CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 976 - Chương 980

Quyển 5 - Chương 220-4: Hôn Nhẹ

Tiểu Long Nữ bước vào trong thạch động, nàng tuy chẳng thể đuổi kịp tốc độ của Vô Song nhưng mà đôi tai nàng rất tốt, nàng có thể biết sư phụ mình đi, đang ở đâu.

Cái thạch động mà Vô Song dừng lại vốn là phòng ngủ của Tiểu Long Nữ cùng Vô Song, là khu vực chỉ thuộc về nữ nhân trong cái Kiếm Chủng này.

Tiểu Long Nữ bước vào, nàng cũng không nghĩ gì đặc biệt, đơn giản chỉ là giống như Dương Quá, nàng cảm giác sư phụ có chút không đúng, xuất phát từ sự quan tâm liền tới đây.

Khi Tiểu Long Nữ bước vào nàng liền lập tức đối mắt với Cơ Vô Song bởi vì Cơ Vô Song cũng nhìn thẳng ra phía hướng di chuyển để tiến vào thế là Tiểu Long Nữ liền đụng phải ánh mắt của Cơ Vô Song.

Thời khắc này đừng nói là Tiểu Long Nữ mà bất cứ ai trong thiên hạ chỉ sợ cũng sẽ xiêu lòng trước ánh mắt kia, nó mang theo thứ mị thuật khủng bố nhất thiên hạ, thứ mị thuật có thể diệt một quốc.

Tiểu Long Nữ sinh ra và lớn lên với cái gọi là tam quan thiếu hụt, nhân sinh quan của nàng thiếu rất nhiều rất nhiều, nàng không hiểu thế nào là thích, nàng căn bản còn chẳng hiểu thế nào là yêu, đối với nàng những tình cảm đó quá mức xa lạ.

Cái gọi là yêu là thích có lẽ được biểu hiện rõ ràng nhất bởi hành động của Tiểu Long Nữ, nàng đối tốt với ai tức là nàng liền có tình cảm với người đó, nàng cảm thấy không muốn xa rời ai thì đó chính là yêu là thích.

Dĩ nhiên yêu ở đây không chỉ là tình cảm nam nữ, yêu ở đây còn rất nhiều mặt khác.

Tiểu Long Nữ thực sự rất thích ở bên sư phụ, rất muốn ở cùng sư phụ.

Cơ Vô Song tiến đến như thổi vào linh hồn nàng một luồng sức sống mới, như vẽ thêm những màu sắc sặc sỡ trên những mảng màu trắng đen làm bạn với nàng từ khi sinh ra.

Cơ Vô Song bước vào cuộc sống của nàng đã vô tình chiếm lấy vị trí của Dương Quá trong nguyên tác, nếu trong nguyên tác Dương Quá là người thổi hồn vào cuộc sống của Tiểu Long Nữ thì hiện tại người làm điều này là Cơ Vô Song.

Tiểu Long Nữ thật sự đang rất lệ thuộc vào Cơ Vô Song bởi vì Vô Song cho Tiểu Long Nữ một chỗ dựa, nếu trước đây nàng có bà bà chăm sóc nhưng có rất nhiều việc nàng phải tự mầy mò, tự làm giống như một người tự lần mò trong đêm vậy.

Tất cả thay đổi khi Vô Song đến, Vô Song dạy nàng rất nhiều thứ hơn nữa có Vô Song... nàng không cần phải cố gắng một mình, cũng chẳng cần làm điểm tựa của ai, Cơ Vô Song chính là điểm tựa của nàng, sư phụ liền bảo vệ nàng.

Sự lệ thuộc này càng trở nên nặng nề khi mà Tiểu Long Nữ bị Vô Song hấp dẫn, dù sao Vô Song quá đẹp, lòng yêu cái đẹp thì ai cũng có, vẻ đẹp của Cơ Vô Song thì ngay cả Tiểu Long Nữ cũng yêu thích không thôi.

Vô Song ở bên ngoài có thể che mặt nhưng mà nàng cũng không thể che đậy cả ngày, Tiểu Long Nữ lại là người ở bên cạnh Vô Song nhiều nhất dĩ nhiên rõ dung mạo của sư phụ ra sao, đấy là chưa kể bản thân Tiểu Long Nữ còn chịu ảnh hưởng của mùi u hương trên người Vô Song.

Cả Cơ Vô Song cùng Tiểu Long Nữ đều không nhận ra hoặc chưa nhận ra thời điểm này... Tiểu Long Nữ đã không chỉ là lệ thuộc mà còn là phụ thuộc, là ỷ lại với Vô Song rồi. 

Lại nói lúc này, khi Tiểu Long Nữ chịu ánh mắt của Vô Song chiếu vào, toàn bộ linh hồn của nàng liền run lên sau đó lần đầu tiên trong đời Tiểu Long Nữ đỏ mặt, ánh mắt của nàng trở nên như mộng như mị.
Tiểu Long Nữ từng bước từng bước lại gần Vô Song, nàng bước rất chậm rất ngập ngừng nhưng thủy chung vẫn đến trước mặt Vô Song, càng lại gần Vô Song thì nàng bị hấp dẫn càng sâu, mê đắm càng sâu.

Tiểu Long Nữ cũng như Vô Song, nàng đã không tự chủ được nữa rồi.

Nàng muốn làm gì đó... thực sự muốn làm gì đó với sư phụ, bất quá chính nàng lại không biết phải làm gì.

Nàng không rõ hành động của mình là đúng hay là sai, nàng thậm chí còn không hiểu đúng sai, nàng lúc này chỉ làm theo bản tâm.

Ngón tay ngọc nhẹ đưa ra mà nâng khăn che mặt của Cơ Vô Song lên, nàng nhìn thấy đôi môi của sư phụ.

Tiểu Long Nữ đứng thẳng trước mặt Vô Song, nàng cúi gập người xuống sau đó nhẹ đặt môi mình lên môi Vô Song.

Khi hai làn môi chạm vào nhau, trái tim của Tiểu Long Nữ liền đập thật mạnh, Tiểu Long Nữ chưa bao giờ trải qua cảm giác này, cả cơ thể nàng như bị giật điện vậy, Tiểu Long Nữ có chút hoảng loạn mà lùi lại.

Khi mà nàng lùi lại cũng là lúc mi tâm của Vô Song sáng lên sau đó đóa bạch liên ngẫu kia dần dần tan vào mi tâm của nàng, dần dần biến mất trong tầm mắt người khác đồng thời ánh mắt của Vô Song cũng trở nên có thần, Vô Song cũng lấy lại ý thức.

Khi Vô Song lấy lại ý thức, Vô Song liền nhìn thấy Tiểu Long Nữ trước mặt, như một thói quen Vô Song liền khẽ mỉm cười, ánh mắt của Vô Song nhẹ nheo một cái.

Tiểu Long Nữ thấy ánh mắt của Vô Song, sắc mặt một lần nữa đỏ lên sau đó chạy ra ngoài.
Cơ Vô Song xin thề, từ trước tới nay nàng chưa từng thấy biểu cảm này của Tiểu Long Nữ hơn nữa một thoáng vừa rồi Tiểu Long Nữ đẹp vô cùng, đẹp đến không bút nào tả xiết.

Lòng yêu cái đẹp thì ai cũng có và Cơ Vô Song dĩ nhiên cũng có, giây phút nhìn thấy một nét phớt hồng trên khuôn mặt Tiểu Long Nữ thì trái tim Vô Song cũng nhẹ lạc nhịp.

Dĩ nhiên đây không phải là lúc để trái tim lạc nhịp, Vô Song còn chẳng hiểu Tiểu Long Nữ bị làm sao mà nàng cũng chẳng có thời gian đi hỏi, lúc này liền là bước thứ hai của Thánh Thần Phù Dung Công.

Cảnh giới thứ nhất là Mị, Vô Song vừa hoàn thành.

Cảnh giới thứ hai gọi là Vô hay còn được Võ Tắc Thiên đặt tên là Vô Giới.

Thân là nữ tử, Uy của Võ Tắc Thiên vốn không sánh được với các hoàng đế khác trong hậu thế, không thể sánh ngang Tần Thủy Hoàng, Lưu Bang, Lý Thế Dân, Chu Nguyên Chương... đây chính là phận nữ tử.

Dĩ nhiên thân là nữ hoàng đế duy nhất trong lịch sử Trung Quốc, nàng cũng có cách của riêng nàng.

Uy của Võ Tắc Thiên cực kỳ mạnh, phải nói là mạnh hàng đầu trong suốt dòng chảy lịch sử bởi vì nàng đưa Mị vào Uy.

Nếu Uy được hiểu là uy áp chúng sinh thì Uy của Võ Tắc Thiên lại mị hoặc chúng sinh, mang mị ý vào Uy... sau đó nhiếp hồn.

Uy bình thường là trấn áp còn Uy của Võ Tắc Thiên là duy nhất, Võ Tắc Thiên gọi đây là Mị Uy, nó cũng có năng lực tương tự với trấn áp nhưng về bản chất lại là "nhiếp hồn áp phách".

Có thể nắm giữ Mị Uy liền có thể sinh ra Giới, Giới này gọi là Vô Giới.

Vô Giới còn được Võ Tắc Thiên gọi với một cái tên bá đạo hơn nhiều, nó được gọi là Vô Pháp Vô Thiên Thánh Thần Giới.

Dĩ nhiên cách đặt tên của vị nữ hoàng đế này thì vẫn luôn như vậy.

Về phần Vô Giới, thứ này khủng khiếp đến thế nào?.

Cơ Vô Song thực sự không rõ Vô Giới khủng khiếp đến thế nào, bản thân Vô Song đang ở Bồng Lai cũng không biết.

Muốn biết uy lực của Vô Giới... vậy liền phải mang vào thực chiến, phải mang vào thử mới biết.

Quyển 5 - Chương 221: Tôn Nghiêm Nguyệt Chủ

Lý Thương Hải mạnh nhưng Nguyệt Sát càng mạnh, hắn quá hiểu rõ Bái Nguyệt Giáo, quá hiểu rõ từng chiêu từng thức của Bái Nguyệt Giáo, nếu nói về quan hệ thì Nguyệt Sát thậm chí Nguyệt Sát còn có thể làm sư thúc của Lý Thương Hải.

Nguyệt Sát bị lưu giữ trong băng trận, hơi thở của hắn bỗng chốc thay đổi, hơi thở mang theo một loại cảm giác âm lãnh dị thường, Nguyệt Giới trên đầu lại bắt đầu nhè nhẹ chuyển động.

Cái mà Nguyệt Sát hơn Lý Thương Hải chính là Nguyệt Giới, Lý Thương Hải thân là Nguyệt Chủ ấy vậy mà nàng không có Nguyệt Giới, nàng sao có thể làm đối thủ của Nguyệt Sát đây?.

Nguyệt Giới nhè nhẹ xoay tròn trên đầu Nguyệt Sát, hàn băng khí như từ trên thiên không tràn vào trong người hắn.

Nếu hàn khí của Lý Thương Hải là tự thân xuất động thì hàn khí của Nguyệt Sát là được thương thiên ban tặng, là hàn khí của Nguyệt Giới.

Nguyệt Giới vốn chỉ được Nguyệt Sát sử dụng với vai trò che đậy bản thân nhưng mà nó tuyệt đối không chỉ như thế, không phải ngẫu nhiên mà Bái Nguyệt Giáo có thể trường kỳ đến tận bây giờ, bản thân Nguyệt Giới vốn cực kỳ kinh khủng.

Nguyệt Giới có một thứ năng lực gọi là Độ Không Tuyệt Đối hay còn được với với cái tên Cực Băng Chi Cảnh, giờ khắc này khi hai người cận thân chiến đấu, thanh Sát Kiếm của Nguyệt Sát chẳng thể chém được Nguyệt Độc Chi Mệnh của Lý Thương Hải hơn nữa Lý Thương Hải có Phong Giới bảo hộ, sát khí ngưng kiếm từ phía Nguyệt Sát cũng chẳng thể qua được phong nhận của Lý Thương Hải vì vậy Nguyệt Sát đổi sang Nguyệt Giới.

Cái khí lạnh mà Nguyệt Giới tạo ra thì hàn khí của Lý Thương Hải căn bản không so được, lúc này sau lưng Nguyệt Sát còn hiện cả một trận đồ hư ảo giống hệt trận đồ của Lý Thương Hải nhưng mà lớn hơn nhiều.

"Lý nha đầu, để lão phu cho ngươi xem thế nào mới là tinh hoa của Bái Nguyệt Giáo, thân là Nguyệt Chủ đến cả Nguyệt Giới cũng chẳng thể sở hữu ".

Khi ở quá gần Cực Hàn Lĩnh Vực thì toàn bộ nội công của Lý Thương Hải đều như bị ngưng kết lại, đến cả máu của nàng thậm chí cũng như chịu đông kết, giờ khắc này Lý Thương Hải giống như một người chết lạnh trong một cái quan tài băng vậy, chỉ có ánh mắt của nàng vẫn cứ tràn ngập chiến ý.

Hàn khí của Nguyệt Giới cực kỳ đáng sợ, cái này nàng đương nhiên biết nhưng mà nàng cũng không phải không có chuẩn bị.

Rõ ràng đang chịu Song Giới ép xuống, bản thân Lý Thương Hải bị Sát Giới khiến cho rất khó lùi cũng rất khó tiến, gần như chẳng thể cục cựa, Sát Giới của Nguyệt Sát đã khóa chặt cả Phong Giới của Lý Thương Hải, gần như toàn bộ tinh lực của Phong Giới phải mang ra đối phó cùng Sát Giới.

Giờ khắc này có thêm một Nguyệt Giới tạo ra hơi thở lạnh lẽo không gì sánh bằng, Nguyệt Giới gần như đông kết sinh cơ của Lý Thương Hải lại nhưng mà nàng lúc này mới dần dần hé miệng, đôi môi đã khô đi vì lạnh xuất hiện một nụ cười hờ, nụ cười làm Nguyệt Sát không thể không nhíu mày.

"Nguyệt Thánh cũng được, Nguyệt Sát cũng thế, ngươi đã chẳng còn là cái thá gì trong Bái Nguyệt Giáo, tư cách gì nhận xét Nguyệt Chủ như ta? ".

Nói xong câu này, gió lại nổi lên.

Nguyệt Sát nằm mơ cũng không ngờ là sau lưng của Lý Thương Hải cũng xuất hiện một trận đồ, một trận đồ cực đại giống hệt trận đồ của Bái Nguyệt Giáo chỉ khác là... trận đồ kia lại được gây dựng nên bởi Phong Giới. 

Dù đang bị đè trong hoàn cảnh tuyệt đối hạ phong thì ánh mắt của Lý Thương Hải sắc lạnh đến lạ kỳ.

"Nguyệt Sát, ngươi năm đó thua trong tay Độc Cô tiền bối, chạy như chó nhà có tang, năm đó Độc Cô tiền bối tha cho ngươi một mạng, năm đó ngươi cũng may mắn không gặp sư phụ ta, nếu không bằng việc ngươi làm ngươi tuyệt đối chẳng còn mạng mà rời khỏi Cao Ly ".
"Hôm nay để Lý Thương Hải thay mặt sư phụ, cho ngươi biết thế nào là Tiêu Dao – Đại Vô Tướng Thần Công ".

Tiêu Dao Phái – Đại Vô Tướng Công.

Đại Vô Tướng Công khác Tiểu Vô Tướng Công ở chỗ nào?, khác ở chỗ " chất lượng".

Tiểu Vô Tướng Công lấy Tiểu Vô Tướng Chân Khí mà ngự hình còn Đại Vô Tướng Công là lấy khí hóa phong, lấy phong ngưng Giới, dùng Giới lực mà ngự hình.

Đại Vô Tướng Thần Công bản thân Lý Thu Thủy thật ra cũng biết nhưng mà Lý Thu Thủy lại chẳng thể đạt tới cảnh giới Tiêu Dao Ngự Phong của Lý Thương Hải, hai người vốn không cùng một cấp bâc.

Khi mà gió nổi lên, khi trận đồ thành hình, Lý Thương Hải ánh mắt càng ngày càng sáng.

Nguyệt Sát cảm thấy không ổn vội muốn lùi thân trở ra nhưng mà ra được sao? 

Phong không chỉ nhanh, không chỉ có thể cắt người khác ra làm ngàn vạn mảnh, không chỉ có sức công phá mà Phong ở đây còn đại diện cho lực hút cùng lực đẩy.

Giờ khắc này Phong Giới tràn ra Phong Lực, hoàn toàn hút Nguyệt Sát vào khiến hắn tạm thời vậy mà không thể thoát thân.

Đương nhiên mọi việc không chỉ đơn giản như thế, càng kinh khủng hơn là trận đồ của Lý Thương Hải ấy vậy mà lại bắt đầu cưỡng chế dung hợp cùng trận đồ của Nguyệt Sát, đây mới là vấn đề lớn nhất cũng kinh khủng nhất.

Nguyệt Sát nói đúng, Lý Thương Hải không có Nguyệt Giới căn bản chẳng thể làm đối thủ của hắn, không có Nguyệt Giới nàng chẳng thể mang hết tinh hoa của Bái Nguyệt Giáo ra được nhưng mà nàng đã chờ khoảnh khắc này hàng chục năm rồi, chờ một lần được gặp mặt Nguyệt Sát cả chục năm rồi.Khi đấu với Đại Quốc Chủ, Đại Quốc Chủ căn bản không có Nguyệt Giới để thành toàn nàng, nàng dĩ nhiên không thể làm gì được nhưng mà Nguyệt Sát thì khác.

Không một ai rõ những năm qua Lý Thương Hải rốt cuộc nghiên cứu ra cái gì, không một ai rõ vì sao hai trận đồ hư ảo lại hợp làm một nhưng mà giờ khắc này ai cũng rõ một việc kinh khủng hơn nhiều, Lý Thương Hải... chính thức sở hữu Song Giới cho dù chỉ là một thoáng qua. 

"Nguyệt Sát, để bản đế cho ngươi biết Bái Nguyệt Giáo – Nguyệt Chủ là tồn tại không phải loại phản phúc như ngươi có tư cách mang ra nhận xét ".

"Song Giới cũng chẳng phải của một mình ngươi, nhớ kỹ một chiêu này gọi là Băng Phong Tuyệt Địa ".

Chưa bao giờ Vô Song có thể tưởng tượng được rằng có thể cướp được Giới người khác nhưng mà hiện tại Lý Thương Hải đúng là đang cướp lấy Nguyệt Giới của Nguyệt Sát.

Có Nguyệt Giới lực ở bên, một chiêu Băng Phong Tuyệt Địa liền thành hình.

Một chiêu này yên tĩnh đến cực điểm, căn bản sau khi xuất ra... cái gì cũng không có.

Một chiêu này như thật sự là tuyệt địa, như một nơi không có sự sống.

Toàn bộ khu vực bị hàn khí bao phủ, những cơn gió kia mang hàn khí phủ kín đại địa để rồi khi hàn khí tan đi, chẳng có bất cứ âm thanh nào còn tồn tại, cũng chẳng có dấu hiệu sinh mệnh, vạn vật như bị đóng băng, vạn vật như bị chết lạnh, chí ít trong phạm vi của một chiêu kia.

Vô Song có thể nói là nhân chứng của cuộc chiến này, khi hắn cố gắng quan sát, cố gắng nhìn xem kết quả trận chiến ra sao thì hắn rất nhanh nhìn thấy Lý Thương Hải.

Lý Thương Hải chân đạp hư không nhưng mà bộ dáng của nàng đã trở nên tiều tụy hơn rất nhiều, khuôn mặt xinh đẹp trắng bệch đầy mệt mỏi, Lý Thương Hải thậm chí lung lay trước gió, nàng cũng chẳng thể giữ được bản thân mình trên không nữa, cả người cứ thế ngã xuống.

Đương nhiên Lý Thương Hải sẽ không thật sự ngã xuống bởi vì có Vô Song, Vô Song rất nhanh đỡ lấy cô cô sau đó đưa một đoàn nội lực của Cửu Âm Chân Kinh vào trong kinh mạch của Lý Thương Hải, Vô Song thực sự khó mà tin được khi đường đường là đệ nhất nhân của Tiểu Dao Phái hiện tại, sau một chiêu liền trở thành đèn đã cạn dầu?, tình hình của Lý Thương Hải hiện tại quả thật suy yếu vô cùng nhưng mà nàng căn bản không ngất đi, ánh mắt nàng vẫn mở lớn mà nhìn... nhìn vào trong làn sương.

Trong làn sương... Nguyệt Sát bước ra.

Cả người hắn hiện tại không có chỗ nào lành lặn, từ đầu đến chân là máu thịt bầy nhầy thậm chí rất nhiều chỗ bị hàn băng đông kết nhưng mà hắn dĩ nhiên cũng không chết.

Nhìn thấy Nguyệt Sát không chết, Lý Thương Hải rõ ràng không cam tâm bất quá Lý Thương Hải không nhìn ra một việc, nàng không nhìn ra trên tai của Nguyệt Sát chẳng biết từ lúc nào có thêm một vật, dĩ nhiên lại là Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc.

Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc... không phải một chiếc mà là một cặp.

Quyển 5 - Chương 222: Hư Vô

Vô Song không thật sự không có tình cảm gì quá đặc biệt với Lý Thương Hải, ngay cả hai chữ cô cô cũng chỉ là thuận miệng mà gọi nhưng mà thời điểm thấy bộ dạng này của Lý Thương Hải, lòng Vô Song có chút đau.

Không riêng gì Vô Song mà bất cứ ai vào trường hợp của hắn cũng thế, một Lý Thương Hải ngày thường bá đạo ra sao ấy vậy mà hiện tại lại chỉ như một nữ tử mềm yếu vô lực, nhìn ánh mắt đầy ai oán, bất lực cùng không cam tâm của nàng Vô Song không khỏi chạnh lòng.

Lý Thương Hải thật sự không cam tâm, thật sự không muốn.

Nàng nằm trong lồng ngực Vô Song, cơ thể mềm mại vô lực nhưng mà ánh mắt thì vẫn nhìn chằm chằm vào thân ảnh Nguyệt Sát, nàng không cam tâm, nàng không chấp nhận, vì cái gì Nguyệt Sát còn sống, còn có thể đi lại mà nàng lại vô lực không còn chút sức nào?.

Lý Thương Hải lúc này thậm chí cố gắng đẩy Vô Song ra, cố gắng đứng bằng đôi chân của mình, miệng của nàng thì thào những âm thanh nhỏ vô cùng bất quá Vô Song vẫn là nghe thấy.

Nàng nói "Không thể nào", lặp đi lặp lại như vậy.

Vô Song đương nhiên sẽ không để cô cô của hắn thoát ra, ít nhất là lúc này.

Một bàn tay của Vô Song ôm chặt lấy vòng eo của Lý Thương Hải sau đó hắn nhè nhẹ nói vào tai nàng.

"Cô cô, người không có thua hắn, người chắc chắn không có thua hắn, người thắng rồi ".

Cũng chẳng biết có phải vì lời nói của Vô Song hay không, Lý Thương Hải liền ngửa đầu lên mà nhìn hắn, lúc này nàng lại như thì thào.

"Ta thắng đúng không? ".

Nàng hiện tại rất yếu nhưng mà ánh mắt kiên định vô cùng, nàng cứ như không nhận được câu trả lời thì nhất định không chịu vậy.

Đối với ánh mắt của nàng, Vô Song cũng kiên định mà đáp lại.

"Cô cô, người thắng rồi ".

Nghe được câu khẳng định này, Lý Thương Hải như mới thiếp đi, trên khóe miệng xuất hiện một nụ cười tuyệt đẹp.

Ít phút trước, cách xa ngàn vạn dăm, Cơ Vô Song được thấy nét ửng hồng trên khuôn mặt Tiểu Long Nữ thì ít phút sau, nơi Bồng Lai xa xôi, Vô Song được nhìn thấy nụ cười ngọt ngào của Lý Thương Hải.

Thế gian nếu có kỳ cảnh thì đây chính là kỳ cảnh, kỳ cảnh có thể khiến con người ta triệt để say đắm trong một khoảnh khắc, khoảnh khắc này như hóa thành bất tử.

Cái khoảnh khắc này sẽ còn đẹp hơn nữa nếu không có Nguyệt Sát.

Ôm Lý Thương Hải trong lòng, ánh mắt nhìn Nguyệt Sát đang tiến đến, Vô Song căn bản cũng không buông Lý Thương Hải ra, ánh mắt có chút phát lạnh mà đáp.

"Công dụng của Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc là gì?, nếu không có thứ đó ngươi chắc chắn đã chết".

Vô Song thực sự không rõ ràng vì sao Nguyệt Sát có thể đứng lên nhưng mà Bát Chỉ Kính rõ ràng, thời khắc Nguyệt Sát dính chiêu là lúc Bát Chỉ Kính rung lên bần bật, là lúc Bát Chỉ Kính như đón chào một người quen biết.

Trước đây Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc chỉ xuất hiện một viên, Vô Song cũng không có cảm giác gì đặc biệt nhưng mà Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc khi đủ cả hai viên thì thực sự lại cho Vô Song cảm giác mơ hồ, bằng vào Bát Chỉ Kính bản thân Vô Song có thể cảm nhận được một cách rõ ràng rằng Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc đang thủ hộ Nguyệt Sát.

Vô Song một đời còn chưa từng thấy cuộc chiến nào ngắn ngủi như trận chiến giữa Lý Thương Hải cùng Nguyệt Sát, hai người đại khái chỉ đối chiêu mười lần mà thôi.

Nếu thực lực hai bên quá cách biệt thì không nói hoặc một bên bất cẩn lộ ra nhược điểm chí mạng thì Vô Song cũng sẽ không thắc mắc nhưng đây là cuộc đấu của Đế Vị.

Đến cả cấp bậc ngũ tuyệt như Bắc Cái cùng Tây Độc đều có thể quần nhau vài ngày vài đêm thì thừa hiểu sức chịu đựng của Đế Vị ra sao.

Trận chiến này thực sự để lại cho Vô Song một ấn tượng rất mạnh, một trận chiến này có thể nói là tinh hoa vài chục năm đúc kết của cô cô Lý Thương Hải, đúc kết vài chục năm tinh hoa chỉ để đợi một thời khắc tỏa sáng, một chiêu giết chết Nguyệt Sát.

Trong một khoảnh khắc, Lý Thương Hải đạt đến Song Giới, đạt đến thăng hoa đỉnh cao của võ đạo thậm chí khoảnh khắc đó nếu có ai bảo Lý Thương Hải chạm đến Hợp Đạo Cảnh thì Vô Song cũng tin, ngay cả Đại Quốc Chủ cùng Thiên Thánh nếu có mặt ở đây cũng chẳng thể phản bác.

Dưới một khoảnh khắc thăng hoa kết tinh vài chục năm tâm huyết... Nguyệt Sát vốn đã phải chết, hắn sống được là bởi Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc, là vì Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc cứu hắn một mạng.Nguyệt Sát căn bản không đáp lời Vô Song, hắn có nói được hay không cũng là không biết nhưng mà Nguyệt Giới của hán thì vẫn còn, Sát Giới vẫn mở, hắn từng bước từng bước tiến về phía Vô Song.

Lại một lần nữa, Nguyệt Sát như biến mất giữa thiên địa.

Thời khắc này Vô Song chẳng thể biết Nguyệt Sát ở đâu hơn nữa Vô Song thậm chí có cảm giác Nguyệt Sát sẽ không lại chơi một trận sinh tử với hắn như lần trước.

Cuối cùng thì Vô Song đã hiểu vì cái gì Nguyệt Sát lại muốn chọn cách liều mạng với Vô Song, đặt cả hai vào làn ranh sinh tử, hắn không phải là đang liều mạng mà là đang tính toán.

Hắn tự tin hắn sẽ không chết, hắn tự tin hắn có Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc thủ hộ, nếu hắn thua hắn không mất gì cả, nếu hắn thắng thì có lẽ hắn sẽ đạt được sự thăng hoa trong kiếm pháp, Sát Giới của hắn sẽ càng thêm kinh khủng thậm chí bảo Nguyệt Sát đột phá Hợp Đạo Cảnh thì Vô Song cũng tin.

Lúc này thì khác, hắn đã trải qua cõi chết một lần, hắn sẽ không trải qua lần thứ hai hay đúng hơn có lẽ Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc chẳng thể cứu hắn lần thứ hai.

Nhìn Nguyệt Sát biến mất trong mảnh không gian này, Vô Song vẫn cứ ôm lấy Lý Thương Hải, trong tay Vô Song không còn là kiếm của hắn nữa mà chính là Nguyệt Độc Chi Mệnh của nàng.

Vô Song hiểu hiện tại hắn có hai con đường.

Con đường thứ nhất là ma hóa rồi bất chấp mà bỏ chạy, khi đó có thể bảo đảm an toàn cho cả hai.

Con đường thứ hai chính là ở lại quyết hơn cao thấp cùng Nguyệt Sát.

Nguyệt Sát đã cách cái chết rất gần rồi, Vô Song tuyệt không muốn bỏ qua cho hắn, giờ khắc này nếu không thể giết Nguyệt Sát thì sau này giết kiểu gì?.

Mục tiêu của Vô Song vẫn cứ là Đại Quốc Chủ, nếu trong trận chiến cuối cùng Đại Quốc Chủ có Nguyệt Sát giúp đỡ, khi đó Vô Song không có lấy một chút lòng tin nào thắng được đối phương.

Lần này có thể nói là sự thăng hoa của Lý Thương Hải mang lại kết quả không tưởng nhưng mà chịu một lần Nguyệt Sát sẽ không để bản thân mình chịu cảnh này lần thứ hai.

Vô Song rốt cuộc làm ra quyết định, có hắn ở đây Nguyệt Sát nhất định phải chết, Nguyệt Sát không chết thì bao nhiêu năm tâm huyết của cô cô há chẳng phải bỏ đi?.

Có hắn ở đây Nguyệt Sát nhất định phải chết hơn nữa cô cô nhất định không thể có thương tổn.

Nắm lấy Nguyệt Độc Chi Mệnh, Vô Song nhắm mắt vào.Hắn nhắm mắt, cả thế giới đều tối đen như mực.

Khi hắn mở mắt ra, cả thế giới liền biến thành màu trắng bạc.

Nhắm mắt hay mở mắt thật ra không khác gì nhau bởi vì hắn đều chẳng thể thấy gì.

Đây chính là Vô Giới của Võ Tắc Thiên hoàng đế.

Trong Vô Giới, bất cứ cái gì cũng là vô, là không tồn tại.

Vô Song không hiểu, hắn không hiểu tại sao mình lại có thể sử dụng được Vô Giới bởi vì ngay cả khi Cơ Vô Song có thể sử dụng được đi chăng nữa thì liên quan gì đến Vô Song?, Vô Song lấy cái gì ra mà thi triển Vô Giới?.

Thời khắc này giữa Vô Song cùng Cơ Vô Song như có một luồng liên kết mới đồng thời cả hai cùng cảm nhận được có một vật kết nối hai người, vật này gọi là Bát Chỉ Kính.

Bát Chỉ Kính nhè nhẹ xoay tròn trên ngực Vô Song, nó dính vào lồng ngực của Vô Song sau đó một mực xoay tròn tạo thành một lớp hư vô kết giới trên người hắn.

Trước đây... Bát Chỉ Kính chỉ là vật nhưng giờ nó lại như một người bạn của Vô Song, như một phần của chính Vô Song.

Không ai hiểu điều gì xảy ra cả, cũng không ai ở đây có thể giải thích được chỉ biết Bát Chỉ Kính hiện tại có lẽ cũng giống Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc, nó bắt đầu thức tỉnh.

Vô Song không rõ Bát Chỉ Kính vì sao có thể làm được việc này, theo kế hoạch của Vô Song hắn bất chấp tất cả mà mở Thất Long để giết Nguyệt Sát nhưng mà lúc này có lẽ không cần.

Với Vô Giới, Vô Song căn bản không thấy gì cả, trước mặt Vô Song là một vùng trắng toát, trong Giới này chỉ có sự hư vô.

Nếu thời khắc này có ai đứng nhìn tất cả thì có thể thấy Vô Song đang đứng như trời chồng, căn bản chẳng có phản ứng gì.

Vô Giới đặc biệt bởi một chữ "vô", nó là sự hư vô, Giới này tồn tại như không tồn tại, trừ chủ nhân của nó ra không ai có thể chân chính nhìn thấy Vô Giới.

Vô Giới như một màu trắng thuần khiết để rồi khi Nguyệt Sát bước vào,hắn làm ô nhiễm Vô Giới, làm vẩn đục Vô Giới.

Nguyệt Sát căn bản không hiểu gì cả, không hiểu tại sao Vô Song lại đứng im như nộp mạng nhưng mà hắn cũng không quan tâm, thanh Sát Kiếm lại đưa lên cao, hắn muốn chặt đầu Vô Song xuống nhưng mà hắn nào biết hắn bước vào phạm vi của Vô Giới.

Khi Nguyệt Sát chuẩn bị hạ kiếm, hắn nhìn thấy một đôi mắt tuyệt đẹp, một đôi mắt như câu hồn hắn, như đưa linh hồn hắn rời khỏi thân thể mà ngao du nơi cửu tiêu.

Thời khắc này Nguyệt Sát cũng bất động đồng thời tại cái màu trắng thuần khiết của Vô Giới lại xuất hiện một đóa huyết hoa nhưng khác với sự vẩn đục mà Nguyệt Sát mang lại, đóa huyết hoa này cực đẹp, cực mỹ lệ.

Huyết hoa hiện, đầu người rơi.

Nguyệt Sát đến chết vẫn còn đang trong mộng cảnh, đang thả hồn theo đôi mắt kia mà ngao du cửu tiêu.

Nguyệt Sát chết, đôi Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc liền lặng yên không hề lay động.

Vô Song một lần nữa nhắm mắt lại, khi hắn mở mắt ra thế gian lại trở về như cũ chỉ là từ đôi mắt của Vô Song có hai hàng huyết lệ chảy ra.

Vô Giới sinh ra thuộc về Cơ Vô Song, không rõ vì sao Bát Chỉ Kính có thể giúp Vô Song sử dụng Vô Giới nhưng mà ánh mắt của hắn chỉ là mắt thường, sao mà so được với đệ nhất mị nhãn trong thiên hạ?.

Nhìn thấy đầu của Nguyệt Sát nằm lăn lốc trên mặt đất, Vô Song không khỏi khẽ rùng mình.

Vô Song biết tựa hồ hắn đã chạm đến một thứ cực kỳ đáng sợ, cái gọi là Vô Giới... thực sự quá mức kinh khủng

Quyển 5 - Chương 223: Quỹ tích (1)

Vô Song đánh bại Nguyệt Sát sau đó cơn đau từ đôi mắt truyền tới, Vô Song có cảm giác nếu hắn chỉ cần kéo dài cái Vô Giới kia thêm một chút thôi thì đôi mắt này chỉ sợ bị hủy.

Vô Giới rất đáng sợ bởi đây là Vô Giới của Võ Tắc Thiên Hoàng Đế, là thứ Võ Tắc Thiên (Tây Thi) sáng tạo và chỉ dành cho một mình nàng, thứ chẳng phải cho con người tu luyện.

Bản thân Vô Song rõ ràng nhất thế gian này có lẽ chỉ có Cơ Vô Song mới có thể sử dụng Vô Giới mà không chịu tác dụng phụ hơn nữa cả Vô Song cùng Cơ Vô Song mới chỉ cảm nhận được một chút da lông bên ngoài của Vô Giới, tuyệt đối không phải toàn bộ Vô Giới.

Vô Giới khác với tất cả các "Giới" còn lại trong thiên hạ, Giới là ngộ mà ra trong khi Vô Giới là luyện ra.

Nguyệt Giới, Phong Giới, Hỏa Giới, Sát Giới... tất cả đều là quá trình tích lũy của cả tu luyện lẫn cảm ngộ, khi sự cảm ngộ đạt đến thăng hoa về kết tinh sẽ khiến Vực đột phá thành Giới, thời điểm đó Giới được Thiên Đạo thừa nhận, trở thành một loại "đạo tắc" nằm trong Thiên Đạo.

Vô Giới thì khác, Vô Giới là do luyện ra, chẳng có bất cứ cảm ngộ chân thật nào cả nhưng mà nó cũng chẳng cần cảm ngộ để mà Thiên Đạo thừa nhận bởi vì về bản chất Vô Giới đã được Thiên Đạo thừa nhận sẵn.

Nếu đăt ở thế kỷ 21, giả sử Thiên Đạo là chủ tịch tập đoàn, tất cả các Vực sẽ được coi là người ứng tuyển vào các vị trí trong tập đoàn, những Vực mạnh nhất được chọn sẽ trở thành Giới nhưng mà Vô Giới thì căn bản không cần bước vào vòng sơ tuyển cũng chẳng cần nộp hồ sơ, Vô Giới chính là con của chủ tịch, đây là sự khác biệt lớn nhất.

Điều kiện của Vô Giới yêu cầu cộng đồng hai thiên phú Thương Thiên Thủ Hộ cùng Ý Loạn Tình Mê, người cộng đồng sở hữu hai loại thiên phú này căn bản không khác gì con tư sinh của Thiên Đạo.

Thế giới này Thiên Đạo chưa thành hình, nếu mà nó thành hình chỉ sợ Cơ Vô Song nhất định cũng vẫn phải đi theo con đường của Tây Thi, ở thành diệt quốc thần binh của Thiên Đạo.

Lại nói tới Vô Song hiện tại, hắn sau khi nằm lấy hai viên Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc thì trong lòng cũng không biết làm sao cả.

Vô Song không rõ tại sao Lý Thương Hải lại chạy đến đây, không rõ vì sao nàng lại đuổi theo Vô Song mà cũng chẳng rõ mọi người ở trên thuyền lúc này ra sao vì vậy Vô Song nhất định cần quay lại, nhất định phải biết việc gì xảy ra.

Đương nhiên hiện tại Vô Song cũng không quá lo lắng, bằng tính cách của Lý Thương Hải thì nàng thà để Vô Song chết còn hơn để lão đầu gặp nguy hiểm, chỉ khi nàng xác định được lão đầu tuyệt đối an toàn thì nàng mới có thể đến đây.

_ _ _ __ _

Trong lúc Vô Song mang theo "cô cô" trở về thuyền lớn thì một Vô Song khác cũng đang gặp vấn đề với một "cô cô" khác.

Cơ Vô Song sau khi trợ giúp Vô Song liền nghĩ đến Tiểu Long Nữ dù sao Cơ Vô Song cũng cảm thấy Tiểu Long Nữ khi rời đi có cái gì đó rất lạ thế là cũng không kịp nghĩ nhiều, nàng lập tức chạy ra ngoài.

Khi vừa ra đến ngoài Cơ Vô Song liền gặp Dương Quá hổn hển chạy về phía này, sắc mặt Cơ Vô Song liền trở nên không tốt, nàng cảm thấy có việc gì đó không ổn.

Dương Quá vừa thấy cô cô xuất hiện thì mừng quá đỗi, cũng chẳng kịp nghỉ lấy một hơi mà nói.
"Cô cô, người ở đây rồi thật tốt quá, không biết vì lý do gì Long nhi tỷ tỷ lúc nãy một mực chạy ra khỏi Kiếm Trủng, Quá nhi rất cố gắng đuổi theo Long nhi tỷ tỷ nhưng mà Long nhi tỷ tỷ quá nhanh, Quá nhi chạy theo được một lúc thì mất dấu tỷ tỷ, vội chạy về báo với cô cô ".

Lời của Dương Quá tuyệt đối không giả, lúc nãy Tiểu Long Nữ quả thực chạy ra khỏi Kiếm Trủng.

Thần Điêu mặc dù thông linh, mặc dù cực kỳ thông minh nhưng mà vẫn không phải con người, căn bản chẳng biết làm gì trong trường hợp đó, chỉ có Dương Quá mới thấy không ổn mà đuổi theo nhưng Dương Quá nào có tư cách đuổi kịp Tiểu Long Nữ.

Về mặt chiến lực, về mặt võ công có lẽ Tiểu Long Nữ còn thua Hoàng Dung nhưng bàn về thân pháp thì Tiểu Long Nữ chỉ có từ ngang đến hơn, tuyệt không có kém.

Tiểu Long Nữ có thiên phú siêu tuyệt về mặt tu luyện thân pháp cùng chiêu thức võ kỹ, thân pháp của nàng thực sự rất đáng sợ, cơ hồ chẳng khác gì Vô Song khi còn chưa bước vào tiên thiên cảnh giới cả, Dương Quá đuổi được nàng mới là lạ.

Cơ Vô Song nghĩ đến Tiểu Long Nữ, vội nhẹ vỗ vào vai Dương Quá một cái mà nói.

"Quá nhi không cần lo lắng, ngươi ở trong Kiếm Trủng với Thần Điêu, đợi cô cô đi tìm Long nhi về ".

Cơ Vô Song dứt lời, thân hình nàng liền hóa thành một đạo tinh quang mà lướt thẳng ra ngoài, theo Vô Song rời đi nàng vẫn lưu lại một mùi u hương thơm ngát, cái mùi này thực sự làm Dương Quá rung động thật sâu.

Dương Quá không giống như Tiểu Long Nữ, không hẳn là tam quan sai lệch, Dương Quá thật ra cũng biết cái gì là yêu, cái gì là thích dù gì trên Đào Hoa Đảo bản thân Dương Quá cũng thấy nhiều "mối tình".

Quách bá mẫu cùng Quách bá phụ tính là một, đám người huynh đệ Võ gia với Quách Phù cũng có thể tính là hai, sau này còn có Vô Song ca ca cùng Dung nhi tỷ tỷ đương nhiên có thể tính là ba, Dương Quá về mặt tình cảm quả thực không phải cái gì cũng không hiểu, cái gì cũng không hay.
Dương Quá biết... mình thật sự có tình cảm với cô cô nhưng mà cũng khác với Tiểu Long Nữ, Dương Quá từ nhỏ tuy tự thân lớn lên, có thể nói là bất học vô thuật mà sinh tồn trong xã hội nhưng dù sao cũng có một đoạn thời gian ở bên Quách phu nhân, cũng đi đọc sách, cũng hiểu việc.

Dương Quá biết tại cái thời đại này... đệ tử căn bản không được phép yêu sư phụ, đây chính là loạn luân, chịu thiên hạ cộng đồng phỉ nhổ.

Sư phụ như cha, sư mẫu như mẹ, trên đời nào có việc cho phép con cái có thứ tình cảm cấm kỵ với phụ mẫu?.

Một trong những lý do Dương Quá nhất định không gọi Cơ Vô Song là sư phụ cũng chính là vì thế nhưng mà Dương Quá hiểu đây chỉ là lừa mình dối người, cô cô căn bản cũng là sư phụ của Dương Quá... bản thân Dương Quá biết giữa mình và cô cô nhất định có một rào cản cấm kỵ tồn tại.

Nhìn theo bóng dáng Cơ Vô Song biến mất, trên khuôn mặt điển trai của Dương Quá xuất hiện một nụ cười khổ, bóng lưng có chút cô liêu mà quay vào trong Kiếm Trủng.

Dương Quá không sợ lời đàm tiếu của thiên hạ nhưng Dương Quá sợ cho cô cô, lo cho cô cô.

Dương Quá cực kỳ yêu thích Cổ Mộ cùng Kiếm Trủng, cả hai nơi đều cô tịch lạnh lẽo nhưng với Dương Quá thì nó còn ấm áp hơn bất cứ nơi đâu, hơn xa một Đào Hoa Đảo tuyệt đẹp, hơn xa một Toàn Chân Giáo đầy "phồn hoa".

Nơi này là nhà của Dương Quá, là nơi Dương Quá muốn thủ hộ, Dương Quá biết nếu mình dám vượt qua cái cấm kỵ kia... rất có thể mái nhà này sẽ không còn.

Dương Quá có thể không quan tâm tới miệng lưỡi thế gian nhưng mà Dương Quá sao biết được cô cô của hắn có quan tâm hay không?.

Dương Quá biết tình cảm của mình với cô cô là tồn tại nhưng mà liệu cô cô có thích hắn?.

Với Dương Quá, cô cô đẹp lắm, đẹp đến không bút nào tả xiết, còn đẹp hơn cả Long nhi tỷ tỷ.

Với Dương Quá, cô cô quan trọng lắm, quan trọng nhất một đời của hắn, hắn không muốn xa cô cô, cũng không muốn phá hủy cái mối quan hệ này, cái gia đình này.

Với Dương Quá, hiện tại Dương Quá đang có một mồi tình đơn phương, một mối tình không thể mở miệng.

Ai biết một khi mở miệng thì mọi chuyện sẽ ra sao?.

Dương Quá không muốn thử mà hắn cũng chẳng dám thử. 

Có nhiều thứ cất kỹ trong lòng có lẽ vẫn tốt hơn.

Quyển 5 - Chương 223-2: Quỹ tích (2)

Cơ Vô Song một đường chạy ra khỏi Kiếm Trủng, không rõ vì sao nàng bỗng cảm thấy một loại cảm giác rất quỷ dị, rất quen thuộc, một loại quỹ tích đang chậm rãi chuyển động.

Tốc độ của Tiểu Long Nữ cực nhanh nhưng mà tốc độ của Vô Song còn nhanh hơn nhiều, vấn đề là Cơ Vô Song không biết Tiểu Long Nữ đi hướng nào cả.

Tiểu Long Nữ không giống cao thủ bình thường, nàng tu luyện Băng Cơ Triệt Ngọc Cốt Thần Công, cái thứ nội công này cực kỳ tà đạo.

Băng Cơ Triệt Ngọc Cốt Thần Công là thứ mà Cơ Vô Song còn chẳng biết nói nó thuộc về chính đạo hay tà đạo, cách tu luyện thì đường đường chính chính nhưng mà lại có rất nhiều thứ tà môn cực điểm.

Loại thần công này gần như tách biệt người tu luyện với thế gian vậy, cũng như tiên tử hạ phàm, tuy hạ phàm thì vẫn cứ là tiên tử.

Nơi Tiểu Long Nữ đi qua gần như không lưu lại khí tức, muốn tìm nàng khó vô cùng khó.

Tiểu Long Nữ không giống Tiên Âm, Tiên Âm cũng tu luyện Băng Cơ Triệt Ngọc Cốt Thần Công nhưng mà Tiên Âm Động dù sao cũng chẳng phải là Cổ Mộ, Tiên Âm Động ít ra còn rất gần Nga My, còn phồn vinh hơn Cổ Mộ nhiều, Tiên Âm mang theo hơi thở của trần thế, nàng cũng không khác một nữ tử bình thường là bao còn Tiểu Long Nữ thì thật sự khác.

Tam quan sai lệnh, tam quan không biết một chút gì, từ nhỏ đã tỵ thế, đã xa rời thế gian chưa kể từ nhỏ lại còn ngủ trên giường hàn băng, Băng Cơ Triệt Ngọc Cốt Thần Công cứ như là vì nàng mà tạo thành vậy.

Bất kể Tiên Âm thiên phú ra sao bàn về độ tương thích cùng khả năng tu luyện loại thần công kia thì Tiên Âm cũng chưa bằng nổi một nửa so với Tiểu Long Nữ.

Nội lực của Tiểu Long Nữ chưa thể gọi là mạnh nhưng tu vi Băng Cơ Triệt Ngọc Cốt Thần Công mạnh đến kinh người, trừ khi Cơ Vô Song có thể nhìn thấy thân ảnh Tiểu Long Nữ trong mắt nếu không muốn tìm nàng cứ như mò kim đáy bể vậy.

Cơ Vô Song gần như mất nửa giờ đồng hồ vẫn cứ không thấy tung tích của Tiểu Long Nữ ở đâu, lúc này chính nàng cũng có chút hoảng.

Ai có thể không biết nhưng Cơ Vô Song thì sao không rõ khả năng "mất tích" của Tiểu Long Nữ cao đến mức nào?, một khi để Tiểu Long Nữ rời xa tầm tay của mình thì Cơ Vô Song sẽ sợ mình cũng như Dương Quá trong nguyên tác, mất rất rất rất lâu thời gian để tìm nàng.

Trong một thoáng suy nghĩ, Cơ Vô Song thậm chí còn muốn vận dụng toàn lực đi tìm Tuyệt Tình Cốc.

Vô Song không muốn nghĩ tới cái nơi khỉ ho cò gáy này nhưng mà nàng thực sự sợ Tiểu Long Nữ đi nhầm vào Tuyệt Tình Cốc... nếu thật sự có việc này, nếu Công Tôn Chỉ thực sự dám đụng vào một sợi tóc của Long nhi thì nàng liền diệt cả Tuyệt Tình Cốc.

Cơ Vô Song càng tìm trong lòng càng cảm thấy không ổn, Tiểu Long Nữ như bốc hơi ở thế giới này vậy bất quá có lẽ trời không tuyệt đường người, sau gần 2 giờ đồng hồ chạy đông chạy tây rốt cuộc Cơ Vô Song cảm thấy một luồng khí tức xa lạ.

Luồng khí tức xa lạ này đủ mạnh để Cơ Vô Song để ý, đủ mạnh để nàng cảm nhận cũng có thể nói là ánh đèn hải đăng trong đêm tối trên biển, khi mà Cơ Vô Song không biết đi đâu thì đây có lẽ là lựa chọn tốt nhất.

Theo cái luồng khí tức kia rốt cuộc ánh mắt của Vô Song càng ngày càng sáng, nàng cảm nhận được Tiểu Long Nữ tồn tại.

Cơ Vô Song đẩy mạnh tốc độ của mình nhưng rất nhanh ánh mắt của nàng biến thành sát khí, dĩ nhiên có người đang truy đuổi Tiểu Long Nữ.

Thân pháp của Long nhi cao đến mức nào thì Vô Song rõ ràng nhất, Long nhi của nàng không phải ai cũng có thể đuổi được nhưng mà kẻ đuổi theo nàng lại là một phạm trù khác, kẻ đuổi theo nàng nhanh hơn Tiểu Long Nữ nhiều lắm.

Tiểu Long Nữ một đường bỏ chạy, chỉ nghe thấy âm thanh đằng sau càng ngày càng vang.

"Muốn chạy, còn không được đâu, đả thương ta xong còn muốn chạy ".

Nghe thấy âm thanh của kẻ kia vang lên, Cơ Vô Song không khỏi nhíu mày bởi vì theo Cơ Vô Song đánh giá thì Long nhi không thể đả thương đối phương mới đúng.

Tiểu Long Nữ dùng hết khinh công bình sinh để thoát khỏi đối phương nhưng mà có vẻ kẻ kia cũng mất kiên nhẫn, thân hình hắn loáng lên một cái liền vượt qua Tiểu Long Nữ.

Tiểu Long Nữ giật mình liền dừng lại, nàng vừa đừng lại thì một việc cực kỳ huyền ảo xảy ra.

Chỉ thấy kẻ kia nhanh đến độ hắn cắt qua người Tiểu Long Nữ, liên tục lướt qua nàng, từ trên xuống dưới, từ trái qua phải, từ phải qua trái, từ dưới lên trên khiến cho người ngoài có cảm giác như hàng chục cái bóng ảnh vây quanh Tiểu Long Nữ vậy.Cái tốc độ này cơ hồ không hề kém Vô Song mở ra Quỳ Hoa Bảo Điển.

Tiểu Long Nữ cũng đã không giống nguyên tác, có Vô Song chỉ điểm nàng đại khái biết trời cao bao nhiêu, cao thủ bên ngoài mạnh thế nào, nàng hiểu mình không phải đối thủ của quái nhân.

Tiểu Long Nữ đang không biết làm thế nào thì lại nghe quái nhân hét lớn.

"Sao, sao, không bắt được thân ảnh của lão phu đúng không, võ công của ngươi so với năm đó kém đi quá nhiều quá nhiều, lão phu lúc này vượt xa ngươi, đã là đệ nhị thiên hạ ".

Giọng nói của kẻ này rất lớn, hắn căn bản không xài âm công nhưng giọng vẫn vang lên khắp bốn phương tám hướng.

Dĩ nhiên kẻ này cũng chẳng hét được quá lâu nữa bởi Cơ Vô Song không cho phép.

Nếu như quái nhân là mộ cái bóng đen thì Cơ Vô Song chính là một cái bóng trắng xen ngang.

Quái nhân này thực sự rất lạ, gần như không phát hiện được Cơ Vô Song tiến đến thế là sống lưng của hắn liền nhận một cước của Vô Song, cả người quái nhân bị đá bay đi như quả bóng vậy.

Quái nhân bị bắn đi, lăn lông lốc vài vòng trên mặt đất nhưng mà Cơ Vô Song lúc này mới phát hiện ra quái nhân này đáng sợ bậc nào.

Kẻ này chịu một cước cực nặng của Vô Song nhưng sắc mặt dĩ nhiên không mấy thay đổi, hắn dùng một tay đưa ra, năm ngón tay thành trảo mà bám vào mặt đất cứng rắn, trảo lực bám thẳng vào mặt đất rồi hãm thân hình lại, hai tay hai chân như con thú bám trên mặt đất, đầu ngửa lên nhìn Vô Song.

Vô Song che trước người Tiểu Long Nữ, ánh mắt có chút lạnh lẽo mà nhìn đối phương.

"Đệ tử của ta cũng dám đụng vào? ".

Cơ Vô Song xoay lưng lại với Tiểu Long Nữ, nàng không biết rằng Tiểu Long Nữ đang dùng ánh mắt chớp động nhìn Vô Song, cũng chẳng biết nàng đang nghĩ gì, đôi môi xinh đẹp khẽ mím lại, ánh mắt có chút ướt.

Trong một khoảnh khắc vừa rồi, nàng thật sự sợ, thật sự sợ không gặp lại được sư phụ nữa...Nàng lúc trước không hiểu gì cả, nàng chỉ cảm thấy nhịp tim mình đập thật mạnh, hơi thở đầy gấp gáp, nàng cứ như không còn là chính nàng, nàng sợ cảm giác này, nàng không hiểu vì vậy nàng sợ vì vậy Tiểu Long Nữ mộ mực chạy ra khỏi Kiếm Trủng nhưng mà nàng nào ngờ mình lại gặp quái nhân.

Tiểu Long Nữ căn bản chưa gặp quái nhân bao giờ, nàng cũng thật sự không biết mình từ khi nào công kích quái nhân?.

Tiểu Long Nữ không hiểu mà đến cả Vô Song cũng không hiểu, quái nhân này thực sự lạ vô cùng lạ.

Kẻ này một thân đầy tà dị nhưng mà nội lực tinh thuần vô cùng, nội lực lại là của huyền môn chính tông đạo gia, nói về sự tinh thuần của nội lực căn bản tuyệt không kém Giác Viễn, thiên hạ từ bao giờ xuất hiện quái nhân này?.

Một điều lạ kỳ nữa là quái nhân này tuy đầu tóc rối bời, khuôn mặt cũng trạc tuổi trung niên, ánh mắt có chút điên dại nhưng tổng thể khuôn mặt đầy cương nghị cùng ngang tàn, khuôn mặt của quái nhân cực kỳ dễ nhìn, nếu cho hắn trẻ lại vài chục năm chỉ sợ cũng "soái ca" đương thời.

Quái nhân thì chẳng thể nghĩ nhiều được như Vô Song, thấy mình bị công kích sẽ lập tức lựa chọn phản kích, cả người như con thú lao về phía Vô Song.

Nhìn động tác chiến đấu của quái nhân, Vô Song thậm chí nghĩ tới người của Vạn Thú Sơn Trang, Vạn Thú Sơn Trang ở phương nam cũng thường xuyên chiến đấu kiểu này.

Quái nhân lao đến, hai tay hai chân dùng để di chuyển sau đó cả người bắn lên không trung, hai tay đập thẳng xuống Vô Song mang theo vạn cân kình lực.

Dĩ nhiên hắn có thể bắt nạt được Tiểu Long Nữ chứ sao bắt nạt được Vô Song, Vô Song cũng thuận thế đánh ra hai quyền.

Bàn về kình lực quái nhân tuy rất khủng khiếp nhưng sánh sao nổi với Vô Song, hắn lập tức bị đánh bay đi nhưng mà cũng chẳng hiểu quái nhân mượn lực ở đâu, cả người lộn vòng trên không trung, lại lấy hai chân đạp thẳng xuống.

Vô Song thấy vậy liền biến chiêu, nàng nâng hai tay lên đón đỡ sau đó lấy lực từ hai chân đẩy ngược lên trên, một lần nữa hất bay quái nhân đi.

Quái nhân bị hất bay rồi lại lao tới, hắn giờ khắc này như một con thú, một mực áp sát Vô Song.

Trong phút chốc hai bên lập tức đại chiến hơn 30 chiêu, chủ yếu đều là quái nhân tấn công còn Vô Song phòng thủ, quái nhân này thực sự có thể sử dụng tất cả các bộ phận trên cơ thể mà tấn công, động tác kỳ dị vô cùng, chân khí thì lộn tùng phèo căn bản không hề theo một dòng nhất định, cứ như người chịu tẩu hỏa nhập ma ấy vậy mà chân khí của hắn cũng cực độ tinh thuần, chân khí chẳng theo quy tắc nào nhưng lại như có một loại liên kết vô hình với nhau.

Đến khi quái nhân triệt để chống hai tay trên mặt đất, vừa trồng cây chuối vừa lấy hai chân đấu với Cơ Vô Song thì nàng mới dần dần mường tượng ra đây là ai.

Hai người lại đại chiến thêm hơn 20 chiêu, rốt cuôc Vô Song nắm chặt song quyền, hai chân bám vào đại địa, một quyền nện thẳng vào lồng ngực quái nhân.

Quái nhân dính quyền này liền ho ra máu mà bắn ngược ra, phần xương ngực thậm chí còn lõm lại nhưng rất nhanh có thể bằng mắt thường mà thấy xương ngực của hắn dần dần bình ổn, khí tức của hắn sau khi dính một trọng quyền căn bản cũng không loạn.

Nhìn thấy quái nhân còn đang chuẩn bị tiến đến tiếp, trong mắt Vô Song quả thật có chút không đành lòng, nàng nhận ra đối phương rồi.

"Âu Dương tiên sinh, hạnh ngộ rồi ".

Bốn chữ Âu Dương tiên sinh quả thật thể hiện sự kính trọng tương đối lớn của Cơ Vô Song với Tây Độc.

Trong mắt nàng... Tây Độc Âu Dương Phong quả thật là kỳ nhân đương thế hơn nữa quả như lời Đông Tà – Hoàng Dược Sư nói, Tây Độc hiện tại đã rất mạnh, phi thường mạnh, tuy chưa thể đến được trình độ của Cơ Vô Song nhưng chí ít cũng sẽ có khả năng đánh cùng Tu La Vương một trận.

Nghĩ đến Tiểu Long Nữ sau lưng lại thêm Âu Dương Phong trước mặt, Cơ Vô Song bất giác cười cười, cái quỹ tích này đúng là thú vị, Tiểu Long Nữ rốt cuộc vẫn gặp Âu Dương Phong nhưng mà hôm nay có Cơ Vô Song ở đây, Doãn Chí Bình chỉ cần dám đến bản thân Vô Song liền bất kể mà giết hắn, cho dù là đại nhân vật phái Toàn Chân – Chu Bá Thông có đến đây cùng Doãn Chí Bình thì Vô Song cũng nhất định giết.

Rất may cho họ Doãn, ngày hôm nay hắn cũng không có xuất hiện...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau