CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 931 - Chương 935

Quyển 5 - Chương 185-2: Ngoại Chương – Thiên Tử Đấu Tiên Nhân (1)

Chẳng phải ngẫu nhiên Đại Quốc Chủ bao nhiêu năm nay vẫn xây dựng Cung A Phòng, ngồi là ngồi long ỷ, sống với tư cách hoàng đế.

Đại Quốc Chủ vừa là thần của Bồng Lai nhưng cũng là vua của xứ Xuất Vân, chỉ có nắm giữ thân phận của chính mình, chỉ có nắm được quốc gia của chính mình thì Đại Quốc Chủ mới có thể tu luyện được một môn bất thế quyền pháp.

Bộ quyền pháp này nói là thiên hạ vô địch quyền pháp thì nó cũng chẳng sai, bộ quyền pháp có tên Thiên Tử Quyền.

Lai lịch của Thiên Tử Quyền lớn đến dọa người bởi vì nó là Đế Đạo Võ Học, là Đế Đạo Võ Học của Hán Cao Tổ – Lưu Bang sáng tạo sau khi lên ngôi, sau này liền được Hán Vũ Đế – Lưu Triệt cải tiến, trải qua hai đời hoàng đế bản thân Thiên Tử Quyền Pháp đã cực kỳ khủng bố.

Dõi mắt khắp toàn bộ lịch sử Trung Hoa có lẽ chẳng có bất cứ triều đại nào ăn sâu vào lòng người như nhà Hán, chẳng phải ngẫu nhiên người Trung Quốc tự gọi mình là người Hán mà không phải người Tần, người Tống, người Đường.

Nói về lực ảnh hưởng thì nhà Hán viễn siêu những triều đại còn lại, về mặt này bất cứ ai cũng không thể phủ nhận.

Thủa ban đầu Thiên Tử Quyền Pháp cũng chưa phải là đệ nhất quyền bởi Lưu Bang không so được với Tần Thủy Hoàng, đế đạo võ học của Hán Cao Tổ sáng tạo thật ra tương đối bình thường nhưng mà từ cái cốt lõi của Thiên Tử Quyền Pháp sau này được Hán Vũ Đế cải tổ lại thì nó thực sự là thiên hạ đệ nhất quyền.

Đại Quốc Chủ luôn luôn chọn những loại võ công tinh diệu nhất, mạnh mẽ nhất để tu luyện, từ U Minh Thập Kiếm đến Thiên Tử Quyền Pháp đều là như vậy, đều là đệ nhất trong lĩnh vực của mình, cái này trái ngược hẳn Thiên Thánh một người học nghệ bách gia, mang tuyệt học bách gia tổ hợp lại một thân.

Đại Quốc Chủ dùng U Minh Thập Kiếm chẳng thế giết nổi Thiên Thánh vì vậy hắn biết dùng cách bình thường đánh bại Thiên Thánh rất khó bởi Sinh Tử Đại Đạo của Thiên Thánh quá mức kinh người, Đại Quốc Chủ liền thay đổi cách ra tay.

Muốn đánh bại Sinh Tử Đại Đạo của Thiên Thánh vậy liền chọn cách trấn áp.

Về một mặt nào đó Hiên Viên Đế Phượng Quyết cũng được coi là trường sinh, nó giống với tổ hợp Trường Sinh Quyết – Bất Lão Trường Xuân Công – Khô Mộc Thiền Công của Thiên Thánh, thân là người nắm Hiên Viên Đế Phượng Quyết thì Đại Quốc Chủ biết cách tốt nhất để đánh bại nó là gì.

Thiên Tử Quyền Pháp của Lưu Bang thật ra được sáng tạo chính là nhằm khắc chế Hiên Viên Đế Phượng Quyết cũng như cái cách mà nhà Hán thay thế nhà Tần làm chủ thiên hạ vậy.

Mặc long bào, ngồi long ỷ, sống trong cung A Phòng dõi mắt khắp thiên hạ, trải qua cả trăm năm trong cương vị hoàng đế Xuất Vân Quốc, bản thân Đại Quốc Chủ quả thật đủ điều kiện mà luyện Thiên Tử Quyền Pháp.

Chỉ thấy lúc này Đại Quốc Chủ ra quyền, quyền của hắn sinh ra kình khí, kình khí hóa thành một nắm đấm, hóa thành một quyền thực chất sau đó đánh ra.

"Thiên Tử Quyền Pháp – Thiên Tử Ấn ".

Nhất quyền nhất ấn, quyền này vừa ra Thiên Thánh đã cảm thấy không ổn.

Quyền này không thể đón mà cũng không thể đỡ, quyền này xuất ra Thiên Thánh chỉ cảm thấy lồng ngực đau nhói, cả người như có gì bị khóa lại.Thiên Tử Quyền Pháp mạnh nhất chính là trấn áp, Đại Quốc Chủ muốn dùng Thiên Tử Quyền trấn áp toàn bộ tử khí trên người Thiên Thánh.

Chẳng khó để nhìn ra Thiên Thánh tu nghịch đảo sinh tử, tử ý càng nông sinh ý càng mạnh, lấy trường tử đổi trường sinh, nếu như vậy Đại Quốc Chủ liền phong ấn tử khí trên người Thiên Thánh.

Quyền đầu tiên xuất ra nhưng không phải quyền cuối cùng, hắn đứng trên bảo tọa như vô thượng đế hoàng, từng quyền từng quyền xuất ra, tất cả đều là Thiên Tử Quyền Pháp – Thiên Tử Ấn.

Thiên Tử ra lệnh thiên hạ há lại không nghe, một ấn định sinh tử, một ấn định phong vân, đây là bậc thiên tử, là bậc cửu ngũ chí tôn.

Quyền Đại Quốc Chủ xuất ra như mưa vậy, mưa cho dù rất nhẹ rất nhẹ nhưng đầy trời đều là mưa, có thể trốn đi đâu?.

Thiên Thánh ở bên kia hai tay mở ra, lúc này Thiên Thánh vận dụng Trường Sinh Quyết, vận dụng trường sinh khí khổng lồ xung quanh tạo thành từng dải trường hà, trường sinh khí sinh sinh bất tức lấy dải trường hà ngăn cản đầy trời quyền phá của Đại Quốc Chủ.

Dải trường hà chắn ngang bầu trời, vì Thiên Thánh che phủ toàn bộ cơn mưa quyền pháp kia nhưng mà thế còn chưa đủ bởi vì Thiên Tử Quyền Pháp thực sự rất khủng bố.

Đại Quốc Chủ nhìn thấy dải trường hà kia liền thay đổi thủ thế chỉ thấy lần này từ một tay xuất quyền biến thành hai tay xuất quyền.

"Thiên Tử Quyền Pháp – Thiên Tử Chiếu "

Nhất chiếu bình thiên hạ, nhất chiếu định giang sơn, một chiếu có thể ép vạn vật cúi đầu.Sau lưng Đại Quốc Chủ xuất hiện hoàng khí, thứ hoàng khí chỉ thuộc về bậc cửu ngũ chí tôn.

Nếu Tống Thái Tổ muốn mang Thái Tổ Trường Quyền phổ biến khắp thiên hạ giúp dân giàu nước mạnh, giúp Đại Tống trường tồn vĩnh thế thì Hán Cao Tổ lại chế ra một bộ quyền pháp chỉ thuộc về bậc củu ngũ chí tôn.

Hoàng khí ép xuống bản thân Thiên Thánh có thể chịu được, bản thân dải trường hà quả thật có thể chịu được nhưng mà rất nhanh sắc mặt Thiên Thánh tái đi.

Hoàng khí chỉ là phụ bởi hoàng khí của Đại Quốc Chủ dù sao cũng khó mà có tác dụng quá lớn với bậc cao thủ Hợp Đạo siêu thoát thế nhân nhưng mà đừng quên đây là Xuất Vân Quốc, chiếu lệnh vừa ra cả thiên hạ nghe theo, cả Xuất Vân nghe theo.

Hoàng khí hiệu lệnh toàn bộ đại thế Xuất Vân Quốc, một tờ chiếu này đè xuống trường sinh khí lập tức bị xé rách, cả dải trường hà nát bầy sau đó phô thiên cái địa Thiên Tử Quyền Pháp từ trên trời rơi xuống, theo mưa mà tán, theo mưa mà tới.

Nhất quyền nhất ấn, Thiên Tử Ấn phong thiên hạ.

Thiên Thánh không cách nào chạy thoát được phong cấm của Thiên Tử Ấn bởi vì có cố chạy cũng chẳng thoát được thiên địa hơn nữa lúc này còn có cả đại thế Xuất Vân đè xuống, tử khí của Thiên Thánh lập tức bị phong ấn lại, trên người Thiên Thánh xuất hiện từng đạo từng đạo quyền pháp, từng đạo từng đạo ấn.

Những vết thương này không làm Thiên Thánh đau đớn nhưng lại như khắc trong tâm khảm Thiên Thánh, khóa lại tử ý trên người Thiên Thánh.

Đại Quốc Chủ ngồi trên long ỷ, khóe miệng rốt cuộc cong lên bởi vì hắn biết Thiên Thánh đã chẳng thể làm gì.

Thiên Tử Quyền Pháp nếu dùng ở Đại Thanh, Mông Cổ hay Phù Tang thì còn không thể bá đạo như vậy nhưng đừng quên đây là Xuất Vân.

Đệ nhất quyền xuất, đệ nhị quyền xuất vậy lúc này liền là đệ tam quyền.

"Thiên Tử Quyền Pháp – Thiên Tử Nộ Ấn ".

Thiên tử nộ tức phong vân biến động, thiên tử giận dữ tức chúng sinh lầm than, một quyền này là sát quyền.

Quyền này vừa ra Đại Quốc Chủ muốn xem Thiên Thánh đỡ kiểu gì?.

Quyển 5 - Chương 185-3: Ngoại Chương – Thiên Tử Đấu Tiên Nhân (1)

Chẳng phải ngẫu nhiên Đại Quốc Chủ bao nhiêu năm nay vẫn xây dựng Cung A Phòng, ngồi là ngồi long ỷ, sống với tư cách hoàng đế.

Đại Quốc Chủ vừa là thần của Bồng Lai nhưng cũng là vua của xứ Xuất Vân, chỉ có nắm giữ thân phận của chính mình, chỉ có nắm được quốc gia của chính mình thì Đại Quốc Chủ mới có thể tu luyện được một môn bất thế quyền pháp.

Bộ quyền pháp này nói là thiên hạ vô địch quyền pháp thì nó cũng chẳng sai, bộ quyền pháp có tên Thiên Tử Quyền.

Lai lịch của Thiên Tử Quyền lớn đến dọa người bởi vì nó là Đế Đạo Võ Học, là Đế Đạo Võ Học của Hán Cao Tổ – Lưu Bang sáng tạo sau khi lên ngôi, sau này liền được Hán Vũ Đế – Lưu Triệt cải tiến, trải qua hai đời hoàng đế bản thân Thiên Tử Quyền Pháp đã cực kỳ khủng bố.

Dõi mắt khắp toàn bộ lịch sử Trung Hoa có lẽ chẳng có bất cứ triều đại nào ăn sâu vào lòng người như nhà Hán, chẳng phải ngẫu nhiên người Trung Quốc tự gọi mình là người Hán mà không phải người Tần, người Tống, người Đường.

Nói về lực ảnh hưởng thì nhà Hán viễn siêu những triều đại còn lại, về mặt này bất cứ ai cũng không thể phủ nhận.

Thủa ban đầu Thiên Tử Quyền Pháp cũng chưa phải là đệ nhất quyền bởi Lưu Bang không so được với Tần Thủy Hoàng, đế đạo võ học của Hán Cao Tổ sáng tạo thật ra tương đối bình thường nhưng mà từ cái cốt lõi của Thiên Tử Quyền Pháp sau này được Hán Vũ Đế cải tổ lại thì nó thực sự là thiên hạ đệ nhất quyền.

Đại Quốc Chủ luôn luôn chọn những loại võ công tinh diệu nhất, mạnh mẽ nhất để tu luyện, từ U Minh Thập Kiếm đến Thiên Tử Quyền Pháp đều là như vậy, đều là đệ nhất trong lĩnh vực của mình, cái này trái ngược hẳn Thiên Thánh một người học nghệ bách gia, mang tuyệt học bách gia tổ hợp lại một thân.

Đại Quốc Chủ dùng U Minh Thập Kiếm chẳng thế giết nổi Thiên Thánh vì vậy hắn biết dùng cách bình thường đánh bại Thiên Thánh rất khó bởi Sinh Tử Đại Đạo của Thiên Thánh quá mức kinh người, Đại Quốc Chủ liền thay đổi cách ra tay.

Muốn đánh bại Sinh Tử Đại Đạo của Thiên Thánh vậy liền chọn cách trấn áp.

Về một mặt nào đó Hiên Viên Đế Phượng Quyết cũng được coi là trường sinh, nó giống với tổ hợp Trường Sinh Quyết – Bất Lão Trường Xuân Công – Khô Mộc Thiền Công của Thiên Thánh, thân là người nắm Hiên Viên Đế Phượng Quyết thì Đại Quốc Chủ biết cách tốt nhất để đánh bại nó là gì.

Thiên Tử Quyền Pháp của Lưu Bang thật ra được sáng tạo chính là nhằm khắc chế Hiên Viên Đế Phượng Quyết cũng như cái cách mà nhà Hán thay thế nhà Tần làm chủ thiên hạ vậy.

Mặc long bào, ngồi long ỷ, sống trong cung A Phòng dõi mắt khắp thiên hạ, trải qua cả trăm năm trong cương vị hoàng đế Xuất Vân Quốc, bản thân Đại Quốc Chủ quả thật đủ điều kiện mà luyện Thiên Tử Quyền Pháp.

Chỉ thấy lúc này Đại Quốc Chủ ra quyền, quyền của hắn sinh ra kình khí, kình khí hóa thành một nắm đấm, hóa thành một quyền thực chất sau đó đánh ra.

"Thiên Tử Quyền Pháp – Thiên Tử Ấn ".

Nhất quyền nhất ấn, quyền này vừa ra Thiên Thánh đã cảm thấy không ổn.

Quyền này không thể đón mà cũng không thể đỡ, quyền này xuất ra Thiên Thánh chỉ cảm thấy lồng ngực đau nhói, cả người như có gì bị khóa lại.Thiên Tử Quyền Pháp mạnh nhất chính là trấn áp, Đại Quốc Chủ muốn dùng Thiên Tử Quyền trấn áp toàn bộ tử khí trên người Thiên Thánh.

Chẳng khó để nhìn ra Thiên Thánh tu nghịch đảo sinh tử, tử ý càng nông sinh ý càng mạnh, lấy trường tử đổi trường sinh, nếu như vậy Đại Quốc Chủ liền phong ấn tử khí trên người Thiên Thánh.

Quyền đầu tiên xuất ra nhưng không phải quyền cuối cùng, hắn đứng trên bảo tọa như vô thượng đế hoàng, từng quyền từng quyền xuất ra, tất cả đều là Thiên Tử Quyền Pháp – Thiên Tử Ấn.

Thiên Tử ra lệnh thiên hạ há lại không nghe, một ấn định sinh tử, một ấn định phong vân, đây là bậc thiên tử, là bậc cửu ngũ chí tôn.

Quyền Đại Quốc Chủ xuất ra như mưa vậy, mưa cho dù rất nhẹ rất nhẹ nhưng đầy trời đều là mưa, có thể trốn đi đâu?.

Thiên Thánh ở bên kia hai tay mở ra, lúc này Thiên Thánh vận dụng Trường Sinh Quyết, vận dụng trường sinh khí khổng lồ xung quanh tạo thành từng dải trường hà, trường sinh khí sinh sinh bất tức lấy dải trường hà ngăn cản đầy trời quyền phá của Đại Quốc Chủ.

Dải trường hà chắn ngang bầu trời, vì Thiên Thánh che phủ toàn bộ cơn mưa quyền pháp kia nhưng mà thế còn chưa đủ bởi vì Thiên Tử Quyền Pháp thực sự rất khủng bố.

Đại Quốc Chủ nhìn thấy dải trường hà kia liền thay đổi thủ thế chỉ thấy lần này từ một tay xuất quyền biến thành hai tay xuất quyền.

"Thiên Tử Quyền Pháp – Thiên Tử Chiếu "Nhất chiếu bình thiên hạ, nhất chiếu định giang sơn, một chiếu có thể ép vạn vật cúi đầu.

Sau lưng Đại Quốc Chủ xuất hiện hoàng khí, thứ hoàng khí chỉ thuộc về bậc cửu ngũ chí tôn. 

Nếu Tống Thái Tổ muốn mang Thái Tổ Trường Quyền phổ biến khắp thiên hạ giúp dân giàu nước mạnh, giúp Đại Tống trường tồn vĩnh thế thì Hán Cao Tổ lại chế ra một bộ quyền pháp chỉ thuộc về bậc củu ngũ chí tôn.

Hoàng khí ép xuống bản thân Thiên Thánh có thể chịu được, bản thân dải trường hà quả thật có thể chịu được nhưng mà rất nhanh sắc mặt Thiên Thánh tái đi.

Hoàng khí chỉ là phụ bởi hoàng khí của Đại Quốc Chủ dù sao cũng khó mà có tác dụng quá lớn với bậc cao thủ Hợp Đạo siêu thoát thế nhân nhưng mà đừng quên đây là Xuất Vân Quốc, chiếu lệnh vừa ra cả thiên hạ nghe theo, cả Xuất Vân nghe theo.

Hoàng khí hiệu lệnh toàn bộ đại thế Xuất Vân Quốc, một tờ chiếu này đè xuống trường sinh khí lập tức bị xé rách, cả dải trường hà nát bầy sau đó phô thiên cái địa Thiên Tử Quyền Pháp từ trên trời rơi xuống, theo mưa mà tán, theo mưa mà tới.

Nhất quyền nhất ấn, Thiên Tử Ấn phong thiên hạ.

Thiên Thánh không cách nào chạy thoát được phong cấm của Thiên Tử Ấn bởi vì có cố chạy cũng chẳng thoát được thiên địa hơn nữa lúc này còn có cả đại thế Xuất Vân đè xuống, tử khí của Thiên Thánh lập tức bị phong ấn lại, trên người Thiên Thánh xuất hiện từng đạo từng đạo quyền pháp, từng đạo từng đạo ấn.

Những vết thương này không làm Thiên Thánh đau đớn nhưng lại như khắc trong tâm khảm Thiên Thánh, khóa lại tử ý trên người Thiên Thánh.

Đại Quốc Chủ ngồi trên long ỷ, khóe miệng rốt cuộc cong lên bởi vì hắn biết Thiên Thánh đã chẳng thể làm gì.

Thiên Tử Quyền Pháp nếu dùng ở Đại Thanh, Mông Cổ hay Phù Tang thì còn không thể bá đạo như vậy nhưng đừng quên đây là Xuất Vân.

Đệ nhất quyền xuất, đệ nhị quyền xuất vậy lúc này liền là đệ tam quyền.

"Thiên Tử Quyền Pháp – Thiên Tử Nộ Ấn ".

Thiên tử nộ tức phong vân biến động, thiên tử giận dữ tức chúng sinh lầm than, một quyền này là sát quyền.

Quyền này vừa ra Đại Quốc Chủ muốn xem Thiên Thánh đỡ kiểu gì?.

Quyển 5 - Chương 186: Đệ Tam Âm – Độ Thiên Quốc (2)

Không ai được chứng kiến trận chiến của hai Hợp Đạo cường nhân hơn nữa cho dù có ở ngay tại nơi đây chỉ sợ cũng chẳng chứng kiến nổi, phải biết Hợp Đạo cường nhân đã chạm tới thiên địa quy tắc.

Nếu như đế vị mở ra Giới đã là rất khủng bố thì Hợp Đạo cường nhân càng thêm phần quái vật.

Giới có thể coi là một loại thiên địa quy tắc được Thiên Đạo thừa nhân nhưng mà Giới lớn thế nào cũng có hạn, một Giới mở ra như Phong Giới của Lý Thương Hải chẳng hạn, Phong Giới của nàng có thể lớn đến đâu?, có thể lớn bằng cả thiên hạ sao?.

Hợp Đạo cường giả thì không chịu giới hạn của Giới, bọn họ chiến đấu đã không mở ra Giới làm gì, Giới chỉ là một đạo vách ngăn, là một đạo lao tù không cần thiết, cường giả như bọn họ được Thiên Đạo chấp nhận vậy tức là đã vận dụng tới đạo lực cũng đồng nghĩa với bọn họ đã ở rất gần con đường A Thanh từng đi.

Giới này không hoàn hảo vì nó chưa sinh linh trí vì vậy mới có cái gọi là Tán Tiên, mới có cái gọi là phi thăng nhưng chỉ cần thiên đạo thực sự sinh ra linh trí thì việc phi thăng sẽ trở nên vô cùng khó khăn, khi đó Thiên Đạo mới là quy tắc, hoặc là nó cưỡng ép Tán Tiên phi thăng hoặc là nó cưỡng ép Tán Tiên tự hạ cảnh giới.

Thiên hạ hiện tại chỉ có Trương Tam Phong là Tán Tiên, ngoài Trương Tam Phong có lẽ Đế Thích Thiên cũng được còn lại cao nhất chỉ dừng ở Hợp Đạo Cảnh.

Hợp Đạo Cảnh cường giả có thể coi như Thủ Hộ Giả của thiên địa này, thiên địa đang làm ra lựa chọn, nếu một ngày Thiên Đạo sinh ra linh trí hoàn thiện thì Thiên Đạo bắt đầu chọn Thủ Hộ Giả cho mình, Thủ Hộ Giả dĩ nhiên là Hợp Đạo cường nhân mạnh nhất.

Khi mà hai Hợp Đạo Cảnh đã vận dụng đạo lực quyết đấu thì đế vị rất khó chân chính chen vào hơn nữa đến cả quan sát cũng là một vấn đề.

Tại Đại Điện của Cung A Phòng lúc này hai người đánh đến mức thiên hôn địa ám, đánh đến mức toàn bộ Đại Điện sụp xuống, cả Đại Điện của Cung A Phòng vốn mang theo trận pháp cực kỳ cường hãn, là điện khó bị phá hủy nhất trong bảy điện vậy mà cũng không chịu nổi sức phá hủy của hai người.

Cũng không rõ hai người đấu bao nhiêu chiêu, trong hai người ai thắng ai thua, chỉ biết Đại Quốc Chủ đã không có tâm đánh nữa.

Đại Quốc Chủ có mục tiêu khác Thiên Thánh, mục tiêu của Đại Quốc Chủ không phải là để sống chết đánh trận này,sống chết xem ai cao ai thấp, nếu Đại Quốc Chủ vẫn còn bị Thiên Thánh kéo chân thì toàn bộ kế hoạch của hắn, toàn bộ bàn cờ mà hắn dày công sắp đặt hoàn toàn bị hủy không còn gì cả.

Đại Quốc Chủ nhất định phải kết thúc cái trận chiến này.

Nếu đây chỉ là đơn thuần luận võ bản thân Đại Quốc Chủ thực sự rất muốn chiến tiếp với Thiên Thánh dù sao sau một trận chiến này bất kể kết quả ra sao thì hai người đều thu được lợi ích rất lớn, thu được cảm ngộ vượt xa cả trăm trận chiến khác nhưng mà Đại Quốc Chủ quả thực không thể đánh tiếp.

Đại Quốc Chủ giờ khắc này liền vận dụng con bài chưa lật cuối cùng.

Trương Tam Phong ở Côn Lôn Sơn từng thấy một cánh cửa, cánh cửa giúp ông thăng thiên, phi thăng khỏi giới này đồng thời tại giờ khắc đó Trương Tam Phong cảm nhận được Chân Võ của chính mình.

Đế Thích Thiên ở Bắc Cương, về võ lực có lẽ thua kém Trương Tam Phong chút xíu nhưng mà cảm ngộ của Đế Thích Thiên thì tuyệt đối vượt qua Trương Tam Phong, Đế Thích Thiên từ lâu đã cảm ngộ được cánh cửa kia chỉ là thực lực hắn chưa đủ.

Thân là phân thân của Đế Thích Thiên, vì một số lý do mà Đại Quốc Chủ cùng Đế Thích Thiên rất khác so với Cơ Vô Song cùng Vô Song nhưng dù sao hắn vẫn mang theo ký ức của Đế Thích Thiên, về mặt cảm ngộ... Đại Quốc Chủ cũng đủ.

Đại Quốc Chủ biết đơn thuần võ lực là không thắng nổi Thiên Thánh, dĩ nhiên hắn không thắng thì cũng sẽ không thua, để kết thúc nhanh trận chiến này Đại Quốc Chủ liền lựa chọn bước vào cảnh giới Tán Tiên.

Giờ khắc này hắn vận dụng đại thế của Thạch Thành.

Đại thế của cả Xuất Vân còn không đè được Thiên Thánh thì đại thế Thạch Thành liệu có làm nổi?, đáp án tất nhiên là có bởi vì Thạch Thành là do một tay Đại Quốc Chủ tạo ra, là do Đại Quốc Chủ tân tân khổ khổ kinh doanh mà thành.

Tại Thạch Thành không chỉ có rất nhiều trận pháp mà còn là nơi kết tinh tín ngưỡng lực vài trăm năm qua của Ám Tộc đồng thời Thạch Thành còn là mắt trận, mắt trận của vô biên vô tận ma khí dưới lòng đất của xứ Xuất Vân.

Vận dụng đại thế Xuất Vân thật ra cũng bình thường nhưng mà đại thế Thạch Thành thì cực kỳ khủng bố, quả nhiên một khi vận dụng đại thế của Thạch Thành thì sau lưng Đại Quốc Chủ xuất hiện một cự nhân, một hư vô cự nhân.

Cự nhân này cao lớn vô cùng, không cách nào nhìn rõ dung mạo của nó cũng không nhìn ra nó cao lớn đến mức độ nào, chỉ biết khi nó xuất hiện bản thân nó đang khiêng cả Thiên Quốc.

Đại Quốc Chủ đã sớm chuẩn bị cho một ngày này chỉ là không nghĩ tới dùng nó cho việc chiến đấu mà thôi, theo kế hoạch của Đại Quốc Chủ thì hình ảnh này đại diện cho những thứ khác, làm những việc khác nhưng hôm nay hắn nhất định phải vận dụng mà mang ra ép chết Thiên Thánh.

Đại cự nhân hiện thân, đây là đạo lực kết tinh.

Lượng đạo lực khủng bố này dĩ nhiên là đến từ đại thế của Thạch Thành kết hợp đạo lực của chính Đại Quốc Chủ.

Tán Tiên cường giả ngoại trừ một bước ngộ về chất ra thì còn phải đủ về lượng, lượng đạo lực của Tán Tiên viễn siêu Hợp Đạo Cảnh, cũng vì đạo lực của bọn họ quá khủng bố, khủng bố tới mức uy hiếp Thiên Đạo hoặc ít nhất Tán Tiên cũng khiến đạo lực của chính Thiên Đạo giảm đi trông thấy dù sao đạo lực của Tán Tiên là lấy từ chính Thiên Đạo.
Thiên Đạo có thể phong cấm đạo lực của Hợp Đạo Cảnh nhưng không phong ấn nổi Tán Tiên bởi Tán Tiên đã minh ngộ, linh hồn bọn họ đã thăng hoa khỏi một giới này, đám người này có thể rút ra đạo lực của Thiên Đạo mà Thiên Đạo còn chẳng thể ngăn cản, đây là lý do lớn nhất mà Thiên Đạo giáng lôi kiếp ép Tán Tiên phải phi thăng hoặc trực tiếp ép Tán Tiên rơi xuống Hợp Đạo Cảnh.

Lại nói Đại Quốc Chủ, một khi ngộ đã đủ lại có bù đắp về chất, giờ khắc này hắn chính là Tán Tiên.

Một quyền của Đại Quốc Chủ đánh xuống chính là ý chí của Thiên Đạo, là đạo lực kết tinh của Thiên Đạo, quả nhiên một quyền này đánh bay thân thể Thiên Thánh đi.

Thiên Thánh đánh với Đại Quốc Chủ cả ngàn chiêu không phân thắng bại, khí tức cực kỳ bình ổn, trên người tuy có chút thương thế nhưng lập tức sẽ có trường sinh khí giải quyết ấy vậy mà khi một quyền kia đánh xuống Thiên Thánh trực tiếp bị bay đi, xương cánh tay suýt nữa gẫy gập lại thậm chí còn không nhịn được mà trào ra máu nơi khóe miệng.

Đây chính là chênh lệch, chênh lệch giữa sức mạnh không được phép tồn tại và sức mạnh được phép tồn tại.

Thiên Thánh cũng không khó khăn lắm để đứng lên nhưng mà trên người ông như chịu thứ sức ép vô hình, khuôn mặt non nớt hồng hào dần dần biến thành trắng, Thiên Thánh biết sức ép này đến từ đâu, sức ép này là thiên ý.

Muốn Hợp Đạo... thì phải thuận thiên bởi trước khi Hợp Đạo thành công thì phải được Thiên Đạo chấp nhận.

Đã thuận thiên thì sao địch lại thiên ý?.

Thiên Thánh chịu thiên ý đè xuống, muốn chạy cũng không chạy được hơn nữa Thiên Thánh cũng không muốn chạy.

Nếu Vô Hà Tử có thể nguyện lấy cái chết chỉ cần cho Lý Thương Hải bình yên rời đi thì Thiên Thánh cũng vậy, ông nguyện lấy cái chết chỉ cầu Quỳnh Hương an toàn.

Thiên hạ này thuộc về người trẻ tuổi, đây đã không còn là thiên hạ của ông.

Ngày Thiên Thánh bước vào Thạch Thành bản thân Thiên Thánh mang theo tử chí, cũng vì tử ý của ông quá nồng mà nghịch đảo sinh tử mới càng mạnh, sinh khí càng thêm cường hãn nhưng tử ý dẫu thế nào cũng là tử ý.

Trường tử chuyển trường sinh nhưng mà trường sinh cũng đổi lại trường tử.

Trường sinh khí đến một mức độ nào đó liền là tử khí.

Một quyền bại lui, hai quyền bại lui, đến ba quyền liền biến thành thảm bại.

Quyền thứ tư tiên huyết phun ra, quyền thứ năm trên người Thiên Thánh toàn máu là máu.
Quyền thứ sáu lục phủ ngũ tạng toàn bộ chịu tổn thương, quyền thứ bảy xương cốt toàn thân như vỡ vụn.

Từng quyền nện xuống Thiên Thánh chỉ có thể đau khổ trèo chống, từng quyền nện xuống thân thể Thiên Thánh càng thảm nhưng mà trường sinh khí càng mạnh.

Trường sinh khí mạnh... đương nhiên bắt đầu tái tạo thân thể Thiên Thánh bất quá tốc độ đã không đủ để bù đắp tổn thương.

Khi sinh khí không thể bù đắp tổn thương cũng là lúc trường sinh quy về trường tử, ánh mắt của Thiên Thánh dần dần như không có con ngươi, ánh mắt đen ngòm.

Đại Quốc Chủ chân đạp hư không, tay nắm thành quyền, ánh mắt nhìn Thiên Thánh, lần thứ ba hắn mở miệng nói chuyện.

"Đây là quyền thứ bảy, cửu vi cực, ngươi giỏi lắm chỉ đỡ được hai quyền nữa ".

Đại Quốc Chủ lúc này đột ngột lên tiếng làm Thiên Thánh có cơ hội thở dốc một hơi, Thiên Thánh lúc này khó khăn đứng lên nhìn Đại Quốc Chủ, khóe miệng tràn ra máu tươi nhưng mà ông vẫn thản nhiên vô cùng mà cười nói.

"Ừ, cũng chỉ chịu được hai quyền nữa ".

Đại Quốc Chủ gật đầu, Đại Quốc Chủ cũng nhìn ra tình trạng của Thiên Thánh, nhìn ra hai mắt của Thiên Thánh đầy tử khí.

Đại Quốc Chủ chẳng nhẽ không biết Thiên Thánh muốn ngọc đá cùng nát?, hắn đương nhiên nhìn ra Thiên Thánh nguyện lấy cái chết phản công nhưng mà Đại Quốc Chủ là Đại Quốc Chủ, hắn chưa bao giờ là nhân vật tầm thường.

Hợp Đạo cường nhân có ai tầm thường?.

Hắn tin Thiên Thánh không nguyện ý chết dễ như vậy nhưng hắn càng tin chính mình, hắn càng tin vào thực lực của hắn.

Không có tự tin bậc này, tư cách đâu đòi Hợp Đạo?.

Hai người là đối thủ hơn nữa cũng chẳng nói với nhau bao nhiêu câu, chẳng có mấy giao tình nhưng giờ khắc này Đại Quốc Chủ bỗng mỉm cười.

"Phong tiêu tiêu hề, Dịch thuỷ hàn,

Tráng sĩ nhất khứ hề, bất phục hoàn. "

Quyền thứ tám xuất ra, Thiên Thánh như bị đánh vào mặt đất, cả người toàn thân như nát nhừ có điều ánh mắt vẫn mở lớn, ánh mắt đen ngòm ngập tràn tử khí nhìn về phía Đại Quốc Chủ trên trời.

Giờ khắc này Thiên Thánh cũng nghe được hai câu thơ kia.

Kinh Kha hành thích Tần Vương, biết chết mà vẫn làm, vô oán vô hối.

Hai câu thơ này, Đại Quốc Chủ liền dành cho Thiên Thánh.

"Trương Thiên, bản Thần lấy tư cách là Xuất Vân Chi Thần, hôm nay liền tống quân nhất tử ".

Thời khắc này, tử khí trên người Thiên Thánh nồng nhất, thời khắc này quyền thứ chín của Đại Quốc Chủ đánh ra.

_ _ __ _ _ _

Sr, chương ra hơi muộn so với dự kiến.

Quyển 5 - Chương 187: Đệ tam âm – độ thiên quốc (3)

Quốc Chủ hiện tại là tán tiên cảnh hơn nữa hắn còn không cố kỵ ra tay bởi vì hắn có ô dù.

Thiên Quốc của Đại Quốc Chủ thật ra là đại thần thông, là thứ được hắn tạo nên nhờ tín ngưỡng lực hình thành suốt vài trăm năm tại Xuất Vân, có tín ngưỡng lực này Đại Quốc Chủ mới có thể chắn được cảm nhận của Thiên Đạo, sẽ không khiến Thiên Đạo chú ý.

Đại Quốc Chủ đặt căn cơ ở Bồng Lai vài trăm năm, căn cơ của hắn không ai có thể so sánh được thậm chí cho dù có biên số xảy ra thì hắn cũng không sợ bởi vì hắn có thực lực để không sợ, có vốn để không sợ.

Đại Quốc Chủ rất ái ngại Trương Tam Phong tự thân xuất mã nhưng mà nếu phải chiến một trận hắn đương nhiên cũng dám chiến, tại Bồng Lai này hắn là vô địch thiên hạ, chân chính vô địch.

Cho dù có một Tán Tiên chân chính tới đây như Trương Tam Phong thì Trương Tam Phong cũng không làm gì được hắn trừ khi Trương Tam Phong bất chấp tất cả, chịu nguy hiểm bị ép phi thăng mà giết Đại Quốc Chủ, thời điểm đó Đại Quốc Chủ đương nhiên nguyện ý chết, dùng sinh mạng mình kéo theo Trương Tam Phong vậy là quá lời.

Trương Tam Phong rời đi thì ai có thể ngăn cản bản tôn của hắn đây?.

Đại Quốc Chủ có lẽ mãi mãi không ngờ được, giây phút hắn chuẩn bị kết liễu Thiên Thánh, chuẩn bị nhận một kích cuối cùng của cuộc đời Thiên Thánh thì toàn bộ Thiên Quốc của hắn run rẩy.

Đại Quốc Chủ là người cảm nhận rõ ràng nhất Thiên Quốc của mình bị sao vì vậy hắn hoàn toàn khựng lại, một kích cuối cùng căn bản không đánh ra được.

Với Đại Quốc Chủ lúc này thì tính mạng của Thiên Thánh làm sao mà so được với Thiên Quốc trên đầu hắn, Thiên Thánh hiện tại đã như đèn đã cạn dầu, đã thành mối an nguy thứ yếu của Đại Quốc Chủ.

Đại Quốc Chủ ngẩng đầu lên nhìn Thiên Quốc của chính mình, theo Thiên Quốc nứt ra thì ánh mắt của Đại Quốc Chủ như cũng nứt ra.

Ở giữa Thiên Quốc giờ khắc này xuất hiện một con mắt, một con mắt đại diện cho Thiên Ý.

Tán Tiên cường giả có thể đại diện cho Thiên Ý, về một mặt nào đó bọn họ đã đứng ngang với Thiên Đạo nhưung mà bọn họ vẫn không chân chính là Thiên Đạo, cái này cũng như Bao Thanh Thiên cầm Thượng Phương Bảo Kiếm trong phim vậy, tuy quyền lực vô cùng nhưng trước mặt thiên tử thật sự thì Thượng Phương Bảo Kiếm há có tác dụng?.

Đầu của Đại Quốc Chủ lúc này như nổ tung, hắn căn bản không hiểu gì, căn bản không thể giải thích được vì cái gì Thiên Ý lại hiện ra.

"Không thể nào, không thể nào, ta có Thiên Quốc, ta có Tín Ngưỡng Quốc Độ của chính mình, tu lại tu Đế Hoàng Khí của quân vương, làm sao thứ này có thể hiện ra? ".

Tín ngưỡng là một loại lực lượng đặc biệt mà chỉ có Đại Quốc Chủ cùng Đế Thích Thiên có thể khai thác, có thể nắm được tín ngưỡng về một mặt nào đó thì như thần linh trong truyền thuyết, bằng tín ngưỡng muốn che đậy thiên cơ, che mắt thiên đạo thậm chí giả tạo Thiên Ý cũng chẳng khó.

Đế Hoàng Khí thì càng đáng nói, thiên tử vốn là con trời, cái danh hiệu này không phải để cho vui, không phải nói cho có, thiên tử lên ngôi tu luyện Đế Hoàng Khí liền được thiên địa thừa nhận, được thiên địa thủ hộ, gần như là thương thiên hộ mạng, kẻ có Đế Hoàng Khí cũng được coi như ngoài chế tài của Thiên Đạo.

Đại Quốc Chủ đã tính toán rất kỹ, trăm tính ngàn tính để né qua Thiên Ý nhưng giờ khắc này Thiên Ý vẫn xuất hiện.

Thiên Ý xuất hiện, ánh mắt của nó liền lập tức bị Đại Quốc Chủ hấp dẫn sau đó sự tập trung toàn bộ kéo lên người Đại Quốc Chủ.

Đại Quốc Chủ tê cả da đầu, hắn không muốn phi thăng hơn nữa hắn chỉ sợ còn không đủ điều kiện phi thăng dù sao hắn còn đang mượn ngoại lực, nếu hắn không thể đủ điều kiện phi thăng thì nhất định sẽ bị chế tài, bị Thiên Ý đánh đến thảm.

Quả nhiên, tử điện hiện ra trong con mắt kia.
Thiên Ý chưa có linh trí, nó không rõ vì sao mình lại xuất hiện, nó chỉ biết có thứ hấp dẫn nó vì vậy nó tới, tới được đây nó liền thấy Đại Quốc Chủ vậy bản thân nó liền coi Đại Quốc Chủ là nguyên nhân.

Tán Tiên Cảnh cường giả... quả thật có tư cách là nguyên nhân cho nó hiện thế.

Tử điện xuất hiện làm Đại Quốc Chủ sợ gần chết, bản thân Đại Quốc Chủ lập tức muốn giải trừ trạng thái của chính mình nhưung mà hắn không kịp.

Thiên Ý toàn diện mở ra, cả bầu trời vốn đang là ban ngày, vốn đang tràn ngập khí tức thần thánh bỗng chuyển thành ban đêm, mây trắng hóa đen, mây đen lại hiện ra ánh tím.

Gần như chỉ một tia ý niệm, Thiên Quốc ầm ầm phá hủy, biết bao dị tượng, biết bao thần quang đều hoàn toàn triệt tiêu, giờ khắc này chủ nhân của thiên địa liền muốn đoạt lại thiên địa.

Con mắt tử điện kia biến cả bầu trời thành tử điện, biến ngày thành đem, toàn bộ thế gian trong phút chốc hoảng loạn.

Bầu trời kia không phải một vùng, một khu vực mà là cả thế gian, cả thế gian bất giác không có ánh sáng cứ như diệt thế hàng lâm 

Thiên Đạo chưa hoàn thiện nhưng đây là thế giới của nó, tại địa bàn của nó bất cứ ai cũng không dám ngạo mạn, bất cứ ai cũng không dám thực sự đối địch với nó, ít nhất Đại Quốc Chủ không có tư cách này.

Đại Quốc Chủ hiện tại thực sự sợ, hắn đã bị Thiên Đạo khóa chặt, Thiên Ý muốn tru sát hắn nhưng mà đây chưa phải vấn đề lớn, vấn đề lớn là Đại Quốc Chủ biết cho dù mình giải trừ thực lực, từ Tán Tiên trở về Hợp Đạo Cảnh thì cũng không thoát được thậm chí còn chết nhanh hơn.

Thiên Ý đã muốn tru hắn, khóa chết chính hắn, giờ khắc này kể cả Đại Quốc Chủ lập tức phế tu vi thành người thường thì vẫn cứ bị đánh chết.

Nói thì lâu mà tất cả diễn ra nhanh vô cùng, Thiên Ý rốt cuộc đánh xuống, đầy trời tử điện lấy Đại Quốc Chủ làm mục tiêu.

Mỗi tia tử điện như một đầu ác long, một con ác long màu tím muốn thanh tẩy tất cả.Đối mặt với cả thiên địa, đại cự nhân mơ hồ sau người Đại Quốc Chủ vậy mà trở nên nhỏ bé vô cùng, nhỏ bé không đáng kể.

Đại Quốc Chủ hiện tại là Tán Tiên cường giả, hắn có đủ sức cường ngạnh với Thiên Đạo nhưng mà hắn có thể cường bao lâu?.

Giờ khắc này... Đại Quốc Chủ bất giác nhìn về phía Thiên Thánh... ở nơi đó Thiên Thánh đã không còn nữa, trong ánh mắt Đại Quốc Chủ bất giác dại ra, ánh mắt hắn nhìn về phương xa, hắn nhìn thấy một bóng lưng đang mang Thiên Thánh chạy đi.

Cũng như khi Thiên Thánh bị Đại Quốc Chủ ép, bị Thiên Ý ép cho không chạy được thì Đại Quốc Chủ cũng đang bị Thiên Ý ép, bị Thiên Ý ép cho không chạy nổi.

Hắn hoặc là sống qua một lần thanh tẩy này, sống qua một kiếp này hoặc là chết, hắn không thể chạy.

Dĩ nhiên Đại Quốc Chủ vẫn là Đại Quốc Chủ, giờ khắc hắn nhìn thấy cái thân ảnh mang Thiên Thánh đi, cả người hắn mơ hồ run lên.

Hắn cảm nhận được một loại hương vị quen thuộc, một thứ gì đó cực kỳ cực kỳ quen thuộc.

Ngoại trừ cảm giác này... Đại Quốc Chủ có một trăm phần chắc chắn, Thiên Ý hiện ra là do kẻ kia gọi tới.

Đây chỉ là cảm giác nhưng mà một khi cảm giác này vừa xuất hiện thì Đại Quốc Chủ liền nguyện ý tin tưởng vào nó, liền chắc chắn kẻ kia là kẻ bắt đầu của mọi việc.

Có thể gọi được Thiên Ý tới, có thể làm được Thiên Đạo chú ý... ngươi nhất định phải nắm được một loại lực lượng cấm kỵ đủ ảnh hưởng tới Thiên Đạo.

Để Thiên Đạo hiện thân mà có thể an toàn lui ra... ngươi nhất định phải nắm được một bảo vật che đậy Thiên Ý.

Chẳng rõ tại sao trong đầu Đại Quốc Chủ nghĩ đến Bát Chỉ Kính.

Nghĩ đến Bát Chỉ Kính ánh mắt của Đại Quốc Chủ liền ngập tràn sát khí, trên người Đại Quốc Chủ bỗng từ e ngại liền biến đổi thành kinh thiên sát ý.

"Đến cả mộ của nàng cũng dám tới, muốn chết ".

"Bát Chỉ Kính.. Bát Chỉ Kính, đoạt được Bát Chỉ Kính vậy còn Ma Long Chủng của bản tọa ra sao rồi? ".

"Ma Long Chủng... Ma Long Chủng, là Ma Long Chủng dẫn Thiên Ý tới đây ".

Tự nói tự trả lời ba câu, Đại Quốc Chủ như muốn cắn nát hàm răng của chính mình.

Giờ khắc này hắn liền bất chấp, một kiếp này hắn nhất định độ qua, độ xong một kiếp này hắn liền mang kẻ kia ăn tim uống máu, nghiền nát thành thịt vụn.

Quyển 5 - Chương 188: Chuyển giao thế hệ (1)

Vô Song một đường mang Thiên Thánh bỏ chạy mặc dù thời điểm này chính Vô Song cũng không rõ Thiên Thánh này có phải thật sự là Thiên Thánh mà hắn cần cứu hay không.

Thời điểm Đại Quốc Chủ vận dụng đại thế của Thạch Thành thì người thảm nhất dĩ nhiên là Biện Tài Thiên, nàng không có đại thế gia trì liền không có cách nào ngăn cản được Vô Song cùng Lý Thương Hải.

Biện Tài Thiên cực kỳ quyết đoán mà lựa chọn rút quân thậm chí tự động tách ra một con đường cho ba người Vô Song rời đi, nàng thì lập tức kéo theo toàn bộ Đạo Sư bỏ chạy.

Biện Tài Thiên đã không có lý do để đánh, đánh thì đánh không lại chưa kể nàng trong lòng tràn ngập lo lắng, nàng như một đại tướng biên thùy đang lo lắng vì cảnh nội của đế quốc bị công hãm vậy.

Biện Tài Thiên chắc chắn phải trở về, mục tiêu đầu tiên của nàng chính là Nội Thị Điện, về phần Đại Điện của Đại Quốc Chủ thật ra Biện Tài Thiên chẳng nghĩ nhiều.

Nàng biết Đại Quốc Chủ đang gặp khó khăn thậm chí gặp một đối thủ cực kỳ khó chiến thắng nhưng mà Đại Quốc Chủ chỉ cần vận đại thế của Thạch Thành thì Biện Tài Thiên có niềm tin tuyệt đối, niềm tin Đại Quốc Chủ không thể bại trận.

Biện Tài Thiên rời đi, từ miệng Lý Thương Hải thì Vô Song biết người quyết đấu với Đại Quốc Chủ là ai, vấn đề còn lại chỉ là ai sẽ tới giúp đỡ Thiên Thánh?.

Nhìn cái đại thế khủng bố kia thì cho dù Vô Song cũng tê cả da dầu, nhìn đại cự nhân mà Đại Quốc Chủ tạo ra khiến Vô Song liên tưởng tới Thiên Đạo một giới, hắn tin chắc nếu Lý Thương Hải tới cứu người bản thân nàng chỉ có đi mà không có về.

Vô Song sẽ không để Lý Thương Hải đi mà Lý Thương Hải cũng không để Vô Song đi, hai người đều không yên tâm về thực lực của nhau.

Thời gian lúc này quá gấp, Vô Song cũng không thể nói cái gì càng không nghĩ ra được cái gì thuyết phục Lý Thương Hải vì vậy hắn trực tiếp mặc kệ nàng, dùng hết tốc lực chạy về phía đại điện.

Lý Thương Hải muốn đi cứu Thiên Thánh nhưng mà nàng càng không thể bỏ Vô Hà Tử ở đây, chỉ có thể cắn răng dậm chân mà nhìn về phía bóng lưng Vô Song rời khỏi.

Cũng như cái cách Đại Quốc Chủ suy đoán, Vô Song dùng ma hóa để gọi Thiên Đạo tới sau đó sử dụng Bát Chỉ Kính để che đi sự tồn tại của chính mình vì vậy hắn gần như lông tóc không tổn hại mà cứu ra được Thiên Thánh... bất quá như đã nói, Vô Song còn không rõ hài đồng trước mặt có phải Thiên Thánh hay không.

Toàn bộ đại điện đều đã sụp đổ sau trận chiến của Đại Quốc Chủ cùng Thiên Thánh, khi Vô Song chạy đến thì hắn cũng chỉ thấy được Đại Quốc Chủ đang ngạo nghễ mà đứng còn "một đứa bé" đang nằm trên mặt đất, cả người gần như bị đóng đinh xuống đất, thân thể nằm gọn trong hố.

Vô Song đương nhiên nhìn ra đứa bé này không tầm thường hơn nữa hắn từng ở bên Đồng Lão một thời gian không ngắn, cũng hiểu nhìn người không thể nhìn bề ngoài, cho dù bộ dạng chỉ là một đứa bé thì chỉ sợ cũng là tồn tại cự vô phách trong thiên hạ.Thời gian quá gấp rút, Vô Song cứ thế mang mang tiểu đồng này chạy đi, mãi đến khi chạy khỏi phạm vi đại điện thì Vô Song mới hết cả hồn.

Trước Vô Song không có cách nào dùng quá nhiều thời gian theo dõi đứa bé này nhưng hiện tại thì khác, lúc này Vô Song có thể cảm nhận hắn như đang ôm một cỗ tử thi vậy, cơ thể đứa bé này tràn ngập tử khí.

Nếu không phải Vô Song là thần y, bằng cảnh giới y học của hắn khiến Vô Song có vạn phần chắc chắn đứa bé này còn sống nếu không hắn còn tưởng hắn đến không kịp, chỉ mang theo một cỗ thân thể trở về.

Vô Song di chuyển rất nhanh, lúc này Vô Song biết Đại Quốc Chủ đang khốn đốn với Thiên Đạo nhưng mà một chút suy nghĩ "ngư ông đắc lợi " trong lòng hắn cũng không có, Vô Song biết có việc nên tham có việc không thể tham.

Người như Đại Quốc Chủ sẽ không chết trong thiên kiếp đơn giản như vậy được, hắn cùng lắm chỉ phải chịu một cái giá lớn, một cái giá này vẫn không đủ làm hắn suy yếu tới mức Vô Song có thể thắng nổi.

Có một điều nữa làm Vô Song không ngờ là... đứa trẻ trên ngực hắn đột ngột mở mắt.

Vô Song ban đầu không cảm nhận được gì nhưng ngay lập tức hắn cảm thấy tử khí tràn ngập cơ thể mình, tử khí ép thẳng vào ngực Vô Song như một trọng chùy vậy.

Vô Song không khỏi lùi lại một bước, hắn cũng không có cách nào nâng thân thể "đứa bé" kia lên.Thiên Thánh rởi khỏi tay Vô Song liền ngã xuống đất, thân thể Thiên Thánh chậm rãi ngồi dậy, vẫn dùng ánh mắt tràn đầy tử khí mà nhìn Vô Song.

Mái tóc màu đen của Thiên Thánh một lần nữa trở về bạc trắng, thân thể vẫn là nhi đồng nhưng làn da trắng bệch, trên làn da còn có những vết đồi mồi như ẩn như hiện, nơi đuôi mắt còn có vết chân chim, bộ dáng lúc này thực sự rất quỷ dị.

"Vô Song, là ngươi? ".

Vô Song nghe Thiên Thánh nói vậy thì thở dài một hơi, hắn vẫn không chắc đây là Thiên Thánh nhưng ít nhất thì người trước mặt không phải là thù của hắn.

"Đúng là Vô Song, tiền bối... là người? ".

Thiên Thánh cũng hiểu dụng ý của Vô Song, bản thân ông liền gật đầu mà đáp.

"Bát Hoang Lục Hợp Duy Ngã Độc Tôn Công ".

Thiên Thánh đáng lẽ không cần giải thích với Vô Song nhưng mà lão nhân này vẫn làm, quả nhiên khi nghe thấy môn tuyệt học có cái tên "oách" nhất nhì toàn bộ võ lâm kia thì Vô Song lập tức nhận ra ngay.

"Tiền bối, thời gian không còn nhiều, để Vô Song mang người chạy ra ngoài, nơi này không ở được lâu ".

Thiên Thánh nghe Vô Song nói liền nhẹ lắc đầu, ông thản nhiên mà đáp.

"Lão phu lúc này không về được nữa ".

Chỉ một câu nói... bản thân Vô Song liền xuất hiện cảm giác bất tường.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau