CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 961 - Chương 965

Quyển 5 - Chương 209

Giải quyết xong Ebisu thì Vô Song mới quay lại nhìn Tỳ Sa Môn Thiên.

Giờ khắc này Tỳ Sa Môn Thiên cũng vừa đứng lên được nhưng mà khác với Ebisu, hắn lập tức lựa chọn bỏ chạy.

Ebisu đã chết, một cái chết bởi chính Bất Tử Hỏa thiêu đốt, cái chết đau đến vô cùng.

Đám người Thất Phúc Thần bọn họ sống với nhau hàng trăm năm, tình nghĩa sao có thể không tồn tại nhưng mà Tỳ Sa Môn Thiên hiểu lúc này còn chẳng phải là lúc tiếc thương, còn chẳng phải là lúc khóc than, hắn nhất định phải chạy, phải mang thông tin đến cho Biện Tài Thiên.

Đáng tiếc cho Tỳ Sa Môn Thiên, Vô Song đã mở ra Thất Long Cảnh thì hắn chạy không được, cho dù Tỳ Sa Môn Thiên dùng hết sức lực mà bỏ chạy thì một cái bóng đã áp sát đến bên cạnh hắn, Vô Song dùng một tay kéo thật mạnh cả người Tỳ Sa Môn Thiên lại.

Tỳ Sa Môn Thiên bị ấn xuống đất, hắn lập tức vận lên toàn bộ ma khí của bản thân nhưng mà hắn lập tức được trải nghiệm thế nào là vô lực.

Thất Long Cảnh thực sự rất rất khủng bố, ở trạng thái Lục Long bản thân Vô Song không cảm nhận được sự khác biệt quá lớn về chất so với Ngũ Long bởi vì dù là Ngũ Long hay Lục Long đều thuộc về trung vị còn Thất Long Cảnh chính là thượng vị.

Khi Vô Song chạm vào người Tỳ Sa Môn Thiên, hắn không vận ma khí thì thôi nhưng chỉ cần hắn vận ma khí lập tức bị Ma Long hút bằng sạch, cái này cũng như Bắc Minh Thần Công có diệu dụng đối với nội lực vậy.

Ma khí vừa tràn ra đã biến mất sau đó là cự lực kinh khủng đè tới.

Tỳ Sa Môn Thiên mạnh thì mạnh thật, hắn tuyệt đối có thể đánh một trận cùng Lý Thương Hải nhưng mà trước mặt Vô Song hiện tại mọi cố gắng đều trở nên vô vọng.

Tiếng xương răng rắc vang lên, cả cánh tay của Tỳ Sa Môn Thiên bị bẻ ngược lại sau đó một trọng quyền của Vô Song nện xuống.

Một quyền vỡ xương, một quyền đánh lõm cả phần ngực của Tỳ Sa Môn Thiên làm hắn trào ra máu miệng, cả người run rẩy nằm trên mặt đất.

Tỳ Sa Môn Thiên có thể không chết nhưng mà hắn cũng sẽ biết đau, hắn có thể hồi phục vết thương nhưng chắc chắn cũng cần thời gian, thương thế chung quy vẫn cứ là thương thế.

Một quyền hủy đi xương ngực của Tỳ Sa Môn Thiên, Vô Song lại liên tiếp đánh ra tổng cộng 12 quyền, quyền của Vô Song đánh thẳng vào các yếu huyệt trên cơ thể người, đánh nát các sụn khớp xương trên cơ thể Tỳ Sa Môn Thiên, lúc này Tỳ Sa Môn Thiên căn bản chỉ có thể coi là phế nhân.

Cũng không phải Vô Song độc ác hay thích hành hạ Tỳ Sa Môn Thiên mà là hắn không làm thế không được, Tỳ Sa Môn Thiên rất mạnh.

Tỳ Sa Môn Thiên sẽ vẫn mạnh như ban đầu còn Vô Song thì không thể liên tục ma hóa, cách duy nhất là đánh nát các khớp xương của Tỳ Sa Môn Thiên khiến cho hắn trở thành phế nhân, khiến cho hắn không có sức chiến đấu.

Tỳ Sa Môn Thiên có Bất Tử Hỏa, hắn chắc chắn có thể hồi phục nhưng mà khi hắn không thể chiến đấu thì Vô Song cho dù ở trạng thái bình thường cũng có thể liên tục tạo ra vết thương mới trên người Tỳ Sa Môn Thiên, chỉ cần liên tục đánh vào các phần thương thế ép cho hắn không hồi phục kịp thì Tỳ Sa Môn Thiên cho dù cố gắng thế nào cũng chẳng thể lật nổi người.

Vô Song trong trạng thái ma hóa thực sự quá mạnh, mạnh đến nỗi Tỳ Sa Môn Thiên không hiểu.
Tỳ Sa Môn Thiên không giống Ebisu, không phải dạng ếch nằm trong giếng, hắn là người duy nhất rời khỏi lãnh địa Phù Tang cho dù đây là việc nhiều năm trước, Tỳ Sa Môn Thiên thực sự biết thế gian này có rất nhiều cao nhân, rất nhiều những kẻ mạnh nhưng mà cả một đời hắn cũng chưa gặp ai mạnh như Vô Song, có chăng... cũng chỉ có phụ thân Đại Quốc Chủ.

Khi nghĩ đến Vô Song cùng đẳng cấp với Đại Quốc Chủ thì ngay cả Tỳ Sa Môn Thiên cũng cảm thấy tuyệt vọng chỉ là hắn không hiểu, hắn không hiểu rõ ràng vì sao Vô Song cũng sử dụng ma hóa, sử dụng ma khí vậy mà lại đối địch với hắn?.

Nằm trên mặt đất, Tỳ Sa Môn Thiên cũng không còn gào thét nữa, ánh mắt của hắn trừng lớn nhìn Vô Song như muốn nhìn xuyên qua bộ dạng của Vô Song hiện nay vậy.

Vô Song cũng thấy ánh mắt của Tỳ Sa Môn Thiên, bản thân Vô Song không khỏi thở dài một tiếng.

Hắn hiện tại dĩ nhiên đoán được Tỳ Sa Môn Thiên cùng một loại người với Tử La Lan, hai người có liên quan cực kỳ mật thiết tới nghề nghiệp vũ sư, nếu Tử La Lan có thể đưa Cơ Vô Song bước những bước đầu tiên trên con đường này thì Tỳ Sa Môn Thiên hoàn toàn có thể giúp Cơ Vô Song đi thật xa thật xa.

Từ bản ý Vô Song đúng là không muốn giết Tỳ Sa Môn Thiên.

Giải trừ ma hóa trở lại trạng thái nhân loại, Vô Song lập tức sử dụng Sinh Tử Phù, mang Sinh Tử Phù bắn thẳng vào người Tỳ Sa Môn Thiên như một thủ đoạn đảm bảo cuối cùng.

Tỳ Sa Môn Thiên không sợ Sinh Tử Phù đây là điều Vô Song chắc chắn, tuy hắn chưa thử bao giờ nhưng mà Vô Song cũng nắm giữ Bất Tử Hỏa, Bất Tử Hỏa không phải là thứ mà hàn băng trong Sinh Tử Phù có thể so sánh, Bất Tử Hỏa tuyệt đối có thể đốt Sinh Tử Phù thành hư vô.

Bất Tử Hỏa của Vô Song còn có thể đốt được Sinh Tử Phù huống gì là Bất Tử Hỏa của Tỳ Sa Môn Thiên.

Vô Song khống chế đươc Tỳ Sa Môn Thiên xong sau đó mới lần đầu mở miệng nhưng cũng không phải là nói với Tỳ Sa Môn Thiên.

"Tiền bối, người có thể xuống nhìn tận mắt rồi ".Một câu tiền bối này làm Trương sư giật mình tỉnh lại, có thể nói toàn bộ quang cảnh chiến đấu kia cực kỳ nhanh nhưng mà nó cũng cực kỳ có tính kích động thị giác.

Vô Song ma hóa, trở thành một sinh vật khác xa con người cùng với thứ sức mạnh mà Trương sư chẳng thể tưởng tượng.

Trương sư tuy chẳng đụng độ với Vô Song nhưng mà ánh mắt của ông chẳng nhẽ không nhìn ra nếu thay mình vào vị trí của Tỷ Sa Môn Thiên thì cũng chẳng thay đổi được gì.

Việc tiếp theo Trương sư có thể sinh sinh nhìn thấy Ebisu bị đốt cháy đến chết, nghe thấy tiếng hét thảm kinh khủng của hắn đồng thời nhận ra ngọn lửa trong người Ebisu khác thường đến mức nào.

Con người có thể tạo ra lửa, bậc cao thủ càng có thể tạo ra lửa ví dụ như Nhiên Đăng Cổ Phật hay Giác Viễn Đại Sư vậy, dùng cực dương nội lực ngưng tụ thành hỏa diễm là việc mà Trương sư chẳng lạ gì bất quá cái thứ lửa trong người Ebisu, cá thứ lửa đốt cháy Ebisu thì tuyệt nhiên không phải do nội lực tạo thành hơn nữa nó còn kinh khủng hơn bất cứ thứ gì Trương sư đã gặp.

Trương sư nghe tiếng gọi của Vô Song mới giật mình mà nhảy xuống, dĩ nhiên hiện tại Trương sư trong người có thương thế nhưng cái độ cao này thì chẳng thể làm khó được ông, Trương sư giờ phút này chậm rãi dùng ánh mắt nhìn xoáy vào Tỳ Sa Môn Thiên cùng Vô Song.

Vô Song ở một bên mới bắt đầu giải thích cho Trương sư.

"Tiền bối, những lời vãn bối nói với người người có thể kiểm chứng ".

"Thứ làm bọn chúng rất khó chết chính là ngọn lửa kia, ngọn lửa được gọi là Bất Tử Hỏa ".

"Tiền bối, người cũng có thể thử lại đây chạm vào xương kẻ này, nhất định có thể cảm giác được xương của hắn... đang chậm rãi hồi phục ".

Vô Song nói xong khóe miệng hơi cong lên.

Hắn hiện tại tâm tình phi thường vui vẻ bởi vì hắn tìm ra cách giải quyết đám sinh vật này thậm chí rất có thể là cả Thất Đế Tử ở Bắc Cương xa xôi.

Trong lúc Vô Song đang mỉm cười bỗng hắn không khỏi rùng mình một cái mà nhìn về phía Thạch Thành.

Cũng không chỉ có Vô Song rùng mình mà ở một nơi cách đó không xa, Lý Thương Hải cũng rùng mình.

Nơi Thạch Thành, Vô Song nhìn thấy một thứ gọi là đại thế, đại thế của Thạch Thành bỗng lớn hơn bao giờ hết.

Về phần Lý Thương Hải... nàng nhìn là nhìn tín ngưỡng lực, tín ngưỡng lực của Thạch Thành hiện tại kinh khủng vô cùng.

Quyển 5 - Chương 209-2: Ôn Nhu Hương

Trên thế gian có một loại bệnh gọi là bệnh tương tư, một loại bệnh mà không biết có bao nhiêu người trong thiên hạ mắc phải.

Loại bệnh này một khi mắc phải thì rất rất khó để có thể trị hết, rất đáng buồn là ở Bắc Cương có một đại nhân vật mắc phải căn bệnh này.

Ở Bắc Cương ai cũng biết Hốt Tất Liệt là một con heo, hắn có một thân hình toàn mỡ là mỡ thậm chí nếu không phải địa vị của Hốt Tất Liệt thì cũng sẽ chẳng có ai đi yêu thích hắn, lại gần hắn nhưng mà hiện tại nếu mà có người nhìn lại Hốt Tất Liệt tuyệt đối sẽ bị dọa rụng tim.

Hốt Tất Liệt hiện tại... căn bản không giống Hốt Tất Liệt.

Hốt Tất Liệt lúc này đang ngồi viết cái gì đó cực kỳ chú tâm thì ở bên ngoài có tiếng bước chân vang lên.

Hốt Tất Liệt nhẹ nhàng gác bút xuống, ánh mắt liếc ra phía ngoài, người bước vào căn phòng chính là Triết Biệt.

Triết Biệt ở Bắc Cương có địa vị chẳng khác gì Quách Tĩnh ở Trung Nguyên thậm chí còn lớn hơn nhiều lắm dù sao Quách Tĩnh tuy có địa vị nhưng chẳng thân thuộc Khang Hy trong khi Triết Biệt lại là hãng tướng đi theo Thiết Mộc Chân từ ngày lập quốc, sự thân thuộc của Triết Biệt với Thiết Mộc Chân không cần nói thì ai cũng hiểu, Triết Biệt như huynh đệ của Đại Khả Hãn vậy, cho dù là Hốt Tất Liệt coi trời bằng vung thì cũng vẫn phải gọi một tiếng "thúc thúc".

"Triết Biệt Thúc Thúc, người đến rồi ".

Triết Biệt nhìn Hốt Tất Liệt trước mặt bản thân không khỏi thở dài một câu mà nói.

"Thúc thúc nhìn người nhiều lần, lần nào cũng giật mình, quả thật có chút không quen ".

Hốt Tất Liệt nghe vậy phá lên mà cười.

"Thúc thúc không ngại nhìn nhiều thêm vài lần, dần dần sẽ quen mà thôi ".

Triết Biệt nghe vậy cười cười, Hốt Tất Liệt hiện tại trong mắt Triết Biệt liền đẹp mắt hơn nhiều.

Hốt Tất Liệt lúc này không hề béo mà giống với những nam tử Mông Cổ bình thường khác, thân hình cao lớn vạm vỡ, bắp tay bắp chân săn chắc tựa như đức bằng đồng nhưng làn da lại trắng trẻo vô cùng.

Hốt Tất Liệt không phải là loại mỹ nam tử nhưng mà trên người hắn có một loại thần vận hấp dẫn người khác.

Hốt Tất Liệt cao lớn vạm vỡ nhưng lại không hề thô thậm chí còn không cho người ta cảm giác của sự dũng mãnh trái lại trên người hắn hiện tại lại có cái vẻ nho nhã hữu độ, mang theo hơi hướng của người đọc sách Trung Nguyên.

Trên dung mạo của Hốt Tất Liệt có lẽ đáng chú ý nhất là ánh mắt cùng nụ cười, hắn thủy chung mỉm cười, nụ cười của hắn tràn ngập tự tin cùng quyến rũ, có một sức hấp dẫn cực kỳ lớn còn ánh mắt... ánh mắt của Hốt Tất Liệt đen nhánh, ánh mắt rất đẹp, ánh mắt như bầu trời Bắc Cương về đêm vậy.

Trong số những đứa con của Thiết Mộc Chân, bản thân Hốt Tất Liệt không mang theo được quá nhiều nét tương đồng với phụ thân nhưng mà ánh mắt... ánh mắt của Hốt Tất Liệt thì lại giống hệt ánh mắt của Thiết Mộc Chân.

Người ta nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, cũng chẳng biết có phải vì vậy hay không mà Thiết Mộc Chân thực sự yêu thích Hốt Tất Liệt nhất.

Lại nói tới Hốt Tất Liệt lúc này đối diện Triết Biệt, hắn cười cười mà nói.

"Triết Biệt thúc thúc, là tỷ tỷ ta đến sao, tỷ tỷ nghĩ thông rồi? ".

Triết Biệt nghe vậy gật đầu, ánh mắt mang theo chút buồn bã.

Tỷ tỷ của Hốt Tất Liệt đương nhiên là Hoa Tranh, nàng là một nữ nhân số khổ.

Việc của Hoa Tranh bản thân Triết Biệt rõ ràng nhất thanh nhị sở nhưng căn bản không thể giúp gì chính vì vậy bản thân Triết Biệt cực kỳ hận Quách Tĩnh.

Triết Biệt từng coi Quách Tĩnh là huynh đệ nhưng mà hiện tại... hai người không khác gì kẻ thù, có thể Quách Tĩnh không coi Triết Biệt là kẻ thù nhưng Triết Biệt thì chắc chắn có.

Lần này Triết Biệt tới biệt phủ của Hốt Tất Liệt chính là vì bảo hộ Hoa Tranh mà đến đây.

Lần trước là Hốt Tất Liệt đại diện cho Mông Cổ thực hiện song phương hòa đàm, lần này Hoa Tranh... liền đại diện cho Mông Cổ làm đặc sứ, lần thứ hai tới Đại Thanh nhưng mà không phải ở Trường An mà là ở Tương Dương.

Hoa Tranh thực sự có ý vị tương đối đặc biệt với quan hệ hai nước bởi nàng là nữ tử.

Trên danh nghĩa nàng là con gái Thiết Mộc Chân vậy tất nhiên cũng được coi là hoàng tử Bắc Cương, nàng thậm chí còn có tư cách tranh đoạt ngôi vị Đại Khả Hãn nhưng mà thực tế có ai không hiểu tình hình Hoa Tranh, nàng căn bản không thể ngôi vào cái địa vị kia hơn nữa nếu đặt nàng ở Trung Nguyên nơi mà tư tưởng trọng nam khinh nữ vẫn còn rất nặng thì địa vị của Hoa Tranh càng ngày càng kém.

Chung quy chung củ nàng cũng chỉ là nữ nhân, một nữ nhân đặc biệt với một người phụ thân cực kỳ đặc biệt, thân là nữ nhân có một loại sứ mạng điển hình trong thời đại này, bọn họ đại diện cho chữ ‘hòa‘

Trong lịch sử chẳng thiếu nữ nhân đứng ra làm công việc này, xưa có Tây Thi, gần hơn nữa thì có Chiêu Quân... những nữ tử xuất hiện mang lại sự hòa bình.

Hoa Tranh địa vị đủ nặng mà cũng đủ nhẹ, nếu chỉ bàn về việc hòa ước thì chẳng ai thích hợp làm đại sứ hơn Hoa Tranh ít nhất sự xuất hiện của nàng cũng biểu thị thành ý của Bắc Cương trong việc này.

Hoa Tranh tới Tương Dương dưới danh nghĩa là thăm thú Trung Nguyên nhưng thực chất Bắc Cương cùng Đại Thanh tổ chức một cuộc thi săn nơi biên cảnh, hoạt động này chính là một bút ký kết cho hiệp định đình chiến giữa hai nước.

Đình chiến có thể mang lại rất nhiều lợi ích cho cả hai bên, Bắc Cương mạnh lên mà Đại Thanh thì cũng thế, sẽ chẳng có ai mong đối thủ của mình mạnh lên nhưng mà trường hợp này cả hai bên không thể không quyết.

Bắc Cương muốn dành toàn tâm toàn lực diệt Liêu sau đó ổn định tình hình nội địa đặc biệt là khu vực Đại Kim cũ.

Về phía Đại Thanh, thứ nhất Khang Hy cần thời gian phát triển, thứ hai Đại Thanh cũng cần dẹp đi cái gai Ngô Tam Quế, đấy là chưa kể nạn Thiên Địa Hội, Đại Thanh cũng cần thời gian.

Trong cuộc thi săn lần này, cũng thực sự đủ thú vị.

Bên phía Đại Thanh liền để Anh Hùng Xạ Điêu – Quách Tĩnh làm đại diện còn bên Bắc Cương chính là Thần Tiễn Thủ - Triết Biệt.

“Nàng cho dù nghĩ không thông thì thế nào, Đại Khả Hãn cũng chỉ có một người con gái, lần này nàng không đi không được “

Hốt Tất Liệt nghe vậy thở dài, trong toàn bộ anh chị của mình, Hốt Tất Liệt thực sự thân thiết nhất với Hoa Tranh tỷ tỷ, cũng thương tỷ tỷ của mình nhất.

Nếu không phải lần tiến vào Trung Nguyên thực sự không thích hợp, Hốt Tất Liệt thậm chí có gan đồ sát Quách phủ.

Quách Tĩnh có thể là đại anh hùng của Trung Nguyên nhưng ở Bắc Cương hắn thực sự mang theo rất rất nhiều thù hận.

Bản thân Quách Tĩnh vì cái gì có thể có địa vị như ngày hôm nay?, hắn là một trong số ít những người Hán có địa vị cực cao tại triều đình Đại Thanh đã thế Quách Tĩnh cũng không giỏi làm quan, không thích luồn cúi, không quen xu nịnh, tính tình thẳng tuột, người như vậy có thể leo lên đến địa vị Tương Dương thành chủ thực sự không có thiên lý.

Đại Thanh không phải Đại Tống trong nguyên tác có thể so sánh, nguyên nhân lớn nhất của địa vị Quách Tĩnh thật ra là vì Hoàng Thường một mực đẩy Quách Tĩnh lên bởi vì Hoàng Thường tin tưởng Quách Tĩnh.

Quách Tĩnh đã không có đường lui, hắn cùng Đại Thanh hoàn toàn trở thành một.

Không có Đại Thanh, không có Hoàng Thường thì Quách Tĩnh sẽ đối mặt với vô biên vô tận ám sát từ Bắc Cương, không chết không thôi.

Quách Tĩnh cần Đại Thanh thủ hộ, đổi lại Quách Tĩnh liền lấy tính mạng trấn thủ Tương Dương cho Đại Thanh, bảo vệ sống lưng của Đại Thanh, đây gần như là cộng sinh vậy.Địa vị của Quách Tĩnh cùng hai chữ Hoàng Thường quả thực khiến Hốt Tất Liệt không thể ra tay, tại thế giới này tuyệt đối cũng chẳng có chuyện Kim Luân Pháp Vương đơn độc đến Tương Dương mà tấn công gia đình Quách gia, chỉ cần hắn dám làm thì chỉ sợ sẽ chết không có chỗ chôn, chung quy Đại Thanh không phải Đại Tống vô năng.

“Triết Biệt thúc thúc, lần này Hoa Tranh tỷ tỷ đến đây vậy không biết tiểu Mẫn có đến không?“

Khi mà chủ đề không vui vẻ mấy thì Hốt Tất Liệt liền muốn đổi chủ đề khác, tiểu Mẫn trong miệng hắn chính là Mẫn Mẫn Đặc Mục Nhĩ.

Nhắc đến Mẫn Mẫn Đặc Mục Nhĩ thì ngay cả Triết Biệt cũng mỉm cười, Mẫn Mẫn là một nữ tử cực kỳ thông minh, là bậc đại tài trong tương lai của Bắc Cương nhưng mà chỉ thông minh cùng tài năng còn chưa đủ, Mẫn Mẫn rất biết lấy lòng người khác, rất biết làm bậc trưởng bối như bọn họ vui vẻ.

“Có, Mẫn Mẫn đương nhiên có đến, là nàng nằng nặc đòi đi theo mẫu thân nàng bất quá Hoa Tranh cũng không có ý định để Mẫn Mẫn đến Trung Nguyên, dù sao...đây cũng là việc đại sự, nàng còn quá nhỏ để đi theo “

Nghe đến câu này ánh mắt Hốt Tất Liệt liền hơi lạnh lại nhưng rốt cuộc vẫn rất nhanh dãn ra.

Hoa Tranh quả thật vẫn còn nghĩ đến Quách Tĩnh, quả thật vẫn còn có tình cảm với Quách Tĩnh có điều đây là việc của riêng Hoa Tranh, Hốt Tất Liệt cũng chẳng thể nói vào.

Hoa Tranh bây giờ không phải Hoa Tranh của nhiều năm trước, ít nhất nàng hiểu được tình cảm là tình cảm mà công việc là công việc, sẽ không còn để tình cảm lấn át lý trí, sẽ không làm ra việc nhiều năm trước.

Nhiều năm trước nếu không có Hoa Tranh cầu tình thả Quách Tĩnh một con ngựa, Quách Tĩnh há chạy ra khỏi được Bắc Cương?.

Nghĩ đến Hoa Tranh si tình bản thân Hốt Tất Liệt bỗng cảm thấy có chút buồn cười, hắn không phải cười tỷ tỷ mình mà là cười chính mình.

Khi thực sự yêu một người nhiều khi lý trí chẳng để làm gì, Hốt Tất Liệt vốn không tin nhưng mà hiện tại hắn thực sự tin.

Thời gian mới trải qua một tuần mà một tuần này hắn căn bản chưa có ngày nào cảm thấy ngon miệng, chưa một ngày nào có thể thưởng thức mỹ vị như cũ.

Hàng ngày hàng giờ chỉ cần hắn rảnh hắn đều vẽ, đều vẽ một nữ nhân, một nữ nhân mà nếu Kim Luân Pháp Vương nhìn thấy dĩ nhiên giật mình.

Bức họa của Hốt Tất Liệt vẽ vốn là bức họa nữ nhân mà Kim Luân Pháp Vương từng thấy dù sao từ mặt ngoài mà nói cả hai bức họa đều giống hệt nhau nhưng bức họa trước đây chỉ là họa còn bức họa hiện tại của Hốt Tất Liệt thì có cả hồn ở bên trong.

Trước đây, Hốt Tất Liệt đã họa ra một tuyệt thế mỹ nhân nhưng mà nàng vô hồn, giờ khắc này Hốt Tất Liệt liền họa ra hồn của nó.

Hồn ở đây chính là hồn của Hốt Tất Liệt, thả hồn vào họa tác.

Hốt Tất Liệt chịu thổi hồn vào bức họa tức là hắn đã mang tâm tư tình cảm của mình thả vào bên trong.

Bức họa này rốt cuộc vẽ ai?, Hốt Tất Liệt là người rõ ràng nhất.

Hai nữ nhân có dung mạo giống hệt nhau nhưng hiện tại Hốt Tất Liệt lại chỉ say đắm một người, một nữ tử tóc trắng khiến hắn nhớ mãi không quên.

Nghĩ đến Cơ Vô Song trong đầu bản thân Hốt Tất Liệt bất giác mỉm cười, hắn cười có chút ngây ngốc, nụ cười mà Triết Biệt chưa từng gặp bao giờ.

Triết Biệt thực sự rất tò mò về đứa cháu này liền hỏi.

“Có chuyện gì vui vẻ sao? “

Hốt Tất Liệt cũng sẽ không nói sự thật cho Triết Biệt biết, ánh mắt hắn không khỏi lóe lên.

“Triết Biệt thúc thúc, người đã nghe đến Tây Thi, Tô Đắc Kỷ, Chiêu Quân, Dương Quý Phi chưa “

Triết Biệt tuy không thích đọc sách nhưng mà hắn leo được đến địa vị này thì không đọc không được chưa kể những danh từ mà Hốt Tất Liệt nhắc đến đều cực kỳ nổi tiếng, Triết Biệt đúng là có nghe nói qua.

“Có gì nói thẳng, úp úp mở mở cái gì chứ? “

Hốt Tất Liệt cũng không lạ gì tính cách Triết Biệt thúc thúc, hắn thản nhiên nói."Triết Biệt thúc thúc, Khang Hy tiểu hoàng đế hiện tại chỉ là tiểu hoàng đế, tuy bên cạnh hắn có rất rất nhiều năng thần phò tá nhưng mà kẻ đứng đầu nếu không ra sao thì năng thần nhiều hơn nữa cũng vậy ".

"Người Trung Nguyên có một bộ tiểu thuyết gọi là Tam Quốc Chí, nếu theo Tam Quốc mà nói thì cho dù Gia Cát Lượng cũng chẳng thể phò tá kẻ bất tài là Lưu Thiện hoàn thành đại nghiệp ".

"Khang Hy tiểu tử kia cháu cũng gặp rồi, hắn tuyệt không phải kẻ bất tài, Khang Hy có đại tài, chỉ cần cho tiểu tử kia thời gian chỉ sợ siêu việt cả Thuận Trị lão tặc cũng không phải là khó ".

"Bắc Cương chúng ta cần thời gian thì Trung Nguyên cũng đang cần thời gian, mục tiêu của phụ thân là gì Triết Biệt thúc thúc cũng không cần cháu nhắc lại chứ?, đợi Bắc Cương chúng ta ổn định thì phía bên kia cũng không khác gì, rất khó có thể cầm xuống Trung Nguyên, chi bằng nhân cơ hội này đẩy ngã Khang Hy một cái? ".

Triết Biệt nghe vậy lập tức vỗ ghế lớn lên, giọng nói bỗng chốc mang theo vài phần uy nghiêm.

"Làm càn, Hốt Tất Liệt ngươi chẳng nhẽ muốn ám sát Khang Hy? ".

Hốt Tất Liệt phá lên cười mà lắc đầu.

"Ám sát Khang Hy có là gì, giết người thì dễ, hủy đi một người mới khó, dĩ nhiên giết Khang Hy độ khó vốn rất lớn, Tất Liệt còn chưa tự ngạo đến cái mức độ đó ".

"Tất Liệt có một kế, một kế có thể hủy tương lai của Khang Hy, hủy đi tương lai của Đại Thanh, cho dù kế này không thành Bắc Cương cũng không chịu bất cứ trách nhiệm gì mà chúng ta càng không thiệt hại gì ".

Hốt Tất Liệt nói ra câu này quả thực làm Triết Biệt tò mò, không nhịn được mà nói.

"Kế của ngươi là? ".

Hốt Tất Liệt lúc này xoay lưng đi về phía bàn của mình, hắn lại cầm một bức tranh trên tay, thản nhiên đưa vật này cho Triết Biệt.

"Nữ nhân, dùng ôn nhu hương mà đầu độc Khang Hy ".

Triết Biệt không hiểu lắm liền mở bức tranh này ra sau đó có chút giật mình một cái mà nhìn Hốt Tất Liệt.

"Thế gian thật sự có nữ nhân kinh diễm bực này? ".

Hốt Tất Liệt cười cười gật đầu, bức tranh này... chính là Hốt Tất Liệt vẽ Hương Hương Công Chúa.

Trước Hốt Tất Liệt thực sự thèm muốn sắc đẹp của nữ nhân này, hắn muốn làm thiên cổ nhất đế vậy bên cạnh hắn phải có một thiên cổ đệ nhất bình hoa, một nữ nhân đẹp nhất thiên hạ, về mặt này Hương Hương Công Chúa hoàn toàn có thể đáp ứng Hốt Tất Liệt bất quá giữa Hốt Tất Liệt cùng Hương Hương Công Chúa – Kha Tư Lệ không hề có tình cảm.

Kha Tư Lệ không biết Hốt Tất Liệt còn Hốt Tất Liệt đối với Kha Tư Lệ chỉ có ý chiếm đoạt, chỉ là dục vọng chiếm hữu ngoài ra chẳng còn gì cả, cái thứ tính cách của Kha Tư Lệ... vốn không hợp với Hốt Tất Liệt.

Mọi việc hoàn toàn thay đổi đối với Hốt Tất Liệt sau một chuyến đi đến Trung Nguyên, hắn gặp Cơ Vô Song, giờ khắc này trái tim hắn thật sự giao động, thật sự động tình.

Hắn họa Kha Tư Lệ là vô hồn, hắn họa Cơ Vô Song là hữu hồn.

Nếu là trước đây hắn tuyệt chẳng mang Kha Tư Lệ ném về phía Khang Hy làm gì nhưng mà hiện tại trong đầu hắn chỉ có Cơ Vô Song, hắn cảm thấy Kha Tự Lệ... thực sự là thứ vũ khí có thể sử dụng.

Kha Tư Lệ chẳng cần câu dẫn Khang Hy, chẳng cần yêu thương Khang Hy cũng chẳng cần tâm kế, chỉ cần nàng tồn tại, chỉ cần Khang Hy thấy nàng tuyệt đối sẽ động tâm, sẽ nhiệm thiên hạ đệ nhất kỳ độc, thứ độc gọi là ôn nhu hương, thứ độc khiến không biết bao nhiêu hào kiệt trong lịch sử ngã xuống.

Ôn nhu hương kia Khang Hy chắc chắn dính phải chỉ là Khang Hy liệu có vượt qua được không.

Nếu Khang Hy vượt qua được, Hốt Tất Liệt liền chân chính coi Khang Hy làm đối thủ, tương lai cùng hắn phân tranh thiên hạ.

Nếu Khang Hy không vượt qua được, nếu Kha Tư Lệ trở thành một Tô Đắc Kỷ, một Dương Quý Phi khác thì... Đại Thanh liền nguy.

Triết Biệt thì không thể nghĩ nhiều như Hốt Tất Liệt, nhìn nữ nhân trong bức tranh bản thân Triết Biệt chỉ nghĩ đến cái gọi là "mỹ nhân kế" mà thôi, thế là Triết Biệt liền hỏi.

"Nữ nhân này là người ở đâu?, ngươi nắm chắc nàng trong tay chứ? ".

Hốt Tất Liệt ở một bên chỉ khẽ lắc đầu mà xua tay.

"Thúc thúc, nếu nắm nàng trong tay thì nàng khác gì khôi lỗi, dạng này nàng sống được trong hoàng cung Đại Thanh không quá 7 ngày ".

"Chúng ta không cần làm gì cả, cứ để nàng như vậy, sống đúng với con người của nàng là được, không cần khống chế, không cần ra lệnh, điều chúng ta cần làm là để nàng cùng Khang Hy gặp mặt ".

Triết Biệt nhíu mày, lại nghĩ một chút rồi nói.

"Nàng là? ".

Hốt Tất Liệt ngồi xuống ghế đẩu, đơn giản đáp.

"Hương Hương Công Chúa – Kha Tư Lệ, Hồi Tộc tiểu công chúa ".

" Triết Biệt thúc thúc, việc của nữ nhân này thúc không cần nghĩ, thúc chỉ cần bảo hộ Hoa Tranh tỷ tỷ, Kha Tư Lệ... nàng hiện tại không thoát được khỏi tay cháu, nữ nhân này cùng toàn bộ Hồi Tộc đều như vậy, vấn đề hiện tại chỉ là làm cách nào để đưa Khang Hy gặp mặt nàng ".

"Cuộc đi săn nơi biên thùy là một ý hay tuy nhiên thành Tương Dương cách rất xa Hồi Tộc, nàng xuất hiện ở Tương Dương biên thùy tất nhiên khiến người khác hồ nghi, chi bằng phiền thúc đi vòng một hồi, dẫn Hoa Tranh tỷ tỷ đi qua Đại Sa Mạc, trên đường đến gần phụ cận Hồi tộc sau đó cháu liền có sắp xếp, để tỷ tỷ gặp mặt Kha Tư Lệ sau đó thuận thế đưa nữ nhân này nhập Trung Nguyên ".

Hồi Tộc có một thánh vật được gọi là Cổ Kinh Coran.

Bản thánh vật này từ lâu thất truyền khiến bao đời tổ tiên Hồi Tộc cực kỳ nuối tiếc thậm chí hổ thẹn với anh linh tiên tổ.

Người Hồi Tộc thực sự rất rất cố gắng đi tìm Cổ Kinh Coran nhưng mà cả trăm năm nay đều tìm không thấy, hiện tại bọn họ càng không thể tìm thấy bởi vì Cổ Kinh Coran đang ở trong tay Hốt Tất Liệt.

Bằng thứ này... dụ Kha Tư Lệ tới Trung Nguyên dễ dàng vô cùng, chỉ cần nàng theo Hoa Tranh đến Trung Nguyên liền có kịch hay để xem.

_ _ _ _ _

P/S: Vì Càn Long còn sau Khang Hy, truyện không thể xuất hiện Càn Long nên mình sẽ để Khang Hy diễn luôn vai của Càn Long vậy.

Quyển 5 - Chương 210: Nói Chuyện

Biện Tài Thiên không phải là người Tiêu Dao Phái, nàng cho dù có trí tuệ ra sao, có thông minh như thế nào thì cả đời cũng chẳng rời khỏi Bồng Lai cũng như Nữ Gia Cát – Hoàng Dung khi vừa rời khỏi Đào Hoa Đảo thì cái gì cũng thấy mới, cái gì cũng xa lạ vậy.

Biện Tài Thiên không hiểu được rằng, người của Tiêu Dao Phái muốn liên lạc với nhau thì chẳng bao giờ dùng khói đen làm ám hiệu thậm chí toàn bộ các môn phái ở Trung Nguyên cũng chẳng có ai dùng khói đen làm ám hiệu, quá dễ lộ diện, quá dễ để đối phương phát hiện ra vị trí.

Vô Song dùng khói đen chính là để dụ người của Thạch Thành ra, hắn thật sự thành công bắt được Tỳ Sa Môn Thiên cùng Ebisu, dĩ nhiên hiện tại đích thân Vô Song đã tiễn Ebisu xuống cửu tuyền, giờ khắc này chỉ còn Tỳ Sa Môn Thiên.

Tỳ Sa Môn Thiên lúc này thật ra cũng không khác gì Minato là bao, hắn bị đánh ngất.

Thân thể của Tỳ Sa Môn Thiên rất khó giết trừ khi Vô Song thật sự muốn hạ sát tâm với hắn vì vậy Vô Song chọn cách trực tiếp đánh ngất Tỳ Sa Môn Thiên.

Đánh ngất Tỳ Sa Môn Thiên đương nhiên cũng không khó, cho dù Tỳ Sa Môn Thiên có mạnh đến cỡ nào đi chăng nữa nhưng mà một khi hắn chưa kịp hồi phục thì vẫn chẳng thể làm gì, bị Vô Song khống chế rồi đánh ngất là điều hiển nhiên.

Vô Song sau khi đánh bại Tỳ Sa Môn Thiên rồi cưỡng chế hắn rơi vào trạng thái bất tỉnh thì nơi này chỉ còn mình Vô Song cùng Trương sư, giữa hai người nói gì thì không ai biết, chỉ biết rằng cũng chẳng mất bao lâu để Vô Song mang theo Tỳ Sa Môn Thiên cùng Trương sư trở về.

Lần này hai người trở về cũng chẳng quay về phía cột khói đen kia mà là đến một địa điểm khác, một địa điểm còn nằm ngoài Bồng Lai.

Bồng Lai là một hòn đảo cực lớn, xung quanh đây cũng không có đảo nhỏ nhưng mà cũng không phải là không có những nơi khác để sinh tồn, xung quanh Bồng Lai tuy đang có đại lượng hải quân Phù Tang nhưng mà cũng có rất nhiều xác thuyền.

Thời điểm những người Phù Tang tới đây sớm đã lật tung các xác thuyền này lên tìm manh mối, hiện tại sau hai ngày cũng không ai quay lại nơi đây làm gì, chỗ này chính là nơi Vô Song muốn hội quân cùng Lý Thương Hải.

Bất kể thế nào Bồng Lai cũng là địa bàn của Đại Quốc Chủ, với Vô Song thì chỉ cần ở trong địa phận Bồng Lai làm gì cũng sẽ không an toàn, làm gì cũng có cảm giác bất an, muốn làm việc gì tốt nhất cũng nên rời khỏi Bồng Lai.

Khi Vô Song trở về thuyền ánh mắt hắn hơi ngưng lại, trong khoang thuyền này xuất hiện một luồng khí tức như có như không, một thứ khí tức mà Vô Song rất khó nói là nó mạnh hay nó yếu.

Bảo mạnh thì cũng không đúng mà bảo yếu thì chắc chắn cũng không phải.

Trương sư ở ngay bên cạnh Vô Song cũng cảm nhận được, lão nhân không khỏi cảm khái mà nói.

"Quả thực là một đám người dị biệt, như vậy mà cũng tỉnh được? ".

Vô Song trên vai đang mang theo Tỳ Sa Môn Thiên, hắn cũng cười cười.

"Tiền bối yên tâm, Quỳnh Hương biết phải làm gì hơn nữa đối phương cho dù tỉnh lại cũng chẳng thể làm gì ".

Trương sư nghe vậy cũng cười cười, hai người một trước một sau trở lại khoang thuyền.

Thời điểm hai người trở lại khoang thuyền quả nhiên thấy Minato đã tỉnh lại nhưng mà giờ khắc này tình trạng của hắn cũng không tốt.

Bàn về khả năng hồi phục thì Minato còn mạnh hơn bất cứ ai trong Thất Phúc Thần nhưng mà hắn đang bị thương, vết thương cực kỳ nặng, nặng đến nỗi ngay cả với năng lực của Minato thì đây cũng là một vết thương khó trị chứ đừng nói lại bị Quang Bình tiếp tục đả thương.

Minato có thể tỉnh lại sớm như vậy vì năng lực của hắn đủ cường hãn cùng với uy của Quang Bình chưa đủ mạnh nhưng mà cho dù có tỉnh lại thì tình trạng hiện tại cũng chẳng thể làm gì bởi hắn vừa tỉnh lại liền lập tức hộc máu một lần nữa.

Minato đang bị trói vào một cọc gỗ lớn, dĩ nhiên chỉ trói bằng dây thừng bình thường sẽ chẳng đủ giữ cao thủ bậc này nhưng mà Minato thân bị thương nặng chưa kể khi hắn vừa mở mắt ra còn chưa hiểu việc gì đã dính ngay hai chưởng của Quỳnh Hương vào người.

Hai chưởng này tuyệt đối không nhẹ, nên biết Quỳnh Hương dù gì cũng là Chuẩn Đế, hai chưởng toàn lực của nàng khiến Minato trợn ngược mắt lên, máu từ khóe miệng trào ngược ra.

Minato bị đánh cho toàn thân run lên nhưng mà hiện tại hắn thật sự không có chút sức lực nào, Minato cũng không phải tín đồ thành kính của Đại Quốc Chủ, có một số việc hắn không muốn đi thử.

Đành rằng hắn có thể hồi phục nhưng mà hắn không phải bất tử, không có cuồng tín như cái đám người Thất Phúc Thần.

Minato biết hai chưởng này đánh không chết hắn nhưng nếu Quỳnh Hương liên tục ra chưởng, không phải là hai chưởng mà là 200 chưởng thậm chí 2000 chưởng thì Minato cũng bắt đầu hoài nghi liệu hắn có sống qua một kiếp này được hay không.

Minato chưa bao giờ đi thử cho kẻ khác đánh mình, hắn không có bị điên lại càng không có sở thích kỳ dị để kiểm tra Bất Tử Hỏa mạnh yếu ra sao, hắn vẫn tin vào thực lực của bản thân mình hơn, thực lực mạnh mẽ nói trước, Bất Tử Hỏa tính đến sau.
Minato bị đánh trào máu miệng bất quá hắn cũng chỉ khẽ rên một tiếng sau đó dùng cái miệng vẫn còn đầy máu mà khẽ tươi cười, nụ cười có chút quái dị, ít nhất là trong thời điểm này.

"Cô nương, có gì từ từ nói, cũng không cần động thủ động cước ".

Minato vừa nói xong lập tức ngậm miệng lại bởi vì một chưởng của Quỳnh Hương lại đánh đến.

Minato thật sự rất đẹp trai, vẻ ngoài của hắn tuyệt đối đủ xưng là mỹ nam tử, nên biết hắn dù gì cũng từng tranh đoạt Bái Nguyệt Giáo với Lý Thương Hải mà bản thân Bái Nguyệt Giáo thật ra cũng rất trọng một chữ "sắc" dù sao vị trí của Lý Thương Hải là Nguyệt Chủ, nàng chẳng khác gì tính biểu tượng của Bái Nguyệt Giáo, vẻ mỹ lệ của nàng có thể càng khiến nàng trở nên siêu phàm thoát tục, cái khí chất của nàng càng có thể giúp hội tụ lòng tín đồ lại với nhau.

Minato từng tranh đoạt Bái Nguyệt Giáo với Lý Thương Hải, những điểm mạnh mà Lý Thương Hải có thể làm được Minato cũng sẽ có, cũng sẽ làm được, nên biết năm đó hai người không phân thắng thua, là do Minato chủ động bỏ quyền mà biệt tăm biệt tích.

Lý Thương Hải rất giỏi mị hoặc nhân tâm, rất giỏi nói phục người khác, đấy chính là năng lực của nhà truyền giáo, Minato dĩ nhiên cũng phải có thứ năng lực tương tự, đáng tiếc Minato lại gặp Quỳnh Hương.

Minato dính chưởng thứ ba, hắn cắn răng một cái rồi lại cố mở miệng.

"Cô nương, ta hiện tại.. ".

Hắn còn chưa kịp nói dứt câu lại nhận một chưởng nữa hơn nữa còn là ba chưởng liên tiếp theo nhau mà tới.

Quỳnh Hương thực sự mắc quái bệnh, nàng rất ngại giao tiếp, trừ khi là người cực kỳ cực kỳ thân quen với nàng mới có thể khiến nàng mở miệng, nàng không muốn mở miệng, không muốn nói chuyện lại càng ghét ai cố gắng mở lời với mình, nàng cảm thấy thật phiền phức.

Bản thân Minato càng mở miệng thì... hắn càng ăn nhiều khổ mà thôi.

Quá tam ba bận, đến lần thứ ba cố gắng mở miệng liền lại nhận tiếp ba chưởng của Quỳnh Hương, Minato trực tiếp ngậm miệng, nửa câu cũng không dám nói.

May cho Minato là thời điểm này Vô Song cùng Trương sư trở lại bởi vì rất có khả năng nếu hai người không trở lại thì Quỳnh Hương sẽ đánh đủ 200 chưởng lên người Minato thật.

Minato nghe có tiếng bước chân vang lên, hắn cố gắng mở mắt ra mà nhìn thấy Trương sư cùng Vô Song.

Minato chưa bao giờ thấy Vô Song vì vậy hắn mặc định bỏ qua, ánh mắt hiện tại híp lại nhìn Trương sư.

Trương sư cũng cười cười ôn hòa đáp lại Minato nhưng mà bản thân thì không nói gì cả, Trương sư tính tình cũng chẳng phải hiền lành gì, chí ít Trương sư rất căm thù người Phù Tang hay còn được ông gọi bằng người "Oa".
Thù hận dân tộc là cái không phải ai cũng bỏ qua được, cho dù là hậu thế điều này cũng như một lẽ tất yếu, cả đời Trương sư quả thật cũng có đụng độ với người Hán, người Tây Vực nhưng mà chủ yếu là từ mặt cá nhân hoặc tranh chấp nhỏ còn với Phù Tang thì hai bên gần như là chiến tranh, chục năm nay va chạm không biết bao nhiêu lần, đừng nói Trương sư mà rất nhiều người Nam Lĩnh đều không hợp mắt Phù Tang, coi Phù Tang là giặc Oa, một mực coi là kẻ thù.

Nam Lĩnh như thế thì Phù Tang cũng chẳng khác gì, nếu như có rất nhiều người Hán còn đang bận hô hào Phản Thanh Phục Minh, một bộ phận khổng lồ khác thì chỉ biết an phận làm ăn, bọn họ không rõ Nam Lĩnh là nơi nào, Nam Lĩnh triệt để thành một địa phương thần bí với Trung Nguyên thì người Phù Tang lại chẳng lạ gì Nam Lĩnh, trong kho tàng sách sử của Phù Tang ghi lại về Nam Lĩnh thực sự nhiều hơn Trung Nguyên rất rất nhiều.

Trương sư không có ý mở miệng nói chuyện với Minato, Quỳnh Hương thấy Vô Song đến thì cũng thu tay lại, nàng trực tiếp ra phía sau Vô Song mà đứng.

Nàng cũng không rõ vì sao mình lại làm vậy nhưng mà nàng tựa hồ cảm giác... nàng nợ Vô Song, dù sao Vô Song cũng là người cứu Thiên Thánh ra ngoài vì vậy cái nhìn của Quỳnh Hương với Vô Song quả thực có chút thay đổi.

Nàng vẫn không thích hắn nhưng chí ít cũng có chút kính trọng.

Quỳnh Hương lùi lại, Trương sư thì vẫn đứng nguyên vị trí, vô hình chung trở thành hai người đều đứng sau lưng Vô Song.

Thấy cảnh này ánh mắt Minato mới mở lớn ra hơn một chút.

Hắn biết Trương sư mạnh, hắn biết Quỳnh Hương cũng không yếu, cả người đứng ở vị trí kia chẳng khác gì nhận Vô Song làm chủ, lúc này liền có chút ý vị.

Vô Song nhìn Minato, Minato nhìn ngược lại hắn, phải mất vài giây sau Vô Song mới nói.

"Có thể giao tiếp sao? ".

Minato cười cười thản nhiên đáp.

"Có thể ".

Vô Song lúc trước quả thật bất ngờ khi thấy Minato, thời điểm Vô Song gặp Minato là lúc hắn nói chuyện thoáng qua cùng Lý Thương Hải, tuy không quá rõ ràng nhưng mà Vô Song hiểu Minato rất mạnh, chí ít có thể sánh ngang Lý Thương Hải.

Tính cách của Lý Thương Hải bản thân Vô Song cũng chẳng lạ gì, vị cô cô này của hắn thật ra cực kỳ nóng tính, muốn hình dung rõ nhất về Lý Thương Hải thì cứ lấy Thiên Sơn Đồng Mỗ cộng Lý Thu Thủy vào rồi chia đôi, nàng như sự chung hòa của cả hai người, một người như nàng nếu không phải vạn bất đắc dĩ sẽ không buông tay.

Lý Thương Hải kể cả bước vào Nhập Tiên Cảnh thì cũng không chắc giữ chân được Minato vì vậy mới đành để hắn mang Ebisu rời đi.

Trong mắt Vô Song, Minato cực kỳ mạnh, mạnh hơn bất cứ ai của Thất Phúc Thần nhưng không ngờ hắn lại bị đẩy đến cái thảm trạng này.

"Có thể nói cho ta biết, ngươi vì sao thương nặng như vậy? ".

Minato quả thật không ngờ Vô Song sẽ hỏi câu này, hắn nhíu mày một chút nhưng mà vẫn quyết định phối hợp trả lời.

"Giết một kẻ nên chết từ nhiều năm bất quá... ".

Minato nói đến đây hơi nhếch miệng một cái.

"Kẻ không nên chết kia cũng quá kinh khủng ".

Đối mặt với Minato, nghe những từ hắn nói, Vô Song bất giác nghĩ tới một người mà nói.

"Tokugawa Ieyasu? ".

Cái tên này vừa phát ra từ miệng Vô Song, khoang thuyền bỗng chốc trở nên tịch mịch như tờ.

Bất kể là Trương sư, Quỳnh Hương hay cả Minato đều có chút chết lặng.

Quyển 5 - Chương 211: Nam hay nữ?

Vô Song không phải là nói bừa ra cái tên kia mà hắn thực sự cảm thấy có lý.

Đến cả Nobunaga còn có thể xuất hiện vì cái gì Ieyasu không thể xuất hiện, đấy là chưa kể Vô Song còn nhìn tháy đám người nhà Tokugawa mang theo một quan tài cổ, một quan tài chẳng rõ từ bao nhiêu năm.

Để có thể so sánh với quan tài cất chứa Nobunaga thì quan tài kia ngoại trừ Ieyasu còn có thể có ai?.

Mạc Phủ nhà Tokugawa hiện tại đang bước vào thời kỳ cực thịnh, nhân tài xuất hiện lớp lớp nhưng mà để so sánh với tổ tiên Ieyasu thì chẳng còn có ai cả.

Danh tiếng của Ieyasu cực kỳ cực kỳ lớn, cho dù Trương sư vốn chẳng mấy ưa thích người Phù Tang thì vẫn đối với Ieyasu bội phục không thôi bởi vì hắn làm được một điều mà Trương sư khao khát... hắn thống nhất thiên hạ, thiên hạ Phù Tang.

Ieyasu còn sống... cái ý niệm này vừa xuất hiện trong đầu mọi người thì suy nghĩ đầu tiên là "không thể nào" nhưng nếu cẩn thận nghĩ lại thì cũng không có gì cả, nên biết cường giả thế gian này sống quá trăm tuổi chẳng phải việc hiếm lạ, Trường Sinh Chân Nhân còn sống gần 300 năm không khác gì tiên nhân thì Ieyasu vì cái gì không thể sống qua 3 đời?.

Ở phía ngược lại, ánh mắt Minato chớp chớp nhìn Vô Song như đang nhìn quái nhân vậy sau đó bất giác cười cười.

"Nói ra được cái tên đó thì trí tưởng tượng của ngươi đúng là phong phú ".

Minato nói đến đây liền trực tiếp không nói nữa đồng thời trong lòng âm thầm lấy làm kỳ, hắn cảm giác Vô Song rất lạ, rất rất lạ nhưng mà lại không thể giải thích là Vô Song lạ ở điểm nào.

Thấy Minato im lặng Vô Song cũng cảm thấy mình đã không thiết yếu nói về vấn đề này, dù sao nhìn tình trạng của Minato thì Vô Song chắc hẳn... Tokugawa Ieyasu cũng chẳng tốt ở chỗ nào.

"Ngươi đã không muốn nói chuyện này thì đổi chủ đề vậy, ngươi không phải trong Thất Phúc Thần vậy chắc là Thất Đế Tử đi? ".

Lần này Minato ánh mắt mở lớn nhìn Vô Song, hắn càng thêm không tin tưởng được những gì vừa nghe, hắn lặng đi một chút như muốn nhìn Vô Song thật kỹ rồi mới nói.

"Biết gì không, ta cảm thấy ngươi rất giống chúng ta, thực sự cứ như một người trong chúng ta vậy".

Minato nói ra câu này vậy chính là biến tướng thừa nhận hắn là một trong Thất Đế Tử, việc này có cái mở đầu liền thú vị hơn nhiều.

"Giống nhau, giữa chúng ta giống nhau chỗ nào? ".

Vô Song hỏi, Minato lại nhìn hắn từ trên xuống dưới rồi đáp.

"Trên người ngươi có Bất Tử Hỏa, cái này không gạt ta được bởi vì cả thiên hạ này bàn về tu luyện Bất Tử Hỏa ta có thể rơi vào 5 vị trí đầu ".

"Trừ Bất Tử Hỏa ra ta còn cảm nhận được ma khí của ngươi, ma khí rất nặng, nặng còn hơn đám người chúng ta nữa, nếu không phải ta chưa gặp ngươi bao giờ, ngươi nói ngươi thuộc chúng ta, ta cũng tin ".

Câu nói của Minato làm Vô Song hơi nhíu mày, Minato thực sự mở miệng một cách nhiều quá mức.

Vô Song gặp qua Tử La Lan, nàng còn sợ Đế Thích Thiên hơn sợ Vô Song rất rất nhiều lần, nàng căn bản không dám nói về Thất Đế Tử càng không thể nói về Đế Thích Thiên ấy vậy mà Minato một lần lại nói ra nhiều như vậy. 

Vô Song đảo hai cặp mắt của mình một cái rồi lên tiếng.

"Trương lão, Quỳnh Hương, hai người rời khỏi đây đi, để cho ta ở lại với hắn một mình được rồi ".

Trương sư thì không hiểu những gì xảy ra cho lắm vì vậy thản nhiên gật đầu rồi lùi ra khoang thuyền, chỉ có Quỳnh Hương là nán lại thêm một chút, nàng dùng ánh mắt hồ nghi nhìn Vô Song bất quá dù sao Vô Song cũng đượ cha nuôi nàng công nhận, nàng nghĩ nghĩ một chút vẫn là lùi ra ngoài.
Sau khi hai người ra ngoài, Vô Song thản nhiên ngồi khoanh chân đối diện với Minato, hắn như có như không mà hỏi.

"Đế Thích Thiên đang ở đâu? ".

Vô Song hỏi cực kỳ trực tiếp nhưng mà hắn cũng không tin tưởng lắm Minato sẽ trả lời bất quá ai mà ngờ được Minato chẳng cần nghĩ cũng đáp.

"Tang Sơn ".

Đây là lần đầu tiên Vô Song nghe thấy hai chữ Tang Sơn.

Quyền lực của Đế Thích Thiên vượt rất xa Trương Tam Phong, mạng lưới tình báo của Trung Nguyên cực kỳ khó vươn vào Bắc Cương, vươn tới phạm vi của Đế Thích Thiên trong khi từ phía Bắc Cương xâm nhập ngược vào Trung Nguyên thật ra cũng không khó.

Vì việc chênh lệch thông tin này mà Võ Đang mới phải ẩn mình, phải cố tình làm yếu bản thân đi rất rất nhiều lần.

"Tang Sơn là nơi nào? ".

Minato nghĩ nghĩ một chút, hắn cũng chẳng biết miêu tả Tang Sơn như thế nào cả, chỉ có thể đáp.

"Cũng không biết nói thế nào với ngươi, ngươi không phải thuộc về chúng ta thì khó mà biết được Tang Sơn, ngươi cứ coi Tang Sơn giống như Hoàng Lăng của Trung Nguyên là được ".

Hoàng Lăng của Trung Nguyên là nơi nào?, đây là một nơi thần bí, một nơi thần bí mà cả Vô Song hiện tại còn không rõ ở chỗ nào, hắn chỉ biết Hoàng Lăng được xây dựng gần kinh thành Trường An nhưng địa điểm cụ thể hơn nữa thì hắn không rõ.

Dĩ nhiên Hoàng Lăng không chỉ là một cái tên, Hoàng Lăng chính là nơi Hoàng Thường sống, một cấm địa hàng thật giá thật của Trung Nguyên.

Câu trả lời của Minato thật sự không giúp được quá nhiều với Vô Song nhưng mà ít ra Vô Song biết Minato kẻ này có tính hợp tác cao dọa người.

"Bỏ qua Tang Sơn đi, vậy Đế Thích Thiên, hắn là người thế nào? ".Nghe Vô Song nói vậy thì Minato bắt đầu nhìn Vô Song như nhìn người ngoài hành tinh rồi phá lên cười.

"Hắn?, ai nói với ngươi Đế Thích là nam nhân? ".

Một câu trả lời thực sự dọa sợ Vô Song, khiến cho Vô Song sững người lại.

Vẻ mặt của Minato lúc này cực kỳ nghiêm túc, căn bản chẳng có chút nào lấp liếm, chẳng có chút nào là nói dối cả.

Không biết thiên hạ nhìn Đế Thích Thiên ra sao, cảm nhận Đế Thích Thiên thế nào nhưng mà trong mắt Minato, Đế Thích Thiên là nữ nhân.

Câu trả lời của Minato như một trọng chùy nện vào ngực Vô Song vậy, hắn cảm thấy có chút khó thở, đầu óc ong ong.

Nếu Minato nói dối thì cũng thôi đi nhưng nếu hắn nói thật thì sao?.

Đại Quốc Chủ là phân thân của Đế Thích Thiên hoặc một tồn tại tương tự phân thân, cái này Vô Song cũng đã nghĩ tới nhưng mà Đại Quốc Chủ rõ ràng là nam thì sao Đế Thích Thiên lại có thể là nữ?.

Đế Thích Thiên là Từ Phúc, Từ Phúc sao có thể là nữ nhân?.

Hít một hơi thật sâu nhìn Minato, Vô Song như muốn tìm ra một tia bất ổn trong mắt Minato nhưng mà Minato thì vẫn thản nhiên nhìn vào hắn, ánh mắt hoàn toàn bất biến.

"Không thể nào, Đế Thích Thiên không thể là nữ nhân ".

Nghe Vô Song khẳng định chắc nịch, Minato cười càng thêm lớn, càng thêm có chút sảng khoái.

"Ngươi biết gì về Đế Thích?, ngươi đến cả Tang Sơn còn chưa đi vào thì biết gì về Đế Thích đây?, những điều ngươi nghe nói là từ đâu, là từ người phương nào?, ai nói với ngươi Đế Thích là nam nhân. Hắn dựa vào cái gì để nói? ".

Hàng loạt câu hỏi vang lên thật sự làm Vô Song không biết trả lời ra sao, tiềm thức của Vô Song chắc chắn Đế Thích Thiên là nam nhân, sự chắc chắn này không thể bị thay đổi nhưng mà hắn cũng không thể trả lời Minato rằng hắn dùng "tiềm thức được ".

Vô Song nghiêm túc nhìn Minato, rốt cuộc lại nói.

"Ta từng lên Võ Đang, từng tới Trường Sinh Điện, việc của Đế Thích Thiên ta nghe từ Trường Sinh Chân Nhân, Trường Sinh Chân Nhân là đối thủ của Đế Thích Thiên, sao có thể không biết hắn là nam hay nữ? ".

Vô Song đáp một câu, Minato lập tức thản nhiên vặn lại.

"Là Trường Sinh Chân Nhân nói với ngươi sao?, lão già kia làm sao biết Đế Thích là nữ?, cởi áo Đế Thích ra nhìn sao? ".

Lần này Vô Song.. quả thực chẳng biết trả lời ra sao.

Trương Tam Phong sao biết được Đế Thích là nữ?, cởi áo Đế Thích ra sao?.

Trên đời này nữ giả nam trang nhiều vô số, cỡ như A Châu có thể giả dạng Đoàn Chính Thuần khiến Kiều Phong không thể phát hiện hà cớ gì Đế Thích Thiên không thể qua mặt Trương Tam Phong?.

Quyển 5 - Chương 212: Kẻ quái dị

Vô Song thực sự không biết phải nói thế nào với Minato về Đế Thích Thiên.

Việc Đế Thích Thiên là nữ nhân thực sự cực kỳ cực kỳ nguy hiểm với Vô Song bởi vì nó sẽ đại diện cho rất rất nhiều loại biến số.

Trong tiềm thức Vô Song có thể chắc chắn Đế Thích Thiên là nam chí ít Đế Thích Thiên hắn biết là nam nhưng mà nếu lời của Minato cũng không phải là giả thì sao?.

Nếu Đế Thích Thiên ở Tang Sơn thật sự là nữ thì sao?, vậy một Đế Thích Thiên là nam mà Vô Song vốn tìm hiểu trong suốt thời gian qua là ai?, hắn ở đâu?.

Đại Quốc Chủ có thể là phân thân của Đế Thích Thiên, vậy ở Tang Sơn có thêm một phân thân nữa thì sao?.

Cái giả thuyết này không ai có thể nghĩ ra ngoại trừ Vô Song bởi vì Vô Song cũng có một Cơ Vô Song, một Cơ Vô Song hoàn toàn là nữ.

Đế Thích Thiên ở Tang Sơn nều cũng như Cơ Vô Song thì thực sự rất phiền phức bởi vì ngoài kia vẫn còn một Đế Thích Thiên khác.

Vô Song nhìn chằm chằm vào Minato, hắn lập tức vặn lại câu nói của đối phương.

"Ngươi nói đúng, Trường Sinh Chân Nhân chẳng thể cởi quần áo Đế Thích Thiên ra để biết là nam hay nữ vậy ngươi đã thử chưa mà có thể nói chắc chắn Đế Thích Thiên là nam hay nữ? ".

Vô Song vốn chỉ vặn lại câu nói của đối phương, hắn quả thực không ngờ Minato chẳng suy nghĩ gì mà trả lời.

"Đương nhiên đã thử, ta trở thành một trong Thất Đế Tử chính là vì Đế Thích, Đế Thích tự mình ra tay thu phục ta, tuy chẳng thể miêu tả kỹ mấy thứ đó nhưng mà ta có thể cam đoan Đế Thích là nữ nhân "."Ngươi chưa bao giờ đến Tang Sơn, chưa từng gặp mặt Đế Thích thậm chí giọng nói còn chưa nghe nhưng mà nếu ngươi có dịp đến Tang Sơn, nghe được giọng Đế Thích thì chắc chắn cũng nhận ra đó là giọng nữ nhân ".

Lần này Vô Song triệt để im lặng, hắn không có cách nào phản bác lời Minato, thông tin này có thể đúng có thể sai nhưng mà hiện tại Vô Song không có cách nào đi xác nhận đúng sai, hắn chỉ có thể lưu ý trong lòng mà thôi.

"Ta có chút không hiểu, vì sao ngươi phối hợp trả lời những câu hỏi này như vậy? ".

Vô Song quyết định đổi chủ đề, ở một bên Minato liền dùng ánh mắt đầy thâm ý mà nhìn hắn.

"Ngươi không biết đến cả Tang Sơn mà lại biết Thất Đế Tử thì cũng kỳ, nếu ta đoán không nhầm ngươi nhất định thu được nguồn tin nhưng mà ai cung cấp tin cho ngươi đây? ".
"Có thể gọi ra Thất Đế Tử chúng ta thì chỉ có chính bản thân chúng ta hoặc người từ Tang Sơn, người từ Tang Sơn thì chắc chắn không đúng vậy chỉ còn nội bộ Thất Đế Tử ".

"Thất Đế Tử không phải cái đám ô hợp Thất Phúc Thần có thể so sánh, nói đúng hơn chúng ta là tồn tại siêu việt bọn chúng, mạnh mẽ hơn nhiều bất quá ta nhớ ra trong Thất Đế Tử hình như có một người mới?, trước khi ta rời khỏi Bắc Cương để đến Bồng Lai này nghe nói có một nữ nhân gia nhập Thất Đế Tử, nàng gọi là Tử La Lan đi? ".

"Nữ nhân này ta chưa gặp bao giờ nhưng mà ta biết chắc nàng yếu, cũng là người mà ngươi có khả năng bắt được nhất, thông tin của ngươi lấy được từ chỗ Tử La Lan đúng chứ? ".

"Ta không rõ vì cái gì ngươi không thể moi đủ thông tin từ miệng Tử La Lan nhưng mà ngươi cũng nên biết Thất Đế Tử chúng ta chẳng ai coi nàng vào mắt cả, nàng cũng chúng ta không cùng một cấp bậc, có những việc nàng không cách nào trả lời cũng không dám trả lời nhưng mà đừng lấy nàng làm thước đo cho Thất Đế Tử ".

"Bản thân Thất Đế Tử không giống với Tử La Lan, Tử La Lan nữ nhân kia quá nửa là lo lắng cho Đế chủ nhưng mà đây mới là cái ngu ngốc của nàng, nữ nhân kia nghĩ nếu làm lộ thông tin của Đế chủ thì có thể gây nguy hiểm cho Đế chủ?, cái suy nghĩ này phải nói là ngu xuẩn ".

"Trong Thất Đế Tử chúng ta, ai cũng như ai, chỉ cần những thông tin ngươi hỏi không phải vấn đề không thể trả lời thì không có gì cả, cho dù ngươi biết về Đế chủ, hiểu về Đế chủ thì ngươi nghĩ ngươi thắng được Đế chủ sao? ".

Minato nói một tràng dài, hơn nữa kẻ này khiến Vô Song không thể không công nhận tài ăn nói của hắn rất rất tốt, chí ít hắn khiến Vô Song không có cách nào phản bác.

Minato thực sự nói rất đúng, cho dù hiểu về Đế Thích Thiên thì làm được gì?, nếu chỉ cần nắm giữ được thông tin của Đế Thích Thiên mà thắng được hắn thì hắn đã chẳng là Đế Thích Thiên.

Muốn thắng Đế Thích Thiên không thể đi theo con đường thủ xảo, nhất định chỉ có thể dùng chân tài mà vượt qua hắn như cái cách Trương Tam Phong vượt qua Đế Thích Thiên vậy, trừ cách này ra làm gì còn cách nào đả bải nội Đế Thích Thiên?.

Việc này cũng như Vô Song hiện tại biết rất nhiều thông tin về Trương Tam Phong nhưng mà biết xong để làm gì?, Vô Song thắng được Trương Tam Phong sao?.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau