CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 136 - Chương 140

Chương 136: Ngươi là yêu nghiệt công tử

Như Ý làm sao có thể cho hắn chạy trốn dễ dàng như vậy?

Một chưởng hóa trảo, nhanh như chớp đánh thẳng vào cái túi hình vuông trên lưng Đường Bắc Khôi...

"Hồng Chúc! Chặn đường lui của cô ta!"

Hoa Lâu Vân hô to một tiếng, xông tới đứng chính diện nghênh chiến Như Ý!

Mà Hồng Chúc nghe thấy tiếng Hoa Lâu Vân, cũng đồng thời hóa thành một đạo hồng quang, tập kích đằng sau Như Ý!

Trước sau giáp kích!

Như Ý phải tạm thời từ bỏ truy sát Đường Bắc Khôi, thu hồi sức lực, song chưởng tách ra, một trước một sau hướng Hoa Lâu Vân cùng Hồng Chúc đánh tới!

Như Ý không muốn cùng bọn họ dây dưa... Cũng không thể để ác nhân kia trốn thoát! Cho nên một chưởng này, dường như cô đã dùng đến sáu bảy phần nội lực! Trước đó cô cùng Trác lão gia tử đại chiến, cũng chỉ dùng đến tám phần nội lực là có thể đánh hòa. Sáu bảy phần nội lực này thế nhưng lại là một chưởng hung mãnh.

Cô vốn tưởng rằng chưởng này nhất định sẽ khiến hai người chấn động và mất đi sức chống cự. Thế nhưng một chưởng này đánh ra, hai người Hoa Lâu Vân cùng Hồng Chúc đều đối kháng chính diện, sắc mặt không hề thay đổi.

Như Ý kinh hãi!

Võ công của hai người này cao đến cực hạn như vậy sao?

Hoa Lâu Vân cùng Hồng Chúc sợ Như Ý dây dưa với Đường Bắc Khôi nên cả hai đều đối kháng nhận lấy chưởng của Như Ý, không cho cô có cơ hội tạm nghỉ, liền song song cùng đánh tới…

Hoa Lâu Vân thế công phiêu dật.

Hồng Chúc thân pháp quỷ dị.

Hai người một trước một sau, gắt gao vây lấy Như Ý!

Đường Bắc Khôi đã sớm thừa cơ bỏ chạy, mang theo hai tử sĩ áo đen đến Tịch Mịch Yên Vũ lâu. Như Ý dứt khoát không đuổi theo, thả lỏng thân thể, mỉm cười nói: “Gặp được đối thủ như vậy không phải dễ dàng gì, bốn người các ngươi đã lợi hại như vậy, liền để ta lĩnh giáo một chút Tứ đại mạc khách chưa từng chiến bại xem sao.”

Bỗng nhiên...

Đường Bắc Khôi lui lại. Thân pháp có chút hỗn loạn, khoảnh khắc hắn lùi về phía sau, hai thi thể tử sĩ áo đen phía sau lưng bị hắn ném vào…

"Tới Yên Vũ lâu của ta làm khách, phải để cho bản công tử làm tốt vị trí của một người chủ nhà hữu nghị nha!” Một giọng thoải mái mà phiêu dật từ bên ngoài đi tới...

Lại chính là Mộ Dung Tinh Thần!

Mộ Dung Tinh Thần nhìn thấy Như Ý cùng hai người Hoa Lâu Vân, Hồng Chúc đang kịch liệt chiến đấu, lớn tiếng kêu: “Sửu huynh đệ, a, không, là Nghiêm huynh đệ, tất cả các cung thủ bên ngoài đểu đã bị tại hạ xử lý! Ngươi cứ chuyên tâm quyết đấu đi! Gánh nặng giữ của cứ việc giao cho tại hạ! Tại hạ cam đoan, không để kẻ nào có thể chuồn mất!”

Gia hỏa này!

Thế mà gọi mình là sửu huynh đệ?

Cái này không phải chỉ cây dâu mắng cây hòe hay sao?

Như Ý cười nhạt một tiếng, trả lời: "Vậy ngươi liền giữ cửa đi! Tịch Mịch Yên Vũ lâu của ngươi lớn như vậy xém chút nữa bị người khác phá hủy, nếu ngay cả việc giữ cửa cũng không làm nổi, vậy lâu chủ cũng nên dứt khoát về làm ruộng đi thôi.”

Phản công hoàn hảo!

Mộ Dung Tinh Thần xấu hổ cười một tiếng.

Đường Bắc Khôi nhìn thấy đột nhiên lại xuất hiện một vị công tử cực kỳ anh tuấn, cử chỉ ưu nhã quý khí bức người, trầm giọng nói: "Các hạ rốt cuộc là ai?"

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Chủ nhân Tịch Mịch Yên Vũ lâu!"

Đường Bắc Khôi hoảng sợ nói: "Cái gì? Ngươi... Ngươi là yêu nghiệt công tử?"

"Đúng vậy!"

"Yêu nghiệt công tử kia là ai?”

Nam nhân đã gãy mất một cánh tay nhìn thấy yêu nghiệt công tử, vị chủ nhân chân chính đã tới, cất cao giọng nói: "Ta gọi Lôi Hổ! Chẳng qua chỉ là tùy tùng mà thôi! Mở mắt chó của các ngươi ra mà nhìn, đây mới thật sự là chủ nhân chân chính của Tịch Mịch Yên Vũ lâu! Ngươi quả thực là chán sống rồi, cũng dám đến Tịch Mịch Yên Vũ lâu gây sự, hừ!"

Mặc dù hắn đã gãy mất một cánh tay, nhưng vẫn rất uy vũ.

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Lôi Hổ, Kim lão bản, hai người các ngươi tranh thủ thời gian cứu chữa những người bị thương."

"Vâng! Chủ nhân!"

Mặc dù Lôi Hổ cùng Kim lão bản đều trúng độc bị thương, nhưng cũng không có ảnh hưởng đến tính mạng, lúc này chủ nhân đến làm bọn họ tràn đầy khí thế.”

Bọn họ biết, chỉ cần có chủ nhân ở chỗ này, dù cho có đại tông sư cấp bậc cao thủ tới, cũng không đáng kể, khắp thiên hạ chỉ có hai người bọn họ biết, yêu nghiệt công tử chân chính đáng sợ bao nhiêu. Cũng chỉ có hai người bọn họ biết, yêu nghiệt công tử vì sao lại gọi là yêu nghiệt công tử!

Một khi những ác nhân này biết đến sự tồn tại của cái tên yêu nghiệt công tử, bọn họ sẽ vô cùng hối hận, là sai lầm nhất trong cuộc đời bọn họ.

Trên lầu có cao thủ thần bí ngăn cản hai đại ma tướng Lôi Đình, Phích Lịch, dưới lầu có sửu tiểu tử bí ẩn quyết đấu với Tứ đại mạc khách…Bây giờ còn thêm một yêu nghiệt công tử chân chính vô cùng tuấn mỹ, tình thế trở nên đảo chiều, Đường Bắc Khôi dường như đã rơi vào trạng thái bị bao vây tứ phía…

Mà trên lầu cao thủ thần bí tựa hồ cực kì khó đối phó, xác của những tử sĩ áo đen không ngừng bị ném xuống dưới…

Hiện tại, Đường Bắc Khôi chỉ có thể hi vọng ở Tứ đại mạc khách!

Truyền thuyết Tứ đại mạc khách, chưa từng bị thất bại!Đường Bắc Khôi đương nhiên biết Tứ đại mạc khách võ công đáng sợ bao nhiêu, lúc trước hắn mới có thể không tiếc vốn liếng âm thầm thu mua bọn họ.

Đường Bắc Khôi là thừa tướng, sau khi quản lý Đường gia, có tác phong làm việc khác hoàn toàn với đời trước.

Hắn tin tưởng vào tác dụng của vũ lực khác xa trưởng bối đời trước.

Cho nên gia tộc Đường Bắc không tiếc tiền thu mua những nhân vật chính tà trên giang hồ. Đường gia tộc cực kỳ nhiều tiền!

Chỉ cần một con số, không có khả năng không trả nồi tiền.

Vài chục năm nay, Gia tộc Đường Bắc âm thầm thu mua một nhóm lớn các nhân vật đứng đầu trên giang hồ.

Thái Bát Gia...

Khoái kiếm sát thủ!

Lôi Đình, Phích Lịch hai đại ma tướng.

Đường Bắc Khôi tin tưởng mỗi người đều có một cái giá, chỉ cần ngươi ra giá, Gia tộc Đường Bắc liền trả tiền. Lúc trước hắn thu mua Tứ đại mạc khách, đã từng bị cự tuyệt một cách vô tình. Tứ đại mạc khách căn bản không đòi tiền. Đường Bắc Khôi đưa ra cái giá mà không ai có thể cự tuyệt, nhưng cũng không có cách nào làm lung lay Tứ đại mạc khách. Mãi về sau qua nhiều người hắn mới biết được, căn bản Tứ đại mạc khách ký thác Tịch Mịch Yên Vũ lâu là vì tìm tiểu chủ nhân của bọn họ.

Tịch Mịch Yên Vũ lâu là nơi bí mật và quan trọng mà người giang hồ thường hay tụ tập. Chỗ như vậy lại là một nơi có tin tình báo linh thông nhất.

Về sau Đường Bắc Khôi lấy danh nghĩa thừa tướng đồng ý với bọn họ, giúp bọn họ tìm vị tiểu chủ nhân trên khắp cả nước, lúc đó Tứ đại mạc khách mới đáp ứng phản bội lại Tịch Mịch Yên Vũ lâu.

Đường Bắc Khôi sở dĩ coi trọng Tứ đại mạc khách như thế, là bởi vì hắn biết, Tứ đại mạc khách tuyệt đối xứng đáng với cái giá đó!

Võ công của bốn người này, mỗi người đều rất cao minh và vô cùng kinh khủng.

Về điều này...

Như Ý cũng đã bị rung động sâu sắc!

Hoa Lâu Vân đột nhiên lui lại hai bước, rút lui ra khỏi vòng chiến!

Chỉ để lại một mình Hồng Chúc cùng Như Ý chiến đấu.

Đặc điểm lớn nhất trong chiêu thức của Hồng Chúc chính là kỳ lạ.

Chiêu thức của cô vừa nhanh lại mạnh, lại giống như không theo bất cứ bộ sách võ thuật nào, ra chiêu lung tung, nhưng mặc dù lung tung nhưng bên trong lại chưa đựng huyển cơ kỳ diệu.

Như Ý cũng bị mấy loại chiêu thức này của Hồng Chúc làm cho khiếp sợ!

Yêu nghiệt công tử dường như cũng không có ý định ra tay…

Hắn giống như chỉ là dự định thủ vệ, đứng đấy không nhúc nhích... Chỉ là ánh mắt của hắn vẫn thủy chung nhìn chằm chằm vào Đường Bắc Khôi cùng Tứ đại mạc khách, địch không động ta cũng không động.

Đường Bắc Khôi cũng không có ý định chạy trốn. Hắn biết Tứ đại mạc khách nhất định sẽ không để cho hắn thất vọng. Đám ba người Hoa Lâu Vân đều đứng thẳng bất động...

Chỉ có một mình Hồng Chúc quyết đấu với Như Ý.Căn bản nếu cô cùng Hoa Lâu Vân liên thủ quyết đấu với Như Ý, còn có thể đánh ngang tay, hiện tại chỉ còn lại một mình Hồng Chúc, dĩ nhiên là thua chị kém em!

Mộ Dung Tinh Thần dường như phát hiện ra gì đó, nói: “Sửu huynh đệ! Ngươi phải cẩn thận, bọn hắn định cậy đông hiếp yếu nha.”

Như Ý cười nhạt một tiếng, cô sớm đã phát hiện ra!

Sau đó, cô tránh thoát được một kiếm của Hồng Chúc, không biết từ lúc nào trong tay đã nhặt được một thanh trường kiếm rơi dưới đất.

Như Ý cười nhạt một tiếng: "Nếu ngươi đã muốn dùng chiêu thức kỳ quái để tiêu hao thể lực của ta, vậy ta liền dùng chiêu thức kỳ quái đối phó với ngươi.”

"Ngươi đây là muốn chết!"

Hồng Chúc hung mãnh tung chiêu, hồng ảnh chớp động, hàn khí ập tới.

Như Ý cũng tung chiêu, bóng xanh chớp động, hàn khi cũng ập tới, góc độ y hệt đánh tới.

Lại là đấu pháp giống nhau như đúc!

Quá ngạc nhiên!

Như Ý vậy mà đã bắt chước được chiêu thức của Hồng Chúc.

Hơn nữa, chiêu thức Như Ý bắt chước không hề kém chút nào, ngược lại tốc độ càng nhanh, nội lực càng thêm hùng mạnh!

Đi sau mà đến trước.

Hồng Chúc kinh hãi!

Lập tức rút chiêu kiếm của mình về!

Bởi vì Như Ý nhanh hơn cô!

Kiếm của cô còn không có đâm trúng đối phương, kiếm của đối phương đã đâm xuyên qua cô!

"Hừ! Ngươi muốn học? Vậy liền học đi!"

Hồng Chúc tựa hồ tức giận!

Kiếm trong tay, càng lúc càng nhanh, mà lại một chiêu so một chiêu phức tạp, làm cho người khác không kịp nhìn!

Đường Bắc Khôi thân cũng là một tuyệt đỉnh cao thủ, nhìn thấy kiếm pháp của Hồng Chúc tinh diệu mà kỳ quái, trong lòng âm thầm kinh ngạc: "Nữ tử này học kiếm pháp này từ đâu? Vậy mà tinh diệu hết mức như thế! Ở tuổi này của cô mà đã có thể luyện thành kiếp pháp kinh khủng như vậy, chỉ sợ rằng tất cả nữ tử của Gia tộc Đường Bắc cùng Trác vương phủ đều không ai đạt được công lực như vậy.”

Như Ý cười nhạt một tiếng, không hề sốt ruột, sau khi nhìn thấy kiếm của Hồng Chúc, cũng đánh ra chiêu thức phức tạp khiến cho người ta hoa mắt.

Thế nhưng kiếm pháp lại giống y hệt kiếm pháp của Hồng Chúc kiếm pháp. Kiếm khí của Như Ý mang theo thanh âm xoẹt xoẹt, giống như tia chớp đánh tới. Hồng Chúc né tránh không kịp, trực tiếp quăng kiếm nhanh chóng thối lui vài chục bước!

Như Ý cũng là không đuổi theo, không có đuổi tận giết tuyệt, nhẹ nhàng thu kiếm, sau đó nói: "Ngươi còn có kiếm pháp gì lợi hại mà kỳ quái thì đều xuất ra hết đi. Kiếm pháp của ngươi chính xác là rất lợi hại, ta còn muốn học mấy thêm chiêu nha!"

Sắc mặt Hồng Chúc trắng bệch, nói: "Ngươi... Ngươi vậy mà học trộm kiếm pháp của ta!"

Như Ý nói: "Học trộm? Này làm sao được cho là học trộm? Là chính ngươi xuất ra để ta nhìn nha! Nếu như ngươi không muốn để cho ta học, liền dùng loại kiếm pháp nào cao minh hơn một chút, để ta không học được. Bất quá, ngươi cũng nên cẩn thận, kiếm pháp của ngươi đánh tới càng lợi hại, làm chiêu thức ta học lén để công kích ngươi cũng lại càng lợi hại hơn, chính bản thân ngươi cũng càng dễ gặp nguy hiểm hơn!"

Hồng Chúc cả giận nói: "Ngươi!"

Như Ý nói: "Còn muốn đánh nữa hay thôi?"

"Đánh!"

Hồng Chúc rút ra một thanh kiếm bên người, mạnh mẽ nhào tới.

Lần này!

Cô ta thật sự động sát khí!

Hồng Chúc biết mình đã đụng phải cao thủ tuyệt thế xưa nay chưa từng có. Nếu như hôm nay không dốc toàn lực, chỉ sợ cũng sẽ thất bại thảm hại!

Hồng Chúc...

Luôn là một cô nương mạnh mẽ, trên mặt hiện đầy nồng đậm sát khí. Kiếm trong tay, đột nhiên mãnh liệt run rẩy. Phát ra xoẹt xoẹt, xoẹt xoẹt, mãnh liệt mà vang dội không phá âm thanh!

Đường Bắc Khôi thấy thế, trong lòng hoảng hốt!

Cái này... Cái này...

Hồng Chúc này là muốn...

Chẳng lẽ kiếm pháp cô muốn đánh tới, là loại tuyệt kỹ có một không hai kia sao?

Chương 137: Giả heo ăn thịt hổ

Một nữ tử trẻ tuổi như vậy, làm sao có thể luyện được tuyệt kỹ đến bậc siêu phàm nhập như vậy?

Hắn sống đến từng này tuổi!

Cũng chỉ là có nghe qua tuyệt kỹ kinh thế hãi tục này từ trong truyền thuyết, nhưng xưa nay cũng chưa từng thấy tận mắt!

Chẳng lẽ...

Đêm nay liền được mở mang tầm mắt về tuyệt kỹ trong truyền thuyết này... Trong mắt Đường Bắc Khôi toàn bộ đều là hoảng sợ!

Giọng nói yêu nghiệt công tử như nước suối ấm áp rả rích lưu chuyển mà đến: "Sửu huynh đệ cẩn thận! Đây là một chiêu hai kiếm trong truyền thuyết nha!"

Một chiêu hai kiếm!

Chính là một chiêu phát ra lại có hai thanh kiếm phân biệt từ hai phương hướng khác nhau, cùng một thời gian đánh tới. Đây chính là đỉnh cao của kiếm pháp.

Chỉ khi nội lực đạt đến trình độ nhất định, đồng thời thời điểm tần suất xuất kiếm đạt đến một loại cực hạn, mới có thể phát ra kiếm chiêu cực kỳ đẹp đẽ và bá đạo như vậy.

Truyền thuyết...

Thiên hạ chỉ có một người đã từng đã luyện thành loại kiếm chiêu truyền thuyết này!

Người này chính là Trác Thiên Hành. Mấy trăm năm qua là thập nhất giai cao thủ duy nhất. Truyền thuyết về thập giai cao thủ, hơn nữa còn là thập giai cao thủ tinh thông kiếm pháp, mới có thể luyện thành cực hạn kiếm chiêu thế này.

Thế nhưng là, Hồng Chúc công lực tuyệt đối không có khả năng đạt đến thập giai cao thủ!

Nhưng là...Kiếm chiêu cô ta đang sử dụng lại là một chiêu hai kiếm hàng thật giá thật trong truyền thuyết. Như Ý nhìn thoáng qua, cười nhạt một tiếng, trường kiếm trong tay cũng bắt đầu rung lên...

Keng keng keng...

Kiếm trong tay Như Ý rung càng ngày càng kịch liệt!

Trời ạ!

Chẳng lẽ cô cũng muốn sử dụng một chiêu hai kiếm sao?

Đây chính là kiếm chiêu cấm kỵ trong truyền thuyết!

Hai người kia, đến tột cùng đều là người nào?

Hồng Chúc đột nhiên hét lớn một tiếng, toàn thân thật giống như đột nhiên nổ tung thành mảnh vụn, kiếm trong tay xe rách không khí, tấn công Như Ý.

Như Ý cũng đã học được chiêu thức của Hồng Chúc, thân thể cũng xuất ra chiêu thức...

"Ầm!"

Hai thanh trường kiếm mãnh liệt va chạm ở giữa không trung...

Thế nhưng lại có vô số kiếm ảnh xuất ra. Hai loại cực hạn kiếm chiêu quyết đấu. Kinh thiên động địa. Hai người đều hóa thành ánh sáng chớp nhoáng, nhanh chóng chớp động, nhanh đến mức mắt thường không thấy rõ được tốc độ của nó...

"Oanh!"

Đột nhiên ——

Giữa không trung phát ra tiếng nổ vang trời!

Tần suất kiếm rung đạt tới mức cực hạn, thực sự không thể chịu được nữa mà phát nổ tạo thành những mảnh vỡ. Hồng Chúc bị kiếm trong tay mình nổ tung vô số mảnh vỡ đánh trúng, thân thể giống như chiếc diều bị đánh rơi xuống...

Kiếm trong tay Như Ý hoàn hảo không chút tổn hại, người càng thêm bình tĩnh nhẹ nhàng rơi xuống đất...

"Bịch!"

Thân thể Hồng Chúc ngã ầm trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch, miệng hộc ra một ngụm máu tươi.

Thu Vân lập tức bay nhào qua đỡ cô ta dậy.

Hồng Chúc đẩy Thu Vân ra, nhìn Như Ý cả giận nói: "Ngươi... Ngươi đến tột cùng là ai? Một chiêu hai kiếm không thể nào bắt chước được! Trừ phi... Chính bản thân ngươi cũng biết loại cực hạn kiếm pháp này!"

Như Ý thản nhiên nói: "Ta không biết cái gì là gọi một chiêu hai kiếm nha! Ngươi làm thế nào, ta liền làm theo thế đó mà thôi!"

Hồng Chúc nói: "Không có khả năng! Tuyệt đối không có khả năng! Mặc kệ ngươi có bao nhiêu thông minh, mặc kệ trí nhớ của ngươi tốt đến cỡ nào, ngươi cũng không có khả năng bắt chước được cực hạn kiếm chiêu tới mức độ này!"

Như Ý nói: "Vì sao?"

Hồng Chúc nói: "Bởi vì chỉ có thập giai cao thủ mới có thể sử dụng loại kiếm chiêu này!"

Như Ý nói: "Vậy ngươi là thập giai cao thủ sao?"

Hồng Chúc lắc đầu: "Nói nhảm! Nếu như ta là thập giai cao thủ, há lại sẽ bị kẻ trộm như ngươi đánh bại?"

Như Ý mỉm cười: "Hắc hắc! Chính ngươi cũng không phải thập giai cao thủ, cũng có thể sử dụng tới cái này... Cái gì mà một chiêu hai kiếm? Vì sao ta liền không thể sử dụng nha!"

Hồng Chúc nói: "Ngươi..."

"Muội muội. Ngươi đi nghỉ trước một chút, còn lại giao cho ta!" Thu Vân bỗng nhiên nói."Tốt! Tỷ tỷ ngươi cẩn thận, tiểu tử này võ công cực cao, hắn ta là đang giả heo ăn thịt hổ!" Hồng Chúc cẩn thận nhắc nhở!

Thu Vân gật gật đầu, nói: "Muội muội yên tâm! Ta sẽ cẩn thận."

Như Ý nói: "Muốn đổi người? Xem ra, hôm nay ta không đánh bại bốn người các ngươi, việc này sẽ không thể chấm dứt!”

Thu Vân bình tĩnh mà nói: "Các hạ khẩu khí thật ngông cuồng!"

Như Ý thản nhiên nói: "Đây không phải ngông cuồng! Mà là bốn người các ngươi không phải đã sớm có kết hợp dùng nhiều địch ít để đối phó ta hay sao? Các ngươi muốn tiêu hao thể lực của ta?"

Thu Vân an tĩnh giữ im lặng, hiển nhiên, cá tính của bên trong của cô trầm ổn rất nhiều.

Như Ý tiếp tục nói: "Hơn nữa sợ không chỉ đơn giản là tiêu hao thể lực như vậy thôi đâu, trong gian phòng này khí độc đủ để hạ độc chết một trăm con trâu! Các ngươi là muốn để cho nội tức trong ta quay cuồng, mất đi khả năng chống cự với khí độc? Nếu như ta không đoán sai, vị tỷ tỷ này am hiểu nhất định là nội lực!"

Thu Vân lúc này sắc mặt mới trở nên hết sức kinh ngạc, nhìn Như Ý!

Như Ý mỉm cười, nói: "Cô không cần nhìn ta như vậy! Ta biết mình trông rất đẹp trai, là một mỹ nam tử, nhưng là quá nhiều cô nương theo đuổi, cho nên tuyệt đối đừng có mê luyến ta."

Sắc mặt Thu Vân xấu hổ trở nên tái nhợt!

Như Ý thừa dịp không chú ý, đột nhiên như tia chớp di chuyển thân pháp đến trước mặt Thu Vân, đưa thay sờ khuôn mặt trắng nõn mịn màng của cô ta, sau đó lại như tia chớp lùi lại.

Toàn bộ động tác trôi chảy, liền mạch lưu loát...

Mọi người ở đây cơ hồ không có kịp phản ứng, càng không có ai biết Như Ý sao lại có thể làm được như vậy. Nhưng là, mọi người đều nhìn rõ ràng. Người được gọi là Nghêm sửu tiểu tử thế mà lại to gan, lưu manh dám đùa giỡn đại mỹ nhân Thu Vân.

Thu Vân tức giận đến sắc mặt đỏ lên, nổi giận nói: "Tiểu tử ngươi thật không biết xấu hổ. Tên lưu manh, sắc lang này. Ngươi... Ngươi... Ngươi chính là một tên hỗn đản!"

Như Ý chậc chậc đắc ý nói: "Ha ha! Cô nương ngươi có làn da trơn mềm vô cùng, thật sự làm cho ngươi khác mơ mộng vô cùng. Làm sao bây giờ? Ta còn muốn sờ lại một chút nữa nha…”

Vừa nói ánh mắt vừa ngả ngớn dâm tà, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp của Thu Vân, không có một chút ý tốt nào…

Thu Vân giận dữ dâm tặc! Xem chưởng!

Hoa Lâu Vân kinh hãi nói: "Thu Vân, không thể tức giận! Hắn là cố ý làm nhục ngươi, để ngươi tức giận! So đấu nội lực tối kỵ nhất là tâm không yên!"

"Ừm! Đa tạ Hoa huynh nhắc nhở!"

Thu Vân vốn đang rất giận giữ, được Hoa Lâu Vân nhắc nhở liền lập tức đè nén cảm xúc phẫn nộ xuống!

Cô vốn là một cô nương trầm ổn, vì chuyên tu nội lực cao minh, càng phải nghiêm khắc khống chế tâm tình của mình không được gợn sóng, cho nên bình thường cô rất ít nói và yên tĩnh, là người tỉnh táo nhất trong bốn người bọn họ.

Lúc này, bị xấu tiểu tử Nghiêm Phi đùa giỡn một chút, lại làm tâm tình trở nên giận dữ. Súy chút nữa đã mất khống chế. Cũng may Hoa Lâu Vân kịp thời nhắc nhở. Thu Vân áp chế cảm xúc phẫn nộ của mình, chiêu thức quyền cước trong tay càng về sau càng vững vàng hơn. Ánh mắt Như Ý dò xét bên trong Thu Vân, liền biết trước kia cô nhất định là một tuyệt đỉnh cao thủ về nội lực. Tu luyện nội lực, kiêng kỵ nhất chính là cảm xúc phập phồng không yên, dễ tức giận!

Như Ý lúc này đang là một thân nam nhi, hơn nữa còn là một nam tử cực kỳ xấu xí. Bất kỳ cô nương xinh đẹp nào bị một nam tử xấu xí đùa giỡn phi lễ đều sẽ không nhịn được mà tức giận.

Thân là nữ nhân, Như Ý đương nhiên nhất hiểu rõ nữ nhân. Nhưng sau khi Thu Vân lấy lại bình tĩnh, song trưởng như núi Thái Sơn ập tới, tốc độ cũng không quá nhanh, nhưng lại vững vàng và mạnh mẽ!
Nhìn giống như một chưởng nhẹ nhàng, kỳ thực giấu bên trọng là nội lực hùng mạnh, chân khí bá đạo. Như Ý giống như hoàn toàn không quan tâm, không chút nghĩ ngợi, liền cũng giơ lên song chưởng nghênh đón tiếp lấy!

"Oanh!"

Bốn lòng bàn tay hướng vào nhau.

"Hắc hắc. Tỷ tỷ, tay của ngươi thật sự là rất mềm trượt!"

Ngay trong lúc đang so đấu nội lực, Như Ý bỗng nhiên lộ ra một nụ cười ngả ngớn.

"Ngươi..."

Thu Vân thực sự nhịn không được phẫn nộ, đáy lòng dâng lên một cỗ sát khí.

Khuôn mặt xấu xí tà ác này thật sự quá đáng ghét và thấp hèn.

Thu Vân tức giận...

Nội lực liền bạo phát...

Như Ý chỉ thoáng vận khí, liền đem Thu Vân đánh bay ra ngoài!

"Phốc!"

Thu Vân phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trở nên tái nhợt, khó coi!

"Các hạ võ công kinh thế hãi tục! Ngược lại làm Hoa Lâu Vân ta bội phục! Bội phục! Tứ đại mạc khách chưa từng gặp phải trận thua thảm hại như vậy, không biết công tử có thể lộ ra tên thật hay không?"

Hoa Lâu Vân rốt cục kìm nén không được, tự mình kết thúc.

Như Ý nói: "Nghiêm Phi!"

Hoa Lâu Vân nói: "Đây cũng là cái tên giả?"

Như Ý nói: "Tên thật không tiện nói, mới sử dụng tên giả, đương nhiên là không tiện sử dụng tên thật, ngươi cần gì phải nhiều?"

Là cô!

Nữ nhân!

Lại là cô? Cô sao lại tới nơi này?

Cô làm sao lại biến thành một sửu nam nhân như vậy?

Nữ nhân này đến tột cùng là muốn thế nào?

Chẳng lẽ cô thật sự là ngôi sao đen đủi chuyển thế sao?

Nơi nào nguy hiểm là nơi đó liền có bóng dáng của cô!

Trên lầu bạo quân một chưởng đánh lui bốn năm tử sĩ áo đen.

Trùng hợp thoáng nhìn thấy Như Ý cùng Hoa Lâu Vân dưới lầu giao đấu.

Mặc dù Như Ý trang điểm cùng dịch dung kỹ xảo vô cùng tốt, quả thực là không có kẽ hở, ngay cả Trác Lôi cùng Trác Công Vinh đối mặt với cô cũng không nhìn ra thân phận của cô.

Nhưng bạo quân lại là người đàn ông của cô!

Nửa năm trở lại đây... Mỗi ngày, mỗi đêm hắn đều mơ giấc mơ về nữ nhân này. Từng cái nhăn mày, từng nụ cười, nhất cử nhất động của cô… Mỗi nụ cười, mỗi giọng nói đều khắc thật sâu trong tâm trí của hắn. Dường như mỗi này đều xuất hiện hàng trăm lần trong tâm trí của mình…

Mặc dù đã hoàn toàn biến thành một người khác. Nhưng bạo quân vừa nhìn thấy bộ dáng cổ quái, tinh ranh kia, lại còn thêm giọng nói thường xuyên xen lẫn một chút khó hiểu, lời nói to gan lớn mật… Người này cho dù có biến thành bộ dạng gì cũng nhất định là nữ nhân của hắn.

Lôi Đình, Phích Lịch hai đại ma tướng vọt lên.

Bạo quân âm thầm cười một tiếng: Những người này đúng là không biết sống chết! Liền để bọn họ lĩnh giáo một chút chiêu thức trẫm vừa mới luyện thành – tông sư cấp bậc ma công đi. Vừa vặn để trẫm thử nghiệm.

Võ công của song ma tướng mặc dù không có đạt tới cấp bậc tông sư, nhưng hai người kia trong ma đạo đã thành danh rất nhiều năm, công lực sâu không lường được...

Hai người liên thủ, uy lực giống như sấm sét dũng mãnh.

Khóe miệng lạnh lùng anh tuấn của bạo quân cong lên, có chút ý cười tà mị...

Hoa Lâu Vân nói: "Nghiêm huynh liên tiếp bại hai người của Tứ đại mạc khách, công lực trác tuyệt, Hoa mỗ thực sự bội phục! Đáng tiếc Nghiêm huynh không nguyện ý lộ ra tên thật, ngược lại thực sự đáng tiếc!"

Như Ý mỉm cười nói: "Cái này có cái gì đâu mà phải bội phục? Ở đây mỗi người đều nhìn rất rõ ràng, ta có thể đánh bại Hồng Chúc cô nương, là bởi vì ta học trộm chiêu thức của nàng! Mà có thể may mắn thắng qua Thu Vân... Đại mỹ nhân, cái này... Khụ khụ, bởi vì cô ấy thực sự thật xinh đẹp, tại hạ nhịn không được động tâm, tim đập như hươu chạy, liền ca ngợi vài câu, kết quả vậy mà chọc giận Thu Vân cô nương, hại cô ấy phân tâm mới may mắn thắng, đều là chút hành vi ám muội! Kỳ thật võ công của ta kém cỏi vô cùng, kém cỏi rất!"

Mộ Dung Tinh Thần biết nàng là một nữ tử, nhịn không được cười nói: "Nghiêm huynh câu tim đập như hươu chạy, quả thực là buồn nôn! Ha ha!"

Chương 138: Tịch mịch yên vũ lâu?

Như Ý trừng mắt liếc hắn một cái: "Ngươi ngậm miệng không ai nói ngươi là câm điếc!"

Nghe thấy những lời trêu chọc của Như Ý, Kiếm Hàn Y lui tới bên người Thu Vân nghe được Như Ý nói tim đập như hươu chạy thì xấu hổ đỏ mặt, giống như một cái quả táo chín...

Hoa Lâu Vẫn cười nhạt nói: “Nghiêm công tử nếu có hoa chiêu gì, đại khái có thể dùng trên người Hoa mỗ!"

Như Ý nói: "Không được không được! Ngươi vừa nhìn là biết mỗi ngày đều lăn lộn ở kỹ viện là hoa hoa công tử, ngươi nhất định không biết xấu hổ là gì nha, hơn nữa võ công của ngươi thật sự là quá tệ đi, thật giống như con hát ở trên sân khấu, ta cũng không muốn học.”

Hoa Lâu Vân cười nói: "Nghiêm huynh thực sự thú vị! Thử nghiệm rất tốt, bất quá Nghiêm huynh không cần tìm nhược điểm trên người Hoa mỗ! Có điều Nghiêm huynh nói một điểm hoàn toàn chính xác, Hoa mỗ đúng thật là người mỗi ngày đều lăn lộn ở kỹ viện, luyện thành một bộ mặt dày, tâm địa bạc bẽo, cho nên bất kỳ phép khích tướng nào áp trên người Hoa mỗ đều không có tác dụng gì.”

Như Ý nói: "Hoa công tử, ngươi dáng dấp phong nhã! Có bạn gái hay chưa?"

Hoa Lâu Vân cười nói: "Không phải mới vừa nói hay sao? Hoa mỗ mỗi ngày đểu ở nơi phong nguyệt, làm sao còn có nữ nhân muốn?”

Như Ý nói: "Hoa công tử cảm thấy ta là người thế nào?"

Hoa Lâu Vân nói: "Nghiêm huynh thông minh tuyệt đỉnh, võ công trác tuyệt, tự nhiên là một tuyệt đỉnh nhân tài!"

Như Ý nói: " Hoa công tử có hứng thú cùng ta chơi một chút đam mỹ đi?"

Hoa Lâu Vân hiếu kì hỏi: "Đam mỹ là cái gì?"

Như Ý nói: "Hai nam nhân thành thân, hoặc là hai nữ nhân thành thân liền gọi là đam mỹ!"

"Phốc!"

Nụ cười trên mặt Hoa Lâu Vân ngưng lại!

Như Ý bỗng nhiên cười nhạt một tiếng: "Thật xin lỗi, để Hoa công tử buồn nôn! Vừa rồi Hoa công tử không phải nói bất kỳ phương pháp nào cũng không có cách nào để tâm tình Hoa công tử dao động hay sao? Bây giờ nhìn nét mặt Hoa công tử ngươi, giống như chịu kích thích rất lớn nha!"

"Ngươi..."

Hoa Lâu Vân thực sự khí không biết nên nói gì!

"Thật sự là rác rưởi! Muốn đánh thì cứ đánh, dài dòng cái gì!"

Đột nhiên...

Kiếm Hàn Y bỗng nhiên rút kiếm bay lao đến!

"Kiếm thật nhanh!"

Như Ý thầm giật mình, vội vàng lui lại mấy bước!

Kiếm Hàn Y mặc quần áo đen, trong tay cầm một thanh màu đen... Liên tục vẩy ra kiếm khí cũng như màu đen bóng ma hư ảo khó lường...

Người này, giống như là một cái bóng ẩn trong bóng tối…

Ngươi vĩnh viễn không thể biết kiếm của hắn nhanh như thế nào!

Cũng vĩnh viễn không biết kiếm của hắn từ góc độ nào đâm tới!

Nếu như ngươi thấy kiếm của hắn, nhất định là đã không còn kịp rồi!

Kiếm Hàn Y này thật là đáng sợ...

Như Ý tỉnh táo bình tĩnh ứng chiến!

Sau khi cô đánh một trận cùng Trác lão gia tử, đây là kẻ địch mạnh và đáng sợ nhất cô từng gặp. Như Ý biết, Hoa Lâu Vân cùng Kiếm Hàn Y hai người võ công sở dĩ cao cường kinh thế hãi tục... Không chỉ là bởi vì võ công của bọn họ rất cao! Mà là bởi vì hai người bọn họ trong lòng đều không có bất cứ ràng buộc gì…

Hai người nam nhân này hoàn toàn không có bất kỳ cái gì sơ hở!

Hoa Lâu Vân trái tim đủ mạnh để chứa toàn bộ nữ nhân trong kỹ viện. Mà Kiếm Hàn Y nội tâm của hắn vẫn luôn phong bế thật chặt, không có bất kỳ người nào có thể đi vào, ngay cả chính hắn cũng không đi vào được nội tâm của mình, người dạng này vĩnh viễn chỉ là sống ở trong tăm tối... Thật giống như kiếm pháp của hắn!

Hắn vừa ra chiêu, Như Ý liền biết võ công của hắn so Thu Vân cùng Hồng Chúc đều cao hơn một bậc!

Người này, kiếm pháp quá nhanh quá quỷ dị...

Mà lại quá tối tăm!

Như Ý cẩn thận ứng phó với kiếm pháp hắc ám của Kiếm Hàn Y, hi vọng có thể tìm kiếm sơ hở trong đó!

Thế nhưng kiếm của hắn biến hóa quá nhanh! Cho dù có ngẫu nhiên phát hiện ra sở hở cũng rất nhanh liền bị che giấu. Ngay cả cao thủ như Như Ý cũng không có cách nào nắm được sơ hở của hắn.

Như Ý thầm nghĩ: "Khó trách Kiếm Hàn Y này vĩnh viễn mang một bộ mặt như là người trong thiên hạ đều thiếu nợ lão tử mười vạn tám ngàn lượng bạc!"

"Đối với võ công của hắn, đủ để tung hoành thiên hạ, coi trời bằng vung!"Cô dám đánh cược!

Nếu như qua mười năm nữa, Trác lão gia tử cùng Đường Bắc Cương già đi, đã không còn tinh lực đi chuyên chú ứng phó với kiếm pháp đó nữa, tin rằng cùng không có cách nào để đánh bại được hắn.

Như Ý càng ngày càng kinh hãi, Tứ đại mạc khách này, cô đã giao thủ qua toàn bộ bốn người,ngay cả Hoa Lâu Vân trước đó cũng đang giao thủ qua, công lực của bọn họ đều thâm sâu khó lường.

Nhưng là bốn người đều rất trẻ tuổi, dù cho người lớn tuổi nhất là Kiếm Hàn Y, nhìn qua cũng chỉ có hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi...

Bốn cao thủ trẻ tuổi này, võ công vậy mà thâm sâu khó lường, công lực tuyệt trác thì cũng thôi đi. Nếu như từ nhỏ bắt đầu tu luyện võ học bí tịch cao cấp, đồng thời có cao thủ chuyên nghiệp bên cạnh chỉ điểm, muốn ở tuổi này luyện thành một thân trác tuyệt công lực, cũng không phải là không thể nào!

Trác Vân Phong, Đường Bắc Long, Đường Bắc Hổ… đều là những ví dụ điển hình.

Nhưng là Tứ đại mạc khách này công lực có lẽ cùng Trác Vân Phong không có thua kém, nhưng bốn người này võ công lại kỳ quái đến mức độ đáng sợ.

Hồng Chúc chiêu thức kỳ quái!

Thu Vân nội lực hung mãnh như thủy triều!

Kiếm Hàn Y nhanh dường như không có sơ hở, lại vĩnh viễn giấu kiếm pháp ở trong bóng tối...

Còn có Hoa Lâu Vân kia nước chảy mây trôi, nhìn chiêu thức cực kỳ hoa lệ, nhưng bên trong mỗi chiêu thức lại giống như chứa đựng lực lượng kỳ lạ nào đó theo quy luật bí ẩn…

Tóm lại võ công bốn người này... Mỗi một người võ công đều vô cùng vô cùng kỳ quái!

Công lực của bốn người bọn họ không khác nhau nhiều, ước chừng cùng Trác Vân Phong không có sai biệt lắm.

Nhưng thực lực của bọn họ, lại trực tiếp tăng lên một cấp bậc.

E là cho dù là hai đại thế gia tuyệt đỉnh cao thủ nhất đẳng, Đường Bắc Khôi, Trác Công Phú, Trác Công Quý cao thủ tuyệt thế có tích lũy hơn năm mươi sáu mươi năm công lực cũng không nhất định có thể thắng được bốn người trẻ tuổi này.

Lúc mới bắt đầu Như Ý còn tưởng rằng bốn người này chỉ là công lực không tệ, ngẫu nhiên có một chút chiêu thức kỳ quái cũng là rất bình thường. Nhưng bốn người này toàn bộ võ công đều rất quỷ dị!

Đó chính là một chuyện rất chuyện không bình thường!

May mắn là cô không chủ quan, cũng không có tự cao tự đại nghĩ công lực mình cao cường mà coi trời bằng vung. Nếu như cô nghĩ công lực mình cao cường giống như Đường Bắc Cương coi trời bằng vung, không ai bì nổi, không đem người khác để vào mắt, mà gặp được Tứ đại mạc khách lai lịch bí ẩn này, nhất định sẽ nếm được bài học thê thảm.

Nếu bốn người này đơn đả độc đấu, không ai có thể là đối thủ của Như Ý!

Nhưng là, nếu như bốn người này liên thủ, mà trước đó không rõ ràng đường võ công của họ, chắc chắn sẽ bị bất ngờ… Như Ý không thể không thừa nhận, cô chắc chắn sẽ rất khó ứng phó.

Cô cảm thấy hẳn là nên tốc chiến tốc thắng! Nếu như vẫn tiếp tục sẽ không có chỗ nào tốt cho chính mình, ai mà biết bốn người này sẽ còn mang lại thứ võ công kỳ quái gì nữa đây.

Đã giải quyết hai người. Còn lại hai người, Như Ý không sợ bọn họ cậy đông hiếp yếu!

Thân pháp của Như Ý đột nhiên trở nên lạnh lẽo! Cô quyết định, cứng đối cứng!Cường trung tự hữu cường trung thủ!

Trong tay cô là một thanh kiếm dài bình thường, đột nhiên vung lên như sóng biển giận dữ, một chiêu tiếp lấy một chiêu, một kiếm tiếp lấy một kiếm... Hơn nữa kiếm chiêu toàn bộ đều là tuyệt kỹ võ công bên trong tinh diệu vô cùng.

Kiếm Hàn Y từng chút từng chút trở thành thế yếu...

Mười mấy chiêu thoáng qua mà hoàn toàn không có năng lực đánh trả!

Như Ý hoàn toàn bức hắn ngay cả cơ hội thở cũng không có, kiếm trên tay hóa thành kiếm vũ khắp nơi trút xuống.

"Oanh!"

Kiếm Hàn Y rốt cục không chống chịu được chấn động của nội lực cường đại kia, thân thể bị đánh bay ra ngoài!

Hai mươi bảy chiêu!

Vẻn vẹn chỉ có hai mươi bảy chiêu!

Như Ý liền dùng một thanh nhất kiếm bình thường, dựa vào bằng thực lực bản thân mà đánh bại tứ đại mạc khách võ công tối cao đáng sợ nhất Kiếm Hàn Y!

Khóe miệng Kiếm Hàn Y chậm rãi chảy xuống một chú bọt máu… Ánh mắt hắn âm u, vẻ mặt khó mà tin được… Kiếm Hàn Y rút kiếm còn muốn hung hăng xông lên...

Thu Vân cùng Hồng Chúc dường như cũng ý thức được sửu tiểu tử cổ quái này trước đó thắng bọn họ không phải dựa vào may mắn, lúc này mới hoang mang ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc, mỗi người đều giống như gặp phải kẻ thù to lớn, tùy thời điểm có thể chuẩn bị tấn công.

"Đừng đánh nữa!"

Hoa Lâu Vân đột nhiên trầm thấp hét lớn một tiếng!

Tứ đại mạc khách, chỉ có hắn không giao thủ cùng Như Ý, nhưng hắn nhìn ba trận quyết đấu vừa rồi đối với võ công của Như Ý đã sớm kinh thán không thôi!

Hắn biết, cho dù bốn người bọn họ cùng tiến lên, kết quả cuối cùng cũng vẫn là thua thất bại thảm hại!

Hoa Lâu Vân nói: "Hôm nay tứ đại mạc khách chúng ta thua thảm bại Tịch Mịch Yên Vũ lâu, có lẽ là báo ứng, bốn người chúng ta xưa nay chưa bao giờ là anh hùng hào kiệt, nhưng là những kẻ thua cuộc, thua chính là thua, không có gì để nói.

Như Ý nói: "Nếu như Hoa công tử nói cho ta lai lịch thân phận của tứ đại mạc khách, nhất là lai lịch võ công, vậy tối nay tại hạ liền tha mạng cho bốn người các ngươi.”

Bây giờ cô càng muốn biết tứ đại mạc khách thần bí này đến cùng là có lai lịch gì.

Hoa Lâu Vân nói: "Các hạ võ công cho dù cao cường, nhưng muốn lấy mạng của bốn người chúng ta thì không dễ.”

Như Ý mỉm cười: "Ta cũng sẽ không lấy mạng bốn người các ngươi, nếu như các ngươi đã không muốn nói rõ lai lịch võ công, coi như các ngươi không muốn là người phản bội, vậy hãy nhanh đi đi, tối nay cũng không phải là thời điểm tốt để nghỉ ngơi, hãy nhìn qua những người kia.”

Như Ý nhìn thoáng qua những người được Kim lão bản, Hà Đồ Vương cứu chữa dần thanh tỉnh hoặc khôi phục lại hành động.

Ở đây mấy trăm người, trong mắt toàn bộ tràn đầy phẫn nộ!

Mỗi người đều đằng đằng sát khí, bị lửa giận cừu hận cháy rừng rực!

Hoa Lâu Vân nhìn thoáng qua, thản nhiên nói: "Tứ đại mạc khách chúng ta đã lựa chọn chủ nhân, cho dù chết cũng sẽ không trong lúc nguy cấp mà vứt bỏ! Cùng lắm thì là một trận chiến đến chết mà thôi!"

Khí phách ung dung, bình tĩnh lại ẩn giấu bên trong một loại bi tráng kiên quyết thấy chết không sờn.

"Oanh!"

Đột nhiên...

Hai đại ma tướng Lôi Đình, Phích Lịch bị một cỗ nội lực cường đại rung động mà rơi xuống.

Hai người công lực mạnh mẽ, bị rung động mà rơi xuống một lần nữa lại xông lên, lại phát hiện ra cao thủ thần bí trẻ tuổi kia cùng đồng bọn của hắn đã không thấy đâu nữa.

Đường Bắc Khôi cả giận nói: "Hai người các ngươi đúng là phế vật! Đối phó mấy cái tiểu lâu la mà cũng không đối phó được!"

Trương Lôi Đình sắc mặt xanh lét mà nói: "Chủ nhân! Người kia... Công lực thâm hậu! Chỉ sợ... Chỉ sợ đã đạt đến cảnh giới cấp bậc tông sư!"

Đường Bắc Khôi nói: "Cái rắm! Thiên hạ có bốn đại tông sư! Ngươi cảm thấy là Trác lão gia tử hay là là Đường Bổn lão tướng quân? Chẳng lẽ là Ma tướng quân đã biến mất trong giang hồ từ vài thập niên trước? Hay là Giang Nam Bạch vương gia tự mình đại giá quang lâm Tịch Mịch Yên Vũ lâu?"

Trương Lôi Đình nói: "Không! Đó là một thiếu niên! Nhiều nhất chỉ có hơn hai mươi tuổi!"

Đường Bắc Khôi cả giận nói: "Một thiếu niên hơn hai mươi tuổi, vậy mà ngươi nói hắn có công lực cấp bậc tông sư, ngươi có phải bị ngu ngốc rồi không? Phế vật, đúng là phế vật.”’ Người luôn luôn ít nói Phích Lịch cũng phải lên tiếng: “Chủ nhân! Người kia... Tuyệt đối là cao thủ cấp bậc tông sư! Huynh đệ chúng ta hai người liên thủ cùng hắn liều mạng, lại bị hắn đánh rơi xuống xuống lầu! Người này công lực hiếm thấy trên đời!"

Chương 139: Sẽ không bỏ qua cho ngươi

"Ồ? Chẳng lẽ người kia chính là bạo quân mà người ta muốn tìm kiếm?”

Đường Bắc Khôi âm thầm giật mình!

Hắn biết bạo quân đang âm thầm tu luyện một loại ma công cổ quái! Chỉ là, hắn không biết bạo quân công lực đến tột cùng sâu bao nhiêu! Cũng không biết hắn tu luyện chính là loại ma công nào! Như vây, nếu như thiếu niên có công lực cấp bậc tông sư chính là bạo quân trong lời nói, vật thì hắn cũng quá đáng sợ.

Năm đó Trác Thiên Hành bất quá cũng như thế đi!

Hơn hai mươi tuổi liền đạt đến công lực cấp bậc tông sư?

Nếu như qua thêm mười năm...

Còn đến mức nào?

Đường Bắc Khôi trong lòng thoáng qua một tia sát khí!

Coi như đêm nay hành động ám sát thất bại, hắn cũng nhất định phải mau chóng diệt trừ vị Hoàng đến tàn bạo này!

Nếu không, chờ đến ngày khác bạo quân công lực càng thêm tăng tiến...

Thiên hạ liền rốt cuộc không ai có thể chế trụ hắn!

Như Ý nhìn hai đại ma tướng trên mặt đầy bụi đất, khẽ cười nói: "Lấy mặt nạ của ngươi xuống đi! Thủ hạ của ngươi đã chết gần hết rồi! Còn lại mấy người này lợi hại nhất, cũng đều bại trận! Xem ra ngươi chỉ có tự mình kết thúc! Nếu không, hãy để lại toàn bộ bảo vật cùng cái đầu của ngươi, ngươi có thể đi.”

Lưu lại đầu người còn thế đi hay sao?

Đây rõ ràng là nhạo báng!

Đường Bắc Khôi cả giận nói: "Ngươi... Vô sỉ!"

Như Ý lạnh nhạt nói: "Ngươi tuyệt đối đừng hận ta! Ta cũng không mạng của của ngươi, mạng của ngươi với ta mà nói không đáng một xu! Chỉ là nơi này các huynh đệ bằng hữu, sư môn sư đệ chết mấy trăm người, chỉ sợ họ sẽ không buông tha cho ngươi.”

Hoa Lâu Vân đột nhiên hét lớn một tiếng: "Tứ đại mạc khách! Trung thành bảo vệ.”

Đột nhiên, hắn cùng bà người khác xông lên, kịch liệt nhào tới, bốn người đứng thành một hàng …

"Bốn người các ngươi quả nhiên trung thành!"

Đường Bắc Khôi gian trá cười lớn một tiếng, cầm theo cái túi trong tay chạy như bay.

"Chớ chạy!"

Đường Bắc Khôi, Hà Đồ Vương ở gần nhất xông lên. Nhưng lại bị Tứ đại mạc khách hợp lực chặn lại. Tứ đại mạc khách mặc dù có ba người bị thương, nhưng là bốn người liên thủ vẫn có lực uy hiếp rất mạnh.

Mà Đường Bắc Khôi chỉ cần bắt được cơ hội trong nháy mắt là đủ. Hắn mang theo cái túi thật nhanh biến mất…

Sau lưng hai đại ma tướng cũng chạy theo thật nhanh ra khỏi Tịch Mịch Yên Vũ lâu...

Cuối cùng Tịch Mịch Yên Vũ lâu tràn ngập bên trong toàn là mùi máu, chỉ còn lại mười tử sĩ áo đen cùng Tứ đại mạc khách bi tráng.

Như Ý thở dài một cái nói: "Các ngươi cần gì phải đi theo một chủ nhân như vậy? Bốn người các ngươi dùng tính mạng của mình bảo hộ hắn, hắn lại ở thời điểm then chốt bỏ lại các người mà bỏ chạy.”

Hoa Lâu Vân nói: "Đây là sứ mệnh của bốn người chúng ta! Đã đồng ý thay hắn bán mạng, tuyệt đối không thể nuốt lời!"

Như Ý nói: "Ta rất hiếu kì, bốn người các ngươi không giống như là người tham của, vì sao lại muốn đi theo một tên tiểu nhân hèn hạ như vậy, hắn tuyệt đối không đáng để các ngươi bán mạng như vậy!"

Hoa Lâu Vân nói: "Cái này không cần các hạ quan tâm! Tóm lại bốn người chúng ta người tuyệt đối sẽ không phản bội hắn."

Mộ Dung Tinh THần có chút khổ sở nói: “Bốn người các ngươi vì cái gì muốn phản bội Tịch Mịch Yên Vũ lâu? Những năm gần đây, Tịch Mịch Yên Vũ đối với các ngươi luôn không tệ, Mộ Dung Tinh Thần ta cũng tự hỏi chưa bao giờ từng bạc đãi các ngươi, vì sao các ngươi lại muốn phải bội ta?”

Kiếm Hàn Y cười lạnh một tiếng: "Bốn người chúng ta ở Tịch Mịch Yên Vũ lâu gần mười năm, đây là lần thứ nhất nhìn thấy các hạ, cũng là lần đầu tiên nghe thấy cái tên Mộ Dung Tinh Thần này!”

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Ta muốn che giấu thân phận cũng là do có nỗi khổ tâm! Mặc dù ta đối với các ngươi có điểm giấu diếm, nhưng xưa nay chưa hề bạc đãi các ngươi!"

Kiếm Hàn Y cười lạnh, không nói thêm gì nữa.

Hoa Lâu Vân cười khổ nói: "Lâu chủ! Ngươi đối với chúng ta luôn phòng bị cùng giấu diếm như thế, lại làm sao để chúng ta cam tâm tình nguyện vì ngươi mà làm việc? Hơn nữa, ngay từ ngày đầu tiên bốn người chúng ta đến Tịch Mịch Yên Vũ lâu đều đã nói qua, chúng ta nương nhờ Tịch Mịch Yên Vũ lâu chỉ là vì tìm kiếm chủ nhân, nếu có một ngày chúng ta muốn đi, có thể tùy thời mà rời đi.”

Mộ Dung Tinh Thần trong mắt ánh lên một nét khổ sở: "Chỉ là ta yêu quý tài hoa của các người… Thật là đáng tiếc!"

"Cùng bọn hắn dông dài làm gì!"

"Giết bốn người bọn hắn!"

"Chủ tử chạy!"

"Giết chết toàn bộ bao gồm cả nô tài…!"

"Trước tiên giết chết bốn người bọn họ, sau đó đuổi theo tên chủ tử đang chạy trốn kia.”

Đám người bắt đầu sôi trào lên!

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Tứ đại mạc khách, các ngươi ở Tịch Mịch Yên Vũ lâu nhiều năm như vậy, mặc dù đây là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, nhưng ta đối với các ngươi như là huynh đệ tỷ muội đã quen biết rất nhiều năm, nếu như hiện tại các ngươi có thể tránh đường, yêu nghiệt công tử ta cam đoan thiên hạ không có bất kỳ ai dám đến tìm các ngươi gây phiền phức.”

Như Ý nói: "Và nói tên của vị thủ lĩnh ác nhân kia.”Mộ Dung Tinh Thần nói: "Làm sao ngươi biết bọn họ biết thân phận của tên thủ lĩnh ác nhân kia?”

Như Ý nói: "Vừa rồi bọn hắn phàn nàn ngươi đối bọn hắn không đủ thành thật, nếu bọn hắn đã trung tâm với vị thủ lĩnh kia, khẳng định biết rõ thân phận thật của đối phương.”

Kiếm Hàn Y lạnh cả giận nói: "Hừ! Nằm mơ! Tứ đại mạc khách chúng ta tuyệt đối sẽ không bán đứng chủ nhân của mình! Mặc dù hắn là tiểu nhân gian trá căn bản cũng không xứng làm chủ nhân của chúng ta, chúng ta cùng hắn bất quá chỉ là lợi dụng lẫn nhau mà thôi, nhưng là đã đồng ý bán mạng cho hắn, tứ đại mạc khách chúng ta tuyệt đối sẽ không hối hận!"

Như Ý nặng nề thở dài: "Những năm này thật sự có những người trung thành như vậy không nhiều lắm, mà hắn lại đối xử hèn hạ với các ngươi như vậy, đó là tổn thất của hắn. Có các ngươi vì hắn mà bán mạng, đó cũng là phúc khí của hắn!"

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Các ngươi chẳng lẽ không muốn sống nữa sao? Các ngươi không phải còn muốn tìm kiếm chủ nhân chân chính của mình sao? Chỉ cần các ngươi tránh ra, các ngươi về sau còn có thể lưu tại Tịch Mịch Yên Vũ lâu!"

Hoa Lâu Vân lạnh nhạt đám: “Lâu chủ, những gì ngươi nói mấy người chúng ta hiểu rõ, vậy ngươi cũng hẳn phải biết chúng ta tuyệt đối sẽ không tránh ra.”

Như Ý thở dài, nói: "Được rồi! Dù sao cũng không phải chuyện của ta, ta chỉ tới cứu người, người ta muốn cứu cũng đã cứu xong, chuyện còn lại các ngươi tự giải quyết đi.”

Nói xong, cô đi tới bên người Trác Công Vinh và Trác Vân Phong, nhìn thấy hai người đều khôi phục chút huyết sắc, biết là tính mạng của họ không có gì đáng ngại, liền yên tâm.”

Trác Vân Phong đột nhiên thần sắc có chút vội vàng nói: “Đường Đường Đường...

Trác Công Vinh nói: "Ngươi muốn ăn đường sao?"

Trác Vân Phong mể mỏi nói: “Không... Đường Bắc... Hổ! Tam thúc, mau đi xem Đước Bắc Hổ…"

Trác Công Vinh nói: "Hắn là kẻ thù của chúng ta! Chết là tốt nhất! Quan tâm hắn làm gì!"

Trác Vân Phong nói: "Hắn mặc dù là người của gia tộc Đường Bắc, nhưng hắn luôn luôn không có làm điều ác, hơn nữa hôm nay biểu hiện của hắn chính là một anh hùng, mau đi xem hắn một chút!"

"Ta mới không đi! Hừ!"

Trác Công Vinh luôn luôn ghét nhất người của gia tộc Đường Bắc, sao có thể chịu đi xem Đường Bắc Hổ!

Ngược lại Như Ý đi tới, nhìn thấy Đường Bắc hổ nằm bên cạnh một đống thi thể, không nhúc nhích, máu chảy đầy đất...

"Hắn đã chết!"

Như Ý thăm dò mạch đập của hắn, lại thăm dò trái tim của hắn, bỗng nhiên nói: "Vẫn còn mạch đập, nhịp tim rất yếu.”

Cô biết nếu trái tim còn đập thì vẫn có khả năng cứu được. Vị trí thanh kiếm đâm lệch nửa tấc so với trái tim. Kiếm đâm nhập trái tim vị trí lệch nửa tấc! Như Ý rút thanh kiếm cắm vào ngực hắn, máu tươi trào ra.

Trác Vân Phong kinh hãi nói: "Hắn... Hắn có phải chết rồi hay không? Thật là nhiều máu!"

Như Ý cười nhạt một tiếng: "Không có gì đáng ngại! Chảy máu chứng tỏ hắn còn sống. Nếu như chết rồi, thi thể sẽ không chảy máu! Đây chính là kiến thức cơ bản. Nếu là xác chết thì máu sẽ không chảy, vết thương cũng sẽ không chảy máu!"

Như Ý dùng tay đè chặt lồng ngực của hắn giúp cầm máu, nội lực ấm nóng từng chút từng chút chuyển qua, giúp hắn bảo vệ tâm mạch, bảo trì sức sống, không cho trái tim ngừng đập. "Cha... Phụ thân..."

Đường Bắc Hổ bỗng nhiên mở to mắt, miệng yếu ớt phun ra hai chữ.

Trác Vân Phong có chút cố sức đi tới, nói: "Đường Bắc huynh, ngươi thế nào?"
Đường Bắc Hổ liếc mắt nhìn hai phía, không nhìn thấy Đường Bắc Khôi, con ngươi đột nhiên trở nên ảm đạm.

Trác Vân Phong nói: "Thật may ngươi còn sống. Nghiêm huynh nói kiếm đâm vào trái tim ngươi chỉ lệch có nửa tấc, ngươi thật sự là phúc lớn mạng lớn!"

Như Ý nói: "Là rất kỳ quái nha! Một cao thủ võ học, đâm một kiếm với khoảng cách gần như vậy một kiếm làm sao có thể chệch hướng nửa tấc đây? Vị thủ lĩnh ác nhân này dương như cố ý nhân từ với ngươi nha.”

"Nhân từ?"

Trong lòng Đường Bắc Hổ thoáng qua một chút lạnh lẽo...

Bị cha ruột dùng kiếm đâm vào trái tim của hắn, cái này gọi nhân từ?

Đường Bắc Hổ chậm rãi nhắm mắt lại, có lẽ hắn may mắn không chết, nhưng là tâm đã chết!

Ở phía bên kia, song phương giằng co, Mộ Dung Tinh Thần và Tứ đại mạc khách không ai nhường ai…

Còn có mấy trăm cao thủ giang hồ…

Tình cảnh Tứ đại mạc khách mười phần nguy hiểm!

Nhưng lại tình nguyện chết cũng không chịu tránh ra một bước...

Mộ Dung Tinh Thần bỗng nhiên trầm giọng rống lên một tiếng: "Nếu các ngươi đã cố chấp như vậy, tại hạ liền không khách khí!"

Đột nhiên, hai tay của hắn chậm rãi dâng lên, sau đó ưu nhã đẩy ra...

"Bá! Bá! Bá!..."

Đột nhiên, song chưởng của hắn hóa thành vô số chưởng ảnh, bay múa đầy trời, như sóng biển cuồng nộ lao tới…

Như Ý thất kinh: Nội lực thật mạnh!

Tứ đại mạc khách gắng gượng bị bức lui vài chục bước…

Mộ Dung Tinh Thần cười lạnh một tiếng, thân thể như một con chim lớn bay nhào ra ngoài.

Tứ đại mạc khách sắc mặt đại biến, thấy thế cũng lập tức đuổi theo!

"Tam thúc! Ngươi chiếu cố thật tốt những người này!"

Nói xong, Như Ý cũng bay nhào đi theo ra ngoài!

Đối phương có sáu bảy tuyệt đỉnh cao thủ, cô sợ Mộ Dung Tinh Thần sẽ gặp phải phục kích, liền tranh thủ thời gian đuổi theo!

Như Ý còn có rất nhiều thắc mặc muốn hỏi cho rõ ràng!

Cũng không thể để cho hắn đi một mình như vậy..

"Hắn sao lại gọi ta là Tam thúc?"

Trác Công Vinh hơi giật mình, lại nhìn bóng người Nghiêm Phi sửu tiểu tử đã sớm rời đi. Sau khi Nghiêm Phi biến mất, một thanh niên tuấn tú đang mặc trang phục người giúp việc của Tịch Mịch Yên Vũ lâu nhìn theo bóng lưng của Như Ý, ánh mắt lóe sáng lên, khuôn mặt mang theo ý cười nhàn nhạt…

Như Ý đuổi theo không bao lâu, liền thấy một bóng người hiện lên ở phía trên nóc nhà. Cô tranh thủ thời gian đi theo! Qua mấy con phố cô rốt cục đuổi kịp, quả nhiên là Mộ Dung Tinh Thần!

"Ngươi khinh công không tệ, vậy mà đuổi tới nhanh như vậy!"

"Sợ ngươi bị người ta giết."

"Ngươi từ khi nào quan tâm ta như vậy?"

"Chỉ là sợ ngươi bị người ta giết, không ai giải đáp nghi vấn trong lòng ta!"

Mộ Dung Tinh Thần hơi sững sờ, nói: "Ồ? Nghi vấn trong lòng? Nghi vấn gì?"

Như Ý nói: "Trước đuổi theo thủ lĩnh ác nhân đi đã! Hắn đi nơi nào rồi?"

"Đi đến khu rừng ở vùng ngoại ô phía trước.”

"Ra khỏi thành rồi?"

"Ừm!"

"Hắn biết rõ phía sau có truy binh, còn dám ra khỏi thành? Chẳng lẽ không sợ bị đuổi bắt?"

"Người này... Hẳn có công lực cực mạnh, hoặc là ở vùng ngoại ô có sắp đặt mai phục.”

Mộ Dung Tinh Thần nói.

Chương 140: Là một nam nhân

"Vậy ngươi còn muốn đuổi theo hay không?" Như Ý hỏi.

"Đuổi. Hắn cướp đi bảo vật của Tịch Mịch Yên Vũ lâu, sao có thể không đuổi? Nếu như không đuổi, thì phải theo giá bồi thường, nghe nói đấu giá được hai ngàn vạn lạng bạc! Tịch Mịch Yên Vũ lâu không bồi thường nổi nha!"

"Đến tột cùng là bảo vật gì mà giá trị nhiều tiền như vậy?"

"Ngươi không phải ở Tụ Bảo đại hội sao?"

"Kiện bảo vật thứ hai còn chưa có ra, ta liền cùng Trác công tử đi thủy lao tìm ngươi nha!"

"Ể Vậy ngươi thật sự là không có duyên phận, thế mà không có thấy món bảo vật kia."

"Đến tột cùng là bảo vật gì?"

"Tạm thời đừng nói về nó, nhanh đuổi theo, nếu như trời sáng nhiều người càng khó đuổi bắt.”

Nói xong, Mộ Dung Tinh Thần tăng nhanh tốc độ, như sao băng xông bay ra ngoài.

Như Ý cũng không bị bỏ lại, từ đầu đến cuối đều dùy trì tốc độ với hắn... Nhưng đây đã là tám chín phần công lực của cô, vậy mà cũng chỉ có thể cùng hắn duy trì tốc độ?

Mộ Dung Tinh Thần này... Vừa rồi đánh lui Tứ đại mạc khách huyễn ảnh một chưởng, rất kinh thế hãi tục! Như Ý biết cho dù là mình tự tay động thủ, dùng mười phần công lực đánh ra một chưởng kia, cũng chỉ đạt tới hiểu quả như thế mà thôi. Mặc dù cô đối chưởng pháp cũng không phải là quá nghiên cứu, nhưng lấy công lực của cô, kỳ thật võ học thiên hạ võ đều đã là thông suốt!

Bầu trời đêm im lìm vắng vẻ…

Hai thân ảnh bay vọt với tốc độ cực nhanh giữa khu rừng, đất hoang…

Đuổi liên tục hai canh giờ, đã mất hoàn toàn tung ảnh của đối phương, Mộ Dung Tinh Thần mới dừng bước!

Như Ý cũng dừng lại theo.

Hai canh giờ này hai người đã chạy khoảng bốn, năm dặm gì đó. Ở đây đồng ruộng trong rừng rộng mênh mông, chỉ có một vài cái cây…

"Không đuổi kịp!"

Mộ Dung Tinh Thần bỗng nhiên thở dài.

Như Ý nói: "Chỉ có thể lấy thông tin từ Tứ đại mạc khách!"

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Miệng Tứ đại mạc khách so với đao còn cứng hơn! Trở về đi, chỉ sợ chạy trở về trời đã sáng! Đuổi một đêm, đói bụng rồi!"

Như Ý mỉm cười: "Ta cũng đói bụng! Nếu không liền tìm thịt thú rừng xung quanh ăn, lót dạ một chút lại trở về?"

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Lúc này bách thú đều đã sớm về tổ đi ngủ, nơi nào còn có thịt rừng?"

Như Ý thần bí cười nói: "Ta tự có biện pháp! Ngươi mang theo cây châm lửa không?"

Mộ Dung Tinh Thần gật đầu.

Như Ý nói: "Vậy ngươi đi nhóm lửa đi, ta đi một chút liền trở về!"

"Như thế cũng được."

Mộ Dung Tinh Thần tìm một bãi đất trống sạch sẽ, nhặt ít củi khô, sau đó nhóm lửa, một lúc sau, lửa liền cháy lên.

"Ta đã trở về!"

Như Ý rất nhanh mang theo một túi đồ đến!

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Có cái gì trong áo khoác của ngươi?”

Như Ý cười nói: "Ngươi đoán xem?"

Mộ Dung Tinh Thần dùng cái mũi thở hổn hển, sau đó nghe được tiếng oác oác từ bên trong áo khoác truyền đến, kinh sợ nói: “Cóc?"

"Cái này gọi là con ếch!"

Như Ý cười một tiếng, đem một bọc con ếch ném tới bên cạnh đống lửa.

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Thứ này... Thứ này có thể ăn sao?"

Như Ý nói: "Ngươi bình thường ăn cái gì?"

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Vây cá, tổ yến."

Như Ý nói: "Ngươi đoán ta bình thường ăn cái gì?"

Mộ Dung Tinh Thần lắc đầu.

Như Ý nói: "Ta bình thường ăn nhện, bọ cạp, rắn độc! A, đúng, còn có con rết! Kỳ thật con ếch này đã là cực phẩm mỹ vị!"

Mộ Dung Tinh Thần hơi có chút lúng túng nói: "Nếu như ta không biết ngươi là một cô nương, nói không chừng đã tưởng thật!"

Như Ý cười nhạt nói: "Làm một nam nhân, ngươi quá nhã nhặn ưu nhã! Vừa rồi một chưởng kia của ngươi, nội lực hung mãnh như vậy, kỳ thật ngươi hoàn toàn có thể sớm xuất thủ đánh lui Tứ đại mạc khách! Hiện tại cũng không cần đuổi nửa ngày không đuổi kịp địch nhân, còn chạy đến nơi hoang dã này ăn ếch?”

Mộ Dung Tinh Thần rất nghiêm túc nói: "Dù sao ta vẫn không ăn!"

"Tùy ngươi! Tự ta ăn càng ngon hơn!"

Như Ý cầm ra một con con ếch, hỏi: "Ngươi mang theo kiếm sao?"

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Không có."Như Ý nói: "Đao đâu? Chủy thủ cũng được!"

Mộ Dung Tinh Thần trong ngực móc ra một thanh hắc kim chủy thủ, nói: "Đây là chùy thủ gia truyền của tổ tiên ta, mười phần sắc bén, ngươi muốn làm gì?"

Như Ý rất không khách khí cầm thanh chủy thủ, sau đó bắt đầu mổ ếch, lột da…

"Trời ạ! Ngươi... Ngươi thế mà dùng chùy thủ tổ truyền của ta giết con ếch?"

Mộ Dung Tinh Thần tức giận đến sắc mặt đại biến.

Như Ý hoàn toàn coi nhẹ hắn kháng nghị của hắn, giết xong một con con ếch, sau đó dùng chủy thủ xâu chuỗi lại, phát hiện chủy thủ quá ngắn.

"Chủy thủ trả lại cho ngươi. Lần sau bảo tổ tiên ngươi làm một thanh chùy thủ dài một chút. Nướng con ếch cũng quá ngắn đi!"

Nói xong, Như Ý từ bên hông của mình rút ra một thanh nhuyễn kiếm màu đỏ sâm mỏng như cánh ve, xâu mấy con ếch lại sau đó nướng tren lửa.

Mộ Dung Tinh Thần trợn mắt há mồm nói: "Ngươi... Ngươi vậy mà dùng bảo kiếm thiên hạ đệ nhất ‘Ám triều’ nướng... Nướng con ếch?"

Như Ý nói: "Bảo kiếm nướng ếch có gì kỳ quái? Lần sau ta sẽ dùng khẩu súng ngắn tự sáng tạo bắn một con thỏ cho ngươi xem.”

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Cái gì mà khẩu súng ngắn?"

"Ân. Cái này sao..."

"Chính là sự tiến hóa của ‘Ám triều’ bảo kiếm sau một ngàn năm sau đi.”

Như Ý thực sự không cách nào giải thích cho hắn cái gì là laser, cái gì là súng ngắn.

"Oa!"

"Con ếch đã chín!"

"Thơm quá a!"

Như Ý có chút hưng phấn, cầm một con ếch đã được nướng chín lên, nhẹ cắn một miếng. “Oa! Thật sự là kinh ngạc, thịt thật mềm! Con ếch ở thế giới này so với thế giới kia của chúng ta ăn ngon hơn nhiều, chắc chắn là vì trong đất không có thuốc trừ sâu.”

Mộ Dung Tinh Thần nhìn một nữ tử ăn đồ ăn như vậy liền cảm thấy buồn nôn, giống như nuốt phải một con ruồi.

Như Ý lấy một chân của con ếch xuống, nói: “Phần ngươi một con!"

Mộ Dung Tinh Thần lắc đầu.

Như Ý nói: "Đừng lề mề chậm chạp được không? Đừng tưởng rằng mình là người ưu nhã cao quý, xem thường con ếch nhỏ này, ngươi ăn rồi sẽ biết, thịt con ếch này khẳng định so với những món thịt ngươi đã ăn đều ngon hơn, đừng nói với ta ngươi là một đại nam nhân lại không dám ăn thịt ếch nha.”

"Ai nói không dám?"

Mộ Dung Tinh Thần cầm chân con ếch, nhét vào trong miêng, nhắm mắt lại…

Như Ý nhìn bộ dạng hắn như vậy, cười nói: "Cũng không thể cứ như vậy nuốt vào nha! Phải nhai chậm, nuốt chậm, mới có thể nhấm nháp ra hương vị của nó!"

Mộ Dung Tinh Thần do dự nhai nhai nuốt nuốt hai lần lần, phát hiện ra thịt ếch này rất ngon, non mịn, cũng không có gia vị gì nhưng lại có mùi thơm ngát.
"Hóa ra con ếch lại ngon như vậy.” Mộ Dung Tinh Thần cảm thấy rất ngon, cũng bớt căng thẳng!

Như Ý cười nói: "Ăn ngon sao? Ăn ngon cũng phải thịt thêm mới có ăn, đến lượt ngươi thịt, ta nướng. Đúng rồi, dùng thanh chủy thủ gia truyền kia của ngươi, rất sắc bén, giết ếch rất có tác dụng nha.”

"Nếu tổ tiên ta biết ta dùng thanh tuyệt thế chủy thủ này đến giết con ếch, khẳng định tức giận đến mức từ trong quan tài nhảy ra!" Mặc dù ngoài miệng nói có chút bất đắc dĩ, nhưng Mộ Dung Tinh Thần vẫn học theo cách làm của Như Ý để giết con ếch…

Hai người một bên ăn một bên nướng, rất là vui vẻ.

Mộ Dung Tinh Thần là một người rất thoải mái.

Lúc đầu thực sự ảm thấy ăn con ếch là việc khó tiếp nhận, nhưng khi đã nếm được hương vị thơm ngon của nó, hắn cũng ăn rất vui vẻ.

Như Ý hỏi: "Thịt ếch ngon không?"

Mộ Dung Tinh Thần cắn một miếng thịt to vào trong miệng, nhai nuốt, phát ra âm thanh lẫn lộn không rõ: “Được... Tốt... Ăn ngon. Ta chưa ăn thịt ếch bao giờ, không nghĩ tới nó lại ngon như vậy.”

Như Ý nói: "Lần sau có cơ hội cho ngươi nướng thịt chuột đồng, ăn càng ngon hơn!"

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Ngươi nói thịt gì?"

Như Ý nói: "Chuột đồng. Chính là con chuột!"

"Phốc!"

Toàn bộ thịt trong miệng Mộ Dung Tinh Thần phun ra!

"Ngươi... Ngươi rốt cuộc là nữ nhân kiểu gì vậy”

"Con ếch!"

"Chuột..."

"Ngươi sao có thể ăn tất cả thứ đó?”

Mộ Dung Tinh Thần mặt buồn bực hỏi.

Như Ý ôm bụng cười nghiêng ngả nói: “"Ta... Ta đùa ngươi đây! Nghe nói thịt chuột đồng thực sự ăn rất ngon, nhưng ta cũng chưa từng ăn, con ếch còn có thể tiếp nhận, nhưng là chuột... Luôn cảm giác có chút không tiếp nhận được! Nhưng nếu Mộ Dung lâu chủ của chúng ta có hứng thú thử một lần, ta cũng không ngại liều mình bồi quân tử nha.”

"Đừng! Đừng! Ý tốt của ngươi ta xin nhận.”

Mộ Dung Tinh Thần lắc đầu liên tục.

Như Ý nói: "Ngươi bây giờ hẳn là nên nói cho ta biết rốt cuộc ngươi là ai đi.”

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Tịch Mịch Yên Vũ lâu lâu chủ yêu nghiệt công tử. Hiện tại người khắp thiên hạ đều biết ta mới thật sự là lâu chủ! Tứ đại mạc khách một chiêu đánh cỏ động rắn thật đúng là cao minh, không chỉ cướp đi bảo vật, còn thành công khiến ta xuất hiện."

Như Ý nói: "Ngươi đừng lừa ta! Ngươi còn muốn giả heo ăn thịt hổ? Người khác nhìn không ra, nhưng người không thể trốn qua mắt của ta, võ công của ngươi lợi hại như vậy, làm sao có thể là một lâu chủ ở quán rượu bình thường? Coi như Tịch Mịch Yên Vũ lâu thần bí, cũng chứa không nổi đại Bồ Tát như ngươi.”

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Chỉ là ăn một con ếch của ngươi, còn phải trả giá đắt.”

Như Ý mỉm cười nói: "Ngươi ăn cũng đã ăn, cũng phải nhổ ra thứ gì đó rồi chứ hả?”

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Được. Ngươi muốn biết cái gì?"

"Ngươi rốt cuộc là ai?"

"Yêu nghiệt công tử! Chính xác là yêu nghiệt công tử.”

"Còn có thân phận nào khác?"

"Không có! Đây là thân phận duy nhất của ta!"

"Vậy tên ăn xin say rượu kia đâu?”

"Nhiều năm về trước ta được người khác nhờ vả làm một số việc, ta không muốn lấy thân phận yêu nghiệt công tử làm chuyện đó, cho nên mới thường xuyên ăn mặc thành tên ăn mày hoặc là tửu quỷ đi tìm người có thể nghe hiểu tiếng hát.”

"Nói như vậy, ngươi thật không biết chiếc nhẫn này có tác dụng gì?” Như Ý để lọ ra chiếc nhẫn trên ngón tay của mình.

"Không biết." Mộ Dung Tinh Thần lắc đầu, nói: "Đối với việc này, tại hạ thật chỉ là một người đưa tin.”

Như Ý nhìn hắn không giống như đang nói chuyện, suy nghĩ một chút nói: "Tứ đại mạc khách thì sao? Tứ đại mạc khách lại rốt cuộc là cái gì?"

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Tứ đại mạc khách có lai lịch và thân phận rất thần bí, nhưng là Tịch Mịch Yên Vũ lâu không bao giờ hỏi thân phận quý khách, chỉ cần tiến đến thì chính là khách, bọn họ ở Tịch Mịch Yên Vũ lâu nhiều năm như vậy cứ nghĩ là đã trở nên trung thành, đâu ngờ lại phản loạn như vậy đâu?”

"Bọn họ võ công cao cường như vậy, vì sao muốn ở Tịch Mịch Yên Vũ lâu làm khách?”

Mộ Dung Tinh Thần nói: "Bọn họ đang tìm kiếm chủ nhân của mình. Tịch Mịch Yên Vũ lâu ở trên giang hồ giang hồ là nơi nhân sĩ tập trung đông nhất, bởi vậy muốn tìm một người đương nhiên cũng sẽ thuận tiện, tin tức linh thông nhất!"

Như Ý hiếu kì hỏi: "Chủ nhân? Chủ nhân gì?"

Mộ Dung Tinh Thần lắc đầu: "Cái này không được rõ lắm! Ta cũng chỉ là biết bọn hắn đang tìm kiếm chủ nhân, về phần chủ nhân bọn họ là ai, lai lịch ra sao, Tịch Mịch Yên Vũ lâu xưa nay không hỏi đến! Những năm này bọn hắn đối Tịch Mịch Yên Vũ lâu có cống hiến cùng công lao rất lớn, kỳ thật bọn hắn đi đến một bước này, ta cũng cảm thấy mười phần đáng tiếc!"

Như Ý nói: "Nguyên lai ngươi đối bọn họ rất yêu quý, chẳng trách vừa rồi ngươi không có ra tay giết bọn họ!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau