CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 971 - Chương 975

Quyển 5 - Chương 218: Cao Ly – Nguyệt Thánh

Vô Song không phải kẻ ngốc, hắn đã từng thấy rất rất nhiều thứ trong thiên hạ, thấy những thứ thậm chí chưa ai thấy, trong giờ khắc này Vô Song lập tức đang suy nghĩ, suy nghĩ vì cái gì Nguyệt Sát mạnh như vậy.

Ở bên kia Nguyệt Sát cũng sẽ không cho Vô Song suy nghĩ, hắn một lần nữa động.

Thanh kiếm bình thường trên tay hắn lúc này chẳng khác gì lưỡi chém tử thần, chẳng khác gì tuyệt thế hung khí, nó có thể chém bay đầu Vô Song trong một chiêu, chỉ cần Vô Song không tránh hoặc không đỡ hắn chắc chắn phản chết.

Vô Song cũng không thể nghĩ quá nhiều nữa bởi đối thủ đã tiến lên.

Nguyệt Sát lao tới, trong tay hắn vẫn cứ nắm thanh kiếm kinh khủng kia, thanh kiếm mà hiện tại Vô Song thực sự không muốn để hắn lại gần người.

Trong phút chốc toàn bộ khí thế của Vô Song thay đổi, hắn rút sạch chí dương chí cương chân khí đổi thanh chí âm chân khí, sau đó tốc độ của Vô Song trực tiếp bạo tăng.

Nhanh.. cũng không phải là đặc quyền của mình Nguyệt Sát.

Vô Song mới chỉ giao thủ một chút với Nguyệt Sát nhưng cũng biết kẻ này mạnh kinh khủng bất quá sức mạnh của hắn xuất phát từ đâu thì Vô Song lại vô pháp lần ra tuy nhiên tốc độ của Nguyệt Sát thì Vô Song lại đại khái đoán được.

Nguyệt Sát không phải Hợp Đạo Cảnh cao thủ, tốc độ của hắn nhanh hơn Vô Song không ít nhưng chưa đủ để Vô Song thúc thủ chịu trói bởi vì Vô Song cũng có hai trạng thái chiến đấu, khi quy về cực âm với sự giúp đỡ của Quỳ Hoa Bảo Điển thì tốc độ của Vô Song hoàn toàn ngang ngửa Nguyệt Sát thậm chí còn nhỉnh hơn một chút.

Quả nhiên có Quỳ Hoa Bảo Điển, mọi thứ liền dễ hơn nhiều.

Khi kiếm của Nguyệt Sát chém tới cả người Vô Song cũng kịp nghiêng đi, hắn dùng mũi chân lướt trên mặt đất mà tự thoát ly bản thân khỏi trận chiến bất quá giây phút Vô Song thoát được nhát chém của Nguyệt Sát thì một đường kiếm kỹ hình bán nguyệt cũng theo chiêu kiếm mà chém ra, đường kiếm kỹ là một hình bán nguyệt siêu khổng lồ, nó cắt thẳng qua hư không.

Vô Song tránh được một kiếm này sáu đó hắn có thể nhìn thấy nguyên cả một vùng Quỷ Lâm sau lưng mình bị chém bật gốc, Nguyệt Sát dĩ nhiên chém ra một đường kiếm cắt bay gốc hàng trăm cây rừng nơi Quỷ Lâm.

Vô Song quả thực có cảm giác như nằm mơ vậy, cả đời hắn còn chưa bao giờ thấy cách không kiếm khí khủng bố như thế, nếu đây là lực ngưng tụ của Kiếm Giới thì Vô Song còn có thể chấp nhận nhưng mà Nguyệt Sát rõ ràng chỉ chém ra một đường kiếm mà thôi.

Vô Song dùng ánh mắt nhìn chằm chằm vào kiếm của Nguyệt Sát, cái thứ Nguyệt Sát cầm trong tay cũng đã chẳng thể gọi là kiếm nữa rồi, phải gọi nó là vũ khí hủy diệt hàng loạt mới đúng.

Vô Song thu nhỏ kích thước của Kiếm Giới lại, Kiếm Giới lúc này cũng chỉ vừa vặn bằng thân thể Vô Song đồng thời sau lưng Vô Song xuất hiện hai cái bóng ảnh.

Thời khắc hai cái bóng ảnh xuất hiện, Nguyệt Sát rõ ràng dừng tay, hắn thậm chí trực tiếp nhét kiếm vào trong bao, ánh mắt mang theo vẻ hoài niệm.

“Quỳ Hoa Bảo Điển?, ngươi không ngờ lại là truyền nhân của Quỳ Hoa “.

Vô Song cũng không nhớ rõ lần cuối cùng có người nhận ra Quỳ Hoa Bảo Điển của Vô Song là khi nào, khi hắn nghe được lời nói của Nguyệt Sát bản thân Vô Song cũng có chút bất ngờ, Nguyệt Sát không ngờ lại cùng thời Quỳ Hoa Lão Tổ hơn nữa từ giọng nói của Nguyệt Sát mà nói thì hắn không hề có thù hận với lão tổ thậm chí còn có chút bái phục.

Đối phương không tiếp tục rút thứ vũ khí kinh khủng kia ra vốn là điều Vô Song cầu còn không được, Vô Song thậm chí còn đang nghĩ dùng phương án hòa giải để giải quyết cái trận chiến này vì vậy Vô Song rất nhanh trả lời đối phương.

“Tiền bối biết ân sư? “.

Nguyệt Sát nghe vậy cười cười gật đầu sau đó trong ánh mắt lại mang theo cái vẻ hoài niệm kia mà hỏi.

“Độc Cô Cầu Bại có truyền nhân hay không? “.

Câu hỏi này Vô Song cũng không biết trả lời ra sao bởi vì nếu tính ra thì Độc Cô Cầu Bại có rất nhiều truyền nhân.

Truyền nhân đầu tiên của Độc Cô Cầu Bại tại thế giới này có lẽ là Phong Thanh Dương, tuy Vô Song chưa gặp Phong Thanh Dương bao giờ cũng chưa đọ sức với người này nhưng Phong Thanh Dương dù sao cũng biết Độc Cô Cửu Kiếm. 

Sau Phong Thanh Dương thì chắc chắn Vô Song cũng được tính vào một phần rồi Tiểu Long Nữ cùng Dương Quá đều có thể tính, dù sao cả hai người hiện tại còn đang ở trong Kiếm Chủng mà luyện công.

Vô Song cũng không nhận ra hàm ý trong lời của Nguyệt Sát vì vậy liền đáp.

“Tiền bối muốn tìm truyền nhân của Độc Cô tiền bối?, theo ta biết Độc Cô tiền bối có một truyền nhân gọi là Phong Thanh Dương “.

Nguyệt Sát nghe vậy khẽ gật đầu, ánh mắt cực kỳ bình tĩnh mà nói.“Vậy nếu ta muốn tìm truyền nhân của Độc Cô Cầu Bại, tìm kẻ gọi là Phong Thanh Dương đó thì tìm ở đâu? “.

Phong Thanh Dương mạnh đến mức nào thì Vô Song không rõ nhưng chắc chắn chẳng thể sánh được với Nguyệt Sát, nay Nguyệt Sát hỏi nơi Phong Thanh Dương bỗng khiến Vô Song có chút lo lắng cho lão nhân này.

Đương nhiên lo lắng là lo lắng, hai người vốn không quen nhau, Vô Song hà cớ gì phải bảo vệ Phong Thanh Dương đây?, thế là Vô Song thản nhiên đáp.

“Phong Thanh Dương phiêu bạt bất định nhưng mà có người nói Phong Thanh Dương có khả năng cư ngụ rất lớn ở Hoa Sơn “.

Vô Song vừa dứt lời thì Nguyệt Sát liền cười như điên, tiếng cười ngập tràn sát khí, vừa nghe thấy tiếng cười này Vô Song biết mình đoán không sai.

“Hoa Sơn?, bổn tọa nhớ rồi, sau khi giết ngươi đoạt Bát Chỉ Kính xong, bổn tọa liền đến Hoa Sơn, giết sạch Hoa Sơn gà chó không tha “.

Nguyệt Sát thực sự mang sát ý rất nặng với Hoa Sơn hay nói đúng hơn là với truyền nhân Độc Cô Cầu Bại – Phong Thanh Dương.

Vô Song dám chắc Phong Thanh Dương chẳng làm gì Nguyệt Sát vậy thì lại phải đi ngược lại một người khác, một người gọi là Độc Cô Cầu Bại.

Trong lúc Nguyệt Sát điên cuồng thì Vô Song liền nhìn về phía cái ống tay áo trống không của hắn... trong ánh mắt rốt cuộc như có hiểu ra cái gì.

Nguyệt Sát chắc chắn không yếu, hắn nhận biết Quỳ Hoa Bảo Điển ngay cả khi Vô Song chưa thi triển, hắn nhận thức Quỳ Hoa Lão Tổ, nhân vật bực này cho dù rất nhiều năm trước cũng sẽ là bá chủ một phương, vấn đề là Vô Song chưa nghe tên hắn bao giờ.

Vô Song đã chưa nghe thì đây chỉ có thể là cao thủ vực ngoại, là cao thủ vực ngoại nào có hận ý với Độc Cô Cầu Bại như vậy?.

Vô Song thật ra cũng chẳng mất quá nhiều thời gian để mà suy nghĩ, hắn nhớ đến một sự kiện, cuộc đời Độ Cô Cầu Bại đúng là từng rời khỏi Trung Nguyên.

Kiếm Ma Độc Cô Cầu Bại từng tới Cao Ly, từng trảm Nguyệt Thánh.

Nhìn cái Nguyệt Giới phiêu phù trên đầu Nguyệt Sát... Vô Song rốt cuộc biết hắn đoán không có nhầm.

“Cao Ly Quốc, Nguyệt Thánh? “.

Năm chữ này từ trong miệng Vô Song phát ra thực sự làm Nguyệt Sát như trong cơn mê tỉnh lại, như trong cơn say máu hắn bỗng lãnh tính trở lại.Thế gian này nào còn Nguyệt Thánh, thế gian này chỉ có Nguyệt Sát.

Năm đó Nguyệt Thánh của Cao Ly Quốc được gọi là Bách Thế Kỳ Nhân nhưng mà Nguyệt Sát hắn chỉ còn dám xưng là Nhất Thế Kỳ Nhân bởi vì hắn bại, hắn bại trong tay một kỳ nhân khác của Trung Nguyên, bại trong tay Độc Cô Cầu Bại.

Lần đó Độc Cô cũng không giết hắn mà chỉ chặt của hắn một cánh tay.

Vấn đề ở đây không phải là Độc Cô năm đó không giết được mà là Độc Cô năm đó không muốn giết.

Tuổi tác của Nguyệt Thánh cùng Độc Cô thật ra không hơn kém bao nhiêu ấy vậy mà Nguyệt Thánh nhìn thấy một thứ trong mắt Độc Cô để rồi cái ánh mắt đó trở thành bóng ma của hắn cho đến ngày hôm nay.

Thời điểm đó ánh mắt của Độc Cô không có hả hê, không có khinh bỉ, không có coi thường... trong ánh mắt mang theo vẻ chờ đợi... sự chờ đợi như của tiền bối cao nhân dành cho vãn bối vậy, với Nguyệt Thánh thì ánh mắt này còn vượt qua cả sự khinh bỉ rất rất nhiều lần.

Bách Thế Kỳ Nhân ấy vậy lại chỉ như học trò của người khác, bị người khác dùng ánh mắt mong đợi mà đánh giá... Nguyệt Thánh khi đó quả thật chẳng còn chút mặt mũi nào.

Thời điểm đó Độc Cô đúng là không muốn giết Nguyệt Thánh, Độc Cô muốn tài bồi Nguyệt Thánh, điều này Nguyệt Thánh hiểu nhưng càng hiểu thì hắn càng coi đây là sỉ nhục lớn nhất đời này.

Nguyệt Thánh năm đó tài hoa trác tuyệt, hắn làm được một việc mà đến thời điểm hiện tại vẫn không ai làm được, hắn hoàn thành Song Giới.

Một người chỉ được có một Giới nhưng mà Nguyệt Thánh thực sự tạo ra Song Giới.

Thời điểm Nguyệt Thánh sáng tạo Song Giới hắn vốn đã là đế vị, lại thêm Song Giới hộ thân thì hắn gần như vô địch Cao Ly đáng tiếc một ngày hắn gặp Độc Cô Cầu Bại.

Độc Cô Cầu Bại chặt một tay của Nguyệt Thánh chính vì tài bồi Nguyệt Thánh, trong mắt Độc Cô thì Nguyệt Thánh hoa chiêu quá nhiều, kiếm pháp quá mức kỳ ảo dẫn tới dư thừa, cái hắn cần là chuyên chú chuyên nhất chứ chẳng phải vẽ hoa trên gấm, kết quả thì sau khi mất một tay kiếm pháp của Nguyệt Thánh thực sự thay đổi.

Kiếm pháp của hắn chỉ quy về chém ngang bổ dọc, quy về những kiếm chiêu cơ bản nhất, quy về bản nguyên của kiếm đạo, cảnh giới võ học của Nguyệt Thánh toàn bộ được kết tinh lại ở một điểm này.

Khi chỉ còn một tay, Nguyệt Thánh tự phế đi toàn bộ võ công trước kia, chuyên tu duy nhất của hắn là tốc độ cùng sức mạnh, dĩ nhiên còn có Song Giới.

Nếu không có sự chấp nhất với Song Giới thì Song Giới của Nguyệt Thánh mãi mãi không thể hình thành, mãi mãi vẫn cứ là thứ dệt hoa trên gấm như năm đó.

Nếu không mất một cánh tay, thành tựu cả đời của Nguyệt Thánh có lẽ chỉ ngang Vô Hà Tử ngay cả khi hắn sáng tạo ra Song Giới.

Giờ khắc này hắn nắm giữ Song Giới, đạt đến điểm thăng hoa nhất của đời người nhưng mà hắn lại không thể Hợp Đạo bởi vì so với "Đạo" thì còn một cái bóng lớn hơn mà Nguyệt Thánh muốn vượt qua, hắn muốn tái đấu với Độc Cô Cầu Bại nhưng mà... có thể sao?.

Trên đời có cái gọi là tâm kết, tâm kết không giải, con đường phía trước không đi tiếp được.

Tâm kết của Nguyệt Thánh là Độc Cô Cầu Bại, một cái tâm kết không thể giải.

Tay nắm chuôi kiếm, Nguyệt Thánh... hay đúng hơn là Nguyệt Sát lúc này nhẹ xoay lưỡi kiếm, đường kiếm cong thành một vầng bán nguyệt.

Nguyệt Sát rốt cuộc lại nhìn Vô Song, ánh mắt có chút đắng chát mà nói.

“Độc Cô Cầu Bại đã không còn ở nhân thế, lão phu hà tất chấp cái đám tiểu bối đây “.

Câu nói này có lẽ chẳng phải dành cho Vô Song mà là dành cho chính mình.

Nói xong câu này, Nguyệt Giới của Nguyệt Sát như phân ra thành vô số tia sáng, thân ảnh Nguyệt Sát lập tức trở nên mờ mờ ảo ảo.

“Ngươi là truyền nhân của Quỳ Hoa cũng coi như nửa cái cố nhân, để lão phu tiễn ngươi một đoạn, lão phu để ngươi chết toàn thây “.

Quyển 5 - Chương 219: Nguyệt Chủ vs Nguyệt Thánh

Vô Song biết Nguyệt Thánh chuẩn bị tấn công, lần này áp lực càng thêm kinh hồn với hắn thậm chí Vô Song còn có cảm giác mình không thể tránh, chỉ cần tránh, chỉ cần dùng thân pháp tránh thì đầu lập tức lìa khỏi cổ.

Vô Song đến thời điểm hiện tại còn chưa giải thích được về bản thân Nguyệt Sát rốt cuộc làm cách gì, rốt cuộc tại sao thanh kiếm trong tay hắn bỗng chốc trở nên kinh khủng như vậy, Nguyệt Sát gần như chỉ bằng một đường chém đã vượt qua toàn bộ chiêu thức của Vô Song, Vô Song chẳng có cách nào tạo ra sát thương lớn hơn đường chém đơn giản của Nguyệt Sát cả.

Nguyệt Sát thật sự khác với tất cả cường giả mà Vô Song đã gặp bởi vì kẻ này hiểu rõ Quỳ Hoa Bảo Điển hoặc ít nhất đã từng tiếp xúc qua, rõ ràng cảm giác mà Vô Song cảm nhận thấy không sai, Nguyệt Sát thật sự biết cách tấn công Quỳ Hoa Bảo Điển nếu Vô Song lựa chọn chạy trốn. 

Nhìn Nguyệ Sát vào thế, Vô Song không thể không làm ra quyết định, hắn chuẩn bị ma hóa.

Vô Song muốn giữ ma hóa cho Đại Quốc Chủ bởi vì hắn căn bản không thể ma hóa liên tục hay đúng hơn là vì Bát Chỉ Kính không thể giúp Vô Song che đậy ma khí liên tục, năng lực của Bát Chỉ Kính rõ ràng có hạn hoặc chí ít là Vô Song đang không biết dùng Bát Chỉ Kính.

Vô Song không rõ tác dụng của Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc nhưng vật này tuyệt đối chẳng phải để làm màu, Nguyệt Sát rõ ràng là đang biết cách sử dụng Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc còn Vô Song thì chẳng có chút thông tin nào của Bát Chỉ Kính cả.

Lại nói tới Nguyệt Sát, Vô Song chẳng thể rõ năm xưa Độc Cô Cầu Bại đã làm gì Nguyệt Sát nhưng rõ ràng là hắn vẫn sống, Nguyệt Sát có thể sống đến bây giờ thì hắn đã được xếp hạng lão quái vật, cho dù mở ra Thất Long thì tỷ lệ thắng của Vô Song vẫn chưa thể bảo đảm.

Ma Hóa Thất Long có thể so sánh với Hợp Đạo Cảnh cường giả nhưng rõ ràng Nguyệt Sát đang có thứ áp lực chẳng thua kém gì Hợp Đạo Cảnh,ngay cả khi hắn còn chưa bước vào Hợp Đạo.

Vô Song thật sự lựa chọn cực kỳ đơn giản, hắn hạ thấp trọng tâm hai chân, hai tay nắm chặt chuôi kiếm đồng thời ma khí trên người hắn tuôn trào.

Kiếm của Vô Song không phải là thần binh lợi khí, nó cùng lắm chỉ coi là một thanh kiếm tốt mà Vô Song thuận tay lấy được, thanh kiếm này không thể cứng đối cứng với thứ mà Nguyệt Sát đang cầm trong tay vì vậy Vô Song chấp nhận chịu một chém của Nguyệt Sát sau đó liền trả hắn một chém.

Có Ma Hóa Thất Long, có Bất Tử Hỏa thậm chí cả Sinh Tử Nhị Khí, Vô Song dám cược mình không chết sau một chém, trái lại Nguyệt Sát có chết sau một chém hay không thì Vô Song cũng không dám chắc.

Nguyệt Sát nhìn tư thế của Vô Song, ánh mắt hắn như có điều suy ngẫm bất quá cũng không nghĩ ngợi quá lâu, Nguyệt Sát tiến lên.

Trong lúc này hai người hơn thua chỉ trong một kiếm, ít nhất Vô Song cho là như vậy.

Nguyệt Sát động, Nguyệt Giới của hắn phát ra quang mang nhu hòa sau đó dưới ánh trăng kia, một làn sương đêm xuất hiện, làn sương nhè nhẹ tỏa ra, bao phủ toàn bộ không gian xung quanh, chỉ có duy nhất phạm vi Sát Giới của Vô Song là thứ sương kia không thể lan vào.

Màn sương mờ mờ ảo ảo, Vô Song sau đó kinh ngạc nhận ra, Nguyệt Sát vậy mà biến mất, hắn hoàn toàn vô hình trong làn sương trắng.

Sự vô hình này có chút giống với Đại Hắc Thiên, giống với màn đêm của Đại Hắc Thiên, toàn bộ sự tồn tại của Nguyệt Sát như bị xóa đi.

Đây là lần đầu tiên Vô Song cảm nhận được cái áp lực này mà cũng là lần đầu tiên Vô Song chiến đấu theo kiểu này, giữa hai bên chỉ có duy nhất một đường sinh tử.

Nguyệt Sát không có võ kỹ, hắn cũng chẳng có chiêu thức, hắn từ lâu đã bỏ hết võ kỹ, bỏ hết chiêu thức thậm chí cũng mặc kệ cái gì là căn cơ võ học, hắn bỏ bằng sạch.

Để đuổi theo bước chân của Độc Cô Cầu Bại, hắn chỉ quan tâm tới tốc độ, cùng sức mạnh, những thứ nguyên thủy nhất của con người, đương nhiên không thể không kể tới Song Giới của hắn.

Nguyệt Sát bao năm nay chuyên tu với Song Giới, bằng vào Song Giới hắn căn bản không cần, không quan tâm bất cứ loại tuyệt học nào, chỉ chuyên tâm khai thác Song Giới của chính hắn, Nguyệt Sát hiện tại cực kỳ mạnh mà cũng cực kỳ đáng sợ.

Nếu Nguyệt Sát hiện tại gặp được Nguyệt Thánh của gần trăm năm trước, không cần đến chiêu thứ ba hắn cũng có thể chém một tay của Nguyệt Thánh, đây là sự kinh khủng của thứ gọi là chuyên nhất, đáng tiếc cho dù hắn mạnh hơn nữa, hắn chuyên chú hơn nữa thì sao?, cái bóng kia vẫn che phủ tầm mắt hắn, một đời hắn vẫn không có cách nào siêu việt Độc Cô Cầu Bại.

Trong cái thời đại của mình, cái thời đại thuộc về Độc Cô cùng Tiêu Dao Tử, tại thời đại đó là rồng thì nằm xuống, là phượng thì ngừng bay, một thời đại độc tôn hai người, bất kể cao thủ phương nào đều không có tư cách tranh phong, Nguyệt Thánh hay Nguyệt Sát có lẽ là người hiểu rõ nhất sự bi ai của các thiên tài trong thời kỳ đó, hai vầng nhật nguyệt quang huy kia tỏa sáng đến nỗi rất rất nhiều năm sau khi mà bọn họ tạ thế vẫn còn trở thành bóng ma của biết bao nhiêu bậc "kỳ nhân" trong thiên hạ.

Kiếm Giới của Vô Song rốt cuộc nhẹ run lên.

Cái run lên rất nhẹ nhưng cũng đủ để Vô Song nhận ra, Nguyệt Sát nhập giới.

Nguyệt Sát dĩ nhiên dám bước vào Kiếm Giới của Vô Song hơn nữa đến tận bây giờ Vô Song vẫn không nhìn thấy hắn.Áp lực càng ngày càng nặng nề, thanh kiếm tử thần trong tay Nguyệt Sát càng ngày càng gần Vô Song nhưng mà Vô Song lại không có cách nào xác định hắn gần bao nhiêu, hắn sẽ tấn công từ phương nào.

Giờ khắc này, Bát Chỉ Kính xoay tròn, Bát Chỉ Kính càng tỏa ra quang mang sáng chói, giờ khắc này Bát Chỉ Kính bắt đầu vì Vô Song che đậy thiên cơ, giờ khắc này Vô Song mở ra Ma Hóa Thất Long.

Ma Hóa Thất Long còn chưa đủ, lần đầu tiên trong đời Vô Song bắt đầu thử đưa Âm Dương Nhị Khí vào thanh kiếm của mình.

Đưa nội lực vào vũ khí thì ai cũng có thể làm được nhưng mà Sinh Tử Nhị Khí thì không phải nội lực, nghe thì tương đồng nhưng độ khó cực kỳ khủng khiếp ít nhất Vô Song chưa từng đi thử nghiệm ấy vậy mà giờ khắc này hắn lại dám đi thử.

Vô Song không thử không được bởi vì hắn không đủ tự tin một kiếm chém chết Nguyệt Sát, hắn bằng mọi cách phải cường hóa một chém này.

Nguyệt Sát bước từng bước về phía Vô Song, trong ánh mắt chẳng có sát khí, chẳng có bất cứ cảm xúc nào, chỉ là theo bước chân của hắn càng ngày càng gần thì tử khí xuất hiện trên người Vô Song càng ngày càng dày đặc, tử khí xuất hiện chính là báo hiệu của người sắp chết.

Vô Song không động, hắn chỉ tụ thế, ngưng mà không phát, toàn bộ mọi thứ của Vô Song cũng đè nén tại một kiếm này, hắn hiện tại căn bản cũng chẳng còn nghĩ gì nữa, toàn tâm toàn ý cho một kiếm, một kiếm này có thể nói là thăng hoa nhất của Vô Song từ khi hắn có mặt trên cuộc đời này, giờ khắc này... trên người Nguyệt Sát cũng tràn đầy tử khí, hắn cũng là người sắp chết.

Nguyệt Sát sẽ là kẻ chém trước, nếu hắn không thể chém nát Hắc Long Giáp mà cắt đầu Vô Song xuống thì Vô Song sẽ cắt đầu hắn.

Nguyệt Sát rất mạnh, hắn là đế vị duy nhất có khả năng chiến đấu với Hợp Đạo Cảnh bởi vì Nguyệt Sát có thể giết Hợp Đạo Cảnh cường giả, ít nhất là trên lý thuyết còn thực tế tỷ lệ thành công không ai rõ.

Nguyệt Sát cũng không cần đặt mình vào sinh tử với Vô Song bởi vì trình độ của hắn hơn Vô Song nhiều lắm chỉ là khi nhìn thấy Vô Song tụ thế... Nguyệt Sát bỗng cảm thấy hắn nên bước vào sinh tử một lần.

Vô Song giờ khắc này có một thứ gọi là sự chuyên nhất, có một loại chấp niệm.

Chấp niệm của Vô Song bản thân Nguyệt Sát đương nhiên nhìn ra, chấp niệm của Vô Song chính là chém chết Nguyệt Sát trong một kiếm.

Cái chấp niệm này làm Nguyệt Sát bất giác nhớ tới Độc Cô Cầu Bại, hắn cảm thấy nếu hôm nay không thử bước vào làn ranh sinh tử kia thì hắn sẽ hối hận một đời.

Một đời Nguyệt Sát hối hận một lần là đủ rồi, hắn không muốn hối hận lần thứ hai.
Đã bao lần Nguyệt Sát tự hỏi nếu hắn gặp Độc Cô Cầu Bại, nếu Độc Cô Cầu Bại không chết thì giữa hai người ai thắng ai thua, ai cao ai thấp?, cái này hắn không có cách nào trả lời mà cũng chẳng ai có thể trả lời cho hắn.

Ngày hôm nay hắn cảm giác, nếu hắn không bước vào lằn ranh kia thì sau này chính hắn sẽ tự hỏi ngày hôm đó... nếu hắn cùng Vô Song cộng đồng xuất ra một kiếm thì ai chết trước?.

Nhiều người sẽ nói Nguyệt Sát điên nhưng nếu không điên thì sao có thể nghĩ tới Song Giới rồi sáng tạo ra Song Giới đây?.

Vô Song muốn thì Nguyệt Sát liền tới, rốt cuộc hắn chỉ còn cách Vô Song năm bước chân, khoảng cách hai người đúng bằng một lần vung kiếm.

Từng giây từng giây trôi qua, toàn bộ không gian tĩnh lặng tới mức đáng sợ bất quá có lẽ... số trời cũng không định cho Vô Sông cùng Nguyệt Sát phân định thắng thua ngay lúc này bởi vì nơi đây còn có một cường giả khác.

Gió nổi lên, bão tới.

Cơn bão như thổi tan cái không khí tĩnh lặng nơi đây.

Cơn bão làm cả Vô Song cùng Nguyệt Sát rùng mình một cái, trong phút chốc cả Vô Song cùng Nguyệt Sát đều không ai bảo ai, cả hai người lập tức nhảy bật về hai hướng khác nhau.

Vô Song cùng Nguyệt Sát lúc nãy rơi vào một loại trạng thái đặc biệt, một loại trạng thái chẳng cho bọn họ suy nghĩ, để bọn họ lấy mạng ra để cược, cược một kiếm.

Cơn gió kia nổi lên khiến cả hai người đều cảm nhận được một thứ... bọn họ cảm nhận được cái chết treo trên đầu mình để rồi theo phản ứng tự nhiên cộng đồng lùi lại, cộng đồng kéo dài vị trí an toàn của chính mình.

Vô Song lúc này đã ướt đẫm mồ hôi từ bao giờ mà hắn không biết còn Nguyệt Sát, giờ khắc này ánh mắt của Nguyệt Sát rốt cuộc lại hiện lên sát khí, ánh mắt khóa chặt nữ nhân đang chưởng khống cơn gió kia.

"Nguyệt Thánh, ngươi sống từng đấy tuổi rồi, cũng không cần bắt nạt đệ tử Tiêu Dao Phái chúng ta ".

Đây là lời nói của Lý Thương Hải, nàng đạp không mà đứng, ngự gió mà tới.

Nguyệt Sát chỉ nhìn Lý Thương Hải rồi lại nhìn Vô Song, bất giác cười cười.

"Họ Lý, ngươi nghĩ có thể cản được lão phu sao? ".

Lý Thương Hải hừ lạnh sau đó cũng bỏ qua luôn Nguyệt Sát mà nói với Vô Song.

"Vô Song, để Cô Cô giới thiệu với ngươi, người này là Nguyệt Thánh, từng được tôn xưng là Bách Thế Kỳ Nhân, Nguyệt Thánh chính là người duy nhất trong thiên hạ nắm giữ Song Giới ".

"Tiếp theo để Cô Cô giới thiệu với ngươi một thứ khác, một truyền thống tốt đẹp của Tiêu Dao Phái ta, truyền thống này chính là lấn trẻ già tới ".

Lý Thương Hải rõ ràng không lạ gì Nguyệt Thánh hơn nữa nếu giữa Nguyệt Thánh cùng Độc Cô Cầu Bại có một đoạn chuyện xưa thì giữa Nguyệt Thánh cùng Bái Nguyệt Giáo càng có thêm một đoạn chuyện xưa.

Nhìn Lý Thương Hải tiến đến, trong nội tâm Vô Song bất giác có chút khó hiểu, hắn không hiểu vì lý do gì Lý Thương Hải lại bỏ mọi người mà chạy đến đây, bất quá thời điểm này Vô Song cũng không dám hỏi, nhìn ánh mắt của Lý Thương Hải dành cho Nguyệt Thánh thì có thể hiểu sự thù hận của "cô cô" với Nguyệt Thánh chỉ sợ rất nặng rất nặng, giữa hai người tuyệt đối có thâm cừu đại hận.

Ngoài ra thời điểm này Vô Song còn nghĩ tới một điểm đó chính là "Song Giới".

Chỉ một câu của Lý Thương Hải đã đề tỉnh Vô Song, hắn rốt cuộc biết Nguyệt Thánh hay Nguyệt Sát vì cái gì mạnh như vậy, hắn dĩ nhiên ép nguyên một "giới" vào trong vũ khí của chính mình, một kiếm của Nguyệt Sát chính là Nhất Giới Trảm.

Nhìn ra được điều này khiến cho Vô Song rung động thật sâu thật sâu.

Quyển 5 - Chương 220: Ân – Oán

Lý Thương Hải gọi là Nguyệt Chủ trong khi Nguyệt Sát ban đầu vốn gọi là Nguyệt Thánh, giữa xưng hiệu của hai người cộng đồng có một chữ Nguyệt, điều này khiến Vô Song tương đối tò mò về quá khứ giữa hai người hay đúng hơn là quá khứ giữa Nguyệt Thánh cùng Bái Nguyệt Giáo, dù sao Nguyệt Thánh chỉ sợ cũng cùng thời với Vô Hà Tử.

Lý Thương Hải gần như không có bất cứ ngại ngần gì khi đối đầu với Nguyệt Thánh, nàng lập tức bước vào trạng thái Tiêu Dao Ngự Phong, bước vào Nhập Tiên Cảnh.

Trên lý thuyết mà nói Vô Song nghĩ Lý Thương Hải yếu hơn Nguyệt Sát dù sao áp lực mà hai người tạo ra Vô Song đều có thể cảm nhận được, từ cảm giác nguy hiểm mà nói thì Nguyệt Sát nguy hiểm hơn xa Lý Thương Hải nhiều, Vô Song thật sự không rõ vì cái gì Lý Thương Hải lại tự tin đương đầu với Nguyệt Sát như vậy.

Đương nhiên rất nhanh thì Vô Song hiểu được, hắn nhìn thấy Nguyệt Giới của Nguyệt Sát hoàn toàn thu lại, thứ sương trắng kia căn bản không hề xuất hiện nữa.

Trên đời có cái gọi là tương khắc, Phong Giới của Lý Thương Hải vừa vặn tương khắc với Nguyệt Giới của Nguyệt Sát, khi mà gió nổi lên sương mù liền hoàn toàn tán đi, cái lớp sương mù khủng bố kai không còn có thể che đậy cho Nguyệt Sát.

Lý Thương Hải lao tới, tốc độ của nàng rất nhanh, Lý Thương Hải tay nắm Nguyệt Độc Chi Mệnh mạnh mẽ chém thẳng xuống Nguyệt Sát.

Nguyệt Sát nén nguyên một Giới vào bên trong thanh kiếm của mình tuy nhiên Nguyệt Độc Chi Mệnh trong tay Lý Thương Hải nào phải phàm vật, nó nằm trong số thập đại thần binh của Phù Tang, thứ này vốn được biết là không thể phá hủy, một thanh thần binh có độ cứng tuyệt đối, kiên cố vô bỉ.

Một quạt chém xuống, va chạm với thanh kiếm đỏ rực của Nguyệt Sát thì cả hai người như chém đứt đoạn cả không gian này ra vậy.

Chỉ một lần qua chiêu, Nguyệt Sát lập tức bị đẩy bật lại còn Lý Thương Hải chỉ ngửa người ra sau, nàng vẫn đang phiêu phù giữa trời.

Nguyệt Độc Chi Mệnh trong tay nhè nhẹ quạt lên, trên người nàng lại xuất hiện vô biên vô tận cuồng phong bão tố, gió nổi lên, Phong Thần nộ.

"Cửu Tiêu Ngự Phong Kiêm – Phong Vũ Quân Thiên Kiếm ".

Nộ kiếm của Lý Thương Hải rốt cuộc xuất ra 

Phong Vũ Quân Thiên Kiếm thuộc tính vốn là nén, uy mà không lộ, nộ mà không hiện, chỉ có khi trực tiếp chém tới địch nhân mới biết kiếm này khủng bố ra sao. 

Một kiếm từ trên trời cao chém thẳng xuống Nguyệt Sát, đương nhiên với Lý Thương Hải thì thế xa xa mới đủ.

Chỉ thấy nàng hai tay nắm quạt sau đó như làm ảo thuật, Nguyệt Độc Chi Mệnh từ một lại tách làm hai phần, đứng trên thiên không Lý Thương Hải như đang múa vậy.

Hơi thở của Lý Thương Hải dần dần thay đổi thậm chí khí chất của nàng cũng đang thay đổi, trên người nàng bắt đầu xuất hiện từng mảnh băng phiến lượn lờ.

Trước đây nhìn Lý Thương Hải như tiên nhân ngự kiếm chém địch nhân nhưng hiện tại... Vô Song cảm giác Lý Thương Hải như hằng nga đang nhảy múa trên cung trăng vậy.

Cái này gọi là Nguyệt Vũ, Lý Thương Hải không thể nắm giữ Nguyệt Giới bởi vì nàng đã có Phong Giới của chính mình nhưng sẽ chẳng ảnh hưởng gì tới nàng thay đổi trạng thái nội lực của bản thân, nội lực của Lý Thương Hải lúc này dĩ nhiên mang theo thuộc tính hàn.

Nguyệt Sát ở bên dưới nhìn thấy tất cả trong mắt, ánh mắt của Nguyệt Sát càng ngày càng lạnh, Nguyệt Giới của hắn không phát ra quang huy nhàn nhạt kia nữa mà lập tức xoay tròn, không khí xung quanh Nguyệt Sát liền bị cô đọng lại, trên người hắn hàn khí tự nhiên sinh ra thậm chí hàn khí càng thêm kinh khủng, nó trực tiếp ngưng tụ thành băng.

Nắm lấy vũ khí, Nguyệt Sát chém ra một kiếm, kiếm này cực kỳ lạ.

Thanh vũ khí của Nguyệt Sát hoàn toàn bị hàn băng ngưng kết nhưng ẩn trong nó là kinh thiên sát khí.

Một kiếm của Nguyệt Sát chém ra, chém đứt đôi Phong Vũ Quân Thiên Kiếm.

Phong Vũ Quân Thiên Kiếm nổ tung giữa trời nhưng mà lúc này kiếm khí ẩn bên trong mới phát ra, cứ như một cơn mưa kiếm chém vào người Nguyệt Sát bất quá... cơn mưa kiếm kia hoàn toàn bị hàn băng kết giới của Nguyệt Sát cản lại.

Nguyệt Sát có thể dễ dàng không mất một giọt mồ hôi đập tan Phong Vũ Quân Thiên Kiếm, điều này cũng chẳng thể làm Lý Thương Hải kinh ngạc, nàng lúc này cũng chém ra hai đường kiếm khác.

Kiếm này của nàng rất lạ, là hai đường hàn băng kiếm pháp hơn nữa uy lực tuyệt đối không cao.
Nhìn thấy hai đường hàn băng kiếm khí lao tới, ánh mắt của Nguyệt Sát bỗng chốc trở nên căng thẳng, Nguyệt Sát liền xoay ngược chuôi kiếm trong tay, sát khí từ trong thanh kiếm phá băng mà ra, theo một kiếm này Nguyệt Sát như chém ra cả một vòi rồng huyết sát khí.

Vòi rồng kia đã chẳng thể gọi là huyết sát khí nữa rồi, nó không còn là chém giết đơn thuần, nó đại diện cho sự hủy diệt, khi mà vòi rồng quét qua toàn bộ mọi thứ trước mặt liền bị cắt nước.

Hai đường hàn băng kiếm khí quả thật bị cắt vụn nhưng mà ẩn sau cái lớp hàn băng kia lại là thứ khác.

"Cửu Tiêu Ngự Phong Kiếm – Động Huyền Hạo Thiên Kiếm ". 

Nếu Nguyệt Sát biết lấy hàn băng cô đọng sát khí thì Lý Thương Hải cũng lấy kiếm chiêu dấu trong hàn băng.

Bằng cách này nếu lớp hàn băng không vỡ, chiêu kiếm tuyệt nhiên không lộ.

Động Huyền Hạo Thiên Kiếm bị che bởi hàn băng thì cũng thôi nhưng khi nó thoát băng mà ra liền sáng như nhật nguyệt tinh thần, bàng bạc đại thế như trời cao hơn nữa nó còn có vô số kiếm mang bao quanh như muôn vàn tinh tú hiệu lệnh dưới vầng mặt trời.

Kiếm này là cương kiếm, là kiếm nhanh nhất cũng là kiếm sắc nhất.

Hai chiêu kiếm trong chớp mắt cắt qua người Nguyệt Sát, trực tiếp chém nát hàn băng thủ hộ của hắn, cắt đôi cơ thể Nguyệt Sát làm hai phần.

Hai kiếm trực tiếp chém chết Nguyệt Sát nhưng mà Lý Thương Hải căn bản không tỏ ra vui mừng, nàng thậm chí trực tiếp mở Bắc Minh Hạo Hãn, mở ra trạng thái phòng ngự mạnh nhất.

Quả nhiên một tia khí lạnh bỗng thổi đến, thân hình Nguyệt Sát theo khí mà tới, hắn lúc này đã áp sát người Lý Thương Hải tựa bao giờ.

Hai kiếm của Lý Thương Hải rõ ràng chém chết Nguyệt Sát nhưng nay nhìn lại tất cả chỉ còn là một làn sương mờ mờ ảo ảo.

Nguyệt Sát đến, hai chân cũng trong trạng thái ngự không, tay phải nắm chặt chuôi kiếm mà chém.

"Cực Sát Kiếm, Trảm Thủ Nhân Đồ ".

Nguyệt Sát vận lực toàn thân mà chém ra một kiếm nhưng mà Lý Thương Hải nào phải phàm nhân, Nguyệt Độc Chi Mệnh trong tay cũng mạnh mẽ chém ra sau đó vận cả Phong Giới Lực cùng Bắc Minh Hạo Hãn thủ hộ thân thể.Một chém của Nguyệt Sát không thể chém nát được Nguyệt Độc Chi Mệnh nhưng mà theo hai vũ khí va chạm thì vô biên vô tận sát khí hóa thành thực chất, cô động thành một tiểu kiếm giới vây lấy Lý Thương Hải mà chém tới.

Lý Thương Hải bị tiểu kiêm giới vây lấy, hàng trăm hàng ngàn thanh sát kiếm chém vào người nàng bất quá Lý Thương Hải cũng mặc kệ, nàng vốn không sợ thứ này.

Phong Giới Lực khởi động, một bên là hàng trăm hàng ngàn thanh sát kiếm nhưng mà Lý Thương Hải cũng có hàng trăm hàng ngàn phong nhận đón lấy, cái quan trọng lúc này là kình lực, kình lực phản chấn của hai bên. 

Lý Thương Hải về mặt này rõ ràng là thua Nguyệt Sát,hai người cứng đối cứng một lần khóe miệng Lý Thương Hải đã trào ra máu tươi bất quá ánh mắt nàng thì vẫn lạnh vô cùng, ánh mắt mang theo cái rét thấu xương.

"Nguyệt Vũ – Ám Nguyệt Tiêu Cung ".

Rõ ràng đang chịu sức ép khổng lồ nhưng mà không ai có thể giải thích được cơ thể của Lý Thương Hải trên không trung lại toát lên một loại thần vận phiêu hốt vô định.

Nguyệt Vũ chính là tuyệt học tối cao của Bái Nguyệt Giáo dĩ nhiên đây không phải là vũ đạo mà là chiêu thức.

Hàn băng khí ngưng tụ trong người,cả người kết tinh thành băng, sau đó trên người Lý Thương Hải bắn ra vô số đường ánh nguyệt, toàn bộ đều là hàn băng kết tinh.

Dĩ nhiên mọi thứ không chỉ như thế, đôi chân trần của Lý Thương Hải chẳng biết từ bao giờ xuất hiện một vòng hàn băng kết giới, cái này mới đáng sợ.

Hàn băng khí lập tức bao trùm lấy Nguyệt Sát, dưới vòng hàn băng này tốc độ của Nguyệt Sát lập tức chậm lại, hắn lúc này căn bản không thể rút kịp ra ngoài.

Nguyệt Sát bị khóa cứng trong vòng hàn băng bất quá ánh mắt của hắn thủy chung vẫn bình tĩnh vô cùng, thanh "sát kiếm" vẫn cứ một mực đè lên Nguyệt Mệnh Chi Độc của Lý Thương Hải, một mực ép nàng.

"Lý nha đầu, ngươi đừng quên lão phu từng là một đời Bái Nguyệt Giáo Chủ, ngươi muốn dùng Nguyệt Vũ giết chết Bái Nguyệt Giáo Chủ?, ngây thơ ".

Lý Thương Hải căn bản lười quản Nguyệt Sát nói gì, hàn băng khí của nàng toát ra càng ngày càng mạnh thậm chí mái tóc đen nhánh của nàng cũng biến thành thuần một màu trắng.

"Nhớ kỹ, năm đó ngươi không phải Nguyệt Chủ, năm đó ngươi là Tôn Chủ, sư phụ ta mới là Nguyệt Chủ, tư cách gì dám nhận xét Nguyệt Vũ của bản giáo?".

Lý Thương Hải lạnh lùng đáp, làn da của nàng cũng biến thành trắng bạch như màu băng.

Trước kia làn da của Lý Thương Hải vốn là trắng hồng mịn màng nhưng lúc này lại trắng toát, thêm mái tóc dài triệt để hóa thành màu trắng khiến cho Lý Thương Hải càng thêm đáng sợ.

Lý Thương Hải một đời có thể nói rất may mắn, nàng có bốn vị sư phụ yêu thương nàng hết mực.

Hai người đầu tiên như cha mẹ nàng, một là Cầm Đế, hai là Tiêu Dao Tử.

Người thứ ba cũng không cần phải nói, đây chính là sư thúc Vô Hà Tử của nàng, nàng coi sư thúc như người cha thứ hai.

Ngoài Tiêu Hà Tử ra, nàng còn có một vị sư phụ thứ tư, nàng chính là Nguyệt Chủ đời trước.

Lý Thương Hải không thể dành tình cảm cho tứ sư phụ nhiều hơn ba người trước bởi vì khi đó nàng vốn đã đủ lông đủ cánh, vốn cũng đủ mạnh bất quá... nàng kính trọng tứ sư phụ vô cùng, nàng nợ ân tình của tứ sư phụ, trả cả đời cũng không hết.

Lần này nàng lên Bồng Lai, vốn chỉ nghĩ có thể vì Tiêu Dao Tử báo thù nhưng mà nàng năm mơ cũng không ngờ kẻ giết tứ sư phụ của mình dĩ nhiên cũng lên đảo, dĩ nhiên xuất hiện ở nơi đây.

Nguyệt Thánh là người Cao Ly nhưng mà hắn cũng chính là Tôn Chủ trước đây của Bái Nguyệt Giáo, một trong những người Lý Thương Hải nhất định phải giết.

Quyển 5 - Chương 220-2: Thánh Thần Phù Dung Công

Lý Thương Hải thực sự có thể chiến hòa hoặc ít nhất là cầm chân Nguyệt Sát cho đến lúc này, thời điểm hiện tại chỉ cần Vô Song tham chiến nhất định có thể khiến Nguyệt Sát rơi xuống hạ phong, ít nhất cũng đánh đuổi kẻ này đi bất quá Vô Song một mực không hề tham chiến.

Không phải Vô Song hắn sợ hãi mà là hắn nghe thấy âm thanh của Lý Thương Hải vang lên bên tai mình.

Tiêu Dao Phái cũng có truyền âm nhập mật, một một tuyệt học cực kỳ nổi tiếng gọi là Truyền Âm Sưu Hồn Đại Pháp, Lý Thương Hải trong lúc vừa chiến đấu với Nguyệt Sát vừa có thể dùng Truyền Âm Sưu Hồn Đại Pháp với Vô Song.

"Vô Song, ngươi nhìn cho kỹ một trận chiến này, yên tâm cô cô không chết được ".

"Kẻ này cùng cô cô có huyết thù nhưng mà không vì thế cô cô hạ thấp hắn, ngươi ngộ là Kiếm Giới nhưng Kiếm Giới của ngươi về bản chất lại là Sát Giới, cái này cô cô không thể giúp ngươi bất quá ngươi có thể xem hắn, hắn là kẻ duy nhất trong thiên hạ sở hữu Song Giới, một cái Nguyệt Giới cùng một cái Sát Giới ".

Đây chính là những lời Lý Thương Hải truyền đến tai Vô Song vì thế Vô Song bắt đầu quan sát thật kỹ cái trận chiến này, bất quá trong đầu Vô Song thật ra cũng đang tự hỏi, vì cái gì Nguyệt Sát sở hữu Song Giới?.

Cái cụm từ "duy nhất trong thiên hạ" thực sự kích thích Vô Song.

Thiên hạ này chỉ có một người có khả năng sở hữu Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể nhưng mà ai ngờ Vô Song lại là người thứ hai?.

Thiên hạ này chỉ có duy nhất một người sở hữu thiên phú Thương Thiên Thủ Hộ nhưng mà Vô Song vẫn cứ là người thứ hai.

Tương tự như Thương Thiên Thủ Hộ, cả thế gian chỉ có một đôi mắt, một đôi mắt của đệ nhất mỹ nhân trong truyền thuyết – Lý Sư Sư, đôi mắt có thể chưởng khống nam nhân, đôi mắt của Ý Loạn Tình Mê ấy vậy mà Vô Song vẫn cứ là người thứ hai.

Hai chữ "duy nhất" khi áp lên người Nguyệt Sát thì Vô Song thực sự có chút không phục, trong lòng hắn sinh ra cảm giác muốn thử.

Trên lý thuyết khi mà muốn thử một thứ gì đó thì ít nhất phải nắm được đại khái bản chất của nó, hiện tại Vô Song rõ ràng chẳng nắm được gì vì vậy hắn bắt đầu suy luận, suy luận Nguyệt Sát có điểm gì khác người.

Để đạt được hai chữ "duy nhất" thì nhất định phải có điểm khác người, phải có điểm để không ai có thể làm theo, không ai có thể bắt chước, cái này hiện diện rõ nhất trên người Long Tượng Cổ Phật mà Vô Song từng gặp, nó cũng hiện diện trên chính người Vô Song.

Vô Song đương nhiên sẽ không nghĩ đến lý do cái tay cụt trên người Nguyệt Sát bởi vì nếu là tay cụt thì ai trên đời này chẳng làm được?.

Nhìn tới nhìn lui một hồi, thứ duy nhất mà Vô Song thực sự thấy đặc biệt ở Nguyệt Sát chỉ có Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc, vật này chính là duy nhất.

Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc... thứ này công dụng thực tế là gì thì Vô Song không rõ nhưng mà trong bản cổ tịch mà Lý Thương Hải nói cho hắn thì bản thân Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc có khả năng khóa linh hồn của Bát Kỳ Đại Xà còn Bát Chỉ Kính lại có khả năng tạo ảo giác đưa Bát Kỳ Đại Xà vào một không gian khác, một thế giới khác.

Mấy cái truyền thuyết này nói giả cũng được, thật cũng được, tin cũng được mà không tin cũng được nhưng mà Vô Song lại là người sở hữu Bát Chỉ Kính và hắn thật sự cảm thấy có chút tương đồng.

Mỗi khi Bát Chỉ Kính hoạt động nó sẽ tạo ra một tấm màng, nó thật sự như cắt đứt không gian này, cách ly khí tức của Vô Song với thế giới này vậy.

Vô Song không rõ khả năng thật sự của Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc nhưng mà hắn đoán nó có liên quan đến hồn.Một người làm hai việc là điều hết sức bình thường, một người có thể đánh như hai người, kiêm nhiệm vụ của hai người cũng không phải không có, điển hình là Chu Bá Thông, Quách Tĩnh cùng Tiểu Long Nữ.

Vô Song hiện tại bắt đầu tự đặt giả thiết, hắn đặt giả thiết một người sở hữu Song Giới thì sẽ như một người song song làm hai việc nhưng vì sao Nguyệt Sát lại là người duy nhất làm được?.

Dần dần ánh mắt của Vô Song cũng không quan tâm đến trận chiến, hắn cũng quên luôn lời của Lý Thương Hải nói bởi vì lúc này hắn cảm thấy mình đã ở rất gần một cái gì đó.

Đáp án của Vô Song là hồn, vì Nguyệt Sát sở hữu Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc nên phần hồn của hắn chắc chắn đặc biệt, đặc biệt ở một điểm gì đó... ví dụ như phân hồn?.

Rất nhiều năm trước, Nguyệt Sát vốn là Nguyệt Thánh để rồi hiện tại hắn một mực gọi mình là Nguyệt Sát, tuy cái xưng hô chẳng để làm gì nhưng mà với Vô Song thì nó vừa vặn với cái suy nghĩ của hắn, nếu như Nguyệt Thánh là một phần hồn mà Nguyệt Sát là một phần hồn khác thì sao?.

Hai phần hồn cộng đồng chưởng khống thân thể từ đó Nguyệt Sát nắm giữ Song Giới bởi mỗi hồn sẽ chưởng khống một giới?.

Suy nghĩ này chẳng có bất cứ căn cứ nào nhưng mà Vô Song lại cảm thấy hợp lý vô cùng bởi vì có khả năng rất lớn Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc chính là chìa khóa của sự phân hồn kia, là chìa khóa để Nguyệt Sát nắm giữ Song Giới.

Nghĩ tới đây Vô Song rốt cuộc nắm được một cái chìa khóa của riêng mình.

Nếu trước đây Nguyệt Sát là người duy nhất sở hữu song hồn thì hiện tại cũng có một Vô Song sở hữu song hồn, Nguyệt Sát làm được thì sao Vô Song hắn không làm được.

Vô Song đang đặt ra một loại giả định mà chẳng có ai chứng minh được bất quá nếu theo cái giả định này thì Vô Song có thể thử, dù sao thử cũng không mất gì.

Sau khi vạch ra một con đường, Vô Song bắt đầu thực hành.Muốn đạt tới Song Giới thì ít nhất phải nắm được hai loại Giới khác nhau sau đó mới cộng đồng sử dụng.

Vô Song có Kiếm Giới vậy hắn cần tìm một loại Giới nữa.

Bản thân Vô Song đã sở hữu Kiếm Giới vậy thì hắn không thể nào lại sở hữu thêm một Giới, đáp án mà hắn cần tìm phải bắt đầu từ Cơ Vô Song.

Cơ Vô Song chẳng thể luyện võ công bình thường nhưng mà nó chẳng liên quan gì đến việc nàng có thử sử dụng Giới hay không bởi vì Giới liên quan đến "Ngộ" mà không phải là "Võ". 

Kẻ có thể Ngộ ra Giới thì chắc chắn trở thành đế vị, cho dù phàm nhân mà Ngộ ra Giới cũng tương tự chỉ là Cơ Vô Song sẽ Ngộ ra cái gì?.

Vô Song để có được Kiếm Giới của mình đã phải trải qua thập tử nhất sinh, trải qua không biết bao nhiêu việc mới có thể hoàn thành Kiếm Giới, Cơ Vô Song muốn từ hai bàn tay trắng mà Ngộ ra Giới là việc không thể nào bất quá Vô Song vẫn muốn thử.

Nếu Giới là khảo nghiệm của Thiên Đạo, Ngộ ra Giới tức là vượt qua khảo nghiệm mà được Thiên Đạo tán thành thì Vô Song bỗng nghĩ đến một thứ đặc hữu trên người Cơ Vô Song.

Cơ Vô Song cộng đồng sở hữu Thương Thiên Thủ Hộ cùng Ý Loạn Tình Mê, thứ mà tại thế giới kia Tây Thi từng sở hữu.

Tây Thi căn bản không có Giới nhưng mà Tây Thi lại có thể sánh ngang với A Thanh điều này bỗng dưng làm Vô Song nghĩ đến hai loại thiên phú của nàng đồng thời làm Vô Song nghĩ tới một vật mà Tây Thi tặng cho hắn.

Tây Thi từng sống qua một kiếp của Võ Tắc Thiên, nàng sáng tạo ra Thánh Thần Phù Dung Công.

Vô Song nắm giữ một bản đế đạo võ học như Thánh Thần Phù Dung Công nhưng mà hắn căn bản không tu luyện, không phải hắn không ham mà là ngay trang đầu tiên đọc phần yêu cầu hắn đã quyết định từ bỏ.

Yêu cầu của Thánh Thần Phù Dung Công chính là cộng đồng sở hữu Thương Thiên Thủ Hộ cùng Ý Loạn Tình Mê.

Vô Song chỉ cần mở tiêu đề ra liền lập tức gấp sách lại, căn bản không có hứng đọc nữa, Thánh Thần Phù Dung Công chính là được viết riêng cho Tây Thi, thiên hạ này ai luyện được?.

Tiếp theo dưới cơ duyên xảo hợp thì Cơ Vô Song thật sự đủ điều kiện tu luyện Thánh Thần Phù Dung Công bất quá thời điểm đó Cơ Vô Song thực sự không rảnh, không thể kiếm đâu ra được thời gian rảnh.

Ban đầu Cơ Vô Song nào biết mình "tự nhiên" đạt được hai loại thiên phú này?, mãi về sau Cơ Vô Song mới phát hiện ra sau đó phải che kín dung mạo mình vào, thời điểm đó đại khái cũng là lúc Cơ Vô Song tới Cổ Mộ.

Từ đó đến nay cũng như Vô Song, Cơ Vô Song gần như không thể thoát thân, một mình dạy dỗ Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ hơn nữa còn chạy đông chạy tây, chạy ngược chạy xuôi, nàng căn bản không có thời gian tu luyện chứ đừng nói là tĩnh tâm đọc sách, tĩnh tâm nghiên cứu Thánh Thần Phù Dung Công, Cơ Vô Song thậm chí bỏ luôn cả môn đế đạo võ học này ra khỏi đầu.

Dĩ nhiên hiện tại một khi cả Vô Song cùng Cơ Vô Song đều nhớ tới Thánh Thần Phù Dung Công thì khác, tuyệt đối rất khác.

Quyển 5 - Chương 220-3: Mị

Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ tính đi tính lại mới ở trong Kiếm Trủng hơn một tuần nhưng mà một tuần thời gian này lại khiến cả hai có những biến hóa nghiêng trời lệch đất, đặc biệt là Dương Quá.

Cơ Vô Song thật ra không có quá nhiều thứ để dạy Tiểu Long Nữ, thứ mà Long Nữ cần hiện tại là tuần tự tịnh tiến, là một quá trình tích lũy.

Nội lực của Tiểu Long Nữ căn bản không hề thấp nhưng mà nàng cần một quá trình thăng hoa để đột phá nội lực lên tiên thiên, cái này không gấp được. 

Bỏ qua nội lực thì bất kể kiếm pháp, chiêu thức tinh diệu hay thân pháp ảo diệu thì Tiểu Long Nữ đều rất mạnh, thế hệ trẻ tuổi đương thời không kiếm đâu ra được người như nàng, nếu Tiêu Long Nữ hiện tại đi tham dự Tiềm Long đại hội, chỉ cần nàng không gặp Hoàng Dung thì đến cả Viên Tử Y cũng không phải là đối thủ của nàng.

Dĩ nhiên không thể so sánh Tiểu Long Nữ cùng Hoàng Dung bởi vì Dung nhi đi theo Vô Song lâu hơn nhiều, được Vô Song chỉ điểm thời gian dài hơn nhiều, một thế hệ trẻ tuổi này bảo Dung nhi của Vô Song là đệ nhất nhân cũng không có nói quá.

Lại nói tới Tiểu Long Nữ, thời gian chủ yếu của Tiểu Long Nữ hiện tại là luyện đàn, nàng thực sự có hứng thú rất lớn với cầm thuật, Cơ Vô Song cũng chẳng ngại hướng nàng trên cái con đường này, thời gian còn lại trong Kiếm Trủng của Tiểu Long Nữ đương nhiên là luyện võ công, rảnh rảnh một chút thì đoc sách rồi chỉ điểm Dương Quá luyện võ công, đến tối.. liền ôm Cơ Vô Song cùng giường mà ngủ, đây đã là một cái thói quen của nàng.

Trong khoảng thời gian này thay đổi lớn nhất của Tiểu Long Nữ chính là nàng đã biết cười, cho dù khóe miệng chỉ hơi cong lên nhưng với một "gỗ mỹ nhân" như Tiểu Long Nữ thì đây đã là biến chuyển nghiêng trời lệch đất.

Bỏ qua Tiểu Long Nữ thì phải nói tới Dương Quá, thân thể Dương Quá trước đây cực kỳ gầy gò nhưng bây giờ có thể nói da thịt của hắn săn chắc cực kỳ, ở phần bụng thậm chí còn từng múi cơ hiện lên.

Dương Quá luyện võ công khắc khổ hơn Tiểu Long Nữ nhiều, đầu tiên là vì Dương Quá từ hai bàn tay trắng bắt đầu, sau đó là vì Dương Quá cực kỳ yêu thích luyện võ công chứ chẳng phải như Tiểu Long Nữ còn thứ ba là bởi Dương Quá đang trải qua một quá trình đặc huấn.

Tại Kiếm Trủng không có biển, không có chỗ cho Dương Quá luyện kiếm dưới hải triều nhưng mà thủy trung Dương Quá vẫn luôn ở trong trạng thái khổ luyện cao độ bởi người tập luyện cùng Dương Quá chính là Thần Điêu, thân thể của Thần Điêu không khác gì thép nguội cả, tập luyện với Thần Điêu mỗi ngày đều khiến Dương Quá mất nửa cái mạng.

Dương Quá ban ngày gần như là tập thuần thể lực, tất cả các động tác của Dương Quá quy về chém ngang, bổ dọc sau đó là khổ luyện sức bền, sức chịu đựng với Thần Điêu, đến chiều lại theo Tiểu Long Nữ diễn luyện võ học, khoảng thời gian đêm xuống liền là lúc Vô Song bắt đầu chỉ điểm Dương Quá, bắt đầu chỉ cho Dương Quá lỗi sai trong từng động tác,uốn nắn từng hành động đồng thời cũng chỉ điểm Dương Quá luyện công.

Tại thời điểm này, nội lực của Dương Quá cũng chính là Cửu Dương Thần Công, cũng bởi có Cửu Dương Thần Công hỗ trợ mới khiến cho thân thể Dương Quá trải qua được hàng loạt những ngày đặc huấn nặng nề khó mà tưởng tượng.

Vô Song hiện tại cũng khó mà đánh giá Dương Quá là mạnh hay là yếu nhưng chí ít nếu cho Dương Quá một thanh đại đao như của Hồ Phỉ tại Vương Bản Sơn, chỉ cần có đại đao trong tay sức công phá của Dương Quá cũng sẽ không thua quá nhiều so với Hồ Phỉ năm đó, tiến bộ này đã đủ làm cả Cơ Vô Song cũng kinh ngạc đến ngây người, nên biết hơn một tháng trước Dương Quá vốn chỉ là con số không bắt đầu.

Ngày hôm nay tại Kiếm Trủng, Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ ngồi quây quần bên một bàn đá, bên cạnh còn có Thần Điêu cực kỳ nhân tính hóa ngồi đó, hai người một thú đều đang đợi Vô Song mang đồ ăn lên.

Tại cái Kiếm Trủng này Cơ Vô Song không chỉ chịu trách nhiệm làm sư phụ mà còn kiêm nhiệm cả đầu bếp, phụ trách vấn đề dinh dưỡng cho cả ba.

Bất kể là tiểu hài tử Dương Quá, tính tình cực độ lãnh đạm Tiểu Long Nữ hay là Thần Điêu vốn đều cực chờ đợi cái khoảnh khắc này mỗi buổi sáng, ai bảo tay nghề của Cơ Vô Song quá tốt đây?/

Cũng như mọi ngày, Cơ Vô Song rất nhanh bầy một bàn đồ ăn lên nhưng mà rất nhanh sau đó nàng đứng thẳng mà nhíu mày.

Thấy một cái nhíu mày của sư phụ, Dương Quá là người đầu tiên mở miệng.

"Cô cô, người có chuyện gì vậy? ".

Đôi mắt của Cơ Vô Song rất đẹp, với Dương Quá thì ánh mắt của Cơ Vô Song chính là ánh mắt đẹp nhất thiên hạ, cho dù Vô Song thường xuyên nhắm mắt cũng như che toàn bộ dung mạo của mình đi nhưng mà phần lông mày lá liễu thì vẫn cứ lộ ra, Dương Quá vẫn hay quan sát chuyển động chân mày của Vô Song sau đó đoán ý "cô cô" của chính mình. 

Cơ Vô Song lần này khẽ đứng im phải đến vài giây rồi mới hướng về bộ ba trước mắt mà lên tiếng.

"Mọi người ăn trước đi, ta có chút việc ".

Cơ Vô Sogn nói rất gấp rồi lập tức bước vào sâu bên trong Kiếm Trủng.

Nhìn theo bóng lưng của Cơ Vô Song, Tiểu Long Nữ cùng Dương Quá không khỏi nhìn nhau sau đó Tiểu Long Nữ cũng không ăn nữa, nàng đứng lên đi vào bên trong, đi theo Vô Song.Dương Quá nhìn theo bóng lưng Long nhi tỷ tỷ cùng cô cô, nửa muốn rời đi nửa lại muốn ở lại nhưng rồi vẫn tặc lưỡi một cái, Dương Quá quyết định ngồi xuống ăn bữa sáng mà không tiến vào.

Dương Quá không phải không để ý thấy cô cô bất thường trái lại có thể nói Dương Quá để ý đầu tiên nhưng mà Dương Quá cũng thông tuệ hơn người, Dương Quá hiểu có những việc để nữ nhân với nữ nhân liền dễ dàng hơn nhiều.

Dương Quá đương nhiên sẽ không biết nỗi ưu phiền của Vô Song là đến từ một nơi cách xa ngàn vạn dặm, một nơi ở Bồng Lai.

Tốc độ của Cơ Vô Song rất nhanh, là thứ tốc độ Tiểu Long Nữ không có cách nào so sánh, không mất bao lâu Vô Song liền có mặt ở thư phòng.

Thư phòng trước đây cũng là nơi Độc Cô Cầu Bại đọc sách, căn bản không có bảo điển hay tuyệt thế võ công gì, chủ yếu là thơ văn cùng thư tịch cổ, Cơ Vô Song đã đọc qua toàn bộ một lần sau đó không tìm được cái gì hữu ích liền không động đến nữa.

Mục tiêu của Cơ Vô Song lúc này là một quyển bí tịch, một quyển bí tịch được nàng để rất cẩn thận vào khe sâu trên giá sách, một bản bí tịch cực mỏng.

Lấy ra bản bí tịch, bàn tay mềm mại nhẹ tháo bỏ lớp vải bao quanh, rất nhanh Vô Song nhìn thấy mấy dòng chữ quen thuộc, trên trang sách ghi – Thánh Thần Phù Dung Công.

Cơ Vô Song cũng không nghĩ nhiều, nàng cùng Vô Song có chung một nhận thức vì vậy nàng hiểu giờ khắc này gấp đến thế nào, Cơ Vô Song trực tiếp di chuyển về phía sau mà ngồi xuống giường đá.

Đây là một cái giường đá bình thường đến chẳng thể bình thường hơn, dĩ nhiên không thể so với giường hàn ngọc nhưng mà tại Kiếm Trủng chỉ cần có chỗ ngủ là tốt rồi, cũng không thể đòi hỏi quá nhiều, cũng chẳng phải ai đều có sở thích ngủ trên dây như Tiểu Long Nữ.

Ngủ trên dây Vô Song đương nhiên có thể làm được nhưng mà gò bó vô cùng, xoay trái xoay phải đều không được, quan trọng hơn là không thể ôm Tiểu Long Nữ cùng ngủ.

Cũng chẳng biết có phải vì cái điểm trừ kia không, Tiểu Long Nữ từ khi đến Kiếm Trủng hay đúng hơn là từ khi gặp Vô Song nàng chưa một lần biểu diễn tuyệt kỹ ngủ trên dây.

Lại quay lại vấn đề của Cơ Vô Song, nàng cầm trong tay Thánh Thần Phù Dung Công sau đó lập tức tiến vào trạng thái nhập định mà chậm rãi mở từng trang sách ra.

Thánh Thần Phù Dung Công của Võ Tắc Thiên, một môn tuyệt học thuần một chữ mị, một môn đế đạo võ học tuyệt chẳng kém đế đạo võ học nào của thế gian nhưng mà có lẽ cũng chẳng mấy người luyện được.
Yêu cầu đầu tiên của Thánh Thần Phù Dung Công chính là cộng đồng sở hữu Thương Thiên Thủ Hộ cùng Ý Loạn Tình Mê, cái yêu cầu căn bản không dành cho con người tu luyện.

Tiếp theo Cơ Vô Song liền đọc đến phần mở đầu của Thánh Thần Phù Dung Công, phần này có tiêu đề rất đơn giản, chỉ là một chữ Mị.

Cơ Vô Song vốn chỉ muốn tham ngộ nhưng mà nàng nào ngờ từng chữ từng chữ trong Thánh Thần Phù Dung Công lại như thôi miên nàng, như mị hoặc lấy nàng. 

Nàng đọc từng chữ từng chữ, nàng nhận ra nội dung của nó viết gì nhưng mà lại không thể vào đầu, không thể suy nghĩ, từng chữ như nhảy múa sau đó từng chữ như diễn luyện thành một loại hình đồ.

Hình đồ rất nhanh hút Vô Song vào một thế giới khác, thế giới minh tưởng của chính Vô Song.

Cơ Vô Song ngồi khoanh chân trên giường đá, ánh mắt chầm chậm mở ra trong vô thức, ánh mắt nàng hiện tại căn bản không có linh trí.

Ánh mắt của Vô Song mở ra để rồi tiếp theo từng huyệt đạo trên người nàng cũng nhẹ mở, làn u hương thơm ngát nhè nhẹ xuất hiện.

Thương Thiên Thủ Hộ cùng Ý Loạn Tình Mê cộng đồng xuất thế, cùng nhau khởi động.

Cơ Vô Song lúc này đã chẳng biết mình làm gì nữa rồi, nàng chỉ biết vận chuyển năng lượng theo đồ án diễn hóa trong tiềm thức, càng đáng ngạc nhiên là chính nàng còn chẳng biết cái "năng lượng" kia rốt cuộc là cái gì.

Cơ Vô Song cũng không biết là thời khắc này nàng như trở về làm một đóa Tiên Ngẫu giữa thế gian, hút lấy toàn bộ thiên địa ôn dưỡng sau đó khiến cho từng lá Tiên Ngẫu càng thêm mịn màng như ngọc, càng thêm thánh khiết vô ngần.

Giờ khắc này trên trán Vô Song xuất hiện một tiểu ấn ký, một đáo tiểu liên ngẫu mầu trắng.

Giờ khắc này ánh mắt của Cơ Vô Song căn bản không thể tự chủ, đến cả nàng đang nhìn cái gì nàng cũng không biết.

Giờ khắc này... Tiểu Long Nữ bước vào thạch thất.

Cảnh giới đầu tiên của Thánh Thần Phù Dung Công là Mị Cảnh, là kích phát toàn bộ tiềm lực của hai đại thiên phú Ý Loạn Tình Mê cùng Thương Thiên Thủ Hộ mà thành Mị Cảnh.

Hai loại tiên thiên thiên phú cộng đồng hỗ trợ nhau vốn chẳng phải chuyện xa lạ gì và Ý Loạn Tình Mê cùng Thương Thiên Thủ Hộ cũng giống như thế.

Hai loại thiên phú bổ trợ lẫn nhau nhưng dưới tác dụng của Thánh Thần Phù Dung Công chúng lại như hòa làm một.

Thứ năng lượng mà Vô Song đang vận chuyển chính là mị lực nhưng mà càng không chỉ đơn giản là mị lực đơn thuần.

Thương Thiên Thủ Hộ có thể mị hoặc cả thương thiên, làn u hương kia có thể câu dẫn cả thiên địa, đây mới là thứ mị lực mà Thánh Thần Phù Dung Công hướng tới.

Một đế đạo võ học này sẽ mang thứ mị lực đó chuyển vào trong đôi mắt Vô Song, giúp Ý Loạn Tình Mê lột xác, đạt đến thăng hoa sau đó giúp Cơ Vô Song hoàn thành Mị Cảnh.

Thánh Thần Phù Dung Công có thể nói là môn đế đạo võ học khó luyện nhất thiên hạ nhưng mà chỉ cần thành công đủ yêu cầu luyện được thì nó lại dễ dàng vô cùng.

Năm đó Tây Thi không thua A Thanh chính là bởi nàng sáng tạo ra Thánh Thần Phù Dung Công của chính nàng.

A Thanh có Giới thậm chí tu vi võ học của A Thanh còn vượt cả chữ Giới nhưng mà Tây Thi vẫn có sức tranh phong với nàng, vẫn có thể tạo thành một cực song song với nàng bên cạnh thiên đạo, có thể nói Thánh Thần Phù Dung Công cực kỳ khủng bố, chí ít nó san bằng khoảng cách về "Giới".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau