CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 941 - Chương 945

Quyển 5 - Chương 194: Trương Thiên Sư

Vô Song quả thực đang ép Thiên Thánh, với sự thông tuệ của Thiên Thánh thì không thể không hiểu Vô Song ý muốn là gì nhưng mà Thiên Thánh thực sự nợ Vô Song một mạng, Thiên Thánh cũng không thể không báo.

Vô Song đã nói rõ đây sự trao đổi thì Thiên Thánh phải hiểu bất quá Thiên Thánh cả trăm năm chỉ đừng sau Võ Đang thậm chí còn không ra tay lần nào, không quản bất cứ sự tình gì, thứ mà Thiên Thánh quan tâm chỉ là võ học, lúc này Vô Song dĩ nhiên lại muốn Thiên Thánh giúp hắn thủ hộ Thăng Long Hội?.

Thủ hộ ở đây tuyệt không giống với phái Võ Đang mà là phải vì Vô Song làm việc bởi Thăng Long Hội không có cái địa vị siêu tuyệt của Võ Đang Phái. 

"Tiểu hữu thực sự làm khó lão phu, một đời lão phu ngoại trừ luyện võ thì không biết làm gì cả...".

Vô Song nào cho Thiên Thánh cơ hội thoái trào, hắn lập tức nói.

"Tiền bối, vãn bối cũng không muốn ép người nhưng người nghĩ mà xem thương thế của người mất bao lâu thì có thể bình phục?, thứ cho vãn bối nói thẳng người muốn trở lại đỉnh phong chỉ sợ cũng mất 3-5 năm ".

"Thời gian 3-5 năm này tiền bối không có cách nào chân chính bảo hộ Quỳnh Hương hay toàn bộ Võ Đang Phái, không bằng tiền bối cứ để việc này cho Đông Phương Bất Bại sau đó theo vãn bối về Tây Vực tĩnh dưỡng, tiền bối ở lại Tây Vực thủ hộ Thăng Long Hội trong 2 năm, sau 2 năm nếu tiền bối rời đi thì vãn bối tuyệt không dám nói gì ".

Vô Song dứt lời trong lòng không khỏi cảm thấy vui vẻ, hắn không tin sau 2 năm Thiên Thánh sẽ đi mà cho dù Thiên Thánh có đi thì Vô Song cũng không cảm thấy quá mức gây ảnh hưởng cho hắn.

Thời gian 2 năm đủ Vô Song làm rất nhiều việc, Đại Quốc Chủ có kế hoạch của mình thì Vô Song cũng có kế hoạch của Vô Song, chỉ cần kế hoạch này thành thì ngày lập quốc của Thăng Long Hội không xa, trong 2 năm có lẽ đã đủ rồi.

Người khác có thể nghĩ 2 năm không đủ nhưng với Vô Song thì 2 năm hắn đã làm được rất nhiều việc, Thăng Long Hội nhất định sẽ phát triển đến mức khó tin mà ngay cả nó không phát triển được đến mức như Vô Song muốn thì ít nhất Vô Song cũng sẽ trưởng thành đến trình độ không cần Thiên Thánh, không cần bất cứ ai giúp đỡ.

Thiên Thánh đã không còn gì để nói nữa thậm chí ông còn cảm thấy mình đang được lợi rất lớn, nên biết Vô Song đã cứu mạng ông.

Thiên Thánh hiểu rằng kể cả sau này có rời khỏi Thiên Long Hội thì giữa Vô Song cùng mình cũng đã kết thành nhân quả rằng buộc, chỉ cần hai người không chân chính đối đầu với nhau thì Thiên Thánh rất khó không để ý tới Vô Song cùng Thăng Long Hội.

"Tiểu hữu đã nói vậy thì lão phu sao có thể chối từ đây, sau khi rời khỏi Bồng Lai tiểu hữu cho lão phu chút thời gian chuẩn bị sau đó lão phu nhất định sẽ đến Tây Vực gặp mặt tiểu hữu, cũng đến nhìn Thăng Long Hội ".

Một lời của Thiên Thánh nói đương nhiên có đủ cân lượng.

Vô Song nghe vậy trong lòng không khỏi vui vẻ, nhân vật bực này một lời nói nặng vô cùng vì vậy hắn hướng về phía Thiên Thánh mà chắp tay.

"Vậy Vô Song thay mặt Thăng Long Hội gặp qua Trương Thiên Sư ".

Thiên Thánh nghe thấy ba chữ Trương Thiên Sư không khỏi ngỡ người bất quá rất nhanh ông khẽ cười, cái danh hiệu này quả thật cũng có chút phù hợp.

Thiên Thánh cùng Vô Song như thành một sự ăn ý nhất định, không ai còn nói về việc này nữa, lúc này nói cái gì đều quá sớm, trước hết phải giải quyết vấn đề Đại Quốc Chủ.

Đại Quốc Chủ vẫn còn ở ngoài kia, hắn chưa chết thì ai cũng không bàn đến chuyện tương lai được. 

Vô Song sau khi cứu trị cho Thiên Thánh liền lập tức mang lão nhân rời khỏi Thạch Thành theo con đường quen thuộc, trong lúc này có hai điều làm Vô Song đặc biệt bất ngờ.

Thứ nhất là sau khi tử khí bị phong ấn lại, không bao lâu sau Thiên Thánh từ một đồng tử dĩ nhiên lại già đi trông thấy.

Vô Song không biết làm cách nào mà Thiên Thánh trẻ lên thành bộ dáng đồng tử nhưng mà hiện tại hắn được một phen há hốc khi thấy một đồng tử trước mặt dĩ nhiên lại thành một lão nhân, đến cả chiều cao cũng cực kỳ tương tự.
Thiên Thánh bình thường lưng đều gù xuống, thân gù của ông cũng cao vừa đúng bằng trạng thái đồng tử, Vô Song thực sự nhìn Thiên Thánh như nhìn con quái vật vậy. 

Vô Song thật ra cũng không rõ, Thiên Thánh cũng đã sớm coi hắn là quái vật.

_ _ _ __ _ _ _

Hai người Thiên Thánh cùng Vô Song rời khỏi Thạch Thành tới gặp nhóm người Quỳnh Hương.

Thiên Vũ Chính Tắc cùng hai người Vô Hà Tử lẫn Lý Thương Hải đã rời đi từ trước đó.

Tuy đám người Vô Song không thể tụ hợp lại với nhau càng không rõ vị trí của đối phương nhưng hiện tại có thể chân chính coi là thoát ra khỏi Thạch Thành tuy nhiên giờ khắc bọn họ thoát ra khỏi Thạch Thành lại báo hiệu một kịch bản mới, một thời khắc mới.

Thiên Thánh cho dù có hy sinh tính mạng thì cũng sẽ không giết được con quái vật kia, con quái vật mà cả thiên kiếp đánh cũng không chết.

Thiên Thánh sẽ mãi mãi không ngờ được Đại Quốc Chủ còn bài tẩy là gì.

Đại Quốc Chủ lúc này thực sự đã sống qua thiên kiếp hơn nữa cơ thể hắn tràn đầy tử khí, nếu không có Vô Song mà để Thiên Thánh liều một kích cuối cùng... chỉ sợ Thiên Thánh chỉ có thể làm mồi ngon cho Đại Quốc Chủ.

Vô Song thực sự đã đoán nhầm, Đại Quốc Chủ không phải chỉ sở hữu hai loại khí mà hắn sở hữu ba loại trong đó có cả tử khí.

Đại Quốc Chủ có xuất thân chính là con trai Đế Thích Thiên, từ người sống sờ sờ bị luyện chế thành Sinh Khôi sau đó trở thành một bản thể của Đế Thích Thiên, hắn ở trong trạng thái sống thực vật gần 20 năm mới bắt đầu bị luyện chế, tuy Đại Quốc Chủ hiện tại hoàn toàn là một phần của Đế Thích Thiên còn cái linh hồn đứa con trai xấu số đã biến mất không biết bao nhiêu năm thì tử khí y nguyên vẫn còn.

Thử nghĩ một người bị vây giữ ranh giới sống và chết, bị phong ấn tại cái ranh giới này trong hơn 20 năm thì tử khí đến mức nào?.

Đại Quốc Chủ đương nhiên không để tử khí của hắn uổng phí, rất nhiều năm trôi qua hắn vẫn luôn tu luyện tử khí, chưa từng một lần dừng lại.Thời khắc Đại Quốc Chủ nhìn thấy Thiên Thánh chuẩn bị cá chết lưới rách hắn căn bản chưa từng nghĩ đến tránh chính là vì đợi một kích này của Thiên Thánh, đáng tiếc Thiên Đạo đến.

Đại Quốc Chủ đứng trong đống đổ nát hoang tàn giữa đại điện, trên người hắn thậm chí không có một vết thương, long bào vẫn y nguyên chẳng mất một mảnh vải nhưng mà Đại Quốc Chủ hiểu bản thân hắn rốt cuộc rơi vào tình trạng gì. 

Hai mắt Đại Quốc Chủ dần dần nhắm lại, mãi một lúc sau mới mở ra.

Đại Quốc Chủ lúc này mắt hướng ra ngoài Thạch Thành, hướng về bầu trời nơi mà Thiên Đạo từng hiện hữu.

Bầu trời lúc này thật cao, thật trong, thật đẹp, chẳng ai tưởng tượng được nó đã từng khủng bố tới mức độ nào.

"Đám người bọn chúng ra khỏi Thánh Thành rồi đúng không? ".

Đại Quốc Chủ nói một câu bâng quơ, hắn không cần quay đầu lại cũng biết Biện Tài Thiên đã xuất hiện.

Biện Tài Thiên nghe Đại Quốc Chủ nói lập tức quỳ xuống, đầu dính sát mặt đất.

"Chủ thượng, là thiếp thân bất tài ".

Cả Bồng Lai chỉ có một người có thể xưng thiếp với Đại Quốc Chủ, người này là Biện Tài Thiên.

Cả Bồng Lai chỉ có một người dám đương đầu với cơn giận của Đại Quốc Chủ, đó cũng là Biện Tài Thiên.

Biện Tài Thiên hiểu Đại Quốc Chủ nhất, ngay cả vậy nàng lúc này cũng rất sợ, rất sợ Đại Quốc Chủ.

Nàng chưa bao giờ cảm giác Đại Quốc Chủ xa lạ tới mức này, đáng sợ tới mức này.

Đại Quốc Chủ thì vẫn không nhìn Biện Tài Thiên, ánh mắt hắn càng ngày càng lạnh nhưng không rõ ra sao hắn vậy mà bật cười, cười thống thống khoái khoái, cười đến cả bản thân mình run lên.

"Biện nhi, gửi lời tới mọi người, kế hoạch vẫn tiếp tục nhưng đẩy lại chậm vài ngày, ít nhất hai ngày ".

"Biện nhi, ngươi cũng không cần theo ta, hai ngày sau ta sẽ trở về Bồng Lai, ta có việc rời khỏi đảo một chút ".

Biện Tài Thiên nghe vậy lại càng sợ, phải biết trăm năm nay Đại Quốc Chủ chưa từng rời Bồng Lai, dĩ nhiên Biện Tài Thiên không dám mở miệng hỏi câu gì, nàng không rõ Đại Quốc Chủ đang nghĩ gì, muốn làm gi, nàng chỉ rõ kẻ vừa là cha, vừa là chủ nhân, vừa là nam nhân của nàng... lúc này cực kỳ đáng sợ, cực kỳ điên cuồng.

Thiên Thánh có thể vì Quỳnh Hương mà điên cuồng.

Vô Song có thể vì một ánh mắt mà bất chấp.

Đại Quốc Chủ cũng có thể vì đại kế mà cuồng, mà điên, mà bất chấp.

Quyển 5 - Chương 195-1: Hai ngày – Khai cục bàn cờ 1

Mikami là một đại mỹ nhân thậm chí là một đại mỹ nhân có thể coi thường hết thẩy mỹ nhân trong thiên hạ, là đóa hoa mỹ lệ nhất của Bắc Cương thậm chí cả thế gian này bất quá bản thân Mikami luôn cảm thấy không phục.

Nàng tên thật là Hạ Lan Ánh Nguyệt, mẫu thân của nàng là người Phù Tang, phụ thân của nàng là người Mông Cổ thậm chí có khả năng trong người nàng còn chảy cả dòng máu Trung Nguyên, bản thân nàng có thể nói là hỗn huyết.

Hạ Lan Ánh Nguyệt rất đẹp, vẻ đẹp có thể mê đến điên đảo thần hồn của Thiên Hoàng, vẻ đẹp có thể khiến Thiên Hoàng luyến tiếc nàng, khiến Thiên Hoàng không muốn chân chính giết nàng thậm chí nguyện ý đặt cược vì nàng bất quá Hạ Lan Ánh Nguyệt hiểu rằng nàng vẫn còn cái gì đó... không đủ.

Nàng có thể ngủ với Thiên Hoàng hay bất cứ một người đàn ông nào nhưng mà nàng chỉ chân chính yêu một người, thần phục một người, một nam nhân mà nàng coi là trời... chỉ là ở trong lòng nam nhân này nàng có được chút địa vị nào hay không chỉ có mình nàng biết.

Nam nhân của nàng là nam nhân có mị lực nhất thiên hạ, dĩ nhiên với Hạ Lan Ánh Nguyệt thì mị lực của một nam nhân không nằm ở dung mạo, nam nhân của nàng gọi là Đế Thích Thiên.

Trên đời này có lẽ không có bất cứ nam nhân nào có mị lực như Đế Thích Thiên, kẻ này có một thứ tài năng làm bất cứ ai cũng phải cúi đầu, cũng cảm thấy nể trọng bởi hắn là Đế Thích Thiên, ba chữ này ở Bắc Cương có địa vị nặng tựa ngàn cân, tạn Bắc Cương... có lẽ chỉ có Thành Cát Tư Hãn mới có thể so sánh được với Đế Thích Thiên.

Thành Cát Tư Hãn thống nhất toàn bộ Mông Cổ, thống nhất Bắc Cương thậm chí đánh ra một mảnh thiên hạ của Bắc Cương như hiện tại nhưng ở trong đó không thể không có sự giúp đỡ của Đế Thích Thiên.

Thiên hạ có lẽ không ai biết, Thành Cát Tư Hãn cùng Đế Thích Thiên có quan hệ cực kỳ đặc biệt, hai người vừa là chiến hữu, bằng hữu, huynh đệ... vừa là sư đồ.

Đế Thích Thiên là sư, Thành Cát Tư Hãn là đồ, có thể hiểu địa vị của Đế Thích Thiên như thế nào.

Tại Bắc Cương, nói về uy danh có lẽ Đế Thích Thiên không bằng Trương Tam Phong, tại võ lâm Bắc Cương mà nói số người biết đến sự tồn tại của Đế Thích Thiên không quá trăm người, ngược lại ở Trung Nguyên, toàn cõi Trung Nguyên ai chưa nghe danh Trường Sinh Chân Nhân.

Tất nhiên địa vị của Đế Thích Thiên là thứ Trương Tam Phong không so được, khác với danh tiếng bên ngoài thì Đế Thích Thiên như là hoàng đế trong thế giới ngầm Bắc Cương, tại Táng Thiên Sơn Mạch một lệnh truyền ra có thể hiệu toàn bộ Bắc Cương cúi đầu, đây là thứ Trương Tam Phong làm không nổi.

Mị lực của Đế Thích Thiên là thứ làm cho Hạ Lan Ánh Nguyệt như si như mê bất quá trong mắt Đế Thích Thiên... thực sự không có Hạ Lan Ánh Nguyệt.

Đã từ rất lâu rồi, Hạ Lan Ánh Nguyệt không còn nhớ được lần cuối cùng nàng cảm nhận được tình yêu của nam nhân kia trong ánh mắt.

Hạ Lan Ánh Nguyệt năm nay 96 tuổi, nàng và Đồng Mỗ có tuổi tác không khác nhau là bao nhưng đây không phải vấn đề quan trọng, nàng gặp mặt Đế Thích Thiên 80 năm trước khi mà nàng mới 16, đó là thời điểm nàng cảm nhận được tình yêu của Đế Thích Thiên, là thời điểm nàng nguyện đi theo người này đời đời kiếp kiếp.

Nàng yêu Đế Thích Thiên nhiều lắm nhưng mà nàng dần dần bi ai phát hiện thật ra nàng chỉ là một người thay thế, thay thế cho một ai đó trong thứ ký ức sâu xa nhất của Đế Thích Thiên.

Đế Thích Thiên không yêu nàng mà là yêu một người con gái giống nàng.

Thế gian này việc người giống người nhiều lắm, với quyền lực của Đế Thích Thiên chỉ cần khuôn mặt mà hắn cần tìm tồn tại thì hắn nhất định có thể đạt đến, có thể đoạt được, dĩ nhiên hắn tìm được Hạ Lan Ánh Nguyệt.

Hạ Lan Ánh Nguyệt là nữ nhân mang theo vẻ đẹp của Ngu Cơ, nàng giống hệt Ngu Cơ hay nói theo cách chính xác hơn nàng giống với Tây Thi – nữ nhân giờ khắc này đã trở thành thiên đạo.

Đế Thích Thiên thích Ngu Cơ, thực sự mê mẩn sắc đẹp của Ngu Cơ chỉ là khi đó Ngu Cơ thuộc về Hạng Vũ, thuộc về một người mà Đế Thích Thiên không thể so nổi... chí ít là thời điểm đó.

Trong tiềm thức của Đế Thích Thiên, hắn gặp Ngu Cơ khi nàng 16 tuổi, khi đó Ngu Cơ đã ở bên Hạng Vũ, thời điểm bấy giờ Đế Thích Thiên còn là Từ Phúc, là đại thần thân tín của Tần Thủy Hoàng, nghĩ mà xem một "tiểu" Bá Vương của nước Sở cũ như Hạng Vũ có thể hợp mắt với Tần Thủy Hoàng, có thể hợp mắt với Đế Thích Thiên hay không?.

Thời điểm đó Đế Thích Thiên thực sự không đoạt được Ngu Cơ hơn nữa hắn lựa chọn một con đường khác, con đường ra Đông Hải cầu trường sinh bỏ lại tất cả sau lưng.

Đế Thích Thiên của hiện tại thực sự tìm được một nữ nhân giống Ngu Cơ, nàng gọi Hạ Lan Ánh Nguyệt.

Đế Thích Thiên thời điểm đầu thực sự yêu thích Hạ Lan Ánh Nguyệt, tuy nàng cùng Ngu Cơ là hai người nhưng mà Đế Thích Thiên cũng đâu có hiểu bao nhiêu về Ngu Cơ?, trong ký ức của Đế Thích Thiên chỉ có dung mạo cùng khí chất Ngu Cơ chứ không có kỷ niệm giữa hai người, đến cả vài câu nói chuyện cũng chỉ là xã giao.

Đế Thích Thiên thật sự nguyện ý bắt đầu lại với Hạ Lan Ánh Nguyệt bất quá rất nhanh hắn biết Hạ Lan Ánh Nguyệt thiếu cái gì.Hạ Lan Ánh Nguyệt thiếu cái hồi, cái hồn của thiên địa.

Nói về dung mạo, nàng là đại mỹ nhân đẹp nhất thiên hạ, nếu đặt trong Kim Dung nàng có thể so với những Đại Ỷ Ti, Vương Ngữ Yên, Tiểu Long Nữ... đáng tiếc trong mắt Đế Thích Thiên nàng có thiếu, nàng thiếu sự tán dương của thiên địa hay nói đơn giản hơn Hạ Lan Ánh Nguyệt không có tiên thiên thiên phú.

Một nữ nhân có cả Thương Thiên Thủ Hộ cùng Ý Loạn Tình Mê thì Đế Thích Thiên có thể kiếm đâu ra?.

Ở thế giới kia chỉ có mình Tây Thi có thể đạt được cơ duyên này hơn nữa nàng đạt được là vì Thiên Đạo khâm điểm.

Ở thế giới này chỉ có Cơ Vô Song có thể ôm chọn cả hai thiên phú trong người nhưng mà Cơ Vô Song đạt được lại bằng thủ đoạn không thuộc về thế giới này, là do Đế Thích Thiên và Cơ Vô Song cộng đồng sáng tạo ra.

Hạ Lan Ánh Nguyệt là do một tay Đế Thích Thiên tài bồi nhưng mà đây cũng là bi ai của nàng, là cuộc đời của nàng.

Hạ Lan Ánh Nguyệt giờ khắc này cũng không ngủ, thân thể tuyệt mỹ hoàn toàn lộ ra dưới ánh trăng, nàng như đang tắm trong ánh sáng của mặt trăng để tẩy trừ thân thể của mình vậy.

Ở bên cạnh nàng vẫn là Thiên Hoàng, là Thiên Hoàng đang say ngủ.

Nhìn vào dung mạo của người đàn ông bên cạnh mình bản thân Hạ Lan Ánh Nguyệt khẻ thở dài, nàng chậm rãi bước xuống giường, cả người chỉ khoác một tấm lụa mỏng sau đó thân hình phiêu hốt mà đi.

Tốc độ của Hạ Lan Ánh Nguyệt cực nhanh, chẳng mấy chốc nàng đã xuất hiện ở đại thác nước nơi nối thẳng tới Thánh Thành.

Đêm nay là đêm thứ ba của nàng ở Bồng Lai, nếu tính từ lúc Vô Song mang Thiên Thánh rời khỏi Bồng Lai thì tổng cộng đã trải qua hai ngày một đêm.

Hạ Lan Ánh Nguyệt nhè nhẹ cởi lớp lụa mỏng trên người ra, thân thể hoàn mỹ tiếng xuống làn nước bên dưới, nàng muốn dùng cái lạnh lẽo của ôn tuyền để tẩy rửa toàn bộ thân thể mình, để mang linh hồn theo gió bay thật xa thật xa.

Hạ Lan Ánh Nguyệt nhắm mắt lại, giờ khắc này bên tai nàng vang lên một khúc nhạc, một khúc nhạc của thảo nguyên Bắc Cương.
Ánh mắt lim dim, nàng nghe rất say mê, khúc nhạc của quê hương nàng, khúc nhạc không biết truyền từ bao đời, khúc nhạc đi theo nàng những năm tháng tuổi thơ.

Cũng chẳng biết qua bao lâu, Hạ Lan Ánh Nguyệt mở mắt ra, nàng nhàn nhạt nói.

"Cảm ơn "

Ở cạnh nàng chẳng biết tựa bao giờ đã có một người khác, một nữ nhân khác.

Biện Tài Thiên ngồi trên phiến đá gần bờ, nàng dùng ánh mắt phức tạp nhìn Hạ Lan Ánh Nguyệt, nữ nhân mà nàng chẳng có mấy thông tin cũng chẳng nói qua mấy câu chỉ là Biện Tài Thiên cảm thấy giữa mình cùng Hạ Lan Ánh Nguyệt có một sự đồng cảm rất lớn.

Biện Tài Thiên khẽ cười mà lắc đầu.

"Không có gì, ta đến đây để thông báo với ngươi thời hạn 2 ngày đã hết ".

Hạ Lan Ánh Nguyệt không nói gì, nàng đang muốn nghe Biện Tài Thiên hỏi tiếp.

Rất nhanh Biện Tài Thiên lại nói.

"Chủ thượng muốn hỏi ngươi bên Thiên Hoàng thế nào ".

Ánh mắt Hạ Lan Ánh Nguyệt nhắm lại, nàng lại thả hồn theo gió, theo thứ giai điệu xưa cũ trong đầu, phải một lúc sau nàng mới nói.

"Còn thế nào, tất cả đều trong tay của ta bất quá chủ thượng của ngươi cũng làm ta có chút giật mình, kế hoạch ngỡ như hoàn hảo dĩ nhiên lại xảy ra biến cố? ".

Biện Tài Thiên nhíu mày, trong giọng nói của Hạ Lan Ánh Nguyệt không hề có sự kính trọng với Đại Quốc Chủ nhưng mà biết thế nào được?.

Đại Quốc Chủ là phân thân của Đế Thích Thiên còn Hạ Lan Ánh Nguyệt nói thế nào cũng là nữ nhân của Đế Thích Thiên, nàng không có lý do phải cúi đầu trước Đại Quốc Chủ.

Thấy Biện Tài Thiên không nói gì bản thân Hạ Lan Ánh Nguyệt mới mở mắt, nàng đứng lên khỏi mặt nước rồi chậm rãi bước lên bờ, thân thể ướt đẫm cũng chẳng cần lau khô, cứ thế ngồi xuống mặc cỏ.

"Chủ thượng của ngươi không cần lo lắng, Thiên Hoàng quả thật cũng nhìn thấy thiên khiển, nhìn thấy Thiên Quốc biến mất thậm chí là trời hóa đêm tối nhưng tất cả ta đều chống cho hắn ".

"Ta nói với Thiên Hoàng đây là độ kiếp, là Đại Quốc Chủ đang độ kiếp thành tiên, phi thăng về tiên giới ".

"Phi thăng thành tiên dĩ nhiên phải chịu thiên kiếp, trời hóa đêm tối đối phó tiên nhân cũng là việc dễ hiểu còn Thiên Quốc chính là tín ngưỡng lực, Đại Quốc Chủ có tín ngưỡng của con dân Xuất Vân, được tín ngưỡng gia trì, công đức gia thân mà độ qua thiên kiếp, ngươi hiểu? ".

Biện Tài Thiên nghe vậy gật đầu, đây là lời mà Hạ Lan Ánh Nguyệt muốn nhắn tới Đại Quốc Chủ, muốn để Đại Quốc Chủ biết mà biên chuyện xưa.

Biện Tài Thiên đứng lên, nàng khẽ cúi đầu với Hạ Lan Ánh Nguyệt rồi nói.

"Ta sẽ về chuyển lời cho chủ thượng, chủ thượng cũng nói sáng ngày mai người sẽ đăng lâm Ám Tộc, sáng ngày mai người sẽ gặp mặt Thiên Hoàng ".

Biện Tài Thiên nói xong liền rời đi, đêm hôm nay nàng còn phải gặp một người nữa, một người gọi là Mikoto.

Quyển 5 - Chương 195-2: Hai Ngày – Trăng Thanh Gió Mát – Thí Đế .

Một người khác mà Biện Tài Thiên cần đến gặp mặt là Mikoto hay còn được biết với cái tên tiếng Nhật – Hideyoshi Minato.

Khác với Hạ Lan Ánh Nguyệt thì Minato lúc này đã đợi sẵn Biện Tài Thiên.

Cũng khác với Hạ Lan Ánh Nguyệt là Minato thực sự rất quen thuộc với đám người Thất Phúc Thần dù sao bọn họ cũng có một quãng thời gian ở cùng nhau trên Bồng Lai.

Biện Tài Thiên đến nơi đã thấy Minato mỉm cười đợi sẵn, Biện Tài Thiên cũng cười nhưng nụ cười của nàng có chút nặng nề.

"Đa tạ ngươi chỉ cho ta vị trí của nàng, nếu không ta cũng chẳng biết tìm nàng ở đâu nữa ".

Lời Biện Tài Thiên nói không ra, vị trí mà Hạ Lan Ánh Nguyệt chọn vốn ở gần thác nước này nhưng lại cực kỳ khuất tầm mắt hơn nữa... với trình độ của Hạ Lan Ánh Nguyệt thật ra Biện Tài Thiên tìm không được, nếu không phải tiếng sáo của nàng là thứ âm thanh mà Hạ Lan Ánh Nguyệt quen thuộc, là thứ âm thanh làm Hạ Lan Ánh Nguyệt cảm thấy thư thái thì Biện Tài Thiên có lẽ chẳng thể đến trao lời.

"Cũng không có gì, chẳng qua là ta có chút hiểu nàng mà thôi ".

Minato khoanh chân ngồi trên mỏm đá, thản nhiên mà đáp sau đó phẩy phẩy tay mình.

"Biện Tài Thiên, ngươi cũng đừng đến nói với ta cái gì mà làm việc theo kế hoạch, kế hoạch vốn đã không giống như thế ".

Biện Tài Thiên nghe vậy liền im lặng, đối mặt với Minato nàng có chút không biết nói gì.

Trong hai ngày nay... toàn bộ Thất Phúc Thần đều quay trở lại Thạch Thành thậm chí không có bất cứ liên lạc gì với Minato cùng Hạ Lan Ánh Nguyệt, toàn bộ đều là hai người tự giải quyết.

Bản thân Hạ Lan Ánh Nguyệt còn dễ nói bởi người mà nàng đối mặt là Thiên Hoàng nhưng mà phía Minato thì khác, Minato phải đối mặt với một con quái vật vượt xa Thiên Hoàng, không có bất cứ giao thiệp gì từ bên phía Đại Quốc Chủ cùng Thạch Thành thì việc này là nhiệm vụ không thể hoàn thành.

Biện Tài thiên giờ khắc này cũng chỉ có thể dùng ánh mắt xin lỗi nhìn Minato mà thôi.

Thế cục trăm năm dĩ nhiên lại bị hủy trong một ngày.

Thực sự cũng không thể trách được phía Thạch Thành bởi vì Thạch Thành cường đại đến mức cả Trương Tam Phong còn chưa chắc dẹp được, trên lý thuyết thì không có bất cứ ai ngăn được kế hoạch của Thạch Thành mới đúng.

Sự xuất hiện của Tiêu Dao Tử là biến số nhưng không đủ.

Sự xuất hiện của Quỳnh Hương một người có thể tập hợp hai phái Tiêu Dao cùng Võ Đang cũng là biến số nhưng không đủ.

Ngay cả sự xuất hiện của Vô Song dĩ nhiên cũng là biến số nhưng mà cũng không đủ.

Một biến số khác chính là giao kèo giữa Tiêu Dao Tử cùng Quỷ Vương, Quỷ Vương cũng là biến số mà để Quỷ Vương gặp Vô Song lại là một cách cục mới.
Thử hỏi bằng từng đấy biến số thì sao kế hoạch của Thạch Thành có thể an bình?, có thể thực hiện một cách bình thường?.

"Chủ thượng nói với ta... việc này tùy ngươi làm ".

Đây là câu duy nhất mà Đại Quốc Chủ bảo Biện Tài Thiên giao lại với Minato.

Minato nghe vậy cũng có chút bất ngờ mà hỏi.

"Tùy ta làm, thế nào là tùy ta làm? ".

"Ta có được bao nhiêu quyền lực, được dùng bao nhiêu thực lực của Thạch Thành? ".

Biện Tài Thiên nghe vậy nhìn Minato một lúc lâu sau đó nàng mới khó khăn mở miệng.

"Chủ thượng vẫn chưa trở lại, theo lời chủ thượng thì giờ ngọ ba khắc ngài mới trở về bất quá tính cách của chủ thượng ta hiểu rõ ".

"Chủ thượng chỉ quan tâm tới kết quả, không quan tâm tới cách làm, chỉ cần ngươi có thể đảm bảo việc ngươi làm mang lại kết quả thì Thạch Thành nguyện ý theo ngươi ".

Một lời của Biện Tài Thiên làm ánh mắt Minato sáng lên.

"Triệu tập nhân thủ đi, đêm nay lập tức hành động ".
Biện Tài Thiên nhìn Minato, nhìn nam nhân vốn luôn cười cười nói nói, một kẻ mà nàng cảm thấy cực kỳ dễ gần, dễ giao tiếp nhưng mà lúc này lại trở nên cực kỳ xa lạ.

Minato trước đây luôn có một loại cảm giác là người dễ hòa giải, dễ nói chuyện thậm chí có chút vô tâm, chí ít đó là cảm nhận của Biện Tài Thiên.

Minato giờ khắc này là một con người hoàn toàn xa lạ, một kẻ làm cho Biện Tài Thiên cảm thấy rùng mình. 

"Ngươi cần bao nhiêu người? ".

Minato nhìn thẳng vào mắt Biện Tài Thiên mà nói.

"Hai người, ngươi cùng Đại Hắc là đủ, đám còn lại trong các ngươi mang theo chỉ vướng tay vướng chân ".

_ _ _ _ _ _ _ _

Thời điểm Minato cùng Biện Tài Thiên gặp mặt đã là nửa đêm, gần như dưới mệnh lệnh của Biện Tài Thiên ngay lập tức Đại Hắc Thiên xuất hiện bất quá khi nhìn thấy Đại Hắc Thiên bản thân Minato đúng là có chút giật mình.

Đại Hắc Thiên hiện tại vẫn là làn da đen đó nhưng mà trên mặt có chút trắng, gần như vừa trải qua một cơn bạo bệnh vậy, điều này làm Minato càng thêm kỳ lạ rốt cuộc là kẻ nào tấn công Thạch Thành.

Dĩ nhiên kỳ lạ quy về kỳ lạ, Minato sẽ không mở miệng.

Minato không mở miệng, Đại Hắc Thiên càng không thích mở miệng, chỉ có Biện Tài Thiên là người lên tiếng.

"Bây giờ thế nào, chúng ta theo ngươi ".

Minato gật đầu, ánh mắt hắn hướng về phía biển lớn, hướng về phía ngoài Bồng Lai.

"Trăng thanh gió mát, đêm tối sát nhân chứ còn thế nào? ".

"Gia tộc Tokugawa tổng cộng có tam đế hàng lâm Bồng Lai, đêm nay liền thí đế ".

Một câu thí đế của Minato khiến ngay cả Đại Hắc Thiên cũng phải mở to mắt.

Biện Tài Thiên nghe vậy cũng hơi run lên, với trình độ của nàng cùng Đại Hắc Thiên thì việc thí đế không là gì cả nhưng mà nên biết gia tộc Tokugawa là gia tộc nào.

Trong tam đế của gia tộc Tokugawa có một người nàng không để vào mắt... có hai người nàng không để vào mắt cũng không được.

Quyển 5 - Chương 196: Chuyện hai người

Vô Song một đời này thực sự rất quen thuộc với nữ nhân, quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn bất quá Quỳnh Hương lại là một trường hợp đặc biệt, kể từ lần hai người chia tay ở gần phụ cận Hành Sơn thì Vô Song rất ái ngại Quỳnh Hương.

Quỳnh Hương có lẽ là nữ tử mà Vô Song không muốn gặp nhất nhưng mà số phận như trò đùa lại đưa hai người gặp nhau.

Quỳnh Hương muốn đi thật xa, nàng đã không còn nhiệm vụ, bỏ qua mọi phiền lo mà rời khỏi trung nguyên, vận mệnh của nàng đã thay đổi để rồi vận mệnh hướng nàng đến Bồng Lai. 

Vô Song cũng muốn đi thật xa, muốn tới Tây Vực gây dựng cơ đồ, bắt đầu lại những gì còn dang dở thậm chí là những mộng tưởng của hắn nhưng mà vận mệnh lại đưa hắn tới Phù Tang rồi một lần nữa hướng hắn về Bồng Lai.

Ở Bồng Lai là nơi mà hai con người muốn tránh mặt nhau lại thấy nhau.

Giờ khắc này trên một vách đá dựng đứng nơi Bồng Lai chỗ mà từng được Oni xây tổ, nơi này có một thân ảnh nhè nhẹ dựa lưng vào vách đá, ánh mắt nhìn về Quỷ Lâm xa xăm.

Thân ản này chính là Vô Song, trong hai ngày nay hắn cảm thấy cực kỳ không ổn nhưng mà chính hắn cũng không biết nên làm gì.

Hai ngày là một khái niệm mơ hồ, nói dài không dài mà nói ngắn không ngắn nhưng nếu muốn có hành động gì thì trong hai ngày có lẽ cũng đủ rồi.

Vô Song cảm thấy bất an bởi mọi thứ quá yên tĩnh, chẳng có bất cứ dấu hiệu gì nơi Thạch Thành, sự yên tĩnh này còn khủng khiếp hơn cả cái việc lực lượng Thạch Thành điên cuồng truy sát bọn hắn, sự chờ đợi này là thứ Vô Song không thích nhưng hắn biết làm thế nào?.

Nơi này chỉ có một mình Đại Quốc Chủ được phép hạ cờ, chỉ có sau khi hắn hạ cờ thì những vị khách như Vô Song mới được hạ cờ theo, mới có thể tính gì thì tính.

Việc chờ đợi nhiều khi rất dằn vặt, sự dằn vặt này không phải đến từ sợ hãi mà là lo lắng, lo lắng của con người vì những thứ chẳng thể nắm trong tay.

Vô Song đêm nay không ngủ được, lý do vì sao thì hắn cũng không hiểu chỉ là đêm nay hắn đặc biệt khó chợp mắt vì vậy hắn rời khỏi hang động sâu trong vách núi mà bước ra ngoài, hắn muốn dùng ánh mắt của mình nhìn xuyên Quỷ Lâm nhưng đáng tiếc không thể, nơi Quỷ Lâm kia vẫn tràn ngập cảm giác u tối cùng thần bí.

Với thực lực của Vô Song hiện tại hắn xé tan Quỷ Lâm chẳng có gì khó nhưng thứ mà Quỷ Lâm che đi, cái tòa thành lừng lững nơi Bồng Lai, cái tòa thành âm trầm vô cùng kia mới là thứ làm Vô Song không nắm chắc, ngay cả khi hắn mở ra Thất Long thì hắn cũng không nắm chắc.

Vô Song đêm nay cũng như Hạ Lan Ánh Nguyệt, mang hồn theo gió mà bay.

Khác biệt giữa hai người là Hạ Lan Ánh Nguyệt chỉ có một mình.

Trong màn đêm yên tĩnh có tiếng bước chân vang lên, với thực lực của chủ nhân bước chân này nàng thừa sức không gây tiếng động nhưng mà nàng cũng chẳng muốn che đậy làm gì.

Một tà áo đỏ quen thuộc, nàng xuất hiện bên cạnh Vô Song, giọng nói nhàn nhạt vang lên.

"Không ngủ được? ". 

Vô Song cũng không quay về phía nàng, đến tận thời điểm này khi ở bên cạnh nàng Vô Song vẫn luôn có một cảm giác mà hắn chẳng thể gọi tên.

"Ừ, không ngủ được, không rõ vì sao đêm nay đặc biệt bất an ".

Vô Song nhắm mắt lại, ngửa đầu lên nhìn thiên không tăm tối mà nói.Quỳnh Hương ở bên cạnh nghe vậy nhẹ thở ra một hơi, nàng cũng chậm rãi nhắm mắt lại, không gian bỗng chốc lại trở về với cái vẻ yên tĩnh của nó.

"Cảm ơn ngươi đã cứu Thiên thúc ".

Một câu nói này làm Vô Song hơi nghi hoặc sau đó mở mắt ra mà nhìn Quỳnh Hương.

Nàng nhàn nhạt mà cười.

"Người ngoài luôn nói Thiên thúc là đại đệ tử của cha nuôi nhưng mà cha nuôi thực sự coi Thiên thúc như đệ đệ chứ không phải đệ tử, thiên hạ này có lẽ chỉ có Thiên thúc đi theo cha nuôi lâu nhất cũng chỉ có Thiên thúc mới đủ khả năng trở thành đệ đệ của cha nuôi ".

Quỳnh Hương giải đáp như vậy thì Vô Song cũng không có gì để nói, phải biết Địa Thánh, Nhân Thánh hoặc Y Thánh muốn xưng hô Quỳnh Hương đều sẽ gọi Hương nhi nhưng về mặt vai vế thì Quỳnh Hương có thể coi là tiểu sư muội của Võ Đang Tứ Thánh, là cấp bậc sư thúc tổ của đám người Tống Viễn Kiều. 

Quỳnh Hương cũng giống Vô Song, trong hai ngày nay nàng gần như tập trung toàn lực chăm sóc Trương Thiên nhưng thật ra là nàng không quen mở miệng với Vô Song.

Nàng bình thường cũng không thích nói chuyện nhưng không đến mức này, chỉ có Vô Song... chỉ có Vô Song mới khiến nàng thực sự rất khó mở lời, rất không muốn mở lời.

Đêm nay nàng thấy Vô Song không ngủ một mình đi ra ngoài sau đó lại thấy hắn ngồi nơi cao ánh mắt nhìn về phía xa xăm, lúc này nàng mới có xúc động muốn mở lời.

Chẳng rõ tại sao Quỳnh Hương giờ khắc này cảm thấy Vô Song thật cô độc.

Trên đỉnh Hắc Mộc Nhai chính Quỳnh Hương cũng đã trải nghiệm cảm giác này nhiều lần.
Cô độc không phải vì không có thân nhân, bằng hữu, huynh đệ mà cô độc bởi sự khác biệt với thế gian.

"Ta không hiểu ngươi đang nghĩ gì bất quá ta cũng cảm thấy rất nặng nề, chẳng biết cái gì đang đến, cái gì sẽ đến,lần này là ta kéo mọi người tới Bồng Lai, nếu có một ai không thể trở về ta liền là tội nhân, cả đời có lẽ chẳng thể an tâm ".

Vô Song nhìn nàng, hai người giao tiếp với nhau nhưng thủy chung tạo thành một sự ăn ý, thủy chung không để ánh mắt chạm vào nhau.

"Đấy là lý do ngươi không chịu rời đi? ".

Quỳnh Hương đáng lẽ phải rời đi từ sớm chỉ là nàng không rời đi mà thôi.

Thời khắc Vô Song mang Thiên Thánh trở về hội quân với nàng, mong ước lớn nhất của Thiên Thánh chính là để Vô Song mang Quỳnh Hương lập tức rời đi.

Dĩ nhiên Vô Song sẽ không muốn, không phải vì hắn muốn giữ nàng ở đây mà là hắn không thể rời đi, hắn còn việc nhất định phải làm hơn nữa với sức mạnh của Quỳnh Hương nàng muốn đi thì ai cản được?.

Thời điểm hai ngày trước, phong cấm của Bồng Lai đã bị phá, chỉ cần có tâm muốn đi liền có thể rời đi.

Quỳnh Hương đương nhiên cũng như Vô Song, nàng có lý do ở lại, nàng biết Thiên Thánh hiện tại cần nhất cái gì, cần nhất một người chăm sóc.

Nàng rời đi như không có chuyện gì vậy những người mà nàng mang theo thì sao?, qua lời của Vô Song kể lại thì nàng biết Vô Hà Tử cũng chẳng khá hơn Thiên Thánh là bao.

Vô Song là vì công việc, hắn không thể rời đi.

Quỳnh Hương có lẽ vì trách nhiệm, trách nhiệm không cho phép nàng rời đi, chí ít nàng mang lên đảo ba người thì nàng cũng phải đưa cả ba người về.

Vô Song cũng chẳng biết Quỳnh Hương lấy đâu tự tin cũng chẳng biết nàng làm cách nào thuyết phục Thiên Thánh chỉ là nàng thực sự ở lại cho đến hôm nay.

Đêm nay, nghe lời nói của nàng chẳng hiểu sao Vô Song lại có chút xúc động.

Trên vách đá hắn bỗng đưa tay ra, bàn tay nhẹ đặt lên tay Quỳnh Hương.

Động tác của Vô Song làm nàng giật mình, làm nàng lập tức rụt tay lại, không tin được mà hướng về phía Vô Song.

"Ngươi làm gì? ".

Vô Song cũng chẳng biết mình làm gì nữa, lúc này hắn đột nhiên mở miệng.

"Theo ta về Tây Vực đi ".

Quyển 5 - Chương 196-2: Chuyện hai người 2

Vô Song có cảm giác mình điên rồi, hắn có điên mới nói ra câu đó nhưng mà lời nói đã ra khỏi miệng chính Vô Song cũng không thể thu lại.

Công tâm mà nói việc Quỳnh Hương tới Tây Vực căn bản không xấu, một người như nàng thì đi bất cứ nơi đâu, bất cứ chỗ nào chẳng được đón nhận?, bỏ qua vấn đề giữa Vô Song cùng nàng thì đây là một lời mời cực kỳ có lợi với Thăng Long Hội.

Nói gì thì nói bản thân Quỳnh Hương cứ như chìa khóa khai mở đầu đạn hạt nhân vậy, ngoại trừ Bắc Cương không rõ ra sao thì Vô Song không nghĩ được bất cứ thế lực nào có thể chống lại cơn thịnh nộ của Võ Đang.

Trong một khoảnh khắc Vô Song thật sự rất muốn ôm nữ nhân bên cạnh vào lòng, thật sự rất rất muốn.

Quỳnh Hương có thể cảm nhận được sự cô đơn của Vô Song, sự khác biệt của Vô Song với thế gian thì trong một khoảnh khắc tương tự Vô Song cũng cảm nhận được, nếu không phải lý trí của Vô Song đủ mạnh hắn sẽ không dừng lại ở việc chỉ chạm vào tay nàng, hắn rất có thể sẽ kéo nàng ôm vào trong lòng.

Quỳnh Hương có thể không rõ lắm về Vô Song nhưng sao Vô Song không rõ về Quỳnh Hương đây?.

Vô Song đã gặp qua Trương Tam Phong, gặp qua Y Thánh, gặp qua Thiên Thánh, tất cả đều là những người quen thuộc nhất với cuộc đời nàng.

Vô Song là người gánh sứ mệnh của Quỳnh Hương thì hắn cũng phải hiểu sứ mệnh của nàng, phải hiểu nàng rốt cuộc không thuộc về thế giới này cũng giống như hắn vậy.

Vô Song thật ra còn hiểu giữa hắn và Quỳnh Hương chỉ sợ là người cùng một thế giới mà đi tới đây hơn nữa trong thứ ký ức bị xóa đi của hắn... chắc chắn có ánh mắt của Quỳnh Hương, một ánh mắt mà hắn không dám nhìn thẳng.

Quỳnh Hương ở bên cạnh, nàng cũng thật sự không ngờ được lời Vô Song nói bất quá lần này nàng khẽ cười.

Cũng thật là lạ, Vô Song không thể nhìn thấy dung mạo nàng, càng không thấy được cử động trên dung mạo của nàng nhưng hắn vẫn cảm thấy nàng đang cười.

Quỳnh Hương có một cái gì đó mờ mờ ảo ảo, tưởng xa lạ mà lại quen thuộc, ngỡ quen thuộc mà lại xa lạ vô cùng, đây là lần đầu tiên Vô Song có cái cảm giác này trên người một nữ nhân, một nữ nhân mà đến tận bây giờ hắn vẫn chưa biết đối mặt với nàng ra sao.

Nếu một phần ký ức của Vô Song không phải là giả thì rất có thể hắn đã làm một việc không thể chấp nhận... với thân nhân của nàng, đây là lý do khiến Vô Song bất chấp cứu Thiên Thánh, trong thâm tâm hắn thì một ánh mắt kia là đủ rồi.

Bên cạnh Vô Song, Quỳnh Hương sau khi mỉm cười liền dùng ánh mắt quay về phía hắn, nàng một lần nữa đánh giá Vô Song từ trên xuống dưới như đang nhìn một con người khác vậy.

"Ngươi xuất thân từ Tây Vực? ".

Vô Song nghe nàng mở miệng liền gật đầu, Tây Vực là nơi hắn chưa bao giờ đặt chân đến ở thế giới này nhưng chẳng thể phủ nhận việc thân thể này xuất thân ở Tây Vực, hắn sinh ra ở trên Thiên Long Sơn Mạch, dãy núi nổi tiếng nhất của Tây Vực.

Đêm nay hắn thật sự không ngủ được và Quỳnh Hương cũng thế.

Đêm nay Vô Song đột nhiên có hứng kể thật nhiều thật nhiều chuyện, hắn liền mang câu chuyện của Thiên Vương ra kể với nàng.

Trương Tam Phong từng nói bản thân Vô Song vốn không có mệnh cách tức là hắn không có gốc, đã không có gốc thì hắn không thể có cha có mẹ, chí ít là tại thế giới này.

Lời của Trương Tam Phong có thể đúng có thể không đúng bởi Trương Tam Phong chẳng phải vạn năng nhưng chí ít thời điểm này lời nói đó vẫn đúng.

Người không có mệnh cách không chỉ có mỗi Vô Song, Trương Tam Phong không có mệnh cách, Quỳnh Hương không có mệnh cách mà Đế Thích Thiên cũng thế, cả ba đều chẳng có thân sinh phụ mẫu.

Câu nói năm đó ở Hắc Địa của Trương Tam Phong đến hiện nay chỉ có duy nhất một điều làm Vô Song nghi vấn đó là vì sao dung mạo của hắn giống Thiên Vương đến thế, phải biết dung mạo ngày bé của Vô Song giống Thiên Vương đến nỗi Khinh Huyền vừa thấy hắn liền lập tức nhận ra, lập tức có thể nói hắn là hậu nhân của Thiên Vương, ông ngoại Trịnh Hạo Thiên vừa thấy dung mạo Vô Song cũng có thể chắc chắn xác định việc Vô Song là hậu nhân của Thiên Vương thậm chí hai bên còn giống đến nỗi Vô Hà Tử cùng Dược Vương phải dốc hết vốn liếng thay đổi thể chất của Vô Song khiến hắn từ từ cải biến dung mạo.

Dĩ nhiên bất kể sự thật có như thế nào thì Vô Song cũng không đi kiểm chứng, hắn có thật là con của Thiên Vương hay không cũng chẳng quan trọng nữa, cái gọi là Thiên Long Giáo trong mắt Vô Song vốn có cũng được không có cũng được, giờ khắc này hắn đã đủ lông đủ cánh, đủ có một mảnh giang sơn của riêng mình, hắn có Thăng Long Hội của hắn việc gì phải chấp nhất với một cái Thiên Long Giáo?.

Nếu lần này Vô Song có thể an toàn rời khỏi Bồng Lai, nếu kế hoạch của hắn có thể thật sự thành công thì Vô Song sẽ không ngại bất cứ thứ gì nữa, khắp Tây Vực sẽ không có thứ gì cản bước được Thăng Long Hội, cản Thăng Long phi thiên.

Mộng tưởng của Vô Song rất lớn nhưng hắn sẽ không mang cái mộng tưởng này nói với Quỳnh Hương, Vô Song liền mang mộng tưởng của Thiên Vương ra kể với nàng.

Quỳnh Hương ở một bên chú tâm lắng nghe, nàng một bên chỉ nghe mà không nói gì, một mực ở bên Vô Song đến rạng sáng.Với Quỳnh Hương... nàng cũng không rõ tại sao bản thân nàng không có hứng thú với cái gọi là mộng tưởng của Thiên Vương, sự vĩ đại của Thiên Vương không cách nào nói phục nàng, nàng chỉ cảm thấy Vô Song cần một người đến nghe hắn vậy thì nàng tới nghe.

Khi trời rạng sáng, Quỳnh Hương mới lần đầu tiên mở miệng, lần đầu tiên hỏi một câu chẳng liên quan gì tới Thiên Vương cùng Thiên Long Giáo cả.

"Giữa Trung Nguyên cùng Tây Vực nơi nào gần Nam Lĩnh hơn? ".

Nàng hỏi một câu làm Vô Song hơi hơi giật mình sau đó hắn thực sự trầm ngâm suy nghĩ.

Bản đồ Trung Nguyên thì hắn có nhưng mà bản đồ Tây Vực thì không, vượt qua đất Miêu Cương, vượt qua đại khu Vân Nam liền đến Nam Lĩnh nhưng vượt qua Thiên Long Sơn Mạch cũng có thể tới Nam Lĩnh.

Nam Lĩnh không phải Việt Nam ở thế giới cũ của hắn, Nam Lĩnh là một vùng đất rộng lớn vô cùng, không phải diện tích Việt Nam có thể so sánh, Vô Song nghe nói vào thời cổ đại diện tích sinh sống của người dân Bách Việt rất lớn, có lẽ Nam Lĩnh cũng có diện tích tương tự khu vực này thậm chí còn lớn hơn nữa.

Rất khó để xác định giữa Trung Nguyên hay Tây Vực nơi nào gần Nam Lĩnh hơn, mỗi khu vực đều có cửa vào tiếp giáp với Nam Lĩnh vì vậy Vô Song chỉ có thể trả lời một cách đại khái.

"Có lẽ là Tây Vực gần Nam Lĩnh hơn, ít nhất là đối với ta ".

Quỳnh Hương nghe vậy ánh mắt hơi sáng lên.

"Vậy từ Phù Tang tới Nam Lĩnh có gần hơn từ Tây Vực tới Nam Lĩnh hay không? ".

Nàng lại hỏi một câu hỏi mà Vô Song không rõ.

Đường bộ bản thân Vô Song còn biết đại khái chứ đường biển thì hắn nào biết cái gì?, hắn cũng chỉ có thể tặc lưỡi mà lắc đầu.

"Ta sinh ra ở đại địa rất ít khi ra biển lớn, việc này ta thực sự không biết, ngươi muốn tới Nam Lĩnh? ".

Quỳnh Hương nghe Vô Song hỏi liền khẽ gật đầu mỉm cười đáp.

"Ừ, chẳng biết tại sao từ khi nghe thấy Nam Lĩnh ta liền cảm thấy quen thuộc vô cùng chỉ là trước đó ta không thể tới Nam Lĩnh, không thể rời khỏi Trung Nguyên mà thôi ".Nhìn ánh mắt tỏa sáng của Quỳnh Hương ẩn sau lớp mặt nạ kia, Vô Song bật cười.

"Rời khỏi Bồng Lai, tới Tây Vực ta liền dẫn ngươi tới Nam Lĩnh, một đời này nghe nói đến Nam Lĩnh cũng nhiều, nếu không thể đặt chân tới Nam Lĩnh quả thật là đáng tiếc ".

Giờ khắc này... giữa hai người có lẽ gần nhau hơn một chút, chỉ một chút mà thôi.

Giờ khắc này hai người cũng không biết mà có lẽ cũng chẳng ai biết... Bồng Lai lại có một biến số nữa xuất hiện.

Giờ khắc này nơi bờ biển Bồng Lai, có hai thân ảnh.

Hai thân ảnh một cao một thấp, một già một trẻ chỉ là hai người này ướt từ đầu đến chân, hai người đặt chân lên Bồng Lai liền có chút thở hổn hển.

Trong hai người, người trẻ hơn rốt cuộc vẫn có thể mở miệng trước.

"Cuối cùng cũng có thể tìm được tới đất liền, mạng của thầy trò ta còn lớn lắm ".

Lão nhân nằm trên bờ Bồng Lai, cả người như không có chút khí lực nào nhưng mà nghe học trò nói vậy cũng cười cười mà đáp.

"Phải, mạng thầy trò ta còn lớn lắm, ông trời vẫn còn chưa muốn thu mạng thầy trò ta ".

Hai người một già một trẻ nghỉ ngơi một hồi sau đó người trẻ lại hỏi.

"Thầy, lúc ở ngoài biển con rõ ràng thấy chiến thuyền hơn nữa còn có người, vì cái gì chúng ta không bơi đến chỗ họ xin họ giúp đỡ ".

Lão nhân một bên nghe vậy ánh mắt không khỏi híp lại, trong mắt có một tia ngoan lệ.

"Bọn họ là giặc Oa ".

Nam tử trẻ tuổi vừa nghe thấy danh từ này liền không hỏi nữa, chính bản thân người này cũng chẳng muốn đi cầu giặc Oa hay còn được biết tới cái mỹ danh Phù Tang quốc.

Nam tử rốt cuộc đứng dậy, cơ thể liền vặn vẹo để cho những khớp xương kêu răng rắc, nếu có ai biết được chuyện của hai thầy trò chỉ sợ sẽ không có cách nào tưởng tượng được.

Hai thầy trò theo một đội buôn ra khơi, mục tiêu là Cao Ly sau đó lại từ Cao Ly Cảng mà tới Trung Nguyên nhưng mà giữa đường dĩ nhiên lại gặp "thiên phạt ".

Thiên phạt không chỉ ảnh hưởng đến đoàn thuyền mà còn ảnh hưởng tới tất cả mọi đoàn thuyền trên thế gian bởi thời điểm thiên phạt... trời hóa đêm tối, thời điểm sấm chớp bùng bùng, bão tố như muốn hủy diệt tất cả.

Trước sức mạnh khủng khiếp của thiên nhiên con người liền trở nên nhỏ bé vô cùng, đoàn thuyền của hai thầy trò liền bị đánh thành muôn mảnh.

Điều đáng ngạc nhiên là từ đó đến nay đã trải qua ròng rã hai ngày, ròng rã hai ngày một nam nhân cùng một mảnh gỗ, chẳng có lương thực, chẳng có nước uống dĩ nhiên lại có thể còn sống, có thể dùng sức mình bơi một mạch tới hòn đảo gần nhất, càng kinh khủng hơn là người này còn có thể mang theo một người, mang theo một người lên đảo.

Một chặng đường hai ngày này có thể nói là cực hình nhưng mà ít nhất nam nhân này cũng sống qua rồi.

_ _ _ _ _ _ _

P/S: Thực sự xin lỗi mọi người, đến đoạn này mình bị bí ý tưởng, chẳng biết sao chẳng có sáng ý gì cả, còn một đoạn nữa là qua act Bồng Lại đổi cảnh rồi nhưng cứ cảm thấy khó viết cơ mà chương này rốt cuộc cũng có, rốt cuộc cũng viết tiếp được xD.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau