CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 936 - Chương 940

Quyển 5 - Chương 189: Chuyển giao thế hệ (2)

Thiên Thánh quả thực không về được nữa bởi vì có trở về hay không cũng không khác gì nhau, kết cục vẫn sẽ là như thế.

Đế vị cường giả đã rất khó chết huống gì cao thủ Hợp Đạo Cảnh, trừ khi bọn họ cố tình muốn chết ra nếu không thực sự khó mà tưởng tượng cường giả bậc này có thể ngã xuống... bất quá Thiên Thánh đúng là cố tình chết.

Thiên Thánh thực sự không hy vọng Vô Song cứu mình, không hy vọng gì ở Vô Song cả mà cũng chẳng hy vọng có ai cứu mình, ngay từ khi bước chân vào Thạch Thành ông đã chẳng định quay đầu lại. 

"Có một số thứ được gọi là giới hạn, một khi bước qua giới hạn thì không quay về được nữa ".

Thiên Thánh khoanh chân ngồi trên mặt đất, ánh mắt như có như không nhìn về phía chân trời, nơi đó lôi kiếp ầm ầm đánh xuống, kiếp vân bao lấy cả thiên địa, từ vị trí của Thiên Thánh không có cách nào thấy được Đại Quốc Chủ ra sao nhưng mà Thiên Thánh biết Đại Quốc Chủ chắc chắn không chết.

Vô Song cũng nhìn theo hướng của Thiên Thánh để rồi người hắn lặng đi, hắn thật sự không biết nói gì mới tốt, Vô Song cũng nhìn ra Thiên Thánh chỉ sợ cách cái chết không xa, Thiên Thánh lúc này đâu khác gì người chết?, tử khí của Thiên Thánh nhiều đến mức... ngay cả Đông Phương Bất Bại cũng không bằng, ngay cả Đông Phương Bất Bại cũng chỉ bằng một góc băng sơn mà thôi.

Thiên Thánh nhìn theo từng đoàn kiếp vân kia sau đó quay đầu nhìn Vô Song, ánh mắt mang theo vô vàn cảm xúc, rốt cuộc ông lại nói.

"Cả đời ta chỉ có một mục tiêu đó là thủ hộ Võ Đang Phái bất quá ta hiểu tương lai của Võ Đang không ở trong tay ta, tương lai của Võ Đang vốn thuộc về Hương nhi ".

Hương nhi ở đây dĩ nhiên là Quỳnh Hương, thiên hạ này có lẽ cũng chỉ có nàng mới đảm đương được trọng trách trở thành tương lai của toàn bộ Võ Đang.

"Vô Song, lão phu thật ra đã sống đủ lâu, đã nhìn đủ nhiều, nói thẳng ra lão sống cũng đủ rồi ".

"Lão chết không có gì hối tiếc, lại càng không sợ hãi cái chết chỉ là có đáng để chết hay không ".

"Hương nhi là tương lai của Võ Đang... còn ngươi... ".

Nhắc đến Vô Song bản thân Trương Thiên có chút ngập ngừng, Trương Thiên cũng không biết mối quan hệ của Vô Song cùng Trương Tam Phong, càng không biết cái sứ mệnh của Quỳnh Hương bản thân Vô Song từ lâu đã sớm gánh lấy.

Thấy Trương Thiên không nói nữa Vô Song mới mở miệng, hắn dùng một tay đập vào ngực mình, tự tin mà đáp.

"Tiền bối, sứ mạng của Quỳnh Hương vãn bối biết, là sứ mạng thực sự của nàng chứ không phải sứ mạng thuộc về Võ Đang Phái, vãn bối cũng biết sứ mạng của chính mình, cũng biết tiền bối lo lắng cái gì, sứ mạng thuộc về Quỳnh Hương... liền để vãn bối gánh thay cho nàng đi ".

Trương Thiên nghe vậy ánh mắt đầy tử khí mở lớn sau đó thở ra một hơi, trong lòng ông trở nên thanh thản hơn không ít.

"Ngươi đã gặp qua sư phụ? ".

Vô Song không đáp, thay vào đó hắn lẩm nhẩm vài câu khẩu quyết.

Nghe được vài câu khẩu quyết của Vô Song, bản thân Thiên Thánh gật đầu tỏ vẻ "ra là thế ".

Sự xuất hiện của Vô Song thực sự quá mức khó tin, Vô Song mới bao nhiêu tuổi đã đạt tới đế vị?, đã thế trước đây còn chẳng có chút danh tiếng gì, nếu không phải có Vô Hà Tử chống lưng, có Vô Hà Tử một mực tỏ vẻ thân thiết với Vô Song thì Thiên Thánh thậm chí còn có thể nhìn chằm chằm vào Vô Song, coi Vô Song địch nhân. 

Trên thế gian này trừ Đế Thích Thiên cùng Đại Quốc Chủ ra còn có ai có thể hư không hóa ra đế vị cao thủ?, biến một kẻ vô danh thành đế vị?.

Cho dù có cả Vô Hà Tử, cho dù tin Vô Hà Tử thì Thiên Thánh cũng cảm thấy khó mà tin được Vô Song.

Trời sinh không có mệnh cách, Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể, tuổi tác cũng chỉ tương đương Quỳnh Hương thậm chí còn nhỏ hơn vậy mà lại có thể đột phá đế vị trước Quỳnh Hương, chưa kẻ Thiên Thánh cũng nhìn ra ngay cả trong phạm trù đế vị thì Vô Song chắc chắn cũng không yếu.
Giờ khắc này nghe được vài câu khẩu quyết của Vô Song bản thân Thiên Thánh liền cảm thấy nhẹ lòng bởi thứ Vô Song lẩm nhẩm trong miệng chính là Trường Sinh Quyết.

Trương Tam Phong chưa từng đào tạo ra được một cao thủ trẻ tuổi nào, Trương Tam Phong vẫn luôn đề cao từng bước tịnh tiến, chỉ có từng bước từng bước mới đánh chắc con đường võ đạo, Trương Tam Phong chỉ có một bầu trời võ đạo nhưng không có vô số bí thuật như Đế Thích Thiên, về mặt đào tạo con người Trương Tam Phong đúng là thua kém Đế Thích Thiên.

Trong lòng Thiên Thánh thậm chí còn đang cảm thấy vui mừng, chí ít Trương Tam Phong có phải cũng đang tìm được cách đẩy mạnh tốc độ phát triển của một cao thủ hay không?.

Cái suy nghĩ này nếu áp lên Vô Song thì không đúng nhưng về bản chất cũng không sai, Trương Tam Phong đúng là đã tìm được cách đẩy mạnh tốc độ phát triển, phương pháp của Trương Tam Phong chính là đi tìm khí vận tử.

Lại nói tới Thiên Thánh lúc này, Thiên Thánh biết mình không còn nhiều thời gian, khi nghe thấy Vô Song hiểu sứ mệnh của chính mình thì Thiên Thánh đương nhiên không hỏi gì nữa, ông lúc này suy nghĩ một chút sau đó bất giác bật cười.

"Vô Song, ngươi lần này thật ra không cần cứu lão, có cứu lão cũng chẳng sống được bao lâu nữa, càng không cần khổ sở hay suy nghĩ về cái chết của lão dù sao thế giới này cũng không có thần tiên, cho dù có thần tiên cũng không cứu được lão phu ".

"Lão phu đã sống quá lâu, quá lâu, lão phu nói ngộ tĩnh không có ngộ tĩnh, nói thiên tư không có thiên tư, lão phu sống được đến giờ khắc này đã là ân huệ lớn bằng trời của lão thiên gia, lão phu chẳng còn cầu gì hơn ".

"Một mạng của lão phu không có gì đáng tiếc, lão phu lo chỉ là lo cho Quỳnh Hương ".

"Lão phu cũng không bắt ngươi chiếu cố nàng hơn nữa cá tính của Hương nhi thì nàng cũng chẳng để ngươi chiếu cố, lão phu ở Trung Nguyên có từng chỉ điểm một tiểu bối, người này có thể thay lão phu chiếu cố Quỳnh Hương ".

Thiên Thánh nói xong liền đưa tay ra bàn tay nhẹ ấn vào ngực Vô Song.

Một chưởng của Thiên Thánh cực kỳ nhẹ nhàng, Vô Song còn không cảm nhận được bất cứ thứ gì đã nghe Thiên Thánh nói.

"Tiểu bối trong miệng lão phu cũng tương đối nổi tiếng, danh hiệu của hắn nơi võ lâm là Đông Phương Bất Bại, hắn hiện tại có lẽ đang biến mất trong ánh mắt thế gian nhưng với bản lĩnh của hắn chẳng mấy chốc liền có thể ngộ ra một vài điều, có thể lại một lần nữa hiện hữu trên giang hồ, khi đó ngươi tìm gặp hắn, để hắn bắt mạch của ngươi là đủ ".

Thiên Thánh cũng không biết một câu nói này của ông làm Vô Song giật mình tới mức nào.

Vô Song đương nhiên biết Đông Phương Bất Bại thậm chí còn thay thế thân phận Đông Phương Bất Bại trên giang hồ, trên thế gian này có lẽ Vô Song là một trong số ít người có thể dễ dàng tìm kiếm Đông Phương Bất Bại nhất.Lại nói Vô Song hiện tại hiểu ra rất nhiều điều.

Trước hắn nghĩ Đông Phương Bất Bại chịu ám sát vốn để trốn khỏi ánh mắt thế gian nhưng mà hiện tại Vô Song lại nghĩ càng giống như tu luyện... tu luyện một loại công pháp tương tự với Thiên Thánh. 

Chỉ có chân chính bước vào tử vong mới có thể ngộ được thế nào mới là tử, chỉ có chân chính đi ra khỏi một chữ tử thì mới hiểu cái gì mới là sinh.

Với cá tính của Quỳnh Hương quả thật trên đời này ngoại trừ vài vị tiền bối Võ Đang ra cũng chỉ có một mình Đông Phương Bất Bại có thể thủ hộ nàng mà thôi.

Thiên Thánh truyền vào người Vô Song một đạo tử khí sau đó lại nói.

"Lão lần này đã không có ý định trở về... lão cả đời không thích cầu xin người khác nhưng mà lão hôm nay nguyện cầu tiểu hữu thủ hộ Hương nhi, đưa nó về Trung Nguyên an toàn ".

Thiên Thánh nói xong thậm chí còn như muốn quỳ xuống trước mặt Vô Song, một cái quỳ lạy này Vô Song sao mà dám nhận.

Vô Song lập tức bước lên một bước mà đỡ lấy Thiên Thánh.

"Tiền bối, Đông Phương cô nương cùng vãn bối không phải người xa lạ gì, chúng ta thậm chí còn từng hợp tác với nhau, từ trong sinh tử mà thoát ra ngoài, Vô Song nhất định đảm bảo an toàn cho nàng rời khỏi Bồng Lai ".

Nhìn Thiên Thánh quanh thân tràn đầy tử khí chính bản thân Vô Song cũng mang theo vô vàn cảm xúc ngổn ngang.

Tấm lòng của bậc phụ mẫu trong thiên hạ... trên đời chẳng ai đong đếm được.

Thiên Thánh cùng Quỳnh Hương chẳng phải phụ mẫu thậm chí còn chẳng có quan hệ máu mủ nhưng mà Thiên Thánh nhìn nàng lớn lên, nhìn nàng trưởng thành, nhìn nàng cười, nhìn nàng nói, đối với Thiên Thánh... Quỳnh Hương càng hơn một đứa con gái.

Thiên Thánh luyện Đồng Tử Công, đừng nói tới con cái mà cho dù luyến ái cũng không thể, con đường này không ai ép Thiên Thánh chỉ có Thiên Thánh tự ép mình.

Địa Thánh có thể mang tâm tình hòa vào cây cỏ hoa lá, hòa vào thú vui tuổi già.

Nhân Thánh am hiểu nhìn sắc mặt, am hiểu giao tế hơn nữa Nhân Thánh một ngày còn có rất rất nhiều việc để làm.

Với Thiên Thánh... có lẽ cuộc đời ông gói gọn trong việc luyện võ, ngoài luyện võ chỉ có luyện võ mà thôi, một con đường chấp nhất vô cùng, khó đi vô cùng.

Thiên Thánh ở trên Võ Đang quá lâu, lâu đến mức từng cành cây, từng ngọn cỏ đều như rung nhập vào bản thân ông chỉ có điều tại Võ Đang thiếu đi phần con người.

Thiên Thánh muốn thủ hộ nhưng mà thủ hộ ai?.

Trương Tam Phong chắc chắn không đến phiên Thiên Thánh thủ hộ, bản thân hai sư đệ Địa Thánh cùng Nhân Thánh cũng chẳng cần ông thủ hộ.

Thiên Thánh có thể thủ hộ đệ tử Võ Đang không?, đáp án là có nhưng trong thâm tâm ông thủy chung vẫn thiếu hụt, tình cảm của Thiên Thánh vốn dành cho Võ Đang nhưng ở đây là núi Võ Đang, là phái Võ Đang nhưng không có con người của Võ Đang mà cho dù có cũng rất nhạt rất nhạt.

Có lẽ sự xuất hiện của Quỳnh Hương như món quà của tạo hóa dành cho Thiên Thánh, nàng thổi hồn vào cái phái Võ Đang kia, nàng cho Thiên Thánh một chấp niệm, chấp niệm thủ hộ càng thêm mạnh mẽ, có chấp niệm này bản thân Thiên Thánh mới có thể đi được càng xa, mới có thể chân chính nghịch đảo sinh tử 

Quyển 5 - Chương 190: Vãn Bối Theo Tiền Bối Cùng Điên

Thiên Thánh không phải một nhân vật trong Kim Dung nhưng nếu để liên hệ Thiên Thánh với nguyên tác thì Thiên Thánh rất giống Phong Thanh Dương.

Phong Thanh Dương là thủ hộ thần của Hoa Sơn, Phong Thanh Dương sẽ không để Hoa Sơn bị diệt nhưng mà với Phong Thanh Dương thì ông thủ hộ là thủ hộ cả Hoa Sơn, thủ hộ là thủ hộ cả ngọn Hoa Sơn, từng cành cây ngọn cỏ của Hoa Sơn thậm chí là hai chữ Hoa Sơn, những thứ khiến Phong Thanh Dương có nhiều tình cảm nhất.

Phong Thanh Dương không có tình cảm với con người Hoa Sơn, bất kể là Hoa Sơn Kiếm Tông hay Hoa Sơn Khí Tông, cho dù là Lệnh Hồ Xung thì ông cũng chỉ thưởng thức cùng tài bồi mà thôi, đối với Lệnh Hồ Xung thì Phong Thanh Dương vốn là tiền bối cao cao tại thượng, chỉ có ân mà không có tình, Phong Thanh Dương lại càng không cần cái tình của Lệnh Hồ Xung. 

Có lẽ khác biệt lớn nhất giữa hai người chính là với Phong Thanh Sơn thì cảnh còn người đã mất còn Thiên Thánh thì cảnh còn người còn.

Thiên Thánh là bậc tuyệt đỉnh nhân vật trong thiên hạ, Thiên Thánh một đời chẳng mấy khi cầu người, đến cả nhờ vả cũng rất ít nhưng Thiên Thánh hiểu một khi cầu người thì nhất định phải cho lợi ích.

Cái gọi là lời hứa vốn không ai tin, lời nói đầu môi đơn giản chỉ bay theo gió, không có lợi ích mấy người nguyện ý chân tâm ra tay, thật lòng dốc sức?.

Thiên Thánh đối mặt với Vô Song cũng có cái suy nghĩ này, ông cảm thấy mình cũng không còn quá nhiều thời gian vì vậy mở miệng.

"Vô Song, một đời lão phu thiên tư bình bình, chẳng thể sáng tạo ra được cái gì cho mình cả, võ công của lão phu một là đến từ ân sư, hai là đến từ Thiên Long Tự, ba là đến từ Thiếu Lâm, bốn thuộc về Tiêu Dao Phái ".

"Ngươi đối với Võ Đang Phái chúng ta có duyên, ngươi đã gặp qua ân sư lại là Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể, bản thân lại biết khẩu quyết của Trường Sinh Bảo Điển, lão phu cũng không múa rìu qua mắt thợ, cũng không dạy cho ngươi cái gì thuộc về Võ Đang cả ".

"Ngươi cũng là đệ tử Tiêu Dao Phái, lão phu cũng không tranh công của Lý nhị nha đầu, Thiên Long Tự cùng Thiếu Lâm Tự thì lão phu không thể truyền cho ngươi, những thứ này vốn không thuộc về lão phu, lão phu chẳng thể quyết được ".

"Một đời lão phu chẳng có gì để lại cho người, có chăng chỉ có duy nhất một môn công phu gọi là Thiên Thượng Thiền ".

"Thiên Thượng Thiền vốn có nguồn gốc chặt chẽ với Nhất Chỉ Thiền, đại tuyệt học của Thiếu Lâm".

"Hàng trăm năm trước, Đạt Ma tiền bối vào Trung Nguyên mang theo Nhất Chỉ Thiền tuy nhiên Nhất Chỉ Thiền đó lại là của Thiên Trúc, đối với người Trung Nguyên chúng ta không quá thích hợp, trải qua nhiều cao tăng Thiếu Lâm liên tục cải biến rốt cuộc mới thành Nhất Chỉ Thiền hiện nay ".

"Lão phu may mắn dưới cơ duyên xảo hợp tìm được Nhất Chỉ Thiền của Thiên Trúc tuy nhiên chỉ là tàn quyển, lão phu mang tàn quyển này cho ân sư, ân sư nói Nhất Chỉ Thiền không hợp với lão phu nhưng về bản chất võ học Thiên Trúc lại hợp vì vậy từ đạo lý bên trong mà cải biên Nhất Chỉ Thiền thành Thiên Thượng Thiền ".

"Võ học ở đâu cũng có nét đặc sắc riêng, tiểu hữu công phòng có thừa mà nội liễm không đủ, lão phu liền mang Thiên Thượng Thiền đến tặng tiểu hữu, nếu sau này tiểu hữu có về qua Võ Đang thì xin giúp lão một việc nhỏ nữa, mang Thiên Thượng Thiền để vào trong tàng thư các của Võ Đang, coi như lão phu vì Võ Đang làm chút công tích ".

Thiên Thánh nói rất nhiều, căn bản không cho Vô Song chen miệng hơn nữa ngay lập tức dùng truyền âm nhập mật mang Thiên Thượng Thiền giao lại cho Vô Song.

Vô Song có thiên phú Cái Thế Thần Đồng, hắn chắc chắn sẽ không quên Thiên Thượng Thiền.

Vô Song lúc này cũng không mở miệng nói gì, trực tiếp khoanh chân ngồi xuống tĩnh tâm ghi nhớ.

Thấy Vô Song như vậy Thiên Thánh liền nhẹ lắc đầu rồi thở ra một hơi.

Thiên Thánh cũng không nghĩ Vô Song không hiểu, càng không nghĩ Vô Song không thể ghi nhớ.

Đến cái trình độ của Vô Song đã có rất nhiều thứ không cần hoài nghi, nếu hoài nghi chính là vũ nhục khả năng của đế vị cường giả.

Đế vị cường giả có mạnh có yếu nhưng bất kể mạnh yếu đều là rồng trong loài người, là một người đứng trên trăm vạn người khác, kẻ như vậy sao có thể tầm thường.

Thiên Thánh sau khi truyền thụ Thiên Thượng Thiền cho Vô Song liền quay đầu rời đi, lúc này kiếp vân trên trời vẫn ầm ầm đánh xuống như hủy thiên diệt địa nhưng không rõ vì sao Thiên Thánh lại có cảm giác bắt được thân ảnh của Đại Quốc Chủ vì vậy Thiên Thánh nhoẻn miệng cười.Thiên Thánh cho dù sắp chết thì vẫn còn một kích cuối cùng, không đánh ra được một kích kia thì Thiên Thánh làm sao an tâm nhắm mắt?.

Cho dù có Vô Song bảo hộ thì Quỳnh Hương chắc chắn vẫn sẽ gặp nguy hiểm, có thể thủ hộ cho Quỳnh Hương, có thể để nàng an toàn về Trung Nguyên thì Thiên Thánh nhất định phải làm nốt một việc, đi nốt đoạn đường cuối cùng, dành tặng một kích chí tử kia cho Đại Quốc Chủ.

Bất kể có giết được Đại Quốc Chủ hay không nhưng dùng mạng của mình đổi an toàn cho Quỳnh Hương thì Thiên Thánh vẫn thấy... đáng giá.

Thiên Thánh không ngờ ông vừa đi được vài bước Vô Song vốn đang khoanh chân nhắm mắt lại mở miệng.

"Tiền bối, vãn bối nghĩ lại rồi, việc của Quỳnh Hương vãn bối bất quản ".

Một câu nói như đình trụ Thiên Thánh khiến Thiên Thánh không thể không quay đầu lại, khó tin nhìn Vô Song.

Vô Song vẫn không mở mắt, hắn nói.

"Tiền bối, vãn bối biết người vẫn cực kỳ đáng sợ nhưng vãn bối không phải đèn đã cạn dầu ".

Vô Song giờ khắc này mở mắt ra, đối mặt với Thiên Thánh, cả người hắn tràn ngập ma khí, lượng ma khí làm cho Thiên Thánh nhíu chặt lông mày.

Ma khí của Vô Song quá khủng bố, so về ma khí thì trừ Đại Quốc Chủ ra toàn bộ Bồng Lai làm gì có ai so được với Vô Song.

Thú thật nếu Vô Song ma hóa, hắn không sợ hãi Thiên Thánh, chí ít là Thiên Thánh hiện tại.

"Tiền bối, người cũng không cần tỏ ra địch ý với vãn bối chỉ là việc này vãn bối đột nhiên không muốn làm mà thôi ".

Thiên Thánh thực sự không còn nhiều thời gian, ông sắp không khống chế được tử khí của chính mình, bờ môi Thiên Thánh run lên sau đó cố hết sức mà bình tĩnh mở miệng.
"Ngươi rốt cuộc đang nghĩ gì, rốt cuộc muốn thế nào? ".

Vô Song cười cười mà đáp. 

"Tiền bối, người lúc này đang muốn quyết tử với Đại Quốc Chủ, vãn bối có một loại châm xếp vào hàng kỳ thuật gọi là Phượng Hoàng Châm, tình trạng của tiền bối lúc này không thích hợp dùng Phượng Hoàng Châm nhưng tiền bối đã không thiết tính mạng thì cũng không sao, chỉ cần thi châm xong tiền bối liền có thể đi chết rồi, chỉ cần thi châm xong vãn bối đảm bảo với tiền bối chiến lực của người sẽ tăng lên một mảng, có thể gây ra sát thương lớn nhất cho Đại Quốc Chủ ".

Thiên Thánh nghe Vô Song nói vậy liền cười lạnh sau đó thản nhiên nói.

"Mạng của lão phu có gì đáng tiếc, ngươi muốn thi châm cứ thi châm chỉ là lão phu muốn biết ngươi có chịu nhận lời giúp lão phu hay không? ".

Vô Song nghe Thiên Thánh nói hắn đơn giản chỉ lắc đầu.

"Tiền bối, câu vừa rồi vãn bối nói không liên quan đến Quỳnh Hương, nếu tiền bối muốn chết thì phải chết theo cách nào làm vãn bối cảm thấy có lợi nhất nhưng mà việc này không liên quan gì tới việc vãn bối thủ hộ Quỳnh Hương ".

"Nhìn tiền bối đâm đầu đi chết, một chút cũng không làm gì được, vãn bối đúng là không dám về gặp nàng chứ đừng nói là thủ hộ cho nàng ".

Nghĩ đến Quỳnh Hương, nội tâm Vô Song liền như sóng trào.

Hắn từng nằm mơ, ở trong giấc mơ hắn thấy một đôi mắt, một cái nhìn làm hắn sợ.

Cái hình ảnh này Vô Song đã cố che đi, đã cố để nó biến mất nhưng khi đối mặt với Thiên Thánh thì hình ảnh kia lại hiện về.

Chỉ cần hôm nay Thiên Thánh chết đi, chỉ cần Vô Song để Thiên Thánh chết hắn thực sự không biết đối mặt với ánh mắt kia ra sao, đối diện với ánh mắt kia như thế nào.

Thiên Thánh ngồi một chỗ, ông cũng không hiểu Vô Song có dụng ý gì.

"Ngươi muốn ngăn cản lão đầu ta?, cái này vô ích thôi, lão đầu ta đã nói thế gian này không có thần tiên mà cho dù có thần tiên cũng cứu không được lão phu ".

Vô Song cũng không để Thiên Thánh nói tiếp, hắn lập tức xen ngang.

"Tiền bối, tại sao có việc gì cũng phải cầu thần tiên?, không phải thu mạng người là việc của cõi u minh sao?, thế giới này không có thần tiên mà có thần tiên thì cũng chẳng giúp được người ".

"Việc của Quỳnh Hương vãn bối bất quản, tiền bối hoặc là để vãn bối thi châm rồi tiếp tục lựa chọn cái chết của mình hoặc là lựa chọn tin tưởng vãn bối, trên trời có tiên nhân thì dưới đất cũng có u minh địa phủ, chỉ xem tiền bối có dám cược một lần hay không ".

Vô Song từ trong bản tâm không dám chắc cứu được Thiên Thánh nhưng mà trong bản tâm Vô Song càng không muốn nhìn thấy ánh mắt kia, càng không muốn thấy nét đượm buồn trên dung mạo nàng.

Hắn cùng Quỳnh Hương ở bên nhau chẳng nói với nhau được mấy lời tốt lành thậm chí cực kỳ không hợp nhau nhưng mà chỉ bằng một ánh mắt, Vô Song nguyện đánh cược một lần.

Vô Song không tưởng tượng được nếu Quỳnh Hương nghe tin Thiên Thánh chết sẽ là dạng gì mà hắn cũng không muốn đi tưởng tượng.

Ngày hôm nay Thiên Thánh đã muốn liều thì Vô Song liền theo Thiên Thánh, bất chấp tất cả mà cược một ván.

Quyển 5 - Chương 191: Cửu tuyền không thu – u minh không nhận

Vô Song cũng không biết hắn có thể cứu được Thiên Thánh hay không nhưng mà hắn nguyện ý đi thử một lần.

Nếu Thiên Thánh chắc chắn phải chết thì cớ gì không đi thử đâu.

Thiên Thánh cũng không biết Vô Song nghĩ gì, trên thực tế Thiên Thánh không tin có ai cứu được mình kể cả sư phụ Trương Tam Phong nhưng mà hiện tại Thiên Thánh cũng chẳng còn đường lùi thậm chí ông nhìn ra được ánh mắt điên cuồng của Vô Song, ánh mắt lần đầu tiên ông gặp.

Thiên Thánh đến cả mạng còn không tiếc thì ngại gì thử một lần, nếu có thể tự mình thủ hộ Quỳnh Hương thì Thiên Thánh cũng sẽ chẳng phải để Vô Song giúp sức.

Hai người lẳng lặng nhìn nhau một giây đồng hồ sau đó lập tức hành động.

Thiên Thánh không biết Vô Song định làm gì, càng không có ý kiến gì, cứ thể mơ mơ hồ hồ đi theo Vô Song bất quá ánh mắt đục ngầu của Thiên Thánh lại mang theo chút mong đợi.

Vô Song nói rất đúng, sinh tử do trời nhưng mà mạng thì lại được hoàng tuyền thu nhận, nếu đến u minh hoàng tuyền cũng không nhận thì ngươi căn bản chết không được.

Vô Song hiểu thời gian dành cho hắn không nhiều, hắn lấy hai tay ôm lấy người Thiên Thánh một đường chạy đi.

Mục tiêu của Vô Song rất đơn giản, đó chính là Cổ Tế Đàn.

Đại Quốc Chủ còn bận đối phó với thiên kiếp, hắn căn bản không thể rảnh thân.

Đại Hắc Thiên thì Vô Song nghiễm nhiên không nghĩ đến, Biện Tài Thiên lúc này quá nửa đang ở trong Nội Thị Điện, quả thực sẽ không có ai xuất hiện ngăn cản Vô Song cùng Thiên Thánh.

Vượt qua nội cung, thoát ra khỏi Cung A Phòng liền tới ngoại cung.

Ở ngoại cung không mất bao lâu để Vô Song tìm được Cổ Tế Đàn, dù gì cũng là quen việc dễ làm.

Trở lại Cổ Tế Đàn, khi mà Thiên Thánh còn đang bất ngờ về nơi này thì Vô Song đã đặt Thiên Thánh ở bục trung tâm.

"Tiền bối, người cứ thoải mái phóng xuất toàn bộ tử khí, lần này vãn bối cùng điên với người, ít nhất vãn bối tin tưởng cũng có 3 thành nắm chắc cứu được tiền bối ".

Thiên Thánh nghe vậy liền âm thầm giật mình, 3 thành nắm chắc đã là cực cao, nên biết cả thiên hạ tìm được người có nửa thành nắm chắc chỉ sợ cũng không tìm được.

Ngồi ở vị trí cao nhất tế đàn, Thiên Thánh không cần suy nghĩ mà nói.

"Ba thành là đủ rồi, cao ngoài sức tưởng tượng của lão phu rồi, ngươi cứ mặc sức mà làm ".

Thiên Thánh nói xong trực tiếp khoanh chân nhắm mắt lại sau đó toàn bộ tử khí trên người mình tràn ra ngoài.

Thiên Thánh đang một mực phong bế tử khí của chính mình, một khi tràn ra thì cực kỳ đáng sợ.

Tử khí sinh ra khi một người đến gần cái chết hoặc một người vừa rời bỏ nhân thế cũng sẽ sinh ra tử khí.

Tử khí bình thường rất ít, chỉ cần xuất hiện trong thiên địa thì sẽ rất nhanh tan đi nhưng tử khí đến một mức độ nào đó thì cực kỳ cực kỳ kinh khủng, nó quả thật có thể bức tử một người.

Tử khí trên người Thiên Thánh có thể khiến bất cứ đế vị cường giả nào cũng run sợ, ít nhất tử khí của Thiên Thánh cứ như cả một đạo quân chuẩn bị lên đoạn đầu đài vậy, tử khí như biển cả, như những cơn sóng khổng lồ muốn nuốt chửng Vô Song, muốn hoàn toàn nghiền nát Vô Song.

Cực sinh mà thành cực tử, đây là một kích cuối cùng của Thiên Thánh, một kích như vậy há có thể yếu.

Vô Song đối mặt với tử khí khủng bố kia cũng chịu không được, một kích toàn lực, một kích dùng sinh mạng làm đại giới của Hợp Đạo Cảnh là thứ con người rất khó chống lại nhưng mà Vô Song không phải con người. 

Vô Song rất nhanh tiến vào trạng thái ma hóa của chính mình, trở thành một đầu Ma Long.

Ma Long hiện thân, hắc long giáp liền thủ hộ cho Vô Song, liền ngăn cản toàn bộ tử khí tấn công hắn.

Tử khí như biển cả còn Vô Song lại như một một tòa đại sơn, mặc cho tử khí đánh qua cơ thể, mặc cho tử khí nhấn chìm cơ thể.

Vô Song bước thẳng đến chỗ của Thiên Thánh, Thiên Thánh khoanh chân mà ngồi còn hắn lừng lững mà đứng.

Sáu đầu Ma Long lập tức mở miệng đồng thời ánh mắt Vô Song cũng nhắm lại.
Ma khí của hắn bắt đầu kết chữ, lại một lần nữa diễn hóa toàn bộ vạn đạo trận văn.

Lần này không chỉ có Vô Song cố gắng mà dĩ nhiên còn có Cơ Vô Song, cả hai phiên bản của Vô Song cộng đồng diễn hóa trận văn.

Hai người đã quá quen thuộc với vạn đạo trận văn này, nếu Vô Song dám liều, dám bất chấp tất cả chỉ sợ cũng đã sớm diễn hóa xong vạn đạo ma văn trong Cổ Tế Đàn.

Thời điểm lần trước hai người dừng ở 8800 đạo ma văn, mục tiêu của hắn hiện tại là đột phá vạn đạo trận văn.

Vừa đột phá vạn đạo trận văn, vừa khống chế ma khí lại vừa cứu trị cho Thiên Thánh thì chỉ có kẻ điên mới làm tuy nhiên hiện tại Vô Song đúng là điên rồi.

Hai mắt hắn chuyển thành màu huyết hồng, hắn hiện tại cũng bất chấp bản thân có chịu được không – 1200 đạo ma văn còn lại không diễn hóa xong cũng phải diễn hóa xong.

Sau lưng Vô Song sáu đầu Ma Long gầm thét nhưng chúng không thể giúp được gì cho hắn, Ma Long chỉ có thể lượn lờ quanh thân thể Vô Song, giờ khắc này chỉ có thể dựa vào bản thân hắn.

Đầu Vô Song như nứt ra.

8850 đạo.

9000 đạo.

9550 đạo.

Cánh cửa vạn đạo ma văn càng ngày càng gần nhưng mà đầu Vô Song đau như búa bổ.

Hắn hiểu lúc này hắn không cố được nữa.

Không phải Vô Song không thể diễn hóa đủ vạn đạo ma văn mà là trong thời gian ngắn như vậy đại não của hắn không chịu được.

Vô Song cắn răng một cái, hắn bắt đầu làm một việc càng thêm điên cuồng.

Vô Song giải trừ trạng thái của Ma Long Giáp, hắn chịu tử khí nhập thân, chịu tử khí công kích.

Ánh mắt Vô Song như nứt ra, hai mắt hắn thậm chí còn chảy máu, chảy xuống hai hàng huyết lệ.

Vô Song đang dùng tử khí phân tán tư tưởng của chính mình, dừng tử khí tấn công bản thể của hắn để phân tán não bộ, hắn muốn dùng đau khắc chế đau.Vô Song cắn chặt hàm răng, vạn đạo ma khí hắn đã diễn hóa được 9780 đạo nhưng mà Vô Song biết vẫn không đủ.

Cả cơ thể Vô Song run lên, lần này không chỉ đại não của hắn mà cơ thể hắn cũng chẳng chịu được, cơ thể Vô Song chẳng chịu được tử khí của Thiên Thánh.

Tử khí nhập thể vậy Vô Song nhất định gặp nguy hiểm, Vô Song cắn răng một cái, hắn vận lên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể.

Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể lập tức phân ra hai cực, một dương cùng một âm tạo thành trạng thái điều hòa trong thể nội hắn, hắn dùng hai cực âm dương này mà bắt đầu dẫn dắt tử khí, bắt đầu ép tử khí đi theo ý mình.

Vô Song ép thẳng tử khí về đan điền, tử khí hoàn toàn có thể phá nát đan điền của Vô Song nhưng mà hắn không quan tâm bởi vì nơi đan điền của Vô Song có một đoàn hỏa diễm hừng hực, một đoàn hỏa diễm được gọi là Bất Tử Hỏa.

Bất Tử Hỏa của Vô Song không mạnh được như cái đám Thất Phúc Thần nhưng nó vẫn là Bất Tử Hỏa, là hỏa diễm của Bất Tử Phượng Hoàng trong truyền thuyết, sinh vật bất tử thì sợ gì tử khí?.

Mượn Bất Tử Hỏa thủ hộ phòng tuyến cuối cùng, lúc này hai mắt của Vô Song đã không còn màu huyết hồng mà cũng ngập tràn tử khí, làn da hắn trắng bệch, nhìn Vô Song không còn chút sức sống nào cả.

Vô Song hiện tại cũng không khác Đông Phương Bất Bại là bao, cả hai đều không còn chút sinh mệnh nào nhưng vẫn kiên định mà sống, vẫn kiên định mà đứng đây.

Vô Song biết đây là thời khắc quan trọng nhất, thời khắc diễn hóa vạn đạo ma khí.

Hắn không thể diễn hóa đủ vạn đạo ma khí, hắn đã ép bản thân đến cực hạn nhưng mà có nhiều khi cũng chẳng cần Vô Song phải cố gắng nữa.

Thể nội Vô Song ẩn chứa Bất Tử Hỏa, Bất Tử Hỏa là sinh khí.

Tử khí ầm ầm tràn vào người hắn vậy đương nhiên là tử khí.

Tử khí khủng bố vô cùng nhưng sinh khí lại mãi mãi không chịu biến mất, dần dần sinh tử nhị khí bắt đầu hòa vào nhau.

Sinh tử nhị khí không bị Vô Song điều khiển nhưng mà nó tạo thành một loại trạng thái cân bằng, một trạng thái điều hòa bất biến.

Sinh tử nhị khí lại thêm âm dương giao tế, giờ khắc này Vô Song rơi vào trạng thái không minh.

Khi hắn ép chính bản thân mình, càng ép hắn càng quá sức, càng ép bản thân hắn càng không chịu được nhưng khi rơi vào trạng thái này toàn bộ cơ thể Vô Song trở nên thần thanh khí sảng.

Hắn đánh cược... thành công rồi.

Dĩ nhiên muốn thành công còn một bước cuối cùng, Vô Song đưa tay lên đỉnh đầu, trong tay xuất hiện từng cây hàn băng châm, hắn bắt đầu châm thẳng xuống đầu mình.

Châm này là Phượng Hoàng Châm.

Phượng Hoàng Châm sẽ kích thích tiềm lực cơ thể tức là nó sẽ tạo ra sinh khí.

Phượng Hoàng Châm đốt lên Bất Tử Hỏa, Bất Tử Hỏa như chịu kích thích, nó càng trở nên mạnh mẽ, sinh tử nhị khí trong người Vô Song càng ngày càng nồng.

Mượn sinh tử nhị khí Vô Song bắt đầu đan từng ấn từng ấn, tốc độ so với lúc trước nhanh hơn gấp 3.

Ma khí là thứ thuộc về Âm Giới, thuộc về Ma Giới nhưng mà Sinh Tử Nhị Khí lại là thứ kết nối âm dương, nó một nửa thuộc về Âm một nửa thuộc về Dương.

Vô Song là người sống, muốn khống chế ma khí mà kết thành đạo văn liền cảm thấy khó khăn nhưng có Sinh Tử Nhị Khí ôn hòa hơn rất nhiều lại khác.

Sinh Tử Nhị Khí từ đan điền bị Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể cùng hai cực âm dương đảo loạn mà chuyển rời ra ngoài cơ thể Vô Song, mượn ma khí của bản thân mà ép Sinh Tử Nhị Khí thành hình, diễn hóa thành ma văn.

Vạn đạo trận văn rốt cuộc thành.

"Tiền bối, vãn bối hứa với người, ngày hôm nay người muốn chết cũng không được, Cửu Tuyền không thu, U Minh cũng không nhận ".

Quyển 5 - Chương 192: Ngũ chủng dị khí

Vô Song thực sự phải cảm ơn Ebisu rất nhiều, nếu không có trận chiến của Ebisu với Lý Thương Hải thì Vô Song cũng khó mà nhìn ra Sinh Tử Nhị Khí lợi hại.

Sinh Tử Nhị Khí thực sự rất mạnh, nó thậm chí còn mạnh hơn ma khí bởi vì nó là hai cực hoàn toàn đối nghịch, tương sinh tương khắc mà thành.

Dĩ nhiên Sinh Tử Nhị Khí có mạnh đi chăng nữa thì cũng có điểm yếu, điểm yếu của nó chính là quá khó tu luyện, quá khó tạo thành nhưng mà Vô Song vẫn dám liều bởi vì hắn có Bất Tử Hỏa, có Phượng Hoàng Châm hơn nữa có nguồn tử khí cực kỳ khủng bố ở ngay bên cạnh thì Vô Song dám đi liều. 

Trên thực tế ma khí không sánh bằng Sinh Tử Nhị Khí nhưng mà khi lượng đến một mức nào đó thì cũng có thể ép chất, Sinh Tử Nhị Khí của Vô Song thực sự quá ít, muốn mang ma khí ra đè nén nó, không chế nó thật ra cũng chẳng khó.

Lại nói Vô Song lúc này, sau khi hắn đặt cược thắng thì hắn bắt đầu dung nhập vào trận pháp của Cổ Tế Đàn, giờ khắc này Vô Song có một cảm giác kỳ diệu vô cùng.

Toàn bộ Cổ Tế Đàn bỗng chốc biến thành một vũ trụ với muôn vàn tinh tú.

Đây không phải không gian thay đổi mà là tiềm thức của Vô Song thay đổi, tiềm thức của hắn đang kết nối với Cổ Tế Đàn này.

Vô Song vốn nghĩ đây là nơi để Đại Quốc Chủ tu luyện hoặc làm cái gì đó liên quan tới ma khí của Bồng Lai bởi đúng là Cổ Tế Đàn kết nối với một lượng ma khí vô cùng khủng khiếp bất quá giờ khắc này hắn lại không biết mình đoán là đúng hay là sai.

Vô Song đang ở trong một vũ trụ kỳ dị, nơi này không có các vì sao, không có nhật nguyệt tinh thần, nơi này thuần một màu đen nhưng mà cũng rất khó để miêu tả.

Vô Song cảm nhận rõ ràng được trong cái vũ trụ này có rất nhiều hành tinh hoặc các vật thể mà hắn không biết cách gọi tên, những vật thể này đang tỏa ra thứ ánh sáng hắc ám, thứ ánh sáng màu đen.

Trong không gian màu đen lại tỏa ra thứ ánh sáng màu đen trên lý thuyết căn bản sẽ không thấy cái gì nhưng Vô Song thật sự có thể cảm nhận được.

Thứ ánh sáng màu đen kia Vô Song không biết là gì, hắn gần như cũng không thể di chuyển trong không gian này, Vô Song chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi.

Phía ngoài thân thể hắn, ma khí vẫn tiến vào, phía ngoài cơ thể hắn Ma Long vẫn đang phát triển nhưng bên trong tâm thần thì Vô Song như đang bị đình trụ, đây là thứ làm Vô Song lo lắng nhất.

Hắn không có thời gian, Thiên Thánh cũng không có thời gian, ai mà biết được khi kết nối với vạn đạo trận văn thì sẽ như thế này?, nếu tâm thần không thể thoát ra thì dù Vô Song đạt tới Thất Long, cho dù Vô Song có thể cứu được Thiên Thánh thì cũng bằng thừa, tâm thần không thoát được ra khác gì đại não không hoạt động.

May mắn cho Vô Song cái không gian này cũng chẳng giữ hắn lâu, rốt cuộc cũng có chuyển biến.

Tất nhiên đây cũng là việc dễ hiểu, nơi này nếu khóa lại tâm thần của Vô Song quá lâu thì nó cũng sẽ khóa tâm thần của bất cứ ai tiến vào bao gồm Đại Quốc Chủ, nếu như thế Đại Quốc Chủ còn dùng nơi này làm gì.

Không gian bắt đầu thay đổi, từ một vũ trụ hoàn toàn bị che phủ bởi đêm tối giờ khắc này nó biến thành một đại chiến trường, một đại chiến trường chỉ toàn người chết.

Đại chiến trường trước mặt Vô Song có rất rất nhiều sinh vật, bất kể hình thù gì cũng có, từ nhân tộc, thú tộc, cự nhân tộc..., tất cả đều chết.

Trong cái đại chiến trường này chỉ có hai loại màu sắc chủ đạo.

Đầu tiên là màu đỏ của máu, thứ hai mà màu đen, màu đen thuộc về một sinh vật sống duy nhất.

Nơi này có một sinh vật sống, một thứ không phải con người mà cũng chẳng rõ nam nữ bất quá Vô Song thực sự thiên về phương án thứ này là nữ.

Sinh vật kia chính là bức tượng trong Nội Thị Điện, một thứ toàn thân màu đen, nửa thân dưới là một làn váy đen che phủ hoàn toàn hai chân, hai tay cầm hai thanh loan đao hình bán nguyệt, hai thanh loan đao lại mang theo màu trắng thuần khiết.

Sinh vật này không để ý tới Vô Song, nó huyền phù giữa trời mà bắt đầu hấp thu, ngực của nó sáng lên sau đó toàn bộ tử khí, sát khí thậm chí thi khí ở cái đại chiến trường này đều bị nó hút vào người.

Sinh vật này hút khô toàn bộ đại chiến trường, biến toàn bộ đại chiến trường thành bột, nó xóa sổ toàn bộ sự tồn tại của chiến trường này, thứ duy nhất chứng minh chiến trường từng tồn tại chính là vòng tử nguyệt hiện ra trên ngực nó, tử nguyệt được kết tinh bằng tất cả năng lượng trái chiều của đại chiến trường.Sau khi hấp thụ toàn bộ thứ năng lượng này để kế tinh thành tử nguyệt nó liền rời đi, theo nó rời đi Vô Song cũng dần dần tỉnh lại.

Sau khi tỉnh lại việc đầu tiên mà Vô Song làm là dùng ánh mắt đánh giá tất cả, hắn trở lại Cổ Tế Điện.

Việc thứ hai mà Vô Song làm là cười, hắn khẽ nhếch miệng.

Vô Song rốt cuộc biết Đại Quốc Chủ đang nhắm tới cái gì, Đại Quốc Chủ đang nhắm tới thứ năng lượng kia.

Ở toàn bộ Bồng Lai không thiếu ma khí.

Ở Bồng Lai thậm chí không thiếu thi khí.

Đại Quốc Chủ luyện chế sinh khôi, biến Nobunaga trở thành sinh khôi chính là vì thi khí thậm chí cổ quan tài mà đám người phủ Đại Tướng Quân mang tới cũng có thể liên quan tới thi khí.

Sát khí, huyết khí, tử khí... những thứ này Vô Song không rõ tập hợp ở đâu nhưng chỉ sợ với Đại Quốc Chủ thì đây không phải việc khó.

Sát khí có thể tìm thấy ở các đại chiến trường và dĩ nhiên huyết khí cùng tử khí cũng thế.

Nói tới các đại chiến trường thì nơi nào qua được chiến tranh Mông – Kim?, sau chiến tranh Mông – Kim chính là Mông – Thanh.

Bắc Cương không thiếu đại chiến trường hơn nữa chỉ sợ Đế Thích Thiên cũng đã tập hợp những khí này từ rất lâu rất lâu.

Đại Quốc Chủ lần này ra tay... trùng với thời điểm Bắc Cương cho đoàn sứ giả sang Đại Thanh, thời điểm đình chiến của Bắc Cương cùng Đại Thanh.

Vì cái gì Bắc Cương muốn đình chiến?, đáp án là vì Đế Thích Thiên muốn nghỉ dưỡng, hắn muốn chuẩn bị chơi một ván thật lớn.
Nếu Vô Song không nhầm thì năm loại khí đã tập hợp đủ dưới sự hợp lực của Đế Thích Thiên cùng Đại Quốc Chủ, vấn đề là làm sao để cả hai tập hợp 5 loại khí này?, Vô Song liền nghĩ tới Phù Tang.

Mục tiêu lần này của Đại Quốc Chủ chính là Phù Tang, Thiên Hoàng cũng vậy mà Đại Tướng Quân cũng thế, đây đều là những người nắm giữ cách cục của Phù Tang.

Vô Song thậm chí nghĩ tới Đại Quốc Chủ muốn tạo nên một hồi chiến quốc chứ hai của Phù Tang, lấy toàn bộ Phù Tang làm một lò xay thịt, làm một đại chiến trường sau đó thả năm thứ khí kia vào để rồi Đê Thích Thiên sẽ xuất hiện, Đế Thích Thiên sẽ đóng vai trò của sinh vật kia, kết hợp năm loại dị khí trong thiên địa. 

Thi khí, sát khí, huyết khí, tử khí, ma khí... Vô Song không rõ tập hợp được năm loại khí này thì sẽ ra cái gì bởi trong những hình ảnh mà Vô Song thấy hắn cũng không cảm nhận được sinh vật kia mạnh mẽ ra sao, hắn chỉ như đang được xem lại một thước phim tài liệu thôi vậy bất quá Vô Song thừa hiểu dạng năng lượng kia bá đạo ra sao, khủng bố thế nào.

Dạng năng lượng kia một khi được hình thành, một khi Đế Thích Thiên có thể tụ lại một thân, thế gian này đã không ai cản được hắn.

Đế Thích Thiên muốn phi thăng, mục tiêu của hắn là thiên giới nhưng mà con người như Đế Thích Thiên thì sao có thể chịu bừa bãi vô danh?, hắn lên tiên giới theo cách thông thường thì chỉ sợ sẽ mất rất rất nhiều năm mới leo lên lại vị trí ban đầu của hắn ở âm giới, một người như Đế Thích Thiên sao có thể chấp nhận.

Hắn muốn đường đường chính chính lên thiên giới, muốn trở thành tuyệt thế nhân vật nơi thiên giới.

Giờ khắc này Vô Song có chút sợ, hắn sợ Đế Thích Thiên khẩu vị không phải chỉ là Phù Tang... kẻ này rất có thể mang cả thiên hạ làm đại chiến trường để nuôi dưỡng năm loại dị khí kết tinh tại thân, như vậy không khác gì đồ một giới.

Nhắm mắt lại, Vô Song cũng âm thầm sợ suy đoán của mình đồng thời hắn lại nghĩ đến thứ sinh vật gọi là Ma Long, thứ sinh vật mà Đại Quốc Chủ nuôi dưỡng nơi Ngu Trà Mộ.

Nghĩ tới Ma Long, Vô Song lại mở mắt ra, ánh mắt hắn sáng lên không ít.

Ma Long của Vô Song rốt cuộc đã đạt tới Thất Long, hắn hiện tại là Ma Hóa Thất Long.

Thất Long có gì khác Lục Long mà để Vô Song nhất mực muốn đột phá, bất chấp tất cả?.

Vô Song cùng Ma Long có một loại kết nối tâm thần, giờ khắc Ma Long nhìn thấy tử khí trên người Thiên Thánh rõ ràng Vô Song cảm giác được sự thèm muốn xen lẫn sợ hãi của Ma Long, nó như đang bị vây vào một loại ranh giới giữa "ăn" và "không ăn".

Giờ khắc đó Vô Song hiểu Ma Long đang lưỡng lự, trạng thái của nó khó mà hấp thụ được tử khí nhưng trong tiềm thức của nó có lẽ tử khí lại là vật đại bổ.

Khi tiến vào Cổ Tế Đàn, Vô Song thay vì dẫn tử khí vào thân thể lại mở ra Ma Long Giáo, khi đó Vô Song hiểu Ma Long không hấp thu được tử khí trên người Thiên Thánh, lúc đó hắn mới dùng phương án hai, liều mạng sử dụng Bất Tử Hỏa.

Giờ khắc này, Ma Long có thêm một cái đầu.

Giờ khắc này Ma Long đúng là đói hơn nữa nó bắt đầu thèm thuồng thứ gọi là tử khí kia.

Năm loại dị năng lượng mà sinh vật kia hấp thụ có thể nói đều là năng lượng mặt trái thậm chí bị con người con là tà ác nhưng mà đây lại là năm loại lực lượng tối nguyên thủy của âm giới, là lực lượng thuần khiết nhất của âm giới.

Ma Long có thể nuốt được ma khí thì về lý thuyết nó có thể nuốt được tử khí, cái lý thuyết này chính thức được Vô Song chứng minh.

Đại Quốc Chủ có ký ức của Đế Thích Thiên, hắn bắt đầu nuôi cấy Ma Long chỉ sợ cũng vì một đáp án này.

Đế Thích Thiên cùng Đại Quốc Chủ đều là nhục thể nhục thân hoặc chí ít thân thể bọn họ chẳng thế giống cái sinh vật kia vì vậy bọn họ nhất định phải cần Ma Long, cần Ma Long vì mình luyện hóa năm loại dị khí.

Vô Song giờ khắc này ở cảnh giới Thất Long... đồng thời trước mặt hắn chính là loại dị khí thứ hai trong năm loại – tử khí.

Quyển 5 - Chương 193: Phong ấn tử khí

Thất Đầu Ma Long cảm thấy đói, bảy cái đầu rồng mở miệng cùng nhau thôn phệ tử khí tràn ra trên người Thiên Thánh.

Vô Song có thể cảm thấy tử khí chạy ngược vào trong cơ thể mình bất quá Vô Song hiểu lúc này không phải là lúc để Ma Long ăn.

Về phương diện võ học mà nói Vô Song cảm thấy Sinh Tử Nhị Khí quan trọng hơn việc tích lũy tử khí nhiều ít nhất Vô Song vẫn chưa thể nắm giữ ba loại dị khí còn lại thì việc thôn phệ tử khí rồi mang nó cất giữ trong người không làm Vô Song hứng thú.

Tử khí của Thiên Thánh có nhiều đi chăng nữa cũng chẳng nhiều bằng ma khí của Vô Song, căn bản không có sự thăng hoa về chất, chỉ có Sinh Tử Nhị Khí mới đáng để Vô Song đầu tư.

Về phương diện y học, thân thể Thiên Thánh hiện tại rất yếu, cho dù đúng là tử khí đang giết Thiên Thánh nhưng mà không có tử khí thì Thiên Thánh còn chết sớm hơn, một khi Ma Long nuốt hết tử khí thì Thiên Thánh chắc chắn cũng chết.

Mi tâm của Vô Song nhắm lại, Vô Song cùng Ma Long có quan hệ phi thường đặc biệt, gần như là một dạng cộng sinh vậy.

Vô Song biết Ma Long có liên quan rất lớn với hắn, nó đi theo hắn từ tiền kiếp tới kiếp này nhưng bất kể như thế nào thì Vô Song cũng là chủ, Ma Long chỉ là thứ.

Dưới mệnh lệnh của Vô Song bản thân Ma Long cho dù không cam tâm cũng không biết làm sao, nó rốt cuộc dừng việc thôn phệ tử khí mà chuyển qua thôn phệ ma khí trong tế đàn.

Với Ma Long bất kể ma khí hay tử khí đều là sơn hào hải vị nhưng mà ma khí nó đã ăn quá nhiều còn tử khí căn bản mới chỉ nếm thử, việc Ma Long có hứng thú đặc biệt với tử khí cũng là bình thường.

Lại nói Vô Song bắt đầu dùng ma khí khổng lồ của chính mình ép Sinh Tử Nhị Khí nghe lời, biến nó thành từng đường từng đường tơ nhỏ.

Vô Song là Tiên Thiên Âm Dương Hoàn Mỹ Đạo Thể nhưng mà thế vẫn không đủ, quan trọng là hắn tu luyện cả Cửu Dương Chân Kinh cùng Cửu Âm Chân Kinh.

Người thường căn bản không thể cộng đồng ôm hai bộ chân kinh này nhưng Vô Song thì khác, hắn có Đạo Thể.

Lấy Cửu Dương Chân Lực làm cực dương, chuyển hóa thành sinh môn.

Lấy Cửu Âm Chân Lực là cực âm, chuyển hóa thành tử môn.

Cơ thể Vô Song bắt đầu vận chuyển Sinh Tử Nhị Môn để khống chế và điều khiển Sinh Tử Nhị Khí.

Giờ khắc này Vô Song mới có thể chân chính chưởng quản Sinh Tử Nhị Khí, hắn bắt đầu đưa Sinh Tử Nhị Khí từ cơ thể mình tiến vào người Thiên Thánh.

Thiên Thánh tu Sinh Tử Nghịch Đảo, về mặt lý thuyết cực kỳ tương tự Sinh Tử Nhị Khí của Vô Song, chỉ khác ở tính chất.

Sinh Tử Nghịch Đảo là trường tử hóa thành trường sinh, trường sinh chuyển về trường tử.

Sinh Tử Nhị Khí lại là sinh tử hòa hợp, sinh sinh bất tức.

Một bên là đối lập với nhau khiến chính bản thân mình mạnh lên chạm tới cực cảnh, một bên lại hỗ trợ lẫn nhau tự hành một đường riêng.

Dĩ nhiên nói như thế nào Sinh Tử Nhị Khí cũng đã rất tương đồng với khí tức của Thiên Thánh, khi Sinh Tử Nhị Khí đưa vào trong cơ thể Thiên Thánh thì cơ thể của lão nhân này cũng không có quá nhiều chống cự, gần như ngay lập tức hòa hợp vậy.

Thiên Thánh hiện tại quá yếu, thân thể ông đã đến bên bờ đổ vỡ, chỉ cần đưa chân lực vào rất có khả năng thân thể Thiên Thánh không chịu được mà sụp đổ, chỉ có loại khí tức tương tự với nội lực của Thiên Thánh mới có thể làm thân thể ông chấp nhận, cái này Vô Song đã sớm nhìn ra.

Lấy Sinh Tử Nhị Khí bắt đầu điều hòa cơ thể Thiên Thánh, Vô Song gần như chia quân ba đường.

Đầu tiên vẫn để tử khí của Thiên Thánh tràn bớt ra ngoài sau đó nhập vào cơ thể hắn, dùng Bất Tử Hỏa thiêu đốt tử khí mà chuyển đổi thành Sinh Tử Nhị Khí.
Thứ hai điều khiển Ma Long để Ma Long giúp Thiên Thánh thôn phệ lượng tử khí trong người ông nhưng nhất định phải giữ trong tầm khống chế của chính Vô Song.

Thứ ba chính là đưa Sinh Tử Nhị Khí vào trong người Thiên Thánh, bắt đầu ôn dưỡng thân thể Thiên Thánh đồng thời kích thích sinh khí trong người ông.

Ba bước này không được thiếu bước nào, Vô Song muốn thực hiện ba bước này một cách hoàn mỹ nhất thì chính hắn cũng làm không được, đương nhiên lại cần sự giúp đỡ của Cơ Vô Song.

Ba bước cộng đồng được thực hiện đương nhiên tình trạng Thiên Thánh càng ngày càng tốt lên tuy nhiên lượng tử khí trên người Thiên Thánh vẫn rất rất nhiều.

Vô Song không thể hút toàn bộ tử khí trên người Thiên Thánh bởi như thế Thiên Thánh chết chắc, hắn nhất định phải đảm bảo tử khí còn trong thân thể ông.

Cách tốt nhất là khống chế Ma Long thôn phệ tử khí đến một mức độ nào đó rồi dừng lại nhưng mà tốc độ sẽ không cao, thời gian vẫn luôn là thứ Vô Song thiếu.

Vô Song thân là thần y, hắn biết thân thể của Thiên Thánh có thể chịu được ở mức độ nào hơn nữa hiện tại Vô Song cũng có tư tâm.

Hắn cứu Thiên Thánh là vì Quỳnh Hương, hắn có thể chắc chắn Thiên Thánh sẽ không chết nhưng mà cứu trị ra sao lại là vấn đề khác.

Vô Song bắt đầu đưa ma khí của mình vào người Thiên Thánh, biện pháp của Vô Song rất đơn giản, hắn dùng đại lượng ma khí phong ấn tử khí của Thiên Thánh, dùng số lượng ma khí đè nén tử khí lại.

Tử khí và ma khí vốn cùng một cấp bậc, khi số lượng ma khí vượt xa tử khí dĩ nhiên tử khí không so được, đấy là chưa kể ở Cổ Tế Đàn này cái gì cũng thiếu chỉ có ma khí là thừa.

Dùng ma lực phong ấn tử khí lại, lúc này tử khí sẽ không uy hiếp sinh mạng của Thiên Thánh tuy nhiên cũng vì phong ấn ma khí này mà Nghịch Đảo Sinh Tử của Thiên Thánh coi như bỏ.

Thiên Thánh muốn phá giải phong ấn của Vô Song tạo nên có lẽ phải mất vài năm trời, trong thời gian vài năm này bất kể thân thể hay thực lực của Thiên Thánh đều không thể hồi phục tới trạng thái đỉnh phong.

Lúc này kể cả thân thể Thiên Thánh bằng cách thần kỳ nào đó toàn bộ khôi phục thì thực lực của ông... giỏi lắm chỉ ngang Ebisu, ngang một kẻ vừa bước chân vào đế vị.

Sau khi phong ấn tử khí trên người Thiên Thánh, Vô Song mới chậm rãi rút Phượng Hoàng Châm trên người hắn ra đồng thời bàn tay tạo nên từng tia từng tia hàn băng, lại vì Thiên Thánh thi châm.
Đây là bước cuối cùng của quá trình chữa trị gọi là thông huyệt nhuận huyết, biện pháp này đơn giản chỉ là mặt y thuật, cũng không có gì để nói.

Khi châm cuối cùng của Vô Song được rút ra, lúc này một thứ tưởng như không thể nhìn thấy trên người Thiên Thánh lúc trước xuất hiện, sắc mặt của ông đã tồn tại một tia huyết khí.

Thiên Thánh là người cảm nhận rõ nhất cơ thể mình thậm chí ông cảm nhận được tử khí của mình đang bị phong ấn bất quá Thiên Thánh cũng không nghĩ nhiều dù sao còn sống cũng đã tốt lắm rồi.

Thiên Thánh không biết Vô Song nghĩ gì, ông thân là Hợp Đạo cường nhân liền hiểu mình cũng không phải sẽ mất đi tử khí cả đời, tử khí trong người chỉ bị kiềm chế, chỉ bị khóa lại mà thôi, không có vài năm ông nhất định có thể trở lại đỉnh phong.

Giữa lập tức chết đi và chỉ suy yếu vài năm thì với bất cứ ai đều cảm thấy đây đã là thiên đại hỉ sự.

Thiên Thánh mở mắt ra, thân thể run lên một chút, cũng không thể không nói sinh khí của Thiên Thánh quá lợi hại, khi sinh khí trong người ông mới chỉ được Vô Song kích hoạt trở lại thôi mà nó bắt đầu vì Thiên Thánh chữa trị cơ thể, bắt đầu bơm sinh cơ vào trong người Thiên Thánh, giờ khắc này Thiên Thánh không thể chiến đấu nhưng cử động hay đi lại bình thường không phải việc khó.

Thiên Thánh đứng dậy, đặt hai chân xuống đất, ánh mắt ông có chút phức tạp nhìn Vô Song.

Vô Song cũng đã sớm giải trừ ma hóa, hắn cười cười nhìn Thiên Thánh.

Thiên Thánh rốt cuộc thơ ra một hơi mà nói.

“Đại ân của tiểu hữu lão phu suốt đời ghi nhớ, sau này có việc gì cần nhờ vả, chỉ cần lão phu có thể ra tay, chỉ cần không đi ngược cách làm người của lão phu thì lão phu nhất định toàn lực giúp đỡ “.

Thiên Thánh chắp tay với Vô Song, đây là cái chắp tay của ân nhân cứu mạng bất quá Thiên Thánh nào ngờ Vô Song nhanh chân bước ra ngăn cản cái chắp tay này sau đó nói.

“Trương lão, Vô Song làm người ngay thẳng, có gì nói đây, Vô Song đúng là có việc nhờ cậy Trương lão, cái này có thể coi như sự trao đổi của chúng ta hay không? “.

Vô Song thừa hiểu món nợ ân tình của Thiên Thánh với mình lớn đến thế nào nhưng mà hắn cũng thừa hiểu việc hắn muốn nhờ Thiên Thánh cũng lớn không kém, một việc mà Thiên THánh chắc chắn cảm thấy có chút không quen thậm chí không thích làm.

Nếu không tận dụng lúc này để bắt Thiên Thánh đồng ý thì còn đợi lúc nào?, chí ít Thiên Thánh vừa trải qua ranh giới sinh tử không lâu, đây là lúc Thiên Thánh dao động nhất.

Thiên Thánh có chút bất ngờ, ông cũng không nghĩ Vô Song lập tức đưa ra yêu cầu nhưng rất nhanh ông vui vẻ mà đáp.

“Tiểu hữu cứ nói “.

Vô Song chỉ đợi có thể, hắn lập tức đưa ra yêu cầu của mình.

“Tiền bối, vãn bối vài năm trước có thành lập một bang hội ở Tây Vực gọi là Thăng Long Hội “.

“Khoảng thời gian trước vãn bối chuyên tu võ công, không thể tự thoát ra dẫn tới Thăng Long Hội tình hình hết sức không xong, vãn bối chỉ có một mình thực sự không thể phân thân “.

“Vô Song sau này sẽ chuyên tâm phát triển ở Tây Vực, Vô Song nguyện xin tiền bối theo Vô Song tới Tây Vực mà dưỡng tốt thương thế, tại Tây Vực có thời gian thì chỉ trong một năm Vô Song nhất định trợ giúp tiền bối trở lại thực lực đỉnh phong năm xưa “.

Vô Song trở về Thăng Long Hội, hắn sao có thể bỏ qua được một tôn đại thần như vậy?.

Tây Vực rất loạn, một mình Vô Song có lẽ không đủ nhưng nếu có thêm Thiên Thánh... Vô Song có thể mặc sức mà làm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau