CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 981 - Chương 985

Quyển 5 - Chương 224: Siêu cấp đại nhân vật

Vô Song hay Cơ Vô Song đều sẽ bội phục với Âu Dương Phong mà gọi một tiếng Âu Dương tiên sinh bởi vì người này là kỳ nhân.

Ở thế giới này Vô Song căn bản chưa từng tiếp xúc với Âu Dương Phong nhưng mà tại thế giới Phật Sơn bản thân Vô Song từng có thời gian đi qua Miêu Cương mà tinh nghiên lại dược lý của chính mình, ở Miêu Cương dưới cơ duyên xảo hợp Vô Song có thể tìm đến rất nhiều thứ liên quan đến độc thuật cùng với nuôi độc vật, những tài liệu này đều là của Âu Dương Phong để lại.

Âu Dương Phong có địa vị cự cao trong giới độc sư, bút ký mà Âu Dương Phong để lại quả thật từng giúp Vô Song rất nhiều trên con đường y học, cho dù là thế giới khác biệt thì Vô Song vẫn cảm thấy nên dành sự tôn trọng nhất định với Âu Dương Phong.

Dĩ nhiên Âu Dương Phong không chỉ như thế, bản thân Âu Dương Phong còn là người sáng tạo ra Cửu Âm Nghịch Đảo, một thứ mà đến hiện tại Vô Song vẫn còn cảm thấy tò mò vô cùng, bất kể là Vô Song nào đều muốn nhìn thấy một lần.

Ngày hôm nay Cơ Vô Song tuy chưa thực sự được thấu triệt cái gọi là Cửu Âm Nghịch Đảo nhưng mà qua vài chiêu trao đổi giữa hai bên, nàng cũng bắt đầu hình dung được Cửu Âm Nghịch Đảo của Âu Dương Phong chỉ sợ đã thành, tự thành một đường riêng biệt so với Cửu Âm nguyên bản.

Đấu với Âu Dương Phong rất khác Quách Tĩnh, ở Âu Dương Phong có một sự bạo ngược cùng bá đạo hơn nhiều nhưng mà vẫn mang theo hơi hướng của đạo gia, tinh thuần đến cực điểm.

Nhìn Âu Dương Phong đang chuẩn bị lao tới lần nữa Cơ Vô Song bất giác cười cười, nàng hiểu vì sao Âu Dương Phong lại truy đuổi Tiểu Long Nữ.

Âu Dương Phong vốn khùng khùng điên điên, thần trí không rõ chỉ sợ trong cái ký ức của Âu Dương Phong tồn tại một hình ảnh khác, hình ảnh vô tình trùng với Tiểu Long Nữ.

Trong nguyên tác Âu Dương Phong đã từng đến qua Toàn Chân Giáo, từng đến qua Chung Nam Sơn sau đó từng bị sư phụ của Tiểu Long Nữ bức lui.

Thân pháp của Tiểu Long Nữ cùng trang phục chỉ sợ đại khái cùng một dạng với sư phụ nàng khi còn sống, với thần trí của Âu Dương Phong khi nhìn thấy khinh công Cổ Mộ thì nhầm lẫn là chuyện bình thường.
Cơ Vô Song nếu muốn thực sự có thể trấn áp Âu Dương Phong dù sao đối phương thần trí cũng chẳng minh mẫn gì tuy nhiên thời điểm hiện tại nàng thật sự rất muốn được "chiêm ngưỡng" Cửu Âm Nghịch Đảo vì vậy không khỏi nói với Tiểu Long Nữ.

"Long nhi, ở nguyên nơi đây, sư phụ sẽ bảo vệ ngươi, có sư phụ ở đây tuyệt đối không sao cả ".

Tiểu Long Nữ ở sau lưng Cơ Vô Song, Long nữ nghe được giọng nói của nàng trái tim liền lại nhẹ đập lên một cái, dùng âm thanh nhỏ vô cùng mà đáp lại lời Vô Song.

"Uhm, Long nhi đã biết ".

Cơ Vô Song lúc này cũng một lần nữa nhận ra Tiểu Long Nữ có cái gì đó không đúng nhưng mà dù sao trước mắt nàng cũng là Tây Độc – Âu Dương Phong, quả thực dù nàng mạnh hơn cũng không dễ gì mà phân tâm.

Tây Độc tuy mất đi thần trí nhưng mà cảm giác lực của Tây Độc lại càng mạnh, cứ như một đầu hung thú chưa được thuần chủng vậy, Tây Độc lúc này bắt đầu có một vài biến chuyển.Trên người Tây Độc tràn ra tử khí, một loại khí màu tím khiến Vô Song nhìn mà giật mình.

Cơ Vô Song vừa nhìn thì nàng đã nhận ra thứ khí này vốn là độc khí, độc khí đi cùng Âu Dương Phong thì chẳng có gì xa lạ nhưng mà bên trong tử khí kia lại có một loại cảm giác cực kỳ tinh thuần chính tông đạo gia.

Thiên hạ dĩ nhiên có người đưa độc khí cùng nội lực tinh thuần của đạo gia hòa làm một?, cái này làm Cơ Vô Song không khỏi giật mình.

Âu Dương Phong không hổ là kỳ nhân đương thể, tử khí bao trùm cơ thể của chính hắn, giờ khắc này Âu Dương Phong nguy hiểm hơn nhiều.

Ngay cái lúc cả Cơ Vô Song cùng với Âu Dương Phong chuẩn bị một lần nữa bước vào trạng thái chiến đấu thì bất ngờ lại có một giọng nói vang lên, cái giọng nói này thật sự khiến Vô Song cảm thấy nguy hiểm gấp mười lần Âu Dương Phong.

"Phong tử, ngươi lại lẻn lúc ta không chú ý mà ra ngoài gây phiền phức cho người khác rồi ".

Giọng nói này rất đáng sợ, cực kỳ đáng sợ.

Âm thanh như xa mà lại gần, như từ cách cả trăm dặm lại giống gió thoảng bên tai, càng quỷ dị là cho dù Cơ Vô Song cũng chẳng thể xác định được cái âm thanh này rốt cuộc phát ra từ phương hướng nào.

Khi mà cái giọng nói vang lên, lần đầu tiên Cơ Vô Song cảm giác được cách biệt về thực lực rõ ràng như vậy.

Quyển 5 - Chương 225: Đại sự (1)

5Cơ Vô Song có lẽ không bao giờ ngờ được trước mặt nàng lại là Hoàng Thường dù sao Hoàng Thường trong bộ dạng này lật đổ mọi loại tưởng tượng trong suy nghĩ của nàng.

Với cả hai Vô Song thì Hoàng Thường phải là một lão nhân đạo mạo đầy cái khí khái của bậc đại nho đương thời hơn nữa quanh năm suốt tháng ngồi ngôi cao sẽ có cái khí tượng của thượng vị giả mới đúng.

Nếu Cơ Vô Song gặp thiếu niên trước mặt ở bất kỳ nơi nào khác thì chắc chắn sẽ không thể nghĩ đây là mộ đại nhân vật, một siêu cấp đại nhân vật của Trung Nguyên.

Nói một cách tương đối thì ở cái Trung Nguyên này gặp được Hoàng Thường cũng không khác mấy so với việc đi Đế Cương gặp Đế Thích Thiên.

Tại Bắc Cương có một nơi gọi là Tang Sơn, dù Vô Song không hiểu lắm nhưng mà cũng đủ để biết Tang Sơn là nơi tập trung toàn bộ quyền lực của võ lâm Bắc Cương, là đầu não của Bắc Cương thì ở Trung Nguyên cũng có Hoàng Lăng, là nơi thần bí nhất toàn Trung Nguyên cũng là nơi vĩnh viễn bảo vệ quyền lực cho Đại Thanh.

Đại Thanh có bao nhiêu cao thủ?, Mông Cổ có bao nhiêu cường giả?, câu hỏi này liền phải xem tại Hoàng Lăng cùng Tang Sơn rốt cuộc có thể lấy được ra bao nhiêu.

Lại nói về Hoàng Thường, Vô Song khi tiếp xúc với Hoàng Thường lập tức bị ấn tượng mạnh.

Chẳng câu nệ tiểu tiết cũng chẳng cần giả heo ăn thịt hổ, chẳng muốn tôn mình lên mà cũng chẳng hạ thấp bản thân đi, người thiếu niên mặc đạo bào chỉ cần đứng nơi đây, chỉ cần nói ra hai chữ "Hoàng Thường" liền đủ.

Hoàng Thường tuyệt chẳng làm ra vẻ thần bí thậm chí còn cực kỳ hòa nhã nhưng mà chỉ một câu nói, chỉ một câu xưng danh này thì khắp thiên hạ không có một ai có thể bỏ qua, không có một ai có thể coi thường vị chủ nhân của võ lâm Trung Nguyên này cả.

Hoàng Thường rất ít khi nhúng tay vào việc của Võ Lâm nhưng mà nếu Hoàng Thường thực sự hạ lệnh thì toàn bộ Thiếu Lâm, Nga My, Cái Bang, Toàn Chân đều sẽ nhất mực tuân theo, ngay cả Quang Minh Đỉnh – Minh Giáo dưới một lệnh của Hoàng Thường cũng sẽ nghiêm chỉnh mà chấp hành, đến cả Võ Đang của Trương Tam Phong ít nhất cũng phải nể mặt Hoàng Thường 7 phần.

Trong lúc Vô Song đang đánh giá Hoàng Thường, Hoàng Thường trái lại cũng không có nhìn Vô Song, ánh mắt thản nhiên đảo qua Tiểu Long Nữ, Cơ Vô Song cũng không ngờ Hoàng Thường lại là người đầu tiên khai mở chủ đề.

Hoàng Thường nhìn về phía Tiểu Long Nữ, trong ánh mắt không khỏi mang theo chút hiếu kỳ mà hỏi Vô Song.

"Cơ nữ hiệp, thứ cho lão đạo tò mò, không rõ vị cô nương áo trắng sau lưng nữ hiệp có quan hệ gì với người? ".

Câu hỏi này làm Vô Song lập tức cảnh giác, Hoàng Thường rõ ràng không hỏi tên Tiểu Long Nữ mà đang hỏi xuất thân của nàng.

Đương nhiên kể cả có cảnh giác, một khi đối mặt với Hoàng Thường, khi mà Hoàng Thường trực tiếp mở miệng hỏi, Cơ Vô Song cũng rất khó không trả lời.

"Nàng là đệ tử của ta ".

Cơ Vô Song đáp lời Hoàng Thường lập tức phát hiện ra ánh mắt hiếu kỳ của Hoàng Thường càng đậm.

Hoàng Thường... gần như cũng chẳng cần cố che dấu cảm xúc của chính mình làm gì.

"Cái này thì thật kỳ lạ, Băng Cơ Triệt Ngọc Cốt Thần Công đã lâu lão đạo cũng không nhìn thấy, năm đó Tiên Âm Động sở hữu một bản hơn nữa còn là bản duy nhất nhưng mà sau nay Lâm tiểu nha đầu bằng trí tuệ của mình liền thực sự mang theo Băng Cơ Triệt Ngọc Cốt Thần Công ra khỏi Tiên Âm Động ".

"Vị tiểu cô nương phía sau nữ hiệp tu luyện Băng Cơ Triệt Ngọc Cốt Thần Công, hoặc là từ Tiên Âm Động, hoặc là từ tay Lâm nha đầu mà ra ".

"Lão đạo cảm thấy khả năng thứ nhất không đúng lắm, khả năng thứ hai trái lại có lý hơn một chút, dù sao Lâm nha đầu nghe nói cũng tự mình khai tông lập phái, truyền thụ võ học ".

Hoàng Thường nói xong liền cười cười, ánh mắt hơi lóe lên.

"Để lão đạo nhớ một chút, cái tiểu môn phái của Lâm nha đầu hình như gọi là Cổ Mộ?, tiểu cô nương sau lưng nữ hiệp quả thật có vài phần giống với Lâm nha đầu năm đó ".Cơ Vô Song không cần nghĩ cũng biết "Lâm nha đầu" ở đây là ai, người này dĩ nhiên là Lâm Triều Anh.

Nghĩ lại thì nàng cũng không biết nói gì cho phải, Lý Thương Hải trước mặt Thiên Thánh thì bị gọi là Lý nhị nha đầu, Lâm Triều Anh trước mặt Hoàng Thường liền rơi xuống Lâm nha đầu, đối mặt với những lão quái vật sống không biết bao nhiêu lâu này, hạng tiền bối như Lý Thương Hải hay Lâm Triều Anh rốt cuộc vẫn chỉ có thể làm tiểu bối, chỉ có thể làm nha đầu.

Cơ Vô Song hiện tại cũng chẳng muốn gây thù với Hoàng Thường, nàng suy nghĩ một chút sau đó đáp.

"Nàng đúng là xuất thân Cổ Mộ, võ học của nàng đại khái cũng là Lâm Triều Anh truyền lại bất quá cái này cũng không ảnh hưởng tới việc nàng làm đệ tử của ta, cái này đúng chứ? ".

Hoàng Thường nghe Vô Song nói liền nhè nhẹ gật đầu, cái này dĩ nhiên là được, cũng không ai quy định không thể đổi môn phái hay một đời chỉ có một sư phụ.

"Cái này đúng là không sai, bất quá Lâm nha đầu nếu biết đệ tử hậu nhân của mình chạy theo nhận người khác làm sư phụ chỉ sợ sẽ làm loạn lên, rất phiền phức ".

Hoàng Thường đáp lại bâng quơ một câu nhưng mà lại làm Cơ Vô Song giật mình.

Từ nghĩ khí của Hoàng Thường... Cơ Vô Song cảm giác Lâm Triều Anh dĩ nhiên còn sống?.

"Hoàng đạo sư, ý của ngươi là Lâm Triều Anh còn sống? ".

Hoàng Thường đứng đó cười cười nhìn Vô Song rồi hỏi lại.

"Lão đạo rất ít khi đặt chân vào giang hồ nhưng mà nếu Lâm nha đầu chết, khế tử nhất định truyền đến tay lão đạo, đám tang của nàng lão đạo đại khái cũng sẽ đi ".

Lâm Triều Anh nếu thật sự chưa có chết thì sẽ rất phiền phức với Vô Song bởi vì Cơ Vô Song đang giả mạo sư muội của Lâm Triều Anh đến tiếp thu Cổ Mộ.

Cổ Mộ với Vô Song chẳng phải là thứ không thể để mất nhưng mà Vô Song thực sự không muốn mình trở thành kẻ lừa gạt trong mắt Tiểu Long Nữ.Trong lúc Vô Song đang suy nghĩ về Tiểu Long Nữ thì ở sau lưng nàng chính Tiểu Long Nữ bất ngờ lên tiếng.

"Ngươi nói dối, tổ sư đã sớm mất trên đời ".

Tiểu Long Nữ lên tiếng đúng là làm Vô Song bất ngờ còn Hoàng Thường ở phía trước mặt Vô Song thì lại bật cười, tiếng cười cực kỳ thoải mái, Hoàng Thường dĩ nhiên sẽ không chấp nhặt hậu nhân của hậu nhân của vãn bối.

Tiểu Long Nữ thật sự thua Hoàng Thường không biết bao nhiêu cái bối phận.

"Cơ nữ hiệp, không biết người đã nghe Thần Nông Cốc chưa? ".

Hoàng Thường rất nhanh lại quay ra hỏi Vô Song, gần như bỏ qua luôn Tiểu Long Nữ đang đầy tức giận nhìn mình, về phần Vô Song thì nàng bất giác gật đầu.

Thần Nông Cốc nàng sao có thể chưa nghe, đây chính là thánh địa của y sư trong thiên hạ, so về địa vị còn lớn hơn cả Dược Vương Cốc, dù gì Thần Nông Cốc cũng đâu có "bế quan tỏa cảng".

Thấy Vô Song gật đầu, Hoàng Thường lại tươi cười mà hỏi.

"Vậy Cơ nữ hiệp không biết có rõ Thần Nông cốc chủ họ gì hay chăng? ".

Lần này Cơ Vô Song như hiểu ra cái gì đó, Hoàng Thường chắc chắn không bao giờ bắn tên không có đích.

Cơ Vô Song đã từng suy nghĩ Ong trận, thuật khống ong, nuôi ong cùng cách điều thế Ngọc Phong Tương bản thân Lâm Triều Anh lấy ở đâu ra nhưng bây giờ nàng mơ hồ có đáp án.

Hoàng Thường không nhìn thấy dung mạo của Vô Song, đến cả ánh mắt cũng chẳng thấy nhưng mà lại như có thể đọc được suy nghĩ của Vô Song mà nhẹ cười đáp lại.

"Lâm tiểu nha đầu chính là thiên kim tiểu thư của Thần Nông Cốc, nha đầu đó một khi nổi giận thì Lâm lão đầu nhất định sẽ rất phiền phức, Lâm lão đầu gặp phiền phức thì rất nhiều người cũng sẽ gặp phiền phức không nhỏ ".

Đây là lần đầu tiên Cơ Vô Song nghe về thân thế của Lâm Triều Anh nhưng mà nó hợp tình hợp lý vô cùng.

Bản thân Lâm Triều Anh chẳng thể từ không khí mà sinh ra, võ công của nàng nhất định phải có sư thừa.

Thần Nông Cốc tuy chẳng phải quá mạnh về võ công nhưng với địa vị, tiền tài, quyền lực, tầm ảnh hưởng của Thần Nông Cốc thì chẳng khó đề đào tạo ra một cao thủ như Lâm Triều Anh.

Ngoài vấn đề này ra, Vô Song rốt cuộc cũng hiểu vì sao bao nhiêu năm qua không ai tiến đánh Cổ Mộ, chí ít là ở Trung Nguyên.

Cổ Mộ gần như nắm long mạch của cả Chung Nam Sơn, không phải ngẫu nhiên mà Vương Trùng Dương chọn nơi này để xây căn cứ, một nơi có thể nói là tập trung địa mạch của cả núi Chung Nam, địa vận của Cổ Mộ là thứ Toàn Chân Giáo so không được.

Cổ Mộ tuyệt đối là bảo địa nhưng cái bảo địa này suốt mấy chục năm qua cũng chỉ có một Âu Dương Phong điên điên khùng khùng tới xâm phạm ngoài ra toàn bộ cao thủ Trung Nguyên không có một ai tơ tưởng.

Vô Song vốn tương đối thắc mắc về vấn đề này dù sao thế giới này cũng không phải chỉ bao gồm Xạ Điêu cùng Thần Điêu bất quá hiện tại nàng rõ rồi, Cổ Mộ có một cái chỗ dựa siêu cấp cứng, sẽ không có ai vì một khối bảo địa mà đi gây sự cùng Thần Nông Cốc, tuyệt đối là hành động ngu xuẩn.

Quyển 5 - Chương 226: Đại sự (2)

Hoàng Thường rất tự nhiên nói với Vô Song về Lâm Triều Anh, sau đó cũng thản nhiên đổi một chủ đề khác, căn bản khiến cho Cơ Vô Song cũng chẳng kịp trở tay.

"Lần này lão đạo có việc tại thân, tiện đường muốn đi qua nơi cũ nhìn một chút cố nhân, không biết Cơ nữ hiệp có thể dẫn bần đạo đi một chuyến hay chăng?, người già trí nhớ kém, cũng không biết phải tìm đến khi nào ".

Vô Song tạm thời cũng không hiểu ý của Hoàng Thường, vì vậy nàng lựa chọn im lặng đợi Hoàng Thường nói bất quá câu nói tiếp theo của Hoàng Thường càng làm cho nàng thêm giật mình. 

"Cơ nữ hiệp từ Kiếm Trủng đi ra vừa vặn lão đạo cũng muốn đến Kiếm Trủng, không biết có thể dẫn đường cho lão đạo chăng? ".

Hoàng Thường thực sự rất kỳ lạ, Hoàng Thường như có thể nhìn thấu mọi vật, có thể biết tất cả mọi sự trong thiên hạ, bản thân Hoàng Thường cũng không thích đi hỏi lý do tại sao, vì sao, như thế nào, Hoàng Thường thực sự như có thể nắm toàn bộ mọi việc trong bàn tay của mình.

Cơ Vô Song không rõ vì sao Hoàng Thường biết nàng từ Kiếm Trủng đi ra nhưng mà từ ánh mắt của Hoàng Thường thì nàng hiểu Hoàng Thường chắc chắn nhận định việc này, căn bản không có một chút hoài nghi liệu Vô Song có biết Kiếm Trủng không, liệu nhận định của mình có đúng hay là sai.

Cơ Vô Song lúc này vốn muốn hỏi Hoàng Thường tại sao biết mình từ Kiếm Trủng ra bất quá sau một thoáng lặng im, nàng liền gật đầu.

"Hoàng đạo sư, nếu người muốn ta liền dẫn người đến Kiếm Trủng ".

Hoàng Thường nghe vậy gật đầu, chân sau chậm rãi lùi một bước lấy không gian cho Vô Song sau đó thản nhiên đợi nàng.

Cơ Vô Song cũng xoay người, cùng Tiểu Long Nữ trở lại Kiếm Trủng.

Trong đầu Cơ Vô Song lúc này thật sự mang theo rất nhiều suy nghĩ.

Vô Song sẽ không hỏi lý do vì sao Hoàng Thường muốn tới Kiếm Trủng bởi lý do Hoàng Thường cũng đã nói rõ.

Hoàng Thường muốn đến thăm nơi ở của cố nhân, cái lý do này chẳng có nửa điểm để bắt bẻ, cái Vô Song quan tâm là tại sao Hoàng Thường lại "có việc", nàng hiểu để một nhân vật như Hoàng Thường đi ra khỏi Hoàng Lăng thì tuyệt đối là đại sự, đại sự động trời.

Cơ Vô Song hiện tại cảm thấy rất áp lực, nàng mang theo quá nhiều bí mật, ngay cả sự tồn tại của nàng cũng là bí mật, sự tồn tại của Cơ Vô Song vốn đã không hợp lý, nàng phải vận dụng rất nhiều cách để hợp lý hóa chính bản thân mình nhưng khi cảm nhận được ánh mắt của Hoàng Thường đang dõi theo bóng lưng mình... Cơ Vô Song như có cảm giác mình bị nhìn thấu vậy.

Cơ Vô Song căn bản không thích cảm giác này, càng không thích nàng cảm giác được nó càng mạnh, áp lực càng lớn.

Dù mới chỉ gặp nhau, nói qua vài câu nhưng mà Hoàng Thường tuyệt đối... danh xứng với thực.

_ _ _ _ __ _ 

Hoàng Thường là hợp đạo cảnh cao thủ, là "cao nhân" chân chính trong truyền thuyết nhưng mà hai chữ cao nhân kia thì không phải một mình Hoàng Thường được đảm nhiệm, nơi Bồng Lai còn một cao nhân khác, một cao nhân cũng như Hoàng Thường khiến cho Vô Song bắt đầu cảm thấy áp lực càng ngày càng lớn.

Cơ Vô Song gặp mặt Hoàng Thường còn Vô Song phải lấy Đại Quốc Chủ ra làm mục tiêu, thời điểm Cơ Vô Song dẫn Hoàng Thường về Kiếm Trủng thì Vô Song đang ngồi trong khoang thuyền, vẻ mặt có chút suy tư, bên cạnh hắn chính là hai vị lão nhân Thiên Thánh cùng Trương sư.

Khi Vô Song mang Lý Thương Hải trở về khoang thuyền, Vô Song lập tức rõ vì sao Lý Thương Hải lại bỏ mặc an nguy của mọi người mà đuổi theo cứu viện Vô Song, đáp án chính là vì mọi người chỉ sợ đã không còn gặp nguy hiểm.

Vô Song không ngờ được là Đại Quốc Chủ rời đi.

Vô Song vì lo lắng cho mọi người, lo lắng Đại Quốc Chủ tự mình tập kích vì vậy liền mang theo Bát Chỉ Kính một đường chạy thật xa thật xa, vì vậy mới dẫn Nguyệt Sát tới gặp hắn nhưng Vô Song nào ngờ thời điểm Nguyệt Sát gặp Vô Song thì trên biển xuất hiện một đại chiến thuyền với là cờ là hình mặt trời.
Sự xuất hiện của đại chiến thuyền này từ đâu ra thì không ai rõ, chiêu trò của Đại Quốc Chủ thì Vô Song cũng không có hứng thú đi hiểu rõ nhưng mà việc Đại Quốc Chủ rời đi thì tuyệt đối là đại sự.

Vô Song không rõ Đại Quốc Chủ rời đi đâu, hắn cũng không rõ hiện tại mình phải làm gì vì vậy mới mời Trương sư cùng Thiên Thánh tới đây, về phần Vô Hà Tử lúc này đang trị thương cho Lý Thương Hải.

Lão đầu nhà Vô Song hiện tại không thể động võ nhưng mà lão đầu vốn là bậc thần y đương thời, y thuật của lão đầu đến cả Vô Song cũng tự thẹn không bằng, thương thế của Lý Thương Hải dĩ nhiên phải để lão đầu đứng ra cứu trị, Vô Song cũng không có ý múa rìu qua mắt thợ.

Trong khoang thuyền chỉ còn Vô Song cùng hai lão nhân, lúc này không gian tuyệt đối im lặng.

Sự im lặng này kéo dài khoảng vài phút đồng hồ, rốt cuộc Thiên Thánh là người mở miệng trước.

Ở đây chỉ có Thiên Thánh là hợp đạo cảnh cao thủ, là người có sức đánh cùng Đại Quốc Chủ một trận, tuy hiện tại Thiên Thánh cũng không có cách nào có thể làm đối thủ của Đại Quốc Chủ nữa nhưng chí ít Thiên Thánh với Đại Quốc Chủ cũng là người đứng cùng một độ cao.

"Vô Song, lão phu không quá hiểu kế hoạch của Đại Quốc Chủ thậm chí phải nói cái gì cũng không hiểu nhưng mà lão phu hiểu một điều, Hợp Đạo Cảnh nhất định phải hợp đạo ".

"Thế nhân có vài điều không rõ, thế nhân vốn cứ nghĩ đế vị cường giả là vô địch thiên hạ nhưng chỉ có đế vị cường giả mới hiểu trên đế vị là gì, vì thế mỗi khu vực, mỗi cộng đồng đế vị đều cố gắng tự tôn ra năm người tạo thành Ngũ Đế ".

"Ngũ Đế ở đây là gì?, là năm đế vị mạnh nhất trong một khu vực, cái tôn hiệu này đặt ra không biết do ai sáng tạo nhưng mà hàm ý của Ngũ Đế cũng chẳng phải chỉ là cái danh hão, ngôi vị Ngũ Đế gần như một dạng tuyển chọn, một dạng ứng với thiên đạo ".

"Ngũ Đế ở đây đại diện cho khí lượng của một người, cũng như phân tranh thiên hạ, Ngũ Đế không hẳn là một danh xưng bởi vì danh xưng thế nào cũng vô ích, với cái nhìn của lão phu Ngũ Đế được định nghĩa bởi lão Thiên ".

"Ngũ Đế không phải do nhân tuyển mà là do Thiên tuyển, phạm vi lựa chọn Ngũ Đế bị giới hạn bởi Đại Long Mạch, nếu có người đủ thực lực bước vào vị trí Ngũ Đế lại ngộ ra đạo thì sẽ trở thành Hợp Đạo cường nhân ".

"Hợp Đạo cường nhân vốn đi theo con đường hợp với ý Thiên Gia, thuận thiên thì sống, nghịch thiên thì nhất định sẽ chết rất rất thảm, Đại Quốc Chủ thân là Hợp Đạo Cảnh, hắn hiểu thế nào là thiên mệnh, thiên ý ".

"Ngươi nói Thiên Hoàng Phù Tang đang ở trong tay Đại Quốc Chủ thì lão cũng có thể đảm bảo Thiên Hoàng tuyệt đối không gặp vấn đề gì về tính mạng, cũng không bị tà thuật khống chế tâm thần, muốn khống chế Thiên Hoàng thì phải xem bản lĩnh lừa gạt nhân tâm của Đại Quốc Chủ, đường đường chính chính khiến Thiên Hoàng hết lòng vì hắn làm việc, như vậy mới coi như hợp đạo, không trái thiên mệnh, thiên ý "."Cái giả thuyết ngươi nói cướp đoạt Đại Long Mạch của cả Phù Tang Quốc lão phu vốn không tin nhưng mà chính mắt lão phu cũng thấy Tĩn Ngưỡng Quốc Độ của Đại Quốc Chủ, ngưng tín ngưỡng lực thành quốc độ, thủ đoạn này ngay cả lão phu cũng cam bái hạ phong ".

"Mượn tín ngưỡng lực nếu lại thêm thiên mệnh của hoàng đế che chở thì Đại Quốc Chủ thật sự có thể che mắt Thiên Đạo, che đi thiên ý, có thể che đi thiên ý, che đi mắt của thiên đạo thì việc tróc ra Đại Long Mạch... cũng không phải là quá hão huyền, chí ít từ thập tử vô sinh có thể biến thành cửu tử nhất sinh "

"Đại Quốc Chủ đã muốn tróc ra Đại Long Mạch thì hắn chỉ có thể quay về Phù Tang nhưng mà rốt cuộc là nơi nào của Phù Tang thì lão không rõ ".

Đại Quốc Chủ là Hợp Đạo, Thiên Thánh cũng Hợp Đạo, tuy Đại Quốc Chủ thủ đoạn thông thiên triệt địa, tuy hắn quả thật hơn xa Thiên Thánh nhưng nếu chỉ tính về "đạo" thì Đại Quốc Chủ lại không hơn được, Thiên Thánh đứng ở vị trí Hợp Đạo Cảnh liền có thể hiểu Đại Quốc Chủ, hiểu con người này muốn làm gì.

Ở một bên Trương sư vốn im lặng nghe Thiên Thánh giải thích, Trương sư cũng là đế vị, cũng mơ hồ biết trên đế vị là cảnh giới gì chỉ có điều ở Nam Lĩnh không có khái niệm Hợp Đạo mà thôi.

Trương sư ở đây là vì Vô Song kính trọng Trương sư, hơn nữa Trương sư cực kỳ hiểu Phù Tang Quốc, hàng chục năm giao chiến giữa Nam Lĩnh cùng Phù Tang cũng chẳng phải cho vui.

Trương sư sau khi nghe xong Thiên Thánh nói, ánh mắt hơi lóe lên như có điều suy nghĩ rồi nói.

"Nghe Thiên huynh nói thì ta cũng nghĩ ra vài điều ".

"Lão tuy không quá hiểu Phù Tang Quốc nhưng cũng có dịp vài lần đụng độ bọn họ, cũng nghe chút truyền thuyết ở Phù Tang ".

"Tại Phù Tang có lục đại thần binh trong truyền thuyết bao gồm Bát Chỉ Kính, Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc, Thảo Thế Kiếm -Hoàng Kiếm – Kusanagi, Ma Kiếm – Muramasha, Thánh Kiếm – Masamune, Trấn Kiếm – Thất Chủng Hồn ".

"Bát Chỉ Kính, Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc cùng Thảo Thế Kiếm là một bộ ".

"Thảo Thế Kiếm, Ma Kiếm, Thánh Kiếm lại là một bộ, dĩ nhiên khi đó Thảo Thế Kiếm được gọi là Hoàng Kiếm".

"Nếu tính theo cách này thì Thảo Thế Kiếm là đặc biệt nhất bởi nó gần như là cầu nối, là trung tâm của Ngũ Đại Thần Binh nhưng mà nên nhớ tại Phù Tang vốn có Lục Đại Thần Binh "

"Thần Binh cuối cùng của Phù Tang gọi là Trấn Kiếm – Thất Chủng Hồn ".

"Thất Chủng Hồn là thần binh duy nhất không phải xuất xứ từ Phù Tang, nó là thần binh của Cao Ly quốc, sau này mới lưu lạc tới Phù Tang, nó được coi là thần binh lạc lõng nhất bởi chính bản thân nó cũng không mang theo truyền thuyết gì bất quá có một việc mà lão phu mãi mãi không quên ".

"Thất Chủng Hồn dùng để trấn, kiếm này không thể rút ra, vì không thể rút ra mà Trấn Kiếm không thể thành bộ, một đời vĩnh kiếp trấn tại Phù Tang ".

Trương sư nói tới đây bắt đầu im lặng vài giây rồi mới lại nói tiếp.

"Trong tay ngươi có Bát Chỉ Kính, có cả Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc, theo ngươi suy đoán thì Thảo Thế Kiếm, Ma Kiếm cùng Thánh Kiếm đều đang trong tay Đại Quốc Chủ, vậy vì cái gì Đại Quốc Chủ lại yên tâm để Bát Chỉ Kích cùng Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc cho ngươi? ".

Một câu nói này rốt cuộc đề tỉnh Vô Song.

Vì cái gì Đại Quốc Chủ lại để Vô Song cầm Bát Chỉ Kính cùng Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc đây?.

Quyển 5 - Chương 227: Đại sự (4)

Vô Song theo Thiên Thánh tiến vào Thạch Thành tìm kiếm thông tin thì Cơ Vô Song cũng có việc để làm.

Có một số người mà sự tồn tại của bọn họ đã là cả một kho tàng.

Thiên Thánh có ánh mắt của Hợp Đạo Cảnh hơn nữa tạo nghệ riêng về mặt võ học của Thiên Thánh cao một cách khủng khiếp.

Trương sư thì Vô Song không quá rõ nhưng Trương sư là một đời hiền giả của Nam Lĩnh, những điều Trương sư biết chủ yếu về thế giới Nam Lĩnh, một nơi chẳng khác gì miền đất không được biết tới trong thiên hạ, kiến thức của Trương sư chưa hẳn đã nhiều hơn Thiên Thánh nhưng mà lại cực kỳ khác biệt.

Hai lão nhân mỗi người đều có thứ khiến Vô Song muốn hỏi, muốn được chỉ giáo, muốn đi tìm hiểu nhưng mà cả hai người sẽ chẳng thể so sánh được với thiếu niên bên cạnh Cơ Vô Song lúc này bởi thiếu niên này là Hoàng Thường.

Thế giới này nếu không có Trương Tam Phong đột ngột xuyên không mà tới thì Hoàng Thường chỉ sợ sẽ lấy luôn cái địa vị của Trương Tam Phong bây giờ.

Tại thế giới này đến cả Vô Song cũng không hiểu vì cái gì Hoàng Thường được ưu ái như vậy, Trương Tam Phong ít ra còn có thể hiểu dù sao Trương Tam Phong còn có mệnh nhân vật chính, còn được coi là người xuyên không nhưng mà Hoàng Thường thì sao?.

Trong Kim Dung chẳng thiếu nhân vật liệt vào hàng huyền thoại, công tâm mà nói Hoàng Thường dĩ nhiên cũng là huyền thoại nhưng mà chiến tích rất mơ mơ hồ hồ, bàn về chiến tích Hoàng Thường còn có phần không nổi trội, thứ đáng tự hào nhất của cả đời Hoàng Thường chính là Cửu Âm Chân Kinh chứ cũng chẳng phải là chiến tích về mặt võ học mang lại.

Vô Song không có ý nói Hoàng Thường kém nhưng mà tại thế giới này Hoàng Thường vượt xa Hoàng Thường nguyên bản trong Kim Dung, đạt đến một độ cao đủ sức ngạo thị thiên hạ, ngay cả Vô Danh Tăng ở Thiếu Lâm cũng không có lực cự lại Hoàng Thường, ngay cả Trương Tam Phong vô địch đương thế cũng vẫn phải nể Hoàng Thường ba phần.

Chung quy lại không ai rõ mà cũng chẳng ai có thể giải thích vì sao Hoàng Thường ở thế giới này lại đạt tới độ cao không tưởng, chỉ biết là từ cái độ cao này thì cả Thiên Thánh cùng Trương sư căn bản không ai sánh được Hoàng Thường.

Hoàng Thường cứ như một Đại Quốc Chủ khác thậm chí còn mạnh hơn.

Đại Quốc Chủ trù tính hơn trăm năm đương nhiên rất kinh khủng, hắn có một nguồn lực khổng lồ nhưng mà phải biết Đại Quốc Chủ trù tính ra sao thì hắn cũng phải làm trong sự thần bí hay nói thẳng ra là lén lút.

Hoàng Thường thì khác, Hoàng Thường làm mọi việc đường đường chính chính, một lệnh ban ra thiên hạ cúi đầu, nên biết tại cái thời đại này khi Khang Hy còn chưa đủ lông đủ cánh thì địa vị của Hoàng Thường còn nặng hơn cả Khang Hy, nào chỉ có võ lâm cúi đầu trước Hoàng Thường, ngay cả trong triều đình cũng vậy.

Việc Hoàng Thường làm không ai biết bởi vì Hoàng Thường có đủ lực để mang việc này xóa khỏi tầm mắt thế nhân, không ai biết, không ai hay.

Triều đình Đại Thanh thực sự rất rất điệu thấp, rất ít khi nhúng tay vào đại sự võ lâm, cao thủ của triều đình thì căn bản chẳng mấy người xuất hiện nhưng từ khi Vô Song nhìn thấy hai lão đầu đi theo Phúc Khang An thì Vô Song đã hiểu cái nước Hoàng Lăng sâu như thế nào.

Cả chục năm ngủ đông từ sau khi nhập Trung Nguyên, đến cả trận đồ sát Thiên Long Sơn Mạch cũng không nghe nói có đại nội cao thủ của triều đình xuất hiện, lại càng chưa từng nghe đến Hoàng Lăng tham gia.

Triều đình Đại Thanh mấy chục năm qua đã ẩn đi bao nhiêu cao thủ, cái này có trời mới biết.

Vô Song thực sự cực kỳ muốn biết Đại Thanh có bao nhiêu cao thủ bởi vì tại Đại Thanh hiện tại có hai quyển thần công rơi vào hàng lợi hại bậc nhất Kim Dung, chí ít là về mặt đào tạo cao thủ.

Cửu Âm Chân Kinh trong tay Hoàng Thường cùng Quỳ Hoa Bảo Điển trong tay Quỳ Hoa Lão Tổ, dĩ nhiên Quỳ Hoa Bảo Điển hiện tại thuộc về Vô Song cùng Đông Phương Bạch nhưng bảo Đại Thanh không có Quỳ Hoa Bảo Điển thì đánh chết Vô Song cũng không tin.

Cả hai môn này nếu nhìn vào Chu Chỉ Nhược cùng Lâm Bình Chi trong nguyên tác thì đều thừa hiểu nó có thể đào tạo cấp tốc cao thủ, tuy cũng không đến nỗi quá mạnh nhưng mà phải biết hai người kia được tiếp xúc với võ học trong bao lâu.

Cả chục năm trôi qua lại thêm người như Hoàng Thường đứng sau chỉ sợ tại Hoàng Lăng thì tiên thiên cao thủ như chó đi đầy đường, đế vị cao thủ cũng không hẳn là hiếm lạ, đến cả hai lão bộc hầu đi theo Phúc Khang An tại Hành Dương cũng đã là chuẩn đế.

Hoàng Thường thực sự rất nguy hiểm, con người này như một đầu quái vật đang say ngủ vậy, Đại Quốc Chủ hiện tại đã không đợi được mà hiện thế nhưng Hoàng Thường cùng Hoàng Lăng thì vẫn cứ ẩn thế khỏi nhân gian.

Nếu Vô Song không nhầm thì Hoàng Lăng sẽ một mực ẩn thế ít nhất cho đến khi chủ nhân của Tang Sơn xuất hiện.

Lại nói về Hoàng Thường cùng Cơ Vô Song lúc này hai người ngồi ở một cái bàn đá tại Kiếm Trủng, thời gian cũng đã qua giờ cơm.

Không khí tại Kiếm Trủng cực kỳ hòa hợp hơn nữa cũng đúng là Hoàng Thường đến đây bái tế cố nhân.

Hoàng Thường đi tới nơi này, điều đầu tiên là đến chào hỏi Thần Điêu, Thần Điêu dĩ nhiên cũng nhận ra Hoàng Thường rồi để Hoàng Thường chậm rãi xoa đầu nó, gặp lại Hoàng Thường thậm chí làm cho Thần Điêu có chút kích động, cái này hoàn toàn có thể xác minh Hoàng Thường đã nhiều lần đi qua Kiếm Chủng thậm chí giai đoạn cuối đời của Độc Cô bản thân Hoàng Thường còn qua đây không ít lần, quan hệ của Hoàng Thường cùng Độc Cô Cầu Bại tuyệt đối không tệ.

Sau khi chào hỏi Thần Điêu, Vô Song cũng không rõ Hoàng Thường nói gì với Thần Điêu, Thần Điêu liền dẫn Hoàng Thường tới kiếm mộ, sau khi tới kiếm mộ thì Hoàng Thường liền lấy ra một bó nhang sau đó chậm rãi cắm xuống.

Hoàng Thường thực sự đứng lặng rất lâu trước huyền thiết trọng kiếm của Độc Cô Cầu Bại, không ai nghe thấy Hoàng Thường nói gì cũng như có bất cứ cử động gì, phải gần một giờ đồng hồ sau Hoàng Thường mới ra khỏi kiếm mộ.

Khi Hoàng Thường ra khỏi Kiếm Mộ thì Dương Quá – Thần Điêu cùng Âu Dương Phong đã chạy ra ngoài quây thành một đoàn, không cần nói cũng biết Dương Quá gặp mặt phụ thân thì sẽ vui vẻ ra sao.Tiểu Long Nữ thì ngày hôm nay rất lạ, cũng chẳng biết nàng làm sao sau khi ăn cơm liền lập tức chạy về nội phòng, cứ như chạy trốn Vô Song vậy.

Cơ Vô Song cũng không đuổi theo Tiểu Long Nữ, chỉ cần nàng không chạy ra ngoài thì mọi viẹc đều có thể tính sau, nhìn theo bóng lưng của Tiểu Long Nữ khi đó Cơ Vô Song chỉ khẽ cười sau đó bắt đầu dọn bàn ăn, dĩ nhiên nàng cũng biết để lại một phần trên bàn đợi Hoàng Thường, Hoàng Thường là khách, khách đến nhà thì không thể không tiếp đãi.

Hoàng Thường sau khi đứng lặng hồi lâu nơi kiếm mộ liền đi ra ngoài sau đó thấy một mình Vô Song ngồi đó liền nhẹ gật đầu với nàng rồi nhìn qua các món ăn trên bàn đá, ánh mắt không khỏi lóe lên.

"Cơ nữ hiệp, đây là người làm? ".

Cơ Vô Song quay đầu nhìn Hoàng Thường rồi nhẹ gật đầu.

"Là do ta làm, Hoàng đạo sư nếu muốn có thể thử tay nghề của ta một chút ".

Hoàng Thường cũng không khách sáo, cực kỳ dễ gần mà cười nói.

"Cung kính không bằng tuân mệnh rồi, để lão đạo thử tay nghề của Cơ nữ hiệp một chút ".

Hoàng Thường rốt cuộc động đũa, Hoàng Thường thực sự ăn rất chậm mà cũng ăn rất ít, mỗi thứ trên bàn gần như chỉ nếm, mỗi món ăn không đụng quá ba đũa, điều này khiến trong lòng Cơ Vô Song có chút không phục.

Cơ Vô Song tự tin tài nấu nướng của mình đã vô địch thiên hạ, chí ít nếu nơi này có danh hiệu trù thần thì Vô Song tuyệt đối là đệ nhất, nên biết trù nghệ của Vô Song không phải chỉ là từ bản thân ở tiền kiếp mà còn là một quá trình dung hợp với trù nghệ của Dung nhi để cả hai cùng có thu hoạch rất lớn, ngoại trừ điểm này ra... Cơ Vô Song còn có bí kỹ, chỉ cần nàng sử dụng bí kỹ thì bất kể là Vô Song nam hay Dung nhi đều chỉ có thể cam bái hạ phong mà nhường ngôi vị trù thần.

Nhìn thấy Hoàng Thường đụng đũa rất ít, lòng yêu nghề của Cơ Vô Song thực sự có chút không cam lòng bất quá Hoàng Thường nói câu tiếp theo không thể không khiến nàng có chút vui vẻ.

"Lão đạo có thể nói là ăn hết mỹ vị trong thiên hạ, cung đình trù sư cũng không lạ gì, vốn tưởng thiên hạ đã không còn mỹ vị gì đả động được lão đạo nhưng mà trước mặt Cơ nữ hiệp vẫn phải đụng đũa đến tận ba lần ".

Nói xong như sợ Vô Song không tin, Hoàng Thường lại nhẹ nói.

"Khoảng 2 năm về trước, lão đạo cũng từng có dịp trở lại Tương Dương, cũng lại được nếm lại tay nghề của Dung nha đầu, lần đó lão đạo cũng chỉ đụng đũa 2 lần ".

Thiên hạ này cũng không phải đồ ăn nào cũng có tư cách cho Hoàng Thường đụng đũa, trù nghệ của Vô Song trong mắt Hoàng Thường chỉ sợ đã là đệ nhất thiên hạ.

Hoàng Thường sau khi nếm thử đồ ăn của Vô Song làm liền cực kỳ ưng ý, sau đó như có như không mà mở miệng nói.

"Cơ nữ hiệp, không biết nữ hiệp muốn thành bạn hay thành thù của Đại Thanh? ".Khi nói ra câu này, Hoàng Thường rốt cuộc không cười nữa.

Khi nghe xong câu này, Vô Song cũng không cười được.

Trên người Hoàng Thường chẳng có chút áp lực nào, cũng chẳng nhìn ra hỉ nộ ái ố nhưng mà Vô Song biết tùy vào một câu nói này có thể khiến rất rất nhiều việc xảy ra sau này mà nàng không thể kiểm soát được.

Trên đời này chỉ cần không bị ép đến tuyệt lộ thì chẳng có ai muốn đương đầu cùng Hoàng Thường, ngay cả Vô Song cũng là như vậy.

"Dĩ nhiên là bạn ".

Hoàng Thường sẽ không cho Vô Song thời gian suy nghĩ quá lâu mà Cơ Vô Song cũng sẽ không tốn thời gian suy nghĩ quá lâu.

Nghe được bốn chữ này của Vô Song, Hoàng Thường mới gật đầu mà cười nói.

"Tốt quá, nếu là bạn thì thật tốt, lão đạo thực sự sợ từ nay về sau không được nếm loại mỹ vị này lần thứ hai ".

"Cơ cô nương, lão đạo có chút suy nghĩ, trong đầu không biết có nên nói ra hay không? ".

Hoàng Thường muốn nói thì ai có thể cản?, nhìn Hoàng Thường ẩn ý cười với mình, Vô Song không khỏi cảm thấy có chút bất an tuy nhiên nàng không thể không đáp.

"Hoàng đạo sư, người muốn gì cứ nói ".

Hoàng Thường nghe vậy liền gật đầu sau đó nói ra một câu mà cả đời Vô Song cũng không tưởng tượng nổi.

"Cơ nữ hiệp, người nghĩ sao về việc tiến cung?, nếu người muốn lão đạo có thể sắp xếp cho người trở thành một trong tứ phi, cái này không khó ".

Hậu cung của Đại Thanh ở thế giới này đứng đầu cũng không phải là hoàng hậu, hoàng hậu tức là vợ của Khang Hy tuy nhiên ai vào cái vị trí này chỉ sợ cũng ăn đủ "hành", ở trên đầu hoàng hậu còn đến tận hai vị hoàng thái hậu, áp lực đè nặng còn hơn cả Tôn Ngộ Không bị Ngũ Hành Sơn đè.

Dưới hoàng hậu là tứ phi hay còn được gọi là Tứ Đại Cung Phi, dưới Tứ Đại Cung Phi là Thập Nhị Phi Tần, Tam Thập Lục Mỹ Nhân cùng Thất Thập Nhị Danh Khí.

Một trong tứ đại cung phi của Khang Hy, cái địa vị này thật ra đã rất cao, bất cứ một đại cung phi nào đều có thể chấn hưng một gia tộc, đưa một trung lưu gia tộc thành đại gia tộc, tại cái thời đại này thì đại cung phi còn thoải mái hơn hoàng hậu nhiều, cái vị trí hoàng hậu kia quyền lực tuy lớn nhưng mà khổ thì cũng không ai bằng.

Đương nhiên ai muốn ngồi vào cái vị trí kia có thể ngồi, Cơ Vô Song nàng tuyệt đối không ham.

Cơ Vô Song quay đầu nhìn Hoàng Thường thật lâu thật lâu như xác định Hoàng Thường không có đùa mình sau đó giọng nói có chút trở nên lạnh.

"Hoàng đạo sư thật sự vui tính ".

Hoàng Thường cười cười như không coi Vô Song vào đâu mà nói.

"Cơ nữ hiệp từ Kiếm Trủng đi ra thậm chí chiếm Kiếm Trủng làm của mình, bản thân Cơ nữ hiệp lại nhận truyền nhân Cổ Mộ Phái làm đệ tử hơn nữa Cổ Mộ truyền nhân vốn cách xa nhân thế, không thể xuống núi, tám phần là Cơ nữ hiệp cũng từng vào Cổ Mộ đi? ".

"Thứ cho lão đạo nhiều chuyện, một đời lão đạo chỉ nhìn không thấu hai người ấy vậy Cơ nữ hiệp hoành không xuất thế liền trở thành người thứ ba, đến cả võ công của Cơ nữ hiệp cũng hư vô mờ mịt, thật thật giả giả khiến lão đạo quả thực nhìn không ra ".

"Bình thường cũng không có việc gì nhưng thời khắc này cũng không bình thường, cao thủ như nữ hiệp hoành không xuất thế khiến lão đạo có chút lo lắng ".

Nói dứt câu ánh mắt của Hoàng Thường rốt cuộc lộ ra uy thế, Hoàng Thường nhìn Vô Song mà nhẹ nhàng nói.

"Lão đạo thực sự tiếc trù nghệ của nữ hiệp, nữ hiệp vẫn là tiến cung đi thôi ".

Sự việc lần này... có chút không ổn.

Quyển 5 - Chương 228: Đại sự (5)

Trong Kiếm Trủng hiện tại chỉ còn mình Vô Song đối mặt với Hoàng Thường, Cơ Vô Song lúc này thực sự không hề hoài nghi Hoàng Thường nhất định ra tay với mình.

Hoàng Thường rõ ràng không sai, tuyệt đối không sai.

Nếu Vô Song là Hoàng Thường thì nàng cũng sẽ xử lý như vị Hoàng Đạo Sư này, nên nhớ Hoàng Thường đứng ở góc độ Thanh triều, thiên hạ tự dưng xuất hiện một cao thủ thần thần bí bí, một người àm từ trước đến này Hoàng Thường chưa từng nghe thì sẽ thế nào?.

Nếu đây là Tây Vực hay Bắc Cương thì cũng thôi đi, có thêm cao thủ nào Hoàng Thường cũng lười quản nhưng đây là Trung Nguyên, là địa bàn của Hoàng Thường.

Vô Song có thể bịa chuyện mà lừa Tiểu Long Nữ thậm chí lừa được rất rất nhiều người nhưng trong cái danh sách này tuyệt chẳng có Hoàng Thường, Cơ Vô Song không có tự tin lừa được Hoàng Thường, ai mà biết vị chủ nhân Trung Nguyên này nắm được những thông tin lớn thế nào?, ngay cả việc Lâm Triều Anh xuất thân Thần Nông Cốc, việc mà Cơ Vô Song chưa từng biết cũng chưa từng nghĩ đến Hoàng Thường cũng biết, lượng thông tin mà Hoàng Thường nắm được vượt rất xa Vô Song.

Ngoại trừ vấn đề này ra Cơ Vô Song còn chạm tới đại kỵ của Hoàng Thường, bất kể Kiếm Trủng hay Cổ Mộ Phái đều là nơi ẩn thế trong mắt người ngoài, gần như tuyệt tích giữa thế gian, nay Vô Song dĩ nhiên lại có quan hệ với cả hai, vậy ai biết nàng còn biết bao nhiêu bí mật ở Trung Nguyên?.

Hoàng Thường hiện tại đang mặc định cho Vô Song thân phận vực ngoại cao thủ đồng thời một vực ngoại cao thủ có thể biết rất nhiều bí mật của Trung Nguyên, như vậy Hoàng Thường không ra tay với Vô Song mới là lạ.

Cơ Vô Song im lặng nhìn Hoàng Thường, nàng không đáp mà thật sự cũng không nghĩ ra cái gì để đáp Hoàng Thường lúc này, thế là Vô Song lần đầu tiên chủ động bắt chuyện với Hoàng Thường, nàng cứ như quên mất lời Hoàng Thường vừa nói mà hỏi.

"Hoàng Đạo Sư, có một vật luôn khiến ta hết sức tò mò nhưng thủy chung không hiểu, Hoàng Đạo Sư đọc hết sách trong thiên hạ, hy vọng có thể vì ta giải thích ".

Thấy Vô Song khí định thần nhàn ngồi xuống trước mặt mình, trong mắt Hoàng Thường hiện ra chút vẻ hứng thú, Hoàng Thường cũng im lặng không nói bởi con người này biết Vô Song còn chưa nói hết lời.

"Đạo Sư, không biết người đã nghe tới Trấn Kiếm – Thất Chủng Hồn nghe chưa ".

Câu hỏi này quả nhiên càng khiến cho Hoàng Thường hứng thú, Hoàng Thường cứ như cũng quên luôn việc mà mình vừa nói mà hỏi lại Vô Song.

"Cơ cô nương không ngờ lại có thể gọi tên Thất Chủng Hồn, vậy không biết hoàng thất Phù Tang cùng cô nương có thù oan gì đây? ".

"Từ xưa đến nay, quan tâm đến Thất Chủng Hồn hoặc là có ác ý với hoàng thất Phù Tang hoặc là vương tộc Cao Ly, lão đạo thiết nghĩ Cơ cô nương cũng không phải là vương tộc Cao Ly đi? ".

Vô Song không rõ tại sao Hoàng Thường tự nhiên lại nói ra lời này nhưng nàng biết bên trong tất có huyền cơ.

Thất Chủng Hồn chỉ sợ có quan hệ trong đại tới an nguy hoàng thất Phù Tang, vật có thể uy hiếp hoàng thất của một quốc gia thì đại diện cho cái gì?, Thất Chủng Hồn có liên quan tới Long Mạch của Phù Tang, đây là điều duy nhất mà cả hai Vô Song nghĩ đến lúc này.

Về phần vương tộc Cao Ly thì cũng chẳng có gì để nói, dù sao Thất Chủng Hồn cũng là vật của Cao Ly, người Cao Ly dĩ nhiên muốn đòi lại.

"Đạo sư nói quá, ta chỉ là tò mò mà thôi, trong lúc vô tình đọc được chút điển tịch của Phù Tang vì vậy có hứng thú rất lớn với Thất Chủng Hồn ".

Hoàng Thường nhìn Vô Song, cũng không ai biết Hoàng Thường đang nghĩ gì, càng không rõ con người này có tin tưởng Vô Song hay không, chỉ biết Hoàng Thường rất nhanh đáp lời nàng.

"Việc của Phù Tang lão đạo không hứng thú tìm hiểu lắm, chỉ biết nếu Thất Chủng Hồn bị rút ra thì Phù Tang liền gặp tai ương ngập đầu ".

Đây có lẽ là đáp án tốt nhất mà Vô Song muốn nghe, chí ít nó cho Vô Song một con đường để hướng về, khi nghe Hoàng Thường nói xong thì Vô Song hiểu rất có khả năng trận chiến cuối cùng với Đại Quốc Chỉ diễn ra ở nơi phong ấn Thất Chủng Hồn.

"Đạo sư, nếu chỉ cần rút Thất Chủng Hồn ra thì Phù Tang sẽ gặp tai ương, há chẳng phải đây là tử huyệt của Phù Tang Quốc? ".Nghe Vô Song nói, Hoàng Thường rất tự nhiên mà gật đầu.

"Đúng, Thất Chủng Hồn là tử huyệt của Phù Tang Quốc, vấn đề là ai có thể rút được Thất Chủng Hồn ra không ".

Hoàng Thường quả thật biết đây là tử huyệt của Phù Tang nhưng mà Hoàng Thường lại không muốn đi vào tìm hiểu bởi vì Hoàng Thường biết mình rút không được, nếu ông làm không được hà cớ gì cần quan tâm?.

Nghe được câu trả lời của Hoàng Thường, Cơ Vô Song lại lập tức hỏi.

"Đạo sư, vậy nếu có người sở hữu cả Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc, Bát Chỉ Kính, Hoàng Kiếm, Ma Kiếm cùng Thánh Kiếm thì sao? ".

Vô Song lập tức hỏi khiến cho Hoàng Thường nhíu mày lại, lần này Hoàng Thường không có trả lời Vô Song ngay lập tức mà lại có chút trầm ngâm, ngón tay chậm rãi gõ lên bàn đá theo những âm điệu kỳ dị, sự yên lặng này kéo dài 10 phút đồng hồ thì Hoàng Thường mới lại mở miệng.

"Tu vi võ đạo của kẻ kia là gì? ".

Vô Song rốt cuộc đợi được Hoàng Thường trả lời, nàng không chút nghĩ ngợi mà đáp.

"Hợp Đạo Cảnh siêu cấp cường nhân ".

Ba chữ Hợp Đạo Cảnh làm Hoàng Thường càng thêm nhíu chặt lông mày nhưng lần này Hoàng Thường cũng không mất quá nhiều thời gian mà đáp.

"Hợp Đạo Cảnh nào ngu như vậy? ".

Câu trả lời của Hoàng Thường... suýt nữa làm Cơ Vô Song ngã ngửa nhưng mà nàng cũng rất nhanh hiểu ý Hoàng Thường, Hợp Đạo Cảnh bình thường chỉ sợ không làm được bởi đây là hành động tự sát nhưng mà Đại Quốc Chủ lại không phải Hợp Đạo Cảnh bình thường, thế là Vô Song đáp.
"Vậy nếu Hợp Đạo Cảnh cao thủ này có thể che mắt Thiên Đạo thì sao? ".

Quả nhiên Hoàng Thường nghe được lời Vô Song thì bắt đầu lần thứ hai im lặng như đang suy tính ra vài loại kết quả khác nhau, lần này còn lâu hơn nữa phải đến 15 phút thì mới đáp lời Vô Song.

"Che mắt Thiên Đạo?, có thể che được bao lâu? ".

Câu hỏi ngược lại này của Hoàng Thường làm Vô Song có chút đắn đo bởi vì nàng cũng không rõ Đại Quốc Chủ có thể che được bao lâu đồng thời nàng không khỏi bắt đầu phải đánh giá lại Hoàng Thường.

Đối với Hoàng Thường... che mắt Thiên Đạo là những từ ngữ đơn giản vô cùng, bình thường vô cùng.

Vô Song lúc này mới nhớ ra trước mặt mình là ai, Đại Quốc Chủ chỉ là chủ của cái Bồng Lai mà thôi nhưng Hoàng Thường lại khác, Hoàng Thường là Đạo Sư.

Đạo Sư là gì?, Đạo Giáo Chi Sư.

Đạo Giáo tại thời đại này gần như lấy Hoàng Thường vi tôn vì vậy mới có danh hiệu Hoàng Đạo Sư.

Đạo Giáo hàng trăm năm trước thua xa Phật Giáo cùng Nho Giáo nhưng mà từ khi nhà Thanh bắt đầu tiến vào Trung Nguyên thì Đạo Giáo phát triển cực mạnh, Toàn Chân là Đạo Giáo, Võ Đang cũng là Đạo Giáo mà Hoàng Thường thì càng đại diện cho Đạo Giáo, Đạo Giáo cơ hồ có trăm vạn tín đồ thậm chí ngàn vạn tín đồ, so về tín đồ tuy vẫn không bằng Nho Giáo nhưng ẩn ẩn đã vượt qua Phật Giáo.

Nếu Hoàng Thường cũng có thủ đoạn thu thập tín ngưỡng lực đồng thời có Khang Hy Hoàng Đế vì Hoàng Thường thủ hộ... Hoàng Thường chỉ sợ có thể làm càng tốt hơn, càng độc hơn so với Đại Quốc Chủ.

Lần này đến lượt Vô Song im lặng một hồi rồi nàng mới đáp.

"Kẻ này tu ra tín ngưỡng lực, có Tín Ngưỡng Quốc Độ thủ hộ lại thêm hắn có thể mị hoặc được Thiên Hoàng, rất có khả năng hắn được chính Thiên Hoàng giúp đỡ ".

Lần này thì Hoàng Thường cũng chẳng cần nghĩ mà nhoẻn miệng cười.

"Nghe lời Cơ nữ hiệp nói lão đạo thật sự muốn tới Phù Tang một chuyến, Phù Tang là nước lớn hơn nữa rất phiền phức, trời cao hoàng đế xa Đại Thanh chúng ta khó lòng làm gì Phù Tang, vùng nội hải Đại Thanh rất nhiều lần bị cướp biển Phù Tang tàn phá ".

Nói đến đây trên người Hoàng Thường xuất hiện từng tia từng tia hoàng khí, Cơ Vô Song nhìn thấy hoàng khí của Hoàng Thường thì cả người nàng nhẹ run lên.

Hoàng khí là gì?, đây là khí của bậc quân vương, của bậc đế hoàng.

Hoàng Thường dĩ nhiên cũng có Hoàng Khí?.

"Tụ tập đủ ngũ đại Thần Binh, có thực lực Hợp Đạo Cảnh, có Tín Ngưỡng Quốc Độ lại thêm thiên tử thủ hộ vậy chỉ cần muốn liền có thể diệt Phù Tang ".

Nói đến đây ánh mắt Hoàng Thường lóe lên, ánh mắt dĩ nhiên nhìn về phương Đông.

"Đáng tiếc đáng tiếc, việc thú vị thế này lão đạo lại không nghe thấy bao giờ, nếu lão đạo biết sớm hơn vậy thì để tự tay lão đạo diệt Phù Tang Quốc mới đúng ".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau