CƯNG CHIỀU CỦA BẠO QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cưng chiều của bạo quân - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Hơi động lòng

"Trác Như Ý?"

Như Ý hơi sững sờ, hình như cái tên này rất thích hợp với cô.

Cô là một đứa trẻ mồ côi, từ nhỏ đã gia nhập trại huấn luyện, chấp nhận chế độ huấn luyện đặc biệt như địa ngục, cô chỉ có cái tên là Như Ý chứ chưa từng có họ.

Trác Lỗi thấy vẻ mặt lãnh đạm của cô, thức thời nói: "Như Ý, muội hãy nghỉ ngơi cho tốt, tứ ca đi ra ngoài trước. Chờ qua hai ngày nữa sức khỏe của muội khá hơn một chút, Tứ ca sẽ đưa muội ra ngoài chơi."

"Ra ngoài chơi?" Như Ý hơi động lòng.

Cô cũng thật ra cũng không muốn đi ra ngoài chơi, chỉ là cô nghĩ nếu có thể đi ra ngoài tận mắt chứng kiến và tiếp xúc với thế giới bên ngoài cô mới có thể hiểu rõ thế giới này hơn.

Như Ý nói: "Tứ ca, thật ra sức khỏe của muội đã đỡ hơn nhiều rồi."

Trác Lỗi cười nói: "Muội đừng sốt ruột. Cứ nghỉ ngơi thêm hai ngày nữa đi. Muội nói trước đây muội sống trong vùng núi hẻo lánh, thưa thớt bóng người, nên ngôn ngữ có phần bị cản trở. Vậy nên hai ngày này muội nghỉ ngơi nhiều một chút, giao tiếp với người khác nhiều một chút thì cản trở này tự nhiên sẽ biến mất thôi. Nếu như muội cảm thấy cần thiết Tứ ca có thể mời một vị tiên sinh về dạy muội."

Như Ý nói: "Cảm ơn Tứ ca, chuyện này thực ra cũng không cần."

Cô cũng rất có thiên phú ngôn ngữ. Trên căn bản đã không còn cản trở về giao tiếp, chỉ là vừa học nên số lượng từ cô biết còn ít, vì vậy cô hơi cảm thấy xa lạ mà thôi.

Trác Lỗi cười thật thà nói: "Như Ý ngốc! Ta là ca ca của muội. Hai huynh muội chúng ta đã không gặp nhiều năm, đương nhiên Tứ ca phải đối xử tốt với muội bù đắp lại những năm qua muội đã chịu cực khổ. Muội nói cảm ơn ta vậy không phải là quá khách sáo xem ta như người ngoài sao?"

Như Ý nói: "Vậy sau này Như Ý sẽ không nói cảm ơn nữa."

Trác Lỗi nói: "Vậy là được rồi! Ha ha. Trong phủ còn có rất nhiều việc bận, Tứ ca không quấy rầy muội nghỉ ngơi. Trong hai ngày này muội hãy nghỉ ngơi thật tốt, qua hai ngày nữa muội sẽ bận rộn đấy."Như Ý hỏi: "Ca ca bận gì vậy?"

Trác Lỗi thần bí cười nói: "Bí mật! Đến lúc đó tự nhiên muội sẽ biết. Muội thông minh như vậy, chắc chắn... Ha ha, Tứ ca đi đây, hai ngày nữa ta sẽ đến thăm muội."

Trác Lỗi mới vừa đi tới ngưỡng cửa đã chạm mặt Kiều phu nhân đang đi tới.

Kiều phu nhân là tiểu thiếp của Trác Công Quý, tuy rằng sau khi chính thất Mẫn phu nhân chết rồi bà ta mới được nâng lên làm chính thê, nhưng vì xuất thân bần hàn, địa vị thấp kém nên cho dù đã lên làm chính thất nhưng bà ta vẫn hoàn toàn không có chút địa vị nào ở Trác phủ, không có được sự kính trọng của bất cứ người nào. Thậm chí bình thường còn phải làm một số việc của người làm.

"Chào Kiều phu nhân."

Trác Lỗi chủ động chào hỏi, hắn là người duy nhất trong phủ không chê Kiều phu nhân xuất thân thấp hèn.

"Chào Tứ công tử."Tuy Kiều phu nhân là kế mẫu, thế nhưng luận thân phận Trác Lỗi là chủ, bà ta là phó, đương nhiên phải hành lễ với Trác Lỗi.

"Phu nhân lại đến thăm Như Ý sao?"

"Đúng vậy."

"Phu nhân thật có lòng. Mấy ngày nay sợ rằng ta quá bận không có thời gian đến thăm muội ấy, làm phiền phu nhân quan tâm Như Ý nhiều hơn nữa. Muội ấy vẫn chưa thích ứng được với hoàn cảnh ở nơi này đâu."

"Vâng, Tứ công tử."

Trác Lỗi dặn dò vài câu sau đó vội vã rời đi.

Kiều phu nhân là một nữ nhân rất thành thật, hiền hòa, nữ nhân bình thường đến khoảng bốn mươi tuổi da mặt sẽ trở nên xấu xí, nhưng bà ta vẫn giữ được hai ba phần tư sắc, có thể đoán được lúc còn trẻ cũng là một mỹ nhân.

"Tiểu thư." Kiều phu nhân đi vào.

"Phu nhân cứ ngồi đi, ở chỗ này của ta không cần giữ lễ tiết."

Như Ý học theo Trác Lỗi gọi phu nhân. Nàng rất thắc mắc tại sao ở trong thế giới này kế mẫu gặp con cái của vợ trước lại phải hành lễ?

"Dạ, tiểu thư. Tiểu thư, hai ngày nay khẩu vị của tiểu thư có tốt không? Ta thấy thức ăn nhà bếp đưa đến tiểu thư đều không động đến đấy."

Chương 12: Nàng là nhân vật chính

"Ta đã đỡ hơn một chút rồi. Ngày nào ta cũng nhốt mình ở trong phòng nên ăn cái gì cũng không ngon miệng."

"Tiểu thư cố gắng nhịn thêm mấy ngày nữa, Tứ công tử sẽ giúp tiểu thư chuẩn bị tất cả."

"Bình thường Tứ ca rất bận à?"

"Ừ."

"Huynh ấy thường bận những chuyện gì?"

"Tất cả sự vụ hàng ngày của vương phủ, thu chi tài chính, chọn mua thức ăn của nhà bếp, sửa chữa phòng ốc trong phủ... Bất cứ chuyện gì cũng đều là do Tứ công tử xử lý."

"Không phải vương phủ có quản gia sao? Hơn nữa Trác gia nhiều người như vậy tại sao lại để một mình Tứ ca làm những chuyện này?"

"Chuyện này..." Kiều phu nhân ấp a ấp úng.

"Phu nhân có chuyện nói thẳng đi, ở nơi này phu nhân là kế mẫu, Như Ý là con gái không cần câu nệ bất kỳ lễ nghi giả dối hay kiêng kỵ điều gì." Như Ý xóa bỏ hết những lo lắng của nàng ta.

"Tiểu thư có biết chuyện Tứ công tử bị bệnh lúc còn bé không?"

"Ta có nghe nói qua. Tứ ca bệnh nặng một trận sau đó thì không thể luyện võ được nữa."

"Là con cháu của Trác gia nhưng không thể luyện võ, đời này của Tứ công tử xem như đã bỏ! Cả đời này hắn cũng chỉ có thể an phận ở trong phủ làm việc vặt, quản lý những chuyện thế tục mà thôi."

Kiều phu nhân thở dài. Có thể thấy bà ta rất đau lòng và bất đắc dĩ với cảnh ngộ của Trác Lỗi."Không thể luyện võ sẽ có kết cục thê thảm như vậy sao?"

"Đúng. Võ nghệ mạnh hay yếu sẽ đại diện cho thân phận của một người, chuyện này rất nhiều lúc còn quan trọng hơn cả thân phận huyết thống."

Mười mấy người vẻ mặt nghiêm túc đang đứng ở hai bên võ đường, Như Ý đứng chính giữa, ngày hôm nay nàng là nhận vật chính.

Một bàn tay lông lá xù xì đang sờ tới sờ lui những khớp xương trên người nàng...

"Thật buồn nôn! Đừng sờ loạn trên người ta!" Như Ý thầm mắng trong lòng.

Như Ý cố nhịn không nhúc nhích, mặc cho bàn tay lớn sờ loạn lên người nàng. Nếu như còn ở Trái Đất nàng đã khiến đối phương biết tay rồi!

Tại sao lại có loại quy củ biến thái như thế chứ?
Kiểm tra thiên phú tập võ đều phải sờ xương cốt toàn thân một lần hay sao?

“Việc này đúng là sỗ sàng!" Trong lòng Như Ý kháng nghị.

Nếu như người đàn ông trung niên khôi ngô, dũng mãnh cả khuôn mặt đều là râu ria xồm xoàm đang sờ sương cốt của nàng kia không phải là đại bá của nàng thì chắc chắn nàng sẽ vật ông ta xuống, cho ông ta ăn bùn rồi.

Ngoại trừ lão gia tử của Trác gia ra, tất cả bốn huynh đệ của Trác gia là Trác Công Phú, Trác Công Quý, Trác Công Vinh, Trác Công Hoa đều đến tham gia. Ngoài ra còn có một số đệ tử đích truyền và đệ tử ngoại truyền của một số gia tộc cũng đều tập trung tại võ đường.Tất cả đều chờ mong thời khắc vô cùng quan trọng này.

Người sốt sắng nhất, hưng phấn nhất không ai khác chính là Trác Lỗi.

Bản thân hắn không thể tập võ, từ nhỏ đến lớn chịu đủ chế giễu và mỉa mai, cho dù hắn là công tử của Trác gia nhưng lúc ra ngoài lúc nào cũng bị người khác chỉ trỏ cười nhạo hắn là một kẻ phế vật.

Trác Lỗi biết chắc chắn Như Ý là một thiên tài!

Nàng thông minh, xinh đẹp chẳng khác nào tiên nữ xuất trần thoát tục không dính khói bụi trần gian, chắc chắn nàng là một thiên tài võ học! Tương lai nhất định nàng có thể trở thành nhân vật lợi hại nhất trong nhánh thứ hai của Trác gia! Trác Lỗi tràn ngập chờ mong.

Một thiếu nữ mặc áo màu xanh nhẹ bước đi tới bên cạnh Trác Lỗi nói: "Ca, nếu như ca ôm kỳ vọng càng nhiều thì thất vọng sẽ càng cao."

Nàng ta là Trác Uyển, đứng hàng thứ sáu trong gia tộc, là muội muội của Trác Lỗi, tỷ tỷ của Trác Linh.

Trác Lỗi hạ giọng nhưng vẫn không kìm được hưng phấn nói: "Không đâu! Ta có linh cảm tiểu muội này của chúng ta nhất định là một thiên tài! Tiểu Lục, chắc hẳn muội phải biết mấy năm qua Tứ ca đã ấm ức cỡ nào, đã bị khinh bỉ cỡ nào. Chi thứ hai của chúng ta ở Trác gia thế lực đơn bạc, vẫn luôn dựa vào một mình muội khổ sở chống đỡ. Bây giờ tìm được tiểu muội rồi, sau này muội ấy có thể giúp muội gánh vác, muội ấy có thể khiến cho chi thứ hai của chúng ta nở mày nở mặt!"

Trác Uyển cười hờ hững: "Muội ấy làm được sao?"

Chương 13: Muội ấy nhất định làm được

Trác Lỗi nói: "Muội ấy nhất định làm được!"

Trác Uyển có phần khinh thường nói: "Huynh nhìn kỹ đi hẵng nói."

Giữa sân võ, Trác Công Phú nắm, sờ, ép, chèn, sử dụng các cách thức kiểm tra lạ lùng để thử đẳng cấp thiên phú luyện võ trong xương cốt Như Ý.

Tất cả mọi người đều nín thở chờ đợi.

Rốt cuộc Cửu tiểu thư vừa được tìm về là một thiên tài hay là một phế vật?

Ngay lập tức sẽ có câu trả lời!

"Xương cốt mềm, nền tảng yếu." Sau khi Trác Công Phú sờ xong, thấp giọng quát: "Đem đá thử đến đây!"

Một đệ tử ngoại truyền nâng một khối tinh thể vuông vức trong suốt, sáng long lanh đến.

Đây là một lăng kính lục phân làm bằng thủy tinh tự nhiên.

Như Ý hoảng sợ!

Lăng kính chia làm rất nhiều loại, có lăng kính tam giác, lăng kính tứ giác, lăng kính hình nón... Thế nhưng lăng kính tự nhiên lại vô cùng ít, loại lăng kính lục phân này lại càng hiếm thấy hơn.

Như Ý nhớ ba năm trước nước Pháp đã từng có một đại gia nào đó đã ra giá sáu mươi triệu đôla Mỹ để tìm mua một khối lăng kính tứ phân thiên nhiên. Mà lăng kính lục phân lại càng quý giá hơn lăng kính tứ phân rất nhiều..

"Lăng kính lục phân quả thực chính là bảo vật vô giá, có cơ hội mình nhất định phải trộm lấy nó mới được." Như Ý nghĩ thầm.

"Đừng đứng sững ở đó nữa, hãy đặt bàn tay phải của ngươi lên đá thử đi!" Trác Công Phú thúc giục.

"Ồ."

Như Ý không lên tiếng, đưa bàn tay nhỏ nhắn đầy đặn đè lên lăng kính.Trác Công Phú nói: "Thôi thúc nội lực đẩy đá thử, đá thử có thể đo được tiềm lực của ngươi. Sáu loại màu: tím, xanh lá, đen, lam, vàng, đỏ là đại diện cho tiềm lực đẳng cấp của ngươi. "

Như Ý nói: "Nội lực?"

Trác Công Phú nói: "Ngươi không có nội lực?"

Như Ý gật đầu.

Trác Công Quý ở một bên mở miệng nói chuyện: "Đại ca, đứa nhỏ này từ nhỏ đã lưu lạc bên ngoài chịu hết khổ sở, làm gì có cơ hội tu luyện võ kỹ cao cấp chứ?"

Trác Công Phú nói: "Vậy để ta giúp ngươi!"

Nói xong, bàn tay đầy lông của ông ta đánh vào lưng Như Ý, một luồng nhiệt nóng xuyên qua bàn tay lớn của ông ta rót vào khắp nơi trong cơ thể Như Ý, rồi từ bàn tay phải của Như Ý đi thẳng vào trong đá thử...

Thủy tinh trong suốt, bóng loáng giống như phủ lên phép thuật thần kỳ, bắt đầu phát ra tia sáng mông lung...

Trác Lỗi cả kinh kêu lên: "Bắt đầu đổi màu! Đổi màu rồi! Có màu thì ít nhất cũng mạnh hơn ta, cho dù là màu đỏ thấp nhất cũng không tệ. Tiểu Lục à, hình như đẳng cấp của muội là màu vàng phải không?"Trác Uyển im lặng không nói.

Tia sáng kỳ lạ chuyển động trong đá thử, lượn quanh, các màu sắc rầy rà trộn lẫn vào nhau vẫn còn chưa nhìn ra rốt cuc là màu gì...

Nội lực cuồn cuộn rót vào, tia sáng trong đá thử dần dần ổn định, yên lặng và trở nên tinh khiết...

Màu đỏ đứng thứ nhất đã biến mất rồi.

Trác Lỗi vui vẻ nói: "Quá tốt rồi! Ít nhất cũng không phải là màu đỏ kém cỏi nhất!"

Tiếp theo đó tia sáng lưu chuyển kia lại tinh khiết hơn một chút, màu vàng cũng từ từ biến mất.

Trên mặt Trác Uyển lộ ra vẻ ganh ghét.

Rất nhanh màu xanh lam bên trong tia sáng lẫn lộn kia cũng biến mất không thấy.

Trong mắt Trác Lỗi lóe lên ánh sáng: "Thiên tài! Ta đã biết Như Ý là một thiên tài mà!"

"Màu xanh lam, màu vàng, màu đỏ ba loại màu cấp thấp nhất tất cả đã biến mất rồi, còn lại chính là màu tím, màu xanh lá và màu đen."

"Tiềm lực tu luyện của Như Ý ít nhất cũng là đẳng cấp màu đen. Trời ạ, trong tất cả đám đệ tử hậu bối của Trác gia chúng ta chỉ có vẻn vẹn ba người là đẳng cấp màu đen thôi!"

Mấy huynh đệ Trác gia cũng đều thay đổi sắc mặt.

Không ngờ Cửu tiểu thư thất lạc bên ngoài bất ngờ tìm về được lại là một thiên tài võ học.

Chuyện này càng khiến cho người ta nắm cổ tay thở dài, nếu từ nhỏ nàng không phải lưu lạc bên ngoài, mà được ở vương phủ tiếp nhận chỉ dẫn huấn luyện tốt nhất, tu luyện võ kỹ cấp cao nói thì chắc bây giờ nàng đã một cao thủ trẻ tuổi tiếng tăm lừng lẫy.

Chương 14: Thiên tài cấp màu tím

Tia sáng càng ít càng tinh khiết hơn, tốc độ chuyển động cũng càng chậm lại.

Một lát sau, màu đen cũng biến mất!

Bên trong đá thử chỉ còn dư lại hai tia sáng: Màu tím và màu xanh.

"Trời ạ! Nàng lại là thiên tài cấp màu xanh!"

"Màu xanh!"

"Trác vương phủ lại sắp ra đời một cao thủ màu xanh chấn động thiên hạ sao?"

"Trời ạ! Đại ca, nhị ca đây là sự thật phải không? Chỉ còn dư lại hai màu tím và xanh đúng không?"

"Chuyện này ta phải mau mau báo cho cha biết mới được! Chắc chắn cha sẽ cảm thấy an ủi lúc tuổi già. Trác gia lại cùng lúc sinh ra hai cao thủ cấp màu xanh!"

Luyện võ đường sôi trào!

Hiện tại trong mấy trăm đệ tử của Trác vương phủ, bao gồm tất cả cao thủ trưởng bối của Trác gia chỉ có một người có thiên phú võ học là màu xanh. Người này chính là một trong ba tông sư võ học lớn của nước Đế, thiên tài võ học lợi hại nhất trăm năm qua của Trác gia - Trác lão gia tử.

Tia sáng vẫn đang chuyển động...

Trác Công Phú khẽ nói: "Chờ đã! Yên lặng đi!"

Mỗi người lập tức yên lặng, ai cũng không dám lên tiếng, cho dù có hít thở cũng rất cẩn thận.

Bọn họ đều hiểu ý của Trác Công Phú.
Còn sót lại hai màu...

Màu tím và màu xanh, mũi nhọn kim tử tháp cuối cùng của võ học cũng chỉ còn sót lại một màu.

Màu xanh đã vô cùng lợi hại...

Nhưng mà màu tím lại là một sự tồn tại vô cùng biến thái...

Cho dù để lại màu nào cũng đều đại diện cho mức tiềm lực thiên phú võ học của Như Ý, hiện tại thiên phú võ học của Như Ý ít nhất cũng là màu xanh, nhưng nếu là màu tím...

Màu tím!

Hai chữ này giống như có sức hấp dẫn kỳ lạ, mỗi người đều ngây ra như phỗng, đứng thẳng như pho tượng không dám nhúc nhích, tim đập như trống!

Sốt sắng nhất chính là Trác Lỗi. Hắn đã sớm vui đến nói không ra lời, trong lòng một mực yên lặng cầu khẩn: "Lưu lại màu tím! Lưu lại màu tím! Màu tím! Màu tím! Màu tím! Màu tím..."
Sở dĩ Trác Vương Phủ được gọi là Phủ Trác Vương Tử Kim cũng là bởi vì vào một trăm ba mươi năm trước Trác Vương Phủ cũng từng có một thiên tài cấp màu tím.

Trong lịch sử của cả vương triều Thiên Tống chỉ có duy nhất một thiên tài cấp màu tím.

Trác Thiên Hành!

Cái tên Trác Thiên Hành đã vượt xa bất cứ một hoàng đế nào, là người thứ nhất xếp hạng trên sử xanh của vương triều Thiên Tống.

Đây không phải chỉ là một cái tên mà còn là một truyền kỳ!

Đây là truyền kỳ của Trác gia! Càng là truyền kỳ của toàn bộ vương triều Thiên Tống.

Một trăm ba mươi năm trước, sau khi một chiếc hộp thần từ trên trời rớt xuống, Trác gia liền xuất hiện một thiếu niên thiên tài Trác Thiên Hành. Trác Thiên Hành hai mươi tuổi đã trở thành thiên hạ đệ nhất cao thủ. Hắn thống lĩnh quân đoàn Kim sư kỵ sĩ tinh nhuệ nhất của Trác gia viễn chinh khắp nơi. Bình định các quốc gia nhỏ ở biên giới đang náo loạn xung quanh đế quốc, kết thúc những cuộc chiến tranh kéo dài mãi mãi.

Lúc đó Trác gia đạt đến thời kỳ hưng thịnh nhất, quyền thế vượt xa cả hoàng tộc.

Vì khen ngợi công tích vĩ đại của Trác Thiên Hành, để lịch sử khắc ghi tài năng võ thuật tuyệt thế của hắn, hoàng đế đã tự hạ chỉ sắc phong cho hắn là tử kim Trác thân vương, sắc phong Trác phủ là Phủ Trác Vương Tử Kim, con cháu Trác gia đời đời noi theo tước vị thân vương, mãi mãi hưởng phú quý.

Trác Thiên Hành không phải là người sáng lập Trác gia, thế nhưng hắn là nhân vật đẩy Trác gia lên đỉnh cao quyền thế.

Thiên tài cấp bậc màu tím, đó chính là đại diện cho quyền lực vô cùng mạnh mẽ của nước Đế!

Lẽ nào nữ tử đột nhiên tìm thấy sau nhiều năm thất lạc này lại là thiên tài cấp bậc màu tím trăm năm khó gặp trong truyền thuyết?

Nếu như nàng đúng là một thiên tài, vậy thì quyền thế của vương phủ Trác gia lại một lần nữa đạt đến trạng thái đỉnh cao, hơn nữa sẽ mãi mãi không ngã xuống.

Chương 15: Thiên tài có một không hai

Ánh sáng ở trong đá thử dần dần ngừng lại, hai màu tím và xanh lá trộn lại quấn quít với nhau, rồi bắt đầu nuốt lẫn nhau…

Đến cuối cùng lại bắt đầu thoái hóa các đặc điểm của nhau, màu tím không còn rõ như trước nữa màu xanh cũng không nhỉn ra được là màu xanh nữa.

Xanh lá hoặc tím...tất cả mọi người đang nín thở chờ đợi.

Bọn họ biết rằng sẽ có một màu ở lại.

Là màu nào thì màu ấy sẽ thể hiện tiềm năng võ nghệ của Như Ý, đó là tiêu chuẩn giúp quyết định vị trí sau này trong giới võ học của cô cao đến đâu.

Bỗng nhiên, màu xanh càng ngày càng suy yếu, màu tím chiếm thế thượng phong.

Trời ơi! Thật sự là màu tím!

Thiên tài Tử Kim!

Lại một thiên tài Tử Kim nữa!

Trác Lỗi hét đầu tiên!

Hắn không thể tin được vị muội muội mới trở về này lại là một thiên tài Tử Kim!

Sau này, muội ấy sẽ vượt qua tất cả mọi người trong Vương phủ Trác, thậm chí còn vượt qua cả chiến thần bất khả chiến bại trong truyền thuyết – Trác Thiên Hành!

Vương phủ Trác sẽ xuất hiện một nhân vật đi vào truyền thuyết!

Người này, là Như Ý!
Trác Lỗi không thể luyện võ, hắn biết rõ trong thế giới này võ thuật quan trọng với con người thế nào.Điều này, hắn biết rõ hơn ai hết.

Trước đây hắn nghĩ ông trời quá bất công, bây giờ lại thấy, thực ra ông trời lại rất công bằng.

Nếu hy sinh cuộc đời của hắn, có thể đổi được một thiên tài Tử Kim nữa cho Vương phủ Trác, người này lại là muội muội bị thất lạc của hắn, hắn thấy đáng.

Màu xanh lá cuối cùng cũng biến mất. Tất cả mọi người ngây ra như phỗng, ánh sáng màu tím chói lóa còn lại cuối cùng.

“Màu tím!”

“Trời ơi!”

“Màu tím thật đó!”

“Không ngờ Như Ý lại là thiên tài mang đẳng cấp màu tím! Đây...đây chẳng phải là món quà ông trời ban cho Vương phủ Trác chúng ta sao?”
“Ba trăm năm nay, thiên tài Tử Kim duy nhất trong lịch sử thời Thiên Tống xuất hiện từ Vương phủ Trác, nầy này lại xuất hiện một thiên tài nữa!”

“Không ngờ nàng ấy là thiên tài có một không hai nữa của Trác gia!”

“Vương phủ Trác sẽ hưng thịnh mãi mãi!”

“Đứa trẻ này nhất định sẽ làm nên chuyện lớn!”

“Nàng chắc chắn sẽ đưa Trác gia đến đỉnh điểm của sự phồn vinh!”

“Trời ạ!”

“Tin này đúng là quá chấn động, chúng ta phải...báo cho phụ thân đại nhân biết ngay!”

Cả đại đường như nổ tung.

Mấy huynh đệ và trưởng bối trong Trác gia đều ngạc nhiên đến không kiềm chế được biểu cảm.

“Đúng! Đúng! Tam đệ nói đúng, nếu cha biết được Như Ý là thiên tài có một không hai, nhất định sẽ rất rất vui!”

“Đứa trẻ này từ khi lưu lạc nhân gian đến giờ, đã chịu bao nhiêu khổ sở, khớp xương đã đóng vào hoàn toàn, đã hạn chế khả năng võ nghệ rồi, nhưng là một kỳ tài Tử Kim, cho dù trên người có vài cản trở nhất định, cũng không ảnh hưởng đến việc nó trở thành huyền thoại!”

“Chỉ cần sau này khổ luyện, cộng với sự dạy bảo kỹ lưỡng của mấy huynh đệ chúng ta, nàng nhất định sẽ trở thành một cao thủ chân chính!”

Vừa rồi đại lão gia Trác Công Phú – người sờ xương cốt Như Ý còn thấy hơi thất vọng, một đứa trẻ sắp 20 tuổi muốn luyện gân cốt, xương cốt của nó giống như của đứa trẻ 5 6 tuổi vậy, hoàn toàn chưa trải qua sự rèn luyện mài dũa nào, xương không rắn rỏi như xương của một thiếu niên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau