CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 966 - Chương 970

Quyển 5 - Chương 213: Hội quân

Vô Song thực sự không biết phải nói thế nào với Minato về Đế Thích Thiên.

Việc Đế Thích Thiên là nữ nhân thực sự cực kỳ cực kỳ nguy hiểm với Vô Song bởi vì nó sẽ đại diện cho rất rất nhiều loại biến số.

Trong tiềm thức Vô Song có thể chắc chắn Đế Thích Thiên là nam chí ít Đế Thích Thiên hắn biết là nam nhưng mà nếu lời của Minato cũng không phải là giả thì sao?.

Nếu Đế Thích Thiên ở Tang Sơn thật sự là nữ thì sao?, vậy một Đế Thích Thiên là nam mà Vô Song vốn tìm hiểu trong suốt thời gian qua là ai?, hắn ở đâu?.

Đại Quốc Chủ có thể là phân thân của Đế Thích Thiên, vậy ở Tang Sơn có thêm một phân thân nữa thì sao?.

Cái giả thuyết này không ai có thể nghĩ ra ngoại trừ Vô Song bởi vì Vô Song cũng có một Cơ Vô Song, một Cơ Vô Song hoàn toàn là nữ.

Đế Thích Thiên ở Tang Sơn nều cũng như Cơ Vô Song thì thực sự rất phiền phức bởi vì ngoài kia vẫn còn một Đế Thích Thiên khác.

Vô Song nhìn chằm chằm vào Minato, hắn lập tức vặn lại câu nói của đối phương.

"Ngươi nói đúng, Trường Sinh Chân Nhân chẳng thể cởi quần áo Đế Thích Thiên ra để biết là nam hay nữ vậy ngươi đã thử chưa mà có thể nói chắc chắn Đế Thích Thiên là nam hay nữ? ".

Vô Song vốn chỉ vặn lại câu nói của đối phương, hắn quả thực không ngờ Minato chẳng suy nghĩ gì mà trả lời.

"Đương nhiên đã thử, ta trở thành một trong Thất Đế Tử chính là vì Đế Thích, Đế Thích tự mình ra tay thu phục ta, tuy chẳng thể miêu tả kỹ mấy thứ đó nhưng mà ta có thể cam đoan Đế Thích là nữ nhân ".

"Ngươi chưa bao giờ đến Tang Sơn, chưa từng gặp mặt Đế Thích thậm chí giọng nói còn chưa nghe nhưng mà nếu ngươi có dịp đến Tang Sơn, nghe được giọng Đế Thích thì chắc chắn cũng nhận ra đó là giọng nữ nhân ".

Lần này Vô Song triệt để im lặng, hắn không có cách nào phản bác lời Minato, thông tin này có thể đúng có thể sai nhưng mà hiện tại Vô Song không có cách nào đi xác nhận đúng sai, hắn chỉ có thể lưu ý trong lòng mà thôi.

"Ta có chút không hiểu, vì sao ngươi phối hợp trả lời những câu hỏi này như vậy? ".

Vô Song quyết định đổi chủ đề, ở một bên Minato liền dùng ánh mắt đầy thâm ý mà nhìn hắn.

"Ngươi không biết đến cả Tang Sơn mà lại biết Thất Đế Tử thì cũng kỳ, nếu ta đoán không nhầm ngươi nhất định thu được nguồn tin nhưng mà ai cung cấp tin cho ngươi đây? ".

"Có thể gọi ra Thất Đế Tử chúng ta thì chỉ có chính bản thân chúng ta hoặc người từ Tang Sơn, người từ Tang Sơn thì chắc chắn không đúng vậy chỉ còn nội bộ Thất Đế Tử ".

"Thất Đế Tử không phải cái đám ô hợp Thất Phúc Thần có thể so sánh, nói đúng hơn chúng ta là tồn tại siêu việt bọn chúng, mạnh mẽ hơn nhiều bất quá ta nhớ ra trong Thất Đế Tử hình như có một người mới?, trước khi ta rời khỏi Bắc Cương để đến Bồng Lai này nghe nói có một nữ nhân gia nhập Thất Đế Tử, nàng gọi là Tử La Lan đi? ".

"Nữ nhân này ta chưa gặp bao giờ nhưng mà ta biết chắc nàng yếu, cũng là người mà ngươi có khả năng bắt được nhất, thông tin của ngươi lấy được từ chỗ Tử La Lan đúng chứ? ".

"Ta không rõ vì cái gì ngươi không thể moi đủ thông tin từ miệng Tử La Lan nhưng mà ngươi cũng nên biết Thất Đế Tử chúng ta chẳng ai coi nàng vào mắt cả, nàng cũng chúng ta không cùng một cấp bậc, có những việc nàng không cách nào trả lời cũng không dám trả lời nhưng mà đừng lấy nàng làm thước đo cho Thất Đế Tử ".

"Bản thân Thất Đế Tử không giống với Tử La Lan, Tử La Lan nữ nhân kia quá nửa là lo lắng cho Đế chủ nhưng mà đây mới là cái ngu ngốc của nàng, nữ nhân kia nghĩ nếu làm lộ thông tin của Đế chủ thì có thể gây nguy hiểm cho Đế chủ?, cái suy nghĩ này phải nói là ngu xuẩn ".

"Trong Thất Đế Tử chúng ta, ai cũng như ai, chỉ cần những thông tin ngươi hỏi không phải vấn đề không thể trả lời thì không có gì cả, cho dù ngươi biết về Đế chủ, hiểu về Đế chủ thì ngươi nghĩ ngươi thắng được Đế chủ sao? ".

Minato nói một tràng dài, hơn nữa kẻ này khiến Vô Song không thể không công nhận tài ăn nói của hắn rất rất tốt, chí ít hắn khiến Vô Song không có cách nào phản bác.

Minato thực sự nói rất đúng, cho dù hiểu về Đế Thích Thiên thì làm được gì?, nếu chỉ cần nắm giữ được thông tin của Đế Thích Thiên mà thắng được hắn thì hắn đã chẳng là Đế Thích Thiên.

Muốn thắng Đế Thích Thiên không thể đi theo con đường thủ xảo, nhất định chỉ có thể dùng chân tài mà vượt qua hắn như cái cách Trương Tam Phong vượt qua Đế Thích Thiên vậy, trừ cách này ra làm gì còn cách nào đả bải nội Đế Thích Thiên?.

Việc này cũng như Vô Song hiện tại biết rất nhiều thông tin về Trương Tam Phong nhưng mà biết xong để làm gì?, Vô Song thắng được Trương Tam Phong sao?.

Vô Song nghĩ thông một điểm này, hắn trực tiếp không hỏi đến Đế Thích Thiên nữa, hắn biết càng hỏi có thể càng khiến hắn loạn tâm, có rất nhiều việc tốt nhất là tự đi trải nghiệm thì hơn.

Ép xuống việc của Đế Thích Thiên, Vô Song lần này muốn đổi một vấn đề khác, vấn đề của Đại Quốc Chủ.

"Ngươi hiểu bao nhiêu về Đại Quốc Chủ? ".

Khác với Đế Thích Thiên, nếu Đế Thích Thiên là tồn tại mà hiện nay Vô Song không làm gì được hắn thì Đại Quốc Chủ yếu hơn nhiều, chí ít Vô Song lúc này đang có một kế hoạch, kế hoạch từng bước ép chết Đại Quốc Chủ.

Nghe Vô Song hỏi đến Đại Quốc Chủ, khác với lúc hắn trả lời về Đế Thích Thiên lần này Minato rõ ràng không có ý định hợp tác, hắn thản nhiên lắc đầu.

"Cái gì cũng không biết, cái gì cũng không hiểu ".
Vô Song dĩ nhiên không tin lời của Minato bất quá hắn lại cảm thấy một ý vị khác.

Minato gần như không hề lo lắng cho Đế Thích Thiên nhưng mà cái tự tin này của hắn lại không thể đặt vào người Đại Quốc Chủ.

"Hóa ra ngươi cũng không tin tưởng Đại Quốc Chủ?, theo ngươi nói thì chỉ cần ta biết cái gì đó về hắn ta liền có thể thắng được hắn? ".

Minato quả thật khác với lúc trước, hắn chỉ lạnh lủng nhìn Vô Song nhưng mà một chữ cũng không nói, cứ như hai người khác nhau vậy.

Trong lúc này Vô Song đột nhiên cũng không biết làm gì với Minato trước mặt.

Đúng là Vô Song có thể bắt được hắn nhưng mà bắt được hắn xong thì làm gì lại là việc khác, Minato không phải Ebisu có thể so sánh, không có bất cứ ai trong Thất Phúc Thần có thể so sánh.

Thất Phúc Thần chỉ có thể coi là phiên bản thử nghiệm trong khi Thất Đế Tử ở Bắc Cương mới là phiên bản hoàn hảo bởi vì bọn họ có liên hệ trực tiếp với Đế Thích Thiên.

Vô Song hiện tại không dám giết Minato ngay cả khi hắn thực sự có khả năng này bởi Vô Song vẫn chưa sẵn sàng tuyên chiến cùng Bắc Cương.

Một đảo Bồng Lai đã khiến Vô Song mất sức chín trâu hai hổ chưa kể hắn còn có rất rất nhiều trợ lực vậy mà còn chưa thể nắm chắc phần thắng thì một nơi như Bắc Cương vốn là quá sức với Vô Song tại thời điểm hiện tại.

Vô Song hiểu Đế Thích Thiên, hiểu hắn có rất nhiều thủ đoạn mà không ai tưởng tượng được, nếu Đế Thích Thiên có thủ đoạn gì để mà nắm được tung tích của Minato cũng như sinh tử của Minato thì cái chết của kẻ này không khác gì lời tuyên chiến của Vô Song gửi đến Bắc Cương cả.

Thời khắc này Vô Song đang ở chỗ tối mà Đế Thích Thiên thì cũng tương tự, Đế Thích Thiên không biết Vô Song tồn tại mà Vô Song ngay cả rõ Đế Thích Thiên tồn tại, ngay cả chọn hắn làm mục tiêu thì cũng chẳng biết bất cứ thông tin gì.

Lợi thế duy nhất lúc này của Vô Song trước Đế Thích Thiên là sự bí ẩn, hắn không thể để cái lợi thế này biến mất.

Trong lúc Vô Song đang suy nghĩ làm cách nào có thể khiến Minato mở miệng thì một cơn gió thoáng qua, một cơn gió biển mang theo thứ hương vị kỳ lạ.

Khi cơn gió này nổi lên bất kể là Vô Song hay Minato đều nhìn về phía ngoài khoang thuyền,cho dù bọn họ không nhìn thấy được phía trên kia là cái gì nhưng mà bọn họ cảm nhận được.

So với Vô Song thì Minato cảm nhận càng rõ ràng hơn, cái loại cảm giác kia hắn cả đời cũng không nhầm được.

Trên đời có một nữ tử, một nữ tử đẹp nhất khi ở trên biển, nàng như hòa vào biển, như thổi hồn vào sóng, hóa thân làm gió.

Khi nàng xuất hiện, nàng thổi vào gió một nát đượm buồn, một thứ cô đơn đặc hữu thuộc về một mình nàng, nữ nhân này gọi là Lý Thương Hải.

Thiên hạ có hàng trăm môn phái, bất kể môn phái lớn hay nhỏ đều phải có thủ đoạn liên lạc của chính mình và dĩ nhiên Tiêu Dao Phái cũng có, dựa theo những gì Vô Song để lại, Lý Thương Hải rốt cuộc tới nơi này.

Mũi chân chạm vào mạn thuyền, mái tóc đen theo làn gió biển tung bay, mang theo một thứ hương khí nhàn nhạt tỏa ra theo làn gió biển.Mũi chân chạm đất, nàng mang theo Vô Hà Tử cùng Thiên Vũ Chính Tắc đạp lên mũi thuyền rồi chầm chậm dừng lại.

Lý Thương Hải bước xuống, nàng lập tức vận lên Tiêu Dao Ngự Phong mà thủ hộ Vô Hà Tử cùng Thiên Vũ Chính Tắc ở phía sau, ánh mắt nàng tập trung nhìn về phía khoang thuyền.

Nàng biết người có thể dùng thủ đoạn của Tiêu Dao Phái liên lạc được với nàng, dẫn nàng tới đây thì chỉ có thể là Vô Song, đây là lý do vì sao nàng chấp nhận rời khỏi nơi trú ẩn mang theo Vô Hà Tử cùng Thiên Vũ Chính Tắc tới đây.

Nàng cũng không nghi ngờ Vô Song nhưng mà khi đặt chân lên khoang thuyền này nàng cũng cảm giác được một thứ ý vị quen thuộc, một loại cảm giác làm nàng không hề thích thú gì cả vì vậy nàng vận lên Tiêu Dao Ngự Phong.

Cơ hồ không mất bao nhiêu giây từ lúc nàng đặt chân lên khoang thuyền, từ bên dưới Trương sư xuất hiện.

Trương sư không biết gì về Lý Thương Hải, càng không rõ Vô Song liên lạc với nàng bao giờ, Trương sư xuất hiện trên khoang thuyền đầu tiên chỉ là vì ông cảm giác khí tức của Lý Thương Hải cực kỳ bất phàm.

Trương sư xuất hiện, Lý Thương Hải lập tức khóa chặt Trương sư, giờ khắc này Trương sư liền cảm thấy một thứ sức ép rất mạnh ép thẳng về phía mình, mạnh đến nỗi ông không thể không cảm thán.

"Thật mạnh ".

Trương sư nói ra thành tiếng hai chữ này, tiếp theo ông không lùi mà tiến tới, chỉ tiến thêm duy nhất một bước, lấy chân làm trụ, lấy thân làm núi, ông lập tức hóa thành một tòa núi lớn mà hứng lấy toàn bộ áp lực mà Lý Thương Hải tạo ra.

"Ngươi cũng không yếu ".

Lý Thương Hải lạnh lùng đáp lại một câu, dĩ nhiên Lý Thương Hải vẫn cứ không để Trương sư vào mắt, tính cách của nàng vốn là như thế, trước kia nàng cũng đâu để Thiên Thánh vào mắt?.

Thực lực của Trương sư rất mạnh nhưng cũng chỉ ngang ngửa với Vô Hà Tử, thực lực cỡ này đủ để Lý thương Hải coi trọng nhưng còn chưa có tư cách để nàng tôn trọng.

Sau khi Trương sư hiện thân, Nguyễn Quang Bình lập tức theo sau, dù sao khí tức của Lý Thương Hải đúng là rất đáng sợ.

Nhìn thấy Trương sư, Lý Thương Hải vốn tăng cường Tiêu Dao Ngự Phong của bản thân, khi nhìn thấy Nguyễn Quang Bình xuất hiện thì ánh mắt của Lý Thương Hải liền phát sáng, mắt nàng như có thần quang, chân đạp hư không, tóc dài tung bay, đây chính là trạng thái Tiêu Dao Nhập Tiên.

Thấy Lý Thương Hải mở đầu, hai thầy trò Trương sư nhìn nhau một chút, sau đó chỉ thấy Trương sư chậm rãi lùi lại một bước, đại thế của ông lập tức không đánh mà tan, điều này làm lông mày của Lý Thương Hải rốt cuộc dãn ra một chút.

Hai bên chỉ thực sự an tâm dừng lại khi người thứ ba xuất hiện, người này là Quỳnh Hương.

So về thực lực Quỳnh Hương là yếu nhất vì vậy nàng xuất hiện muộn nhất bất quá cũng may hai bên đều không có cơ sự gì đáng tiếc xảy ra.

Quỳnh Hương nhìn thấy Lý Thương Hải liền cúi đầu một cái mà nói.

"Tiền bối, người đến rồi ".

Lý Thương Hải cũng thở ra một hơi, nàng không rõ Trương sư cùng Quang Bình là ai nhưng mà nàng thực sự không muốn chiến.>

Thời điểm bình thường bảo nàng lấy một địch hai nàng đương nhiên dám nhưng mà hiện tại có Vô Hà Tử, nàng thực sự không thể để sư thúc lọt vào tầm nguy hiểm.

"Quỳnh Hương, tiểu tử Vô Song ở đâu? ".

Quỳnh Hương nghe Lý Thương Hải hỏi nàng ngập ngừng một chút rồi dùng ngón tay mà chỉ về phía dưới khoang thuyền.

Quỳnh Hương không quen nói chuyện, nàng lại càng không thích nói dối.

Vô Song muốn trò chuyện riêng với Minato, cái này nàng hiểu nhưng mà thân phận của Lý Thương Hải lại đặc biệt, nàng thực sự không biết phải ngăn cản nàng ta như thế nào.

"Tiền bối, Vô Song không muốn có ai đi vào bên dưới ".

Quỳnh Hương vừa nói xong liền thấy ánh mắt Lý Thương Hải lạnh lại nhưng mà không phải là lạnh với nàng, ánh mắt của Lý Thương Hải đang khóa chặt vào dưới khoang thuyền kia.

"Không có gì, bên dưới có hai luồng khí tức, một là của tiểu tử Vô Song, còn một... là người quen của ta ".

Lý Thương Hải nói xong trực tiếp tiến vào bên trong, nàng muốn tiến vào Quỳnh Hương quả thật chẳng có cách nào cản được.

Quyển 5 - Chương 214: Bất Tường

Vô Song cùng Minato là nhân vật bậc nào, sao bọn họ không thể cảm nhận được Lý Thương Hải đang tới, chưa kể Lý Thương Hải căn bản không thèm thu liễm khí tức của bản thân.

Phát hiện Lý Thương Hải tới, Vô Song chỉ có thể cười khổ sau đó ánh mắt vô thức nhìn về phía Minato.

Ở bên kia Minato cũng cười khổ nhưng mà nếu Vô Song là không biết làm gì thì nụ cười của Minato lại có chút đắng chát. 

Hai người cũng chẳng có thời gian nói với nhau câu nào mà cũng chẳng thể kịp làm gì bởi vì Lý Thương Hải đã đến, nàng quá nhanh.

Lý Thương Hải đến nơi còn chẳng thèm gõ cửa gỗ trước mặt, nàng trực tiếp đánh nát tấm cửa gỗ rồi bước vào, ánh mắt lạnh lẽo vô cùng.

Bước vào khoang thuyền nơi Vô Song tra khảo Minato, nàng nhìn thấy Vô Song.

Đương nhiên Vô Song không phải tâm điểm mà nàng cần chú ý, nàng rất nhanh bỏ qua hắn mà nhìn sang Minato.

Minato tình trạng hiện tại đúng là đủ thảm, hắn bị trói chặt vào một cái cột, nhìn từ bên ngoài thì không thấy vết thương nào nhưung sắc mặt đầy vẻ mệt mỏi, chưa kể trên khóe miệng hắn còn có vết máu chảy ra.

Lý Thương Hải nhìn chằm chằm vào Minato còn Minato lại khẽ cúi đầu.

Nhìn thấy cảnh này ánh mắt Vô Song liền lóe sáng, khóe miệng không khỏi cong lên, hắn liền nghĩ tới vài việc thú vị, thế là Vô Song lựa chọn trực tiếp làm người thứ ba xem kịch vui.

Lý Thương Hải thì như không quản Minato còn đang ở đây, nàng bước ra một bước, thân hình như quỷ mị mà hiện ra trước mặt Minato sau đó nàng đưa tay ra.

Minato hiện tại đang bị trói, hắn căn bản không thể làm gì, cho dù có muốn hay không hắn cũng chẳng thể cản được hành động của Lý Thương Hải.

Lý Thương Hải đặt năm ngón tay lên người Minato.

Đến khi Lý Thương Hải rút bàn tay của mình ra, hai hàng lông mày của nàng liền nhíu thật chặt.

"Ta tưởng ngươi mạnh lắm?, dĩ nhiên bị hành hạ thành cái dạng này?, ngươi không phải nói với ta ngươi cũng giống như đám Thất Phúc Thần gì đó, người không ra người quỷ không ra quỷ nhưng mà không thể chết sao? ".

Minato triệt để cười khổ, hắn căn bản không biết nói gì với Lý Thương Hải cả.

Thấy Minato im lặng, Lý Thương Hải mới quay lại nhìn Vô Song.

"Là ngươi ra tay bắt được hắn? ".

Vô Song vốn đang chỉ muốn làm khán giả nào ngờ Lý Thương Hải quay về phía mình, nhìn sắc mặt của Lý Thương Hải bản thân Vô Song tuyệt không muốn đi nhận cái công trạng này.

"Cô cô, không phải Vô Song bắt được hắn nhưng mà cũng không khác là bao bất quá khi gặp mặt hắn, hắn đã bị thương rất rất nặng, cơ hồ mất nửa cái mạng ".

Lý Thương Hải nghe vậy lập tức lấy làm kỳ lạ, nàng dĩ nhiên không tin Vô Song hạ được Minato nhưng nếu có sự giúp đỗ của Thiên Thánh thì không phải là không thể bất quá nếu Vô Song đã nói thế thì ai có thể? 

Lý Thương Hải cũng không phải là Vô Song, nàng sống ở Phù Tang rất lâu rất lâu, có những việc nàng có thể biết mà Vô Song không thể biết.

Chỉ thấy nàng đưa tay ra, trong tay nàng xuất hiện từng đường phong nhận trực tiếp chém rách áo ngực của Minato, chém đứt luôn toàn bộ dây thừng đang trói chặt hắn.Minato không có cái gì giữ cơ thể mình lại lập tức ngã xuống nhưng mà hắn phản ứng cũng cực kỳ nhanh, một tay hóa thành chưởng đánh thẳng xuống sàn gỗ gần như bật ngược cơ thể lại sau đó lao vút ra ngoài cửa sổ, hắn muốn phá cửa mà chui ra.

Nhìn thấy hành động của Minato, Vô Song bản năng muốn ngăn lại nhưng rốt cuộc hắn vẫn không ra tay bởi ở đây còn có một người khác.

Minato không sợ Lý Thương Hải thậm chí Vô Song tin tưởng hắn còn mạnh hơn Lý Thương Hải nhưng mà thời điểm này thì không.

Chỉ thấy trong tay Lý Thương Hải xuất hiện một lực hút cực lớn, lực hút của Bắc Minh Thần Công.

Bàn tay của Lý Thương dán vào lưng Minato rồi lật ngược hắn lại, cảnh tượng tiếp theo thì Vô Song căn bản không dám nhìn thẳng.

Chỉ thấy Lý Thương Hải ngồi đè lên bụng Minato, nàng cũng không quan tâm ánh mắt của Vô Song cũng như sự kháng cự đầy bất đắc dĩ của Minato, nàng lúc này nhìn chằm chằm vào cơ ngực của hắn sau đó dùng đầu ngón tay mân mê cơ ngực Minato.

Minato triệt để quay mặt về phía khác, hai mắt nhắm lại, hắn cũng chẳng kháng cự nữa mà Vô Song thì nhìn Lý Thương Hải như đang nhìn một người hoàn toàn xa lạ vậy.

Dĩ nhiên tiếp theo đó Lý Thương Hải nói một câu làm Vô Song không thể không xóa tan mọi sũy nghĩ "không lành mạnh " trong đầu.

Ngồi trên bụng Minato, Lý Thương Hải căn bản cũng không đứng lên, vẻ mặt nàng đầy ngưng trọng mà mở miệng.

"Chém như không chém, chết mà không phải chết, kiếm này... là Masamune... là Honjo Masamune ".

Lý Thương Hải nói xong sắc mặt của nàng lập tức trở nên khó coi, nàng rất nhanh rời khỏi người Minato, sau đó không thể không hỏi.

"Honjo Masamune từ lâu không xuất hiện trên thế gian, Masamune trảm hồn, Muramasa diệt phách, Kusanagi đồ uy ".

"Masamune tuyệt tích thế gian, Muramasa trước đây thuộc về Nobunaga sau đó trở thành vật sở hữu của phủ Đại Tướng Quân, Kusanagi thì đã biến mất suốt vài trăm năm, ngươi dĩ nhiên lại được trảm hồn kiếm chém? ".
Minato hiểu Lý Thương Hải khác với Vô Song nhiều lắm bởi vì nàng ở Phù Tang quá lâu, nàng ở địa vị quá cao, có rất nhiều thứ nàng không thể không biết.

"Muramasa ban đầu thuộc về Nobunaga còn Masamune là của Ieyashu, sau này thanh Muramasa trở thành vật của nhà Tokugawa, đáng lẽ nhà Tokugawa có thể nắm giữ cả hai thanh Muramasa cùng Masamune nhưng sau cái chết của Ieyashu thì Masamune đột nhiên biến mất vô ảnh vô tung ".

Ánh mắt của Lý Thương Hải híp lại sau đó nhìn Minato vẫn nằm trên mặt đất, nàng rốt cuộc đưa ra đáp án của mình.

"Ieyashu còn sống đúng không?, ngươi bị Masamune chém ".

"Ta phải sớm nghĩ ra cách giết cái đám bất tử các ngươi rồi mới phải, một kiếm trảm hồn một kiếm trảm phách, bất cứ một thanh nào cũng có thể giết chết đám các ngươi ".

"Lần này nhà Tokugawa cũng lên đảo, ta vốn nghĩ bí mật trường sinh là thứ Đại Tướng Quân thèm thuồng nhất nhưng mà có lẽ ta nhầm, Đại Tướng Quân dù sao cũng có thể sống thêm chục năm nữa, hắn còn chưa phải xuống lỗ sớm thế... người hứng thú nhất với bí mật trường sinh phải là Ieyashu mới đúng ".

"Nếu Ieyashu quả thật xuất hiện trên đảo vậy cả Muramasa cùng Masamune đều có khả năng tập hợp lại một chỗ... "

"Ngươi bị Masamune chém, nếu ngươi còn là Minato mà ta biết thì kẻ kia cũng chẳng tốt lành gì, đặc biệt nếu hắn thực sự là Ieyashu thì ngươi càng không thể tha cho hắn, hoặc là hắn chết hoặc là ngươi chết, sẽ không có việc ngươi một mình chạy đi ".

Lý Thương Hải nói xong nàng lại làm ra một bộ dáng đăm chiêu để rồi đôi mắt nàng dần dần sáng lên.

"Này, Masamune, Muramasa đã hội tụ, đừng nói với ta Kusanagi cũng xuất hiện ở đây ".

"Các ngươi muốn tập hợp đủ tam kiếm? ".

Tại sao Minato lại phải chạy, hắn biết hắn chạy không được nhưng nhất định phải chạy.

Hắn chạy không phải vì mạng sống mà chạy bởi hắn không muốn Lý Thương Hải thấy vết thương của hắn bởi vì cũng như Lý Thương Hải hiểu hắn, hắn cũng hiểu nàng.

Trí tuệ của Lý Thương Hải tuyệt đối không phải việc đùa, rất nhanh Lý Thương Hải bắt đầu đưa ra cái suy đoán thứ hai.

"Kusanagi vốn thuộc Tam Chủng Thần Khí, Tam Chủng Thần Khí cùng nhau biến mất cả vài trăm năm, vậy có phải nếu Kusanagi xuất hiện ở đây thì Tam Chủng Thần Khí sẽ xuất hiện lại trên thế gian hay không? ".

"Đại Quốc Chủ... hắn là kẻ lấy đi Tam Chủng Thần Khí của Phù Tang đúng chứ?, tiếp theo hắn muốn đoạt cả Ma Kiếm – Muramasa cùng Thánh Kiếm – Masamune... ".

Lý Thương Hải nói đến đây giọng nói của nàng liền chậm lại, giọng nói có chút run rẩy.

Nàng không tin được mà nhìn Minato, giờ khắc này Minato cũng đã ngồi dậy, khi đối diện với ánh mắt của Lý Thương Hải... Minato chậm rãi gật đầu.

Vô Song là người thứ ba, hắn căn bản chẳng hiểu gì cả, hắn căn bản chỉ có thể nghe nhưng mà giờ phút này... hắn cũng cảm thấy một loại dự cảm bất an lập tức xuất hiện, một cái gì đó khủng khiếp đang tiến tới.

Nói là năm loại đồ vật nhưng lại tạo thành Tam Chủng Thần Binh cùng Tam Chủng Thần Khí.

Khi Tam Chủng Thần Binh cùng Tam Chủng Thần Khí hội tụ lại một chỗ, Đại Quốc Chủ rốt cuộc muốn làm cái gì?.

Quyển 5 - Chương 215: Cổ Tịch Di Thư

Vô Song không phải là người Phù Tang, có rất nhiều thứ hắn không biết mà cũng có rất nhiều thứ đừng nói hắn mà ngay cả những người Phù Tang bình thường cũng không biết.

Thế giới này có rất nhiều thứ kỳ dị, những thứ vượt khỏi tầm hiểu biết của con người và dĩ nhiên khi Vô Song cầm Bát Chỉ Kính trên tay hắn đang lẽ phải nghĩ đến một điều, tại cái thế giới này có thần khí.

Thần khí là gì?, là những thứ mang theo năng lực mà con người không cách nào giải thích được, Bát Chỉ Kính của Vô Song là một thần khí.

Toàn bộ Phù Tang có lục đại Thần Khí, lần lượt là Bát Chỉ Kính, Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc, Hoàng Kiếm – Kusanagi, Ma Kiếm – Muramasha, Thánh Kiếm – Masamune, Trấn Kiếm – Thất Chủng Hồn.

Trong số sáu đại thần khí này thì Trấn Kiếm hoàn toàn nằm tách biệt, nó không bắt nguồn từ Phù Tang nhưng mà nó vẫn cứ là thần khí, có thể nói nó là thần khí "cô đơn" nhất.

Bỏ qua Trấn Kiếm thì Hoàng Kiếm – Ma Kiếm – Thánh Kiếm tạo thành Tam Chủng Thần Binh còn Bát Chỉ Kính, Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc cùng Thảo Thế Kiếm tạo thành Tam Chủng Thần Khí trong đó Thảo Thế Kiếm vốn là tên gọi khác của Hoàng Kiếm – Kusanagi.

Ở Phù Tang thực sự không có nhiều người biết tên gọi đầy đủ của các thần binh này càng không có mấy người biết tác dụng của những thần binh này tuy nhiên Lý Thương Hải lại là một trong số ít người có thể biết được.

Nàng là một trong hai người đứng đầu Bái Nguyệt Giáo, Bái Nguyệt Giáo đã có lịch sử hơn 500 năm và dĩ nhiên không phải lúc nào Bái Nguyệt Giáo cùng Thần Đạo cũng đấu đá với nhau, trong thời kỳ vàng son nhất của Bái Nguyệt Giáo còn không có chỗ cho Thần Đạo, cái này có chút tương tự đạo giáo cùng phật giáo ở Trung Nguyên vậy.

Lại nói tới Bái Nguyệt Giáo, thời kỳ hoàng kim của Bái Nguyệt Giáo thì phái này từng đại diện cho hoàng thất Phù Tang mà cúng tế trời đất cũng là giáo phái chịu trách nhiệm bảo quản Tam Chủng Thần Khí.

Thời điểm Tam Chủng Thần Khí biến mất cũng chính là bước ngoặt của Bái Nguyệt Giáo, là lúc Thiên Hoàng cảm thấy bất mãn lớn nhất với Bái Nguyệt Giáo đồng thời Thần Đạo bắt đầu tìm thấy ánh hào quang, mãi đến tận thời điểm này thì Bái Nguyệt Giáo cùng Thần Đạo đã trở thành hai cực của Phù Tang, cùng nhau phân chia tín ngưỡng của cái đất nước này.

Lý Thương Hải ở Bái Nguyệt Giáo, nàng từng đọc qua một bản cổ tịch, một bản cổ tịch mà nàng không nguyện ý tin tưởng.

Bản cổ tịch này ghi lại truyền thuyết về Bát Kỳ Đại Xà, một truyền thuyết mà Lý Thương Hải căn bản không tin lắm.

Theo Thần Đạo và cả Đạo của Bái Nguyệt Giáo thì Bát Kỳ Đại Xà vị thần bão tố hùng mạnh Susanoo tiêu diệt bất quá Bát Kỳ Đại Xà thật sự rất khủng bố, ngay cả Susanoo cũng không có cách nào thắng được nó mà phải dùng đến mưu kế.

Đây là nhận thức chung của con dân Phù Tang nhưng mà trong bản cổ tịch mà Lý Thương Hải đọc được rõ ràng tương đối khác biệt, trong bản cổ tịch đó ghi lại thần bão Susanoo quả thật không phải đối thủ của Bát Kỳ Đại Xà, ông cũng không có cách nào giết chết Bát Kỳ Đại Xà, để tiêu diệt con quái vật này cần sự liên thủ của ba vị thần hùng mạnh nhất Thần Đạo bao gồm Susanoo, Amaterasu cùng Tsukuyomi.

Lấy sức của ba vị thần mới có thể hàng phục Bát Kỳ Đại Xà nhưng mà Bát Kỳ Đại Xà từ lâu đã hòa làm một với đất nước Phù Tang, nếu Bát Kỳ Đại Xà thật sự bị chết đi thì toàn bộ Phù Tang cũng theo đó mà chìm xuống đáy biển.

Ba vị thần quyền năng không thể giết Bát Kỳ Đại Xà đành phong ấn nó, phân chia Bát Kỳ Đại Xà thành hàng trăm hàng ngàn phần sau đó trấn áp ở hàng trăm hàng ngàn hòn đảo lớn nhỏ ở khắp Phù Tang tuy nhiên Bát Kỳ Đại Xà vẫn không tính là chết đi, nó vẫn đang chờ cơ hội để phá phong ấn mà ra.

Ba vị thần biết phong ấn không cách nào trấn áp được sinh vật này mãi mãi liền cùng nhau tạo ra Tam Chủng Thần Khí.

Tam Chủng Thần Khí với Thảo Thế Kiếm dùng để trấn áp bản thể của Bát Kỳ Đại Xà, Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc khóa hồn Bát Kỳ Đại Xà cùng Bát Chỉ Kính tạo ra thứ ảo thuật đưa Bát Kỳ Đại Xà mãi mãi lâm vào trạng thái hỗn độn.

Theo bản cổ tịch ghi lại, Tam Chủng Thần Khí sinh ra để trấn áp Bát Kỳ Đại Xà nhưng mà để trấn áp thôi thì vẫn chưa đủ từ đó lại phải sinh ra Tam Chủng Thần Binh.

Ba vị đại thần không thể yên tâm về Bát Kỳ Đại Xà bởi sinh vật này quá mạnh, họ cần nghĩ cách triệt để chém giết sinh vật này từ đó mà có Tam Chủng Thần Binh.

Hoàng Kiếm trảm uy, Hoàng Kiếm có thể tách rời mối liên kết của Bát Kỳ Đại Xà với Phù Tang.

Ma Kiếm đồ phách, phách ở đây là thể phách, Ma Kiếm có thể chém vào thân thể bất tử của Bát Kỳ Đại Xà.

Thánh Kiếm diệt hồn, Thánh Kiếm có thể diệt hồn phách của Bát Kỳ Đại Xà khiến sinh vật này vĩnh viễn không thể nhập luân hồi, không thể sống lại một kiếp mà tác oai tác quái.

Nếu một ngày Tam Chủng Thần Khí không có cách nào giữ Bát Kỳ Đại Xà lại thì là lúc Tam Chủng Thần Binh xuất hiện, là lúc Tam Chủng Thần Binh chân chính diệt ác xà, đương nhiên không phải ai cũng có tư cách sử dụng Tam Chủng Thần Binh, Tam Chủng Thần Binh cần phải có ba người cộng đồng sử dụng trong đó có một người bắt buộc là Thiên Hoàng.
Hoàng Kiếm chính là do Thiên Hoàng sử dụng, gánh chịu đại thế của Phù Tang, nhận thiên mệnh, nắm thiên uy mà trảm đi uy thế của ác xà, cắt đứt mối liên hệ của ác xà đối với đất nước Phù Tang.

Bản cổ tịch đến đây là kết thúc và dĩ nhiên Lý Thương Hải chỉ đọc cho vui.

Nàng là người phái Tiêu Dao, thích đọc sách nghiên cứu là việc thường hơn nữa trí tuệ nàng siêu phàm, ngộ tĩnh cực cao, bản cổ tịch này đủ thú vị, cho dù nàng không tin tưởng thì vẫn sẽ lưu trong ký ức của nàng.

Bản cổ tịch này là thứ duy nhất mà Lý Thương Hải có thể nghĩ đến, thứ duy nhất liên quan đến sự tập trung của Tam Chủng Thần Khí cùng Tam Chủng Thần Binh.

Lý Thương Hải đến hiện tại vẫn sẽ không tin lời bản cổ tịch nói là thật, dù sao chẳng nhẽ thế gian còn có thể xuất hiện Bát Kỳ Đại Xà?, cái này đánh chết Lý Thương Hải cũng không tin nhưng mà có một chi tiết mà nàng không thể không xác định lại đó là Thiên Hoàng.

Trong bản cổ tịch yêu cầu Thiên Hoàng sử dụng Hoàng Kiếm – Kusanagi, lúc này Thiên Hoàng quả thật đã lên đảo.

Lý Thương Hải nghĩ đến Thiên Hoàng, trong nội tâm càng ngày càng bất an, nàng không hiểu ra sao nhưng mà những thứ nàng không tin, chưa bao giờ tin lúc này lại chẳng thể xóa đi, chẳng thể bỏ ra khỏi được dòng suy nghĩ của nàng.

Lý Thương Hải nhìn chằm chằm vào Minato còn đang nằm trên sàn thuyền, nàng muốn hỏi hắn lắm chứ bất quá nàng hiểu có những việc Minato nhất định sẽ không nói với nàng, thời điểm hắn rời khỏi tranh đoạt Bái Nguyệt Giáo, hắn đã không còn là Minato mà nàng biết.

"Ta muốn biết, những điều ta suy nghĩ là đúng hay là sai nhưng ta biết chắc chắn ngươi sẽ không trả lời ta, vậy ta chỉ hỏi một câu sau đó ngươi liền có thể rời đi, đi càng xa càng tốt, cho khuất tầm mắt của ta ".

"Tokugawa Ieyash còn sống hay không? ".

Minato nằm trên sàn gỗ, ánh mắt mở ra nhìn dung nhan tuyệt thế đang nhìn chằm chằm vào mình, ánh mắt của Minato quả thực có chút thay đổi, có những thứ tình cảm vô danh.

Khác với những người khác trong Thất Đế Tử, Minato tuy đi theo Đế Thích rất sớm nhưng mà mối quan hệ của hắn với Đế Thích Thiên cũng là xa cách nhất, hắn là người khác biệt nhất trong Thất Đế Tử.

Minato sẽ không phản bội Đế Thích Thiên nhưng mà... có những thứ hắn tin cũng không tính là phản bội.

Nhìn Lý Thương Hải, hắn rốt cuộc thở dài một hơi mà nói.
"Còn sống ".

Đôi mắt của Lý Thương Hải triệt để nhíu thật chặt, nàng lại hỏi.

"Ngay cả khi hắn gây ra vết thương như thế này cho ngươi? ".

Minato đã trả lời một lần thì hắn cũng không cố kỵ nữa, khóe miệng xuất hiện một nụ cười nhếch miệng.

"Ừ, tính đến lúc này thì hắn vẫn còn sống ".

Nhận được câu trả lời của Minato, Lý Thương Hải gật đầu sau đó cứ như chủ nhân nơi này, nàng thản nhiên đáp.

"Đi đi, đi càng xa càng tốt, tốt nhất đứng để ta gặp mặt ngươi ".

Vô Song ở một bên, hắn dĩ nhiên không muốn cho Minato rời đi nhưng mà có Lý Thương Hải ở đây thì hắn biết làm cái gì?, hắn lúc này thừa hiểu giữa Minato cùng Lý Thương Hải có một đoạn quá khứ chẳng muốn ai biết, những thứ liên quan đến "chuyện xưa" này thì Vô Song quả thực không biết làm gì mới tốt.

Minato nghe Lý Thương Hải nói, hắn thản nhiên ngồi dậy, ánh mắt nhìn về phía Vô Song sau đó khẽ gật đầu với Vô Song, tiếp theo khóe miệng hắn động đậy.

Hắn quay đầu về phía Vô Song, Lý Thương Hải sẽ không nhìn thấy khẩu hình miệng của hắn nhưng mà Vô Song thì lại thấy rõ mồn một, Vô Song hiểu Minato nói gì, ánh mắt Vô Song như có điều suy nghĩ sau đó rốt cuộc gật đầu.

Thấy Vô Song gật đầu, Minato liền đứng lên, lê cái thân thể chẳng mấy khỏe mạnh của mình nhảy thẳng ra cửa sở khoang thuyền, cả người như chìm vào đáy biển.

Minato triệt để rời đi.

Nhìn theo lỗ thủng trên cửa sở, Vô Song ở một bên không thể không nói.

"Cô cô, tại sao lại để hắn đi, hắn rất mạnh, là một địch nhân rất mạnh ".

Ở một bên Lý Thương Hải cũng chẳng quay đầu lại mà nhìn Vô Song, ánh mắt nàng chỉ nhìn về phía biển nhưng muốn xuyên thấu mặt biển kia mà nhìn thấy thân ảnh của Minato.

"Bị Masamune chém, hắn không tái chiến được, Thánh Kiếm Trảm Hồn của Phù Tang sao có thể vô danh ".

Vô Song thì không hiểu Thánh Kiếm là gì nhưng mà hắn quả thật có nghe đại danh của Masamune ở cả hai kiếp.

Masamune là một thanh kiếm được sinh ra không phải cho mục đích giết người, một thanh kiếm "nhân từ".

Vô Song còn đang định mở miệng hỏi Lý Thương Hải về Masamune thì đã thấy vẻ mặt của nàng cực kỳ ngưng trọng, nàng lúc này ngồi xuống trước mặt Vô Song mà nói.

"Vô Song, ta biết ngươi đã từng có duyên gặp mặt Trường Sinh Chân Nhân, ta nghe nói ngươi còn được Chân Nhân lựa chọn, dĩ nhiên lựa chọn gì thì ta không rõ nhưng ngươi chắc chắn phải có điểm hơn người ".

"Trong đầu ta có một suy nghĩ, một suy nghĩ mà ta căn bản không tin nhưng lúc này muốn mang ra kể với ngươi, kể cho ngươi về một bản Cổ Tịch, ngươi giúp Cô Cô xem có khả năng nào lời trong bản Cổ Tịch này là thật không? ".

Nhìn vẻ mặt của Lý Thương Hải, Vô Song hiểu bản Cổ Tịch này chỉ sợ cất chứa một bí mật cực kỳ khủng khiếp thậm chí Vô Song có cảm giác hắn... chuẩn bị lần ra được mục đích của chính Đại Quốc Chủ, muốn xem ván cờ này Đại Quốc Chủ rốt cuộc muốn đánh đến bao giờ, nơi thu cục của hắn là ở đâu.

Quyển 5 - Chương 216: Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc

Lý Thương Hải biết những điều mà Vô Song không thể biết còn Vô Song cũng biết những điều mà Lý Thương Hải không biết.

Giờ phút này Vô Song ngồi đây, bản thân hắn cũng bắt đầu thấy lạnh gáy sau khi nghe về Cổ Tịch của Lý Thương Hải.

Vô Song cũng sẽ không tin về Bát Kỳ Đại Xà, sinh vật này có tồn tại đã là điều Vô Song không tin, nó có thể sống lại thì Vô Song càng không tin nhưng mà Vô Song lại tin vào một thứ, một thứ gọi là đại thế.

Đại thế còn được người Trung Quốc gọi với cái tên long mạch, dĩ nhiên nhắc đến long mạch thì lại phân chia làm rất nhiều vấn đề.

Muốn kiến quốc nhất định phải có long mạch nhưng mà long mạch mỗi vương triều lại khác nhau, cái này dựa vào tài năng của mỗi bậc quân vương, dựa vào thiên thời, địa lợi, nhân hòa.

Đất Trung Nguyên rất rộng, phi thường rộng, nếu cả Trung Nguyên có một đầu hoàng long đang say ngủ, một đầu long mạch lớn nhất đại diện cho toàn bộ Trung Nguyên thì đầu long mạch này chính là bất khả xâm phạm, không có ai có thể hàng phục được, không có một vị quân vương nào chưởng khống được nó.

Sức người có hạn, cho dù là Nhân Hoàng tái thế cũng chẳng thể nuốt lấy toàn bộ long mạch của Trung Nguyên mà tạo thành một đầu Đại Hoàng Long, đây là điều chắc chắn.

Vô Song cũng không tưởng tượng ra được là người nào, là thứ sức mạnh nào có thể trấn áp được long mạch của toàn bộ Trung Nguyên, mỗi hoàng đế trong lịch sử Trung Quốc bất kể ra sao cũng chỉ có thể chiếm được một phần long mạch, tuyệt chẳng thể ôm toàn bộ vào người.

Việc của Trung Nguyên là thế nhưng Phù Tang thì sao?, theo Vô Song thì Phù Tang không giống.

Phù Tang không so được với Trung Nguyên, chí ít là về cương thổ cùng địa vực.

Trung Nguyên có đại thế của Trung Nguyên thì dĩ nhiên Phù Tang cũng phải có nhưng chắc chắn đại thế của Trung Nguyên lớn hơn nhiều so với đại thế của Phù Tang.

Vấn đề lúc này là liệu đại thế của Phù Tang có đủ lớn để không ai trấn áp được không?, nó có đủ để sức người không thể nắm giữ được không?.

Vô Song không tin vào Bát Kỳ Đại Xà nhưng mà nếu đại thế của cả Phù Tang có hình thù của Bát Kỳ Đại Xà thì Vô Song có lẽ sẽ tin.

Anh Đinh Thiên Hoàng thân là Thiên Hoàng, đứng đầu toàn bộ Phù Tang vậy dĩ nhiên phải có đại thế của chính mình, đại thế của một hoàng triều nhưng trong mắt Vô Song thì đại thế của Anh Đinh Thiên Hoàng cũng sẽ không quá mạnh.

Không quan trọng Anh Đinh Thiên Hoàng tài năng ra sao, làm người như thế nào nhưng rõ ràng trong cái thời đại này thì Thiên Hoàng phải chịu sự kiềm chế rất lớn của phủ Đại Tướng Quân tức nhà Tokugawa, một hoàng triều mà "vua" chịu sứ áp chế của "thần" thì đại thế có thể lớn đến mức nào?.

Từ câu chuyện của Lý Thương Hải, Vô Song có cảm giác mục tiêu của Đại Quốc Chủ chính là Đại Thế của cả Phù Tang.

Việc này thực sự nghe cực kỳ vô lý nhưng không phải là không được.

Nếu Phù Tang bị tróc ra đại thế thì ngày đất nước này bị diệt không còn xa thậm chí không phải là do bàn tay con người làm mà là sức mạnh thiên nhiên, đương nhiên nếu Đại Quốc Chủ tróc ra đại thế của Phù Tang sau đó mang đại thế Thiên Hoàng thay vào thì Phù Tang tạm thời sẽ không bị diệt nhưng toàn bộ yếu tố địa lợi của quốc gia này chỉ sợ hoàn toàn sẽ mất đi.

Thiên Thời – Địa Lợi – Nhân Hòa từ nay về sau chỉ còn Thiên Thời cùng Nhân Hòa.

Cái sự thay thế này gần giống như đầu voi đuôi chuột vậy, đại thế của Thiên Hoàng căn bản không gánh được cả Phù Tang nhưng nó vẫn sẽ giúp Phù Tang kéo dài hơi tàn.

Đại Quốc Chủ muốn đại thế của cả Phù Tang làm gì thì Vô Song không rõ nhưng mà hắn biết chắc mục đích cũng chẳng tốt lành gì, chí ít nếu nó thành công thì cả Phù Tang sẽ phai chịu tai ương ngập đầu.

Một vấn đề nữa phải nói, Hoàng Kiếm – Kusanagi thì chắc chắn đang ở trong tay Đại Quốc Chủ, giờ khắc này chỉ sợ cũng sẽ có Thiên Hoàng vì hắn mở đường, vì hắn cầm thanh kiếm này.
Ma Kiếm – Muramasa vốn thuộc về Quỷ Vương – Nobunaga thì lúc này Nobunaga rõ ràng đang ở đây chịu lệnh Đại Quốc Chủ.

Thánh Kiếm – Masamune là vật tư hữu của Ieyasu và Ieyasu hiện tại rất có thể cũng đang ở trong tay Đại Quốc Chủ.

Ba người sở hữu ba thanh kiếm hơn nữa có thể nói là ba ngườii tốt nhất để sử dụng Tam Chủng Thần Binh.

Vô Song sau câu chuyện này liền có thể mường tượng ra rất nhiều điều nhưng mà cũng có nhiều điều hắn chưa rõ vì vậy hắn lên tiếng hỏi Lý Thương Hải.

"Cô cô, người có biết tác dụng chân chính của những thần binh này hay không? ".

Lý Thương Hải nghe vậy liền nhíu nhíu mày rồi chậm rãi lắc đầu, nàng quả thật không rõ tác dụng của những thần binh này.

"Cái này cô cô thật sự không biết, cũng không có gì để nói với ngươi, Tam Chủng Thần Khí thì đã mất tích vài trăm năm chưa từng xuất hiện, Muramasa cô cô có nhìn thấy vài lần nhưng đây là báu vật của nhà Tokugawa, nào có cho người chiêm ngưỡng, Masamune thì càng không phải nói, nó cũng nhiều năm không xuất hiện, theo cái chết của Ieyasu thì Masamune cũng biến mất, đến cả nhà Tokugawa cũng không mảy may biết tung tích của nó đang ở đâu ".

"Điều duy nhất mà cô cô biết có lẽ là một truyền thuyết khác, truyền thuyết kể rằng khi nắm được một trong Tam Chủng Thần Khí thì sẽ có cách cảm ứng được hai thần khí còn lại ".

Lý Thương Hải không nói thì thôi, nàng nói lập tức làm Vô Song có cảm giác bất an càng thêm nặng nề.

Vô Song đang cầm Bát Chỉ Kính trong tay, hắn căn bản không thể cảm nhận tự tồn tại của hai đại thần khí khác nhưng chẳng thể nói cái chức năng này không tồn tại, dù sao Vô Song đối với Bát Chỉ Kính một chút chút cũng không biết.

Ngay lúc này Bát Chỉ Kính trong ngực Vô Song nhè nhẹ xoay tròn, nó tỏa ra thứ ánh sáng nhàn nhạt.

Nhìn thấy lồng ngực Vô Song phát sáng, Lý Thương Hải lập tức tỏ ra bất ngờ, Vô Song thì lại cảm thấy sự bất an càng ngày càng nặng.

Vô Song lấy tay đưa vào ngực, khi bàn tay hắn khẽ chạm vào Bát Chỉ Kính thì cả cánh tay Vô Song run lên.Thời khắc Vô Song lấy Bát Chỉ Kính ra ngoài, Bát Chỉ Kính phát sáng, thứ ánh sáng chiếu rọi hư không, chiếu thẳng lên thiên không.

Đừng nói Vô Song sợ ngây người mà cả Lý Thương Hải cũng sợ ngây người, nàng không tin được mà nhìn chằm chằm vào vật trong tay Vô Song.

"Bát... Bát Chỉ Kính?, Vô Song ngươi dĩ nhiên lại có Bát Chỉ Kính trong tay? ".

Vô Song thì nào nghĩ được như Lý Thương Hải, hắn lập tức đứng bật dậy, hắn rốt cuộc cảm giác được có một thứ đang tiến đến đây.

Vô Song chưa từng có cảm nhận này trước đây nhưng mà cứ như có ai đang thì thầm vào tai Vô Song... đang nói cho hắn một vật khác đang tiến tới, một người cầm thần khí khác đang đuổi tới.

Vô Song thậm chí còn rõ ràng thứ thần khí kia tên gọi là gì, nó gọi là Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc.

Vô Song căn bản không có thời gian giải thích cho Lý Thương Hải, hắn lập tức hét lên một tiếng.

"Cô cô, người bảo vệ mọi người, nhất định phỉa bảo mọi người rời đi, sự việc có biến ".

Vô Song nói xong, mặc kệ Lý Thương Hải có hiểu hay không, hắn cầm lấy Bát Chỉ Kính một mạch phóng ra ngoài cửa sổ, theo đúng cáo lỗ hổng mà Minato tạo ra.

Bát Chỉ Kính... thứ này Vô Song căn bản không thể bỏ xuống được, không có nó Vô Song không dám ma hóa, không có ma hóa... hắn căn bản không có một chút cơ hội nào làm đối thủ với Đại Quốc Chủ.

Vô Song dùng tốc độ cực nhanh, một chân đạp lên mặt nước rồi dùng hết toàn bộ sức lực mà chạy theo hướng ngược lại, chạy ngược về Bồng Lai.

Đặt chân đến Bồng Lai, Vô Song cũng vẫn mặc kệ tất cả mà chạy, hắn không thể phán đoán chủ nhân của Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc đang từ phương hướng nào chạy đến nhưng mà hắn biết rất gần rất gần rồi.

Người này cho Vô Song một thứ áp lực kinh hồn, thậm chí trong suy nghĩ của Vô Song thì người này chính là Đại Quốc Chủ, ngoại trừ Đại Quốc Chủ ra ai có thể sở hữu Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc?, ai có thể dựa vào Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc mà truy tung ra Bát Chỉ Kính rồi đuổi đến đây.

Tốc độ của Vô Song nhanh nhưng mà hắn cảm thấy tốc độ của đối phương còn nhanh hơn, thế là Vô Song khi chạy tới Quỷ Lâm thì triệt để dừng lại sau đó khoanh chân điều hòa hô hấp.

Vô Song cũng không biết rằng ở nơi Thạch Thành xa xôi, sau khi sắp xếp cùng an bài xong cho Thiên Hoàng, Đại Quốc Chủ cũng đang nhìn về phía Quỷ Lâm, hắn cảm nhận được Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc cùng Bát Chỉ Kính đều đang hiện hữu ở Quỷ Lâm.

Giờ khắc này không còn là một thân vải thô như trước mà là hoàng bào, trên người Đại Quốc Chủ mặc hoàng bào mang theo sự uy nghiêm khôn cùng, ánh mắt của hắn mở thật lớn như đang cố gắng muốn biết diễn biến ngoài kia ra sao.

Giờ khắc này sau lưng Đại Quốc Chủ lại có một thân ảnh quen thuộc, nàng là Biện Tài Thiên.

Biện Tài Thiên im lặng mà đứng, nửa người cúi về phía trước, một câu cũng không nói, mã đến khi Đại Quốc Chủ mở miệng nàng mới dám gật đầu bất quá trong ánh mắt của Biện Tài Thiên cũng mang theo vẻ nghi hoặc không thôi, nàng nghe rõ mồn một hai chữ mà Đại Quốc Chủ nói.

Đại Quốc Chủ nói "đến rồi".

Khi mà Đại Quốc Chủ nói hai chữ này, Vô Song cũng ngẩng đầu lên nhìn trời, hắn cũng cảm thấy chủ nhân của Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc đến rồi.

Quyển 5 - Chương 217: Nhất thế kỳ nhân

Vô Song cứ ngỡ mình gặp Đại Quốc Chủ đích thân đuổi tới nhưng mà hắn không ngờ trước mặt hắn lại là một người hoàn toàn xa lạ.

Người này có thân hình dong dỏng cao, trên người mặc một bộ quần áo bằng lụa mềm, một dạng trang phục nửa giống người Phù Tang nửa không giống, mái tóc đen dài buông ra phía sau, nửa khuôn mặt bên dưới bị che đi bởi một tấm vải đỏ, tấm vải này thậm chí che toàn bộ phần cổ của người này, thoạt nhìn tương đối kỳ dị.

Vô Song nhìn đối phương, thực sự rất rất khó để xác định đối phương rốt cuộc là loại người nào dựa theo nhân tướng học, dĩ nhiên Vô Song có thể chắc chắn đối phương không trẻ gì, đôi mắt của hắn đầy vẻ tang thương.

Đối phương đứng đó nhìn Vô Song sau đó một tay đưa ra vén mái tóc đen dài của mình lộ ra phần tai, đến lúc này Vô Song mới nhìn thấy ở tai của người này có đeo một mảnh ngọc màu xanh lục, một mảnh ngọc không hề phát ra hào quang nhưng lại vang lên những âm thanh kỳ lạ.

Vật này là lần đầu tiên Vô Song nhìn thấy nhưng hắn có thể xác định đây là Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc.

"Ngươi rõ ràng là từ phương hướng khác chạy tới đây, là không muốn liên lụy người khác sao? ".

Giọng nói người này vang lên, giọng nói rất lạ, rất khó nghe hay nói đúng hơn là phần phát âm rất khó nghe, nếu không phải Vô Song đang tập chung thì đúng là khó biết đối phương vừa nói câu gì.

Dĩ nhiên giọng nói không phải là vấn đề, cho dù một quốc gia với nhau thì chưa chắc đã quen được giọng nói của nhau, nhìn thần bí nhân xuất hiện Vô Song không khỏi đáp.

"Ngươi là ai? ".

Người này cũng không trả lời Vô Song, hắn dùng ngón tay nhẹ mân mê Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc rồi nói.

"Lấy ra đi ".

Vô Song hiểu hắn muốn mình lấy cái gì ra, Vô Song cũng không ngại từ ngực lấy ra Bát Chỉ Kính.

So với Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc đang tạo ra thứ âm điệu ma mị thì Bát Chỉ Kính đẹp hơn nhiều, chí ít lúc này nó đang tỏa ra ánh sáng thần thánh, thứ ánh sáng cũng đầy ma mị.

Nhìn thấy Bát Chỉ Kính trong tay Vô Song, ánh mắt của người kia mở lớn, hắn cũng chẳng cần xác định thật giả bởi vì cũng như Vô Song, Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc đã giúp hắn xác nhận từ lâu rồi.

"Rất khá, thực sự rất rất khá, ta không ngờ ngươi có thể cướp được Bát Chỉ Kính từ trong tay Đại Quốc Chủ, cướp được vật trong tay hắn, ngươi khiến lão phu bội phục không thôi ".

Người này rõ ràng đang tán thưởng Vô Song nhưng mà Vô Song thì không cười được, trong giọng nói của hắn rõ ràng không có kính ý với Đại Quốc Chủ nhưng cũng không có địch ý, trong mắt Vô Song thì người này chí ít cùng phe với Đại Quốc Chủ chỉ là Vô Song không nghĩ đến Đại Quốc Chủ rốt cuộc vẫn cần người hợp tác.

Kẻ kia khen ngợi Vô Song một câu, tiếp theo hắn liền động, một chút cũng không báo trước.

Tốc độ của người này chẳng phải Tỳ Sa Môn Thiên có thể so được mà cũng chẳng phải Vô Song có thể so được, chỉ thấy một tia kiếm lóe lên theo sau đó là một vết máu thật dài được vẽ ra.

Thân ảnh kẻ kia đã lướt qua Vô Song từ bao giờ đồng thời trên ngực Vô Song xuất hiện một vết chém thật dài bất quá ngay lúc này cánh tay trái của người này cũng rơi xuống.

Người này như căn bản không cảm thấy cánh tay mình bị rơi xuống vậy, ánh mắt có chút hồ nghi mà nhìn Vô Song.

"Không thể nào, thân thể của ngươi không thể cứng đến mức đó mới phải, một kiếm này hoàn toàn có thể cắt đôi người ngươi ".

Vô Song một tay sờ ngực mình, một tay vẫn nắm chặt thanh kiếm, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cánh tay bị cắt đứt của đối phương.

Vô Song biết mình không thể nào có tốc độ của đối phương vì vậy hắn chịu một chém này, Vô Song đã từng là cường giả thuần tốc độ, hắn hiểu khoảnh khắc khi chân chính chém vào người đối phương là lúc bản thân nhất định phải chậm lại, mượn cơ hội này Vô Song cũng xuất kiếm.

Một kiếm của Vô Song cắt cụt cánh tay trái của thần bí nhân có điều đây là kết quả Vô Song căn bản không ngờ tới.

Kẻ kia rất mạnh, Vô Song không nghĩ có thể thật sự chặt một cánh tay của đối phương xuống nhưng mà khi kiếm của Vô Song đến thì đối phương căn bản không thèm tránh hơn nữa... Vô Song có cảm giác mình như không phải đang chém vào da thịt con người vậy.
Quả nhiên chỉ có nhìn kỹ lại, phần Vô Song chém căn bản không có máu chảy ra.

Kẻ kia cũng chú ý đến ánh mắt của Vô Song sau đó thản nhiên cười cười.

"Cánh tay đó chỉ là vật trang trí mà thôi, nó đã bị cắt đứt từ nhiều năm trước rồi ".

Lại nói xong một câu với Vô Song, lần này hắn xoay người lại, tốc độ thậm chí còn nhanh hơn khi nãy.

Lại một lần nữa xuất kiếm, kiếm như muốn lấy đi tính mạng Vô Song, muốn cắt đôi người Vô Song.

Thời khắc hắn xuất kiếm, trên người Vô Song bắt đầu xuất hiện ngập trời ma khí, đến khi thanh kiếm của đối phương một lần nữa chém lên người Vô Song thì Hắc Long Giáp xuất hiện.

Vô Song không mở ra Thất Long cảnh, hắn cũng chẳng lựa chọn ma hóa mà chỉ sử dụng lực lượng của hắc long chính thức tạo một lớp ma long giáp trên người mình.

Ma long giáp của Vô Song rất cứng nhưng mà chưa đủ, chưa đủ để giúp hắn ngăn một kiếm này.

Lưỡi kiếm này tuyệt đối không phải thần binh lợi khí nhưng mà người sử dụng nó thì tuyệt đối cực kỳ đáng sợ, lưỡi kiếm đáng lẽ cắt đôi người Vô Song thì nay bị chặn lại nhưng nó vẫn xuyên qua Hắc Long Giáp, vẫn cắt qua Hắc Long Giáp mà chém vào người Vô Song, dĩ nhiên nó đã không còn đủ lực để cắt đôi người Vô Song nữa rồi.

Vô Song nắm tay lại thành quyền, hắn trực tiếp lựa chọn buông kiếm của mình ra, lấy một tay giữ lấy cánh tay của đối phương nhất quyết không cho hắn rút kiếm ra đồng thời mở ra Kiếm Giới.

Nếu không ma hóa thì thủ đoạn mạnh nhất của Vô Song chính là Kiếm Giới, thủ đoạn duy nhất mà Vô Song có thể đem ra so sánh với đủ trên vượt trên mình về đẳng cấp.

Kiếm Giới mở ra, thần bí nhân lập tức bị khóa chặt lại, lập tức chịu áp lực của Kiếm Giới đè xuống, lần này ánh mắt của đối phương mới dần dần xuất hiện một tia ngoài ý muốn.

Kiếm Giới thì hắn cũng thấy nhiều lần nhưng mà Kiếm Giới của Vô Song lại có cái gì đó cực kỳ đặc biệt chỉ là hắn lại không thể gọi ra Kiếm Giới của Vô Song có cái đặc điểm gì, điều này làm hắn phi thường ngoài ý muốn.

Chịu Kiếm Giới đè xuống, kẻ này như không quản tất cả, cánh tay phải càng thêm phát lực muốn cắt đứt người Vô Song, dĩ nhiên Hắc Long Giáp của Vô Song không phải là đồ chơi, Vô Song cũng sẽ không để yên cho đối phương muốn làm gì thì làm, cánh tay của Vô Song cũng đang nắm lấy tay đối phương, hắn dùng toàn bộ sức mạnh cơ thể mà đẩy tay của đối phương ra đồng thời trong tay Vô Song xuất hiện một làn khí xanh.

Làn khí xanh này không nói cũng biết, đây chính là Bắc Minh Thần Công.Cận thân chiến đấu như vậy thì Bắc Minh Thần Công chính là lựa chọn tốt nhất dù sao kẻ trước mặt Vô Song rõ ràng đang dùng nội lực, hắn là nhân thể bình thường.

Đối phương không thể chém chết Vô Song, đối phương cũng chẳng thể thoát ra được khỏi tình hình này, chiến cuộc lập tức nghiêng về Vô Song hắn.

Kiếm Giới thành hình vậy liền có kiếm kỹ thuộc về nó.

Huyết nhãn mở ra, từ trong huyết nhãn vô biên vô tận huyết kiếm xuất hiện để rồi chúng bắt đầu ngưng hình.

Huyết khí ngưng vân, phá vân làm mắt.

Huyết khí như vũ, ngưng vũ làm kiếm.

Thập kiếm ngưng, Bách kiếm ngưng, Thiên kiếm ngưng.

Vô Song một hơi tạo ra ba thanh Thiên Kiếm liên tục, lấy thần bí nhân làm trung tâm mà chém xuống, Vô Song muốn xem kẻ này rốt cuộc làm thế nào?.

Thần bí nhân cơ hồ cũng bị ấn tượng bởi Kiếm Giới của Vô Song, hắn lúc này không khỏi mở miệng.

"Kiếm Giới được lắm, quả thật cũng xứng đáng để ta lặn lội từ phương xa đến đây ".

"Ngươi trước hỏi ta tên là gì vậy nay ta liền nói danh tính cho ngươi nghe, lão họ Trịnh tên Hạo Thiên ".

Trịnh Hạo Thiên, cái tên này xa lạ vô cùng, cái tên này khiến Vô Song chẳng có một chút xíu ấn tượng nào, hắn có thể đảm bảo là mình chưa nghe bao giờ nhưng mà rất nhanh Trịnh Hạo Thiên sẽ khắc ba chữ này vào đầu Vô Song.

Trịnh Hạo Thiên căn bản không tránh không né, chỉ thấy trên đầu hắn xuất hiện một vầng bán nguyệt, một vầng bán nguyệt như sáng rọi cổ kim.

Đây là Giới của Trịnh Hạo Thiên, Nguyệt Giới.

Việc tiếp theo hắn làm lại càng thêm kinh khủng, Vô Song đột ngột cảm thấy một cảm giác nguy hiểm cùng cực xuất hiện, một cảm giác đến từ lưỡi kiếm của đối phương, cứ như nếu Vô Song không bỏ tay ra thì cơ thể hắn sẽ bị trảm làm đôi vậy.

Vô Song rốt cuộc vẫn lựa chọn tin vào cảm giác của mình, lập tức buông tay Trịnh Hạo Thiên ra, lập tức nhảy bật về phía sau, dùng toàn bộ tốc độ mà lùi lại.

Quả nhiên ngay sau khi Vô Song lùi lại thanh kiếm của đối phương như có thêm vài vạn cân cự lực mà bổ xuống, lưỡi kiếm cắt thẳng ra một đường trên mặt đất, một đường rãnh dài phải hơn 10m.

Một thanh kiếm vốn cực kỳ bình thường nhưng lúc này lại như bốc cháy, vô biên vô tận sát khí ẩn bên trong, sát khí của nó căn bản không thua kém gì sát khí trong Kiếm Giới của Vô Song thậm chí còn mạnh hơn.

Trịnh Hạo Thiên một đòn chém hụt cũng không tỏ ra có bao nhiêu nuối tiếc, Nguyệt Giới trên đầu hắn phát ra thứ ánh sáng mờ mờ ảo ảo, thân ảnh Trịnh Hạo Thiên lập tức biến thành hư vô, như ánh trăng dưới nước, căn bản không thể chạm đến.

Khi lần thứ hai Trịnh Hạo Thiên xuất hiện, hắn đã đứng ở một vị trí khác, hoàn toàn thoát khỏi phạm vi công kích của Vô Song.

Trịnh Hạo Thiên rõ ràng không phải Hợp Đạo Cảnh cường giả, Vô Song có thể lấy mạng ra đảm bảo, Vô Song có thể đảm bảo Trịnh Hạo Thiên chỉ là đế vị, cảnh giới võ học cũng chưa chắc cao hơn Lý Thương Hải bao nhiêu nhưng mà kẻ này có cái gì đó khủng bố không thể diễn tả, có thứ gì đó vượt xa tất cả đế vị cao thủ khác.

Vô Song đang quan sát Trịnh Hạo Thiên thì Trịnh Hạo Thiên cũng quan sát Vô Song, ánh mắt của hắn híp lại, cũng chẳng biết đang nghĩ gì, Bát Xích Quỳnh Khúc Ngọc lại vang lên những âm thanh kỳ dị, theo gió mà bay thật xa, thật xa.

Trịnh Hạo Thiên dĩ nhiên vượt xa các đế vị khác, hắn thậm chí có thể coi là nghịch thiên đế vị, có thể lấy cảnh giới đế vị đánh một trận cùng Hợp Đạo Cảnh cường nhân bởi vì Trịnh Hạo Thiên cũng là một kỳ nhân, hắn từng được gọi là Bách Thế Kỳ Nhân... đáng tiếc hiện tại hắn chỉ còn là Nhất Thế Kỳ Nhân mà thôi nhưng mà cũng quá đủ rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau