CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 926 - Chương 930

Quyển 5 - Chương 181: Cứu viện

Trên đời này cũng chỉ có Thiên Vũ Chính Tắc mới thấu hiểu cảm giác của mình, mới hiểu những ngày qua mình phải chịu hành hạ ra sao.

Thiên Vũ Chính Tắc không hiểu tại sao mình lại xuất hiện ở nơi đây, hắn chỉ biết nữ nhân làm thí nghiệm trên người mình tự xưng là Biện Tài Thiên.

Ngoại trừ khuôn mặt cùng danh xưng Biện Tài Thiên thì Thiên Vũ Chính Tắc không biết gì nữa, hắn chỉ biết khoảng thời gian tiếp theo là địa ngục của hắn.

Không rõ đêm ngày, không rõ thời gian trôi qua bao lâu, tất cả chỉ là vô tận hành hạ, muốn sống không được mà muốn chết cũng không xong.

Khi mà hắn có thể nói, khi mà miệng có thể mở ra thì âm thanh của Thiên Vũ Chính Tắc đã là cái gì đó không phải tiếng người, âm thanh mà cả Vô Song cũng nổi da gà.

Sau khi hàng loạt âm thanh kinh khủng vang lên thì lại là sự tĩnh lặng, Thiên Vũ Chính Tắc nằm cả người trên giường đá động cũng không thể động.

Kinh mạch của hắn không bị làm sao cả, hắn cũng không phải là không thể đứng lên chỉ là hắn như người trải qua một cơn ác mộng dài đằng đẵng, nhất thời không thể thích ứng.

Thiên Vũ Chính Tắc không tin được mình còn sống, không tin được mình lại có thể nói, có thể nhìn, có thể nghe, có thể tận hưởng cuộc sống.

Hắn không tin mình lại được giải thoát khỏi đau đớn.

Phải một lúc sau ánh mắt thẫn thờ của Thiên Vũ Chính Tắc mới nhìn xung quanh sau đó hắn thấy Vô Song, hai mắt nhíu lại sau đó trong mắt có chút hốt hoảng.

"Là ngài ".

Trải qua một tuần không thể nói, một tuần hành hạ, nếu là người khác thì đã sớm điên nhưng mà thần trí của Thiên Vũ Chính Tắc vì vẫn thanh tỉnh, hắn vẫn có thể nói được tiếng người, vẫn có thể bảo trì tâm lý nhất định.

Vô Song ở một bên gật đầu, Vô Song hiện tại không rõ Thiên Vũ Chính Tắc tại sao bị ném vào đây, những kẻ ở đây mục tiêu là gì mà đối xử với hắn như vậy, giờ khắc này Vô Song chỉ lạnh giọng mà lên tiếng.

"Đứng lên được không? ".

Sau này có gì muốn nói thì có thể nói sau, Vô Song thực sự không muốn ở lại nơi này, nơi này dù sao cũng là trọng địa của Thạch Thành, vốn có quá nhiều biến cố.

Thiên Vũ Chính Tắc nghe vậy khó khăn ngồi dậy, cả người hắn đau điếng, cơ thể của Thiên Vũ Chính Tắc cứ như người bị liệt đang tập đi vậy bất quá Thiên Vũ Chính Tắc dù sao cũng là người luyện võ, cũng có tố chất thân thể vượt qua người thường nhiều lắm

Bước hai chân xuống đất, Thiên Vũ Chính Tắc xiêu xiêu vẹo vẹo mà nghiêng cả người về góc tường, cũng may một tay hắn đưa ra đỡ lấy cơ thể.

Thiên Vũ Chính Tắc chẳng để Vô Song phải nói gì, hắn cắn răng một cái sau đó thật sự bước từng bước về phía trước, nhìn thấy hành động của Thiên Vũ Chính Tắc bản thân Vô Song không khỏi gật đầu.

Vô Song không rõ cái đám Bồng Lai này đang làm gì, đang thí nghiệm cái gì nhưng mà thân thể Thiên Vũ Chính Tắc thực sự rất tốt, thân thể so với lúc lên Bồng Lai tốt hơn nhiều, chí ít ám tật về kinh mạch trong cơ thể hắn toàn bộ đều được ma khí đả thông.
Ma khí không dành cho con người nhưng mà về một mặt nào đó thì nó vẫn cứ là thứ năng lượng cao nhất trong thiên địa này, nếu có thể chịu được ma khí thì việc dùng ma khí đả thông kinh mạch cũng chẳng khó, nên biết ám tật của Thiên Vũ Chính Tắc chỉ cần dùng nội lực điều trị trong thời gian dài liền có tiến triển chứ chẳng cần ma khí.

Thiên Vũ Chính Tắc lại bước đi vài bước, rốt cuộc hắn cũng chẳng cần dùng tay giữ lấy cơ thể, lúc này mới kiên định gật đầu với Vô Song.

"Đại nhân, ta đi được ".

Vô Song lúc này cũng gật đầu, hắn bước thẳng ra khỏi căn phòng này, đi theo sau là Thiên Vũ Chính Tắc.

Thiên Vũ Chính Tắc bước đi có chút khó khăn, han chân không ngừng run lên nhưng mà cũng không dám dừng lại,càng không muốn dừng lại, hắn không chịu được cảnh phải ở đây thêm một phút một giây nào.

Thiên Vũ Chính Tắc lúc này đến cả việc bản thân hắn trần như nhộng cũng đã không quan tâm.

Thiên Vũ Chính Tắc một đường đi theo sau lưng Vô Song, cũng không lâu lắm liền tới chỗ Đại Hắc Thiên ngất đi.

Trên người Vô Song không có quần áo dự phòng, hắn cũng không quen nhìn nam nhân chần chuồng đi theo mình, thực sự rất đau mắt thế là Vô Song thản nhiên nâng cả người Biện Tài Thiên lên rồi ném về phía Thiên Vũ Chính Tắc.

"Thay y phục đi, sau đó theo ta ra ngoài ".

Vô Song cũng không hứng thú nhìn Thiên Vũ Chính Tắc thay y phục, hắn hiện tại bắt đầu suy tính làm cách nào mang Thiên Vũ Chính Tắc ra ngoài an toàn.

Vô Song tạm thời còn không muốn ra ngoài, hắn tới đây là để cứu lão đầu thì sao có thể cứ thế mà đi tuy nhiên Thiên Vũ Chính Tắc trong mắt Vô Song thực sự rất quan trọng, tầm quan trọng không thua kém gì Lệnh Hồ Xung hay Kiều Phong, Thiên Vũ Chính Tắc là người Vô Song muốn tài bồi.
Rất hiển nhiên Thiên Vũ Chính Tắc hiện tại vẫn tương đối nguy hiểm, cơ thể hắn bị đẩy tới cực hạn,hắn không thể chịu được công kích nữa.

Mãi đến khi Thiên Vũ Chính Tắc thay xong quần áo thì Vô Song còn chưa nghĩ ra cách nào, hắn cũng chỉ có thể đi một bước tính một bước dù sao tình hình bên ngoài Vô Song cũng không rõ.

Vô Song cùng Thiên Vũ Chính Tắc theo nhau bước ra khỏi Nội Thị Cung, khi cánh cửa lớn vừa mở thân hình của Vô Song lập tức lóe lên che chắn cho Thiên Vũ Chính Tắc bởi vì Vô Song nhìn thấy một thân ảnh, một thân ảnh chắn trước cửa không xa.

Ban đầu không nhìn rõ nhưng sau một giây Vô Song liền nhận ra đây là Thi Khôi của Bố Đại có điều cái Thi Khôi này đang đứng bất động không hề di chuyển.

Thi Khôi căn bản không hề cử động thậm chí không có dấu hiệu nào cho thấy là nó có thể cử động cả.

Vô Song hứng thú quan sát Thi Khôi bất quá rất nhanh vẻ mặt Vô Song biến thành lo lắng, trong tai Vô Song nghe thấy một âm thanh, hắn nghe thấy tiếng đàn.

Vô Song vừa nghe thấy tiếng đàn này thậm chí còn không có thởi gian quan sát Thi Khôi nữa cũng lười quan tâm tại sao con Thi Khôi này lại bất động.

Cái tiếng đàn kia Vô Song không nhận ra là của ai nhưng thân là một cao thủ cầm đạo hắn biết tiếng đàn đáng sợ vô cùng, tiếng tiếng tru tâm, tiếng tiếng tru phách.

Người tấu khúc đàn này trình độ vượt xa Vô Song, cao hơn cả Tiên Âm Cô Cô của hắn, người này chỉ sợ là Cầm Đế.

Lúc này Vô Song không lo lắng không được, trong đầu hắn hiện tại chỉ nghĩ đến hai người có khả năng đánh ra được thứ âm thanh này.

Đầu tiên là cô cô Lý Thương Hải mà Vô Song mới nhận không lâu, nàng là truyền nhân của Cầm Đế – Phượng Huyền Cầm lại có tu vi cực sâu, nói nàng là Cầm – Võ song đế thì Vô Song cũng tin.

Người thứ hai mà Vô Song nghĩ tới là một người Vô Song chưa từng gặp, nàng gọi là Biện Tài Thiên.

Chỉ cần hiểu một chút văn hóa Phù Tang hay thậm chí là văn hóa của các nước phương Đông như Trung Hoa cùng Thiên Trúc thì sẽ biết Biện Tài Thiên đại diện cho cái gì.

_ _ __ _ _ _

P/S: Nay mình ham vui quá, đi chơi quên cả về viết.

P/S 2: Chương chỉ có tác dụng đăng không bị trừ điểm.

P/S 3: Mình chơi nốt tuần này, tuần sau về chăm chỉ làm lại T_T.

Quyển 5 - Chương 182: Âm trận

Vô Song mang theo Thiên Vũ Chính Tắc chạy ra khỏi Nội Thị Cung, có một điều làm Vô Song bất ngờ là toàn bộ Nội Thị Cung hiện tại vậy mà không có ai, không có một Đạo Sư nào thủ hộ cứ như toàn bộ được điều đi vậy.

Vô Song dù không sánh bằng người đánh khúc đàn kia nhưng hắn chẳng phải dân ngoài nghề, một khúc đàn mang theo sát lực kinh khủng được tấu lên thì chỉ đồng nghĩa với việc đại chiến nổ ra, nếu hai bên đã đại chiến thì Vô Song cũng không nghĩ đến việc ẩn thân làm gì, hắn muốn dùng tốc độ nhanh nhất để tới được nơi trận chiến nổ ra.

Dĩ nhiên hiện tại trên đường không có Đạo Sư thì cho dù Vô Song thoải mái hiện thân thì hắn cũng không lộ.

Mang theo Thiên Vũ Chính Tắc vừa đi Vô Song vừa cảm thấy khó hiểu bởi vì từ cảm nhận của Vô Song thì tiếng đàn kia mang theo sát lực kinh khủng nhưng mà nó lại không gây ra sát thương trực tiếp với Vô Song hay cả Thiên Vũ Chính Tắc, cứ như loại âm thanh này mang tính công kích một cá thể vậy.

Mang theo cầm âm chỉ công kích một cá thể thật ra không khó nhưng mà cầm âm mạnh đến độ này lại chỉ chuyên công kích cá thể thì thực sự rất khủng bố, cái này cũng như võ công vậy, nén một loại lực lượng khổng lồ lại thành từng tia từng tia nào có dễ dàng gì.

Theo tiếng cầm Vô Song rất nhanh di chuyển đến nơi, hắn rốt cuộc biết chuyện gì xảy ra, điều đáng nói là Thiên Vũ Chính Tắc ở trên lưng Vô Song bỗng run lên, cả người tựa hồ như gặp cái gì cực kỳ khủng bố, cực kỳ sợ hãi vậy.

"Đại nhân, là nàng, là nàng ".

Vô Song nghe vậy sắc mặt cũng trở nên âm trầm, chẳng khó để nhận ra Thiên Vũ Chính Tắc đang ám chỉ ai.

Trước mặt Vô Song lúc này là một tràng đại chiến, trận chiến chia làm hai phe.

Phe thứ nhất là một nữ tử toàn thân mặc áo trắng, nữ nhân này dung mạo ra sao thì Vô Song cũng không rõ bởi hắn không có cách nào nhìn thấy, nàng chính là người tấu nhạc, trong tay có một cây cổ cầm màu đen cực kỳ quỷ dị.

Nữ nhân này tấu nhạc nhưng mà cũng không đơn giản chỉ là vậy, xung quanh nàng có rất nhiều Đạo Sư, gần như toàn bộ Đạo Sư đều được tập trung lại đây, tổng cộng phải đến cả trăm người.

Đám Đạo Sư bao quanh toàn bộ khu vực này, mỗi kẽ chiếm lấy một phương vị tạo thành nhân hình trận pháp, dùng trăm người thành trận mà hộ pháp cho nữ tử áo trắng kia, nàng đang sử dụng Cầm Trận.

Cầm Trận là một thứ rất rất cao siêu mà Vô Song không hiểu được, Vô Song chỉ biết toàn bộ võ lâm Trung Nguyên cũng chỉ có Tiên Âm Động trong thời kỳ cực thịnh mới tập hợp đủ một đội hình Cầm Trận, Cầm Trận vừa ra có thể thí đế.

Cầm Đế – Phượng Huyền Cầm chắc chắn không phải đế vị cao thủ mạnh nhất nhưng mà khi nàng đi cùng Tiêu Dao Tử thì bộ đôi này mạnh khủng khiếp, khi mà nàng cùng Tiêu Dao Tử chiến đấu tại địa bàn Tiên Âm Động thì trừ Trương Tam Phong ra thế gian không ai địch lại, đây là lời nói của Tiên Âm cô cô năm xưa, lời nói miêu tả về một thời kỳ vàng song ngắn ngủi của Tiên Âm Động.

Cầm Đế kể cả không có Tiêu Dao Tử nhưng chỉ cần đại chiến ở địa bàn Tiên Âm Động thì khắp võ lâm Trung Nguyên cũng chẳng mấy ai dám chọc nàng bởi đơn giản nàng có Cầm Trận.
Lấy cả Nga Mi Sơn làm đại thế, lấy Tiên Âm Tháp làm sống lưng, dùng toàn bộ Tiên Âm Động đệ tử làm trận kỳ, Cầm Trận vừa ra ai cũng phải tránh lui.

Vô Song thì cũng chẳng tưởng tượng ra được Cầm Trận bá đạo thế nào dù sao chỉ nghe thì rất khó đi xác minh nhưng mà lúc này hắn có thể biết lời Cô Cô năm đó tuyệt không giả.

Nữ tử áo trắng kia dùng trăm tên Đạo Sư làm Cầm Trận vây hãm một tuyệt thế cao thủ, vây hãm Lý Thương Hải vào giữa.

Vô Song không nhìn ra được thân ảnh của Lý Thương Hải bởi vì cô cô Lý Thương Hải của hắn đang mở ra Phong Giới, dùng Phong Giới thủ hộ chính bản thân mình vào bên trong dẫn đến không ai có thể quan sát được nàng.

Phong Giới của Lý Thương Hải bá đạo bao nhiêu thì Vô Song đã được chiêm ngưỡng hơn nữa hiện tại Phong Giới của nàng còn mạnh hơn nhiều lần khi đối đầu với Ebisu, Vô Song không rõ tại sao Phong Giới của Lý Thương Hải đột ngột khủng bố như vậy nhưng giờ khắc này hắn dám chắc Lý Thương Hải thừa sức xé xác Ebisu ra làm trăm mảnh chứ chẳng mất một phen đại chiến làm gì.

Lý Thương Hải mạnh như vậy nhưng mà cũng không thể phá được Cầm Trận, Vô Song không rõ vì sao nàng một mực mở Phong Giới đối kháng Cầm Trận, gần như chỉ dùng hết sức mà thủ không hề lựa chọn tấn công cố gắng phá trận nhưng bất kể thế nào Lý Thương Hải đúng là đang bị vây trong Cầm Trận, an nguy của nàng hiện tại là một vấn đề.

Vô Song không ở trong trận nên không rõ sát lực của nó ra sao nhưng mà Vô Song thừa hiểu lấy sức một người địch lại cả một trận pháp là khó vô cùng, trừ khi trình độ khác biệt như trời đất nếu không khó mà phá trận, đã thế Lý Thương Hải lại chọn một mực phòng ngự về lâu về dại nàng chắc chắn vẫn cứ là kẻ bại trận.

Nữ nhân gọi là Biện Tài Thiên kia gần như đứng đầu Thất Phúc Thần, trình độ của nàng cùng Lý Thương Hải cũng chẳng khác biệt như Đồng Tà cùng Toàn Chân Thất Tử hay Quách Tĩnh cùng đám đệ tử Toàn Chân, trận nàng lập ra há để cho người ta phá?.

Cũng may cho Lý Thương Hải là bản thân nàng có Phong Giới.
Lý Thương Hải thân là đệ tử Cầm Đế thì nàng cũng không phải đèn đã cạn dầu, không phải không có cách đối đầu với cầm âm.

Cầm Trận khủng bố ra sao Vô Song chưa được thử nhưng mà hắn hiểu Lý Thương Hải làm đúng, nội lực của Lý Thương Hải thuộc dạng dị hệ nội lực, là Phong hệ.

Phong hệ nội lực hoàn toàn có thể làm nhiễu loạn âm thanh thậm chí tự thành âm thanh, bằng Phong Giới nàng nhất thởi nửa khắc cũng sẽ không để Biện Tài Thiên làm gì mình.

Vô Song ở ngoài quan sát tất cả, ánh mắt càng ngày càng nhíu chặt.

"Trận pháp thực sự khủng bố ".

Đây không chỉ bao gồm Cầm Trận mà nó còn một trận pháp bên ngoài.

Cầm Trận chỉ là cái lõi, là thứ dùng để công kích, Biện Tài Thiên không chỉ sử dụng Cầm Trận mà nàng còn dùng cách nào đó vận dụng toàn bộ thiên địa đại thế của Thạch Thành mà tạo ra một vòng trận pháp bao quanh, một trận pháp này vô hình vô tướng rất khó cảm nhận ra được, nó như một cái lồng giam không cho Lý Thương Hải phá trận ra ngoài mà cũng không cho bên ngoài đánh vào bên trong, Biện Tài Thiên đang muốn mài chết Lý Thương Hải.

Nếu không phải cái tòa trận pháp sử dụng đại thế Thạch Thành kia có ma lực tồn tại thì Vô Song cũng không thể nhận ra.

Đương nhiên Vô Song đã nhận ra thì hắn phải tìm cách phá trận, lúc này hắn không thấy lão đầu đâu nhưng nếu có thể đến bên cô cô, mang cô cô ra ngoài liền có tung tích của lão đầu, biết được an nguy lão đầu bản thân Vô Song ít nhất cũng thấy an tâm hơn nhiều.

"Ở đây đợi ta, tìm một chỗ nấp đi ".

Thiên Vũ Chính Tắc nghe vậy hơi run lên sau đó nhìn thân ảnh Biện Tài Thiên xa xa mà nói.

"Đại nhân, nàng rất khủng bố...".

Vô Song nghe vậy cười cười, hắn cũng không cho ý kiến Thiên Vũ Chính Tắc là gì.

Biện Tài Thiên khủng bố thì Vô Song đã biết nhưng mà Vô Song hắn vốn cũng rất khủng bố.

Quyển 5 - Chương 183: Đệ nhất âm – chấn kinh bách lý

Biện Tài Thiên đang vây công Lý Thương Hải, thoạt nhìn từ bên ngoài thì Biện Tài Thiên cực kỳ ung dung nhãn nhà nhưng thực ra nữ tử này trong lòng đang nổi sóng.

Biện Tài Thiên có rất nhiều việc không hiểu gì cả.

Nàng là người dẫn nhóm người Lý Thương Hải đi gặp Đại Quốc Chủ, nàng tuyệt đối không tin nhóm người này có thể từ trong tay Đại Quốc Chủ chạy ra ngoài vì vậy khi nàng thấy Lý Thương Hải mang theo Vô Hà Tử giết ra ngoài thì bản thân Biện Tài Thiên căn bản không thể tin nổi.

Thạch Thành có rất nhiều trận pháp, bản thân nó là một tòa mê trận cùng khốn trận khổng lồ nhưng mà Vô Hà Tử là lại bậc đại tông sư trận pháp trong thiên hạ, cũng không rõ Vô Hà Tử dùng thủ đoạn gì lại có thể nhìn thấu rất nhiều khảm đạo trong trận pháp Thạch Thành, có thể giúp Lý Thương Hải giết ra ngoài.

Nếu Biện Tài Thiên không xuất hiện thì khả năng rất lớn Lý Thương Hải cùng Vô Hà Tử có thể chạy ra khỏi Thạch Thành.

Trước khi Vô Song tới Biện Tài Thiên thật ra đã quyết đấu với Lý Thương Hải, bản thân nàng vốn tưởng chỉ bằng mình cũng có thể ngăn cản Lý Thương Hải nhưng đáp án dĩ nhiên không phải, Biện Tài Thiên không có cách nào lấy sức một người cản Lý Thương Hải.

Nếu là trước đây có lẽ nàng còn có thể nhưng hiện tại Lý Thương Hải cũng không phải Lý Thương Hải trước đây, nàng hiện tại cực kỳ mạnh, sức mạnh vượt quá chính nàng.

Biện Tài Thiên không thể dùng võ kỹ đơn thuần cản bước Lý Thương Hải, cầm công của Biện Tài Thiên có thể nói là vô địch thiên hạ nhưng mà Lý Thương Hải cũng có tạo nghệ cực sâu, cầm công của nàng muốn dùng để áp chế Lý Thương Hải thì khó vô cùng.

Biện Tài Thiên rốt cuộc lựa chọn dùng Cầm Trận bằng cách điều động toàn bộ Đạo Sư xuất hiện, bằng vào Cầm Trận muốn lưu lại Lý Thương Hải là việc dễ dàng vô cùng.

Biện Tài Thiên suy tính thực sự rất chu toàn, Thất Phúc Thần trên lý thuyết có 7 người nhưng thực ra chỉ là 5 người, Bố Đại đã bị luyện chế thành Thi Khôi, Thọ Lão Nhân thì cũng ở trạng thái nửa chết nửa sống không rõ bao giờ mới hồi phục thậm chí cả đời chưa chắc đã có thể trở về.

Với sự xuất hiện của Mikami cùng Mikoto thì lực lượng Thất Phúc Thần trở thành 7 người cùng 1 thi bất quá để kế hoạch lần này thành công toàn bộ Thất Phúc Thần đều được phái ra ngoài kể cả Mikoto còn Mikami đã sớm chẳng còn ở Bồng Lai.

Tại thời điểm này trong Thạch Thành chỉ có Biện Tài Thiên, Đại Hắc Thiên cùng Thi Khôi Bố Đại.

Biện Tài Thiên suy tính trước cầm chân Lý Thương Hải, nàng dùng cầm âm của mình hơn nữa vận đại thế của Thạch Thành lên thì Đại Hắc Thiên tất nhiên nhận được thông tin, không bao lâu Đại Hắc Thiên chạy tới, bằng vào võ lực của Đại Hắc Thiên thêm vào Cầm Trận của nàng thì Lý Thương Hải chắc chắn phải chết.

Biện Tài Thiên chưa bao giờ hoài nghi Lý Thương Hải sẽ bị nàng chôn thây chỗ này nhưng mà Biện Tài Thiên đợi mãi, chờ mãi vẫn không thấy Đại Hắc Thiên đâu, giờ khắc này trong lòng nàng hiện lên dự cảm bất tường.

Nàng không rõ Đại Quốc Chủ vì sao lại để Lý Thương Hải cùng Vô Hà Tử chạy ra ngoài, càng không rõ người cuối cùng trong nhóm ba người kia ở đâu vì vậy nàng tạm thời làm ra suy đoán.

Thứ nhất vì một lý do nào đó Đại Quốc Chủ thay đổi kế hoạch mà chưa báo cho nàng.

Thứ hai nhóm ba người Lý Thương Hải chia quân hai đường, Lý Thương Hải bị nàng chặn lại thì ở một phía khác Đại Hắc Thiên cũng sẽ làm việc tương tự.

Giả thuyết của Biện Tài Thiên được lập ra và nàng tin cái giả thuyết này, vấn đề là nơi đây còn có Thi Khôi Bố Đại, bằng vào Thi Khôi Bố Đại cùng Đại Hắc Thiên liên thủ thì kẻ nào địch lại?, nàng đã cầm chân Lý Thương Hải ít cũng phải nửa tiếng đồng hồ vậy mà cả Đại Hắc Thiên cùng Thi Khôi Bố Đại đều không hiện thân, căn bản không có tung tích.

Biện Tài Thiên trong lòng bắt đầu sinh ra cố kỵ.

Nàng biết Đại Hắc Thiên trấn thủ nơi nào và nơi đó quan trọng như thế nào, có thể nói đây là nơi quan trọng nhất trong Thất Điện của Cung A Phòng, Biện Tài Thiên sợ nhất nơi đó xảy ra vấn đề.

Sử dụng cầm công vốn có uy lực kinh người, Cầm Trận càng thêm phần đáng sợ nhưng mà một khi lòng Biện Tài Thiên không yên, khi trong lòng nàng có cố kỵ thì Cầm Trận liền xuất hiện lỗ hổng dù sao cầm công không phải võ công mà cho dù là võ công một khi trong lòng không yên cũng chẳng thể đánh hết sức nổi.

Sự thay đổi của Cầm Trận rất nhỏ rất nhỏ, người thường sẽ không nhìn ra, Vô Song cũng không nhìn ra mà ngay cả Biện Tài Thiên vốn không yên lòng cũng chẳng nhìn ra nhưng mà Lý Thương Hải ở trong trung tâm Cầm Trận liền phát hiện được điểm này.

Lý Thương Hải có thể cảm giác âm vận của Biện Tài Thiên thay đổi, nàng cảm nhận được một tia sinh cơ.Bên trong Phong Giới lúc này Lý Thương Hải toàn tâm toàn ý thủ hộ sư thúc mà Vô Hà Tử cũng đang cắn răng cố gắng khôi phục nội lực.

Tiêu Dao Phái – Bắc Hải Cộng Minh vốn lấy Cộng Minh làm chủ chứ không phải thôn phệ.

Vô Hà Tử mang toàn bộ nội lực chuyển cho Lý Thương Hải nhưng không phải Lý Thương Hải hút khô nội lực của Vô Hà Tử, cái này là hai bên cộng minh chứ không như trường hợp của Hư Trúc cùng Vô Nhai Tử, rõ ràng là Vô Nhai Tử để Hư Trúc hút khô mà chết.

Vô Hà Tử sử dụng Bắc Hải Cộng Minh liền khiến toàn bộ cơ thể suy yếu, cả người rơi vào trạng thái hư không nhưng lão đầu cũng không phải trở thành phế nhân, không phế đi võ công mà càng chẳng nguy hiểm tới tính mạng, chỉ cần có thời gian lão đầu tự nhiên có thể khôi phục được võ công cùng nội lực bất quá thời gian cũng không ngắn.

Vô Hà Tử biết mình muốn trở về trạng thái đỉnh phong cũng cần ít nhất 10 ngày, hiện tại ông chỉ cố gắng khôi phục cơ thể cùng một chút xíu nội lực, chí ít có thể tự đi lại, có thể dùng chân mà chạy, như vậy liền giảm thiểu rất nhiều gánh nặng cho Lý Thương Hải.

Vô Hà Tử biết Lý Thương Hải nếu không phải thủ hộ mình thì trước khi Biện Tài Thiên mở trận nàng đã chạy ra ngoài được, nàng lưu lại ở đây đơn giản là vì Vô Hà Tử níu chân nàng.

Trong lòng Vô Hà Tử cực kỳ rầu rĩ, ông hiện tại cũng không biết làm gì qua được cửa ải này.

Nếu bình thường ông chẳng ngại hy sinh thân già này, chỉ cần ông chết đi Lý Thương Hải có cơ hội rất lớn phá được trận này, Lý Thương Hải có thể nhận ra sinh lộ trong Cầm Trận chẳng nhẽ Vô Hà Tử không nhận ra?.

Vô Hà Tử không sợ chết, một đời này ông sống đủ rồi, cũng đủ phong quang khoái hoạt chỉ là ông biết nếu ông chết Lý Thương Hải tuyệt đối nổi điên, nàng sẽ không lựa chọn bỏ chạy mà nhất định bất chấp tất cả giết Biện Tài Thiên.

Tất nhiên đây chưa phải vấn đề, vấn đề là nếu ông chết cũng không ai đưa Lý Thương Hải ra ngoài, nàng mù tịt trận pháp.

Vô Hà Tử đang không biết làm thế nào thì giọng nói của Lý Thương Hải vang lên.

"Sư thúc, Bắc Hải Cộng Minh đại khái duy trì được nửa canh giờ nữa, sư thúc người chuẩn bị một chút, Thương Hải liền mở cấm thuật sau đó nhất lực phá trận này, nhất định con có thể mang sư thúc ra ngoài, hai chúng ta dùng tốc độ nhanh nhất giết ra ngoài Thạch Thành liền có thể bình yên".

Vô Hà Tử nghe vậy thở dài, Lý Thương Hải nói rất đơn giản nhưng mà nói thì vẫn luôn dễ hơn làm bất quá giờ khắc này Vô Hà Tử biết nói gì đây?, đơn giản cũng chỉ có thể chấp nhận cho Lý Thương Hải liều một lần nếu không cả hai người liền chết tại chỗ này.Vô Hà Tử có thể vì Lý Thương Hải không tiếc tính mạng thì Lý Thương Hải nào kém gì, nàng vì sư thúc thực sự dám liều.

Lý Thương Hải mạnh thật ra không chỉ vì nàng là truyền nhân Tiêu Dao Phái, nàng có thể học được toàn bộ tinh hoa của Tiêu Dao Phái mà còn là vì nàng là Nguyệt Chủ của Bái Nguyệt Giáo.

Bái Nguyệt Giáo là đệ nhất giáo của Phù Tang, là cội nguồn của Nhật Nguyệt Thần Giáo, bản thân Lý Thương Hải có vốn để liều, có vốn để nói sẽ mang Vô Hà Tử phá trận mà ra.

Lý Thương Hải sau khi nói xong lập tức đề sức vận công, Bái Nguyệt Giáo bất truyền cấm thuật – Nhật Nguyệt Tinh Hoa Công.

Ngay lúc Lý Thương Hải chuẩn bị vận sức mà phá trận của Biện Tài Thiên thì đột nhiên một âm thanh long ngâm như kinh lôi vang lên.

Âm thanh này xé rách cả bầu trời, âm thanh vang vọng đến độ Biện Tài Thiên cũng hốt hoảng nhìn lại, khi mà một bên là cầm công của Biện Tài Thiên, một bên là Phong Giới của Lý Thương Hải thì sự xuất hiện của loại âm thanh thứ ba liền trở nên cực kỳ đặc biệt.

Vô Song lúc này xuất thủ.

Muốn phá âm liền phải dùng âm, âm luật của Vô Song không so được với Biện Tài Thiên vậy thì phải dùng âm khác.

Đệ nhất âm là long âm – Hàng Long Thập Bát Chương – Chấn Kinh Bách Lý.

Một tiếng sấm sét vang giữa trời quang, Gió sét gầm vang, thiên địa như biến động, một chưởng này của Vô Song cũng rút hết toàn bộ Hàng Long Khí trên người hắn.

Từ khi đột phá đế vị có lẽ đây là lần đầu tiên Vô Song dốc hết toàn bộ Hàng Long Khí vào một chiêu Hàng Long duy nhất, đây là đệ nhất âm mà Vô Song dành tặng cho Biện Tài Thiên.

Quả nhiên đệ nhất âm giáng xuống, trận pháp bảo hộ Thạch Thành có thể ngăn cản công kích trực tiếp nhưng mà sao nó có thể ngăn cản được âm thanh.

Một chiêu Chấn Kinh Bách Lý chẳng đủ để phá cái khốn trận kinh khủng kia nhưng mà âm thanh của nó vang vào trong tận Cầm Trận, cái này gọi là dùng âm phá âm.

Toàn bộ Cầm Trận của Biện Tài Thiên sinh sinh bị xé rách một lỗ.

Thời khắc này sắc mặt Biện Tài Thiên tái mét còn Lý Thương Hải không hiểu ra sao bất quá nàng cũng chẳng cần hiểu, đây là cơ hội phá vây của nàng.

Thời khắc này Vô Hà Tử cũng ngẩng đầu lên, ông không nhìn thấy Vô Song do bị Phong Giới che phủ nhưng mà ánh mắt vẫn cứ nhìn chuẩn phương hướng của hắn.

"Là Hàng Long Thập Bát Chưởng, một chiêu Chấn Kinh Bách Lý này thực sự kỳ diệu vô cùng ".

"Thương Hải, Hàng Long Thập Bát Chưởng là đệ nhất chí dương chí cương chưởng pháp của Trung Nguyên, những kẻ ở Bồng Lai thân đầy hắc khí không có cách nào dùng được một chiêu này, con không cần phá vây vội, kỳ biến còn ở phía sau ".

Lý Thương Hải vốn định giết ra chợt nghe Vô Hà Tử nói thế nàng liền lập tức bất động, quả nhiên đệ nhất âm qua đi thì đệ nhị âm đến.

Vô Song giờ khắc này rất muốn xem Âm Giới của Biện Tài Thiên chịu được bao nhiêu âm của Vô Song?.

Quyển 5 - Chương 184: Đệ Nhị Âm – Thiên Diệt

Đệ nhất âm đánh tới, lấy âm phá âm có thể nhiễu trận.

Đệ nhất âm đánh tới hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Biện Tài Thiên đồng thời lúc này nàng cũng nhìn thấy Vô Song.

Biện Tài Thiên sau khi thấy Vô Song thì tâm trạng nàng chìm xuống đáy cốc, trong lòng sóng gió ngập trời.

Nàng không nhận ra Vô Song, thứ nhất là vì Vô Song đeo mặt nạ còn thứ hai là vì Biện Tài Thiên thực sự chưa từng thấy hay có bất cứ thông tin gì về Vô Song.

Biện Tài Thiên không có bất cứ thông tin gì về Vô Song vậy đồng nghĩa với toàn bộ Thất Phúc Thần, toàn bộ Thạch Thành chẳng ai có thông tin gì về Vô Song cả.

Với một đại kế hoạch đang diễn ra, một kế hoạch khiến cho xứ Bồng Lai dốc hết toàn bộ sức ra thực hiện nay đột nhiên xuất hiện một nhân vật nằm ngoài kế hoạch, một kẻ chen ngang vào cả đại kế của Bồng Lai thì ý vị như thế nào?.

Biện Tài Thiên hơn ai hết biết rằng người thường không thể tiến vào Thạch Thành, toàn bộ Thạch Thành là một tòa đại trận, cho dù là đại cao thủ trận pháp như Vô Hà Tử có thể từ bên trong đi ra ngoài nhưng tuyệt chẳng thể từ ngoài đi vào trong nếu không có Biện Tài Thiên dẫn đường nhưng mà lúc này đây lại có người đột ngột xuất hiện trong Thạch Thành thậm chí là trong Cung A Phòng, một kẻ xuất hiện với tư cách địch nhân.

Một đòn Chấn Kinh Bách Lý chẳng đủ để làm Biện Tài Thiên chịu mảy may thương tổn nhưng đủ làm nữ nhân này cảm thấy tiến thoái lưỡng nan thậm chí trong nội tâm có run sợ.

Dĩ nhiên Biện Tài Thiên thì vẫn là Biện Tài Thiên, chỉ thấy nữ nhân này dùng bàn tay miết toàn bộ dây đàn xuống sau đó trên người nàng xuất hiện kinh thiên ma khí.

Có một sự thực mà Vô Song không biết, Thất Phúc Thần không chỉ có bất tử thân mà còn có thể ma hóa.

Thời điểm đầu tiên của Thất Phúc Thần bọn họ đi theo Đại Quốc Chủ, vào thời điểm đó Thất Phúc Thần sẽ không biết ma hóa là cái gì cả nhưng mà khi Mikoto cùng Mikami theo lệnh Đế Thích Thiên tới Bồng Lai thì Thất Phúc Thần bắt đầu được truyền thụ cách ma hóa.

Đương nhiên nói về ma hóa thì trình độ ma hóa mỗi bên khác nhau, với Thất Phúc Thần bọn họ ma hóa chẳng thể giúp bản thân mạnh lên bao nhiêu, xem ra mà nói thì thua xa Thất Đế Tử ở Bắc Cương nhưng mà Biện Tài Thiên cùng Đại Hắc Thiên thì khác, hai người đều có thể tiến hành ma hóa hơn nữa dưới sự giúp đỡ của Đại Quốc Chủ thì cả hai nắm giữ trình độ chẳng kém gì đám người Bắc Cương.

Vô Song đã được nhìn thấy Đại Hắc Thiên ma hóa còn bây giờ liền là Biện Tài Thiên.

Khi ma hóa thì bản thân chẳng còn trong trạng thái nhân thể, giờ khắc này Biện Tài Thiên mọc ra một đôi cánh, một đôi cánh giống hệt với Nữ Quỷ tại Phật Sơn.

Ngoại trừ đôi cánh ra trên người nàng còn có ma khí lượn lờ bất quá nàng không giống như Tử La Lan hay bất cứ sinh vật ma hóa tương tự nào khác, trên lý thuyết ngoại trừ đôi cánh kia ra Biện Tài Thiên vẫn cứ là Biện Tài Thiên.

Thực sự nói không ngoa thì Biện Tài Thiên chính là kẻ ma hóa đẹp nhất trong mắt Vô Song, dù sao nàng vẫn giữ được phần người hơn hẳn phần ma.

Biện Tài Thiên ma hóa thành công, thực lực của nàng cũng không dừng lại như dung mạo bên ngoài của nàng, chỉ thấy nữ tử này bắt đầu rung động hai cánh, cả người bay thẳng lên.

Nàng vẫn ở trung tâm của Cầm Trận nhưng mà lần này nàng khoanh chân mà ngồi trên thiên không, dùng đôi cánh vũ động dưới trời cao, một động tác này liền làm Vô Song giật mình hơn nữa Vô Song rất nhanh hiểu được ý tứ của Biện Tài Thiên.

Biện Tài Thiên bay thẳng lên trời chính là vì muốn khuếch đại phạm vi của Cầm Trận, muốn nhốt Vô Song vào bên trong Cầm Trận.

Cầm Trận của nàng cực kỳ khủng bố, Vô Song ở bên ngoài không cảm nhận được gì nhưng mà chỉ cần tiến vào trong thì Vô Song nhất định sẽ cực thảm.

Giờ khắc này Cầm Trận của Biện Tài Thiên cũng biến hóa, khúc nhạc của nàng thay đổi.

Cầm khúc thì vẫn như thế nhưng Biện Tài Thiên lồng ma khí vào bên trong Cầm Trận của chính mình, lúc này Cầm Trận của nàng không chỉ có sát lực mà còn có cả nhiếp lực, nàng đang muốn dùng ma khí để nhiếp hồn Vô Song cùng với Lý Thương Hải.Trên thiên không lại mượn đại trận thủ hổ bản thân Biện Tài Thiên gần như đã ở thế bất bại, nàng liền muốn xem Vô Song cùng Lý Thương Hải có thể làm gì mình?.

Vô Song bị rơi vào Cầm Trận, hắn ngay lập tức lảo đảo lùi lại, dưới sức mạnh khủng khiếp của Cầm Trận công kích thẳng vào linh hồn thì thế gian này hiếm người chịu được, cho dù là Lý Thương Hải cũng không gánh nổi.

Lý Thương Hải về võ lực mạnh hơn Vô Song nhiều, nàng mở ra cả Phong Giới còn bị lép vế với Cầm Trận thì Vô Song đương nhiên càng không thể địch lại Cầm Trận bất quá cái sai của Biện Tài Thiên chính là lồng ma khí vào bên trong Cầm Trận.

Trong Cầm Trận tồn tại ma khí, khi nó tiến vào công kích đại não Vô Song thì Vô Song căn bản đã không quan tâm nữa, hắn có Ma Long Hộ Thể.

Biện Tài Thiên lần này có thể nói là khéo quá hóa dở, đương nhiên cái này không thể trách nàng được dù sao trong ý thức của nàng thì ma khí chính là vô địch thiên hạ, trên đời này làm gì có gì so sánh được với ma khí.

Biện Tài Thiên ở trên không trung nàng có thể thấy rõ mồn một từng cử động của Vô Song, Vô Song từ khi vào trận chịu lấy âm ba công kích nhưng dĩ nhiên chỉ lùi lại một bước sau đó cả người liền bất động.

Tiếp theo ánh mắt của Biện Tài Thiên biến thành ngây ngốc, vì ngây ngốc mà nàng cũng chẳng kịp làm ra phản ứng.

Động tác tay của Vô Song cực kỳ quen thuộc, quen thuộc đến mức độ Biện Tài Thiên đã thấy cả ngàn lần. Một bộ động tác này nàng cũng biết, nàng cũng rõ mồn một thậm chí nó còn là võ kỹ của nàng – Thái Tổ Trường Quyền.

Thái Tổ Trường Quyền chính là đệ nhị âm của Vô Song nhưng mà đây cũng không phải Thái Tổ Trường Quyền bình thường, quyền này được Vô Song gọi là Thiên Diệt.

Vô Song đương nhiên hiểu điểm yếu cố hữu của Thái Tổ Trường Quyền, Vô Song muốn đánh ra Thái Tổ Thiên Nộ nhất định phải đánh ra đủ hai thức đầu tiên, nếu như thế thì không có cách nào chân chính gây tổn thương cho Biện Tài Thiên.

Vô Song trước đây cũng không dám bỏ qua hai bước đầu của Thái Tổ Thiên Nộ nhưng mà giờ đây hắn đã đột phá đế vị hơn nữa vì tạo ra hiệu quả đặc biệt đối với Biện Tài Thiên thì Vô Song bất chấp, hắn chấp nhận chịu phản phệ, lấy tự thân mình gánh toàn bộ thiên địa lực của hai chiêu đầu tiên trong Thái Tổ Trường Quyền.

Quyền này là Thái Tổ Thiên Nộ Quyền kết hợp với sát ý của Vô Song, kết hợp với thứ sát ý độc nhất vô nhị, thứ sát khí đã nhiễm huyết thương thiên, hai chữ Thiên Diệt quả thực gọi không ngoa.
Biện Tài Thiên gần như không thể tránh được một quyền của Vô Song, nàng chỉ cảm thấy thiên uy cuồn cuộn đổ ập xuống, cả cơ thể nàng từ trên trời cao bị nện thẳng xuống dưới mặt đất nhưng mà đây chưa phải nguy hiểm nhất.

Thái Tổ Thiên Nộ mang theo hiệu ứng kích hồn, chuyên đánh vào hồn phách người khác, Biện Tài Thiên dính một quyền này đại não của nàng liền run lên, một khi đại não đã không thể điều khiển cơ thể thì Âm Trận chẳng đánh cũng tự phá.

Cho dù chỉ là một giây một phút ngắn ngủi thôi cũng đủ cho Lý Thương Hải phá vây mà ra.

Không cần Vô Song nói một câu cũng chẳng cần bất cứ tín hiệu gì, Biện Tài Thiên vừa trúng một quyền thì một đường kiếm khí lóe lên.

Lý Thương Hải giải khai Phong Giới, nàng chém ra một kiếm.

Cửu Tiểu Ngự Phong Kiếm – Viêm Thiên Thanh Minh Kiếm.

Kiếm này là hỏa kiếm, kiếm nóng nhất của Cửu Tiêu Kiếm Pháp.

Một kiếm rực lửa, một kiếm chí dương chí cương nhưng mà nếu chỉ có thể thì chưa đủ bởi vì Lý Thương Hải có Phong Giới.

Gió nổi mang theo hỏa diễm đốt đến tận trời, cơn gió mang theo đại hỏa thiêu đốt toàn bộ thế gian.

Kiếm này thoạt nhìn bình thường nhưng khi kết hợp với Phong Giới trợ uy thì bá đạo khôn cùng bởi vì Lý Thương Hải một lần xuất kiếm như mang theo cả biển lửa, nàng muốn đốt chết cả trăm Đạo Sư.

Chỉ cần tuyệt diệt được đám Đạo Sư thì khốn trận ở ngoài kia không cần đụng vào cũng tự bị phá hủy, như vậy mới là tốt nhất.

Đại hỏa hiện thế đến cả Vô Song cũng phải tránh lui nhưng mà chỗ này có một người tuyệt không tránh, nàng là Biện Tài Thiên.

Biện Tài Thiên làm ra một hành động mà Vô Song không ngờ.

Hắn cứ nghĩ nữ tử này cũng giống Ebisu tự xưng mình là thần linh coi thường toàn bộ tính mạng trên thế gian, hắn cứ nghĩ đám người Thất Phúc Thần coi mạng mình là lớn nhất, cao quý nhất như cái cách Ebisu nói ra cùng cả sự thể hiện của Thọ Lão Nhân bất quá Biện Tài Thiên đã chứng minh cho hắn thấy cùng là Thất Phúc Thần hai bên chẳng phải giống hệt nhau.

Khóe miệng nữ tử này trào ra một tia máu, vẻ mặt còn tràn đầy đau đớn nhưng mà khi nàng vừa rơi xuống đất cả người đã dồn lực bắn về phía trước, hướng thẳng về đại hỏa của Lý Thương Hải.

Quyền đầu của nàng nắm thật chặt, quyền thứ nhất đánh ra.

Một quyền này của nàng không ngờ cũng là Thái Tổ Trường Quyền hơn nữa còn là Thái Tổ Thiên Nộ.

Nàng cũng như Vô Song, dĩ nhiên có thể bỏ qua hai bước đầu.

Biện Tài Thiên thật sự rất mạnh, bằng vào một thiên địa quyền, mượn thiên địa uy thế, mượn toàn bộ đại thế của Thạch Thành, một quyền này của nàng như đại sơn chặn giữa biển lửa tách biển lửa thành hai phần.

Một quyền này xuất ra nàng có thể bảo hộ cho toàn bộ đám Đạo Sư nhưng mà Vô Song biết đánh ra được một quyền này... Biện Tài Thiên cũng khổ không thể tả.

Quyển 5 - Chương 185: Đệ Tam Âm – Độ Thiên Quốc (1)

Biện Tài Thiên đánh ra một chiêu Thái Tổ Thiên Nộ, nàng lấy quyền này chia đôi biển lửa mà Lý Thương Hải tạo ra, một quyền này liền đủ để thủ hộ toàn bộ đám Đạo Sư sau lưng nàng nhưng mà giờ khắc này Biện Tài Thiên cũng hiểu nàng không thể ép được Lý Thương Hải nữa.

Một Lý Thương Hải thì nàng không sợ nhưng mà thêm một Vô Song thì khác thậm chí Biện Tài Thiên còn sợ Vô Song hơn cả Lý Thương Hải.

Biện Tài Thiên là người thích tính toán, nàng là trí mưu bên cạnh Đại Quốc Chủ, loại người như nàng thực sự rất ghét những kẻ nằm ngoài tính toán của mình cũng rất sợ những kẻ không nằm trong tính toán của nàng vậy mà đột ngột xuất hiện.

Biện Tài Thiên không nhìn ra Vô Song là ai thậm chí còn chẳng biết hắn tồn tại cũng như không nhìn ra sâu cạn của Vô Song, bản thân Vô Song đã nắm được Bát Chỉ Kính trong tay, trừ khi là Hợp Đạo Cảnh cường giả mới có thể đại khái phỏng đoán ra thực lực của hắn nếu không bất cứ ai cũng không nhìn ra Vô Song mạnh hay yếu.

Làm chủ nhân của Bát Chỉ Kính, Vô Song có thể che đi ánh mắt của thế gian, nhìn Vô Song hiện tại không khác gì một người thường không biết chút võ công nào cũng vì vậy chỉ sau một quyền đầu tiên trong mắt Biện Tài Thiên bản thân Vô Song càng sâu không thể lường.

Nàng lúc này mấp máy khóe miệng, cả Vô Song cùng Lý Thương Hải đều không hiểu nàng đang nói gì nhưng mà gần như ngay lập tức đám Đạo Sư vốn đang đứng như tượng đá liền chuyển động, vốn mỗi Đạo Sư đều chiếm lấy một phương vị trong đại trận thì nay toàn bộ chuyển về sau lưng Biện Tài Thiên, trận hình biến thành tam giác đồng thời ma khí trên người mỗi Đạo Sư đều nhàn nhạt bốc lên.

Lý Thương Hải cùng Vô Song nhìn nhau, hai người lập tức cảm thấy không ổn.

Ở bên ngoài khốn trận đã biến mất từ bao giờ, đã không còn gì ngăn cản Lý Thương Hải mang theo Vô Hà Tử rời đi, ngay cả Cầm Trận cũng biến mất nhưng giờ khắc này Biện Tài Thiên lại khiến cho Lý Thương Hải không dám rời đi, Biện Tài Thiên hiện tại cho Lý Thương Hải cảm giác tràn ngập nguy hiểm.

Từ đầu đến cuối, Vô Song cũng không biết Lý Thương Hải mở ra Phong Giới để bảo hộ lão đầu, khi Lý Thương Hải xé rách Phong Giới mà ra thân hình lão đầu liền lộ ra ngoài để Vô Song nhìn thấy.

Hắn hiện tại đứng sau dưới Lý Thương Hải một chút, hắn không dám nhìn lão đầu lâu mà chỉ dám nhìn thoáng qua, hắn sợ rằng Biện Tài Thiên nếu biết Vô Song lo lắng cho an nguy của lão đầu thì nữ nhân này sẽ dốc hết sức công kích lão đầu vậy thì mới là tai hại.

Trong lúc Biện Tài Thiên xuất một quyền cũng là lúc Vô Song quan sát lão đầu.

Vô Song nhìn ra lão đầu trạng thái cực kỳ không ổn bất quá chỉ cần lão đầu không nguy hiểm đến tính mạng thì lòng Vô Song liền yên bình lại.

Trong cõi lòng trở nên bình yên, Vô Song mới chậm rãi quan sát Biện Tài Thiên.

Khi Biện Tài Thiên nói ra một đoạn chú ngữ xong nàng mới bình thản ngước đầu đối diện với Lý Thương Hải cùng Vô Song, giờ khắc này cả Vô Song cùng Biện Tài Thiên bất giác để ánh mắt chạm vào nhau.

Hai người nhìn nhau vài giây, rốt cuộc Biện Tài Thiên mở miệng.

"Đến tận bây giờ ta chỉ có duy nhất một thứ không có đi tìm hiểu, ta vốn nghĩ Suijin bị nàng giết nhưng mà không phải, Suijin là ngươi giết? ".

Biện Tài Thiên không hổ là Biện Tài Thiên, nữ tử này trong phút chốc có thể nghĩ đến rất nhiều.

Nàng hiểu Vô Song không thể đi từ bên ngoài vào, cách duy nhất để tiến vào Thạch Thành không đả động trận pháp thì cũng chỉ có dưới đáy Thủy Đàm.

Con đường kia không có ma khí là không cách nào mở ra nhưng Biện Tài Thiên biết trên đời cái gì cũng có vạn nhất, quan trọng hơn nữa là khi nhắc đến thông lộ dưới đáy Thủy Đàm thì phải nhắc tới Hắc Thủy Thần – Suijin.

Khi giết chết Suijin sẽ sinh ra một viên hắc ngọc, một viện nội đan thuần ma khí, nếu dùng thứ này mở đường thì chưa chắc không thể khiến thông lộ dưới đáy thủy đầm kích hoạt.

Đây là lý do hợp lý nhất mà Biện Tài Thiên có thể nghĩ ra.

Nghe Biện Tài Thiên hỏi vậy bản thân Vô Song cũng chẳng có gì cần giữ kín, hắn thản nhiên đáp.

"Phải, sinh vật đen ngòm kia là ta giết ".

Biện Tài Thiên gật đầu, nàng cũng xác định được việc này cũng như xác định được tại sao Vô Song vào được đây.
Câu tiếp theo Biện Tài Thiên lại hỏi.

"Ngươi gặp Đại Hắc Thiên hay chưa? ".

Vô Song nghe vậy căn bản không muốn trả lời nhưng mà ánh mắt của hắn thì lại có biến hóa, cái biến hóa này không qua khỏi mắt Biện Tài Thiên.

Biện Tài Thiên cũng không cần Vô Song trả lời nữa, nữ tử này bỗng chốc như bị điên vậy, mái tóc đen tung bay trong gió thậm chí bắt đầu dựng ngược lên, đôi con người hoàn toàn bị hắc ám bao phủ, cả người nàng bắt đầu lơ lửng trên không như trạng thái Tiêu Dao Nhập Tiên của Tiêu Dao Phái vậy.

"Nói, ngươi rốt cuộc đã làm gì Đại Hắc?".

Âm thanh của Biện Tài Thiên tràn ngập ma tính nhưng mà đây không phải quan trọng nhất, quan trọng nhất là nữ tử này lại dùng trận pháp, nàng mượn ma khí của toàn bộ một trăm Đạo Sư sau lưng ép lại vào một thân.

Nếu trước đây nữ tử này mượn đại thế của Thạch Thành để vây khốn thì lúc này nàng lấy đại thế của Thạch Thành để giết người.

Đại Hắc Thiên như nghịch lân của nàng, Vô Song đã động vào Đại Hắc Thiên thì nàng nhất định sẽ giết Vô Song, bất chấp tất cả giết Vô Song.

Khí thế của Biện Tài Thiên hiện tại cực kỳ khủng bố, khủng bố đến nỗi ngay cả Vô Hà Tử vốn đang nhắm mắt dưỡng thần cũng mở bừng mắt ra, Vô Hà Tử không thể tin được mà bật thốt lên.

"Thương Hải, Vô Song, đừng đấu với nữ nhân này, nàng là Hợp Đạo Cảnh ".

Vô Song cùng Lý Thương Hải không biết Hợp Đạo Cảnh là cái gì cả nhưng mà hai người cũng chẳng phải đồ ngu, cả hai đều biết Biện Tài Thiên hiện tại đang mạnh quá sức bất hợp lý, nguyên do đơn giản bởi nàng đang mượn đại thế của Thạch Thành cùng cả trăm Đạo Sư vì nàng cung cấp ma khí.

Lý Thương Hải còn có thể duy trì trạng thái Cộng Minh thêm một thời gian, Lý Thương Hải lúc này bước ra một bước mà nói.

"Vô Song, ta cầm chân nữ nhân này, ngươi phá trận ".

Vô Song nghe vậy cười cười, Lý Thương Hải tuyệt không ngờ Vô Song đưa tay ra nắm lấy tay của nàng sau đó kéo nàng ngược lại.
Lý Thương Hải dù sao cũng là nữ tử, tiên thiên nàng đã yếu hơn nam tử, lúc này lại không có chuẩn bị liền cứ như thế bị Vô Song kéo về phía sau, để Vô Song che chắn cho nàng.

Lý Thương Hải tuyệt không quen cảm giác được người bảo vệ, cặp lông mày lá liễu nhíu lại, nàng đang định mở miệng thì đã thấy Vô Song quay đầu lại, ánh mắt của hắn mang theo sự tự tin khủng khiếp.

"Cô cô, người giúp ta bảo vệ sư phụ là được, nàng để Vô Song tới giải quyết đi".

Câu nói này của Vô Song... thú thật Lý Thương Hải không tin nhưng mà nàng bất giác bị ánh mắt của hắn thuyết phục, bất giác cũng không biết nói gì, cứ như vậy đứng sau lưng Vô Song.

Vô Song thì khác, hắn ngẩng đầu lên nhìn Biện Tài Thiên, khóe miệng cười gằn.

Trận đấu với Đại Hắc Thiên tuyệt không thú vị nhưng mà trận đấu với Biện Tài Thiên thì khác.

Vô Song thì chẳng hiểu Hợp Đạo Cảnh là cái gì cả nhưng mà thoạt nghe từ ngữ điệu của Vô Hà Tử thì cảnh giới này rất khủng bố, còn khủng bố hơn cả đế vị.

Vô Song rất muốn xem Ma Hóa Lục Long của hắn cùng Hợp Đạo Cảnh cao thủ ai cao ai thấp?.

Giờ phút này... Vô Song cực kỳ tự tin, cực kỳ muốn chiến một trận.

Giờ phút này... Biện Tài Thiên trong mắt tràn ngập sát khí, nàng muốn xé xác Vô Song.

Đáng tiếc ông trời trêu ngươi, cả hai không ai thực hiện được mục đích của mình bởi vì đại thế của Biện Tài Thiên đột ngột biến mất hay nói đúng hơn quyền khống chế Đại Thế của Thạch Thành toàn bộ bị đoạt đi.

Biện Tài Thiên đang lơ lửng trên không liền rơi xuống đất, dĩ nhiên nàng cũng là tuyệt thế cao thủ, cho dù rơi xuống đất vẫn ung dung vô cùng nhưng mà ánh mắt nàng hiện tại lộ ra vẻ sợ hãi gần chết.

Cả thiên hạ này chỉ có duy nhất một người có thể đoạt đại thế Thạch Thành từ trong tay nàng.

Đại Quốc Chủ... vậy mà sử dụng Đại Thế Thạch Thành?.

Giờ khắc này đâu chỉ Biện Tài Thiên sợ mà Vô Song, Lý Thương Hải, Vô Hà Tử đều sợ.

Cả ba người đột ngột nhìn về phương xa, nơi đó có một đại cự nhân hư hư mờ ảo tồn tại, một đại cự nhân đang khiêng lấy toàn bộ Thiên Quốc.

Phương hướng mà đại cự nhân xuất hiện chính là Đại Điện.

_ _ _ _ __ _

P/S: Mình kéo vụ này dài quá rồi nên hôm nay ngồi chỉnh lại chút cốt truyện, skip trận của Biện Tài Thiên đưa luôn Boss lên sàn.

Vì chỉnh lại nên mất chút thời gian mọi người thông cảm.

Tiến độ hiện tại thì hy vọng hết tuần sau xong toàn bộ phần Phù Tang.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau