CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 986 - Chương 990

Quyển 5 - Chương 229: Đại sự (6)

Vô Song hiện tại mới nhận ra đứng trước mặt mình là con người nào, một người... rất giống Vô Song.

Hoàng Thường có thể cúc cung tận tụy vô oán vô hối vì Đại Thanh nhưng với những quốc gia khác hoặc đối với kẻ địch thì không thế.

Nếu Hoàng Thường có đủ khả năng rút ra Thất Chủng Hồn, Hoàng Thường nhất định tự thân đi rút, tự thân đi diệt Phù Tang mà chẳng đợi đến Đại Quốc Chủ đi làm.

Chỉ trong ít phút trước trong đầu Cơ Vô Song còn nghĩ mượn sức Hoàng Thường đi giải quyết Đại Quốc Chủ nhưng mà hiện tại nàng lập tức bỏ cái suy nghĩ đó trong đầu, Hoàng Thường đáng sợ không khác gì Đại Quốc Chủ.

Hoàng Thường cũng không biết Vô Song đang nghĩ gì, Hoàng Thường thậm chí không quan tâm, trong cái không khí có chút căng thẳng giữa hai người thì Hoàng Thường bỗng nở nụ cười, khí thế trên thân như hoàn toàn tan biến, trở lại dạng một thiếu niên bình bình phàm phàm.

"Cơ nữ hiệp, lão đạo nói đùa mà thôi, dù sao không phải Cơ nữ hiệp cũng đang nói đùa sao? ".

Nhìn Hoàng Thường cười cười lúc này Cơ Vô Song triệt để không biết nói gì, nàng dĩ nhiên không tin Hoàng Thường nói đùa nhưng mà ngay cả Hoàng Thường thật tâm cũng không muốn đi sâu vào chuyện này, trong phút chốc Vô Song như lại hiểu thêm Hoàng Thường một chút.

Hoàng Thường hiện tại nhìn như thong dong tự tại, quyền khuynh thiên hạ nhưng mà áp lực mà Hoàng Thường phải gánh cũng lớn hơn ai hết, tại cái thời đại này Hoàng Thường chẳng khác gì Gia Cát Khổng Minh phò chúa cả, dĩ nhiên Khang Hy thì chẳng phải A Đẩu có thể so sánh nhưng mà tình tình của Đại Thanh thoạt nhìn còn mệt mỏi hơn nhà Thục Hán nhiều.

Thục Hán ít ra còn có minh hữu trên giấy tờ là Đông Ngô, còn là nơi dễ thủ khó công lấy hiểm địa mà giữ vững cơ đồ nhưng mà Đại Thanh rất khác.

Đại Thanh quá rộng lớn, vì quá rộng lớn nên có quá nhiều nơi phải lo.

Ngoại trừ Nam Lĩnh ngủ say nhiều năm ra thì ở Tây Vực có Ba Tư, có Thiên Trúc thậm chí có cả Tây Hạ sẵn sàng gây áp lực cho biên cương phía Tây nhà Thanh, chẳng phải ngẫu nhiên mà nguyên soái Nhạc Phi quanh năm đều trấn thủ phía Tây, biến nơi này thành phòng tuyến không thể công phá.

Áp lực Tây Vực thì cũng thôi nhưng mà áp lực hải ngoại cùng nội địa cũng rất lớn, hải ngoại có Phù Tang cùng Đài Loan vốn chẳng thân thiết gì cùng Đại Thanh, vùng hải ngoại tiếp giáp giữa ba nước rất loạn, phi thường loạn đã thế ngay cả nội hải cũng chẳng thể yên bình, các đoàn đại hải tặc vốn là quân binh của Đài Loan cùng Phù Tang vẫn luôn coi nội hải Đại Thanh là kho vàng kho bạc.

Nội địa của nhà Thanh hiện tại thì có Ngô Tam Quế cùng thế lực Phản Thanh Phục Minh, cả hai vẫn luôn là vấn đề mà Đại Thanh cần phải giải quyết, nhất là Ngô Tam Quế, bản thân Ngô Vương thuộc Thiên Hạ Tứ Vương, người như Ngô Tam Quế há lại dễ dẹp yên?.

Bỏ qua nốt cả nội địa thì vẫn còn Bắc Cương và Bắc Cương thì chắc chắn là vấn đề lớn nhất, chẳng cần biết lý do nhưng chỉ cần nghe thấy cái tên Thành Cát Tư Hãn – Thiết Mộc Chân cùng với hậu nhân của Thiết Mộc Chân là Hốt Tất Liệt thì trên đời ai không áp lực?.

Cái thế giới này không phải là thế giới mà khoa học có thể giải thích nữa rồi, người tại thế giới này sống quá trăm tuổi mà vẫn minh mẫn là chuyện cực kỳ bình thường, ai biết Thành Cát Tư Hãn có thể sống được tiếp bao nhiêu năm?, minh mẫn tiếp bao nhiêu năm?.

Hoàng Thường thực sự rất muốn đi diệt Phù Tang chỉ là có tâm mà vô lực, đã vô lực thì chi bằng không nghĩ nữa, coi nó như câu chuyện cười để gió cuốn đi thôi.

Nhìn Hoàng Thường ung dung mỉm cười trước mặt mình, Vô Song thật tâm có chút bội phục con người này.

Cơ Vô Song đối diện Hoàng Thường, nàng bắt đầu nghĩ nghĩ một chút sau đó tháo chiếc mặt nạ của mình xuống.

Hoàng Thường thấy nàng tháo mặt nạ, bản thân Hoàng Thường cũng không có quá nhiều chú ý bởi với Hoàng Thường dung mạo thật ra chỉ là túi da mà thôi bất quá rất nhanh cả người Hoàng Thường run lên.

Vô Song tháo mặt nạ, sau lớp mặ nạ đầu tiên là một chiếc mặt nạ khác nhưng chiếc này chỉ che được ba phần tư khuôn mặt của nàng, đôi mắt của Vô Song hoàn toàn mở ra.

Cơ Vô Song vốn cũng đang nhắm mắt lại nhưng giờ khắc này nàng mở mắt ra, ánh mắt khiến Hoàng Thường không thể không run lên.

Đôi mắt của Vô Song bắt đầu nheo lại, cứ như đôi mắt biết cười vậy.

"Đạo sư, người thực sự nghĩ tiểu hoàng đế Khang Hy có thể chịu được nhân gia? ".

Một câu nói này muốn có bao nhiêu sát thương liền có bấy nhiêu sát thương, muốn có bao nhiêu mị lực liền có bấy nhiêu mị lực và như một sự thật hiển nhiên, Khang Hy chịu không nổi.
Hoàng Thường nhìn chằm chằm vào con mắt của Vô Song, rốt cuộc nhè nhẹ lắc đầu.

"Lão đạo quả thật không ngờ thế gian vẫn còn một đôi mắt như thế này ".

Hoàng Thường là một trong những người đặt ra học thuyết thiên phú, Hoàng Thường đương nhiên nhận ra ánh mắt của Vô Song, cả thiên hạ này ngoại trừ Trần Viên Viên ra thì còn có ai có thể sở hữu đôi mắt này?.

Hoàng Thường lúc này nhìn Vô Song thực sự có chút giống như đang nhìn quái vật vậy, có một đôi mắt như vậy mà tiến cung thì bản thân Khang Hy tất trở thành một đời Tùy Dương Đế, bài học Dương Quý Phi vẫn còn đó, Hoàng Thường thực sự không thể để Vô Song nhập cung.

Hoàng Thường lúc này nghĩ nghĩ một chút rốt cuộc lại hỏi.

"Cơ nữ hiệp quả nhiên bất phàm, vậy hay là nhập Hoàng Lăng của lão đạo, không biết nữ hiệp nghĩ thế nào? ".

Cơ Vô Song vốn nghĩ Hoàng Thường từ bỏ ai ngờ đối phương còn ác hơn, chuyển nàng trực tiếp từ hoàng cung ra đến Hoàng Lăng, có trời mới biết cái Hoàng Lăng kia ra sao.

"Hoàng đạo sư, người thực sự ép người quá mức rồi ".

Vẫn giữ đôi mắt Ý Loạn Tình Mê kia Vô Song nhìn thẳng vào Hoàng Thường, ngược lại Hoàng Thưởng cũng chẳng lẩn tránh ánh mắt của Vô Song, thản nhiên đáp lại.

"Nếu cô nương ở trong vị trí của lão đạo thì tất cũng làm như lão đạo mà thôi ".

Cái câu nói này Cơ Vô Song không có cách nào phản bác, nàng rốt cuộc cũng chỉ có thể lấy ra con át chủ bài cuối cùng.

"Hoàng đạo sư, ta là đệ tử Võ Đang Phái, không biết bằng cái này có thể đảm bảo hay không? ".

Hoàng Thường cơ hồ không ngờ Vô Song lại nói mình là người Võ Đang Phái, Hoàng Thường có chút suy nghĩ rồi thản nhiên gật đầu.

"Có thể đảm bảo ".
Lại một lần nữa Hoàng Thường làm Vô Song bất ngờ, Hoàng Thường dĩ nhiên không cần lý do, không cần bằng chứng, sau khi nghe một câu nói của Vô Song liền cứ như vậy đồng ý.

Đương nhiên Hoàng Thường sẽ không chỉ đồng ý như vậy, không dễ gì mà bỏ qua Vô Song bất quá Hoàng Thường lại nói cho Vô Song một đại sự khác.

"Nếu Cơ nữ hiệp là đệ tử Võ Đang thì không gì tuyệt vời hơn, quả thật đúng dịp, lão đạo đang cần chút giúp đỡ từ Võ Đang Phái ".

"Chuyện chẳng là thành Tương Dương chuẩn bị đón đoàn khách nhân Bắc Cương tới đây, Bắc Cương muốn tổ chức một chuyến đi săn để tăng tình bang giao giữa hai nước, lão đạo phụ trách đón tiếp đoàn sứ thần Bắc Cương ".

"Lão đạo chỉ có một người khó mà bảo đảm tiếp đón đoàn sứ giả chu toàn, chẳng rõ Cơ nữ hiệp có muốn giúp đỡ lão đạo không đây? ".

Đây là câu hỏi nhưng mà Vô Song không được phép nói không, về phần cần Vô Song giúp đỡ thì lại càng là chuyện viển vông.

Hoàng Thường thực sự là một con người rất lạ, khi mà Cơ Vô Song nghĩ mình có thể hiểu Hoàng Thường hơn một chút thì Hoàng Thường lại khiến nàng bất ngờ.

Dĩ nhiên cái gọi là cuộc săn ở Bắc Cương kia thì nàng không biết, nàng lần đầu tiên nghe thấy nhưng chính vì vậy nàng cũng hiểu tính chất của nó.

Bắc Cương tiến vào Trung Nguyên chẳng trách Hoàng Thường cần tự thân xuất mã hơn nữa cái chuyến đi săn kia còn ở Tương Dương, vậy cũng chẳng trách Hoàng Thường tiện đường tới đây, dù gì Kiếm Trủng cũng ở gần Tương Dương.

Vô Song cảm thấy mình không thể từ chối cái yêu cầu này hơn nữa nàng cũng không có lý do để từ chối, đây rất có thể là lần đầu tiên nàng được đường đường chính chính đụng độ với Bắc Cương, chỉ cần nàng một mực bám vào Đại Thanh thì trời có sụp cũng có Hoàng Thường đến khiêng, có gì phải lo lắng?.

Nhìn Hoàng Thường ung dung ngồi trước mặt, ánh mắt Vô Song lại "cười".

"Hoàng đạo sư, quan lại trong triều còn ăn lộc vua, binh sĩ ra trận còn có lương bổng, đệ tử Võ Đang cũng không phải hít khí trời mà lớn lên, cái gì cũng không thể làm không công được ".

Hoàng Thường nghe vậy không hề tức giận trái lại còn nhẹ gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

"Chẳng biết Cơ nữ hiệp muốn thù lao là gì đây? ".

Câu hỏi này của Hoàng Thường làm Vô Song có chút suy nghĩ bởi vì nàng đúng là chưa nghĩ ra thù lao, thế là Vô Song lại nói.

"Thù lao có thể bàn sau, chỉ là đạo sư cũng thấy bên cạnh ta có mấy người tiểu bối, cũng không thể bỏ bọn họ ở đây ".

Vô Song nhắc đến tiểu bối đương nhiên là Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ.

Nghĩ đến Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ, trái lại Hoàng Thường không khỏi khen Vô Song.

"Cơ nữ hiệp, người có hai khối ngọc tốt, rất rất tốt ".

"Lão đạo mến tài nhưng cũng chưa đến mức cướp đoạt của người khác, hai khối mỹ ngọc kia cũng có thể theo nữ hiệp cùng đi hơn nữa lão đạo còn có thể cho chúng một hồi tạo hóa ".

Hoàng Thường đã nói tới đây, Cơ Vô Song không thể không gật đầu.

Cơ Vô Song cũng không biết rằng, đại sự nơi thành Tương Dương... hoàn toàn thay đổi cuộc đời của nàng.

Quyển 5 - Chương 230: Ánh mắt

Đại Quốc Chủ cũng không hổ là Đại Quốc Chủ, thời điểm Vô Song cùng Thiên Thánh tới Thạch Thành thì suýt chút nữa còn tưởng mình đi nhầm, toàn bộ Thạch Thành vậy mà rừng rực lửa hay nói đúng hơn là Cung A Phòng, Cung A Phòng do Đại Quốc Chủ đặt tên đang rừng rực cháy.

Đại Quốc Chủ có lẽ chẳng muốn bất cứ ai tìm được bất cứ thứ gì ở Thạch Thành vì vậy liền lựa chọn tiêu hủy nơi này, điều duy nhất mà Vô Song không hiểu chỉ là vì cái gì Đại Quốc Chủ có thể hủy diệt Thạch Thành nhanh như vậy.

Thế lửa thực sự rất lớn nhưng mà Vô Song dù gì cũng là đế vị, nếu hắn muốn tiến vào thì thế lửa cản không được vì vậy Vô Song cùng Thiên Thánh liền đánh mắt với nhau.

Thiên Thánh hiểu ý mà khẽ gật đầu với Vô Song, Thiên Thánh cũng muốn Vô Song tiến vào bên trong.

Vô Song tiến vào trong biển lửa, hắn cũng không sợ thứ lửa này có thể làm nguy hiểm đến mình vì vậy Vô Song rất nhanh di chuyển theo ký ức của bản thân, nơi đầu tiên mà Vô Song muốn tìm cũng không phải là Cung A Phòng mà là Cổ Tế Đàn.

Nếu Đại Quốc Chủ chỉ phá hủy Cung A Phòng thì tất cả mọi việc đều dễ bàn dù sao Vô Song cũng không có quá nhiều tin tưởng mình sẽ tìm được thông tin hữu ích tại nơi này, cái quý giá nhất của toàn bộ Thạch Thành trong mắt Vô Song chính là Cổ Tế Đàn, nơi trở thành điểm nối của đại lượng ma khí của Bồng Lai.

Dĩ nhiên Vô Song cũng hiểu.. rất rất khó để Đại Quốc Chủ bỏ lại toàn bộ ma khí trên Bồng Lai.

Quả nhiên như Vô Song suy nghĩ, khi Vô Song đi đến di tích Cổ Tế Đàn thì nơi này chỉ còn là một đống đổ nát.

Cả Thạch Thành bị bao phủ bởi lửa, nhìn từ xa chẳng khác gì Hỏa Diệm Sơn trong truyền thuyết nhưng mà Thạch Thành lại lớn vô cùng, cũng không phải nơi nào lửa cũng có thể lan đến, thế lửa cao ngút trời nhưng muốn đốt cháy toàn bộ mọi khu vực của Thạch Thành thì lại không thể.

Cổ Tế Đàn cũng là một nơi sức lửa không thể lan đến nhưng mà không hiểu sao vẫn cứ trở thành một đống gạch vụn.

Nhìn phế tích trước mặt mình Vô Song không khỏi hít vào một hơi thật dài sau đó hắn bắt đầu ma hóa.

Vô Song mở ra Ma Hóa Thất Long thứ mà hắn dành riêng cho Đại Quốc Chủ, thời khắc này Đại Quốc Chủ đã rời đi, Vô Song cũng đành lấy ma thân ra mà mở đường.

Nếu chỉ dùng sức mạnh cùng nội lực đơn thuần thì Vô Song quả thật không rõ mình phải mất bao lâu mới dọn hết đống phế tích trên mặt đất đi nhưng một khi ma hóa thì Vô Song cứ như một chiếc cần cẩu siêu tốc vậy, Vô Song đi đến đâu, hai tay phát kình mà đánh liền phất bay toàn bộ tàn tích trên mặt đất.

Khi Vô Song tự mình đánh ra một con đường, hắn rốt cuộc thấy con đường hướng xuống Cổ Tế Đàn bên dưới lòng đất.

Con đường này hiện tại chỉ bị đá vụn che đi, Vô Song muốn mở nó ra cũng không khó bất quá Vô Song sợ nhất là toàn bộ Cổ Tế Đàn đều sập, khi đó ngay cả vùng bên dưới lòng đất, khu vực trung tâm và cũng là quan trọng nhất của Cổ Tế Đàn cũng sập, lúc đó bản thân Vô Song cũng hết cách.

Rất may mắn cho Vô Song sau khi hắn phá hủy toàn bộ lớp đá vụn này thì một thông đạo mở ra, thông đạo bước xuống Cổ Tế Đàn.

Cổ Tế Đàn dĩ nhiên không hề bị phá hủy mà chỉ có phần kiến trúc bên ngoài của nó bị hủy diệt, toàn bộ cấu trúc nằm dưới lòng đất đều hoàn toàn không chịu ảnh hưởng.

Cổ Tế Đàn tồn tại nguyên vẹn thực sự làm Vô Song bất ngờ bởi vì hắn không tin Đại Quốc Chủ cái gì cũng không biết, cái gì cũng không hay hơn nữa kể cả hắn không biết thật đi chăng nữa thì chỉ có điên mới bỏ lại Cổ Tế Đàn ở đây, nên nhớ ở Cổ Tế Đàn phong ấn một lượng ma khí khổng lồ, chẳng nhẽ Đại Quốc Chủ không cần thứ này hay Đại Quốc Chủ đang muốn tìm đường lui sau khi thất bại để chờ ngày đông sơn tái khởi?.

Cái vế thứ hai Vô Song tuyệt không tin, Đại Quốc Chủ đã chờ hơn trăm năm, hắn căn bản không muốn chờ nữa.

Đại Quốc Chủ không muốn chờ, Đế Thích Thiên càng không muốn chờ tiếp ở Bắc Cương, Đế Thích Thiên là một nhất đại kiêu hùng, làm sao có thể chịu được cảnh không thể rời đi Bắc Cương?, hắn sao có thể lại chờ đợi thêm trăm năm, khác gì mãnh hổ bị nhốt trong cũi?.

Cái kế hoạch này của Đại Quốc Chủ không dừng được, hắn cũng chỉ có thể tất tay một ván này.
Vô Song không thể hiểu được mục đích tại sao Đại Quốc Chủ lại để Cổ Tế Đàn lại đây nhưng đúng là Vô Song càng bước vào trong trung tâm của Cổ Tế Đàn hắn càng thấy áp lực lớn hơn, trong trung tâm Cổ Tế Đàn chắc chắn có một thứ kinh khủng tồn tại.

Vô Song cũng không chậm lại dù chỉ một bước trái lại tốc độ của hắn càng nhanh, tại Cổ Tế Đàn bản thân Vô Song gần như không sợ gì cả bởi vì hắn có ma thân, hắn có thể Ma Hóa.

Ở nơi này tầm mắt Thiên Đạo không tồn tại, Thiên Đạo không cảm nhận được Vô Song, thì hắn không ngần ngại sử dụng ma thân của chính mình, Ma Hóa Thất Long ít nhất cũng cho Vô Song đủ tự tin, tại cái nơi này ngay cả Đại Quốc Chủ hàng lâm thì Vô Song cũng có sức đánh một trận.

Trong trung tâm tế đàn là gì?, nơi này quả thật không có Đại Quốc Chủ nhưng mà có một tồn tại còn kinh khủng hơn Đại Quốc Chủ.

Vô Song mang theo ma thân mà tiến vào tế đàn, tế đàn giờ khắc này vẫn đầy những ma văn nhưng không còn nằm im trên mặt đất, ma văn lượn lờ giữa hư không, ma văn bao quanh một bức tượng.

Bức tượng này chính là thứ mà Vô Song gặp, là bức tượng màu đen tuyền kỳ dị nơi Vô Song thấy ở Cung A Phòng chỉ là lúc này nó có một loại thần vận cực kỳ khác biệt, nó như đang còn sống vậy.

Vô Song khi nhìn thấy bức tượng này vốn chỉ nghĩ nó loại hình tượng trưng, dù sao thiên hạ biết bao nhiêu tôn giáo, biết bao nhiêu loại bức tượng thần linh, cái này không ai có thể biết được nhưng mà khi Vô Song thấy thứ này nơi Cổ Tế Đàn thì hắn biết chắc chắn đây không phải là bức tượng bình thường.

Bức tượng này như có hồn, như sống lại vậy thậm chí với độ mẫn cảm với ma khí của Vô Song thì hắn còn cảm nhận được có một lượng ma khí khổng lồ ở ngay trong chính bức tượng này.

Ma khí ở Cổ Tế Đàn vốn ẩn dưới mặt đất nhưng mà hiện tại toàn bộ bị bức tượng này hút đi thậm chí Vô Song cho dù chưa thử thì cũng có thể chắc chắn bản thân Ma Long còn chẳng thể hút được ma khí ra khỏi cái bức tượng này.

Bức tượng này tồn tại như để chắc chắn không ai có thể cướp đoạt ma khí ra khỏi Cổ Tế Đàn.

Nhìn bức tượng chiếm lấy chủ vị ở trung tâm Cổ Tế Đàn, Vô Song cũng chỉ biết thở dài nhưng mà theo thời khắc Vô Song thở dài, ánh mắt của bức tượng này liền sáng lên, nếu như lúc trước nó chỉ mới gần như có hồn thì lúc này nó chân chính có hồn, như một thực thể sống vậy.

Bức tượng nhìn Vô Song, cái nhìn làm Vô Song rùng mình, một cái nhìn rất khó diễn đạt.

Bức tượng chỉ nhìn Vô Song một cái, cái nhìn như xoáy thẳng vào linh hồn của hắn, cái như khiến đầu Vô Song như có tiếng nổ vang.Trong ký ức của Vô Song vốn có rất nhiều mảng tối, rất nhiều phần ký ức mà hắn không hiểu thì nay theo một cái nhìn này như có cái mảng tối nào đó được bóc ra, Vô Song... vậy mà có cảm giác mình từng rất quen thuộc với cái thứ này.

Bức tượng chỉ nhìn Vô Song một lần sau đó... nó mở miệng.

"Cuối cùng cũng nhìn thấy ngươi, bản thần liền đợi ngươi ở Nara ".

Nara... là một tỉnh của Phù Tang nằm gần Kyoto, dĩ nhiên cái này không quan trọng.

Giọng nói kia... là của Đại Quốc Chủ, dĩ nhiên với Vô Song cái này cũng không quan trọng.

Quan trọng là Vô Song có ngàn phần chắc chắn, triệu phần chắc chắn cái ánh mắt của bức tượng nhìn hắn không thuộc về Đại Quốc Chủ mà là thuộc về một cái gì đó rất khác rất khác.

Thở ra một hơi, Vô Song lùi lại, sống lưng hắn dựa vào tường của Cổ Tế Đàn, đầu hơi ngửa ra sau, Vô Song lúc này thực sự cảm thấy đau đầu.

Đại Quốc Chủ để lại lời nhắn cho Vô Song, đây có lẽ cũng là địa điểm cuối cùng của hành trình này, tỉnh Nara, Đại Quốc Chủ đang đợi Vô Song đến cũng tin tưởng Vô Song nhất định sẽ đến chỉ là không rõ tại sao trước cái thông tin quan trọng như vậy Vô Song vẫn một mực ám ảnh cái ánh mắt kia.

Vô Song cứ nghĩ trên đời chỉ có ánh mắt Quỳnh Hương có thể ám ảnh chính mình nhưng không ngờ ở đây hắn lại thấy một ánh mắt thứ hai chỉ là hai loại ánh mắt hoàn toàn khác biệt.

Ánh mắt của Quỳnh Hương chạm đến cảm xúc của hắn, chạm đến một cái gì đó Vô Song đang chôn chặt trong lòng còn ánh mắt của bức tượng này lại chạm đến lý trí của Vô Song, đến một thứ gì đó mà Vô Song bị mất đi.

________

Mình có vài chuyện muốn nói với mọi người.

Đầu tiên thì chủ nhật mình sẽ bắt đầu viết lại, thứ hai sẽ bạo, hy vọng cố đủ cho tròn chạm mốc 1k chương.

Thứ hai là từ 5/9/2019 web chính thức không trả tiền cho tác giả nữa tức là tác giả hoặc là viết Free hoặc là tính tiền chương Vip.

Trước truyện đã vào Vip một lần sau đó mình bỏ Vip để lấy lương trên web nhưng giờ vụ đó sẽ dừng ở đây.

Mọi người ủng hộ truyện vào Vip hay là muốn đọc Free như cũ?.

Nếu truyện vào Vip thì mình sẽ viết lại hẳn hoi còn nếu đọc Free như cũ thì mình không hứa được gì cả.

Việc thứ ba là giờ mình đi ra nước ngoài rồi nhé ^^, truyện Drop hay không thì mình không biết, nếu các bạn muốn đọc Free thì cố được mình sẽ cố còn nếu vào Vip thì coi như mình thêm một phần trách nhiệm, nếu cuộc sống ngoài kia không hành mình quá thì mình sẽ theo truyện đến cùng.

Thân ái và chúc mọi người ngủ ngon, hẹn gặp lại vào thứ 2 đầu tuần.

Quyển 5 - Chương 231: Trời yên biển lặng (1)

Vô Song sẽ trở về Phù Tang, một lần cho mãi mãi, Đại Quốc Chủ đã thấy Vô Song, hắn đang đợi Vô Song, nếu hắn đợi Vô Song liền đến.

Cơ Vô Song theo Hoàng Thường tới Tương Dương Thành, bắt đầu một hành trình của riêng nàng thậm chí... sống một cuộc đời của chính nàng.

Hai bản thể song song tách ra, song song khởi đầu hai hành trình mới mà cả hai đều không biết điểm dừng chân của mình rốt cuộc ở nơi nào.

Vô Song rời khỏi Thạch Thành với tâm trạng không tốt lành gì bất quá hắn phải ép cái cảm xúc này của mình xuống, hắn phải trở về Phù Tang, Vô Song không rõ Đại Quốc Chủ sẽ cho Vô Song bao nhiêu thời gian.

Nếu là trước đây Vô Song trong đầu có lẽ sẽ có một vài suy nghĩ khác nhưng hiện tại thì không, hiện tại hắn một mực chỉ nghĩ tới Đại Quốc Chủ hay đúng hơn là cái ánh mắt của bức tượng kia.

Bằng một thủ đoạn nào đó giúp Đại Quốc Chủ theo ánh mắt mà thấy Vô Song, rất may Đại Quốc Chủ thật sự cũng không nhìn ra dung mạo của Vô Song dù sao hắn cũng đang ở trong ma thân nhưng càng vì Vô Song ở trong ma thân mà Đại Quốc Chủ càng muốn gặp hắn, càng muốn ép hắn xuất hiện.

Về phía Vô Song, hắn muốn đến gặp Đại Quốc Chủ một lần, không chỉ vì trận chiến này mà còn vì bức tượng kia, vì một ánh mắt kia, vì cái ký ức của chính hắn.

Vô Song luôn là người tin vào trực giác của bản thân, hắn biết những mảng ký ức bị che phủ của chính mình rất có thể sẽ được mở ra, mở ra tại điểm cuối nơi Phù Tang, nơi Đại Quốc Chủ đợi hắn, hắn phải đi.

Lúc này như có cái gì đó thúc đẩy Vô Song, cứ như đi tìm lại một thứ thuộc về mình, tìm lại bản thân mình năm xưa, mở ra thứ che mắt hắn bấy lâu nay.

Vô Song vốn không cố đi tìm ký ức của bản thân hắn, bao nhiêu năm quá vẫn vậy, với hắn một đời đã qua hắn liền sống trọn vẹn một cuộc đời mới tuy nhiên giây phút hắn gặp Quỳnh Hương, giây phút hắn nhìn thấy ánh mắt của nàng... hắn muốn tìm lại chính mình, ít nhất hắn muốn hiểu về bản thân mình, về cái cuộc đời mà hắn đã đi qua.

Cái suy nghĩ kia lớn dần theo từng ngày nhưng mà Vô Song chẳng biết làm sao cả, không biết làm sao để tìm lại ký ức của bản thân, cũng chính cái ánh mắt của bức tượng kia mở ra cho Vô Song một con đường, cho hắn thấy một cái đích.

Một trận đánh này hắn không thể không đánh, hắn không thể không đi.

Vô Song có việc phải làm, có một phần của chính mình phải tìm lại còn Cơ Vô Song, nàng có một con đường trước mắt phải đi.

Cơ Vô Song có lẽ nên bước ra một bước, sống một cuộc đời của chính mình.

Nàng, Dương Quá, Tiểu Long Nữ ba người rời khỏi Kiếm Trủng mà đi theo Hoàng Thường.

Giờ khắc này so với lúc đến Kiếm Trủng thì Dương Quá liền cao hơn một chút, thân hình đầy đặn hơn một chút, khuôn mặt trưởng thành hơn một chút đồng thời càng thêm vài phần nam tính, không thể không nói Dương Quá rất đẹp trai, siêu cấp đẹp trai, trong tất cả những nhân vật chính của thế giới Kim Dung mà Vô Song từng gặp thì đúng là không có ai hơn nổi.

Dĩ nhiên vấn đề cũng không phải là Dương Quá đẹp trai bao nhiêu, vấn đề quan trọng nhất lúc này là Dương Quá mang theo Huyền Thiết Trọng Kiếm.

Nhìn thanh kiếm to không kém thân thể Dương Quá là bao nhiêu khiến Vô Song có chút buồn cười đồng thời trong lòng cũng mang theo sự tò mò.

Theo nguyên tác thì Đồ Long Đao từ Huyền Thiết Trọng Kiếm mà ra vậy tại thế giới này Đồ Long Đao ra sao?, nếu mang Huyền Thiết Kiếm va chạm với Đồng Long Đao thì rốt cuộc cái gì mạnh hơn đây?.

Ba người đi theo sau Hoàng Thường, tổ đội dĩ nhiên có cả Âu Dương Phong, có Âu Dương Phong đi theo quả thật làm Dương Quá vui quên cả đất trời bất quá cũng chẳng ai hiểu ra sao mỗi ngày Âu Dương Phong đều có một đoạn tách đội rời đi chạy thật xa thật xa, mãi đến đêm muộn mới trở lại, cái thời gian này cũng là thời gian đoàn người dừng chân.
Hoàng Thường đi rất chậm rất chậm, từ Kiếm Trủng đến Tương Dương vốn không quá xa nhưng mà đoàn người đi cả ngày cũng chẳng được bao nhiêu cả.

Màn đêm buông xuống mà đoàn người thậm chí còn chưa ra khỏi cánh rừng nơi Kiếm Trủng, dĩ nhiên với mọi người thì việc này cũng bình thường chỉ có tiểu Dương Quá là khổ không thể tả, vác Huyền Thiết Kiếm trên lưng đi bộ cả ngày gần như hao sạch toàn bộ khí lực của Dương Quá, sau khi dùng chút sức cuối cùng ngồi xuống ăn một bữa cơm do chính Vô Song chuẩn bị thì Dương Quá liền năm ra đất, chân tay bủn rủn đến độ căn bản không thể động đậy.

Dương Quá nằm ra mặt đất, hai tay hai chân mở rộng theo hình chữ nhân, thân thể Dương Quá gần như đau đến mức còn chẳng ngủ được.

Nhìn Dương Quá nằm như vậy Vô Song cũng có chút thương tâm, Cơ Vô Song đương nhiên hiểu đây là biện pháp rèn thể lực cho Dương Quá nhưng mà dù sao tiểu Dương Quá cũng là đệ tử của nàng vì vậy nàng chậm rãi lại gần Dương Quá, muốn vì Dương Quá châm cứu thông huyệt nào ngờ khi nàng còn chưa kịp đến gần thì Hoàng Thường đã tới, Hoàng Thường chậm rãi ngồi bên cạnh Dương Quá, khoanh chân mà ngồi.

Hoàng Thường rất nhanh tiến vào trạng thái nhập định,hai mắt nhắm lại sau đó chậm rãi hít thở, bản thân tiến vào trạng thái minh tưởng.

Nhìn Hoàng Thường ngồi đó ánh mắt của Vô Song không khỏi lóe lên, nàng quan sát Hoàng Thường thật lâu thật lâu sau đó cũng tiến đến bên cạnh Dương Quá, nàng cũng chậm rãi ngồi xuống, cả người tiến vào trạng thái nhập định.

Thời gian dần trôi qua, khoảng nửa tiếng sau thì Vô Song mở mắt, nàng bất giác quay lại nhìn Hoàng Thường, về phần Hoàng Thường chẳng rõ đã mở mắt từ bao giờ, Hoàng Thường cũng đang nhìn Vô Song thậm chí sau khi ánh mắt hai người va vào nhau, Hoàng Thường không khỏi cảm thán.

"Cơ nữ hiệp thiên tư thật đáng sợ ".

Nghe Hoàng Thường nói vậy thì Vô Song cũng có chút ngại, dĩ nhiên nàng hiểu Hoàng Thường vì sao khen mình.

Các thở của Hoàng Thường cực kỳ đặc biệt, nó mang theo một loại tiết tấu như kết hợp với thiên địa.

Nếu Vô Song ở đây thì chưa chắc nhận ra mà có nhận ra cũng chẳng thể bắt chước được nhưng Cơ Vô Song thì khác, nàng là tiên thiên liên ngẫu, nàng sở hữu thiên phú Thương Thiên Thủ Hộ, nàng có thể cảm nhận được tiết tấu mà Hoàng Thường tạo ra, thứ tiết tấu đang kết nối thiên địa với Hoàng Thường.

Vô Song học theo Hoàng Thường, nàng bắt đầu học tập hít thở lại từ đầu, thân thể nàng phi thường đặc biệt, thân thể nàng nhìn không khác gì nhân loại nhưng thủy chung vẫn không phải nhân loại, nàng có thể cảm thấy linh khí tràn vào cơ thể mình, cảm thấy tâm thần sảng khoái lạ kỳ nhưng lại không có chỗ tốt thực chất nào đến cơ thể nhưng mà nàng biết thủ pháp hít thở này của Hoàng Thường... cực kỳ đáng sợ."Đạo sư, ta có thể chứ? ".

Vô Song nhìn Hoàng Thường rồi lại nhìn tiểu Dương Quá, Hoàng Thường hiểu ý bất giác cười cười gật đầu sau đó không quên nói.

"Cơ nữ hiệp có thể hướng dẫn cả nữ đệ tử của người nữa, dù sao lão đạo cũng hứa cho đám tiểu bối này một hồi tạo hóa chỉ là lão đạo không ngờ thiên tư của Cơ nữ hiệp đáng sợ như vậy ".

Lời khen của Hoàng Thường thì Vô Song không dám gật bừa, nàng lúc này quan tâm đến vấn đề "tạo hóa" mà Hoàng Thường muốn dành tặng cho hai người Tiểu Long Nữ cùng Dương Quá hơn, thế là cũng mặc kệ Dương Quá có chịu hay không, Vô Song liền nâng Dương Quá lên rồi mang Dương Quá đến thẳng chỗ của Tiểu Long Nữ.

Một đêm đó nhóm người Vô Song đều không ngủ thay vào đó là tập hít thở có điều cái này độ khó rất cao, ngoại trừ Vô Song có độ tương thích hoàn hảo với thiên địa ra thì cả Dương Quá lẫn Tiểu Long Nữ đều không có cách nào làm được trong chỉ một lần, bất chấp ngộ tĩnh của hai người cao thế nào.

Ở một bên nhìn Vô Song chỉ dạy Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ tiến vào trạng thái nhập định, Hoàng Thường chỉ cười cười, trong ánh mắt như có điều gì đó để suy nghĩ.

Hoàng Thường nhìn Vô Song, trong lòng chất chứa rất nhiều câu hỏi, ông muốn biết Vô Song là ai.

Hoàng Thường cảm thấy Vô Song rất lạ, lạ đến nỗi ông không thể xác định, một đời này người duy nhất cho Hoàng Thường cảm giác này chỉ có một Trương Tam Phong.

Hoàng Thường biết rất nhiều chuyện trong thiên hạ, cũng đủ khả năng nhìn thấu mọi loại người trong nhân thế chỉ có Trương Tam Phong cùng Vô Song là ông nhìn không thấu.

Nếu người khác nói mình là đệ tử Võ Đang Phái bản thân Hoàng Thường không tin nhưng mà Vô Song thì khác bởi ở Cơ Vô Song khiến bản thân Hoàng Thường nghĩ đến Trương Tam Phong hơn nữa so với Trương Tam Phong thì Cơ Vô Song càng thêm kỳ dị.

Trương Tam Phong như người không thuộc về nhân thế còn Cơ Vô Song... nàng cũng như người không thuộc về nhân thế nhưng mà với nhân thế lại có thiên ti vạn lũ quan hệ, đây mới là điểm đặc biệt nhất.

Nhiều năm trước, Hoàng Thường từng tới Võ Đang, từng gặp một tiểu cô nương.

Hoàng Thường cùng tiểu cô nương kia không nói với nhau một lời, ông chỉ nhìn tiểu cô nương kia trong mắt sau đó Hoàng Thường biết tiểu cô nương kia gọi là Quỳnh Hương.

Thời điểm đó chính Hoàng Thường là người đứng ra đặt hôn sự cho Quỳnh Hương cùng Phúc Khang An, thứ nhất là một cuộc hôn nhân chính trị lợi cả đôi đường, lợi cho cả Võ Đang cũng như Đại Thanh.

Tiếp theo là vì Hoàng Thường nhìn ra Quỳnh Hương bất phàm, cực kỳ bất phàm.

Vài năm sau, Hoàng Thường lại nhìn thấy Quỳnh Hương, hai người cũng không nói với nhau một lời, Quỳnh Hương thậm chí nhìn không ra Hoàng Thường tồn tại nhưng mà thời điểm đó Hoàng Thường lại càng quan sát kỹ Quỳnh Hương hơn đồng thời nhận định Quỳnh Hương có thể đạt đến một độ cao rất rất đáng sợ.

Hoàng Thường khi đó dĩ nhiên cũng nhìn ra Quỳnh Hương giống Trương Tam Phong, hoàn toàn có cái ý vị không thuộc về nhân thế, trong mắt Hoàng Thường thì Quỳnh Hương hoàn toàn có thể trở thành một Trương Tam Phong thứ hai.

Hoàng Thường rất coi trọng Quỳnh Hương nhưng mà giờ khắc này khi đứng từ xa nhìn thấy Vô Song, Hoàng Thường cảm thấy... nữ nhân họ Cơ trước mặt mình kia có lẽ còn kinh khủng hơn cả Quỳnh Hương, điều này không thể không làm Hoàng Thường phải nhận định lại một số thứ.

Quyển 5 - Chương 232: Trời Yên Biển Lặng (2)

Ở Trung Nguyên có một Hợp Đạo Cảnh siêu cấp cường nhân đang không biết phải làm gì với Cơ Vô Song thì ở Đông Hải cũng có một Hợp Đạo Cảnh khác đang nghĩ về Vô Song, người này là Đại Quốc Chủ.

Đại Quốc Chủ rời khỏi Bồng Lai hướng đến Phù Tang, đối với hắn hiện tại gần như mọi sự đã đủ, cũng chẳng có gì để luyến tiếc, sau sự kiện này thì hắn có thể tới Bắc Cương, chân chính hoàn thành sứ mạng của mình.

Đại Quốc Chủ cùng Đế Thích Thiên vốn là một, Đại Quốc Chủ vốn là phân thân mà Đế Thích Thiên tạo ra nhưng mà cũng không giống Vô Song cùng Cơ Vô Song, Đại Quốc Chủ chẳng thể liên lạc với Đế Thích Thiên, cả hai đã sớm như hai bản thể khác nhau, hai phần hoàn toàn khác nhau.

Đại Quốc Chủ không hề có liên quan gì tới tánh mạng của Đế Thích Thiên hay có khả năng giao tiếp cùng chia sẻ như hai người Vô Song nhưng mà trong đầu Đại Quốc Chủ vẫn luôn có một sứ mạng, một sứ mạng mà hắn phải hoàn thành, hắn như một con người được lập trình sẵn đích đến vậy.

Đêm về khuya, cái đêm mà Cơ Vô Song đưa Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ tiếp xúc với thủ đoạn hấp khí của huyền môn chính tông đạo gia, đêm nay Đại Quốc Chủ không ngủ.

Người như Đại Quốc Chủ vốn không cần ngủ, cao thủ cấp bậc đế vị thậm chí là ngũ tuyệt nếu muốn ngủ thì thường tiến vào trạng thái thiền định, vừa giải tỏa áp lực cơ thể, giải phóng linh hồn đồng thời vẫn có thể tiến hành tu luyện, dĩ nhiên với dạng người như Đại Quốc Chủ hắn thích nhất là thần du.

Nếu như Hoàng Thường sáng tạo ra một loại hô hấp mỗi khi tiến vào trạng thái nhập định được coi là chính tông huyền môn đạo gia, đưa bản thân hòa với thiên địa thì Đại Quốc Chủ lại sáng tạo ra thần du, đưa linh hồn hòa vào thiên địa, một người tu thân một kẻ lại tu hồn.

Bình thường mỗi đêm Đại Quốc Chủ đều tiến hành thần du nhưng mà đêm nay thì khác, đêm nay hắn đứng lằng lặng trên cột buồm của đại thuyền, ánh mắt nhìn về phía mặt biển đen ngòm.

Đại Quốc Chủ cũng không có ý định ngắm cảnh biển về đêm chỉ là hắn cũng đang có việc suy nghĩ, hắn nghĩ đến Vô Song.

Cũng như cái nhìn của Hoàng Thường với Cơ Vô Song thì Đại Quốc Chủ cũng không rõ phải nhìn nhận Vô Song ra sao, gần như mọi thông tin của Vô Song thì Đại Quốc Chủ đều không biết nhưng mà Đại Quốc Chủ quả thật vì Vô Song mà thay đổi phần lớn kế hoạch.

Kế hoạch của Đại Quốc Chủ tuyệt chẳng phải đơn giản rời khỏi Bồng Lai như thế mà kể cả có rời thì cũng phải mang Bát Chỉ Kính về chứ chẳng hơi đâu tự nhiên lại tặng thêm cho Vô Song một cặp Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc.

Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc có liên quan mật thiết tới Nguyệt Sát, nếu vật này không tồn tại thì Nguyệt Sát chắc chắn phải chết, một khi Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc bị thu hồi thì Nguyệt Sát dĩ nhiên cũng sẽ chết nhưng mà Đại Quốc Chủ thì không quan tâm lắm, Nguyệt Sát có chết hay không cũng không quan trọng, với Đại Quốc Chủ thì Vô Song quan trọng hơn bởi vì Vô Song đặc biệt.

Đại Quốc Chủ không thích liều, không thích đưa bản thân vào những sự việc không nằm trong tầm tay nhưng mà với Vô Song thì hắn quyết định thử vì vậy mới để Nguyệt Sát tới giết Vô Song.

Nguyệt Sát tuy mạnh nhưng sao giết nổi Vô Song?, Nguyệt Sát vẫn chưa phải Hợp Đạo Cảnh cao thủ, độc thân một mình giết Vô Song trong khi bên người Vô Song không ít cao thủ là việc không thể nào, với Đại Quốc Chủ thì Nguyệt Sát chắc chắn phải chết, mục đích của hắn chính là để Vô Song nắm giữ cả Bát Chỉ Kính lẫn Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc.

Đại Quốc Chủ quyết định đặt cược vào Vô Song, đến thời điểm hắn dựa vào thủ đoạn đặc thù qua "Tổ Vật" để thấy Vô Song thì Đại Quốc Chủ càng thêm chắc chắn cái quyết định của chính mình, Đại Quốc Chủ hiểu hắn không làm sai, Vô Song thật sự sở hữu ma thân, loại thân thể mà Đại Quốc Chủ nằm mơ cũng muốn đạt tới.

Đêm nay một thân một mình đứng ngắm nhìn cảnh biển, ánh mắt Đại Quốc Chủ mang theo vẻ lập lòe bất định, giờ khắc này nếu có Biện Tài Thiên ở đây thì Biện Tài Thiên tuyệt đối không thể tin được, tuyệt không thể tin thứ ánh mắt này lại xuất hiện trên người Đại Quốc Chủ.

Đại Quốc Chủ hiện tại đang chờ, đang chờ Vô Song.

Thần khí là những vật con người không thể hiểu được mà càng không thể hiểu được thì càng khiến con người tò mò, càng khiến con người bị thần khí hấp dẫn.

Bát Chỉ Kính là vậy mà Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc cũng là vậy, khi nắm cả hai vật này trong tay mà lại không hiểu rõ nó một cách tường tận thì bất cứ ai cũng muốn đi khám phá nó, đi tìm hiểu nó, Vô Song dĩ nhiên cũng bị hai thứ thần binh này hấp dẫn thật lâu.

Vô Song cùng đoàn người hiện tại vẫn chưa thể rời khỏi Bồng Lai bởi vì nơi này đã không có chiến thuyền, đến cả một con thuyền bình thường để ra khơi cũng đã không có, đương nhiên việc này cũng không tính là khó.

Tại nguyên tác Kim Dung, nhóm ba người Bắc Cái, Quách Tĩnh cùng Hoàng Dung cũng chẳng cần đại thuyền để tới Đào Hoa Đảo, khi thực lực đã đến một mức độ nhất định thì ngay cả bè gỗ cũng có thể vượt biển, chỉ cần không gặp phải bão tố bất ngờ ập tới thì cái gì cũng dễ bàn.

Vô Song thì chưa trải qua một khóa đào tọa làm thuyền nào cả nhưng mà Quang Bình cùng Trương sư lại biết, hai người bắt đầu đi dọc bờ biển của Bồng Lai tìm những mảnh xác thuyền có thể sử dụng sau đó đóng một cái bè lớn, nhóm người Vô Song rốt cuộc quyết định vượt biển mà đến Phù Tang.

Ở trên đảo lúc này ngoại trừ đám Vô Song ra thì cũng chỉ có đám quái vật trên đảo ngoài ra căn bản không có người, đến cả những con dân của Ám Tộc cũng toàn bộ rời đi, chỉ cần nhìn vào một điểm này cũng có thể thấy được kế hoạch rời khỏi Bồng Lai hướng về Phù Tang của Đại Quốc Chủ đã được lên kế hoạch từ lâu.Hiện tại đoàn người Vô Song đang ở trong chính ngôi làng của người dân Ám Tộc, ở đây ít nhất còn có đồ ăn và nước uống được để lại, những thứ con người có thể ăn được, có thể hấp thụ một cách bình thường.

Nếu kế hoạch không có gì sai lầm thì đoàn người Vô Song sẽ rời khỏi Bồng Lai sau từ hai đến ba ngày, thời gian nhanh hay chậm còn phải xem thương thế của cô cô Lý Thương Hải, bản thân Lý Thương Hải thực sự mất rất rất nhiều sức, nàng cho dù tỉnh lại vẫn cứ suy nhược vô cùng, trong tình trạng này thân thể của Lý Thương Hải căn bản không thích hợp để vượt biển.

Mỗi người trong nhóm Vô Song sẽ có một nhiệm vụ riêng biệt, ví dụ như Vô Hà Tử chăm sóc Lý Thương Hải, Thiên Thánh cố gắng khôi phục thực lực bao nhiêu hay bấy nhiêu, Vô Song sẽ lo bảo vệ mọi người tránh mọi bất chắc, đám người nữ nhân Quỳnh Hương thì sẽ lo việc nấu nướng bếp núc còn hai người Trương sư chịu trách nhiệm tạo bè.

Khi mà Đại Quốc Chủ rời khỏi Bồng Lai, áp lực cho mọi người thật sự rất lớn, một thứ áp lực vô hình đè xuống bởi vì không ai biết việc gì xảy ra, mỗi người thậm chí có một ý nghĩ, những cái này Vô Song đều nhìn trong mắt.

Sự áp lực này kéo dài gần hết ngày thứ nhất, trải qua một ngày bình lặng không có gì xảy ra thì mọi người mới có chút dễ chịu, có thể bắt đầu thả lỏng tâm lý, cũng chính vì vậy Vô Song mới có thời gian rảnh trở về phòng của mình mà nghiên cứu Bát Chỉ Kính cùng Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc.

Bát Chỉ Kính chỉ lớn bằng mộtt ấm gương đồng để bàn của các tiểu thư thời đại này còn Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc lại là một cặp khuyên tai tương đối lớn nhưng mà không đến nỗi quá kỳ dị, ít nhất đeo vào tai cũng không biến thành dị hợm.

Cầm Bát Chỉ Kính trên tay, Vô Song mân mê vật này một hồi lâu, Bát Chỉ Kính rõ ràng từng phản ứng với Vô Song, Vô Song từng cảm nhận được hồn của nó ấy vậy mà hiện tại Bát Chỉ Kính lại trở nên vô hồn.

Vô Song không thể hiểu được vì vậy bắt đầu nhớ lại sự kiện khi chiến đấu với Nguyệt Sát bất quá càng nghĩ Vô Song càng không hiểu.

Thần khí vốn không thể dùng những suy nghĩ thông thường, những kiến thức thông thường để lý giải, nếu có thể dùng lẽ thường mà xét thì nó đã chẳng là thần khí.

Vô Song rốt cuộc đặt Bát Chỉ Kính lên bàn gỗ, trong tay mân mê Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc rốt cuộc hắn như làm ra quyết định trọng đại, Vô Song liền đeo Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc lên tai.

Hai đời làm người Vô Song chưa từng đeo khuyên tai nhưng mà hiện tại vì Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc bản thân Vô Song nguyện thử.

Khi đeo Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc lên tai, cảm giác đầu tiên của Vô Song là nặng, thực sự có chút không quen nhưng mà rất nhanh cảm giác này chẳng còn quan trọng bởi vì Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc nhè nhẹ run lên, nó tạo thành một dạng âm hưởng kỳ dị.

Theo âm hưởng này Vô Song như cảm thấy một phần hồn của chính mình bị kéo ra khỏi cơ thể, là hồn của chính Vô Song chứ không phải của Cơ Vô Song.
Thân hình Vô Song nhè nhẹ run lên, hắn thậm chí muốn nắm lấy Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc mà vứt ngay ra khỏi tai nhưng mà rất nhanh Vô Song cảm nhận được sự thần kỳ của Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc.

Một đôi bông tai dĩ nhiên chỉ còn một bên, một phần còn lại biến mất.

Vô Song có thể cảm nhận được nó ở bên tai của mình nhưng mà nó thực sự không tồn tại, nhìn không thấy mà chạm cũng không được.

Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc thực sự rất thần dị, khi mà Vô Song cảm nhận được một phần Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc biến mất đồng thời mang theo một phần hồn phách của chính mình biến mất theo thì Vô Song rơi vào một loại trạng thái kỳ dị.

Hắn bắt đầu cảm nhận được thế giới này có chút khác hay đúng hơn là một cái nhìn khác.

Trong căn phòng, Vô Song nhè nhẹ nâng hai tay của mình lên sau đó hắn làm một việc mà hắn trước đây chưa từng suy nghĩ, hắn lấy tay phải đánh với tay trái.

Cái này cứ như tự kỷ vậy nhưng Vô Song rõ ràng đang thực hiện, động tác đầu tiên có chút không quen nhưng dần dần với cảnh giới võ học của Vô Song thì nhịp điệu của nó càng ngày càng nhanh, hai tay trái – phải của Vô Song như hai cao thủ cận chiến quyết đấu với nhau, bất kể là quyền, chỉ, trảo pháp.

Vô Song lúc này rốt cuộc mới biết Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc bá đạo ở đâu, nó khiến linh hồn của Vô Song một phân thành hai, như có hai phân hồn trong đầu Vô Song vậy, như có hai người cùng tồn tại, cùng chung ý thức trong đại não của hắn, thân thể của Vô Song như được chia làm hai phần điều khiển.

Vô Song đã từng ước mơ Song Thủ Hổ Bác không biết bao nhiêu lần nhưng mà chỉ bằng một đôi bông tai Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc... hắn thực sự đạt được Song Thủ Hổ Bác.

Việc dĩ nhiên không chỉ dừng ở đây bởi Vô Song còn nghĩ tới Song Giới, hắn đã từng trải nghiệm Song Giới, từng nếm thử nó một lần, tuy độ khó của Song Giới lớn vô cùng nhưng nếu có Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc thì không phải là không thể thử.

Nếu Song Thủ Hổ Bác là trí tưởng tượng, tưởng tượng bản thân một phân thành hai, tưởng tượng có hai người cùng xuất thủ thì Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc không cần tưởng tượng, nó thực sự là một người phân thành hai.

Nghĩ đến Song Giới, nghĩ đến Song Thủ Hổ Bác bản thân Vô Song đương nhiên vui vẻ tuy nhiên rất nhanh Vô Song cũng không cười được nữa, hắn vội tháo Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc ra.

Khi tháo một bên Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc thì bên còn lại hiện ra nhưng linh hồn của Vô Song dĩ nhiên không trở về, một phần linh hồn bị Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc lấy đi sau đó phong ấn bên trong chính nó.

Tháo nốt một bên còn lại ra, nắm đôi Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc trong tay, bàn tay Vô Song khẽ run lên.

Thứ này không đùa được, lợi thì lợi mười nhưng hại chỉ sợ cũng chín.

Khi đeo Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc cho dù chỉ trong một thời gian ngắn ấy vậy mà Vô Song thật sự cảm thấy linh hồn mình bị phân tách, linh hồn của hắn... chuẩn bị hóa thành hai.

Cái này nếu đặt ở hậu thế thì chính là tâm thần phân liệt.

Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc có thể tách hồn, có thể khiến linh hồn con người mãi mãi phân tách thậm chí thành một thực thể riêng biệt.

Nguyệt Sát có thể sử dụng Song Giới tới mức kinh khủng như vậy chính là vì hắn bị tâm thần phân liệt, Nguyệt Sát điều khiển Sát Giới còn Nguyệt Thánh điều khiển Nguyệt Giới.

Mạnh dĩ nhiên mạnh nhưng mà đầu óc từ nay về sau đừng hòng bình thường nổi.

Nhìn đôi Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc trên tay, Vô Song chỉ biết thở dài, chính hắn cũng chẳng thể đánh giá được chính xác cái vật này, chẳng hiểu đây là thần binh hay là ma binh nữa?, quá mức yêu tà.

Quyển 5 - Chương 233: Tiền kiếp

Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc có thể tách hồn, tách hồn của con người ra làm hai nhưng mà một khi đeo Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc lên thì mãi mãi không thể thoát khỏi ảnh hưởng của nó, linh hồn mãi mãi không chọn vẹn.

Đây là lần đầu tiên Vô Song có cảm giác rõ ràng về lực lượng linh hồn như vậy, Vô Song không rõ hắn phải giải thích ra sao nhưng đúng là linh hồn của Vô Song đang gặp vấn đề lớn, hắn cảm nhận được sự thiếu hụt về linh hồn.

Giây phút Vô Song cầm lấy Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc, hắn căn bản không nghĩ nhiều nhưng tuyệt không ngờ Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc lại như thế này.

Dĩ nhiên giờ khắc này Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc cũng nhận Vô Song làm chủ, nó bắt đầu dung nhập vào với chính linh hồn của Vô Song để Vô Song biết được một khả năng nữa của Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc.

Vật này không chỉ tách hồn mà còn lưu hồn, Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc có thể cứu người một mạng, Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc có khả năng mang một nửa linh hồn của Vô Song mà nó đang lưu giữ ra làm tấm chắn, hy sinh một nửa hồn lực của Vô Song để mà giữ mạng cho hắn như cái cách Nguyệt Sát đã sống qua sát chiêu của Lý Thương Hải.

Đương nhiên Vô Song thì cũng chẳng vui vẻ gì với cái công năng này bởi vì Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc sau khi lấy một nửa linh hồn của Vô Song ra làm tấm chắn thì nó sẽ lấy nốt một nửa phần linh hồn còn lại bổ sung vào nó, cái này chẳng khác gì nói Vô Song nếu sử dụng tính năng lưu hồn kia thì lực lượng linh hồn của hắn chỉ còn 25 %.

Trước Vô Song cứ nghĩ Nguyệt Sát gặp phải Vô Giới của mình dẫn đến không thể thoát ra, dẫn đến chết trong tay Vô Song nhưng giờ Vô Song hiểu hắn nghĩ sai.

Vô Giới của Vô Song mới chỉ ngộ ra, kể cả có dùng cũng phải là Cơ Vô Song dùng, chỉ có nàng mới tận dụng được hết năng lực của Vô Giới còn Vô Song thì chắc chắn không, một Vô Giới do Vô Song sử dụng chẳng thể nào khiến Nguyệt Sát bị hãm vào bên trong không thể thoát ra, hắn bị dính Vô Giới, bị khốn tại Vô Giới là vì linh hồn lực của Nguyệt Sát khi đó chỉ còn vèn vẹn 25%, hắn đã gần như không có khả năng chống lại công kích linh hồn.

Cái gọi là công kích linh hồn thì Vô Song cũng chẳng lạ gì, cầm sư nào mà không biết công kích vào tâm thần?, cái này chính là một dạng công kích linh hồn.

Cách tu luyện linh hồn lực lượng cũng không phải là không có nhưng mà việc đánh đổi một nửa lượng linh hồn của Vô Song hiện tại để kích hoạt Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc thì là một cái giá quá đắt, quá đắt để Vô Song chấp nhận.

Vô Song dù sao cũng là chân truyền đệ tử của Tiên Âm cô cô, hắn có thể tính là người Tiên Âm Động, đã là người Tiên Âm Động thì phải biết tu luyện linh hồn lực nhưng mà Vô Song từ xưa đến nay không hề tu luyện linh hồn lực bởi vì... hắn cảm thấy không cần.

Linh hồn lực của Vô Song cực mạnh, mạnh còn hơn cả Tiên Âm tu luyện theo pháp môn Tiên Âm Động bởi lẽ hắn làm người hai thế, lượng linh hồn của Vô Song gấp đôi người khác, nếu thuật luyện linh hồn có thể tăng tiến lực lượng linh hồn với tốc độ cực nhanh thì có lẽ Vô Song còn suy nghĩ nhưng mà tại Tiên Âm Động thú thật tốc độ tu luyện linh hồn phi thường phi thường chậm, cứ như tích tiểu thành đại, góp gió thành bão vậy, Vô Song nào có thời gian đi tu luyện theo pháp môn này.

Tiên Âm Động là kết tinh của cả Cầm Đế cùng Tiêu Dao Tử, nếu pháp môn tu luyện linh hồn của Tiên Âm Động còn như thế thì chẳng phải nói tới những nơi khác trong thiên hạ dù sao linh hồn lực vẫn là một thứ quá xa lạ với cái thế giới này.

Vô Song hiện tại cầm Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc trong tay, hắn chỉ hận không thể ném đi, Vô Song thậm chí còn đang nghĩ Đại Quốc Chủ cố tình để thứ này lọt vào tay hắn từ đó hại hắn.

Dĩ nhiên đây chỉ là nghĩ, Vô Song trong lòng dù có thể nào cũng phải cố mà bình ổn, cố mà áp sự việc của Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc xuống, dù sao vật này tuy hại nhưng mà lợi thì vẫn có, có rất lớn ít nhất Vô Song hiểu chỉ cần mình gắn Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc lên tai, Vô Song sẽ rất mạnh.

Đè xuống sự việc của Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc, Vô Song lại nhìn Bát Chỉ Kính.

Hắn hiện tại biết được Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc đã nhận chủ với mình vì vậy hắn cũng muốn thử tìm cách để Bát Chỉ Kính nhận chủ, dù sao Vô Song vẫn tin tưởng Bát Chỉ Kính hơn cặp Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc kia, ít nhất sẽ không có hố hắn.

Vô Song cầm Bát Chỉ Kính trên tay, xoay trái xoay phải, nhìn ngang nhìn dọc sau đó hắn quyết định đưa ngón tay vào miệng, cắn nát đầu ngón tay rồi... nhỏ máu nhận chủ.

Vô Song biết cái suy nghĩ này rất "ngu" nhưng mà hắn vẫn nguyện ý thử, hiển nhiên là cách này cũng không có hiệu quả, giọt máu của Vô Song rơi vào Bát Chỉ Kính... chỉ khiến vật này bị thêm một vết máu bám lên mà thôi, cái gì cũng không có.Đưa tay lên trán, Vô Song hiện tại bắt đầu suy nghĩ, suy nghĩ về những lời Lý Thương Hải nói, về bản cổ tịch di thư kia.

Trong bản cổ tịch, Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc liên quan đến hồn, cái này thì Vô Song chính thức được kiểm chứng còn Bát Chỉ Kính liên quan đến giới.

Vô Song cũng từng được kiểm chứng Bát Chỉ Kính, nó gọi ra một giới, một thế giới tách biệt với thế giới này để giúp Vô Song thoát được khỏi tầm mắt Thiên Đạo.

Vô Song hiểu rằng Bát Chỉ Kính có tác dụng cực cực lớn với Vô Song hơn nữa cũng chỉ bằng cái tác dụng này thì Đại Quốc Chủ cũng sẽ thèm muốn Bát Chỉ Kính không thôi, tầm quan trọng của Bát Chỉ Kính vượt xa Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc với Vô Song.

Vô Song bắt đầu nhớ lại cảm giác sáng nay, cái cảm giác mà Bát Chỉ Kính biến đổi, Vô Song hiện tại thậm chí muốn thử mở ra Vô Giới nhưng mà hắn biết rất khó.

Thứ nhất là đôi mắt của Vô Song chưa chắc chịu được một lần Vô Giới nữa, thứ hai Cơ Vô Song đang ở bên cạnh Hoàng Thường, ở cạnh một người mà theo Vô Song thì còn kinh khủng hơn Đại Quốc Chủ, cả Vô Song cùng Cơ Vô Song đều không thể làm ra bất cứ việc manh động nào, có trời mới biết Hoàng Thường sẽ làm ra cái gì.

Không mở ra được Vô Giới thì Bát Chỉ Kính gần như vật vô hồn, Vô Song nắm Bát Chỉ Kính trong tay đương nhiên có thể kích hoạt năng lực của nó, tạo ra một kết giới cho mình nhưng mà cái này cũng chẳng để làm gì, chẳng có tác dụng gì lắm, Bát Chỉ Kính sẽ chỉ như một đồ vật có công tắc, cái mà Vô Song cần là thần binh nhận chủ.

Nằm trên giường gỗ, Vô Song thực sự không nghĩ ra cách nào để vận dụng Bát Chỉ Kính, để ép Bát Chỉ Kính nhận chủ, hắn rốt cuộc cắn răng một cái mà đeo lên Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc.

Vô Song vốn luôn muốn tránh vật này như tránh tà tuy nhiên nghĩ lại lúc Bát Chỉ Kính biến hóa thì Vô Song vẫn cứ muốn thử một lần.

Không thử thì thôi vừa thử Vô Song liền giật mình, Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc lại nhè nhẹ vang lên những âm thanh kỳ dị còn Bát Chỉ Kính chậm rãi sáng lên.
Hai vật này cùng xuất hiện dị tượng để rồi trong não Vô Song hiện ra hình ảnh vật thứ ba, hắn dĩ nhiên nhìn thấy một thanh kiếm.

Chẳng cần phải nói Vô Song cũng biết đó là Thảo Thế Kiếm đồng thời Vô Song cũng cảm nhận được chủ nhân của Thảo Thế Kiếm, cảm nhận được Đại Quốc Chủ.

Vô Song nhìn thấy Đại Quốc Chủ cho dù chỉ là hình bóng mờ mờ ảo ảo còn Đại Quốc Chủ thì cũng cảm nhận được Vô Song, ánh mắt hắn nhìn về hướng Bồng Lai, khóe miệng nhếch lên.

Thảo Thế Kiếm không phát ra ánh sáng, nó không phát ra âm thanh mà từ Thảo Thế Kiếm lan ra một loại uy.

Ba thần binh cộng đồng phát ra dị tượng, cộng đồng nhận thức nhau như muốn trở về bên nhau một lần nữa sau hơn trăm năm.

Ở trên thuyền lớn, Đại Quốc Chủ có lẽ là người rõ ràng nhất những gì đang xảy ra vì vậy hắn bắt đầu nhắm mắt, trong miệng đọc một đoạn khẩu quyết nào đó, đáng tiếc Vô Song không nhìn thấy mà cũng chẳng thể cảm nhận được.

Sau đoạn khẩu quyết này, Đại Quốc Chủ xoay lưng rời đi, trở về khoang thuyền của chính mình.

Sau đoạn khẩu quyết này, Bát Chỉ Kính trong tay Vô Song nhè nhẹ run lên, sau giờ phút đó mặt gương của Bát Chỉ Kính biến hóa.

Vô Song không hiểu vì sao Bát Chỉ Kính biến hóa nhưng mà hắn hiểu việc gì đang xảy ra, Bát Chỉ Kính... muốn nhận chủ.

Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc vẫn cứ rung lên liên hồi còn Bát Chỉ Kính thì bắt đầu xoay tròn, mặt gương trong suốt bỗng biến thành màu đen tuyền, nhìn vào cái màu đen này... Vô Song tự hỏi hắn muốn nhìn thấy cái gì nhất?.

Cái này không phải là câu hỏi của Vô Song mà là Vô Song cảm nhận được, Vô Song cảm nhận được Bát Chỉ Kính hỏi hắn... một đời hắn muốn nhìn thấy cái gì nhất, một đời hắn bị ám ảnh bởi cái gì nhất.

Vô Song run lên một cái, ánh mắt hắn như mờ đi, đầu hắn trở nên đau, rất đau nhưng mà hắn tuyệt không rời mắt khỏi tấm kính đen tuyền kia bởi vì tấm kính này bắt đầu thay đổi một lần nữa.

Vô Song rơi vào một thế giới khác, một thế giới... có lẽ là lấy từ trong tiềm thức của hắn ra.

Hắn xuất hiện ở một nơi hoàn toàn xa lạ, xa lạ từ khung cảnh cho đến con người thậm chí là tiếng nói bất quá rất nhanh Vô Song nhớ ra đây là đâu, hắn nhớ ra hắn có mặt ở chỗ nào.

Hắn đang đứng đây, đứng trong một cái đám tang, một đám tang của hậu thế, của Vô Song tiền kiếp.

Hắn đứng đây nhìn từng đoàn người qua lại, hắn thậm chí nhìn thấy cả "hắn" của tiền kiếp.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau