CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Cực võ - Chương 991 - Chương 994

Quyển 5 - Chương 234: Ám ảnh

Vô Song lúc này như một linh hồn, hắn có thể nhìn thấy tất cả sự vật sự việc ở trong đám tang này nhưng chẳng thể nói với ai mà cũng chẳng thể chạm vào cái gì.

Vô Song vốn đã không thuộc về cái thế giới này, hắn chỉ như một lữ khách bước qua khung cảnh nơi đây chỉ là Vô Song biết rõ một việc, trong ký ức của hắn không có cái đám tang này nhưng mà từng hình ảnh trước mặt với Vô Song lại quen thuộc vô cùng.

Vô Song như linh hồn du đãng trong đám tang, hắn nhìn thấy rất nhiều khuôn mặt quen thuộc nhưng mà chính hắn thì lại chẳng biết gọi tên bọn họ ra sao, chẳng biết bọn họ là ai, ký ức của Vô Song có chút lộn xồn, đầu của hắn càng ngày càng đau.

Cái cơn đau này cho Vô Song hiểu, hiểu đây không phải là một giấc mơ, đây là thứ sức mạnh của Bát Chỉ Kính mang lại cho Vô Song, đây là thứ khung cảnh ám ảnh nhất với Vô Song.

Cái đám tang này rốt cuộc là của ai?, Vô Song thực sự không rõ nhưng mà hắn lại nhìn thấy chính hắn trong cái đám tang này.

Tự mình nhìn thấy mình quả là một việc thú vị, càng thú vị hơn khi mình kiếp sau lại thấy bản thân mình ở kiếp trước, như vậy mới càng có ý tứ.

Vô Song bắt đầu di chuyển tới vị trí của "mình" sau đó hắn khẽ run lên.

Vô Song thấy dung mạo của hắn, Vô Song đương nhiên nhớ dung mạo của mình ở tiền kiếp nhưng mà cái làm Vô Song không hiểu là ánh mắt của hắn, ánh mắt của hắn tràn ngập loại cảm giác lo lắng.

Đây rốt cuộc là cái đám tang của ai?, Vô Song nghĩ không ra.

Vô Song sẽ chẳng lạ gì chính bản thân mình, để khiến bản thân hắn ở tiền kiếp phải lo lắng đến mức độ này, đến mức hắn cũng chẳng thể che được suy nghĩ của mình vào trong thì đây phải là ánh mắt của nhân vật nào?.

Thời gian dần trôi qua, rốt cuộc Vô Song theo chính bản thân mình tiến vào trong sảnh đường nhưng cũng là lúc này trong đầu Vô Song như bị ngũ lôi oanh đỉnh, hắn nghe được âm thanh.

Đám tang này là một đám tang hết sức bình thường của người Việt Nam, ở bên ngoài sẽ luôn có một dàn kèn đưa đám sau đó mỗi khi có khách đến viếng thăm thì sẽ hô thật to họ tên cùng mối quan hệ của khách với gia chủ.

Vô Song nghe thấy người ta gọi mình... Vô Song nghe thấy hắn là bạn cùng lớp của con gái người mất.

Ánh mắt Vô Song dần dần mờ đi, hắn như nhớ ra một cái gì đó nhưng mà càng cố nghĩ lại càng không thông, mãi cho đến khi hắn nhìn thấy bức ảnh gia chủ, nhìn thấy bức ảnh người mất.

Đây là một trung niên nhân hết sức bình thường, dung mạo thậm chí còn có ba phần hiền lành nhưng với Vô Song thì dung mạo này hắn không quên được, kể cả ký ức Vô Song có bị che đi hắn cũng quên không được.

Người này... là người chịu tội thay do hắn chọn ra, là người nhận mọi trách nhiệm của công trình xây dựng thành phố.

Vô Song sẽ không quên con dê thế tội này mà hắn cũng chẳng quên người này vì sao mà chết... người trung niên nhân này tự tử, nhảy lầu mà chết.Vô Song ở tiền kiếp tuyệt đối không phải là người tốt, hắn sau tuổi 30 triệt để là kẻ xấu nhưng mà hắn ít ra cũng sẽ không giết người có điều trung niên này chết vì hắn là đúng.

Người trung niên này sau khi gánh vác toàn bộ sai lầm cùng tiếng xấu của công trình xây dựng liền lựa chọn lấy cái chết để minh oan cho bản thân mình, ít nhất lấy cái chết để bảo vệ danh dự.

Với Vô Song thì cái chết của người này càng cho hắn nhiều không gian tự biên tự diễn, càng dễ cho hắn phủi sạch mọi sai lầm của công trình, dĩ nhiên cái công trình này chẳng phải do hắn làm, chẳng liên quan gì đến hắn, là có người nhờ hắn làm việc.

Vô Song bắt đầu nhớ lại, nhớ lại hắn có một người bạn thân tên Kiên, ở tiền kiếp có thể nói là chí thân.

Tiền kiếp hắn không có thân nhân, không có họ hàng thân thích, bạn bè trong suốt những năm đi học lại càng không, Kiên có thể nói là bạn tốt nhất của hắn, là anh em của hắn.

Hắn nhớ lại năm đó cha của Kiên gặp một vấn đề lớn, một lỗ hổng lớn trong công trình hơn nữa cái này là do đối thủ cạnh tranh gây ra, nhất quyết ép công ty của nhà Kiên rơi vào cảnh thảm bại, mất đi công trình trọng điểm của thành phố.

Đối phương làm rất tuyệt, đủ ngoan độc, thực sự ép cho công ty của cha Kiên không có đường ra, lúc này Kiên đến tìm hắn vì vậy Vô Song sử dụng một thủ đoạn nhẫn tâm không kém, cái này trong võ hiệp có thể gọi là "di hoa tiếp mộc", hắn tìm một người thế tội thay.

Vô Song khi đó làm càng tuyệt, làm càng ngoan độc, ép cho vị giám đốc xây dựng kia không xoay người nổi, tất cả bằng chứng đều dồn ông ta vào chỗ chết, đương nhiên vị giám đốc công trình kia cũng không phải chết, cùng lắm chỉ ngồi tù mà thôi.

Vô Song chỉ là không ngờ vị giám đốc kia có thể làm ra lựa chọn nhảy lầu tự sát, tất nhiên lúc này tốt càng thêm tốt, người chết sẽ không thể mở miệng, người chết càng không biết minh oan, Vô Song càng dễ thao túng mọi việc, càng dễ để cái câu chuyện này trở thành hoàn mỹ vô khuyết.Vấn đề là Vô Song không nhớ nổi... người trung niên này với hắn có quan hệ gì?.

Hắn lại là bạn học của con người ta?, rốt cuộc là bạn học nào?, hơn nữa kể cả là bạn học thì cớ gì hắn đến đây, cớ gì hắn tham dự cái đám tang này?.

Tất cả mọi chuyển chỉ rõ ràng sau khi Vô Song theo lẽ thường rút ra ba nén nhang, thời điểm này một cô gái đi ra, sau đó nàng ngẩng đầu lên nhìn Vô Song.

Một cái nhìn này lập tức làm Vô Song giật bắn mình, một cái nhìn này kéo Vô Song ra khỏi mộng huyễn, một cái nhìn đưa hắn trở lại thực tại.

Ánh mắt kia... Vô Song lạ gì.

Ánh mắt kia là ánh mắt của Quỳnh Hương.

Cả người Vô Song ướt đẫm mồ hôi, trong mắt của hắn mang theo vẻ hoảng loạn.

Trong cái thứ ký ức của chính mình kia... hắn không nhìn rõ dung mạo Quỳnh Hương, thực sự không nhìn rõ nhưng ánh mắt kia thì hắn không quên được.

Ánh mắt không có giận dữ, không có khiển trách hắn, nàng biết gì mà giận mà trách?.

Ánh mắt đơn giản chỉ là ánh mắt của sự đau thương, ánh mắt của người con gái mất cha, chỉ thế mà thôi.

Trong một giây vô tình, cái ánh mắt đó hướng về phía Vô Song, hướng về phía "bạn học" đồng thời cũng là người đẩy cha nàng tới cõi chết, ánh mắt là vô tình nhưng Vô Song lại hữu ý vì vậy hắn mới sợ.

Nhìn Bát Chỉ Kín trên tay, Vô Song lúc này mới phát hiện ra cánh tay mình cũng run lên từ lúc nào không hay, càng thêm không ổn là ở ngoài cửa lúc này vang lên tiếng bước chân, tiếng bước chân rất nhẹ nhưng tuyệt không có ý ẩn dấu.

"Vô Song, ta vào được không? ".

Giọng nói này... nếu là lúc khác vang lên thì không nói làm gì nhưng mà hiện tại Vô Song không biết làm sao nữa, âm thanh của Quỳnh Hương hắn không nhận nhầm được.

Hắn là một kẻ sát nhân, một kẻ giết cha của nàng... hắn lấy cái gì đối mặt với nàng đây?

Quyển 5 - Chương 235: Đùa Lửa

Thời khắc này Vô Song sợ nhất ai, hắn không sợ Đại Quốc Chủ mà cũng chẳng sợ Đế Thích Thiên, thời điểm này hắn sợ nhất người con gái đứng ngoài cửa.

Vô Song nghe thấy âm thanh của nàng vội muốn lên tiếng đuổi nàng đi bất quá khi hắn muốn mở miệng mới phát hiện ra là không ổn bởi vì... hắn không mở miệng được.

Đầu của Vô Song đau như búa bổ hơn nữa sau khi sử dụng Bát Chỉ Kính bản thân Vô Song cảm giác linh hồn lực của mình bị thương tổn, thần trí của hắn thậm chí mơ mơ hồ hồ, đến cả mở miệng cũng khó khăn.

Ở bên ngoài, Quỳnh Hương không nghe thấy Vô Song đáp lời mình, nàng nhẹ nhíu đôi lông mày lại bất quá nàng lại nói tiếp.

"Vô Song ngươi có ở đó không?, nếu ngươi không đáp ta liền đi vào ".

Quỳnh Hương cùng Vô Song mới chỉ có quan hệ tốt hơn một chút mà thôi, hai người tuyệt chưa đến mức gặp riêng nhau nửa đêm nửa hôm mà Quỳnh Hương thì cũng sẽ không tự tiện đến tìm Vô Song chỉ là hôm nay nàng có việc đặc biệt quan trọng, có việc khiến nàng không thể không tìm Vô Song.

Không nghe được Vô Song đáp lời, Quỳnh Hương có chút đắn đo sau đó nàng mở cửa tiến vào.

Đừng nói cửa không khóa mà cho dù của có khóa đủ ba lớp cũng chẳng thể ngăn được chuẩn đế như nàng, đến khi nàng bước vào lập tức thấy được Vô Song đang ngồi trên giường gỗ.

Quỳnh Hương nhìn Vô Song, Vô Song cũng nhìn nàng, hai người bốn mắt nhìn nhau, không khí có chút căng thẳng.

Dĩ nhiên khi mà Vô Song còn đang trong ảnh hưởng xấu của Bát Chỉ Kính thì hắn căn bản không thể nói được, Quỳnh Hương lúc này liền cảm thấy khó hiểu mà lên tiếng.

"Ngươi ở trong phòng sao không lên tiếng? ".

Nàng nói xong đổi lại vẫn là sự im lặng của Vô Song, dĩ nhiên thân là người học võ Quỳnh Hương ngay lập tức nhận ra Vô Song không ổn, nàng lập tức tiến đến chỗ giường gỗ, đưa hai đầu ngón tay chạm vào lồng ngực của Vô Song.

"Tẩu hỏa nhập ma? ".

Bốn chữ này phát ra từ miệng Quỳnh Hương cũng là đáp án duy nhất của nàng về tình hình của Vô Song lúc này hơn nữa đáp án này chỉ sợ không sai, Vô Song đúng là đang có dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma.

Vô Song cả đời cũng không tin mình bị tẩu hỏa nhập ma nhưng mà hiện tại hắn không thể không chấp nhận vấn đề này.

Tẩu hỏa nhập ma xảy ra khi tâm tính không theo kịp võ công, khi tu luyện sai phương pháp, khi bản thân gặp một kích động quá lớn liên quan đến chính nội tâm cá nhân mà người ta hay gọi là tâm ma, đây là những nguyên nhân chính dẫn đến tẩu hỏa nhập ma.

Dĩ nhiên Vô Song không thể tu luyện sai phương pháp được nhưng mà hiện tại tâm trí hắn rối bời, linh hồn lực bị tổn thương rất lớn, hắn đang chịu rất nhiều ảnh hưởng xấu liên quan đến tâm tình hay nói cách khác giờ khắc này tâm tính của Vô Song không đuổi kịp võ công của hắn.
Ngoài vấn đề này ra, một ánh mắt của Quỳnh Hương tiền kiếp đồng thời cái khung cảnh tiền kiếp kia đúng là đưa Vô Song đi gặp "ma" thật.

Quỳnh Hương khi phát hiện Vô Song tẩu hỏa nhập ma thì nàng không khỏi lo lắng, bất kể nàng có ghét Vô Song hay không thì nàng cũng phải hiểu giờ khắc này Vô Song chính là đầu lĩnh của tất cả mọi người, chí ít là về mặt sức mạnh.

Hai người Trương sư cùng Quang Bình bản thân Quỳnh Hương còn chưa giao tiếp với bọn họ một lời, hai người này cũng chỉ có mình Vô Song quen biết, nghe lời mình Vô Song, nếu Vô Song gặp vấn đề gì thì nàng cũng không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa.

Quỳnh Hương không phải thần y nhưng mà nàng có một số thứ mà thần y bình thường thèm chảy nước miếng, đầu tiên là Trường Sinh Khí trong người nàng thứ hai là khả năng hiểu biết của nàng về huyệt đạo con người, trình độ của nàng không hề thua kém Vô Song bởi vì nàng tu luyện cũng là Quỳ Hoa Bảo Điển hơn nữa nếu chỉ so Quỳ Hoa Bảo Điển có khi nàng còn hơn Vô Song nửa bậc.

Trong lúc tối khẩn quan đầu, Quỳnh Hương nghĩ mình chẳng đủ thời gian tìm giúp đỡ, nàng liền vòng ra sau người Vô Song, từ trong tay áo của nàng xuất hiện vài mũi kim bằng bạc, động tác của Quỳnh Hương rất nhanh đâm những mũi kim vào yếu huyệt của Vô Song sau đó đưa trường sinh khí của nàng vào người hắn.

Việc của Quỳnh Hương làm hoàn toàn không sai bởi vì Trường Sinh Khí quả thật có tác dụng kháng lại tẩu hỏa nhập ma nhưng chết người nhất cũng chính là Trường Sinh Khí.

Người khác thì không sao nhưng Vô Song lại có Sinh Tử Nhị Khí.

Trường Sinh Khí thuộc phạm trù "Sinh", khi đưa Trường Sinh Khí vào người Vô Song thì vô tình cũng khiến Sinh Tử Nhị Khí của Vô Song dao động, Sinh Tử Nhị Khí cần nhất là sự cân bằng chứ không phải là chênh lệch lẫn nhau.

Sinh khí tăng lên, muốn điều hòa bản thân thì cần phải có tử khí tăng lên cùng cấp bậc nhưng mà biết tìm tử khí ở đâu?.

Vô Song hiện tại tẩu hỏa nhập ma, hắn căn bản không thể nói, đến cả cử động cũng không thể, khi hắn biết Quỳnh Hương đưa Trường Sinh Khí vào người mình thì sắc mặt của hắn lập tức xấu đi, hắn biết mọi chuyện không ổn.
Cái này không thể trách Quỳnh Hương, cho dù Trương Tam Phong ở đây đại khái cũng sẽ truyền Trường Sinh Khí cho hắn để áp chế tâm ma nhưng với cái thân thể đặc biệt của Vô Song thì Trường Sinh Khí lúc này chẳng khác gì độc dược.

Sinh Tử Nhị Khí bá đạo vô cùng, Vô Song chỉ mới tu ra một phần Sinh Tử Nhị Khí nhưng mà hắn thậm chí đã coi đây là át chủ bài công kích của mình, chỉ dùng trong trường hợp đặc biệt đủ biết thứ này lợi hại ra sao, điều duy nhất không đủ chính là Vô Song không thể tự mình cung cấp "tử khí", hắn luyện không được tử khí.

Vô Song có Bất Tử Hỏa, hắn không lo vấn đề sinh khí, cái hắn cần là tử khí, chỉ cần có tử khí hắn liền có thể nâng cao lượng Sinh Tử Nhị Khí trong người nhưng mà sinh khí thì khác, sinh khí đưa vào người hắn thì hắn lấy đâu ra tử khí mà cân bằng?.

Tẩu Hỏa Nhập Ma sẽ ảnh hưởng tới thần trí cùng linh hồn lực của Vô Song nhưng mà Sinh Tử Nhị Khí mất cân bằng thậm chí có thể chấn nát kinh mạch của Vô Song, Vô Song không chắc mình có trở thành phế nhân hay không dù sao hắn cũng có Bất Tử Hỏa nhưng mà tuyệt đối nằm trên giường ít nhất 2-3 tháng.

Vô Song lúc này bắt buộc phải tự cứu mình, nếu không hắn tuyệt chẳng có cơ hội ngăn cản bước chân của Đại Quốc Chủ, Vô Song giờ khắc này chỉ biết cắn răng, hắn vận dụng Bất Tử Hỏa.

Bất Tử Hỏa không thuộc về thế giới này, nếu bàn về một chữ "sinh" thì Bất Tử Hỏa còn cao hơn cả Trường Sinh Khí, khi lửa Bất Tử Hỏa đốt lên, mang lửa Bất Tử Hỏa sang thôn phệ Trường Sinh Khí, cái này Vô Song làm được.

Trường Sinh Khí là do Quỳnh Hương đưa vào người hắn, hắn chẳng thể điều khiển nhưng Bất Tử Hỏa thì lại là của Vô Song luyện ra, hắn quả thật vẫn đủ lực áp chết Bất Tử Hỏa khiến nó không bạo động, khiến Sinh Tử Khí trong người Vô Song không mất đi sự cân bằng.

Mọi việc tưởng như được giải quyết nhưng mà lại có vấn đề càng thêm chết người xuất hiện.

Vận dụng Bất Tử Hỏa tức là người Vô Song nóng lên hơn nữa Trường Sinh Khí vào trong người hắn sẽ bị Bất Tử Hỏa thiểu đốt tức là có một luồng khói trắng bốc ra từ thân thể Vô Song, từ chính những đầu kim châm mà Quỳnh Hương đâm vào người hắn.

Ở sau lưng Vô Song, Quỳnh Hương nhìn thấy cảnh này, đây chính là dấu hiệu rõ ràng của tẩu hỏa nhập ma hơn nữa càng thêm nặng hơn lúc nãy.

Quỳnh Hương suy nghĩ rất đơn giản, nàng liền đưa thêm Trường Sinh Khí vào.

Nàng đưa Trường Sinh Khí vào người Vô Song, như một vòng tuần hoàn thì Bất Tử Hỏa lại tiếp tục bốc lên, nhất định phải mang Bất Tử Hỏa ra mà áp chế Trường Sinh Khí nhưng về bản chất... Bất Tử Hỏa lại là dục hỏa.

Giờ khắc này cả Vô Song cùng Quỳnh Hương... đều đang đùa với lửa, đùa rất rất lớn.

_ _ _ _ _ _ _

Mình thông báo để mọi người chuẩn bị, sau trung thu thì truyện sẽ vào Vip nhé, khoảng 200 đậu một chương.

Ăn nốt cái trung thu rồi chúng mình quay lại với nhau ^^

Quyển 5 - Chương 236: Tự Thiêu

Bất Tử Hỏa cho dù cao cấp ra sao thì cũng chẳng thể thoát ra được khỏi phạm trù dục hỏa bởi vì Bất Tử Hỏa là từ Hiên Viên Đế Phượng Quyết mà ra, Hiên Viên Đế Phượng Quyết lại là công pháp song tu hàng đầu thiên hạ.

Bất Tử Hỏa thôn phệ trường sinh khí mà Quỳnh Hương đưa vào người Vô Song không khó, vấn đề là trường sinh khí của Quỳnh Hương đưa vào người Vô Song cực nhiều.

Quỳnh Hương là Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể, nàng lại tu luyện trường sinh quyết của Trương Tam Phong, trường sinh khí của nàng có thể nói là sinh sinh bất tức, liên miên bất tuyệt, trừ khi nàng truyền trường sinh khí liên tục vài canh giờ cho Vô Song thì mới bắt đầu cần nghỉ ngơi.

Quỳnh Hương không rõ tình trạng của Vô Song hiện tại vì vậy cứ mặc sức đưa trường sinh khí của mình vào áp chế tình trạng tẩu hỏa nhập ma của Vô Song hơn nữa nàng thậm chí còn không thể phát hiện ra điểm kỳ dị của Vô Song hiện tại.

Về một mặt nào đó thì Quỳnh Hương cũng chỉ khá hơn Tiểu Long Nữ một chút, tại cái thế giới này nàng còn rất nhiều thứ chưa được nhận biết, cả Quỳnh Hương cùng Tiểu Long Nữ đều sống trong một cá lồng giam, có chăng là lồng giam của Quỳnh Hương lớn hơn nhiều so với Tiểu Long Nữ mà thôi, với cả hai nữ nhân thì cái gọi là nhân tình thế thái... vẫn tương đối xa lạ.

Vấn đề thứ hai, Quỳnh Hương có tu vi võ đạo cực cao nhưng mà sở ngộ võ học của nàng thật ra lại chỉ ở mức bình thường, bản thân Quỳnh Hương thiếu rất nhiều tích lũy võ học, bản thân Quỳnh Hương có thể coi là phiên bản nâng cấp của Hư Trúc, tuyệt học vô số, khả năng thực chiến siêu cường nhưng mà trải nghiệm cùng ngộ của nàng thì lại không đủ, nàng không có đủ khả năng hiểu được tình trạng thực sự trong người Vô Song.

Vấn đề cuối cùng, Quỳnh Hương hiểu biết về kinh mạch không thua kém gì Vô Song nhưng nàng chẳng phải y sư mà cũng chẳng học Cửu Âm Chân Kinh để hiểu toàn bộ về thể nội con người.

Giờ khắc này Quỳnh Hương thực sự đang đùa với lửa, đang liên tục cung cấp nhiên liệu... cho lửa cháy.

Giờ khắc này để tự bảo vệ bản thân, Vô Song cũng nhất định phải đùa với lửa, mặc ngọn lửa kia tung hoành.

Bất Tử Hỏa vốn chẳng phải vật phàm, Bất Tử Hỏa có thể đốt cả trường sinh khí, coi trường sinh khí như đồ ăn thì phải hiểu nó kinh khủng như thế nào hơn nữa ngọn lửa này vốn từ dục hỏa mà ra, từ dục hỏa mà luyện thành.

Hiên Viên Đế Phượng Quyết là song tu công pháp, là đệ nhất song tu công pháp trong thiên hạ, vấn đề chính là ở hai chữ song tu.

Song tu là âm dương hòa hợp, là người tình ta nguyện, song song tịnh tiến chứ tuyệt đối không phải thải âm bổ dương hoặc thải dương bổ âm, tuyệt không phải lợi mình hại người hoặc chỉ lợi một phía.

Vậy làm thế nào để người tình ta nguyện?, cái này vốn là mặt tình cảm bất quá nếu cứ phải có tình cảm với nhau để có thể vận hành Hiên Viên Đế Phượng Quyết thì cũng quá đánh giá thấp môn công pháp này, chưa kể dù có tình cảm với nhau nhưng muốn hòa hợp lại làm một cũng đâu phải vấn đề đơn giản.

Hiên Viên Đế Phượng Quyết bá đạo ở chỗ có thể dẫn hai người hòa hợp với nhau hay nói cách khác Hiên Viên Đế Phượng Quyết có thể đẩy lên dục vọng của cả hai người rồi tự đưa hai chủ thể tiến vào trạng thái hòa hợp, đương nhiên trong hai chủ thể phải có người luyện Hiên Viên Đế Phượng Quyết, phải tu ra Bất Tử Hỏa.

Một bên Bất Tử Hỏa đang vượng, đang thoát ra khỏi tầm khống chế của Vô Song, nó đương nhiên sẽ đốt lên dục hỏa của Vô Song, một bên nó... cũng bắt đầu đốt lên dục hỏa của Quỳnh Hương.

Dục hỏa từ đâu sinh ra?, nếu Vô Song còn thần trí, nếu Quỳnh Hương với Vô Song là một cặp tình lữ thì đương nhiên là do Vô Song vận Hiên Viên Đế Phượng Quyết rồi tự mình dẫn động Quỳnh Hương nhưng mà hiện tại thì khác.

Dục hỏa của Quỳnh Hương được đốt lên... chính là bởi khí trắng bốc lên trên người Vô Song, đây chính là dục hương của Bất Tử Hỏa.

Bất Tử Hỏa... vốn có linh, tuy chẳng có trí tuệ nhưng nó vẫn có bản năng của mình.

Bất Tử Hỏa sẽ thừa hiểu khi dục hỏa lan ra toàn thân mà không có gì phát tiết thì sẽ ra sao, cái này cũng chẳng khác gì uống xuân dược rồi bị khóa chân khóa tay cả, tuyệt đối thảm không thể tả.

Khi chủ nhân không đủ khả năng vận chuyển Hiên Viên Đế Phượng Quyết thì nó liền giúp chủ nhân một tay.

Quỳnh Hương hiện tại không biết cái gì đang chờ nàng, nàng vẫn cứ đưa trường sinh khí vào người Vô Song hơn nữa đầu óc nàng còn rất hồn nhiên.

Nàng cảm thấy Vô Song mạnh hơn nàng vì vậy khi Vô Song tẩu hỏa nhập ma dĩ nhiên cực kỳ khó khống chế, nàng lúc này chỉ biết đưa trường sinh khí liên tục vào trong người Vô Song, dĩ nhiên nàng cũng tự tin vào bản thân mình, tự tin trường sinh khí của nàng có thể giúp Vô Song, quả thật nếu không phải là Vô Song tẩu hỏa nhập ma mà là ngừoi khác thì Quỳnh Hương chắc chắn làm không sai.

Thời gian trôi qua, không khí trong phòng dần dần trở nên không đúng.Hô hấp của Vô Song càng ngày càng nặng nề, ánh mắt của hắn dần dần chuyển đỏ nhưng mà cả người thì không ngừng run lên, Vô Song lúc này dĩ nhiên đang cố gắng dùng lý trí áp chế Bất Tử Hỏa, cố gắng dùng ý chí áp chế dục hỏa tự thân.

Hắn tuyệt không muốn làm việc có lỗi với Quỳnh Hương lần thứ hai, tuyệt không muốn nhìn thấy cái ánh mắt ấy lần thứ hai.

Về phía bên kia, Quỳnh Hương triệt để mơ hồ, nàng hoàn toàn bị dục khí của Bất Tử Hỏa làm cho mơ hồ.

Linh hồn lực của Quỳnh Hương cực mạnh, nàng lại là cầm đạo đại cao thủ, so với Vô Song chỉ sợ linh hồn của Quỳnh Hương còn mạnh hơn nhưng mà có một số thứ linh hồn lực chẳng thể giúp được.

Linh hồn lực ngăn được tâm ma, ngăn được một số thủ đoạn đặc biệt nhưng ngăn thế nào nổi bản năng sinh lý của con người?, cái này cũng như bách độc bất xâm nhưng chẳng thể cản nổi dâm độc vậy.

Trong cái sự mơ hồ kia Quỳnh Hương lạc mất bản thân mình, càng tai hại là hai tay nàng vẫn áp vào lưng Vô Song, nàng vẫn cứ mơ hồ truyền trường sinh khí cho hắn.

Cái gì đến cũng phải đến, dẫn hỏa thì tự thiêu.

Vô Song bình thường có lẽ thực sự áp chế được Bất Tử Hỏa nhưng mà hiện tại Vô Song bất thường, hiện tại Vô Song đúng là bị tẩu hỏa nhập ma hơn nữa một trong những biện pháp hóa giải tẩu hỏa nhập ma... lại là phát tiết.

Vô Song cực kỳ không ổn, hắn vẫn còn linh trí nhưng mà trước cả biển dục hỏa đang tự đốt thân, Vô Song thừa hiểu mình cũng chẳng chịu đựng được bao lâu.

Lúc này Vô Song hiểu... song tu thật ra là cách tốt nhất, Hiên Viên Đế Phượng Quyết tuyệt không hại Quỳnh Hương lại có thể giải trừ dục hỏa của Vô Song, có thể khiến hắn phát tiết toàn bộ tâm tình xấu của mình ra ngoài, biện pháp này vốn có thể nói là lợi cả đôi đường chỉ là khi Vô Song nghĩ đến ánh mắt kia, nghĩ đến ánh mắt của Quỳnh Hương thì hắn tuyệt chẳng biết đối mặt ra sao.

Hai người càng kéo càng lâu, cứ như một cuộc thi sức bền vậy, đáng tiếc Vô Song là người thua.

Dục hỏa của hắn càng ngày càng vượng, lý trí của hắn đang bị thiêu đốt càng ngày càng nhiều.

Trong một khoảnh khắc cuối cùng, Vô Song dùng hết sức xoay người lại, trong đầu Vô Song nghĩ đến ánh mắt của Quỳnh Hương, hắn hy vọng... nàng có thể ngăn hắn lại, có thể kéo lại một tia lý trí cho chính hắn nhưng Vô Song nào ngờ khi Vô Song quay lại... hắn thấy Quỳnh Hương cũng đang nhìn mình.Vì Vô Song đột ngột quay lại, hai tay Quỳnh Hương vốn áp vào lưng giờ lại chuyển thành ngực hắn, tiếp theo từng ngón tay của nàng nhẹ bám vào vạt áo Vô Song, ánh mắt của nàng nhìn chằm chằm vào hắn, trong mắt đầy mơ hồ nhưng sâu trong ánh mắt kia chính là lửa dục hỏa.

Vô Song cùng Quỳnh Hương hiện tại chẳng khác gì Đoàn Dự cùng Mộc Uyển Thanh trong nguyên tác cả, có khác chỉ là Hiên Viên Đế Phượng Quyết không phải là thứ dâm độc của Đoàn Diên Khánh có thể so được.

Hai người cách nhau một lớp mặt nạ, Vô Song không thể rõ dung mạo của Quỳnh Hương thậm chí dung mạo của Quỳnh Hương trong tiền kiếp của hắn cũng mơ mơ hồ hồ nhưng mà khi hắn nhìn con mắt kia, hắn muốn chiếm hữu nàng, muốn chiếm lấy nàng, bằng mọi giá hắn nhất định phải có được nàng.

Không ai rõ đây là suy nghĩ của Vô Song tiền kiếp, Vô Song kiếp này, suy nghĩ của tâm ma hay là của dục vọng nhưng mà đây chính là tất cả những gì còn có trong đầu Vô Song hiện tại.

Hai tay Vô Song có chút run rẩy, hắn đưa đôi tay mình chạm vào mặt nạ của Quỳnh Hương, giờ khắc này Quỳnh Hương cũng làm điều tương tự, từng ngón tay thon dài di chuyển trên người Vô Song, từ vạt áo nhẹ kéo lên cổ hắn, đôi bàn tay của nàng áp lên khuôn mặt hắn.

Quỳnh Hương hoàn toàn mơ hồ, nàng hoàn toàn chỉ làm theo bản năng, theo cái sự nguyên thủy nhất của con người.

Nàng nhích người về phía Vô Song, khuôn mặt nàng tiến gần vào hắn, càng ngày càng gần.

Giây phút này thời gian như đọng lại, giây phút này toàn bộ dục hỏa của Vô Song như tan biến.

Giây phút chiếc mặt nạ của Quỳnh Hương chạm vào mặt Vô Song... nàng muốn hôn hắn nhưng mà cô nàng ngốc này còn không nhận ra nàng vẫn cứ đang đeo mặt nạ.

Cũng là giây phút này, lửa dục hỏa lại bùng lên, nó biến mất như báo hiệu sự bình yên trước cơn bão, khi nó một lần nữa xuất hiện trước cái sự "ngốc" kia, Vô Song đã không còn nghĩ nhiều đến thế được nữa rồi.

Hắn rốt cuộc đẩy ngã nàng, thân hình Vô Song áp lên người Quỳnh Hương, hơi thở của hắn nóng tựa lửa mặt trời trong khi Quỳnh Hương lúc này lại như làn u hương thơm ngát, đóa quỳnh hoa còn chưa trải sự đời.

Vô Song nằm đè lên người Quỳnh Hương, động tác này rõ ràng làm nàng có chút không thích ứng, thân hình bên dưới nhẹ cựa quậy nhưng nàng càng lay động thì Vô Song càng không thể khống chế tự chân, cái duy nhất mà Vô Song có thể làm là giữ lấy một tia lý trí cuối cùng.

Một tia lý trí cuối cùng để tháo tấm mặt nạ của Quỳnh Hương ra, để nhìn cái khuôn mặt kia.

Dưới dục hỏa khủng khiếp của Bất Tử Hỏa, chẳng biết vì sao khi tháo tấm mặt nạ của nàng ra, cả Vô Song cùng Quỳnh Hương đều nhìn nhau, đều lặng đi để rồi Vô Song dần dần đặt môi xuống.

Lửa dục... đốt lấy cả căn phòng nơi Bồng Lai.

Hiện tại... cái căn phòng này chính là cõi Bồng Lai.

_ _ _ _ _

Đây có thể coi là một chương viên mãn của mình.

Đây có lẽ cũng là chương miễn phí cuối cùng xD.

Xin lỗi mọi người, hôm qua mình ham vui quá ^^

Quyển 5 - Chương 237: Bình Minh

Bồng Lai nếu bỏ qua toàn bộ những thứ liên quan tới Đại Quốc Chủ thì đây là một hòn đảo tuyệt đẹp, nó khác biệt với toàn bộ các hòn đảo khác của xứ Phù Tang, một hòn đảo cho người ta cảm giác ngập tràn sức sống.

Bình minh ở Phù Tang cũng rất đẹp, mỗi sớm bình minh như thổi vào hòn đảo này một luồng sinh khí khiến toàn bộ Bồng Lai như tiên cảnh nhân gian nhưng mà ngày hôm nay có một số người căn bản không có cơ hội nhìn thấy bình minh.

Vô Song là người luyện võ, hắn từ lâu đã quên mất việc ngủ thế nào, cũng như hầu hết bậc cao thủ khác thì Vô Song lựa chọn nhập định để nghỉ ngơi, dĩ nhiên không tính trường hợp đêm hôm đó có hồng nhan bồi Vô Song cùng ngủ.

Thời gian của Vô Song rất quy củ, bất kể hắn ngủ muộn thế nào hoặc là không ngủ thì mỗi sáng bình minh hắn đều thức dậy, đây là lúc thiên địa mở mắt, là lúc linh khí trong thiên địa dồi dào nhất cũng là lúc thích hợp nhất để luyện công nhưng mà hôm nay Vô Song căn bản không thể dậy mà cũng không dám dậy.

Đến cảnh giới của Vô Song có lẽ cũng chẳng cần phải mở mắt để mà cảm nhận sự việc sự vật, khi mà Vô Song có lại cảm giác, khi mà hắn bắt đầu tỉnh thì hắn liền nhận ra trong ngực mình có một nữ nhân.

Vô Song rất nhanh nhớ tới việc hôm qua, vừa nghĩ đến thì hắn có chút sợ.

Vô Song tuyệt không phải là loại người dám làm không dám nhận chỉ là hắn không dám đối mặt với nàng, chẳng biết đối mặt với nàng ra sao.

Vô Song cố gắng mở mắt nhìn người ngọc trong ngực mình... sau đó hắn thấy khuôn mặt nàng đang nhẹ nghiêng về phía hắn, hơi thở nàng rất trầm rất trầm.

Nhìn dung mạo kia khiến Vô Song khẽ run lên, một tay của hắn đang bị nàng đè lên, hắn căn bản không dám động, tay còn lại đang vòng qua người nàng mà ôm nàng vào lòng, lúc này Vô Song liền kéo tay về mà nhẹ vuốt ve cái dung mạo kia.

Trong ký ức mơ mơ hồ hồ của hắn, có một dung mạo dần dần hiện ra, một dung mạo ngự trị sâu trong ký ức của hắn.

Tất cả đều mơ mơ hồ hồ, cái dung mạo ẩn sâu trong ký ức kia, chủ nhân của ánh mắt kia đều rất mơ hồ, đều bị một loại lực lượng nào đó cố tình che đi nhưng mà giờ khắc này Vô Song đã không quan tâm nữa rồi, khi nhìn thấy dung mạo của Quỳnh Hương, hắn hiện tại cái gì cũng không quan tâm.

Vô Song khẽ động, đôi môi hắn chạm vào đôi môi của nàng, tiếp theo hắn hôn nhẹ lên sống mũi của nàng, nụ hôn hướng lên trán nàng, hắn tặng nàng một nụ hôn thật sâu sau đó việc duy nhất mà Vô Song làm chính là ngắm nhìn nàng ngủ.

Thân thể Quỳnh Hương nằm gọn trong ngực Vô Song, nhìn thân thể người ngọc trong lòng mình Vô Song chỉ hận không thể đánh mình vài chưởng, không thể tự tát cho mình một cái.

Quỳnh Hương hiện tại không phải hoàn toàn lõa thể, trên cơ thể nàng vãn còn quần áo hay đúng hơn là những mảnh vải còn lưu lại, bộ quần áo của nàng hoàn toàn bị Vô Song xé ra.

Quần áo của Quỳnh Hương chẳng phải phàm vật, đao kiếm cũng khó mà đâm xuyên qua nhưng Vô Song là đế vị cao thủ, trong lúc hắn điên cuồng thì xé nát quần áo của nàng chẳng phải là việc khó.

Dĩ nhiên một bộ quần áo mà thôi, đây không phải việc quan trọng, việc quan trọng là trên cơ thể của Quỳnh Hương... làn da của nàng đỏ ửng thậm chí trên làn da trắng mịn kia còn có không ít vết bầm, không cần nghĩ cũng biết một đêm qua Vô Song tuyệt không thương hoa tiếc ngọc.

Vô Song cùng Quỳnh Hương đêm qua hoàn toàn bị lửa dục thiêu đốt, căn bản chẳng có chút lý trí nào còn tồn tại, Vô Song biết nếu nữ nhân đêm qua ở bên cạnh hắn không phải là Quỳnh Hương mà là Dung nhi... chỉ sợ Dung nhi cũng không chịu được.

Bàn tay của Vô Song rốt cuộc di chuyển từ khuôn mặt Quỳnh Hương, nhè nhẹ vuốt ve từng tấc da thịt của nàng, trong mắt hắn đầy vẻ thương tiếc đồng thời Vô Song cũng đang tính toán phải đối mặt với việc này như thế nào.

Quỳnh Hương nếu đi theo Vô Song thì nàng nhất định cần một cái danh phận, đương nhiên Vô Song nhất định cũng cho nàng một danh phận thậm chí là chính thất nhưng vấn đề là nàng có chịu hay không lại là một việc khác.

Nếu chỉ là việc của bậc trưởng bối trong nhà thì Vô Song không lo lắng lắm, hắn thiết nghĩ Trương chân nhân cũng không ngăn cản hôn sự giữa hai người thậm chí còn có ý tác hợp cũng không biết chừng, Trương Tam Phong nếu đã đồng ý hôn sự này thì trên dưới Võ Đang không một ai dám lên tiếng phản đối.

Trưởng bối trong nhà Vô Song thì càng không cần nói, mới mấy hôm trước lão đầu còn khuyên Vô Song đẩy ngã Quỳnh Hương, ông ngoại Vô Song cũng sẽ càng không quản việc này, bản thân Dược Vương thậm chí đã muốn có cháu bế từ lâu lắm rồi hơn nữa quan hệ của Dược Vương Cốc cùng Võ Đang Phái chưa bao giờ là kém, Dược Vương Cốc vốn đi lại cực kỳ mật thiết với Võ Đang.

Vô Song nguyện ý, trưởng bối hai bên đại khái cũng sẽ tác hợp cho hai người nhưng mà suy nghĩ của Quỳnh Hương thì Vô Song không rõ, cái này cũng chỉ có thể để nàng tự đi trả lời.

Đây là lần đầu tiên Vô Song dành nhiều thời gian như vậy để ngắm nhìn một nữ nhân, hắn có thể nằm như thế này cả ngày, nghiêng người về phía nàng, để một tay cho nàng gối lên, một tay ôm nàng vào lòng rồi ngắm nhìn cái dung mạo kia.

Vô Song biết, hắn say Quỳnh Hương mất rồi, cơn say mà hắn không nguyện tỉnh lại.

Chính Vô Song cũng cảm thấy buồn cười, ngày hôm qua hắn còn đang tập trung cho thần khí, còn đang nghĩ cách giải quyết Đại Quốc Chủ thì hiện tại trong đầu hắn tuyệt chẳng có vị trí cho Đại Quốc Chủ, trong đầu hắn chỉ có Quỳnh Hương.

Vô Song ngày hôm qua còn cực kỳ kiêng kỵ Đại Quốc Chủ nhưng mà hiện tại thì lại bình tâm đến lạ, nước đến đất ngăn, binh tới tướng đỡ, cũng không có gì phải quan tâm.

Vô Song biết cái suy nghĩ này buồn cười thực sự, hắn biết Đại Quốc Chủ là tồn tại mà không ai coi thường được nhưng chẳng hiểu sao hắn bình tâm đến lạ, cứ như hắn tìm được một thứ vốn thuộc về mình mà lại mất đi, tìm được một thứ lấp đầy tâm hồn của hắn.

Vô Song cứ nằm như vậy, hắn cảm thấy thích thú, cảm thấy trong lòng có một loại hạnh phúc không tên, có một thứ cảm giác rất lạ, rất lạ.

Thời điểm này Vô Song hoàn toàn không hiểu được bản thân mình mà hắn cũng chẳng muốn cố đi tìm hiểu làm gì, hắn cảm thấy cái gọi là quá khứ tiền kiếp đột nhiên không còn quan trọng, hắn bỗng muốn nắm giữ cái hiện tại này, chỉ muốn sống trong cái hiện tại này.

Trong cái hiện tại mà Vô Song đang sống, trong cái hiện tại mà hắn muốn níu giữ... Quỳnh Hương rốt cuộc tỉnh.Đôi lông mày của nàng nhẹ run lên, Quỳnh Hương lúc này rốt cuộc mở mắt, thời điểm nàng mở mắt nàng rốt cuộc thấy Vô Song đang nghiêng đầu nhìn mình, hai người mặt giáp mặt, cách nhau rất gần, rất gần.

Ánh mắt của Quỳnh Hương chớp động sau đó nàng lại nhắm mắt lại, nhìn thấy biểu hiện của nàng Vô Song bật cười, hắn hiểu nàng đang nghĩ gì.

Quỳnh Hương cảm giác mình đang nằm mơ, nàng căn bản cũng không hiểu tại sao trong giấc mơ của mình lại có mặt của Vô Song, đầu óc của nàng thời điểm này vẫn còn mơ hồ.

Với nàng mà nói cũng chỉ có trong giấc mơ thì nàng mới gặp mặt Vô Song, còn nhìn thấy khuôn mặt của Vô Song gần như vậy, đương nhiên đây tuyệt chẳng phải là giấc mơ đẹp thậm chí phải gọi là ác mộng bởi vì ngoài khuôn mặt của Vô Song ra thì toàn thân thể của nàng đau nhức vô cùng, cơ thể của nàng như chẳng còn chút sức nào, nhấc một ngón tay lên cũng khó.

Đối với bậc đại cao thủ như nàng thì đây dĩ nhiên là mơ, dĩ nhiên là một cơn ác mộng.

Đến khi nàng nghe thấy tiếng cười của Vô Song nàng liền cảm thấy cơn ác mộng này có chút chân thật tuy nhiên ác mộng thì vẫn cứ là ác mộng.

Quỳnh Hương cố gắng tìm lại tỉnh táo, nàng mở mắt lần thứ hai... ác mộng vẫn chưa qua đi, thân thể nàng vẫn đau đớn vô cùng mà khuôn mặt của Vô Song thì vẫn cứ trước mặt nàng thậm chí còn gần hơn.

Quỳnh Hương không hiểu gì cả, nàng lại nhắm mắt lần thứ hai, nàng hiện tại đang khẩn cầu cái cơn ác mộng này qua đi thật nhanh thật nhanh nhưng mà rất nhanh có thứ khiến nàng nhất định phải mở mắt.

Vô Song hôn nàng, thật sự đặt một nụ hôn lên môi nàng hơn nữa hắn dùng sức kéo nàng vào lòng, hắn dùng một nụ hôn thật sâu để nói với nàng... đây không phải là ác mộng.

Nụ hơn này thật sự làm tỉnh Quỳnh Hương bởi vì... đôi môi nàng có chút đau, đôi môi của nàng hiện tại còn đang sưng lên, cái cảm giác này rất nhanh khiến Quỳnh Hương tìm về một tia quen thuộc, một loại cảm giác không thoải mái lằm vào tối qua.

Lần này Quỳnh Hương mở bừng mắt lên, trong mắt nàng tìm lại sự tỉnh táo.

Nàng không phải cái gì cũng không hiểu, cái gì cũng không biết hơn nữa trong cái hoàn cảnh này thì chẳng có nữ nhân nào không hiểu, trừ khi đầu óc có vấn đề.

Quỳnh Hương lập tức muốn dùng hết sức đẩy Vô Song ra bất quá cho dù nàng võ công ra sao thì nàng hiện tại cũng chỉ là nữ nhân, một nữ nhân vừa trải qua lần đầu tiên hơn nữa... còn là một đêm mà hai người đều không còn lý trí.

Quỳnh Hương cố gắng hết sức đẩy Vô Song ra bất quá nàng làm không được thế là nàng bất chấp mà dùng răng cắn vào môi Vô Song một cái, dĩ nhiên thủ đoạn này có hiệu quả.

Vô Song lúc này rốt cuộc rời môi ra khỏi đôi môi của nàng, khóe miệng hắn còn vương chút máu nhưng mà so với đôi môi sưng đỏ của Quỳnh Hương thì đây có là gì?.

Quỳnh Hương nhìn Vô Song, đôi mắt của nàng tóe lửa sau đó cũng không nhịn được mà nói.

"Ta nhất định sẽ giết ngươi ".Quỳnh Hương thật sự không quá nhớ rõ việc hôm qua, nàng chỉ nhớ Vô Song bị tẩu hỏa nhập ma sau đó nàng giúp hắn chế ngự ma tính... rồi cái gì nàng cũng mơ hồ, nàng chỉ biết là rất đau.

Khi nàng có lại nhận thức, với đầu óc của nàng dĩ nhiên có thể suy nghĩ ra một kịch bản mà nàng là người bị hại, thử nghĩ một người bị tẩu hỏa nhập ma khi không kiềm chế được thì sẽ làm gì?.

Nhìn ánh mắt đầy thù hận của Quỳnh Hương, Vô Song chỉ cười.

Hắn rốt cuộc ngồi dậy sau đó trong sự kháng cự của Quỳnh Hương mà nhẹ hôn lên trán nàng.

Tiếp theo Vô Song càng làm một việc mà Quỳnh Hương chẳng thể tưởng tượng được, hắn bắt đầu dùng sức cởi toàn bộ y phục của nàng ra, ít nhất là những phần vải còn thừa lại trên người nàng.

Quỳnh Hương hiện tại muốn hét lên thật lớn nhưng mà nàng thời điểm này mới nhận ra... nàng cũng chẳng thể hét được, cổ họng nàng vậy mà có chút đau rát, rốt cuộc đêm hôm qua kịch liệt thế nào?, rốt cuộc cầm thú kia đêm hôm qua hành hạ nàng thế nào?.

Khi toàn bộ những lớp vải rời khỏi thân thể của nàng, Quỳnh Hương gần như trợn mắt lên nhìn Vô Song.

"Cầm thú, ngươi giết ta đi ".

Nhìn vào cơ thể của Quỳnh Hương thì Vô Song tuyệt đối xứng là cầm thú, có thể làm một chuẩn đế cao thủ mệt mỏi đến độ nửa ngón tay cũng khó nhúc nhích thì đủ biết chuyện gì xảy ra, nếu đây không phải là Quỳnh Hương mà là nữ nhân khác chỉ sợ đã sớm chết.

Vô Song biết thân thể Quỳnh Hương chịu tổn thương nhưng mà khi nhìn toàn bộ thân thể của nàng thì hắn càng thêm tự trách mình, càng thêm thương tiếc, Vô Song liền lấy hai ngón tay nhẹ di chuyển trên người nàng.

Quỳnh Hương lập tức nghĩ đến việc Vô Song đang khinh bạc mình, nếu ánh mắt có thể giết người thì chỉ sợ Vô Song lúc này cũng đã sớm chết, dĩ nhiên ánh mắt của Quỳnh Hương thì chẳng thể giết người hơn nữa cái ánh mắt kia của nàng rất nhanh biến thành không thể tin.

Trong tay của Vô Song xuất hiện nhiệt khí, dĩ nhiên đây chẳng phải là Cửu Dương Chân Kinh hay Nhiên Đăng Bảo Điển càng không phải là nội lực của Vô Song mà là Bất Tử Hỏa.

Bất Tử Hỏa dĩ nhiên có thể dùng như trường sinh khí nhưng mà nó được dùng ở một dạng khác, một dạng chỉ thuộc về Hiên Viên Đế Phượng Quyết.

Hiên Viên Đế Phượng Quyết là song tu công pháp, là song tu công pháp chí cao trong thiên hạ, trong Hiên Viên Đế Phượng Quyết có một loại chỉ pháp gọi là Đế Phượng Chỉ.

Đế Phượng Chỉ không phải là võ học, không liên quan gì đến các dạng chỉ pháp như Niêm Hoa Chỉ hay Nhất Dương Chỉ, Đế Phượng Chỉ chuyên dùng để trị thương, chuyên dùng để trị thương cho tình nhân.

Quỳnh Hương ngủ với Vô Song một đêm, trong người nàng không sinh ra được Bất Tử Hỏa nhưng hỏa chủng cũng bắt đầu thai nén thành hình, nàng bắt đầu có một hạ giống của Bất Tử Hỏa trong cơ thể, dĩ nhiên nếu muốn ngưng ra hỏa chủng của Bất Tử Hỏa chân chính thì nàng cần rất rất nhiều thời gian hay đúng hơn là rất rất nhiều lần song tu.

Vấn đề là Đế Phượng Chỉ thì cũng chỉ cần như thế, với việc nàng bắt đầu thai nén ra hảo chủng trong cơ thể thì nàng đã được coi là nữ nhân của Vô Song, là "đối tác" song tu của Vô Song.

Vô Song lần đầu tiên sử dụng Đế Phượng Chỉ nhưng mà thứ này vốn có liên quan đến kinh mạch cùng thể nội con người, Vô Song tuyệt chẳng mất bao nhiêu thời gian để trở nên thành thục thậm chí đầu của hắn một bên vừa mường tượng, tay của hắn đã bắt đầu thi hành trên người Quỳnh Hương.

Vô Song dùng Bất Tử Hỏa của chính mình đưa vào người Quỳnh Hương, bình thường thì Quỳnh Hương lập tức sẽ bị thiêu chết nhưng nàng đã thai nén ra hỏa chủng, thứ này tạm thời sẽ thành vật chứ Bất Tử Hỏa cho nàng, thủ hộ nàng bình an.

Sau khi Bất Tử Hỏa nhập thể nội Quỳnh Hương thì Vô Song sẽ dùng Đế Phượng Chỉ mà dẫn động Bất Tử Hỏa, triệt tiêu máu bầm, máu tụ đồng thời thổi một luồng sinh khí vào trong cơ thể Quỳnh Hương.

Dĩ nhiên Đế Phượng Chỉ sẽ không dừng lại ở đây, nó một mặt giúp Quỳnh Hương hồi phục cơ thể, nàng có thể cảm thấy cơ thể mình thực sự đang hồi phục từng giây từng phút, càng ngày càng tốt hơn nhưng mà trong cơ thể Quỳnh Hương cũng sinh ra mị ý bởi vì Bất Tử Hỏa thì vẫn luôn là dục hỏa.

Đế Phượng Chỉ là chỉ pháp đi kèm với thuật song tu đệ nhất thiên hạ, đương nhiên có liên quan tới song tu.

"Dâm tặc hèn hạ vô liêm sỉ ".

Quỳnh Hương hiện tại hoàn toàn thanh tỉnh, nàng biết cơ thể mình đang tốt lên nhưng mà cũng hiểu cơ thể mình đang bị làm sao, nàng không hiểu tường tận nhưng theo bản năng nàng nghĩ đến Vô Song dùng dâm dược đối với mình hoặc ít nhất là thủ đoạn tương tự.

Ánh mắt của Quỳnh Hương lúc này tuy ngập tràn tức giận nhưng nàng thực sự đã sinh ra mị ý trong mắt.

Thời điểm này Vô Song mới cúi thấp xuống nhẹ hôn vào môi nàng một lần nữa, hai tay dùng Đế Phượng Chỉ giúp nàng lưu thông khí huyết đồng thời nhẹ thổi hơi vào tai nàng.

"Hương nhi, đêm qua ta không đúng, đêm qua là lỗi của ta bất quá đêm qua cái gì cũng không cảm nhận được... hay là chúng ta làm lại đi? ".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước