CỰC VÕ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Cực võ - Chương 921 - Chương 925

Quyển 5 - Chương 176: Đại Hắc Thiên

Vô Song không biết trước mặt hắn là cung nào trong thất cung nhưng mà một khi đã quyết định hành động thì tốc độ của Vô Song cực nhanh.

Ở ngoài cửa sắt đại môn có hai tên Đạo Tu đang canh phòng, hai kẻ này một mực tập trung vô cùng nhưng mà tập trung thì cũng chẳng giúp ích gì, chỉ nghe hai tiếng xé gió vang lên, Vô Song cách không ném ra hai cây hàn băng châm bắn thẳng vào cổ họng hai người.

Hai Đạo Tu run lên sau đó lập tức gục xuống, khi thân ảnh hai Đạo Tu còn chưa rơi xuống thì Vô Song đã xuất hiện đỡ lấy thân thể của cả hai.

Vô Song chưa từng đụng vào cái đám Đạo Tu này nhưng mà hắn lại có chút hiểu về Đạo Tu, Đạo Tu về một mặt nào đó thì tu Trường Sinh Đạo, bản thân Đạo Tu chưa chắc đã mạnh nhưng sức sống cực kỳ cường hãn, hai cây băng châm của Vô Song xuyên qua cổ họng của Đạo Tu nhưng mà chưa chắc hai kẻ này đã chết.

Vô Song đón lấy hai người, hắn cẩn thận đưa hai đường Hỏa Diễm Đao vào thể nội cả hai, trực tiếp đốt cháy lục phủ ngũ tạng sau đó bàn tay lại khẽ xoay một cái, đẩy hai thân người dính sát vào cửa sắt đồng thời tiếp tục đẩy hai đạo huyền băng chưởng vào bên trong.

Hai thân thể Đạo Tu lập tức bị hàn băng lực lượng cố định lại, nếu từ bên ngoài nhìn thoáng qua thì hai người vẫn như đang canh phòng nghiêm mật vậy, chỉ cần không lại gần thì khó mà biết được hai Đạo Tu này vừa được Vô Song tiễn xuống Quỷ Môn Quan.

Giải quyết xong hai Đạo Tu ở bên ngoài, Vô Song chậm rãi mở cửa sắt bất quá hắn cũng chỉ mở ra một khe nhỏ, ai biết bên trong có gì?.

Qua cái khe nhỏ kia Vô Song có thể nhìn thấy quang cảnh bên trong.

Bên trong khe cửa giống với một điện thờ vậy, là một căn phòng sáng sủa mà rộng lớn, xung quanh bầy đầy những vật dụng của đạo gia, với một người từng lớn lên trong chùa như Vô Song mà nói khung cảnh kia cũng chẳng xa lạ gì, nơi này quả thật là điện thờ chỉ khác là điện thờ của đạo gia.

Bên trong không có người vì vậy Vô Song không chậm trễ thời gian nữa, hắn lách người qua khe cửa sau đó chậm rãi đóng nó lại.

Tiến vào trong căn phòng thì Vô Song mới có thể quan sát rõ hơn điện thờ này.

Tất cả các vật kim loại cúng tế trong điện thờ đều ánh lên sắc vàng, màu vàng của hoàng kim.

Giữa điện thờ là một bàn thờ lớn đầy hương hỏa cùng vật cúng bất quá tượng thờ trái lại cực kỳ dị dạng, bức tượng thuần một màu đen, nhìn từ bên ngoài Vô Song đoán đây là tượng nữ nhân nhưng mà chính hắn cũng không chắc chắn thậm chí tượng này còn có vài phần không giống con người.

Bức tượng để hai tay ôm ngực, dáng người đứng thẳng nhưng không lộ ra chân, phần dưới tượng được tạc nguyên hình một chiếc váy tương đối rộng che kín đôi chân, một bức tượng mà Vô Song không có cách nào hiểu ý nghĩa của nó cả.

Nhìn vào bức tượng một hồi cũng không thu hoạch được gì, Vô Song bắt đầu đi tìm kiếm trên khắp căn phòng, hắn cũng không tin tại nơi đây không có vật gì đặc biêjt, dù sao binh lực canh giữ ngoài cung điện này thực sự rất đông, không có việc gì thì tập chung nhiều Đạo Tu vậy làm chi.

Cũng không mất quá lâu Vô Song phát hiện sau điện thở ở phần trung tâm có một cánh cửa khác, một cánh cửa thông ra phía sau.

Vô Song dừng trước cánh cửa này, hắn biết chỉ cần đẩy ra liền có thể tiến vào bên trong nhưng mà rõ ràng Vô Song cũng cảm nhận một cái gì khác, sau cánh cửa này có một loại khí tức nguy hiểm vô cùng.

Vô Song lặng người vài giây tiếp theo từ trong ngực hắn lấy ra một tấm mặt nạ đeo lên mặt rồi mới chậm rãi mở cửa.

Cánh cửa mở ra, trước mặt ngoại trừ bóng tối thì cũng chỉ bóng tối, nơi này tối tăm vô cùng bất quá Vô Song cũng có thể nhận ra đây là một hành lang dài và hẹp.

Hàng lang này dẫn đi đâu Vô Song không biết, hắn chậm rãi bước đi trong bóng tối, từng bước từng bước tiến về phía trước, tổng cộng Vô Song bước ra 99 bước.

Ở bước thứ 99 thì Vô Song dừng lại, hắn không tiến lên nữa.

Thời khắc Vô Song dừng lại thì có một ánh mắt mở ra nhìn Vô Song.

Đến trình độ của Vô Song thì bóng tối chẳng là cái gì cả, hắn có thể dễ dàng nhìn xuyên bóng tối, thị lực tuy có bị ảnh hưởng nhưng không phải là không nhìn thấy gì có điều bóng tối ở căn phòng này rất kỳ quái.

Thứ bóng tối này gần như hoàn toàn ngăn cản thị lực của Vô Song, khiến Vô Song nhìn bất cứ thứ gì cũng chỉ có thể cảm nhận được đại khái.

Hắn không cách nào nhìn rõ kẻ trước mặt là nam hay nữ chỉ biết người này đang khoanh chân ngồi giữa hành lang dài, đang mang theo ánh mắt hiếu kỳ đánh giá Vô Song.

Không gian có chút yên tĩnh, rốt cuộc kẻ kia là người mở miệng trước.

"Là địch hay thù? ".Vô Song nghe vậy bấ giác nhếch miệng.

"Khác gì nhau sao? ".

Đối phương tựa hồ không cảm thấy gì mà đáp.

"Không có gì khác nhau ".

Nghe đối phương trả lời thì Vô Song hiểu kẻ này nhất định không thể để cho hắn qua hơn nữa nơi đây nhất định phải có một trận chiến, không hề có thương lượng.

"Ngươi là kẻ nào trong Thất Phúc Thần? ".

Đối phương nghe Vô Song hỏi liền im lặng, Vô Song cảm thấy thân thể của hắn khẽ rung một cái, hai chân bắt đầu đứng lên, trong không gian hẹp hắn làm vài động tác vươn vài rồi mới mở miệng.

"Đại Hắc Thiên ".

Đại Hắc Thiên... ba chữ này có ý vị gì thì Vô Song không cần phải đoán.

Trong Thất Phúc Thần bản thân Biện Tài Thiên được Đại Quốc Chủ yêu thích nhất đồng thời quyền lực của nàng cũng là lớn nhất.

Biện Tài Thiên gần như quản toàn bộ nội vụ của Bồng Lai Tiên Đảo về phần một cực khác thì phải là Đại Hắc Thiên, Đại Hắc Thiên chính là kẻ chế tài toàn bộ luật pháp của Bồng Lai cũng là kẻ mạnh nhất trong Thất Thần.

Đại Hắc Thiên không hứng thú biết tên Vô Song là gì, hắn động.

Đúng là không có gì để nói, tiến vào nơi này nhất định phải chết bởi Đại Hắc Thiên sẽ không để ai tiến vào phòng nghiên cứu, không để ai vượt qua một cửa của hắn, Đại Hắc Thiên không nhận ra Vô Song vậy Vô Song tất nhiên là địch, không có thương lượng.

Cái không gian tối đen này như được làm riêng cho Đại Hắc Thiên vậy, hắn tiến tới trước mặt Vô Song mà bản thân Vô Song còn không cảm nhận được gì.

Một quyền của Đại Hắc Thiên cứ thế xuất ra đánh vào lồng ngực của Vô Song, một quyền đau thấu tim gan.Một quyền duy nhất, Đại Hắc Thiên đánh bật Vô Song ra thậm chí một quyền này làm lồng ngực Vô Song lõm lại, chỉ một quyền duy nhất sắc mặt của Vô Song lập tức trở nên tái nhợt.

Đại Hắc Thiên tung ra một quyền sau đó hắn lại biến mất.

Cái thông đạo này là một đầu tử lộ, là nhà của hắn, bất cứ ai bước vào đây đều chỉ có một con đường chết. 

Vô Song một lần nữa không cách nào phát hiện ra đối phương, hắn thậm chí vận dụng cả Lăng Ba Vi Bộ cấp tốc lùi ra ngoài, Vô Song không quá hiểu rõ mọi việc nhưng mà hắn biết chiến đấu ở nơi này bản thân Đại Hắc Thiên chắc chắn nắm giữ Địa Lợi.

Vô Song muốn lùi nhưng Đại Hắc Thiên sao có thể để cho Vô Song lùi, với cái không gian nhỏ hẹp này ngay cả Lăng Ba Vi Bộ cũng chẳng có mấy phần đất trống để di chuyển, càng đáng nói hơn chẳng hiểu ra sao Đại Hắc Thiên đã xuất hiện sau lưng Vô Song từ bao giờ, quyền thứ hai đánh ra.

Quyền này không khác quyền thứ nhất là bao nhiêu, quyền mạnh vô cùng, kình lực kinh khủng vô cùng.

Quyền thứ nhất còn đang hành hạ Vô Song, quyền thứ hai từ phương vị đối lập đánh tới trực tiếp đánh bay người Vô Song về phía trước đồng thời hắn không kiềm được mà phun ra một ngụm máu.

Đại Hắc Thiên không dừng lại, quyền thứ ba tiến tới, hắn cũng không để cho Vô Song đứng lên, một quyền đã nện xuống.

Vô Song sẽ không hề hoài nghi, chỉ cần dính thêm một quyền này hắn liền lĩnh đủ, đứng lên được nữa hay không cũng là vấn đề khó khăn.

Một quyền mang theo kình lực khủng bố nện xuống, lần này Vô Song trực tiếp dùng xà hành ly phiên, cơ thể cố gắng bắn ra một đoạn, bám vào vách tường mà lướt đi.

Quả thực theo động tác này Vô Song tránh được quyền thứ ba đánh tới nhưng mà căn bản sẽ không thể vượt qua Đại Hắc Thiên.

Quyền thứ ba bị Vô Song né được đã nằm ngoài dự đoán của Đại Hắc Thiên nhưng mà không ảnh hưởng gì đến việc hắn xuất quyền thứ tư.

Quyền thứ tư oanh kích mà tới, thực sự Vô Song không cách nào phát hiện, không cách nào cảm nhận quyền này đến từ lúc nào và bao giờ nó tới, chung quanh Vô Song ngoài bóng tối thì cũng chỉ có bóng tối, trong lúc này Vô Song liền nhắm mắt lại, ngay cả thính giác của bản thân cũng phong bế.

Quyền thứ tư đến như ngũ lôi oanh đỉnh nhưng mà khác với lúc trước, Vô Song bỗng đưa tay ra, bàn tay hóa thành trảo pháp, một trảo bắt lấy cổ tay của Đại Hắc Thiên.

Dùng hết sức đè cánh tay của Đại Hắc Thiên xuống, Vô Song cả người bắt ngược về phía sau.

Mượn thế lùi lại, trên người Vô Song tràn ngập nhiệt hỏa, sóng nhiệt từ cơ thể hắn bắn ra, đây là tuyệt học Hỏa Diễm Đao.

Điều kỳ lạ duy nhất là Hỏa Diễm Đao của Vô Song không đánh về phía trước mặt mà lại chém thẳng ra sau lưng bởi vì quyền thứ năm của Đại Hắc Thiên đang từ sau lưng hắn đánh tới.

Quyền thứ năm này rốt cuộc cũng không có cách nào xuất ra, dưới sóng nhiệt mà Hỏa Diễm Đao tạo ra không thể không khiến quyền này lùi lại.

Giờ phút này Vô Song vẫn đang nhắm mắt, vẫn đang phong bế thính giác có điều khóe miệng hắn hơi hơi cong lên.

"Hóa ra chỗ này có đến tận hai người ".

Nơi này không chỉ có một Đại Hắc Thiên mà có tới hai Đại Hắc Thiên.

Phía trước Vô Song có một, sau lưng Vô Song cũng có một.

Người trước mặt Vô Song là người sống, chí ít thời khắc gặp mặt hai người cũng có chút tiếp xúc.

Người sau lưng Vô Song... là tử thi, là thi khôi được luyện chế mà thành, một thi khôi không có sinh mệnh, chỉ có thi khôi không có sinh mệnh nên mới không có khí tức, chỉ có thể mới có tư cách phối hợp với Đại Hắc Thiên.

Quyển 5 - Chương 177: Đại hắc thiên – đại sát giới

Đại Hắc Thiên nghe Vô Song nói, hắn đương nhiên cũng hiểu hàm ý trong lời nói của Vô Song nhưng mà hắn cũng không cảm thấy gì cả, trực tiếp xuất ra quyền thứ sáu.

Khác biệt duy nhất là nếu Vô Song đã xác định được thứ ẩn trong bóng tối kia thì Đại Hắc Thiên cũng không nghĩ đến che giấu nữa, lần này là cộng đồng từ hai hướng tấn công.

Đại Hắc Thiên không rõ vì sao Vô Song có thể phát hiện ra nơi này còn một cỗ cổ thi cũng không rõ tại sao Vô Song có thể phản ứng được công kích của hắn nhưng mà hắn cũng không cần quan tâm bởi trong mắt Đại Hắc Thiên thì Vô Song quá yếu. 

Từ đầu đến cuối Đại Hắc Thiên chưa từng sử dụng Ma Võ, thứ nhất là bởi hắn muốn đồng bộ hóa khí tức một cách tối đa với cổ thi còn thứ hai là vì hắn cảm thấy Vô Song không đủ mạnh, đây chính là sự kiêu ngạo của Đại Hắc Thiên.

Quyền phong công kích từ hai hướng và dĩ nhiên nó vẫn vô thanh vô tức nhưng mà Vô Song cũng không phải không thể làm gì, thởi điểm này Vô Song có thể phản ứng rõ mồn một với công kích từ hai bên kia.

Bỏ qua thị giác, bở qua thính giác, tất cả chỉ còn tin vào cảm giác của Ma Long, đây là phương án của Vô Song.

Bất kể ra sao Đại Hắc Thiên cũng tu luyện ma khí và cổ thi cũng vậy, trong cơ thể cả hai đều cất chứ ma khí, nếu như vậy thì không thể thoát khỏi sự cảm ứng của Ma Long, thế là đủ.

Vô Song giờ khắc này cũng không muốn kéo dài trận chiến, chỉ thấy trong bóng tối có vật gì đó lóe lên, vật mà ngay cả Đại Hắc Thiên cũng không thể xác định.

Vật này lóe lên để rồi gần như ngay lập tức Đại Hắc Thiên dừng lại, cả người bật lùi về phía sau, hắn cảm thấy một thứ khí tức khủng bố ập thẳng vào mặt, một thứ khí tức không phải thuộc về Vô Song.

Vô Song mở ra Bát Chỉ Kính, có Bát Chỉ Kính hắn liền ma hóa.

Ma Hóa Lục Long, đây là con bài tủ mạnh nhất của Vô Song lúc này.

Trong trạng thái ma hóa, Vô Song như hòa vào bóng tối như trở thành một phần của hành lang này, hắn rốt cuộc có thể mở mắt, có thể thấy rất nhiều thứ.

Đầu tiên là Đại Hắc Thiên, trên người chỉ mặc một cái áo cộc, dưới thân cũng chỉ có một tầng nội khố, nhìn tuổi tác của hắn cũng chỉ khoảng 30 nhưng mà cũng không biết đã sống bao nhiêu tuổi.

Đại Hắc Thiên bộ dạng rất bình thường, hai thứ đáng chú ý nhất trên người hắn có lẽ chỉ là làn da ngăm đen cùng đôi mắt... màu đỏ, một đôi mắt không hề giống với mắt nhân loại, ánh mắt của Đại Hắc Thiên trong bóng tối trở nên đỏ như máu vậy, nhìn vào con mắt kia chỉ có giận dữ, bạo nộ cùng sát khí.

Đương nhiên Đại Hắc Thiên không phải là mục tiêu của Vô Song hiện tại, mục tiêu của Vô Song là Cổ Thi.

Cổ Thi không giống với Đại Hắc Thiên, bộ dạng của nó là một lão nhân có chút già, bộ dáng cũng không cao lắm đặc biệt cái bụng tròn vo căng ra, trên cái bụng tròn vo này có một lỗ thủng, một lỗ thủng nhìn xuyên cả cơ thể Cổ Thi.

Không cần nói cũng biết người này là Bố Đại, lão đại trong Thất Phúc Thần về phần cái lỗ bị đục thủng kia chính là kiệt tác của Tiêu Dao Tử.

Thời khắc Vô Song mở ra Ma Hóa Lục Long bản thân Đại Hắc Thiên liền biết không ổn vội điều khiển Bố Đại lùi lại, gần như cùng lúc Đại Hắc Thiên chuyển thân lùi lại thì Bố Đại cũng làm như thế nhưng mà tốc độ của Bố Đại sao có thể tránh thoát.

Bố Đại là cổ thi, hắn có thân thể mạnh khủng bố, nói về trình độ chỉ sợ còn mạnh hơn Lam Phật nhiều lắm, Vô Song đã được trải nghiệm một quyền của Bố Đại khủng khiếp thế nào đương nhiên rõ ràng bất quá Bố Đại dù sao cũng đã chết, trừ thân thể ra hắn không còn gì cả.

Bố Đại vừa lùi lại đã thấy quyền đầu của Vô Song đánh tới, một quyền nện vào mặt của hắn, một quyền đánh lệch luôn sống mũi Bố Đại sau đó chỉ thấy Vô Song mở tay ra, năm ngón tay nắm lấy cánh tay Bố Đại giật ngược về phía mình, hắn sử dụng một lực kéo kinh khủng nắm lấy Bố Đại, nhấc cả người Bố Đại lên đập thẳng xuống mặt đất.

Trạng thái Ma Hóa của Vô Song có hai dạng, một là để Ma Long nhập thể mà thành Ma Long Giáp, hai là để Ma Long hiện thân ở bên ngoài, để toàn bộ sáu đầu Ma Long cộng đồng xuất hiện, giờ khắc này Vô Song đang chọn dạng biến thân thứ nhất.Ở trạng thái này sức mạnh phòng ngự của Vô Song liền bạo tăng hay đúng hơn là thân thể của hắn hiện tại, có thể nói là chân chính dùng lực phá pháp.

Quăng cả người Bố Đại xuống nền đất như quăng một món đồ bất kỳ, một chân đạp thẳng vào lồng ngực Bố Đại, giờ khắc này Vô Song chuẩn bị xé cách tay của Bố Đại ra.

Vô Song không phải không có kinh nghiệm đối đầu với Thi Khôi, Thi Khôi có năng lực sống cực kỳ cường đại nhưng chỉ cần không phải Sinh Khôi như Nobunaga thì không thể có khả năng tái sinh tức là chỉ cần hủy đi thân thể nó, chỉ cần hủy đi khả năng di chuyển của nó thì Thi Khôi không còn là vấn đề.

Thân thể Bố Đại cũng rất mạnh nhưng so sánh với Vô Song hiện tại chẳng là gì cả bất quá Đại Hắc Thiên sẽ không để Vô Song làm gì thì làm, Đại Hắc Thiên không thể để xác Bố Đại bị hủy, đây là di thể của lão đại, hắn sao có thể để Vô Song muốn làm gì thì làm.

Chỉ thấy Đại Hắc Thiên mở miệng, sau đó từ trong cổ họng của hắn một âm thanh khủng khiếp vang lên, tiếng hét như tiếng réo oan hồn vậy.

Ma Võ – Oán Hồn Thất Khiếu.

Đại Hắc Thiên rống lên một tiếng, âm thanh như công kích thẳng vào đại não của Vô Song, xuyên qua tất cả phòng ngự của hắn bất quá cái thứ gọi là oán hồn này so với Ma Long thì có thể không tính, oán hồn vừa tiến vào thức hải của Vô Song liền lập tức bị Ma Long nuốt chửng.

Đại Hắc Thiên rống lên một tiếng, hắn cũng không biết Vô Song không bị ảnh hưởng bởi tiếng oán hồn, trên người hắn lập tức tràn ra ma diễm, ma khí thậm chí kết tinh thành hắc hỏa rực cháy, một thứ đẳng cấp ma khí vượt xa so với Ebisu.

Đại Hắc Thiên rất nhanh đã tới trước người Vô Song, quyền đầu nắm lại hơn nữa hắn dùng Ma Võ.

Ma Võ – Du Ti Thôi Hồn.

Mang tiếng là quyền nhưng mà ma diễm ngưng tụ thành kích, nhất kích thướng thẳng về phía Vô Song hơn nữa một chiêu này cũng nhắm vào linh hồn, muốn đánh thẳng vào thức hải của Vô Song.
Một kích xuyên phá phòng ngự đánh thẳng vào đại não của Vô Song nhưng mà ở phía ngược lại Vô Song cũng nắm tay thành quyền, một quyền đánh xuống.

Một quyền này đấm lên mặt Đại Hắc Thiên, một quyền đánh bật cả cơ thể hắn xuống mặt đất.

Khu vực linh hồn cùng thức hải của Vô Song vốn có Ma Long bảo vệ, trước kia khi Ma Long chưa thức tỉnh có lẽ Vô Song còn phải khốn đốn một phen với công kích của Đại Hắc Thiên nhưng mà hiện tại hắn hoàn toàn có quyền bỏ qua.

Tin tốt duy nhất với Đại Hắc Thiên là vì tung ra một quyền này Vô Song cũng chẳng còn giữ Bố Đại nữa.

Bố Đại được thả ra liền nhận được mệnh lệnh đặc thù, cả cơ thể Bố Đại gồng lên, nhảy bật dạy khỏi mặt đất sau đó lao ra ngoài, chạy khỏi thông đạo này.

Vô Song híp mắt lại nhìn Bố Đại, hắn đương nhiên không muốn Thi Khôi kia chạy ra gọi người dù sao thởi gian duy trì Ma Hóa của Vô Song không dài đáng tiếc Vô Song không thể không để Bố Đại chạy bởi vì từ dưới mặt đất một luồng sát ý đã bao vây lấy Vô Song sau đó Vô Song như bị cả một biển máu nhấn chìm.

Đây là lần đầu tiên Vô Song thấy dạng này, hắn kinh ngạc tới ngây người.

Hắn đang ở trong Giới, một Giới đỏ như máu, một Huyết Giới.

Trung tâm của Huyết Giới cũng là một con mắt, một Huyết Nhãn khóa cứng Vô Song.

Càng đáng nói hơn giờ khắc này Đại Hắc Thiên cũng thay đổi, mái tóc của hắn xõa ra, khuôn mặt của Đại Hắc Thiên bất giác không còn chút nhân tính nào, tất cả chỉ là thú tính.

Hắc diễm nhập thể Đại Hắc Thiên tạo thành từng đường hoa văn màu đen bám lên thân thể hắn, cả cơ thể Đại Hắc Thiên cũng trở thành hắc hóa nhưng mà kỳ dị nhất ở chỗ Đại Hắc Thiên dĩ nhiên chiến đấu bằng tứ chi, hắn dùng tứ chi đỡ lấy thân thể, ánh mắt đỏ lòm nay càng thêm vài phần huyết hồng.

Ma văn lan ra khắp người Đại Hắc Thiên, không chỉ hắc hóa hắn mà dần dần biến đổi Đại Hắc Thiên, Đại Hắc Thiên vậy mà mọc đuôi, tổng cộng mọc ra 4 cái đuôi màu đen.

Vô Song biết ma khí có thể thay đổi con người nhưng đây là lần đầu tiên Vô Song thấy trạng thái thay đổi trực tiếp thế này, triệt để thế này.

Trạng thái này của Đại Hắc Thiên gọi là Cuồng Sát Thú, từ bỏ nhân tính, từ bỏ lý tính quy đổi thành huyết sát, thành huyết hải khổng lồ.

Mượn sát chứng đạo, lấy đạo ngưng Vực, mượn huyết hải hóa Vực thành Giới, đây là Sát Giới của Đại Hắc Thiên.

Đại Hắc Thiên không mạnh bằng Lý Thương Hải nhưng mà nếu có kém hắn cũng chì kém một chút.

Giờ khắc này khi hắn trực tiếp ma hóa, từ bỏ lý tính thì Đại Hắc Thiên thậm chí còn mạnh hơn Lý Thương Hải, còn nhỉnh hơn Lý Thương Hải nửa đường.

Cũng không rõ có phải bản chất của Đại Hắc Thiên có phần con lớn hơn phần người hay không mà cảm giác lực của hắn rất kinh khủng.

Khi lần đầu tiên hắn thấy Vô Song, hắn biết Vô Song còn không đáng để hắn dùng Ma Võ nhưng mà khi Vô Song ma hóa, không cần bất cứ một giây suy nghĩ gì Đại Hắc Thiên cũng mở ra trạng thái mạnh nhất của chính mình.

Quyển 5 - Chương 178: Huyết Nhãn vs Huyết Nhãn

Đại Hắc Thiên sau khi biến thân thực lực đã rất mạnh nhưng mà có một việc Đại Hắc Thiên tuyệt đối không ngờ được.

Đại Hắc Thiên sở hữu Sát Giới còn Vô Song cũng có Kiếm Giới thuộc về hắn.

Kiếm Giới của Vô Song cũng từ sát lục kiếm ý tạo thành, về một mặt nào đó không khác gì Sát Giới của đối phương cả, Kiếm Giới của Vô Song cũng lấy huyết nhãn làm hồn..

Thời điểm Vô Song thấy Sát Giới của Đại Hắc Thiên bao phủ mình hắn có chút cười cười.

Vô Song lúc này cũng không mở ra Giới của chính mình, hắn như đang ở trong một huyết hải nơi Đại Hắc Thiên là chủ nhân, nếu thời khắc này có người thứ ba ở đây thì hoàn toàn cảm nhận được Vô Song nhỏ bé ra sao.

Huyết nhãn hiện trên bầu trời Sát Giới, con mắt bễ nghễ thiên hạ, ánh mắt như chém giết hàng ngàn hàng vạn sinh linh, ánh mắt mang theo vô tận sát khí, nếu muốn dùng một từ để miêu tả sát khí của Đại Hắc Thiên có lẽ Vô Song sẽ gọi hắn là Bách Vạn Nhân Đồ, kẻ giết trăm vạn người.

Sát khí của Đại Hắc Thiên cực kỳ khủng bố, có thể nói cả đời Vô Song chưa gặp được sát khí khủng khiếp thế này bao giờ, nói về sát khí thì Đại Hắc Thiên là đối thủ mạnh nhất mà Vô Song gặp, sát khí của hắn còn mạnh hơn cả Vô Song.

Thứ sát khí này chắc chắn không phải giết người mà ra, một người khó lòng cô đọng được sát khí khủng bố thế này, cho dù sống vài trăm năm như Trương Tam Phong, mỗi ngày đi giết cả ngàn người thì cũng chưa thể tập hợp được lượng sát khí lớn như vậy.

Không cần nói cũng biết Đại Hắc Thiên có biện pháp tu luyện sát khí, là cường giả mạnh nhất trong Thất Phúc Thần lại đi theo Đế Thích Thiên thì Đại Hắc Thiên nắm giữ những thủ đoạn vượt xa thường thức thật ra cũng là bình thường.

Bi ai duy nhất của Đại Hắc Thiên là gặp Vô Song.

Vô Song vốn nghĩ hắn sẽ phải đánh nhanh diệt gọn Đại Hắc Thiên, trong trạng thái Ma Hóa Lục Long bản thân Vô Song dĩ nhiên mạnh hơn Đại Hắc Thiên nhưng mà cái trạng thái Ma Hóa Lục Long này cũng sẽ không dài hơn nữa còn chịu thiên đạo chế tài, chính Vô Song còn không chắc mình có thể giải quyết nhanh được Đại Hắc Thiên hay không bất quá hiện tại thì Vô Song hoàn toàn thay đổi suy nghĩ của mình.

Chỉ thấy Vô Song giải trừ hoàn toàn trạng thái ma hóa, cất Bát Chỉ Kính vào trong lồng ngực sau đó Kiếm Giới của hắn mở ra.

Vô Song mới đạt tới Giới nhưng Kiếm Giới của hắn vốn đã rất mạnh chí ít Vô Song biết Kiếm Giới của mình mạnh hơn Hỏa Giới không hoàn thiện của Giác Viễn nhiều lắm nhưng mà Kiếm Giới của Vô Song chung quy vẫn không thể so sánh được với Phong Giới của cường giả như Lý Thương Hải hay điển hình là Sát Giới của Đại Hắc Thiên lúc này.

Vấn đề là huyết nhãn, huyết nhãn của Vô Song hiện lên, cũng là một ánh mắt đỏ như máu.

Sát khí của Vô Song chỉ như một dòng sông trong khi sát khí của Đại Hắc Thiên tựa như biển, sát khí của Đại Hắc Thiên hoàn toàn nuốt chọn sát khí của Vô Song thậm chí vì khác biệt về sát khí quá lớn dẫn tới Kiếm Giới của Vô Song hoàn toàn bị khắc chế, Kiếm Giới vừa xuất hiện liền rung chuyển mạnh mẽ cứ như bất cứ lúc nào cũng có thể tan vỡ.Kiếm Giới có thể vỡ nhưng hồn bất diệt, Kiếm Giới có thể thua nhưng mà huyết nhãn của Vô Song thì không.

Khi mà huyết nhãn của Vô Song toàn bộ mở ra thì toàn bộ Sát Giới của Đại Hắc Thiên như bị xé ra làm đôi, theo một ánh mắt này mở ra bầu trời huyết hải hoàn toàn tách ra thành hai đường như chào đón quân vương hàng lâm vậy.

Huyết nhãn đơn giản chỉ là một biểu trưng, huyết nhãn của Đại Hắc Thiên là biểu tượng cho Sát Giới của hắn, một Sát Giới được tạo nên từ vô tận giết chóc.

Ở phía ngược lại huyết nhãn của Vô Song cũng vậy nhưng mà huyết nhãn của Vô Song lại đại diện cho Kiếm Giới của hắn, một Kiếm Giới từng giết Thiên Đạo.

Nếu Đại Hắc Thiên là Bách Vạn Nhân Đồ thì Vô Song chính là Đồ Nhất Giới.

Hai bên chưa hề va chạm với nhau nhưng huyết nhãn của Vô Song chiếu thẳng vào huyết nhãn của Đại Hắc Thiên, hai hình thái tương đương song song tồn tại đối nghịch với chính nhau.

Mọi việc diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức trong trạng thái Cuồng Hóa bản thân Đại Hắc Thiên còn chưa hiểu gì để rồi Sát Giới của hắn hoàn toàn tan vỡ, để rồi huyết nhãn của hắn xuất hiện từng vết nứt.

Huyết nhãn của Vô Song mang theo Thương Thiên Oai, mang theo thứ mà Đại Hắc Thiên tu luyện thế nào cũng không so được, giết bao nhiêu người cũng không so được.
Khi mà huyết nhãn của Đại Hắc Thiên vỡ vụn, Sát Giới lập tức sụp đổ hơn nữa Đại Hắc Thiên như gặp trọng kích, ánh mắt vốn mang theo cực độ điên cuồng cùng sát khí bất chợt dại ra, cả người chưa kịp làm gì đã ngã xuống.

Đây là bi ai của Đại Hắc Thiên, hắn gặp mặt Vô Song.

Vực có hồn mà thành Giới, Giới vốn không thể thoát ra được khỏi một chữ hồn, hồn ở đây vừa là Hồn Giới vừa là linh hồn của chủ nhân, Giới có thể nói là một mặt gương phản ánh rõ ràng nhất tính chất của chủ nhân mình.

Nếu Giới bị hủy thì phần tổn thương nhiều nhất không phải thân thể mà là linh hồn, là đại não.

Giới của Đại Hắc Thiên không phải là bị phá hủy trong chiến đấu mà là trực tiếp bị đánh nát, đây căn bản là khác biệt về chất, thứ khác biệt không thể mang lượng ra bù đắp, theo huyết nhãn tan vỡ thì Sát Giới cũng như một mảnh gương bị đánh nát từ đó nó quay lại thương tổn ngược linh hồn của Đại Hắc Thiên, Đại Hắc Thiên cứ thế ngất đi, mười thành thực lực hoàn toàn không có chỗ sử dụng.

Nhìn Đại Hắc Thiên nằm trên mặt đất bản thân Vô Song không khỏi thở dài đầy thương hại mà nhìn hắn.

"Đường nào không đi dĩ nhiên đi vào sát lộ, xin lỗi con đường này không thông ".

Vô Song cũng không nhân cơ hội này mà giết Đại Hắc Thiên, kẻ này cũng tu luyện Hiên Viên Đế Phượng Quyết đồng thời cảnh giới chắc chắn cao hơn Ebisu, giết một kẻ như vậy thực sự quá mất thời gian hơn nữa chính Vô Song hiện tại còn chưa biết giết đối phương như thế nào.

Đáp án khả dĩ nhất là cắt đầu, chỉ cần cắt đầu thì Đại Hắc Thiên sẽ thực sự chết đi nhưng mà cao thủ luyện Hiên Viên Đế Phượng Quyết không phải nói muốn cắt là cắt, một khi đầu bị cắt ra khỏi cổ thì toàn bộ Bất Tử Hỏa không bị cái gì chặn lại mà tràn ra, toàn bộ thân thể nổ tung sau đó ngập trời Bất Tử Hỏa sẽ thiêu đốt tất cả, thiêu đốt cả Vô Song.

Uy lực bạo tạc mạnh thế nào Vô Song không rõ đồng thời hắn cũng không dám đi thử.

Ngoài vấn đề trên ra hiện tại Vô Song cũng có lo lắng, giờ khắc này nếu có người khác tới đây thì sao?, Thi Khôi của Bố Đại chạy được ra ngoài, ai biết viện binh bao giờ sẽ tới.

Nếu chỉ là một trong Thất Phúc Thần tự thân mà đến thì Vô Song còn không sợ nhưng nếu Đại Quốc Chủ tự mình động thân thì lại là vấn đề khác, Vô Song giờ khắc này không muốn mạo hiểm.

Nhẹ lắc đầu một cái Vô Song rốt cuộc vẫn bỏ qua Đại Hắc Thiên, cứ thế đi vào bên trong, tiến vào sâu dưới cung điện, hắn muốn biết nơi này che đậy cái gì, vì cái gì phải để cường giả cỡ Đại Hắc Thiên một mực canh chừng?.

Quyển 5 - Chương 179: Nội Thị Cung

Vô Song biết hắn không có quá nhiều thời gian vì vậy rất nhanh đi hết cái thông đạo dài và hẹp này, thông đạo dẫn Vô Song thẳng xuống dưới lòng đất.

Vô Song cũng không ngờ sau cái hành lang tối đen như mực kia thì là cả một đại phòng sáng trưng.

Trước mặt Vô Song là một đại phòng hơn nữa Vô Song vừa nhìn thấy căn phòng này liền giật mình bởi vì nó quá giống phòng thí nghiệm nơi hậu thế.

Căn phòng này có rất nhiều giá sách, cũng không rõ là sách gì ngoài ra trên tất cả các bức tường đều treo đầy tranh ảnh, tranh ảnh một nửa là nội thị cơ thể người một nửa... là xuân cung đồ.

Xuân cung đồ thì Vô Song sẽ không có hứng thú đi nhìn bất quá phần chú thích nội thị cơ thể người thì rất đáng sợ, gần như mỗi bộ phần cơ thể người đều được chú thích, đều bị mổ xẻ rồi ghi lại một cách tỉ mỉ trên từng khung hình.

Thân là một thần y hơn nữa lại là người hậu thế bản thân Vô Song có thể nhìn ra được từng hình khắc họa trên tường chính xác tới cái mức độ nào.

Ngoại trừ những bức tranh treo tường cùng giá sách ra thì trong căn phòng này xếp rất nhiều bàn đá, đều là loại bàn đá dài hơn nữa sắp xếp với nhau thành hình mê cung, giữa mỗi bàn đá chỉ có một lối đi lại nho nhỏ đủ cho Vô Song lách qua.

Ở trên những chiếc bàn đá này đều bày mô hình hay nói đúng hơn là xương, chủ yếu là xương sọ.

Trong căn phòng này có vô số loại xương sọ khác nhau, có của loài thú, có của loài linh trưởng và đương nhiên có cả của con người.

Căn phòng này thậm chí có thể nói là tinh hoa đúc kết trí tuệ của một thời đại, là đỉnh cao về nhân thể của con người, chí ít Vô Song đi nhiều nơi như vậy vẫn chưa từng thấy nơi nào nghiên cứu tỉ mỉ chính xác từng bộ phận của con người như vậy.

Một lẽ đương nhiên Vô Song cũng hiểu là để có công trình nghiên cứu bậc này thì phải đổi lại vô số sinh mạng, vô số tính mạng chết ở Bồng Lai.

Vô Song giờ khắc này thở dài một hơi, căn phòng này có rất nhiều sách nhưng Vô Song sẽ không có cách nào đủ thời gian để tìm hiểu, hắn bỏ qua toàn bộ những bức tranh trên tường, bỏ qua toàn bộ mẫu vật trên những bàn đá mà để ý tới một cái khác.

Căn phòng này rất lớn nhưng không phải là phòng khép kín chỉ có một cửa vào trái lại nơi cuối căn phòng có một cách cửa đang đóng im ỉm.

Nhìn cánh cửa kia Vô Song thật ra cũng có đáp án trong lòng mình, bên dưới căn phòng này chỉ sợ là phòng thí nghiệm, nơi mang nhân thể ra thí nghiệm.

Bồng Lai thật sự là một nơi chứa đại trí tuệ, cho dù là kẻ địch của Bồng Lai thì Vô Song vẫn thán phục thứ trí tuệ được đúc kết cả vài trăm năm ở đây.

Các sinh vật dị hợm ở ngoài kia đều là thành quả nghiên cứu của Bồng Lai và có lẽ đều từ cái phòng thí nghiệm bên dưới mà ra, tại Bồng Lai không phải bất cứ sinh vật nào khi tiếp xúc với ma khí cũng sẽ lập tức thành quái vật, đây là cả một quá trình, là cả một bề dày công trình nghiên cứu.

Để tạo ra được đám Oni – BaKu hay bất cứ một con quái vật nào ở Bồng Lai chỉ sợ cũng phải dựa trên vô số thí nghiệm.Mang theo sự tò mò với Bồng Lai cùng kính ý về tri thức của cái đám người này... Vô Song quyết định mở cánh cửa kia ra.

Trong Thất Điện của Cung A Phòng có một nơi gọi là Nội Thị Điện.

Thọ Lão Nhân không giải thích về công dụng của bất cứ điện nào trong Thất Điện nhưng giờ khắc này Vô Song biết hắn đang đứng ở đâu.

Bồng Lai vốn do Đại Quốc Chủ đứng đầu, tôn Đại Quốc Chủ làm thần linh, đã là thần linh thì bọn họ có đạo thống của chính mình và đương nhiên đạo thống của Bồng Lai không liên quan gì tới Thần Đạo hay văn hóa Phù Tang.

Đạo thống của Bồng Lai gọi là Trường Sinh Đạo.

Trong Thất Điện của Cung A Phòng ngoại trừ Đại Điện ra thì sáu điện còn lại đều là một con đường của Trường Sinh Đạo, là một cánh cổng để đạt tới trường sinh.

Muốn trường sinh không thể không quan tâm tới thể nội, không thể không hiểu thể nội con người cũng như không thể không nghiên cứu về thân thể, đây là lý do Nội Thị Điện được sinh ra.

Mở ra cánh cửa của Nội Thị Điện, trước mặt Vô Song là một cầu thang ngắn cùng một cái hành lang.

Khác với hành lang ngoài kia thì hành lang này được lắp đặt đầy những viên dạ minh châu, căn bản sẽ không gặp vấn đề về ánh sáng.Điều đáng nói nhất lúc này là mỗi viên Dạ Minh Châu gắn trên tường hành lang thật ra đại diện cho một căn phòng, dọc theo hành lang có tổng cộng 40 viên Dạ Minh Châu chia đều ra hai bên hành lang tức là dọc theo hành lang này có khoảng 40 phòng nghiên cứu.

Ở dưới mặt đất này chính là trung tâm nghiên cứu nhân thể của Nội Thị Điện còn ở bên trên là nơi tổng kết kinh nghiệm, cô đọng lý thuyết cùng rút ra những phân tích về thể nội sinh vật.

Nơi này tuyệt đối là thiên đại thủ bút, thủ bút khiến cho Vô Song rung động.

Bước xuống cầu thang, chậm rãi bước về phía trước, đi qua từng điểm sáng, từng viên Dạ Minh Châu đồng thời theo ánh sáng của Dạ Minh Châu bản thân Vô Song liếc nhìn qua khe cửa sổ mà quan sát từng căn phòng.

Mỗi căn phòng trong kia đều có một cái giường lớn bằng đá cùng rất nhiều dây xích móc trên tường, mỗi căn phòng đại khái khoảng 20m2, không tính lớn mà cũng không quá nhỏ, cửa phòng đều dùng thép ròng tinh chế, loại thép cực dày đến mức ngay cả Vô Song muốn phá hủy cũng phải mất không ít sức lực, chỉ riêng một cánh cửa này thôi đã đủ ngăn cách "những thứ bên trong" cố gắng chạy ra ngoài.

Đáng tiếc duy nhất là hiện tại trong những căn phòng Vô Song đi qua thì đều là căn phòng trống hơn nữa còn có chút cũ kỹ bám bụi chỉ sợ rất lâu không còn được sử dụng, rất lâu không có sản phẩm thí nghiệm mới.

Vô Song dần dần đẩy nhanh tốc độ, với tốc độ của hắn thì chẳng khó để đi hết cái hành lang này, để thoáng nhìn qua toàn bộ các căn phòng thí nghiệm.

Vô Song một đường đi thẳng nhưng căn phòng nào cũng như căn phòng nào bất quá khi đi đến cuối hành lang, khi trước mặt chỉ còn duy nhất hai căn phòng thí nghiệm mà Vô Song chưa kiểm tra thì hắn dừng lại, hắn nghe thấy âm thanh, âm thanh của xích sắt rung chuyển.

Vô Song dựa theo âm thanh mà hé mắt vào căn phòng bên phía tay trái, nơi này vậy mà có người.

Chỉ thấy trong lòng có một chiếc bàn đá, trên bàn đá có một nam nhân bị trói cả hai tay hai chân, mắt của người này bị bịt lại, phần tai thậm chí hoàn toàn bị đóng kín, phần hông cũng có một sợi dây xích cố định, cả người ở trong trạng thái không thể cử động.

Thân thể của nam nhân này không đơn thuần là bị trói, trên người kẻ này được cắm vào rất nhiều ống dẫn, mỗi ống dẫn đều có hắc khí nhè nhẹ lượn lờ, từ bên ngoài Vô Song có thể thấy rõ ràng việc người này đang bị ma khí nhập thể, từng chút từng chút một.

Đối với kẻ bên trong bản thân Vô Song không biết nhưng không ảnh hưởng gì đến việc hắn tò mò, vì tò mò Vô Song liền mở cánh cửa cuối cùng này.

Cánh cửa được làm bằng thép ròng, một khi không có chìa khóa thì cũng chỉ có cách cường công, đối mặt với cánh cửa vừa dày vừa cứng này Vô Song trực tiếp lựa chọn Ma Hóa, hóa hắc long giáp lên tay sau đó toàn lực đánh ra một quyền.

(chưa xong còn tiếp)

Quyển 5 - Chương 180: Thiên Vũ... Chính Tắc.

Với thực lực đế vị của Vô Song muốn phá cánh cửa kia cũng sẽ không dễ dàng nhưng một khi ma hóa thì mọi việc đều khác, một khi ma hóa thì chỉ cần một quyền liền đánh lõm cánh cửa này xuống, xuất ra quyền thứ hai có thể đánh bật cánh cửa này ra, Vô Song có thể dễ dàng tiến vào bên trong.

Tiến vào bên trong căn phòng, Vô Song cũng không nhận ra nam nhân này là ai, kẻ này không chỉ có mắt mà tai, miệng thậm chí lỗ mũi đều bị phong bế, giờ khắc này hắn có thể sống là nhờ một ống thở kéo dài gắn với miệng.

Nhìn kẻ nằm đây Vô Song có chút thương cảm cho hắn, bị phong bế toàn bộ các giác quan nhận thức, đến cả tay và chân đều bị khóa, phần hông cũng không thể cử động vậy không khác gì người thực vật nhưng vẫn còn nhận thức cả, đầy là một loại hành hạ kéo dài đằng đẵng, một loại hành hạ khủng khiếp và đáng sợ vô cùng.

Vô Song đưa tay ra nhưng mà cũng không phải giải thoát cho kẻ này mà là dùng những đầu ngón tay chạm vào da thịt của hắn, quả nhiên theo ngón tay của Vô Song điểm lên da thịt người này khiến hắn có phản ứng, cả người như bị động kinh mà giật đùng đùng.

Không cần nói cũng biết kẻ này muốn thoát ra thế nào, muốn được giải thoát thế nào chỉ là Vô Song sẽ không vô duyên vô cớ thả người.

Tiếp tục dùng những đầu ngón tay chạm vào cơ thể hắn, nam nhân này hoàn toàn lão thể, trên người không có lấy một mảnh vải che thân nhưng mà Vô Song thởi điểm này quan sát hắn cũng không phải như người đang quan sát người, Vô Song như đang quan sát một loại mẫu vật vậy.

Dưới lớp da của hắn rõ ràng có thứ gì đó chuyển động, theo những mũi kim đâm xuyên cơ thể, theo ma khí nhàn nhạt từ đường dẫn tiến vào cơ thể thì bên trong mạch máu của hắn như có sinh vật chuyển động, như có một thứ gì đó còn sống bên trong vậy.

Trên người kẻ này tổng cộng có 22 đường ống ma khí, nhìn từ ngoài vào thì cũng không có gì nhưng chỉ có chân chính chạm vào người hắn thì mới thấy được dị vật cựa quậy hơn nữa theo ngón tay của Vô Song di chuyển, bất cứ điểm nào đều có thể cảm nhận được từng kinh mạch, từng bó cơ, từng thớt thịt của nam nhân này có gì đó dị động.

Nam nhân này cũng cảm nhận được hành động của Vô Song, hắn dãy càng ngày càng mạnh nhưng mà hai tay hai chân đều bị trói chặt, cơ thể bị khóa định trên giường đá căn bản cũng không thể thoát ra được, cố bao nhiêu cũng chỉ đến thế mà thôi.

Từ trong cổ họng của nam nhân này vang lên những âm thanh gào thét như con thú vậy, miệng của người này như bị dị vật chặn lại, căn bản cũng không thể nói, chỉ có thể phát ra những âm thanh rít lên từ sâu trong cổ họng, những âm thanh đầy sợ hãi.

Vô Song làm ác nhân đã quen, hắn giết người từ lâu đã không cần chớp mắt nhưng mà nhìn thấy cảnh tượng này cũng có chút tê cả da đầu, hắn biết để có được kết quả thí nghiệm chính xác đến từng ly từng tí thì cần phải có những mẫu vật để quan sát, cần phải có những thí nghiệm trực tiếp lên chính cơ thể người cùng sinh vật và dĩ nhiên nam nhân trước mặt Vô Song là một mẫu vật thí nghiệm, một mẫu vật thí nghiệm không rõ thành công hay thất bại.

Hít vào một hơi lãnh khí, ngón tay của Vô Song rốt cuộc xuất hiện một đường kiếm khí.

Bỏ qua toàn bộ cảm xúc, bỏ qua nhân tính, giờ khắc này Vô Song như một bác sĩ đang mổ tử thi, hắn muốn biết những kẻ ở Bồng Lai đang thí nghiệm cái gì.

Ma khí là một thứ rất khủng khiếp, là thứ một khi nhập thể thì hoàn toàn có thể giết người, việc nam nhân này bị truyền ma khí trực tiếp vào cơ thể mà vẫn không chết đương nhiên là một ẩn số, là một vấn đề đáng để Vô Song đi vào tìm hiểu.

Đừng nghĩ truyền từng tia từng tia ma khí một vào cơ thể người là có thể làm con người chịu được ma khí, đây là việc hoàn toàn không thể xảy ra, thân thể con người không đủ mạnh để tự mình thích nghi với ma khí, thân thể con người có thể chịu được lượng ma khí rất mỏng nhưng mà chỉ cần một mực tăng lượng ma khí lên từ từ sớm muộn gì cũng quá sức chịu đựng của nhân thể, sớm muộn gì cũng chết.

Nhìn những ống cắm trên thân thể nam nhân này, chẳng cần dựa vào Hắc Long thì Vô Song cũng biết trong người hắn chứa không ít ma khí.

Dùng kiếm khí rạch một đường từ ngực kéo thẳng xuống khoảng 5 cm, động tác của Vô Song rất nhẹ nhàng hơn nữa nét cắt chỉ như sợi chỉ, đường cắt nhỏ vô cùng vừa đủ tách lớp da của nam nhân này ra nhưng mới chỉ như thế đã có ma khí nhàn nhạt theo khe hở bốc lên, ma khí hóa thành một làn khói đen rồi tan vào trong không khí.

Vết rách Vô Song tạo ra rất nhỏ nhưng nó thủy chung tồn tại, theo vết rách này thủy chung có ma khí xuất hiện, thủy chung có ma khí bốc lên.

Vô Song quan sát hiện tượng này, mặc kệ thân thể nam tử trên giường đá giãy nảy lên, hắn tiếp tục rạch thêm vài đường như thế, mỗi lần vết cắt lại càng thêm sâu.

Vết cắt thứ hai đã lộ ra đường cắt, vết cắt thứ ba thậm chí còn có máu chảy ra.

Ba vết cắt, tùy vào độ sâu mỗi vết cắt mà phần thủng ra cũng khác nhau, ma khí bốc lên cũng khác nhau.Cắt ra ba đường, Vô Song bắt đầu tháo từng ống kim ra khỏi người nam nhân này, một tay vừa tháo ống kim một tay lại sờ lên lồng ngực hắn, sau khi các ống kim toàn bộ được rút ra thì cơ thể kẻ này không còn căng cứng, ít nhất Vô Song biết đã bình ổn hơn rất nhiều nhưng mà dưới lớp da y nguyên có cái gì đó đang chuyển động.

Ngoài điểm này ra các vết rách mà Vô Song tạo ra trên người nam nhân này vẫn cứ có ma khí bốc lên, lượng ma khí cũng không hề giảm đi.

Ánh mắt Vô Song dần dần lóe lên, hắn như phát hiện ra gì đó, bàn tay của Vô Song bắt đầu xuất hiện ma khí, hắn đưa ma khí trực tiếp vào các vết rách mà mình vừa tạo ra.

Ma khí của Vô Song đi vào thân thể nam nhân khiến thân thể kẻ này lại căng cứng lên đồng thời lại bắt đầu co giật, bắt đầu dãy nảy lên, đủ để biết hắn khó chịu ra sao, đau đớn thế nào.

Vô Song cũng mặc kệ đối phương cảm thấy cái gì, hắn hiện tại quan tâm tới một thứ khác.

Ma khí của Vô Song tạo ra dễ dàng nhập vào thể nội của người này sau đó rõ ràng bị cái gì đó hấp dẫn, bị cái gì đó hút đi.

Vô Song là chủ nhân của ma khí đương nhiên biết ma khí bị đưa về đâu, ma khí của hắn bị hút về phần đan điền của nam nhân này.

Nói là đan điền cũng không hẳn, đúng hơn là ngay trên đan điền có cái gì đó đang hấp thụ ma khí của Vô Song.

Sự việc tiếp theo lại càng thú vị, "thứ gì" hấp thụ ma khí của Vô Song sau đó nó lại "nhả" ma khí ngược lại, ma khí lúc này bắt đầu đi theo kinh mạch cùng từng bó cơ của nam nhân, ma khí lúc nhúc như có sinh vật đang chuyển động bên dưới.

Dùng năm ngón tay cong lại thành trảo, Vô Song ấn thẳng xuống phần đan điền của nam nhân này, năm ngón tay vận dụng ma khí truyền thẳng vào trong thể nội đối phương mà không trải qua vết rách kia, lần này rốt cuộc Vô Song biết chỗ gần đan điền của kẻ này có gì.

Bên trong khu vực đó vậy mà có sinh vật, khả năng rất lớn là Cổ Trùng.

Bàn tay của Vô Song khẽ xoay một cái, Sinh Tử Phù hiện ra trong tay, hắn chẳng ngần ngại mà tặng một Sinh Tử Phù lên người nam nhân này.Dính Sinh Tử Phù cả người nam nhân lại co giật hơn nữa co giật cực kỳ kinh khủng, cổ tay cùng cổ chân bị khóa lại nhưng hiện tại nó hoàn toàn tím bầm thậm chí nam nhân như muốn tự bẻ nát cổ tay cổ chân để thoát ra, cả người bỗng chố nhễ nhại mồ hôi.

Sinh Tử Phù thực sự quá mức kinh khủng đồng thời cũng không chỉ có nam nhân này cảm nhận được kinh khủng mà cả Cổ Trùng nơi đan điền cũng có cảm giác này, Cổ Trùng bị hàn khí của Sinh Tử Phù dọa sợ mà bỏ chạy.

Chỉ thấy lớp da của nam tử này căng lên cực kỳ rõ ràng, Cổ Trùng một đường chạy... nó chạy tới thẳng nơi Vô Song mở đường, chạy tới vết rách thứ ba mà Vô Song cắt ra.

Hai ngón tay nhan như tia chớp đâm thẳng vào trong người nam nhân này, xé ra một lớp thịt của hắn, dùng hai ngón tay Vô Song kẹp lấy một vật, một con hắc trùng màu đen nhìn như bọ hung vậy.

Con vật này tuyệt không giống Cổ Trùng, nó to phải bằng một ngón tay cái của Vô Song, cổ trùng bình thường sẽ không lớn đến mức này dù sao Cổ Trùng là để hạ Cổ mà đã hạ Cổ liền mang Cổ Trùng tiến vào thân thể người khác, to thế này thì tiến lên làm sao?.

Kẹp sinh vật kỳ dị trong tay, Vô Song ánh mắt dần dần sáng lên, hắn không thể không gật đầu.

"Thứ tốt ".

Cảm khái một câu, Vô Song lại vận hàn khí.

Hàn khí là một thứ rất kinh khủng, nó bắt đầu đóng băng con dị vật này lại, con dị vật mà Vô Song tạm thời đặt tên là Hắc Hung.

Rất nhanh Hắc Hung bị bao quanh trong một khối băng, căn bản không thể dãy được nữa.

Nắm được Hắc Hung, Vô Song mới từ từ giải Sinh Tử Phù cho nam nhân này sau đó đưa hàn khí vào người hắn, dùng hàn khí làm tê dại toàn bộ thân thể hắn, mượn sự tê dại này mà giảm thiểu đau đớn hắn phải chịu.

Giúp người đương nhiên phải giúp cho chót, kẻ này không thể tháo được xích vậy đại khái cũng không mạnh bao nhiêu hoặc ít nhất bị khắc chế, hắn sẽ không thể gây nguy hiểm cho Vô Song, như vậy Vô Song hoàn toàn có thể cởi bỏ những thứ đang ngăn cản các giác quan cảm nhận của hắn, chí ít Vô Song muốn hỏi hắn vài điều.

Vô Song đầu tiên là tháo phần nút bịt tai sau đó là mũi, tiếp theo là miệng.

Giờ khắc miệng hắn được giải phóng thì một tiếng gào thét thống khổ từ cổ họng hắn vang lên, tiếng thét của hắn như vọng từ địa ngục vậy, hắn bị hành hạ quá lâu quá lâu.

Cũng mặc kệ hắn gào thét, Vô Song rốt cuộc tháo nốt lớp khăn bịt mắt của kẻ này ra nhưng mà sau khi toàn bộ khuôn mặt của hắn được giải phóng bản thân Vô Song không thể tin được rằng... kẻ này vậy mà lại là người quen.

Vô Song có ý tìm Thiên Vũ Chính Tắc nhưng không thể tìm thấy, hóa ra... là hắn bị bắt ở nơi đây.

_ _ _ _ __ _

Sr mọi người, mình vừa trải qua một đoạn thời gian cực kỳ bệnh cơ mà hết bận thì mình lại bị lười:(

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau