CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 946 - Chương 950

Quyển 5 - Chương 197: Bách việt xuất thế

Ngày hôm nay thực sự là một ngày đẹp trời, một ngày trời quang mây tạnh, một ngày mà thứ không khí tươi mát của nó thổi sức sống tới vạn vật.

Ngày hôm nay có hai người một già một trẻ lên tới Bồng Lai, người già lúc này lưng dựa vào một thân cây lớn, vẻ mặt đầy mệt mỏi còn người trẻ bắt đầu đi thám thính "hoang đảo" này.

Hai ngày lênh đênh trên biển, cái gì cũng có thể bỏ qua nhưng mà cơn khát là thứ không thể bỏ qua, hai người bị cái cơn khát này hành hạ suốt hai ngày, giờ khắc này có thể lên đảo đương nhiên phải đi tìm nguồn nước. 

Cũng không rõ lý do gì người trẻ lại quyết định để người già ngồi lại nơi này dù sao ngoài biển cũng là giặc Oa, cũng là người Phù Tang, ai biết đám người này có lên đảo không hoặc trên đảo có người Phù Tang không, khi thấy lão nhân già nua kia thì sẽ làm gì?.

Dĩ nhiên đây là việc của hai người, hai người một già một trẻ này nghĩ gì có lẽ cũng không ai biết cả, chỉ rõ người trẻ rời đi, đi thật sâu vào bên trong đảo tìm nước ngọt còn người già thì ở ngoài rìa đảo, thả lưng dựa vào gốc cây, bản thân lão nhân này như muốn dùng toàn bộ thời gian để hồi sức vậy.

Khi người trẻ rời đi không bao lâu thì trời cũng rạng sáng, lúc này bở biển liền có biến động, từ dưới mặt nước biển dĩ nhiên lại có một bóng người xuất hiện, một người đi ra từ dưới đại dương kia.

Người này toàn thân ướt đẫm nhưng mà mùi huyết khí cực nồng, một nam nhân trẻ tuổi với mùi máu nồng nặc trên cơ thể.

Nam nhân này xuất hiện, với trình độ của hắn thì chẳng mất bao lâu để nhìn thấy người già cả kia.

Ánh mắt người già kia bất giác cũng nhìn về phía nam nhân này sau đó cả hai người đều nhìn chằm chằm vào đối phương.

"Sát khí thật nặng, huyết khí thật nồng, người trẻ tuổi ngươi vừa trải qua một hồi sinh tử sao?".

Người trẻ tuổi nhíu mày sau đó bật cười.

Người này chính là Minato, hắn cũng không biết bao nhiêu năm rồi mới bị gọi là "người trẻ tuổi", hắn cùng với Lý Thương Hải là cùng thời, tuổi tác cũng chẳng khác biệt bao nhiêu, trong mắt Minato thì lão nhân kia còn trẻ tuổi hơn cả hắn.

Trạng thái của Minato lúc này không ổn định, hắn bị thương hơn nữa là bị thương rất nặng, hai mắt đã nhiễm huyết hồng, nhìn lão nhân ngồi kia Minato liền nhếch miệng.

"Cũng không cần ngươi quan tâm ".

Minato sau đó lại liếc lão già kia một cái rồi nói.

"Làm sao ngươi lại lên được đảo này? ".

Nói xong Minato không khỏi bật cười, hắn cảm thấy mình có chút ấu trĩ.

Hắn vốn không nên quan tâm lão nhân này mới đúng bởi vì đây chỉ là một phàm nhân.

Lão nhân thực sự rất bình thường hơn nữa thân thể hiện tài còn đầy mệt mỏi, có cái gì cần quan tâm?.

Viêc mà Minato muốn làm nhất lúc này là nghỉ ngơi, hắn cần tìm một chỗ để chữa trị vết thương của chính mình.

Minato cũng tu luyện ra được Bất Tử Hỏa như đám người Thất Phúc Thần nhưng mà hắn hiện tại như đã mất nửa cái mạng, trên đời vẫn có những kẻ thực sự khủng khiếp, khủng khiếp đến nỗi ngay cả với thực lực của Minato cũng bị đẩy tới làn ranh sinh tử. 

Minato đối với lão nhân không có hứng thú, đến cả câu trả lời cũng chẳng muốn nghe vì vậy hắn ra tay.

Với những người như bọn hắn, giết người chỉ là một công việc như ăn cơm uống nước, sinh mạng tại cái thời đại này vốn là thứ đâu ai quan tâm.
Một đường kiếm khí hình bán nguyệt cắt thẳng về phía lão nhân kia, đối với Minato chỉ là một cái thuận tay còn với lão nhân có lẽ là cả tính mạng.

Minato có lẽ không bao giờ ngờ được là khi đường kiếm khí của mình khi cắt qua đầu lão nhân kia dĩ nhiên lại trượt, chỉ thấy lão nhân đưa tay ra, bàn tay già nua vô lực nắm lấy kiếm khí của Minato rồi chặn nó lại.

Đường kiếm khí hoàn toàn bị giữ lại trong tay lão nhân, nó dễ như bỡn vậy.

Minato nhìn thấy cảnh này không thể không kinh ngạc đến ngây người, đường kiếm khí này của hắn chỉ là một cái phẩy tay và đương nhiên lão nhân kia cũng chẳng hết sức, cái làm Minato ngạc nhiên là lão nhân có thể nắm được kiếm khí.

Kiếm khí vốn là lấy khí mà ngưng hình, kiếm khí sắc bén vô cùng nhưng cũng yếu ớt vô cùng, khi nó bị ngăn lại thì kiếm khí vốn dĩ sẽ tan đi chứ chẳng thể nào ngưng lại, chẳng thể nào giữ nguyên hình như cái cách mà lão nhân này làm.

Phải đến vài giây sau khi lão nhân bóp bàn tay của mình lại đường kiếm khí kia mới tán đi.

Lão nhân nhìn chằm chằm vào Minato sau đó bỗng nói một câu làm Minato càng thêm bất ngờ.

"Không rõ tại sao ta nhìn ngươi rất giống một người, thực sự rất giống một người hồi trẻ ".

Minato giống ai?, cái đáp án này chỉ sợ bản thân Minato rõ ràng nhất.

Hắn là con trai của Toyotomi Hideyoshi, cũng như Vô Song việc dung mạo quá giống phụ thân gây ra rất nhiều rắc rối cho Minato, chỉ khác là Minato không có cái may mắn như Vô Song mà thôi.

Minato lần đầu tiên nhìn thẳng lão nhân già nua vô lực trước mặt, lúc này toàn thân mệt mỏi như tán đi hết, Minato gằn giọng mà nói.

"Ngươi rốt cuộc là ai? ".

Lão nhân cười cười, lưng vẫn dựa vào gốc cây mà nói.

"Lão muốn hỏi ngươi rốt cuộc là ai mới đúng, ngươi rất giống một người, một kẻ làm lão không cảm thấy vui vẻ gì, dĩ nhiên việc của trưởng bối không đến phiên hậu nhân phải chịu, ngươi là hậu nhân của hắn sao? "."Để lão nghĩ một chút, hắn năm xưa gọi là gì... ".

"Nếu lão không lầm hắn gọi Hideo Yoyo?, Hideo yo shi? ".

"Thực sự không nhớ được có điều tên người Oa các ngươi đều khó đọc như nhau ". 

Lão đầu vừa dứt lời thân ảnh Minato đã biến mất, tốc độ của hắn cực nhanh, chỉ thoắt một cái đã đến trước mặt lão nhân nhưng mà Minato nhanh thì lão nhân cũng không kém chỉ thấy bàn tay kia mở ra tóm lấy ngực áo của Minato, tay đang mở liền nắm lại thành quyền, một quyền nện thẳng vào ngực Minato.

Minato rên lên một tiếng, hắn đau đến mức tái nhợt cả khuôn mặt mà bị đánh bật ra ngoài, cả người có chút run lên.

Minato tuyệt đối không yếu nhưng mà tình trạng của hắn hiện tại cực cực xấu, một quyền của lão nhân kia gần như khiến xương ngực vốn đã chẳng lành lặn gì của hắn vỡ ra.

Lão đầu tay nắm thành quyền, rốt cuộc đứng lên.

Trên người lão đầu dần dần xuất hiện từng đường hắc khí nhưng mà đây không phải là ma khí, là một loại khí mà Minato không cách nào gọi tên.

Minato sống ở Phù Tang, hắn cũng có đi qua Cao Ly thậm chí là Đài Loan Đảo sau đó lại theo về Bắc Cương nhưung tất cả các vùng mà hắn sống đều không có cái thứ khí này.

Thứ khí này nếu đặt ở khu vực Vân Nam thì cực kỳ quen thuộc, đây là chướng khí, là chướng khí điển hình của Vân Nam... cùng Nam Lĩnh.

Chướng khí bình thường có thể màu xám, có thể màu tím nhưng tuyệt đối không có chướng khí màu đen nhưng nếu có người Miêu Cương ở đây có thể gần như chắc chắn trên người lão nhân này là chướng khí.

Lão nhân nhìn chằm chằm vào Minato, càng nhìn càng thấy Minato giống Hideyoshi, giữa lão nhân này cùng Hideyoshi huyền thoại quả thật có một đoạn chuyện xưa.

Nếu Hideyoshi cùng Nobunaga là nhân vật huyền thoại của Phù Tang thì lão nhân này chính là huyền thoại của Nam Lĩnh, chẳng phải ngẫu nhiên trong miệng người Nam Lĩnh lại gọi Phù Tang là giặc Oa.

Tay lão nhân nắm lại thành quyền, lão nhân đương nhiên hiểu Minato mạnh, kẻ này cực mạnh thậm chí toàn bộ Nam Lĩnh cũng chẳng có mấy ai địch lại được đối phương nhưng mà Nam Lĩnh quả thật không phải không có người.

Tay nắm thành quyền, quyền đầu hiện hắc khí, trên người lão đầu bỗng xuất hiện từng đường chiến văn, từng đường chiến văn màu đen từ từ hiện ra dưới lớp da nhăn nheo già nua, chiến văn mang theo một hình thù kỳ dị mà Minato rất khó giải thích nhưng lúc này lão nhân rất khác rất khác.

Thứ này không thuộc về Đông Hải, không thuộc về Tây Vực, không thuộc về Trung Nguyên hay Bắc Cương, đây là Địa Chiến Văn của Nam Lĩnh.

"Không biết tại sao ngươi làm lão phu nghĩ tới những ký ức không vui, nhớ đến kẻ kia ".

"Ngươi có lẽ thật sự là hậu bối của hắn, việc của hắn lão ở tận nơi rừng sâu cũng có nghe thấy một chút, bình thường nể mặt cố nhân lão sẽ không đụng tới hậu bối các ngươi nhưng mà ngươi không nên tấn công lão ".

Người Nam Lĩnh tại thế giới này thật ra còn được gọi bằng một cái tên khác, bọn họ được gọi là Chiến Tộc.

Cái danh tự này rất ít được người khác biết tới, chủ yếu là danh từ mà Miêu Tộc dùng để gọi những kẻ đi ra từ Nam Lĩnh, những kẻ có thể chiến thiên, chiến địa, chiến cả thần linh, những người đi ra từ Nam Lĩnh gần như sinh ra để chiến đấu vậy, không ngại chiến, không sợ chiến.. thậm chí là thích chiến.

Một trong những nguyên nhân lớn nhất khiến người Miêu không muốn ra khỏi Miêu Cương tiến vào Nam Lĩnh cho dù biết tài nguyên Nam Lĩnh nhiều hơn Miêu Cương rất rất nhiều chính là vì Chiến Tộc, bá chủ chân chính của một dải Nam Lĩnh, đương nhiên người Nam Lĩnh cũng không để ý cái danh hiệu này, bọn họ cũng có tên riêng cho dân tộc của mình cũng như người Miêu, người Mông, người Hán thì tại Nam Lĩnh có một dân tộc, một dân tộ tự gọi mình là tộc Bách Việt.

Quyển 5 - Chương 198: Gặp gỡ

Nam tử trẻ tuổi tiến vào trong Bồng Lai tìm nước, người này cũng không biết ở ngoài kia xảy ra việc gì mà có biết đại khái cũng sẽ không quan tâm.

Người trẻ tuổi gọi người lớn tuổi là sư phụ, trong mắt người trẻ tuổi cùng toàn bộ Nam Lĩnh thì lão nhân kia là một huyền thoại sống, là một nhân vật khắp cõi Nam Lĩnh nể sợ, địa vị ở Nam Lĩnh tuyệt không thua kém Trương Tam Phong ở Trung Nguyên, đương nhiên đây là so sánh về lực ảnh hưởng.

Người Nam Lĩnh gọi mình là dân tộc Bách Việt, có rất nhiều dân tộc Việt ở Nam Lĩnh hơn nữa Nam Lĩnh chiến loạn liên miên, ở Nam Lĩnh rất khó có một nhận thức chung nhưng mà lão nhân kia là trưởng hợp đặc biệt, ông có thể kết nối toàn bộ Nam Lĩnh, ít nhất mỗi khi các đại tộc của Nam Lĩnh tập hợp lại vào dịp cuối năm thì đều do lão nhân một tay đứng ra tổ chức, một tay đứng ra đảm bảo.

Thực lực của sư phụ mình đến mức nào dĩ nhiên nam tử trẻ tuổi rõ ràng nhất, người này sẽ không nghĩ có bất cứ ai uy hiếp được sư phụ mình.

Nam nhân đi vào trong Bồng Lai sau đó ánh mắt liền hiện ra vẻ khó hiểu.

Người này sống và lớn lên ở Nam Lĩnh, rừng núi không khác gì là nhà của hắn, thiên nhiên hoang dã gần như là bạn bè thân thiết vậy bất quá đứng trước cảnh sắc Bồng Lai người này vẫn cảm thấy giật mình.

Cảnh sắc Bồng Lai rất lạ, lạ đến mức mà nam nhân này không có cách nào liên tưởng tới núi rừng bình thường ở Nam Lĩnh.

Nam nhân một đường đi thẳng vào vùng ngoại khu Bồng Lai, sau đó dựa theo những hiểu biết của bản thân mình mà đi tìm nguồn nước.

Có một điều nữa phải nói là hiện tại ngoại khu Bồng Lai không khác gì một cánh rừng chết cả, bất kể là Oni hay Baku đều bị giết sạch hoặc ít nhất đã rất khó nhìn thấy.

Nguyên một chặng đường mấy ngày ở Bồng Lai, không chỉ có đám người Vô Song mà đáng nói nhất là hai đạo quân chủ lực từ phía Phù Tang, một của Thiên Hoàng, một của Đại Tướng Quân thực sự đã giết chết không biết bao nhiêu sinh mạng ở khu vực rìa ngoài Bồng Lai.

Dĩ nhiên những sinh vật này được tạo ra cũng chỉ có mục đích là vậy, cũng chỉ để làm vật tế thần đón tiếp người ta mà thôi, bọn chúng chết đi không ai tiếc.

Toàn bộ rìa ngoài của Bồng Lai gần như đã không có sinh vât, chí ít nam nhân trẻ tuổi chẳng thể tìm thấy sinh vật nào trên đường đi cả vì vậy ánh mắt của hắn càng ngày càng ngưng trọng.

Nhìn thấy một cánh rừng chẳng có sinh linh nào thì với một người lớn lên ở Nam Lĩnh có thể không ngưng trọng sao?.

Nam nhân thực sự cảm thấy bất an trong lòng, cảm thấy hòn đảo này đầy những quái sự tuy nhiên mục tiêu lớn nhất của hắn vẫn là tìm nguồn nước, vẫn là tìm nước về cho sư phụ, với sự quen thuộc của người này về tự nhiên thì cũng chẳng mất bao lâu hắn tìm được nguồn nước, tìm được hồ nước lớn nơi hạ nguồn.

Nam nhân này nhìn thấy nguồn nước từ phương xa, tốc độ lập tức tăng lên nhưng không bao lâu người này liền dừng lại, ánh mắt lộ ra vẻ ngưng trọng.

Đây là lần đầu tiên nam nhân phát hiện ra một sinh mạng khác, một sinh mạng khác nơi Bồng Lai này.

"Ai? ".

Nam nhân mở miệng thì một thân ảnh chậm rãi đi ra, người này chính là Vô Song.

Kể cũng thú vị, Vô Song hiện tại đang làm nhiệm vụ canh gác, đây cũng là lần đầu tiên hắn thực thi một nhiệm vụ như vậy.

Quỳnh Hương... nữ nhân này vậy mà muốn đi tắm.

Cũng không có cách nào, dù sao cũng là nữ nhân, ở Bồng Lai này tuyệt đối chẳng an toàn gì cho dù với thực lực của Quỳnh Hương cũng là như vậy, cho dù ngàn cái không muốn, vạn cái không muốn thì nàng vẫn phải dẫn theo Vô Song đi ra ngoài, tới hồ nước lớn nơi hạ nguồn.

Quỳnh Hương không muốn dẫn theo Vô Song cũng phải dẫn, Vô Song không muốn bảo hộ nàng cũng phải bảo hộ dù sao đây cũng là yêu cầu của Thiên Thánh, đã là lão nhân tự mình ra mặt hai người trẻ không thể không theo.

Bản thân Vô Song thực sự cũng rất tò mò muốn biết rốt cuộc ẩn dưới lớp mặt nạ của Quỳnh Hương là dung mạo ra sao bất quá hắn thủy chung vẫn có thể nén được tò mò, quan hệ của Vô Song với Quỳnh Hương mới có thể coi là tạm tốt lên, vì việc này mà làm xấu mối quan hệ của cả hai không đáng.

Vô Song cũng không biết cảm giác của hắn với nữ nhân này là gì nữa, thích có lẽ không, yêu càng không phải, hai người luôn có loại cảm giác xa cách nhau, có cái gì ngăn cản hai người bất quá việc này không quan hệ, từ khi thấy đôi mắt kia... thậm chí là trước cả đó nữa Vô Song luôn cảm giác mình nên bảo vệ nữ nhân này, mình sẽ thủ hộ nữ nhân này, một cảm giác rất lạ, rất lạ.

Vô Song không phải dạng người thương hương tiếc ngọc, càng sẽ không phải dạng người nguyện chết nguyện sống vì một nữ nhân mới quen ấy vậy mà lần đầu gặp mặt hắn đã cùng nàng định sinh tử, bất kể là Long Đế hay Tu La Vương đều là sinh tử chiến, Vô Song chiến đến đỏ cả mắt thậm chí lúc cuối cùng nếu hắn không ngộ ra Kiếm Vực thì không biết việc gì xảy ra nữa.
Khi canh gác cho Quỳnh Hương trong đầu Vô Song mới bắt đầu nghĩ lan man, hắn nghĩ rất nhiều về chuyện của hai người, càng nghĩ càng lạ.

Vì mang theo cái suy nghĩ này mà đầu óc của Vô Song liền chậm đi, hắn vậy mà bị phát hiện trước người khác.

Tuy khoảnh khắc rất ngắn cơ hồ không đáng kể nhưng mà nam tử xa lạ kia thật sự phát hiện ra sự tồn tại của Vô Song trước khi Vô Song kịp phát hiện ra hắn.

Vô Song thời khắc này nhìn chằm chằm vào nam tử khôi ngô cường tráng trước mắt, trong lòng không khỏi ngưng trọng.

Vô Song vậy mà không nhìn ra đối phương mạnh hay yếu, hắn chỉ biết đối phương phát hiện ra hắn trước, bất kể lý do gì thì trước vẫn cứ là trước tức là đối phương đủ mạnh hoặc có bản lĩnh hơn người.

"Ngươi là ai? ".

Vô Song mở miệng hỏi nam tử trong mắt lóe lên sát khí.

Ở cái nơi này chỉ có ba thế lực, hoặc là đồng minh của Vô Song, hoặc là người của bên Đại Quốc Chủ, cuối cùng là cao thủ Phù Tang.

Đồng minh thì chắc chắn không phải rồi vậy chỉ còn hai trường hợp còn lại mà trường hợp nào đương nhiên cũng chỉ có thể làm địch nhân.

Nam nhân nhìn chằm chằm vào Vô Song, sau đó mở miệng.

Hắn mở miệng nói xong thì đến lượt Vô Song đứng sững lại.

Đây không phải là tiếng Hán, không phải tiếng Phù Tang cũng không phải tiếng của người Cổ Tần – Ám Tộc.

Vô Song tuy chẳng thể hiểu cổ ngữ của Cổ Tần – Ám Tộc nhưng mà ít ra hắn còn có tai nghe, trí nhớ hắn rất tốt, bất kể là giọng nói, ngữ điệu hay cách phát âm của nam nhân kia đều không giống người Ám Tộc.

Cái này thật ra cũng không có gì là lạ, tiền kiếp Vô Song không biết tiếng Pháp càng không rõ tiếng Đức nhưng mà người Pháp cùng người Đức chỉ cần mở miệng nói hắn liền có thể phân biệt được, ngôn ngữ quá mức khác biệt.

Vô Song không hiểu nam nhân nói gì, nam nhân thì cũng không hiểu Vô Song nói gì, hai người nói qua nói lại đại khái thêm vài câu nữa đều triệt để hiểu rằng không thể giao tiếp được với nhau.Nam nhân này cũng thông minh, hắn liền chỉ vào nguồn nước sau lưng Vô Song rồi chỉ vào miệng mình, bờ môi của hắn đã sớm khô khốc.

Vô Song cũng hiểu ý nghĩ của nam nhân này nhưng mà Quỳnh Hương đang tắm.

Quỳnh Hương... hắn còn chưa nhìn thì ai được phép nhìn?.

Với thực lực cỡ đám người Vô Song thì chỉ cần thấy thân ảnh của Quỳnh Hương trên mặt nước đại khái có thể thấy được toàn bộ, thử hỏi Vô Song sao có thể để nam tử này đi lấy nước?.

Vô Song nghĩ nghĩ một chút, hắn cảm thấy người này không có địch ý liền quyết định ra tay giúp đỡ, đầu tiên Vô Song đưa bàn tay của hắn ra, tay trái ngùn ngụt hàn khí bốc lên, hàn khí thậm chí bắt dầu kết tinh lại, theo tạo hình của Vô Song thành một cái hũ băng, dĩ nhiên thô sơ vô cùng chẳng đẹp đẽ gì.

Tay phải Vô Song lại tiếp tục tạo ra hàn khí, tuy nhiên không phải là hàn khí kết tinh mà là hàn khí ngưng lại thành từng giọt từng giọt nước, không bao lâu liền khiến cái hũ băng kia đầy một nửa.

Vô Song sau đó đưa hũ băng cho nam nhân kia trong ánh mắt kinh ngạc của hắn.

Đón lấy hũ băng trong tay Vô Song, cảm nhận hàn khí, ánh mắt của nam tử này giật giật sau đó lại nhìn nguồn nước mà chỉ.

Người này rõ ràng... không cảm thấy tin tưởng Vô Song cho lắm.

Vô Song đương nhiên không đồng ý, hắn lập tức lắc đầu tuy nhiên Vô Song cũng chẳng biết ám chỉ thế nào cho nam nhân kia hiểu lý do của Vô Song cả.

Nam tử lại nhìn Vô Song một hồi rốt cuộc mới nâng hũ băng lên miệng uống, uống xong hai mắt lập tức sáng lên.

Nước lạnh chảy vào cổ họng làm cho hắn rùng mình, một cảm giác khoan khoái khôn tả.

Nam nhân cầm lấy hũ băng, hắn không biết mở miệng thế nào lại đẩy hũ băng về phía Vô Song, điệu bộ hoa chân múa tay.

Vô Song nhíu mày một chút rồi cười cười.

Hắn đoán được ý nam nhân này, người này muốn xin thêm một hũ băng tương tự.

Vô Song chẳng ngần ngại gì mà tiếp tục thực hiện thủ đoạn nhưng mà ngay lúc này cả Vô Song cùng nam tử kia đều giật mình quay đầu về phía ngoài đảo Bồng Lai.

Ở nơi đó có một nguồn ma khí kinh thiên bốc lên.

Ma khí này không mạnh bằng ma khí của Đại Quốc Chủ nhưng mà... mạnh còn hơn cả Đại Hắc Thiên.

Nam tử trẻ tuổi vừa thấy ma khí, tuy hắn không hiểu ma khí là gì nhưng mà vừa nhìn đã thấy bất an, thấy tà ác, quan trọng hơn là sư phụ còn ở bên ngoài.

Cũng chẳng kịp nhìn Vô Song thêm một lần, nam tử này lập tức hướng về ngoài đảo mà đi, tốc độ nhanh đến mức làm Vô Song níu lưỡi.

Nam tử này dĩ nhiên cũng giống Cơ Vô Song, không dùng khinh công, không dùng nội lực mà là thuần cơ chân, thuần sức mạnh cơ thể.

Vô Song rốt cuộc hiểu vì cái gì cảm thấy kẻ này không có nội lực, cảm thấy kẻ này kỳ dị, nam tử kia tuyệt đối là đại cao thủ luyện thể, quái vật luyện thể.

Vô Song nhìn theo hình ảnh của nam tử kia... hắn cắn răng một cái cũng lập tức chạy theo.

Quyển 5 - Chương 199: Quyền

Vô Song không lo lắng cho Quỳnh Hương mà lập tức lựa chọn chạy theo nam nhân kia là bởi hắn cảm thấy Quỳnh Hương cũng sẽ nghĩ như hắn.

Thứ ma khí kia rất đáng sợ, nó trực tiếp biến thành một cột ma khí phóng thẳng lên trời, lượng ma khí khủng bố đến mức cả Đại Hắc Thiên cũng chẳng so được chứ đừng nói là Ebisu, Quỳnh Hương cho dù đang tắm thì với năng lực của nàng cũng không thể không quan sát thấy, một khi quan sát thấy nàng nhất định rời khỏi hồ nước sau đó lựa chọn di chuyển về phía cột ma khí.

Tốc độ của nam tử khôi ngô kia rất nhanh, hắn như một con quái vật hình người vậy, như một cỗ xe tăng bọc thép phóng đi trên đường, bất cứ vật gì trước mặt đều không thể cản được bước chân của người này, thân thể của hắn mạnh đến nỗi khi thân thể chạy thẳng về phía trước cứ như một mũi tên bắn đi trong không khí, Vô Song có thể nghe được cả tiếng gió rít gào.

Cùng là siêu cấp nhân vật luyện thể tuy nhiên nam tử kia và Cơ Vô Song rõ ràng khác nhau.

Lực lượng của Cơ Vô Song cực lớn nhưng chỉ là lực lượng mà thôi, xương cốt – da dẻ của nàng thì lại mềm mại vô cùng, cái này gọi là tiên cốt, bằng vào tiên cốt, tiên thân khiến Cơ Vô Song có được một thứ sức mạnh vô lý ẩn trong thể nội, nếu dùng tay chạm vào cơ thể nàng tuyệt đối không có cảm giác của lực lượng hay sự khổ luyện võ công để lại, thân thể của Cơ Vô Song dù sao cũng chẳng thuộc về thế giới này.

Thân thể của nam tử trước mặt Vô Song mới gọi là phàm thể, một phàm thể như được thép luyện cả ngàn lần, nhìn nam tử này chẳng biết tại sao Vô Song lại nghĩ tới Long Tượng Cổ Phật, một người đã đi đến cực hạn của nhân thể.

Một đường theo sát sau lưng của người này ánh mắt Vô Song càng ngày càng trở nên kỳ dị, càng ngày hắn càng cảm thấy một loại khí tượng quen thuộc, một thứ cảm giác mà Vô Song rõ ràng đã từng gặp được, từng cảm nhận được nhưng hiện tại hắn lại không có cách nào nhớ được.

Trong lúc Vô Song đang miên man, đang cố gắng nghĩ thứ khí tượng quen thuộc kia rốt cuộc là từ đâu ra thì nam nhân kia rốt cuộc dừng lại.

Hắn chỉ dừng lại không đến nửa giây đồng hồ sau đó cả người như điên như cuồng, lao thẳng về phía trước.

Nam nhân che phía trước khiến Vô Song không có cách nào nhìn rõ trước mặt xảy ra việc gì nhưng mà hắn cũng chẳng khó để nhận ra trung tâm hắc ám đang ở trước mặt mình, trước mặt hắn là một kẻ đang ma hóa.

Quả nhiên Vô Song đoán không lầm, quả thực có một kẻ đang ma hóa.

Kẻ này ma hóa rất giống Biện Tài Thiên, thân thể vẫn giữ hình dạng con người nhưng toàn thân đều bị hắc khí bao phủ, hắc khí biến cả người hắn thuần một màu đen nhưng đây chưa phải là tất cả, một khi ma hóa gần như không thể giữ được nhân hình, kẻ này cũng không giữ được nhân hình nguyên bản, sau lưng hắn có một đôi cánh, một đôi cánh giống với đôi cánh trên người Biện Tài Thiên, một đôi cánh quỷ rộng đến gần 2m, khi nó mở ra tuyệt đối có thể che phủ nguyên cả cơ thể.

Vô Song chỉ mất nửa giây đồng hồ đánh giá kẻ này sau đó liền chuyển mục tiêu, mục tiêu tiếp theo của Vô Song là kẻ ép được đối phương ma hóa.

Không nhìn thì thôi vừa nhìn Vô Song liền giật mình, dĩ nhiên lại là một lão nhân già nua.

Lão nhân hiện tại ngồi trên mặt đất, một tay ôm ngực, khóe miệng trào ra máu, từ góc độ đứng của mình Vô Song không thể rõ dung mạo cùng biểu hiện của lão nhân này ra sao nhưng mà Vô Song có cảm giác lão nhân này tuyệt không sợ hãi gì.

Có thể ép một kẻ như thế kia tiến vào trạng thái ma hóa dĩ nhiên lão nhân thoạt nhìn cực kỳ bình thường kia tuyệt đối không yếu thậm chí còn rất mạnh.

Dùng ánh mắt lưu lại trên thân ảnh lão nhân nửa giây, Vô Song lại phóng mắt về phía nam tử kia.

Nam tử kia nhấn một cái, cả người lao vút về phía con quái vật đang ma hóa sau đó xuất quyền.

Đây là lần đầu tiên Vô Song nhìn thấy nam tử xuất quyền, quyền ra như sấm, trong quyền vậy mà có cả đại thế.

Một quyền này kết nối thiên địa đại thế, mượn đại thế mà ngưng hình, mượn ý mà hóa hồn, quyền này đã không có gì để chê, quyền này đã so được với một quyền của Vương Trùng Dương tại thế giới kia thậm chí càng thêm nửa bậc.

Vương Trùng Dương có quyền thuật cực mạnh, hắn dùng quyền mà đăng lâm đế vị tuy nhiên quyền của hắn vẫn chưa phải chân chính quyền, quyền của Vương Trùng Dương tuy cũng đưa thiên địa đại thế vào trong, mượn thiên địa mà ngưng hình, lấy ý mà luyện hồn nhưng một quyền được tạo nên lại bởi nội lực, Vương Trùng Dương dù sao cũng là cao thủ đạo gia.

Quyền của nam nhân kia mới gọi là kinh khủng, một quyền chẳng có chút nội lực nào, một quyền đơn thuần do sức mạnh cơ thể đúc ra, một quyền cực trực tiếp mà cũng cực đáng sợ.

So về "lực" có lẽ Cơ Vô Song sẽ nhỉnh hơn nam nhân này nhưng so về "ý" thì Cơ Vô Song lại thiếu đi vài phần, cảnh giới thông hiểu của Cơ Vô Song về một chữ "quyền" thực sự không sánh bằng nam nhân kia.

Một quyền trực tiếp này đánh tới, chẳng để cho đối phương tránh né, một quyền ép lấy cứng đối cứng, mượn thiên địa làm lao tù mà khóa lấy đối phương, bốn phương tám hướng đều không thể di chuyển, đại thế ép thẳng tới.Ở phía ngược lại, kẻ kia cũng chẳng ngần ngại mà xuất quyền, hắn bước vào cảnh giới ma hóa thì hắn ngại ai?.

Quyền của kẻ này bất kể so về ý hay so về lực đều thua kém nam tử kia, vừa nhìn đã có thể nhận ra kẻ ma hóa chẳng phải cao thủ quyền pháp nhưng mà mượn ma thân, mượn ma khí thì lại khác, lấy ma khí mở đường, lấy ma thân xuất quyền, cái này chẳng khác gì tiên thể của Cơ Vô Song cả, mượn thể chất đặc thù mà vượt qua ranh giới võ học.

Hai quyền đơn giản va vào nhau sau đó ma nhân lập tức mượn lực mà lùi lại, ma khí tràn ra, quỷ cánh mở rộng, theo một động tác mở cánh này hắn đẩy toàn bộ quyền kình ra phía sau lưng, mượn ma khí mà phá đi thiên địa lao tù, nhìn thủ đoạn của kẻ này Vô Song đương nhiên phải gật đầu, đến cả Vô Song cũng chẳng thể làm được tốt hơn.

Ma nhân có thể an toàn lùy lại thậm chí hóa giải toàn bộ nguy cơ còn nam tử kia... lại càng làm Vô Song giật mình.

Hai chân như hai trụ chống trời, rõ ràng là hai quyền tương đương nhau, quyền kình mà nam tử phải chịu cũng chẳng nhẹ gì ấy vậy mà hắn một bước cũng không lùi, chân trái dẫm xuống đất đưa toàn bộ kình lực chạy theo sống lưng rồi lan ra bên dưới, dĩ nhiên đây chưa phải là cái để Vô Song giật mình.

Chân trái tán đi kình lực, cả người lướt lên, chân phải dẫm xuống đất, lại một lần nữa tán đi kình lực.

Chân phải chạm đất, đẩy cả người lần thứ hai, sau đó đến lượt chân trái.

Bộ pháp đơn giản cực kỳ nhưng mà nó càng đơn giản thì càng lộ ra cái bất phàm, người này dĩ nhiên dùng thân thể biến thái của mình vừa chạy vừa hóa kình?.

Đừng nói Vô Song mà cho dù cả ma nhân cũng kinh hãi, mượn cái bộ pháp đơn giản kia nam tử gần như ngay lập tức có thể ép đến chỗ ma nhân.

Ép tới, xuất quyền, đẩy lùi rồi lại ép tới, khí thế bức người hơn nữa chiến ý càng ngày càng cao, chiến ý như bao trùm cả thiên địa.

Ma nhân có thể dùng cứng đối cứng, từng quyền chống lại nam tử kia nhưng mà ma nhân hiện tại cũng bắt đầu cảm thấy vô lực.

Năm quyền, sáu quyền, bảy quyền thậm chí là mười quyền ma nhân đều có thể cản được nhưng mà càng ngày càng cố sức.

Nếu thế gian có một môn gọi là Không Minh Quyền, lấy thế đè lên thế, mang đại thế hòa vào quyền, quyền như nước chảy, quyền càng ra càng mạnh thì nam tử trẻ tuổi kia đang thể hiện một bộ quyền pháp tương tự về tác dụng nhưng mà khác hẳn về tính chất.
Lấy chiến ý nhập quyền, chiến ý càng đánh càng cường, quyền càng xuất càng uy mãnh... một quyền này không phải lấy nhu khắc cương mà là lấy cương phá vạn pháp, cứng đến tận cùng.

Vô Song đứng ở đây với tư cách khán giả và hắn triệt để ngây người.

Hắn thực sự chưa từng thấy kiểu chiến đấu này, càng đáng nói nam nhân kia có phong cách chiến đấu rất lạ, tưởng như đơn giản, trực tiếp nhưng lại hoàn mỹ cực kỳ.

Nam nhân liên tục lấy đaị thế ép đối thủ, ép cho ma nhân không thể tự do đi tới đi lui, quyền kình bắn ra bốn phương tám hướng, lấy ma nhân làm trung tâm mà ép lại sau đó lấy chiến ý nuôi quyền mà từng quyền ép thương ma nhân.

Ma nhân nếu gặp đối thủ khác cùng trình độ thì hắn đương nhiên tránh được thậm chí dễ dàng thoát ra ngoài, đã đến trình độ của ma nhân rất khó ép hắn không thể cựa quậy nhưng mà nam tử kia vậy mà thật sự làm được, mượn cái bộ pháp đơn giản kia, vừa chạy vừa hóa kình, mỗi bước chân trên mặt đất như dấu chân voi đi qua vậy, mỗi bước chân đều đang tự động hóa giải kình phong va chạm, từng bước ép tới, ép liên tục đến mức ma nhân còn chẳng có cơ hội thở.

Quyền thứ nhất hai người còn đang ở rìa ngoài Bồng Lai, đến quyền thứ 15 nam tử trẻ tuổi đã đánh cho ma nhân bắn ngược ra ngoài bờ biển thậm chí lúc này cơ thể ma nhân dập nát khắp nơi.

Ma nhân một khi ma hóa thì Vô Song cũng không nhìn ra cái gì, thân thể của ma nhân như thế nào thì cũng chỉ có ma nhân biết.

Ma nhân này dĩ nhiên là Minato sau khi ma hóa và hiện tại Minato thậm chí đến cả thở cũng không nổi, hắn lúc này cắn chặt răng thầm hận mình đen đủi.

Minato bị thương rất nặng, nếu không bị thương hắn ngại gì một trận chiến nhưng mà hắn lúc này đã mất nửa cái mạng.

Minato sau khi trở lại đảo liền gặp lão nhân, trận chiến giữa hai người rất ngắn ngủi nhưng mà lão nhân lại có thể ép được Minato ma hóa vậy chí ít cũng đã đẩy được Minato tới đường cùng.

Giờ khắc này ngay cả khi ma hóa Minato cũng cảm thấy khó thở, nếu hắn là một con quái vật thì nam tử trẻ tuổi kia cũng chẳng khác mấy, một con quái vật hình người.

Sau 15 quyền, trong đầu Minato hiện tại chỉ có một suy nghĩ là chạy, hắn biết mình không đánh tiếp được nữa tuy nhiên sau 15 quyền này... nam tử trẻ tuổi cũng muốn thay đổi quyền thuật của mình.

Nam tử trẻ tuổi thừa hiểu ma nhân đang bị ép đến mức nào, thừa hiểu ma nhân đang tính làm gì, hắn sao có thể để cho ma nhân như nguyện.

Chỉ thấy cổ tay trái của nam tử quay ngược lại, quyền phải thu về, quyền trái đấm thẳng ra.

Thân thể nam tử vốn đang hướng về phía trước đột ngột dừng lại sau đó lấy hai chân làm trụ, quyền trái xoay ngược mà ra như một cây cung đã căng dây từ lâu.

Một quyền này... không ai có thể nhìn thấy, một quyền này là vô hình quyền.

Một quyền đánh thẳng vào trái tim ma nhân, một quyền này không làm Minato chết bởi hắn rất rất khó chết nhưng một quyền đánh hắn trào ra máu sau đó bất chấp việc hắn đang ma hóa, Minato cứ như vậy ầm ầm ngã xuống.

Một quyền này... cũng khiến khán giả là Vô Song chết lặng.

Vô Song nhận ra quyền này hay nói đúng hơn hắn nhớ ra cái cảm giác quen thuộc kia là từ đâu ra.

Một quyền này Vô Song có thể chẳng biết gọi tên nhưng cái khí thế kia thì hắn không lạ gì, thứ này gọi là Nhân Đế, ít nhất là Vô Song gọi như vậy.

Cái cảm giác quen thuộc trên người nam tử kia Vô Song chỉ gặp ở một người, một người được hắn tôn làm Nhân Đế.

Tại thế giới Phật Sơn kia có một người thống nhất toàn bộ thảo nguyên phương bắc sau đó nuốt gọn cả Trung Nguyên, một người mà Vô Song đã đi theo phò tá 2 năm trời – Nhân Đế – Thiết Mộc Chân.

Quyển 5 - Chương 199-2: Nhân Đế

Vô Song thực sự rất khó để tin được hắn lại thấy một Nhân Đế.

Cái gì gọi là Nhân Đế, đấy là người mang theo sứ mệnh thống nhất thiên hạ, thiên hạ ở đây được hiểu dưới nghĩa của một khu vực, một khu vực cực kỳ rộng lớn.

Các hoàng đế trong lịch sử Trung Quốc cũng đều chỉ coi thiên hạ giới hạn ở Trung Nguyên mà thôi vì vậy đây chính là địa vị cùng sứ mạng của Nhân Đế.

Thiên hạ có nhiều bậc đế vương nhưng mà không phải ai cũng có tư cách làm Nhân Đế thậm chí khắp lịch sử cũng rất ít Nhân Đế, Nhân Đế được sinh ra để thống nhất loạn thế, để giữ yên một cõi.

Vô Song sau khi rời khỏi thế giới Phật Sơn, sau khi trở về thế giới này chính hắn cũng bắt đầu nghĩ tới Nhân Đế.

Vô Song thực sự không giỏi làm đế vương, hắn cũng không muốn lĩnh cái trách nhiệm này, quá gò bó mà cũng quá mệt mỏi, dĩ nhiên Vô Song sẽ chẳng phải là Nhân Đế.

Tại thế giới này thực sự có Nhân Đế hơn nữa còn không phải một người, ở Bắc Cương là Thiết Mộc Chân, sau Thiết Mộc Chân hoàn toàn có thể là Hốt Tất Liệt.

Ở Trung Nguyên cũng đang có một Nhân Đế đang ngủ say, một người gọi là Chu Nguyên Chương.

Vô Song chẳng có bất cứ thông tin gì về Chu Nguyên Chương cả, ở thế giới này nhà Minh cũng không phải do Chu Nguyên Chương lập ra, hoàng đế đầu tiên của nhà Minh là Kiến Văn Thái Tổ – Chu Doãn Văn.

Chu Nguyên Chương có thể coi là tàn dư của nhà Minh còn sống đến bây giờ, cho dù hắn chưa xuất hiện trước mắt Vô Song bao giờ thì Vô Song cũng hiểu cái gọi là Phản Thanh Phục Minh một khi có thể làm nên một phen đại nghiệp thì hoàng đế chắc chắn là Chu Nguyên Chương, khắp lịch sử Trung Quốc cũng chẳng có mấy người qua được Chu Nguyên Chương, kẻ như hắn không phải Nhân Đế thì còn có thể là ai?.

Ngoại trừ Chu Nguyên Chương ra tại Trung Nguyên còn có Khang Hy, trường hợp của Khang Hy có phải là Nhân Đế hay không thì Vô Song khó mà đoán ra nhưng nếu khí tràng của Khang Hy không so được với Chu Nguyên Chương vậy về mặt đại thế bản thân nhà Thanh có lẽ đã thua mất nửa bậc.

Thiết Mộc Chân – Hốt Tất Liệt – Chu Nguyên Chương cùng Khang Hy đây là những người có thể nắm giữ cái địa vị Nhân Đế kia thậm chí toàn bộ bốn người đều là Nhân Đế cũng không biết chừng bất quá Vô Song sao tưởng tượng được trước mặt hắn lại là một Nhân Đế?.
Nhân Đế có một thứ "dị năng" cực kỳ kinh khủng, nó gọi là Nhân Đế Uy.

Hoàng đế đều là sủng nhi của thiên địa, được trời đất tán thành nhưng mà Nhân Đế rất khác, bọn họ là những bậc vĩ nhân, là những hoàng đế nổi bật vượt xa các hoàng đế khác, là đế trong đế giả, bọn họ không chỉ được thiên địa thừa nhân mà còn được thiên địa giúp đỡ thậm chí là tận tình giúp đỡ.

Ở thế giới Phật Sơn, một Thiết Mộc Chân khi đó còn chưa hoàn toàn trưởng thành vậy mà có thể nuốt long mạch của nhà Hán, nuốt long mạch ở Đông Hoàng Lăng.

Nếu đó là một Thiết Mộc Chân trưởng thành thì không ai nói gì nhưng tại thời điểm đó Thiết Mộc Chân sử dụng Nhân Đế Uy, dùng lực lượng được thiên đạo thừa nhận, về một mặt nào đó nhân đế uy cũng giống thiên đạo uy.

Nhân Đế kể cả không biết chút chút võ công gì thì vẫn sẽ sở hữu Nhân Đế Uy, Nhân Đế Uy mạnh hay yếu thật ra không phụ thuộc vào võ công cùng thực lực, nó phụ thuộc vào khí tràng của bậc Nhân Đế.

Lại nói về Nhân Đế, hiện tại Vô Song đang dùng hết toàn bộ khả năng của mình để nghĩ về nhân vật trước mặt, kẻ này rốt cuộc là kẻ nào.

Nam nhân trước mặt không thể đến từ Trung Nguyên cũng không thể đến từ Bắc Cương, tại hai nơi đó đã có quá nhiều Nhân Đế, một Nhân Đế khác sẽ không có cách nào được sinh ra, bản thân Nhân Đế vốn được sinh ra vì loạn thế, hai Nhân Đế cùng tồn tại trong một khu vực đã là rất khó xảy ra chứ đừng nói là con số ba.Nếu nam nhân kia không thể đến từ Trung Nguyên cùng Bắc Cương thì chỉ có thể là Đông Hải, Tây Vực... hoặc Nam Lĩnh.

Chẳng biết vì sao Vô Song lại lập tức liên tưởng tới Nam Lĩnh.

Võ công Tây Vực rất kỳ dị nhưng mà Vô Song không phải không gặp, cao thủ Thiên Trúc đến từ Tây Vực bản thân Vô Song gặp đâu ít, quan trọng hơn Vô Song thực sự tin tưởng phụ thân hắn Lệ Thương Thiên chính là một Nhân Đế, hắn không nghĩ Tây Vực trong thời gian ngắn lại có Nhân Đế xuất hiện.

Nếu không phải Tây Vực thì chỉ có thể là Nam Lĩnh bởi đây là hai vùng loạn nhất.

Nếu là Nam Lĩnh... Vô Song có lẽ đang được nhìn thấy một vĩ nhân.

Tại sao Thuận Trị có thể cùng thời Thiết Mộc Chân, Khang Hy có thể cùng thời Hốt Tất Liệt, có thể cùng thời Chu Nguyên Chương mà ở Nam Lĩnh xa xôi không thể xuất hiện vị tiên hiền nào của đất Việt?.

Vô Song chưa từng tới Nam Lĩnh cũng chẳng thể hiểu Nam Lĩnh, Vô Song chỉ biết nơi này loạn vô cùng, cực kỳ loạn, Nam Lĩnh cần một người đứng ra thống nhất, Nam Lĩnh cần một Nhân Đế chỉ là không biết vị tiên hiền nào của Đại Việt xuất thế đây?.

Lịch sử của Nam Lĩnh rất loạn, ngay cả ở Trung Nguyên cũng không có bao nhiêu ghi lại nhưng Vô Song tạm thời có thể loại bỏ Lê Thái Tổ bởi trong sử sách Trung Nguyên quân đội Minh triều đã có lần đánh vào Nam Lĩnh nhưng bị Lê Thái Tổ đánh bật ra ngoài, điều duy nhất mà Vô Song không hiểu là vì sao Lê Thái Tổ lại không thống nhất được Nam Lĩnh trong khoảng thời gian đó?, đến hiện tại Nam Lĩnh vẫn chiến loạn liên miên.

Tình hình hiện tại của Nam Lĩnh như thế nào Vô Song không biết nhưng mà nhìn thấy Nhân Đế xuất thế, nhìn thấy võ dũng của người này Vô Song bất tri bất giác mỉm cười, trong mắt mang theo kính ý.

Nam nhân này tuổi không lớn nhưng thực lực kinh người, kinh nghiệm chiến đấu càng thêm kinh người, quả thật là Võ Thần đương thế.

Nếu Vô Song phải liên tưởng đến nhân vật nào trong sử sách Đại Việt có lẽ nam nhân trước mặt chính là Quang Trung Hoàng Đế, vị hoàng đế có thể nói là võ dũng đứng đầu toàn bộ lịch sử đất Việt.

Quyển 5 - Chương 200: Hoàng Đồ (1)

Vô Song đã từng gặp Nhân Đế – Thiết Mộc Chân, hắn hiểu Nhân Đế Uy mạnh thế nào.

Nhân Đế Uy mạnh không phải là uy lực mà là một chữ trấn, nó trấn áp tất cả mọi thứ lực lượng, là đặc quyền của Thiên Đạo.

Sử dụng Nhân Đế Uy, hóa uy thành quyền, một quyền trấn thẳng vào trái tim của ma nhân vậy ma nhân kia không gục mới là lạ. 

Ma nhân có sức mạnh khủng khiếp nhưng nam tử kia cũng chẳng vừa, một quyền mang uy thế nén vào bên trong, một quyền kia chẳng khác gì Thiên Đạo Quyền.

Ma Nhân đúng là có thân thể cực kỳ khủng khiếp chưa kể những người như hắn chắc chắn cũng phải có Bất Tử Hỏa trong người, đám ma nhân này cứ như sinh vật bất tử vậy tuy nhiên để đối phó với sự bất tử này thì "trấn" là một biện pháp cực kỳ tốt.

Lấy uy thế đánh thẳng vào trái tim thì chẳng khác gì trấn áp cả trái tim, nó không đủ để giết ma nhân ngay lập tức nhưng ma nhân dù sao cũng vẫn cứ là sinh vật sống, một quyền kia khóa lại trái tim của hắn gần như lập tức trấn áp toàn bộ sinh cơ, ma nhân khi không có sự chuẩn bị thì không có cách nào chịu được, dính một quyền này mà gục xuống là điều đương nhiên.

Nam tử sau khi đánh gục ma nhân mới thở ra một hơi, thân thể hắn ngay cả được đúc bằng thép ròng thì cũng cảm thấy áp lực rất lớn, nên biết nếu ma nhân bị thương thì nam tử này thật ra đã tốn rất rất nhiều thể lực trước đây.

Hạ xong ma nhân, nam tử mới quay đầu lại, ánh mắt nhìn về phía sư phụ của mình sau đó lại nhìn đến Vô Song.

Người này biết Vô Song đuổi theo mình nhưng cũng chẳng ngăn cản, đến khi giải quyết xong ma nhân nhưng thấy Vô Song vẫn không có hành động địch ý nào thì cũng nhẹ thở ra, nam tử rất nhanh tiến đến chỗ Vô Song, lại bắt đầu hoa tay múa chân.

Vô Song lần này còn chẳng để nam tử làm xong động tác, hắn hai tay lại xuất hiện hàn khí.

Nam tử mừng quá đỗi, khoảng nửa phút sau liền cầm hũ băng chạy đến chỗ sư phụ mình.

Bất kể là nam tử hay lão nhân đều đã rất khát, thể lực thậm chí chẳng còn được bao nhiêu, cho dù lão nhân lúc này rõ ràng đang bị nội thương nhưng quả nhiên sau khi uống một hớp nước lạnh thì sắc mặt tốt hơn nhiều lắm, chí ít Vô Song xem ra lão nhân này có sức sống hơn nhiều so với ban đầu.

Lão nhân sau khi uống nước liền nhìn Vô Song sau đó ánh mắt hơi dịch chuyển nhìn về sau lưng hắn.

Không chỉ lão nhân mà cả nam tử cũng nhìn chằm chằm vào thân ảnh sau lưng Vô Song, lúc này Quỳnh Hương rốt cuộc tiến tới.

Không phải là Quỳnh Hương tới chậm mà là vì tốc độ giải quyết trận chiến của nam tử kia quá nhanh.

Vô Song lúc này bước ra một bước, hắn đưa tay cản lại bước tiến của Quỳnh Hương sau đó khẽ cười hữu hảo với lão nhân cùng nam tử trước mặt.

Thấy nụ cười của Vô Song bản thân nam tử mới gật đầu sau đó người này ngồi xuống mở miệng nói gì đó với lão nhân, lúc này ánh mắt lão nhân mới lại quan sát Vô Song từ trên xuống dưới.

Lão nhân nghĩ nghĩ một chút, phải mất một khoảng thời gian mới mở miệng.

"Các ngươi là người Hán? ".

Vô Song lần này triệt để bất ngờ, hắn vốn đang nghĩ làm cách nào để giao tiếp với lão nhân nhưng mà không ngờ lão nhân lại biết tiếng Hán?.

"Tiền bối, vãn bối không phải là người Hán ".

Không phải người Hán lại có thể nói được tiếng Hán, cái này thật ra cũng không quá lạ gì ở thế giới này, Trung Nguyên dù sao vẫn là trung tâm của toàn bộ năm khu vực.

Cả lão nhân cùng Vô Song đều tương đối vui mừng, chí ít có thể hiểu được ngôn ngữ hai bên.
Vô Song trong lòng thực sự rất hứng khởi, hắn cũng quên khuấy luôn việc Quỳnh Hương mà đưa tay ra nắm lấy tay nàng, cứ thế kéo nàng về phía lão nhân cùng nam tử.

Quỳnh Hương ở sau lưng Vô Song, nàng vốn đang bất ngờ không quá hiểu việc gì xảy ra, đến khi nàng bị hắn nắm tay kéo đi cơ thể liền run lên nhưng mà chính nàng cũng bất ngờ với bản thân mình, nàng dĩ nhiên không làm ra phản ứng quá lớn, cứ như... trước mặt người ngoài nàng sẽ cho Vô Song chút mặt mũi vậy.

Vô Song kéo Quỳnh Hương ngồi xuống bên cạnh lão nhân này, hắn không nhịn được mà mở miệng.

"Lão nhân, người có thể nói được Hán ngữ thì tốt quá, hai người sao lại tới đây? ".

Lão nhân cười cười mà đáp.

"Chúng ta theo thuyền ra khơi, muốn tới Cao Ly sau đó lại tới Cao Ly Thương Cảng mà theo thuyền buôn về đất Hán nhưng trên đường lại gặp thiên nộ, gặp bão tố khủng khiếp ập tới, cả đoàn thuyền còn chưa kịp tới Cao Ly đã bị đánh tan, chúng ta may mắn dạt được vào hòn đảo này, thế các ngươi là ai?, lão xem ngươi không giống đám giặc Oa kia ".

Vô Song khẽ nhíu mày một cái, danh từ giặc Oa thực sự là nghe không quen nhưng mà nghĩ kỹ thật ra hợp tình hợp lý.

Lão nhân mở miệng là Hán nhân nhưng lại nói Phù Tang là giặc Oa có thể hiểu được quan hệ giữa đôi bên căng thẳng thế nào đồng thời càng thêm làm Vô Song chắc chắn hai người này đến từ Nam Lĩnh.

Quan hệ giữa tộc Hán cùng tộc Việt thật ra chẳng tốt đẹp gì, ngàn năm chiến loạn nào có nói chơi nhưng phải biết sau khi nhà Minh thất trận ở Nam Lĩnh thì đã không còn đại chiến tranh nào nổ ra nữa, sau này nhà Minh ốc còn không lo nổi mình ốc càng không thể tơ tưởng tới Nam Lĩnh.

Nhà Minh bị diệt, thời đại nhà Thanh đến nhưng mà Đại Thanh trong có nội ưu mà ngoài thì có cường địch, đến cả Ngô Tam Quế còn chưa giải quyết xong thì sao nghĩ được đến việc đi xa hơn.

Tổng hai thời đại Minh – Thanh tính đến hiện tại cũng đã gần trăm năm hoặc ít nhất cũng vài chục năm, trong hời gian này Nam Lĩnh cùng Trung Nguyên thực sự rất ít va chạm, Nam Lĩnh càng ngày càng thần bí trong mắt người Trung Nguyên còn với người Nam Lĩnh thì đến tận bây giờ vẫn dùng "Hán" ám chỉ Trung Nguyên chứ nào có biết hiện tại chủ nhân Trung Nguyên đã là tộc "Mãn".

Phù Tang thì lại là một vấn đề khác, Nam Lĩnh chắc chắn có giáp biển mà đã giáp biển thì ít nhiều cũng phải có va chạm với Phù Tang, hải tặc của Phù Tang mạnh nhất Đông Hải đây là việc chẳng xa lạ gì, trong khoảng gần trăm năm nay cũng chẳng rõ hai bên đánh bao nhiêu trận lớn nhỏ, ý đồ thù địch rất lớn.

Nói một cách chính xác thì "Hán" giống với kẻ địch trong quá khứ còn "Oa" thì lại là kẻ địch hiện tại, từ lời nói của lão nhân Vô Song có thể phán đoán ra được đại khái mối quan hệ của Nam Lĩnh với các khu vực xung quanh.

Trong khi Vô Song đang suy nghĩ thì lão nhân lại nói."Hai người các ngươi sao lại ở nơi đây, hòn đảo này gần như bị chiến thuyền giặc Oa bao phủ, nơi này rốt cuộc có việc gì? ".

Quỳnh Hương cùng Vô Song đều nhìn nhau một chút sau đó Quỳnh Hương liền tự cúi đầu, một cái cúi đầu rất nhẹ.

Nàng không muốn mở miệng nói chuyện, mọi sự liền để Vô Song quyết.

Vô Song cũng hiểu ý nàng, hắn lập tức hướng về lão nhân mà đáp.

"Vãn bối là người Tây Vực, tên gọi Vô Song còn nàng là người Hán bất quá chỉ là sinh ra ở đất Hán mà thôi, nàng nói cha mẹ nàng là người Nam Lĩnh bất quá từ nhỏ cha mẹ nàng đã mất, nàng không có quá nhiều ký ức về cha mẹ cũng như Nam Lĩnh ".

"Hòn đảo này tên gọi là Bồng Lai, đám người vãn bối cũng là bị bão đánh vào bờ tuy nhiên đến sớm hơn tiền bối nhiều, trong thời gian này cũng thám thính được chút thông tin, ở trên đảo này có cái gì đó khiến người Phù Tang thèm thuồng, nghe nói trong đảo xuất tiên dược ".

Lão nhân nghe Vô Song đáp ánh mắt liền lóe lên, ánh mắt của lão nhân này cực kỳ tinh minh, trong ánh mắt mang theo một nét thần vận, người này chỉ sợ là một... hiền giả.

Lão nhân không mất bao lâu để suy nghĩ về lời nói với Vô Song, thú thật lão nhân căn bản không tin lắm tuy nhiên tạm thời lão nhân cảm thấy vẫn chưa nên nói ra.

Lão nhân không có mù, sao lại không nhìn thấy Vô Song tạo ra nước từ nội lực của chính mình?.

Thời trẻ lão nhân đi đến rất nhiều nơi cũng có đến võ lâm Trung Nguyên, ông hiểu cái gì là nội lực, ông hiểu những người như thế nào mới có thể dùng nội lực ngưng tụ ra lực lượng thực chất, Vô Song chắc chắn rất mạnh hoặc ít nhất có nội lực kinh khủng.

Lão nhân cũng không tiện mở miệng nói gì với Vô Song dù sao hai bên cũng là bèo nước gặp nhau lại chưa lộ ra địch ý, tâm phòng người nhất định phải có nhưng cũng chỉ nên giữ trong lòng.

Vô Song cùng Quỳnh Hương đã xưng tên thì lão nhân cũng cảm thấy chẳng có gì để che đậy dù sao tên lão nhân đặt tại Nam Lĩnh còn có người nghe, đặt tại nơi đất khách này có ai biết?.

"Lão họ Trương tên Văn Hiến, còn đây là đệ tử của lão, nó gọi Quang Bình, chúng ta cũng có thể coi là người cùng hoạn nạn đi ".

Lão nhân nói xong liền bật cười, lão nhân cười đương nhiên Vô Song cũng cười nhưng mà ngoài mặt mà thôi, trong lòng của hắn cười không nổi.

Lão nhân tự tin nói ra tên mình là vì không sợ lộ ra, có lộ ra cũng chẳng để làm gì, bản thân ông lại giấu đi cá tên của vị đệ tử kia mà dùng hai chữ Quang Bình, trong mắt lão nhân người trẻ tuổi quan trọng hơn bản thân mình nhiều lắm.

Dĩ nhiên suy nghĩ của lão nhân là không sai, khi mang câu nói này ra nói với bất cứ ai khác chỉ sợ người ta cũng chẳng nghĩ gì nhưng mà trong số "bất cứ ai khác" không bao gồm Vô Song.

Trương Văn Hiến là ai?, đây chính thầy giáo của ba huynh đệ nhà Tây Sơn.

Nếu văn có Chu Văn An thì võ không thể không kể Trương Văn Hiến.

Một Trương Văn Hiến đã đủ để làm Vô Song rung động thì nam nhân trẻ tuổi bên cạnh thậm chí còn làm Vô Song cảm thấy kích động.

Vô Song kiếp trước là ai?, kiếp trước hắn là con mọt sách, hai chữ Quang Bình có thể lạ với người khác nhưng với hắn thì không, hoàng đế Quang Trung tên thật là Nguyễn Huệ sau đổi tên là Nguyễn Quang Bình.

Khi thấy được hai vĩ nhân ngay gần bên cạnh cho dù Vô Song cũng có chút kích động hơn nữa hiện tại hắn chân tâm muốn biết tại Nam Lĩnh rốt cuộc còn có đại nhân vật nào nữa, chưa có lúc nào như lúc này, chưa có bao giờ Vô Song lại khát khao muốn đặt chân tới Nam Lĩnh như vậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau