CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 951 - Chương 955

Quyển 5 - Chương 200-2: Hoàng Đồ (2)

Vô Song hiện tại thật sự hận, hắn đang ở ngay bên cạnh Quang Trung hoàng đế thời còn trẻ ấy vậy mà một câu cũng không thể nói, đương nhiên thời điểm này còn không có Quang Trung hoàng đế mà chỉ có một người trẻ tuổi họ Nguyễn tên Quang Bình.

Nói về tuổi tác cùng sức vóc thì Nguyễn Quang Bình cùng Kiều Phong có chút tương tự với nhau, đến cái vẻ bá khí ngời ngời cũng giống, đáng tiếc là Vô Song không có cách nào giao tiếp, mọi giao tiếp đều phải qua Trương sư.

Tại Trung Nguyên danh tiếng của Trương Tam Phong là không ai có thể so sánh nhưng mà ngay cả khi đối mặt với Trương Tam Phong thì Vô Song cũng không gọi hai chữ Trương sư này.

Khi Vô Song muốn Thiên Thánh tới Tây Vực giúp đỡ mình, hắn gọi Thiên Thánh là Trương Thiên Sư tuy nhiên đây chỉ là một chức danh, Vô Song kính trọng Thiên Thánh nhưng mà vẫn chưa đủ, chưa đủ để hắn hạ mình gọi đối phương vi "sư", chân chính "sư ".

Một đời này có lẽ cũng chỉ có lão đầu tử có thể khiến Vô Song cúi đầu nói một chữ sư, chân tâm từ tận đáy lòng bất quá hiện tại có thêm Trương sư – Trương Văn Hiến.

Thời điểm hiện tại Vô Song vẫn chưa thể chính miệng gọi ra hai chữ này mà hắn chỉ xưng "Trương sư" là "Trương lão" bất quá trong lòng Vô Song bản thân Trương Văn Hiến đã đến một độ cao rất lớn, chí ít là hơn Trương Thiên.

Mượn việc Quỳnh Hương là người "Nam Lĩnh" hơn nữa hai người Vô Song cùng hai người phía Trương sư đều "gặp nạn trên biển", Vô Song không mất bao nhiêu công sức liền mang Trương sư về nơi trú ẩn, dù sao cả Quang Bình cùng Trương sư đều rất mệt mỏi, hai người cũng không từ chối một chỗ nghỉ ngơi.

Vô Song lần này cũng mang theo tư tâm bởi vì hắn nghĩ đến Dương.

Cho dù chỉ có một chút liên hệ nhưng Vô Song bất giác vẫn cứ nghĩ tới Dương, nếu mọi thứ đúng như hắn đoán thì đây quả thực là một hồi duyên phận.

Duyên phận là thứ rất kỳ diệu, là thứ chẳng ai có thể nắm được trong tay nhưng mà nó thật sự vẫn xuất hiện.

Duyên phận để cho Vô Song gặp Dương trên một chuyến tàu toàn những tử tù, duyên phận mang câu chuyện về Nam Lĩnh của Dương tới tay Vô Song.

Duyên phận lại đưa hai thầy trò Trương sư tới Bồng Lai để bọn họ gặp Vô Song, giờ khắc này duyên phận lại để Dương gặp mặt Trương sư.

Trong những ngày qua thú thật Vô Song chẳng có hơi sức đâu đi quan tâm Dương cùng Huân, không phải là vì Vô Song vô tâm mà là bởi hắn vô lực.

Trong trận chiến này Dương cùng Huân hoàn toàn chỉ là gánh nặng, sẽ không ai mở miệng nói ra thậm chí đến cả một chút phản ứng cũng không có nhưng mà ngay cả hai nàng cũng hiểu được việc này, hai nàng quá yếu.

Bất kể là Dương cùng Huân về một mặt nào đó cũng chỉ có thể coi là phàm nhân, phàm nhân xuất hiện trên Bồng Lai nơi xảy ra trận chiến của những kẻ siêu việt thế gian, chiến trường này vốn không dành cho bọn họ, bọn họ hoàn toàn lạc loài.

Con người vốn là sinh vật yếu đuối nhưng mà con người lại rất khó chấp nhận cái việc này, khi sự yếu đuối vô lực kéo dài, đè nén thẳng vào một người thì áp lực của nó nặng vô cùng.

Không biết ngày mai ra sao, không biết có thể sống thêm bao lâu, tương lai không thể nhìn thấy, vận mạng không thể nằm trong tay hơn nữa tự bản thân lại hiểu rằng mình yếu đuối vô dụng, khi đó ngay cả mở miệng nói chuyện với những người khác cũng khó, đến cả ánh mắt cũng mang theo một cái gì đó gọi là tự ti.

Cái áp lực này thực sự hành hạ Dương cùng Huân đến khổ, bản thân Huân có thể là một nữ tử Phù Tang, nàng mang theo sự nhẫn nhịn của nữ nhân nơi đây nhưng Dương thì khác.

Dương làm một nữ hán tử, nàng mạnh mẽ hơn Huân nhiều, nàng thậm chí là một nữ cướp biển tung hoành Đông Hải, tuy nàng chẳng mạnh mẽ gì cho cam nhưng mà nàng có mộng tưởng, có thứ khát vọng vượt xa người khác, một người như Dương... trong thời gian này phải chịu một thứ sức ép kinh khủng.

Dương có lẽ không bao giờ ngờ được lại gặp mặt Trương sư ở đây, giây phút nàng thấy Trương sư thậm chí trong ánh mắt của người phụ nữ đầy mạnh mẽ này lại ngân ngấn nước mắt, Dương gần như không nhịn được mà chạy tới chỗ Trương sư."Lão sư ".

Một đời Trương sư có rất nhiều đệ tử nhưng mà Dương quả thật cũng được coi là đặc biệt, một nữ tử mang theo thứ khí khái mà chẳng nhiều nam nhân có được.

Giữa Trương sư cùng Dương không hẳn là sư đồ, Trương sư còn chưa coi Dương làm đồ nhưng mà Dương thực sự coi Trương sư vi sư.

Dương thật ra rất được Trương sư thưởng thức, đáng tiếc nàng không phải người Nam Lĩnh, nàng cũng không nguyện ở lại Nam Lĩnh lấy chồng sinh con, trở thành một phần của Bách Việt Tộc, nàng phải ra biển, nàng còn có mộng tưởng của nàng, nàng muốn làm vua hải tặc >

Trương sư không ở bên Dương quá nhiều thời gian nhưng mà ký ức của ông với Dương lại khắc sâu vô cùng, nếu không phải lần này không liên lạc được với Dương thì ông cùng Quang Bình đã chẳng phải theo đội buôn đi nhờ tới Trung Nguyên.

Nhìn thấy Dương nhận ra Trương sư, nhìn thấy vẻ kích động của Dương bản thân Vô Song cũng không nhịn được mà mỉm cười.

Có Dương làm cầu nối ít ra Trương sư sẽ bớt đề phòng Vô Song rất nhiều, cái suy nghĩ này tuyệt đối không sai bởi vì ánh mắt Trương sư nhìn Vô Song rốt cuộc cũng mang theo sự hữu hảo, ít nhất là một chút.

Dương có thể không mạnh nhưng nàng không ngu ngốc, nàng càng không phải một nhân vật tầm thường, người như nàng sẽ không dễ dàng bị lừa gạt, người như nàng có thể làm Trương sư tin tưởng về Vô Song.

Dĩ nhiên ngay cả Dương thật ra cũng không biết ngoài kia thực sự xảy ra cái gì, ngay cả Dương cũng không hiểu Bồng Lai rốt cuộc là cái gì, nàng chỉ có thể ngồi một bên, dùng ngôn ngữ Việt Cổ để kể lại với Trương sư cùng Quang Bình, kể lại những gì nàng gặp, nàng trải qua.

Quang Bình thực sự lần đầu tiên bước ra khỏi Nam Lĩnh, mỗi lời nói của Dương đều làm ánh mắt Quang Bình sáng lên, cứ như đang nhìn về phía một chân trời mới thậm chí Vô Song không hoài nghi người này lập tức muốn rời khỏi đây, lập tức muốn trải nghiệm những dị vật ở Bồng Lai.

Khác với Quang Bình thì Trương sư lại lộ ra vẻ trầm ngâm, ông đã đi qua rất nhiều nơi trong thiên hạ, qua lời kể của Dương ông hiểu cái nơi gọi là Bồng Lai này tuyệt không tầm thường.
Trước nghe hai chữ "tiên dược" ông chỉ cười nhưng giờ khắc này ông có chút tin, ánh mắt Trương sư lúc này bất giác nhìn về phía Vô Song.

Bồng Lai là nơi không tầm thường nhưng cũng không thể gây ra quá nhiều ảnh hưởng với ông, khác với Quỳnh Hương, khác với Vô Song bản thân ông chỉ là người qua đường, một người qua đường thì chẳng có lý do gì dính vào cái rắc rối này.

Trương sư di chuyển, ông lại bên Vô Song rồi ngồi xuống, thản nhiên mà nói.

"Lão đa tạ ngươi đã cứu Dương ".

Vô Song cũng cười cười mà đáp.

"Tiền bối, việc nhỏ mà thôi không có gì, Dương cũng là bạn của vãn bối, nàng là một nữ tử... khiến người ta cảm thấy thú vị, muốn xem nàng có thể đi xa đến đâu, bay cao đến đâu ".

Nói rồi Vô Song đột nhiên nhìn Trương sư, hắn mỉm cười mà nói.

"Tiền bối, vãn bối cũng rất muốn xem Quang Bình đi xa đến đâu, bay cao đến đâu ".

Một câu nói làm ánh mắt Trương sư híp lại thậm chí lúc này cả người ông thẳng tắp bất quá rất nhanh toàn bộ uy thế đều tán đi.

"Quang Bình là đệ tử của lão, đứa trẻ này chỉ có chút võ dũng, có thể đi xa đến đâu chứ ".

Nghe Trương sư đáp Vô Song liền phá lên cười.

"Tiền bối, người không muốn đi tranh Hoàng Đồ sao? ".

"Ngươi nói gì lão không hiểu ".

Lần này giọng Trương sư quả thật trầm hơn rất nhiều.

Hoàng Đồ... thứ này Trương sư biết hơn nữa còn quan tâm, nếu đã như vậy thì dễ hơn nhiều lắm.

"Vãn bối nói gì tiền bối chẳng nhẽ không biết? ".

"Hoàng Đồ đang ở trước mặt chỉ là không rõ có người nào đi tranh hay không ".

"Dĩ nhiên trước khi nói đến Hoàng Đồ, vãn bối thực tâm muốn hỏi... vì cái gì hơn hai trăm năm trước nhà Minh bị đánh bật ra khỏi Nam Lĩnh, vãn bối nghe nói có một người họ Lê xuất thế, gần như quy tụ toàn bộ Nam Lĩnh về một mối để đánh đuổi nhà Minh... nếu đã như vậy vì cái gì đến tận bây giờ Nam Lĩnh chưa được thống nhất? "

Quyển 5 - Chương 201: Nam Lĩnh – Trần Gia

Khác với Vô Song bản thân Trương sư không biết Hoàng Đồ là gì nhưng ông rõ ràng có nghe nói.

Trong quá khứ dưới cơ duyên xảo hợp Trương Sư tìm được một bản cổ văn, một bản cổ văn từ thời đại xa xưa vô cùng.

Trương sư không biết chính xác bản cổ văn thuộc về thời đại nào, để xác minh những dòng trong cổ văn thì Trương sư gần như đi khắp đất Nam Lĩnh, phải mất 10 năm ông mới có thể xác định được đây là bút tích của người nào, thuộc thời đại nào. 

Lịch sử Nam Lĩnh tại thế giới này có hai người từng "suýt" thống nhất được tộc Bách Việt về một mối, gần nhất là Lam Sơn Lê Tổ nhưng mà trước vị Lam Sơn Lê Tổ kia, ngược dòng thời đại thì phải nói đến một chữ Đinh, Nam Lĩnh – Đinh Gia.

Họ Đinh ở Nam Lĩnh hiện tại không còn là đại tộc thậm chí bị chia làm rất nhiều chi khác nhau nhưng mà khắp Nam Lĩnh khi nhắc đến một chữ "Đinh" thì vẫn phải mang theo kính ý.

Nếu coi Lam Sơn Tổ từng có cơ hội thống nhất Nam Lĩnh thì họ Đinh có một người còn làm tốt hơn, một người được hậu thế xưng là Tiên Hoàng.

Lịch sử quá mức xa xôi khó có thể kiểm chứng, Trương sư không biết vì sao Đinh Tiên Hoàng thất bại nhưng Tiên Hoàng thực sự cũng chưa thống nhất được Nam Lĩnh, Tiên Hoàng còn thiếu một chút, cái thứ mà Tiên Hoàng thiếu chính là Hoàng Đồ.

Trong bản cổ thư kia Tiên Hoàng đề cập tới Hoàng Đồ, nếu là người khác viết có lẽ Trương sư không tin nhưng mà bút tích do chính thân Tiên Hoàng năm xưa viết xuống thì Trương sư lại không thể không tin.

Tiên Hoàng đề cập rất hư vô mờ mịt bởi vì cái gọi là Hoàng Đồ này ngay cả Tiên Hoàng cũng chẳng thể nắm được, Tiên Hoàng chỉ biết Hoàng Đồ liên quan tới khí lượng, là khí lượng của bậc đế vương.

Muốn làm hoàng đế không phải là dễ nhất là khai quốc hoàng đế.

Khai quốc hoàng đế ai không phải nhân vật tuyệt đỉnh, trời sinh đã đứng trên trăm vạn người tuy nhiên nếu chỉ là tuyệt đỉnh thì chưa đủ, còn phải có thế, phải có khí lượng của bậc đế vương.

Khí lượng của bậc đế vương được hiểu đơn giản nhất dưới dạng long mạch, muốn ngồi vào ngôi cửu ngũ chí tôn nhất định phải tạo được long mạch, long mạch vốn dựa vào địa thế sông núi mà thành hình bất quá long mạch vốn không nghe người khác, long mạch của một quốc gia chỉ nghe lệnh hoàng đế, vì hoàng đế mà đánh ra căn cơ của cả một vương triều sau này.

Long mạch đủ lớn thì vương triều đủ mạnh nhưng long mạch càng lớn càng kiên cố thì càng cần cái khí lượng của bậc đế vương, chỉ có khí lượng đủ lớn mới nuốt nổi long mạch, mới có thể khiến long mạch chịu phục.

Làm sao để có khí lượng đủ lớn?, đáp án là Hoàng Đồ.

Tiên Hoàng năm xưa rõ ràng có thể thống nhất Nam Lĩnh nhưng mà Nam Lĩnh quá lớn, địa thế Nam Lĩnh quá khủng bố đến mức Tiên Hoàng rốt cuộc vẫn phải thu tay, lực bất tòng tâm.

Không phải tài năng của Tiên Hoàng không đủ mà là khí lượng của ông không đủ che đi cả Nam Lĩnh, chẳng đủ để khiến toàn bộ long mạch Nam Lĩnh quy về một mối mà thành đại nghiệp.

Tại cái thời đại đó Tiên Hoàng đã suy nghĩ rất nhiều, rốt cuộc tìm ra đáp án là Hoàng Đồ, chỉ có đi chiến Hoàng Đồ mới có thể làm tăng khí giả, làm tôn lên cái khí lượng của bậc đế vương, chỉ có chiến thắng Hoàng Đồ mới có thể thôn phệ long mạch khiến nó cung kính nghe lệnh, khiến nó vì hoàng đế mà hiệu lực.

Nếu chỉ là một vùng đất nhỏ hơn thì Tiên Hoàng không cần Hoàng Đồ nhưng mà Nam Lĩnh quá lớn, lớn đến mức nó là một phần của thiên hạ này, công thống nhất Nam Lĩnh nào kém cạnh gì thống nhất Trung Nguyên, nếu muốn làm được vĩ nghiệp bực đó nhất định phải cần Hoàng Đồ.

Trương sư sao có thể không nhìn ra đệ tử Quang Bình của mình bất phàm hơn nữa Quang Bình có chí, cái chí của bậc đế vương, bản thân Trương sư muốn phụ tá Quang Bình lên ngôi nhưng mà trong nội tâm ông lại không nắm chắc.

Ông cho dù được người ta nói là bậc hiền giả nhưng tài năng có thể đến bao nhiêu?, có thể vượt qua những người thế hệ trước, những chiến tướng vào sinh ra tử cùng Lam Sơn Lê Tổ hay chăng?.

Trương sư có thể chẳng thua kém bất cứ một ai trong số những hiền giả – chiến tướng đi theo Lam Sơn Lê Tổ năm xưa nhưng vấn đề là ông chỉ có một mình.

Năm đó Lam Sơn Lê Tổ rốt cuộc vẫn thất bại trong việc thống nhất Nam Lĩnh vậy ông sao có thể nắm chắc đưa Quang Bình hoàn thành vĩ nghiệp?.
Trương sư dùng ánh mắt nhìn chằm chằm vào Vô Song, ông thực sự không rõ vì sao đối phương lại nói ra Hoàng Đồ, ông thậm chí biết mình hiện tại đang rơi vào bẫy của đối phương, đang tỏ ra mình cực kỳ quan tâm tới Hoàng Đồ từ đó sẽ rất bất lợi nhưng mà biết thế nào được?, Hoàng Đồ thực sự quá mức quan trọng, nếu không biết cái gì là Chiến Hoàng Đồ thì có lẽ Nguyễn Quang Bình một đời cũng chẳng thể thống nhất Nam Lĩnh.

"Ngươi hỏi họ Lê chẳng nhẽ là Lam Sơn Lê Tổ?, vì cái gì ngươi muốn biết chuyện này? ".

Lam Sơn Lê Tổ là cái gì thì Vô Song lần đầu mới nghe nhưng mà hắn chẳng khó đoán nhân vật này là ai, Vô Song thậm chí còn cảm thấy "thích" bốn chữ này, lúc này khóe miệng của hắn cong lên.

"Tiền bối, người cứ coi đây là cuộc giao dịch đi, vãn bối muốn biết việc Lam Sơn Lê Tổ năm xưa, đổi lại vãn bối liền nói cho tiền bối thế nào là Hoàng Đồ ".

Vô Song thật ra chỉ dùng Hoàng Đồ do thám Trương sư mà thôi, hắn thực sự không rõ Trương sư liệu có biết Hoàng Đồ là cái gì không, rất may mắn Trương sư không biết.

Đáp án này thật ra rất dễ đoán, Vô Song không phải một chút lịch sử của Nam Lĩnh cũng không hiểu, hắn biết Nam Lĩnh từng xuất hiện Đinh Tiên Hoàng, Nam Lĩnh từng xuất hiện Lê Thái Tổ.

Trong sử Việt bất kể Đinh Tiên Hoàng hay Lê Thái Tổ đều thống nhất đất Việt trở thành hoàng đế nhưng tại thế giới này thì không, lý do hai người không thể làm được chỉ sợ chính vì đất Nam Lĩnh rộng hơn xa đât Việt.

Nếu trước khi từ thế giới Phật Sơn trở về có lẽ Vô Song còn không rõ Nam Lĩnh thiếu cá gì thì sau khi trở về hắn không thể không rõ, Nam Lĩnh thiếu Hoàng Đồ, thiếu một người đi chiến Hoàng Đồ.

Vô Song đi theo Thiết Mộc Chân 2 năm, Vô Song rõ ràng nhất Thiết Mộc Chân chiến Hoàng Đồ như thế nào, làm cách nào thống nhất cả đại thảo nguyên, 2 năm đi theo Thiết Mộc Chân, hắn dạy Thiết Mộc Chân rất nhiều nhưng mà cũng học lại được không ít.

Vô Song không phải là người có khả năng làm vua, hắn càng không nguyện làm vua làm chúa, đến chính Vô Song còn có một giai đoạn cực kỳ mơ hồ.

Nếu hắn tiếp quản Thiên Long Giáo, đi lại con đường của Thiên Vương thì hắn sẽ làm gì?, bảo hắn gây dựng Thiên Long Giáo thành siêu cấp đại phái trên giang hồ thì hắn làm được nhưng bảo hắn thống nhất Tây Vực, trở thành thiên cổ nhất đế của Tây Vực... Vô Song thực sự rất mơ hồ.

Đến thời điểm hiện tại, Vô Song lập ra Thăng Long Hội, hắn có tự tin thoát ra khỏi cái Thiên Long Giáo, thoát ra khỏi cái bóng của Thiên Vương, một trong những nguyên nhân chính làm Vô Song lập ra Thăng Long Hội thật ra cũng là vì hắn mơ hồ, hắn không biết làm vua ra sao, làm vua thế nào, nhất thống Tây Vực kiểu gì, hắn không phải Thiên Vương.

Thời điểm này thì tốt rồi, ít nhất Vô Song đang nhìn thấy một bậc đế vương trước mặt, thấy một hoàng đế tương lai.Quang Trung Hoàng Đế, bốn chữ như sấm bên tai.

Vô Song sẽ chẳng thể nguyện vọng mang Quang Trung Hoàng Đế đi thống nhất Tây Vực nhưng chí ít hắn muốn nhìn vào con đường hoàng đế đi từ đó tự tìm đường cho chính mình.

Ở một bên kia Trương sư quả thật trầm ngâm, Hoàng Đồ thực sự là thứ quá mức huyễn hoặc cũng quá mức hấp dẫn Trương sư.

Trương sư cũng thừa hiểu người trẻ tuổi trước mặt mình không tầm thường, muốn dùng võ lực ép hắn là điều rất khó hơn nữa về một mặt nào đó Vô Song còn có ơn với Dương, lấy oán báo ân Trương sư cũng chẳng làm được, rốt cuộc Trương sư mở miệng nói.

"Lam Sơn Lê Tổ là một người lão phu cực kỳ thần tượng chỉ hận sinh không gặp thời, không thể theo Lê Tổ đánh đông dẹp bắc, trinh chiến bát phương ".

"Lam Sơn Lê Tổ, bốn chữ này đã đặt nặng lên Nam Lĩnh vài trăm năm qua, khi nhắc đến đất Lam Sơn không ai không kính phục tuy nhiên Lam Sơn Lê Tổ quả thật không phải là chủ nhân của Nam Lĩnh, chí ít.. ông không thể tự lập hoàng đế cai trị Nam Lĩnh ".

"Năm xưa đi theo Lê Tổ có thể nói là toàn bộ tinh hoa của Nam Lĩnh, toàn bộ những nhân vật kiệt xuất nhất của Nam Lĩnh tuy nhiên quân đội của Lê Tổ lại không phải đến từ Lam Sơn, một lượng quân đội lớn của Lê Tổ đến từ các đại tộc của Nam Lĩnh ".

"Thời điểm đó có một đại gia tộc bỏ công sức rất lớn hơn nữa gia tộc này cũng có thể nói là cự đầu của Nam Lĩnh, bọn họ là Nam Lĩnh – Trần Gia ".

"Năm xưa Lê Tổ muốn nhất thống Nam Lĩnh chính là chịu Trần gia phản đối, mượn lá cờ của Trần gia mà rất nhiều đại tộc của Nam Lĩnh cũng phản đối ".

"Người Nam Lĩnh không chịu cúi đầu, nếu có ngoại địch bọn họ có thể gộp sức với nhau nhưng chỉ cần ngoại địch vừa đi căn bản không ai phục ai, càng không ai chịu thần phục ai ".

"Công tích của Trần gia trong trận chiến đó rất lớn, lớn đến mức Lê Tổ cũng không biết làm sao, sau đó một mặt là Lam Sơn Đại Kỳ một mặt là liên hợp các đại tộc mà Trần gia đứng đầu suýt nữa đẩy Nam Lĩnh vào cảnh binh đao máu lửa ".

"Nam Lĩnh khi đó đã không chịu được chiến loạn, 10 năm đại chiến với nhà Minh đã làm bao nhiêu máu xương của con dân Nam Lĩnh đổ xuống, thời khắc đó cả hai bên đều biết chỉ cần đại chiến nổ ra thì Nam Lĩnh tuyệt đối không chịu được rốt cuộc... Lê Tổ không nói đến việc nhất thống Nam Lĩnh nữa, kế hoạch này tạm thời thất bại ".

"Nếu Lê Tổ có thời gian thì người nhất định có thể thống nhất Nam Lĩnh hoặc chí ít lão nghĩ như thế nhưng mà thời gian không đợi ai cả, Lê tổ rốt cuộc vẫn qua đòi, vẫn không thể chờ đến lúc hoàn thành đại nghiệp".

"Lê tổ qua đời liền tới Lam Sơn nội đấu, sau cuộc nội đấu Lam Sơn cũng chẳng còn là Lam Sơn, Trần gia thì vẫn sừng sững ở đó, đại kỳ hiên ngang đất Nam Lĩnh, việc thống nhất Nam Lĩnh lại càng không thể hoàn thành ".

"Năm tháng qua đi, hiện tại Lam Sơn không còn phong quang của Lam Sơn còn Trần gia vẫn là đại tộc lớn nhất Nam Lĩnh... ".

"Lão đã tiếp xúc với người Trần gia nhiều lần, thật ra không phải Trần gia không muốn thống nhất Nam Lĩnh nhưng mà hoàng đế... hoàng đế nhất định phải xuất từ Trần gia ".

Trương sư cũng không biết ông vừa ném vào đầu Vô Song một quả bom bạo tạc.

Quang Trung Hoàng Đế thì cũng thôi đi, niên đại này dĩ nhiên còn có Nam Lĩnh Trần Gia?.

Vô Song không rõ Nam Lĩnh Trần Gia có phải họ Trần mà hắn biết không nhưng mà nếu đúng thì... mọi việc rất rất khó giải quyết.

Hào Khí Đông A há lại chịu dưới người?, Lam Sơn Lê Tổ không thống nhất được Nam Lĩnh chỉ sợ là điều... dễ hiểu.

Quyển 5 - Chương 202: Hoàng Đồ Chiến

Khi quá nhiều người giỏi cùng tụ lại một chỗ thật ra cũng không tốt bởi vì trong một quần thể nào thì cũng cần một người đứng đầu, vậy ai sẽ đứng đầu, ai có thể lực áp quần hùng?.

Trên lý thuyết vẫn có khả năng xuất hiện một người giỏi hơn hẳn những người giỏi khác để phục chúng nhưng mà điều này rất rất khó xảy ra, lý thuyết chỉ là lý thuyết.

Đây là lần đầu tiên Vô Song nghe đến Nam Lĩnh – Trần gia nhưng vừa nghe thì Vô Song cũng hiểu về bọn họ. 

Nhà Trần... tuyệt không chịu dưới người khác, ngay từ xuất phát điểm đã là vậy, chính cái sự cao ngạo tận trong xương tủy này mới tạo nên Hào Khí Đông A chấn động thiên hạ.

Lam Sơn Lê Tổ thực sự rất giỏi, những người đi theo nghĩa quân Lam Sơn năm xưa đều là bậc đại tài nhưng mà để nhà Lam Sơn có thể vượt qua nhà Trần.. có lẽ vẫn không đủ.

Vô Song không rõ nhà Trần này có phải nhà Trần trong suy nghĩ của hắn hay không nhưng mà khả năng rất lớn hơn nữa Vô Song hoài nghi đây chính là nhà Trần của thời đại hào hùng nhất, thời đại ba lần đánh tan quân Nguyên Mông bất quá vấn đề là nhà Trần của vài trăm năm trước đã như thế, nhà Trần của hiện tại ra sao.

Nếu nhà Trần thời kỳ đỉnh cao cộng đồng tồn tại với nhà Lam Sơn thì mọi việc có lẽ sẽ dễ hơn nhiều, chí ít sau vài trăm năm đây đã không còn là nhà Trần đỉnh cao nữa rồi, thời đại của nhà Tây Sơn có lẽ đã đến, dĩ nhiên đây chỉ là Vô Song suy đoán, một ngày hắn chưa đến Nam Lĩnh thì suy đoán mãi là suy đoán, chẳng có cách nào xác thực.

Vô Song đang suy nghĩ về nhà Trần, trong đầu hắn thậm chí còn nghĩ đến nhiều việc lớn hơn, ví dụ như giả sử Nam Lĩnh không chỉ có Trần gia thì sao?, cái giả thuyết này thực sự rất khó chấp nhận bởi vì nếu giả thuyết thành hiện thực thì ngay cả Quang Trung Hoàng Đế cũng chẳng trấn áp đực quần hùng, Nam Lĩnh sẽ mãi mãi rơi vào phân cách, rơi vào chiến loạn.

Vô Song đang nghĩ cái gì thì Trương sư không biết, thời điểm này Trương sư chỉ quan tâm cái gì là Hoàng Đồ vì vậy sau khi nói xong việc của Lam Sơn Lê Tổ thì Trương sư lập tức hỏi.

"Việc của ngươi lão đã trả lời, lão muốn biết cái gì là Hoàng Đồ ".

Câu nói của Trương sư kéo Vô Song từ trong suy nghĩ trở lại, hắn đương nhiên sẽ đáp ứng lời mình nói, hắn trầm ngâm vài giây rốt cuộc mở miệng.

"Tiền bối, vãn bối hiểu Nam Lĩnh đời nào cũng có nhân tài nhưng không cách nào thống nhất ấy cũng là vì Hoàng Đồ ".

"Hoàng Đồ Chiến nói đơn giản thì cũng đơn giản, nói không đơn giản thì nó khó như lên trời, Hoàng Đồ Chiến được hiểu dưới dạng trận chiến của các vị vua, là đế chiến đế, hoàng trảm hoàng".

"Thiên hạ công chủ tức hoàng đế, thiên hạ rộng lớn bao nhiêu thì hoàng đế cần có khí lượng bấy nhiêu, cái khí lượng bao trùm cả thiên hạ ".

"Hoàng đế trên thế gian này cũng nhiều, chẳng phải ngẫu nhiên mà thiên hạ vô số lần chia năm xẻ bảy, vãn bối không phải là người Nam Lĩnh vì vậy tạm lấy việc Trung Nguyên ra mà nói ".

"Trung Nguyên vẫn luôn rất loạn rất loạn nhưng bất kể thời khắc loạn lạc ra sao thì vẫn sẽ có người đứng lên thống nhất thiên hạ, đấy là vì bọn họ nắm được Hoàng Đồ ".

"Hoàng Đồ là cuộc chiến của các vị vua, nó được hình thành khi có quá nhiều nhân vật chia cắt thiên hạ, chia cắt long mạch khắp thiên hạ mà củng cố căn cơ của chính mình khi đó Hoàng Đồ Chiến sinh ra ".

"Hoàng Đồ Chiến là vô hình vô tướng, không ai có thể cảm nhận được nhưng nếu một hoàng đế hoặc một người tương tự hoàng đế có thể giết được một kẻ thù trong Hoàng Đồ Chiến khi đó long mạch lập tức lớn lên, khí lượng lại thêm một phần ".

"Giết chết hoặc thu phục càng nhiều đối thủ trong Hoàng Đồ Chiến vậy thì khí lượng càng lớn, một khi khí lượng hóa thành thực chất sẽ ngưng tụ đại thế, đại thế một khi thành thì nhất thống thiên hạ".

"Dĩ nhiên mấy cái này thật ra cũng chẳng có gì huyền bí, muốn thống nhất thiên hạ ai chẳng hiểu cần đạp đổ mọi bức tường, tiêu diệt mọi địch nhân, cái sâu xa nhất của Hoàng Đồ Chiến thật ra là cách thôn phệ long mạch ".

Toàn bộ những gì Vô Song nói trước đây đều mơ mơ hồ hồ, ít nhất Trương sư chẳng thu được thông tin nào cả bởi vì mọi thứ quá chung chung.

Cứ coi như thiên hạ được chia ra làm nhiều phần, mỗi phần do một tiểu hoàng đế đứng đầu, muốn nhất thống thiên hạ thì cần một đại hoàng đế tiêu diệt hết các tiểu hoàng đế kia, cái này ai chẳng hiểu?.Dĩ nhiên mấy chữ sau Vô Song nói lại khác, bốn chữ "thôn phệ long mạch" có hàm ý rất lớn.

Ví như trinh chiến thiên hạ nuôi dưỡng long mạch là một con đường thẳng thì "thôn phệ long mạch" lại là một con đường khác ngắn hơn nhiều.

Quả nhiên nghe bốn chữ cuối ánh mắt Trương sư sáng lên bất quá lão nhân cũng không lên tiếng mà đợi Vô Song hoàn thành nối công việc của chính mình.

Vô Song cười cười rồi chỉ thẳng lên trời.

"Tiền bối chắc cũng nghe mấy câu đại loại như thiên mệnh lựa chọn hay chân mệnh thiên tử? ".

Nghe Vô Song nói Trương sư gật đầu, mấy cái từ này ai chẳng nghe vài lần.

"Những từ này thật ra không sai, có những người trời sinh đã được thiên mệnh lựa chọn ".

"Hoàng đế còn được gọi là thiên tử tức con trời nhưng mà ngay cả một gia đình thì con cái cũng chưa hẳn đã được đối xử bình đẳng với nhau, thiên tử cũng có nhiều loại thiên tử ".

"Có những người sinh ra đã được chân mệnh, bọn họ có thể chân chính thôn phệ long mạch mà thành đại thế, bọn họ là những Nhân Đế, nhân tộc đế vương ".

"Thôn phệ long mạch không phải là cách ăn gian để khiến một người thống nhất thiên hạ nó chỉ là cách giúp Nhân Đế phát triển nhanh hơn hẳn so với những người khác mà thôi ".

"Một vị hoàng đế nếu trải qua Hoàng Đồ Chiến dĩ nhiên có thể phát triển long mạch, long mạch phát triển dựa vào đâu?, đương nhiên là nuốt long mạch của đối phương nhưng mà có thể nuốt bao nhiêu lại là vấn đề khác ".

"Khác với những hoàng đế bình thường, Nhân Đế lại có thể khống chế long mạch, có thể thực sự thôn phệ long mạch của kẻ khác, nói đơn giản hơn thì sẽ không để thành quả chiến đấu phí phạm, thu được tối đa lợi ích sau mỗi trận chiến vì vậy đại thế của bọn họ hình thành rất rất nhanh ".
"Vãn bối hiểu về Hoàng Đồ Chiến cũng hiểu cách để Nhân Đế thu lấy long khí, đây mới là bí ẩn lớn nhất của Hoàng Đồ Chiến ".

Nói đến đây Vô Song nghỉ vài giây, ánh mắt hắn quan sát thật kỹ Trương sư rồi mới nói.

"Trương sư, vãn bối nhìn ra Nguyễn Quang Bình... nhìn ra hắn chính là Nhân Đế, chỉ là người có muốn mang đệ tử của mình tham gia Hoàng Đồ Chiến hay không mà thôi ".

Một câu nói này liền làm vẻ mặt của Trương sư trở nên ngưng trọng sau đó rất nhanh ông bật cười.

"Tiểu hữu nói đùa, Quang Bình sao có thể là cái gì Nhân Đế?, nó thậm chí còn chẳng phải là hoàng đế, theo ý tiểu hữu nói nó có tư cách gì tham gia Hoàng Đồ Chiến? ".

Lần này thì đến lượt Vô Song bật cười mà đáp.

"Cũng không phải hoàng đế mới có thể tham gia Hoàng Đồ Chiến, nếu chỉ có hoàng đế được phép thì thiên hạ đào đâu ra các bậc khai quốc quân vương?, Hoàng Đồ Chiến vốn dành cho hoàng đế nhưng tiền bối đừng quên Nhân Đế lại là những người mang theo thiên mệnh, trên đời chẳng thiếu những Nhân Đế xuất thân chẳng phải hoàng đế hơn nữa vãn bối nói thật... rất rất ít có Nhân Đế nào xuất thân là hoàng đế ".

"Xuất thân không làm nên con người, xuất thân không giới hạn độ cao của một người, bình dân áo vải chỉ cần đạp được vào hoàng lộ cũng có thể thí đế trảm hoàng, hà cớ gì phải ngại xuất thân đây? ".

Trương sư đúng là không cách nào phản bác được Vô Song bất quá những lời của Vô Song nói đối với ông vẫn mơ hồ vô cùng, chẳng có cách nào kiểm chứng.

Vô Song nói là việc của Vô Song, nó đúng được bao nhiêu phần chứ?, cho dù toàn bộ câu chuyện này là giả tạo thì Trương sư cũng chẳng biết, vậy vì cái gì ông phải tin lời Vô Song đây?.

"Ngươi thực sự rất có tài ăn nói bất quá lão phu tò mò muốn biết, mấy thứ gọi là Hoàng Đồ Chiến kia lão phu sống từng này tuổi còn chưa nghe, chưa hiểu, ngươi lấy tư cách gì đi hiểu?, câu chuyện của ngươi có mấy phần đúng? ".

Câu hỏi này đương nhiên Vô Song có chuẩn bị, hắn thản nhiên mà đáp.

"Tiền bối biết tiếng Hán vậy có lẽ một đời cũng chẳng giới hạn ở Nam Lĩnh, vậy không biết tiền bối đã đi qua Tây Vực chưa, đã nghe đến một người gọi là Lệ Thương Thiên? ".

Vô Song lúc này đang đánh cuộc, dĩ nhiên là hắn còn có phương án dự phòng, hắn mang Thiên Vương ra là bởi Thiên Vương đã chết, nếu mà Trương sư không biết Thiên Vương thì hắn trực tiếp ném Trương Tam Phong lên mặt bàn, ai có thể đi kiểm chứng?.

Vô Song cũng không ngờ là Trương sư nghe ba chữ Lê Thương Thiên liền khẽ run lên, Trương sư vậy mà biết Thiên Vương.

Thiên Vương... cái tên này đối với Trương sư thật sự quen thuộc vô cùng.

Ở Nam Lĩnh xa xôi, Nguyễn Huệ có thể nghe thấy sự tích của Thiên Vương ấy là vì ai?, dĩ nhiên là vì Trương sư.

Năm đó... Trương sư quả thật có đi qua Tây Vực thậm chí còn từng ở lại Thiên Long Giáo, từng vì Thiên Vương – Lệ Thương Thiên hộ pháp một đoạn thời gian.

Cái ý tưởng của Thiên Vương, cái ý tưởng thiên hạ đại đồng kia quả thực rung động đến Trương sư hơn nữa một người có gan thống nhất Tây Vực há chẳng phải tấm gương tốt nhất để đối chiếu với Nam Lĩnh sao?, từ đó Trương sư liền ở lại Thiên Long Sơn Mạch một đoạn thời gian, nếu không phải Trương sư là người Nam Lĩnh nhất định phải trở về Nam Lĩnh thì trận chiến tại Thiên Long Sơn Mạch năm xưa... có lẽ ông cũng xuất hiện.

Thế gian này quả có lắm điều trùng hợp đến thú vị.

Quyển 5 - Chương 203: Tất cả đã đủ chỉ chờ gió đông

Thiên Vương – Lệ Thương Thiên thực sự là một cơn gió quét qua toàn bộ thiên hạ này, là một người có địa vị và sức ảnh hưởng vượt xa những gì Vô Song có thể tưởng tượng.

Thiên Vương năm đó có thể nói là nhân vật phong vân nhất thiên hạ, chẳng phải ngẫu nhiên mà sau khi chiếm được Trung Nguyên, chẳng kịp nghỉ ngơi bao lâu Thuận Trị Hoàng Đế lập tức ra lệnh công phạt Thiên Long Sơn Mạch.

Trận chiến công phạt Thiên Long Sơn Mạch có thể coi là đại hành động cuối cùng của Thuận Trị Hoàng Đế trước khi nhường ngôi, là tiếng gầm cuối cùng của bậc quân vương.

Năm đó tại sao Thuận Trị không nhắm tới Đài Loan – Trịnh gia?, không nhắm tới Ngô Tam Quế mà nhất định phải một kích toàn lực đánh vào Thiên Long Sơn Mạch?.

Đáp án rất rõ ràng, trong mắt Thuận Trị năm đó Đài Loan Trịnh Gia hay Ngô Tam Quế.. không đủ uy hiếp căn cơ của Đại Thanh, thứ uy hiếp được căn cơ Đại Thanh chỉ có Thiên Long Sơn Mạch, chỉ có Thiên Vương.

Cái ý niệm đại đồng của Thiên Vương một khi hình thành thì đáng sợ đến cùng cực, trong cái xã hội này bản thân Thiên Vương chính là kẻ điên.

Nếu Thiên Vương muốn thống nhất Tây Vực thật ra vẫn nằm trong phạm vi chấp nhận của Thuận Trị dù sao thống nhất Tây Vực vốn là một việc còn khó hơn lên trời, nên biết tại Tây Vực còn có hai siêu quái vật là Ba Tư cùng Thiên Trúc, trong mắt Thuận Trị thì Thiên Vương giỏi lắm tạo thành thế kiềng ba chân nơi Tây Vực, như vậy vốn là việc cực kỳ tốt trong mắt Đại Thanh.

Điều làm Thiên Vương không thể sống là ý niệm đại đồng, một loại tôn giáo, một loại ý niệm lấy dân làm gốc, đặt dân lên trên hết thẩy.

Ý niệm này không sai, bậc đế vương nào chẳng biết tầm quan trọng của dân chúng nhưng mà trong thời đại này cái ý niệm kia không thể nói, không được phép nói.

Lấy dân làm gốc vậy hoàng quyền để đâu?, thời đại này chỉ có quốc phú dân cường chứ không có dân phú quốc cường, quốc có phú thì dân mới cường, chữ quốc đặt lên hết thẩy, chữ quốc chính là tầng lớp cai trị của xã hội phong kiến mà đứng đầu là đế vương.

Khi lợi ích của bậc đế vương bị ảnh hưởng hơn nữa còn là toàn bộ đế vương trong thiên hạ có thể bị ảnh hưởng khi đó Thiên Vương không chết cũng phải chết.

Ý niệm thành hình, đại thế ngưng tụ thành thiên hạ, một khi Thiên Vương lập quốc, lập ra một cái quốc ra dựa trên "ý niệm đại đồng " thì không ai biết chuyện gì xảy ra, cái quốc gia này có thể mở đầu cho một thời đại mới, mở đầu cho một thời kỳ mà... hoàng quyền dần dần biến mất khỏi vũ đài lịch sử.

Trận chiến năm đó là Thuận Trị mở đầu nhưng ẩn sâu bên trong lại có rất nhiều uẩn khúc.

Thuận Trị mang đại quân đánh vào Tây Vực đây là điều đại kỵ, Ba Tư cùng Thiên Trúc sao có thể để Thuận Trị muốn làm gì thì làm nhưng mà cả hai đại quốc này một binh cũng không động.

Thuận Trị đánh vào Tây Vực vậy một siêu cường khác là Mông Cổ khi đó làm gì?, năm Thuận Trị nhập Trung Nguyên cũng là lúc đế quốc Mông Cổ diệt Đại Kim, tuy Mông Cổ cũng đang trong trạng thái không tiện xuất binh nhưng chẳng nhẽ Thiết Mộc Chân không nhìn ra tình hình bất ổn đến cực điểm của Đại Thanh năm đó?, năm đó chỉ cần Thiết Mộc Chân cố thêm một chút thì hiện tại chỉ sợ đất Tương Dương sớm đổi chủ bất quá Thiết Mộc Chân cũng không làm gì cả.

Đừng nói Thiên Trúc, Ba Tư, Mông Cổ mà cho dù Cao Ly, Phù Tang cũng không phái một binh một tướng xâm phạm lãnh thổ Đại Thanh, trong khoảng thời gian đó Đại Thanh.. căn bản không có ngoại ưu.

Nhìn vào thế cuộc năm đó Thiên Vương không chết thì làm gì còn thiên lý?, nếu Thuận Trị thất bại thì ngay lập tức sẽ là Ba Tư cùng Thiên Trúc xuất quân thậm chí Bắc Cương xa xôi hoàn toàn có thể thò một tay ra trợ giúp.

Ích lợi của hoàng quyền không phải là thứ Thiên Vương có thể đụng tới, có thể rung chuyển, chí ít là thời điểm đó.

Việc của Thiên Long Giáo bản thân Trương sư biết rất muộn, chí ít phải gần năm năm sau khi Thiên Vương qua đời thì Trương sư mới biết được, ông thật sự không ngờ ngày hôm nay lại nghe đến cái tên Thiên Vương – Lệ Thương Thiên.

Trương sư không biết đến Hoàng Đồ càng không hiểu cái gì là Nhân Đế nhưng vì sao ông coi trọng Nguyễn Huệ?, đấy là bởi Trương sư nhìn thấy cái hình bóng của Thiên Vương trên người Nguyễn Huệt.

Hình bóng ở đây không phải là người giống người mà là một tấm lưng, một tấm lưng có thể để người khác gửi gắm ước vọng, một tấm lưng lớn tựa bầu trời có thể nghiêng cửu thiên.

Việc năm đó khó khăn thế nào Thiên Vương chẳng nhẽ không rõ chỉ là hắn vẫn đi theo chí nguyện bản thân, sống một đời oanh oanh liệt liệt và chết như một vĩ nhân của thời đại này.

Vô Song không đến Tây Vực bao giờ làm sao mà hiểu địa vị của cha hắn ở Tây Vực, Vô Song không sống trong cái thời đại mà Thiên Vương xuất hiện, không được nhìn thấy viên lưu tinh sáng nhất toàn bộ thế gian... hắn có lẽ không thể tưởng tượng được phụ thân hắn làm một nhân vật kinh thiên động địa ra sao.

Trong cái thời đại của Thiên Vương cho dù là Bắc Hiệp – Quách Tĩnh... cũng không có cách nào tranh phong, đừng nói là Quách Tĩnh mà thực sự không có bất cứ một nhân vật nào cùng thế hệ đó có thể tranh phong.

Trong mắt Trương sư bản thân Nguyễn Huệ chính là một Thiên Vương thứ hai bởi vì nguyện ước lớn nhất của Nguyễn Huệ cũng là thống nhất Nam Lĩnh, bất kể việc này khó khăn ra sao, vất vả thế nào Nguyễn Huệ nhất định cũng có thể làm được, cho dù là chết.Đường không phải tự dưng mà có, có người đi thì mới có đường, con đường Nam Lĩnh thống nhất do Tiên Hoàng mở ra sau lại có Lê Tổ thậm chí là các bậc đại lão Trần gia đều đi qua, con đường này... cần một cái kết, cần Nguyễn Huệ đến kết thúc, chí ít đây là suy nghĩ của Trương sư.

Trương sư rất bất ngờ vì câu nói của Vô Song nhưng mà trong lòng ông lại có một loại cảm giác tin tưởng mãnh liệt, một khi thông tin này thật sự bắt nguồn từ Thiên Vương mà ra thì... thứ Hoàng Đồ mà Vô Song nói gần như chắc chắn tồn tại.

"Ngươi nhắc tới Thiên Vương... ngươi là gì của Thiên Vương? ".

Vô Song đúng là không biết cố sự đằng sau, hắn chỉ biết Trương sư nhận ra phụ thân hắn vì vậy Vô Song nhàn nhạt trả lời.

" Tiền bối có thể không tin, vãn bối năm nay 18 tuổi ".

Con số 18 rất đặc biệt bởi vì 18 năm trước chính là lúc Thuận Trị Đế ra lệnh đồ Thiên Long Sơn Mạch.

12 năm trước, Vô Song lần đầu gặp Khinh Huyền.

6 năm trước, Vô Song lần đầu Vương Bản Sơn, lần đầu tới Thiên Ý Thành, khi đó hắn thấy Hắc Địa, hắn thấy Trương Tam Phong.

Năm đó Vô Song 12 tuổi, hắn rời khỏi thế giới này tới Phật Sơn Thế Giới, ròng rã.. 5 năm.

Khi Vô Song trở về thế giới này hắn đã 17 tuổi, về phần hiện tại hắn cũng vừa tròn 18.

Vô Song không nhớ sinh nhật mình ngày nào chỉ sợ thế gian cũng chẳng ai nhớ vì vậy hắn lấy ngày mình gặp Khinh Huyền làm sinh nhật.

Thời điểm Vô Song gặp Khinh Huyền cách tết nguyên đán gần 3 tháng, tính đi tính lại tết nguyên đán năm nay cũng sắp tới rồi.

Khi Vô Song nói mình 18 tuổi ánh mắt hắn sáng lên, hắn nhớ tới Khinh Huyền, nhớ tới Dạ Xoa của hắn.

Hắn biết nàng ở nơi Tây Vực xa xôi đang trèo chống con thuyền Thăng Long Hội... một con thuyền sắp đắm bất quá nay hắn trở về, không bao lâu nữa hắn nhất định vì nàng kéo con thuyền sắp đắm kia lên.
Ở phía bên kia lại nói đến Trương sư, ánh mắt Trương sư hơi híp lại rồi mở miệng.

"Không bàn đến việc tin hay không, ngươi cứ nói tiếp ".

Thời điểm này thực sự rất khéo khi mà Vô Song nghĩ đến Dạ Xoa, nghĩ đến Thăng Long Hội của hắn thì trong mắt hắn mang theo một sự tự tin mãnh liệt, một loại tự tin được kết tinh lại từ vô số trận chiến, một thứ tự tin tuyệt đối.

Thiên Vương đã sống một đời oanh oanh liệt liệt.. Vô Song cũng có một đời oanh oanh liệt liệt.

Đường của Thiên Vương đi bản thân Vô Song chưa chắc đã đi nhưng đường Vô Song đi cũng chắc gì kém Thiên Vương?.

Hắn cười với Trương sư, hai chân không cần mượn sức mà đứng thẳng lên trên vách núi, hai tay dang rộng mà cười nói.

"Thiên Vương – Lệ Thương Thiên là phụ thân của vãn bối ".

Trước Vô Song có nhiều chuyện hắn nghĩ không thông nhưng mà hiện tại đầu óc của hắn liền thông suốt.

Đêm qua trắng đêm Vô Song không ngủ, chỉ có hắn cùng Quỳnh Hương trên vách đá này, đêm qua đầu óc hắn vẫn còn bị cái gì đó khóa lại nhưng thời khắc Vô Song gặp mặt Trương sư, thời khắc Vô Song nhìn thấy Quang Trung Hoàng Đế trong tương lai thì ánh mắt hắn trở nên sáng vô cùng.

"Tiền bối, vãn bối nói ra chưa chắc tiền bối đã tin nhưng mà có những việc phải làm mới biết là được hay không, nói không có hữu hiệu ".

"Chẳng ngại nói với tiền bối, trước mắt chính là Hoàng Đồ Chiến, trước mắt vãn bối có một địch nhân, một kẻ vãn bối không tự tin chiến thắng ".

"Vãn bối nắm mọi thứ trong tay chỉ thiếu gió đông, gió đông không hiện thì lửa không thể lan bất quá giờ phút này vãn bối nắm được gió đông trong tay ".

"Nguyễn Quang Bình chính là gió đông của vãn bối, chỉ không biết tiền bối có dám đi cược một lần, mở đầu Hoàng Đồ Chiến cho đế vương tương lai hay không? ".

Câu nói cuối cùng Vô Song quay đầu lại mà nhìn Trương sư.

Giờ khắc này Trương sư có ngàn cái vạn cái không thể mở miệng, Trương sư căn bản không thể tin toàn bộ lời nói của Vô Song nhưng mà Trương sư cũng mặc kệ nó đúng hay sai mà phá lên cười.

"Không làm sao biết không được, không thử sao biết tồn tại hay không, chỉ được cái miệng lưỡi thì ai tin ".

"Lão sống đến từng này tuổi ngại gì cược một ván chỉ là ngươi phải cho lão phu thấy ngươi đáng để lão phu cược ".

"Lão căn bản chẳng tin ngươi là con trai của Thiên Vương, ngươi chảy xuôi huyết mạch của Thiên Vương thì làm cho lão phu xem?, thuyết phục lão phu mang Quang Bình theo ngươi cược một ván? ".

Trương sư vẫn ngồi nơi đó nhưng khí thế lan ra, lời nói mang theo hào khí vạn trượng.

Trương sư nói rất rõ ràng, Vô Song cũng nói rất rõ ràng, hai người liền không ai cần nhiều lời nữa.

Muốn thuyết phục người khác thì lấy tự thân mà chứng minh, lấy năng lực mà phục chúng.

Năm đó Thiên Vương áp một đời không phải nhờ miệng lưỡi, năm đó Thiên Vương khiến vạn vạn con dân Tây Vực đi theo cũng chẳng phải nhờ miệng lưỡi, nếu không thể chứng minh bằng hành động thì miệng lưỡi ích gì.

Giờ khắc này mọi thứ đã đủ chỉ thiếu gió đông mà gió đông... có lẽ cũng sắp thổi đến rồi.

Quyển 5 - Chương 204: Tiên phong đạo cốt

Vô Song đã từng gặp Đại Quốc Chủ một lần, dĩ nhiên chỉ là nhìn thấy từ đằng xa, bản thân Vô Song thật ra cũng không quá rõ về khí chất của con người này.

Nếu muốn hỏi về khí chất của Đại Quốc Chủ thì Thiên Thánh là người rõ ràng nhất, Đại Quốc Chủ thực sự là một bậc đế vương, hắn mang theo thứ khí thế thượng vị giả, lật tay làm mưa úp tay thành mây, trong cái thứ thượng vị giả kia còn có một loại bá đạo không thể nghịch.

Cùng câu hỏi này nếu mang ra hỏi Lý Thương Hải thì Lý Thương Hải sẽ cho Vô Song một câu trả lời khác, một câu trả lời khác biệt hoàn toàn.

Trong mắt Lý Thương Hải bản hân Đại Quốc Chủ đầy vẻ cao cao tại thượng, cứ như không thuộc về thế gian này, trong người hắn có một vẻ đạo mạo nhưng lại chẳng phản cảm, có cái gì đó siêu phàm thoát tục cách ly trần thế nhưng lại mang theo sức hấp dẫn vô cùng, một thứ mị lực như có như không.

Với Lý Thương Hải, nàng dùng ánh mắt của kẻ dưới nhìn kẻ trên, nàng quả thật so không nổi với Đại Quốc Chủ.

Với Thiên Thánh thì Thiên Thánh lại dùng ánh mắt của hai kẻ ngang nhau, của địch nhân nhìn địch nhân, hai người trên tính chất là đồng cân đồng hạng.

Vô Song thì sao?, tuy chỉ nhìn thấy Đại Quốc Chủ một lần duy nhất, chỉ từ đằng xa nhìn thấy hắn chống lại thiên kiếp nhưng Vô Song có thể nhìn thấy một loại nghịch ý, nghịch thiên ý, một loại điên cuồng bất chấp.

Ba người, ba hoàn cảnh khác nhau nhìn thấy ba Đại Quốc Chủ khác nhau.

Giờ khắc này đến phiên người thứ tư được thấy một Đại Quốc Chủ hoàn toàn khác biệt.

Đại Quốc Chủ giờ khắc này một thân tiên phong đạo cốt, trên người mặc một bộ quần áo bằng vải gai giản dị vô cùng, khuôn mặt của hắn hoàn toàn là một khuôn mặt thiếu niên chưa trưởng thành nhưng ánh mắt sâu vô cùng, ánh mắt như có thể hút lấy toàn bộ thiên địa, khi nhìn vào ánh mắt kia khiến người ta bất giác bị hút cả hồn vào lúc nào không hay.

Nếu là người khác sẽ rất kỳ dị thậm chí là lố bịch nhưng mà khi nhìn Đại Quốc Chủ hiện tại không một ai có cảm giác này, cho dù khuôn mặt của hắn trẻ trung bao nhiêu nhưng cái ánh mắt cái thần thái thì như trải qua ngàn năm tan thương.

Nhìn Đại Quốc Chủ lúc này nói xa thì xa mà nói gần thì gần, vẻ tiên phong đạo cốt của hắn cách biệt với thế tục nhưng cũng giản dị vô cùng, tuyệt đối không thể liên hệ với Đại Quốc Chủ hai ngày trước đây.

Đại Quốc Chủ ngồi trong một gian nhà trúc, tất cả các dụng cụ đều bằng trúc, một phần kiến trúc khác biệt hoàn toàn với Thạch Thành, với Cung A Phòng.

Hai chân khoanh trên bồ đoàn, bàn tay trắng nõn nhè nhẹ pha trà, chén trà trên bàn cực kỳ nhỏ gần như là chén nước cúng trên ban thờ vậy tuy nhiên Đại Quốc Chủ lại không làm dù chỉ một giọt chảy ra ngoài.

Tự mình rót ba chén trà, Đại Quốc Chủ lúc này mới ngẩng đầu lên mở miệng.

"Khách từ phương xa tới không thể lập tức đón tiếp, lão quả thật không làm đúng đạo chủ nhà rồi".

Giọng nói nhè nhẹ hiền lành mang theo cái vẻ tang thương, giọng nói đi sâu vào tâm hồn con người.

Trong căn nhà trúc này ngoại trừ Đại Quốc Chủ chỉ có hai người.

Một người là Anh Đinh Thiên Hoàng một người là Mikami.

Cả Anh Đinh Thiên Hoàng cùng Mikami đều xuất hiện trong bộ Kimono truyền thống, hôm nay Mikami đặc biệt đẹp, đẹp theo cái nhìn của người Phù Tang.

Nàng trang điểm rất đậm nhất là lông mày, lông mi cùng đôi bờ môi, đôi bờ môi đỏ mọng hút hồn vô cùng.

Làn da Mikami vốn trắng bóc như trứng gà lúc này lại được phủ bằng một lớp phần trắng, gần như nàng muốn dùng mọi cách tôn dung mạo của mình lên vậy.

Mái tóc đen búi cao ở trên, kéo dài ở dưới, nơi tận cùng có kết lại bằng một cái nơ bằng vàng ròng.

Mikami ở bên Anh Đinh Thiên Hoàng... cứ như hoàng hậu của Phù Tang Quốc vậy.

Anh Đinh Thiên Hoàng thì lại ăn mặc bình thường hơn nhiều, trên người chỉ là bộ Kimono màu xám, mái tóc búi cao tạo thành một chỏm kéo ra phía sau, so với vẻ lộng lẫy cùng cao quý của Mikami rõ ràng có chút không hợp.

Anh Đinh Thiên Hoàng dùng hai tay tiếp nhận chén trà của Đại Quốc Chủ, một hơi cạn sạch sau đó chỉ thấy cả người thanh mát, sức sống căng tràn cơ thể, ánh mắt của Thiên Hoàng lập tức sáng lên.

Thiên Hoàng nhìn Đại Quốc Chủ trước mặt cười cười mà đáp.

"Người là bậc thượng tiên trên trời, sao Sakuramachi dám trách người chứ, là ta đường đột đến đây rồi ".
Đại Quốc Chủ gật đầu, Thiên Hoàng không xưng bản hoàng mà lại lấy tên thật Sakuramachi ra để xưng hô đã chứng tỏ Thiên Hoàng về một mặt nào đó chấp nhận Đại Quốc Chủ, đây là ý vị cực kỳ trọng đại.

Thiên Hoàng cũng không rõ Đại Quốc Chủ nghe thấy xưng hô này liền nhẹ liếc Mikami một cái, một cái nhìn đầy ẩn ý.

Thiên Hoàng lại không nghĩ gì nhiều tiếp tục mở miệng.

"Đại Quốc Chủ, Sakuramachi nghe nói Mikami là con gái của người? ".

Đại Quốc Chủ nghe vậy gật đầu, dùng cái nhìn trìu mến với Mikami, cái nhìn của cha với con gái.

Mikami nhìn thấy ánh mắt của Đại Quốc Chủ liền nhẹ cúi đầu, sắc mặt nàng đỏ lên, ngay cả lớp phấn trên mặt cũng không thể hoàn toàn che đi rặng mây đỏ trên má.

Cái nhìn lần này là nhìn cho Thiên Hoàng xem khiến Thiên Hoàng thật sâu tin tưởng, Đại Quốc Chủ cùng Mikami quả thật đã diễn đến mức Lô Hỏa Thuần Thanh.

Mikami vừa xấu hổ cúi đầu một tay vừa đưa ra nhẹ nắm vào tay Thiên Hoàng, bàn tay yếu đuối của nàng thậm chí còn khẽ run lên.

Ngồi bên cạnh Mikami, Thiên Hoàng rõ ràng cảm nhận được cơ thể nàng đang khẽ run, trái tim Mikami đập nhanh hơn nhiều.

Thiên Hoàng thấy vậy lập tức cười cười, đưa một tay ra nhẹ vỗ lấy lòng bàn tay Mikami, quả nhiên tay của nữ nhân này dần dần an tĩnh lại.

Trong giờ khắc này Đại Quốc Chủ rốt cuộc mới mở miệng.

"Lão khoảng thời gian gần đây tiến vào trạng thái minh tưởng không có cách nào thoát ra ngoài, mang hồn phách thần du vạn dặm, đến khi hồn phách trở lại thân thể thì người trên đảo mới báo không thấy Mikami đâu".

"Lão một đời không có con, Mikami là nghĩa nữ của lão, trong khoảng thời gian này thực sự làm phiền.. Thiên Hoàng rồi ".

Đoạn này Đại Quốc Chủ liền dừng lại nửa nhịp, nửa nhịp để Thiên Hoàng nhận ra vài điều, chí ít Thiên Hoàng cảm thấy Đại Quốc Chủ có chút cự tuyệt, có chút ngăn cách với chính mình.

Dĩ nhiên.. cái này mới đúng, cái này mới càng thêm thích hợp.

Thiên Hoàng vừa nghe Đại Quốc Chủ nói xong lập tức đáp.
"Quốc Chủ không cần gọi Thiên Hoàng này Thiên Hoàng nọ, ngài là tiền bối, ta là vãn bối, chi bằng cứ gọi vãn bối là Sakuramachi đi ".

"Mikami nào có gây phiền phức gì cho Sakuramachi, tiền bối không cần phải lo lắng trái lại... Sakuramachi thực sự rất thích nàng, có nàng ở bên ta mới cảm thấy thế giới này đáng sống, thế giới này ngoại trừ quyền thế, địa vị tranh đấu liên miên bất tuyệt ra còn có màu hồng của tình ái".

Thiên Hoàng nói xong càng thêm nắm chặt tay Mikami.

Đại Quốc Chủ lúc này mở to mắt nhìn cả Mikami cùng Thiên Hoàng sau đó mang ánh mắt xoáy thật chặt vào Thiên Hoàng, ánh mắt của hắn không có uy áp nhưng mà lại có một thứ ma lực công kích kỳ dị vô cùng.

Thiên Hoàng cũng không sợ hãi mà đưa mắt đối diện Đại Quốc Chủ, dùng hoàng quyền mà đối lại thần vận của Đại Quốc Chủ.

Thiên Hoàng Sakuramachi nào phải vật trong ao, ít nhất hoàng quyền của Thiên Hoàng không phải là giả hơn nữa hắn chắc chắn không cảm thấy sợ hãi khi đối mặt với bất cứ ai, bản thân không đủ mạnh mẽ sao có thể dám mở đầu cho cuộc chiến giữa Thần Đạo cùng Bái Nguyệt Giáo đây?, sao có thể đối đầu với thách thức của phủ Đại Tướng Quân đây?.

Phải một lúc sau Đại Quốc Chủ mới thu hồi ánh mắt lại mà nói.

"Ý của Sakuramachi tiểu hữu là?, thứ cho lão thật sự không hiểu ".

Thiên Hoàng thấy Đại Quốc Chủ thu lại ánh mắt thì người cũng hơi thở ra một hơi, lấy nửa nhịp hô hấp sau đó mới đáp.

"Ý của Sakuramachi rất rõ ràng, muốn xin tiền bối gả Mikami cho Sakuramachi, vãn bối muốn nàng là Thiên Hậu ".

Một câu nói đã nói ra ý định của Thiên Hoàng lần này.

Đại Quốc Chủ nghe vậy liền không đáp, Đại Quốc Chủ trái lại trầm ngâm rất nhiều như cân đo đong đếm việc gì đó cực kỳ hệ trọng vậy.

Cũng không biết thời gian trôi qua bao lâu, Đại Quốc Chủ mới nói.

"Việc của Xuất Vân không rõ Thiên Hoàng biết được mấy phần ".

Đại Quốc Chủ lại xưng hô Thiên Hoàng hơn nữa nhắc đến Xuất Vân, cái này là Thiên Hoàng biết việc chính giờ khắc này mới đến.

Thiên Hoàng gần như chẳng cần suy nghĩ gì mà đáp.

"Thứ cho Sakuramachi nông muội, ta không biết bất cứ thứ gì về Xuất Vân Quốc, nếu có gì chưa tròn xin tiền bối cứ nói ".

Đại Quốc Chủ gật đầu, ánh mắt như nhìn về phương trời xa xăm, ánh mắt mang theo vô tận tang thương.

"Lão thật ra đã sớm phi thăng thành tiên nhân chỉ là ở phàm giới có ma vật khóa thân của lão khiến lão không thể đi, không thể an tâm rời đi ".

"Vài trăm năm trước, lão đã có thể trở thành tiên nhân rời xa trần thế nhưng mà lão không đành nhìn Phù Tang diệt vong, Phù Tang dù sao cũng là quê hương của lão vì vậy lão ra tay một lần, trấn áp một ma đầu ".

"Ma đầu này kinh khủng vô cùng, nói hắn có công dĩ nhiên là đại công nhưng trên người hắn lại mang nghiệp lực, ngày hắn ngồi vào vị trí Thiên Hoàng ắt Phù Tang vong, hắn chính là hóa thân của Bát Kỳ Đại Xà trong truyền thuyết, sinh vật này sẽ nuốt chửng cả Phù Tang ".

Thiên Hoàng vốn là người sùng Thần Đạo, vừa nghe đến đây đã đoán ra được gì đó.

"Ý của tiền bối là Nobunaga?, là lãnh chú Nobunaga? ".

Theo truyền thuyết Phù Tang, Nobunaga đúng là hóa thân kiếp sau của Bát Kỳ Đại Xà.

Đại Quốc Chủ chậm rãi gật đầu sau đó hắn một hơi uống hết ly trà ban đầu, sau khi uống sạch mới chậm rãi đứng lên, đầy vẻ thần bí mà nói.

"Đi thôi, lão dẫn Thiên Hoàng đi gặp ma vật, nhân tiện nói với Thiên Hoàng ý nghĩa của Xuất Vân ".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau