cả đều không liên quan đến cô rồi.

Trong hoàng cung trùng trùng điệp điệp giăng màn kết hoa.

Người khắp nơi đều vui sướng hân hoan.

Trên mặt của họ đều hoang hỉ, vui mừng.

Hình như vui hơn cả hai tân lang tân nương.

Cặp tân lang tân nương lại chẳng vui sướng chút nào.

Hai người đều có tâm tư của mình, đều vướng bận lo đến người khác…

Hoàng Đế đại hôn, mang theo một chút lăng nhục và áp bức, cưới một công chúa hòa hiếu kết giao, đổi lại là sự yên bình cho biên cương!Tuy rằng là sắc phong hoàng hậu, nhưng lại không phung phí phô trương bày biện quá đáng.

Trong kinh thành khắp nơi ảm đạm ăn mừng, không hề có khí phái của hôn lễ hoàng gia, đưa quốc cùng khánh, đặc xá thiên hạ.

Trong cung đương nhiên không thể không náo nhiệt rồi.

Huyên náo nhộn nhịp cả ngày, đến lúc đêm xuống thanh vắng…

Tân hoàng hậu khoác khăn quàng vai, mũ phượng ngồi ở mép giường, đợi chờ hoàng đế tân lang trở về…

Qua ba lần bảy lượt bị mời rượu, bạo chúa đem theo thân hình mệt mỏi, uể oải đẩy cửa bước vào tẩm cung.

Không khí động phòng, ngại ngùng trầm lặng.

Một đôi tân nhân, đều không lên tiếng, tân nương ngồi ở bên giường, tân lang ngồi trên ghế, hướng về ngọn nến đỏ kiêu diễm, cô độc nâng ly, một ly lại một ly…

Đến gần lúc trời sáng, bạo chúa đã say bất tỉnh nhân sự, như là một đống bùn gục ngay trên bàn…

Triệu Ngọc Oanh trong lòng giày vò lo lắng suốt cả đêm, rốt cuộc ổn định trở lại, thầm thở phào nhẹ nhõm: “Cuối cùng hắn cũng đã say, đêm nay sẽ không đụng đến ta nữa!”

Cô thở phào nhẹ nhõm, cùng với quần áo trên người ngã xuống ngủ gục.

Bạo quân uống say đến nhũn ra, trong lòng lại nghĩ: “Đêm nay có thể lướt qua được rồi! Giả say thật là một chuyện rất đau khổ…”

Đêm tân hôn…

Động phòng hoa chúc…

Đêm xuân đáng giá nghìn vàng…

Một đôi mới lại trải qua giày vò dằn vặt như vậy…

Ngày thứ tư…

Đã từng có nhà khoa học nghiên cứu được, một người bình thường có thể mười ngày không ăn uống cũng không đói chết, nhưng nếu ba ngày không uống nước, thì sẽ chịu đựng không nổi!

Đã trải qua đúng ba ngày rồi.

Như Ý và Tiểu Bạch cũng đều chưa uống một miếng nước, ăn một miếng cơm…

Một người một thú, đều suy nhược dần dần chìm vào trạng thái vô thức.

Nhất là Tiểu Bạch gần giống như ngủ, không đoái hoài đến Như Ý hờ hững không nói không rằng…

Như Ý không hề trách Tiểu Bạch vô tình, nhỏ nhen.

Cô biết Tiểu Bạch nhất định đã sinh bệnh rồi!

Tuy rằng cô không biết được Tiểu Bạch bị bệnh gì, rốt cuộc tại sao lại chán nản mất tinh thần nhụt trí trầm lặng như vậy…

Nhưng cô biết Tiểu Bạch nhất định rất tổn thương, rất bất lực…

Lúc trước đang bay, còn bị rơi xuống…

Bệnh tật cũng khiến khả năng bay nảy sinh ảnh hưởng…Hiện tại.

Chuyện cô có thể làm là yên lặng ở cùng với tiểu bạch…

Phủ Thừa Tướng.

Hai đại ma tướng Lôi Đình, Phích Lịch bí mật bay vào trong sau vườn của phủ Thừa Tướng…

Đường Bắc Khôi chớp đôi mắt nham hiểm: “Sự việc tiến triển đến đâu rồi?”

Trương Lôi Đình nói: “Thừa Tướng yên tâm! Đã sắp xếp tất cả rồi!”

Đường Bắc Khôi nói: "Tìm được người chưa?”

Trương Lôi Đình nói: “Dạ! Đã tìm thấy người thích hợp rồi, là một tiểu ăn mày, thuộc hạ đã cho người đốt rồi in lên tứ tinh thai ấn dưới chân nó.”

Đường Bắc Khôi gật gật đầu: “Người đang ở đâu?”

“Đã sắp xếp ở trong một kho hàng bỏ hoang ngoài ngoại thành.”

“Tốt, rất tốt, cuối cùng lần này các ngươi cũng làm được một việc có ích.”

“Đa tạ Thừa Tướng khen thưởng, đây là trách nhiệm mà huynh đệ chúng tôi đáng phải làm, Thừa Tướng đối xử với huynh đệ chúng tôi không tệ, chúng tôi tất nhiên phải cúc cung tận tụy với Thừa tướng rồi.”

“Rất tốt, chỉ cần các ngươi trung thành, lão phu nhất định không bạc đãi các người đâu!”

“Đa tạ Thừa Tướng, Thừa Tướng, thuộc hạ còn một chuyện không rõ…”

“Có phải ngươi muốn biết tại sao ta lại muốn đối phó Tứ Đại Mạc Khách?”

“Dạ đúng!”

Trương Lôi Đình gật gật đầu, nói: “Tứ Đại Mạc Khách đó võ công cao cường, với lại cũng trung thành với Thừa Tướng, nếu như đêm hôm đó không có họ bảo vệ hộ tống, sợ là chúng ta không thể nào thoát ra được! Bốn người đó đều là nhân tài, sao Thừa Tướng không để dùng họ? Sao lại phải lên kế hoạch tiêu diệt bọn họ?”

Thừa Tướng cười lạnh lùng nói: "Bọn họ chưa bao giờ nể phục ta! Hiện tại bọn họ trung thành với ta, chẳng qua là muốn lợi dụng thế lực của ta giúp họ tìm được chủ nhân! Nếu như tìm được chủ nhân của mình, họ sẽ không bán mạng làm việc cho lão phu nữa!”

Trương Lôi Đình nói: “Thật ra Thừa Tướng có thể tìm một người giả làm chủ nhân, làm con rối, như vậy là có thể mãi mãi sai khiến bốn người họ rồi!”

Thừa Tướng nham hiểm lạnh lùng nói: “Ngươi nghĩ ta chưa từng nghĩ ra cách này sao? Chủ nhân của bọn họ có thai ấn tứ tinh, thiên hạ rộng lớn như vậy làm sao có thể tìm ra người như vậy? Cho là làm giả cũng khó có thể giả được lâu, lỡ sau này bị phát hiện ra, lại càng phiền phức! Còn hơn một ngày nào đó đợi bọn họ phản bội lão phu, thà là lão phu tranh thủ sớm tiêu diệt bốn người đó, để tránh hậu hoạn sau này!”

Trương Lôi Đình nói: “Thừa Tướng nói có lý! Bốn người bon họ rất khó có thể kiểm soát được, với lại họ đều biết thân phận của Thừa Tướng, lỡ như một ngày nào đó phản bội, hậu quả thật không thể lường trước được!”

Thừa Tướng nói: “Lão Phu biết ngươi lo lắng điều gì! Yên tâm, chỉ cần các ngươi Lôi Đình, Phích Lịch trung thành làm việc cho lão phu, lão phu tuyệt đối không phải là người qua cầu rút ván! Mà là trong lòng họ không hề có chủ nhân như lão phu này, lão phu đương nhiên không cần quan tâm đến tình cảm của chủ và tớ rồi!”

“Dạ! Thừa Tướng! Thuộc hạ nghĩ nhiều rồi!”

Cách nghĩ và lo lắng của Trương Lôi Đình đã bị Đường Bắc Khôi nhìn thấu, có chút ngượng ngùng.

Đường Bắc Khôi nói: “Ngươi nhanh đi thông báo cho Tứ Đại Mạc Khách, nói là đã tìm ra được chủ nhân của bọn họ! Nói với họ là tối nay đến kho hàng bỏ hoang ngoài ngoại thành gặp mặt! Đợi đến lúc bọn họ đến, thì bố trí mai phục, phải để bốn người bọn họ chết không chổ chôn!”

Trương Lôi Đình nói: “Nhưng Thu Vân hiện đang còn ở trong phủ Trần Phiêu.”

Đường Bắc Khôi nói: “Cho người đi thông báo cho cô ta! Nhất định phải một mẻ hốt gọn, không để sót người nào, cá không được để lọt lưới, để tránh hậu hoạn về sau!”

“Thuộc Hạ biết rồi.’

“Đêm hôm nay, lão phu phải thấy được đầu của bốn người đó! Hai ngươi đích thân đem theo cung tên và hắc y của cấm vệ quân bố trí mai phục!”

“Dạ! Thừa Tướng!”

“Đem theo đầu của bốn người đó trở về, nếu không là đem đầu của của chính các người về.”

“Thừa Tướng hãy yên tâm! Cách bài xếp cục diện tinh diệu như vậy, bọn họ nhất định mắc bẫy, tuyệt đối không thể có sai xót được, Thừa Tướng hãy đợi tin vui của chúng tôi.”

Sau khi hai Ma Tướng âm thầm rời khỏi Phủ Thừa Tướng, Đường Bắc Khôi đi vào đại sảnh, bắt được bà quản gia Bà Trương.

“Bà Trương, bà gấp gáp như vậy là đi đâu?”

“Lão gia, Lão gia…cái này…”

“Nói mau!”

“Dạ! Lão Gia! Chuyện là như vậy, vừa rồi trong quân đội cử người đến phủ, hối thúc Đại Thiếu Gia trở về doanh trại phục chức.”

“Phục Chức? Nó không phải vẫn đang túc trực tai quân trại sao?”

Đường Bắc Khôi nổi nóng hỏi.

“Lão gia, thì ra… thì ra đại thiếu gia đã rời khỏi quân trại đã nửa tháng nay rồi, nhưng là Nhị Thiếu Gia che giấu, mỗi lần đều là Nhị Thiếu Gia kiếm cớ đuổi những người trong quân trại đi về, lần này Nhị Thiếu Gia không ở đây, quân trại kiếm được tổng quản trong phủ, chuyện này mới được vạch trần.”

“Nhị Thiếu Gia? Nó đâu rồi?”

“Nhị Thiếu Gia dã bốn ngày bốn đêm không có trở về rồi…”

Đường Bắc Khôi trong lòng, đột nhiên có một cảm giác vừa phức tạp lại vừa bất an!

Hắn đã sớm cho người đến Tịch Mịch Yên Vũ lâu dò la tin tức, biết được Đường Bắc Hổ không có chết, nhưng hắn biết Đường Bắc Hổ nhất định sẽ rất hận hắn!

Chương 145: Hồi tâm chuyển ý

Mặc dù hắn ta không tiết lộ phụ thân mình là người thủ lĩnh xấu xa đó.

Nhưng ông ta cũng sẽ không rời phủ Đường Bắc.

Ông ta đã mãi mãi mất đứa con trai này rồi.

Đường Bắc Khôi vốn nghĩ mình có một đứa con trai.

Nhưng....

Đứa con trai đó lại đi đâu nữa rồi?

Tại sao mất tích nửa tháng rồi cũng không ai biết?

Lòng Đường Bắc Khôi dâng lên chút thê lương.

Ba người con trai.

Một người đã chết.

Một người thì do chính ông ta đuổi đi.

Một người thì mất tích....

Lẽ nào đây chính là vận mệnh?

Làm nhiều việc xấu, thật sự sẽ có báo ứng?

Thời gian dường như đã trôi qua mấy thế kỷ...

Mỗi phút mỗi giây đều chịu đựng đau khổ như vậy.

Đã ba ngày rưỡi trôi qua rồi.

Ngày thứ tư cũng đã trôi qua một nửa rồi.

Đôi môi của Như Ý sớm đã đã trở nên nhợt nhạt khô khốc, nhưng cô vẫn lo lắng về Tiểu Bạch.

Thậm chí với nội lực thâm hậu của cô, bị hành hạ vài ngày cũng sẽ không chết, chỉ là có chút khó chịu.

Nhưng mà Tiểu Bạch....

Nó bị bệnh!

Không ăn không uống như vậy làm sao được?

Như Ý đau lòng nhìn Tiểu Bạch, nó đã nhắm mắt lại và không có bất kỳ cử động gì....không biết là do đói đến ngất, hay là đang ngủ.

Tiểu Bạch đã ngủ rất lâu rất lâu cũng không tỉnh dậy....

Trạng thái ngủ mê man như vậy của nó hình như đã kéo dài liên tục hai ngày rồi....

Như Ý sợ rằng Tiểu Bạch yếu như vậy là sắp chết rồi.

Cô muốn ép cho Tiểu Bạch ăn uống chút gì đó, nhưng bây giờ cô hoàn toàn đoán không được suy nghĩ trong lòng của Tiểu Bạch, sợ nó lại có thêm hành vi hung hăng thì cô lại chịu không được.

Cô quyết định chờ....

Chờ Tiểu Bạch hồi tâm chuyển ý.

Chờ Tiểu Bạch không giận nữa là tốt rồi...

Tiểu Bạch....

Cuối cùng bản thân Như Ý cũng đã quá yếu, ý thức dần dần không rõ ràng, cuối cùng cô cũng nặng nề ngất đi....

Bốn ngày nay.

Trong lòng Như Ý chỉ lo lắng cho an nguy của Tiểu Bạch, lo lắng nó sẽ chết hay không, lo lắng nó có phải là bị bệnh hay là tu luyện đến mất lí trí.

Cũng có thể là do cô lo lắng quá.

Cũng có thể là do đói khát mà ảnh hưởng đến lực chú ý....

Như Ý hoàn toàn không chú ý đến....

Tiểu Bạch nằm đó bất động, nhưng thân thể im lặng đó từ từ xảy ra sự thay đổi kỳ lạ....

Những sợi lông bị cháy đang từ từ mọc dài, nếu như nhìn thật kỹ thậm chí cũng có thể cảm nhận được tốc độ tăng trưởng rõ rệt bằng mắt thường....

Đến hoàng hôn ngày thứ tư.

Thời gian đầu của đêm hoa đăng....

Toàn thân bị cháy xám đen của Tiểu Bạch, lại mọc ra bộ lông mềm mại trắng như tuyết....sáng chói như mới!

Lông đã dài ra, giống như là nó vừa được uống máu gà....

Sự ủ rũ uể oải ban đầu đã được quét sạch mất, đã trở thành một Tiểu Bạch mạnh khỏe hoạt bát, mặt mũi hăm hở!

Tiểu Bạch lại bay lên....

Bồng bềnh trong không khí giống như là một quả bóng bay nhẹ nhàng.

Cuối cùng nó cũng bay được rồi!

"Quả quả!"

"Quả Quả! Quả quả!"

Tiểu Bạch bay vòng vòng quanh Như Ý, kêu hết nửa ngày mà Như Ý cũng không có phản ứng...

Nó nhớ lại những chuyện đã xảy ra trong mấy ngày nay.....

Ngày đầu tiên nó biến hóa, toàn thân giống như là bị lửa thiêu rụi...

Có một ngọn lửa bùng cháy trong lồng ngực nó!

Dường như nó có thể phun ra bất cứ lúc nào!

Nó nhớ đến rất lâu trước đây, lần thứ nhất nó rời khỏi nhà, trong một con hẻm nhỏ có ba tên đàn ông say rượu muốn bắt nó....

Lúc đó nó cũng cũng mới uống rượu xong, lồng ngực đau như muốn phát hỏa...

Sau đó cả người nó giống như là một bếp lửa khổng lồ, muốn bộc phát ra hoàn toàn...

Nó đã thiêu sống ba người đàn ông đó!

Tiểu Bạch chỉ là một con thú nhỏ, không có ý thức về đạo đức.

Nó không biết giết người là đúng hay, nhưng nó nhớ đến tối hôm đó nó lại phun lửa vào chủ nhân....

Trong lòng nó cảm thấy khó chịu một hồi...

May mắn là chủ nhân của nó không bị thiêu chết!

Tiểu Bạch bay vòng quanh Như Ý từng vòng từng vòng, nhìn bộ dáng Tống Thanh thiếu sức sống, yếu ớt mà hôn mê bất tỉnh.... đã bốn ngày rồi Như Ý chưa uống một giọt nước, đã chỉ có thể yếu ớt hít khí....

Xoạch xoạch...

Nước mắt buồn bã của Tiểu Bạch rơi xuống...

"Quả quả! Quả quả! Quả quả!..."

Tiểu Bạch buồn bã kêu to, nó đang kêu to cho chủ nhân mau tỉnh lại!

Mặc dù mấy ngày nay ý thức của nó cứ luôn không tỉnh táo, ngọn lửa ở trong tim đã chiếm lấy toàn bộ cơ thể nó, nhưng nó vẫn nhớ nó đã đã làm chủ nhân bị thương như thế nào."Chủ nhân đã luôn bên mình..."

Nội tâm của Tiểu Bạch, buồn bã mà cảm động.

"Chủ nhân, người không được chết.." Nó chạm vào mặt của Như Ý, an tỉnh mà dịu dàng liếm liếm tay và mặt của Như Ý...

Tiểu Bạch không biết nói tiếng người.

Lời nói trong lòng nó phát ra từ miệng chỉ có âm thanh "Quả quả, quả quả" giống như bi thương đau buồn...

Như Ý nghe không hiểu.

Cô cũng không nghe được.

Thân thể của Như Ý càng ngày càng yếu, cũng càng ngày càng lạnh...

Ngay cả hơi thở cũng mờ nhạt và gần như như không còn nữa....

Đã suốt bốn ngày không uống nước, thân thể của cô đã mất nước nghiêm trọng, yếu ớt...

Tiểu Bạch dường như biết rằng chủ nhân đang từ từ rời xa nó, nép mình bên cạnh chủ nhân, dùng bộ lông mềm mại mà ấm áp vừa mới mọc ra của mình chạm vào mặt chủ nhân...

"Quả quả!"

Nước mắt buồn bã của Tiểu Bạch rơi xuống!

Bây giờ nó hối hận muốn chết luôn!

Nếu như không phải trong tim nó có một ngọn lửa ma thuật không thể khống chế được...

Nó sẽ không làm ra chuyện quá đáng như vậy với chủ nhân.

Chủ nhân cũng sẽ không vì ở bên cạnh nó mà một mực không ăn không uống...

Tiểu Bạch không thể nói thành lời để biểu đạt nỗi buồn của mình.

Nhưng nước mắt cứ tuôn rơi....

Nếu như có thể khiến cho chủ nhân sống lại, chuyện gì nó cũng nguyện ý làm!

Nhưng mà....chủ nhân lại không tỉnh dậy!

Tiểu Bạch cảm nhận được thân thể của Như Ý càng ngày càng lạnh lẽo yếu ớt, nó biết rằng chủ nhân đã từ từ rời xa nó rồi....

"Hư..."

Như Ý đột nhiên yếu ớt thở một hơi thở cuối cùng, sau đó cũng không thở nữa!

"Ngao! Ngao ngao!"

Tiểu Bạch dường như hiểu cái gì gọi là chết, kích động mà đau thương kêu!

Bỗng nhiên...

Chiếc nhẫn màu đen trên ngón tay của Như Ý lặng lẽ phát ra một màu máu kì lạ...

Một cây kim rất mãnh nhô ra từ bên trong chiếc nhẫn, đâm xuyên vào da của Như Ý....

Chiếc nhẫn màu đen bắt đầu hút lấy máu của Như Ý....

"A!"

"Có con muỗi cắn mình."

Như Ý đột nhiên hít một ngụm khí, cảm giác được đầu ngón tay như bị kim đâm, tỉnh dậy trong đau đớn!

"A! Chiếc nhẫn này biết cắn người!"

Ngón tay của Như Ý đau như bị châm cứu, nhưng hoàn toàn không biết rằng bản thân mình vừa ngừng thở...

Cô nhìn nhìn chiếc nhẫn kỳ quái này...

Chiếc nhẫn màu đen được làm bằng sắt trông rất bình thường...

Không biết từ khi nào mà màu máu của chiếc nhẫn màu đen kỳ lạ này đã mất, lại trở về hình dạng bình thường...

Như Ý hoàn toàn không biết chiếc nhẫn của mình đã xảy ra sự thay đổi kỳ quái...

Cô nhìn thấy Tiểu Bạch.
Tiểu Bạch với bộ lông trắng như tuyết cùng gương mặt hoạt bát vui vẻ nhìn cô....

"Tiểu Bạch, ngươi nghe được lời của ta rồi đúng không? A, lông của ngươi sao lại dài ra rồi? Mặt của ngươi sao lại ướt đẫm thế này? Ngươi khóc à?"

Như Ý ôm Tiểu Bạch hôn tới tấp!

"Quả quả!"

Tiểu Bạch nghiêm túc phản đối hành vi phi lễ này.

"Tiểu Bạch. Không phải là ta đang mơ chứ? Ngươi cuối cùng cũng không giận ta nữa rồi, lông của ngươi cũng dài trở lại. Tốt quá đi!"

Tâm trạng của Như Ý bây giờ rất vui vẻ.

"Quả quả. Quả quả."

Tiểu Bạch ân cần nói: "Chủ nhân, người cuối cùng cũng tỉnh lại rồi!"

"Sau này Tiểu Bạch cũng sẽ không rời xa người nữa!"

"Sau này Tiểu Bạch sẽ là Tiểu Bạch trung thành nhất của người!"

"Chủ nhân gặp bất cứ nguy hiểm nào, Tiểu Bạch cũng sẽ lao đến phía trước bảo vệ chủ nhân!"

"Sau này Tiểu Bạch cái gì cũng sẽ nghe theo chủ nhân!"

"Chủ nhân kêu Tiểu Bạch đi hướng đông, Tiểu Bạch sẽ đi hướng đông!"

"Chủ nhân kêu Tiểu Bạch đi hướng tây, Tiểu Bạch sẽ ngoan ngoãn đi hướng tây!"

"Sau này Tiểu Bạch sẽ luôn luôn ở bên cạnh chủ nhân!"

Lời mà nó nói ra chỉ có âm thanh "Quả quả".

"Quả quả. Quả quả!"

Không ngừng kêu!

Như Ý nghe không hiểu, còn nghĩ rằng nó đói rồi mới kêu loạn không ngừng.

"Tiểu Bạch, chúng ta xuống dưới lầu ăn một bữa thật no. Ta cũng đói muốn chết rồi!"

"Chủ nhân ngu ngốc! Thậm chí một câu biểu đạt của tôi mà cô cũng không hiểu!"

Tiểu Bạch rất xem thường Như Ý, suốt ngày chỉ có nghĩ đến ăn.

"Thật là nông cạn."

Chờ đến lúc nó xem thường cô xong mới phát hiện Như Ý đã bước đến cửa phòng...

"Quả quả!"

Tiểu Bạch gấp muốn chết luôn!

Chủ nhân thối, ăn một bữa thật thịnh soạn cũng không đợi tôi?

Nó kịch liệt phản đối!

Sau đó bay đi như tên lửa....

Như Ý và Tiểu Bạch nhanh chóng ăn ngốn nghiến một bữa ăn ăn cực kỳ phong phú...

Cơm nước no say, cuối cùng cũng phục hồi được thể lực.

Lúc quay trở về phòng, Như Ý mới bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ vấn đề của Tiểu Bạch...

"Tiểu Bạch, phun lửa đi....để ta xem năng lực mới của người là chuyện gì?"

"Áo áo!"

Lúc Tiểu Bạch phun lửa, không phải kêu là "quả quả" mà kêu là "áo áo".

Nó mở miệng phun ra một ngọn lửa!

Lại phun một cái.

"Ồ."

Tiểu Bạch ngoan ngoãn phun lửa!

Như Ý cẩn thận quan sát Tiểu Bạch, lúc nó phun lửa, lông toàn thân sẽ phát ra một lượng nhiệt nóng, mà còn có dấu vết hơi hơi đỏ...

Cô nhớ đến lúc trước lông toàn thân của Tiểu Bạch bị đốt cháy...

Tiểu Bạch nhanh chóng trở nên uể oải, ủ rũ, im lặng...

Hơn nữa, nó bay lên được một nữa sẽ bị rơi xuống...

Lúc trước Như Ý còn nghĩ rằng Tiểu Bạch tức giận, lông bị thiêu cháy mà thẹn quá hóa giận.

Nhưng mà...

Cô phát hiện Tiểu Bạch không chỉ không giận, mà lông đối với Tiểu Bạch mà nói là một năng lượng đặc biệt kỳ diệu...

Mỗi lần Tiểu Bạch uống rượu say đều sẽ ngủ mấy ngày...

Trong vài ngày ngủ này, lông của nó sẽ biến thành màu đỏ...

Chờ đến khi lông từ màu đỏ biến trở lại màu trắng, nó sẽ tỉnh dậy, sau đó sẽ có thêm một loại siêu năng lực kỳ quái...

Lông của Tiểu Bạch bị thiêu cháy, nó uể oải chán nản giống như là mắc phải bệnh ung thư, tinh thần không phấn chấn...

Lông!

Mọi thứ dường như đều có liên quan đến lông!

Như Ý cẩn thận móc nối những manh mối liên quan với từng chuyện xảy ra...

Tiểu Bạch tại sao lại trở nên hung dữ như thế?

Như Ý đột nhiên nghĩ đến một chuyện..

"Tiểu Bạch đi lấy cây đập ruồi đến đây!"

"Quả quả!"

Tiểu Bạch vui vẻ bay đi lấy cây đập rồi mà Như Ý tự chế mang đến cho cô.

Nó thật là vinh hạnh!

Như Ý vậy mà lại tỏ ra rất tỉ mỉ, nghiêm túc, tập trung nghiên cứu siêu năng lực của nó...

Khiến cho nó cảm thấy tự hào và đắt ý....

"Tiểu Bạch thật ngoan!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau